Truyện 18+ Như một giấc mơ Phần 2

Truyện 18+ Như một giấc mơ Phần 2
Năm năm sống với người Cộng Sản làm Thùy nhận ra sách vở, lý thuyết chỉ là những cống cụ để những người gọi là lãnh tụ sử dụng theo ý đồ của họ. Cái khác của người cộng sản là họ vận động và mê hoặc được lòng tin của một số rất đông người bình dân lao động và số trí thức bất mãn với thời thế. Cho đến khi người Cộng Sản nắm được chính quyền, dần dà người ta mới thấy và hiểu được thế nào là cộng sản. 

Thùy cũng như Nguyên đều là những trí thức trẻ đứng trước ngỏ rẽ ngoặt ngoèo của thời thế, hoặc gia nhập hoặc bị đào thải. Cơ hội chọn lựa là con số không, tự do là khái niệm không còn hiện hữu. 

Công an khu vực, cán bộ Đảng Đoàn có uy quyền tuyệt đối. Chính sách của chính phủ cách mạng là mệnh lệnh phải thi hành. Chính sách kinh tế cô lập và cục bộ làm kiệt quệ đến cùng tận mọi sinh hoạt xã hội. Mua bán trờ thành nghề nghiệp ‘bất chính”, chỉ có “lao động” mới là “vinh quang”. 

Ở trong cái xã hội của thiếu thốn vật chất, của chế độ “khẩu phần” đo đong bằng từng kí lô gạo, kí lô đường tính theo đầu người thì tình người cũng trở thành những đon vị cân đo.

Nhiều vụ việc tranh cãi trong gia đình chỉ vì miếng cơm manh áo chia không đều, đo không đù. Người Sàigòn trở thành bần tiện, bùn xỉn với nhau tự hồi nào mà không nhận ra rằng hoàn cảnh đang dần dà thay đồi mình.
Thùy nhìn thấy rõ điều này hơn ai hết vì nàng sống trong gia đình tương đối sung túc dư dả của thời Sàigòn cũ. Đột nhiên đồi đời, mang tiếng là con nhà “giàu”, hoặc thuộc loại hành nghề buôn bán, thuộc loại “bất chính” theo định nghĩa của xã hội mới. Nay tới nhà bà con, nàng nhìn thấy cảnh cơ cực khốn khó của từng người, những tính toán trờ thành mơ hồ, tương lai không biết như thế nào, về đâu?

Vượt biên, hay vượt thoát, trở thành một đáp số khả dĩ cho một bài toán khó của những người còn muốn đương đầu với thời cuộc đổi đời. Gọi là đáp số khả dĩ, đối với Thùy và Nguyên, là vì vượt thoát khỏi hoàn cảnh bế tắc bây giờ là đi tìm một hy vọng cho một hoàn cảnh tốt đẹp hơn - trong đó, điều quan trọng nhất là con người còn có cơ hội để tự do lựa chọn con đường mình đi. 

Tự Do! Hai chữ “Tự Do” đột nhiên trở thành một hình tượng cụ thể mang sức thôi thúc mãnh liệt trong lòng người miền Nam khiến hàng trăm ngàn người vượt biển khơi, trong cái chết tìm đường sống.

Thùy và Nguyên là hai trong số hàng trăm ngàn người đó. Hy vọng trở thành đích đến. Có phải chăng trong tận cùng tuyệt vọng con người ta vẫn còn muốn sống, vẫn còn muốn thở vì một chút hy vọng vào một cái gì khác hơn, tốt đẹp hơn ở những ngày trước mặt?
Thùy còn nhớ như in buổi tối hôm đó sau mấy ngày cùng đi với Nguyên lo việc mua các bộ phận máy móc cần thiết cho việc sửa chữa máy tàu. Trở lại căn phòng nhỏ vào cuối ngày, Nguyên có vẻ trầm ngâm. Thùy biết ngày mai là ngày phải chia tay và ngày D, mà Nguyên thường hay đùa bảo nàng là “D day” hay ngày đổ bộ Normandy của lính Mỹ trong thế chiến thứ hai để giải phóng nước Pháp, là cái ngày Nguyên sắp xếp tổ chức để đưa mẹ con nàng xuống tàu lớn và vượt biển với chàng. Bất trắc dẫy đầy trên đường đi. “ Nhất là lại không có anh bên cạnh em”, nàng nhớ Nguyên hay lo âu bảo nàng như vậy.

Thùy vẫn cảm thấy ấm áp khi nhận ra nỗi gắn bó sâu xa trong tình cảm của Nguyên với nàng. Nó hiện ra trong ánh mắt ân cần, trong cái vòng tay che chở, trong từng chăm sóc nhỏ với nhau. 
Nàng nghe Nguyên trầm giọng dặn dò:
“Em nhớ mặt ông Tám rồi phải không?…”

Dĩ nhiên là Thùy nhớ. Ông Tám búi tóc củ hành, áo bà ba trắng, gương mặt gầy xuơng xuơng, ánh mắt trầm tĩnh, dáng đi nhanh nhẹn. 
“Ổng là dân Hòa Hảo, người ông ngoại anh rất tin cậy...
Ổng sẽ là người liên lạc và giữ nhiệm vụ đưa mẹ con em và một thanh niên nữa từ Sàigòn xuống bắt tay với “cá lớn”.

“Cá Lớn” là con tàu vượt biên của ông ngoại Nguyên. Ông Tám sẽ dùng ghe nhỏ đưa người ra. Khu vực “rendez-vous” sẽ là ở Long An, cửa sông Cần Giờ sẽ là đường xuất phát ra biển. Thùy nghe Nguyên dặn dò tíếp tục: 
“Em cứ nghe theo lời ông Tám, cần nhất là hướng dẫn thằng Sơn, đừng để nó ăn nói lung tung lộ tung tích. 
Em có khoảng hai tuần để chuẩn bị mọi việc. Từ đây đến đó, ông Tám sẽ là người liên lạc với em. Ổng sẽ cho em biết đích xác “D day”.

“Còn lại là số phần của bọn mình, chỉ có Ông Trời mới biết được”, Nguyên ngập ngừng, lần đầu tiên Thùy mới thấy người yêu nói chuyện Trời Phật. Chàng trẻ tuồi này lúc nào cũng ào ào, không tin số mệnh, không tin có Trời Đất đã sắp xếp chuyện trước sau của một đời người, bây giờ thì có vẻ lo âu vì không biết cái gì sẽ xảy ra. 
Thùy vòng tay ôm Nguyên:
“Anh lo phải không?”

Nguyên gật đầu:
“Ừ…”

Thùy trấn an người yêu:
“Để em lên chùa với Mẹ xin Lễ Phật cầu nguyện bình an cho bọn mình”

Nàng lại thấy Nguyên gật đầu:
“Ừ…em nhớ xin Trời Phật phù hộ cho chuyến đi của bọn mình được xuông sẻ…"

Thùy định trêu ghẹo chàng nhưng đổi ý. Có cái gì thành khẩn trong câu nói của người đàn ông làm nàng không dám đùa ghẹo như mọi khi.

Thùy ôm chặt Nguyên hơn, tay nàng lùa vào trong ngực chàng. Hơi ấm ở đó làm nàng dễ chịu. Tay nàng xoa xoa trên khuôn ngực Nguyên, mặt nàng dụi vào lưng chàng… mùi da thịt đàn ông quen thuộc tỏa đầy. Thùy hít sâu... 
Nàng chỉ thấy Nguyên xoay lại và bàn tay chàng đã lòn sâu vào dưới phiá trong cái áo thung tìm lên cái khóa nịt ngực, chỉ trong khoảnh khắc, cái áo vú bị nới lỏng…Nguyên kéo tuột cái áo khỏi người nàng, rồi cái áo trên người chàng. Da thịt đàn ông nóng hừng hực áp sát trên vú đàn bà mát rười rượi. Nàng thấy hơi ngạt thở… hình như Nguyên đang ôm ghì mình trong vòng tay chặt sát hơn mọi lần. Làm như sợ nàng biến mất, hoặc sợ rằng sau đêm nay sẽ không còn dịp để gặp nhau… Thùy cũng lặng lẽ ôm chặt người yêu trong vòng tay. 

Được một lúc thì Nguyên ngả người nàng xuống giường, chàng hôn nàng dịu dàng trên môi. Một nỗi ấm áp kỳ lạ lan lan nhẹ nhàng trên môi Thùy. Môi đàn ông ấm nóng áp chặt trên môi miệng nối liến hơi thở trong nhau . Nàng nghe như ngọt ngào trong quấn quit của lưỡi đàn ông lùa sâu trong môi miệng nàng, vờn trên làn môi, xoắn xit trên lưỡi nàng. Nàng nghe như hơi thở của nàng bị nuốt mất trong môi miệng tham lam của Nguyên. Nàng cong người vùng vẫy đẩy đầu người yêu để lấy lại nhịp thở thì thấy môi đàn ông đã chạy dài xuống bầu vú hổn hển nhấp nhô của nàng…

Cái núm vú bên này bị nuốt chửng mất hút…còn cái núm vú bên kia thì bị vò đè xoa vuốt tơi tả. Thùy cong rướn người…chàng trẻ tuồi lúc nào cũng như cọp vồ mồi…nàng nghe tê giựt từng cơn nhất là từ hai núm vú…cái lưỡi ấm nóng đàn ông thật là điệu nghệ ve vuốt tơi tả hai cái núm hồng..thêm vào những cái cắn nhè nhẹ tê giựt trên cái núm hồng nóng ướt …vú đàn bà căng cứng no tròn trong bàn tay đàn ông bóp nắn vầy vò xoa vuốt…nhất là hai núm vú cứ càng lúc càng nhọn thêm…

Nguyên của nàng là vậy …lúc nào cũng làm nàng run rẫy thỏa thuê trên hai bầu vú mịn màng, lúc nào cũng làm cho nàng mê tơí tê dại trong từng cái nút liếm không chửa một góc cạnh nào trên hai gò bồng đảo trắng xinh, lúc nào cũng cắn xé vồ vập làm tả tơi hai bầu vú, làm nước dâm tuôn ướt trong *** nàng…rồi mới nhẩn nha vuốt tay xuống tìm cái *** thèm khát đàn ông….

Thì đây …tay đàn ông lòn xuống dưới, cái quần nàng bị cởi tuột…cái quần xì líp nhỏ bị đẩy xuống, tháo tung….*** đàn bà nóng bỏng ướt nhẹp cho tay đàn ông vuốt ve mơn trớn.. Nàng cong người rên rĩ:
“Anh ơi….” 
Bàn tay Nguyên lúc nào cũng vậy, len lõi vuốt ve mơn trớn trên da thịt của Thùy làm người nàng nóng bỏng theo những dâm tình đàn ông. Tay vờn trên làn da đùi non rờn rợn nhột nhạt chỉ làm nàng phải dang rộng hai cặp đùi thon trắng cho bàn tay quái qủy của đàn ông vờn vọc... *** đàn bà hừng hực nóng ướt mời mọc. Mấy ngón tay của đàn ông vuốt ve nhẹ nhàng, thương thương trên cái khe ướt át. 

Hốt nhiên, Thùy chỉ muốn Nguyên hoà nhập trong nàng. Nàng muốn cho chàng hưởng trọn vẹn tình chăn gối đêm nay trước khi chia tay. Hình như tận sâu trong cõi lòng nàng, vẫn lẫn khuất nỗi lo âu của những bất trắc khôn lường của ngày mai. Có nhau hôm nay, bên nhau hôm nay với người đàn ông mình yêu là nỗi hạnh phúc nàng đang có trong tay. Ở trong những tình huống cùng cực của hoàn cảnh bây giờ, nàng và Nguyên hình như đều nhận ra rằng cả hai đều muốn sống trọn vẹn những giây phút hạnh phúc đó, và không hề muốn để nó trôi lẫn trong những lo toan tất bật của đời sống.

Thùy vòng tay ôm người yêu. Nàng ve vuốt da thịt quen thuộc của Nguyên. Nàng chồm lên đè ngửa Nguyên xuống. Chống hai tay trên giường, vú nàng kề sát trên môi miệng đàn ông..cái núm vú hồng vươn căng kiêu hãnh trên hai bầu vú trắng dịu êm…Môi đàn ông mấp nhẹ lên cái núm vú hồng hồng căng căng. Vú đàn bà ưỡng ra thêm khiêu khich môi miệng… Hai tay Nguyên chụp bóp lên hai bầu vú làm hai núm vú vươn cao thêm, Chàng nút trọn cái núm vú hồng vào trong miệng lưỡi nóng bỏng…Môi miệng đàn ông như con nít thèm sữa ngọt trên hai bầu vú mẹ…đàn bà rùng mình trong từng cái nút trên hai núm vú hồng… Mỗi cái nút chùn chụt trên hai núm vú làm tê tê ở đó …rồi cái tê giựt đó chạy sâu xuống dưới…*** đàn bà ướt át dâm tình…

Nhưng rồi Thùy đẩy nhẹ đầu Nguyên ra…Nàng muốn cho người đàn ông của nàng sung sướng trọn vẹn trong tay nàng …Thùy cắn trên cái núm ngực đàn ông, vùi xuống cái bụng rắn chắc rồi cái cương cứng căng dài của chàng. Bàn tay nàng vuốt ve cho cặt nhột nhạt. Tay đàn bà dịu dàng ấp ủ, vò vọc hai hòn ngọc hành căng căng. Tay đàn bà ve vuốt từ phía dưới chạy dài lên trên, tuột sâu làn da cặt….đầu cặt hồng dựng đứng, bóng lưỡng khiêu khích phô bày…Lưỡi Thùy vuốt nhẹ lên cặt căng cứng…nàng nghe người yêu rên nhỏ:
“Em em ưư sướng anh…” 

Thùy chồm lên, môi nàng chu ra rồi chụp xuống bao quanh đầu cặt …Nàng nhận ra cặt đang rung giựt nhẹ nhẹ trong môi miệng. Thùy mút nhẹ… thật nhẹ ….một tay nàng ôm ấp cặt đàn ông…tay còn lại vờn vuốt trên hai hòn căng căng ngay dưới đó…nàng nhấc đầu lên…lưỡi nàng thè ra liếm láp vòng theo cái đầu khấc rồi chụp trọn cặt Thùy mút ngọt ngào. Môi miệng nóng ấm ướt át của nàng chạy lên xuống nhịp nhàng trên cặt cương cứng của Nguyên… Bàn tay đàn ông với xuống ve vuốt trên vú nàng…Dâm tình cả hai cho nhau thật ấm áp nồng nàn trong mỗi vuốt ve dịu dàng say đắm..

Nhưng Thùy biết chằng bao lâu thì Nguyên sẽ vùng lên đè nàng ngửa ra…thì quả tình nàng thấy cặt rung rung tê giựt trong những cái sục nút bạo bùng của nàng…Rồi y như rắng, Nguyên vùng lên…chàng kéo nàng xuống mép giường ...mu *** đàn bà trắng mum múp cong ưỡng khiêu khích cho cặt đâm lút ngập sâu. Chàng chống tay dập nắc tơi tả cái *** ướt nóng dâm tình…cả hai cùng bật tiếng rên rĩ…

Trong đêm vắng tiếng cặt cọ sát trong cái *** ướt nhẹp nghe như tiếng nhạc ái ân, ngọt ngào êm ái du dương. Thùy rên rĩ:
“Đụ cho sướng cặt đi anh…
Đéo *** ướt của em đi anh…uuu aaaa…em em …thèm cặt đụ dai của anh"

Nàng nghe đàn ông cũng rên rĩ theo nàng:
“*** em êm như nhung…tê quá em ơi…”

Đàn bà hoà theo khúc nhạc phòng the:
“cặt đụ dai làm *** tê…*** sướng…*** nhớ…"

Cặt vùng lên đẩy *** lên giường. Tay đàn ông nâng cao đùi thon trắng…đàn ông nằm nghiêng phía sau ấn cặt vào *** …hai đùi đàn ông cặp chắc cái *** ướt nóng …hai bàn tay vờn vuốt khắp trên da thịt nóng bỏng mịn màng..rồi chụp trọn bầu vú căng cứng trong kích thích. Tay đàn ông vờn xoa bóp nắn tơi tả hai bầu vú trắng nõn nà…hai cái núm vú cũng tơi bời tơi tả trong những vuốt se của mấy đầu ngón tay dâm đãng…Thùy nghe những cảm giác tê dại càng lúc càng dữ dội…trong từng cái cọ sát của cặt đàn ông cương cưng khi êm êm, khi vờn vuốt khi sầm sập dữ tợn trong cái *** nóng chật chội…hai cái núm vú cứ tê tê dại dại …Nàng rên rĩ :
“Tia đi anh…tia trong *** đi anh…”

Đàn ông chồm lên dập nắc bạo bùng …cặt nhấn xuống ngọt ngào…cặt rướn sâu tận tới tận cùng *** đàn bà cong rướn…rồi cả hai cùng nghe bùng vỡ trong nhau. Lần nào cũng vậy…những co thắt rung giựt của cặt và *** làm cả hai phải ghì siết nhau trong tê dại …hoan lạc ngập tràn môi miệng…hạnh phúc là trong nỗi nối kết liền lạc không còn một khe hở của da thịt trong nhau… 
Buổi sáng hôm sau hai đứa chia tay. Trời vẫn còn tối nhưng đã bốn giờ sáng. Thành phố đã thức dậy từ lâu. Nguyên đã gọn ghẽ chuẫn bị xong. Khi chàng kéo Thùy vào lòng thì nàng biết giờ phút chia tay sắp tới. Đột nhiên một nỗi trống vắng ghớm ghê xuât hiện trong nàng. Làm như ở trong nàng hiện hữu một nỗi trống vắng mà nàng có thể nhận ra được một cách rõ ràng qua trái tim nghèn nghẹn trong ***g ngực. Nàng vòng tay ôm Nguyên. Nguyên cao hơn nàng một cái đầu nên khi ôm chàng, nàng thường hay dụi đầu vào ngực Nguyên. 
Thùy dụi mặt vào mùi đàn ông thân thương thì những nghẹn ngào chợt bật ra thành tiếng thổn thức. Nàng thấy Nguyên ôm ghì nàng chặt hơn vào lòng. Giọng chàng cũng trầm đục:
“Đừng khóc em…nhớ lên chùa cầu Trời Phật dùm anh….”

Giọng Nguyên cũng đứt quãng…Thùy biết chàng cũng đang gắng gượng cứng lòng trong giờ phút chia tay không biêt có còn gặp lại. Nàng hít sâu một lần nữa mùi đàn ông trên ngực Nguyên rồi đẩy chàng ra:
“Anh đi kẻo trễ chuyến xe…
Em đưa anh ra bến xe…”

Nàng biết Nguyên vốn nặng tình cảm và hay lo lắng bảo bọc cho nàng. Rời nàng trong tình trạng đơn độc đối diện với những hiểm nguy là điều chàng không muốn, nhưng tình thế không cho phép chàng và nàng tính toán khác hơn. Thùy muốn cứng cỏi đối diện với những lựa chọn của cả hai và như vậy thì người đàn ông sẽ yên tâm hơn trong vị trí của mình. Giọng Thùy vững vàng:

“Em sẽ gặp lại anh…trong hai tuần nữa, phải không anh?”

Nguyên nhận ra ánh mắt quả quyết của người yêu, chàng ôm nàng hôn lên trán rồi đáp nhẹ môi lên đôi mắt thông minh đó:
“Hôn anh đi..ừ , mình sẽ gặp lại…”
Nụ hôn của nàng và Nguyên sáng hôm đó thật dịu dàng và đắm thắm…

****

Hai tuần sau thì ông Tám xuất hiện…
Ổng dặn dò rất lâu cho Thùy nghe con đường tiến thoái...

Nếu trong quãng đời của nàng có những biến cố, những mẫu thời gian không gian không thể nào tẩy xoá được trong trí nhớ thì bảy ngày đêm trong chuyến vượt biển của nàng, Thằng Sơn-con trai nàng, và Nguyên trên con tàu nhỏ cùng với khoảng bốn hay năm mươi người khác là một trong những biến cố khắc sâu nhất trong tâm khảm nàng.

Có nhiều đêm mãi về sau này trong những năm khi đã ở Mỹ, Thùy vẫn còn nằm mơ thấy mình vượt biển …bị rượt đuổi…bị bắt bớ…nàng vẫn thấy mình lênh đênh trên biển trong mơ…Biển trở thành những nỗi ám ảnh không rời trong trí nhớ của những người thuyền nhân như nàng, như Nguyên. 

Nàng còn nhớ như in sáng hôm đó, ngày D - ngày xuất phát.
“D Day”, Nguyên vẫn đùa nói với nàng như vậy… 
“Mọi thứ đều đã được lo liệu”, Thùy nhớ ông Tám dặn dò nàng như vậy, nàng đi tay không với cái túi nhỏ chưa vài vật dụng cho thằng Sơn. Mẹ nàng cho nàng gói sâm nhỏ và cuốn kính Phật nhỏ , bà dặn phòng khi cần.
Thật ra đây không phải lần đầu nàng vượt biên. Hai lần trườc đó Thùy đã mất sạch tiền bạc trong hai chuyến cho toan tính vượt biên. Cả hai chuyến nàng đều bị gạt và bỏ rơi. Chuyến đầu nàng bị bỏ lại trên cái bến xe đò ở Bến Tre, cũng may còn kịp chuyến xe để trở lại Sàigòn cùng ngày. Chuyến thứ hai thì người tổ chức chỉ cho một nhóm người lang thang một vòng trong đêm tối trên sông Sàigòn rồi đến gần sáng đổ cả nhóm trở lại bờ ở một bến sông rồi nói rằng “cá lớn” bị bể và bị bắt. Tay tổ chức trốn biệt sau đó thành ra mọi người mới biết đây là một vụ lừa gạt có tính toán.
Sàigòn lúc đó dẫy đầy những vụ gạt tiền, gạt của dính líu đến “dịch vụ” tổ chức đưa người vượt biền. 
Nhưng trong chuyến đi này, Thùy có linh cảm đây là chuyến đi cùa sống và chết. Bởi vì có Nguyên trong đó. Và ông Tám là người nàng hoàn toàn tin cậy. Bằng cái trực giác của đàn bà, nàng nhận ra ông già là người chỉ có nói một, không nói hai, như đinh đóng cột. 

Ông Tám dặn nàng đi xe đò xuống Long An. Ổng lúc nào cũng đi kề theo và nàng cứ làm như không hề quen biết ổng. Từ Sàigòn xuống Long An, không có ai để ý. Nàng và Sơn chuyển sang một chuyến xe lam đi xuống môt xã nhỏ. Ở đó có một cái chợ ở bến sông. Nàng , Sơn và một thanh niên xuống ghe nhỏ của ông Tám không một chút trở ngại. Cái chợ khá đông đúc nên không ai đề ý đến nàng. 
Khởi đi từ lúc đó, ông Tám cho cái ghe có gắn máy đuôi tôm của ông ra giữa sông, rồi thả chạy men bờ. Ba người khách từ Sàigòn ngồi khuất vào trong cái mui nhỏ. Thùy nhìn ra ngoài khung cửa nhỏ..sông nước lặng lờ trôi trong lúc chiều xuống dần... 

Giờ D sẽ vào khoảng 10 giờ tối. Thùy nhìn đồng hồ tay, mới 6 giờ chiều…. còn bốn tiếng nữa. Cái kim giây đồng hồ di chuyển chậm chạp. Thằng Sơn kêu đói bụng…Nó nói nó muốn về bà Ngoại, không muốn đi chơi…Thằng nhỏ mếu máo…
Lòng dạ Thùy rối bời …trong lúc này nàng chỉ mong có Nguyên bên cạnh 
Thời may ông Tám gọi ba người ăn cơm chiều. Cơm nóng ăn với cá kho mặn kèm theo dĩa dưa hấu ngọt làm cả ba ăn uống ngon lành. Ăn cơm xong, ông già chạy ghe vào một cách lạch khuất bóng dọc theo bờ sông. Ông già có vẻ rất rành rẽ khúc sông này. Ổng Tám dặn cả ba nghỉ ngơi để chuẩn bị ra gặp cá lớn. Ông già rất ít nói, ổng chỉ nói vậy rồi ra ngoài phiá trước ghe ngồi hút thuốc rê. 

Trời tối nhanh. Thằng Sơn lừ đừ ngủ có lẽ nhờ viên thuốc ngủ mà Thùy cho nó uống lúc ăn cơm xong. Gã thanh niên, khoảng chừng 18, cũng ngồi yên lặng nhìn ra sông. Thùy gạ chuyện mới biết hắn tên Trọng, cũng dân Sàigòn. Hắn ít nói, gương mặt có vẻ căng thẳng. Dòng sông xung quanh bây giờ bỗng trở nên đen ngòm, xa xa vài bóng đèn của mấy chiếc ghe câu vàng vọt le lói trong bóng đêm đen.
Cái đồng hồ nhỏ đeo tay của Thùy chỉ 8 giờ. Thùy cũng ngủ gà ngủ gật theo thằng Sơn. Cả ngày trong căng thẳng làm nàng mệt nhọc thấy rõ…

Không biết bao lâu lúc Thùy tỉnh dậy thì hình như cái ghe ông Tám neo khuất trong một góc bắt đầu chuyển nhẹ. Ông già không chạy máy đuôi tôm, ổng chèo bằng hai cái dầm ở phía sau ghe. Cái ghe nhỏ từ tử lướt ra khỏi chỗ nấp, lẳng lặng như một bóng ma . 
Thùy thấy cái kim đông hồ dạ quang trên cổ tay , đã chín giờ rưỡi tối.

Ông Tám kêu Trọng và Thùy dặn cả hai phụ ổng quan sát cái ám hiệu của "cá lớn". Cái ám hiệu bằng đèn pin “tắt mờ, tắt mở, tắt mở" - ba lần. Ông già dùng đèn pin làm thử cái ám hiệu cho cả hai nhận ra. Nếu nhận ra ám hiệu, ông Tám cũng sẽ đáp trả ám hiệu bằng đèn rồi sẽ tiến ra gặp “cá lớn”. Chuyển người lên tàu xong, ông sẽ hoàn tất nhiệm vụ và trở về.

Thùy căng mắt nhìn ra dòng sông và màn đêm đen nghịt trước mặt. Nàng thấy căng thẳng trong trí não… nhưng khi nghĩ lát nữa nàng sẽ gặp lại Nguyên trên tàu lớn, nàng cảm thấy an tâm hơn.

9 giờ 45….10 giờ…là giờ hẹn…

Không ai thấy gì ngoài màn đêm đen kịt….

…10 giờ 15…10 giờ 30…

Ông Tám có vẻ nao núng…Đã quá nữa tiếng…ông già lầu bầu
“-Không biết có chuyện gì không…”

…10 giờ 45…11 giờ…11 giờ 30…

Ông Tám thất vọng thấy rõ. Ông nói nhỏ với Thùy:
”Tui nghi là có "chiện"…thử đợi một lát nữa…nếu không có cá lớn…tui đưa cô trở lại bến chợ…cô tìm dường xe lam "dzìa" Long An, rồi Sàigòn như đã tính trườc…”

Trái tim Thùy chợt như thắt lại… Một nỗi sợ hãi và thất vọng vô cớ chụp lên nàng làm nàng như tê liệt chân tay…Trong trí não nàng lúc đó hình như là tiếng gọi người yêu:
“Nguyên ơi, bây giờ anh ở đâu?” 
Gió thổi lạnh trong đêm như làm cho Thùy thêm rối loạn. Nàng vẫn ngồi đó trong cái mui ghe nhỏ nhìn đăm đăm vào dòng sông trước mắt. Làm như hy vọng đang trở thành màu đen như đêm tối ngoài kia. Mệt mỏi vô cớ chợt như chụp trên người nàng, Thùy nhắm mắt cố gắng dỗ giấc ngủ… không biết được bao lâu thì nàng giựt mình chaòng tỉnh vì tiếng gọi của Trọng:
“Chị Thùy…thức dậy.. nhanh… chị xem có phải ám hiệu không?”

Thùy chồm người nhìn theo tay chỉ của Trọng. 
Ở trong bóng tối đen kịt, có ánh đèn tắt mở. một lần, hai lần, ba lần… rồi lại lập lại…Nhịp tim Thùy đập nhanh trong căng thẳng, nàng lay gọi ông Tám đang nằm ngủ:
“Bác Tám..dậy.. có ám hiệu kìa…”

Ông Tám bật dậy như cái lò xo. ổng nhìn cái ám hiệu đèn rồi vơ vội cái đèn pin. Ông già chớp trả ba lấn thì bên kia cũng chớp trả lại ba lần. Ông Tám vơ cái mái chèo. Ông già chèo nhanh . Cái ghe nhỏ lướt như bay trên dòng sông yên tĩnh, hướng về cái ánh đèn chớp tắt. Chẳng bao lâu thì bóng dáng con “cá lớn” lộ rõ trong bóng đêm.

Ông Tám cặp ghe nhỏ của ông bên mạn cái thuyền vượt biển. Có tiếng người hỏi vọng xuống:
“Mấy người?”
Ông Tám trả lời:
”Ba”
Cũng tiếng nói đó:
“Cho lên nhanh đi”

Thùy kéo xốc thằng Sơn, thằng nhỏ bị động đậy mếu máo cất tiếng khóc. Trong đêm vắng, tiếng con nít khóc nghe rõ mồn một. Thùy nghe có tiếng quát nhỏ: 
“Bịt miệng thằng nhỏ lại…bộ muốn bị bắt hả?”

Thùy đang lúng túng thì chợt có ánh đèn pin loang loáng chiếu xuống cái ghe ông Tám. Có cánh tay ai đưa ra nắm tay nàng rồi nàng nghe cái giọng đàn ông quen thuộc:
“Đưa thằng Sơn cho anh…”

Thốt nhiên Thùy nghe như có ai nhấc hẳn khỏi nàng cả một tảng đá nảy giờ đang đè nặng trên ***g ngực. Nàng gọi:
“Anh Nguyên…?”

Thì có tiếng trả lời:
”-Anh đây…em yên tâm…
Em lên đi…anh bồng thằng Sơn theo sau”

Thùy chợt như muốn khóc trong nỗi mừng rỡ không tưởng khi gặp Nguyên ở trong giây phút hoàn toàn nàng thấy lạc lõng và bơ vơ này, nhưng nàng đã bị đẩy vội lên con thuyên lớn. Nguyên theo sát bên nàng. Rồi cái khoang mở ra. Nguyên nói:
“ Em xuống nằm dưới khoang. Đừng để thằng Sơn khóc… mình phải đi qua trạm gác.
Anh ở trên này…Đừng lo”

Thùy bước đại xuống dưới cái khoang thuyền tối mịt. Có tiếng người càu nhàu:
“Ê coi chừng…đừng đạp trúng tui…”

Thùy nhỏ tiếng 
”Xin lỗi..”
Có tiếng trả lời:
“Xuống lẹ đi bà..”

Thì trên đầu Thùy cái nắp khoang bị kéo lại. Cả cái khoang tối đen mịt mờ. Thùy cố gắng lấy lại bình tĩnh và nhịp thở… mắt nàng chớp mở làm quen với bóng đêm…nhưng vẫn không thấy gì xung quanh…

Hình như hy vọng vẫn còn là màu đen…

Con tàu lướt êm trên sông. Được một lúc lâu thì thằng Sơn bắt đầu cựa quậy. Thằng bé vốn được Thùy nuông chìu bây giờ đột nhiên ở trong một chỗ tối tăm lúc đầo có vẻ nó sợ, nên không nhúc nhích, bây giờ nó bắt đầu mếu máo kêu mẹ:
“Mẹ…con muốn về Bà Ngoại”
Thùy dỗ dành :
“Ngoan nào. Con chở một chút mẹ đưa con về.”
Thằng Sơn vừa cất tiếng khóc thì trên nắp khoang có tiếng quát nhỏ:
“Bịt miệng thằng nhỏ lại, sắp tời trạm gác rồi…”

Thùy lúng túng dơ tay lên bịt miệng thằng Sơn thì chỉ làm nó khó chịu và vùng vẫy la khóc. Thùy càng thêm lúng túng. Nàng nhỏ giọng năn nỉ thằng con:
“Sơn. Nín con… nín…mẹ thương”

Thằng Sơn vừa há miệng khóc thì trong bóng tối Thùy thấy lờ mờ một bóng đen chồm tới giựt thằng Sơn ra khỏi tay nàng, một giọng đàn bà quả quyết gằn nhỏ bên tai nàng:
“Đưa nó cho tui…không thì cả đám bị bắt hết…”
Và sau đó là nàng không còn nghe được thằng Sơn la khóc gì nữa. Nó đã bị bòp miệng. Cả khoang tàu im thin thít không một tiếng động.

Con tàu đi một khoảng rồi dừng lại. Thùy nghĩ chắc là tới trạm kiểm soát. Đầu óc nàng bấn loạn trong nổi lo sợ không tên. Thùy nhắm mắt nàng nghe tiếng cầu kinh lầm bầm nho nhỏ của người đàn bà ngời kế bên. Tự nhiên Thùy cũng lầm bầm theo:
”Nam mô cưú khổ cứu nạn Quan Thế Âm…”

Và thấy bình tĩnh trở lại…

Được một lúc sau, con tàu khởi động và di chuyển. Cho dến khi có tiêng người trên khoang nói vọng xuống:
“Bà con yên tâm…qua được trạm gác rồi…”

thì Thùy mới thấy nhẹ nhỏm trở lại, nàng nghe giọng người đàn bà quen thuộc:
“Trả con cho chị. Bây giờ nó muốn khóc thì cứ khóc…”

Vậy mà lúc đó thằng Sơn im bặt không khóc không la nữa, có lẽ nó sợ quá..Con tàu lặng lẽ lướt nhanh trong đêm...

Thùy ôm con vỗ về. Hai mẹ con ngủ thiếp đi lúc nào không hay trong tiếng rì rì đều đều của tiếng máy tàu đang xả hết tốc lực ra phía cửa sông.

Lúc Thùy giựt mình thức dậy thì trời đã tờ mờ sáng. Nàng vẫn nghe tiếng máy tàu chạy nhanh…nhìn đông hồ thì lúc đó đã năm giờ sáng…Khaỏng nữa tiếng sau thì cái nắp khoang tàu được mở ra…ánh sáng ập xuống đầy cái khoang tàu chật chội tối tăm..Thùy nhìn quanh…đàn bà đàn ông con nít nằm ngồi la liệt ngang dọc ….mặt mũi bơ phờ căng thẳng..Không khí trong lành lùa vào làm mọi người tỉnh táo hơn. Thùy nhìn người đàn bà ngồi kế nàng nảy giờ, nàng nói nhỏ:
“Cảm ơn chị đã giúp..”

Người đàn bà cười nhỏ:
“Hông biết bây giờ sao con chị nó không khóc nữa?”

Thùy cũng cười theo..có tiếng động ở phía trên, hai cái nắp khoang được mở ra thêm… Thùy nhỏm người đứng dậy…chung quanh nàng toàn là nước màu xám xanh đục …xa xa ở phía sau đuôi tàu là một dảy dài màu lam…ở phía trước mặt là biển cả mênh mông mà mũi tàu đang hướng tới…Nàng nhận ra là minh đang trên đường ra biển.

Quê hương là dải đất màu lam đang bỏ lại phiá sau lưng…. 
Tự nhiên có cái gì nghèn ngẹn trong ngực Thùy. Hình như nước mắt đang làm nhòe nhoẹt cảnh vật chung quanh nàng....
Cuối cùng thì con tàu bỏ lại sau lưng nơi chốn mà Thùy lớn lên và gắn bó bấy lâu. Nhưng khi không còn đối diện với cái nỗi lo sợ của việc vượt thoát khỏi đất liền thì Thùy mới thấy một nỗi lo sợ khác đổ ập xuống. Đó là lúc nàng đứng thẳng lưng nhìn rộng ra chung quanh.

Biển. Biển. Biển và biển. Bồn phương tám hướng đều là làn nước xanh rợn người chạy dài mút mắt. Và con tàu với hơn năm mươi người trên đó chỉ như là một cọng rơm nhỏ trôi nỗi trên mặt đại dương mênh mông. Một cảm giác choáng ngợp kinh khủng trước cái vĩ đại của trời đất làm Thùy choáng váng. Nàng lảo đảo ngồi sụp xuống thì nàng nghe tiếng Nguyên kề bên:
“ Em có sao không…bị say sóng hả?”

Tiếng đàn ông của Nguyên như một cái phao cấp cứu cho nàng bám víu để tránh nỗi sợ hãi vô cớ trong nàng. Nàng nắm tay Nguyên như muốn níu chặt một chỗ nương tựa vững chắc. Nguyên dìu nàng ngồi xuống. Chàng cho nàng biết những toan tính của ông Ngoại chàng: Giai đoạn đào thoát khỏi đất liền coi như thành công. Tàu đang trực chỉ hải phận quốc tế. Hy vọng là sẽ tìm thấy tàu cứu vớt thuyền nhân. 

Hai ngày trôi qua…..
Hai ngày của thất bại trong việc chạy đuổi theo những bóng dáng của các con tàu sắt.

Thêm ngày thứ ba….
Hễ chạy lại gần những con tàu sắt lớn và kêu cứu thì chỉ thoắt một chốc lát các con tàu này đều chạy xa rồi biến mất….

Đến ngày thứ tư thì tinh thần những người trên cái tàu nhỏ xíu có vẻ xa sút trầm trọng. Nước uống và thực phẩm bắt đầu bị hạn chế…

Ngày thứ năm thì trẻ con trên tàu bắt đầu say sóng, thấm mệt, ói mửa, khóc la. Người lớn thì cau có trong lo âu và căng thẳng. Nước uống gần cạn. Số lượng xăng dầu giảm sút trầm trọng… Nguyên gặp Thùy và nói cho nàng biết tình hình trong ánh mắt lo âu.
Thằng Sơn nằm lả người kế bên Thùy. Nó không ăn uống gì được, cứ ói mửa liên miên, người nó sọp xuống như da bọc xương...

Chính ở trong tận cùng tuyệt vọng Thùy mới nhìn thấy được cái quý giá của sự sống. Cũng như khi ở Sàigòn sau 1975 mới hiểu được thế nào là cái quý giá của sự tự do, Thùy và trăm ngàn người khác chỉ nghĩ đến việc vượt biên như một lối thoát, trong hy vọng là sẽ tím thấy một khung trời khác tôt đẹp hơn. Nhưng Thùy không bao giờ nghĩ tới những kinh khủng của đối diện với hiểm nguy mà ranh giới giữa cái sống và sụ chết chỉ như là một sợi chỉ mong manh. Ở lúc đó, hình như tự do không còn là cái gì quan trọng khi mạng sống của những người thuyền nhân trôi nỗi trên mặt đại dương mênh mông đang nằm trong những con sóng lớn của một ngày biển cả nổi sóng.
..........
Đêm xuống trong hãi hùng và tuyệt vọng của những con sóng lượn cao vùi sâu ghê ghớm đẩy xô con tàu lắc lư nghiêng ngả...

Trong bóng đêm, Thùy quỳ xuống lâm râm cầu khẩn Phật trời. Lần đầu tiên trong đời nàng quỳ gối, chắp tay, thành tâm khấn nguyện như một Phật tử thuần thành.
“Nam mô cứu khổ cứu nạn Quan Thế Âm Bồ Tát…” 
Đến sáng hôm sau, con tàu vẫn còn trôi nỗi trên mặt biển yên tĩnh như một phép lạ. Mà Thùy nghĩ chắc chắn có bàn tay Phật Trời che chở, chứ cái con tàu như cái cọng rơm này không thể nào có thể tồn tại trong vùi dập của những con sóng khổng lồ tối hồm qua. Chung quanh con nít người lớn nằm ngồi la liệt, rũ rượi, mệt nhọc.

Đến trưa thì nhóm điều khiển con tàu quyết định thả neo ngưng chạy, và đốt lửa cầu cứu. Cái vỏ xe được tẩm xăng đốt cháy. Khói đen bốc cao, tấm vải có chữ S.O.S.được giăng cao. Con tàu thả neo bập bềnh cầu may được cứu vớt…

Một ngày trôi qua…Đêm xuống trong tuyệt vọng…

Khoảng gần trưa, sáng hôm sau thì Thùy nghe có tiếng người kêu:
“Có tàu …có tàu sắt …”

Nhìn về hướng trời xa, nàng thấy quả tình có bóng một chiếc tàu lớn đang di chuyển, càng lúc càng rõ dần. Sau một hồi bàn họp, các thanh niên trên tàu biết bơi lội đều được yêu cầu nhảy xuống biển để kêu cứu…

Thùy thấy Nguyên ôm phao nhảy tòm xuống biển cùng với nhiều người khác…Họ vừa bơi vừa vẫy tay la hét…khói đen vẫn toả đầy trên bầu trời xanh…Con tàu sắt vẫn lừng lững tiến tới, càng lúc càng rõ… Mọi người trên tàu thấy hy vọng lại càng la hét, vẫy gọi vang trời….

Cuối cùng con tàu sắt đến gần chổ cái ghe nhỏ và dừng lại. Con tàu sắt khổng lồ là một con tàu vận tải của Trung Cộng, Thùy nhận ra qua lá cờ đỏ có 5 ngôi sao vàng ở góc trái. Vậy mà họ chịu cứu giúp tận tình những người thuyền nhân khốn khổ bằng cách tiếp tế đầy đủ xăng dầu, thực phẩm, nước uống và nhất là chỉ dẫn tường tận hải trình phải đi để đến được Mã Lai.

Những ngày sau đó là những ngày yên ổn trên mặt biển phẳng lặng. Hai ngày sau thì Thùy đến được Mã Lai sau khi bị xua đuổi tới lui và cuối cùng thì ông ngoại Nguyên quyết định đục chìm tàu rồi đổ bộ lên bờ. 
Một tuần sau thì nàng, Nguyên và thằng Sơn đến trại tỵ nạn Bidong. 
Thùy ngồi ở đó mà hồn đang ở đâu nàng cũng không hay. Cái quyết định xa Nguyên như một tảng đá nặng đè nặng trên ngực nàng bây giờ. Căn nhà nhỏ nhưng ấm cúng của Đạt hình như vẫn còn là nơi mới mẻ đối với nàng… Có tiếng cười trầm ấm rất quen thuộc của Đạt xen lẫn trong tiếng nói chuyện vui vẻ của thằng Sơn ở dưới nhà bếp.

Thùy thở dài….Nàng đã không còn cơ hội lựa chọn. Con đường nàng đi bây giờ là một thứ định mệnh đã an bày, giống như Nguyên vẫn thường hay bảo nàng như vậy khi nàng thường hay lẩn thẩn hỏi Nguyên - tại sao Nguyên yêu nàng.

Thùy nhìn ra ngoài…bãi cỏ xanh trước nhà, hai bố con Đạt đang chạy đuổi nhau hồn nhiên…Fairfax, Virginia…Los Angeles, California Hai thành phố..Hai tiểu bang một ở phiá Đông, một ở hướng Tây nước Mỹ, ngàn dặm cách xa…Thùy lẩm bẩm trong miệng:
‘Em xin lỗi anh, anh Nguyên…”

Hình như nước mắt nàng đang ứa ra, mằn mặn trên môi miệng…
Định mệnh đã an bài cho Thùy nhận lời củng đi với một người bạn cũ đến dự một buổi tiệc của Hội Không Quân miền Đông California.
Hồm đó Nguyên đi công tác xa mấy ngày. Khi Thu, một người bạn thân cùng sở với nàng, tới nhà thì Thùy đang uể oải đọc sách trên giường như một con mèo lười. Thu ào ào tới hối thúc nàng:
“Hey, ông xã “cù lần” của bà đi vắng nhà, tui phải kéo bà đi hoang đêm nay…”

Thùy cười nhỏ:
“Nói bậy..Nguyên nghe được ảnh… đá văng bà ra khỏi nhà…”

Thu cười to:
“Xạo vừa thôi…ông Nguyên ổng hiền khô…Ổng có nghe tui nói như “dầy” đi nữa ổng cũng cười khà khà…”

Thùy cũng cười theo, thầm nghĩ dân miền Nam lúc nào cũng thoải mái và dung dị trong ý nghĩ của họ, ào ào rồi thôi, không để bụng hoặc thâm hiểm tính toán. Nguyên cũng dân sinh trưởng trong Nam chắc không ít thì nhiều cũng lây tính…
Nàng cất tiếng hỏi:
“Cho thằng Sơn đi theo luôn được không?”

Thu nhăn nhó:
“Dẫn nó đi luôn đi bà…bộ bà chịu bỏ nó ở nhà một mình sao?

Khi tới cái khách sạn Mariott sang trọng thì Thùy mới biết đó là một buổi dạ tiệc của những người Không quân cũ… 
Và những người Không Quân cũ dĩ nhiên làm Thùy liên tưởng đến Đạt, người chồng đã mất tung tích từ 1975 của nàng. Đã lâu Thùy không tham gia những sinh hoạt như thế này bởi lẽ đơn gián là Nguyên rất không thích những sinh hoạt ồn ào mang tính phộ trương. Thùy vẫn thường hay ghẹo Nguyên là dân “miệt vườn”, không chịu “upgrade”. Cái chữ “upgrade” này là từ Nguyên với ba cái máy computer và nghề nghiệp “programmer” của chàng. Thùy thì không biết nhiểu gì về computer, cho nên khi chàng giải thích là cái computer của nàng cần phải “upgrade”, có nghĩa là phải thay thế với những bộ phận “hardware” hay “software” mới hơn, thì nàng dùng luôn chữ này để ghẹo Nguyên về việc không chịu thay đổi cái cung cách rất là “cù lần” của chàng. “Cù lần” là chữ của Thu, cô bạn của nàng nói về Nguyên, Thùy tủm tỉm cười một mình. Nhưng Nguyên là người rất tốt, rất đàng hoàng và chung thủy. Chàng và nàng đã muốn có con với nhau nhưng vẫn không được. Thằng Sơn do vậy có trọn vẹn sự chăm sóc của cả hai…Thời gian coi vậy mà trôi nhanh…Những ngày tháng phải thích ứng với cái xã hội mới này đang soi mòn sức lực của nàng và Nguyên, Thùy thầm nghĩ.

Buổi tiệc thật vui và đông ngườì tham dự. Cái phòng tiệc lớn như vậy mà ban tổ chức họ dàn dựng đầy cả người. Ở giữa những cái bàn ăn là cái sàn nhẩy rộng và cái sân khấu nhỏ. Bây giờ là giờ của văn nghệ Không Quân. Ánh đèn tắt đi nhường chỗ cho ánh sáng sân khấu… Những người lính của một thời bay bướm trên khung trời xưa cũ bây giờ tóc đã ngả màu, vẫn muốn níu giữ chút kỷ niệm thời xa xưa cũ, họ thay nhau làm văn nghệ, hát những bài tình ca tặng người yêu cũ, tặng vợ nặng tình, tặng nhau chút tình đồng đội còn xót lại trong những ngậm ngùi mất mát. 
Thì Thùy nghe tiếng giới thiệu một tiếng hát không quân từ xa đến. Cái tên người được giới thiệu bỗng làm Thùy chú ý, Nguyễn Trọng Đạt….Không lẽ là Đạt sao? Thùy thầm hỏi.

Lúc người đàn ông trong bộ áo vest xanh thẫm bườc lên sân khấu thì Thùy thấy hình như trái tim nàng thắt lại…
Là Đạt…nàng không thể tin đó là Đạt…Thùy môt tay đè lên trái tim nàng, một tay dụi mắt…làm như nàng sợ mình nhìn lầm người. Người đàn ông đang cất tiếng hát…và trời ơi… đó là một bài hát rất quen thuộc đối với nàng, bài “Phôi Pha” của Trịnh Công Sơn…
Bài hát Đạt vẫn thường búng tay trên phìm đàn guitar hát cho nàng nghe:

“…Ôi phù du …từng tuổi xuân đã già
một ngày kia đến bờ
đời người như gió qua…
có những ai xa đời quay về lại
về lại nơi cuối trời …
làm mây trôi…
Thôi về đi 
đường trần đâu có gì…”

Nước mắt Thùy bỗng làm bóng dáng Đạt như nhạt nhòe…Khi Thùy nghe những gìòng nhạc cuối cùng của bài hát buông xuống thì nàng như không còn thấy ai xung quanh…Trong bóng tối nàng đẩy ghế đứng lên rồi tiến đến cái sân khấu nhỏ như người mộng du… Ở trên sân khấu, Đạt đã chấm dứt bài hát…Người đàn ông trầm ngâm trong tiêng vỗ tay huýt sáo ồn ào tán thưởng, rồi cất tiếng:
“Tôi chỉ xin được nói thêm….bài hát này tôi xin dành riêng tặng người vợ yêu của tôi đã lâu tôi không liên lạc được…”

Thùy bước đến gần hơn và cất tiếng gọi:
“Anh Đạt…”

Ánh mắt Đạt ngơ ngác hướng về Thùy theo tiếng gọi quen thuộc mà chàng nghe thấy…cho đến khi Thùy bước ra vùng sáng thì Đạt đứng đó sững người…chàng lắp bắp nói không ra lời:
“Thùy…Thùy…em đó hả…”

Đạt hấp tấp bước tới….hai người dang tay rồi ôm chặt nhau…họ không còn biết gì ở xung quanh…nước mắt ràn rụa trên mặt cả hai. 
Nếu cuộc đời như một giấc mơ thì cái giây phút tái ngộ của Thùy và Đạt mãi mãi đối với nàng là mộng chứ không phải là thực. Lúc đó hình như nàng thấy có người bạn bước tới gọi tên nàng trong sững sốt:
“- Oh, my God! Chị Thủy đó hả? Thằng Đạt nó tìm chị suốt mấy năm trường….”

Người bạn Không Quân cũ tiến lên sân khấu, nắm cái micro, giọng đầy xúc động:
“ Tôi xin phép được gián đoạn chương trình trong giây phút để mời quý bạn hữu Không quân, và quý khách cùng tôi chia xẻ với Không Quân Nguyễn Trọng Đạt niềm vui tái ngộ với người vợ yêu quý của anh sau hơn 5 năm trời xa cách từ 1975…”

Thùy không nghe hết những gì anh bạn nói vì nàng đang vẫn đầy xúc động trong vòng tay của Đạt. Mãi đến khi ánh đèn của cả đại sảnh của cái khách sạn sáng bừng trở lại và mọi người trong buổi dạ tiệc hôm đó đứng dậy trong yên lặng và cảm động, họ cùng vỗ tay mừng Thùy và Đạt đã tìm lại được nhau sau bao năm trời xa cách. Các bạn Không Quân tiến lại gần…trong số các bà có người dùng khăn chặm nước mắt… Thằng Sơn cũng được giới thiệu nhận lại cha ruột trong nỗi ngơ ngác của nó.

Buổi tiệc Không Quân hội ngộ bỗng trở thành buổi “tiệc cưới” của Thùy và Đạt theo lời đề nghị của đám bạn hữu tinh nghịch và một thời bay bướm của Đạt. Những chai rượu champaign được khui ra, nổ ầm ỉ. Ban tổ chức bắt Thùy và Đạt phải đi “chào bàn” và uống rượu mừng… Rồi đến bài khiêu vũ đầu tiên họ nhứt định dành riêng cho hai người… Bàì nhảy yêu thích của cả hai là bản “Bài Tango Dĩ vãng”. Lúc đó thì Thùy và Đạt đều đã có chút men rượu trong người. Ngày xưa cả Đạt và Thùy đều nổi tiếng trong đám bạn hữu bởi những bài nhảy tango của cả hai. Đã lâu Thùy không nhảy nhưng tối hôm đó nàng đã không trật một nhịp chân…những cái xoay người, chuyển tay, vung chân đều nhịp nhàng ăn khớp với Đạt. Cả hội trường được dịp vỗ tay huýt sáo ầm ỉ…

Đêm vui nào cũng tàn…Cho đến khi Thùy trở lại bàn gặp lại Thu thì nàng hiểu ngay cái câu hỏi rất lớn trong ánh mắt của người bạn rất thân này: 
“Còn Nguyên thì bà tính sao?” 

Phải, còn Nguyên đó. Thùy sẽ đối diện với tình cảm chàng như thế nào? Trong nỗi vui mừng của trùng phùng với người chồng cũ, nàng quên bẳng, nhưng khi nỗi xúc cảm lắng dần xuống, thực trạng của hiện tại trở lại…nan đề của tình cảm và cuộc sống bỗng nhiên hiện ra rõ nét…

Nhưng nàng chưa kịp suy nghĩ gì thì Đạt trở lại gặp nàng. Chàng gật đầu chào Thu rồi quay sang nói với Thùy:
“Tối nay em ở lại với anh được không? Anh nghĩ chúng mình còn nhiều điều tâm sự …”

Ánh mắt của Đạt nói lên hết nỗi niềm nhung nhớ của chàng trong đó làm Thùy không thể nào không gật đầu. Nàng xoay sang hỏi Thu:
“Tối nay bà “take care’ dùm thằng Sơn cho tôi được không?”

Thu gật đầu…thằng Sơn vẫn qua nhà nàng ngủ qua đêm những khi Thùy và Nguyên bận công việc hay cần thiết phải đi xa. Thu hiểu nỗi lòng của bạn. Thùy và Đạt cần gặp nhau đêm nay…

***
Chuyện gì phải đến rồi cũng đến. Khi cánh cửa phòng khách sạn của Đạt đóng lại đàng sau lưng hai người thì Đạt ôm ghì Thùy trong vòng tay khoẻ mạnh của chàng. Chàng hôn nàng nụ hôn ngọt ngào của chồng yêu vợ mà trong đó nổi nhớ nhung làm nụ hôn trở nên ngọt ngào không tưởng trên môi miệng Thùy. Lưỡi chàng xoắn xít quấn quit vờn vọc lưỡi nàng, hơi thở nàng bị người chồng cũ nuốt trọn… cho đến khi Đạt buông nàng ra thì nàng chóng mặt như say rượu…Chưa kịp nói tiếng nào thì nàng bị nhấc bỗng trong cánh tay người đàn ông…ánh mắt Đạt ân cần tình tứ…thèm khát ái ân…ánh mắt của đàn ông thèm khát đàn bà…ánh mắt của chồng thèm khát yêu vợ…cái ánh mắt quen thuộc của Đạt trên da thịt Thùy mỗi khi chàng và nàng trong căn phòng ấm cúng của hai vợ chồng sau mỗi chuyến công tác trở về…Thùy biết nàng sẽ không từ chối…

Nàng nhắm mắt…mấy cái nút trên cái áo dạ hội được mở ra….cái áo vú của nàng rớt xuống…Môi Đạt nóng ấm chụp phủ trên cái núm vú hồng căng nhọn của nàng…Thùy rùng mình…cái cảm giác nhột nhạt rờn rợn trên làn da vú trắng mịn màng khi môi người đàn ông lướt nhẹ…rồi mấp sâu…rồi đến hai bàn tay nóng ấm vờn nhẹ bóp nắn, miết đè hai bầu vú nhỏ, tròn trĩnh xinh căng... Đạt kéo tuột cái quần xì lip trắng nhỏ xíu của nàng xuống rồi ngẩn người ngắm nhìn cái mu *** mum múp trắng dễ thương…cái khe hồng hồng có mảng ***g mây đen xoăn xoắn nữa như e ấp như muốn che đậy, nữa như muốn gọi mời…Chàng thoát y theo…cả hai trần truồng như ông A Đam và bà E Và…Thùy dang hai tay đón mời da thịt đàn ông rắn chắc khoẻ mạnh…

Khi Đạt xà xuống trên người nàng thì cả hai cùng bật tiếng rên rĩ. Da thịt Đạt nóng hừng hực chạm vào làn da mát rười rượi mơn mỡn mềm mại của nàng như những nốt nhạc khởi đầu của bài giao hưởng ái ân…*** Thùy nóng bỏng ướt nhẹp…nàng vùi tay xuống tìm cặt…chỉ trong khoảnh khắc cặt cương cứng của Đạt vùi sâu trong *** rướn cong trong khao khát của Thùy…Nàng nghe những tê sướng ngọt ngào ở đó…lâng lâng dịu dàng…Cặt nắc nhịp nhàng…cặt cọ sát nhẹ nhàng..cặt dập sâu bạo bùng…cặt rướn chạm tận đáy *** …cặt vờn vuốt mơn mang…cặt vùng lên như cọp dữ… rồi rướn sâu tia bắn trong ***... thực dữ dội…

Hai vợ chồng ghì nhau trong tê dại … 
Tối hôm đó Thùy lả người tê điếng trong vòng tay người chồng đã lâu không gặp không biết mấy lần…nàng buông thả hết những cảm giác trên da thịt nàng chìu theo tiếng gọi khao khát ái ân của Đạt không chút đắn đo. 

Nàng nhớ lúc Đạt kéo nàng vào cái bồn tắm lớn …nàng nằm trên người chàng cho tay chàng tha hồ mơn mang hai bầu vú mịn căng…cho chàng vuốt ve thỏa thuê hai cánh *** hồng nhung êm nõn nà… cho chàng tha hồ vờn vọc cái khe động đào nguyên êm đềm trong cái bồn nước ấm áp dễ chịu…Nàng nghe Đạt thì thầm bên tai:

“Em biết không…anh tìm em suốt từ khi anh sang được bên này …anh tìm em từ đông sang tây…từ trại tỵ nạn này đến trại tỵ nạn khác.. từ Cao Uỷ Tỵ Nạn Liên Hiêp Quốc đến Hội Hồng Thập Tự Quốc Tế…anh đăng báo tìm em khắp các tiểu bang có người Việt…vậy mà anh gặp em hôm nay…anh tưởng mình nằm mơ…”

Thùy nghe tim nàng như thắt lại…Cái khoảng đời xưa cũ bỗng hiện ra trong ký ức…Mỗi người mỗi hoàn cảnh, mỗi biến cố, không ai giống ai. Nhưng điều làm nàng cảm động hơn hết là đã hơn năm năm, Đạt vẫn một lòng mong mỏi và hy vọng sẽ nối lại tình vợ chồng với nàng. Chàng không hề tìm một người khác như một thứ tình cảm thay thế…vậy mà nàng lại có Nguyên trong đời…

Nhưng bàn tay yêu thương mơn man của Đạt trên da thịt nàng làm nàng gạt hết những mắc mứu trong tâm tình nàng bấy giờ…Nàng muốn cho hết người chồng cũ trọn vẹn tình cãm của nàng cùng những đam mê da thịt của nhau rồi sẽ cho Đạt biết hết ngọn nguồn…Đạt dìu nàng đứng dậy rồi quấn nàng trong cái khăn tắm trắng tinh. Chàng lau khô người chàng rồi vẫn trần truồng kéo nàng ra trước tấm gương lớn trước cái giường ngủ …

Ở đó, đứng ờ phiá sau… chàng kéo tuột cái khăn …Trong gương, da thịt người yêu mượt mà mơn mởn khêu gợi, lồ lộ phơi bày trong ánh mắt say đắm của người đàn ông…Hai bàn tay Đạt mân mê nhè nhẹ hai bầu vú tròn căng… Thùy ngả người vào Đạt lim dim ngắm nhìn vú mình đang được vầy vọc trong tay đàn ông…trong lúc một tay kía của Đạt men theo cái eo thon vờn nhẹ đám lông đen xoắn mịn nghịch ngợm ..vuốt xuống hai cánh *** hồng ướt át..

Cái cảnh tượng trong gương thật là dâm đãng…Thùy dựa người vào Đạt…vú cong rướn trong tay bóp nắn xoa vò hai núm vú hồng nhọn căng bị vò se, vuốt năn te tua…*** cùng lúc bị vò vọc….mấy ngón tay quái quỷ của Đạt chọc sâu vào trong cái khe động ườt át, rồi chạy ra xoay xoay trên cái hột le mọng căng.. Thùy rướn cong người rên rĩ…
Nàng vói tay ra phía sau tìm cặt…cặt đàn ông dài to căng cứng…tay nàng kéo lên xuống vờn vọc trên cặt nóng ấm…Nàng nghe Đạt thầm thì bên tai:
“Em nhìn nè…Vú em đẹp quá em ơi…Anh nhớ nút vú em…
Anh nhớ vò vù em..anh nhớ nắn vú em…”

Thùy rên rĩ theo, giọng nàng nũng nịu gợi tình:
“Vú em đó…em cho anh hềt…
Vù em nè….anh nắn …anh vò…anh bóp cho sướng hai tay anh đi…”

Mấy ngón tay Đạt se se cái núm vú hồng cho Thùy rên rĩ như con mèo cái nhỏ:
“Uia aaaa….ừ ưừ …vuốt hai cái nùm vú em đi…
uiiu aaaa…em nhớ anh hay nút vù em….anh hay se hai núm vú em…
uiiaaa”

Đạt kéo nàng đến giường đè ngửa nàng xuống…chàng phủ trên người nàng rồi hôn nàng say đắm trên môi…khi buông nàng ra thì chàng thì thầm giọng dâm tình…
“Anh nhớ nút *** em…

Thùy rùng mình…nàng rên rĩ:
“Anh ơi….em cho anh hết…em chìu anh hềt…”

Vậy là Đạt cắn nàng tơi tả khắp cùng trên da thịt nàng. Chàng cúi xuống hai bầu vú nhấp nhô trắng mịn, căng tròn, nóng bỏng trong kích thích và thèm muồn của người đàn bà. Môi chàng lướt nhẹ trên làn da vú mịn màng nõn nà, chạy vào giữa hai bầu vú men theo cái khe trũng sâu rồi vòng lên cao chụp xuống cái núm vú hồng nhọn hoắt…Môi miệng thèm khát của đàn ông nút hai núm vú của đàn bà mê tơi…Cái lưỡi nóng ấm cứ xoay vòng, vờn vọc hai cái núm hồng nóng ấm tê giựt từng cơn…Bàn tay đàn ông bóp vò đè xoa hai bầu vú sữa…Lâu lâu, răng đàn ông cắn ngập trên hai bầu vú no căng để lại từng dấu ấn đỏ hồng nổi trên làn da trằng mịn…rồi nhay nhay trên hai núm vú làm Thùy cong người trong tê dại và run rẫy…

Rồi những cái hôn chạy dài xuống cái vùng da bụng trắng thon nhỏ…mơn man nhột nhạt…chạy sâu xuống cái mu *** …hai bàn tay mơn man trên làn da đùi nõn nà….chạm lên hai cành *** hồng nhung…rồi tách nhẹ hai cánh hoa hồng…*** nàng tươi mát khai mở như một đoá hoa hồng đang chờ ong bướm hút nhụy ngọt.

Đạt cúi xuống…môi chàng chụp nhẹ lên cánh hoa bí mật của người đàn bà… Thùy rùng mình…nàng cong rướn người trong tê dại:
”Anh ơi…”

Lưỡi Đạt vuốt nhẹ tử dưới hai cánh *** vuốt ngược lên trên..hai ngón tay chàng căng hai cánh ***…môi chàng chụp trọn trên *** Thùy tìm cái hột le căng mọng. 
Đàn ông say sưa nút nhụy hoa…nút ngọt ngào…nút nhẹ nhàng…nút mê mang…nút êm êm..nút ru ru..nút say sưa tình nồng… 
Thùy cong người rung giựt trong tê dại..cái lưỡi nóng ấm xục sạo trong khe *** nóng hừng hực làm nước dâm tuôn chảy rỉ rả …cái môi miệng đàn ông nút chùn chụt trên cái hột le mọng căng làm nàng nghe tê sướng từng cơn… bàn tay nóng ấm của Đạt với lên hai bầu vú sữa cong ưỡng vò nắn bạo bùng…Thùy oằn người rên rĩ:
“Anh ơi….ui da….sướng em quá anh ơi…”
Chỉ thấy lưõi vuốt thêm sâu trong khe ***, lưỡi mơn man trên hai cánh *** nhung êm, lưỡi vờn xoay trên cái hột le càng lúc càng mọng căng. Êm êm tê tê dại dại từng cơn từng cơn…*** Thùy nóng hừng hực dâm tình….nàng năn nỉ:
“Anh ơi …đéo em đi anh…
đụ *** nứng em đi…”

Thùy biết đàn ông của nàng thích nghe những lời lẽ dâm đãng…mà chính nàng cũng đang tơi tả trong những dâm tình, mê tơi trong những nút liếm của đàn ông trên *** đàn bà dâng hiến gọi mời…

Nàng thấy Đạt ngồi dậy…hai đùi thon trắng của nàng dang rộng …*** tênh hênh đón chờ…Người đàn ông vuốt đầu cặt trơn bóng lên trên cái hột le mọng căng, vờn nhẹ rồi nhấn sâu vào…*** đàn bà rướn cong hứng trọn.. Đạt chồm lên nhấn xuống…hai tay vác hai cặp đùi nõn nà chàng nhấp sâu nhấn cạn, nắc *** lên xuống nhịp nhàng…mắt chàng ngắm nhìn hai bầu vú cứ nẩy tung lên xuống theo nhịp chơi…Chàng gầm gừ trong tê dại chàng dập *** càng lúc càng nhanh….tiếng cặt va chạm trong *** ướt nhẹp hoà trong tiếng kêu rên rĩ của Thùy làm chàng càng thêm hứng tình, dập nắc càng thêm dữ tợn…

Cho đến khi Thùy cong người níu lấy tay chàng…miệng nàng há hớp không khí, rên rĩ trong tê sướng thì Đạt mới rướn cặt trong *** ....những cú dập thật lâu... thật sâu... thật dài…

Rồi là cặt bùng vỡ…rồi là cặt tê bắn..rồi là *** rung giựt…rồi là *** co thắt…

Tột đỉnh vẫn là cái cảm giác không thể nào diễn tả của hòa nhập và hạnh phúc vợ chồng… 
Tê dại vẫn còn lan man trên da thịt vậy mà khi Thùy thức giấc thì nàng vẫn còn nhận ra là Đạt vẫn còn đang thức và bàn tay nóng ấm của chàng vẫn còn vờn vuốt trên lưng rồi chạy dọc theo cái eo thon trắng của nàng. Nàng nằm xoay người rúc vào lòng Đạt nên khi mở mắt ra là nàng bắt gặp ánh mắt dịu dàng tình tứ của chàng. Đạt hôn nhẹ lên trán nàng, rồi lên mắt nàng, tìm xuống đôi môi hãy còn đỏ thắm vì những cơn bão khao khát nóng bỏng dâm tình…môi đàn ông mấp mớm, nghịch ngợm trên môi đàn bà nồng ấm…

Tay chàng vờn trên cái eo thon, vuốt ve lên xuống, như muốn tìm lại cái cảm giác thân thương trên từng phân ly da thịt mịn màng, mượt mà của người vợ yêu kiều. Rồi bàn tay ấy vòng ra phía sau nắn bóp vuốt ve hai bờ mông vun tròn…Thùy nghe những cảm giác kích thích rần rần trở lại…chưa kịp nói gì thì bàn tay kia của Đạt đã nắn vò bầu vú nàng…Vú no căng trong vầy vọc cắn vò cả đêm bây giờ lại bị xoa đè nắn vuốt…Thùy cong người nàng mò tay xuống tìm cặt…

Cặt đàn ông vẫn còn căng cứng..nàng rùng mình…thì thấy tay Đạt vuốt ve trên làn da đùi non…nàng chống cao đùi thon trắng cho tay đàn ông tha hồ ve vuốt…cảm giác ở tay trên làn da non trắng nõn thật nhột nhạt mà thật kích thích..Thùy vuốt ve nhè nhẹ trên cặt cương cứng..giọng nàng dâm đãng mời mọc:
“ Còn nhớ *** phải không? Bắt đền anh…làm em mệt nhừ cả người…”

Đạt chồm lên đè trên người nàng, chàng cười nhẹ, giọng ấm áp:
“Sao anh nhớ…anh thèm được nằm đè trên em….ấn sâu cặt trong *** em…
tia trong em …hòa với em làm một...”

Thùy nghe như sức nặng và hơi hướm đàn ông đang trùm phủ trên người nàng một cảm giác thật ấm áp, thật dễ chịu. Nàng vòng tay ôm chặt người chồng cũ:
“…Em chìu anh…em cho anh hết…
*** em…vú em…anh yêu em nữa đi anh…”

Đạt lại cười ghẹo nàng:
“Em chìu anh nữa hả…có người than van là “làm em mệt nhừ” “

Thùy cắn trên ngực chồng, giọng nũng nịu:
“Anh này …Yêu em nhanh…Coi chừng em đổi ý…”

Đạt cúi xuống cắn yêu trên môi nàng…. cắn xuống cái cổ cao trắng trẻo, rồi cái triền đồi nhấp nhô…chạy theo cao lên bầu vú căng … rồi hai cái núm vú hồng hồng mềm ấm căng nhọn hoắt… Đạt mê mãi trên hai núm vú sữa căng nhọn….nút nhè nhẹ, nút chùn chụt. Môi chụp trên hai núm vú hồng, lưỡi thì cứ xoay tròn xung quanh hai núm mềm mềm hết núm vú này thì nhảy sang núm bên kia…núm vú bên này bị nút liếm tơi bời thì núm vú bên kia cũng không được tha, mấy ngón tay nóng ấm của Đạt cứ se sua vò vọc… nhè nhẹ mà tê sướng cứ từng cơn chạy thẳng xuống *** đàn bà ….*** Thùy ướt nhẹp trong thèm muốn…

Đạt lại xoay người nàng sấp xuống. Hai tay chàng ve vuốt trên cái lưng ong thon dài trắng mịn…chàng cúi xuống …mối nóng ấm dâm tình lướt trên làn da lưng nhột nhạt…chạy dài xuống hai bờ mông trắng trẻo vun tròn. Hai tay Đạt bóp nắn bạo bùng hai bờ mông trắng lẵng lơ…chàng cắn răng nhay nhay trên đó làm Thùy cong người giẫy dụa trong tê giựt…Mấy ngón tay Đạt men theo phía sau lòn ra phía trước tìm *** nóng hừng hực lửa…ngón tay vuốt ve ra vào trong cái khe động nóng bỏng dâm tình..

Thùy cong lưng trong tê sướng trong từng cái vuốt ở tay Đạt thì thấy chàng hai tay kéo hai bên eo…nàng hiểu ý chống tay quỳ gối … mông tròn trắng trẻo vươn cao khiêu khich Chỉ thấy Đạt chồm lên phủ trên hai bờ mông …cặt lòn từ phía sau đâm vào *** ngọt sớt…Đạt dập cặt sầm sập trong cái *** ướt nhẹp nóng bỏng… 

Thùy thấy tê tê dại dại trong *** , nàng kéo người ra…ngồi lên, rồi đẩy người đàn ông nằm ngửa…Nàng chồm lên…*** chụp trên cặt cương cứng cọ sát lên xuống…hai tay đàn ông vò nắn nhẹ nhàng hai bầu vú khiêu khích ưỡng cong…hai núm vú hồng nhỏ xíu cứ te tua tơi tả trong những ngón tay điệu nghệ…Tê tê lâng lâng cứ từng cơn từng cơn trong *** nóng đang được cặt cọ sát nong cứng, trên hai núm vú …trên hai bầu vú đang được tay đàn ông khi dịu dàng vò vọc, khi bóp đè vuốt nắn thô bạo..

Cho đến khi đàn ông vùng lên đè ngửa nàng xuống thì Thùy cong hai đùi dang rộng hết cỡ cho cặt tha hồ dập nắc…mỗi cú dập là mỗi tê dại không tả nỗi trong ***…Thùy bấu tay trên cái lưng rắn chắc của chồng…nàng cào cấu trên đó khi cặt ***g lên dập nắc như ngựa rừng đang phi nước đại..

Cặt tia bắn rung giựt dữ dội ..Tê dại lan lan trong *** rồi chuyền ra khắp người nàng…Thùy cong rướn người hai đùi thon trắng cùa nàng quặp cứng trên lưng chồng…Nàng thấy Đạt gục xuống trên người nàng…môi nàng bị chụp phủ trong môi miệng đàn ông…
Hơi thở của nàng như bị nuốt mất…Thùy mê man trong khoái lạc cùng cực của da thịt hoà nhập trong nhau… 
Đến sáng hôm sau Thùy thức giấc trong da thịt tê điếng rã rời. Ở từng góc cạnh trên người nàng, chỗ nào cũng còn dấu tích của cuộc ái ân dữ dội nồng nàn, của khao khát và được thỏa mãn đến cùng tận với Đạt. Bên cạnh nàng người chồng vẫn còn say sưa trong giấc mộng, nét mặt Đạt hình như có cái gì thỏa mãn, vui sướng…miệng trễ xuống như đang mĩm cười trong giấc mộng…

Thùy bỗng thấy có cái gì nghèn nghẹn trong lòng…nàng không thể tránh né hiện trạng của nàng. Hình bóng Nguyên hiện rõ trong trí tưởng…Lòng Thùy ngỗn ngang trăm mối. Phải như thế nào bây giờ? Nguyên lùc nào cũng chăm sóc và một lòng thương yêu nàng. Đạt là chồng nàng; thằng Sơn là con ruột của Đạt và nàng. Nàng phải tính sao? Theo bên nào bỏ bên nào? Những dấu hỏi cứ lởn vỡn trong đầu nàng cho đến khi Đạt thức dậy.

Nhìn vào mắt Đạt thì Thùy quyết định ngay được một điều trước mắt là cho Đạt biết tất cả mọi chuyện từ khi chàng bỏ quê hương rời xa hai mẹ con nàng. Trong nỗi ấm áp dịu dàng của chăn gối và hơi ấm quen thuộc trong vòng tay nhau, Thùy kể cho Đạt nghe những chuỗi ngày khốn nhọc của nàng và thằng Sơn…rồi mối tình của nàng và Nguyên…chuyến vượt biên tưởng rẳng đã bỏ mạng trên biển cả mênh mông…

Đạt yên lặng nghe Thùy kể…chàng chỉ lặng lẽ ôm siết chặt lấy nàng vào lòng những khi giọng kể chuyện của Thùy bỗng đứt quãng hoặc đục trầm trong xúc động và nước mắt.
Đạt không nói gì sau khi nghe Thùy nói lại mọi việc xảy ra. Chàng chỉ nhẹ nhàng bảo nàng chuẩn bị để cùng đi ăn sáng với chàng. Chàng cười:
“Em có thấy đói bụng không? Anh đang muốn xỉu đây nè…xuống dưới khách sạn tìm cái gì ăn, uống cà phê rồi mình nói chuyện tiếp, em nhé”

Ở bàn ăn của khách sạn, Đạt cũng không nói gì chỉ lo chăm sóc chìu chuộng cho nàng từng chút một buổi ăn sáng. Mãi đến khi thấy nàng thoải mái dễ chịu với cái tách cà phê bốc khòi thơm phức trong tay thì Đạt mới nhắc tới chuyện nàng, giọng chàng dịu dàng:
“Anh biết anh bỏ lại hai mẹ con em là điều anh thực sự không muốn, nhưng tình thế lúc đó không cho phép anh quay trờ lại…”

Chàng trầm ngâm một lát rồi tiếp tục:
“Anh tôn trọng chuyện giữa em và anh Nguyên. Anh còn phải thực tình cảm ơn anh ấy đã giúp em và thằng Sơn sang tới được bên này… 
Bây giờ anh nghĩ chuyện còn lại là quyết định của em. Anh anh..”

Đạt ngập ngừng nhưng chàng tiếp tục:
“Anh thực sự không muốn đẩy em vào thế phải quyết định một mình. Nói cho đúng tâm tình anh thì anh thực lòng mong em về với anh…”

Chàng nắm tay Thùy, giọng chàng khản đục, đứt quãng trong xúc động:
“Anh không muốn xa em thêm một giây phút nào…anh đã tìm em, chờ em bao nhiêu năm…giờ mới gặp được em...”

Thùy cũng thấy ngẹn ở ngực, nàng như muốn khóc theo Đạt. Giọng chàng trầm trầm bên tai nàng:
“Nhưng nếu anh chỉ biết lo phần anh, rồi níu kéo em, thì anh quá ích kỷ. Anh Nguyên cũng thương em…Anh nghĩ…anh tôn trọng sự lựa chọn của em.
Cái việc em và Sơn sang Mỹ …mạng sống của em và Sơn còn, một tay là do anh Nguyên.
Anh không thể dành giựt em và Sơn trong tay ảnh được…”

Đạt nắm chặt lấy bàn tay thon nhỏ của Thùy, giọng chàng từ tốn:
“Anh chờ em…”

Thùy lúc đó không suy nghĩ được gì. Nàng chỉ biết nhìn Đạt mà thấy lòng quặn đau. 
Nguyên sẽ trở lại vào hai ngày sau đó, Thùy thầm nghĩ. Còn hai ngày để quyêt định.
Khi nói với Đạt nghe nàng có thể ở lại với chàng trong hai ngày rồi sẽ cho chàng biết về quyết định của nàng thì Đạt vui ra mặt. Chàng nói ngay vời nàng:
“Em có thể xin nghỉ sở rồi cho anh trọn vẹn hai ngày của em không?”

Nàng cười. Nhìn sâu trong ánh mắt của Đạt, Thùy đang biết Đạt nghĩ gì. Nàng chỉ gật đầu vậy mà người đàn ông của nàng vui như trẻ con được kẹo...
Thật ra tâm trạng của Thùy lúc đó là của sự né tránh và trì hoãn không đối diện với cái hiện trạng tiến thoái lưỡng nan trong việc lựa chọn giữa Nguyên và Đạt. Cả hai người đàn ông đều yêu thương nàng. Cả hai đều nặng tình, nặng nghĩa với nàng. Và khốn nỗi nàng yêu… cả hai. Ở trong vòng tay của Nguyên và Đạt nàng đều cảm thấy tình cảm nàng được bao che ấp ủ trong ấm áp, trong thương yêu. 

Nhưng niềm vui tái ngộ trong trùng trùng những tâm tình cũ bỗng như ngập tràn trong Thùy và cả trong Đạt. Cả hai không muốn gì khác hơn lúc này là để những cảm xúc trong nhau chiếm hết những giây phút của hiện tại. Nhất là cái hiện taị đó lại làm sống lại mãnh liệt những rung động của một thời yêu nhau, một thời cho nhau những ngây ngất của đam mê tình nồng. 

Đạt đưa Thùy trở lại cái phòng khách sạn ấm cúng của hai người… Ở đó Thùy rúc vào lòng Đạt tìm lại hơi ấm đàn ông rất quen cùa nàng …Như con mèo nhỏ nàng ngủ ngon lành đến tối…

Đến khi nàng thức dậy thì vẫn thấy mình nằm trong lòng Đạt. Chàng vòng tay ôm nàng từ sau lưng, thầm thì:
“Con mèo nhỏ của anh..ngủ ngon không…đói bụng chưa…
anh đã gọi “room service” em chẳng cần đi đâu hết…”

Thùy xoay người nũng nịu:
“Mấy giờ rồi anh.. “

Đạt cười:
“Sáu giờ chiều rồi em..em ngủ say quá nên anh không đánh thức em dậy …
Đi tắm đi em rồi mính ăn tối…”

Giọng Thùy lại càng nũng nịu hơn:
“Em mỏi quá…là tại anh…bắt đền anh…anh tắm cho em…”

Đàn bà, nhất là đàn bà đẹp, khi nũng nịu thì chỉ tổ làm đàn ông thêm khờ dại, thêm ngu ngơ…trái tim Đạt như muốn nhủn ra và dĩ nhiên chàng muốn quỳ gối làm tên nô lệ của tình yêu, chàng đứng lên…hùng dũng và trịnh trọng
“Tên nô lệ này xin tuân lệnh nữ hoàng…”

Chẳng mấy chốc thì cái bồn nước nóng đã sẵn sàng…Chàng nhấc bổng nàng trong vòng tay, bước vào cái phòng tắm lớn sang trọng …Đạt cởi từng cái nút áo của Thùy..da thịt đàn bà mịn màng nõn nà phơi bày… cái nịt vú rớt xuống…vú đàn bà căng tròn xinh xắn…hai núm vú lúc nào cũng nhỏ xíu nhọn căng..hai cái núm hồng hồng nhô cao trên hai gò bồng đảo căng phồng mịn màng, nhấp nhô theo nhịp thở lúc nào cũng là nỗi kích thích ghê ghớm đối với đàn ông…

Rồi đến cái quần …cái móc được cởi ra, ….cặp đùi thon dài…. cái quần xì lip trắng tinh…nhỏ xíu…bị cời tuột trong tay Đạt….cái mu *** mum múp trắng trong khu tam giác bí mật…Đạt nín thở cho dù chàng đã quen thuộc với da thịt Thùy…Đàn bà vẫn có sức hấp dẫn lạ lùng, nhất là người đàn bà mình yêu. Cái khu tam giác bí mật kia muôn đời đối với chàng cũng vẫn là một bí mật…bởi lẽ đơn giản là chàng vẫn muốn tìm tới…vẫn muốn mầy mò thám hiểm, và vẫn không sao hiểu hết được cái lạ lùng bí mật của người đàn bà trong những sát na tột đỉnh của ái ân nống cháy… 

Đạt dìu Thùy vào cái bồn tắm…nước ấm nóng làm cả hai thật dễ chịu….Thùy nằm dựa lưng trên người Đạt. Hai tay đàn ông vòng ra phía trước mân mê hai bầu vú…giọng đàn ông ru tình:
“Vú em đẹp như mơ…”

…Mười đầu ngón tay đàn ông mân mê hai núm vú hồng, giọng ru tình lại thầm thì bên tai Thùy:
“ Anh yêu hai cái núm vú hồng nhỏ xíu này của anh…"

Hai bàn tay đột nhiên dữ tợn bóp vò hai bầu vú sữa căng mịn:
“Anh thèm bóp, thèm nắn, thèm vò hai vú em.."

Thùy cúí nhìn hai bầu vú bị bóp, xoa, nắn, đè, vò trong bàn tay thô bạo của người đàn ông… hai bầu vú nàng căng cứng trong kích thích…thì tay Đạt đã vùi sâu xuống cái tam giác kín….tìm cái khe *** ướt át…ngón tay chàng vùi sâu trong đó…ra vào…Thùy rùng mình…Nàng cọ ngoậy:
”Anh này..anh tắm cho em mà…
Không cho anh ghẹo em…ngoan…chút xíu nữa em cho anh .. tha hồ…”

Đạt hôn nhẹ trên cổ nàng:
“Xin tuân lệnh ..”
Vậy mà hai bàn tay chàng vẫn mơn man trên khắp người nàng..Thùy thấy thật thoải mái trong những vuốt ve dịu dàng và êm ái trên da thịt mơn mỡn của nàng.... 
Thùy ngồi thừ người nhìn ra khung cửa sổ. Mùa thu ở Virginia dịu dàng mà rực rỡ trong những màu sắc muôn màu của những chiếc lá trên cành. Mỗi loại lá là mỗi màu sắc. Màu vàng ngả màu úa đỏ xen lẫn với màu nâu chạy dài theo những hàng cây dọc theo những con đường lót đầy những xác lá rơi rụng làm thành cái khung cảnh đầy mộng trong mắt nàng. 
Thùy vẫn còn ở đây nhìn những chiếc lá rơi rụng lả tả theo những cơn gió thoảng mà sao thấy bâng khuân trong lòng. Đã hơn một tháng kể từ khi nàng rời khỏi Nguyên chỉ với mảnh giấy nhỏ ghi vội những dòng chữ tạ tình. Thùy còn nhớ cái quyết định trong đắn đo trong dằn vặt và trong đau khổ của nàng…Nàng ra đi có lẽ là nhận ra có cái gì trống vắng trong Nguyên, có cái gì mơ hồ trong nàng cho nàng nhận ra rằng nàng đã không lấp đầy được nỗi trống vắng đó ở Nguyên. Hình như là lúc Nguyên nhìn thằng Sơn và tận sâu trong ánh mắt chàng, Thùy nhận ra Nguyên muốn có một sợị dây mật thiết hơn với nàng, một thứ kết tủa, tựu thành, hay là một chứng tích của tình yêu. Không hiểu sao nàng vẫn không kết tụ được trong nàng một dấu tích từ những rung động mãnh liệt của nàng và Nguyên trong ái ân tình nồng. 

Âu cũng là định mệnh…Thùy thở dài…Đạt xuất hiện trở lại trong đời nàng như một cơn lốc xoáy cuốn thổi nàng đến một bến bờ khác…Đạt vẫn nồng nàn vẫn đam mê vẫn nóng bỏng như thuở nào…Trong vòng tay chàng Thùy như say như mê… như tự thuở nào trong đêm hợp cẩn của hai vợ chồng…Thùy hãy còn là gái trinh trắng thơ ngây…Cái lần gặp lại trong khách sạn Mariott đêm hôm đó, Đạt đã làm nàng sống lại cái đêm nàng trao chàng tấm thân con gái trinh nguyên. 
Cũng chính cái đêm tái ngộ hôm đó, cộng thêm với việc thằng Sơn là con ruột của Đạt và nàng, tất cả đã làm nghiêng cán cân trong việc nàng phải quyết định ở lại với Nguyên hay trở về với Đạt…

Đêm hôm đó…cũng trong ánh đèn cầy lung linh ấm áp…Đạt vốn biết nàng là người của lãng mạn và tình tứ, cũng có lẽ vậy mà trong đêm của yêu thương vợ chồng, sau buổi tiệc cưới năm nào , trong căn phòng của cái nhà nhỏ của hai người, chàng đã chuẩn bị cho đêm hợp cẩn của chàng và nàng, cũng bằng ánh nến lung linh…cũng với hai ly rượu champaign ngọt ngào …

Đạt nâng ly mắt chàng lấp lánh nỗi tình tứ dịu dàng:
“Em còn nhớ không.. ngày em cho anh …ngày em làm vợ anh…"

Thùy nâng nhẹ cái ly thủy tinh long lanh những giọt rượu trắng sủi tăm. Hai cái ly cụng nhau…ánh mắt nàng ngập tràn những kỷ niệm ngày đầu…Giọng Đạt vẫn trầm ấm:
“Em bây giờ vẫn đẹp, vẫn giống y hệt như ngày đầu anh yêu em…. 
Mắt em …con mắt dài có đuôi cứ mỗi lần nhìn anh làm anh như say sóng …môi em mềm êm như mơ làm anh say như uống rượu ngọt mà không biết mình say…”

Trái tim Thùy như mềm nhũn trong những lời êm êm của Đạt…mà những lới này cũng là những lời chàng thầm thì bên tai nàng cái đêm đầu tiên đó…
Ly rượu này là rượu chồng mời vợ….”
“Còn ly thứ hai là của vợ mời chồng
“Và ly thứ ba là của hai vợ chồng…”

Ba ly rượu champaign làm hai má Thùy nóng bừng, hây hây đỏ…tim nàng đập nhanh hơn trong ***g ngực… thì Đạt nắm tay diù nàng đến giường…hai vợ chồng ngồi đối mặt trên chiếc giường trong đêm hợp cẩn. Ánh mắt chàng bây giờ si dại trong ánh mắt nàng…Chàng hôn nàng trên đối môi hồng xinh rồi hai tay kéo cái áo voan mỏng lên khỏi đầu nàng…làn da con gái mượt mà trắng mịn màng phơi bày…cái nịt vú nhấp nhô theo hơi thở gấp gáp…Chàng vòng tay ra sau. Cái nịt vú rớt xuống giường …hai bầu vú thanh tân no căng nõn nà …hai núm vú hồng hồi hộp lên xuống khiêu khích trên làn da vú trắng mịn …con gái lấy hai tay che vú… e lệ ngập ngừng…
Đạt kéo nhẹ hai bàn tay con gái nhỏ nhắn không che hết được cái bầu vú căng tròn…Tay đàn ông vờn nhẹ trên da thịt con gái rời rợn nhột nhạt…
Thùy nghe Đạt rên rĩ:
“Em coi nè …vú em đẹp quá em ơi…vú em vẫn y hệt như ngày anh mới yêu em lần đầu”

Nàng rùng minh vì Đạt đang cúi xuống nút cái núm vú hồng…Nàng rên rĩ:
“Ưuiuaa…anh ơi”

Môi đàn ông nóng bỏng trên cái núm vú…Con gái chống tay mắt nhìn đàn ông nút vú mà người cứ nghe rung giựt từng luồng tê tê từ cái núm hồng…còn cái núm hồng bên kia thì bị mấy ngón tay đàn ông vân vê xoa vò vuốt ve tê dại…Rồi hai bầu vú con gái bị vò đẻ bóp nắn…Vú con gái có tay đàn ông bóp nắn vuốt ve bỗng nóng bỏng căng tròn…núm vú con gái dược môi miệng đàn ông nút liếm bỗng căng nhọn, vươn cao khiêu khích dâm tình… Con gái rên rĩ thì bị đè ngữa xuống giường…Vú bị môi miệng đàn ông hôn mấp tơi tả… Ô môi Đạt nóng cháy trên hai bầu vú…lưỡi liếm vờn hai núm vú hồng căng nóng ấm….rắng cắn... tay vò bóp cùng khắp…vú con gái bị vùi dập bạo bùng…
Rồi cái quần lót nhỏ xíu bị tuột xuống…con gái trinh nguyên nhắm mắt phơi bày da thịt nuột nà khêu gợi…con gái thấy ánh mắt đàn ông si dại trên vùng tam giác kín…hai bầu vú phập phồng trong nhịp thở gấp gáp…
Bàn tay đàn ông ngập ngừng vén nhẹ làn mây trên cái mu *** dễ thương mum múp vun đầy…hai cánh *** trinh nguyên hồng hồng e ấp…tay đàn ông vuốt nhẹ trên hai cánh hồng nhung êm làm con gái giựt cong người rên rĩ…khe *** ướt nhẹp nước trinh..
Thùy nhận ra ngón tay đàn ông đang tách hai cánh *** nàng…cái cảm giác cánh *** được vuốt ve lúc nào sao cũng nghe tê sướng….rồi hai cánh hoa bị tách ra….*** phơi bày hết trông giống hệt như một đoá hoa hống đang khai mở…ngón tay đàn ông vuốt nhẹ trên *** chạm trên làn da non ấm nóng…khu vực kín bí mật của con gái đang bị vầy vọc sờ mó... nàng cứ thấy tê sướng lạ lùng…mấy ngón tay lại mầy mò lên trên…đụng phải cái nhụy hoa căng phồng… chạm nhẹ xoay vòng…
Con gái cong giựt người trong tê dại:
”ui daaaaa…anh ơi…”

Chưa kịp phản ứng thi nguyên cánh hoa hồng trong khu vực tam giác kín của con gái bị môi miệng đàn ông chụp phủ…Môi đản ông chạm lên cái làn da hồng hồng non dịu nõn nà của *** con gái….
Thùy nghe tê tê sướng sướng từng cơn từng cơn…cái lưỡi nóng ấm cứ vờn liếm nhẹ nhàng hai cánh *** lòn vào giữa cái khe ướt át …vuốt ngược lên trên…con gái cong theo người ưỡng *** rướn cong theo cú vuốt …rồi run rẫy như khống chịu nỗi những luồng điện tê dại trên cái hột le căng mọng đang bị môi lưỡi đàn ông nút bú chùn chụt…Con gái năn nĩ:
“Anh ơi…tê em quá…anh làm gì em đó…

Đàn ông chồm lên trên hai bầu vú hổn hển trong những hơi thở gấp gáp tìm lại hai núm vú hồng căng nhọn hoắt…bàn tay chạy xuống tìm lại cái *** con gái…vuốt trên hai cánh ***….lòn vào trong cái khe ướt át rồi ấn nhẹ vào trong….*** rướn cong …mở ra cho ngón tay mầy mò vào trong…Giọng đàn ông thầm thì dâm đãng:
“Anh nút *** trinh của anh…
anh liếm *** trinh… 
Anh nút hai núm vú gái trinh …”

Thùy rùng mình…dâm đãng của đàn ông dâng đẩy trong *** con gái nóng ướt…tai nàng vẫn nghe những lời đường mật êm êm:
“Anh nuốt hết nước trinh…
ướt nhẹp hết nè….”

Ngón tay ra vào trong *** con gái chật chội nóng hừng hực…con gái oằn người trong tê sướng thì thấy đàn ông vẹt hai đùi thon trắng *** phơi bày trọn vẹn trong run rẫy…con gái chỉ con nhận ra là đàn ông nhấn ngưởi thi *** mở ra…cặt đàn ông nong *** trinh con gái ấn vào …ngọt ngào tê tái…ôi cả đời Thùy cũng không quên nỗi cái cảm giác kỳ lạ đó

Thùy nhắm mắt…tiếng Đạt êm êm bên tai:
“*** em sao lúc nào cũng chật cứng vậy em….ôm cặt anh chật quá em ơi…
ưuiui aaa *** gái trinh của anh…”
Thùy rùng mình…cặt Đạt to dài nong cứng chật chội trong *** nàng nóng ướt. Đến lúc cặt nắc nhè nhẹ trong cái *** con gái thì nàng thấy như có diện giựt tê tê sướng sướng trong từng cú cọ sát va chạm…
Cặt nhấp nhè nhẹ… kéo ra chầm chậm… rồi ấn sâu vào…làm như muốn cho *** con gái làm quen với những va chạm tê sướng mới mẻ …nước dâm tuôn ướt hết trong *** trinh làm cặt ra vào càng lúc càng thoải mái….rồi cặt nhấp nhanh hơn…đâm sâu hơn…càng nhanh chừng nào thì tiếng cặt nhóp nhép trong *** gái ướt nóng bỏng nghe càng rõ …hoà theo đó là tiêng rên rĩ của con gái…của đàn ông:
Auiauaaaa….uiuu daaa anh ơi….tê eeemmmmm”

Cứ vây mà khi nhanh, khi chậm, khi nhẹ, khi mạnh cho đến lúc cặt tê tê *** rung rung thì cặt nhấp *** ướt…cắt nắc *** trinh tơi bời…cặt rướn sâu thật sâu rồi thúc mạnh…đâ sâu ngọt sớt tận đáy ***…con gái nghe đau rát vòng tay ôm cứng đàn ông:
”Aaaaa…đau em… anh ơi….”

Chỉ thấy cặt cũng khựng lại rồi tia bắn rung giựt dữ dội trong *** con gái…Tê dại làm hai da thịt trần truồng quần chặt nhau chật cứng… 
Ngày hôm sau thì là ngày của hai bố con Đạt gặp nhau. Mà hình như khi có quan hệ huyêt thống, tự nhiên tình cảm giữa Đạt và thằng Sơn nẩy nở thật nhanh. Nhìn thằng Sơn rồi nhìn mặt Đạt không ai có thể lầm lẫn gì được…hai cha con giống nhau như tạc. Thùy thầm nghĩ…

Nàng không thể tách rời hai bố con Đạt , nếu nàng chọn sống với Nguyên…Khi bàn với Thu về trường hợp nan giải lựa chọn của nàng giữa Nguyên và Đạt thì hình như cả hai người bạn thân này cùng có chung ý nghĩ. Thùy phảỉ chọn Đạt bởi lẽ nàng đã có thằng Sơn với chàng. Thu trầm ngâm nói với Thuỳ:
”Cũng còn dễ tính cho bà là bà không có con cái gì với ông Nguyên… chứ nếu…”
Thu bỏ lửng câu nói…và dĩ nhiên là Thuỳ hiểu…

Còn lại là làm sao đối diện với Nguyên bây giờ?…Thùy ngập ngừng nói với Thu:
“Bây giờ trăm sự nhờ bà…tôi chỉ có bà là bạn thân nhất…
Tôi sẽ lẳng lặng ra đi không từ giã anh Nguyên vì tôi biết chắc một diều là tôi sẽ không có can đảm để nói thẳng và nói thực trước mặt ảnh…

"Tôi sẽ dẫn thằng Sơn đi với Đạt về Virginia…Tôi sẽ giữ liên lạc với bà…
Khoảng chừng ba ngày sau khi tôi đi bà đến gặp anh Nguyên và giao cho ảnh là thư này…nếu ảnh có hỏi gì bà cứ nói thật cho ảnh biết…chỉ trừ đừng nói chỗ tôi với anh Đạt.”

Thu ánh mắt chơm chớm lo âu:
“Ông Đạt đang làm gì? Bà qua bên đó thì công ăn việc làm của bà sẽ ra sao?”

Thùy cười nhẹ:
" Bà đừng lo..anh Đạt ảnh nói ảnh đủ sức lo cho tôi và thằng Sơn.. ảnh là kỹ sư điện..”

Và như vậy là nàng rời xa Nguyên, không một lời từ giã. Hình như việc này vẫn làm nàng thấy nhói đau trong tim mỗi khi nghĩ tới. Đó là nỗi ân hận trong nàng là đã không thể can đảm nói thật hêt những chuyện xảy ra cho người yêu mình nghe, trước khi ra đi theo người chồng cũ… 
Nguyên giựt mình thức giấc. Hình như có tiếng đập cửa …rồi tiếng chuông gọi cửa kêu liên hồi. Chàng chồm người ngồi dậy. Cái đầu nhức như búa bổ làm chàng thấy choáng váng. Nguyên hơi loạng choạng nhưng rồi cũng gắng bước ra mở cửa. Cành cửa vứa mở ra thì chàng thấy Thu tràn vào như cơn lốc, giọng Thu vang vang đầy vẻ lo âu:
“Oh my God, tui tưởng ông có chuyện gì …kêu cửa hoài nảy giờ mà không trả lời trả "dốn"…”

Nguyên cười, miệng méo xệch:
“Tui còn sống đây bà…chưa chết…”dô” nhà đi..”

Thu nắm cánh tay Nguyên:
“Oh my God, “chiện” gì đây? Làm gì mà mặt mày ông thấy ghê "dầy" nè…”

Nguyên lại cười. Cái cô bạn gốc miền Nam của Thùy và chàng lúc nào cũng vậy. Ăn nói …ào ào nhưng rất thật tình và giản dị. Chàng đùa:
“Thì đang bị “dợ” bỏ…
Cái gì mà cứ “Oh my God. Oh my God” hoài "dậy"? Bộ tui giống Dracula lắm sao?”

Thu nắm tay người đàn ông kéo vào trong phòng khách, ánh mắt nàng lo âu nhìn trên gương mặt của Nguyên:
“Thì chớ còn cái gì nữa..râu ria thấy mà ghê, mặt mày hốc hác… còn tệ hơn dân homeless…
Ăn uống gì chưa…
Oh my God…bộ ông uống bia thay cơm sao hả?”

Thu huyên thuyên nói trong lúc ánh mắt nàng bắt gặp một lô vỏ chai bia vất lăn lóc ngổn ngang trong phòng khách. Nàng bước vào cái nhà bếp rất quen thuộc tay nàng mở cái tủ nhỏ lấy cái bao rác. Thu bước ra lại phòng khách, nàng cúi nhặt mấy cái lon bia bỏ vào cái túi rác trong ánh mắt thản nhiên của Nguyên. Nàng xoay qua nhìn Nguyên, cự nự:
“Còn ngồi đó “dòm” tui nữa…đi tắm rửa, cạo râu rồi đi ăn “dới” tui.”

Nguyên nhăn nhó:
“Nhức đầu quá bà ơi. Chắc tui không đi đâu..
Ừ… mà để tui đi tắm. Bà ngồi chơi chờ tui một chút…”

Làn nước ấm mát từ cái hoa sen làm Nguyên dễ chịu. Kể từ lúc Thùy và Sơn bỏ nhà ra đi, chàng như bị hụt hẩng. Làm như có một cái khoảng trống thật lớn đột nhiên xuất hiện trong đời sống của chàng mà không có cách nào chàng có thể trám đầy cái lổ hổng đó lại. 

Cái khoảng trống đó bàng bạc khắp nơi. Ở buổi sáng.. Ở buổi tối…Ở trên cái giường ngủ bây giờ sao rộng thênh thang những trống vắng…Ở nhà bếp…Ở phòng khách…

Ồ thì ra có nhiều khi Nguyên không nhận ra rằng trong cuộc đời chàng có người đã chiếm giữ một mảnh đời trong chàng hoặc đã giúp chàng lấp đầy những khoảng trống ghê ghớm của cô đơn và những thói quen lập lại của đời sống thường nhật. Đến lúc rời xa hoặc chia tay thì chàng mới nhận ra nổi trống vắng mà mọi lúc, mọi khi Thùy đã lặng lẽ chiếm ngự trong chàng.

Đến lúc Nguyên bước ra thì chàng thấy cái phòng khách đã được dẹp dọn gọn ghẽ…Thu thì đang loay hoay trong nhà bếp, mùi cà phê tỏa thơm trong nhà. Chàng chưa kịp nói gì thì đã nghe tiếng Thu:
” Ngồi đó đi. Để tui làm cà phê, chiên trứng cho ông ăn bánh mì…tui cũng ngại đi ăn ở ngoài…ở nhà lúc nào cũng thoải mái hơn..”

Nguyên cười, chàng nói:
“Cảm ơn bà…”

Thu lại…ào ào, tay mang ly cà phê bốc khói:
“Ơn iếc gì…uống cà phê đi ông…”

Nguyên cầm ly cà phê trong tay Thu. Ánh mắt nhìn Thu rồi chợt vô tình lướt xuống … người đàn bà tươi mát trong cái áo trắng mỏng, cái nút áo mở hai nút phía trên , vú vun tròn trắng mịn lẳng lơ ần hiện…Cả tuần nay chàng không gần Thùy…cũng không có đàn bà nào bên cạnh chàng…Nguyên gạt đi cái ý nghĩ thoạt tới trong đầu.

Thu lại xoay người trở lại nhà bếp, vừa đi vừa nói:
“Tui chiên trứng rồi ông “dô” đây ăn sáng..”

Nguyên nhìn theo cái mông tròn trịa gọn gàng của người bạn…cái eo thon …chàng lắc lắc cái đầu…tử lâu chàng không để ý đến Thu. Khi có mặt Thùy trong cuộc sống, chàng Thu và Thùy là những người bạn rất thân tình. Chàng không bao giờ để ý đến hoặc ngắm nhìn Thu như lúc này chàng đang làm..Nguyên thầm nghĩ…chắc mình đang thiếu đàn bà…chàng ngồi và mĩm cười một mình. Dù sao lúc này có Thu cũng còn hơn không.

Chàng nghe tiếng Thu gọi vọng ra.. Nguyên cầm ly cà phê ra cái bàn ăn nhỏ ở nhà bếp…Lúc Thu cúi xuống đặt cái điã trứng gà ốp la ánh mắt Nguyên lại vô tình dán chặt trên hai bầu vú tròn căng mịn màng phô bày trọn vẹn trong lúc nàng cúi xuống…cái nịt vú trắng tinh nữa kín nữa hở…Nguyên lúng túng quay đi…hình như chàng đang muốn đẩy lui trong lòng chàng cái dục tình đàn ông đang trỗi dậy… 
Nguyên ngồi ăn vói Thu như chưa bao giờ chàng được ăn sáng một cách ngon lành như vậy. Đã mấy ngày nay chàng ăn uống thất thường, bữa đực bữa cái. Mà thật ra, chàng cũng không buồn nghĩ đến chuyện no đói. 
Dĩ nhiên là Thu biết chuyện gì xảy ra giữa chàng và Thùy. Khi Thùy bỏ lại chàng sau lưng một mình trong căn nhà trống trải, thì người đầu tiên chàng gọi điện thoại là Thu. Và Thu đã cho chàng biết những gì xảy ra với Thùy trong những ngày chàng đi công tác xa. Thu đã an ủi chàng lúc đó:
“Thùy nó khóc quá trời lúc nó đi theo ông xã cũ của nó…nó nói..nó không dám nhìn mặt ông để nói chia tay…”
Nó cứ khóc “dới “ tui, nhờ tui nói là nó xin lồi ông…”

Nguyên dở khóc dở cười:
“Ừ thì Thùy cũng chỉ viết cho tui mấy dòng xin lỗi giống như bà nói”

Giọng Thu lại an ủi:
“Ông có OK không? Ráng chống cho qua “chiện” này..
“Đoạn trường ai có qua cầu mới hay…
“Dài” ngày nữa tui tới thăm ông..mình nói “chiện” sau”

Nguyên nhìn Thu, ánh mắt chàng như dịu đi:
“Cảm ơn bà…tui no rồi..”
Thu cười vui vẻ:
”Thôi đi ông…cảm ơn “quài”…khách sáo gì, tui "dới" Thùy như chị em trong nhà…”

Tay nàng thu dọn gọn mấy cài đĩa, muổng trên bàn…Rồi nàng và Nguyên bước ra lại phòng khách. Thu rút hai chân ngồi như con mèo trên cái sô pha nêm da êm ái…nàng vói tay lấy cái ví rút ra phong thư của Thùy và trao lại cho Nguyên:
”Thùy có viết thư này, dặn tui giao tận tay cho ông…”

Nguyên ngập ngừng cầm lấy lá thư. Vết thương lòng hình như vẫn còn đau xé tâm cang. Nguyên đọc..Những dòng chữ nhạt nhoè trong mắt chàng. Chàng dụi mắt…hình như nước mắt lại tuôn chảy …Không phải là hình như, mà là nước mắt. Ô hay, ai nói đàn ông là phái mạnh?
Nguyên gắng gượng pha trò:
“Đàn ông bị “dợ” bỏ… cũng nhớ "dợ" rồi... khóc ròng thôi phải không bà…
Tui nghĩ bây giờ tui là phái yếu…mấy bà là phái mạnh…”

Thu trầm ngâm không nói. Nàng vói tay lấy cái hộp Kleenex, lấy ra một cái khăn giấy, dúi vào tay Nguyên:
“Ông khóc thì cứ khóc…có cần mượn vai tui thì tui cho mượn… “

Nguyên cười, miệng lại méo xẹo:
“Cảm ơn bà…bà có muốn đọc thư của Thùy không…cứ tự nhiên…bọn tui đâu có chiện gì dấu bà đâu..”

Thu cầm lá thư. Những giòng chữ viết tay của Thùy rất đẹp và rõ…


“Anh Nguyên 
Khi anh đọc lá thư này em và Sơn đã cách xa anh ngàn dặm. 
Lời đầu tiên em vẫn muốn nói với anh là ngàn lời xin lỗi.
Em xin lỗi anh là đã không thể cùng anh bên nhau đi cho trọn đến cuối cuộc đời- như chúng mình thường hay nói vơi nhau những khi tay trong tay.
Em còn nhớ anh cũng thường hay nói với em là anh yêu em bời vì “định mệnh đã an bài”…sau 1975, nếu không có những biến động ghê ghớm ở quê hương mình thì anh đã không gặp em…rồi cũng không cùng em sang tận ở cái xứ sở mới này…

Em cũng tin như anh tin. Chúng mình đến với nhau là vì định mệnh đã an bày…
Nhưng anh ơi, hình như định mệnh của mỗi người lại rất khác nhau, em không biết được rằng là em mang một thứ định mệnh rất trắc trở trong đời. Khi anh đi công tác xa em gặp lại Đạt, người chồng mà em nghĩ đã thất tung sau 75, là bố thằng Sơn mà em cũng đã nói cho anh biết khi em yêu anh.

Em có nói chuyện của anh và em cho anh Đạt nghe…và anh ấy rất tôn trọng chuyện xảy ra giữa chúng mình…Anh Đạt để em quyết định. Và thằng Sơn đã làm em ngả về phiá anh ấy…

Anh ơi…khi em chọn lựa theo anh Đạt thì trái tim em vỡ vụn…em vẫn còn mang theo tận trong đáy lòng em hơi ấm vòng tay ôm của anh. Không một giây phút nào của anh vói em, của anh cho em có thể phai nhòa trong em.
Em chỉ biết xin anh thứ lỗi cho em là đã không dám đối diện với anh và nói cho anh nghe nỗi khổ tâm của em.

Mai sau dẫu có thế nào em cũng cầu mong là anh tìm được hạnh phúc trong cuộc đời của anh.

Vạn lởi xin lỗi anh…

Thùy.."Đọc xong thư, Thu xoay sang Nguyên, nàng hỏi:
“-Bây giờ ông tính sao?”

Nguyên ôm đầu:
“Tui không tính gì được hết bà ơi…”

Người đàn ông mọi khi trông vững vàng nhưng bây giờ là một hình tượng của sụp đổ. Thu nhìn Nguyên, giọng nàng nhẹ nhàng:
“Tui cũng trải qua những lúc như thế này rồi, nên tui hiểu ông..”

Nguyên hơi ngẩng đầu nhìn người đàn bà. Thu có đôi mắt đẹp, gưong mặt tròn bầu bầu dễ thương, đôi môi hồng tự nhiên, da thịt tròn trịa tươi mát, trắng trẻo…trong đầu chàng bỗng dưng liên tưởng đến cô Lành, người cho chàng tình yêu xác thịt nhưng nồng nàn thuở học trò mới lớn…Ánh mắt Thu đột nhiên xa vắng như cũng chứa chất những xót xa, những đau khổ trong tình cảm.

Thu nói giọng thật nhẹ:
“Ông lại đây…”
Nguyên nhìn Thu như ngạc nhiên muốn hỏi lại, thì thấy tay Thu vỗ vỗ xuống cái sofa dài chàng nghe Thu nói:
“Lại dây…Nằm xuống đây, tui xoa trán cho ông…ông nhức đầu lắm phải không…Tui kể cho ông nghe chuyện của tui…ông bạn của tui ơi … tui không muốn thấy ông buồn…rồi ông phá hoại đời ông…
Giống như tui hồi ba năm dề trước…”

Nguyên ngập ngừng nhưng khi bắt gặp ánh mắt ân cần của Thu thì không biết tại sao chàng ngoan ngoãn bước sang cái ghế sofa dài, rồi thoải mái duỗi người. Thu nhích lui môt chút… nhưng rồi ôm đầu Nguyên đật trên đùi mình. Hai bàn tay nàng êm dịu hai bên màng tang người đàn ông, xoay xoay trên đó…

Nguyên như muốn nín thở…chàng cũng không ngờ là sự việc diễn biến như vậy…Đầu chàng gối lên trên cặp đùi đàn bà thật êm ái và dễ chịu. Chàng nhắm mắt... Mùi hương da thịt Thu... da thịt đàn bà, càng làm chàng thấy dễ chịu hơn. Thu vẫn thản nhiên xoa tay hai bên màng tang chàng…Nhìn Nguyên, nàng hỏi nhỏ:
“Bây giờ ông thấy dễ chịu chưa?”

Nguyên mở mất nhìn Thu:
“Ừ dễ chịu nhiều lắm……cảm ơn bà…”

Thu ôm đầu chàng kéo sát vào lòng…đầu đàn ông nằm gọn giữa cái vùng bụng thon thon, tròn tròn, êm êm và hai bầu vú no căng…Nguyên nhằm mắt…chàng hít sâu một hơi rồi thở dài, thú thật :
“Bà làm tui nhớ Thuỳ quá…”

Tay Thu mơn mang trên ngực Nguyên. Giọng nàng đột nhiên nghe như gọi mời:
“Ông nhớ Thùy cái gì?”
Nguyên tình thật:
Tui nhớ tui hay úp mặt vào… Thùy những lúc nằm gác lên đùi Thùy gíống như lúc này …gối đầu trên đùi bà… “

Giọng Thu ởm ờ:
“Úp mặt vào chỗ nào…?”

Nguyên mở cửa lòng nhớ nhung:
“Úp vào vú Thùy…cho tui thấy cuộc đời êm như mơ…êm như ru…”

Thu cúi xuống, giọng Thu nói thật nhỏ vào tai Nguyên mà chàng nghe như có một ma lực ghê ghớm không thể cưỡng lại nỗi:
“Ông không muốn úp mặt vào vú tui cho cái đầu ông bớt mệt sao? 

Hình như Nguyên thấy tay chàng vít đầu Thu xuống. Hình như không có gì có thể cản nổi cái khao khát trong chàng lúc đó. Hình như cái bản năng của con đực trong chàng đang bùng vỡ ra khỏi những khuôn khổ ngăn cản, từ những gọi mời của con cái...Không gì ngăn cản được…

Môi Thu ngọt lịm trong nụ hôn của đàn ông khao khát đàn bà... 
Khi chàng buông môi Thu ra, chỉ khẻ xoay đầu lại là Nguyên cảm nhận cả một vùng da thịt mềm mại chụp phủ trên mặt chàng.

Nguyên hít một hơi thở dài…hương da thịt đàn bà…ôi những bí mật và quyền lực của những người đàn bà trong đời chàng, những hạnh phúc chất ngất trong thương yêu ân ái, những đau khổ trùng trùng trong chia tay ly tan…

Chàng vòng tay ôm cái lưng tròn căng…tay chàng luồn xuống dưới làn vải cái áo polo thung trắng ... lưng đàn bà tròn trĩng mịn màng…chàng chồm lên Thu định kéo tuột cái áo…nhưng Thu chặn lại…Nàng đẩy Nguyên ra rồi bước xuống…Nhẹ nhàng như con mèo nàng bước vê cái hành lang hướng về cái phòng ngủ của chàng…mấy ngón tay nàng vẫy móc ra hiêu cho chàng …

Nguyên buớc theo lời gọi mời đó như người mộng du…Lúc chàng buớc vào cửa phòng ngủ thì thấy Thu đang đứng đó đợi chờ. Nguyên thây người đàn bà kéo cái áo polo ra khỏi đầu…chàng nghe như tim mình đập nhanh trong hồi hộp và kích thích.. Da thịt đàn bà trắng mịn màng, người Thu tròn trịa mát rười rượi…Nguyên thây cổ họng chàng khô khốc…Hình như cái gì mang tính ban đầu cũng kich thích ghê ghớm cái bản năng con đực trong chàng. Hình ảnh Lành hiện ra trong tâm trí chàng…Thu đến với chàng trong hoàn cảnh hết sức bất ngờ, trong lúc mà chàng đang cần một an ủi vỗ về…Nhưng hình như cái an ủi vỗ về chàng mong muốn bây giờ đang trở thành một nỗi kich thích ghê ghớm giữa con đực và con cái.

Thu đưa hai tay mở cái khuy móc phía trước ở giữa cái nịt vú trắng tinh…Nàng mở nhẹ cái khuy móc ra…cái nịt vú rời ra làm hai bầu vú tròn căng nõn nà bung ra phái trước…hai núm vú hồng căng nhọn trên hai vòng núm vú hồng to tròn…bầu vú săn chắc, trắng mịn vươn cao khiêu khích trong nhịp thở đàn bà lên xuống hồi hộp…

Nguyên như bị chôn chân ở cửa…chàng lại thấy Thu thò tay mở cái móc trên cái lưng quần…rồi cái quần cũng được tuột xuống… Thu đứng đó cho mắt Nguyên tha hồ ngắm nhìn...thèm muốn ..rồi nàng nằm xuống giường tay kéo cái mền mỏng che người nàng lại… Thu mở mắt nhìn Nguyên chờ đợi… Nguyên bước nhanh như lao đến như con mồi ngon…Vừa bước tới, tay chàng vừa cởi tung cái áo thung trắng trên người…cái quần cũng bị cởi phăng…Nguyên giựt phắt cái mền mỏng trên người Thu…

Da thịt trắng trẻo nóng bỏng của người đàn bà phơi bày tênh hênh mời gọi…

Hai tay chàng vồ vập trên hai bầu vú trắng mịn...Môi chàng chụp nuốt trọn núm vú hồng căng...Mặt chàng vùi xuống cái rãnh sâu giữa hai bầu vú trắng tròn đang ưỡng cong khiêu khích dâm tình đàn ông..chàng rên rĩ:
”Thu ơi…” 
Làn da vú mát rười rượi mịn màng bao phủ trên mặt Nguyên làm chàng cứ ngở như mình đang úp mặt trên cái gối bằng lông ngỗng êm êm dịu dịu hoặc phải là đám mây trắng nõn nà đưa chàng bay êm êm trong cái cảm giác đang ở trong tiên cảnh bồng lai.

Vú đàn bà tròn trĩnh dịu êm có cái ma lực lạ lùng với Nguyên mà hễ khi chàng vùi môi miệng lên hai gò bồng đảo là người chàng nóng ran trong cái khao khát được hòa nhập để âm dương hòa hợp…để đàn ông và đàn bà không còn ngăn cách…để đất và trời không còn cao thấp…để thiên đàng và trần gian nhạt nhòe không còn ranh giới trong những sát na rung động diệu kỳ của cảm giác…

Hai bầu vú sữa êm êm nóng nóng ấm ấm căng căng mềm mềm…môi Nguyên lướt êm đềm trên làn da nõn nà…Thu vùi tay trên tóc Nguyên, nàng rên rĩ:
“Nguyên …Nguyên…”

Môi Nguyên chạy vòng trên những đường cong tuyệt mỹ trên hai gò vú…vửa vờn…vứa mấp nhè nhẹ làn da trắng mịn màng…lưỡi chàng liếm đè như muốn nếm mùi ngọt ngào của hai trái vú sữa hồng hồng căng cứng…Hai tay chàng ham hô vuốt nắn xoa đè cùng khắp trên hai gò bồng đảo…Nguyên rên rĩ:
“Vú Thu đẹp quá Thu ơi…”

Thu xoa nhè nhẹ trên tóc Nguyên, nàng thầm thì:
“Cho Nguyên hết..thỏa mãn chưa…sướng hôn..”

Nguyên nghe lại tiếng ngọt ngào “sướng hôn” của giọng gái miền Nam mà như thấy sướng tê, lịm ngọt trong tim…Tay Nguyên vờn vuốt se vò hai núm vú hồng nóng căng nhọn hoắt, trong lúc chàng chồm lên gắn trên đôi môi hồng của Thu một nụ hôn ân tình.. Lưỡi chàng xoắn xít trong môi miệng Thu…

Rối là cắn rồi là mấp rồi là vò bóp trên hai bầu vú đàn bà dâng hiến. Nhất là lại là đàn bà đẹp, nhiều kinh nghiệm tình trường như Thu…Nguyên làm như đã lâu chưa bao giờ được gặp đàn bà, bây giờ như con cọp đói vồ được mồi ngon…Răng chàng nhay nhay trên hai núm vú hồng căng. Hai tay chàng bóp nắn nhuyễn nhừ hai trái vú sữa mềm mại…

Vú Thu trắng hồng …căng mịn… Hai bầu vú săn chắc nằm ngửa phơi bày hết cái đẹp sung mãn của đàn bà ở cái tuổi của đóa hoa hồng đang nở rộ khoe hết hương sắc xuân thì …Cái bụng tròn trĩnh mà thon gọn... chạy dài xuống dưới là cái khu tam giác nóng bỏng vẫn còn đang được e ấp trong cái quần xì líp trắng tinh nhỏ xíu...hai cặp đùi thon dài, tròn trắng nữa co nữa duỗi...Nguyên như muốn nghẹn thở trong háo hức, trong kích thích, trong ham muốn...

Nguyên chồm lên mấy ngón tay chàng nhẹ nhàng ve vuốt đè từ phiá dưới bụng chạy lên cái đướng cong chết người dẫn cao cao lên trên hai đỉnh núi …mười đầu ngón tay Nguyên men theo triền núi cao nõn nà mượt mà… tìm đến hai núm hồng căng nhọn nóng ấm …mấy ngón tay xoay xoay vờn vuốt mê đắm …
Thu rên nhỏ :
“ui da ưưư aaaaaa….nữa đi Nguyên ..bóp vú Thu đi…
Cho Nguyên hết đó…chịu chưa..”

Nguyên chụm môi nút mạnh trên cái núm vú hồng hồng ấm ấm :
“uiaaaa….mê cái núm vú này rồi đó…” 
Thu cong rướn người trong cái nút bạo bùng của Nguyên trên núm vú nàng. Môi Nguyên nút chặt không chịu buông cái núm vú hấp dẫn … lưỡi nóng ấm của người đàn ông như thèm khát được nếm sữa ngọt từ hai bầu vú nên cứ phụ với môi miệng nút chùn chụt làm người đàn bà nghe tê sướng từng cơn…

Thu vùng lên đè ngửa Nguyên xuống giường. Hai tay Thu chống hai bên đầu Nguyên…Vú Thu căng trắng hạ sát xuống ngay trên môi miệng đàn ông..Hai bầu vú tròn trĩnh đong đưa khiêu khích…Nguyên nhìn hai núm vú hãy còn ướt vì những nút liếm của chàng trên hai gò bồng đảo tuyêt đẹp của Thu mà thấy như muốn nghẹn thở vì bị kích thích. Chàng gầm gừ:
“Ư aaaa… vú em đẹp quá Thu ơi….”

Giọng Thu nũng nịu gọi mời:
“Nè ..hai vú em nè…bóp vú em đi…
Nút vú em đi..”

Ô…Tiếng đàn bà gọi mời sao mà êm đềm, sao mà khiêu khích, sao mà dâm đãng lạ lùng… 
Hai tay Nguyên vờn trên hai bầu vú mịn căng…làn da vú trắng nõn nà rờn rợn trong hai bàn tay đàn ông xoa nắn thật nhẹ nhàng, thật trìu mến. Nguyên như muốn cảm nhận trọn vẹn từng va chạm từ bàn tay chàng trên hai gò bồng đảo êm đềm ….Mấy ngón tay chàng chạm nhẹ lên hai đầu núm vú hồng…êm êm … mềm mềm…rung rung… nóng nóng… ấm ấm....
Hai bàn tay đàn ông chụp trọn trên hai bầu vú… êm êm… căng căng …tay bóp… tay vò... tay xoa… tay nắn….nhuyễn nhừ hai bầu vú sữa …rồi hai bàn tay ôm chụp lấy hai bầu vú bóp sát cho hai núm vú gần lại với nhau….Nguyên nút …Nguyên mút… hết núm vú này nhảy sang núm vú kia ..làm như chàng muốn được cùng một lúc nút được hêt hai núm vú hồng khiêu khích kia vào môi miệng mình…Người chàng nóng ran trong dâm tình đàn ông đang được đàn bà thoả mãn đến cùng cực….

Rồi đến phiên Nguyên vùng lên đè ngửa Thu xuống giường..Chàng vùi mặt vào hai bầu vú căng trắng như còn thèm thuồng tiếc rẽ…nhưng rồi môi miệng đàn ông vùi xuống cái bụng tròn êm êm thon gọn…Môi chàng lướt êm, mấp nhẹ trên làn da bụng trắng trẻo làm Thu nhột nhạt. Nàng thót bụng thở hổn hển…

Khi Nguyên ngồi lên thì hai tay chàng đặt ở hai bên cái mảnh vải trắng tinh nhỏ xíu đang che kín cái khu tam giác bí mật nóng bỏng mà chàng vẫn nhẩn nha chưa chịu tìm tới. Lúc đó chàng đột nhiên nhận ra cái tâm tình hồi hộp và kích thích trong chàng…Tim chàng đập nhanh hơn…

Cái khu tam giác bí mật của người đàn bà nào trong đời chàng cũng mãi mãi vẫn là cái vủng da thịt lạ lùng mà tạo hoá chỉ dành cho đàn bà. 

Ở đó là nóng bỏng của những cọ sát, là dịu êm mượt mà của nhung lụa nõn nà…
Ở đó là cái vòng ấm áp ấp ủ bao bọc của đàn ông, trong dịu dàng, trong dâng hiến, trong đam mê… 
Ở đó là những tê dại của cảm giác, lan toả như những con sóng nhỏ dồn dập ở lúc khởi đầu, tích tụ dần dà thành con sóng lớn, càng lúc càng dâng cao…
Ở đó là những co thắt hứng nhận trọn vẹn những tia bắn dữ dội của con sóng của cảm giác đập tàn bạo vào bờ như đã thỏa mãn chuyến rong chơi dài trên gió trong mây…
Ở đó là sát na của rung động tột cùng mà ngay trong khoảnh khắc đó chàng có thể cảm nhận được rằng cõi thiên thai hiện hữu trong chàng … là mây… là êm êm lan tỏa … là tê sướng… là cảm giác tuyệt vời của vùng đồi núi mượt mà, nóng ấm…

Hai tay Nguyên kéo nhẹ, cái quần xì lip tuột từ từ xuống trong ánh mắt thèm khát của Nguyên…Cái mu *** trắng múp có làn mầy đen mượt mà e ấp …cái khe *** ướt át…hai cánh *** hồng hồng đang run rẫy…khu tam giác bí mật đang chờ người đàn ông khám phá vầy vọc….Nguyên kéo tuột phăng mảnh vải nhỏ xíu còn lại trên da thịt ngồn ngộn trắng trẻo nõn nà của đàn bà…

Thu trần truồng phô bày dáng ngọc thân ngà. Nàng đẹp như thần Vệ Nữ trong mắt Nguyên. Thu khoanh tay trên đầu …hai bầu vú nàng căng phồng nhấp nhô trong kích thích…hai núm vú hồng nảy giờ bị nút liếm tả tơi hãy còn nhọn căng ướt át..Cặp đùi thon tròn trắng nuột nà, chân duỗi chân co…Con mắt lá dăm đa tình lim dim mời gọi…Nguyên cởi tung mảnh vải trên người chàng…cặt cương cứng vươn cao …chàng xà người xuống…

Da thịt trần truồng khao khát dâm tình của đàn ông và đàn bà quấn nhau,cọ sát nóng bỏng…Cà hai cùng bật tiếng rên rĩ… 
Môi Nguyên gắn chặt trên đôi môi hồng của Thu, ngọt ngào nồng nàn quấn quit..
Môi chạy dài xuống … tìm lại hai gò vú ..Nguyên nằm đè trên da thịt đàn bà trắng ngồn ngộn …Hai tay chàng bóp hai bầu vú to tròn… môi miệng chàng liếm nút cắn nhay tơi tả …tả tơi vú đàn bà trắng nõn, trắng nà…môi miệng chạy dài cắn nhay trên làn da bụng trắng mịn yêu kiều…chạy sâu xuống ..xuống nữa..

Nguyên nằm thụt người xuống dưới…bàn tay chàng ve vuốt trên làn da đùi non nõn nà trắng muột của Thu…chàng nghe Thu rên rĩ …môi chàng vờn nhẹ trên làn mây đen nhỏ trên cái mu *** mum múp men theo cái con đường rẽ nhỏ chạy xuống khu vực đùi non mượt mà... Lưỡi đàn ông liếm nhẹ như muốn nếm biết cái êm ái của làn da đùi thon…bên này rồi bên kia…

Thu dang rộng hai đùi như không chịu nỗi những nhột nhạt kích thích từ những vờn vuốt của lưỡi nóng ấm trên làn da non nõn nà nhạy cảm…Nàng rùng mình khi hai ngón tay Nguyên chạm nhẹ trên hai cánh ***…mấy ngón tay chàng vuốt ve thật nhẹ trên hai cánh *** hồng nhung..nàng run rẫy trong những êm êm.. tê tê.. daị dại..sướng không tả được…hai ngón tay đàn ông tách nhẹ hai cánh *** hồng …
*** đàn bà hồng xinh phơi bày cho môi miệng đàn ông xà xuống úp trọn lên trên…
Thu cong rướn người trong kích thích, nàng ghì tóc Nguyên, rên rĩ :
“Anh ơi….em…têêêêêêêê….”

Thu rên rĩ tê dại cũng bởi vì lúc đó lưỡi Nguyên đang vuốt bạo bùng, đè miết trên đóa hoa hồng đẹp tươi xinh xắn…hai cánh *** bị môi mấp lưỡi liếm tả tơi….cho đến lúc cái nhụy hoa bị môi lưỡi tấn công cùng lúc thì Thu oằn cong người:
“Anh ơi…eeemmmm sưưưươớớớng uid aa aaaaaa….”

Nguyên ùm ừ không nói, môi chàng chu lại…cái hột le nhỏ nhỏ căng mọng trong môi chàng …lưỡi chàng vờn xoay xoay trên cái mu nhỏ xíu hồng hồng..chàng nút nhè nhẹ mà Thu cứ nẫy người rung giựt…nước dâm đàn bà tuôn rĩ rã …ướt nhẹp…Thu như chịu hết nỗi nàng ngồi lên…

Thu đè người đàn ông xuống…lần này là những cú cắn xé trả đũa của đàn bà trên da thịt đàn ông…môi nàng nóng bỏng chạy dài trên người Nguyên…lần này là đàn ông rung tê trong những cú mấp nhẹ, cắn nhay nhay trên núm vú…trên ngực… trên bụng…bàn tay nhỏ nhắn êm dịu của Thu ve vuốt cặt Nguyên cương cứng…môi nàng êm đềm vờn vuốt nghịch ngợm trên cái vùng cương cứng nóng ấm chạy sâu xuống liếm nút trên hai hòn ngọc hành căng cứng…tay nõn nà kéo tuột làn da cặt sâu xuống cho đầu cặt hồng hồng rướn thẳng…lưỡi xinh xinh nhỏ nhắn liếm láp đầu cặt như lưỡi con mèo nhỏ đang liếm sữa…chạy vòng theo cái đầu khấc mon men theo cái rãnh nhỏ…

Nguyên nghe nhột nhạt tê tê trên đầu cặt thì môi miệng đàn bà chụp phủ xuống…cặt đàn ông dược nút bú bạo bùng …tê sướng từng cơn…chàng ngồi dậy kéo Thu ra…đẩy nàng nằm ngửa xuống… 
Thu dang rộng hai đùi thon trắng …*** đàn bà tênh hênh hồng hồng dang mở gọi mời…Chỉ trong khoảnh khắc thì cặt đàn ông tách cái khe *** ướt át…nhấn sâu vào…*** rướn cong hứng trọn…

Một nỗi ấm áp, dịu dàng, tê dại không tả nỗi ngập chiếm trong chàng…chàng đè người lên da thịt nóng bỏng của người đàn bà…Cặt chàng rướn sâu trong *** Thu nóng ấm, êm ướt…trong tiếng rên rĩ của khoái lạc trong nhau…Hạnh phúc của hòa nhập bỗng ngập tràn trong chàng và trong nàng…Nguyên tìm lại môi miệng người đàn bà trong nụ hồn da diết ngọt ngào…trong lúc chàng ghì xiết nhấn sâu cặt lún tận cùng tới đáy *** chật chội Lúc chàng rời môi Thu, chàng bật nói tiếng lòng, tử một hạnh phúc mới nhận được:
“Anh yêu em…Thu ơi…”

Thu không nói..nàng ghì vòng tay ôm trên lưng Nguyên…cặt duị sâu …nằm êm ả trong cái vòng tròn ấm nóng…*** nàng như đang muốn ấp ủ ân cần làm dịu đi tâm tình đàn ông đang trong sóng gíó bão giông...
Nhưng chẳng bao lâu thì giông bão lại dập vùi tơi tả *** đàn bà nóng ướt…Cặt vùng lên như cọp đói…rút ra rồi dập sâu…nhấp cạn rồi vờn nghiêng..Cặt nắc *** nóng bỏng…cặt đâm sâu ngọt lịm trong *** dâm ướt nhẹp…cặt vờn vuốt nhẹ nhàng êm ả trên cái hột le mọng căng…cắt nhảy lống như ngựa rừng phi nước đại…cặt từ tốn vờn vọc khe *** như mèo vờn chuột…

Nước dâm tuôn chảy theo những cú dập, cú nắc chết người…Thu cong người ghì hai tay Nguyên đang chống trên nàng, cho cặt đẩy sâu lút trọn trong ***…nàng rên rĩ…nàng năn nĩ:
“Nữa đi anh…đéo lốn nứng đi anh…
ui aaa ưưu uui da…aaaaa”

Nguyên dập nắc tơi tả *** đàn bà nóng bỏng …tiếng nhóp nhép của cặt cọ sát ra vào trong cái *** ướt át hòa lẫn trong tiếng kêu rên của chàng và nàng là bài ca êm ái nhất của ái ân nồng cháy…Chàng lống lên trong những tê dại bạo bùng ở dưới...

Cặt rướn sâu…thật sâu…thật sâu…khựng lại trong tích tắc…

Cái tích tắc ngưng đọng của thời gian và không gian…

Và ngay sau đó là bùng vỡ.. tia bắn…trong rung giựt… co thắt…

Nguyên ôm ghì Thu trong tột đỉnh cùng cực mà nàng mang đến cho chàng…Trong tê dại chàng hôn lên môi nàng và hình như chàng nhận hiểu được, ở đáy sâu trong tận cõi vô thức của chàng, cái quyền lực bí mật mà tạo hóa dành cho người đàn bà…

Trong gắn bó khăn khít không còn một khe hở giữa hai da thịt trần truồng nóng bỏng của chàng và nàng, chàng nối liến với nàng trên môi miệng và ở cặt gắn sát, ngập sâu trong *** nàng...Bỗng nhiên chàng nhận ra rằng người đàn bà là một-nữa-đời-bị-đánh-mất của chàng và chỉ trong thương yêu, sự hoà nhập mói cho chàng cái cảm giác hoan ca của vô thức, báo hiệu cho chàng biết là chàng đã tìm lại được Vườn Điạ Đàng của Hạnh Phúc Vô Cùng mà chàng đã thất lạc tự thuở nguyên sơ… 
Nguyên và Thu nằm ôm nhau ngủ vùi…
Không biết bao lâu, đến khi thức dậy Nguyên cứ ngỡ mính đang nằm mơ…Người bạn gái thân thiết nhất của chàng và Thùy giờ đang ngủ say sưa ngon lành trong vòng tay chàng, trên cái giường ngủ của chàng và Thùy …

Nguyên nhìn xuống… hai bầu vú trắng ngồn ngộn của Thu vun cao khiêu gợi. Da vú Thu trắng mịn màng…hai núm vú hồng như vẫn còn thèm được nút, được liếm nhỏ xíu nhọn hoắt, vươn cao trên vúng đồi núi chập chùng êm ả. Mắt Thu nhắm, hàng lông mi dài buông rũ, đẹp như cô công chúa Bạch Tuyết đang ngủ trong rừng. Môi hồng thắm đỏ trong cơn bão tình ngọt ngào như chùm nho chin tới. Hơi thở Thu nhẹ nhàng nhưng làm hai bầu vú nõn nà no căng phập phồng lên xuống. Thu khiêu gợi dâm tình trong chàng trở lại… cặt cương cứng ở dưới…Chàng vòng tay hôn nhẹ lên trán Thu và làm nàng cựa mình thức giấc…Mắt nai tơ mới he hé đã bị môi hôn…Môi hồng chưa kịp lên tiếng đã bị môi Nguyên khóa chặt…Vú căng vun tròn chưa kịp dịu xuống đã bị vồ vập xoa nắn bóp vò…

Thu cười khúc khích:
“-Anh này… mặt coi cù lần mà dữ ghê ..”

Nguyên cắn trên bầu vú nàng:
“-Ai nói anh cù lần?”

Thu lại khúc khích cười:
“- Thì em chứ còn ai..”

Nguyên nút mạnh lên núm vú hồng căng, nhay nhay, mấp mấp, nút nút :
“Tại sao em lại nói anh cù lần? “

Thu cong rướn người theo mấy cú nút liếm dữ tợn trên vú nàng:
“-Anh này…Anh này”

Nguyên cắn ngập răng chàng trên bầu vú mịn làm Thu rên rĩ:
“Á áá aa đau em…”

Nguyên hôn nhẹ lên đó… dấu rằng cắn yêu hãy còn đỏ hồng:
“Không nói anh cắn nữa đó…”

Thu cong người đẩy đầu Nguyên ra:
“-OK em nói…em nói..
Tại vì em thấy anh tối ngày chỉ lui hui đi làm, nhảy đầm cũng không biết, uống rượu cũng không, casino cũng không màng, bạn bè thì chỉ với mấy cái máy computer..”
Nhưng…”

Nguyên vuốt ve cái eo thon tròn, chàng cười theo trong ánh mắt tinh ngịch của Thu:
“_Nhưng…nhưng cái gì?”

Thu khúc khích cười…nàng cong rúm người trong nhột nhạt vì bàn tay Nguyên đang mò sâu xuống vuốt ve trên hai cánh *** đàn bà mượt mà nhung êm ướt át:
“Nhưng bây giờ em mới biết coi “dzậy” mà hổng phải “dzậy”…”
Còn dữ hơn cọp rằn…”

Nguyên chồm lên cắn yêu bầu vú mịn căng làm Thu càng co rúm người thêm:
“À hả…dám nói anh dữ hơn cọp rằn…Ừ anh dữ hơn cọp rằn…anh cắn em nè…”

Thu lăn người trên giường nàng cười khúc khích:
“Em thua…em thua.. đừng cắn em..”

Giọng Nguyên nhẹ nhàng:
“Ừ anh không cắn em….anh chỉ hôn em..anh chỉ vuốt ve em thôi…

Giọng Thu nũng nịu ngọt lịm:
”ui uiii em hổng thèm anh vuốt ve, hổng thèm anh hôn…anh ăn gian..”

Thu quay lưng rúc vào lòng Nguyên…Hai tay Nguyên lòn hai bên cái eo thon tròn kéo người tình vào lòng…da thịt đàn bà êm dịu còn hơn cái gối nhung mềm, mát rười rượi trong vòng tay ôm …Nguyên hôn nhẹ lên bờ vai tròn xinh:
“Anh yêu em …anh có em hồi nào vậy em? 
Anh có đang nằm mơ không đây?
Sáng mai thức giấc, em có còn bên anh không?”

Nguyên thầm thì những tâm tình của một trái tim đàn ông vừa bị vỡ vụn từ một cuộc tình kết thúc trong chia tay không ngờ…Hình như Thu nhận ra nỗi nghi ngờ mơ hồ về một tình cảm mới đối với nàng trong Nguyên…con chim một lần bị trúng tên, vừa thấy cành cong thì đã sợ hãi…Nàng xoay người ôm đầu Nguyên ghì vào hai bầu vú trắng no căng của nàng…giọng ngọt ngào:
“Anh không phải nằm mơ…em ở bên anh bây giờ…ngày mai em cũng còn bên anh…bên anh hoài…anh chịu chưa?”

Nguyên nhắm mắt…chàng thấy một nỗi dịu dàng êm ả ân cần bao phủ tâm tình chàng…hương da thịt đàn bà ngọt ngào ngập tràn chung quanh hơi thở chàng . Đột nhiên, chàng nhận ra trong tâm tưởng mình một nỗi bình an lạ lùng thay thế cho những đau khổ mất mát mà chàng tưởng như không thể chịu đựng được từ khi Thuỳ rời xa.

Nguyên chìm sâu trong giấc ngủ êm đềm không mộng mị…môi miệng chàng vùi trên hai bầu vú ngọt ngào thơm mùì sữa ngọt của Thu…Chàng như đứa trẻ con đang ngủ ngon giữa hai bầu vú mẹ...
Đàn bà quả tình có một quyền lực kỳ lạ trên cõi trần gian. Bởi vì Nguyên nhận ra khi chàng đang như bị chìm sâu trong khổ đau lúc Thùy bỏ lại chàng ra đi với người chồng cũ, thì Thu xuất hiện như một nàng tiên với nhiều phép mầu. 

Thu mang chàng trở lại cái đời sống giản dị của người miền Nam hiền hoà, có sao nói “dzậy”. Những tiếng phát âm dễ thương của gái miền Nam nói tiếng Mẹ vẫn làm chàng thấy trái tim mình hình như muốn mềm đi trong một nỗi dịu dàng dễ chịu của một lãng tử tìm về lại được mái nhà xưa. 

Chàng nhớ Thu hay ghẹo chàng – “coi “dzậy” mà “hổng” phải “dzậy”…còn dữ hơn cọp rằn…” mà lúc nào cũng muốn mĩm cười. Cái miệng chu chu, đôi môi hồng xinh xinh hơi trề ra chọc ghẹo… Cái chữ “dzậy, chữ “hổng” phát âm từ môi miệng Thu nghe dễ thương đến lịm người.

Chàng nhớ lần yêu Thu là hôm cuối tuần…sáng thứ bảy…
Chàng ôm nàng ngủ ngon lành như chưa bao giờ được ngủ một giấc ngon lành như vậy trong đời. Khi thức dậy thì Nguyên thấy mình vẵn còn vùi đầu trong cái nôi đời êm ả … Hai bầu vú sữa ngọt ngào no căng mịn màng vẫn dịu dàng ấp ủ tâm tình chàng.

Nguyên đột nhiên nhận ra cái khả năng kỳ lạ của người đàn bà đến với chàng lúc này. Những đau khổ trong chàng đột nhiên giảm sút cường độ một cách không ngờ. Làm như những ân cần, những dịu dàng ấp ủ từ da thịt mềm mại của Thu, làm như những hoà nhập trong người đàn bà cho chàng trở lại cái sức sống diệu kỳ của con tim. 

Mà con tim thường hay không biết đến lý lẽ… Khi con tim đập nhanh trờ lại thì máu trong người chàng cũng chạy nhanh hơn…và đời sống trở lại với nhịp vui của nó. Chàng nghe mình huýt sáo trong buồng tắm như một chàng trai trẻ vứa mới biết yêu. Chàng nghe tiếng mời tiếng gọi của Thu…chịu hôn?...thích hôn?...” thay vì “chịu không? thích không?” mà thấy mình trờ lại cái vui vẻ của đời sống có đôi có cặp...Và dĩ nhiên là chàng “chịu hôn”, “thích hôn”…không có lý do gì mà từ chối…

Chàng nhớ khi chàng nói với Thu như vậy là chàng bị ăn cái… đấm yêu trên vai, nhưng bù lại chàng nghe được giọng nũng nịu rất “Nam kỳ” của nàng:
“anh này… “xiên” tạc…”chiên” môn… ăn gian em…”

Ô hay…đàn bà là cái chi chi mà có năng lực diệu kỳ như vậy trong cuộc đời chàng? Câu hỏi ngu ngơ đó có lẽ chàng sẽ không bao giờ có thể tìm được câu trả lời vì thực ra có ai muốn tìm câu trả lời rắc rối làm chi cho một câu hỏi “dzô dziên” giống như câu hỏi của chàng khi chàng nói cái tâm tình của người-đàn-ông-có-con-tim-đang-reo-vui-trờ-lại cho người-đàn-bà-bây-giờ-đang-trong-vòng-tay-chàng nghe.

Vì vậy chàng muốn trao ra hết cho nàng những rộn rã trong con tim chàng như một lời ca hát tỏ tình của một con tim biết yêu và được yêu và đang yêu… Như thế này ...

Điều đầu tiên là chàng muốn biến cái căn nhà nhỏ của chàng trở thành cái cõi thiên thai của chàng và nàng. Và chàng ôm ghì Thu vào lòng thầm thì với nàng cái ước muốn đó. Thu cười. Nàng xoay lại nhìn vào mắt chàng, môi xinh xinh lại trề ra chọc ghẹo:
“Anh muốn “dzậy” thì anh phải …lao động tay chân … 
Oh my God. Cái "cõi thiên thai" của anh bừa bộn quá anh ơi…
Anh “cù lần”, đi “dzới” em, mình đi… shopping.”

“Oh my God” là ba chữ sau đó còn lại trong đầu Nguyên, vì gần cả buổi thứ bảy hôm đó, Thu kéo Nguyên đi mua sắm chăn mền gối mới, cái đèn ngủ cũng được thay thế…rồi cái thêm cái bộ tủ trang điểm có cái gương lớn. Thu nói với chàng về cái tủ có tấm gương soi thật lớn này:
“- Em thích “dzậy” …để em ngắm anh ôm em…chịu hôn?”

Dĩ nhiên là Nguyên chịu…Cái gì cũng chịu… Khi người ta yêu nhau cái gì người yêu muốn cũng trở thành …trời muốn, Nguyên nghĩ vậy. Chàng và Thùy là những người rất ngán “shopping”, vậy mà hôm đó chàng lại cảm thấy như có năng lượng mới trong chàng…Thấy Thu vui vẻ mua sắm chàng chỉ lặng lẽ ngắm nhìn cái miệng cười xinh xắn của nàng, cái ánh mắt long lanh yêu đời, cái nhịp chân bước gọn gàng. bờ mông tròn lẳng lơ. Cái gì ở nàng cũng toát ra nét hấp dẫn yêu kiều. Và chàng cứ thế, hòa minh vào trong nhịp vui của con tim có nhau, với nhau.. Tự dưng chàng thấy có thể bên nhau đi “shopping” hoài không biết mệt. 

Buổi chiều hôm đó cái nhà chàng hoàn toàn có một sắc thái mới. Sạch sẽ, vì Thu bắt chàng… “clean up” toàn diện từ trong ra ngoài…Thơm tho, vì sau khi chàng clean up xong Thu thắp lên vài ngọn nến có hương thơm.. lung linh…mùi hương lavender nàng yêu thích…Và cái phòng ngủ của chàng…
“Wow…wow…wow”
Nguyên chỉ còn ba chữ để nói. Cái phòng ngủ của Nguyên đột nhiên thay đổi hằn màu sắc…cái khăn phủ giường màu hồng nhạt …phủ lên trên tấm mền cò những bông hồng màu đỏ sẫm trang trí thật nghệ thuật…cái đèn ngủ màu hồng tòa ánh sáng thật ấm áp…cái tủ trang điểm bằng rosewood có tấm gương lớn nằm đối diện với cái giường ngủ …

Nguyên quay lại thì thấy Thu đứng đó mĩm cười nhìn chàng. Ánh mắt nàng long lanh reo vui..Chàng xoay lại nhấc bổng nàng trong vòng tay:
”Em giỏi thiệt…”

Tối hôm đó, nàng lại còn chuẩn bị cho một buổi ăn tối lãn mạng…rất Tây…Món ăn đơn giản…nhưng chất lượng.. thịt bò beefsteak loại thượng hảo hạng…một it khoai tây nghiền “home made”, một vài loại rau đậu..hai cái đĩa…dao muổng nĩa…ngọn nến lung linh…Hai ly rượu đỏ hấp dẫn mời gọi… Nguyên chưa bao giờ có cái không khí như thế này ở nhà chàng…

Chàng và Thu ngồi đó …đút nhau ăn, cụng ly… nhấp nhẹ những giọt rượu tình nồng. Cả hai hình như đang ngụp lặn trong một thứ hạnh phúc mới của con tim, trong đó chỉ có tình cảm của yêu đương rộn rã nhảy múa, của hoan ca và hạnh phúc có nhau…

Và khi ăn xong là tiếp tục của những ly rượu ân tình…Ánh mắt Thu long lanh nồng nàn, tình tứ, môi Thu hồng, hai gò má đỏ hây hây. Nàng hỏi:
“Bây giờ anh biết uống rượu… chưa?”

Nguyên cười nhẹ:
“Biết rồi….rượu ngon…anh đang muốn say đây nè..”
Chàng nghĩ thầm chắc Thu không biêt chàng có thể chịu đựng nổi cả lít rượu đế sông hồ miền Tây…mấy ly rượu vang đỏ loại hảo hạng này không làm chàng suy suyễn chút nào…Thu lại nhìn chàng rồi cười:
“Bây giờ để em bày anh “cù lần” …nhày đầm…chịu hôn?”

Nguyên lại cười…cái tiếng “chịu hôn” của Thu trong đôi môi hồng hồng chu ra phía trước như mời, như gọi, như trêu chọc lúc nao cũng vẳn làm trái tim chàng rộn rã nhịp vui…Chàng kêu lên:
“Oh my God. Xin tha cho anh…anh là nông dân chuyên làm ruộng…
anh hổng biết nhảy đầm…hồi nhỏ anh chỉ biết nhảy lò cò…That’s it”…

Thu cười khúc khích, tíếng cười nàng nghe trong trẻo như tiếng chuông reo vui:
“Sạo dzừa dzừa thôi…hông biết thì ra đầy em bày cho anh nhảy..’

Nàng kéo Nguyên đứng dậy..dạy cho chàng những bước nhảy vỡ lòng của “slow dance”, điệu nhảy của tình nhân…điệu nhảy êm đềm, gần gũi, kề cận ân tình…

Nàng bật cái máy….tiếng hát trầm ấm của môt nam một nữ trong một bài hát quen thuộc dịu dàng bao phủ lấy chàng và nàng….chàng và nàng dìu nhau trong ấm áp trong nương tựa trong ánh nến lung linh giữa cõi thiên thai bây giờ chỉ của hai người…
“Tonight I celebrate my love for you
It seems like the natural thing to do
Tonight no one's gonna find us
We'll leave the world behind us
When I make love to you
Tonight

And I hope that deep inside you feel it too
Tonight our spirits will be climbing
To a sky lit with diamonds
When I make love to you
Tonight

Tonight I celebrate my love for you
And that midnight sun
Is gonna come shining through
Tonight there'll be no distance between us
What I want most to do
Is to make love to you
Tonight

Tonight I celebrate my love for you
And soon this old world will feel brand new
Tonight we will both discover
How friends turn into lovers
When I make love to you
Tonight I celebrate my love for you
And that midnight sun
Is gonna come shining through
Tonight 

there'll be no distance between us
What I want most to do Is to make love to you
Tonight I celebrate my love for you
Tonight I celebrate my love for you…”

Thu dìu chàng lướt trong nhịp nhảy nhẹ nhàng…chân nàng hướng về cái phòng ngủ ấm cúng màu hồng…
Ở đó…môi chàng gắn chặt trên đôi môi hồng xinh của nàng một nụ hôn nóng bỏng…Ôi nụ hôn của ngọt ngào yêu thương…của ân tình nồng thắm…Môi chạm môi …lưỡi xoắn xit quấn quit nhau không rời….Môi miệng Thu ngọt ngào như sữa mật… 
Và chàng lần tay cởi mấy cái nút áo trên da thịt nóng bỏng của nàng…môi chàngvẫn gắn chặt trên môi nàng, không rời…cái áo mỏng rơi xuống…Tay Thu cũng lần trên cái nút áo chàng…nàng cởi tung cái áo sơ mi của chàng … thì cái nịt vú cũng rớt theo…
Hai bầu vú to tròn no căng trắng mịn vung cao đang nằm trong hai bàn tay Nguyên nóng bỏng…Chàng vuốt ve nhẹ nhàng …hai núm vú hồng căng nhọn trong lòng bàn tay…Nguyên nhìn xuống thì thấy như muốn nghẹn htở…Vú Thu trắng mịn no căng đang trong bàn tay vờn vọc của chàng…êm êm mềm mềm nóng bỏng dâm tình…chàng xoay đầu sang thì bắt gặp bóng chàng và nàng trong gương…

Nguyên kéo Thu tới trước tấm gương lớn của cái tủ trang diểm mới…Ở đó chàng nhìn vú to tròn đang bị tay chàng vò nắn đè xoa…hai tay chàng mần mò xuống cái lưng quần …cởi cái móc nhỏ…tay chàng kéo tuột cho cái quần tây đen rớt xuống….Trong cái gương lớn, chàng nhìn cái quần xì lip nhỏ xíu màu đen nổi bật trên làn da đùi nõn nà trắng nuột trắng nà. Cổ họng chàng đột nhiên khô khốc…

Tay Nguyên úp nhẹ lên khu tam giác kín…ở bên trong làn vải mỏng…*** đàn bà nóng hừng hực…run rẫy…ướt át…Nguyên cắn nhẹ lên vai người yêu, tay chàng lòn vào trong cái quần xì líp nhỏ…lướt sâu xuống cái khe động nóng ướt…Thu ngả người trên vai chàng …mắt lim dim nhìn cảnh tượng dâm dật đang diễn ra trong gương…nàng rên rĩ;
”Aaaaưưưưuui anh ơi…”

Thì hai tay Nguyên như không chịu nỗi đã kéo tuột cái quần xì lip nhỏ xiú xuống…*** đàn bà torng khu tam giác kín…đám lông đen nhỏ gọn gàng, mịn màng, mượt mà e ấp che kín đường vào động Đào Nguyên…Tay Nguyên vờn vuốt trên đám lông mây đen, tay kia thì vò nắn bầu vú ngồn ngộn hấp dẫn…Hai tay đàn ông thay phiên nhau vờn vò bóp nắn trên da thịt đàn bà phơi bày hấp dẫn trong tấm gương lớn…
Nguyên thấy dâm tình như sôi trong người chàng…Chàng cúi xuống cắn trên vai Thu …kéo nàng đến giường…làn da trắng mịn mịn nõn nà kiêu khích của đàn bà dang đón nổi bật trên màu hồng đỏ sẫm cũa tấm vải trải giường….Nguyên cúí xuống cởi tung vướng víu trên người…chàng vửa đứng lên thì thấy Thu đã ngồi lên ôm ngang mông chàng..cặt chàng cứng ngắt…vươn thẳng…hai tay Thu dịu dàng vuốt ve lên cặt êm đềm …Thu ngồi thụp xuống…đầu nàng vùi trong cặt chàng…Thu hôn …Thu vuốt …Thu lìếm...Thu nút nhè nhẹ …Đầu cặt Nguyên tê dại từng cơn…

Nguyên chịu hết nỗi …chàng kéo Thu lên …đè ngửa nàng xuống giường…chàng như con thú say mồi…da thịt đàn bà nồng nàn mịn màng trắng nõn gọi mời…đàn ông rít lên tiếng của con đực bị kích thích đến man dại.. 
Nguyên chồm trên người Thu. Vú nàng nóng bỏng bị hai tay chàng chụp vồ xoa bóp bạo bùng…hai núm vú hồng chịu chung số phận dày vò nút liềm tả tơi trong môi miệng đàn ông…đàn bà thỏa thuê dâm tình con cái… rên rĩ tiếng mời tiếng gọi:
“Nút vú em đi anh…đã miệng dâm hôn…
Bóp vú nữa đi anh…
cho anh nắn… anh vò ..sướng tay dâm anh hông?”

Nguyên gầm gừ trong tê dại:
“Sướng quá em ơi......vú em êm …vú em mềm…
vú em căng…uuuuiuuu aaaaa…."

Vú Thu dang tênh hênh, cong ưỡng trong mời mọc, trong khiêu khích… càng bị bóp vò nút liếm chừng nào thì vú càng căng …càng nóng bỏng…càng khiêu khích…Nàng thấy Nguyên nằm nghiêng... tay Nguyên lòn xuống dưới vuốt từ phía trong hai đùi men theo đùi non …vuốt mạnh lên trên chụp trọn cái *** nóng hừng hực của nàng…tay chàng úp trọn trên cái mu *** tròn mum múp đầy đặn khêu gợi…tay kiai chụm lại vuốt ve trên núm vú hồng ướt át nước miếng dâm tình đàn ông…mấy ngón tay Nguyên nhẹ nhàng vuốt ve hai cánh *** …tách vào cái khe nóng ướt nhẹp nảy giờ…ngón tay Nguyên lòn sâu.. nhấn sâu vào trong ***….chật chội nóng ướt…. Thu rên rĩ, người nàng cong rướn như cây cung:
”Aaaaaaaa…uiiii anh anh aaanhhh”

Ngón tay Nguyên vuốt ve …ra vào trong cái khe rồi chạy lên trên tìm cái hột le mọng màng căng căng ….ngón tay xoa xoa xoay xoay vờn vờn đè đè…đàn bà cong người …tê dại run rẫy…

Chỉ trong khoảnh khắc sau thì đàn ông chồm lên mở màn cho một cơn giồng bão mới trên da thịt hấp dẫn hiến dâng của Thu. 

Đàn ông cắn hai bầu vú to căng của nàng không còn manh giáp.. Nàng chịu cái kiểu cắn “chết người” của đàn ông…cắn không đau mà chỉ thấy tê tê giựt giựt như bị điện giật nhè nhẹ…nhất là môi miệng ham hố của đàn ông cứ nút chùn chụt trên hai núm vú hồng căng nhọn hoắt…lâu lâu lại nhay nhay cắn nhẹ lên núm vú làm *** nàng cứ tê tê rần rần…nước dâm tha hồ túa ra ướt nhẹp trong mấy ngón tay quái quỷ của chàng ……
Khắp góc cạnh nào trên người nàng cũng không được tha…Cái lưng ong tròn trĩnh cũng bị liêm, bị cắn tơi tả…hai bờ mông trắng vun tròn ngồn ngộn bị vò, bị bóp, bị cắn…Đàn bà nằm úp xuống mà tay đàn ông cũng không chịu cho *** nằm yên …miệng đàn ông cắn mấp lên hai bờ mông vun tròn trắng muốt, ngón tay thì lòn từ phia sau tìm cáì khe chạy tuốt sâu vào trong *** nóng ướt…kéo ra thụt vào…Tay còn lại thì lòn xuống vờn vuốt bóp nắn bầu vú sữa đang nằm úp ... Thu giựt nẫy người từng cơn…

Da thịt nàng như muốn bốc lửa …. Nguyên ngồì lên…hai tay nâng hai mông nàng đặt lên trên hai đùi chàng …*** bị nâng cao…ưỡng cong …mu *** mum múp phơi bày tênh hênh… hai tay đàn ông vén lông *** cho cái khe *** hồng hồng lộ ra…tay vuốt nhẹ lên cánh *** …vẹt nhẹ hai cánh *** ra hai bên….Đàn ông cúi xuống…miệng chụp lên *** đàn bà nóng bỏng….Thu rùng mình:
“Aaaaaaaa anh uuuuuiiiiiiiưưu dadaaaaaaaaaaaa”

Thì *** đã bị lưỡi vuốt mạnh từ dưới lên trên…Cú vuốt nóng bỏng bạo bùng làm Thu cong rướn người theo…thì cái hột le bị môi miệng đàn ông chụp xuống…lưỡi xoay tròn …môi nút …Lúc đầu còn nhè nhẹ càng lúc càng bạo bùng….Thu nghe tê dại rùng rùng khắp người mà đàn ông cứ mê mãi cong người như con ong đang say mê hút nhuỵ hoa ngọt ngào…hai bàn tay tham lam lại vung lên chụp bóp nắn tơi bời hai bầu vú trắng căng tròn cong ưỡng….Từng luồng, từng luồng tê sường, tê sướng từng cơn từng cơn rần rần trong nàng….Thu năn nĩ:
”Anh ơi….đéo em đi anh….. 
nứng *** em quá anh ơi….”

Thu thấy hai tay đàn ông buông hai mông nàng xuống giường…Cặt đàn ông chạm trên cái hột le làm nàng rùng mình trong thèm muốn… cặt ấn vào…Thu rướn cong *** nàng mở ra hứng trọn …cặt nong *** nóng ướt chật chội sát rạt….Cặt đàn ông nhấn sâu vào…cọ sát nóng bỏng …tê dại… Thu cong người níu tay Nguyên…cặt rướn sâu lút trọn trong *** đàn bà dâm đãng gọi mời…

Nguyên chồm lên phủ trên người nàng…Thu nghe Nguyên nói tiếng của con tim chàng đang nhảy múa trong hoan lạc bài luân vũ tình yêu:
”Anh Yêu Em, Thu ơi…”

Trong vòng tay ôm xiết ghì chặt ân tình của người đàn ông, nàng cũng nghe con tim nàng lên tiếng:
“Em Yêu Anh”

Và còn lại là những cọ sát nóng bỏng của cặt trong ***…cặt dũa mài *** nàng te tua không còn manh giáp…cặt làm nàng nghe tê dai từng cơn…cặt vờn cạn trên cái hột le căng căng…đâm sâu…nắc mạnh khi nhè nhẹ vuốt ve êm êm ru ru, khi thì sầm sập như giông như bão….cho đến lúc cả hai nghe tê diếng ở cặt trong ***…
Thu níu tay …bấu lưng Nguyên..

Chàng ***g lên…cặt dài căng dập nắc cái *** đàn bà chật chội, ướt át, êm ái, cong rướn ở dưới…Thật nhanh …thật sâu…thật dữ tợn….rồi ấn mạnh…

Cặt tia bắn bùng vỡ trong *** co thắt rung giựt bạo bùng…

Chàng và nàng ghì nhau trong tê dại của vô cùng ...Sát na của cửa Thiên Thai được mở ra…cả hai thấy mình như đang trôi nỗi bềnh bồng trong muôn ngàn cảm giác tuyệt vời ....không ngôn ngữ nào có thể diễn tả nỗi…
Mỗi giây phút bây giờ đối với Nguyên bỗng trở thành những hạnh phúc miên viễn của yêu thương. 
Đột nhiên Thu mở ra một cánh cửa mới dẫn Nguyên đến cả một cõi trời khác lạ mà chàng chưa hề kinh qua. Cái cõi trời đơn giản nằm trong tiếng Thu nũng nịu - “sướng hôn?”…, “chịu hôn?”…, “thích hôn?”… “coi dzậy mà hổng phải dzậy”…, hoặc là “anh cù lần, đi dzới em “ , “đi theo em nè”…. Cái cõi trời lạ lùng mở ra ở lúc Thu ôm ghì chàng trong mê đắm trùng trùng của hoan lạc hai đứa cho nhau và nói ba chữ lạ lùng của con tim “Em Yêu Anh”. 

Nhưng điều diễm phúc nhất đối với Nguyên là cái cõi trời lạ lùng đó hiện hữu trong vòng tay ôm của chàng như một phép lạ của hạnh ngộ và định mệnh. Ô hay, khi người ta không giải thích được cái gì đó xảy ra trong cuộc đời, thì hình như cách giải thích dễ dàng nhất vẫn là sử dụng lý do rằng … định mệnh đã an bày. 

Thu đến với chàng như một ấp ủ, ân cần cho một tâm tình vỡ vụn trong đau khổ..Thu nhanh chóng thay thế Thùy trong Nguyên vì cái lối sống và cách nhìn đơn gián của nàng và cũng vì thật ra Nguyên thích hợp với cái tính nhẹ nhàng dung dị của các cô gái miền Nam, cái nơi chốn hiền hòa của quê hương mà chàng được sinh ra và lớn lên.

Con gái miền Nam thương ai thì cho ai đó trọn vẹn nghĩa tình, và nhất là trọn vẹn ái ân nồng nàn , không màu mè, không rắc rối, không đòi hỏi suy nghĩ lôi thôi. Thu đến với chàng êm đềm như con sông Long Hồ lặng lẽ uốn khúc êm ả ở Vĩnh Long. Nàng bước vào cuộc đời chàng nhẹ nhàng như mùi hương lavender mà nàng yêu thích trong những ngọn nến tím lung linh của những đêm ngà ngọc. Nàng dâng hiến cho chàng những ngất ngây trên da thịt mượt mà. Nàng mở ra cho chàng những cánh cửa của hoan lạc vô cùng mà con tim của chàng gần như bị choáng ngợp bởi một hạnh phúc bất ngờ chợt phủ chụp trên chàng như một cơn bão ghê ghớm ập tới mà không có một dâu hiệu báo trước.

Trái tim Nguyên mở ra đón nhận tình cảm của Thu bởi lẽ đơn giản và dễ hiểu là con tim thì không bao giờ biết lý luận. Con tim thì chỉ biết vài tần số rung động và sẽ mở cửa nếu có ai đó nắm được tần số bí mật đó và có thể làm cho nó reo vui. Nhưng nhiều khi con tim ngưng tiếng rộn rã reo vui thì Nguyên vẫn nghi ngờ về sự lẫn khuất của một mầm mống khổ đau mà chàng đang trải qua. 

Vì vậy Nguyên nói với Thu như thế này:
“Em à…nhiều lúc ôm em… anh cứ ngỡ như một giấc mơ…
Có khi nào em cũng biến mất trong đời anh, như Thùy bỏ anh mà đi không?”

Chàng không nghe Thu trả lời mà chỉ nhận được vòng tay ôm của Thu. Nàng kéo dầu chàng vào cái góc vai và phía trên bầu vú mát rười rượi của nàng và dịu dàng vỗ về:
“Thương anh quá…”

Nguyên vẫn cứ nghi ngờ:
“Anh không muốn em tội nghiệp anh…”

Thì Thu nói cái tình cảm sâu kín trong nàng cho chàng nghe:
“Anh “cù lần” à…em thương anh từ lâu rồi, nhưng hông nói được.”
Mà làm sao nói được hả anh? Thùy là bạn thân của em…”

Nàng ngập ngừng rồi tiếp tục:
“Nhưng anh còn nhớ cái hôm mà Thùy gặp lại chồng cũ của nó… Thùy khóc hoài và tâm sự với em rất nhiều… Có điều này em chưa nói với anh…”

Nguyên yên lặng nhìn Thu như thầm hỏi. Chàng nghe Thu nhỏ nhẹ:
“Em nói ra anh đừng tự ái…Trước khi ra đi với anh Đạt, Thùy dặn em nhớ chăm sóc anh dùm Thùy… “

Nguyên cười khổ:
“À hả …các bà đá tui như đá banh…”

Thu hôn lên môi Nguyên:
“Đã dặn anh đừng tự ái mà…mà bộ anh hông muốn làm… trái banh cho em ôm, em ấp em thương sao?”

Nguyên vùi mặt vào vú nàng không nói… rồi Thu tiếp tục: 
“Hình như Thùy nó biết em cũng thương anh, Hôm em tiễn nó ở sân bay, nó nhìn em, ôm em thật lâu rồi nói với em “It’s good if you can stay in my house, for me… please ”.
“Em nhớ ánh mắt của nó…
Thùy nói với em là nó sợ anh khổ khi nó ra đi như thế này..rồi anh sẽ cô đơn..
Nó vẫn thường nói với em về anh.....”

Nguyên tò mò:
“Thùy nói gì về anh?”

Thu cười khúc khích:
“Thùy nói anh làm biếng tán gái..anh thì chỉ biết ngồi chờ sung rụng…hoặc có người dọn cỗ sẵn anh chỉ ngồi vào là được ăn…hihihihihi …có đúng dzậy hông anh “cù lần”? “

Nguyên cười theo trong tiếng cười hồn nhiên của Thu. Chàng cắn lên làn da vú nuột nà của người đàn bà:
“Dám chọc quê anh hả…? cắn em nè…

Thu la oai oái rồi kết thúc nỗi nghi ngờ trong chàng:
“Nhưng mà em thương anh thiệt tinh.. chớ hổng có tội nghiệp anh…”

Và câu nói đó làm con tim chàng reo vui nhảy nhót…những rắc rối của tâm tình vụt tan biến..nhường chỗ cho những bản hoan ca của ái ân nồng nàn…
Chàng chồm lên đè lên người yêu…da thịt đàn bà mềm êm mát rười rượi..
Chàng hôn lên đôi mắt to đen dài .. hàng lông mi cong cong nhắm lại như bóng dừa êm ả chạy dọc theo bờ sông quê nhà
Chàng hôn lên vầng trán yêu kiều phẳng lặng như dòng sông êm trôi bình thản.
Chàng hôn lên mái tóc đen dài buông xõa thơm hương đàn bà ngọt ngào.
Chàng hôn lên hai má hồng hồng trên gương mặt bầu bĩnh tròn tròn phúc hậu dễ thương…
Chàng hôn cái cổ tròn …vòng lên cái góc trái tai xinh xinh…
Đàn bà nhột nhạt co rúm nhưng nhận ra hết những âu yếm trong từng nụ hôn của đàn ông…

Môi đàn ông chạy dài xuống cổ, men theo triền dốc vun cao của hai bầu vú sữa no căng. Môi say mê trong từng nụ hôn trên từng vùng đồi núi cao thấp chập chùng của hai bầu vú mịn màng thơm mùi sữa ngọt. 

Môi chạy lên tít đỉnh cao rồi chạy xuống giữa cái trũng sâu của hai gò vú trắng…mơn mang hôn hít…Môi mở đường cho lưỡi nếm mùi vị hương hoa của hai núm vú hồng căng căng mềm ấm…cho tay xoa tay nắn tay vò tay đè.

Đàn bà rên rĩ trong thèm muốn trong dâng hiến:
“Anh ơi…
Anh dâm….anh hư…”

Chàng như muốn tận hưởng từng rung động của người yêu trên từng góc cạnh của cơ thể đàn bà ngồn ngộn đang dang bày khiêu khích dâm tình đàn ông. Hai tay chàng nâng cái bụng thon thon tròn trĩnh chàng hôn chàng mấp cùng khắp cho Thu rên rĩ trong nhột nhạt….chàng mấp hai bên bờ eo thon cho Thu oằn người nằm sấp xuống…hai bờ mông tròn trắng vun cao hấp dẫn gọi mời….
Chàng ngồi dậy hai bàn tay vờn vuốt hai mông tròn …chàng cúi xuống trên lưng ong trắng mịn màng hôn dọc theo cái rãnh dễ thương dọc theo sống lưng…đàn bà rên nho nhỏ ư a trong miệng…
Chàng kéo nàng nằm ngửa …chàng ngồi đó si dại ngắm nhìn cái khu tam giác đẹp tuyệt vời của đàn bà…chàng cúí xuống hôn lên làn da non nõn nà trên cặp đùi thon tròn trằng mịn màng..tai nghe đàn bà rên rĩ tiếng con cái gọi mời con đực:
“Anh anh ui a aaaưuưi”

Chàng chạm nhẹ mấp say êm ru cho hai đùi dang rộng..*** nóng ấm nồng nàn mời mọc môi miệng…chàng chụp môi miệng trên *** đàn bà trong nỗi dịu dàng yêu thương tận sâu trong tim chàng…Lưỡi chàng vờn vuốt làn da non dịu- nóng ấm-ướt át- nồng nàn hưong thơm da thịt đàn bà phía trong hai cánh *** hồng nhung êm…mỗi cái mấp liếm vuốt ve của môi lưỡi trong *** là mỗi tiếng uuu aaa rên rĩ …

Rồi đến khi cái hột le lúc nào cũng mọng căng ướt át bị môi mấp, miệng nút, tay xoa tay vờn thì những tiếng u a càng nghe rền rĩ to thêm …đàn bà ướt nhẹp dâm tình kéo đàn ông đè phủ lên người..

Cặt chàng vùi sâu trong *** nàng ấm áp….cặt ra vào nhấp sâu vờn nắc …
*** nàng chật chội ôm ấp cặt sát rạt ...vuốt ve cặt trong âu yếm, trong dịu dàng…

Vậy mà tê dại trùng trùng lan lan êm êm như sóng dồn sóng dập liên miên vào bờ …
Khi chàng kéo nàng nằm nghiêng…hai đứa mặt đối mặt chàng nghe nỗi tê dại đó lan tỏa sâu trong khắp người chàng… Chàng hôn nàng lên đôi môi hồng nóng ướt. Trong nụ hôn ngọt ngào đó chàng cảm nhận được tình yêu mà nàng đang dâng hiến..
Nỗi ước muốn được hoà nhập trong nàng làm chàng rưón sâu cặt trong ***…

*** đàn bà nhận ra cái dấu hiệu bí mật của Tình Yêu…*** rướn cong hoà điệu…ăn khớp nhịp nhàng ..

Lúc chàng tia bắn trong cái *** rung giựt thì Nguyên nhận hiểu được cái vô cùng của Tình Yêu, khi đàn ông và đàn bà trở thành Một… khi vạn vật ở trong trạng thái của một khối liền lạc chưa nổ tung phân cách ly tan…khi chàng tìm về lại được cái bản thể nguyên sơ của kiếp người…

Chàng nhắm mắt ôm ghì Thu trong vòng tay và cảm nhận một nỗi hạnh phúc lạ lùng bao phủ cà chàng và nàng…
Vậy mà một lần nữa, một thứ định mệnh khắt khe đã không cho Nguyên nắm giữ cái hạnh phúc mà chàng tưởng sẽ không bao giờ làm vuột mất.

Chiều thứ sáu cuối tuần, chàng đang trên đường về nhà…trong túi chàng là cái nhẫn cưới mà Thu chọn kiểu. Chàng và nàng đã hoạch định cho đám cưới hai đứa…dĩ nhiên là chàng phải có cái nhẫn cưới thật trang trọng… và dĩ nhiên chàng sẽ ghé ngang tiệm hoa quen để nhận cái bó hoa hồng đặc biệt chàng vừa đặt mua hồi chiều..

Dĩ nhiên anh sẽ quỳ gối và cầu hôn với em.. Chàng nghĩ trong đầu…

Về đến nhà thì trời đã hơi ngã tối… Nguyên chân sáo vào nhà…Thu vẫn chưa về. Cũng tốt..Nguyên nghĩ chàng còn thì giờ để chuẩn bị…Mấy cái nến màu tìm….mùì hương lavender quen thuộc mà Thu yêu thích lan nhè nhẹ…ánh nến lung linh…

Nguyên bật cái đèn ở phòng khách…chàng rút trong túi cái nhẫn kim cương lóng lánh ra xem lại… "beautiful…beautiful…", chàng nói một mình

Thì có tiếng diện thoại reo…
Đầu dây bên kia không phải là Thu, mà là một giọng đàn ông lạ hoắt, người Mỹ:

“Hello, Mr. Nu yen Tran?”

Nguyên hơi ngạc nhiên, chàng trả lời:
“Speaking. May I help you?”

Bên kia đầu dây:
“Sir, I am County Police…do you know Ms. Thu Nu-yen ?“

Nguyên trả lời trong lo âu:
“Can you spell her first name for me?”

Giọng Mỹ bên kia:
“ T.. h .. u.., and her last name is N g u y e n..”

Nguyên bật câu hỏi hấp tấp:
“Yes sir, she is my fiance. What happened to her?

Đầu dây bên kia là một im lặng trong khoảnh khắc…rồi ngập ngừng:
“I am so sorry to let you know she was in a head on collision….”

Tai Nguyên lùng bùng….người Nguyên lạnh run…cái điện thoại nặng chình chịch trong tay chàng…
Ngực chàng như bị một tảng đá nặng ngàn cân đè lên…Cảnh vật xung quanh chàng nhạt nhoè…

Ánh nến lung linh mờ ảo … tất cả bỗng trở thành một màu đen khủng khiếp…
Thu...Thu đâu rồi ?
Nguyên bật khóc thành tiếng…
Một bóng đen ghê ghớm bỗng nhiên chụp phủ trên đời sống của Nguyên kể từ giây phút đó. Nỗi đau đớn cùng tận của mất mát làm chàng thực sự gục ngã trước cái định mệnh ghê ghớm kia.

Tại sao? Tại sao cái khoảnh khắc, cái thời điểm của thời gian và không gian lại có thể trùng hợp như vậy để Thu rơi vào cái giây phút nghiệt ngã đó và rời xa chàng vĩnh viễn? Tại sao lại xảy ra với Thu, với chàng? 

Nguyên khóc oà. Như một đứa con nít. 
Chàng không có câu trả lời.
Chỉ biết chung quanh chàng ngập đầy hình bóng người yêu...

Giọng nũng nịu của nàng…
Tiếng gọi “Anh cù lần ơi” mà nàng chỉ dành riêng gọi chàng vẫn còn dịu ngọt trong tim…
Cái giường ngủ bây giờ trống trơn mà sao trong tâm tưỡng chàng vẫn còn đầy ắp những nét yêu kiều của nàng…
Cái tủ trang điểm…trong gương, bây giở nhạt nhoè một mình bóng chàng… 
Ngọn nến lung linh…những lúc có nàng, sao như nhảy múa, như reo vui cùng với chàng và nàng, sao như nồng nàn nhẹ thoảng hương hoa tình yêu…bây giờ sao buồn hiu, leo lắt, vỏ vàng soi bóng chàng cô độc, lẻ loi?

Nguyên ngồi xuống ở một góc giường…chàng chạm tay trên cái bông hồng trên tấm vải trải giường…mà nghe như hơi ấm người yêu vẫn còn lương vuơng ở đâu đây…

Chàng thầm gọi tên Thu…trái tim Nguyên vỡ vụn thành ngàn mảnh, đau xé trong ngực chàng.

Nước mẵt…

Nước mắt từng dòng tuôn chảy ràn rụa trên mặt Nguyên, trong đau khổ cùng cực khi người yêu vĩnh viễn rời xa…

Nhưng hiện thực và đời sống vẫn bắt buộc Nguyên phải đứng dậy tiếp tục thở, sống và cảm nhận những va chạm khốc liệt từ những đau khổ trong tình cảm chàng. Tình yêu bỗng trở nên xa vời trong tâm tưởng chàng. Thay vào đó là nỗi niềm tuyệt vọng của nỗi chết chực chờ trong từng phút giây của đời sống. 

Hính như mới vừa phút giây Thu ngồi đó đối diện với chàng…ly rưọu vang đỏ trong tay ngà “Để em bày anh uống rượu…”…Hình như tiếng nói trong trẻo dê thương của nàng đang còn đâu đây..bỗng thoắt chợt tan.. 

Hạnh phúc và đau khổ mịt mờ không rõ ràng ranh giới… Ngày và đêm đối với chàng không còn ý nghĩa…lúc nào cũng vậy, nỗi chết và tuyệt vọng tràn ngập trong chàng.
Chỉ rặt một màu đen…Tối tăm. Buồn bả.

Thì ông Bảy tới thăm chàng. Ông là người thân duy nhất của Thu ở Mỹ. Ông đi tu hồi còn ở Việt Nam và hiện giờ là thầy trụ trì một ngôi chùa nhỏ ở Westminster. Ông cũng là người đầu tiên mà chàng liên lạc để báo tin về việc xảy ra và đã giúp chàng lo liệu mọi việc cho tang lễ của Thu.

Ông Bảy dáng vóc gầy gò, gương mặt xương xẩu hơi dài nhưng cân đồi. Điều rất nổi bật trên gương mặt ông thầy tu này là vầng trán cao và ánh mắt sâu lắng trầm tĩnh của ông. Trán ông đã cao mà ông còn cạo trọc đầu như mọi ông thầy tu khác nên nhìn trán ông lại càng thấy cao hơn. Ánh mắt ông người khác nhìn đã thấy cái vẻ sâu lắng của một người tu hành mà hốc mắt ông lại lõm sâu dưới đôi chân mày nên nhìn vào mắt ông trông càng thêm sâu thẳm.

Ông bấm chuông nhà Nguyên vào một chiều cuối tuần…Nguyên ra mở cửa. Khi ông vào nhà thì ông thấy ánh nến lung linh tỏa trong ánh đèn ấm áp của căn phòng khách nhỏ. Mùi hương lavender thoảng nhẹ trong không khí. Bài hát âm hưởng nhẹ nhàng ….”Tonight I celebrate my love for you…And soon this old world will feel brand new…Tonight we will both discover…How friends turn into lovers…When I make love to you …” vẫn còn bay nhảy trong không gian vắng lặng …Ông biết Nguyên vẫn còn ngập lặn trong những mất mát không nguôi từ sự ra đi của người cháu gái của ông…

Ông thầy tu lặng lẽ ngồi xuống với Nguyên chờ cho đến lúc bài hát im tiếng…Trong không gian thật yên tĩnh của một buổi chiều thứ sáu cuối tuần, hai người- một ông thầy tu già và một chàng tuổi đã trung niên – yên lặng ngồi đó. 

Vậy mà tâm tưởng họ cùng hiệp thông trong nỗi mất mát vô cùng mà chỉ có họ mới nhận ra tự sâu tận đáy lòng. 
Ông Bảy mà Nguyên gọi là chú Bảy - thay vi tiếng gọi thông thường dành cho các nhà tu đạo Phất là “thầy” Bảy- bởi lẽ Thu thích chàng gọi như vậy. Chàng nhớ cái hôm lần đầu cùng Thu đến thăm ông, khi chàng gọi ông là “thầy”, Thu khều nhẹ tay chàng với giọng trêu ghẹo dễ thương thông thường của nàng :
“Thầy… thầy cái gì…kêu là chú Bảy …chú Bảy là chú ruột của em đó…anh dzới em sắp là "dzợ" là chồng rồi, còn ngại gì nữa chớ…”
Chàng nhớ… chàng cười, nhìn ông Bảy và dĩ nhiên chàng …ngoan ngoãn “nghe lời” nàng và nói: 
“Thưa “Chú” Bảy”.
để sau đó nhận được lời “ban khen” của nàng:
“Dzậy mới dễ thương….mới là “cục cưng” của em ” 

Thu hiền và dễ thương như nước ngọt phù sa nhưng Thu nghịch ngợm, Thu thích trêu ghẹo chàng là…” bởi "dzì" anh “cù lần”… cho nên em mới thương anh…”. Chàng vẫn mĩm cười mỗi khi nghe cái nghịch lý trong câu nói của nàng. Bây giờ không còn nàng bên cạnh để nghe những câu nói tinh nghịch chọc ghẹo, làm như chàng thấy trống vắng lạ lùng trong cái buồn tẻ của đời thường…

Ông Bảy là một nhà tu khác thường. Chàng đã tiếp xúc nhiều vị thầy tu ở các chùa, nhưng ông Bảy không giống như các vị này. Ông không “lên lớp”. không “thuyết giảng” những điều mà chàng đã đọc rất nhiều trong các kinh sách Phật. Ông yên lặng nhiều hơn là ông nói. Ông lắng tai nghe và nhận hiểu nhiều hơn là muốn người khác nghe ông nói. Ngay cả đối với cô cháu gái tinh nghịch của ông, cho dù Thu nghịch ngợm chọc ghẹo ông cách gì ông cũng có thể mĩm cười lắng nghe nàng liến thoắng chuyện nọ chuyện kia.

Vì vậy khi ông trở lại thăm chàng vào chiều cuối tuần hôm đó, hai người ngồi im lặng rất lâu không nói gì, mà tâm ý tương thông. Chàng nhận ra là ông Bảy biết và nhận hiểu nỗi đau khổ của mất mát trong chàng và có nhiều khi, chàng nghĩ, yên lặng là phương pháp cảm thông tốt nhất lúc này đối với chàng. 

Cuối cùng rồi ông Bảy cũng nói với chàng lý do ông đến thăm chàng. Ông nhìn sâu trong mắt chàng và trầm tĩnh nói:
“Chú đã trải qua nhiều đau khổ trong đời chú, nhưng chú cũng vẫn nhận ra cái đau khổ trong chú bây giờ khi mất con Thu.
Chú biết hai cháu yêu thương nhau hết lòng, do vậy chú mới đến đây hỏi cháu việc này.."

Nguyên nhìn ông già, lắng nghe. 
“Chú nhờ cháu cùng với chú lên chùa mỗi cuối tuần để tụng kinh cầu nguyện cho con Thu…chùa của chú hơi xa..”

Nguyên chặn ngay lại:
“Dĩ nhiên cháu sẽ đi …xa mấy cũng không sao…”

Chàng hơi trầm ngâm rồi hỏi:
“Cháu có thể ở lại chùa vào cuối tuần không?”

Ông Bảy mĩm cười:
“- Chú cháu mình hợp ý. Chú đến đây là thục ra không muốn cháu một mình ngồi lặng trong những hồi ức…Lên chùa với chú..
Nhìn về thực tại là những gì cần thiết…cầu nguyện cho con Thu là những gì mình có thể làm. Cháu có muốn đi bây giờ không? “

Dĩ nhiên là chàng đi. Chàng muốn nghe lời ông Bảy, làm một cái gì đó cho Thu lúc này, bây giờ. Cầu nguyện? Dĩ nhiên là chàng làm…nỗi lòng của chàng vẫn còn đầy ăm ắp hình bóng của Thu…chàng nghe nghèn nghẹn trở lại trong tim… 
Bảy tuần lễ như vậy Nguyên đều đến chùa chú Bảy của Thu vào mỗi chiều thứ sáu. 
Những gì diễn ra trong bảy tuần lễ, “Bảy bảy là bốn mươi chin” như ông Bảy nói, là 49 ngày quan trọng cho người đã mất…Bốn mươi chin ngày chàng theo ông Bảy cầu nguyện. Trong bảy tuần lễ chàng ngồi thiền với ông Bảy. 

Chàng “tu” theo ông. Ăn chay. Uống nước lọc. Tịnh khẩu. Tịnh ý. Quán xét. 
Và cầu nguyện. Lúc đầu chàng không hiểu gì về những câu kinh đọc ê a của ông Bảy. Những dòng kinh tiếng Phạn không mang một nghia lý gì với chàng cho nên chàng chỉ giữ im lặng trong lúc ông Bảy đọc kinh. 

Nhưng khi chàng cúi rạp người lạy Phật trong lúc cầu nguyện, cái ước muốn mãnh liệt hướng về Thu mà chàng nghĩ là nàng còn quanh quẩn đâu đây, làm chàng bỗng nhận thấy một nỗi tin tưởng lạ lùng vào những gì thiêng liêng cao diệu, hằng hằng chi phối vận mệnh của những kiếp người. 

Cái ngã mạn thường xuyên hiện hữu trong chàng chợt tan biến không hình tích. Chỉ còn lại tấm lòng yên lặng trong chàng hướng về một cõi vĩnh hằng yên bình mà chàng tin là Thu sẽ tìm đến được. Đột nhiên chàng hiểu được cái ý nghĩa của việc cầu nguyện mà chàng đang làm. 

Trong yên lặng tận cùng của tâm thức, chàng cùng với ông Bảy - đang trong tiếng kinh câu kệ mà ông hiểu thấu lẽ huyền vi trong đó - cùng hiệp thông dâng lên những Đấng thiêng liêng, mà chàng tin rằng đang hiện hữu, những lời cầu nguyện tận trong tim chàng dành cho Thu. Chàng cầu xin nàng mãi mãi sẽ được trở về và an trú trong yêu thương, trong bình an vĩnh hằng mà chàng vẫn mong đem lại cho nàng nhưng bây giờ đã không còn cơ hội thực hiện. 

Đột nhiên những thành tâm trong những ngày bên cạnh ông Bảy, trong cái chùa nhỏ của ông. lại đem đến cho chàng một nỗi bình an lạ lùng trong cái tâm tình khổ đau của chàng lúc đó.
Chiều hôm thứ sáu hôm đó, khi vào chủa ông Bảy thì trời mưa, Nguyên lủi thủi bước đi một mình trên cái hè phố vắng. Thì đột nhiên mưa trút nuờc ào ạt, Nguyên ướt nhẹp người khi vào chùa. Chàng mượn cái áo màu nâu của ông già. Khi mặc vào thì chàng hỏi ông Bảy:
“Cháu có…duyên đi tu hông chú Bảy? Cháu thấy cái áo không làm nên thầy tu, nhưng khi cháu mặc cái áo của chú thì cháu nghĩ đến cuộc sống tu hành của chú…
Cuộc đời bình an là ở trong tâm, nhưng hình như cái tâm của mình lúc nào cũng vọng động không yên. Tu là an cái tâm vọng động . Phải không chú?”

Ông già ngước nhìn Nguyên, ánh mắt sâu lắng hiền hoà, ông ôn tồn:
“Bảy tuần lễ, cũng không đến nỗi. Cháu bây giờ tạm ổn. Bây giờ cháu cần xuôi theo cái lẽ tự nhiên bên trong cháu. Chừng nào cháu đi tu được thì tự nhiên cháu sẽ biết.
Sách vở trong chùa rất nhiều. Cháu tìm lấy mà đọc.”

Rồi ông lặng lẽ pha bình trà nóng cho Nguyên uống. Chàng hắt hơi liên tục, rồi rùng mình ớn lạnh. Chàng nói với ông già sau khi uống xong tách trà:
“Cháu thấy hơi ớn lạnh trong người…chắc mới nảy ướt mưa nhiễm lạnh…
cháu vào trong nằm nghỉ một chút…”

Một chút mà chàng nói kéo dài luôn cả qua tối ngày thứ bảy. Nguyên sốt mê man…
Trong giấc mơ chàng tìm lại được Thu …

Chàng nhớ rất rõ từng chi tiết của giấc mơ lạ lùng đó. Khi cháng thức giấc thì chàng thấy ngay ông Bảy ngồi bên cạnh giường. Tay ông đang ở trên cổ tay của chàng. Ánh mắt ông dịu lại khi Nguyên mở mắt ra nhìn ông. Chàng nghe ông già hỏi:
“Cháu thấy trong người thế nào?

Nguyên không trả lời câu hỏi của ông Bảy, chàng nhìn ông và nói ngay về cái giấc mơ vẫn còn hình tượng rõ mồn một trong tâm tưởng của chàng lúc đó:
“Chú Bảy, cháu thấy Thu…”

Chàng nghe ông Bảy giọng bình thản:
“Cháu sốt mê man hơn một ngày rồi…”

Nguyên ngắt lời ông già:
“Cháu thấy Thu…nắm tay cháu .. đặt vào tay chú..
Khi thức dậy là cháu thấy chú đang nắm tay cháu…”

Rất hiếm khi Nguyên có thể nhớ những gì trong mộng. Nhưng về giấc mơ này, trong lúc thần trí mê man ớ trong căn chùa nhỏ của ông Bảy, chàng lại có thể mường tượng lại từng chi tiết nhỏ. 
Trong giấc mơ lạ lùng đó…

Nguyên thấy chàng trở về nhà. Khi cánh cửa mở ra thì chàng thấy Thu đứng đó trong tà áo trắng thướt tha. Ánh nến lung linh huyền ảo trong căn phòng khách quen thuộc của chàng. Thu đẹp liêu trai, tóc xỏa ngang vai, đôi mắt bồ câu to đen quen thuộc nhưng buồn bả. Nàng cười khi thấy chàng. Nhưng không nói tiếng nào. Nguyên cũng đứng đó nhìn nàng. Có một sức lực gì đó cột chặt chân chàng không cho chàng tiến đến gần nàng. Nguyên nhớ chàng đã vùng vẫy để tiến tới được gần người yêu và ôm lấy nàng, nhưng những cố gắng của chàng đều vô hiệu. Chàng giận dữ tức bực vì không bước tới được, cuối cùng chàng đành cất tiếng gọi:
”Thu …Thu”

Thì chàng thấy Thu lắc đầu. Nàng vẫn không nói gì. 
Rồi nàng vẫy tay cho chàng theo. Khi nàng bước đi thì chàng cũng có thể bước theo…có điều kỳ lạ là chàng không thể nào tiến gần lại được với nàng…
Thu tiến vào trong cái phòng ngủ quen thuộc của chàng và nàng…Ánh mắt Nguyên lướt trên cái giường ngủ và những vật dụng quen thuộc… cái hình chụp hai đứa trên cái tủ nhỏ ngay dưới cái đèn ngủ màu hồng…Làm như chàng đang ở trong một khoảng không và lướt đi bằng cái ký ức trong căn nhà của chàng….cái phòng ngủ….những ngọn nến tím màu lavender…lung linh… lung linh…

Chàng lại thấy Thu vẫy tay…và lấn này thi hình như chàng trôi đi trong một khỏang không mịt mù mây trắng…

Nguyên thấy mình đến một nơi xa lạ…một khoảng đất trống rộng…rồi hình như là một cái chùa…có mái đỏ cong cong..phía trước là một tượng Phật Bà Quan Âm lớn màu trắng…bên hông là một hồ sen lớn rất rộng …hoa sen trắng và hoa sen hồng nở đầy…

Chàng thấy chú Bảy bỗng nhiên ỡ trong chùa bước ra…khi chàng bước tới thì Thu nắm tay chàng đặt vào tay chú Bảy rồi nàng vẫn lặng lẽ bước đi … Nguyên vùng vẫy cố gắng gọi nàng…
“Thu… Thu chờ anh…”

Nhưng hình như những tiếng nói của chàng không phát ra được thành lời…và chàng cũng không cách nào bước tới được… Thu quay lại…Nàng vẫy vẫy tay mĩm cười với Nguyên…
Nguyên nghe như một nỗi đau đớn không tả được trong tim chàng…chàng nhìn nàng bước đi …cuối cùng thì Nguyên thấy nàng chậm chân, dừng lại… rồi nàng cúi xuống nhặt một cánh hoa màu đò trong sân chùa…nàng cài bông hoa lên mái tóc đen dài …
Áo trắng thướt tha bay bay trong gió theo mái tóc đen xỏa dài …cái bông hoa màu đỏ …ánh mắt yêu thương quay lại nhìn Nguyên một lần nữa…
Thu chỉ tay vào cái chùa có mái đỏ ….Rồi nàng lặng lẽ bước ..càng lúc càng xa …càng xa… rồi mất hút sau cổng chùa…

Nguyên vẫn vùng vẫy cố gắng bước theo nhưng chú Bảy đang nắm tay chàng kéo lại…
Nguyên bực tức không tả được…chàng gọi tiếng gọi của vô vọng…chàng vùng vẫy: 
“Thu …Thu…”

Nước mắt chàng ràn rụa trên má…
Nguyên khóc trong cái cảm giác mơ hồ tận sâu trong tim chàng lần này là lần chia tay nghìn trùng với Thu…

Thì Nguyên tỉnh dậy…

Ông Bảy lúc đó đang nắm tay bắt mạch cho chàng. Ông rất rành rọt về Đông y và đã từng là thầy thuốc ở quê nhà. Ông thầy tu già lặng lẽ nghe Nguyên kể lại từng chi tiết về giấc mơ của chàng. Ông trầm ngâm một lúc lâu, rồi nói với chàng:
“Có những huyền cơ của trời đất mà người phàm chúng ta không hiểu thấu được. Nhưng qua những gì cháu thấy được trong giấc mơ thì những ngày tháng hai chú cháu mình hiệp tâm cầu nguyện cho cháu Thu cũng đã viên thành… 
Sau bốn mươi chin ngày là khoảng thời gian siêu sanh của Thân Trung Ấm …Cháu nhìn thấy được Thu nó vào cổng chùa thì chú nghĩ đó là điều tốt lành, thiện nghiệp khởi sinh… Cháu đừng quá đau buồn.”

****

Hai tuần sau đó là ngày nghỉ lễ. Nguyên lấy mấy ngày nghỉ theo chú Bảy xuống Georgia trong một chuyến viếng thăm một ông sư già là bạn tu của chú Bảy. Chàng và ông Bảy không biết tự hồi nào trở thành bạn đồng hành. Nguyên đôi lúc tự hỏi mình như vậy, nhưng chàng tự trả lời rằng không phải Thu đã đặt tay chàng vào tay ông Bảy sao? Và bỗng nhiên, chàng thấy lòng ấm áp khi nghĩ đến nàng… 

Có điều Nguyên không bao giờ ngờ rằng chuyến bay xuống Savannah, Georgia sau đó thay đổi hẳn cuộc đời còn lại của chàng…. 
Khi Nguyên bước vào khuôn viên chùa Giác Hoàng thì chàng hơi sững người. Có cái gì quen thuộc trong khung cảnh nơi đây làm chàng hơi chậm chân lại, chàng đảo ánh mắt một vòng nhìn toàn diện ngôi chùa. 

Chùa Giác Hoàng toạ lạc trên một khu đất rất rộng, chẳng bù với căn chùa nhỏ của chú Bảy, chen chúc trong khu phố thị không chổ đất trống.. Nguyên thầm nghĩ. Người xây cất ngôi chùa như cố gắng dựng lại cái kiến trúc quen thuộc của Á Đông. Cái góc của cái mái chùa cong cong …cái mái bằng gạch đỏ…cái cổng chùa bằng gỗ nâu. Phía trườc cổng chùa có cái tượng Phật Bà Quan Thế Âm thật lớn màu trắng ….bên trái là một cái hồ sen có hoa sen hồng…trắng nở đầy…Nguyên hít sâu vào ***g ngực cái không khí của khu vực đất gần biển, mát mẻ dễ chịu. Savahnah đang mùa nóng.

Nguyên bước tới mấy bước nữa thì chàng đột nhiên khựng lại.

Cái cảm giác quen thuộc mà chàng cảm nhận được lúc mới bước vào ngôi chùa là trong giấc mơ lạ lùng mà chàng còn nhớ rõ từng chi tiết một…Ngôi chùa này là nơi mà Thu đưa dẩn chàng đến trong giấc mơ hôm nào và ngoảnh nhìn chàng trước khi chia tay…Nguyên rùng mình. Cánh hoa màu đỏ…
Chàng bước đến mấy bước…

Là hoa Phượng hồng. 

Những cánh hoa phượng thắm đỏ hồng rụng đầy trên sân chùa . Ngay sau lưng tượng Phật Bả đang mĩm cười hiền từ với bình nước Cam Lồ trên tay là một cây phượng vỹ chắc đã lâu năm. Gốc cây nhìn đã già, tàng cây sum sê lá và hoa phượng đỏ trên cành đang nở rộ.

Phượng hồng… ký ức của Nguyên bỗng lui lại nhanh hơn ánh sáng, lục lạo trong vùng trời kỷ niệm cũ.. còn nhanh hơn cả bộ nhớ siêu cấp của cái máy vi tính …

Chàng nhớ lúc Thu nhặt cánh hoa Phượng cài trên mái tóc đen xỏa dài….chàng đột nhiên hiểu ra những gì Thu muốn nhắn với chàng… Phượng hồng của một vùng trời xưa cũ…mái tóc thề chàng vẫn thường cài hoa phượng làm đẹp cho nàng… Chàng nghe như tiếng lòng ngập lại cái tình tự thương yêu mà Thu dành cho chàng…
Tự sâu trong tim chàng như muốn nói…muốn hỏi Thu:
“Em muốn anh tìm lại Phượng phải hôn? 
Em đi rồi mà em vẫn còn lo cho “anh cù lần” này? 

Nước mắt chàng ứa ra . Chàng bỗng nhớ đến Thu da diết Nguyên lầm bầm như người mất hồn:
"Mà ừ ...Thu à ...em muốn gì anh cũng chịu hêt..."

Hình như chàng nghe lại được tiếng cười trong trẻo của Thu, rồi tiếng nàng chọc ghẹo chàng: 
"Dzậy mới đúng là "anh cù lần" dễ thương của em.."

Nguyên mĩm cười một minh..Cánh hoa phượng đỏ thắm đang xoay xoay trên tay chàng...
Nguyên nhìn ra khung cửa nhỏ của chiếc máy bay đang hạ thấp . Trời bắt đầu tối dần, nhưng chàng vẫn còn nhận ra dải đất nhỏ màu xanh ở dưới…

Quê hương ngày đầu tiên trở lại.
Cái cảm giác của một kẻ phiêu lãng giang hồ, sau bao nhiêu năm tháng, đang quay trở về nhà bỗng tràn ngập trong chàng. 
Cái quê hương khốn khó của chàng là những dòng sông uốn lượn quanh co hiền hoà, trên vùng ruộng đồng thẳng cánh cò bay. 
Cái quê hương khổ nhọc của chàng là bao nhiêu năm bom đạn của hàng triệu kiếp người lầm than.
Cái quê hương của chàng là những thay đổi ghớm ghê của thời thế, những đảo ngược lạ lùng của vận mênh. 
Cái quê hương của chàng là cuốn rún chưa lìa của mùi rơm rạ, của khói toả bếp cơm chiều, của khoai lùi bếp nóng. Và của những người thân yêu …
Là cha. Là mẹ. Là anh em…Là người yêu...

Tất cả như hòa lẫn trong cái gọi là tình tự quê hương khi chàng bắt gặp lại trong ánh mắt hình ảnh dải đất quê nhà…

Sàigòn thành phố cũ năm nào… con đưởng Duy Tân..Phan Đình Phùng…căn gác trọ nhỏ năm nao với Thùy.. Sàigòn bây giờ xô bồ trong hỗn loạn…Nguyên ngơ ngác nhìn cái thành phố một thời chàng chân ngược, chân xuôi đi học…với người yêu cũ…Đột nhiên chàng cảm thấy như mình đang là một kẻ xa lạ đứng ở bên lề nhìn những tất bật ngược xuôi của dòng người trên đường phố cũ .

Chàng quyết định ngày mai xuôi dòng về Vĩnh Long tìm lại quê nhà xưa cũ. Ba Mẹ chàng chắc đang mong đợi chàng từng ngày, từng giờ…. 
Cái miền đất hiền hòa xưa cũ rồi cũng hiện ra trong từng con đường xuyên tỉnh củ kỹ , trong từng luống ruộng xanh màu lúa mạ, trong dòng sông êm ả nước đục ngầu màu phù sa nâu đỏ. 
Quê hương chàng vẫn khốn khó trong những gương mặt nhăn nheo những vết hằn năm tháng của các cụ già, vẫn nhọc mệt trong những mái tranh nghèo, vẫn còn những con trâu già ngơ ngác chịu đựng những gánh nặng trên lưng… 

Đường về nhà chàng vẫn vậy, những con đường nhựa gập ghềnh những cái ổ gà…rồi những con đường đất nhỏ hơn…con sông với con ghe đưa khách. Chàng ngồi nhìn dòng nước đục ngầu có những chiếc ghe, chiếc tàu nhỏ chở hàng mà lòng hãy còn nhớ lại những năm tháng xuôi ngược sông hồ cùng với ông ngoại chàng. 
Mười năm qua nhanh như một cơn gió thoảng…

Giây phút hội ngộ với gia đình bà con láng giềng là những giọt nước mắt mừng rỡ của Ba Mẹ chàng, của anh em, chú, bác. Nguyên ôm chầm từng người thân yêu quen thuộc mà đã nhiều khi chàng ngỡ rằng mình không còn có dịp gặp lại. 
Tay trong tay còn lại là những đêm thức thật khuya chuyện trò cho thoả những năm tháng cách xa. Chàng khề khà với Ba chàng và mấy ông già hàng xóm từng ly rượu đế, với mấy con khô mực, mấy con cá nướng…Chàng ngồi cả buổi với mẹ chàng hỏi chuyện cà kê dê ngỗng, chuyện trên trời, chuyện dưới đất, chuyện hàng xóm, chuyện láng giềng, chuyện bà con… Chàng kể chuyện chàng lưu lạc, long đong, chuyện xứ người với lắm đổi thay lạ lùng trong đời sống…

Cho đến khi Mẹ chàng hỏi cái câu mà chàng nghĩ là Bà muốn biết hơn hết:
“Con có dzợ, con gì chưa?”

Nguyên cười vì chàng biết thế nào bà cũng hỏi tới câu này. Chàng trả lời mẹ:
“ Dạ chưa, má à”

Bà cụ nhướng mắt có vẻ ngạc nhiên hỏi:
”Bộ bên đó khó kiếm “dzợ” lắm hả con?”

Nguyên lại cười to hơn, chàng ghẹo mẹ:
”Dạ..bên đó hổng có cô nào ưng con hết, má ơi..”


Mẹ chàng lườm chàng:
“Con xạo má “quài”….” 

Nhưng rồi bà có vẻ nữa tin nữa ngờ:
“…Mà bên đó hổng có ai ưng con thiệt hả?”

Nguyên thầm thì:
“Con nói thiệt…Nhưng nè Má à, con dzià là con đi tìm một người con thương…"

Mẹ chàng có vẻ tò mò muốn biết:
”-Ai dzậy con?”

Nguyên đem chuyện chàng và Phượng ra kể cho Mẹ nghe. Chàng nhờ Mẹ giúp chàng tìm lại Phượng vì chàng biết mẹ và ông ngoại chàng biết rất rõ về Bà Năm “đờn bầu”.
Dĩ nhiên lả mẹ chàng đồng ý. Bà sai thằng cháu của Bà cùng đi với chàng xuống Rạch Giá. Bà nói:
“Thắng cu Tèo nó biết rành đường xá miệt dưới đó..”

Nguyên cười:
“ Má ơi, nó tên Hùng . Mà nó lớn cồ rồi, sao má còn kêu nó là thằng Cu Tèo?” 

Chàng thấy ngọt ngào ấm áp trong tình cảm của gia đình. Hai chữ "Quê hương" hình như gói ghém trong cái tình cảm thân thương này…Nguyên ngủ thật ngon trên chiếc võng mắc sau vườn. Gíó mát thổi hiu hiu. Giòng sông êm êm rì rào chảy sau nhà…

Ngày mai chàng sẽ đi tìm Phượng. 
Không biết sẽ ra sao?

Phượng còn đó hay Phượng đã sang sông theo chồng?
Kệ mặc. Chàng cũng sẽ đi tìm Phượng. 
Tới thị xã, chàng thuê khách sạn để tạm trú. Sang ngày mai, theo đề nghị của Hùng, chàng và Hùng tỉm hai ông “Honda ôm”, có nghĩa là… ôm eo ếch hai ông chạy Honda chuyên chở khách kiếm sống - Hùng giải thích với chàng - để vào xóm Vĩnh Thạnh, nơi mà chàng gặp Phượng và bà Năm vào cái thời chàng và ông ngoại bôn ba tìm đường vượt biên. 
Ông ngoại chàng bây giờ đã mất, Nguyên không biết bà Năm còn sống không và Phượng bây giờ ra sao.

Đường vào xóm Vĩnh Thạnh ghập ghềnh, chưa tân trang tu bổ. Chàng tới cái xóm cũ nhà cửa lộn xộn đủ kiểu đủ cỡ vào khoảng gấn trưa. Nguyên hoàn toàn không nhận ra cái khu vực nhà của bà Năm. Ngày đó chàng theo ông ngoại vào xóm bằng đường sông, phải đi loằng ngoằn qua mấy con đường bộ trong xóm mới tới được nhà Phượng. Bây giờ chàng vào xóm bằng Honda, nhà cửa sau mười năm thay chủ, đổi tên, tân trang theo ngày tháng nhà cũ nhà mới lẫn lộn. Nguyên ngơ ngác nhìn và cố gắng moi móc trong trí nhớ một vị trí mơ hồ không rõ nét. 

Anh lái xe Honda đề nghị chia hai cánh đi hỏi thăm và hẹn gặp lại vào 12 giờ trưa ở một quán nước góc đường. Người lái xe chở Nguyên là một anh trung niên cỡ tuổi chàng. Chàng nói chuyện chàng về đây để tìm người yêu cũ thì anh chàng cảm động và hăng hái hỏi thăm dùm chàng. Những nhà có cây phượng vỹ trước nhà đều được Nguyên để ý và vào hỏi.

Gần trưa, cả hai vòng lại gặp Hùng và người lái xe thứ hai ở cái quán nước nhưng bọn họ cũng lắc đầu. Chàng thấy thất vọng trong lòng nhưng không nói ra. 

Nguyên ngồi thừ người nhìn ra ngoài thì chàng gặp một ông già trong quán bước ra, chàng hỏi thăm hú họạ:
“Bác à, cho cháu hỏi thăm…”

Ông già chậm chân, nhìn Nguyên.
“ Thưa, bác có biết nhà bà Năm “đờn bầu” trong xóm này hông bác?

Ông già chậm rải:
“Bà Năm bán nhà đi rồi…cũng cầu đã mấy năm nay…”

Nguyên chụp tia hy vọng cuối cùng:
”Bác có biết Bà Năm đi đâu hông bác…”

Ông già lắc đầu:
”Tui cũng hông rõ…nghe đâu là bả dọn ra thị xã…”

Nguyên nói cảm ơn ông già rồi quay lại nói với Hùng và hai người lái xe Honda:
“Ít nhất mình cũng biết là bà Năm không còn ở trong xóm này…Quay về lại thị xã kẻo tối…

Nguyên trờ lại Rạch Giá mà lòng ngổn ngang trăm mối…Chàng thầm nghĩ trong đầu:
Phượng…Phượng... biết em bây giờ ở đâu mà tìm?

Đột nhiên chàng nhớ đến ông Bảy và những ngày cùng ông cầu nguyện cho Thu. Ông dặn chàng khi gặp khó khăn hãy tập trung và cầu nguyện.
“…mọi sự sẽ thông..”, chàng còn nhớ ông Bảy nói với chàng.

Nguyên xoay qua hỏi anh lái xe ôm:
”Ở thị xã mình có chùa Phật Giáo nào không anh?” 

Người lái xe trả lời:
“Đề tui chở anh tới chùa Tam Bảo Rạch Giá. Chùa này là chùa lớn ở đây.”

Nguyên đến Tam Bảo Tự vào lúc xế chiều. 
Ngôi chùa rất lớn và cổ kính với những hàng ngói âm dương bắng gạch đỏ . Chàng tim thấy cái khuôn viên nhỏ có tượng Phật Bà Quan Thế Âm bằng đá trắng. Ngay phía trước tượng Phật Bà là một hồ sen thật đẹp. Lá sen xanh ngắt phủ đầy, vươn trên lá sen xanh là những bông sen hồng. Có cây cầu bán nguyệt bắt ngang hồ sen dẫn đến trước một khuông viên nhỏ có bốn cây cột với mấy hàng nhữ Nho màu đỏ. Tượng Phật Bà đứng hiền hòa giữa bốn cây cột .

Nguyên đứng đó lặng yên . Chàng chắp hai tay trước ngực và tập trung tình thần.

Nguyên cầu nguyện… Chàng cầu xin cho chàng gặp lại được Phượng…Chỉ đơn giản một điều. Nhắm mắt chàng thấy trong lòng thật yên tĩnh trong khung cảnh vắng lặng của một buổi chiều ở Rạch Gìá. 

Lúc trở lại cái khách sạn chàng vẫn còn không biết là làm cách nào có thể tìm lại được Phượng và bà Năm trong cái thị xã mênh mông này. Vậy mà lòng chàng không dao động như lúc từ xóm Vĩnh Thạnh trở về.

Chàng tin rằng chàng sẽ tim gặp Phượng…một niềm tin lạ lùng mà chàng không thể giải thích được với Hùng, thằng em họ cùng đi với chàng.

*****
Năm ngày trôi qua...

Nguyên quanh quẩn hỏi thăm, trên những hè phố, những con đường, vài khu xóm. tất cả chỉ như một cầu may cho một cơ duyên hội ngộ. Hùng bắt đầu lộ vẻ thất vọng. Hắn nói với Nguyên:
“Em sợ rằng mình hông tìm ra được chị Phượng…” 

Nguyên hiểu nỗi thất vọng của Hùng. Hai anh em tìm người như tìm cây kim giữa một đống rơm, không manh không mối. Chàng trấn an gã em họ:
“Ngày mai em ở khách sạn nghỉ ngơi cho khỏe, anh thử vận may một mình anh xem sao”

Sáng hôm sau, chàng lại …vào chùa. Nguyên cười thầm một mình:
“Chắc mình có duyên với chùa chiền…”

Thực ra thì chàng vẫn tin ở những lời ông Bảy nói với chàng. Rằng cầu nguyện và lòng tin phát khởi những duyên lành. Lần này chàng vào chùa Khmer… rồi vào luôn cả Đền Thờ Ông Nguyễn Trung Trực, một anh hùng Nam Bộ thời kháng chiến chống Pháp vang danh kịch sử với trận hỏa công thuyền Tây trên sông Nhật Tảo. Chàng cầu nguyện bằng cả tấm lòng thành….

Vậy mà cuối cùng chàng tìm lại được Phượng. 
Ai tin hay không tin có Phật, có Trời, Nguyên không bàn đến. Nhưng chuyện tìm lại được Phượng diễn ra như thế này…
Đó là một khu phố nhỏ không tấp nập lắm mà người lái xe Honda “ôm” quen đã chở Nguyên chạy cùng khắp thị trấn trong suốt mấy ngày nay dừng lại để tạm nghỉ. Anh chàng lái xe này lấy làm lạ lùng về sự kiên nhẫn và trì chí của chàng. Nhưng anh cũng rất vui vì gặp được ông khách "sộp" từ Mỹ về cho anh cái mối chạy xe liên tục đã 6 ngày nạy

Anh rủ Nguyên vào một cái quán nước nhỏ, nơi anh thường hay ghé lại để uống ly cà phê hay nước ngọt những hôm trời nắng.

Cái quán nhỏ có mấy bộ bàn ghế. Bên trong có cái quầy nhỏ. Một cái kệ có thuốc lá, nước ngọt và bánh kẹo linh tinh. Một em bé gái khoảng bảy tám tuồi ngồi đàng sau quầy. Lúc đó là khoảng bốn giờ chiều. Nguyên gọi hai chai nước ngọt cho chàng và anh lái xe ôm.

Đứa bé gái thật xinh xắn mang đến cho chàng hai chai nước ngọt rồi yên lặng lùi lại cái quầy hơi tối ở sâu phía trong quán. Nguyên chậm rãi uống nước. Chàng nhìn bâng quơ ra con đường phố trước mặt mà lòng thầm nghĩ…. Đã sáu ngày, sáu ngày cầu may…sáu ngày hy vọng…nhưng không biết làm sao để có thể phăng ra đầu mối để tìm Phượng. Ngoại trừ có Trời giúp…Nguyên lại nhớ đến Thu và giấc mơ của chàng. 
Chàng thấm gọi tên nàng:
“Thu à …anh đã cố gắng hết sức anh...”

Rồi chàng tiếp tục trong đầu:
”…trừ phi em giúp anh…”

Ngồi một lúc thì anh lái xe ôm hỏi Nguyên:
“Bây giờ mình đi đâu đây anh Nguyên?”

Nguyên không nói..chàng chụp cái nón lên đầu, nhìn ra con đường nắng chang chang..
Chàng gọi đứa bé gái để trả tiền, muốn bước ra, rồi lại đổi ý ngồi nán lại. Chàng tính toán thật nhanh trong đầu về những nơi chốn mà chàng đã đi qua và dừng lại hỏi thăm cầu may…

Nguyên muốn trờ lại khách sạn. Chàng vừa dợm chân bước ra khỏi quán thì bên trong cái quầy nhỏ bỗng vang vẳng vọng ra tiếng đàn. 

Tiếng đàn... mà chàng nghe như tiếng sét ngang tai…

Bởi vì đó là tiếng đàn bầu...

Là tiếng độc huyền cầm của tấu khúc “Dạ Cổ Hoài Lang”, cái khúc bất hủ mà chàng nghe từ những cái rung vuốt của ngón đờn bầu điêu luyện từ bà Năm và Phượng mà chàng không bao giờ quên. 

“Từ là từ phu tướng…
Bảo kiếm sắc phong lên đàng…”

Nguyên đứng sững người như trời trồng. Trong đầu, chàng như muốn nói lắp bắp:
“Phượng…Phượng là em đó sao?”

Nguyên bước lui. Chàng định thần nhìn vào trong cái góc hơi tối…Đứa bé gái bán hàng mới nảy là người gảy đàn. Nguyên bước tới, chàng cất tiếng:
“Xin lỗi cháu…cho chú hỏi …”

Đứa bé gái lễ phép:
“Thưa chú muốn hỏi chi?”

Nguyên bước thêm một bước vào phía trong quán. Chàng nói:
“Chú đang đi tìm một người bạn cũ. Cô ấy tên Phượng, bạn chú cũng biết chơi đờn bầu, cũng biết gẩy cái khúc “Dạ Cổ Hoài Lang” mới này cháu gẩy…

Câu trả lời của đứa bé gái làm trái tim Nguyên như muốn nghẹn lại:
“Má cháu cũng tên Phượng….chút xíu nữa má cháu dzề tới, chú hỏi thăm má cháu thử coi… “

Thì lúc đó Phượng từ ngoài bước vào…Nguyên đang xoay lưng vào trong nên không thấy nàng…Chàng chỉ nghe giọng đứa bé reo vui:
”Mẹ cháu dzìa tới…”

Nguyên xoay ra thì chàng như nghẹt thở…
Là Phượng..

Phượng vẫn đẹp như năm nào…mái tóc thề buông xỏa ngang vai. Đôi mắt bồ câu đen dài…môi nàng vẫn hồng, dáng ngọc vẫn yêu kiều…giọng nói quen thuộc của nàng vẩn trong trẻo reo vui:
“Ừa mẹ mới dzìa..”

Nàng ngừng lại nhìn Nguyên trong cái nón sùm sụp trên đầu rồi thêm cái kính mát đen trên mắt:
“Xin lỗi ông hỏi thăm ai…”

Nguyên đứng sững đó nhìn nàng ...rồi chàng gỡ đôi mắt kính và cái nón xuống . Giọng chàng reo vui trong xúc động:
”Phượng…Phượng …Anh là Nguyên đây..”

Phượng khựng người nhìn chàng…Mắt nàng mở to như không tin những gì nàng thấy trước mắt…Nàng lắp bắp theo chàng:

“Anh..Anh.. Là anh?…Anh Nguyên?”

Nguyên bước tới:
“ Anh đây…”

Phượng nắm tay Nguyên đang đưa ra phía trước…Chàng và nàng ôm chầm nhau…

Nước mắt làm cảnh vật nhạt nhoè trong mắt Nguyên. Chàng nghe Phượng cũng thổn thức khóc trong vòng tay ôm của chàng…Lúc đó hình như không còn gì có thể diễn tả được nỗi vui mừng của chàng và nàng. Hai người ôm nhau chặt cứng như sợ rằng sẽ lại phài phân cách chia lỵ

Đứa bé gái mở to mắt nhìn mẹ nó đang ôm chầm lấy một người lạ mặt… 
Anh xe ôm đứng đó xoay xoay cái nón, chết trân chứng kiến cuộc hội ngộ kỳ lạ của Nguyên và Phượng, người mà anh cùng Nguyên vất vả tìm kiếm ròng rã suốt mấy ngày qua…Anh lái xe cũng cảm động không nói ra lời... 
Nếu nói rằng mọi chuyện đã có sự an bày của định mệnh thì những gì xảy ra trong đời sống Nguyên kể từ giây phút gặp lại Phượng làm chàng thực sự tin như vậy. 
Ỡ cái giây phút của cạn nguồn hy vọng thì kỳ tích xuất hiện. Cũng giống như một cánh cửa mở ra cho một khoảng đời mới cho Nguyên, mà cái giây phút tái ngộ định mệnh đó là cái chìa khóa mở cánh cửa kia, Nguyên thực sự lặng người trước cái hạnh phúc choáng ngợp mà chàng nhận lại từ Phượng.

Khi Phượng gọi đứa bé gái đến và nói với nó:
“Chào ba đi con”

thì cà Nguyên và đứa nhỏ cùng khựng người.. Nguyên lắp bắp:
”Con anh hả?”

Phượng cười:
“Nó tên “Nguyên Hồng”…Tên của nó có tên anh trong đó…”

Nguyên Hồng lúng túng hỏi Phượng:
“Mẹ mẹ…chú này là ba con hả?

Phượng ôm nó kéo lại trong vòng tay của chàng và nàng:
Ừa…Ba con đó…ba con mà mẹ hay nhắc là ổng đã đi xa thiệt xa.. chưa dzìa…”

Nguyên thấy quặn đau trong tim chàng. Một nỗi ân hận bỗng nhiên tràn ngập trong lòng. Chàng vòng tay ôm trọn hai mẹ con Phượng vào lòng:
“Xin lỗi …xin lỗi…từ nay ba không xa con… xa mẹ nữa…”

Giọng nói chàng bỗng trở nên ngắt quãng trong nước mắt của vui mừng và xúc động…
Chàng nghe đưá con gái của chàng và nàng gọi tiếng "Ba" ngọt ngào..

Phượng yêu của chàng năm nao vẫn lặng lẽ đợi chờ chàng trở lại. Nàng mang trong lòng tình yêu của chàng kết thành trong đứa con gái chin tuồi mà nàng cưu mang trong suốt những năm dài xa cách không một lời thở than trách móc...
Nàng vất vả lăn lộn trong những biến động của đời sống mà vẫn một lòng mong đợi chàng trờ lai. Lòng tin của nàng phải có một sức mạnh ghớm ghê mới có thể tốn tại được trong thử thách, va chạm của đời sống. 
Tình yêu mà nàng dành cho Nguyên phải có một sức bền bĩ cùng tột mới giúp nàng trải qua bao nhiêu năm tháng cách xa mà vẫn khồng hề nhạt phai..
Những gì xảy ra về sau có lẽ ai cũng đoán ra được. Nếu cuộc đời như những giấc mơ thì ở khoảng đời còn lại của Nguyên, chàng là một người may mắn vì chỉ có toàn là những giấc mơ đẹp. Điển hình như một trong những "giấc mơ" của chàng, diễn ra như thế này... 

Nguyên đưa Phượng và Nguyên Hồng về nhà cha mẹ chàng ở Vĩnh Long. Ở đó chàng làm đám cưới với Phượng. Đám cưới được tổ chức vui ơi là vui ở thị xã Vĩnh Long. Cô dâu chú rễ còn có cô con gái nhỏ Nguyên Hồng làm phù dâu đặc biệt. Nguyên trông thật đẹp trai và Phượng cũng trông thật lộng lẫy trong bộ áo cưới màu trắng…

Lúc hai người trở về trong căn phòng khách sạn đặt biệt Nguyên dành cho Phượng trong đêm tân hôn thì Nguyên và Phượng đều thấm …rượu trong người.
Chàng ôm nàng trong tay thì thầm:
”Phượng à… nhiêu khi anh cứ ngỡ đời anh như một giấc mơ..
Vây mà bây giờ anh đang được ôm em trong vòng tay”

Phượng hôn nhẹ lên môi chàng:
“Em đang trong tay anh nè…”
Ôm em đi…”
Nguyên hôn lên môi nàng..Nụ hôn của chồng yêu vợ ngọt còn hơn mật ong, ấm áp tình say.
Nguyên thầm thì: 
“Sao em lại biết anh sẽ dzìa tìm em?”

Phượng mĩm cười. Môi Phượng xinh xinh, cong cong như trách móc, như hờn dỗi:
"-Anh à…em bị nhập tâm bởi cái bài “Dạ Cổ Hoài Lang”…mà anh đã là chồng em tự cái đêm mà em cho anh hết đời con gái của em…anh có nhớ không?”

Dĩ nhiên là Nguyên nhớ. Chàng nghe giọng Phượng êm như ru:
“Rồi sau đó em có bầu con Nguyên Hồng. Em nói “dzới” Bà nội em là em muốn sinh con và sẽ chờ anh dzìa…
Bà nội em cũng ủng hộ em. Bả nói nhứt định anh sẽ dzià tìm em.”
Anh có nhớ hôn, bà nội em là người hay tấu khúc “Dạ Cổ Hoài Lang”. Chính tay bả dạy cho em bài này..Trong đó có khúc như dzầy:
“ Chàng hỡi chàng có hay
Đêm thiếp nằm luống những sầu tây
Bao thuở đó đây sum vầy
Duyên sắc cầm đừng lạt phai
Là nguyện cho chàng
Nguyện cho chàng đặng chữ bằng an
Mau trở lại gia đàng
Cho én nhạn hiệp đôi í a..”

Rồi em dạy cho con Nguyên Hồng..”

Nguyên ôm Phượng vào lòng. Chinh nhờ Nguyên Hồng dạo cái đoạn khởi đầu của cái khúc nhạc định mệnh này mà chàng tìm lại được Phượng. Định mệnh hình như chỉ nằm trong những khoảnh khắc quyết định rất lạ lùng trong đời sống của chàng…

Hai vợ chồng ngồi đối mặt nhau trên cái giường rộng màu hồng nhớ chuyện ngày qua…
Rồi cái áo trắng mỏng manh trên người Phượng rớt xuống… làn da người yêu nõn nà trắng như ngọc, mịn màng mời gọi… hơi thở trinh nguyên phập phồng..hai bầu vú trắng căng tròn vươn cao khiêu khích….

Nguyên không muốn hỏi han, không muốn thắc mắc, không muồn tâm sự tỉ tê nữa…

Chàng vòng tay cởi cái khóa cho cái nịt vú rớt xuống …Hai bầu vú thanh tân ngồn ngộn no căng …hai núm vú hồng hồng nhỏ xíu phập phồng hồi hộp trong kích thích theo nhịp thở như sóng dồn của người con gái đêm động phòng…

Hai bàn tay đàn ông vờn xoa trên hai bầu vú sữa…Cả Nguyên và Phượng cùng cất tiếng rên nhỏ Tiếng con gái gọi mời rên rĩ:
“Anh.. anh..…em nhớ tay anh …”

hòa trong tiếng nhớ nhung khao khát của đàn ông:
“Em ơi....anh nhớ vú em…”

Đàn ông xô con gái ngả xuống giường chồm lên, phàn nàn trong rên rĩ:
"-Mấy hôm nay nhớ em quá mà không làm sao “giựt ” em ra khỏi tay Nguyên Hồng”

Phượng cười khúc khích:
“Anh này hư…dành em dzới con gái?”

rồi giọng Phượng vẫn thích chọc ghẹo dâm tình đàn ông:
”Nhớ vú em hôn?”

Nguyên nút bạo bùng lên đầu núm vú hồng hồng nhọn căng cho con gái oằn cong người rên rĩ:
“Nhớ ôi là nhớ …anh nhớ nút núm vú em…

Giọng con gái mời gọi:
"uiuuuaaa còn nhớ gì em nữa..anh ơiiii"

Nguyên vuốt tay giữa hai đùi con gái thon dài, trắng nỏn nà, trắng mịn màng ...vuốt ngược lên trên khu tam giác nóng bỏng ...ôm trọn *** con gái nóng ấm dâm tình vẫn còn e ấp đợi chờ trong cái quần xì líp trắng mỏng manh...
"Anh nhớ *** gái trinh của anh.."...

*** cong ưỡng trong tay đàn ông đang ấp ủ tình nồng...
Mặt Nguyên vùi sâu trên cái bụng con gái êm êm mịn mịn…Chàng thầm thì:
“Anh muốn em cho anh một đứa con nữa…em nhớ em nói em cho anh một tiểu đội nhóc tì hông?”

Phượng cong người cười khúc khích:
“Đông quá xá “dzậy”? em nuôi hông nỗi đâu…”

Nguyên cười ghẹo vợ:
"Mình chuẩn bị qua Mỹ ở ..bên đó anh đủ sức nuôi."

Chàng..nói dóc:
"Một tiểu đội nhóc tì anh cũng lo được.."

Môi Nguyên vuốt lên trên.. nằm giữa hai bầu vú trắng trắng căng căng, chàng lại hỏi:
“Dzậy chớ hỏi thiệt em định cho anh mấy nhóc tì?”

Phượng ôm đầu chàng:
“Anh muốn bao nhiêu nhóc tì em cũng chịu…
Chịu chưa ông xã…”

Ôi tiếng vợ yêu chồng sao nghe mát dịu như nước suối róc rách chảy êm êm bên tai Nguyên…chàng cắn trên cái bầu vú mịn màng …chàng mấp trên làn da nõn nà. Hai tay chàng nắn, chàng bóp, chàng vò hai bầu vú …chàng nút mê mê êm êm say say hai núm vú mơn mỡn hồng hồng…

Tiếng con gái rên rĩ “uuu ưưư aaaa” nghe sao êm ái, dâm đãng, mà dịu ngọt lạ lùng…

Yêu nhau là cho nhau những trọn vẹn tình say…
Yêu nhau là nhận hết của nhau những nồng nàn ân ái.. 
Môi Nguyên vờn say say trên vú vợ ...chàng thấy mình như đang trôi nỗi bềnh bồng trên làn mây trắng nõn nà…như đang lướt êm êm trên dòng sông mây nước phù sa con Kinh Rạch Sõi…

Vú con gái mát rười rượi như bóng dửa trong ngày nắng hạ…Vú con gái ngọt ngào như hai trái vú sữa trắng tròn thơm tho mời mọc…Hai núm vú hồng hồng căng căng rướn cao cho môi miệng đàn ông tha hồ nút liếm…Chồng nắn vò vờn vuốt bóp nắn xoa đè vầy vọc mê tơi hai gò bồng đảo…

Chồng mê mẫn kéo tuột cái quần xì líp mong manh…ngắm nhìn cánh hồng nhung ướt đẫm những giọt sương dâm tình…Chồng cúi xuống nút say say cái nhụy hoa ngọt ngào trong cánh hồng nhung êm. *** con gái nóng ướt run rẫy gọi mời cho cặt cương cứng lút sâu..

Tiếng rên rĩ của chàng và nàng ..tiếng cặt ra vào trong *** ướt át nghe như bản tình ca muôn thuở chỉ dành riêng cho những người yêu nhau…cho nhau trọn đời trọn kiếp vợ chồng.. (hết)

----------------------- Phần 1 - Phần 2 -----------------------

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon