Truyện 18+ Luyện Bùa Ma Phần 1

Truyện 18+ Luyện Bùa Ma Phần 1
Trời Sàigon mấy bữa nay âm u và ảm đạm lạ lùng, những áng mây đen bay thực thấp và không khí lành lạnh. Tấn và Nhung nắm tay nhau từ trong rạp hát đi ra. Tuần này rạp Rex chiếu một phim thực nổi tiếng, khán giả đã phải chen chúc nhau mới lấy được giấy vô cửa. Cuốn phim này đã được người ta quảng cáo quá rầm rộ nên lại càng làm cho nhiều người hiếu kỳ tới coi, mặc dù họ không phải là những người ưa thích coi hát bóng mấy. 

Tấn và Nhung cũng như những khán giả khác đều bị những cảnh trong phim hấp dẫn tới mê hoặc. Nhất là khi cặp tài tử chính dắt nhau vô rừng, tới một con suối nhỏ bơi lội và đùa rỡn với nhau mới thần tiên làm sao. Bộ ngực núi lửa trắng ngần và chắc nịch của cô nữ minh tinh vươn lên, nhấp nhô trong làn nước bạc dưới ánh nắng mặt trời thật man rợ.

Những chiếc lá rừng vàng ửng, lững lờ trôi trên mặt nước, bám vào thân thể nàng như mơn chớn, vuốt ve tấm thân vệ nữ mới lại tình tứ tới rụn người. Lúc ấy chính Nhung cũng không chịu nổi cảnh âu yếm hồn nhiên trên màn ảnh. Nàng ngả đầu dựa hẳn lên vai Tấn, ngực nàng ép cứng vô tay chàng. Tấn cũng nôn nao, chàng cúi xuống đặt lên môi Nhung nụ hôn dài bất tận. Chàng thấy thân thể nàng run lên, nóng bỏng, ngất ngây, tê chồn ở đầu lưỡi. Hình như Nhung còn rên lên nho nhỏ. Bàn tay nàng luồn qua áo Tấn bấu thật chặt...

Tới lúc vãn hát, đèn bật lên, cả hai vẫn còn ngây ngất với men tình nồng cháy. Nhung níu cứng lấy eo Tấn, đi sát vào người chàng, chen chúc trong đám khán giả đang ào ạt đi ra như một luồng nước. Nàng nhìn Tấn nói: 
- Anh Tấn à, phim Mỹ thực là tuyệt vời phải không anh. Phải chi em được như cô tài tử chính bơi lội dưới con suối đó có lẽ làm em sung sướng tới chết được. Anh nghĩ có phải người ta đã tạo lên cảnh thần tiên đó, chứ ở Mỹ làm gì có những cảnh thực sự như vậy. 

Cả hai cùng từ tư đi trong đám đông di chuyển ra ngoài, vừa đi vừa bàn luận về tình tiết trong phim một cách say sưa Tấn nhìn Nhung mỉm cười.
- Những cảnh ấy anh nghĩ là có thực đó. Nghe nói ở tiểu bang Cali bên Mỹ có nhiều cánh rừng thần tiên lắm. 

Nhất là ở Mỹ người ta ưa chuộng thám hiểm và lại thích thể thao nữa. Những vụ bơi lội trong suối nước ở rừng già như thế này chắc cũng chẳng có gì lấy làm lạ đâu. Còn ở Việt Nam chúng mình làm gì tìm ra những phong cảnh như thế, nhất là trai gái làm sao có thể ăn mặc hở hang như vậy mà bơi lội bên nhau được.
- Em thích chuyện phim này quá, có lẽ chúng mình phải xem lại một lần nữa mới được. 

Nhung nói, nhưng không thấy Tấn trả lời, nàng tưởng những tiếng ồn ào của mọi người chung quanh làm chàng không nghe thấy, nên lập lại câu hỏi một lần nữa. Bộ phim này thực là hay mà, em nhất định phải đi xem một lần nữa đó.

Nhưng nàng vẫn không thấyTấnnói gì. Nhunghơi ngạc nhiên vì bây giờ cả hai đã ra tới ngoài đường rồi, đám đông không còn chen lấn nhau như trong rạp. Hơn nữa, nàng đã nói hai ba lần mà tại sao Tấn không trả lời. Nhung nhìn Tấn đăm đăm, nàng thấy hình như có chuyện gì đang xẩy ra. Nhất là khuôn mặt của chàng coi lạ kỳ. Cặp mắt chàng mở trao tráo, nhìn thẳng về phía trước như đứng tròng. Nhung và Tấn đã quen nhau hơn hai năm, nàng chưa bao giờ thấy thần sắc của chàng kỳ quái như lần này. Nàng không hiểu tại sao lại có tình trạng này. Nàng lay mạnh tay Tấn.
- Anh Tấn... anh Tấn, anh sao vậy?

Tấn vẫn nhưchìm trong cơn mê và hình nhưkhông hay biết gì về Nhung đang réo gọi chàng. Nhung nhìn theo ánh mắt Tấn về phía trước. Nàng chẳng thấy có gì đáng phải chú ý cả, cũng chĩ là những người vừa trong rạp hát đi ra.
Nhung lạ lùng hỏi:
- Anh Tấn, anh nhìn cái gì đó? 

Nhưng Tấn vẫn không trả lời. Mắt chàng vẫn nhìn đăm đăm về phía trước. Sắc mặt càng ngày càng lợt lạt, trông thực cổ quái. Hình như trong mắt chàng toả ra một luồng ánh sáng kỳ dị. Nhung run run nhìn theo ánh mắt đó. Nàng chợt thấy phía trước một ông già đang đi ngược chiều về phía nàng.

Nhung nghĩ, một ông già đi ngoài đường thì có gì là lạ. Bề ngoài của ông ta cũng chẳng có gì phải chú ý. Nhung liếc mắt nhìn Tấn. Vừa lúc ấy, ông già cũng lướt qua nàng nhưmột hơi gió thoảng. Tấn đột nhiên ngừng bước và quay mặt lại nhìn. ánh mắt như đeo đuổi và thực gắn bó. Bây giờ Nhung mới chắc chắn Tấn bị thu hút bởi người lạ mặt già nua này. Chàng đã quên hẳn sự có mặt của nàng có lẽ chỉ vì người đi đường tầm thường này.
- Anh Tấn... Anh Tấn, anh nhìn cái gì vậy?

Nhung thấy người yêu của mình mất hồn mất vía chỉ vì ông già lạ mặt. Một ông già ! như thế có gì đáng chú ý, nên vừa tức mình, vừa buồn cười. Nàng nắm tay Tấn lay thực mạnh trong khi ông già đã đi xa. Nhưng Tấn hình như vẫn không biết nàng đang nói gì, chàng nhớn nhác hỏi: 
- E... m... em... em nói gì?
Nhung thấy dù Tấn đã chịu nói chuyện với nàng nhưng mắt vẫn không rời ông già đi đường lạ lùng kia. Nàng vùng vằng nói:
- Anh này làm người ta tức chết đi thôi. Anh à, anh nhìn cái gì mà chết mê chết mệt như vậy. Chỉ có một ông già tầm thường thôi mà.

Bóng hình ông già đã đi thực xa và vừa khuất hẫn sau một khúc quanh. Tấn như một người ngớ ngẩn từ từ nhìn Nhung, nàng vẫn thấy thần sắc kỳ quái trên khuôn mặtnhợt nhạt của chàng còn đó. Rõ ràng chàng đang nhìn thẳng vào mắt Nhung, nhưng hình nhưchàng vẫn không thấy gì trước mặt và cũng chẳng nghe thấy gì. Nhung nhìn Tấn tức tối, nói lớn như la lên:
- Anh làm cái gì kỳ cục vậy hả anh Tấn. Em không chịu đâu.
Tấn vẫn nhìn Nhung với dáng điệu lạ lùng đó, chàng lắp bắp:
- Anh... anh... có gì đâu.
- Còn nói không có gì nữa à? Đột nhiên anh như người mất trí không bằng. Anh coi coi, mọi người đang nhìn mình kìa.

Hai người đứng ở giữa đường nói chuyện, Nhung vừa nhõng nhẽo vừa to tiếng làm cho những người đi đường tưởng là cặp tình nhân này đang gây gổ với nhau. Tự nhiên ai cũng tò mò đứng lại nhìn họ.

Tấn bây giờ mới biết những người chung quanh đang nhìn mình một cách kỳ cục. Chàng như chợt tỉnh, nói: 
- Được rồi... được rồi, em đừng có giận. Chúng mình đi nhé.
Đi được vài bước, Nhung lại chợt thấy Tấn nhìn theo hướng ông già lúc nãy. Nhưng nàng cũng vẫn cố giữ im lặng đi bên chàng.
- Anh Tấn, anh phải cho em biết anh đang nghĩ gì kỳ cục vậy? 
Tấn lắc đầu nói:
- Đâu có 
Hình như trong lời nói của chàng có vẻ gì gượng gạo. Chắc chắn Tấn phải đang có một chuyện gì không muốn cho nàng biết. Nhung càng tò mò hỏi:
- Bộ anh quen biết với ông già vừa rồi hay sao? 
Từ lúc coi phim cho tới khi ra ngoài, Nhung không thấy Tấn có một điều gì khác lạ. Bỗng dưng từkhi nhìn thấy ông già này, chàng lại tỏ ra bần thần thấy rõ. Bởi vậy Nhung nhất định cho là Tấn phải có chuyện gì liên quan tới ông già kia.
Tấn lắc đầu nói: 
- Đâu có.
Câu nói ngập ngừng của chàng lại càng làm Nhung nghi hoặc hơn. Cả hai đã biết nhau hơn hai năm nay và thương nhau từ hồi đó. Chắn chắn nàng phải biết rõ về Tấn hơn ai hết. Nàng tính gạn hỏi thì Tấn đã nói: 
- Nhung à, chúng mình kêu xe xíchlô về cho mau nhé.
Nhung vừa nghi hoặc, vừa bực mình nói:
- Anh Tấn, sao lúc nãy anh nói coi phim xong chúng mình tới chùa Ngọc Hoàng ở Đakao chơi mà.
Tấn có vẻ hơi lúng túng.
- Anh đột nhiên cảm thấy không được khoê. Để anh đưa em về rồi ngày mai chúng mình lại đi nữa. 
Bây giờ Nhung không còn chịu nổi nữa, nàng nói như thét lên:
-Anh Tấn, anh đừng có vịn cớ này mà đưa em về. Em biết anh có chuyện gì đó, anh phải nói thực cho em nghe đi.
- Em đừng có đa nghi quá mà, anh thực sự có chuyện gì đâu.
Nhung dịu giọng và có vẻ lo lắng cho Tấn:
- Anh Tấn à, em biết chắc anh có chuyện mà. Anh làm nhưvậy chỉ làm em lo lắng hơn thôi. Chẳng lẽ anh còn nghĩ là giữa chúng mình lại còn chuyện gì phải dấu diếm nhau nữa hay sao.

Tấn nhìn Nhung nhưvan lơn, hình nhưchàng đang nghĩ ngợi một điều gì ghê gớm lắm. Nhung nói thực dịu dàng: 
- Chả lẽ chúng mình không có thể chia sẻ với nhau những khó khăn được hay sao hả anh? 
Cuối cùng Tấn thở dài, chàng nói: 
- Thôi được rồi, chúng mình tìm một nơi tĩnh mịch nói chuyện vậy. 

Cả hai cùng đi qua đường, tới công viên trước rạp hát. Ngồi trên ghế đá. Mặt trời buổi chiều đang rọi những tia nắng cuối cùng trong ngày một cách yếu ớt. Trên khuôn mặt Tấn, những nét kỳ ảo khó hiểu vật vờ. Sắc mặt chàng như biến đổi hoàn toàn. Tấn đang nghĩ tới câu chuyện đã xẩy ra. Nhung giữ yên lặng và hồi hộp chờ người yêu nói, nàng có linh cảm đó là một chuyện thật quan trọng dính líu tới đời chàng. Nàng cốnhẫn nại chờ đợi Tấn lên tiếng. Cuối cùng Tấn đã lên tiếng và giọng nói của chàng bỗng nhiên nghe thực xa lạ.
- Anh không biết phải nói cái gì trước bây giờ. Đầu óc anh bấn loạn và thật hoang mang.
Nhung nắm lấy tay chàng, nàng thấy tay Tấn thực lạnh và đang run rẩy, Nhung nói nho nhỏ: 
- Anh thủng thẳng nói cũng được mà.
Tấn run run nói: 
- Hồi nãy, lúc đi ra. Anh nhìn thấy ông già đó... Ông già đó giống hệt như ba anh, không khác một chút nào cả. 
Nhung bắt đầu run lên, lời nói cúa Tấn làm cho nàng sợ hãi, Nhung chồm tới hỏi:
- Anh nói cái gì?
Nàng đã quen Tấn hơn hai năm rồi. Đối với gia đình Tấn nàng rất rõ. Bởi vậy nàng mới hết hồn như thế. 
- Anh Tấn, ba anh à... Ông ấy đã chết từ năm năm nay rồi cơ mà.
Mặc dù nơi đây có rấtnhiều người qua lại, nhưng không hiểu sao Nhung lại thấy sờ sợ và cảm thấy ớn lạnh thực sự. 
- Đúng rồi, ba anh đã chết từ lâu. Bởi vậy anh mới...
Giọng nói của Tấn trở nên hồ đồ, nhưng nhìn khuôn mặt chàng, Nhung biết chắc là Tấn không nói dối. Trong khi đó ánh mắt Tấn như lạc thần, chàng tiếp tục nói: 
- Nhưng mà ông ấy thực sự là ba anh đó. 
- Anh có biết anh đang nói gì không? - Nhung thở ra, nói tiếp - Người giống người là thường chứ có gì lạ đâu. 
Tấn lắc đầu quả quyết. 
- Không phải đâu, ông ấy chính là ba anh đó.
Nhung cảm thấy như có ai tạt nước lạnh vô thân thể, nàng rùng mình:
- Nếu anh chắc chắn như vậy tại sao anh không kêu ổng.
- Anh... anh... anh cũng không biết nữa. Ba anh chết từ mấy năm nay là điều kh~ng thể nào chối cãi được rồi. Nhưng tại sao hôm nay, ban ngày ban mặt thế này, ông ấy.. lại đi ngờ ngờ như vậy được.

Tấn ngừng lại một chút rồi nói tiếp: 
- Nếu quả thực ông ta là ba anh. Tại sao ông ấy lại nhìn anh như một người xa lạ vậy. 
Nhưng nói:
- Bởi vậy em mới nói anh nhìn lầm người đó.

Tấn im lặng, chàng thấy đúng người đó là cha mình. Nhưng chàng cũng biết chắc là ba mình đã chết từlâu. Bây giờ có lẽ xương thịt đã trở thành cát bụi. Tấn không nói được gì nữa vì chàng cảm thấy những điều Nhung nói cũng đúng, không thế nào chối cãi được. Tuy nhiên, Tấm vẫn tin tưởng là ông già đó chính là cha chàng. Người đã chết từ mấy năm nay. Nhưng chuyện đó rõ ràng là không thếnào xẩy ra được. Nhưng khổ nỗi trong thâm tâm chàng vẫn chắc chắn ông già đó là ba chàng. Sau khi về tới nhà. Tấn gặp mẹ đứng ngay trước của, nhưng chàng không đả động gì tới chuyện gặp ba chàng chiều nay, vì Tấn không muốn làm cho mẹ bận tâm. 

Mặc dù chàng đã tiết lộ chuyện này cho Nhung biết và bàn cãi tới nơi tới chốn, nhưng vẫn không thể nào thoả mãn được những nghi hoặc trong lòng chàng. Mặc dù Tấn chẳng bao giờ tin là người chết có thể sống lại ngờ ngờ như vậy, chàng nhớ rất rõ khi cha chút hơi thở cuối cùng, ông còn ói ra một chậu máu. Sau khi ông tắc thở, chính chàng tắm rửa và khênh xác ông đặt vô quan tài, nên chàng tin chắc là cha mình không thể nào chết giả được.

Nhưng nếu cha chàng đã thực sự chết rồi thì người xuất hiện ở truởc rạp Rex chiều nay là ai? Có phải ông ta chỉ là một người giống hệt nhưcha chàng hay không? Nhưng Tấn cũng không thể nào giải thích nổi vì chính trong thâm tâm
chàng cứ vẫn cho ông già đó chính là cha mình. 

Mẹ Tấn nhìn chàng đăm đăm, bà vừa phát giác ra con mình có chuyện gì hơi bất thường, bà hỏi:
- Tấn, hôm hay sao vậy. Hình như có chuyện gì phải không?
Tấn chối:
- Đâu có gì hả mẹ.
Rồi chàng đột nhiên quay lại hỏi bà:
- Mẹ à, cha con có anh em ruột gì không? 

Mẹ chàng nghe thấy Tấn hỏi câu đó thậtlạ lùng. Chồng bà là con trai duy nhất trong gia đình, cả họ hàng ai mă không biết. ông ấy đã chết mấy năm rồi, những thương nhớ cũng đã lắng chìm vào dĩ vãng. Tại sao con bà lại đột nhiên hỏi về ông. 
- Tại sao con lại hỏi chuyện đó?
Tấn cố làm bộ thờ ơ trả lời:
- Thì con muốn biết rõ hơn về chuyện gia đình mình thôi mà.
- Ông nội và ông ngoại của con là anh em kết nghĩa. Hai gia đình này lúc nào cũng ở lân cận bên nhau. Bởi vậy cha con và mẹ chơi với với nhau từ hồi còn trẻ thơ, có
chuyện gì của gla đình ba con mà mẹ không biết. - Bà ngưng lại một lúc rồi hỏi - Tại sao con lại hỏi kỳ cục như vậy con cũng biết từ lâu rồi mới đúng chứ.
Hình như Tấn không để ý tới lời mẹ nói, chàng lại hỏi thêm:
- Mẹ à, chẳng những con muốn biết ba con có anh em gì không, mà còn thắc mắc không hiểu ba còn có anh em sinh đôi nào nữa không kìa.
Mẹ Tấn lắc đầu:
- Làm gì có chuyện đó.- Bà ngưng một lát rồi tiếp Giòng họ của ba con thực lạ. Cho tới con là bẩy đời rồi; gia đình nào cũng chỉ có một đứa con trai duy nhất mà thôi. Lúc xưa ông nội con muốn có sự thay đổi nên đã cưới một lúc thêm ba bà vợ nhỏ nữa, vậy mà cũng chẳng thay đổi được gì Vì cả ba bà sau đều không có con.
Tấn kinh ngạc hỏi:
- Thực sự là như vậy sao? Không lý trời đất đã đặt để như vậy à!
Mẹ Tấn có vẻ ngạc nhiên, không hiểu sao Tấn cứ hỏi loanh quanh về vấn đề này, bà nói:
- Tại sao hôm nay con cứ thắc mắc về vụ này không vậy?
Tấn thấy mẹ hoài nghi, chàng nói lảng đi:
- Ồ, con chỉ muốn hỏi chơi thôi mà. Chỉ vì đột nhiên con nghĩ tới giòng họ nhà mình quá lẻ loi. Bởi vậy con mới nghĩ tới 'nếu ba con có anh em gì, hoặc là ba mà có anh em sinh đôi thì nhà mình có thể đông đúc, ấm cúng hơn.
Mẹ Tấn nhìn con thở dài: 
- Gia đình giòng họ mình là nhưvậy, dù muốn đẻ thêm một đứa nữa cũng không được, há gì nói tới chuyện sinh đô.

Những lời nói của mẹ đã làm Tấn tin tưởng thực sự ông già hồi chiều không phải là anh em gì với ba chàng được nữa. Chàng dứt khoát cho là ông già hồi chiều chính là ba mình.

Trời đã thực khuya mà Tấn không sao chợp mắt được, chàng thức suốt đêm và khi vừa chợp mắt được một chút thì ác mộng kéo tới tràn đầy. Nhưng khi tỉnh dậy chàng lại không nhớ được là mình vừa mơ cái gì nữa.....

Sau khi Tấn tốt nghiệp đại học, chàng đã tìm được việc làm thực ưng ý và hợp với khả năng của mình. Chàng lại để ý tới Nhung, một bạn đồng nghiệp dạy chung trường, mà cũng là bạn học từnhỏ. Tấn đã được Nhung đáp lại tình yêu chân thật của chàng. Giờ đây hai người đã thực sự là một cặp tình nhân rất xứng đôi vừa lứa.

Từ ngày đi xem phim với Nhung tới nay đã hơn một tuần rồi, không có chuyện gì đáng chú ý cả. Nhưng Nhung để ý thấy Tấn tựnhiên thay đổi hẳn. Hồi nào tới giờ, chàng rất hoạt bát và nói năng linh hoạt; nay bỗng nhiên trở nên trầm lặng và thật ít nói. Hình như lúc nào cũng đang mải miết suy nghĩ điều gì khó khăn lắm. Nhung đoán là Tấn thấy ông già trong buổi đi coi hát về tuần trước nên bị ám ảnh cho tới hôm nay. Nàng đã cố gắng khuyên nhủ và chấn an chàng, nhưng hình như không làm Tấn thay đổi được gì.

Hôm nay tan trường về, đi bên cạnh Nhung, Tấn tâm tình:
- Nếu hôm đó anh đuổi theo ông già, không biết câu chuyện sẽ ra sao? 
Nhung thở dài, nói:
- Tại sao anh cứ bị chuyện đó ám ảnh hoài vậy. Dù anh có theo ông ta, rồi cuối cùng cũng chỉ tới nhà ông ấy.
- Một người xa lạ giống cha anh mà thôi.

Tấn thấy không có lý do gì có thể phản đối được những lời Nhung nói về vụ này. Nhưng chàng vẫn tin tưởng là những gì làm chàng lo lắng vẫn là sự thực. Vì thế, tốt nhất là chàng im lặng để nàng đừng bận tâm tới chuyện của mình nữa. Nhưng Nhung lại không hiểu Tấn nghĩ gì, nàng tưởng chàng giận nên nắm lấy tay chàng, nhỏ nhẹ hỏi: 
- Anh Tấn à, bộ anh giận em hay sao?
- Đâu có.
Dù miệng nói như vậy nhưng trong lòng chàng cũng không được vui. Nhung đi sát vô Tấn hơn nữa, nàng muốn hơi ấm của chàng truyền qua thân thể mình. Nhung nhỏ nhẹ: 
-Anh Tấn à, chúng mình quên chuyện đó đi nghe anh. Không lý vì một ông già xa lạ mà tự nhiên mình hờn giận nhau vô lý quá. Một người không liên quan gì với chúng ta lại có thể làm sứt mẻ tình cảm của đôi lứa mình được hay sao. 

Tấn không trả lời ngay. Chàng trầm ngâm suy nghĩ và nhận thấy Nhung hoàn toàn có lý.
- Nhung à, anh cũng biết như vậy. Nhưng không hiểu sao anh vẫn có hy vọng gặp lại ông già đó, dù chỉ là một lần thôi cũng thoả mãn để chứng minh được ông ta là một người xa lạ là anh yên tâm.
Nhung có vẻ giận dỗi. 
- Anh muốn như vậy thì có khó gì đâu, cứ đi lang thang mà tìm kiếm. Bỏ ăn bỗ làm có sao đâu. 

Nàng nói như vậy vì thấy rằng chàng cứ bị chuyện vô. lý này ám ảnh mãi nên rất bực mình. Tấn cũng biết Nhung đang bực mình, mặt mũi nàng đỏ gay. Nhưng Tấn vẫn cảm thấy rất ấm ức vì Nhung không thông cảm được với chàng. Cô ta không thể nào ép bức chàng quên đi chuyện đó. Nàng không thể nào hiểu được tâm trạng chàng. Thấy Tấn im lặng, Nhung càng bực bội. Bất cứ người con gái nào không được người yêll nuông chiều, vuốt ve, khi có bất hoà, chắc chắn dù chuyện nhỏ nhặt tới đâu cũng có thể bùng nổ thành chuyện to tát được.

Trước sự im lặng của người yêu mình, Nhung muốn ***g lên, nàng nghĩ Tấn đã coi nàng rẻ hơn cả một ông già xa lạ. Nhung vùng vằng, hất tay Tấn ra; quay ngược trở lại, nói:
- Anh đã muốn thế thì hãy đi tìm ông già đó đi. Tôi về một mình được rồi.
Bây giờ Tấn mới chợt tỉnh, chàng vội vàng chạy theo níu lấy vai Nhung năn nỉ:
- Nhung... Nhung... nghe anh nói này. Em đừng làm như vậy có được không?
Nhung vẫn còn giận dữ, nàng lạnh lùng nói:
- Anh theo em làm gì nữa, hãy đi kiếm ông già đó đi.
Tấn bực bội nói:
- Nhung, em làm cái gì vậy, sao em không chịu hiểu anh!
- Em có làm gì đâu, anh muốn đi kiếm ông già đó thì đi đi cần tới em làm gì. 

Nàng vừa nói vừa lách mình khỏi tay chàng, nước mắt trào ra. Tấn thấy nàng thực ngoan cố cũng rất bực mình, chàng mím môi không nói gì được nữa. Nhung thấy Tấn im lặng, vùng vằng đi thực nhanh về phía trước. Thấy vậy, Tấn mặc kệ nàng. Chàng đứng tần ngần suy nghĩ về cái ngang ngược vô lý của người yêu. Tấn nhìn theo bóng nàng xa dần và khuất ở đầu đường.

Lúc này đầu óc Tấn lại trở về với hình ảnh ông già bữa trước gặp ở ngoài cửa rạp hát. Chàng thấy hối hận, tại sao bữa đó không chạy theo ông ta. Tấn nghĩ có lẽ lúc ấy có Nhung ở bên cạnh, chàng không hiểu tại sao mình lại có thể để cho một ông già xa lạ làm chia rẽ cuộc tình nồng thắm bấy lâu nay với Nhung. Lẽ d nhiên, khi gây gổ với người tình thì làm sao có thể vui vẻ được. Chàng ủ rũ từ từ trở về nhà. Chân bước mà đầu ốc chàng nghĩngợi đâu đâu, chẳng khác gì nhưngười mất hồn. 

Hình nhưkhông hẳn chàng bối rối vì gây gổ với Nhung, nhưng phải nói đầu óc chàng đang rối mù về hình ảnh của ông già nọ giống hệt như ba chàng. Vì mải miết suy nghĩ, khi gần tới cửa nhà, chàng vẫn không biết. Tới khi ngửng lên mới chợt thấy mình đã tới nơi. Và khi chàng nhìn lên, bỗng thấy một bóng người rất quen thuộc ở trước mặt vừa lướt qua. Tim chàng bỗng đập mạnh, thân thể chấn động. Tấn quay hẳn lại nhìn người vừa đi qua mặt mình, chàng nhìn châm bẩm sau lưng. Người đó chính là ông già làm chàng mất ăn mất ngủ cả tuần lễ nay chứ còn ai vào đó nữa.

Tự nhiên Tấn có cảm giác nhưsống lại những ngày cha chàng còn sống. Chàng nhớ rõ hồi còn đang theo học ở đại học, có một lần đi học về cũng vào thời gian này, bóng nắng vừa chợt tắt và Tấn bỗng gặp cha chàng đi qua như vậy Hình ảnh hồi đó chợt hiện ra thực rõ trong đầu chàng, và sao nó trùng hợp với hoàn cảnh bây giờ như vậy. 

Tấn cố định thần để nghĩ rằng làm sao thời gian có thể đi ngược lại như vậy được. Nhưng chàng không thể phủ nhận được những gì đang xẩy ra trước mặt. Tấn cắn chặt môi, chàng cảm thấy đau buốt và biết chắc đây là sự thực chứ không phải đang xẩy ra trọng giấc mơ. Ông già đó vẫn chậm chạp cất bước. Khi ông ta đi tới
cuối đường, Tấn không nhịn được nữa buột miệng kêu lớn: 
- Ba.

Nghe tiếng gọi của Tấn, ông già từ từ xoay mặt lại. Chàng nhận ra ngay ông ta là người mình gặp bữa coi hát với Nhung về, và người đó cũng chính là cha chàng. Ông già đó nhìn Tấn và mỉn cười hiền lành. Tấn giật mình, tim chàng nhưmuốn nhẩy khói ***g ngực. Đó chính là nụ cười của cha chàng hồi nào. Nụ cười đó với Tấn thực quen thuộc và thân thiết. Nhưng ông già đó chỉ quay lại mỉm cười rồi lại quay đi và tiếp tục rảo bước. Cử chỉ đó khiến Tấn ngơ ngác tới bàng hoàng. Chàng ngần ngừ một lúc rồi chạy theo ông... 

Nhung ở trong phòng giáo sư và đang chấm bài cho học trò. Đột nhiên ông hiệu trưởng tới hỏi cô: 
- Cô Nhung à, có phải thầy Tấn bữa nay bị bệnh 
không?

Hôm qua nàng và Tấn gây gổ nhau nên tới bây giờ Nhung vẫn còn bực mình, không thèm nghĩ ngợi gì tới chàng nữa, nhưng vì ông Hiệu Trưởng hỏi nên nàng phải trả lời:
- Ủa, anh ấy sao rồi. Bộ anh ấy không tới trường sao? 
Cả trường ai cũng biết Tấn và Nhung bồ với nhau từ lâu, nên khi vắng Tấn, ai cũng kiếm nàng hỏi. Thấy Nhung ngơ ngác, ông Hiệu trưởng nói:
- Gia đình anh Tấn không có ai tới xin phép nên tôi đợi giờ nghỉ, qua hỏi cô mà thôi. 
- Hôm qua anh ấy vẫn còn rất khoẻ mà...

Nàng bỗng im bặt, ngưng ngang câu nói vì chợt nhớ ra hôm qua Nhung đã nói móc chàng hãy đi kiếm ông già và đừng thèm đi làm nữa. Chằng lẽ Tấn lại làm như lời nàng nói hôm qua hay sao. Tuy nhiên, nếu quả như vậy sẽ làm nàng rất bận tâm. Nhung lo lắng không biết chuyện gì đã xẩy ra cho chàng. Ông Hiệu Trưởng chợt thấy sắc mặt Nhung tự nhiên biến đổi, ngạc nhiên hỏi:
- Cô Nhung có chuyện gì đó?

Nhung đương nhiên là không thổ lộ chuyện riêng của Tấn, nhưng trong thâm tâm nàng nóng như lửa đốt. Vội vã trả lời: 
- Không... không không có gì đâu. 
Ông Hiệu Trưởng nói: 

- Nếu cô không biết anh Tấn tại sao không tới trường thì thôi vậy. Tôi không dám làm phiền cô nữa. Cũng tới giờ dạy học rồi.

Sau khi ông Hiệu Trưởng đi rồi, Nhung thấy lòng nóng như lửa đốt, đứng ngồi không yên. Nàng rất hiểu tính tình của Tấn, vì Tấn là một thầy giáo rất có trách nhiệm, không khi nào chàng có thể bỏ lớp ngang như vậy. Nhất là không có một lời xin phép. Chấc chắn chàng không bao giờ hành động cẩu thả như vậy. Hơn nữa, ngày hôm qua Tấn còn rất khoẻ không lý gì chàng có thể bị bệnh được hay sao. Trường hợp Tấn có bệnh đi chăng n.ữa, thếnào anh ấy cũng kêu mẹ tới trường xin phép. Nhung có linh cảm rằng sự vắng mặt của Tấn ngày hôm nay phải có chuyện gì ghê gớm lắm xẩy ra cho chàng. Nhung ước gì lập tức bay tới nhà Tấn coi chuyện gì đã xẩy ra. Nhưng nàng còn phải dạy thêm ba giờ nữa mới về được. Nhưthếphải chờ tới giờ cơm trưa nàng mới có thể ra về...
Nhung và Tấn đã thương nhau gần hai năm. Nhung đã tới nhà Tấn hàng trămlần và quen thuộc nhà chàng cũng như nhà mình vậy. Nhung biết từ khi cha Tấn chết đi, hai mẹ con nương tựa nhau mà sống. Mẹ Tấn là một người đàn bà cần cù siêng năng. Mỗi ngày khi Tấn đi làm thì bà ở nhà làm công việc nội trợ, lất ít khi thích ra đường. Bà chỉ nói chuyện với hàng xóm những khi nào cần thiết như hỏi đường đi, hoặc là giá cả thực phẩm hàng ngày. Bởi vậy Nhung đoán là bà đang ở nhà. Vậy mà hôm nay, nàng tới đây gõ cửa hoài cũng không có ai ở nhà cả. Nhung nghĩ bụng; chẳng lẽ mẹ Tấn cũng đi khỏi. Hay là nhà đã xẩy ra chuyện gì. Bà ta rất ít khi ra đường, nhất là giờ cơm trưa, như vậy thì không có lý do gì bà ra ngoài cả. Nàng nghi là có lẽ Tấn bị bệnh thật rồi và mẹ chàng đã đưa Tấn đi nhà thương không chừng.

Nhung vẫn tiếp tục gõ cửa và vẫn không có ai trả lời nàng cả. Trong thâm tâm Nhung rất rối loạn, nàng cố tìm một lý do gì để chấn an. Tuy nhịên nàng không thể nào tìm được một lý do gì thoả đáng cho việc vắng mặt của cả nhà nhưvậy. Nàng cố đứng chờ ở ngoài cửa và hy vọng hai mẹ con Tấn sẽ trở về. Nhưng nàng đã phải thất vọng. Đợi tới giờ phải trở lại trường, Nhung đành lên xe trở về trường. 

Đúng ba ngày rồi mà Tấn vẫn biệt tăm hơi, không có ai xin phép cho chàng. Trong mấy bữa nay, Nhung đã tới nhà Tấn không biết bao nhiêu lần nhưng cửa nhà chàng vẫn đóng im lìm.

Chẳng những Tấn đã mất tích mà cả mẹ chàng cũng biến luôn. Nhung đã dò hỏi hàng xóm chung quanh, nhưng cũng chẳng ai rõ hai người này đi đâu. Như vậy có nghĩa là cả hai mẹ con Tấn cùng biến mất. Đồng nghiệp của Tấn trong trường, ai nấy cũng đều lo lắng, nhất là Nhung. Sự việc này làm cho Nhung muốn điên lên vì chính nàng đã nói với chàng đừng tới trường mà hãy đi kiếm ông gìa xa lạ đó nữa đi. Nàng có cảm giác lần này chính nàng đã làm nên sự việc không hay, vì những lời nói Nhung thốt ra trong lúc bực tức ngày hôm đó.

Tới ngày thứ tư, Nhung ôm một niềm thất vọng tới nhà Tấn. Nhung không hy vọng gì lắm, nên khi bước chân vô con đường tới nhà Tấn, nàng đi như người mất hồn. Bỗng nhiên Nhung mừng rỡ vì thấy trong nhà Tấn có ánh đèn chiếu ra. Nhưvậy là trong nhà phải có người. Nhung mừng rỡ rảo bước thật nhanh tới nhà chàng. Nàng quên cả gỏ cửa mà đứng ngoài la lớn:
- Anh Tấn... anh Tấn... anh có nhà không?
Có tiếng mở cửa cọt kẹt và Tấn hiện ra sau cánh cửa. Nhung mừng rỡ tới ngây người. Nhưng sau một lúc định thần, Nhung lên tiếng: 
- Anh sao vậy?
Cách có mấy hôm mà trông Tấn rất tiều tụỵ, sắc mặt như thất thần. Tấn nhìn Nhung một cách lạnh nhạt hỏi:
- Thì ra là em à?
Chàng chỉ nói như vậy, thật ra Nhung muốn hỏi chàng rất nhiều, nhưng khi thấy Tấn quá thờ ơ, nàng chỉ nói: 
- Mấy ngày nay anh đi đâu? sao không đi dạy học. Em đã tìm anh nhiều lần, nhưng...
Tấn chưa đợi Nhung dứt lời, chàng đã nói ngay:
- Em đừng có ờn ào được không. Mẹ anh vừa ngủ, anh không muốn ai làm bà ấy thức dậy đâu. 
Nhung không ngờ Tấn đối xử với nàng như vậy. Nàng phát giác ra ngay chàng không còn như xưa nữa. Chẳng những Tấn lạnh nhạt mà chàng còn có vê cay đắng với nàng, vì từlúc Nhung tới đây tới giờ, Tấn vẫn để nàng đứng ở ngoài cửa mà nói chuyện.
- Anh Tấn... 
Nhung ấm ức thết lên như nghẹn lời, nàng tiếp:
- Chuyện gì đã xẩy ra, anh có biết em lo cho anh lắm không? 
Thấy Nhung nhưvậy, Tấn có vẻ dịu lại. Nét mặt chàng ôn hoà hơn và nói nho nhỏ:
- Mẹ anh mệt lắm, mấy bữa rồi theo anh đi tứ xứ, bà vừa ngủ nên anh không muốn bà bị phá giấc ngủ thôi. 
Nhung nóng lòng muốn biết chuyện gì xẩy ra nên hỏi tiếp: 
-Thật ra mấy ngày nay đã xẩy ra chuyện gì, anh làm em lo muốn chết. 
Hình như Tấn cũng không để ý gì tới sự lo lắng của Nhung, chàng hờ hững nói: 
- Anh mệt lắm rồi, lại buồn ngủ nữa. Em có chuyện gì ngày mai nói được không?
Nhìn thấy Tấn mệt lả nhưvậy, Nhung thấy xót xa trong lòng, dịu giọng:
- Nếu vậy anh đi nghỉ đi, ngày mai tới trường anh nói cho em nghe được không?
Tấn đột nhiên nói: 
- Không anh không tới trường đâu. Em xin phép giùm anh nghe.
Nhung kinh ngạc tới sững sờ. Nàng nhìn Tấn một cách lạ lùng, thốt lên:
- Cái gì... tại sao anh lại không muốn tới trường chớ.
Tấn không cần suy nghĩ, nói tiếp:
Anh tính xin phép nghỉ dạy độ một tháng. Em cứ bịa ra một lý do gì đó cũng được. Nói với ông hiệu trưởng giùm anh đi.
-Tại sao, tự nhiên khơi khơi anh lại nghỉ ngang xương vậy ít nhất anh phải cho em biết lý do chứ.
Tấn lắc đầu tỏ ý chán nản, nói:
- Anh mệt quá rồi, xin em đừng nói chuyện giông dài nữa.

Nhung thấy th.ái độ của Tấn tự nhiên thay đổi tới lạ lùng. Từ hồi nào tới giờ Tấn chẳng bao giờ dùng những lời lẽ như vậy nói chuyện với nàng. Nhung rất bực tức, nhưng nàng nhất định phải tìm ra lý do, nên tiếp tục hỏi:
- Thật sự đã xẩy ra chuyện gì, anh đột nhiên mất tích mấy ngày rồi lại tính nghỉ thêm một tháng nữa. Không lý có chuyện gì quan trọng tới như vậy xẩy ra cho anh hay sao. Không lý anh tính đi đâu xa hay sao? Anh không thể nói được cho em nghe hay saol
Tấn thở dài, cố bình tĩnh, nói: 
- Tóm lại, nhất định có nguyên nhân. Em Nhung, em cứ xin phép giùm anh đi. Tất cả mọi chuyện ngày mai anh sẽ nói cho em nghe, được không?

Tối ngày hôm sau, Tấn và Nhung rủ nhau ra bờ sông Sàigòn. Nhung thấy người Tấn vẫn còn phờ phạc và mệt mỏi thấy rõ. Nhung nôn nóng muốn biết chuyện gì đã xẩy 
ra cho người yêu, nàng hỏi:
- Anh Tấn à, mấy hôm nay anh đi đâu vậy? 
Tấn đáp:
- Anh chỉ lòng vòng ở đây thôi.
Nhung không tin, nói: 
- Anh gạt em, nếu anh ở đây tại sao mấy bữa rầy em tìm khắp nơi không thấy anh đâu. Hơn nữa chính mẹ anh cũng không có ở nhà nữa.
Tấn không thèm giải thích, chàng nói có vẻ thực thờ ơ:
-Anh ở đây thực mà, nếu em không tin, anh cũng chịu vậy thôi. Mấy bữa nay, anh và mẹ tờ mờ sáng đã ra khỏi nhà và tới khuya mới về. Nếu không như vậy, anh làm gì hốc hác như em thấy đấy.
Nhung nửa tin, nửa ngờ, nàng nói như oán hận:
-Có chuyện nhưvậy thực hay sao? Tại sao anh không tới trường xin phép.
Tấn nói làm Nhung chưng hửng. 
- Anh vì chuyện của cha anh.
Nhung trợn mắt nhìn Tấn đăm đăm:
- Anh nói cha anh thực sự hay là cái ông già gặp bữa hôm đó.

Sự thực trong thâm tâm Nhung, nàng không bao giờ tin tưởng ông già bữa đó là cha của Tấn, nên nàng mởi buông lời giễu cợt đó. Nhưng Tấn vẫn im lặng không trả lời. Nhung nóng lòng hỏi thêm:
- Anh gặp anh ấy thực sao?
Nhung không ngờ Tấn gật đầu đáp:
- Phải.
Như vậy là anh đuổi theo ông ta và đã nói chuyện được với ông ấy rồi à?
Tấn gật đầu mà không nói gì. Anh có vẻ trầm ngâm tới lạ lùng.
Nhung nhìn Tấn với thái độ lạ lùng, nàng vừa tức vừa nôn nóng hỏi:
- Chuyện đã xẩy ra nhưthếnào, anh nói cho em nghe đi.

Tấn nghĩ tới ngày hôm ấy, ông già đó đã đi ra từ nhà chàng, Tấn vội kêu ông và sự việc xẩy ra... Ông già nghe thấy tiếng gọi của chàng và xây mặt lại. Lúc đó Tấn đã nhận ra chính ông ta thực sự là ba chàng. Cũng chỉ vì ông ta quay lại và mỉm cười, nhưng rồi lại nhưngười xa lạ, quay đi như không biết gì.

Tấn không thể bỏ lỡ cơ hội này, chàng đã chạy theo. Chàng thấy bước đi của ông ta chậm chạp nên nghĩ là sẽ đuổi kịp ông ta rất nhanh thôi. Không ngờ anh đuổi theo lẹ bao nhiêu thì ông ta lại đi nhanh bấy nhiêu. Chàng đã theo ông ta qua không biết bao nhiêu con đường. Tấn nghĩ, cứ đuổi như vậy thì không bao lâu chàng sẽ mất dấu ông ta thôi. Bởi vậy chàng cốtìm cách nào để gặp bằng được ông ta mới chịu. Chàng đã cố kêu thực lớn, nhưng làm như ông không nghe thấy gì và vẫn lủi bước thực nhanh. Tấn đã cố gắng đi thực mau và hầu như chạy tới hết sức mình, nhưng cũng không thế nào bắt kịp ông ấy. Chàng không biết ông ta đi như thế nào, vì chàng cũng không thấy ông ta chạy, nhưng hình như vận tốc đã lên thực nhanh. 

Tấn cảm thấy lạ kỳ, nhưng chàng nhất định phải bắt cho kịp để hỏi cho ra nhẽ ông'ta là ai. Nhưng dù có làm thế nào đi chăng nữa, khoảng cách hai người vẫn thực là xa. Không bao lâu ông ta đã bước vào một con hẻm nhỏ. Tấn biết chắc là khi ông đã lọt vô con hẻm nhỏ này rồi thì rất dễ lẩn khuất, nên chàng không dám chậm trễ. Tấn chạy thực mau tới con hẻm đó, và khi đi được một lúc Tấn mới khámphá ra đây là con hẻm cụt, không có lốt thoát. Chàng đã nhìn thấy ông già vô một căn nhà ở cuối hẻm. Sau khi ông vô nhà, Tấn chạy tới trước cửa, chàng định tông vô cửa nhưng không hiểu sao chàng lại ngần ngừ và ra đầu ngõ hẻm đứng thực lâu. Chàng nghĩlà mình có thể điều tra thân phận ông ta đâu phải là chuyện khó nữa, vì đã biết chỗ ở của ông ấy rồi. Đồng thời Tấn nghĩmình phải cho mẹ mình hay câi chuyện này mới được.

Bởi vậy tối hôm đó, Tấn đã về nhà thuật lại với mẹ những gì đã xẩy ra. Mẹ Tấn nghe con nói như vậy rất kinh ngạc, nhưng bà ta không tin. Bà bảo chàng:
- Tấn à, người giống người là chuyện thường thôi.
Chuyện đó không thế nào xẩy ra được đâu. Không lý con gặp ma rồi...
Mẹ Tấn tuy nói vậy, nhưng giọng bà có vẻ run rẩy. Tấn nói:
- Mẹ, đúng là cha đã chết từ lâu. Nếu hồn ma của ba xuất hiện, tại sao lại chờ tới mãi bây giờ mới về.
Mẹ Tấn lo lắng nói:
- Hay là ba con ở dưới suối vàng có gì bất an...
Tấn chưa đợi mẹ nói rứt đã ngắt lời.
- Không đâu mẹ, mẹ đừng tin dị đoan. Làm gì có hồn ma cơ chứ. Lúc ấy trời còn sáng mà.
Nghe con nói như vậy khiến bà đâm phân vân, nói nho nhỏ một mình: 
- Ban ngày ban mặt thế này...
Tấn nói:
- Mẹ, con nghĩ như vậy, cha đã chết từ lâu. Có thể nói được là thân xác đã thành tro bụi. Ông già mà con gặp chắc chắn không thể nào là ba được. Nhưng mà cái dáng điệu thật là giống ba. Phải nói là giống như hai giọt nước vậy.
Mẹ Tấn nói:
- Trên đời này làm gì có ai giống nhau như hai giọt nước được, con nói tầm bậy rồi. 
Tấn nói một quả quyết. 
- Thật đó mẹ, giống hệt như nhau thôi.
Mẹ Tấn nói:
- Trừ khi mẹ đích thân gặp được, còn không bao giờ mẹ tin có chuyện đó đâu.
Vậy nhất định mẹ phải đi coi thế nào, vì chỉ có mẹ mới có thể biết được thực hay giả mà thôi. Con chắc chắn là thế nào mẹ cũng nhìn ra được ngay.
Mẹ Tấn có vẻ bực mình. 
- Sao con cứ lải nhải mãi cái chuyện đó vậy, có lẽ con làm cho mẹ phát điên lên mất. 
- Ý của con là muốn mẹ đi xem tận mắt thôi.
Mẹ Tấn hình như không hiểu chàng muốn bà làm gì nên hỏi:
- Làm thế nào? 
- Mình tới nhà ông ta, con đã biết ông ấy ở đâu rồi. Cũng có thể sáng sớm mình tới trước cửa để rình thì thế nào ông ta cũng phải ra khỏi nhà.
- Thật mình phải đi sao?
Tấn nói:
- Tất nhiên là mình phải đi rồi. Ngày mai con quyết định không tới trường.


Ngày hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng. Tấn đã dắt mẹ đi tới một con hẻm nhỏ. Những người ở trong hẻm này có lẽ cũng là dân lao động, hình như họ toàn là những người đi làm công thì phải. Bởi vậy, mới sáng sớm mà mọi người đã lục đục đi làm. Những người bán hàng rong, bán cải, bán đậu hũ cũng đang nhộn nhịp chuẩn bị quang gánh ra chợ. Tấn dan mẹ tới cuối đường hém và chỉ căn nhà hôm
trước nói: 
- Căn nhà này đó mẹ. Mình tới sớm như vậy, chắc chắn ông ta chưa ra khỏi cửa đâu.
Mẹ Tấn đề nghị:
- Như vậy mình phải tìm một chỗ nào kín đáo núp xem, chứ nếu người đó không phải là cha con thì coi kỳ cục lắm. 
Tấn thấy mẹ nói rất phải nên chịu liền, chàng nói:
- Dạ, con cũng nghĩ như vậy.

Tấn nhìn quanh thấy gần đó có một cây cổ thụ, chàng bèn dẫn mẹ tới núp sau thân cây. Hai mẹ con đợi tới trưa, căn nhà đó vẫn không thấy có ai ra mở cửa. Hai mẹ con Tấn đã đợi hơn nửa ngày. Mẹ chàng có vẻ chán nản nói:
- Tấn à, có khi nào ông ta đi khỏi nhà rồi chăng? 
Tấn lắc đầu, nói:
- Làm sao có thể như vậy được, mình đã tới rất sớm rồi mà.
Mẹ Tấn lại nói:
- Hay là mình đi hỗi nhà bên cạnh, có thể người ta cũng biết vậy.
Tấn phân vân nói:
- Con chỉ sợ ông già biết tụi mình rình rập nên cố ý không ra mà thôi.
- Con đừng lo chuyện đó, chúng ưùnh cứ đi hỏi cho ra nhẽ là được rồi. 
Tấn nháo nhác nhìn chung quanh, chàng chợt thấy một bà lão đang phơi quần áo ở nhà bên cạnh, trong sân nhà, chàng dắt mẹ lại phía đó nói:
Như vậy mình thử hỏi bà già này xem sao.
Tấn tới trước bà già lễ phép hỏi:
- Thưa bà, cho con xin hỏi một chút. Bà có biết người ở căn nhà cuối đường hém này là ai không?
Bà lão đang phơi đồ trả lời: 
- Có phải cậu hỏi ông già ở trong đó hay không?
Tấn nghe thấy bà già hỏi như vậy, mừng rỡ. Chàng vội vàng trả lời:
- Dạ, thưa bà đúng là ông già đó. 
Tấn nghĩ một lúc rồi hỗi tiếp: 
- Thưa bà có biết ông ấy tên gì không ạ?
Nói xong Tấn đột nhiên lo sợ bà già này nói tên ông già kia giống như tên cha chàng. Không ngờ bà lão nói: 
- Tôi cũng không biết.
Mẹ Tấn nghe bà già nói như vậy, thở dài có vẻ thất vọng. Chắc có lẽ ông già đó là một người lạ nào đó thôi, bà có vẻ chán nản. Tấn nhìn mẹ, hỏi:
- Có gì không mẹ? 
Mẹ Tấn trả lời: .
- Không có gì.

Tấn hiểu rõ tâm trạng của mẹ, nên nhỏ nhẹ nói:
- Trước khi đi mẹ cũng đã đoán trước nhưvậy rồi mà. Mẹ Tấn có cảm giác như vừa mất một cái gì, có lẽ chỉ có Tấn mới hiểu rõ được lòng của mẹ chàng. Khi hai mẹ con đang nói chuyện thì bà già cũng vừa phơi xong quần áo và đi ra. Lúc ấy mặt trời chói sáng, chiếu lên khuôn mặt nhăn nheo của bà lão. Tấn nhìn thấy bà lão có vẻ khó chịu nhìn hai mẹ con chàng, bà ta hỏi:
- Các người là ai, định tới kiếm ông già đó làm gì?
Hai mẹ con Tấn nhìn nhau và không biết phải trả lời ra sao. Bà Lão tiếp: 
- Các người đi tìm người ta mà cho tới tên của người ta cũng không biết là lý gì?
Tấn không ngờ bị vặn hỏi, chàng chưa có chuẩn bị trước nên ú ớ không nói lên lời. Nhưng chàng cố nói:
- Thưa bà, số là hôm trước, nhìn thấy ông già quen quá Lúc về nhà mới chợt nhớ ra ông ta giống y như một người bạn cũ nên mới định trở lại đi tìm.
Cũng may mà bà ta không cật vấn gì thêm nữa nên Tấn
thở phào nhẹ nhõm. Bà già lại nói:
- ủa, ông già đó mà cũng có người quen sao. Mấy năm nay rồi tôi chẳng thấy ông ta tiếp xúc với ai cả. 

Hai mẹ con Tấn nghe bà già nói vậy chưng hửng, không ngờ có chuyện đó. Trong lời nói của bà già thì ông già này thực sự cô độc không có bà con thân thuộc gì cả. Tấn hỏi:
- Vậy gia đình của họ đâu hả bà?
Bà lão liếc mắt nhìn Tấn nói:
- Sao cậu cứ hỏi hoài vậy, tôi đã nói không biết ông già đó là ai mà.
Tấn hỏi tiếp: 
- Nhưng ông ấy có ở chung với người nào nữa không?
Bà lão trả lời cộc lốc:
- Không biết. 
Bà ngoe nguẩy đi vô nhà, vừa đi vừa lẩm bẩm. Cái lão quái vật này, ai ở không mà để ý tới nó. Từ năm năm về trước, 15 tháng giêng dọn tới đây. Kỳ kỳ quặc quặc không biết làm cái gì mà bây giờ lại có thêm thằng lỏi này tới đây điều tra lão ấy nữa chứ. 

Khi vô tới nhà, bà đóng cửa một cái rầm. Tấn đứng như trời trồng. Mẹ Tấn cũng như mất bình tĩnh, nắm chặt lấy tay chàng hỏi: 
- Tấn, con có nghe bà già nói gì không? 
Tấn có cảm giác bàn tay của mẹ lạnh tanh. Chàng hiểu được sựkhích động của mẹ vì chàng biếtrằng cha của mình chết đúng vào ngày 15 tháng giêng năm năm về trước.
Trời hè nóng nực mà mẹ con Tấn đứng giữa đường vẫncảm thấy lạnh như băng đá...

Nhung lay mạnh tay Tấn gọi:
- Anh Tấn, anh nghĩ cái gì mà thừ người ra vậy? .
Tấn nhìn sâu vô mắt Nhung, nói:
- Có thực em muốn biết chuyện gì đã xẩy ra phải khôngl
Nhung níu lấy tay người yêu, nôn nóng. .
- Anh nói cho em nghe đi.
Tấn từ từ kể lại câu chuyện dắt mẹ đi tìm ông già kỳ quái kia. Khi chàng ngừng lại nửa chừng. Không biết kết quả ra sao. Nhung nôn nóng hỏi:
Anh Tấn, rồi sao nữa?
Lúc ấy Tấn nắm chặt lang cang bên bờ sông. Sắc mặt kỳ quặc. Nhung lại hỏi tiếp:
- Kết quả như thế nào chớ?
Tấn lắc đầu nói:
Anh và mẹ anh đã đứng ở đường hêm đó mấy ngày mấy đêm mà vẫn không gặp được ông già đó.
Nhung nói:
- Tại sao anh không tới gõ cửa, anh có thể hỏi thẳng ông ấy mà.
Tấn thở dài, im lặng một lúc mới nói:
- Bộ em tưởng anh không thử qua rồi hay sao?
Nhung hỏi:
- Anh thử qua rồi à, vậy trong nhà không có ai sao?
Tấn nói:
- Anh cũng không biết. 
Nhung ngần ngừ nói: 
- Có khi nào người ta dọn đi rồi không?
Tấn lắc đầu, thẫn thờ lập lại câu nói vừa rồi. 
- Không biết. 
Tấn lẩm bẩm một mình, nhưng hình như cố tình cho Nhung nghe:
- Tôi đã hỗi cùng khắp người trong hễm, nhưng ai cũng trả lời như bà già bữa đó vậy thôi.
Nhung thắc mắc: 
- Anh nói người ta trả lời ra sao?
- Họ nói ông già này từ năm năm về trước, dọn về đây ngày 15 tháng giêng. Ông ta chằng bao giờ tiếp xúc với người lân cận, nên mọi người rất thờ ơ với ông ta. Bởi vậy, chẳng ai biết lai lịch ông già đó như thế nào cả.
- Anh Tấn, anh tính làm sao. Có phải ông ấy biết anh tìm tới nên trốn tránh anh phải không?
Tấn cũng không biết phải trả lời Nhung ra sao vì chính chàng cũng không biết sự việc như thế nào. Nhung nói tiếp:
- Theo em nghĩ, ông ấy đã dọn đi rồi.
Tấn vẫn trầm lặng, hình như không nghe những gì Nhung nói và trong lòng chàng vẫn ngổn ngang trăm mối. 
Nhung an ủi Tấn:
- Thôi bỏ đi, ông ấy đã cố ớnh dọn đi thì anh làm sao mà kiếm cho được. .
Tấn lẩm bẩm:
Thật là kỳ quặc, ba anh chết vào ngày 15 tháng giêng năm năm về trước.
Nhung nói: . 
Năm năm trước, vào ngày 15 tháng giêng, ông ta dọn vô thì cũng là một sựtrùng hợp thôi, anh nghĩ ngợi làm gì 
Tấn khích động nói:
- Làm sao có thể trùng hợp như vậy được, hơn nữa mặt mày ông ta và ba anh giống hệt như nhau. Anh không tin thiên hạ có sự trùng hợp ly kỳ như vậy.
Nhung thấy bộ mặt thảm não của Tấn trong lòng thực buồn. Nàng thở dài, nói: .
- Anh Tấn, anh bình tĩnh một chút được khôngl Nếu họ thực sự dọn đi rồi thì làm sao anh có thể kiếm được họ chứ.

Tấn vẫn còn bần thần, Nhung nhìn thấy Tấn như vậy Anh đang nghĩ gì nữa chứ. Anh còn công việc phải làm mà.
Tấn lại nói một mình nhưng cũng cố ý cho Nhung nghe. 
- Không, nhất định tôi phải tìm ra sự thật.
Nhung buồn bã nói: . .
- Anh Tấn à, hình như anh thay đổi nhiều quá rồi.
- Ngay cả em cũng thấy anh quá lạ lùng.
Tấn vẫn trầm lặng, mặc dù người bạn gái mình đầy phẩn uất. Nhung càng ấm ức, nói:
- Anh nghe em nói đi, trên đời này cứ cố chấp như vậy cũng không có ích lợi gì đâu. 
Tấn bực bội, gắt lên:
Em không biếtgì, tếthơn hếtlà đừng xía vào chuyện đó
Nhung cố nhịn, nàng nài nỉ: 
- Em làm sao có thể không lo cho anh. Vì chuyện này mà anh như điên điên khùng khùng vậy. Anh lại bỏ dạy ngang như thế, học trò anh làm sao đây. Anh nên quên chuyện này đi và sống thảnh thơi như lúc trước có phải hay hơn không. 
Tấn lắc đầu thở dài: 
- Anh không bao giờ quên được chuyện này đâu.
Nhung vẫn cố nói:
- Anh Tấn, làm như vậy vô ích lắm. Anh nghe em
khuyên đi.
Tấn đột nhiên nổi giận, thét lên:
- Em im mồm đi. Em cho đó là chuyện vô ích. Đó là cha anh mà. Anh nhất định phải biết sự thực. 
Nhung sững người lại vì từngày quen nhau tới nay nàng chưa bao giờ bị Tấn nặng lời như vậy. Nước mắt nàng tự nhiên trào ra, nàng bắt đầu khóc ra tiếng. Nhung không chịu được hành động này của chàng nữa, nàng đáp lại:
- Anh dựa vào đâu mà nói cái thằng cha già hôm đó là cha của anh?
Tấn cứng họng vì sự bắt bẻ của Nhung, chàng nói ngang:
- Anh không biết, nhưng nhất định phải điều tra cho rõ sự thực mới nghe. 
Nhung tức tới nỗi không chịu được nữa, nàng cũng thét lên: 
- Anh nói ngang như cua vậy đó. 
Tấn nói nhỏ lại, nhưng giọng vẫn đầy bất mãn: 
- Anh đã nói rồi mà. Đây là chuyện riêng của anh, hãy để tự anh giải quyết chuyện này được không? 
Nghe Tấn nói như vậy, Nhung giậm chân bình bịch, nói:
- Vậy thì anh đi điều tra cái sự thật ấy của anh đi, em thấy anh điên thực sự rồi đó. 
Tấn nghiến răng trả lời:
- Em yên tâm đi, anh sẽ nhất định tìm cho ra lẽ mà.
Nhung tức giận bỏ đi, nàng nói với lại:
Nếu vậy thì anh muốn làm gì thì làm đi, từ nay em sẽ không nói tới anh nữa. Từ trước tới giờ khi có cãi vã, Tấn lúc nào cũng nhường nhịn, đuổi theo Nhung xin lỗi. Nhưng lần này thì không, chàng dửng dưng và đầu óc Tấn bây giờ hầu như dồn hết vào việc tìm ra sự thật về vụ này.

Chàng nghĩ có lẽ bây giờ là lúc phải hành động một cách quyết liệt hơn nữa, không thể rình rình, mò mò như thế này được rồi. Trong đầu Tấn đã có chủ tâm. Chàng leo lên xe Honda phóng nhanh tới nhà Bình. Thằng bạn học chung lớp ở Trung học Huỳnh Thị Ngà dạo nào.

Bây giờ Bình là một sĩ quan cảnh sát đặc biệt, coi phòng hoạt vụ. Với chức vụ và quyền hành của Bình, chắc chắn anh ta có thể giúp Tấn thực hiện ý định của mình. Chàng vặn mạnh tay ga, tăng vận tốc cho chiếc xe Honda chồm lên, lao đi vùn vụt. Chẳng mấy chốc đã tới cổng nhà Bình. Thật may mắn, cũng vừa lúc ấy, Bình từ trong nhà đi ra, định leo lên chiếc xe jeep đậu ngay trước cửa. Thấy Tấn, Bình tươi nét mặt la lớn: 
- A, ông thầy giáo. Ông đi đâu mà lại ghé qua đây vậy? 
Tấn nói ngay: 
- Tôi đi kiếm ông đây. 
Bình hơi ngạc nhiên, hỏi: 
- Kiếm tôi àl rảnh rỗi vậy hay sao ông thầy giáo.
- Không có rảnh rang gì đâu, có chuyện phải nhờ tới ông rồi.
- Chuyện gì thế? Hay là chúng mình vô nhà nói chuyện đi.
Tấn nhìn anh cảnh sát tài xế, hỏi Bình: .
- Hình như ông định vô sở hả? 
Bình gật đầu: 
- Ừ, tôi sửa soạn đi Biên Hoà. Nhưng còn sớm mà, vô nhà uống ly nước đã.
Tấn không khách sáo, dựng xe theo Bình vô nhà ngay.
Vừa bước qua sân, vợ Bình đã chạy ra tươi cười hỏi Tấn:
- Chào anh Tấn, sao lâu quá không thấy tới chơi. Chị Nhung đâu rồi. Bao giờ thì mấy ông bà mới cho tụi này uống nlợu đây? 
Tấn gượng cười đáp:
- Còn lâu chị ơi, tụi này còn lu bu lắm.
Mời anh vô nhà chơi. Mấy ông bà này du hý kỹ thực, không biết định kéo dài cuộc tình tới thế kỷ nào nữa đây Bình cũng tiếp lời vợ. 
- Hôm nay mà ông Tấn tới nhà tụi mình chơi, chắc chắn thế nào cũng có tin vui rồi, em khỏi phải lo đâu. Nói xong Bình quay qua Tấn nháy mắt hỏi:
- Có phải thế không ông thầy giáo?
Tấn thở dài, lắc đầu: 
- Chằng những không phải vậy, mà có thể còn ngược lại nữa.
Vợ Bình trố mắt, la lên:
- Này, này... mấy ông bà đừng có giở chứng nhé.
Trong đám bạn bè tụi mìnhchỉ còn chờ cặp Nhung-Tấn của ông bà nữa là thôi đó. Mấy người đừng có loạng quạng nghe chưa. 
Tấn ngồi xuống ghế, cố mỉm cười.
- Chị đừng có lo, nhất định là đám cưới tụi này chị không mất phần đâu. Nhưng mà phải thú thực với chị; hôm nay tôi tới đây định nhờ anh Bình giúp dùm một chuyện. Cũng vì vụ này mà làm cuộc đời tụi tôi đảo lộn.
Vợ Bình sửng sốt, lụp chụp nói: 
- Có nghiêm trọng đến nỗi đó hay không anh Tấn.
- Dạ, thưa chị, có thể còn hơn thế nữa. 
Bình cũng không giữ được bình tĩnh nữa, hỏi dồn: 
- Ông nói đi, chuyện gì vậy? Nhất định tôi sẽ không để thằng nào yên, nếu nó dám xía vào đời tư bạn bè tôi đâu.
Tấn thở dài, nói:
- Có lẽ ông bà hiểu lầm câu nói của tôi rồi. Để tôi kể lại đầu đuôi câu chuyện cho quí vị nghe vậy.
Nói xong Tấn từ từkể lại hết mọi chuyện. Chàng ngưng lại một chút rồi quay qua Bình nói tiếp:
- Bởi vậy tôi mới tới đây định nhờ ông lạm dụng chức vụ một chút. Xét căn nhà đó cho ra lẽ, xem có phải sự thực là như vậy không?

Cả hai vợ chồng Bình cùng bị lôi cuốn vô câu chuyện của Tấn. Không ai ngờ lại có chuyện lạ tới như vậy. Bình sốt sắng nói: 
- Nếu vậy để tôi tới sở, truy lục hồ sơ căn nhà xem có những ai, rồi sẽ làm giấy xét căn nhà đó liền đêm nay. Tôi sẽ đích thân làm vụ này cho ông yên tâm. .
Vợ Bình cũng nói vô:
- Phải đó, anh làm liền đi. Em nghe anh Tấn kể vụ này cũng lạ lùng lắm.
Tấn ngần ngừ hỏi Bình. 
- Thế còn vụ đi Biên Hoà của ông thì sao?
Bình mỉm cười. 
- Không sao đâu, công tác này cũng chỉ là phối hợp với cảnh sát địa phương xét nhà mộtcan phạm bình thường thôi. Ông khỏi lo, sĩquan phụ tá của tôi thay thếcũng được. Sự thực không phải như Bình nói, vì hôm nay chẳng có công tác nào ở Biên Hoà cả. Bình có một cô nhân tình, mướn nhà cho nàng sống trong Chợ Lớn. Cứ lâu lâu lại dối vợ, lấy cớ đi công tác xa đặng về đó hứ hí với bồ. Cũng vì vậy mà Bình đi chơi xả láng mà vợ chàng không biết ất giáp gì cả. Nhưng chính Bình lại cũng không ngờ, những lần dối vợ đi hú hí với bồ như vậy là những lúc Liên ở nhà kéo thằng vác gạo lên phòng vui vầy ân ái. Anh chàng này ở ngay hẻm sau nhà, làm công cho vợ chồng Bình. Công việc của anh ta là vác gạo và đạp xe ba bánh giao gạo cho khách hàng. Y mới chưa đầy ba mươi tuổi mà đã có bảy đứa con rồi. Liên không ngờ được con người khờ khạo, lam lũ ấy lại có một sức sống bền bỉ kinh hồn như vậy. Ngay từngày đầu tiên Tấn mở cho nàng cái tiệm gạo ở ngay từng dưới nhà là Liên đã mướn Tú rồi. Hôm ấy anh chàng lớ ngớ, ở trần trùng trục tới xin đống sà bần đổ trước nhà. Liên đã mê ngay những bắp thịt lực sĩ trên thân thể người đàn ông lao động này và nàng gạ anh ta làm luôn cho tiệm gạo. Khỏi phải nói, Tú mừng tới ngẩn ngơ nhưtrúng số. Vì đang làm ăn khó khăn mà .lại có một chỗ làm lương hướng khá như vậy ngay cạnh nhà thì còn gì hơn nữa. Từ ngày đó Tú làm luôn cho tiệm gạo của]~iên cho tới nay cũng được hơn một năm rồi. 

Khi Tú nhận lời làm ở đây, Liên đã có ngay những dự định trong đầu. Nàng không thể bỏ qua được cái thân thể lực sĩ với những bắp thịt săn cứng lại thật hấp dẫn nhưthế. Chẳng bù với Bình, thịt thà nhão nhoẹt, bụng phệ, ngực lép Chỉ được cái oai phong quần áo bên ngoài. Khi leo lên giường, lục đục ba cái là sụi lơ, làm Liên có những đêm muốn điên lên vì khao khát tình dục. Truyenviet.com và chưa đầy một tháng sau khi Tú làm cho nàng, Liên đã toại nguyện đi những gì nàng mong ước. Từ đó, dù cho Bình có đi công tác baonhiêu ngày, vắng nhà bao nhiêu đêm, cũng không làm Liên chú ý tới nữa. 

Hôm nay, khi Bình cho hay phải đi Biên Hoà mấy ngày mới về, Liên đã nói với Tú để ý hành lang sau nhà, phía trên lầu. Hai đứa có ám hiệu cho nhau từ trước tới nay là khi Liên đổi chậu kiềng hoa Hồng qua bên trái, và chậu kiểng hoa Sứ qua bên phải là Bình đi công tác xa nhà, và Liên muốn ngủ với Tú. Bởi vậy khi nàng nghe Bình nói cho sĩ quan phụ tá đi Biên Hoà thế chàng, nàng hỏi ngay.
- Vậy hôm nay anh không đi Biên Hoà nữa à?
Bình vô tình nói dối:
- Có chứ, anh chỉ bảo ông sĩ quan phụ tá đi trước, thế anh lúc đầu. Khi anh lo xong việc cho anh Tấn là phải tới đó ngay.lKhông có anh làm sao họ làm việc được. 
Nói xong Bình quay qua lấn, tiếp:
- Ông cứ yên chí đi, đưa địa chỉ căn nhà đó cho tôi, tối nay tôi làm liền. Sáng mai ông tới đây tôi cho ông hay kết quả.

Nói xong Bình thấy phải làm vụ này ngay, vì chàng đã hẹn Tú Vân khuya nay thế nào cũng phầi về, nếu chậm chễ thế nào cũng có chuyện với cô nhân tình trê khó tính này ngay. Chàng đứng dậy ra vẻ sết sắng, nói:
- Được rồi, ông cứ về đi. Tôi vô sở tính chuyện này ngay bây giờ.

Cả Tấn và Liên cùng mừng rỡ. Mỗi người đều có một lý do riêng... 

Bình vội vã leo lên xe ngay, chàng giục anh tài xế lái xe thực mau vô sở. Bình tới phòng văn khố truy lục sổ gia đình cái số nhà Tấn vừa đưa lúc nãy. Phòng văn khố chứa đựng hồ sơ ở đây phải nói đầy đủ và thứ tự nhất trong mấy quận Đô Thành. Bởi vậy chỉ vài phút sau, Bình đã lôi ra tờ khai gia đình ở căn nhà chàng muốn tìm. Nhưng thực lạ lùng, gia đình này đã di chuyển đi từ năm năm nay mà tại sao lại không có ai dọn vào. Bình cố tìm một lần nữa, mấy nhân viên của phòng văn khốcũng tíu ưt lục lọi, nhưng chỉ có thế. Nhưvậy có nghĩa là căn nhà đó phải bỏ không, hoặc có người dọn tới mà không chịu khai báo với cơ quan cảnh sát.

Bình lên phòng trực, gọi điện thoại cho bót cảnh sát địa phương là chàng sẽ tới đó nhờ họ phối hợp với cơ quan chàng đi xét sổ gia đình một căn nhà ngay bây giờ.

Chỉ vài phút sau, toán cảnh sát, an ninh phối hợp đã lên đường tới căn nhà trong căn hẻm nhỏ mà mẹ con Tấn rình rập mấy ngày qua. Trời tối mò mò, con hém không một bóng đèn đường. Thỉnh thoảng mới có vài tia sáng hất ra từ khe cửa sổ của một vài nhà nào đó đi ngủ trễ. Mọi người đều đi bộ, xe hơi phải đậu ngoài hém vì đường vô hôm quá nhỏ. Những hàng hiên nhà nhấp nhô, cái cất ra, cái thụt vô. ánh đèn pin lấp lánh trên con đường đất gồ ghề. Không ai nói với ai một câu nào, chó bất đầu sủa dài theo lối xóm. 

Một lúc sau, toán an ninh cảnh sát đã tới trước căn nhà. Quả thực họ là những nhân viên an ninh chuyên nghiệp, nhất là lại có Bình đi theo nên ai nấy đều trổ hết tài nghệ san có của mình cốt cho cấp chỉ huy thấy để lãnh công. Đã có mấy người bọc ra ngã sau, căn nhà bây giờ dù có ai ở trong muốn chạy thoát cũng đành bó tay vì đã bị vây kín. Nhiều nhân viên đã rút súng thủ sẵn. Họ hành động lanh lẹ và im lìm như những bóng ma. Bình rất hài lòng với những người lính dưới quyền mình. Chàng ra dấu cho anh trưởng toán gõ cửa. Anh ta lên tiếng ngay:
- Mở cửa, cảnh sát xét tờ khai gia đình.
Không có tiếng trả lời. Anh ta gõ mạnh vào tấm ván trước mặt, gọi lớn hơn.
- Chủ nhà, xin mở cửa, cảnh sát tới xét tờ khai gia đình.

Vẫn không có ai trả lời. Bình nghé mắt nhìn vô trong qua khe cửa. Chàng thấy rờn rợn vì chiếc bàn thờ kê giữa nhà chập chờn trong ánh sáng leo lắt của một ngọn đèn dầu nho nhỏ. Anh trưởng toán vẫn kiên nhẫn gõ cửa:
- Mở cửa, mở cửa. Cảnh sát xét tờ khai gia đình.
Một nhân viên đứng bên cạnh Bình nói.
- Thưa đại úy nhất định nhà có người, vì trên bàn thờ có thắp đèn.
Bình gật đầu. 
-Tôi cũng nghĩ như trung sĩ. Mình phải gọi bằng được gia chủ mở cửa mới nghe.
Anh trưởng toán nghe Bình nói vậy. Nắm tay đập thật mạnh vô cửa ầm ầm.
- Mở cửa, mở cửa... cảnh sát xét sổ gia đình.
Bình chờ một chút nữa cũng không thấy động tịnh gì.
Chàng bảo anh trưởng toán. 
Thượng sĩ cứ cho anh em vây chặt căn nhà này. Để tôi dắt mấy nhân viên qua xét nhà bên cạnh hỏi thăm tin tức ra sao. 

Nói xong, Bình ra dấu cho hai nhân viên đứng bên chàng tới nhà bên cạnh. Hình nh.ư gia đình này đã nghe thấy tiếng gọi cửa nhà kế bên nên mọi người đã thức dậy và sẵn sàng sổ gia đình tự hồi nào. Mọi người cũng đã tập trung ra phòng ngoài cho nhân viên cảnh sát kiểm điểm.
Bình hỏi gia chủ.
- Xin bác cho biết căn nhà bên cạnh này có ai ở hay không?
Người đàn ông gật đầu. 
- Dạ, thưa thầy có một ông già ở đó tự lâu rồi.
- Hôm nay bác có thấy ông ta có nhà không?
- Dạ, thưa thầy ông già này ít có xuất hiện lắm. Lâu lắm người ta mới thấy ông tara vô. Hômnay tôi cũng không để ý lắm. 
- Bác có biết họ làm ăn ở đâu không?
- Thưa thầy, ông già này không bao giờ nói năng với ai ở khu này cả, ông ấy sống âm thầm như một bóng ma vậy đó Cả xóm cũng chẳng ai biết ông ta làm ăn ra sao cả.
- Bác nghĩ là tối nay ông già đó có nhà không?
Người đàn ông chưa kịp trả lời, bà vợ đã đỡ lời.
-Thưa thầy, hình nhưchiều nay tôi thấy ông già có đi qua cửa nhà tôi. 
Ông ấy đi một mình hay đi với ai.
- Ông ta đi đâu cũng chỉ có một mình thôi. Chưa bao giờ thấy có lần nào đi với ai cả.
- Như vậy chị nghĩ là ông ta có nhà phải không.
- Dạ, tôi chỉ đoán như vậy thôi. Vì ông ấy đi về trễ lắm.

Bình thấy như vậy cũng đủ rồi. Chàng cám ơn gia chủ, trở lại căn nhà lúc nãy. Anh cảnh sát tưởng toán vẫn kiên nhẫn gọi cửa. Thấy Bình trở lại, anh ta nói ngay. 
- Thưa đại úy họ nhất định không mở cửa.
Bình nói. 
Tôi có thể nói họ ở trong nhà. 
- Đại úy tính sao? 
Bình ngần ngừ một lúc, rồi ra lệnh:
- Phá cửa vô đi.
Chàng vừa nói xong, người trưởng toán cảnh sát đã lấy vai đẩy mạnh cánh cửa. Có lẽ anh ta nóng lòng nên dùng sức tông thực mạnh. Cánh cửa bật tung, đập vô vách phía trong tạo nên tiếng động thực lớn. Có tiếng gió rít lên đâu đây, ánh đèn trong nhà lung linh ma quái, chập chờn tới khiếp đảm. Mọi người tràn vô nhà thực nhanh. Mấy cây đèn pin cùng chiếu vô trong một lượt, nhưng không có ai.
Bình lên tiếng: 
- Ông chủ có nhà không? Cảnh sátxéttờ khai gia đình.
Vẫn không có tiếng trả lời. Tự nhiên Bình nổi nóng la lớn.
Các anh xét cho thực kỹ. Bắt hết người trong nhà này đem về sở cho tôi.
Lục lọi một hồi, người thượng sĩ trưởng toán nói với Bình.
- Thưa đại úy, căn nhà này kỳ cục quá. Không có đồ đạc gì hết, chỉ có mỗi mộtcái bàn thờ ở giữa nhà thôi. Hình như không có ai ở đây cả.
Bình hơi cau có. 
- Vô lý lúc nãy nó gài cửa phía trong. Nhà lại chỉ có một cửa ra vào. Hơn thếnữa, cây đèn dầu trên bàn thờ còn cháy và bà hàng xóm đã thấy ông ta đi về chiều nay. Không lý lão là ma. 

Bình vừa nói xong giật mình. Chàng vừa nhìn thấy bức hình trên bàn thờ quen quen. Tới gần hơn, dọi đèn pin vô bức ảnh. Bình thấy xương sống lành lạnh, hình như có một điều gì không ổn. Chàng đã nhận ra người trong hình. Không phải ông Tư bố của Tấn thì còn ai vào đấy nữa. Chàng có một trí nhớ rất tốt. Chính bức hình này Tấn đã đã cầm trên tay hôm đưa đám ma. Hơn thếnữa, ai chứ mặt mũi, hình dáng của bốTấn làm sao Bình có thể quên được.

Chàng đã đến nhà Tấn hàng ngàn lần và nói chuyện với bốTấn không biết bao nhiêu lần suốt thời còn đi học chung với Tấn.
Bình đâm hoang mang thực sự. Tại sao bức hình này lại ở đây Còn người trong nhà này đi đâu. Ông già mà người hàng xóm nói không thếnào là giả được. Ông ta là ail Nhớ lại câu chuyện của Tấn kể chiều nay làm Bình run lên. Không lý ông già này đội mồ về đây sống hay sao. Ông ta là ma hay là người. Chàng quan sát một lượt thực nhanh trên bàn thờ, cũng chẳng có gì đáng chú ý. Mấy cuốn kinh kệ và một miếng vải vàng cũ kỹ. 
- Thưa đại úy chắc chắn không có ai ở đây rồi.
Tiếng nói của người thượng sĩ trưởng toán bấtchợtvang lên bên cạnh Bình làm chàng giật nẩy mình. Chàng nhìn anh ta nhưmột hồn ma hiện về. Khuôn mặt lung linh trong ánh sáng chập chờn tranh tối tranh sáng thực ghê rợn. Bình nói thực mau.
- Về thôi, để sáng mai anh sau.
Nói xong, Bình với tay lấy tấm hình trên bàn thờ. Chàng muốn có một vật gì trao cho Tấn để y tin rằng chàng đã hết lòng với bạn bè. Hơn thếnữa, bức hình này có thể cho Tấn biết những điều chàng sẽ nói với y là sự thực. Lấy tấm hình xong, Bình tiện thể thổi tắt ngọn đèn dầu, trong thâm tâm chàng đã cho rằng căn nhà này thuộc về gia tài của bạn bè. Nhà không có ai, để đèn như thế này rất dễ sinh ra hoả hoạn.

Bình đi thực mau ra cửa, chàng đưa tấm hình cho anh tài xế, nói:
- Đưa bức hình này cho nhà tôi, bảo bà ấy sáng mai trao cho ông Tấn. Nói tôi đi công tác tởi chiều ngày mốt mới về. 

Nói xong, Bình rảo bước. Chàng phải tới nhà cô nhân tình ngay. Giờ này chắc connhỏ đang trông đứng trông ngồi chứ không chơi.

Những nhân viên bao quanh căn nhà cũng đã theo ra hết. Mọi người rì rầm bàn tán. Ai cũng có vẻ bực bội vì cả một đám nhân viên thếnày lnà không làmnên cái trò trống gì cho ông xếp lớn, đích thâll đi xét sổ gia đình. Một trường hợp rất ít khi xẩy ra. Đi được một quãng. Bỗng có mộtnhân viên nói. 
- Hình như trong nhà vẫn cố ánh đèn.


Anh tài xế về rồi, Liên vội vàng lên lầu, mở cửa ra hàng hiên đổi vị trí hai chậu kiểng. Nàng cẩn thận bật đèn phía ngoài lên cho Tú nhìn rõ ám hiệu. Nàng chắc chắn chỉ độ nửa tiếng sau là Tú có mặt ở đây, đù cửa ngoài có khoá, Tú vẫn có chìa khoá riêng nên chàng ra vào tự do. Liên vô phòng ngủ, cởi hết quần áo. Khoác vào mình chiếc áo ngủ mỏng manh. Nàng cầm chiếc quần lót lên rồi lại ném xuống giường. Có lẽ hôm nay cũng chẳng cần những thứ vướng víu này nữa. Trong nhà bây giờ đâu còn ai. Con nhỗ nấu ăn cũng đã về quê thăm gia đình mấy bữa nữa mới lên. Chốc nữa chỉ còn lại mình nàng với Tú thì lo gì. Càng hở hang bao nhiêu càng hay. 

Liên chạy xuống cầu thang. Bộ ngực đồ sộ nhẩy tưng tưng theo mỗi bước chân. Nàng vẫn hãnh diện về thân thể vệ nữ của mình. Cũng nhờ tập thể thao đều đặn hàng ngày mà thân thể nàng không bị những hàng mỡ dư thừa như các bạn bè khác. Liên nghĩ tới chỉ vài phút nữa Tú sẽ vục mặt vô bộ ngực nàng làm thân thể tự nhiên nóng lên và run rẩy thực sự Nàng bước vội vô phòng tắm.

Hôm mở cửa tiệm, Bình đã đề nghị phải xây một cái phòng tắm và nhà cầu cho khách hàng dùng ở dưới nhà, chứ ai lại cho họ lên lầu mình bao giờ. Mấy người làm áp phe với Bình, muốn lấy điểm với chàng. Loay hoay thế nào, họ xây một cái phòng tắm tới chính Liên cũng không ngờ tuyệt vời như vậy. Chung quanh phòng có lát những mảnh gương thế cho lớp gạch men như những phòng tắm khác Chiếc bồn tắm bằng xứ láng lưỡng. Có lẽ họ phải mua từ ngoại quốc đem về, chứ ở Việt Nam đâu có loại này. Nhất là hai vòi nước nóng lạnh mới tuyệt vời làm sao. Tắm nước âm ấm là cái thú mê hồn của Liên, nàng có thể ngâm thân thể hàng giờ trong làn nước ấm này. Hồi chưa bắt được hồn Tú, Liên đã từng vô căn phòng này, trần truồng ngâm mình trong bồn nước, vuốt ve thân thể cho đỡ những cơn thèm khát khi Bình vắng nhà. 

Bây giờ có Tú rồi, Bình vẫn vắng nhà thường xuyên. Liên thả cửa ngụp lận, vẫy vùng trong biển dục, sông tình. Vãn nước cho đẫy bồn tắm, nàng có thói quen trước khi gặp Tú phải tắm rửa cho sạch sẽ rồi ngâm mình trong bồn nước nóng có pha dầu thơm. Loại dầu thơm Tabu nồng nặc này sẽ thấm vô da thịt nàng và giữ được thực lâu. Tú đã nhiều lần chết trên da thịt nàng vì mùi thơm man rợ này. 

Hôm nay không hiểu sao tim nàng tự nhiên đập hơi mạnh và có một chút hồi hộp. Không biết cái điềm gì đây. Nàng đã từng tắm chung với Tú hàng chục lần rồi chứ đâu có phải đây là lần đầu tiên đâu. Hơn thế nữa, chồng nàng lại mới đi Biên Hoà thì ít nhất cũng phải hai ba bữa nữa mới về được. Vậy mà những gai ốc nồi lợn cợn trên làn da trắng hồng làm nàng lo sợ vu vơ. Nhưng dù bất cứ chuyện gì xẩy ra đêm nay, Liên cũng phải ôm ấp tấm thân nóng bỏng của Tú trước đã. ánh điện sáng choang phản chiếu vô những tấm gương ở bốn bức tường làm Liên khó chịu. Nàng lấy cây đèn cầy, đốt lên và tẩt công tắc điện. Aùnh sáng lờ mờ từ cây đèn cầy tỏa ra, lung linh, lợn cợn trên làn nước, không khí thơm ngát thực thơ mộng và tình tứ. 

Liên hài lòng. Nàng mỉm cười thích thú, bước vô bồn nước. Liên từ từ trầm mình xuống làn nước ấm áp. Hai tay nàng vớt nước hai bên lùa nhẹ lên những phần thân thể căng phồng nhấp nhô trên mặt nước. Nàng thích thú nhìn lên tấm kiếng trên trần nhà. Bộ ngực no tròn, đứng thằng không một nếp nhăn. Liên lùa hai tay xoa nhè nhẹ lên đỉnh đỏ hồng. Những cảm giác thích thú chạy dài xuống xương sống làm nàng phải cong người lên. Hình ảnh những bắp thịt săn cứng của Tú chập chờn. Chỉ vài phút nữa, con người bằng xương bằng thịt ấy sẽ siết chặt lấy da thịt nàng, nóng bỏng như nham thạch hoả diệm sơn làm cả hồn xác nàng phải chẩy ra thành nước trong ái ân tột đỉnh.

Liên ấn hai bàn chân vào thành bồntắmphía dưới chân, trườn mình lên một chút cho thoải mái hơn. Đùi nàng dài quá khổ nên chiếc bồn tắm không đủ dài để chứa hết tất cả thân thể nàng từ đầu tới chân. Vì vậy mà mỗi khi ngâm mình trong bồn tắm này, nàng phải nhô hẳn phần đầu và cổ khỏi mặt nước, hoặc là muốn ngụp lặn cho nước phủ hết đầu dìm phần tóc xuống nước để gội đầu thì lại phâi co hai
đầu gối lên khỏi mặt nước, hoặc dạng chân banh thân thế ra gác hai bàn chân lên thành bồn tắm.

Cái thế sau cùng này tuy không ngâm được nước am tới hai bàn chân, nhưng lại là cách nằm thoải mái thích thú cho Tú vẫy vùng trên thân thể nàng. Quả thực cái bồn tắm năy là thiên đàng của anh chàng khờ khạo tốt phước đó. Liên mỉm cười một mình thì thầm:
-Tú ơi, em dâng hiến tấtcả da thịtnày cho chàng. Hãy dầy vò, nhồi nặn thật hung bạo như loài dã thú tiền sử, để hai đứa mình chết đi trong ái ân cuồng nhiệt ngút trời xanh nhé anh.

Nàng trườn mình xuống phía dưới, dìm đầu để phần tóc ngâm sâu trong nước. Phần đùi dài thòng, trắng muốt của Liên phải gác sang hai bên thành bồn tắm. Phần thân thể dưới bụng hơi cong lên cho đầu chìm xuống nước. Nàng muốn những hương của dầu thơm trong nước ngấm sâu vào chân tóc. Vì lát nữa, mặt Tú sẽ phải úp lên phần đầu tóc này khi chàng trườn mình trên thân thể nàng. Liên im lặng đợi chờ, nàng nhìn ánh đèn cầy lờ mờ, lung linh trên mặt nước hiện ra trong tấm kiếng trên trần nhà. Thân thể nàng lồ lộ. Bộ ngực nhấp nhô, chờn vờn, tròn trịa và căng cứng ẩn hiện trong làn nước gợn sóng thật thần tiên. Liên kê hai bàn tay sau gáy, nâng đầu lên một chút cho nước không tràn vô mặt để lỗ mũi hít thở dễ dàng hơn. Hai cánh tay kéo lên trên làm bộ ngực càng linh động hơn. Nàng thích thú ngắm thân thể vệ nữ của mình trong kiếng.
Có tiếng lạch cạnh ngoài cửa, tiếng chân đi thình thịch. Chấc chắn Tú đã tới. Tiếng chân càng gần hơn, âm thanh ình ình qua làn nước ấm áp dội vô màng nhĩ nàng ngâm trong bồn tắm thật lạ tai. Những tiếng động ấy trầm và có âm vang nhưtrong một hang động ở rừng cao núi thẳm, cõi thiên tiên. Tiếng động tới thực gần, có lẽ Tú đã tới cửa phòng tắm. Liên trườn. mình lên khi Tú bước vô cửa. Hai chân nàng ngâm trong nước, nửa thân hình trên nhô ra khỏi mặt nước. Liên ngồi duỗi thẳng chân trong bồn tắm, dựa lưng vô thành bồn. Ngực nàng ưỡn về phía trước, đứng thẳng không một nếp nhăn.

Tú hiện ra trước ngưỡng cửa, khuôn mặt ngây ngô thật dễ thương. ánh mắt ngờ nghệch đam mê nhìn vô thân thể Liên chết sững làm máu nàng sôi lên vì thèm muốn. Liên thở mạnh, hổn hển:
- Mình ơi, lại đây mau lên. Em chờ hết nổi rồi...
Tú lật đật tởi hết quần áo ra, thân thể lực sĩ với những bắt thịt săn dòn bánh mật chắc và cứng ngắc, ngỏng lên dữ dội. Chàng sà vội xuống bồn tắin trong vòng tay Liên khép chặt.

Nước bắn tung toé, có lẽ chẳng ai để ý gì khác ngoài đam mê nóng bỏng cuồng vội. Vẫn vẻ lúng túng, ngờ nghệch quay bên này, với bên kia vội vã cố hữu của Tú
làmLiên càng sôi lên. Có những lúc chàng ngần ngừ, chậm chạp mò mẫm, rồi phì phò thở hổn hển, rồi hấp tấp ngây ngô lại càng làmLiên điên hơn nữa. Đã có những lúc tưởng như muốn nín thở tới chết được rồi.
- Em đợi mình lâu quá rồi có biết không...
Tú thì thào: 
Thật không?
- Em chịu không nổi nữa...
- Sao không vô buồng ngủ có phải rộngrãi hơnkhông ở đây sướng hơn... .
Tú chùn hai bờ vai xuống, cong người lên. Thân thể kịch cỡm của chàng loay hoay cho vừa với chiếc bồn tắm nhỏ bé đầy ăm ắp nước.Đè Liên bên dưới mà không làm cho nàng sặc nước. Thânhìnhvệ nữcủa nàng nằm gọn dưới những bắp thịt lực sĩ của Tú. Ngực nàng ép cứng bên dưới ngực chàng. Đầu Tú nằm lệch qua một bên để má chàng và nàng ép sát bên nhau. Hai chân Liên như mọi bữa gác lên thành chiếc bồn dành chỗ cho cả phần thân thể Tú kịch cỡm loay hoay, nhấp nhô...
Liên thét lên, nàng không sợ tiếng kêu của nàng lọt vô tai người thứ ba, vì biết chắc rằng trong căn nhà rộng lớn này chỉ còn hai người. Tú và nàng.
- á á á. á! ? ! 
Âm thanh vang dội dập vô vách nhà âm vang kéo dài ra như sự khoái cảm cùng tột của Liên dâng lên tột cùng, Nàng trầm mình trong khoái lạc cùng cực. Hơi thở hổn hển của năng nóng hôi hổi.
Bỗng những bắt thịt của Tú như căng ra và phồng lên chưa từng thấy. Thân thể chàng run lẩy bẩy, nóng bỏng như hoả lò. Thần kinh Liên như muốn rãn ra, bứt tung trong khoái lạc xé trời chưa từng bao giờ có. Những cảm giác nhục dục ào ạt như bão táp, như mưa nguồn, tràn về trong từng mạch máu, từng lỗ chân lông.

Nước trong bồn sóng sánh tràn cả ra ngoài. ánh nến lung linh mờ ảo liêu trai tràn ngập. Thân thể của Tú vẫn cứng ngắc nhưng bất động. Chàng nàm im nm nhưnín thở. Liên phờ phạc, nàng ngất ngư với sức mạnh điên rồ của Tú. Bây giờ chàng đã nằm yên mà da thịt nàng vẫn căng ra, khép tròn, ngậm cứng tới rã rời.

Tất cả đều im lặng, mặt nước cũng phẳng yên. Bờ vai lực sĩ của Tú không nhúc nhích, im lìm in hình trong tấm kính trên trần nhà. Liên hơi lay động, nàng thì thầm bên tai Tú:
- Cưng ơi... cưng mệt lắm hả?
Tú không trâ lời, chàng vẫn nằm im lìm. Thân thể vẫn cứng ngắc nhưcòn muốn vớtvátnhững giây phút thiênthần vừa qua. Liên cắn nhẹ vô má chàng.
- Hôm nay anh lì lắm nhé, tới bây giờ mà vẫn còn cứng ngắc như thế này được nữa hay sao...
Tú không trả lời, chàng vẫn nằm im lìm.
Liên cười khúc khích thực dâm đãng. Nàng ưỡn người lên, da thịt ép chặt vì sức nặng của thân thể Tú đè nặng trên thân thể nàng. Liên có cảm tưởng bây giờ giống như những lần nàng ép mình vô Tú trước một bức tường chắn sau lưng chàng. Thật chắc và dội ngược tới sát xương tủy. Nhưng giờ đây chân tay rời giã, da thịt mềm nhũn như những sợi bún ngâm nước nhiều giờ. Nàng không còn một cảm giác nào nữa. Liên nói trong hơi thở:
-Thôi. anh Tú ơi. Ngồi dậy đi anh. Em mệt quá rỗi...
Tú không trả lời, chàng vẫn nằm im lìm
- Ngồi dậy đi mà... chút nữa em bắt đền cho...
Tú không trả lời, chàng vẫn nằm im lìm.
Liên vòng tay luồn qua hai tay chàng, lần mò lên vai Tú. Nàng ôm ghì lấy chàng, ghì thực chặt bộ ngực núi lửa vô mình Tú. Bàn tay nàng xoa nhè nhẹ trên tấm lưng rộng như bản thớt, chắc nịch.
- Dậy đi nhe anh, chúng mình kiếm cái gì ăn rồi vô phòng ngủ với em sáng mai hãy về. Anh Bình đi công tác mấy ngày nữa mới về lặng.
Tú không trả lời, chàng vẫn nằm im lìm.
Liên bắt đầu thấy có điều gì bất thường. Thân thể Tú vẫn còn cứng ngắc, đứng thằng trong mình nàng, nhưng bất động và lạnh tanh. Những lần trước dù có sung sức cách mấy thì hai đứa cũng rãn ra, mềm sèo cùng một lượt, chứ có đâu như hôm nay. Chàng nằm im lìm, bất động mà cứng ngắc cả mấy chục phút như thế này rồi. Cái vật này không còn muốn trở về nguyên trạng của nó nữa hay sao? Nàng hơi sẵng giọng:
- Ngồi dậy đi mà anh Tú. Anh đừng làm em sợ chứ.
Tú không trả lời, chàng vẫn nằm im lìm.
Liên để ý, hình như đầu Tú đang gục hẳn xuống mặt nước chứ không ép vô má nàng như lúc ban đầu nữa. Thân thể chàng cũng không thở phì phò hay hổn hển như mọi lần. Chàng nằm im lìm và bất động. Một cảm giác quái gở lạnh buốt chạy dài thực mau qua xương sống. Nàng nghĩ tới bức hình ba của Tấn do anh cảnh sát tài xếmang về trao cho nàng, để trong phòng khách, bảo ngày mai trao cho Tấn.

Câu chuyện kỳ quái xét nhà ông già ma quái của chồng nàng hồi chợp tối do anh tài xế kể lại chạy thực nhanh qua đầu nàng. Liên ớn lạnh, nổi da gà. Nàng nói như thét:
- Anh Tú, ngồi dậy đi mà. Đừng có hù em nhe. Người ta đang sợ muốn chết đây này. 
Tú không trả lời, chàng vẫn nằm im lìm.
Tự nhiên trong phòng có gió lành lạnh, bóng ai vừa thoáng qua trần nhà. Đèn nến lung linh một cách ma quái. Liên bắt đầu hoâng hốt. Nàng thét lên vang dội:
- á. á. á á! ! !
Hai tay nàng luồn vội xuống dưới nhưng không thế nào đẩy thân hình nặng như một tấm phản trên mình nàng lên được Cái khối thịt gần trăm ký lô ấy lại khít khịt trong chiếc bồn tắm, úp chặt phía trên, đè lên mình nàng làm Liên vô phương xoay trở. Tai hại hơn hết là bắp thịt vẫn cứng ngắc, to như bắp tay ấy đâm sâu vô mình nàng cũng không thế nào rút ra được. Bây giờ nó như một thỏi sắt nguội, cứng ngắc tới rợn người, có thể rồi đây nó sẽ làm cho da thịt nàng rách ra, nát bét không chừng. Vì bây giờ thân thể Liên đã co lại Hơn thế nữa, sự sợ hãi lại càng làm cho các bắp thịt nàng teo lại tới đau thốn.

Nàng bật khóc nức nở. Bây giờ mới phải làm sao đây? Ai có thể cứu nàng ra khỏi cái bồn tắm đêm nay, hay là nàng phải nằm dưới cái xác chết này tới bao giờ. Liên chắc chắn Tú đã chết rồi. Vì dù có được ngủ với nàng, Tú vẫn sợ nàng như bất cứ bao giờ. Không bao giờ Tú dám giỡn mặt với nàng cái kiểu này cả. Hàng ngày, mỗi lần nàng giận bất cứ việc gì, ở đâu và với ai, nếu Tú đứng gần đó cũng xanh mặt chứ đừng nói như bây giờ nàng đã nổi giận và sợ hãi thực sự nhưthếnày mà Tú còn dám nhây nhúa như thế này hay sao. Chỉ trừ khi chàng đã tắt thở. Mà chắc chắn điều này đã xảy ra rồi.

Liên nhìn lên tấm gương trên trần nhà cũng đã hiểu tình hình ra sao rồi. Nếu Tú còn sống thì làm sao chàng có thể nhịn thở lâu như vậy được khi úp mặt dưới nước cả mấy chục phút như thế kia.

Liên cố hít mạnh một hơi, nín thở, dùng hết sứt cố đẩy cái xác Tú lên, nhưng vô ích. Nàng cảm thấy đó là một hòn núi chứkhông phải là một xác người nữa. Chẳng những sức nặng của Tú đã là một khó khăn vô vọng cho sức của nàng có thề xô nó lên mà cái thếnằm oái oăm này cũng lại càng làm cho nàng vô phương xoay trở. 

Liên đã cố đẩy, dẫy, đạp, đấm, đá. Lật bên này, xoay bên kia. Nhưng nàng vẫn không thếnào thoát khói cái xác chết cứng ngấc, nặng như một khối đá tảng đè trên mình nàng trong cái bồn tắm này. Nàng vùng vẫy cả tiếng đồng hồ mà cũng chắng ăn thua gì. Cái xác chết vẫn cứ bồng bềnh trên thân thể nàng.

Liên mệt tới ngất ngư, nàng thở hổn hển, nằm suội lơ chịu trận.

Bây giờ thì chắc chắn không còn hy vọng gì có thể tự nàng thoát khỏi cái thế oái oăm này nữa. Liên cốtrấn tĩnh, có lẽ phải nghỉ một lát. Từ từ nghĩ cách thoát thân. Từ nãy tới giờ nàng hành động theo một phản ứng tự nhiên không suy xét trong lúc hoảng hốt. Bây giờ có lẽ là lúc phải lấy này.

Phải dùng tới trí óc. Hàng ngày Liên là ngươi luôn luôn dùng đẫu óc để điều khiển mọi công việc trong đời sống. Không hiểu sao bây giờ nàng lại bỏ quên điều này. Phải ngưng thần lại trước. Tập trung tư tưởng. Nghĩ tới tư thế mình đang nằm ra sao.
Cái gì là trở ngại. 
Hoá giải như thế nào đây? Làm sao để thoát ra khỏi cái bồn này. Nó như một cái hộp và cái nắp là một thây ma, thực nặng như một tấm bia đá không thể nào nhấc lên nổi.

Trường hợp Tú đè lên mình nàng trên giường. Thực là đễ dàng, nàng chỉ cần lật mình lăn qua một bên là thoát khỏi cảnh này ngay. Nhưng bây giờ năm trong bồn tắm, làm sao để rút ra.

Nhưng không hiểu cái gì đã xẩy ra cho Tú. Tại sao chàng lại chết một cách bất thình lình như thế này. Không Tú bị đau tim, đứt gân máu hay là làm tình trong nước mà chàng bị Thượng Mã Phong như người ta thường nói.

Nhưng dù bất cứ điều gì xẩy ra cho chàng thì kết quả cũng đã có rồi. Chàng đã chết thực sự ngay trên mình nàng và cả trong da thịt nàng nưa, đã rút ra được đâu. Nó cứng và to như thế này. Bây giờ bắt đầu đau thốn. Điều đó lại còn làm thần kinh Liên căng thẳng và sự sợ hãi hơn cả cái đau của da thịt trong lúc này.

Thân thể Tú nổi dập dình trong bồn nước, có lẽ cũng vì vậy mà Liên chưa bị chàng đè chết. Nhưng cái khoảng cách nhỏ nhoi và sát sạt ấy vẫn không đủ để rút khối thịt dài và cứng mà hàng ngày nàng mơ ước lúc nào cũng nằm trong thân thể nàng ra khỏi người nàng bây giờ. 

Liên không ngờ mình lại có thể phải làm tình với một xác chết nhưthế này. Mỗi'lần nàng nhúc nhích, cố đẩy cái xác của Tú lên. Vật ấy lại rút ra rồi đâm vào như khi Tú còn sống. Không hiểu sao nó vẫn cứ cứng như thép nguội thế kia được mãi. Bao giờ nớ mới xìu đi và trở lại trạng thái bình thường đây.

Liên nhìn lên trần nhà, từ lúc Tú chết tới giờ. Đây là lần đầu tiên Liên bình tĩnh nhìn lênnhững miếng kiếng gắn trên trần nhà. Thân hình của Tú đè lên mình nàng, che khuất hết, chỉ còn chừa cái đầu và hai chân Liên gác trên thành bồn tắm cũng chơ vơ làm sao. Chiếc đầu gối nhô lên, hai đùi dạng ra. Thân thể nàng banh ra để hứng trọn những động tác ái ân cuồng bạo lúc rạo rực. Bây giờ là một khổ ải, đau đớn. 

Bỗng một tia hy vọng loé lên trong đầu. Liên nhìn hai chiếc đầu gối nhô lên trên thành bồn tắm. Nàng từ từ ruỗi thẳng chân lên, luồn xuống dưới mình Tú. Hai bắp đùi ép lại thân thể nàng khép chặt, tạo lên một sức ép làm cho bắp thịt nàng co thắt thốn đau tới bụng. Liên cố chịu đựng để cho hai chân mình nằm song song dưới mình Tú rồi nàng lấy hết sức, co đầu gối lên tạo thành một đòn bẩy nâng cái xác của Tú lên cao. Hai chân Tú lay động, nhấc được lên khỏi mặt nước vài phân. Phần da thịt Tú đâm sâu vô thân thể Liên hình nhưcàng lún sâu hơn nữa. Liên mặc kệ, nàng nghiến răng, nín thở, cố đẩy đầu gối lên. Nếu thân thể Tú là một khúc cây có lẽ giải pháp này có chút hy vọng. Vì hai đầu gối nàng có thể là một chiếc đòn bẩy nậy khối thịt ấy lên cao, vì đầu Tú chống phía trước vô thành bồn. Nhưng ác hại thay, thân thể Tú vẫn bằng da bằng thịt, không phải là một khúc cây được. Hai đầu gối nàng chỉ nâng được hai đùi Tú lên cao nhưng còn phần thân thể của Tú mềm mại lại nằm mọp trên mình Liên và càng ép sát hơn nữa. Thậm chí khi đùi Tú lên cao hơn một chút thì phần thân thể Tú lại càng ép cứng lên thân thể Liên nhiều hơn, dìm nàng sâu xuống dưới đáy bồn. Cho tới một lúc Liên đã co hết đầu gối lên cao hết mức, đùi Tú nằm vắt vêo trên chân nàng cũng chẳng làm gì hơn được. 

Chỉ một phút sau Liênphải hạ chân xuống ngay, vì nàng mỏi rời rã và nhất là phần da thịt đâm sau vô thân thể nàng ở bụng dưới đã làm da thịt Liên trầy chụa, đau rát không chịu thấu được nữa. Nàng bật khóc nức nở. Tức tửi như một đứa trẻ. 

Sự sợ hãi lại dâng lên tới tột cùng khi cây đèn cầy từ từ tàn lụi. Liên nhìn thấy ánh sáng lờ mờ ấy yếu dần, yếu dần rồi chỉ còn là một tàn lửa. Bóng tối ụp xuống một cách phũ phàng. Cái tàn lửa sau cùng của bấc nến trong đêm tối nhưmột bóng ma trơi, lung linh, mờ ảo nhưhồn ma về đòi mạng nàng. Nó nhẩy múa trong đêm tối một hồi. Liên tưởng tượng như có lúc nó bay thẳng vô mắt nàng toé lửa, rồi lại vọt lên cao ngạo nghễ. Trong đêm tối mịt mù nàng nhìn thấy đủ bóng hình khủng khiếp với ánh ma trơi. Thế rồi một hồi sau nó mới chịu tàn lụi và chìm vào bóng tối.

Liên cố nghĩ, bóng tối bao chùng nhưthếnày càng hay, vì nàng không còn phải nhìn thấy xác Tú rập rình trên thân thể nàng nữa. Nhưng ý tưởng ấy không đứng vững trong đầu óc nàng được bao lâu, vì cái xác của Tú đang rập rình trên thân thề nàng. Dù là trong bóng tối nó vẫn hiện ra trong đầu óc Liên như ban ngày. Có những lúc nàng thấy hình như cái đầu Tú nhúc nhích và đang cúi xuống cắn vô cổ nàng Trời ơi, làm sao bây giờ. 

Tại sao lại có thể xẩy ra tình trạng trớ trêu như thế này chứ. Liên đang nằm dưới một xác chết, một tửthi, một khối thịt ma quái.

Nếu chỉ có nhưvậy cũng đã đủ khổ rồi. Đằng này nàng còn phải chịu đựng ở cái tư thế làm tình với một xác chết nữa mới khủng khiếp làm sao.

Bóng tối tràn đầy. Những hình ảnh ma quái lại hiện lên, nhẩy múa. Thân thể Liên cũng đã lạnh băng, tái ngắt và run lẩy bẩy. Tại sao trong nhà lại có gió lạnh. Liên nhớ tới tấm hình để ngoài nhà. Tấm hình của ba Tấn chứ còn ai nữa. Tại sao nó lại ở nhà ông già đó. Cái ông già kỳ quái này Tấn lại nhất định là cha mình mới khủng khiếp. Hôm đám ma ông ta cũng có hai vợ chồng nàng tham dự. Lý nào ong ta còn sống được. Nhưng mà cái hình này thì đúng là hình ông ấy rồi. Không lý người chết đã năm năm rồi mà còn đội mồ sống lại được hay sao? Nhưng nếu không phải ông ta đội mồ sống lại thì ông già trong căn nhà đó là ai?
Tự nhiên hình ảnh ba Tấn hiện ra thực rõ ngay trong phòng tắm. Hình ảnh người phu đòn đám ma cuốn những tấm vải trắng quanh mình ông, gói lại, chỉ để hở cái đầu. 

Lúc ấy mắt ông nhắm nghiền. Miệng mím chặt. Hai lỗ mũi hơi hỉnh lên. Nước da tái mét. Trong phòng hình như lại có gió lạnh. Và, trời ơi, những sợi tóc của ông hình như bay bay. Cái mũi cũng phập phồng. Bây giờ thì con mắt từ từ mở ra. Cái đầu quay nghiêng, nhìn về phía Liên. Ông ấy ngồi dậy.
Ngồi dậy... 
Những mảnh vải liệm rơi lả tả chung quanh mình ông ta. Liên thét lên.....

Trời đã sáng. Liên mơ màng trong cơn ác mộng. Chính nàng cũng không biết là mình bây giờ ngủ hay thức. Sống hay chết. Cái thây ma của Tú vẫn đè nặng trên mình nàng.

Tối hôm qua ba của Tấn đã về trong phòng này. Có phải chính ông ấy đã giết Tú hay không. Rõ ràng trong phòng có gió lạnh. Cửa ngỏ đều đóng chặt mà căn phòng tắm nhỏ bé này làm sao không khí di chuyển được để tạo lên những cơn gió lạnh đó. Có phải là tử khí của xác chết Tú hay không? hay là hơi lạnh từ cõi âm ti cùng ba Tấn đã trở về Ông ấy thành ma rồi hay sao? Sao không tìm Tấn mà lại về nhà nàng làm gì. Ông ta có thù oán gì với Tú đâu mà giết chàng chết bất đắt kỳ tử như thế này. 

Ồ hay là chồng nàng ruởc ông ta về đây. Cái ảnh của ông ấy để ở phòng ngoài có phải là vật đưa đường hay không? Nhưng dù thế nào chăng nữa thì trời cũng đã sáng rồi. Mặc nhiên Liên đã ngủ với xác chết của Tú trên thân thể nàng cả đêm qua trong tư thế một cuộc làm tình.

Bây giờ trời đã sáng rõ. Nhưng ở trong căn phòng tắm bít bùng kiên cốnày làm thế nào kêu cứu cho người ở ngoài đường vô đây cứu nàng được. 

Con nhỏ ở nàng đã cho nó về quê chơi một tuần lễ nữa mới lên. Nhưng dù nó có trở về đây cũng không thế nào vô nhà được vì y đâu có chìa khọá cửa. Trong căn nhà này, chỉ có nàng, Tú và Bình có chìa khoá vô nhà mà thôi. 

Tú thì đã chết trên thân thể nàng như thế này rồi, chìa khoá của anh ta chắc chắn còn trong túi quần ném trên sàn nhà kia. Còn nàng thì nằm đây, trong quan tài bằng cái bồn tắm mà nắp quan tài kể như đã đóng lại, lại chính là cái thây ma của Tú. Bây giờ chỉ còn lại một người có chìa khoá có thể vô nhà được là Bình. Chồng nàng, anh ấy đã đi công tác ở Biên Hoà cũng phải một hai ngày nữa mới về. 

Nhưng khi Bình về nhà, chàng nhìn thấy cảnh vợ mình trần truồng nằm dưới thân thể tồng ngồng của một thằng công nhân như thế này chàng sẽ nghĩ sao đây. Chàng có thể giết nàng không. Dù là Bình rất nuông chiều nàng từ ngày lấy nhau tới giờ, nhưng trong tình cảnh bắt gặp người vợ son trẻ của mình ngoại tình trong tình cảnh trớ trêu như thế này, chắc chắn chàng sẽ phải nổi điên lên mà giết nàng mất thôi.

Nhưng bây giờ phải làm sao. Bình là người duy nhất có chìa khoá vô nhà. Chàng cũng là người duy nhất có thể cứu nàng thoát khỏi cảnh ma quái này. Nếu Bình không giết nàng, thì sau đó dù chàng có ly dị, đuổi nàng ra khỏi nhà cũng không sao. Sống với nhau mà đã xẩy ra tình trạng như thếnàỳ thì còn mặtmũi nào nhìn thấy nhau hàng ngày nữa. Thà xa nhau còn hơn.

Nhưng bao giờ Bình mới về, nếu chàng đi luôn nămbẩy hôm liệu nàng có đủ sức sống trong hoàn cảnh này hay không? Cái thây ma sẽ rữa nát trên thân thể nàng rồi nàng mới thoát được, hay là nàng sẽ chết đói trước khi thoát ra khỏi đây Liên cảm thấy mình đã kiệt quệ lắm rồi. Làm sao có thề sống cho tới khi xác chết m"a nát ra mà ngồi dậy được chứ. Chẳng cần phải chết đói, mà cứ tưởng tượng tối này mà Bình chưa về. Nàng vẫn phải nằm dưới cái xác chết này không hiểu Liên có thể sống được qua đêm nay hay không?

Những hình ảnh ma quái đêm qua đã làm nàng xỉu đi. Còn hôm nay cái gì sẽ xẩy ra đây? Trong phòng hình như vẫn có gió lạnh. Thân thể trần truồng của Tú vẫn dập dình trên thân thề nàng. Mỗi lần Liên cựa mình là mỗi lần cái khối thịt còn mắc trong người nàng nhúc nhích như lúc Tú còn sống. Hồi đó nàng mong cho nó đừng bao giờ xìu đi, cứ cứng ngắc như thế này và nằm trong mình nàng hàng giờ cũng được. Bây giờ sự mong ước ấy đã thành, trong hoàn cảnh sống chết này làm nàng điêu đứng. 

Thân thể Liên rời rã, hình nhưbây giờ chỉ còn lại khối óc làm việc. Tất cả những bắp thịt nàng qua một đêm trầm mình trong nước, dưới xác chết của Tú đã làm tất cả hoàn toàn tê cóng và bất động. Nàng không còn một mảy may hy vọng nào dùng sức mình mà tựngồi'dậy được nữa. Chắc chắn phải nhờ tới bàn tay của một người nào đó kéo nàng ngồi dậy, dù cho không có cái xác của Tú trên thân thể nàng. 

Niềm hy vọng duy nhất để sống sót là Bình phải trở về càng sớm càng hay. Liên không thể tưởng tượng được, chỉ qua một đêm mà con người nàng ra tới nông nỗi này. Hàng ngày dù nàng có yếu đuối, nhưng đâu có tới nỗi tệ như thế này được. Cái chết đã chập chờn trước mắt. Bây giờ Bình ở đâu nước mắt nàng trào ra chua xót ...



*
* *


Bình lau nước mắt cho người yêu. Người tình nhỏ bé gốc Hoa kiều ủy mị và kiêu sa làm sao. Nàng đã vâng lời những người thân sống chung với chàng, chấp nhận mọi thiệt thòi Dâng hiến cả đời con gái cho chàng dù biết rằng chàng đã có vợ và tưổi đời chàng gần gấp đôi nàng. 

Nhưng bù lại, Bình đã thực sự thương yêu nàng hơn cả bà vợ lớn chính thức có hôn thú ở Đa Kao ngàn lần. Chàng thường hay nói dối vợ đi công tác để về với nàng hàng đêm. Đó là chưa kể tới những ngày nghỉ hoặc những lúc rảnh rỗi chàng đều chạy về nhà hú hí vớinàng. Tú Vân chẳng những không còn mặc cảm bị ép duyên mà thực sự nàng đã yêu thương người chồng đầy quyền uy này như một vậtbáu trời ban cho nàng.

Từ ngày lấy chồng, chẳng nhữngcuộc sống của cá nhân nàng đổi mới, mà tất cả họ hàng bà con và nhất là nơi làm ăn của gia đình và giòng họ nàng đã lấn lướt tất cả các phe nhóm trong vùng. Tú Vân được mọi người thân coi như một chiếc bùa hộ mệnh cho cả giòng họ. Quả thực nhưvậy, nếu không có bàn tay xếp đặt và bảo trợ của Bình thì dù có mọc ba đầu sáu tay cũng không ai có thể nào sống bằng nghề cờ bạc một cách công khai như giòng họ và gia đình nàng hiện nay ở vùng này. 

Sáng nay Bình lật đật muốn về sớm một cách vô cớ đã làm Tú Vân sa nước mắt và chàng đã phải chịu thua, ở lại dỗ dành nàng. Bình vừa lau nước mắt cho người yêu, vừa hôn nhẹ lên làn da mũm mĩm của nàng.
- Nín đi cưng, anh đã nói không về sớm nữa mà.
Tú Vân phụng phịu.
- Nhưng tự nhiên tại sao hôm nay anh lại muốn về sớm chứ. Bộ anh chán em rồi chứ gì. 
Bình cười dả lả, tát nhè nhẹ vô má người yêu.
- Em chỉ nghĩ tầm bậy thôi. Làm sao anh có thể hết thương em được cơ chứ. .
Thế tại sao tự nhiên anh đòi về sớm? 
Anh cũng không biết, không hiểu tại sao tự nhiên sáng nay thấy nóng ruột, bồnchồn trongngười nên anh định ghé qua nhà một chút trước khi đi làm.
Tú Vân lại phụng phịu. 
- Anh nhớ chị Liên chứ gì:

Bình lại cười hì hì.
- Nhớ cái gì mà nhớ không biết nữa. Anh mới bà ấy ăn ở với nhau gần chục năm rồi còn có cái gì nữa đâu mà nhung với nhớ chứ.
Tú Vân sà vô lòng Bình, nhõng nhẽo. 
Anh nói vậy, mai mốt ở với em lâu rồi anh cũng cư xử với em như thế thôi chứ gì.
Bình luồn một tay vô ngực người vợ trẻ, xoa nhè nhẹ.
- Làm sao anh đối xử với em như vậy được cơ chứ.
- Coi nè, em làm anh chết trước tuổi thọ chứ không chơi đâu.
Tú Vân nhướn người lên, lấy tay bịt lấy miệng Bình la bải hoải.
-Anh này nói bậy quá đi, anh không có được chết đâu.

Bình ôm cứng lấy nàng, gỡ nhẹ bàn tay nhỏ bé của Tú Vân ra khỏi miệng chàng, tìm bờ môi xinh xắn ngậm chặt. Chiếc lưỡi Tú Vân lùa qua miệng Bình nhưmọi lần. Thân thể Bình tê đi, chìm trong hoan lạc. Chàng thấy thật thanh thản và bình yên bên người con gái nhỏ nhắn xinh đẹp này. Hàng ngày Bình bù đầu nhức óc với biết bao nhiêu vụ án. Những tranh dành quyền hành, phe nhóm. Những thủ đoạn sát nhân luôn luôn rình rập của tụi đặc công trong thành phố. Đó là chưa kể tơi nhiều khi chính không khí gia đình chàng làm cho Bình điên đầu. 

Với Tú Vân lại thực giản dị và dễ thương. Chỉ có nàng làm cho Bình có những giây phút thoải mái quên đi, được tất cả những căng thẳng và bực bội hàng ngày. Chàng cảm thấy có thể hy sinh tất cắ để làm cho nàng vừa lòng. Bởi vậy khi Tú Vân muốn chàng ở lại với nàng cho tới giờ đi làm mới vào sở thì Bình không còn vương mắc điều gì nữa. Những hồi hộp lo lắng viễn vông hồi sáng tiêu tan ngay và chàng cũng quên liền mọi thứ khi tà áo Tú Vân bật tung ra, để lộ khoảng da trần con gái trắng tinh và hồng đỏ nhấp nhô trên đỉnh cao tình ái.

Đã nhiều lần Bình quên cả giờ đi làm vì vùng da thịt này của Tú Vân. Cũng được cái chàng là một trưởng sở độc lập nên ít chịu sự kiểm soát của cấp trên, bởi vậy sự vắng mặt của Bình cũng chẳng ai biết. Dù có chàng hay không, các nhân viên, các bộ phận dưới quyền chàng vẫn hoạt động đều đặn. Công việc không bao giờ gián đoạn. 

Chàng sống với Tú Vân nhưmột cặp vợ chồng son mới lớn. Tình yêu trai gái nở rộ trong lòng chàng như mộtchàng trai mới lớn lên vừa sa vào lưới tình lần đầu. Tú Vân lại chiều chuộng, vuốt ve và rất biết đòi hỏi những gì chàng thích ban phát. Cuộc sống của Bình như lạc vào động Thiên Thai của hai chàng Lưu Nguyễn thủa xa xưa. 
- Vân à. 
- Anh nói gì cơ. 
Bình thì thào bên tai nàng. 
- Tại sao em đẹp quá vậy?
Tú Vân cười khúc khích.
- Tại anh đó.
- Tại anh là sao? 
- Tại anh làm cho em đẹp.
Anh có làm gì đâu. 
- Có. 
- Làm gì chứ. 
Tú Vân nói thực nhỏ, tiếng nàng vi vu, thoang thoảng trong đầu Bình, chạy dài, toả ra khắp châu thân.
- Anh đang làm đó không thấy sao... m. ì. n.h... ơ.. i...

Thân thể Bình cương lên, săn lại và cứng ngắc. Chàng xiết chặt tấm thân nhỏ bé của nàng trong vòng tay thô bạo của chàng. Hình như Tú Vân cố chịu đựng và hứng trọn những ái ân cuồng bạo của Bình. Nàng vặn vẹo, rên rỉ, hổn hển trong đam mê cùng cực...



Mặt trời đã lên thực cao, có lẽ cũng gần trưa rồi. Bình uể oải bò xuống giường trong khi Tú Vân còn nằm sải chân tay. Có lẽ nàng cũng ngất ngư với cơn cuồng bạo của Bình. Thân thể nhỏ nhắn trắng ngần lồ lộ không một nếp nhăn của nàng làm Bình chần chừ. Chàng ngồi xuống mép giường vỗ nhè nhẹ vô đùi nàng.
- Em có muốn dậy ăn cái gì không?
Tú Vân từ từ mở mắt và mỉm cười nhẹ nhàng trong cái lắc đầu yếu ớt thực dễ thương.
- Em mệt...
Để anh bảo chị bếp làm cho em một tô súp bào ngư nhé.
- Anh đừng lo cho em, để tí nữa dậy, em ăn cái gì cũng được mà. Anh đi làm đi, muộn lắm rồi đó.

Vừa nói Tú Vân vừa đưa tay nắm lấy tay Bình bóp nhè nhẹ. Một luồng điện nóng hổi chạy qua da thịt Bình thực nhanh. Chàng cúi xuống hôn lên khoảng da trắng muốt dưới bụng nàng. Những bờ lông cọ vô má làm Bình muốn chồm lên mình nàng một lên nữa. Tú Vân ôm lấy đầu chàng thì thầm:
- Thôi mà anh, đi làm đi. Tới tối lại về với em nhé.
- Em đợi anh đó.

Như một đứa trẻ ngoan ngoãn nghe lời mẹ. Bình từ từ nhỏm dậy, vô phòng tắm lau mình, thay quần áo và đi làm. Chàng tới sở duyệt lại chồng hồ sơ đã để sán trên bàn mà hương vị trinh nguyên của người ớnh nhân trẻ còn phảng phất. Bình vừa đọc hồ sơ vừa ăn uống luôn tại bàn. Anh chàng hầu cận thân tín của chàng luôn luôn biết ý chủ. Mỗi lần Bình vô sở trễ, mặt mày bơ phờ là y biết ngay Bình cần những thứ gì khi làm việc.

Một ly rượu chát thật lớn, một miếng bí tết, một mẩu bánh mì nướng sẵn có trét bơ Pháp, một củ khoai tây luộc xay nhỏ và hai cái hột gà chiên ốp la. Đồ tráng miệng luôn luôn là mấy trái chuối ngự, thứtrái cây không thếnào thiếu được trong mùa này của Bình. 

Bình ăn uống xong thì ly rượụ cũng vừa cạn. Chàng thấy chất men thấm vô mạch máu như một chất kích thích đầy sinh lực. Những hình ảnh tối qua và sáng nay còn lởn vởn trong đầu. Không hiểu sao, càng gần Tú Vân lâu, chàng càng say mê nàng hơn nữa. Có lẽ Bình không bao giờ chán được những vùng da thịt ngút ngàn ân ái đó chăng. Nó ngọt như những đọt măng non, thơm như mùi hương phấn của ngàn loài hoa dại. Phải chăng đó là mật ngọt tình yêu mà đấng thượng đế tạo lên từ người đàn bà làm phần thưởng cho đàn ông.

Bỗng nhiên chàng nhớ tới Liên, người vợ đã nhiều năm chăn gối. ở Liên, chàng thấy một sức sống cuồng nhiệt, nhưng không hiểu tại sao không làm chàng say mê như Tú Vân. Liên cũng chiều chuộng chàng, cũng ve vuốt, cũng đòi hỏi ái ân ngày đêm. Phải nói là chàng không đủ sức để cung phụng cho nàng mới phải. 

Những vùng da thịt nung núc, vung tròn núi lửa. Hừng hực ái ân chưa bao giờ Bình có thể làm nàng bỏ cuộc chơi. Chàng đã phải mở một tiệm bán gạo cho nàng làm việc cho khuây khoả và quên đi những đòi hỏi của xác thịt để Bình được yên thân. Quả thực sau những ngày làm việc có tính cách lao động chân tay ấy, Liên đã ít lăn lộn hằng đêm và Bình cũng được ngủ thẳng giấc. 

Mắt Bình bỗng giựt liên hồi. Không hiểu có chuyện gì xẩy ra mà từ hôm qua tới giờ chàng cứhồi hộp, phập phổng trong lòng. Bình nghĩ tới vụ xét nhà ông già mà Tấn nhờ, không lý nó là nguyên nhân cho sự lo sợ hồi hộp viễn vông này hay sao? Cũng có thể lắm. Tuy sau khi xét nhà không được kết quả gì, nhưng Bìnhđã đem về tấm hình của cha Tấn. Không hiểu tấm hình ấy có liên quan gì tới ông già cư ngụ bất hợp pháp trong căn nhà đó không? Có lẽ chỉ có Tấn mới có thể trả lời được câu hỏi này. Nhưng Bình tự nhủ, thế nào cũng trở lại đây một lần nữa và nhất định hỏi cho ra nhẽ ông già này là ai mà có tấn hình của cha Tấn như vậy.

Chưa hết giờ làm việc mà lòng Bình đã bồn chồn lo ra. Từ trước tới nay chưa bao giờ có tình trạng này xẩy ra trong đời chàng. Bình tuy hay tới sở trễ vì ái ân với Tú Vân, nhưng chàng luôn luôn là người rời sở sau cùng. Chỉ khi nào duyệt xét hết hồ sơ chàng mới chịu về nhà, chứ chưa bao giờ vì một lý do gì Bình để ứ đọng hồ sơ tới ngày hôm sau. 

Hôm nay hồ sơ còn cả chồng, Bình đã đứng dậy. Chàng bấm chuông gọi anh hầu cận bảo tài xế đem xe đưa chàng về Một thoáng ngạc nhiên chạy qua khoé mắt, nhưng anh ta không nói năng gì, chạy đi gọi anh tài xế ngay, và chỉ vài chục phút sau Bình đã về tới nhà. Bình ngạc nhiên vì không hiểu tại sao giờ này mà nhà chàng đóng cửa im nghỉm. Bình bảo anh tài xế: 
- Anh chờ tôi ở đây, có thể tôi sẽ còn cần xe chiều nay.

Người tài xế vâng dạ, tắt máy xe, lấy tờ báo ra đọctrong khi Bình lấy chìa khoá mở cửa vô nhà. 

Căn nhà vắng hoe, im lìm. Những bao gạo chất dọc theo hai bên tườnglên tới trầnnhà, thu hẹp diện tích chiếc phòng rộng mênh mông. Bình bật đèn, ánh sáng tỏa ra soi sáng khắp căn phòng. Chàng nhìn thấy ngay chiếc hình ba Tấn để trên bàn thu tiền của vợ. Cặp mắt ông nhìn Bình trừng trừng. Miệng mím lại nửa như giận dữ, nửa như cười cợt. Bình phân vân không hiểu sao Tấn chưa tới đây lấy tấm hình này. Anh chàng có vé nóng nảy muốn biết kết quả việc xét nhà này ghê gớm cơ mà. Bỗng có tiếng gọi chàng từ phòng tắm. 
- Anh Bình... anh Bình ơi cứu em.

Bình ngạc nhiên tới đờ đẫn. Tiếng của Liên kêu cứu. Một thoáng báo động rung lên trong đầu chàng. Bình rút nhanh cây súng đeo bên hông. Chàng nép sát lưng vào nhữngbao gạo chấtdọcbên tường. Từ từ tiến lại phía phòng tắm. Tiếng Liên càng kêu lớn hơn, phát ra thực rõ ràng trong phòng tắm. Kinh nghiệm mười mấy năm chỉ huy trong ngành tình báo. Bình mím chặt môi không lên tiếng, chàng cố di chuyển thực nhẹ nhàng không để gây ra một tiếng động nhỏ nào. Trống ngực Bình đập thình thịch, trải qua biết bao nhiêu nguy hiểm thập tử nhất sinh không làm chàng run sợ, không hiểu sao hôm nay chàng lại hồi hộp lạ kỳ.

Tiếng Liên càng lớn hơn, giọng nàng run rẩy và đứt đoạn. Như vậy chắc chắn vợ chàng đang gặp nguy hiểm trong căn phòng tắm này rồi. Không lý hung thủ vô nhà, khóa cửa lại với Liên ở trong đó hay sao. Nhưng tại sao y lại để nàng kêu cứu tựdo nhưvậy. Một cái bẫy chăng. Bình định lui ra gọi anh tài xếvô trợ lực. Bỗng Liên gọi nhưgào lên. 
- Anh Bình ơi... có phải anh Bình đó không. Vô đây kéo cái thây ma này ra cho em đi, nếu không em chết mất. Bình không còn suy nghĩ gì hơn thiệt nữa, chàng nhẩy
tới đạp tung cửa phòng tắm. Hai tay ghìm cây súng chĩa vô trong sẵn sàng nhả đạn.

Khung cảnh trong phòng tắm làm chàng ngẩn ngơ, không tin được mắt mình. Miệng Bình há hốc, chân tay chàng bắt đầu run lẩy bẩy. Chàng đứng chết một chỗ như cây tượng đá. Liên cũng trợn mắt nhìn chàng trừng trừng. Miệng nàng mím chặt, không nói được tiếng nào. Lúc nãy nàng còn kêu réo, bây giờ lại lặng thinh. Không gian chĩu nặng. Thời gian nhưđứng lại. Hai người nghe được cả tiếng tíc tắc của chiếc đồng hồ Bình đeo trên tay. 

Nhưng dù muốn dù không Bình và Liên cũng phải đương đầu với sự thực. Liên run rẩy lên tiếng. 
- Anh kéo xác thằng Tú ra đi. Không lý để em nằm luôn trong này hay sao.

Bình vẫn lặng người, chàng không thể nào tin được sự việc này có thể lại xẩy ra được như vậy hay sao. Thấy Bình đứng chết trâng, Liên lại lên tiếng.
- Anh làm ơn kéo xác thằng Tú ra cho em đi. Em nằm đây đã một ngày một đêm rồi. 

Bình không nghe lời Liên nói, tai chàng ù đi, mắt mờ dần. Chàng bắt đầu nhìn quanh phòng tắm. Dấu đèn cầy còn lại trên bàn. Đây là sở thích của Liên, nàng luôn luôn dùng đèn cầy trong mọi cuộc truy hoan. Lại mùi nước hoa quen thuộc bốc ra từ bồn tắm. Bình đã tắm chung với nàng hàng trăm lần trong chiếc bồn có pha nước hoa như thế này. Tiếng Liên lại vang lên.
- Anh Bình, xin tha cho em mà. Em lỡ dại, dù anh có muốn bỏ em thì cũng để em ra khỏi cái bồn tắm này đã chứ. Không lý anh muốn em chết như thế này hay sao.
Mắt Bình trợn lên, chàng bỗng nhìn thực rõ thân thể của thằng làm công trên mình Liên. Người vợ đầu gối tay ấp của chàng từ khi còn hàn vi. Thì ra từ bấy lâu nay chàng bị gạt mà không biết. Cái thằng vác gạo khờ khạo này ai mà ngờ được nó lại là kẻ cắm cái sừng tổ bố trên đầu chàng từ bấy lâu nay. Hèn gì bây giờ Liên không còn đòi hỏi ân ái với chàng như thuở nào nữa. Chàng đã tưởng vì làm việc lao động chân tay nhiều nên Liên không còn đòi hỏi xác thịt nhiều. Ai ngờ nàng đã ngoại tình trong lúc chàng vắng nhà. Như thế này còn mặt mũi nào nhìn thấy ai nữa chứ. Địa vị, uy quyền càng cao, chuyện này xì ra càng nhục. Bình lùi lại, rồi như bị ma đuổi, chàng chạy thực nhanh ra nhà ngoài mặc cho tiếng la thét của Liên phía sau. Chàng khoá cửa lại và ba chân bốn cẳng nhẩy lên xe, thét lớn:
- Chạy mau... chạy mau.
Anh tài xế không hiểu chuyện gì, thấy xếp của mình mặt mũi đó gay, thét be be, sợ hãi rồ máy cho chiếc xe chồm lên mà không cần hỏi đi đâu, chạy thẳng tới trước. Có lẽ hơn ai hết, anh biết tâm lý của ông xếp mình. Trong lúc này mà mở miệng ra hỏi một câu là lãnh cái búa ngay. Anh cứ lẳng lặng lái xe thắng về sở. Vừa tới nơi, anh định quẹo xe vô cổng, bỗng Bình hỏi anh một câu làm anh thắng xe gấp, hoảng hết táp vô lề đường ngay. 
- Ai bảo anh đưa tôi về đây. 
Xe vừa ngừng lại, anh lại nghe ông xếp lớn thét lên.
- Ngừng lại đây làm gì hả? 
Anh vừa tính cho xe chạy, Bình đã giận dữ nói lớn: 
- Thôi xuống xe đi.
Anh tài xế lật đật nhẩy xuống xe liền. Trong khi đó Bình nhẩy vào trước tay lái, nhận ga cho xe chồm lên lao tới truởc trước sự kinh ngạc của người tài xế không hiểu chuyện gì đã xẩy ra cho ông xếp mình.

Tấn vừa tới nhà Bình đã thấy chiếc xe Jeep chở Bình chồm lên, lao đi như giông gió. Chàng cố tăng vận tốc chiếc xe Honda cũ kỹ đuổi theo nhưng không kịp. Tấn ngạc nhiên hết sức. Cả ngày hôm qua, chàng đã tới nhà Bình nhiều lần nhưng không hiểu sao chẳng có ai ở nhà cả. Tiệm gạo đáng nhẽ phải mở hàng, vậy mà cửa đóng then cài. Tấn đã gọi, phải nói là đập cửa hàng chục lần vẫn không có ai ra mở.

Chiều nay vừa tới nơi lại thấy xe Bình lao đi vùn vụt. Chàng cố gọi, nhưng Bình không nghe thấy. Bởi vậy chàng lại đành quay về. Hôm qua Tấn cũng có ghé vô con hẻm của ông già nọ và được người lối xóm cho biết có cảnh sát tới xét nhà tối hôm đó. Ngoài ra không ai biết gì hơn nữa. Điều đó lại càng làm Tấn nóng lòng muốn biết kết quả việc khám xét nhà của Bình hơn nữa. Nhưng bây giờ phải làm sao đây.

Trong lòng Tấn nóng như lửa đốt, chàng không còn biết phải làm sao. Bỗng trong đầu Tấn loé lên một ý nghĩ. Chàng cho đó có thể là một giải pháp hay. Nhưng một mình Tấn làm sao có thể thực hiện nổi. Ít nhất cũng phải có người phụ với chàng, nhưng tìm ai đáng tin cậy để làm cái chuyện phi pháp này. Suy đi nghĩ lại, Tấn thấy Nhung là người đáng tin cậy nhất. Nhưng nàng đang giận chàng, và trong vụ này, Nhung lại là người chống đối chàng đầu tiên. Bây giờ phải làm sao. 

Suy đi nghĩ lại cũng chẳng có giải pháp nào cho ổn thoả. Tấn thấy chỉ còn cách cứ tìm tới Nhung, nói hết mục đích chàng nhờ nàng, dù cho Nhung có nói gì thì nói, ít nhất chàng cũng có dịp thuyết phục nàng, may ra có kết quả tết. Còn như nàng từ chối thì cũng kể như không nói điều này với nàng thôi. Thiếu Nhung, Tấn cũng đâu có làm được gì. 

Tới nhà Nhung, Tấn cho xe chạy luôn vô trong sân. Mấy con chó thấy người quen tđi vẫy đuôi mừng. Chàng dựng xe, vỗ nhe nhẹ vô đầu con chó mực. Nó nghếch mõm, lim dim mắt thích thú. Con chó vàng cũng chồm lên người chàng. Tấn mỉm cười ôm lấy đầu nó, nói: 
- Mày lại ghen với nó rồi phải không? 
Nhung cũng vừa trong nhà đi ra, nàng nhìn thấy Tấn, ngạc nhiên hỏi:
- Ủa, anh Tấn tới hồi nào vậy. Vô nhà đi anh, anh cứ ôm mấy con chó đó, chúng hôi lắm đó.
Tấm cười hì hì, chàng mừng trong bụng vì thấy Nhung không có vẻ gì giận chàng như mấy bữa trước nữa. 
- Em ăn cơm chưa. Anh tính tới rủ em đi ăn cơm. 
Nhung mỉm cười, nàng tlllấy hình như được an ủi vì lời mời của Tấn nhưmột sự xin lỗi đã làm cho nàng giận mấy bữa trước.

Em cũng đang nấu cơm. Ba mẹ và mấy đứa em đi coi hát tới tối mới về. Hay là anh ở lại ăn cơm với em cho vui.
Tấn mừng rỡ, như vậy là chàng có dịp nói hết ý định nhờ vả Nhung tối nay cho nàng nghe.
- Như vậy cũng được, chúng mình có dịp nói chuyện với nhau nhiều hơn.
Làm sao Nhung hiểu được ý định Tấn tới tìm nàng để làm gì. Tình yêu chín mùi đã làm nàng dễ dàng quên đi tất cả những tủi hờn mấy bữa trước. Nhung nắm tay Tấn kéo vô phònh tắm, nàng lấy nước cho chàng rửa tay. Ánh mắt Nhung ngời lên biết bao nhiêu yêu thương chan chứa. 
- Hồi này trông anh xanh xao tiều tụy quá. Có lẽ em phải nấu đồ bổ cho anh hàng ngày mới được. Mẹ anh cũng yếu rồi, mà con nhỏ người làm nó có biết gì đâu.
Tấn cười mơn chớn.
- Có lẽ bây giờ là lúc mẹ anh cần một người con dâu như em rồi đó.
Nhung cười khúc khích.
- Chỉ có thế thôi hay sao?
Tấn với chiếc khăn lau tay cho khô rồi quay lại ôm ghì lấy Nhung, hôn vội vã lên bờ môi chín mộng của người yêu Nhung chới với, nàng không ngờ hôm nay Tấn hấp tấp như vậy. Mặc dù nàng biết trong nhà không có ai, và đây cũng không phải lần đầu Tấn hôn Nhung, nhưng không hiểu sao nàng sờ sợ. Căn phòng tắm nhỏ bé này tuy kín đáo mà nàng vẫn tưởng có ai đang rình rập. 

Tuy nhiên, chỉ vài phút sau, những cảm giác đê mê dâng trào khắp thân thể làm nàng quên đi tất cả. Nhung hơi nhướn người lên, nhắm mắt lại. Hai thân hình ép chặt vào nhau không còn một khe hở. Hơi thở nàng rồn rập khi bàn tay Tấn luồn qua áo ngoài, chạn vào da thịt nàng. Bàn tay Tấn như có điện, lần mò tới đâu, người nàng tê đi tới đó Chiếc áo ngoài của nàng đã bị Tấn lột ra tự lúc nào Nhung cũng không hay. Bàn tay Tấn hình nhưđã luồn qua lưng quần làm Nhung hoảng sợ. Nàng rên rỉ:
- Anh... anh... thôi mà...
Nhưng Nhung không làm sao làm cho tay Tấn dừng lại được Nãng chỉ còn biết giữ chặt lưng quần để cho Tấn không thể tuột xuống như đã cởi áo nàng ra lúc nãy. Có lẽ Tấn cũng chỉ tiến tới đó, chàng lùa bàn tay từ sau ra trước run rẩy và đam mê. Chính Tấn cũng không ngờ hôm nay mình táo tợn như vậy. Chàng khom người xuống, hôn lên bộ ngực trấng ngần lồ lộ:
- Anh Tấn... anh Tấn ơi.

Hình như Tấn không nghe thấy gì, chàng thở mạnh trên khuôn ngực căng tròn của nàng. Bờ môi chàng tham lam và vội vã Tấn cũng không ngờ phản ứng tự vệ của Nhung lại yếu ớt như vậy. Cả hai cùng là nhà giáo, hành động và lời nói ý tứ hàng ngày trước đám học sinh đã ảnh hưởng không ít tới đời sống riêng tư của lứa đôi. Vậy mà hôm nay Tấn đã phá lệ, chàng hành động như một dân ăn chơi nghề
nghiệp, bất chấp nề nếp gia giáo của' một nhà mô phạm.

Trong đầu chàng bây giờ chỉ còn là đam mê và lợi dụng. Tấn cũng không ngờ chàng đã thành công quá dễ dàng như vậy. Chắc chắn lát nữa đây, chàng sẽ rất mạnh miệng cho Nhung biết ý định của mình sẽ nhờ nàng làm gì. Khi nàng đã thuộc về chàng trọn vẹn như thế này, có còn điều gì Nhung lại có thể từ chối không giúp Tấn nữa chứ. 

Với cảm hứng dạt dào tới điên dại, Tấn bế thốc Nhung trên tay. Đi nhanh vào phòng ngủ. Bỗng có tiếng xôn xao ngoài cửa, tiếng hai con chó sủa mừng rỡ. Cả Tấn và Nhung cùng hoảng hồn, mặc nhanh quần áo.

Nhung không ngờ cha mẹ và các em lại về giờ này. Như vậy là mọi người không đi coi hát rồi. Tiếng thằng út oang oang gọi nàng:
- Chị Nhung ơi chị Nhung. 
Nhung chạy vội ra nhà ngoài, Tấn cũng theo sau. 
- Ủa, sao không đi coi hát nữa à?
- Tức quá, mình đi muộn, người ta bán hết vé rồi chị Nhung ơi. Ba mẹ đưa tụi em đi ăn rồi về. 
Mọi người cũng đã vào tới nhà. Tấn cúi đầu chào ba mẹ Nhung. 
- Thưa hai bác. 
Mẹ Nhung mỉm cười.
- A, anh Tấn lại chơi hả. Các con ăn cơm chưa. Cả nhà ăn hết rồi đó. Nhung làm cơm cho anh Tấn ăn với con đi. Tấn nhanh miệng. 
- Thưa bác, cháu định tới mời em Nhung đi ăn tối ở nhà người bạn. Xin bác cho phép chúng cháu về muộn một chút.

Cả nhà tuy không ai nói ra, nhưng đã mặc nhiên coi Tấn nhưngười chồng chưa cưới của Nhung rồi. Nhất là đám em Nhung, chúng rất thích Tấn vì chàng vui tính và yêu thương chúng, cũng như chiều chuộng chúng đủ thứ. Đã có nhiều lần Nhung phải nhắc nhở chàng đừng quá dễ dãi với đám em nàng, sợ chúng hư vì ỷ lại có chàng đỡ đầu. Đặc biệt mẹ Nhung còn có cảm tình với Tấn hơn mọi người. Bà thường la rầy Nhung ngay trước mặt Tấn khi nàng làm chàng phật ý. Có những lúc Nhung tưởng chừng nhưmẹ coi Tấn còn trọng hơn con ruột trong gia đình. Nghe Tấn xin phép đưa Nhung tới nhà bạn ăn cơm, bà đồng ý ngay. 
- Ờ ờ con Nhung. sửa soạn đi với anh Tấn chưa. Sao mày ăn mặc thế kia coi sao được. Đi thay quần áo đi con. Nhung liếc nhìn Tấn, mỉm cười ý nhị. Men ớnh còn
đọng trên môi, những run rẩy chưa tan biến khỏi da thịt. Nàng cũng muốn Tấn đưa mình tới một nơi không có ai. Một thế giới riêng biệt tình ái run rẩy cả tâm tư và thể xác. Bữa cơm ở nhà một người bạn mà Tấn vừa xin phép chắc chắn chỉ có hai đứa. Những thức ăn phải là kề môi, ép má. Phải là da thịt lên men với vỡ tan thể xác. 

Nhung thấy Tấn nói dối tỉnh bơ, điều mà từ trước tới nay chưa bao giờ xẩy ra. Nhất là vừa rồi, những mơn chớn vuốt ve sôi sục tới run người. Con người chàng không lý có thể thay đổi mau chóng tới mức độ đó. Dù đang háo hức, đam mê, nhưng tự nhiên Nhung cũng thấy lo sợ, dầu biết rằng không trước thì sau nàng cũng là vợ chàng một cách chính thức và đàng hoàng. 

Ra khỏi nhà, Nhung cười khúc khích sau lưng Tấn. 
- Hôm nay anh quá quắt lắm nhé, anh Tấn...
Tấn cười hì hì, vừa lái xe, vừa thò một tay ra sau lưng nắm lấy tay Nhung. 
- Còn em thì sao? 
Nhung ép má vô lưng chàng. 
- Em bắt chước anh đó. 
Cả hai cùng cười thích thú. Những cảm giác lâng lâng tình ái dạt dào. Chiếc xe chồm lên thật nhanh, Nhung vông tay ôm lấy bụng Tấn, nàng ép sát ngực vô lưng chàng. Chính Nhung cũng không hiểu sao nàng có thể dạn dĩ một cách đĩ thoã như vậy.

Tấn lái xe thẳng tới nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi, nơi mộ cha chàng ở đây. Con đường này thực quen thuộc vì từ năm năm nay tuần nào chàng cũng đi thăm mộ. Người giữ cửa nghĩa địa đã quem mặt Tấn và rất quí chàng vì tháng nào Tấn cũng cho ông ta mấy trăm bạc để ông quét mộ và thay nước bình bông trước mộ cha chàng. 

Nhung cũng không lạ lùng gì ngôi mộ của cha Tấn. Đã nhiều lần chàng đưa nàng tới đây ngồi hàng giờ tâm tình. Nghĩa trang này nằm ngay giữa thành phố Saigon của những người nhiều tiền và có thế lực nên rất khang trang và kín đáo. Mẹ Tấn có mộtôngbác đã lo cho gia đình chàng một miếng đất để xây căn mộ này ngay từ khi cha chàng còn sống. Phải nói đây là một căn nhà nho nhỏ chứ không phải là một ngôi mộ thường với tấm bia như những ngôi mộ khác. 

Chính Tấn cũng không hiểu sao cha chàng lại bận tâm tới nơi an nghỉ ngàn thu của gia đình nhiều như vậy. Hình như ông đã bỏ ra một số tiền rất lớn xây ngôi mộ này. 

Chung quanh mộ là hàng rào, rồi một cái nhà con con có mái, có tường, có cửa, có những chân song sắt và mộ bia chắnphía ngoài nhưmột tấm phên che phía trước không cho người đi đường nhìn thấy bên trong ngôi mộ. Nói tóm lại người đi đường từ ngoài nhìn vào, có cảm tưởng đó là một cái miếu cổ hay phải là một cái lăng nho nhỏ của một vị vua chúa nào từ thời xa xưa.

Với kiến. trúc này, lúc ba Tấn mới mất, chàng đã từng nằm lỳ ở đây suết ngày khóc lóc mà không ai biết: Và cũng đã có lần chàng ngủ quên cả đêm mà cũng không ai hay. Hôm nay Tấn đưa Nhung vào đây, nàng cũng chẳng lạ gì ý định của Tấn. Cả hai đang cần một nơi yên tịnh và vắng vẻ để tâm tình. Phải nói trước khi ra khỏi nhà, chính nàng cũng đã nghĩ tới ngôi mộ này. 

Tấn dắt hẳn xe vô trong mộ, cười cười bảo Nhung. 
- Tối nay chúng mình ngủ luôn ở đây nhé em.
Nhung liếc Tấn thực dài đĩ thoã. 
- Em đố anh đó. 
Tấn vòng tay ôm lấy Nhung ngay, nàng cũng ép sát người vô mình chàng. Bờ môi Tấn lần tìm miệng Nhung, cả hai quay cuồng với nụ hôn vội vã. Nhung không ngờ
người Tấn đã nóng hừng hực từ bao giờ. Những bắt thịt cương cứng cọ vô mình nàng nóng bỏng. Bàn tay Tấn cũng đã luồn vô trong mình Nhung. Nàng không có một phản ứng gì mà trái lại còn như đồng loã khi ưỡn hẳn mình lên hứng trọn những cảm giác tê mê từ da thịt Tấn truyền qua. Nhung thì thầm:
- Có lẽ đến lúc chúng mình phải làm đám cưới rồi phải không anh.
Tấn nói nho nhỏ. 
- Em muốn bao giờ. 
Nhung cắn nhẹ vô tai chàng. 
- Càng sớm càng hay anh nhé, em sợ lắm.
- Em sợ cái gì chứ?
Nhung cắn vô tai chàng mạnh hơn. 
- Còn hỏi nữa.
Tấn cười thích thú, chàng ép sát thân thể Nhung vô tường. Lưng nàng bị cấn phía sau làm cho những phần trước dội ngược vô mình Tấn. Cả hai người dán vô nhiều như một tấm ván ép. Tâm hồn Nhung đờ đẫn trong hoan lạc. Từ trước tới nay chưa bao giờ Tấn có những hành động hung bạo như lần này. Mặc dù Tấn cũng biết rằng Nhung cũng đã có một đời chồng, nhưng mới cưới nhau chưa đầy ba tháng chồng nàng đã tử trận. Bởi vậy vấn đề ân ái thể xác với nàng đâu còn xa lạ gì nữa.

Hôm nay tự nhiên Tấn tiến tới mạnh mẽ. Những đòi hỏi thể xác từngày chồng chết đã bị nàng nén kín nay bùng lên không sao ngăn được nữa. Chiếc quần Nhung tụt xuống hồi nào nàng cũng chẳng thèm quan tâm. Bây giờ chỉ còn là hưởng thụ. Với Tấn, người thanh niên vừa lớn nhưng đầy kinh nghiệm. Chàng tuy hăm hở nhưng Nhung tìm thấy ở chàng những đam mê cuồng nhiệt thật êm ả. Chàng không làm nàng sợ hãi và đau đớn như người chồng trước. Mặc dù chưa chính thức cưới hỏi, Nhung đã hứng trọn sức sống hừng hực của người yêu giữa nơi mồ mả vắng vẻ này. Thân thể nàng dù bị ép sát vô tường nhưng vẫn vặn vẹo, run rẩy và tê tái một cách ngất ngây. Nhung không kền được hơi thở phì phò rên rỉ.
- Anh... anh Tấn ơi, em thương anh quá. 


Tấn không trả lời, da thịt chàng như muốn nổ tung ra trong hơi thở của người yêu. Tấn cắn răng, ghì thật chặt tấm thân nõi nà lồ lộ không một mảnh vải của người tình. Chàng nghe rõ tiếng thét nho nhỏ trong hơi thở ngắt quãng của Nhùng. Nàng đã đi tới tột cùng của ái ân cuồng bạo.
- Anh... anh... anh... ơi... ! ?
Mặt trời đã lặn từ lâu, bóng tối cũng đã lan tràn trên mặt đất. Trong ngôi mộ tranh tối tranh sáng, hai bóng hình vẫn dính cứng lấy nhau, hình nhưhọ quên đi thời gian đang trôi qua thực mau. Tiếng Nhung thì thầm. Bậy quá, chúng mình làm cái chuyện này ngay trong ngôi mộ của cha anh. 
Tấn nói nho nhỏ: 
- Em đừng lo, không có ai trong ngôi mộ này đâu.
Nhung rừng mình, tiếng Tấn như xoáy vô màng óc.
Nàng hoảng hốt hỏi:
- Anh nói cái gì. Cha anh không chôn ở đây hay sao? 
- Không phải là không chôn ở đây. Nhưng ông ấy đã đội mồ sống lại và đi chỗ khác rồi. Tâm thần Nhung choáng váng, nàng chợt nghĩ tới ông già Tấn và nàng gặp trước cửa rạp Rex. Nhung run rẩy hỏi: Anh muốn nói là ông già chúng mình gặp bữa hôm đó chính là ba anh thực sự hay sao? "'
- Phải. 
- Anh đã gặp lại rồi à? 
- Phải.
- Và ông ta xác nhận là ba anh hay sao?
- Không, nhưng anh sẽ chứng minh cho em một sự

- Anh chứng minh như thế nào?
Tấn biết đã tới lúc phải nói ý định nậy nắp mộ bia để tìm hiểu sự thực. Chàng cố lấy bình tĩnh nói:
- Anh sẽ nậy nắp mộ bia này cho em thấy là cha anh không còn nằn đó nữa. 
Nhung hoảng hốt, níu tay Tấn. 
- Anh... anh đừng có làm chuyện này nhé.
- Tại sao không? 
Nhung run rẩy nói:
- Vì em biết chắc là cha anh đang nằm ở dưới đó. 
Tấn cười nho nhỏ. Tiếng cười của Tấn lạnh tanh làm Nhung rợn tóc gáy. Những gai ốc nồi lên khắp thân thể nàng.
- Cũng vì vậy mà anh phải mở nắp mồ để cho em thấy là ba anh đã đi rồi. Và ông già chúng mình gặp hôm đó chắc chắn là ba anh.
- Không... không, đừng làm như vậy anh Tấn ơi. Em chắc chắn là ba anh đang yên nghỉ ở đó. Đừng làm động mồ động mả ổng chứ.

Giọng nói của Tấn thì thầm như gió thoảng mà Nhung tưởng chừng như sấm sét ngang tai, nàng lảo đảo không đứng vững. 

Nếu anh nghĩ là cha anh còn nằm đó thì không bao giờ anh dám làm chuyện vừa rồi với em tại đây. Nhung cứng họng, nàng không ngờ Tấn lại nghĩ như vậy Lúc đam mê cuồng nhiệt, nàng đã không nghĩ nơi đây là đâu vì Tấn là người rất trọng đạo đức từ trước tới nay. Quả thực, nếu nàng chịu suy nghĩ một chút thì không bao giờ Nhung lại để cho Tấn hành động như vậy ở chốn này. Bây giờ Nhung chỉ còn biết đứng run rẩy, trừng trừng nhìn Tấn lom khon lấy trong túi vải sau xe ra chiếc búa và cái đục Chàng bất đầu nậy những lớp xi măng chét chung quanh nắp mộ.
- Anh biết là giờ này không còn ai ở đây nữa. Nhưng hãy cẩn thận, em nhìn chừng xem có ai tới thì cho anh hay ngay. 

Nhung líu díu mặc quần áo bước ra ngoài. Nàng đứng núp sau tấm mộ bia nhìn dáo dác canh chừng cho Tấn làm cái việc mà nàng đang phản đối mãnh liệt. Chỉ vài chục phút sau tiếng Tấn mừng rỡ gọi Nhung: 
- Nhung... Nhung ơi, hãy vô đây coi. 

Chiếc nắp mộ bia đã bị Tấn lật nghiêng qua một bên để lộ ra miệng huyệt sâu thăm thẳm, tối om om. Nhung run lẩy bẩy từ từ bước vô. Nàng nhìn theo ánh đèn pin của Tấn rọi xuống dưới.

Chiếc quan tài đã bật nắp, trống không. Những đồ liệm xác còn vứtbừa bãi trong lòng huyệt. Đất ở nghĩa trang này rất đắt tiền nên người ta đã đếm sẵn trong gia đình có bao nhiêug người và đào cũng như xây sẵn bấy nhiêu từng cho từng ngừời trong gia đình nằm chồng chất lên nhau. Căn mộ này gia đình Tấn đã xây ba từng dành cho cha mẹ chàng và chính Tấn nữa. Vì ba Tấn là người chết đầu tiên nên quan tài để dưới cùng. Hôm đó chính mẹ Tấn đã không muốn cho người ta đậy một bửng chắn trên quan tài cha chàng. Bởi vậy, hôm nay chỉ cần nậy nắp mộ là Tấn và Nhung nhìn thấy quan tài ở dưới lòng huyệt ngay. Sự thực đã được chứng minh rõ ràng. Dù Tấn đã đoán là cha chàng không còn nằm ở đây, nhưng chính Tấn là người bị giao động hơn cả Nhung. Chàng nói với Nhung mà miệng đánh bò cạp, chân tay run lẩy bẩy.
- Anh... anh đã đoán chắc là.. là... cha anh đã sống lại.
Nhung níu cứng lấy Tấn. Thân thể nàng lạnh toát và run lẩy bẩy.
- Như vậy là ông già bữa đó chính là cha anh?
Tấn gật đầu.
- Phải, chính là ổng. . .
Nhung nói không ra hơi. 
- Tại sao ổng không nói chuyện với anh?
Tấn nhớ lại những bl mật mẹ nàng vừa nói mấy bữa qua...

Ba chàng là một thầy bùa rất cao tay. Nghề này là do cha truyền con nối từ bẩy đời nay. Cũng vì vậy mà từ bẩy đời rồi, giòng họ của chàng gần như tuyệt tự. Mỗi đời chỉ có thể để lại một người con trai duy nhất.

Ba chàng rất khổ tâm về điều này nên ông quyết định không truyền nghề cho Tấn nữạ. Tất cả kinh sách và bửu bối ông đều bỏ vô một cái hộp dặn mẹ chàng đem chôn chung với xác ông, tuyệt nhiên không cho Tấn biết chuyện này. ( tiếp Phần 2 )

---------------- Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 ----------------

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon