Truyện 18+ Tình Án

Truyện 18+ Tình Án
Bỏ học sau chuyến vượt biên không thành cùng với chị Hoàng, sau mối tình với chị Thúy chăn bò, chán cảnh vô công rỗi nghề chẳng biết làm gì, chả nhẽ lớn rồi mà cứ ăn bám bố mẹ và các chị hoài sao, sẵn có chiếc xe Honda Dame bố cho, Lợi đi theo bác Toàn – bạn của bố, một tài xế xe ôm có đến gần mười năm trong nghề để tập tành chạy xe ôm. Nghề này cũng không có gì khó khăn cả, chỉ cần giỏi chịu đựng nắng mưa thất thường là được và lâu lâu biết chìu chuộng “đại ca” bến bãi bằng cách chi từ 50000 -100000đ uống café là “khỏe re như con bò kéo xe”. 

Vì mới ra nghề, sợ gặp phải cảnh ma cũ ăn hiếp ma mới nên không khi nào Lợi đứng bến cả mà thường xuyên chạy theo bác Toàn rong ruỗi từ đại lộ thênh thang đến tận hang cùng ngỏ hẽm kiếm khách ; do bác Toàn thật hết lòng hết sức thương yêu, bảo bọc, đỡ đần nó nên ngay từ ngày đầu tiên, nó chẳng hề gặp phải chuyện trục trặc xui xẻo nào cả như người ta mà trái lại, càng ngày thu nhập của nó càng khá, mỗi ngày trong túi nó có tệ lắm cũng phải từ 100000 -150000đ. Đôi khi, dù là khách của mình nhưng bác Toàn vẫn nhường cho nó chở đặng nó có đồng vô đồng ra với người ta và nghề dạy nghề, trong cái khó ló cái khôn, riết rồi gần một tháng sau, nó đã khá lão luyện với độ dài cũng như giá cả từng chặng đường, hễ khách vừa nói đi đâu là nó cho giá liền chứ không ú a ú ớ như ngày đầu. Cũng nhờ nghề này mà nó biết thêm một số địa danh trước giờ nó chưa từng đặt chân đến như Long Thành, Long Tân, Long Khánh ; có khi nó còn chở khách đến tận Xuyên Mộc, Bình Châu, Long Sơn…Bố mẹ và các chị thấy Lợi chí thú làm ăn như vậy chứ không chơi bời lêu lỏng như con người ta thì lấy làm mừng, chẳng hề phải nhọc lòng răn đe, cấm đoán. Do hiện tại, gia đình nó vừa mới đăng ký sử dụng điện thoại bàn và chị Hoàng cũng đã cho nó một chiếc điện thoại di động nên mỗi lúc đi xa hoặc có khi phải ngủ lại qua đêm để chờ khách, nó đều điện thông báo về cho người nhà khỏi phải lo lắng.

Mỗi khi chở khách đi Xuyên Mộc, khi đi ngang khu rẫy của gia đình ở Núi Nhọn, nó không khỏi chạnh lòng buồn bã khi nhớ đến hai mối tình tội lỗi loạn luân giữa nó với chị Ba Hường và mợ Linh xảy ra nơi vùng đất hiu quạnh, vắng vẻ này. Hiện giờ, khu rẫy đã được sang lại hẳn cho dì út Trịnh Nữ Hồng Ngự là em ruột của mẹ quản lý trông coi ; dì năm nay tròn 40 tuổi và một mình dì cùng với vài người làm thuê đảm đương công việc khai khẩn, chăm sóc, thu hoạch mùa màng gần một năm nay. Căn bệnh ung thư dạ dày khủng khiếp đã cướp mất cuộc sống người chồng thân yêu của dì nên mười hai năm nay dì đành chôn vùi tuổi hồi xuân trong cảnh góa bụa, chỉ hy vọng một chút gì đó bên cạnh cô con gái đầu lòng vừa chẵn đôi mươi và thằng con trai út bằng tuổi với Lợi. Dì Út Ngự gửi hai con sống với gia đình ông bà nội ở Sài Gòn để ăn học, cô con gái là sinh viên năm thứ hai trường Đại học Nông nghiệp còn cậu út đang học lớp 11. Tuy được sinh ra và lớn lên trên vùng đất thần kinh nhưng dì theo anh chị vào Nam đã lâu, lập gia đình tại Sài Gòn ; sau đó, dì theo chồng về sinh sống tại Bà Rịa vì chồng dì được thuyên chuyển công tác bác sĩ tại bệnh viện Bà Rịa. Lúc ấy, dì là một giáo viên tiểu học nhưng sau khi chồng dì qua đời, dì chán nản nộp đơn xin nghỉ dạy và ở nhà làm công chuyện thêu thùa bếp núc.

Đúng là xứng với tên một ngọn núi trữ tình thơ mộng ở Huế, nhan sắc dì tuy đã 2/3 cuộc đời nhưng vẫn còn nghiêng thành đổ nước, sánh tựa Đắc Kỷ lộng lẫy của Trụ Vương và ngang hàng cùng Tây Thi rực rỡ bên đấng quân vương Ngô Phù Sai. Nước da dì thật mịn màng, trắng hồng như tuyết phủ thành một lớp bạch kim từ khuôn mặt chữ điền vuông vức chạy dài xuống tận hai bàn chân mềm mại, nuột nà. Chẳng khác gì một áng mây bàng bạc, mái tóc dì đen nhánh, óng ả, mềm mại, thướt tha, êm ái và mịn màng phủ xõa đến gần giữa vầng lưng thon thả ; mái tóc ấy ôm lấy hai gò má phinh phính bánh bầu nhô cao hai lưỡng quyền bóng lưỡng cùng cái sống mũi tuy thấp nhưng thật gọn gàng, cân đối nằm giữa. Vầng trán dì út cao ráo dáng vẻ con nhà quyền quý, nằm dưới hai hàng chân mày đậm đen như hai con sâu róm là đôi mắt đen láy, long lanh, ngời sáng, cong vút đôi mi liễu rũ hồ thu xanh rờn sắc lẻm như dao cau sẵn sàng cứa nát bất kỳ trái tim người đàn ông con trai nào, dù đã có vợ hay chưa cũng đều phải rung động nhịp đàn yêu đương. Trên chiếc cằm lẹm xinh xắn, đôi môi hình trái tim đều đặn như khuôn đúc của dì mọng thắm một màu đỏ một cách tự nhiên và khi mỉm cười, luôn luôn để lộ hàm răng trắng đều như ngà cùng hai lúm đồng tiền thật dễ thương nằm hai bên khóe. Từ vai đến ngực, vòng bụng, vòng eo rồi từ cặp đùi chạy xuống cặp giò, tất cả kết nối thành những đường nét hài hòa, cân đối trên một tấm thân hệt như pho tượng thần Vệ nữ thật tuyệt vời, thật hấp dẫn, đủ để làm chết mê chết mệt những đấng mày râu trên cõi đời cay nghiệt này. Tuy nhan sắc là thế nhưng tính tình dì lại hiền lành, nhu mì, vui vẻ, cởi mở chứ không kiêu kỳ, chua ngoa và điểm yếu của dì lại là dễ tin người, ưa thích chuyện bói toán, thầy bà, bùa ngãi…; cũng chính do yếu điểm này mà suýt chút nữa dì bị bọn thầy pháp cô đồng làm nhục và rồi sau đó, xảy ra chuyện tình loạn luân tội lỗi giữa dì với Lợi, thằng cháu ruột của dì có tuổi ngang bằng con của dì trong một đêm tối trời không trăng không sao.

Mỗi lần chở khách đi Xuyên Mộc, lúc trở về, Lợi đều ghé vào khu rẫy ở Núi Nhọn thăm dì, phụ giúp dì một vài việc như làm cỏ, hái đậu, chẻ củi, xách nước…Đôi khi, nó được bố mẹ sai mang một ít lương thực, thực phẩm xuống rẫy cho dì và thỉnh thoảng làm biếng lên, nó ở lại đây đến hai ba ngày sau mới chạy xe về. Dì Ngự yêu thương, cưng chìu thằng cháu con người chị mình chẳng khác gì con ruột mình ; tình cảm hai dì cháu sớm đã được hun đúc ngay từ lúc nó còn nhỏ vì khi ấy, cùng với cô Tình, hai bầu sữa mẹ của dì thay phiên nhau nuôi nấng nó lớn lên được chừng này vóc dáng. Giờ đây, nó kính trọng thương yêu dì như mẹ và dì cũng là một trong những khách mối đi xe ôm của nó trên chiếc xe Honda Dame tới lui xuôi ngược những chổ coi bói, xem tử vi ở Long Thành, Vũng Tàu, thậm chí ở tận Vĩnh Cửu, Hố Nai...

Trong những chuyến đi như vậy, tuyệt nhiên chưa hề có chuyện gì không hay xảy ra giữa hai dì cháu cả nhưng làm gì lại không có những đụng chạm bình thường của thân thể hai người như khi dì cháu ngủ chung nhau những hai đêm liền ở Vĩnh Cửu trong một phòng trọ tồi tàn để chờ đến lượt vào đại sảnh nhà bà thầy coi bói. Dĩ nhiên, hai dì cháu không sao ngờ được đó chính là những mơn trớn, đưa đẩy hai người càng ngày càng lún dần, lún dần vào vũng lầy tình cấm trái ngang và khi đã bị lún sâu rồi, lý ra cả hai phải vẫy vùng tìm cách nhanh chóng thoát ra ; trái lại, dì Út Ngự và Lợi lại cùng nhau dìu đỡ nhau ngụp lặn xuống đáy vũng trong xanh, mát rượi với cả một thiên đàng ánh sáng tình yêu. Mối tình ấy tuy chỉ là một đêm ngắn ngủi nhưng quả thật tuyệt vời và mai sau này, cho dù có cách xa dì út đến tận cả chân trời biền biệt thì cũng chưa chắc gì nó lại quên được tất cả những gì mà dì đã tự nguyện hiến dâng cho nó thưởng thức, khám phá, tìm hiểu và chiếm đoạt trong đêm khuya về sáng của ái tình nhục dục. Điểm đặc biệt của cuộc tình hai dì cháu đó là tình yêu diễn biến sau khi xảy ra một vụ hiếp dâm và một vụ án mạng không ai ngờ. Sau khi nghe bà thầy bói nổi danh ở chợ Long Điền phán rằng sở dĩ dì làm ăn không suôn sẽ, hay bị trục trặc này kia kia nọ do có một hồn ma vất vưởng, không chịu đi đầu thai mà cứ bám theo phá rối dì, tất nhiên dì tin ngay và nghe theo lời chỉ dẫn của bà thầy, dì dứt khoát sẽ đi tìm dinh cơ của ông Bảy thầy pháp ở Xuyên Mộc để trục hồn ma ra khỏi người dì. Qua ngày hôm sau, mới mờ sáng, Lợi lên xe Honda chạy xuống Núi Nhọn để chở dì đi chợ mua sắm đồ cúng vì nó đã xin phép bố mẹ từ hôm qua. Lúc đi xuống lầu, nó gặp chị Hoàng bụng đã lum lúp từ dưới bếp đi lên, chị hỏi :
- Út, bữa nay em đi đâu vậy?
- Em xuống rẫy chở dì út đi công chuyện.
- Vậy tối nay em có về không?
- Dạ không. Chắc là sáng mai em mới về lận? Thôi, em đi nghe chị!

Vì trời lạnh với lại con đường từ Đất Đỏ xuống Núi Nhọn lắm ổ gà, ổ voi nên nó chạy xe không được nhanh lắm, mãi hơn một tiếng rưỡi nó mới đến nơi. Dì Ngự đã dậy từ lúc nào và đang đợi nó nơi ngưỡng cửa, thấy nó dì vội khóa cửa chòi lại rồi đon đả đi ra đường.
- Mình đi ngược lại chợ Đất Đỏ đi cháu!

Nghe dì nói, Lợi vội thắng xe rồi quành xe lại và dì ngồi lên yên sau xe nó ; chiếc xe chở nó và dì đi ngược lại 8 cây số, dừng trước chợ Đất Đỏ. Dì bảo nó vào quán hủ tiếu ăn sáng cùng dì ; khi đã yên vị trong quán, dì lên tiếng :
- Đi cúng ông thầy Bảy xong, chắc là dì không dám nhờ cháu nữa đâu. Bắt cháu chạy tới chạy lui rạc người ra. Tiện thể, lát nữa dì mua một ít thức ăn về cho cháu bồi dưỡng vậy.
- Có sao đâu dì! Lâu lâu mới có dịp giúp dì mà. Ngày xưa, dì còn nuôi cả cháu đấy sao – Vừa lau, so hai đôi đũa cho dì với nó, Lợi đáp.

Nói một cách khôi hài, nếu không có dịp nào giúp dì nữa thì đồng nghĩa với việc nó mất đi một mối đi xe quá hời vì chở một mình dì bằng chở đến năm người khách ; ngoài khoản ăn uống ra, dì còn hào phóng trả tiền xe cho nó thật hậu hĩ, dì đưa đến 250000đ trong khi đó, người ta giỏi lắm chỉ trả 50000đ là cùng. Chị phục vụ quán mang đến đặt trước mặt hai dì cháu hai tô hủ tiếu mì giò heo trông thật hấp dẫn, cả hai xuýt xoa vừa thổi vừa ăn trong câu chuyện vui vẻ. Ăn xong, dì bảo nó chạy xe sang ngồi uống café ở quán sân vườn bên kia đường, còn dì vào trong chợ mua sắm sẽ tới sau. Thật là thoải mái, nó vào quán gọi ly café đá với mấy điếu Jet, ngồi nhâm nhi nghe nhạc ; dì Út Ngự đi chợ cũng không lâu lắm, chỉ khoảng hơn nữa tiếng đồng hồ sau thì dì đã trở ra. Dì để các thứ vừa mua nơi giỏ trước xe thằng cháu rồi vào quán, kéo ghế ngồi cạnh Lợi và gọi thêm một ly café sữa đá.

Tuy hiện giờ là dân vườn rẫy thôn quê nhưng vốn dĩ đã quen nếp sống người thành phố, sáng nào cũng vậy, dì cũng phải có một ly café nhấm nháp mới tỉnh táo được. Dì có vẻ tư lự, đăm chiêu vì cứ mãi suy nghĩ về một vấn đề nghiêm trọng nào đó ; thấy vậy, nó cũng không dám hỏi ron hỏi ren vì sợ dì buồn. Nó ngồi im, hút hết điếu thuốc, chợt thấy bánh sau chiếc xe Honda của nó có vẻ hơi mềm mềm, nó liền xin phép dì chạy đi bơm hơi bánh xe. Dì chỉ gật đầu và khoảng 5 phút sau, trở lại thấy dì vẫn cứ mãi trầm lặng, không chịu được nó hỏi :
- Bộ dì bị mệt à? Có cần cháu đi mua thuốc gì không vậy dì?
- Dì không sao đâu. Có điều tối nay xuống nhà ông thầy Bảy, tự dưng bây giờ dì cứ cảm thấy trong bụng bồn chồn không yên như là linh tính chuyến đi sắp đến sẽ có chuyện gì đó không may xảy ra đây.
- Ủa, sao phải đi buổi tối hở dì? Vậy mà từ qua tới giờ, cháu cứ tưởng là đi buổi chiều cơ chứ.
- Bà thầy bói Long Điền nói là đi trục hồn buổi tối mới linh.
- Nếu mà dì đã có cảm giác như vậy rồi thì mình đừng đi, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì thiệt rồi sao?
- Không đi không được đâu cháu. Thôi, mình về nấu cơm trưa ăn xong ngủ lấy sức đặng tối nay lên đường. Cỡ năm giờ là mình đi đó cháu.

Trưa hôm đó, bữa cơm dì Út Ngự nấu thật thịnh soạn và phải nói đó là bữa cơm mà Lợi cảm thấy ngon miệng nhất vì đều có những món nó thích, canh hẹ nấu đậu hủ trắng, cá thu chiên giòn sốt cà chua và đậu que xào bao tử. Ăn xong, cả hai dì cháu cùng đánh một giấc dài đến ba giờ mới choàng tỉnh ; dì lại đi nấu cơm chiều và lúc bốn giờ rưỡi, cả hai lại dùng cơm với thức ăn dư lại lúc trưa. Xong xuôi, nó xách giỏ trái cây và giấy vàng bạc móc vào cái móc sắt nhỏ phía bên hông trái xe rồi dắt xe ra khỏi chòi, chạy ra đường trước đứng chờ dì. Lát sau, dì rực rỡ trong chiếc áo soa màu xanh dương cổ khoét hơi sâu xuống và chiếc quần tây xám từ trong chòi bước ra, khóa cửa lại rồi băng qua con mương với đôi giầy cao gót, vai đeo bóp dây màu đen, ngồi lên yên sau xe thằng cháu. Chiếc xe máy từ từ lên ga, chuyển bánh nhằm hướng Xuyên Mộc chạy thẳng đến nơi mà một lũ buôn thần bán thánh đang chờ đợi hai dì cháu đặng rắp tâm lừa đảo, hãm hại. Theo lời chỉ dẫn của bà thầy bói Long Điền, Lợi chở dì Út Ngự đi đến vùng rừng cao su giáp ranh giữa xã Xuyên Mộc và xã Bình Châu, men theo khoảng gần năm cây số đường lô rồi cuối cùng dừng trước nhà ông Bảy thầy pháp. Đây là một căn nhà sàn được ghép lại bằng đủ thứ gỗ, nằm trơ trọi bên bìa rừng và lúc này, do trời cũng đã sụp tối nên trông ngôi nhà thật có vẻ huyền bí, rùng rợn, ma quái. Đường dẫn lên nhà là một cái cầu thang gỗ, trực gác ở đây là một thằng con trai chẳng làm sao đoán được tuổi và rất mập, khi nhìn qua thì Lợi có cảm tưởng chẳng khác gì một võ sỹ Sumo.

Gã trai bảo hai dì cháu chờ để gã vào trình thầy, khoảng hai phút sau gã trở ra với cái mâm trên tay ; dì đón lấy cái mâm rồi ngồi thụp xuống xếp trái cây từ cái giỏ thằng cháu xách lên. Trong lúc này, bất chợt Lợi nhận ra ánh mắt thằng mập đứng đối diện dì cứ nhìn chòng chọc vào chổ ngực áo trễ xuồng của dì mình, nó cảm thấy hơi kỳ kỳ và tưng tức nhưng cố nén vì sợ dì Út nó mắng. Mâm trái cây tuy to đùng nhưng chẳng đáng giá là bao cả, chỉ có cái phong bì được dằn lên trong đó có những bốn tờ giấy 500000đ thì mới có giá trị nặng ký. Thằng mập bảo chỉ có mình dì Út Ngự được vào, còn Lợi phải ngồi ngoài chờ rồi bưng mâm trái cây mở một cánh cửa cho dì bước qua ; hắn theo sau và khóa trái cửa lại. Gian trước căn nhà dùng làm nơi hành lễ, tuy được thắp sáng bằng những bóng đèn trái ớt đỏ lòm lòm mờ ảo nhưng dì vẫn thấy rõ một bàn thờ trên đó có bát nhang nghi ngút và những pho tượng hình thù kỳ quái cùng những bức hoành phi sơn son thếp vàng treo rũ hai bên. Cái mà dì cảm thấy kỳ quái nhất là thầy Bảy đang đứng đối diện bàn thờ, cầm bó nhang lâm râm khấn vái nhưng mình thầy lại trần trùng trục và gầy nhom, chỉ mặc mỗi chiếc quần vải ú đen ngắn củn cởn.

Tên đệ tử mập để mâm lễ của dì lên bàn thờ rồi ra dấu cho dì bước đến gần bàn thờ quỳ xuống, lúc này dì mới nhìn rõ diện mạo lão thầy pháp. Tóc lão bạc phơ phủ xõa quá vai, cột quàng qua trán lão là một sợi dây lụa đỏ để giữ mái tóc không phủ xuống mặt ; một khuôn mặt gầy trơ xương với nhiều góc cạnh quái dị từ nơi hai hàng lông mày bạc phếch, hai hàm răng lổn ngổn xiêu vẹo khiến cho mới nhìn thoáng qua, dì Út Ngự cũng đã giựt mình muốn té xỉu. Nhất là ánh mắt lão sao mà lại hoàn toàn không thân thiện một chút xíu nào cả như là bao đấng cứu nhân độ thế khác, trái lại chỉ toàn chứa đựng những tia nhìn dâm tà của loài độc ác. Tên đệ tử Sumo mang đến đưa cho dì một ly nước sủi bọt, ra dấu bảo dì uống và không hiểu sao, tựa như là có bùa mê thuốc lú, chẳng cần nghĩ ngợi tìm hiểu chi cả mà dì lại giả vờ uống cạn ly nước rồi nhanh chóng hắt đổ xuống sàn nhân lúc hai tên nọ không để ý ; sở dĩ dì làm như vậy vì khi bước chân vào đây, cái linh tính bần thần giống như lúc sáng lại xuất hiện trong tâm can dì. Lão thầy Bảy bắt đầu đọc thần chú rồi vừa nhảy múa không khác gì con rối xung quanh dì vừa thốt lên những tràng tiếng Phạn nghe chẳng ai hiểu gì cả. Lúc này, dì Út Ngự và Lợi hai dì cháu vẫn chưa thể nào ngờ được rằng cả hai đang lọt vào một ổ dâm tặc lừa đảo và chắc chắn là dì nó –một phụ nữ đầy quyến rũ, hấp dẫn đêm nay không thể nào thoát khỏi hai tên ma dâm quỷ dục, đó là lão thầy Bảy cùng tên đệ tử Sumo. Ly nước mà dì vừa đổ đi nếu mà thực sự uống vào thì chất thuốc lẫn lộn trong nước sẽ nhanh chóng làm cho chân tay bị tê liệt không sao cử động được, miệng bị cứng lại không sao phát âm được dù là đầu óc vẫn còn tỉnh táo ; một liều độc dược vô cùng lợi hại của bọn dâm thần vì nạn nhân sẽ hoàn toàn bất động để cho chúng dày vò nhưng vẫn cảm nhận được và không thể nào mở miệng la làng cầu cứu. Lúc này, tên Sumo cũng đã nhập cuộc cùng chủ, múa may liên hồi chẳng khác gì động kinh ; hắn đang nóng lòng chờ sư phụ hắn ra tay hành sự với người đàn bà xinh đẹp kia xong là đến phiên hắn sẽ được quyền hưởng sái, nội chỉ nghĩ ngợi thôi là cũng đủ cho hắn “chào cờ”bên trong quần hắn rồi.

Tuy chưa đoán được ý đồ của bọn thầy pháp cô đồng này là gì nhưng phần nào thì dì Út Ngự cũng đã ngấm ngầm đề phòng và dì đang ngóng trông thằng cháu dì ở ngoài ngay bây giờ xông vào giải cứu dì thế nhưng dì đang thắc mắc là không hiểu nó có nghi ngại điều gì trong căn nhà ma quái này hay chăng? Dì hoàn toàn nghĩ ngợi sai lầm về Lợi vì thực ra, nó vốn bán tính bán nghi khi mới vừa bước lên thang gỗ gặp ngay cái thằng Sumo thiếu cảm tình, lại phát hiện ra hắn nhìn dì Út Ngự chẳng khác gì như muốn nhảy vào ăn tươi nuốt sống dì nên khi dì vào nhà rồi, nó liền nhanh chóng vòng qua mé bên và phát hiện có một cửa sổ không chốt trong, nếu vào bằng đường này thì sẽ trực tiếp đến ngay sau bàn thờ của tổ quỷ. Múa may quay cuồng khoảng 15 phút, bất chợt lão thầy Bảy nhào đến xô dì té nằm ngửa trên sàn nhưng khi lão chồm tới thì dì lẹ làng lăn người né tránh rồi la làng cầu cứu khiến cho cả hai tên dâm tặc đều phải ngạc nhiên, chưng hửng vì tự dưng thuốc độc chúng cho dì uống lại mất hiệu nghiệm như thế. Đúng là ác lai ác báo, khi tiếp tục rượt theo dì, vô tình lão Bảy thầy pháp dẫm phải tấm ván sàn bị mục, gãy sụp xuống và nguyên cả bàn chân phải lão bị kẹt luôn vào chổ đó ; lúc này, Lợi từ phía sau bàn thờ chạy ào ra như một cơn lốc khiến cho dì vui mừng vô cùng giống như là vừa mới chết lại được sống dậy. Vừa nhìn thấy thằng cháu, dì Út Ngự lên tinh thần ngay, vội vàng chạy đến đứng sau lưng nó. Nó nói :
- Dì trèo qua cửa sổ sau lưng chạy ra ngoài trước đi, con ra sau!
Tên đệ tử Sumo chưa kịp làm gì thì Lợi đã chạy tới, chụp vội mâm trái cây trên bàn thờ ném thẳng vào người hắn ; như một con thú hoang điên cuồng bị vuột mất con mồi, hắn vùng chạy ra nhà sau rồi nhanh chóng chạy trở lên với một con dao Thái lan cán vàng nhọn hoắt trên tay. Đương nhiên, lúc này dù cho có là Võ Tòng đả hổ đi nữa thì Lợi cũng không thể nào bình tĩnh nổi để mà đương đầu với hắn, nó chạy vòng vòng trong gian nhà còn thằng Sumo cứ cầm dao rượt nà theo sau. Từ nãy đến giờ, lão thầy Bảy vẫn cứ cố nhưng không thể nào rút chân ra khỏi chổ ván sụp vì lão bị kẹt luôn cả đầu gối ở dưới đó nên lão yên vị tại chổ để chờ thằng Sumo đến cứu ; thấy đệ tử mình rượt thằng nhóc chạy có cờ, lão phụ họa :
- Đâm chết nó đi, đừng để cho nó sống!

Thật là ông trời có mắt, đối với những kẻ bất lương buôn thần bán thánh thì không thể có con đường sống cho chúng! Tên Sumo đang chạy bất chợt bàn chân hắn đạp phải một trái cam và mất đà, ngã chúi về trước đè lên người lão sư phụ ; con dao trong tay hắn vô tình xọc trúng ngay vào ngực lão khiến lão rống lên một tiếng chẳng khác con heo bị chọc tiết rồi im bặt. Tên đệ tử Sumo cũng la làng như vừa mới bị trời đánh, hoảng hồn ngồi nhỏm dậy, chết trân lặng cả người nhìn chòng chọc vào lão sư phụ ; trong khi đó, Lợi chẳng màng đến chuyện gì xảy ra cả, chỉ bước tới một bước lượm cái phong bì tiền dì Út Ngự nó cúng khi nãy nằm trên sàn mà nó chợt nhìn thấy rồi quay lưng phóng qua cửa sổ. Xuống hết cầu thang đến mặt đất, ngồi lên yên chiếc xe máy, tra chìa khóa vào ổ công tắc rồi nổ máy, dì Ngự vừa ngồi lên sau là nó nhanh chóng phóng vụt đi ; nó chẳng hề nói gì cả mà chỉ yên lặng lắng nghe tiếng đập thình thịch của con tim nó khi có thể nói là mình vừa mới thoát khỏi cảnh nghìn cân treo sợi tóc. Thật tình mà nói, lúc này nó không dám mường tượng lại khung cảnh hãi hùng ban nãy trong căn nhà lão thầy pháp. Nó thấy rõ ràng là tên Sumo té xấp lên người lão và con dao trong tay hắn đâm trúng ngực lão rồi sống chết thế nào không rõ nhưng tình hình như vậy, e là khó sống. Ngồi sau lưng thằng cháu, dì nó cũng không nói năng chi cả mà cứ nhăn mặt thở hắt ra từng hơi dài. Tuy trời tối nhưng nhờ xe Honda có đèn chiếu sáng nên Lợi phóng xe chạy bạt mạng chở dì nó chẳng mấy chốc đã ra khỏi đường lô cao su và thay vì rẽ phải, nó lại quẹo trái thành thử ra chạy gần nữa tiếng đồng hồ sau, khi thấy hai bên đường sao lại cây cối um tùm thì nó mới hay là nó đã lạc đường.
- Chết rồi dì ơi! Bị lạc đường rồi, làm sao đây dì?

Trong lúc dì Út Ngự cũng đang bối rối, chưa biết liệu lẽ nào cả thì xe chạy trờ đến một căn chòi vách đất mái lá lụp xụp bên đường le lói ánh đèn dầu.
- Dì ơi, có nhà kìa, mình hỏi thăm đường đi dì!
- Nè, vào đây nếu thấy tiện thì hai dì cháu xin ngủ lại qua đêm đến sáng hẵng về cho khỏe người lại sức. Trời tối như thế này, chạy xe rất nguy hiểm. Thoát được chổ ma quái kia rồi chẳng biết là có chuyện gì nữa không? Cháu nhớ đừng có kể lại chuyện ban nãy nghe chưa?

Nghe lời dì, Lợi quành tay lái xe vào sân căn chòi rồi tắt máy, không quên nhìn đồng hồ thì thấy đã gần chín giờ đêm. Tuy tiếng xe nó nổ cũng không có gì là inh ỏi nhưng cũng đủ đánh thức người trong chòi. Có tiếng một người đàn bà giọng Quãng Ngãi vọng ra :
- Ai vậy?
- Dạ, tụi cháu đi thăm bà con bị lạc đường. Vậy nhờ bác cho tụi con ngủ nhờ một đêm ạ! – Dì Út Ngự đáp.

Có tiếng lịch kịch rồi cánh cửa chòi xịch mở ra, một bà trạc tuổi chừng 55-56 với khuôn mặt tuy nhăn nheo, đen đúa nhưng hiền lành, phúc hậu cầm cây đèn dầu nhỏ bước ra. Theo sau bà là một chị gái cỡ 25-26 tuổi và chắc chắn đó là con gái bà vì khuôn mặt hai người giống nhau như khuôn đúc. Họ ân cần, đon đả mời dì Ngự và Lợi vào chòi ; chòi tuy nhỏ nhưng bên trong cũng không đến nỗi chật hẹp cho lắm, mé bên tay trái có một khoảnh trống hình chữ L, chị gái ra dấu chỉ Lợi dắt xe máy để vào chổ đó. Bên trong có một gian buồng vách ghép lại bằng những thân tre đập dập, ngoài có một chiếc giường gỗ nhỏ buông mùng và một cái bàn tròn với hai ba chiếc ghế đẩu. Bà chủ nhà rót nước trà nóng từ chiếc bình tích trên bàn ra hai cái ly mời hai dì cháu. Bà nói :
- Hai người là mẹ con hả?
- Dạ không, dì cháu ạ!
- Tưởng là hai người đến nhà lão Bảy thầy pháp chứ? Dân ở đâu thì chẳng biết chứ người vùng này, già trẻ lớn bé ai nấy đều rành rõi cái bọn mê tín lừa đảo đấy. Đàn ông vào đó thì chỉ mất tiền thôi chứ đàn bà cỡ như cô thì ngoài tiền ra, còn mất cả cuộc đời nữa là. À mà quên, hai dì cháu dùng cơm chiều chưa? Hai người dùng đỡ mì tôm nghe!

Hai dì cháu ăn cơm chiều sớm lại vừa trãi qua một trận hồng thủy thập tử nhất sinh, nay nghe bà chủ nhà mời là cả hai đều cảm thấy đói bụng ghê gớm. Sẵn trong chòi có nước nóng bình thủy nên chị gái con bà chủ trong tích tắc đã nấu xong hai tô mì có đủ hành, ớt bốc khói nghi ngút. Không hề khách sáo chi cả, hai dì cháu ngồi ăn mì ngon lành tưởng chừng như từ trước đến giờ chưa hề được ăn mì tôm lần nào. Vừa ăn, dì vừa hỏi chuyện :
- Thưa bác, vùng này gọi là chi vậy bác?
- Ở đây thuộc xã Bình Châu nhưng chỉ cách khoảng 15 phút đường rừng là qua đến tỉnh Bình Thuận rồi đấy. Hai dì cháu người Bà Rịa à?
- Dạ không, người Sài Gòn ạ!

Nghe dì Út Ngự nói chuyện, Lợi nhận thấy dì quá ư là cẩn thận bởi lẽ dì giấu rất kỹ tung tích, gốc gác của mình. Ăn xong, ngồi nói chuyện một lát thì hai dì cháu bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài ; chị gái vội mời hai dì cháu vào ngủ trong buồng còn chị ra ngoài ngủ chung với mẹ. Bên trong gian buồng là một chiếc divăng khá rộng, trải chiếc đệm cũ phủ lớp drap trắng ngã màu cháo lòng dằn một cái mùng tuyn màu xám, có một cái gối ôm và một cái mền màu cứt ngựa. Cởi xong chiếc quần tây xanh ra mắc lên cọc mùng, Lợi vén mùng leo lên divăng nằm ở mé ngoài, còn dì Út Ngự đã lên nằm trước ở mé trong. Ở đây, không khí hơi lành lạnh tạo cảm giác cho con người thật dễ chịu, thật dễ dàng đi vào giấc ngủ an lành. Khoảng nửa tiếng đồng hồ sau, hai dì cháu chợt choàng tỉnh vì nghe có tiếng xe máy chạy vào sân chòi. Tiếng người nói qua nói lại lao xao giọng Quảng thật khó nghe, tiếng được tiếng mất, dì Út Ngự và Lợi không rõ là chuyện gì. Lát sau, bà chủ nhà vào buồng báo tin là bà và cô con gái phải về nhà trong xã để đưa ông chồng bị cao huyết áp vào bệnh viện, hai dì cháu cứ việc ngủ ngon ở đây rồi sáng mai trước khi đi về chỉ việc khép cửa chòi lại là được, vùng này có bộ đội dân quân đi tuần thường xuyên nên an ninh rất tốt, chẳng có gì phải sợ cả. Mọi người đi rồi, Lợi bước ra ngoài chốt cửa lại rồi vặn nhỏ ngọn đèn dầu lớn đặt trên bàn tròn ; nó trở vào buồng và nhẹ nhàng nằm xuống cạnh dì Út Ngự. Lúc này, dì mới lên tiếng :
- Nè cháu, hồi nãy cái lão già dê với thằng mập bị sao mà khi dì bước xuống khỏi cầu thang là nghe chúng la làng chói lọi vậy?
Lợi lựa lời kể lại cho dì nghe hết sự tình xảy ra tại căn nhà của lão Bảy thầy pháp, nghe xong dì chép miệng nói giọng ngao ngán :
- Âu cũng đều là do bọn chúng tự chuốc lấy mà thôi, chứ chẳng hề có ai hại chúng cả. Dì cũng vậy, cứ tin vào ba cái tụi đồng bóng bói toán riết rồi tiền mất tật mang. Từ ngày này trở đi, dì sẽ không bao giờ đi coi bói xem thầy nữa đâu.
- Hồi nãy, cháu có lượm lại được cái phong bì tiền của dì. Cháu cất trong túi quần dài đấy, sáng mai cháu sẽ đưa lại cho dì.

Cả hai dì cháu ban nãy đều ngáp ngắn ngáp dài nhưng do người thân bà chủ nhà chạy xe đến làm hai người tỉnh giấc đến tận bây giờ vẫn chưa thấy buồn ngủ. Đêm càng về khuya, không gian càng tĩnh mịch vắng lặng ; nơi đây, ngoài căn chòi này ra thì ở phía trong cũng có nhiều nóc chòi nữa nhưng mỗi cái đều cách xa nhau trên dưới 200m. Bầu trời không trăng không sao, tối mịt tối mù như đang lắng đọng một nỗi buồn man mác từ cõi hư vô nào đó. Nằm trên divăng, dì Út Ngự và Lợi yên lặng lắng nghe tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng giun dế khe khẽ rì rào như một bản tình dạ khúc sâu lắng của đêm trường. Dì Ngự bỗng nhiên lôi thằng cháu dì ngồi dậy, dì nói :
- Dì mỏi hai vai quá, cháu bóp cho dì đi!

Dì quay lưng về phía Lợi, còn nó thì hăng hái lần hai bàn tay lên nắn bóp hai bờ vai dì để cho dì giảm bớt cảm giác nhức mỏi. Không hiểu sao lúc này, mùi dầu thơm quyện lẫn mùi xà bông Dove và mùi da thịt đàn bà từ nơi mái tóc dì, thân thể dì lại nhẹ nhàng len lỏi vào khứu giác nó đến tận tâm can nó khiến cho bỗng dưng nó cảm giác được cơn kích thích, hưng phấn, thèm muốn xác thịt một cách lạ lùng. Từ ngày lẹo tẹo với chị Thúy chăn bò đến nay đã hơn tháng tròn, nhục dục lại trỗi dậy ngay bên cạnh người dì xinh đẹp, đầy quyến rũ, tuy biết đây là chuyện tội lỗi loạn luân không nên nhưng nó vẫn không sao tự kiềm chế được chẳng khác gì nó đã uống vào cơ thể một liều độc dược cực mạnh. Hơi thở nó càng lúc càng mạnh dần lên liên tục phà vào gáy dì khiến dì bất giác rùng mình mấy lượt. Nó lên tiếng :
- Dì ơi, dì lạnh à?

Dì lắc đầu, dường như dì đã biết là thằng cháu dì đang bị chất độc gợi tình dày vò và chất độc ấy từ từ ngấm dần ngấm dần vào người dì qua hai bàn tay nó rà tới rà lui nơi vai, nơi cổ dì. Chính men tình cũng giúp cho nó cảm nhận được điều này nên không cần phải xin phép xin tắc, nó nhẹ nhàng cúi xuống hôn lên vầng gáy trắng ngần của dì. Dì Út Ngự không hề ngạc nhiên vì hành động bất chợt của thằng cháu vì dường như dì đã tiên đoán trước là nó sẽ có hành vi như vậy đối với dì ; thân thể dì run lên từng đợt chẳng khác người bị lên cơn sốt rét. Đầu dì cứ liên tục cúi xuống rồi ngửa lên và chỉ một lát sau thôi là ngửa hẳn lên luôn, khi ấy đôi môi tham lam của nó đã bắt đầu hôn nhẹ lên mái tóc dì mềm mại, óng ả, mượt mà, thơm tho. Hai vành môi nó hôn hít đã đời mái tóc người dì rồi từ từ lần xuống khẽ liếm lên màng tang trái dì, còn bàn tay phải nó nhẹ nhàng nâng đầu dì qua trái và hôn tiếp lên vầng trán cao và đôi mắt đen láy đẹp thần sầu quỷ khóc. Từ đây, nó hôn xuống cái sống mũi cao và gò má trái bánh bầu phinh phính, mịn màng nơi khuôn mặt tròn vành vạnh như vầng trăng ngày rằm của dì Út Ngự. Cách đây mười bảy năm, dì từng nựng nịu hôn khắp khuôn mặt sổ sữa của nó và nay, đúng mười bảy năm sau, đến phiên nó hôn trả lại lên gương mặt dễ thương, khả ái của dì. Sau một tiếng rên khẽ trong miệng rồi hình như đôi môi dì mấp máy gọi tên Lợi thì phải, dì xoay hẳn cả người lại đối diện với nó và sau khi nhìn nhau trong giây lát, hai dì cháu không nói chi cả chỉ lẳng lặng hôn vào má, vào mũi nhau một cách tự nhiên, thoải mái.

Với nhịp tim hai người càng lúc càng tăng mạnh dần lên, men tình cũng mỗi lúc thêm sôi sục, nóng bỏng trong cơ thể hai dì cháu ; không gian vắng lặng, tĩnh mịch, không hề có lấy một bóng người trong căn chòi mái lá vách đất nơi một vùng quê xa lạ chính là tác nhân chính yếu khuyến khích, lôi cuốn cả hai dò dẫm cùng nhau bước vào cõi tình hoan lạc nhục dục. Nước bọt từ nơi khóe miệng hai dì cháu không ngớt tứa ra làm bết dính chèm nhẹp khắp khuôn mặt hai người và những nụ hôn của dì Út Ngự cũng như thằng cháu dì thật chậm rãi, từ tốn tuy cả hai đều háo hức, phấn khích một cách điên rồ, cuồng loạn. Dì và Lợi ngồi đối mặt với nhau, hai cánh tay dì ôm vòng qua sau gáy nó còn vòng tay nó thì nhẹ nhàng luồng qua dưới hai nách xiết lấy tấm lưng thon thả, mềm mại của người dì xinh đẹp. Một tiếng sét ái tình vừa nổ vang lên trong cõi lòng, tận đáy con tim dì và nó ; đó cũng chính là lúc hai đôi môi nãy giờ đang chờ đợi, ngóng mong nhau ngượng ngùng, run rẫy gắn vào nhau rồi e thẹn, nhanh chóng rời khỏi nhau ra. Mỗi lúc miệng dì không gắn vào miệng nó thì hai đôi mắt lại đắm đuối, say sưa nhìn nhau không chớp trong khoảng thời gian trên dưới 30 giây rồi tiếp tục, hai đôi môi lại tự tìm kiếm gắn vào nhau ; cứ thế lại rời ra rồi gắn vào, hai khuôn mặt và hai mái đầu không ngớt nghiêng qua nghiêng lại như hoàn toàn mất hẳn điểm tựa, phải nương vào nhau trong nỗi niềm rạo rực, chao đảo, bồng bềnh. Rồi một lúc sau, chẳng biết là vào thời điểm nào mà hai đôi môi hai dì cháu không thể nào rời nhau được nữa mà cứ mở rộng miệng ra, môi quấn quýt lấy môi, lưỡi cùng đưa ra luồn sâu vào trong miệng xoắn xuýt lấy nhau với cảm giác phấn khích tột độ. Đó chính là nụ hôn đầu đời mà hai dì cháu đang lặng lẽ, say sưa trao cho nhau trong gian buồng nhỏ bé, ấm cúng.Vậy là tình yêu tội lỗi loạn luân đã thực sự chính thức xảy ra giữa dì Trịnh Nữ Hồng Ngự 40 tuổi và cháu ruột Nguyễn Hùng Lợi 17 tuổi và ở lứa tuổi tứ tuần, dì thừa hiểu như thế này là tự chà đạp lên lễ giáo gia phong cũng như luân thường đạo lý của tổ tiên ông bà. Dì phải công nhận là bản thân dì thiếu vắng tình cảm đã mười hai năm nay, đôi lúc dì mơ ước có được một mối tình nào đó để bù đắp cho dì những thiếu vắng mỏi mòn nhưng không phải là ước gì có nấy như thời cổ tích đâu ; mãi cho đến ngày hôm nay, tuy Lợi là cháu ruột dì nhưng dù gì thì nó cũng là một thằng con trai, một người khác giống với dì vả lại nó đã không màng hiểm nguy, xả thân cứu nguy cho dì thoát khỏi nanh vuốt bọn thầy pháp cô đồng nên đêm nay, chuyện cô đón nhận tình yêu của nó theo cô âu cũng là chuyện bình thường phải làm dù kinh thiên động đất, coi như thay lời cám ơn nó vậy. Nó cảm nhận được ở nơi đầu môi chót lưỡi của dì sao mà thật ngọt ngào, thơm tho, dễ chịu vô cùng và tuy là lần đầu tiên gần gũi yêu đương, ân ái với nhau nhưng cả hai dì cháu phong thái đều tự nhiên, dạn dĩ mặc dù vẫn còn có phần hơi e dè, ngượng ngùng. Lúc này đây, với những nụ hôn môi nồng nàn cháy bỏng, hai người cảm thấy mỏi mệt vì ngồi lâu trên giường nên đã cùng dìu đỡ nhau ngã người nằm xuống tấm đệm ấm êm ; căn chòi lá xa lạ bỗng chốc trở thành phòng hoa chúc và chiếc giường đệm lạ lùng lại là chốn uyên ương hạnh phúc của dì cháu hơn kém nhau những 23 tuổi. Gia đình người thân hai dì cháu bấy giờ dù cho có còn thức đi chăng nữa thì do họ ở quá cách xa hai người nên không thể nào biết được cả hai đang táo tợn dám loạn luân với nhau, chỉ có trời có đất cùng vạn vật trong đêm khuya lặng lẽ thao thức, bồi hồi chứng kiến mối tình tuyệt đẹp của hai dì cháu…

Ngay từ phút giây đầu tiên, khi nằm chụp lên trên người dì Út, nhất nhất mọi cử động của Lợi đều tỏ ra thật nhẹ nhàng, khéo léo, trân trọng từng ly từng tý vì nó sợ dì có cảm giác bị xúc phạm sẽ nổi giận thì nguy nhưng nỗi sợ của nó chỉ là mơ hồ, dì không những không hề giận dữ mà trái lại còn biểu lộ vẻ yêu thương, chìu chuộng nó tối đa. Sở dĩ như vậy vì đêm nay, thật là bất ngờ nó đã gãi đúng chổ ngứa của dì, đáp ứng được cái thiếu vắng xúc cảm dục tình trong cơ thể dì đang độ hồi xuân ; hai bàn tay dì không ngớt vò tới vò lui đầu tóc nó trong lúc nó mê mẩn hôn hít vầng cổ dì trắng bóc chẳng khác gì trứng gà lột. Lúc con người yêu nhau thì thân nhiệt mỗi lúc tăng cao làm cơ thể nóng bức không chịu được, nó ngồi nhỏm dậy lần hai bàn tay mở năm hột nút ốc nơi chiếc áo chemise trắng nó đang mặc ; hai cánh tay nó quặt ngược ra sau, cánh tay phải lần cởi ống tay áo trái khỏi cánh tay trái rồi ngược lại là cánh tay trái kéo ống tay áo phải ra ngoài cánh tay phải. Nó cẩn thận để áo nó lên mé đầu giường, cúi xuống ôm lấy dì tiếp tục cuộc tình và những nụ hôn đắm đuối, mê mệt lại kết dính hai đôi môi hai dì cháu vào với nhau. Bất chợt, hai bàn tay nó khẽ cử động, lần lên cởi mở từng hột nút nơi chiếc áo soa màu xanh dương của dì ; hột nút thứ nhất, thứ hai, thứ ba, thứ tư rồi cuối cùng là hột nút thứ năm lần lượt bị bung ra. Động tác kế tiếp đó là đôi bàn tay lão luyện của Lợi khẽ mở rộng hai thân áo trước dì Út Ngự ra hai bên ; ngọn đèn dầu lớn đặt trên bàn gỗ ở gian ngoài mặc dù khi nãy nó đã vặn nhỏ lại nhưng giờ vẫn còn soi sáng vào đến tận gian buồng nên nó nom thấy rõ ràng phần trên thân thể dì thật đầy đặn, trắng ngần với những đường nét nở nang khêu gợi. Do nó từng làm tình, ân ái cùng cô Tình, người cô ruột ở Cẩm Đường nên giờ đây, thầm so sánh với cô Tình thì chắc chắn là dì Út có phần trội chút ít về nhan sắc cũng như thân vàng mình ngọc ; mặc dù dì lớn hơn cô Tình những hai tuổi nhưng nhìn dì có vẻ sắc nước, mặn mà hơn. Đôi mắt dì nhắm nghiền lại nhưng không phải là ngủ nên dì vẫn cảm nhận được là thằng cháu dì đang ngắm nhìn thân thể dì ; tuy đã luống tuổi lại có chồng có con nhưng dì vẫn cảm thấy ngượng ngùng, trơ trẽn vì dù sao đi nữa đây chính là lần đầu tiên gần gũi, chung đụng giữa dì và nó không hơn không kém. Hai bàn tay nó tiếp tục cởi hai vai áo dì rồi lần lượt tuột dần, tuột dần hai ống tay áo ra khỏi hai cánh tay nuột nà, trắng nõn của dì, hết cánh tay phải rồi đến cánh tay trái và sau đó, nó cẩn thận để chiếc áo dì lên đầu giường, cạnh chiếc áo chemise của nó. Khi thấy hai bàn tay nó lần xuống dưới lưng dì, biết ý dì vội nhỏm lưng lên một chút và thế là những ngón tay nó bắt đầu mày mò tháo hai cái móc thép nhỏ cài hai sợi dây chiếc nịt vú bằng thun voan trắng dì đang mặc ra khỏi hai cái khoen tròn.

Chiếc nịt vú hãy còn mới tinh của dì nhanh chóng lỏng dần, lỏng dần, không còn bó sát vào người nữa mà từ từ tuột lệch xuống dưới và nó chỉ việc cầm lấy để lên phía đầu giường, cạnh chiếc áo soa xanh của dì. Dưới đôi mắt hau háu như muốn lọt khỏi tròng của thằng cháu dì, hai gò ngực dì săn chắc và gọn gàng chẳng khác gì một cặp bưởi đang chín ngọt trên cành, không ngớt phập phồng nâng lên hạ xuống theo nhịp thở hổn hển ; bộ ngực dì thật đẹp với những đường nét đầy gợi tình gợi cảm mà nếu so sánh với hai hòn hỏa diệm sơn đang chuẩn bị phun trào nham thạch xuống cõi nhân gian và vạn vật. Bây giờ, chúng ta hãy nhắc lại một chút về hai thầy trò lão Bảy thầy pháp với căn nhà ma quái cạnh bìa lô cao su. Sau khi đạp phải trái cam trên sàn nhà, trợt chân té sấp vào người lão sư phụ và lỡ tay thọc trúng con dao vào ngay ngực thầy mình làm lão chết ngay không kịp trăn trối chi cả, tên Sumo há hốc miệng vì kinh sợ rồi kêu lên một tiếng kinh hoàng. Hắn ngồi dậy ngay, không hề nghĩ ngợi gì đến chuyện đưa sư phụ đi cấp cứu cả mà chạy nhanh qua gian phòng bên cạnh, quơ vội quần áo và một ít đồ dùng cho vào một cái túi xách. Hắn bỏ mặc lão thầy nằm bất động, chân vẫn bị kẹt vào chổ ván sụp để đến mở nắp cái thùng gỗ trên bàn thờ mà lão sư phụ dùng cất tiền cúng của khách thập phương và không cần đếm xem bao nhiêu, hắn vơ vét hết cho vào túi quần. Hắn nhớ là khi nãy, người phụ nữ xinh đẹp kia có để một cái phong bì vào mâm trái cây và cái thằng nhóc lại bưng cái mâm này ném vào người hắn ; hắn đi quanh quất trong gian nhà tìm cái phong bì nhưng không thấy, hắn chửi thề rồi bỏ đi ra khỏi nhà mà hoàn toàn không sao biết được là thằng nhóc ban nãy đã lượm lại cái hắn đang tìm kiếm. Trên con đường lô cao su mịt mù bóng tối, hắn xách túi lầm lũi vừa đi vừa chạy sao cho bản thân hắn nhanh chóng thoát khỏi căn nhà mới xảy ra một vụ án mạng hãi hùng mà hắn chính là thủ phạm, chứ không ai trồng khoai đất này cả.

Chắc chắn hắn đã từng sống ở vùng này lâu rồi nên hắn có vẻ không lạ lẫm gì đối với con đường hắn đang đi? Giờ đây, kết thúc một thời tung hoành ngang dọc, lừa thần dối thánh để gạt tiền khách cúng, có khi còn được hưởng sái thân thể một vài người đàn bà con gái sau khi sư phụ hắn thưởng thức xong ; hắn vẫn còn nuối tiếc một điều là chưa chiếm đoạt được người phụ nữ xinh đẹp ban nãy và hắn vẫn không thể nào ngờ được rằng lúc này đây, người phụ nữ ấy đang cùng với thằng nhóc ngây ngất, say sưa ân ái với nhau trong một căn chòi ở cách hắn khá xa. Màn đêm mịt mù dần dần nuốt chửng lấy tên đệ tử Sumo với những toan tính trong đầu là sẽ đi về một chân trời xa lạ nào đó mà không có ai biết được mình là ai.

Lúc bấy giờ, cuộc tình giữa Lợi và dì Út Ngự đang ở trong giai đoạn gần cao trào nên cả hai đều rất phấn khích dữ dội ; trong cơ thể hai người như là liên tục phát sinh những dòng điện cao thế cường độ mạnh cực đại truyền ngọn lửa tình yêu nhục dục phừng phừng thiêu rụi mối quan hệ dì cháu ruột rà. Có thể ví dì như là một bó rơm khô, còn thằng cháu dì là một mồi lửa nhỏ âm ỉ ; bấy lâu nay rơm để cách xa lửa chẳng có chuyện gì xảy ra nhưng đêm nay bất chợt, chẳng rõ vì lý do gì mà lửa lại bén vào rơm và rơm đã ngùn ngụt bốc cháy dữ dội, không sao dập tắt nổi. Trên chiếc giường đệm trãi lớp drap củ mèm, Lợi đang mê mẩn thưởng thức, khám phá và chiếm đoạt dì Út Ngự của nó ; miệng nó mở hé, ngậm nút lấy đầu núm vú phải của dì còn bầu vú trái thì nó lần bàn tay phải lên mày mò, nắn bóp, sờ soạng. Cách đây mười bảy năm về trước, khi đó dì là một cô gái 23 tuổi còn nó thì mới vừa chào đời, nó từng nút hai bầu vú dì để mà có được hơi thở và sức sống ; bây giờ, nó cũng nút vú dì lại nhằm thỏa mãn nhục dục ái tình mà tạo hóa đã an bày, sắp xếp cho loài người. Khuôn mặt dì không ngớt nghiêng qua nghiêng lại, còn đôi môi mọng thắm như cánh hoa hồng Trung Quốc của dì lại liên tục mấp máy khe khẽ rên rĩ vì những cảm giác sung sướng, phấn khích mà nó đang tạo ra bên trong cũng như trên khắp cả châu thân dì.

Có thể nói là đêm nay, nó thật sự mở cờ trong cõi lòng vui sướng không bút mực nào vẽ nổi, không ngôn từ nào diễn tả được vì bất ngờ nó bắt trúng cái diễm phúc nhất trong cuộc đời này ; đó là dì cho phép nó thưởng thức, khám phá và chiếm đoạt thân thể dì. Mười hai năm góa bụa, với thời gian đằng đẵng mòn mỏi trôi qua bao nỗi niềm cô đơn nhọc nhằn, vào lúc này đây, dì còn lại những gì trên thân thể cũng như trong trái tim thì dì đều lần lượt trao tặng cho thằng cháu ruột của dì, con bà chị cả dì. Bỗng dưng, dì chợt nhớ lại khuôn mặt gầy gò và thân hình trơ xương của lão Bảy thầy pháp khi nãy ; dì tưởng tượng ra lúc này, giả sử như người đang nút vú dì không phải Lợi mà là lão Bảy thì chắc có lẽ dì cắn lưỡi tự vận chứ không thể nào sống nổi. Tiếp tục, dì lại hình dung ra là người nằm trên mình dì nếu không phải là thằng cháu dì mà là tên mập Sumo thì nhất quyết dì sẽ nhảy xuống sông từ trần. Còn về phần Lợi, không hiểu tại sao mới có 17 tuồi đầu mà cuộc đời nó cứ mãi dính líu đến những cuộc tình loạn luân tội lỗi như thế này? Sáu người chị trong gia đình nó ( chị Phương Hảo, chị Bích Hường, chị Hồng Nghĩa, chị Diễm Hoàng, chị Hồng Minh, chị Hồng Chi), ba người chị bà con ( chị Đông, chị Ngọc Huyền, chị Mỹ Phượng), một người cô ruột ( cô Tình) và nay lại thêm một người dì ruột nữa, vậy chi tất cả là 11 người tình. Chẳng biết sau này, nó có vợ con gì không chứ sống lông bông, hoang lạc vô độ kiểu này e rằng không thọ? Mặc dù sớm suy nghĩ như trên nhưng một khi đã trót nhập cuộc rồi thì nó vẫn mặc kệ, tới đâu thì tới, cứ thưởng thức đi đã đặng mà biết mùi đời với người ta. Lúc bấy giờ, nó đã chuyển bên nơi phần trên thân thể dì, nghĩa là qua ngậm nút lấy đầu núm vú trái dì, còn bàn tay trái nó lần lên mày mò, nắn bóp bầu vú phải mà nó vừa mới nút chán nút chê. Giả sử mẹ Lợi vì lý do nào đó mà nhìn thấy được cô em gái út với thằng con út của mình đang cuồng loạn yêu nhau như thế này thì có lẽ mẹ sẽ cho mỗi đứa một nhát dao oan nghiệt, thác xuống cửu tuyền có lão Bảy thầy pháp đang chờ đợi hai người để mà rửa hận.

Dì Út Ngự trong thâm tâm hiện tại, dì vốn đã có suy tính rồi cho nên dì vẫn cứ tự nhiên, thoải mái ân ái, làm tình với thằng cháu ruột cho trọn vẹn hết đêm nay. Toàn thân dì liên tục chao đảo, co giựt khi đôi môi người tình nhỏ lão luyện vừa hôn vừa liếm xuống đến vùng bụng và hai vòng eo thon thả của dì. Dì bắt đầu cảm thấy như có một nguồn nước từ nơi sâu thẳm của cơ thể dì ào ạt chảy tràn ra khi mà hai bàn tay Lợi đang mò mẫm, sờ soạng tháo khuy nút và kéo phermature quần tây dì xuống ; do chiếc quần tây xám dì mặc được may theo quần bò nên không bó sát người cho lắm, hai bàn tay nó nắm lấy hai bên lưng quần rồi cởi tuột lần hai ống quần xuống một cách khá dễ dàng, không có gì cản trở cả. Đương nhiên là dì không phản đối, cự tuyệt nó mà trái lại, dì còn đồng lòng đồng tình hỗ trợ giúp đỡ nó bằng cách lần lượt co duỗi hai chân, hết chân phải rồi đến chân trái rút ra khỏi hai ống quần tây và lại thêm một lần nữa, nó cẩn thận để chiếc quần dì lên mé đầu giường, trên chiếc áo chemise trắng của nó. Thân thể nó lúc này chỉ còn mỗi chiếc quần đùi kaki xanh, còn dì vỏn vẹn chiếc quần lót trắng bằng thun voan mới tinh ; hai dì cháu lại tiếp tục hổn hển kết nối hai đôi môi vào với nhau bằng những nụ hôn ngọt ngào, đằm thắm của tình yêu nhân thế thăng hoa lên cõi thiên thai tang bồng nhục dục. Từ ngày chồng dì qua đời cho dến nay, dù nhan sắc dì vẫn không phai tàn, dù là dì vẫn đi đây đi đó và duy trì những mối quan hệ xã hội bình thường nhưng lạ một điều sao dì không ưng thuận được lấy bất cứ người đàn ông nào cả trong khi phải nói là có cả khối đàn ông xếp hàng để lấy vé tham dự cuộc thi chinh phục trái tim dì ; mãi cho đến đêm nay, dì mới hoàn toàn sụp đổ, thất bại một cách quá đỗi bất ngờ trước thằng cháu tuy nhỏ hơn dì những 23 tuổi nhưng rất tài tình, điệu nghệ, sành sõi trong tình trường. Sự tế nhị, nhẹ nhàng, nâng niu, khéo léo của Lợi đã thực sự làm cho dì càng lúc càng yêu mến, nể phục nó và chính tác nhân này khiến dì thêm tin tưởng, lạc quan mà đi đến quyết định cuối cùng tối quan trọng nhất đó là trao tặng cho nó cái trinh tiết của một người góa phụ một cách tự nguyện, không hề nuối tiếc chi cả.

Chẳng biết anh chàng có biết “chuyện ấy” không vậy ta? – Dì Út Ngự thầm hỏi và tự trả lời luôn là chắc chắn anh chàng ta “biết” vì thấy mòi nó tỏ ra rất rành rẽ tận tường ngay từ những phút giây đầu tiên của cuộc tình. Còn suy tính lúc nãy của dì là ngày mai, sau khi thằng cháu dì chở dì về Núi Nhọn, dì sẽ bảo nó về Bà Rịa ngay còn dì sẽ nhanh chóng kiếm người thuê rẫy làm và lên Sài Gòn sống vì dì biết thế nào dì cũng dây dưa thêm lần hai, lần ba với nó sẽ rất phiền. Dì sợ bị dính líu đến vụ án mạng tại nhà lão thầy pháp nhưng cũng chỉ một phần nào đó thôi, chủ yếu đa phần dì áng chừng là nếu dì và nó cứ tiếp tục quan hệ với nhau chắc chắn thế nào cũng sẽ bị đổ bể ; khi ấy thật sự không biết chạy đâu trốn đâu cả. Tuy mãi miết nghĩ ngợi nhưng dì vẫn biết hiện giờ hai bàn tay nó đang nhẹ nhàng nhưng dạn dĩ nắm lấy hai bên chiếc quần lót dì mặc, tuột lần tuột lần xuống khỏi cặp đùi no tròn phía trước và hai bờ mông đầy đặn phía sau của dì; hai ống quần lót mặc dù bó sát người nhưng theo đà hai bàn tay nó vẫn cứ nhẹ nhàng đi qua hai đầu gối, cặp giò thon dài có khá nhiều lông và cuối cùng là hai bàn chân mềm mại, trắng muốt. Lần này, nó để đại chiếc quần lót lên đầu giường rồi chậm rãi rà bàn tay phải xuống thám hiểm chổ kín dì Út. Từ trước đến giờ, từng trãi qua thân thể hai mươi người tình, lớn có nhỏ có, nó chưa từng thấy ai lại có lông nhiều nơi chổ kín như dì Út Ngự của nó ; phủ bên trên và xung quanh âm hộ dì là một lớp lông dày, đen mịn, xoăn xuýt. Do chất dịch sinh lý phụ nữ tiết ra từ âm hộ dì nên chẳng mấy chốc, bàn tay nó đã hơi ươn ướt, rin rít khác thường và không chần chờ chi nữa, hai bàn tay nó lại nắm lấy hai bên lưng chiếc quần đùi xanh từ từ tuột xuống. Bởi lẽ dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên cho nên khi thấy thằng cháu mày mò chổ kín đáo nhất của dì rồi lại cởi quần đùi ra, dì Út không khỏi tránh được cảm giác bẽn lẽn, ngượng ngùng giống y như một người trinh nữ trong đêm động phòng hoa chúc thơ mộng, trữ tình. Tâm trạng dì bần thần, hồi hộp xen lẫn một vài nghĩ ngợi, lo âu và dì bắt đầu chuẩn bị tinh thần để cùng với nó thực hiện cái công việc bản năng mà tạo hóa đã an bày, sắp xếp cho loài người đó là giao hợp truyền tinh truyền giống vào cơ thể của nhau. Lúc mới vào buồng ngủ, lớp drap trãi đệm còn ngay ngắn phẳng phiu nhưng giờ đây, do hai dì cháu cứ cằn lên cằn xuống nên càng lúc càng nhàu nát trông thật thảm thương. Hai mẹ con bà chủ căn chòi hiện đã có mặt tại bệnh viện huyện Xuyên Mộc và họ không sao ngờ được rằng hai dì cháu đi thăm bà con lạc đường khi nãy xin ngủ nhờ trong chòi lúc này dám ngang nhiên biến chòi của họ thành nơi hưởng thụ tình yêu loạn luân, tội lỗi đầy hứng khởi hoan lạc. Thân thể hai dì cháu giờ đây đã hoàn toàn trần truồng, tuyệt nhiên không còn một mảnh vải nào đặng che thân cả ; nó vừa mới cúi xuống dì thì hai cánh tay nuột nà, trắng ngần của dì vội vòng lên ôm choàng qua gáy nó rồi ghịt đầu nó vào vai, vào cổ dì.

Dì bất chợt cảm thấy mắc cở, sượng sùng quá đỗi vì dì vừa nhận ra con cu thằng cháu vừa to, vừa dài lại vừa cứng, vừa thẳng cứ miết tới miết lui vào đùi phải dì. Lẽ tất nhiên, dì phải phục thầm Lợi vì tuy thân thể nó khá gầy guộc ( không ốm giơ xương như là lão Bảy thầy pháp) nhưng sức khỏe nó thì vô địch dai dẳng kéo dài tưởng chừng như không bao giờ đổ gục xuống ; nó rất biết cách tự kiềm chế hứng khởi để mang lại cho nó và cho cả dì vô số cảm giác hết sức tuyệt vời của tình yêu. Chính vì vậy nên dì không hề luyến tiếc bất cứ những gì dì còn lại trong cuộc đời dì cũng như trên thân thể dì, không hề giấu giếm nó bất cứ chổ nào trên thân ngà mình ngọc kể cả nơi kín đáo quan trọng nhất mà trọn vẹn trao tặng hết cho nó trong duy nhất đêm nay. Cả hai dì cháu đều cùng tỏ vẻ sung sướng, hồ hởi với nhiều hứng khởi dục tình khi nó đang mạnh dạn trườn người tới chẳng khác gì con kỳ đà, leo lên rất gọn trên người dì. Tiếp đó, con cu to, dài và cứng của nó bắt đầu lúng túng, vụng về tìm kiếm lổ âm đạo của người dì xinh đẹp ; mặc dù lâu ngày không giao hợp nhưng do dịch sinh lý tiết ra nhiều nên hai dì cháu giao hợp với nhau khá dễ dàng nhanh chóng. Đầu khấc cu nó vừa lọt vào lổ âm đạo dì thì lập tức gần nữa “công cụ”nó lẹ làng đi vào phía tử cung dì. Âm đạo dì càng lúc càng giãn nở rộng ra để chứa hết con cu quá khổ của nó ; cùng khi ấy, khuôn mặt dì cứ đờ đẫn nhăn nhó, miệng dì há hốc rồi bật lên rên rĩ thành tiếng tỏ vẻ vừa đau đớn vừa sung sướng không còn gì có thể sánh bằng nữa cả. Gia đình, người thân hai dì cháu không sao ngờ được là cả hai hiện giờ đang cùng nhau làm cái chuyện “động trời động đất” ấy ; họ không thể nào tưởng tượng được là lúc này, nguyên cả con cu Lợi lại mày mò chui vào tìm kiếm, thám hiểm mọi ngóc ngách bên trong âm đạo và tử cung dì Út Ngự. Với sinh lực tiềm tàng trong cơ thể, nó bắt đầu nhấp nhỏm hai mông để nhấc người lên rồi hạ thân xuống, liên tục đưa đẩy con cu nó thụt ra rồi lại thọt vào sâu tận tử cung dì Út Ngự.

Hai hòn dái nó tuy xệ dài xuống nhưng thật hùng dũng gác hai bên cửa mình dì và chùm lông nơi gốc cu nó cứ xoăn xuýt lấy lớp lông đen mịn bao phủ bên trên cũng như xung quanh âm đạo dì. Ở trên, hai bàn tay nó không ngớt mày mò hai bầu vú dì còn đôi môi nó thì háu hức cúi xuống tìm kiếm đôi môi mọng thắm của dì ; dĩ nhiên là dì ngoan ngãn đón nhận hết tất cả những gì mà nó đã, đang và sẽ trao tặng cho dì đêm nay. Với nỗi niềm hứng khởi quá khích tột độ, ngay từ lúc bắt đầu cuộc tình đến tận bây giờ, dì hoàn toàn chìu chuộng và đáp ứng tất cả mọi đòi hỏi, ham muốn của nó một cách tự nguyện thực sự với một tình yêu tuy tội lỗi nhưng chân thành, trinh trắng. Hai bàn tay búp măng mềm mại của dì không ngớt vày vò đầu tóc nó, đã rồi lại lần xuống mơn trớn vuốt ve vầng lưng gầy guộc của nó, thỉnh thoảng khi mà dì cảm thấy nơi âm đạo đau thốn lên là dì cào ngay một đường rướm máu đỏ lòm trên lưng nó nhưng lúc này, kỳ thật nó không hề cảm thấy đau đớn chi cả như mọi lúc bình thường mà trái lại, nó càng có vẻ khoan khoái đến rợn cả người là đằng khác. Sâu trong âm đạo dì, con cu nó càng lúc càng cương dài ra rất to, rất cứng và mỗi một phút giây trôi qua, nó càng mạnh dạn chơi dì một cách dũng mãnh, tự tin hơn lúc đầu. Đêm khuya mỗi lúc càng dần về sáng nhưng không phải vì vậy mà không gian bớt đi phần tĩnh mịch, vắng lặng với tiếng côn trùng rỉ rả ; như bao người khác đang say sưa giấc nồng, hai dì cháu cũng cùng nằm trên giường nhưng cả hai đều không sao ngủ được mà cứ mãi miết thao thức yêu nhau, giao hợp cùng nhau. Tuy hai dì cháu thừa biết như thế này là loạn luân, là tội lỗi nhưng trên cuộc đời này, phàm những gì mang tội thì đều lén lút mà hễ lén lút thì thật tuyệt vời, không thể nào không chấp nhận lao vào cho bằng được mới thôi. Hai dì cháu lúc này đã lên đến đỉnh cao Everest của tình yêu, như là đang chơi vơi giữa đại dương mênh mông bỗng dưng bị vọp bẻ, hai dì cháu hụt hẩng gồng cứng ôm chặt lấy nhau ; ở sâu trong âm đạo dì, con cu nó vừa giựt giựt liên hồi vừa xối xả bắn ra rất nhiều tinh dịch đùng đục như nước cơm, rin rít chẳng khác gì hồ dán. Bao nhiêu tinh lực của nó như thẩm thấu hết vào tận bên trong cơ thể dì và do dồi dào dư thừa nên còn chảy tràn ra cả bên ngoài, làm ướt nhẹp nơi bụng và hai bên đùi hai dì cháu. Nó lật người từ trên mình dì qua nằm bên cạnh dì với con cu ướt loi choi như bị mắc mưa, mềm xèo như bún và thun nhỏ như trái ớt khô. Hai dì cháu lúc này mới thực sự cảm thấy mệt mỏi vô cùng nhưng lẫn lộn trong đó lại là những hứng khởi, phấn khích vô cùng sung sướng, hồ hởi vì cả hai đã thỏa mãn nhục dục lẫn nhau, đã cho nhau cũng như đón nhận hết tất cả những gì mình dư thừa, thiếu vắng…

Sáng sớm hôm sau, rời khỏi căn chòi hạnh phúc xa lạ, hai dì cháu trở về Núi Nhọn trên chiếc xe máy. Dọc đường, cả hai dừng lại để ăn sáng, uống café và Lợi đã trao lại tận tay dì Út Ngự cái phong bì tiền. Sau đó, hai người tiếp tục lên đường ; đến khu rẫy, dì vào chòi còn nó thì chào dì rồi phóng xe một mạch thẳng về Bà Rịa. Chiều hôm ấy, sau khi tắm rửa sạch sẽ, nó dự định là hai ngày nữa nó sẽ xuống rẫy thăm dì Út nhưng chợt điện thoại di động của nó đổ chuông ; đầu dây bên kia là giọng nói thỏ thẻ của dì “Dì về Sài Gòn rồi. Khi nào rãnh rỗi, dì sẽ điện thoại cho cháu”. Cũng vừa ngay lúc này, nơi căn nhà ma quái của lão Bảy thầy pháp, công an đang tiến hành giăng dây phong tỏa hiện trường và truy tìm tung tích tên đệ tử Sumo. Họ không sao biết được rằng vụ án mạng còn dính líu đến hai nhân chứng khá quan trọng đó là dì Út Ngự và Lợi vì hoàn toàn không có ai nhìn thấy hai dì cháu bước vào căn nhà lão thầy pháp. Họ cũng không thể nào ngờ được rằng đêm qua, một mối tình tội lỗi loạn luân lại ra đời trên cõi thế gian oan nghiệt này. Hết

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon