"Truyện người lớn" Xuống Dốc

Truyện người lớn Xuống Dốc
Bình làm cho khâu nhânsự hãng Tiểu Nghệ Điện Tử, một công ty hùn hạp đa quốc. Công việc của gã là phỏng vấn mấy người đến xin việc rồi đệ trình đề nghị mướn hay không lên đầu khâu quyết định. Trước giờ gã có mắt nhìn người nên xếp tín dụng và luôn đóng dấu ấn phê chuẩn các lời đề nghị của gã.

Hai sự kiện xảy ra một lúc dẫn đến việc Bình đi xuống dốc. Thứ nhất, một hãng lớn khác cùng thành phố khánh tận, thải ra hàng ngàn công nhân, nhân viên, hầu hết là phụ nữ. Bình phải làm mười hai tiếng một ngày để phỏng vấn hết những người dự tuyển vào các chức vị ở TNĐT.

Còn cái dựkiện kia là hônnhân của Bình đang tanvỡ. Nhiều năm nay gã và vợ ở trong tìnhtrạng xấu. Ngay cả ở mấy năm đầu, hônnhân không trong hạnhphúc như gã từng hyvọng. Người vợ lãnh cảm ghê tởm chuyện gốichăn và luôn có hết cớ này đến lýdo khác để không ban cho gã cái động đào nguyên gã khao khát. Nhưng thị vẫn đủ khôn để biết thị phải chămlo nhu cầu nhục dục của gã không thì mạohiểm chuyện mất chồng vào tay một người đànbà khác. Cũng vì vậy, như là một ytá chăm sóc bệnh nhân, thị ban cho gã một “thủ công” mỗi sáng khi gã còn ngáingủ trên giường, luônl uôn quay đầu sang hướng khác mỗi khi gã bắn dịch nhồi, vì cảnhtượng một dươngvật phun vọt làm cái bụng thị khuấy lên không yên, gớm ghiếc. Gặp hôm thị có tâmtrạng tốt hiếm hoi thì thị đoạn tròng một cái “áođimưa” lên dươngvật của gã rồi mới bú cho ra.

Cuối cùng các thủcông và “thổi công” cũng trởthành chuyện quákhứ. Bình và vợ phânchia căn nhà thành những lãnh thổ và tránhné lẫnnhau. Nếu không nhờ sách báo, phim ảnh khiêudâm và bàntay mặt không biết mệt, đờisống tìnhdục của gã đã trởthành số không.

Một buổi sáng nọ dậy trễ, không có thờigiờ để thủdâm như thườnglệ. Bình vào đến vănphòng cảmthấy rất nứngtình. Khuvực tiếptân ngay ngoài vănphòng của gã đôngđúc phụnữ đang chờđợi tới phiên phỏngvấn. Nhiều ả trẻ đẹp ra phết. Hămhở tạo ấntượng tốt, mấy ả mặc đồ đẹp mắt, trangđiểm kỹcàng. Căn phòng thơm đủ thứ mùi nước hoa trộn lẫn làm gã liêntưởng đến một vườn bông.

Bình rót một ly càphê đoạn ngồi xuống sau bànlàmviệc. Đoạn gã làm một chuyện chưa từng làm trước đây : gã kéo phẹt mơtuya xuống rồi lôi ra dương vật và bìudái. Gã nói vào intơcom “Linh à, bắtđầu cho người vào phỏngvấn đi em”. Người dựtuyển đầutiên quảthật xinhxẻo. Bình khẽ sục dươngvật dưới bàn suốt cuộc phỏngvấn mà em dựtuyển không hề hay biết. Thế rồi gã tiếptục thủdâm trong khi phỏngvấn hết các phụnữ dễnhìn, đươngnhiên kềm lại khi phỏngvấn đànông hoặc đàn bà không hấpdẫn. Khi người đến phỏngvấn saucùng của buổi sáng quay đi rời bước, Bình giatốc sục và bắn một phát lên sàn nhà. Cái hànhvi mắccỡ này được táidiễn vào buổi chiều.

Côngviệc của Bình bị chểnhmảng vì sự thủdâm “tại chỗ” của gã, nhưng xếp gã cho rằng đó cũng chỉ là vì hônnhân của gã đang thấtbại mà thôi, chỉ là chuyện tạmbợ. Ông không khiểntrách vì không muốn mất một nhânviên tốt. Chỉ là nếu Bình chỉ thủdâm thôi thì cólẽ gã vẫn còn được côngtác phỏngvấn người đến xin việc.

Gã tụt dốc cũng chính ở khi gã phỏngvấn một ả đẹpgái tên Quỳnhgiao. Gã sục dươngvật cứngngắt trong khi nhìn lomlom ở hai vú bự và cái đường chẻ sâu mờimọc trước mặt. Ả là một côngnhân đủ khảnăng bị cái hãng cạnhtranh kia cho nghỉ việc khi hãng đóng cửa. Bình biết ngay là ả thật thíchhợp với côngviệc đang xin. Nếu ả không dễnhìn thì gã đã mướn ngay rồi và mời đi ra, nhưng đàng này gã muốn ả nấnná lâu thêm chút để gã cóthể hìnhdung rõ hơn tay gã bóp nặn cặp vú bự như một nhà điêukhắc nắn đấtsét.

“Em thật cần cái công việc này”, ả đẹp gái nói. “Chồng em cũng đang bị cho nghỉ việc, chưa tìm ra việc mới. Tụi em có 2 cháu phải nuôi ăn, nếu em không kiếm được việc gì nhanh thì sẽ mất luôn căn nhà. Hmm…anh này xấu nhe… em biết anh đang táymáy dưới bànlàmviệc nha… Em biết anh muốn gì rồi.” Ả Quỳnh giao đi vòng ra phía sau bàn, xoay ghế của Bình hướng về ả, đoạn quỳgối, bú dươngvật đang tồngngồng giữa hai chân gã.

Bình không thể tưởng tượng dịp hên của gã. Lần đầutiên trong đời, một đôi môi mềmmại ấmáp áp vào dươngvật trầntrụi của gã mà không có lớp caosu ở giữa làm giảm đi khoáicảm rất nhiều. Sau thoáng chốc ngạcnhiên, gã lấy lại ýthức bảo : “Em chui vào dưới gầm bàn không ai vô được thì chết”. Quỳnh giao lập tức chui ngay vào gầm bàn và tiếptục búmút. Mặcdù cô thưký Linh ít khi làm giánđoạn một cuộc phỏngvấn nhưng phòngxa vẫn hơn. Và y như rằng ả Linh có chuyện gấp đã xông vô.

“Ủa, cô đó đâu rồi ?” Linh hỏi. Bình làm tỉnh nói “Cổ đi ra vài phút rồi.” “Lạ thiệt, sao em không thấy cổ đi ra.” Dưới gầm bàn Quỳnhgiao hìnhnhư thíchthú trước sựtình, càng cốgắng hơn trên dươngvật của gã. Gã toát mồhôi khi vội ký mấy đơnkiện Linh để xuống trước mặt gã. Linh biết mình đã đoán trúng khi nghe thấy một tiếng bốp nhópnhép khi môi miệng Quỳnhgiao ngoạm bú chặt lấy dươngvật của Bình. Khốn thay cho Bình, gã đang sắp ra, gã biết nếu gã xuấttinh ả Linh sẽ biết hết. Vừa lúc ả khép cánh cửa khi bước ra khỏi phòng thì Bình chịu hết nổi, bắn khí dồn. Quỳnhgiao muốn mắc nghẹn khi khí xịt mạnh lên amiđan trong họng ả. Máu rút ráo khỏi đầu, mắt trợn ngược, răng láchcách, Bình xuấttinh quá đã, tưởng như dái cũng bị mút ra cùng với phát khí dồn. Gã phúnvọt như không muốn ngừng, đoạn ngã phệch lại ghế mềm rũ.

Quỳnhgiao nuốt ừngực nhiều lần để không bị nghẹn trào tinhkhí trơn nhớt. “Trời anh ơi, chắc lâu không ra hả ?” Ả hoàinghi hỏi. “Anh làm em muốn nghẹn luôn ! Sao, em bắt được gióp không hả anh ?” Lần đầutiên, Bình nhận rõ được cái quyềnlực của mình. Gã bảo “Anh muốn em đốiđãi tốt với anh như vầy hàng tuần.” Ả trảl ời “Được mà anh.” “Nếu thế thì mai em đi làm em nhé.”

Bình lậptức dọn ra khỏi nhà và thuê một chỗ “độcthân vui tính”. Nội trong tuần đó gã đã dẫnđộ được em Quỳnhgiao tròntrịa đẫyđà về giăng bày ra trên chiếc giường bơm nước, xiên, đâm âmhộ em tậntình với cái “cơ” áitình đồsộ của gã. Tiếng rềnrĩ chấtngất của em chắc hàngxóm cũng nghe được. Sau bao năm bựcbội tìnhdục, Bình đã trút hết dụcvọng dồnnén vào côngtác trước mặt. Kếtquả là những cú caotrào nhừtử cho đôi bên. Người vợ mấtnết runrẩy dưới nhântình “Ôi, anh đụ em sướng quá anh ơi !…”

Nếu mà Bình thoảmãn với chỉ một người đànbà thì sựviệc cólẽ đã xày ra khác, đàng này gã dùng quyềnlực mới khámphá để cámdỗ thêm những người mới. Gã dòdẫm với những câuhỏi kínđáo như “Cô có thậtsự muốn và cần cái côngviệc này không ?” Nếu gã nhận thấy có sự tuyệtvọng thì gã làm tới. Lâulâu thấy ả nào có vẻ “quậy” một chút thì gã bấtchợt hỏi ả và phốingẫu có hay thường gầngũi hay không. Nếu ả caumày thì gã thốilui ngay. Còn nếu ả cười mỉm hay cười phá lên thì đó là dấuhiệu gã có thể tiến tới.

Bâygiờ thì hiếm có một ngày qua mà không có một ả chui xuống gầm bàn bú gã. Thoạtđầu, gã cũng sợ có mấy ả cự lại sự tấncông của gã sẽ đi tố xếp. Rốt cuộc chả có gì phải sợ. Chỉ có một ả đi khiếunại với xếp. Bình lấpliếm nói ngược lại là chính ả đã tántỉnh gã trước. Là một tay nói điêu có sức thuyếtphục nên xếp đã tin lời gã mà không tin ả kia.

Nhanhchóng, Bình có một hậucung cả ba chục người đànbà làm ở nhiều khâu trong hãng. Họ đều ưngthuận phụcvụ gã một lần mỗi tuần, chuyện không khảdĩ nhưng gã cũng ránsức gặp hết thường xuyên. Gã không thỏa chỉ với các cú thổi kèn. Cuốicùng, tấtcả các ả trong hậucung của gã cũng phải dẫn xác đến chỗ ở của gã, nơi này gã đụ muốn…tét mấy em luôn. Bâygiờ có tưliệu sống để thựchành, Bình trởnên một nhântình sànhđiệu. Mấy em rênsiết chíchoé dưới cái dươngvật gần haimươi phân của gã đút sâu trong âmđạo nhỏbé của mấy em.

Nếu Bình giớihạn việc đụđéo bấthợppháp của gã chỉ ở chỗ gã ở thì chắc mọingười đều vuivẻ. Nhưng một ngày nọ nứngtình caođộ làm Bình tuột tuốtluốt. Gã mơmàng về Quỳnhgiao, người đànbà đã khởiđộng mọi chuyện. Gã trước giờ muốn chơi lỗđít em nhưng chưa có dịp. Quyếtđịnh kỳ này phải giảiquyết vấnđề trong một tiếng giờ ăn trưa, gã gọi em và ra lệnh em phải bỏ giờ nghỉ trưa để gặp gã trong nhàkho. Nơi đó ít người đến và là một điểm hoànmỹ để gã chơi em một cú.

Bình lấy một hũ mỡ trơn vadzơlin ra khỏi ngănkéo bỏ vào túi. “Anh đi ăn pizza nghen Linh” gã nói với ả thưký khi đi ra. “Có gì đem về cho em một miếng.” Linh cười tựmãn trông gã đi ra. “Đúng rồi, biết anh đi ăn pizza loại nào rồi,” ả lẩmbẩm, “Cái loại rắc ở trên đầy lông mao chứ gì.” Từ lâu ả đã biết được Bình đang dởtrò gì, ả kếhoạch tốngtiền gã để lên lương, một khi có được tảy ! Lấy một cái máy chụphình kỹthuậtsố từ ngănkéo, ả cẩnthận theo sau Bình đi hẹnhò với Quỳnh giao.
.
Quỳnhgiao đã đợi sẵn khi Bình đến nơi. Quầnáo hai người được mauchóng némvứt sang bên khi người đànbà dâmđãng quỳgối chuẫnbị cho việc búmút cưỡngbách, mặcdù Bình đã cứngngắt như một cán búa. “Kỳ này anh sẽ đéo đít em, em cưng à.” Bình hề hề bảo. Sau khi liếm âmđạo em vài phút cho em nóng máy, gã lật úp em lên một cái thùng cạttông cứng, bôi mỡ trơn lên dươngvật rồi từtừ đút vào lỗđít chật của em. “Thật là thiênđàng !” gã nghĩ khi gần haimươi phân của quý của gã đã đút tọt vô hết trong cái cửa hậu đó. Em nhănnhó vì vừa đau thoạtđầu vừa sướng bâygiờ, cái nóng rát nó…ĐÃ làm sao ! Ả Linh trong bóngtối gần đó đang nhắm cặp nam nữ giandâm quằnquại qua khungkính máy ảnh. Sợ tiếng click máy ảnh dù nhẹ có thể làm độngtỉnh, ả quyếtđịnh chờ chụphình khi gã Bình xuấttinh. Cũng nứng l.. tộtđộ trước cảnhtượng trước mắt, ả dân đồngtínhluyếnái thọt tay vào quầnxịp và lăn, vấn âmvật giữa ngón trỏ và ngón cái. “Phải tốngtiền, tốngtình họ mới được” ả thầm nhủ như vậy.

Một sơxuất nữa là gã đã không xem lại thờikhoábiểu của các xếp vào ngày hôm đó, đúng là ngày kinhlý nhàkho của các xếp. Độtnhiên, xếp gã, xếp của xếp gã và vị xếp lớn đứng thùlù ở đó, miệng họ há hốc kinhngạc. Khi gã thấy họ thì đã rồi, gã bắn tinh chèn lấp lỗđít Quỳnhgiao chắc tới hôm sau vẫn còn rỉ ra.

“BÌNH, ANH CÚT ĐI NGAY, BỊ ĐUỔI NGAY TỪ LÚC NÀY !” xếp gã la lớn. Vị xếp giậndữ gọi bảoan hộtống Bình lên vănphòng lấy tưvật trước khi đẩy gã ra khỏi cửa hãng. Gã từ đó không còn đặt chân đến binđinh đó nữa.

. Gã Bình đaukhổ về nhà, làm tĩnh tắm bôngsen nước nóng, xoa đầy xàbông xủibọt như thườnglệ. Xoa xàbông xủibọt đến dươngvật thì kýức còn “tươi”, cảnh môngđít tuyệtvời của Quỳnhgiao kẹp chặt lấy nó làm dươngvật gã lại cương cứng. Một nụ cười thaythế cho nét đaukhổ trên gươngmặt gã. “Cũng đáng thôi. Rồi mình cũng quên đi cái gióp khốnnạn, nhưng sẽ không baogiờ quên miếng ngon đó.” Gã nằm trải trên giường, tay sục theo kýức đụ đít ả Quỳnhgiao nóngbỏng, thật là “bót”, phê ơi là phê… “Bâygiờ mình phải làm quen với chị năm thôi, chắc phải một thờigian dài…” Gã đoán không sai, phải lâu lắm nữa gã mới được nếm mùi vị ănnằm trở lại.

Nực cười thay, Quỳnh giao không những không bị cho nghỉ việc mà còn được thăng chức cộng lên lương. Ả bây giờ “mần” với ba người đànông tại sở thay vì chỉ một. Xếp của gã Bình vào thứtư, xếp của xếp thứ năm, còn xếp lớn thì dành ngày thứ sáu. HẾT

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon