"Truyện người lớn" Chị gái độc thân Phần 4

Truyện người lớn Chị gái độc thân Phần 4
Tin nhắn tới làm Trung bất ngờ, bà chị Trinh này cũng bạo dạn quá. “Nhưng xinh như chị thì thiếu gì người theo, chắc không thiếu trai tới mức vừa gặp mình đã nhào vô chứ” - Trung nghĩ. Nó ngồi nghĩ ngợi, chắc là vừa nãy mình lơ chị ta, nên chị ta ấm ức, thật là một cô gái kiêu kì! Nó nhắn lại:

- Về rồi. Nãy chị uống cafe nên giờ chưa ngủ được hả? – Lúc nãy nó để ý ai cũng uống sinh tố, chỉ có chị Trinh là uống cafe.

- Để ý dữ quá ha! Ừ, chị chưa ngủ được. – Trinh reply tin nhắn

- Vậy thì cũng phải để cho em ngủ chứ! – Nó giả vờ khó chịu

- Vậy cưng ngủ đi, ngủ ngon nhe!

Trung bật cười, đúng là con gái. Nó nhắn lại:

- Cưa cẩm em mà sao mới khó tí đã bỏ cuộc rồi chị giảng viên.

- Con trai mà làm giá như con gái vậy, ai theo nổi – Trinh nhắn lại châm chọc.

- Con trai với mấy cô thiếu nữ thôi, chứ gặp người kinh nghiệm như chị, em còn non lắm!

- Haha….

- …..

Cứ thế, Trung nhắn tin với chị Trinh tầm 2h sáng thì ngủ. Sáng dậy, nó đã được tráng miệng ngay bằng món trứng ốp la của chị Phụng. Ngày chủ nhật, hai chị em ở nhà chả đi đâu. Trung cũng muốn qua đón Huyền đi chơi, nhưng cả tuần nay nó không ở gần chị Phụng rồi. Với nó, chị vẫn là người nó yêu nhất! Dạo này tự dưng chị bệnh, xanh xao cả người, nó thương chị quá.

Trong lúc ăn, nó đưa tay vuốt má chị. Phụng nhìn nó cười, rồi hai người nựng nịu nhau. Không có tình dục, họ vẫn yêu nhau, vẫn lo lắng cho nhau, vẫn hạnh phúc với nhau như một cặp vợ chồng son. Tình dục chỉ như chất keo, gắn họ dính chặt thêm thôi.

Ăn xong, nó lên phòng, còn một đống công việc phải làm. Dưới sự chỉ bảo của ông Bách, nó đang hoàn thiện kế hoạch công việc, rồi mở công ty riêng nữa. Nhưng trước mắt, kì đại hội cổ đông của Đại Á đang tới, đây là việc gấp nhất. Nó nghiên cứu thật kĩ hồ sơ của Đại Á, thậm chí đọc chi tiết profile của từng người trong Ban giám đốc, từng trường phòng, từng giám đốc chi nhánh… Ở Đại Á có nhiều người theo phe ông Đại, cũng có nhiều người từng theo phe cha nó, nhưng cũng có những người trung lập, chỉ biết làm việc đúng phận sự. 

Nhân tài là nguyên khí của công ty, muốn thành công thì trước tiên phải có đội ngũ tốt – đây là bài học đầu tiên cha nó dạy nó. Cứ thế, nó đọc tập tài liệu dày cộp rồi ghi chú vào từng tờ, từng người một. Đến chiều thì nó cũng đã xong. Nó bỏ đấy, đi tập gym. Vừa tập, nó vừa suy nghĩ. Đáng lẽ, giờ này Đại Á đã biết chuyện, và liên lạc với nó rồi chứ nhỉ? Với tính cách của ông Đại, thì ông ta sẽ quan tâm tới chuyện này còn hơn cả Đại hội cổ đông sắp tới… Bỗng một cuộc điện thoại cắt ngang mạch suy nghĩ của nó, lại là “Trinh”. Bà chị này cứ bám riết hoài thế nhỉ. Nó nghe máy:

- Có chuyện gì vậy chị Trinh, rủ em tối đi ăn hả? – Nó hỏi luôn.

- Sao biết hay vậy cưng. Chiều nay chị muốn cưng chở chị đi ăn, được không?

- Chiều nay em có hẹn ăn cơm rồi.

- Thật hông đó, hay tìm cớ…

- Nhưng mà người ta nói “ẩm thực” – đã ăn thì phải uống. Nên có thể đi uống với chị, hê hê.

- ….

Thế là hai người hẹn nhau, Trung qua đón Trinh. Nó tập gym xong thì trời cũng đã tối. Mùa lạnh, trời nhanh tối quá! Cũng làm con người ta nhanh đói nữa. Thế là nó xuống bếp nấu bữa tối cho hai chị em. Thật ra nó có hẹn ăn tối với ai đâu, chỉ là nó muốn ăn tối với chị Phụng của nó thôi. Hai người vừa ăn, vừa nựng nhau thì Trung nói:

- Vợ, lát nữa anh đi uống nước với chị Trinh.

Phụng nhìn nó, khó hiểu và khó chịu. Nhưng rồi sau đó trán nàng dãn ra. Nàng nhìn nó, cười cười:

- Vì tiền hay vì tình vậy chồng?

- Đương nhiên là vì tiền, vợ cũng biết mà, hehe.

- Thôi đi! Chồng định làm gì, Trinh có cha là trưởng khoa, có gốc sẵn ở trường Kinh tế. Không dễ để dụ Trinh bỏ dạy đi làm cho Ngân hàng đâu.

- Biết được mưu đồ của anh rồi, hic. Không giấu được em gì cả…

Thì ra từ lúc biết Trinh là một giảng viên dạy Ngân Hàng, Trung đã có ý đồ ngay. Từ cách nói chuyện, cử chỉ của Trinh, nó đoán được cô là một con cáo già trong công việc – dù tuổi còn trẻ. Nó muốn mời cô vào Đại Á...

- Hồi lâu cũng mượn cớ công việc, mượn cớ gặp ông Bách để tiếp cận nhỏ Huyền trước mặt em, cuối cùng Huyền “cướp chồng”. Giờ lại cũng mượn cớ công việc để đi với Trinh…

- Công việc thật mà – Trung giả bộ ngây thơ.

- Có ngu mới tin….– Phụng dí ngón tay vào trán Trung. Trung thấy vậy, chộp lấy, cắn một phá nhẹ. Một bữa tối tràn tiếng cười…

Phụng rửa chén còn Trung lên thay đồ. Nó nghĩ đi với Trinh không cần trang trọng quá, thế là nó chọn áo thun, quần jean rồi mang đôi Converse vào. Nó cầm lọ nước hoa lên, nhưng rồi lại thôi. Đàn ông gặp phụ nữ, lần đầu tiên không nên dùng nước hoa– nó từng đọc được.

Nó định lấy chiếc Future để đi, gặp Trinh thôi đâu cần lấy ô tô làm gì. Nhưng bỗng ngoài trời mưa lắc rắc nhẹ, cơn mưa bấc! Nó thở dài, đành lấy chiếc S500 đi.

Chiếc S500 lướt trên đường phố SG, dừng lại trước một căn nhà. Trong nhà, một cô gái đội ô đi ra, bước vào xe…

Trung đạp ga, chiếc xe lăn bánh, rồi dừng ở một quán cafe…..

Trung xuống xe, và mở cửa cho chị Trinh. Vì mặc váy ngắn, nên Trinh đặt 2 chân ra trước, rồi mới nhấc mông lên để khỏi lộ hàng. Nhưng nàng có biết đâu động tác này còn kích thích hơn cả lộ hàng, vì như thế này cặp mông nàng uyển chuyển vô cùng. Trung nhìn, nghĩa được cặp mông này đè lên cưỡi ngựa thì chắc là sướng mê người.

Nhìn thấy ánh mắt của Trung, Trinh giả bộ lơ. Hóa ra cu cậu cũng thích cặp mông nàng như bao người khác. Hai người nhanh chóng chọn bàn, ngồi và gọi món.

- Một Bloody Mary nhiều tiêu xay – Trinh nhìn người phục vụ giơ 1 ngón tay ra.

- Một Martiny – Trung nói.

Người phục vụ đi ra, chị Trinh cười nói với Trung:

- Đồ uống cũng nói lên tính cách con người đấy Trung.

- Em ít khi uống cocktail, thường uống sinh tố hơn – Trung cười nhếch miệng.

- Trinh cũng thích uống cafe hơn... – Trinh lấp lửng.

- Chắc là chị muốn một đêm nồng cháy như vị tiêu của ly Bloody Mary – Trung nháy mắt.

- Có thể

Trinh vừa trả lời vừa vuốt mái tóc. Đêm nay chị mang một chiếc mini juyp màu đen huyền bó sát lấy cặp mông tròn trịa. Lại thêm làn da trắng, đôi môi đỏ thắm và mái tóc bồng bềnh càng quyện vào nhau, tôn lên vẻ bốc lửa của nàng. Nếu chị Phụng như một cô tiểu thư đài các, Huyền như một thiếu nữ vừa vào xuân, thì chị Trinh như một quả đào mọng nước, căng tròn.

Hai li cocktail đặt trên bàn. Hai người cụng li, rồi vừa nhâm nhi Trung vừa hỏi:

- Chắc có nhiều người theo đuổi chị?

- Chắc cũng bằng số cô gái theo đuổi em – Trinh cười.

- Thế là chỉ có một người theo đuổi chị à, ít vậy sao – Trung trêu.

- Em mà chỉ có một người theo sao, ai vậy?

- Người đang uống cùng em đây này, haha – Trung cười.

Họ lại nói vài câu chuyện về đủ thứ… Câu chuyện dần sôi nổi khi men rượu đã ngấm, và hai người đã bớt đi e ngại ban đầu. Khi đang trò chuyện về môn Ngân Hàng mà Trinh đang dạy, thì bỗng có một đàn ông chen vào:

- A, chào em, Trinh – Một thanh niên khoảng 28 tuổi bắt tay Trinh, vừa nhìn Trung gật đầu cười xã giao.

Một nét bối rối trên gương mặt của Trinh. Rồi nàng giới thiệu:

- Đây là Trung, bạn em; còn đây là anh Hùng, bạn của Trinh lúc ở Canada.

Trung và Hùng bắt tay làm quen. Rồi Hùng nhìn xuống ly đồ uống của Trinh, nói:

- Vẫn là một ly Bloody nhiều tiêu hả em? Mấy năm rồi, nhưng khẩu vị của em cũng ít thay đổi.

Trinh và Hùng nhìn nhau, rồi Hùng chào hai người, đi qua với đám bạn và cô người yêu ở góc quán bên kia. Trung nhìn theo dáng anh ta, rồi quay lại:

- Người yêu cũ của chị ở bên đó à?

- Không, chỉ là tình một đêm thôi – Trinh bình thản

- Nhưng em có thể thấy sự nuối tiếc và mong muốn tiếp tục của anh ấy.

- Đó là việc của anh ta, chị không quan tâm – Trinh vẫn bình thản nhấm nháp ly cocktail.

- Vậy sau này chị cũng đối xử với em vậy sao, nếu chúng ta có tình một đêm

Câu hỏi làm Trinh bối rối. Quả thật, nàng chỉ xem Trung như một đối tượng chinh phục. Và khi thỏa mãn, nàng sẽ buông ra. Nhưng nàng khó có thể nói thẳng ra vậy. Trung nói tiếp:

- Chị có lẽ chưa thực sự yêu ai bao giờ…

Trinh vẫn im lặng, mắt nàng xa xăm. Nàng đã từng yêu thực sự, cái tình yêu của một cô sinh viên với anh bạn cùng lớp, hai người định ra trường sẽ cưới nhau. Nhưng rồi nàng nhận ra anh ta yêu nàng chỉ vì gia cảnh nàng, vì mong muốn có một hộ khẩu ở Sài Gòn này. Đau khổ, nàng bỏ đi du học. Sự trống rỗng, mất tin tưởng vào tình yêu cộng với lối sống mở ở phương Tây làm nàng dần buông thả ở góc độ tình cảm….

- Đã từng… - Trinh buộc miệng nói ra trong vô thức khi đang hồi tưởng lại…

Nhìn nàng, Trung có thể mường tượng ra được đủ thứ. Nó nắm tay nàng, rồi nói:

- Vậy chị thử yêu em thật lòng đi…

Trinh bối rối, chuyện gì đang xảy ra thế này. Nàng định cua em trai của bạn làm tình một đêm, kết quả là bị người con trai ấy bảo hãy thử yêu cậu thật lòng. Đảo lộn hết rồi!

Nhìn vẻ mặt lơ ngơ của Trinh, Trung cười thầm. Nó kê môi vào tai chị, thổi nhẹ làm Trinh rùng mình:

- Chị thử tán em đi – nó thì thầm rót vào tai nàng.

Lời nói rót vào tai khiến Trinh hơi mê đi, bất chợt nàng giơ tay ôm ghì lấy đầu Trung, rồi kê môi đặt lên Trung một nụ hôn vào má nó. Mùi nước hoa, đôi môi mềm của Trinh là Trung hơi khó chịu. Khó chịu vì nó cảm thấy dưới quần nó đang động đậy…

- Để chị thử…

Rồi hai người ra về. Thả chị Trinh ở cổng rồi về nhà, Trung vừa lái vừa tự hỏi mình. Ban đầu nó định đùa với Trinh một chút, và mời nàng vào công ty. Nhưng hình như vừa rồi nó đã bị lấn át bởi tình cảm, chính xác hơn là xúc cảm nhất thời. Đó là điều kiêng kị trong làm ăn!

Trung về tới nhà thì chị Phụng đã tắt đèn. Nó hôn lên trán nàng, rồi quay lưng đi. Bất chợt một cánh tay giữ nó lại. Một giọng nói thỏ thẻ:

- Vợ thấy mùi lạ trên người chồng rồi đó.

- Chỉ là va quẹt với chị Trinh thôi mà – Trung quay lại, âu yếm nhìn Phụng

- Không biết! Để phạt chồng, vợ bắt chồng phải “trả bài” – Phụng kéo Trung ngã xuống giường, đè lên nàng.

- Vợ còn mệt mà?

- Mệt thì làm theo kiểu mệt – Phụng nói hổn hển, rồi đưa tay cởi áo Trung ra.

Váy ngủ cũng Phụng cũng trút xuống, vứt vội ở góc giường. Tay Phụng lần mò xuống quần Trung…

Sáng thứ hai, Trung tỉnh dậy. Nó nhìn qua thấy chị Phụng đang ngủ ngon lành. Tối qua, Phụng tụt quần nó ra bú liếm, rồi nó cũng vạch *** Phụng ra mà liếm đến khi chị lên đỉnh, giật liên hồi. Rồi hai người ôm nhau ngủ. Tuy hôm qua làm 1 ly Martini, ngà ngà say thì rượu nhập tâm cuồng dâm nổi dậy, nhưng Trung vẫn kiềm chế không đè chị ra. Chị đang kì rụng trứng, nó không muốn đeo bao, càng không muốn chị uống thuốc ngừa thai, nó sợ tác dụng phụ của thuốc làm chị mệt.

Tuy được Phụng bú cặc đến xuất tinh, nhưng Trung vẫn chưa thỏa mãn, nó đang tuổi ăn tuổi đụ mà. Nó hôn trán chị, rồi dậy đi học…

Nó lái xe đến nhà mới của Huyền, rồi đón cô đi học. Nhà Huyền sát nhà nó, nên cũng thuận đường lắm. Nó lại gửi xe, rồi cùng Huyền vào trường. Vừa đi vào, nó vừa nói:

- Em, anh…muốn quá

- Sáng ra mà giở cái giọng dâm dê rồi, đang ở trường đấy biết chưa!

- Thì ở trường mới nói, chứ không là cứ…đè em ra thôi

Huyền nghe vậy nhéo Trung làm nó la oai oái, rồi hai đứa lại tiếp đi. Hôm nay đi sớm, thang máy lên tầng 10 chỉ lèo tèo vài người. Bỗng Trung đưa tay nhấn vào tầng 9. Thang máy dừng ở tầng 9, nó kéo Huyền đi ra. Huyền vừa theo, vừa càu nhàu:

- Lên tầng 10 luôn đi không chịu, có một tầng cũng ráng đi bộ là sao?

- Ai nói bây giờ mình đi bộ lên tầng 10, hehe.

- Chứ đi đâu, tầng 9 này toàn văn phòng không đó nhe, đi bậy bạ bị chửi cho coi!

Trung im lặng, dắt Huyền đi đến cuối hành lang. Phía đó có thang bộ đi từ lầu 1 lên lầu 10, và có cả…WC ở mỗi tầng. Thoáng nhìn thấy biển WC, Huyền đã hiểu ngay, nàng dùng dằng định quay lại, nhưng Trung biết ý, cứ nắm tay nàng kéo đi. Huyền cũng phân vân, rồi thôi để Trung dắt nàng đi vậy.

Ở mỗi tầng có hai WC cho nam và nữ, nhưng trường mới xây hai WC mới dành riêng cán bộ, giảng viên ở các tầng 4, 6, 8. Vì thế, các cán bộ ở lầu 9 đều đi xuống lầu 8 dùng nhà vệ sinh cả. Mà lầu 9 chỉ có các phòng ban, chứ không có giảng đường nào, thành ra WC ở tầng này vắng hoe.

Trung kéo Huyền tới gần WC, rồi quay qua nói:

- Mặt em dính bụi kìa, để vào anh rửa cho

- Có mà dính cái mặt anh ấy! Ai chả biết anh định làm gì, chỉ thế là giỏi thôi…

- Thật mà, thôi để anh lau cho

Trung vừa cười, vừa dắt Huyền vào WC nữ, đúng là ở đây chả có ai ra vào. Nó ngông nghênh dắt Huyền vào, mở cửa một phòng, kéo Huyền vào rồi đóng sập lại. Không gian nhỏ hẹp, mùi nước xịt phòng thơm tho nồng nàn làm hai đứa hơi đê mê. Công nhận là dù ít được dùng nhưng lao công vẫn chăm chỉ quét dọn thật! 

Trung ôm Huyền vào lòng, rồi hôn môi nàng. Huyền cũng không đẩy ra, mà còn ngẩng đầu lên, há miệng ra nữa. Được sự đồng tình dâm đãng của Huyền, Trung lập tức thè lưỡi, chui vào miệng nàng. Như một con rắn, lưỡi Trung chạm vào những ngóc ngách trong miệng Huyền, liếm láp. Huyền há miệng to hơn, và ngậm lại, liếm láp với Trung... Hai người vừa hôn vừa bú mút nhau, rồi Trung thò tay vào áo Huyền, xoa bóp. “Tạch” một tiếng, Trung đã lột được áo ngực của nàng.

Nó vắt lên bồn, rồi lại cho tay vào mân mê. Da thịt Huyền thật mềm mại, trơn mịn. Chiếc áo len của Huyền lúc co lúc dãn, theo nhịp xoa bóp từ tay Trung. Cặp vú của nàng dần cương lên, hai đầu vú đã dần cưng cứng. 

Huyền cũng không vừa, nàng thò tay xuống, mở quần Trung ra rồi thò tay vào, nắm lấy “con rắn” của Trung mà xoa. Cặc Trung dần cương lên, làm Huyền phải dùng cả hai tay để nắm lấy nó. 

Rồi Trung thò tay xuống, cởi quần Huyền ra và móc *** Huyền, nó đã hơi ươn ướt rồi. Trời bên ngoài lạnh giá, càng làm hai người thêm thích thú với độ nóng mà họ mang lại cho nhau. Trung day, móc *** Huyền làm nó rỉ nước ra, rỉ xuống cả đùi nàng. Huyền dần rên rỉ:

- Móc mạnh lên anh, chặn lại kẻo nước dính người em…

“Làm tình mà sợ dính dâm thủy”, Trung cười thầm. Nhưng nó cũng làm theo ý Huyền. Rồi nó cúi xuống, liếm *** Huyền, làm Huyền giật giật. Không gian chật quá, làm Trung áp mặt vào *** Huyền thật sâu. Mùi ngai ngái của cái *** tơ làm Trung phát cuồng, nó bú, liếm, day…cái *** của Huyền không thương tiếc, làm nàng phải rên rỉ vì sướng. Nàng dần banh háng ra, để người yêu có thể liếm được sâu hơn cái *** mình.

Trung hiểu ý, càng liếm tợn hơn. Cứ thế dâm thủy túa ra liên tục. Mùi dâm thủy ngai ngái, nhưng âm ấm và kích thích vô cùng, nên Trung liếm sạch. Hạt le của Huyền dần trương lên, hai mép *** nàng đỏ âu, trong như một con cái đang khát tình cực độ. Trung kiềm không được nữa, nó đứng dậy cầm cu mình lên…

Cầm con cặc to mập trên tay, nó kê vào miệng Huyền. Huyền hiểu ý, nàng lập tức bao bọc nó bằng cái miệng của mình. Nhìn đôi môi của Huyền há ra để nút lấy con cặc mình, Trung cảm thấy thật hứng tình. Nó hẩy hẩy như đụ vào họng Huyền, làm nàng suýt sặc mấy lần.

Rồi Trung rút cặc ra. Giờ cu nó đã cương hết mức, lại thêm bóng nhẩy bởi nước miếng Huyền, nên trong vô cùng kích dục. Nó kéo Huyền đứng dậy, để một chân nàng vác lên vai nó. Lập tức cái *** Huyền hiện ra trước mặt nó, đỏ âu, rỉ nước… Nó cầm con cu kê vào lỗ *** đang hứng tình ấy, day day vào hạt le Huyền, làm Huyền há miệng vì sướng và thèm muốn. Huyền rên rỉ:

- Anh…đút vào đi…đừng day..nữa…đút đi… Em thèm…

- Đút vào đâu hả vợ?

- Vào..*** em – Huyền biết Trung thích khẩu dâm.

- Anh đút đây!

- Đút đi anh, đụ đi, đụ em đi…- Huyền lại khẩu dâm cho Trung.

Nghe lời Huyền, Trung chịu không nổi nữa, nó dập một phát thật mạnh. Con cặc mập mạp của nó đã xé tan hai mép *** Huyền mà tiến vào âm đạo trơn nóng. Huyền há miệng vì sướng, vì cái *** của nàng được lấp đầy bởi con cặc của người đàn ông đàn yêu. Nàng rên rỉ:

- Đụ đi anh…nhanh…mạnh..lên…em….muốn

Trung đụ Huyền ngày càng nhanh, dâm thủy rỉ ra, dính cả vào quần Huyền. Mùi ngai ngái dần bốc ra, lan tỏa cả không gian chật hẹp. Mùi hương ấy như liều thuốc kích thích bản năng của Trung, làm nó điên cuồng đụ con cái đang giơ *** ra trước mặt nó. Huyền há mồm, hai tay bấu chặt lấy lưng Trung. Cái *** nàng đang banh ra cho người yêu nàng đụ, nó rỉ nước, rồi dần đóng bọt trăng trắng và phát tiếng nhóp nhép dưới mỗi lần đụ của Trung.

Trung rút cặc ra, rồi đặt chân Huyền xuống và xoay lưng nàng lại. Nó muốn chơi kiểu chó. Cặp mông của Huyền trơn mịn như vú nàng vậy, tuy nó không tròn lẳng như của chị Phụng, nhưng nó nhọn nhọn làm cảm giác được đụ vào mông rõ ràng hơn, mang tới cảm giác chinh phục cho Trung thật mạnh mẽ!

Huyền vừa xoay lưng lại, thì nàng đã đưa tay ra sau, banh hai mép *** ra, miệng nói gấp:

- Đụ đi…cưỡi em đi…anh….em..thèm…

- Anh đụ nè, chổng mông cao lên em nhé!

Huyền nói vậy, càng hẩy mông cao hơn. Trung kê cho vừa tầm, rồi lại nhấp một phát, làm Huyền chúi về trước. Nàng đưa một tay về trước nắm vào bệ sứ để khỏi chúi đầu vì những cú nhấp mạnh mẽ của Trung, một tay nàng vẫn để sau mông như cố banh *** to ra cho Trung đụ.

Trung đưa tay xuống, bấu lấy cặp mông của Huyền làm điểm tựa rồi nhấp mạnh hơn. Cảm giác cặp mông vừa mịn màng vừa nhọn nhọn của Huyền đang chổng lên cho mình đụ làm Trung thật thích. Nó muốn đụ tét cái *** tơ này. Nó nhấp nhanh hơn, rồi cúi xuống ôm lấy hai quả vú đang lủng lẳng của Huyền...

Cứ thế, hai thân thể quấn nhau trong nhà vệ sinh tầng 9 mà đụ nhau. Huyền thì rên rỉ, miệng nói những câu dâm loạn, còn Trung thì vừa liếm tay, bóp vú vừa đụ Huyền... Rồi Trung gầm một tiếng, nó nhấp một cú thật mạnh, bắn toàn bộ tinh trùng vào *** của Huyền. Huyền hẩy mông thật cao như muốn hút hết tinh trùng của Trung. Nàng rên rỉ:

- Bắn đi anh…em…đang…an toàn.. Bắn đi…Em cũng….a.aaaaa….

Vừa nói, Huyền vừa giật giật, từ trong *** nàng xịt ra một tia nước ấm áp, phủ lấy con cặc Trung… Trung bắn tinh xong, nằm úp lên lưng Huyền, hai người vuốt ve nhau… Trung kê tai Huyền, nói nhỏ:

- Em tuyệt quá, vắt cạn tinh trùng của anh rồi…

Cơn nứng qua đi, Huyền đã bình tĩnh lại, nàng hơi đỏ mặt:

- Chị tại anh…mò bậy bạ thôi! Còn dám dắt em vào đây, lỡ ai thấy thì sao?

- Thì ghen tị với anh đến chết chứ sao. Chỉ có anh mới có thể dắt một mỹ nữ của trường vào WC mà…đụ thôi! – Trung vừa nói vừa nắn bóp cặp vú của Huyền

- Nói bậy quá đi! Mà cái tay làm gì đấy…

- Đang xoa cho nó lớn, hehe. Bậy gì, lúc nãy ai rên rỉ, chổng mông đòi anh xuất tinh ra vậy…

- Chỉ giỏi trêu em, giận!

Trung cười, ôm lấy Huyền rồi hôn nàng thật lâu. Nó cảm thấy cô bạn gái này ngày càng đáng yêu! Rồi Huyền lấy khăn giấy ra lâu những dấu vết của cuộc làm tình. Tinh trùng và dâm thủy dính vào quần hai đứa, may mà dính ở mặt trong. Xong xuôi Huyền lấy chai nước hoa ra xịt túi bụi vào người hai đứa, để át đi cái mùi dâm dục còn vương trên vải.

Hai người đi vào giảng đường học, vừa đúng lúc giáo sư môn Quản trị nhân sự vào. Ông là cha của chị Trinh! Quả thật Trung nhìn hai người cũng khá giống nhau… Chắc là ông ta đánh giá cao Trung, nên mới kể về Trung với chị Trinh...

Tan học, Trung lại chở Huyền về. Hai người ôm hôn nhau trong xe, rồi Huyền vào nhà. Trung định về thì chuông điện thoại gọi. Lại là chị Trinh. Nó nhấc máy thì Trinh rủ nó đi ăn cơm. Quả thật bà chị này như oan hồn dâm nữ, bám riết nó không tha. Nó đồng ý, quay lại trường đón Trinh.

Nó vừa quay xe, thì chị Phụng gọi. Hóa ra bạn chị tới chơi, rồi rủ chị đi ăn trưa, nên chị báo nó. May quá, nó cũng đang định báo chị Phụng là đi ăn với Trinh...

Chiếc xe rời hẻm, chạy lại cổng ĐH Kinh Tế... Từ xa nó thấy Trinh đang đứng chờ. Nó chạy chầm chậm tới, rồi thắng kịch một phát, làm chiếc váy của Trinh suýt tốc lên…

Trung mở cửa cho chị Trinh vào. Trinh mặt váy nên nàng phải đặt mông vào trước, rồi mới nhấc hai chân cho lên sàn xe sau. Lúc chị đặt mông vào, Trung cảm thấy như hoa mắt, cặp mông tròn và mẩy quá! Trinh quay vào thì thấy ánh mắt Trung đang nhìn mông mình, nàng liền hẩy hẩy vài cái như trêu tức Trung:

- Làm gì mà nhìn ghê thế em… - Trinh nháy mắt

- Đẹp thì em nhìn thôi, hehe.

- Thế mà chị tưởng em không thích chứ, lần đầu gặp thấy lãnh đạm thế.

- Thì do là bạn của chị gái, với lại hôm ấy gặp lần đầu, em đâu dám..

- Thế bây giờ dám rồi nhỉ….- Trinh nhìn Trung, đong đưa..

Trung cười, nó lái xe đến một quán cơm gần trường. Trời lạnh nên nó chọn món nóng, lại thêm một vài món Huế. Trinh thấy thế, hỏi:

- Em cũng thích ăn món Huế à?

- Không, em chọn cho chị mà!

- Sao biết chị thích món Huế

- Thì ba chị dạy em, nói giọng có chất Huế, nên em đoán là gia đình chị gốc Huế, nên chọn luôn.

- Tinh ý phết nhỉ, đúng là ghê thiệt!

- Ghê mà cũng bị chị cho vào tròng đấy thôi, hehe.
Trinh vui sướng khi nghe câu ấy, cười hoài trong lúc ăn. Ăn xong, hai người gọi tráng miệng. Trinh hỏi Trung:

- Giờ em có về nhà không?

- Chị Phụng đi với bạn rồi, về cũng buồn.

- Chắc nó với Nhung đi chiều mới về, vậy đi xem film đi, hehe.

Một thoáng suy nghĩ trên mặt Trung:

- Sao chị biết là chị Phụng đi với chị Nhung. Là chị nhờ chị Nhung dụ chị Phụng đi ra ngoài phải không?

- Tại chị muốn chiếm em một buổi chiều thôi mà, hì hì – Trinh thừa nhận.

- Thế thì…chiều chị vậy – Trung bật cười trước vẻ mặt phụng phịu của Trinh khi thừa nhận.

- Vậy mới ngoan, chị mới yêu – Trinh đưa tay nhéo hai má Trung, lắc qua lắc lại hệt như đang nựng nó.

Hai chị em vào mua vé xem phim. Trung thích xem phim hài, nhưng Trinh chọn phim tình cảm, lại còn mác 16+ nữa. Hai chị em vào thì phim bắt đầu chiếu luôn. Trung chăm chú xem, còn Trinh vừa xem thỉnh thoảng lại liếc qua ngắm Trung. Rồi Trinh đánh bạo, hôn chụt vào má Trung một cái, làm Trung ngẩn ngơ quay lại, thấy Trinh đang cười tinh ranh. Đây là lần thứ 3 hai người hôn nhau, lần đầu ở WC quán cf, lần 2 ở quầy cocktail. Trung đã nhớ được vị son của Trinh, nó ghé vào tai Trinh, thì thầm:

- Son môi của chị thơm quá, em thích…

- Thích thì cố mà ăn nhé…

Rồi hai người lại quay ra xem. Bàn tay Trinh dần dịch qua và nắm lấy tay Trung, Trung cũng nắm lại. Hai chị em nắm tay nhau tình tứ, rồi Trinh ngả đầu dựa vào vai Trung. Giờ đang là trưa nên rạp cũng khá vắng, chỉ có vài người thôi. Mái tóc bồng bềnh của Trinh chạm vào mũi Trung, làm nó nóng ran người, nhưng rồi cũng chăm chú vào màn ảnh. Rồi đột nhiên chị Trinh cho tay qua, đặt lên đùi nó xoa xoa, cao dần lên…

Nó chịu không nổi nữa, nó nắm tay Trinh, đặt vào chỗ phồng lên của mình. Trinh cười khúc khích: “Chịu hết nổi rồi hả, tưởng em là phật sống chứ”. Nó im lặng, cầm tay Trinh xoa xoa lên đầu cu mình, cảm giác kích thích quá! Rồi Trinh đặt áo khoác lên trên đùi Trung thò tay xuống dưới mở khóa kéo ra. Bàn tay mịn màng của Trinh đã chạm vào cu Trung, nhưng vẫn còn cách lớp vải. Trinh lấy móng tay cào cào trên lớp quần lót, làm Trung run lên. Trinh bật cười, rồi ghé tai nói:

- Thích không em?

- Thích, nhưng Trinh thò vào nắm luôn thì thích hơn..

- Chỉ giỏi được voi đòi tiên

Tuy nói thế nhưng Trinh cũng gãi thêm vài cái, rồi cho tay vào trong. Cảm giác được bàn tay mát lành của Trinh nắm lấy con cặc mình, Trung sướng quá. Còn Trinh, nàng hơi bất ngờ vì cảm giác được độ lớn của con cặc Trung, dù không nhìn thấy. To, dài, mập mạp, căng cứng và gân guốc là những gì nàng cảm thấy được. Nàng cảm thấy con cu Trung to gần bằng con cu của một người Canada mà nàng từng làm tình khi đang du học, nhưng gân guốc hơn…

Trinh nắm lấy, rồi xoa và xóc nhẹ. Tất cả chỉ làm Trung nứng thêm, nó cầm tay nàng và xóc mạnh hơn. Bàn tay trắng trẻo mịn màng của Trinh cứ thế nhấp nhỏm trên cặc Trung. May mà rạp vắng, và đã có áo khoát che nên không ai thấy cả.

Hai người, một người tập trung xóc còn một người nhăn mặt vì sướng. Tiếng hổn hển nhẹ bắt đầu phát ra. Bỗng nhiên hết phim, Trinh lật đật rút tay ra, Trung kéo khóa quần xong thì đèn rạp vừa sáng, may quá! Hai chị em tiếc nuối, cười gượng rồi đứng dậy. Trung ôm eo Trinh đi ra lấy xe. Trinh nói:

- Chưa gì mà ôm eo người ta nhỉ, giống bạn trai thế?

- Bạn trai cũng chưa chắc được chị sục cặc cho, hehe..

- Nói bậy quá…! Mà không sợ bạn gái ghen hay sao?

- Em nói thật mà. Còn bạn gái thì hai đứa mới quen thôi. Tính em tuy đa tình, yêu nhiều nhưng ai cũng yêu thật lòng cả…

- Thật không đấy hay lại tự dát vàng vào…

Trung không nói, ôm lấy eo Trinh, xoay người lại đối diện mình và đặt một nụ hôn. Trinh giãy nảy vì đang ở cửa rạp, biết bao người qua lại. Nhưng rồi nàng cũng im cho Trung hôn. Nụ hôn không dài, nhưng đủ khiến mọt người ở rạp chú ý và quan sát. Khi Trung rứt môi ra, cũng là lúc có vài người vỗ tay…

Trinh sượng mặt, im lặng đi tiếp. Trinh có thể nghe thấy tiếng của vài cô gái nói với người yêu:

- Anh nhìn người ta kìa, mạnh dạn bày với bạn gái…

- Anh hôn mà em có cho đâu, toàn đẩy…

- Ai bảo anh hôn trong tối, hứ…

Trinh bật cười. Đúng là con gái Việt Nam, thích danh hão, thích mọi người biết mình được bạn trai nâng niu. Trung cũng nghe thấy, nó nói:

- Ái chà, hóa ra em đi ngược lại, toàn hôn ngoài sáng…

- Hôn ngoài sáng, mà “ấy trong tối”, ghê lắm!

- Ấy là gì…

- Là…cầm tay chị, đặt vào chỗ quái quỉ đó!

Lên xe, Trung lái xe đi. Nhưng mà cũng chả biết đi đâu… Nó quay ra nói Trinh:

- Ăn xong xem phim buồn ngủ quá!

- Rồi định rủ chị vào nhà nghỉ phải không?

- Em thề nếu mà có ý đồ rủ chị vào nhà nghỉ, em bị xe tông chết liền!

- Phủi phui cái miệng! Trong sáng quá ha, thế muốn đi đâu?

- Vào…khách sạn!

Trinh bật cười, đúng là cậu trai này luôn mang lại cho nàng cảm xúc rất đặc biệt. Trinh tiếp xúc văn hóa phương Tây, lại là người cởi mở, nên những chàng trai ngoan hiền hình như nàng không bị hấp dẫn. Tuy nhiên Trung có vẻ gì đó, vừa ngoan hiền vừa nổi loạn, làm nàng thấy tò mò và kích thích.

Xe dừng lại ở Carravel gần nhà hát thành phố, Trung giao xe cho tiếp tân đỗ vào bãi, rồi chọn một phòng VIP. Phòng VIP của Carravel dù thuê 1 phút hay 23 tiếng, đều phải trả tiền một ngày. Trung quẹt thẻ thuê một ngày, rồi dắt Trinh lên lầu…

Phục vụ mở cửa phòng, hướng dẫn vài chi tiết rồi đi ra, trong phòng chỉ còn lại Trung và Trinh. Giờ đang là 2h chiều, ánh nắng mùa đông chiếu nhẹ vào làm căn phòng như dát vàng. Trung thấy trên bàn đặt sẵn một chai Champagne, thế là nó mở tủ lấy ly lạnh ra, và rót hai ly. Nó cầm ly lại thì thấy Trinh vừa gọi điện thoại xong:

- Chị gọi cho ai thế, đồng nghiệp à?

- Ừ, chị nhờ dạy dùm chị một buổi.

- Hóa ra có tiết, mà... “mất dạy” vì em, hehe!

Nói rồi Trung đưa ly Champagne cho Trinh. Uống cạn ly, Trung lại giường nằm ngủ. Quả thật nó hơi buồn ngủ vì sáng này đã làm một nháy với Huyền, rồi lại thêm ly rượu nữa. Trinh cũng theo Trung tới giường, nằm gọn vào lòng Trung như một con mèo nhỏ…

Bữa ăn và ly rượu nhanh chóng xua hai người vào giấc ngủ. Kể cũng lạ, Trung có thể ngủ ngon lành mà không sờ mó gì Trinh…

Trung quên che rèm, làm ánh sáng mặt trời buổi chiều hắt vào mắt, nó tỉnh ngủ. Thật khoan khoái, nó đưa tay vuốt nhẹ tóc chị Trinh đang dụi vào ngực nó. Nó vuốt ve, rồi kề môi, hôn nhẹ một cái lên trán chị, đưa tay ôm lấy vòng eo của chị...

- Bắt quả tang hôn lén chị nhé – chị Trinh bỗng mở mắt, như là chờ chực lâu rồi vậy

- Em…thấy có hạt bụi ở trán, nên tiện miệng hút ra cho chị thôi, haha

- Vụng chèo khéo chống, thế hai tay đâu phải dùng miệng?

Trung cười haha, xiết tay ôm eo chị chặt hơn Trinh:

- Một tay vuốt tóc, một tay ôm eo mất rồi. Chân thì em có ba chân lận, nhưng tay chỉ có hai, nên đành dùng miệng!

- Gớm, ai mà thèm! – Chị Trinh cười khúc khích, dí tay vào trán của Trung….

Ngón tay thon mềm của chị Trinh dí vào trán Trung, nó bỗng há miệng, ngoặm lấy ngón tay chị, mút mút lấy. Một luồng điện từ ngón tay truyền lên làm chị Trinh rùng mình, chị định rụt tay về nhưng Trung mút chặt quá, làm chị không dám rứt ra.

Được thể, Trung càng mút ngón tay chị, nó liếm liếm lên mu bàn tay chị, rồi đặt tay chị lên ngực nó:

- Thích không? – Nó hỏi

- Không, người gì mà cứ cắn cắn như… - Trinh trêu nó.

- Haha, chị không biết ngón tay có mạch máu chạy thẳng vào tim sao. Nhất định tim chị đã bị em xâm nhập rồi!

- Không liên quan!

- Thử xem có liên quan hay không nhé 

Trung kê vào tai chị, thổi nhẹ, chị lại thêm rùng mình. Rồi hai tay Trung lần mò xuống eo chị, vuốt ve làm chị thót cả bụng. Chị Trinh đã nhiều lần làm tình, và với nhiều người. Nhưng Trung mang đến cho chị cảm giác gì đó rất lạ, khác hẳn! Một sự tinh quái, nhẹ nhàng và ngọt ngào từ Trung, làm chị mất hết cả lý trí trước đó.

Rất nhanh chóng, Trung đã thọc tay vào váy của chị Trinh, xoa trên bụng chị. Mềm và mịn quá! Nó có thể cảm nhận được một ít lông măng một ở phía dưới phần bụng. Nó xoa, rồi hôn chị Trinh. Bàn tay vuốt tóc giờ thành bàn tay xoa đầu chị, đưa đẩy môi chị kề sát môi nó và dính chặt vào nhau.

Trung không chịu được nữa, nó đưa tay cởi váy chị ra, rất thuần thục. Chị Trinh cũng phối hợp với nó, vừa nhấc mông vừa thở hổn hển. Chiếc váy bị vứt ra, cũng là lúc thân thể bốc lửa của chị hiện ra trước mắt nó.

Chị không cao ráo, kiêu sa như chị Phụng, cũng không non tơ như Huyền. Ở chị là cái đẹp của thể xác, của dáng vẻ bốc lửa. Cặp ngực no tròn, vươn lên cao vút, cái eo con kiến cùng cặp mông núng nính làm Trung như ngừng thở, nó chưa gặp cơ thể nào gợi dục đến thế cả. Nhìn cơ thể chị, như có cảm giác có ngọn lửa thiêu đốt và buộc Trung phải lao vào, giải tỏa!

Nó cúi xuống, hôn cặp vú no tròn cao vút của chị. Nó tham lam bóp lấy, xoa nắn. Đầu ti chị cũng không hồng hào, nhưng cũng chả thâm đen. Nó kê miệng, mút lấy đầu ti chị….

- Ư….ư…. Quỉ sứ, có sữa đâu mà…- Chị Trinh vừa rên nhẹ, vừa nói

- Để em làm vài lần là có thôi – Trung nói trong tiếng hổn hểnh vì dục vọng đang trào.

Nói rồi nó thò tay xuống, móc lấy lỗ *** đang rỉ nước của chị. Nhiều quá, ướt cả bàn tay nó. Có thể nói chị Trinh là người nhiều dâm thủy nhất nó từng rờ qua.. Nó xoa xoa âm hộ, day day hạt le thật mạnh, nhanh.

- Ư….ư….nhẹ thôi em, từ ….từ

Đáp lại chị Trinh là những cái chà xát âm hộ mạnh hơn của Trung, những cái đá lưỡi nhanh hơn của nó vào đầu ti của chị. Trung điên cuồng kích thích các điểm nóng của chị, nhưng chính nó cũng đang nóng dần lên, cu nó đã đội lên trong quần nãy giờ…


Nó cởi quần áo ra, trần trụi áp người vào cơ thể trần trụi của chị Trinh. Sự bốc lửa của cơ thể chị làm nó thêm hứng tình. Nó chà người lên xuống, xoa bóp vú chị, mơn man cổ, ngực, eo, đùi chị.

- Ư….a….. em….. – Chị Trinh rên rỉ dưới sức nặng của cơ thể con đực đang đè lên.

Nó trườn xuống như một con rắn, cho tới khi mặt nó chạm vào phần kín đáo nhất của chị - âm hộ. Mùi giống cái nồng nàn, thêm thoang thoảng mùi nước hoa cao cấp thật quyến rũ. Trung hít một hơi, mùi âm hộ của chị tràn vào ***g ngực nó, kích thích đến từng tế bào não của nó. Nó thè lưỡi, liếm một đường thật dài dọc theo mép *** chị, dâm thủy dính vào lưỡi nó, trơn nhớt và ấm nóng.

- Aaaaaa, mạnh lên tí em…

Trinh rên rỉ, nàng cảm nhận được độ nhám của lưỡi Trung, cảm nhận được *** nàng đang được liếm láp, tiếng húp xoạt xoạt của Trung như nhắc nhở điều đó. Nàng banh chân rộng ra, hai mép *** căng ra, hé ra âm đạo của nàng, thật hồng hào và kích thích. Trung giơ tay, chọc vào, và nhấp ngón tay, làm Trinh càng lên sướng.

Bất chợt chị Trinh kẹp chặt đầu Trung vào, hẫy hẫy cái mông lên như muốn ngón tay Trung sâu vào. Hiểu ý, Trung chọt lút cán ngón tay của mình, móc nhè nhẹ lên vành trên của âm đạo chị. Nó cảm giác được các thớ gai trong âm đạo chị đang co bóp, xiết lấy tay nó…

Bỗng chị Trinh gồng người, kẹp đầu nó chặt hơn, rồi ưỡn mu lên cao. Âm đạo chị co thắt ngày càng dữ dội, rồi xiết chặt lấy tay Trung. Một làn nước bắn ra….

- Aaa, chị ra……..sướng quá….Trung ơi………..ra……..a…………..

Chị lên đỉnh với ngón tay của Trung!

Thật kì lạ, bao lần làm tình, có bao giờ nàng lên đỉnh sớm vậy đâu. Có thể do kích thích vì chơi em trai của bạn, cộng thêm thích Trung nên chị Trinh mới ra sớm vậy.

Chị Trinh thả lỏng người, nằm hưởng thụ khoái cảm đặc biệt này. Trung cũng không vội, nó liếm láp mép *** của chị, từ từ….

Rồi như cơn sướng đầu tiên qua đi, chị Trinh lại nứng thêm dưới sự bú liếm của Trung. Chị nhổm dậy, đè Trung xuống rồi kê miệng tới con cu của Trung. Cu Trung vốn đã cương cứng nãy giờ, làm Trung có phần hơi nhức. Nhưng rồi đôi môi anh đào của chị mở ra, há và bao bọc lấy con cu của nó. Thật mềm mại, nóng bỏng như chính cơ thể chị. Chị nút nút như muốn hút lấy tinh trùng của Trung, rồi sục, rồi xoa dái nó, rồi liếm láp qui đầu nó….

Một lát sau, dương vật của nó đã cương hết cỡ, chị nhổm người lên:

- Chị em mình….làm nhé

- Chị cưỡi ngựa đi, coi thử làm tình với em trai của bạn có sướng không nhé chị! – Trung giơ tay cầm lấy eo chị.

- Em nằm yên để chị cưỡi nhé, cẩn thận ngã ngựa – Chị Trinh cười, ánh mắt thật gợi tình.

Rồi chị cầm dương vật nó, rề rề ngay mép ***, day day vài cái rồi ngồi mạnh xuống. Cảm giác sướng ập đến, làm Trung giật giật vài cái. Chị ngoáy nhẹ cái cái, rồi nhấp… Tiếng nhóp nhép phát ra từ bên dưới cùng cảm giác sung sướng truyền lên làm Trung mê tơi. Âm đạo chị ấm quá, co thắt nhiều nữa. Trung nằm đối diện chị, hai tay xoa vú, rồi ôm eo, rồi xoa mông chị… Thỉnh thoảng nó cầm mông chị, dập mạnh như hỗ trợ những cú dập của chị, rồi nó hẫy hẫy mông lên như muốn con cu mình đâm thật sau vào *** của người chị nóng bỏng này.

Mồ hôi Trinh bắt đầu chảy ra vài giọt. Thấy thế, Trung kéo người chị áp vào nó, ngoáy ngáy cu rồi nói:

- Chị mệt rồi, để em nhé…

- Ừ, nhanh đi em, chị sắp ra rồi….sướng…..ư……..

Nó rút cu ra khỏi *** chị, rồi đặt chị cúi đầu về phía trước, chổng mông lên mặt nó. Cặp mông núng nính thật khích thích, nó lúc lắc trước mặt như mời gọi Trung hãy đến đụ đi! Trung không chần chừ nữa, nó cầm con cu mình kê ngay lỗ *** chị, rồi nhấp một phát lút cán.

- A…..sâu quá, chật quá em ơi……….ư……a………….

Trung nhấp liên tục, nó cúi người xuống vừa xoa vú chị vừa nhấp. Nó cảm giác được cặp vú ấp đang đung đưa theo từng nhịp nắc của nó. Rồi nó để tay lên mông chị nhấp. Con cu nó và *** chị va vào nhau kêu bạch bạch, mông chị to nên chơi kiểu chó và sờ rất sướng, như ôm khít lấy bên dưới của nó luôn.

Rồi nó cầm hai tay chị, kéo về phía sau rồi nhấp. Lỗ *** chị co thắt hơn, bóp và hút lấy con cu nó, dâm thủy tuôn ra lai láng. Nó gồng mình nhấp mạnh hơn…

- A…..em ra…..em bắn vào *** chị đây!

- Ư….fuck….yeap…cum…. bắn đi em, bắn vào đi…. Ư…ư…. - tiếng rên dâm đãng của chị phát ra từ cổ họng trắng mịn.

Ai ngờ được một giảng viên xinh đẹp, khuôn thước của một ĐH lớn, lại chổng mông cho đứa em trai của bạn mình đụ, và rên rỉ, và làm tình….

Một dòng tinh trùng nóng hổi bắn ra, len qua từng khe hẹp trong lỗ *** chị, vào tận sâu trong âm đạo…

- Aaaaaaaaaaaa em bắn đây, lỗ *** chị chật quá…………

- Aaaaaaa, sướng quá! Bắn đi anh ơi, xuất vào *** em đi….ư….. Em cũng raaaaaaaaa….sướng quá……………………

Âm đạo của Trinh cũng co thắt liên tục, nàng đã lên đỉnh lần hai, với cùng một người. Trung bắn hết tinh trùng vào lỗ *** của chị Trinh, rồi nó gục xuống, hôn hít tấm lưng trần của chị. Trinh… Xong rồi nó nằm xuống, kéo chị Trinh vào lòng, vuốt ve. Nó vén mái tóc rối tinh và ướt vì mồ hôi khi làm tình, rồi đặt lên trán chị một nụ hôn.

Trinh vui sướng đón nhận tinh trùng và nụ hôn của Trung, lâu lắm rồi nàng mới có cảm giác vui sướng như thế này. Nàng nép đầu vào bờ vai của Trung, hít lấy mùi của con đực vừa đem lại khoái lạc cho nàng…

Trinh tỉnh dậy, giơ tay qua ôm thì không thấy Trung đâu. Chị bật dậy tìm Trung. Có điều gì đó từ trong lòng dâng trào, một niềm sợ hãi không tên! Trinh sợ Trung bỏ chị đi! Chị đã có nhiều "tình một đêm", và đôi khi tỉnh dậy thì chả còn người tình bên cạnh nữa rồi. Nhưng lần này thì khác...

Chị đưa mắt tìm khắp phòng không thấy Trung, định cất tiếng gọi thì đã nhìn thấy Trung đứng ngoài ban công, tay cầm một ly rượu hờ hững nhìn xuống đường. Chị quấn vội một chiếc khăn lên người, rồi đi ra ban công. Ánh mắt lơ đãng của Trung như cũng thấy chị, nó quay lại, ấm áp nhìn chị:

- Chị tỉnh rồi à? Sao không ngủ thêm tí cho khỏe!

- Định quay qua ôm ngủ tiếp, thì không thấy em đâu cả?

- Nên mới cuống cuồng đi tìm em chứ gì - Nó vừa nói vừa dịu dàng vuốt tóc chị. Tóc chị bồng bềnh nên nó thích vuốt lắm!

- Không thèm!

- Nhưng em lại thèm rồi....

Trung bế chị Trinh lên, đi vào bên trong. Nó cũng không vội lên giường, mà đặt chị ở cửa sổ. Nó lột tung chiếc khăn trên người chị. Chiếc khăn mất đi, và những đường cong bốc lửa lại hiện ra. Nó ép chị dựa vào tấm kính, đặt lên môi chị một nụ hôn nồng nàn.

Mùi rượu từ miệng Trung làm Trinh hơi mơ màng với nụ hôn này. Vừa hôn, vừa cảm nhận cái lạnh lạnh của tấm kính truyền tới từ sâu lưng khiến chị rùng mình. Những cảm giác ấy theo dây thần kinh, đi sâu vào não chị, phá vỡ những ngượng ngùng....

Rồi hai người làm tình, ngay bên cửa sổ nhìn xuống phố xá, thật nóng bỏng.... Trinh dựa lưng vào tấm kính cửa sổ, rồi được Trung nhấc lên đặt vào cửa, một chân gác lên vai nó; rồi Trinh ôm quắp lấy Trung, để nó vừa ôm vừa nắc.....

***

Trung rút con cu ra khỏi cái *** đang giật giật, rồi bắn xối xả lên mặt chị Trinh. Lần thứ ba trong ngày, nên nó bắn ra không nhiều lắm, nhưng cũng đủ phủ một phần mặt của chị. Chị Trinh nhắm mắt, há hốc mồm và rên rỉ như chờ những giọt tinh trùng chạm vào mặt mình. Chị đã thỏa mãn!

Trung lấy tay xoa xoa tinh trùng của mình khắp mặt chị. Một cảm giác âm ấm, ngai ngái làm Trinh thích thú:

- Em làm gì thế?

- Nghe nói tinh trùng có thể làm đẹp da, ngừa mụn, nên em giúp chị....

- Không cần! - Nói thế nhưng Trinh vẫn thích thú, giơ mặt ra cho Trung xoa và hưởng thụ cảm giác thoải mái này.

- Không cần nhưng vẻ mặt thích thú chưa kìa... Phải nói tinh trùng em thuộc loại hảo hạng đấy nhé...

- Chỉ được cái tự quảng cáo thôi....

Hai người ôm ấp nhau một hồi, rồi mặc quần áo ra về, trời cũng đã xẩm tối... Trung chở thẳng Trinh về nhà.

- Sao không chở chị về trường, chị lấy xe!

- Cứ để đó, sáng mai em chở chị đi rồi chị lấy sau. Ai lại bỏ mặc người tình mình loay hoay với chiếc xe khi vừa làm tình với nhau bao giờ!

- Nói năng! Mà ai là người tình của em đấy...

- Không biết! Ai rên rỉ, kêu em "nhanh lên, chị raaaaaa" thì là người tình của.... AAAAaaaaaaaaaaaaaaaaa

Thì ra nghe thấy Trung giả giọng mình lúc rên, chị Trinh liền véo nó, làm nó la lên.

Hai người vừa nói vừa cười, chả mấy chốc đến nhà Trinh.

- Chị vào nhà đây!

- Không hôn tạm biệt em à?

- Không thèm, con trai gì mà...

- Tại vì chị bảo là chị cưa em mà, chứ đâu phải em cưa chị, haha.

Tuy nói vậy, nhưng Trung vẫn mở cửa cho chị bước xuống rồi hôn chị ngay khi chị bước xuống.

Chị hôn đáp lại, rồi lùi lại, chị sợ hàng xóm thấy. Trung cũng hiểu ý, hôn lên má chị một cái nữa rồi lên xe về.

***

Về nhà, nó thấy chị Phụng đang ngồi trước laptop viết báo ở phòng khách. Tuy phòng chị rộng, nhưng chị viết ở nhiều nơi trong nhà, tùy tâm trạng hay bài viết. Có lần nó thấy chị ngồi chiếm cứ WC nguyên một buổi để...viết, may mà nhà có nhiều WC!

Nó chào chị một tiếng, rồi để im cho chị tập trung viết. Nó lên lầu thay đồ, rồi xén tay áo vào bếp.

Chị Phụng viết xong, thì cũng là lúc nó tắt bếp, dọn cơm ra. Phụng cất máy, rồi dọn phụ nó, hai chị em ngồi ăn cơm.

- Dạo này công việc thế nào hả em?

- Ông Đại đang gây khó khăn chị ạ, ông không muốn mình có người trong Hội Đồng Quản Trị trong đại hội sắp tới!

- Ông Đại đó sao đáng ghét quá. Hồi ba còn, ổng chỉ an phận thôi, ba mất đi thì ổng làm mưa làm gió, đè nén mấy nhân tài ba mời về. Người gì mà...

- Làm ăn mà chị. Nhưng mai em đi với chú Bách lại chỗ chú Dương.

- Chú Dương nào, bạn của ba hồi đó ấy hả?

- Ừ, chú là người theo phe ba, nhưng mấy năm nay bị ông Đại chèn ép lắm. Em định tranh thủ nhờ chú đó về phía mình, lôi kéo thêm những người cũ của ba ngày xưa....

Tối ấy, hai chị em Trung lại ngủ chung. Nhưng vừa xuất tinh ba phát trong ngày, nên Trung hơi mệt. Còn Phụng, nàng đang trong giai đoạn nguy hiểm nên không quan hệ được. Nàng không muốn dùng bất kì biện pháp an toàn nào cả, nàng thích con cu trần trụi của em chọc vào người mình, xuất vào lỗ *** mình những dòng tinh trùng ấm áp, để nàng cảm nhận được cái ấm nóng của tinh trùng em trai.

Cứ thế, hai chị em cứ vuốt ve, âu yếm và mơn trớn nhau, rồi ngủ. Dù dục vọng đã âm ỉ nhóm.

***

Sáng hôm sau Trung qua chở chị Trinh đến trường, rồi lại qua nhà đón ông Bách cùng đi gặp ông Dương. Trung cùng ăn sáng với Huyền và ông Bách, bữa cơm chủ yếu là hai người bàn bạc, Huyền chỉ ngồi ăn. Trong lúc ông Bách đang thay đồ, Trung ở dưới lầu lén hôn Huyền, còn thọc tay vào váy nàng nữa... Huyền bụm miệng cố ngăn tiếng rên rỉ thoát ra. Bỗng ông Bách xuống, làm Trung vội rút bàn tay từ trong váy Huyền ra.

Ông Bách xuống, thấy mập mờ và vẻ mặt của con gái, chỉ nhìn Trung cười cười rồi ra ngoài trước. Trung hôn má Huyền một cái:

- Anh đi nhé!

- Đi đi, lát trưa về ăn cơm với em và ba nhé!

Trung bước ra, ông Bách vẫn nhìn Trung, nhưng không tủm tỉm cười nữa mà nhìn nó với ánh mắt nghiêm nghị. Ông nói:

- Đàn ông ham muốn là bình thường, nhưng con đừng để bị sa đà… Bác nói ít, hi vọng con hiểu nhiều

Nó nhìn ông, gật đầu….

Hai người tới nhà ông Dương, nhà ông rộng, lại có giàn lan mát rợp. Ngồi dưới giàn lan, tuy bàn chuyện rất căng thẳng nhưng Trung vẫn cảm thấy thoải mái… Qua những lời xã giao, những việc bên lề…. cuộc nói chuyện dần đi vào chỗ trọng yếu.

- Ông Đại đang cho người giám sát cháu đó Trung.

- Vâng, nhưng cũng phí thời gian vì cháu không làm gì mờ ám.

- Việc cháu quay lại công ty, không hẳn được mọi người phe trẻ ủng hộ đâu!

- Vì sao? – Ông Bách hỏi

- Vì sau khi ba cháu mất, phe trẻ như rắn mất đầu. Cuối cùng họ liên kết với nhau không phải vì muốn tranh đấu với phe ông Đại, mà chỉ là muốn đảm bảo cho mình được một ít quyền lợi thôi.

- Tức là nếu ông Đại không ép họ quá, thì họ cũng sẽ để yên? – Ông Bách lại hỏi.

- Phải!

Điều này làm Trung hơi bất ngờ, nó tưởng nếu bây giờ nó quay lại, thì sẽ được phe trẻ ủng hộ hết sức. Nhưng nó nhận ra mình đã lầm, từ khi ba nó mất thì phe già đã quá áp đảo rồi.

- Cháu Dương, cháu muốn chú ủng hộ cháu. Ngược lại, cháu ủng hộ chú làm Tổng giám đốc.

Trung biết, tuy là bạn của ba, nhưng giờ ba nó đã mất. Trong mắt chú Dương này, nó vẫn chỉ là đứa nhóc, không cần phải vì đứa nhóc mà liều mạng đấu với ông Đại. Nhưng nếu được làm Tổng giám đốc thì lại khác, lợi ích quá lớn! Cuối cùng, dù có vài phần tình cảm, nhưng họ cũng phải gắn bó với nhau bằng lợi ích. Làm ăn mà!

Một thoáng suy nghĩ của ông Dương. Ông cũng muốn chiếc ghế này lâu rồi, nhưng chưa đủ lực…
_ Vậy cháu muốn gì?

- Đưa bác Bách vào Hội Đồng Quản Trị!
…………

Thỏa thuận giữa nó và chú Dương rất nhanh chóng đạt được, một thỏa thuận được xây dựng trên cả tình cảm (dù hơi mỏng manh) và lợi ích. Trên đường về, ông Bách nói với nó:

- Cháu làm tốt lắm, tay Dương này cũng không hẳn là người tốt đâu, nếu cháu chỉ dựa vào tình cảm thì đừng hòng dụ được hắn.

- Cháu cũng biết vậy, con người mà. Tiếc là phải mất miếng mồi quá lớn, bác làm Tổng giám đốc sẽ hay hơn làm trong Hội đồng quản trị.

- Bác biết chứ, nhưng chỉ có như vậy mới dụ được ông Dương này ủng hộ ta. Muốn đạt được mục đích, đôi khi phải biết hi sinh mà...

Hai người bàn chuyện, bỗng Trung thắng lại ở một quán trà sữa ven đường. Nó vào mua 3 ly, rồi xách ra.

- Huyền thích trà ở đây lắm, cháu mua lát nữa ba người ăn cơm xong rồi uống.

Ông Bách im lặng nhìn Trung, rồi quay mặt đi. Chính Trung cũng không ngờ vì sự quan tâm nhỏ của mình dành cho Huyền hôm nay, đã khiến ông Bách hết lòng vì nó. Đơn giản vì ông chỉ có một đứa con gái, một đứa con gái mang hình ảnh người vợ đã khuất mà ông vô cùng yêu. Vì thế, ông sẵn sàng làm việc hết mình cho đứa “con rể” của mình, vì như thế con ông cũng được lợi mà.

Sau bữa cơm trưa muộn tại nhà ông Bách, Trung ở lại ngồi chơi, nói chuyện với Huyền còn ông Bách thì đi ngủ. Trung và Huyền cứ rậm rật sờ mó nhau, vuốt ve nhau đủ kiểu. Có lúc nứng quá, Trung định đè Huyền ra sàn nhà mà đụ, nhưng nó sợ ông Bách biết. Ông mà biết nó vào nhà, đụ con gái rượu của ông ngay trước mũi ông, chắc là chửi nó tơi bời... Thế là đôi trẻ đành thỏa mãn nhau qua lớp vải. Đến giờ lên đèn thì nó về, Huyền ra tiễn nó:

- Hôm nay phạt anh vì...làm không tới nơi tới bến – Huyền dẫu môi.

- Làm cái gì”, haaha.... – Nó cười

- Còn hỏi nữa. Nhớ đó, bữa sau phải bù cho em – Huyền chấp tay sau lưng, nhún nhún trông đáng yêu vô cùng.

- Chỉ sợ em chịu không nổi thôi, em yêu của anh!

Trung dịu dàng đặt lên môi cô người yêu một nụ hôn, rồi lên xe về. Phố xá tan tầm, đường đông đúng, nó về tới nhà thì cũng đã tới giờ lên đèn.

Nó vừa bước vào nhà thì chị Phụng đã chạy xuống, lại tháo cavat và áo suit cho nó. Nó im lặng nhìn chị làm giúp, chị làm xong nó mới hỏi:

- Chị cứ như vợ Nhật ấy, thích thật!

- Thèm vào, vợ Việt Nam cũng nhiều người chăm chồng chứ bộ, như chị nè! Đàn ông cứ ưa sính ngoại.

- Vậy thừa nhận chăm em là chăm chồng rồi nhé!

- Thừa nhận đó giờ rồi mà – chị Phụng bẽn lẽn.

Nhìn sự nhu mì của chị Phụng, Trung bỗng thấy rần rần trong người. Sự nhu mì ấy như toát ra một sự nữ tính, một cái gì đó rất “đàn bà” làm Trung không kìm chế được. Nó liền ôm choàng lấy chị rồi bế lên lầu...

Rất nhanh quần áo của chị Phụng được cởi ra, trừ chiếc quần lót. Nó biết âm hộ chị đang trong giai đoạn nhạy cảm và dễ bị tổn thương nhất. Như hiểu ý Trung, chị thỏ thẻ:

- Chị...khỏe rồi, em cứ làm đi

Trung mừng quá. Nó phải nhịn làm tình với chị lâu quá, nay thì được rồi. Nó đặt lên môi chị một nụ hôn dài, liếm láp lưỡi và cổ chị, rồi mặt, rồi tai... Khi nó ngoáy tai chị bằng lưỡi, chỉ rùng mình, lưng cong lên, ưỡn tấm bụng phẳng lì vào người nó, chà xát.

Rồi nó hôn bụng chị, ngược lên trên vú. Ôi, cặp vú mê người của chị, lâu quá rồi Trung mới được thấy chúng, một cách tự nhiên và trần trụi. Nó đẹp và kích thích làm sao. Trung hôn dần lên, cuối cùng cũng chạm vào bầu ngực no tròn của chị. Nó liếm theo đường tròn, rồi thu hẹp dần và cuối cùng đụng vào hạt anh đào trên vú. Chúng đã săn lên rồi!

Chị Phụng dúi đầu nó vào vú chị, miệng ngọt ngào:

- Liếm đi em, mạnh lên.... Chị là của em.... Cho em hết.....!

Tiếng chị nặng nề dần, lẫn vào đó là một chút hổn hển của một người đàn bà đang lên cơn hứng tình. Và tiếng hổn hển ấy như kích thích thêm cơn nứng đang đến của Trung, nó vục đầu vào ngực chị bú liếm, vân vê và xoa bóp...

Rồi chị Phụng không kiềm chế được nữa, cầm lấy tay nó, thọc vào trong quần lót mình, ánh mắt lả lơi nhìn nó. Trung cũng không bú ngực chị nữa, mà ngẩng lên, nhìn chị. Thấy ánh mắt ấy, nó như phát điên liên. Chị nó xinh quá kích thích quá đi. Nó chà xát bàn tay trong quần chị, đám lông kêu lạo xạo dưới tay nó.

Chị Phụng chỉ biết ưỡn mông lên, nhấp nhổm, miệng chị định bật ra tiếng rên nhưng nhanh chóng bị Trung dùng miệng bịt lấy. Tay còn lại của nó đưa xuống vân vê ngực chị...

Đột nhiên chị vùng lên, đè nó xuống, lột quần áo nó ra và cúi xuống hôn ngực nó.

- Để chị chủ động cho, mấy tuần nay chị thèm quá rồi.... Chị yêu em lắm....

Trung ưỡn ngực, rồi để chị hôn lấy thân thể vạm vỡ của nó. Chị hôn ngực, rồi xuống bụng và cu nó. Chị nắm lấy chị nó, sục sục vài cái rồi cười:

- Mấy tuần không gặp, nó to ra em nhỉ?

- To vậy mới làm chị sướng chứ.....

Rồi chị vạch quần lót ra. Đám lông mềm mại cũng không thể nào che hết được vẻ kiều diễm của cái *** chị, một khe hồng ẩn sau đám lông ấy, đã ri rỉ nước.

Rồi chị ngồi xuống. Con cu của Trung lại một lần nữa chui tọt vào trong người chị gái ruột... Cái *** của chị bóp chặt và tiết ra dâm thủy bao bọc con cu của người em trai...

Tiếng rên rỉ và thở dốc vang lên trong căn phòng chị Phụng. 

Trong ba cái *** mà Trung từng đút cu vào, thì *** chị Phụng luôn mang lại cho nó sự kích thích, khoái lạc và sung sướng nhất. Chắc là vì chị cũng dòng màu với nó, nên khi *** chị gặp con cu nó thì hút chặt lấy....

Đến nửa tiếng sau, chị Phụng bắt nó chơi chị ở thế úp thìa.

- Chị nay thích thế này hả? – Trung vừa chuẩn bị đút, vừa hỏi

- Chị tra trên mạng thấy đây là tư thế dễ...thụ thai nhất

- Hả

Trung bất ngờ với câu trả lời của chị nó...

- Chị....chị muốn có con với em. Chị chỉ muốn em là người đàn ông của chị đến cuối đời...

- Nhưng mà hàng xóm... họ hàng...?

- Em sợ sao?

- Em không sợ, em chỉ lo chị chịu không được những lời ấy. Còn em yêu chị, được làm chị có thai là ước muốn của em...

- Vậy thì chơi...và làm chị....có thai đi..... 

Trung nhấp vào từ phía sau, chị Phụng lại rên rỉ, cặp mông của chị như to ra, mềm đi dưới từng cú nhấp của em trai..

- A...Trung ơi, chị sướng....em sướng....quá....anh ơi – Chị Phụng đã mê man trong khoái lạc.

- Anh cũng sướng, em tuyệt quá.... Anh bắn đây!

- Xuất đi anh, xuất vào trong em đi, hãy để em có thai với anh....

Một dòng tinh nóng hổi và đặc sệt từ con cu Trung, chạy thẳng vào âm đạo của chị gái và đi đến tử cung nàng... Đêm hôm ấy, hai chị em còn làm tình đến ba lần nữa, Phụng nhận không biết bao nhiêu là cú nhấp và tinh trùng của em trai – và cũng là “chồng” nàng.

Hai người sung sướng ôm lấy nhau, ngủ vùi. Âm đạo Phụng vẫn còn bê bết tinh trùng của Trung nhưng nàng không muốn cho ra, nàng muốn có thai với người chồng của nàng....

Sáng hôm sau, Trung thức dậy thì đã thấy chị Phụng choàng áo sơ mi của nó, đứng ở cửa sổ nhìn ra bên ngoài. Chị chỉ khoác hờ áo của nó, những đường cong mềm mại ẩn hiện dưới lớp vải. Nó đến bên chị, hôn vào cổ chị...

- Em dậy sớm thế

- Anh dậy trễ thì có, heo ngủ!

- Chỉ giỏi chửi chồng thôi, tại tối qua làm em mất sức quá chứ bộ. Mất cả....tinh trùng nữa!

Từ tinh trùng làm cả Phụng và Trung e dè, họ nhớ tới việc tối qua Trung xả tinh trùng vào *** chị Phụng, để chị có thai. 

- Tối qua anh thích lắm. Em có hối hận không?

- Không, được anh xuất tinh vào, em rất vui. Hi vọng sẽ có một mầm sống trong em, kết tinh của em và anh.

- Tại sao em lại muốn có con sớm thế? – Trung đặt tay lên ngực Phụng, xoa nắn...

- Tại sao ư? Anh có ngửi thấy mùi gì trên chiếc áo sơ mi này của anh không?

- Có, mùi thơm tho của da thịt em – Trung hít hà.

- Đúng là đàn ông! Em có thể ngửi thấy mùi của một người đàn bà khác trên chiếc áo này.....

Trung im lặng. Quả thật nó vừa tằng tịu với Huyền xong, vừa về nhà thì chị đã khêu gợi nó, nó lột áo ra và chơi chị, nên chiếc áo chắc vẫn còn mùi của Huyền.

- Hết chối phải không, chồng ngốc! Em biết anh có người bên ngoài, nhưng em mặc kệ. Vì em biết anh thật sự thương em, và anh cũng đã cho em những dòng tinh trùng đầu tiên của anh. Vì thế em không quan tâm anh ở ngoài có bao nhiêu người đàn bà, chỉ cần anh yêu em là đủ. Dù là Trinh, hay cô Huyền gì đó, em cũng không ghen tị nữa.....

Trung thở hắt ra. Nó cứ tưởng chị nó sẽ lại khóc lóc vì nó đi với cô gái khác. Nhưng chị nó vĩ đại quá!

- Em là người anh yêu nhất, anh hứa....!

- Nói yêu em, vậy phải làm gì để em....sướng đi chứ chồng – Chị Phụng lả lơi nhìn nó.

- Lại muốn hả vợ, để anh cho em lên bờ xuống ruộng nhé!

Tiếng rên rỉ, la hét của hai chị em ruột thịt lại vang lên. Cả buổi sáng, Trung vần chị nó 3 cú, làm chị chỉ biết nằm thở tận hưởng, miệng há ra thở dốc...

***

Trung thuê một đội tư vấn Luật và kinh tế cho nó, gồm 1 luật sư và 2 chuyên viên kinh tế. Dưới sự hỗ trợ của họ, mọi vật cản ông Đại bày ra bị đá văng đi. Và đương nhiên hôm đại hội cổ đông, mọi chuyện đều xảy ra như nó muốn.

Nó có 9,9% cổ phần, và nó dồn hết để bầu ông Bách vào HĐQT. Cộng với uy tín và kinh nghiệm của ông trên thương trường cũng được các cổ đông nhỏ khác ủng hộ, vì thế ông Bách dễ dàng vào được Hội Đồng Quản Trị. Ông Dương thì cũng ngồi được vào chiếc ghế Tổng Giám Đốc. Trước giờ ông vốn là Phó Tổng phụ trách nhân sự nên việc ông lên làm Tổng GĐ cũng không gây xáo trộn và ngạc nhiên gì cả.
Nhưng đó là tất cả những gì nó có thể làm được. 

Ngay sau đại hội cổ đông, Trung đã có đủ tư cách để mua thêm cổ phần mà không sợ gì cả, nó nôn nóng muốn mua thêm cổ phần của Đại Á, để có thể có thêm nhiều quyền lực. Nhưng ông Bách cản:

- Người đầu tư không đặt hết trứng vào một giỏ. Con nên đầu tư vào những chỗ khác. Một cá nhân nắm 9,9% cổ phần một ngân hàng đã là rất nhiều rồi. Vì Đại Á chỉ là ngân hàng trung bình nên dư luận chưa để ý, nếu không đảm bảo việc một người nắm 9,9% cổ phần cũng đủ làm dư luận xôn xao vài tuần đấy!

Nó nghe lời ông Bách, tạm thời thôi rót thêm tiền vào Đại Á. Ông Dương có 7% cổ phần, nên phe nó có tổng cộng 16,9% cổ phần, vẫn thua phe ông Đại rất nhiều. Vì phe ông ta có đến 31% cổ phần của Đại Á...

Việc tiếp theo của nó, đương nhiên là lôi kéo thêm các cổ đông trung lập khác, để đủ sức đánh bật ông Đại. Nó tin tưởng rằng với kinh nghiệm của ông Bách và ông Dương, cũng như tiềm lực của mình, nó sẽ sớm đánh bật lão già cổ hũ này!

Nhưng nó đã nhầm!

Trung xin vào làm nhân viên phòng Nhân Sự cho một chi nhánh của Đại Á. Nó vẫn chưa tính hết cho kế hoạch của mình, nên nó tạm đi làm, vừa có thời gian nghĩ thêm, vừa để có kinh nghiệm từ cấp thấp nhất. Với khả năng của mình, nó cũng được nhận vào chính ngân hàng mà nó có cổ phần, sau khi vượt qua hàng tá ứng cử viên có bằng ĐH, thạc sĩ khác. 

Nó vừa được nhận hôm trước thì hôm sau, đích thân ông Dương gọi cho giám đốc chi nhánh nhờ chỉ bảo nó tận tình trong quá trình học việc. Ông giám đốc này vừa nghe vừa run, may mà mình lựa chọn nhân viên đúng qui trình, chứ nếu có mờ ám gì, hay đưa người nhà vào thì nhất định tên nhân viên này sẽ “méc” sếp Tổng ngay... Thế là ngay hôm sau, Trung vác cặp táp đi làm. Nó ra tới cửa, chị Phụng từ trong bếp gọi với ra:

- Đợi chị chút.

- Nhanh lên, không em bị trễ, sếp trừ lương là không có tiền nuôi chị đâu.

- Em chưa trừ lương sếp em là may, haha.

Phụng lau tay, rồi lấy ra một chiếc hộp nhỏ. Chị mở ra, lấy chiếc carvat mới tinh, đeo vào cổ nó.

- Đi làm nhớ tập trung vào công việc, cấm đi ngắm gái – Phụng hù

- Anh ngắm, vợ cũng đâu biết được, hehe.

- Thử đi rồi biết, liệu hồn em...cắt – Phụng lấy tay làm động tác cắt..

- Thôi, anh đùa thôi, sợ quá.

Trung đi làm. Hôm nay nó đi xe máy, nó đang là nhân viên mà. Lâu lắm mới đụng lại chiếc xe máy, làm giữa đường nó phải dừng lại thay nhớt, bơm bánh xe, rồi xiết lại dây xích... Báo hại nó đến nơi thì vừa vào làm việc. Đến nơi, nó lại phòng hành chính “trình diện”. Theo lẽ thường thì phó hay trưởng phòng hành chính sẽ dắt nó tới bàn, giới thiệu nó với đồng nghiệp.

Tuy nhiên vì được dặn trước nên khi Trung tới, nhân viên Hành Chính đã báo ngay với ông Cường – Giám đốc chi nhánh. Trung đang đứng thì ông Cường bước vào:

- Chào, cậu là Thế Trung? – ông Cường đưa tay ra

- Dạ, là em – Trung nhã nhặn bắt tay với ông.

Ông Cường thầm đánh giá Trung. Mặt đẹp trai, cân đối, cơ thể khỏe mạnh, tướng người rất tốt. Hơn nữa phong thái đĩnh đạc, cái bắt tay vừa rồi không quá kiêu ngạo cũng không quá khúm núm sợ hãi. Hầu hết các nhân viên mới khi được bắt tay với ông, đều cúi người xuống thấp cả. Ông cảm thấy khá vừa lòng.

- Tôi sẽ dẫn cậu đi một vòng phòng nhân sự.

Thế là Trung vào phòng, dạo một vòng làm quen. Khái quát thì phòng nhân sự có 7 nhân viên tính luôn nó, 2 nam và 5 nữ. Phòng có một trưởng phòng, hai phó phòng, còn lại là chuyên viên. Trưởng phòng là một ông tên Hùng, hai phó phòng là nữ. Khái quát xong thì ông Cường để Trung đứng chào hỏi với cả phòng, rồi ngoắt tay với ông Hùng ra.

- Này, cậu nhớ đối xử tốt với tên nhân viên mới này một chút.

- Sao vậy anh? Ông Hùng thắc mắc. Ngay khi đích thân ông Cường dắt vào thì ông đã ngờ ngợ.

- Cậu ta được đích thân sếp tổng gửi gắm đó.

Đó là lý do quá đủ cho cả ông Hùng và ông Cường!

Trong lúc đấy thì một bầy bươm bướm đang vây quanh Trung. Phòng nhân sự luôn ưu tiên Nữ, nên trừ trưởng phòng và Trung ra thì toàn là nữ. Trung đùa với bốn bà chị này một tí, rồi nhìn quanh hỏi:

- Em vừa nghe GĐ nói phòng có 7 người, nhưng hình như hôm nay có 6 thôi hả mấy chị?
_ Tinh ý phết nhỉ, chị Nhung phó phòng thường trực được cử đi học trên trung tâm đào tạo nửa tháng rồi em, phải tuần sau chị mới về - Mà chị trả lời nó.

- Không sao, xung quanh là bốn chị dễ thương như này thì thiếu một chị cũng không quan trọng, haha.

- Mới vào mà đã giở cái giọng nịnh nọt rồi... Nhưng mà chị thích.

Cả phòng cười đùa thì ông Hùng đã vào lại. Cả phòng im bặt, Trung vội im theo. Ông Hùng nổi tiếng là người nghiêm túc. Ông nghiêm mặt nhìn Trung, rồi nở nụ cười:

- Để anh hướng dẫn công việc mới cho em...

Bốn bà chị kia đớ mặt ra, tự hỏi hình như từ lúc mình vào làm việc, chưa thấy ông Hùng cười ở phòng làm việc lần nào cả?

Trung bắt tay vào công việc luôn, dưới sự hướng dẫn trực tiếp và tận tình của anh Hùng. Ông khoảng 40 tuổi, theo lẽ thì nó gọi là chú cũng được, nhưng cả phòng đều gọi là “anh” cho thân mật, nên nó cũng thế. Nó bắt đầu bằng việc đọc hồ sơ của tất cả nhân viên trong chi nhánh, trừ ông Cường – GĐ và hai phó GĐ, hồ sơ của họ không được lưu ở chi nhánh.

Nó vẫn chưa có nhiều kinh nghiệm lắm cho những công việc “nhỏ” như thế này, nên nó quyết định tự đánh giá một số hồ sơ đặc biệt, và hỏi các chị đồng nghiệp để biết mình đánh giá có đúng không. Đương nhiên là khó có thể đúng hết, nhưng những phán đoán của nó cũng tương đối trùng với nhận xét của các chị về những người này.

Cứ thế, nó dần dần học được cách phán đoán một nhân sự, chỉ bằng cách đọc CV và đơn xin việc viết tay của họ. Đến hôm thứ hai, trong lúc tra hồ sơ nghỉ phép thì nó phát hiện ra một số lỗi. Nó cầm lịch nghỉ của một nhân viên đến bàn chị Yến, một chị trong phòng nhân sự:

- Chị Yến, em thấy hồ sơ này nghỉ tận 6 ngày trong một tháng, và không có đơn xin phép hợp lệ theo đúng qui định của Đại Á?! Hơn nữa số ngày vắng khác cũng rất nhiều...

- À....ừ.... Cái này cũng lâu rồi em – Chị Yến trả lời ngập ngừng?

- Một số hồ sơ cũng như vầy thì bị khiển trách, nhưng tại sao hồ sơ này không việc gì hả chị...?

- Vì...cô này là cháu ruột của ông Cường đó em – Chị Yến ghé tai nó nói nhỏ, mắt liếc về bàn ông Hùng trưởng phòng.

- Cháu ruột ông Cường, Giám Đốc của mình? – Nó hỏi lại

- Chứ ai nữa em, chứ không thì với việc nghỉ vô tội vạ vậy, bị đuổi việc lâu rồi em....

Nó thấy ánh mắt chị Yến liếc về chỗ ông Hùng, e ngại như sợ ông biết chị nói gì, nên nó cũng hiểu ý, nó nói nhỏ:

- Em hiểu rồi. Trưa chị rảnh không, em với chị đi ăn, em hỏi chị vài cái chứ không lại không rõ..

- Được thôi, nhưng em mời đấy nhé!

- Ha ha, vô tư, chỉ sợ chị ăn không hết

****

Trong bữa cơm, Trung hỏi rất nhiều và biết cũng rất nhiều về những “góc” của chi nhánh. Hóa ra ông Cường thường tác oai, che chở cấp dưới và hay làm sai qui trình. Ông Hùng trưởng phòng của Trung cũng là “tay sai” cho ông. Nó hỏi chị Yến thật kĩ về những việc làm sai trái, mánh khóe của ông Cường...

- Thôi, có gì chị nói hết rồi, cấm bép xép đấy nhé – Chị Yến nháy mắt với nó

- Chị yên tâm!

- Mà thật ra cả phòng ai chả biết, chỉ là sợ không dám nói ra thôi em ạ.

- Ừ, em biết rồi. Nhưng nhiệm vụ của phòng nhân sự là “thanh lọc” các thành phần nhân sự làm hại cơ quan ra đó chị!

- Em đủ sức “thanh lọc” giám đốc sao?

- Để em thử, haha!

- Vào mới hai hôm mà mạnh miệng quá, thôi vào, sắp tới giờ làm rồi!

Hai chị em lại đủng đỉnh đi vào. Dọc đường từ quán ăn về, Trung nói chuyện làm chị Yến cười mãi, lâu lắm rồi chị mới có bữa trưa thoải mái như thế này. Tiếc là chị đã có chồng con rồi, chứ không chàng trai thông minh hài hước, lại đẹp trai như thế này thì đừng hòng...thoát với chị!

Trong tuần làm việc tiếp theo, Trung tích cực tìm hiểu các hồ sơ nhân sự, nó còn nhờ chị Yến xin các hồ sơ của phòng ban khác để tìm hiểu những sai phạm. Tất nhiên với tư cách phó phòng nhân sự thì chị cũng mượn dùm nó được kha khá, nhưng cũng có những cái không mượn được. Đặc biệt, phòng hành chính được xem như “sân nhà” của ông Cường nên chị không dám lân la đến. Nhưng với những tài liệu mà Trung có được, có lẽ cũng đã đủ.

Nó chỉ thắc mắc một điều, những tài liệu này không được che đậy kĩ, và nhân viên cũng có biết, vậy tại sao ông Cường này vẫn ngồi yên ghế Giám Đốc Chi Nhánh, mặc cho Hội Sở xuống kiểm tra nội bộ? Nó chợt nhớ ra, có lần nghe ông Bách nói trong ban kiểm tra nội bộ, đa số là người của ông Đại.

Nó nghĩ mình đã hiểu tại sao ông Cường còn ngồi được ở chiếc ghế này.

***

Qua tuần sau, nó đi làm sớm để chào cờ, thì chợt gặp một người con gái, làm nó hơi để ý. Cô ta đứng cùng hàng phòng nhân sự với nó, chỉ sau ông Hùng trưởng phòng và trước chị Yến phó phòng. Nó kéo áo một chị đứng trước nó, hỏi:

- Kia là chị Nhung phó phòng thường trực của mình hả chị?

- Ừ em.

Như nghe thấy tên mình, chị Nhung quay lại, làm Trung như hoa cả mắt. Chị xinh quá, mái tóc mềm được búi cao, chị lại mặc áo dài- đồng phục thứ 2 của Đại Á, làm tôn thêm vẻ nữ tính. Chị đưa mắt nhìn nó, nó cũng không ngại ngừng nhìn chị. Tiếng trống hiệu vang lên làm chị giật mình quay người lên, còn nó cũng bừng tỉnh. Nó nhận ra xung quanh, cũng rất nhiều gã nhìn chị hau háu.

Đúng là mỹ nhân luôn được săn đón!

Chào cờ xong, nó lên phòng nhân sự và ngồi xuống, chị đã lên trước nó. Nó lại chào chị:

- Chào chị Nhung, em là Trung vừa mới vào làm việc từ tuần trước.

- Chào em, chị có nghe Yến nói về em, về cả những hồ sơ em thu thập nữa.

Sự thẳng thắn của chị làm nó bất ngờ.

- Cảm ơn chị đã quan tâm. Em về chỗ đây.

- Ừ, chào em.

Phòng nhân sự khá rộng rãi, dù mới tuyển thêm người. Bàn của Trung đặt hơi đối diện với bàn của ông Hùng trưởng phòng, và bên phải là bàn chị Yến và chị Nhung. Suốt buổi nó cứ liếc nhìn chị Nhung, giây lát. Rồi nó lại cắm cúi làm việc, mài giũa những hồ sơ nó có...

Tan ca, nó lại rủ chị Yến đi ăn, dạo này hai chị em thường đi ăn trưa cùng nhau.

- Chị Yến, đi ăn hông, mới tra trên foody quán này ngon lắm, sát quán cũ luôn!

- Để bữa sau đi em trai, nay chị đi ăn với chị Nhung

Nó nhìn chị, rồi nhìn chị Nhung, mặt cố không xịu xuống, nó vẫn giữ vẻ điềm tĩnh:

- Okey, để em đội nắng đi ăn một mình.

- Vậy thôi, để chị rủ Nhung đi ăn luôn, cái miệng rên rỉ thấy tội quá!

- Chị Yến là nhất, hehe – Nó cười.

Nó dẫn hai chị tới quán mà nó mới tìm được, lại thêm trò chuyện vui vẻ nên khá ngon miệng. Chủ yếu là nó với chị Yến nói, vì hai chị em đã thân rồi mà. Chị Nhung ngồi bên nghe thôi, thỉnh thoảng nhìn nó nói với vẻ mặt chăm chú.

Nó cứ tưởng chị đang lắng nghe nó pha trò, chú ý nó. Mãi về sau nó mới biết chị là con người luôn tập trung nghe người khác nói, dù bất cứ câu gì. Quả thật “luôn lắng nghe” là đức tính cần có của một người làm mảng nhân sự.

Đó là sau này, còn hiện giờ nó cứ tưởng chị đang để ý câu chuyện của nó lắm, nên ngày càng pha trò tợn. Chị Yến thì cười nhiều, còn chị thì vẫn giữ vẻ mặt chăm chú ấy, làm nó hơi chột dạ và cụt hứng. 

Thế là nó lại quay ra “chính sự”, chuyện ông Cường:

- Em nghĩ rất nhanh ông Cường sẽ phải đối mặt với người trên Hội Sở xuống.

- Người trên đó xuống cũng bao che cho ổng, mấy lần rồi – chị Yến nhạt giọng.

- Lần này sẽ khác!

- Thôi đi ông tướng, lính mới cứ thích chém gió, coi chừng mất việc!

- Chị cứ yên tâm, em đoán hay lắm

Chị Yến định nói thì chị Nhung mở miệng:

- Nói cho chắc nha em, đàn ông không huênh hoang được đâu!

Câu nói của chị Nhung làm nó hơi nóng mặt, ỷ đẹp thì có quyền kênh kiệu với ý kiến của đồng nghiệp sao?

- Nếu đúng vậy thì sao – Nó nhạt giọng lại.

- Thì thôi. Chỉ là chị không thích ai nói khoác.

Buổi trưa trở nên nhạt nhẽo dần. Trung đành cố chọc cười chị Yến để cố vớt vát không khí. Chị Yến hiểu ý nên cũng vui vẻ hùa theo.....

Ngay sau chiều hôm đó, Trung vác tất cả giấy tờ nó có đến chỗ ông Dương. Ông đã nhận được cuộc gọi từ nó nên chờ sẵn, hai chú cháu lại ngồi bàn chuyện ở dưới tán của vườn lan. Quả thật Trung rất thích không gian này!

- Cháu nói tên Cường này có vấn đề?

- Vâng, đây là toàn bộ hồ sơ cháu có. Tuy chưa đầy đủ nhưng nếu kiểm tra toàn diện chắc chắn sẽ lòi ra đủ thứ!

Ông Dương lấy tập hồ sơ, chăm chú, càng đọc trán ông càng nhăn lại. Chỗ nào chưa rõ lắm thì Trung nhanh nhẩu vạch ra.

- Quá thật! Không ngờ ông Đại dám làm thế.

- Sao vậy chú?

- Tên Cường này là em của vợ ông ta....

Trung hiểu ra vấn đề. Ông Đại dung túng cho ông Cường em vợ mình, ông Cường lại dung túng cho cháu họ và phe cánh sai phạm. Nó tưởng việc Con Ông Cháu Cha chỉ tồn tại ở khu vực Nhà Nước. Ông Dương nắm tay, cương quyết:

- Ngay trong tuần này, chú sẽ ra lệnh kiểm tra chi nhánh này!

- Hay quá, cháu mong tin vui của chú.

Ông Dương cầm tập hồ sơ, trình Hội Đồng Quản Trị. Đúng ra thẩm quyền thanh tra chi nhánh là thuộc HĐQT, ban giám đốc chỉ có thẩm quyền thanh tra cấp nhỏ hơn. Nhưng lần này chứng cớ khá rõ ràng, lại thêm ông Bách và các thành viên khác ủng hộ, nên ông Đại buộc phải giao cho Ban Giám Đốc thanh tra chi nhánh. Quả thật ông Dương – ông Bách cứ nhịp nhàng phối hợp, làm cả HĐQT đều tức giận tay Cường, mà ông Đại không làm gì được.

Rất nhanh chóng, một ban thanh tra nội bộ được lập ra, do đích thân ông Dương làm chủ tịch. Hôm thứ 2 Trung gặp chú Dương, sáng thứ 4 đã có quyết định thanh tra và chiều hôm ấy, Đoàn đã tới kiểm tra chi nhánh... Hành động quá nhanh làm ông Cường không kịp trở tay gì cả, đành ngồi im nhìn đoàn thanh tra lục tung hồ sơ...

Bao nhiêu hồ sơ là bấy nhiêu sai phạm lòi ra. Dù đã che dấu nhưng vì chủ quan được ông dượng mình bảo vệ, nên ông Cường không xóa hết dấu vết. Hơn nữa với năng lực của Đoàn thanh tra nội bộ thì mọi sai phạm đều được phanh phui.

Đến bốn giờ chiều, mọi sai phạm được liệt kê, năm giờ, hoàn tất hồ sơ và có kết luận. Đồng thời Đoàn thanh tra cũng mời công an đến giám sát ông Cường.

Ông Cường thất thểu ra về. Tuy còn được tự do nhưng ông hiểu kết quả của mình. Ông đã thử gọi điện cho anh rể mình là ông Đại, nhưng câu ông nhận được là:

“Đừng khai ra, cứ khai ra một người thì một người thân của mày sẽ.....”

Sáng hôm sau, Công An đến nhà ông, đọc quyết định bắt khẩn cấp ông Cường về hành vi “vi phạm quy định của nhà nước về quán lí kinh tế”....

Cú đánh đầu tiên của Trung vào phe ông Đại đã hoàn toàn thắng lợi.

Sáng hôm sau đi làm, Trung được nghe quyết định bổ nhiệm quyền giám đốc. Quả thật chú Dương phen này ra tay nhanh thật. Người giám đốc mới này là người nổi tiếng trung thực. Tuy không tài năng xuất sắc nhưng tính tình cẩn trọng, có thể từ từ phục hồi Chi nhánh.

Ông Hùng trưởng phòng nhân sự, ông trưởng phòng hành chính cũng bị tạm đình chỉ công tác. Chị Nhung lên làm quyền trưởng phòng nhân sự. Trưa hôm ấy, Trung đang làm việc thì chị Yến tới gõ bàn:

- Đi ăn trưa nào em trai, hết giờ rồi.

- Thì đi!

Không ngờ có chị Nhung đi theo nữa. Trung hơi cụt hứng vì tưởng chỉ có chị Yến thôi, vì nó cũng không thích bà chị dù xinh đẹp nhưng lạnh lùng, nói chuyện chuyên chặn họng người ta như chị Nhung. Không ngờ vào bàn, chị Nhung mở miệng hỏi nó:

- Em biết trước chuyện này?

- Chuyện gì – Trung giả vờ ngơ ngác

- Chuyện chi nhánh mình bị thanh tra.

- Thì chính em đưa hồ sơ vi phạm lên trên mà – Nó tự nhiên, vừa ăn vừa nói

Nhung và Yến nhìn nhau. Có mấy người can đảm đưa hồ sơ lên rồi, nhưng kết quả đều bị trù dập không thương tiếc đến độ phải nghỉ việc. Cậu thanh niên này... Nhung nghĩ vậy nên cũng thay đổi thái độ với nó, cười nói dần tự nhiên.

Trên đường về, Trung kéo chị Yến hỏi nhỏ:

- Chị Nhung sao nay khác vậy?

- Ai biết nó. Chắc sắp tới ngày cưới đó em.

- Cái gì.... Chị Nhung sắp cưới?!

- Ừ, chắc tháng sau, cũng cười người trong Đại Á mình đó, ở chi nhánh khác.

Trung cũng hơi buồn khi nghe tin bà chị đẹp này đi lấy chồng, nhưng chả tiếc gì vì nó có gì với chị đâu, thôi kệ.

Chiều hôm đó cả Chi nhánh như trầm lắng, một phần vì còn quá sốc trước việc nguyên một ban lãnh đạo bị hạ bệ, một phần vì những người lên nắm quyền tạm thời vẫn chưa quen hết. Phòng nhân sự cũng thế, các hồ sơ giấy tờ như bị ngưng trệ, những cuộc tụm năm tụm ba diễn ra. Ông Hùng bị tạm đình chỉ công tác, thành ra Trung trở thành nhân viên nam duy nhất trong phòng. 

Nó hơi “ngộp” trước việc bốn “bà tám” ngồi rôm rả về sự kiện động trời hôm qua. Chị Nhung thì không tham gia, nhưng cũng không tập trung được. Trung có thể thấy thỉnh thoảng chị như bần thần trước màn hình, thỉnh thoảng lại cười cười một mình. Chắc là lại nghĩ tới người chồng sắp cưới rồi. Không hiểu sao nghĩ tới đây Trung lại thấy buồn buồn, dù rằng nó cũng chả thân thiết gì với bông hoa xinh đẹp nhưng băng giá như chị Nhung.

Tan ca, nó chuẩn bị đi về thì cả phòng nó xôn xao.

- “Ra xem, ra xem mấy bà ơi” – một chị trong phòng hú lên.

Thế là ba chị còn lại chạy ra, nhìn xuống dưới. Hóa ra chị Nhung đang đứng trò chuyện với ai đó, nhìn cũng khá to cao đẹp trai.

- Chồng sắp cưới của nó đó – chị Yến ra vẻ hiểu biết.

Đương nhiên là ba chị kia không bỏ qua cơ hội hóng hớt, liền bu quanh chị Yến để hỏi han. Trung im lặng ngồi nghe, xong rồi cười rồi xách cặp đi về. Nó biết được vài điều về anh. Anh tên Lâm, giám đốc một chi nhánh khác của Đại Á, có công ty riêng nữa.... Nó rất ấn tượng với anh chàng này.

Nó đi ra lấy xe về, định lơ hai người. Nhưng không hiểu sao khi đi ngang qua hai người, nó không kìm lại được. Nó đứng lại:

- Em chào chị - Nó cố ý bắt chuyện với chị Nhung

- Chào em – Chị Nhung miễn cưỡng nhìn nó lịch sự chào lại.

Nó nhìn anh chàng đang đứng nói chuyện với chị, thầm đánh giá. Người anh cũng cao gần bằng nó, nhìn cũng ra dáng đàn ông lắm! Nó gật đầu, chào anh. Anh ta cũng gật đầu, cười lại với nó. Quả thật nụ cười của anh đầy sức hút, đến Trung còn ấn tượng với nụ cười ấy. 

- Em nghe chị Yến nói anh sắp rước chị Nhung về hả anh Lâm- Trung nói với anh.

- Cái cô Yến này, bép xép hoài... Mà biết tên anh luôn? – Anh cười.

Nó đứng nói chuyện phiếm vài câu với hai người, rồi đi ra lấy xe. Anh cũng đưa chị sang bên đường nơi xe anh đang đậu. Quả thật tuy còn trẻ nhưng anh làm giám đốc một chị nhánh khác của Đại Á, rồi lại tự lập công ty, xe hơi nhà lầu có cả.

Trung quay đi đầu không ngoảnh lại, sau lưng nó nghe tiếng cười duyên.

Tiếng cười của chị Nhung, hạnh phúc bên vị hôn phu tương lai của mình. Nó hơi buồn một cách vô cớ. Trung nhìn lên tán cây trên đầu, thở dài một tiếng. Hết hi vọng với chị Nhung rồi, chắc chắc không có cơ hội gì!

***

Trung vừa đút chìa khóa vào ổ xe, thì “Aaaaa......” một tiếng, nó lập tức quay lại thì thấy anh Lâm đang kéo nắm tay kéo chị Nhung lùi về. Một chiếc xe tải đang lao lên, đáng lẽ đã cán trúng chị Nhung, nhưng nhờ anh kéo nên chị thoát nạn. Xui thay khi kéo chị lùi lại, anh chúi người lên trước nên đầu anh nhô ra đúng vào thành cabin của chiếc xe tải hung ác....

“Rầm”

Trung có thể thấy được máu tươi bắn ra từ đầu anh. Khuôn mặt của anh nhìn chị Nhung, ánh mắt anh vẫn tràn đầy ấm áp. Rồi anh ngã xuống, máu dần rỉ ra loang lổ trên đường. Mắt anh nhắm nghiền, miệng lẩm bẩm...

“Anh Lâm.........” – Tiếng chị Nhung kêu lên xé lòng.

Trung lập tức chạy lại, nó sờ cổ anh, vẫn còn sống!

Nó nhìn chị Nhung, hét lên như ra lệnh:

- Chìa khóa xe ảnh đâu? Mau lên!

Chị Nhung sực tỉnh, mò trong túi quần anh. Nhưng vì hoảng loạn nên mất gần cả phút. Người đi đường dồn lại, nhân viên trong Chi nhánh túa ra, chỉ trỏ... Trung nhìn, quát lớn:

- Xê ra, cho người ta thở!

Chị Nhung lẩy bẩy cầm chùm chìa khóa... Rồi nó giật chùm chìa khóa từ tay chị Nhung, ôm anh Lâm lên, cố giữ đầu anh cố định để tránh vết thương nặng thêm. Nó quay lại nó chị Nhung:

- Xe ảnh đâu, mau lên chở đi bệnh viện không là không kịp!

Chị Nhung hoảng quá, không nói nên lời. May sao có chị Yến bước ra:

- Chị biết, nó đậu bên kia đường kìa, để chị dẫn qua.

Trung ôm anh Lâm chạy tới xe, mở cửa xe anh, đặt anh vào rồi rồ ga gấp lên, suýt nữa tông phải hàng xe đang đậu phía trước.

Đi đươc vài trăm mét, nó nhìn lại trong xe. Không hiểu cách nào chị Yến và Nhung lên xe được. Chắc là do nó loay hoay đưa anh lên xe không để ý. Rồi chiếc xe dừng ở bệnh viện Trưng Vương...

Chiếc xe đẩy anh Lâm vào phòng cấp cứu, bỏ lại ba con người bất lực đứng ngoài vì không được vào bên trong. Trung thở dốc, nó mệt quá. Nó nhìn sang chị Yến đang dỗ dành chị Nhung... Nó lại, nói:

- Chị Yến, kêu chị Nhung gọi cho thân nhân anh Lâm đi, gấp lên. Bị nặng vậy, có khi phải có người thân kí đồng ý thì bệnh viện mới dám mổ.

- Không sao, chị....với ảnh....đi đăng kí kết hôn rồi, chị kí được! – Chị Nhung nghẹn ngào

***

Trung, chị Yến, chị Nhung và ba mẹ cùng em gái anh Lâm đứng chờ trước phòng mổ. Vết thương nặng quá nên họ đã chuyển anh từ phòng cấp cứu sang phòng mổ khẩn cấp.

Cánh cửa mở ra. Trung tái mặt. Chỉ khi nào thất bại thì họ mới ra nhanh thế, không lẽ...?!

- Chúng tôi cần thêm quĩ máu cho bệnh nhân. Có ai có nhóm máu O không, xin vào làm xét nghiệm.

- Tôi – Trung lên tiếng.

Chị Yến, Chị Nhung và gia đình anh Lâm nhìn Trung ái ngại. Dù sao nó cũng là người dưng thôi...

- Cô chú cứ để con, mọi người còn phải giữ sức nữa. Con đàn ông con trai không sao đâu! – Trung nói với ba mẹ anh Lâm.

Mất máu nhiều làm Trung hơi mệt... Nó nằm ở ghế ngủ, chờ kết quả của anh. Ca phẫu thuật kéo dài từ 7h tối. Đến 5 giờ sáng thì cánh cửa mở ra... Mọi người nhổm dậy

- Ai là người nhà của bệnh nhân Vũ Văn Lâm?

- Tôi, tôi – ba mẹ anh Lâm ùa tới.

- Chúng tôi rất tiếc....

***

Quả thật hơn nửa lít máu của Trung đã phí phạm vô ích. Mất nhiều máu nên nó không còn sức an ủi chị Nhung, và gia đình anh nữa. Nó chỉ biết đi theo, nhìn sự đau đớn của gia đình anh và chị Nhung. Nó theo xe chở thi thể anh về tận nhà, rồi gọi điện cho dịch vụ đám tang... Quả thật nhà anh không có con trai khác, ba mẹ anh già, em gái thì cũng không biết gì, nên nó một tay lo liệu đám tang anh... Quả thật nó rất quí anh, dù mới gặp một lần. Tiếc là mệnh anh quá ngắn.

Trung lo liệu việc anh Lâm được năm ngày, hôm hạ huyệt anh xong thì nó cũng đổ bệnh. Có lẽ nó đã lo quá sức và quá nhiều – so với một người dưng. Nó chỉ xin nghỉ một ngày do quá mệt, rồi hôm sau lại nốc một đống thuốc giảm đau hạ sốt để đi làm, nó không thể nghỉ lâu được. Phòng Nhân sự vừa có biến cố, trưởng phòng bị đình chỉ, tân trưởng phòng là chị Nhung lại nghỉ tang chế, quả thật rất khó để mọi người còn lại kham hết việc nếu nó cũng nghỉ.

Nó đến làm với gương mặt tươi tắn một cách miễn cưỡng, vì dù sao nó cũng đang mệt. Công việc cứ ùn ùn kéo đến làm mắt nó hoa lên, đầu nóng ran… Nhưng thuốc hạ sốt bắt đầu thấm vào máu, nên nó lấy lại tinh thần và xử lí đống hồ sơ chồng chất.

Cứ như thế, nó làm đến hết tuần. Cuối cùng cũng được nghỉ ngơi. Chưa bao giờ nó thấy hai ngày cuối tuần lại quí giá như thế. Chiều thứ 6, nó về, vứt cặp lên sofa là nằm xuống. Chị Phụng thấy vậy, kêu lên:

- Mệt rồi hả em?

- Ừ chị, cũng may là hết sốt rồi.

- Mai thứ 7 em có đi đâu không?

- Không chị, chỉ muốn ở nhà với chị thôi – nó ngọt ngào

- Cái miệng ngọt chưa – chị vừa rót nước cho nó, vừa nói – Vậy mình đi Vũng Tàu chơi đi.

- Đi Vũng Tàu chơi? Với ai?

- Thì chị với em thôi, coi như…tuần trăng mật.

- Cũng được, em căng não quá rồi.

Thế là vài bộ đồ được gói ghém nhanh gọn, cho vào xe. Trung kiểm tra cửa nẻo cẩn thận, rồi hai chị em lên xe. Cánh cổng khóa chặt lại, căn nhà đường Tú Xương lại im lìm... Cùng lúc ấy chiếc xe của chị em Trung xé gió lao về hướng Vũng Tàu. 

***

Đến Vũng Tàu thì vẫn còn sớm, do hai chị em xuất phát lúc 7h tối mà. Trung lái xe đến bãi Sau nghỉ ở một Hotel nhìn ra biển. Vừa vào phòng, nó nằm bệch xuống. Chị Phụng móc quần áo của hai người lên, rồi dọn đồ đạc lên bàn.

- Trời, đi nghỉ chứ đi chụp ảnh đâu mà chị mang nhiều mỹ phẩm vậy.

- Hứm, không xài cho đen da hết à, lúc đó mấy người bỏ tui sao…

- Chị da đen chứ chị da đỏ em cũng yêu, hehe – Trung vừa nói vừa chồm dậy ôm lấy chị Phụng đang ngồi trước bàn.

- Bỏ ra nào, người ta đang sắp, kẻo đổ giờ….

Hai chị em xuống đi ăn tối, rồi dạo ở bờ biển. Tiếng sóng rì rào làm Trung tạm quên những căng thẳng ngày qua. Lo cho đám tang anh Lâm, rồi bệnh nhưng vẫn đi làm…. Những việc ấy làm nó hơi cạn sức. Nhưng ngay bây giờ, nó lại cảm thấy thật thoải mái. Tiếng sóng vỗ rì rào, ánh sáng hắt ra từ đèn đêm cùng gió thổi mơn man làm nó lâng lâng. Hơn hết, lại có chị Phụng nắm tay nó đi dạo trên bãi biển. Người con gái đầu tiên của nó, cũng là người nó yêu nhất. Mọi thứ đêm nay thật tuyệt diệu.

Rồi hai người lên phòng, đồng hồ đã điểm 12 giờ đêm. Hai chị em nhìn nhau, cười cười không nói. Trung nhìn chị gái, âu yếm. Rồi bất ngờ nó chồm lên, vật chị Phụng ra giường, mặc kệ cái đẩy ra chiếu lệ của Phụng.

***

Trung vật chị Phụng ra, đè vào môi nàng một nụ hôn nồng nàng. Môi nàng thơm và ngọt ngào quá. Nó bỗng nhớ tới một câu nói “nếu phụ nữ dùng 7 cân son môi trong cả cuộc đời, thì đàn ông ăn hết 3 cân rưỡi.” Quả thật son làm đôi môi chị vốn đẹp càng trở nên tuyệt vời. Đôi môi đỏ làm dục vọng của nó trào dâng, chỉ muốn ngoặm lấy, bao bọc lấy đôi môi ấy. Nó dùng môi mình ngậm lấy môi trên của chị, rồi từ từ kéo ra, vừa kéo vừa nhìn chị…

Rồi nó thả ra, đánh “bực” một cái. Nó làm như thế 2-3 lần thì chị Phụng chịu không được, vươn miệng lên mà ngoạm lấy môi nó. 

- Hư quá, để chị ngoặm hết cho khỏi tác quái….

Hai chị em nút lưỡi thật lâu, rồi Trung vừa hôn môi của chị gái, vừa thò tay vào chỗ “môi dưới” của chị. Chị mặc váy nên thật dễ dàng cho tay vào. Nó xoa xoa mu *** chị, thật êm ái. Rồi nó lấy miệng ra, hôn lên cổ chị. Chị lại vươn cổ ra cho nó hôn, liếm. Rồi nó dựng chị dậy, bồng chị ra ban công…

- Làm gì đấy, người ta thấy bây giờ….- Chị sợ hãi.

- Em tắt đèn rồi, ở dưới nhìn lên không thấy gì đâu…

Nó bế chị ra ban công, đặt cho chị chống tay vào và nhô mông ra. Nó từ từ vạch hai dây váy chị ra hai bên vai, rồi vén váy chị lên. Cặp mông dần hiện ra, run rẩy. Nhìn cặp mông và cái *** mờ mờ ẩn hiện, Trung kích thích quá. Bản năng nó nổi lên, đưa tay xoa xoa làm chị Phụng càng thêm co giật… Rồi nó đưa lưỡi liếm cổ, dái tai chị. Nó liếm dần xuống lưng, vừa liếm vừa xoa bóp cặp vú mềm mại của chị. Chiếc váy làm bằng vải mềm nên có thể cảm nhận được hết bầu vú chị, dù cách một lớp vải. Rồi nó cúi xuống…..

- Đừng em, bị thấy bây giờ….

Trung mặc kệ tiếng hổn hểnh của chị, nó cúi xuống liếm chân chị. Lưỡi nó giơ ra vét một đường, làm Phụng bật ra tiếng rên dài, rồi hẩy cả thân dưới về sau cho nó…

- Ư…..ư…..coi chừng….. – Chị vùa nói nhưng lại vừa hẩy về phía sau.

Nó lại liếm tiếp, lần này chị lại hẩy mạnh hơn. Nó liếm dần lên đùi và bẹn chị. Chị lẩy bẩy dang chân ra cho nó liếm. Dâm thủy của chị bắt đầu túa ra, mùi dâm đãng đã dần nồng đậm. Nó xoay người lại, ngửa mặt lên mà liếm đùi và bẹn chị, cái *** chị dí trên trán nó, rỉ ra dâm thủy. Rồi nó tiến lên, liếm cái *** của chị gái mình.

Phụng rên lên, rồi chà xát mu để sướng hơn, chị nứng quá rồi. Cứ thể Trung liếm *** và hạt le của chị. Đã có mấy lần chị sướng quá chịu không nổi, suýt khụy chân xuống.

Rồi chính Trung cũng chịu không nổi, nó đứng dậy, lột con cặc của mình ra, dí vào *** chị. Hai vật gặp nhau như được kích thích lên, *** chị càng thêm ướt và cu nó thêm cứng. Nó để cặc nó chà chà mép *** và âm vật chị từ đằng sau. Cái *** chị ở trên nên cặc nó không thể ngỏng cao hết cỡ. Thay vào đó, vì bị chặn nên *** chị và cặc nó lại ma sát với nhau hơn bao giờ hết..

Nó ưỡn người lên, di chuyển con cu để chà sát vào âm vật chị, vừa chà vừa bóp vú và hôn lưng chị. Chiếc váy không tụt xuống mà còn mặc kẹt ở eo chị, nhìn thật kích thích. 

Rồi nó không chần cừ, đặt con cu mình ngay mép *** chị, kê thật chuẩn rồi từ từ đâm vào. Con cu của người em trai tách hai múi *** của chị gái, đi thẳng vào âm đạo nóng nhớt.

Chị Phụng rên lên một tiếng mê người, văng vẳng trong đó là sự thèm khát và dục vọng của một con cái đang được thỏa mãn dục vọng….

Sáng hôm sau, Trung giật mình tỉnh dậy. Đêm qua Trung điên cuồng làm tình với chị cả đêm, nó xuất tận ba phát tinh vào cái *** của chị gái, rồi mệt nhoài đi ngủ. Chị Phụng bị nó đè ra đụ nên cũng ngủ vùi, quên cả rửa cái ***. Trung phét vào mông chị một cái:

- Dậy, ngủ gì dữ thế chị yêu!

- Im nào, để người ta nằm thêm một tí, tối qua hành…chưa đã sao – Chị càu nhàu.

- Chưa, giờ hành tiếp nè

Trung nói rồi lao vào đè lên chị Phụng. Nhưng chị ngồi dậy, đẩy nó ra.

- Để đánh răng rửa mặt đã nào, ham thế ông tướng

- Hehe….

Chị Phụng vào vệ sinh cá nhân, thì Trung gọi mang bữa sáng lên. Khi nó đánh răng xong cũng là lúc chuông phòng reo, phục vụ mang bữa sáng lên. Hai chị em ăn sáng, rồi đi dạo Vũng Tàu. Mùi gió biển, mùi nắng vàng, mùi cây cỏ, tiếng sóng vỗ rì rào… Tất cả làm Trung thấy thật thoải mái, quên hẳn áp lực mấy ngày rồi. Nó lái xe đưa chị dạo từ Bãi Sau ra Bãi Trước, rồi lái lên dinh Bảo Đại ngồi uống café. Đi dạo chán chê, hai chị em lại về khách sạn nghỉ ngơi. Đến chiều thì hai người ra tắm biển. Bãi tắm ngay trước mặt khách sạn nên không cần phải đi đâu xa. 

Chị Phụng diện một bộ bikini màu tím thật nổi bật, rồi cùng Trung đi ra bãi biển. Bộ bikini nổi bật làm tôn lên dáng vẻ gợi cảm của chị, làm cánh đàn ông ở bãi tắm không hẹn mà cùng ngoái về ngắm chị. Chị có vẻ hơi ngại, nép vào người Trung. Trung thấy thế ôm eo chị, như một cặp tình nhân thực thụ.

Cuối tuần, bãi biển khá đông. Trung kéo chị ra phía xa. Nơi đây khá vắng người, bãi cát cũng sạch hơn, mỗi tội hơi xa nên ít người tắm. Trung cùng chị đi dạo bãi cát, rồi bất ngờ đẩy chị xuống nước, nó nhảy xuống sau. Bất ngờ, chị Phụng hét toán lên nhưng sau đó hai chị em cùng nghịch nước, tạt vào nhau. Trung giả vờ thua chị, thấy thế chị tạt nước ngày càng mạnh vào nó. Nó ngã nhào về phía sau, chìm xuống.

Chị Phụng thấy thế lật đật lại gần, nhưng không thấy nó đâu.

Bất ngờ nó nổi lên từ phía sau, đội nước đứng dậy.

- Hù! Hahaha…. – Nó vừa cười vừa ôm lấy chị từ phía sau.

- Quỉ sứ, làm người ta sợ - Chị quay lại, đánh vào ngực nó

- Sợ không, giờ em đền nhé!

Trung liền ôm chặt lấy chị, rồi hôn lên môi. Ban đầu nó định ôm chị từ sau lưng rồi sờ nắn ngực chị cơ, nhưng chị quay lại lên nó đành thay đổi âm mưu đen tối của mình. Nó hôn chị, ép chặt chị vào người. 

Biển cả như cổ vũ cho hai người khi cứ đẩy hai người vào nhau bằng những con sóng.

Nó hôn môi chị, rồi từ từ đưa tay xuống làn nước, xoa cặp mông tròn trịa. Chị rụt đầu ra, nhìn nó:

- Này, làm gì đấy.

- Em….xoa mông chị thôi mà

- Cái mặt, chỉ được cái lợi dụng. Ở đây là nơi công cộng đó nghe chưa.

- Biết rồi, để em ôm tiếp nào…

Rồi nó lại ôm hôn chị, tay tiếp tục sờ soạng cặp mong to tròn của chị. Dưới độ lạnh và sức ép của làn nước biển, mông chị như săn chắn hơn, nó cố bóp…

Rồi nó thò tay vào quần lót chị…

- Này, đừng…. Ở đây đông người em.

- Dưới nước ai thấy đâu mà…. – Trung trấn an.

Thế là chị Phụng để mặc nó móc *** chị. Ngón tay nó tách hai múi *** chị ra, rồi đi vào sau bên trong âm đạo. Nước *** từ từ túa ra nhưng bị nước biển trung hòa đi hết… Nó sờ thấy không nhớt lắm nên cũng cụt hứng, liền day day âm vật chị. Chị ưỡn cổ lên, thụ hưởng cảm giác khoan khoái khi âm vật được em ruột chà xát…

Nó thấy chị ưỡn cổ lên, biết chị đang sướng. Nó liền liếm một đường dài trên cổ, rồi tai chị. Nó thọc lưỡi vào ngoáy tai chị, vừa ngoáy vừa chà xát âm vật chị mạnh hơn. Thỉnh thoảng một cơ sóng mạnh ập tới, lại ép hai người gần với nhau hơn.

Có vài người bơi ngang qua, nhưng cũng không phát hiện tay Trung đang móc *** chị gái, mà chỉ thấy cậu trai trẻ đang hôn cô bạn gái. Cứ như thế làm Phụng kích thích quá. Em trai nàng đang kích dục, móc *** nàng ngay giữa thanh thiên bạch nhật. Nó đang làm chị gái nó sướng.

Rất nhanh chóng nàng đạt đến cao trào, *** nàng co rút, chân nàng như khụy xuống... Từ *** nàng bắn ra một tia nước, nhưng nhanh chóng hòa tan vào biển cả… Mặt nàng long lanh, môi đỏ thắm, hai má hây hây, điển hình của một con cái vừa đạt đến cực khoái…

Trung định nhờ nàng xốc cặc cho nó, nhưng chị Phụng kêu:

- Chị…đói quá, mình về ăn gì đi. 

- Em đang muốn mà – Nó ôm chị chặt hơn.

- Thôi mà, tối chị bù cho…

Nghe thế, Trung liền nghe lời chị. Nó bế chị lên, chạy vào bờ rồi đặt chị xuống, mặc cho chị phản đối. Hai chị em nắm tay nhau đi về phòng. Nắng nhạt dần trên con đường Thùy Vân. Gió biển vẫn mát rượi, sóng vẫn rì rào như ru tình đôi lứa. Làn sóng cũng đánh tan dâm thủy Phụng tiết ra. Bằng chứng về việc đứa em trai kích dục chị ruột ngay giữa ban ngày ban mặt đã tan thành hư không.

Chỉ còn kí ức của hai chị em, cùng khuôn mặt thỏa mãn của Phụng là bằng chứng về màn kích dục ban nãy.

***

Ăn tối xong, Trung mở một đĩa nhạc nhẹ, rồi chị em nó cùng ôm ấp, đung đưa theo tiếng nhạc. Là những người con một gia đình gia thế, hai chị em được học âm nhạc, nghệ thuật đầy đủ từ bé, gồm cả khiêu vũ. Tuy nhiên Phụng giỏi âm nhạc hơn, nàng chơi vĩ cầm rất cừ! Còn Trung thì học Piano nhưng chả mặn mà gì cả, nó chỉ học cho biết.

Trung cất tiếng hỏi chị:

- Em vẫn thắc mắc tại sao chơi vĩ cầm nhiều vậy mà tay chị vẫn mềm mại nhỉ?

- Bí mật! Mà sao em biết tay chị mềm?

- Thì chị nắm của em hoài mà.

- Nắm cái gì của em – Phụng khiêu khích 

- Còn hỏi nữa hả, cho biết tay.

Hai chị em đang ôm nhau đung đưa theo tiếng nhạc, thì Trung đè nàng ra sàn. Chị Phụng bật cười:

- Từ từ em, để chị dẫn em ra chỗ này.

- Chỗ nào?

- Cứ đi với chị.

Thế là Phụng và Trung lại dắt nhau ra bãi biển. Ban chiều, Phụng đã để ý một rặng phi lao nằm khuất tầm nhìn của người đi dạo. Nàng dẫn em trai ra đó để đền bù việc hồi chiều không sóc lọ cho nó. Dạo này nàng cũng tìm hiểu về sex, nàng hiểu rằng cứ nằm im cho em trai đụ thì nó sẽ rất mau chán. Nàng muốn gắn bó với em trai cả đời, muốn có con với nó, nên nàng tìm hiểu thật kĩ về sex để trói buộc em trai, để nó đi với ai cũng muốn làm tình với nàng…

Và nàng biết đến thể loại làm tình ngoài trời. Nàng định áp dụng thì hồi chiều em trai nàng đã áp dụng mất rồi, nó dám móc lốp nàng ngay giữa ban ngày ban mặt. Quả thật việc làm tình ngoài trời này làm nàng sướng quá. Nàng quyết định sẽ đáp lại em trai thật xứng đáng.

Hai chị em đến rặng phi lao, nó lọt thỏm giữa bãi biển. Vừa vào thì cả hai nhận ra đã có vài cặp đôi “chiếm cứ” rồi, đúng là không có gì là khó tưởng tượng. Phụng hơi ngại vì sự có mặt của các cặp đôi đồng dâm, nhưng rồi nàng nghĩ như thế sẽ còn kích thích hơn. 

Nàng thỏ thẻ:

- Ngồi xuống đi, để chị “làm cho”

Nghe chị nói, Trung bất ngờ quá. Trước giờ vẫn có lần chị chủ động làm tình cùng nó, nhưng rất ít. Giọng nói nhu mì của chị lại ẩn chứa một sức mạnh to lớn, làm dục tính nó nổi dậy mãnh liệt. Chị đã kích thích dục vọng của nó, chỉ bằng một câu nói ngọt ngào.

Trung vội vàng ngồi xuống, thậm chí còn mở cả thắt lưng ra sẵn, nó sợ chị đổi ý. Chả mấy khi chị gái của nó lại chủ động như thế này. Chị Phụng nhìn nó hấp tấp, bật cười. Chị cúi xuống, mở quần nó ra. Con cặc nó đội quần bật ra, suýt chạm vào mặt chị. Mùi nồng nồng của dương vật đàn ông xông lên mũi chị, làm chị thật thèm muốn. Chị bảo:

- Không mặc cả sịp cơ à, lỡ đang đi nó “ngỏng” lên thì sao?

- Thì đè chị ra tại chỗ mà “quất” chứ sao

- Gan nhỉ, để chị quất em cho biết.

Nói là làm, tay chị chộp thấy “thằng nhỏ” của Trung, bóp mạnh một cái. Trung rên lên:

- Đau, coi chừng chị bóp nát của em giờ.

- Sao để nát được, nát thì chị sướng bằng cái gì? – Phụng lả lơi.

Chị nới tay ra, rồi từ từ xoa bóp thân cặc Trung. Chị xoa nhẹ ngàng, rồi mạnh dần. Những vài sợi lông dính vào tay chị nên khi chị xóc, Trung hơi đâu. Thấy thế nó đưa tay xuống, gỡ những sợi lông ra. Tiện tay, nó cầm lấy tay chị, điều chỉnh tốc độ của chị….

- A….đúng rồi chị, em sướng quá….

Phụng nghe Trung nói, thích thú lắm. Em trai nàng đang sướng khi được nàng hand-job cho. Hạnh phúc của một người đàn bà, là có thể làm người đàn ông của mình sướng. Nàng đưa tay xóc ngày càng nhanh, dương vật Trung đã to phồng hết cỡ. Đầu khấc nó tiết ra một ít dịch tiền tinh, trong suốt và nhơm nhớp. Phụng thấy vậy, liền cúi đầu xuống….

Dương vật em trai nàng không quá khổng lồ, nhưng cũng có thể gọi là tương đối. Nàng há miệng ra, đầu môi nàng dần dần bao phủ lấy thằng nhỏ. Lưỡi nàng đã chạm vào đầu khấc của Trung, càm nhận được vị mằn mặn, khai khai của cái dương vật.

Rồi miệng nàng đã phủ gần hết con cặc của Trung, nó đã đụng vào cổ họng nàng. Mùi vị của đàn ông đang nồng đậm trong miệng nàng. Nàng thích thú nút nút lấy mùi vị ấy, rồi từ từ kéo ra.. Cứ thế, dương vật Trung dần dần thấm đẫm nước bọt của chị gái.

Phụng đưa tay xuống, vân vê hai viên bi của Trung, một tay còn đưa lấy xoa xoa lỗ đít nó. Trời ơi, Trung sướng quá! Chị gái nó đang dùng mọi cách để thỏa mãn con cặc nó, nó hạnh phúc quá. Nhìn đầu chị nhấp nhổm bú cặc nó, nó lại yêu chị hơn bao giờ hết…

Bỗng có ánh đèn pin từ bãi biển rọi vào, làm hai chị em giật mình. Phụng vội nép vào lòng Trung như cần sự chở che. Cơn sướng đang sắp tới cực hạn thì bị làm phiền, Trung bực mình ghê!

Hóa ra đó là đám bảo vệ của khu resort gần đó, đang đi kiểm tra xung quanh. Trung chỉ muốn bay ra đạp bọn họ rớt xuống biển, dám làm nó cụt hứng! Đám bảo vệ cười cười, hình như họ quá quen thuộc với cảnh này, họ còn cố ý rọi pin vào rặng phi lao. Ánh đèn pin làm hai chị em nhìn rõ xung quanh. Có 3-4 cặp đang ôm ấp tình tự nhau. Thậm chí có cặp đã cỡi hết áo, phía dưới đang dính lẹo nhau. 

Đám bảo vệ rồi cũng đi qua. Còn những cặp tình nhân kia, họ cũng bất ngờ vì ánh đèn pin, nhưng rồi mặc kệ và tiếp tục tình tự. Nhưng có lẽ họ không bao giờ ngờ được có một người con gái đang bú cặc cho đứa em ruột nàng, ngay trước mắt họ.

Bị cụt hứng, Trung mặc lại quần, Phụng sửa soạn lại đầu tóc, rồi hai người dắt nhau đi dạo. Họ nằm trên biển, cùng ngắm bầu trời đêm đang bàng bạc ánh trăng. 

- Đã lâu lắm mới đi dạo biển chị nhỉ, từ hồi ba mẹ còn.

- Ừ, nhớ có lần cả nhà mình cắm trại, đốt lửa qua đêm nữa…

- Lần đó chị bị sứa cắn, tay chân đỏ ửng, haha….

Họ nằm cạnh nhau, ôm ấp và tâm sự về những ngày đã qua. Đã quá lâu rồi họ mới có dịp mở lòng như vậy. Trung lại thấy thêm yêu chị, Phụng cũng vậy. 

Họ nằm nghe sóng vỗ, cùng nói chuyện, ôm ấp, rỉ vào tai nhau những lời ngọt ngào nhưng cũng rất chân thành…

___

“Nằm nghe sóng vổ từng lớp xa, 

Bọt tràn theo từng làn gió đưa. 

Một vầng trăng sáng như tình yêu chúng ta 

Vượt ngàn hải lý cũng không xa.”

Đêm dần khuya, Trung lại dắt Phụng về phòng. Và họ lại làm tình với nhau dưới ánh trăng vàng, dưới những làn gió biển thổi vào cùng và tiếng sóng rì rào vọng lại từ phía biển.

Trung và chị Phụng trở về Thành phố vào sáng hôm sau. Đến chiều thì nó qua chở Huyền đi ăn tối, lâu rồi nó cũng chưa gặp nàng. Nó và nàng cũng muốn làm tình với nhau, nhưng ông Bách có nhà, nên Trung không dám làm gì ẩu.

Trao một nụ hôn thật lâu trong xe trước khi Huyền vào nhà. Trung thậm chí chỉ muốn đè Huyền ra ghế mà giải quyết, nhưng chính nó cũng ngại, dù sao hẻm nhà Huyền cũng đông người. Nó hẹn nàng lần sau.

- Nhớ lần sau đấy nhé!

- Biết rồi, người yêu của anh – Trung hôn trán nàng trước khi nàng bước vào nhà.

Hôm sau là thứ Hai, lại một tuần mới bắt đầu. Trung đến sở làm trên chiếc Future thần thánh. Chị Nhung sau một tuần nghỉ tang chế, đã quay lại làm việc. Nhưng nét ủ rủ vẫn còn trên mặt chị. Miếng nhựa màu đen mà chị đeo trên ngực, như đang báo với cả thế giới rằng: Chị đã mất đi một người thân.

Nét mặt chị như một con virus, lan truyền cả phòng, không ai dám cười đùa như trước, chỉ cắm cúi làm việc và thi thoảng ngẩng lên nhìn nhau, trừ Trung. Nó vẫn làm việc thoải mái, không bị áp lực gì từ chị. Có lẽ nó quá hiểu nỗi đau của chị, đến nỗi thấy đó là điều bình thường.

Tan ca sáng, chị Yến lại rủ nó đi ăn. Nó hỏi:

- Không rủ chị Nhung nữa hả?

- Chị mới rủ nhưng nó kêu không đói. Thôi kệ, nó đang buồn –chị nhún vai.

Thế là hai chị em Yến – Trung lại đi ăn trưa với nhau. Phải nói là bà chị này đã gần bước vào tuổi băm, làm mẹ rồi, nhưng vẫn nhí nhảnh lắm. Nó hay trêu chị, nhưng toàn bị chị trêu lại làm nó đỏ hết cả mặt. Nhìn phong thái và cách nói chuyện, có lẽ chị cũng yêu chồng và con mình lắm. Chị là một người phụ nữ thuộc dạng ruột để ngoài da, ít khi nào thấy chị khó chịu.

Trên đường về lại chỗ làm, Trung ghé mua một ổ bánh mì và một hộp sữa tươi không đường. Chị Yến tò mò:

- Nay ăn mạnh dữ hen?

- Không, mua cho chị Nhung – Trung bình thản đáp

- Haha, em mua nó mà ăn mới sợ. Tính nó chị biết, khi buồn thì hột cơm còn nuốt không vào…

Trung vẫn mua và đem về cho chị Nhung. Quả như chị Yến nói, chị Nhung cảm ơn Trung rồi để đó, chả buồn mở ra. Thấy thế nó nói:

- Chị muốn sớm gặp lại anh Lâm à?

- Ý em là sao – Chị nhăn mặt khi Trung nhắc đến vị hôn phu sắp cưới nhưng vừa mất của mình.

- Chị cứ bỏ ăn vậy đi, rồi sẽ sớm được đoàn tụ với anh Lâm thôi.

Nói ra, Trung không khỏi cảm thấy mình quá lời. Nó đành dịu giọng lại:

- Thôi ăn đi, em mua sữa không đường đó, uống không lo béo bụng đâu, haha…

- Vui không mà cười – Chị cắt ngang nó.

- Vui chớ, nhìn chị cau có là em thấy vui lắm

- Thằng quỉ sứ, chỉ giỏi chọc chị.

Cuối cùng chị cũng bật cười, dù là cười mỉm. Nó thấy vậy liền nói tiếp:

- Thôi ăn đi, công tình em đội nắng đi tìm mua, chị không ăn phụ lòng em…

- Ừm, thôi chị ăn. Chị ăn vì cãi nhau với em thấy đói, chứ phụ lòng em hay không đâu có quan trọng.

Trung cười, quay lưng lại bàn mình. Chị Nhung là vậy, luôn nói những câu ngắn như cóc cắn, dễ làm người ta cụt hứng, nhưng thường là thẳng thắn.

Nó quay lưng đi về bàn mình thì thấy chị Yến đưa ngón tay cái, ra hiệu (like) cho nó. Trung nháy mắt với chị một cái, cười cười…

Trưa hôm sau và sau nữa, Trung vẫn mua đồ ăn cho chị Nhung. Lần này chị tự giác ăn. Nó thấy vui vui.

Đến trưa ngày thứ 5, chị Yến cố rủ được chị Nhung đi ăn. Thế là ba chị em lại cùng đi ăn trưa. Những mẩu chuyện nhỏ, những câu chọc cười của mọi người khiến chị Nhung cũng dần khuây khỏa. Tội nghiệp chị….

Đến cuối tuần Trung lại qua chơi nhà Huyền. Nó biết thừa hôm nay ông Bách có cuộc họp hội đồng quản trị phải đi sớm, nên qua để tha hồ cụp lạc với con gái ông…

***

Còn sớm nên Huyền ra mở cửa cho Trung khi trên người còn mặc bộ váy ngủ bằng lụa mềm, màu sữa nhìn thật kích thích. Huyền nép vào một bên cửa như sợ người đi đường nhìn thấy. Trung lái xe vào, rồi Huyền đóng lại thật nhanh.

- Em ăn sáng chưa?

- Chưa, mới ngủ dậy mà…

- Con mèo lười! Biết thế nên anh có mang phở qua nè – Trung lấy ra bịch phở, giơ giơ lên

- Sáng ra mà mắng em rồi…. – Huyền phụng phịu

- Thôi anh xin, em đi lấy bát đi, mình ăn chung.

Hai tô phở rất nhanh bị đôi trẻ xử lí hết. Người ta nói ăn no thì ấm cật… Đương nhiên đó cũng là mục đích chính của Trung sáng nay đến thăm Huyền. Lâu rồi nó chưa đè cô bạn gái này ra, mà Huyền cũng thèm muốn quá rồi, mấy lần trước toàn có bố ở nhà nên nàng và Trung không dám làm gì.

Huyền đang rửa bát úp lên, thì Trung mon men đến, cạ cạ rồi ôm lấy nàng từ đằng sau. Nàng liền lấy cái tay dính đầy xà phòng mình trét lên mặt Trung….

- Trời ơi, cay mắt anh…. – Trung la lên.

- Đáng đời cái tật dâm dê, dám tấn công em từ phía sau – Huyền cười khúc khích….

Nhưng kệ, Trung vẫn ôm chặt, phía dưới nó chà xát vào mông Huyền, làm tiếng cười nàng dần thành tiếng hổn hểnh, khó khăn lắm nàng mới rửa chén xong. Nàng vừa úp chén lên, thì Trung nhấc bổng nàng lên, đi về phía sôfa phòng khách.

- Đừng anh…..

- Đừng ngừng lại hả - Trung dâm đãng cười rồi đặt cô người yêu bé nhỏ lên sofo.

Huyển ngượng đỏ cả mặt, dù sao nàng cũng là phụ nữ mà. Nhưng rất nhanh chóng sự ngượng ngùng ấy tan theo những cú hôn, liếm láp của Trung.

Rồi Trung lùi xuống phía dưới thân thể nàng, dần dần vén chiếc váy ngủ lên. Chiếc váy ngủ màu sữa từ từ bị vén lên, để lộ cặp đùi trắng ngần, mềm mại.

Trung vạch quần lót màu trắng của Huyền sang một bên, đưa miệng xuống…. Rất nhanh, tiếng rên rỉ lại phát ra…..

Có câu “Nam đáo nữ phòng - nam tất đãng, nữ đáo nam phòng – nữ tất dâm”

Thường con trai đến phòng con gái thì thoải mái, không làm bậy còn con gái đến phòng con trai thì ngược lại.

Nhưng đến Trung, thì hóa ra nó toàn đến tận nhà Huyền để đụ nàng chứ không làm bậy cái gì… ( tiếp Phần 5 )

------------ Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 -------------

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon