"Truyện người lớn" Gái Loạn Cali

Truyện người lớn Gái Loạn Cali
Bác sĩ Đoàn sửa soạn, mặc đồ xong, định xách cặp đi làm, thì ông bỗng cúi xuống hôn bà vợ trẻ một cái rất khẽ, kéo chăn đắp lên ngực bà, xong rón rén bước khỏi phòng, khép nhẹ cánh cửa.

Ngay lúc đó, bà Nguyên, vợ ông, cũng mở mắt, kéo cái chăn xuống khỏi gối, phơi tấm thân loã lồ thơm phưng phức, mời mọc. Bà quay qua ôm chiếc gối, gác một chân lên. Gương mặt bà có vẻ hậm hực, tức tối. Vì lúc hai giờ sáng, bà tự động trần truồng hết ra, lay ông chồng già thức dậy, dùng các thủ thuật tân kỳ nhất, mời ông lên xơi một “phùa”. Mà ông như thây ma đã chết lâu ngày, không hưởng ứng, bất động. Thê thảm nhất là khúc gân bèo nhèo, lũng lẳng, vô tích sự. Bà không nhớ đêm nay nữa là mấy trăm đêm buồn thảm, thê thiết đến thế.

Gương mặt bà đang hậm hực, vì lòng thì rất thèm xác thịt. Mà ông chồng thì đã mất hẳn thời thanh xuân. Bà tự giậnmình đã ham giàu, nhào vào làm vợ một bác sĩ đã hơn bà gần 20 tuổi. Vật chất thì hiện bà không thiếu một món gì. Mà tình yêu thì gần như không có. Tim bà như đang khô dần với thời gian.

Đêm qua dự tiệc sinh nhật một bạn thân, bà chủ chợ Hoà Phát, trong dạ vũ, bà Nguyệt được ôm Đoan Hùng, một kỹ sư điện tử, nhảy bản slow. Suốt bản nhạc,bà thấy mình trẻ hẳn lại, yêu đời và muốn vỗ cánh bay lên tìm tình yêu như thời con gái. Sau bản slow, Đoan Hùng lại tiếp tục mời bà thêm những bản tango, mambo, boléro – Bà Nguyệt quên khuấy mất ông chồng già đang ngồi ướng rượu khề khà vui với các bạn già khác.

Sáng nay ôm gối, bà Nguyệt bỗng nhớ lại hết gương mặt trẻ trung, tiếng nói, giọng cười, cùng những cửa chỉ hào hoa của Đoan Hùng. Lúc này chồng bà cúi xuống hôn, và đắp chăn cho bà, bà đã vờ nhắm mắt.

Lúc nãy, khi chồng bà cúi xuống hôn và đắp chăn cho bà, bà đã vờ nhắm mắt ngủ. Nhắm mắt để khỏi phải đối thoại nhì nhằng với lão chồng bất lực, và để bà được sống với tí mộng mơ của buổi sáng nằm loã lồ, vô duyên, vô tình tự…. Tiếng gõ cửa. Bà hỏi:
- Ai đó?

- Con đây mẹ. Tuyết!

Bà kéo chăn đắp kín đến cổ, rồi bảo Tuyết vào.
- Bữa nay mẹ không ra phòng mạch với ba?
- Mẹ lười quá. Muốn ngủ thêm chút nữa. Có gì không con?
- Mẹ cho con thêm một ít condom nữa đi mẹ.
- Chết! Hai tuần trước mẹ đã cho con mười cái. Xài nhanh qúa vậy? Lo học hành với chứ!
- Thì con vẫn đi học. Nhưng con cũng phải có fun với bạn bè con chứ. Học quá, thành bà già rồi sao?
- Con mới 15 tuổi mà già gì.
- Nhưng nếu con chỉ lo học mà không vui con sẽ già. Đi mẹ! Cho con thêm một ít nữa đi.
Tuyết ngồi xuống bên mẹ, phụng phịu, cầm tay bà Nguyệt nhõng nhẽo, đòi cho được một ít condom nữa.
- Nghe mẹ hỏi: một tuần con gần gụi với bạn trai của con mấy lần? Nói thật cho mẹ nghe.
- Không chừng. Có khi hai, có khi ba, hoặc bốn lần. Mẹ không lo cho con, để con dính bầu, mẹ chịu à …. Cô giáo dặn hằng ngày là phải dùng condom, để tránh bầu và tránh bệnh Aids. Cho con, đi mẹ!
Bà Nguyệt cầm tay con gái, ân cần hỏi:
- Một tuần con make love đến ba, bốn lần?
- Là ít đó mẹ. Bạn con, có đứa mỗi đêm năm sáu lần.

Bà thở ra. Không phải vì ngao ngán mà vì bà tủi cho thân mình không được sung sướng như cô con gái 15. Bà nhớ lại hình như gần mười năm rồi, bà chả gần gụi lần nào với ông chồng bất lực. Chỉ có vài lần ngoại tình với bồ nhí tên Phong, ở khách sạn, thế thôi. Thấy mẹ thở ra với gương mặt buồn xa xăm, Tuyết hỏi:
- Con make love ba bốn lần một tuần, làm mẹ buồn hả?
Bà cố going cười, trả lời:
- À … Không. Mẹ buồn cho chính mẹ. Vì đã ngót mười năm nay, ba con đã chẳng còn làm bổn phận chăn gối với mẹ. Mẹ như chiếc lá héo, sắp khô choate, và rụng xuống.
Tuyết cúi xuống ôm bà Nguyệt hôn thật thân thương:
- Đã mười năm, mẹ không gần gụi hả? Mẹ chịu nổi sao?
- Không chịu, thì còn cách nào hơn đâu con.
- Nhưng mẹ còn quá trẻ. Trẻ đến độ các bạn con tưởng mẹ là chị của con. Như thằng Quang, có lần nói chơi, đã bảo con: “giới thiệu “chị” của Tuyết cho Quang đi”. Mẹ muốn không? Con giới thiệu cho. Mười bảy tuổi, đẹp trai lắm. Đánh basket giỏi một cây.
Bà Nguyệt bóp tay con gái, rồi nhìn Tuyết, mặt hơi vui. Nỗi vui lạ lùng, bất chợt làm bà thấy lâng lâng. Nhưng bà không dám nói ra, sợ Tuyết khinh.
- Mẹ có nhớ Quang, con bà bác sĩ Hải không?
Bà Nguyệt nhớ. Vì có vài lần bà bắt gặp Quang nhìn lén bà ở những bữa tiệc, hay đến đây chơi với Tuyết. Nhưng bà trả lời “không”, để Tuyết đừng nói đến chuyện đó nữa. Mà cô bé cứ ngây thơ bồi thêm:
- Anh Quang mà hôm Tết mẹ lì xì cho ảnh $200 đó.
- Mẹ nhớ rồi. Nhưng Quang còn bé quá, Tuyết à.
Tuyết ôm ngực cười ngất, rồi nằm soài lên nửa người của bà Nguyệt, làm cái chăn tuột xuống, phơi bộ ngực tròn tỉnh hồng hào của bà Nguyệt ra. Bà vội kéo chăn lên. Tuyết chận lại, ngắm đôi vú bà một lúc, rồi nói:
- Vú mẹ còn đẹp hơn vú con nữa à. Cho con nhìn tí nhe.


Tuyết lấy tay xoa nhè nhẹ lên cặp vú của mẹ:
- Như thế này mà ba con không biết hưởng. Uổng quá.
Bà Nguyệt nghe mủi lòng. Niềm đau của bà chỉ riêng mình bà biết. Hôm nay lần đầu, bà tâm sự với con gái.
Bàn tay Tuyết thoa và mân mê đầu cặp vú, khiến bà Nguyệt nổi ốc. Thấy vậy, Tuyết nói thêm:
- Mà mẹ chịu không? Quang nhỏ tuổi, nhưng chuyện người lớn, ảnh rất rành. Con cam đoan mẹ sẽ rất hài lòng, và chỉ có mình con biết thôi, không sao đâu!
Bà Nguyệt lắc đầu going gạo, nhưng lại nói hớ:
- Làm sao con biết được chuyện Quang rành chuyện người lớn?
- Vì ảnh đã từng make love với bạn con. Tụi nó khen ảnh hết lời đó mẹ. Kệ, mẹ cứ thử. Được thì làm boy friend. Không thì thôi, đâu có mất gì.

Trong bụng, bà Nguyệt muốn ừ để thử xem tài nghệ thuật thằng bé 17. Nhưng ngoài mặt, bà vẫn khư khư từ chối, vì sợ con gái khinh:
- Cám ơn con. Nhưng mẹ đã trót nhịn được mười năm. Có nhịn thêm nữa cũng không sao – Thà là ngoại tình với một người lớn tuổi. Chứ với Quang …Mới có 17 … ngại lắm.
Thình lình, Tuyết phun ra một câu làm bà chới với:
- Vậy chớ mẹ đưa Phong vào khách sạn, sao không ngại?
Bà Nguyệt ngồi bật dậy, dựa lưng vào thành giường, hai tay nắm chặt tấm chăn, nhìn trân trối Tuyết, hỏi:
- Hả? Con nói gì, Tuyết? Mẹ đã đưa Phong vào khách sạn? Ai nói với con? Ai?
- Con thấy chớ không ai nói hết. Con còn biết số phòng mẹ “ngủ” với Phong nữa. Có phải số 302 không?
Đôi mắt bà Nguyệt đang dương to, bổng xìu xuống, gương mặt tái xanh, mấy ngón tay run lẩy bẩy:
- 302? Làm sao con thấy được? Hả Tuyết?
- Vì hôm đó, con cũng vào khách sạn với bồ con. Con đi sau lưng mẹ có mười thước. Mẹ mặc áo nhung tím. Phong mặc áo da nâu, quần jean.
Hai tay bà Nguyệt bưng mặt. Phần xấu hổ với con gái, phần bà lo chuyện này thấu đến tay chồng bà. Thấy mẹ bối rối, Tuyết gở tay mẹ ra, và ân cần:
- Mẹ đừng lo. Con hiểu và thương mẹ hơn ai hết. Chính con còn nhỏ, mà cũng đá có đến hai ba thằng bồ mới thoả hết sự đòi hỏi của da thịt. Trách gì mẹ đã gần 40, mà đã ngót 10 năm không gần được đàn ông… Bởi vậy, con mới táo bạo đề nghị mẹ hãy thử Quang. Quan chỉ thua Phong có một tuổi.
Bà Nguyệt vẫn thoái thoát, nhất định không chịu.
- Không con à. Trót lỡ một lần với một người thôi. Mẹ không can đảm bước thêm một lần hư đốn nữa. Ngượng lắm!
- Thì thôi, tuỳ mẹ. Con chỉ muốn giúp mẹ phần sống vật chất, cho mẹ đỡ u sầu phần tâm hồn. Nhưng mẹ đừng quên, bên mẹ, có con. Đứa con không bao giờ quên mẹ. Và mẹ cũng đừng quên cho con thêm một ít condom nữa.
Tuyết sè tay. Bà Nguyệt với tay lấy cái bóp, mở ra trao cho Tuyết nguyên hộp condom còn mới tinh:
- Đó con. Ba mươi cái. Mẹ mong con xài được ba tháng…
Tuyết cầm hộp condom. Miệng mím cười khó hiểu. Vì Tuyết vừa nghĩ tới nhãn hiệu hộp này khác với loại bà Nguyệt cho Tuyết tuần qua. Mỗi hộp ba mươi cái. Bà chỉ cho Tuyết có 10 cái. Vậy còn 20 cái kia nằm đâu?

Tuyết ra khỏi phòng. Cánh cửa được đóng lại. Bà Nguệt một mình, vẫn trần truồng nằm ôm gối. Tâm hồn bà chao đảo như cây phong trước gió vì đề nghị táo bạo của Tuyết. Chao đảo phần khác vì Tuyết đã biết bà ngoại tình với Phong. Từ nay bà không còn dựa trên một cái thước đạo đức nào để la rầy con cái nữa. Rồi, chợt bà nghĩ tới Quang, cậu con nít hay đến chơi với Tuyết mỗi cuối tuần. Thằng bé xinh trai thật. Có lần bà cũng nhìn Quang. Bỗng bà có ý nghĩ gì đó lạ lùng lắm – Nó làm bà vui, yêu đời thoáng chốc – Nó làm bà thấy mình trẻ hẳn ra, phơi phới.

Bà đã ngủ với Phong nhiều lần chứ không phải đôi lần. Phong là thanh niên lực lưỡng, làm nghề giao bàn ghế. Một hôm Phong đến giao chiếc giường Ý bà đặt mua. Trong khi Phong dọn bỏ chiếc giường cũ trong phòng bà, đột nhiên chàng nhìn thấy con cặc giả nằm dưới tấm nệm. Phong hiền từ đưa trả lại cho bà:
- Thưa, cháu gửi trả bà cái này.
Bà Nguyệt nhận lấy, gói trong tờ giấy báo, cất kỹ vào ngăn tủ, rồi hỏi Phong:
- Anh có biết cái đó để làm gì không?
Phong biết, nhưng vờ nói “không”, với dáng ngây thơ.
- Cái đó là “đồ chơi” của những người đàn bà thiếu tình.
- Bà giàu sang như thế này mà thiếu tình?
- Giàu sang là một chuyện. Mà thiếu tình là chuyện khác.
- Cháu muốn nói: bà có thể dùng tiền để mua tình.
- Ở đâu có bán? Anh chỉ giùm tôi.
- Bà có khó tính lắm không?
- Một thanh niên lực lưỡng, cao ráo, ăn nói lịch sự …
Vừa nói bà vừa nhìn Phong từ đầu đến chân, làm Phong hơi nhột nhạt. Phong cảm thấy như chàng là món hàng bà đang diễn tả. Bà tiếp:
- Và thanh niên đó lại hiền lành, thông minh…


Nói xong, bà nhìn thẳng mắt Phong, cười hơi lã lơi. Dù khoái lắm, Phong cũng không can đảm nhìn bà Nguyệt lâu hơn – Vì bà có cái gì sang trọng. Nó cách thế đứng của Phong hằng mấy trăm bực. Phong tìm việc để làm, để dấu cử chị lung túng, bối rối trước mặt bà.
- Tôi có thể mời anh một lon bia không?
Nói xong, bà đến phòng ăn, mở tủ lạnh lấy lon bia.
- Thưa bà cháu không dám uống trong khi làm việc. Nhất là lát nữa, cháu phải lái xe.
- Anh gọi tôi bằng chị được không? Tôi tên Nguyệt. Hay gọi tôi bằng tên cũng được. Uống tý bia cho khoẻ…
Phong đỡ lon bia, húp một ngụm, rồi lại đứng đó bối rối trước cặp mắt nhìn chăm bẳm của bà Nguyệt.
- Anh tên gì?
- Thưa … cháu tên Phong.
- Lại cháu với chắt. Tôi còn trẻ mà Phong. Tôi đã chọn được món hàng. Phong, anh có sẵn lòng để bán không?
Vừa nói, bà vừa tiến sát đến Phong. Mùi nước hoa sang trọng từ thân thể hấp dẫn của bà toát ra, làm Phong choáng ngộp. Bà đưa tay vuốt cánh tay lực lưỡng của Phong làm tim chàng đập tới tấp.
- Anh bán giá bao nhiêu tôi cũng mua. Anh có nghe Nguyệt nói gì không? Em cần lắm, cần lắm…
Nghe bà đổi cách xưng hô, Phong hơi ngẩn đầu lên:
- Chị làm Phong sợ quá. Một lần khác và nơi khác, được không? Ở đây … Phong không dám …
Bà Nguyệt đến khoá trái cánh cửa. Lúc trở lại thì chuông điện thoại reo. Đầu giây bên kia, chồng bà nói:
- Em vẫn còn ở nhà hả?
- Em đang xem cho thợ ráp cái giường mới.
- Nhanh lên đến đây đi ăn cơm với anh … Nhé!
Bà để điện thoại xuống và nói cho Phong yên lòng:
- Chồng em gọi. Cứ nửa tiếng gọi một lần. Lần nào cũng có lý do. Nhưng lý do chính là kiểm soát xem em có rời nhà đi đâu không. Ông ấy đã bất lực, nên gọi chừng để yên trí là em không ngoại tình. Cần gì phải đi đâu mới ngoại tình. Ở ngay đây, và trên giường này, được không anh Phong? Em cần quá, Phong ơi. Nói xong bà dìu Phong đi đến chiếc giường Ý chàng mới ráp. Sung sướng thì có mà Phong vẫn hồi hộp vì sợ ông chồng qúa ghen của bà Nguyệt. Bà nói:
- Anh yên chí. Gọi mà có em ở nhà là chồng em không thắc mắc. Ông ấy chẳng bao giờ nghĩ là em ngoại tình ngay trong phòng này. Đừng lo. Gì mà run quá vậy? Hôn em đi Phong. Mười năm rồi, em…em…

Bà chồm lên, ôm mặt Phong, đặt môi, táo bạo hôn nồng nàn người thanh niên lực lưỡng. Phong đưa tay ôm mái tóc quăn sum sê của bà Nguyệt, rồi ngất ngây hết mấy phút thần tiên, cho đến khi bàn tay bà vuốt nhẹ từ lưng quần xuống tận chỗ hạ bộ đang song lên một đống của Phong. Bà mừng vì từ lâu lắm, hôm nay mới lại được cầm dương vật cưng cứng của đàn ông.
- Phong cởi áo cho em đi.
Hơi thở bà dồn dập, đứt quãng. Môi bà sà vào nút lưỡi Phong như muốn ăn tươi nuốt sống. Phong cởi các chiếc áo ngủ màu hồng nhạt của bà, và tay chàng chạm vào cặp vú no tròn căng phồng của bà.
- Bóp ngực em đi Phong. Xin anh cho em một lần. Một lần thật tuyệt vời. Anh muốn gì cũng có. Hãy bỏ nghề giao bàn ghế đi. Làm nhân tình của em…

Tay bà đã kéo thắt lưng của Phong. Rồi zipper quần Phong được kéo ra, xì líp được tụt xuống. Con cặc quần của Phong bung lên, sừng sững. Bà Nguyệt quay mặt lại nhìn. Nhìn thèm khát, đam mê như nhìn viên kim cương. Bà nghiến răng bóp mạnh cặc Phong rồi nói:
- Cám ơn Trời đất đã cho em bảo vật này. Đẹp quá Phong ơi! Anh cởi giùm quần em luôn đi.

Bà quay ngược người lại. Phong tuột hẳn chiếc quần cũng màu hồng nhạt ra khỏi người bà, trong khi dưới kia miệng bà đã ngoạm vào bú say sưa cặc Phong. Mắt bà nhắm khít. Da mặt hồng ửng màu dâm đãng. Hai má hóp vào vì bà mút mạnh cặc Phong.

Hai bàn tay Phong lần đưa nguyên hạ bộ bà Nguyệt đặt lên miệng chàng. Chùm lông lồn rậm rì đen thui của bà Nguyệt đã ụp sát lên môi Phong. Rồi mạnh ai nấy bú. Dầu cặc Phong nằm ứ trong mồm, bà Nguyễn vẫn rên âm ỉ, thê thiết. Đầu bà nhốm lên, đâm xuống. Cặc Phong có lúc đã thọt ngay đốc họng bà. Đít bà nắc mạnh trên mồm Phong làm Phong ngộp hơi hết mấy lần.

Như cá gặp nước, bà Nguyệt bú chết sống với con cặc Phong khoảng nửa tiếng thì Phong la làng:
- Chết, chết Nguyệt ơi. Tha tội cho ah … em uống đi…

Phong bắn túa xua vào mồm bà chị. Bà mút mạnh hơn và ực hết những tia khí đặc quánh, mằn mặn, thơm nồng của Phong vào đốc họng. Rồi cứ thế bà bú tiếp. Lần này, bà liếm cả hai hòn dái của Phong. Bà xoay người, nằm trên Phong, nhét cặc vào lồn đụ chát chúa, đụ hung tàn như hãm một thằng trẻ con. Bà đụ không cần Phong sướng. Bà tự phục vụ cho mình vì không biết có còn dịp khác vàng ngọc hơn. Điện thoại lại reo:
- Em vẫn còn ở nhà hả?
- Dạ, cái giường đẹp quá, mà hai người thợ ráp chưa xong. Hay anh đi ăn một mình đi. Chiều tối mình gặp nhau.
Bà đặt điện thoại xuống, đụ tiếp:
- Phong ơi! Em sẽ nuôi anh. Đừng làm nghề giao hàng nữa. Mỗi tuần em sẽ đón anh vài lần… Mình đụ ở phòng ngủ, nhen?

Phong sướng như rồng gặp mây. Chàng sẽ được giã từ cái nghề cu li ít lương mà nhiều trách nhiệm này. Chàng sẽ được người yêu tên Nguyệt phát lương, mướn nhà ở và mỗi tuần bà sẽ đến đón, đưa chàng vào khách sạn làm tình. Đang từ địa vị thằng nghèo cháy túi, bỗng trở thành nhân tình của bà bác sĩ giàu nhất nhì đường Bolsa. Phong gật đầu lia lịa. Chàng tha hồ làm cho bà Nguyệt sung sướng để xứng với tấm tình của bà dâng cho. Hai tay Phong hai chân Phong quấn chặt lấy tấm thân no tròn mát rượi của bà Nguyệt.

Ở trên bà nắc xuống, phía dưới Phong hẩy lên, nhịp nhàng, ăn khớp. Mồ hôi trên trán bà đã rớm ra. Phong bưng mặt bà mà hôn bằng mũi. Vừa để thưởng thức mùi thơm của nước hoa hảo hạng, vừa để hôn luôn tấm nhan sắc mặn mà của bà chị dâm đãng gần 40!
- Thế là anh với em khai trương cái giường mới đắt tiền này?
Phong nhìn bà Nguyệt, rồi nói thế. Bà trả lời:
- Anh không khai trương, rồi cái giường này cũng sẽ ngụi lạnh như tảng băng. Không biết tại sao chồng em lại thích mua giường mới, trong khi sinh lý ông đã nguội lạnh, cũ kỹ từ lâu. Em phải ngoại tình với anh. Nếu không em sẽ là con đĩ. Một con đĩ hành nghề để thoả mãn xác thịt, chứ không vì tiền bạc. Hên cho em quá. Em tưởng đời em đã chấm dứt, không còn biết tình dục là gì. Đừng bao giờ bỏ em nhen Phong? Nhớ nhen?

Phong sung sướng gật đầu. Bà lật Phong lên nằm trên:
- Anh lên làm cho em vài lần đi cưng.

Phong quỳ thẳng người. Hai tay bợ mông đít bà Nguyệt lên, cắm cặc vào xay luau. Bà Nguyễn cho một ngón tay vào mồn cắn mạnh để mồm đừng la lớn. Con cặc của Phong đã lớn hơn của chồng bà, dài hơn của chồng bà. Mà sức lực trai tráng của Phong lại càng dẻo dai hơn. Bà nhìn Phong hì hục đụ. Bà sướng vì tuổi Phong chỉ 18, còn nhỏ thua con trai lớn của bà. Đúng là có tiền mua tiên cũng có! Sau buổi trưa đụ nhau chí choé đó, Phong đã trở thành bồ nhí của bà Nguyệt, và lâu lâu họ hẹn nhau ở khách sạn Hilton, hoặc Mirada để làm tình mỗi lần vài ba tiếng… (hết)

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon