"Truyện người lớn" Ngựa Hồng Phần 2

Truyện người lớn Ngựa Hồng Phần 2
Theo thông lệ, tối nào Not cũng vào phòng ngủ của chị, xem chị có cần giữ nó lại không. Nếu hôm nào không được khỏe, có kinh, hay Xoa đòi sang với chị, thì chị bảo nó ra ngoàị Nhưng lần ấy có kinh, chị vẫn giữ nó lạị Khi nó ve vuốt chị, thấy phía dưới u lên một cục, nó bảo : "Thôi để tôi ra ngoài cho bà chủ nghỉ." Chị nắm tay giữ nó lại : "Không sao, Not cứ ở lại đây với tôị" Nghe chị nói, nó ngơ ngác không hiểụ Chị khẽ kéo tay nó bảo nằm xuống giường, rồi kéo quần nó ra bú cặc nó, nó cảm động lắm. Được thỏa mãn rồi, nó ôm chầm lấy chị đi vòng quanh phòng, vừa đi vừa tung tung chị lên như người ta vẫn đùa với con nít vậỵ Có lần Not nói với chị : "Người Kinh đụ sướng quá." Chị cười : "Sau này có vợ, Not dạy cho vợ nó biết đụ giống người Kinh." Nó lắc đầu : " Tôi không cần lấy vợ Tôi ở đây hầu hạ bà suốt đờị" Not là con lớn, không lấy vợ, sao có con thờ cúng bố mẹ sau nàỵ Tội với Giàng chết." 

Tôi ngắt lời chị Liễu :
- Giàng là cái gì vậy, chị ? 
- Giàng là ông Trờị Người Thượng họ kêu ông Trời là Giàng. 
Chị Liễu tiếp :
- Nghe chị nói thế, nó bảo : "Tôi lắm anh em, đứa khác có con cúng bố mẹ là được." 
- Tội anh Xoa, có vợ phây phây như vậy, mà súng lại bị liệt. 
- Tội khỉ gì. Tự chả ham đụ bậỵ Có vợ rồi lâu lâu muốn đổi món thì cũng đâu có saọ Khốn nỗi cứ thấy lồn là mắt sáng lên, bất kể người ta có chồng con hay chưa, đụ cho bằng được mới nghẹ Đụ như vậy sức voi cũng thua nữa là ngườị Người đã lớn tuổi, làm sao mà so sánh với René được. 

- Vua chúa ngày xưa có tiền của nhiều, sướng thật, tha hồ ăn đồ bổ, nên cung tần mỹ nữ cả bầy, mấy chả đụ hoài có sao đâụ 
- Ở đấy mà không saọ Em có thấy mấy chả sống được đến sáu bảy mươi tuổi bao giờ đâụ Đều là cỡ bốn năm mươi là hui nhị tì rồị Mấy cha đời nhà gì ấy, chị quên mất rồi, mới năm mươi tuổi đã về hưu làm thái thượng hoàng. 

- Vậy mà chị vẫn ở bền với anh Xoạ 
- Hồi ảnh mới bị bất lực, chị chán đời quá, đã tính bỏ phứt cho rồị Nhưng suy đi tính lại, cơ nghiệp này cũng có phần đóng góp xây dựng của chị, nếu giờ mình bỏ chả, chỉ được chia một phần, trong khi đứa khác nhảy vô hốt trọn một cách ngon ơ, có phải mình ngu không. Vả lại ảnh cũng biết lỗi nên vẫn khuyến khích chị tìm người ưng ý mỗi khi cần thỏa mãn đòi hỏi xác thịt. 

Tôi ở chơi với chị Liễu một tuần lễ. Tính ra cũng sắp đến ngày Nê xong công việc. Tôi ngỏ ý muốn về Sài Gòn. Chị Liễu năn nỉ tôi ở chơi thêm với chị một tuần nữạ Chị bảo :
- Có em lên chơi, chị em mình hợp tính hợp nết nhau, chị đỡ buồn. Những ngày trước chị lủi thủi một mình. Hết đi ra đụng con chó, đi vào gặp ông chồng nằm bên bàn đèn thuốc phiện, chán ngắt. 
Tôi hỏi chị Liễu :
- Thường em thấy những người ghiền thuốc phiện, ông nào cũng gầy ốm, dơ dáỵ Sao anh Xoa vẫn mập ú vậy chị ? 

- Chỉ những người ghiền không có tiền phải hút loại thuốc dở, thuốc xái, tức là loại thuốc người ta hút một lần, lấy cái tàn trộn thêm tí thuốc mới vào thì mới hại ngườị Còn như chồng chị và những người giàu, tiền bạc của cải quá trời, họ chỉ hút thuốc loại tốt - không những không gầy ốm mà lại còn mập rạ Hơn nữa có chị chăm sóc, nên ảnh vẫn tắm rửa luôn, thì làm sao dơ dáy được. Chỉ phải cái khoản kia là dở. Lúc nào thằng nhỏ cũng xìu xìu ển ển, thấy mà phát tức. 

Thấy chị Liễu năn nỉ quá, tôi ở chơi với chị thêm ba ngày nữa là vừa chẵn mười ngày, rồi nhất định đòi về Sài Gòn. Lần này biết không thể giữ được nữa, chị Liễu đành chịụ Buổi tối ngày thứ mười, sau khi ăn cơm xong, chị Liễu rủ tôi vào phòng ngủ sớm, lấy cớ ngày hôm sau tôi phải đi đường xa nên cần giữ gìn sức khỏe, bỏ mặc Xoa với bộ bàn đèn thuốc phiện của anh tạ 

Khi vào đến trong phòng, chị Liễu mở một ngăn tủ, trong tủ đựng quần áo của chị, lấy ra hai chiếc hộp nhỏ lót nhung, bên trong mỗi hộp đựng hai quả bóng nhỏ bằng bạc bóng loáng, hai quả bóng này được nối với nhau bằng một sợi dây nhỏ xíụ Mới thoáng nhìn tưởng đâu nó là một vật dùng để trang sức. 
Chị Liễu đưa hai cái hộp tặng tôi và gửi biếu chị Hà. Khi chị nói rõ công dụng của hai quả bóng này, tôi mới hiểu rạ Đó là dụng cụ để thủ dâm của người đàn bà Nhật Bản. 

Theo chị Liễu kể lại thì có đến hàng trăm năm trước đây, người đàn bà Nhật Bản, mà nếu chỉ nhìn bề ngoài lúc nào cũng mang vẻ trang trọng quý phái trong chiếc áo Kimono truyền thống, tưởng đâu không bao giờ họ chịu tham dự những trò chơi thủ thuật nào khác ngoài chuyện ân ái bình thường giữa vợ chồng. Vậy mà những người đàn bà ấy đã chế ra một kỹ thuật thủ dâm, cho đến nay vẫn chưa có một vật dụng nào ăn đứt được nó, vì nó vừa gọn, vừa kín đáọ Kín đáo đến độ dù có một người nào đứng kế bên rình xem cũng không biết được người đàn bà Nhật ấy có đang thủ dâm hay không. 

Vì, khác với những vật dụng thủ dâm khác như con cặc giả bằng cao su, trái chuối, củ cà rốt, trái dưa leo hay túi hột é..v..v..khi người đàn bà muốn dùng để thỏa mãn cơn nứng lồn, đều phải dùng tay nắm lấy vật đó và đưa vào lồn nhấn vô, kéo rạ Còn với hai quả bóng Nhật Bản này, người muốn thủ dâm, chỉ việc bỏ hẳn vào trong âm đạo là xong. 

Hai quả bóng thủ dâm, có thể có nhiều kích cỡ khác nhau, tùy theo người xử dụng muốn. Nhưng trung bình thì nó chỉ lớn bằng viên bi bọn con nít vẫn chơị Một quả rỗng ruột, quả kia có đổ một ít thủy ngân bên trong. Khi một cô gái hay một người đàn bà Nhật muốn thỏa mãn cơn thèm khác tình dục mà không có chồng hay người bạn trai ở bên, họ chỉ việc lấy hai quả bóng ra đút vào âm đạọ Quả rỗng đưa vào trước, tiếp theo là quả có thủy ngân. Khi cho vào xong, người đàn bà hay cô gái nằm xuống giường, hoặc ngồi đu đưa trên ghế xích đụ Lúc nàng quay nhẹ người , thủy ngân chạy tới, chạy lui trong quả bóng ngoài, đều đặn thúc cho quả bóng rỗng nằm phía trong dội vào cổ tử cung. Những nhịp rung được truyền ra suốt dọc âm đạo, âm vật, âm môi, và truyền vào đến tận niệu đạọ Đôi khi người đàn bà Nhật vừa làm công việc nhà, việc bếp núc, vừa tận hưởng những cơn cực khoái này đến cực khoái khác hàng giờ mà vẫn không bị những người xung quanh thấy mình đang thủ dâm. Nghe chị Liễu kể xong, tôi hỏi chị :
- Sao chị Liễu biết rõ về lai lịch của quả bóng thủ dâm này quá vậy ? 
- Thì chị có nó, đã dùng nó, nên chị biết rõ về nó chứ saọ 
- Bộ ở nước mình có bán sao ? 
- Không, vợ một nhân viên tòa đại sứ nước ấy tặng chị đấỵ Họ cho chị mấy hộp bóng này lận. Và, kể lai lịch của nó cho chị nghẹ 
- Chị cho em một hộp là được rồị Chị còn phải để lại cho chị dùng nữa chứ. 
- Chị còn mà, em cứ giữ đị Em còn trẻ, phòng hờ những lúc chồng vắng nhà, thì dùng đến nó. Vả lại dù được thỏa mãn cơn đòi hỏi tình dục bằng hình thức thủ dâm nào chăng nữa chị cũng không thấy kích thích bằng được người đàn ông ôm ấp. Chị thích trước khi được đụ phải được hưởng phút đê mê của bàn tay người đàn ông xoa bóp nhè nhẹ trên mu lồn, được vuốt ve nơi mồng đóc, nơi môi lớn và môi nhỏ. Thú thực Not chết chị tiếc vô cùng. 
Nghe chị Liễu tâm sự, tôi thấy tội cho chị, nên vội tìm lời an ủi :
- Em chắc rồi thế nào chị cũng tìm được người kín đáo như Not. 
- Chị cũng mong như vậỵ Được một người thấp hơn mình càng tốt. Thấp như Xoa, chỉ mới là tạm được thôị 
Tôi tròn mắt nhìn chị :
- Chị cao lớn như vậy mà lại muốn một người bạn trai lùn xủn à ? 
Chị Liễu cười :
- Đúng. Phải thấp lùn. Làm sao người ấy chỉ cao đến ngực mình là hết xẩỵ 
Tôi vẫn ngu ngơ :
- Sao kỳ vậỵ Em không hiểu ý chị 
Chị Liễu ôm lấy tôi như người chị ôm đứa em nhỏ :
- Em của chị mới lớn, mới biết mùi đàn ông, nên chưa có kinh nghiệm về thỏa mãn xác thịt. Để chị nói cho em nghẹ Người đàn bà ngoài âm hộ, có phải nơi kích thích nhất là cặp vú của mình, phải không ? 
- Vâng. 
- Nếu như bây giờ em có một người chồng cao lớn như chồng em chẳng hạn, thì khi hai người làm tình, anh ta làm sao có thể vừa đụ mình lại vừa bú vú mình được. Hắn cao lớn, nằm đè trên người mình rồi, làm sao có thể cúi xuống vú mình được. Còn nếu như dùng một tư thế, có thể thích hợp cả hai nơi, thì người họ sẽ phải cong, phải lệch cho vừa cả trên, cả dưới, cái sướng sẽ bị giảm đị Như vậy, có người chồng hay người tình thấp lùn hơn mình, khi hai người đụ nhau, đầu anh ta cao hơn vú mình một chút, như vậy có phải miệng anh ta vừa vặn ngậm đầu vú mình không. Bây giờ em thử tưởng tượng xem, mình vừa được bú một bên vú, vừa được đụ, còn vú bên kia được bàn tay anh ta xoa bóp nhè nhẹ, còn sướng khoái nào hơn. Sướng đến ngất xỉu đi ấy chứ. Phải không cô bạn nhỏ? 
Nghe chị Liễu nói về người chồng hay người tình thấp lùn hơn mình, tôi phục lăn. Quả thật phải là người đã sống nhiều, đã biết nhiều về đàn ông như chị Liễu, mới có được kinh nghiệm quý báu như vậỵ 

Năm thứ ba, kể từ ngày tôi lấy René, tôi đã dự hai tuần lễ hoan lạc. Một tại nhà Nê, một tại Gò Dầu, Tây Ninh, nơi một người bạn trong nhóm thân nhất của Nê làm trưởng đồn quan thuế tại đâỵ 

Tuần lễ hoan lạc tại Gò Dầu, không có gì đặc sắc nên tôi không nhắc đến. Nhưng, tuần lễ hoan lạc năm thứ ba tại đồn điền cao su Dầu Tiếng, là một tuần lễ đáng ghi nhớ. 

Vợ chồng người chủ đồn điền cao su Dầu Tiếng là người Pháp chánh cống, nhưng nói tiếng Việt không thua người bản xứ. Ông chủ đồn điền theo bố mẹ sang Việt Nam khi ông mới hai ba tuổị Một vài năm sau vì sự an nguy đến tánh mạng của đứa con trai cưng, bố mẹ ông ta gửi ông về quê hương xứ sở cho ông bà nội nuôị Ngoài hai mươi tuổi ông lại sang Việt Nam với tấm bằng kỹ sư lâm sản, và bắt đầu lao vào khai thác cây cao sụ 

Mải mê với việc làm giàu, mãi đến năm gần 50 tuổi , ông ta mới lập gia đình. Bà vợ kém ông ta hai mươi bảy tuổị Là bạn chí thiết của Xoa nên ông ta cũng theo nghiệp đi mây về gió, nghĩa là cũng ghiền thuốc phiện. Chỉ khác chồng chị Liễu một điều là thời gian thâm niên nghiện hút kém hơn Xoa, nên ông ta không đến nỗi "súng chỉ địa" như chồng chị Liễu, nhưng mỗi lần muốn cho súng đạn của ông ta đủ sức xung trận, bà vợ phải tốn nhiều công phụ Tức là mỗi khi muốn chồng có thể thỏa mãn cơn thèm khát xác thịt của mình, bà vợ phải mân mê, ve vuốt con cặc của chồng hàng giờ đồng hồ nó mới đủ cương cứng để chiều theo ý mình. Nhưng bù lại bà ta được hưởng từ cơn sướng ngất này đến cơn sướng ngất khác. Vì, tuy không bị xuội lơ ngay, nhưng nó như một cái xác lạnh, mặc cho bà vợ xoay vần, đổi kiểu cách nào nó cũng cứ trơ rạ Và, khi xuất tinh, tất cả tinh khí không đầy cái vỏ hến nhỏ nhất. 

Dĩ nhiên, cũng như chị Liễu, bà ta cũng được ông chồng làm lơ để kiếm người thỏa mãn xác thịt. Nhưng khổ một nỗi bà này lại dâm quá cỡ. Chị Liễu kể với tôi rằng không một người đàn ông nào ở được với bà đến nửa năm. Vì, bà ta như một mảnh đất khô cằn, tưới nhiều nước chừng nào, nước bị hút khô chừng nấỵ Bà ta có thể không cần ăn vài ngày, nhưng không thể bỏ đụ một đêm. Mà một đêm đâu phải chỉ một hai cáị Giá chót cũng là bốn lần một đêm. Nếu như vì một lẽ gì đó, như đến kỳ kinh nguyệt chẳng hạn, phải nghỉ đụ, bà ta sinh bệnh ngaỵ 
Một người sức lực như Nê, thường một đêm cũng chỉ đụ hai lần là cùng. Hôm nào nứng bậy, đụ nhau ban ngày, thì kể như đêm đó nghỉ hưu, hoặc chỉ một cái nữa mà thôị Cũng vì dâm quá độ như vậy, nên nhân hàng ngày xem công nhân thâu hoạch cao su nguyên chất, bà ta mới cho tiền một tên thân tín, dùng cao su đúc nên hai con cặc giả như đã nói đến ở trên. 

Được chủ tin cậy, nhân để lập công, tên nhân viên Tàu lai đã thuê thợ làm khuôn hình con cặc để cho chủ được vừa ý. Nhưng hơn một năm nay, chị Liễu nói, bà ta không còn quí con cặc giả bằng cao su đó nữạ Bả cũng không còn cưng con chó Danois. Mà, quí thứ khác. Món quà mới đó là con Ngựa Hồng. Đúng ra con ngựa có bộ lông màu hồng rất đẹp. 

Không giống như con chó Danois biết đụ ngườị Con ngựa của bà chủ đồn điền cao su Dầu Tiếng là một con ngựa thuần túỵ Nhờ tình cờ phát hiện ra tật bẩm sinh của nó mà bà ta mê nó còn hơn mê người tình. Nhưng, mặc dù đã được chị Liễu rỉ tai cho biết, hôm gặp nhau tại tuần lễ hoan lạc được tổ chức tại đồn điền của bà ta, tôi cũng không thấy có điều gì khác lạ nơi con ngựa hồng đó. Nếu có điều lạ chăng, là bà ta gần như không tham dự cùng mọi người tuần lễ hoan lạc, mà chỉ thích cưỡi ngựạ 

Suốt ngày trên mình ngựạ Tôi và mọi người đều nhận thấy như thế. Mọi người cho rằng tại bà ta ham mê môn thể thao vô hại này, nên không thiết đến chuyện gì khác. Thì cứ nhìn bà ta mặc một chiếc váy ngắn liền cả áo, hai tay hở nách, chân đi ủng ngắn đồng màu với bộ áo, cũng thấy con người đặc biệt ấy là một con người hâm mộ Môn cưỡi ngựa, một môn thể thao quí phái ấy đến chừng nàọ 
Nhưng chị Liễu thì lại khác, chị được chính bà ta tâm sự, kể về lai lịch con ngựa, nên chị biết rằng đằng sau vẻ đẹp thể thao ấy còn có một điều thầm kín khác. 

Một hôm đi chơi quanh vùng, để tìm xem có chàng trai nông dân nào hạp nhãn thì đem về du hí, bà chủ đồn điền đã thấy tại sân một ngôi nhà nọ, có một con ngựa to cao đang ăn thóc. Theo người chủ ngựa cho biết con ngựa đó thuộc giống ngựa Mông Cổ do quân đội Nhật mang vào trước đâỵ Mặc dù đã lai giống, nhưng con ngựa này vẫn cao lớn vô cùng. Ông ta mới mua, định cho chạy xe thổ mộ. Bà chủ đồn điền thấy con ngựa đẹp, xin được mua lại con ngựa đó. 

Khi mang ngựa về đồn điền, cưỡi chơi một vài lần, bà ta thấy ngay rằng con ngựa này có một cái bướu trên lưng. Và, cái bướu đó đã giúp bà những cơn khoái ngất khi cưỡi nó. Vì mỗi lần ngựa tung vó, thì cái bướu lại đập vào chỗ kín của bà. Đặc biệt nơi cái bướu ấy, đám lông lại cứng hơn đám lông ở những nơi khác. Thế là từ đó, bà ta ham mê cưỡi ngựạ 

Khi bà chủ đã phóng ngựa xa con mắt của mọi người làm công dưới quyền, bà ta không ngần ngại lột xì líp cất vào cái túi con bên mình ngựạ Cùng với bước phi của con ngựa gù, trên những thửa đất trồng cao su của đồn điền, đám lông cứng và cái bướu của con ngựa không ngừng thúc vào mu lồn bà chủ những cơn thống khoáị Bà chủ có thể cúi xuống ôm chặt lấy cổ ngựa, áp sát mu lồn vào cái bướu, mặc cho ngựa chạy theo ý nó. Ngoài cái bướu, bà ta còn phối hợp cho tăng thêm phần thỏa mãn cơn dâm dật không cùng của bà bằng cách nhét con cặc giả vào lồn. Cái bướu của con ngựa và con cặc giả đã khiến bà không còn biết những gì xẩy ra ở xung quanh. 

Ngựa chạy nhiều thì ngựa mệt, nhưng bà chủ đồn điền thì không bao giờ biết mệt. Bà càng cưỡi ngựa thì cơn thèm khát của bà càng tăng. Trước, chỉ có buổi chiều mát mẻ, các công nhân đã hết giờ làm về nghỉ, bà mới lên ngựạ Giờ thì bất kể sáng trưa chiều tối, bà không rời yên ngựa nữạ Bà như một chiến sĩ thời xưa suốt đời trên lưng ngựạ 
Những người phu cạo mủ cao su có thể thấy bà chủ phi ngựa ngang qua nơi họ làm việc, gió làm tốc chiếc váy ngắn lên, phơi rõ phần mông đít trắng hếu của bà chủ. Bà chủ không mặc quần lót bên trong, nhưng chuyện đó chẳng hề gì. Cũng như tên nài ngựa mỗi chiều có bổn phận tắm và cho ngựa của bà ăn có thắc mắc vì sao ngoài mồ hôi, tại phía cái bướu và tại bộ yên cương lại có một lớp nước dinh dính làm kết đám lông, làm ướt loang phần mặt bộ yên bằng da cá sấu, cũng không có gì quan trọng. Chỉ cần bà chủ thỏa mãn. Chỉ cần lồn của bà sau một ngày cưỡi ngựa không còn nóng hầm hập, không còn mấp máy nơi môi lớn, môi nhỏ như đang đòi ăn. Và, chỉ cần các chàng trai khôi ngô quanh vùng không còn bị bà đeo cứng tán tỉnh, cho đến khi chịu cởi quần áo cùng bà leo lên giường, đắm chìm trong những lần đụ, những kiểu đụ suốt đêm, đến nỗi họ thấy bóng dáng bà từ xa đã chạy trốn, như quân gian lẩn mặt công an là được. Tôi cười nói với chị Liễu :
- Chị hay thiệt, chi kêu suốt năm suốt tháng sống heo hút trong đồn điền, vậy mà chuyện gì chị cũng biết. 
Chị Liễu cũng cười :
- Không có gì hay với dở hết. Rồi em cũng sẽ như chị, cũng sẽ biết hết. Em thấy không, trong cái đám gọi là đầu xỏ của chính quyền và những tay chủ nhân các đồn điền, các hãng buôn lớn ở đây có được mấy người, do vậy họ dễ quen nhau, rồi trở nên thân nhaụ Họ tự tạo cho mình một giới khác với dân địa phương, hơn nữa, họ cần dựa vào nhau để sống còn, để pha?t triển cơ ngơi làm ăn, để hốt bạc, nên mọi chuyện xẩy ra, họ dễ tâm sự với nhaụ Rồi người nọ nói đến tai người kia, nên gần như là không ai không biết chuyện của nhaụ Chuyện chị, vợ ông chủ đồn điền cao su Dầu Tiếng đa dâm cũng vậỵ Chỉ trừ có hai người không rõ chuyện của bà ta là em và ông chồng của bả.
- Em vì là mặt mới, còn ông chồng bả không lẽ không biết thành tích của bà vợ ?
- Có thể ông ấy biết, nhưng ổng lờ đị Hoặc ông ấy cho là chuyện thường. 

Đang nói chuyện, chợt chị Liễu ngừng lại, vì vừa thấy bà chủ đồn điền Dầu Tiếng phi ngựa trở về. Vì, hôm nay là ngày chót của tuần lễ hoan lạc được tổ chức ở đây, nên bà chủ buộc phải về sớm. Chị Liễu vừa cười, vừa giơ tay vẫy vẫy bà chủ đồn điền :
- Jeane ! Về sớm hả. Còn lâu mới đến giờ ăn tối mà. 
- Phải tắm rửa, nghỉ ngơi chứ. 
Jeane, tên bà chủ đồn điền Dầu Tiếng, vừa cười vừa đáp lời bạn. 
- Lần này tôi quyết đoạt giải thưởng mới được. 
- Với ai ? Với Ngựa Hồng hả ? 
Jeane nghe chị Liễu hỏi đùa, cất tiếng cười sằng sặc : 
- Cũng được chứ saọ Nó xứng đáng lắm đó. 
Chị Liễu bảo tôi :
- Em có muốn nếm mùi ngựa hồng không ? Cưỡi thử nghẹ 
Tôi lắc đầu :
- Thôi chị, em đâu có biết cưỡi ngựạ Mà kỳ quá hà. 
- Kỳ gì mà kỳ. Để chị lấy ngựa kèm cho em cưỡi thử. 
Nói xong, không đợi tôi có ưng hay không, chị Liễu bảo Jeane, cho chị mượn con ngựa :
- Tôi sẽ cùng cưỡi với cô bạn nhỏ nàỵ 
- Tuyệt diệụ



posted 08-04-2001 06:45 AM 
--------------------------------------------------------------------------------
Tôi đang ngủ trưa, thì bị điện thoại réo vang dựng dậy, để nghe một tin dữ, mà suốt đời tôi có nằm mơ cũng không bao giờ nghĩ đến. Nê chết thảm. Cả một đoàn xe bị bọn khủng bố phục kích giết hết. Tôi như người mất hồn, không còn biết xoay trở ra saọ Cuối cùng tôi chợt nhớ đến chị Liễu, tôi đánh điện khẩn cho chị 
Nơi xa xôi này, ngoài Nê và mấy người em họ của Nê hiện ở Pháp, tôi đâu còn ai thân thích. 

Chị Liễu nhận được điện đã cùng chồng đến với tôi trong chuyến bay sớm nhất. Gặp chị, tôi nhảy bổ vào lòng chị khóc ngất. Tất cả với tôi là một biến cố lớn, kinh khủng, khi tôi vừa ở tuổi hai mươi bốn. Một tuổi đời còn quá trẻ cho một đời ngườị 

Sau khi chôn cất Nê xong, vợ chồng chị Liễu đưa tôi về Pháp. Chồng chị Liễu khuyên tôi ở lại với hai ngườị Xoa thật tội, mới có mấy năm xài bạch phiến mà trông khác hẳn đị Anh ta không còn ham muốn chuyện xác thịt nữạ Chị Liễu cũng rất ngán ngẩm về cuộc sống chồng vợ giữa hai người, nhưng tôi nhất định đòi về Việt Nam. Vì, dù sao về bên ấy tôi còn mẹ và các em. Ít nhất, tôi cũng còn những người cùng chung một ngôn ngữ, tập tục, sẽ dễ sống hơn. 

Không giữ tôi ở lại được, vợ chồng chị Liễu hết lòng lo mọi thủ tục cho tôi hồi hương. Cũng nhờ quen biết nhiều, chồng chị Liễu đã nhờ được bạn bè lo cho tôi đầy đủ quyền thừa kế với thời gian nhanh nhất. 

Tôi chia cho các em Nê một phần gia tàị Còn bao nhiêu tôi gửi vợ chồng chị Liễu lo chuyển dần về cho tôị Thực ra, nếu chỉ trông mong vào đồng lương thì gia sản của vợ chồng tôi chẳng có là baọ Chúng tôi có một sản nghiệp khá là nhờ Xoa giúp cho Nê có phần trong những dịch vụ buôn lậu bạch phiến từ trước. Mặc dù vậy, phần ăn xài, phần chia cho các em của Nê, tôi cũng không còn lại là baọ 

Về đến nơi, tôi thuê bao nguyên một chuyến xe về quê thăm mẹ và mấy đứa em. Mẹ tôi nhờ mấy mẫu ruộng, giờ đã có của ăn của để. Ba đứa em tôi, đứa lớn đã có gia đình, đứa em gái kế thì phụ với mẹ trong việc ruộng rẫỵ Chỉ còn thằng út may mắn được ăn học nên. 

Tôi về thăm mẹ được nửa tháng, đã lại tính chuyện ra đị Hơn mười năm sống tại thành thị, con người tôi đã đổi khác. Tôi không còn chịu nổi những cảnh thiếu thốn nơi thơn quê, mà thực ra với mẹ và mấy đứa em tôi thì quá đầy đủ, quá mãn nguyện. Nhất là tôi không thể nào chịu nổi cảnh tối thui, cả nhà quây quần bên ngọn đèn nhỏ, xung quanh ếch nhái kêu đến sốt ruột. Phần khác tôi nhớ Nê. Tôi nhớ Nê theo đúng nghĩa đứng đắn của một người vợ nhớ một người chồng đã quen hơi bén tiếng. Và, phải thú thật rằng tôi cũng nhớ đến những cơn thôi thúc đòi hỏi xác thịt của một người đàn bà mới ngoài hai mươi còn rất sung sức, mà từ mấy tháng nay tôi đã lãng quên. 
Mười năm, lúc nào tôi cũng có Nê ở bên. Đêm ngủ có chồng ở bên cạnh. Mở mắt ra có những cái ve vuốt âu yếm. Chúng tôi không những thuộc hơi hướng, mà còn thuộc cả những cử chỉ của nhau suốt mười năm ân áị 

Tôi đã biết nhiều người đàn ông khác qua những tuần lễ hoan lạc, nhưng cho đến lúc này, chưa một người đàn ông nào, ngoài Nê, có thể làm cho tôi thỏa mãn xác thịt. Tôi đang nứng lồn, chỉ cần Nê ôm tôi ve vuốt nhè nhẹ là tôi đã cảm thấy cơn thèm khát dịu đi một phần. Như vậy làm sao tôi có thể chịu được những gã trai quê mùa như Bảy Xệ, Cu Mít, như Hai Phòng. Những gã trai tuy có thân thể cường tráng nhờ cầy sâu cuốc bẫm từ bé, nhưng lại không biết những kiểu làm tình của dân thành thị, một thứ rất cần thiết, một thứ không thể thiếu trong đời một người từng được nếm những mùi vị ấy như tôị 

Đối với bọn họ, những gã trai làng ấy, không thể có gì khác lạ là leo lên bụng vợ, nhấn cặc vào lồn vợ nhấp nhấp vài cái là xong. Để rồi lại chờ đợi đến lần saụ 

Đối với họ, miễn họ được thỏa mãn cơn thèm khát là đủ, họ không bao giờ để ý, hoặc không bao giờ lại có ý nghĩ tìm hiểu xem người đàn bà nằm dưới bụng họ đã thỏa mãn chưạ Mà, nếu như người đàn bà vì quyền lợi của mình mà nhắc nhở, mà đòi hỏi, chắc chắn trăm phần trăm là họ sẽ nghĩ người đàn bà đó đã hư hỏng, đĩ thõa, mới thốt lên những lời ngoài dự tưởng của họ Với họ, với nếp suy nghĩ, với nếp sống in hằn trong tim óc, thấm trong xương tủy, thì trong gia đình người đàn ông là trên hết, là chồng chúa vợ tôị Chỉ có người đàn ông được quyền đòi hỏi, được quyền đụ, còn người đàn bà, người vợ, thì không. 

Mẹ tôi cũng muốn giữ tôi ở lại với bà, muốn tôi yên phận với làng quê, kiếm một tấm chồng biết đi sau con trâu, hoặc một gã giáo làng, một ông chủ tiệm tạp hóa nào đó. Mọi việc với bà giản dị như buổi sáng thì phải có mặt trời, buổi tối phải có trăng saọ 

Một lẽ nữa khiến mẹ tôi muốn giữ chân tôi ở lại bên bà, là bà vẫn sợ tai tiếng, vẫn mang mặc cảm con gái lấy Tâỵ Mặc dù có nhờ vậy, bà và mấy đứa em tôi mới thoát cảnh nghèo túng năm này qua năm khác. Và, không bao giờ còn cảnh phải mang thân đi ở đợ kiếm miếng cơm thừa nuôi thân. Và, cũng nhờ tôi lấy Tây, thằng con út của bà mới được ăn học. Chứ không như những đứa trẻ khác trong làng, suốt đời chăn vịt, chăn trâụ Mười sáu, mười bảy tuổi đã ngất ngưởng bên ly rượu đế, với đôi mắt đờ đẫn, với khuôn mặt và nụ cười ngờ nghệch. Để rồi lớn lên lại chỉ cơm nhà lồn vợ, đầu óc lại chỉ mưu mơ làm sao được đội khăn đóng áo dài ngoài mâm trên, bàn trước, trong những kỳ lễ hội của làng xã. 

Không, nhất định tôi không thể nào lại lộn đầu đi xuống, úp mặt lật cỏ kiếm miếng ăn. Tôi phải kéo mẹ và mấy đứa em tôi, nhất là thằng Út ra khỏi cảnh tối tăm mà bố mẹ, và trước nữa ông bà tôi đã chịu đựng. 

Bởi vậy, sang đến tuần lễ thứ ba là tôi đã lại ra đị Mẹ tôi không dám giữ, nhưng nước mắt ngắn, nước mắt dài đưa tôi ra tận bến xẹ Đi bên mẹ, tôi nhớ lại cảnh mười mấy năm trước, tay tôi ôm bọc quần áo, 
đi như chạy ra ngoài ngã ba làng, để chờ mấy bà buôn chuyến mà mẹ tôi gửi gấm đưa giúp tôi lên nhà chị Hà. Tôi còn nhớ như mới ngày hôm qua, lúc đi ngang qua nghĩa địa, nghe tiếng cú kêu trên cây so đũa gần đó, tôi sợ đến muốn té xỉụ Tôi sợ muốn hét lên, nhưng miệng há ra mà không thốt thành tiếng. Đứa bé khốn khổ là tôi lúc ấy, cần có mẹ an ủi, thì mẹ lại vì cậu ấm con ông Chủ Điền, vì miếng cơm mà không đưa tiễn tôi được. Bây giờ tôi đã lớn, đã có nanh có vuốt để lăn vào đời thì lại có mẹ đi tiễn một bên. 

Lên Sài Gòn lần này tôi đành thuê một phòng trong khách sạn ở đỡ. Căn nhà cũ chị Hà đã bán. Tôi cũng không thể ở với chị được, vì nơi chị ở bây giờ là một ngôi đền thờ phượng, suốt ngày đàn trống cho mấy bà đồng bóng nhảy nhót. 

Gần ba bốn tháng trời ăn ở không, tôi không biết làm gì cho hết ngày giờ. Nên suốt ngày nằm dài trong khách sạn đọc tiểu thuyết, hoặc chui đầu vào các rạp xem phim. 

Suốt mấy tháng ăn ở không, tôi thèm đàn ông kỳ lạ. Nhưng thèm thì thèm, tôi không thể đi kiếm mấy tên lạ hoắc về ăn nằm với họ được. Tôi đành thủ dâm để bớt cơn đòi hỏi tình dục. Đến lúc này tôi mới thấy hai quả bóng có đổ thủy ngân bên trong, vật thủ dâm của đàn bà Nhật mà chị Liễu cho hồi nọ, có công dụng tuyệt vờị Nhưng rồi xài mãi cũng thấy chán. Mà, cơn đòi hỏi của một người đàn bà đã biết đàn ông không thể nào nguôi trong tôi, khiến tôi phải nghĩ ra những kiểu thỏa mãn mớị Thế là tôi ra phố mua một chiếc gương soi lớn, loại gương vẫn dùng trong nhà tắm hoặc gắn trên tủ áo, mang về phòng. Tôi phải nói dối người quản lý khách sạn là mua để gửi về quê. Tôi cũng âm thầm đi mua thêm mấy ngọn đèn làm dụng cụ trang bị cho trò chơi của tôị Sau khi buông kín rèm các cửa sổ, cài chặt cửa ra vào, tôi bật điện tất cả những ngọn đèn có sẵn trong phòng và mấy ngọn đèn tôi mới mua về. Căn phòng ngủ của tôi sáng rực như sân khấu cải lương. Rồi tôi cởi quần áo, ngồi dạng hai chân soi lồn vào gương, tôi dùng chuối nhét vào lồn thủ dâm. 

Với ánh điện và tấm gương lớn, tôi có thể nhìn rõ từng sợi lông mọc nơi kín. Dĩ nhiên tôi có thể vừa thủ dâm, vừa say sưa nhìn mình đang tự thỏa mãn. Với cách ấy, tôi cũng thỏa mãn được cơn nứng của tôị 
Một hôm, vừa đi coi phim về thì được người quản lý khách sạn báo cho biết chị Hà đến tìm. Tôi lật đật quay ra kêu xe đến gặp chị. Chị Hà cho biết khoảng một tuần nữa, chị Liễu về tớị Xoa mới chết hồi đầu năm. Lo mọi chuyện xong chị cũng rời Pháp về nước. Nghe tin chị Liễu sắp về tới, tôi mừng rỡ vô cùng. Chẳng hiểu sao tôi và chị đều thấy quí mến nhau, nếu không muốn nói là chúng tôi coi nhau như ruột thịt. 

Tới ngày hẹn, tôi và chị Hà thuê một chiếc xe ra phi trường đón chị Liễụ Thấy chị từ trên máy bay bước xuống mặt mày tươi rói, không ai bảo là chị vừa góa chồng. Chị Liễu hỏi tôi :
- Em ở đâu ? 
Tôi nói tên khách sạn nơi đang cư ngụ, rồi tiếp :
- Ở như vậy đỡ phiền mọi người, thủng thẳng rồi tính. 
Chị Liễu đồng ý :
- Em tính vậy cũng phảị Ở trường hợp chị, chị cũng làm như em thôị 
Tôi đưa chị Liễu về ở chung với tôị Vừa bước vào phòng nhìn quanh một vòng, chị Liễu đã nheo mắt cười :
- Bộ "ăn chay" hả ? 
Tôi cũng cười đáp :
- Tu gần năm nay rồi chị ơị 
Chị hỏi :
- Sao vậy ? 
-Em đâu quen ai, mà mấy người lạ, em không hứng. Gặp mấy tên gà chết soọc soọc vài bái đã đầu hàng, thì thà không có còn hơn. Giá ở Sài Gòn cũng có bọn đĩ đực như ở Pháp cũng đỡ. Xong là xong. Đằng này tự đi kiếm, mấy ổng tưởng mình có giá hoặc đeo cứng lấy mình thì phiền. 

Chị Liễu cười :
- Con nhỏ thật là khó tính, thà nhịn thèm, còn hơn mang bực vào mình. Kể cũng khá. 
- Thì cũng đâu có nhịn hẳn. Không ăn mặn, thì cũng xài đồ chay qua ngày chứ có cai hẳn đâụ
Chị Hà và chị Liễu cùng phì cườị Chị Hà còn trợn mắt dọa tôi :
- Mi ăn nói bậy bạ có ngày?thượng mã phong cho coị Ai lại đồ chay dành cho những kẻ tu hành, mà mi dám ví với chuyện bậy ba
Tôi cũng trợn mắt, làm bộ bắt bẻ lại chị Hà :
- Có chị đầu óc đen tối, nghĩ bậy bạ thì có. Em cũng "tu đạo", nên cũng xài đồ chay chứ có khác gì ai đâụ 
Nghe tôi nói, chị Liễu cười sằng sặc. Còn chị Hà thì vừa nhăn mặt vừa ký đầu tôi :
- Thôi thôi, chịu thua bà rồị Bây giờ bà thành tinh rồị 
Chị Liễu tiếp :
- Chị Hà coi, tối ngày nó ăn ở không, vùi đầu vào ba thứ sách truyện ăn đụ, không bậy bạ sao được. 
Tôi nháy mắt :
- Mấy chị độc gieo tiếng ác cho người ta không hà. Em tu hành hẳn hoị Các tín đồ đều kêu em là bà đạo dụ và đạo ù ù cả đó. 
Chị em lâu ngày mới gặp lại, ngồi tán láo với nhau một lúc rồi chị Hà lật đật ra về. Chị Liễu cố nài giữ :
- Làm chi mà lật đật giữ vậỵ Mấy năm nay ba chị em mình mới gặp lại nhau đủ mặt, chị ở chơi với tụi này vài bữạ 
Chị Hà lắc đầu :
- Ý, đâu được. Tôi đi lâu, không ai trông nom nhang đèn, mấy bả tới coi sao được. Vả lại?vả lại? 
Thấy chị Hà ngập ngừng mãi không dám nói hết ý, chị Liễu hỏi tới :
- Vả lại?làm saọ Chị kẹt công chuyện gì à ? 
Tôi chọc chị Hà :
- Chị kẹt?với thằng nhỏ. Không về sao được. 
Chị Hà thật thà :
- Làm gì có thằng nhỏ nào đâu mà kẹt. 
Tôi nhìn chị Liễu :
- Chị tính không kẹt thằng nhỏ là gì?mà chị ấy còn chốị Hôm nay cuối tuần, kép của chị ấy trốn vợ đến với chị ấỵ Mà khi ổng đến, không mang theo thằng nhỏ?lấy gì xàị 

Nói xong, tôi phá lên cườị Chị Liễu cũng ôm bụng cười đến chảy cả nước mắt. Làm chị Hà đỏ bừng mặt, rượt đánh tôị Tôi chạy tới núp sau lưng chị Liễu :
- Chị đánh thầy?tu đạo, tội nặng lắm à nghẹ Rước kép về du hí nơi đền thờ đã là một tội rồi, giờ lại đánh thầy "tu đạo" bị mắc tội lãnh cảm à nghẹ Lúc đó là chim teo, hết đụ luôn. 
Đến nước này thì chị Hà chịu thua tôị Chị vừa lắc đầu, vừa mở cửa phòng bước rạ Khi cửa đóng lại rồi, chị Liễu mới quay qua nhỏ giọng hỏi tôi :
- Bộ chị ấy có chồng mới à ? 
Tôi lắc đầu :
- Chồng con gì đâụ Dựa qua dựa lại ấy mà. Ông kép của chị ấy hiện đang làm lớn, nghe đâu tới chức bộ trưởng lận, nhưng chị ấy dấu, không nói ổng ở bộ sở nào, sợ ổng mang tiếng, nhưng mê bói toán và đồng bóng hết xẩỵ Tuy bề ngoài ổng ra vẻ theo thời để được chức lớn, nhưng ổng vẫn không bỏ đồng cốt được. Mà cả hai thứ bói bài và đồng cốt thì chị Hà đều có đủ bộ. Ổng đã mê, mà bà vợ của ổng còn nặng cân hơn ổng gấp bộị Qua chị Hà kể lại thì sở dĩ ổng tin bói toán đồng cốt cũng là do ảnh hưởng nơi bà vợ già. 
Chị Liễu ngắt lời :
- Sao lại vợ già, vợ trẻ. Bộ ổng nhiều vợ lắm sao ? 
- Không, ổng chỉ có một bà. Nhưng vì bà ấy già hơn ông ấy gần hai chục tuổi, nên em gọi là vợ già. 
Chị Liễu trợn mắt :
- Thiệt không bà ? Hay bà lại đía đi ! 
Tôi gật đầu :
- Em nói thiệt mà. Chị Hà kể em nghẹ Bà vợ ông kép của chị Hà, trước kia là mẹ một người bạn học của ổng. Một hôm, ông kép của chị ấy đến nhà tìm bạn tính rủ đi chơi, nhưng ông bạn đi đâu đó. Bà mẹ ông bạn giữ ông ta lại hỏi han việc học hành thi cử. Rồi không hiểu bằng cách nào mà bà ta dụ thằng bạn của con mình bằng lòng cho bả đụ. Chị tính coi, con trai mới lớn, còn trinh, giờ tự dưng được biết cái lồn ra sao, đụ là thế nào, cu cậu sướng rơn. Thế là từ hôm đó, ăn quen, nhịn không quen, cu cậu bị đến thăm bạn hoài?mà lần nào như lần nấy, thằng bạn đều đi mất tiêụ Thì ra bà mẹ tên bạn của ổng cứ đến kỳ hạn lại tìm cách đẩy con ra khỏi nhà. Lúc thì đi thu hụi, lúc thì thay mẹ đi chồng hụi cho người tạ Đứa con hiếu thảo tưởng đâu giúp mẹ đỡ vất vả, để trả ơn mẹ nuôi nấng mình lớn khôn, trong khi cha mê lồn khác, bỏ bê mẹ con không đoái hoài tớị 

Nhưng ăn vụng hoài cũng có lúc bị bể. Bả ham đụ, còn ông kép thì đâu biết trời trăng mây nước gì, nên cứ húc đều đều, chẳng biết đâu mà kiêng cữ. Thế là dính trấụ Bụng bả càng ngày càng lớn. Thằng con biết chuyện, hắn đã không giận mẹ thì chớ lại kiếm tên bạn chơi cha mình dộng cho thằng bạn một trận, rồi khăn nói bỏ đị Vắng kỳ đà cản mũi, cặp đào kép "má con" này càng lộng. Ông kép gần như đến ở hẳn nhà đào để?dưỡng thaị 

Cái dòng nhịn ăn lâu ngày, lại có thai càng đòi hỏi dữ. Cậu kép ngày càng xanh xao, lờ đờ. Thế là gia đình cậu biết, làm tan hoang một trận, bắt cậu kép về dùng xích, xích lại ở một góc nhà. 

Khổ nỗi, không gì mạnh bằng hơi lồn. Các cụ đã chẳng từng bảo : "Văn chương chữ nghĩa bề hề, thần lồn ám ảnh làm mê mẩn người" là gì. Bị cùm một tuần, cậu kép muốn cuồng lên, cậu bèn phá xiềng, bẻ xích, xách quần áo đến ở luôn nhà đàọ Bố mẹ cậu tính bắt về, cậu một hai đòi tự vận, thế là ông bà phải thua cậu con trai độc nhất. Vì, sợ làm găng, cậu chết thật, thì hết người nối dòng. 

Rồi, câu chuyện cũng êm, khi mợ đào già liền ba năm sản xuất được bốn tên con traị 
Chị Liễu hỏi :
- Cái gì mà ba năm bốn đứa ? 
Tôi cười :
- Có gì đâu mà chị cho là lạ. Hai năm hai đứa, còn một năm sanh đôi là được chứ lạ ở chỗ nàọ 
- Ừ hén. Mình chẳng để đái gì, nên quên hết trơn à. Thế rồi câu chuyện ra sao nữạ 
- Rồi bố mẹ "ông thần" cũng công nhận nàng dâụ Vì dù già, nhưng máy tốt, đẻ toàn con traị Hai ông bà đâu còn sợ mai này chết đi không có đứa chống gậy, không có đứa cúng kiếng nữạ 
- Còn cha bạn của ổng ? 
- Thì cũng huề tiền. Tuy hắn không ở chung, nhưng vẫn liên lạc. Nghe đâu sau hắn vô ngành ngoại giao, đi ngoại quốc rồị Bây giờ bà vợ già ngoài bảy mươi, chỉ còn mê đồng bóng, chứ không còn mê "chim" nữạ Thả cho ông chồng được tự dọ Cũng vì tò mò theo vợ đi hết đền kia, chùa nọ, nên cũng mới mê đồng bóng, gặp và cặp kè với chị Hà. 
- Mà hai người có lấy nhau luôn không ? 
- Không lấy nhau, nhưng cũng gần như thế. Ông ta thỉnh thoảng bỏ nhà đến ở với chị Hà dăm ba ngày, một tuần lễ, rồi lại về. 
- Bà lớn không ghen hả ? 
- Ghen gì nổi nữa mà ghen. Bả???t thân bả già, hưởng đủ rồị Nên mặc ổng. Miễn là hàng tháng ổng vẫn chu cấp đầy đủ. Đấy là chưa kể bả dựa hơi ổng làm ăn áp phe hà rầm. Và, nhờ thế của ổng mà anh em họ hàng nhà bả ai cũng khá giả. Cũng làm ông kia, bà nọ do ổng cất nhắc, nâng đỡ. 
- Vậy thì cũng được. 
- Được quá đi chứ. Nói nào ngay, hồi đầu bả cũng tính bầy đặt ghen tuông, nhưng ổng hăm làm mất mặt ổng là ổng bỏ, mới chịu thôi đấy chứ. Bù lại ổng mua một miếng đất, xây cả chục căn nhà lầu, để bả cho thuê kiếm bạc, thế là xong. 
Chị Liễu đứng lên cắt ngang câu chuyện :
- Thôi, để chị tắm rửa, thay quần áo, rồi hai đứa mình đi ăn một bụng đã, mọi chuyện tính saụ 

Tuy nói vậy, nhưng, khi tắm rửa xong trở ra, tôi không thấy chị mặc quần áo, mà trên mình chỉ quấn một chiếc khăn tắm lớn. Rồi, chị tới nằm bên tôi, vừa kéo tôi lại gần, vừa giựt cuốn truyện ra khỏi tay tôi, quăng xuống sàn nhà, thì thầm :
- Thèm quá. Đừng đi ăn nữạ Lát sai tụi bồi nó mua về phòng ăn

Nói xong, chị ngồi dậy, từ từ cởi quần áo tôi ra, rồi chị nằm quay đầu lại, banh rộng hai chân tôi ra, bắt đầu bú lồn tôị Tôi cũng thấy nứng, bú lại chị. Miệng tôi vừa ngậm vào lồn chị Liễu, nước trong âm đạo của chị đã tuôn ra xối xả. Bị kích thích, chị không ngớt chà sát mu lồn trên miệng, trên mặt tôị Để chị được hoàn toàn thỏa mãn, tôi ngậm chặt hột le của chị, mút mạnh. Chị oằn người, sàng lồn qua lại trên mặt tôi, thiếu điều tôi muốn xỉu vì ngộp thở. Tôi cứ ngậm, mút mạnh, rồi lại nhả ra, làm chị sướng quá rên hụ hụ Có lúc chị như mê đi, thay vì bú liếm, chị ngoạm lấy lồn tôi cắn mạnh, khiến tôi muốn hét lên vì đaụ 
Khi tàn cuộc, thân thể tôi rã rờị Chị Liễu cũng vậỵ Nhưng thật là thỏa mãn. cũng giống như tôi, từ ngày chồng chết, chị bận rộn công chuyện, nên không còn nhớ đến những cơn đòi hỏi của xác thịt. Nay gặp tôi, toàn thân chị rần rần cơn thèm khát, mà chị nói như có lửa đốt trong lòng, như có hàng vạn, hàng triệu con kiến bị râm ran trong từng vùng da thịt. 

Chúng tôi cùng thiếp ngủ, chừng thức giấc đã hơn chín giờ tối, hai đứa đều đói mèm. Thay vì gọi bồi của khách sạn đi mua thức ăn mang lên phòng, thì chị Liễu lại đổi ý, chị rủ tôi xuống đường kiếm hàng ăn. 

Ăn vận sơ sài, hai chị em tôi ngoắc một chiếc xích lô, bảo chạy lên phía rạp hát Nam Việt, ăn phở đêm. 

Thành phố Sài Gòn về đêm, sau cơn mưa, thật đẹp. Chị Liễu bảo bác phu xe, đạp chầm chậm để chị có dịp ngắm cảnh. Mặc dù không đẹp, không được rộng như những thành phố Âu Châu, nhưng, Sài Gòn có vẻ đẹp riêng. Mà, phải là những người từng sống nhiều năm, từng sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn mới cảm nhận được. 

Xe vừa đậu trước con hẻm bên cạnh rạp ciné Nam Việt, chị Liễu đã hối tôi trả tiền lè lẹ, chị như một đứa trẻ háu ăn, khiến bác phu xe cũng phải bật cười trước vẻ cuống quýt của chị. Kể ra chị Liễu cũng có lý, đang đói mà ngửi mùi phỏ thơm lừng, cơn đói lại càng như cồn cào trong ruột. Trong lúc chờ nhà hàng làm tiếp tô thứ hai, chị Liễu mới thủng thẳng hỏi tôi :
- Sao, em đã có dự tính gì cho cuộc sống sắp tới chưa ? Hay suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện ăn, đụ ?
Tôi thật thà trả lời :
- Em cũng chưa biết tính saọ 
Chị Liễu hơi cau mặt :
- Phải tính chớ. Không lẽ ăn ở không hoài, bao nhiêu tiền của cho đủ. 
Tôi bảo chị :
- Thôi, chị tính làm gì, cho em theọ Chị dư biết em có biết ất giáp gì đâu mà tính với tốn. 
Chị Liễu nguýt tôi :
- Lỡ chị còn ở bển, thì rồi em ra sao ? 
- Hồi đầu em cũng tính gặp chị Hà xem chị có giúp gì được không, nhưng thấy chị ấy đi theo đồng cô, bóng cậu, nên em lại thôị 
Chị Liễu gật gù :
- Nói là nói vậy thôị Chứ, khi anh Xoa chết là chị đã phải tính tới công chuyện của đời mình rồị Chị tính cả cho em. Do đó chị quyết định về. Chứ nói thiệt, chị muốn ở lại bên đó, kiếm một người bao bọc cho mình suốt đời cũng không phải là chuyện khó đối với chị 

Tôi công nhận chị Liễu nói đúng. Một người từng trải như chị, thì lo cho đời mình không mấy khó khăn. Nhất là chị lại có một số vốn lớn trong taỵ Im lặng một lát, chị Liễu tiếp :
- Ở bển tuy mình không thiếu một thứ gì, vậy mà không hiểu sao lúc nào chị cũng ngơ ngơ, ngáo ngáo như gà con thấy quạ. Đúng với câu vui là vui gượng. Có lẽ mình sống mà không có cái tình hàng xóm, không có cái thắm thiết của những người xung quanh. Mặc dù, ở đây mình vẫn xa lạ với mọi ngườị Và, có khi mình còn bị bọn đạo đức giả lên mặt khinh khi nữạ Mà, mình vẫn thấy thích. 
Tôi ngắt lời chị Liễu :
- Vậy chị định làm gì ? 
Chị Liễu nói không đắn đo, hình như mọi chuyện chị đã sắp đặt, đã quyết định sẵn :
- Mở bar. Mở quán rượụ Bọn lính Mỹ ngày càng có mặt nhiều ở đâỵ Mở bar chắc chắn hốt được. 
- Em nghe nói, lo được tấm giấy phép, không dễ. 
- Không có gì khó hết. Chị tin chị Hà giúp mình được. 

Ngày hôm sau, tôi và chị Liễu đến gặp chị Hà tại ngôi đền gần Phú Thọ. Mới sáng sớm mà đám người lên đồng, hầu bóng đã có mặt khá đông. Thì ra hôm nay có vợ một ông lớn ra đồng, đội bát nhang. Nghĩa là bà này bắt đầu bước những bước thứ nhất vào giới đồng bóng. Nhìn lối ăn mặc kiểu đàn ông, tôi biết bà ta nhận một hồng năm, hồng bảy nào đó làm căn cốt cho mình.

Thấy hai đứa tôi, dù đang bận, chị Hà cũng lật đật chạy ra đón chúng tôi vào căn nhà riêng của chị ở khu vườn phía sau đền. Chị Liễu nói vắn tắt cho chị Hà hiểu việc chúng tôi định nhờ và đưa chị hai cây vàng :
- Chị cầm lo việc dùm. Nếu thiếu, sẽ đưa thêm. 
Chị Hà gạt đi :
- Đâu cần tiền bạc gì, anh ấy nói một tiếng là xong mà. 
- Chị cứ giữ lấy, xem có cần phải quà cáp cho ai không. 
Nói rồi, chị Liễu kéo tôi đứng lên :
- Thôi, chúng tôi về, để chị còn lo công việc cho người tạ Bữa khác sẽ ở chơi lâụ 

Một tuần sau, chị Liễu đã nhận được giấy phép mở bar. Có giấy phép trong tay, chúng tôi đi kiếm địa điểm. 

Bar mở vào gần dịp Giáng Sinh, và nhờ mấy cô gái được tuyển lựa kỹ, trẻ đẹp, nói thạo tiếng Anh, nên dù mới nhưng cũng khá đông khách. 

Chị Liễu phân công cho tôi ngoài giữ két, thu tiền. Còn chị chịu trách nhiệm chung. Trong khi tôi chỉ phải làm có mỗi việc thu tiền, thối lại tiền mà còn làm sai lung tung, thì chị Liễu điều hành đâu ra đấỵ Tiếng Anh của chị nói cũng rất lưu lốt, rõ ràng như là một bà chủ đã từng lâu năm trong nghề. Thấy tôi lúng túng khổ sở, có khi thối lộn tiền, thay vì chỉ phải thối lại mười đồng, không hiểu loay hoay làm sao, tôi trả lại cả trăm, chị Liễu lại phải nhảy vào phụ giúp tôị Với ba tháng học tiếng Anh khóa cấp tốc, chẳng mang lại bổ ích cho tôi một chút nàọ Thế mới biết, có học hành cũng có hơn. Như chị Liễu, hồi nhỏ được học tiếng Pháp, và mấy năm tiếng Anh rồi, nên giờ chị học thêm tiếng Anh nữa rất nhanh, chứ không như tôị Cuối cùng, chị phải chọn một cô trong đám gái chạy bàn, một người lanh lẹ nói thạo tiếng Anh phụ với tôị 
Công việc làm ăn tưởng như vậy là êꭠxuôi, nhưng thực ra không phải vậỵ Quán bắt đầu đông vui là chúng tôi bị nhòm ngó. Những tay anh chị bắt đầu xuất hiện đòi đóng hụi, nghĩa là phải nộp cho chúng một khoản tiền, chúng mới để yên cho làm ăn. 

Các anh chàng lính Mỹ tuy to con lớn xác, nhưng rất ngại những chuyện lộn xộn làm phiền đến họ, do dân dao búa cố tình tạo ra, nếu như chủ tiệm không biết điều, chịu nộp tiền do chúng đòi hỏị Riêng quán của tôi và chị Liễu mới mở, nên được đặc cách nộp một khoản tiền nhỏ, và theo họ, để bù vào chỗ thiệt thòi do khoản tiền thu vào không đúng ý, họ đòi đóng thuế ngườị 

Như tên gọi, đóng thuế người là khi tên trùm muốn ngủ với một em nào làm việc trong quán, thì ngày đó chị chủ phải cho em nghỉ việc, nhưng vẫn phải trả lương để em đi với hắn. Cũng may là hắn chỉ đòi mấy em thuộc loại nhân viên, còn lên hạng chủ như tôi và chị Liễu, hắn không đòi tớị Chứ nếu không, tôi cũng không biết phải tính saọ Vì thú thực trông bề ngoài hắn cũng không có vẻ dân dao búa đứng bến mà tôi vẫn thường thấy hồi nhỏ nơi bến xe ở thị xã quê tôi, nhưng tôi không làm sao có cảm tình với hắn được. 

Quán hoạt động được mấy năm, thì một buổi chiều vừa dứt cơn mưa, tôi thấy một người Mỹ đen đẩy cửa bước vàọ Hắn cao lớn, và khá đẹp traị Phải công nhận là hắn đẹp traị Hơn hẳn mấy người cùng một màu da với hắn. Và, cũng còn hơn nhiều anh chàng da trắng vẫn thường tới lui quán nàỵ 

Hắn vào, kiếm một cái bàn trống ngoài xuống, gọi thức uống. Theo thói quen, một hai em trong quán đến ngồi với hắn để gạ uống Sài Gòn teạ Hắn cũng mời họ uống, nhưng chỉ thế thôị Hắn rất ít nóị Đặc biệt hắn không tìm cách ôm ấp, hơn hít mấy em, như hầu hết những anh chàng G.Ọ vẫn vào đâỵ
Hắn nhìn chị Liễu :
- Không saọ Nếu chị Liễu có nói, tôi cũng coi như không nghe thấỵ 
Một cô gái chen vào hỏi :
- Anh không phải là Mỹ lai Việt, sao nói tiếng Việt rành quá vậy ? 
Hắn cười :
- Tôi còn phân biệt được giọng nói của ba miền Bắc, Trung, Nam nữa cơ. 
Cô gái buột miệng :
- Đù mẹ, lại còn thế nữạ 
Hắn vẫn cười, tát nhẹ vào má cô gái :
- Chửi bậỵ Con gái chửi bậy xấu lắm. Đù mẹ là tiếng chửi của miền Nam đấy nhé. 
Thế là cả đám chúng tôi cười phá lên. 

Lúc ra đến ngoài đường, tôi tưởng hắn sẽ gọi taxi đưa tôi đị Nhưng không, hắn thản nhiên khoác tay tôi băng qua phía bên kia đường, đến bên một chiếc Peugeot 404 đậu dưới một tàng câỵ Tôi hỏi : 
- Mới mua xe hả ? 
Nghe tôi hỏi, hắn chỉ cườị Khi đã ngồi yên trong xe, tôi mới nói :
- Chúng mình quen nhaụ Vậy mà chưa biết tên của nhau, thiệt là kỳ. 
Hắn nhìn tôi : 
- Tê⮠cô, tôi biết từ lâu rồi, cô Lan ạ Còn tôi là John. 

Thì ra hắn đã nghe, đã biết nhiều điều, nhưng không nói ra nên tất cả mọi người trong quán đều nghĩ rằng hắn cũng như những người lính khác đến quán uống, bốc hốt, có khi rủ gái đi làm tình, nhưng cả hai bên đều không biết gì về nhaụ Hoặc nhiều lắm là một tên gọị John vừa lái xe, vừa bảo tôi :
- Tôi đưa cô về nhà thay áọ Chứ ai lại mặc áo Pull quần Jean mà đi nhảy, phải không ?
Tôi cười :
- Anh cẩn thận nhỉ. 
- Đấy là theo phong tục của nước cô. Chứ còn ở bên Mỹ ăn mặc như thế, đi nhảy cũng được. Nước cô ảnh hưởng văn hóa và nếp sống của người Pháp mà. 
Tôi hỏi John :
- Sao tôi nghe nói bên nước anh vào tiệm mặc đồ lớn mà không có cà vạt, họ cũng không cho vàọ 
- Đúng. Đó là những tiệm lớn. Còn những tiệm thường, ai muốn mặc sao cũng được, không bắt buộc. 
Tôi hỏi đùa :
- Thế hôm nay anh mời tôi đi tiệm lớn hay tiệm thường ở Sài Gòn đây ? 
- Tùy cô. Cô muốn đi nhảy ở đâu ? 
Tôi không trả lời thẳng vào câu hỏi của John, mà bảo anh ta :
- Anh đợi Lan thay quần áo xong rồi tính. 
Khi vào tới nhà, tôi bảo John :
- Trong tủ lạnh có bia đấỵ Rượu mạnh trong tủ rượụ 
- OK ! 

Tôi lấy quần áo vào phòng tắm. Từ ngày chung vốn với chị Liễu mở Bar, chúng tôi đã mua được căn nhà ở đường Yên Đổ, phía gần ngã tư Yên Đổ - Trương Minh Giảng. Nhà có sân quần vợt và bể bơị Bể bơi thì tôi và chị Liễu thỉnh thoảng còn dùng đến. Chứ sân quần vợt chỉ để cho đẹp. Vì, khi mua căn nhà, nó đã có sẵn. 

John có vẻ thích cái sân quần vợt này lắm. Anh ta cứ tiếc là nhà có sân mà bỏ hoang uổng vô cùng. 

Lúc tôi tắm gần xong, tôi chợt có một ý nghĩ. Và, tôi quyết định thực hiện ý nghĩ ấỵ Do đó, ở phòng tắm ra, tôi theo lối đi phía gần buồng ngủ xuống nhà dướị Tôi bảo bà giúp việc cho bà về thăm nhà, đầu tuần sau hãy trở lạị Tự dưng được nghỉ thêm một ngày, lại được phát lương sớm, bà giúp việc cám ơn rối rít, rồi tất tả ra về ngaỵ Bà ta sợ trễ chuyến xe lam chót về Khánh Hộị Dù rằng tôi đã cho bà thêm tiền để bà có thể đi xích lô. 

Đóng cửa cho bà giúp việc xong, tôi lại dùng lối đi phía bên hông nhà trở lên nhà trên. Lúc đi qua phòng khách, tôi mở nhạc, rồi tiến lại phía John. John vẫn đang ngồi trên salon mải mê xem một tờ báo thể thaọ Nghe tiếng động, John ngửng lên. Khi thấy tôi dù đã thay bộ đồ Jean áo Pull bằng một chiếc váy mini, nhưng không trang điểm, anh nhướng mắt như muốn hỏi tôị 

Khẽ nghiêng mình trước mặt John, tôi nói :
- Tôi đã xong, xin mời anh bản nàỵ

John thật thông minh, anh hiểu ngay ý muốn của tôị John bỏ tờ bó đứng lên ôm tôi nhảỵ 

Đã lâu mới lại được một người đàn ông mà mình có cảm tình ôm trong tay, toàn thân tôi run lên vì cảm động. John dường như đón nhận được đợt rung cảm từ thân mình tôi phát ra, nên anh ôm xiết tôi chặt hơn. John cầm tay tôi đưa vòng ra sau lưng anh, như muốn hai tay tôi đánh đai lấy thân mình lực lưỡng của John. 

Thú thực, tôi không muốn nhảy một chút nào, mà tôi muốn được làm tình ngaỵ John ôm sát tôi, như muốn thân thể tôi và thân thể anh dán chặt vào nhau, càng khiến tôi thèm muốn tột độ. Tôi nhắm mắt, bước theo bước chân của John mà đầu óc chỉ nghĩ đến con cặc của chàng đã bắt đầu cộm lên sau lớp vải quần. Nước trong lồn tôi bắt đầu rịn ra thấm ướt chiếc xì líp. Tôi thèm được đụ ngay tức khắc. Phải chi tôi và John quen nhau lâu, chắc chắn tôi đã lột quần chàng ra bắt đụ rồị Nhưng đây mới là lần đầu tôi ở riêng với John, nên tôi cứ phải cắn răng nhịn thèm. Có lẽ vì mặc cảm của một cô gái bán bar làm tình với một G.Ọ là một chuyện thường. 

Rồi phút cuối cùng mà tôi chờ mong cũng tới, John dìu tôi tiến dần về phía phòng ngủ, và nhẹ nhàng đẩy tôi nằm xuống giường. John bắt đầu ôm ấp, bắt đầu luồn tay vào trong áo xoa nhẹ bàn tay trên cặp vú cương cứng không mặc xú chiêng của tôị Rồi bàn tay John lần xuống, lần xuống phía dưới gấu chiếc váy mini của tôi, rồi lại tiếp tục đi ngược lên. Khi bàn tay John đụng vào đáy chiếc xì líp của tôi, thấy ướt sũng, John rên lên. Tiếng rên sung sướng, khoái cảm. Tiếng rên rất khẽ trong cổ họng chàng, nhưng tôi nghe rất rõ. Bàn tay John xoa một vòng rất nhanh phía ngoài chiếc xì líp, chỉ mới vậy thôi mà nước nhờn trong lồn tôi đã lại túa ra ướt cả bàn tay John, ướt cả hai bên háng tôị John lột nhanh chiếc xì líp. Tôi nương nhẹ hai đùi, rồi đến mông đít mong giúp cho John lột chiếc xì líp của tôi ra được dễ dàng. Rồi đến chiếc mini jupẹ Rồi đến chiếc sơ mị 

Tôi không còn nằm im được nữa, cơn thèm khát bùng dậy trong tôi mãnh liệt. Tôi ngồi nhỏm dậy, leo lên ngồi chàng hảng trên người John, hấp tấp cởi áo, rồi cởi quần cho chàng. Khi chiếc xì líp của John vừa được hai bàn tay tôi từ từ lột ra, chiếc cạp quần vừa xuống khỏi phần thân của con cặc John, tôi suýt la hoảng vì kinh ngạc. Con cặc của John vừa to, vừa dài kinh khủng. 

Thường những người trong hội hoan lạc trước kia, mỗi khi thấy ai có con cặc to hay gọi đùa là khẩu cà nông (Đại Bác). Con cặc của John không thể gọi là đại bác thường, mà phải gọi là loại đại bác phòng không. 

John là người da đen, nhưng nhìn toàn diện, John rất đẹp trai, vẻ trí thức hiện rõ trên khuôn mặt, chứ không khó nhìn như phần đông những người cùng màu da của anh. Thân mình John lại rất cân đối, bắp thịt rắn chắc và nổi cuộn như một pho tượng đồng đen, chứng tỏ John rất chăm luyện tập. Vậy mà tôi dám nói rằng toàn bộ con người ưa nhìn của John, thua xa con cặc của chính chàng. Dài, to, đen bóng. 
Phía đầu con cặc, từ vết ngấn lên đến đầu cặc, nơi có đường chẽ đôi để nước tiểu và tinh khí bắn ra, đỏ hồng, trông hấp dẫn vô cùng. 

Con cặc đó hấp dẫn, lôi cuốn đến độ thôi thúc tôi phải ve vuốt, nâng niụ Tôi dùng hai tay áp sát con cặc của John vào bụng chàng. Chiều dài của nó từ gốc lên đến đỉnh chóp, vượt trên thắt lưng quần nhiềụ So với con cặc của Nê, chồng cũ của tôi, mà xưa kia đã nổi tiếng một thời, thì con cặc của Nê không thấm vào đâụ 

John nằm im, hai mắt nhắm lại thưởng thức cơn khoái cảm do hai bàn tay tôi đem lại cho chàng. Rồi, tôi cúi xuống, bú cặc John. Tôi mút nhè nhẹ, tôi dùng lưỡi liếm quanh thân cặc chàng, dùng đầu lưỡi cọ nhẹ lên đầu cặc khiến John rướn cong người lên. Tôi không hấp tấp, không bú mạnh, mà miệng tôi mút nhẹ cặc John, như thể đứa bé mút nhẹ cây kem ăn dè, sợ kem mau hết. John bắt đầu rên lớn, hai tay cuống quýt vò xoắn mái tóc tôi, ghì mạnh đầu tôi vào sát người chàng, cho con cặc của chàng ngập sâu trong miệng tôị Tôi bú liếm cặc John thêm một lúc, chợt John hấp tấp đẩy đầu tôi ra, ngồi nhỏm dậy, đẩy tôi nằm ngửa ra giường, chàng banh rộng hai chân tôi ra, đẩy nhanh cặc vào nắc lia lịạ Tôi nằm dưới cũng không chịu thuạ Tôi cũng uốn éo người qua lại, tôi cũng hất mông đít, nắc, sàng để cho lồn tôi ngoáy tròn, ngoáy tròn khiến con cặc John đảo bốn phía trong lồn tôị Mỗi lần John dập mạnh cặc vào lồn tôi, tôi lại muốn hét lên, gào lên biểu tỏ mức khoái cảm tột cùng. 

Rồi tôi ngồi dậy, bắt John nằm xuống, để tôi đụ chàng. Ở tư thế phía trên, tôi dễ dàng điều khiển cho con cặc của John ngập sâu, hay ngập ít trong lồn tôị Tôi càng đụ càng thấy hứng khởi, tôi dập lồn vào sát mu cặc John, càng lúc càng nhanh. Mỗi lần đầu cặc của John thúc vào tận tử cung, tôi không thấy thốn như trước mà cảm thấy sung sướng tê mê. Tôi và John đụ nhau mê man, hết đứa này leo lên trên lại đến đứa kiạ Nước nhờn trong lồn tôi tiết ra mỗi lúc một nhiều, thì tiếng kêu óc ách gợi cảm do sự cọ sát của hai bộ phận sinh dục càng lớn. 

Không biết thời gian kéo dài bao lâụ Một giờ, hai giờ hay mấy giờ, tôi mới cảm thấy mệt. Và, lúc này John đang nằm trên bụng tôi, nhịp dập xuống của chàng cũng không còn cuống quýt nữạ Rồi John ngừng như để lấy đà, và lại tiếp tục thúc cặc vào lồn tôi nhanh hơn. Đoạn chàng luồn tay xuống dưới hai nách, hai bàn tay ghì chặt lấy vai tôi như muốn cho con cặc chàng vào sâu hơn chút nữạ Vào sâu đến tận cùng, trước khi John trân mình bắn khí rạ Một cảm giác ấm áp, một cơn mưa tinh khí nóng ấm phả vào đầy lồn tôị Tôi rướn cong người lên tận hưởng cơn mưa tinh dịch ấỵ 

Tôi và John rời nhau nằm nghỉ một lúc đã thấy nứng trở lạị Không biết John nhịn thèm bao lâụ Còn tôi mấy năm nay ít được làm tình thật thỏa thích, mà phần nhiều chỉ thủ dâm mỗi khi thèm khát dục tình, do đó, mới không đầy mười phút sau, hai mép lồn của tôi đã bắt đầu ngứa ngáỵ Và, con cặc của John cũng cứng ngắc trở lạị Hai đứa không hẹn, mà cùng chợt ôm lấy nhau, lộn ngược đầu bú nhau thỏa thuê. 

John cũng thuộc tay thiện nghệ, chiếc lưỡi của chàng cũng biết luồn lách vào tận trong khe lồn của tôi mà môn trớn. Vì vừa đụ nhau xong, nên hai đứa bú nhau thật lâu mới ngừng. Sau lần này, tôi mệt quá, ngủ thiếp đị 



posted 08-04-2001 06:47 AM 
--------------------------------------------------------------------------------
Tôi giật mình thức giấc vì cảm thấy nhột nhột phía giữa hai đùị Nhưng dù thức dậy, hai mắt vẫn nặng chĩu vì thèm ngủ, nên tôi vẫn lười biếng, nằm im. Nhưng, cũng không được bao lâu, vì con cặc của John đã lại đang nhấn từ từ vào trong lồn tôị Anh chàng tưởng tôi vẫn còn ngủ, nên nhẹ nhàng đụ lén. Chừng thấy tôi vòng tay ôm lấy mông đít chàng xiết mạnh cho cặc chàng vào nhanh hơn, John mới thì thào :
- Anh xấu hổ, đã làm em mất giấc ngủ. 
Đêm ấy tôi và John đã đụ nhau đến bốn lần. Khi John từ phòng tắm phóng ra, mặc vội quần áo, thì đã gần trễ hẹn. Lúc ấy chị Liễu mới mở cửa phòng bước qua phòng tôị Chị lắc đầu :
- Khiếp, hai người quần nhau quá trời, làm người ta suốt đêm không ngủ được. 
Tôi cười, chọc chị :
- Vợ chồng người ta đụ nhau trong phòng kín, chứ có đụ nhau giữa đường, giữa lối đâu, mắc gì mà chị mất ngủ. Bộ thức để rình coi trộm cho đỡ ghiền hả ? 
Chị Liễu ngồi xuống bên cạnh giường, phát mạnh vào mông đít chưa kịp mặc quần của tôi :
- Con ranh, ai thèm coi lén. Tao mà muốn coi, tao qua tận nơi coi cho đã mắt, chứ mắc gì phải coi lén. Nhưng khốn nỗi hai đứa bay rên quá. Lại đổi kiểu rầm rầm tưởng sập giường luôn. Bố ai mà ngủ cho nổị 
- Thế sao chị không bắt một tên nào về đụ cho khỏe, tội gì mà nhịn thèm. 
- Ai biết đâu tụi bay lại ở nhà. Tao nghĩ hai đứa dắt nhau đi nhảy, nếu có kéo về đây thì tao cũng đã ngủ rồị 
Tôi chợt nói :
- Em thấy Jimmy có vẻ khoái chị, sao chị không cặp với hắn ? 
Chị Liễu lắc đầu :
- Cặp với mấy cha già khó chịu lắm. Đông bạc thật, nhưng nhiều cái phiền. Hình như mỗi ngày một lớn tuổi, một già, mình đâm khó tính hơn hay sao ấỵ Với lại bây giờ muốn cặp với tên nào, thì phải lựa tên biết chơi, biết đụ để nó thỏa mãn thèm khát xác thịt của mình mới bỏ công. Chứ gặp mấy tên gà chết như lão Xoa về già thì chán mớ đờị 
Tôi nhìn chị Liễu la lên :
- Chị mà già. Mới chưa tới năm mươịỞ tuổi ấy đụ mới long giường, rách nệm đấy bà. 
Chị Liễu phì cười :
- Bởi vậy mà mi xui tao cặp với lão khọm Jimmỵ 
Ngập ngừng một chút, chị Liễu hỏi tôi : 
- Em có mệt không ? 
Nghe chị hỏi, và nhìn ánh mắt chị, tôi biết chị muốn gì. Nhưng tôi vờ làm bộ không hiểu, đưa tay che miệng ngáp một tiếng lớn, cố nói bằng giọng mệt mỏi :
- Mệt ngất ngư. Lâu không quần nhau, nay gặp thứ dữ, muốn xụm bà chè luôn. 

Chị Liễu nghe tôi nói, vẻ mặt chị thất vọng thấy rõ, trông thật tội nghiệp. Nhưng rồi chị chợt hiểu là tôi muốn phá chị khi chị bắt gặp ánh mắt và nụ cười tinh nghịch của tôị 
- Con ranh. Vậy mà tao tưởng mi nói thật chớ.
Tôi vẫn còn chưa chịu buông tha chị :
- Thật với giả cái gì. Ai thèm nói dối chị. Bộ cả đêm chị không nghe thấy người ta đụ nhau rầm rầm hay sao ! 
Chị Liễu ôm chầm lấy tôi thọc lét :
- Mi lại muốn chết vì cười đó hả, tao thọc lét cho mi chết luôn. 

Tôi ré lên cười sằng sặc. Tôi có máu nhột, chỉ cần có ai đụng nhẹ vào bẹ sườn là tôi phát cười không thôị Bởi vậy chị Liễu mới ngọ nguậy mấy ngón tay nơi bẹ sườn là tôi đã hét lên và rối rít lạy xin chị buông thạ Tuy không thọc lét, nhưng chị Liễu dang thẳng tay phát vào mông đít tôi : 
- Đi tắm lẹ. Rồi ra đây tao cho xem cái này hay lắm. 
Tôi vừa chạy, vừa nói với lại :
- Chị làm gì có đồ lạ mà cho xem. Đồ của chị, em xem thuộc nằm lòng. To bao nhiêu, đen hay hồng. Thậm chí có bao nhiêu sợi lông, em cũng nói đúng nữạ 
Chị Liễu rượt tôi đến tận cửa phòng tắm :
- Có tắm lẹ lên không. Mi bắt ta chờ lâu, cơn nứng tao lên tột độ, tao bắt mi bú lồn tao đến mòn lưỡi mới cho thôi à nghẹ 

Tôi cười sằng sặc, đóng vội cửa phòng tắm lạị 

Lúc tôi từ phòng tắm trở ra, thì trên người chị Liễu chỉ còn độc chiếc xì líp bằng lưới nhỏ xíụ Nhưng, vật khiến tôi chú ý nhìn là một chiếc hộp giấy hình chữ nhật, giống như hộp đựng giầy, để cạnh chị. Tôi hỏi :
- Chị bày vẽ, mua quà tặng em làm gì cho thêm tốn. Cần gì chị cứ nói, em làm chùa mà. 
Chị Liễu đưa tay dọa đánh tôi :
- Ở đó mà cho mị Của quí đấy em ạ 
Vừa nói, chị vừa mở nắp hộp, thấy vật đó, tôi la lên, nhào lại vồ lấy xem. Đó là con cặc giả bằng chất nhựa dẻo, màu giống như màu da người, có ngấn khấc, và cũng dài và to như con cặc John. Nhưng đặc biệt, hai bên con cặc có hai sơi dây, giống như chiếc thắt lưng. Tôi hỏi :
- Ở đâu chị có thứ này ? 
- Con Thơ sàng nó mới gửi cho chị đấỵ Mới nhận được hồi chiều quạ Mi còn nhớ con Thơ sàng không ? 
- Nhớ chứ gì mà không nhớ. Bà Thơ ca ve, lúc nào nhảy cũng ôm sát khách vào người, còn đít thì sàng lấy sàng để, khiến mấy tay mơ nhảy với bả, muốn phọt khí ra ngoàị Thấy mà ghê. Mà, sao bả có mà cho chị ? 
- Thì nó lấy một tay Mỹ, làm cố vấn cho một đơn vị đóng đâu miệt Năm Căn gì đó. Một lần hành quân, chồng nó bị thương, phải đưa về Mỹ chữa, nó được đi theọ Tới bển, mới yên ổn nơi ăn chốn ở là nó đã mua gửi về cho chị 

Nói rồi chị Liễu kéo tôi lại gần, chị bắt tôi đeo con cặc giả, cài thắt lưng cẩn thận. Tôi nghiễm nhiên như một người đàn ông. 

Chị Liễu đeo con cặc giả cho tôi xong, chị thử lại một lần nữa, để biết chắc nó không bị sút ra, dù cử động mạnh, rồi chị hấp tấp nằm ngửa ra gần mép giường, hai chân dang rộng cho lồn chị mở thật lớn, để tôi có thể đứng dưới đất đút con cặc giả vào đụ chị. Tôi không phải khó khăn gì, vì bằng hai tay, chị tự banh rộng lồn mình ra, cộng với nước lồn túa ra ướt nhẹp, tôi đưa con cặc giả vào lồn chị dễ dàng. Tôi cũng có thể dập, nắc, như Nê, như John vẫn đụ tôị 

Sau cả tiếng đồng hồ được đụ như vậy, chị Liễu đã thỏa mãn, chị ra hiệu cho tôi ngừng lại, chị với tay kéo tôi lên nằm bên chị, thì thầm :
- Cám ơn cưng. Giờ để chị bú, hay dùng cặc giả đụ em nghẹ 
Tôi nói :
- Đừng chị, để lần khác. Hình như em có kinh. Lúc nãy tắm rửa, em thấy có một chút máụ 
Chị Liễu hôn tôi :
- Uổng quá hả. John cũng gặp xui nữạ Mới cặp bồ đây mà bồ đã bị đắp mô rồi, còn sơ múi gì nữạ 
Tôi hỏi chị Liễu :
- Ở Mỹ họ làm tiện nghi nhỉ, con cặc giả mà cũng mang vào người, giống y hệt cặc thật. 

Đâu có, nó cũng chỉ là con cặc giả như mọi cái em vẫn thấỵ Con Thơ sàng nó mới chế thêm sợi dây để cho tiện đấy chứ.
- Vậy hả chị. Bà nội đó cũng hết xẩỵ 
- Nó cũng là kiện tướng đó chớ bộ 

Nằm nói chuyện với chị Liễu một lúc, tôi ngồi dậy rủ chị đi làm đầu, làm móng tay, rồi chuẩn bị lên cửa tiệm. 

Sài Gòn mới mười một giờ mà đã nắng gắt. Lâu lắm rồi, tôi với chị Liễu mới lại có dịp đi dạọ Nhiều thứ đồ lót, son phấn, nước hoa, áo quần của đàn bà vừa mới được nhập cảng, đã lôi cuốn được túi tiền của chị Liễu và tôị 

Tôi theo chân chị Liễu vào hết cửa tiệm này, đến cửa tiệm khác. Người đàn bà muôn thuở trong chúng tôi đã thức dậy, nhất là người đàn bà ấy lúc nào trong túi cũng dư giả tiền bạc. Nhưng tuy xem nhiều và hỏi giá nhiều thứ, hai đứa chỉ mua đồ lót và nước hoa, son phấn. Đặc biệt, hai đứa không bảo nhau mà cùng mua cho mỗi đứa một chiếc áo mỏng, chỉ đủ dài phủ kín mông. Chi Liễu ghé tai tôi nói nhỏ :
- Mi ăn mặc thế này, cha John chắc khó thọ lâụ 
Tôi vừa cười, vừa lắc đầu :
- Còn lâu, cha khỏe vô cùng đó. Trai ba mươi mà. 
Chị Liễu tinh nghịch :
- Bữa nào cho mượn một ngày, coi thử ra saọ Mà, khỏi cần một ngày, một đêm cũng đủ. 
Tôi cũng nói :
- Được. Với điều kiện John chịụ 
- Để chị quyến rũ hắn. Em đừng quên thầy tu mà còn bị chị khuất phục nữa là. 

Nghe chị Liễu nhắc tới chuyện cũ, tôi phì cườị Nhớ lại câu chuyện trong thời gian còn ở Pháp. Dạo đó là dịp nghỉ hè, nên Nê đưa tôi qua nghỉ thường niên tại nhà chị Liễụ Trong một buổi tiếp tân, chúng tôi gặp một nhà tu người Việt vừa mới được phong chức. Theo mọi người biết ông ta, thì ông ta sang Pháp để chuẩn bị lấy bằng tiến sĩ thần học. 

Ngay phút đầu, chị Liễu đã tỏ vẻ khó chịu, vì lối nói chuyện của ông tạ Luôn luôn tự đề cao mình là người đạo đức, biết nhiều hiểu rộng. Và, cứ nói một câu lại tự xưng ta thế này, ta thế nọ. Nhưng, nếu tất cả chỉ có vậy, thì chắc mọi chuyện cũng không đến nỗi trở thành trò cười, và chị Liễu cũng không đến nỗi quyết hạ nhục ông ta cho bõ ghét. Đằng này khi câu chuyện chuyển sang đề tài xã hội, ông ta cao giọng xỉ vả giới vũ nữ và các chị em phải bán thân kiếm miếng ăn. Thế là chị Liễu nổi cơn, chị xen vào làm quen với ông ta không khó. Đến cuối buổi tiếp tân, chị Liễu đã mời được ông ta đến nhà mình ăn tối vào ngày hôm sau nữạ 

Đã cố tâm cho ông thầy tu trẻ này một vố nhớ đời, nên chị Liễu đã dặn tôi đòi Nê và Xoa đưa đi chơi và đi ăn nhà hàng. Chị kiếm cớ mệt vào phút chót, không cùng đi với chúng tôị Canh đến gần giờ hẹn, chị vào phòng tắm xối nước cho tóc và người ướt nhem, để rồi khi nghe tiếng gọi cửa chị cứ thế phóng ra mở cửa, trên vai chỉ khoác hờ chiếc khăn tắm. Và, thật khéo, chị đã giả vờ e thẹn, lúng túng xin lỗi vì nghĩ là cô bạn đến chơi như đã hẹn. 
Đến khi ngồi vào bàn ăn, chị Liễu trổ mòi kích thích. Cuối cùng, ông thầy tu trẻ, quên hết mọi thứ xung quanh, quên cả mình là aị Mà, chỉ còn thấy thiên đường ở ngay trước mặt. 

Không biết khi nghĩ lại, ông ta có cảm nghĩ gì, nhưng từ lúc thức dậy, cho đến lúc ra về, ông ta không nói một lờị Mà, cũng không dám nhìn chị Liễụ Câu chuyện đến đó vẫn chưa hết, ba ngày sau, chị Liễu còn gửi tặng ông ta một bản phụ cuộn phim mà chị đã để máy quay tự động, thu những cảnh cuồng nhiệt nhất. Và, nửa năm sau cái lần ông đến ăn tối tại nhà chị Liễu, chúng tôi được tin ông ta đã trả áo hoàn tục lấy vợ. Không phải vì lương tâm ông bị dày vò, mà vì ăn quen, nhịn không quen. 

Hai ngày sau, vào buổi chiều, khi đi làm về, tắm rửa xong, John định kéo tôi vào giường. Tôi nói cho John biết tôi có kinh nguyệt. John vừa phải đi xa về, nghe tôi nói vậy mặt anh buồn xo, John hỏi tôi để biết xem tôi có kinh nguyệt từ lúc nàọ Tôi nói cho John rõ, John ngần ngừ. Nhưng, rồi tôi thấy John vùng dậy mặc quần áo, lái xe đị Khoảng mười lăm phút sau, John về, ném vào lòng tôi một túi giấỵ Tôi mở ra, bên trong là một hộp Ca Pốt (Condom). John cười :
- Có thứ này, kinh nguyệt của em không đáng sợ nữạ Chúng ta lại có thể làm tình sáng đêm, Lan ạ 
Tôi cười :
- John dâm kinh khủng. Thế trước khi có em, anh làm sao ?
John thản nhiên :
- Thì anh kiếm mấy cô điếm. Nhưng chơi mấy cô ấy chán ngắt, như đụ người máỵ Em biết không, có lần người bồi khách sạn giới thiệu cho anh một cô, trông cũng khá xinh. Nhưng, trong lúc anh chơi cô ta, thì cô ta nằm ca cải lương dưới bụng anh. Thật là kỳ. Một cô khác thì thản nhiên mặc cho mình chơi, cô ta nằm dưới, với tay lên chiếc bàn nhỏ kế đầu giường, lấy bánh ngọt ăn. Vì thế, cuối tuần nào anh cũng qua Thái Lan kiếm mấy cô bên ấỵ 
Tôi đùa :
- Mấy cô Thái Lan có ca cải lương không ? 
- Number One ! Mấy cô Thái Lan Number Onẹ Mấy cô Thái trẻ đẹp, chiều đàn ông bằng đủ kiểu chơi mà không khó chịụ Cũng không bao giờ đòi thêm tiền để bỏ túi riêng. 
- Thế tuần này anh có qua Thái Lan nữa không, John ? 
John hấp tấp :
- Ồ không. Em yêụ Có em anh sẽ không đi đâu hết. Anh không thích mấy cô Thái Lan mấy, vì cứ phải dùng condom, mất thú đị Yêu nhau mà xài condom đã mất đi hơn nữa khoái lạc rồị 
Tôi chọc John :
- Thế lỡ em cũng giống mấy cô ca cải lương hay mấy cô Thái Lan thì sao ? 
John chỉ vào mắt, rồi chỉ lên đầu mình :
- Anh có mắt và có cái đầu để thấy, để suy nghĩ. Em đừng quên trước khi làm quen với em, anh đã tới quán của em nhiều lần rồi saọ Nếu em muốn, anh sẽ đọc lý lịch của em cho em nghẹ 
Thấy tôi cười, im lặng. John tiếp :
- Sao, bà René có muốn anh đọc lý lịch của em không ? 
Tôi tròn mắt nhìn John, trong khi anh mỉm cười hóm hỉnh. 

Hết thời hạn làm việc tại Việt Nam, John quyết định về nước mà không trở lại nữạ John mang tôi theọ Chúng tôi chính thức trở thành vợ chồng với tiệc cưới linh đình tổ chức tại nhà hàng Đồng Khánh trong Chợ Lớn. John nhất định bắt tôi về đón mẹ và mấy đứa em của tôi lên Sài Gòn chơi và dự đám cưới của chúng tôi luôn thể. 

Tội nghiệp mẹ già, và mấy đứa em của tôi, từ khi sinh ra đến giờ, chưa biết Sài Gòn là gì. Nhất là chưa bao giờ được xỏ tay vào chiếc áo mới may đắt tiền, nên trông họ như những người gỗ biết đị Phần khác, hai bàn chân suốt ngày dẫm đất, hoặc cùng lắm xỏ vào đôi dép quai chéo mỗi lần cúng giỗ, lễ Tết, nay phải mang giầy, trông họ ngượng nghịu làm saọ Nhất là hai đứa em gái mang giầy cao gót trông lại càng kỳ cục hơn. Tôi có cảm tưởng họ không dám cử động mạnh chân tay, sợ mấy nếp áo quần bị hư hay sao ấỵ Dù tôi và chị Liễu đã căn dặn họ cứ tự nhiên như mặc quần áo thường, rất nhiều lần. 

Với mẹ tôi còn đỡ, vì dù sao bà cũng giữ sĩ diện, nên bà cố gắng ít đi lại và nhìn thấy những cái lạ mắt nhưng vẫn làm thinh. Còn lũ em tôi thì chúng hỏi lu bù. 
Hôm đám cưới tôi, chị Liễu đóng cửa quán rượu, để tất cả các cô chiêu đãi viên có thể đến dự 

Phần tôi là chủ, phần mọi người quý mến tôi thực sự, nên các cô tự chia nhau ra ngoài tại các bàn để có thể tiếp khách dùm tôị Một cô, cô Huệ, tình nguyện ngồi với mấy đứa em tôi và sẵn sàng giải thích cho chúng tất cả những điều chúng tò mò muốn biết.

Cuộc đời đưa đẩy tôi thật kỳ lạết sống ở Pháp, ở An Giê Ri, bây giờ lại chuẩn bị sang Hoa Kỳ. Và, số mệnh tôi cũng có nhiều cái bất ngờ mà không một người thầy bói nào có thể tiên đoán được. 

Đáng lẽ mọi chuẩn bị cho việc hồi hương của John xong xuôi, chúng tôi sắp dự một tiệc chia tay do bạn bè của John và của chị Liễu tổ chức, và ngày chính thức lên máy bay, sau tiệc tiễn hành khoảng một tuần, thì phải hoãn lạị Lý do hôm John đến cơ quan nhận giấy tờ trở ra, anh bị tai nạn gẫy chân. 

Trời Sài Gòn hôm ấy mưa phùn, John đang trên đường về nhà thì một bà cụ già vì sợ mưa ướt đã bất thần băng qua đường mà không để ý thấy chiếc Jeep của John đang lao tớị Để khỏi tông vào bà cụ, John lật đật bẻ mạnh tay lái, xe anh lao lên lề đường đâm vào một gốc cây, lật nghiêng. John bị văng ra ngoài, và chân bên trái bị gẫy hai nơị John được đưa vào điều trị tại bệnh viện. Hai tháng sau, anh mới được xuất viện với một bên chân còn bó bột khi lên máy baỵ Cũng nhờ tai nạn đó, về đến Hoa Kỳ, John được giải ngũ.

Tôi đặt chân lên đất Mỹ vào tháng ba năm 1970. John đưa tôi về Chicago, bố mẹ anh sống tại đâỵ Và, đó cũng là nơi John sinh ra, lớn lên. Anh chỉ rời Chicago có một lần duy nhất và cũng dài nhất là bốn năm hai tháng khi anh sang phục vụ trong phái đoàn cố vấn Hoa Kỳ tại Việt Nam. 
Trái với những điều lo sợ của tôi, bố mẹ John ra tận phi trường đón chúng tôi, mặc dù thời tiết rất lạnh. Và, dù ngôn ngữ bất đồng, hai ông bà không nói được tiếng Việt, và khả năng tiếng Mỹ của tôi cũng chỉ bập bẹ vài câu thăm hỏi xã giao mà tôi đã học và được John chỉ vẽ thêm, ông bà cũng tỏ ra quý mến tôi vô cùng. Nhất là bà mẹ, luôn luôn hỏi tôi đi đường có mệt không, thời tiết lạnh như vậy tôi có chịu nổi không. 

Đã chuẩn bị áo ấm, mà tôi vẫn lạnh run, răng đánh vào nhau lập cập, thấy thế mẹ John vội cởi chiếc áo lông đang mặc khoác cho tôị Tôi từ chối, nhưng bà không nghẹ Đúng lúc ấy, may sao mấy người bạn cùng làm việc với John ở Việt Nam trước đây, nghe tin John về ra đón, cũng vừa đến nơi, và có mang theo tặng tôi một cái áo lạnh bằng lông chồn, bà mẹ John mới chịu nhận lại áo khoác của mình. 

Một anh bạn John, tôi đã từng gặp ở Việt Nam, nói với tôi rằng bọn anh biết trước tôi không chịu nổi cái lạnh của Chicago vì chưa quen, nên trên đường ra phi trường ghé mua tặng tôi chiếc áo, do đó họ mới đến chậm. 

John được đặt ngồi trên xe lăn. Mẹ anh đích thân đẩy xe cho con. Chúng tôi được đưa về căn nhà riêng của chúng tôi, cách căn nhà của bố mẹ John khoảng 15 phút xe chạỵ Căn nhà thật đẹp, rộng 7.000 thước vuông, gồm bốn buồng ngủ. Buồng ngủ nào cũng có một phòng tắm kế bên. Ngoài sân, ngoài khoảng vườn trồng bông và một vài cây ăn trái, còn một bể bơi rộng và một sân quần vợt. 

Cũng giống như căn nhà tôi mua chung với chị Liễu ở Việt Nam, tôi chỉ để ý đến hồ bơi mà thôị Nhưng, với John đều đúng với sở thích của anh. Bố mẹ John thật biết chiều theo ý thích của con, khi chọn cho anh căn nhà nàỵ 

Sau khi đưa John và tôi đi xem khắp nhà, bố mẹ John từ giã chúng tôi ra về. Tôi cũng quên nói bố mẹ John đều là người có danh vọng tại địa phương. Ông bố là một bác sĩ, ông vừa có phòng mạch riêng, lại còn làm việc cho bệnh viện nơi cư ngụ nên thân chủ rất đông. Bà mẹ John là một nữ thẩm phán. Cả hai vẫn còn đang làm việc. Có lẽ do ảnh hưởng nghề nghiệp và ảnh hưởng cha mẹ là nhà truyền giáo, nên dù bà luôn tỏ ra âu yếm săn sóc chúng tôi, nhưng ở bà vẫn tốt ra vẻ nghiêm nghị, xa cách, khác hẳn với ông bố hồn nhiên, xuề xòạ 

Ngay hôm mới tới, sau khi tắm rửa xong, John bảo tôi thay quần áo đưa tôi đi ăn và đi chợ mua sắm một ít thực phẩm. John đưa tôi vào một tiệm gọi là fast food. Những món Hotdog, Hamburger, Chili fries, Chili burger, hoàn toàn xa lạ với tôị Cố gắng lắm tôi mới nuốt được nửa cái Hamburger và một ít khoai chiên. John thấy thế bảo tôi sẽ đưa tôi đi chợ để tôi tự lựa những thứ mà tôi có thể chế biến theo món ăn Việt Nam. John còn hứa hẹn sẽ đưa tôi đi ăn cơm Tàu hay cơm Tây vào những ngày hôm saụ Nghe John nói, tôi được an ủi phần nào, chứ ngày nào cũng chỉ Hamburger, chắc tôi đầu hàng. 
Đi ăn, đi mua sắm xong, về đến nhà đã khuyạ Lúc hai đứa nằm trên giường, John nói :
- Anh sẽ gọi thợ đến sửa lại một vài nơi, theo ý mình. 
Tôi bảo :
- Căn nhà quá đẹp, quá đầy đủ tiện nghi, anh còn sửa làm chi cho tốn. 
John cười :
- Căn nhà rất được, đồng ý. Nhưng, có những cái mình muốn thì nó lại không có, nên mình phải sửa cho hợp ý mình. 
Tôi bảo John :
- Em nghĩ mình nên từ từ rồi hãy sửa nhà anh ạ. Anh và em phải có việc làm đã. Rồi muốn sửa gì hãy haỵ 
John cười :
- Mình có tiền mà. 
Tôi vẫn muốn giữ ý mình :
- Em vẫn nghĩ là mình nên để dành, đừng tiêu những cái chưa cần thiết. 
John nháy mắt :
- Em yên tâm, anh lo được. Sau khi sửa xong, em sẽ thấy anh nói là đúng. 

Và, đúng như John nói, sau một tuần sửa chữa, căn nhà đã đổi khác. Trước hết, chỗ cửa đi ra vườn sau, John cho làm một mái che, để những hôm trời ấm áp, có thể ngồi chơi ở đấy nhìn ngắm vườn hoa phía sân saụ 

Bên trong nhà, John cho biến một căn phòng ngủ thành phòng đọc sách và làm việc của anh. Cuối cùng, quan trọng nhất, đó là căn phòng ngủ của vợ chồng tôị Thay vì dùng giường, John cho xây một cái bệ gạch bên dưới, trên đặt nệm mút. Nghiễm nhiên, chúng tôi có một cái giường đặc biệt rộng, lớn, nằm ngay giữa phòng. Bốn bức tường xung quanh ráp kiếng. Với kiểu giường đặc biệt như thế, mỗi lần làm tình, chúng tôi tha hồ lăn lộn. Và, nhất là thấy rõ mình đang đụ nhau khắp bốn chung quanh, cũng giống như căn phòng ngủ của chị Liễu tại Bảo Lộc xưa kiạ 

John nói :
- Có như thế, lúc mình yêu nhau mới đã. 
Tôi lắc đầu :
- Đồng ý với anh. Nhưng lỡ bố mẹ anh qua chơi, ông bà thấy căn buồng ngủ kỳ quái như vậy, thì thật kỳ.

Lại nói, nếu như John phạt tôi, chàng lẳng lặng tắt đèn và nằm quay mặt đi mặc tôi năn nỉ kích thích. John chỉ chịu quay mặt lại khi tôi đã nhớ ra câu tiếng Mỹ, tôi đã học nhưng quên, hoặc dùng saị Cũng có lần thấy tôi bí quá, trong khi John cũng thèm đụ, thì John giả vờ ngủ mơ, rồi nói lên câu tôi quên để giúp tôị Dĩ nhiên, mỗi lần như thế, tôi lại phải đền John, tùy theo chàng đòi hỏi, như mình tôi phải bú chàng mà chàng không phải bú lại tôị Hay là đụ nhau xong rồi, tôi phải đi lấy rượu, cho John uống để John có thời giờ nghỉ ngơi mà đụ tôi tiếp lần thứ hai, hoặc thứ ba trong đêm. 

Tuy vậy đụ nhau nhiều lần trong một đêm ít khi xẩy ra, vì đã là vợ chồng, chúng tôi cũng biết giữ sức khỏẹ Chỉ những ngày nghỉ cả hai có dịp xem một phim sex, hứng lắm chúng tôi mới đụ nhau hai ba lần trong một đêm mà thôị 

Sau hai năm học tiếng Mỹ theo cách đó, bây giờ tôi đã khá rất nhiều, nếu như không muốn nói là đã giỏị Và, tôi quyết định theo học một khóa Nail và làm tóc. Hồi đó, nhất là ở Chicago, mọi người học nghề đều phải nói và viết thạo tiếng Mỹ, chứ không như sau này, cộng đồng người Việt có nhiều, những người học nghề được mang theo thông dịch viên vào phòng thi, để giúp người học nghề làm được bài thị Điều ngạc nhiên lớn đối với tôi, là khi tốt nghiệp, tôi đã đậu hạng nhì. 

Một tiệm Nail, nhận tôi vào làm ngaỵ Thế là hàng ngày, John và tôi xa nhau để đi làm. Chúng tôi chỉ còn gặp nhau vào buổi tốị 

Cuộc sống của vợ chồng tôi đã ổn định, tôi quyết định phải có một đứa con. Dù trai hay gái cũng được. Tâm lý người đàn bà nào cũng thế, nhất là người đàn bà Á Đông, luôn luôn muốn có một đứa con để được làm mẹ và mặt khác, đó là điều thầm kín hơn, muốn có một ràng buộc chặt chẽ với người chồng. Thực ra ở bên Mỹ này, vợ chồng bỏ nhau là một chuyện rất thường, nhưng, với John là một ngoại lệ. Vì ông bà ngoại John là một nhà truyền giáo, cha mẹ đỡ đầu của John cũng vậy, do đó John ảnh hưởng rất nặng tư tưởng của họ về đạo đức cũng như lối sống. Hơn nữa tôi và John rất hạp nhau trong vấn đề sinh lý, nên tôi cũng yên tâm phần nàọ Nhưng biết đâụ

Khi đã quyết định phải có một đứa con, tôi bỏ không dùng thuốc ngừa thai nữạ Ba tháng sau, tôi tắt kinh. Sau khi đi khám bác sĩ và biết chắc mình có bầu, tôi báo tin này với John. Nghe tôi nói xong, John tròn mắt ngạc nhiên, rồi như một đứa trẻ, như một thằng điên, John vừa hét, vừa nhảy nhót quanh tôị John hét đến nỗi tôi phải nhào lại dùng một chiếc gối bịt miệng chàng, lúc đó John mới thôị 

Tuy không còn la hét, nhưng John vẫn nhảy nhót quanh tôi, rồi bất thần quỳ xuống hôn lên bụng, rồi tốc váy tôi lên, kéo tuột xì líp của tôi ra, hôn lên lồn tôi rất say sưa, miệng không ngớt nói cám ơn em, cám ơn em. Như thế là anh sắp được làm bố rồị Rồi John nhắc điện thoại báo tin cho bố mẹ ruột, cho ông bà mục sư, cha mẹ đỡ đầu, và mấy người bạn thân của chàng. 

Tôi không ngờ sự kiện tôi mang bầu đối với gia đình John lại trọng đại đến thế. Ngay sau khi John báo tin một lúc, cả bố mẹ, lẫn cha mẹ đỡ đầu của John cùng ùa đến nhà tôi với nét vui mừng hiện rõ trên mặt họ. Bà mẹ John còn ôm theo một bó hồng lớn. Còn bà mục sư thì mang cho tôi một lô sách nói về vấn đề người đàn bà có thai và cách nuôi dạy trẻ. Ông bố John thì bắt John phải đưa tôi đến ngay một bác sĩ phụ sản, bạn thân của ông để ông này theo dõi thai nhi, và đỡ đẻ cho tôi khi tôi đến ngày sinh. 

Cha mẹ đỡ đầu của John còn mời bố mẹ ruột của chàng và vợ chồng tôi ngày hôm sau đến ăn cơm tối ở nhà ông bà nhân tin mừng của tôị 

Thời gian tôi sống với Nê, Nê không thể có con, vì tuy dương vật Nê bình thường, mỗi lần đụ nhau cũng vẫn có tinh khí xuất ra, nhưng số lượng tinh trùng trong tinh dịch của Nê không đủ số cần thiết, dù rằng mỗi lần muốn thụ thai, chỉ cần một con tinh trùng khỏe mạnh là đủ. Ngoài số lượng tinh trùng quá ít, tinh trùng của Nê lại quá yếụ Theo bác sĩ điều trị cho Nê, thì những con tinh trùng của Nê yếu đến nỗi chúng bị rất uể oải và chết sớm hơn thời gian cần thiết để có thể thụ tinh. 

Tuy được khuyến cáo là phải kiên tâm chữa trị mới hy vọng có con, nhưng, Nê không hề quan tâm. Với Nê, có con hay không, không quan trọng với chàng. Nê chỉ muốn thỏa mãn tình dục không bao giờ giảm. Với Nê là đụ, đụ liên tục như một người mắc bệnh ghiền nặng. 
Nhớ lại hồi tôi mới lấy Nê, những ngày đầu tôi và chị Hà chỉ làm tình với Nê một hai lần là nhiềụ Sau này chị Hà gần như là ít ân ái với Nê, vì đã có tôi thay thế. Về sau, càng ngày số lần Nê đòi hỏi càng tăng. Cho đến ngày tôi và Nê ở An Giê Ri thì một đêm, Nê đòi đụ tôi không dưới ba lần. Còn những ngày cuối tuần thì Nê không bao giờ cho tôi yên. Hễ cứ hứng lên, Nê kéo tôi lại gần, chẳng kịp cởi áo váy, mà cứ tốc váy tôi lên là xong. 

Hồi đó tôi mới 20, 23 tuổi, đang sung sức, đã thế Nê luôn luôn mua đủ loại thuốc bổ, mua bạch sâm cho tôi uống, nên dù Nê có đòi hỏi ngày mấy bận, tôi cũng kham chịu được. Không những thế, bản thân tôi cũng thuộc loại dâm, được Nê cuốn hút, tôi cũng mải mê trong những trận đụ ngày đêm. Và, lấy thế làm vui, làm thỏa mãn. 

Rồi khi Nê chết, có lẽ bị sốc, bị xáo trộn phần nào nếp sống, vật chất cũng như tinh thần, nên dù có bị ham muốn xác thịt thôi thúc, tôi chỉ tự thỏa mãn bằng cách thủ dâm, chứ không đi kiếm người lạ. Dần dần những cơn đòi hỏi xác thịt không còn bùng lên dữ dội trong tôi nữạ 

Khi tôi chung sống với chị Liễu, mở bar rượu, tính chị càng ngày càng khó trong việc chung đụng xác thịt với người không quen biết nên hai chị em chỉ thỏa mãn lẫn nhau, hay thỉnh thoảng tôi cặp với một người trong một thời gian ngắn, nên tôi cũng thuần đi một phần. Và, bây giờ là vợ John, tuy John cũng ham mê xác thịt, nhưng không quá đáng như Nê. Hơn nữa, mỗi lần ân ái, sức John thật dẻo dai, mỗi lần làm tình kéo dài cả giờ, hơn một giờ mới dứt, vì thế những cơn đòi hỏi của tôi được đáp ứng thỏa mãn, do đó nếu hai ba ngày vợ chồng tôi mới đụ nhau, tôi cũng không thèm khát, khó chịu như trước. 

John rất kỹ đối với việc tôi có thaị Anh kiếm mua những cuốn sách chỉ dẫn về việc giữ gìn vệ sinh của người đàn bà khi thai nghén. Kể cả các cuốn sách hướng dẫn cách vợ chồng ân ái với nhau sao cho không hại đến cái thaị 

Theo như chị Hà nói với tôi trước kia, hồi chúng tôi còn ở gần nhau, thì các cụ xưa thường cấm vợ chồng không được đụ nhau khi người đàn bà có thai được ba tháng. Và, sau khi đẻ xong, phải kiêng cữ cả năm trời mới được gần nhaụ Vì các cụ sợ trong lúc có thai, vợ chồng không giữ được mà đụ mạnh, cái thai bị động dễ bị hư. Nhưng, với thời giờ lại khác. Vợ chồng có thể đụ nhau cho đến tháng cuối cùng. Kể cả những ngày sắp sanh mà không bị ảnh hưởng gì đến thai nhị 

John và tôi triệt để theo sự hướng dẫn của sách, do một bác sĩ viết. Không những thế, John còn kỹ hơn lời chỉ dẫn, nên anh luôn luôn áp dụng hai kiểu mỗi khi chúng tôi đụ nhaụ Kiểu thứ nhất là John ngồi tựa lưng vào tường, tôi ngồi quay lưng lại mặt John, và kiểu thứ hai tôi nằm ngửa, sát mép giường và John đụ đứng. 

Tôi hạ sanh một bé traị Tôi lại thêm một ngạc nhiên khi cha mẹ đỡ đầu của John, ông bà mục sư, đã tổ chức lễ đầy tháng cho Ted theo tục lệ Việt Nam. Chỉ khác là ở Việt Nam sau khi bầy bánh trí thắp nhang cúng vái, thì ở đây chỉ thắp đèn cầỵ Và, dĩ nhiên không có xơi chè, vì ở đây không có thực phẩm Việt Nam. Còn tôi thì hoàn toàn bất ngờ nên không chuẩn bị gì hết. Nếu biết trước, tôi cũng có thể làm một vài món ăn Việt Nam bằng vật liệu mua ở chợ Mỹ. 

Bà mục sư nói với tôi thời gian hai ông bà truyền giáo ở Trung Hoa và Việt Nam, ông bà rất am hiểu những phong tục tập quán của người Á Đông. Có nhiều cái, ông bà cũng rất thích, nên khi thấy tôi là người Việt, lại sinh con, nên ông bà quyết định tổ chức lễ đầy tháng giống như các gia đình Việt Nam vẫn tổ chức cho tôi vuị 

Đầu năm 1975, một hôm tôi đang ở cửa tiệm, thì John gọi điện thoại cho tôi, bảo tôi thu xếp công việc về sớm, anh có chuyện quan trọng cần nói với tôị 

Sau mấy năm làm công, tôi được bà chủ tín nhiệm, nên giao cho tôi quản lý một tiệm mớị Nghe John gọi, tôi biết hẳn là phải có chuyện quan trọng, nên tôi giao cửa tiệm lại cho mấy người thợ, lật đật ra về. 

Jonh đã đợi tôi ở nhà. Anh cho biết, mấy người bạn thân am hiểu tình hình, mới cho anh biết, miền Nam Việt Nam sắp mất vào tay cộng sản, anh bảo tôi phải thu xếp để cùng anh qua Việt Nam đón mẹ và mấy đứa em tôị 
Nghe John nói, tôi cảm động vô cùng. Không ngờ John lại tốt với tôi như vậỵ Thế là tôi quyết định nghỉ phép dài hạn, để đi cùng John. Tôi mang Ted đến gửi ông bà mục sư trông nom hộ. Vì dù sao ông bà cũng không đến nỗi quá bận như bố mẹ ruột của John. 

Khi vô chồng tôi trở lại Việt Nam, tình hình chiến sự đang ở vào giai đoạn cam go nhất. Sài Gòn tuy vẫn buôn bán, ăn chơi, nhưng không khí nhộn nhạo thấy rõ. Đường phố đông nghẹt người và xe cộ đủ loại, dường như không ai ở yên trong nhà, mà đổ hết cả ra đường. Hỏi ra tôi mới biết đó là những người từ miền Trung, miền Cao Nguyên di tản đổ về, Sài Gòn mới đông đúc như vậỵ 

Rồi chúng tôi nghe tin miền Cao Nguyên đã mất. Miền Trung đang trong cảnh hỗn loạn. Và, đi đến đâu chúng tôi cũng nghe thấy mọi người bàn tán đến chuyện phải ra đị Trong tiệm ăn của phi trường, nơi tôi và John vào ăn, mọi người hình như cũng không nói chuyện gì khác. 

Ngay khi vợ chồng tôi ra khỏi phi trường Tân Sơn Nhất, là John đã vội thuê bao ngay một chuyến xe về quê tôị Mẹ và mấy đứa em tôi mắt trợn tròn, miệng há hốc khi thấy tôi và John từ trong xe chui rạ Vì đã bàn bạc trước. Nên không kịp nói rõ lý do, tôi hối thúc mọi người thu xếp gấp ít bộ đồ và tiền bạc nữ trang, để đi liền ngay trong đêm về Sài Gòn. Mặc dù mọi người thắc mắc, tôi cũng chỉ nói vắn tắt là không tiện nói chuyện ở nhà. Mà sẽ nói rõ khi lên tới Sài Gòn. 

Chỉ đến khi ở yên trong khách sạn rồi, tôi và John mới nói rõ cho mẹ tôi và mấy đứa em biết chuyện phải ra đị Mẹ tôi lúc đầu một mực phản đối, vì thực tình mẹ tôi không muốn đến miền đất nước xa lạ. Phần khác bà cũng tiếc cơ ngơi ruộng vườn mà bà đã dành dụm mua được suốt cuộc đời làm lụng vất vả. Vợ chồng tôi cố thuyết phục bà nghe theo, mấy đứa em tôi cũng quyết định không ở lạị Cuối cùng vì thương các con, nên bà cũng không thể từ chối để ở lại một mình. 

Ngày hôm sau, trong khi John đi lo giấy tờ và vé máy bay, thì tôi đưa mẹ và mấy đứa em đi phố mua sắm. Tuy không tiện nói ra, nhưng tôi phải cho mọi người trút bỏ lớp vỏ quê mùa để khỏi ngượng khi gặp gia đình bố mẹ chồng. 
Đúng là có tiền muốn gì cũng được, nên chỉ hai ngày sau khi đặt chân lên Sài Gòn, mẹ và các em tôi đã hoàn toàn đổi khác. Nhất là mẹ tôi, sau khi nghe tôi năn nỉ, bà đã chịu cắt bỏ búi tóc để uốn chảị Tội nghiệp mẹ, bà vừa khóc vừa để cho mấy cô thợ làm đầu, làm móng chân móng taỵ 

Một tuần sau ngày trở lại Việt Nam, nhờ quen biết, John đã lo xong giấy tờ để đưa mẹ và mấy đứa em tôi rời Việt Nam. Cũng may thằng em trai tôi không dính vô chuyện lính tráng nên cũng đỡ. Còn thằng em rể làm nghề dạy học, vì thế cũng không gặp rắc rối gì. 

Ngày me và các em tôi rời Việt Nam là cuối tháng Hai 1975. Vì chưa phải là đợt di tản chính thức, nên chúng tôi phải dùng máy bay dân sự 

Giấy thông hành của mọi người được nhà cầm quyền Việt Nam cho phép rời Việt Nam không hạn định. Vì là đi tự túc. Và, vì không có chuyến bay, nên chúng tôi phải đi vòng qua Hồng Kông, Nhật Bản, rồi mới tới San Franciscọ 

Cha mẹ đỡ đầu của John đón chúng tôi ở phi trường. Bà mục sư cho biết, bố mẹ John vì bận công việc nên không qua California đón mẹ và các em tôi được, ông bà đành nhờ ông bà mục sư thay mặt đón tiếp. Bố mẹ John gửi lời xin lỗi và hẹn đến kỳ nghỉ hè sẽ qua California chơi, thăm mẹ tôi và mấy đứa em. 

Nhờ ông bà mục sư nói thạo tiếng Việt, nên mẹ và các em tôi cũng bớt ngỡ ngàng. Chúng tôi để mẹ và các em định cư tại Calị Rồi sau đó tôi và John cũng thu xếp sang định cư ở đây luôn. 

John vẫn mở cửa tiệm như ở Chicagọ Còn tôi, bây giờ tôi đã là chủ nhân một tiệm Nail, chấm dứt cuộc đời làm công. 

California thời tiết dù sao cũng thích hợp với người Việt hơn. Nhất làở đây cộng đồng người Việt rất đông, nên mẹ và các em tôi dễ dàng hội nhập với đời sống mới với nhiều xa lạ 

Thằng em rể tôi, bố mẹ nó vốn có nghề mở tiệm ăn, nên nó quyết định mở một tiệm nhỏ trên đường Bolsa, rất đông khách. Đứa em gái còn lại cũng theo gương tôi học nghề Nail. Nó bảo học nghề này không bao giờ thất nghiệp. Vì nếu không có ai mướn, nó sẽ về làm cho bà chủ là bà chị. Chỉ riêng thằng em trai là được tiếp tục học lên. Nhờ thời gian nó khôn lớn, gia đình bắt đầu khá giả, nên thằng Út được ăn học đàng hoàng. Vì thế tôi tin nó sẽ có một tương lai đầy hứa hẹn sau nàỵ 
Mẹ tôi, suốt một đời tận tụy, yên phận. Qua đất nước người, bà tuy có buồn nhưng bà vẫn cam chịụ Bà giết thời giờ bằng cách nhận trông nom cháu ngoại để vợ chồng con em tôi yên tâm với tiệm ăn. Mẹ tôi, cũng như hầu hết những bà mẹ Việt Nam khác, vui với niềm vui của con cháu và với các bộ phim bộ chuyển âm của Trung Hoa để quên nỗi nhớ quê hương. Và, mỗi lần gặp vợ chồng chúng tôi, bà luôn hối thúc chúng tôi đẻ thật nhiều để bà có cháu cho bà làm Baby Sister. Mỗi lần như vậy, về đến nhà John lại cười nói với tôi mình ráng đụ nhau thật nhiều để sớm có con cho bà nuôi dùm. Tôi bảo John :
- Một đứa là đủ, đẻ thêm đứa nữa làm sao có khả năng nuôi cho chúng nên ngườị 
John cười, chọc tôi :
- Ủa, em cũng biết như vậy saọ Anh tưởng em sẽ bắt chước mấy bà của nước em có cả chục con lận. Hay mình học má em sanh thêm ba đứa nữa nghẹ 
Tôi biết là John nói đùa, nên cũng chọc lại :
- Cũng có khi em đẻ thêm vài đứa nữa thật. Nhưng đến lúc ấy em sẽ để mình anh trông nom các con, còn em sẽ đi kiếm một ông bồ để du hý. Vì anh mải bận với cơm với sữa, và nhất là bận kiếm tiền nuôi chúng, anh đâu còn thời giờ và hơi sức để thỏa mãn em nữạ Mà em thì anh biết đấy, em cần đụ cũng như cần ăn, cần không khí để thở vậỵ Anh chấp thuận điều kiện em đưa ra, em sẽ đẻ ngay lập tức. 

Nói xong tôi phá ra cườị 

Tôi sẽ thiếu sót nếu như không nhắc đến một người mà tôi rất quý mến, một người đã từng giúp đỡ, an ủi tôi rất nhiều trước kiạ Đó là chị Liễụ 

Sau khi tôi và John trở Việt Nam đón mẹ và mấy đứa em của tôi qua Mỹ, tôi có đến tìm chị Liễu mấy lần nhưng không gặp, mặc dù bar rượu vẫn còn mở nhưng chị như không buồn quan tâm tới nó nữạ Rồi tôi buộc phải ra đi mà lòng vẫn ân hận không được gặp lại chị để biết rõ chị cũng sẽ ra đi hay ở lạị 

Rồi một hôm, tôi nhận được thư của chị Liễu gửi từ trại tỵ nạn. Thì ra chị bị kẹt lại, cuối cùng chị phải vượt biên. Chị cho biết rất may, ở trại tỵ nạn chị gặp một người quen cũ ở trong quân lực Úc, trước kia có mặt ở Sài Gòn hiện làm việc trong đoàn thiện nguyện, ngỏ lời giúp đỡ. Chị Liễu đã nhận lời lấy ông ta, và chị sắp rời trại tỵ nạn theo chồng về Úc. Chị hứa thế nào khi sắp xếp mọi chuyện xong xuôi chị sẽ qua thăm vợ chồng tôị 

Chị còn cẩn thận dặn dò tôi không cần lo lắng cho chị, mà nên để hết thời giờ tâm trí lo cho chồng cho con của tôị Con người chị Liễu là như vậỵ Không một chuyện gì liên quan đến chị mà chị phải bận tâm lâu, và cho là quan trọng. Nhưng chị lại rất lo lắng cho người khác. 

Ngoài mẹ và các em của tôi, dĩ nhiên phải kể cả John và Ted, tôi chịu ơn và quý mến chị Liễu như ruột thịt của tôị Tôi được như ngày hôm nay, là nhờ có chị Hết

-------------- Phần 1 - Phần 2 --------------

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon