"Truyện người lớn" Emmanuelle

Truyện người lớn Emmanuelle
Vào cuối thập niên sáu mươi, cuốn Emmanuelle được xuất bản ở Pháp và gây sôi nổi trong dư luận rộng lớn. Lý do chính không phải vì tác giả cuốn này, Emmanuelle Arsan, là một phụ nữ mà lại đi viết truyện dâm tình. Nước Pháp vốn có truyền thống tự do tư tưởng và thái độ phóng khoáng trong cuộc sống, phụ nữ có đi viết dâm thư thì cũng chỉ là chuyện thường thôi.

Lý do làm cuốn Emmanuelle nổi tiếng phức tạp hơn nhiều. Lý do thứ nhất là tại từ trước đến giờ đa số dâm thư đều do đàn ông viết theo cảm quan và thân xác của nam iới. Lần này EmmanuelleArsan viết theo cảm quan và thân xác nữ giới – dĩ nhiên là phải khác.

Lý do thứ hai có nguyên nhân văn hóa văn minh. Trong các xã hội phụ hệ của thế giới) hiện tại, người đàn bà thường được giản lược vào hai hình ảnh, hai chức năng: hình ảnh thứ nhất là một thánh nữ trên bục cao, hoàn toàn trong sạch, bướcxuống bục đi lấy chồng chỉ cốt để đẻ con; hình ảnh thứ hai là làm gái điếm, làm một dụng cụ đểthỏa mãn dục tình cho đàn ông. Tác giả Emmanuelle Arsan không chịu như vậy. Bà chủ trương rằng người đàn bà cũng là một con người, cũng là một chủ thể tính dục, nghĩa là cũng có nhu cầu nhục tình cần phải được thôa mãn, và có quyền được thoả mãn – như đàn ông vậy. Nói một cách khác, người phụ nữ không những bình đẳng với đàn ông về phương diện chính trị, kinh tế.. mà còn phải được bình đẳng trong cả địa hạt tình dục nữa.

Bởi tất cả các lý do trên, cuốn Emmanuelle được hoan nghênh nhiệt liệt và được quay thành phim rất nhanh, không phải là một phim mà là nhiều phim, tất cả đều bắt đầu bằng chữ Emmanuelle. Tài tử chính là Sylvie Chystal. Các phim loại này được khán giả hoan nghênh đến độ giới điện ảnh của Mỹ phải tạo ra một cô Emmanuelle Đen để sản xuất một loạt phim nữa cho riêng mình. Tài tử chính là cô gái da nâu Samper.

Trong phim đầu tiên quay sát cốt truyện nhất, nhạc đệm đã hay đến độ được tách ra làm tape nhạc riêng phổ biến trên thị trường âm nhạc. Một nhạc sĩ Việt Nam đã dịch ra lời Việt để thành một băng nhạc riêng khá phổ biến trong cộng đồng Việt Nam trong thập niên tám mươi.

Vì tác giả không phải chỉ định viết về những thú vui dục tình của nhân vật Emmanuelle, mà còn dưa ra cả mặt triết lý sống nữa. Một nhân sinh quan vượt thoát ra khỏi sự khống chế của chủ nghĩa thanh giáo của bất cứ đạo nào, đặc biệt
là thanh giáo của Công Giáo cũng như TinLành. Bời có chủ đích như thế nên truyện có nhiều đoạn triết lý rườm rà, sử dụng nhiều điển tích cũng như trích dẫn thơ văn Âu Châu xa lạ với một tác giả trung bình người Việt, do đó người dịch đã mạn phép lược bỏ bớt.

Nếu có diều chót cần thưa là: Nêú trong thời kỳ đầu phổ biến những phim Emmanuelle được coi là loại Adult Movies, thì trong thập niên vừa qua, với sựquần chúng hóa các loại phim X, các phim Emmanuelle chỉ còn được xếp loại Hard R, có thể tìm mua hay thuê dễ dàng nơi các tiệm cho thuê video lớn trong khu phố.

Hồ Xuân

Chương 1: Emmanuelle – La Licorne Envolée

Venus có cả trăm ngàn cách để ân ái, nhưng cách giản dị nhất, đỡ meat mỏi nhất, là nằm nghiêng người phía bên phải.
Ovide (Nghệ thuật yêu đương).

Emmanuelle lên máy bay ở Luân Đôn để đi Bangkok. Khi bước chân vào lòng phi cơ, một thế giới khác lần đầu tiên nàng đặt chân vào, những điều nàng càm nhận thấy là mùi da mới tương tự mùi các xe hơi chế tạo tại Anh chạy đã lâu, chiều dầy êm lặng của thâm và làn ánh sáng khác thường.

Nàng không hiểu gã đàn ông hướng dẫn đang vừa mỉm cười vừa nói điều chi, nhưng chẳng sao, nàng chẳng lo ngại gì cả. Có thể tim nàng đã đập nhanh lên, nhưng không phải vì lo ngại, mà có lẽ vì một chút xa khung cảnh cũ. Nhưng
bộ đồng phục mầu xanh, những săn sóc và hướng dẫn đầy thẩm quyền của phi hành đoàn đã làm nàng cảm thấy an toàn, khinh khoái. Những thủ tục nàng đã phải trải qua trước những guichet khác nhau tnlớc khi lên tầu chỉ có một ý nghĩa là chúng sẽ đưa nàng vào mộtvũ trụ khác hẳn trong mười hai tiếng đồng hồ nữa. Thế giới ấy có những phong tục luật lệ khác hẳn với nơi rlàng vừa rời bỏ, có thể sẽ gò bó hơn đấy nhưng biết đâu sẽ là thú vị hơn.

Mọi người chỉ cho nàng chỗ ngồi sát vách ở đuôi tàu đầy êm ái nhưng không c6 cửa sổ. Nhưng điều đó đâu quan trọng gì! Ô vị trí này nàng chỉ còn cách buông thả thân mình vào những chiếc ghế êm ấm và sâu thẳm này, như gối đầu lên bọt biển và buổng thả người vào đôi chân dài của các ngư nữ.

Mặc dầu người nam tiếp viên đã chỉ cho nàng cái can điều khiển cho ghế ngả hẳn ra sau, Emmanuelle vẫn chưa đám sử dụng. Hắnbậtmộtngọn đèn chiếu một khoảng tròn sáng trên cặp đùi nàng. Một cô tiếp viên.xuất hiện lục lọi chi đó ở ngăn phía trên, nơi Emmanuelle chẳng để gì ngoài một cái túi mỏng màu ‘mật ong vì nàng nghĩ rằng chắc chẳng phải thay yphục trên tầu và cũng chẳng cầnđọc sách nào. Cô gái tiếp viên nói tiếng Pháp nghiêng người trên Emmanuelle và mái tóc vàng của cô làm mái tóc dài của nàng có vẻ đêm tối hơn nữa.

Cả hai người ăn mặc tương tự nhau: váy xanh và sơ mi trắng, hay váy lụa bó sát với áo hàng shantung. Tuy thế chiếc nịt vú dù mỏng manh nhìn thấp thoáng qua chiếc áo sơmi của cô gái Anh vẫn đủ giữchobộ ngực cô không nhúc nhích, trong khi đôi vú của Emmanuelle trần trụi dưới làn vải áo. Và trong khi luật lệ của công ty hàng không đòi hỏi cô tiếp viên cài cao cổ áo thì chiếc áo của Emmanuelle hé mở đủ cho một khán giả nào nhìn chăm chú có thể thấyđường cong của một bên vú khi nàng cử động hay có một làn gió nào thổi tới.

Emmanuelle thích thú khi thấy cô tiếp viên cũng trẻ và đôi mắt lấp lánh ánh vàng như nàng.

Khu nàng ngồi gần sát đuôi tầu nhất, nghĩa là nơi xóc nhất của phi cơ, nhưng cô tiếp viên đã cắt nghĩa với giọng kiêu hãnh rằng dù ngồi~ở đâu chăng nữa trên chiếc Licorne envolée cũng đều có đầy đủ tiện nghi – dĩ nhiên không kể khu hạng nhất rồi. Hành khách đi loại vé du lịch tất nhiên không thể có chỗ ngồi rộng rãi, ghế êm và những rèm nhung ngăn cách của các hàng ghế của khu de luxe.

Bây giờ cô tiếp viên bắt đầu nói tới cách thiết trí của ph*ng toilette mà cô sẽ dẫn Emmanuelle tới sau khi phi cơ cất cánh. Những ph*ng toilette này rải rác khắp thân tầu nên Emmanuelle chỉ phải xài chung cái gần chỗ nàng với ba hành kháchnữa thôi. Nhưng nếụ nàng muốn gặp gỡ làm quen Vôi những hành khách khác, nàng chỉ việc đứng lên đi lại trong tầu hay ra quầy giải khát ngồi. Và bay giờ cô ta hỏi Emmanuelle có muốn đọc sách báo gì chăng?
- Không, Emmanuelle nói, chị tử tế quá nhưng tôi chưa muốn đọc cái gì lúc này.
Nàng kiếm một điều gì để hỏi cho vui lòng cô tiếp viên thân thiện này. Vận tốc phi cơ chẳng hạn?
- Phi cơ bay trung bình một ngàn cây số một giờ và cứ sáu tiếng mới phải đáp xuống lấy xăng. Và chỉ cần đáp xuống một lần thôi bởi vì chuyến bay này không dài quá một ngày. Nhưng vì bay cùng chiều quay với trái đất nên sẽ thiệt giờ, mãi sáng mai phi cơ mới đáp xuống Bangkok lúc chín giờ địa phướng. Do đó Emmanuelle sẽ chẳng có thì giờ để làm điều chi khác ngoài việc ngủ, thức dậy rồi
ngủ tiếp.

Một cặp bé trai và gái giống nhau như sinh đôi mở tấm rèm ngăn khu nàng với phần còn lại của thân tàu. Emmanuelle liếc một cái cũng nhận ra lối ăn mặc kiểu cách và xấu xí của học sinh nước Anh, và cả cái lối ăn nói kiêu kỳ của chúng đối với người tiếp viên mặc dù chưa cô cậu nào quá mười hai tuổi. Chúng chiếm cứ hai chiếc ghế bên kia lối đi. Và trước khi Emmanuelle kịp quan sát kỹ hơn thì hành khách thứ tưcủa cabine này bước vào. Đó là một nam nhân cao hơn nàng cả một cái đầu, nét Emmanuelle mặt cương nghị, râu tóc đều đen. Hắn mỉm cười chào Emmanuelle rồi nghiêng người trên nàng để cất chiếc cặp da mềm thẫm màu và thơm. Lối ăn mặc của hắn hợp với ý nàng. Nàng phỏng đoán hắn là người lịch thiệp, có giáo dục, nghĩa là tóm tắt hắn có những đức tính cần thiết cho một người đồng hành trên một chuyến bay dài.

Nàng thử đoán tuổi hắn: bốn mươi hay năm mươi đây? Nhìn khóe mắt có những nếp nhăn cũng đủ biết hắn đã là người từng trải. Nàng thầm nghĩ sự hiện diện của hắn dứt khoát là thú vị hơn hai cô cậu học sinh kia rồi. Nhưng rồi nàng cười nhạo chính mình: thích hay ghét thì họ bất quá chỉ là những đồng hành có một đêm. Nàng không chú ý đến họ nữa.

Nhưng nếu nàng tạm quên được sựhiện diện của những người trong cùng cabine thì một sựviệc xuất hiện làm nàng mơ hồ khó chịu, mất một phần thú vị của chuyến đi: lợi dụng lúc khách đến liên tục, cô tiếp viên đã rời khu nàng và qua riềm ngăn để mở, Emmanuelle đã trông thấy cô nàng tựa háng vào một nam hành khách nào đó phía trước. Emmanuelle bực mình khi nhận thấy mình ghen với cô tiếp viên nên quay mặt đi không nhìn nữa. Một lời ca không biết nghe ở đâu xuất hiện trong đầu nàng: “trong cô đơn và trong buông thả toàn thân.” Emmanuelle lắc đầu xua đuổi ám ảnh, làn tóc đen xõa xuống vuốt ve trên da mặt
nàng. Nhưng cô tiếp viên người Anh đã đứng thẳng lại, đi về cuối tầu xuất hiện giữa các tấm rèm và tiến đến gần Emmanuelle rồi hỏi:
- Chị có cần tôi giới thiệu với những bạn đồng hành không?

Không cần đợi nàng trả lời, cô tiếp viên giới thiệu bốn người với nhau và cái tên gã nam nhân ngồi cạnh là “Eisenhower” làmnàngbuồn cười đến độ không nắm được tên của đôi trẻ học sinh kia.
Gã đàn ông bắt đầu nói và nàng chằng hiểư gì cả. Cô tiếp viên nhận thấy sự bối rối của nàng, quay sang hỏi ba hành khách kia rồi cứời vui vé, chiếc lưỡi nhỏ hơi thè ra một chút.
- Chán thật đấy chị ơi. Cả ba vị này không một ai biết tiếng Pháp cả. Thôi, chị chịu khó ôn lại Anh văn một tí.

Emmanuelle muốn lên tiếng phản đối, nhưng cô tiếp viên đã giơ một ngón tay lên duyên dáng và bí ẩn chào tất cả rồi đi ra. Emmanuelle buồn chán, muốn giận hờn, không buồn chú ý tới mọi người chung quanh. Nhưng ông bạn ghế bên vẫn cứ kiên nhẫn lắp những câu tiếng Pháp bập bẹ làm nàng buồn cười. Nàng cong môi lên thú nhận với mộtgiọng con nít: “Tôi không hiểu gì cả !” làm hắn mất hứng, im lặng.

Vả lại một loa phát thanh nấp đâu đó trên vách đã cất lên. Sau khi phần tiếng Anh đã ngưng, phần tiếng Pháp cất lên (chắc là dành cho mình, nàng nghĩ vậy). Nàng nhận ra dễ dàng giọng cô tiếp viên ban nãy. Sau lời chúc mừng hành khách của tàu Licome, cô loan báo giờ giấc, tên tuổi phi hành đoàn rồi cho biết phi cơ sắp cất cánh trong vài phút nữa, yêu cầu hành khách cài dây an toàn (một chàng
tiếp viên xuất hiện đúng lúc đó để cài giùm cho Emmanuelle) và đừng di chuyển cũng như hút thuốc khi nào đèn đỏ còn bật sáng.

Phi cơ chỉ rung rất nhẹ với tiếng động cơ mơ hồ, Emmanuelle không cảm thấy phi cơ đang lăn bánh trên phi đạo và cất cánh một lúc lâu nàng mới biết.

Nàng chỉ bíết phi cơ dứt khoát là đã ở trên bầu trời khi đèn đỏ đã tắt, người đàn ông ngồi cạnh đứng dậy, ra dấu muốn giúp nàng cất lên ngăn trên chiếc áo khoác ngoài nàng vẫn còn để trên đầu gối. Nàng để kệ hắn làm. Hắn mỉm cười, mở một cuốn sách ra đọc, không nhìn nàng nữa. Một tiếp viên bưng đến một khay đầy ly và Emmanuelle chọn đại một ly rượu pha có mầu quen thuộc để rồi khi uống mới biết thứ này mạnh hơn nhiều.
*
* *

Buổi chiều bên ngoài đã trôi qua mà Emmanuelle chẳng làm gì hơn là ăn bánh ngọt, uống trà, lật mà không đọc những trang một tạp chí cô tiếp viên đã đưa cho mượn (nàng từ chối không nhận tờ thứ hai vì muốn thưởng thức chuyến bay đầu tiên trên đời).

Một lúc sau mọi người đặt một chiếc bàn nhỏ trước mặt nàng rồi bầy ra những vật dụng hình dángkhác nhau những món ăn mà nàng khó mà xác định nổi thực ra là món gì. Nàng uống ngay ly champagne để trong một lỗ tròn của mặt bàn. Nàng kéo dài bữa ăn tối cả tiếng vì chẳng có lý do để vội, với lại nàng thích thú cái trò ăn lung tung trên máy bay này. Rồi đến một loạt đồ ăn tráng miệng với những ly café đựng trong những cái ly búp bê và rượu ngọt trong những cái ly vĩ đại. Khi bàn ăn được dọn đi, Emmanuelle cảm thấy chuyến đi phiêu lưu này thật hấp dẫn và nàng đã biết tận hưởng mọi hương vị.

Nàng cảm thấy khinh khoái v3 hơi buồn ngủ. Nàng không thấy khó chịu vì cô cậu học sinh Anh Quốc nữa. Cô tiếp viên đi lại, thỉnh thoảng nói với nàng một câu vui vẽ. Khi cô ra khỏi cabine, nàng không cảm thấy sốt ruột.

Nàng tự hỏi bây giờ là mấy giờ và đã đến lúc đi ngủ chưa. Thực ra con người có quyền ngủ bất cứ lúc nào phải không, khi ở trong cái nôi êm ấm tách xa khỏi mặt đất, lơ lửng trong khoảng không gian không còn cả gió lẫn mây và chẳng biết còn là ngày hay đã là đêm này?

*
* *

Hai đầu gối trần mịn của Emmanuelle đã nhô ra khỗi làn váy hiện rõ dưới làn ánh sáng vàng từ trên cao, và đôi mắt người đàn ông ngồi cạnh không sao rời khỏi nơi chốn ấy.

Nàng cảm thấy đầu gối mình như nhô cao hơn để hắn được thường thức kỹ lưỡng hơn. Bây giờ mà che dấu đi thì có khôi hài không – và biết lấy gì mà che? Nàng đâu có làm cho vải váy mình dài hơn nữa được. Vả lại tại sao nàng lại đột nhiên xấu hổ về đầu gối mình mới được chứ trong khi bình thường nàng vẫn thích khoe nó ra khỏi gấu váy? Dưới làn vải nylon mỏng như trong suết, đầu gối nàng với những đường nét lồi lõm dễ thương như có mầu của bánh mì nướng chín. Nàng thấu hiểu nỗi xúc động đầu gối của nàng có thể tạo ra. Cứ nhìn chúng mãi, mỗi lúc một có vẻ trầntruồng hơn, ép sátvàonhau nhưlúcbước ra khỏi buồng tắm lúc nửa đêm dưới một ánh đèn rọi, Emmanuelle cảm thấy thái dương máu nhảy mạnh và đôi môi mọng lên. Rồi thì đôi mi nàng hạ xuống và nàng nhưnhìn thấy không phải chỉ đôi đầu gối trần mà cả toàn thân nàng trần truồng dâng hiến cho lòng đam mê, một thứ tình tự thường đưa nàng, một lần nữa, vào tình trạng~vô phương đề kháng.

*
* *

Nàng cố chống trả lại tình trạng buông thả ấy, nhưng thực ra như để thưởng thức kỹ nó hơn. Nó bắt đầu bằng một uể oải toàn thân, một niềm ao ước thưgiãn tứ chi, mở rộng ra khoan khoái, nhưng chưa có một giấc mơ, một xúc động rõ rệt nào: tương tự thứ xúc cảm nàng đã cảm thấy khi nằm dài trên cát nóng dưới ánh sáng mặt trời. Rồi dần dần môi nàng lấp lánh ướt, đôi vú căng phồng lên, đôi chân căng ra chờ đợi bất cứ một va chạm nào. Trí óc nàng bắt đầu lướt qua những hình ảnh mới đầu chưa rõ nét, còn rời rạc, nhưng cũng đủ làm nàng ướt át nơi thầm kín và cong hạ bộ lên.

Những rung động đều đặn của phi cơ như đã lôi kéo Emmanuelle vô cùng một tần số. Một luồng rung cảm phát sinh từ chân tiến lên đầu gối, rồi từ đùi tiến lên cao, cao hơn nữa làm toàn thân nàng sau cùng rùng mình liên tiếp.

Kể từ lúc này những ước mơ quái đản ào tới, ám ảnh: đôi môi nóng áp trên da thịt, những cơ phận nam và nữ của những kẻ xa lạ mơ hồ, cái dương vật muốn chạm và cọ xát vào nàng, rồi len lách giữa hai đùi, tìm cách mở phần thầm kín của nàng ra để tích cực lấp đầy nó. Những chuyển động của nó mỗi lúc một tiến xa hơn, phóng sâu hơn nữa vào thân thể Emmanuelle qua con đường chật hẹp nơi nàng, cứ thếhoài không biết ngưng, lục lọi từng khe ngách tận cùng để nàng tận hưởng tối đa thịt da trước khi trút hết mật ngọt vào nàng.

Cô tiếp viên tưởng Emmanuelle đã ngủ nên hạ chiếc ghế thấp xuống thành giường nhỏ, lấy một chăn mỏng đắp lên đôi chân bây giờ đã hở ra khỏi váy đến nửa đùi. Người đàn ông ngồi cạnh cũng bắt chước hạ ghế xuống như thế. Hai đứa trẻ người Anh đã ngủ. Cô tiếp viên lên tiếng chúc ngủ ngon, tắt những ngọn đèn trên trần, chỉ để lại hai ngọn đèn ngủ lờ mờ không soi sáng được gì.

Khi cô tiếp viên chăm sóc như thế Emmanuelle vẫn không mở mắt bởi vì giấc mơ ấy vẫn cứ tiếp diễn với cùng cường độ, mỗi lúc một khẩn thiết hơn. Nàng đưa tay phải xuống áp vào da bụng, tiến xuống thật chậm rồi úp lên phần mu, làm nhúc nhích làn chăn mỏng phủ phía trên người. Trong ánh sáng mờ này ai có thể trông thấy nàng làm gì phải không? Những ngón tay nàng quẩn quanh với làn vải lụa của váy đang bó sát thân hình với cặp đùi đang mở ra để rồi sau cùng tìm thấy cái nụ hoa thịt nhỏ đang dựng căng lên của mình, vuốt ve nó một cách thân thương.

Trong một vài giây Emmanuelle kìm giữthân thc mình, nhưng rồi không nổi, nàng bắt đầu thốt lên những tiếng rên nho nhỏ, ấn ngón tay giữa xuống theo một nhịp điệu nhẹ nhàng để đạt tới khoái lạc cực điểm. Đúng lúc ấy gã đàn ông bên cạnh úp tay hắn lean tay nàng.

Emmanuelle muốn đứng thở luôn, nhưbị ai tạt chơ một ly nước đá vào giữa bụng. Nàng bất động, nhưng vẫn đầy xúc cám, nhưtrong mộtcuốnphim đangchiếu mà kẹt phim. Nàng không cảm thấy bị xúc phạm và cũng không sợ hãi. Cũng không cảm thấy xấu hổ vì bị bắt quả tang đang táy máy như thế. Nàng không thể phán đoán chi hết nữa về hành động của mình cũng nhưgã đàn ông ý thức nàng như cứng lại, ghi nhận biến cố thế thôi. Và bây giờ thì hiển nhiên nàng chờ đợi xẩy ra trên thực tế những điều mới chỉ diễn ra trong giấc mơ bị phá vỡ vừa rồi.

Bàn tay gã đàn ông vẫn chưa nhúc nhích. Nhưng nàng không vì thế mà bất động. Nàng để sức nặng của ngón tay đè mạnh hơn nữa lên mòng đóc mình. Trong một khoảng khắc không có gì khác hơn xảy ra.

RồiEmmanuelle nhận thấy một bàn tay khác nâng chăn lên, kéo tung ra để nắm rồi vuốt ve đầu gối nàng. Nhưng bàn tay không ngừng ở đó lâu, từ từ tiến dọc theo đùi đến phần da thịt để hở ngoài đôi vớ dài.

Khi bàn tay ấy chạm vào phần da thịt để trần của mình, lần đầu tiên Emmanuelle giật mình và thử ra thoát khỏi vòng quyến rũ. Nhưng một phần bởi vì nàng không biết rõ mình thực sự muốn gì, một phần vì hai bàn tay ấy mạnh quá nàng không hi vọng gì ra thoát khỏi, nên nàng chẳng làm gì hơn là vụng về đưa bàn tay trống còn lại lên ngực rồi đưa xuống phía bụng như tìm cách che chở, rồi xoay nghiêng người. Nàng ý thức cách hiệu quả nhất là cứ việc khép chặt hai đùi lại, nhưng không hiểu tại sao nàng lại không dám làm, cứ như bị tê liệt.

Hai bàn tay đàn ông nhưmuốnchứngtỏ rằng mọi kháng cựchỉ là vô ích, đã độtngộtrời bỏ nàng… Và trước khi nàng kịp hiểu điều đó có ý nghĩa gì thì hai bàn tay ấy đã đáp xuống một cách tự tin để tháo chết cái váy rồi kép zipper xuống trước khi tụt hẳn váy nàng xuống đầu gối. Rồi hai bàn tay ấy lại tiến lên. Một bàn tay lách vào dưới quần lót của Emmanuelle (nhẹ và trong suốt như mọi thứ đồ lót nàng) vẫn hay mặc – cũng không nhiềulắmđâu, thựcra chỉ gồm: dưới làn váy rộng nàng chỉ mặc nịt để cài vớ dài, đôi khi một jupon, không bao giờ mang gaine hay nịt vú, mặc dù trong các cửa hàng ở ngoại ô Saint Honoré hay lui tới để mua đồ lót, nàng đã để kệ các cô bán hàng xinh đẹp tóc vàng hay tóc nâu quì xuống chân để giới thiệu biết bao kiểu nịt vú nịt ngực, quần lót hay bikini. Những ngón tay của họ lướt trên đùi trên ngực, vuết ve đôi vú nàng âu yếm kiên nhẫn cho đến khi Emmanuelle nhắm nghiền mắt lại, khuỵu hai đầu gối đáp xuống đất đầy những đồ lót nylon, phó mặc thân thể cho những bàn tay và đôi môi tham lam da thịt nàng ấy).

Thân thể Emmanuelle l’ất động trong tư thế kháng cự vô ích trước đó. Gã đàn ông dùng lòng bàn tay vuốtve phần bụng phằng chắc của nàng như vuốt cổ một con ngựa. Những ngón tay hấn chạy dọc theo hai bên háng rồi trụ ngay trên bộ mao của nàng, như muốn đo xem diện tích chỗ đó là bao nhiêu. Góc trong của phần tam giác nào rất lớn, điều hiếm có trên thực tế nhưng các nhà điêu khắc Hi
Lạp biết bao thời đều thích tạc các tượng của mình như thế.

Khi bàn tay lướt chạy trên bụng Emmanuelle đã no đủ với mọi kích tấc của vùng này, nó đẩy cho hai đùi nàng mở rộng ra. Vướng chiếc váy tụt ngang đầu gối, nàng ráng dạng hai chân tối đa. Bàn tay up lên phần nóng hổi và căng phồng của nàng, vuốt ve nhưdỗ dành, không vội vã, ngón tay trượt theo giữa hai mép rồi phóng vào nhẹ nhàng, mới đầu ấn lên mòng đóc rồi sau đó quấn quít trong lớp mao cong và dầy. Sau mỗi một lần rút ra ấy, các ngón tay trở lại ngập sâu hơn vào thành ẩm ướt của nơi đó. Emmanuelle cắn môi lại để ngăn những tiếng thổn thức, đưa mông lên cao, thở hổn hển chờ đợi thứ khoái lạc cực điểm mà bàn
tay ấy chưa chịu cho nàng đạt tới ngay.

Chỉ vẫn với một tay thôi, hắn chơi với thân thể nàng theo một nhịp điệu hắn thích, không thèm đ.ng chạm tới đôi vú và đôi môi nàng, và cũng không tỏ vẻ gì ham ôm lấy nàng. Hắn cứ uể oải nhẩn nha giữa niềm khoái lạc đã tạo ra nơi nàng. Emmanuelle hết quay đầu sang phải lại quay đầu sang trái rên lên những âm thanh kìm nén giống nhưmột lời cầu nguyện. Nàng mở đôi mắt đã ướt nước tìm kiếm khuôn mặt gã đàn ông.

Đến lúc đó tay gã mới bất động, úp mạnh vào phần cơ thể đang bốc lửa của nàng. Hắn nghiêng người cầm bàn tay kia của nàng đưa vào trong quần, giúp nàng cầm lấy cái vật cứng ngắc của hắn, hướng dẫn nàng cách vuốt ve cũng nhưcách kéo lên kéo xuống theo nhịp điệu hắn thích. Hắn chỉ ngưng hướng dẫn khi nàng đã tỏ ra nắm vững cách thế mân mê vuốt ve cơ phận đó.

Nàng đưa ngực và cánh tay ra, gã đàn ông ép sát lại như thếnào để tinh khí khi vọt ra có thể tưới đẫm lên nàng. Nhưng hắn kìm giữ được khá lâu mặc dù bàn tay nàng bây giờ thành thạo lắm rồi, nó túm chặt vật ấy đẩy lên kéo xuống, thỉnh thoảng buông ra để nắm nhẹ lấy đầu tròn căng, vuốt dọc với những móng tay cà nhẹ xuống phía dưới tới tận hai hòn giái, rồi lại tiến lên phía trên cho đến khi lòng bàn tay ẩm ướt của nàng phủ không hết lên chỏm tròn mỗi lúc một to thêm. Nàng túm chặt lấy rồi buông ra, tụt xuống phần cán, kéo da xuống cho qui đầu nhô hẳn ra, lúc lắc mạnh lúc vuốt ve lúc chọc chọc nhẹ nhàng. Qui đầu phồng to gấp đôi, đỏ ửng lên như sắp nổ tung đến nơi.

Emmanuelle tiếp nhận v.ới một niềm hân hoan kỳ lạ từng đợt tinh khí trắng và nóng ấy trên cánh tay, trên bụng trần, trên cổ, trên mặt, trên miệng và cả trên tóc nữa. Hắn xịt như chẳng bao giờ cạn bình. Nàng cảm thấy rõ nó chảy vào cuống họng nàng… Một niềm say sưa mới lạ xâm chiếm, nàng thưởng thức nó mà không hề xấu hổ. Khi nàng buông tay ra, hắn dùng các ngón của hắn nắm lấy mòng đóc và mang tới cho nàng khoái lạc cực điểm.

Một tiếng rì rào xuất hiện, báo hiệu sắp có tin phát ra từ máy truyền thanh trên tầu. Giọng của cô tiếp viên cất lên, mới đầu nho nhỏ rồi sau mới tăng cường độ để khỏi đánhthức quá độtngộtcác hành khách: phi cơsẽ đáp xuống Bahrein trong hai mươi phút nữa. Phi cơ chỉ cất cánh lại vào lúc nửa đêm, giờ địa phương. Một bữa ăn nhẹ sẽ được dọn ra tại phi cảng.

Ánh sáng bắt đầu trở lại từ từ trong tầu, tăng từng nấc một nhưlúc bình minh bên ngoài. Emmanuelle dùng chiếc khăn (đã tụt xuống chân) để lau tinh khí đang bám tùm lum khắp người. Nàng kéo váy lên che háng. Khi cô tiếp viên bước vào, Emmanuelle vẫn còn lúng túng với áo váy lộn xộn. Cô tiếp viên vui vẻ hỏi:
- Chị ngủ ngon không?
Emmanuelle cài lại thắt lưng, nói:
- Áo của tôi nhầu hết rồi.

Nhìn thấy hai bên cổ áo còn những vệt ẩm ướt, nàng gấp nó vào phía trong làm một bên vú của nàng hiện ra.

Tất cả mắt của bốn người Anh trong cabine đều chăm chú nhìn vào phần tròn căng ấy, rồi cô tiếp viên lên tiếng hỏi:
- Chị không có đồ để thay sao?
- Không có, Emmanuelle trả lời.

Nàng bĩu môi ra nhưđịnh cười. Mắt của hai phụ nữ gặp nhau trong một a tòng nào đó: cả hai cùng bối rối như nhau. Gã đàn ông chăm chú nhìn cả hai. Quần áo hắn vẫn chỉnh tề không một vết nhăn, chiếc sơ mi vẫn sạch bong như lúc mới lên tàu và ca vát cũng không hề lệch lạc. Cô tiếp viên quyết định:
- Chị lại đây với tôi một chút.
Emmanuelle đứng dậy đi vòng qua gã đàn ông, theo cô gái Anh vào một toilette ấm cúng đầy gương và thảm với những giá đựng đầy chai lọ lỉnh kỉnh của phụ nữ.
- Chị đợi tôi vài phút!

Cô tiếp viên ra ngoài một chút, mang vào một chiếc va li nhỏ, mở lấy ra một chiếc áo pullover nhỏ bằng len pha lụa mỏng đến độ cô gái có thể cầm gọn trong một tay. Nhưng khi cô mở ra thì nó tỏa phồng lớn nhưmột trái banh. Emmanuelle thích quá vỗ tay khe khẽ, hỏi:
- Chị cho tôi mượn nó hảl
- Không. Đây là món quà tôi tặng chị. Nó hợp với tạng người chị.
- Nhưng…

Cô tiếp viên đặt một ngón tay lên đôi môi cong tròn để ngăn chặn mọi lời phản đối hay cám ơn không cần thiết. Đôi mầt cô lấp lánh. Emmanuelle không thể rời mắt khỏi cô nàng đưa mặt mình đến gần. Nhưng cô tiếp viên đã quay đi, đưa ra một lọ nước hoa phụ nữ vẫn dùng khi tắm:
- Chị thoa cái này khắp người đi, thú vị lắm!
Emmanuelle dùng một mẩu bông tẩm nước hoa bôi lên mặt, lên cánh tay lên cổ rồi lên vú. Sau cùng nàng cởi hẳn áo ra.

Thả chiếc áo lụa xuống đất, đưa hai tay ra sau, Emmanuelle xúc động vì phần trên trần truồng, nàng thở mạnh. Nàng quay lại phía cô tiếp viên; vui vẻ như một đứa trẻ Cô tiếp viên cúi xuống nhặt chiếc áo của Emmanuelle trên sàn, úp lên mặt ngửi, kêu lên với giọng chọc ghẹo:
- Chà ! Thơm quá ta!

Emmanuelle mất hết điềm tĩnh. Hồi ức cảnh vừa mới xẩy ra coi bộ không hợp với lúc này. ý nghĩ duy nhất đang quay cuồng trong đầu là nàng muốn cởi váy, cởi vớ ra để trần truồng cho cô tiếp viên xinh đẹp này. Emmanuelle đưa tay vào thắt lưng.
-Tóc chị dầy và đen quá đi! Cô tiếp viên vừa nói vừa đưa lược chải mái tóc dài xõa xuống lưng trần của Emmanuelle. Tóc chị mượt và óng ả quá ? Tôi ao ước có được một mái tóc như của chị.
-Nhưng tôi lại thích mái tóc của chị kia! Emmanuelle thú nhận.
Ôi giá mà cô tiếp viên này chịu cởi áo váy thì thú vị biết mấyt Emmanuelle thèm muốn đến độ giọng nói trở nên khàn khàn, nàng nói với giọng cầu xin:
- Liệu có thể tắm trên phi cơ được không nhỉ?
-Được chứ. Nhưng tốt nhất là chị hãy đợi: ph*ng tắm ở phi cảng tiện nghi hơn trên tầu nhiều. Vả lại chị cũng không có đủ thời giờ đâu, năm phút nữa phi cơ đáp xuống rồi.
Emmanuelle vẫn chưa chịu thua. Môi nàng rung động. Nàng kéo zipper của váy.
- Chị mặc cái áo tôi đưa đi, cô gái Anh vừa đưa áo vừa nói với giọng trách móc.

Cô ta giúp Emmanuelle chui đầu qua cổ áo. Chiếc áo mỏng và bó sát đến nỗi đôi vú của nàng hiện rõ hình như một điêu khắc nổi, đến độ nàng có vẻ được sơn màu nâu đỏ hơn là mặc áo. Cô tiếp viên nhìn nàng nhưthể mới trông thấy lần đầu:
- Chị hấp dẫn quá ? Cô ta thết lên như vậy.
Cô đưa một ngón trỏ ấn lên một núm vú của nàng như là bấm nút chuông vậy. Đôi mắt của Emmanuelle lấp lánh, nàng hỏi:
- Có phải các cô tiếp viên phi hành đều là trinh nữ không?
Cô gái cười như chim hót và trước khi Emmanuelle kịp nói gì thêm, cô ta mở cửa kéo nàng ra ngoài.
- Lẹ lên? Về chỗ chị gấp. Đèn đỏ đã bật, chúng ta sắp hạ cánh.

Nhưng Emmanuelle bước đi ngập ngừng. Nàng chẳng khoái một chút nào lại ngồi cạnh gã nam nhân ấy.

*
* *

Emmanuelle thấy trạm ngừng chán ngắt. Biết mình đang ở trong vùng sa mạc ả Rập để làm gì khi mình chẳng nhìn thấy chi hết? Phi cảng sạch bong, bóng lộn, sáng quá, mát quá lại còn cách âm, chẳng khác gì trong một vệ tinh mà các đài TV đang chiếu cho các hành khách trong phi cảng coi. Emmanuelle đi tắm một cách bực dọc, uống trà, nhâm nhi vài cái bánh ngọt cùng ba bốn hành khách khác, trong đó có “hắn.”

Nàng nhìn hắn một cách ngạc nhiên, thử tìm hiểu chuyện vừa mới xẩy ra giữa hai người một giờ trước đây thôi Cái vụ đó không ăn khớp với cuộc đời nàng từ trước
tới nay. Có thật là chuyện ấy đã xẩy ra không nhỉ? Ôi, sao mà phức tạp quá vậy? Tốt nhất, cẩn trọng nhất là đừng nên tìm hiểu sâu xa làm gì. Nàng cố gạt những câu hỏi này nọ ra khỏi đầu.

Đến khi tiếng phóng thanh phi cảng mời hành khách lên tầu trở lại, nàng hầu như đã không nhớ được mình đã định quên những gì nữa.

*
* *

Khi các hành khách trở lại, phi cơ đã được quét dọn sạch sẽ và thông gió. Một mùi thơm nhè nhẹ tỏa trong không khí. Các ghế ngồi được phủ vải bọc mới. Những chiếc gối mới màu trắng to hơn là những chiếc màu xanh của đêm trước. Anh chàng tiếp viên đến hỏi nàng có muốn uống gì không. Không hả? Vậy thì xin chúc cô ngủ ngon! Cô nữ tiếp viên cũng ghé tới thăm hỏi vài lời. Tất cả những ân cần này làm Emmanuelle thích thú. Nàng lại cảm thấy sung sướng – một cách tích cực, hăng hái và chắc chắn. Nàng muốn thế gian này cứ là như thế. Mọi sự dứt khoát đều tốt đẹp.

Nàng nằm dài trên ghế. Bây giờ nàng không sợ để lộ đôi chân nữa, nàng nhúc nhích cục cựa chúng thoải mái. Nàng nâng cao hết chân này đến chân kia, gập đầu gối lại, ruỗi ra, làm chuyển động các cơ bắp, cọ hai mắt cá vào nhau và xoa vuốt làn vớ nylon. Nàng thích thú những chuyển động thân xác của mình, và để dễ cử động hơn, nàng đưa tay kéo cao gấu váy lên.

“Xét cho cùng, nàng tự nhủ, đâu có phải chỉ có đầu gối mới đáng nhìn ngắm đâu, cả bộ đùi mình cũng đáng lắm chứ. Phải công nhận là chúng xình đẹp hẳn hoi, có thể nói không khác gì hai giòng sông nhỏ đầy lá vàng khô rụng mà những tà thần cứ thúc đẩy chúng chèn ép lên nhau. Nhưng đâu phải cM có đôi chân tôi là đẹp. Tôi cũng thích cả làn da tôi đã phơi nắng hè óng lên nhưmột hạtbắp, và tôi thích cả cặp mông tôi nữa. Tôi thích hai núm vú ửng mọng như đường mật. Tôi thích có ai liếm chỗ đó cho tôi.”

Đèn trần giảm dần độ sáng, nàng kéo chăn lên đắp với một tiếng thở dài thoải mái. Khi chỉ còn có đèn ngủ, nàng quay người nhìn sang ông bạn bên cạnh, kẻ mà từ lúc lên tầu trở lại nàng chưa dám nhìn thẳng vào mắt đến một lần. Nàng ngạc nhiên thấy hắn đương nhìn nàng chăm chú, như chờ đợi mặc dù ánh sáng quá mờ để nhìn rõ mặt nhau. Trong một thời gian hai người cứ im lặng nhìn nhau như thế. Emmanuelle lại nhận ra ánh mắt tinh nghịch và che chở thấy từ phút đù hai người gặp nhau (chính xác ra thì vàolúc nào nhỉ?có phải mới cách đây có bẩy tiếng không?) và nàng tự nhủ đó chính là diều nàng ưa thích nơi gã đàn ông này.

Sự kế cận của hai thân thể một cách bất ngờ như thế làm nàng dễ chịu nên nàng mỉm cười nhắm mắt lại. Nàng mơ hồ ao ước một điều gì đó không biết rõ. Nàng không biết giải trí bằng gì khác hơn là lại bắt đầu hưởng thụ sắc đẹp của chính mình: hình ảnh của nàng lẩn khuất như một điệp khúc ưa thích. Tim đập nhẹ nhàng nàng đi tìm trong đầu vũng nước khuất vô hình nấp đâu đó dưới lớp cỏ đen nằm ở cái gò nổi giao lưìl của hai giòng sông: nàng cảm thấy nước róc rách chạm vào hai bờ. Khi gã chống người lên khuỷu tay ngồi dậy và nghiêng về phía nàng, nàng đã mở mắt ra và để mặc hắn hôn. Môi hắn mát mẻ và có vị mặn của muối biển.

Nàng nâng phần trên người cho hắn dễ cởi chiếc áo len mỏng, thưởng thức niềm xúc động khi thấy hiện ra đôi vú mình, trong bóng tối có vẻ tròn và to hơn dưới ánh sáng mặt trời. Để cho gã được hưởng cái thích thú lột trần nàng ra, nàng đã không làm gì cả khi hắn tìm cách kéo váy xuống: tuy thếnàng kín đáo nâng mông lên cho hắn dễ kéo tụt ra. Không còn làn váy b6 sát: nàng hoàn toàn được giải thoát.

Đôi tay của hắn tích cực lột chiếc quần lót mỏng của nàng, tháo những móc cài với nịt vớ. Đến đây thì nàng tự tay cuốn vớ dài xuống chân, tháo ra vứt vào đống áo và váy phía dưới.

Chỉ khi nàng đã hoàn toàn thoáty, hắn mới ôm lấy nàng và bắt đầu vuốt ve từ tóc đelln mắt cá chân, không bỏ sót một chỗ nào. Nàng thèm muốn làm tình đến độ tim đau nhói lên và cổ họng khô cứng; nàng cảm thấy nhưmình hết thở và không bao giờ nhìn thấy ánh sáng mặt trời được nữa. Nàng sợ hãi, nàng muốn kêu cứu, nhưng hắn ôm chặt quá, một bàn tay úp lên phần giữa hai đùi và một ngón cúa hắn đã lách vào giữa cái khe mấp máy, cắm ngập vào sâu. Hắn hôn nàng không ngừng, liếm lưỡi nàng, uống nước bọt của nàng.

Nàng rên từng tiếng nhỏ mà chẳng biết vì sao, tại vì ngón tay đang ngọ nguậy trong phần sâu thẳm của nàng, hay tại vì cái miệng đang úp chụp hút từng hơi thở từng nức nở của nàng, đó là nỗi quằn quại vì thèm muốn hay là niềm tủi hổ vì nhục dục của thân xác? Cái vật dài cong cứng đã cầm trong lòng bàn tay mấy giờ trước trở lại ám ảnh nàng, nó hùng vĩ dựng lên, gân guốc và nóng bỏng đến độ không thể nào chịu đựng nổi. Nàng rên rỉ ghê quá làm gã động. lòng, bởi thếcái giơng trần truồng của hắn đã đáp lên bụng nàng, và nàng vùng ôm cứng lấy hắn.

Hai người cứ thế ôm nhau một lúc lâu không nhúc nhích, rồi sau cùng gã quyết định, hắn bồng nàng đưa qua người và bây giờ nàng nằm dài trên couchette phía lối đi. Chỉ cách hàng ghếcủa hai cô cậu nhỏ chưa đầy một thước.

Nhưng nàng đã quên phắt sự hiện hữu của hai đứa nhỏ này. Nàng biếtlà chúng không ngủ và đang nhìn nàng. Đứa con trai ngồi sát lối đi, nhưng đứa gái đã ngả hẳn người vào anh nó để nhìn cho rõ hơn. Cả hai đứa bất động, mắt mở lớn nhìn nàng với một vẻ tò mò tối đa. ý nghĩ mình sắp làm tình ngay dưới mắt hai đứa nhỏ này làm nàng choáng váng. Nhưng đồng thời nàng lại muốn hắn làm ngay đi cho chúng được coi thỏa thuê.

Nàng nằm nghiêng người sang phía phải, đùi gấp lại, mở rộng phần sau. Gã nắm lấy háng nàng, từphía sau. Hắn lách một chân vào giữa hai chân nàng rồi đưa dương vật tiến tới dễ dàng vì nó quá cương cứng và nàng quá ẩm ướt. Chỉ khi dương vật đã tiến tận đáy âm hộ, hắn mới ngưng nghỉ một chút trước khi bắt đầu kéo ra thụt vô mạnh và đều đặn.

Emmanuelle bây giờ không còn lo âu thắc mấc chi nữa, thở hổn hển, mỗi lúc một bốc lửa và ẩm ướt hơn. Dương vật hắn nhưđược nuôi tốt bởi chỗ đó của nàng không bằng, nở to hẳn lên và rút ta tiến vô dài và mạnh hơn nữa. Trong đám mây mù của bàng hoàng, nàng vẫn đủ dnh trí để ngạc nhiên sao vật đó lại có thể vào sâu đến như thế. Cơ phận đó của nàng vẫn hoạt động tết mặc dù từ nhiều tháng rồi không có một dương vật nào nhập cung. Lâu lắm mới lại được hưởng khoái lạc này, Emmanuelle muốn tận hưởng, trọn vẹn và càng kéo dài càng tốt.

Gã không có vé gì là cl’án việc thúc mạnh vào người nàng. Có lúc nàng muốn tính xem vật đó ở trong nàng được bao lâu rồi, nhưng chẳng tìm ra một mốc dấu nào để tính toán.

Nàng cố kìm cơn khoái lạc cực điểm bởi vì từ đã lâu rồi, từ lúc còn nhỏ kia, nàng đã quen trì hoãn tối đa phút cực điểm mà nàng biết mình có thể tạo ra dễ dàng một mìnhbằng ngón tay đặttrên mòng đóc. Nàng kìm hãm mãi, lâu hơn nữa, cho tới khi tự cơn khoái lạc ép vỡ bờ đập dìm ngập toàn thân, đẩy nàng vào những cơn run rẩy như cái chết, để rồi sau đó tái sinh linh hoạt và thoải mái hơn.

Nàng nhìn hai đứa trẻ. Khuôn mặt chúng mất hết vẻ đưa đám thường lệ, trở thành người lớn. Chúng không cười cợt, chỉ chăm chú nhìn với một vẻ thành kính. Nàng thử đoán xem chúng đang nghĩ gì trong đầu nhưng không thể được, nàng đã quá sướng để có thể nghĩđến những kẻ khác.

Khi thấy cái đó tăng tốc độ kéo ra thụt vô, hai bàn tay bám chặt cứng lấy hông nàng và qui đầu đột ngột phồng to hẳn lên, nàngbiếthắn sắp xuấttinh, lúc đó nàng mới buông thả thân mình vào cơn khoái lạc cực điểm. Tinh khí xịt mạnh bên trong làm nàng đạt tới sướng tối đa. Trong lúc tinh khí đang xuất như thế, hắn thật ở sâu trong âm hộ và ngay trong lúc co thắt vì khoái lạc Emmanuelle cũng có đủ óc tưởng tượng để thưởng thức cảnh cửa tử cung cong tròn của nàng mở ra nhưmột cái miệng để hút những chất lỏng trắng đặc sệt ấy.

Hắn chấm dứt cơn sướng và rồi Emmanuelle cũng vậy. Nàng dịu dần trong mộtniềm thoải mái không chúthối hận nào. Sự việc cái giống của hắn rút ra khỏi nàng, làn chăn hắn kéo lên đắp cho nàng, couchette êm ấm và cơn buồn ngủ ấm dịu dàng tới dần, đều làm tăng nỗi niềmhạnh phúc. Nàng ngủ thiếp đi.

*
* *

Phi cơ đã băng qua đêm nhưmột cây cầu, không nhìn thấy những sa mạc của ấn Độ, những vũng biển, những châu thổ và những ruộng lúa. Khi Emmanuelle thức giấc, trời bắt đầu sáng nhưng chưa đủ để nàng nhìn thấy những rặngnúi của MiếnĐiện, và làn ánh sángcủa đèn đêm trong phi cơ không cho biết rõ được nàng đang ở nơi nào và đã mấy giờ rồi.

Cái chăn trắng đã tuột ra và Emmanuelle trần truồng nằm nghiêng, chân tay co lại như một đứa bé bị lạnh. Gã đàn ông vẫn còn ngủ.

Emmanuelle thức tỉnh dần dần, nhưng vẫn nằm bất động. Nàng không thể đoán ra bất cứ điều gì trên khuôn mặt đang yên ngủ ấy. Một lúc, sau nàng vươn tay duỗi chân, nằm ngửa ra, đưa tay kiếm một vật gì để đắp. Nhưng nàng bỗng bất động: một người đàn ông đang đứng ở lối đi, nhìn nàng.

Từ vị trí đang nằm nhìn lên Emmanuelle thấy hắn có vóc dáng vĩ đại và thật đẹp trai. Chính vẻ đẹp ấy làm nàng quên mất là mình đang trần truồng. Nàng nghĩ: hắn đẹp như một bức tượng Hi Lạp vậy. Nhưng tượng Hi Lạp đâu có thể sống động. Một câu thơ, không phải thơ cổ Hi Lạp, thoáng hiện trong đầu nàng: Deité du temple en ruine…Nàng muốn có hoa thạch thảo, những cỏ úa vàng, những vòng lá để đặt lên bệ chân tượng và một làn gió thổi tung những lọn tóc cong trên trán và tai của pho tượng. Cái nhìn của Emmanuelle lướt trên s6ng mũi thẳng làn môi cong, chiếc cằm đá hoa của hắn. Ngực áo hắn phanh ra để lộ một bộ ngực cao nha~n nhụi. Nàng vẫn dùng mắt nghiên cứu hắn và nhận thấy một vật đang phồng căng quá đáng dưới lớp vải quần nỉ trắng ngay gần sát mặt ‘làng. Gã đàn ông xa lạ ấy cúi xuống nhặt áo và váy dưới sàn. Hắn cũng nhặt cả slip lẫn nịt vớ và vớ cùng đôi giầy lăn lóc của nàng, rồi đứng thẳng người lên hắn nói:
- Lại đây.

Nàng ngồi dậy đặt hai bàn chân xuống thảm rồi nắm lấy bàn tay đang đưa ra. Rồi với một cố gắng mềm mại, nàng bước đi, trần truồng nhưtái sinh vào một thế giới mới do độ cao và đêm tối tạo ra.

*
* *

Kẻ lạ mặt đưa nàng vào ph*ng toilette đã từng vào với cô tiếp viên. Hắn tựa người vàovách, để Emmanuelle đứng đối diện. Nàng suýt kêu lên một tiếng khi nhìn thấy vật đó vươn lên khỏi đám lông vàng như một đầu rùa vĩ đại. Vì nàng quá thấp bé, qui đầu của hắn nhấp nhô giữa hai vú nàng.

Hắn nấm lấy hông Emmanuelle nâng bổng nàng lên một cách dễ dàng. Nàng vòng tay ôm lấy cái cổ chắc nịch của hắn, mở hai đùi cho cái vật đỏ ửng dữ dội ấy có thể tiến sâu vào nàng. Nước mắt nàng trào ra khi gã đút vào nàng một cách thận trọng, nhưtách người nàng ra làm đôi. Emmanuelle tì hai đầu gối vào vách, quặp lấy háng hắn, tìm cách giúp đỡ cho cái con rắn vĩđại ấy luồn đến chỗ sâu
nhất trong nàng. Nàng quằn quại, cào cấu cổ hắn, nức nở thốt lên những tiếng rên và những lời bặp bẹ khó hiểu. Nàng cũng không ý thức được rằng hắn đã sướng rất nhanh, thúc mạnh dương vật vào nàng như muốn xuyên lên đến cổ luôn. Khi hắnrútra, thoải mái, hắn cúi nhìn nàng. Dương vật còn đầy ẩm ướt làm dịu phần da thịt còn đau rát của nàng. Hắn hỏi:
- Em đã yêu rồi chứ?
Emmanuelle áp má lên bộ ngực của vị thần Hi Lạp này.

Nàng cảmthấy tinhtrùngcủa hắn đang chen chúc bên trong nàng.
- Tôi yêu anh, nàng thì thào.
Rồi nói thêm: .
- Anh có muốn tôi lần nữa không?
Hắn cười:
- Chút nữa kìa. Tôi sẽ trở lại. Bây giờ thì em mặc lẹ quần áo vô đi.

Hắn cúi xuống đặt một cái hôn trong sạch lên mái tóc làm nàng chẳng dám nói gì nữa. Trước khi kịp hiểu cái gì đã xẩy ra, hắn đã đi ra, để nàng lại một mình.

Nàng cử động chậm chạp như đang hành lễ (hay cũng có thể vì nàng chưa bắt khớp trở lại với nhịp độ của cuộc sống bình thường). Nàng để hương sen tưới nước trên thân hình, phủ đầy sà bông bọt rồi tẩy đi mọi sự thật cẩn thận. Nàng lấy từ một hộp rự động những khăn lau ấm và thơm chà sát khắp người, lấy một lọ nước hoa có mùi thơm của rừng cây xịt lên cổ và ngực, dưới nách và trên bộ mao phía dưới trước khi chải tóc. Nàng nhìn hình bóng mình phản chiếu trên tấm gương ba mặt và thấy chưa bao giờ nàng xinh đẹp, hồng hào và tươi mát hơn… Và Jean, chồng nàng, cũng đồng ý như thế khi ra đón nàng tại phi trường Bangkok.

Hồ tắm lát gạch sứ đen và làn nước hồng đang lung linh nơi mắt cá chân Emmanuelle là của Royal Bangkok Sports Club. Những bà vợ và con gái của các nam hội viên thường vô hội quán của đàn ông này vào trưa các thứ bẩy và chủ nhật để khoe những cặp đùi và vú dưới làn vải mỏng.

Nằm dài tì mặt lên cánh tay gấp lại cạnh Emmanuelle là một phụ nữ trẻ có thân hình thon lẳn như một con ngựa non với những đường nét của cơ bắp hiện rõ như một bức tượng, thỉnh thoảng Emmanuelle cảm thấy mái tóc ngắn của cô cọ trên đùi mình. Cô ta đang nói và tiếng cười vang trên mặt nước. Giọng nói quyến rũ, cô tâm sự:
- Githert cứtưởng là hay khi đóng vai trò kẻ bị hạ nhục kể từ khi có tàu Flibustier ghé qua; anh giận tôi vì ba đêm ngủ hoang ấy, mặc dù anh dư biết rằng một khi Flibustier đã đi thì tôi ngoan ngoãn trở về nhà vào đêm thứ tư chứ! Emmanuelle biết cô gái này là vợ của hầu tước Saynes, cố vấn tại sứ quán Pháp, nàng tên là Ariane và hai mươi sáu tuổi.

Một phụ nữ khác ngồi trên một chiếc ghế dài vải đỏ đang chải lông cho một con chó đang chán đời tên là O, lean tiếng hỏi:
- Cái gì làmchồng chị đổi tính đổi nếtvậy? Hắn không giữ những nguyên tắc cũ nữa sao?
- Anh ấy bực tức không phải tại tôi sống mấy đêm trong ph*ng hạm trưởng, mà vì tôi không chịu bấo cho ảnh biết trước. Anh cảm thấy lốbịch khi đi kiếm tôi cùng khắp, kể cả sở cảnh sát.

Phụ nữ nói chuyện ồn ào như bầy ong. Họ nằm dài trên thềm hồ bơi, thân hình uể oải (dù họ cũng đã quen với không khí nóng nhưhun nhưđốt này) của họ tạo hành một hình ngôi sao da thịt quanh Ariane đang nằm úp sấp và Emmanuelle đang ngồi. Emmanuelle nghe họ nói hơn là nhìn họ, lúc này làn nước ấm phản chiếu quanh chân làm nàng chú ý hơn là thân hình của các phụ nữ bao quanh ấy.
- Thế bộ anh ấy tưởng chị ở đâu? Đâu có gì khó đoán là chị đi đâu.
- Chằng mấy khi cái xứ sở này cống hiến một vụ giải trí hào hứng như vậy!
-Anh chỉ thú nhận có nhìn thấy tôi lần chóttrên boong tầu vô phương tự vệ giữa hai gã cốt đột sẵn sàng xơi tái tôi.
- Thế họ không làm chị tới nơi tới chốn sao?
- Làm sao tôi biết trước được?

Cô gái ưỡn người lên gọi Emmanuelle. Nàng không thể không thán phục thái độ tự nhiên và trắng trợn của các phụ nữ này khi họ mượn cớ không muốn có vết trắng trên lưng, đưa tay tháo dây nịt vú, nhưng thực ra muốn lợi dụng trọng lực để phục vụ cơ phận ấy của mình khi họ ra vẻ ngây thơ vô tình chống lên cổ tay chào một bạn trai đi qua. Ariane tuyên bố:
- Bồ đã hụt một cơ hội bằng vàng đấy bởi vì những vụ như thế không xẩy ra tới hai lần trong một thế kỷ ở Bangkok này, đúng như Chouffie đã nhận định. Một tầu chiến nhỏ vừa rúc mũi vào sông cuối tuần vừa qua để đáp lễ chi đó hải quân Thái Lan. Các chị phải trông thấy thủy thủ đoàn mới hiểu? Còn hạm trưởng đúng là một gã dê cụ sừng sỏ? Trong ba ngày tầu đậu bến, toàn là tiệc rượu, ăn đêm, khiêu vũ – và những mục kế tiếp ấy?

Thái độ trâng tráo bất cần với những tiếng cười thanh sắc của những phụ nữ Pháp nàỳ làm Emmanuelle bị khớp: nàng ngạc nhiên khi thấy những kinh nghiệm của một cô gái Paris như nàng chẳng giúp ích được bao nhiêu trong việc đương đầu với cái xã hội quá đáng này ở Bangkok. Những kẻ tha hương sung trong xa xỉ và nhàn rỗi này đã sống mạnh, tận hưởng không ngưng nghỉ những ngày như hội hè triền miên. Và nàng thấy rõ ràng tất cả họ, suốt ngày, dù ớ chỗ nào và ở tuổi tác nào, cũng không có quan tâm nào khác ngoài việc đi tán đàn ông hoặc để đàn ông chinh phục.

Một cô gái trong đám phụ nữ ấy có một mái tóc xù như sư tử cái xõa dài từ vai xuống tận háng, uể oải chỗi day đến đứng cạnh thành bể bơi. Cô đứng đó vươn tay vươn chân và ngáp dài, đôi chân dài chắc hình chữ V tận cùng bằng một cái bikini trắng mỏng để lộ lớp mao vàng dày như sư tử con. Những cử động làm phần cái giống của cô hiện rõ dưới mắt nhìn chăm chú của Emmanuelle: một cái
giống khỏe, thuần thục tương phản với khuôn mặt trẻ con thanh tú làm cô có một vẻ táo tợn bất cần kỳ lạ. Cô nói:
- Jean không có ngu như vậy. Anh dò hỏi biết chắc chiếc Flibustier đã nhổ neo rồi mới cho vợ đến đây.
- Tiếc thật, Ariane nhận xét với một giọng hối tiếc. Con nhỏ này uổng mất một dịp tung hoành thỏa chí.
Một cô gái để ngực trần nói mỉa mai:
- Vậy mà tôi không hiểu sao anh ta lại cho rằng để Emmanuelle ở Paris an toàn hơn. Một người như Emmanuelle đàn ông đâu có bỏ qua được!
Ariane nhìn Emmanuelle chăm chú hơn. Một cô bạn khác thản nhiên nhận xét:
ừ, đúng vậy. Chồng nó hẳn không ghen nên mới để nàng cô đơn cả năm trời ở Paris như thế.
- Đâu phải một năm, có sáu tháng thôi! Emmanuelle đính chính.

Ariane chăm chú nhìn vào những đường cong phồng của phần thầm kín của Emmanuelle đang ở vị trí gần đến độ chỉ cần nghiêng đầu một chút là có thể hôn lên được. Nữ chủ của con chó O. xen vô câu chuyện:
- Tôi thấy anh Jean khôn ngoan khi không cho Emmanuelle đi cùng đến đây. Mấy tháng nay anh ấy toàn sống ở miền Bắc; và vì chưa có nhà, mỗi lần về Bangkok anh toàn là ở khách sạn không à. Lối sống đó không hợp với chị đâu.
Cô ta nói thêm:
- Chị thấy cái villa mới của chị ra sao? Mọi người nói với tôi là nhà đó đẹp lắm.
- Ô! Nhà vừa mới làm xong, chưa có đồ đạc gì cả. Tôi thích nhất là khu vườn với những cây cổ thụ. Chị phải ghé thăm bọn tôi mới được, Emmanuelle nói thêm một cách lễ độ.
Một cô bạn của Ariane hỏi dò:
- Chắc chị không sống ba phần tư mộtnăm ở Bangkok không có anh ấy chứ?
Emmanuelle hơi bực dọc trả lời:
- Chắc chắn là không rồi. Bây giờ các kỹ sư đã thu xếp xong xuôi, anhJean không cần phải tới vùng Yam Hee nữa, riêng ở trụ sở anh cũng bù đầu với công việc rồi. Anh sẽ ở lại đây thường xuyên với tôi.
- À há ? bà hầu tước nói với một nụ cười ân cần, thành phố này rộng lắm mà.

Thấy Emmanuelle tỏ vê không hiểu chuyện Bangkok rộng hay hẹp thì liên quan gì đến nàng, Ariane bèn cắt nghĩa:
- Côngviệc ở văn ph*ng sẽ chiếm hết thời gian một ngày của anh Jean, chị cứ đợi mà coi. Bởi thế chị sẽ có đủ thời gian và không gian để điều động mấy gã đàn ông theo đuổi chị. Cũng may là đàn ông khỏe mạnh trong xứ này không phải ai cũng bận bịu công việc như mấy ông chồng của chtúlg ta? Chắc chị sẽ tùy nghi mà sống chứ?
- Vâng, nhưng tôi chưa dám phiêu lưu vào những con đường phố ngoằn ngoèo bí hiểm ở đây. Anh Jean để tài xế cho tôi cho tới khi tôi thuộc đường xá hơn.
- Chị chỉ cần biết những nơi chính thôi. Tôi sẽ hướng dẫn chị.
- Ariane nói hướng dẫn có nghĩa là đưa chị vào con đường đồi trụy đó!
- Vừa thôi chứ? Emmanuelle đâu có cần tôi mới biết những trò đó. Tôi chỉ muốn Emmanuelle kể tôi nghe những chuyện tình phiêu lưu của nó thôi: Minoute nói đúng, thực ra chỉ ở Paris mới có những cuộc ớnh đáng đồng tiền bát gạo thôi.
- Nhưng tôi đâu có điều gì để kể đâu, Emmanuelle phản đối một cách yếu ớt.
Nàng đột nhiên cảm thấy khổ sở.
- Mọi người đừng có nóng, cô gái tỏ ra muốn biết chuyện riêng tư của Emmanuelle nhất vội vã nói. Này Emmanuelle cứ yên tâm kể đi, bọn tôi kín miệng như mấy nấm mồ vậy?
Emmanuelle nói với giọng quả quyết và thành thực:
- Các chị muốn tôi kể cái gì bây giờ? Trong suốt thời gian ở Paris một mình, tôi chưa lừa dối chồng lần nào. Đám phụ nữ im lặng trong khoảng khắc. Hình như họ
đang đánh giá lời tuyên bố của Emmanuelle. Giọng thành thực của nàng làm họ sửng sốt. Bà hầu tước nhìn nàng với một vẻ chán chường. Phải chăng cái con nhỏ này là cái thứ gái nhà lành mới ra khỏi tu viện? Nhưng mà cứ coi cái lối ăn mặc của nó thì…
Bà hầu tước hỏi:
- Chị lấy chồng được bao lâu rồi?
Emmanuelle trả lời:
- Gần được một năm.
Rồi Emmanuelle nói thêm để làm cho đám phụ nữ này ghen tức với tuổi trẻ của nàng:
- Lấy chồng năm mười tám tuổi.
Nàng đột ngột nói thêm, như sợ đám phụ nữ sẽ lấn át nữa:
- Lấy chồng mới một năm mà xa cách nhau tới phân nửa lận! Các chị biết đấy, tôi thật sung sướng khi được gặp lại anh Jean.

Emmanuelle ngạc nhiên khi thấy mình xúc động và không kịp quay đầu đi che dấu nước mắt đang ứa ra.

Các phụ nữ trẻ gật đầu ra bộ thiện cảm. Trên thực tế họ nghĩ thế này: “Cái con nhỏ này không thuộc giới của chúng ta.”
- Chị Emmanuelle có thích đến nhà tôi làm một ly sữa sóc không?

Emmanuelle không để ý đến cô gái vừa đứng dậy đột ngột này. Nhưng chưa chi cái vẻ cứng cỏi tự tin gần như sẵn sàng chở che kẻ khác của cô gái mặt còn non choẹt này làm nàng cảm tình.

Emmanuelle nhìn lại cô gái đang đứng thẳng như sẵn sàng bảo vệ nàng: cô cũng không nhóc quá đâu, khoảng mười ba mười bốn chi đó nhưng đã cao lớn gần bằng nàng rồi. Nhưng hai người khác nhau về mức độ phát triển của cơ thể: cô bé này còn có một vẻ thô sơ, chưa mãn khai với một làn da giống như của con nít hơn một làn da đậm đà, văn minh, hào hoa của một Ariane. Thoạt nhìn Emmanuelle thấy ngay cái vẻ còn sắc cạnh… Nhưng cũng không hẳn là thế, làn da cô bé lấm tấm như thịt của một con gà mái tơ. Trên cánh tay, trên khắp chỗ. Cặp chân cứng cáp thon thả như của con trai, làm Emmanuelle dễ dàng tưởng tượng tới cảnh cô chạy trên bãi cát hay phóng từ cầu nhẩy xuống nước hơn là thân thể mở ra bồn chồn dâng hiến khi bị một bàn tay người khác vuốt ve.

Nàng cũng cảm nhận cái bụng phẳng thể thao gia của cô gái đang phập phồng nhưmột trái tim mà một mảnh vải tam giác nhỏ xíu – nhỏ không kém đồ một vũ công trên sân khấu thường mang – cũng chưa mang lại cho cô cái vẻ táo bạo của phụ nữ trưởng thành.

Đôi vú nhỏ và nhọn cũng vậy nữa, dù chúng được che bởi một làn vải nhỏ tượng trưng. Emmanuelle nghĩ thầm:
“Hấp dẫn thật đấy, nhưng tại sao cô bé này không cởi trần ngay ra, như vậy mọi người đỡ có những ý nghĩ xấu hơn” (nhưng suy nghĩlại, Emmanuelle lại không dám chắc là mình nghĩ đúng).

Nàng tự hỏi mức độ dục ớnh của đôi vú ấy là thế nào khi nàng nhớ lại cặp vú mình và những cảm xúc khoái lạc nàng đã tìm thấy từcơphận này khi chúng mới nhú ra, chưa lớn bằng của cô bé này. Và càngnhìnEmmanuelle lại càng thấy khó bỏ qua đôi vú của kẻ mới lớn này. Phải chăng tại cặp vú lớn trưởng thành của Ariane đã làm nàng đánh giá sai lúc đầu tiên. Hay là tại bộ háng hẹp, hay cái eo nữ sinh của cô bé này.

Hay cũng có thể vì hai cái bím tóc dài của cô đang đong đưa trên làn ngực hồng. Emmanuelle thích hai cái bím này vô kể. Chưa bao giờ nàng thấy ai có như vậy. Chúng hoàn toàn vàng óng, nhỏ sợi đến độ hình như vô hình – không một sợi màu rơm, màu cát, hay vàng, bạch kim, bạc hay xám tro… Biết so sánh mái tóc này với gì bây giờ? Với bầu trời lúc bình minh. Hay với mầu lông con lynx xứ tuyết… Emmanuelle bắt gặp đôi mắt cô gái và quên hết mọi chuyện khác.

Một đôi mắt dài và xếch và xanh làm sao? Chúng lấp lánh! Nhìn vào đôi mắt ấy, Emmanuelle lần lượt nhìn thấy như từng đợt sáng tối của một hải đăng, khi thì những ánh mắt mỉa mai, nghiêmtúc, đầy lý trí và uy quyền, khi thì đột nhiên đổi sang cầu xin, thương xót và rồi thì chếnhạo ranh mãnh, lập dị, ngây thơ: đó là những ngọn lửa quyến rũ long người.
- Tên tôi là Marie-Anne.
Và có lẽ tại Emmanuelle mải ngây người ra ngắm quên cả trả lời, cô nhắc lại lời mời:
- Chị có muốn đl cùng về nhà tôi chơi không?

Lần này Emmanuelle mỉm cười đáp lễ rồi đứng dậy. Nàng cắt nghĩa không thể đến chơi ngay hôm nay được vì Jean sắp đến đón và đưa nàng đi thăm viếng vài nơi. Nhưng nàng sẽ rất sung sướng nếu Marie-Anne đến thăm nàng trưa mai. Có biết địa chỉ nàng không?
Marie-Anne trả lời vắn tắt:
- Tôi biết. Được rồi. Hẹn chị trưa mai?

Emmanuelle lợi dụng cơ hội này để chuồn ra khỏi đám phụ nữ. Nàng viện cớ khôngmuốn để chồngphải đợi. Nàng vội vã tiến về phía ph*ng thay đồ.

- Em có nghĩ là ph*ng ngủ dành cho khách sẽ xong xuôi trong vài ngày tới không? Jean hỏi Emmanuelle như vậy khi hai người ngồi vào bàn ăn.

Bức vách mở ra đóng vào được hiện đang mở ra một khoảng nước hình chữ nhật nơi những bông sen, bông hoa tím trắng hay xanh đang lung linh trong buổi chiều.
- Kể ra ph*ng ngủ cho khách có thể sử dụng ngay bây giờ cũng được. Chỉ còn thiếu những màn cửa’và những gối đệm nhiều mầu ém muốn đặt trên giường. A! Phải rồi, còn thiếu một cái đèn nữa.
- Anh mong là mọi sự xong xuôi vàó chủ nhật.
- Chắc chắn là kịp. Đâu có cần cả chục ngày mới lo xong những~thứ đó. Nhưng anh cần ph*ng để làm gì? Có ai sắp đến chơi sao?
- Đúng: anh Christopher, đang làm việc ở Mã Lai. Trước khi em đến đây, anh đã mời vì công ty của Christopher gửi anh ta đi một vòng Thái Lan. Christopher sẽ sống vài tuần với chúng ta. Rồi el~ sẽ thấy, Christopher được lắm. Đã ba năm rồi anh chưa gặp lại anh ấy.
- Có phải Christopher là cái anh bạn đã ở.lại với anh tại Assouan sau khi xây cất xong đập thủy điện hải không?
- Đúng đấy. Hắn là kẻ duy nhất không ngã lòng.
- Em nhớ ra là ai rồi. Em nhớ anh đã kể là anh ấy nghiêm nghị lắm…
Jean cười vì cái bĩu môi của cô vợ trẻ.
- Nghiêm nghị thì có, nhưng không buồn thảm đâu?
Anh thích anh ấy lắm. Anh tin rồi em cũng sẽ khoái anh ta.
- Anh Christopher bao nhiêu tuổi rồi?
- Kém anh chừng sáu hay bẩy tuổi chi đó. Hắn tốt nghiệp từ Oxford vào thời ấy.
- Anh ấy người Anh hả?
- Không. à không. Anh một nửa thôi vì bà mẹ người Anh. Bố anh ta là một trong các sáng lập viên của công ty. Nhưng em đừng vội tưởng Christopher là loại công tử bột. Ngược lại là khác, chịu khó húc lắm. Một loại người có thể tin cậy được.

*
* *

Emmanuelle hơi thất vọng vì mới được hưởng cuộc sống riêng tư vợ chồng chưa bao lâu đã có người lạ chen vô Nhưng nàng quyết định ngay là sẽ ân cần niềm nỡ với người mà chồng quí mến. Nàng nhớ lại những bức hình chụp Christopher to khóe rám nắng nhưmột vận động viên thể thao, và thấy thà rằng ông bạn này còn hơn là phải tiếp đón những ông thanh tra già bụng bự của công ty chắc chắn sẽ tới đây và nàng vừa phải hướng dẫn đi thăm những kỳ quan của thành phố, vừa phải lo sao cho mấy ông khỏi bị trúng nắng và muỗi cắn.

Nàng yêu cầu chồng kể tiếp những chi tiết về cuộc đời nguy hiểm của hai người khi nàng chưa gặp gỡ Jean. Nếu Jean chết trong những năm tháng ấy, hẳn nàng không bao giờ trở thành vợ của chàng: ý nghĩ này làm tim nàng hơi thắt lại Nàng không ăn thêm được nữa.

Sau món chính mà bà bếp già răng đỏ đã bỏ ba ngày chuẩn bị nấu nướng để chào mừng bà chủ mới tới người bồi lúc nào cũng lăng xăng quanh bàn dọn ra món dừa trái nhồi bánh nan và caramel. Hắn đi kiễng chân như lúc nào cũng sẵn sàng lao về phía trước. Emmanuelle hơi ớn cái anhchàng người làmnày. Hắn imlặng quá, khỏe quá, mềm mại quá, lễ độ quá, có mặt nhiều quá – nhưmột con mèo vậy.

*
* *

Marie-Anne đến chơi trong một chiếc xe Hoa Kỳ thật đẹp do một tài xế ấn Độ quấn khăn và tâu đen lái. Nhưng gã tài xếlái xe đi ngay sau khi để cô chủ xuống trước cổng.
- Chị có thể đưa em về chứ, chị Emmanuelle?

Emmanuelle ngạc nhiên về lối xưng hô thân mật của cô gái. Nàng cũng nhận thấy giọng nói của Marie-Anne thật hòa hợp với những bím tóc vàng óng và làn da con nít của cô. Trong một khoảng khắc nàng muốn ôm lấy cô bé này hôn lên hai má, nhưng lại thôi vì nhưcó mộtcái gì ngăn cản. Có’ lẽ tại đôi vú căng nhọn dưới vải sơ mi xanh kia chăng? Thật vô lý ! Marie-Anne tiến lại sát nàng.
- Chị đừng có để ý tới những lời tào lao của mấy cái bà ấy. Họ khoác lác không à. Họ không dám làm tới một phần mười những gì họ kể đâu. Emmanuelle sau một phút phân vân: Rõ ràng là Marie Anne nói tới các bà bạn gặp hôm qua ở bể bơi rồi.
- Chắc chắn rồi! Bây giờ cô có muốn lên terrace ngồi chơi với tôi không?

Ngay lập tức Emmanuelle hối tiếc là đã trịnh trọng gọi cô gái này là cô. Marie-Anne gật đầu nhận lời. Hai người lên lầu. Khi đi qua cửa ph*ng ngủ, Emmanuelle chợt nhớ ra bức hình bự chụp nàng khỏa thân Jean vẫn khoái để ở đầu giường. Nàng không muốn cô gái nhìn thấy bức hình này nên bước nhanh hơn, nhưng Marie-Anne đã dừng lại trước cửa lưới ngăn ph*ng ngủ với hành lang. Cô gái hỏi:
- ph*ng ngủ của chị đấy hả? Em muốn vô coi được chứ?
Không buồn đợi chủ nhân trả lời, cô gái đẩy cửa bước vào Emmanuelle đi theo. Cô gái cố nín cười.
- Giường gì mà vĩ đại quá vậy? Anh chị bơi trong đó hả?
Emmanuelle đỏ mặt.
-Thực ra đó là hai cái giường đôi. Mọi người kê chúng sát với nhau.
Marie-Anne nhìn bức hình, nhận xét:
- Chị đẹp quá. Ai chụp cho chị vậy?
Emmanuelle muốn nói dối là do Jean chụp nhưng nói không được. Sau cùng nàng thú nhận:
- Một tay nghệ sĩnhiếp ảnh, bạn của chồng tôi.
- Chị còn những hình khác không? Chắc chắn cái ông ấy không chỉ chụp chị có mộtbức. Và có bức hình nào chụp chị đang làm tình không?

Đầu Emmanuelle quay nhè nhẹ. Cái cô bé đang nhìn nàng với cặp mắt trong sáng, nụ cười tươi tắn, giọng nói thân mật đặt những câu hỏi bất ngờ này thực ra thuộc loại người nào? Nhưng điều tệ nhất là nàng cảm thấy rõ ỉà vì cặp mắt trong sáng kia nàng không thể nói dối điều gì, và cũng chẳng giữ kín nổi những điều bí mật của mình. Nàng mở mạnh cửa như là một hành động tự vệ, lên tiếng mời:
- Cô lên sân thượng chứ?

Một lần nữa Emmanuelle vẫn quên không gọi Marie Anne bằng tên. Cô gái len lén cười. Hai người lên sân thượng có một tấm lều vải sọc xanh và trắng che ánh nắng mặt trời. Một luồng gió ấm từ con sông gần đó thổi vào. Marie-Anne thốt lên:
- Chị thật may mắn! ở Bangkok ít có nhà nào được nhưthế này. Cảnh đẹp quá và mọi thứ thật tiện nghi?

Marie-Anne đứng im lặng một chút ngắm những hàng dừa và phượng vĩ đ(} thắm. Rồi bằng một cử chỉ tự nhiên cô gái tháo thắt lưng vứt lên một chiếc ghế bành mây. Kế đó cô kéo femleture cho chiếc váy nhiều mầu tựt xuống chân. Cô co chân nhẩy ra khỏi đám váy đang nằm trên sàn gạch. áo cô rủ xuống quá phần trên của quần lót làm cho nhìn từ phía trước cũng như phía sau chỉ thấy một giải đen thẳng viền đăng ten. Cô gái nằm luôn ra một chiếc ghế xích đu kế cận, cầm một tạp chí và đọc ngay lập tức.
-Lâu quá em không được đọc báo Pháp rồi! Chị kiếm đâu ra vậy?
Marie-Anne nhúc nhích kiếm thế ngồi thoải mái, đôi chân gấp lại một cách ngoan ngoãn. Emmanuelle thở dài, xua đuổi những ý nghĩ hỗn độn đang ám ảnh mình, ngồi xuống đối diện cô gái. Marie-Anne phá lên cười:
- Cái truyện L’Huile de Hibou này ngộ quá ta. Chị không phiền đợi em đọc hết đã nghe?
- Cứ tự nhiên, Marie-Anne.

Cô gái chúi đầu vào đọc, tờ báo che khuất mặt.

Nhưng Marie-Anne không bất động lâu: chưa chi thân thể đã nhúc nhích cục cựa như một con ngựa non. Cô co một đầu gối lên cọ vào đùi bên trái, uể oải ngả người vào thành ghế. Emmanuelle thử tìm cách nhìn qua khe slip vừa để lộ ra. Marie-Anne đưa một tay xuống, không ngần ngại đưa vào giữa hai đùi để mở, lách qua làn nylon nm kiếm một vật ” phía dưới, và khi tìm thấy, bàn tay bất động, rồi lạitụtxuống dưới. Nhưng lầnnàyngón giữa được hạ xuống, các ngón còn lại cong lên một cách duyên dáng. Em manuelle tưởng nghe thấy tim mình đập luôn, lưỡi cứng lên mấp mé làn môi.

Marie-Anne tiếp tục chơi trò táy máy. Ngón tay giữa bây giờ vạch hẳn cái khe ra, bất động một chút rồi ngoáy một đường tròn, ngần ngừ, vỗ về rung động. Emmanuelle không cản được một tiếng kêu thoát ra khỏi miệng. Marie-Anne hạ tờ báo xuống, mỉm cười.

Chị không tự vuốt ve lấy hả? Cô gái nói với vẻ ngạc nhiên, nghiêng đầu liếc nhìn bạn. Em, em bao giờ cũng táy máy khi em đang đọc một cái gì.

Emmanuelle gật đầu, không nói được tiếng nào. Marie-Anne ngưng đọc, đưa hai tay xuống hai bên hông, cong người lên tụt slip xuống đùi. Cô đưa cả hai chân lên cho đến khi tháo được hằn slip ra. Rồi cô ngả người ra, nhắm mắt lại, đưa hai ngón tay banh phần thịt đỏ hồng ướt át ra.

Cô gái nói:
- Chỗ này hay lắm. Chị có thấy thế không?
Emmanuelle lại gật đầu. Marie-Anne nói với giọng nói chuyện bình thường:
- Em thích kéo dài thật lâu. Bởi thế em tránh đ.ng chạm tớị phía trên. Hay nhất là cứ cà tới lui cái khe thôi.

Vừa nói cô gái vừa biểu diễn cách thế. Sau cùng cô cong người lên như cây cung và thốt ra một lời rên nhẹ:
- Ôi! Tôi không thể ngưng được nữa!

Ngón tay Marie-Anne rung động trên mòng đóc như một con chuồn chuồn. Tiếng rên biến thành một tiếng kêu. Cô mở banh hai đùi ra rồi đóng lại cầm tù bàn tay. Cô kêu khá lâu thổn thức rồi dịu dần, hổn hển. Khi hơi thở đã bình thường, Marie-Anne mở mắt ra:
- Khoái quá chị ơi!
Và rồi cô nghiêng đầu đưa ngón giữa vào âm hộ mình thật khẽ và thận trọng. Emmanuelle cắn môi. Khi ngón tay đã tụt hẳn vào bên trong, Marie-Anne thốt lên một tiếng thở dài. Cô tỏ ra hoàn toàn khỏe mạnh, lương tâm thanh thản, bằng lòng với những gì vừa làm. Cô nói:
- Chị Emmanuelle làm như em đi.

Emmanuelle ngần ngừ như tìm một giải pháp. Nhưng không ngầnngừlâu. Nàng độtngộtđứng dậy, tụtquần short đang mặc ra. Nàng không mặc thêm gì bên dưới. Chiếc áo màu cam đang mặc làm nổi bật làn mao đen thẫm trên mu. Khi Emmanuelle lại ngả người xuống ghế thì Marie-Anne đến ngồi trên một đệm nhỏ dưới chân nàng. Cả hai bây giờ đều y phục giống nhau: phần trên có áo phần dưới
trần truồng. Mane-Anne chăm chú nhìn cái giống của bạn và hỏi:
- Chi vuốt ve cách nào vậy chị?
- Cũng như tất cả mọi người thôi?
Emmanuelle trả lời lúng túng vì hơi thở của Marie-Anne đang phà vào hai đùi nàng.
Nếu cô gái đặt tay lên ngườí nàng, hẳn Emmanuelle sẽ bớt ngượng và thích thú hơn. Nhưng Marie-Anne không đ.ng chạm gì đến nàng, chỉ nói:
- Chị làm lấy đi cho em coi.

Đối với Emmanuelle thì thủ dâm bao giờ cũng mang lại một thỏa mãn tức thời. Hình nhưcó một bức màn rủ xuống ngăn với thế giới bên ngoài khi nàng đưa những ngón tay vào giữa hai đùi làm những táy máy quen thuộc cho đến khi đạt tới thỏa mãn. Lần này nàng không trì hoãn phút khoái lạc cực điểm. Nàng cần phải tìm một đất đứng quen thuộc và thấy không có cách nào hay hơn là sướng một cái đã đời trước đã.

Marie-Anne hỏi sau khi nàng đã bình tĩnh trở lại: Chị đã học cách sướng như thế nào, chị Emmanuelle?
Emmanuelle vừa trả lời vừa cười:
- Tôi khám phá ra một mình. Chính thực ra thì những ngón tay của tôi tự chúng ớm ra cách.
Nàng thấy vui vẻ hẳn lên, sẵn sàng nói chuyện. Marie-Anne hỏi với giọng nghi ngờ:
- Chị có biết cách làm như thế năm mười ba tuổi
- Cũng như tất cả mọi người thôi?
Emmanuelle trả lời lúng túng vì hơi thở của Marie-Anne đang phà vào hai đùi nàng.
Nếu cô gái đặt tay lên ngườí nàng, hẳn Emmanuelle sẽ
bớt ngượng và thích thú hơn. Nhưng Marie-Anne không
đ.ng chạm gì đến nàng, chỉ nói: . .
- Chị làm lấy đi cho em coi.

Đối với Emmanuelle thì thủ dâm bao giờ cũng mang lại một thỏa mãn tức thời. Hình nhưcó một bức màn rủ xuống ngăn với thế giới bên ngoài khi nàng đưa những ngón tay vào giữa hai đùi làm những táy máy quen thuộc cho đến khi đạt tới thỏa mãn. Lần này nàng không trì hoãn phút khoái lạc cực điểm. Nàng cần phải tìm một đất đứng quen thuộc và thấy không có cách nào hay hơn là sướng một cái đã đời trước đã.

Marie-Anne hỏi sau khi nàng đã bình tĩnh trở lại:
- Chị đã học cách sướng như thế nào, chị Emmanuelle?
Emmanuelle vừa trả lời vừa cười:
- Tôi khám phá ra một mình. Chính thực ra thì những ngón tay của tôi tự chúng tìm ra cách.

Nàng thấy vui vẻ hẳn lên, sẵn sàng nói chuyện. Marie-Anne hỏi với giọng nghi ngờ:
- Chị có biết cách làm như thế năm mười ba tuổi không?
- Em biết đó, từ lâu rồi chứ! Thế em không vậy sao?
Marie-Anne không trả lời, tiếp tục hỏi thêm.
- Chị thích vuốt ve chỗ nào nhất?
- À, nhiều chỗ chứ. Cảm xúc phía trên phía giữa phía dưới đều khác nhau: vậy đó. Còn em không vậy sao?
Một lần nữa Marie-Anne không trả lời câuhỏi, hỏi tiếp:
- Chị chỉ vuốt ve mòng đóc thôi sao?
- Làm gì có chuyện đó! Em biết đó, còn cái lỗ nhỗ
chỗ thoát tiểu phía dưới nữa. Chỗ đó cũng nhậy cảm lắm.
Tôi chĩ cần chạm tay vào đó là sướng liền tức khắc.
- Bây giờ chị cũng vẫn vậy hả?
- Tôi cũng thích vuết ve phía trong hai mép nữa, chỗ đó ướt hơn.
- Vuốt bằng ngón tay hả?
Giọng Emmanuelle bỗng đượm vẻ tự hào:
- Và bằng cả những trái chuối nữa. Tôi đút chuối tuốt vào trong. Dĩ nhiên trước đó đã bóc vỏ rồi. Với điều kiện chuối đừng chín quá. Thứ chuối xanh và dài thường bán ngoài chợ nổi ở đây – là thứ tốt nhất!

Nhớ lại chuyện cũ, Emmanuelle rung động cả người. Bây giờ nàng bị lôi cuốn vào những giây phút khoái lạc một mình trong quá khứ đến độ quên luôn sựhiện diện của Marie-Anne. Những ngón tay nàng mân mê chỗ kín, muốn
có ngay một cái gì để cắm sâu vào liền. Nàng quay người
về phía cô gái, mắt nhắm nghiền, hai chân mở rộng ra.
Nàng phải sướng ngay một cái nữa. Nàng đưa tay miết tới
lui trên hai mép của mình trong nhiều phút nữa, cho đến
khi đã hoàn toàn thỏa mãn.
Em thấy đó, tôi có thể sướng nhưthế nhiều cái liên
tiếp
Chị có thường làm như vậy không?
- Thường chứ. .
- Bao nhiêu lần một ngày?
- Cái đó thì tùy. Em biết đó, khi ở Paris, tôi phóng ra khỏi nhà tối ngày, đến Đại học hay đi mua đồ. Tôi thường chỉ có thì giờ sướng một hay hai cái buổi sáng, khi thức dậy, khi tắm. Và sướng độ hai ba cái nữa trước khi đi ngủ. Đôi khi nửa đêm thức giấc, tôi cũng vài cái nữa. Nhưng trong những kỳ nghỉ không có việc gì làrll, tôi sướng nhiều hơn. Và ở đây coi bộ lúc nào cũng là nghỉ hè cả ! Hai người không nói gì nữa, im lặng gần nhau hưởng thụ tình bạn mới nẩy sinh trong sự ngay thẳng của cả đôi bên. Emmanuelle bằng lòng là đã vượt qua được nỗi xấu hổ để nói thẳng về những chuyện ấy. Và bằng lòng nhất là đã thủ dâm ngay trước mặt cô gái thích chứng hến niềm khoái lạc nơi nàng. Nàng bắt đầu yêu thích Marie-Anne. Cô gái này thật xinh đẹp! Và cặp đùi mở rộng trần truồng không một chút ngượng ngập vởi hai múi bưởi hiện rõ…

Nàng đưa tay nghịch ngợm kéo một cái bím tóc của cô gái:
-Marie-Anne đang nghĩ gì vậyl Em có vễ trầm ngâm quá đi
Marie-Anne trầ lời:
- Em đang nghĩ tới những trái chuối.
Cô chun mũi lại và cả hai cùng phá lên cười tới gần ngạt thở. Emmanuelle nói:
- Không còn trinh nữa thật là tiện. Trước kia đâu có dùng chuối được? Lúc đó tôi không biếtmình đang bỏ uổng nhiều thú vui trên đời.
Marie-Anne hỏi:
- Chị bắt đầu với đàn ông ra sao?
-Chính anh Jean đã phá trinh tôi, Emmanuelle trả lời.
-Chị khôngbiết đàn ôngnào khác trước anhJean sao?

Marie-Anne kêu lên với một giọng trách cứ đến độ Emmanuelle phải tìm cách cắt nghĩa cho xuôi. Đúng là không có ai thật. Nói cho đúng thì lũ con trai cũng ớm cách vuết ve tôi, nhưng chúng đâu biết đi đến nơi đến chốn!
Emmanuelle tự tin nói tiếp:
- Anh Jean làm tình với tôi liền. Chính vì thế tôi đã yêu anh ấy.
- Ngay lập tức?
- Đúng, ngay ngày hôm sau quen biết anh ấy. Ngày thứ nhất anh đến thăm tôi tại nhà vì anh quen ba má tôi. Anh ngắm nghía tôi một cách thích thú, như muốn chọc giận tôi không bằng. Anh thu xếp nói chuyện riêng với tôi và hỏi đủ mọi thứ: có bao nhiêu người tán rồi và đã làm.. tình chưa! Tôi bối rối lúng túng nhưng cũng trả lời ngay thẳng những câu hỏi của anh. Đại khái như đối với Marie-Anne vậy! Em cũng muốn hỏi chi tiết linhtinh như anh Jean vậy Trưa ngày hôm sau anh mang xe thật đẹp đến đón tôi đi dạo. Anh bảo tôi ngồi sát vào anh rồi anh vừa lái xe vừa vuết vai vuốt ngực tôi. Anh dưng xe trong rừng Fontaine-bleau và hôn tôi lần đầu tiên. Anh tuyên bố với một giọng làm tôi an tâm chờ đợi những gì sẽ xảy ra: “Em còn trinh nữ và anh sẽ phá trinh em.” Hai đứa ngồi im lặng cạnh nhau thật lâu, ômcứng lấy nhau. Timtôi bớtđập mạnh hơn. Tôi thấy sung sướng. Mọi sự xẩy ra đúng như tôi có thể mơ (thực ra thì tôi cũng ít khi mơ lắm). Anh bảo tôi cởi quần lót ra và tôi vội vàng nghe lời bởi vì tôi muốn hợp tác với anh, chứ không thích làm một cô gái bất động. Anh mở mui xe rồi để tôi nằm dài trên ghế: tôi nhìn thấy những ngọn cây xanh trên cao. Anh không bắt đầu bằng cách vuốt ve đâu. Anh đứng ngay cửa xe và đút vào tôi cái một nhưng tôi không nhớ là có đau không nữa. Ngược lại là khác, tôi thích thú đến nỗi ngất đi vì sướng -hay mệt quá ngủ thiếp đi cũng không nhớ nữa. Tôi chỉ nhớ sau đó hai đứa đi ăn tối ở quán trong rừng. Mọi sự thật tuyệt vời! Anh Jean thuê ph*ng và hai đứa làm tình liên miên tới nửa đêm. Tôi học mọi sự nhanh lắm!
- Thế ba má chị không nói chi à?
- A, không! Sáng hôm sau về nhà tôi tuyên bố thẳng thừng là đã hết là con gái và tôi đang yêu. Hai ông bà già coi chuyện đó là bình thường.
- Rồi anh Jean hỏi cưới chị?
- Làm gì có chuyện ấy? Cả hai đứa đều chưa ai nghĩ đến chuyện hôn nhân. Lúc đó tôi chưa đến mười bảy tuổi mà, vừa mới đỗ Tú tài xong. Tôimới chỉ khoái có một người tình, được làm “nhân tình” cho một người đàn ông.
- Nhưng tại sao chị lại lấy anh?
- Một hôm anh Jean cho biết công ty anh gửi anh đi làm việc ở Thái Lan. Nghe tin, tôi muốn xỉu luôn vì buồn. Nhưng anh đã không để đủ thời giờ cho tôi lăn ra sàn, anh nói tiếp không mào đề gì cả như thế này:
- Anh sẽ cưới em trước khi đi. Em sẽ đến với anh sau khi anh lo nhà cửa xong.
- Lúc ấy chị thấy sao?
- Thần tiên quá chứ còn gì. Tôi cười như một con mẹ điên. Một tháng sau hai đứa cưới. Hai ông bà già khi thấy tôi cố người tình là Jean thì cho là chuyện tự nhiên chẳng nói gì, nhưng hai ông bà lại hét toáng lên khi thấy hai đứa định lấy nhau. Hai ông bà viện cớ nào anh Jean quá già, còn tôi thì quá trẻ, “còn ngây thơ quá”! Marie-Anne thấy có ngộ khôngl Nhưng rồi anh Jean cũng thuyết phục được ông bà già. Cũng vất vả lắm đó nghe vì ông già không muốn tôi bỏ lớp Math-Sup.
Marie-Anne hỏi:
- Bỏ cái gì?
- Toán năm thứ nhất ở Đại học tôi đang học.
- Kỳ thiệt há !
Marie-Anne phá lên cười. .
- Ý của ông già mà. Đáng lẽ sau khi cưới anh Jean phải đi liền nhưng phút chót lại được hoãn sáu tháng. Bởi thế hai đứa không phải xa nhau liền. Do đó được làm vợ
chính thức của anh ở Paris đúng bằng thời gian làm bồ của anh. Tôi thấy làm vợ cũng thú như làm người tình vậy. Dù rằng trong thời gian đầu lấy nhau tôi thấy ngồ ngộ khi chuyển từ làm tình ban ngày sang làm ớnh ban đêm.
- Rồi sao nữal Khi anh Jean đi rồi chị ở đâu? ở chung với ba má hả?
- Làm chi có mục đó? Tôi vẫn sống trong appartement hai đứa thuê ở đường Docteur-Blanche.
- Anh không sợ để chị sống một mình sao?
- Sợ? sợ cái gì mới được chứ?
- Sợ chị ngủ với người khác, chứ còn sợ gì nữa?
Emmanuelle cố nín cười:
-Không có chuyện đó đâu. Cả hai đứa đều không nghĩ đến điều đó. Kể cả tôi nữa.
- Nhưng sau đó chị cũng ngoại ớnh chứ?
- Tại sao vậy? Không. Có hàng đống đàn ông chạy theo tôi. Nhưng tôi thấy họ ridicule lắm…
- Như vậy chị không nói dối mấy bà cà chớn phải không?
- Mấy bà cà chớn nào?
- Hôm qua ấy, chị quên rồi à? Chị đã tuyên bố với họ là chị chỉ ngủ với đàn ông duy nhất là chồng chị.

Emmanuelle do dự trong một giây. Nhưng bấy nhiêu cũng đủ Marie-Anne nghi ngờ. Cô gái quay người lại, quì gối lên nhìn dò hỏi, rồi lên tiếng thẳng thừng:
- Chị nói xạo ke à. Chỉ nhìn mắt chị là đủ biết. Cái
mặt ăn vụng rõ rệt!
Emmanuelle vụng về tìm cách né tránh vấn đề.
Trước hết tôi đâu có tuyên bố như thế…
- Không à ! Chị chẳng nói với cái bà Ariane là chị không lừa dối chồng sao? Chính vì nghe chị nói như thế em mới muốn lăm quen với chị. Bởi vì em biết chị xạo khỏi
chê ? May quá !
Emmanuelle cố gắng chống chế:
- Em lầm rồi. Tôi nhắc lại trước hết là tôi không có nói như em tưởng. Tôi chỉ nói tôi đã chung thủy với Jean suốt trong thời gian ở Paris thôi. Vậy đó.
- Vậy đó là sao vậy chị?
Marie-Anne dò xét Emmanuelle đang cố tỏ ra thản nhiên bấtcần. Độtnhiên cô đổi chiếnthuật, giọng trở thành mơn trớn vuốt ve.
- Em thì chả hiểu tại sao chị lại chung thủy như thế?
- Chị đâu có lý do gì để nhịn vụ đó đâu.
- Tôi không có nhịn chi hết: tôi không thích ai hết. Giản dị vậy thôi.
Marie-Anne bĩu môi, suy nghĩ một chút rồi hỏi tiếp:
- Chị muốn nói là nếu chị thèm muốn ai là chị làm tình với họ liền chứ gì?
- Chắc là vậy.
Marie-Anne nói với giọng châm chọc và thách thức:
- Chị chứng tỏ điều đó bằng cái gì?
Emmanuelle nhìn lại cô bạn, lưỡng lự một chút rồi nói đột ngột:
- Tại tôi đã làm như thế rồi.
Marie-Anne như bị điện giật. Cô đứng bật dậy rồi lại ngồi xuống, gấp chéo chân, để hai tay lên đầu gối, nói với giọng như cô giáo bắt gặp quả tang học trò nói dối:
- Chị thấy chưa, chị còn nói chị không ngủ với ai khác anh Jean nữa không?
Emmanuelle kiên nhẫn cắt nghĩa:
- Nhưng tôi không lăm chuyện đó khi ở Paris. Trên phi cơ. Trên chuyến phi cơ đưa tôi đến đây. Em có hiểu không?
Marie-Anne nói với giọng không tin tưởng:
- Nhưng với ai vậy?
Emmanuelle ngẫm nghĩ một chút rồi nói thẳng:
- Với hai đàn ông mà tôi không hề biết tên.
Marie-Anne đnh bơ như đó là chuyện không đáng kể, hỏi tiếp:
Họ xịt vô chị chứ?
- Đúng vậy.
- Họ đút tưốt luốt vào chị chứ?
- Chứ sao nữa?
Bàn tay Emmanuelle tựđộng đặtlênbụng. Marie-Anne nói như ra lệnh:
- Chị vừa làm lấy vừa kể cho em nghe đi.
Nhưng Emmanuelle chỉ lắc đầu, không nhúc nhích.
Marie-Anne thúc giục:
- Chị kể đi?
Emmanuelle nghe lời, mới đầu còn ngượng ngùng sau càng kể cànghăng, khôngbỏ sótmột chi tiếtnào, chỉ ngừng sau khi tả cái anh chàng đẹp như tượng Hi Lạp ấy đã làm ăn ra sao. Marie-Anne lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng lại đổi tư thếngồi… Cô gáì tỏ ra vẻ chẳng xúc động chi hết, sau cùng chỉ hỏi:
- Chị có cho anh Jean biết không?
- Không.
- Chị có gặp lại hai gã đó không?
- Chắc chắn là không rồi?
Marie-Anne tó ra không muốn biết thêm điều gì nữa, vào lúc này.

Emmanuelle lên tiếng gọi một người hầu gái –người thẳng, tóc đen có cài hoa, quấn sarong đỏ, da nâu, đẹp như một giấc mơ của Gauguin -ra lệnh pha trà. Nàng đã mặc lại quần short cũng như Marie-Anne slip. Chiếc váy hoa nhiều mầu vẫn bỏ chỏng chơ trên sàn. Cô gái yêu cầu cho coi tất cả những hình khỏa thân, Emmanuelle đứng dậy đi kiếm. Chưa chi Marie-Anne đã trở lại cái giọng hạch hỏi:
- Này chị? Chị không nói là chẳng có chuyện chi với ông nhiếp ảnh chứ?
- Nhưng sự thật là thế, Emmanuelle phản đối. Hắn không hề đ.ng tới tôi.
Emmanuelle nói thêm với giọng chán chường:
- Tôi có muốn hắn cũng chẳng thèm. Hắn là dân pédérastre, đâu có thích đàn bà.
Marie-Anne bĩu môi, vẻ bi quan:
- Em thấy các nghệ sĩbao giờ cũng làm ớnh với người mẫu của mình hết. Sao chị lại ngớ ngẩn đi nhờ một ông không thích đàn bà như vậy.
Emmanuelle nói với giọng bực dọc:
- Tôi đâu có chọn lựa nào khác. Chính hắn đề nghị chụp tôi đấy chứ. Tôi đã nói với em rồi, hắn là bạn của anh Jean.
Marie-Anne giơ tay làm một điệu bộ như gạt bỗ mọi chuyện đã qua, nói:
- Em nghĩ chị nên nhờ một họa sĩ loại xài được vẽ chị đi, trước khi chị quá già.
Lối dùng chữ “loại xài được” và hình ảnh mình sắp già nua hom hem đến nơi do Marie-Anne đưa ra làm Emmanuelle phá lên cười.
- Tôi không thích ngồi làm mẫu. Dù chỉ để chụp hình. Đừng nói là ngồi thừ ra đó cho họa sĩ vẽ?
- Như vậy thì kể từ hôm đến đây chị chưa làm gì với đàn ông hết phải không?
- Em nói cái gì lạ tai vậy?
Marie-Anne có vẻ suy tư:
- Rồi chị cũng phải kiếm cho chị một người tình, trước hay sau thôi.
Emmanuelle hỏi lại với giọng cười cợt:
- Điều đó có là tối cần thiết không ?
Nhưng Marie-Anne không có vẻ gì là muốn nói đùa. Cô ta nhún vai khó chịu.
- Chị ngộ thiệt đó.
Sau một phút yên lặng, cô gái nói thêm:
- Chị không định tiếp tục sống nhưmột cô gái già nay chứ?
-Đột nhiên cô ta cáu kỉnh:
- Đúng là chị ngộ thiệt!
Emmanuelle cãi với giọng rụt rè:
- Nhưng tôi đâưcó phải là một gái già. Tôi có chồng mà.

Marie-Anne trả lời bằng một cái nhìn chắn nản lạnh lùng, ra vẻ coi lý do có chồng của Emmanuelle nghe không thể lọt tai. Cô tỏ ra không còn muốn bàn luận gì thêm nữa. Lần này đến lượt chính Emmanuelle không muốn thay đổi đề tài nàng cố gắng tái tạo bầu khí trước đó:
- Em có muốn lại cởi quần lổt ra không, Marie-Anne? Cô gái lắc lắc hạ bộ từ chối, đứng dậy:
- Em phải đi thôi. Chị đi cùng em chứ?
- Sao em vội về thế?
Phản đối vậy thôi chứ Emmanuelle thấy rõ không thể giữ cô gái ở lại.
Ngồi trong xe, Marie-Anne nhìn Emmanuelle với vẻ băn khoăn, nói:
- Nói thiệt với chị là em không muốn chị bỏ phí cuộc đời chị đẹp quá đi. Chị ngu quá khi cứ khư khư với một ông chồng như vậy.
Emmanuelle phá lên cười, nhưng Marie-Anne không để nàng thết ra những lời mỉa mai.
- Em thật khó mà tin được rằng đến tuổi này rồi mà chị chẳng có gì ngoài một chút phiêu lưu ở cái góc cuối phi cơ không cửa sổ ấy. Chị cư xử như một con nhà quê ngố tầu ấy
Cô gái lắc lắc cái đầu buồn bã:
-Nói thật chị đừng buồn nghe, em thấy chị bất thường lắm.
- Marie-Anne…
Thôi đừng có hối tiếc về quá khứ nữa.
Cái giọng con nít của cô gái bỗng đượm vẻ quyền uy:
- Ít nhất là kể từ nay em bảo chị làm gì chị làm điều đó nghe?
- Làm cái gì mới được chứ?
- Làm tất cả những gì em bảo chị làm.
- Xì!
Chị hứa với em như vậy đi.
- Ừ! Hứa thì hứa. Nếu điều đó làm em vui.
Emmanuelle lại cười nhưng cô gái vẫn cứ nghiêm trang.
- Chị có muốn nghe em khuyên một lời không?
- Không, cám ơn.

Cô gái nhìn Emmanuelle một cách chán chường, trong khi Emmanuelle ý thức mình chẳng đương đầu được lâu với cái cô gái mắt nai tơ này. Khi xe ngừng trước ngân hàng do bố của Marie-Anne làm giám đốc, cô gái nói:
- Đêm nay lúc nửa đêm chị nhớ táy máy chỗ đó nghe. Em cũng sẽ làm vào giờ ấy.
Emmanuelle chớp chớp mắtra bộ đồng ý. Nàng đưa tay gửi một cái hôn gió tới cô gái đang đi xa dần. Cô ta lớn tiếng:
- Chị đừng có quên đấy nghe?

Khi Marie-Anne đã đi khuất, Emmanuelle mới nhớ ra nàng chưa hỏi được cô gái này một câu nào. Nếu Marie-Anne đã biết rõ cuộc đời thầm kín của Emmanuelle thì nàng lại không biết một tí gì về cô gái. Thậm chí không biết đến câ Marie-Anne còn trinh hay là không nữa.

Tối hôm đó sau khi Jean đã tắm xong tiến vào ph*ng, anh thấy Emmanuelle đang chờ sẵn, hoàn toàn khỏa thân ngồi trên gótchân ven chiếc giường thấp và lớn. Nàng vòng hai tay ôm lấy háng anh, ngậm dương vật vào miệng. Mới chỉ mút vài giây thôi vật đó đã phồng lên, dựng đứng. Emmanuelle dùng môi cho đến khi nó thật là cứng. Rồi nàng liếm theo chiều dọc, nghiêng đầu ép mạnh lên mạch máu xanh ngay dưới da, làm nó nổi rõ hẳn lên. Jean bảo nàng làm như đang cạp bắp không bằng và nàng bèn nhe hàm răng nhỏ làm nhưđang cạp bắp thật. Rồi nàng nuốt từ từ vào miệng hai hòn giái mịn như satin, nàng cầm từng hòn lên, đưa đầu lưỡi liếm phía dưới, lướt trên một tĩnh mạch khác, nàng cảm thấy qua đầu lưỡi máu nóng đang chảy dần dật phía trong. Nàng dùng lưỡi khám phá tất cả các khe ngách, đưa lưỡi tới lui trước khi đột ngột đưa miệng lên trên úp chụp lấy qui đầu, ấn sâu vào cổ họng cho tới khi muốn ngạt thở. Rồi cứ để nguyên như thế, nàng dùng tay bơm nó, dùng lưỡi liếm và ma sát nó.

Hai tay nàng mỗi lúc một ôm chặt lấy háng chồng với một cường độ tăng dần theo lửa dục mỗi lúc một bốc cao khi nàng tiếp tục bú, đôi vú cũng như âm hộ mỗi lúc một phồng hơn. Nàng cảm thấy một giòng chất lỏng đã chảy ra giữa hai đùi đang siết chặt, tương tự như nước bọt đang quện lấy dương vật trong miệng nàng. Để có thể mở miệng rên và cũng để hưởng thụ cho kỹ thứ khoái lạc kiểu này lâu hơn nữa, nàng kéo dương vật ra khỏi miệng, nhưng không quên thỉnh thoảng đá đầu lư(’i vào khe hở của qui đầu. Rồi nàng lại hé môi ngậm tất cả cây thịt phập phồng ấy vào miệng.

Jean đưa tay ômhaibên thái dương Emmanuelle, nhưng không tìm cách điều khiển hướng dẫn cử động của vợ. Anh biết rõ nàng và tin ở tài năng của nàng trong động tác ái ân hai bên cùng thích thú này. Và lần này Emmanuelle biểu diễn một cách thế khác những lần trước. Có những ngày Emmanuelle thích bắt chồng chờ đợi sốt ruột điên người lên. Nàng đưa lư(’i nhẩn nha chỗ này chỗ khác cho đến khi anh không thể chịu nổi, mởi chịu bập miệng bú. Đêm nay nàng muốn làm anh sướng một cách từ tốn bình thản hơn. Không mút quá mạnh, những ngón tay vuốt ve của nàng như nhằm muốn anh trút hết tinh khí ra, càng nhiều càng tốt. Khi Jean sướng, nàng nuốt từng ngụm tinh khí, nhưng đợt ra sau cùng, nàng để nó đẫm trên lưỡi.

Nàng lâm vào ớnh trạng bốc lửa đến độ íean chỉ mới ngậm mòng đóc vào môi, nàng cũng đạtngay tđi cực điểm.
- Đợi chút nữa anh sẽ cho vào trong em.
- Không, đừng! Em muốn uống của anh một lần nữa! Anh hứa với em đi? Hứa là sẽ để em bú nữa? Ôi! em thích nó chẩy đầy mồm em, hứa đi anh hứa thế đi? Em thích như vậy lắm? Em thích lắm!

Khi hai người nằm dài ra ngM ngơi sau đó, Emmanuelle mới hỏi chồng:
- Những khi không có em, các cô bồ của anh có khéo léo với anh bằng em không?
- Em nói cái chi vậy? Không một phụ nữ nào có thể so với em được.
- Kể cả mấy cô gái Thái Lan?
- Kể cả mấy cô đó luôn.
- Anh không nói thế để làm vui lòng em đấy chứ?
- Em biết rõ là không mà. Nếu em chưa là một người tình tuyệt vời, thì thú thật là anh sẵn sàng giúp đỡ em trở thành người như vậy. Nhưng quả thực anh không thấy em cần phải học thêm điều gì nữa. Anh thấy nghệ thuật yêu đương coi bộ có giới hạn.
Emmanuelle lộ vẻ suy tư.
- Em không biết. :
Lông mày nàng cau lại, giọng nói của nàng thành thực:
- Em nghĩ chắc là em còn phải học thêm nhiều nữa!
Jean phản đối:
- Cái gì đã làm em nghĩ như vậy?
Nàng không trả lời. Jean nhắn mạnh:
Em không tin ở phán đoán của anh sao?
- Em tin chứ?
- Như vậy em muốn nói anh khôn.g phải là ông thầy giỏi sao? Anh cảm thấy đột nhiên em không bằng lòng với những gì em đã biết về tình yêu.
Nàng vội vã trấn an:
- Anh cưng? Không một ai trên đời dạy em hay hơn anh. Nhưng mà khó cắt nghĩa quá đi… Em có cảm tưởng trong tình yêu còn có một cái gì quan trọng hơn, trí thức hơn là những gì em đã biết.
- Em muốn nói tới sự tận tụy cho nhau, cảm tình, yêu thương?
- Không, không phải! Cái quan trọng mà em nói ấy thuộc địa hạt tình yêu nhục thể thôi. Đó không phải là vấn đề kiến thức mới, khéo léo chân tay hay nhiệt tình cao hơn: cái em nói có thể là một tình trạng tinh thần, một tâm trạng nào đó.
Nàng ngừng lấy hơi rồi tiếp:
- Em không biết sau cùng có một giới hạn nào không. Hay ngược lại, chỉ là một vấn đề góc độ nhìn, cách thế nhìn vấn đề?
- Một cách thế khác nhìn tình yêu, có phải em định nói vậy không?
- Không phải chỉ về tình yêu, mà về tất cả mọi sự?
- Em ráng cắt nghĩa rõ hơn anh mới hiểu.
Nàng liếm môi một cách lúng túng, đưa những ngón tay thuôn dài quấn lấy những sợi mao của mình, làm như là nghịch ngợm như thế tư tưởng nàng sẽ sáng tỏ hơn.
- Không được đâu, nàng kết luận. Mọi sự đang rối bung trong đầu em. Em chỉ biết em cần phải tiến bộ hơn nữa, cần phải tìm thêm một cái gì đó, em còn thiếu một cái gì ấy để thực sự trở thành một người đàn bà, thành vợ của anh. Nhưng em không biết cái đó là cái gì!
Nàng nói với giọng hối tiếc:
- Em đã tưởng em biết nhiều lắm, nhưng những gì đã biết đâu có thấm vào đâu với những gì chưa biết?
Nàng nhăn trán nóng nẩy:
- Trước hết em cần phải trở thành thông minh hơn. Anh thấy đó, em còn ngây thơ quá. Em còn rụt rè con nhà lành quá ! Rụt rè ngượng ngùng ở bất cứ đâu. Thật đáng xấu hổ!
- Thiên thần trong sạch của anh!
- ồ ? Đừng nói thế, đừng ca em là trong sạch! Em chẳng trong sạch gì hếtt Em bị làm một cô gái ngoan nhút nhát thì có. Em thấy như vậy có vễ ngu ngu làm sao ấy.
Jean khoái chí ôm vợ hôn. Nàng nhắn mạnh:
- Em đầy thành kiến à.
- Anh thật thú khi nghe em mở miệng than thở về chuyện trong sạch sau khi vừa bú anh tưng bừng như thế!
Emmanuelle thoải mái hơn, nhưng có thể tin được lời chàng chăng?
- A? Nếu con gái khônra vì bu chim cho chàng thì, nàng thở một cái dài, – em sẽ không nhả anh ra một phút nào đâu nghe.

Những lời nói của Emmanuelle đã làm Jean bị kích thích trở lại, và chưa chi nàng đã muốn làm điều vừa tuyên bố, nàng ngồi dậy thè lưỡi giữa hàm răng ẩm ướt… Nhưng Jean kìm nàng lại.
- Ai bảo em là trí khôn đi vào em qua miệng vậy? Em phải biết rằng trí khôn cũng có thể nhập theo nhiều cách khác nữa chứ.

Anh nằm úp lên vợ và nàng ngay lập tức cũng thèm muốn giao hợp nhưchồng. Nàng đưa tay banh cửa mình ra, cầm qui đầu hướng dẫn nó nhập cung. Nàng đưa hai chân lên quắp lấy chồng, mở rộng ra đón cái vật cứng ngắc đang xuyên vào bụng như lúc nẫy đã xuyên vào cổ họng nàng. Nhưng nàng đồng thời lại muốn cái đó ngập trong miệng mình luôn, lưỡi nàng khô đi tưởng nhưsắp được hưởng chất lỏng dịu của tinh khí: nàng mơ màng đang uống tinh khí, nàng cầu khẩn:
- Sướng trong em đi anh?

Nàng cảm thấy tử cung nơi đáy âm hộ đang gắn liền vào qui đầu, hút liên tục. Bụng nàng, đùi nàng, toàn thân nàng như muốn hút kiệt tinh khí của chàng: tất cả cơ bắp toàn thân như đã biến nàng thành một con vật mềm dẻo quấn lấy người đàn ông và làm hắn rung lên vì khoái lạc. Nhưng Jean lại muốn chếngự nàng, muốn cho nàng sướng trước đã Anh nghiến răng thúc nàng liên tục, ấn thật sâu thật sâu hơn nữa dương vật vào nàng, khao khát nghe từng tiếng rên, hít từng mùi ẩm nóng của nàng. Anh thích thú nhìn nàng dẫy dụa, quằn quại như bị roi quất, kêu la cào cấu lưng anh, cho đến khi giọng nàng tắt dần, lịm đi rồi trở thành ngoan ngoãn dịu dàng nằm thở phập phồng trong vòng tay chân của anh.

Nàng muốn anh đừng nhúc nhích gì nữa trong một khoảng khắc. Anh biết vậy nên nằm im. Nàng thì thào:
- Em muốn ngủ đi vđi cái đó của anh trong em như thế này.

Anh áp má vào nàng. Làn tóc xõa của đêm tối vuốt ve môi anh. Hai người bất động nhưthếkhông biết là bao lâu. Rồi anh nghe thấy nàng hổn hển bên tai anh:
- Em chết rồi hả anh?
- Chưa đâu. Em đang sống trong anh.
Anh siết chặt hơn và nàng rùng mình.
- Ôi, anh yêu, quả thực chúng ta đang là một. Em chỉ là một phần của anh thôi.
Nàng đặt môi lên môi anh, hôn mạnh hết sức nàng.
- Đụ em nữa đi anh? Sâu hơnnữa đi! Mở toang em ra đi xé đôi em ra đi… Sướng trong trái tim em đi!
Nàng cầu khẩn nhưng cũng cười cái thái độ điên khùng của mình:
- Phá trinh em nữa đi! Ôi, em yêu anh? Làm em hư hỏng nữa đi anh?
Anh cũng tham dự trò chơi mới nàng bày ra:
- Được lắm. Mở rộng tất cả ra. Sán sàng làm tất cả những gì anh bảo nghe. ?
Nàng khoái chí chịu khuất phục, thì thào:
- Vâng, em xin làm tất cả.
Rồi nàng nhắc lại:
- Vâng. Anh hãy làm tất cả những gì anh thích. Đừng hỏi em nữa: anh cứ làm đi?

Nàng muốn hoàn toàn không còn là mình, dâng hiến hết, muốn trở thành yếu đuối, hoàn toàn bất lực, nghe theo bấtcứ mệnh lệnh nào. Nàng thầm nghĩ có lẽ không có hạnh phúc nào lớn hơn là hoàn toà’n chịu khuất phục kẻ khác? Chỉ nội ý nghĩ này thôi cũng đủ làm nàng một lần nữa lăn tòm vào cơn khoái lạc cực điểm.

Rồi khi nàng đã trở thành nhưcon vậtbị nhừđòn, xương sống gẫy, chân tê liệt, nằm nhưmột con thú bị hạ dưới chân người thợ săn, nàng nói:
- Anh có tin em là người đàn bà anh muốn chưa?
Jean không trả lời, chỉ hôn vợ.
- Em muốn trở thành cái gì hơn thế nữa cơ?
- Mỗi ngày qua em đều tiến thêm cả.
- Anh có chắc như vậy không?

Jean cười tin tưởng. Emmanuelle yên tâm. Một luồng đêm tối chạy trong huyết quản, làm nàng tê dại đi, khép môi lại. Nàng ngạc nhiên thấy mình tự nhiên thết lên, dù không muốn:
- Chắc Marie-Anne đã làm đầu óc em lộn xộn.
Đến lượt Jean ngạc nhiên:
- Tại sao lại Marie-Anne?
- Con nhỏ ấy kỳ quái lắm.

Emmanuelle khôngmuốn nói nữa. Cái cây ấy đang tiếp tục tăng trưởng trong nàng, cành lá với rễ lan ra vô tận… Nhưng Jean đã bắt đầu cử động nhè nhẹ bên trong nàng:
- Em tin rằng cái cô bé ấy sẽ cho em biết mọi rắc rối của cuộc sống sao?
- Tại sao không nhỉ?
Jean thấy ý kiến của vợ ngồ ngộ:
- Em được thưởng thức tài nghệ của con nhỏ đó rồi phải không?
Nàng ngần ngừ một chút rồi trả lời, không cần biết chồng có tin hay không:
- Không.

Rồi nàng cười với một hình ảnh cũng không là sai chỗ trên những bờ mộng mơ của nàng.
- Thực ra em cũng muốn biết tài của nó?
Jean nói với giọng bao dung:
- Anh hiểu.
Rồi anh nựng nịu vợ.
- Này cô vợ ngoah của anh, em đang muốn làm tình với Marie-Anne phải không? Có phải em đang băn khoăn về chuyện đó không?
Emmanuelle lắc đầu tới lắc đầu lui theo’kiểu con người thường làm mỗi khi nhắm mắt mà vẫn muốn diễn đạt ý mình.
- Đâu có phải em chỉ muốn có thế thôi đâu. .
Jean chế riễu nhẹ nhàng:
- Cái cô bé này ngộ quá ta!
Nàng bĩu môi như một cô gái được cưag chiều và lời phản đối của nàng như từ nơi trũng của một đợt sóng nơi xa vẳng tới:
- Nhưng em có quyền muốn nhưvậy, phải không anh? Jean trút tinh khí vào nàng, ngạc nhiên sao lần này có thể vào sâu trong nàng đến như thế và lại sướng quá. Như vậy.

Hai người nằm dài ra, vai và háng chạm nhau. Nàng không nhúc nhích để giữ không cho một giọt tinh khí nào thoát ra: Jean nói:
- Ngủ đi em.
- Đợi một chút đã, anh…

Từ một căn ph*ng xa, chuông đồng hồ đổ mười hai tiếng êm đềm. Emmanuelle chậm rãi đưa một tay xuống phía dưới, chạm vào mòng đóc rồi thọc vào sâu hơn âm hộ đầy ắp tinh khí. Cặp đùi của Marie-Anne nhưmởrộng trước đôi mắt nhắm nghiền của Emmanuelle, và mỗi hành động nàng nhìn thấy trong giấc mơ ấy lại phù hợp với một động tác thật bên ngoài. Và khi trong mơ Marie-Anne và nàng cùng sướng, Emmanuelle đã kêu lên, kêu to hơn cả trong vòng tay chồng ban nãy. Jean chống tay ngồi dậy cười thú vị ngắm cô vợ trần truồng như đang cháy sáng lên trong cơn khoái lạc tự tạo với một tay úp lên âm hộ một tay tự mân mê hết vú này đến vú kia. Đôi chân nàng còn rung động một lúc lâu sau khi trán nàng, mi mắt nàng, môi nàng đã dịu êm chìm dần trong giấc ngủ. (hết)

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon