Loading...

Truyện 18+ Mẹ và con

Loading...
Truyện 18+ Mẹ và con

Năm nay tôi được 16 tuổi. Tôi là một đứa con trai bịnh hoạn, trí óc tôi không được bình thừơng . Có những lúc tôi rất tỉnh táo như bây giờ, tôi có thể suy nghĩ như một người bình thường, tôi có thể nhớ lại được tất cả mọi chuyện trong quá khứ, nhưng chuyện xảy ra từ rất lâu, thật lâu về trước, rành rẽ từng chi tiết, nhưng bất chợt trí óc tôi bỗng biến mất.

Mẹ tôi nói lúc đó tôi không còn biết gì cả, như một người mất hồn. Tôi đi ra đi vào trên tầng lầu thứ ba cuả căn nhà. Trí óc tôi hoàn toàn trống rỗng ...

Tôi phải kể lại chuyện này, tôi phải viết lại những gì đã xảy ra trong cuộc đời tôi. Tôi không muốn viết lại như một hồi ký. Tôi đâu có gì để viết lại đâu, nhưng tôi chỉ sợ nếu tôi không ghi lại những gì mà tôi còn nhớ được bây giờ thì đến một lúc nào đó, tôi sẽ không còn nhớ được gì hết và tôi sẽ không còn biết mình là ai nếu không có những dòng chữ này để nhắc nhở đến thân phận của tôi. Tôi sẽ viết những dòng chữ này rất chậm rãi, rất từ từ...khi nào trí óc tôi có thể suy nghĩ một cách bình thường như bây giờ, tôi sẽ cố nhớ lại những kỷ niệm từ trước dến nay và ghi lại thật trung thự�c, không để cho ai đọc cả, mà chỉ cho chính tôi, chỉ một mình tôi thôi.

Tôi là một đứa trẻ bình thường được sinh ra trong 1 gia đình trung lưu. Tôi đã có được đầy đủ những gì mà một đứa trẻ trong xã hội này mong muốn : gia đình êm ấm, ba mẹ tôi rất thương yêu nhau và tôi đã được cưng chiều, tôi đã có những món đồ chơi đắt tiền, hiếm hoi mà những đứa bạn phải thèm thuồng...tôi đã mặc những quần áo hiệu đắt tiền mà rất ít những đúa bạn trong lớp đã có, tôi đã được gởi đến những trường học

tốt nhất từ khi bắt đầu học mẫu giáo. Nói tóm lại hơi kiểu cách và cải lương một chút, có thể nói rằng : tôi được sinh ra đời dưới một ngôi sao sáng, trong sự� ước muốn của tất cả mọi người và trong một hoàn cảnh kinh tế rất tốt của gia đình tôi mặc dù tình trạng chung của đất nước Việt Nam không được khả quan lắm, nếu không nói là nghèo khổ trong thời gian giữa những năm 1980, thời điểm mà tôi đã được sinh ra. Ba tôi đã có những công việc làm ăn rất thuận lợi và đã mua được căn nhà hiện thời, căn nhà 3 tầng lầu trong một khu rất yên tĩnh trong khu vự�c hồ tắm Chi Lăng thuộc quận Tân Bình. Và cũng để ngừa trước những rủi ro có thể xảy đến trong những cuộc làm ăn của ba tôi, chuyện này co thể xảy ra bất cứ lúc nào trong nền kinh tế không ổn định cua xã hội Việt Nam lúc đó, ba tôi đã để cho bà ngoại tôi đứng tên căn nhà. Một số ngoại tệ cũng đúng tên bà tôi trong một trương mục tại một ngân hàng ngoại quốc, tôi không biết la bao nhiêu, nhưng đủ để cho gia đình chúng tôi tiếp tục sống một cách ung dung như khi ba tôi còn sống. Người ta đã giết ba tôi 6 năm trước, lúc đó tôi được 10 tuổi. Những người làm ăn buôn bán chung với ba tôi đã thuê người giết ba tôi. Bà ngoại và mẹ tôi kể lại như vậy khi công việc làm ăn buôn bán bị trục trặc. Không ai nói rõ cho tôi biết chuyện này. Mọi người đều muốn dấu kín và muốn quên đi chuyện đã xảy ra, muốn câu chuyện đi vào quên lãng để bớt đi sự� suy nghĩ càng làm thêm đau khổ cho sự� mất mát quá lớn trong gia đình chúng tôi. Nhúng tôi vẫn tiếp tục cuộc sống cuả tầng lớp người có tiền trong xã hội, tiền gởi về đều đều từ ngân hàng ngoại quốc để mẹ tôi có thể nuôi tôi ăn học thành tài và để mẹ tôi có thể sống nhàn hạ suốt cuộc đời của bà mà không phải làm lụng gì cả.

Tôi là một đứa trẻ kháu khỉnh, khỏe mạnh, sáng sủa. Trong lớp, tôi luôn đứng ở 5 hạng đầu, tôi có năng khiếu về văn và ngoại ngữ. Trong suốt những năm ở tiểu học và những năm đầu của trung học và ngay cả sau biến cố ba tôi chết, tôi vẫn là một đứa trẻ khoẻ mạnh và sự� thay đổI, mất mát lớn lao đó không làm cho tôi bị ảnh hưởng quá nhiều đến tinh thần. Bắt đầu từ năm 13 tuổi, có sự� thay đổi lần lần trong tôi. Trí nhớ của tôi bị giảm đi từ từ...thứ hạng trong lớp của tôi xuống đến gần cuối chỉ trong vòng 1 năm. Thể chất tôi vẫn bình thường, nhưng tôi hay quên và lần lần đưa đến trạng thái như bây giờ, rất ít khi tôi được tỉnh táo để ngồi suy nghĩ và viết được như thế này, mẹ tôi bảo tôi không biết tôi là ai và hành đông như một người mơ ngủ, không có thần. Tôi cũng không biết là mình như thế nào nữa. Trong vòng mấy năm trời, tôi đi hết bác sĩ này đến bác sĩ khác, hết nhà thương này đến nhà thương khác đến nỗi chuyện đi đến nhà thương khám bệnh đối với tôi coi như công việc hàng ngày. Tôi quen với những câu hỏi mà bác sĩ đã đặt ra cho tôi, tôi quen với những cái máy scan não to lớn, cồng kềnh rất mới mẻ mà chỉ ở nhà thương dành riêng cho người ngoại quốc mới có. Tôi quen với những sợi dây điện xanh đỏ chi chít gắn vào đầu tôi đưa vào 1 cái máy để hiện lên nhũng làn sóng trên màn ảnh. Tôi quen với những viên thuốc đủ màu, vừa nhỏ vừa lớn lộn xộn mà tôi bắt buộc phải uống một ngày mấy lần, cả chục viên, một cách đều đặn. Mẹ tôi bảo con chịu khó uống thuốc một thời gian sẽ hết, con chỉ bị suy nhược thần kinh thôi. Tôi chỉ biết thế và chẳng nghĩ đến điều gì khác, mà dù có muốn suy nghĩ đi nữa tôi cũng chẳng biết phải suy nghĩ gi cả, tôi đã nói là đầu óc tôi bây giờ ít khi được tỉnh táo lâu để có thể suy nghĩ trọn vẹn một chuyện gì, đang suy nghĩ là bị cắt đứt.. như vậy đó.

Tôi đã kể cho bác sĩ nhiều lần, với sự� khuyến khích của mẹ tôi là phải làm sao có thể kể từng chi tiết những sự� việc mà người ta nghĩ có anh hưởng đến đầu óc của tôi. Tất cả mọi chuyện tôi thấy không có gì là đáng kể lại ở đây, trừ mọt việc, tôi nghĩ là có ảnh hưởng mạnh đến trí óc và căn bịnh của tôị Để tôi ghi biến cố này lại ở đây một cách vắn tắt, vì cũng không có gì nhiều để mà viết về chuyện này cả.

Năm tôi 6 tuổi, tôi có mấy đứa bạn con của người bạn thân của ba mẹ tôị. Chúng tôi thường hay sang chơi nhà nhau vi ba mẹ tôi mời bạn sang nhà ăn uống hay ngược lại. Người lớn nói chuyện với nhau và trẻ con chúng tôi kiếm chỗ chơi với nhau. Ba đứa một đứa con gái 7 tuổi và đứa con trai 5 tuổi con của người bạn ba mẹ tôi. Nữa đó, chúng tôi chơi cất nhà, lôi tất cả mùng mền chăn gối trong phòng ngủ đem vô phòng học của tôi để cất nhà. Cất xong mấy đứa chui vô nhà nói chuyên với nhau trong nhà mới. Thằng con trai nằm lăn ra ngủ. Đứa con gái và tôi nói chuyện với nhau một lát rồi con nhỏ rủ tôi chơi trò vợ chồng.. Con nhỏ nói tôi hai đứa cởi hết quần áo và kêu tôi nằm trên người nó, giống như ba má nó làm như vậy đó. Tôi cũng leo lên nằm trên người nó, một cảm giác la lạ thích thích rất mới mẻ. Con nhỏ cầm chim tôi đặt lên chim nó rồi hai đứa nằm yên như vậy một lúc lâu đến khi chán rồi mới mặc quần áo lại. Sự� kiện này đi qua, sau đó tôi chỉ lâu lâu mới nhớ lại với 1 cảm giác nhớ nhớ. Nhịp độ nhớ lại chuyện này càng ngày càng tăng lên khi tôi lớn lên. Từ năm 10 tuổi câu chuyện trở lại với tôi thường xuyên hơn, với những bứt rứt, thèm muốn, tiếc rẻ vì lúc đó tôi đã được biết qua bạn bè những câu chuyện nhảm nhí về tình dục là cái gì rồi. Tôi nằm mơ thấy mình nằm trên người con nhỏ và đến năm 12 tuổi, tôi bắt đầu mộng tinh. Khi tôi bắt đầu bi bịnh thì tôi không còn nhớ nhiều đến chuyện khác nữa, nhưng chỉ có chuyện này, chuyện tôi nằm trên người con nhỏ lúc nào cũng lẩn quẩn trong đầu tôi, lúc nào ý muốn làm tình, ý muốn về dục vọng cũng thôi thúc đòi hỏi tôi. Tôi không biết khi trí nhớ của tôi bị mất mát khá nhiều như những ngày gần đây, lúc tỉnh táo tôi vẫn nghĩ đến chuyện đó, nhưng khi tôi đang ở trọng trạng thái vô thức, không biết là như thế nào nữa.

Bây giờ thì tôi vẫn luẩn quẩn trên lầu 3 của căn nhà, vẫn mỗi ngày uống cả chục viên thuốc và vẫn viết được chừng nào hay chút đó khi đầu óc tôi tỉnh táo.

Tôi là mẹ cuả đứa con trai duy nhất của vợ chồng tôi. Tôi đã đọc được những dòng chữ con tôi viết để trong ngăn kéo bàn học của nó. Tôi đã khóc hết nước mắt về sự� hẩm hiu của con tôi. Những gì con tôi viết chỉ la một phần sự� thưc về căn bệnh của nó thôi. Tôi đã dấu không cho nó biết về tình trạng thự�c sự� bệnh của nó. Sau cả gần 2 năm khám bịnh và định bịnh. Bằng tất cả những phương tiện tối tân nhất mà y học có thể có được và dĩ nhiên là tốn nhiều tiền mà chồng tôi để lại, các bác sĩ chuyên môn về não bộ và thần kinh đã tìm ra sự� tắc nghẽn của mạch máu đưa lên não của nó, máu chỉ được đưa lên những phần của não bộ điều khiển những hoạt động thông thường nhưng bi tắc nghẽn ở phần điều khiển trí nhớ. Một căn bịnh rất hiếm, tên khoa học dài lòng thòng tôi không thể nào nhớ nổi ! Mạch máu càng ngày càng bi teo nhỏ lại và chỉ trong vòng hơn 2 năm trời, con trai tôi đã mất gần hết trí nhớ của nó. Bác sĩ đã tiên đoán là con tôi chỉ còn sống được trong vòng một thời gian ngắn nữa, tối đa là 6 tháng mà thôi khi mạch máu bị teo lại hết và máu không còn truyền được lên đầu nữa. Tôi đã van nài năn nỉ họ cứu dùm con tôi, tôi có đủ tiền để chi phí cho 1 cuộc giải phẩu thông mạch máu não, nhưng họ nói không thể làm được, y học ngày nay vẫn phải bó tay với chứng bịnh ngặt nghèo của con tôi. Tôi đã đi cầu khẩn van vái khắp nơi rồi tìm kiếm hy vọng ở đông y. Tôi đã tìm được một thày Tàu rất giỏi, sau khi chẩn mạch cho con tôi, ông thầy đã nói con tôi bị chứng kinh mạch ở não không được điều hòa và trong người quá nhiều dương khí, cần phải bổ sung âm khí. Tôi đã liên lạc với tất cả viện nghiên cứu đông y của Trung Quốc để cho con tôi được cơ hội trị liệu, giải pháp cuối cùng khi y khoa tây phương đã chịu bó tay.

Tuần sau tôi sẽ sang Trung quốc, đến Bắc Kinh để làm mọi thủ tục để họ chấp thuận chữa trị cho con tôi tại viện đông y nổi tiếng nhất ở đó.

Bây giờ tôi sẽ nói về tôi một chút và rồi đến những diễn biến thật đau lòng về chứng bịnh của con tôi.



Tôi là con gái duy nhất cua một gia đình co quyền thế, nổi tiếng ở Sài gòn trước năm 75. Tôi học trường Pháp, có tài xế lái xe đi học hàng ngày. Rồi ngày giải phóng, một cuộc đổi đời lớn lao cho gia đình tôi. Từ một tầng lớp cao về danh vọng và vật chất của xã hội, gia đình tôi đã bị sa sút một cách trầm trọng va đến năm 18 tuổI, tôi đã phải lấy chồng, lấy một người chồng lớn hơn tôi đến 15 tuổi nhưng giàu có để cứu vãn tình trang sa sút về kinh tế của gia đình. Tôi là một ngườI con gái đẹp, thừa hưởng di truyền của mẹ tôi ngày xưa đã mộ thời xuân sắc và cho đến bây giờ , sau khi chồng tôi chết, vẫn còn rất nhiều người đàn ông giàu có quyền thế tán tỉnh tôi. Tó thể tôi đã xiêu lòng đi thêm một bước nữa nếu con trai của toi không mang chứng bịnh ngặt nghèo. Nhưng tôi đã từ chối tất cả để được chăm sóc con tôi, cho đến khi nó không còn hiện hữu trên cõi đời này nữa.

Tôi đã làm thêm một lần cửa sắt trên từng lầu 3 của căn nhà để nó không lang thang đi lạc ở ngoài đường, khi trí óc của nó không còn nhận định được như một người bình thường nữa. Tôi đã mua máy monitor để nghe động tịnh từ lầu 3 để lỡ có chuyện gì xảy ra cho nó mà tôi đang ở dưới nhà có thể chạy lên kip thời để săn sóc nó.

Khi chứng bịnh của con tôi trở nên trầm trọng hơn, vào lúc các bác sĩ đã chịu bó tay và tiên đoán cháu khong còn sống lâu được nữa là vào lúc tôi phát hiện ra những hiện tượng kỳ lạ của cháu. Nó không phá phách hay la hét trong tình trạng vô thức, cháu chỉ nói lẩm bẩm một mình, đi ra đi vào trong mấy căn phòng của tầng lầu. Và đặc biệt cháu nghe lời của bất cứ người nào nói với cháu lúc đó. Ai cháu cũng xưng bằng con :
-Cho con uống nước..
-Con muốn ăn..

Thấy cháu đi qua đi lại nhiều qúa tôi bảo con ngồi xuống, cháu ngoan ngoãn nghe lời, nhưng chỉ được một lát rồi tiếp tục đi nữa.

Những câu nói lẩm bẩm càng ngày càng nghe rõ hơn, và một hôm tôi đã thật sửng sốt nghe cháu nói trong vô thức:
-Con muốn chơi..
-Con muốn đụ...
-Con muốn bú ***...
-Con muốn bú vú..

Cháu cứ nói lảm nhảm nhu vậy mãi tôi phải quát lớn lên cháu mới thôi, nhưng rồi một lúc sau, cháu lại lầm bầm trở lại những câu nói tục tĩu đó. Tôi lại càng phải cô lập cháu, khóa cửa tầng lầu kỹ hơn nữa, lỡ có ai nghe thấy thì kỳ lắm, ngay cả mẹ tôi, tôi cũng dấu, không cho bà biết những hiện tượng này, tôi chỉ để cho bà thăm cháu vào những lúc cháu tỉnh táo.

Sau đó không bao lâu, một hôm tôi thấy cháu vọc tay vào bên trong quần thủ dâm. Tôi ngượng chín người khi thấy cháu như thế, tôi lẳng lặng bỏ vào phòng mình, nằm khóc thật lâu, tội nghiệp con tôi !!!

Vào đúng thời gian đó, tôi gặp ông thầy Tàu và phục ông ta về tài chẩn bịnh : cháu có qúa nhiều dương khí, cần bổ sung âm khí !!! Âm khi là khí huyết của người đàn bà, nếu được cân bằng khí huyết, có thể con tôi sẽ sống lâu hơn, có thể con tôi sẽ khỏi bịnh, tôi cố tin, cố bám víu vào tất cả những hy vọng mong manh. Và tôi đã đi đến một quyết định, tôi sẽ phải làm mọi cách để cứu con tôi, dù cách nào đi nữa, lòng thương yêu của tôi với đứa con trai duy nhất vô bờ bến, tôi có thể chết thay để con tôi được sống ! huống hồ chuyện gì khác nữa..tôi đã quyết định bằng mọi giá, bằng mọi cách để cứu đứa con trai duy nhất của tôi, máu mủ của tôi..Sau nhiều ngày suy nghĩ , bằng nước mắt, bằng sự� thương yêu vô bờ bến của lòng me..

Buổi sáng hôm đó, sau khi đã dọn ăn sáng cho cháu, cháu vẫn trong tình trạng vô thức, nhưng vẫn ăn, vẫn uống như một cơ thể đòi hỏi, tôi lấy quần áo cho cháu và bảo cháu đi tắm như thường lệ. Tôi cũng vào phòng tắm riêng và làm vệ sinh như hàng ngày, nhưng kỹ hơn ngày thường. Nhìn vào gương, tôi vẫn thấy thân thể mình vẫn còn đẹp như ngày nào mặc dù đã 1 lần sinh nở và có hơn 10 năm chăn gối. Hai bầu vú tôi vẫn no tròn, săn cứng, hai núm vú vẫn nhỏ nhắn và đỏ hồng. Đặc biệt, thân thể tôi có một làn da thật trắng và mịn màng, tôi không cần son phấn mà môi vẫn đỏ tươI, má vẫn phơn phớt hồng. Nhìn xuống phía dưới, bụng tôi vẫn thon thả, eo vẫn còn nhỏ và cặp đùi rất thon. Ngày xưa đã có biết bao nhiêu anh chàng đã đi theo để được ngắm đôi chân tôi khi tôi mặc váy đầm thời đi học.

Tôi sấy lại mái tóc dài cho thật khô, rẽ ngôi giữa như từ bao giờ và khoác một áo đầm rộng mặc trong nhà màu xanh thật lợt.

Con tôi như thường lệ, đi qua đi lại trong những căn phòng trên lầu. Tôi vô phòng tắm dọn dẹp quần áo vứt bừa bãi trên nền phòng tắm và lau dọn lại cho sạch sẽ. Kể từ khi cháu bi bịnh, tôi đã không cho ai ngoài tôi làm công việc này, một mình tôi chăm sóc tầng lầu của cháu, sợ người làm đồn ra ngoài là cháu bị mất trí. Bên ngoài, cháu bắt đầu nói lảm nhảm những câu nói tục tĩu và khi tôi qua phòng cháu thì nó đang đứng nhìn ra cửa sổ, tay cháu đang thọc vào quần, tôi gọi cháu:
-Lâm con làm gì vậy, bỏ tay ra !
Cháu từ từ rút tay ra ngoài, mắt vẫn như nhìn vào cõi hư vô nào đó, miệng vẫn lảm nhảm nói:
-Con muốn chơi..
-Con muốn bú vú..
-Con muốn bú ***..

Tôi xót xa nhìn cháu, và tôi thự�c hành ý định của mình, tôi bảo cháu:
-Con đến đây..

Cháu vẫn ngoan ngoãn nghe lời tôi như bao giờ từ từ đến bên tôi. Tôi đang đứng tự�a người vào cái bàn nhỏ trong phòng, tôi từ từ cởi bỏ lớp áo rông trên người rơi xuống đất, tôi đứng trần truồng trước mặt cháu, cháu nhìn thân thể tôi không chớp mắt, miệng vẫn lẩm bẩm nói, tôi bảo cháu:
-Con không được nói nữa, lại đây với me..
Lúc đó lòng tôi không có một chút dục vọng, chỉ có tình mẫu tử bao la, tôi sẽ phải cứu con tôi, tôi phải cứu con tôi..

Cháu vẫn nhìn tôi chăm chăm, tôi nhắm mắt lại bảo cháu:
-Con sờ vú mẹ đi...

Bằng vô thức, cháu đưa hai tay lên đụng vao hai cái vú căng tròn của tôi, cháu bóp nhè nhẹ hai vú tôi, luồng hơi nóng từ bàn tay cháu truyền qua người tôi qua sự� tiếp xúc của hai bàn tay vào lớp vú tôi. Tôi vẫn nhắm thật chặt đôi mắt, tự� bảo với mình là tôi đang hy sinh cho con trai tôi, không hề vương một chút dục vọng nào cả, tôi thì thầm với vong linh của chồng tôi : Em chịu tội với anh, em đã phạm tôi với anh, xin anh tha thứ cho em, chỉ vì con, chỉ vì con thôi anh !!! Nhưng người tôi vẫn nóng lên, tay chân tôi lạnh ngắt, hơi thở tôi dồn dập. Tôi đã không đè nén được sự� khích động của sự� va chạm giữa hai người khác phái dù là con tôị Đã từ lâu, hơn 6 năm rồi , kể từ ngày chồng tôi chết, chưa có người nào đụng vào thân thể tôi. Tôi đứng dự�a vào bàn, nếu không có tôi đã ngã xõng xoài trên nền nhà. Hai tay cháu vẫn bóp hai vú tôi, càng mạnh hơn nữa, tôi nhăn mặt nói khẽ với cháu:
-Con bóp vú mẹ nhẹ thôi con, con làm mẹ đau..

Người tôi tê rần, buốt lên tận óc, tôi đứng đó run rẩy, con trai tôi đang sờ nắn hai bầu vú của mẹ, như ngày nào còn bé, tôi đã cho cháu bú hàng ngày. Tôi bảo cháu trong hơi thở dồn dập:
-Con bú vú mẹ đi, bú như hồi con còn nhỏ đó.

Tôi rùng minh khi làn môi ươn ướt của con tôi đụng vào đầu vú, một cảm giác đê mê lan khắp người, tôi từ từ mở mắt nhìn con tôi ngậm nguyên đầu vú đã săn cứng của tôi mút nhẹ nhàng, tay kia cháu vẫn bóp bầu vú tôi. Tôi nói như một người mất hồn, tiếng nói của tôi thật lạc lõng lúc bấy giờ:
-Mẹ cho con hết đó, tất cả thân xác này mẹ hy sinh hết cho con đó !

Con tôi bú say sưa, nước miếng của nó chảy ướt cả ngự�c tôi, tôi không còn đứng vững được nữa, chân tôi muốn khuỵu xuống, tôi đẩy cháu ra và đi lùi lai cái giường nệm tôi mới thay bọc nệm mới trắng toát cho cháu. Tôi nằm ngửa trên mặt nệm, con tôi theo chồm lên người, nó tham lam bú hết vú bên này rồi đến bên kia, tay cháu bắt đầu xoa dần xuống bụng tôi, vuốt dài theo mông tôi và đặt ngay vào *** tôi, tôi uốn người nhận cảm giác thật đê mê khi tay nó bắt đầu xoa *** tôi. Tôi tự� kềm chế sự� kích thích của mình, tự� bảo lòng : mình đang hy sinh cho con. Lời ông thày thuốc người Tàu vẫn còn bên tai tôi:
-Con bà quá nhiều dương khí nhưng thiếu âm khí !

Âm khí la những gì thuộc về người đàn bà, nằm trong bộ phận sinh dục của người đàn bà, tôi cần phải cho cháu âm khí để quân bình luật âm dương của trời đất, may ra cháu sẽ khỏi bịnh, may ra cháu được lành bịnh.

Âm khí của tôi đã ra tràn trề, người đàn bà đã 6 năm không gần đàn ông như tôi chỉ cần một chút kích thích, chỉ cần một sự� đụng chạm nhe nhàng thì âm khí đã tràn trề trong ***. Tôi phải cho con tôi âm khí của mình, tôi đẩy đầu cháu vào giữa háng mình và bảo cháu:
-Con bú *** mẹ đi !

Cháu ngoan ngoãn vục mặt vào *** tôi bắt đầu liếm nhẹ hai mép *** , tôi co cứng người chịu đự�ng không cho tiếng rên thoát ra từ cổ họng mình, khi lưỡi cháu đụng vào mồng đốc của tôi thi tôi không còn chịu đươc nữa, hai chân tôi dạng xa thêm nữa, người tôi run lẩy bẩy, tôi đã được kích thich đến tận cùng rồi, tôi bấu chặt những ngón tay vào mặt nệm, những tiếng kêu thoát từ cổ họng tôi:
-Aaahhhh..aaaahhhh..aaaaahhhh..
-Trời ơi con ơi...mẹ...mẹ...trời ơi con..

Con tôi vẫn vục mặt vào *** tôi, cháu mút và liếm tất cả âm khí tràn ra từ miệng ***, tôi nói, không biết vi khoái cảm tột độ biến thành lời nói hay vì muốn cho con tôi được hưởng thêm chất âm khí:
-Bú nữa đi con, bú vậy đó con..
-Mẹ thích qúa..mẹ thích quá..nữa đi con..aaaahhhh..aaaahhhh

Trời ơi, tôi đang hy sinh cho con tôi hay tôi vì dục vọng đây, tôi đang phạm tội, tội loạn luân lớn nhất giữa người mẹ và chính đứa con ruột của mình. Khi đã quyết định hy sinh cho con, tôi đã quyết định với chính minh và không nghĩ được là tôi sẽ bị khích động như vầy, tôi tưởng lòng tôi sẽ thanh thản cho con không hề vương một cảm giác, nhưng sự� thật trái ngược hẳn, tôi đã tận hưởng tất cả những cảm giác về tình dục của người đàn bà với người khác phái.

Con tôi đã đưa lưỡi vào thật sâu trong lỗ *** tôi rồi, lưỡi nó ngoáy ngoáy sâu trong ***, đụng vào vách ***, tôi trân người chịu đự�ng tất cả những cảm khoái, âm khí trong người tôi chảy ra đầm đề, tôi rùng mình đón nhận cảm giác của một lần nữa xuất tinh của người đàn bà, tôi kẹp chặt hai chân vào đầu nó, tôi rên lên từng chặp:
-Aaaaahhhh..aaaaahhhh..con..mẹ thích quá rồi con..aaaaahhhh !!!!

Con tôi vẫn tham lam mút và bú tất cả âm khí chảy ra từ *** tôi, nó lấy ngót tay thọc sâu trong *** tôi ngoáy nhè nhẹ, rồi thụt ra thụt vô ngày càng nhanh hơn nữa. Tôi mệt quá, âm khí tôi lại chảy ra ào ào nữa, cổ tử cung tôi co thắt nhiều qúa vì thích thú, tôi mỏi rã rời hai bên mông đít. Tôi kêu la thật lớn:
-Thôi con, đừng bú nữa, mẹ chịu hết nổi rồi..mẹ mệt qúa rồi con..thôi đi con..cho mẹ xin đi con..aaaahhhh..aaaahhhh !!!

Con tôi ngơ ngác dừng lại, ngẩng đầu lên nhìn tôi, tội nghiệp, khuôn mặt thật hiền lành, vô tội, đầy si mê như chưa hưởng được hoàn toàn sung sướng của một lần làm tình đầu tiên. Nhìn khuôn mặt đó, tôi không thể nào từ chối điều gi cho con tôi cả, tôi nói với cháu:
-Con cởi quần áo ra đi, mẹ cho con đụ mẹ

Lúc đó, tôi không thể tưởng tượng đươc tôi có thể nói lên lời nói tục tĩu đó, chưa bao giờ trong đời tôi dùng từ đó cả, nhưng tôi đã nói với con tôi như vậy.

Cháu vẫn ngoan ngoãn đứng lên, cởi áo phơi bầy vùng ngự�c đầy đặn của một đứa con trai mới lớn và khi cháu cởi bỏ hết quần lót, con cặc thật khác thường chĩa thẳng ra phía trước, đầu cặc đỏ hỏn, bóng lưỡng những chất nhờn vì bị kích thích. Tôi không ngờ cặc con tôi lại lớn như vậy, to bằng cổ tay của cháu. Tôi biết là bộ phận sinh dục của con tôi được phát triển khác thường kể từ khi cháu bị bịnh, bác sĩ đã nói với tôi như vậy, nhưng tôi chưa nhìn thấy. Bác sĩ đã giải thích với tôi rằng vì đầu óc cháu mất đi nhiều phần dụng, và cháu hay bị ám ảnh bởi tình dục nên trong vòng 3 năm qua, bộ phận sinh dục của cháu phát triển một cách hơn bình thường rất nhiều. Chồng tôi khi còn sống cũng chỉ bằng một phần ba của cháu.

Tôi bảo cháu:
-Con lại đây !

Con tôi ngoan ngoãn đến sát bên giường, tôi ngồi dậy nhìn con cặc to tướng của cháu đang bị kích thích ngóc lên ngóc xuống. Tôi nghĩ thầm không biết cặc cháu có đút lọt vào *** tôi không và không biết tôi có chịu nổi con cặc to quá khổ của con tôi không. Ý nghĩ muốn thử coi ra sao làm tôi càng nôn nóng, tôi nắm lấy cặc cháu kéo về phía mình, bàn tay tôi chỉ cầm được một nửa vòng ôm cặc cháu, tôi bảo cháu :
-Mẹ cho con đụ mẹ nghe..con nằm lên người mẹ đị

Tôi nằm ngửa trên giường, con tôi trèo lên người tôi, môi nó ngoạm lay vú tôi bú mạnh, tôi rùng mình đón nhận cảm giác tê tê sung sướng chạy rần người, tôi cầm cặc cháu kê vào cửa *** mình cà lên cà xuông ngay mồng đốc của mình. Luồng khoái cảm làm tôi tê cứng người, cháu muốn đẩy cặc vào sâu trong *** tôi nhưng tôi nói với nó:
- Đừng làm mạnh, đau mẹ nghe con..

Tôi lấy tay ấn con cặc của con tôi từ từ vào trong ***, tôi cảm thấy da thịt mình bị banh ra, thật rát, tôi dừng lại, tôi nghĩ mình không thể chịu đự�ng coc cặc quá to của con tôi vào sâu trong *** được, chỉ mới có đầu con cặc mới nhấp vao *** mà tôi đã cảm thấy đau rồi, không biết khi nguyên con cặc khổng lồ đút vào thì chắc da thịt tôi sẽ bị nứt ra. Tôi nắm lấy cặc cháu sục lên sục xuống cà vào mồng đốc mình, cảm giác lại được bùng lên, con tôi vẫn chồm trên người tôi, bú hết vú này đến vú kia, tôi bị kích thích đến tột độ khi đầu cu con tôi nhấp nhấp trên mồng đốc, tôi càng sục cặc nhanh hơn nữa, con tôi chịu không được sự� sung sướng, nhả miệng khỏi vú tôi, nó la lên:
-Con sướng quá, con sướng quá..

Tôi bóp chặt con cặc vuốt thật nhanh, thật sát vài lần nữa thì tinh khí của nó bắn ra ào ào, cháu nằm phục lên người tôi, ôm chặt lấy tôi, miệng rên hù hù, cháu nắc thật nhanh bên ngoài *** tôi, tinh khí ra dầm dề ướt cả một khoảng bụng tôi, tinh khí nóng nóng tràn từ người tôi xuống mặt nệm, tôi cũng xuất âm khí ướt nhem nhép trong ***, tôi kẹp chặt hai chân lại, cảm thấy bắp thịt tử cung mình đang co thắt thật khoái cảm.

Tôi bảo cháu:
-Nằm xuống đi con..

Con tôi ngoan ngoãn nằm lăn ra giường thở mạnh, tôi liếc qua nhìn con đang nhắm nghiền mắt lại. Nước mắt tôi bỗng trào ra từ khóe mắt, tôi ngồi lên chạy vào phòng tắm đóng chặt cửa lại khóc nức nở một mình thật lâu. Khi nước mắt đã không còn nữa, tôi cảm thấy khoan khoái hơn, những mặc cảm về tội lỗi không còn day dứt tôi như hồi nãy nữa, tôi đã hy sinh cho con tôi mà, tất cả vì sinh mạng của con tôi. Tôi vặn nước rửa sạch những tinh khí trên người, rửa sạch cả những âm khí trong ***, cái áo khoác tôi còn ở phòng ngoài, rớt dưới đất. Tôi nhón gót đi ra cúi xuống định nhặt áo mặc lại thi con tôi đã ôm choàng lấy tôi ngang hông, bế bổng lên giường. Cặc cháu đã cứng ngắc chỉa thẳng cồm cộm vào đít tôi. Nới có chừng mười phút mà cặc con tôi đã cứng lại như cũ. Cháu chồm lên người tôi liếm lần từ mặt tôi xuống cổ tôi, lưỡi nó liếm vào nách tôi làm tôi thật đê mê. Cháu liếm đến đâu, người tôi co rúm lai đến đó, tôi không còn kềm chế mình nhu hồi nãy nữ, tôi mặc sức thả mình ngụp lặn với những cảm giác đang có của mình:
-Ooooohhhh...oooooohhhh..con ơi..oooohhhh !!!

Lưỡi con tôi lại liếm trên *** tôi, cháu bú hai mép *** rồi bú ngay mồng đốc của tôi, tôi nảy mông lên đón nhận tất cả cảm giác kích thích từ cái lưỡi ngọ nguậy của con tôi, âm khi tôi lại chảy ra ào ào. Nước miếng của con tôi và âm khí của tôi chảy ra ướt nhẹp *** tôi, chảy xuống giường. Tôi nắm lấy tóc con ghì chặt vô sát ***, tôi nói trong điên loạn của dục tình:
-Mẹ sướng quá con..ooooohhhhh..trời ơi sướng qúa, bú đi con..

Tôi không còn ngượng ngập hay e thẹn gì nữa, tôi đang làm tình với con tôi, con tôi đang bú *** tôi thật say sưa, lưỡi con lại quyện vào lỗ *** tôi, ngón tay của con lại ngoáy sâu vào trong *** tôi, tôi rên lên từng chặp :
-Con ơi..con ơi..aaaaahhhh..aaaahhhh
-Chết mẹ...chết mẹ...trời ơi con ơi..

Tôi không còn chịu được nữa, bây giờ tôi là một người đàn bà nóng bỏng, 6 năm rồi tôi chưa được hưởng một lần nào sung sướng như bây giờ, tôi thả mình trôi nổi theo cảm giác này. Con tôi lại chồm người lên trên liếm bụng tôi, cháu lấy lưỡi rà vô rốn tôi rồi bú hai đầu vú, ngón tay con tôi vẫn ngoáy trong ***, thọc ra thọc vô thật nhanh, tôi nảy người đón nhận cảm giác kỳ diệu của trời ban cho người đàn bà. Tay tôi thọc xuống vuốt cặc cháu, tôi cúi nhìn cặc cháu, thật lớn, đỏ ửng. Tôi muốn đươc con cặc to kia đút thật sâu vào *** minh để nghe cảm giác trọn vẹn của mọt lần làm tình. Tôi với tay lấy lọ vaseline để trên bàn ngủ cạnh giường quết đầy mấy ngón tay thoa vô lỗ ***, còn lại tôi thoa vô cặc cháu. Tôi nói với con dồn dập trong sự� ham muốn:
-Con đút cặc vô *** mẹ đi con..đụ mẹ đi con..

Tôi cầm con cặc ấn vô lỗ *** mình, con tôi ấn mông sát xuống người tôi, tôi nói với con:
-Từ từ thôi nghe con, không thôi đau mẹ...

Cháu đẩy từ từ con cặc khổng lồ của cháu vô *** tôi, tôi rướn ngưới chấp nhận sự� cọ sát của con cặc banh lỗ *** chật cứng của tôi. Chất vaseline làm cho bớt cái cảm giác rát rát của sự� cọ sát, tôi dang rộng hai chân ra để đón nhận tất ca cảm giác sung sướng của lần làm tình thật sự� này. Cặc vô sâu tới đâu, tôi càng cong người đón nhận tới đó, miệng tôi không ngớt rên la :
-Oooooohhhhhh...ooooohhhhh...trời ơi con ơi...

Con cặc bât giờ đã vô sâu gần hết trong ***, mặt con tôi trông thạt si mê, hơi thở của nó trở nên hổn hển, nó ấn cặc vô sát người tôi nữa, đầu cặc chạm vô cổ tử cung của tôi, nước trong *** tôi lại chảy ra linh láng trợ lự�c cho chất nhờn của vaseline, tôi không cảm thấy đau đớn gì hết, miệng tôi vẫn rên rỉ :
-Thụt ra thụt vô đi con...nắc đi con..đụ mẹ đi con...

Con tôi nắc nhè nhẹ rồi bắt đầu nắc mạnh hơn nữa, tôi la lên:
-Nắc nữa đi con, nắc mạnh đi con...aaaahhhh...vậy đó con...mạnh đi con
-Trời ơi...chết...aaaaahhhhh

Con tôi nắc mạnh quá, cái giường rung chuyển theo nhip nắc của con tôi, những giọt mồ hôi từ trán con, từ ngự�c con chảy ròng ròng xuống người tôi, tôi co hai chân lên cao nữa để rộng chỗ cho nhịp nắc của con tôi vô sát *** hơn nữa. Con cặc thật lớn tôi tưởng không chịu được bây giờ là cả một cảm khoái tôi chưa từng được hưởng. Con tôi vẫn nhịp thật nhanh, thật mạnh con cặc khổng lồ cua nó vô *** tôi, con tôi rên lên hừ hừ theo từng nhịp đập và theo tiếng rên rỉ của tôi:
-Aaaaahhhhh...aaaaahhhhh...mẹ thích quá con ơi...ui da...thích quá ... aaaaahhhhh!!!!

Bỗng tôi thấy con cặc nở lớn thêm ra trong *** tôi, giự�t giự�t, tôi biết là con tôi sắp ra, tinh khí từ cặc nó bắn vô tử cung tôi từng đợt, âm khí của tôi cũng ào ra cùng một lúc, tôi duỗi hai chân xuống , kẹp chặt hai đùi lại, xiết con cặc trong ***, bắp thịt *** co dãn thật chặt, hai tay tôi bấu chặt lấy ngườI con, móng tay tôi cào lên lưng nó trong khi con tôi áp sát mặt vô ngự�c tôi rên lên theo từng đợt tinh khí bắn vô *** tôi:
-Con thích quá...con thích quá...

Con tôi vẫn ở trong trạng thái vô thức, làm tình theo bản năng của giống đự�c, tội nghiệp cho nó, đâu biết là đang làm tình với mẹ ... Tôi không biết nếu con tôi đụ tôi trong lúc tỉnh táo hay khi tỉnh lại, biết mình đụ mẹ mình, phản ứng của nó sẽ ra sao.

Tôi chắc là con tôi không biết gi đâu, nó vẫn trong trang thái bồng bềnh của trí nhớ...

Khi tinh khí đã ra hết, con cặc của nó mềm trở lại, nó nằm lăn ra giường một lát rồi ngủ say. Tôi cũng muốn nằm tận hưởng những giây phút rã rời sau cuộc làm tình, nhưng sợ nó tỉnh dậy với đầu óc tỉnh táo, tôi ngồi dậy, nhặt cái áo màu xanh lạt của tôi còn nằm dưới đất rồi trở về phòng mình sau khi đã khóa thật kỹ lối đi xuống tầng dưới.

Tôi lăn lên giường, mệt mỏi, thỏa mãn và thiếp vào giấc ngủ...trong đó, tôi thấy con tôi lành mạnh chạy tung tăng giữa miền hoa cỏ. Hết
Loading...