"Truyện người lớn" Tài Lụi

Truyện người lớn Tài Lụi
Bản nhạc Rumba vừa chấm đứt, từng cặp nam nữ lần lượt rời nhau trở về bàn, một vài kẻ còn luyến tiếc dứng lại tại chổ, chờ nhảy diệu Cha Cha kế tiếp. Không khí vũ trường vào đêm cuối tuần thật vui nhộn, khách chơi đông nghẹt, tiếng người cười nói, tiếng chào hỏi hòa lẫn cùng tiếng kèn, tiếng trống, tạo nên cái không khí đặc biệt của chốn ăn chơi về đêm.

Khi Tuấn bước vào, mọi con mắt đều đổ dồn về phía chàng, một vài người đang nói dở câu chuyện cũng ngưng lại nhìn, tiếng ốn ào dột nhiên dịu xuống.

Tuấn thản nhiên, thông thả đi thẳng lại chiếc bàn trải khăn trắng dành sẩn cho chàng, mấy đứa dệ tử đi theo lật đật kéo ghếmời Tuấn ngồi.

Người hầu bàn đứng khép nép sau lưng chờ đợi, Tuấn nói mà không cần nhìn lại.
- Ê …Như cũ …
Người hầu bàn quay đi, hắn đã biết cái món “như cũ” là món gì rồi nên không cần hỏi thêm.

Đã hơn sáu tháng nay gần như tuần nào Tuấn cũng đến vài lần, đặc biệt là cứ mỗi đêm thứ bảy, chủ nhân cũng phải dành riêng cho chàng một bàn đặc biệt ở hàng đầu, đối diện với sân khấu, và cái món duy nhất mà hắn vẫn mang đến cho Tuấn là chia “Martel” cổ lùn.

Tuấn không phải là loại dân giang hồ anh chị dù là lúc nào cũng có đàn em bên cạnh. Thật sự, Tuấn chỉ là một loại công tử con nhà giàu ăn chơi phóng khoáng mà được mọi người biết tới và nể nang.

Gia đình chàng ở tận Bạc Liêu, ông bà Chín cha mẹ Tuấn là một loại đại điền chủ có ruộng đồng cò bay thẳng cánh.

Tuấn là con trai duy nhất nên bao nhiêu tình thương gia đình dồn hết cho chàng. Ông bà Chính cho Tuấn lên Sài Gòn ăn học. Ban đầu chàng cũng cố gắng, nhưng rồi việc ăn học không bằng người, Tuấn bèn đổi ra … ăn chơi.

Tiền bạc dư thừa, Tuấn ăn xài như một vương tôn công tử, ném tiền qua cửa sổ. Dưới tay chàng lúc nào cũng có đám đàn em theo để hầu hạ và phục vụ, nhờ vậy mà chỉ trong thời gian ngắn, Tuấn đã nổi bật trong số những dân chơi thượng lưu ở đất SàiGòn hoa lệ.

Kiều Loan từ ngoài vừa bước vào cửa thì bà Thanh dã hối hả chạy tới nắm tay nói:
- Nhanh nhanh lên rồi ra hát, cậu Tuấn chờ nảy giờ kìa.

Loan vẫn thả từng bước khoan thai đi thẳng vô… Toilet, nàng cần xem sơ qua lại nhan sắc trước khi lên hát, dù là dã trang diểm kỹ lưởng từ nhà.

Bà Thanh kiên nhẩn đứng chờ, Loan vừa bước ra bà dã lật dật lên sân khấu giới thiệu ngay.
- Tiếp tục chương trình ca nhạc đêm nay, vũ trường chúng tôi xin được hân hạnh giới thiệu, một ngôi sao rực rở trên vòm trời ca nhạc.

Kính thưa quý vị, đó là nữ danh ca. . . Kiều Loan. . .

Từng loạt pháo tay vang lên nồng nhiệt đón tiếp giọng ca truyền cảm của nàng.
Kiều Loan bước lên sân khấu cúi chào, ánh mắt liếc nhìn Tuấn mà miệng nở một nụ cười thật tình tứ. Mọi người im phăng phắt khi tiếng hát ngọt ngào của Kiều Loan cất lên.

Kiều Loan tên thật là Nguyễn thị Lon, con của bà hai Gáo, ở một xóm nghèo ngoài Đà Nẵng, nàng bước vào đời với đôi vai. . . .oằn hai thùng nước hai bên. Cha mẹ Lon nghèo lại dông con, Lon là chị cả, dưới nàng còn có năm dứa em, hai gái, ba trai.

Ngày ngày nàng phải ra chầu chực ở vòi nước công cộng để gánh nước mướn cho cả xóm. Cái nghề gánh nước mướn thì người Việt mình không ai còn lạ gì nữa phải biết dành giựt, chửi bới và nếu cần thì sẵn sàng phan đòn gánh vào đối thủ.

Lon phát huy được làn hơi thiên phú của mình nhờ những cuộc chửi lộn mà nàng đụng độ hằng ngày. Vì vậy mà khi nàng tập tểnh ê. . .a vài câu vọng cổ với làn hơi dài như bất tận, thì tên tuổi nàng được mọi người trong cái xóm nghèo ấy biết đến.

Kể từ đó bất cứ một cuộc họp mặt nào trong vùng, dù là dám cưới, dám ma, hay đám thôi nôi dầy tháng, hể có tiếng đàn vọng cổ réo rắt là có giọng ca oanh vàng của nàng cất lên.

Vào giữa cái lúc Lon sấp sửa bước vào cái năm mười bày tuổi thì thời may có một gánh hát cải lương nhỏ từ trong nam ra ngoài Đà Nẵng trình diễn.

Lon lân la làm quen dược một anh kép chuyên môn đóng vai quân sĩ, nhờ anh chàng này sáng nào cũng lang thang ra máy phông-tênh nước tìm. . . .”mồng non”.

Chàng quân sĩ đưa nàng về giới thiệu với ông bầu, nhìn eái tướng mười bảy bẻ gảy. . . .dòn gánh, vú đít nở nang cộng dôi giò trường túc nhờ gánh nước chạy đua giành tài. Ông bầu chép miệng, nuốt ực một miếng nước bọt, rồi vui vẽ bảo nàng vào “văn phòng” cho ông thử “tét” Sau khi ra lệnh cho chàng quân sĩ trở về với nhiệm vụ quét rạp mỗi ngày.

Ông bầu dưa Lon vào trong văn phòng, ông khóa kín cánh cửa lại rồi từ từ ngồi xuống bàn giấy của ông, ông móc túi lấy ra điếu thuốc để hút, ông bầu rít một
hơi thật dài rồi nói:
- Em bao nhiêu tuổi rồi.
- Dạ em mười bảy tuổi.
- Em có biết luật lệ thử “tét” ở đây là như thế nào không.
Lon còn ấm ớ chưa kịp trả lời thì ông bầu nói tiếp.
- Tướng tá của em cũng sáng lắm rất có triển vọng sau này, em cởi cái áo ra cho tui xem thử coi thích hợp với vai gì nào.

Lon dã biết trước vào trong phòng này thử “tét” là cái gì rồi, nàng mụốn trở thành ca sĩ thì phải chịu thôi, Lon vâng theo lời ông bầu từ từ cởi chiếc áo ra.
Ông bầu nói tiếp:
- Còn chiếc nịt vú nữa, em cởi ra luôn đi.

Lon đưa tay ra phía sau dể mở chiếc nịt vú, trong lúc đó ông bầu cũng thò tay xuống cầm thằng nhỏ đang cương cứng dể sửa lại cho ngay ngắn, ông bầu rít thêm một hơi thuốc rồi dụi tắt, ông đứng dậy bước tới gần Lon và nói:
- Tui thấy em cũng dễ thương, em chìu tui chút xíu tui sẽ lo lắng cho.

Nói xong ông nắm tay kéo Lon đi đến cái giõng đang treo tòn teng gần đó, ông bầu dìu Lon nằm xuống g;iõng thuận tay ông kéo tuột chiếc quần Lon ra khỏi chân, cái quần xìlíp mỏng màu trắng bó sát chiếc mu cao vời vợi cộng với chùm lông đen bao phủ. Ông bầu quì gối xuống dưa tay cởi luôn chiếc quần xìlíp Lon ra ngoài, ông bầu lắc đầu xít xoa ra lời khen ngợi.
- Tuyệt vời. . . .tuyệt vời.

Ông bầu dang rộng chân Lon ra, dí đầu vào háng nàng, ông dưa lổ mũi ngay g;iữa lồn Lon mà hôn mà hít thật say đắm, đôi mắt Lon nhắm khít lại, chân nàng dang rộng ra và co quíu lại, Lon cố cắn môi chịu đựng mặt cho ông bầu thử “tét”.

Ông bầu chơi con Lon từ trên g;iõng xuống tới đết, đủ món, dủ kiểu. Lon là gái mới lớn lần đầu tiện biết mùi đàn ông nên vừa sướng vừa sợ, nàng vừa khóc vừa lom khom lượm quần áo mặc vào.

Trong đầu con Lon gánh nước mướn tự nhiên nảy ra một sáng kiến ranh mãnh, Lon cứ khóc càng lúc càng lớn. Ông bầu sợ bể dĩa, cảnh sát lập biên bản bát giam về tội dụ dỗ gái vị thành niên thì chấc ông phải cắn lưỡi chết trước khi bị bà bầu bóp cổ.

Ông năn nĩ thiếu điều quỳ mà lạy nàng, ông hứa sẽ cho nàng gia nhập vào đoàn hát và chuyên thủ những vai như Nữ Hoàng, Quận Chúa, Công Nương. . . .Lon nghe mùi tai, không khóc nữa và nàng cũng nhất quyết trốn theo luôn đoàn hát. Giã biệt quê hương Đà Nẵng với những dấu chân kỹ niệm “còn hằng trên phím đá xưa”.

Vào đến SàiGòn, Nguyễn thị Lon đổi tên lại là Nguyễn Thị Loan tức Kiều Loan.

Vào thời điểm cổ nhạc Việt Nam dang chuyển dần sang tân nhạc cải cách, các đoàn cải lương muốn câu thêm khách, hay cho phụ diễn thêm phần tân nhạc.

Không có chó, bắt mèo… đớp đở. Ông bầu cho Kiều Loan hát luôn phần phụ dicn tân nhạc.

Cuộc dời “ca hát ngày tháng cho người mua vui” của nàng dang phát thì bị trắc trở, danh nàng vừa bắt đầu nổi thì bụng nàng cũng nổi theo.

Bà bầu hay dược, dánh ghen một trận tơi bời, xởn tóc, lột quần ngay trước cửa rạp. Danh ca kiều Loan phải vào nhà thương thí nằm gần nữa tháng vì bị hư thai.

Sau khi bình phục nàng thề sẽ trả thù cuộc đời. Loan bắt bồ và sẵn sàng ngủ với bất cứ ai có thể đưa nàng tiến lên trong cái sự nghiệp cầm ca này.

Ngày tháng trôi qua, nhờ cái thân hình nảy nở nhìn rất bắt mắt, Kiền Loan lần lượt qua tay hết ca sĩ này đến nhạc sĩ khác, thay phiên nhau “dợt” cho nàng.
“Từng bước, từng bước thầm”

Kiều Loan ngày nay nghiễm nhiên trở thành một ngôi sao bắc đẩu trên vòm trời ca nhạc.

Tuấn ngồi bật ng;ười ra thành ghế, điếu thuốc đầu lọc gắn trể một bên môi, Tuấn nheo nheo mắt để tránh khói từ đầu điếu thuốc xông lên vừa để nhìn vào cặp mắt thỉnh thoảng quay lại liếc nhìn chàng của Kiều Loan.

Như hầu hết “dân cậu” thời bấy giờ, yêu ca sĩ dã trở thành một cái “mốt” của dân có máu mặt trong thành phố. Hằng tuần Tuấn diều có mặt ở vũ trường này, và bao giờ cũng vậy, Kiều Loan vừa hát xong là có một tay dàn em của Tuấn kính cẩn mang lên tặng nàng một bó hoa hồng.

Hôm nay, Tuấn dã quyết định dứt khoát trong đầu, chàng gọi bà Thanh quản lý đến và ngỏ ý muốn mời Kiều Loan đi ăn với chàng đêm nay.

Bà quản lý tuổi đã vào khoảng bốn mươi, nhưng áo quần diêm dúa, nói năng dỏng dạc, đúng là một loại “cai gà thứ thiệt, nhưng dối với Tuấn, một khách sộp mà bà đã bao lần chứng kiến ném tiền qua cửa sổ bà khúm núm xum xoe, vâng dạ rối rít.

Được bà quản lý bỏ nhỏ vô lổ tai mấy câu, Kiều Loan sướng rên nhưng cũng làm bộ tỏ vẽ e thẹn một chút cho có vẽ. . . .con gái rồi cuối cùng cũng bằng lòng.

Kiều Loan còn mong ước gì hơn nữa, từ một con Lon gánh nước mướn ở một làng nhỏ ngoài Đà Nẵng, ngày nay nàng dã trở thành một Kiều Loan hương sắc của Sài Gòn hoa lệ, và dược một vương tôn công tử mà nàng dã âm thầm mơ ước bấy lâu nay săn đón ôi! còn gì sung sướng cho bằng.

Tuấn ân cần kéo ghếmời Kiều Loan ngồi khi bà cai gà dưa nàng đến, rất diệu nghệ, bà nháy mắt với Tuấn thật nhanh rồi bỏ di ngay. Tuấn hỏi thăm nàng vài câu bâng quơ rồi vô dề, Chàng mời Kiều Loan di chơi với chàng dêm nay.

Kiều Loan cắn móng tay ra chiều suy nghĩ, đắn đo rồi hỏi lại:
- Anh định đi dân?
Tuấn đã có sắp xếp kế hoạch trong đầu nên chàng dáp không cần sny nghĩ.
- Trời mùa này nóng quá, anh nghĩ là tụi mình đi Vũng Tàn là nhất.
Kiều Loan làm ra vẽ ngạc nhiên.
Đi Vũng Tàn rồi chừng nào về .
- Đi chơi với anh em đừng lo mà mất vui. Chừng nào trời. . . .bớt nóng thì tụi mình về.
Kiều Loan ngúng ngoãy.
- Hõng được đâu, ngày mai em còn phải hát nữa mà.
Tuấn tỏ vẽ dân cậu.
- Em khỏi cần phải hát, anh sẽ trả gấp đôi cho em.
Kiều Loan vẫn e ngại.
- Em không lo về chuyện tiền bạc, nhưng mà bỏ đi như vậy em sợ. . . .chủ duổi, hõng cho em hát ở đậy nữa.
Tuấn nói chắc như đinh đóng cột.
- Em yên tâm, anh sẽ mua lại cái vũ trường này cho em hát, còn thằng chủ anh sẽ giữ nó ở lại dể. . . .làm bồi, em chịu hôn?

Tuấn dìu Loan ra xe như một cặp tình nhân làm nhiều cặp mắt trong theo ganh tức. Ka tới xe, chàng quay lại bảo mấy đứa đệ tử di theo đón Taxi về, Tuấn cũng không quên ngắt cho mỗi đứa một xấp giấy một trăm.

Kiều Loan vừa hãnh diện vừa sung sướng, nàng nghĩ thầm “bằng mọi giá nàng quyết phải bắt cho được cái hũ vàng này”.

Chiếc xe du lịch “Thăng Đờ Bợt” của Tuấn lướt êm như ru nuốt gọn đoạn đường, hai người dến Vũng Tàu khoảng hai giờ sáng. Tuấn tìm dến khách sạn “Grand Hotel” trông thẳng ra bải trước.

Đi bên Tuấn, Loan thật hãnh diện, nhưng nàng cũng làm bộ nâng cao chiếc bóp ngang mặt giống như che nắng, làm như dể mọi người khỏi nhận ra nàng, nhưng thật tâm thì Kiều Loan biết là làm như vậy người ta sẽ chú ý đến nàng hơn. (hết)

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon