"Truyện người lớn" Nửa Vòng Kỷ Niệm

Truyện người lớn Nửa Vòng Kỷ Niệm
Sau khi tốt nghiệp Đại học, tôi quyết định trở về VN thăm quê hương và gia đình sau gần chục năm xa xứ. Quê hương tôi giờ đây có gì lạ ? Người thân quen đã thay hình biến dạng, ai ai cũng cằn cổi, tóc bạc hoa râm, da sạm đen vì sương gió. Cần Thơ mới ngày nào nay cũng đã đổi thay nhiều, tuy nhà cửa khang trang hơn, đường xá tề chỉnh hơn, nhưng đâu đâu cũng đầy dẫy quán bia ôm mọc lên như nấm. Tệ nạn xã hội tràn ngập khắp nơi, đĩ điếm đầy đường, ăn chơi chích choát. Mặc dù tôi không phải là thứ dân nghiện ngập gì, nhưng nói tới vấn đề gái trai thì lúc nào cũng có hứng thú... 

Ở chơi được một tuần, hết thăm người thân này đến viếng người quen nọ, tôi bỗng đâm chán ngấy với cái "trách nhiệm" làm đứa con ngoan lễ phép. Hôm đó tôi gọi đám bạn bè cũ đi quán bia ôm, nhưng xui thay bọn chúng đều có vắng mặt cả. Tôi thật ấm ức, nghĩ "mình về đây để chơi mà chẳng được chơi, chẳng lẻ ngồi nhà xem TV suốt ngày". Tôi đành tự một mình dấn thân vào "thế giới ăn chơi, cam lòng trụy lạc". 

Từ nhà tôi ra Cần Thơ chừng 10 cây số, tôi không có xe, nên gọi một chiếc xe ôm chạy ra Cần Thơ tới một vũ trường vừa mới xây lên nằm gần cửa hàng bách hóa tổng hợp và đường Nguyễn An Ninh (tôi đã quên tên vũ trường). Chiếc Đam đời cũ chở tôi đỗ trước cửa, trời lúc đó chỉ mới nhá nhem, chỉ khoảng 7 giờ tối, tôi trả tiền xong thì đứng lóng ngóng để quan sát tình hình trước cửạ Tôi thầm nghĩ, "không biết mình có nên vô vũ trường không, rũi nhở có người quen bắt gặp mình đi chơi bậy thì chết, nhưng thiết nghĩ mình không vào hang cọp sao bắt được cọp con." Tôi bước dạo lẩn quẩn quanh khu vũ trường, chờ mong trời mau tối để có thể vào vũ trường; nghe nói mấy em gái nhẩy ở trỏng đẹp hết cỡ; họ chuyên môn bán tic-kê để nhảy với khách rồi đi qua đêm luôn thể. 

Lúc đó tôi còn đang mâu thuẩn với những ý nghĩ "vô hay không vô" thì một chiếc xe lôi trờ tớị Người tài xế rà rà xe bên cạnh trong lúc tôi bước chầm chậm về hướng Bệnh Viện Đa Khoa, cũng ở gần đó.
Anh tài xế nói: "Này em, kiếm em út hả".
Tôi cười không nóị Tiếp tục bước về phía trước.
Người tài xế nói tiếp:
"Nếu kiếm hàng thì lên xe, tôi chở tới chổ này bảo đảm em không chê."
Tôi ngước nhìn người tài xế, cặp mắt tỏ vẻ chú tâm tới những lời anh ta nóị
Thấy tôi có phần thích thú, anh ta gạ gẫm tiếp:
"Ở đó mấy em nhỏ 18, 19 tuổi đẹp lắm."
Tôi vừa nghe tới mấy em 18, 19 tuổi liền nghĩ tới sự mơn mỡn da thịt mà tôi có thể ôm ấp trong vòng tay tối naỵ Tim tôi đập liên tục. Vừa khoái vừa hồi hộp.
Gã xe lôi thấy tôi có phần chịu mồi bèn gạ tiếp:
"Thôi lên xe đi, anh tính giá rẻ cho em."
Tôi hỏi lại một lần cuối cho có lệ: "Ở đó là đâu vậy ?"
Gã trả lời: "Ở gần đây thôi, chỉ 2 cây số là tới rồị Thôi lên xe đi!" 

Tôi không chờ gì hơn nữa, mạnh dạn leo lên xe ngồị Chiếc xe lôi bắt đầu từ đường Nguyễn An Ninh đi thẳng qua đường 30 tháng 4, rồi vòng vèo đi qua hai ba ngõ về phía chợ Tham Tướng, cuối cùng ghé vào đường Mậu Thân. Đó là một cái quán nhậu hạng xoàng mà tôi không còn nhớ chính xác là tên gì. Ánh đèn lờ mờ bên ngoài và khung cảnh vắng vẻ làm cho tôi thấy hơi sợ sợ nhưng chợt nghĩ, "đã tới đây rồi thì phải tới luôn chứ". Tôi bước xuống xe trả tiền cho gã xe lôị Vừa lúc đó vài ba tên trong quán ùa ra mời gọi tôi vào quán.
"Vào quán nhậu đi anh!" 

Tôi bước theo hai tên để vào quán. Quán thật tình là nhỏ. Chỉ có một cái quày nhỏ để phía trước để tính tiền. Tôi thầm hỏi, "không biết bên trong có gì đặc biệt."
Một tên trong đám hỏi xã giao: "Anh tới nhậu một mình ?" 

Lúc này tim tôi đập rộn rã, nghĩ thầm "mình phải tỏ ra là dân địa phương sành sỏi phép ăn chơi ở đây, chứ không thì bị bọn chúng biết mình không phải là dân bản xứ thì sẽ ép giá."
Tôi trả lời, giọng lè nhè như mới đi nhậu ở nơi khác tới để lấy bình tỉnh:
"À tôi tới một mình trước, một lát nữa, bạn tôi sẽ tới saụ" 

Một trong hai tên dẫn tôi vào bên trong. Đó là một căn nhà chật chội trong thành phố, được sửa sang để biến thành một quán bia ôm bình dân. Tôi bước dọc theo hành lang, liếc nhìn về phía sau bếp, tôi thấy có một người đàn bà tuổi trung niên đang nằm ngủ trên võng một cách tỉnh bơ, chắc là chị bếp đây! Điều này đủ thấy cái bình dân lộ liễu hiện ra ở quán nàỵ Tên hầu bàn hướng dẫn tôi vào một căn phòng máy lạnh với ánh đèn xanh xanh mờ ảọ Cái lạnh trong phòng làm cho tôi dễ chịu hơn so với cái oi bức bên ngoàị Trong phòng là một cái TV 19 inch với dàn máy hát VCD. Tôi ngồi xuống một cách tự nhiên như người sành điệu phép ăn chơi; quan sát căn phòng, chẳng có gì lạ ngoài cái ghế sa-lông làm bằng si-mi-li và cái bàn kiếng phía trước, trên vách là vài bức tranh đồng quê bình thường.
Tên chạy bàn đưa tôi cái remote control, chỉ dẫn cách đổi bài hát rồi nói:
"Anh ngồi chờ đây, em ra ngoài dọn thức ăn. Sẵn kêu thêm một em ngồi với anh luôn." 

Tôi gật đầu đồng ý. Tên chạy bàn bước ra để lại tôi trong căn phòng trống trải với khúc nhạc "999 đóa hoa hồng" do ca sĩ Bằng Kiều hát. Năm phút sau tên chạy bàn trở lại với một cô gái trẻ trạc tuổi 18, 19. Con nhỏ có nước da ngâm đen, tóc cắt ngắn, sắc diện trung bình, không có gì đặc biệt. Nhỏ bước lại ngồi kế bên tôi, tự tiện nắm lấy tay tôi; cảm giác là một sự nham nhám do chai sạn từ lòng bàn tay của nhỏ va chạm vào súc giác tôi, chắc nhỏ là dân làm ruộng, tôi nghĩ thoáng. Tôi tỏ ra bình tỉnh nhưng trong lòng nôm nớp nao nao vì đây là lần đầu tiên tôi bước chân vào nơi ăn chơi như thế nàỵ Tên chạy bàn trở ra ngoài chỉ còn lại hai người trong phòng.
Tôi quay sang hỏi nhỏ: "Em tên gì ?"
"Em tên Chi" (tôi không nhớ tên nhỏ là gì, chỉ đặt đại)
Nhỏ hỏi lại:"Anh tên gì ?"
Vì là định đi chơi bời, ít khi ai mà dám nói tên thiệt, tôi nghĩ vội nhớ tới cái tên của thằng bạn, trả lời:
"Anh tên Sơn."
Nhỏ hỏi tiếp: "Anh ở đâu tới phải không, nhìn anh không giống dân ở Cần Thơ."
Trong đầu tôi thoáng nghĩ, "Chẳng lẽ nào lại nói mình từ bên Canada về, nếu bọn nó biết được là xơi tái mình như chơị"
Tôi nói láo:
"À, anh từ thành phố về đây công tác. Sẵn tiện ghé đây nhậu chơị Anh có hẹn với mấy bạn chút nữa sẽ ghé qua đâỵ" 

Tên hầu bàn trở lại, với hai kết bia Sài Gòn, một gói thuốc, một số trái cây, đậu phộng và khô bò. Lúc đó tôi không đói nên cũng không màng tới món ăn. Mục đích tôi tới quán bia ôm không phải để nhậu cũng chẳng phải muốn sờ mó em út gì, chỉ muốn câu một em để tối nay qua đêm thôị 

Tên hầu bàn trở rạ Buổi tiệc bắt đầụ Con Chi bốc cho tôi một chai và rót vào ly mời tôi uống. Tôi chỉ uống một hốp còn lại bảo nó uống cho hết. Bia Sài Gòn không ngon như bia ở bên này nhưng cũng được, không đến nổị
Nhỏ hỏi: "Anh muốn hát bài gì, em vặn chọ"
Tôi không thích hát lắm, nên trả lời: "Thôi, anh không hát đâu, em hát đị"
Con Chi cũng không hát, nó bảo nó không biết hát. Tôi rủa thầm, "Mẹ, làm bia ôm mà không biết hát." Nhưng định bụng bắt nó hát cho được.
Cuối cùng con nhỏ cũng chịu hát với điều kiện là tôi phải uống hết hai ly bia cùng một lúc. Tôi đồng ý. Tôi uống hết và con nhỏ đành phải cất giọng oanh vàng.
Nhưng trời ơi! Khi nhỏ cất tiếng hát lên thì ôi thôi dỡ tệ. Giọng nó khản đặc như ngỗng đực, hát thì trật nhịp tùm lum ... Mà thôi kệ, tôi đâu phải tới đây để nghe hát karaokê đâụ Con nhỏ hát xong một bài thì xin phép bỏ ra ngoàị Tôi ngồi đó một mình, nghĩ thầm, "ngồi đây chán thấy mẹ, trong mình ?nóng? lắm rồi, con nhỏ này chịu đi qua đêm cũng đỡ." Tôi tính cách làm sao cho tiệc mau tàn để "chẩu" cho sớm. 

Mười phút sau, cánh cửa sắt phòng mở, một người con gái khác cũng trạc tuổi 18, 19 xuất hiện, nhưng không phải là con Chi lúc nãỵ
Con nhỏ bước tới ngồi gần tôi, nói:
"Em thế chỗ cho con Chị Bởi vì phòng kế bên có khách yêu cầu nó."
Tôi quay qua nhìn kỹ con nhỏ. Nước da ngâm đen, vóc người cũng bình thường, sắc diện cũng được, có phần hơi kém hơn con Chi một chút, nhưng coi bộ nhỏ mặt hiền lành hơn.
Tôi hỏi thăm nhỏ, cũng cái câu hỏi mà thằng đàn ông nào cũng hay mở đầu khi gặp gái:
"Em tên gì ?"
"Nương." (Sau này tôi biết đây là tên thật).
Bây giờ tôi mới để ý cái giọng con nhỏ còn khàn hơn giọng con Chi lúc nãỵ Thoáng nghĩ, "chắc dân ở đây chuyên môn chửi lộn hay sao mà giọng khàn quá", chợt nghĩ lại, "chắc vì uống bia nhiều nên mới vậỵ"
Nhỏ nhìn tôi cười, rót bia vào ly cho tôi, mở một cái khăn lạnh để sẵn lên bàn, nói:
"Sao anh không hát đị"
Tôi cầm microphone lên đưa cho nhỏ: "Anh hát dỡ lắm, em hát đị"
Nhỏ từ chốị Tôi ép một hồi nữa thì nhỏ mới chịụ Đành lấy tập nhạc để sẵn trên bàn và lựa ra một bản "Xin làm người hát rong". Nhỏ nói : "anh đừng cười" rồi cầm micro phone lên hát một cách tự nhiên mà không hề để ý tới tôị Lúc đó tôi phát giác...Thì ra nhỏ nói chuyện không hay nhưng hát cũng được; nghĩ thầm, "chắc nó luyện hát nhiều lắm nên hát nhuyễn thiệt." 

Trong lúc nhỏ say sưa, tôi giả vờ rót bia rồi ngồi chồm qua, xích sát lại người nhỏ. Tôi choàng tay qua hông của nhỏ, đặt hờ lên đó. Nhỏ để yên và tiếp tục hát như không hề biết có bàn tay tôi hiện diện.
Khi nhỏ hát xong, thì con Chi xuất hiện. Nó ngồi cạnh tôi bên trái, nhỏ Nương bên phảị Tôi hơi ngạc nhiên vì một lúc có hai đứa ngồi cạnh. Cảm giác thiệt như ông hoàng không bằng!
Con Chi liếc nhìn nhỏ Nương nói:
"Anh Phương gọi chị ở ngoài đó."
Nhỏ Nương quay qua nói: "Sạo, ảnh mới kêu tao vô ngồi đây với khách nè. Sao lại kêu ra ngoàị"
Con Chi quắc mắt liếc nhìn nhỏ Nương: "Ảnh kêu chị ra kìa, em không biết đó nha!" 

Nhỏ Nương dùn dằn rồi đứng dậy bỏ ra ngoàị Còn lại tôi và con Chị Nó tiếp tục rót bia cho tôi uống. Mặt mày nó hầm hè có vẻ khó chịu lắm. Tôi cũng hơi ngạc nhiên vì cử chỉ của hơi lạ lùng hai đứa nhưng không biết nói saọ Không khí trở nên vắng lặng tẻ nhạt, chỉ còn tiếng hòa tấu của bản nhạc. Tôi chẳng muốn ở đây lâu thêm, muốn rủ nhỏ Chi đi qua đêm, nhưng hơi ngại không biết nói saọ Ngẫm nghĩ, "mình tới đây ăn chơi thì còn ngần ngại gì, hỏi thẳng mẹ cho rồị" Tôi chợt chồm qua người nó, đưa tay trái choàng lấy eo của nó, kề miệng vào tai nó thì thầm:
"Tối nay đi qua đêm với anh nghẹ"
Con Chi gật đầu đồng ý, nhưng ra điều kiện với tôi:
"Nhưng anh phải uống hết thùng biạ.."
Tôi trả lời: "Bộ tưởng anh là thần thánh saọ Thôi đị"
Lúc đó nhỏ Nương ở bên ngoài trở vào, ngồi xuống bên phải tôị Nhỏ liếc mắt tới con Chi, nói: "Ảnh kêu mày ra kìạ"
Con Chi nhìn nhỏ Nương với ánh mắt lạ kỳ rồi đứng dậỵ Nó liệng cái khăn lạnh xuống bàn một cái "bạch" tỏ vẻ giận dữ và bỏ ra ngoàị Nhỏ Nương cũng không nói gì, tỏ vẻ bình thản. Lúc đó tôi thấy con Chi sao mà khó ưa vô cùng.
Tôi quay qua dọ hỏi nhỏ Nương: "Làm cái gì kỳ cục vậỷ"
Nhỏ trả lời : "Em cũng không biết nữạ"
Tôi thấy ở đây thêm lâu sẽ không còn vui nữa, bèn đề nghị thẳng với nhỏ Nương:
"Em đi qua đêm với anh nha!"
Nhỏ Nương nhìn tôi với ánh mắt dò xét: "Em không có 'đi khách'."
Tôi ngờ ngợ là nhỏ muốn đòi thêm tiền, bèn ngã giá:
"Anh cho em 100 ngàn, em đi với anh ..."
Nhỏ ngó lơ: "Em không có đi khách thiệt mà."
Liền đó, con Chi ở ngoài trở vàọ Nó chưa kịp ngồi xuống thì trong đầu tôi lóe lên một ý nghĩ táo bạo, "mình rũ hai đứa đi qua đêm một lượt, chơi mới vuị" Tuy rằng tôi biết gái VN ngại cái chuyện chơi tay ba như xứ Canada này lắm, nhưng tôi vẫn cứ hỏi đại:
"Hai em đi luôn qua đêm với anh được không ?"
Cả hai nhỏ không ai nói với ai một lời, lấm lét nhìn nhau như muốn nói điều gì đó. Tôi thấy hơi lạ nghĩ, "nếu nhỏ Nương không chịu đi qua đêm, thì rũ đại con Chi đi cũng được rồi, bởi vì lúc nãy con Chi đồng ý rồị"
Tôi quay qua bên trái nói:"Em gọi tính tiền đị"
Con Chi nhìn tôi với ánh mắt lạ lùng nói: "Khoan đã anh, còn sớm mà!"
Lúc đó tôi nghĩ, "nếu còn ở đây lâu thì chỉ tốn tiền vô ích thôi, mình chỉ đem theo có mấy trăm ngàn thôi, thôi quyết định dzọt lẹ. Không nói on-đơ chi cả."
Tôi nói thẳng với con Chi: "Em kêu tính tiền đi ..."
Để cho chắc chắn, tôi gọi lớn ra ngoài cho tên hầu bàn nghe: "TÍNH TIỀN ..." 

Bỗng nhiên con Chi vô cớ bực dọc, nó xé liên tiếp ba bọc đậu phọng ra, mỗi bọc nói chỉ lấy có mấy hột ăn. Nó xé luôn mấy bịt khô bò ra luôn và đưa cho nhỏ Nương bảo ăn đi; nhỏ Nương không ăn, nhìn tôi thông cảm. Tôi bực dọc nhìn nó lại nhìn nhỏ Nương cũng đang tròn xoe đôi mắt; nghĩ "chắc là mình bỏ đi sớm quá, nó không kiếm được chút tiền hoa hồng nào nên xé bọc thức ăn để cho tôi trả tiền nhiều cho bỏ ghét." Nhưng tôi mặc kệ, nó làm thấy ghét quá, có mấy đồng bạc mà làm dữ ...
Sau khi nó phung phí thức ăn trên bàn thì bỏ ra ngoàị Nhỏ Nương nhìn theo với vẻ bất bình rồi quay lại nhìn tôi với vẻ thông cảm.
Nhỏ nói nhỏ với tôi: "Thôi mình đi anh. Em đi qua đêm với anh. Anh đừng lo". 

Nhỏ chỉ nói tới đó thì đèn chợt sáng và từ bên ngoài tên hầu bàn bước vàọ Hắn ra hiệu cho nhỏ Nương đi rạ Nhỏ bước ra, chỉ còn lại tôi và tên chạy bàn. Hắn lẫm nhẫm tính toán các thứ trên bàn. Tôi cũng cúi xuống nhìn theo ánh mắt hắn. Tôi tính nhẫm, 3 chai bia, 2 bịt khô bò, 4 bịt đậu phộng, giỏi lắm là 50, 70 chục ngàn. Hắn tính xong thì quay đầu bỏ đi và bảo tôi ngồi đó chờ.
Năm phút sau hắn trở lại với cái phiếu trên taỵ Tôi cầm lên đọc tổng số tiền.
Bỗng thốt lên rằng: "Trời, 650 ngàn. Anh có tính lộn không"
Hắn nhìn tôi, nói cộc lốc: "Không lộn đâụ"
Tôi nói: "Có mấy bịt khô bò và đậu phộng anh tính ..."
Hắn gằn giọng: "Đúng rồi, khỏi nói nữạ"
Tôi như điếng người, nghĩ "thôi chết rồi, mình bị bọn nó chém đẹp rồi, nhưng ngặt nỗi là trong mình tôi chỉ có mấy trăm ngàn, tôi còn chưa biết chắc là bao nhiêu, có đủ trả hay không nữạ"
Tôi phân trần thêm:
"Anh tính lại coi, chỉ có 3 chai bia, mấy bịt đậu phộng và khô bò mà làm gì tới 650 ngàn lận." 

Hắn nhìn tôi một lần nữa, rồi xách phiếu ra cửa, tôi bước theọ Hắn cúi xuống một cái bàn nhỏ gần đó, tính tính toán toán sao đó rồi sửa con số 650 thành 630 rồi đưa cho tôị Tôi nhìn tờ phiếu tính tiền thì cười tiếng gió, cái cười như lấy lòng hắn cũng như cười thật khó ngờ vì một con số trước mắt. Hắn điềm nhiên nhìn tôi nói một câu đầy đe dọa:
"Anh trả xong đi rồi mới ra khỏi đâỵ"
Tôi cười xoa diệu: "Anh nói sao vậỵ"
Hắn đanh mặt lại nói gọn lỏn:"Anh bước vào trong..."
Tôi trả lời:"Cái gì ..."
Hắn lớn tiếng:"ANH BƯỚC VÀO TRONG"
Tôi hơi sợ, không phải sợ hắn nhưng sợ cả bọn hắn có đến 3, 4 thằng còn đang đứng bên ngoàị Nghĩ thầm, "mình lấy trứng chọi đá thì chỉ có thiệt thòi, bây giờ phải ráng bình tĩnh coi bọn chúng muốn lấy bao nhiêu tiền." Tôi bình tỉnh bước vào trong. Hắn đóng cánh cửa lạị Tôi ngồi chờ ở đó hai phút sau, cánh cửa mở. Một gã bự con mập mạp bước vàọ Tôi chưa từng gặp gã bao giờ. Mặt gã kên lên như đe dọa tôị
Gã nói: "Anh ở đâủ"
Tôi trả lời: "Tôi ở gần đâỵ"
Gã hỏi tiếp: "Anh làm gì?"
Lúc đó chợt nhớ tới người bạn làm công ty vật tư cung cấp nhiên liệu, tôi bèn trả lời: "Tôi làm cho công ty vật tư...".
Gã hỏi dồn: "Công ty tên gì ?"
Tôi đáp ngay: "Công ty Thành Phát".
Gã hỏi: "Đi một mình hả ?"
Lúc đó tôi nghĩ, "coi chừng gã biết mình là Việt Kiều thì bỏ mẹ, tìm cách nói dóc với gã là mình có đồng bạn, may ra thì gã không dám trấn lột."
Tôi trả lời:
"Tôi đi với bạn, hẹn gặp ở đây mà nãy giờ chờ hoài không thấỵ Chắc là bị lạc."
Gã nhìn tôi nghi vấn nhưng có phần tin tưởng.
Gã nói: "Anh trả tiền đi".
Thấy gã hầm hè rõ ràng là muốn trấn lột, tôi bèn xuống nước với gã: "Anh thông cảm, em lỡ không mang theo nhiều tiền..." (Sau này tôi mới biết là mình hơi nhút nhát khi thốt ra lời đó, nếu tôi gan lì hơn thì chắc không đến nổi nàọ)
Gã nhìn tôi, nói lớn:
"CÒN BAO NHIÊU TIỀN MÓC RA HẾT".
Nghe thấy tiếng quát của gã, tôi bỗng hoảng, nói lí nhí trong cổ họng:
"Anh làm ơn đi nha, đại ca, mai mốt em không dám nữạ" (Lại thêm một sai lầm nhút nhát nữạ)
Gã đứng dậy hâm he đi về phía tôi như muốn hành hung. Tôi sợ thật, đứng dậy móc bóp ra coi như chuyến đi chơi này xui xẻọ Thấy tôi móc bóp, gã đứng lên, bước sát tới bên tôi trong lúc tôi mở bóp rạ
Tôi nói lí nhí trong cổ họng:
"Chỉ còn có bao nhiêu thôị"
Gã chìa tay tới lấy hết tiền có trong bóp. Gã đếm vộị Tất cả 450 ngàn.
Gã nói: "Còn hết". 
Tôi đáp: "Dạ hết rồi!"
Gã nói: "Đứng đâỵ" Nói xong thì gã quay lưng đi, đóng sầm cửa lại trước mặt tôị Lúc đó tôi nghĩ, "chắc bọn nó chỉ vì tiền thôi, đưa hết thì chắc không saọ Trên người mình không có đeo đồ gì quí hết chắc cũng không đến nổi nàọ Thiết nghĩ lần đầu tiên đi bia ôm sao mà xui sẻo quá!"
Gã trở lại, bảo với tôi: "Thôi về đi! Ra ngoài có người đưa về nhà."
Tôi lủi thủi têu ngểu như thằng bé lạc mẹ đi dọc theo hành lang ra bên ngoài, ở đó đã có sẵn 3, 4 thằng đứng trước quày tính tiền đưa mắt nhìn tôị Tôi bỗng thấy xấu hổ vô cùng, như cứ muốn độn thổ vậỵ Một thằng trờ chiếc sport tới đòi chở tôi về nhà. Tôi không muốn vì sợ nó trấn lột thêm một lần nữa, nhưng bây giờ tôi không đi chẳng lẽ lại bách bộ về nhà. Lúc đó thằng to con tiến tới sát bên tôi và nói: "Thôi, đi xe lôi về đị Để tôi trả tiền chọ" Tôi còn đang lưỡng lự với "lòng tốt" của gã thì thằng lái chiếc sport bảo tôi lên xe đị Cùng lúc đó, một chiếc xe lôi trờ tớị Tôi nghĩ sao đó rồi leo lên xe lôị Thằng to con dúi 10 ngàn vào túi anh tài xế bảo chạy về đường 3 tháng 2. Khi chiếc xe lôi lăn bánh, tôi nhìn lại thấy con Chi đứng trước cửa đưa mặt khinh khỉnh nhìn tôi, cái bộ mặt như đang trêu chọc tôi là đáng đời (đến bây giờ tôi cũng không quên được khuôn mặt đó.) Tôi thiệt ấm ức, muốn tìm cách trả thù nhưng tôi biết tôi nhác lắm, rồi sẽ nguôi ngoai học lấy một bài học nhớ đờị
Khi xe chạy được một đoạn ngắn thì ở phía sau tôi 2, 3 thằng chạy sport kè kè bên hông. Tôi hơi sợ, nhưng nghĩ trên mình chẳng còn gì cho bọn chúng cướp hết nên cũng mặc. Xe chạy được đến ngã từ đường Mậu Thân và 3 tháng 2 thì dừng lại chờ đèn xanh. Một trong mấy thằng kè sát bên tôi nãy giờ mới lên tiếng:
"Hồi nãy thằng đó lấy anh bao nhiêu tiền vậỵ"
Lúc đó tôi chợt nhận thức ra là bọn này chạy theo tôi vì nghi ngờ gã to con diếm bớt một số tiền của tôi đưạ Tôi thoáng nghĩ, "đây là một cơ hội để cho tôi trả thù đâỵ"
Tôi trả lời: "Thì đưa đủ số tiền".
Tên chạy xe xác nhận : "Vậy là 630 ngàn hả ?"
Tôi gật đầụ Lúc đó đèn xanh bậc lên, mấy tên lái xe sport quay đầu lại, chửi lẩm bẩm mà tôi còn nghe được: "Đụ má nó, nó nói là có 450 ngàn hà. Nó diếm mẹ hết 180 ngàn rồị Mày chết mẹ mày với tụi tao ...". Một tên khác nói theo: "Đánh chết mẹ nó cho taọ"

Nghe bọn nó chửi đổng làm tôi thấy vui mừng, nghĩ tới thằng to con bắt nạt tôi lúc nãy bị tụi chạy sport dần cho một trận thì thấy hả dạ, mát gan mát ruột. Nhưng chợt nghĩ tới bọn chúng có thể rượt theo tôi để hỏi phân bua cho ra lẻ; tôi hơi sợ, "vậy thì chết, bọn chúng chạy sport, còn mình đi xe lôi, chạy sao kịp, có thể bị đánh không chừng." Nghĩ tới đó tôi hoảng sợ bảo anh xe lôi cho ngừng xe để cho tôi xuống. Trong đầu tôi lúng túng nhiều phương cách chạy trốn: tạt vào quán nước hay là cởi áo ra để bọn chúng không nhận diện. Khi chiếc xe lôi ngừng hẳn, tôi leo xuống và định bỏ chạy thì một chiếc xe lôi khác trờ tớị Người ngồi đàng sau xe đó chính là con nhỏ Nương.

Vừa thấy tôi, nhỏ mừng rỡ, chồm người qua hỏi: "Anh có sao không, bọn nó có đánh anh không ?"
Tôi ngờ ngợ trả lời: "Không, chỉ lấy hết tiền thôị Bây giờ đang sợ tụi nó rượt theo đánh nữạ"
Nhỏ nói: "Không sao đâu, anh lên đây với em đị"
Lúc đó tôi nghĩ, "không chừng bọn nó định thả con tép bắt con tôm. Có nghĩa là câu độ lớn hơn nên mới cho nhỏ Nương rượt theo tôị" Nhưng tôi lại nghĩ, "không thể nào, bọn nó biết tôi hết tiền rồi, rượt theo tôi cũng không lấy được gì, chỉ có nhỏ này định dụ tôi cách nào đây để lấy hết tiền tôị Mà bây giờ tôi cũng đâu còn tiền nữa đâu mà lấỵ"

Thấy nhỏ hối thúc tôi, tôi không còn nghĩ ngợi thêm gì nữa, leo lên xe ngồi cạnh nhỏ. Chiếc xe lôi bắt đầu lăn bánh. Nhỏ quay đầu qua hỏi tôi: "Nhà anh ở đâu ?". Tôi trả lời: "Ở gần bệnh viện da liễu đi về hướng đường 3 tháng 2." Nhỏ nói vọng lên phía ông tài xế: "Đi về hướng cầu Đầu Sấu đó chú."
Lúc đó khoảng 8:30, gió mát mẻ. Nhỏ Nương ngồi kế bên tôi vừa an ủi vừa chửi mắng:
"Không sao đâụ Bọn nó không rượt theo đâụ Em biết mà tụi nó là dân cướp bóc mà. Hồi lúc nó kêu em qua ngồi là em biết rồị"
Tôi ngạc nhiên nhìn nhỏ, không hiểu nhỏ đang nói gì. Nhỏ biết bèn giải thích:
"Em làm ở nhà hàng Thùy Linh gần đó chứ không phải chỗ đó. Tự nhiên tụi nó chạy qua kêu em qua tiếp khách. Em cũng đi, nó nói trả em 50 ngàn, tại vì lúc này cần tiền... Lúc em vào quán nghe bọn nó la mắng con nhỏ trong quán là phải ráng móc túi của anh. Con nhỏ nói móc không được. Em nghe vậy, biết tụi nó không phải là người tốt, nhưng lỡ vô rồi ... Nói thiệt nghe, em làm cái nghề này là vì tiền nhưng không phải vì thế mà đi ăn cướp của người khác đâụ"
Ngừng một lát, nhỏ nói tiếp:
"Anh chờ em chút xíu, để em ghé ngang nhà hàng để lấy cái bóp rồi đưa anh về nhà."
Tôi nghe nhỏ Nương nói đến đây thì hơi cảm động trong lòng vì cũng còn có người có lòng tốt giúp đỡ, nhưng cũng vẫn còn ngờ ngợ là con nhỏ đang "câu độ" tôị Tôi thầm nghĩ, dân VN lúc này túng thiếu lắm, chuyện gì mà họ không dám làm. Nhưng để coi đã ...

Chiếc xe lôi ngừng lại ở nhà hàng Thùy Linh, nhỏ Nương bảo tôi ngồi chờ ở quán nước kế bên để nhỏ đi lấy bóp. Sẵn tiện nhỏ gọi luôn cho tôi ly chanh muốị Một lát sau nhỏ trở ra với một cô bạn có phần nhỏ tuổi hơn. Nhỏ Nương kể hết đầu đuôi câu chuyện cho nhỏ bạn nghe và bảo rằng tôi bị trấn lột hết 450 ngàn từ một quán nhậu gần đó.
Nhỏ hãy còn ấm ức hay sao mà chỉ tôi rồi chửi đổng:
"Số tiền này, nói thiệt nhe nhậu mút mùa luôn. Thằng chả bị tụi nó dzớt ngọt, có hai ba bịt khô bò, đậu phộng và mấy chai bia mà nó tính vậy đó."

Nhỏ bạn nghe nói thế cũng chêm vào:
"Em thấy lúc bọn nó tới kêu chị qua làm tạm là em thấy có vấn đề rồị Bình thường sao không thấy kêu, chắc cái con nhỏ của tụi nó không móc túi ảnh được thì tính kêu chị đó."
Nhỏ Nương càng nói càng hăng:
"Chị nhìn thấy con nhỏ đó là biết dân lưu manh rồi, nói thiệt nhe , nghe tụi nó nói vậy chị định trở ra không làm rồi, nhưng nhìn thấy ảnh hiền. Chị tội nghiệp, muốn giúp đỡ ảnh ... Thôi hai chị em mình đưa ảnh về nhà đị"

Chiếc xe lôi chạy đều đều đưa cả ba chúng tôi trên con lộ 3 tháng 2. Trong lòng tôi lúc này cảm động lắm, vì gặp kẻ cướp mà cũng hên có người tốt bụng giúp đỡ. Tôi không còn một ý định là đi "chơi gái" nữa, bao ý nghĩ dục vọng đều tan biến từ lâu trong ý nghĩ. Tôi muốn đền đáp lại tấm lòng nhân hậu của nhỏ Nương nhưng không biết lúc nào tôi có thể trả lại được cho nhỏ đâỵ
Tôi ngẫm nghĩ sao đó rồi nói:
"Bây giờ anh về nhà lấy thêm tiền rồi đi chơi tiếp với em."
Nhỏ Nương quay lại nhìn tôi như không tin vào lời nói đó:
"Có thiệt không vậy, chưa sợ saọ Coi anh còn dám đi bia ôm nữa không. Anh đã từng đi bia ôm chưa ?"
Tôi trả lời: "Chưạ Lần này là đầu tiên."
Nhỏ nói tiếp: "Chưa dám, mà lủi vào quán đó cho tụi nó chém đẹp."
Thấy nhỏ không hề đề cập về chuyện tôi về lấy tiền, tôi nhắc nhỏ một lần nữa:
"Anh về lấy tiền rồi mình ra Cần Thơ, tìm quán trái cây uống nước chơị Thấy em hiền anh muốn đi chơi với em."
Nhỏ trả lời: "Nếu anh không sợ em, còn muốn đi chơi, thì em đưa anh đi chơị Khỏi về nhà lấy tiền chi cho mắc công, đi uống nước có mấy đồng hà, em có tiền mà."
Tôi bỗng bồi hồi và phấn chấn với những lời nói chân thành đó. Tôi quay qua nói như sợ nhỏ đổi ý:
"Vậy mình đi liền đị"
Nhỏ trở mình qua, gọi anh tài xế: "Anh cho xe chạy về Cần Thơ đị"
Anh tài xế ngạc nhiên: "Hả! Chạy về Cần Thơ."
Và thế là chúng tôi đi được nửa đường thì quày đầu trở lại Cần Thơ. Nhỏ Nương kêu xe ngừng lại ở nhà hàng Thùy Linh cho nhỏ chị em bạn cũng tên Nương xuống, rồi gọi xe chạy tiếp về hướng bãi cát Quán Hội Chợ. Trên đường đi nhỏ say sưa kể cho tôi nghe về nhỏ:
"Em ở Vũng Tàu vô đây sống được gần 1 năm. Em có người dì ở xích tới đây nè, lát nữa chở anh tớị Bà dì thương em lắm. Bả có hai đứa con trai dễ thương..."
Tôi bắt đầu cảm thấy thân thiết với nhỏ làm sao đó, tôi nói:
"Em ở Vũng Tàu vậy chắc tắm biển hoài hả ?"
Nhỏ trả lời: "Bộ thấy em đen hay sao mà hỏi vậỵ Em ở xích mé trong nên cũng ít ra tắm biển lắm."
Tôi hỏi: "Sao em chạy vô tuốt trong này lận"
Nhỏ trả lời: "Tại vì em có dì ở đây, với lại làm cái nghề này ai mà muốn làm ở khu của mình."
Câu trả lời của nhỏ làm cho tôi nhớ tới cái câu, "Làm đĩ tứ phương cũng chừa một phương để lấy chồng" là vậỵ

Chiếc xe chạy dọc theo đường Trần Hưng Đạo, qua cầu xuống đường Hùng Vương, lộ 19 rồi quẹo phải qua bùng binh Bến Xe Mới, đường Cách Mạng Tháng 8 hướng về quán Hội Chợ, bến bãi cát-phà Cần Thơ.

Chạy được một đoạn ngắn nữa, nhỏ lớn tiếng gọi: "Cho ngừng đây đi bác tài ơị"

Trả tiền xong, nhỏ đi trước, tôi bước theo sau đi vô một con hẽm nhỏ. Căn nhà của dì nhỏ Nương ọp ẹp nhưng cũng khá gọn gẻ. Dì đang đúc cơm cho một đứa bé, còn đứa lớn hơn thì đang coi TV.

Nương cúi đầu lễ phép gọi dì, rồi sà xuống nựng thằng bé ngồi cạnh dì, tôi đứng lóng ngóng cũng gật đầu chào dì. Nhỏ Nương bảo thằng lớn: "Em mau thưa anh đi!" Thằng bé đang coi TV cũng ngoáy đầu lại thưa, "Dạ, thưa anh!". Tôi vuốt đầu nó bảo: "Ngoan". Nghĩ thầm, "phải chi tôi còn có tiền ở đây thì sẽ lì xì cho nó 100 ngàn, con của dì thiệt ngoan." Tôi bỗng thấy một gia đình ấm cúng thật thụ, nhìn khuôn mặt của dì sao mà nhân hậu ghê, hai đứa con dì trông kháu khỉnh và lễ phép. Thấy vậy, tôi hơi trách mình đã mở lời sàm sỡ với nhỏ Nương ở trong quán nhậu lúc nãy, nhó đâu phải là dân làm gái đâu chứ! ; lúc đó ánh đèn lờ mờ còn đỡ, bây giờ mặt tôi lồ lộ ra trước ánh sáng làm cho tôi thẹn thùng chỉ muốn độn thổ.

Nhỏ Nương bỗng hỏi dì: "Dì cho con mượn tiền nhe dì."
Dì trả lời không chút do dự: "Ở trong tủ đó."
Nhỏ Nương đi lại mở tủ : "Cho con mượn luôn chiếc xe đạp."
Dì trả lời không màng ngước đầu lên: "Con lấy đị"

Lúc đó tôi càng cảm động hơn với tấm chân tình của nhỏ Nương đối với tôi; tự hỏi, sao nhỏ tốt với tôi quá. Dì của nhỏ lại càng tốt, cứ ngỡ tôi là bạn trai của nhỏ Nương nên yên tâm giao xe đạp cho chúng tôi, mà tôi biết rằng chiếc xe đạp này là phương tiện duy nhất của gia đình dì.
Chúng tôi cáo từ dì đi ra, tôi dắt xe đạp, nhỏ Nương đi song song bên cạnh. Nhỏ nói:
"Mình đạp xe đạp chơi đi nha! Anh ở thành phố chắc ít đạp xe đạp lắm hả ?"
Tôi trả lời: "Đã lâu lắm rồi anh chưa đạp xe đạp."
Tôi định nói là vì tôi ở bên Canada chỉ toàn chạy xe hơi không thì làm gì chạy xe đạp, nhưng nghĩ sao đó tôi quyết định không nóị

Tôi bắt đầu đạp xe từ nhà dì nhỏ Nương hướng về đại lộ Hòa Bình, Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố. Vòng bánh xe quay đều đưa tôi trở lại thời học sinh ngày xưa khi tôi còn ở trường trung học Châu Văn Liêm. Tôi bỗng nhớ lại những buổi trưa hè nóng bức cùng các bạn đạp xe đi về, cười cười nói nóị Nghĩ tới người bạn gái năm xưa mà tôi chở đi học hàng ngày, dưới những tán cây còng và cây phượng to lớn có những cánh hoa sao và hoa đỏ thắm rơi lả tả xuống đường nhựạ
Nhỏ Nương chợt ôm ngang hông tôi làm tôi thức tỉnh ký ức trở về với thực tạị
Nhỏ nói:
"Anh coi kìa, gần Tết rồi xe cộ ra vào thiệt đông. Mấy quán ăn mở cửa tới tận khuya mà lúc nào cũng tấp nập. Nhất là cái quán bánh xèo ở ngã tư ngang chùa đó."
Tôi ởm ờ, nhớ tới cái quán đó gần mười năm về trước cả đám bạn học hay tập trung vào mỗi thứ Sáu để ăn bánh xèọ Lúc này chở nhỏ Nương ngồi bên cạnh làm cho tôi bồi hồi tưởng nhớ thật nhiều về quảng đời học sinh vui vẻ nhất. 

Bánh xe đạp tiếp tục lăn tròn trên con đường tráng nhựạ Bỗng nhỏ Nương đề nghị tôi:
"Anh ghé Quân Khu 9 để uống sữa đậu nành."
Tôi hỏi: "Bộ sữa đậu nành ở đây ngon lắm saọ"
Nhỏ trả lời: "Ngon hết xảy luôn. Em thường tới đây uống còn kêu thêm mang về."
Chúng tôi uống cả thảy 8 ly, mỗi đứa 4 lỵ Phải công nhận sữa đậu nành ở đây ngon thiệt. Đậu nành lấy từ lò, và nấu tại chỗ nên nước vừa thơm mùi mới và ngọt cộng thêm mùi lá dứa làm cho hương vị thật đậm đà, đặc trưng. Sau đó chúng tôi chạy ngang công viên Lưu Hữu Phước, nơi đó đang tổ chức hội chợ. Nhỏ Nương đề nghị:
"Hay là tụi mình đi chơi hội chợ."
Tôi ngẫm nghĩ rồi trả lời: "Cũng được, nhưng sao thấy toàn là con nít không hà."
Nhỏ nói: "Con nít thì sao, vô đó chơi cũng vui vậỵ" 
Lúc đó tôi không muốn đi lắm, nhưng nhìn thấy nhỏ háo hức vậy, khuôn mặt rạng rỡ nên cũng gật đầu bằng lòng cho nhỏ vuị Chúng tôi gởi xe và mua vé vào hội chợ. Từ khi đó nhỏ Nương chủ động nắm tay tôi sóng bước. Tôi hơi ngại vì sợ người quen bắt gặp, nhưng thấy nhỏ hồn nhiên quá tôi không nỡ chối từ. Chúng tôi đi ngang qua những gian hàng bày bán đủ thứ linh tinh: quần, áo, giày, dép, đồ chơi; nhưng nhỏ không ghé qua mà chỉ đòi dừng ở những chỗ có trò chơị Tôi chìu ý nhỏ vào một căn lều được bày biện những tấm kiếng lạ đời mà khi nhìn vào thì hình ảnh trong gương đều biến dạng: có lúc thì biến thành người đầu to, đít nhỏ; lúc thì đầu nhỏ đít to, lúc thì tay dài chân ngắn, có lúc thì bộ mặt biến thành khổng lồ, lúc bé như cái bánh cam. Nhỏ Nương đi tới cái kiếng nào cũng cười ngất, rất hồn nhiên vô tư. Tôi không nhìn vào kiếng và cứ lo nhìn cái sự thơ ngây nhí nhảnh của nhỏ. Tôi tự hỏi rằng không biết nhỏ đã từng có bạn trai hay chưa, không biết nhỏ có từng được hẹn hò với ai như đêm nay chưạ Nếu có đi chăng nữa thì chắc cũng đã qua lâu lắm rồị Thoáng nghĩ chắc nhỏ đang cần có tôi, cần một người con trai tạm bợ để nhỏ thỏa cái sự khao khát yêu đương, bởi vì cả hai chúng tôi, ít ra là riêng tôi, đều biết rằng chúng tôi không thể nào có kết quả. Tôi bỗng thấy cảm xúc vô cùng vì nhỏ đã gợi cho tôi một kỷ niệm với người bạn gái ngày xưa không biết giờ này đang ở đâu, tôi thấy dường như mình trẻ đi 10 tuổi (lúc đó tôi 30 tuổi) khi sánh đôi bên nhỏ để sẻ chia những nụ cườị Sau khi đi khỏi căn lều đó chúng tôi còn đi nhiều căn lều khác nữạ Đến khi hội chợ đã vắng người, chúng tôi quyết định đi về. Tôi chở nhỏ chạy chầm chậm trở về nhà. Gió man mát làm cho tôi càng gợi cảm, súc giác chạy lăn tăn tạo thành hạt nhỏ như da gà. Nhỏ Nương bây giờ không ngần ngại áp mặt vào lưng tôi để tựa, nhưng xui thay bánh xe bị nổ và chúng tôi phải dắt bộ trở về. Dọc đường trò truyện, tôi nói với nhỏ Nương:
"Bây giờ chắc trễ lắm rồi, nhà anh chắc đã đóng cửa, anh không thể nào vô nhà được. Không biết mình kiếm đại quán ăn, hoặc quán nước nào để trò chuyện suốt đêm không."
Nhỏ Nương nhìn tôi nói:
"Không được đâu, chẳng lẻ ở ngoài suốt đêm. Thôi mướn khách sạn ở đị"
Tôi trả lời: "Anh đâu còn tiền nữa mà mướn khách sạn."
Nhỏ nói: "Em còn nè."
Tôi nói: "Vậy cho anh mượn đi, có gì anh trả em saụ"
Nhỏ nói: "Mượn cái gì, có bao nhiêu đâụ Anh lôi thôi quá."
Chúng tôi đi thêm một chặng nữa, thì nhỏ gọi xe lôi tới chở hai chúng tôi và luôn chiếc xe đạp bị bể bánh.
Tôi hỏi: "Đi khách sạn nào em biết không ?"
Nhỏ đáp: "Em cũng không biết, nhưng ở đường Nguyễn Trãi có nhiều lắm." 

Chiếc xe lôi chở chúng tôi hướng về đường Nguyễn Trãi và theo lời chỉ dẫn của nhỏ Nương, chiếc xe đậu lại trước một khách sạn bình dân tên là Thanh Bình. Chúng tôi bước xuống xe, lấy xe đạp và nhỏ Nương trả tiền cho anh xe lôị Tôi ngạc nhiên vì sao nhỏ không ngồi lại xe để trở về nhà, chưa kịp hỏi thì nhỏ đã kéo tay tôi đi vô trong khách sạn. Lúc đầu tôi còn ngợ là nhỏ định mướn phòng cho riêng tôi nhưng sau khi nhỏ chìa ra hai tấm chứng minh nhân dân và hỏi giá mướn một phòng tốt cho hai người thì tôi mới biết là nhỏ muốn ở qua đêm với tôị Tôi mừng vô cùng vì tấm chân tình của nhỏ đối đãi với tôi như thế.
Bà chủ khách sạn nói:
"Giá là 120 ngàn, có máy lạnh, còn 80 thì quạt điện."
Nhỏ không ngần ngại gì nói ngay: "Vậy cho phòng có máy lạnh."
Lúc đó bà chủ khách sạn nhìn tôi, thấy nước da tôi trắng trẻo hồng hào, bả sinh nghi liền hỏi:
"Anh này có phải là người nước ngoài không."
Tôi biết được là người nước ngoài thì phải tính giá khác nên nhanh nhẩu trả lời:
"Tôi từ thành phố xuống."
Bả nhìn tôi thêm lần nữa và cũng tin là thật. Chúng tôi theo một người làm đi thang bộ lên tới tầng thứ ba, có lẽ là tần chót, để tới một căn phòng đã chỉ định: căn phòng 312 tôi còn nhớ. Trước khi người giúp việc bỏ đi, nhỏ Nương còn nói vọng lại:
"Cho lấy mấy cái OK đi nhạ" 

Tôi không biết nhỏ Nương nói mấy cái OK là cái gì nhưng tôi cũng mặc kệ, lúc này tôi đang hứng thú về chuyện ở qua đêm với nhỏ hơn là mấy chuyện khác. Chúng tôi bước vào phòng, đó là một căn buồng có diện tích nhỏ, một cái giường được lót chiếu bông vừa đủ cho hai người nằm được đặt ở sát góc, cạnh bên là cái tủ nhỏ, trên mặt là cái đèn bàn nhỏ. Bên trái cửa ra vào là phòng tắm. Nhỏ Nương vừa bước vào phòng liền nói:
"Anh tắm trước đi".
Tôi trả lời: "Thôi em tắm trước đi".
Nhỏ nói: "Anh tắm trước đi mà."

Biết nhỏ thực sự muốn tôi tắm trước, tôi cởi áo thun và quần tây, mặc mỗi một cái quần lót bước vào phòng tắm trong khi nhỏ nằm nghỉ trên giường. Phòng tắm thật đơn giản chỉ một cái cầu tiêu, một cái vòi nước rỉ rả nước vào trong thùng mũ. Trên bồn rửa mặt là một cục xà bông nhỏ bằng hai ngón tay, một cái bàn chải đánh răng, và một cây kem bé tẹọ Tôi kéo tấm màn phòng tắm lại, nói vọng ra ngoài:
"Sao có một cái bàn chải vậy ?"

Nhỏ bên ngoài đáp: "Anh súc trước đi, lát em súc sau cũng được."
Lúc đó tôi nghĩ thầm trong bụng, "Trời, chẳng lẻ hai đứa súc chung một cái bàn chải, nhỏ quen vậy rồi hay vì ?kết? tôi nên không ngại vấn đề vệ sinh."

Tôi vừa vặn nước tắm, vừa xúc miệng. Nước mát lạnh tẩy đi hết đám bụi bậm phủ đầy trên người tôi từ chiều tới giờ và làm cho cảm thấy khoan khoái dễ chịụ Nghĩ tới lát nữa đây tôi sẽ ôm nhỏ Nương trong vòng tay, tôi rạo rực toàn thân nhưng không hề kích động. Bỗng tôi giật mình còn nghi ngờ một điều gì đó, "coi chừng mình để quần ở ngoài, trong quần có cái bóp, rũi nhở nhỏ lục túi quần lấy hết giấy tờ trong đó và bắt tôi chuộc thì chết". Nhưng tôi tự trấn an mình lại là trong bóp không có giấy tờ gì quan trọng, còn tiền thì nhỏ cũng thừa biết là tôi bị cướp hết rồi, có lục bóp cũng chẳng lấy gì được. Tôi yên tâm tiếp tục tắm cho sạch sẻ từ đầu tới chân. Một lúc sau tắm xong. Tôi choàng một cái khăn ngang hông rồi mở màn bước ra ngoàị Nhỏ Nương nằm trên giường lim dim ngủ. Tôi rón rén mặt trồng quần tây vào và rút cái khăn ra, nhỏ Nương nghe động thì mở mắt ra nhìn tôị
Tôi nói: "Tới phiên em đó."

Nhỏ ởm ờ có phần ngáy ngủ nhưng cũng ráng đứng dậy đi vào nhà tắm. Nhỏ kéo cái màn lại, tôi bắt đầu nghe tiếng nước chảỵ Tôi đặt mình xuống giường thấy chân tay dư thừa, chẳng biết làm gì; tôi ngước nhìn lên tường tìm kiếm đồng hồ để xem mấy giờ nhưng không có cái nào ở đó. Tôi đoán chắc lúc đó là khoảng 11 giờ.

Tôi nhìn về phía tấm màn, tiếng nước vẫn chảy đều đềụ Tôi định ghé mắt nhìn lén nhỏ Nương tắm, nhưng không biết sao tôi không làm vậỵ Tôi nằm chờ, nhắm mắt nhưng cố gắng không ngủ. Bỗng bên ngoài có tiếng gõ cửa, tôi mở ra, người giúp việc khách sạn đưa cho tôi mấy cái gói nhỏ và bỏ đị Tôi cúi xuống nhìn và phát hiện đây là những cái áo mưa (condoms) thì mới vỡ lẽ những cái áo mưa này có nhãn hiệu "OK" mà nhỏ Nương lúc nãy cho gọị Tôi đặt nó vào hộc bàn và trở lên giường nằm chờ.
Mười lăm phút sau nhỏ mở màn ra, tôi mở mắt ra nhìn. Nhỏ vận một cái khăn lông lớn từ ngực xuống tới đùị Tôi cười với nhỏ và nghĩ thầm, nhỏ không có mặc gì ở bên trong đâỵ Chắc nhỏ cũng biết tôi đang nghĩ gì nên cúi gầm mặt đi thẳng tới giường, bước qua người tôi và nằm sát vào vách. Nhỏ mau mau kéo cái mền lên đắp tới cổ. Nhìn thấy nhỏ hơi e lệ, tôi thấy vui vui làm sao đó. Tôi cười với nhỏ hỏi đại một câu:
"Em buồn ngủ không ?"
Nhỏ đáp: "Em làm nhà hàng quen rồi, đâu có ngủ sớm vậỵ"
Lúc đó tôi thừa biết nhỏ đã "chịu đèn" với tôi rồi, nhưng tôi phải làm sao cho nhỏ vui để đáp lại tấm chân tình của nhỏ.
Tôi bắt đầu hỏi thăm nhỏ: "Em làm nhà hàng bao lâu rồi ?"
Nhỏ trả lời: "Gần một năm rồị"
Tôi hỏi tiếp: "Bộ em không đi học hay sao ?"
Nhỏ đáp: "Có chứ, nhưng học dở quá, nghỉ rồi ... Sao anh trắng quá vậy ?"
Tôi trả lời và hỏi nữa: "Anh ở thành phố ít đi nắng thì trắng chứ saọ Còn em, em làm bia ôm có gì lạ hoặc vui không, kể cho anh nghe ?"
Nhỏ đáp: "Làm ở đó cũng được. Vì tiền thôị A, để em kể cho anh nghe chuyện này nha ..."
Tôi nói: "Kể đi".

Nhỏ bắt đầu kể: "Hồi trước em làm ở chỗ này có một người nói là Việt kiều gì đó cho boa em tiền đô-la, ổng cho em hai đồng. Lúc đó em mừng quá, tưởng hai đồng nhiều lắm, đem ra ngoài chợ đổi chỉ được có hai mươi mấy ngàn. Em cười muốn chết luôn. Hồi đó tới giờ em có thấy tiền đô bao giờ đâu ... Thiệt là ... Em khờ quá hả ?"

Nghe nhỏ kể tới đó, tôi thấy hơi buồn, phải chi tôi còn tiền ở đây tôi có thể cho nhỏ 50 hoặc 100 đô cho nhỏ mừng. Nhưng tôi tự an ủi mình, "không sao mai mốt mình ghé ngang nhà hàng đưa nhỏ luôn, trước khi mình trở về Canadạ"

Tôi bỗng hỏi nhỏ: "Em nói hồi trước tới giờ em không có ?đi khách? qua đêm hả ?"
Nhỏ đáp: "Ờ, em không phải là cái loại đó, tại thấy anh hiền em mới đi, anh đừng tưởng em nói dóc anh đó nghen."
Tôi nói: "Không phải, anh không có nghĩ em vậy, anh chỉ muốn nói tại sao anh lại may mắn vậỵ"
Nhỏ nói: "Thì coi như anh may mắn đị" Nhỏ ngừng một giây rồi nói: "Để em nói cho anh biết chuyện bí mật của em nhạ"
Tôi nói: "Em kể đi".

Nhỏ kéo cái mền lên bít tận cổ, đè chặt lại và bắt đầu kể: "Hồi em ở Vũng Tàu, em có quen với một ông khách này, ổng già lắm rồi, 50 tuổi lận. Ổng thương em lắm, thường tới nhậu và cho tiền em nhiều lắm. Ổng có nhà riêng và hay rủ em tới nhà. Nhưng không phải hoàn toàn vì ?cái đó? đâu nhe, ổng cũng hơi già nên chỉ thỉnh thoảng mới đòi hỏi ở em thôị Phần nhiều ổng chỉ muốn rủ em tới nhà ổng chơi ..."
Nhỏ ngừng kể, tôi tò mò hỏi: "Rồi sao nữa ?"
Nhỏ kể tiếp: "Rồi sau đó vợ của ổng biết, đòi đánh em, em sợ quá mới chạy vô trong nàỵ"
Tôi cười với nhỏ nói: "À, thì ra em nói dóc với anh, sợ người ta đánh ghen mới bỏ vào đây phải không ? Vậy mà lúc nãy nói tại vì thương dì."

Nhỏ cười đáp lại như đồng tình với lời phán đoán của tôị Năm phút im lặng, chúng tôi không biết nói gì cả, bỗng tôi nhớ chực tới những cái "OK" tôi còn cất nó ở trong hộc tủ. Tôi cố tình nhắc cho nhỏ nhớ:
"Hồi nãy lúc em tắm có người đến đưa mấy cái ?OK? lên."
Nhỏ nghe tối nói thế thì nhìn tôi hơi e lệ nhưng bạo dạn nói: "Anh mang nó tới đây".
Tôi mở tủ làm ngaỵ
Nhỏ nói : "Anh mang nó vô đị"
Tôi cười với nhỏ bảo: "Anh có mang theo thứ khác tốt hơn."
Nhỏ hỏi: "Ở đâu anh có", tôi nói dóc: "Anh mua ở thành phố". Nhỏ không ý kiến gì, tôi tự nhiên cởi quần tây ra, nhỏ e lệ lấy mền trùm kín đầụ Sau khi trần truồng, tôi xé một cái áo mưa (mua ở Canada) ra và mang vào dương vật. Thấy nhỏ vẫn còn trùm mền kín mít, tôi bỗng thấy thương nhỏ, thương cái hồn nhiên e lệ của nhỏ.
Tôi nói: "Anh mang xong rồi",
Nhỏ đáp và cười khúc khích: "Thì kệ anh chớ." 

Tôi biết giờ phút ái ân sắp đến giữa hai chúng tôi, liền chồm lên thân thể của nhỏ, lấy tay kéo mền trên mặt nhỏ xuống, nhỏ nhìn tôi một giây rồi kéo đầu tôi xuống ôm hun. Nhỏ hun thật nồng nàn làm cho tôi thấy ngạc nhiên. Nói thiệt là tôi đã có bạn gái ở bên Canada rồi, nên tôi hơi ngại cái chuyên hun hít với người xa lạ. Đối với tôi, tình dục với người tôi không yêu thì dễ dàng nhưng hun hít trên miệng thì hơi khó, nhưng lúc đó nhỏ hun tôi thật tình tứ làm cho tôi không dám chống cự; cứ để yên cho nhỏ hun tự nhiên, còn tôi chỉ giả vờ như hun trả lạị Tôi còn nhớ tôi thật bình tỉnh, hơn bao giờ hết để mà có thể cảm nhận được sự lợt lạt trong phút ái ân này, mùi vị nước miếng của nhỏ không mấy thơm tho làm cho tôi có phần muốn rút lui nhiều hơn, nhưng tôi cũng ráng được. Nhỏ nhắm mắt còn tôi thì vẫn mở mắt, nhìn thấy nhỏ lim dim đôi mắt hưởng thụ, tôi lại nghĩ thầm, "chắc nhỏ thích tôi trắng trẻo đẹp trai ..., nhỏ quả thật không đẹp để kiếm một người kha khá cỡ như tôi, đàn ông VN cày bẫm cuốc sâu nên có thân hình ốm yếu và nước da đen đúa thì chắc không bằng những người Việt kiều; vả lại đời của nhỏ chỉ quen biết được có mỗi lão già chắc cũng không thỏa mãn được gì cho nhỏ , nay gặp được tôi vừa trẻ và đẹp (?), chắc nhỏ vừa ý lắm. Với lại lúc đi chơi hội chợ nhỏ tỏ ra thân thiết với tôi như người tình, tôi càng tin tưởng là nhỏ thích tôi thực sự rồị" 
Sau năm phút hun hun hít hít, tôi chủ động kéo tấm mền trên ngực của nhỏ xuống và lấy cái khăn lông quấn trên người của nhỏ rạ Tôi trở qua hun lên má nhỏ, hun lên mang tai nhỏ, hun xuống cổ nhỏ; nhỏ bắt đầu "ư ... a" những tiếng rên trong cổ họng. Khi tôi cúi xuống hôn lên núm vú bé tí của nhỏ thì nhỏ nấc lên thành tiếng, hai tay nhỏ kẹp sát trên cổ tôi, lần mò trên đầu tóc tôi tạo thành lọn vòng quanh các ngón. Tôi biết nhỏ đã hứng tình lắm rồi liền lần tay xuống định mò chỗ kín của nhỏ. Bàn tay tôi lướt qua bụng để xuống bên dưới một tất nơi có đám lông mu thu gọn thành chùm và khối thịt mềm mại u ụ Tôi chỉ kịp sờ thấy cửa mình nhỏ ướt mem thì nhỏ giơ tay tán vào mặt tôi một cái "bốp". Tôi giật mình kinh ngạc vì một cái tát bất ngờ. Tôi rờ tay lên má, mắt tròn xoe như muốn hỏi, "tại saỏ". Nhỏ nhìn tôi không trả lời, lúc đó tôi còn tưởng nhỏ giỡn chơi với tôi nên định rờ thêm lần nữa, nhưng nhỏ bỗng đẩy tôi ra nói:
"Em không thích người ta làm vậỵ"
Tôi hỏi: "Sao vậy ?" 
Nhỏ chỉ đáp là "không thích" nhưng không giải thích vì saọ Đành vậy thôi, nhỏ không chịu thì tôi không làm. Tôi tiếp tục hun lên ngực, nhưng nhỏ kéo tôi lên trên để hun môi, tôi lại hơi ngại cái mùi vị xa lạ nhưng thôi kệ. Nhỏ cố đưa lưỡi ra mời mọc, nhưng tôi cũng cố tình tránh né, chỉ chạm lấy vành môi lấy lệ. Lúc đó tôi lần mò dưới đùi nhỏ để dang chúng ra hai bên và chen dương vật của mình vào cửa mình của nhỏ. Nhỏ nấc lên thành tiếng khi đầu cu tôi chạm vào mép thịt đã được bôi trơn vì nước nhờn. Tôi bắt đầu đưa đẩy để vào sâu hơn thì phát hiện chim của nhỏ hơi bé so với dương vật của tôị Tôi thấy hơi đau rát ở nơi típ vì bao qui đầu tôi chưa cắt, cảm giác đó như có lớp da bị truột ngược ra saụ Đau lắm. Nhỏ Nương thì có vẻ sung sướng với cảm giác này nên đưa gót chân ấn mạnh đôi mông tôi xuống, nhỏ còn ôm ghì lấy tôi để miết sâu vào, trong khi đó thì nhỏ hun tôi thật mạnh, tìm cách nút mạnh vào lưỡi tôị Còn tôi thì hơi miễn cưỡng, đầu óc ráo hoảnh cứ cứ lo nhìn mặt nhỏ một cách trơ tráọ

Một lúc sau thấy cửa mình nhỏ tiết ra nhiều chất nhờn, tôi bèn thúc mình về phía trước thật mạnh. Dương vật tôi trơn trợt như mật ngọt rót vào chai đi sâu vào tận đáy; nhỏ Nương cong mình hứng chịu một cách sung sướng. Chim của nhỏ hẹp lại cạn nên tôi lắc vài cái đã thấy đỉnh đầu đụng vào cổ tử cung. Nhỏ hứng tình quá đổi cong mình đưa hai chân lên cao kẹp chặt lấy lưng tôi và nhấc mông lên chừng 5 phân. Tôi gồng mình chống hai gối chịu lại mặc nhiên cho nhỏ đưa đẩy ở bên dướị Tôi đoán rằng nhỏ bỏ lão già ở Vũng Tàu vào đây đã lâu, và nhỏ cũng không hề "đi khách" cho nên cũng thèm khát dục tình bấy lâu, nay gặp tôi cũng không tệ, nên nhỏ chấp nhận ngay không cần đến một đồng xu cắc bạc nào bù đắp.

Nhỏ đu mình trên người tôi đưa đẩy càng lúc càng nhanh. Tôi biết rằng nhỏ đang cố tình làm cho mau xuất tinh, nhỏ thừa biết phải làm sao để đạt được điều đó. Nước nhờn trong người nhỏ tuôn ra làm trơn lùi dương vật. Tôi nhìn nhỏ trân tráo thèm khát được sung sướng giống như vậy; nhỏ càng rên to, lúc lắc cái đầu, lim dim đôi mắt. Tôi bỗng thấy sung sướng vô cùng, không phải sướng thể xác mà là sướng tinh thần, sướng vì nhìn thấy nhỏ quằn quại dưới mình tôi, sướng vì mình có thể thỏa mãn dục tình cho nhỏ bấy lâu nay thèm khát. Chẳng bao lâu thì nhỏ bậm hai môi chặt lại tưởng như bật ra thành máu, nhỏ rên hừ hừ trong cổ họng để kết thúc một tràng khoái cảm tột cùng. Chân tay co giựt. Lúc đó tôi khá bình tỉnh để cảm giác chim của nhỏ đang co bóp dương vật tôi từng đợt một cho tới tắt hẳn. Xong xuôi, nhỏ nằm lịm đi, ngoẻo đầu sang một bên thở. Tôi cũng nằm im chờ nhỏ nghỉ mệt. Không đầy một phút sau, nhỏ bắt đầu bắt nhịp cho tôi đưa đẩy trên mình nhỏ. Lúc đầu tôi còn làm nhẹ nhưng lâu lâu tôi thúc mạnh thì nhỏ lại rên to hơn; tôi hứng chí làm nhẹ vài ba cái rồi thúc mạnh một cái để nghe tiếng nấc của nhỏ vang lên bên taị Một lúc sau nhỏ không còn nấc ngắt đoạn nữa mà nấc thành chuỗi dài, tôi càng kích động bởi tiếng rên rỉ đó thì càng hăng hái vẩy vùng. Nhỏ cũng hẩy mình lên tiếp ứng với tôi, hai lát thịt ướt đẫm mồ hôi dập vào nhau tạo thành âm vang của nhục dục, nhợp nhạp. Chiếc giường cây yếu ớt như chịu không nổi dưới sức đẩy của hai người dập vào tường tạo những tiếng "lành cành" khô khốc. Cuối cùng thì tôi cũng kềm không nổi, cong mình xuất một loạt tinh dịch vào trong người nhỏ và gục xuống thở dồn. Tôi nằm im đó cho tới khi dương vật teo nhỏ lại thì rút ra ngoàị Nhỏ đẩy tôi sang bên rồi kéo mền đắp lại, tôi thì lồm cồm ngồi dậy vuột áo mưa ra; bên ngoài nhớp nhúa chất nhờn của nhỏ, còn bên trong thì toàn là tinh dịch trắng đục, lợn cợn. Tôi cuộn tròn nó trong gói giấy và quăng vào thùng rác. Lúc tôi quay đầu trở lại thì nhỏ đã trùm mền kín mít. Tôi vói tay tắt đèn và rón rén nằm sát cạnh giường, cách xa nhỏ khoảng hai gang taỵ Không gian trở nên yên ắng, cơn buồn ngủ lại kéo sụp mí mắt tôi và tôi bắt đầu ngủ. Bỗng một cơ thể ấm áp đặt sát bên tôi, lấy mền phủ lên thân thể trần truồng của tôị Thì ra tôi mới biết nhỏ còn chưa ngủ, chỉ hơi mắc cỡ khi làm tình với một người xa lạ mà nhỏ chưa bao giờ quen biết. Tuy tôi khá buồn ngủ nhưng cũng cảm giác được làn da thịt của nhỏ kề sát bên tôi, mát mẻ. Thời gian trôi lặng lẽ ... tiếng hơi thở của cả hai đều đều cùng tiếng máy lạnh chạy sè sè đưa chúng tôi từ từ đi vào giấc điệp.

Tiếng gà gáy, tiếng xe cộ ồn ào đã đánh thức tôi dậỵ Lúc đầu tôi cứ ngỡ mình đang trong mơ, nhưng rõ ràng là tôi đang nằm cạnh một cô gái chỉ lần đầu tiên gặp mặt. Cái cảm giác đó thật là khiêu khích đối với tôị Tôi trở mình sang để nhìn nhỏ ; nhỏ vẫn còn hơi thở đều đều, bầu ngực vun cao bắt nhịp lên xuống theo khí quản, hai núm vú bé tí màu nâu nhạt dựng cao như đang chào tôị Tôi nhìn mặt nhỏ và chợt thấy khuôn diện của nhỏ không tệ như lúc tôi vừa mới gặp nên tự hỏi, "chả lẽ nhìn lâu thì quen mắt, ở lâu thì sanh tình." Nhưng tôi tự trấn an mình, "không đâu, tôi không thể nào có cảm giác với nhỏ được. Rõ ràng là tôi đã có bạn gái ở Canada đang chờ tôi mà!". Tôi cố gắng xua đi ý nghĩ kỳ lạ đó và ôn lại những gì chúng tôi có với nhau đêm qua để coi đây chỉ là một kỷ niệm đẹp, để mai sau này khi tôi trở về Canada thì vẫn nhớ tới một đêm tuyệt đẹp với người con gái một lần quen biết và không bao giờ gặp lạị

Nhỏ bỗng mở mắt ra nhìn tôi, nói: "Sao anh nhìn em vậy ?"
Tôi ngượng ngụng tránh đi ánh mắt tò mò của nhỏ:
"Đâu có, anh cũng vừa mới thức dậy thôị", tôi đánh trống lãng, "Mấy giờ rồi, em biết không ?".

Có lẽ vì câu nói đó mà nhỏ biết tôi và nhỏ sắp phải chia tay để trở về nơi của mỗi ngườị Nhỏ và tôi đều thừa biết đây chỉ là một cuộc tình sớm nở tối tàn, không có lời hứa hẹn nàọ Nhỏ tự động hiến dâng cho tôi không cần phải đòi hỏi tiền bạc gì, thậm chí tiền khách sạn cũng do nhỏ trả, rõ ràng cho thấy tấm chân tình của nhỏ đối với tôị Đều đó càng rõ ràng hơn khi nhỏ chủ động ôm lấy tôi để mời gọi một cuộc ái ân sau cùng. Trong lòng tôi lúc đó không mải may một dục tính nào mà chỉ muốn đáp lại tấm lòng của nhỏ dành cho tôi cả trọn đêm quạ Tôi ôm nhỏ hun, không như trước tôi hun nhỏ thực sự như hun chính người bạn gái của tôi vậỵ Chúng tôi lại quyện vào nhau, biến hai thành một. Một lát sau khi đã hứng tình, nhỏ đẩy tôi ra và mang vào cho tôi cái áo mưa, nhỏ lại chủ động lấy bàn tay tôi đặt lên âm hộ của nhỏ. Tôi mân mê nhỏ thực sự , là do xuất phát từ sự cảm động hoàn toàn chứ không hề muốn thỏa mãn dục tính của một thằng đi chơi gáị Sau đó tôi đặt mình vào trong mình nhỏ, nhỏ lại quằn quại dưới cơ thể của tôi; tôi ôm gọn nhỏ trong vòng tay và thực hiện lại bài bản đi ngón vào sâu trong người nhỏ. Nhỏ nhịp theo điệu nhịp của tôi, cả hai lại hòa lẫn với tiếng rên một trầm, một bỗng vang vang khắp phòng. Nhỏ xuất tinh trước, nhưng tôi ráng kềm lại bởi vì tôi muốn cho nhỏ một kỷ niệm tuyệt vời để nhỏ nhớ mãi về tôi, về một người tình chỉ mới gặp lần đầu nhưng tới chết cũng không quên. Cuối cùng thì tôi cũng thỏa mãn, nhưng tiếc rẻ thì đúng hơn vì tôi biết rằng tôi có thể sẽ không gặp lại nhỏ nữạ

Chúng tôi quyết định tắm chung một lần cuốị Lúc này tôi có dịp chiêm ngưỡng được toàn bộ thân thể của nhỏ Nương. Tuy dung diện nhỏ không đẹp, nhưng thân thể xuân thời phát triễn đầy đủ làm cho nhỏ thật hấp dẫn, tràn trề một sức sống tuổi trẻ. Lúc đó tôi lại cầm lòng không đậu ... Chúng tôi làm tình thêm lần nữa dưới vòi nước mát. Tinh dịch của tôi có phần đã khô cạn vì 3 lần trong một đêm, nhưng rõ ràng tinh thần tôi thoải mái hơn bao giờ hết.

Sau đó chúng tôi mặc lại bộ quần áo cũ hôm qua (nhỏ mặc quần jeans và áo sơ mi trắng) và trở xuống dưới lầụ Nhỏ lấy lại hai tờ giấy chứng minh nhân dân, lúc này tôi mới tự hỏi, "tại sao nhỏ có tới hai tờ giấy chứng minh nhân dân, tôi đoán chắc là nhỏ mượn của ai đó, nhưng tôi không hề hỏi lý do tại sao nhỏ lại luôn mang nó trong mình. Có phải nhỏ từng ?đi khách? nên luôn chuẩn bị như thế, nhưng cuối cùng tôi kết luận là không phải bởi vì tôi nhớ rằng lúc nhỏ mượn tiền người dì, tôi thấy nhỏ lấy luôn tờ giấy chứng minh ở trong đó, chắc có lẻ đó là của người dượng."

Chúng tôi bước ra khách sạn thì trời đã sáng bửng. Xe cộ chạy trên đường đông nghẹt. Tôi định rủ nhỏ đi ăn sáng để níu kéo thời gian bên nhau, nhưng không biết sao lại không mở lời được. Nhỏ cũng ngồi thừ chẳng nói năng chị Chiếc xe lôi chở chúng tôi và chiếc xe đạp bể bánh về nhà dì của nhỏ. Xe đậu lại trước cửa, nhỏ bước xuống xe, vói tay nắm lấy tay tôi bóp mạnh như nhắn nhũ điều gì, chợt làm tôi bồi hồi xúc cảm. Nhỏ quay lưng dắt xe đạp bước vào trong hẽm, tôi ngồi trên xe lôi vẫn cố ngoái đầu lại nhìn nhỏ một lần nữạ..rồi khuất bóng.

Sau đó tôi tưởng đâu có dịp tìm kiếm nhỏ nữa để trả lại số tiền mà nhỏ đã mướn khách sạn cho tôi, và để trả cái nợ tình nhỏ đã ban cho tôi; nhưng vì cớ này cớ kia tôi không có dịp ra thăm nhỏ nữạ Tôi trở về Canada mà lòng chơi vơi khó tả, nhớ tới nhỏ da diết, lại nhớ tới câu thơ nam bộ thật đúng với tâm trạng:
"Cần Thơ gạo trắng nước trong, ai đi tới đó lòng không muốn về."

Quả thiệt tôi không muốn về, tôi muốn ở lại để trả nợ cho nhỏ bởi vì tôi cảm thấy thiếu nhỏ nhiều, tuy số tiền đó đối với tôi không lớn lắm, nhưng nó thật khổng lồ đối với người dân nghèo như nhỏ. Tôi thầm nghĩ, "không biết nhỏ có trả lại cho dì của nhỏ số tiền đó được không, không biết sau này tôi có dịp trở lại VN để tìm nhỏ ? Dẫu có đi nữa thì không biết nhỏ có còn làm ở nhà hàng Thùy Linh hay đã trôi dạc về phương trời nào đó ???"

Tôi bây giờ thật tình muốn biết nhỏ ra sao, có còn ở nơi đó, có còn làm việc đó, có còn nhớ về tôi, về người tình một đêm không ? Hay chỉ có mình tôi là ngồi đây nhớ tới nhỏ để rồi phải viết lại hết những kỷ niệm buồn cho người đời phán xét. Tôi mong rằng câu chuyện này sẽ truyền đến tay của nhỏ, để nhỏ đọc lại hết những lời tâm sự của tôi, để hiểu hết tất cả nổi lòng của một người ở bên kia nửa vòng trái đất còn đang ngậm ngùị

Ai ơi có về đất Cần Thơ
Cho tôi gởi gấm chút tình hờ
Người ấy giờ đây còn mong nhớ ?
Chớ kẻ bên này vẫn còn mơ. (hết)

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon