"Truyện người lớn" Xin Hẹn Gặp Lại

Truyện người lớn Xin Hẹn Gặp Lại
Cái bữa tiệc Giáng Sinh được tổ chức ở một khách sạn “năm sao”, do một công ty kế toán lớn đảm trách làm chủ tiệc. Các nhân viên, quan khách tham dự đông đảo, tiếng cười, tiếng nói vang dội trên bốn bức tường cao của căn phòng tiếp tân. Mấy ngọn đèn pha lê treo trên trần nhà chiếu sáng trên các bộ đầm dạ hội nhiều mầu. Tất cả những phu nhân trong những bộ đồ “mode” đó đều nhìn tương tựa như nhau, kiêu sang, xa hoa, mắc tiền.

Còn nàng thì lại khác hẳn các phụ nữ hiện diện đêm hôm đó.

Tôi nói như thế, không phải vì nàng bê bối, không phải vì nàng quê mùa. Ngược lại, nàng lại nhìn rất là xinh. Nhưng nàng đẹp bằng cách trầm lặng, không khoe khoang, không bầy đặt. Trên mình nàng mặc bộ áo xường sám Thượng Hải, có thêu vài đường kẻ kim tuyến. Lớp vải nhung đen nhánh cùng với mái tóc đen tuyền búi cao trên đầu làm nổi bật làn da trắng hồng của nàng. Ðôi gò má cao và cặp mắt mà người Mỹ thường gọi là “mắt quả hạnh” ngầm nói lên cái tính nét Á Ðông kín đáo. Giữa đám đông người Tây Phương tóc vàng mắt xanh, nàng là cô gái nổi bật nhất trong buổi dạ hội.

Tôi đứng một mình trong góc, im lặng lén nhìn theo bóng dáng uyển chuyển của nàng. Tôi cũng đủ biết nàng đã nhận ra tôi, her lover, người yêu bí mật của nàng. Nhưng nàng đã phớt lờ anh chàng trai Việt này, coi tôi như một người lạ. Cặp đùi thon mà tôi đã từng vuốt ve đang đong đưa úp mở đằng sau đường xẻ cao bên hông váy. Tôi còn nhận thấy được cặp nhũ hoa nhỏ bé đang cương lên thật thách thức.

Tôi biết rõ nàng đang chọc tức tôi, người tình cũ của nàng. Nàng cũng đủ biết tôi đang theo dõi nàng. Nàng quay mặt bỏ đi phía khác, ngưng gót bên cạnh một người đàn ông người Mỹ ưu tú. Nàng vòng tay quanh cánh tay của người thượng khách đó, một anh chàng VIP mà tôi đã từng nghe danh nghe tiếng, mặc dù tôi không hề quen biết. Người đàn ông đó là người chồng của nàng.

Các cặp quý ông, quý bà dần dần bước tới, hỏi han chào đón hai vợ chồng. Trong lúc ông chồng mải tiếp khách, ánh mắt của nàng bất chợt bắt gặp ánh mắt chăm chú của tôi. Tôi mỉm nụ cười đa tình, âm thầm đưa ly champagne lên môi, nhấp một ngụm như đang chào mời. Nàng vội ngửng mặt lên cao, hai gò má có vẻ hơi đỏ ửng vì ngượng. Nàng tỏ ra thẹn thùng, ngón tay dài búp măng vội vàng vuốt nhẹ sợi tóc đằng sau tai, hai cánh tay bồn chồn vòng chéo quanh ngực.

Cách mùa Giáng Sinh năm đó khoảng một năm, hai đứa đã tình cờ quen biết nhau trên chuyến bay, một chuyến bay định mệnh. Sau một lần kỷ niệm duy nhất, tôi đã xin hẹn gặp lại nàng. Nhưng tôi đã bị nàng đá văng, nàng đã lạnh lùng bóp nát con tim lãng mạn của tôi. Và tối nay, tôi đã quyết trí, tôi sẽ đoạt lại trái tim người đẹp. Tối nay, nàng sẽ trở về với tôi, người yêu mà nàng đã cố quên, cố bỏ rơi trong quá khứ…

o O o

… Sau khi phải đưa thẻ kiểm tra, cởi giày, cởi thắt lưng, mở hành lý cho nhân viên an ninh khám xét, tôi vội vã bước lên chiếc máy bay Airbus. Sau cái vụ 9-11, mỗi lần đi công tác cứ như là bị cực hình. Tôi nhìn số hàng ghế in trên tấm vé, “24D”, tuốt gần đằng sau cùng, cũng may mình còn được cái ghế ở ngoài. Vừa mới ngồi xuống, đang tính mở tờ báo ra đọc thì nàng bước lên máy bay, cái nét thuần túy dịu dàng, thân mình thì tuy nhỏ bé nhưng cũng nẩy nở đầy đặn. Trên mình nàng mặc cái áo pull bằng len cashmere mầu xanh nhạt với cái quần tây mầu trắng, một tay nàng đeo cái túi xách hiệu Louis Vuitton trên vai, tay kia nàng kéo chiếc valise đằng sau. Tôi nghĩ nàng có thể là người gốc Trung Hoa hay Ðại Hàn, nhưng giác cảm số sáu của tôi lại đoán rằng nàng là người Việt. Nàng có đầy cái phong thái tự tin của một người Mỹ gốc Á. Trên máy bay còn khá nhiều ghế trống ở đằng trước, thế mà nàng vẫn tiếp tục đi tới đằng sau đuôi phi cơ. Chẳng lẽ hôm nay tôi được hên thế cơ à? Tôi vừa giả bộ không để ý đến nàng, vừa thầm đếm từng hàng ghế nàng bước ngang qua … 20, 21, 22, 23 …

- Excuse me … ghế của tôi là “24F”, nàng mở lời nói bằng tiếng Anh, nụ cười duyên nở tươi trên môi.

- Sure, tôi vội đứng dậy nhường chỗ cho người đẹp. Nàng lúng túng nâng cao cái va ly lên, tôi với tay giúp nàng đặt hành lý vô chỗ chứa đồ.

- Thank you, nàng ngồi xuống chiếc ghế cạnh cửa sổ. Tôi ngồi yên trở lại, im lặng cài seat belt, chiếc ghế trống “24E” ở giữa hàng ghế bây giờ như là cái ranh giới phân tách giữa tôi và nàng. Chiếc Airbus rồ máy trên phi đạo, đưa tôi và nàng bay bổng lên cao trên hàng mây trắng như bông. Nàng chợt quay sang hỏi tôi bằng English:

- Xin lỗi, ông là người Vietnamese?

- Yes, I am, sao cô có thể đoán trúng vậy?

- Your name on your business card … nàng chỉ cái carte de visite tôi cài trên quai túi laptop computer.

Nàng đưa tay lên che miệng mỉm cười một cách thật tự nhiên, thật thà, và cũng …đầy duyên dáng! Nói qua nói lại thêm vài câu, tôi được biết thêm về nàng. Nàng sang Mỹ từ năm 75, sinh sống ăn học ở bên đây, tiếng Việt của nàng tuy vẫn còn nhớ, nhưng rất là dở. Tôi đành trò chuyện bằng 50% tiếng Mỹ, còn 50% còn lại thì xài tiếng “lai”. Lúc máy bay đã gần đến điạ điểm hạ cánh, nàng đứng dậy đi toilette. Tôi co chân lại, hơi nhún mình đứng lên, tránh chỗ cho nàng qua. Trong lúc nàng bước ra khỏi hàng ghế, tôi cảm thấy cặp mông căng tròn của nàng cạ nhẹ vô đùi tôi. Mùi hương nước hoa nhẹ nhàng bay vào trí óc của tôi.

Chiếc phi cơ từ từ đáp xuống phi trường ở thành phố “A”. Hai đứa ngồi im cho tới lúc máy bay tới cổng đậu, nàng vội vã thu góp hành lý, trao đổi business card với tôi, rồi đi mất. Tôi cũng bỏ đi làm công chuyện, tôi quên hẳn tới cái card của người đẹp đang nằm trong túi áo. Sáng hôm sau, trong lúc đang bận rộn tiếp khách hàng ở cái trung tâm triển lãm thương mại, tôi đã bất ngờ thấy lại nụ cười duyên quen thuộc từ chuyến bay hôm qua. Nàng có vẻ cũng rất ngạc nhiên khi nàng gặp lại tôi. Té ra là hai người cùng dự chung một hội nghị. Ðêm hôm đó, nàng nhận lời mời đi ăn tối. Câu chuyện giữa bàn ăn cũng khá thân thiện đấy, nhưng vẫn còn đầy khách sáo. Tôi đoán rằng nàng đã lập gia đình, nhưng tôi lại không thấy nàng đeo nhẫn cưới. Sau bữa ăn tối, chúng tôi chia tay ở hotel lobby. Tôi không còn gặp lại nàng nữa, tôi đón máy bay về một mình.

Hai tháng nữa trôi qua, tôi bất chợt nhận được cái e-mail. Nàng báo cho tôi biết nàng sẽ dự cái hội nghị ở thành phố “B”. Nàng muốn biết tôi có tính dự hay không, nếu có thì nàng sẽ hẹn gặp lại. Hai đứa trò chuyện thêm, rồi lại từ giã đi về hai nơi tổ ấm riêng biệt. Sau lần đó, tôi và nàng thành thân mật hơn, bắt đầu trao đổi vài cú điện thoại với nhau. Tôi cũng biết thêm một tí chi tiết về cuộc hôn nhân của nàng. Cho dù thế, nàng tuyệt đối không hề đi sâu vào vấn đề đó.

Thêm một tháng nữa trôi qua. Lần này, nàng hẹn gặp tôi ở thành phố “C”. Nàng đã cố ý đổi hành trình công tác của nàng để ở lại cái thành phố đó qua đêm. Sau bữa ăn tối, nàng bằng lòng ra phố thả bộ với tôi dọc bờ biển. Làn gió mát ban đêm đưa đẩy tôi và nàng lang thang ngoài bến cầu tầu, mặt nước lúc đó đen thui như mực đen. Tôi vừa nghe nàng tâm sự, vừa lắng nghe những làn sóng trắng đánh nhẹ vô bờ cát. Thật ra, lúc đó đầu óc tôi mê man một cách đen tối như mặt nước biển Thái Bình Dương. Không biết tôi có còn gặp lại nàng trong tương lai?

Ðồng hồ đã chỉ gần 10 giờ tối. Tối hôm nay, tôi không “good bye” ở hotel lobby như mọi lần. Tôi cùng bước vô thang máy với nàng, tôi còn can đảm hỏi phòng nàng ở lầu nào. Nàng tỏ vẻ như hơi bị sốc, nhưng nàng cũng đáp lời. Tôi với tay bấm nút, hai đứa đứng im không nói một lời trong lúc thang máy duy chuyển. Tôi biết nàng cũng đang thấy thật nghẹt thở như tôi đang tự cảm thấy trong lòng.

Ðính Ðong, tiếng chuông làm tôi tỉnh mộng. Tôi với tay giữ cửa cho nàng ra khỏi thang máy. Cái hành lang khách sạn chắc cũng chẳng dài chi mấy, nhưng đối với tôi, nó dài cả ngàn dặm như Vạn Lý Trường Thành. Không có một bóng mạng nào khác có mặt ở trong hàng lang ngoài tôi và nàng. Chúng tôi đi ngang qua nhiều cánh cửa đóng kín im lìm rồi mới ngừng trước một căn phòng. Nàng lúng túng mở bóp lấy cái thẻ chìa khóa ra. Nàng đút thẻ vô ổ, cái bóng đèn nhỏ trên cái ống khóa đổi từ mầu đỏ sang mầu xanh. Nàng nửa bước một chân vô trong phòng, chân kia còn vướng víu ở ngoài cửa. Nàng cúi mặt không dám nhìn thẳng vô mặt tôi, nhẹ nhàng lẩm bẩm nói không ra hơi:

- Good night.

Tôi kéo nàng vô trong lòng. Tôi hôn lên đôi môi ấm của nàng, không mạnh bạo lắm nhưng cũng chẳng nhẹ nhàng. Nàng mạnh dạn hé môi, đáp lại nụ hôn bằng một cách đầy nhiệt tính. Nàng vòng tay quanh cổ tôi, tôi tiếp tục ôm chặt lấy thân mình của nàng và hôn nàng thật lâu. Cánh chân phải của nàng tự động co lên, đầu gối của nàng cạ lên cạ xuống theo ống quần của tôi. Tôi cảm thấy hơi ấm của bắp đùi nàng

thấm qua chiếc váy mềm, thấm xuyên qua chiếc quần tây, lan tràn lên trên da thịt của tôi. Nàng và tôi cùng dìu nhau vô trong căn phòng tối tăm. Cánh cửa đóng sập lại thật mạnh.

Trong bóng tối, tôi và nàng đứng yên ở cái hành lang ngắn trong căn phòng nhỏ. Hai đôi môi mềm quấn quít thám hiểm, trao đổi những hơi thở ngắn hổn hển thoang thoảng vị ngọt cay bạc hà. Tôi và nàng tạm buông nhau ra, nàng im lặng đứng trước mặt tôi. Hai đứa nắm tay nhau, nhìn thẳng vào mắt nhau. Cái màn cửa sổ đang mở rộng, ánh sánh của đèn đóm ban đên đang chiếu lấp lánh trên làn da của khuôn mặt nàng. Tôi đưa tay lên, cởi từng nút áo của nàng, để hở cái brassiere bằng ren trắng của nàng ra. Tôi lấy tay kéo chiếc áo lụa mỏng ra khỏi vai nàng. Nàng cúi mặt, vòng tay ra sau lưng, loay hoay tự thả lỏng cái móc áo cài nịt ngực. Nàng im lặng bấu víu lên vai tôi, ngửa cổ ra đằng sau khi tôi hôn nhẹ lên vành tai nàng. Hai bàn tay của tôi luồn vô trong cái áo nịt, bóp nhẹ vô cặp nhú nhỏ nhắn. Tôi luồn tay xuống thân mình người con gái, đặt tay bên hai bên eo, rồi từ từ quỳ mình xuống đằng trước nàng. Nàng vừa nhìn tôi hạ mình, hai bàn tay của nàng vừa kéo hai sợi dây xú cheng xuống khỏi hai cánh tay, buông nó rớt xuống mặt đất. Cặp nhũ hoa lúc đó cương cao lên thật thách thức trong bóng đêm. Nàng nhắm mắt, thở nhẹ.

Tôi hôn lên bụng nàng, tìm thấy cái phéc mơ tuya ở bên eo váy, kéo nó xuống. Cái tiếng xẹt xẹt của chiếc phéc mơ tuya trong căn phòng năm xưa tới bây giờ tôi vẫn còn nhớ trong tai. Hai bàn tay của tôi vuốt nhẹ theo chiều dài của bắp đùi khi tôi kéo váy nàng xuống quanh mắt cá chân. Tôi liếm nhẹ vô lỗ rún, nàng rùng mình. Hai đầu ngón tay của tôi mơn trớn ve vuốt ở trong đường chỉ dây đai quần lót, vẽ mấy đường vô hình dạng ngang bụng nàng. Tôi ngẩng mặt lên, úp mặt vô cái mu cao đầy quyễn rũ mà mảnh vải cuối cùng trên thân thể của nàng đang cố che đậy, cạ sống mũi vào hai mép thịt. Tôi hít nhẹ cái mùi nước hoa thoang thoảng lẫn với hương vị feminine mặn nồng vô mũi. Ðằng sau miếng vải nylon mỏng, tôi cảm thấy được những cọng lông rậm ngưa ngứa. Tôi móc hai ngón tay vô trong đáy quần, kéo chiếc xì-líp qua một bên, liếm vô cái phần kín đáo nhất của người thiếu nữ. Cái mons de venus của nàng đầy lông cong cong đen nhánh, tôi rúc miệng, rúc cằm vào chùm lông dầy trong lúc tôi liếm hai mép thịt ướt đẫm. Nàng dựa lưng vào tường, nắm lấy tóc trên đầu tôi cấu xé. Nàng hơi dạng chân ra, để tôi dễ cử động thêm. Tôi lại càng hào hứng hớn hở liếm mạnh hơn. Ðầu lưỡi của tôi vẽ nhiều đường lên xuống cái rạch nước thiên thai, rồi vòng quanh quỹ đạo của cái hột âm hạch đang se cứng, rồi ấn sâu vô trong cái lỗ âm đạo nhỏ xíu. Trong lúc tôi đang liếm, tôi giơ cả hai bàn tay lên trên ngực nàng, sờ nắn lấy đầu vú.

Nàng thở từng hơi ngắn như đang bị chết đuối, hai bắp đùi của nàng mở ra đóng lại như hai cánh con chim đại bàng đang đậu trên cành cây, thong thả vỗ cánh tìm mồi. Lâu lâu nàng kẹp chặt lấy đầu tôi, khóa chặt khuôn mặt của tôi vô trong háng. Tôi bấu chặt lấy cặp mông, đẩy đầu lưỡi sâu vô thêm, rẽ những sợi “tóc” lua tua qua hai bên cho tới lúc tôi nếm thấy cái chất nhờn trơn nhẵn, vừa mằn mặn mà cũng hơi hơi ngòn ngọt của dâm thủy. Tôi càng liếm, dâm thủy càng tuôn ra tràn trề.

Sau một hồi, tôi buông nàng ra, đứng dậy trở lại, nắm tay nàng dắt ra giường. Toạc … cái chăn trải trên giường bị kéo phăng xuống mặt đất. Tôi nâng bế nàng lên giường, nàng lăn ngửa lên trên mặt ra trắng xóa. Tôi leo lên trên người nàng, chống tay, chống cùi chỏ trên tấm nệm êm, hôn nàng ngấu nghiến. Nước bọt pha lẫn với dâm thuỷ vẫn còn dính trên môi, trên mặt của tôi, tạo thành chất men rượu ái tình đầy say đắm mà hai đứa đang khao khát thưởng thức. Tôi quỳ thẳng mình, tuột phăng miếng vải nylon ẩm ướt ra khỏi chân nàng. Tôi lột hết đồ đang mặc trên người ra. Tôi leo lên giường trở lại, banh hai cánh chân nàng dạng rộng ra hai bên, đầu gối nàng co cao lên ngang vú. Nàng im lặng đợi chờ tôi trong cái tư thế nằm co cẳng “chồm hổm” đó. Tôi đặt dương vật ở trước cửa mình, rồi đẩy quy đầu vào cái địa điểm cấm vừa quyến rũ, vừa lôi cuốn, vừa thật là .. đẹp. Cái lỗ âm đạo đầy dâm thủy pha trộn với nước bọt của tôi giúp tôi đâm sâu vào mình nàng thật dễ dàng. Mười ngón tay của nàng bấu lấy vai tôi, hai gót chân ôm lấy hai bên mông.

Cái động tác quen thuộc của tình dục, con người ai chẳng tự biết, tôi cũng chẳng phải diễn tả thêm. Trong đêm hôm đó, tôi và nàng đã trao đổi cho nhau nhiều cảm giác đê mê, lúc nhanh, lúc chậm, lúc mạnh, lúc nhẹ, lúc cạn, lúc sâu. Cuối cùng, để kết thúc sự giao hợp ái ân sau khi nàng đã cấu xé, nhai cắn bắp thịt của tôi trong cơn khoái lạc tột đỉnh, tôi cong mình bắn khí tung tóe sâu vào trong người nàng. Vài giọt còn sót lại rớt lên mặt nệm, lên đùi nàng.

Tới sáng sớm hôm sau, sau khi tắm rửa, hai đứa lại ôm nhau trần truồng trên chiếc ghế kê bên cạnh cửa sổ. Nàng quỳ đằng trước chỗ tôi ngồi, mái tóc dài phủ xuống bụng tôi, hoàn toàn che dấu mặt nàng trong lúc nàng làm cái động tác oral sex. Ðầu lưỡi của nàng lúc thì êm dịu như tơ lụa, lúc thì bén nhậy như đá mài. Sau đó, nàng leo lên mình tôi, ngồi chổm hổm trên người tôi, lấy tay tự đặt quy đầu ở dưới cửa mình. Nàng nhún nhẩy lên xuống, làm tình ở trong căn phòng trên từng lầu cao, ánh bình minh rạng rỡ trên khuôn mặt đầy thỏa mãn của nàng …

o O o

Thế rồi nàng đã trốn biệt, e-mail tôi gửi nàng không đáp lời, SMS tôi gửi tới điện thoại cầm tay nàng làm thinh. Tôi đành tự hiểu, nàng đã bỏ cuộc chơi.

Cho tới hôm nay.

Nghĩ tới đó, đầu óc của tôi trở về với hiện tại. Tôi lén theo nàng khi nàng bỏ đi toilette. Ở bên cạnh phòng vệ sinh là cái hành lang nhỏ có hàng máy điện thoại công cộng. Tôi núp ở trong đó, đợi chờ. Lúc nàng vừa mới mở cửa bước ra, tôi vội níu lấy cánh tay nhỏ bé của nàng, ôm chặt lấy nàng, kéo nàng vô trong bóng tối của hành lang. Nàng giật nẩy mình, tính la hét, nhưng tôi đã nhanh nhẹn bịt miệng nàng lại. Nàng trợn mắt nhìn người đàn ông xa lạ, ánh mắt sợ hãi của nàng sau đó dịu xuống liền khi nàng nhận ra khuôn mặt của người lover.

Tôi kề môi bên tai nàng, nói nhỏ:

- Phòng số ….

- mmm …MMMM ??????, nàng vùng vẫy dậm chân, bàn tay của tôi vẫn bịt kín môi nàng.

- Phòng số …., see you trong vòng 5 phút.

Tôi lập lại số phòng. Nàng ngưng chuyển động khi nàng hiểu ý. Nàng chưa kịp phản đối thì tôi đã biến mất.

Nàng choáng váng trở lại phòng tiếp tân. Thiên hạ chào hỏi nàng chỉ gật gật mỉm cười qua loa. Người nàng nóng ran như lửa, rồi lại lạnh như đá, cứ như nàng đang bị sốt rét. Nàng còn chưa biết phải làm sao thì một giọng nói rất quen thuộc phát lên đằng sau vai nàng:

- Are you OK, honey?

Nàng vội hít hột hơi dài vào mũi để yên tâm rồi thở mạnh ra bằng miệng. Nàng quay lại, đặt tay lên vai chồng, trả lời bằng 100% tiếng Mỹ:

- Em hơi thấy chóng mặt, chắc tại em uống ly sâm banh trong lúc bao tử còn trống. Anh còn phải tiếp khách kìa, đừng lo lắng tới em. Em về phòng nằm nghỉ một tí … see you later, darling.

Ôi cha, thật đúng là nàng đã cắn phải trái cấm. Ðủ thứ giác cảm lẫn nhau đang sôi nổi trong trí óc, phiêu lưu mạo hiểm nàng cũng muốn, hối hận ngại ngùng nàng cũng lo. Con tim của nàng đập thình thình, nàng cảm thấy rất là bực tức trong bốn bức tường nhỏ bé của cái thang máy. Ðính Ðong, chiếc cửa thang máy tự động mở ra sau tiếng chuông. Sao mà cái hành lang lại dài thế này? Nàng vội bước thật lẹ, bước một mình, bước ngang qua biết bao nhiêu cái cánh cửa khép kín.

Phòng số ….

Nàng khựng lại, vịn tay vào cánh cửa, gục mặt dựa đầu trên cánh tay. Không … không thể nào … I … can’t .. do this. Nhưng tự nhiên nàng cảm thấy rất tự tin trong lòng. Nàng đã quả quyết, nàng cần phải .. làm .. theo trái tim của mình. Nàng co nắm bàn tay lại thật chặt, cắn răng gõ nhẹ lên cửa.

Tôi mở cửa cho nàng vô. Căn phòng của tôi lúc ấy không có một ánh đèn. Tôi và nàng đứng yên, nhìn nhau không nói một lời. Ðằng sau lưng tôi, màn cửa sổ đang mở rộng. Cho dù chúng tôi đang đứng trên lầu số 24, những tòa nhà chọc trời chung quanh vẫn còn cao hơn. Ánh sáng nhộn nhịp của phố đêm đô thành đang chiếu muôn mầu vô trong căn phòng.

Nàng vừa mở miệng thì tôi đã đặt nhẹ ngón tay lên môi nàng. Tôi quỳ xuống mặt đất, bàn tay của tôi vuốt nhẹ lên cao dưới tà áo xường sám. Tôi lướt ngón tay theo chiều dài của bắp đùi, lẹ làng tụt cái xì-líp xuống chân. Nàng bước ra khỏi ống quần lót, tôi đặt hai tay lên hai bên eo nàng. Hai nắm tay của tôi từ từ cuộn váy áo của nàng lên cao, lên ngang eo. Nàng vòng tay sau cổ tôi, hai đứa hôn nhau thật lâu, tôi mân mê xoa bóp cặp mông trần của nàng. Mớ lông dầy trên mu cọ vào đáy quần tôi, cọ lên hạ bộ. Nàng vội nới lỏng thắt lưng của tôi ra, kéo quần tôi xuống, rồi nhẩy lên mình tôi.

Tôi ép nàng vào cánh cửa sau lưng nàng. Tôi vòng tám ngón tay lại với nhau. Hai cánh tay của tôi vòng lại thành cái võng đong đưa dưới hai má thịt của cặp mông căng tròn. Tôi bế nàng lên, để nàng đu trên tay tôi, lưng nàng vẫn dựa vô cửa phòng. Hai đế gót nhọn của đôi guốc cao đâm vào hai bên đùi, làm trầy một vết nhỏ rươm rướm máu. Tôi cũng chẳng biết đau đớn là gì nữa, tôi tới tấp nấc vào trong mình nàng trong tứ thế đứng. Nàng cấu mười ngón tay dài vào bắp thịt, vào sống lưng của tôi. Nàng liếm từng giọt mồ hôi mặn nồng đang đọng trên cổ tôi, hai đầu vú của nàng se cứng lên một cách rất thách thức. Tiếng nấc nghẹn vang lên từng cơn trong cổ họng nàng mỗi lần tôi thụt gần hết chiều dài của dương vật ra khỏi mình nàng, rồi lại thụt nó cao lên sâu vô trở lại. Từng milimét, centimét trong lỗ âm đạo thắt lại, bóp chặt lấy cái dương vật. Ra vô, lên xuống, ra vô … tôi đụ nàng thật điên cuồng. Bốp bốp, rầm rầm, cánh cửa rung chuyển dưới sức nặng của tôi và nàng. Ðèn đóm ở ngoài rọi sáng trên da mặt nàng, làm nổi bật cái tính nét cố hữu của phụ nữ Á Ðông, rất kín đáo ở ngoài, đầy khiêu gợi ở trong.

Vài giây trôi qua mà cảm như là mấy phút, vài phút trôi qua thôi mà cảm như là mấy tiếng đồng hồ. Tôi cũng không biết nàng và tôi đã ôm dính nhau sát cánh cửa tới bao lâu. Tôi chỉ buông tha cho nàng đứng xuống sau khi xuất tinh, vài giọt khí trắng còn vướng lại trên lớp vải nhung đen nhánh, trên chụm lông đen tuyền.

Nàng hôn tôi đắm đuối. Tôi kề môi bên tai nàng, nhắc lại lời xưa:

- Xin hẹn gặp lại. HẾT

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon