Truyện 18+ Thần Tiên Vĩnh Cửu

Truyện 18+ Thần Tiên Vĩnh Cửu
Chú Tư không cần mở mắt cũng biết rõ những gì đang xảy ra. Tiếng nhóc nhách, thỉnh thoảng tiếng ụa từ cổ họng cho chú biết đó là bé Thu. Con bé có thiên tài, mới 12 tuổi đã nuốt được nguyên con cặc xuống cuống họng, mà còn giữ tư thế đó khá lâu nữa chứ, đúng điều chú thích. Chú gừ nhẹ, đê mê. Đã quá quen thuộc với những gì chú muốn, một cặp môi nhỏ nhắn êm ái đè lên miệng chú Tư, chuyền vào ít nước Listerine. Súc miệng một chút, chú Tư phun trả lại. Đôi môi rời đi, cũng nhẹ nhàng không kém, một cái *** trơn tru không cọng lông đã đến sát miệng cậu và tiếng nói nũng nịu vang lên:

- Bố ơi, mời bố ăn sáng!

Chú Tư thè dài lưỡi ra. Ôi, cái vị ngòn ngọt, lờ lợ mà nhiều như vầy này chỉ có thể là bé Hạ mà thôi. Chỉ chưa đầy ba mươi giây, bé Hạ rên rỉ:

- Úi, đúng rồi đó bố, ngay chỗ đó... Lưỡi bố còn chút Listerine làm *** con tê tê... A... a.. a..

Tiếng rên rỉ lớn dần, càng lúc càng cuồng nhiệt:

- Bố ơi, bố! Bố!.... Bố ƠIIIIIIIIIIIIII... Sướng, con sướng, con sướng *** non.... Á Á Á Á............. 

Chú Tư không ngừng, tiếp tục liếm. Một tiếng nói vang bên tai phải:

- Bố lớn tuổi rồi, phải năng tập thể dục. Đưa tay bố đây. Này, tập thể dục ngón trỏ trước nhá. Phải rồi, sâu vào từng chút kẻo con đau, con giận bố đấy! Rồi... con ra nước rồi, đợi con quẹt ít nước cho trơn đã... bây giờ đến ngón giữa... Ra, vào... Ra, vào... Sao, bố thích lỗ nào hơn? Lỗ *** con co thắt thỉnh thoảng bóp chặt ngón tay bố hay lỗ đít luôn luôn bót của con? Giỏi, tập thể dục tiếp đi. Bố giỏi con thương, con chìu bố hết mình.

Rồi tiếng bên tai trái:

- Bố phải tập thể dục tay này cùng lúc. Ái đau con, bố này! Sao lần nào bố cũng nhét hai ngón vào cùng lúc làm con khó chịu. Bố chỉ nhẹ nhàng với con Đông thôi còn bố mạnh bạo với con lắm! 

Chú Tư ngưng tay, tiếng nói vội vã:

- Ừ thôi, thôi. Bố đừng lẫy. Bố làm tiếp đi, con chịu đau cho bố thích. Ui..... Ah..... Ah... Uiiiiii... Ah... Giờ ra nước rồi, bố làm mạnh đi, con không còn khó chịu nữa. Ui.. ba ngón.... ba ngón làm *** con căng ra... Bố, bố...... Bốn ngón con chịu không nổi.. Bốốốố.....

Chú Tư gầm lên, dấu hiệu sắp đạt tột đỉnh của sướng khoái. Lập tức hai bàn tay nhỏ xíu đang xục cặc chú Tư trong khi đầu lưỡi len vào đâu khất của con cặc căng cứng rời ra, cái miệng hả lớn nuốt nguyên con cặc xuống cuống họng và giữ đó. *** của bé Hạ mạnh bạo chà tới chà lui trên mặt của chú Tư, nước dâm dính đầy mặt chú. Bé Đông bên trái và bé Xuân bên phải kê miệng liếm hai núm vú của chú. Một tiếng gầm lớn nữa, chú Tư cong người bắn xối xả. Khí của chú ào ạt phun ra, cổ họng bị kích thích nên bé Thu muốn nôn nhưng vẫn cố ngoạm cặc sâu trong cuốn họng, ú ớ.

Chú Tư thỏa mãn, mở mắt ra. Bốn khuôn mặt thiên thần chụm lại nhìn chú, đồng reo lên:

- Bố dậy rồi! Bố sướng rồi! Hôm nay đi chơi Disneyland nguyên ngày nhá!

Chú Tư cười lớn:

- Đi thì đi, bố hứa thì luôn giữ lời mà, nhưng để bố gọi mẹ dậy đã.

Chú Tư trườn qua bên dỡ mền, đưa từng ngón tay còn đẫm dâm khí của bé Đông và bé Xuân vào miệng vợ:

- Vợ cưng, mút chút cho tỉnh người. Anh dậy làm đồ ăn sáng cho em nhá. 

Bốn đứa trẻ reo lên một tiếng rồi tranh nhau chạy vào buồng tắm. Chú Tư lật úp vợ lại:

- Nhưng trước khi làm đồ ăn, phải liếm lỗ đít em cái đã. Quên, cả đêm chưa tháo con cặc giả trong đít và trong *** em ra... Ôi dào, nước dâm của em ướt cả giường đây này. Ưmmmmm. ngon quá.....

Vợ chú Tư không nói tiếng nào nhưng nâng hẳn mông lên cao mời đón chú Tư. 

......

Đây là một câu chuyện có thật. Tôi là Tư Trinh. Mời bạn nghe lại chuyện cuộc đời của tôi và cuộc tình thần tiên mà tôi đang hưởng thụ.

Cho phép tôi kể lướt qua những tình tiết không quan trọng ở phần nầy để bạn đọc Cõi Thiên Thai hiểu rõ chuyện tình éo le nhưng đẹp tuyệt của tôi. Những phần sau bảo đảm sẽ mang lại cho bạn đọc những pha gây cấn không ngừng.

Năm 1978 vào lúc 16 tuổi, "cách mạng" cho tôi đi "cải tạo" vì tội "phản động" đã bỏ bác và đảng vượt biên theo diện bán chính thức, mặc dù gia đình đã chồng đủ tiền cho công an. Trong chuyến vượt biên tôi quen anh Trung, anh là lính Biệt Động Quân trốn trại về Mỹ Tho và gia đình nhất quyết bắt anh phải ra đi. Trong buồng giam chật hẹp công an nhốt 30 người. Tôi nhỏ tuổi nhỏ con nhất nên hay bị ăn hiếp, anh Trung thấy bất bình nên đứng ra bênh vực cho tôi. Biết anh là lính nên mọi người nể mà để tôi yên. Anh Trung ít nói, lúc nào cũng có vẻ buồn mà sau này tôi mới hiểu tại sao. Mười một tháng tôi ra tù, anh Trung gởi lời nhắn về gia đình; tôi dĩ nhiên vui vẻ nhận trách nhiệm này.

Nhà anh Trung cách nhà tôi không xa mấy, tôi đến nhà anh thì trời đã chạng vạng tối. Con chó mực trong nhà sủa vang, một người đàn bà lớn tuổi mở cửa miệng nạt:

- Không sủa nữa, vô nhà ngay!

Bà nhìn tôi với ánh mắt dò hỏi:

- Chú kiếm ai? 

- Dạ... con kiếm chị Phấn

Bà hằn học:

- Kiếm con Phấn để làm gì? Nó không có ở nhà!

Tôi líu lưỡi nói:

- Chị Phấn... anh Sơn...

Bà mở to mắt hỏi dồn:

- Chú nói Sơn nào?

Tôi đứng sát hàng rào nói nhỏ đúng mật hiệu anh Trung dặn dò:

- Dạ Sơn một thùng vàng ba thùng đỏ 

Bà thay đỗi hẳn thái độ, mở rộng cửa hàng rào tươi cười nắm tay kéo tôi vào nhà:

- Cháu vô đây, vô nhà chơi 

Rồi bà gọi vào trong:

- Phấn ơi!

Một người chừng 25, 26 tuổi dáng gầy guộc và da thịt xanh xao bước ra:

- Dạ mẹ kêu con

Bà kéo tay tôi đến gần thì thầm:

- Có tin của thằng Trung

Đến phiên chị Phấn mừng rỡ, chị cũng nắm chặt tay tôi:

- Cám ơn em đã mang tin đến. Anh Trung... chắc đi không lọt phải không? Anh Trung đang ở đâu? Anh Trung có làm sao không?

Tôi để ý thấy chị có một nét đẹp lạ thường, mắt chị lúc nãy mờ đục bây giờ sáng hẳn lên. Chị không đợi tôi trả lời đã hỏi dồn:

- Anh Trung có viết thư gì cho chị không?

Chị nói dứt câu thì ho sặc sụa. Mẹ chị vội nói:

- Con ngồi nghỉ cho khỏe. Hường à, thuốc sắc xong chưa? Mang ra đây cho chị cả uống. 

Tiếng dép lẹp kẹp từ phía sau, rồi một bóng người nhỏ nhắn mang một bát lớn bước ra:

- Xong rồi mẹ ạ. Nguội vừa uống rồi.

Hường trạc khoảng tuổi tôi và khuôn mặt rất giống chị Phấn, có phần đẹp hơn. Tôi nghe tim đập mạnh khi Hường nhìn tôi nhoẻn miệng cười. Tôi đứng đực mặt ra nhìn trân. Hình như tôi đã bị tiếng sét ái tình đánh trúng mỏ ác ngay lúc đó! 

Bà mẹ anh Trung bắt chị Phấn phải uống hết bát thuốc mới cho hỏi chuyện. Chị Phấn mau mắn cầm bát thuốc uống một hơi. Hường ngồi kế bên. Mẹ anh Trung và chị Phấn thay nhau hỏi, tôi trả lời như cái máy. Thỉnh thoảng tôi liếc Hường thì thấy Hường cũng nhìn tôi. Thú thật tôi chỉ muốn hai người hỏi hoài để tôi có dịp ở lâu hơn. 

Nhưng rồi cũng hết chuyện. Chị Phấn mắt đỏ và sưng húp vì khóc quá nhiều. Mẹ anh Trung nhẹ nhàng khuyên:

- Thôi con ạ. Số phần vợ chồng hai đứa phải như vậy thì mẹ cũng không biết làm sao hơn. Mẹ có đứa con dâu biết lo lắng biết hy sinh như con thì mẹ vui lắm. Con ráng giữ gìn sức khỏe mà lo cho mấy đứa con...

Con chó lại sủa lớn, lần nào tiếng sủa chứa đựng một sự thù hằn mà tôi có cảm giác thật rõ ràng. Tiếng đàn ông nạt:

- Địt mẹ mày có tin mày không ngưng sủa ngay lập tức ông bắn một phát vào đầu cho coi

Chị Phấn vội nói to:

- Chú Dũng đó hả? Có chuyện gì mà tìm tôi hôm nay? Hôm nay tôi được nghỉ làm mà?

Tiếng một người đàn ông khác cười hô hố giọng rất nham nhở:

- Thủ trưởng Sáu nói cần chị Sáu ra ... tiếp khách liền bây giờ. 

Hắn nhấn mạnh hai chữ "tiếp khách", rồi nói tiếp:

- Thủ trưởng nói cần mấy cái miệng của chị để giúp mua bán trót lọt. 

Hường quắc mắt đứng dậy, chị Phấn vội nắm chéo áo của Hường, đưa ngón tay lên miệng ra dấu im lặng. Mẹ anh Trung hột thoảng nói thật nhỏ:

- Con đừng lên tiếng, kẻo chúng nó lại bắt con đi cùng chị Phấn đấy. Trốn lánh được bọn quỷ dâm dục bấy lâu nay, con rán nhịn đến tuần sau là thoát nạn rồi con ạ. Nghe lời mẹ nhé!

Chị Phấn nói vọng ra sân:

- Được rồi, để tôi thay quần áo rồi ra liền. Hai anh về trước đi.

- Không được, thủ trưởng nói phải ra gấp. Vã lại.....

Hắn cười hô hố:

- Thay quần áo làm chi, chút nữa cũng đâu cần quần áo gì

Chị Phấn và Hường cùng đỏ mặt. Hường không dằn được nói lớn:

- Đồ khốn nạn!

Tiếng đàn ông lao xao mừng rỡ:

- Hường phải không cưng? Thủ trưởng và tụi anh tìm em mấy tuần nay mà lần nào con mẹ già phản động cũng nói là em đi vắng. Hôm nay nhất định em phải đi với tụi anh. Muốn tụi anh tiếp tục bao che cho gia đình thì em không thể từ chối hoài được đâu, chị của em "xài" nhiều quá lỗ nào cũng lỏng le hà. Ha ha ha

Có tiếng mở cổng, tiếng chó sủa dữ dội rồi có tiếng hét:

- Địt mẹ mày dám cắn ông

Đoàng, tiếng súng nổ vang.

Chị Phấn sợ hãi, đẩy tôi và Hường ra sau:

- Mẹ, mẹ ra chốt cửa lại để cản tụi nó một chút. Còn em... anh Trung nhờ em đến gặp chị tức là anh Trung tin tưởng em thì chị cũng đặt hết lòng tin nơi em. Chị giao Hường cho em lo dùm, em dẫn Hường chạy ngã sau trốn khỏi đây. Có tin gì chị sẽ đi tìm em.. chị biết nhà em rồi... đi đi, đi mau lên

Tiếng báng súng đập rầm rầm vào cửa hòa lẫn tiếng nạt nộ. Khi nghe tiếng súng nổ tôi són đái trong quần, nhưng khi nghe chị Phấn giao cho nhiệm vụ bảo vệ Hường, tôi nổi máu anh hùng rơm gật đầu nhận lời liền.

Hường chắc cũng biết nguy hiểm nên nắm tay tôi tuồn ra cửa sau. Bàn tay Hường chạm tay tôi khiến tôi như bị điện giật. Ôi cảm giác của thằng con trai mới lớn lần đầu tiên được đứa con gái tự động nắm tay thiệt đã điếu làm sao, tôi lại... són lần nữa, nhưng lần này không phải són đái mà là són tinh.

Hai đứa băng ra ngã sau, chui qua một lỗ hổng che dấu rất khéo léo giữa hàng rào tre mà chạy. Bỏ mặc tiếng la hét, tiếng chửi rủa phía sau.

Chạy một đỗi, Hường bình tỉnh lại nên có vẻ mắc cỡ muốn rút tay ra, nhưng tôi đâu có ngu gì mà để lỡ cơ hội nên không buông. Đi chậm lại song song với Hường, tôi mạnh dạn nói:

- Đừng lo gì hết, từ đây về sau anh thề sẽ lo lắng và bảo vệ cho em

Hường liếc sang hứ nhỏ:

- Ngon không, mới gặp tự nhiên lên chức anh rồi kêu người ta là em ngon lành

Hai đứa im lặng đi bên nhau. Rồi Hường bắt chuyện:

-... Tên gì?

- À, à... anh tên Trinh

- Tên giống con gái

Hường cười dòn tan. Tôi nghe được mùi xà bông thơm từ người Hạnh tỏa ra. Tôi biết chắc là tôi đã có một tình cảm đặc biệt với Hường

Nói vậy nhưng Hường vẫn để yên cho tôi nắm tay suốt đoạn đường. Về tới nhà tôi trình bày mọi chuyện cho má tôi nghe. Ba tôi đi học tập cải tạo tận ngoài Bắc nên má tôi nghe xong là thông cảm ngay cho hoàn cảnh của Hường. Má vuốt tóc Hường mà nói:

- Thôi, con ở tạm nhà bác vài bữa. Có cơm có cháo gì thì bác cháu mình cũng chia nhau.

Hường ôm má tôi bật khóc. Má tôi cũng tự nhiên bật khóc.

Hường ở nhà tôi đã được một tuần. Thời gian này tôi ở lì trong nhà (mà má tôi cũng muốn như vậy vì sợ công an khu vực làm khó dễ), Hường ở đâu thì tôi ở đó. Má tôi phải buôn bán chợ trời mỗi ngày nên tối khuya mới về. Hường thức đợi má tôi về mới cho tôi ăn, mà tôi lúc đó đâu có cần ăn, tôi cần cái khác thôi. Má tôi khen Hường giỏi bếp núc, nói đùa là mai mốt Hường sẽ làm dâu của má. Hường đỏ mặt chạy trốn xuống bếp còn tôi thì khoái chí vô cùng.

Đêm thứ Bảy chị Phấn đến. Mặt chị xanh dờn. Chị chào má tôi và ngỏ lời xin cho tôi đi với Hường trong chuyến vượt biên tối mai. Má tôi chưa nói tiếng nào thì tôi đã mau mắn gật đầu, đi với Hường thì dù có phải qua trăm ngàn gian khổ tôi cũng theo. 

Chị Phấn ngoắc tay, ở ngoài cửa bốn đứa bé chừng 8 tuổi ló đầu vào. Mặt mũi sáng sủa nhưng đứa nào đầu cũng trọc lóc và đứa nào cũng giống hệt nhau. Chị nói canh bạc này chị đánh hết vốn vì thấy rất an toàn, chị đã mua bãi đáp giá cao nên muốn cho 4 đứa con sinh tư cùng đi. Hình như Hường hiểu ẩn ý trong lời nói của chị nên khóc mùi.

- Chị hy sinh cho gia đình, cho em và các cháu như vầy không đáng đâu chị.

Chị Phấn cười buồn:

- Đời chị coi như xong rồi. Chị phải đưa em và mấy đứa nhỏ thoát khỏi cái địa ngục này. Giá nào chị cũng cam lòng trả hết.

Tối đó tôi nhường phòng của mình cho mấy đứa nhỏ nằm còn tôi thì nằm phòng khách. Hường xin phép má tôi chuyển qua ngủ chung với 4 đứa nhỏ. Lạ lùng không đứa nào mở miệng nói một chữ từ khi đến nhà tôi tới giờ. Má tôi ngày nào cũng mệt mỏi nên nằm xuống là ngủ rất say.

Nửa đêm rồi tôi vẫn không nhắm mắt được. Vô tình tay tôi thò vô quần dọc con cặc nhè nhẹ mà đầu óc cứ nghĩ đến Hường. Đang nhắm mắt mơ màng thì bổng có tiếng thì thào bên tai:

- Trinh đang làm gì vậy?

Tim tôi muốn nhảy khỏi ***g ngực, tôi ngồi bật dậy:

- Ủa Hường... Sao... sao... ra đây?

Hường nói nhỏ:

- Trinh vào phòng mình nói chuyện.

Không đợi Hường lập lại lần thứ hai, tôi theo chân Hường vào phòng đóng cửa lại. Vừa đóng cửa Hường đã ôm tôi:

- Trinh biết là ngày mai đi nguy hiểm, Hường muốn trao cho Trinh cái quý giá đời mình. Chẳng thà cho Trinh cái quý nhất mà Hường có còn hơn... Hường đã chứng kiến cảnh chị Phấn bị dày vò... Hường sợ...

Bị bắt quả tang bất ngờ nên con cặc vừa mềm xuống lại cứng ngắt trở lại vì sự va chạm da thịt với Hường. Bản năng tình dục của một đứa con trai mới lớn bùng nổ, tôi ngấu nghiến ôm lấy Hường. Môi tôi tham lam tìm môi Hường, Hường tự động cởi áo. Hai tay tôi biết phải làm gì, sờ ngay ngực của Hường. Cặp vú nhỏ nằng hai trái cam bóp đã tay làm sao. Đầu khất tôi đã rỉ nước. Tôi kéo Hường nằm xuống đất, lẹ tay kéo quần Hường ra. Hường để yên cho tôi làm, chỉ nói:

- Hường trao hết cho anh đó

Tôi cảm động vô cùng mà cũng vô cùng nứng. Lần đầu tiên tôi làm nên trật vuột hoài mà con cặc không chịu nhập động. Hì hục một lúc mới len được đầu con cặc vào cái *** nhỏ của Hường, trong phòng chỉ có chút ánh sáng từ ánh trăng chiếu vào nên thật là khó khăn.

- Ai da

Tiếng Hường kêu lên và ông chặt lấy tôi. Mấy ngón tay Hường bấu mạnh vào lưng làm tôi đau điếng. Tôi biết thằng nhỏ đã lọt vào được đông thiên thai, ôi cảm giác ấm nóng và bót làm sao. Đợi cho Hường dịu cơn đau, tôi nhắp cặc liên tục mấy chục cái thì đã chịu không nổi mà phún khí vào người Hường. Lần đầu tiên của tôi như vậy đó.

Nằm mọp trên người Hường, tôi hôn lên tóc lên má Hường mà nói:

- Từ nay em là vợ anh. Anh yêu em

Hường mĩm cười mắt long lanh. Tôi thích chí mút vú Hường trong khi tay kia mân mê cái vú còn lại. Hường lim dim có vẽ thích thú với việc tôi làm. Đâu vú Hường săn cứng trong tay tôi . Lúc đó tôi chưa có kinh nghiệm nhiều về tình dục nên không biết đó là dấu hiệu người con gái cũng động tình . Thằng nhỏ lại nhỏng lên, tôi rướn người tìm lại động thiên thai, Hường nhăn mặt:

- Anh ơi, em đau ở chỗ đó. Nhẹ thôi anh

Tôi ậm ừ nhưng mặc kệ và thúc mạnh con cặc vào cái *** đẫm khí của Hường, miệng tôi liên tục kêu:

- Anh yêu Hường, anh yêu Hường, anh yêu em. Cho anh yêu em, cho anh đụ em 

Lần đầu tiên tôi nói chữ "đụ" dù đã nghe nhiều lần. Quả là sướng thiệt. Tôi nói vào tai Hường:

- Cho anh đụ em nghe

Hường mắc cỡ rúc mặt vào ngực tôi, hai tay ôm chặt tôi trả lời:

- Em bây giờ là của anh, em dĩ nhiên cho anh ... đụ

Nghe cái tiếng tục tằn thoát ra từ miệng Hằng, tôi như bay bổng lên chín tầng mây

- Em ... em nói nữa đi, em tiếp tục nói "Đụ em đi". Anh thích nghe em nói tục lắm

Hường nhu mì vâng lời:

- Dạ, anh thích nghe em nói ... tục thì em sẽ nói cho anh nghe. Chồng ơi ... đụ em đi, chồng ... đụ cho sướng đi. Chồng ... đụ em nhiều vào ... Chồng .... đụ ... hự hự ... đụ đi ... đụ em đi

Hường kích thích tôi quá độ, tôi nhấp phành phạch và khí lại phụt ào ạo vào *** Hường.

Có tiếng sột soạt trên giường, tôi và Hường nhìn lên thì thấy 4 đứa nhỏ dã thức dậy hồi nào đang nhìn hai đứa tôi chằm chặp. Hường cuống quýt xua tay:

- Mấy đứa nằm xuống, nhắm mắt lại ngủ đi. (hết)

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon