"Truyện người lớn" Bé bự Phần 2

Truyện người lớn Bé bự Phần 2
Tiếng nhạc vẫn rập rình tiếp tục. Oanh xoạc tay, khoe cơ bụng. Một? hai ? ba ? bốn ? năm ? sáu múi đều tăm tăm. Xoay mông, co cơ, cái đùi vồng lên. Chà, đã quá cỡ? Lý Đức vậy. Xoay lưng, tay đưa lên trên, hít hơi! Cơ lưng? Lý Đức luôn.

Càng biểu diễn, Oanh càng say sưa. Phong càng ngơ ngẫn. Càng ngày, Phong càng cảm thấy Oanh có nét đẹp cơ bắp rất đáng nể. Hắn phục quá, phục đến nỗi quên cả đau đớn, phục đến nỗi há hốc mồm ra quan sát.

Hết bài nhạc, Oanh quay lại liếc nhìn vẻ mặt ngơ ngẩn của Phong, cô cũng bồi hồi, thấy tội tội. Hắn thán phục cô, hay giả nai? Bước lại nới bớt dây buộc, cô nói giọng bớt gay gắt:

- Chàng tí hon! Muốn nhìn gần hơn không? Em đảm bảo đàn bà đàn ông Việt Nam không có người nào có được cơ thể như thế!

Phong nuốt nước miếng. Hắn bây giờ giống như con nai con trong miệng "gấu mẹ", thật "trong trắng", đáng thương. Oanh bước lại máy cátset, chọn bài. Lần này là một bài nhạc tiết tấu nhanh, nhưng khá êm dịu. Không, nó không êm dịu, sỡ dĩ nó mang vẽ êm dịu vì nó mang màu sắc khích động, gợi tình. Phong nghe có cả tiếng rên rĩ như là tiếng ? làm tình trong lời nhạc vậy.

Oanh bước ra giữa nhà, cô nói:

- Nhìn cho kỹ nhé!

Thân thể nàng lại hòa vào tiếng nhạc. Lần này không cuồn cuộn dâng trào, mà là lã lướt, thanh thoát. Không rắn rỗi, bạo hành, mà là uyển chuyển, phù phiếm như gió đưa. Nó khác hẳn hoàn toàn với lúc nãy. Phong có cảm giác nếu nàng nhỏ đi một chút, thì chắc chắn đó là cơ thể của Dương Quý Phi, hay của Tây Thi, đáng để cho người yêu, người quý. Khi không gồng lên, cánh tay dềnh dàng của nàng săn chắc, tròn lẵn như ngọc chuốt, chỉ có điều hơi to tí thôi. Cái ngực trước kia toàn là cơ, giờ để lộ ra hai trái đào tơ căng cứng, nhô thẳng về trước. Mỗi gò ngực như ngọn Hy Mã Lạp Sơn (Hymalaya), biết bao người muốn leo, leo mãi để rồi rốt cuộc nhiều người bỏ xác không về.

Ánh mắt của Phong nhìn vào từng đường gân, thớ thịt. Hắn nhìn một cách say mê, hắn nhìn quên hết hiện tại, quên luôn tên hắn là gì, quên luôn cái đứa em trai teo nhách vì sợ nãy giờ từ từ hùng dũng đứng dậy đòi quyền? bình đẳng.

Thân người Oanh càng uốn éo thì dương vật của Phong càng căng to. Nó như cây đại thụ giữa mùa thu khát khao, chờ đợi từng thử thách cùng con mãng xà quấn quanh, xem ai là kẻ mạnh hơn. Thân hình chữ V của Oanh lúc nảy bây giờ biên thành tròn lẳng, cân đối đến tuyệt mỹ như con mãng xà lột xác thành tiên nữ. Phong say mê, đắm đuối. Phong nhìn ?nhìn?

?.cạch ! hết nhạc! 
Oanh bước lại:

- Thế nào chàng tí hon? Rửa mắt đã chưa?

Phong nuốt nước miếng, ngọ ngoậy trên dây trói:

- Em? em? anh không thể tin được, em co ? có thân hình q? quá ? đẹp!

Oanh cười tươi, nhướng mắt hỏi:

- Thật thế ư? Nhiều người không tin thế đâu! Tui xấu xí, ô dề, cục mịt, Thị nỡ, bé bự?

Phong ngắt ngang:

- Không, anh nói thật tình mà.

Oanh nuốt nước miếng, chớp chớp mắt. Cô tin. Dầu Phong không nói thật, cô cũng tin, phụ nữ là vậy. Họ ít nhiều có sự tự tín ở bản thân. Dù họ có xấu tới đâu, họ cũng thầm so sánh: "Mình so với con nhỏ bán cá ngoài chợ còn đỡ hơn" hay "Con Nga vợ thằng Tư Ếch hôi nách như cú, còn mình không hôi" hoặc "Mình thế này còn đỡ hơn Chung Vô Diệm"? Bởi vậy, lời Phong khen, làm Oanh vui lắm.

- Bộ anh nghĩ chỉ có đàn ông các anh mới vai u thịt bắp thôi sao? Còn phụ nữ tụi tui không có à?

Cô lại lên giọng nói:

- Lý thuyết nói cơ thể đàn ông sinh ra là phải to lớn hơn đàn bà. Điều đó hoàn toàn sai. Thật chất phụ nữ còn có thể to hơn, mạnh hơn nam giới nữa. Họ phải như thế mới gánh vác được sinh con đẻ cái chứ. Đến một ngày nào đó, toàn thể nữ giới đều to hơn nam. Khi đó, nam giới sẽ là nô lệ, phải phục tùng nữ giới. Họ sẽ trở thành phái yếu, sẽ bị nữ giới chinh phục. Khi đó, các người sẽ biết thế nào là nhục nhã khi nói câu "Đàn ông làm ra thế giới". Khi đó?

Phong kêu khổ:

- Ôi trời, cô lấy đâu ra mớ lý thuyết ấy thế? Đúng là đồ điên mà!

Oanh cụt hứng, trợn mắt:

- Anh vừa nói gì? Ai điên? Điên nè!

Oanh nắm dây trói kéo một cái làm Phong nhăn mặt.

"Ối trời, mũi dại, ý quên miệng dại thân chịu đòn nè trời"

Oanh nhìn Phong ghờm ghờm:
- Có thể tôi và anh không sống tới lúc đó, nhóc ạ, nhưng anh không tin à, nhìn đây!

Cô nói xong bước tới một bước, gồng bắp thịt lên, xoay lưng lại, để lộ từng cục, từng cục thịt lồi ra hõm vào, trồng thật ghê ghớm. Xong, Oanh quay lại, nhìn Phong cười nhăn nhỡ. Phong giật mình, biết nguy tới nơi rồi. Lắp bắp hỏi:

- Cô định làm gì tôi?

- Tôi đâu có ăn thịt anh đâu mà anh sợ dữ vậy? Bức quá tôi muốn dạy cho anh một bài học!

- Bài học gì?

- Bài học dám coi thường tôi, dám giỡn mặt với tôi, dám? dòm trộm tôi!

Oanh cười hì hì, nói tiếp:

- Anh chị đi chơi hết rồi, mốt mới về, phen này tha hồ cho tôi muốn chặt, muốn nấu anh thế nào cũng được!

Nghe nói vậy, Phong chết khiếp:

- Đừng nha! Tôi là con trai nheo nhẻo, chưa biết mùi đời, còn ham sống lắm, tha cho tôi đi!
- Hừ, đến giờ này mà còn giỡn mặt được, đúng là điếc không sợ súng mà!
- Ơ, tôi nói gì sai cơ chứ?
- Còn lẽo lự nữa hả? Lẽo lự nè! nữa nè!

Hai bàn tay to lớn ô dề của Oanh cù vào nách, vào bụng của Phong liên hồi làm Phong oàn mình lên, nửa vì đau, nửa vì nhột.

- Bất kể anh lẽo lự thế nào, cũng bị trừng phạt đích đáng?
- Trừng? p?.. phạt ư? Cô ?. ô định trừng phạt tôi thế nào vậy?
- Tôi sẽ làm cho anh kính phục nữ giới, Phong "thị dâm" ạ! Tôi sẽ bắt anh quỳ dưới chân tôi mà van xin để tôi bép đít anh!

Phong ơi, chết mày rồi. Giờ mày chẳng những bị mọc thêm cái tên chết tiệc mà còn ? bị "má my" đánh đòn nữa, lại còn phải xin "má my" đánh cho nữa sao? Hu hu, ai đời có chuyện ngược đời như thế? hic hic

- Đừng! ?

Nhưng tiếng khóc, những giọt nước mắt muộn màng của hắn có ích gì? Thân thể hắn cong lên theo từng cái cù của bàn tay to lớn kia. Nhột! Khó chịu! Nhưng? hình như cũng có một phần khoái cảm nữa! Vì ? thằng em của hắn không hẹn lại ? lên! Và vì cái nút quần Jean của hắn bị đứt từ bao giờ, cái quần xì trắng lòi ra không thể che đậy nỗi cái vật cương cứng ấy. Hắn ngượng. Hắn mắc cỡ vì là con trai ? ngheo ngẻo mà. Vì ngượng nên hắn phải lấy tay che! Mà cố tình che đậy, mặt mày nhăn nhó thế kia thì làm sao qua mắt khỏi cô nàng ? bé Bự kia được?

- Gì mà giấu giấu diếm diếm, che che đậy đậy đó, đưa coi coi!

Cánh tay bị kéo bật ra rồi, hắn bèn che mặt vậy, không dám nhìn. Không khí đột nhiên im lặng, chỉ còn nghe tiếng thở của hai người. Cái tay to bè ngập ngừng. Dừng lại. Rồi tiến! Ngừng! Tiến! Cuối cùng nó vuốt ve bên ngoài, xong lại thò vào trong, móc thằng em của hắn ra.

- "Á? a ?.á" - Hắn hét!

- "Á cái gì mà á ? thằng em của hắn cự lại ? cha che mắt tui hoài, để tui ló mặt ra đời làm ăn chút xíu chứ"

- Hừ, khiếp!" ? Oanh dè biểu

- "Á, đại ca ơi, cứu em, cổ nắm đầu em ngắt nhéo kìa trời!"

- "Hừ hừ, cho đáng kiếp mày, cãi lời tao ? á đau, nhẹ nhẹ tay cái, qủy cái? đau!"

Mặc tình hắn la hét, Oanh lúc bóp lúc vọc, lúc nhẹ nhàng vuốt ve, lúc mạnh tay cấu nhéo làm hắn chảy cả nước mắt, van xin trối chết:

- Chị Hai ơi nhẹ nhẹ dùm em cái, đau quá!
- Hì hì, ngộ quá hen, của con trai mắc cười quá! Im lặng nào, đáng đời!
- Bóp người ta muốn lòi con mắt mà biểu im sao im được ? hắn mếu máo.
- Ừ thì nhẹ ? Bé bự trả lời.

Quả thật kỳ này ả nhẹ tay bớt, hết xăm xoi lại nắn vuốt. Thằng em của Phong được thể vươn thẳng người, khoái trá cười ha hả, nước dãi nhễu ra chút ít làm tay cô nàng ươn ướt, cô ả càng khoái chí làm nhanh hơn, hết kéo cái đầu khất của thằng em hắn ra lại cào cào miếng da. Việc làm này làm hắn trợn trắng con mắt, và bị kích thích không kể gì xiết. Thân hình hắn bắt đầu giật giật, một dòng điện buốt từ óc đến tận xương cùng. Hắn than thầm, phen này chắc chết. Bèn thều thào:

- Ngưng! Ngưng!

Nhìn vẻ mặt thểu não của hắn, Oanh ngưng. Cô lặng im đứng nhìn hắn, chợt đỏ mặt. Có lẽ cô nhận ra mình vừa làm chuyện gì rồi. Từng tuổi này không biết chuyện đó sao được. Phong hí hí mắt hồi hộp theo dõi diễn biến trên mặt Oanh. Mặt cô lúc đỏ bừng, lúc trắng bệt, lúc lại ánh lên vẻ tinh ngịch. Bâng khuân một hồi, cô à lên gật gật đầu ra vẻ đắc ý, rồi mở dây thả Phong xuống.

Chân tay tê tái xụi lơ đứng không nổi, â ẩm cả thân người nhưng Phong cố kéo quần lại và ráng lên tiếng:

- Oanh thả cho anh đi chứ? Tha cho anh hen?

Oanh gằn giọng:

- Tha thế nào được? Bây giờ anh là nô lệ của tôi, đâu có thả anh đi dễ dàng vậy?

Oanh chợt nắm áo Phong, xé toạt một cái, đứt hết nút. Phong giật mình, la hoảng:

- Cô, cô làm ? gì thế?
- Muốn tôi làm nhè nhẹ thì im ngay, không được la!

Phong than thầm: "chết rồi, nó lột da xé thịt mình đây rồi"

- Á, mang tôi đi đâu vậy? Buông ra! buông ra!
- Im coi, tên nô lệ này hư quá! Ngươi phá đám nãy giờ làm cho nước tắm của chủ nhân nguội hết rồi!

Ùm một cái, Phong bị ném thẳng vào bồn tắm thật to trong phòng bên. Quả là bé bự có khác, bồn tắm gì to thế? Vứt quần áo bị đứt hết nút của Phong sang một bên, Oanh bước vào, nhào lại nắm lấy chân Phong xách hỏng lên. Lúc này hắn đang cuốn cuồng bò ra ngoài tìm dường chạy. Nhưng bồn tắm khá trơn, hắn luống cuống trượt chân mấy lần. Vừa bước được một chân lên thành bồn, bị kéo chân kia làm hắn té sấp. May mà hắn có võ, dùng tay chống, bằng không thì cái mặt ăn trầu, cái đầu xĩa thuốc rồi!

Nước trong bồn được Oanh pha sẵn để tập xong vào tắm. Nó ngập hết thành bồn do không có ai coi. Vì thế khi Phong té sắp vào thì đầu hắn bị ngập trong nước. Hắn lại bị Oanh đè, loi ngoi hết hơi, uống nước gần no bụng mới lóp ngóp thở được. Thân hình Phong nằm gọn trong lòng Oanh, bị cả ả quấn lấy, cuốn tròn trông như đứa bé nằm trong bụng mẹ. Tinh thần hắn hoang mang cực độ, nhưng cũng còn đủ để cảm nhận hai trái bưởi đanh tròn đang chĩa thẳng vào lưng hắn.

Oanh cười như nắc nẻ, không ngừng ôm xiết Phong hết chọc lại cù, tìm đủ chỗ nhột của hắn mà mò vào làm hắn như điên như dại, muốn chết đi cho rồi. Mặt hắn trắng bệt, thân thể buông xuôi, không còn sức chống cự nữa. Hắn tưởng đâu đời hắn đến đây là dứt. Nhưng không, chính cái dáng vẻ ấy đã cứu hắn.

Hết cơn cuồng loạn, thấy hắn như thế, Oanh hốt hoảng. Cô kéo hắn ngồi vào lòng, dịu dàng xoa bóp, vỗ vỗ vào lưng cho hắn lấy hơi. Cô nắn bóp từng làn da thớ thịt, chà xát, vuốt ve nhẹ nhàng. Chừng thấy hắn tĩnh lại đôi chút, cô nói:

- Da thịt của anh mịn màng thật, như con gái vậy!

Phong lờ đờ nhìn, ánh mắt của hắn ánh lên cái nhìn van lơn trông rất tội. Ý nguyện của hắn là muốn Oanh tha cho hắn đi cho rồi, nhưng hắn biết không dễ như vậy. Oanh nựng nịu gương mặt của hắn, rồi lấy ngón tay to bè vuốt vuốt cái môi sưng vều của hắn.

Nhìn cái môi ấy một hồi, cô chợt cúi đầu, cho hai làn môi chạm nhau, rồi rời ngay. Sau cái chạm ấy, cả hai cùng giật mình. Oanh giật mình có lẽ vì cảm giác tuyệt vời của luyến ái, của cái chạm môi nam nữ đầu đời?

Còn Phong? Có lẽ vì ngạc nhiên? Cũng có lẽ vì cùng cảm giác trai gái đó? Hay vì đau? Không biết nữa. Chỉ biết hai người nhìn nhau bỡ ngỡ. Môi giựt giựt nhích động từng cái như thôi thúc chủ nhân mau cho chúng cảm giác có được khi nãy.

Đôi môi của Phong chợt đỏ mọng như son, nhìn rất gợi cảm. Đôi môi của Oanh cũng khát khao không kém. Rồi cánh tay to bè vụt kéo lên, kéo theo thân người trắng trẽo, trơn tru sát lên. Còn cái đầu to lớn của cô gái cũng cùng nhịp cúi xuống. Môi họ tìm nhau. Đầu tiên là những nhịp chạm nhau đứt quãng, nhẹ nhàng, e ấp. Sau đó là mạnh bạo dần, hai làn môi áp chặt vào nhau không rời, ngấu nghiến, say sưa.

Kể cũng lạ, một cặp trời sinh trái ngược hoàn toàn. Chàng trai da dẻ mịn màng, liễu yếu đào tơ kia đáng lẽ là một cô gái mới đúng. Còn cô gái, vai u thịt bắp, sức khỏe như trâu kia đáng lẽ là một chàng trai mới đúng. Họ lại là một đôi trái ngược. Thế mà họ lại gặp nhau. Âu cũng là tạo hóa an bài, có sinh ra, là có sắp đặt!

Hai bờ môi kia gắn vào nhau lâu, lâu lắm. Hai cánh tay to lớn thì chu du khắp thân thể mịn màng, trắng trẻo, vuốt ve cái dương vật đang từ từ căng cứng, đỏ hồng thật dễ thương. Còn bàn tay trắng búp măng như ngòi viết kia lần lần như có cái gì đó thôi thúc, lần tìm đôi nhũ hoa đồ sộ mà nắn bóp, vò vò.

Cái núm vú nhỏ xíu trên nhủ hoa từ từ đanh lại như hạt cau, vòng da đỏ quanh đó săn lên, nhiu nhíu như da gà. Hơi thở hai người càng lúc càng nhanh, gương mặt đỏ như gấc chín.

Hai cánh tay rắn chắc từ từ nhấc bỗng chàng trai lên. Hai chân bồ tượng lấy thế từ từ đứng dậy. Tiếng nước rơi lõm bõm xuống bồn tắm, rồi xuống sàn gạch. Họ đi như máy, mắt không ngừng nhìn nhau, âu yếm, có lửa.

Nàng đặt chàng xuống nệm hoa của khuê phòng nàng. Nệm hoa ấy chưa từng có nam nhân nào được phép ngồi lên. Thế mà chàng trai này không xin mà được! (Dĩ nhiên trận đòn nên thân vừa rồi không kể)

Đôi môi đam mê của hôn lướt khắp mọi nơi trên thân thể chàng. Cái lưỡi hồng từ từ thè ra, liếm hết từng giọt nước trên người chàng. Hơi thở hào hển theo từng nụ hôn. Người cong lên giật giật theo từng cái liếm.

Chàng rên nhỏ, người run lẫy bẫy. Nàng mạnh bạo, chặn ngăn những chống chõi yếu ớt của chàng. Cái lưỡi như con rắn dài, quấn lấy từng làn da thớ thịt. Nó là cái lỗ tai xinh xinh. Nó là cái cần cổ đầy khoái cảm. Nó là cái nách lún phún lông nhột nhạt. Rồi ngực, rồi bụng, rồi lông mao đen tuyền.

Nó dừng lại ở dương vật, nhấp nháp cái quy đầu. Nghe cái âm ấm khác lạ, chàng cong người toan ngồi dậy. Nàng đè chàng xuống. Cái miệng mở to dần. Toàn bộ dương vật nằm gọn trong họng. Tại sao nàng chưa biết mùi đời mà rành thế? Cái đó là lẽ tự nhiên, tự bản thân con người sẽ biết. Chàng nhắm mắt tận hưởng, nàng cũng nhắm.

Thật ra cái hôn đó đúng điệu là cái hôn. Nó không kèm cái tìm kiếm dục ngã, nên nó không có cử động thường tình. Nàng hôn, và muốn tận hưởng cái vị giác của cái vật giống yêu đương trong miệng. Thế thôi. 
Cho nên, sau khi thõa mãn với cái nhu cầu đó, nàng thôi. Miệng nàng rời xuống, lại chu du, lại ngậm mút từng đầu ngón chân, từng cái góc kẻ của đôi chân chàng. Cái vết thương trầy sướt lúc nãy, thay vì là đau, bây giờ lại là nguồn gợi hứng vô hạn cho chàng. Vì khi môi nàng chạm vào đó, thì chàng lên tiên.

Nàng lại từ từ trườn lên, thân thể hai người chà sát vào nhau. Cái dương vật nóng bỏng đi xuống từng chút một. Còn âm thể của nàng? Nó đi lên, cũng từng chút một. Đoạn đường tuy dài, hơi thở tuy hào hển, nhưng cuối cùng rồi chúng cũng gặp nhau.

Cảm giác do sự va chạm của mép âm hộ và dương vật nóng bỏng làm chàng và nàng cùng rít khẻ trong sung sướng. Nàng muốn có cảm giác đó nữa, nên nhích động thân mình. Hết kéo lên, lại chà xuống. Cảm giác sướng càng lúc càng nhiều. Có cảm giác rồi, lại muốn nó nhiều hơn, mạnh hơn, nên cử động phải nhanh hơn, mạnh hơn nữa. Chàng bấu chặt lấy ngực nàng, vân vê, rên siết. Nàng bóp mạch vai chàng, làm điểm tựa đung đưa.

Trong khuê phòng của nàng bây giờ, ngoài tiếng hơi thở và tiếng cọ nhau nhóp nhép của hai bộ phận sinh dục đang cương cứng, không còn tiếng gì khác.

Hai bộ phận cọ nhau đó, một cái thì lồi ra, một cái thì lõm vào, nên khó mà giữ cho nó khỏi mắc vào nhau được!

Cho nên sau một hồi cọ sát, chúng bị chệt vị trí. Và cái gì phải đến đã đến: cái dương vật trắng hồng của Phong chợt đi vào trong âm đạo của Oanh.

Tuy một chút thôi, cũng đủ làm Oanh đứng sựng người lại: Nàng đau. Ngừng một lát, vẫn Oanh trong vai trò chủ động, nhích nhẹ từng chút. Nhìn chàng trai dưới thân mình, xinh đẹp, nhỏ nhắn như một vị thiên thần, nàng thương quá. Nàng muốn ấp ủ chàng, bao trọn chàng trong vòng tay. Nàng muốn cho chàng tất cả. Nàng sẽ gắng chịu đau, tặng hết cho chàng.

Nàng ngồi dậy, quỳ gối trên thân người chàng. Dương vật chàng vẫn còn mắc trong âm hộ, chỉ một ít thôi, chỉ đầu khất thôi, nhưng vẫn đau. Nàng nhìn chàng, nói:

- Phong, em muốn cho anh hết, em cho anh hết đó!

Ánh mắt Phong lờ mờ nhìn nàng:

- Anh cũng lần đầu!

Rồi chàng nhắm lại. Nàng cúi xuống. Nụ hôn họ lại trao nhau.

Khi môi họ rời nhau, thì cũng là lúc nàng thúc mông mình xuống. Tuy nàng to lớn, nhưng lỗ âm đạo nhỏ, rất nhỏ. Dương vật chỉ vào sâu một chút thôi, nhưng nàng đau, đau lắm. Cắn răng, nàng nhút nhít hạ thể, rút ra để lấy hơi, rồi nhịp xuống. Làm vài lần, nàng quen với cơn đau.

Lúc nàng nhịp xuống lần nữa, cảm giác đau như xé thịt. Nàng không ngờ mình có thể làm được chuyện đó. Nàng đâu có biết lúc nàng hạ thân xuống, thì Phong cũng nẫy cong người lên hết cỡ, dương vật soạt thẳng vào âm cung của nàng.

- Ôi Phong, em đau, đau quá?. híc hic hic

Nàng khóc. Tiếng khóc ban đầu nho nhỏ, sau lớn dần. Cùng với tiếng khóc là cử động nhanh dần, điên cuồng, bất chấp đau đớn. Bỗng nàng bấu chặt vai Phong, rồi rên, rồi siết, rồi cào cấu. Nàng làm việc đó trong cái nhắm mắt đam mê. Mặt Phong bị móng tay nàng cào trầy. Chàng đau, nhưng rồi trong cái đau đó có cái cảm giác sung sướng kỳ bí không thể diễn tả được.

Oanh chuyển từ cấu cấu sang tát tay, đánh vào mặt, vào ngực, vào tay, vào vai Phong. Chàng oằn mình rên siết, chàng đau? Chàng súyt xoa rên rỉ. Van xin. Nhưng đầy khoái cảm!

- Ah, hu ái da, hư đau? a.aa?. Oanh, ngưng, a, Oanh? anh xin em? ối da? Oanh? hít ha ?
- Anh Phong! ghừ hụ hụ ? híc híc, hụ hụ? Phong? em ?.hic ?

Thân hình trắng muốt của Phong bây giờ đầy vết sướt, mắt bầm, môi sưng vều. Nhưng chàng cảm thấy sung sướng lắm. Cái đau mang đến khoái cảm tột cùng, còn Oanh thì cư điên cuồng cào cấu, như trả thù cho cái đau vô biên do bị xé rách màn trinh lúc nãy.

Nhịp độ xâu xé nhau của hai người tăng dần, để rồi đi đến cao trào bằng tiếng thét và tiếng rên rỉ cùng lúc của cả hai người. Có lẽ Phong đã không giữ được đến giờ nếu chàng không bị làm đau như thế. Nhưng không hiểu tại sao cái đau đó mang đến cho chàng cái sung sướng đầu đời tuyệt vời không thể nào quên được.

Còn Oanh? Sau khi xong việc, nàng nằm thiêm thiếp. Thân thể rã rời. Hạ thể của nàng và chàng nhầy nhụa máu và chất nhờn. Hai người mệt quá, không nhấc nỗi thân, cứ để vậy ngủ cho đến sáng.

o O o

- Rồi sao đó mọi chuyện thế nào?
- Sáng dậy, mọi sự bẻ bàng. Nàng chăm sóc nâng niu tao dữ lắm. Tao cũng đột nhiên thấy thương nàng thật tình. Tao ở đó đến trưa mới về. Nàng đưa tao về.
- Ba má mày nói gì?
- Tụi tao nói dối là tao bị đánh! Thấy nàng chăm sóc, bảo vệ tao, ổng bả thương lắm, chứ đâu có dè thủ phạm chính là?. nàng!
- Hà hà, mày dự phần nữa chứ, ai biểu! Á còn vụ cá độ?
- Tao đâu dám nói ai đâu, đành chịu đãi chầu bia cho tụi nó chứ sao. Nhưng không đủ tiền, nàng bù thêm cho tao, hì hì.
- Rồi sau đó?
- Thì cưới chứ còn sao nữa? Bốn năm sau nàng ra trường, tụi tao làm đám cưới. Cái vụ đó cứ làm đều đều.
- Nàng vẫn mạnh bạo như vậy sao?
- Nói thật chứ mấy thằng cha đàn ông trên đời này, khó thằng nào qua nỗi nàng một đêm. Nàng bị chứng cuồng dâm đó!
- Vậy mày? Sao mày chịu nổi?
- Tao à? Tao thì khác! Nói thật với mày chứ tao càng bị hành hạ, đánh đập bao nhiêu thì tao càng thích bấy nhiêu. Vả lại nàng biết ý tao, nên có chỗ làm cho tao vừa không bị mất mặt với đồng nghiệp, vừa ? sướng.
Nói xong, Phong vạch áo cho tôi xem. Vết hằn đo đỏ còn đầy trên ngực. Tôi bảo:
- Vậy cha mắc chứng khổ dâm rồi cha nội ơi.
Phong cười nói:
- Khổ sướng gì không biết, nhưng cái ấy của nàng vẫn luôn mũm mĩm như hồi lần đầu, bắt thằng em trai của tao lên tiên hoài. Hỏng tin mày hỏi nó coi!? ha ha ha
Tiếng cười của hai thằng bạn thân xin chấm dứt câu chuyện ở đây. Hết

------------------ Phần 1 - Phần 2 ------------------

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon