Truyện 18+ Luyện Bùa Ma Phần 3

Truyện 18+ Luyện Bùa Ma Phần 3
Thầy Bẩy Ly thấy mình nằm trên mình nàng có thể khi Hương tỉnh táo sẽ nguy hiểm, nên lăn một vòng cho Hương nằm đè lên mình. Hương sợ hãi tới nỗi không còn biết gì nữa, nàng vục mặt trên vai thầy Bẩy Ly rên hừ hừ. Thầy Bẩy Ly kéo đầu nàng lên, hôn vô miệng nàng, quần áo Hương cũng đã bật tung ra tự hồi nào mà nàng không hay. Bàn tay thầy Bẩy Ly xoa nắn khắp thân thể nàng một cách mạnh bạo. Một hồi lâu, hình như Hương hơi bình tĩnh trở lại nàng thấy thầy Bẩy Ly đang lợi dụng lúc nàng sợ hãi gỡ gạc tùm lum nện mắc cỡ kéo tay ông ra. Thầy Bẩy Ly làm bộ phản ứng liền vì ông biết Hương vẫn còn chưa hết hắn cơn sợ hãi. Ông xô nàng ra liền và làm như giận dỗi đứng dậy, nói:

- Thôi được em không sợ con ma tới cắn thì tôi nằm đây làm gì nữa. Để tôi về Thất Sơn liền cho rồi..
Hương sợ hãi vội vàng níu thầy Bẩy Ly lại, năn nỉ:
- Thầy thầy ơi, con có nói gì đâu. Thầy đừng bỏ con mà, tụi nó tới nơi rồi đó thầy ơi... 

Thầy Bẩy Ly quay lại, nhìn thẳng xuống thân thể trần truồng của Hương lồ lộ làm nàng phải quay đi tránh cặp mắt dâm dật của ông. Hương biết ông đang muốn gì, nhưng nàng không thế nào để ông rời khỏi đây được. Đã một lần suýt chết vì hai con ma nữ tối hôm ấy; hơn nữa hôm nàng và Tấn đi Châu Đốc, chúng đã trở lại giết cả cha lẫn mẹ chàng. Bây giờ không phải chúng trở lại thì còn ai vào đây nữa. Nàng làm sao có thể để ông thầy này đi lúc thập tử nhất sinh này cơ chứ, bất quá ông ta chỉ rờ rẫm nàng như lúc nãy thì có ăn thua gì. ở đây chỉ có hai người, nếu nàng không hé môi làm sao ai biết được. Còn ông ta ăn vụng, ăn trộm nhưthếnày làm sao đám nói ra cho ai hay mà nàng sợ Nghĩ vậy, nàng kéo mạnh thầy Bẩy Ly nằm xuống, ôm lấy ông dỗ dành.
Thầy đừng giận con tội nghiệp nghe thầy. .
Thầy Bẩy Ly làm bộ mặt mũi rầu rĩ, nói nho nhỏ:
- Tôi đâu dám.
Hương hơi chồm lên, nói: .
- Đó... đó thầy còn nói cái giọng đó thì không giận con nữa là gì. 
- Thế em bảo tôi phải nói làm sao đây?
Hương bá lấy cổ ông, dí sát mặt nàng vô mặt ông, cười nho nhỏ: 
- Có thế mà cũng giận nữa không biết.

Kinh nghiệm bản thân, biết ngay là đã tới lúc trở lại chiến trường liền, nếu không là hỏng ngay. Thầy Bẩy Ly bật cười khe khẽ, ôm ghì lấy Hương, hôn lên miệng nàng thật đắm đuối. Hương thấy ông trở lại vui vẻ với nàng, nàng cũng cong môi hôn lại ông thực dịu dàng. Nhưng thầy Bẩy Ly không dừng ở đó, nhân cơ hội, ông lăn qua, nằm đè lên mình Hương và hất nhẹ cho chân nàng dạng ra. Người Hương cũng đã nóng lên hôi hổi, từ ngày có bầu tới giờ, trong mình luôn luôn ngứa ngáy, thèm thuồng được gần gũi đàn ông. Bây giờ qua cơn sợ hãi, bản tính trở về với những gì trời đất sinh ra cho người đàn bà khi gần gũi người khác phái. Hương cong người lên, vặn vẹo hứng trọn những gì đang tới với nàng... 

Đã quá nữa đêm, cơn mưa vần vũ cũng đã ngơi hạt. Thầy Bẩy Ly nằm vất vưởng phờ phạc bên cạnh thân thể Hương vẫn còn nóng bỏng đam mê. Cái ông thầy già này có làm nên trò trống gì đâu mà lúc đầu cũng hung hăng làm nàng ái ngại. So sánh với Tấn, ông ta không đáng xách dép cho chàng. Tự nhiên Hương mỉm cười vu vơ, đã chót thì phải chét. Không lợi dụng thằng cha già dê này còn chờ đợi gì nữa chứ. Tấn nhận thầy Hai Cơ làm sư phụ, còn nàng lại sỏ mũi thầy Bẩy Ly, chưa chắc mai này, Tấn và nàng ai đã hơn ai. Một đằng xin xỏ cầu ơn học đạo, một đằng được người nài nỉ truyền dậy. Không biết phép thuật thầy Hai Cơ ra sao, nhưng vừa rồi trong cơn sảng khoái, thầy Bẩy Ly đã hứa cho nàng con Hắc Xà mà ông đã đem theo. Mặc dù nó còn non, nhưng là giống linh xà, khi lớn lên, nó có thể dài tới hơn mười thước và to bằng bắp đùi người ta chớ không vừa. Con hắc xà này là con của cặp Hắc Xà ông đang nuôi ở Thất Sơn, loài này ít sinh nở nên rất hiếm. 

Con rắn này cũng đã tinh khôn và có thể giữ nhà, luyện phép được rồi. Hồi khuya, trong lúc ái ân với Hương, thầy Bẩy Ly chợt nghĩ tại sao mình không lợi dụng cô gái này để moi móc pháp thuật của sư phụ mình. Ông còn lạ gì bao nhiêu năm nay, thầy Hai Cơ có truyền cho ông được bao nhiêu bửu bối đâu. Ông đã phải lén đi tầm sư học đạo tứ tung, hoặc đổi chác khắp xứ, mới có được ngày nay. Bây giờ thầy Hai Cơ lại nhận Tấn làm đệ tử, đích thân xây chỗ thờ phượng cho chàng thì còn nói gì được nữa. Cái hận này ông để trong lòng, không nói ra, nhưng ông tự nhủ; không bằng cách này hay cách khác, ông cũng phải học hết nghề của sư phụ ông mới thoả lòng. Bởi vậy, khi chiếm đoạtđược thể xác Hương rồi, ông nghĩ ngay tới dùng tay nàng làm nội gian, lấy trộm kinh sách cúa thầy Hai Cơ đã cho Tấn.

Và ông đã quyết định cho Hương con Hắc Xà con và dạy nàng luyện tập cho nó. .
Hương cũng đã thề độc với ông không hé môi nói chuyện này cho ai biết và nàng sẽ nghe lời ông âm thầm luyện tập công phu. Những toan tính đã xong, một công đôi việc Thân thể no tròn của Hương giờ đây ông muốn lúc nào lại không được. Đắc ý với những việc làm của mình, thầy Bẩy Ly chìm vào giấc ngủ đầy hoan lạc.


Sáng nay, cả Hương và thầy Bẩy Ly đều dậy thực trễ. Khi Hương tỉnh ngủ, nàng thấy mình trần truồng, ôm thầy Bẩy Ly một cách ngon lành thì giật mình, vội vàng buông ông ra, lật đật ngồi dậy. Nàng nhìn dáo dác chung quanh xem có ai thấy cảnh tồi tệ này hay không. Nhưng chợt nhớ ra; Tấn và thầy Hai Cơ đã đi Thất Sơn mua gạch từ hôm qua rồi, trong nhà chỉ còn mình nàng và thầy Bẩy Ly thôi, bấy giờ nàng mới yên lòng.

Hương lượm bộ quần áo rớt dưới chân giường mặc vào vội vàng. Nàng nhìn thầy Bẩy Ly nằm trần truồng, co quắp, Hương mỉm cười nhớ lại những gì đã xẩy ra đêm qua. Nàng chạy vô bếp làm đồ ăn sáng như mọi ngày hầu hạ Tấn, dọn sẵn ra bàn rồi vô phòng đánh thức thầy Bẩy Ly dậy. Vừa bước vô phòng, Hương giật mình vì có người bất ngờ chồm ra từ kẹt cửa ôm lấy nàng, cười ha hả.

Nhưng chỉ một thoáng sợ hãi, nàng lấy lại được bình tĩnh ngay, vì biết không ai ngoài thầy Bẩy Ly ra cả. Bàn tay ông cũng đã luồn vô ngực áo nàng. Hương cười hì hì:
-Thôi đi thầy ơi, chỉ làm cho người ta nóng lên rồi bỏ cuộc, chằng ra cái gì cả cũng bày đặt. 
Thầy Bẩy Ly cười hề hề, vén áo nàng lên, vục mặt vô bộ ngực Hương sục sạo như đứa tré khát sữa mẹ. Hương vẫn cười hì hì, nói nho nhỏ: ,
- Thôi mà... thôi mà, nhột người ta chết đi đây này.
Có đồ ăn sáng rồi, ra ngoài đó ăn đi... thầy... 
Thầy Bẩy Ly kéo nhẹ Hương nằm xuống giường, trả lời trên da thịt nàng:
- Ăn... ăn cái này cơ.

Hương ôm lấy đầu ông ta, một lúc'sau nàng cũng thấy nóng người lên rồi. Hai chân Hương co lên, lấy tay ấn đầu ông xuống phía dưới. Hương không ngờ ông ta cũng xoay một vòng, nằm đè lên nàng. Hai chân dạng ra cặp chặt lấy đầu Hương. Nàng vừa định la lên, chiếc miệng đã đầy cứng không nói được nữa. Hai người nằm đè lên nhau, cùng lấy đùi cặp chặt lấy đầu nhau, chẳng ai bảo ai mà hành động giống nhau như hệt, chỉ khác người nằm ngược, ké nằm xuôi.

Hương vặn vẹo thân thể, trong khi mặt mũi thầy Bẩy Ly đã ướt nhẹp. Nàng không ngờ mới sáng sớm mà người nàng đã mau mắn như vậy rồi. Cũng chỉ một lúc sau, thầy Bẩy Ly cũng rùng mình nằm xuội đơ, không còn hùng hổ như lúc trước nữa. Hương xoay đầu ông ta lại. Nhí nhảnh nói:
- Đi tắm đi thầy ơi, chỉ có được bây nhiêu thôi.

Thầy Bẩy Ly vẫn cười hì hì, kéo Hương vô phòng tắm. Hương rửa mặt xúc miệng, đánh răng rồi ra nhà ngoài. Thầy Bẩy Ly tắm rửa cẩn thận rồi mới ra sau. Cả hai ngồi vào bàn ăn. Dĩa cơm tấm hột gà chiên đã nguội, nhưng cả hai vẫn ăn ngon lành. Hương pha thêm hai ly cà phê sữa nóng để hai người uống cho ấm. Nàng và thầy Bẩy Ly ngồi nhâm nhi ly cà phê, nóí chuyện. Hương nghĩ tới con Hắc Xà nên hỏi:
- Thầy nghĩ bao giờ dạy con luyện con Hắc Xà?
Thầy Bẩy Ly nhắp một ngụm cà phê sữa, chậm chạp nói: 
Điều quan trọng nhất là phải làm nơi trú ẩn cho nó, cách tốt nhất là đào hang, vì ở thành phố không thể nuôi nó khơi khơi được. Cũng có cái may mắn là loại Hắc Xà này có thể sống được bất cứ nơi đâu, dưới nước, trên cây hay hầm hốẩm ướt gì cũng được. Nhưng chỉ có điều, giống này chỉ ăn tôm, cá chứ không ăn thịt như các loài bò sát khác. Không biết nuôi ở đây có khó khăn gì không?

Hương chợt nhớ ra sau nhà có cái giếng khô, Tấn đã mua nắp xi măng đậy lại, lấp đất lên từ lâu, nàng vội vàng nói: 
- Hay quá, như vậy thì xong rồi.
Thầy Bẩy Ly nhìn Hương hỏi:
- Bộ con có cách rồi hay sao?
Dạ, thưa thầy, đằng sau nhà có cái giếng khô, cũng không sâu lắm. Bữa trước anh Tấn mua cái bửng xi măng đậy lên rồi lấp đất lại, trồng rau ở trên. Nghĩ mình có thể nuôi nó ở dưới ấy được.

Nhưng con phải biết, bây giờ thì có thể được. Nhưng vài năm nữa nó sẽ lớn nhưmột con rồng, làm sao mà ở dưới cái giếng nho nhỏ đó được! 

Thầy đừng lo, nói là cái giếng chứ thực ra nó rộng như một cái hầm, miệng thì đã xây lại như miệng giếng, chứ bên dưới hồi đó không biết ai thả mấy con lươn xuống đó bây giờ tụi nó sinh sôi nẩy nở và đào hang đào hố tùm lung làm cho đáy giếng lớn như gian nhà chứ không chơi, Bởi vậy anh Tấn mới đậy nắp lại vì không dùng được nữa. Thầy Bẩy Ly mừng rỡ, nét mặt ông hớn hở, nói:
- Nếu vậy thì trời giúp ta rồi, cái đám lươn ấy sẽ là thức ăn cho con Hắc Xà của con. Khỏi phải lo lắng nhiều, thỉnh thoảng con thả vài cặp cá trê xuống đó là ổn rồi.
- Thưa thầy con Hắc Xà chỉ ăn cá trê thôi hay sao?
- Cá nào nó cũng ăn hết, thầy bẫo conthả cá trê xuống đó vì nếu tụi lươn sống được thì tụi cá trê cũng phải sống được Loại cá này cũng chuyên môn đào hầm đào hang, cứ nhưthế, chúng vừa là thức ăn choconHắc Xà, vừa là những tay thợ đào hang cho nó đủ chỗ mà lớn lên nữa. ở Thất Sơn thầy cũng nuôi hai con Hắc Xà của thầy ở dưới hầm bằng cá trê, ngay sau am thờ Tổ đó.
- Sao thầy không thả lươn xuống đó?
Thầy Bẩy Ly gật gù, nói: 
- Quả thực, đi một ngày đàng, học một sàng không. Thầy đâu có nghĩ tới vụ mấy con lươn chứ. Thứ này còn đào hang ổ mạnh hơn cá trê nhiều, chúng lại sanh nở mau nữa, thực là tiện lợi. Khi trở về, nhất định thầy phải mua một rổ lươn thả xuống đó mới được. 
- Con Hắc Xà có ăn nhiều không thầy? 
- Còn nhỏ như con này thì độ một hai con lươn một tuần, còn lớn như hai con Hắc Xà của thầy thì mỗi ngày chúng phải ăn một cặp mới đủ sống. Nhưng nếu cho nó ăn nhiều hơn thì mau lớn lắm.

Ngoài tôm cá ra, nó còn ăn gì khác nữa không hả thầy? 
- Có chứ, nếu chỉ có thế thì ai nuôi không được. Đây mới là bí quyết huấn luyện Hắc Xà. Hàng ngày con phải cho nó ăn Ngải Thâm, Không có thứ này, nó sẽ bỏ đi ngay. 
- Nhưvậy thầy lên đây rồi, ai cho hai con Hắc Xà của thầy ăn.
- À cho ăn hàng ngày là khi nó còn nhỏ, khi được sáu tháng thì chỉ cho ăn hàng tuần. Nhưng số lượng lại phải gấp đôi Đến khi nuôi được một năm thì cứngày rầm, trăng tròn mới cho ăn một lần. Bởi vậy dù đi đâu, thầy cũng không thể vắng mặt ở nhà ngày rầm được. 
- Còn con Hắc Xà thầy cho con thì bây giờ ăn uống ra sao? 
Nó được năm tháng rồi, cũng vì vậy mà lên đây phải mang nó theo.
- Thầy cho nó ăn hàng ngày à?
- Còn phải hỏi nữa, trong vòng sáu tháng, nuôi nó như nuôi con mọn chứ không dễ dàng gì đâu. Nhưng mà cũng may cho con, vì nó còn nhỏ nên thầy mới cho con được. Quá sáu tháng là nó quen hơi người nuôi, không chịu theo ai khác nữa.
- Thầy để con Hắc Xà con ở đâu? 
Thầy Bẩy Ly cười ha hả.
- Đừng gọi nó là Hắc Xà con, vì nó cũng lớn bằng cườm tay và dài mấy thước rồi chứ không nhỏ đâu. 
Hương càng ngạc nhiên hơn.
- Ủa, vậy nó ở đâu sao con không thấy?
Thầy Bẩy Ly nắm tay Hương kéo vô phòng, chỉ cái rương bằng tôn thực lớn để ở góc phòng, nói:
- Nó nằm trong đó.
Hương trợn mắt ngó chiếc rương đăm đăm. 
- Trời ơi, con tưởng là rương quần áo của thầy chứ.
Thầy Bẩy Ly cười ha hả.
- ừ, đứa nào tưởng là rương quần áo, mở ra tính ăn trộm đồ là bỏ mạng ngay.
Hương xanh mặt, lắp bấp:
- Nó dữ vậy hay sao hả thầy?
Không ai biết được nó dữ tới đâu, nhưng với người nuôi nó, nó hiền như một con mèo con thôi.
- Làm sao nó biết được ai nuôi nó, ai không hả thầy.
- Loài này khôn như yêu tinh, phép thuật nó cũng không phải vừa. Khi mình nuôi nó, cho nó ăn hàng ngày, ôm ấp nó như con, và nhất là nó cũng có một cái tên nữa. Khi gọi thì tới, khi đuổi thì đi. Nó yêu thương mình như con cái yêu mến cha mẹ vậy. Nói tóm lại, khi con có nó rồi, con chấp tất cả mấy thằng thầy bà cà chua cà chớn, hay cả yêu tinh, ma quỉ gì cũng không bằng nó.

Hương mừng rỡ, ôm chầm lấy thầy Bẩy Ly. Niềm cảm xúc dâng lên rào rạt. Nàng không ngờ con Hắc Xà lại lợi hại tới thế. Nếu có nó rồi, nàng đâu còn sợ ma quỉ gì nữa, nó sẽ là vị thần hộ mệnh bằng xương, bằng thịt của nàng rồi còn gì nữa.

Thầy Bẩy Ly thấy nàng mừng rỡ cũng khoái chí, luồn một tay vô mình nàng mò mẫm ngay, bàn tay ông rờ rẫm trên khuôn ngực săn cứng nở nang. Ông hớn hở vì quả thực hôm nay mới thấy sự dâng hiến tận tình của Hương. Nàng ưỡn hẳn người lên cho bàn tay ông mò mẫm, hai mắt nhìn thẳng vô nhau thật ướt át tới điên cuồng. Bỗng ông nghĩ ra một cách hưởng thụ tuyệt vời, bảo nàng:
- Bây giờ thầy dạy con cách luyện con Hắc Xà này ngay bây giờ. Nếu để Tấn và thầy Hai Cơ về, chúng ta không có chỗ nào luyện tập như thế này được nữa.
Nghe thầy Bẩy Ly nói, Hương mừng run lên, nàng lụp chụp nói: 
- Dạ, dạ, thầy dạy con ngay đi.
Thầy Bẩy Ly gật đầu nói: 
- Con hãy cởi hết quần áo ra đi.

Hương lẹ làng cởi bỏ quần áo, trong đầu nàng bây giờ. không còn gì ngoài hình ảnh quyền phép sẽ có trong tay ở con Hắc Xà này. Nàng đâu có ngờ thầy Bẩy Ly chỉ muốn lợi dụng dịp này, bầy ra những trò chơi cho chính bản thân ông, chứ thực ra quy luật huấn luyện con Hắc Xà đâu có rắc rối nhưvậy. Ông chỉ cần trao cho nàng loại Ngải Thâm, chà sát vô bất cứ chỗ nào trên da thịt nàng, rồi tự tay nàng cho nó ăn và kêu tên nó là xong. Cứ như thế nó sẽ quen hơi nàng và Hương có thể sai khiến nó như một con chó trung thành với chủ.

Nhưng hôm nay thầy Bẩy Ly bầy ra trò chơi ma quỉ này gạt Hương, để sử dụng nàng như món đồ chơi trong tay mình. Ông lấy ra một củ Ngải Thâm, bảo nàng:
- Con ]ấy củ ngải này, bẻ ra làm hai. Nằm ngửa, ưỡn ngực ra, thoa lên trên đó chừng mười phút. Để một nửa trên bụng, một nửa nắm chặt trong lòng bàn tay rồi kêu tên con Hắc Xà đều đều. Thầy sẽ thả nó ra, khi con Hắc Xà tới ăn nửa củ ngải rồi, con phải để ngay nửa củ ngải còn lại lên môi, nó sẽ tới đó ăn. Lúc ấy, con ôm lấy nó cho quen hơi, nó sẽ mến con và con dạn d với nó. Cần nhất, phải bình tĩnh và đừng sợ hãi, vì có thầy ngồi ngay bên cạnh con đây. Hương run lên vì vừa mừng vừa sợ, nhưng nàng không thể dừng lại được nữa, nhất định phải chinh phục được con Hắc Xà này bằng mọi giá. Nàng cầm củ Ngải Thâm bẻ ra làm hai. Nằm dài xuống sàn nhà, cạnh chiếc rương chứa con Hắc Xà. Hai tay cầm Ngải Đen, ưỡn ngực lên, thoa nhè nhẹ. 
Thầy Bẩy Ly ngồi cạnh Hương ngắm nghía tác phẩm của mình một cách thích thú nói:
- Con phải thoa thực mạnh cho nhựa ngải dính đầy trên ngực mới được.
Hương nghe lời thầy Bẩy Ly, ấn mạnh củ ngải hơn nữa. Chất nhựa đen thui lem luốc trên ngực nàng đen như mực tầu Nàng bắt đầu thấy hơi ngưa ngứa và nong nóng nơi ngực, thân thể Hương hơi vặn vẹo vì những cảm giác kỳ cục ấy

Đây là tên của con Hắc Xà, con bắt đầu đọc nho nhỏ, chậm rãi và đều đều một âm điệu thôi nghe. Hương run run? "Dạ" một tiếng nho nhỗ, lập lại tên con Hắc Xà:
- Ria ế So Bế Tế Yết Chông Rút Ma Ma Rút Chông Yết Tế Bế So ế Ria.

Nàng cứ lập đi lập lập lại đều đều theo thầy Bẩy Ly. Tới khi thuộc lòng thì ông không đọc nữa mà chỉ còn mình nàng đọc đi đọc lại như đang niệm một câu chú vậy. Nhưng sự thực, đó quả là một câu chú chứ không phải tên con Hắc Xà nào cả. Sở dĩ thầy Bẩy Ly nói với Hương đó là tên con Hắc Xà vì sợ nàng biết đó là câu chú, mai sau sẽ có thể tự mình luyện tập được mà không phải nhờ vả vào ông nữa, đó cũng là bí mật nghề nghiệp.

Bỗng Hương nghe thấy thầy Bẩy Ly mở nấp rương và một tiếng "khè" dài vang lên thực ghê rợn. Mắt nàng trắng dã khi nhìn thấy đầu con Hắc Xà đen bóng to bằng nắm tay, ngóc lên thực cao ngay bên cạnh. Hương hốt hoảng tính vùng dậy, bỏ chạy. Thầy Bẩy Ly hét lên:
- Nằm im, nằm im. Con mà vùng dậy nó mổ một phát là chết liền đó. Cứ gọi tên nó đi, đừng có sợ gì cả. 

Hương run lẩy bẩy, đọc tên con Hắc Xà đều đều như trước. Nàng thấy cái đầu nó lắc lư rồi từ từ lườn mình tới, bò xuống phía chân Hương. Thân thể nó bắt đầu chạm vô da thịt nàng làm Hương nổi da gà lên khắp mình. Khi nó bò tới đùi, Hương hoảng hốt co chân lên. Con Hắc Xà chuyển mình lẹ nhưchớp. Cuốn lấy chân nàng. Hương ruing rời chân tay vì không ngờ thân thể nó kềnh càng như thế mà mau lẹ như vậy.

Bây giờ nàng có muốn ngồi dậy cũng khõng được nữa. Giữa cái sống và chết, nàng phải cắn răng gọi tên con Hắc Xà đều đều như thầy Bẩy Ly căn dặn, không dám nói một lời nào khác. Con Hắc Xà bò tới bụng Hương, le lưỡi cuộn nữa củ ngải, nuốt chửng rồi nó ngóc đầu lên nhìn thẳng vô mặt nàng. Hai con mắt đỏ ao như cục than hồng, bắn ra những tia hào quang thật nìng rợn. Hương không hiểu sao nàng vẫn chưa xỉu đi vì sợ hãi. Nàng nhớ lại lời thầy Bẩy Ly: Khi con Hắc Xà ăn nửa củ ngải rồi, nàng phải để nửa củ ngải còn lại trên môi mình cho nó ăn tiếp. Như vậy có khác gì kêu nó hôn lên môi nàng đâu. Tuy nhiên, không còn sự lựa chọn nào nữa. Hương run run để nửa củ ngải còn lại trên môi. Con Hắc Xà nhìn thấy nửa củ ngải trên môi Hương; ánh mắt nhưmừng rỡ, trườn mình tới. Thân hình nó lướt qua da bụng nàng lạnh như băng, nhất là khoảng da thịt kín đáo nhất của nàng cũng bị mình con Hắc Xà lướt qua thực ghê rợn, không biết sao mà nói: 
- Khi nó bò tới gần miệng Hương, lần này không hấp tấp nhưlần trước, nó bò thực từ từ và ghé sát miệng ngậm nửa củ ngải bằng chiếc miệng láng lưỡng và chơn bóng của nó. Bỗng thầy Bẩy Ly nói nhưrên rỉ:
- Ôm lấy nó đi. Ôm lấy nó đi. 

Cực chẳng đã, Hương phải vòng tay ôm lấy con Hắc Xà. Thầy Bẩy Ly không ngờ trò chơi mình nghĩra lại khoái trá tới thế. Trong đời, thầy chưa bao giờ được coi một màn thoát y vũ rùng rợn và hấp dẫn như hoạt cảnh trước mắt. Nét mặt sợ hãi cùng cực cúa Hương làm thân thể thầy cứng lên tới tột cùng. Bây giờ thầy Bẩy Ly mới khám phá la là ở tuổi thầy, chỉ nên hưởngthụ lạc thú này bằngnhãn quang, chứ không nên nhập cuộc, vừa mệt mỏi, vừa tổn sức mà lại không sung sướng bao nhiêu.

Bất giác mặt thầy đờ đẫn vì trước mắt, con Hắc Xà sau khi ăn hết nửa củ ngải còn lại trên môi Hương, nó quay đầu le lưỡi liếm những vết nhựa Ngải Đen nàng thoa trên ngực lúc đầu Điều này làm Hương sợ hãi hơn bao giờ hết, vì chiếc lưỡi nhám nhúa của con Hắc Xà quét trên vùng da ngực nàng. Hương không còn kêu tên con Hắc Xà được nữa, miệng nàng há hốc, mất trợn ngược trắng dã và toàn thân run lẩy bẩy. Con Hắc Xà vẫn liếm đều đều cho tới lúc không còn một chút nhựa đen nào dính trên ngực Hương nó mới dừng lại, ngóc đầu nhìn nhàng với ánh mắt thật ngây dại.
Bây giờ Hương mới thấy yên lòng một chút, nàng nhìn thẳng vào mắt con Hắc Xà, run run nói:
- Mày ăn xong rồi sao không đi đi.
Con vật tinh khôn hình như nghe được tiếng người, nó từ từ chùn mình lại, bò về chiếc rương. Vừa lúc ấy, có một con chim sẻ bay tới đậu ngay thành cửa sổ, Thầy Bẩy Ly bảo Hương: 
- Không ngờ chỉ có một lần đầu mà con Hắc Xà đã hiểu và quen được giọng nói của con rồi. Vậy con thử bảo nó bắt con chim se sẽ đậu trên cửa sổ kia xem sao.
Hương nghe lời thầy Bẩy Ly, chỉ con chim nói:
- Phải đó, Hắc Xà ơi, mày bắt con chim se sẽ đang đậu trên thành cửa sổ cho tao đi.

Tuy nói vậy, nhưng trong lòng Hương không tin con Hắc Xà lại có thể hiểu nàng, và dù cho nó có hiểu cũng khó có thể bắt được con chim nhỏ bé kia đang đậu tuốt trên thành cửa sổ cao vời vợi. Nhưng nàng không ngờ. Con Hắc Xà đang bò về chiếc rương, nghe nàng nói quay đầu lại ngay, cũng vừa lúc con chim se sẻ nghe tiếng động cất cánh bay lên, nhưng đã chậm một giây, vì từ mắt con Hắc Xà loé lên một ánh hào quang chiếu thẳng vào con chim bất hạnh đó, nó nhào xuống ngay nhưbị trúng tên. Thân thể co rúm lại và tắc thở lập tức. 

Không những Hương kinh ngạc mà cả thầy Bẩy Ly cũng ngẩn ngơ. Bởi vì thầy không thếnào lại có thể tin được con Hắc Xà nghe lời Hương một cách mau lẹ như vậy. Hồi luyện hai con Hắc Xà ở nhà, thầy đã phải tốn tới gần một năm mới làm nó quen hơi và sai khiến được nó. Vậy mà bây giờ, chỉ có mấy chục phút, Hương đã làm cho nó nghe lời nàng rồi. Nhưng chính thầy Bẩy Ly không biết, trò chơi tai ác của thầy đã giúp Hương làm cho con Hắc Xà quen hơi với nàng bằng cả mấy năm thầy nuôi chúng nó. 

Chỉ cần một lần ăn ngải trên thân thể nàng cũng đủ cho con Hắc Xà quen hơi Hương rồi. Há chi thầy Bẩy Ly còn bầy đặt cho nó bò trên mình nàng, nhất là liếm nhựa Ngãi Thâm trên ngực Hương, có khác gì nàng cho nó bú sửa đâu. Trong cái bất hạnh cũng có cái may mắn. Như vậy, trong tình trạng này, Hương đã đương nhiên có thể làm chú con Hắc Xà này được rồi. Nàng nhìn con chim se sẻ chết mà sướng muốn điên lên. Hương quên cả sợ hãi, chạy ào tới ôm con Hắc Xà vô lòng. Tự nhiên nó cũng ép sát đầu vô ngực nàng như một đứa trẻ được mẹ âu yếm. Hai mắt nó lim dim trông thật hiền từ và ngây dại.

Hương vuốt chiếc đầu láng lưỡng, đen bóng, lấp lánh hào quang của con Hắc Xà. Nàng nhìn nó với một ánh mất thật triều mến. Có lẽ từ đây, cuộc đời nàng đã bước qua một khúc quanh thật quan trọng.

Nhưng bước đường này, Hương cũng phải trả bằng một giá khá đắt, vì lúc ấy, trong đầu thầy Bẩy Ly cũng vừa chợt nẩy ra một sự đổi chác kinh hồn. Không phải vụ dự định gài nàng ăn cắp kinh sách của Tấn cho ông, vì vụ đó thế nào trong tương lai ông cũng bắt năng làm. Còn bây giờ, ông đang nhìn lăm lăm vô cái bụng Hương. ý nghĩ thử luyện một con Thiên Linh Cái bằng bào thai không phải là con mình xem có thành công không loé lên trong đầu ông thực mạnh mẽ. Ông ướm lời: 
- Con thích con Hắc Xà này lắm phải không?
Hương lật đật nói ngay: .
- Dạ... dạ.., con thích kinh khủng đó thầy ơi.
Thầy Bẩy Ly mỉm cười, nói:
- Nếu vậy thì con phải có cái gì đổi cho thầy lấy nó đây?
Hương lại hiểu lầm ý nghĩ của thầy Bẩy Ly, nàng tưởng ông nhắc tới chuyện tối hôm qua nên nói ngay:
- Thầy muốn lúc nào mà không được chứ, con đã cho thầy hết rồi còn gì nữa đâu mà tiếc.
- Vậy mà có cái con còn tiếc. 
Nhất định không có đâu thầy ơi.
- Có chắc không? 
- Con nói chắc mà, bây giờ thầy muốn gì mà con lại không chiều thầy được cơ chứ. 
- Vậy con thề đi.

Hương vô tình đưa tay lên trời thề ngay:
- Dạ, con xin thề, nếu có tiếc thầy điều gì xin cho trời chu đất diệt đi. 
Thầy Bẩy Ly cười ha hả, nói: 
- Không cần trời đất trừng phạt con, cứ nói là thầy lấy mạng con mà con không ân hận gì là được.
Hương ôm cứng con Hắc Xà, cười hì hì: 
- Được rồi, trời đất còn dám thề, sợ gì thầy hại con chứ. Nhất định con không còn tiếc cái gì nữa đâu.
Thầy Bẩy Ly gật gù, nói:
- Thôi được rồi, con hãy bảo con Hấc Xà đi ngủ đi, chúng mình còn nhiều chuyện phải làm.
Hương vui vê, vỗ nhè nhẹ vô đầu con Hắc Xà, nói:
- Hắc Xà ơi, mày đi ngủ đi, tới tối tao đem đồ ăn cho mày.

Con vật tinh khôn tuột khỏi vông tay Hương ngay, nó bò từ từ vô chiếc nlơng, khoanh tròn lại, rúc đầu vô trong mình như đi tìm giấc ngủ thực sự. Thầy Bẩy Ly khoá chiếc rương lại, quay qua ôm lấy Hương, nói: 
- Bây giờ tới chuyện chúng mình phải không? 
Hương cười thật dâm dật.
- Thầy còn sức không đó, đừng làm cho người ta nóng người lên rồi bỏ chạy nghe.
Thầy Bẩy Ly đưa tay xoa bụng Hương, cười hì hì:
- Lần này không có chạy đâu, thầy muốn cái này này.
Hương vẫn chưa hiểy ý thầy Bẩy Ly muốn gì, nàng mỉm cười nói:
- Thầy là người đầu tiên biết con có bầu đó. Chính anh Tấn cũng chưa biết chuyện này đâu, con định anh ấy đi Thất Sơn về rồi mới nói.
Nghe Hương nói vậy, thầy Bẩy Ly mừng rỡ. 
- Như vậy con khỏi phải nói nữa làm gì cho phiền phức. Nói gần nói xa, chẳng qua nói thực. Thầy muốn con cho thầy chiếc bào thai này đặng luyện Thiên Linh Cái. Đó là điều kiện thầy muốn đổi cho con lấy con Hắc Xà đó.

Hương nghe nói rụng rời chân tay, nàng không biết phải khóc hay cười đây? Đứa con của Tấn trong bụng nàng là nguồn sống duy nhất nối liền cuộc đời nàng với Tấn. Bây giờ phải moi ra cho thầy Bẩy Ly luyện Thiên Linh Cái thì còn gì mà nói nữa đây. Hương còn lạ gì cái phép thất nhân ác đức này, ở Châu Đốc đã có một dạo thiên hạ thi nhau luyện Thiên Linh Cái. Có kẻ phát điên, có người vô tù.
Nàng không ngờ bây giờ lại tới phiên nàng dính vô cái vòng khổ lụy đó ! nàng run rẩy nói:
- Thầy nhất định phải luyện Thiên Linh Cái hay sao?
Thầy Bẩy Ly nghe Hương hỏi, "Hừ" một tiếng nghe lạnh người. Giọng ông ầm ừ như bực tức lắm: 
- Bây giờ con đổi ý rồi phải không, vừa mới thề thốt đó đã quên rồi hay sao. Con Hắc Xà vừa rồi nghe lời con, bây giờ nó cũng có thể nhẩy ra bất cứ lúc nào cuốn lấy cổ
con, hoặc chui vô mình con bằng bất cứ chỗ nào mà ta muốn đó con hiểu không?
Nước mắt Hương trào ra, nàng thấy không còn thế nào cứu được đứa con trong bụng nữa rồi. Hương ôm lấy thầy Bẩy Ly thổn thức.
- Thầy ơi, con có dám nuốt lời hứa bao giờ đâu. Chỉ vì thầy nói bất ngờ quá, làm con xúc động, nên không ngăn được nỗi lòng thôi. Thầy thử nghĩ, có người mẹ nào lại không thương con chứ. Con đã nói rồi, thầy muốn cái gì con cũng xin dâng chọ thầy kia mà.
Thấy Hương nói xuôi, thầy Bẩy Ly mừng rỡ, an ủi nàng:
- Con thử tính xem, đứa con trong bụng con có lẽ cũng ba bốn tháng rồi. Vậy mà con chưa cho thằng Tấn hay, nếu bây giờ con mới nói, liệu nó có tin con không. Hơn thế nữa, cha mẹ nó mới chết mà dám lấy vợ ngay hay sao. Con sẽ ăn làm sao, nói làm sao với gia đình đây ? 
Ngừng một lát, ông nói tiếp:
- Bây giờ thầy có trục cái bào thai ấy ra, luyện Thiên Linh Cái thì cũng tốt thôi, đỡ phiền phức cho cả con lẫn thằng Tấn. Con và thằng Tấn còn trẻ, lo gì không có cả chục đứa con chứ đâu phải chỉ có một đứa này rồi hết đâu. Hương nghe thầy Bẩy Ly nói cũng có lý, nàng thấy an ủi phần nào. Chậm chạp hỏi:
- Thầy ơi, trục cái bào thai ra có đau không?
Có gì đâu mà đau mới đớn, chỉ uống một thang thuốc là nó chui ra ngay lập tức. 
Hương ngây thơ hỏi: 
- Bộ thầy có mang sẵn thuốc theo hả? 
Thầy Bẩy Ly cười hl hì:
- Làm gì mà có sẵn ba cái thứ đó chứ. Nếu con chịu, chúng mình ra tiệm thuốc bắc hốt mấy hồi.
- Người ta chịu bán cho mìnhba cái thứđó sao hả thầy.
Thầy Bẩy Ly kéo chân Hương gác qua mình, bỏ qua một bên, xoay mình nàng lại ngồi trên đùi, đối diện với ông, mỉm cười nói: 
- Ai mà dám bán ba cái thứ đó, bộ họ muốn đóng cửa tiệm vô khám lớn hay sao chứ.
- Vậy làm sao chúng mình mua được hả thầy?
- Ôi có khó gì đâu, nếu bảo họ bán thuốc phá thai thì không ai dám, nhưng vì mình đã có toa rồi, đi mỗi tiệm mua một món thì có trời mới biết. Mua ở đâu lại không có. 

Càng nói chuyện lâu với thầy Bẩy Ly, Hương càng thấy chắc chắn đứa con đầu lòng của nàng bị khai tử rồi, không còn chút hy vọng nào thầy Bẩy Ly bỏ cuộc nữa! Tâm can nàng đau đớn không cùng, nhưng ngoài mặt vẫn phải cố giữ vẻ tự nhiên để làm thầy Bẩy Ly vui.

Trong khi ấy, thầy Bẩy Ly mừng vô hạn. Ông vẫn mong muốn có một con Thiên Linh Cái từ lâu; loài yêu tinh này linh hiển vô cùng mà lại gọn gàng nữa. Nuôi nó dễ sai khiến và muốn xách đi đâu thì xách, không ai biết, còn như mấy con Hắc Xà kia, dù có lợi hại thực, nhưng làm sao mà vác nó ra khỏi nhà đây.

Từ hôm theo sư phụ lên Sài Gòn tới giờ, chưa bao giờ ông thấy thoải mái và sung sưỡng như bây giờ. Ông cúi xuống bụng Hương, hôn lên trên làn da căng đầy ấy, thì thào:
- Con ơi, tối nay chui ra, mai mốt theo ta về Thất Sơn nghe không.


Chiều nay trời trong vắt, đã mấy hôm trời mưa liên tiếp nên không khí thực mát mẻ. Ông Sáu, người chồng hờ của Đào cũng trốn vợ tới ở nhà nàng từ sáng sớm. Ông ta nói dối vợ là tàu nhổ neo sáng nay để vội vàng tới đây, hú hí với Đào cho đỡ mong đỡ nhớ. Sự thực thì tối nay tàu mới rời bến và Sáu sẽ lại đi vài tháng nữa mới trở về. 

Cả ngày Đào và Sáu cuốn quýt lấy nhau. Vợ Sáu có lẽ cũng hơn Đào cả chục tuổi. Sáu lấy nàng là do cha mẹ gạ bán, chứ thực ra chàng có thương yêu người đàn bà này bao giờ đâu. Quê mùa, lại cục mịch, chỉ được cái thực thà, an phận, luôn luôn luẩn quẩn ở nhà nuôi con cái rất đàng hoàng nên chàng không nỡ bỏ.

Tuy nhiên, Sáu cũng đã cặp với Đào, và cứ khi tàu cặp bến, chàng lại ghé nhà nàng dăm ba bữa mới trở về nhà với vợ con, rồi trủởc khi tàu nhổ neo một ngày, chàng lại nói dối vợ con trở về tầu để tới nhà Đào hú hí với nàng ngày chót trước khi tàu ra khơi.

Hôm nay cũng vậy, Sáu đã tới đây từ sáng sớm, lúc Đào còn cuộn ưùnh trong chăn. Chàng chung vào mùng, luồn mình vô trong ôm cứng lấy nàng.

Đào giật mình thức giấc thì Sáu đã tuột hết quần áo nàng ra tự hồi nào rồi. Khi đi ngủ, Đào có thói quen chỉ mặc mộtbộ đồ mỏng manh nên Sáu chỉ cần kéo nhẹ ra một cái là da thịt nàng lồ lộ trước mắt chàng liền. Tấm thân đẫy đà này của nàng đã làm Sáu điêu đứng bấy lâu nay. Những đường cong chạy dài trên những vùng da thịt khổng lồ mát rười rượi, luôn luôn là những hình ảnh nóng bỏng có sức hút nhưchất nam châm với sắt. Nó đã là những nhớ nhung, mong nhớ, thèm thuồng khi con tàu của Sáu lênh đênh ngoài biển cả.

Cứ mỗi lần tàu về tới bến là Sáu lại phải chạy ngay tới nhà Đào mấy ngày để nhào, để nặn, để ôm ấp, để dày vò cho thoả nỗi nhớ thương. Và trước khi tàu ra khơi, chàng cũng phải ghé qua nhà nàng để gỡ gạc, để bốc hốt như làm vốn cho chuyến hải hành sắp tới. Chàng không hiểu sao, ở da thịt người đàn bà này cG một cái gì làm cho cuộc đời chàng chất ngất nhớ mong kinh hồn. Có nhiều khi trên biển cả mênh mông đầy bất trắc mà Sáu chẳng thèm để ý gì tới sự nguy hiểm đang rình rập chung quanh, mà chỉ nhớ tới da thịt Đào như một giáo đồ cuồng tín nhớ tới vị thần linh của mình. 

Có lẽ hơn ai hết, Đào biết sự trung thành và đam mê của Sáu đối với nàng từ đâu đưa tới. Bởi vậy, không bao giờ nàng có thể chểnh mảng chếtạo những trái "ô mai Bắc Việt để cột chặt linh hồn Sáu vào da thịt nàng. Chiều nay, khi đưa Sáu ra bến tàu rồi, Đào gọi xe đi tới nhà Tấn liền, mục đích không phải thăm Tấn, vì nàng biết cha mẹ chàng mới mất, Tấn không còn hơi sức đâu mà nghĩ tới việc hưởng thụ trên da thịt nàng. Đào tới nhà Tấn chiều nay là có ý ớm thầy Bẩy Ly, vì từ hôm thầy Bẩy Ly lên Sàigon tới giờ, nàng chưa có dịp nào đưa ổng đi chơi lòng vòng để lấy lòng ông thầy bùa tài ba này của nàng cả.
Từ hồi nào tới giờ, Đào được thầy Bẩỹ Ly giúp đỡ, nhưng trong lòng vẫn mong làm sao gắn bó được với thầy Hai Cơ. Nhưng cho tới ngày hôm nay, khi được gặp thầy Hai Cơ và có dịp nói chuyện với ông thầy này vài lần; ông đã làm Đào thất vọng, vì không hiều pháp thuật của ông ta cao cường tới đâu, chứ cái cung cách tu đạo ấy không thế nào giúp ích gì được Đào rồi, coi chừng còn nguy hiểm cho cuộc sống của nàng, nếu ông ta biết được những việc làm mờ ám của thầy Bẩy Ly và nàng. Bởi vậy, hôm nay Đào mới định tới nhà Tấn để dụ thầy Bẩy Ly đi chơi Saigon một vòng, mua chuộc lòng ông ta thật hậu hĩ trước khi ông trở về rhất Sơn. Cái hy Vọng nhờ vả thầy Hai Cơ coi như tiêu tan rồi.


Đối với thầy Bẩy Ly, hơn ai hết, Đào đã nhìn thấy yếu điểm của ông thầy bùa này rõ ràng như thế nào. Ông chỉ cần có tiền bạc và xác thịt là bất chấp thần thánh, tôn chỉ, môn qui môn phái gì cũng coi như pha hết. Ông dám làm tất cả chỉ vì tiền bạc và xác thịt mà thôi. 

Đào nhớ lại, khi đưa Sáu lên tầu, nàng đứng chờ cho con tàu nhổ neo, tách bến. Và nhưthường lệ, Sáu đứng trên phòng chỉ huy vẫy tay chào tạm biệt nàng. Nhưng lần này, nàng để ý trên boong tầu có một người con gái, đứng nhìn lên phòng chỉ huy cười cười và lúc tầu đi một quãng thì nàng ta bắt đầu từ từ leo.lên đài chỉ huy. Khi con tầu ra tới giữa sông, Đào mới từ từ ra cổng bến Thương Cảng gọi xe Taxi tới nhà Tấn.

Lúc ấy xe cộ qua lại nườm nượp, mà không hiểu sao chẳng có chiếc xe Taxi nào chịu ngừng lại. Đào đã vẫy cẵ chục chiếc xe mà mấy ông tài xế xe cứ tỉnh bơ như không nhìn thấy nàng. Bỗng có một chiếc xe dừng lại, Đào mừng rỡ vội vàng chạy theo vì trời cũng đã nhá nhem tối. Nhưng nàng vừa tới nơi thì đã có hai thiếu nữ chui vô xe tự lúc nào rồi, thì ra bác tài xế dừng xe đón hai cô này, chứ không phải là nàng. Đào đứng ngẩn ngơ như muốn khóc, vì quá bực tức. 

Bỗng một trong hai thiếu nữ đó mở cửa xe, vẫy nàng. Đào còn đang tần ngần, cô ta đã tiến tới trước mặt nàng, nói:
- Chị có muốn đi chung xe với tụi tôi không. Tôi thấy chị chờ xe cũng đã lâu rồi, ở khu này ít xe Taxi lắm. Không biết chị phải chờ tới bao lâu nữạ mới có xe.
Đào mừng rỡ, lật đật nói: 
- Dạ... dạ... nếu cô cho phép đi chung, tôi xin trả tiền xe cho. Trời cũng sắp tối rồi, khu này cũng không yên lành gì
Thiếu nữ đon đả:
- Được mà, được mà... tiền bạc có là bao nhiêu đâu. Chị lên xe đi, trời cũng sắp tối hù tới nơi rồi đó.

Đào vui mừng chui vô xe ngay. Thay vì có chỗ trống ở trên, nàng phải ngồi ở đó, Đào lại vô ý chui vô phía sau ngồi cạnh cô gái còn ngồi trên xe. Nàng tính lật đật chui ra, leo lên trên. Cô gái đang đứng ở ngoài đã chui vô ngồi cạnh nàng. Hình như cô ta cũng hiểu ý định của Đào nên nói ngay:
- Chị cứ ngồi đây đi, không sao đâu, xe rộng mà. Ba đứa chúng mình ngồi chung cho nó thân mật.
- Dạ... dạ... cám ơn cô, tôi vô ý quá.
Có gì đâu mà chị ngại, chúng mình đàn bà con gái với nhau thôi mà, ngồi chung một lúc có sao đâu. Nói xong, cô ta không để cho Đào nói năng gì thêm, hỏi liền:
- Thưa chị tên gì ạ?
- Tôi tên Đào, xin lỗi các cô tên chi? .
- Dạ, tôi tên Liên, còn cô bạn tôi kia tên Nhung.
Đào quay qua nhìn người thiếu nữ ngồi bên trái, chiếc bụng của cô ta to tròn, hiển nhiên là cô ta đang có bầu. Nàng ân cần hỏi: .
- Cô Nhung có thai à, bao giờ mới sanh? 
Nhung mỉmcười, nhìn thẳng vào cặp mắt đen tuyền của Đào, trả lời: 
- Dạ, còn lâu chị ạ.
Tự nhiên Đào thấy đầu óc choáng váng thực lạ lùng. Hình như ánh mắt của cô gái có bầu ngồi bên cạnh này có cái gì hơi khác lạ; Nó làm cho tâm trí nàng phân tán và quay cuồng. Nàng cốđịnh tâm nhưng không sao điều khiển nổi những ý tưởng đang quay cuồng trong đầu óc mình. Bỗng cô ta nắm lấy tay nàng và Đào giật mình vì bàn tay giá buốt của cô gái. Nàng tính nói điều gì nhưng hai quai hàm đã cứng lại. 

Hình như xe đã ngừng lại và nàng tự động bước xuống xe cùng hai cô gái đi vô một căn nhà. Họ đưa nàng lên lầu. Chính Đào cũng không hiểu sao nàng lại ngoan ngoãn đi theo hai thiếu nữ này như vậy. Bỗng cô gái tên Liên nói:
- Chị Đào à, tôi nói thực với chị. Cái thứ "Ô mai Bắc Việt của chị không còn hiệu nghiệm nữa đâu. 
Đào ngạc nhiên tới sửng sốt, hỏi: 
- Ủa, sao cô biết vụ "Ô mai Bắc Việt" của tôi?
Liên mỉm cười, nói:
- Chị Đào à, tại chị chưa biết tụi tôi là ai thôi. Nếu chị biết rồi, chị sẽ mừng không biết để đâu cho hết đó.
Đào ngơ ngác, ngập ngừng hỏi:
- Vậy. vậy các cô là ai?
Liên chỉ Nhung, nói:
- Chị Nhung là một nữphù thuỷ có nhiều quyền phép đoạt quyền tạo hoá, cãi lại ý trời. Chị không thấy vừa rồi chị ấy đưa chị lên đây mà chị không cãi lại được đó hay sao?
Đào chưng hửng, ngó Nhung đăm đăm. Nàng ấp úng, nói:
- Hèn gì, tôi thấy có cái gì bất thường mà không hiểu tại sao. Vậy... vậy cô Nhung đã biết hết chuyện của tôi rồi sao?
Nhung ngồi xuống ghế, thủng thằng nói:
- Chị được lão thầy bùa Bảy Ly cho thuốc tình ái hốt hồn để giữ chân ông Sáu, và chị cũng đã dùng nó để gạ gẫm thằng Tấn thoả mãn xác thịt. Nhưng lão thầy bùa Bẩy Ly cũng đã lợi dụng thân thể chị để mua vui ngoài việc lấy của chị một số tiền lớn mỗi khi luyện thuốc nữa. Nhưng việc đó không quan trọng, điều đáng nói là chị đã có tình địch rồi mà không hay. Bởi vì cô gái đó đã có bùa phép lợi hại hơn của chị nhiều, tôi e ông Sáu sẽ bỏ chị một ngày không xa đâu. 
Đào nghe Nhung nói, nửa sợ, nửa mừng. Nàng lật đật hỏi tới:
- Trời ơi... con nhỏ đó là ai mà lợi hại vậy hả cô?
Nhung mỉm cười. 
- Chị đã thấy nó rồi. 
Đào ngơ ngác. 
- Tôi... tôi đã thấy con quỉ cái đó rồi hay sao. Sao tôi không biết. 
Nhung thủng thẳng nói: 
- Người con gái đứng trên boong tầu chiều nay, bộ chị không nhìn thấy hay sao?

Đào kêu lên một tiếng, hình ảnh cô gái áo trắng đứng trên boong tầu cười cười rồi leo lên đài chỉ huy, khi tầu vừa rời bến, hiện thực rõ trong đầu nàng. Chân tay Đào bủn rủn, trống ngực nàng đánh thình thịch. Đào quì xuống sàn nhà, dưới chân Nhung, nắm lấy tay nàng rên rỉ: 
- Cô cô ơi xin giúp em. Em thề không bao giờ quên ơn cô đâu Đúng rồi, cô nói đúng hết mọi chuyện rồi. Cô là thần tiên chứ không phải là người thường. Em có mắt mà không có tròng, không nhìn thấy thánh nhân trước mắt...
Nhung làm bộ lật đật đỡ Đào ngồi lên ghế, nói:
- Chị Đào... chị làm cái gì vậy. Tụi tôi cũng là người như chị thôi. Chỉ có điều học được chút ít phép thuật hơn người. Chứ không phải thần tiên gì đâu.
Đào nắm chặt lấy tay Nhung, nài nỉ: 
- Dạ... dạ, cô là tiên cũng được, là người phàm cũng được, chỉ xin cô giúp dùm em. Đừng để cho con quỉ cái đứng trên boong tầu hồi chiều nó hốt hồn ông Sáu thì em
hết sống nổi. Không có ổng em lấy gì mà sống chứ.
Nhung đã thấy cá cắn câu, nàng gật gù.
- Được, tôi sẽ giúp chị, thâu hết phép của con nhỏ đang hốt hồn ông Sáu, để chị có thể sống đời với ông ta. Nhưng vì chị đang dùng phép hốt hồn tình ái của lão thầy
bùa Bẩy Ly nên cũng khó lắm. 
Đào không cần suy nghĩ, lật đật nói ngay:
- Dạ... dạ... nếu cô chịu giúp em đoạt lại ông Sáu, em xin bỏ không dùng phép hốt hồn tình ái của thầy Bẩy Ly nữa.
- Chị tưởng dễ bỏ lão thầy bùa Bẩy Ly như vậy hay sao?
Đào ngần người, hỗi: 
- Không lý ông ấy hại em hay sao?
- Thói đời, không ăn được thì đạp đổ. Chị tưởng ông ta sống có đạo nghĩa lắm hay sao? 
- Dạ... dạ... em... biết...
Nhung không để cho Đào nói hết câu, nàng bồi thêm một đòn tâm lý thực mạnh:
- Nếu lão thầy bùa Bẩy Ly là người đàng hoàng thì đã không ăn tiền của chị mà còn đè chị ra phải không. Hơn thế nữa, chị có thấy ai theo lão rồi mà dám làm phản không?
Đào chợt nhớ tới những lời thầy Bẩy Ly nói với nàng lần đầu tiên gặp gỡ và con rắn khổng lồ trên nóc am đêm hôm đó mà rùng mình. Nàng run run hỏi: 
- Thưa cô bây... bây giờ con phải làm sao?
Nhung xoa nhe nhẹ lên vai Đào, mỉm cười. 
- Chỉ có điều chị chịu thì cái gì cũng xong. Còn như ngập ngừng thì kể như chỉ có hại thôi chứ chẳng làm nên cái trò trống gì.

Đào thấy bàn tay Nhung xoa tới đâu, hơi lạnh toả ra tới đó, nàng ntng mình liên tiếp. Thân thể Đào bắt đầu run lên bần bật. Nhất là ánh mắtNhung bỗng xanh lè, chiếu ra một đạo hào quang tới rợn người. Nàng bắt đầu tin tưởng tuyệt đối vào phép thuật phi phàm của bà thầy này rồi. Nàng nghĩ rằng; bà thầy này phải là tiên phật giáng phàm chứ không thế nào là người thường được. Đào lắp bắp nói:
Dạ... dạ... con xin nghe lời cô dạy. Nhất định không dám làm trái lời một điều gì.
Nhung cười hề hề.
- Tốt, tốt... như vậy may ra tôi mới giữ được ông Sáu cho chị và ngăn không cho lão thầy bùa Bẩy Ly hại chị. 
Rồi không để cho Đào nói gì, Nhung nói tiếp:
- Bây giờ như thế này, mình tương kế tựu kế. Đằng nào thì từ tru"ớc tới giờ, mỗi lần chị gặp lão thầy bùa Bẩy Ly nó cũng đã đè chị ra rồi. Chị cứ tiếp tục lui tới với nó như mọi lần đi. Chắng những thế, chị còn phải rử vài người bạn nữa dâng cho lão, bằng mọi cách, iàm cho lão say đắm vào nhục dục mà tiêu hao chân lực.

Còn một điều quan trọng nữa là bây giờ lão đang luyện một con Thiên Linh Cái. Nhưng con Thiên Linh Cái này không phải là con hắn nên không được mạnh mẽ lắm. Các chị hãy dụ hắn là nếu có thai với hấn, các chị sẽ dâng hắn cái thai nhi con của lão, cho lão luyện Thiên Linh Cái thì lão sẽ ra sức ngày đêm ăn nằm với các chị. 
- Tụi tôi chỉ cần chị làm có bây nhiêu thôi, còn những điều khác để tụi này lo cho.

Đào sực nhớ tới Lý, con nhỏ bạn chủ tiệm đấm bóp ở đường Trần Hưng Đạo. Chính y đã đem nàng tới với thầy Bẩy Ly. Nếu bây giờ nàng đưa thầy Bẩy Ly tới chỗ chúng nó hành nghề, chắc chắn ông ta sẽ chết mê chết mệt với những kỹ thuậttânkỳ dụ dỗ đàn ông của tụi này. Đàomừng rỡ nói:
- Nếu như vậy thì dễ quá đi, con sẽ đem ông ta tới tiệm đấm bóp của con Lý, để đám này nó mần thịt ông ấy thì chết mấy hồi.
Nhung có vẻ hài lòng, nói:
- Như vậy thì được rồi, bây giờ chỉ có thế. Lúc nào có chuyện gì tôi sẽ cho chị hay sau. Chị khỏi phải đi kiếm tôi, thỉnh thoảng, tối tối tựi tôi sẽ tới thăm chị. 
- Để con viết địa chỉ cho cô.
Liên đứng cạnh cười khanh khách. 
- Nhà chị mà tụi tôi không biết, còn làm ăn gì được nữa chứ. Tôi nói trước cho chị khỏi hoảng hốt. Chị ở đâu, dù cửa đóng then cài, chúng tôi muốn tới thì tới, muốn đi thì đi, không ai ngăn được tụi này cả. Điều quan trọng nhất chị phải nhớ, tuyệt đối không được hé môi cho ai biết đã gặp tụi này. Nếu không, chị sẽ chết không có đất mà chôn đâu. Tôi biết, kỳ vừa rồi thằng cha Sáu không cho chị tiền, vì nó đã dúi cho con nhỏ kia hết rồi. Vậy hãy cầm lấy bó bạc này về nhà lo chuyện lão thầy bùa Bẩy Ly đi. Hãy nhắm mắt lại để tôi cho chị thấy một chút phép thần thông của chúng tôi. 

Đào nghe Liên nói, nhắm mắt lại ngay: Nàng nghe tiếng gió ù ù, thân thể lung lay nhưlướt đi trên không gian. Tới khi không còn nghe tiếng gió nữa, nàng mới dám từ từ mở mắt ra. 

Cảnh vật trước mặt làm cho Đào ngẩn ngơ tới hoảng hốt. Nàng đưa tay dụi mắt, tưởng mình nằm mơ. Sự việc vừa xẩy ra nhưtrong chuyện thần thoại. Trong tay Đào còn ôm một mớ tiền và nàng lại đang đứng sớ rớ trong vườn nhà mình. 

Đào sợ hãi, chạy vội vô nhà như bị ma đuổi. Con nhỏ ở thấy Đào hớt hải, hỏi:
- Có chuyện gì vậy cô Hai? 
Đào lắc đầu, cố lấy giọng bình tĩnh nói:
- Không có gì, không có gì, Tao hơi mệt thôi.
- Cô Hai có cần con nấu nước nóng cho cô tắm không?
- Khỏi khỏi. Tao muốn đi ngủ sớm một chút.

Đào vô phòng đóng cửa lại ngay. Việc trước tiên là đếm số tiền nàng đang ôm trong tay. Đào không ngờ lại nhiều như vậy! Hai người vừa rồi là ai, tại sao lại giúp nàng? Ngẫm cho kỹ thì những điều hai người này sai nàng làm, nàng cũng đã đang làm. Chỉ có điều họ muốn nàng làm mạnh hơn nữa, và chính bản thân thầy Bẩy Ly cũng muốn nhưvậy. Nhưthế đối với thầy Bẩy Ly có phương hại gì đâu Tự nhiên Đào đâm ra hoang mang tới khờ khạo. Đầu óc trở nên mung lung, Đào từ từ lịm vào giấc ngủ sau khi đã tự nghĩ; nhất định dù chuyện gì xẩy ra, nàng cũng phải đưa thầy Bẩy Ly tới nhà tắm hơi của con Lý. 

Trong khi Đào chìm vào giấc ngủ thì Liên và Nhung đang lướt trên những mái tôn trong một xóm nghèo vùng Tân Định. ánh mắt của hai nàng nhìn xuyên qua mái nhà, rọi vô từng chiếc giường để tìm kiếm những thiếu phụ mang thai. 

Sau vụ xếp đặt gài Đào làm nội gian hại đám đạo sĩ. Cả Nhung và Liên đều vui mừng và rất phấn khởi. Giờ đây hai nàng chỉ còn thung dung kiếm bào thai moi óc ăn mà luyện ma lực. Bỗng Liên chỉ tay xuống phía dưới nói: 
- Mày coi kìa. 
Nhung reo lên: 
- Một thiếu phụ mang thai.
- Cái thai này coi bộ cũng khá lớn rồi, thật là tốt.
- Nhưng mày coi, thằng chồng nó ôm khư khư con vợ thì làm sao mà mình hành động đây?
Liên mỉm cười:
- Mày còn lạ gì đàn ông, lụp chụp vậy chứ chỉ được vài phút là ngủ khì bây giờ cho mà coi. Cứ ngồi đây chơi một lúc đi, để nó ngủ rồi mình tính.

Lúc ấy anh chồng đang hì hục đạp chiếc quần vợ xuống chân rồi chùn mình xuống, rúc đầu vô đùi vợ, từ từ ủi lên trên. Chị vợ có vẻ buồn ngủ, làu bàu:
- Thôi mà anh, còn mấy tháng nữa sanh, cái thai đã hành muốn chết mà anh còn đòi ấy nữa sao. Buồn ngủ thấy bà nè.
Anh chồng năn nỉ.
- Một chút thôi mà, có gì đâu inà buồn ngủ chứ.
- Ư ư ư 
Nhung vỗ vào vai Liên cười nho nhỏ.
- Mày coi thằng cha ấy kìa. Nó giống con bọ hung ấy. 
Liên cũng bật cười.
- Không biết nó làm cái gì... 
Nàng chưa nói hết câu, bỗng há miệng ngạc nhiên, vì chị vợ dưng không ưỡn hẳn người lên, rên rỉ. Hai tay chị ta ôm chặt lấy đầu anh chồng.

Nhung cũng kêu "á" một tiếng, hai tay bấu lấy đùi Liên. Hình ảnh người đàn bà cong cớn, vặn vẹo đã làm cả.

Nhung và Liên đều nóng mình lên một cách thích thú. Bộ ngực vĩ đại của chị lắc qua lắc lại, run rẩy theo chiếc đầu lắc lư quay qua bên này, hất qua bên kia. Chị ta bắt đầu rít lên từng cơn làm cho cả hai bắt đầu run rẩy.

Không ai bảo ai, cả Liên và Nhung cùng đưa mắt nhìn nhau thực nhanh, rồi bay xà xuống dưới. Trong căn phòng tối mịt mù, cặp vợ chồng đang âu yếm nhau, nhưng có biết đâu có kẻ đứng rình bên cạnh. Chị vợ vẫn vặn vẹo, rên rỉ. Còn anh chồng lục đục, loay hoay mò mẫm.
Bỗng chị vợ rên nho nhỏ:
- Mình ơi... lạnh quá hà, đắp mền lại đi. 
Anh chồng nhổm dậy, ngạc nhiên, nói: .
- Ở sao kỳ cục quá héng. Tự nhiên mình đâm lạnh ngang xương nè.
Vừa nói, anh ta vừa tụt xuống cạnh giường, với chiếc mền. Nhưng đêm tối quá, mò mẫm mãi không thấy chiếc mền đâu. Anh ta bực tức ngồi dậy, lầu bầu: .
- Cái mền đâu rồi kìa...
Chị vợ cười hì hì.
- Thì thủng thằng kiếm, làm cái gì lụp chà lụp chụp vậy không biết nưã. Em có chạy đi đâu đâu mà anh cuống cả lên thế. Anh làm người ta ướt nhẹp đây còn chưa nói gì.

Chị chưa nói hết câu thì chiếc mền đã tung từ dưới lên trên, phủ kín cả mặt mũi. Chị đưa tay kéo mền xuống khỏi đầu, gắt yêu: 
- Cái anh này...
Chị chưa nói hết câu, bỗng một bàn tay lạnh ngắt rà lên bụng làm chị rùng mình, la lên nho nhỗ: 
- Trời ơi, tay anh làm gì mà lạnh ngắt vậy nè.
Bàn tay thứ nhì cũng lùa lên ngực. Chị vợ vội co người lại kêu kêu nho nhỏ:
- Á, lạnh quá hà. 

Từ trước tới nay, tánh chiều chồng đã quen, nên dù có bị lạnh đôi chút, chị cũng cố chịu đựng để thoả mãn người chồng chị hằng ôm ấp mấy năm nay. Hai bàn tay rạo rực xoa bóp khắp thân thể lại bắt đầu làm thân thể chị run rẩy, vặn vẹo. Hai tay chị nắm chặt lấy mép chiếu, hàm răng cắn lại để khỏi bật lên tiếng rên rỉ lớn hơn, có thể đánh thức đứa con gái và con nhỏ ở đang nằm ở phòng kế bên. Mồ hôi chị đã xuất ra, lấm tấm khắp thân thể vì những cảm giác thật lạ lùng chưa bao giờ xẩy ra trong đời chị. Bây giờ da thịt chị có những trạng thái đối nghịch khác thường tới kỳ cục. Trong người thì nóng ran vì những thích thú đê mê, bên ngoài lại lạnh căm căm như mùa đông mưa phùn của một khí hậu miền Trung sỏi đá. Chị hơi ngạc nhiên, không hiểu tại sao hôm nay bàn tay ông chồng mình như có ma lực, làm cho thần kinh chị xáo trộn. Có nhiều lúc chị thấy bàn tay chồng chl lùa thật nhanh, bóp chỗ này, xoa chỗ kia, di chuyển thực lạ lùng như biến thiên thành bẩy tám bàn tay khắp mình mẩy chị. Cho tới một lúc, không thế nào chịu nổi nữa, chị phải há miệng thực to, thét lên, nhưng tiếng thét không buột ra khỏi được cuống họng, trở trành tiếng rên ư ử như người sắp tắt hơi.

Hai chân chị dạng ra thực rộng, mắt mở trừng trững, tay nắmthậtchặt, ưỡn hẳn người lên cong vòng. Mặc cho chiếc bào thai bắt đầu đụng đậy và dẫy đạp. Chị không thế nào chịu nổi sự khích thích tới điên cuồng trong cơ thể nữa. Ngay trong lúc ấy, một sức hút đau thấu tim gan bứt mạnh ra từ bụng dưới, ngay chỗ cái bào thai. Và một sức nén từ trên bụng tràn xuống làm cho cái bào thai vọt ra thực lẹ.
Chị vợ thét lên, lăn lộn trên vũng máu. Chị nhìn thấy trong tận cùng tâm can hai luồng ánh sáng xanh lè quét ngang vă vục xuống đùi mình. Chị xỉu đi không còn biết gì nữa.

Tự nhiên gió trong nhà nổi lên như có cuồng phong, xoay tít. Có tiếng cười lanh lảnh thực lớn rồi xa dần, xa dần... 

Nhung và Liên bay về nhà thực nhanh, mồm miệng cả hai cùng vấy máu. Hình như có tiếng gà gáy xa xa. Hai nàng chui vô phòng, quần áo họ bay tứ tung chung quanh giường và bắt đầu ôm xoấn lấy nhau như loài bò sát làm tình.

Liên rên rỉ trên mình bạn. 
- Chưa bao giờ tao bị một thân thể đàn bà rên rỉ, cong cớn làm cho điên lên như tối nay. Mày thấy thế nào? Tao cũng không ngờ, con mẹ đó có thể làm chúng mình hứng lên như một con trâu điên vậy. Lúc ấy tao đã tưởng thân xác mình phải nổ tung ra vì khoái lạc. 
- Từ ngày nhập ma giới, cM có âm khí mới làm chúng mình thoả mãn nhục dục. Nhưng quả thực hôm nay, mình mới thấy cái mạnh bạo của âm giới. Người đời làm sao có thể hiểu nổi cái cảm xúc điên cuồng trong tình ái của nữ giới với nhau như chúng mình phải không mày. 

Nhung không trả lời bạn, nàng le lưỡi liếm những vẹt máu bám quanh môi Liên. Chất nước mằn mặn và hơi thở phì phò của Liên phà vô mặt nàng làm cho Nhung run rẩy. Hình ảnh người đàn bà mang thai ưỡn lên, cong cớn, vặn vẹo rên d và dẫy dụa lại hiện ra đậm nét trong đầu óc nàng. Nhung cặp chặt lấy thân thể bán, rít lên trong khoái lạc.

Liên... Liên... ơi.... Nhung thương Liên quá đi thôi. Nhung ơi... tại sao đàn bà lại phải lấy chồng hả mày.
- Những lạc thú trong ma giới này không đủ làm cho phụ nữ chúng mình điên lên rồi hay sao!

Liêm cắn thực mạnh lên cổ bạn, hút nhe nhẹ chất mằn mặn vừa d ra. Sau khi liếm hết những vết máu bám chung quanh môi bạn vừa rồi, nàng vẫn còn thòm thèm nên Liên cần những giòng máu nhiều hơn, nóng hơn từ thân thể người yêu. Một lúc sau, nàng thì thầm trên vùng da thịt căng cứng của người bạn tình. 
- Thôi, ngủ đi nhe cưng. Mặt trời có lẽ đã bắt đầu lên rồi đó.

Mặt trời đã lên cao. Bây giờ Đàomới uể oải trở mình. Nàng vừa ngủ được một giấc thực ngon. Có lẽ những căng thẳng thần kinh và sự mệt mỏi hôm qua giúp cho Đào tìm được giấc ngủ ngon lành như vừa rồi. Nhất là mớ tiền bất ngờ thu lợi được lại càng làm nàng sung sướng và yên tâm hơn trong giấc nồng. 

Nàng tụt xuống giường và nghĩ ngay tới thầy Bẩy Ly. Cái ông thầy này bao giờ cũng là người nàng phải phục vụ để kiếm tiền. Không hiểu ông ta sinh vâo ngày giờ nào mà có số được hưởng thụ thú ái ân một cách may mắn như vậy.

Hai bà thầy trẻ tuổi xinh đẹp kia tại sao lại muốn hại ông ta bằng phương cách mà chính ông ấy đang thích thú lao đầu vào. Những người tu đạo ngày hôm nay coi bộ không thếnào hiểu được họ rồi. Tuy nhiên, dù sao thì Đào cũng phải làmnhững gìmà nàng đã hứa. Khôngkể tới pháp thuật kinh người của hai bà thầy này, cũng như những gì họ có thể làm cho nàng loại bỏ tình địch để giữ ông Sáu lại Món tiền ngày hôm qua họ tặng Đào cũng đủ để nàng làm tất cả những gì họ đòi hỏi rồi. Đào gọi con nhỏ ở:
- Chín ơi, mày nấu nước cho tao tắm chưa.
Hình nhưcon Chín chỉ chờ Đào gọi là nó đáp ứng ngay. Nước nóng đã được nấu sẵn tư bao giờ. 
- Thưa cô đã có nước nóng rồi đó ạ, cô tắm chưa để con đem vô.
Đào thủng thẳng đi vô phòng tắm, vừa cởi quần áo vừa nói:
- ừ, mày đem vô phòng tắm cho tao liền đi.
Chín "dạ" một tiếng, chạy xuống bếp bưng nồi nước sôi lên, đem vô phòng tắmngay. Thường thương, buổi sáng Chín nghe Đào gọi đem nước sôi lên cho nàng tắm, Chín phải pha ra chậu xong xuôi mới mời Đào vô. Hôm nay nó vừa bưng nồi nước vô đã thấy Đào trần truồng đưng tồng ngồng trong phòng tắm từ hồi nào rồi. Chín luống cuống, chút xíu nữa làm đổ nồi nước nóng. Đào phải la lên:
- Cẩn thận đó Chín, mày làm đổ nồi nước nóng thì phỏng chết luôn chứ không chơi đâu. Làm cái gì lụp chụp vậy.

Chín hết hồn, may mà nàng gượng lại được, neu té thì phỏng chết chứ không vừa. Nàng từ từ đặt nồi nước nóng xuống bên cạnh thau nước lạnh. Thở ra:
- Chút xíu nữa thì chết. Tại... tại..
Đào cười khúc khích, vui vé nói: 
- Tại... tại mày thấy tao trần truồng phải không. Bộ mày không có mấy thứ này hay sao. 
Đào nói xong lùa tay vô trọng áo Chín bóp mạnh bộ ngực mới nhú lên của nó, con nhỏ cuống cuồng, la lên, nắm lấy tay Đào. .
- á á Trời ơi... cô... cô...

Đào thấy bộ dạng tức cười của nó, càng làm tới. Nàng kéo mạnh cho hàng nút áo con nhỏ bật tung ra. Ôm nó sát vô ngực mình. Tội nghiệp con bé mắc cỡ quá, mặt mũi đỏ như gấc chín. Hai tay nó ôm lấy ngực, bộ dạng khum khum như người đau lưng. Mặc dù Chín là người làm công cho Đào nhưng Đào cũng quen gia đình Chín. Và khi ông Sáu không có nhà, hàng ngày Đào thường hay đùa rởn với Chín nhưchị em ruột vậy. Nhưng đây là lần đầu tiên nàng đụng chạm hẳn vô phần da thịt kín đáo nhất của Chín nên con nhỏ cuống quýnh. Nó vừa cười vừa la bai bải, nhưng cũng không dám làm Đào mất hứng. Bởi vậy phải đứng yên chịu trận cho nàng chọc ghẹo. Bỗng Chín nghe Đào nói: 
- Hôm nay em tắm cho cô nghe. 
Chín lại la lên, hai chân nó đạp thình thịch xuống sàn nhà.
- Trời ơi... cô... cô Hai. Cô đừng nói chơi nghe. Em không dám đâu.
Đào cười ha hả, thấy điệu bộ con nhỏ thực tức cười. Nàng buông nó ra, con bé mắc cỡ quá, chạy tọt ra ngoài ngay. 

Đào thấy thực vui, nàng tự pha nước nóng lấy và leo vô thau nước ngồi kỳ cọ. Nàng nghĩ tới thầy Bẩy Ly và chiếc miệng nhám nhúa của ông ta. Có lẽ chỉ vài tiếng nữa, nàng lại có dịp gặp lại tất cả những háo hức của ông thầy bùa già này trên da thịt nàng. Đào gọi với ra ngoài. 
- Chín ơi, em ăn cơm đi. Hôm nay cô không ăn cơm ở nhà đâu. Có lẽ cô đi công chuyện tới tối mới về đó. 
Chín dạ lớn một tiếng rồi cười khúc khích. Đào biết nó vẫn còn nhớ những gì nàng đùa rỡn lúc nãy. Có lẽ con nhỏ này chưa bao giờ được con trai rờ rẫm vô thân thể, nên y còn mắc cỡ thật tré con. Nàng nhớ hồi bằng tuổi nó, Đào đã biết trốn nhà đi với bạn trai ra xa lộ Biên Hòa tình tự rồi. Và cứ thế, hết thằng này tới thằng khác, cho tới khi trưởng thành. Đào không muốn lấy chồng vì sợ mất tự do. Cho tới tuổi này, nàng vẫn còn chưa chính thức lấy ai, chỉ vì cuộc sống bừa bãi của nàng. Hơn thế nữa, chọn nghề vũ nữ mà lấy chồng thì rất khó khăn cho nghề nghiệp. Cho tới khi đứng tuổi rồi, mọi cơ hội đã đi qua một cách phũ phàng và Đào đành chấp nhận làm người vợ hờ của ông Sáu. Thuyền trưởng của một chiếc tầu buôn nho nhỏ để sống cho qua ngày.

Nhưng sự đời không cho phép nàng sống an lành như vậy Bây giờ sóng gió đã nổi lên. Đào phải bôn ba chèo chống. Nếu không, nàng sẽ bị gạt ra 'khỏi vòng đời một cách phũ phàng không biết đâu mà lường được. 

Tắm rửa xong, Đào mặc quần áo tới thẳng nhà Tấn ngay. Nàng mong có thầy Bẩy Ly ở nhà. Vừa tới cổng, Đào đã thấy thầy Hai Cơ và Tấn đang lom khom chỉ trỏ cho mấy anh thợ hồ đào móng xây chiếc am ngay chỗ chiếc am cũ bị sét đánh bể.

Không hiểu họ đã phá chiếc am cũ đi tự hồi nào mà bây giờ mảnh đất chỗ đó đã trống trơn. Coi bộ chiếc am mới này lớn hơn chiếc am cũ rất nhiều. Hồi trước chiếc am cũ khuất sau nhà, bây giờ Tấn cho cất lòi cả ra phía bên hông nhà nên choáng hết một góc vườn; đứng ở ngoài cổng cũng nhìn thấy cả một phần chiếc am. Tấn thấy Đào tới, chạy ra mở cổng.
- Hôm nay Đào rảnh rỗi quá, lại thăm tụi này đó hả?
Đào mỉm cười nói nho nhỏ:
- Em nhớ anh quá nên tới đây kiếm đó.
Tấn nháy nàng một cái thực tình. 
- Phải không đó?
Vừa lúc ấy thầy Bẩy Ly trong nhà cũng nhìn thấy Đào, ông bước ra hàng hiên nói lớn:
- Cô Đào tới chơi hả? 
Đàọ theo Tấn đi vô, vừa đi vừa nói:
- Con tới mời thầy lên chợ Saigon ăn cơm chay. 
Thầy Bẩy Ly cười ha hả. 
- Con nhỏ này mới nói chơi làm sao đâu, tôi có ăn chay hồi nào.
Đào nheo mắt nhìn thầy Bẩy Ly thực ướt át, nói:
- Thầy không ăn chay thì theo con ãn mặn càng vui chứ có sao đâu.
Thầy Bẩy Ly hiểu ý Đào muốn nói gì, ông cười hành hạch. Ông cũng ẫm ờ nói:
- Theo thì theo chứ có ma quỉ nào bắt được hồn mình đâu mà sợ.
Đào sợ ông nói quá lộ liễu, nàng nói lảng qua chuyện khác
- ủa, con mới thấy Sư Ông đây mà bây giờ ông cụ đi đâu rồi.
Tấn nối:
- à thầy Hai Cơ đi tắm rồi. Tụi tôi lui khui từ sáng sớm tới giờ mới chỉ cho mấy bác thợ hồ lo xong công chuyện đố.

Bao giờ bắt đầu xây hả anh Tấn?
- Họ làm liền trưa nay.
- Như vậy chừng nào xong? 
- Tụi tôi ưnh lâu nhất là khoảng một tháng. 
Đào trợn mắt ngạc nhiên, hỏi:
- Chỉ một tháng mà xong được rồi hay sao? 
Tấn mỉm cười, nói: 
- Tôi còn muốn họ làm mau hơn nữa. Nhưng vì khi xây còn phải tính cả thời gian cho hồ khô mới tiếp tục dựng mái, lợp ngói, trát vách nên mơi tới một tháng. Nếu không chỉ chừng tuần lễ là rồi.
Đào quay qua thầy Bẩy Ly hỏi: . .
- Thầy chờ cho xây xong chiếc am mới trở về Thất Sơn phải không? .
Thầy Bẩy Ly lắc đầu.
- Không, thầy về trước. ớ nhà còn nhiều đệ tử lu bu lắm.
- Vậy bao giờ thầy đi? 
Chắc cũng vài bữa nữa thôi.
Đào nhân cơ hội nói ngay.
- Nếu vậy bữa nay, thầy trò mình lên chợ Sài gòn chơi một ngày đi. Coi như con tiễn thầy về núi. 
Thầy Bẩy Ly quay qua rở Tấn. 
- Anh Tấn có muốn đi chung với tụi tôi cho vui không? 
Tấn lắc đầu. 
- Dạ, con cũng muốn đi lấm, nhưng phải coi chừng thợ Thầy đi chơi với cô Đào cho vui đi.
Đào làm bộ lấy mộtcái cớ nói cho thầy Bẩy Ly đỡ ngại.
- Để con dắt thầy lên chợ Sài gòn cho biết chỗ mấy người thợ khắc tượng Phật bằng nanh heo. Mai mốt thầy khỏi phải nhờ vả ai nữa. 
Thầy Bẩy Ly khoái trí, cười hềnh hệch. 
- Đúng rồi, đúng rồi, thầy đã muốn biết chỗ này từ lâu rồi, hôm nay tiện thể lên Sài gòn phải tới đó mới được. Để thầy lấy chút tiền đem theo đã nhe.
Đào níu lấy tay thầy Bẩy Ly nói:
- Khỏi, khỏi thầy ơi. Giờ cũng đã trễ rồi, chúng mình đi ngay cho kịp, không có tới nơi người ta về hết rồi lại uổng công. Tiền bạc đâu có bao nhiêu đâu chứ, con có đây. Không để cho thầy Bẩy Ly trả lời, Đào quay qua Tấn nói ngay:
- Vậy thầy trò tụi tôi đi nhé anh Tấn. Khi nào anh lo xong vụ thầy thợ, chúng mình đi chơi một chuyến nhe. Tấn mỉm cười, nhìn Đào kéo thầy Bẩy Ly ra cửa. Lúc ấy cũng có một chiếc xe taxi vừa chạy tới. Đào đưa tay ngoắc và cả hai người lên xe. Chỉ cho xe chạy tới chợ Bến Thành, đậu lại ngay bếnxe buýt, Đào dắtthầy Bẩy Ly băng ngang qua đường nơi hàng quán san sát dọc theo hai lề đường. ở đây có mấy ông thợ trải cái chiếu nho nhỏ ngồi khắc tượng Phật bằng nanh heo rừng cho khách hàng.


Thầy Bẩy Ly mừng rỡ được thấy tận mắt những người thợ khắc tượng phật. Từ hồi nào tới giờ, ông chỉ nghe nói và nhờ vả đệ tử lên Sài gòn mua dùm. Nay đã biết chỗ, ông vội vàng ngồi xà xuống bên cạnh một ông thợ, hỏi: 
- Bác làm ở đây lâu chưa?
- Dạ, cũng hơn mười năm rồi ông.
- Tôi muốn mua mộtmớ chừng vài chục ông phật bằng nanh heo để cho đệ tử, ông làm chừng bao lâu?
Bác thợ dừng tay, kéo chiếc kính trắng xuống, nhìn người khách như dò xét. 
- Thầy từ đâu lên Sàigon vậy?
- A, tôi ở Thất Sơn.
Bác thợ lấy cái túi vải để bên cạnh, trải tờ báo ra trước mặt, dốc ngược chiếc túi nhỏ. Cả trămtượngphậtnhỏ nhắn, đủ kiểu tràn ra mặt báo.
- Thầy ở xa à. Vậy thì tôi còn một mớ đây, thầy có thể lấy liền được. Từ từ tôi làm cái khác cho người ta cũng không sao. 
Thầy Bẩy Ly mừng rỡ, lấy từng chiếc tượng phật, dơ lên ngắm nghía
- Bác thợ khắc khéo thực. Coi này, đẹp ghê vậy đó.
- Nanh heo đâu mà bác có nhiều quá vậy nè.
Người thợ khấc tượng mỉm cười. 
- Làm gì có nanh heo mà khắc cả ký lô như thế này được Tại thầy không biết. Tất cả các tượng Phật nói là khắc bằng nanh heo rừng, thực ra là răng con cá Cúi thôi. Vì nanh heo rất khô, dù có thứ thật chăng nữa mình khắc . cũng rất chậm và dễ bị bể lắm.
Thầy Bẩy Ly cầm một chiếc tượng Phật, ngơ ngác hỏi:
- Thì ra nó không phải là nanh heo rừng à. Tôi thấy có khác gì nanh heo rừng đâu.

Vừa nói, thầy Bẩy Ly vừa lôi ra một tượng Phật nho nhỏ trong mình để cạnh cái tượng của bác thợ khắc đề so sánh. Bác thợ khắc tượng liếc qua bức tượng của thầy Bẩy Ly, cười hì hì. 

Tượng phật của thầy cũng bằng răng con cá Cúi chứ nanh heo rừng cái gì~ làm sao mà không giống nhau được. Đào cũng thấy lạ, nàng ngồi xuống cạnh thầy Bẩy Ly rồi hỏi bác thợ.
- Thế ra không có bức tuợng nào bằng nanh heo rừng thực sao bác?
Bác thợ thực thà, nói:
- Có chứ, nhưng mà để tôi cho thầy và cô đây coi.
Nối xong ông móc trong một chiếc túi vải khác ra mấy
rượng Phật nhỗ hơn thứ thầy Bẩy Ly đang cầm, nói:
- Đâylà tượng Phật khắc bằng nanh heorừng thứ thiệt.

Thầy và cô coi đâu có đẹp bằng răng con cấ Cúi. Hơn nữa, nó có sọc và có sớ rất dễ mẻ nữa. Dù cho thầy bà có thích thì cũng không dám sên phép vô loại này, vì khi đệ tửmình đeo tượng Phật mà dưng không bị mé một miếng thì nguy to. Thầy Bẩy Ly cầm chiếc tượng Phật bằng nanh heo rừng, tần ngần nói:
-Hèn gì, hồi trước tới giờ tôi thấy thứnày cũng không dám sên phép vì cho là nanh heo rừng non. Còn cái thứ tượng Phật bằng răng con cá Cúi này lại ngỡ là nanh heo rừng già, nên mình mới sài. Ai ngờ bây giờ mới biết. 
Bác thợ khắc mỉm cười nói:
- Phép là phép. Dù thầy có sên vô răng cá Cúi hay nanh heo rừng cũng giống nhau thôi. Ăn thua là phép của thầy có linh nghiệm hay không mà thôi. .
Thầy Bẩy Ly có vẻ đắc ý.
- Bác thợ nói đúng, hồi nào tới giờ, tôi đâu biết mình sài răng cá Cúi, những đệ tử tôi mang tượng Phật có sên phép của tôi vẫn linh ứng như thường. 

Đào nhìn chiếc tượng Phật trong tay thầy Bẩy Ly nói: 
- Nhưng thưa thầy, cái tượng của thầy nó lên nước đỏ ao, còn tượng của bắc thợ trắng bóc như thế kia cơ mà. 
Bác thợ khắc tượng cười, nói:
- Tại cô không biết, cả nanh heo nlng và răng cá Cúi đều không có thể lên nước đỏ ao nhưchiếc tượng của ông thầy này đâu. Dù cho người mang nó có đeo bao lâu thì nó cũng trắng bóc à. .
- Thế tại sao tượng của thầy tôi lại lên nước đô ao như vậy được? 
Bắc thợ khắc tượng vẫn cười hì hì, nói:
- Đó là mắn mung nghề nghiệp thôi, để tôi chỉ cách cho thầy và cô đây làm cho tượng lên nước đó ao cho coi nhé.
Đào thích thú nói: .
- Dạ, dạ, bác làm cho thầy trò tôi coi đi.
Bác thợ khắc tượng lấy ra một hộp dầu cù là con hổ, lấy một 'tượng Phật ấn vô giữa hộp ngập trong chất dầu. Bác đốt một cây đèn cầy lên, lấy cái kềm cặp vô hộp dầu cù là con hổ có ngâm tượng Phật trong đó rồi hơ lên trên ngọn lửa. Chỉ một lúc sau, dầu chẩy ra thành nước sóng sánh. Độ mười lăm phút sau, bác bỏ hộp dầu xuống, khều tượng phật ngâm trong đó ra. Kỳ diệu thay, bức tượng đã có mầu đỏ ao không thua gl bức tượng của thầy Bẩy Ly đang cầm trên tay. Thầy Bẩy Ly thấy vậy khoái trí, vỗ vô đùi đến đét một phát, nói lớn: 
- Con đĩ bà nó, thì ra từ hồi nào tới giờ mình bị gạt, rồi mình lại gạt lại đệ tử mình mà không biết. 
Đào luồn tay véo nhẹ vô lưng thầy Bẩy Ly. Ông biết ngay nàng nhắc khéo ông đừng la lớn quá. Ông quay qua nàng cười hề hề như hiểu biết. Giọng ông nhỏ lại như để liếm lấp câu nói vô ý tứ trước:
- Hôm nay mình học được một mối. Bác thợ này tử tế thực không có dấu nghề chút nào. Vậy bác để cho tôi hai chục tượng Phật đi, bao nhiêu đó bác.

Bác khắc tượng lấy mảnh giấy báo, đếm và gói mớ tượng lại, nói giá cả xong đưa gói tượng Phật cho thầy Bẩy Ly. Thầy Bẩy Ly há hốc miệng, hỏi:
- Bác có tính lộn không đó.
Bác thợ khắc tượng lại tương thầy Bẩy Ly chê đắt nên xuống giọng: 
-Tôi thấy thầy từ xa tới nên không dám nói thách đâu. Hơn nữa, bán cho thầy bà mình còn phải giữ khách chứ không dám đập đổ mà. Thầy tin tôi đi.
Thầy Bẩy Ly cười hề hề, nói:
- Bác tưởng tôi chê mắc hả, tôi thấy bác tính rẻ quá lại tưởng bác ưnh lộn nên hỏi lại. Bởi vì tôi thường nhờ mấy thằng đệ tử tôi mua dùm. Giá tiền bác tính tôi hai chục tượng, không bằng phân nửa chúng nó mua cho tôi một bức tượng. Con đĩ bà nó, thầy trò mà chúng nó cũng chơi mình. 

Đào thấy thầy Bẩy Ly lại chửi thề, nàng lại véo nhe nhẹ vô lưng thầy, không cho bác khắc tượng thấy. Thầy Bẩy Ly lại nhìn Đào cười như để khoả lấp cái tật chửi thề của mình. Ông chỉ mớ tượng Phật còn lại trên tờ báo, vui vẻ nói:
- Vậy bác bán cho tôi hết cái đám này đi nhe. 
Rồi ông quay qua Đào nói liền: 
- Chút nữa mình đi mua ít hộp dầu cù là con hổ nữa là con đĩ...

Đào lại thấy thầy bẩy Ly chửi thề, nàng vội vàng hích mạnh cùi trỏ vô hông ông, làm ông ngưng ngang câu nói, cười hành hạch.

Bác thợ khắc tượng vớ được mối hời, vui vẻ ra mặt. Có lẽ bác cũng chẳng để ý gì tới ngôn ngữ giang hồ của ông thầy già tnlớc mặt. Vì trong giới bùa ngải, bác đã gặp cả ngàn người bàng môn tả đạo, ăn tục nói phét, lừa gạt, làm tiền, đầu trộm đuôi cướp, nên cái ngôn ngữ đó cũng chẳng lấy gì làm lạ. Bác lật đật đếm và gói hết mớ tượng Phật vô giấy báo trao cho thầy Bẩy Ly. Sự thực, hàng ngày ra đây ngồi khắc tượng, bác đâu có bán được bao nhiêu. Mỗi ngày bán được một hai tượng Phật, không đủ tiền đong gạo nuôi bầy con gần chục đứa. Bởi vậy, bác mới phải làm thực nhiều để đem bán ký cho đám con buôn từ Thái Lan qua mua với giá rẻ mạt. Bác bán được mớ tượng này cho thầy Bẩy Ly với giá gần gấp mươi lần cho đám con buôn ngoại quốc nên mặt mày hớn hở.

Thầy Bẩy Ly cũng vui vẻ, quên cả giữ ý tư, cầm gói tượng Phật, nắm tay Đào xuôi theo dòng người đi về hướng đường Trần Hưng Đạo. 

Như đã có chủ tâm từ trước, Đào đẫn thầy Bẩy Ly đi mua lòng vòng đủ các thứ ông thíchrồi gọi xe Taxi đưa ông tới thẳng nhà tắm hơi của Lý. Để sửa soạn tlnh thần cho ông, ngồi trên xe Taxi, Đào làm bộ ngồi thực sát, tình tứ hỏi nho nhỏ:
- Đi bộ từ nãy tới giờ thầy cô mệt không?
Thầy Bẩy Ly mỉm cười, quay qua nhìn Đào, trả lời: 
- Cũng hơi mệt, nhưng mà vui lắm. 

Đào làmbộ hơi cúi mình về phía trước, nàng nhìn ngay thấy ánh mắt thèm thuồng của ông nhìn qua cổ áo vô khoảng da trần trước ngực nàng. Đào hơi lắc mình cho bộ ngực rung rinh khiêu gợi rồi ngồi thẳng ngươi, vươn vai, hơi ngả mình ra phía sau cho bộ ngực vĩ đại của nàng ưỡn ra phía trước. Bất chợt nàng quay qua nhìn thẳng vô mắt thầy Bẩy Ly, nhoẻn một nụ cười thực đ thõa và đặt một tay lên đùi ông xoa nhè nhẹ. 

Thầy Bẩy Ly hiểu ngay những cửchỉ mời mọc của Đào, ông mắn lấy tay nàng không chút ngượng ngập. Đào kéo tay ông luồn qua vạt áo dài của nàng, đặt bàn tay ngay vô chỗ nàng biết ông muốn lần tới. Bàn tay thầy Bẩy Ly hoạt động ngay, Đào đã quá quen với những cửchỉ này nên nàng biết chắc thân thể ông bây giờ đang nóng bỏng và ham muốn cùng cực. Nàng nghé sát miệng vô tai thầy Bẩy Ly
thì thầm: 
- Con biết có một chỗ này vui lắm, thầy có muốn tới đó chơi không?
Thầy Bẩy Ly cười hề hề, gật đầu lia lịa.
- Muốn chứ, muốn chứ...
Nhà con Lý đó, thầy còn nhớ không.
- A, cô Lý dẫn Đào tới nhà tôi đó mà, quên thế nào được!
- Thầy cho nó chậu ngải làm ăn, bây giờ tốt ghê đi. Phải rồi, cô ta có thỉnh của tôi một "CụmNàngHuệ" trắng, cho cái nhà tắm hơi gì gì đó mà.
- Dạ, để con đưa thầy tới đó gặp nó, chắc chắncô nàng mừng ghê lắm.
- Phải đó, cũng lâu bộn không thấy cô ta đi Thất Sơn rồi. Mình lên đây cũng thăm nó một chút cho phải nhẽ. Đào mỉm cười, bàn tay nàng cũng đã đút vô túi quần ông, luồn lên trên. Hơn ai hết, nàng hiểu chữ "thăm" của thầy Bẩy Ly nhưthếnào. Da thịt ông đã cương cứng, không hiểu chút nữa tới nơi, ông có thể đi đưng đàng hoàng được không, hay là phải chờ cho cơn hoả dịu xuống mới bước đi bình thường được. 
- À con Lý nó cũng nhắc thầy luôn đó chứ. Nhưng bận buôn băn quá nên không đi đâu được thôi. Cô nàng cũng mê thầy lắm đó. 

Thầy Bẩy Ly cười hinh hích thích thú, ông nhớ tới thân hình đẫy đà của Lý còn to lớn hơn Đào nhiều. Có lẽ Lý phải thua Đào tới năm bẩy tuổi chứ không vừa, nhưng không hiểu sao cái gì cũng to lớn vĩ đại quá khổ như vậy. Người ngợm gì mà nung núc chỗ nào cũng thịt là thịt. Cái mông cô nàng nếu lạng ra phải cả rổ thịt chứ không phải ít Những lần đi Thất Sơn, cô ta ôm gọn ông trong vòng mà tay muốn nghẹt thở.

Xe vừa đậu trước cửa nhà, Đào biết từ trước thế nào thầy Bẩy Ly cũng không đi đứng tự nhiên nhưbình thường được Lưng ông khom khom, may là ông bận áo sơ mi bỏ ngoài nên vạt áo che phần độn cứng bên trong quần. Đào muốn cho ông tự nhiên nên nàng bước lên đi phía trước, làm như không biết gì tới cái khó xử của ông bây giờ. Vô tiệm tắm hơi của Lý phải qua hai ba lần cửa, đó cũng là những biện pháp an toàn của một cơ sở làm ăn theo loại này. Có lần Lý bảo; nàng đã cẩn thận nhưvậy mà cũng đã bị tụi lính kín mò lên tới nơi, hết hết mấy cô gái đang làm ăn với khách. Lần ấy Lý đã phải tiêu một số tiền lớn cho đủ loại người. Lý ngạc nhiên tới sững sờ khi mở cửa thấy Đào và thầy Bẩy Ly. nàng lật đật kéo cả hai người vô phòng riêng. 
- Trời ơi, gặp thầy con mừng quá đi. Thầy lên Sài gòn hồi nào vậy. Có ở đây chơi lâu không. Thầy đi đường có mệt không. Thầy thấy Saigon có vui không. Thầy ở lại nhà con chơi vài hôm hãy về nhe thầy. 
Đào phát mạnh vô mông Lý, la lên:
- Mày làm cái gì mà hỏi một hơi một hồi vậy. Có để cho thầy thở không mày!
Lý cười hành hạch, đóng cửa phòng lại rồi quay qua ôm chầm lấy thầy Bẩy Ly, xiết thực chặt trong vòng tay hộ pháp của nàng, miệng rít lên:
- Con nhớ thầy quá đi, thầy có biết không?
Đào đứng cạnh cười hì hì:
- Mày coi chừng làm ổng nghẹt thở bây giờ đó.

Nói xong nàng làm bộ đi ra phía của sổ nhìn xuống đường vì vừa thấy tay Lý luồn vô thắt lưng quần thầy Bẩy Ly. Nàng biết tánh Lý, con nhỏ này đã muốn mồi chài ai là y bất kể trời đất là gì. Hơn nữa, thầy Bẩy Ly đã đè nó ra cả chục lần rồi chứ có lạ lùng gì đâu. Đào cũng biết là thầy Bẩy Ly đã bị kích thích cực độ ngay trên xe Taxi, nhưng thầy không dám ngọ nguậy gì nhiều vì dù sao phía trước vẫn còn anh tài xế xa lạ. Nay trong căn phòng cửa đóng then cài này, lại chỉ có Đào và Lý thì thầy còn ngại ngùng gì nữa. Cả hai cũng lại biết nhau quá rồi, chứ có đứa nào che dấu gì đứa nào đâu. 

Khi thấy tay Lý mò xuống dưới, thầy Bẩy Ly đưa tay nới lỏng thắt lưng. Chiếc quần tây rộng thùng thình tuột xuống chân nhẹ nhàng làm bàn tay Lý vùng vẫy thực dễ dàng. Chỉ một lúc sau, khi Đào quay lại thì cả hai người đã trần truồng lăn lộn trên sàn nhà. Nàng cười khúc khích, tuột nhanh quần áo ngồi xuống cạnh hai người. Bộ ngực vĩ đại của Đào đã lớn mà bây giờ ngồi bên cạnh Lý nàng thấy chẳng thấm thía bào đâu. Cô nàng đang chồm người trên mình thầy Bẩy Ly để bộ ngực trắng ngần đong đưa trước mặt thầy theo nhịp lắc lư của cả một khối thịt nặng trên trăm ký. Mắt thầy Bẩy Ly nhìn đăm đăn vô bộ ngực trần trụi của Lý trước mặt, miệng ông há hốc. 

Đào luồn một chân dưới đầu ông, để ông gối trên đùi nàng, chân kia nàng co lên kẹp lại thực gọn. Thầy Bẩy Lý vòng tay ôm lấy lưng Đào ghì lại thực chặt, chưa bao giờ ông được cả hai người con gái ôm ấp một lần nhưthế này, người ông tê đi...
Hương không ngờ cuộc đời nàng lại có thể đổi thay mau mắn nhưvậy. Nàng nhớ cái đêm thầy Bẩy Ly nhát ma đè nàng ra thật tức cười. Sau này chính ông thầy phải gió đó lại kể hết sự thực cho nàng nghe.

Bây giờ Hương đã lộtxác, trong khi Tấncòn lui cui cùng thầy Hai Cơ xây cất chiếc am thì nàng đã nghiễm nhiên có thể sai khiến con Hắc Xà một cách thuần thục. Chính thầy Bẩy Ly cũng không ngờ được sự tiến bộ kỳ lạ của nàng. Không hiểu có phải con Hắc Xà này là con đực, nên nó thích hơi đàn bà hay không, mà bây giờ chỉ có Hương mới có thể sai khiến nó được. Còn thầy Bẩy Ly, dù nó không có phản ứng gì khi gặp ông, khi ông gọi nó, bắt ấn, niệm chú, cho ăn hay làm bất cứ cái gì, nó cũng cứ trơ trơ giương cặp mắt đỏ ao ra nhìn, như ké xa lạ.

Còn Hương thì khác hẳn; bây giờ nàng chắng cần niệm chú, bắt ấn gì nữa; nàng chỉ cần huýt sáo một tiếng là con Hắc Xà ngóc đầu dậy rồi. Bây giờ con Hấc Xà đã ở dưới giếng, chính tay thầy Bẩy Ly và Hương đã tự khui nắp miệng giếng, thọc một cây cừ dài tới tận đáy giếng làm thang cho con Hắc Xà leo lên, và đổ xuống giếng cả chục cặp cá trê còn thực khoễ và lớn đại. Cứ tối tối, Hương lại cởi hết quần áo, gọi con Hắc Xà lên cho nó cuốn quanh mình nàng và cho ăn hết một củ Ngải Thâm. Bây giờ, việc này Hương làm một mình hết sức thuần thục và thích thú.

Cái may mắn cho nàng là căn nhà tắm lại sát ngay bên giếng, nên khi Hương cho trổ một cái cửa ra vào nho nhỏ từ phòng tắm ra phía sau là đụng ngay miệng giếng. Bởi vậy cứ tối tối, Hương làm bộ đi tắm, nàng mở cửa sau, gọi con Hắc Xà lên là có thể cho nó ăn ngay. 

Một điều thích thú nữa là khi làm bộ tắm rửa, nàng đã trần truồng một cách thoải mái để con Hắc Xà cuốn quanh mình. Khi ấy Hương còn sối nước ào ào, tắm rửa luôn cả cho con Hắc Xà nữa. Phải nói, bây giờ nàng chăm nom con Hắc Xà như đứa con ruột nàng vậy. Nhất là bào thai trong bụng nàng đã bị thầy Bẩy Ly trục ra luyện Thiên Linh Cái rồi, nên nàng đã dành trọn vẹn tình thương của mình cho con Hắc Xà này.

Hương cũng không ngờ thầy Bẩy Ly lại là một thầy thuốc giỏi nhưvậy. Ông chỉ hốt cho nàng một thang thuốc, uống vô chưa đầy nửa giờ, cái thai đã chui ra cấp kỳ mà không hành hạ gì nàng cả. Hơn thế nữa, ông đã cho nàng vài chục viên thuốc tễ, để mỗi ngày uống vài viên nên sức khoẻ nàng coi bộ còn khá hơn khi đang mang bào thai nữa. Trong những ngày vừa qua, cũng may Tấn không để ý gì tới nàng, vì anh còn buồn rầu việc cha mẹ mới mất, và lại có thầy Bầy Ly và thầy Hai Cơ kè kè bên cạnh nên Tấn cũng không nghĩ tới chuyện đòi hỏi xác thịt với Hương. Cũng vì vậy mà không ai biết thân thể Hương vừa trải qua một thời kỳ biến đổi. Nhưng cho tới hôm nay, có thể nói từ thể xác tới tinh thần, Hương đều đổi mới. Bây giờ nàng là một cô gái thật cứng cỏi.

Với bề ngoài, người Hương hơi nhỏ đi, nhưng da thịt săn cứng, không một chút mỡ dư thừa. Hình như da nàng hơi xậm lại, không hiểu có phải ảnh hưởng ngậm Ngải Thâm cả tháng nay cho con Hắc Xà ăn hay không mà ai cũng thấy da Hương trở nên mầu bánh mậtthực rõ ràng, lúc nào trông cũng nhưngười mới phơi nắng. Còn trong con người nàng, bây giờ không phải là một cô gái như xưa, nghe tiếng mèo kêu là run, nhìn thấy bóng đêm cũng sợ nữa. Hương ngày hôm nay là cô gái tối tối trần truồng, ôm ấp một con rắn khổng lồ nhưngười tình của loài dã thú tinh khôn kỳ dị này.

Chỉ có điều, những việc nàng đang làm không ai biết ngoài thầy Bẩy Ly. Nhưng với ông thầy này, ngoài sự liên hệ về xác thịt với nàng, còn có cả những sự đổi chác bất chính khác như trộm cắp kinh sách và nhờ nàng theo rình mò hành động của cả Tấn và thầy Hai Cơ nữa. Nhưvậy, cho tới nay, Hương tựnhiên trở thành một cao thủ trong thếgiới bùa ngải mà không ai biếttới? Hương vẫn âm thầm tu luyện theo lời thầy Bẩy Ly hướng dẫn. Và ngay trên nắp giếng, nàng cho trồng cả một vườn Ngải mà cũng chẳng ai để ý tới. Nơi đây, những cây Ngải Thâm được trồng nhiều hơn cả. Mặc dù cho tới hôm nay, nàng không còn cần Ngải Thâm nhiều như mấy tuần trước nữa. 

Tối nay là con Hắc Xà được đúng sáu tháng. Trên trời, trăng tròn và sáng vằng vặc, ánh trăng trải đều trên cành cây ngọn cỏ một mầu bàng bạc óng ả. Cây si bên cạnh giếng không biết ai trồng từ hồi nào mà cành lá xum xuê che khuấtcả mộtkhu nhà sau. Những rễ cây leo lằng nhằng từ trên thòng xuống trông như những con rắn dài bám vào thân cây, xoắn xuýt lấy nhau. 

Hứơngnhớ lại lời thầy Bẩy Ly nói; khi conHắc Xà được nửa năm, nàng có thể cho nó tự do đi lại, không cần phải đậy nắp giếng nữa. Vì khi đủ cứng cáp, đó chính là lúc cho nó một công việc làm và chắc chắn nó sẽ giúp nàng một tay đắc lực. 

Hương nhìn lêncây si, nàng chợtcó ý nghĩtại saokhông cho con Hắc Xà này ẩn mình trên những tàng cây rậm rạp này có phải hay không. Hàng ngày nàng đã nhìn thấy rất nhiều hang ổ, khe kẹt trên cây si cổ thụ này. Quả thực đây là chỗ lý tưởng cho con Hắc Xà và nàng tu luyện. 

Hương hứng chí, mở nắp giếng, huýt sáo. Nàng nhìn thấy con Hắc Xà trườn mình, cuốn vô cây cừ leo lên miệng giếng nhanh như một luồng điện. Nàng không ngờ nó nhanh lẹ như vậy. Đêm hôm thanh vắng, không một bóng người. Hồi này đang trong thời kỳ thiết quân luật nên giờ này không ai được phép ra ngoài đường. Hương nhìn cảnh vắng vẻ trong đêm tối, thích thú cởi bỏ quần áo. Đứng trần truồng dưới gốc si dơ hai tay đón con Hắc Xà đang mừng rỡ, rít lên nho nhỏ leo lên mình nàng. 

Bây giờ nó nặng nhưmột tảng đá, nhưng cả tháng nay, tối nào Hương cũng ôm ấp, vác nó trên vai, để nó cuốn quanh mình và đùa rỡn với nó cả giờ nên vô tình giống như nàng đang tập tạ bằng một sinh vật sung vậy. Những bắp thịt trên cơ thể Hương đã đổi khác mà nàng không để ý tới. Cánh tay cũng như hai bấp chân cuồn cuộn khi nàng gồng mình lên. Bây giờ cả thân thể nàng không còn một chút mỡ dư thừa.

Con Hắc Xà vừa bò lên vai nàng, ngóc chiếc cổ thực dài nhìn lên cây si. Hương huýt một tiếng sáo chỉ tay lên cây nói nho nhỏ:
- Leo lên đó đi con, mày hãy tìm một chỗ nào núp cho tao không nhìn thấy mày đâu nữa, rồi ló cái đầu ra cho tao coi.

Con Hắc Xà lại rít lên nho nhỏ, phóng một cái sạt từ thân thể Hương bắn qua thân cây si, nó bám vô những rễ si, trườn mình lên trên thực lẹ làng. Chỉ vài giây sau, Hương không còn nhìn thấy nó đâu nữa.

Cho tới hôm nay Hương mới thấy được sự di chuyển thần tốc ở con rắn khổng lồ này. Bây giờ thân hình nó kềnh càng chứ không nhỏ nhắn nhưhôm thầy Bẩy Ly mới mang lên đây nữa. Nó phải dài và to gấp hai lần hơn trước, và nhất là mầu đen trên thân thể nó trở nên lóng lánh vì đã có lớp vẩy nhỏ lú nhú mọc lên khắp mình. Bỗng Hương nghe thấy tiếng khè khè, nàng nhìn lên. Trong ánh sáng lờ mờ ẩn ẩn, hiện hiện của những tàng cây si, nàng nhìn thấy hai cặp mắt đỏ hồng như than, sáng rực lên như hai luồng hào quang rực lửa. Nếu nàng không nghe quen tiếng khè khè của con Hắc Xà cả tháng nay, chắc chắn Hương sẽ khiếp đảm vì luồng ánh sáng rợn người đó. Nàng dơ cả hai tay về phía đó, miệng huýt sáo, tức thì con Hắc Xà ở trên cậy trườn mình xuống cuốn lấy thân thể nàng ngay. Hương vuốt ve thân thể mát rười rượi của con vật, nói nho nhỏ: 
- Này con, kể từ hôm nay trở đi, ta mở nắp giếng cho con muốn đi đâu thì đi, ngày cũng như đêm. Nhưng phải nhớ kỹ một điều là chỉ được luẩn quẩn quanh nhà thôi, vì ta luôn luôn cần có con bên mình. Điều tối ky là không được cho bất cứ ai nhìn thấy con cả ngày cũng như đêm, có như vậy chúng mình mới có thể sống ở đây lâu được. 

Con Hắc Xà lại rít lên nho nhỏ những tiếng như mừng rỡ. Cái đầu nó lắc lư và áp sát vô má' Hương. Cử chỉ này nó luôn luôn làm khi ưng ý và thích thú một điều gì. Hương ôm chặt và siết cứng thân thể con Hắc Xà vô da thịt mình. Những cảm giác lâng lâng chạy dài theo thân thể khi chiếc đuôi con vật cọ nhe nhẹ vô giữa hai đùi nàng. Hương rên lên nho nhỏ:
- Hắc Xà ơi, chúng mình sẽ sống với nhau mãi mãi nhe cưng.

Nàng nhét vô miệng nó ba củ Ngãi Thâm thực lớn. Đây là lần đầu tiên số lượng ngải được tăng lên, và kể từ hôm nay, mỗi tuần nó chỉ cần ăn ngải có một lần. Bỗng có ai bật đèn trong phòng trên. Hương vội vàng buông con Hắc Xà ra, la lên nho nhỏ:
- Trốn đi con, đừng để ai nhìn thấy nhé.
Con Hắc Xà trườn mình tuột khỏi thân thể Hương thực nhanh. Nó lao mình lên cây si biến đi trong nháy mắt. Hương cũng vội vàng nhặt quần áo lên, chạy vô buồng tắm làm bộ sối nước ào ào. Có tiếng Tấn ở ngoài:
- Hương đang tấm hả, sao em không bật đèn lên.
Giọng nói của Tấn đượm vé nghi ngờ. Hương linh cảm ngay được tiếng nói ấy. Nàng mở cửa ngay và kéo Tấn vô trong. Khi đi ngủ, Tấn luôn luôn chỉ mặc một chiếc quần đùi, bởi vậy khi Hương kéo chàng vô trong phòng tắm, ôm chặt lấý Tấn làm da thịt hai người cọ sát vô nhau ngay Tấn chưa kịp nói gì thì miệng Hương đã ngậm cứng lấy mồm chàng. Bộ ngực vun đầy của nàng ép chặt vô ngực Tấn, chàng cảm thấy ngay vòng tay đam mê của nàng rực lửa yêu đương.
-Anh thấy hình nhưtối nào em cũng tắm phải không?
Hương lấy giọng thực nũng nịu, nói trong hơi thở:
- Anh còn phải hỏi nữa sao, có biết tại sao không?
- Tại sao vậy?
Hương nói dối thực dễ dàng. Nàng thì thần bên tai Tấn:
- Anh có biết rằng dù đêm lạnh lẽo, dù nước mát như băng này cũng không làm cho em dập được lòng mong nhớ anh như lửa cháy bừng bừng trong lòng em hay không. Đừng bỏ bê em nữa nhe anh.

Nghe Hương nói, lòng Tấn tựnhiên thấy nôn nao kỳ lạ. Chàng ghì thực chặt tấm thân nóng bỏng của nàng trong vòng tay đam mê. Chàng không ngờ vì mải mê xây am, luyện bùa mà quên đi người yêu bé nhỏ sống kề cận ngay bên mình. Tiếng Hương lại thì thào bên tai chàng: 
- Mình ra ngoài gốc cây si ngắm trăng nghe anh.

Tấn ưng thuận ngay, chàng bồng hẳn Hương trên tay, bế ra ngoài sân và cả hai ngồi dưới gốc cây si ân ái. Hôm nay chiếc am kể nhưcũng đã tạm xong, nhưng còn bàn thờ phải chở ngày tháng tốt mới có thể rước vong linh các chư vị PhậtTổ về thờ phượng được. Mặc dù nhưvậy, hàng ngày thầy Hai Cơ cũng đã chỉ cho chàng biết bao nhiêu là kinh sách. Ông trù tính khi nơi thờ phượng của Tấn xong xuôi là trở về hang động tu luyện ngay. Kể ra lên Sài Gòn cũng khá lâu rồi. Căn bản về bùa ngải Tấn cũng đã biết nhiều. Chàng có kiến thức về văn hoá khá cao nên sựhấp thụ kinh sách không khó khăn gì như các đệ tử vùng thôn quê theo ông từ trước tới nay.

Hơn thếnữa, cũng vì cha Tấn là người anh em đồng đạo mà thầy Hai Cơ đã tận tình chỉ dạy hết sở trường cho Tấn. Dù chàng chưa luyện tập bao nhiêu, nhưng cũng là tay có bản lãnh rồi. Có một điều chính thầy Hai Cơ cũng không biết; chiếc bùa ông xâm cho Tấn trên ngực chàng từ hồi còn nhỏ đã tự khai mở khi Nhung và Liên tới tấn công chàng và Hương tối hôm nào.

Đây là một loại Bùa Ma linh ứng vô cùng. Tuy nhiên, trong tất cả sách vở mọi "thầy bà" đều ghi đó là Bùa Thần, vì sợ người ngoài đọc được. Đánh giá trị môn phái là loài bàng môn tả đạo? Thầy Hai Cơ đã rất khổ tâm vì điều này, vì không hiểu sao lẫn trong biết bao nhiêu kinh Phật, sách Thánh, trong môn phái các bực tổ sư lại truyền cho các đệ tử một Pháp Môn trong ma giới này.

Cũng vì thếmà chẳng bao giờ ông rớ tới chiếc bùa này. Duy chỉ có một lần, ba Tấn đã cốnăn nỉ ông xâm chiếc bùa này lên ngực Tấn và luyện phép Bùa Ma ngay trên da thịt chàng. Về sau này ông mới biết; Ba Tấn đã vượt ra khỏi môn qui mà chỉ luyện chiếc bùa này với ý định dùng Bùa Ma cãi thiên mệnh! Bây giờ ông đã phải trả giá những gì ông đã làm.

Còn Tấn chỉ là người thừa hưởng, mà thực sự chàng cũng chẳng hiểu gì về chiếc bùa trên ngực mình, vì cứ đinh ninh đó là Bùa Thần, như trong sách vở của cha chàng để lại Tai hại hơn nữa, thầy Hai Cơ vì có mặc cảm với Bùa Ma nên ông đã không nhắc nhở gì tới cái bùa trên ngực Tấn cả. Cũng vì vậy mà tối nay, một trang sử đen tối nhất trong thế giới bùa ngải được mở ra, ngay bên dưới gốc cây si khi Hương kéo Tấn ra ngoài, vừa làm tình vừa ngắm trăng.

Tai hại nhất là Hương đã có chủ ý muốn moi móc sự hiểu biết của Tấn về bùa ngải, nên nàng vừa ân ái vừa dò hỏi. Cũng vừa lúc Tấn nằm ngửa trong tay nàng, Hương vỗ vào chiếc Bùa Ma nói:
- Anh còn nhớ hôm chiếc bùa này cứu mạng mình tối hôm đó không? 
Tấn mỉm cười thích thú.
- Nếu không có nó thì tụi mình làm gì còn sống tới
ngày nay và được cả thầy Bẩy Ly lẫn thầy Hai Cơ tới đây lo lắng cho chúng mình chứ.
Hương vuốt nhe nhẹ lên ngực Tấn nói: 
- Anh còn nhớ khi anh tìm được câu chú trong cuốn sách của cha anh để lại về chiếc bùa này, khi đọc lên, hào quang chiếu sáng ngời phải không. 
- Ừ, cũng vì thếmà chúng mình tìm được thầy Hai Cơ chứ đâu. 
Nhân đêm tối, bây giờ anh thử đọc lại thử xem còn linh nghiệm hay không.
- ừ phải đó, để anh đọc xem sao. Từ hôm thầy Hai Cơ lên đây tới giờ, chẳng bao giờ thầy ấy chỉ cái gì cho anh về chiếc bùa này cả. Mình phải thử mới được.

Nói xong, Tấn đọc chú của Bùa Ma ngay. Chiếc bùa từ từ sáng lên như được viết bằng chất lân tinh trong đêm tối. Ánh trăng chiếu vô ngực chàng lại càng làm cho đạo bùa rực rỡ hơn bao giờ hết. Tấn vẫn cứniệmchú. Bây giờ chàng hiểu là bất cứ một chữ bùa nào khi luyện cũng phải ít nhất niệm đủ ba mươi sáu lần. Nhưng chàng có biết đâu, khi niệm câu Ma Chú của chiếc Bùa Ma này đủ ba mươi sáu lần, có nghĩa là chàng đã chiêu dụ đủ ba mươi sáu động Thiên Ma nhập thể và tự nhiên chiếc bùa phát ra một đạo hào quang sáng như ban ngày, rực rỡ cả một vùng làm cả hai cùng hoảng hốt. "

Một điều kinh thiên động địa khác xẩy ra ngay trên đầu hai người. Vì con Hắc Xà là loài linh vật, nó đang núp trên cây si, khi thấy hào quang của đạo Bùa Ma từ ngực Tấn chiếu lên, nó đã há miệng thuhếtma khícủa đạo hào quang này vô miệng. Ánh mắt đỏ ao nhưmáu của nó lập tức biến thành xanh lè thật khủng khiếp và nó rít lên vui mừng tới tột độ, vì hiểu là bản thể nó đã tự nhập ma giới bằng những sinh vật khác phải tu luyện hàng ngàn năm? 

***

Thầy Hai Cơ và thầy Bẩy Ly cùng vùng dậy vì tiếng rít kinh hồn đó. Hai người chạy ra sân thì gặp Tấn và Hương cũng hoảng hốt đưa nhau chạy vào nhà. Hương đã vội vàng mặc quần áo vô, nhưngcòn Tấn chỉcó chiếcquần đùi. Thầy Bẩy Ly lụp chụp hỏi: 
- Có chuyện gì vậy? 
Tấn ngơ ngác trả lời: 
- Con cũng không biết nữa. 
Thầy Hai Cơkhông nói năng gì, đưa tay bấm qué. Bỗng ông xanh mặt, run run nói: 
- Là quẻ Ma Giới Khai Môn? 
Không hẹn mà cả Tấn và thầy Bẩy Ly cùng lập lại một lượt. 
- Quẻ Ma Giới Khai Môn? 
Trong thế giới bùa ngải, qué Ma Giới Khai Môn là một quẻ tối kỵ, trong đó gồm toàn những sự việc như: lừa thầy phản bạn, khinh sưdiệt tổ, hiếp dâm, cướp của, giết người vv. Khi nào bấm quẻ mà ra cái thứ này là thế nào cũng xẩy ra nhiều chuyện lớn.
Thầy Hai Cơ run run nói: 
- May mà mình nghe tiếng chúng nó, nếu không tai họa xẩy tới không biết đâu mà lường.
Tấn lo lắng hỏi:
- Thưa thầy bây giờ mình phải làm sao?
Thấy Hai Cơ thủng thẳng đi vô nhà, trên trán ông những vết nhăn như nhíu lại, chứng tỏ ông đang suy nghĩ tới một vấn đề nan giải.
- Tôi tính chờ ngày mình thỉnh được ít cốt tượng Phật Tổ, rồi thủng thẳng mình làm lễ thỉnh chư vị về đây thờ phụng. Nhưng bây giờ không còn thì giờ nữa rồi. Khuya nay ma giới lộng hành, chúng mình nhất định phải làm cùng ngày mới có thể lấn áp được tụi nó.

Hương không hiểu thầy Hai Cơ nói gì, nàng thắc mắc: 
- Thầy đã nói mình phải chờ ngày tốt để thĩnh tượng chư vị Phật Tổ về thờ, sao lại làm ngay là thế nào. Hơn nữa, con thấy chiếc am chĩ mới có xong phần xây cất, còn sơn quét chưa có gì cả thì làm thế nào đây.
Thầy Hai Cơ gật đầu, nói: 
- Đúng vậy, ngày hôm nay là ngày tết nhất trong năm để khai môn. Bởi vậy tụi ma quỉ chúng nó mới lộng hành. Nhưng chúng khác mình là lấy giờ âm, còn mình phải chọn giờ dương. Nghĩa là đứng Ngọ là mình phải lập thành trận thế trấn ếm càn khôn bát quái và ngũ hành để thiết lập thiên la địa võng mà trừ tụi yêu ma này, vì như thế mình mới nắm được thiên thời địa lợi trấn áp tụi nó. 
Thầy Bẩy Ly hỏi:

Thầy nhắm từ bây giờ tới đúng Ngọ, chúng mình có làm xong những điều mong ước không? 
Tấn cũng nói thêm vô:
- Dạ, thưa thầy đúng Ngọ ngày mai là mười hai giờ trưa. Như vậy chúng mình phải làm những gì cho kịp đây. Trong am chỉ có cái bàn thờ trơ vơ, chưa sơn, chưa phết, lại chẳng có một tượng ảnh nào thì mình làm gì được chứ?
Thầy Hai Cơ nói:
- Không sao, sơn đỏ chúng ta đã mua từ trước rồi. Bây giờ tôi chỉ cần một giải lụa đen nữa là xong. 
Hương cười hì hì:
- Nếu vậy có gì nữa mà phải lo chứ, kể như xong rồi.
Để sáng sớm mai con ra chợ mua mấy thước lụa đen có khó gì đâu.
Thầy Hai Cơ gật đầu. 

Đúng sáng sớm hôm sau, Hương ra chợ mua ngay ba thước sáu lụa đen khổ lớn. Nhờ mấy người thợ may viền và hai đầu cớ chỗ xỏ hai khúc cây tròn hẳn hoi. Phải nhớ là chiều rộng khổ lụa càng lớn càng tốt, không được nối, có bao nhiêu hay bao nhiêu. Nhưng chiều dài bắtbuộc phải đo đúng từ trên xuống dưới là ba thước sáu, không được hơn kém một phân nào đó.

Nói với Hương xong, thầy Hai Cơ quay sang bảo Tấn:
- Bây giờ con đem hết sơn đỏ vô trong am, chúng ta bốn người hè nhau sơn các bức tường và bàn thờ nội đêm nay cho tới sáng mới kịp khô mà khai trận đúng Ngọ được. 
Hương hí hửng cười khì khì.
- Vui quá chúng ta làm ngay bây giờ phải không.


Lúc ấy Đào cũng đang cười hì hì, sung sướng vì Nhung đang trao cho nàng một bó bạc. Đã hơn nửa đêm rồi, nàng còn đùa rỡn với Nhung và Liên. Đào không ngờ lại có một môn phái giầu có và đầy quyền phép tới nhưvậy hoạt động ngay giữa Sài gòn này. Quả thực so sánhnhững gì thầy Bẩy Ly cho nàng và những gì Nhung và Liên ban phát cho Đào đã quá chênh lệch. Một đằng thì phải dùng bùa mê thuốc lú mồi chài đàn ông để lấy tiền. Còn một đằng thì có tiền sẵn để sai khiến đàn ông. Nhưng chỉ có một điều Đào không hiểu nổi là tại sao hai cô gái tài sắc này ky đàn ông như vậy. Họ muốn dùng tay nàng hại thầy Bẩy Ly còn có thể hiểu được lý do; có thể là thù hằn giữa hai môn phái hoặc cá nhân. Nhưng có điều những cô gái này chỉ thích làm tình với nhau mà không bao giờ họ nghĩ tới nam giới thì không thế nào hiểu nổi!

Đào còn biết; không những Nhung và Liên tới đây đùa rỡn với nàng, mà họ còn lôi kéo cả con Mẹo, người làm của nàng vào trò chơi này nữa. Những con người này quả thực kỳ lạ. Tuy nhiên, Đào bất cần, nàng có thể là món đồ chơi của hai cô gái này cũng không sao, miễn là họ cho nàng nhiều tiền như bây giờ. Mỗi lần số tiền họ cho Đào cũng phải mua được mười mấy lượng vàng chứ không phải ít? Dù cho Đào có hầu hạ ông Sáu tới đâu chăng nữa thì người chồng hờ này cũng đâu có nhiều của như vậy mà dấm dúi cho Đào được.
Nàng cầm bó bạc bảo Nhung:
- Cô cho con nhiều quá, con biết lấy gì trả ơn cô đây...
Nhung mỉm cười, ôm lấy Đào hôn vô miệng ngọt sớt:
- Như thế này không đủ hay sao.
Đào cũng ôm chặt lấy Nhung, nàng đã quen với cái lạnh tanh của da thịt người thiếu phụ này. Hơn nữa, tháng này Sài gòn nóng nực, ôm ấp da dẻ của Nhung đã làm Đào cảm thấy mát mẻ và có nhiều hứng thú. Nàng chưa kịp trả lời Nhung, bỗng nghe Liên hỏi: 
- Bây giờ tôi muốn chị có bầu với thằng Tấn chị nghĩ sao? 
Đào hơi khựng lại một chút, nàng nghĩ tới những lần ngủ với Tấn, tự nhiên bâng khuâng, hỏi: 
- Tại sao cô muốn như vậy? 
Liên mỉm cười:
- Chắc chắn là phải có lý do rồi.
- Cô có thể nói cho con nghe được không?
- Có gì đâu mà phải giấu giếm. Chị thấy Nhung cũng có bầu phải không?
- Dạ thấy, nhưng thú thực con cũng không biết gì về cha của đứa bé trong bụng cô Nhung là ai cả.
- Là của thằng Tấn. 
Đào ngạc nhiên kêu lên một tiếng thảnh thốt: 
- Sao kỳ lạ vậy? 
Liên mỉm cười đanh ác.
- Giòng họ của thằng Tấn không thế nào sanh được hai đứa con. Bởi vậy ông bố của Tấn mới luyện một loại bùa để cải lại ý trời. Ông ta muốn Tấn có nhiều vợ để đẻ thực nhiều con, đứa con đầu tiên của Tấn đang nằm trong bụng Nhung; cái bầu nữa là của con người làm của anh ta. Chưa hết, còn một đứa nữa có thể trong bụng của một thiếu phụ nữa. Thú thực, hồi ấy vợ chồng tôi đang muốn giúp đỡ thằng Tấn tìm ra tung tích ông bố nó, vì ông ta đã chết rồi mà nay Tấn lại thấy ông ta trở về. Đâu có ai biết ông ta đã luyện được một loại bùa có quyền thế vô song trong ma giới. Loại bùa này rất kinh khủng, nó làm cho Tấn điên loạn trong tình dục để thoả mãn những nguyện vọng điên rồ của ông ấy. Cũng vì chồng tôi vô tìnhnhúng tay vào việc này của ông ta nên anh ta đã bị hại bằng chính bàn tay tôi. 

Đào không hiểu tại sao Liên lại giết chồng nên ngắt lời nàng.
- Tại sao cô lại giết chồng?
- Thực tình cũng do cha của thằng Tấn muốn dùng tay tôi giết chồng tôi chứ không phải tôi muốn thế.
- Ông ta làm thế nào?
- Hôm ấy chồng tôi đi làm, tôi ân ái với một người bạn trai trong phòng tắm thì cha thằng Tấn giết chết người tình của tôi, làm cho tôi bị kẹt trong bồn nước, không thế nào nhúc nhích được. ác ý của ông ta là để chồng tôi về thấy cảnh ấy mà trị tội tôi. Đúng như dự ưnh của ông ta, chồng tôi đã nổi giận khi trở về thấy cảnh tôi trần truồng nằm dưới người tình đã chết cứng trong bồn tắm. Anh ta bỏ mặc tôi cho tới chết; nhưng anh ấy đâu có ngờ được, vì thế mà tôi đã vô tình bước chân vào được ma giới để giết anh ta chết.

Đào lạnh mình run rẩy trước câu chuyện của Liên. Thế thì ra cô nàng này là ma chứ đâu phải là người. Nàng bủn rủn chân tay, mặt mày xanh xám. Hàm răng run lập cập và thân thể cứng đơ không còn cử động được nữa. Từ trước tới giờ, nàng cứ tưởng Liên và Nhung là môn đệ của một môn phái thần tiên nào. Ai ngờ họ là ma! Hèn gì phép thuật của họ cao cường tới như vậy. Người thế gian này làm gì có ai biết đằng vân giá vũ như họ được chứ. Bây giờ mới phải làm sao. Đào còn đang sợ hãi, Liên lại lập lại câu hỏi lúc nãy:
- Vậy chị có bằng lòng có con với thằng Tấn không?
Dù đang sợ hãi tới tột cùng, Đào cũng thấy lạ vì sao nhất định Liên muốn nàng phải có bầu với Tấn nên hỏi lại: 
- Tại...tại sao cô cứ nhất định muốn con có bầu với anh Tấn.
Liên gật đầu, trả lời:

Phải rồi, tôi chưa nói cách trả thtì cha thằng Tấn của tôi ra sao cho chị nghe. Ông ta ỷ luyện được pháp thuật cao thâm, cải được số trời, nên tự tung tự tác; giết chết người tình của tôi, làm cho chúng tôi nhà tan cửa nát, vợ chồng ké chết truởc người chết sau. Ông ấy dùng chính tay tôi giết chồng tôi thì bây giờ tôi cũng muốn cho thằng Tấn có thực nhiều con như ý ông ta muốn. Rồi sẽ đem hết những đứa con này về với ma giới. Để ông ta ở bên kia thế giới thấy rằng những đứa cháu của ông tạo ra được bằng bùa phép sẽ phải trở về với thế giới của bùa phép, chứ không sống được ở dương gian. Đó là tôi thế thiên hành đạo thôi. Cô có thể đem hết những đứa con của anh Tấn về với ma giới, nhưng có quan hệ gì tới việc con phải có bầu với anh Tấn hay không đâu?
- Tại chị chưa biết thôi. Dù cho là bùa phép thì cái gì cũng có sự giới hạn của nó. Công lực của cha thằng Tấn chỉ có thể giúp cho nó có được bốn cái thai nhi thôi. Bây giờ đã có ba cái xuất hiện rồi, còn thiếu một cái nữa, bởi vậy tôi mới muốn chị lãnh trọng trách này. Vì nếu để cho con Hương có thêm một cái bầu nữa thì chúng tôi không phải là 'địch thủ của con nhỏ này. Và như thế chắc chắn thằng Tấn sẽ lại có một đứa con nữa.

Đào chợt nhớ ra Liên vừa nói Hương đã có bầu với Tấn nên hỏi:
- Lúc nãy cô nói con Hương nó đã có bầu với anh Tấn rồi cơ mà. Cô đã không phải là địch thủ của nó thì làm sao bắt con nó về ma giới được?
- Đúng như vậy, nhưng thằng Tấn thiếu may mắn, vì chính lão đạo sĩ Bẩy Ly đã dụ con nhỏ Hương trục cái thai nhi ra luyện Thiên Linh Cái rồi còn đâu nữa.
Đào bần thần vì được nghe hết những oán thù của những người trong ma giới. Nàng không biết phải trả lời sao thì Liên đã nói:
- Tôi nói thực cho chị hay, tự hôm nọ tới nay, chúng tôi chưa bắt chị nhập ma giới vì còn có ý dùng chị cho việc này. Hơn thếnữa, khi chị chưa nhập ma giới thì còn có thể gần gủi được đám đạo sĩ kia, giúp tụi tôi tiêu trừ chúng nó. Vì kể từ tạo thiên lập địa tới giờ, cái đám đạo sĩ thối đó với người trong ma giới không thế nào đội trời chung được.
Đào mếu máo hỏi:
- Vậy sau khi con có bầu với anh Tấn rồi thì con phải theo cô về với ma giới à? 
- Bộ chị không thích về với ma giới hay sao?
Nước mắt Đào chảy dài xuống hai má, nàng nói không nên lời:
- Cô cô ơi tội nghiệp con. Đừng bắt con chết. Con kiến còn ham sống, há gì con người. Xin cô làm phước tha cho con.
Cả Liên và Nhung cùng cười ha hả, tiếng cười rờn rợn như tiếng khóc của nhũng oan hồn từ cõi xa xăm vọng về. 
- Chúng tôi cũng chẳng ham đưa chị về ma giới làm gì Nhưng nhất định chị phải có bầu với thằng Tấn và cái thai nhi đó phải theo chúng tôi cho đủ số.
Đào mừng rỡ, sụp xuống lạy lia lịa. Miệng nàng lắp bắp thề nguyền:
- Con xin đội ơn các cô, con... con xin tình nguyện có thai với anhTấn để cáccô mang nó về ma giới mà tha mạng sống cho con. Con xin thề... thề có trời đất làm chứng... 

Khi Đào ngửng đầu lên thì cả Nhung và Liên cùng biến mất tự bao giờ. Xấp tiền Nhung đưa cho nàng văng tung toé nằm ngổn ngang dưới đất. Đào nhẩy vội lên giường, lấy chăn chùm kín đầu vì hình như nàng vừa nghe thấy tiếng cười thật dâm đãng của con Mẹo ở nhà dưới. Có lẽ cả Liên và Nhung cùng đang quần thảo với con nhỏ này chứ không có gì khác nữa. Nếu nó biết hai nàng này không phải là người, không biết nó có dám đùa rỡn như vậy nữa hay không...

Khi mặt trời lên thực cao Đào mới thức dậy. Bây giờ nàng không còn thắc mắc gì về việc Nhung và Liên chỉ có thể xuất hiện về ban đêm nữa. Bởi vì nàng biết chắc rằng ma quỉ không thế nào dám hiện hình về ban ngày được. Đào nghĩ ngay tới việc phải tới âhà Tấn ngay. Nàng đang phân vân phải làm theo lời Nhung và Liên hay là phải thú thực mọi chuyện với Tấn.

Nhưng dù có làm theo lời Nhung và Liên, hay đi thú thực với Tấn thì cũng phải tới nhà chàng cái đã. Đào nghĩ có lẽ phải tùy cơ ứng biến, vì hai cô ả này không phải là tay vừa gì; tụi nó có thể giết chết nàng bất cứ lúc nào, dễ như lấy đồ trong túi vậy.

Đúng mười hai giờ trưa, Đào tới nhà Tấn. Nàng đẩy cửa băng qua vườn mà không thấy bóng ai trong nhà. Cửa trước mở toang. Đào lên tiếng gọi mấy lần mà không có ai trả lời Đánh bạo, nàng đi thẳng vô trong nhà, ngó vào mấy căn phòng cũng chẳng có bóng người nào. Bỗng nàng nghe thấy có tiếng mõ lốc cốc và tiếng phèng la ngoài vườn sau. Đào trở ra, đi vòng qua phía sau nhà. Thì ra mọi người tụ tập cả nơi đây trong chiếc am mới cất này. 

Nàng thấy đủ mặt; từ thầy Hai Cơ, thầy Bẩy Ly, Tấn, Hương và bẩy người thanh niên lạ mặt nữa. Nàng đứng ngoài cửa am dòn vô. Hình nhưchắng ai để ý tới Đào; mọi người đang tụng kinh một cách thực lạ lùng. Nàng để ý, Hương và bẩy thanh niên lạ mặt ngồi chính giữa am thành một cái vòng tròn, còn Tấn đứng chính giữa cái vòng tròn ấy. Thầy Hai Cơ và thầy Bẩy Ly ngồi cạnh nhau trước bàn thờ phía trong. Nói là bàn thờ chứ thực tình Đào chỉ thấy trên đó căng một giải lụa đen thui, nổi bật trên những bức tường sơn đỏ chói.

Tự nhiên nàng rùng mình vì khung cảnh ở đây có vẻ kỳ bí quá. Tiếng mõ và phèng la là do thầy Bẩy Ly và thầy Hai Cơ đánh; nàng thấy thầy Hai Cơ gõ mõ một hồi thì thầy Bẩy Ly đáng phèng la một tiếng thật ăn nhịp với nhau.

Khi thầy Hai Cơ gõ mõ thì Hương và bẩy thanh niên cùng đọc một câu kinh mà Đào nghe chẳng hiểu ý nghĩa là gì cả. Hình như đó là một câu chú gì chứ không phải là kinh Phật như trong chùa nàng thường đi lễ. Còn mỗi lần thầy Bẩy Ly gõ phèng la là tới lượt Tấn đọc một tràng dài cũng những câu Đào chưa bao giờ được nghe cả. Đọc xong, Tấn phủ phục xuống vái một lạy dài, trong khi thầy Hai Cơ lại gõ mõ cho Hương và bẩy thanh niên kia đọc câu kinh.. của mình.

Đứng coi một lúc, bỗng Đào giật mình vì khuông lụa đen treo trên bàn thờ bỗng lay động như có gló thổi mạnh. Rồi nàng kinh ngạc vì nhìn thấy trên đó từ từ hiện ra một chữ bùa. Chữ bùa hiện ra thực lờ mờ rồi lại từ từ biến mất. 

Ngay lúc ấy, tiếng phèng la, tiếng mõ, tiếng niệm chú bỗng nổi lên cùng một lúc thực mau, nhưng rất đều rồi im bặt. Mọi người không ai nói một lời nào và ở vị trí bất động. Tự nhiên Đào thấy một sự im lặng đáng sợ, nàng rón rén bước lên nhà trên ngồi chờ. Chỉ một lúc sau, có tiếng ồn ào cười nói của nhiều người từ sân sau vọng lên và chẳng mấy chốc mọi người đã lên tới nhà ngoài. Tấn nhìn thấy Đào ngồi đó, ngạc nhiên hỏi: 
ủa, chị Đào, chị tới hồi nào vậy?
- Dạ, em cũng mới tới đây thôi. Thấy mọi người bận tụng kinh nên em lên đây ngồi chờ.
Thầy Bẩy Ly cũng vừa bước tới, ông nhìn thấy Đào mừng rỡ nắm lấy tay nàng. 
- Con tới đây lâu chưa?
Đào mỉm cười, nói:
Dạ, thưa thầy con cũng mới tới thôi. 
- Con tới có chuyện gì không? 
Đào chưa kịp trả lời thì thầy Hai Cơ cũng vừa đi tới.
Ông đứng sững nhìn Đào trâng trâng làm nàng đâm hoảng. 
Nàng liền cúi đầu chào.
- Thưa thầy khoê không ạ.
Thầy Hai Cơ gật đầu, ông không trả lời câu hỏi của nàng nhưng lại bất ngờ hỏi: 
- Xin lỗi có phải cô vừa đi đám ma nào về hay không?
Đào ngơ ngác lắc đầu. 
-Thưa thầy đâu có con mới ngủ dậy đây thôi mà. Tại sao thầy lại hỏi con như vậy?
Thầy Hai Cơ không trả lời Đào lại quay qua hỏi thầy Bẩy Ly:
- Thầy có nhìn thấy gì không?
Thầy Bẩy Ly vạch mí mắt Đào ra coi, ông run run nói:
- Không lý là như vậy sao? 
Thầy Hai Cơ mỉm cười.
- Thầy cũng thấy rồi à? 
Tấn đứng cạnh không hiểu hai ông thầy này tự nhiên nói cái gì úp úp mở mở, chàng tò mò hỏi thầy Hai Cơ:
- Thầy thấy cái gì vậy hả thầy?
- Trên người cô Đào có tử khí. Nếu cô ấy không có đi dự đám ma thì chắc có chuyện rồi. 

Đào rùng mình, nàng không ngờ thầy Hai Cơ giỏi như vậy Nhưthếlà ông đã biết nàng có liên hệ với ma giới rồi. Bây giờ phải làm sao đây. Có nên nói thực hay không. Tuy nhiên, nàng vẫn sợ quyền phép của Nhung và Liên. Nếu nói thực ra, đám đạo sĩ này không giúp gì được nàng là kể như chết chắc. Còn bây giờ coi bộ muốn qua mặt thầy Hai Cơ chắc cũng không phải là dễ rồi. Đào run run nói: 
- Thầy ơi thầy đừng làm cho con sợ nhe.
Thầy Hai Cơ nghiêm nét mặt nói:
- Cô phải nói thực, vì chưa có ai liên hệ với loài ma quỉ mà không bị chúng hại đâu. Chúng tôi chỉ muốn giúp cô thôi.
Đào chưa kịp nói gì lại nghe thầy Bẩy Ly bảo:
- Nếu con không nói thì không xong đâu. Con đã tới với thầy từ lâu làm sao thầy có thể để cho ma quỉ nó hại con được. 

Đào chợt nhớ tới những việc Liên nhờ nàng hại thầy Bẩy Ly, bất giác mặt nàng xanh lại, chân tay run lẩy bẩy. Bây giờ nói hết ra chưa chắc gì ông ta đã giúp nàng, không chừng lại còn quay lại hại nàng nữa. Những lần đưa thầy Bẩy Ly tới tiệm tắm hơi của con Lý kết quả đã thấy rõ? Người ông hôm nay phờ phạc. Đã nhiều lần ông than với Đào là bị đau lưng và chân tay uể oải. Hôm vừa rồi, ông đã chẳng nhờ Đào đi sắc mấy thang thuốc cường dương bổ thận là gì. Hơn thếnữa, nàng mà nói luôn cả cái vụ ông dụ Hương lấy bào thai của Hương ra luyện Thiên Linh Cái thì kể như chuyện nổ tùm lum. Không biết lúc ấy chuyện gì sẽ xẩy ra. Bỗng Đào nghe thầy Hai Cơ nói:
- Phải rồi, cô Đào là thân chủ của thầy, thầy có nhiệm vụ phải lo cho cô ta mới được. Bây giờ tốt nhất là thầy dắt cô ta xuống am, hai thầy trò nói chuyện với nhau đi. Nếu có cần gì tôi sẽ giúp thầy một tay. Không để cho Đào trả lời có ưng chịu hay không, thầy Bẩy Ly lôi Đào ra sau vườn ngay. Ông dẫn nàng vô trong am, đóng cửa lại cẩn thậm rồi ôm lấy nàng hỏi:

Con làm sao rồi. 
Tự nhiên nước mắt Đào trào ra, nàng khóc tức tửi một cách dễ dàng. Thầy Bẩy Ly hôn lên môi nàng nhè nhè như dỗ dành cô tình nhân nhỏ bé của mình.
Cứ từ từ nói cho thầy nghe đi Đào. Không có chuyện gì phải sợ cả. Trong đời thầy bắt hàng trăm con ma, không lý lại để mấy con tà chó này hại con được hay sao?


Đào thấy có lẽ bây giờ là lúc thuận tiện nhất nói hết sự thực cho thầy Bẩy Ly nghe, vì dù sao cũng không thể qua mặt ông ta được nữa rồi. Tuy nhiên, nàng nghĩ nếu không nói chuyện mình đem ông ta tới nhà Lý có ý hại ông, làm sao ông ấy biết được. Nghĩ vậy nên nàng thỏ thẻ nói hết ý đồ của Liên cho ông ta nghe. Dĩ nhiên là nàng dấu bặt chuyện dùng mỹ nhân kế hại ông rồi. 

Nghe xong, thầy Bẩy Ly tá hoả. Mặt ông xanh lại như tầu lá Ông run run bảo Đào:
Thầy phải cám ơn con đã thực tình nói hết vụ này cho thầy nghe. Quả thực không ngờ mấy con quỉ cái ấy lợi hại như vậy. May mà lúc nãy con không khai hết câu chuyện này trước mặt mọi người, nếu không chính thầy cũng mang họa về cái vụ trục bào thai của con Hương ra luyện Thiên Linh Cái nữa. Bây giờ, dù muốn hay không, con cũng phải giúp thầy giết chết hai con yêu tinh này thì thầy trò mình mới có đất sống, chứ không phải chơi.
Đào cũng run run nói: 
- Nhưng thầy ơi, con sợ tụi chúng nó lắm. Nếu chúng biết con phản chúng, thế nào chúng nó cũng: giết con.
Thầy Bẩy Ly ghì chặt Đào trong lòng như để san sẻ lòng can đảm cho nàng. 
- Con đừng sợ, thầy đã cố cách. Chúng nó sẽ không thế nào biết được con phản chúng đâu. 
- Con phải làm sao?
- Chúng mình tương kế tựu kế thôi. 
- Kế như thế nào hả thầy?
- Bây giờ con vẫn cứ trả vờ như nghe lời chúng nó tới đây để dụ dỗ thằng Tấn cho chúng nó tin con. Đồng thời thầy cho con luyện một chữ bùa, cứ mỗi khi gặp chúng là con tưởng tới chữ bùa đó và nhìn ngay vô chính giữa hai con mắt nó. Chỉ cần chín lần là thầy ở đây lập trận giết nó dễ như trở bàn tay mà tụi nó không biết con hại chúng nó.
Đào sợ hãi hỏi:
- Nhưng con học chữ bùa đó chúng nó có biết không?
Nếu luyện ban đêm thì chúng nó biết, còn mình làm ban ngày là lúc dương khí bao trùm trời đất, ma quỉ không sao hay được.
- Nhưng khi con gặp chúng nó vào ban đêm, tưởng chữ bùa đó nhìn chúng thì lộ rồi còn gì.
- Nếu con vẽ ra giấy hoặc điểm bằng tay thì chúng biết ngay. Nhưng con chỉ tưởng trong trí thôi thì chúng không thế nào đọc được tư tưởng mình. Cũng vì vậy mà mình cần tới chín lần. Nếu thầy vẽ ra giấy đưa con dán vô lưng chúng thì đã xong ngay rồi. 

Nghe thầy Bẩy Ly giải thích, Đào mừng rỡ ôm cứng lấy thầy hôn tới tấp lên mặt mũi ông ta. Tay thầy Bẩy Ly cũng đã luồn vô trong quần nàng tựbao giờ. Bàn tay ông run rẩy trong đũng quần làm nàng khao khát hơn nữa. Bỗng Đào nghĩ ra một chuyện; tại sao không nhân cơ hội này bắt thầy Bẩy Ly thâu nàng làm đệ tử để học hết phép thuật của ông ta có phải là một công đôi ba chuyện hay không. Nhất là sự liên hệ về tình dục của nàng với ông như vậy rồi làm sao ông từ chối được.
Nàng thỏ thé bên tai ông. 
- Thầy ơi. con không muốn học một chữ bùa đó đâu. Nghe Đào nói, thầy Bẩy Ly giật mình hỏi lớn: 
- Tại sao vậy? 
Đào biết nàng nói ẫm ờ làm ông ta hiểu lầm nên nói ngay:
- Con không muốn học một chữ bùa đâu, con muốn học thực nhiều cơ.
Thầy Bẩy Ly vụtcười ha hả, có vẻ sảng khoái lắm. Ông nâng nặt nàng lên hôm mạnh vô miệng nàng. Đào cố cong người lên ép sát vô thân thể ông hơn nữa. Một lúc sau, Đào nhè nhẹ đẩy ông ra hói nhỏ. 
- Có chịu không?
Thầy Bẩy Cơ hăng hái, nói:
- Nhất định, nhất định rồi cưng ơi.
Đào ỏn ên, nói:
- Có chắc không đó?
- Tại sao lại không cơ chứ. Thầy Hai Cơvừa thu thằng Tấn làm đệ tử. Như con đã biết; ta đã phải mất cả một con Hắc Xà cho con Hương để đổi lấy cái bào thai của nó mà luyện Thiên Linh Cái. Sự thực thì cái bào thai đó đâu có đáng giá bằng con Hắc Xà của ta cơ chứ. Đó chỉ là ta muốn lén thâu con Hương làm đệ tử thôi, như vậy tai mắt mình mới có được ở khắp mọi nơi chứ. Bây giờ con lại chịu làm đệ tử ta nữa rồi, lo gì đất Sài gòn này lọt vô tay ai được. Lúc ấy thả cửa chúng ta làm ăn. Đào mừng rỡ, nàng không ngờ mộng ước lại đạt thành dễ dàng nhưvậy. Vừa định nói lời cám ơn thì thầy Bẩy Ly đã nói tiếp:
- Bây giờ như thế này, hàng ngày con cứ tới đây dụ thằng Tấn đi chơi nhưdựđịnhcủa mấy con quỉcái đó. Đồng thời mỗi ngày ta luyện cho con một chút về bùa ngải. Nhưng tuyệt đối không cho ai hay gì về chuyện hai con quỉ cái này cả, cứ nói là thỉnh thoảng có người tới trong giấc mộng làm tình với con. Nhưthếdù trong người con có thoát ra yêu khí thì thầy Hai Cơ cũng chỉ tưởng loài yêu chồn, yêu cáo nào về phá phách tầm thường nhưvẫn gặp đó thôi. Ta cũng sẽ nói thực với thầy Hai Cơ là dạy con tưởng chữ bùa để ếm vô chúng mà thâu phục chúng nó. Chắc chắn thầy Hai Cơ sẽ không để ý nữa đâu... Hình như có người đang tới, thôi cứ như vậy mà thi hành nghe. 

Nói xong, thầy Bẩy Ly buông Đào, ra mở cửa. Thầy Hai Cơ và Tấn cũng vừa tới cửa am. Thầy Bẩy Ly nói:
- Tưởng chuyện gì, ai ngờ chỉ có con yêu chó quấy nhiễu trong khi cô ta ngủ thôi mà. Con sẽ chỉ cho cô Đào luyện chữ bùa, thủng thẳng cô ấy ếm vô mình nó, rồi mình bắt y về giữ nhà lấy phước. 
Thầy Hai Cơ cười khà khà, nói với Đào: 
- Chỉ có thế thôi mà cũng làm cô kinh hoảng phải không. Chuyện này nhỏ thôi, cứ để thầy Bẩy Ly lo cho. 
Đào nhớ lời thầy Bẩy Ly dặn về vụ tương kếtựu kếnên nhìn Tấn nói:
- Anh Tấn giúp em vụ này được không?
Tấn nhìn Đào hỏi: 
- Chị cần chuyện chi? 
Anh chở em lên cầu xa lộ coi miếng đất. Em đi một mình sợ lắm. 
- Bộ chị tính mua đất cất nhà à?
Đào gật đầu.
- Dạ, em có con bạn có miếng đất ngay dưới chân cầu Xa lộ Biên Hoà. Y thua cá ngựa nên tính bán rẻ, mình nhân cơ hội này mua kiếm lời. Anh đi với em nhé. ..
Tấn vô tình bằng lòng ngay, chàng nói: 
- Được chứ sao không, từ ngày mẹ tôi mất tới giờ, cứ luẩn quẩn trong nhà hoài. Hôm nay nhân cơ hội này ra ngoài một chút cho khuây khoả cũng tốt. Bộ~chị có hẹn người bạn ở đó sao. 
- Dạ không, cô ta đưa chìa khoá nhà cho em. ở đó chỉ có một căn nhà nhỏ bỏ không giữa bãi mía; cô ấy thấy đất bỏ trống nên cho người ta trồng chút đỉnh kiếm tiền thôi. 
- Vậy chúng mình đi liền bây giờ hả? 
Đào vui vẻ.
- Dạ... dạ cám ơn anh. 
Tấn chở Đào vòng xuống Thị Nghè, qua ngã tư Hàng Xanh quẹo ra xa lộ. Gió ở đây thực mát, chàng hít mạnh làn không khí trong lành mà cảm thấy tâm hồn sảng khoái vô cùng. Đi tới cầu Xa Lộ Biên Hoà, Tấn hỏi Đào: 
- Chỉ đường cho anh đi, miếng đất ấy ở đâu.
Đào cười khúc khích.
- Bây giờ không dám dấu anh. Em định mua một vườn cao su ở quá quân trường Võ Bị Thủ Đức lận, lúc nãy nói thực sợ anh không chịu đi. 
Tấn cười hì hì, trách yêu.

Thiệt ớnh cái bà này, nếu tôi không lo đổ đầy bình xăng là có chầu nằm đường rồi.
Đào ép sát bộ ngực vô sau lưng Tấn, chồm tới trước cắn nhẹ vô cổ chàng, n lợm nói: 
- Bất quá em ngủ với anh trên xa lộ là cùng chứ gì. 
Tấn cười sằng sặc:
- Em biết bây giờ là thời kỳ thiết quân luật. Lính đi tuần thấy hai đứa lui khui bên bờ ruộng họ bắn nát đầu chứ. Đào chỉ tay về ruộng mía phía trong, nói:
- Thì em đưa anh vô ruộng mía kia kìa, có ai nhìn thấy tụi mình đâu mà sợ. Nhưvậy lại càng kín đáo nữa, ban ngày cũng không ai thấy chứ đừng nói ban đêm.
Những cố tình kích thíchcủa Đào đã làmcho Tấn không thế nào chịu nổi nữa. Chàng thấy xa lộ vắng hoe, không có chiếc xe nào lên xuống nên vòng một tay ra sau. Tự nhiên chàng thèm nói tục:
- Em mà đưa anh vô đó đêm nay thì anh sẽ trói em lại căng ra giữa trời cho muỗi nó đốt. 
- Em mặc nhiều quần áo đâu có sợ.
- Anh phải lột hết quần áo em ra chứ.
Đào nhây nhúa, nói: 
- Nếu vậy em cũng lột hết quần áo anh ra.
Vừa nói nàng vừa rà bàn tay đang ôm trên bụng Tấn xuống dưới. Tấn hơi co người lại, tay lái chàng chệnh choạng nên la lên:
- Coi chừng em làm anh nóng người lên té bò càng cả hai đứa bây giờ. 
Đào lại cười khúc khích.
- Chứ không phải anh cứng ngắc rồi à. Tới đó rồi anh biết em. 
Tấn trả đũa: 
- Chưa biết đứa nào biết đứa nào đâu. 
Đào cười ha hả, bảo Tấn:
- Tới rồi, anh đi chầm chậm lại quẹo vô phía này đi.

Tấn giảm tốc độ, cho xe chạy chầm chậm vô con đường đất đỏ chạy dài theo những hàng cây cao su xanh um. Chỉ vài phút sau Đào lại chỉ cho chàng nột căn nhà gỗ cũ kỹ phía trong, nói:
- Anh tới căn nhà đó đi, chúng mình để xe đó rồi đi một vòng coi cái vườn này có đáng giá không.
Có ai ở đó không em?
- Không, căn nhà đó bỏ trống.
Tấn ngạc nhiên hỏi: 
- Tại sao người ta cất nhà lại bỏ trống uổng quá vậy?
- Không phải không có chỗ dùng đâu anh. Căn nhà này cất lên để cho công nhân có chỗ nghỉ trưa và ăn uống khi làm việc thôi. Hết giờ họ lại về chứ không có ai ở đó. 

Xe cũng vừa tới mái hiên, Tấn dừng xe lại theo Đào vô căn nhà trống trơn. Chỉ có một cái giường lớn làm bằng mấy tấm ván ép đóng sơ sài trên mấy con ngựa gỗ kê bên dưới. Phía trên không có mùngmềnchănchiếu gì cả, nhưng có lẽ nhiều người đã nằm trên tấm ván này nên nó láng lưỡng. Tấn hỏi:
- Sao giờ này không có ai?
- À, giờ này công nhânvề hếtrồi. Mặttrời cũng xuống khỏi ngọn cây rồi còn gì. Tới sáng mai mới trở lại. 
Tấn dục:
- Nếu vậy chúng mình cũng đi coi mau mau lên không có trời tối roi.
Đào bỏ chiếc bóp xuống giường, bất thình nnh quay lại ôm lấy Tấn, cười khúc khích thực dâm đãng.
- Anh tưởng em cho anh về liền bây giờ hả. Trên xa lộ anh làm cho em nóng ran cả mình mẩy có biết không, bây giờ phải bắt đền đi. Anh trói em căng ra như lúc nãy nói đi, chúng mình ngủ ở đây tối nay đó. 
Tấn cũng ôm lấy Đào, cười hì hì: 
- Trói thì trói chứ sợ gì. 
Chàng chưa nói xong đã bị Đàokéo xuống giường, quần áocủa cả hai người bậttungra, rơi tơi tả xuống chân giường. Đào rít lên ngay từ phút đầu, nhưng chỉ một phút sau nàng nhổm dậy bảo Tấn:
- Chúng mình ra ngoài gốc cây cao su nhé anh. 

Tấn chưạ kịp trả lời, Đào đã xô chàng ra, nhẩy tới góc nhà, cúi xuống nhặt manh chiếu ai để đó, rồi chạy thực nhanh ra ngoài vườn cao su. Tấn nhìn thấy thân thể trắng muốt, no tròn của Đào và nhất là bộ ngực vĩ đại nhẩy tưng tưng theo những bước chân của nàng, chàng không chịu nổi nữa rượt theo ngay...

Bóng tối đã chẩy dài từ những gốc cây lan ra khắp nơi trong vườn cao su. Đào và Tấn vẫn ôm nhau quần thảo như quên hết thời gian trôi qua thực mau. Không biết bao nhiêu lần thay nhau, kẻ nằm trên người nằn dưới giữa khung trời thiên nhiên đầy tiếng chim chóc nên thơ này. 

Lúc bóng tối lan tràn ngập lối thì Nhung và Liên ở trong buồng đang phóng tầm mắt nhìn cảnh cụp lạc giữa Tấn và Đào một chách thích thú. Liên bảo Nhung: .
- Mày coi, chúng nó làm ăn nhưthế kia, tao bảo đảm chỉ nội tối nay con Đào phải có bầu với nó thôi. Không ngờ cha thằng Tấn luyện được phép giúp nó khỏe tđi như vậy.
Nhung cười hì hì:
- Chẳng cần phải có phép thần thông gì, thằng Tấn bản thân của nó đã như thế rồi. Hồi tao còn bồ với nó, khi nó đè được tao ra rồi, có khác gì bây giờ đâu.
- Mày nhìn cái mặt con Đào kìa, mắt nó nhắm nghiền, miệng há ra rên n, có lẽ y chịu không nổi với thằng quỉ này đâu Thân thể nó cong cớn vặn vẹo dữ quá. Hai tay y còn bấu chặt lấy mình mẩy thằng Tấn nhưmuốn xé thằng nhỏ ra từng mảnh vậy đó. Tao nghĩ dù cho hôm nay không phải là ngày rụng trứng của nó, với sự kích thích này thế nào tnlng cũng rụng thôi, làm gì mà không có bầu được chứ. 

Nói xong Liên cười ha hả đắc ý, nàng dơhai tay lên trời như chiến thắng đã đạt được. Bộ ngực no tròn cong lên nở trộ dưới làn áo nỏng. Nhung cũng chồm lên, nàng luồn cả hai tay vô mình Liên, nâng bộ ngực ngút ngàn và vục mặt vô đó Hai nàng con gái cuốn lấy nhau như xay bột. Gió lạnh thoát ra từ hai thân thể xoáy tròn trong căn phòng, rít lên những âm thanh thực ghê rợn.
Bỗng Liên bảo Nhung: 
- Bây giờ đã đến lúc chúng mình dắt con Tú Trinh vô ma giới rồi. Tao thấy cái bầu của nó với thằng Tấn cũng đã lớn bộn rồi đó mày.
Liên vui mừng cười ha ha.
- Chúng ta đi thôi chứ còn chần chờ gì nữa. Ma giới lại có thêm người rồi ha ha ha...

Hơn tháng sau ngày Đào ngủ với Tấn tại vườn cao su Biên Hòa, Đào đã đi thử máu và biết chẩc là nàng đã có bầu với Tấn. Nàng vội vàng tới nhà chàng ngay. Đồng thời trong thời gian này, Đào đã ếm được chữ bùa của thầy Bẩy Ly dạy nàng vô không những Liên và Nhung mà cả Tú Trinh nữa. Vì sau khi Tú Trinh bị Nhung và Liên dẫn dụ vô ma giới thì nàng đã trốn nhà đến ở chung với Liên và Nhung rồi. 

Còn thầy Hai Cơ sau khi lo chu toàn cho Tấn, ông vội vã lên đường trở về hang động ở Thất Sơn tu hành ngay. Vì ông biết rằng; với tài sức của Tấn bây giờ, những loài yêu cỏ chung quanh đó chẳng làm gì được chàng nữa. Vả lại, ông còn bẩy đệ tử đã được xuất sư cũng vào hàng khá ở gần vùng Tấn cưngụ. Nếu xảy ra chuyện gì, các sư huynh đệ giúp đỡ lẫn nhau nên ông mới yên tâm trở về Thất Sơn tiếp tục tu hành. Ông cũng đã ưnh, nếu hai con ma nữ lúc trước trở lại một mình Tấn cũng thừa sức giết chúng nó rồi. Bây giờ là lúc ông phải trở về tiếp tục tu hành để chờ ngày theo chân các vị Phật Tổ.

Còn sáng nay khi Đào tới nhà Tấn báo tin cho chàng biết kết quả của bác sĩ là nàng có con với chàng thì Tấn rất mừng rỡ. Chàng công bốluôn với mọi người là sẽ làm đám cưới với Đào ngay và Đào cũng hứa với Tấn là nàng bỗ rơi ông Sáu liền khi ông ta về kỳ này. Đào không còn tiếc rẻ gì ông già này nữa vì thực sự bây giờ nàng đã có cả bạc triệu trong tay do Liên và Nhung cho.

Thầy Bẩy Ly cũng được Đào cho biết riêng là đã ếm đủ chín lần chữ bùa vô Liên, Nhung và Tú Trinh nữa. Ông vui mừng sai Tấn lập trận ngay đêm nay để quyết giết hết những con yêu nữ đã biết quá nhiêu về ông. Đúng nửa đêm, bàn thờ đã được thiết lập xong. Từ hồi sáng, thầy Bẩy Ly đã cốtình giữ Đào ở lại nhà Tấn vì ông biết rằng để nàng đi tối nay là tụi yêu nữ kia sẽ làm thịt nàng liền.

Lúc ấy ông kêu Đào và Tấn vô am nói hết mọi việc cho Tấn nghe, vì mọi chuyện không còn gì phải giấu giếm gì nữa. Duy chỉ có một điều, ông nói bớt đi số thai nhi cha Tấn có thể hổ trợ chàng trong việc làm tình với phụ nữ: Thay vì bốn ông nói có ba thôi, vì ông đã bảo Đào dấu nhẹm chuyện ông trục thai nhi của Hương để luyện Thiên Linh Cái. Tấn nghe xong cũng bán tín bán nghi vì chàng không tin tưởng ở thầy Bẩy Ly bao nhiêu.

Đúng nửa đêm. Trước bàn thờ hương trầm nghi ngút. Thầy Bẩy Ly để Đào trần truồng nằm ngửa trước mặt: Ông đã bảo Tấn ngồi áng ngữ trước am. Phía trong chỉ có mình ông và Đào. Lúc thầy Bẩy Ly làm phép thì cả Liên, Nhung là Tú Trinh cùng nóng như lửa đốt vì các nàng cũng vừa biết Đào đã có bầu, nhưng không ai tới gần Đào được, vì chẳng những có thầy Bẩy Ly mà còn Tấn luôn theo sát bên mình Đào. Cả ba chỉ chờ Đào ra khỏi nhà Tấn là hốt hồn nàng liền. Tới khi thấy Đào cởi bỏ quần áo nằm giữa trận pháp của thầy Bẩy Ly thì hết hồn, nhưng cũng chưa biết chuyện gì sẽ xẩy ra. Tất cả đã định bàn tính liều một phen, xông vô cướp người, nhưng lại thấy Tấn cởi trần ngồi ngay trước am với chữbùa sáng ngời trên ngực, nên chỉ dám núp trên cây si sau nhà nhìn xuống.

Lúc ấy, sau khi thầy Bẩy Ly đọc kinh kệ một hồi, làm phép và ếm bùa vô một ly nước lạnh. Đưa cho Đào rồi nói:
- Con hớp một ngụm thực lớn, khi nghe thầy hô phun thì con ráng lấy hết sức phun hết ngụm nước trong miệng lên trời. Nhớ là phun cho hết và càng mạnh càng tốt, hãy nhắm mắt lại và mặc kệ cho nước rớt xuống mặt cũng không sao. 

Nói xong, thầy Bẩy Ly bắt ấn niệm chú, đợi cho Đào ngậm nước trong miệng, thầy thét lên thực lớn: 
- Phun ?
Đào nín thở, phun mạnh ngụm nước trong miệng lên không. Ngay lúc ấy, thầy Bẩy Ly dùng hai ngón tay trỏ và giữa, duỗi thẳng làm kiếm, chặt ngang luồng nước vừa phun lên trong miệng Đào đứt làm hai đoạn. 

Ngoài sân, có tiếng thét nghe rợn người. Tự nhiên trời đang quang đãng lại nổi lên một tràng sấm động vang ầm, kéo dài ra mãi tận chân trời. Tấn đang ngồi tọa thiền trấn trước am, giật nảy mình vì nhìn thấy có ba thân thể thiếu nữ từ trên ngọn cây si lao xuống nằmtrợn mắtdẫy đành đạch, cả ba cùng trần truồng. Chàng nhìn rõ hai cô trong số ba người đó có bầu. Tấn hoảng hết tiến lại gần và tá hoả nhận ra cả ba người là ai. Một nàng có chiếc bầu thực lớnnhìn Tấn thảmnão thì thào, giọng nàng vi vu như từ cõi xa xăm vọng về: 
- Anh Tấn ơi, ngàn đời em vẫn yêu anh. Âu cũng là số trời không ai cãi được. Giòng họ anh chỉ có thể có một đứa con thôi... Muốn thêm cũng không được... mà... muốn... bớt... cũng... cũng... cũng... không xong...

Lúc ấy thầy Bẩy Ly và Đào cũng đã chạy ra. Ba cái xác chết từ từ chảy thành nước biến vào lòng đất làm Tấn ngơ ngác như người mất hồn. Bây giờ thì chàng đã hiểu rồi.

Đứa con duy nhất của giòng họ chàng đang nằmtrong bụng Đào Tấn ôm lấy Đào, nước mắt trào ra ướt đẫm khuôn mặt. Bỗng chàng nhớ tới Hương, vội vàng chạy vô nhà tìm kiếm nhưng không thấy nàng đâu, Tấn kêu lớn: 
- Hương... Hương... Hương ơi... 
Thầy Bẩy Ly vội chạy lại giở nắp giếng sau nhà, nhưng con Hắc Xà cũng đã biến mất. Thầy nói nho nhỏ:
- Ý trời đúng là ý trời! Hết

---------------- Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 ----------------

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon