Truyện 18+ Nghề lạ Phần 2

Truyện 18+ Nghề lạ Phần 2
Bước sang thứ hai, tôi chẳng muốn đi làm chút nào. Trời sáng từ lâu, tôi vẫn còn lăn qua lộn lại không muốn dậy. Vợ tôi phải nhắc mấy lần tôi cứ lần khân kêu mệt. Cô nàng lại tưởng tôi vòi vĩnh nên xán lại, tự động vạch áo ra, nhét vú vào miệng tôi, ca cẩm : này ngậm tí đi cho tỉnh rồi lo đi bóp vú đem tiền về cho em, đừng làm nũng nữa.

Tôi cứ để nguyên cái miệng chạm vào đầu vú vợ không há ra đợp như mọi bữa. Nàng thấy lạ gắt lên : anh sao thế, bỗng dưng lại giở quẻ, không sợ cô chủ giận đuổi việc sao. Tôi than người mệt mỏi muốn nghỉ, vợ không nghe xềnh xệch lôi tôi bắt đi. Tôi đâm cáu la toái loái.

Vợ dỗ ngon dỗ ngọt : ngoan đi cưng, chiều về em tắm rửa cho, rồi anh muốn gì em cũng chịu hết. Tôi thở dài sườn sượt, dấu béng không cho vợ biết tôi ngại gặp cô chủ. Biết ăn nói làm sao đây, khi mà tôi đã trộm lợi dụng lúc cô say, lột áo cô ra mà nhìn vú. Lại còn dám cả gan liếm bú vú cô nữa. Cũng may, cô say nên chẳng biết, chứ bữa đó cô xáng cho mấy cái bạt tai, la ré lên, vợ tôi hay được thì còn mặt mũi nào nữa.

Say gì thì say, chứ có lúc lơ mơ nhớ lại, cô phải biết tôi đã làm hỗn cô rồi chứ. Cô sẽ phạt tôi cách nào đây. Giữa bạn cùng làm, mà bỗng dưng cô trợn trừng trợn trạo đến bộp cho vài cái và hăm he : để tởn tới già, đừng thấy tôi dễ mà bờm xờm.

Đành rằng sẽ chẳng ai hiểu sao cô chủ giận quá đỗi, nhưng hành động của cô sẽ khiến cho mọi người đoán mò ra là tôi sờ bậy cô sao đó nên mới ra nông nỗi. Lấy mo nào mà bịt kín mặt, còn trơ trơ ra thì bia miệng rêu rao suốt đời.

Vợ thấy tôi uể oải chả ra sao thì lại nghĩ tôi vớ vẩn muốn vòi nàng. Một mặt cô nắm tay tôi lôi, một mặt cô đon đả nói : trông cái mặt bí xị của ông là tôi biết ông muốn gì. Nói xong, cô lăn xả vào người tôi nói dỗi : này tôi cho ông đó, muốn ăn thịt ăn cá thì bố làm đại làm để rồi chạy nhanh đến chỗ làm kẻo trễ trưa, người ta cười cho bám gấu vợ không nhả ra nổi.

Chả là thường ngày, tôi vẫn đùa dai với vợ như thế. Dậy sớm còn lo ì à ì ạch, quấn bám lấy cô riết có chịu buông đâu. Vợ hất ra thì xán vào chụp bóp vú vợ tì tì. Cô ta nhột, giãy đạp thì níu đè chặt chân tay lại mà rúc cù cho vợ lăn chiêng bổ ngửa.

Kẻ kéo người rị, xống áo lả tả rơi, thế là mặt tôi cứ vùi vào vú vợ mà chụp, mà hốt, mà măn, mà vỗ. Bóp chán chê làm đầu vú to bè bè thì liếm, bú, day xoành xoạch, làm như hai vú là cái bong bóng lợn trẻ vò chơi cho sướng.

Vợ la thì la mà cũng trở thành đồng lõa với tôi. Tôi đè vật thì nàng la ơi ới đừng đừng, nhưng lại lăn chiêng đổ kềnh ra trong vòng tay tôi. Không thích cũng phải thích, tôi nắm được lai quần rị lột là nàng chịu phép.

Cơ man nào mà thấy mớ lông đen nhánh giữa háng trắng phau phau thì bố ai nhịn được. Thế nên một hai đằn vợ ra, hai tay chặn đôi giò vung như bão thổi, còn mồm thì chúi vào hôn *** nàng.

Vợ rống lên : nhột, đừng phá, song tôi có còn nghe ra lời lẽ gì đâu, chiếc bánh bèo dọn sẵn bảo đừng ăn, ai mà chịu. Thế là vợ cúm rúm như con cuốn chiếu, còn tôi thì cố banh như trải rộng con đỉa ra và miệng môi cạp rần rần vô cái sẹo thịt, ngon như nhai gỏi.

Tôi làm quá thì vợ vừa mệt vừa sướng hết chống cự được. Đành ngả vật ra, bày hàng tét bét, mặc tôi vầy vò chứ còn lánh chạy chỗ nào. Tôi cà, lết, hun, nhay làm nàng vật vã lăn chiêng, hai giò quơ quơ để tôi phải lấy răng cắn giữ cái chỗ béo ngậy không cho lăn ra khỏi miệng đang mút mát.

Tôi bú lăn bú lóc, bú đến hai mu tụ máu sưng vều lên, còn đỏ nóng nữa. Chừng tôi đã đời nhả thì nàng chỉ có nước giãy tê tê, phún bắn khí nhờn nhờn ra. Tôi nhấc miệng, mới nghe nàng hổn hển mắng : anh suốt đời không bỏ tật xấu, *** vợ mà làm như ăn ốc, ăn sò, rúc bú nhai khiến đổ nước lênh láng, bẩn ơi là bẩn.

Vậy mà trái lại tôi thấy ngon. Nên nhả bánh ra mà miệng vẫn chép chép thèm. Vợ thấy mắt tôi lừ lừ thì hãi, vội kẹp chặt hai giò dấu, tôi lại dùng sức toạc banh ra. Nhìn miếng thịt lồi thập thò rặn ứa nước giữa cái khe đặc sệt, tôi pha trò : để xem nào, có vết trầy trụa hay sứt mẻ gì không.

Vợ tôi hứ hứ chê, tôi lùng bùng : muốn nữa hả, tôi cắn đứt xách đi làm, lâu lâu lấy ra coi cho đỡ nhớ. Vợ tôi rùng mình thấy ớn. Chả thế mà nàng quơ lấy quần xỏ vào mà tôi vẫn đeo theo tụt ra đòi liếm bú thêm chút nữa. Chả biết mấy lần “ chút nữa “ đến khi buông ra, nàng kêu nheo nhéo : thôi, chạy đi, cha nội, trễ giờ xe kìa.

Y như tôi hớt hơ hớt hải vừa chạy vừa kéo thắt lưng da chớm kịp chuyến buýt vừa nhón rời bến. Tôi phóng lên thở cái phào. Bữa nay, không chờ tôi đòi èo ẹo mà vợ tự dâng hiến tận tình, tôi lại giở quẻ lì lì hết biết. Vợ dụ cho sờ bóp vú cũng lơ, vợ để mặc cho hôn hít, liếm bú ở *** cũng bỏ.

Sau cùng vợ phải đùn như đầu máy xe lửa húc dồn toa thì tôi mới lết theo. Nàng giúp tôi đánh răng, rửa mặt, chải gỡ, rồi lại thay quần áo cho và hôn thưởng lên miệng tôi nồng nàn da diết. Còn sợ tôi bê tha trốn việc, nên nàng hộ tống tôi ra tận bến xe và khi ẩn được tôi lên xe, chờ cửa đóng kín lại, xe chuyển bánh, nàng mới yên chí đưa tay hôn gió và đá lông nheo tôi một cái mới xong.

Cô chủ loắng quắng thấy tôi mãi chưa đến. Chừng thấy tôi ngất ngưởng đi vào thì cô nói vui : ông nghỉ cuối tuần có gì vui mà đến hơi muộn. Tôi nhìn cô, không có vẻ gì là sửng cồ giận dỗi. Trái lại cô còn cười tươi nói tỉnh bơ : cám ơn ông bà cho dự một bữa ăn gia đình tươm tất. Hôm đó tôi vui nên có hơi thất thố, xin ông thứ lỗi cho.

Tôi mừng rơn, nghĩ là đàn bà say cóc nhớ gì hết, nên nhơn nhơn đắc ý. Tôi vừa định mở lời thì cô chủ đá lông nheo kín đáo và nói nhẹ như gió thoảng : trời bữa đó nóng nên tôi vòi vĩnh gì cũng chả biết nữa, song dù sao cũng cám ơn ông đã săn sóc tận tình. Nhất là khoản ông đắp khăn ướt và lau xoa cho cơn nóng tan.

Tôi sượng trân, thì ra cô chủ cũng đáo để, chớ đâu có tuềnh toàng chỗ nào. Nghĩ vậy, tôi cun cút đi về chỗ làm và tỏ ý tiếc biết thế nghỉ quách một bữa cho đỡ rách việc. Vậy mà cái tật dê cũng không để tôi lơ là nhìn ngắm cô chủ.

Cái áo tơ tằm bóng nhẫy đùn hai vú cô lên cao làm tôi có cảm tưởng ngực cô nay bự ra thêm một chút. Tôi hoang mang trong đầu : vú cô nở là do tự nhiên hay do vì có hơi tay của tôi va chạm vô. Tôi mang ý ấy nặng trịt suốt cả ngày.

Khoảng gần trưa cô chủ đánh một vòng đi dạo quanh các chuồng nặn sữa như thường ngày. Cô đi lững thững như không chú ý đến ai, dáng dấp rất quí phái. Để khỏi bị người nghi kỵ, cô ghé hỏi han người này một tí, người kia một tẹo, rất tự nhiên, rất thân mật.

Cho nên khi cô đến căn chuống tôi làm thì cô vẫn giữ nguyên vẻ điềm đạm cố hữu. Cô lặng lẽ nhìn cách thức tôi nặn bóp vú bò thì bật lên cười khanh khách. Tôi ngửng lên nhận ra cô bỗng ngượng nghịu hẳn đi.

Cô hỏi bâng quơ dăm điều ba chuyện rồi nói lớn như không sợ úp mở với tôi : buổi trưa, trong giờ nghỉ, phiền ông ghé văn phòng tôi nhờ chút việc. Tôi thấy nghẹn ngang, chuyện gì nữa đây. Chẳng lẽ từ sáng đến giờ, cô chủ ngồi vắt óc nghĩ ra các điều buộc tội tôi nên trưa nay muốn bắt bẻ hoạnh họe tôi cũng nên.

Tự dưng tôi thấy tay chân mỏi nhừ, gân cốt lỏng lẻo, các khớp như bị tháo bỏ, đâm lỏng khỏng lòng khòng. Cô chủ nói xong thì bỏ đi mà tôi thì lấn cấn vô vàn. Tâm trạng tôi không yên, chỉ mong chờ trưa đến cho xong. Có thể cô mắng mỏ tôi, lên án tôi hay có thể cô ghét cay ghét đắng mà buộc tôi thôi việc cũng không chừng.

Tôi bỏ quên bữa ăn trưa vào gặp ngay cô chủ khi kẻng báo hết giờ vừa gõ. Nhìn vẻ nhớn nhác của tôi, cô hỏi sao ăn nhanh thế, tôi bảo no không thấy đói. Cô chúm chúm môi cười, không ra giễu cợt, không ra khiếu nại.

Tôi còn đang băn khoăn thì nghe cô chủ bảo : mời ông ngồi xuống, ông có đi làm rể nhà ai đâu mà giữ vẻ khép nép. Tôi quê quá, dịch đến cái ghế cạnh đó ngồi ịch xuống. Tiếng lò xo kêu két lên làm cho căn phòng vang vọng rất lâu.

Tôi hồi hộp chờ. Cô chủ đĩnh đạc co hai bàn tay chắp vào nhau trên mặt bàn rồi thủng thẳng bảo với tôi : lúc sáng tôi ngỏ lời cám ơn ông, thực ra phải nói là xin lỗi ông mới phải. Tôi ít nhận lời đi ăn ở nhà ai, hôm đó vui quá nên uống rượu hơi nhiều, không ngờ say thất thố hết sức.

Tôi ậm ừ ngơ ngẩn. Nghĩ tới lúc đường đột cởi đại áo cô chủ và dùng khăn lau trên ngực cô, tôi nghe rõ nhịp tim đập nhanh. Trước mắt tôi lúc này hình ảnh hai chiếc vú nhỉnh nhang của cô hiện rất rõ, đến nỗi tôi thấy rõ những đường gân xanh đỏ lờ mờ chạy loằng ngoằn trên thịt.

Tôi len lén nhìn cô chủ, cảm thấy nóng như vừa nhắp qua chút rượu mạnh. Có lẽ mặt tôi hồng lên nên cô chủ trêu : phòng này có máy lạnh mà sao ông có vẻ nóng. Tôi mắc cỡ tột cùng, ấp úng không nói được một lời.

Cô chủ như chờ câu nói thấm đậm vào tâm tưởng của tôi, cô mới rỉ rả nói thêm : sao tôi bừa bãi đến vậy chứ. Uống có tí mà người nóng hừng hực, miệng phát ngôn bừa bãi làm cho ông lo dữ.

Rồi như chợt nhớ ra, cô chủ tiếp : tôi nhớ lảm nhảm đòi hỏi gì đó, có lúc như muốn bứt cởi hết áo, cứ như ai xối nước sôi vào người. Mang máng hình như ông có giúp tôi mát mẻ, nhất là lúc cảm thấy chất nước mát trên trán, trên người. Tôi cứ nghĩ đang mơ ngủ, thấy loáng thoáng tự mình hay ai giúp lột bỏ áo ngoài, áo trong ra và hai bên ngực lạnh toát như được lau mát.

Tôi nghẹn họng, tay lóng cóng không biết để vào đâu. Giá được bỏ xuống vò vò đường chỉ bên ống quần chắc là tim bớt đập ầm ầm. Cô chủ càng nói càng đủng đỉnh, y như quan tòa đang đùa giỡn với tội nhân trước vành móng ngựa.
Cô im một lúc lại ung dung kể : cũng may hôm đó bà nhà cáo lỗi đi nghỉ trước nên tôi đỡ mất mặt. Đến lúc chợt tỉnh, nghe trong nhà im ắng, biết đã khuya, soát lại áo xống gì mở toang, vú vê để bừa bãi, tôi giật thót mình.

Trong đầu lần vần không biết ai đã cởi cho tôi, nên vội cài mặc lại. Sau đó chờ bà chị thức, tôi xin phép về trước, Lúc đó chắc ông mệt đi nghỉ nên tôi không tiện từ giã, chỉ nhắn bà chị xin lỗi hộ.

Tôi lí nhí nói để cô chủ yên tâm : tôi có được nhà tôi nói lại. Tôi trách sao bà ấy không gọi để tôi lái xe đưa cô chủ về, sợ cô còn váng vất lái không vững. Tôi dấu biến việc vợ tôi kể khi thấy cô xộc xệch lôi thôi.

Tới đây, cô chủ chuyển sang một việc khác : trước tôi không nghĩ bà nhà đẹp và duyên dáng như vậy. Nay gặp mới thấy ông quả có mắt khéo chọn người bạn đời. Nhìn bà tôi cũng muốn ghen, ôi chao sao lại có người sang trọng và quí phái đến thế.

Rồi để chia xẻ sự ngợi khen, cô chủ hơi rún người tới trước, bò dài lên mặt bàn nhìn thẳng vào tôi : bà có bộ ngực thật tuyệt, tròn vành vạnh như trăng rằm, tôi chắc khi bà mặc phong phanh làm ông ngẩn ngơ hẳn.

Tôi phổng mũi như bánh xe được bơm căng, nhưng lại đột nhiên dí dỏm ví : cô quá khen chứ tôi thấy nhà tôi làm gì xuất sắc như cô nói. Lại nữa, thứ gì cũng vậy, xài quen có khi thấy nhàm, tỉ như cái xe này chắc có lúc cô cũng thấy cần đổi loại mới.

Cô chủ nắm yếu tố chuộng mới nới cũ của tôi nên nhắn nhe : ông đừng nói thế, bà chị nghe được sẽ giận. Ông không thể ví một con người với một món hàng, mỗi thứ có cái hay riêng của nó. Bà chị đẹp thế mà ông còn chê, ông muốn gì nữa chứ.

Tôi đâm trợn sự phán xét của cô. Vì nôn nóng, tôi định bốc phét để mong được ban ơn mưa móc chạm vào người cô chủ lần nữa, chẳng dè đụng phải cái đuôi nòng nọc phụ nữ.

Tôi vội đánh trống lảng : không phải tôi chê nhà tôi. Có điều cô khen quá đáng, người đàn bà có chồng sao còn giữ được nét thanh tân của bộ ngực mình. Đàn ông trăm người như một ai cũng thích giành giựt món đồ chơi của con, cho nên các bà nếu không đeo nâng chắc cũng xệ xuống quá rún.

Tôi bị chặn khựng bởi tràng cười lăn chiêng của cô chủ, cô cười tưởng bò lăn bò càn, tôi cũng chả hiểu ra sao. Rồi cô chủ bảo : ông nói chuyện rất vui. Lúc thì ông ví ngực đàn bà chúng tôi như quả bầu trên giàn, lúc lại chê teo như quả mướp nẫu, vậy thì với ông thế nào mới là đẹp toàn hảo.

Tôi mang máng nhớ tới hai vú cô chủ mà tôi nghía trộm nên dài dòng kể : chúng phải lù lù, mềm, êm, ấm, gọn, da phải trắng như tuyết, múi phải phồng như quả bơ đến độ, còn… (tôi đâm lúng túng ngang không biết diễn tả làm sao khi muốn bàn về cái núm vú, bất chợt lại lóe ra ý hay nên kể bừa) cái chỏm phải thanh, hồng như gài đóa hồng mới nở vậy.
Cô chủ bật ngửa người ra mà cười thống khoái. Tôi nhìn lom lom vào bộ ngực lên xuống của cô. Chợt nhớ ra, mặt cô từ từ đỏ và cô ngoe nguẩy đứng lên : nói chuyện với ông chán quá.

Chuyện chỉ có bấy nhiêu mà cô chủ giận thật. Suốt mấy ngày liền, cô chẳng thèm hỏi han tôi một lời. Thậm chí vừa thoáng nhìn thấy tôi là cô đã vội lảng đi. Cô vẫn làng xàng đi xem những chuồng nặn sữa, nhưng dường như cái khoang của tôi đã bị bỏ trống từ lâu nên cô chẳng buồn ghé đến.

Tôi căm vô cùng nhưng lấy cớ gì bắt bẻ cô. Nhịn thì ức nên ngấm ngầm suy tính phải tìm một cách gặp cô cho bằng được. Sau mấy ngày xoay sở và sắp đặt nên nhất định buổi chiều tôi không về.

Mọi người nghỉ việc đã về, cả dãy chuồng chìm trong vắng ngắt lâu rồi, tôi vẫn hì hục vật nhau với con bò không nghỉ. Trời tối chập choạng, phòng làm việc của cô chủ đã lên đèn, tôi chẳng thiết thắp ánh sáng mà cứ mằn mò trong bóng tối.

Có lẽ thói quen của cô chủ muốn đi củ soát một vòng trước khi ra về nên tôi nghe tiếng lẹt xẹt đôi dép của cô. Đến khi cô nghe lục cục tiếng thùng đựng sữa va chạm trên sàn thì cô cất tiếng hỏi : ai đó. Chờ cô hỏi đến lần thứ hai, tôi mới đáp.

Cô chủ rất ngạc nhiên, hỏi dồn : sao giờ này ông chưa về. Tôi trả lời cáu kỉnh : về hay không thì việc gì đến cô. Tôi muốn làm bao lâu chẳng được, có đòi cô trả lương thêm đâu mà cô lo. Nói xong, tôi tiếp tục bóp ì ạch mớ núm vú bò.
Tôi thấy cô chủ đứng im lâu lâu rồi nhóng hỏi : ông ghét tôi, nên định hành hạ ông à. Ông phải về, kẻo bà nhà đợi, lại nghĩ sai không nên. Tôi càng nóng bừng cả mặt, nạt nộ : cô e ngại thì cứ về, bà nhà tôi có đến tìm, chỉ thấy có mình tôi cũng chẳng nghĩ vớ nghĩ vẩn được.

Kế đó, tôi nghe cô chủ dịu giọng : thôi, tôi xin lỗi ông. Đừng ăn vạ nữa, để việc đó mai làm tiếp. Và tôi nghe tiếng dép lẹp xẹp đi vào ngăn chuồng, rồi một bàn tay cô tìm lấy bàn tay tôi. Hơi ấm từ tay cô truyền sang, tôi buông ngay việc bóp vú bò mà nắm mạnh lại. Cô chủ im không rụt tay, tôi nghe như có một luồng sinh khí chạy rần rần qua các sợi máu đưa thẳng lên óc.

Tôi chờ một ý kiến của cô chủ, chỉ thấy bàn tay cô bóp nhiều lần trên da và gan bàn tay tôi. Mãi mãi mới nghe cô than : tại sao ông lại xuồng xã với tôi như thế. Ông vờ mượn lúc tôi say sơ xảy việc hớ hênh, ông ngạo mạn tôi có phải.
Tôi chẳng dấu diếm gì ý tưởng của mình : nào tôi dám coi thường cô chủ, thế nhưng quả cô chủ đẹp, tại sao không cho phép tôi được khen hay nhìn ngắm vẻ đẹp mặn mà của cô chủ chứ.

Cô chủ vụt giựt bàn tay lại gắt : tôi không cấm ông nhìn tôi, nhưng cái nhìn hau háu của ông cho thấy ông không đặt thiện ý ở đó. Nhất là chỗ ông nhìn là một chỗ hết sức nhạy cảm. Tôi muốn bật cười lên thích thú, nhưng e ngại, chỉ chùng chình thưa : cô chủ còn xa lạ gì nữa đâu mà tôi phải khép nép. Tôi nghĩ chúng ta đã trở thành người nhà, chả gì tôi cũng đã một lần săn sóc cô chủ, lúc đó cô chủ đã chẳng khép nép, thẹn thùng, sao lúc này lại e dè khi tôi khen sự thực chứ.

Cô chủ hừ một tiếng nhưng không đối đáp. Tôi thuận đà tấn công luôn : mà cô chủ đẹp thật, đẹp toàn diện, dù có hay không lớp lụa che ngoài thì trước sau gì tôi vẫn nhìn rõ vẻ sắc sảo của cái món mà tôi hằng nâng niu đó.

Hai người đang bước qua một khoảng ánh sáng từ căn phòng làm việc hắt ra, tôi nhìn rõ sắc hồng in trên đôi gò má cô chủ. Tôi lẳng lặng tìm bàn tay cô chủ, đưa lên phía trái tim, lải nhải nói : cô nghe đi, tim tôi đang đập rộn rã, tôi vừa thấy lại vành dáng của bộ ngực cô. Tại sao cô không cho phép tôi được ung dung khen chúng, hay là cô chủ cho rằng người nam khen vú người nữ là sai quấy. Tôi cố tình gằn mạnh chữ vú để cô chủ bị quị ngay lúc đó.

Đúng y như rằng, cô chủ hốt hoảng vung hai tay lên thủ thế ấp nơi ngực và nén chặt lại. Tôi càng nhận ra vòng tay cô đùn vồng ngực cao lên và hẳn nhiên hai quả vú lù lù trông ngon biết mấy. Tôi nắm ngay cái tẩy yếu ớt của cô mà xoắn xuýt tán : cô chủ im nghe lời nói thầm kín trong thâm tâm cô đi. Có phải là cô đang nén cơn vui òa ập tới, tại sao cô cố trốn lánh niềm vui đang tới. Như vậy, có phải là né tránh một sự thực chăng ?

Tôi tới tấp thở những hơi vờn nơi chân tóc mai của cô chủ, đồng thời dần xoay lưng cô chủ vào phía ngực tôi. Vòng tay tôi ôm băng qua hai cánh tay cô như sợi dây buộc không để cô vượt thoát.

Cô chủ nghển cổ sang một bên, điều này làm huơng thịt da cô xông lên ngào ngạt. Tôi cầm lòng không đậu nên xiết vòng tay, cô chủ à uôm lánh né. Bất giác, tôi ấp mỗi bàn tay vào đúng chỗ ngực cô, ý là để giữ cho cô khỏi loạng choạng nhưng thực là muốn để cô chủ thưởng thức sự va chạm của tôi.

Quả nhiên, cô chủ đứng im. Tôi thập thò nghe ngóng rồi vô hình dung cử động hai bàn tay xoa day bên ngoài áo của cô. Một vài uốn éo cho phải phép và dần dần bất lực cô không chống chọi được.

Tôi vò vò nhiều lần, dần dà chỉ nghe tiếng khè khè trong cổ cô chủ. Sẵn dịp, tôi lần tìm những hột nút ở dọc dài vạt áo của cô chủ để mở từng cái một. Cô chủ lí nhí cản ngăn : đừng mà, ông, nhưng chỉ cho có lệ chứ không dứt khoát cấm.
Tôi vờ như chẳng nghe nên các ngón tay cứ thoăn thoắt mở khuy. Được cái nào thì tôi tách rộng vạt áo ra chừng ấy, còn bàn tay vô dụng thì đặt lên cái nịt vú mà vò. Tôi vò, tôi day, từng chiếc vú ọp ẹp dưới da tay, tôi nặn thành những hình dáng do tôi muốn.

Đến khi cả vạt áo đã hết khuy nút, tôi kéo nó khỏi cạp váy và lúc bấy giờ cả hai tay đều thi nhau xào xáo ăn vạ nơi cái áo nịt. Tôi xoắn chất lụa vào đầu ngón tay mà vặt, mà lăn ngầu ngầu.

Các núm vú đang mềm đều chỏi dậy, trước hơi lịt lịt sau thì búng bung ra. Tôi chỉ còn dùng một tay xoa để khỏi ngắt quãng những đợt mò bóp gây cho cô chủ ngầy ngật. Còn tay kia tôi loay hoay gỡ cái khóa cột nịt khuôn ngực.

Khi các lúp vú bị lỏng lẻo, tôi gỡ cái dây trên vai xuống. Hai vú cô chủ giờ để trần ra như mẩu ngà. Tôi úp tay vào trực tiép ôm mò lên từng các vú, biểu diễn ngắt véo, lôi kéo và nhún nhún các đầu vú cho không giãn mềm lại.

Cô chủ hết còn õng ẹo nữa, mà chỉ xuýt xoa kêu. Tôi bóp liên miên, hai quả vú ngoan ngoãn như nhạc công trổ hết tài dưới chiếc đũa thần của vị nhạc trưởng. Cô chủ kêu : ôi, ông đừng làm em đau.

Đời nào tôi lại thô bạo với cô chủ như thế nên chỉ tưng tưng nhẹ hai vú để cô có cảm giác thoải mái. Rồi bất ngờ, tôi nghiêng vểnh cổ để miệng quặp vào một bên vú mà nút bú cho cô thích.

Tôi thấy cô đu người xuống, hai chân quíu thì tôi càng bú nút mạnh và tay lào xào bóp măn cái núm vú trương phình. Tôi phải phụ xốc để cô chủ không xụm, rồi lưỡi tôi lết la thoa nơi quầng vú cô như đang phết sơn hay tô màu lên cái vú đó.

Cô chủ líu ríu, loạng choạng và chới với muốn tìm một chỗ bíu tay vào cho khỏi ngã. Tôi đẩy nhẹ cô đến bờ tường cạnh đó, khi cô đã nắm tay chắc thì tôi xoay hẳn người thay đổi bú rột rột hết cái vú này sang cái vú kia.

Cô chủ bị tôi tấn sát vào vách, người lao chao phải vội đưa cao hai cánh tay lên khỏi đầu bám vào tường làm chỗ dựa. Do đó cả một khoảnh lườn lẫn hông hở hang ra, xống áo bị tôi kéo tuột vướng lùng bùng.

Tôi phải vén cuộn thành một cục nhét lên cổ áo chặn giữ, rồi từ phía sau lưng tôi hùng hục dùng bàn tay xòe lớn vò bóp hai vú cô chủ. Cái áo nịt lủng lẳng cọ vào mu bàn tay, lắm lúc tôi bực phải hất vung lên để bóp nghiến ngấu hai vú cô chủ cho đã.

Chỉ một loáng, cô chủ kêu lí nhí : em mỏi, tự động quay mình để lưng dựa vào vách, hai cánh tay vẫn đưa cao như người làm dấu hiệu đầu hàng. Tôi vui vì hai vú giờ lồ lộ ở phía trước, tôi ghì cô chủ vào vách để vạt áo bị đè cấn, tôi hả hê vần đôi vú theo ý muốn.

Tôi nhồi, tôi nắn, tôi bóp, tôi vê, vần cho hai đầu vú lầy nhầy nơi ngón tay, cô chủ hít hà như ăn ốc húp nước mắm pha ngon cứ rít húp mãi. (Truyện từ ************.com) Tôi xe hai núm vú, chen bằng những cú cắn nút, lôi dài đầu vú ra khiến cô chủ muốn quíu cả người.

Kể ra tôi cũng hăng, thấy cô chủ không còn cấm đoán thì nghĩ mình hoàn toàn là chủ nhân ông thể xác cô, coi đôi vú cô là của riêng mình, thành ra cứ vần mò ùng ùng. Tôi nâng cao hai vú từ phía dưới, đẩy cho hai vồng thịt nhỏng lên và vừa liếm, vừa nút, vừa bú, vừa cắn, vừa nhay, cô chủ chỉ còn biết rên hư hử.

Tôi làm động tác bởi môi, bởi răng, bởi miệng, bởi mũi, nên hai vú cô èo xèo réo gọi. Tôi còn thè lưỡi lê lết dọc theo ức xuống vùng bụng cô, khiến nước miếng tôi bôi thành một lớp keo mỏng trây trúa khắp da thịt cô chủ.

Khi lưỡi tôi chạm vào lỗ rún cô chủ, tôi tạm ngưng thăm dò, rồi vểnh nhọn đầu lưỡi móc vô lỗ rún mà ngoáy như thầy hù lấy ráy tai. Cô chủ đã uốn éo vùng bụng như cô vũ nữ đang múa điệu apsara mầu nhiệm.

Người tôi chùn xuống, trong khi hai tay vẫn vói lên giữ hai vú của cô, còn cái lưỡi rúc tưng tưng trong lỗ rún, làm cô kêu nhột. Hơi hướm từ khoảnh bụng bừng ra ngào ngạt, tôi không giữ nổi phải úp hẳn mặt vào đó mà hít sâu khoan khoái.

Đôi chân cô chủ nhón nhón co co, đầu gối nhô lên hụp xuống. Tôi đề nghị gỡ bỏ cho khỏi vướng, cô chủ ré lên không cho. Có lẽ cô sợ nên tìm kế hoãn binh : thôi hôm nay như thế đủ rồi, còn để dành bận khác. Tôi nào khứng, nên lừng khừng năn nỉ nữa. Cô chủ giở cớ đã trễ để tôi không đòi, tôi mo phú vì dịp này không ào vào chắc là không còn dịp may khác.

Tôi vò vò hai vú để cô chủ tập trung chú ý vào sự xâm lấn nơi ngực, bất đồ tôi co tay giựt phăng cái váy ra. Nghe rột một tiếng thì cái váy bung cạp lòa xòa đeo nơi bắp vế. Tôi ngẩn ngơ trước màu da trắng bạch của cô.

Nhưng điều làm cho tôi ngẩn ngơ là cái đai lụa quá nhỏ, vắt vẻo che không kín con sò của cô chủ nên để lùm xum mớ tóc tiên mảnh dẻ bay lung tung theo làn gió của chiếc quạt trần. Những sợi lông phất phơ, rào rào tựa mưa sa, tựa gió cuốn.

Tôi khoắng tay tròn tròn, cô khép đùi che đậy. Thế nhưng che sao cho được mà che vì mảnh lụa hình tam giác quá khít, bị đẩy đưa càng hé chệch sang một bên và cái mà cô chủ dấu đâm ra lờ mờ hiện.

Tôi xiết hàm răng như người bị đau răng và gẩy gẩy hai đầu vú tạm thay. Cô chủ ỉ ôi : đừng mà ông, em nhún cả người. Tôi bị lôi cuốn vì tiếng thì thào của cô chủ, tôi chùi mặt lung tung bất cứ đâu tôi chạm tới.

Cô chủ càng rúm người, hai tay thu trước ngực, người cong xuống, vồng mông cong lên, trông lôi cuốn làm sao. Tôi vòng ra sau lưng cô, hai tay bụm lấy bàn tay cô đặt ở háng và lòn vào chà chà nơi nhạy cảm. Cô cố hất ra, tôi cố chen vào, đôi co như đánh vật.

Đến chừng cô thua thì hai tay tôi đã ùa vào pháo đài của cô và đang truy tìm chiến lợi phẩm. Tôi vạch từng mớ cỏ, mò mò từng mỏm mô, khám xét lung tung để chắc chắn không một tù binh nào bị bỏ sót, không một chiến cụ nào không bị thu.

Bàn tay tôi lò dò qua cái rãnh hẹp, vấp phải một hòn đá thập thò che của hang và bất đồ nước ở đâu ọc ra ướt át hết. Tôi lần theo cái vách bám rêu trơn mò lên phía trên thì chạm phải một cái núm mềm mềm.

Tôi nghĩ là vừa tìm ra cái núm chuông cứ thế mà nhấn, nhấn trịn ngón tay không buông. Cái núm đang mềm bị đè lâu nổi cục lên và vỉnh vảng như đốm ghẻ lồi. Tôi gẩy gẩy nghe tê đầu ngón tay, dù không có tiếng phát ra mà tai lùng bùng rền vang chói lói.

Lạ cái là khi tôi làm như thế thì cô chủ cứ nhón đầu bàn chân kiễng lên và xì xào nói gì đó, nghe như thở than, nghe như thỏa mãn. (Truyện từ ************.com) Tôi cong ngón tay vét lên cái núm xe xe, day day làm cô giựt thót người như đang ghim chân nơi ổ kiến lửa.
Thấy cô giãy đùng đùng, tôi xoắn ngón tay cào vét trong khi đôi vú cô thòng ngang tầm miệng, tôi chẳng hỏi han ghé ngay mồm cắn vào cái núm mọng nhô bung ra và nhay lập tức.

Lúc này thấy cô chủ quíu muốn xụm, tôi tăng cường bàn tay để không lên vê đầu vú cùng lúc miệng nút đầu vú khác và tay vẫn len lỏi móc ở háng. Càng lúc cô chủ càng thở hổn hển, loạng choạng đứng không vững và rì rào có chỗ cống nào bị vỡ nước ào ra khiếp đảm.

Trời nhọ nhem dần, lòng tôi bỗng sốt lên nôn nao. Có lẽ bà xã ở nhà nóng ruột nên tôi cảm thấy cồn cào. Tôi vội mò cào và bóp bú thêm một lúc nữa cho hai bàn tay, miệng lưỡi đều thỏa thuê thì lệnh đình chiến ban ra.

Tôi rút bàn tay ở háng cô chủ chùi vào miếng giẻ gần đó. Cô chủ than : ông làm em khó chịu, và cô bẽn lẽn giống người mới về làm dâu. Tôi nói loạng quạng : cám ơn cô chủ.

Sau đó, cô chủ nhét sửa lại vạt áo, gài lại cạp quần và cùng tôi ra khỏi chỗ. Cả hai cùng lặng im, nhưng đầu óc tôi thì vui phơi phới…

Tôi ra về với cái đầu lần xần khó chịu. Chỗ háng buốt rức thê thảm, đau như người bị bệnh kín. Tôi tiếc hùi hụi vì không nhân cơ hội mà ém luôn cô chủ cho rồi. Bỗng trách lung tung, trách đời, trách người, trách thân, trách phận, trách lây sang trời tối mau chi hổng biết.

Giả như trời cứ sáng sáng thì có lẽ việc hưởng thụ cô chủ tôi đã nắm chắc phần thắng mười mươi. Thành ra tánh ích kỷ khiến người ta đâm ngẩn ngơ như vậy. Nhưng nghĩ đi rồi nghĩ lại, mới đánh trận lần đầu mà vượt sang được đất địch, chiếm cứ hệ thống phòng thủ vững chắc lại khám xét đầy đủ kho tàng, vậy là cũng oách lắm rồi.

Sau bữa cơm tại gia lần trước, quân ta bò lên được lô cốt địch, vừa rồi lại vào tận sào huyệt địch thì còn muốn gì nữa. Cái khó là bước đầu, ta đã chui được vào thì phần đuôi chỉ là chờ thời gian nữa thôi.

Vả chăng cô chủ cũng hưởng ứng đàng hoàng, nào có hung hăng thưởng cho cái tát nào nên thân đâu, vậy chẳng phải là cô ngầm ưng ý thì là gì. Nghĩ vậy, tôi thấy an ủi đôi chút. Giờ phải xoay trong đầu để có một cái cớ nào đó cho vợ tin chuyện tôi về trễ hôm nay.

Cho nên bước vào nhà, tôi mệt bã cả người. Vợ lăng xăng đến bên, chặn đầu chặn đuôi tìm nguyên nhân. Tôi vờ ra vẻ bực bội, kêu rầm lên cái nhà đèn chết tiệt khi không làm điện đóm tắt ngòm, mọi người đã ra về hết, nên cô chủ quáng quàng sợ, phải nhờ tôi soi tìm nến thắp để cô dọn dẹp rồi mới ra về.

Dù không tin tưởng lắm, nhưng vợ nghe cũng có lý nên y ỷ cho qua. Trái lại, cô còn ngọt sớt : thôi, giúp cho ai thì lo, chứ giúp cô chủ thì chưa chừng tháng này anh được tăng lương đấy.

Lời vợ không đáng sợ mà nụ cười lơ lửng mới ớn ớn làm sao. Các bạn chớ tin các bà mà bé cái lầm, các mụ nói vậy mà không phải vậy đâu, lơ ngơ tra chân vào dính cùm suốt đời cái chắc.

Vợ lo hâm lại thức ăn, dọn cơm để cùng ăn với nhau. Tôi còn lòng dạ nào mà nuốt vô cho nổi, tuy nhiên chẳng lẽ lại đứng rột lên. Tôi cố ngồi mà nuốt trệu nuốt trạo, vợ chốc chốc lại hỏi dồn : anh có sao không. Tôi kêu tại làm lâu nên mệt, chỉ một loáng là hết.

Bữa cơm trôi qua, vợ lôi tuột tôi về buồng, âu yếm cởi áo cho tôi, dấn nằm xuống giường, còn lẻo nhẻo : anh ngủ đi cho khỏe. Tôi nào ngủ nghê gì được, cứ lầng quầng nhớ lại cô chủ.

Ôi người đâu mà đẹp xinh đến thế. Hôm nào nhìn sờ đôi vú cô đã thấy mát rượi da tay, vuốt ve xì xọp hai túi bong bóng loàng nhoàng mỡ tưởng là mình mơ chớ không thực. Bữa nay lại còn giúi tay vào nghịch ngợm được cái chỗ bén nhạy của cô thì đúng là may nào so sánh nổi.

Nhớ ra cô còn độc thân, sự kích thích của bàn tay đàn ông nào chẳng làm bâng khuâng lòng dạ con người vốn khô cong như chiếc lá chờ được tưới nước. Bản năng đàn bà khiến cô phải chống ngăn nhưng không lâu bền.

Tôi vốn lại là tay giỏi khích động. Lại thêm nghề nghiệp khiến tôi càng ranh mãnh thêm ra. Vú bò câng câng mà tôi bóp nó còn phải nện chân ầm ầm, còn nói chi vú người nữ. Vú bò nó đần đẫn như bắp chuối, bóp chẳng gây cảm giác gì, như vật lộn với cái đùi heo hay khúc ruột ngựa.

Còn vú đàn bà sao mà mang đủ vẻ hành người. Chúng tròn vìn, trơn tru, láng coóng, lại êm, lại mềm, lại dẻo, lại thơm. Nếu dùng hai tay bợ mà rung thì chúng tưng tưng như đông sương, sóng sánh như thủy ngân hay chòng chành như giọt sương đọng trên lá sen. Nếu dùng lời để tán tụng đôi vú các bà thì có nói đến ngàn đời cũng không hết, không xuể.

Chưa đặt tay vào đã muốn ngẩn tò te, còn nói chi khi bàn tay đã áp được chỗ bầu tròn trĩnh, lắng nghe nhịp tim hay hơi thở dập dình, ôi tuyêt hảo vô ngần. Mình khoái, bà/cô ấy khoái, thủy hỏa tương giao sôi sùng sục, âm dương nhị khí sướng làm sao, khiến ai trông chẳng e lệ, rụt rè, líu lo cơ chứ.

Mình có muốn giữ yên bàn tay mãi cũng không kềm được, cái vẻ nhún nhún của đôi vú nó làm cho mình phải động đậy, phải xục xịch. Cái vú đang mềm, rắn dần lại và trở nên sượng sượng tựa trái xoài. Nắn nắn nhận ra quả sữa ì ọp trật qua trật lại, không thích măn cũng phải măn, hai núm vú èo uột ló ra ló vô thấy ghét.

Bàn tay vô hình dung chụm lại xoa khắp từng bầu, mơn cái quầng cho sưng xỉa ra và lôi cái đầu vú dài thoòn cho đã. Vẻ lim dim của người đối diện làm cho tay mình điêu luyện hơn, day, vò, vuốt và lòng rạo rực tăng dần.

Người nữ được rung cảm, ưỡn cao ngực ra hứng chịu. Hai vú càng cong tếu lên, bàn tay vặt không ngưng để đầu vú thẳng căng, không co dúm lại. Đến khi chúng nhọn hoắt thì ta lao xao, chỉ thập thò muốn ghé ngay môi, lưỡi, miệng vào mà hôn, liếm hay cắn nút.

Bạn cứ thử tưởng tượng nó đã cách gì. Bảo sao chục đàn ông thì hết mười người mê cặp vú. Mê không nói làm gì, còn giành giựt nhau, thậm chí đến con cũng muốn đuổi đi chỗ khác chơi để chỉ riêng bố được quyền sờ, nghịch, vò, bóp, măn, vê, liếm, bú, mút, chà vú vợ.

Đấy là mới đề cập đến vú. Đằng này với cô chủ tôi lại còn bợ ôm được cả nơi ***. Cái vật bé tí xíu mà làm lung lay bao triều đại, bao anh hùng hảo hán, bao đấng mày râu sừng sỏ trên đời.

Con bướm lơ mơ ghé đóa hoa, hoa còn muốn gục. Nói gì cái chỗ ấy mà mở banh ra cho trai tráng nhìn, tôi đố anh nào đường hoàng bước bỏ đi thì tôi xin tôn là bậc thánh. Nó chẳng là gì mà lại làm thất điên bát đảo những con người dù là hiền lành nhất.


Đến đỗi nửa đêm nửa hôm cũng phải bò dậy : đang đêm đốt đèn đi đâu đó (còn đi đâu nếu chẳng phải là), đi đụ đĩ, đếch đoán định đi đâu. Bởi vì *** ám ảnh thì cóc ngủ được. Cóc ngủ được thì con cò mấp máy suốt đêm thâu, không đề xạc thì súng hỏng hóc bỏ mẹ.

Tôi đinh ninh đã có lần đầu thì nhất định sẽ có lần sau. Cứ nghĩ thế, tôi đã thấy phơi phới lòng đòi hỏi. Vừa đúng lúc cô vợ ngoan của tôi bò lại nũng nịu : ủa, anh chưa ngủ được hả, hay tại còn mệt.

Tôi quàng tay lôi em xuống, nói nho nhỏ : anh nhớ em. Chỉ nghe : đừng mà anh, em chưa cho con bú, nhưng tôi xục vô và chỉ loáng sau lại nghe hổn hển : anh thiệt kỳ, lúc nào cũng ngỏng lên được.

Sau đó thì quí vị biết rõ chuyện gì xảy ra rồi.

Cô chủ đi đâu biệt dạng đã mấy hôm tôi không gặp. Được cái, dù hiện diện hay vắng mặt thì công việc vẫn tiến hành bình thường vì phận ai nấy lo, giao khoán hết thảy. Sản phẩm nộp có nguời cân đong ghi chép, chỉ cần cuối tuần cô chủ có mặt phát lương cũng đủ.

Nhưng riêng tôi lại thắc mắc hay là tại mình mà cô chủ giận lánh mặt. Tôi nhớ lại hôm mặt chai mày đá dám bóp vú, mò *** cô. May mà nhận ra trời tối trễ chứ không chưa chừng tôi đã thịt cô cũng nên. Nếu có chuyện đó không phải hoàn toàn lỗi mình tôi vì cô cũng tham dự chia xẻ vào.

Tôi xấn xổ đè cô vào tường, vạch lột áo cô ra bóp nghiến bóp ngấu hai vú, nào có thấy cô phản đối. Đành rằng cô bảo thôi, nhưng tôi cứ bóp cô có nói gì đâu. Hai vú cô đáp ứng sâu đậm cú nắn của tôi. Chả thế mà chúng sưng vều lên, cứng nặng, ôm nâng trong tay đã hết biết. 

Thậm chí tôi kê miệng bú nút chụt chụt cô cũng cho. Rên rỉ mới khiếp chớ. Giá như cô giã cho cái tát thì tôi còn hiểu là cô không bằng lòng, đằng này cô cứ ưỡn người ra cho vú cao lên thì là thỏa hiệp chớ còn gì.

Lại lúc tôi thọt tay vô váy, lòn luôn vào cái lót, xoa rối mớ lông, nếu bất mãn cô phải đạp văng ra, ai lại rúm người lại như vậy. Tôi móc, tôi cào, tôi nạo, tôi vét, cô chỉ nhún chân choi choi nào có đánh mắng gì tôi đâu.

Hiện giờ xì xào tôi đã nghe anh em bàn hay là cô chủ tính chuyện sang nhượng cơ sở, như vậy liệu chủ mới có nhận bọn tôi tiếp tục ở lại làm chăng. Lúc đầu tôi coi không nghiêm trọng, nhưng bẵng mấy hôm không gặp cô chủ, tôi thấy cũng hoang mang.

Ừ thì lúc này người đông việc khó, lại nghề bóp vú ăn tiền chẳng là cái thá gì, nhưng số người làm chờ thời không thiếu, lỡ thất nghiệp thì lấy gì ăn. Các tay còn dò hỏi tôi làm như tôi là tay hòm chìa khóa của cô chủ nên tôi phải nghiêm trang nói là chính tôi cũng đang lo để các bố khỏi đoán già đoán non xa.

Tôi mang tâm trạng miên man này mỗi ngày vào chuồng bò. Tôi đâm ghét con nỡm thậm tệ, tôi bóp lòi vú nó ra và thấp thoáng đã định giúi luôn tay vào đít nó cho đỡ bực. (Truyện từ ************.com) Tôi nghĩ đó là cô chủ, nên phải hậm hực hành vì cô làm tôi thót ruột.

Ngược lại con bò chẳng thông minh tí nào, cứ nạnh chống lại tôi, cáu tiết tôi đá nó cũng trơ trơ không đếm xỉa. Ngày một, ngày hai, cô chủ vắng mặt thì tôi càng bực nó thêm. Tôi vùng vằng, quăng quật nó, con nỡm chỉ kêu be be như chọc tức.

Đúng lúc sự giao động nâng cao tột đỉnh thì cô chủ xuất hiện lúc giờ làm buổi chiều sắp mãn. Có lẽ cô vừa đi xa về nên chưa kịp thay quần áo khánh tiết của cô. Cái áo lụa hoa đỏ to ôm choàng cả lưng lẫn ngực, trông hoa hòe, hoa sói làm sao. Lại thêm cái váy mini jean cứng ngắc lũn cũn quá khỏi háng một tẹo bày đôi vớ ni lông màu nâu lợt coi bắt mắt quá xá.

Cô làng xàng qua hết khuôn chuồng này sang chuồng khác, làm như không biết đến tôi. Tôi cũng làm cao đếch cần hỏi han tới. Vậy mà sau rốt cô cũng ghé lại, tôi lơ như không để ý. Cô gác một chân lên bực xi măng cạnh chuồng, cha mẹ ơi, cặp giò no tròn của cô chui thun thút vào cái váy, tôi tưởng như có thể nhìn thấy cái sịp bên trong.

Cô thấy tôi im thì lặng lờ hỏi : ở nhà mọi việc tốt đẹp chứ. Làm như tôi là quản lý của cô không bằng, tôi ngúng nguẩy không trả lời. Cô nhắc lại, tôi bẳn gắt : tốt đẹp thế nào được khi mà ai cũng đồn đoán cô sắp bán xí nghiệp.

Cô cười khà khà trêu : có chuyện đó sao. Mà dẫu có như vậy thì ông có gì phải lo, ông bóp vú khéo như thế sợ gì thất nghiệp. Tôi quặc lại : sao đang tiến triển cô lại tính sang tay cho người khác hưởng. Cô trấn áp lại : tôi có nói với ông việc này chưa mà ông đổ diệt cho tôi.

Thấy vẻ mặt cau có của tôi, cô thay đổi thái độ : tôi cần nhờ ông tí việc. Tôi mới đi thăm nhà về, nếu ông được bà nhà cho phép, tối nay đến nhà tôi. Cô nói và tự nhiên đưa cho địa chỉ đã chuẩn bị sẵn, dường như cô đã có chủ đích từ trước.

Tôi định không cầm, cô phải nhỏ giọng : tôi có làm gì đâu chứ. Tôi định nạt : không làm gì hả, mà khi không bỏ đi một nước chẳng cho ai biết, song tự thấy vô lý nên lại thôi. Cô không vừa, lẳng lặng để rơi tờ giấy rồi đi một nước.

Tôi nửa mừng, nửa giận. Mừng là cô về, còn giận là chuyện vu vơ ở đâu. Tôi vơ tờ giấy, xoay trong đầu cách nói năng xin phép vợ. Tôi vội vàng bóp vú nặn nốt mớ sữa của con bò, rồi quay nhìn chẳng còn ai, tôi hôn chụt lên mõm nó : mày có duyên lắm bò ạ. Con nỡm be một tiếng như ô kê.

Tôi về, ăn vội ăn vàng, tắm rửa rồi báo với vợ định đi. Vợ gọi giật lại : anh đàn đúm với ai mà hấp tấp thế. Tôi phải giảng giải chuyện cô chủ nhờ và đưa cho ẻn xem tờ giấy ghi địa chỉ, còn hồi hộp gạ : hay là em cùng đi với anh luôn thể. Vợ tôi giẫy nẩy lên : cô chủ nhờ anh chắc là việc em không làm được, em tới đó để lẩn quẩn chân tay anh thì cô chủ giận chết.

Tôi mừng húm, đàn bà kỳ cục vậy, mình dấu diếm là họ nghi ngay, song mình cứ làm như rủ rê họ là y như các bà từ chối liền. Tôi mở cờ nên lái nhanh cái xe ì ạch mong cho chóng đến.

Nhà cô chủ sang, đẹp và rất quí phái. Tôi vào phòng khách, ánh sáng từ ngọn đèn mỹ thuật gắn vào tường hắt lên nóc làm tăng vẻ huyền ảo lung linh. Lại thêm tiếng hát nhừa nhựa của Nat King Cole được mở vừa đủ nghe dìu dặt một bài tình ca lãng mạn.

Cô chủ đón tôi trang trọng. Cô vẫn chưa thay cái củng ngắn cũn cỡn ban chiều. Cho nên khi cô ngồi xuống sofa thì đùi cô uốn cong như một phiến cẩm thạch bọc trong chiếc vớ màu nâu non tuyệt đẹp.

Cô chủ thân mật hỏi tôi : ông uống được tí rượu chớ. Không chờ tôi đáp, cô rót chất rượu màu nâu đậm ra chiếc cốc pha lê trong vắt đưa mời tôi. Chưa gì tôi đã chuếnh choáng như say nên uống xoạch một hơi cho đã nư.

Cô chủ im lặng theo dõi rồi hỏi : hình như ông có việc không vui. Tôi cáu tiết hét : vui gì nổi khi mà sắp mất việc đến nơi. Cô chủ gặn : ông nói sao, ai dọa dẫm ông. Tôi sẵn bực từ mấy hôm nên trút sạch ấm ức : cô lẳng lặng bỏ đi làm đồn đoán lung tung, ai cũng châu châu hỏi tôi, làm như có gì cô cũng cho tôi biết hết. Thế mới bực, tôi đá con bò cũng vì tức tối mà nó cứ lì lì.

Cô chủ ngả người ra cười, chân hơi ghếch lên, tía má ơi, cái củng nó đùn lên há toác khoảng trống, tôi muốn chóng mặt luôn. Cả một vùng háng no ức bọc bởi lớp quần liền vớ ni lông coi ngon và láng coóng hết lẽ.

Lại thêm mấy cái hoa văn mắc dịch chằng trên áo như hai bàn tay úp chụp đôi vú cô chủ khi cô ưỡn mình nó rung rung thấy tắc tiếng làm sao. Cô chủ thấy tôi lom lom dòm không chớp thì ghẹo : tôi mời ông đến để nhờ chút việc, chớ có phải mời ông đến để chết sững ra đâu.

Tôi mắc cỡ cách chi. Đã thế, cô còn vặn người một cái, vô tình hai giò mất thăng bằng chao đi, há xoạc cái miệng củng, cua cáy gì bị bung ra khỏi giỏ bò *** ngổn hết cả. 

Thấy tôi đứng mãi không chịu ngồi vào cái ghế sô pha, cô chủ nói giỡn : ủa, tôi mời ông đến nhờ chút việc, hóa ra ông tập đi làm rể. Tội không, hèn gì anh nào đi ở nhà vợ cũng cun cút như mèo lấm lét bên chủ.

Tôi đã nổi khùng nên nói trả treo : không làm rể cũng như làm rể. Nhìn kiểu ngồi trịch thượng của cô, tôi không đáng là một trang nam tử vì dù gì cô cũng là chủ, còn tôi phận là tớ.

Cô chủ chặn lập tức : ông không được tự ty, tôi lúc nào cũng quí mến ông, sở dĩ hôm nay tôi mời ông đến cũng muồn đề nghị với ông một chuyện quan trọng. Cô im lặng để xem lời cô thấm sâu vào tâm tưởng tôi đến đâu rồi tiếp : ông nghĩ sao nếu tôi nhờ ông cai quản hộ chỗ làm ăn hiện giờ.

Tôi giật bắn người, không tin vừa nghe một lời ướm hỏi như thế. Tôi tròn xoe mắt và hơi sẵng giọng hỏi ngược lại : tại sao cô lại giao việc này cho tôi. Cơ sở đang tiến triển, sao cô lại giao cho một tay gà mờ như tôi, lỡ tôi vụng về làm hao mòn, thất thoát công lao, của cải thì cô tính sao.

Cô chủ ôn tồn nói : con người có những tài năng thầm kín, chỉ phát tiết khi cờ đến tay. Tôi đã ngầm theo dõi, xét đoán thấy ông có khả năng làm chủ. Vả lại, tiếng là giao, nhưng tôi đâu có bỏ bẵng hết, tôi vẫn đứng cạnh ông. Chẳng qua tôi muốn được rảnh rang, thảnh thơi một thời gian. Hơn nữa, tôi cũng muốn…

Tôi trám ngay chỗ ấp úng của cô : lánh xa tôi để đừng bị rơi vào khó khăn tình cảm hẳn vậy. Cô chủ ngước mắt nhìn tôi, một cái nhìn đăm đăm, xa xôi. Không khí chợt nặng nề, cô ngồi không yên trên chiếc ghế. Sự xê dịch thân hình của cô làm cho cái củng vốn đã hở càng thêm rộng hở. Lại nữa chất vải dầy của loại jean làm cho phần háng cô chủ thoáng đãng và mát mẻ hơn, mỗi khi cô đổi thế ngồi là mọi sự đều triển lãm tuốt tuột.

Tôi nuốt nước bọt ực ực, cô chủ nói kháy : ông bị nghẹn à, chắc là hấp tấp chạy đến đây nên ăn không kịp nuốt. Cơ khổ không, ông có cần tôi đãi ông thêm ly rượu nữa chứ. Tôi dí dỏm chọc cô : một là cô khép bớt hộ cái váy hở như miệng cá ngão kia, hai là cô cởi toẹt nó ra, chứ cô cứ ỡm ờ còn muốn chuốc rươu cho tôi, chắc cô muốn tôi quay cu lơ tại chỗ cũng nên.

Cô chủ cười hề hề : lúc nào ông cũng chọc ghẹo tôi được. Tôi bám vào cái sào cô vừa đưa ra để nhử câu theo : hôm nay cô chủ diện quá, cái áo với hoa văn xòe to như hai bàn tay ôm choàng lấy ngực cô làm tôi muốn sốt rét. Tôi đã phải nín thở khi cô chủ đột ngột xuất hiện ở chuồng lúc chiều. Làm tôi nhớ chi nhớ lạ…

Cô chủ hồng sắc mặt, vẻ thẹn thùng rất đáng yêu. Tôi ngắm không thấy chán. Vẻ hồi hộp làm ngực cô nhấp nhô, hai trái vú nhồi nhồi dưới lớp vải, trông nung núc như hai quả soài tượng chin tới.

Bất giác tôi vò vò hai bàn tay như đang xoa lên đó. Cô chủ từ màu hồng chuyển sang đỏ rừ như tôm luộc. Tôi e dè ngồi vào cạnh cô, miệng nói lời không dằn kịp : tôi nhớ cô quá, sao bỏ đi không một lời nhắn lại, làm tôi buồn cách chi.
Cô chủ nhìn xăm xoi tôi như đánh giá lời tôi nói đúng tới mức nào, tôi vội ôm chầm lấy cô. Lụa áo mềm quá, nhưng tôi cũng nhận ra sự phổng phao của hai trái vú đang rộn lên vì hạnh phúc.

Không chờ cô lắng đọng tâm tư, tôi mở rộng bàn tay đặt lên hai vú cô bên ngoài áo. Chưa chi tôi đã vò vò lia lịa, cô chủ không hề cự tuyệt hay bỏ đi. Tôi vội vàng một tay bóp vú, một tay lần mở các nút ở áo cô ra.

Tôi tách vạt áo để trực tiếp sờ vào cái nịt vú đen ngay. Tôi cuống cuồng gỡ cái khóa cài sau lưng và lòn tay vào bóp cái vú thây lây của cô chủ. Thịt cô mềm ấm, trơn láng dưới da tay tôi, đôi núm bị tóm ọp ọp khiêu khích.

Tôi xô cô chủ dựa vào lưng ghế rồi vừa miệng, vừa tay tôi bú bóp. Hai bàn tay, miệng lưỡi tôi như phù thủy múa may lăn mò trên hai cái vú đã căng lên tròn đầy. (Truyện từ ************.com) Tôi cắn cái đầu vú trong răng, nhay nhay mà kêu i ỉ : nhớ quá, nhớ quá. Cô chủ ườn người ra, đưa trọn cặp vú vào sát miệng và tay tôi.

Tôi lấy chót mũi day, tay khều khào xe núm vú và khen hình như có hơi tay đàn ông vú cô nở lớn bộn. Cô chủ không nói không rằng, chỉ xục xịch người chịu đựng. Tôi hứng chí nghịch tinh như đứa trẻ thình thoảng cắn vú mẹ một phát đau điếng, cô chủ cũng chỉ hít hà : đau em mà anh.

Tiếng kêu như mèo của cô làm tôi xần xần. Xin lỗi vợ, cưng tha tội cho anh, ai mà dửng dưng được trước hai vú dầy và nặng như vầy. Thế là tôi bóp, tôi vặt, tôi xoa, tôi nắn, đảo điên, đào xới lung tung lên.

Đôi giò cô chủ nhảy nhún đùng đùng như cào cào. Tôi nghĩ cánh bướm xập xòe bên khóm hoa cũng không đẹp hơn vậy. Nên tôi chỉ còn dùng miệng và một tay để duy trì kích thích nơi vú cô, còn một tay thì tôi thọc luôn dưới miệng củng mà vuốt lên hai đùi chắc nịch lẫn chất ni lông mềm của quần liền vớ.

Tôi đặt một ngón tay vào cái khe dọc ở háng cô mà vuốt xoa. Chẳng mấy chốc cô chủ cồn cào lên, còn chỗ trũng thì ướt sũng nước. Tôi đằn mạnh ngón tay xuống day cái hạt thịt lồi như chong chóng. Cô chủ nhón người lên và vứt uỵch uỵch xuống sô pha.
Tôi biết là vớ đúng mội nước ngầm nên úm chặt vô mà móc. Nước càng thấm bèo nhèo, tôi cố lôi cái quần liền vớ ra mà người cô chủ nặng quá tôi không nhấc lên nổi. Tôi không muốn để cô bị gián đoạn vì những cơn sóng đang bủa tới tấp nên bú nút vú thì vẫn làm, bóp xe ngực thì vẫn xe còn tay đang mò trong váy thì vẫn tiếp tục.

Cô chủ ví như con sâu rọm bị que tăm chặn căng đầu đít, ngúc ngắc né loi choi, nhưng sao thoát được. Tôi sốt cả ruột vì ham ăn nên kéo cởi hoài không xong, tôi liền móc ngón tay vào chỗ nước choèn nhoẹt mà xé cho rách quần liền vớ ra.

Lạ chưa, cô chủ chẳng một chút ngăn cản. Khi tiếng ni lông kêu xoẹt thì mới nghe cô hỏi : ủa, anh xé rách của em ra rồi à. Tôi làu bàu : không cởi được, thì xé nó ra để cô oằn người lâu chịu gì thấu.

Cô chủ nũng nịu : chèn ơi, ham chi ham dữ. Anh phải nói để em phụ cởi chớ. Tôi giả lơ không nghe, giờ cứ chỗ rách thọt ngón tay vào. Tôi ngoáy một vòng, cô chủ dợn người lên kẹp chặt tay tôi. Tôi hét lên : sướng phải bét giò ra mới đã, sao lại kẹp chưn thì móc làm sao.

Bất đắc dĩ cô chủ phải lơi lơi hai đùi, tôi nhón vô sâu mà mò như mò cua. Nước ọc ra nhơn nhớt, miệng khe lệt bệt như phủ keo. Tôi hất cô nằm hẳn ra sô pha và vội vàng lột cái củng. Nhìn cô lọng cọng với chiếc quần liền vớ bị xé rách, lông lá lòi ra tôi muốn đứng tim.

Đây là lần đầu, tôi nhìn thấy con sò của cô thứ thiệt. Nó bè bè mà lại mum múp mới hay. Dù nước phủ che nhưng múi nào rành rành múi nấy, cái lỗ lọp ngọp lờ mờ. Tôi dùng hai ngón tay banh ra, mẩu thịt bên trong đỏ như sò huyết. Tôi nhép miệng chách chách. 

Thấy cô chủ hưởng ứng trò chơi ma tịt của tôi, thích quá tôi hành hạ đến nơi đến chốn hai cái vú của cô. Tôi chúm môi chuốt cho hai đầu vú nhọn sưng lên hết, cục thịt ở núm săn se lại, tôi cắn lôi ra rồi thả, thả rồi lôi. Một tay tôi vẫn bợ và măn cái vú không được ngậm, cô chủ chẳng nói năng mà chỉ ển người cao lên cho tôi vọc.

Tôi còn căng thẳng ngón tay giữa giúi vào lỗ trũng ở háng cô chủ mà kéo vô kéo ra, hai môi khép hai bên bị đùn tới đùn lui kêu lọp xọp vì ướt sũng. Cô chủ vểnh vú lên lại tấn gót chân nâng luôn đít và mông cho cả hai bộ phận đươc o bế càng sát vào miệng, tay tôi theo ý muốn.

Tôi vọc chừng nào thì nhớt bám ngón tay chừng đó, trơn tuột như vào hang trống. Cô chủ tóe đom đóm nơi mắt, hai vú căng cứng nhồi tọng vào miệng và dầy cộm nơi bàn tay tôi. Còn cái sẹo thì oằn oèo như chảo vữa bị chiếc đũa bếp khuấy lộn lên, sùi cả bọt ra miệng chảo, tóe loe khắp chỗ.

Tôi mò tìm cái cội khiến cô chủ quíu lại. Cô chủ cong người, kẹp lấy ngón tay tôi mà uốn éo theo. Tôi móc ngược lên lại chúi dọc xuống, không còn sót một nơi, một chốn nào bên trong không bị ngón tay tôi đụng chạm. Cô chủ chỉ kịp kêu ư a và lắc mình chịu trận một phen.

Khi tôi vớ đúng cái cục gì đó ở trong ổ dầu của cô chủ, úm lại và xóc như xóc bầu cua thì cô chủ ngả đùng ra, hai chưn cọ vào nhau không khác cái dao xắt thuốc, tôi tưởng lông và mép môi gì của cổ nát vụn hết trơn rồi.
Tôi thấy ngón tay ướt và dính nhèo nhẹo nên để im, rồi lại xóc, xóc rồi im. Cô chủ quầy quậy tựa cái bánh bao chỉ bị cắn chỗ này chỗ kia nhũn ráo trọi. Cô chủ phải dùng tay chặn ngăn không cho tôi vọc xóc nữa, i ỉ rên : em nứng quá.

Lần đầu tiên tôi nghe chữ “ nứng “ phát ra từ cái miệng đậm son của cô, thấy ghét làm sao. Nên tôi nhẹ rút ngón tay ra, chẳng khác chiếc đũa bếp bị bám đầy chất bột. Tôi chùi ngón tay lên đám lông ở cửa hang, lệt bệt như người chùi giày dơ khi bước vào nhà.

Mục đích là gợt bỏ bớt cái mớ nhớt dính, dè đâu ngón tay lại ăn có đâm uỳnh uỳnh hai bên mu, chọc vô cục thịt nổi ở giữa lỗ làm cô chủ còn chới với có giảm ngứa ngáy chút nào.

Cô chủ như con thú bị thương nhưng ánh mắt lại tỏ ra hài lòng sướng khoái. Tôi đăm đăm nhìn vào con heo dầu nhơm nhớp nước, nuốt ực ực liên chi. Cô chủ ngạc nhiên hỏi : ông sao thế.

Tôi rặn mãi mới ra lời : tôi thấy chén bánh bèo thì không sao muốn làm ngơ được. Cô chủ hơi rùng mình, lặng lờ nhìn tôi. Tiện thể tôi nói luôn : giá đươc cô thi ân cho cắn thử một miếng thì tốt lắm.

Cô chủ có vẻ lưỡng lự, nhưng vẫn im, chỉ thấy cô hơi chuồi người ra trên ghế sô pha, đưa cái húm hướng về phía tôi. Ám hiệu ngầm này tôi hiểu ngay nên tôi phụ banh lần hai giò cô ra cho rộng.

Chỗ quần liền vớ bị xé rách, lưa tưa những lọn ni lông bị bứt lòng thòng xen với lông lá và dầu mỡ coi y hệt chiếc bánh bèo thoa đầy đủ hành mỡ và tôm chấy, coi hả hê quá cỡ.

Tôi bành bành hai mu ra và úp dần mặt vào háng cô chủ. Hơi ngai ngái của cửa mình cô kèm mùi nước hoa và lâm râm cả bụi phấn làm cho cái *** cô nhấp nhóa mãnh liệt. Tôi chúi môi vào hôn và dùng luôn nó để tách mẩu thịt mềm mềm như gà bươi đống rác rồi giặm xoẹt xoẹt lên liên tục.
Cô chủ nhột nên hai giò đu đưa, lắc mình làm hai tai tôi bị kẹp cứng nhốt trong gọng kềm đôi háng cô. Hơi hướm phụ nữ càng ùa ra dữ tợn, tôi hết còn bình tĩnh đành xục vào hít ngửi và lơ thơ đã thè lưỡi ra quét lao xao.
Tôi phết như bôi hành lên bánh bèo, lầy nhầy khắp nơi, cô chủ phải kiễng chân lên cho chiếc bánh không bị chuệch choạc hầu tôi không bỏ sót mép cạnh nào. Khi thấy chất béo đã ngập đầy mọi nơi thì tôi bắt đầu húp xùm xụp, chấy tôm dính nhoe nhoét, nước mắm hành tỏi gì cũng văng tòm lòm, coi hề hết sức khiến cô chủ cười nắc nẻ.

Thấy cô chủ vui cởi mở, tôi hăng tiết mút cắn, nhai rau ráu chiếc bánh bèo, ăn mãi vẫn không hết mà hành nước mắm gì thấm tràn trề, ăn thiệt đã. Tôi ăn mà còn lau chiếc chén sạch bách làm cho cô chủ bày hàng không kịp, quơ tay quơ chân tía lia, tôi là khách vẫn kêu chậm.

Tôi nghĩ thằng cu quấy mẹ cũng còn thua cả tôi, lúc gặm ăn bánh lúc lại bú sữa, cả vú cả háng bị quậy đùng đùng. Cô chủ nhóc nhách như đỉa phải vôi, như giun bị xéo. Tôi ngấu nghiến hôn, ngửi, hít, bú, nút chanh chách làm ai cũng nổi điên nổi khùng luôn.

Tôi hăng hái quá mức nên cô chủ ọp ẹp như cái xe rệu rã. Tôi lùng nhùng làm hoài thì cô hết còn giữ khe mà kêu ông ổng lên : ông làm em bủn rủn hết cả người. Ông tha cho em đi hay là ông lấy hộ sự bứt rứt của em chứ lục xục như vầy chắc em ngất đi mất.

Tôi cũng thấy nhộn nhạo lên. Cái quần đang mặc bị đè nén bức bách, tôi chỉ muốn trút bỏ cho khỏe. Cô chủ thấy tôi nho nhoe thì bảo : ông mở bớt thắt lưng quần cho đỡ tức. Tôi nhờ cô giúp, cô nhận lời ngay.

Bàn tay cô lần mò chỗ bụng tôi như muôn ngàn con mọt đang bu cắn ở đó. Tận khi chiếc quần lơi lỏng và rơi tõm xuống thì tôi mắc cỡ vô vàn. Sao cái thằng em tôi trơ tráo đến thế, giữa ánh sáng đèn mà nó nổi u u làm cô chủ cũng nhìn vào không chớp mắt.

Đã thế cô còn trêu tôi : ông đi gặp tôi mà còn thủ theo cái đèn pin, sợ về say không tìm ra ngõ à. Tôi đỏ bừng mặt, nhưng chợt nghĩ cô ấy không thẹn mắc gì mình phải thẹn. Nên tôi cũng ngúng nguẩy trêu lại : tôi bảo không cần, nhưng bà vợ cứ giúi nhét vào quần, dặn dò biết đâu lúc cần lại không có. Bà ấy còn nói pin hơi yếu, thế mà chạm điện nó lại hung hăng mới chết.

Nói rồi cả hai cùng cười tồ tồ.

Cái cô chủ này thiệt nhỏng nhỏng thấy ghét. Chỗ nào cô cũng cà rỡn được. Nhưng chính sự châm chọc này mà tôi càng thấy yêu quí cô hơn. Đã vậy cô còn đùa tôi : ông có bà vợ biết lo toan như vậy là tốt lắm, chắc bà biết tính ông hay mò mò đi đêm nên ra cửa bà giúi vội cái đèn pin để khi ông lùng sục chỗ nào tối tăm không sợ đi lộn cửa.

Các cụ có thấy miệng cô chủ xoen xoét mà đâm nhói vào người nghe hay không, chứ tôi thì nghĩ câu của cô qua nhiều ngõ ngách càng thấy thấm thía vô cùng. Tôi vẫn không sao mở miệng, cô chủ lại tiếp : giờ ông đã vào nhà tôi có đèn sáng trưng, để cái đèn pin lận trong quần làm gì cho khó chịu, ông nên lấy nó ra cho khỏe.

Tôi đâm tiếu lâm với cô : có lấy thì cũng chờ xem sao, biết đâu nhà đèn tắt ngóm điện bất tử, lúc ấy mò mò đụng tầm bậy tầm bạ thì oan nghiệt lắm. Vả lại, tôi lận nó từ lâu và quen rồi, chẳng thấy trở ngại gì hết.

Cô chủ chúm chím cười, tôi muốn cắn một phát lên môi cô mới hả. Tôi đùng đùng bóp vặt hai vú cô và miệng lết la lên chỗ háng khiến cô vùng vẫy vung vít. Tôi lấy hai khuỷu tay đè ngửa cô ra, bú biếc, măn miếc cho chết luôn đi.
Tôi quậy chừng nào thì cô chủ rên hộc lên chừng đó. Cái hoa của cô nở tét bét y chang cái hoa con heo nái chờ nọc. Nhớt dãi coi mà khiếp, đục ngầu, rịn lung tung ở miệng lỗ, trào ra hai bên bẹn còn bôi cả lên mớ lông nữa.

Tôi nửa tức nửa cáu nên giận cá chém thớt, không làm gì cô chủ được thì tôi trút sự bực bội lên ổ mắm của cô. Tôi cạp, tôi cắn, lôi miếng thịt yếm, lại nhằn cái hạt le, nghiến cho tê, cho đứt ra cũng xong.

Cô chủ hắc hắc nhón chân giãy tưng tưng kêu ối, ối. Tôi xòe rộng hai tay vò nhồi cặp vú, đẩy đầu lưỡi mọc gai vào khoắng vũng nước lầy, cô chủ ríu tựa thằn lằn đứt đuôi, hai tay vớ vớ vào khoảng không muốn cào đất cào cát lấp đầy cái hũng bị nứt lở.

Tôi dùng hết sở trường nhay mút con sò, lôi hết ruột gan cứt đái gì ra, cô chủ uốn éo nháo nhào rồi thốt lên da diết : ông soi đèn pin cho em tí đi. Tôi đang ăn chiếc bánh mà cũng bắt phì cười, tôi vẫn làm cho cô đang từ tình trạng lảo đảo bị rụng tùng luôn cho chừa thói kênh kiệu, đỏng đảnh.
Chao ôi, hôm móc háng cô nước tưởng đã nhiều mà nay so xem ra chẳng sánh bao nhiêu. Khắp cái hố đều xọp xọp vữa cháo, quết dính bét be, mồm mép tôi chẳng còn hình dạng nguyên thủy.

Cô chủ víu lấy hai tay tôi nài nỉ : em xin ông, em hết cưỡng lại nữa. Ông giúp em lấy cục nứng ra ngay không em điên lên mất. Tôi quính quáng tưởng mình nghe lầm, song cũng phải vội vàng móc cái đèn pin ra soi lung tung.

Nhờ bà xã chăm lo xạc điện nên vừa bật ra đèn chói cực mạnh. Tôi dùng đầu rà vào hang coi cục nứng cô chủ nằm đâu, rồi cứ phải dấn sâu dần vì mò chẳng chạm chi cả. Cô chủ thấy tôi đủng đỉnh thì cáu, cô quơ quào hai tay thít tôi vào và hối : nhét đại vào đi, còn soi với rọi gì nữa. Ông làm lơ lửng, cục nứng chạy bậy hết trọi, em thốn quá.

Tôi bê người cô chủ lên, đặt mông cô đè lên hai chiếc gối chồng lên cho cao rồi dùng cây đèn đâm xói vào người cô. Hơi ấm làm cái đèn vào thun thút, lại được bôi trơn vì mỡ lẫn dầu nên nó đâm rất êm xuôi.

Cô chủ như được mở banh từng trang của quyển sách bị bỏ quên lâu ngày trong xó xỉnh nào, giờ được lôi ra đọc. Tôi xốc hai giò cô lên thành hai gọng kiềng và đẩy ra phía trước rồi dận cật lực. 

Chiếc đèn pin ngoáy vung vít trong hang, cô chủ lắc lư tựa đang ngồi trên toa xe lửa chạy mau. Xe lắc quá, cứ muốn đổ kềnh nên tôi phải kềm đôi chân giữ cho cô chủ khỏi ngã.
Cô chủ nhướng mắt lên nhìn, miệng dẩu ra há há theo nhịp nhún của tôi, hai tay cô vò cặp vú phụ họa Tôi nắc mà nhìn đôi vú cô chủ thèm thuồng, tiếc là hai tay bận việc khác nên giục cô : em bóp mạnh hai vú, nhồi giúp hai đầu vú cho anh thấy sướng khoái nắc em tới bến luôn.

Tôi chợt nhận ra vừa xưng hô anh em với cô, chứ còn gì nữa chẳng lẽ đến lúc này còn ông ông tôi tôi thì chán chết. Vú cô tôi đã thuộc, sò cô tôi đã mò, giờ lại đang cưỡi lên bụng cô thì sự thân thiết đâu còn ngăn cách gì nữa.

Tôi không ngờ được dịp may lớn vậy. Thì ra ở đời cần một chút lì lợm xen lẫn chút bạt mạng là có khi đạt được điều mình muốn. Người cô chủ đẹp, vú cô chủ ngon, giờ nhấm nháp cái *** cô mới thấy không còn tiếc gì khác.

Tôi nâng cô vỉnh vảng mà ấn, nắc liên miên. Cái *** cô kêu lọp xọp mỗi khi chày vồ tôi dọng xuống. Có khi nghe chách một tiếng vì cú đâm mạnh làm cội chim tôi chạm vào cội *** cô nghe thật lạ. Có khi vừa đâm vào tôi nghe phọp một tiếng vì cái vũng nhớt bị khoắng vỡ màng ra.

Tôi nắc đã quen, cô chủ sướng cũng đu đưa người hứng. Thấy mắt tôi đăm đăm không rời cặp vú, cô chủ biết tôi muốn vừa nắc vừa bóp vú mới đã, nên cô nhỏn nhoẻn đề nghị : anh để em bợ giò cho, anh chỉ cần dựa cánh tay vào phụ, còn anh bóp vú em đụ cho đã.

Tôi thầm cám ơn sự thông minh của cô chủ nên làm liền. Cô chủ bị banh càng, *** hẫng cao giờ lại bị tôi đè nhồi cặp vú, mắt cô đổ hào quang lấp lánh, coi bộ nứng cực kỳ. Cô cố ưỡn *** lên đón cú giập của cu tôi, tầy huầy hết ráo.

Tôi sướng tê gân, có lẽ vì được đụ cái *** lạ nên càng ráng trân mình giập tưng bừng. Cô chủ bèo nhèo mà có vẻ hài lòng vì đít đảo vung lia lịa. Tôi đụ cũng lâu vì mới được vợ ứng trước hồi hôm nên xem ra cô chủ hả hê.

Mồ hôi đượm trên trán, trên má, loang loáng ở giữa hai vú, lớp nhớp ở bụng như một chất xúc tác làm cho việc gần gũi giữa cô chủ và tôi đượm màu lãng mạn, gay cấn thêm lên.
Tôi bóp hai vú cô đến đỏ lựng, đầu vú căng ra và sưng mọng lên coi thiệt sướng. Tôi ham hố quá, tham lam mọi việc, bóp nắc còn lâu lâu há rộng miệng bú cắn vú cô nữa. Mỗi lần như vậy cô rên : ui mà lại vươn vú lên, tôi chẳng hiểu ra làm sao hết.

Tôi lào xào nắc thì bỗng cô vặn mình quặp hai giò xiết cứng lưng tôi vít đẩy tôi loạn xạ như con bổ củi, tôi biết cô tới nên cũng căng mình dọng liên thanh cho cô cong *** lên. Sao cổ mạnh vậy hổng biết, đít quậy đùng đùng mà không mệt, trái lại mắt đổ tóe lửa và hai tay quào quào kéo tôi đòi dọng cho mạnh.

Đâu chừng mấy chục cú nắc thì cô chủ bật người tung lên và đổ nhào xô lệch hai chiếc gối than : chao ơi là mệt. Tôi nghe cổ *** cô bóp bóp và tồ tồ như một mội nước nào đó vừa bị bể, ấm dài theo cu tôi.

Phần tôi cũng không thua gì cô vì tôi cứ gúc gúc ói không dứt. Y như còn chút pin nào đều bắn ra cho hết vì đén cũng bắt đầu lu mờ. Cả hai không còn sức hất hay giở mình ra khỏi nhau nữa. Tôi cứ nằm lịm, cắm cái đèn hết pin tối câm trong cái hang ẩm thấp của cô.

Phấn khởi vì được thưởng thức món lạ, vốn thòm thèm từ lâu, nên đến lúc tột đỉnh ái ân thì tôi không nề hà gì có bao nhiêu đem trút hết vào cô chủ. Xem chừng cô cũng ưa nên khi tôi quào quào bò ép lên người cô thì cô dùng hai tay nắm lấy cổ chưn dạng toạc ra chờ đợi.

Tôi bắn ục ục như đại liên 6 nòng gắn trên máy bay đi oanh kích đêm, cô chủ hả hê xàng mình cho không một giọt nào rơi rớt phí ra. Tôi khạc ọc ọc, cổ tử cung cô bóp lia lịa, ấm cách gì.

Tôi nằm xải tay, miệng khè khè tựa rắn hổ. Cô chủ cũng thở phì phì rộn rã không kém chi. Tôi nhìn hai vú cô rộn ràng lên xuống, liếc ngó cái vũng lầy thấy keo đặc làm sao. Đã thế hai mu lại lép nhép coi vừa tục, vừa lôi cuốn.

Tôi chỉ muốn đánh một giấc ngủ vùi. Cô chủ tưng tửng hỏi : sao, tôi đã giao ổ khóa cửa cho ông, liệu ông có nhận giúp tôi quản lý công việc chứ. Người đâu mà lúc nào cũng hoạt kê tếu, tôi mỏi cả miệng mà cũng cố trả lời : ổ khóa cô giao mà chìa thì không có, lấy gì mà cai với giữ.

Cô chủ lại dí dỏm : ơ hay, ổ khóa tôi giữ thì tôi giao, còn chìa ông cất sao lại hỏi. Ông chẳng có chìa thì vừa rồi ông lấy gì mở khóa mà vào động hoa đào ? Tôi bẽn lẽn như chuột bị mèo vồ.

Tôi xoay sang hướng khác : mà tại sao cô lại phải giao. Hay là cô sợ gần nhau bén mùi tầm bậy. Cô giảng giải rõ : không phải đâu, tại bà má tôi đau tới đau lui hoài, tôi muốn chạy đi chạy lại lo cho bà.

Rồi như kẻ cả, cô chủ chia khôn chia khéo sang tôi : vậy mà lại hay, ông có nhận lời, bà nhà cũng không ngại vì tôi ít thường xuyên ở cạnh ông. Nói xong, cô nháy nháy nhìn tôi vẻ luễnh loãng.

Tôi cũng nhận ngay ra thâm ý hảo cảm của cô nên nói nước đôi : được rồi, hôm nào cô đi lo cho cụ thì tôi để mắt dòm chừng. Nhưng cô đừng tuyên bố gì hết, tôi ngại miệng đời ưa bàn mao tôn cương không tốt. Cô cứ im ỉm coi như thỏa thuận giữa cô với tôi thôi, còn công lênh hay quyền lợi gì thì đừng đả động đến.

Cô chủ chặn ngang : ông nói vậy sao được. Thực tế là ai có làm phải có hưởng, lại thêm nhà ông cũng đâu dư giả gì, ông phải thực tế, tôi không để ông thiệt đâu. Cô nói lửng lơ rồi nhìn suốt từ trên người cô xuống tận chân, ý như bảo ngoài phần tài chính cô cũng hứa hẹn cùng tôi vui phần khác.

Trên đời này, đàn ông nào dù đã quen *** vợ nhưng thả ra gặp *** người, nào ai đủ can đảm chối từ. Cô chủ độc thân, với lên cao thì ai cũng yên bề vợ con cả, còn vớ xuống thấp thì coi sao đặng, nên cô chọn làng nhàng như tôi e chẳng thiệt hại chi. Thời buổi văn minh muốn thuốc ngừa gì chẳng có, vừa giản tiện, vừa kín đáo, kỹ càng thì chẳng sợ hệ lụy chi.

Tôi nhắm vậy cũng thấy an ủi. Lâu lâu “ cơm nhà *** thiên hạ “ cũng đỡ cơn ghiền. Nằm lên một người nữ khác với vợ nào phải ai cũng may mắn mà có. Còn nói chi lại có đôi vú đẹp, cái *** ngon thì đáng giá chừng nào.

Mới nghĩ vậy, tôi đã nho nhoe vói tay lên vê lấy đầu vú cô. Cô chủ tủm tỉm : mới đó mà đã muốn táy máy tay nữa rồi. Tôi quê một cục, nhưng chống chế : tại thấy nó tròn vo mát rượi, không rờ cũng uổng.

Nói vậy mà cô chủ nằm im khe để tôi mằn cái núm, nó nở dần ra, lạo xạo giữa ngón tay như hòn bi. Tôi măn được một bên hết cả mệt mỏi, vội trườn tới đưa bàn tay vói măn cái vú kia luôn thể.

Cô chủ vật nài người, hai vú lềnh khênh như tổ quạ. Tôi áp rộng bàn tay trùm luôn quầng lẫn núm mà day bóp tưng tưng. Cô chủ đảo người xiết kẽ răng chóc chóc. Tôi nghịch đến hai đầu vú sưng thành cục thì bất đồ thích ngậm bú.
Cô chủ lúc này như con thằn lằn bị con đực đè không chạy thoát khỏi, nằm ì ra chịu trận. Tôi mút hết vú này sang vú khác, bàn tay tò mò thọc bậy tứ tung, bốc hốt như sợ mất. Tôi day cái vú, tôi vuốt bên lườn, tôi xoa lên bụng, tôi móc vô hang, quần quần không để cô kịp thở.

Cô chủ quíu lại, hai chưn chà vô nhau như cố cọ sạch sình. Tôi nhét bàn tay giữa đùi khép chặt, lách lơi ra và nghịch lên mớ lông. Cô chủ lật người giương lên hạ xuống theo nhịp.

Tôi móc ba chớp ba nháng vào lỗ, kéo vuốt ngước ngạo lên trên, cô chủ lúc mở lúc kẹp làm ngón tay tôi lúc ngúc ở đó. Khí nhớt chảy đầy, tôi móc thiếu điều không kịp. Cô chủ gồng mình làm hai vú càng đội cao, tôi vo cái núm khoái tệ.
Tôi quậy cô chủ còn hơn heo quậy cám. Bẩy hẩy bầy hầy, tôi hăng máu nên chặn đè giữ hai giò cô bắng bắp vế và khuỷu tay. Tôi nhìn hả hê cái sẹo ở giữa háng và xề ngay miệng vô mà cạp.

Cô chủ kiễng người như chó đái rắt, một giò xà niểng xà niểng như bánh xe nước đổ vô ruộng. Tôi cạp còn liếm và chà lết làm cô bấn loạn cả lên. Cô kêu như con mèo con : ông làm em chết ngộp. Em chịu thầy, cách chi bà xã ông lúc nào cũng kè kè giữ ông chằm chặp. Miệng mồm, tay chưn ông như vậy hèn gì.

Tôi tấn công cô chủ rền rền. Đến khi cô hết đường chống chỏi nằm lăn đùng ra thì tôi nhỏm phục lên bụng cô. Tôi nói cà tửng : đâu để tôi mở thử coi ổ khóa có bị hóc hôn. Cô chủ phụng phịu mà bưng hai giò lên đưa hẳn cái ổ khóa ra ngoài. Tôi tra vội chìa vào ngoáy lung tung, vặn bên mặt rồi quay bên trái, lóc cóc ổ khóa cô chủ cứ phải nhướn theo cho khỏi bị trật.

Tôi bắt đầu nhún khi chìa vô đúng ngàm, ổ khóa kêu lách cách và tôi đùn sát vô để không nhúc nhích, cục cựa gì được mới bắt đầu bóp hai vú mà dọng mạnh xuống. Ôi cái ổ khóa trơn làm sao vì cô chủ mới châm dầu còn láng coóng. Tôi ra tới xa lộ nên rồ máy xe phóng như điên, nhíp mới có khác, xe nhún phom phom trên hành trình.

Tôi nói với cô chủ : cô đã trình bày lý do xác đáng thì tôi nhận lời giúp cô những lúc cô đi vắng, nhưng với 2 điều kiện. Cô chủ tủm tỉm cười hỏi móc : ông định đòi đền công ngay chứ gì.

Thực quả tôi cũng muốn thế, nhưng đang bàn chuyện đứng đắn nên gạt phắt đi : cô chớ xem nhẹ tôi, ăn có nơi, chơi có lúc, tôi đang bàn công việc chứ có mè nheo đòi hỏi gì cô đâu.

Cô chủ có vẻ tẽn tò, nhưng vẫn đặt câu hỏi : thế thì ông đòi điều kiện gì. Tôi rỉ rả trình bày : thứ nhất chính cô phải ngỏ ý mời tôi qua sự nói thẳng với vợ tôi, để bả khỏi lèng èng mỗi khi tôi vắng nhà, thứ hai là cô phải đánh cho tôi một chìa khóa nhà cô để tiện tôi cần hỏi han hay bàn bạc gì thì sẵn.

Cô chủ nửa muốn cười, nửa muốn giễu : xem ra ông toàn đòi việc lợi cho ông. Đã mang danh dân chơi mà lại rét, còn chìa khóa nhà tôi thì ông thủ để có bị bà nhà cho nằm ngoài cũng lỏn lẻn đi được chớ gì.

Nghĩ vậy, nhưng cô lại thêm : có khi nào người lép vế cần được giúp đỡ mà không phải hi sinh một vài điều kiện. Cô vui vẻ nói ngay : tôi chấp thuận lời ông, mai ông nói muốn mời tôi đến, mọi việc còn lại để đó tôi lo. Còn bây giờ thì ông định về chứ, kẻo bà mong.

Tôi xem đồng hồ trong phòng, phán : còn sớm chán, tôi nán lại một chút cũng được. Bà ấy biết tôi đi đâu, chắc không chờ không đợi đâu. Lần này thì cô chủ khen tôi ra mặt : ông vui đáo để, ừ thì ông cứ ở lại một tẹo hay vài tẹo cũng có sao.

Nói xong cô định trỗi dậy, tôi nắm tay lôi lại. Cô cằn nhằn : để em đi rửa qua quit chút xíu, chứ nghịch nãy giờ nhớp nháp mồ hôi khó chịu quá. Tôi giãy nảy lên : vẽ, tôi chả mồ hôi, mồ kê đầy người hay sao, đi đâu cho lâu lắc.

Tôi giật mạnh tay quá nên cô chủ ngã giúi giụi vào người tôi. Bàn tay vô duyên của tôi ôm đúng ngay ngang hai vú cô. Thế là như gọng càng xe vệ sinh ôm gọn thùng chứa rác, tôi nhấc bổng cô lên xiết vào người.

Khoảng vú lồi êm cách gì, đâm nhoi nhói vào da cánh tay. Tôi ôm quàng lấy cô từ phía sau, xểnh bê cô áp vào gờ tường cạnh đó. Cô giả vờ kêu toái loái, giãy giụa cho có chuyện, nhưng khi một bàn tay tôi bụm đúng vào chỗ *** thì cô nín khe.

Tôi đẩn cô vào vách, chỉ vẽ cô chống hai tay ghị lại, phần mông nhỏng lên cao, đầu chúi về phía trước. Tôi dùng bàn tay mằn lên hết vú này sang vú khác, còn bàn tay thì tôi nghịch muốn nát cái *** của cô.

Thoạt đầu cô còn nhấm nhẳng chuồi người, sau mấy ngón tay tôi chui được vào trong lỗ ngoáy vung thiên làm nước túa ầm ào thì cô khệ nệ dang hai chân ra giữ thế đứng cho vững.

Tôi khoắng cái *** nhớt nhợt, khí đẫm chảy dài xuống cánh tay, cô chủ cuộn người chịu đựng. Tôi càng xiết cô sát vào để móc thật sâu trong ***, cô kiễng chân loi choi như con cái rượng đực. Tôi mò móc như người đãi vàng, cô giựt giựt tựa bị kinh phong. Có lúc tôi làm dữ quá, cô phải bíu lấy vách và gác một chân lên mới trụ được.

Nhìn cô uốn dẻo người như lực sĩ, tôi ham hố làm sao. Đang xà nẹo ôm cô, tôi buông ra, ngồi thụp ngay xuống giữa háng. Ngước trông lên tựa đang nhìn trần nhà, tôi lấy tay banh hai mu *** cô ra và thè lưỡi chà lết như chó mẹ liếm chó con.

Cái *** cô lật bật, những sợi lông quết rất giòn. Tôi liếm và bú nút cái hạt thịt lồi lồi ở giữa lỗ, nghe chót lót thật hay. Sẵn thế đứng khum lêu vêu của cô, hai cái vú vắt vẻo rung nhún, tôi bú *** thì bú mà tay thì mò bóp thêm vô vú làm cho cô muốn nổi điên.

Trông cô lúc này khệnh khạng như chó đái rắt, rặn è è mà nước không ra, chỉ thấy toàn đục nhớt như cứt mũi. Tôi cạp cái *** kêu xoạp xoạp, cô đánh đu, nhúc nhích từng cơn. Tôi nhằn lên cái mu, mút xoạch xoạch làm cô giật thót người liên tục.

Đến khi cô xụm rã người thì tôi biết cô không còn chịu nổi lối bú tàn bạo của tôi. Cô ngồi khép hai chân mà người vẫn run lật bật. Cô trách tôi : ông bú em đã quá. Tôi thấy cô mệt nhoài, nhưng nghĩ chưa làm cô tới nên lật quách giò cô ra mà xông vô bú nữa.

Chao ôi, hai mu *** cô đỏ lựng, cục thịt lồi ướt nhẫy tòm lom, còn cái lỗ thì chứa đầy ẹc nước. Cô giãy chống trả : thôi, đừng bú em nữa, em ra muốn khùng luôn. Tôi nào có nghe cứ dí miệng vào bặp miết.

Cô chủ xem vẻ không cự lại được nên dỗi hờn ngồi bẹt cả hai chưn ra mà mỉa mai tôi : đấy ông ưng thì em cho, làm cho nư đi đừng thèm bất nhân nữa. Tôi cám ơn thầm, nhưng thu hai tay lòn xuống mông cô mà bợ cao lên để *** được tôi bú mới đạt.

Y như rằng, tôi vừa cạp hai cái thì hai chân cô quạt tới tấp, cái *** loằng ngoằng trong miệng lưỡi tôi, cô giãy đạch đạch, hai chân khua như gõ trống. Nước đọng vũng quanh háng, bôi lên lông và mu lỗ gì oạp oạp chất keo rít dính.

Tôi bú một hồi thì nghe cô chủ kêu : em nứng *** rồi, ông đụ em đi, đừng bú nút nữa. Nắc lúc này em mới thấy đã, để lâu *** ôi chơi mất sướng. Tôi xô nhẹ cô ngã ngửa ra và choàng lên người cô mà nhét khúc gân cương vào lỗ *** nhấn phịt phịt.

Cô chủ lim dim mắt chấp nhận. Con cu tôi chui dần vào trơn lu, *** cô bặp theo vài cái rồi nghe cô hối : chạm rồi, ông nắc đi. Tôi lính quính mà cũng nhớ ra kéo một giò cô lên quá vai để giập mới hả.

Đây là cái thứ hai tôi chơi cô nên sự cương càng bộng. Con cu tôi hung hăng đâm giập tưng bừng, cô chủ bị tôi khóa chân mà chưa hết nứng, phải dọng gót đưa cao phần mông lên mới nhỏng nhỏng kêu : ôi, sướng vô biên. Tiếng kêu ríu rít như chim ra ràng buổi sáng làm tôi bị lôi cuốn, tôi chống hai tay thẳng mà vứt người xuống cái lỗ kêu huỳnh huỵch như búa đóng cừ.

Cô chủ mềm người như cái xát xi xe cũ bị đụng trầy sứt khắp nơi. Tôi nắc đã hăng mà thấy hai vú nhảy đong đỏng càng hăng hơn nên đâm mạnh bạo. Cô chủ ọp ẹp như mớ giẻ rách, lạch xạch lắc lư, cái *** mút ào ào nghe lép nhép.

Mặc dù đã qua 2 lần bặp cô chủ, nhưng tôi vẫn giống người thuốc ngon mới hít nửa điếu, còn nửa điếu muốn hít luôn thể. Cô chủ biết vậy nên can : em chẳng tiếc gì ông đâu, đã 2 thì có thêm 1 nữa cũng vậy thôi, song em ngại. Bề gì khi về thế nào bà chị cũng thăm dò và ép ông trả bài để khỏi nghi ngờ ông. Ta nên dành dụm bận khác, tối mai ông lại đến, tha hồ mà ông hưởng thụ em.

Tôi nghe rất có lý, nhưng bị mà mắt vì vú với *** cô nên tôi giùng giằng không muốn ưng. Cô chủ phải dỗ như dỗ trẻ: nghe em đi ông, láu táu tọng dễ bị nghẹn. Em đã cho ông thì còn muốn cho mãi, ông hiểu chứ. Đàn ông ngong ngóng đàn bà thế nào thì chúng em cũng có tâm lý đó. Ông chơi em cũng sướng thấu xương, sao em không thích được chơi nữa, nhưng mà một vừa hai phải, ráng nhịn đi ông.

Tôi phụng phịu, mặt dầy lên một đống. Cô chủ biết còn rề rề nằm thì thế nào tôi cũng chẳng tha nên ngồi phắt dậy. Cô don dỏn miệng : em cần đi vệ sinh một tẹo, ông chờ em ra ngay. Tôi đành phải để cô đi.

Tiếng nước xè xè như rửa ráy gì đó làm tôi sốt cả ruột. Một lát cô chủ ra, trên tay cầm cái khăn bốc khói. Cô bảo tôi nằm ngửa ra sô pha để cô lau cho sạch. Tôi làm theo không nói năng một lời. 

Cô âu yếm còn hơn vợ lo cho chồng. Cô bình thản cầm cây gậy gân của tôi lên, quấn chiếc khăn xung quanh vừa lau vừa vuốt. Chất ấm làm tôi tỉnh táo, đồng thời bàn tay cô bóp nắm làm tôi cũng hứng chí thêm.

Tự dưng con cu tôi nhìn ra chóc ngóc, cái đầu nấm xun xoe ló ra khỏi chiếc khăn. Cô chủ nhìn thấy hay nên xục, thằng bé ì ạch thụt ra thụt vô xinh đáo để. Cô chủ thấy tôi khệ nệ nhún mông đoán là tôi thích nên co bàn tay chặt vào mà xục nhanh hơn.

Tôi thấy tưng tức ở dái mà sướng, nhiều lần phải bíu lấy cánh tay cô rị cho đỡ kích thích. Cô chủ dùng bàn tay kia ép chặt lấy hai hòn dái, một tay xục, một tay bóp, tôi xiểng niểng cả người. Có lúc tôi tưởng bị kẹp dái bằng cái ê tô nên phải nhảy lên mới chịu.

Cô chủ thấy xục *** tôi làm tôi đỡ đòi hỏi nắc cô thì chăm chỉ làm nhanh, làm mạnh dần. Tôi đã nhiều phen phải ôm chầm lấy hai vú cô mà vặt mới giảm bớt sự thôi thúc dồn nén. Cô chủ có vẻ đau thốn nên cũng căng tay mà bóp xục tôi để hòa đồng sự thốn nứng của nhau.

Cô xục làm tôi chao đao quá ể. Tôi cuống cuồng như con bọ sít bị tấn công. Tôi ôm lấy hông và lưng cô mà xiết kêu rầm rầm : ối, hột muốn chạy lên cổ. Nghe giọng tôi rối rít, cô chủ tăng xục mau lên, làm tôi tưởng *** dái gì muốn tưa ra hết.

Tôi quính quáng, lụp chụp lôi kéo phía mông cô lên, miệng rên hừ hừ : cho tôi bú một tí, tôi nứng quá. Tội nghiệp, cô chủ vẫn phải bịn lấy khúc thịt thừa của tôi mà choi choi xê dịch cái đít trông lúng túng vô cùng.

Tôi sướng quá, tưởng là bắn pháo ra đến nơi nên vội vội vàng vàng nâng giở hổng cô lên. Tôi đặt một chưn cô choàng qua cánh tay tôi để cái *** lửng lửng ngay trên mặt. Mùi nước hoa và xà bông bốc ngào ngạt, *** cô thơm phức. Tôi biết cô muốn phen này chúng tôi chỉ nghịch bú lẫn nhau thôi nên cô rửa và bơm mùi thơm cho tôi khoái.
Hai tay cô thủ lấy cây gậy và hai hòn dái bóp xục lia lịa. Tôi hấp tấp nhỏm đầu lên liếm đám lông của cô. Hai tay tôi banh hai mu ra và nhấn lưỡi vô quết tựa quết chả. Miếng yếm lướt qua lướt lại không khác bị lau, còn cục thịt lồi trong lỗ thì giựt lia như bị chạm điện.

Tôi cong lưỡi ghim cục thịt vô ngoáy tít thò lò, người cô chủ giựt giựt liên tục. Tôi chà cái lưỡi gẩy cục thịt lồi bưng bưng và đón nhận những luồng khí của cô chảy trào vô miệng. Tôi ển người lên cho cô xục *** vì nứng, nhưng cũng nút một cái thấu trời làm cục thịt lồi rung rung.
Tôi kịp nhận ra hai giò cô chủ đang kẹp nhốt mặt tôi sát vô ***, chắc là tôi làm cô nứng sướng dữ. Tôi bèn lôi mông cô và kềm không cho nhúc nhích, tôi dùng lưỡi và răng cà và nút cho cục thịt ngất ngư chết điếng luôn.

Cô chủ kêu lên chát chúa : ôi, em sướng, ông ơi. Ông bú sâu vô và nhay mạnh vào, em nứng cồn cào, *** tê dại hết còn cảm giác. Tôi như được người nói vào tức thời đè ẹp mông cô chủ xuống mà bú nút *** cô mê tơi.

Cô chủ đang xục ***, bị dồn nén *** nên tốc bỏ cái khăn ra nhét luôn *** tôi vô mồm mà bú. Cô nằm trên, tôi nằm dưới, hai người bú nút nhau ve vẩy bắt kinh. Cô mút bú chừng nào thì *** tôi giương dài chừng đó, cô chuốt xục xục làm nó đâm túi bụi trong họng cô. Có lúc nghe ho khan như bị nghẹn.

Tôi sướng quá nắc phụ, cô chủ nứng banh hết ***, hai người ví như đôi biểu diễn nhảy dù điều khiển, giang hết tay hết chưn, lượn là coi đã. Tôi ** cô nơi mồm, cô ** tôi nơi lưỡi, hai người thi gan xem ai giữ được lâu.

Mấy lần tôi tưởng đứt chến tới nơi vì cô chủ chuốt hăng quá, nên tôi phải căng cứng người. Còn cô chủ thở ì ạch vừa kêu không rõ tiếng : nứng, nứng, em nứng ông ơi. Tôi gạ để tôi ** cho đã, vậy mà cô còn tỉnh táo réo : hổng được, em nói rồi mà.

Tôi nghĩ vậy cũng được, không ** thì bú cũng hay. Tôi càng banh rộng *** cô nút oạp oạp thì cô cũng dọng *** tôi vào lút cán trong mồm. Cô bặp còn hơn bặp ống vố và hai tay khều khào bóp đùm dái mới độc.

Đã vài lần, cô chủ cong người và rớt uỳnh xuống, hai vú chà lết mềm mềm làm tôi xửng vửng luôn. Thì ra tôi móc sâu trong *** quá làm cô bị chạm cái chỗ thần sầu nào mà phịt đầy khí nhễu nhão ra.

Thấy cô nứng cách chi, tôi lót cái ngón trỏ vô phụ, uốn cong thành cái móc, tôi nút bằng miệng và cào móc bằng tay, cô chủ phục phịch hết xàng lại chà cái *** uốn éo làm tôi bắt ngộp ứ nhựa.

Tôi lần dò xem chỗ nào cô chủ khoái cực điểm thì tấn công cả miệng lẫn tay. Cô chủ bật kêu : em ra, em ra, ông ơi và cuồn cuộn nhớt dãi gì túa ra nhầy nhụa. Mùi thơm bị át đi, chỉ còn hăng hăng mùi khí *** khăng khẳng.

Quả thật cô chủ đã đãi tôi một bữa tiệc tuyệt hảo. Chẳng những ăn bằng miệng, bằng tay lại còn món “ đét xe “ cẩn thận nữa. Cho nên khi rời căn nhà của cô ra về tôi phiêu phiêu phưởn phưởn mà vô cùng thích thú.
Nghĩ tới việc bà xã bắt trả bài tút xuỵt thì bỏ bu, nhưng nào phải dễ đâu vớ được ơn mưa móc của cô chủ nên hăng tiết cứ ngả bàn đèn cái đã, rồi tới đâu hẵng hay. Bây giờ đầu váng, mắt mờ, tay chưn lỏng khỏng mới thấy đàn ông lúc nào cũng dại.

Bởi cái tật ham ăn khó nhịn nên mới ra nông nỗi. Lại còn trọng vọng làm cao, cô chủ thấy tôi xấc bấc xang bang gạ chở đưa về. Tự ái tôi nổi một cục “ hổng sao, hổng sao “ giờ mới thấy ngu. Giá có cô chủ thì dẫu sao bà xã cũng gượng nhẹ, biết đâu bả xá cho một bữa trả bài.

Cũng may còn tí hơi rượu đọng ở miệng, tôi nghĩ nếu bị ép và còn mệt thì có thể lấy cớ giả say mà bổ ngửa lăn chiêng, đánh một giấc sau trở dậy làm trò cũng kịp. Nào dè mới ló mặt vô đã thấy bà xã ngồi chờ.

Chèn ơi, tối nay bả diện gì diện dữ. Bận độc cái áo ngủ tha thướt mỏng tanh, giống như giấy bóng kiếng lại màu hồng khêu gợi nữa chớ. Thấy anh chồng cà lơ thất thểu mò về, bả ra ôm hun chụt chụt, cạ hết hai vú vô làm tôi nhột nhạt ứ nhựa.

Bả vồn vã hỏi : sao cưng bàn gì lâu lắc dữ, em nhớ, buồn ngủ muốn thiu chảy người ra. Chưa chi bả đã giở điệu nghệ ve vãn, mở banh vạt áo cho tôi thấy hết cảnh núi non, rừng rậm, khe lạch, suối nguồn, cỏ non cỏ dại đầy ắp và nhõng nhẽo kêu : cưng coi được hôn.

Lạ các cụ ạ, bao nhiêu xương khớp lỏng khỏng, vẻ mệt mỏi gì tan biến hết, tôi thấy mạnh cui cui trở lại. Tôi a sầm vô ôm bả, giúi cái miệng vô day hai cái vú tưng tưng. Bà khoái ứ hơi mà còn làm tịch : em khoe với cưng, chớ đâu gạ cưng đâu mà nhủi đại vô vậy.

Tôi cóc còn nghe ra gì nữa, ôm thốc bả lên chạy tót vô buồng. Tôi đặt bả nằm ngửa ra và bẹt hai giò nhìn cho sướng. Bả hồi hộp nên hai vú gập ghềnh như sóng lượn, còn cái *** thì nhá nhá bực cách chi.

Bả còn làm bộ uốn éo, co tay che đậy, khép háng làm duyên, tôi phải la lên : dóc tổ bà ơi, bà ăn bận luông tuồng là muốn để tui dòm, còn bày đặt che đậy gì nữa. Bà còn xa lạ gì nữa, bỏ tay ra cho ngắm cái coi.

Các bà dẫu là vợ mà xun xoe là nhứt. Giở thì cất đại tay cho rồi, còn nhí nhí e lệ làm tôi nôn dữ tợn. Tôi phải can thiệp bằng cách giữ rịt hai tay bả mở banh ra. Chu choa con mụ dâm tặc, bộ bả ngong ngóng lắm sao mà chưa chi lỗ *** đặc sệt. Mớ lông dính láp nháp như giọt sương sa, tôi chép miệng mới thấy đỡ.

Tôi nắm lấy hai cổ chưn bả giở hổng lên và lôi về phía gần tôi. Cái *** bị kéo lệt sệt coi bắt mắt quá đi chứ. Tôi a hèm rồi gác hai giò bả lên bả vai, xục vô nút bú cái *** xọp xọp. Bả lăn lộn mà kỳ tình dâng nguyên cái *** cho tôi nhằn.

Hai tay tôi vươn mò bóp lên hai vú, bả càng vặn người uốn éo nhiều thêm. Mới rờ vú cô chủ, hơi ấm còn vương đầy, giờ mò vú vợ, sao mà vú nào cũng êm, cũng ấm hổng biết. Tôi vê hai đầu vú thiệt lâu, chưa chi chúng săn lại thành cục, tôi măn thấy đã.

Miệng tôi xục vô ***, bà xã cong vòng mông lên cao làm nguyên cái *** nằm gọn lỏn dưới miệng tôi. Tối im lặng nên tôi nút nghe chóc chóc. Cái *** lả lướt nghinh đón dài dài, nước quết ra đầy hai mu và bép bép ở miệng tôi.

Thỉnh thoảng bà xã kêu ui ui mà hai gót đong đưa đánh nhịp cho cái *** trầy trật được bú nút. Bả thở phào, loi nhoi không kềm giữ được đừng giãy giụa. Tôi biết bả ưng được bú *** tới khi nứng cực độ mới chịu nên tôi cũng phục vụ cho bả đứt chến luôn.

Các cụ có biết bả bật ra tiếng gì hôn. Ai đời tôi đang bú mà bả ron rỏn nói : vậy chớ cô chủ không ban cho ông ân huệ gì à. Cũng may là tôi có cụ bị trước, vậy mà nghe tôi cũng muốn sửng. Tôi phải nạt : nói tầm bậy, chỗ làm ăn mà lăng nhăng bộ muốn sập tiệm sao.

Để khỏa lấp sự nghi hoặc, tôi cạp một miếng te tua suốt từ lá yếm tới cục thịt và luôn cái hạt le làm bà xã nhảy nhổm. Bả xiết hai giò quắp lấy mang tai tôi như con diều xà xuống bắt con gà và kẹp cứng hối : bú mạnh vô cưng, em nứng *** quá.

Phần nào tôi có hơi buồn giận bà xã, nên nhơn lúc bà đeo đu hổng người dí cái *** vào miệng, tôi thả bớt một tay đang bóp vú ra mà chọt hai ngón tay vô phụ xục *** bả luôn thể. Miệng và mấy ngón tay càng làm bả nứng sướng nên bả gồ người quay tròn tròn, mông độn vều ra và nhớt tuôn bắt khiếp.

Xem ra bà xã có vẻ thích trò này nên tôi hối bả dạng chưn ra để tôi bú móc nơi *** và vê săn núm vú cho bả banh ta lông luôn đi. Được cái các bà vợ dễ thương nên chồng nói làm các bà sướng là nghe răm rắp.

Bả kẹp háng còn đỡ, mở bung ra ngó cái *** đảo lộn mới ngộp làm sao. Lại nữa, mùi khí gây gây, ngăng ngẳng nồng dữ dội làm tôi bú nuốt rộp rộp và móc ọp ọp mới lại gan cơn ngứa trong người bả.

Tôi quậy muốn nát *** bả ra, còn cái vú bị tôi vê thiếu điều cũng muốn phòi ra chứ ít gì. Bả vùng vẫy như bị ai bứt xé mà thái độ thì lại cộng tác với tôi để thụ hưởng dục vọng càng lúc càng dâng cao.

Tôi móc ngón tay sâu, hết ngược lên trên lại chồm xuống dưới, lúc lách ngang lúc xỉa dọc, nguyên cái *** bị vọc tưng bừng, bà xã phải nhấn gót cong người mới giảm bớt óc ách. Có lúc tôi móc và bú lâu quá, bà uốn bật người như cánh cung, chìa cái *** cho tôi ngoạm nhằn và lắc háng rào rạo rồi thở hắt ra nằm bẹp dí và ộc ộc khí tuồn đầy.

Đó là lúc bả nứng dữ, *** bóp kinh khủng, cục thịt giựt liên hồi và mệt tả tơi ngáp ngáp. Tôi làm chừng ba bốn lần thì bà la nhoi nhoi : thôi, em ra hết trơn rồi. Để em yên, *** em bứt rứt quá.

Tôi thấy mừng vì thoát được một lần trả bài cho bà xã

Vợ tôi nằm quay cu lơ tại chỗ, mệt ngất ngư con tàu đi, tôi cũng bải hoải bỏ bu, nhưng màu mè nói lấy điểm : cưng à, anh vọc em ra chắc là em còn nứng, để anh chơi một phát cho em tới luôn nghe.

Bà xã tôi la quầy quậy : mệt rồi, em tưởng chết luôn, anh ác quá, càng ngày càng làm em rã rượi, anh móc em chảy khí so gấp mấy lần leo lên nắc, giờ mà anh leo lên bụng em chắc đi luôn, thôi ngủ đi cho em nhờ.
Các cụ thấy tôi láu cá chưa ? Đúng là giỏi ăn vụng thì phải biết chùi mép, chớ không mấy bả nhằn chịu gì thấu. Tôi còn vờ sờ sờ lấy lệ lên vú vợ, nắn bóp te te, vợ tôi hất tay ra : em nói để em thở mà, ngộp muốn chết còn bóp xịt xịt rêm hết ngực.

Tôi yên chí lớn quay ra đánh một giấc ngay. Vợ tôi cũng nhanh nhẹn đi vào giấc ngáo. Tôi nằm mơ bò vô nhà cô chủ, ti toe mò phá cổ, tay chưn thọc mó tùm lum. Cô chủ cũng đang chờ nên tôi làm gì cũng chịu. Cổ còn hỏi tôi : sao mới về nhà mà trở lại liền, bộ bị bả đuổi hả. Tôi cười khục khục : ở đó mà ham, tui nắc bả một quả, bả ngủ lăn quay rồi, giờ tới cô làm phùa khác.

Cô chủ nửa khen nửa cản : ông cũng giỏi à nhe, nhưng mà không được đâu, đêm khuya bả mò tới, thấy ông với tui đang xà nẹo nhau chắc bả gọt đầu bôi vôi và xẻo béng cái vòi chữa lửa mất. Cô lòn người trốn, tôi nắm áo váy rị lại, tôi thọc tay vô chiếm lĩnh ngay một vú và bịn ở *** và cả hai tay đồng thời bóp măn làm cô chủ đổ phịch xuống.

Tôi thấy cô uốn éo mà vui. Như vậy là cổ cũng muốn tôi nghịch ngợm cổ đó chớ. Tôi vạch áo cổ ra, một đằng vùng vằng chống đỡ, một đằng lăn xả vô ngậm lấy vú nên dính nhằng nhau như chó mắc lẹo.

Cuối cùng thì cô chủ thua. Cổ nằm nhào trên sàn nhà, tôi lồm cồm đè lên ngang người cổ mà bú vú, còn tay thì móc *** cô mà vọc. Cô chủ ngúng nguẩy như đuôi thằn lằn rồi cũng nạnh chưn ra cho tôi móc vô sâu.
Tôi nhằn cái đầu vú mọng sưng lên và ngón tay ráy tưng tưng tựa ráy dế làm cô chủ quíu xà cảng. Khí nhớt thấm dính đầy, ngón tay tôi vào ra nghe lách chách. Tôi cố ấn ngón tay vô xa mà cào thì mông cô chủ uốn cong lên làm ngón tay tôi chết ngộp trong *** cổ.

Tôi hăng máu quá, tôi cắn nhay cái núm vú và ngoáy tròn ngón tay, cô chủ hết cuộn người ở trên lại uốn người ở dưới. Tôi gồng ngón tay bẻ cong cào lên vách *** cô rào rạo như mưa. Cô chủ bung đít lên dập dình và miết *** vô mu bàn tay tôi tới tấp.

Đang khi tôi mải miết làm việc thì bỗng nghe có tiếng ai lay gọi : anh, anh, dậy em hỏi chút. Tôi cáu vì bị người đến phá đám nên i ỉ nhừa nhựa. Chừng nghe rõ tiếng bà xã, tôi tỉnh rụi ngay. Tôi ra vẻ xi nẹc : sao biểu ngủ mà còn phá lôi đầu dậy.

Bà xã tôi cự nự lại : ngủ gì ngủ hoài. Gần sáng rồi tía, cha ngủ mà sao một tay thu vô ngực bóp ẹc ẹc, còn một tay bụm lấy cu vọc như điên. Thiệt là may, tôi mớ nhưng chưa bị bể ổ, nên nhơn đà tôi kể lể thảm thê : chèn ơi, người ta đi gặp cô chủ bàn chiện mần ăn, về ti toe muốn ôm một chút mà bà hổng chịu, nên mớ xài may tay tạm chớ biết làm sao.

Vợ tôi nhìn chằm chằm, chừng như ướm cân thử coi lời tôi nặng cỡ mấy cà ram và chẳng hiểu sao bả lơ lửng con cá vàng : muốn ăn gỏi thì dzìa cha sáp vô liền đi, còn bày đặt mò mò khiến người ta ra hết trơn, lấy sức đâu mà ham nữa.

Tôi nghe vậy, xun xoe gạ : vậy bi giờ mình ấy nghe cưng. Bà xã nói : ấy thì ấy, nhưng ông phải để tui hỏi đã. Thấy tía rồi, công an thẩm vấn sắp thi hành hỏi cung tới nơi. Tuy vậy tôi cũng mạnh dạn hối : hỏi gì hỏi đại đi, còn để tui nắc kẻo sáng tới nơi, sức đâu mà đi bóp vú.

Bà xã nắm lấy cổ tay tôi hỏi dồn : đâu ông nói lại chiện bàn bạc với cô chủ tui nghe coi. Tôi mừng húm cà kê kể ra hết. Vợ tôi có vẻ không tin : ông làm như tài ba lắm mà cổ giao chức quản lý khơi khơi. Đây rồi cha nội làm bể vốn của cổ lấy gì bù.

Tôi nghĩ bụng : vốn cổ bể chắc rồi và tôi đã bù đầy lỗ có sao đâu (nhưng tôi cóc dám nói ra vì sư tử Hà Đông đang ngồi trước mặt). Tôi phải huê dạng nói với vợ : thì tui cũng từ khước mà cổ đâu chịu, một hai bắt phải nhận.

Chợt bà xã hỏi phang ngang bửa củi : bàn có nhiêu mà sao ông ở đó lâu dữ, bộ hai người ăn chè, ăn cháo sao mà. Tôi làm nghiêm nẹt bà xã : bà đừng nghi bậy, tới tai cổ không hay. Tại một đằng tui thối lui, một đằng cổ ép tới nên mới lâu.

Vợ tôi cười mím chi cọp hỏi giỡn mà đau đầu tổ chảng : hổng lẽ hai người cù cưa cú cứa có vậy mà thời gian kéo nhằng. Tôi lại phải mở máy đấu hót : thì cũng lai rai ba sợi cho câu chuyện dễ đậm đà.

Bà xã tôi nói bâng quơ : ở đó mà tía non hiền lành, họa chăng tui là con nít. Kiểu cha quơ tay quơ chưn, chưa chừng lợi dụng va chạm tà la tá lả. Và bả buông một cú tưởng là sấm động : coi bộ cô chủ ưng ông đó nghe.
Tôi bắt ù tai, hét rinh : nói bậy nói bạ. Bà xã ôn tồn giảng giải : tui nhận ra ý này từ bữa cổ tới ăn cơm nhà mình. Ngó tướng cha lăng xăng bên cạnh cổ là tui biết cha mê cổ lâu rồi.

Đã vậy vợ tôi còn đẩy cây một câu nữa mới chết : tui thấy cha dòm vú cổ mà nực. Giá tui vắng nhà, cha dám bốc hốt cổ chớ tha sao. Tôi làm mặt giận nói lớn : mình đi làm cho người ta thì phải xun xoe nịnh chủ để giữ việc. Bà nghi lung tung thì để tui xin nghỉ quách ở nhà cho rồi.

Vợ tôi phải vội can : giỡn chút mà cũng giận. Giỡn kiểu đó có ngày tôi dám đứng tim nên phải dập tắt ngay : để mai sáng tui vô xin thôi việc, tui dzìa ở miết bên bà cho khỏi lộn xộn ghen tương gì hết. Vợ tôi giãy nảy lên : đừng khùng, cha nội, cha hổng đi bóp vú thì lấy gì ăn.

Xong bả lăn xả vô tôi câu giờ : nè, bây giờ còn muốn ấy nữa hay ghét tui mà liệt xuội rồi. Tôi khỏa lấp bằng lời ngang phè, nhưng tay thì giơ ra đón vợ ngay.

Như một con mèo ngoan, bà xã rúc vô người tôi nũng nịu ì xèo : em nói rồi à nghen, anh đi làm quản lý thì được, nhưng chỉ lo quản lý cơ sở của cổ thôi, còn đừng quản lý cuộc đời cổ là em hổng chịu đâu. Cô nàng ngả ngớn kề vai cọ vế, ngước cặp mắt bồ câu đen nhánh tha thiết nhìn tôi.
Tôi tuột cái áo váy ngủ đêm của bả hồi nào đâu biết, giờ bàn tay đang tí toáy vò nghịch hai cái vú của bà. Tôi măn tới nước hai cái núm nổi sần như viên sỏi, vuốt kéo dài như vặt kẹo kéo chớ chơi đâu. Bả rên ư ư như con mèo được chủ nựng, hai giò đạp lịch xịch trên nệm giường. Tôi dòm mớ lông phất phơ mà lòng lênh đênh lãng đãng.

Tôi lôi bả xịch cao lên để ngậm vô cái vú sưng sưng mà nút cắn. Y như rằng bả uốn éo thân mình, miệng thì kêu rân lên nhột mà ngực thì ưỡn tới thiệt xa. Tôi có phước được sẵn hai bà đều có cặp vú đẹp hết ý nên tha hồ nhay liếm cho đã.

Bà xã ển ển tựa con chó thấp bị con chó cao kéo xển xển nên bò lổm ngổm mới giữ được cái vú dính trong mồm tôi. Nhìn bả nửa lết nửa quì, tôi sướng mê tơi vì cặp vú làng xàng đưa trước mặt. Tôi xủi vô cắn mút ào ào, tay lại xoa bợ vô cái vú kia mà tạọ cho bả sự kích thích vô cùng tận.
Bả xàng cái hông theo kiểu mái chèo đẩy thuyền đi, háng bả ngoáy điệu rum ba coi thiệt khoái. Tôi khiến bả giữ lấy đầu tôi làm điểm tựa đặng tôi rảnh tay phá cho bả khoái tới nơi. Mụ sợ mất tôi nên nghe theo răm rắp. Tôi vuốt dọc theo hông bả và cho bàn tay phiêu lãng xuống vùng phi quân sự một khi.

Tôi vạch mớ kẽm gai ra và xâm nhập vô cửa khẩu nhấn tin tin lên nút chuông báo có khách. Bả dạng liền hai giò ra để lộ hẳn cái núm cho tôi ấn tới nơi. Tôi nghe tiếng rền ư ư vì bả ngoáy xàng cái háng hết sức điệu nghệ.

Chả cần biết có ai trong nhà tôi lừng lững mở cửa khe tiến vào. Mũi dãi con nít ở đâu hỉ bôi tùm lum nhớp nháp, thây kệ, tôi vừa gạt vừa thảnh thơi bước sâu vô. Bả lụp chụp đảo trên nhún dưới, cái vú tuột vô tuột ra ở miệng, còn cái húm xì xọt bị bào láng xật xừ.

Bây giờ thì bả choãi rộng giò ra để tôi mằn mò ở trỏng. Nước rỉ ấm hết ngón tay, chảy ròng ròng ra tận cườm nhoe nhoét. Tôi mò được cái cục gì nổi lểnh lảng trong người bả nên lận móc thử coi nó phản ứng ra sao. Chỉ nghe bả thở hắt ra như mệt mà lại đâm chúi vô sâu nữa.

Tôi cáo xước bên trong rã rời, cái múi thịt che hai bên bị bầm dập không khác gì cháo vữa. Bả lao chao đổ ngả đầu vào bên tai tôi, nghe meo meo tựa con mèo được nựng. Tôi nhìn mắt bả sáng rực mà ham, tôi gồng ngón tay móc cào tới nơi tới chốn. Bả nhứ nhứ đằn cánh tay tôi xuống mà lại không muốn tôi rút nó ra. Bả nhõng nhẽo kêu rên nho nhỏ : em nhột quá. Tôi hối bả giữ chặt lấy đầu tôi đừng phá vỡ cơn sướng đang tới.

Tôi bẻ cong ngón tay ngược lên day ráy muốn khùng. Bả hích và nhổm người lên tựa người bị nêm cọc nhún nha nhún nhảy kêu inh thiên địa : em nứng, mình ơi. Tôi còn biết đâu là sáng đâu là tối chi nữa đâu, chỉ lo bào láng le cho bả đã. Nói nào ngay tôi nghĩ đang xục *** cô chủ chớ hổng phải đang o nựng vợ mình. Chính vì thế tôi càng làm nhuyễn để cô chủ sướng tê mới chịu.

Tôi nhẩn nha móc *** tì tì như vậy, nước nôi xối ra hổng rõ đã mấy lần, vợ tôi ển ển loi choi coi vui quá thể. Một lát, bả hết chịu nổi thì mò mò kiếm cu tôi. Bả chộp được tuốt còn hơn tuốt lá mía. Bả trợn mày trợn mắt xục lớp da qui đầu làm cái khấc thò ra thụt vô giống cổ rùa y hệt.

Tôi cũng trân mình vì khoái. Bà lằng nhằng bụm nguyên bộ dái của tôi mà vắt bột dẻo đeo. Con cu tôi còn hơn bị kẹp trong cái ê tô phều phào tím ngắc. Bả say sưa bóp thốn ình ình, có lúc tôi tưởng hai hòn dái bị bể vụn theo vì bả bóp mạnh quá. Bả với tôi thi nhau nổi nứng, chẳng còn ai tự hào mình sáng suốt được huống chi là tỉnh táo.

Bả là người đầu tiên đề nghị chúng tôi bú lẫn nhau. Tôi cũng đang ham nên chịu đèn tức khắc. Tôi xoay trở đầu bả và mỗi người rúc vô háng nhau mà làm trò “ xít nớp “. Bả liếm ào ào lên bộ dái tôi, thè cái lưỡi lết lên khúc gậy dài ngong ngõng. Bà giụi con cặc tôi vô miệng và nhét kẽ nó vô một bên má thục chí mạng, cái đầu nấm đội phình má bả lên coi như cây sào chọc muốn thủng ra.

Tôi bành mu *** bả lên mà lia những cái quết vô trong lòng con trai đỏ lừ béo ngậy. Bả mút bú mà chưn cũng cố xạng cho tôi gặm nguyên trọn cái *** nút nút lừ đừ. Tôi hình dung *** cô chủ đang được tôi o bế, ham quá sức tưởng tượng. Tôi húp húp liên hồi, cái thứ khí lỏng le mằn mặn đổ ào ra không dứt. Tôi càng bú cắn thì *** càng láng bóng hẳn lên, nõn nà như đứa con gái vừa lớn dậy.

Bả đang bú cũng phải tạm ngưng để hít hà vì sướng. Bà nói phều phào chỉ vẽ cho tôi : anh bú cắn chỗ đó mạnh lên, em đã ngứa quá. Tôi vâng như chó vâng lời chủ, cố đưa dài lưỡi ra mà móc ngược móc xuôi. Tôi làm bả hết còn thấy đường thấy ngõ, ngậm thu lu cặc tôi hết mút liếm nổi vì ê chỗ cái ***.

Tôi đợi bả năn nỉ : anh đụ em đi mới đủng đỉnh kéo hai giò bả gác lên vai mà ngồi nắc bưng bưng. Với thế này tôi thấy được con cặc tôi vào ra thong dong nơi cái lỗ, đồng thời ngắm được bả kển mình lên cho tôi đụ bưng bưng. Tôi cũng tha hồ dòm theo hai cái vú bả nhảy tưng tưng mỗi khi tôi thụt ạch ạch.

Bà sướng thấy rõ, uốn cái *** cho tôi giập chết thôi. Khí *** bả đặc keo, bám dọc theo cặc tôi như thoa mỡ. Tôi đụ cái *** trơn tru thì thấy khó mửa ra liền, ngược lại nhìn những sợi lông *** bị ẹp lên ẹp xuống coi cũng mết. Tôi nheo nhéo hỏi : anh đụ cưng có nứng *** hôn. Bả nhịp nhàng khen : anh chơi em sướng rêm, em hết mở miệng nói nổi. Ráng đụ em đi cưng, đừng hỏi nữa để em gặm nhấm cái nứng cho đã.

Bả vặn nhồi người làm hai vú quặn nhô lên cao và *** thì ưỡn ra cho tôi đâm chí chát. Bả bắn hào quang ra tung tóe, miệng há há nhứ theo, tôi nháo nhào dọng cơ man những cú sâu vào cái lỗ.

Chợt bả kêu lên ông ổng : em muốn tới, anh ơi, đụ gấp vô. Tôi dện muốn bể hông, *** bả kêu xọp xọp, bà vùng lên quặp chặp hai giò kiểu khóa võ karate quật tôi lăn đùng tại chỗ. Tôi nghe ọc ọc vòi nước vỡ toang và nước trào cuồn cuộn không sao ngăn lại. Bả thư giãn lần mà vẫn níu tay tôi xiết giữ hổng để *** sút ra, bả nói chính lúc này mới khoái nhứt vì con cặc tôi còn lặp bặp ở trỏng làm *** bả muốn chết đứng.

Giờ thì chiều nào tôi cũng phải ở lại bàn bạc công việc với cô chủ. Cô biểu tôi ngưng khỏi vắt sữa bò nữa, nhưng tôi không chịu nghe. Đối với tôi việc ôm lấy cái vú bò bóp nhàu nhàu cũng là một cách tập dượt để làm tăng tiến nghệ thuật bóp vú của mình.

Tôi nghiệm ra con bò chẳng khác gì con người là mấy. Cả hai đều là giống cái, đều có một bộ vú nhểnh nhảng như nhau. Khối người hằng ngày sờ nặn mà có con bò nào kêu be be bao giờ. Còn tôi, bất kể con bò nào dù ngẳng đến đâu mà rơi vào tay tôi cũng đều phải khuất phục.

Tôi nào tài ba gì đâu, chẳng qua biết tìm hiểu ý mợ. Bò cũng như người cần được tưng tiu, xoa vuốt. Vắt sữa mà cứ bóp huỳnh huỵch, móp mép cả vú nó đi, nó chưa đá cho là may, chớ ở đó mong nó cho nhiểu sữa. Các bà/cô cũng vậy, bóp vú họ mà như đánh vật thì ai để cho bóp lâu dài.
Phương chi tôi bóp vú lại xem con bò như là bạn, như người tình, tỉ tê, rỉ rả. Con nào giở giăng giở cuội, tôi vẫn mềm dịu đẩy đưa. Tôi trang trọng ôm nâng bộ vú nó lên, hôn lấy hôn để rồi nói vuốt ve : em phải nghe anh, để anh bóp cho cưng sướng. Thế là cô ả rê cái móng khệnh khạng xuống sàn, miết còn hơn miết son, miết phấn. Tôi đưa bộ vú vào hôn xịt xịt rất lâu, chị ả be be lên, gõ cộp cộp móng thiệt kêu và rặn phùn phùn tia vọt sữa.

Công việc này đã nhiều lần bị cô chủ bắt gặp. Cô đờ đẫn cả ra, ú ớ, nói chẳng ra hơi, thở ì ì như muốn đứt. Tôi quay nhìn thấy cô cũng đỏ cả mặt lên. Cô nhỏn nhoẻn nói : chao ôi, ông nặn bóp vú như thế, bố ai mà chịu được. Em đứng nhìn cũng rủn cả người, huống chi là con bò được ông hôn lên vú chằm chặp.

Tôi nửa vui, nửa thẹn trong lòng, bởi vì nhiệt tình của tôi đã được cô chủ tận mắt chứng kiến. Thế nhưng liệu có khi nào cô để tôi thử hành động như vậy với cô chăng ? Ấy là hồi đó tôi còn e e ấp ấp với cô, chứ bây giờ thì hoàn toàn khác đi rồi.

Chưa gì cô đã nhắc : anh bóp bú vú bò đã chưa, hay còn muốn gì khác. Tôi lượn lờ xán đến cạnh cô, nịnh có dây : bú vú bò sao bằng bú vú em kia chứ. Tôi lòng khòng dứ bàn tay khoa khoa, cô chủ ré lên : chưa gì anh đã làm em thấy nhột. Tôi khoái sảng, nhốt cô trong vòng tay, hôn xì xào lên sau gáy, hai tay quàng ra phía trước, nhanh chóng cởi khuy áo cô.
Tôi lôi vạt áo nhanh như gió táp mưa sa, giọng trách lên trách xuống : anh đã bảo rồi, đừng mặc lót lôi thôi, làm mất công mất lênh lâu lắc. Cô chủ hứ hứ : sở đông người làm, nào chỉ có mình anh, ăn mặc thế dễ khoe của cho tất cả ngắm à. Tôi thua lý song vẫn hoạnh : thì đợi họ về, em hãy vào, có cởi truồng ra cũng đã sao. Cô chủ bĩu dài môi nũng nịu : anh thiệt ác, em muốn đến xem anh bóp hôn vú bò để lấy trớn mà anh cũng cấm em.

Ôi chao, người đâu thừa lịch sự đến thế. Tôi vội phải xin lỗi trẹo cả hàm. Cô chủ nguây nguẩy vờ giận mà vạt áo cứ theo đà tay tôi mở dần ra. Tôi ập hai bàn tay lên bên ngoài cái xú, nơi mòng mọng hai trái vú căng cao, màu trắng còn hơn tuyết. Tôi vò vò hai cái vú mềm mềm, bóp xịt xịt như bóp kèn hơi phọp phọp.

Cô chủ nhón hẳn chân, nhướn người tới phía trước vươn cao. Hai trái vú kễnh lên, lù lù như đống đất. Tôi nhét hai đầu vú giữa kẽ các ngón tay lăn day phập phều nựng nọt. Cô chủ kêu rên trong họng, đầu lật qua lật lại liên hồi. Tôi chẳng chờ lâu nhún đẩy hai lúp vải lòi ra khỏi đôi vú trắng phau, tôi vò bóp và bú ngay, trong khi một tay quàng ra sau lần gỡ cái khóa giải thoát cho đôi vú cô thênh nhẹ.

Tôi bú ọc ọc, thỉnh thoảng ngừng để nhìn sửng ngây ngô. Tôi úm hai bàn tay nâng đôi bầu vú lên rung tít tắp, cái núm hồng vung văng rất tuyệt. Tôi ỏn ẻn nói với cô : thưa em, anh mê đôi vú em lắm. Vừa nói tôi vừa há rộng mồm dọa bặp một cái cho vú cô đứt ra, cô cũng vờ sợ kêu : eo ơi, khiếp, anh làm như con chó muốn cắn vú em vậy. Tôi thích thú lối đùa dai đặc biệt này.

Tôi trấn đè cô ra cạnh cây cột để vú cô nhỉnh cao lên và một tay đằn, miệng liếm láp liên miên lên đầu vú. Có lẽ cô chủ nhột nên hai chân cứ nhón mãi hẳn lên và đôi vú chao chao lượn là ngúng nguẩy.

Tôi lết láy đến nỗi hai núm vú xẫm lại dần, cô chủ tối tăm mày mặt vì những dồn dập lăn tăn điểm trên hai quầng mỡ. Háng cô vặn vẹo theo, ùng ùng như trăn múa. Cái váy jean dày khuấy đảo hở hang, giò cô co lên hé một mảng thịt đùi sâu thăm thẳm.

Tôi cứ bú, cứ nghịch, còn một tay thì hạ thấp xuống ve vuốt giữa hai đùi đeo chiếc tất đen trong suốt của cô. Bàn tay tôi ranh ma chui tọt vào dưới váy, khoắng khoắng gì nơi đó. Cái sịp mỏng dính sát vào các ngón tay tôi, lờ mờ đã có chất ươn ướt vương nhớp cả.

Tôi vón ngón tay vào cái múi thịt đầy lông day một chặp. Cô chủ kêu lên những tiếng không ra nghĩa. Tôi vuốt dọc lên dọc xuống giữa hai mu, cô chủ ú ớ banh giò ra mà thở. Nhơn cơ hội, ngón tay tôi lọt vào khe, tôi khều móc nghe lép nhép như lội nước. Cô chủ nạnh người ra như chó đái, khệnh khạng nhún theo đà tay vọc của tôi.

Chiếc vú đang ngậm bị tuột lên tuột xuống. Tôi hối cô chủ cởi váy, cô làm theo ngay. Tôi tự do chà xát cái khe gây cho cô sợi gợi dục mạnh mẽ. Cô chẳng dấu sự thích thú mà riết xít hàm răng. Cô nói huyên thuyên : em sướng đứ đừ, anh ơi.

Như anh học trò được lời khen, tôi ấn sâu ngón tay vào tưởng như chọc thủng luôn cái sịp, cô óc ách nương theo đà cho ngón tay tôi móc thật sâu vô. Nước nhờn tuôn khẳm độ, tôi cong ngón tay khều vét tin tin. Thật quả cô như bị ghim một cái nọc phải lò cò nhảy theo mới trụ vững. Tôi cắn chặt lấy vú cô mà vọc cho cô thú nhớ đời. Chất lụa của cái sịp vốn mỏng nên đàn hồi theo dấu ngón tay tôi làm cô chủ quíu hết trơn, hết trọi.

Tôi nhẩn nha hỏi : em sướng chứ. Cô chủ gật đầu lia lịa, chân vẫn nhịp lắc lư. Tôi thấy cô kiễng chân cà nhắc biết là cô mỏi nên tạm nhả vú ra mà bế xốc cô. Tôi đặt nhanh cô lên cái xô pha cạnh bên và lôi tuột sịp cô ra.

Lột được cô chủ ra, tôi sững người. Cả một bụm láp nháp lông và nước nhờn bày tè he ra trước mắt tôi. Hai mu *** giựt giựt làm những sợi lông nứng chỉa lên tua tủa, cô chủ mở bưng háng cho tôi nhìn. Tôi ngây ra, đặt cạnh bàn tay vào khe mà cà, lịm đi vì sung sướng.

Cô chủ đẩy đưa cặp giò, miết *** theo đà tay tôi, nhột nhột nên vặn mình quầy quậy. Tôi vét giữa đường xẻ rãnh làm nước ứ trào ra, chảy lênh láng khắp cùng háng. Cô chủ sướng quặp hai giò chặt lại, tôi phải vừa banh vừa hét để cô dạng ra. Cái *** cô phập phều nhăn nhúm hay giãn ra tùy theo mức độ day vọc của tôi.

Hai vú cô đội lên đầy mời mọc làm tôi quính chẳng biết nên bú cái nào, bỏ cái nào. Cao xanh bày trò chi quá ác, đàn bà đã có hai vú lại có cái ***, chỗ nào cũng thấy ngon, bỏ thì thương, vương thì tội. Đàn ông bú *** cảm nhận chất béo ngậy như đi ăn phở được chan thêm chút nước mỡ váng nổi lềnh bềnh. Còn bú nút vú thì êm tựa được cà miếng nhung lên môi vậy.

Bởi thế tôi mới lần xần, lụp chụp không ra sao. Tôi hét lên thật rõ : em cố căng bung giò ra để tôi bú cho sướng chứ. Cô chủ than van : nhưng mà anh làm em nhột muốn chết cứng, em chịu sao được. Tôi tán : bà nào cũng eo xèo kêu nhột mà chồng bú thì muốn để cho bú thiệt lâu, thả ra *** trông như cái xơ mướp vẫn thích. Cô chủ hứ ra vẻ phản đối.

Tôi đè banh rộng hai mu ra mà húp xì xụp trong ***. Tôi thấy cô chủ quặn người lên vì nứng, kéo lê *** theo chiều môi tôi, nước khí ướt đẫm ra. Tôi lăng xăng vói hai tay lên chà măn bóp hai cái vú, tưởng chừng cô chủ lộn tùng phèo. Tôi cắn đến nhàu tê *** cô, hai mu sưng bấy coi dầy cộm.
Cô chủ nứng hết sức nên chờn vờn cố lôi kéo tôi lên, tôi biết cô muốn được tôi đụ. Bản thân tôi cũng thấy nứng vì miệng mồm bú dính đầy ke *** thì nổi cơn cũng phải. Tôi đổ ập người lên mình cô, cuốn đẩy mông cô uốn tròn và len vào đút cặc vô *** cô nhắp nhắp.

Cô chủ đang chờ được xỏ xâu nên vừa nhen thấy đầu cu tôi rọ rạy nơi cửa khe vội nhanh tay ôm lấy thắt lưng tôi mà giật ào xuống. *** cô nhớt nhợt nên cặc vào dễ dàng, tôi chưa hành động, cô đã quặp vít hai bên hông tôi mà ngoáy lia lịa *** cô. Thằng nhỏ tôi hưởng hơi ấm của *** nên thảnh thơi nằm thụt vô thụt ra trả lễ.

Cô chủ vừa cuốn vòng mông vừa bợ lấy giò cho tôi dọng binh binh. Tôi sướng quíu cả lại nên nắc cú nào cú nấy thật sâu và mạnh. Tôi ngẫm động tác đụ chỉ đơn giản có chừng đó mà sao lần nào cũng thấy là lạ vô cùng. Cô chủ cũng vậy, ăn cặc tôi ngày bữa chớ ít chi mà sao tôi nắc cô vẫn tóe lửa, kêu lên ông ổng. Tôi đụ cô vừa đâm vừa bóp, hai vú cô ọp ẹp dưới da tay, cô chín nhừ vì khoái.

Thản hoặc tôi có nghỉ ngưng để thở thì chưa chi cô đã hối tức thì : nắc đi anh, sao đang làm em sướng, anh ngưng lại vậy. Nhìn tôi thở rốc, cô tỏ ra thương an ủi : em biết anh mệt vì ngày nào cũng phải phụng sự tới hai cái ***, nhưng ráng đi anh vì em đang nứng.

Cô không phân bì, nhưng điều đó làm tôi càng thương tội cho cô. Một chút nào tôi cũng trách mình, gặp ưa giỡn hớt để cô nứng nên mới ra nông nỗi. Nhưng tôi nhịn sao nổi khi mà vú cô đầy nung núc chực xé áo chui ra. Cũng định chỉ nghịch bóp chơi chơi lên cái vú mà sa đà rồi cũng lột luôn váy cô ra vọc nữa. Thành ra cả hai khó giữ được cơn giày vò, *** cặc con người chớ phải gỗ đá đâu trơ trơ ra đó.

Tôi xốc hai giò cô cố giúi con cặc vào sâu tận tử cung, cô chủ miết mạnh nên tôi biết cô bị chạm đúng điểm nhạy. Cô ưỡn lên, đeo cứng và giập giập cái ***, tôi vòng bợ lấy mông đẩy cho cô sát vào tôi mà hứng nhịp tôi nắc.

Có lần tôi nghe cô phụng phịu : anh nắc em đã đời rồi lại bỏ em chèo queo, về lại với chị. Anh có biết đâu là đêm đó em thức gần tới sáng luôn. Cứ nghĩ giờ này giờ kia anh lại mò vú chị hay đang leo lên nắc chị mà buồn. Em không dám trách anh mà chỉ hận sao đa mang vào anh chi cho khổ.

Tôi vội ôm lấy khuôn mặt cô hôn tới tấp lên mắt, lên môi. Tôi đặt môi kín hết miệng để cô không phàn nàn nữa và tăng sự mơn trớn cho cô thanh thản. Nhưng tôi biết khó mà dập tắt được ngọn lửa tình đang thiêu đốt phừng phừng trong lòng dạ cô. Cho dù cô hòa nhập với tôi bằng cách thỏa hiệp để tôi sờ bóp bú thì vẻ ngượng ngập vẫn hiện ra rõ rệt kia mà.
Phần tôi, nhiều khi chợt nhớ cô, dù vợ nằm bên cạnh cũng nghĩ đang vầy vò nghịch ngợm cô chủ. Thế nên, xác thân là xác thân vợ mà loe hoe vẫn chập chờn bóng dáng người tình. Tôi đến quên cả giờ giấc khi ở bên cô chủ, đầu óc tôi thành mụ mị, chỉ muốn ở luôn tại đó. Tội nghiệp cô chủ bịn rịn mà vẫn phải nhắc nhở để giữ cho sự lui tới của tôi còn được kéo lâu hơn.

Thấm thoắt tôi đi bóp vú cũng đã vài năm rồi. Ai dè từ bóp vú bò tôi đã trở qua bóp vú chính cô chủ thân yêu. Một đằng tôi được trả lương hậu hĩ, còn một đằng tôi được trả công bằng những buổi đụ túi bụi với cô. Chắc là mấy anh bạn đồng nghiệp đều nhận ra cái chỗ quẩn quanh này, nhưng thế gian “ đèn nhà ai nấy rạng “, các ông cũng chẳng bép xép để tan vỡ hạnh phúc của người. Thành ra chuyện tình của chúng tôi vẫn dấu được kín bưng. Vợ tôi có phần nào loáng toáng mò đoán, nhưng cũng không lấy đâu ra bằng cớ xác thực để ghè tương đập phá.

Tôi xin cám ơn trời đất gia ân cho tôi. Cầu xin sao tình cảnh này luôn vẫn giữ như thế để cô chủ và tôi vẫn gần cận bên nhau mãi. Tôi cũng sẵn sàng hứa sẽ chăm lo cho vợ hầu thực hiện đúng câu “ làm trai hai vợ phải thương cho đồng “. Hết

------------------ Phần 1 - Phần 2 ------------------

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon