"Truyện ngắn hay" Sự thật từ lá thư dấu trong gối

Truyện ngắn hay Sự thật từ lá thư dấu trong gối
Khi viết nên câu chuyện này, lòng tôi như có ngàn mũi kim đâm. Tôi thật sự không ngờ những chuyện tưởng chừng như chỉ có trên phim ảnh nay lại chính là cuộc đời tôi, và tôi chính là người phụ nữ đau đớn, đáng thương hơn bao giờ hết.

Tôi nói vậy không phải vì tôi quá yếu đuối mà vì niềm tin trong tôi lúc này dường như đã vụn vỡ. Những người tôi yêu thương một lòng sống vì họ, nay đã phản bội quay lưng đi với tôi. Họ cho rằng, cuộc sống đôi khi có sai lầm và buộc chính tôi cũng phải chấp nhận sai lầm ấy. Nhưng liệu người phụ nữ nào chấp nhận cảnh chung chồng với người phụ nữ khác?

Mới hôm qua, chồng vẫn còn nói yêu thương tôi, suốt cuộc đời này chỉ yêu mình tôi. Nhưng sáng hôm nay, khi lá thư nghiệt ngã ấy được gửi đến, tôi như gục ngã. Để bao biện cho tội lỗi của con trai, mẹ chồng còn kể cho tôi câu chuyện đời “lâm li bi đát” thấm đẫm nước mắt bà giấu kín bao năm nay. Vì sao chuyện tày đình như vậy mà bà giấu tôi? Vì sao bà nhẫn tâm biến tôi thành con ngốc? Để rồi, cả gia đình ai cũng tường tận, nhưng tôi giờ mới hay, mới biết.

10 năm qua, khi tôi vất vả cống hiến cho gia đình chồng, tôi không màng tớisức khỏe bản thân để ngày đêm chăm lo cho bố chồng, mẹ chồng như chính bố mẹ mình. Nhưng rồi điều tôi nhận được chỉ là nỗi đau, chỉ là sự lừa dối trắng trợn từ cả gia đình chồng. Còn nỗi đau đớn nào hơn thế hả mọi người?

Khi lấy anh, tôi đã ý thức được rằng mình không xinh đẹp, chân không dài như những người khác, còn anh hơn hẳn tôi về hình thức, anh cao ráo đẹp trai, đi đâu ai cũng phải ngước nhìn. Nhiều người thấy chúng tôi sánh đôi bên nhau còn buông lời ác ý “Anh Th lấy chị Ng chẳng qua là vì nhà chị ấy có điều kiện, chứ xấu thế mà nghèo chắc cũng chẳng yêu nhau đâu”, “Đúng là không thể hiểu được mắt anh Th thế nào nữa”,… Cho tới bây giờ tôi vẫn không có gì tự ái vì điều đó, bởi tôi biết đó là sự thật mười mươi.

Đúng là tôi biết mình không đẹp, không xinh nhưng ai cấm được tôi lấy chồng đẹp trai. Tôi cũng ao ước các con tôi sau này sinh ra chúng nó đều xinh đẹp, đỡ thiệt thòi hơn trong cuộc sống. Chẳng nhẽ mơ ước đó của tôi là sai?

Về làm dâu nhà anh, tôi dường như trở thành trụ cột chính trong gia đình. Bởi chồng tôi làm kinh doanh nên lương thưởng bấp bênh, có tháng anh không đưa về cho vợ đồng nào. May mắn thay, tôi làm việc cho một công ty liên doanh nước ngoài, thu nhập khoảng 20 triệu/tháng, do đó cũng gọi là đủ nuôi sống vợ chồng tôi, bố mẹ chồng. Thậm chí, thấy gia cảnh nhà chồng tôi nghèo, ông bà không có lương hưu mẹ tôi còn cho tiền sửa lại nhà, mua sắm tiện nghi.

Mẹ chồng cũng hiểu, thương tôi nhiều, bà thường nói “Nhờ lộc của con dâu mà mẹ mới được sống tiện nghi đầy đủ như vậy. Trước đây, mẹ cũng từng mơ sẽ được sống trong căn nhà khang trang, nay đã thành hiện thực. Mẹ vô cùng mãn nguyện tự hào vì con”. Tôi vui lắm, tôi vốn tính thoải mái không hề tính toán. Cứ nghĩ chồng vui, mọi người vui là tôi hạnh phúc lắm rồi.

Tôi tự nhận thấy bản thân mình không quá nặng nề vấn đề kinh tế. Tiền bạc theo thời gian chúng ta có thể làm ra được, nhưng sức khỏe, tình yêu thương là những điều thiêng liêng. Do đó, đi làm kiếm được bao nhiêu, tôi vun vén chăm lo sức khỏe cho mọi người trong gia đình hết. Bố mẹ chồng thích cái gì, thèm ăn cái gì tôi không bao giờ tiếc cả. Chỉ mong ông bà khỏe mạnh chơi với cháu là tôi hạnh phúc lắm rồi.

Cưới nhau được hơn 10 năm vợ chồng tôi sinh được hai cô con gái. Mới đầu tôi vô cùng lo lắng, bởi chồng tôi là con một, nhưng thấy bố mẹ chồng, chồng tôi vẫn vô cùng hạnh phúc, vui vẻ, tôi cũng đỡ áp lực phần nào. Thậm chí, mẹ chồng còn nói “Con nào cũng là con, trời cho thế nào nhận thế con à. Con không phải nghĩ ngợi gì”. Cũng nhờ sự động viên của mẹ chồng, mà bao năm qua, cuộc sống gia đình tôi vô cùng hạnh phúc.

Bà con tổ dân phố ai cũng khen gia đình tôi nền nếp, sống trọng tình người. Tôi cũng lấy làm hãnh diện vì điều đó. Ngày ngày đến cơ quan, tôi vẫn nghe chị em bàn tán chuyện sinh con trai, con gái. Có người còn có chồng cặp bồ chỉ vì khát con trai, tôi nghe vậy mà lòng đau như cắt. Cũng là thân phụ nữ, sao có những người khổ vậy. Đã qua rồi cái thời đại “trọng nam khinh nữ”, nhưng sao cái tư tưởng mong con nối dõi vẫn ăn sâu vào tiềm thức người chồng, để rồi chị em phụ nữ phải lao đao, lận đận.

Cuộc sống của gia đình tôi vẫn thế tràn ngập tiếng cười hạnh phúc, hai con tôi ngày càng khôn lớn, xinh đẹp giống bố khiến tôi vô cùng mãn nguyện. Thế nhưng, sáng hôm qua, khi bố mẹ chồng đi thể dục, tôi tranh thủ ngày nghỉ dọn dẹp lại nhà cửa thì phát hiện một sự thật đau lòng.

Thì ra, thường ngày bà cứ dặn “Gối mẹ con không phải giặt đâu, mẹ muốn tự tay mẹ giặt tay con à. Giặt máy nhanh hỏng lắm”. Tôi cũng nghĩ nếu mẹ thích, tôi sẽ không làm trái lời bà. Nhưng rồi thấy bẩn quá, tôi mới tranh thủ khi có nắng mà giặt, nghĩ bụng mẹ không mắng. Nào ngờ, khi tôi mở ra lá thư bỗng dưng rơi xuống. Tôi “điếng người” khi đọc từng dòng chữ. Mỗi nét như ngàn mũi kim đâm trong lòng tôi.

Sự thật chồng tôi có một đứa con riêng, là con trai với cô người yêu cũ. Hiện tại, đứa bé được 8 tuổi, kém con gái đầu của tôi 2 tuổi. Thì ra anh đã giấu tôi cặp kè với người khác bao năm nay, lại còn có con riêng với người đó. Tim tôi như thắt lại, bố mẹ chồng tôi cũng biết và có thư từ, qua lại thăm cháu. Cũng có thể, sáng nay ông bà nói đi thể dục, nhưng đang ở với đứa cháu đích tôn.

Hôm đó, tôi đã không làm gì mà nằm trên phòng cho tới khi mẹ chồng về, tôi đã mếu máo hỏi rõ sự tình. Mẹ chồng tôi nghe hỏi lặng người. Sau đó, ông bà xin lỗi tôi rối rít, bà con khóc rồi kể về sai lầm của chồng tôi. Bà không muốn hạnh phúc chúng tôi tan vỡ, nên đã ra điều kiện với chồng tôi sẽ nhận cháu, nhưng anh phải chấm dứt với cô gái đó. Bà cũng cam đoan với tôi, sau khi bà nhận nuôi đứa cháu đó, chồng tôi chưa một lần qua lại với cô ta.

Nghe mẹ chồng nói tôi vô cùng hoài nghi, làm sao bà dám chắc anh không qua lại với cô ta? Làm sao anh ta có thể làm ngơ với mối tình đầu, người sinh cho anh ta một đứa con trai. Còn nói chuyện bà nuôi cháu ư, bà không có lương ông cũng không có lương, thế tiền đó, phải chăng là tiền tôi đưa bà mỗi tháng để mua sữa, mua thuốc chăm lo sức khỏe?

Chiều hôm đó, bà còn vào phòng nói với tôi rằng “Mẹ cầu xin con đừng ly hôn mà hãy chấp nhận sống tiếp với gia đình mình được không con? Mẹ thật sự ân hận, bao năm qua mẹ cũng mất ăn mất ngủ vì điều này. Con dại cái mang, nó sai cũng lỗi một phần do mẹ”. Tôi nghe thế mà ứa nước mắt, chấp nhận ư, chấp nhận cảnh chồng có con riêng và sống hạnh phúc hay sao?

Và tối hôm đó, sau khi cãi nhau với chồng tôi đã đưa hai đứa con về nhà ngoại. Tôi thật sự đau đớn, tôi không thể sống tiếp với anh được nữa, tôi nghĩ tôi không thể. Dù tôi có tỏ ra cao thượng, trái tim tôi vẫn đau bởi bí mật hơn 8 năm qua anh và gia đình dấu tôi. Thế mà tôi cứ nghĩ, thế mà tôi cứ tưởng mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất. Nhưng sự thật tôi chỉ là một con ngốc, chỉ là một con rối trong cuộc đời người khác.

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon