Truyện 18+ Người Chị Tốt Bụng

Truyện 18+ Người Chị Tốt Bụng
Sực nhớ hôm nay đến ngày chị Miệt đến giúp dọn căn phòng trọ, nên tôi hớt hải vội nhỏm dậy. Tôi hất tung chăn thì đã thấy chị có mặt từ lúc nào rồi. Chị đang moi móc cái mớ rối nùi quần áo tôi thay và vùi nhét dưới gầm giường nên chưa hay tôi đã tỉnh. Chị xoay lưng về phía tôi, lom khom đẩy đưa lôi kéo ba thứ lùng nhùng dưới đó.

Nhìn cái lưng chị chúi nhủi về đằng trước, mông đít cong vồng như hai cái ***g bàn to bự, tôi không khỏi lao xao. Chị nhún nhẩy làm cho đôi mông rung rung thật bắt mắt. Tôi mải lo nhìn mà quên rằng trên người chỉ còn độc cái sịp vì khi ngủ tôi thường đánh trần như thế.

Tôi hết hồn nên nhẩy nhổm kéo mền che, nào dè chị Miệt nghe lẹt xẹt quay phắt nhìn, làm tôi mắc cỡ muốn chết. Chị lầu bầu : cậu tào lao và bầy hầy quá. Tôi không hiểu chị đánh giá cái sự bầy hầy của tôi là vì mớ đồ tôi nhét đại nhét để dưới giường hay là vì cái gì khác.

Cho nên tôi căn vặn hỏi lại, chị trả lời ron rỏn : thứ gì cậu cũng bầy hầy hết. Thanh niên sống cu ki thì không tránh được phóng túng, song mấy món cậu ọc ra mà liệng dưới đất, rủi con sâu, con chuột nó bu cắn thì lấy gì bận. Vừa nói chị vưa chìa cái sịp dính khô đặc cái món con trai ngủ mớ ói ra, giờ khô cong cứng một cục.

Chị kết tội sang sảng : tôi không trách cậu mơ, tưởng tượng rồi phún bậy ra, nhưng lỡ có bị thì cũng quăng vô chậu, vô giỏ, chớ sao bày tè le ra đây. Rồi chị còn phê phán thêm : ngủ ngáy còn đeo ba cái món đằn đằn như vậy hèn chi mà chẳng ói, có ngày nó còn ngứa ngáy làm lở tét ra mới tởn.

Tôi biết chị muốn đề cập đến cái sịp (vì chị đã nhìn thấy) nên tương kế tựu kế tôi đía chọc chị : chớ hổng lẽ chị biểu tôi ở truồng ngủ hay sao. Chị bặp vô luôn : ờ cậu ở một mình thì có ở truồng ngủ cũng đâu có sao. Nó vừa thoải mái, khỏi lo cấn cái rồi làm lấm lem hết trọi.

Chị nói mà xoay qua phía tôi. Ái chà, đâu dè bữa nay chị bận thứ áo thun cổ khoét tròn rộng nên tôi dòm suốt thấy chị có bộ vó coi cũng gồ ghề đó chớ. Tôi chọc : bà đến đây nhiều lần nhưng phải nói bữa nay tôi mới đã à nghen. Bà có cặp xôi cũng bự đó chớ, chưa gì tôi nuốt ực ực.

Chị Miệt hiểu ra, cúi nhìn xuống cũng thấy rõ hai lúp nịt vú đen láng lẫy úp lên hai gò thịt trắng nhách nên hơi ngượng. Chị vội đổi thế xoay người, tôi phải trấn an : chị có xoay chiều nào thì tui cũng dòm được rồi.

Và tôi khen rụm : thịt bà trắng phau, bà lại tương cái xú cheng đen vô thì thằng nào mà chẳng chết. Tui hổng phải khen nịnh, chớ ai mà hít được cặp bầu của chị chắc là no ngang, khỏi cần ăn cũng sống.

Chị Miệt hứ há nhưng xem ra có vẻ bằng lòng. Tôi còn vồ vập đía thêm : đít ra đít, vú ra vú, đúng là hết xẩy. Chị nguýt tôi một cái còn sắc hơn lưỡi lam. Tuy vậy chị cũng tá ơm : tui mà đẹp chỗ nào đâu chớ, con gái còn no gọn hơn tui nhiều.

Tôi hiểu tâm lý đàn bà, có mụ nào dám nhận mình đẹp nên lại chua vô : con gái họ đẹp một kiểu, còn đàn bà như chị đẹp kiểu khác. Tui thì tui thích các bà hơn vì qua hương lửa, thứ gì cũng no tròn đã điếu. Chị Miệt thấy hai cổ tay tôi xoay tròn tròn như biểu diễn đường kỷ hà của cặp vú thì chị ngúng nguẩy lắc vai.

Nào dè hành động vô thức đó làm cho hai cái vú rung còn hơn phong linh bị gió thổi. Tôi la lên : đó chị dòm coi, chị lắc lắc mà hai vú nhẩy lia coi đã hôn. Chị Miệt càng đỏ mặt, bẽn la bẽn lẽn. Tôi lại ca cẩm tới : kiểu này chắc tôi phải tốc dậy dông cho rồi, chớ nằm đây chịu gì thấu.

Nói thì nói vậy, khốn nỗi tôi nào dám xốc lên đâu. Bởi nhìn thấy chị rồi thì cái thằng chó chết của tôi nó cứ sừng sững vác mặt lên, không chịu nằm xuống nữa. Tôi vừa sượng vừa giận, có đời nào tôi đớn hèn như thế. Chị Miệt tưởng là tôi nói cho có mẽ nên khích bác : ủa chớ cậu nói dông mà sao còn lần chần ở đó ?

Tôi ấp úng như gà nuốt giây thun. Tôi ọ ọe rặn mãi mới ra câu : tại tui đang bị kẹt, đứng lên coi kỳ lắm. Chị Miệt ngớ ngẩn than : chớ sao dại dột nằm đúng chỗ khe giường chi cho bị kẹt.

Tôi nhăn nhó như khỉ ăn ớt. Tôi cố giải thích : hổng phải kẹt vì vạt giường mà kẹt vì cái sịp làm tui nghẹt thở quá. Chị Miệt nói tỉnh bơ : thì cậu cởi liệng nó ra, nhà có ai đâu ngoài cậu với tôi, sợ nỗi gì.

Tôi như được đổ nước nên nghĩ trong bụng : hứ, bả hổng ngán thì mình ngại gì. Thế là tôi hất cái mền ra và đứng xổng lên. Tôi nắm hai bên lưng quần lột cái sịp, chị Miệt la tá hỏa : tui nói giỡn mà cậu bặm trợn làm thiệt sao ?

Lỡ trớn, tôi vờ như không nghe cư tiếp lột ra. Chao ôi, cái thằng mặt dày nó bung ra thầng lẫng, ngúc ngắc, chùng chình. Chị Miệt nói là không dòm mà cũng lom lom coi thử ra sao. Thấy thằng cà chớn tím lịm và rung rung, chị há hốc mồm ngạc nhiên : chèn ơi, thấy ớn quá.

Tôi kêu rầm lên : chết tui chị Miệt ơi, sao mà nó đau thấu vầy nè. Tui bắt đền chị đó, ai biểu chị khích tui nên mới ra nông nỗi. Chị Miệt quính ra mặt, lùng bùng chẳng biết phải làm gì. Chị cố chống chế : thiệt tình nghe cậu kêu bị kẹt thì tui nói đại thử coi cậu làm răng, chớ nào dè cậu trơ tráo lột chi cho khổ.

Tôi bụm lấy, nhảy lò cò và rên y ỷ. Chị Miệt càng quính hỏi dồn : giờ làm sao. Tôi than : người ta đang muốn té khuỵu mà hỏi lăng xăng, bộ chị muốn tui lăn đùng ra đây sao chớ. Chị Miệt than khổ rầm trời, tôi hối chị mau cho tôi vịn nhờ để đứng trụ, chờ nó hạ bớt thì đỡ khổ biết bao.

Chị Miệt kêu như ri : đúng là cậu bắt chẹt tui. Cậu mượn hơi đụng chạm tui chớ dựa mà nó hạ được thì nói làm gì. Tôi bắt tức cười, nhưng cố nhín để dọa chị : thì thôi tui hổng đòi dựa nữa, chị lo hối hả làm rồi đi dzìa, kệ tui sao thì sao, rủi mai kia chị quay lại thấy tui xí lắc léo thì cũng coi như thường tình.

Chị Miệt phỉ phui : cậu đừng nói tầm bậy, bộ cậu tưởng có bề gì rồi tui không có trách nhiệm sao. Tôi như mở cờ trong bụng nghĩ đàn bà là vậy hết. Làm ra vẻ khó khăn, chớ năn nỉ ỉ ôi rồi cũng xuôi hết.
Tôi nhăn nhó bợ hai tay ôm một cục. Chị Miệt quăng mớ đồ trên tay, xán lại : nè, cậu dựa thì dựa cho rồi, cố mau hạ xuống cho tui nhờ. Để tui còn lo giặt giũ và dzìa lo cho mấy nhỏ nữa.

Tôi còn làm bộ mại hơi : chị cần dzìa thì dzìa đại dzìa đến đi, đồ dơ để đó cũng được, kẻo bọn nhỏ trông tội nghiệp. Chị Miệt xề cái vai, tôi ra vẻ lập cập vồ mà muốn lao chao, chị vôi đưa tay cho tôi víu. Tôi chụp hụt mà lại ôm lấy cái nây của chị, mũi dí vào bên sườn non hít chí chát.

Chị la lên : bíu thì bíu thôi, chớ hít hít gì ở đó. Người tui hôi tổ mà cha hít, nhảy mũi chết. Tôi lọng cọng cứ ôm cứng lấy chị, giật chị chúi nhủi vô. Bất đồ một bên ngực chị đâm sầm vào khuôn mặt tôi cái đụi. Tôi nhận ra cái vẻ mềm mại tưng tưng va chạm lần xần.

Tôi lấy hơi lên khen : chèn ơi, mát chi là mát. Chị Miệt nạt : mát chỗ nào đâu nà, cậu khéo tưởng tượng thì có. Tôi ôm lấy eo ếch chị giựt một cái, lưng chị đổ ập vào khoản ngực tôi. Khốn nạn, cái thằng cóc kèn của tôi nó đâm nhoáng nhoàng vô bắp vế sau làm chị la bải hải : cậu làm gì vậy, sao chọt chọt tà la vô cẳng chưn tôi.

Tôi rên lên : tội nghiệp tui mà chị. Tôi ôm riết, ôm riết, không thả ra. Hai bàn tay tôi tò mò xích cái rột lên phía trên, chị Miệt quíu người lại mà không xô đẩy. Tôi mò trúng cặp vú chị thì bụm liền và xoa tình tang tang tịch.

Chị Miệt ú ớ nhưng rồi làm thinh, kêu : cậu làm gì kỳ vậy mà chỉ nói vậy thôi. Tôi bạo dạn lăn xoa lên bên ngoài áo, chỉ loáng thôi đã nghe hai đầu vú chị săn lại, nổi mọng dưới da tay. Tôi lợi dụng lúc chị hứng nên cứ lăn xe, lăn xe miết.

Chiếc áo thun bị xô lệch làm tôi va chạm đến chất tơ mềm càng phấn khích lên. Tôi không còn xoa lay nưa mà úp chụp luôn hai bàn tay lên mỗi bên vú mà vò, nắn, bóp dữ dội. Tôi nghe chị Miệt rên hừ hừ...

Tôi cố tình ôm chặt lấy chị, không để chị vùng vẫy ra được và hai tay bóp lia lịa vào đôi vú. Tôi chưa lòn tay vào dưới áo, song chất tơ mềm của chiếc thun và cái xú lụa dễ giúp cho tôi làm chị xoắn người lại.

Chị hổn hển thở, nhột nhạt, rúm cả người lại, hai tay co co, người chúi xuống trước, quẫy quăng như mắc vào lưới. Tôi túm lấy hai đầu vú vặt xe làm chị nhủn thân mình, rên hư hử : cậu ơi, cậu bóp chị khó thở quá, chết chị mất.

Tôi xiết vòng tay, cái thằng chó chết của tôi cọ đùi đụi vào khe mông làm chị càng quíu. Tôi cũng phụ rên chung với chị : tui cũng có kém gì chị đâu, tôi muốn hết hơi đến nơi, nhưng mà chị ngon quá đi, chị thương tui để tui đùa một tẹo.

Chị trả lời rau rảu : khốn nỗi cậu xe đầu vú như thế thì chị đứng sao vững. Nó kích thích, làm chị muốn bổ nháo bổ nhào. Chị chưa bao giờ được vê sướng như thế. Tôi ngạc nhiên nên hỏi đổng : ủa, chứ chồng chị không hề bóp măn vú chị à. Chị lắc đầu quầy quậy : nói đến anh ấy chán chết, lúc nào cần thì đè xấn đè xổ, leo lên huỳnh huỵch như cóc chết rồi lăn ra ngáy như sấm.

Tôi thông cảm với chị : thế tội nhỉ. Chị để tui nhể cái bứt rứt ấy ra cho. Từ nay, nếu lúc nào chị thấy bấn xúc xích, chị cứ lại đây, tui giúp cho. Chị chúi nhủi mấy lần, tôi vội đỡ và đùn chị đến ngồi vào giường cho đỡ nhọc. Chị rị lại, nhưng tôi tấn đẩy phía sau nên chị riu ríu, loạng quạng xà niểng bước đi.

Tôi cùng chị ngả lạng lên giường, tôi nằm dưới, chị đè trên, cái khúc cương của tôi đâm rùi rụi vào mông khe chị. Chị lúng túng dính xà nẹo, lồm cồm chẳng thoát ra. Tôi xốc cái áo thun lên, trực tiếp úp hai tay vào cái nịt vú. Có chút hơi trai, hai vú căng phồng, dập dềnh lên xuống.
Tôi nhìn sững cái màu đen óng ánh của chất sa teng lóa cả mắt. Tôi đề nghị chị xoay người lại để tôi úp mặt vào khe vú hít cho chị thích. Chị nũng nịu phản đối, nhưng khi tôi lựa xoay chiều thì chị cũng rượng làm theo. Thằng cà chớn của tôi được xả hơi nên chổng lừng lững lên, chị bất giác kêu : trông nó hung hăng mà khiếp.

Tôi chẳng nói gì chỉ lo chăm chăm nhìn sâu vào đường rãnh phân chia đôi bầu vú to kềnh của chị. Nó vừa mềm, vừa căng, vừa phồng, vừa xẹp, mỗi hơi thở sâu của chị làm nó độn lên sưng tếu. Tôi khen ào : tui chưa thấy vú ai to như chị, được cái nó lại không xệ mới ác chiến.

Chị có vẻ hãnh diện hé lộ khoe : hồi bé nó đã lớn đần đẫn như thế, tui thẹn muốn chết phải lấy vải nén chặt nó lại, vậy mà nó càng phình lớn ra thêm. Chính nhiều lúc tui cũng thấy nằng nặng.

Tôi thở dài. Chị hỏi bất chợt : ủa sao cậu lại thở dài. Tôi nói sướt mướt : tiếc cho chị có cặp vú thế này mà chồng chị không biết hưởng, để phí để hoài, giá vào tay tui thì chắc là tui không để chị ta thán đâu. Chị có vẻ thông cảm, nhưng sực nhớ ra lại xoay sang ý khác : nhưng mà trông cái của cậu tui bắt khiếp luôn, nó dữ tợn quá, ngữ ấy mà…

Chị bỏ lửng, tôi góp vào : ý chị muốn nói là sợ chứ gì. Có gì mà phải sợ, nó trông bặm trợn vậy chứ cũng là thịt gân cả thôi, chị không nghe người ta kháo “ lấy thịt chích thịt nhớ nhau suốt đời “ à. Chị đỏ mặt thẹn thùng, tôi càng rung động khen : chị đẹp quá.

Chẳng biết cái nịt vú bị tôi tốc lên tự lúc nào và bây giờ thì mặt mũi tôi đang vùi vùi vào hai trái vú. Chị bị cấn vì cái xú còn kẹt, còn bị tôi vần cái vú nên nhăn nhó kêu mệt, tôi lẳng lặng luồn tay ra sau lưng chị mở cái khóa cài ra. Hai trái vú được giải phóng to kềnh càng và hai núm đùn lên như ngòi mìn. Tôi nhún ngón tay xe xe làm chị nhủn nhủn.

Tôi xoa, măn và vê đầu vú, nhún tới nhún lui và bóp một bên còn dí mũi vào hít một bên. Đầu chót mũi tôi như có nam châm làm cả hai đầu vú cứng giòn nhọn, tôi trây chót mũi nó nổi gai cứng ngắc. Chị xuýt xoa nho nhỏ, tôi cũng xuýt xoa theo.

Chị uốn ngửa người lên, hai vú dâng cao, dính sát vào da tay và mũi tôi làm nồng mùi hương da thịt đàn bà. Tôi hít sâu từng hơi dài, lịm đi vì sung sướng. Tôi vân vê cái núm vú, bóp nhay khe khẽ như người nặn chất mật trong tổ ong, chút sữa rịn ra long lanh như hạt ngọc.

Tôi không kìm hãm được nên lè lưỡi liếm liếm, chị nhúc nhích rục rịch. Chất oi oi của sữa làm tôi ngất ngây nên a thần phù tôi ngoạm luôn một vú mà bú như con nít. Chị chậc chậc lưỡi : lợi dụng, lợi dụng, cậu ăn gian, ai cho mà dám bú vú tôi. Tôi ngước nhìn chị da diết, ỏn ẻn như đứa trẻ. Chị thở phào trách : cậu rất ẩu, ai lại đi bú tranh của bé.

Tôi thành khẩn ôm ấp lấy bầu vú mà nút chùn chụt, sữa đùn ra băng băng như suối, chị nhích người để chìa hẳn cái vú cho tôi ngậm sâu vô. Tôi nút triền miên, tay kia xoa vò cái vú làm chị nhộn lên, chị xoa đầu tóc tôi mắng yêu : chỉ được cái nghịch ngợm không ai bằng. Thế nhưng chị lại sửa thế nằm ườn ra cho tôi bú no say.

Tôi leo nằm phục lên bụng chị, bú giứt, bóp nắn và đổi thay các vú, khúc gân tôi cọ cạ tùm lum, chị lại trách : bú thì bú còn chọc chọc bậy bạ. Tôi nín cười không nổi nên nhả vú ra hề hề, chị nhiếc : cái mặt trơ trán bóng, thấy mà ghét. Tôi bụm lấy hai vú chị vừa bú vừa lôi, chị kêu lên : bú thôi, đừng kéo nhằng ra như thế nó chảy dài xuống dưới bụng, chán chết.
Tôi bú tì tì, nhay muốn nhão hai đầu vú ra, vậy mà chúng vẫn phồng căng mới ớn. Tôi nổi hứng nên cứ vùi cọ thằng cu con vào giữa háng chị. Cái quần nghe lọp xọp quyến rũ. Chị than : cậu làm tôi bức bối quá xá. Tôi lại nói giỡn chơi : thì cởi nó ra cho đỡ vướng. Chị hứ hứ, tôi cũng chẳng giục giã làm gì.

Tôi bú no cành hông thì nhả vú ra, nhưng hai tay vẫn măn vê hai đầu vú hay bóp nắn vào hai bầu. Chị nằm im lim dim, tôi để mặc mà chỉ lo nghịch vú cũng đủ. Một lúc tôi nghe chị thở đều khe khẽ, biết là chị lơ mơ chìm vào giấc ngủ, tôi nhẹ nhàng ngồi lên nhìn thông thống vào bộ ngực trần một cách mê mị.

Tôi lướt dài từ mái tóc đến mặt mũi, xuống ngấn cổ, trượt trên ức và lùm lũm hai cái vú vểnh lên, long bong như thớt mỡ. Tôi đưa mắt dịch xuống, ôi cái rún như hạt nút gắn vào khoảng hóp thẳng băng rất đẹp. Tôi chực đưa tay xoa lên cái bụng trắng đó nhưng sợ khuấy động giấc ngủ chị đành thôi

Nhìn chị nằm ngủ hồn nhiên, thoải mái, tôi vừa thấy thương vừa thấy tội. Chị Miệt nào phải xấu xí cho cam, đằng này những gì người nữ cần có thì chị đều có sẵn, nếu không nói là còn ngon lành hơn chán vạn các bà, các chị. Vậy mà số chị hẩm hiu, dạo còn làm chung với nhau, chị vẫn hay than van với tôi như thế.

Có lẽ vậy mà chị xàng ràng bên tôi luôn, khi thì nói để đỡ tay cho tôi việc này, khi thì đề nghị giúp tôi việc khác. Nói nào ngay thấy chị tự nhiên và bặt thiệp, mấy phen tôi cũng muốn chờn vờn, nhưng nghĩ người ta có chồng, có con, mình ghé vô chia chác coi dị hợm nên tôi cố lảng ra.

Qua nhiều lần tiếp xúc, chị biết tôi cu ki nên gạn hỏi nhà cửa và bất đồ chị đến giúp lo sửa sang, dọn dẹp, thu vén. Chị vẫn chê tôi hoang đàng chi địa, ăn ở dơ hầy, chẳng ra làm sao. Thế nhưng chị dọn bữa nay thì bữa sau tôi đã bày ra lại, tính con trai cẩu thả, nào sá kể gì.

Có bận chị thấy tôi mặc cái quần lấm lem, tôi kể tìm không ra cái nào còn sạch nên vớ xỏ đại cái đang bỏ giặt, chị bịt mũi kêu rầm : bẩn quá, bẩn quá. Vậy là chị gom thu đồ tuần hai lần đem về giặt cho tôi. Tôi ngại sợ anh chồng hầm hè, chị bảo đừng lo chị sẽ nói nhận giặt thuê thì lão chẳng hé răng vào đâu được.

Nhờ vả chị tôi vô cùng áy náy. Lại thêm mẫu người chị tròn lẳng, vú mớm đơm như mâm xôi, đít đoi có vòng có rộ như ***g thúng, tôi sợ có ngày không giữ được vơ quàng vơ xiên thì hỏng ráo.

Ấy thế mà chị thì dung dị, xả láng. Có lẽ chị coi tôi như em nên choàng tới choàng đại để thu cái chăn tôi đang đắp đem về giặt. Tính tôi ngủ chỉ mặc độc cái xì, giá biết chắc chị đừng đến bất chợt thì tôi cũng cởi quách luôn, để truồng cho nó khỏe. Chứ tới lui nhìn thấy chị, đêm nằm mộng mị bứt rứt làm sao.

Năm ngày ba bữa lại bắn vung bắn vít, lười chẩy thây tuột ra thò vứt ngay vào gầm giường là xong. Khi chị cầm lên còn nhoe nhoét ướt, khi lại khô rang như mảng tường vôi, chị cằn nhằn ở dơ thấy khiếp. Tôi bâng quơ nói trây với chị : bà có chồng, bảo sao chẳng sạch, còn tui có chi mô mà chẳng ói tùm lum.

Chị giảng giải cho tôi : ai chẳng biết con trai cường lực, nhìn đàn bà con gái cho lắm, đêm vớ vẩn nằm mơ. Thế nhưng trớ ra phải thu gọn, vứt bừa vứt bãi, dây dính ra sàn nhà tanh khiếp. Một hôm, tôi đánh bạo giỡn chị : hay là bữa nào chị cho tui hưởng ké một lẹo, chị ngúng nguẩy la : nói bậy và chỉ qua quit thế thôi.

Bữa nay tai dòm thấy hai quả vú chị tung tăng dưới cổ áo rộng, lại thấy cái của quỉ của chiếc xú đen làm tôi choáng váng. Còn thêm đường vòng đôi mông chị lúc lắc, lúc lắc nữa nên tôi mới chết. Tôi thành bạo cùng mình, ôm mò chị, tiếng là chị cũng chống đỡ cho phải phép, song khi tôi đã tốc được cái xú và áp tay vô vê vò hai vú thì chị thua. Chị ú ớ kêu : này cậu làm gì thế, nhưng chưa kịp rầy được dăm câu thì đã hít hà như ăn ớt.
Thú thực, tôi bóp vê hai núm vú thiệt đã, nó lầy nhầy nổi cục dưới da tay nên xe đến nổi hòn, chị rên rít : cậu ơi, cậu làm chị điêu đứng hết trơn. Khi tôi thè lưỡi liếm lên mỗi cái đầu vú thì người chị nổi gai. Chị lắc hông, lắc lưng làm cái vú lầy huầy đầy trong họng. Tôi ngoạm lấy, mút, sữa ọc ra, chị lịm dần rồi thả uỵch người ra cho tôi vần tôi bú.

Ấy đấy, tôi làng xàng chị dữ quá nên chị mệt (và đã nữa). Giờ buông ra chị ngủ tỉ tê. Tôi ngồi nhìn thôi cũng đủ no vì chị đẹp quá. Lúc chị nằm ngửa hay xoay nghiêng, vị thế nào cũng làm cho đôi vú trở thành tuyệt diệu. Tôi không phải là người nặn tượng, nhưng tôi nghĩ tay nghệ sĩ nào vớ được cặp vú này chắc là nặn say sưa không để ngày nào chị được nghỉ.

Nằm ngửa thì hai vú đàn bè bè, trông tựa cặp bánh dầy trắng nõn. Nghiêng nghiêng thì chúng thành hai trái chin mọng trĩu sa nghe nằng nặng. Hai bầu vú lúc nãy tôi bú cạn kiệt hơi dẹp xuống, giờ sữa phục hồi lại đầy lên nung núc. Tôi mà không dằn tâm thì chắc cũng đã soạng đại rồi.

Chị ngủ miệng còn chu chu như con nít mút mát lại chất sữa vương nơi môi. Tôi nhìn rõ một cái lỗ con con xinh xắn, thỉnh thoảng lại mút mút nghe lách chách. Tôi có vẻ lạ, cái thằng tôi được bú mà cũng không để xảy ra cử chỉ vô thức như vậy, còn chị là người bị tôi bú lại nút nút miệng là sao.

Chao ôi, lúc chị nằm tênh hênh chẳng e dè mới đoảng. Cái quần tơ tằm mềm dán sát vào, gió phất phơ thổi, nó dợn sóng lăn tăn đến hay. Thằng cu con của tôi tự dưng gật gù lia lịa, tôi sợ nó nổi loạn bất chợt nên răn đe : này không được láu táu khi tao chưa cho phép.

Mắng thì mắng chứ nó cũng tội. Thứ nào nhìn các bà/cô/chị phây phây mà bắt nó đừng nhúc nhích, có họa là nó liệt. Còn tự nhiên thì nó phải phản xạ lung tung thôi. Tôi phân vân, nửa muốn bỏ đi, nửa lại chùng chình nán lại. Tôi đâm tâm phục, khẩu phục bà nữ sĩ Xuân Hương vì ví von cái cảnh “ đi thì không nỡ, ở không xong “, chán mớ đời.

Chị Miệt ngủ lâu lâu thì tỉnh dậy. Thấy tôi còn ngồi ỳ tại chỗ, chị hỏi : cậu không đi đâu sao mà ngồi chễm chệ ở đó. Tôi đùa với chị : đi sao nổi mà đi, trông cặp vú bà thênh thang tôi chưa mò rờ là phước. Chị nhăn nhăn mặt, tôi phải nói chữa : vả lại bà ngon lành quá cỡ, tui bỏ đi, rủi thằng nào lẻn vô thấy hai vú thây lây nó vần nó bóp rồi đè đại bà thì uổng.

Chị Miệt hất hất tay như xua ruồi, phỉ phui chuyện bá láp của tôi. Được trớn tôi gạ gẫm : hay là chị thí đại cho tui một lần để tui hết còn ấm ức, thèm thuồng. Chị nguýt tôi sắc lẻm : cậu lúc nào cũng rỉ rả buộc con gái vào tội lỗi. Chị nói rồi vơ lấy cái xú định mặc vào, tôi cản ngay : nỡm, để chườn ra cả buổi còn lo bọc bọc che che. Bà cứ để đó cho tôi dòm đỡ ghiền. Chị nghe vậy lại đùn cái xú ra xa như cũ.

Tôi lăm lăm nhìn chị, đoán định xem trong đầu chị đang nghĩ gì. Chị cũng tròn xoe mắt nhìn lại tôi. Tôi bạo dạn kể : hồi làm chung với chị, thiệt nhiều bữa tui tức đì muốn chết. Tui thì thiếu thốn mà chị cứ bẹo trêu, đi đi nhún nhún, nói thiệt lắm lúc cũng muốn bóp đại cho đỡ ngặt.

Nào dè chị Miệt hỏi cắc cớ tôi : rồi sao hồi đó cậu không thực hiện thử coi ra sao. Tôi cười cười đáp : ẩu xị để bà giáng cho cái tát, tui đâu có dại. Chị Miệt cười hì hì chê : đồ nhát. Tôi không rõ đó là tiếng chê thực sự hay tiếng khen ngầm.

Tôi nhìn sâu vào chị và vươn vai vươn cổ ngáp. Không chờ chị han hỏi, tôi cất tiếng : bà ngủ đã, giờ tới phiên tui muốn gục rồi. Bà cho tui nằm nhờ ở đùi ngáo một chút. Chị Miệt vụt đứng lên, tôi vói chụp bàn tay chị năn nỉ : nghe tui đi mà, mất gì đâu mà sợ. Chị cho tui bú vú còn được, đặt cái đầu thì có xá chi.

Chị nói cho có lệ : nhưng mà kỳ lắm. Tại cậu ẩu tả nên tui mới để cậu bú ti, giờ nương cậu nữa lỡ cậu lại ẩu tả thì có nước tui chết ngắc. Tôi hứa hẹn tùm lum, chị xuôi tai nên lưỡng lự, tôi lấn tới nữa, chị càm ràm : cậu thiệt cắc cớ, đòi hỏi ba chiện lu bu. Tôi hơi ngả ra nơi giường, chị khép nép ngồi, tôi rị kéo đùi chị lại thì chị để im cho tôi bíu.

Tôi sửa thế đặt gáy lên phía trước đùi chị, thấy chị nhúc nhích kêu : tóc cậu bờm xờm cạ tui ngứa chết mẹ. Tôi nhìn lên hai trái vú chị đung đưa phía trên, tôi hít gió mấy cái, chị nói : mùi vị gì đâu mà hít. Tôi ước lượng sức nặng hai trái vú rồi nói bâng quơ : chắc cũng cả ký là ít. Chị hỏi dồn : cái gì mà có ký cân ở đó. Tôi nhoét miệng cười : thì tui ướm thử cặp vú chị chắc nặng cũng cả ký là ít. Chị chỉ la nhỏ nhẹ : tầm bậy, ăn no rồi nghĩ chiện gì đâu.

Tôi vờ lim dim nhắm mắt lại. Thú thực không tài nào ngủ nổi. Cặp xôi của chị như giàn bầu mời gọi, tôi có là thánh cũng không ngơ được. Thế nhưng mới xoen xoét hứa mà giờ vọc bậy thì mất mặt bầu cua, nên tôi nhờ chị vói lấy cho tôi cái xú gần đó.

Chị có vẻ ngơ ngác nhưng vẫn đưa. Tôi úp từng cái lúp che vú lên mặt, dây dưa đưa đẩy nơi mũi hít hít hà hà. Chị lặng yên theo dõi và hỏi chừng chừng : báu gì mà hít say sưa mê mẩn hổng biết. Tôi diễn tả với chị : đàn bà đâu biết mấy chiện này. Chỉ đàn ông, con trai mới thưởng thức ra trò nghe chị. Mấy cái nịt vú các bà choàng vô người nó tươm đầy mùi vị, nào là mồ hôi, hương thịt da, lại còn mũi sữa nữa, đâu chị thử hít coi có ngây ngất hôn.

Chị Miệt khua tay như đuổi tà : khiếp, đừng bắt tôi hửi, chua, khét, lại gây gây nữa, cha nội. Phải gió mà đi hít cho nghẹt mũi, tía ơi. Tôi khoái chí cười rân. Mải lo giỡn nên đầu tôi trườn xê dịch trên bắp vế non của chị, chị đảo đảo người tựa bị kiến cắn. Chị lưu ý : cậu nằm yên, chớ ngúc ngắc tui chịu hết nổi, xô ra đó.

Tôi nín khe, quay áp mặt vô phía bụng chị hít tiếp. Chị lại nôn nả : cha hít nịt vú thét còn hít hít gì ở bụng nữa, nhột tổ mẹ. Tôi sợ chị bung đứng lên nên bíu chắc lấy lưng quần chị mà rị. Chị tưởng tôi muốn mò vô trỏng nên dặn khe : nè cậu hứa rồi đó nghe, đừng mé mé đút tay vô, hổng có được.

Tôi nôn lắm rồi, thằng chó chết lại ngúc ngắc đến là cơ khổ. Tôi giãy giãy lên, khúc gân lỏng chỏng quơ quơ coi kịch cợm. Chị Miệt dòm thấy đưa tay che mắt, tôi thuận đà níu lôi tay chị ra. Chị ngó trân trân khúc củi cứng của tôi, chép chép gì trong miệng. Tôi vờ kêu oe óe : sao nhức nhối vầy nè. Tôi bụm ôm tay mà nhăn nhó như phải bỏng. Chị Miệt trước còn lơ là, sau lại tỏ vẻ sợ nên hỏi han : ủa khi không rồi kêu nhức.

Tôi rên rẩm : nó cương như mụt mủ, nhức quá chị ơi. Tui điếng hết trơn không làm cho nó đỡ và tôi rên hừ hừ. Chị Miệt vội hỏi dồn : cậu biểu tui phải làm sao giờ, liệu có phải đi khám coi nó sao hôn. Tôi kêu toáng lên : chị giúp tui đè dùm nó xuống, may ra có hơi đàn bà nó dịu bớt chăng.
Chị Miệt có vẻ áy náy, tôi phải đốc thúc : tui ngặt quá, chớ không thì chẳng nhờ chị đâu. Tui giờ như đeo đá vào tay, cất hổng nổi, chị hổng giúp, nó đau dồn đau giập, chắc hết đường tương chao, chị ơi…

Chị Miệt than thở nhèo nhẹo : hồi nãy cậu biểu tui cho cậu vịn vai để đỡ đau, tui nghe lời, ai dè cậu lợi dụng lột xú tui ra vò bóp vú tui ục ục, làm tui tá hỏa tam tinh, cậu đè tui ra cậu bú, cậu nút, tôi muốn chết điếng. Giờ cậu lại cậy tui nắm con cu của cậu, liệu tui nghe lời rồi cậu mần thứ gì tiếp nữa đây.

Tôi nghe phát nực nhưng cũng phải khôn khéo để chị nghe thủng. Tôi phàn nàn : cũng tại tui hổng xây xả được mới nhờ chị. Tui xin lỗi đã làm chị mệt, nhưng chị cũng thông cảm tại chị có cặp vú bự và đẹp quá, tui chưa khi nào thấy tận mắt, nên lột ra mới hổng nén được.

Rồi tôi cũng ghép vô để chị khỏi chầm hâm : mà chị cũng chịu chớ bộ. Lúc đầu tôi bóp vê đầu vú chị còn cự nự, càm ràm, nhưng chừng tui ngậm vú chị thì chị có kêu ca gì đâu, còn rên rỉ nữa mà. Tui nói vậy hổng đúng sao ?

Chị Miệt nói : vú mớm đàn bà mà cậu làm như cao su, cao su cậu vò thét nó còn thun lại nữa là. Còn vú tui mà cậu bóp, cậu nắn, cậu nhay, cậu mút, cậu vê, cậu vò, biểu tui đừng rên lên sao được. Răng cậu bén tổ mà cậu nhè cái đầu vú mềm mềm cậu kẹp vô cậu cù cưa cú cứa, cậu lôi, cậu giựt, nó thốn ê càng, biểu tôi hổng lùm xùm là nói dóc. Nói nào ngay, tui cũng cố xiết răng chịu đựng, chớ hông thôi dám đái mẹ cũng nơi.

Tôi cố cãi : chị nói vậy chớ hồi chị cho con bú thì sao, bộ nó cũng làm chị muốn đái hả ? Chị có vẻ giận : nói chiện với mấy cha lãng nhách, con nít nó bú nó có cắn, có xào xáo, còn vê vê bóp bóp nữa chớ, bú một cái được rồi, còn bày đặt măn măn cái vú bên kia làm nhợn thấy mẹ.

Tôi coi mòi trớt quớt, điệu này chị muốn đánh trống lảng tui đây mà, nên tôi lai hét lên : ui da, thốn quá, bà con ơi. Chị Miệt như sực tỉnh hỏi giựt : đau thốn kiểu gì té ngửa vậy, tía. Ưng đau là đau, ưng hết là hết. Tôi phải chen vào : hết đâu mà hết, tại chị nói tía lia, tui lo trả lời nên mới lơ lơ, chớ nó thốn thì liên miên làm sao ngưng cái rột nổi.

Chị Miệt lại lăng xăng : rồi làm sao. Tôi cáu nạt lên : thì bà cầm đè dùm nó xuống còn sao nữa. Để nó cứ nhỏng lên, cương quá đứt mẹ nó sợi gân là hết biết. Chị có vẻ nhùng nhằng rồi cũng cố rặn : thì đưa đây tui cầm coi.

Tôi hơi cúi giùn người xuống, trật khúc gân ra, nó tím lịm và sừng sỏ một đống. Tôi giúi nó vào tay chị, chị giựt ra cái chót : nóng gì như lửa vậy cha. Đụng vô muốn bỏng tay. Tôi lại năn nỉ : khổ quá, người ta đau muốn chết mà bà còn làm duyên làm dáng. Tôi hối : nè bà cầm đại đi.

Chị Miệt khoắng khoắng bàn tay nhưng mặt xoay về hướng khác. Tôi rền : bà làm ơn thì làm ơn cho trót. Bà mò mò lỡ khúc cây bà hổng cầm, bà bụm nhằm bộ đồ hột của tui thì tui còn chết một cửa tứ. Chị hấm hứ rồi hơi né né mặt lại cầm lấy khúc thịt dư. Da tay chị mát rượi, tôi nghe rần rần sự lạnh buốt lan dài ra khúc khất. Tôi xuýt xoa kêu : đã quá. Chị hờ hững cầm như cầm cái dùi, tôi phải chỉ vẽ : bà chịu khó tập trung vô cầm chắc, chớ bà khua khua như ôm mớ bột trong tay thì ăn thua mẹ gì.
Chị Miệt bóp bóp bàn tay, khúc gân trật chìa loi nhoi, tôi phải đứng nạnh ra chống đỡ. Có hơi tay đàn bà, con cu tôi nở giãn phình ra, đâm đâm xỉa xỉa, chị Miệt vô hình dung cũng nắn nắn theo và la hoảng : chèn ơi, nó dài ra cậu, sao kỳ cục vậy. Tôi run cả người vì sướng, cái sướng len lỏi lách nhách trong người.

Chị Miệt thấy tôi lắc lư thì hỏi bị lạnh hả. Tôi rên hừ hừ, chùi mài con cu nơi lòng tay của chị. Những sợi lông cọ cọ làm chị Miệt lạ lùng, càng bóp bóp chặt hơn, có lúc mu bàn tay chị thúc vô bìu dái tôi làm tôi muốn chới với. Tôi phải kiễng chưn lên mới đã. Tôi lao chao, lít chit, chị Miệt thấy tôi hứng thì bóp nhàu bóp nhỉ, tôi loạng choạng chừng chừng.

Bây giờ thì chị hết nề hà, ké né gì nữa. Chị bóp thụt thụt con cu tôi. Tôi muốn kêu mà lại nín, tôi hích hích người, chị Miệt say sưa xiết thật chặt, còn lăn lăn lòng bàn tay tròn nữa. Tôi rít róng kêu lên : sướng quá, chị ơi; đã quá, chị ơi; nứng quá, chị ơi. Như được khuyến khích vì những lời tâng bốc, chính chị Miết biểu tôi : cậu để chị vò cho nó nhão ra mau hết nhức, chớ giữ nó trong người, bịnh chết.

Tôi thiếu điều đứng hết vững, xà niểng giống con chó dính lẹo, tôi lò cò lò cò, chị Miệt thấy tôi cà khuynh cà khoang thì nghiến răng mà bóp con cu tôi. Chị không còn ngại ngùng một tay vò khúc cặc, còn một tay bợ luôn hai hòn dái tôi mà nhồi lóp ngóp. Tôi sướng dồn dập, hơi thở phập phồng như từng lượn sóng đánh ập vào bãi.
Chị Miệt gia tăng vọc bóp làm tôi xiểng niển
g hết trơn. Tôi chụp lấy cánh tay chị, đánh đu lên để chị vò xục cho tôi đã. Cái nứng gờn gợn khắp người, tôi chụp cái này lại buông liền tức khắc. Chị Miệt xáp lại gần tôi, thở hổn hển, mắt chị sáng rực long lanh. Chị nói ba vạ : cậu muốn tui vọc thì tui vọc cho biết, kẻo xần rần đòi hỏi tui làm hoài.

Tôi the thé kêu lên : em sướng thiệt, chị ơi, sướng như em nằm mơ thấy chơi gái. Chị Miệt đang bóp cũng phải bật cười : cậu biết mẹ gì mà ví von kêu như chơi gái. Tôi dị hợm ra mặt, nhưng phải nói vớt : thì khó khăn gì, cứ nhắm cái lỗ thọc đại vô là chơi thôi. Chị Miệt nghe chỉ lơ lửng : nói vậy chớ hổng phải vậy đâu, đừng có ham. Có tía hổng nhằm lỗ mà cứ giụi xuống chiếu tét mẹ nòng súng đó cha.

Tôi thẹn quá, biết mình bị hớ. Nhưng bất chợt nhìn thấy hai vú chi nhảy lia khi chị vần tay bóp, tôi vờ nói lằng nhằng trong khi thò luôn hai tay bợ vô hai cái vú mà giữ cho khỏi ngã. Chị đang say sưa bóp con cu và hòn dái nào có hay. Tôi cũng nhân cơ hội bóp cật lực hai vú chị điên đảo.
Quái lạ. Con cu nghe hơi bàn tay bóp vú lại khích động vươn thêm, chị Miệt mày mò bóp mãi, còn tôi từ hai cái vú cũng bóp lia. Tôi hăng lên quá cỡ, không còn bóp măn mà nhồi vặt hai cái vú tàn tệ mới ưng. Chị Miệt đang bóp cu cũng phải kềm chế tôi : bóp thôi, đừng nhồi nó toét loét ra hết.

Sữa đã ồng ộc phun ra, thành tia bắn vọt và nhễu cùng. Tôi muốn ngậm mà nút, nhưng kẹt đang bị chị nắm chặt cu nên chịu. Tôi chỉ kêu cho đỡ : nứng quá, muốn chơi quá, chị ơi. Chị Miệt như ma mị nên chẳng nói chẳng rằng, cú bóp thụt con cu làm tôi thắt hông, quíu cặc.

Tôi ôm chầm lấy chị, áp cằm lên vai chị, hai tay nhàu cặp vú, khúc hông dưới tôi nắc gió lung tung. Chị Miệt biết tôi đang muốn ói nên kẹp chặt tay quanh con cu như cái vòng kiếng cho tôi giập. Tôi thở phì phì, thúc lạch bạch, con cu thoăn thoắt vào ra. Chị Miệt cũng thở ra từng chặp.
Tôi nắc càng lúc càng mau, càng cố hết sức, đến chừng nghe phựt phựt thì cả hai chị em mới tỉnh. Chị Miệt chỉ kịp lơi thả lỏng bàn tay và đưa phắt đầu cu tôi qua một bên thì tôi phụt ục ục. Người tôi giãy lên hích hích, chị Miệt im lặng nhìn những tia trắng đục thi nhau ói mửa ra.

Tôi còn ráng vò nhàu hai vú chị để bao nhiêu chất chứa trong người văng ra bằng hết. Chị Miệt dòm con cu tôi khực khực mà lẩm bẩm : cho chừa. Tôi giận nên càng vặt lấy cặp vú chị. Chị kêu lên : sao lại bắt vạ tui, tại cậu muốn chớ nào phải tôi ép.

Tôi chẳng còn liêm sỉ gì nữa, sấn sổ đè chị mà bóp, bú, nút hai vú đến nhàu ra cho đã nư. Chị xoắn người lại che chắn, tôi cáu tiết dùng vai đè tay chị lại, gác ngang đùi khóa giò chị và chẳng thèm xin xỏ gì hết, tôi khoắng luôn dưới cạp quần chị trả thù.

Thấy tôi xấn xổ, bạo liệt, chị có vẻ sợ. Chị dồn sức vung tay, đạp giãy hai chưn, mong hất bật tôi ra. Đời nào tôi chịu thả con mồi đang bị kẹp chặt nên tôi nhằm hai vú chị mà vê mà bóp. Chị càng chống cự, tôi càng nhồi, vặt khìa khìa. Tôi cũng cố ngồi hẳn lên bụng chị nghịch măn hai cái vú và nhấn sức đè chị không cho phản ứng lại.

Vì phung phí lực nên chị mau mệt. Chị thở hổn hển, hai vú càng dồn dập lên xuống, coi rất sướng. Biết là không thể chiến thắng tôi dễ dàng bằng lực đối lực, chị xuống nước năn nỉ tôi : tội nghiệp chị mà cậu, chị nào tiếc gì cậu đâu, cậu đòi sờ chị để cho sờ, cậu ngoạm bú chị cũng để cho bú. Cậu còn muốn gì nữa, tha cho chị đi.

Rồi chị thút thít khóc. Tôi cũng hơi mủi lòng, nhưng nghĩ nếu để lỡ lần này không quyết liệt thì chắc không còn dịp nào khác lột được chị ra nữa. Vả lại, tôi cũng phún hết xí quách ra rồi, có leo lên cũng trầm trầy trầm trật, nào sướng khoái gì, song đã biết cặp vú, chẳng lẽ lại chịu ngưng.

Mục đích của tôi là tò mò muốn biết xem cái khoảng dưới của chị nó ra sao để khỏi băn khoăn dậm giựt. Thế nên, tôi vờ như không nghe tiếng chị xin và làm như không bị tác động vì lời chị tỉ tê khóc.

Xin hoài chẳng được, chị đành lấy mu bàn tay che mắt và thả mặc tình cho tôi muốn làm chi cũng xong. Chị đâu nào biết ý của tôi nên coi như cầm chắc kỳ này bị tôi khui hộp chứ còn không chạy đằng nào được.
Thấy chị im, xà lơ, tôi cũng từ từ lơi sự đằn nén bớt và khi tin chắc là chị hết chống đỡ thực sự thì tôi chỉ còn bóp hờ hững lên đôi vú chị thôi, mục đích cầm chân sự kích thích để chị không xao lãng. Tôi biết cặp vú là nơi chị bị thao túng mạnh vì kinh nghiệm vừa rồi cho tôi nhận ra chị rất nhạy cảm khi bị tôi vê đầu vú thành lọn, thành hòn.

Tuy vậy để chắc ăn, tôi tăng cường vê núm vú một bên, còn một bên thì bợ cao và dùng miệng chuốt cái quầng sữa như chuốt viết chì. Chị bực lắm mà cũng nhúc nhích người giặm nhịp vì sướng nứng. Tôi vò và thay đổi cắn nhay đầu vú lần lượt làm chị thở rộn lên, đôi khi lại há miệng tròn xoe như sảng khoái.

Tôi chờ thêm chút nữa thì bỏ bớt bàn tay bợ dưới vú để đưa ra sau lòn vô lưng quần chị. Chị hơi xê dịch phản kháng lấy có, nhưng khoản rộn ràng bị xe,nhay ở vú làm chị lãng đãng chịu trận.

Bàn tay tôi chui khỏi cái quần ngoài, chưa gì đã chạm phải một khoảng ướt ở cái sịp. Tôi khẽ chạm vào hai múi thịt dầy xếp theo chiều dọc thì thấy dính láp nháp nơi da tay. Tôi nghĩ bụng : bà nội sướng tổ còn bày đặt mại hơi chống đỡ. Tuy vậy tôi không nói ra, sợ chị mắc cỡ.

Tôi rà rà một ngón tay nơi cái khe dọc, mảnh lụa của cái sịp nhét vào kẽ mới kinh. Tôi day day, chị nhột nhạt như bị con sâu bám vào rúc rỉa. Tôi đè sát chất lụa mềm và ngoáy ngoáy mấy cái, tôi thấy chị gồng mình lên kẹp chặt lấy ngón tay tôi.

Tôi biết bà chị bị chạm đúng chỗ ngứa nên nổi nứng bất tử. Tôi vội vàng tăng cường thêm một ngón tay nữa như cái thìa chà sát và nạo vét cái khe dọc tưng tưng. Chị quíu thằn lằn càng khép chặt giò. Tôi phải nhắc khẽ : chị để tui cạy cục nứng rớt ra cho, để đó nó ám ảnh chị khó chịu lắm.

Chị hứ há gì đó, nhưng hai ngón tay tôi đã lách vô được nguyên bề mặt của cái khe rồi. Tôi nghiệm nó lồi lồi như con triện nên mạnh tay ấn ấn thử chuông. Chị tắc tắc miệng giống cắc kè và hai đùi co lên xuống như mài giũa.

Tôi hết còn lo chị đạp hất tôi ra nữa, nên tự động xoay hẳn người lại dễ thọc xuôi tay vào quần không bị chướng ngại hơn. Tôi mò mò xoa cái sịp và âm thầm lợi dụng móc ngoéo ngón út khều banh góc sịp lên. Ngón tay ác ôn chạm vào mớ lông mượt làm tôi tỉnh táo ra.

Tôi dùng một tay nâng cạp quần ngoài, còn một tay lòn hẳn dưới sịp mà túm lấy con nòng nọc của chị. Thật lạ lùng, các cụ ạ. Bà chị thấp người, vú đã bự mà con nòng nọc cũng bự luôn. Chẳng nói thì nó đã ướt sũng vì chị sướng quá nên phún ra cái chất dâm keo sệt.

Tôi xòe hẳn bàn tay ra ấp gọn lấy cái húm mà vuốt, mà xoa, mà ịn, mà xóc. Chị kênh mông lên như ma thuật được điều khiển bởi tay phù thủy, tôi rà bên phải, chị lượn bên phải, tôi rề bên trái, chị trườn sang trái, tôi vuốt ngược lên chị nhón gót theo, y hệt thằng bé chơi cái yô-yô lên lên xuống xuống theo đường dây kéo.

Tôi thấy nước dâm chị chảy túa lua, đầm đìa quanh cái hang như vừa tắm. Tôi mò đúng cái hạt thịt lô nhô ở tận sát trên góc mà nhấn tin tin, chị nhảy nhổm, đưa tay loạng quạng bíu lấy cổ tay tôi. Tôi khoắng thêm một cái thật mạnh, thật sâu, chị la ú ớ : chết, chết, cậu ơi.

Người chị bật cong lên, tôi đè giò chị xuống móc vèo vèo, chị bật nảy, bật nảy như lò xo. Tôi khoèo, tôi xóc, tôi vuốt, tôi chà, chị loăng quăng như bị đỉa cắn. Tôi tiếp tục móc, chị rên ư ử và búng người lên. Tôi thấy chị lùng bùng, tay bắt chuồn chuồn, dấm da dấm dớ, định kêu mà kêu không được.

Tôi biết chị nứng tột độ nên càng bụm nguyên cái triện mà gúc mà gắc cho chị tóe loe một lần cho hết. Chị bíu và đu kẹp lấy cổ tay tôi, trước còn xiết răng, hít hà sau không chịu nổi vỡ tung ra, hét rin rít : ôi nứng, chị nứng, cậu ơi, chị nứng.

Nói hẳn ra, tôi đã làm chủ hoàn toàn cửa mình chị, cho dù còn lần xần dưới lớp sịp bên trong. Tôi nghĩ cũng chẳng vội đè cởi ra làm gì vì kiểu chị nứng thế này thì trước sau chị cũng tự nguyện réo tôi lột hộ ra thôi.
Y như rằng, chị quính quíu đến độ không hất cổ tay tôi ra mà dùng hết sức đè chặt, để nhấn mấy ngón tay tôi thọc sâu vào cái lỗ lóp ngóp nước mà phá cho chị đã. Chị lúc kêu ư ư, lúc trợn trừng mắt nhìn tôi, lúc lại tự chà lết, hì hục theo chiều ngón tay tôi khuấy vọc.

Cuối cùng chị kêu lên rối rít : chị sướng muốn bể bọng đái, cậu lột dùm cả hai quần ra cho chị dạng chưn thoải mái, chớ cậu bợ bợ chọc phá chị như vầy, chị bấn bíu quá. Tôi vẫn để tay lòn xoa day cái húm còn tay kia thì hối chị phụ trụt quần ra.

Tôi chưng hửng khi nhìn cái khoảng dầy cui giữa háng chị. Nó lồ lộ như mu con rùa, lại phân ra thành múi như sầu riêng và dính lam nham như bị phun mỡ. Tôi trách chị : hồi nãy xin thì chị làm bộ cản, bây giờ chính chị lại xúi tui lột hết ra. Thiệt tui hết hiểu nổi mấy bà.

Chị đang rúm ró người mà cũng trẻ hoe cãi lại bằng được : tại cậu chớ, cậu móc, cậu miết vậy, mụ nội ai mà chịu nổi. Tôi cũng lên án chị : thì cũng tại chị bày têu trước, cặc dái tôi mà chị nắm bẻ, vắt xổ như đập cục bột làm bánh tiêu, giò chéo quảy thì tui phải ói thôi.

Chị ngúng nguẩy : nhưng tui hỏi cậu có sướng hôn. Hẳn nhiên là tôi gật đầu, nhưng gỡ gạc : thì giờ tui cũng làm chị nứng vậy, thế là huề. Đáng lẽ chị phải cám ơn tui vì tui giúp chị sướng tới tấp, chớ ai đâu như chồng chị xọp xọp chưa gì đã hộc ra và rớt đài.

Chị thở dài sườn sượt, chẳng biết than vãn, tiếc nuối, ân hận hay duyên cớ làm sao. Tôi lơ mơ nói luôn : bữa nay tui ói ráo nạo rồi, có chơi chị cúng hổng tới, để bữa khác chị ghé, tui lại sức sẽ giúp chị chơi thử một lần coi ra sao.

Chị hí hứ, nhưng chỉ bấy nhiêu. Tôi rút ngón tay ra, nước keo nhễu dòng dòng, tôi tinh nghịch bôi đầy lên lông, đùi và vú chị. Chị im khe không trách móc. Chị dòm xuống, hai múi thịt của chị còn rung rung khe khẽ. Tôi hỏi chọc : chị sướng hôn. Chị đánh một câu làm tôi tá hỏa : biết mà còn hỏi nữa.

Biết chị quá mệt vì xuất khí nên tôi gạ chị cùng tôi nằm nghỉ. Tôi đặt tay lên một bên vú và gác nhẹ đùi lên bụng chị, cả hai cùng lim dim. Một lúc sau chị đòi về. Tôi giúp mặc lại quần và áo cho chị, định ẩu xị mặc luôn cái sịp dính đầy ke, nhưng chị không cho. Tôi ướm thế thôi, chớ dẫu chị có thuận tôi cũng vứt ra bên.

Bởi vì tôi muốn lưu giữ cái sịp dính đầy khí của chị để tối có nhớ thì lấy ra xem hay hít hít cho đỡ nứng. Tôi cũng không mặc cái xú lại cho chị mà lấy nhét dưới gối nằm. Chị la lên : cha nội ơi, cha măn vú tui nổi cục vầy mà cha lận dấu cái nịt vú thì ra đường người ta dòm tui chết. Tôi bèn lấy mớ quần áo dơ của tôi chị định đem về giặt nhét vô, vuốt cho thẳng che dấu cái đầu vú nhọn hoắt của chị hỏi ổn chưa và vỗ bép vô mông chị nói : vậy được rồi, chẳng ai nhìn nữa đâu.

Chị ra về. Tôi nằm suy nghĩ liên miên. Kiểu này chắc bả giận hổng lết tới nữa. Tôi có phần tự trách mình hớp tớp khiến chị sợ, nhưng thử hỏi các cụ ở vào trường hợp tôi liệu có bình tĩnh, sáng suốt nổi không ? Thôi thì việc tới đâu hay tới đó, bề gì tôi cũng thấy hết trơn, hết trọi vú và húm bả rồi còn gì.

Nào dè chỉ cách một hôm, bà lò dò tới. Bà hớp ta hớp tớp nói là đem đồ để tôi có cái thay, tôi cũng chẳng đôi co phải trái chi cho mệt. Tôi lẳng lặng ngắm nghía bà, bữa nay coi mòi bà hơi chưng diện đó nghe.

Tôi giả bộ hỏi : chắc chị sắp đi ăn tiệc sao mà le lói ác. Chị phân bua : tại hôm rồi về người ta dòm tui dữ dội nên cũng phải e dè một chút, chớ tiệc tùng gì đâu nà. Tôi cầm tay chị xoay một vòng khen : chị láng lẫy dữ, chắc là do hơi tui nựng nên chị phổng phao ra. Chị la loi nhoi : cha làm tôi mệt thì có chớ ở đó mà phổng phao.

Tôi đía hỏi lảng xẹt : còn chồng chị hổm rày có đè chị hôn. Chị nguýt tôi một lúc mới nói : đè đấn gì đâu, nằm dài người chán chết. Tôi bắc cầu leo tới : thì để đó tui thế cho. Chị vụt nhảy ra xa tránh, tôi biết kiểu chị ưa cà tửng nên níu lấy tay giật phăng cho chị té nhào vô người.

Chị quơ quơ nói : đừng mà, đừng mà, nhưng cặp mông giùi giụi chạm vô phía háng tôi. Hai bàn tay tôi bụm vô vú chị mà xiết cứng, lưng chị ập vào khoảng ngực còn mông thì chạm tà la vô thằng nhóc. Tôi vò vò hai vú, chỉ một giây là chị hết giãy. 

Tôi áp mặt vô thở phì phì bên gáy và dùng chót mũi rỉa khìa khìa dưới chưn tóc mai. Chị lả lơi lịm từ từ, tôi cắn nhẹ vành tai, dái tai và liếm lăn tăn khắp khoảng gáy, sau cổ. Chị như bị níu chắc bởi hai tay mò khoắng vú và những hành động khêu gợi của tôi làm chị điêu đứng không yên.
Chị cũng cố lết lôi tôi đi, nhưng giờ hai đứa đã thành cặp sam còn rới đâu ra được. Tôi thè lưỡi liếm bất cứ chỗ nào liếm được, chị dần dần thua đậm. Tôi thọc vào dưới áo, ở đâu mà bả có loại nịt vú bằng lụa mềm láng ể như vậy. 

Tôi xoa hai đầu vú mọng lên và dùng cúi tay hất ngược cái xú lên để mằn mò thẳng vô cặp vú thịt. Chị líu ríu nhột, hơi cong người ra trước, cặp vú càng thòng xuống đầy căng hơn. Tôi xóc cánh tay chị vòng qua đầu, quàng ra sau vai và tốc áo ngoài chị lên để cố bú một bên vú nút cho sướng.

Chị im lìm không vùng vằng. Tôi ngoạm được cái vú rồi thì mút mạnh và tay tìm cởi cái khóa sau lưng. Chị như người đưa cao nách kỳ cọ khi đang tắm. Tôi nút chùn chụt, sữa chảy rần rần. Tôi bú vài hơi lại dùng lưỡi gẩy cho hai núm vú sưng tếu lên. Chị lăn tăn bị những mũi kim sướng châm chích nên ôm lấy đâu tôi hôn lên trán da diết.

Tôi xoay hẳn người chị lại, mở bung những hạt nút để thênh thang bú và rờ vú chị. Chị đứng thẳng người, còn tôi hơi giùn và nghiêng sang một bên. Chị lào thào nói : bú cứ như con nít, sao có người thèm bú vú thế không biết. Tôi lờ đi, lo vặt và lôi dài đầu vú chị ra.

Tôi bú lâu lâu thì ư a trong miệng, chị hỏi gì đó, tôi lúng búng, chị nghe không rõ. Chỉ khi bàn tay tôi rị lưng quần chị đòi trút ra thì chị mới chậc chậc ngăn : bú thì bú đàng hoàng, còn nghịch ngơm cởi quần ra chi. Tôi vùi miệng và mũi vô cái vú, nhồi lạo xạo quả sữa cồm cộm dưới da, chị nâng lấy đầu tôi giữ thế.

Tôi lại bú, thỉnh thoảng lại mò tuột quần chị ra. Mãi đến lần thứ ba chị mới để yên mà trách : chịu thầy ở cái nước lì. Cấm ngăn mấy thầy cũng tuột ra được mới hả. Và chị để tôi tuột quần ra.

Chị có lối chọn mặc các món lót thành bộ. Lần trước là màu đen, bưa nay là màu trắng, thành ra tôi lúng túng đoán da thịt chị và chất lụa món nào trắng hơn món nào. Tôi hít sâu mùi hương thịt da chị và kè đẩy chị lại tấm gương gần đó. Tôi vừa bú vừa nhìn thông suốt thân hình trần truồng của chị trong gương.

Chị kêu chí chóe : cha chơi ngẳng hết cỡ, bú mà còn phải dòm mới ưng. Và bất đồ chị thách thức : nè muốn dòm, tui cho dòm thỏa thuê. Chị bung dạng háng ra, mớ lông xòe như lớp pháo bông vung vít, tôi ngước nhìn hai vú chị đẫy đà sa sa có lọn.

Tôi thích chí vô cùng nên càng nút, càng vê và càng trầm ngâm nhìn vẻ đẹp của chị. Tôi khề khà nhích người để chị hiện hình trọn vẹn trong gương và từ từ tôi bớt một bàn tay xoa lên cái chỗ đen đen kẹp giữa hàng. Tôi chẻ mớ lông như chẻ tóc, vạch từng mớ như rẽ đường ngôi, thấy miếng yếm lơ thơ tơ liễu buông mành thì nao nao trong bụng.

Chị hơi chờn chợn khi thấy tôi lăm le chăm chú nhìn cái húm. Tôi rà rà vuốt vuốt, chị ngo ngoe chạm dịch chưn ra. Tôi bụm luôn và kéo lên một đường, lụn xụn chạm lung tung những gờ, những hột và những khe, những lỗ gì đó.

Chị hơi bật ngửa ra sau, lôi theo tôi loạng choạng một chút. Tiện tay, chị vói cái ghế dựa gần đó gác ngay một bên chân lên giữ cho vững. Bây giờ thì cái húm há toác miệng lùm lùm như bờ cỏ.

Tôi nhứ ngón tay vào nhấn tin tin, chị uốn cao người lên, tay đè vai tôi mạnh bạo. Tôi móc, tôi móc, chị rướn lên nhoi nhói. Tôi xỏ ngón tay vào khoắng một vòng, như vét bơn ở cổ chai, chị đánh đong đưa, lắc mông và vú rung rung nhập nhịp.

Tôi co cong ngón tay thọc ngược lên phía vòm, chị vừa nhón chưn vừa bấu móng tay vào vai tôi. Nghe rất nhỏ tiếng chị kêu : đã quá. Tôi móc nữa, càng cong lên càng sâu vào. Chị vồ lấy đầu tôi hôn tíu tít và kêu : chỗ đó đó, cậu gãi cho chị.

Tôi vồ vập móc và bú cắn vú chị, thoáng cái chị kêu : chị tới rồi, cậu nắc chị đi. Tôi có nghe lầm không đây. Tôi nháo nhào nhả vú ra, trụt cái sịp xuống và ôm hông nắc từ phía sau tới.

Chị chúi người tới trước, tay ôm lấy chỗ dựa, một chân gác lên ghế và đùn đẩy đít phụ nắc với tôi. Tôi sướng tỉnh cả người, nắc phải cái ổ nhầy nhụa nước trơn tru thật đáng đồng tiền bát gạo. Tôi như tay nài cỡi ngựa, hai tay bụm vú mà thúc như điên, chị sướng rị người lại chìa hết mông cho tôi nhắp.

Tôi sực nhớ tới lời trêu bữa nào nên hỏi mắc mỏ chị : sao tui lụi trúng lỗ chưa, hay lụi bừa xuống chiếu. Chị nạt tôi : chơi không lo chơi, còn chọc quê. Tuy vậy chị cũng hét : cha chọt trúng lỗ rồi, nắc tới tấp đi, người ta nứng muốn bể khu mà cha còn lẹo tẹo.

Tôi hứng chí nên bợ giữ chị dọng uỳnh uỳnh, lẫn lộn tiếng lạo xạo lẫn chách chách vang ra, chị thở phì phì, kêu giứt giạt : sướng dữ a, nứng tổ chảng, tới óc luôn, dzô, mạnh dzô, bóp vú nữa, nắc thêm nữa, đừng ngưng, tới, chết chết, tui tới rồi… Đúng là chị huyên thuyên, một lần được chơi tới bến nên hổng còn khép nép gì nữa.

Tôi đang nắc thì ngưng. Chị cuống cuồng lên hối : nắc đi chớ. Tôi lẳng lặng xoay chị lại và đẩy ngồi chàng hảng ra ghế, tôi để hai giò chị lên cánh tay và tôi bơm vô cái lỗ ướt nhoèn. Tôi cà hích cà hác nhún, hai vú chị tung tăng, tôi nắc và bóp xịt xịt, chị kêu : lúc nãy sướng, giờ cũng sướng.
Chị khệ nệ ngồi banh háng ra, tôi dòm cái mu nhấp nhô và dọng ùng ùng không chán. Mỗi lần rút ra rút vào, chất dâm dính lằng nhằng, đặc khe, trắng đục, thấy mà sướng. Chị nứng thiệt nên co bóp hai mu làm tôi cháng váng thần sầu. Tôi nhấn vai chị xuống mà đâm từng nhát thật sâu, chị kêu oai oái, hổng phải vì đau mà vì giãn hết gân cốt.

Tôi nắc một hồi, chị ói ra hai lần, nhưng tôi thì chưa, nên tôi ôm xốc chị lên, vác quanh quanh trong phòng, thỉnh thoảng hứng đâu thì đè khện chị vào tường nắc tiếp. Chị phân bua : cha chơi ác liệt, bim tui đã dữ dội, kiểu này chắc tui phải để cha chơi nhiều lần mới thỏa.

Tôi nắc chị đến lần thứ ba chị ra thì tôi mới ra theo. Tôi tưởng như cái vòi trong tôi toác hoác nên có bao nhiêu lưu chứa đều xổ bung ra ráo. Chị banh đưa cao người lên hứng hết trơn, cố miết để vắt cạn những giọt còn kẹt mới chịu.

Điều cuối cùng tôi nghe chị khen là : anh chơi thiệt đáng đồng tiền. Lần đầu tiên tôi nghe chị kêu tôi bằng anh. Tôi nhìn cái hùm nhây nhớt của chị mà đả đớt : thích nhé. Chị lườm tôi, nửa biết ơn, nửa toại nguyện.

Nhìn chị thiểu não mệt thở chẳng ra hơi, vậy mà chị còn ráng thều thào tỏ bày ý kiến : chèn ơi, tui đâu dè chơi nhau mà sướng đứt ruột đứt gan vậy, hèn chi có bà chồng con đàng hoàng mà vẫn đưa thân cho người ta nắc. Tôi bắt cười vì lối lên án khơi khơi của chị nên hỏi lại : chớ còn trường hợp chị chắc là khác họ sao.

Chị trả lời tỉnh queo : thì bởi, tại ông chồng tui lùi xùi chơi hổng tới nơi nên tui mới để anh leo lên bụng. Chớ chả mà làm sướng như anh thì nói gì. Bỗng dưng tôi được khen bốc trời, nên phải tìm cách kềm chế bớt : tui cũng hổng kém xấu xa như chị đâu. Nói nào ngay tại chị tướng coi mặn quá, hồi nào tới giờ tui đã ngắm mà hổng dám.

Tôi tỉ tê vô chi tiết : tui nghía cặp vú chị lâu rồi, nó lình phình như bánh trôi trong nồi, lắm khi muốn thò tay nhướn đại mà sợ chị cự. Còn bà cũng ác, con trai mới lớn như tui mà bà cứ lắc, cứ nhử, còn lâu lâu quẹt quẹt, tui thèm muốn chết. Chị nghĩ coi, đứa nào chẳng ham sờ vú, còn chị vô cũng khìa, ra cũng chạm, nhiều hồi tui muốn lăn đùng ra.

Chị tạt vô : tui thì vô tình mà cha thì cố ý. Anh đừng nghĩ tại chồng tui xà lơ mà tui ghiền được người khác nựng đâu nghe. Tui luôn coi anh như đứa em nên có phần tự nhiên, dung dị. Nếu anh đừng bóp vú tui, bú vú tui và nhứt là nếu anh đừng nắc tui như mới rồi, chắc tui cũng chưa học được cái nứng nó bạo tàn như rứa.

Hai đứa vẫn nằm tồng ngồng tại chỗ. Tôi dòm chị tới lui. Thỉnh thoảng chị lại rùng mình, cả cái gò nổi lông và cặp vú đều chao chao khe khẽ, tôi hỏi : bộ lạnh hả. Chị lắc đầu nhưng giải tỏa cho tôi nghe : tại cái nứng nó âm ỉ, thấm vô lục phủ ngũ tạng nên lâu lâu nó hành tui như thế. Nó ví giống sóng từ trường sau cơn động đất còn rung thêm vài lần.

Tôi chịu kiểu xác nhận không e dè và thành thực của chị nên khơi mào : thôi bây giờ chị đã biết cái sướng ra sao rồi thì lâu lâu có kẹt cứ tới tui bù đắp cho. Chị đang nuôi bé, tui có nhét vô cũng hổng thêm cái chưn, cái tay gì mà sợ lão biết.

Chị ngó tôi chăm chăm. Tôi nhìn suốt người chị từ trên xuống dưới. Nơi cái gò nhô cao, tôi thấy một khoảng lông rối nùi, lem nhem lại dính lợn cợn mấy đường đùng đục như sữa ọc. Nói nào ngay nó có vẻ hơi dị hợm nhưng lại quyến rũ.

Tôi choàng ngồi lên, lấy mấy ngón tay banh nó ra. Chao ơi, bên trong còn ứ đầy chất trắng lầy nhầy như thế. Tôi khen chị : bà dâm dữ à nghen, chơi dứt rồi mà còn lai rai phì bọt ra lâu lắc. Chị mắc cỡ chống chế : của anh chớ hổng phải của tui đâu. Kẻ đổ qua, người đổ lại, tôi thua cho rồi.
Bởi vạch lá tìm sâu vậy mà tôi đâm ngơ ngẩn. Tôi choàng dậy chạy ra lấy cái khăn thấm ướt nước ấm đem vô, biểu chị dạng chưn ra để tôi chùi lau. Chị chẳng chờ lâu nên nằm banh một đống, tôi nôn bằng như có ai cầm dùi đánh trống trong ngực.

Hai múi thịt chè bè do chưn dạng ra nên mở hé thiệt hay. Tôi dùng tay banh hai bên, lách đầu khăn vô lau, chị nhột nhột nhịp đầu mấy ngón chưn làm cái húm cũng xập xình theo. Tôi lau hai bên mu, vuốt sạch những sợi lông bị dính khí và vét dọc lên cho sạch cả cái khe.

Chị nhón lên kêu khẽ : anh đụng cái hột le làm tui nhột quá. Tôi lau tỉ mỉ và nhận ra bên trong điểm màu hồng rất tuyệt. Do bị chạm nên cục thịt lồi giữa khe phún chút bọt, như con trai phì nhớt ra, tôi thấy nó long lanh, lóng lánh. Tôi nhằm chỗ đó giặm miết, chị đè giữ ngón tay tôi trong cái hang mà lắc lắc cửa mình.

Tôi biểu chị : để tui lau, chớ tui có kích thích bà đâu mà bà õng ẹo chi lạ. Chị nhõng nhẽo : nhưng mà chỗ đó nhột quá, anh rà rà làm tui chết ngắc. Tôi hơi đè giữ đùi chị cho lơi ra, rồi tôi buông cái khăn mà dùng thẳng ngón tay ịn chỗ này chỗ khác nơi cái húm.

Tôi cảm thấy lớp da mềm chuyển tín hiệu lên thần kinh cảm giác tôi, lúc thì cái mu, lúc thì cái hột, lúc lại láp nháp mấy sợi lông, lúc là chút nước dính lem nhem ươn ướt. Tôi cũng thấy chút hứng nên banh rộng cái lỗ ra mà nhìn, chị có vẻ tò mò theo dõi.

Tôi còn đứng dưới nền trong khi chị nằm chườn trên nệm, tôi lôi chị xích ra gần mép giường, hai tay đằn nơi bắp vế rồi tôi lom khom khum xuống, miệng nhắp tí tách. Chị hỏi trỏng : có gì ở đó mà nhìn xăm xoi vậy ?

Tôi chỉ đáp lửng lơ : tuyệt, tuyệt, tuyệt cú mèo. Chị chẳng hiểu gì hết trơn, hỏi đi hỏi lại mãi, tôi cáu tiết hét : tui nói cái *** bà đẹp, rõ chưa, để người ta coi mà cứ phá đám. Chị lại nín. Tôi vuốt vuốt và đằn đằn hai cái mu tựa người thăm vết thương rồi khề khà đưa khuôn mặt sát gần lại chỗ nẻ.

Chị hốt hoảng : anh định làm gì đó. Tôi đáp : tui muốn bà sướng chớ còn làm gì. Chị cũng yên coi thử tôi làm sao. Tôi nạnh hai giò chị ra và từ từ hun lên cái sẹo của chị chát chát. Như con triện ịn trên tờ giấy, chị rúm lại, hai mu đánh nhịp tì tì. Tôi chu nhọn mỏ mà giúi vô lỗ nút cái chách.
Chị giựt nảy mình kêu : chỗ đó dơ, rúc vô chi hổng biết. Tôi hổn hển nói sạch rồi mà và giặm hun, nút lạch xạch nơi cái lỗ. Cục thịt lồi bị tôi đè, tôi xủi, nó lổn nhổn lên và nước phún ra.

Tôi ấp hai đùi chị thành hai cái đai giữ lấy đầu tôi và tôi xục lia lịa vô *** chị. Tôi rà, tôi liếm, tôi bú, tôi nút, chị trăn trở đạp vung vít. Tôi thọc cái lưỡi vô sâu, uốn cong lên, gồng cho những hạt gai nổi sừng và cào cào bên trong người chị.

Chị kêu the thé : sao cha nhiều trò vậy, chơi còn bày đặt bú nữa. Con nít bú vú chớ đâu tầm bậy như cha. Tôi trây trúa : con nít bú vú, nhưng đàn ông thì sơi cả vú lẫn *** nên mấy bà mới đọa. Để tui làm cho sướng tới nơi, cam đoan chị hổng nứng, muốn bắt thường gì tui cũng chịu.

Tôi mút rụp rụp, nước óc ách nhưng chị thì ễn người lên cao cho tôi bú sát vô. Tôi biết bả đang khoái nên bù thêm bằng những cái cạp lục bục. Chị ré điên ré dại, hai tay chờn vờn khua. Tôi cạp, còn thêm chúi miệng vô mà rung, mà lắc lào xào làm cho *** chị nhão nhoét ra dính nhớp.
Bây giờ thì chị hết than hết van, chỉ một mực co giò lên kẹp lấy hai bên tai tôi, lắc lư nhịp bú nút để đón lấy những con sóng rần rần đang hành thân xác chị. Chị hích mông, hẩy đít, bưng bợ hai vai tôi kêu rầm trời : anh ơi, sướng quá, sướng hổng thua gì anh nắc. 

Tôi chưa kịp phản ứng gì thì chị lại chỉ huy : đó chỗ đó nó ngứa và nứng cách gì, anh cạp và nút mạnh giúp cho tui, để tui bứt rứt chắc tiêu dên, anh ơi. Tôi bú *** mà dòm hai vú cũng lắc như khua, tôi phải bịn tay vô mằn mà bú cho chị tới.

Chị uốn éo như con sâu, lông cọ vô miệng mồm tôi lích chích. Tôi cạp muốn mòn hết bộ đồ lòng của chị, thỉnh thoảng lại ngâm cục thịt lồi mà nút nút thật sâu. Chị nói huyên thuyên không còn ra lẽ gì nữa, chị kêu lộn xộn : ui, tui tới, tui chết, tôi nứng, đụ đụ, bú bú, nút nút cho tui. Cha mẹ ơi, sao mà sướng cứng người vầy nè. Anh bú còn bóp vú nữa, ác gì ác tởn vậy cha, người ta tức rực mà cha mằn cha mò thì chảy tan ra còn gì.

Tôi bú đến khi chị kêu toáng lên : thôi, ngưng, ngưng, tui ộc ra rồi, cho tui thở một chút. Tôi nhả cái húm ra, nó ồng ộc như dung nham từ núi lửa phun trào lênh láng. Chị vẫn khệ nệ bợ hai giò, chìa cái triện ra cho tôi thấy cảnh hoành hành của tánh dâm. Chị thở ôi là thở…

Chị Miệt nằm xạng tay xạng chưn coi bộ đã dữ. Tôi nói giỡn : sướng điếc ráy à nghen. Chị phàn nàn : sướng thì có sướng, mà mệt đa, anh. Tôi đáp lại : tui hỏi chị thứ gì mà hổng mệt. Ăn cũng còn mệt nữa là chơi.

Chị Miệt không muốn câu mâu với tôi nên quay sang kể lể : chèn ơi, phải nói lần đầu tui mới biết đá biết vàng. Nó lạ lùng lắm, anh. Tưởng là nó đau mà hổng phải; lại tưởng là nó thốn cũng hông luôn. Vậy mà tui nôn nao muốn ngất. Có lúc muốn hất cái miệng anh ra, nhưng lại dặn để thử coi nó còn cộn cạo cách gì khác. Cha ơi, anh móc gan móc ruột, lộn mề cái bim tui làm tui xính vính.

Chị còn nói thêm : anh bú vú tui đã muốn chết, anh trở qua bú cái húm, thiệt là quá sức tui rồi. Tui lăn tui lộn, tui trở tui trăn, nó cứ xần vần làm tui điếc điếng. Anh hăng quá mà, bú còn liếm, liếm còn cạp, cạp còn nút, lách chách lanh chanh, mu miếc gì của tui cũng bung ta lông ráo nạo. Anh dòm nè, giờ nó nhăn nhăn nhó nhó thấy ghét.

Tôi thực tình cảnh tỉnh chị : chị đừng nói oan cho nó, nó thu gọn lại chớ hổng phải rách bươm ra đâu. Mà bà cũng kinh nghiệm dữ mới phản ứng khi tui ngậm nó nơi mồm. Nội cái kiểu bà bưng đít lên, nắc nắc cho tui cạp cũng đủ ăn đứt các mụ. Người ta nứng thì quíu tà la, còn bà sướng thì dưng nguyên mâm cái khe cho tui mần tới tấp.

Chị Miệt có vẻ trẽn. Chị chống chế : kinh nghiệm gì đâu, anh. Tại nó sướng quá nên làm bậy làm bạ, chớ có học hành bao giờ mà biết chống đỡ cơn nứng cho rành. Tui nghĩ ai cũng vậy, sướng thì trân đại lên cho đàn ông người ta cạp, chớ tài tình chỗ nào.

Tôi lại phải giảng dài để chị hiểu : đành vậy, nhưng có bà bù trất. Thí dụ như sướng thì phải ôm chặt lão vô, đằng này các bà lo đẩy ra thì làm sao nó khít khao để cọ cho bể dĩa. Còn chị nè, tui cạp chừng nào chị bung giò chừng đó, vậy hổng phải là tài năng thì sao chị làm nổi chớ.

Chị Miệt đáp xuôi : anh cứ khen kiểu đó làm tui thêm lậm. Rủi lần sau anh bú tui lại bẻ chè he hũ mắm ra, anh cào, móc chắc tui đứt chến luôn. Mà thôi, dù sao cũng phải cám ơn anh cho tui hưởng nhiều của lạ.

Chưa chi chị thở dài sườn sượt. Tôi hỏi : bộ chị giận hả. Nghe đáp : giận gì chớ, nhưng ăn ngon rồi giờ không được ăn tiếp, tôi e xẩu mình dữ. Tôi mừng húm, như vậy là bà này dính cựa rồi, tôi chắc mẻm bả sẽ đem đồ tới cho tôi mần xình xịch. Tôi giả bộ nói lẫy : chị nói nịnh tui thôi, chớ đây rồi dzìa bển lão nắc cho, chị quên tui tuốt.

Chị có vẻ thành thực : ảnh chơi kiểu ảnh, cậu chơi kiểu cậu, cái này bù khuyết cái kia. Nhơn còn đang cho bú, tui xả láng để sướng cái khu, chẳng hơn để chả trịn trịn chỉ tổ thêm bực. 

Tôi xe xe hai núm vú chị như gõ nhịp. Hai chưn chị nhắp nhắp như đạp song lang. Tôi vê đến khi hai đầu vú sưng re thì bóp nhồi hai bầu xẹp lên xẹp xuống. Chị vụt ngóc dậy, chụp lấy tóc tôi giúi vô ngực hối : anh bú đi, đừng vọc vú tui khô cổ quá.

Tôi còn chờ đợi gì, nên gục vào bú xoành xoạch. Chị ưỡn ngực ra cho vú căng, tôi hả to mồm táp và nút nút bay biến. Chị Miệt bợ dưới vú nưng lên cho tôi ngoạm. Tôi bú vài hơi lại cắn nhót một cái làm chị nhảy nhổm than : đừng cắn em đau. Tôi nghe tiếng em mà chới với, y như được người vợ năn nỉ ỷ ôi. Tôi dùng một tay vò vú và miệng nhay, mút tình tang.

Chị miệt xê dịch cái lưng, đầu tôi muốn trụt xuống, chị vội bưng xốc lên dù đang mỏi. Chị âu yếm để tôi hành vọc cặp vú chị, bởi chị sợ tỏ khó khăn sẽ khiến tôi dỗi bỏ không mút vú chị nữa.

Thấy tôi loay hoay, chị chỉ vẽ : nằm lên đùi em mà bú cho đỡ mỏi. Chị hổng lo cho chị mà tập trung chăm sóc cho tôi làm tôi cảm động. Tôi từ từ ngả ra, chị theo đà cúi khòm xuống. Hai trái vú như quả bầu nặng chập choạng trên mặt tôi. Tự dưng tôi vừa bú vừa rên rên như con nít.
Tôi nút vú mà giựt từng chặp, tóc gáy tôi đâm xùi xụi vô bắp vế chị. Chị chỉ kêu khẽ mà không trách : em đang ở truồng, anh nằm yên bú, đừng nhúc nhích tóc đâm làm em nhột. Tôi vê đầu vú quăn tít và nhỏm đầu lên mỗi khi muốn cắn vú lôi ra. Chị nhấp nhỏm để mặc tôi làm theo ý thích.
Tôi bú xong, nhả vú ra và kêu gào đòi ăn món khác. Chị hơi nhìn tôi song lại a dua : thì ăn uống gì chọn đi, còn ướm hỏi gì nữa. Tôi biểu chị nằm xuống và kéo banh hai giò chị ra, chị chưng hửng hỏi dồn : mới bú đó em muốn ngất ngư, giờ lại bú hả. Tôi gật đầu, chị năn nỉ : thôi mà anh, bú em trút hết nước ra ráo. Chơi đỡ ghiền thôi, em ít mệt hơn và bớt đau thắt ngang lưng khi bị anh cạp.

Tôi không giận mà lại nói để chị hiểu : tui muốn nắc lại rồi, nhưng phải bú, mút, liếm sơ sơ nhập đề thì chơi mới đã. Chị Miệt ngần ngại rồi cũng vâng. Chị nằm mở hé hé hai chưn ra hỏi tôi vậy được chưa. Bước đầu thế đã, kẻo đòi hỏi chị sợ, tôi ừ à được rồi.

Tôi thò tay vạch mớ lông sang hai bên, liếm mép như mèo thấy cục mỡ. Tôi e hèm một tiếng rồi liếm dọc cái khe. Chị Miệt tịch tang lấy gồng hai bắp vế. Tôi liếm lết và táp luôn một bên mu nhằn nhằn bặp bặp. Chả cần xúi, chả cần đòi, chị Miệt xoạng toạc chưn ra liền và cái *** banh đầy ra một nạm.

Tôi vội nút cái mu lâu lần nữa và cắn nhẹ luôn cục thịt lồi nhay nhay. Chị Miệt bưng lấy háng đu đưa, trong khi tôi nút ực ực và thọc lưỡi đâm vùi vùi nơi cái lỗ. Chị Miệt quíu thấy rõ. Tôi day chót mũi một hồi rồi tha tha như để hạ giảm cái cồn cào trong người chị.

Chị dò hỏi tôi : sao chơi được chưa, anh nút sâu em cấn quá. Tôi nói lằng nhằng : để nút thêm chút nữa, cho cục thịt cương ra, anh nắc em mới thấu vô tim. Tôi không để ý lần đầu tôi kêu Miệt bằng em, có lẽ tại bú chị tôi thấy nứng tới.

Chị Miệt hồi hộp đón coi tôi làm gì nữa vì tôi thấy chị nấc nấc từng cơn. Tôi phải khuyên lơn : không sao đâu mà, đừng hồi hộp, mất hứng đi. Cứ để anh o bế thì em mới tận hưởng sự sướng mà.

Tôi lại chúi vào cạp, cào, chị Miệt te tua gào oai oải : nứng quá, cha ơi, tui muốn được đút vô nắc, chớ chịu hết nổi rồi. Tôi vờ không nghe, cạp liên chi hồ điệp đến nỗi chị vung người lên hích hích. Tôi ào trườn lên mình chị, xóc hai giò gác lên vai và đâm chí chát vô cái lỗ tèm lem nước.

Chị Miệt quặn mình, lòn tay bợ dưới mông thành cái nạng bưng húm cao lên, tôi đâm tới lui nghe ọp ọp. Mắt chị sáng rực, tóc bết mồ hôi, miệng hả ra túc tắc. Tôi chụp vào đôi vú mà ấn hết mình giập mạnh. Chị Miêt chỉ còn biết kêu : chết, anh ơi. Đã quá, anh chơi em đã quá, em quíu thằn lằn hết trơn.

Chị vơ bậy vơ quàng, hai tay múa may như say rượu. Tôi ghì chặt lấy vú, giện lóc chóc vô cái khe. Tôi đè bẹp dí hai mu mà cọ như xát bã rượu. Chị ú ớ, nói năng lộn xộn, tôi chỉ cho chị : sướng thì kêu toáng lên, bể nhà cũng được, đừng ráng nín mà óc ách.

Như được mở toang cửa, chị la lên : đâm thấu vô, đâm nữa đi, mạnh bạo vào, rách bim ra cũng được cho đã ngứa. Bóp vú em đi, đâm thủng người em, đừng sợ em đau, em đang sướng, muốn được anh chơi tàn bạo mới đã.

Tôi chịu hết thấu bà chằn. Tôi hì hục vò nát hai vú và giáng chày bình bịch mà bả còn kêu không ăn thua. Chả trách chồng bả chơi lông bông làm sao bả chịu chớ. Hết

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon