Truyện 18+ Nỗi ám ảnh tuổi thơ

Truyện 18+ Nỗi ám ảnh tuổi thơ
Tôi là một thanh niên ít nói, trầm lặng. Tôi có ít bạn bè lắm. Bạn gái thì hầu như không có. Thời đi học của tôi trôi qua thật là lặng lẽ. Hết giờ học tôi chỉ có đi về nhà lo học bài và coi TV thôi. Ba tôi ly dị mẹ tôi khi tôi còn nhỏ.

Kể từ đó tôi không còn thấy mặt hoặc nghe nhắc đến ba tôi nữa. Sau khi ba tôi ra đi, mẹ tôi ở vậy nuôi tôi chứ không đi bước nữa. Người tôi thương nhất là mẹ tôi và người mà tôi thân nhất cũng là mẹ tôi. Nhưng nếu như vậy thì cũng không có gì đáng nói. Khổ một nỗi là từ khi đến tuổi dậy thì tôi đã bị ám ảnh bởi những hình ảnh của chính mẹ tôi. Mẹ tôi có thói quen là không mặc đồ lót ở nhà. Ở VN thì trời nóng quanh năm nên về nhà là mẹ tôi thay bộ váy mặc ở nhà dài quá đẩu gối một chút. Bên dưới mẹ tôi không mặc gì hết, kể cả quần xì-líp. Tôi biết được điều đó là vì tôi để ý không hề thấy mấy cái lằn nổi lên của quần lót khi mẹ tôi cúi xuống. Tôi còn biết chắc chắn điều đó vì có một lần một ngưởi bạn của mẹ tôi qua chơi tôi có tình cờ nghe được bà ta nói:
- Hồng, chị không mặc quần lót ờ nhà hả? Em thấy kỳ đó. Dù sao thằng Luân nó cũng lớn rồi mà. Lỡ có gì ...
Mẹ tôi cười:
- Hồng quen mặc như vậy cho mát. Nó là con Hồng mà. Đâu có sao chứ.
- Nhưng mà lỡ nó thấy ...
- Không có đâu, coi vậy chứ cũng không dễ thấy đâu. Hồng biết tính nó mà, nó hiền lắm, không rắn mắt như mấy đứa khác đâu. Hồng mặc vậy quen rồi. Ở nhà mà mặc đồ lót Hồng không quen. 

Những ngày càng nóng thì mẹ tôi càng mặc đồ càng mỏng để cho mát. Nhiều khi nói chuyện với mẹ tôi, tôi cứ phải quay mặt đi chỗ khác để khỏi phải nhìn thấy thân hình mẹ sau lớp vải mỏng. Tôi sợ nhất là "thằng nhỏ" của tôi lại nhúc nhích rục rịch muốn trỗi dậy. Từ khi tôi bắt đầu thủ dâm cũng là từ lúc tôi bắt đầu có những ý nghĩ bậy bạ với mẹ tôi. Tôi biết như vậy là vô cùng tội lỗi và bậy bạ, và muốn xua đi nhiều lần nhưng rồi những hình ảnh đó cứ trở lại với tôi. Tôi cố gắng nghĩ đến những cô gái khác, trẻ đẹp, hấp dẫn, có khi là những cô người mẫu, tài tử, hoặc mấy con nhỏ hoc chung lớp, mỗi khi thủ dâm nhưng không hiểu sao tới khi tôi xuất tinh, đạt tới lúc khoái cảm nhất tôi lại nghĩ đến mẹ tôi, hay chính xác hơn là tới cái *** của mẹ tôi. Cũng có khi tôi gạt được hình ảnh bậy bạ đó ra khỏi đầu nhưng những lúc đó tôi lại không cảm thấy sướng. Cuối cùng thì tôi chịu đầu hàng và tự bào chữa đó chỉ là tưởng tượng, đâu có sao. 

Mẹ tôi không hề hay biết. Bà là một người hết sức đứng đắn và là giảng viên ở một trường đại học. Cứ thấy tôi lo học hành và hay đóng cửa ở trong phòng nên thỉnh thoảng mẹ tôi cũng có hỏi sao không thấy tôi đi chơi với bạn bè, không thấy tôi quen bạn gái. Tôi chỉ nói là tôi mắc bận học nhiều, sau này rảnh tôi sẽ đi chơi bù. Nhiều lúc tôi ngẫm nghĩ không biết là nếu biết được những suy nghĩ trong đầu tôi bà sẽ phản ứng ra sao nữa. Ở trường đại học bà rất là nghiêm. Có lần tôi tới trường được thấy mẹ tôi trên bục giảng đeo kiếng trắng với bộ mặt nghiêm nghị đang giảng bài cho sinh viên. Cả hội trường im phăng phắc. Tôi nghe nói sinh viên nào mà nói chuyện, hay đùa giỡn trong giờ học là bị mẹ tôi đuổi ra khỏi lớp ngay. Thỉnh thoảng có vài anh sinh viên đến nhà tôi. Tôi thấy họ hết sức nghiêm trang khi nói chuyện với mẹ tôi. Ấy vậy mà không hiểu sao tôi lại có những ý nghĩ hết sức bậy bạ về mẹ tôi. 

Tôi tưởng tượng đủ thứ mặc dù tôi chưa hề thấy những chổ kín của mẹ tôi. Riết rồi hầu như mẹ tôi là người duy nhất tôi nghĩ tới trong khi thủ dâm. Tôi tưởng tượng ra tôi miệng thì bú một bên vú mẹ tôi, tay se se cái núm vú bên kia, kế đến là cúi xuống liếm cái *** của mẹ tôi đang ướt chèm nhẹp nước dâm. Lúc thì tôi nghĩ tới cảnh mẹ tôi sẽ bú con cặc của tôi, tay thì sóc sóc nó, còn tay kia thì mân mê hai hòn dái của tôi. Cho tới lúc con cu tôi nứng hết cỡ và mẹ tôi cũng nứng hết cỡ thì mẹ tôi sẽ nhét nó vô cái hang đang ướt đẫm chất dâm thủy. Thật là trái ngược với hình ảng nghiêm trang, đạo mạo của mẹ tôi trên bục giảng. 


Thời gian thấm thoát trôi đi. Tôi đã tới tuổi trưởng thành và sắp tốt nghiệp đại học. Tôi vẫn không thể quen được một cô bạn gái nào. Mặc dù tôi cũng không đến nỗi xấu trai và nhà tôi cũng không phải là nghèo. Tất cả các cô gái mà tôi quen, tôi đều đem so sánh với mẹ tôi và muốn kiếm một người giống như mẹ. Tất nhiên là tôi không thể kiếm được một người như vậy. Một lý do nữa là khi đi chơi với họ, những lúc ôm ấp, âu yếm, tôi không cảm thấy thích thú mà chỉ bị ám ảnh bởi những ý tưởng bậy bạ về mẹ tôi. Rốt cuộc rồi tôi cũng chẵng quen ai. Mẹ tôi lại rất muốn tôi sớm có bạn gái, lấy vợ, rồi có con cái cho vui cửa vui nhà vì nhà tôi quanh đi quẩn lại cũng chỉ có hai mẹ con. Mẹ tôi tìm cách giới thiệu cho tôi hết cô này tới cô kia, đa số là con cái của bạn mẹ tôi. Nhiều cô cũng xinh xắn, dễ thương nhưng tôi vẫn không cảm thấy thích thú. Mẹ tôi hay hỏi tôi lý do tại sao không thích. Tôi chỉ còn cách bịa ra đủ mọi lý do. Chẳng lẽ tôi lại nói là "Con chỉ mê cái *** của mẹ thôi." Tôi cũng chẳng biết phải làm sao nữa. Mỗi lần sau khi thủ dâm với hình ảnh tưởng tượng về cái *** của mẹ tôi là tôi lại cảm thấy tội lỗi. Tôi rất khổ tâm mà không biết hay đúng hơn không dám chia sẻ cùng ai. 
Cho tới một hôm kia tôi đi học về thì thấy mẹ tôi đang lúi húi ở trong bếp nấu nướng. Tôi hơi ngạc nhiên vì thường thì mẹ tôi tới 6 giờ tối mới về. Bây giờ mới 5 giờ mà. 
- Hôm nay sao mẹ về sớm vậy? Tôi hỏi.
- Hôm nay mẹ về sớm là vì tối nay nhà mình có khách. Mẹ về sớm để nấu thức ăn đãi khách. Mẹ đố con đoán coi là ai. 
- Con không biết đâu mẹ ơi. Mẹ nói con nghe đi.
- Cô Tâm bạn mẹ đó con. Cô Tâm mới đi học ở nước ngoài về. 
- Nước nào vậy mẹ? Mà cô Tâm học gì?
- Tâm nó học ở bên nước Anh. Học để lấy bằng Tiến sĩ về tâm lý học. 
Tưởng ai xa lạ chứ cô Tâm này thì tôi biết. Cô Tâm cũng dạy học trong trường đại học với mẹ tôi, năm nay 35 tuổi, thua mẹ tôi 10 tuổi. Hai người rất là thân mặc dù cách nhau tới 10 tuổi. Cô Tâm được trường đại học cử đi ra nước ngoài để học bằng Tiến sĩ về tâm lý học. Chắc cũng phải mất 4, 5 năm bây giờ cô mới về. Tôi phải công nhận là cô Tâm rất đẹp. Làn da trắng hồng, vóc người cao cao và thon thả, cặp mắt to đen láy lúc nào cũng như ánh lên vẻ tinh nghịch, chiếc mũi dọc dừa, chiếc miệng xinh xinh có vẻ như đang hờn dỗi, mái tóc đen huyền óng ả xoã dài xuống tận ngang hông. Đẹp như vậy nên có rất nhiều người mê cô. Tôi nghe mẹ tôi nói cô Tâm có nhiều bạn trai lắm nhưng cô thích cuộc sống phóng khoáng tự do nên chưa chịu lấy chồng. Tôi thầm nghĩ "bà này tự do thoải mái như vậy mà ra nước ngoài nữa chắc bên đó bả quậy tới bến luôn." Tuy nghĩ vậy nhưng tôi không dám nói ra mà chỉ lẳng lặng thay quần áo rồi xuống bếp phụ mẹ tôi. 

Tối hôm đó mẹ con tôi và cô Tâm cùng ăn tối. Bữa ăn thật vui vẻ, chuyện nổ như bắp rang. Tôi cứ luôn miệng hỏi cô Tâm đủ thứ và vô cùng thích thú được nghe nhiều chuyện mới lạ từ một xứ sở xa xôi tận bên châu Âu. Xong bữa, tôi về phòng học bài, để mẹ và cô Tâm tự do tâm sự sau nhiều năm xa cách. Tôi không biết hai người nói chuyện gì mà mãi tới khuya cô Tâm mới ra về.
Buổi chiều ngày hôm sau, trong bữa cơm tối, trong lúc nói chuyện mẹ tôi có đề cập đến việc cô Tâm đã bảo vệ thành công luận án Tiến sĩ về Tâm lý học bên nước Anh và muốn mở một văn phòng như kiểu phòng mạch bác sĩ, nhưng chuyên về các vấn đề tư vấn tâm lý. Mẹ tôi còn nói là muốn tôi đến gặp cô Tâm, để cổ có thể cho tôi những lời khuyên tốt, hy vọng tôi sẽ vui vẻ, yên đời hơn và giúp tôi tìm được một bạn gái. Hoặc nếu như tôi có những vấn đề gì về tâm lý thì cô Tâm sẽ giúp tôi chữa trị. Tôi hết sưc bất ngờ và một mực nói là tôi hoàn toàn bình thường khoẻ mạnh đâu cần phải đi gặp chuyên gia tâm lý làm gì. Nhưng mẹ tôi cứ nằn nì và bắt tôi phải đi. Lúc đầu tôi một mực không chịu và rất sợ phải nói ra điều gì đã và đang ám ảnh tôi. Cuối cùng thì tôi đầu hàng và tự nhủ là: "Mình nhất định không nói ra thì ai mà biết được".

Thế là sau vài tuần lễ, chiều chủ nhật hôm đó tôi đến nhà cô Tâm. Cô đón tiếp tôi rất niềm nở và dẫn tôi vào nhà. Nhà cô Tâm ờ ngay đầu một con hẻm lớn ở trung tâm thành phố nên cô sửa phòng khách thành phòng làm việc. Tôi được dẫn vào phòng làm việc. Phòng làm việc của cô hết sức sạch sẽ ngăn nắp và có đầy đủ phương tiện như máy computer, máy fax, máy photocopy, ... nhìn rất thích mắt. Cô mời tôi ngồi và vui vẻ nói đùa tôi là thân chủ đầu tiên. Mở hàng như vậy chắc hên lắm. Lúc đầu tôi rất là ngại ngùng không biết nói gì cả. Phải chi tôi chỉ tới chơi thôi thì chắc tôi cảm thấy thoải mái hơn. Nhưng chỉ một lúc sau, với lối nói chuyện có duyên và hóm hỉnh cô đã làm tôi trở nên tự nhiên và dễ chịu hơn. 

Tôi và cô Tâm ngồi nói chuyện suốt buổi chiều hôm đó. Những chuyện lạ ở xứ văn minh. Cô Tâm có lối kể chuyện rất có duyên làm tôi thực sự thích thú. Hèn chi anh có biết bao anh chàng đã chết mê chết mệt. Phần tôi, tôi cũng kể cô nghe một vài mẩu chuyện vui của tụi sinh viên chúng tôi. Chúng tôi cứ nói chuyện như vậy cho tới lúc tôi ra về. Chẳng có vẻ gì là "tâm lý trị liệu" cả. 

Sau vài buổi như vậy, cô Tâm dần dần chiếm được lòng tin của tôi. Cho tới một hôm tôi quyết định kể hết cho cô nghe những nổi ám ảnh của tôi. Cô lắng nghe rất chăm chú và hoàn toàn không tỏ ra thái độ gì là kinh ngạc hay ghê tờm như tôi tưởng tượng cả. Sau khi nghe tôi kể xong cô nói:
- Những chuyện như vậy cũng vẫn thường xảy ra. Không có gì ghê gớm lắm đâu. Luân đừng có lo quá. Cô sẽ có cách chữa cho cháu. 

Nghe như vậy tôi rất mừng vì lúc nào cũng mang mặc cảm phạm tội như tôi thì thiệt là khổ sờ. Tôi cũng chưa biết là cô Tâm sẽ dùng phương pháp gì vì khi tôi hỏi cô không chịu nói. Nhưng dù sao kể ra được tôi cảm thấy như trút được một gánh nặng và cảm thấy nhẹ nhõm. Tôi tự an ủi như vậy là cổ cũng giúp mình rồi. Tôi cũng cố gắng thử đoán coi cô Tâm sẽ dùng phương pháp gì. Dùng thuốc? Nếu có viên thuốc nào uống vô mà hết thì đỡ quá. Dùng lời khuyên? Chắc không ăn thua. Dùng thôi miên? Cái này có vẻ hấp dẫn. Chắc phương pháp này rồi. Tôi tự nhủ. Nhưng tôi lầm. Chẳng có cái nào đúng cả. Tôi không thể nào tưởng tượng nổi cái phương pháp mà cô Tâm thực hiện vào chiều hôm Chủ nhật đó. 

Chiều hôm đó tôi thật sự là hồi hộp và thích thú khi nghĩ đến việc cô Tâm sẽ chữa khỏi cho mình. Tôi đến có hơi sớm. Nhưng khi tôi theo cô Tâm bước vào phòng làm việc thì tôi như đứng chết trân vì trong góc phòng là ... mẹ tôi. Bà đang ngồi đó vẻ chờ đợi pha lẫn chút hồi hộp. Tôi sợ muốn chết và thiếu chút nữa là tôi đã bỏ chạy với cái ý nghĩ là cô Tâm đã kể cho mẹ tôi nghe và bà đã biết hết. Tôi đang tính nếu mẹ tôi mà la lên một tiếng là tôi co giò chạy ngay. Nhưng không, mẹ tôi chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt thương yêu như mọi khi. Chắc mẹ tôi chưa biết. Nhưng tại sao mẹ tôi lại ở đây? Và ở đây để làm gì?
Cô Tâm đến bên bàn làm việc ngồi xuống và mời tôi và mẹ tôi ngồi đối diện. Cô nói:
- Chị Hồng, em mời chị và cháu đến về việc hôm bữa chị có nhờ em xem giúp tại sao cháu Luân có vẻ sống khép kín và không thích có bạn gái. Và nhờ em tìm cách giúp cháu. Em đã nói chuyện với cháu và Luân cũng tâm sự với em. 
Nghe đến đây tôi sợ đến xanh mặt. Chẳng lẽ bà này đem chuyện mình kể ra nói cho mẹ nghe. Tôi cố gắng xua tay và thậm chí còn đá vào chân của cô Tâm để ngăn không cho cô ta nói. Nhưng cô ta cứ lờ đi như không biết. Tôi như người ngồi trên đống lửa. 
- Luân tâm sự với em là nó bị ám ảnh bởi những hình ảnh hở hang của chị khi chị mặc váy áo ngủ mà không có đồ lót bên trong, đó chị Hồng. 

Những lời nói đó vang vào tai tôi chẳng khác nào những tiếng sấm. Tôi giận muốn điên lên, ước gì mình có thể tống vào mặt "con mẹ Tâm" mấy cái đấm. Mặt khác tôi cũng xấu hổ kinh khủng, mong cho mặt đất tét làm hai cho tôi chui xuống cho rồi. Thế là tôi chỉ biết cúi gầm mặt xuống, toàn thân tôi nóng bừng, toát hết mồ hôi. Tôi rất lo sợ không biết mẹ tôi sẽ nói gì. Niềm hy vọng duy nhất là mẹ tôi không tin và bỏ về. Nhưng mọi việc đâu có được như tôi mong ước. Mẹ tôi thì lúc đầu ngơ ngác, có vẻ như không hiểu gì hết và ngập ngừng hỏi lại. 
- Tâm, em nói gì, chị không hiểu gì hết. Em đang nói giởn hả?
- Em nói là "Luân tâm sự với em là nó bị ám ảnh bởi những hình ảnh hở hang của chị khi chị mặc váy áo ngủ mà không có đồ lót bên trong". Nó bị lâu rồi, từ lúc còn nhỏ lận. Chính vì như vậy mà nó không thích đến những người con gái khác. Ngay cả lúc nó thủ dâm cũng nghĩ đến chị đó. Như vậy là chị cũng là nguyên nhân làm cho nó cảm thấy không thích có bạn gái đó. 
Lúc này thì mẹ tôi quay sang tôi nhìn tôi chằm chằm. Mẹ vẫn có vẻ không thể tin nổi và cố gắng nghĩ đây chỉ là trò đùa. Mẹ nâng bộ mặt đang cúi gầm của tôi và nói:
- Luân, nói cho mẹ nghe đi. Cô Tâm nói có đúng không con. Mẹ muốn nghe con nói. Có đúng vậy không?
Thấy tôi vẫn im lặng, mẹ tôi quát lên:
- Trả lời cho mẹ. 
Tôi sợ muốn chết. Đây là lần đầu tiên mẹ tôi quát tôi như vậy. Mẹ tôi rất thương tôi. Ngay cả nói nặng tôi mẹ tôi cũng ít khi lắm. Nhưng tôi cũng không đủ can đảm nói một lời nào mà chỉ dám gật đầu và trả lời bằng một tiếng "Dạ" thật nhỏ. Chỉ nhiêu đó thôi cũng đủ làm mẹ tôi nhảy dựng lên, mặt mẹ tôi trắng bệch như người thiếu máu. 
- Trời ơi, con ơi. Chắc tôi điên mất. Cô cháu hai người điên rồi. Tôi không thể ở đây với những người điên. 
Nói tới đó, mẹ tôi đứng phắt dậy, chộp lấy găng tay và nón trên bàn đi thẳng ra cửa. 
Lúc đó cô Tâm vội lên tiếng và chạy theo giữ chặt cánh tay mẹ tôi lại:
- Chị Hồng ơi, chị từ từ nghe em nói nè. Chị đừng có bỏ đi như vậy. Chuyện này quan trọng lắm. Em đang cố gắng chữa bệnh cho thằng Luân mà. Chị không thương nó sao? Chị không muốn nó khỏi bệnh hả? Em cần có sự giúp đỡ của chị. Không phải tự nhiên mà em kêu chị lại để nói chuyện này đâu. 
Mẹ tôi vẫn cố gắng gỡ tay ra khỏi tay cô Tâm, miệng thì lắp bắp nói:
- Tôi, tôi, ... tôi không thể ở đây thêm một chút nào hết. 
- Chị trở lại ngồi xuống ghế đi. Để em nói cho chị hiểu. Vừ nói cô Tâm vừa kéo mẹ tôi trở lại và ấn mẹ tôi ngồi xuống ghế. Lúc này thì mẹ tôi như người mất hồn. 
- Chuyện là như thế này. Ở xã hội của mình, những chuyện như vậy thường ít khi có ai dám đề cập tới. Nhưng ở những nước văn minh, những vấn đề như vậy đã được các chuyên gia tâm lý nghiên cứu và chứng minh, đó không có gì là quá đáng cả. Ước muốn loạn luân, em tạm dịch chữ "incestuous desire" với mẹ của con trai chị là rất thông thường và phổ biến nữa. Có điều nó hơi nặng hơn ở trường hợp con trai chị. Cần phải được chữa trị. Xã hội văn minh của chúng ta cần phải thừa nhận là những ước muốn như vậy là bình thường. Mặc dù em không hề tán đồng hành động loạn luân. Chị hiểu không?
Sau một lúc im lặng, mẹ tôi nói:
- Ừ thì cứ cho là như vậy đi, nhưng công nhận điều đó cũng đâu có giải quyết được việc gì. Có điều chuyện này bất ngờ quá đi. Chị không thể nào tưởng tượng được. 
- Em nói ra là có lý do chứ. Đó cũng là bước đầu tiên để loại bỏ những ám ảnh và suy nghĩ lệch lạc cho con trai chị đó. Thôi bây giờ không nói dài dòng nữa, em hỏi chị nè, chị có thương thằng Luân không? Chị có muốn cho nó hết bệnh không?
Ngập ngừng một chút rồi mẹ tôi nói:
- Có chứ, có người mẹ nào lại không thương con. 
- Chị có hứa là sẽ giúp em chữa bệnh cho nó không?
- Tất nhiên rồi, nếu chị có thể làm được điều gì, chị không ngại đâu. 
- Vậy thì được rồi.
Cô Tâm quay về phía tôi và nói:
- Luân, cháu có muốn cô chữa cho cháu hết bệnh không?
Tôi đáp lí nhí trong miệng:
- Dạ có.
- Vậy thì từ lúc này trở đi, chị và cháu phải nghe theo lời của em, hai người có hứa như vậy không?
Cả tôi và mẹ đều gật đầu.
- Bước đầu tiên là tất cả sự thật phải được nói ra. Cháu Luân, có phải chỉ có hình ảnh của mẹ cháu mới làm cho cháu cảm thấy kích thích về tình dục không?
- ...
- Luân cứ nói, mẹ cháu không la đâu. Chị Hồng, chị có hứa là sẽ không la rầy trách phạt cháu chứ. Cô Tâm hỏi mẹ tôi.
Bằng một giọng thì thầm, mẹ tôi nói:
- Chị hứa.
- Vậy thì cháu nói đi. Đừng quên là cháu muốn được khỏi bệnh và cháu đã hứa với cô khi nãy. Cháu trả lời câu hỏi của cô đi.
Im lặng một lúc, tôi thấy mình không còn cách nào khác là phải nói sự thật, hơn nữa, phản ứng của mẹ cũng không ghê gớm như tôi nghĩ. 
- Đó là sự thật đó cô. Mỗi khi con nghĩ tới mẹ, hoặc lúc nhìn thấy mẹ mặc đồ mỏng không có đồ lót là con cu con cương cứng ngắc. 
Cô Tâm ngắt lời tôi, quay sang mẹ:
- Đó chị thấy chưa. Chính Luân nói với em là chị thường hay mặc đồ ngủ mỏng mà lại không mặc đồ lót khi đi lại, nằm ngồi trong nhà, đúng không? 
Mẹ tôi nói như rên lên:
- Đúng rồi, nhưng mà lúc nào chị cũng nghĩ là mẹ con mà đâu có sao. Chị đâu có biết là như vậy làm cho con chị bị kích thích đâu chứ. 
- Nhưng mà bây giờ mọi chuyện đã xảy ra rồi. Luân nó chỉ thỏa mãn khi tự thủ dâm với những hình ảnh đó thôi. Nói gì thì nói, chị là nguyên nhân chính đó. 
Với một giọng nói nừa như buồn rầu, nừa như xin lỗi, mẹ tôi quay sang tôi:
- Mẹ không biết, Luân ơi. Mẹ đâu có biết là đã làm cho con bị như vậy. Mẹ hoàn toàn không nghĩ tới chuyện đó. 
- Không sao đâu mẹ. Sau khi nói ra rồi con cảm thấy nhẹ nhõm, con sẽ cố gắng xua đuổi những hình ảnh đó đi. Con sẽ hết thôi. 
Cô Tâm cắt ngang:
- Không đâu Luân. Những ham muốn tình dục loạn luân như vậy không có tự hết được đâu. Mà để càng lâu càng có hại thôi. Luân sẽ cứ tưởng tượng đến bộ phận kín đó của mẹ Luân mãi mãi trừ khi nào ... 
Nói đến đây cô Tâm bỏ lửng. Mẹ tôi sốt ruột hỏi:
- Trừ khi nào ... sao? Bây giờ làm thế nào? 
Cô Tâm ngập ngừng rồi nói:
- Có một cách, nhưng không biết là chị có chịu cố gắng giúp cháu không?
- Thì Tâm cứ nói đi. Chị đã nói là chị sẽ hết sức mà. 
- Nếu chị đã nói vậy thì em không ngại nữa. Con của chị cần phải được thấy tận mắt cái mà nó hằng ao ước, tưởng tượng. Nó phải thấy để nó nhận ra là con chim của chị cũng không khác gì của người khác, không nhất thiết cứ phải nghĩ đến cái của chi. Khi mà nó đã thấy con chim của chị, con chim bự, đầy lông, như nó hằng tưởng tượng, nó sẽ hiểu rằng tất cả đàn bà con gái đều có con chim. Và con chim nào cũng giống nhau thôi. Lúc đó thì nó sẽ hết bị ám ảnh mà sẽ cảm thấy thoải mái đi tìm những người con gái khác. 
Mẹ tôi kêu lên một với giọng vừa đau khổ vừa có vẻ bị xúc phạm:
- Trời ơi, không được đâu, làm sao chị lại có thể tuột quần ra, phô bày cái chỗ kín cần che dấu nhất của người đàn bà cho con trai chị coi được? Thôi em kiếm cách khác đi. Chỉ cần nghĩ tới là chị đã cảm thấy ngượng chín cả người lên rồi. 
Cô Tâm cố gắng thuyết phục mẹ tôi:
- Chị làm được mà. Nếu thực sự chị thương thằng Luân và muốn giúp nó. Những người mẹ mà thực sự thương con thì đâu có từ chuyện gì. Huống chi chuyện này đâu có khó khăn gì chứ. Luân nó đã bị hình ảnh về con chim của chị bám chặt trong trí óc. Có thể gọi đó là một sự ám ảnh. Bây giờ đã đến lúc con chị phải đối đầu với nó và bằng mọi giá loại bỏ nó đi. Chị đâu có muốn con chị phải khổ sở suốt đời đâu chứ. 
Cô Tâm đứng dậy và đi lại trong phòng vẻ suy nghĩ. Sau một lúc cân nhắc, cô lên tiếng:
- Thôi bây giờ như vầy, nếu chị ngại thì để em làm trước vậy. Em sẽ cho Luân nó nhìn thấy cái âm hộ của em trước rồi chị sẽ cho nó thấy sau. Em chỉ vì mục đích chữa bệnh và trên phương diện khoa học thôi chứ không có ý gì khác cả. Mục đích của em là muốn cho Luân nó nhận ra là mọi cái đó của đàn bà là như nhau hết. Khi nó nhận thức được điều đó thì tự nhiên nó sẽ hết thôi. 
Mẹ tôi cứ ngồi thừ người ra đó vẻ mặt hết sức đăm chiêu. Chắc là trong lòng bà đang có sự tranh đấu dữ dội giữa một bên là lòng thương con và một bên là sự e thẹn, mắc cỡ của bất cứ người đàn bà nào. Tôi đang sợ lắm nhưng ý nghĩ là mẹ tôi đồng ý cho tôi thấy trọn vẹn cái *** mà tôi hằng ao ước bấy lâu làm tim tôi đập thình thịch và con cặc tôi tư từ cứng lên. 
Qua một lúc lâu, mẹ tôi mới lên tiếng:
- Thôi không cần đâu, để chị tự làm một mình cũng được. Chị sẽ cho nó thấy. 
Lúc nói câu này, tôi lén nhìn mặt thấy mặt mẹ tôi đỏ lựng lên. Sau khi nghe xong, tim tôi muốn nhảy ra khỏi ***g ngực và không tin ở tai mình nữa. Không biết mẹ tôi cởi truồng ra thì như thế nào. Trời ơi, chỉ chút xíu nữa đây tôi sẽ được thấy cái *** bự đầy lông của mẹ tôi! Chắc là đã lắm, mẹ tôi da rất là trắng, cái *** ờ chính giữa nhìn chắc là hấp dẫn lắm. Tuy nghĩ vậy nhưng tôi không dám nói gì mà chỉ ngồi cúi mặt xuống đất. 
Cô Tâm mỉm cười rồi nói:
- Em cũng tin là chị sẽ bằng lòng.
Trong phòng làm việc của cô Tâm có một cái ghế xa-lông lớn dùng để cho khách tới ngồi chờ. Cô Tâm kêu mẹ tôi tới ngồi trên chiếc ghế đó. Tôi thì ngồi trên một chiếc ghế đẩu nhỏ đối diện với mẹ tôi. Cô Tâm nói với tôi:
- Luân, bây giờ tới phiên cháu đó. Cháu hãy nói ra tất cả những gì cháu muốn. Những lúc thủ dâm, cháu nghĩ tới những chuyện gì, bây giờ cháu hãy nói lớn lên. Có như vậy việc điều trị mới có hiệu quả được. Bây giờ cháu kể cho cô nghe, lần gần đây nhất cháu tưởng tượng làm gì với mẹ nào.
Sau một vài lần thúc dục của cô Tâm, và mẹ tôi cũng hứa là sẽ không la rầy tôi, tôi bắt đầu nói, lúc đầu thì chỉ nho nhỏ thôi, nhưng càng về sau, tôi nói càng lớn và càng say mê những ẩn ức trong lòng bấy lâu nay được dịp thố lộ. 
- Tối qua, cháu nằm trong phòng thủ dâm, lúc nào cũng tưởng tượng ra nhiều chuyện với mẹ cháu lắm. Cháu tưởng tượng ra cháu đi học về, đi vào toilet thì thấy mẹ cháu đang ngồi tiểu trong đó. Cháu đi từ từ vô. Mẹ cháu không la cháu, đuổi cháu ra ngoài mà lại còn dang cặp đùi rộng ra cho cháu được thấy nguyên một cái *** bự chằm vằm, lông mọc ra tới tận khe đùi. Cháu ngồi xuống để nhìn cho kỹ một dòng nước vàng vàng từ trong cái khe *** của mẹ cháu bắn ra. 
Sau đó mẹ ngồi xổm dậy lấy khăn giấy lau sạch xong rồi lấy tay vạch hai mép *** ra cho cháu thấy cái hột le đỏ hồng nằm ngay phía trên của hai mép *** nhỏ bên trong. Mẹ kêu "Bú đi" và cháu le lưỡi ra liếm rồi nút nguyên một cái hột le to bằng hột đậu của mẹ vô miệng. Lúc đó thì mẹ nắm chặt đầu của cháu đè vô. 
- Tốt lắm, Luân. Cháu càng nói thật bao nhiêu thì càng tốt bấy nhiêu, đừng giấu diếm gì cả.
Cô Tâm quay về phía mẹ và nói:
- Chị Hồng, chị cởi đồ ra đi chứ, cho nó thấy con chim của chị. Nhớ là cho nó thấy thật rõ đó, đừng có che đậy gì hết.

Con cặc tôi lúc đó nứng lên dễ sợ, giật giật liên hồi trong quần làm cho tôi thấy ngượng quá nên tôi cố gắng cúi gập người xuống vì sợ mẹ tôi thấy được. Mẹ tôi từ từ đứng lên vén áo lên, lấy tay cởi hàng nút quần rồi sau đó là dây kéo. Mẹ tôi có vẻ ngần ngừ nửa muốn kéo lên lại, nửa muốn kéo xuống. Cứ như vậy một lúc rồi sau đó tình thương con đã thắng. Mẹ tôi kéo tuột xuống hết để lộ một cặp chân dài trắng bóc. Tuy có hơi mập vì lớn tuổi nhưng nhờ thường xuyên tập thể dục và thỉnh thoảng đi bơi nên cặp đùi của mẹ cũng còn hấp dẫn lắm. Phía trên là chiếc quần lót màu đen. Đã bao lần tôi lén lấy quần lót của mẹ để hít hà cái mùi đặc biệt và tưởng tượng đến cái *** mẹ tôi bên trong. Trong những lần đó chắc là có cả cái mẹ tôi đang mặc. Bây giờ được chính mắt thấy còn gì kích thích hơn. 

Tôi thấy một khoảng ướt nho nhỏ chính giữa cái quần xì lip. Cô Tâm nói:
- Em thấy nó ướt kìa. Chị cởi cái xì lip ướt đó ra luôn đi, cho thằng Luân nó được thấy cái *** của chị. 
Mẹ tôi cũng do dự nhưng cuối cùng tôi thấy bà nhắm mắt nhổm đít lên cắn răng kéo tuột nó ra. Con tim tôi như muốn nhảy ra khỏi ***g ngực. Cái *** mà tôi hằng bao lâu nay ao ước được thấy đây sao? Mẹ tôi ngồi xuống ghế xa-lông, từ phần dưới trở xuống hoàn toàn trần truồng. Nhưng vì mắc cỡ, mẹ tôi vẫn ngồi khép chặt đùi lại, mặt đỏ bừng cúi xuống đất. Tôi mở to mắt ráng nhìn cho mãn nhãn. 
- Tốt lắm chị Hồng, chị làm đúng rồi, nhung mà chị cũng nên dạng hai chân ra cho Luân nó thấy chứ. Chị khép đùi làm sao nó thấy được cái *** bự của chị? Cô Tâm vừa nói vừa cười.
Suýt chút nữa thì tôi đã xuất tinh rồi vì chịu không nổi cảnh kích thích đó. Tôi thật là nứng hết chịu nổi khi nhìn vào cái *** đầy lông, hai bên mép nổi vồng lên làm thành một cục u lên. "Hèn chi người ta gọi là cái mu". Tôi tự nhủ. Tôi cố gắng kềm chế để khỏi bắn tinh ra quần. Hai mép *** nở rộng đỏ hồng, ướt nhẹp, nước bên trong vẫn còn chảy ra. Chắc tại nghe tôi kể những chuyện bậy bạ nên cũng làm mẹ tôi phải hứng lên. Lúc này thì căn phòng thoang thoảng cái mùi đặc biệt chỉ toả ra từ chỗ kín đáo nhất của phụ nữ. 
- Đó, nhìn cho kỹ đi Luân. Cháu ngày đêm mơ ước được nhìn thấy nó mà. Bây giờ thì thoả mãn rồi nhé. Có đúng như cháu tưởng tượng không. Âm hộ của mẹ cháu bự mà đầy lông nữa, y như cháu đã tưởng tượng chứ còn gì.
Cô Tâm đi vòng ra phía sau mẹ tôi:
- Chị Hồng, chị co hai đầu gối lên đi. Có như vậy Luân mới được nhìn thấy rõ ràng. Hơn nữa, cháu có nói với em, nó cũng muốn được thấy lỗ hậu môn của chị nữa. Thiệt em cũng hết nói nổi. Em cũng không biết được tụi con nít tụi nó nghĩ gì trong đầu nữa. Nhưng chị cố gắng chiều nó đi. 
Mẹ tôi biết là bây giờ mà lùi lại thì cũng đã muộn nên bà ngoan ngoãn làm theo. Khi mẹ tôi co hai chân lên trên mặt ghế xa-lông thì cô Tâm nhìn thẳng vào mặt tôi và nói:
- Bây giờ tới phiên cháu đó. Cháu hãy bắt đầu thủ dâm đi. 
Tôi cũng muốn lắm rồi nên lấy tay vò vò thằng nhỏ đang nằm trong quần. 
- Ồ, không được, cháu phải làm y như mọi lần mới được. Cô không tin là mỗi lần thủ dâm cháu lại làm ở ngoài quần như vậy. Cháu cởi ra đi và cứ thủ dâm cách nào cháu thích nhất. Phải làm như vậy thì cháu mới thực sự có cảm giác và mới chữa hết bệnh được. 
Tôi cũng muốn làm như vậy lắm nhưng trước mặt mẹ tôi thì tôi thấy ớn quá. Tuy là mẹ tôi đã cổi truồng phía dưới nhưng phía trên mẹ tôi vẫn mặc áo đànng hoàng và khuôn mặt mẹ với cặp mắt kính gọng vàng vẫn có vẻ nghiêm làm tôi sợ. Không biết làm sao, tôi cứ ngần ngừ.
- Cháu làm theo lời cô đi. Đừng sợ.
Tôi vẫn chưa dám làm theo lời cô Tâm. Lấy hết can đảm, tôi hỏi:
- Mẹ ơi, con làm theo lời cổ nha.
- Cháu không cần phải xin phép mẹ cháu. Ở đây cô là bác sĩ, cô biết cháu cần phải làm gì. Cởi quần ra đi, cứ để cho mẹ cháu thấy con cu của cháu. Hồi nhỏ chắc mẹ cháu cũng hay tắm cho cháu mà, có gì đâu mà mắc cỡ chứ.
Nhưng ngay lúc đó mẹ tôi vụt đứng lên, măt đầy vẻ giận dữ:
- Không được. Làm vậy coi sao được. Luân bây giờ nó đã lớn thành một thanh niên rồi mà. Cô quá đáng rồi đó nha cô Tâm.
Nhìn khuôn mặt giận dữ của mẹ tôi, tôi thấy phát run. Nhưng không biết sao cảnh đó lại làm tôi kích thích kinh khủng. Có lẽ do sự tương phản giữa phần trên của mẹ tôi, một bà giáo sư khả kính và phần dưới trần truồng, một người đàn bà đang hứng tình. Vì thế nên con cu tôi cứ cứng ngắc, đội lên thành một đống.
- Chị Hồng ơi, em biết là có khó khăn cho chị, nhưng thực sự điều đó là cần thiết mà. Nếu mà bây giờ chị giận rồi bỏ về thì toàn bộ những gì mình làm nảy giờ trở thành công cốc hết. Chị nghe em đi, không phải là em cố bày trò ra đâu. Con của chị bị cũng hơi nặng đó. Cần phải làm như vậy mới được. Chị nghĩ đi, nó đã 22 tuổi đầu mà vẫn không tìm được một người con gái nào làm bạn. Cứ bị ám ảnh bởi hình ảnh của mẹ hoài. Nó cứ nghĩ tới cái *** của chị không thì làm sao mà có bạn gái, có vợ được. Em sợ là để lâu càng khó chữa trị đó chị à. Chỉ có mình chị là giúp được thôi. Nếu em có thể làm được mà không cần chị thì em đâu có phiền chị làm chi. Thôi chị ngồi xuống đi và dang hai chân ra như hồi nảy dùm em. Coi như chị lo cho con chị thôi mà. 

Tôi thực sự là ngạc nhiên khi thấy mẹ tôi lắc đầu rồi ngồi xuống. Trong những trường hợp trước, khi mẹ tôi đã nổi giận thì rất là khó mà thuyết phục mẹ tôi. Có lẽ đây là trường hợp ngoại lệ. Thế là mẹ tôi lại ngồi xuống, vừa co, vừa dang hai chân ra cho tôi thấy rõ mồn một một cái *** bự với hai mép thịt đỏ hồng đang lóng lánh nước nhờn. Lông ở hai bên thì mọc ra tới tận hai bên háng, và kéo dài xuống hai bên lỗ hậu môn. 

Bây giờ thì tôi bị kích thich quá rồi và tôi cũng chẵng biết sợ là gì nữa. Tới đâu thì tới chứ tôi phài làm hạ cơn nứng quá cỡ này. Rồi trước mặt hai người đàn bà tôi vội vàng cởi nhanh cái quần tây và quần xịp đang mặc. Con cu bự của tôi bung ra chỉa thẳng về phía trước, cái đầu cu đỏ hỏn, bóng lưỡng dính đầy nước nhờn nhờn. Cô Tâm kêu tôi ngồi xuống và muốn làm gì thì làm. Cứ làm những động tác mà khi thủ dâm tôi hay làm. Tôi vội vàng ngồi ngửa người ra sau, hai mắt không rời cái *** bự của mẹ tôi, tay sục con cặc liên tục lên xuống. Tôi chưa bao giờ cảm thấy đã như vậy. 
- Nào bây giờ Luân kể cho cô với mẹ nghe coi lúc thủ dâm như vậy tưởng tượng ra những chuyện gì. Đừng có mắc cở. Phải kể hết ra.
Tôi nhìn chằm chằm vào cái *** của mẹ tôi rồi nói:
- Con muốn được bú cái *** bự của mẹ. Con muốn nút cái hột le. Vừa nói, tôi vừa sục con cặc liên tục.
- Chị Hồng, nói với con chị là chị cũng muốn lắm, muốn được nó bú *** lắm. Bú *** làm chị sướng. 
- Trởi ơi, Tâm nói gì vậy, chị làm sao nói những lời lẽ như vậy được. Nó là con ruột của chị mà. Thôi đừng mà. Chị là giáo sư ở trường đại học mà. Nếu mà tụi sinh viên mà biết được thì chị còn mặt mũi nào. 
- Thì đúng rồi, nó là con chị nên chị phải thương nó, giúp nó. Nói với nó là bú *** chị đi. Em hứa sẽ giữ kín mà, ai biết được đâu mà lo. 
Mẹ tôi khoác tay vẻ bất lực rồi nói:
- Được rồi, để chị nói.
Quay sang tôi, mẹ nói: 
- Con ơi, bác sĩ muốn con liếm cái *** của mẹ.
Tôi hết chịu nổi rồi. Mặc kệ chuyện gì sẽ xảy ra, tôi quỳ xuống, úp mặt vô cái *** bự, đầy lông đang bắt đầu chảy nước, có lẽ vì mẹ chứng kiến cảnh tôi sục con cặc liên hồi. 
Mẹ tôi không nén được tiếng thở dài, chắc là trong thâm tâm bà cũng cảm thấy tội lỗi mặc dù lúc nào cũng nghĩ là làm như vậy chỉ là hy sinh để chữa bệnh cho tôi. Tôi thì chẳng còn biết kiêng nể gì nữa hết. Tôi dùng hai ngón tay vạch mạnh hai mép *** ra, ngoáy lưỡi sâu vào trong cái lỗ đỏ hỏn của mẹ tôi. Tôi sướng muốn chết, không ngờ điều mà mình hằng mơ tưởng và chắc sẽ không bao giờ có được lại là sự thật. Cô Tâm ở ngoài đế thêm:
- Cứ tiếp tục đi Luân. Cháu tưởng tượng như thế nào thì cứ làm như vậy. Đây là dịp để cháu giải toả hết những ẩn ức bên trong từ bao lâu nay đó.

Tôi cứ cắm đầu cắm cổ bú liếm thật tận tình vì biết rằng đây là dịp duy nhất. Tôi không quên cho đầu lưỡi đánh nhẹ lên cái hột le bây giờ đã nở to đỏ hỏn như mồng gà. Lúc đầu thì mẹ tôi còn có vẻ cam chịu và quay mặt đi chỗ khác, hai tay buông thỏng, nhưng dần dần có vẻ như những kích thích của tôi đã thắng sự kềm chế của mẹ. Ban đầu bà bắt đầu rên lên những tiếng nho nhỏ, chắc là bà đang cố gắng kiềm chê. Nhưng dần dần không chịu nổi những kích thích liên tục càng lúc càng lên cao, mẹ tôi bắt đầu lấy tay ghì sát đầu tôi vô âm hộ của bà. Mới đầu chỉ là một bàn tay đặt hờ trên phía sau gáy tôi, sau đó là hai tay và càng lúc càng đè chặt đầu tôi vô háng, cùng với những tiếng rên rỉ vô nghĩa "Ah, ah, uh uh" trong miệng. Tôi cũng biết là mẹ tôi cũng đang sướng lắm rồi. Tôi cố gắng làm cho mẹ càng sướng càng tốt vì tôi nghĩ là biết đâu tôi còn được dịp khác nếu mẹ thấy thích. 

Lúc này thì mẹ tôi liên tục chà sát và vày vò mái tóc tôi, thỉnh thoảng lại ghì thật chặt nó vào giữa háng cùng lúc với những động tác hất mông lên liên tục. Có lúc tôi suýt nghẹt thở vì bị kẹp chặt. Nước nhờn của mẹ tôi tuôn ra như suối, chảy ràn rụa ra hai bên mép. Mẹ tôi liên tiếp kêu sướng:
- Sướng quá, sướng quá, mẹ đã quá Luân ơi. Bú mẹ nữa đi. Bú chặt cái hột thịt nhỏ của mẹ đi. Sao mà sướng quá vầy nè trời. 
Lúc đó cô Tâm nói thêm:
- Còn gì nữa không Luân, cháu kể với cô nhiều lắm mà.
Sực nhớ ra, tôi nói:
- Cháu còn muốn được mẹ cháu bú con cặc của cháu nữa. 
- Chị nghe gì không, chị Hồng, chị chiều cháu đi.
Mẹ tôi như sực tỉnh, vội đẩy đầu tôi ra và khép đùi lại, lên tiếng phản đối yếu ớt:
- Không được đâu, chẳng lẽ chị lại đi bú cái ... của nó. Ngay cả đối với ảnh ngày trước, chị cũng chưa bao giờ làm như vậy. Làm như vậy nếu có ai biết thì coi sao được. Nếu bạn bè đồng nghiệp, bà con hàng xóm hay mấy đứa sinh viên mà biết được chắc chết. - Vậy chứ chị không sợ họ biết thằng Luân hồi nảy bú liếm *** chị hả? Chị ơi, thôi lỡ rồi, chị chiều nó chút đi. Em hứa là sẽ không bao giờ đem chuyện này ra nói với ai hết. Mà có nói chắc cũng không có ai tin đâu, chị đừng lo. Thằng Luân thì chắc chắn là nó không nói rồi, phải không Luân?
- Dạ! Tôi chỉ biết dạ một tiếng thôi chứ cũng không biết nói gì thêm. Tôi đứng lên. Phía dưới, con cu tôi vừa chỉa ra vừa lắc qua lắc lại ngay trước mặt mẹ tôi. 
Nhìn con cu tôi một lát, mẹ tôi có vẻ như không thể chịu nổi nửa nên bà lấy tay tháo cặp mắt kính ra để trên bản rồi một tay cầm ngay thân cặc còn tay kia bóp bóp nhè nhẹ hai hòn dái tôi lúc này đang săn cứng. Chắc mẹ tôi vẫn còn ngượng vì dù sao cũng là một cô giáo nên mẹ tôi chỉ sục lên sục xuống con cu tôi thôi. Thấy vậy cô Tâm đi tới gần và nhẹ nhàng đẩy đầu mẹ tôi xuống cho mặt mẹ tôi sát với con cặc nhưng mẹ tôi cố gắng đẩy trở ra. Cứ như vậy hai ba lần. Sau cùng mẹ tôi đầu hàng và ngậm lấy quy đầu của con cặc tôi. Có lẽ đây là lần đầu tiên mẹ tôi làm điều này nên bà không biết làm gì cả mà chỉ ngậm nhè nhẹ phía đầu cặc thôi. Tuy vậy mà tôi cũng sướng muốn chết. Không thể kềm chế nổi, tôi liên tục đẩy con cu về phía trước. Trong một lúc mẹ tôi không để ý, tôi hẩy thật mạnh, nguyên con cu tôi chạy tuốt vô miệng bà. Mẹ tôi vội đẩy ra, nhưng lúc đó tôi như người điên liên tục nắc con cu thật mạnh vô miệng bà, hai tay bíu lấy tóc của mẹ tôi kéo ra kéo vào theo nhịp nắc. 
Được một lúc, tôi chịu hết nổi bèn đẩy mẹ tôi nằm ngửa ra và leo lên bụng bà. Tôi nói: 
- Mẹ ơi, con thèm quá, mẹ cho con đi, con chịu hết nổi rồi. 
Mẹ tôi tỏ ra một vài phản ứng chống lại yếu ớt nhưng cô Tâm lại khuyên:
- Thôi chị đã làm thì làm cho trót, một lần này thôi. 
Tới nước này thì mẹ tôi chắc cũng nứng lắm rồi nên cũng buông xuôi. Tôi nằm chồm lên, giật phăng hàng nút của chiếc áo và sau đó là cái áo ngực, quăng xuống đất. Toàn thân mẹ tôi phơi bày trên nệm chiếc ghế xa lông. Lúc đó tuy đã nứng lắm rồi nhưng tôi vẫn nhận thấy thân hình mẹ tôi thiệt là đẹp. Có lẽ thân hình bà hơi phốp pháp vì lớn tuổi nhưng với làn da trắng nõn và mái tóc đen dài xoã xuống, bộ ngực hơi lớn nhưng không nhão xệ và nhất là đám lông đen hình tam giác ở ngay giữa háng mà chút nữa đây tôi sẽ được thọc con cặc vào.

Tôi nằm đè xuống, con cặc tôi luồn lách một hồi rồi cũng chui được vô cái lỗ hang ướt nhẹp đang nở to. Tôi nắc một cái thật mạnh. Toàn bộ con cu tôi đi vào một cách dễ dàng trơn tru. Tôi như con thú điên, nắc liên tu bất tận. Sau vài chục cú nắc tôi ngửng đầu lên để nghỉ một chút thì một cảnh tượng đập vào mắt tôi. Đó là cô Tâm, chắc không chịu nổi sự kích thích khi chứng kiến cảnh mẹ con tôi làm tình đang ngồi phệt dưới nền thảm, trên người không một mảnh vải, một tay đang chà xát cái mòng đóc, còn tay kia đang thụt ra thụt vô *** một vật gì nhìn giống như một con cu bằng cao su. Nét mặt cô đang nhăn nhó có vẻ đang sướng khoái lắm. Chắc có lẽ con cu giả đó cô Tâm đã mua bên châu Âu khi đi du học. Mẹ tôi vẫn rên rỉ không ngừng, không hề biết cô Tâm đang làm gì. Bên dưới mẹ tôi bắt đầu rên lớn và dùng hai tay bấu chặt lấy mông tôi, miệng không ngừng rên rỉ:
- Sướng quá Luân ơi, lâu quá mẹ mới sướng như vầy. Con đụ mẹ sướng quá, con dập mạnh vô mẹ mới sướng nhiều, ép chặt vô đi con. 
Vừa nói, mẹ vừa hẩy mông lên liên tục, đồng thời sàng mông lên xuống khiến cho con cu tôi không ngừng cọ sát vào mòng đóc của bà. 
Cảnh tượng kích thích của cô Tâm đang thủ dâm cộng thêm con cu tôi càng lúc càng sướng làm tôi không thể tự chủ được, tôi rướn người lên chuẩn bị bắn tinh. 
Tuy đang ngập chìm trong cảm giác khoái lạc nhưng hình như mẹ tôi vẫn còn phần nào ý thức được việc sắp xảy ra. Mẹ tôi nói trong hơi thở dồn dập:
- Luân, con không được để cho tinh dịch bắn ra trong người mẹ. Con rút ra đi. Mẹ không muốn vậy đâu. 
Tôi lúc nào cũng nghe lời mẹ nhưng tôi không thể nào kềm chế được nữa rồi. Tôi đẩy liên tiếp nhiều lần thật mạnh và cuối cùng là một cái lút cán hết chiều dài con cặc tôi vào trong *** mẹ tôi. Dường như mẹ tôi cố đẩy tôi ra để tinh dịch đừng bắn ra trong *** bà nhưng không thể cưỡng lại sức mạnh của tôi đang ghì chặt. Tôi bắt từng đợt, từng đợt tinh khí vô cái lổ mà tôi hằng ao ước bấy lâu nay. Biết là cũng không làm gì được nữa, mẹ tôi bèn ôm ghì chặt tôi vào cả bằng hai tay và hai chân quặp chặt lấy mông tôi, miệng thì la liên tục "Í a, í a, sướng quá, sướng quá, đã quá". Được một lúc, tôi ngửng lên thì thấy cô Tâm cũng đang nhấn lúc cán con cặc giả vào *** và đang trân mình chịu đựng, hai mắt nhắm lại, chắc cổ cũng đang sướng cùng cực. 
Tôi mệt quá cứ nằm ỳ trên bụng mẹ tôi, cảm thấy thoả mãn pha lẩn chút tiếc nuối không biết có còn được lần nào như vậy nữa không. Mẹ tôi thì nhắm mắt lại không biết là đang mệt hay vì xấu hổ. 
Được một lát mẹ tôi mở mắt ra và từ tử đẩy tôi xuống. Cô Tâm cũng trở lại bình thường và đứng lên đi về phía chúng tôi.
- Chị Hồng thấy sao, phương pháp chữa trị của em hay không. hihi.
Tôi nằm lăn qua một bên và nhìn xuống phía dưới. Lỗ *** của mẹ tôi đang nở rộng. Bên trong từng đợi tinh khí trắng đục trào ra. Có lẽ vì sướng quá nên tôi xuất tinh rất nhiều. Mẹ tôi nhắm mắt lại, hai má đỏ bừng, có lẽ bây giờ bà đang cảm thấy mắc cỡ và xấu hổ. Tôi cũng cảm thấy một mặc cảm tội lỗi dâng lên trong lòng. Cả tôi và mẹ tôi đều không biết phải làm gì và nói gì để thoát ra tình trạng này. Cũng may là có cô Tâm biết cách giúp chúng tôi. 
Cô lấy một cái khăn ẩm đưa cho tôi và nói:
- Cháu lau chỗ đó đi và lau cho mẹ nữa. 

Tôi vội làm theo như cái máy và cố gắng làm nhẹ nhàng để mẹ tôi khỏi đau. Cứ mỗi lần lau xong, *** mẹ tôi lại híp ra híp vô và chảy ra thêm một ít nước khí màu trắng đục. Tôi lau mãi mà vẫn còn. Có lẽ vì quá sướng nên tôi xuất khí thật nhiều.Lau xong tôi mới ngửng lên thì đập vào mắt tôi là thân hình hấp dẫn của cô Tâm. Da cô thiệt là trăng trẻo, hai cặp đùi thon và dài. chính giữa là con bướm của cô được cắt tỉa gọn ghẽ. Khác với mẹ tôi, lông *** mọc ra tận hai bên bẹn, lông *** của cô Tâm được cạo tỉa gọn nên chỉ còn lông hai bên mép thôi. Nhìn thấy cái *** hấp dẫn đó, con cu tôi lại rục rịch muốn dựng lên. Tôi cảm thấy mắc cở khi cô Tâm cứ nhìn chằm chằm vào thằng nhỏ của tôi. Trái với mong muốn của tôi, nó cứ từ từ lớn lên và ngóc đầu dậy. Thấy vậy cô cười nói:
- Coi bộ thằng nhỏ lại ngọ nguậy rồi. Nó muốn gì vậy? 
Tôi không biết trả lời sao, mắc cỡ quá vơ vội đống quần áo, định mặc vào rồi chuồn cho rồi. Nhưng cô Tâm giữ lại:
- Cháu với mẹ chắc còn mệt, vào phòng cô nghỉ chút đi. Đi, tụi mình vô phòng. Cháu đỡ mẹ cháu dậy đi. Tui mình nghỉ chút xíu đi chị Hồng.
Nói tới đó cô phụ tôi kéo mẹ tôi dậy. Mẹ tôi mắc cỡ quá vơ vội mớ quần áo định mặc vào thì cô Tâm cản lại và kéo vào phòng ngủ của cô ở sát bên. Tôi cũng theo vào. Cả ba chúng tôi tồng ngồng đi vào phòng ngủ của cô.

Cô Tâm có một mình mà ngủ trên cái giường thật là rộng, cả ba chúng tôi cùng nằm lên mà vẫn thoải mái. Mẹ tôi chắc cảm thấy ngượng nên vừa nằm xuống đã kéo chăn đắp kín người. và khẽ nói:
- Thôi để chị mặc đồ vào rồi đi về. Chắc chị không dám tới đây nữa đâu.
- Thì chị cứ nằm nghỉ một lát cho khỏe đi. Chút nữa Luân chở chị về. 
Lúc này tôi nằm sát bên cô Tâm, mùi da thịt của cô thoang thoảng cộng thêm sự đụng chạm với da thịt của cô đã làm con cặc tôi sửng lên cứng ngắc. Thấy thế cô Tâm cười nói:
- Ai da, con trai mới lớn có khác. Mới ra đó mà đã vậy rồi. Hồi nãy nhìn cháu làm tình cô thấy cháu dập cũng dữ lắm nhưng mà cháu chưa có một chút kỹ thuật gì cà, cứ hùng hục như trâu vậy. Nhân tiện để cô chỉ cho cháu chút đỉnh. Cháu chịu hông.
- Chịu chứ. Tôi nói mà không cần suy nghĩ.
- Cháu biết không, trước khi làm tình cần phải có giai đoạn mở đầu kích thích người đàn bà trước. Nhớ tuyệt đối không được nhét con cu vào cửa mình một người đàn bà nếu như nó còn chưa được kích thích. 
- Làm sao cháu biết được?
- Dễ thôi, nếu cháu thấy *** người đàn bà còn chưa chảy nước là chưa được.
- Tóm lại là không được đưa thằng nhỏ vô lúc *** chưa chảy nước.
- Đúng rồi đó. Cháu hiểu nhanh lắm. Còn một việc nữa là cô thấy khi nãy cháu chỉ sở mó phần dưới không thôi mà không chú ý tới vùng ngực. Vú của người đàn bà cũng là cơ quan sinh dục và rất nhạy cảm với mọi thứ kích thích. Tốt nhất là cháu bắt đầu kích thích vú trước rồi mới đến phía dưới.

- Cháu kích thích bằng cách nào. 
- Cháu thử đi. Cô cho cháu thử đó.
Tôi đưa hai tay bóp mạnh vô cặp vú trắng ngần của cô thì bị cô hất tay ra và kêu lên:
- Trời ơi, cháu làm gì mạnh vậy, làm cô đau đó. Cháu phải làm từ từ và dùng cả bàn tay xoa nắn, vuốt ve nhẹ nhàng chứ đâu có được bóp mạnh như vậy. Rồi sau đó làm gì nữa biết không?
- Dạ không. 
- Cháu bú vú cô đi, nhớ bú nhè nhẹ thôi tưởng tượng như đang bú bình sữa đó. Nút đầu núm vú và rà lưỡi liếm đầu vú. Đó, như vậy đúng rồi. Cháu có thể dùng đầu lưỡi đánh vào đầu vú của cô, đó là chỗ nhạy cảm nhất đó. Và nên nhớ cháu phải luôn luôn thay đổi, lúc thì nút chặt, lúc thì nhay, lúc thì đánh đầu lưỡi vì làm một thứ thôi thì người đàn bà sẽ chán và mất hứng thú.

Tôi áp dụng hết mọi kỹ thuật mới được học. Có lúc tôi hả họng ngậm hết một miệng đầy vú của cô và nút chặt, lúc thì tôi chỉ nhẩn nha nhay nhay đầu vú, lúc thì tôi dùng đầu lưỡi đánh lăn tăn trên đầu núm vú. Được một lát thì có vẻ như cô Tâm đang sướng nhiều, cô oằn oại, hai tay thì rít chặt đầu tôi vô ngực, miệng thì không ngừng rên rỉ:
- Đã quá Luân ơi, đã quá, sướng quá.

Một lát sau cô nắm tóc tôi kéo xuống phía dưới. Tôi biết là phải làm gì. Tôi bắt đầu banh hai mép *** của cô và liếm bên trong. 
- Cháu chắc chưa biết cách liếm *** đàn bà. Để cô chỉ cho. Cháu có thấy hai mép thịt nhỏ ở bên trong mà người ta gọi là mép nhỏ không. Phía trên có một lớp da như cái nón che một miếng thịt nhỏ bên trong gọi là âm hạch đó. Chỗ đó là chỗ nhạy cảm nhất của người đàn bà. Cháu phải liếm chỗ đó mới được. 

Tôi vạch hai mép nhỏ ra và quả thật thấy một chút xíu thịt nhỏ chỉ bằng hột bắp, màu đỏ hồng như mồng gà đang sưng mọng lên. Tôi nghĩ thầm "chắc đây là cái hột le mà mình hay nghe người ta nói". Tôi dùng hai tay vạch ra và bắt đầu liếm cái hột thịt nhỏ đó. Chắc là nó phải nhạy cảm lắm vì lưỡi tôi vừa đụng vào nó là người cô Tâm bật nhổm lên. Hai tay cô nắm lấy tóc tôi ghì chặt xuống cộng thêm mông cô hẩy lên thật mạnh. Tôi cảm thấy muốn nghẹt thở. Nhưng tôi vẫn cố gắng liếm mút cái hột thịt đó. Nhớ lời cô dặn, tôi luôn thay đổi cách bú liếm, khi thì tôi mút chặt cả khối thịt xung quanh mồng đốc, khi thì tôi rà lưỡi xung quanh, khi thì tôi đánh lưỡi thật mạnh. Cô Tâm sướng quá rên cành lúc càng to, có lúc kẹp chặt hai đùi lại ép chặt mặt tôi vào cái *** của cô. Nước *** của cô chảy ra nhiều phát ớn. Tôi đàng phải liếm thôi vì chẳng còn cách nào khác. Công bằng mà nói thì *** của cô Tâm thơm hơn *** của mẹ tôi. 
Được một lúc, cô Tâm bỗng dang hai đùi và thôi không níu tóc tôi đè xuống nữa. Cô nói:
- Cháu học nhanh lắm. Như vậy là cháu biết liếm *** rồi nhưng cháu chưa biết cách kích thích bên trong âm đạo. 
- Kích thích bằng cách nào vậy cô?
- Bên trong âm đạo của người đàn bà có một chỗ rất nhạy cảm mà các nhà khoa học gọi la điểm G hay G-spot. Điểm này ở bên trong âm đạo. Để kích thích điểm đó cháu hãy thọc ngón tay giữa vào trong *** cô, lòng bàn tay để ngửa lên, sau đó co ngón tay lại thành hình móc câu và móc móc vào thành âm đạo của cô. Đó là mặt trong của âm đạo, bên ngoài là mòng đóc của cô. Cháu làm thử đi.

Điều này thật là hết sức mới lạ đối với tôi vì tôi chưa hề nghe mà cũng không biết người đàn bà lại có một chỗ như vậy. Tôi vội vã làm theo. Vì sợ cô bị đau rát nên tôi làm rất nhẹ. Tuy vậy người cô vẫn cứ như là bị điện giật. Cô oằn người lên có vẻ sướng lắm
- Cháu làm đúng rồi, nhưng mà mạnh mạnh lên một chút. Đối với mòng đóc thì cháu phải nương nhẹ nhưng với G-spot cháu phải mạnh tay lên chút thì mới làm cô sướng nhiều. 
Tôi cứ liên tục khều khều, móc móc, giựt cả bàn tay nữa. Cái này làm cô sướng lắm. 

- Ê, còn miệng cháu đâu, sao để yên vậy, trong lúc kích thích điểmg G, cháu có thể liếm hột le cô, như vậy càng làm cho cô sướng đó.
Nghe tới đó, tôi vội cúi xuống lè lưỡi liếm lên hột le của cô. Trời ơi, cô Tâm giựt phắt người lên như bị điiện giật và la lên, không phải, gào lên mới đúng:
- Ai da, ái da, sướng, sướng, nứng quá, đã quá.
Thấy tôi bận một tay phải khều móc điểm G, cô bèn dùng 2 tay banh 2 mép *** ra cho tôi dễ bú hột le. Tôi nút nghe "chóc, chóc", tay thì liên tiếp móc, khều bên trong lỗ *** cô. Lần đầu tiên tôi mới được thấy một ngưởi đàn bà đang lên cơn động tình dữ dội như vậy. Cô hẩy mông lên thật cao, rồi dộng mạnh xuống giường, xàng qua, xàng lai. Tôi phải cố gắng lắm mới giữ được tay và miệng liên tục kích thích vào hai chỗ nhạy cảm đó.
Qua tiếng thở hổn hển cô còn nói:
- Còn tay trái cháu đè lên trên xương mu của cô, hự hự, ai da, phía trên chỗ lông *** cô một chút, cháu đè, úi da, mạnh lên. Ngón tay ở dươi móc lên, ... ơ hự, trên đè xuống làm cô sướng hơn nữa đó.

Tôi làm y như lời cổ dặn, tới độc chiêu này thí cổ hết chịu nổi rồi, cô rướn mông lên khỏi mặt giường nệm, rồi kẹp chặt đầu tôi sau đó cô buông mình xuống, lấy hai tay níu tóc tôi kéo lên:
- Trời ơi, cô nứng quá rồi, chơi cô đi, cháu chơi cô đi, cô chịu hết nổi rồi, đụ cô đi, đụ cô điiiiiiiiii.
Không biết từ đâu cô có sức mạnh khác thường, tôi không thể cưỡng nổi, bị cô kéo thốc lên người, một tay cô thò xuống nắm con cặc tôi rà ngay mép *** và nhét mạnh vào. Tôi dùng hết sức đẩy một cái mạnh nghe cái ọc.
- Sướng quá Luân ơi, chơi mạnh vô đi cháu, mạnh thiệt mạnh cô mới sướng, đừng sợ cô đau. Đó, dập mạnh vô đi cháu.
Tôi nắc như điên dại, vì mới xuất tinh cách đây không lâu nên lần này tôi chơi dai, tôi dập liên tục như cái máy nghe phành phạch, phành phạch. Trong khi đó mẹ tôi nằm bên cạnh mở to mắt ngạc nhiên mà không nói gì cả. 
Hai tay cô ôm chặt cổ tôi, hai chân thì quặp chặt lấy lưng tôi, cô phụ tôi dập những cú như trời giáng, có lúc cô buông chân xuống lấy hai tay bợ mông tôi ép chặt vào, còn háng cô thì xịch lên xịch xuống để cho cái đì tôi ép chặt vào hột le của cô. 
Được một lúc tôi hết chịu nổi. Tôi la to:
- Cháu hết chịu nổi rồi cô ơi, cháu xuất tinh nha, ah ah, sướng quá đi, ôi cha, sướng....
- Bắn tinh trong *** cô đi, ui da, ui da, cô cho cháu đó, dập mạnh vô đi cháu.
Tôi gồng người lên, cảm thấy một làn khí nóng tuôn trào bắn ra ngoài cùn với mội cảm giác khoái lạc không thể tả. Tôi như đang ở trên chín tầng mây. Tôi cảm thấy từng đợt, từng đợt khí nóng hổi tuôn trào cho tới lúc ngừng hẳn. Bên dưới cô Tâm cũng gồng người lên đạt tới điểm cực khoái. 
- Hai da, ái da, sướng quá, sướng quá, ai da, uiiii da....
Cô siết tôi thiệt chặt trong lúc cô lên cơn sướng. Một lúc sau vòng tay cô mới từ từ nới ra. Lúc đó cô mới mở mắt và nhìn tôi hơi cười cười. Nhịn không được tôi hôn chặt môi cô. 
Một lúc sau tôi mới hoàn hồn, nằm lăn ra một bên thở hổn hển. Cô Tâm mỉm cười:
- Cháu có khiếu quá, mới học có một lần mà khá quá, làm cô muốn chết luôn. Chắc chỉ cần "thực hành" xong vài lần là làm chết đàn bà con gái người ta quá.

Nghe cô khen vậy tôi cảm thấy sướng lắm và hảnh diện nữa. Tôi mừng lắm vì như lởi cô nói tôi còn được "thực hành" ít nhất là thêm vài lần nữa.

Quả thật là phương pháp trị liệu của cô Tâm hết sức hiệu nghiệm. Từ bữa đó ra về, tôi cảm thấy trong lòng thơ thới như trút được một gánh nặng. Tôi cảm thấy yêu đời hơn bao giờ hết và quả đúng như lời cô nói, tôi không còn bị những nỗi ám ảnh cũ làm cho buồn chán và đầy mặc cảm phạm tội nữa. Nhưng tôi lại rất muốn được tiếp tục "trị liệu" nên bề ngoài vẫn làm ra vẻ chưa được vui vẻ và khỏi hẵn. Thế là tôi, mẹ tôi và cô Tâm cứ tiếp tục những buổi "trị liệu" như thế đều đều. Những lần đầu thì mẹ tôi luôn tỏ ra miễn cưỡng và mắc cỡ nhưng qua một thời gian tôi phát hiện ra một điều: đó là mẹ tôi còn thích những buổi "trị liệu" như vậy hơn tôi nữa. Được cô Tâm tận tình chỉ bảo thêm nhiều kỹ thuật mới lạ, tôi đem ra thực hành luôn với cô Tâm và mẹ tôi làm cho hai người sướng như lên chín tầng mây. Riết rồi chẳng ai thèm để ý tôi có thực sự hết bệnh chưa và nhiều lúc cao hứng quá, tổ chức luôn những buổi "trị liệu" vào bất cứ ngày nào. Chúng tôi vẫn tiếp tục như vậy và thỉnh thoảng nếu có bị hỏi: "Hết bệnh chưa" thì tôi lại nở một nụ cười tinh quái "Chưa hết!".Hết

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon