"Truyện người lớn" Chị gái độc thân Phần 2

Truyện người lớn Chị gái độc thân Phần 2
Reng…
Tiếng chuông báo thức đánh thức cả hai chị em đang ôm nhau ngủ. Trung vẫn cài chuông hằng ngày để đi học, tối qua nói quên tắt đi. Đưa tay tắt điện thoại, Trung mơ màng nhận ra có sự khác biệt, có cái gì đang áp vào người nó. Rất nhanh chóng Trung nhớ ra là hôm qua mình cùng chị Phụng đã làm gì, giờ nàng vẫn còn nằm trên giường nó…

Thế là nó đưa tay vào trong chăn, mò mẫm người Phụng. Nó nhanh chóng tìm được bầu vú mềm mại của Phụng. Một tay tóm gọn và nhè nhẹ nhào nặn vú Phụng, tay kia của Trung lần mò xuống vùng cỏ đen bên dưới của Phụng... Động tác của Trung làm Phụng tỉnh dậy. Nàng thấy ngực và vùng lông *** như có gì chà xát. Nàng cũng sực nhớ ra là tối qua mình đã ngủ với em trai..

- Em làm gì thế, nhột chị….

- Để sờ vợ cái nào…

Phụng gỡ tay Trung ra, lườm một cái:
- Mới sáng sớm mà đã dê xồm. Em đi đánh răng rửa mặt đi, chị xuống làm cơm cho ăn rồi đi học.
- Cho em nằm bên cạnh tí nào…. – Trung gạ gẫm.

- Không, tối qua em làm chị….nhiều quá nên giờ ê lắm, sờ nữa chị chịu không nổi đâu – Phụng cương quyết gỡ tay Trung ra, dù nàng cũng đang bị những cái sờ của Trung kích thích.

Trung tiu nghỉu thụt tay về, choàng dậy đi làm vệ sinh cá nhân rồi soạn đồ đi học. Phụng cũng rửa ráy rồi xuống làm cơm. Thực ra, nàng cũng muốn sờ soạng với em trai. Nhưng nàng sợ mới ngủ dậy…miệng nàng có mùi, làm em nàng không thích.

Loáng một cái, cơm đã xong và Trung cũng xách balo xuống ăn. Vừa cầm đũa, tay Phụng đã đụng vào tay Trung. Hai đứa nhìn nhau, cười. Ánh mắt họ ánh lên sự hạnh phúc, mãn nguyện, dư âm của tối hôm qua…
- Mình giống vợ chồng, chị nhỉ.

- Ăn đi, chỉ được cái nói bậy là giỏi.

- Thế tối qua ai rên rỉ bảo đang ngâm cái đó trong người thì là chồng chị…

Phụng càng xấu hổ, trong lúc hứng tình nàng quả thật rất mãnh liệt, nhưng nàng vốn là kiểu phụ nữ truyền thống. Nay thằng em nói toạc ra như thế, nàng sao có thể bình thản. 
- Ừ, thị chị nói vậy, chịu chưa. Nhưng chỉ là lúc, là lúc em…
- Lúc em ngâm trong cái đó của chị chứ gì.
Trung vừa nói vừa cười, Phụng cũng cười xấu hổ, lấy tay dí vào trán Trung:

- Chỉ được cái chọc chị là giỏi thôi, biết chị ngại còn cứ trêu…

- Ai trêu, em nói thật mà – Trung nắm lấy bàn tay đang dí vào trán mình, nói rồi đánh chụt hôn một cái.
- Lo ăn xong đi học rồi trưa về…tính sau – Phụng rụt tay về, ngần ngừ nói

Hai chị em ăn xong, Trung vác balo đi học. Con đường Nguyễn Đình Chiểu hôm nay như đẹp thêm, ấm áp thêm dù những cơn gió bấc cứ tràn về ngày càng mạnh hơn. Trung yêu đời quá, nó thấy đời như đẹp ra. Tất cả là nhờ việc nó…đụ chị nó. Phải, may mắn đến quá bất ngờ! Ngẫm lại việc mình nhìn chị thủ dâm, rồi đè chị gái ra mà thỏa sức đụ đéo, Trung thấy mình thật may mắn. Phụng là ước mơ của mọi chàng trai, xinh đẹp, tài năng, dịu dàng, đôn hậu. Phải nói bọn đàn ông theo đuổi Phụng mà biết Phụng đã dâng hiến cho em trai, chắc tức ói máu mà chết.

Hôm nay cũng không có gì đặc sắc. Vẫn cái lườm của tên Nam bạn trai Huyền, vẫn cái nhìn ngưỡng mộ của Huyền và bọn con gái đối với những câu phát biểu và lập luận xuất sắc của Trung đối với những câu hỏi thầy đưa ra. Thậm chí, Trung còn đứng lên tranh luận với thầy, điều mà hầu như chưa ai dám làm với ông thầy hắc ám này.

Thầy dường như cũng thích thú với những cái nhìn mới mẻ của Trung, nên hầu như giờ học này là giờ thể hiện của Trung. Vì sao Trung lại giỏi môn này? Vì nó luôn quan niệm phải kế nghiệp cha kinh doanh, mà kinh doanh quan trọng nhất là nhìn thấy cơ hội và nhìn thấy người tài. Nên nó nghiên cứu môn Quản trị nhân sự này từ rất lâu rồi, giờ đây chỉ là ôn lại kiến thức cũ mà thôi. Thậm chí nó còn dẫn nhiều ví dụ minh họa từ công ty nhà mình trước đây, từ chính cách cha nó làm trước đây. 

Tan học, Huyền bảo Nam ra trước lấy xe rồi quay lại nói với Nam:

- Cậu nghiên cứu môn này sâu quá Trung nhỉ?

- À, chỉ là có đam mê với môn này thôi, môn nào vớ vẩn vô bổ Trung không học đâu!

- Huyền cũng thích quản trị nhân sự - Huyền nhìn Trung nói

Trung thấy lạ. Cô thích thì kệ cô khoe tôi làm gì? Nó đành nó mấy câu vô thưởng vô phạt.
- Ý Huyền là, vừa rồi thầy có kêu thành lập nhóm dưới 5 người, Trung có muốn vào nhóm tụi mình không?
- Hóa ra là đang “chiêu dụ” Trung hả, cũng được. Trung đang định làm 1 mình, thêm bạn thì tốt quá.
- Một mình? Huyền choáng váng. Khối lượng bài tập đồ sộ như thế này mà làm một mình, cái tên đứng trước mặt nàng có phải là người không?!

- Trước giờ…đều vậy cả, môn nào buộc nhóm phải đông người, lúc đó có ai rủ thì vào.

Huyền lại thêm mất máu, không chỉ môn này.... Huyền nói:

- Vậy nhé, có gì trao đổi số điện thoại rồi Huyền gọi phân bài sau. Nhóm mình có 5 người.
- Ừ, số Trung là 098x888888
- Số đẹp quá nhỉ! Huyền nhìn Trung.

Trung cười. Thật ra đây là số của cha nó trước đây, nhiều cô bác bảo có tiếc tiền thì bán đi đừng xài. Nhưng nó thích, như là một cách tưởng nhớ cha mình…

Trung đi với Huyền ra cổng trường, vừa đi vừa nói chuyện linh tinh. Giọng vùng Nghệ - Tĩnh của nàng làm Trung phải căng tai lên mới hiểu hết. Ra tới cổng, tên Nam đã đứng đợi Huyền từ lúc nào, mặt cau có lên vì đợi lâu.

- Em làm gì lâu quá? Sao lại rủ Trung vào nhóm hả? – Nam liếc Trung rồi hỏi Huyền.
- Cho em lên xe đã, nói sau – Huyền nói với Nam, ngượng ngùng vì có Trung ở đây.

Nam cục mịch đưa nón cho Huyền, rồi rồ ga đi thẳng. Nhìn theo bóng, Trung có thể thấy hắn đang la ó gì với Huyền. Nó cười! Vừa cục mịch thô lỗ với bạn gái trước mặt đàn ông khác, vừa bất lịch sự, loại người này sao mà một cô gái như Huyền có thể yêu nhỉ? Nhưng Trung nhanh chóng vứt bỏ câu hỏi vơ vẩn này đi, lấy xe về nhà. Nơi đó có chị nó – cũng là vợ nó – đang chờ.

Trung tới nhà, nó định mở cửa. Nhưng sực nghĩ ra một ý, nó tắt máy rồi nhấn chuông… Cửa mở, chị Phụng thò đầu nhìn ra:

- Làm gì mà nhấn chuông, quên khóa hả em? – Phụng nói nhưng biết ngay không phải vì khóa cổng Trung móc chung với khóa xe mà.

- Thích…có chị ra mở cửa cho, hehe – Trung cười rồi dắt xe vô.

- Quỉ sứ, chị đang dọn cơm mà.

- Thì ra mở cửa rồi em vào phụ, sao đâu.
Thế là Trung vào nhà thay đồ, rửa mặt, rồi tót xuống phụ Phụng. Một mâm cơm nhanh chóng bày ra, và cũng nhanh chóng được hai chị em ăn hết sạch.

Suốt bữa ăn, Trung cứ thò chân xuống bàn, chà chà vào chân chị Phụng. Phụng cũng để yên, thỉnh thoảng cạ ngược lại, làm Trung chỉ muốn bỏ chén cơm xuống để đè chị ra mà đụ ngay thôi. Một chàng trai trẻ đang sung mãn và vừa biết mùi đời như nó luôn hừng hực như thế, nhất là khi trước mặt là người con gái đã ân ái với nó.

Trong lúc Phụng đang rửa chén, Trung mon men lại gần. Nó đặt bàn tay lên eo Phụng, xoa xoa…

- Làm cái gì đó, người ta đang rửa chén mà

- Thì..vợ cứ rửa chén đi, để Trung xoa cái này – Trung cười gian

- Ai là vợ, chỉ biết nói bậy là giỏi – Phụng quay lại liếc yêu Trung, rồi lại tiếp tục rửa chén, làm bộ hờ hững.

- Thế ai tối qua rên la, xin Trung làm chống, rồi xin Trung bắn vào nữa. “Anh bắn sâu quá…” – Trung giả giọng Phụng rên rỉ lúc tối qua.

Trong lúc nói chuyện thì tay Trung vẫn lần mò xoa bóp eo Phụng, rồi lần xuống đùi… Nó thọc tay và trong váy Phụng, đặt bàn tay lên ôm trọn cái mu nàng. Phụng vẫn mặc quần lót lụa. Nhưng lớp lụa mỏng không ngăn được cảm nhận của Trung về một cái *** đã rỉ nước, tỏa ra sức nóng hấp dẫn. Dùng một ngón tay vạch quần lót ra, rồi tiến dần về cái lỗ ẩm ướt…

Phụng vẫn im lặng rửa chén, mặc Trung đang sờ mó nàng. Nhưng khi Trung cho ngón tay day day hạt le của nàng thì nàng chịu không nổi nữa. Một cảm giác sướng tê người ập tới, làm nàng bủn rủn. Nàng rên lên một tiếng, tay nàng đánh rơi cái chén. May mà nó rớt xuống bồn rửa nên không làm phân tâm Trung, nó vẫn tập trung chọc ngoáy cái lỗ *** của Phụng.

Nó thôi day cái hạt của chị nữa, nó lần mò xuống cái khe ẩm ướt. Phải, cái khe ẩm ướt quá rồi. Nó cho ngón tay vào, từ từ, từ từ… Nó cảm nhận được từng thớ thịt trong *** của Phụng, biết được từng cái co bóp của nàng, cảm nhận được từng đợt dâm thủy ấm nóng trơn nhớt đang túa ra.

Phụng cũng thế, ngón tay của Trung vào tới đâu, nàng cảm nhận được tới đó, nó đang vào sâu dần, lấy lấy *** nàng, chọc cho *** nàng co thắt, rỉ dâm thủy. Nàng bật ra tiếng rên rỉ, mắt nàng như mờ đi vì dục vọng đang dâng trào…

Phụng áp người xuống, làm cái mông và *** nàng chổng ra phía sau, Chẳng đợi gì nữa, Trung vội vén váy nàng nên, rồi nhanh chóng tuột cái quần lót đang nhầy nhụa của nàng ra. Nó thấy được lớp dâm thủy, thấy những cọng lông *** mềm mại, thấy cái lỗ *** đang co bóp, đang khao khát vật của giống đực.

- Nhanh đi em, liếm nó đi, chị muốn…. – Phụng rên rỉ, hai chân nàng như hơi đứng dang ra…

Lời nói của Phụng như làm thức tỉnh hoàn toàn bản năng đàn ông của Trung, nó không kiêng dè gì nữa. Nó thè lưỡi ra, liếm vào cái *** đang chổng ra mời gọi trước mặt nó. Một cú liếm thật dài…. Phụng quằn quại rên rỉ. Nước *** vừa dính vào lưỡi Trung nhanh chóng được thay thế bằng dâm thủy túa ra.

- Trung, chị muốn, cho vào đi em…

- Xưng là chị thì Trung không đút vào đâu – Trung giảo hoạt nói, nó lợi dụng sự thèm muốn của Phụng để ép nàng gọi nó là chồng.

- Chồng ơi, đút vào đi, em muốn lắm rồi – Phụng quằn quại rên rỉ, miệng nàng khô khốc, cả người hừng hực thèm muốn con cu to bự của em trai nàng…

Trung đắc ý, nó muốn nghe Phụng rên rỉ, gọi nó là chồng. Nó muốn Phụng không chỉ là chị, mà còn là vợ nó… Nó muốn được chiếm hữu thân thể ngọc ngà của chị gái, nó muốn thỏa mãn ham muốn xác thịt, nhưng nó cũng yêu chị nó vô cùng. 

Nó vội tụt quần xuống. Vì không mặc quần trong nên nó đã sớm dựng đứng lên như cái lều. Giờ Trung giải phóng, nó bung ra, sừng sững đứng trước cửa động ẩm ướt. Đầu cu Trung đã rỉ ra một ít nước trơn nhớt. Nó cầm cu, day day trước cửa mình chị Phụng, cạ vào hạt le nàng… Phụng chịu không nổi nữa, rên ư ử:

- Chồng ơi, đút vào đi, em thèm….

- Đây, anh đút đây vợ anh ơi…. – Trung vừa rê cu mình vừa đáp

Rồi nó thúc mạnh một cái, cu nó đã rẽ múi *** Phụng, đâm thẳng vào âm đạo nàng, lấy đầy cái lỗ *** chật khít của nàng. Dâm thủy Phụng túa ra liên tục, bao phủ lấy cái dương vật to đùng đang chèn vào lỗ *** Phụng.

Phụng sướng tê người. Từ sáng lúc Trung đi, nàng đã rạo rực thèm muốn rồi, náng cứ mong Trung về, đè nàng ra mà cưỡi. Sáng tới giờ âm đạo nàng lúc nào cũng ướt. Cũng phải, như cô gái thèm muốn lâu ngày nay được thỏa mong ước, Phụng luôn hừng hực thèm muốn. Nàng không gọi Trung là chồng vì e thẹn, chứ nàng luôn ham muốn đứa em yêu dấu nàng. Nàng muốn nó chiếm lấy nàng, muốn nó đè nàng ra mà đụ, mà hôn hít…

Trung nhấp mạnh dần, nó thò hai tay xuống nắn bóp hai bầu vú mềm mại no tròn của Phụng, rồi ôm lấy hông nàng làm điểm tựa để nhấp mạnh hơn. Nó áp vào người Phụng, hôn hít làn da trắng ngần của nàng. Phụng cũng cong người lên hưởng ứng, nàng chổng mông lên để Trung nhấp sâu hơn vào *** nàng. Tiếng “bạch, bạch” lại to dần, nhanh dần…

Rồi Phụng hét lên, bụng nàng co thắt lại, dâm thủy túa ra nhiều hơn…

“Ư….ử… Nhanh lên chồng ơi, sướng quá… Em sắp ra….”

Trung cũng sắp ra, nãy giờ cứ đụ Phụng ở thế Doggy nên nó đã hơi mỏi. Thế là nó gồng mình, nhấp nhanh hơn, mạnh hơn… Phụng cứ thế rên rỉ. Hai chị em chìm đắm trong hoan lạc.

Rồi điều gì đến cũng đến, từ trong bụng Trung một dòng tinh bắn ra, len lỏi vào mọi góc trong *** Phụng. Cái *** Phụng cũng co giật liên hồi, tiếp nhận dòng tinh nóng ấm của Trung. Rồi từ sâu trong *** nàng một dòng nước trơn nhớt, ấm nóng bắn ra, bao lấy con cu Trung. Tinh trùng của Trung và dâm thủy của Phụng hòa vào nhau… Trung đổ gục lên lưng Phụng, thở hổn hển. Nó vẫn không quên vuốt ve khắp người Phụng, và rỉ vào tai nàng những lời nói yêu thương:

- Vợ, anh yêu vợ lắm… Em thật tuyêt.

Nói rồi nó xoay Phụng ngược lại, giữ cho cu nó không rời *** nàng. Nó ôm bổng nàng lên để chân nàng quắp lấy thân nó, rồi bồng nàng vào phòng ngủ. Cơn làm tình ở nhà bếp này làm hai người quá mất sức. Nó và Phụng ngủ trưa, cu nó vẫn ngâm trong *** Phụng. Không hiểu tại sao nó rất thích xuất tinh vào ***, ngâm đó rồi đè lên Phụng mà ngủ...

Trung tỉnh giấc. Buổi trưa nó ngủ khá ít, chỉ chợp mắt một chút thôi. Nhìn Phụng đang mặc chiếc váy xốc xếch ngủ, tóc tai có phần rối, Trung mỉm cười. Chị nó cuồng nhiệt quá, hưởng ứng với nó, thậm chị còn mời gọi nó. Nhìn chị nằm ngủ, nét mặt dãn ra, thật đáng yêu. Đúng là: “Khi ngủ ai cũng người lương thiện, tỉnh dậy mới phân kẻ dữ - hiền”. Nó không kiềm nối, kề môi hôn lên má chị một cái.

Chiếc hôn của Trung làm Phụng tỉnh giấc, nàng dụi mắt nhìn Trung, nghĩ tới hai người đang thân mật như thế này, không khỏi có chút thẹn thùng. Nàng nép vào ngực Trung, thỏ thẻ:

- Dậy sớm thế

- Nằm gần người đẹp thế này, sao chồng ngủ được – Trung vừa nói vừa vuốt ve lưng Phụng.

- Chỉ giỏi nịnh – Phụng cười, nhưng cũng thinh thích. Con gái ai chả thích khen.

- Nói chứ chiều nay chắc đi công chuyện – Trung hạ giọng.

- Là chuyện công ty hôm bữa nói?

- Đúng rồi. Mà sao Phụng cứ nói…trống không vậy, xưng “anh” hay “chồng” không quen sao?

- Sao mà quen được, gọi chị em hai mấy năm trời, đâu phải đổi là đổi đâu – Phụng nũng nịu

Trung cười. Phụng nói cũng phải, hai mươi mấy năm hai người là chị em, chỉ từ trưa hôm qua mới bắt đầu quan hệ thôi, vẫn còn ngượng. Chính nó gọi chị là “em” hay “vợ” cũng hơi ngại, huống hồ gì một cô gái e ấp như Phụng. Nó vuốt tóc Phụng, rồi bảo:

- Vậy vợ gọi gì cũng được, không quan trọng đâu. Quan trọng là tình cảm hai cười mà.

- Gớm, chiều vợ thế ông tướng – Phụng cười.

- Vợ mình mà không chiều thì ai chiều nữa, hả vợ yêu của anh – Trung bẹo má Phụng rồi nâng cằm nàng lên, hôn một cái.

Hai người trao nhau nụ hôn thật lâu, rồi Trung dậy thay quần áo, Phụng nằm ngủ tiếp. Trung vận đồ công sở, thắt cavat rất nghiêm túc. Phải, hôm nay nó đi bàn công chuyện làm ăn! Giờ việc tốt nghiệp của nó chỉ là vấn đề thời gian, nên nó quan tâm tới chuyện tương lai nhiều hơn. Cái máu doanh nhân như truyền từ cha nó sang nó, nguyên vẹn.

Nó bắt Taxi tới công ty Đại Phát, nó đang thuê “dịch vụ” của công ty này. Nó đang muốn mua 10% cổ phiếu của một ngân hàng lớn, nhưng không muốn rườm rà đến thủ tục kê khai, nên nó liên lạc với Đại Phát qua mail để thuê họ lo hết dịch vụ, thậm chí nó còn ứng trước 30% tiền phí dịch vụ dù hai bên chỉ mới trao đổi qua email. Bên Đại Phát cũng không ngờ người “khách sộp” của họ chỉ mới là một sinh viên năm cuối.

Ngồi trên xe, nó nghĩ có nên mua một chiếc xe riêng không, sắp tới có lẽ nó phải đi công việc rất rất nhiều. Xe dừng lại trước thềm một công ty ở Quận 1. Nó xuống xe, thong thả đi vào. Vừa vào sảnh thì có hai người đang đứng đợi nó:

- Chào anh Trung, tôi là Quang - Phó giám đốc của Đại Phát, còn đây là anh Minh trưởng phòng kế hoạch. Giám đốc ủy nhiệm cho chúng tôi bàn bạc và thảo luận việc hợp tác với anh.

Ông Quang giơ tay ra bắt tay nó. Ông khoảng 45 tuổi, nhưng vẫn còn khá tráng kiện. Ông không ngờ người mua 10% của một Ngân Hàng lớn lại là một chàng trai trẻ như vậy.

- Chào ông, rất cảm ơn hai ông đã ra tận sảnh tiếp tôi như thế này.

Kế đó ba người vào phòng bàn bạc, thảo luận… Trung muốn mua 10% cổ phần của Ngân hàng XYZ, nhưng vấn đề là Ngân hàng này sắp tới đại hội cổ đông, nên Hội Đồng Quản Trị của họ rất ngại việc chuyển nhượng cổ phần, nên họ sẽ cố trì hoãn các vụ mua bán má giá trị trên 5% cổ phần đến hết đại hội.

Cuối cùng Trung chọn phương án nó và một người nữa sẽ mua 4,95% cổ phần, rồi sau đó liên kết lại thành nhóm cổ đông, tuy chỉ có 9,9% chứ không phải 10% như nó muốn mua nhưng đây là biện pháp tối ưu nhất. Thế là nó cùng Đại Phát kí hợp đồng dịch vụ, nó giao Đại Phát làm tất cả thủ tục, và hứa sẽ thưởng thêm nếu hoàn thành sớm. Cả ông Quang và ông Minh của Đại Phát đều không ngờ khách thuê mình lại có tiềm lực và hiểu biết như vậy. Sau này họ cố gắng lắm mới điều tra ra được thông tin của vị khách hàng này. Và khi họ biết Trung là con trai của ai, họ đã thôi không ngạc nhiên.

Và, người cùng mua cổ phiếu với nó, không ai khác ngoài Phụng – người vợ, người chị và người thân nhất với nó bây giờ…

Trong lúc Trung cùng ông Quang và ông Minh thảo luận, đương nhiên có một người ngồi họ để ghi chép và soạn thảo trực tiếp hợp đồng. Trung phải thừa nhận là dù rất tập trung vào công việc nhưng nó đôi khi vẫn bị phân tâm bởi cô thư kí này. Phải nói là cô ta quá sắc sảo, đôi kính như làm tăng thêm vẻ thông minh và khôn ngoan của cô. Quan trọng là…ngực cô ta rất lớn nên Trung không khỏi vô thức chằm chằm vào.

Cô cũng đôi lúc nhìn Trung, khi ánh mắt hai người chạm nhau thì cô ta cúi xuống gõ văn bản tiếp, còn Trung vẫn nhìn cô cười cười. Tất nhiên hành động của hai người không thể thoát ra khỏi mắt của ông Quang, dù gì ông cũng có tuổi đời và kinh nghiệm sống hơn Trung rất nhiều. 

Khi kí kết hợp đồng xong thì trời cũng bắt đầu tối, nên đương nhiên hai bên có đi ăn tối với nhau. Họ chọn một quán Nhật sang trọng ở gần Đại Phát. Khi biết Trung đi taxi tới đây thì ba người kia càng ngạc nhiên hơn. Một gã thanh niên còn trẻ, không có xế hộp lại có tiền đi mua 10% cổ phần một ngân hàng…

Họ ngồi ở một bàn chữ nhật, ông Quang và ông Minh ngồi chung một bên, bên còn lại đương nhiên là Trung và cô thư kí. Qua trò chuyện và ăn uống, Trung biết được cô thư kí tên Trang, vào công ty làm đã được hai năm. Trung vốn là cháu họ kiêm thư kí của giám đốc, lại xinh đẹp và rất có năng lực nên được tin tưởng giao vai trò thư kí của cái hợp đồng béo bở này.

Tan tiệc, dù đã trễ nhưng ông Quang và ông Minh phải về công ty lại để phân phó công việc rồi mới về, họ là lãnh đạo mà. 

Ông Quang gợi ý hay là Trung đưa Trang về. Trung cũng đồng ý, mà Trang cũng gật đầu. Cô đã quen với các công việc xã giao, nên chẳng thấy ngại ngùng gì khi được một anh chàng mới quen đưa về. Thế là Trung vẫy một chiếc taxi rồi hai người cùng bước lên. Hóa ra nhà Trang cũng ở Quận 3, cũng tiện đường về nhà Trung. 

Hai người ngồi xe nói chuyện, vì mới quen nhau nên câu chuyện cũng không có gì đặc sắc. Tới hẻm nhà Trang, Trung xuống mở cửa taxi cho Trang. Trang cười, anh chàng này cũng khá galant đấy chứ, hơn nữa cũng đẹp trai. Còn về điều kiện thì chắc không phải bàn cãi, người ta vừa tới công ty mình nhờ làm thủ tục mua cổ phần ngân hàng cơ mà.

Trung quay lưng định bước vào lại Taxi thì đột nhiên Trang gọi với: “Anh Trung, anh…cho tôi xin số điện thoại được không? Nếu có vấn đề phát sinh tôi sẽ gọi cho anh tiện hơn”

Trung cười thầm, không phải cô hấp tấp quá rồi chứ. Trung nghĩ số của Trung đương nhiên là Đại Phát sẽ có, Trang tra là có, việc gì phải hỏi trực tiếp. Nhưng nó hỏi lại trêu Trang:

- Vậy cô muốn xin số nào, tôi có số dùng dành cho công việc hay dành cho việc riêng

- Số…nào cũng được, tiện liên lạc với anh là tốt rồi.

Trung đọc số cho cô, nhưng nó cũng không bảo cô nhá máy cho nó. Hai người chỉ là bèo nước gặp nhau, tuy Trang xinh đẹp nhưng như thế cũng chưa đủ gây ấn tượng với nó. Chị Phụng của nó cũng đâu có xấu! Tuy nó đẹp trai, nhà giàu nhưng từ đó tới giờ chưa có bạn gái. Không phải vì kém hay nhát gái, mà vì chưa có cô gái nào gây ấn tượng mạnh với nó.

Nó giơ tay chào Trang, nhìn cô mở cửa vào trong nhà, rồi vào lại Taxi để về. Về nhà, về với chị Phụng của nó

Xuống taxi, nó nhấn chuông đợi chị Phụng ra mở cửa. Nó có mang chìa khóa, nhưng nó cứ thích “hành” chị Phụng của nó thôi. Phụng xuống mở cửa, nàng cũng biết là không phải vì nó quên mang chìa khóa. Nàng vừa mở vừa dẩu môi càu nhàu:

- Mang chìa rồi mà cứ thích hành người ta xuống mở cửa.

- Vậy mới giống vợ chồng chứ, hehe – Trung cười.

Cánh cửa vừa đóng, môi Trung đã áp sát môi Phụng, ngấu nghiến lấy môi của người chị gái. Phụng cố nói:

- Từ từ đi….chồng, người ta thấy bây giờ - Nàng quên mất rằng cánh cổng đã khóa rồi, ai có thể thấy

- Vợ la lên thế này người ta mới biết đó, để im anh….hôn – Trung trêu

Thế là hai người hôn nhau, nồng nàn. Trung có thể cảm nhận mùi hương tóc của Phụng, mùi từ cổ và ngực nàng toát ra, thơm thơ và trơn mát.

Hai người rời nhau, Phụng liếc yêu Trung rồi cởi giúp áo vét nó ra mang vào nhà cất. Trung thì đi tắm, lúc nó xuống thì cơm đã dọn ra, còn chị Phụng đang xăm soi cái áo vest của nó.

- Soi gì, chồng không có ai đâu nên không cần phải soi coi thử có vết son hay không đâu, hehe – Trung trêu.

- Xí, ai thèm. Người ta coi thử có cũ chưa thì đi mua cái khác thôi.

- Từ lúc mua tới giờ chồng có mặc bao giờ đâu, thỉnh thoảng đi công việc mới mặc thôi. 

Phụng để chiếc áo qua một bên, rồi xới cơm. Hai chị em vừa ăn vừa trêu nhau, Trung thỉnh thoảng “nói bậy” hay nhắc lại những giây phút “gần gũi” của hai chị em làm Phụng ngượng ngùng, nhưng cũng thinh thích. Thỉnh thoảng nàng cũng “phản công” lại, trêu Trung. Bỗng Trung nói:

- Vợ, tối nay mình đi mua xe nhé? Giờ mình đã bắt tay vào kinh doanh rồi, sắm một chiếc đi lại cho tiện.

- “Bắt tay vào kinh doanh”, nghe oai quá đi hen. Cũng chỉ là thực hiện kế hoạch mà chồng mấy năm nay ấp ủ thôi mà, hì hì. 

- Chị biết rồi còn chọc, vậy nhé?

- Ừ, thì mua. Chỉ sợ lâu rồi em không lái sẽ quên đó.

Phụng biết kế hoạch kinh doanh của Trung, nó ấp ủ từ rất lâu rồi, ngay từ lúc lên cấp III nó đã vạch ra. Nhưng ngay cả khi có vốn từ nguồn thừa kế của cha mẹ, nó cũng không vội vàng thực hiện vì biết mình chưa đủ sức, phải trau dồi thêm. Nàng biết, và luôn ủng hộ ước mơ của em trai – chồng yêu của nàng.

Ăn xong, Trung bảo Phụng thay đồ đi để nó rửa chén rồi thay đồ sau, vì nó biết con gái luôn tốn thời gian hơn nhiều. Vừa rửa chén, Trung vừa huýt sáo, thỉnh thoảng hát vài câu ngâm nga. Xong nó lên thay đồ, nó chọn bộ lịch sự một tí chứ không trẻ trung. Nó không muốn người ta nghĩ nó là thanh niên choai choai vác tiền cha mẹ đi mua xe chơi bời.

Xuống phòng khách, nó mở máy tra vài thông tin. Nó vốn thích chiếc Mercesdes S500 nên không lăn tăn chọn lựa xe, mà chỉ tìm hiểu đại lí nào thôi. Từ trên lầu vọng xuống tiếng bước chân của Phụng, chắc nàng mang giày cao gót. Trung quay đầu lại, nó hết hồn, ngây người ra.

Phụng đứng trước nó, đẹp và trong sáng như một thiên thần. Nàng diện một váy bó sát người màu trắng sữa, trang điểm vừa vặn, tóc buông xõa bồng bềnh. Trung thất thần, miệng như há ra. Đã rất lâu rồi chị nó không “ăn diện” như thế này, vì nàng toàn ở nhà và đi chơi với bạn thân mà! Bình thường Phụng không trang điểm đã cực kì xinh đẹp, giờ nàng trang điểm và mang chiếc váy này, chả khác gì đã đẹp lại thêm đẹp.

- Nhìn cái gì, bộ chị mặc bộ này xấu lắm hả- Phụng trố mắt hỏi Trung, con gái sợ xấu mà.

- Không, chị như thế này mà xấu thì chả còn ai đẹp – Trung nói vừa nịnh vừa thật.

- Chỉ giỏi cái miệng, chị mà cũng không tha. Không biết ra đường còn nịnh người khác như thế nào nữa- Phụng dí trán Trung cười.

- Thật mà! Chị bình thường đã đẹp, giờ trang điểm vào thì chỉ làm đàn ông chết mê chết mệt thôi, nhất là một người đàn ông đích thực như….em – Trung ưỡn ngực.

Trung gọi taxi đến. Trong lúc đứng chờ thì người đi đường đi qua không ai là không ngoái nhìn họ. Con gái thì ngắm Trung mơ mộng, con trai thì nhìn Phụng rỏ dãi. Họ đẹp đôi quá! Quả thật, Trung - một chàng trai cao ráo, mặt mũi đẹp trai sáng láng mặc lịch sự - đứng cạnh Phụng -một cô gái có thân hình của một ác quỉ gợi dục và khuôn mặt của thiên thần, họ như một cặp trời sinh.

Trong taxi, Trung tóm tắt công việc chiều nay của mình, gồm việc nó định đăng kí mua cổ phần dưới tên Phụng. Phụng không ý kiến, nàng luôn ủng hộ chồng – em trai mình mà.

Xe dừng ở Nguyễn Văn Linh – Quận 7. Nhân viên đại lí Mercedes này đã từng nhìn thấy rất nhiều người đẹp, ăn mặc sang trọng có, lịch lãm có, sexy có. Nhưng đêm nay họ mới nhìn thấy một cặp đẹp đôi đến như vậy vào mua xe. Nhìn bộ dáng của họ, ai cũng nghĩ họ là một cặp vợ chồng mới cưới, và con cháu của hai dòng họ quyền thế nào đó.

Đám nhân viên nghĩ cũng đúng, Trung và Phụng như hai vợ chồng mới cưới, và gia đình cũng thuộc dạng quyền thế. Nhưng sai ở chổ hai người là chung một họ. Đám nhân viên có ngờ đâu hai người đứng trước mình là hai con người say đắm nhau bỏ qua hai chữ loạn luân.

- Xin chào, tôi là Hà, phó trưởng đại lí. Cảm ơn anh chị tới ủng hộ đại lí…

Hóa ra khi biết hai người muốn mua một chiếc S500, ngay lập tức Phó trưởng đại lí ra đón tiếp và trực tiếp thuyết minh cho chiếc xe. Đây là dòng xe cao cấp nhất mà đại lí bán, nếu có Trưởng đại lí thì ông ta cũng sẽ ra đón, nhưng vì đã tối nên chỉ còn bà phó trưởng ở lại.

Tuy là gọi “bà”, nhưng thực ra cô Phó trưởng chỉ mới khoảng 25 tuổi, da mặt trắng nõn, cái mũi cao kiêu sa. Hà cũng thuộc dạng rất có nhan sắc, tốt nghiệp ra chưa có việc làm nên đi bán hàng cho hãng xe. Nhờ nhan sắc và tài ăn nói nên dần dần thăng tiến, lại thêm có bằng cấp sẵn nên dễ dàng được bổ nhiệm làm phó trưởng đại lí. Có lần trong đợt tập huấn ở Tokyo, cô được giám đốc khu vực Châu Á gọi là “phó trưởng đại lí xinh đẹp nhất Châu Á”.

Trung cũng thất thần nhìn cô Phó trưởng xinh đẹp này, nhưng chỉ một giây thôi. Nó nhanh chóng nhớ ra Phụng đang đứng gần nó còn xinh hơn Hà này một bậc. Hơn nữa nàng lại đứng sát đây, chỉ cần nhìn Hà lâu thôi thì…

Thủ tục diễn ra rất nhanh chóng, đến nỗi Hà còn chưa kịp “nói” xong về chiếc xe. Vì Trung chịu chi thêm nên phần thủ tục đại lí sẽ lo hết, và ngay trưa hôm sau Trung có thể đến lấy xe. Và, lần thứ hai trong một buổi tối, Trung lại được xin số điện thoại.

- Thế Trung, 098x888888.. – Trung bâng quơ nói.

Hà lập tức hiểu ngay vì sao Trung có thể mua xe S500. Giá vài chiếc sim của Trung là đủ mua chiếc S500 rồi. Nàng nhanh chóng lưu lại, phân loại là “favorite” ở danh bạ.

Biết hai người đi taxi tới, Hà lập tức điều một chiếc Mer của đại lí chở hai người về. Đúng là có tiền mua tiên cũng được, Trung nghĩ. Nhưng nó cũng khá hài lòng với dịch vụ của đại lí này.

Vào nhà, Trung theo Phụng vào phòng nàng. Phụng quay lại:

- Sao không về thay đồ đi, rồi…muốn gì thì muốn – Phụng nháy mắt

- Đường nào chả cởi, thôi thì vào phòng chị rồi cởi một lần.

Rồi không để Phụng trả lời, Trung bế thốc Phụng lên, mang nàng vào trong phòng nàng.

Lại một đêm “động phòng”, một cuộc làm tình giữa hai chị em sắp diễn ra….

Trung đặt Phụng xuống giường, nhanh chóng đặt môi lên môi Phụng. Môi Phụng vốn thơm, hôm nay nàng lại tô son thì đúng là làm Trung kích thích không tả xiết. Nó ngấu nghiến môi nàng, rồi nhanh chóng một tay đặt lên ngực và một tay đặt lên vùng mu *** Phụng. Dù cách với váy nhưng nó có thể cảm nhận độ ấm của cái *** Phụng. Nó day day…

Trung day *** là Phụng thích quá chừng, nàng ưỡn người lên hưởng ứng. Nàng đáp lại nụ hôn của Trung, rồi đưa tay xuống cầm lấy tay Trung để thọc vào váy mình. Trung không ngờ Phụng bạo dạn thế. Đúng là khi đã yêu rồi thì đàn bà rất ham muốn. Nó vui mừng, người lạnh lùng như chị nó chỉ khi yêu ai mới nhiệt tình như thế này thôi.

Không làm chị thất vọng, nó luồn tay vào váy chị, rồi day day hạt le qua lớp quần lót lụa. Nó phát hiện ra chị rất thích dùng quần lót lụa. Nó day hạt le, rồi vừa bóp vú Phụng, vừa hôn nàng. Rất nhanh chóng Phụng đã bị kích thích toàn diện, nàng rên rỉ

- A…sướng quá….ư, ư…. Sướng quá chồng ơi. Day mạnh lên, bóp mạnh lên….

Trung im lặng, kích tình và chiều chuộng Phụng. Nó day mạnh hơn làm cái *** nàng túa ra dâm thủy, hạt le và vú nàng săn và trương ra. Phụng không chịu nổi nữa, nàng giơ tay ôm Trung, áp người nó vào bờ ngực mình, chà xát.

Trung rời ra, cởi áo và tuột quần xuống, để lộ con cu gân guốc to đùng của mình. Nó kê xuống đúng miệng Phụng, rồi một tay nâng đầu nàng, một tay cầm cu chĩa vào miệng nàng:

- Bú anh đi em, hút hết tinh của anh đi vợ yêu

Phụng đang thèm muốn, nàng nhanh chóng há miệng ra “đớp” lấy cái giống đực trước mặt, cho vào miệng mà nút. Của Trung to và dài quá nên nàng chỉ ngậm được hai phần ba, dù vậy cũng đủ làm Trung sướng mê ly. Nó hẫy hẫy con cu vào họng Phụng.

Phụng vừa bú liếm, vừa vân vê hai hòn dái của Trung, thỉnh thoảng cho lưỡi xuống liếm láp hai hòn dái ấy. Trung sướng rân người.

Nhìn cặp môi mềm gợi cảm, lại thêm lớp son đỏ thắm đang bú liếm con cu mình, Trung thích quá. Cặp môi ấy há ra để cho nó đút cu vào, rồi lại hút hút… Biết bao người mơ được đôi môi này nhìn họ và trò chuyện đôi câu thôi là họ hạnh phúc rồi. Thế mà đôi môi ấy đang há ra, bú liếm dương vật, đang rên rỉ những câu vô nghĩa.. Và hơn thế, cái con cu đang giơ ra cho nàng bú liếm không ai khác chính lả em trai nàng.

Trung rút cu ra miệng nàng, rồi cúi xuống vén váy nàng lên, rồi tụt váy xuống. Thế là cái váy chanel không rơi ra mà làm thành một vành ở eo Phụng. Trung nhanh chóng kéo quần lót Phụng vứt đi, một mảng ướt át dâm đãng hiện ra.

Nó kê lưỡi vào, liếm mạnh hột le. Nó ngưởi thấy mùi nước hoa trộn lẫn với mùi dâm thủy của Phụng:

- Vợ xịt nước hoa vào đây hả, thơm quá, ngon quá vợ ơi… - Trung vừa liếm vừa nói.

- Dạ…đúng…rồi, ư, ư…mạnh lên anh… Thơm thì liếm mạnh lên, em thích….aaaaaaaaaaaa

Liếm hạt le, rồi Trung còn lưỡi vào *** Phụng mà ngoáy, Phụng chỉ biết oằn mình lên hưởng thụ cảm giác do người chồng – người em mang lại.

Rồi Trung cầm cu mình, rà rà trước *** Phụng, day day hạt le nàng. Nó áp vào người nàng, rồi nhấp nhẹ nhẹ làm con cu chạm vào hạt le. Phụng rên rỉ:

- Đừng chọc mà…ư…ư, đụ…đụ đi

Rồi không để Trung trả lời, nàng cho tay xuống cầm cu Trung rồi ưỡn người lên cho nó vào đúng lỗ ** ẩm ướt của nàng.

- Rồi, vào rồi, nhấp….nhấp đi chồng, ư…ư

Miếng *** tới cu rồi mà không nhấp thì có mà ngu. Nó nhấp mạnh một cái… Cả con cu to bự ngập trong cái *** tơ của Phụng, được các thớ thịt *** của chị gái bao phủ, co bóp. Nó nhấp…

Nhìn chị gái trang điểm xinh như thiên thần đang rên rỉ, quằn quại giơ *** ra cho mình đụ, Trung không khỏi đắc ý. Nó cảm thấy nhưng đang chinh phục, đang chế ngự một tuyệt tác của tạo hóa – chị Phụng của nó. Nó nhấp ngày càng nhanh… Phụng cũng giơ *** hưởng ứng. Em trai nàng mạnh mẽ quá, làm nàng sướng đến mê người.

Một đứa em trai đang đè chi ra mà đụ, chiếc váy bị dồn vào giữa eo thon, cái *** rỉ nước…. Người chị vừa man dại hưởng ứng, vừa trân người e ấp hưởng thụ…

Rồi Trung xuất tinh, nó bắn mạnh vào cái ** của Phụng. Phụng cũng cảm thấy trong người có dòng nước ấm phun ra. Nàng ôm Trung, chà xát nó lên người, rồi cũng lên đỉnh

- A…a… chị cũng ra, em bắn mạnh đi, bắn vào *** chị đi….

Trung bắn tinh xong nằm đè lên người Phụng, hôn nàng. Phụng còn dư âm của cơn cực khoái, *** nàng đang giất giật, nhưng cũng cảm nhận được chiếc hôn của Trung. Nàng đáp trả, lòng tràn trề khoái lạc của tình dục và hạnh phúc của tình yêu.

Hai chị em nằm ôm nhau cùng vào ngủ. Hạnh phúc tràn trề trong căn phòng của Phụng…

Phụng thức giấc bởi những cái lay vai của Trung. Trung thơm lên trán nàng rồi bảo nàng dậy ăn cơm, nó đã chiên trứng rồi.

- Sáng này em không đi học hả?

- Không, nay học thảo luận buổi chiều thôi chị.

- Mới vào học có vài ngày mà đã thảo luận, sao nhà trường ác ôn thế em – Phụng vừa nói vừa vuốt tay Trung.

- Kệ họ, họ sắp sao em cũng chả ngán, em của chị giỏi mà. Mà thôi xuống ăn cơm nào..

Tối qua đi về trễ, lại thêm làm tình quá hứng nên Phụng ngủ quên mất. Với lại hình như nàng sắp…. đến tháng, nên trong người mệt mỏi. Nghĩ tới đây nàng vơ tay lấy vỉ tránh thai khẩn cấp. Hôm qua lúc Trung đụ nàng nguyên buổi tối trước đó rồi sáng dậy, nàng đã đeo khẩu trang ra tiệm thuốc xa nhà để mua thuốc tránh thai. Nàng ngại.

Trung ra tới của phòng, quay lại thấy nàng đang cầm vỉ thuốc, nó đoán ra được nàng đang uống thuốc gì. Nó lại chạy lại, ân cần:

- Chị uống thuốc…tránh hả? – Nó dịu dàng

- Ừ, em xuất vào trong chị nhiều thế, không uống có mà dính! – Phụng lườm yêu Trung. Nghĩ tới cảnh mình chổng *** cho em trai xuất tinh vào, nàng không khỏi bối rối. 

Nó thương chị quá. Nó cũng biết uống thuốc tránh thai khẩn cấp sẽ có rất nhiều tác dụng phụ. Nó nhìn chị, vuốt tóc:

- Lần sau em sẽ dùng bao, khỏi lo.

- Thôi, chị thích em…xuất trong người chị. Mình như là vợ chồng, ai lại dùng bao với vợ bao giờ - Chị nhăn mũi

- Nhưng lỡ dính thì sao?

- Để chị uống thuốc hằng ngày, không sao đâu. Khi nào muốn sinh thì lại ngừng.

Nó im lặng, nhìn chị âu yếm. Chị thật sự yêu nó mới muốn làm tình không bao cao su. Thật vậy, giờ nó như là người đàn ông duy nhất trong cuộc đời của Phụng. Nó nhẹ nhàng hôn trán nàng, bảo nàng thay đồ rồi đi ra…

Xong bữa sáng thì Phụng vào ngồi đan len, còn nó soạn sách vở xem sơ qua để chiều thảo luận ở trường, hầu như chỉ mất mười mấy phút để nó nắm bài và phương hướng giải quyết. Nó đóng cặp, lên lầu tập gym rồi ngồi xem lại hợp đồng vừa kí với Đại Phát. Chiều nay 4h nó sẽ cùng chị Phụng qua hoàn tất thủ tục, rồi đợi tầm 1 tháng thì nó sẽ chính thức sỡ hữu 9,9% cổ phần của ngân hàng XYZ.

Khoảng 11 giờ, nó đang gym thì chị Hà gọi tới. Đại lí đang vận chuyển xe trực tiếp đến nhà nó. Nó chờ ráo mồ hôi rồi đi tắm, tắm xong thì xe đã đến trước cửa. Đại lí chơi sang thật, thuê nguyên một xe tải để chở xe của nó tới. Cũng phải, nếu lái tới thì bị xay xướt gì thì họ phải chịu.

Tuy Tú Xương cũng là một con đường “nhà giàu” nhưng người ven đường cũng thò đầu ra nhìn chiếc Mercedes S500 đang được chở vào nhà Trung. Cũng đúng, chiếc sedan cao cấp nhất của Mercedes ở Việt Nam cơ mà. Hà nhìn nó, ngớ người ra. Nó đang mặc quần đùi, áo ba lỗ đứng trên thềm nhìn chiếc xe tiến vào. Chiếc áo làm lộ ra những thớ cơ chắc nụi của Trung, nhìn vô cùng nam tính và cường tráng.

Nó cùng Hà và nhân viên kĩ thuật lái thử một vòng, rồi kí vào biên bản nhận xe. Thế là nó chính thức sỡ hữu chiếc xe sang trọng này. Khi ba nó còn sống, tuy rất giàu nhưng ông cũng dùng một chiếc Toyota thôi. Nhưng Trung mua xe này không phải vì đua đòi, nếu vậy thì nó đã đua đòi từ lâu rồi chứ không đi học 4 năm đại học bằng chiếc xe số.

Nó mua, vì nó bắt đầu làm ăn, kinh doanh. Chiếc xe là gương mặt của người làm ăn. Ở Mỹ, CEO của facebook có 20 tỉ USD nhưng đi chiếc xe 33 ngàn USD đi làm. Nhưng đó là ở Mỹ, ở Việt Nam thì khác, người Việt sĩ diện và ưa trông mặt bắt hình dong. Nhiều khi người ta ưu tiên kí hợp đồng với một người vì họ…đi xe xịn. Nó hiểu tâm lí này và sẵn sàng chi mạnh tay vào chiếc xe.

Hà nhìn Trung, chào nó rồi cùng nhân viên rời đi. Nàng muốn nói chuyện thêm với cậu thanh niên đặc biệt này, nhưng cậu ta như không quan tâm đến vẻ xinh đẹp của nàng lắm. Cũng phải, vợ cậu ta đứng ở trong nhà, im lặng nhìn chàng cười. Giờ phút này, cô ấy để mặt mộc cũng đã xinh đẹp bằng nàng trang điểm rồi, nói chi đến khi nàng trang điểm như lúc tối qua họ đến đại lí của nàng. Hà âm thầm thở dài…

Hà cùng nhân viên rời đi, Phụng mới bước ra sân nhìn Trung và chiếc xe. Nàng mở miệng:

- Cái cô Phó trưởng đại lí kia nhìn em với ánh mắt lạ lạ sao ấy, chị không thích tí nào.

- Chị yêu của em ơi, kệ cô ta đi, em có quan tâm đâu. Nhìn kìa, ghen ra mặt luôn, há há – Trung nhìn Phụng trêu

Quả vậy, Phụng cảm thấy khó chịu khi nhìn thấy ánh mắt Hà nhìn Trung. Nhưng nàng không giận hờn vu vơ, không nũng nịu, mà nàng thấy khó chịu thì nói với Trung. Có lẽ ở nhà lâu ngày làm nàng quên mất thói đỏng đảnh của con gái...

Thấy vẻ mặt phụng phịu của Phụng, Trung nổi tính trêu lên, bế thốc nàng vào xe. Nó nhấn nút cho ghế ngả ra, rồi đặt Phụng lên. Nó đặt môi lên hôn Phụng, rồi lấy tay xoa ngực nàng. Phụng để im cho Trung hành động, nàng thích lắm…

Môi Trung rời ra, nó quay lại vô lăng, lái xe ra khỏi nhà. Nó chở Phụng đi dạo một vòng, rồi dừng lại ở Starbuck gần Ngã 6 Phù Đổng. Khi họ bước ra khỏi chiếc S500, cả quán như ngoái nhìn. Họ thấy một anh chàng cao ráo đẹp trai đang mặc áo thun ba lỗ, lộ ra cơ bắp cuồn cuộn nắm tay một cô gái chân dài miên man, eo thon thả, khuôn mặt xinh đẹp, sống mũi cao thanh tú, đôi mắt như mơ màng phủ một lớp mây làm lay động lòng người.

Trung gọi món rồi chọn một gần cửa kính ngắm phố xá. Hai chị em uống cf, vừa trò chuyện đủ thứ. Rồi họ ra về trong con mắt hâm mộ của vô số thực khách đang ngồi trong quán.

Trung và Phụng ăn cơm trưa, rồi nó ngủ để chiều còn đi học và qua chỗ Đại Phát..

Tỉnh ngủ, Trung ăn mặc lịch sự quần tây áo sơ mi, sơ-vin và mang giầy tây để đi…học. Nó để áo vest trong xe để mặc sau, rồi đi học. Còn Phụng thì chiều nàng sẽ đi taxi qua trường nó để cùng đi tới Đại Phát làm thủ tục mua cổ phần.

Phần vì không có chỗ gửi xe, phần vì không muốn gây ồn ào nên nó gửi xe ở trung tâm ngoại ngữ ILA gần đó, rồi đi bộ vài bước để vào trường. Không khí buổi trưa hôm nay của Sài Gòn khá dễ chịu, vì đang có gió bấc lạnh.

Bình thường tuy Trung cũng khá đẹp trai trai và cao to, nhưng nó ăn mặc khá tềnh toàng cốt sao thoải mái nên chả mấy ai chú ý. Nay nó ăn mặc lịch lãm, trên đường vào lớp không biết bao cô nhìn. Trung cười thầm trong bụng, chiếc áo không làm nên thầy tu nhưng khiến cái mu dễ sao xuyến..

Đến nơi, Trung thấy Huyền và Nam đang ngồi ở bàn đầu, kế bên là hai người một nam một nữ nữa. Nó đoán đây là nhóm 5 người của nó rồi. Bàn không có hộc nên áo khoác, balo của mọi người dồn vào bàn dưới của hai người kia, nên nó đành ngồi ở bàn trên với Nam và Huyền. Tên Nam thấy nó ngồi xuống thì bĩu môi, lầm bầm “đi thảo luận gì mà mang độc mỗi cái mạng trành”.

Trung và cả nhóm đương nhiên nghe thấy, nhưng nó cười nhếch mép, và nhìn Nam đầy hàm ý. Nam cũng hung hăng nhìn lại nó thách thức. Trung quay ra nói với Huyền:

- Huyền, Huyền là một cô gái xinh đẹp dễ mến, sao lại chọn một thằng đàn bà để yêu?

Câu nói của Trung làm Huyền không biết trả lời làm sao, vì chính nàng cũng cảm thấy người yêu mình quá nhỏ mọn, nhất là khi gần anh chàng tên Trung này ở lớp Quản trị nhân sự. Còn Nam? Bị sỉ nhục là “đàn bà” ngay trước mặt bạn gái, Nam nổi điên đập bàn một cái rồi chỉ mặt Trung:

- Thằng kia, ngon thì chơi tay đôi với tao coi thử ai là đàn bà?
-
- Hóa ra một người có học, năm cuối Đại Học rồi mà khi tức vẫn xắn tay áo lên như bà bán cá – Trung vẫn cười chọc tức hắn, cố để hắn thêm điên.
-
Ngay khi Nam sấn tới, thì thầy bước vào. Một tràng giông bão sắp nổ ra đã được sự xuất hiện của thầy xua tan đi…

Như thường lệ, tiết học vẫn là giờ thể hiện của Nam. Vì là lớp tín chỉ, mọi người học chung môn này rồi sau đó tan tác, nên hầu như ai cũng thắc mắc anh chàng này là ai. Pha chọc tức tên Nam vừa rồi của Trung cả lớp đều thấy, họ biết ngay Trung không phải là tay vừa. Họ cũng thầm cười tên Nam kia trong bụng, vừa ngu xuẩn không biết kiềm chế, vừa hung hăng thách đấu. Người tên Nam nhỏ thó, nếu đánh nhau cũng bị anh chàng to cao kia đập chết. Đúng là không biết tự lượng sức.

Tan học, mặc cho sự can ngăn của Huyền, Nam vẫn cố gây hấn với Trung. Trung không nói gì, im lặng nhìn hắn rồi nhìn Huyền cười đầy ẩn ý. Xong, nó đi thẳng ra trước cổng trường đợi chị Phụng. Không lâu sâu một chiếc Taxi dừng trước trường, một cô gái bước xuống làm cả khu vực cổng ĐH Kinh Tế như ngừng thở. Cô gái quá xinh đẹp và diện một bộ váy màu lam, vừa xinh đẹp nhưng cũng không kém phần lịch sự.

Đương nhiên đó là Phụng của chúng ta. Trung bước tới, cười nói với chị mình:

- Lần sau làm ơn chị bớt xinh khi ra ngoài được không, kẻo tai nạn hết.
-
- Chị đẹp thì em cũng oai, thích còn bày đặt – Phụng trả miếng
-
Hai chị em cười nói, vừa đi vào chỗ Trung gửi xe, để lại sau lưng một đám nam sinh viên nhìn theo cặp mông của Phụng, và thầm mơ được sờ lên.

Một phút sau, chiếc S500 lao ra từ bãi xe, đi thẳng đến công ty Đại Phát.

Hôm nay kí hợp đồng chính thức nên có phía Đại Phát có đích thân giám đốc ra tiếp đón Trung và Phụng. Hợp đồng đã soạn sẵn, bàn bạc kĩ nên rất nhanh được các bên đặt bút kí. Thế là Trung chỉ việc đợi 30 ngày sau sẽ chính thức cùng Phụng sở hữu 10% cổ phần Ngân hàng XYZ.

Như thường lệ, sau phần kí hợp đồng là đi tiệc do phía Đại Phát mời, Trung cũng không từ chối. Nhưng thấy Phụng có vẻ mệt mỏi, nên nó về sớm. Cô thư kí Trang nhìn họ ra về, lòng không khỏi tiếc nuối:

- Anh ta nhà giàu, đẹp trai, đến bao giờ mới tới lượt mình….?

Trung đưa chị đi dạo vòng vòng cho dễ chịu, rồi nó rủ chị lên Bitexco uống cà phê ngắm cảnh, Phụng đồng ý. Tiếng là uống cf chứ thực ra Phụng uống sinh tố, rồi cũng ép nó uống sinh tố “để tốt sức khỏe, cà phê nhiều hại lắm”; nó cũng bó tay luôn, uống để chiều chị.

Sài Gòn lên đèn, đẹp quá. Từ Bitexco có thể ngắm Thủ Thiêm, ngắm phố xá bé xíu dưới kia… Nó cầm tay Phụng, vuốt ve, rồi bâng quơ nhìn ra ngoài, hỏi mông lung:

- Nhanh quá chị nhỉ?

- Cái gì nhanh – Phụng nhìn nó

- Chuyện tụi mình. Từ trưa hôm kia em thấy chị đang tự thỏa mãn, đến tối nay vợ chồng mình đã “ấy” quá trời – Nó nháy mắt trêu Phụng

- Còn nói, báo hại chị ê ẩm hết cả, tại em đó – Phụng dẩu môi

- Để tối về em đền – Phụng xoa xoa mu bàn tay Phụng

- Nhưng mà chị sắp bị…đèn đỏ rồi – Phụng ngập ngừng.

- Vậy thì dùng miệng để chiều chồng cũng được, hehe – Trung lấy môi mình nút nút, trông rất giống cảnh BJ của Phụng tối qua với đôi môi đỏ thắm đầy kích thích.

Rồi nó đi vệ sinh. Nó lại gặp Huyền cùng Nam, đúng là oan gia ngõ hẹp. Nam thấy nó, ***g lộn lên xông vào. Trung liền đạp một cái khiến cu cậu bật ngửa, mãi mới đứng dậy xoa bụng được. Huyền nhìn Trung, rồi quay lại phủi bụi giúp Nam:

- Em bảo rồi, cứ nóng tính, có lại người ta đâu mà đánh…

“Bốp” một tiếng, Huyền bị Nam tát một cái thật kêu.

- Giờ mày bênh người ngoài phải không? Không có nhà tao cưu mang thì anh em mày chết đói rồi nhé con kia – Nam chỉ mặt Huyền rủa xả.

Thấy cảnh tên vũ phu tát bạn gái mình, Trung tức không chịu được. Đàn ông mà đi đánh một người phụ nữ, lại là bạn gái mình, chỉ để xả nỗi nhục, đúng là giận cá chém thớt. Nó xông lên đạp Nam tiếp một cái, làm Nam suýt ói ra nước. Lúc này bảo vệ đã kịp thời tới, can ngăn hai người. Nam thấy vậy, chỉ tay vào Huyền và Nam:

- Hai đứa bây nhớ mặt tao!

Rồi hắn ôm bụng lếch thếch bỏ đi.

Trung ngẩn người. Trên đời này lại có loại đàn ông hèn kém thế sao? Nó nhìn Huyền, cười cười.

- Cậu còn cười cái gì? Nam không bỏ qua cho cậu đi… - Huyền nhăn nhó

- Thế nó sẽ bỏ qua cho Huyền sao – Trung cười, trêu Huyền

- Cậu… Thôi bỏ đi. Anh ấy tức giận nên cáu vậy thôi, qua vài ngày là chúng tôi làm lành – Huyền nhìn sang hướng khác, nói bâng quơ.

- Thật không? Trung thấy hình như đây không phải lần đầu Huyền bị vậy nhỉ? Đừng nói là Huyền bị đánh quen rồi nhé – Trung nhìn Huyền

Im lặng, một thoáng ê chề hiện lên trên mặt Huyền, cô cố ngăn nước mắt chực trào ra.

Nhưng Trung nhìn đã hiểu tất cả. Nó đoán được Huyền ưa bị tên Nam chó đẻ kia hành hạ. Nó vuốt tóc Huyền, dịu dàng hỏi:

- Sao Huyền để nó ăn hiếp hoài vậy?

- Tại vì…nhà Huyền đang nợ nhà nó – Huyền chực khóc. Mắt nàng đỏ hoe, rơm rớm.

Cũng lạ, tại sao chỉ mới nói chuyện với chàng Trung này vài lần mà Huyền đã sẵn sàng mau nước mắt trước mặt anh ta, kể lể trước mặt anh ta.

Trung hỏi thăm thêm vài câu. Hóa ra trước đây ông Bách - cha của Huyền và cha của tên Nam là bạn thân, nhưng sau đó cha của Nam lừa cha Huyền, làm ông tin tưởng giao hết tài sản cho tên bạn. Sau đó vỡ ra, cha Huyền thành con nợ của cha Nam, mọi tài sản bán đi cũng không đủ trả.

- Huyền nghĩ cha thằng Nam chỉ vì một cô bạn gái của con trai mà bỏ qua cho cha Huyền sao?

- Huyền…không biết nữa Trung. Tại vì mẹ mất sớm, ba chỉ có mình Huyền thôi….

- Thế này đi, Trung đưa Huyền về, rồi có gì nói sau? Yên tâm, Trung đi với chị gái nên không lo gì đâu.

Thế là Huyền ngoan ngoãn theo Trung ra lại chỗ ngồi. Thấy em trai đi vệ sinh, lại dắt ra một cô gái xinh đẹp, Phụng ngạc nhiên pha lẫn tí hờn dỗi. Nhưng nghe Trung nói, nàng đã hiểu ra, nhưng không quên lườm em trai một cái.

Không cần phải nói cảm giác của Huyền khi ngồi trong một chiếc S500 như thế nào. Ngày xưa nhà nàng cũng có xe hơi. Nhưng đó là ngày xưa, hơn nữa chiếc xe kia không thể nào so sánh với chiếc của Trung được. Huyền kinh ngạc trước việc Trung đi xe, khác hẳn với một thằng Trung không có gì là giàu có ở lớp.

Dọc đường về, Huyền im lặng ngồi ở hàng sau nhìn Trung, chị Phụng và dòng người lướt qua. Nàng một thoáng mơ mộng, ước gì…

Còn Phụng, nghe Trung kể lại chuyện của Huyền, rồi biết ba của Huyền là Bách, nàng mỉm cười. Hóa ra em trai nàng không chỉ đơn thuần là tiện đường đưa Huyền về. Phụng biết rằng ông Bách trước đây là một người rất giỏi trong việc đầu tư, thậm chí còn cạnh tranh gây gắt với cha nàng và Trung. Nhưng nàng nghe nói ông bị bạn thân lừa, mất hết cả gia tài.

Nay thấy Trung sốt sắng đưa Huyền về tận nhà, chắc chắn là em trai nàng có âm mưu gì, nàng hiểu nó quá mà. Nàng quay qua bảo Trung:

- Lát em đưa Huyền vào tận nhà nhé, gặp bác Bách luôn – nàng vừa nói vừa nháy mắt với Trung

- Dạ. Trung cười. Chị nó đã hiểu nó rồi.

Xe dừng lại ở một căn nhà nằm trong con hẻm heo hút trên đường Nguyễn Văn Linh, Q7. Trung đỗ xe, đưa Huyền vào nhà, thậm chí còn ngồi xuống uống nước với cha của Huyền.

- Cháu đang đi với chị gái, gặp nên tiện đường đưa Huyền về - Trung giải thích.

- Ừm, bác biết – ông Bách trầm giọng

- Cháu là Thế Trung, con trai của Thế Nghĩa…

Cái ly trên tay của ông Bách rơi xuống. Hóa ra trước mắt ông là con trai của đối thủ của ông ngày xưa. Nếu ông không bị tên bạn chó chết kia lừa, thì có khi ông còn giàu hơn gia đình Trung.

- Tôi biết rồi. Huyền về nhà rồi, cảm ơn cậu. Giờ mời cậu về - Ông đuổi khách.

- Cháu biết bác khó chịu khi con trai của đối thủ ở đây, đưa con gái bác về, còn thấy hoàn cảnh của bác bây giờ

- Cậu biết thì tốt, cậu về đi.

- Cháu chỉ muốn nói: Cháu đang bắt tay vào kinh doanh. Nếu bác chịu đầu quân vào công ty, cháu sẽ nhượng không cho bác 1% cổ phần công ty, và cam đoan giúp bác trả thù tên bạn kia – Trung lật bài ngửa với ông Bách.
-
Một thoáng phân vân trên mặt ông Bách. Điều kiện thằng nhãi đưa ra quá hấp dẫn. Ông đang cần tiền nuôi con gái, gả chồng cho nó. Và ông muốn trả thù tên bạn kia…

- Bác cứ suy nghĩ thêm, cháu sẽ đợi bác trả lời. – Trung ra về

- Vậy tại sao cậu mời tôi vào công ty cậu?

- Vì ngày xưa chỉ có bác là đối thủ ngang tầm của cha cháu, cũng là người cha cháu nể nhất!

Câu nói này làm ông Bách bất ngờ.

Còn Huyền? Nàng đang suy nghĩ mông lung. Hôm nay nàng đã thấy vẻ oai dũng của Trung khi đạp Nam bảo vệ nàng, thấy sự điềm tĩnh của Trung khi bị Nam công kích... Và hóa ra cha mình và cha Trung ngày xưa vừa là đối thủ mà vừa nể nhau. Nhưng người ta bây giờ tiền đầy túi, còn mình chỉ là một con nhà nghèo sống ở vùng ven…

Chiếc S500 lướt qua đám cỏ lau, rẽ đêm ngoại ô đi về lại nội thành.

Trung đi rồi, ông Bách ngồi suy nghĩ. Những điều kiện nó đưa ra làm ông lung lay quá. Huyền rót một ly trà, mang lại chỗ cha.

- Con thấy Trung cũng là người tốt, chắc chỉ muốn mời ba về chứ không có ý gì đâu ba.
-
- Con là con gái, cứ thấy nó đẹp trai, nhà giàu thì mê. Nó lừa, con thì sao con biết được. Mà sao đang đi với thằng chó con (ông ưa gọi thằng Nam là chó con) lại để thằng Trung chở về - ông hỏi.
-
- Lúc nãy Nam…đánh con, Trung thấy vậy can rồi đưa con về
-
Ông Bách thở dài. Ông biết thằng Nam lợi dụng cả nhà ông đang thiếu tiền nhà nó, ép Huyền làm bạn gái nó, rồi lại ưa đánh đập… Nhưng biết làm sao được, ông đang nợ tiền nhà nó mà. Ông chỉ cần ho he, là cha nó kéo lại đốt nhà ông. Ông ôm con gái, nắm chặt tay:

- Mai con gọi cậu Trung tới nhà, cha muốn nói chuyện với cậu ta. Ngày mai con đi bằng xe bus đi, đừng để thằng chó con kia chở đi nữa
-
- Dạ - Huyền vui sướng trong lòng.
-
Nhìn con gái vui vẻ, ông Bách thấy trẻ hẳn ra. Cực chẳng đã, ông mới để cho con Huyền đi với thằng Nam. Ông nắm chặt tay, tự nhủ trong lòng sẽ có ngày ông bắt hai cha con thằng Nam chịu cảnh nghèo hèn, tủi nhục như ông hôm nay.

---

Trung và Phụng về tới nhà. Phụng giúp Trung cởi áo vest như một người vợ, rồi lại vào phòng. Nhìn nàng mệt mỏi, Trung vào lấy trà và hoa cúc làm một tách trà, rồi đem vào phòng nàng.

- Chị uống đi, ngủ ngon lắm đó – Trung vừa nói vừa vuốt vai nàng.
-
- Từ lúc…”ấy” nhau, thích nịnh chị hen. Nịnh để chị “cho” chứ gì – Phụng bắt thóp em trai.
-
- Không thèm, chị không cho em cũng đè chị ra, xinh đẹp quá ai chịu nổi – Trung gãi gãi vai Phụng
-
- Đừng gãi nữa, chị nhột – Phụng rùng mình, ánh mắt ướt át nhìn Trung
-
- Làm nhột gì, làm sướng thì có – Trung nheo mắt
-
- Ừ, thì thích, chịu chưa ông tướng.
-
Phụng cười, dí tay vào trán Trung, nhưng rồi nói:

- Nhưng mà nay chị mệt, với lại sắp đèn đỏ rồi…
-
- EM hiểu mà, chị uống trà rồi ngủ nhe.
-
- Em….nằm ngủ với chị đi. Chỉ ngủ thôi nhe.
-
Thế là hai người nằm lên giường. Hương nến thơm, hương đàn ông tỏa ra từ người em trai, hương hoa cúc đọng lại ở cổ họng làm Phụng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Còn Trung, nó hơi khó chịu ở dưới vì nứng, nhưng rồi cũng ngủ được.

Hai chị em, hai con người ruột thịt với nhau, ôm nhau ngủ. Họ đã trải qua những giây phút hoan lạc, rên rỉ. Bây giờ, họ nằm ngủ với nhau một cách yên bình, không lo lắng…

Hai chữ Loạn Luân với họ, chỉ như hai từ vô nghĩa mà nhân loại đặt ra để tước đi quyền yêu của họ.

Phần 20 – Lại nhà

Trung dậy sớm, ăn sáng rồi đi học. Trước khi đi nó không quên đặt một nụ hôn lên trán người chị xinh đẹp đang ngủ. Nó tới trường, hôm nay tên Nam không đi học. Nó thấy Huyền ngồi trơ trọi:

- Em gái Huyền hôm nay không đi học hả - nó nháy mắt vào chỗ Nam hay ngồi.
-
- Trung thôi đi. Chỉ giỏi trêu chọc người khác. Mà ba Huyền muốn trưa nay Nam tới nhà Huyền để hỏi thêm.
-
Trung cười thầm, con cá lớn nhất nó cần câu đã dính mồi. Nó nhìn Huyền:

- Nam mời được ba Huyền về công ty thì chắc khỏi cần học môn “quản trị nhân sự” này nữa, haha.
-
- Trung thì làm gì cần học. Trung đi học để phát biểu thôi chứ cần gì học nữa – Huyền nói.
-
Tiết học rất nhanh trôi qua. Nó hỏi:

- Trưa thường Huyền nấu cơm cho ba hả?
-
- Ừ, hôm nào học qua trưa thì để ba tự nấu.
-
- Giờ chở Huyền vào siêu thị, Huyền đi chợ nhe. Trưa nay Trung muốn ăn cơm với bác Bách, chắc bác không từ chối đâu.
-
Thế là để Huyền chờ trước cổng trường, Trung lấy xe rồi chạy lại. Chiếc S500 mở ra, Huyền bước lên, kéo theo con mắt trầm trồ của nhiều người. Một cô sinh viên xinh đẹp bước lên chiếc Mercedess S500, làm nhiều người nghĩ cô là gái bao cho đại gia. Nhưng thấy Nam ngồi trong, ai cũng thở dài. Chỉ có bọn thiếu gia lắm tiền mới cua được gái xinh thôi – họ nghĩ.

Trung gọi điện báo Phụng không ăn cơm. Chiếc xe dừng lại ở CoopMart Nguyễn Đình Chiểu, chờ Huyền mua đồ, rồi nó lại chở cô đi về hướng ngoại ô Quận 7.

Chiếc S500 bóng loáng tiến vào khu nhà nghèo, làm nhiều người hóng. Nhưng so với mặt bằng thì nhà ông Bách vẫn khá hơn nhiều. Trung vào nhà, thấy ông Bách đang ngồi. Huyền xuống bếp, để lại nó và ông Bách:

- Cháu xin bác và Huyền bữa cơm trưa, chắc bác không từ chối chứ
-
- Haha, cậu cứ đùa. 
-
- Vâng. Vào việc chính, đàn ông không nói hai lời, cháu vẫn đề nghị bác vào công ty, hi vọng bác không từ chối.
-
- Cậu còn trẻ để nói từ “đàn ông” trước mặt tôi đấy – ông Bách nhắc.
-
- Dạ. Nhưng ít nhất bác cứ yên tâm là cháu không phải đàn bà.
-
Câu nói Trung làm hai người cùng cười. Tiếng cười làm giảm đi khoảng cách họ rất nhiều. Ông Bách vân vê ly nước, hỏi:

- Công ty cậu làm bên gì?
-
- Vẫn mảng truyền thống của nhà cháu, Đầu tư. Nhưng cháu chưa mở công ty, chỉ là sắp thôi.
-
- Càng tốt, đỡ mất công thay đổi khi tôi vào.
-
- Nói vậy bác đã đồng ý- Trung cười.
-
- Ừ, tôi chấp nhận. Nhưng tôi không muốn nhận 1% cổ phần gì gì, cậu trả lương tôi cao là được rồi. Và quan trọng là cậu giúp tôi cho tên Thuận kia một vố thật đâu.
-
Bữa trưa dọn ra, ba người vừa ăn vừa nói chuyện cũng vui vẻ. Nó ra về, hẹn hôm sau sẽ lại nhà để bàn bạc cụ thể. ( tiếp Phần 3 )

------------ Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 -------------

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon