"Truyện người lớn" Bé Hoa Phần 2

Truyện người lớn Bé Hoa Phần 2
Ông Bảy từ sau cái hôm trốn vợ xách xe gắn máy chạy từ Biên Hòa vê` Sài Gòn để hiếp dâm đứa con nuôi, trong lòng ông cũng cảm thấy một chút hối hận, nhưng ông lại tự ngụy biện là có lẽ bữa đó ông say, mà cái gì làm trong lúc say là?coi như hỗng tính .

Trong lòng ông cứ nôm nốp lo sợ một ngày đẹp trời nào đó, con Hoa thú thâ.t với bà Bảy về vụ đó thì chắc ông phải tự bóp dái mà chết . Phải chi ông còn trẻ, có mang tiếng là con qủy râu xanh cũng đáng . Đằng này ông đã gần 60 mà lại mang tiếng làthằng già nứng cặc máu thì làm sao ông chịu được. Nhưng rồi ngày lại qua ngày, con Hoa vẫn vui vẻ, vẫn kính trọng ông, cửa nhà vẫn êm thắm . Ông Bảy cũng mừng thầm trong bụng và mong có một dịp nào đó, cửa nhà vắng vẻ ông sẽ uống rượu .? saythêm mô.t bữa nữa .

Thế rồi?trồi không phụ lòng ngưồi . Sau khi mọi thủ tục đã làm xong, cả nhà bắt đầu ghi tên đi học Anh văn, cơ hội lại đến với ông .

H??ng với Cường thì vào Trung học . Hai đứa nó vừa phải học chương trình phổ thông như bao nhiêu ngưồi khác, lại phải học thêm Anh văn để theo kịp với bạn bằng lớp . Vì vâ.y coi như từ sáng sớm, hai đứa đã vào trường đến chạng vạng tối mới về. Bà Bảy thì học buổi sáng . Ông Bảy với con Hoa thì học buổi chiều . Cũng may, người bảo lãnh có cho một chiếc xe cũ nên cứ sáng sớm, ông Bảy chở bà Bảy với anh em H??ng, Cường đến trường, xong ông về nhà lo bài vỡ .

Buổi trưa, ông rước bà Bảy về xong thì ông với con Hoa lại đi học . Hùng với Cường thì quá giang bạn bè đi về.

Ngay ngày đầu tiên nhập học . Ông Bảy vừa đưa mọi người đến trường xong, trở về. Vừa bước vô nhà là ông đã thấy con Hoa đang mở tủ lạnh, lom khom rót sữa uống.

Nhìn cái phao câu tròn lẵng của đứa con gái 17 bẻ gãy sừng trâu đang cong cong chỉa thẵng vô mặt mình, ông Bảy cầm lòng không được . Ông rón rén bước tối sau lưng Hoa .

Con Hoa cũng vẫn không hay biết gì hết . Từ lúc sáng sớm nó đã dậy, ở trên phòng xem lại bài vỡ, bây giồ mới bước ra nhà bếp, nên trên người nó vẫn còn mặc chiếc áo ngủ mỏng dính như vải mùng.

Ông Bảy nhìn cái mini xì líp hiện rõ bên trong chiếc áo ngủ, con lợn lòng của ông nó lại nổi lên . Ông Bảy le lưỡi liếm cái mép, rồi bằng tất cả sự nhanh nhẹn của một ông già 60, ông nhào tới ôm choàng lấy Hoa từ đằng sau tới . 
Môt tay đang cầm bình sữa, một tay đang cầm ly, con Hoa bỗng giâ.t mình vì tự nhiên có người ôm cứng lấy nó. Hai bàn tay lại chụp trúng ngay hai cái vú sừng trâu cũa nó nữa .

Thường thì người con gái nào gặp hoàn cảnh này cũng hoát hoảng lên, nhưng con Hoa thì không . Nó biết bà Bảy không bao giờ chơi cái kiểu kỳ cục như vầy . Vậy thì nếu không phải Hùng thì là Cường . Mà nêú không phải Cường thì là ông Bảy chứ không ai khác hết . Mà thôi, dù ai đi nữa thì cũng là người nhà cả . Nghĩ vậy, con Hoa cũng chẳng cần thắc mắc làm gì, nó cười lục khục trong cổ họng một cách thích thú .

Ông Bảy vừa bóp vú nó vừa nói thều thào:
- Bác Bảy nhớ con quá Hoa ơi !
À thì ra ông già nuôi . Con Hoa nghĩ nhanh trong đầu: "Thôi thì cũng được . Cặc nào cũng là cặc . Mỗi người chơi sướng một cách khác nhau, sướng ít sướng nhiều gì cũng là sướng".

Ông Bảy thấy con Hoa chỉ cười mà không trả lời, ông buông thêm một câu để dò hỏi tình hình:
- Nhà hổng có ai hết. Hoa chiều bác một bữa nữa nhé?
Con Hoa cũng khoái lắm, nhưng làm bộ mĩa mai:
- Bác Bảy muô? chơi thì chơi bác gái đi .
Ông Bảy tặc lưỡi :
- Thôi mà . Làm khó bác hoài !!!
- Hổng phải làm khó, nhưng mà?bác gái có sẵn đó sao bác hổng đòi bả chiều ?
Ông Bảy cụt hứng, nhưng cũng ráng phân bua:
- Bả?già cả, nhăn nheo hết rồi, vui sướng gì nữa mà chơị 
Con Hoa nói thì nói vậy, nhưng trong bụng nó cũng đang thèm lắm, đã nói là nó mang hai giòng máu, mà máu nào cũng dâm hết, nên con Hoa khoái đụ lắm .
Trước khi xuôi tay cho ông Bảy dày vò, con Hoa còn lãi nhãi một câu cho có lệ:
- Đàn ông?toàn như vậy không hà . Lần này nữa thôi nhen .

Chỉ chờ đợi có bao nhiêu đó, ông Bảy tranh thủ ra tay gấp như sợ con Hoa đổi ý. Ông vên cao cái áo ngũ của Hoa lên tới cổ, rồi ngồi thụp xuống, dựa vào cánh cửa tủ lạnh, kéo quần xì líp của Hoa xuống mà bú một cách say sưa. 

Hoa vừa lấy làm lạ vừa thích thú . Từ xưa đến nay Hoa chưa nghe ai nói đến cái kiểu này . Hai chân Hoa dang rộng, mép lồn banh ra cho cái lưỡi ông Bảy tung hoành thõa thích .

Chờ cho con cặc già của ông đủ cứng, ông Bảy mới tuột quần, bế Hoa choáng hai tay vô tủ lạnh, và ông đứng từ đàng sau đút tới.

Cứ mỗi lần ông nắc, cả hạ bộ ông áp chặt vào sau đít con Hoa nghe chành chạch, chành chạch rất là vui tai 

Bà Bảy múc một chút nước trong cái nồi đồ chay của bà đưa lê? miệng để nếm thì chợt ngưng lại như nhớ ra điều gì . Bà quay sang Hoa bảo:
- Con hâm lại cái nồi thịt kho đi, rồi đợi nó nguội hãy cất vào tủ lạnh để mùng Hai hãy ăn. Hoa thật thà hỏi lại:
- Sao lại mùng Hai mới ăn hả bác Bảy ?
Bà Bảy mắng yê? nó:
- Con thiệt ? khờ quá đi . Ngày mai là mùng Một Tết, phải ăn chay . Ngày mốt là mùng Hai, mấy đứa con muốn ăn gì cứ việc ăn . 
Con Hoa sực nhớ ra, tô? nay là giao thừa, vậy hôm nay cũng là kỷ niệm một năm kễ tư` ngày nó bị ông Bảy phá trinh . Con Hoa nói lảm nhảm một mình:
- Tết nhứt bê? Mỹ này chán thấy mồ. 
Bà Bảy quay lại nhìn con Hoa thắc mắc: 
- Sao con nói như vậy ? 
- Ngườ Mỹ họ đâu có cho mình nghỉ Tết gì đâu . M??ng Một, mùng Hai gì cũng như ngày thường thôi . 
- Thì sô?g ở đâu phải chịu vậy chớ con . Nhưng mà mình là người Việt, đâu quê? được nguồn gô? . Tết nhứt cũng phải cúng kiến ông bà chứ . 
Con Hoa cười giả lã, nó dã giai vô? bà Bảy:
- Nhưng?con là người Mỹmà . Cha Mỹ mẹ Việt? 
Bà Bảy cũng cười vui vẻ, rồi bà quay lại nhắc nó:
- Con nếm thử nồi thịt coi vừa chưa. Coi chừng nước nó sắc xuống là mặn, hết ăn đó .
Con Hoa ngoan ngoản lấy giá, múc một miếng nước kê?lê? miệng thổi phù phù rồi chúm môi nếm thử. 

Bà Bảy ngừng tay, nhìn Hoa đễ xem phản ứng của nó thế nào về nồi thịt mặn hay lạt . Chợt bà thấy con Hoa quăng cái giá vô nồi, bụm miệng chạy thẳng vô phòng tắm . 

Bà Bảy ngạc nhiê?, vội vàng chạy theo, định hỏi nó xem cái gì vậy, thì con Hoa đã đóng cửa . Đứng bê? ngoài, bà Bảy nghe rõ tiếng ụa mữa trong đó . 

Bà Bảy sinh nghi . Một ngưồi đàn bà đã sanh đẻ hai lứa như bà, đâu thể nào lầm lẫn được. Kiểu này là triệu chứng có thai chứ không trật vào đâu được . Chờ cho con Hoa trở ra, bà Bảy nhìn nó xoi mói:
- Con?sao vậy Hoa ? 
Hoa ấp úng:
- Dạ, đâu có sao . 
Bà Bảy đâu có chịu cái kiểu trả lời đó, bà hỏi tới: 
- Hỏng sao mà con ụa mữa dữ vậy ? 
- Tại con nghe cái mùi thịt kho nó?nó? 
- Nó làm sao ? 
- Con cũng không biết nữa, tự nhiê? cái?con phát muốn ói . 

Bà Bảy nghĩ thầm, thôi vậy là đúng 90% rồi, nghe mùi thịt cá là ụa mữa, giô?g y như bà hồi 20 năm về trước. Bà ngừng tay, đến sát bê? con Hoa hỏi nhỏ nó: 
- Con nói thiệt đi. Mấy tháng nay con có ăn nằm vô? thằng nào không ? 

Con Hoa nghĩ thầm chẳng những nó ăn nằm mà còn ăn ngồi thậm chí còn ăn đứng nữa . Nghĩ là nghĩ vậy chứ con gái chưa chồng làm sao dám mở miệng khai với mẹ, dù là mẹ nuôi, cái chuyện bò người ta banh háng ra đụ được. Con Hoa im lặng. Thấy Hoa không trả lời mà chỉ cúi đầu, bà Bảy vừa giận vừa lo, bà hỏi tới:
- Con nói thiệt đi?tháng rồi có kinh không ? 
Con Hoa lắc đầu. 
- Hổng thấy bao lâu rồi ? 
Bây giồ con Hoa mới trả lồi lí nhí:
- Hai kỳ rồi . 
Bà Bảy hô? hoảng:
- Thôi rồi rồi. Vậy là con có thai cả ba tháng nay rồi . Mà?thằng nào ? 
Hoa vẫn im lặng . Bà Bảy dịu gio.ng xuống: 
- Con cứ nói thật đi rồi bác tính cho. Đứa nào vậy ? 
Hoa có biết nói ai bây giờ, chẳng lẽ nói Hùng hay Cường, hay là ông Bảy. Nó đành nói láo: 
- Anh đó là bạn học của con . Cũng mới quen đây thôi . 
- Nó có?tới đây lần nào không ? 
Hoa lắc đầu.

Bà Bảy thở dài. Dù Hoa không phải là con ruột, nhưng bà đã nuôi Hoa từ 5 năm nay. Vả lại bà cũng thương nó là vì nhờ có nó, gia đình bà mới qua đưô? tới xứ Mỹ này . 

Không như nhiều gia đình khác, mua con lai xong, qua được tô? Mỹ là coi như xong, hết xôi rồi việc . Nhiều gia đình còn tìm cách tô?g cứ ân nhân của mình ra khỏi nhà . Bà Bảy thì không như vậy . Dù sao bà cũng là một người có đạo đức. Tự trong thâm tâm của bà Bảy lúc nào cũng xem Hoa như con ruột của mình . 

Bà Bảy buồn bực, bỏ vô phòng, để mặc cho con Hoa đứng đó một mình vô? hai hàng nước mắtbuồn tủi . 

Ngày mồng Một Tết trôi qua trong không khí bình thường . Ba cha con ông Bảy vẫn không hay biết gì hết . Chỉ có bà Bảy thỡ dài và con Hoa thì trong lòng đầy sóng gió, chẳng biết ngày mai sẽ ra sao . 

Mới sáng sớm mùng Hai, bà Bảy đã dằn lòng hết nổi . Thường thì bà Bảy để mọi việc qua hết mùng Ba, coi như kiê?g cử ba ngày đầu năm, tô? mùng Bô? mới tính . Nhưng, biến cô?này đô? với một ngưồi cỡ kính như bà Bảy, bà thấy nó trọng đại vô cùng . Không ngờ mà bà lại có một đứa con gái chữa hoang như vậy . 

Nghĩ quẫn quanh một hồi, bà nghĩ có lẽ Cường biết . Trong nhà này chỉ có hai anh em nó là hay đi chơi chung . Thế nào Cường cũng biết cái thằng khô? nạn đó là ai . Bà Bảy bước tới phòng Cường, đẩy cửa bước vô. 

Cường đang nằm nghe nhạc, thấy mẹ vô bất thình lình, nó ngạc nhiê? hỏi: 
- Cái gì vậy mẹ ? 
Bà Bảy nói giọng cộc lô? : 
- Con ngồi dậy, mẹ hỏi cái này . 

Chưa bao giờ Cường thấy mẹ nói chuyện với mình bằng cái giọng nghiê? trang quá như vậy . Nó ngồi nghiê? chỉnh, nhìn mẹ chờ đợi, trong bụng bắt đâ?thấy run . Bà Bảy gằn giọng đe ?ướp tinh thần Cường : 
- Mẹ hỏi con điều này . Cấm con không được nói dô? nhé . 

Cường ấp úng . Nó nghi là bà Bảy biết chuyện của nó với Hoa, nó nói nhỏ : 
- Dạ ....mẹ cứ hỏi đi . 
Bà Bảy nói thẳng tuột luôn : 
- Con Hoa có thai rồi, con biết chưa ? 

Cường có cảm tưởng như ai vừa nện một cái búa tạ vào đầu nó. Trong đầu Cường hết còn biết suy nghĩ gì nữa cả . Coi như bà Bảy đã biết hết cả rồi . Còn cái gì nữa mà dô? . Cường mếu máo : 
- Thưa me ? con lỡ? 
Bà Bảy tưởng Cường cô?tình che dấu cho cái thằng nào đó . Bà nạt lớn :
- Lỡ cái gì ? 
Cường sợ quá . Nó vừa òa lê? khóc vừa nói : 
- Con lỡ ? chơi em con !!! 

Bây giờ thì cái búa tạ hồi nãy lại nện ngay vào mặt bà Bảy . Bà choáng váng . Thôi như vậy là hết nói rồi . Con ruột bà nó lỡ chơi con nuôi . Bà còn biết phải trút đỡ cho ai đây . 

Bà Bảy chệnh choạng bước trở về phòng . Hai màng tan bà giựt giựt, cơn nhức đâ?đến với bà thật bất ngờ như cái sự thật mà bà vừa mới nghe . Bà Bảy ngã vùi xuống giường . Bà gọi lớn:
- Hùng à . Vô má biểu . 
Nghe tiếng mẹ gọi có vẻ bất thường, Hùng lật đật chạy vào . 

Thấy me. nằm rũ rưô? trê? giừơng, Hùng nghĩ là có chuyện gì rồi . Nó đến gần bê? bà Bảy lễ phép hỏi : 
- Thưa mẹ kê? con ? 
Bà Bảy chỉ cái ghế cạnh giường, bảo nó : 
- Con ngồi xuống đó đi . 
Hùng hốt hoảng . Ỡ đồi có tật thì hay giật mình . Chẳng lẽ những đê? mà xuống chơi con Hoa, bà Bảy biết hết rồi sao ? Hùng ngồi cúi đầu im lặng chờ đợi . 

Bà Bảy nghĩ thế nào Hùng cũng biết về chuyện thằng Cường em nó lẹo tẹo với con Hoa . Nhà chỉ có hai anh em trai, làm sao nó không biết . Bà chỉ tức là tại sao nó biết mà không nói để bà ngăn cản . Bây giờ bà biết được thì đã muộn quá rồi . 

Càng nghĩ, bà càng giận . Bà gằn gio.ng hỏi Hùng:
- Cái chuyện con Hoa?bao nhiê? lần rồi ? 
Hùng hết hồn hết vía, nhưng nó cũng còn khôn ngoan hơn Cường . Hùng làm bộ giả mù sa mưa:
- Con Hoa?sao má ? 
À thì ra tới giờ phút này thằng anh vẫn còn muốn bao che cho thằng em . Hai đứa tụi nó hùa nhau qua mặt bà . Bà bỗng không dằn được cơn giận dữ, bà rít lê? nho nhỏ:
- Nó có chữa gần ba tháng rồi chớ sao .
Hùng xám xanh mặt mũi:
- Sao?má biết ? 
Bà Bảy chồm tới như muốn tát vào mặt Hùng làm nó sợ?hãi phải đưa tay lê? đỡ . Bà gằn giọng:
- Nó?khai thiệt với tao hết rồi .
Hùng muốn xỉu ngay tại chỗ . Con Hoa đã khai hết rồi thì còn gì để nói nữa . Hùng qùy xuống trước mặt bà Bảy, chắp hai tay lạy, miệng van xin:
- Xin má tha cho con . Con ?
Bà Bảy ngạc nhiê? vô cùng . Hay là? Hùng cũng chẳng biết vụ thằng Cường chơi con Hoa . Nếu như vậy thì bà rầy oan cho Hùng quá . Bà nói ôn tồn hơn:
- Tha ? cái vụ gì ?
Hùng phọt ra luôn một hôi:
- Tha cái vu?.tối tối con mò xuống lầu, chơi em con? 
Súng đại bác có nỡ bê? tai cũng không làm bà Bảy kinh hoàng hơn được . Vậy là không phải một mình thằng Cường, mà thằng Hùng cũng dính vô đó nữa sao ? 
Bà Bảy quát lê?:
- Đi ra đi . Đồ con?mất dạy . 



Ông Bảy đang ngồi coi tivi dưới nhà, nghe tiếng bà Bảy quát, ông giựt mình bỏ chạy lê? coi chuyện gì đã xảy ra . Ông thấy bà Bảy tóc tai rũ rượi, nằm vò đầu bức tóc như một con mẹ điê? . Ông Bảy hô? hoảng vô cùng. 

Bấy lâu nay, bà Bảy lúc nào cũng ôn tồn, đằm thắm, chưa bao giồ bà lớn tiếng với chồng con . Chẳng biết chuyện gì xảy ra mà bà Bảy có thái độ lạ lùng như vậy ? Ông Bảy ngồi rón rén xuống bê? cạnh vô? dọ dẫm:
- Chuyện gì vậy bà ? 
Bà Bảy trút hết bực tức lê? đầu ông chồng:
- Ông đừng có hỏi tui . Xuống hỏi con Hoa kìa . 

Nghe nhắc tới Hoa, ông Bảy hết hồn . Tuy ông là ngườ đã có sỏi sạn trong đầu, nhưng đối với cái chuyện ông với con Hoa đã làm thì ông không khớp bà Bảy sao được. Ông Bảy rụt rè hỏi lại: 
- Con Hoa nó làm cái gì bà ? 
Trong bụng ông nghĩ là con Hoa đã hổn hào gì đó vô? bà Bảy nê? bà có vẻ giận dữ như thế . Không ngờ bà Bảy nói luôn một hơi:
- Ông?xuống dưới mà lo cho nó . Nó có chữa ba tháng rồi . 

Ông Bảy đứng không vững nữa . Người ông mềm như cọng bún . Chẳng lẽ, ông gần 60 rồi mà còn có thể làm Hoa có chữa được sao ? Tự nhiê? ông Bảy buột miệng nói:
- Vô lý 
Bao nhiê? tức giận đè nén từ nãy đến giờ bằng lê? sau câu nói đó của ông Bảy . Bà Bảy la toáng lê?:
- Con Hoa nó khai thật với tui rồi . Giờ ông tính sao ? Ở đó mà vô lý. 

Ông Bảy trở về với thực tại. Vậy là con Hoa đã có chửa với ông thật rồi. Nó đã khai với bà hết rồi. Ông không còn biết nói gì nữa bây giờ. Ông hạ giọng xuống run run:
- Bà nói nho nhỏ, coi chừng con cái nó nghe . Có tốt đe.p gì đâu mà la um sùm . 
Nghe nhắc đê? con cái, bà Bảy càng bô? lửa giận thê? . Bà đập đầu vô tường ầm ầm như để trút bớt cái gánh nặng trong lòng . Bà la bài hãi lê?:
- Đễ tui chết cho mấy người vừa lòng.
Ông Bảy thấy là mọi việc đã đổ bễ hết rồi. Ông nhào tới, ôm chặt bà Bảy lại. Rồi ông hạ giọng nói một câu làm bà Bảy đứng tim:
- Thôi mà, bà đừng giận, bữa đó ? tại tui say . Hết

----------------- Phần 1 - Phần 2 --------------------

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon