Truyện 18+ Nghề lạ Phần 1

Truyện 18+ Nghề lạ Phần 1
Được anh bạn cùng đi tù về giới thiệu, lai còn hứa sẽ hết lời nói để bà chủ nhận tôi vào làm, tôi mừng quá đỗi. Vừa thất nghiệp mà chộp ngay được việc khác thì còn gì bằng, nên ba chân bốn cẳng tôi phóng tuốt về nhà khoe với vợ. Tôi hí hửng gọi um khi vừa vào tới cửa : mình ơi, mình hỡi.

Nhà hàng xóm đang mở cải lương hết cỡ, lại thêm cái loa phóng thanh của phường cũng oang oang tin tức buổi sáng, nên không nghe tiếng cô ấy đâu. Tôi lẳng lặng bước vào, bà xã đang bò dài ra lau sàn nhà, cái đít no tròn, ngúng ngẩy thấy ghét. Giá lúc khác tôi đã a la xô vào sờ soạng cho đỡ, nhưng lúc này nỗi vui của tôi rộn ràng nên cố nuốt nước miếng quên đi.

Tôi giựt phéng cái giẻ lau, lôi xềnh xệch vợ lại cái bàn gần đó. Tôi ga lăng hết sức nên kéo ghế ra và nghiêng người lịch sự mời công nương ngồi. Vợ tôi có vẻ lạ khi thấy tôi xun xoe, nàng nghĩ tôi muốn nịnh đầm để được cô cho sờ một tí.
Nàng vung tay đun đẩy : thôi đi ông nỡm, người ta đang làm việc mà lại muốn giở trò. Cô định đứng bật dậy đi lau nhà tiếp, tôi phải giữ lại kể lể : má mày hiểu sai ý ta rồi, bữa nay khác, anh cần khoe với em một việc. Nàng vẫn chưa chịu tin, song cũng chần chừ đứng nghe : nói gì thì nói nhanh đi, để tôi còn lo cơm nước.

Tôi nói nhanh : anh vừa kiếm được việc làm mới. Vợ sững ngay : có thiệt hôn, ở đâu vậy. Chưa gì cô ta đã ôm lấy tôi hôn kịt kịt : chồng em giỏi quá, chốc nữa xong việc em sẽ thưởng cho anh.

Tôi nhớ lại lời giảng giải của anh bạn nên tỏ ra băn khoăn. Dáng cách này vợ tôi nhận ra ngay nên hỏi dồn : anh còn chuyện gì nữa. Sao tự dưng rầu rầu vậy. Tôi lúng túng vô cùng. Tôi cố tìm lời giải thích cho vợ rõ : nghề này dễ mà khó em à. Anh bạn bảo phải thực tập mới làm được. Nói thế xong, tôi gãi đầu gãi tai, khó khăn quá chừng.

Vợ tôi vội đứng dậy, nhường ghế cho tôi và an ủi : khó khăn thế nào, anh cứ nói ra, biết đâu em giúp được. Tôi lại đắn đo một lúc : chính anh cũng lạ nữa chứ, vì anh vẫn làm hoài, có phải học hỏi gì đâu mà sao anh ấy lại bảo khó. Anh còn nhắn nhe là càng làm được nhiều thì càng lĩnh nhiều tiền mới kỳ.

Vợ tôi vừa có vẻ ngạc nhiên vừa hỏi dồn : anh nói đại ra đi, cứ lần khân mãi, sốt cả ruột. Mà nghề ngỗng chi sao nghe kỳ cục vậy. Tôi nói nhanh vào : là nghề bóp. Vợ tôi cười lên khùng khục, bò lê bò càn : tưởng gì nghề bóp mà anh làm như sửa máy hay phát minh không bằng.

Tôi nhăn nhó như cái bị : em đừng tưởng thế mà lầm. Bóp dễ thì hơi đâu họ đi mướn người làm để phải trả lương, lại còn khoán càng bóp nhiều càng tiền lớn. Em nghĩ coi có đúng không ?

Vợ tôi có vẻ hơi thông thông, nhưng vẫn còn chưa chịu : đấm bóp thì còn phải qua trường lớp, chứ xoa bóp thì dễ ợt. Anh chẳng bóp tì tì, có thầy mẹ nào dạy đâu mà cũng liến thoắng như ma. Và nàng tủm tỉm cười xỉ vào trán tôi : thấy ghét. Tôi dội ngay một câu nói lạnh toát cho nàng hạ ngay cơn trửng giỡn : cũng là bóp nhưng cái bóp này khác. Bà đừng vội xem nhẹ mà hỏng việc.

Và tôi cà rà kể cho vợ nghe : người ta mướn tụi anh bóp vú, mà không phải chỉ một vài tay đâu, họ nói càng có nhiều người bóp vú thì càng hay, họ trả bao nhiêu cũng không ngại. Vợ tôi sửng cồ ngay : đồ đàn bà thối thây, đưa vú cho người ta bóp, đã trả tiền mà còn đòi có càng nhiều người bóp càng chịu. Rồi nàng dứt khoát cấm tôi : anh không được làm chỗ đó, ở nhà tôi nuôi, muốn bóp vú thì tôi cho bóp, hơi đâu thì bóp cho bả. 

Tôi biết bà vợ nghe chưa gẫy gọn : không phải là bóp vú bà chủ đâu, ai cho mà bóp, loạng quạng chồng bà ấy phang cây bỏ mẹ. Bóp là bóp vú bò, nhưng anh vẫn thắc mắc bóp vú bò thì có đếch gì mà ồn ào. Vợ tôi lúc này mới vỡ lẽ nên cười lăn cười lộn : bà này thiệt tốc kê, bắt người ta bóp vú bò mà đòi phải thực tập. Đàn ông các anh tay nào chả giỏi bóp vú vợ xoành xoạch cả ngày, chả học hành gì cũng bóp lòi phèo bọn tôi ra, nay còn bày đặt thực với tập.

Tôi bảo vợ : điều này không phải bà chủ đòi hỏi nơi anh, mà chính là bạn anh nhắn nhe vậy. Anh ấy bảo ngày đầu vào làm chẳng được là bao, lúng ta lúng túng, dần dần mới vỡ ra kinh nghiệm, giờ thì anh ấy bóp nhuyễn vô cùng. Lắm hôm bà chủ đứng xem anh ấy bóp vú cũng phải khen là bóp khéo.

Vợ tôi phán một câu lãng xẹt : vớ vẩn vẽ chuyện. Anh cứ nói với bạn khó như bóp vú vợ mà còn làm được, vú bò thì bóp tràn có sao nào. Tôi gạt phăng : nói như bà thì người ta trả lương làm quách gì. Bóp vú bò đây là nặn sữa, cốt phải được nhiều, nhanh và khéo để kịp giao cho khách, chứ bóp nhàu nhàu như vú vợ thì có gặm bã mía.

Đến lúc này vợ tôi mới kêu lên : chết chửa, quan trọng thế à, vậy anh phải làm sao ? Tôi mới dằn vặt thêm : đó mới là chỗ bí ta đang gặp. Anh ấy bảo cần thực tập dưới sự giám sát của anh ta, để chỉnh sửa ngay những khiếm khuyết, nên anh mới lo.

Vợ tôi tấp vào luôn : như vậy là anh cần một chỗ bóp vú thử. Rồi nhanh nhảu cô nhận luôn : thì anh tập bóp vú em đây này. Tôi thở dài sườn sượt : dễ thế thì kể gì. Em quên là anh ấy bảo phải có sự giám sát để chỉ vẽ cho anh, liệu em có dám để anh bóp vú em trước mặt anh ấy không ?

Lại đến phiên vợ tôi chưng hửng : hay là anh ấy chơi trò nỡm muốn phá vợ chồng mình. Thế trước đó anh ấy thực tập thì ai tham dự để uốn nắn cho anh ta. Tôi xen liền : anh ấy bảo “ muốn ăn thì phải lăn vào bếp “, tất nhiên là phải chấp nhận cho anh bạn khác đến nhìn và hướng dẫn khi anh thực tập bóp vú vợ.

Vợ tôi chối băng : không, em không chịu. Ai lại để anh bóp vú trước người lạ thì còn ra thể thống gì. Tôi nài nỉ : thì em thông cảm, chứ muốn đi làm mà còn cố chấp thì sao ra việc. Chứ em không nghe dạo này xăng nhớt lên giá, nhà bị tịch thu phát mại, thất nghiệp dài dài, em khó khăn thì lấy gì tiêu, trả tiền này tiền khác. Phương chi là chính anh bóp vú em, chứ có phải anh ấy bóp đâu mà em ngại. Vợ tôi vẫn “ không, không “ um miệng, tôi đã nghĩ thôi đành bỏ cuộc.

Nhìn bộ mặt hãm tài của tôi, vợ tôi có vẻ nhượng bộ một bước : thế thì khi anh bóp vú em, anh ta sẽ đứng đâu quan sát. Tôi có vẻ ngơ ngác : ai mà biết, nhưng chả lẽ để anh ấy núp sau lưng thì nào thấy tay anh bóp vú thế nào mà có ý với kiến.

Im lặng suy nghĩ mãi vợ tôi lại mớm lời : thế khi bóp vú thì anh bóp ngoài áo hay là em phải cởi lột ra. Tôi phải nói nước đôi : nào anh có làm lần nào đâu mà biết. Nếu em chịu, cứ để anh bóp bên ngoài áo, chừng nào anh ấy chỉ dẫn sao lại tính, anh nghĩ bóp ngoài hay bóp trong thì vẫn là bóp lên cái vú, dù có lăng xăng lít xít một chút chứ có khác gì đâu.

Vợ tôi lại vận dụng tư tưởng lâu lắc vô hồi rồi tặc lưỡi : được, anh nhắn anh bạn tới chỉ dẫn cho anh. Em sẽ tùy cơ ứng biến, nếu trắc trở khó quá thì ta ngưng, anh ấy có đè lột được áo em ra đâu, anh nhỉ ?

Tôi gọi ngay anh bạn. Hai bên hẹn hò giờ giấc. Vợ tôi hết cả ý đồ đi lau sàn nhà nữa. Tôi phải loăn xoăn nịnh cô ấy : trưa rồi, nghỉ đi em, ăn uống cái gì một chút, chiều anh lau tiếp. Vợ tôi uể oải thu dọn xô, giẻ.

Anh bạn nhận đưa tôi đi làm trông rất ngổ ngáo, gồ ghề. Khi nói chuyện với tôi, anh hùng hùng hổ hổ, tưởng là bất cần đời, chẳng sợ chi ai, vậy mà khi đến nhà tôi anh lỏn lẻn tức cười.
Tôi đón anh ngoài cửa mà nào anh đã chịu vào ngay, lấm la lấm lét lôi tôi ra hỏi nhỏ : sao chị chịu thiệt hả. Tôi gật đầu lia, thuyết phục mãi, anh mới chịu vô nhà. Tự dưng cả bạn lẫn vợ đều ngượng ngùng. Vợ tôi bưng nước tay run chực buông rớt. Tôi phải xun xoe để cả hai trở lại bình tĩnh.

Chờ cho tình hình dịu lại, tôi mới gợi lời : ta vào việc đi thôi. Vợ tôi bỗng sượng mặt và hai tai đỏ hồng, còn anh bạn loi choi xoay ngang xoay ngửa. Tôi phá tan sự lúng túng bằng cách đon đả kéo ghế mời vợ ngồi, tội nghiệp cô nàng hồi hộp quá cỡ. Thường ngày có gì đâu mà sao bữa nay bả thở rộn lên từng chặp. Tôi trấn an vợ bằng cách nói nho nhỏ : em chịu khó một chút, đừng làm anh ấy ngượng bỏ về. Vợ tôi gục gặc đầu.

Tôi cũng run bằng chết mà phải làm tỉnh. Tôi cố tình đứng ra sau lưng ghế để che bớt vợ tôi cho cô nàng khỏi bấn bíu và bảo anh bạn : tôi bóp thử anh xem có đúng thao tác không nhé. Anh bạn gật đầu chiếu lệ, vợ tôi ngồi yên như hình nộm. Tôi ấp hai tay bên ngoài áo vò vò. Do đã được dặn trước, vợ không mặc áo lót bên trong, vậy mà tôi bóp hai vú cô nhão nhẹt như cục thịt bò ôi.

Anh bạn liếc nhìn len lén, bàn tay tôi xoa tròn tròn, vạt áo mềm đùn lên đùn xuống, vợ tôi vẫn trơ trơ. Tôi bóp măn dễ được vài lần thì anh bạn mới lên tiếng : không được, anh làm vậy chưa kích thích để sữa có nhiều. Có lẽ tại anh vò vò chơi chơi nên chị không có cảm tưởng gì hết. Chính tôi cũng nhận ra vậy vì mọi lần tôi bóp vú chỉ có riêng hai vợ chồng, cô ta đâu có như phỗng đá thế này đâu.

Tôi đâm băn khoăn ngang. Thì ra bóp vú đâu phải đơn giản, nghĩ là vú vợ bóp sao cũng được mà lầm. Tôi bối rối chả biết làm sao, anh bạn phải lí nhí bày vẽ : đâu anh thử lòn vào dưới áo bóp xem chị có thấy khác chăng. Vợ tôi có vẻ giựt mình, tôi phải dùng cặp mắt thiết tha chiếu tướng nàng mới e dè chịu.

Tôi cũng hóa ra lúng túng theo, hai tay thập thò dưới vạt áo mà chưa dám đẩy tuột vào. Hai mắt vợ tôi cho biết là sao bữa nay xỏn xẻn vây. Thì ra bóp vú vợ trước mặt một người lạ đâu phải ai cũng làm được hay ho. Tôi áp hai tay phía dưới vú vợ đẩy nhẹ và bò lần lên chỗ bầu và xe xe chỗ núm vú. Vợ tôi có hơi phản ứng nhưng hai vú vẫn thiếu sinh động.

Lúc này, anh bạn chắc đã quen quen nhìn nên theo dõi có phần sít sao hơn. Thấy hai bàn tay tôi xục xạo trong vú vợ, người cô ấy nhúc nhích, trong khi tay đè giữ gấu áo, sợ tôi sa đà lầm lệch xốc áo cô lên. Thì ra anh bạn đang trân mắt nhìn xuyên qua các kẽ hở ở ngực áo vợ tôi. Anh bạn nuốt nước miếng ực ực, vợ tôi không thấy, còn tôi thì biết anh ta đang say mê làn da trắng của vợ tôi.

Tự dưng tôi có ngẫu hứng nên bóp vò khắp hai vú tròn tròn, mặt trong bàn tay tôi đẩy cọ vào hai núm vú và vờn luôn hai quầng làm vợ tôi chao đảo. Tôi tiếp tục măn bóp, cô nàng đã buông gấu áo để ập bên ngoài áo đè hai bàn tay tôi cho bóp sát thêm nữa. Cô còn ngượng mà vẫn không kìm được sự rên nho nhỏ trong mồm. Tôi say sưa bóp vò.

Anh bạn ì ạch thở khó khăn rồi bảo : anh bóp vú từ phía sau như vậy không thể nhìn thấy khuyết điểm, bóp như vậy vú bò bị lôi kéo, sữa sẽ tắc hoặc ra không nhiều. Anh phải đổi ra phía trước mà bóp. Tôi như cái máy nghe theo. Vợ tôi xẻn lẻn kéo gấu áo lại. Tôi bò ra trước mặt vợ, lại chiếu tướng để khuyến khích nàng. Vợ tôi hơi gật đầu.

Tôi quì xuống trước ghế, rón rén đút tay vô áo. Tôi mò đúng hai vú thì bóp te te. Anh bạn theo dõi kỹ và giờ thì lăng xăng hẳn lên : anh bóp vú chị như vậy là chồng sờ bóp vợ, còn bóp vú bò không phải thế. Anh phải vo gọn hai vú lại nắm chặt tay, đùn đùn cho vú dồn thành bắp, lúc đó anh vê cái núm, vê mạnh vào cho núm nở to ra, rồi nhún nhún vú kích thích cho sữa cô đọng lại. Đến khi thấy chân sau của bò đá đá nhịp nhịp biết là chị ta ê ẩm thì bóp cật lực từ trong ra ngoài, lại từ ngoài vô trong. Bò đứng yên là đúng cách, nhưng cũng coi chừng vì như các bà mình sờ bóp tưng tưng, các bà dễ buồn ngủ. Anh phải vừa bóp vừa vê núm vú thấy sữa ọc ọc ra mới có kết quả.

Tôi nghe cũng muốn bùi tai nữa là bò. Nhưng vợ tôi thì mặt đỏ tía tai, có lẽ thấm kỹ thuật bóp vú tuyệt đỉnh và cũng tại tôi đang mằn bóp thú vị nữa. Giọng anh bạn xem ra hả hê nên hướng dẫn thêm : đang bóp mà thấy núm vú lặc lè thì đừng cố măn xe, phải chuyển sang thủ thuật khác. Anh lôi đầu vú ra cạ vào chính môi anh cho săn lại, nếu chưa săn thì phải dùng miệng ngậm vào nút như bú nút vú vợ vậy.

Chợt anh ngưng ngang vì quá hứng khởi anh bạn xổ toẹt luôn, ví von việc nút vú bò như vú vợ. Tôi thấy cô nàng cũng ỏn ẻn mắc cỡ. Tôi phải tạm ngưng rồi lại bóp vú vợ tôi. Tôi bóp chả biết có ép phê gì không mà cô nàng ngả bật ngửa người ra lưng ghế, tay buông xuôi không cò kè giữ vạt áo nữa.

Đúng khi đó, tôi nhận ra hai núm vú vợ hơi mềm, tôi vội tốc áo cô nàng lên mà lôi từng cái cọ lên môi. Cô nàng quên cả e thẹn vì thấy tôi đang áp dụng lời thầy chỉ vẽ. Nàng ệch doãi lưng ra, cái vạt áo cứ nhúng nha nhúng nhính ngăn cản, tôi phải mở khuy cho dễ thực hành.

Hai vạt áo mở buông, anh bạn chóa mắt vì màu da trắng của vợ tôi. Trong khi tôi đang cọ một núm vú lên miệng thì anh nhìn thấy cái núm màu hồng của chiếc vú vợ tôi đang bị bóp phòi ra, anh hít hà và khen : anh làm thế là đúng.

Như được cho nước, tôi giống con ngựa đua sắp về tới mức, bóp cà, bóp cà hết núm vú này đến núm vú kia bằng tay, bằng miệng. Vợ tôi ê a và cục cựa hai chân, người giùn thấp để được thoải mái, thành ra hai vú cô càng đùn lên cao ngất. Ấy thế mà tôi cọ bóp chúng vẫn lặc lè chưa chịu săn lại. Tôi vấp váp, hết nhìn anh bạn, lại liếc lên vợ, một đằng hích hích tay ra dấu bảo “ tới đi “, một đằng thì ư ử chả hiểu nói gì.

Tôi đánh bạo ngậm luôn một bên vú vợ mà nút, bú, còn tay thì vê xe cái núm bên kia. Bấy giờ hai đầu vú mới chịu nở lớn, tôi bú nút và bóp say sưa. Vợ tôi ngang nhiên ôm chặt lấy đầu tôi cho tôi bú được sâu hơn. Anh bạn quên cả đang ngắm vú vợ tôi kêu rầm lên : pơ phếch.

Tiếng xuýt xoa của anh bạn làm vợ tôi choàng tỉnh. Cô ớ lên một tiếng khi thấy hai mắt anh bạn còn dán chặt trên hai bầu vú nhinh nhỉnh đỏ hồng của nàng. Vợ tôi đỏ rừ mặt, vội kéo vạt áo đậy vú lại. Tôi đang bú bóp cũng bị đẩy hất ra. Anh bạn tiu nghỉu như mèo bị cắt tai.

Thấy tình cảnh nán lại không ổn, anh lép nhép nói : thôi, để tôi về. Bận khác trở lại sẽ chỉ dẫn tiếp. Bữa nay anh làm vậy tạm ổn, chỉ cần tăng tiến lên một chút là hoàn hảo thôi. Tôi sẽ nói với bà chủ thâu nhận anh vì đã được tôi truyền chỉ tay nghề. Có lẽ tại lần đầu chị còn ngượng, tôi thành thật xin lỗi. Vợ tôi ngúng ngẩy đứng lên bỏ vào trong ngay.

Tôi nửa muốn tiễn chân bạn, nửa lại e vợ giận, thiệt là gian nan. Anh bạn ra cửa nhắn nhe với tôi : anh cứ bóp bú thế là được đấy. Tôi về, anh năn nỉ chị ấy thực hành thêm vài bận, tôi nghĩ vợ chồng tự nhiên hơn. Chả hiểu sao, anh buột miệng nói : chị có cặp vú đẹp quá và chợt thấy lỡ lời lại nhỏn nhoẻn : xin lỗi.

Xã giao tiễn chân anh bạn ra về rồi, tôi quay vào nhà. Bà vợ còn bực nên ở trịt trong phòng, chẳng thiết ăn uống gì, dù trưa trầy trưa trật rồi. Bụng tôi cũng đói, nhưng lơ mơ nghĩ lại chuyện bóp vú vợ vừa qua còn thấy thích thú. Ngày nào tôi chẳng sờ nghịch hai vú vợ, song phải nói bữa nay được bạn hướng dẫn tôi bóp quá ép phê. Chả thế mà bà ấy nghệt hẳn ra đến nỗi tôi cởi tuột áo bú nút vú mà cũng chẳng biết. Giá anh bạn đừng ngẩn tò te vì nhìn thấy hai núm vú hồng hồng, la toáng lên hổng kềm giữ được, có lẽ giờ này tôi vẫn còn bóp bú tưng bừng, chưa chừng có lắm điều hay ho, gay cấn cũng nên.
Bởi vậy, dù trong lòng lo vợ buồn trách, mà hai bàn tay vẫn để ngửa, nhún tưng tưng như đang vò nâng hai vú cô nàng vậy. Mãi khi tới cửa buồng, tôi mới giựt mình thu tay lại. Vừa trông thấy tôi, vợ mắng liền : anh ẩu quá, bạn bè đứng chần vần ở đó mà bóp bú vú em tỉnh bơ. Tôi phải phân trần : tại em cũng bằng lòng chớ bộ. Cô nàng nói : ờ thì em bằng lòng để anh sờ, nhưng em có nói anh lột áo em ra để bóp nút đâu, thiệt dễ giận.

Thì ra vợ tôi trách cái chuyện cởi áo chớ hổng chê chuyện tôi bú bóp vú cô. Tôi cũng yên lòng một chút, cố chống chế : thì em thấy đó, khởi đầu anh cũng bóp bên ngoài áo, nhưng em có nghe anh bạn chê bóp vậy là bóp vú vợ chớ hổng phải bóp vú bò. Thành ra anh phải nghe theo ảnh mà xàng ra phía trước bóp cho đúng bài bản. Ác hại là cái áo em xục xà xục xịch, anh phải vén lên, rồi cũng còn lúng túng mới cởi ra chớ bộ. Sao hồi đó em hổng chịu la để anh kịp ngưng.
Vợ tôi nguýt một cái tưởng là đổ nhà đổ cửa tới nơi, ngờ đâu cô nàng bày tỏ ý kiến : ở đó mà tỉnh táo với anh. Bóp, bú, măn, nút làm em xấc bấc xang bang, còn biết trời trăng gì mà cản. Rồi như sực nhớ ra, nàng thỏ thẻ với tôi : mà sao bữa nay anh bóp nút giỏi vậy. Anh làm hai vú em tê xuội luôn, chẳng những thế dưới háng em cũng muốn nhộn nhạo lên luôn.

Tới đó, nàng nũng nịu đến hay : giờ thì anh bạn về rồi, anh thực tập bóp tiếp đi cho nhuyễn, còn đi làm cho họ. Tôi thích bằng chết mà còn làm bộ : mình cũng kiếm cái gì bỏ bụng đã, chắc em đói rồi. Vợ tôi không chiu, một hai đòi thực hành ngay, nàng liếc nguýt tôi, mắt sắc hơn dao lam : hồi nãy anh làm em thèm bằng chết, ăn với chả uống, bộ anh không muốn bóp bú nữa hả.

Tôi cười cầu tài : sao lại không muốn. Tôi xun xoe chồm lại phía vợ. Cô nàng đã để hờ áo hồi nào nên tôi vừa sán tới thì hai vạt áo mở phanh ra và cô còn đùn người dựa vào gối cho thân hình độn cao một chút. Tôi nhìn hai cái vú vợ kềnh càng mà muốn chảy nước miếng. Cô biết tôi đang mết cật lực nên túm lấy hai núm vú tự xe, miệng rít lên nho nhỏ. Tôi xòe rộng hai bàn tay chộp vô hai bên vú, day những cái bầu mềm giòn, chưa gì vợ tôi đã rên : ôi sướng.

Tôi vo chặt hai vú, đẩy ào ào từ dưới lườn lên rồi rà từng cái núm vú lên môi, lên cạnh má, thay đổi nhau. Vợ tôi lim dim mắt vì quá kích thích, hai núm vú nở tràn, màu hồng sẫm lên, tôi ham hố nút ngay một đầu vú rồi quay qua nút đầu vú kia. Vợ tôi kêu ui mà lại nạnh ngực ra để tôi vùi giập từng cái vú bằng mồm, bằng tay, trong khi cô vò rối tung mái tóc tôi nựng nịu : sao anh giỏi thế.

Tôi được thể bú ầm ầm, cắn kéo dài núm vú nàng ra và nhay như ăn kẹo cao su, cô nàng cuộn người vì nhột. Tôi nhay, bóp, dằn vặt hai vú cô còn hơn mưa sa trên mái tôn, nghe rào rào từng đợt, vợ tôi ú ớ ù ờ. Hai tay nàng như chuồn chuồn, hết vùi mái tóc tôi lại bợ vô vú nâng cao cho tôi bóp, bú thật đã.

Tôi làm như mèo đang vờn chuột, tung hứng và chơi giỡn với vợ tôi. Cô nàng vặn vẹo thân mình, hai đùi cọ quẹt, đánh thức niềm hưng khích của tôi cao dần lên mãi. Hai vú cô đàn hồi coi thật lôi cuốn, dấu tay tôi vương đầy trên bầu vú những dấu đỏ hỏn, vậy mà tôi vẫn hùng hục xục vào cắn, nút.

Tôi làm dữ quá, vợ tôi èo xèo lăn lộn và chợt kêu lên : cưng làm em nứng quá. Hai tay cô xoa dài lên cánh tôi và nũng nịu than : cưng ơi, yêu em đi. Tôi đang tấn công hai cái vú huỳnh huỵch trong khi lời vợ lọt vào tai tôi như kim châm : yêu em đi mà. Tôi chưng hửng ngậm cái vú lúng búng hỏi lại : em muốn hả. Cô nàng gật đầu nhận.

Tôi cắn một vú bằng miệng, một tay bóp măn vú khác, còn một tay thì mò xuống nông cái cạp quần vợ ra. Nàng loay hoay phụ tôi nhích cái mông lên để tôi lột quần. Quái quỉ cái bà này, mắc gì bả cũng không mặc đồ lót, tôi thực tập bóp vú chớ có thực tập bóp *** đâu mà bả cụ bị sẵn sàng vậy. Nhưng kệ bả, tôi cũng đang muốn đụ bằng chết nên bỏ hết những chi tiết nhỏ nhặt này.

Tôi bú bóp vú để duy trì sự sướng nứng cho vợ, đồng thời xê kéo con cặc cho đâm ùng oàng vô gần *** vợ. Cô nàng nhõng nhẽo đưa đẩy phía háng rất hay làm con cặc tôi càng cương dữ dội. Tôi hơi nhỏng cao lên để vợ xàng vào, rồi cô nàng thò nắm lấy cặc tôi thụt lòi da qui đầu và hấp tấp nhét vô ***, kéo phập mông tôi cho cặc đâm vào *** cô cái uỵch.

Chao ôi, đã cách gì, con cặc chui thun thút vào *** ướt và nóng vì lên cơn đòi đụ. Vợ tôi hét lên : bóp nghiến hai vú em và nắc mạnh đi cưng, em nứng *** quá. Tôi vâng lời như con nghe theo mẹ, tôi bóp nghẽn hai vú và nắc, nắc, nắc. Vợ tôi giãn bưng ra, hai chưn mở cái bạch và ôm lấy mông tôi thít chặt vào. 

Tôi nhìn vào hai mắt vợ, những ngôi sao thi nhau vỡ tung tóe nơi đó. Hai vú nàng cứng đặc lại, hai giò đưa cong nhún tới nhún lui, miệng kêu quính quáng : sướng…sướng quá. Tôi bóp vò khắp một bên vú vợ, còn một bên thì tôi lót đẩy cho bầu vú vểnh cao cắn vào răng mà nhay và nút da diết. Tôi đâm tét bét cái ***, vợ tôi rú lên như ma dại.

Tôi đụ như chưa hề bao giờ nổi hứng cao tới thế. Còn vợ tôi thì cứ giục : anh bóp vú em như anh bạn chỉ cách đi, thực tập mạnh vô coi như đang bóp vú bò, càng đau em càng khoái. Tôi thấy vợ sướng nứng lạ đời nên còn bao nhiêu vốn liếng tôi đem xài vung vít ra hết. Nàng được tôi cưỡi nắc nên say sưa èo ẹo đòi tôi giập mạnh mau. Cái *** nàng xọt xoet nước ơi là nước.

Vợ tôi sướng nên khi thì bưng giò cho tôi đụ, lúc lại giãy giụa như bị đau, làm tôi nổi hứng dọng cành cành liên tục. Tôi nắc thiếu điều hết hơi mà vợ cứ hối giập, giập nữa. Tôi quính quáng phải vác cao một giò vợ lên để cặc đâm sâu vào *** vợ mà nàng ư a kêu chưa đã. Thiệt hết chỗ nói.

Tới khi, nàng vít lấy tôi, kẻ đâm xuống, người nắc lên, lăn qua lộn lại và kêu rầm nhà : em tới, em tới, cưng ơi giúp em tới mau… Tôi trợn mày trợn mắt, bóp nát hai vú và đụ đoàng đoàng. Con diều bị băng, bay tít bổng lên cao, lên cao xa, loạng quạng rồi đứt dây, băng đi, xà niểng và chúi nhào xuống đất. Hai dây cung ở chúng tôi bị nong căng đứt phụt, tôi đổ lên mình vợ, vợ thở rốc hết ga. Con cặc phun phè phè trong ***, hổn ha hổn hển, như xác dừa bị ép cho đến kiệt giọt béo cuối cùng.

Vợ tôi đập nhẹ vào cánh tay tôi, nhèo nhẹo : cưng làm em mệt muốn chết, ghét cưng quá. Tôi trêu cợt nàng lại : em cũng làm anh mệt quá, dễ giận làm sao. Vậy rồi cả hai vợ chồng nhìn nhau cười hề hề. Tôi còn cố chọc nàng : sao, em còn muốn anh thực tập bóp vú nữa hôn. Nàng lại đấm yêu vào ngực tôi : í, cái anh này, kỳ cục…

Mặc dù đã được anh bạn dặn dò và bảo đảm trước, vậy mà tôi vẫn vô cùng bối rối lẫn hồi hộp khi vào sơ vấn với bà chủ. Trong đầu tôi nghĩ sẽ gặp một bộ mặt khó đăm đăm, một típ người đàn bà lạnh lùng, nhăn nhó, chuyên họanh họe những người sắp được nhận vào làm công cho nhà bà.
Cho nên tôi thập thò mãi ở cửa phòng chủ nhân, không dám gõ. Anh bạn phải dùng tay ra dấu để tôi can đảm lên. Khi nghe tiếng lảnh lót “ mời vào “, tôi rụt rè mở cửa lách vào. Trước một cái bàn rộng thênh thang, một người phụ nữ, rất đẹp, điểm trang rất lịch sự, đeo một đôi kính đen dầy và gọng to.

Thấy tôi khép nép, bà/cô trấn tĩnh bằng cách chỉ cho tôi cái ghế cạnh đó. Tôi chưa dám nhìn kỹ vào mặt bà/cô vì e bị đánh giá đường đột và tọc mạch. Như để không khí bình thường, bà/cô nói : tôi có được bạn ông giới thiệu, hôm nay chắc là ông đến nhận việc. Tôi lí nhí thưa : dạ phải. Rồi im bặt.

Bà/cô chủ lại xóa tan sự ngượng nghịu của tôi : xin ông có thể cho xem hai bàn tay của ông để tôi nhóng coi có thích hợp với công việc tôi cần thuê chăng ? Tôi lạ lùng về thái độ giám sát này, tuy vậy tôi cũng từ từ xòe hai bàn tay ra. Dù ngồi cách nhau một cái bàn mà hình như bà/cô nhìn thấy rõ nên lại bảo : phiền ông lật sấp, lật ngửa bàn tay một chút.
Vừa nói, bà/cô chủ vừa tháo bỏ cặp kính đeo mắt, tôi choáng váng vì hai hạt huyền đen kịt trên khuôn mặt lung linh như đóa hồng bạch, kèm với đôi môi thoa son đỏ chói, thật là một bó hoa hồng nhiều màu sắc. Tôi còn thoáng thấy hai vòng đeo tai rất to, hơi nặng kéo hai dái tai bà/cô như tai tượng.

Tôi đang liên miên suy nghĩ thì bà/cô chủ lại lôi tôi về thực tại : phiền ông tưởng tượng như đang bóp vú, thử co bóp hai bàn tay để tôi xem mức hiểu biết của ông đạt tới trình độ nào. Tôi không ngờ bà/cô ấy lại sành sõi đến vậy, tôi đã nhận xin đi làm thì chủ muốn sao mình phải làm chứ chạy chối vào đâu.

Tôi tần ngần mất mấy giây, song tập trung tư tưởng để nghĩ đến hai bầu vú của vợ, mắt tôi hoa lên đầy nét hưng phấn, tôi cử động hai bàn tay, bóp ra bóp vô thật nhuần nhuyễn, xoa vòng vòng lại đẩy thúc lên, chà vuốt xuống, vò vò như vo viên từng cái vú và bóp xịt xịt, suốt từ trong ra ngoài và từ ngoài vào trong.

Tôi thấy cô chủ nhướn người lên theo dõi. Tôi càng hăng tiết vịt mà vo bóp nhanh tay hơn, bây giờ thì tôi thấy cặp ngực của cô chủ lộ ra phía trên mặt bàn làm tôi càng sững thêm, tôi chuyển từ ý nghĩ đang bóp vú vợ sang mò bóp vú cô chủ.
Chả hiểu cô có đọc ra ý nghĩ ma bùn này của tôi hay không mà mắt cô đờ đẫn ra. Tôi có cảm tưởng như da tay tôi đang măn lên hai bầu vú căng cứng của cô, đến nỗi hai quầng vú sượng đanh và hai núm vú thò ra như hai con thòi lòi. Tôi như bị ma ám, hay đang bị thôi miên nên quên chuyện đang qua kỳ sơ vấn, cứ tưởng lẫn lộn đang ở nhà mò vú vợ, cũng lại nghĩ đang được bóp vú chủ nên làm mê mẩn không ngưng.

Cô chủ thấy tôi quá say sưa với việc bóp vú thì chốc chốc nhón người lên lại ngồi uỵch xuống theo dõi, vặn vẹo người, hai cái vòng tai xao động như lôi trì dái tai cô xuống. Hơi thở cô rạo rực làm vải áo chỗ hai vú cương căng, tôi mường tượng đường vòng no tròn và mềm dịu của cặp vú cô mà bóp lia bóp lịa. Tôi có cảm tưởng như mồ hôi bắt đầu rịn ra, hai tay đầy ắp thịt da cô chủ, những bóng vú đảo lộn quay cuồng làm chân tôi đứng không vững.

Cô chủ kéo tôi ra khỏi trạng thái cuồng mê. Cô bảo : thôi đủ rồi, xem ra ông học kỹ thuật đến nơi đến chốn đấy. Ông hãy xuống bóp vú với các bạn ông, chốc tôi sẽ ghé xem tận mắt coi việc bóp vú của ông kết quả ra sao. Tôi nhẹ cả người, thế là tôi đã đỗ kỳ trắc nghiệm, thoát khỏi cảnh bị thất nghiệp dầm dề. Tôi lí nhí cám ơn và bước ra nhẹ tênh, trong khi loáng thoáng nghe cô chủ thở dài như vừa trút được nỗi nặng nhọc đơm đầy ngực.

Anh bạn thấy tôi rảo bước vui vẻ thì vừa đang bóp nặn vú bò vừa liến thoắng giới thiệu tôi với xung quanh. Tôi ngồi vào chỗ con bò chưa có ai làm, nhìn hai bầu vú nó xệ nặng và chùng chình như quả bầu to phải đeo vào dây cho khỏi rớt. Tôi hứng chí cầm luôn hai vú trong lòng tay, măn nhẹ và kéo lên môi hôn đến chụt một cái.

Tôi hôn to tiếng quá làm các anh bạn bò ra cười vì lần đầu thấy người hôn nựng vú bò như vú vợ. Tôi trẽn quá nên sửa bộ ngồi nghiêm chỉnh, kéo xô lại gần. Tôi bắt đầu xoa cho vú bò giãn ra và nắn nắn cho nguồn sữa thông suốt, rồi bắt đầu bóp nặn. Con bò được bóp thúc oạch oạch nên hai chân cà lộp cộp lên ván chuồng.

Tôi nặn vuốt từ sát bụng ra đầu vú làm sữa ọc tóe loe, rơi vào xô nghe rổn rảng. Tôi thay phiên bóp hết vú này sang vú khác, khi thấy sữa tia ra ở đầu vú nào thì dí phía vú đó vào xô cho sữa chảy. Chỉ một loáng đã được gần nửa xô, cái chất lỏng béo ngậy dập dềnh trong xô làm tôi thèm cách gì. 

Tay thì bóp, miệng thì nhóp nhép như đang bú mẹ. Con bò thỉnh thoảng lại be lên một tiếng có vẻ thích thú việc tôi bóp vú. Tôi làm hùng hục, thay đổi xô vì đầy. Càng bóp càng nghĩ là đang bóp vú vợ mình, có khi cao hứng còn địa là đang bóp vú cô chủ làm tôi quên béng luôn thì giờ và mệt mỏi.

Đến nỗi cô chủ đến đứng thanh sát từ hồi nào tôi cũng không hay. Chỉ nghe tiếng cười rinh rich của các bạn đồng nghiệp, lại cứ nghĩ họ vừa làm vừa pha trò với nhau cho đỡ nản. Đôi lần con bò quỉ quái bị tắc sữa, ì ạch rặn phè phè, tôi phải kê luôn vú nó vào môi cà đi cà lại, hôn và mút chụt chụt. Nó còn bướng bỉnh thì tôi phải ỏn ẻn kêu lên với nó : em giúp anh tí đi, đừng làm khó anh mà, anh bóp vú em mà em cứ xà lơ thì sao được. Mãi tới lúc nghe cô chủ khen : trông hai tay ông bóp dẻo quá, hèn chi nãy giờ sữa ra nhiều. Ông bóp vậy vú nào mà lì lợm cho được. Rồi chẳng hiểu là cô ta muốn khuyến khích hay muốn nói ý gì, chỉ thấy cô sán lại gần như dò xem sữa trong xô ra sao mà tỉ tê với tôi : nhìn ông bóp vú, tôi cũng muốn nhộn nhạo nữa là bò. Chắc là bà nhà mỗi lần được ông bóp hẳn thú vị lắm nhỉ ?

Tôi lan man bay bổng chín tầng trời, dường như tôi vừa được bốc lên khỏi mặt đất, bị ném vào không gian, chẳng có dù có lọng, làm tôi quay cuồng không bén rễ. Tôi cảm thấy hai vành tai nóng bừng, máu chạy rậm rựt trong huyết quản. Tay tôi khựng lại, con bò phải nện chân xuống sàn chuồng nhắc nhở, còn cô chủ thì bảo : ông tiếp tục bóp vú đi chứ, sao lại ngưng.

Tôi ngước nhìn lên, thân hình cô chủ lừng lững như bức tường chắn nghiêng trước mặt, cả một vùng ngực ngồn ngộn như núi, tôi phải nhắm mắt lại để dằn cơn thèm muốn xé lột áo cô ra.

Đến đây, cô chủ xem ra đã đủ, nên lẳng lặng bỏ đi, cái đít ngúng nguẩy, hai mông cồm cộp, cặp ngực lắc lư, thấy dễ giận vô cùng. Anh bạn ngồi cạnh thấy tôi nghệt mặt thì la hơi lớn : cô chủ đi rồi, ta làm thôi kẻo hết giờ.
Tôi bàng hoàng tỉnh lại, chộp vào vú bò bóp xoành xoạch làm hai chân nó gõ cành cành lên ván. Tôi trút hết giận hờn vào nó, thật vô duyên làm sao.

Biết tôi đi gặp chủ và lâu lâu không thấy tôi trở về, vợ chắc là tôi đã qua sự tuyển chọn và nhận việc ngay. Chả thế mà khi tôi về nhà buổi chiều thì đã thấy có bóng dáng ai ở trước cửa đợi. Tưởng là khách tìm hỏi nhà, lại gần mới rõ là bà xã. Chèn ơi, bả diện tôi nhìn hổng ra. Bộ quần áo sa teng đen mướt láng lẩy làm nổi bật thân hình của cô biết bao. Dù là vợ chồng sống với nhau cũ mèm cũ mẹp mà cô sửa soạn coi cũng bày ra nét lôi cuốn ra rít. Phương chi cô nàng còn cố ý hổng bận lót ngực nên hai vú đùn ra căng cả áo, cái núm nho nhoe nở đội cả ngực áo lên.
Lại nữa, vợ còn hào phóng chẳng nề hà thưởng cho tôi một nụ hôn say đắm ngay bực cửa làm tôi lủng củng lảng cảng hết trơn. Hai bàn tay dù bóp vú cả ngày ê ẩm hết mà thấy hai vú vợ dềnh dang cũng muốn rờ bóp liền. Cô nàng thấy ánh mắt bị ma hớp hồn của tôi, phải dè chừng : nè đừng lạng quạng bóp bậy bóp bạ ngoài đường, hổng được đâu nhe. Vô nhà đi, em thưởng.

Tôi choáng lên vì một bữa tiệc bày ê hề trên bàn đủ món : giò, chả, nem, thịt nướng, lại còn một tô dái dê hầm thuốc bắc và một cút rượu màu hồng đào sóng sánh nữa. Tôi chưa kịp hỏi thì nàng đã tía lia : em biết anh có việc làm nên mừng và thưởng công cho anh. Nàng ríu rít kể về hiệu lực của các món ăn và làm dáng khoe : rượu này nghe nói là thứ “ ông uống bà khen hay “ nên em mua anh uống thử. Tôi mừng rơn trong bụng nên cũng hỏi chọc : em cho ăn dái dê lại còn tống thêm thứ độc tửu, bộ em hổng ngán sao. Vợ cười xả láng : sợ thì cũng sợ, nhưng có cản cũng hổng thoát được anh. Cái mặt anh đêm nào cũng ti toe ai chẳng biết, thà là em cung phụng anh cho rồi, để chèo kéo anh cũng bốc hốt có tha đâu.

Tôi xà vô ôm cứng ngang hông, vợ la bải hải cản : đừng mà anh, lo rửa ráy còn ăn uống đi đã mà. Tôi chưa kịp chạy đi rửa mặt mũi thì nàng đã lấy khăn nóng lau khắp chỗ cho tôi. Cái bà này bữa nay lạ dữ, cho ăn, phục dịch lại còn diện nữa. Tôi bây giờ mới để ý là cô có bôi tí son, dặm tí phấn và làm duyên kẹp mái tóc ở trước đầu nữa. Tôi tớp tớp khen : ui cha, vợ tui bữa nay xinh quá, chắc là sang năm lại có thêm nhóc nữa. Nàng xỉ vô trán tôi : anh nói lãng nhách, nhưng tôi cầm lấy tay thì nàng im re.

Cô giúi tôi vào ghế ngồi, lấy đũa gắp miếng chả cá tiếp tận miệng, còn đưa ly rượu mời uống. Tôi nũng nịu bắt cô uống trước mới làm theo, tưởng là vợ chối từ, ngờ đâu cô uống ngoan ngon. Tôi chưng hửng, nàng giải thích : anh vui, em cũng tới bến luôn, sợ gì. Nhìn vết son của cô lưu lại nơi miệng ly, tôi muốn đè cô ra cắn hôn ngấu nghiến mới đã.

Cô kéo tôi về thực tế, hỏi han việc chủ gặp ra sao. Tôi nhứt nhứt kể, chẳng hề dấu diếm một chút. Vợ có hơi e dè : té ra là cô chủ hả, sao phụ nữ trẻ mà lại chọn cái nghề kỳ cục. Tôi bỏ lơ không đi vào bàn luận, nhưng lại nói với vợ : em biết không, lối cô chủ hỏi sơ vấn lắc léo lắm, chưa gì đã bắt anh đưa hai tay ra bóp bóp, còn bắt lật qua lật lại. Anh nôn bằng chết, lúc đầu ngượng nghịu làm sao, sau phải vận dụng trí tưởng tượng mới lọt qua. Vợ tôi hỏi : anh tưởng tượng cái gì ? Tôi nói liền : thì phải cố nghĩ là đang bóp vú em mới diễn tả hết nét thực cho cô chủ thấy. Anh thấy lúc đó cô trố mắt ra nhìn, giờ phần vợ cũng tỏ vẻ tò mò mắt mở to, tôi đâm khựng.

Thấy tôi chợt im, vợ tôi khích bác : rồi sao nữa, anh tiếp đi, khựng ngang vậy. Tôi hơi lúng túng, cô càng nôn nóng : anh cứ kể huỵch tẹt mọi chiện, em hổng giận đâu. Tôi gãi sau gáy mở lời : anh xin lỗi em, lúc đó anh sợ bị rớt nên phải cố dòm vô cặp vú cô chủ mà nghĩ anh đang bóp tè tè mới nổi hứng. Anh bóp nhàu, bóp nhỉ, bóp lòi phèo cặp vú cổ ra, bóp từ trong ra ngoài, bóp từ ngoài vô trong, bóp còn măn, còn vê, còn xoa, còn nắn cả bầu lẫn quầng, lên tận đầu vú khiến cô chủ đỏ rần mặt lên.

Vợ tôi đứng rột lên khỏi vòng tay tôi. Cô tru tréo : vậy là cổ cởi áo cho anh bóp vú hả, sao anh lại làm vậy. Tôi chưng hửng hổng dè mới nói thôi mà vợ đã ghen búa xua, nên tôi vội đính chánh : hổng có đâu, anh nói là phải tưởng tượng mà. Nàng nghe ra nhưng còn phụng phịu : tưởng tượng gì ác ôn vậy, sao không nghĩ đang bóp vú em được rồi, còn muốn bóp luôn vú cổ nữa. Tôi lại phải giảng giải : bộ em tưởng muốn bóp vú ai là bóp được sao, bóp bậy có ngày ăn cây chớ bộ, để “ lỗ mũi ăn trầu, cái đầu xức thuốc “ coi kỳ cục lắm. Nhưng khi đó nếu anh không nghĩ là đang bóp vú cổ thì không hứng.

Nhưng vợ tôi còn đôi co : thì anh nói cô khoái ý nên mới đỏ rần mặt lên. Hổng lẽ chỉ nhìn hai tay anh bóp gió mà cổ tưởng là anh đang bóp vú cổ thiệt sao. Tôi làm như không biết đâu là sai, đâu là đúng nên xin với vợ : đâu em nói tâm lý đàn bà cho anh hiểu đi, có phải đàn bà mạnh óc hình dung hơn đàn ông tụi anh hôn. Chớ anh vò vò hai bàn tay, lúc tưng tưng như tưng cặp vú, lúc vuốt vuốt như vo cho bầu ngực no tròn, lúc lại vê vê như kéo đầu vú dài ra, lúc lại đưa lên mũi như hít hơi vú phụ nữ, lúc lại liếm môi liếm mép như đang liếm núm vú đàn bà, trước cổ còn lim dim, kế rùng mình và sau thì gạt phăng đuổi vội anh xuống bóp vú bò, không đòi làm thử nữa.

Vợ tôi thở dài sườn sượt : vậy mà làm em hết hồn, tưởng đâu cái mặt dê của anh mới đầu hôm sớm mai đã chinh phục được cô chủ để mò bóp vú cổ. Rồi cô hăm he tôi : em nói trước nhe, anh chỉ được bóp vú bò thôi, loạng quạng bóp vú cô chủ là em giữ anh hổng cho đi làm nữa. Nói vậy mà nào cô đã hoàn toàn tin tưởng, cô xỉa xói vô trán tôi dọa dẫm : máu dê của anh đi đâu cũng hổng bỏ, ra đường tơm tớp dòm vú đàn bà, về còn khen vú này lớn, vú kia nhỏ. Hèn chi địa được cô chủ, thấy vú cổ lớn phình phình là tơ tưởng muốn bóp ngay.

Tôi nín khe vì vợ đạp trúng cái cục nợ của tôi. Tôi đánh tháo bằng cách xí xóa, thua me gỡ bài cào : thôi, ta nhậu đi em. Để anh dùng thử món dái dê rồi đi ngủ sớm xem hiệu quả thế nào, anh cảm thấy nôn quá chừng chừng. Tôi ve vãn mời vợ ngồi lên đùi tôi, nhờ vợ bưng ly để cả hai thay nhau cùng uống, còn bàn tay thì thọc vô trong áo cô mà rờ cái vú.
Nàng cũng đã sần sần nên được tôi măn bóp vú cũng lè nhè để yên. Hết được vợ đưa nhắp chất cay lại được nhai miếng dê hầm, còn cảm thấy bàn tay đè lên đè xuống bầu vú, xe xe cái núm làm tôi cũng lao đao luôn. Vú vợ nhanh chóng căng cứng, tôi hứng chí nên mò cởi quách vạt áo cô ra.

Rượu làm tâm hồn lơ mơ, giờ thấy cặp vú vợ bùng nhùng bủng nhủng, mềm cũng mềm, êm cũng êm, lại nặng nặng như bong bóng, còn hai núm thì tè le sậm lại, tôi ngả ngớn ngả dựa vào hít hít, còn rê môi lên nữa. Vợ tôi la hoảng : anh ở dơ quen rồi, miệng đang ăn trây trớt mà cũng na vô xục vú của em, tầy huầy hết trơn.

Tôi bắt đầu say và cũng loáng nhớ tới cặp vú cô chủ nên ôm chặt lấy vợ, vùi mặt vào. Cô giựt giụi muốn chạy thoát, tôi ôm trịt lên hai vú, bóp ngấu nghiến, cô nàng nhột hết chống cự được. Tôi đè vợ nằm lên người tôi, hai tay vò đùi đụi vào hai vú, bóp và nặn cho hai núm lòi kèn ra, vợ rung rung vì sướng và nhột.

Tôi nghịch hai vú vợ đến sưng tấy lên và có chút nước gì đó nhỉ ở các núm thì nàng ngo ngoe chẳng khác con sâu rọm. Tôi thích ý nên xe xe cho hai đầu vú nhọn hoắt rồi thình lình thọt bàn tay phải thuận chiều mò dưới cạp quần nàng. Tôi bóp đúng ngay cái *** vợ, hai mu đã nở phình hết trơn nên măn mó sướng tay cách gì.

Hẳn nhiên nàng đâu dễ dãi để tôi mò, hai giò vung thiên địa như bị châm điện, tôi phải cố giúi tay len vô tách lỗ *** vợ ra vét nhanh vét mạnh thì cô mới xuội lơ cho tôi móc. Tôi banh mu *** nàng và thọt ngón tay vô ngoáy tùm lum, làm nàng cười lên hắc hắc. Tôi cũng thấy đã nơi hai bàn tay, một phá ở ***, một bóp bẹp dúm cái vú. Tôi chơi nghịch nên nhón lấy ly rượu đổ lênh láng lên vú vợ và vội cúi xuống liếm những giọt hồng long lanh trên đó. Hai tay và miệng tôi làm cô ríu cả người, xục xịch và la toáng lên : anh làm em nhột quá, ăn đi đã mà.

Tôi còn lòng dạ nào ăn nhậu nữa vì lần xần chỉ thấy vú *** vợ lao chao trước mắt. Cho nên tôi hục vô tấn công tới tấp không để cô kịp ngăn cản.

Thấy tôi nhào vô tấn công tới tấp vợ tôi mới nhận ra cô ấy dại. Ai lại cho chồng ăn dái dê hầm thuốc bắc lại còn tống thêm rượu vào thì làm sao ngăn nổi cơn dâm của tôi được. Thế nên khi tôi đổ rượu lênh láng lên vú cô và liếm nút oạch oạch thì vợ tôi chỉ còn là mớ giẻ rách tha hồ để tôi vần vật.
Sẵn cơn say ngà ngà bốc lên làm thần trí tôi rồi tung beng lên nên vừa nghịch tôi vừa hét vợ đưa thêm rượu. Chất cay vào miệng thì ít mà đổ vấy lên thân hình trần truồng của cô thì nhiều. Những dòng hồng đào chảy tràn lan trên vú, trên bụng và cố tình tôi hắt cả vào *** cô làm vợ quíu xà cảng luôn.

Tôi lôi một chân cô lên, kéo dựng người cô ngả nghiêng ngang tầm với miệng thì tôi gặm bú nút *** kêu đùng đùng. Vợ tôi rị lê phần mông xuống để né những cú xục của tôi, nhưng sức nóng làm ù tai, mờ mắt hết tôi còn nương nhẹ gì được. Tôi xốc cô lên như con nhái bén bị thộp, giở hổng một bên sườn của cô và rúc húc bằng chết vào hũ mắm đầy rượu ngọt. Cô la lối chừng nào thì tôi càng khoái chí chừng đó.

Đàn bà cứ để yên chồng phá chẳng sao, càng chống cự thì hóa ra như người bị hiếp mau xuống sức. Vợ tôi cũng thế, giãy giụa chỉ được một hồi là mệt nhoài. Hai giò bị tôi nắm chặt, mở choãi ra như chữ V và miệng cắn bú nhồm nhoàm, dẫu có trầy trật thì mười lần cũng phải trúng hơn một nửa.

Thét rồi vợ tôi dỗi không đạp vùng vằng nữa, giống như thí cô hồn cho tôi muốn ngấu nghiến nhai nuốt gì thì cho xong. Tôi giỡn chơi còn trêu chọc cô nữa : cưng ngoan như vậy có phải hơn không. Nàng xụ mặt xí một tiếng, hổng thèm trả lời trả vốn gì hết. Tôi bú liếm và bóp hai vú một hồi thì nàng hết giận liền. Trái lại tôi chỉ còn nghe tiếng í á của cô, giọng nhõng nhẽo muốn vả nựng mấy cái.

Tôi bành mu *** cô ra, dùng lưỡi vét những giọt rượu bám quanh bên trong lớp thịt mềm của ***. Cô oằn người lên vì phần nhám và đầu nhọn của lưỡi làm cô nhột thốn đái. Tôi bú và đưa đẩy cái lưỡi như con cặc đụ vô *** cô, thân hình cô lật qua lật lại vì sướng và nhột. Cô rên trèo trẹo : ui, anh làm em nứng quá sá. 

Lời cô như tiếng khen làm tôi càng cố bú thiệt hay để vợ rêm *** ra mới được. Tôi cạp vô cái hột le và xóc bừa oạp oạp làm hai giò cô đạp như đạp xe lội nước. Cuối cùng cô phải kêu lên : thôi, em mệt quá rồi, đừng bú *** em nữa, đụ đi, em nứng tê chim hết trơn.

Tôi cũng nứng tới nên đằn cô ra mà nhét cặc vô nắc. Cái *** vợ đang ướt nên cặc chun vô nghe cái ọp và chưa gì cô thúc người lên đụ tôi liền. Tôi ấn hết sức đè con cặc đâm chúi vô *** và cưa còn hơn cưa gỗ. Vợ tôi rít lên : ôi đã, mà lại than là xót nữa. Tôi nói tại chất rượu làm rát những chỗ bị bú vừa rồi, nhưng hổng sao, cuộc đụ nào càng pha chút đắng cay càng thấm và nhớ dai, nhớ hoài nhớ hủy.

Vợ tôi lẫy nên đập vô cánh tay tôi một cái trách : ở đó mà nói tầm xàm, đụ hổng lo đụ rút cho rồi còn lo ba hoa chích chòe, lãng xẹt. Tôi nắc thì nắc mà lại sực nhớ tới cặp vú cô chủ nên tay bắt ngứa ngáy, tôi vận nội công bóp nhàu như đang bóp người khác.

Cái bà đang ngậm cặc cứng ngắc mà cũng nhận ra ngay ý tưởng đen tối của tôi. Nàng ca cẩm : có phải cha nội đang tưởng bóp vú con mẻ chủ hôn mà trợn mày trợn mắt bóp nghiến ngấu vậy tía non ? Tôi chột dạ mà phải mắng át đi : có nằm yên cho tui đụ hôn, nói tầm xàm tầm đế, tui đang đụ bà chớ có đụ cô chủ đâu mà biểu từ cái này tôi mơ quàng sang cái khác. Nào dè vợ tôi có vừa : phải, tui mà nói hổng trúng tim đen của ông thì họa tui là con nít. Tôi đành xà lơ xà bát cho xuôi.

Tôi đụ vợ ình ình. Hai giò cô gác lên hông đung đưa đánh nhịp, rồi có lúc vặn gồng người kẹp chặt lấy hông tôi để miết cái *** vô con cặc. Lúc rít lên hồng hộc và thở như bứt hơi mà hai giò thì đưa thẳng đứng đạp vung thiên xích chó mới ác. Hổng hiểu có phải tại dái dê hay tại ba sợi rượu “ ông uống bà khen hay “ mà cô nàng hăm hở quá cỡ, làm tôi cũng bắt đau lưng, tê cặc theo.

Tôi nắc và cảm thấy chất nhớt ấm của vợ rỉ ồ ra hai lần, mỗi lượt như vậy thì mắt cô sáng quắc và long lanh ướt. Trong khi tôi vẫn như người cỡi ngựa đi chơi. Tật của tôi vẫn thế, có chút rượu vô là cặc như điếng, giập mấy cũng hổng nhúc nhích gì hết. Điều này có lần tôi được chính cô bé tay chơi khen : cha lì tổ mẹ, người ta ra muốn gãy sống lưng mà cha còn cò cưa cú cứa hổng chịu nhỉ ra chút xíu cho tử cung được xoa dịu.

Còn vợ tôi cũng vậy. Nàng càm ràm : đúng là tui tự hại tui, ai dè cha nội lần xần chơi muốn bưng *** mà lì lợm hổng ra. Tôi cười hô hố thách : lần sau bà mua dái dê hầm với rượu nữa đi, rồi tôi sẽ cho *** sướng tưng bừng chớ cằn nhằn nỗi gì. Dù đang được đụ tơi bời, vú lại bị bóp xục xạo mà nàng vẫn đấm thùm thụp vào ngực tôi than : anh chọc em hoài, em hổng chịu đâu.

Tối đó, tôi trải qua một lần đụ khi đang ăn thiệt đã. Tôi xốc để vợ ngồi úp sấp vào người tôi sau khi đã đền công cho nàng bằng hai lần ra khí, tôi đặt nàng gác hai giò vô hai bên bắp vế để cặc tôi vẫn đâm trong *** nàng. Tôi quàng tay ôm lấy lưng vợ để giữ cô đừng tuột rồi biểu nàng đút cho tôi ăn.

Đôi khi thấy cặc tôi mềm mềm thì vợ tự động hích nắc *** mấy cái và lại làm phận sự chăm bón cho tôi. Bởi thế hai vú phải cà xoạch xoạch làm tôi hứng chỉ còn một tay giữ lưng và một tay thì lòn vô bợ măn cái vú cho sướng. Vợ tôi cằn nhằn : anh thiệt sướng hơn ông hoàng, đụ vợ mà còn được cho ăn, hèn chi anh càng nghĩ ra lắm trò bậy bạ.

Nói vậy chứ, tôi nào có là gỗ đá nên hai người lục xục hẳn sẽ tới lúc phải nứng. Thế là tôi bưng vợ lên để nàng đeo tôi như khỉ con đeo mẹ còn tôi bê nàng đi lòng vòng và đè đại vô góc nào đó nắc hì hục một hơi. Vợ sướng thì banh giò ra, hai tay đè lên bả vai tôi, rướn tới rướn lui để *** được miết sâu, coi cũng bặm trợn chớ bộ.

Thấm thoắt tôi đã đến kỳ được trả lương lần đầu. Tôi nôn còn hơn trẻ mong mẹ về chợ. Cả ngày làm việc mà lòng nóng như lửa đốt, hồi hộp chẳng kém ngày chờ vào phỏng vấn. Bởi vì từ hôm vào làm đến nay đã nghe cô chủ đả động gì việc ấn định lương hướng tôi ra sao đâu.
Tuy là một trại sữa nhỏ, nhưng cô chủ cũng áp dụng cung cách làm ăn lớn, trả lương bằng chi phiếu đàng hoàng, không chấp nhận cho lãnh nửa tiền mặt, nửa giấy tờ. Cô bảo không muốn bị lằng nhằng với sở thuế, cũng như cô cóc mướn những tay di dân lậu. Cô giải thích : chẳng bõ bèn gì mà nhỡ ra cơ quan di trú vớ được rầy rà lung tung.

Cô cũng đưa ra luật lệ lương ai người ấy biết, cấm thông báo bàn tán với nhau, nghe được là a lê hấp cho về nhà vợ sai mới tởn. Thành ra mấy tay làm trong trại, nói dóc nói đía, nói chuyện tầm đế tầm xàm hay đặt điều nói chuyện đàn ông đàn bà cũng được mà anh nào cũng ngậm tăm chớ dám hó hé hỏi nhau lương lãnh ra sao.

Tôi là người chân ướt chân ráo vào nghề, mấy tía ưa chọc hết chuyện này chuyện khác. Tựu trung ai cũng khen dạo này tôi phổng phao, đẹp giai, học (chẳng biết) giỏi (hay chăng), nhưng nhất định là nhà không giàu (vì giàu thì đi làm cái nghề kỳ cục này làm cóc khô gì).

Đồng hương, đồng khói có, lại thêm dăm anh Mễ anh nào anh nấy to như cái bồ sứt cạp. Bàn tay như tay vượn, tôi nghĩ của đó về nhà bóp vú vợ phải ra trò, vậy mà xem ra số sữa nặn không bằng bọn tôi.

Nói nào ngay, mỗi người làm theo một cách. Riêng tôi, nhờ giàu óc tưởng tượng, lại sẵn vợ nhà, vú bò trước mặt nên bóp lấy bóp để, lấy cớ luyện thêm tay nghề, thành ra số lượng sữa có nhỉnh hơn. Còn thêm thỉnh thoảng vợ cho ăn dái dê tẩm thuốc bắc, lại ẻo lả cho sờ, thành ra chẳng gì bằng cơm nhà *** vợ, vú bóp toành toành, ngựa cưỡi nhong nhong, khí chẳng bị dồn nén tồn tại não thì làm gì chẳng băng nhăng, bắng nhắng.

Lúc đầu còn e dè sợ bạn bên cạnh tọc mạch tò mò, sau nghĩ chả việc gì phải lén lút, mình làm có lương, thích gì cứ biểu diễn, miễn là chủ được việc, mình có tiền, chả ăn gian ăn lận thì ai cười mặc họ. Chả thế mà tôi được tiếng chóng tiến bộ, ả bò được tôi chăm sóc hằng ngày xem ra cũng xoắn xuýt với tôi.

Sáng ra trông chị ì ạch na bộ vú lòng thòng nung núc sữa, tay đã cuống lên chỉ muốn lăn vào bóp, dù là mới xì xà bóp vú vợ ở nhà rồi mới chịu đi làm. Hình như lúc nào tôi cũng bị ám ảnh vì ba cái vú người, vú con vật. Đầu óc luôn tơ tưởng đang thực tập bóp vú vợ, lẩn thẩn có khi lại mơ hồ được cô chủ cho bóp vú nữa. Hèn gì khi vào bóp vú bò thì hùng hục như điên. Ả bò khoái nhé nên lâu lâu lại be lên vì sướng, cô chủ có tạt ngang nhìn thấy lại nhỏn nhoẻn cười và nguây nguẩy đi ngay. Tôi ngồi bóp vú bò mà nghía cái bộ mông cô nhún nhảy cũng điên tiết càng vặt nặn vú bò xoành xoạch làm chị bò quính lên vừa gõ gõ móng, hẩy đít lại nũng nịu kêu toáng lên.

Vậy mà có lúc nó cũng bày đặt giở trò, giở quẻ. Đang bị tôi bóp, sữa chảy lặc lè, bỗng cô ả ì ra chẳng đái, tuôn ra nữa. Tôi nói mấy nó cũng đứng đực ở đó, có lôi vú nó ra rê rê vào miệng nó cũng trơ trơ, xoay trở mấy nó cũng mũ ni che tai điếc đặc. Tôi đã bắt đầu nổi sùng, muốn đá cho nó mấy cái vào đít, thậm chí còn dọa : mày mà bướng, ông bú mẹ nó vú mày cho chừa, nó cũng cóc cần.

Chợt nhớ lại ngày còn ở bên nhà nghe lỏm được câu chuyện tiếu lâm đàn bò nghênh ngang đi lấn đường xe chạy, tài xế dùng cách gì cũng chẳng dẹp trống được. Thế mà chỉ có anh lơ đến nắm cu con bò đực ghé vào tai thì thầm gì đó là cả lũ be be kêu nhau giạt ngỏm vào lề. Mấy bác tài mới hỏi tay lơ mày làm gì mà chúng nó sợ vậy. Tay lơ tỉnh queo nói : em có dọa gì đâu, em chỉ bảo chúng mày tơ lơ mơ là ông lùa lên xe chở quách đi kinh tế mới, thế là chúng teo dái hết.
Tôi đem kinh nghiệm này thử với chị bò. Tôi rột đứng dậy, lôi bầu vú nó lên cạ vào đùi, gần chỗ dái tôi và rất âu yếm tôi ghé vào tai nó mà dỗ ngọt : cưng ơi, cưng mà không nghe anh, nổi sung anh đè nắc cưng một cái ngay tại chỗ thì đừng trách là anh ác. Nào dè con vật nó nghe hiểu tiếng người các cụ ạ. Tôi thấy nó cào cào bàn chân trước xuống sàn, cái đuôi ve vẩy đập che cái lỗ đít lại, còn be be õng ẹo lên vài tiếng và sữa ồng ộc chảy ra như nước đổ.

Từ đó, tôi biết ý cô ả rồi, nó giở quẻ là cô lại rủ rỉ rù rì dọa, tức khắc chị ta ép phê liền. Có một lần tôi làm như thế thì bị cô chủ bắt gặp, chả hiểu cô có đoán ra tí ti ông cụ nào chăng, chớ còn tôi mắc cỡ quá xệ, mặt mày đỏ rần, cô chủ lại ác ôn tủm tỉm cười lảng đi, làm tôi xính vính ứ hơi.

Mấy anh bạn tẩm ngẩm tầm ngầm theo dõi, mấy thằng Mễ cứ trố mắt ra nhìn, bỗng nghe sữa ộc ộc, ai cũng reo lên eureka như vừa phát minh ra trọng lượng của nước đẩy mọi vật thể nổi lên vậy. Thành ra hiện giờ giữa chị bò và tôi dường như càng ngày càng có mối duyên tình liên lỉ, chả thế mà hôm nào tôi gạ đổi tay với anh bạn nhận giới thiệu tôi vào làm thì y như chỉ không đầy một phút sau, anh bạn sùng sùng gọi tôi trả vì nó ương ương thế nào ấy.

Suốt ngày tôi hùng hục bóp vú bò, hai tay rã rời tê dại. Chiều đến, ai cũng sớm nhận tiền và lỉnh về ngay. Cô chủ dây dưa như là tôi không có. Cuối cùng thì gọi tôi vào, cô vẫn dềnh dang ngồi ở cái bàn vừa dài vừa rộng. Tôi liếc nhìn trộm, chu choa bữa nay cô diện ác. Cái áo lụa cổ mở rộng khoe cái ức no tròn, nổi những sợi lông măng lất phất coi bắt mắt. Hàng cúc đơm thưa thớt như tiêu rắc qua loa khiến cô rướn tới là chỗ kẽ hở rộng nhá thêm một tẹo, bày cái nịt vú lùm lùm, ngó muốn nhễu nước miếng. Hai tay áo cắt ngắn càng làm nổi bật màu da trắng mát lạnh, ước gì dựa vào đó ngáo một lát chắc sướng điên luôn.

Cũng vì cô khề khà mà tôi quên béng là vào nhận lương, cứ ngơ ngẩn như người bị ma ám. Cô chủ càng trêu tôi nên để mặc tôi phiêu du vào phương trời ảo mộng. Chừng thấy tôi hồn siêu phách tán, cô mới làm tôi nhảy nhổm : bộ ông muốn ngủ lại đây sao mà mơ mơ màng màng vậy. Ông không sợ về trễ rồi bà nhà lo à.

Tôi choàng tỉnh, bẽn lẽn như con nít bị bắt gặp nhìn trộm vú đàn bà. Tôi ngậm tăm như hến. Cô chủ từ tốn hỏi han công việc rồi khen tôi về số sữa thu được. Sau cô cho biết định giá mức lương và hỏi ý tôi có ưng không. Tôi mừng húm, nên lập cập không nói năng gì được. 

Cô trao chi phiếu, tôi đón trịnh trọng bằng hai tay. Vừa định quay ra thì cô gọi giật lại móc túi thưởng cho một số tiền mặt. Cô bảo : phần này là tặng riêng ông vì công khó luyện tập bò. Tôi có chú ý xem cách thức ông bóp vú nên biết là ông có tìm tòi phương thức làm cho ra nhiều sữa.

Và như vô tình cô nói luôn : chắc ngày nào ông cũng áp dụng thực tập với bà nhà nên nom khéo quá. Rồi như cám cảnh sao đó, cô chủ thở dài chêm vào : ai có phước được ông làm chồng. Tôi chắc mỗi lần bà nhà sinh hẳn lắm sữa, và như chợt nhớ ra cô chủ cho ý kiến luôn : tôi nghĩ vú người mẹ có ương ngạnh mấy mà vào tay ông thì cũng không ngoan cố được. Nội nhìn ông bóp thôi cũng đủ đánh rục bà nhà, chưa nói là…

Đến đây thì cô nín khe, nhưng cái miệng cô nhóp nhép cho biết là cô ám chỉ việc tôi dùng miệng bú mút vú vợ. Tôi bâng khuâng lơ lửng từng trời, sao mà có người tế nhị và sâu sắc đến thế. Chợt tôi thòm thèm nghĩ trong đầu : giá gì… nhưng lại thấy khó quá đành cắt ngang cho xong.

Cô chủ lịch sự đứng lên tiễn chân tôi đồng thời cũng ra về vì chẳng còn ai khác. Tôi nán lại để cô đi trước, đúng lịch sự của một nhân viên làm với chủ. Chèn ơi, lẽo đẽo phiá sau mới là cực hình day dứt. Mùi nước hoa, mùi son, mùi phấn, mùi hương và cả mùi mồ hôi bay loạn xạ làm tôi run tay run chân. Còn thêm cái dáng đi lả lướt, cặp mông uốn éo no tròn, bộ ngực căng căng lồ lộ, hai tay dẻo nhẹo đánh đàng xa làm tôi suýt ngất mấy lần nếu không vội cắn môi vào răng kịp. Đầu óc tôi bị gõ coong coong như đang bị một bầy ong, tò vò, bù mắt gì bu vô phá vậy.

Ra tới cửa, cô chủ rất lịch sự chào và lên xe lái đi. Tôi ngẩn tò te đứng trông theo, trong óc còn xần vần với câu nói của cô chú : chúc ông về vui vẻ, đêm nay ngủ mơ gặp giấc đẹp.

Tôi mang theo tấm chi phiếu và câu chúc của cô chủ về với vợ. Cô nàng cũng biết mười mươi bữa nay anh chồng nhận lương lần đầu tiên nên nóng lòng trông đợi. Nhưng chừng thấy bộ mặt tươi rói của tôi và liếc nhìn đồng hồ thấy đã trễ trễ nên cô nàng đanh mặt lại ngay. Tôi hỏi gì, mợ cũng chẳng buồn lên tiếng, tẩm ngẩm tầm ngầm như bị ai móc túi.
Sống với nhau lâu năm, tôi biết rõ mười mươi cô nàng đang giận. Tôi đâm ra tự trách mình, cũng tại cái miệng thọt thẹt có gì cũng khoe nên giờ phải nhận lấy hậu quả. Đàn ông đàn ang, ai mang tật phổi bò là dại mọi đàng, các bà chúa đa nghi lại còn ghen chí mạng, lỡ có được giới nữ xun xoe thì chớ hé môi kể với vợ. Ai biểu tôi có gì cũng khai thốc khai tháo ra, y như tù cải tạo khai lý lịch khi vào trại, ai cũng nghĩ “ nói ra cho sạch để an tâm mà ngủ cho khỏe “. Có anh chỉ hẹn vớ vẩn với tình nhân cũng khai, chẳng bỏ sót một ly ông cụ, thế nên chừng bị nhốt hàng năm, bảy năm mới thấy mình ngu quá cỡ.

Tôi cũng đang ở vào trường hợp này. Đi làm, được cô chủ ái mộ thì câm tịt đi cho được việc, đằng này về khai hết với vợ, lại còn hoa lá cành mắm muối chêm vào, nên giờ có bị hắt hủi cũng đáng. Tôi phải xun xoe để tình trạng bớt căng thẳng đi.

Thành ra tưởng là đem nguồn vui về gia đình thì lại là rước của nợ vào nhà. Vợ tôi giận bỏ vào phòng, chẳng nhìn nhỏ gì đến tấm chi phiếu, chỉ nằm khóc rưng rức. Tôi lò dò theo vào mở hết tần số tán để cô nàng nguôi.
Nàng khóc kể rấm rứt : trời ơi, tưởng anh làm nghề gì lại chọn đi bóp vú, bóp thế nào đến nỗi cô chủ giữ trịt lại đến giờ mới thả cho về. Anh đi đi, đến đó mà bóp vú cổ, lết về đây làm gì. Đúng là oan ơi ông địa, nào tôi đã sơ múi được gì cô chủ đâu (dù trong lòng tôi rất muốn), chỉ vì mới được nghía thôi nên lúc nào cũng nhộn nhạo mơ tưởng đến cặp vú của cô ta.

Lúc này, tôi phải vuốt bụng mà gỡ nợ với vợ đã. Không gì bằng phải tương kế tựu kế mới làm cho ả hết ghen, tôi vò đầu vò tóc rối bung và hét thi với vợ : thế này có bực không, nhục phải đem thân đi bóp vú lấy tiền, vợ chẳng thương tội thì chớ còn ghen với ghè. Bà làm như vú ai muốn bóp cũng dễ, phương chi người ta mướn mình để bóp vú bò, chớ hòng tưởng là mình được tha hồ bóp vú người ta mà có ngày rước họa.

Và để kể lể công lao hãn hữu, tôi nhăn nhó mè nheo : bà tưởng làm nghề bóp vú vinh lắm à. Bà thử ghi tên đi xin việc xem có ai chịu mướn bà không ? Đàn ông người ta dư ăn dư để, không gì bằng chỉ muốn tì tì ở nhà bóp vú vợ, của ta ta nựng chẳng ai dám giành, đằng này vì thiếu việc phải đi bóp vú bò, nhục ơi là nhục. Gặp con bò nhấm nhẳng, bóp nó cứ trơ ra, phải nịnh phải nọt, phải than phải vãn, phải rà phải rề, thậm chí còn phải rê rê cái vú của nó lên môi hôn như hôn vợ mà nó có chịu nghe theo đâu.

Tôi kể hăng quá (vì tức mà lỵ) nên có gì phẹt ra hết (đấy, lại sắp sửa dại dột nữa rồi), bà có biết có lúc tôi phải dọa nó cật lực nó mới khiếp. Nhờ đó mới được rủng rỉnh đồng lương đem về, em (tôi đổi sang cách xưng hô này để đánh động lòng thương của vợ) chẳng vui và mừng thì thôi, còn ghen cái nỗi gì hổng biết.

Tôi thực tài, lúc đó tưởng tôi có thể khóc tu tu lên được. Vợ tôi hoảng quá, vội trụt ngay xuống giường, đến ôm tôi nựng, nước mắt nước mũi nhoẹt nhòe. Nàng bù lu bù loa : em biết rồi, em xin lỗi, và nàng đưa cao tay định vả vào má mình bốp bốp. Tôi hoảng hồn phải giữ ngay lại và đưa lên môi hôn xoa dịu.

Vợ tôi kéo đầu tôi dựa vào ngực cô, tôi nghe rõ tiếng trái tim đập ịch ịch. Tôi mơ màng hít hương thơm tỏa ra từ khoảng vải áo nổi u của vợ, mắt lim dim mơ màng. Vợ tôi thút thít nho nhỏ và như sực nhớ ra nên lè nhè hỏi : lúc nãy anh có bảo gặp ngày con bò giở quẻ, anh phải dọa nó mới chịu nghe. Vậy anh dọa nó ra sao.

Tôi ớ ra, đúng là chẳng cái dại nào giống cái dại nào. Biết sao đây, cũng tại cái miệng ham ăn ham nói của tôi mà ra nông nỗi. Tôi ậm ừ, chọn lối diễn tả cho gọn và đơn giản, nhưng cái vẻ lúng túng của tôi có thể càng làm vợ nghi thêm nên thôi thì một lần nói cho sạch để dù có trăm năm nằm trong ngục tù của vợ cũng đã sao.

Nên tôi cười cầu tài ngay được mà rỉ rả kể : có gì đâu cưng. Lúc đó anh chợt nhớ chuyện tào lao kể bên nhà nên anh dọa con bò : mày mà bướng bỉnh, ông làm cho một phát thì đừng có trách “.

Vợ tôi cười tóe lóe như vòi nước bị bung không kịp chẹn giữ, nàng pha trò vào : vậy rồi con bò sợ quá phun sữa tồ tồ ra, có phải không ? Tôi cũng vui lây nên đía toán loạn : chứ còn gì nữa (và tôi giở giọng trêu vợ), giống cái y hệt như nhau, cũng như em vậy, anh nựng mà cứ trơ ra là anh bụp cho một cú là nước nôi gì ọc ra hết.

Vợ tôi thẹn quá, đấm thùm thụp vào người tôi và kêu nheo nhéo : anh lại ví em với con bò thổ tả đó à. Anh bóp vú nó chứ còn em thì anh lại leo lên, khác nhau hẳn, sao anh so sánh như nhau lãng òm vậy. 

Tôi vui vì vợ đã trở lại bình thường. Tôi xun xoe hôn cô và nhõng nhẽo : thôi, đừng buồn anh nữa. Em cho anh sờ một tẹo cho đỡ buồn bàn tay, cả ngày vắng bóp vú em anh buồn muốn chết. Vợ tôi còn cố giảng giải : bóp vú bò đã đời còn bảo là không được bóp, anh nói thế các ông cả ngày đi làm hùng hục ở sở không được bóp vú vợ, chắc là chết hết.

Sẵn đang được vợ cưng, tôi mè nheo thêm : ấy thà là chẳng có gì hết thì đành chịu. Đằng này vú bò một bên mà vú vợ thì không ai chịu cho được. Em nghĩ coi có khác gì, vú và *** vợ đêm đêm nằm cạnh bên mà bắt nhịn thì còn gì khổ sở cho bằng. Vợ tôi toét miệng ra, đưa ngón tay xỉ xỉ vô trán tôi mà hót : anh chỉ được nết vẽ chuyện không ai bằng, nói tới nói lui rồi cũng èo xèo xin bóp vú vợ.

Nói vậy, nàng cũng giục tôi : thì ăn một chút cho đỡ đói rồi vào em cho sờ. Tôi từ chối ngay : không được, anh có đói cũng tạm chờ được, chứ chưa bóp vú vợ thì nhịn không xong. Vả lại, bóp vú em mà được ngậm sơ sơ thì có khác gì ăn cơm no đâu chứ. Tôi lôi sềnh sệch vợ đi, nàng cứ ơ hay, ơ hay mà chân riu ríu bước theo.

Tôi với vợ quện nhau như đôi nhện, tôi ôm cứng lấy nàng mò gỡ và cởi lột áo cô ta ra. Chao ơi, vú vợ ngày nào chả ti, chả sờ vậy mà chúng vẫn mỗi lần trông mỗi lạ. Hay là tại vì cô nàng vui nên vú nở uỳnh oàng, hay tại tôi tơ tưởng lẫn lộn giữa vú vợ và vú cô chủ mà có ý xằng ý bậy này chăng ?

Tôi bóp vú vợ nghệt một thì nàng nghệt hai, mắt đờ ra, miệng he hé, thấy hàm răng nàng đều và trong như ngọc, tôi bóp hai vú man dại. Hai bầu vú trẹo qua trẹo lại dưới làn da tay, sao mà êm, mà mềm, mà căng căng, mà sung túc đến thế. Hai núm vú mới rà sơ đã vểnh hết lên, nhọn, cứng, săn và nở. Tôi chúm môi đặt nhẹ hết lên đầu vú này lại đổi qua đầu vú nọ làm vợ rên lên nho nhỏ.

Tôi hôn mà hai tay bợ nguyên phía dưới vú nâng lên cho bầu ngực dồn cao càng gây thêm hứng thú cho tôi nghịch. Tôi lè lưỡi rê rê lên từng núm vú, quét sền sệt lên hai quầng vú, bóp nhún nhún cho hai vú cương lên, vợ tôi í a như đang hát ru con mình.

Tôi bóp bú thích quá nên xùng xục không ngừng. Vợ tôi vặn người, rồi oằn vai, đẩy ưỡn ngực nhô ra, hai vú lình bình như hai dề lục bình trôi sông, tấp vào cọc cầu ao nằm chịu trận, mặc cho người sờ người bóp.

Tôi đưa tấm chi phiếu cho vợ, nàng đăm chiêu nhìn, vẻ mừng rỡ. Hai mắt ánh lên vẻ thán phục khi thấy con số ghi trên tờ giấy có vẻ ngoài dự tưởng. Thấy vợ da diết, chẳng hiểu sao tôi móc nốt số tiền mặt cô chủ cho đưa cho nàng : và đây là phần thưởng riêng cô chủ tặng.

Vợ tôi có vẻ xao xuyến, nhưng lại e phá vỡ niềm vui vừa dấy lên nên nàng đưa tay ra nhận món tiền tôi đưa. Tuy vậy nàng cũng hỏi nhóng cho có chuyện : thế cô chủ có nói tại sao lại tặng thưởng thêm cho riêng anh không ? Tôi chẳng còn úp mở gì nên có sao nói vậy. 

Tôi bảo vợ : em biết không, cô chủ bảo lượng sữa anh nặn được nhiều nhất nên khuyến khích anh (tôi dấu biệt ý cô chủ đòi hỏi tôi ráng về thực tập bóp vú vợ để có thể thu được nhiều sữa hơn nữa, tay đầu tư nào chẳng nhắm món lợi lộc cho mình).

Vợ tôi nào có vừa nên nói móc : chớ không phải tại anh bóp vú nhuyễn quá mà cô ấy thưởng cho anh hả. Nàng lôi hết mớ tin tức lưu cữu trong đầu từ hổi nảo hồi nào ra uy hiếp tôi : anh chẳng khoe có lần nhìn anh bóp vú, cô chủ đỏ mặt lên, chắc là cô ấy nghĩ được anh bóp vú, cô thưởng anh khoản đó đấy.

Tôi đâm dỗi : nói chuyện với các bà chán bỏ mẹ. Quanh đầu quẩn đuôi rồi cũng lòi cái ghè tương ra, lúc nào cũng nghĩ đàn ông chúng tôi thích bóp vú bậy. Tôi đã nói với em bao lần đừng nghĩ vớ vẩn mà nặng đầu, cô ấy thiếu gì người muốn bóp, cần gì phải nhờ anh.

Nhưng vợ tôi còn lẩm rẩm thêm : thì các cô có chồng nói làm gì. Muốn hay chả muốn, đêm nào chồng cũng đè ra bú bóp, còn cô chủ có ai đâu. Người ta bảo đàn bà độc thân dễ bị ám ảnh chuyện tầm bậy lắm, huống chi suốt buổi nhìn các ông vật vú bò như vật vú vợ, biết đâu cô ấy chẳng nghĩ tưởng đến lối bóp vú của anh làm cô xả bỏ được ẩn ức của cô ta.

Vợ tôi còn gá vào đoạn cuối làm tôi lùng bùng lỗ tai : anh biết không, lắm cô nhìn cảnh bóp vú mà bị khích động đến quần lót ướt mẹp ở trỏng đó anh. Đầu óc tôi choáng váng, tôi không ngờ vợ tôi im im mà có lắm ý độc đáo đến vậy.

Nhìn vợ vui nhí nhảnh, tôi pha trò hỏi : đâu để anh bóp thử vú em một lúc xem đáy quần lót của em có ướt mẹp như em nói hôn. Ai dè cô nàng chê tôi quá cỡ : anh thiệt kỳ, em nói là bàn đến mấy cô độc thân kìa, còn em có anh mà, lúc nào anh cũng lục xục mò bóp thì còn nước nôi đâu mà tươm ra nổi.
Tôi cũng nào vừa, tôi xoắn xuýt đía vô : em không nhễu lem nhem mà em đái tồ tồ còn hơn hũ mắm bể. Vợ tôi mắc cỡ quá nên nhào vô đấm lung tung khắp người tôi. Cô nàng giận dỗi nên rất có sức, nàng quì gối lên quơ quào định kẹp đầu tôi vào mà nện.

Tôi cố tránh để tìm cách tóm lấy hai cánh tay vợ, vật cô lăn ra. Hai cái vú xao động hết nhún lên lại nhún xuống, giùng giằng vắt vẻo, ngó lôi cuốn làm sao. Tôi quàng ôm hai tay vợ chẳng được thì ập vào hất cô ngã chổng kềnh ra. Cô chống cự dữ dội, tôi phải tận dụng cả đầu, cả mặt, cả miệng, cả môi mới chinh phục được cô ta.

Đến khi cô bị đè bởi cả thân hình tôi trên bụng, hai tay bị chặn dưới cặp giò tôi thì mới chịu nằm yên thở rốc. Tôi nhìn sâu vào mắt vợ, từ từ ghé môi xuống hôn lấy cặp môi mọng chín của nàng. Tôi chóp chép nhai vành môi đỏ như màu trái cherry mà nghe chất ngọt lăn dần vào cổ họng.

Vợ tôi còn cố văng vật khuôn mặt để tránh. Tôi càng tấn công ráo riết, vợ làm mặt giận quay đi. Tôi hôn thêm một hồi thì cơn dỗi hờn lặn bớt. Thấy nàng thư giãn, tôi cũng thả lỏng người để rảnh tay rảnh chân đùa nghịch vợ. Hai tay tôi bóp ùng ùng vào hai vú nàng, một bên chân rúc vào háng mà chà mà cọ xoành xoạch.

Vợ nhão ra, ấp úng như ngậm kẹo. Tôi hình dung đang vò lên vú cô chủ nên nắn nót gây cho vợ có cảm giác đang được mân mê dưới bàn tay phù thủy ma quái. Hai đầu vú cứng cỏi lại, lạo xạo mỗi khi tôi bóp vặt day day. Cái núm vú màu hồng bị vặt trở thành đỏ sẫm nhưng vẫn trông ngon đáo để.

Tôi ghé răng vào đẩy đưa từng núm vú qua lại nơi chân men, chất trơn bóng làm các đầu vú vợ xun xoe và nhọn lễu. Tôi hun lia lịa và mút chụt chụt, kéo chuốt cho chúng lòi lộ ra và khi hai bầu vú nung núc dựng lên thì tôi nhay như trẻ nhay vú mẹ. Vợ tôi xả buông cơn giận đâu mất, chỉ còn biết kêu lên với tôi : anh bóp vú em đã quá.

Tôi nào có nghe, có hay gì nữa đâu. Trước mắt tôi lờ mờ là cặp vú cô chủ hôm phát lương. Tôi thấy tôi gục vào cắn nhay làm cho cô rên lên nho nhỏ : ông bú bà nhà cũng như thế này à. Tôi ậm ừ và nút cắn tợn, trong khi hai tay tóm thu đẩy hai bầu vú sưng ra.

Tôi bú và chùi đầu mũi một hồi thì cô chủ hối : ông mở hẳn nịt vú ra cho em thì bú em mới thấy đã. Anh chùng chình đẩy cái nịt xục xịch làm em nhột không chịu được. Tôi nhẹ kéo cái xú, ôi hai bầu vú đầy đặc, đôi núm chúm chím như đóa hải đường, màu tươi như sắc phượng.

Tôi kêu lên : ôi sao tôi có diễm phúc thế này. Cô chủ cướp lời : không phải là anh có diễm phúc mà chính em có cơ duyên được anh bú bóp cho. Và như để cởi mở tâm sự, cô chủ ghé vào tai tôi thủ thỉ : anh biết không, đứng nhìn anh vò vú bò mà em tưởng chính em đang được anh bóp đấy. Hoài của, tại em chưa chồng con nên vú không có sữa, chứ không bò chưa kịp phun thì chắc em đã phun phè phè ướt hết ngực áo rồi.

Tôi như anh học trò mới lớn : chèn ơi, vậy mà tôi cứ nghĩ quấy rầy xốn xang cô chủ. Thú thực vò bóp vú bò là nhiệm vụ phải làm, chứ tôi chỉ nghĩ là đang bóp vú cô nên mới mạnh tay để sữa phun ra hết.

Cô chủ lại lào xào nói vô : anh biết không, lúc anh mằn mò tóm chặt lấy vú, nghiến răng mà bóp thì em thấy đầu vú em cũng dại tê đi. Khi con bò giở quẻ, thấy anh ghé miệng vào mút mút, em muốn rạo rực lên. Thấy cái miệng anh ngọ nguậy day trên vú bò, em những muốn cởi phăng áo ra để em làm cho bõ.

Tôi mừng quá, không dè những gì thầm kín thực hành với con bò lại được cô chủ chăm chú theo dõi đến vậy. Tôi còn đang bàng hoàng thì tiếng cô chủ rót vô làm tôi chưng hửng thêm : anh lại biết không, khi anh thủ thỉ thù thì với con bò gì gì đó, em thấy người nóng rực. Em nghĩ là anh đang tán dóc nó, nhưng thấy anh nhăn nhó và cạ lia lịa đầu vú nó vào đùi, em đoán ngay là anh đang dọa nó. Thế anh nói gì với nó vậy.

Tôi đỏ cả mặt tía tai, ngúc ngắc không dám hé môi. Cô chủ càng giục giã, tôi nghĩ trước sau gì cũng phải nói thì huỵch toẹt nói đại cho xong. Tôi bặm môi và nói nhanh nói nhảu sợ tan cơn bạo dạn : tôi bảo nó mày mà không để yên cho tao nặn sữa thì ông nổi cáu phịt cho một quắn đừng trách.

Cô chủ ngoe nguẩy, phủi tay lia lịa : anh này thật quỉ quái, ai lại dọa địt bò bao giờ. Tôi không dè cô chủ bạo miệng nên sẵn đà đế luôn : chứ cô bảo không địt nó thì địt ai. Cô chủ cứng họng, song lại “ lơ thơ tơ liễu buông mành “ nhứ tôi : đàn bà, con gái thiếu gì, có khi họ cũng mong được anh làm chuyện ấy, anh lại né tránh đòi bậy bò.

Tôi cười hề hề, lại trêu cô : nói vậy cô chủ có cho phép tôi dọa thế không ? Cô chủ phất tay đập loạn xạ và kêu : anh nói tầm xàm, nhưng hai mắt nheo như mọc đuôi dài ngoẵng. Tôi xòe bàn tay như nhứ trước mặt cô, cô chủ nhún người né tránh.

Tiếng vợ lay tỉnh tôi : anh lại nghĩ nhăng nghĩ cuội gì thế. Đang bóp vú em mà lại khua loạn lên như vờn vờn ai nữa. Hay là… Thấy mặt tôi hầm hầm chù bụ, vợ phải đánh trống lảng : không có gì, em nói bậy. Này bóp tiếp đi anh. Nàng chìa cao hai vú lên và lôi tay tôi ập vào bắt vê lấy hai đầu vú.

Hình ảnh cô chủ vỡ rạn ra, nhưng ở háng tôi thì lần xần như có ai mới lén nhét khúc gỗ vào đó. Vợ tôi tẩn mẩn : anh lại nổi hứng rồi, chưa gì đã đâm huỳnh huỵch vào đùi em. Tôi ư uơ mà ra sức măn vê, đè choẹt hai bầu vú vợ ra bầy hầy, bà hà.

Vợ tôi ngúng nguẩy như đang đu võng, lòng mở rộng thênh thang.

Trên cõi đời này, không gì ẩn ức cho bằng đang tơ lơ mơ hình dung mình sắp sửa làm tình với một người nữ khác thì bị vợ lôi ra khỏi mộng mị. Hình ảnh cô chủ của tôi vỡ vụn ra hết trơn, trước mặt chỉ còn lù lù bà vợ lúc nào cũng nhăn nhó chực đổ ghè tương, ghen hủ ghen hóa.
Tuy nhiên, số trời chỉ cho tôi thụ hưởng đến đó, tôi có tha thiết đòi hỏi nhiều hơn cũng chẳng ăn thua, thôi thì “ cơm nhà *** vợ “ sẵn, ta xài tạm cái đã. Còn việc cô chủ ta để đó lập mưu tìm cách “ đớp “ sau.

Để đánh tan nỗi nghi ngờ của bà xã, tôi ngả sang đề tài khác : lạ, anh bóp vú em nào phải đôi lần ba lượt gì mà cứ vê vê một lúc lại muốn nứng cặc. Anh thiệt xấu hổ, may mà em thương hổng ghẹo, chớ em đi rêu rao cùng khắp, chắc anh độn thổ quá.

Vợ tôi nũng nịu đến hay : anh thiệt kỳ, vợ chồng chớ bộ người dưng sao. Anh bóp vú em thì mặc sức bóp, còn anh nghĩ em là gỗ đá sao. Anh vò hai vú làm em cũng thấy rộn rạo ở dưới, em là nữ hổng lẽ kêu rầm đòi xin anh đụ.

Tôi làm mặt như bậc thầy giảng giải cho nàng : không được như vậy. Em đã nói là vợ chồng thì điều gì cũng phải thành thực với nhau. Thích thì nói là thích, nứng thì nói là nứng, vậy mới đúng nghĩa tào khang. Nói ra được thì hết ghim trong bụng, đầu óc thảnh thơi, chớ lú lẫn dấu trong người, chồng đi vắng đưa trai vào đụ là không tốt.

Tôi nói rồi thì co tay lôi tuột quần vợ xuống. Nàng ì xèo mà cũng co giò để tôi cởi ra. Khi vợ nằm trần truồng bày mớ lông rậm và khoảng giữa háng dồn cao lên tôi muốn há hốc miệng ra mà ca ngợi.

Vợ thấy tôi nhìn hau háu vào con sò he của nàng thì co mu bàn tay che miệng và nhõng nhẽo : í, anh dòm gì mà dòm kỹ vậy, em mắc cỡ quá. Bữa nào anh hổng thấy mà làm như mới. Nàng nói thế mà lại từ từ mở hé hai giò ra khiến con cắc tôi xần xần gúc gắc.

Tôi cố tình chìa cặc cho vợ thấy, nàng nuốt nước miếng vờ than : trông nó lù lù như cây dùi, lại tím rịm như cà dái dê mà khiếp. Nó đâm vô *** chắc em sợ, hình như mỗi ngày nó dài ra thêm hả anh.

Tôi bật cười cái ý ngây ngô của bà xã : cặc thì làm sao mà dài hay ngắn, chẳng qua thèm đụ thì nó hơi nỗng ra, đụ phun khí thì nó lại nhũn co. Nhưng phải nói là *** vợ cũng có góp phần chút đỉnh trong việc khơi lên nỗi hứng của chồng. *** ai giữ sạch, luôn có mùi thơm tho thì chém chết chồng đòi đụ xoành xoạch. Ngược lại, ai thờ ơ cho rằng có chồng thì chẳng cần o bế nữa sẽ vô cùng tai hại. Người chồng ngửi mùi khăm khẳm chắc là mau tàn lụi cơn hứng.

Vợ nhìn tôi xao lãng thì hỏi : anh có điều gì suy nghĩ hả. Tôi nói giễu : suy nghĩ gì đâu, thấy *** em bề bề anh mết tàn nhẫn thế mà em cứ dây dưa hoạnh họe anh làm anh lo ra chút đỉnh.

Vợ tôi quáng quàng xin lỗi : tha cho em, em đền, anh xăng xái đi. Và nàng nằm ườn ra, lấy hai tay nắm vào hai cổ chưn nhấc cao và hỏi tôi : anh thấy *** em được chứ. Tôi lồm cồm lăn vào dùng tay banh hai mép *** nàng và xục miệng vô bú nút rẹt rẹt. 

Vợ nhột nên gồng tay căng giò, đẩy cái *** líu lo cho tôi bú cạp. Tôi mút óc ách, đưa lưỡi khều khào liếm khắp chỗ lỗ, mấy sợi lông nứng trở nên sắc, cứa vào lưỡi nghe rát rạt. Tôi phụ đẩy bắp đùi vợ cho rộng chỗ và cắn lấy hột le *** mà nhay tới nhay lui.

Vợ tôi rúm người nhưng không dám buông chưn ra, nên cái *** càng vỉnh tợn, hột le lật bật cứng giòn, nút thiệt đã. Tôi bú cắn mãi thì vợ kêu nheo nhéo : ôi, em nứng *** tê lên, tha cho em đi, đừng bú nút nữa, đụ em đi cưng.

Tôi giở giọng trách nàng : giờ thì em còn mắc cỡ nữa thôi. Đó, em kêu nứng *** nghe dễ ợt, sao lại e dè. Anh cố tình giỡn để em đòi đụ thì mới thấy hăng. Vợ nứng, chồng nứng thì đụ mới tới, em nghĩ cặc giập ầm ầm mà *** tỉnh queo lơ đãng thì liệu em có thấy sướng hôn.

Vợ tôi còn cố eo xèo : anh chọc em hoài. Được anh đụ em ưng bằng chết mà anh cứ lần khân. Tôi bỗng thấy yêu nàng vô cùng nên nhanh chóng đút cặc vô *** nàng. Tội nghiệp vợ tôi cũng vội banh tét hai giò để nhận thân hình tôi đè nặng lên bụng.

Nhờ chất nước nhớt và nước miếng của hai người nên cặc tôi vào thun thút, càng lúc càng sâu. Tôi thấy nàng có xê dịch để *** đúng khớp và khi cặc tôi đã cắm đụng tới tử cung thì nàng vặn nưng người lên hứng và giục tôi : nắc em đi anh.
Tôi nhắp nhắp từ từ rồi như cỗ xe tăng tốc, tôi gác bớt một giò vợ lên cánh tay mà giập bạo. Vợ tôi sướng nên càng đưa cao *** chịu và xàng thêm cho cặc *** kêu nhóc nhách, tính tang.

Tôi nhìn khuôn mặt vợ giãn ra, hai mắt láo liên long lanh như đẫm nước, tôi ấn vào bả vai nàng mà đụ oạch oạch. Thấy dáng điệu nửa làm nũng, nửa mời gọi của vợ, tôi hôn tới hôn tấp lên mặt, mùi thơm từ thịt da vợ làm tôi xửng vửng nên tôi co cao chưn vợ lên mà nắc nắc nắc tới luôn.

Vợ tôi xàng xảy theo cùng hòa điệu chia xẻ sự sướng nứng của cuộc sống vợ chồng. Tôi càng tăng sự yêu thương vợ nên thỏ thẻ bên tai nàng : em chịu khó để anh đụ cho thư giãn, em đừng giận nghe. Vợ tôi gật gật đầu.

Tôi nắc cành cành, nghe như nhịp trọng pháo bắn giựt nâng càng đế súng, vợ tôi ánh lên sự vừa lòng. Tôi thấy hai vú vợ cung quăng theo nhịp nhún, nên tôi xòe tay ra bóp mà nắc. Tội nghiệp, vợ đã bị trói giò, lại còn bị tôi tham lam đòi bóp vú nên mỗi khi tôi nhấn nắc thì người nàng vẹo đi, chưn nhúc nhắc vắt vẻo như cần ăng ten.

Tôi bóp, nắc và nắc, bóp, cặc đâm xùng xục vô ***, hai vú nhầy nhợt bị bóp méo đi, vậy mà vợ tôi lại có vẻ vui. Người nàng dẻo nhẹo cho tôi đè cong vêu và còn xúi tôi nắc mau, nắc mạnh, nắc dữ.

Một lúc, cả hai cùng kêu lên : anh tới, em tới và cả hai ra sức, kẻ giập người ưỡn, cặc *** kêu ọp ọp và đến lúc cùng bật thở hổn hển thì thứ nước ấm phun trào nhây nhớt như đê vỡ.

Có đồng lương rủng rỉnh, được vợ cưng chiều, suốt hai ngày nghỉ tha hồ thực tập bóp vú vợ, có ngỏng thì vác vợ lên mà nắc, tưởng trên đời không còn gì sướng hơn. Bà vợ lại thuộc hạng chịu chơi, tôi có xấn xổ đè thì nàng nài nỉ : em mệt rồi. Thế mà tôi có đằn cô ta ra, chỉ mới nút *** vài cái là nàng lại ***g lên như ngựa vía.
Tôi là người gạ gẫm khởi sự, nhưng nàng lại là người chỉ đạo tôi phải làm sao để cô sướng nứng. Thế nên sau mỗi cơn đụ là tôi té tái vì hụt hơi, mỏi mệt. Tôi cằn nhằn, nàng đổ tại tôi, tôi đổ lại tại nàng, gì chớ nhõng nhẽo là vợ tôi số một. Nàng lụ bụ : than, em đã nói đừng chọc em mà anh đâu có tha.

Tôi phá đám lại : ờ thì anh phá, nhưng sao khi em nứng, em ôm cứng lấy anh bắt nắc miết. Anh đã hết hơi mà còn hối nắc mau, nắc mạnh, có phải là tại em hôn ? Nàng mắc cỡ quá nên quơ tay đập túi bụi mà kêu : em nghỉ chơi anh đi, làm em rêm hết mình mẩy, còn đía là em ham đụ nữa.

Tôi xí xóa cười trừ. Có lẽ tại tuổi tôi cầm tinh con Heo nên bư bư gặm *** vợ hoài hổng chán. Ai đời mới hé nghía chỗ háng phồng phồng là quíu hết tay chưn liền. Bởi vậy mỗi sáng mò dậy đi làm cũng kéo quần vợ xuống mà bú *** một chặp mới chịu.

Nhiều bữa, gặp ngày cô nàng chống cự, tôi phải vận dụng hết sức lực mới ghé cắn nút được mấy hơi. Cho nên trễ luôn giờ, vứt quách cả bữa ăn sáng lẫn phần cơm mang ăn trưa, lo vừa chạy vừa nhét vạt áo, gài nút quần cho kịp. Lên ngồi ở xe buýt rồi, con cặc còn sừng sừng. Cô nào xui liếc nhìn là tôi muốn cà khịa : nhìn gì, đang nứng cặc tổ mẹ, có muốn đụ thì nhìn, bằng không ngó chỗ khác, ông cáu lại đè địt ngay tại chỗ đừng nói là xui.

Vào sở, trông tay nào cũng phoong phoong thoải mái. Suy bụng ta ra bụng người, tôi chiêm nghiệm mấy tướng được nghỉ, nhịn nắc vợ thì tôi bé lại. Thế là tủm tỉm cười một mình. Mấy cha ôn dịch chọc là chắc tôi đang nhớ tới…vợ, tôi đoan nghiêm hỏi lại mấy cha : ờ tui nhớ vợ tui, còn mấy ông thì nhớ thứ gì của vợ chớ. Cha nào cha nấy lỏn lẻn dzọt lẹ.
Cô chủ mỗi sáng thứ hai đều có mặt ở cửa như muốn điểm danh xem ai nghỉ, ai làm. Tay nào đi qua cũng bị cô chiếu tướng lùm lùm và nhếch môi cười, coi thiệt trêu ngươi chi tá. Tôi luôn là tay vô sở sau cùng vì cái tật ham bú *** vợ mà trễ xe. Nên các tía vô yên vị chỗ bóp vú hết thì tôi mới đủng đỉnh tới.

Cô chủ thấy tôi liếm môi liếm mép thì chọc : ông ăn sáng vội quá nên chưa kịp lau miệng hả. Lẽ thì tôi phải giận, nhưng sực nhớ tới giấc mơ được bóp vú cô nên mượn trớn ghẹo lại luôn : ấy cũng bởi xin vợ thực tập thêm một hồi bóp vú nên quính quáng hổng nhớ đâu với đâu hết.

Cô chủ hứ một tiếng, quét một đường nheo đuôi mắt và phang cho một câu xanh dờn : xạo, ông mà tập bóp vú thì đã chẳng đến đỗi. Cô chủ thiệt kỳ, ỡm ờ, điệu bộ làm tôi càng ham mới chết. 

Thế là chủ tớ đấu láo ra rít tới luôn. Tôi móc ngoéo cô : vậy chớ tôi không thực tập bóp vú bà xã thì cô chủ nghĩ là tôi làm gì. Cô ấy nào vừa, cũng thuộc loại gà đá có cựa nên trả lời băng băng : ông này lãng xẹt, làm gì thì ông tự biết, hổng lẽ bắt tôi làm chứng chuyện vợ chồng của ông sao.

Có thể vì thấy tôi bóp vú giỏi khiến bò phải đái tóe ra nhiều sữa nên cô chủ dềnh dang khèo tôi đứng lại mà đía nữa. Cô phăng lần đến chuyện riêng tư mà làm như vô tình hỏi đến : cuối tuần chắc ông bà hạnh phúc lắm nhỉ.

Tôi ví như bãi đất được tưới dầu sẵn, chỉ cần lóe một mồi lửa nhỏ là đủ cháy phừng phừng nên xạo sự để cô chủ thấy tôi : ôi, buồn muốn chết, cô ơi. Cả tuần vật vú bò rã cả tay, nghỉ xả hơi năn nỉ bà ấy cho thực tập bà ấy đuổi còn hơn ếm tà. Tôi có nói qua nói lại thì cô ấy giận dỗi xách gối vô ngủ với con gái.

Tự dưng tôi vớ được ở đâu cái giọng thảm thê khổ não mà tôi khéo đóng trọn vở kịch đang diễn : thành ra tôi muốn quay phắt lại bóp vú bò cho đỡ ghiền. Ai đời có vú vợ mà để không thì sao tôi chịu nổi.

Cô chủ hích hích cười có vẻ khoái tỉ. Cô lại lửng lơ : ờ phải, bóp vú bò mà lôi đầu vú cọ cọ vô háng cũng vui chớ, ông nhỉ. Tôi lom lom nhìn vào cô, thôi miên cặp ngực phập phồng dưới vải áo, miệng tôi chóp chép rất điệu, cô chủ thoáng đỏ mặt, vội ba chưn bốn cẳng dông liền.

Mấy tay đồng nghiệp thấy tôi bước vào thì rì rầm chuyền tai nhau để hỏi tôi : anh nói chuyện gì với cô chủ mà cổ giữ anh lâu vậy ? Tôi lại đía : thì cổ hỏi cách bóp vú ra sao vậy thôi. Ai cũng biết là tôi dóc tổ, nhưng hơi đâu dính vô chuyện thằng khùng nên bố nào bố ấy lo bóp vú cho rồi.

Tôi chen vào chỗ, con bò nhặng xị kêu be be. Tôi hăm nó : bữa nay tao đang xi nẹc, mày khôn ngoan thì để tao bóp vú hẳn hoi, bằng không tao ví mày là cô chủ tao bóp cho vỡ mẹ quả sữa thì đừng khóc. Con bò ngây ngô, tho lõ mắt nhìn rồi chẳng hiểu sao quất đuôi đập phạch phạch vào *** (cũng là lỗ đít nó).

Tôi lại vặc : mày cóc sợ sao mà lại xun xoe đưa cái của quỉ đó hù tao. Ông sẵn đang bị vợ cấm vào, ông địt cho một phát thì đừng rú. Con bò ngoe nguẩy thấy dễ ghét. Tôi tóm lấy cái vú xệ gần tới mặt đất, lật nghiêng lật ngửa, rồi tóm hai tay vào bóp thật mạnh, vừa bóp tôi vừa xóc lên gần bụng nó.

Tôi nghe xoảng, sữa chảy ộc ộc loạn xạ vào xô. Tôi nghiến răng bóp như đang bóp vú cô chủ, con bò đau kêu rống lên mà vẫn phải phun sữa ào ào. Tôi bóp hăng quá, đến đỗi đầu vú choẹt nhoẹt ra, đỏ hỏn, tôi vẫn nghiến răng thúc và cà cọ cái núm vào vải quần bò của tôi. Con bò rún cả mình, quay quay và đuôi đập phì phò vào *** nó.

Tôi còn giận vợ, lại cáu vì cô chủ chọc phá tôi nên tôi càng xem như đang bóp thè lè vú cô chủ trả thù. Tôi hết ngồi yên được mà lom khom đứng xục bóp uỵch uỵch. Bỗng tôi nghe cô chủ nói : nó đâu có làm gì phiền mà sao ông hành hạ nó dữ thế.

Tôi nhìn lên thì ra cô chủ nãy giờ đứng quan sát việc tôi làm. Quê quá trời, nên mặt tôi nóng bừng, tôi chống chế : tại tôi đang nghĩ đến chuyện người khác làm tôi giận nên có hơi quá tay. Nhưng để che lấp lỗi, tôi khịa theo : cũng tại bữa nay con bò này nó giở chứng, tôi bóp vú mà nó quật đuôi liên tiếp vô đít nó, làm tôi nóng mặt.

Cô chủ lại trêu : thế chiều nay ông có cần về sớm gặp bà nhà thì tôi có thể để ông về trước nửa tiếng. Cha mẹ ơi, trên đời này có ai còn điêu ngoa hơn cô chủ này không ? Bữa đó, tôi bóp vú mà mệt còn hơn đấu vật.

Trò chơi “ mèo vờn chuột “ giữa cô chủ và tôi làm tôi mệt cầm canh suốt buổi sàng. Lại thêm con bò mắc dịch dường như cũng muốn trêu chọc tôi làm lúc nào tôi cũng thấy hậm hực trong lòng. Vú nó bị tôi vặt đến không còn nguyên vẹn hình dáng, méo mó, trầy trụa, be bét, bởi tôi luôn nghĩ đang hành bể cặp vú cô chủ trả thù mà hóa ra nông nỗi.

Bởi vậy khi mọi người nghỉ tay, tập trung ăn trưa thì tôi vẫn hì hục hành con bò. Không phải vì tôi ham hố việc mà vì tức đến no ngang nên cứ tì tì ở lại bóp vú con bò. Có lẽ không thấy tôi ở phòng ăn trưa, nên cô chủ lò dò ghé xuống chuồng bò. Cô đi nhẹ quá, tôi đâu có hay nên ì ạch nắm choét lấy vú con bò mà giựt, mà xóc, mà quăng quật, trong khi miệng nhỏng nhảnh kêu um : cho chết tiệt đi, bỏ thói chọc giận người ta, ông bóp cho vú thè lè, sứt sẹo để mà tởn tới già.

Mãi tới khi nghe tiếng cô chủ kêu xin hộ con bò, tôi mới sực tỉnh. Cô hỏi một câu xanh dờn làm tôi xửng vửng : hình như không phải ông đang hận con bò mà đang nghĩ hành cặp vú của ai. Cái kiểu nói lửng lơ của cô càng làm tôi óc ách hơn, chả lẽ lại xác nhận là mình đang nghĩ vần vú cô.

Nào đã hết. Cô còn nói loáng thoáng thêm : hay là ông giận tôi chọc ông nghịch vợ, nếu thế thì cho tôi xin lỗi. Cô nói mà chẳng biết vô tình hay cố ý, cô lắc mình một cái làm cái áo căng ra, cặp vú thiệt trăm phần trăm nhúng nha nhúng nhính coi muốn cắn hết sức.

Tôi mụ người đi vì thời tiết nóng thì ít mà vì “ rung rinh, rung rinh cái vú rung rinh “ của cô chủ thì nhiều. Nghĩ rằng nếu cô chủ cứ đứng ì ra tại chỗ chắc tôi dám a la xô vô hành hung làm bậy, nên tôi nói xẵng : cô làm ơn về nghỉ đi, đầu óc tôi đang muốn điên lên đây, cô xớ rớ tôi thấy nực lắm.

Cô chủ trố mắt ra, có vẻ ngơ ngác trước sự hùng hổ vô lối của tôi, nhưng cũng cố nói một lần nữa : ơ hay, sao ông lại cáu lây sang tôi. Tôi biết bà nhà không làm ông vui nên hỏi han để tìm cách giúp ông hạ hỏa, ông không khen thì chớ lại cà khịa cả tôi là sao.

Tôi ù hết hai tai đến không còn biết phải trái, tôi nói càn : cô mà giúp được tôi hạ hỏa à, trái lại còn tăng hỏa thì có. Ngực cô lừng lững thế kia, lúc lắc còn rung rinh, rung rinh thì bố ai mà hạ lửa cho được.

Không ngờ tôi “ giận mất khôn “ mà miệng mồm không bưng lại kịp, chừng phun cái ý tối mò mò của mình ra rồi mới biết hớ. Tôi ớ ra, câm tịt, chờ lời cự của cô chủ. Nghĩ là chắc chắn mười mươi sẽ bị cô chủ cho về đuổi gà cho vợ nên tôi bối rối vô cùng. Lại thêm sự im im của cô càng làm tôi lo lắng thêm.

Ai dè cô chủ im lặng một hồi như cân nhắc rồi thủng thỉnh phán : tôi biết ông đang cáu nên không để vào tai lời ông nói vừa rồi. Thế nhưng ngực tôi thì có gì là khiêu khích mà ông bị ám ảnh dữ vậy, hay là ông mắc bệnh hoang tưởng, đi đâu cũng thấy lù lù đem vú vợ theo. Tôi thông cảm với ông và mừng cho bà nhà có người chồng chung thủy. Tôi mong ông đừng hành con bò nữa, dù sao nó cũng là tài sản và nguồn lợi của tôi, ông có giận thì nhắm hẳn tôi mà có hành động thay vì văng vật nó.

Tôi choáng váng ghê nơi. Cái lối nói úp úp mở mở của cô chủ y như mê cung, tôi lạc vào chẳng còn biết đâu là đường ra. Huống chi, cô lại nửa ỡm ờ nửa nhứ nhứ, lấy người mà đá về mình, tôi thật không hiểu ra sao. Cô nói con bò rồi gá vợ tôi vào rồi lại như mở hé nẻo cho tôi hi vọng. Cái đoạn “ nhắm hẳn tôi “ có phải là nhắn nhe nếu tôi có giận thì cứ đè vú cô mà vặt mà hành chứ đừng mượn con bò để hung hăng.

Tôi im suy nghĩ liệu bằng cách nào để “ nhắm hẳn vào cô “ đây. Chứ hai quả vú lù lù của cô lẽ đâu cứ để khơi khơi không có ai măn mó mà cô chịu nổi sao. Cô hãnh diện vì vú đẹp, rồi cũng vì dáng dấp đồ sộ này mà cô cũng ước mong được bàn tay đàn ông sờ mó vào chớ. Cô chủ cũng là con người, chắc chắn phải có những yêu cầu, đòi hỏi thầm kín của nó.

Cho nên tôi cố xoay vần đầu óc không phải chỉ bảy lần mà gấp mấy số bảy lần để tìm ra một kế thì hay biết bao nhiêu. Nên tôi lí nhí thưa : xin lỗi cô chủ vì đang bực nên tôi không giữ ý tứ, mong cô không để tâm. Có điều tôi cũng băn khoăn không biết tìm được dịp nào để tiếp cận mà bộc bạch mỗi khi bực bội, giá được cô chủ cho phép và chỉ dẫn thì hay và quí lắm.

Tôi không dè bữa nay tôi văn vẻ đến vậy. Cô chủ đã tủm tỉm cười. Cô nói : ông làm như tôi quá khó khăn, phòng tôi lúc nào chẳng mở cửa đón khách, ông có điều gì cần cứ tự nhiên đến.

Đấy lại lối nói trên không chạm trời, dưới không đụng đất của cô làm chết người như chơi. Phòng cô là chỗ nào : phòng ngủ, phòng làm việc, phòng trong, phòng ngoài, phòng tắm, phòng ăn… chỗ nào thì dứt khoát, đừng túm tụm như vậy tựa đánh đố con trẻ thì bố ai đoán ra.

Tôi còn đang bay lơ mơ ở đâu thì cô chủ lôi tôi ra thực tế : tỉ như trưa nay chẳng hạn, nếu ông bực bội, ông có thể tạm nghỉ vào phòng tôi tiếp khách xả hơi một chút, tôi nghĩ máy điều hòa ở đó có thể giúp ông bớt nóng nảy một lúc. Ông sẽ thấy khỏe liền.

Tôi vin câu nói đó nên sốt sắng đứng rột dậy. Cô chủ te te đi trước, tôi lẽo đẽo theo sau. Cô vào phòng, tôi cun cút theo như cái bóng. Cô đường hoàng ngồi xuống ghế thường dùng của cô, chỉ cái ghế đối diện mời tôi. 

Ai ngồi vào chỗ nấy yên vị rồi thì cô chủ hỏi liền : sao ông thấy mát chớ. Mới vào thì đâu đã mát chóng thế, nhưng tôi cũng xuýt xoa khen để cô vui. Trong khi mắt tôi không rời khỏi hai ụ tăng xê của cô chủ đang vờn vờn ở lưng lưng trên mặt bàn. Của đó mới đang phì hơi mát ra lay tỉnh tôi.

Có nhìn gần mới thấy đôi vú cô chủ thật tuyệt vời. Cho rằng nó to thì không to, nhưng gọn và nung núc rộn ràng theo hơi thở. Cái áo cô mặc như căng ra, sợi dây nịt vú đằn nơi hai bả vai và như trĩu xuống vì trọng lượng của đôi vú. Cô chủ cũng ngồi yên cho tôi ngắm.

Bỗng dưng tôi ngầm so sánh vú này với vú vợ, “ mỗi người mỗi vẻ mười phân vẹn mười “, vú vợ mềm vì bị tôi mằn mò suốt bao năm lấy nhau ăn ở nên cái mềm của một vú mẹ nuôi con đâu phải dở. Còn vú cô chủ hơi cứng hơn nhưng cũng mềm đâu thua ai, giá được tựa đầu lên đó đánh một giấc chắc là ngủ say đến chết cũng không biết. Phương chi nếu được đặt cái miệng vào hít ngửi hay bặp bặp vài cái, chắc là dám “ tiêu diêu miền hạnh phúc “ liền.

Cô chủ thấy tôi im ắng quá thì hơi ngạc nhiên. Cô dò ý tôi : thế nào, ông nghĩ về việc gì có vẻ đăm chiêu vậy. Tôi định bộc bạch điều đang lẩn vẩn trong đầu, nhưng lại ớn sợ lợ lỡ lời, nên vẫn im.

Trưa qua, tôi không ăn tí gì vẫn thấy no. Vì ăn thầm hai quả vú cô chủ cũng đầy đến tận cổ còn gì.

Đầu óc tôi xần vần, trước mắt lù lù cặp vú cô chủ hổn ha hổn hển căng vạt áo, lại thêm cái mát của máy lạnh trộn lộn với sức nóng từ ngoài hắt vào làm tôi còn xính vính hơn nữa.
Đã thế, cô chủ lại chọc ghẹo, nửa úp nửa mở, dồn tôi vào kẹt cứng, hết hỏi vớ vẩn chuyện này lại xà lơ xà bát chuyện khác làm tôi quính quáng. Cô hỏi toàn chuyện liên quan đến nghề lạ của tôi, từ chuyện bóp vú bò rồi cà khịa sang chuyện thử bóp vú vợ, lại lằng nhằng hỏi lửng lơ về ai đó mới chết.

Thà cô nói toẹt ra tôi nghĩ đến cô hay có ý muốn thực tập nơi cặp vú cô thì tôi còn biết đường bạo mồm bạo miệng thú thực rồi đến đâu thì đến. Đằng này, những chỗ tẩm ngẩm tầm ngầm của cô khiến tôi biết mười mươi cô đang ví tôi vào việc của cô, nhưng bố tôi bảo cũng chẳng dám vơ vào. Thành ra tôi giống anh tham ăn cắn một miếng quá to bị người khác bắt gặp nên nghẹn trợn trạo, không nuốt vô mà cũng chẳng khạc được ra.

Làm mặt ngầu một lúc, tôi thử dò hỏi cô chủ bằng cách thả quả bóng thăm chừng mà cố tạo vẻ ấp úng để khiêu khích cô. Thấy tôi ấp úng, cô giục : ông bực mình hay đang băn khoăn chuyện gì cứ thật thà nói ra, biết đâu tôi có thể giúp ông chăng ?

Tôi lại rụt rè tí ti và lè nhè nói : có lẽ tôi phải xin cô chủ cho thôi việc. Cô chủ giật nẩy mình chặn hỏi : chắc bạn bè đùa nghịch khó chịu nên ông bực mình hả. Tôi giải thích các đồng sự rất tốt, nhưng công việc khiến tôi không thoải mái.
Đến lượt cô chủ ngạc nhiên, rồi xúc lời để tôi nói rõ hơn. Tôi liếc hai quả vú xịt xịt của cô chủ nên lấy trớn phun hết tâm sự ra : cô chủ nghĩ coi suốt ngày bóp vú bò rã cả tay, làm mãi một việc bắt nản, lại thêm lâu lâu con đĩ giở chứng õng a õng ẹo, đập đuôi vào lỗ đít, chán chết.

Cô chủ có vẻ lắng nghe, tôi hừ một tiếng và tiếp : tưởng làm nghề gì ai dè đi bóp vú lấy tiền. Đã phải dằn lòng tưởng tượng xuống còn bị con đĩ khó dễ, cô bảo tôi còn thiết tha gì nữa. Cô chủ ngả người ra cười, cái cười của một người đang thú vị.

Tôi cũng vui vì những gì khó nói thì tôi đã nói béng ra được nên cảm thấy miệng lưỡi trơn tru. Cô tò mò : thế liệu ông đừng tưởng tượng có được không ? Tôi kể lể : nói như cô chủ thì dễ ẹc, nhưng cả ngày vắng vợ lại xọp xọp bóp vú ai đâu, bảo đừng nghĩ, đừng nhớ, đừng tưởng, chắc không là người thường. Huống chi…

Cô chủ tho lõ mắt theo dõi. Tôi được thể, nói phéng ra : huống chi, việc tôi làm bị cô chủ rè rè theo dõi, càng làm tôi bức bối thêm. Tôi nói mà lăm lăm nhìn như xoáy vào vú cô chủ. Cô cảm thấy nhột nên lúc đầu khoanh hai tay trước ngực, sau vẫn thấy hai bầu vú dềnh dàng liền vội quơ cái áo khoác vào, cài nút cẩn thận. Xong cô nói như muốn tôi thay đổi ý : ông không việc gì phải xin thôi việc, tôi cần ông, từ ngày ông vào làm, sản lượng thu cao, hay ông chê lương thấp, tôi có thể thương lượng riêng với ông.

Tôi nghĩ bụng lương thì làm đếch gì, mỗi ngày cô để tôi nựng bóp vú thì tôi sẽ làm suốt đời thôi. Tuy vậy mà nào tôi dám nói, nên y như anh bị táo bón, mặt mày đần độn ra. Cô chủ cứ giục cầm canh : thế nào, ông đồng ý chứ.

Tôi quay lưỡi bảy lần rồi kè nhè : đã vậy về còn bị vợ đổ ghè tương, cứ hỏi vặn vẹo ở lại bóp vú gì mà lâu thế. Cô chủ nghĩ tôi có bị oan không ? Thế nên tôi định về đuổi gà cho vợ và độc quyền bóp vú mỗi bà ấy thôi để cảnh nhà yên vui.
Tôi không dè tôi bạo miệng dữ đấy chứ. Cô chủ lại lẳng lơ : ông nói với bà ấy không ai dễ đưa vú cho ông bóp đâu, bà ấy đừng sợ. Rồi cô lại xuề xòa cười : cũng tại ông bóp khéo quá nên bà nhà mới nghi. May là ông mới bóp vú bò, chứ thực sự ông bóp vú người thì chắc bà còn ***g lộn lên dữ.

Xong cô chủ an ủi tôi : ông có người vợ yêu thương vậy là quí. Ông nên săn sóc bà nhiều hơn để gia đình êm ấm. Từ từ, tôi sẽ sắp xếp để ông làm việc thoải mái hơn và buổi trưa nếu nóng ông có thể ghé vào đây nghỉ ngơi mát mẻ, tôi sẽ để ngỏ cửa sẵn.

Tôi mở cờ trong bụng, nhìn chăm chăm cô chủ. Dù cô đã mặc cái áo khoác ngoài, thấp thoáng đôi vòng cơ bắp của bầu vú vẫn nhỉnh nhang coi nhức nhối, bàn tay tôi chỉ chực xòe ra chạm vào đó.

Chẳng biết sao mắt tôi trở nên da diết biết bao. Tôi những tưởng tia mắt tôi đang chọc thủng những mắt sợi đan thành nhũng nụ hoa chúm chím trên ngực áo cô chủ và lôi cái núm vú ra. Trước mắt tôi, bay lượn hai nụ hồng có giắt thêm hai hạt lựu đang lung linh biểu diễn tưng bừng.

Bất đồ, tôi không giữ được bình tĩnh nên buột miệng khen : đẹp, hết sức đẹp. Cô chủ chen vào : ông đang khen gì thế. Tôi giật mình : không có gì, vậy mà cũng khật khùng vơ quàng đại : ờ, nhưng cô thật đẹp.

Ánh sáng trong phòng rất dịu mà tôi cũng thấy mặt cô chủ hồng sáng lên. Cô vội vã nhắc tôi : đã đến giờ, ông ra làm việc tiếp đi. Công việc dang dở từ từ rồi chúng ta sẽ liệu.

Cô chủ lại lững thững đi trước, tôi cun cút đi sau. Vẫn là thân phận đứa con theo kè kè bên mẹ. Lần này, không được ngắm hai vú thì thay vào lại được nghía cặp mông cô. Ôi, cũng là thứ tuyệt hảo không thua gì cặp đào tiên của cô chủ.
Tôi lại bắt đầu nghĩ bậy : ôi, giá gì được kê đầu vào đó nằm thay gối và mũi hít mùi da thịt của cô thì quí hóa biết bao. Cô chủ vẫn dửng dưng, đánh đòng xa hai mông bập bùng như cái rổ nhỏ úp lên, tôi nuốt thầm nước miếng ực ực.

Cả buổi, không thấy cô chủ bén máng lại gần nơi tôi làm, nhưng vẫn thấy bóng cô lảng vảng cạnh đó và đôi khi chợt bắt gặp cái nhìn kín đáo của cô hướng về phía tôi. Tự dưng tôi thấy hăng hái vô cùng.

Hôm nay lại đến kỳ lãnh lương. Như thường lệ, cô chủ giữ lại phát cho tôi sau cùng. Tôi đã cụ bị trước nên trí trá dối vợ là sau buổi nhận tiền, tôi sẽ mời vài người cùng làm đi ăn để cám ơn họ giới thiệu hay truyền nghề lại cho tôi. Vợ tuy không ưng nhưng chả lẽ lại ngăn cản.
Khi nhận phong bì rồi, tôi đánh bạo mời cô chủ đi nhà hàng do tôi đãi. Chả còn ai ở lại, nhưng cô vẫn làm ra vẻ khó khăn. Một mặt cô hỏi sao tôi không rủ bạn bè mà có ý mời riêng cô, một mặt cô lại sợ tôi tiêu pha tốn kém, không đem về được mấy đồng.

Tôi phải nỉ non mãi về việc nhờ cô mà giải quyết khó khăn đang khi thất nghiệp, cô giùng giằng rồi mới nhận lời sau khi còn cố đề nghị để cô lo phần thanh toán thì mới chịu.

Dù gì cô cũng là chủ, lại có điều kiện thì dại gì tôi lần khân cơ chứ, nên liền đó cô rủ tôi cùng lên xe cô ra đi. Ngồi bên chiếc xe hạng sang, cạnh một người đẹp, tiện nghi đầy đủ, nước hoa thơm lừng, tôi bỗng thấy tim đập loạn xạ.

Đầu óc lâng lâng, ngỡ mình đang nằm mơ lên cung tiên nào đó. Đã bao lần ngắm trộm, biết là cô chủ đẹp mà lần này được ngồi sát rạt cạnh cô, nhìn xiên bên hông cô, tôi mới nhận ra vẻ đẹp trang trọng và kín đáo.

Trước đây những lần ngối đối diện, tôi đã biết ngực cô quả đẹp, nhưng lúc này nhìn ngang một bên càng thấy nó gồ ghề và quí phái hơn lên. Cái nịt vú chắc hẳn là hàng sang có hiệu làm tôn lên nét bầu bĩnh của hai quả vú vun tròn. Những sợi tóc theo hơi gió mát trong xe thổi bay loạn xạ chờn vờn xoa nhẹ lên bầu ngực làm tôi muốn chết đứng.

Cô lái xe thong dong, hơi thở nhè nhẹ dịu dàng làm cho hai bầu vú rộn lên rộn xuống, như mơn man, như lay động, như mời kéo, như khêu gợi. Bàn tay tôi cảm thấy ngứa ngáy lung tung, mặt muốn quay đi mà hai mắt thì lom lom nhìn lén.
Cô chủ thấy tôi giữ vẻ e dè thì nói chuyện cho vui. Cô nói thản nhiên mà sao tôi như bứt rứt. Chợt cô hỏi tôi : ông thấy thế nào ? Lối nói lơ lửng làm tôi bối rối. Tôi xoay mãi trong đầu câu đáp sao cho cô hiểu được ý tôi.

Thấy tôi ngần ngừ, cô lại nhắc : sao ông kín tiếng thế, vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi. Tôi mạnh miệng nuốt ực đám nước ứ trong họng và ỡm ờ nói nước đôi : cô rất đẹp. Cô chủ có vẻ hài lòng, nhưng lái sang một ý khác : không, tôi muốn hỏi là ông thấy ngồi xe này thế nào cơ.

Tôi cũng mượn bóng gió ý đang ngồi trong lòng cô mà đáp tía lia : êm lắm, mát lắm, giá được cô cho ngủ luôn một mạch còn tốt nữa. Cô chủ cười khạch khạch : ông thật khéo nói, hèn chi bà nhà cứ giữ rịt lấy ông.

Tôi lại đẩy đưa : thật ra tôi vụng về lắm, thưa cô. Có lẽ vì thấy tội nên bà xã thương chịu cưu mang làm phúc. Nhất là trước chiếc xe đẹp, êm, mịn, láng, thơm, mướt thế này thì tôi càng ăn nói loạng choạng, mong cô tha lỗi.

Cô chủ hơi ngả ngửa ra cười, cái áo bị kéo căng, dồn đôi vú cao nhọn lên lồ lộ. Sợi dây ngang của chiếc nịt vú hằn sâu cơ bắp ở gần nách làm tôi chỉ ước mong sao những hạt núi bé tí teo ở đó bật bung ra thì hay vô cùng.

Chừng cô chủ đoán được ý tối mò mò của tôi nên lại trêu : xem ra, ông đang ngắm cái gì ở đâu đó thì phải. Tôi lại ong bướm thả ra theo : nói cô chủ đừng chấp, chả trước nhà tôi có gieo giàn bầu, ngày nào tôi cũng ra ngắm. Lạ cái cả giàn chỉ có hai quả, càng ngày càng nở lớn và trĩu nặng. Có lần thích quá, tôi áp má và mũi vào hít lấy hít để, ai dè vợ tôi bắt gặp mắng cho một trận. Bà ấy la trái bầu mà anh tưởng là vú đàn bà cứ ệt mặt ra hít, không sợ người ta cười cho à. Tôi bẽn lẽn quá, cô chủ.

Nghe tôi hót tỉnh bơ, cô chủ lại càng khích bác : ông đúng là giàu tưởng tượng, đang ngồi xe mà lại tưởng đến giàn bầu, ông hãy cố nhịn chốc về nựng cũng còn kịp. Và như phòng hờ thời gian kéo dây dưa, cô chủ phạng luôn : nếu tối quá không thấy bầu thật thì ông tạm nựng bầu của bà nhà, chắc cũng như nhau. Nói xong, cô cười có vẻ thú vị.
Tôi quê bằng chết, nhưng đã lỡ vứt con bài tẩy lên bàn thì đâm lao phải theo lao. Tôi ví von đến hay : ối, bầu với bì của bà vợ tôi chán chết, qua bao mùa giờ nhăn nheo hết, cô ơi. Vả lại, chưa đụng đến bà ấy đã giãy nảy : nhột mà, làm tôi cụt cả hứng.

Cô chủ thấm đậm lối pha trò của tôi nên còn hỏi nữa : thì bà nhà không cho, ông tìm đâu đó dùng đỡ. Tôi lại tố thêm cây bài nữa : tôi cũng đã cố chứ, nhưng người thì chưa chịu, người thì dứ dứ làm tôi muốn điên cái đầu.

Tôi thấy cô chủ liếc tôi một cái loằng ngoằn như chớp rồi cô dỗ ngon dỗ ngọt tôi : ông đừng hấp tấp, đàn bà chỉ thích một vừa hai phải, từ tốn nhẹ nhàng, mưa lâu thấm đất, Dục tốc bất đạt, ông cứ rỉ rả chừng các bà xuôi lòng thì trái rụng hái không kịp đấy.

Nói xong, cô thở phào phào, kêu mỏi, hơi ưỡn người ra làm hai bầu vú như muốn xé áo nhảy ra ngoài. Tôi bắt quàng việc này cướp lời nói ngay : ấy, cô đừng vươn mạnh nhỡ cúc áo bật tuột thì rầy rà lắm.

Cô chủ lại liếc tôi một cái và đẩy đưa : cám ơn ông nhắc, nhưng không sao, tôi đã chọn loại khuy tốt, ông chả sợ chúng rớt rơi đâu. Tôi sao nhanh trí thế : nói vậy thôi, chứ tôi nào dám để chúng rớt, phí đi, phải không cô.

Hôm đó, tôi ngồi ăn với cô chủ mà xững đi chẳng thưởng thức gì cả. Cô phải nhắc đi nhắc lại mấy lần, mà ăn nào có ngon, trong tâm chỉ ước ao được ăn hai quả bầu cô đang treo trong áo chắc là no ngay liền.

Tối về, vợ đón thấy mặt tôi rầu rầu, chả hiểu lý do ra sao. Tôi cũng làm mặt ngầu, la toáng lên về bạn. Cô hỏi tôi lâu thật lâu, tôi mới nói nửa sự thật với cô : mình thì thích ăn bầu mà các bố lại đòi bánh chưng, bánh tét.

Vợ tôi ngả ngớn cười to : tưởng gì, có thế mà anh cũng giận. Nhà ta có sẵn bầu, anh ăn một lúc hai quả cũng được và thế là vợ lôi tôi sềnh sệch rất vui : vào đây, em dọn bầu anh sơi. Sợ anh ăn đến ứ cổ rồi không nuốt được.

Tôi líu ríu theo nàng. Vào phòng, tôi nhét vội cái phong bì vào sợi giây đeo quả bầu và khi vợ tôi hớn hở như điên thì tôi bắt đầu tháo giây bầu đề ôm hít hai quả nhủng nhẳng đeo xệ cả ra đó.

Vợ tôi bị nhột rúm người lại, nhưng vẫn nhong nhỏng : ới ới, hít thôi, đừng cắn vỡ toang cả bầu ra thì lần sau lấy gì mà hít. Tôi lảng vảng thấy đang ôm hai trái bầu của cô chủ.

Không biết khi đi ve gái các vị có gặp may mắn, dễ dàng không chứ sao tôi bầm trầy hết sức. Ngay đến người hiện trở thành vợ tôi ngày nay mà tôi cũng trọc đầu, lao đao mãi mới đạt được. Trước nghe các cụ lớn tuổi than “ nhất chặt tre, nhì ve gái “, tôi cho là các cụ nói quá đáng, chứ đàn bà con gái đâu quá khó khăn đến vậy.
Cho nên khi bặp được em và hẹn hò cô ấy đi chơi, tôi láu táu muốn đốt nhanh giai đoạn, xun xoe cầm tay cầm chân, rồi a thần phù hôn đại lên má lên mặt cô ta. Thấy cô thẹn thùng khép nép, tôi nghĩ chắc mẻm đến nơi, nên quơ tay chụp đại vô ngực, bị cô xáng cho một cái nổ đom đóm mắt.

Tôi chợt tỉnh, bàng hoàng thì nàng vùng chạy thoát, tôi phải níu giữ lại, năn nỉ ỉ ôi xùi bọt mép nàng mới tha thứ. Tôi ca bài ca “ ông đi qua bà đi lại “ muốn khản cả cổ, khô cả họng, thê thiết hơn bị bồ đá, nàng mới ngo ngoe dặn : anh mà còn ẩu tả chụp bậy chụp bạ là tui cho rớt luôn.

Khiếp quá, tôi ngồi đâu mọc rễ ra đó, cóc dám nhúc nhích cục cựa thì lúc ấy cô nàng lại gắt : sao bỗng dưng ì ra như đá vậy. Các vị có nghĩ là phụ nữ rắc rối, kỳ cục thế nào không. Tấn công thì bị mắng là bốc hốt mà ngồi im thì bảo là đần độn.

Thì ra nghệ thuật cua gái mỗi người có cách riêng. Phụ nữ thích mềm mỏng và mình càng tỏ ra ngây ngô bao nhiêu thì họ càng thương tội bấy nhiêu. Cho nên lần đó, tôi khóc lên rưng rức thú thật với nàng : anh bị em dằn mặt một lần nên không dám cà rà. Bồ tôi ngày đó (vợ tôi bây giờ) cũng nấc theo : chèn ơi, sao anh hổng nói, tại khi không anh ôm vô chỗ độc làm em quính lên, sợ anh lấn tới.

Rồi nàng ôm chầm lấy tôi, kéo vít đầu tôi giúi vào ngực nàng. Tôi thẫn thờ không hiểu ất giáp gì hết. Nhưng mà dễ dầu gì được nàng cho tựa vô cái chỗ mà tôi mong bằng chết, nên tôi im re cứ lẳng lặng gục vô.

Chao ôi, mùi gì thơm còn hơn Channel # 5, lại êm còn hơn gối bông, mềm còn hơn xu xa và ấm còn hơn bánh ít. Toi giụi giụi hoài, nàng xoa đầu tôi ra rít, âu yếm như mẹ yêu con, tôi thích quá như rúc còn hơn rúc mẹ nũng nịu.

Hôm đó, chẳng cần tôi ngỏ lời “ xin “, cô ấy cũng lẳng lặng “ cho “, cho hết, cho hết, tất tần tật. Tôi như con heo hùng hục bú mớm mẹ, rồi còn bày đặt leo lên bụng cô mà làm gì hổng biết nữa. Đến khi cả hai buông nhau ra thì trời tối mịt tối mù, quần áo hai đứa vất bừa bãi khắp nơi.

Tôi bẽn lẽn như thằng ăn cắp, trong khi nàng hốt hoảng hỏi tôi chưa có kẻng à. Sau này tôi mới biết nàng chọc tôi là hai đứa đã “ ăn cơm trước kẻng “ nên cứ rúc rích cười với nhau mỗi khi nhắc lại.

Bây giờ tôi lại đang ve cô chủ. Cũng thuộc típ người như vợ tôi, vừa đá bóng vừa thổi còi. Tôi mà tỏ vẻ mình là cầu thủ lão luyện chắc là bị phạt việt vị ngay, nên có lẽ tôi phải lạnh lùng và dần dà chinh phục cô mới hi vọng được việc.

Cho nên, hôm sau vào sở gặp cô tôi tỉnh bâng. Tôi lùi lũi đi về chỗ chuồng bò của mình, ơ hờ lôi cái vú xệ sữa của nó mơn mơn kích thích. Cô chủ nhìn vẻ mặt chù bụ của tôi cũng giả lơ.

Khi ai nấy vào đúng yên vị chỗ của họ rồi thì cô chủ dạo quanh một lượt như duyệt binh và xem ai làm, ai nghỉ. Tôi chẳng chú ý làm gì, cứ lo việc của mình. Cô chủ hắng giọng như báo đã đến và đứng trước chuồng xem. Tôi cũng để yên.

Chính cô chủ mở lời trước, hỏi han tôi việc tối qua. Tôi nhấm nhẳng trả lời : được cô cho uống về đầu óc loăng quăng. Bà xã ép uống nước chanh, xoa dầu, bôi vôi vào chưn mong cho tỉnh mà càng thấy nóng ran, nóng rực. Trong đầu lúc nào cũng nhớ lời cô chủ trêu ghẹo về quả bầu.

Cô chủ có vẻ xúc động, tôi rỉ rả kể tiếp : liền đó, tôi đòi ra vườn sờ bầu. Tại tôi loạng choạng quá cỡ, bả sợ tôi té nên thuyết phục ôm tạm hai trái bầu của bả. Chèn ơi, gì mà nó nhăn dễ sợ, sờ muốn ráp rúa cả da bàn tay. Tôi lè nhè chê, bà xã gắt gỏng : tối rồi hổng thấy đường thì rờ tạm cũng được có sao. Tôi nạt ngang bà ta : nói như bà thì nói làm gì, bầu với bí gì mà héo quơ héo quắt, chẳng thấy sướng tay.

Bà vợ cáu nói dỗi : bầu của tôi lâu ngày thì co héo như vậy, cũng tại người ta trồng bầu thì o o bế bế, còn ông thì lo vặt lo vo, bảo sao chúng không sớm quắt queo lại. Rồi bả bỏ đi. 

Tôi nhìn lầng quầng trước mắt hai quả bầu khác mướp rụp, vừa to, vừa nặng, vừa láng, vừa thơm. Cả đêm cứ ôm hai trái bầu đó mà ngủ nghê gì được. Cô chủ cười khà khà, thú vị với trò “ mèo bắt chuột “ của tôi. Cô đáp làng xàng : thì treo đó còn đó, hổng bưng lúc này thì bợ lúc khác, có hái xuống đâu mà sợ héo, sợ teo. Có khi nhờ nhử nhử vậy mà bầu còn no, còn núc là khác.

Tôi đã đi được một phần ba chặng đường nên cố theo me gỡ bài cào : nhờ cô chủ giữ hộ, đừng để ai đụng chạm vô, tui thích thứ bầu phải nguyên vẹn, chớ thứ bị măn mó rờ rẫm bầu chin mõm mòm thì ăn thua gì.

Cô chủ cười hắc hắc, ngửa hẳn người. Hai trái bầu căng ra như hai ụ pháo đài, đầu đạn lú nhọn hoắt. Tôi nổi hứng nên nhằm vú bò mà xục bóp liên tục, sữa phún rào rào. Cô chủ khen : hai tay ông vò bóp chắc sướng, ông mà áp dụng bóp bầu thì chúng vỡ tan mất thôi.

Lời nói của cô không làm tôi điêu đứng mà con mắt có đuôi của cô quét làm tôi muốn rụng rời. Con mắt lá răm cay phải biết, thứ đó mà nhai với “ hột vịt lộn “ tè he của cô chủ thì dám say tới cả tuần chưa tỉnh.

Tôi vẫn bóp xùn xùn vú con bò mà mắt thì dán chặt vào đôi mông lù lù cô chủ. Sao mà chúng giống như hai quả dưa hấu bự gắn dính sau đít cổ vậy. Tôi bỗng thấy khát khô cả cổ, nghĩ giá mà được cắn một miếng chắc mát ruột mát gan.
Cô chủ thấy chuyện vãn đã tạm đẩy lui được sự bực bội của tôi nên xun xoe bỏ đi. Dáng cô nhấp nhổm như tay Xì nhảy nhạc rốc, đít ngoáy vung thiên, tôi thấy rõ cơ bắp cô rung bần bật và tệ hại nhứt là mép sịp nổi hằn, coi ngứa mắt và tục tĩu vô cùng.

Trời bắt đầu hầm hập nóng, tôi nghe giữa háng vừa bị ai lận khúc củi vô đó. Tôi phải khệ nệ dạng bớt chưn ra. Con bò bỗng nhiên đánh một vòng quay đít, cái đuôi nó đập phạch phạch vô cái lỗ đen ngòm. Tôi chửi nó : mày chơi gì mà thâm đen thế hả. Con bò ngẩn tò te, kêu be be. Tôi chửi toáng lên : be be con mả mẹ mày, mới trưa đã ngứa…

Nhờ được cô chủ cho phép nên buổi trưa nào tôi cũng mò vào nghỉ tại phòng làm việc của cô chủ. Ở đây có đặt máy điều hòa nên tôi thấy dễ chịu sau những giờ vật lộn vắt sữa với con bò mắc dịch bướng bỉnh.
Chả biết nó có hiểu mô tê gì chăng mà luôn giở giăng giở cuội khiến tôi phát bực. Nó ngủng ngoẳng quay đít òm òm khiến tôi vuột tay khỏi vú nó, dọa mấy nó cũng cóc nghe. Lắm khi bực, tôi lấy dây lôi buộc chặt đuôi nó vào quanh cổ để nó khỏi vỗ bạch bạch vào cái chỗ đen ngòm mất dậy mà nó cứ nhơn nhơn.

Cứ đúng lúc cô chủ lảng vảng gần chỗ tôi làm là con bò lại be be mấy tiếng y như mét thót với cô chủ về hành động tôi phạt nó. Cô chủ cũng bênh nó mới lạ, nên tôi tức muốn chết. Ai đời, cô chủ luôn đổ diệt là tôi ăn hiếp con bò : nó biết gì đâu mà ông chèn ép nó thế. Tôi biết ông buồn tôi nên mượn nó làm chỗ giải tỏa nỗi bung xung.

Tôi cáu gắt lại cô : tôi bực gì cô chứ. Nó ương ngạnh thì tôi phải trị nó, có thế mới thu được nhiều sữa như cô chủ muốn. Sao lại chê trách tôi. Cô chủ lại chen vào : tôi hỏi ông con bò nó ngúng nguẩy thì cũng như đàn bà vậy. Chả lẽ bà nhà lẳng nhẳng rồi ông cũng áp dụng thẳng tay như nó.

Tôi tịt ngòi, nhưng ấm ức. Cô chủ lại ví con bò với phụ nữ, cô có biết cho rằng chính vì tôi luôn nghĩ con bò là cô nên khi nó nhùng nhằng không cho tôi bóp vú là tôi chỉ muốn phết vào đít nó mới nghe.

Các bạn đồng nghiệp thấy tôi thậm thụt vào phòng cô buổi trưa thì có vẻ ganh tị và lời ong tiếng ve bịa ra những điều hết sức rùng rợn. Chả thế mà vợ tôi cũng được nghe bàn tán lọt đến tai nên hoạnh họe tôi phải biết.

Nàng đánh đòn nhẹ lại chuyển sang đòn nặng, có lúc lại giở trò ăn vạ với tôi. Nàng cấm tôi không được đụng chạm đến nàng, tôi lì lợm thì nàng dùng dây tăng cường cột chặt vạt áo, ống quần để tôi không làm ăn, khoắng mó gì được.

Bả chơi lối cột thắt nút chết cứng đến năm, sáu, bảy, mười lần, chỗ nào cũng lù lù như mớ lòi tói khóa nghiến cửa kho đề phòng bọn trộm thăm viếng. Đã thế lại còn nai nịt bên trong, thứ áo nịt gì dầy như mo cau, đụng đến có gờ, có cạnh, y như sờ tấm gôc thì còn nước nôi, thú vị gì nữa.

Trông cô cứ như tượng gỗ bo thêm lớp xi măng cốt sắt cứng phè phè, chẳng còn đường nét của giới nữ chi nữa. Tôi hận lắm vì thiếu bóp măn và thằng em bị cấm vận nên càng bức bách quá lắm. 

Chuyện khí tồn tại não thì đàn ông còn làm ăn gì được, nó làm cho tay nào tay ấy mụ mẫm chết tiệt, mặt mũi xà lơ, giữa háng lúc nào cũng đeo lủng mủng cái ô dài ngoẵng mới mệt.

Chả biết cô chủ có toa rập với mụ vợ tôi để hành hạ tôi tai ác mà thời gian gần đây cô diện tưng bừng khiến tôi muốn lăn đùng ra ngay. Nách áo thì xẻ rộng mà bên trong thì mặc dấm dớ ba cái món dệt dệt thêu thêu, nửa mờ nửa ảo làm tôi ấm ách đứ đừ.

Tôi đem ý tưởng này bộc bạch với cô : mấy ông cùng làm chơi nghịch bung tin tôi được cô chủ ưu tiên nhiều thứ nên mụ vợ nhà tôi ghen xanh ghen xao cả lên. Bà ấy cấm vận tôi triệt để, cô chủ lại trêu ngươi làm tôi chết lên chết xuống. Xin cô thương đừng diện những món hiện có nữa, chứ tôi e bị bệnh quá cô ơi.

Cô chủ cười ương ngạnh, dí dỏm bẻ ngược lại : sao ông lại cấm tôi, tôi thích thì tôi mặc sao cũng được, tại ông nghĩ vớ vẩn chứ có phải tại tôi muốn khiêu khích gì ai đâu. Tuy vậy, cô cũng chỉ vẽ khéo cho tôi : sao ông hiền thế, bà nhà là của ông, ông có toàn quyền hành động mà. Bà nhà cột dây cột nhợ gì thì cũng là dây, chả lẽ ông chịu thua không biết dùng dao cắt béng đi sao.

Tôi như người mơ ngủ được xối cho gáo nước để tỉnh. Tôi hiểu ra một điều giản dị như vậy mà đầu óc để đâu không chú ý. Thế mà cũng xưng danh là nam nhi. Tôi lí nhí nói với cô chủ : cám ơn cô đã nhắc nhở, sao tôi lại xuẩn ngu đến vậy nhỉ.

Cô chủ cười lỏn lẻn, nửa như trêu ngươi, nửa như khích bác. Tôi hí hửng ra mặt, chỉ mong sao chóng hết giờ. Cô chủ còn dềnh dang chưa chịu bỏ đi, cứ lắc lia thân hình như chong chóng. Mỗi xung động của cô làm cho cả người cô rung như chuông, hai vú đong đưa như mẹt thóc coi bắt mắt hết sức. Tôi đó đẫn cả người, miệng tớp tớp như cá đớp rong, cô chủ thấy vậy lại trêu : ông lại nghĩ vớ vẩn gì thế.

Chiều về, mặt tôi bí xị, vợ ngạc nhiên muốn hỏi, tôi vờ như không biết. Tôi lẳng lặng vào nhà. Vợ nhắc ăn cơm, tôi cũng ơ hờ như chẳng đói. Tôi đi thẳng vào buồng chẳng buồn thay quần áo.

Tiện tay, tôi nhón lấy con dao sắc dấu biến đi. Vợ thấy tôi làm ngầu thì rón rén đến dọ hỏi. Tôi lờ đi than mệt mỏi, nàng giục tôi đi tắm rồi ra ăn cơm. Tôi hét lên không đói và nằm oặt ra giường. 

Vợ vào, tôi vờ ngủ. Nàng hết sờ trán lại sờ lưng, tôi rên hừ hừ như lên cơn sốt. Vợ lăn vào săn sóc, tôi gắt gỏng đuổi đi. Nàng càng cố chen vào, tôi lụ bụ trách : nàng hắt hủi ta, còn hỏi han làm gì. Nàng cấm đoán ta, bắt ta phải nhịn thì ta nhịn, sao lại ép ta phải ăn.

Vợ tôi có vẻ xúc động. Tôi đấm một cú mạnh vào tâm tưởng cô : nàng về phòng đi, để mặc ta. Và tôi quay phắt vào vách như không có chuyện gì. Vợ tôi giùng giằng mà nào chịu bỏ đi. 

Đợi một lúc, cô lại ghé nằm cạnh tôi, gác đùi, tay quặp, lôi tôi sát vào. Tôi vẫn đẩy xô, chừng nghe tiếng nàng thút thít khóc thì quay lại mắng : bà thương yêu gì tôi, bà chỉ nghĩ đến mình bà, vợ chồng mà bà nai nịt như ụ phòng thủ. Bà cấm đoán tôi, cả tuần nay tôi mụ cả người, tôi chưa đi kiếm chỗ khác là may cho bà. Bà đừng bắt tôi phải cư xử cứng rắn, bà lui đi, không tôi chẳng giữ được, làm càn bà lại chê trách.

Vợ tôi vẫn nũng nịu. Tôi càng làm cao, nàng càng nhượng bộ. Cuối cùng tôi chẳng cần dùng đến con dao mà chính vợ tự xin cởi các nút cột để giải thoát mọi buộc chặt trên thân.

Nàng loay hoay mãi vẫn không sao gỡ ra nổi vì nút bị buộc chết cứng. Tôi đưa con dao bảo : nàng cột kỹ quá thì gỡ sao cho ra. Hãy cầm lấy dao mà cắt phăng đi cho nhanh. Tôi thấy nàng cởi bỏ áo và lù lù cái nịt vú cồm cộm như manh giáp, tôi phì cười. Chẳng chờ tôi yêu cầu, nàng lòn tay tự cởi cái gông che ngực ra. 

Ôi đôi vú nức nở như mời gọi, rung rung như cành liễu, lất phất như trời mưa, hai núm vú nâu sẫm càng làm tăng thêm vẻ tròn đầy của bầu ngực vun cao. Tôi muốn thò tay sờ vào, nhưng cố ngăn làm cao để vợ càng sợ.

Chỉ đến khi vợ lột luôn cả quần thì tôi mới đưa hai tay ra đón. Tôi bảo nàng : vào nằm với anh, đừng bao giờ giở quẻ mà không xong đâu. Lần này anh xí xóa, lần sau anh sẽ chẳng tha.

Vợ tôi nép vào âu yếm, tôi còn lơ ngơ thì vợ đã nắm tay hai tay tôi đặt vào ngực và háng bảo tôi hãy vo bóp đi. Tôi còn băn khoăn e dè thì chính nàng đã dạy cho tôi cách thức phải sờ mó như thế nào.

Tôi thở phào và lan man như đang được sờ vào cô chủ thân yêu của tôi. Vợ tôi nào biết ý nghĩ ma tịt này mà thấy tôi láu táu day vò vú với móc sâu vào lỗ nẻ của nàng thì cười hích hích thú vị : mấy hôm cấm anh mà em cũng hậm hực thiếu thốn chứ có sướng vui hơn anh đâu.

Tôi gạt đi : em đừng nhắc chuyện cũ. Giờ lo vui hưởng của sẵn có trước mặt đi đã. Và tôi vật nàng ra, miệng cán bú nhanh nhảu không kịp cho nàng lách tránh. Chỉ nghe nàng kêu re ré : nhột quá, anh…

Nghĩ chơi mãi trò cù nhầy cù nhưa với cô chủ đã chẳng được sơ múi gì mà còn mệt đầu mệt óc vì dùng quá mức sự tưởng tượng nên tôi phải suy ngẫm thay đổi chiến thuật.

Biết rằng cô chủ ỡm ờ hay chòng ghẹo tôi nên tôi âm thầm bàn tới tính lui để làm sao hễ ra quân là phải đạt kết quả. Tôi ướm ý vợ nhân kỷ niệm ngày cưới của tụi tôi, mời cô chủ đến dự, nhưng vợ tôi gạt phắt vì đã mời là phải mời đông đủ cả bạn đồng nghiệp nữa. Tôi lấy cớ mình đâu có nhiều tiền thì làm sao chi cho hết mọi người.

Bàn qua tính lại, sau cùng vợ tôi chấp thuận bỏ kế hoạch mừng ngày cưới mà chỉ mời cô chủ đến thăm gia đình gọi là trả ơn cô đã nhận cho tôi việc làm. Tôi mừng rơn trong bụng nên sửa soạn tươm tất cho bữa cơm.

Lần đầu gặp vợ tôi, cô chủ khen nàng về vẻ lịch sự và tiếp đãi ân cần, còn vợ tôi thì khen cô chủ vì xem bình đẳng chủ tớ. Riêng tôi xoắn xít mời cô chủ và vợ nâng ly liên tục để bày tỏ lòng biết ơn của gia đình tôi.

Cô chủ một mực từ chối, nhưng vợ tôi có hơi men vào thì ba xí ba tú nói năng ào ào và ép cô chủ mãi. Tôi thấy vui cũng uống dữ. Tiệc tan, ai nấy đều lùng bùng, vợ tôi rệu rạo trước nhất nên cô chủ giục tôi đưa nàng đi nghỉ.

Còn lại, cô chủ và tôi tiếp tục cưa thêm. Càng uống cô chủ càng líu ríu, nhưng trông đẹp hẳn ra, hai gò má hây hây, da thịt đỏ au và phảng phất hơi men nồng quyện mùi son phấn ngửi thơm phức.

Miệng cô chủ thì nói đây là ly cuối cùng mà dây dưa hoài không đứng dậy. Tôi cũng trông gà hóa cuốc đến nơi, nên say đắm nhìn cô. Lắm khi thấy lời nói thiếu chỉnh chu, song cô chủ dường như không chú ý bắt bẻ.

Tôi hề hề nói : lần đầu nghe anh bạn rủ đi bóp vú có lương, tôi bật cười nghiêng ngả. Bóp vú mà không bị ăn bợp đã là may vô cùng còn đòi được trả lương thì có họa là mộng. Cô chủ lừng khừng góp lời : mà đúng thế thật, các ông chẳng đang bóp vú được trả tiền là gì.

Tôi bâng quơ nói vô : nhưng tôi muốn được bóp vú mà từ chối nhận tiền công cơ. Cô chủ xăm xoi nhìn tôi ỡm ờ : ông là chúa nói cong nói quẹo, tôi nói chuyện đứng đắn thì ông lại muốn đề cập đến việc chi đâu.

Càng uống cô chủ càng tỏ sức lôi cuốn, nhiều lúc tưởng là tôi đã ôm chầm lấy cô vậy. Chất cay như khua động trí não cả hai nên cô chủ huyên thuyên nói năng và xê dịch đi lại. Tôi lầm thầm cầu mong cô chủ trượt chân để tôi có cớ đỡ và dĩ nhiên là cố tình chạm vào những nơi tôi đang nhắm.

Còn đang lơ mơ thì cô chủ đòi về, bước loạng quạng chân nam đá chân chiêu. Tôi theo cạnh bên để chực chờ đỡ. Thấy tôi lẽo đẽo theo sau, cô thúc bảo quay vào lo cho vợ đi, còn cô tự chủ được. Tôi vẫn không nghe, cô phải dùng tay xua tôi.

Cánh tay cô vung vẩy làm cô càng không vững. Cô vừa giúi tôi chưa kịp kìm người lại thì đã chới với hụt tay, cô bước xô tới trước, vấp vào mũi giày muốn ngã. Tôi vội vàng đưa hai tay giữ cô lại.

Chính lúc đó tôi cố tình đặt một tay phía trước, một tay phía sau bíu lấy cô. Hơi rượu làm cô mất thăng bằng chao đi thêm mấy cái, tôi vội ôm lấy cô níu lại. Cánh tay phía trước tôi chặn ngang hai bầu ngực cô, tôi lôi giật ra sau, cô chủ ngã tựa vào ngực tôi.

Tôi đang phừng phừng sức nóng của chất cồn mà cũng thấy mát rượi. Dù mới chỉ được chạm vào bên ngoài áo cô mà hai bầu vú cô đã nghe râm ran đè lên làn da tôi làm mơn man nhoi nhói.

Tôi vờ sợ cô chủ rụi xuống nên xiết ôm thêm. Cánh tay tôi giờ ép hẳn lên hai bầu vú cô, chất lụa mịn trơn làm nổi lăn tăn sự tiếp xúc. Cô chủ lè nhè : nào tôi có say mà phải giữ tôi thế. Còn tôi thì phân trần : cô mệt rồi, đừng cố, dựa vào tôi một lúc cho đỡ.

Cô chủ quơ hai tay làm khoảng ngực lượn bơi như sóng. Cơ bắp mềm rục rịch ở chỗ da non phía sau cánh tay tôi. Như phiêu du, tôi chuyển nốt cánh tay phía sau ra trước để phụ giữ cô chủ được vững.

Ở đoạn này, phải nói tôi lưu manh vô vàn. Tôi không dùng cánh tay chặn giữ nữa mà giờ dùng chính hai bàn tay để bụm lên vai cô. Thăm dò thấy cô không trách cứ hay phản đối, thế là tôi rụt tay thấp xuống cốt ụp lấy hai vú cô mà rịt.

Cô chủ chả rõ có hay biết gì không mà êm ru, tôi cứ ôm ngực cô như thế mà đưa lại chiếc ghế gần đó. Một hai cô đòi về, tôi không chịu vì sợ cô bị rầy rà khi lái xe khi uống rượu. Tôi phải khuyên cô ngồi nghỉ bớt hơi rượu hãy về, mãi cô mới nghe ra.

Tôi đặt cô chủ hơi ngửa người nơi chiếc ghế bọc da rồi chạy đi nhúng nước chiếc khăn đem đến lau cho cô. Tôi lau trán, lau mặt, lau má cô và vòng xuống quanh cổ. Tôi chần chừ không biết có nên lau thêm ở đâu để cô mát dễ chịu mà phân vân quá sức.

Tôi ở giữa hai ý, một là nếu không thừa lúc này để thực hiện ý mình thì còn lúc nào may nữa. Giả như cô có cự nự, tôi cũng vờ như muốn săn sóc cô thôi, chứ ngoài ra không có ý gì khác.

Cho nên lưỡng lự vài giây thì tôi cứ vòng quanh chỗ cổ áo cô mà lau đi lau lại. Thấy cô lè nhè những lời gì, tôi vừa lau vừa mở cúc áo cổ ra mà lòn khăn lau trệch xuống dưới. Nước mát làm cô chủ thấy êm nên để yên.

Tôi như tay du kích lấn dần, cứ lau cứ mở thêm hạt cúc áo nữa và lau xịch xuống phía ức. Dần dần đường rãnh sâu chia hai vú đã mở rộng hơn và chiếc xú căng đã lấp ló thì tôi như nín thở.

Làn da trắng muốt cùng với mùi nước hoa và mồ hôi đàn bà, lại thoang thoảng hơi hướm của phái nữ khiến tôi hết còn tự chủ. Tay vẫn xoa lau mà mắt thì nghiến ngấu ngắm vồng ngực của cô.

Hơi thở cô dập dồn làm chiếc áo nịt lụa màu đen sóng sánh như rưới mỡ. Hai bát vú úp gọn thấp thoáng dễ yêu. Như không nhịn nổi, tôi nhẹ lùa đầu khăn vào lau chỗ gồ lên đó. Cô chủ có vẻ dễ chịu, nên rướn ngực lên để tôi giúp.

Tôi mạnh dạn lau sâu xuống và khi qua làn vải khăn tôi thấy chạm vào đầu vú cô chủ thì tôi bị điếc đặc. Tôi đè cho lụa áo nịt đằn xuống và muốn đẩy cho nó thoát xuống giải tỏa cho chiếc vú bị nén bên trong nhưng vướng víu cái áo ngoài.
Vậy rồi tôi cũng mằn mò kéo ra được, một bên vú cô chủ đã bày ra dưới mắt và tay tôi. Như đứa trẻ say vú mẹ, tôi xòe rộng bàn tay mà xoa trong khi chuyển khăn sang lau bên phía vú còn che kín.

Hình như cô chủ ríu mắt lại nên tôi làm mà cô không biết. Đến khi tôi dần mở thêm vài cúc áo ngoài và mở phanh cái nịt ngực ra để tự do bóp cô cũng ừ ào sơ sơ. Thú thật, tôi mò bóp bậy mà vẫn rét, lỡ ra vợ tỉnh dậy bắt gặp thì đúng là oan gia tội lỗi. Nên vừa mằn cô chủ mà mắt lấm lét trông chừng, y như có gan ăn trộm mà nhát gan bị đòn.

Đó là lần đầu tiên tôi bóp vú không lấy công, mà dẫu có bị đòi tiền chắc tôi cũng chẳng tiếc.

Bằng cách nào cũng được, miễn khi người đàn ông hoặc tán tỉnh, hoặc thuyết phục, hoặc ngấm ngầm lột được áo người nữ ra mà không hề bị cô ta thưởng cho cái bạt tai hay chửi mắng là coi như anh ấy đã thành công và giỏi rồi.

Đó là tâm trạng của tôi khi gài đưa cô chủ vào chỗ bị tôi kết hợp giữa sự làm hỗn và săn sóc mà cô chẳng sao cất tiếng xỉ vả được. Có thể là rượu say, có thể là cái nóng hừng hực trong người, gì thì gì, tôi cũng đã mày mò cởi được áo cô.
Kể ra tôi cũng hơi tham, được đằng chưn lân đằng đầu, thấy cô lơ mơ thì đã lỡ đi phải cố đi cho trót, chẳng lẽ còn lần khân gượng nhín lại sao. Tôi đã chẳng hằng ước ao được xem bên trong người cô thì đã cởi được áo ngoài còn chờ gì không lăn vào cố đấm ăn xôi để thỏa sự tò mò luôn thể.

Nhìn cô chủ thập thò dưới những món nịt đắt tiền, tôi nghĩ có khi vì quá yêu mà tôn vẻ đẹp của cô lên cái giá không thực của món hàng, chứ chắc gì cô toàn hảo như ý tưởng. Nào dè khi run tay mở được chiếc nịt vú của cô ra rồi, tôi mới quả ngẩn ngơ hết sức.

Hai vú cô dầy, đầy, chắc, thẳng, căng, lù lù như phẩm xôi đơm đầy đặn. Không to đùng như các bà các cô bơm độn thêm, lại cũng không nhăn xệ như những bà sanh lắm con nữa.

Hai trái vú mum múp, mịn, mọng căng, láng như da trái dưa hấu, tròn quay, vừa đủ năng mà vẫn vươn cao lên. Da bóng lưỡng, trơn tru, chẳng có chút dấu nhăn, hằn, dù là do sợi dây áo cấn làm in vương lên đó.

Quầng vú vừa tròn mịn, không quá lớn, không quá bé, giống như chiếc chóp xinh xinh tụm trên đầu quả dâu chin, hay giống như cái mũ bé xíu vừa che kín cái thóp đứa bé mới xinh.

Đầu vú nhọn, chuốt, mang dáng dấp rất quí phái, với hai chũm rất xinh không nhón hơn hạt lựu. Màu không hẳn là hồng, cũng không hẳn là nâu, nhờn nhợt như chất cà phê sữa pha rất loãng, trông đã muốn ghé môi vào hùp một ngụm nóng bỏng tê đầu lưỡi.

Khi tôi vờ lau mát cho cô, nhìn thấy cô chủ lan man không phản kháng, tôi run vô cùng. Nên đầu nghĩ là phải cởi nhanh, cởi vội cái áo nịt ra kẻo không còn dịp may nào khác mà lòng rộn ràng, hồi hộp còn hơn đứa bé bắt gặp chính vú mẹ mình lần đầu.

Tôi rón rén co gù ngón tay trỏ cà nhẹ dưới lườn vú để nhớm xem cô chủ có chê trách gì không, chừng thấy êm êm thì cứ thúc miết lên mớ thịt mềm gây kích thích. Có lúc tôi thấy cô chủ ngo ngoe như bị nhột, thở dài nhè nhẹ rồi lại ngửa bạch ra, tôi đồ chừng cô thấy dịu sao đó.

Đến khi cả hai bàn tay tôi bụm lên hai bên vú cô xoa day từ từ, lớp thịt vú chùng chình dưới gan bàn tay làm cô chủ rộn thở lên thì tôi mừng húm. Tôi cẩn thận vừa xoa vừa bóp, chủ yếu kẹp lấy hai núm vú mà lôi, mà giựt.

Thì hai đầu vú cứng sần rắn lại dần. Khi tôi nhận ra hai núm vêu độn lớp lụa áo nịt thì tôi hết ngần ngại mà bỏ bớt một tay quàng ra sau lưng để tìm gỡ khóa chốt áo che ra. Chao ơi, hai lúp vú bị nới lỏng, dây đeo vai chùng xuống, rồi tôi nhẹ kéo ra khỏi ngực, cô chủ cũng chỉ xuýt xoa có lệ.

Tôi mạnh dạn ấp khăn nhúng nước lau một bên vú trần, còn một bên thì áp bàn tay tôi trực tiếp lên bầu vú mà măn xoa phụ. Chất mát của khăn cùng chất ấm của tay đưa cô chủ phiêu diêu vào giấc mộng.

Kể tôi cũng liều, lúc này hết còn dè dặt bị vợ bắt gặp nên say sưa bóp tì tì vào vú cô. Bóp một tay thấy hay hay thì thả lơi cái khăn để hai bàn tay cùng xoa nắn lên hai bầu ngực hầu chúng không còn tị nạnh, kẻ được ăn người đổ vỏ.

Tôi bóp nghiền ngẫm như đang o bế bầu vú bò, hay nói đúng hơn đang bóp vú vợ. Có hồi tôi thấy mình đang phục vụ cho bà xã của tôi nên tôi bóp thiết tha như những đêm hai đứa vầy vò nhau trước khi làm tình.

Bởi vậy nên tôi hành động xả cảng. Tôi nắn hai đầu vú tầy huầy, nén các quầng vú ọp ẹp giữa các ngón tay, chuốt cho những cái núm không bao giờ thun lại nên cô chủ cũng có cảm tưởng hài lòng.

Thản hoặc, một đôi lần, tôi thấy cô chủ hơi dựa ngửa ra, đưa nhô ngực lên, không biết để tìm sự thoải mái hay để tôi bóp mạnh và gần cận thêm. Tôi vần hai núm vú đến săn cứng và lòng nôn nao chỉ muốn để miệng vô bú nút như bú vợ.
Chơi mà sợ, đó là tâm lý tôi hiện giờ. Tay thì bóp, trí óc muốn ngậm mà lòng vẫn sợ vẩn vơ. Chả lẽ đến đây đành ngưng sao lại thêm giữa háng tức đau rền rền mới chết. Nghĩ thế nên tôi vờ nghiêng người chếch sang một bên để tầm mắt ngang với bầu vú.

Mục đích của tôi là muốn nhìn sát một bên vú xem nó xinh xắn cỡ nào, thế mà khi choãi lơi các ngón tay ra để cái núm vú cô chủ lòi thì tôi không sao nhín được. Tôi lòn khe để cái đầu vú hé ra giữa các ngón tay và rung rung cho nó ngoe nguẩy, sao đã tệ.

Trong một lúc, đầu vú khiêu khích tột độ, không dừng được, tôi đánh bạo cứ bóp rung bầu vú mà đầu lưỡi thì đã thè ra lướt chạm nhẹ lên cái núm ti hí của cô chủ. Tôi khoắng một cái, núm vú ngon trớt quyện lấy lưỡi tôi và tôi không còn biết phải trái gì hết trơn, tôi xục vô cắn nhẹ ngay lấy núm vú mà nút chách chách ngay.

Dường như cô chủ có mở choàng mắt nhìn tôi, nhưng lạ không thấy mắng mỏ. Trái lại chỉ nghe lào khào : sao ông liều thế, biết tôi có bằng lòng không mà ẩu xị vậy. Tôi như con mèo ăn vụng bị chủ thộp được nên tiu nghỉu ngưng ngay.
Cô chủ cũng im im, bàn tay tôi vẫn còn giữ chặt lấy hai vú. Cô chủ lặng lẽ nhìn rồi không hiểu sao lại thỏ thẻ với tôi : ông chuốc rượu nhiều, tôi say quá. Ông đưa tôi vào phòng nghỉ tạm, ở ngoài này không tiện.

Tôi nhoáng nhoàng đỡ cô, đưa vào căn phòng vẫn dành riêng cho khách. Nhẹ dìu đặt cô nằm xuống, áo xống cô vẫn để mở. Tôi lăng xăng đi lấy chăn đắp cho cô. Đợi khi sắp đặt tấm vải mỏng lên, tôi nhỏ nhẹ hỏi : cô có cần cởi váy ra cho dễ thở thì cô ngăn lại.

Tôi chặn kín mép vải cho cô ấm, toan quay ra thì nghe cô chủ nói : ông xoa hộ ngực tôi một chút nữa, tôi cảm thấy nặng quá, muốn ói. Tôi lùng bùng không hiểu là cô bị đau thật hay giả, nhưng giả hay thật thì có nghĩa lý gì vì đó là tấm giấy phép cô cho tôi toàn quyền đi lại trong nhà cô mà.

Thế nên, tôi lưu lại ngay và tận tình xoa nắn cho cô được nhẹ ngực. Tôi xoa bằng tay và phụ bằng miệng nữa nên có lúc nghe cô ư ư khi tôi cắn mạnh vào đầu mỗi cái vú làm cho mớ thịt mềm nhoi nhoi nơi đầu lưỡi.

Tôi vào nằm cạnh vợ lúc gần sáng, lăn ra ngủ say sưa. Khi tỉnh lại, nghe vợ nói cô chủ đã về. Và nàng còn nói thêm : cô chủ tự nhiên hết sức. Em sang thăm, thấy cô ngủ cởi tung cả áo ra, kêu nóng cả đêm.

Tôi vờ như không nghe thấy. May bữa nay là chủ nhật, tôi được nghỉ nên cũng đỡ lúng túng cho cả hai. ( tiếp Phần 2 )

------------------ Phần 1 - Phần 2 ------------------

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon