"Truyện Sắc Hiệp" Vô Kỵ Triệu Minh Phần 5

Truyện Sắc Hiệp Vô Kỵ Triệu Minh Phần 5
Triệu Minh nằm ngửa trên giường, hai chân dạng ra, phơi ngực trần mà tưởng nhớ tới Vô Kỵ cùng những hành động nút lưỡi, bú vú, sờ *** vừa rồi của chàng. Một cách tự nhiên, nàng từ từ đưa tay lên mà tự nắn bóp hai bầu vú của mình. Hai bàn tay của nàng cũng nuột nà, trắng bóc, thơm tho, trông y hệt như hai cái vú của nàng vậy. Bỗng nhiên người nàng nóng rang lên, máu chạy rần rật. Cùng một lúc, hai bầu vú của nàng phồng to thêm ra, hai núm vú chai cứng lại như đá. Còn hai mép *** của nàng cũng sưng lên, nở ra khiến nước dâm trong âm đạo rỉ tuôn ra lênh láng. Khắp người nàng tự dưng nổi gai…

Triệu Minh nhắm mắt lại. Nàng lần một bàn tay xuống phiá dưới bụng của mình, bàn tay kia vẫn tiếp tục xoa nắn cái vú còn lại. Tức thì nàng chạm phải ngay một vùng rêu phong rậm rạp, ấm êm đầy đặn, nhưng lại trơn tuột, uớt đẫm. Nàng để bàn tay đi xâu xuống nữa. Lần này, tay nàng luồn tới một khe rãnh, hai bên vách, thịt sưng lên, căng mọng. Nàng mơn man rè rè ngón tay dọc theo khe chim đó. Cái cảm giác rờ rẫm trên bờ chim nóng bỏng, vách *** nhèm nhẹp đó khiến cho nàng sung sướng đến độ không ngờ. Chưa bao giờ trong đời nàng dám móc ngón tay vào *** mình như thế. Trong cơn mê say, nàng tự hỏi tại sao hôm nay mình lại bạo dạn đến như vậy? Còn gì phải thắc mắc nữa? Chẳng phải là Vô Kỵ đã mở màn, lần đầu tiên dẫn đường đưa lối cho nàng tự tìm tới cái cõi thần tiên này hay sao?

Cơn sung sướng cứ tăng lên dần dần. Triệu Minh lim dim đôi mắt phượng, hưởng thụ cái đê mê từ hai bàn tay, một cái thì bóp vú, một cái thì sờ ***. Nàng mím môi lại, xiết chặt thêm bầu vú, đút ngón tay vào sâu thêm vào khe ***. Bỗng dưng nguyên cả thân người nàng giật bắn lên một cái. Thì ra ngón tay của nàng vừa đụng tới cái hạt le, một nơi nhậy cảm nhất trong âm đạo, khiến cho cơn sướng bất ngờ tăng lên gấp mấy chục lần, làm cho nàng phải oằn oại lên một cái như vậy. 

Rồi sau đó, như muốn đạt được cái tuyệt đỉnh của sự thống khoái, Triệu Minh cứ lấy đầu ngón tay mà xoa đi xoa lại trên cái hạt le của mình. Cơn sướng tràn tới, triền miên, khiến cho người nàng co giật liên hồi, như một người bị động kinh vậy. Nàng cắn chặt môi lại, nhưng cũng không sao kềm hãm được tiếng rên thoát ra từ hai cánh mũi phập phồng:

- A… a… a… a….

Sau đó là bao nhiêu hình ảnh hành dâm thay phiên nhau hiện lên, tràn lan trong đầu óc nàng. Nào là cảnh được những bàn tay cường bạo của bọn Tài Tử luân phiên nhào nặn cặp vú nàng khiến cho nàng mê say. Nào là cảnh tên Tài Tử dập dồn con cặc to lớn, cương cứng giữa hai bầu vú nàng khiến cho nàng ngây ngất. Những cảnh dâm tục đó làm cho nàng bóp chặt lấy vú mình thêm nữa. Rồi cảnh Vô Kỵ ôm chặt người nàng mà bú môi, nút lưỡi. Cảnh chàng dí người nàng sát vách mà sờ mó *** nàng. Nhớ tới đó, nàng liền bặm môi đút luôn một ngón tay vào ngay trong lỗ *** mình - một hành động thủ dâm mà trước đó nàng chưa hề dám làm. Ngón tay ướt nhẹp đi vào một cách trơn lu. Rồi sau đó, nàng đút thêm một ngón tay nữa. Rồi thêm một ngón tay nữa. Ba ngón tay của nàng chụm lại, như bị bóp chặt bởi một cái âm đạo trinh nguyên, chật hẹp. Thông thường thì nàng không thể đút cả ba ngón tay vào trong lỗ được, nhưng bây giờ, khí dâm tràn trề, ba ngón kia luồn vào trong lỗ không mấy khó khăn.

Triệu Minh há miệng ra mà thở mạnh – nàng không thể mím môi lại được nữa. Cơn sướng cứ dâng lên, tăng trưởng khiến máu trong người chạy rần rần, tim đập thình thình, làm nàng phải thở lên hồng hộc. Nàng tiếp tục đút ba ngón tay từ từ sâu thêm vào lỗ *** mình. Sự cọ sát của thành *** với ba ngón tay làm nàng sung sướng bật lên thành tiếng:

- Hừ… hừ… hừ…

Nhưng rồi ba ngón đó chỉ đi sâu được tới ba đốt ngón tay mà thôi, không thể nào vào sâu hơn nữa vì âm đạo của nàng quá sức chật hẹp và nó cũng đã được nong ra tới mức tối đa rồi. Triệu Minh biết là mình sẽ còn được thỏa mãn nhiều hơn nữa nếu nàng có thể thọc ngón tay mình vào sâu tuốt đến nơi tận cùng của cái ***. Nàng miên man nhớ tới Vô Kỵ cùng những hành động hôn môi, nút lưỡi, sờ chim của chàng… Tới đó, nàng không còn ngần ngại gì nữa. Nàng liền rút ba ngón tay ra, rồi chỉ dùng ngón giữa, ngón dài nhất, nàng đâm mạnh nó vào lỗ. Đây là một cử chỉ có lẽ suốt đời, nàng không hề bao giờ nghĩ là mình có thể làm được. Nhưng đang giữa lúc này, cơn dâm nứng cứ dâng lên cuồn cuộn - hai đôi vú căng phồng nhức nhối, hai núm vú săn cứng nhột nhạt, hai mép *** sưng đỏ ngứa ngáy, hạt le nở lớn rậm rật, lỗ âm đạo trơn trượt, tràn đầy dâm khí - thì nàng không thể cưỡng lại được.

Ngón tay của nàng đi suốt ngay tới đốt cuối cùng, đâm sâu vào cái lỗ khít khao một cách dễ dàng…

Đúng như nàng đoán, quả nhiên cơn sướng tăng thêm mấy lần. Triệu Minh ưỡn người lên, dạng chân rộng, ngửa chim ra, đẩy mạnh cho ngón tay mình vào sâu thêm nữa. Rồi cứ như thế, nàng dùng ngón tay mà đâm thọc vào lỗ *** mình liên hồi. Một tay bóp vú trên ngực, một tay dập dồn dưới chim, nàng không còn nhớ tới mọi ngoại cảnh nữa. Chỉ còn có người nàng, vú nàng, *** nàng với cơn sung sướng cứ tràn lên như cơn nước vỡ bờ mà thôi. Triệu Minh cong ngửa người, hai mằt nhắm nghiến, hai môi hé ra thành hình chữ O, mũi thở hổn hển. Nàng rên lên hư hử, đầu nàng lắc qua lắc lại….

Sau một lúc, cơn mê dần dần giảm xuống. Nàng thở dài, nằm bệt xuống giường. Bỗng nhiên nàng kêu lên một tiếng kinh hãi. Nàng đưa bàn tay lên nhìn thì thấy nó đẫm máu đỏ hồng! Thì ra trong cơn thủ dâm, nàng đã vô tình tự đâm thủng, phá hủy màng trinh của chính mình từ lúc nào mà nàng không hề hay biết…

Nhìn thấy bàn tay nhầy nhụa nước nhờn trộn lẫn với nhiều vết máu, Triệu Minh bần thần nghĩ ngợi. Sự trinh trắng, quí giá nhất trong cuộc đời con gái, mà nàng dự định chỉ trao cho người mà nàng yêu thương nhất trên đời, đã không còn nữa. Bị thủng màng trinh có nghĩa là đi đôi với sự mất đi trinh tiết chăng? Nhưng rồi thế nào là trinh tiết? Thế nào là trinh nguyên? Người con gái bị mất trinh nghĩa là sao? Khi người con gái bị phá trinh, phải chăng nàng ta đã bị phá thủng màng trinh? Ai cũng biết người con gái chỉ mất đi cái trinh trắng khi bị dương vật người con trai đâm vào mà làm thủng màng trinh. Nhưng mà nàng có bao giờ ăn nằm, làm tình với ai bao giờ đâu? Vậy là nàng vẫn còn trinh nguyên trong trắng dầu rằng mành tring của nàng đã bị rách? Nếu không, thế là bây giờ nàng đã trở thành đàn bà, từ giã luôn rồi cuộc đời con gái sao?

Triệu Minh đưa mắt nhìn lên trần. Giữa cơn sung sướng vẫn còn ảnh hưởng trên khắp cả châu thân, nàng thở nhè nhẹ, phân vân. Một câu hỏi chính vẫn còn quay cuồng trong trí óc nàng: vậy có phải là mình đã tự phá trinh, tự cướp mất đi cái đời trinh nguyên con gái của chính mình rồi chăng?

* * *

Vô Kỵ bước lên khoang thì không thấy Triệu Minh đâu cả. Chàng bèn đứng dựa thành tàu mà nhìn ra ngoài biển trời bao la, đang ngả về chiều mà nghĩ ngợi. Một lúc sau, chàng thấy Triệu Minh cũng bước ra thành tàu. Nàng tiến tới đứng gần chàng, băt chước chàng cũng phóng mắt lên những làn sóng lăn tăn bất tận. Hai người không nhìn nhau mà cũng chẳng nói với nhau một lời. Chàng và nàng nhìn biển một hồi lâu, tới khi trời sẩm tối, trăng rằm sáng ngời trên cao. Mỗi người theo đuổi một hồi cảm riêng tư của mình. Hai nguồn cảm đó chắc là cùng mang chung một ý tưởng: nàng thì suýt nữa là trao thân, đưa cho chàng cái trinh nguyên quí giá của đời mình, chàng thì suýt nữa là hưởng được một tấm thân trong trắng, lá ngọc cành vàng. Nàng thì tưởng nhớ tới màn thủ dâm của mình vừa rồi, vô tình đã làm thủng màng trinh, mất đi cái quí giá ngàn vàng của đời mình. Chàng thì mơn man nghĩ tới cơ hội làm sao lấy được cái cuộc đời trinh nữ của nàng…

Một lúc sau, Triệu Minh lên tiếng hỏi nhỏ:

- Trương công tử, "con nhỏ" đó nói gì vậy?

Vô Kỵ nhíu mắt lại suy nghĩ. Ừ nhỉ, hồi nãy Tiểu Siêu nói cái gì mà mình không để ý, quên mất rồi. Sau khi bị Tiểu Siêu bắt gặp tại trận cảnh hai người đang ân ái với nhau, Vô Kỵ sượng trân, không còn nhớ tới nàng nói gì nữa. Chàng bặm môi ngẫm nghĩ. Ủa, mà sao môi mình lại có vị ngọt ngào, thơm phức vậy nè? Chẳng lẽ đây là hương vị còn sót lại từ dàn ngực, từ đầu vú Triệu Minh hay sao? Chắc là vậy rồi. Chứ còn gì nữa mà phải thắc mắc?

Vô Kỵ gật gù, chậm rãi trả lời:

- Tiểu Siêu đã nói... Bà bà... lên đảo rồi... chắc Bà bà đang tính kế hại nghĩa phụ tôi...

Triệu Minh quay người lại, kêu lên:

- Bảo đao Đồ Long! Không biết Bà bà đã có trong tay chưa?

Vô Kỵ nói:

- Điều đó quả thật ta chưa biết được. Khi nào gặp nghĩa phụ tôi thì tôi biết ngay.

Nói xong Vô Kỵ xoay người bước xuống gầm tàu. Triệu Minh vội hỏi:

- Công tử đi đâu vậy?

Vô Kỵ nói:

- Trời tối rồi, tôi sửa sọan đi gặp nghĩa phụ tôi đây.

Triệu Minh hỏi:

- Cho tôi đi theo được không?

Vô Kỵ trả lời:

- Cũng được. Khi gặp ông, tôi sẽ hỏi mượn thanh đao Đồ Long cho cô cầm chơi, như tôi đã hứa.

Triệu Minh cả mừng, liền lấy Ỷ Thiên kiếm dắt ngang lưng rồi cùng Vô Kỵ lên đảo.

Hai người mò mẫm, lén lút, nắm tay nhau theo ánh trăng đi dò con đường chính dẫn lên đỉnh. Họ đi một cách rất dè dặt, cẩn thận là vì Vô Kỵ sợ Kim Hoa Bà bà phát giác ra hành tung của hai người. Còn Triệu Minh thì cứ sợ có rắn - đây không phải là Linh Xà đảo hay sao? 

Đi một đoạn, bỗng nhiên hai người nghe có tiếng ho khan rồi thấy Bà bà dưới trăng tỏ đang xăm xăm đi đằng trước, chẳng thấy bóng dáng Linh Nhi đâu cả. Vô Kỵ mừng rỡ, bấm tay Triệu Minh, rồi lần mò theo dõi Bà bà ngay. Ba người đi rẽ sang một con đường nhỏ dẫn đến một chỏm đá cao sau hòn đào. Trên chỏm đá là một căn chòi tối om.

Bà bà dừng bước trước căn chòi ho lên một tràng rồi lên tiếng:

- Tạ hiền đệ vẫn còn mạnh giỏi đó chăng?

Vô Kỵ đang núp sau một tảng đá lớn nơi xa, thấy vậy thì hỏi nhỏ với Triệu Minh:

- Trong nhà tối mù, không có ai. Tại sao mụ ta lại kêu hỏi nghĩa phụ tôi như vậy?

Triệu Minh ngạc nhiên đưa mắt nhìn chàng:

- Tạ tiền bối mù loà, đâu cần phải có đèn đuốc trong nhà làm gì?

Vô Kỵ nghe vậy thì cười thầm cho sự ngu ngơ của mình. Còn Triệu Minh thì lại nghĩ khác. Nàng cho rằng chắc là "con nhỏ" Tiểu Siêu đã bỏ bùa khiến cho nên chàng mới trở nên ngớ ngẩn như vậy. Nàng cò biết đâu là cái lơ mơ đó có thể là vì Vô Kỵ vẫn còn bồi hồi, mê man nên lú lẩn sau cái màn hôn môi, nút lưỡi, bóp ngực, bú vú, rờ chim hồi nãy, có một không hai trong đời chàng.

Lúc đó, một người cao lớn, đầu tóc bớm xờm, trắng xoá, mặc áo bào trắng từ trong căn chòi bước ra. Nhìn thấy là Vô Kỵ mừng rỡ, xuýt nữa la lớn lên một tiếng. Người đó chính là Tạ Tốn, nghĩa phụ chàng. Chàng thấy Tạ Tốn không thay đổi gì nhiều, hình dáng vẻ mặt chỉ già dặn hơn một chút. Chỉ có mái tóc trắng xoá và cái áo bào là lạ mắt thôi. Đó là vì chàng đã quen nhìn Tạ Tốn lúc còn trai tráng trong bộ đồ da thú quanh năm.

Tạ Tốn hai tay sửa vành áo bào, ngước mặt về hướng Bà bà nói:

- Hàn phu nhân mới về đấy à? Kì đi Trung Nguyên này, phu nhân có tin tức gì không?

Bà bà đáp:

- Kì này tôi bận một vài công việc nên không để ý gì tới chuyện quần hùng Trung Nguyên cả. Sau bao nhiêu năm vắng bóng, sao hiền đệ vẫn còn nặng nợ giang hồ? 

Tạ Tốn thở dài, không nói gì.

Bà bà ho lên một chập rồi nói tiếp:

- Hiền đệ vẫn cón quyến luyến với các bạn bè tứ chiếng nhiều vậy sao?

Vô Kỵ nghe hai người nói với nhau như vậy thì ngạc nhiên lắm. Rõ ràng là Tạ Tốn và Kim Hoa Bà bà đã thân thiết, quen biết với nhau từ nhiều năm trước rồi.

Tạ Tốn cười lên một tiếng. Bỗng nhiên mặt ông thay đổi, trở thành đau đớn, hơi thở trì trệ. Bà bà liền tiến tới gần Tạ Toấn mà hỏi:

- Tạ hiền đệ khó chịu trong người sao? Tới lúc rồi à?

Tạ Tốn không trả lời mà chỉ nhăn nhó gật đầu. Bà bà nghe vậy thì đưa tay ra đỡ Tạ Tốn rồi dìu ông đi vào trong căn chòi.

Triệu Minh ngạc nhiên nhìn Vô Kỵ thì thấy chàng cũng lộ vẻ hoang mang không biết Tạ Tốn đang bị bệnh gì. Hai người liền gật đầu bảo nhau cùng lò mò đi tới gần căn chòi. 

Khi dò tới gần, đứng sau lùm cây, Triệu Minh thấy trong nhà vẫn tối om, không có một tiếng động. Hôm nay trăng sáng, nếu hai người đứng gần nhìn vô thì chắc chắn cũng sẽ thấy rõ những gì đang xẩy ra trong đó mà thôi. Nhưng ai mà dám! Nàng đang cố lắng tai nghe thì tự dưng có tiếng bành bạch phát lên. Nghe như là tiếng đấm bóp vậy. Tiếng bành bạch cứ phát lên không ngớt làm Triệu Minh tin chắc là Bà bà đang tẩm quất, đấm bóp cho Tạ Tốn đỡ đau rồi đây. Nàng mỉm cười nhìn qua Vô Kỵ thì thấy chàng mặt mũi sượng sùng thì nàng lấy làm ngạc nhiên. Nàng chưa hiểu tại sao thì đã có tiếng rên khe khẽ vang lên, hoà nhịp với tiếng da thịt chạm vào nhau. Rõ ràng đó là tiếng rên của một người đàn bà, thốt lên trong lúc đê mê, sướng khoái. Và tiếng "đấm bóp" kia chẳng qua chỉ là tiếng dồn dập của hai khối thịt, hậu quả của một cơn dập nắc của một con cặc và một cái ***. Triệu Minh hiểu ngay chuyện gì đang xẩy ra trong căn chòi tối om đó liền...

Thì ra Vô Kỵ cũng đã biết là Tạ Tốn và Kim Hoa Bà bà đang làm tình với nhau rồi. Từ nhỏ, chàng đã thấy, hầu như mỗi ngày, Tạ Tốn lên cơn điên, phải tìm Tố Tố mà đụ mới lành. Bây giờ thấy ông thay đổi sắc mặt, rồi Bà bà đi theo ông vào trong nhà thì chàng đã đoán ra tám chín mươi phần trăm là Tạ Tốn lên cơn nên Bà bà phải cho ông đụ thôi. Nhưng lúc đó chàng vẫn không chắc chắn lắm là bởi vì Kim Hoa Bà bà già khú đế, làm sao mà chịu nổi với những cú dập nắc của con cu Tạ Tốn mà chàng biết là to lớn dị thường. Cứ cho là Tạ Tốn mù lòa, không nhìn thấy hình dáng xấu xí của Bà bà, chỉ cần một lỗ để đút vô, nhưng mụ ta lụ khụ, ho hen, phải tự biết giữ mình, đời nào lại chịu cho một Tạ Tốn đô con, gân guốc bầm dập như vậy. Làm sao mà mụ ta lại "dám" cho Tạ Tốn đụ cho được? Vì thế mà chàng thấy có một cơ may nhỏ là mình đã đoán sai. Nhưng khi nghe tiếng Bà bà rên siết thì chàng biết là mình không lầm rồi.

Trong lúc đó, tiếng bành bạch cứ vang lên có nhịp, và tiếng rên sướng khoái cứ vang theo không ngừng. Lạ một cái là tiếng rên này nghe rất là thánh thót, thanh tao, không khàn khàn, vẩn đục. Rõ ràng là đang thoát ra từ cái miệng của một nàng con gái thanh xuân, đang mê man dục tình, chứ không phải là một mụ già cóc đế, ho hen lụ khụ. Chẳng lẽ Kim Hoa Bà bà, tuy còm cọm, nhăn nheo, nhưng khi động cỡn lại trở nên trẻ trung, tươi tắn? Nhưng gì thì gì, có một điều chắc chắn là Bà bà đang sung sướng vô cùng nên mới mở miệng rên lên những tiếng đã điếu, đam mê như vậy.

Nghe tiếng rên say sưa của Bà bà, Vô Kỵ và Triệu Minh nhìn nhau mà ngượng chín cả người. Hai tiếng dầm dập và rên siết kia hợp lại thì rất là tượng thanh và cũng rất là tượng hình. Vì thế mà cái tiếng hành dâm đó khiến cho người ta tưởng tượng ra ngay cảnh làm tình mê tơi của Tạ Tốn và Kim Hoa Bà bà. Một là Tạ Tốn đang đè lên Bà bà mà đụ xuống, hai là Bà bà đang chổng mông lên cho Tạ Tốn đâm ngang. Vô Kỵ và Triệu Minh cũng vậy. Vừa nghe tiếng dập, rên là hai người nghĩ tới ngay đến cảnh dập nắc của đôi tình nhân già liền. Rồi cả hai đều nhớ tới cảnh ôm ấp, bú mút vừa rồi giữa chàng và nàng. Bỗng dưng hai người cảm thấy nóng ran cả người. Trời, hỏa nó bốc đây mà...

Vô Kỵ cầm lòng không nổi, đưa tay ra mà nắm lấy tay nàng. Nàng thở mạnh, để mặc cho chàng hôn hít lên cánh tay thơm mát, mềm mại của mình. Chàng nâng tay nàng lên, mắt nhìn chầm chập vào mắt nàng, rồi từ từ hôn lên từng ngón tay búp măng của nàng. Thấy nàng không cưỡng lại, Vô Kỵ làm tới. Chàng nhớ tới bộ ngực khiêu gợi thần sầu của nàng nên chàng liền cầm hai vạt áo nàng mà phanh ra. Khi hai gò vú nõn nà, căng tròn hiện ra là chàng úp ngay hai bàn tay của mình lên vú nàng. Đoạn chàng bóp mạnh lại, cảm nhận cái êm ấm, cưng cứng, dai dai của một cặp cú to lớn truyền qua tay mình. Ngay sau đó, chàng dí luôn mặt mình vào cái khe giữa hai bầu vú đó mà say sưa hôn hít, bú mút cái khoảng da thịt thơm tho, mềm mại đó.

Triệu Minh ôm lấy đầu chàng mà xiết chặt lại, ghì sát mặt chàng vào ***g ngực mình. Nàng mím chặt môi lại để dằn lại, không dám kêu lên một tiếng sung sướng. Nhưng tai nàng lại nghe lên những tiếng rên không ngớt của Kim Hoa Bà bà khiến nàng có cảm tưởng đó là những tiếng rên của mình vậy. Bà bà đang đê mê sung sướng, đâu có khác gì cảm giác hiện tại của nàng đâu? Cả hai người đều như đang ngụp lặn trong sông ân bể ái, không biết đâu là bờ là bến.

Bỗng nhiên tiếng bành bạch và tiếng rên im bặt đi. Tiếp theo là tiếng sột soạt. Rồi tiếng rên của Bà bà lại tiếp tục vang lên, lớn hơn lần trước, cộng với tiếng dập nắc bình bịch liên hồi. Như vậy là Tạ Tốn đã thay đồi thế làm tình rồi. Tiếng bành bạch đươc thay bằng tiếng bình bịch, chứng tỏ là bây giờ Tạ Tốn đang bế xốc Bà bà lên mà chơi kiểu đứng, khiến con cu dộng sâu hơn, thẳng tuốt vào lỗ chim nên tiếng vang mới thành tiếng khác thường như vậy. 

Triệu Minh, trong cơn đê mê, hình dung rõ ràng ra cảnh cặc *** đâm thọc vào nhau như thế thì nàng không chịu nổi nữa. Nàng liền đưa tay xuống mà nắm luôn vào con cu của Vô Kỵ. Khi tay của nàng vừa chạm vào cái thân cặc đang cương cứng của chàng thì bỗng dưng nàng mở choàng mắt ra, kinh hãi. Trời ơi, đây có phải là môt con cu hay không? Chắc không phải rồi. Vì không thể nào nó có một kích thuớc to lớn dị thường như vậy. Nàng đâu có biết rằng đây là hậu quả của sự luyện tập Cửu Dương thần công mà thôi.

Vô Kỵ thấy nàng kinh ngạc như vậy thì chàng liền móc luôn con cu của mình mà đưa ra ngoài. Tức thì một lần nữa, nàng phải ngậm chặt môi lại để khỏi phải kêu lên một tiếng hãi hùng. Rồi như cho chắc ăn, nàng liền đưa cả hai tay lên bụm miệng, hai mắt trợn tròn lên, không thể tin được vào cái cớ sự trước mắt mình. Tuy nàng đã từng thấy hai con cu của hai tên dâm thần Tứ tử và Ngũ tử, nổi tiếng là khổng lồ, nhưng so với con cu của Vô Kỵ thì chúng vẫn không sao sánh bằng.

Vô Kỵ mỉm cười, một tay nắm lấy tay nàng, đưa xuống đặt lên con cu mình, một tay nâng cằm nàng lên mà hôn lên môi nàng một nụ hôn nồng nàn. Chàng thấy rõ ràng bàn tay nàng run rẩy trên con cu của mình. Không hiểu cái cảm xúc triền miên đó phải chăng là bởi vì một môi hôn say đắm của hai cái lưỡi ẩm ướt hay là một đụng chạm nóng hổi của bàn tay mềm mại với con cu sừng cứng. Có lẽ cả hai…

Hôn nàng xong, Vô Kỵ liền cầm lấy con cu to lớn của mình mà đút vào bàn tay nhỏ nhắn của nàng rồi đưa nó nhổng lên cao, đầu cu sừng sững, ngạo nghễ dưới ánh trăng vàng. Cùng một lúc, chàng ấn nhẹ đầu nàng xuống, khiến cho miệng nàng, với cặp môi hồng vẫn còn đang hé mở, ghé xuống sát vào cái đầu cu đỏ ké của chàng. Triệu Minh hiểu ngay là chàng muốn cái gì rồi.

Triệu Minh nhìn thẳng xuống con cu to bản mà thở mạnh. Nàng đã từng nghe nói tới cái vụ làm tình bằng miệng rồi. Nhưng chưa bao giờ nàng thử cả. Ngay cả những lúc hành dâm với bọn Ngũ Nhân Tài Tử nàng cũng chưa hề cầm cặc của chúng mà đút vào miệng. Còn đến cái vụ cho phép chúng đưa cặc vào miệng nàng là một chuyện không tưởng, dầu rằng nhiều lúc nàng nàng nứng dâm quá đỗi. Đối với nàng, cho bọn chúng vần võ “trên” người nàng thì còn được, nhưng để cho bọn chúng đâm thọc vào “trong” người nàng, lỗ *** hay lỗ miệng, là một điều cấm kỵ. Làm như là một khi nàng cho ai đâm vào trong người thì người đó phải là ý trung nhân độc nhất vô nhị của nàng vậy. Có phải vì vậy mà một nhà văn nữ đã từng viết “Kim chích vào thịt thì đau, thịt chích vào thịt nhớ nhau suốt đời” chăng?

Lúc đó, trong tay nàng, con cu nóng bỏng đang phập phồng, ngọ nguậy. Hơi thở nàng trở nên gấp rút. Cùng một lúc, tiếng bình bịch dập nắc cùng tiếng rên la của Tạ Tốn và Kim Hoa Bà bà bỗng dưng nhanh hơn, vang dôi hơn. Rõ ràng là hai ngưởi đó đang lên tuyệt đỉnh của sung sướng rồi. Như bị mê hoặc và quyến rũ bởi những tiếng làm tình dâm dật đó, Triệu Minh ngước mắt nhìn lên khuôn mặt anh tuấn, đẹp trai của Vô Kỵ. Người mộng của nàng đó. Người con trai tài giỏi, anh phong duy nhất đã từng làm nàng mơ màng, tưởng nhớ mãi đó. Phải rồi, Vô Kỵ chính là người con trai duy nhất mà nàng cam tâm dâng hiến cả cuộc đời trinh nguyên, trong trắng của nàng. Rồi nàng lại nhớ tới cảnh thủ dâm quá sức sung sướng của nàng hồi nãy – màn làm tình bằng tay khiến cho nàng tự làm mất đi cái quí giá ngàn vàng của đời mình… Vậy là nàng còn gì cho chàng đây? Màng trinh kia đã mất thì bây giờ nàng chỉ còn tấm thân hừng hực, đang lên cơn nóng bỏng này mà thôi. Không còn ngần ngại gì nữa mà há lớn miệng ra, cúi đầu xuống, để cho cái đầu cu nóng đỏ, to lớn của Vô Kỵ chui tọt luôn vào miệng.

Vô Kỵ sung sướng quá. Cái môi kia - cái môi lúc nào cũng cong cớn, lúc nào cũng mời mọc, lúc nào cũng nũng nịu - đã từng được chàng say sưa bú mút ban nãy, bây giờ lại bao phủ hết cái đầu khấc của con cu chàng. Cái cảm giác ẩm ướt của cắi miệng, cái lưỡi đó, chàng mới vừa tận hưởng trong miệng mình thì bây giờ chàng lại tận hưởng một lần nữa nơi đầu cu, chốn nhậy cảm nhất trong cơ thể người đàn ông con trai. Cảm giác đó khiến Vô Kỵ rướn người ra, như muốn đẩy con cu vào sâu thêm trong miệng Triệu Minh.

Triệu Minh nhắm cặp mắt phượng, hai tay cầm lấy cặc Vô Kỵ tiếp tục há miệng thật lớn để cho con cặc của chàng đi sâu vào họng nàng. Con cặc của chàng từ từ đâm lút vô trong, qua khỏi hàm răng, nằm đầy ắp trong miệng nàng, rồi đi tới cuối họng nàng. Tới đó, Triệu Minh phải ngửa đầu ra sau, nhả cặc chàng ra, nếu không thì nằng sẽ bị hóc hơi, nghẹt thở mất. Nàng mở mắt nhìn tới con cu cương cứng, bóng nhẫy bởi nước miếng của mình, đoạn nàng lại há miệng ra mà đút con cặc của chàng trở lại vào trong miệng để nó từ từ đâm tuốt vào họng nàng một lần nữa. Rồi nàng lại nhả cặc chàng ra, nhìn vào con cặc ướt nhem trong tay mà chép miệng nuốt nước miếng, xong nàng lại bú con cặc đó, bắt đầu lại từ đầu. Cứ như thế, bú, nút, nhả, bú, nút, nhả đến cả chục lần.

Ngay lúc đó, Vô Kỵ chợt nghe văng vẳng tiếng thở rất nhẹ nhàng theo cơn gió mà đưa tới. Tiếng thở rất nhỏ, rất trầm, nhưng thính giác của chàng rất là bén nhậy nên chàng đã nhận ra ngay. Chàng liền đưa tay ra đẩy đầu Triệu Minh ra. Nhưng lúc đó nàng đang như bị thôi miên bởi tiếng đụ và tiếng rên của Tạ Tốn và Kim Hoa Bà bà nên nàng cưỡng lại. Nàng dằn đầu lại, tiếp tục há miệng bú mạnh thêm cho đầu cu chàng đi sâu vào họng nàng. Vô Kỵ thấy vậy thì chàng liền đưa hai tay ra giữ lấy hai bên đầu nàng mà đẩy mạnh ra một lần nữa. Con cu của chàng vuột khỏi cái miệng ướt át của Triệu Minh nghe cái “bóc”. 

Vô Kỵ nhìn ngó dáo dác chung quanh, nhưng chàng không còn nghe đuợc thêm gì cả. Chàng cố vểnh tai nghe ngóng, nhưng cảnh vật vẫn im lìm, tuyệt nhiên không có một tiếng khác gì ngoài tiếng dầm dập của Tạ Tốn và tiếng rên rỉ của Kim Hoa Bà bà.Triệu Minh thấy chàng đúng lặng yên, nàng cũng không hiểu vì sao mà chàng lại kéo con cu của chàng ra khỏi miệng mình như vậy. Nhưng rồi nàng lại dùng hai tay cầm lấy con cu to lớn của chàng mà nhìn chằm chằm. Rồi như bị thu hút bởi một miếng gân dài ngoằng, cương cứng, nàng lại há miệng ra mà đút nó vô họng mình một lần nữa. Thấy thế, Vô Kỵ để mặc cho nàng tiếp tục hối hả bú cu mình. Chàng còn ưỡn mông, đẩy mạngh con cặc cho nó đi sâu vào trong miệng nàng. Triệu Minh say sưa hưởng thụ cái thú cầm cu bú cặc mà nàng mới được nhận ra và tận hưởng lần đầu tiên trong đời. 

Tới lúc đó nàng đã nghe Tạ Tốn gầm lên một tiếng , căn chòi như rung rinh. Kim Hoa Bà bà cũng la lên một tràng, chói lọi. Thì ra hai người đó đã lên cơn tuyệt đỉnh và đã kết thúc màn làm tình bằng những tiếng kêu đầy hoan lạc. Sau khi thỏa mãn tràn trề, hai người bước ra ngoài. Thấy vậy, Triệu Minh vội vàng nhả cặc chàng ra, đứng thẳng người lên. Vô Kỵ cũng vội vàng kéo quần lại. Chàng và nàng liền núp ngay vào sau khóm cây, cố nhín thở, như là dằn xuống một cơn mê dâm đang xông lên dữ dôị mà lại bị bỏ dở nửa chừng. Thế là xong một màn đụ đéo, hành dâm của cả hai cặp tình nhân trẻ, già. Một cặp thì thỏa mãn tràn trề, một cặp thì tiếc nuối dở dang.

Sau cơn làm tình, Tạ Tốn thoải mái, lên tiếng hỏi Bà bà:

- Thế thì kì này, Hàn phu nhân có dò la gì về tin tức của Vô Kỵ, con của tôi hay không?

Bà bà ho lên một cái rồi trả lời:

- Tôi quả thật không biết một tí gì về nó cả.

Tạ Tốn nghe vậy thì hỏi thêm, giọng hơi bực dọc:

- Vậy tại sao phu nhân lại biết tôi ở Băng Hỏa đảo mà tới rước tôi về?

Bà bà nói:

- Tôi tình cờ nghe lén một tài nhân tên Võ Thanh Liệt khoe là đã biết chỗ ở của hiền đệ.

Tạ Tốn nhíu mày:

- Ai đã cho hắn tin tức như vậy?

Bà bà cười khẩy:

- Chuyện đó hắn không chịu nói ra. Tạ hiền đệ có biết là tôi đã dùng "Tuyệt Hộ Thủ" điểm vào người hắn, rồi lại ra tay cứu hắn, làm cho hắn chết đi sống lại cả thẩy sáu lần hắn mới khai ra nơi Băng Hỏa đảo của hiền đệ hay không?

Vô Kỵ nghe đến đó thì chàng cúi mặt xuống, xấu hổ vô cùng. Chàng nhớ lại là Chu Trường Linh cùng Võ Thanh Liệt đã lừa dối chàng kiến chàng tiết lộ nơi Băng Hỏa đảo của Tạ Tốn. Rồi Chu Trường Linh còn cho con gái là Chu Cửu Chân dụ dỗ chàng, cho chàng đụ đéo hầu như mỗi ngày, không chừa một chỗ nào trên người để cho chàng lọt vô tròng. Võ Thanh Anh, con của Thanh Liệt cũng bị chàng sơi tái nhiều lần. Đó là thời gian chàng sung sướng nhất trên đời. Lúc đó chàng mới lớn, bị bệnh tật, ốm o gầy mòn, Huyền Minh hàn khí hành hạ chàng mỗi ngày. Vậy mà làm tình khủng khiếp, liên miên. Mới lớn có khác. Đó cũng vì Cửu Chân là gái đẹp mà đa dâm, một mình tên Vệ Bích không thể thỏa mãn đầy đủ cho nàng, mà nàng lại ít khi gặp được hắn ta, nên nàng cứ cho Vô Kỵ tha hồ hưởng sướng trên thân thể nàng. Sau đó may mà chàng lọt hố luyện được Cửu Dương thấn công, chứ nếu không thì chàng cũng đã kiệt sức mà chết non vì hoang dâm quá độ - chứ không phải chết vì Huyền Minh hàn khí như lời Điệp Cốc Y tiên đã tiên đoán!

Sau đó chàng nghe Tạ Tốn nói tiếp:

- Kim Mao Sư vương này đã về tới Trung Nguyên thì sau này sẽ tái xuất giang hồ, làm mưa làm gió một lần nữa. Hàn phu nhân có muốn theo tôi về gặp lại Dương, Phạm hai người không?

Kim Hoa Bà bà cười khẩy:

- Tạ hiền đệ muốn là m gì thì làm. Người chị Kim Hoa này không còn là Tía Sam Long vương nữa. Tôi đâu còn tự coi là người của Minh giáo nên ra mặt gặp những người xưa mà làm gì?

Vô Kỵ nghe Bà bà nói thế thì lấy làm kinh hãi. Không ngờ Tiá Sam Long vương mà Dương Tiêu mới nhắc đến lại là Kim Hoa Bà bà. Lòng căm ghét Bà bà tự dưng giảm bớt hơn nửa, vì chàng thầm nhủ là phải làm sao thu phục mụ ta để cho Tứ Pháp vương trở nên vui vẻ một nhà. Nhưng rồi chàng lại ngạc nhiên thầm nghĩ là tại sao Dương Tiêu lại nói Tiá Sam Long vương là một người đàn bà rất đẹp, đâu có phải già nua xấu xí như Kim Hoa Bà bà đâu?

Rồi chàng lại nghe Tạ Tốn hỏi tiếp:

- Nếu thế thì Hàn phu nhân cất công đón tôi về Linh Xà đảo để làm gì?

Bà bà nói:

- Khi nghe biết được chỗ ở của Tạ hiền đệ, tôi dăng buồm vượt đại duơng đi tìm hiền đệ ngay. Nguyên do chính là cũng vì tôi muốn mượn bảo đao Đồ Long của hiền đệ mà thôi. Tôi bị Diệt Tuyệt sư thái đả bại cũng vì Ỷ Thiên kiếm trong tay mụ ta, tôi cần Đồ Long đao để trả mối thù này.

Tạ Tốn lắc đầu:

- Tôi nghĩ là Hàn phu nhân chỉ muốn lấy đao Đồ Long để đối phó với Dương, Phạm hai người mà thôi.

Mắt Kim Hoa Bà bà bỗng long lên sòng sọc:

- Nói trắng ra là hiền đệ không muốn cho ta mượn bảo đao chứ gì?

Tạ Tốn hướng cặp mắt mù về hướng Bà bà mà nói khẳng:

- Nếu để sát hại người Minh giáo thì không bao giờ!

Bà bà giận dữ đưa cây long trượng ra, đập xuống đất một cái:

- Nếu thế thì tôi không thễ nương tay với Tạ hiền đệ được nữa.

Tạ Tốn nghe thế thì từ từ rút trong người cây đao Đồ Long ra, lấy tay búng lên lưỡi đao một tiếng “keng” rồi cười gằn mà nói:

- Hàn phu nhân nghĩ là mình có đủ khả năng để đoạt cây đao này trong tay tôi không?

Thấy hai người đối mặt găng sức với nhau như vậy, Vô Kỵ ngạc nhiên vô cùng. Hai ông bà mới làm tình, thỏa mãn tình dục cho nhau xong, tinh trùng chưa kịp khô ráo thì đã lên tiếng cãi vã, sắp đánh lộn vói nhau rồi. Đúng là tình già có khác. Càng cay, càng độc. 

Chàng định bước ra lên tiếng hòa giải thì bỗng nhiên có tiếng nói vang lên:

- Kim Mao Sư vương cùng Tỉ Sam Long vương hãy ra đây mà nhận lệnh đi!

Tiếng nói vừa dứt là có ba bóng người hiện ra. Cả ba đều mặc áo bào trắng, có thêu hình ngọn lửa đỏ chói phía trước ngực và đằng sau lưng. Một tên đưa tay đẩy một cái là mọi người thấy Linh Nhi bị bắn ra ngoài, nằm rũ trên đất. Hiển nhiên là nàng đã bị bọn người đó bắt giữ, khống chế rồi.

Vô Kỵ thấy ba người lạ đột nhiên xuất hiện, mà trước đó mình không hề hay biết một tí gì, thì lấy làm ngạc nhiên, rồi lại thấy Linh Nhi bị rơi vào tay họ thì chàng kinh hãi vô cùng. Hành động bí mật, âm thầm mà lại bất ngờ của họ khiến chàng ngấm ngầm run sợ, không hiểu họ từ đâu ra, thuộc môn phái nào.

Mọi người nhìn kĩ thì thấy đó là hai người đàn ông, một người con gái. Một nguời đàn ông hình dáng cao lớn, lực lưỡng, da dẻ đen thui, bóng loáng, đầu trọc lóc, mắt trắng dã, mũi to, miệng rộng, môi dầy để hở một hàm răng trắng nhỡn. Một người đàn ông thứ nhì thì mặt mũi lông lá, râu ria xồm xoàm, mắt sâu đậm, mũi cao, hình dáng cũng cao lớn. Còn cô con gái thì có tướng mạo rất đẹp, thân hình mảnh khảnh, mắt xanh, mũi cao, môi hồng, da trắng. 

Lúc đó Bà bà quắc mắt nhìn ba người đó:

- Các ngươi là ai mà ra lệnh với Bà bà như vậy?

Tên da đen lực lưỡng trừng mắt trắng dã lên:

- Chúng ta là Tam Sứ của Minh giáo bên Ba Tư mới tới. Sao hai ngươi không quì xuống ngay đi.

Thì ra ba người đó là ba vị sứ giả của tổng đàn Minh giáo bên Ba Tư. Người trọc đầu da đen đô con là Phi Châu sứ, người râu ria xồm xoàm là Trung Đông sứ, còn cô con gái mắt xanh mũi cao là Bá Đa sứ. Nên nhớ là Minh giáo phát xuất từ nước Ba Tư ở Trung Đông, tuy ảnh hưởng đã lan qua hướng đông tới Trung Hoa, nhưng nó cũng truyền xuống hướng nam tới Phi Châu nữa. Tên Phi Châu sứ, người đen chùi chũi, môi dầy mũi bự, đứng đầu Tam sứ, chính là một người mọi da đen từ vùng châu Phi rừng rú, còn tên Trung Đông sứ và nàng Bá Đa sứ là người Ba Tư. Tam sứ được phái sang Trung Hoa vì tổng đàn được tin là Minh giáo Trung Nguyên chia năm sẻ bẩy, không có giáo chủ, như rắn không đầu. Một lí do khác nữa là họ muốn tìm cho ra vị thánh nữ mà họ đã phái sang nhiều năm trước, nay đã mất tích.

Tạ Tốn liền lên tiếng:

- Các ngươi là ai, ta đâu cần biết. Chúng ta chỉ khấu đầu quì xuống trước giáo chủ Minh giáo Trung Nguyên mà thôi.

Tam sứ liền móc trong người ra sáu cái thẻ lệnh, mỗi người hai cái trong tay. Tên da đen Phi Châu sứ đưa tấm bài lên, trợn mắt trắng dã, chu môi dầy cộm mà trọ trẹ nói lớn:

- Đây là Thánh Hỏa lệnh của Minh giáo Trung Nguyên. Thấy lệnh như là thấy giáo chủ. Hai ngươi mau quì xuống ngay!

Núp sau rạng cây, Vô Kỵ thấy Thánh Hỏa lệnh không biết tại sao đã lọt vào tay Minh giáo Ba Tư thì ngạc nhiên vô cùng. Chàng chợt nhớ tới di ngôn của Thạch Phá Thiên là phải làm sao tìm lại cho được sáu tấm thánh Hỏa lệnh này thì chàng náo nức hết sức.

Bà bà nói:

- Ta đã ra khỏi Minh giáo rồi. Thánh Hỏa lệnh đối với ta không có nghĩa lí gì hết. Các ngươi mau cút khỏi Linh Xà đảo của ta ngay.

Bà bà chưa dứt lời thì tên Phi Châu sứ trọc đầu đã ném luôn một cái thẻ lệnh tới người Bà bà liền. Chiếc Hỏa lệnh bắn trúng chân bà nghe cái “chát” rồi bay vút trở lại nằm ngay trong tay của tên da đen rồi. Y hệt như cái thẻ bài có một sợi dây vô hình dính theo mà kéo nó về vậy.

Bà bà bị một thẻ lệnh trúng chân, hoảng hốt, tập tễnh chạy đi ngay. Không ngờ Bà bà tài nghệ cao siêu như vậy mà sau một đòn đã bỏ chạy. Tên Phi Châu sứ liền ném thêm tới người Bà bà một miếng Thánh Hoả lệnh nữa. Nghe tiếng gió mãnh liệt, Tạ Tốn biết Bà bà khó tránh được. Ông nhớ tới nghĩa cũ tình xưa nên phóng người tới, đưa đao ra đỡ cho Bà bà luôn. “Keng” một tiếng, cái thẻ bài đã dội trúng Đồ Long đao rồi bắn ngược trở lại trong tay tên Phi Châu da đen rồi. Nhưng cùng một lúc, Tạ Tốn lại bị Trung Đông sứ ném trúng một thẻ lệnh ngay chân khiến ông loạng choạng té xuống ngay. Bá Đa sứ thấy Bà bà đã chạy mất thì nàng tức giận, cầm hai cái Thánh Hỏa lệnh mà bắn luôn thật mạnh vào người Tạ Tốn.

Vô Kỵ thấy hai cái Thánh Hoả lệnh bắn tới nhanh như vậy, Tạ Tốn mà bị trúng thì sẽ bị thương nặng chứ không sai, nên chàng tung người ra mà bắt luôn hai tấm thẻ đó. Kì lạ thay, khi tay chàng sắp sửa nắm được cái thẻ đó thì tự nhiên nó đã chuyển hướng vụt bay trở về nằm trong tay Bá Đa sứ, còn tấm thứ nhì thì tự dưng xoay một cái, tụt ra khỏi tay của chàng rồi đổi chiều bắn trúng ngay vào ngực Tạ Tốn. Bị trúng một thẻ bài, Tạ Tốn thổ ra một búng máu tươi, bỏ rơi đao Đồ Long mà té ngửa xuống đất, hết cục cựa. 

Chàng đang vừa ngạc nhiên vừa kinh hãi thì hai tên Phi Châu sứ và Trung Đông sứ đã cùng ném luôn hai tấm thẻ vào người chàng rồi. Vô Kỵ vội lách mình tránh thoát. Thấy không trúng, hai sứ liền ném luôn hai tấm thẻ vào người nhau chứ không thèm ném vào người chàng nữa. Vô Kỵ ngẩn người ra nhìn, không hiểu hai tên đó đang dở trò quái dị gì, tại sao lại phóng thẻ bài vào người nhau như vậy, thì hai tấm thẻ đã đụng vào nhau thật mạnh trên không trung nghe một tiếng “cảng” lớn. Tức thì hai tấm Thánh Hỏa lệnh đó đổi hướng thật nhanh, vù vù bắn luôn vào bắp đùi Vô Kỵ nghe "bộp, bộp", rồi chúng lại bay vù trở về trong tay của hai tên sứ giả Ba Tư ngay lập tức. Bị bất ngờ trúng thế võ kì lạ đó, Vô Kỵ đau nhói, loạng choạng quị luôn xuống. 

Linh Nhi thấy chàng bất ngờ xuất hiện thì nàng la lên thất thanh:

- Anh A-Ngưu… Trời ơi, anh A-Ngưu… Sao anh lại có mặt nơi đây?

Kêu lên xong, rồi nàng thấy Vô Kỵ bị trúng thương thì nàng lao người tới. Nhưng tên Trung Đông sứ đã xoay tay nắm lấy vai nàng lại khiến nàng tê tái, không còn sức đứng vững được nữa, ngã người xuống. Tên Trung Đông sứ, râu ria xồm xoàm, liền ôm ngay tấm thân dịu nhiễu của Linh Nhi vào lòng.

Trong khi đó, nàng Bá Đa sứ ném luôn tấm thẻ của mình vào một thân cây gần đó. Trúng thân cây một tiếng “bốp”, tấm thẻ dội lại bắn trúng ngay vào ngực Vô Kỵ nghe một tiếng “binh”, rồi nó lại bay trở về nằm trong tay của nàng một cách lanh lẹ, nhẹ nhàng. Vô Kỵ chưa hề thấy ai sử dụng thế những võ quái dị như vậy bao giờ. Thật là li kì.

Bị trúng hai đòn, ba thẻ của Tam sứ, hai chân tê cứng, ngực thì đau nhức vô cùng, chàng ngã lăn ra, chân khí bế tắc, mình mẩy cứng đơ, không động đậy được nữa. Vô Kỵ vừa tối tăm mặt mũi, vừa kêu “ủa” lên một tiếng. Chàng nhận ra ngay thế võ Tam sứ đã dùng giống hệt như Càn Khôn Đại Nã Di thần công vậy. Nhưng không hiểu sao nó lại khác biệt, biến hóa, quái dị, hết sức là biến ảo đến như thế. Mỗi một chiêu thức của chúng rõ ràng là một thế võ tinh kì trong thần công được tính toán chi li cặn kẽ, đem ra sử dụng là không trật đâu một li, đúng là thoát thế từ Càn Khôn Đại Nã Di tâm pháp chứ không sai. Vì vậy mà ngay như chàng đây cũng không sao chống cự nổi. Như vậy là Tam sứ đã học qua Càn Khôn Đại Nã Di tâm pháp, môn võ bí truyền của Minh giáo bên Ba Tư rồi. Thảo nào mà họ mới ra tay có bốn năm đòn, sử dụng võ công kì dị của nước Ba Tư, là ba tay cao thủ Trung Nguyên bị chế ngự, đả bại ngay lập tức.

Tên da đen Phi Châu sứ cười ha hả, bước tới đánh ngay vào đầu Vô Kỵ. Triệu Minh đứng sau khóm cây, thấy tình trạng quá sức ngặt nghèo thì nàng vội vàng rút Ỷ Thiên kiếm, từ đằng sau phóng tới hớt ngang cái đầu trọc lóc của tên da đen. Hắn nghe tiếng gió, cúi đầu xuống tránh, rồi không quay lại, hắn đưa tay ra sau chộp luôn vào ngực của nàng. Ngay lúc đó, Trung Đông sứ thấy Triệu Minh xuất hiện, cũng liệng tấm bài trúng ngay lưng nàng khiến nàng ngã xuống. Nhờ vậy mà nàng tránh khỏi cái chộp của tên Phi Châu sứ. Nhưng rồi áo nàng cũng bị ngón tay của hắn móc trúng, bị sổ tung ra, phơi bày ra một bộ ngực trắng toát, thật to, thật tròn. Người nàng chưa kịp ngã xuống đất thì ngực nàng lại bị thêm một đòn Thánh Hoả lệnh của nàng Bá Đa sứ bắn tới nữa.

Bị hai thẻ bài, một ngay sau lưng, và sau đó một ngay trên bộ ngực trần, Triệu Minh mềm người, buông kiếm, ngã lăn ra đất, không còn sức nữa. Nàng nằm đó, tay chân tê liệt, không thể kéo áo lại, phơi hết cả ngực với cặp vú trần trước mặt mọi người. Tên da đen lúc đó mới quay lại, thấy thế thì hắn há hốc miệng ra. Hắn dương cặp mắt thao láo, trắng dã nhìn thẳng vào bộ ngực nõn nà của nàng mà không nói đươc một lời nào, như bị thôi miên vậy. Cặp môi dầy, thâm đen, rung lên liên hồi – chưa bao giờ hắn thấy một bộ ngực đẹp đẽ, trắng phau, tròn quay, phồng lớn và khiêu gợi đến như vậy!

Tên Phi Châu sứ nhếch môi cười, để lộ một hàm răng trắng ỡn:

- Hà… Hà…Hà… 

Hắn đưa hai tay lên xoa lấy cái đầu trọc lóc, hai mắt trợn to, láo liên, cặp môi dầy há lớn như muốn thốt lên một tiếng kêu kinh ngạc, không ngờ. 

Rồi như là không dằn được cơn nứng truớc thân hình tuyệt mỹ đó nữa, hắn từ từ đưa tay xuống lần vào nếp áo. Tức thì cái áo bào trắng tuột ra khỏi người, rơi xuống dưới chân hắn. Tên Phi Châu da đen đứng ngạo nghễ, thân hình trần truồng, lực lưỡng to lớn, đen thui chùi chũi, bắp thịt nổi lên cuồn cuộn. Con cặc dài ngoằng, to bự của hắn – đen mun như người hắn vậy - dương ra, nhổng lên trời, hùng dũng cương cứng trông đến khiếp đảm.

Vô Kỵ thấy hắn vứt bỏ quần áo trần truồng, mà mắt hắn thì cứ nhìn vào hai gò bồng đảo của Triệu Minh một cách xuất thần như vậy làm chàng nhớ tới một điều làm chàng nóng bừng cả người. Lúc trước, khi chàng luyện tập Càn Khôn Đại Nã Di tâm pháp, chàng đã lên cơn dâm mà hành hạ Tiểu Siêu tơi bời. Môn võ đó tà đạo, càng học thì càng có máu dâm đãng, con người trở nên đạo tặc, lúc nào cũng cương nứng, chỉ muốn làm tình. Ba tên sứ giả Ba Tư này hiển nhiên là đã học qua thần công này rồi, thì dĩ nhiên chúng là những tên dâm thần, luôn luôn nghĩ tới chuyện đụ đéo. Vì thế mà khi Triệu Minh phơi vú hấp dẫn như vậy là tên Phi Châu sứ liền lên cơn dâm ngay, không kềm hãm lòng dục được là vậy. Chàng lại biết là một khi nhìn thấy bộ ngực trần của Triệu Minh, bất cứ ai đó trên cõi đời này, đều phải động dâm, không kềm hãm được. Tên Phi Châu sứ dâm đãng cũng đang ở trong tình trạng này, làm sao mà khác được?

Sau khi trút bỏ áo bào, tên Phi Châu da đen thấy Triệu Minh nằm vật dưới đất, không cục cựa được, khuôn mặt sắc sảo, xinh đẹp, nằm ngửa người hai tay dang ra, áo cánh bứt tung, hai vú nàng căng phồng, ngà ngọc, dưới ánh trăng sáng ngời, nổi bật, lung linh huyền ảo trông gợi dục đến độ không thể tưởng tượng cho được thì hắn nhếch cặp môi thâm dầy mà cười khì, duơng con mắt trắng dã nhìn thân thể nàng chăm chăm. Con cu của hắn đã cương cứng đến mức tối đa rồi.

Hắn đưa bàn tay to tướng đen thui xuống mà nắm chặt lấy con cặc khổng lồ, cũng đen thui không kém gì con người hắn, rồi từ từ khệnh khạng tiến tới chỗ Triệu Minh đang nằm rũ, phơi ngực trần trắng bóc. Nàng nằm ngửa tênh hênh, lồ lộ, như thách thức, như mời mọc, như dâng hiến, như đón nhận. Tên da đen Phi Châu sứ nhe răng cười một cách dâm dục, khoái chí…

Triệu Minh nhìn lên thân hình vừa trần truồng, cao lớn, vừa đen thui, bóng lưỡng, vừa đô con, sừng sững của tên da đen đi tới gần mà cứng người… kinh hãi…


Xin xem tiếp Phần Cuối - Đoạn 5 của tập Vô Kỵ - Triệu Minh (IV) 
(Hết Phần 35 ... Xin mời xem tiếp Phần 36)

P36

Triệu Minh nằm ngửa, trần trụi ngực vú, lồ lộ hai gò bồng đảo, nhìn lên thấy tên da đen Phi Châu sứ, người ngợm hắn lõa lồ, thân thể cao lớn, to con lực lưỡng, bàn tay nắm con cu đen thui dài ngoằng chổng đứng lên trời mà từ từ tiến tới thì nàng kinh hoàng, cứng người ra. Nàng mở mắt lớn lên, cố làm một hành động nào đó – kéo áo che ngực, vùng lên bỏ chạy, hay nhặt kiếm mà đâm chém hắn – nhưng tay chân nàng dường như bị liệt rũ, không làm sao động đậy, nhúc nhích được. 

Tên da đen nhếch cặp môi dầy cộm, thâm xì mà cười khềnh khệch, cái mũi to lớn, huếch hoác thở lên phì phì. Hai cặp mắt trắng dã của hắn dương lên, dán cứng trên bộ ngực trắng toát núi lửa, khiêu gợi đến mức khủng khiếp của nàng. Những đồi núi nhấp nhô, hớ hênh nửa úp nửa mở trên thân thể Triệu Minh như là một khối nam châm thu hút mãnh liệt, lôi kéo con người trần truồng đen bóng, bắp thịt cuồn cuộn của tên Phi Châu sứ tới gần…

Khi tên da đen dừng bước, đứng ngạo nghễ trên người nàng, tới lúc đó, Triệu Minh mới nhìn thấy rõ hơn những chi tiết đặc biệt trên con người đen thui của hắn mà nàng chưa hề bao giờ thấy được trưóc đó trên thân thể những đàn ông con trai nàng biết trong đời. 

Tưởng cũng nên nhắc đến là sau khi nhà Nguyên chiếm được Trung Hoa, ngay từ thời Hốt Tất Liệt, chính sách của Mông Cổ rất là cởi mở với người ngoại quốc, từ đông sang tây, dùng họ trong công việc buôn bán và cả trong việc hành chính nữa. Một thí dụ là người Âu châu được trọng dụng nhất là Marco Polo, được giao chức thái thú ở Dương Châu, ở lại Trung Hoa tới 17 năm trời. Như vậy là nước Trung Hoa lúc đó đã là nơi qua lại của nhiều giống dân tới từ châu Á, châu Âu, và cả châu Phi nữa.

Vì thế mà Triệu Minh đã từng trông thấy đủ mọi thứ dân rồi: da trắng, da vàng, da ngăm. Còn những người da đen thì nàng cũng đã từng nghe nói tới, nhưng chưa bao giờ tận mắt trông thấy một tên mọi da đen chính cống từ Phi châu, nhất là một thân hình đen thui như cột nhà cháy, trần trụi, lõa thể, đang sừng sững đứng trước mặt nàng. Cả người hắn, từ trên xuống dưới, đều đen chùi chũi, chỉ trừ hai cặp mắt trắng dã và một hàm răng trắng ưỡn mà thôi.

Nằm dưới nhìn lên, nàng thấy hắn cao lớn, đô con một cách khác thường. Với một thân hình lực lưỡng, vai u thịt bắp (màu đen trên thân thể hắn làm nổi bật những nét cuồn cuộn trên người hắn), tên Phi Châu sứ rõ ràng là một tên đô lực sĩ to con hơn tất cả những tên võ sĩ Trung Hoa mà nàng thấy từ trước tới giờ. Tất cả những gì trên người hắn đều to lớn quá khổ hơn bình thường. Đặc biệt là cái màu da đen thui từ trên xuống dưới của hắn làm tăng thêm thêm những nét thô bạo, vặm vỡ trên người hắn. Cái đầu trọc lóc, bóng lưỡng, hai mắt trắng dã, trợn trừng, hai lỗ mũi to bản, miệng rộng môi dầy. Dưới đó là hai vai nở, ngực đô, tay chân dài thuột. Trông hắn in hệt như một con khỉ đột giả nhân, chỉ khác là người hắn không lông lá mà là trơn lu, bóng lưỡng - vậy mà cả hai, người và khỉ, đều trông rất là to lớn, rừng rú, man rợ như nhau.

Khi Triệu Minh nhìn xuống tới vùng hạ bộ của hắn thì nàng càng kinh hoàng, sợ hãi hơn nữa. Nằm trong một bàn tay đen thui là một con cu cũng đen thui không kém, dài ngoằng, mập mạp dị thường, dưới đó là một đùm dái to lớn, đen xì, giữa hai bắp đùi gân guốc, đen đủi, khó mà nhận ra trong bóng đêm nhập nhoạng. Dương vật của hắn đã to lớn mà còn dài thòng lòng, tới gần đầu gối, như một cái chân thứ ba vậy. Trong đời Triệu Minh chưa thấy một con cu nào to dài mà lại đen thui đến như vậy! Đặc biệt là tên Phi Châu sứ cạo sạch lông cu, phần hạ bộ trụi lũi như một đứa con nít, khiến con cu đen đủi của hắn càng nổi bật lên, vung ra dựng đứng như một thanh củi đen dòn, một đòn than cứng ngắc, dài thườn thượt. Nàng đã từng trông thấy đủ loại dương vật trên người đàn ông rồi, nhưng chưa bao giờ mục kích một con cu dài ngoằng, to lớn, và đen thui mà lại trụi lũi không lông lá như của tên da đen này vậy. Trông nó lạ lùng, kinh khủng đến phát sợ. Nàng đã từng nghe người ta nói tới cặc ngựa, cu bò, mà nàng còn có thể hình dung được, nhưng cái dương vật của tên da đen này thì thật là không thẻ tưởng tượng nổi. Càng kinh dị hơn nữa là đầu cu của hắn, tuy cũng nở tròn như một trái nấm to, nhưng nó lại đen thui chứ không đỏ ké như đầu cu của Vô Kỵ và bọn Tài Tử như nàng đã từng thấy. 

Triệu Minh mở to cặp mắt lên… Đây là lần đầu tiên trong đời nàng cảm thấy kinh sợ hãi hùng trước bất cứ một nghịch cảnh nào. Nàng đang sa vào tay một con “thú hoang” dơ dáng dạng hình và hắn sắp sửa dở trò nhục hình với nàng. Cái ghê gớm là nàng không biết hắn sẽ vần vò gì trên thân thể nàng và nàng có cam chịu được những hành động của tên khỉ giả nhân kinh dị đó hay không… Thân hình như vậy, dụng cụ thế kia… Thôi, chắc chết…

Tên Phi Châu sứ thấy Triệu Minh nhìn hắn trừng trừng từ trên xuống dưới thì hắn mỉm cười, qua vành môi dầy, quả là một cái cười hết sức dâm dục. Hắn đưa mắt rời khuôn mặt sắc sảo, xinh đẹp của nàng mà địa xuống khoảng ngực thanh tân, khêu gợi. Rồi như cầm lòng không đậu, hắn cúi xuống, một tay vẫn nắm chặt khúc than cương cứng của hắn, một tay thì kéo hai vạt áo nàng ra, khiến cho hai bầu vú to tròn bây giờ hoàn toàn phơi bày trọn vẹn trước cặp mắt trắng dã của hắn. Triệu Minh nín hơi, hầu như muốn nghẹt thở… Cuộc hành dâm thú tính kinh hoàng và chắc chắn là ghê tởm đã bắt đầu mở màn rồi đây…

Trái lại, sau khi lột trần Triệu Minh ra, tên da đen lại thở mạnh lên từng hồi, hai cánh mũi đen thui lấm tấm mồ hôi, phập phồng khi hắn thấy tận mắt thật gần một cặp vú no tròn, trắng mịn, vun cao, lung linh dưới ánh trăng vàng. Không chần chờ gì nữa, hắn liền dùng bàn tay mà sờ xoạng, vần vũ ngay trên ngực của nàng. 

Vú của Triệu Minh vun đầy, to tròn thế kia mà khi tên Phi Châu sứ xòa bàn tay to lớn ra đặt trên ngực nàng là nó đã bao trùm hoàn toàn cả bầu vú nàng rồi. Bàn tay đen đủi của hắn tương phản rõ ràng với cái vú trắng muốt của nàng, trông đến rợn người. Khi cái vú thơm đó đã nằm gọn trong bàn tay thô nọ rồi thì tên da đen liền co năm đầu ngón tay lại, bóp mạnh vào. Ngay lập tức, hắn cảm nhận ra ngay cái dai cứng, đàn hồi của khối thịt no tròn khiến hắn ngạc nhiên sung sướng đến độ không ngờ. Hắn dương cặp mắt trắng dã, chu đôi môi dày ra, liên tiếp vo bóp vú nàng. Càng bóp, hắn càng thấy sung sướng. Hắn liền đưa tay sang vú bên kia mà bóp nữa. Cũng vậy, sao mà căng cứng mà mịn màng đến thế! Rồi như là kiểm chứng lại, coi xem quả thật cả hai vú nàng đều đem đến cho hắn một cảm giác đê mê sướng khoái như vậy hay không, hắn tiếp tục đưa tay luân phiên xoa bóp hai gò vú nàng, hết vú này sang vú kia, rồi trở lại vú này. Cứ như vậy, không ngừng.

Bị bóp vú liên hồi, Triệu Minh vừa hoảng sợ, vừa tức giận – có lẽ hoảng sợ nhiều hơn là tức giận – nhìn xuống bàn tay đen thui đang nhào nặn đôi vú trắng mịn của mình mà điếng người. Còn tên da đen thì đã điếu quá, như để gia tăng luồng kích thích, hắn đưa luôn hay tay ra mà nắm lấy hai vú nàng. Với hai bàn tay to tướng, hắn tha hồ vần bóp cặp vú của Triệu Minh một hồi. Hai vú nàng căng cứng như vậy nên tên da đen ra sức mà bóp, càng bóp càng mạnh, khiến hai vú nàng đỏ hồng lên. Nàng nhìn xuống thấy ba màu trắng (ngực Triệu Minh), đen (tay tên Phi Châu sứ), hồng (hai bầu vú bị nhào nặn) hỗn hợp với nhau tạo thành một nghịch cảnh lạ kì mà Triệu Minh nghĩ không bao giờ có thể xẩy đến cho mình. Thông thường thì với sự cọ sát, nhào nắn của bàn tay thô bạo như vậy, Triệu Minh đã cảm thấy sung sướng từ lâu rồi. Nhưng vốn đang mang sự sợ hãi kinh tởm trong lòng, mà còn thấy hai bàn tay đen đủi, kì dị như tay khỉ cứ làm trò dâm bạo trên ngực mình thì nàng không sao thấy hứng thú cho đuợc. Nàng chỉ thấy hai vú mình như tê dại đi.

Sau một lúc dùng hai tay xoa bóp đã đời trên ngực Triệu Minh, tên Phi Châu sứ liền vòng tay xuống lưng nàng mà bế xốc nàng lên. Triệu Minh người dịu nhiễu, nằm ngửa trên tay tên da đen, ngực nàng uỡn ra, đưa dội hai vú lên cao hơn nữa, vun ra, mời mọc. Tên da đen không còn chân chừ gì nữa, hắn liền dúi cả khuôn mặt đen thui, dị hợm của hắn vào giữa hai gò vú trắng phau của nàng. Hắn day dưa, dấm dúi mặt hắn giữa hai khối thịt to lớn, thơm tho mà hắn có cảm tưởng là hắn đang dụi mặt vào một tấm lụa nhung êm ái, ấm áp, trơn mịn vô chừng. Nghe hắn thở phì phò phập phồng giữa hai vú mình, Triệu Minh nhắm nghiền hai mắt lại. Trời ơi, hắn day dưa cái mặt khỉ đột của hắn trên ngực nàng mà làm hùng hục như một con heo rừng đang ăn cám, xừng xực, tơm tớp, nhì nhằn. Đúng là hành động của một con thú đang lên cơn. Điều đó khiến nàng càng sợ hãi hơn nữa.

Dấm dúi khuôn mặt vào ngực Triệu Minh một hồi, tên mọi rợ liền há miệng ra chụp lên đầu vú nàng. Khi đôi môi dầy cộm, thâm đen của hắn bao phủ lên cái núm đỏ tươi thì hắn mút mạnh ngay vào miệng. Triệu Minh cứng lưỡi lại. Hằn bú vú nàng mạnh quá khiến nàng cảm thấy đau đớn, đầu vú như bị ép chặt trong miệng hắn, rát buốt quá chừng. Tên da đen cốt đột còn làm tới nữa, hắn xiết người nàng lại, nâng ngực nàng cao lên rồi hắn dí mặt sát vào vú nàng, há mồm ra thật to để dồn hết cái vú vào miệng. Hắn bú vú nàng thật mạnh làm như muốn nuốt chửng hết cái vú vậy. Nhưng vú của Triệu Minh to lớn, làm sao mà hắn dồn hết vào miệng cho được? Dầu rằng miệng của hắn đâu có phải nhỏ bé gì đâu? Vậy mà hắn vẫn chúm môi dầy, chu miệng vẩu, gia tăng sức hút, cố bú mút trên bầu vú của nàng. Để ngậm bú vú nàng cho no nê hơn, hắn còn ghì riết người nàng vào mặt hắn, rồi hắn đè mạnh mồm hắn lên ngực nàng, làm như là bờ vú căng cứng của nàng vì thế mà bị nhét sâu vào trong miệng hắn thêm nữa. Hắn bú vú nàng mạnh bạo, day dứt, nghe chùn chụt, chem chép còn hơn con bò con bú vú sữa mẹ vậy. Sau đó, tên Phi Châu sứ lại đưa miệng qua cái vú bên kia của nàng mà tái diễn màn bú mút loạn cuồng. Vành môi đen dầy của hắn bao chụp, quấn hút lên đầu vú trắng hồng của nàng, không nhả. Cứ như thế, hết vú này tới vú kia, khiến hai bầu vú nàng đỏ thẫm lên vì sức bú mút tàn bạo của tên da đen.

Triệu Minh bị xốc ngửa người, ưỡng ngực đưa vú cho hắn bú mà không thể nào làm được một hành động nào. Nỗi sợ hãi trong đầu vẫn còn đó, cơn đau buốt trên ngực vẫn còn đây, vậy mà không hiểu tại sao hai đầu vú nàng đã từ từ săn cứng lại trong miệng tên da đen. Kì lạ hơn nữa là hai bầu vú nàng tự dưng nở lớn thêm ra, ngược lại với ý muốn lúc đó của nàng. Cảm giác nhột nhạt trên đầu vú, mơn man trên ngực trần làm Triệu Minh hoang mang, bất định… Như vậy là sao? Ngoài sự tức giận ghê ghớm vì đang bị làm nhục, nàng còn kinh tởm cái dáng người kinh dị, buồn nôn cái vẻ mặt cô hồn, sợ hãi những hành động dâm tặc của hắn. Vậy mà trí óc nàng không thể tự chủ được con người nàng. Trong cơn sợ hãi, nàng cảm thấy rõ cảm giác tê dại trên ngực không còn nhiều nữa, và đôi vú nàng tự dưng vun lớn ra, đầu vú nàng se nhỏ lại. Triệu Minh bặm môi, nhắm nghiền mắt lại. Nàng cố thở những hơi dài cầu mong sao cho thân thể mình trở về trạng thái bình thường. Nàng biết, chỉ trong một vài giây phút nữa thôi, con người nàng sẽ hoàn toàn chiếm đoạt lí trí. Và nàng hi vọng, dẫu mong manh, là cái chuyện gì đến sẽ phải xẩy đến đó sẽ không bao giờ xẩy đến. Ôi chao, ở dưới ***g ngực đang bị bú mút đó, con tim nàng đập mạnh hơn như đang bị kích thích tột cùng. Một cảm giác khác lạ đã bắt đầu nhú lên rồi. Trời ơi là trời…

Tên Phi Châu sứ cũng thấy rõ ràng sự thay đổi đó. Hắn liền nhả vú nàng ra rồi chúm cặp môi dầy cộm mà luân phiên mút hai đầu vú xinh tươi, đỏ hồng của nàng. Trong miệng hắn, cái núm vú càng săn lại, cứng thêm. Rõ ràng là người con gái xinh đẹp vú căng trong tay hắn đã bắt đầu hưởng ứng trước những hàng động xoa bóp, bú mút trên ngực nàng ta rồi. Ý nghĩ đó khiến cho hắn nổi cơn dâm nhức nhối, chỉ muốn cầm cặc to dài đen đặc của hắn – theo Triệu Minh, một thanh củi đen thui - mà dộng đút vào trong người nàng ngay tức thì. Rồi như không còn chịu đựng được nữa, tên da đen nhấc bổng Triệu Minh lên, ôm nàng ghì sát vào thân thể trần truồng của hắn. Hắn to lớn lực lưỡng thế kia mà nàng thì nhỏ bé thon gọn như vậy cho nên khi bị hắn ôm xiết, con người trắng bóc của nàng đã nằm gọn lõn trong thân người đen thui chùi chũi của hắn rồi.

Tên da đen bế xốcTriệu Minh lên, đi nhanh vào căn nhà…

* * *

Tên Trung Đông sứ thấy tên Phi Châu sứ dở trò dâm tục trên người Triệu Minh một lúc rồi sau đó vội vã bế nàng vào căn phòng thì hắn biết là tên da đen sẽ làm gì với Triệu Minh rồi. Hắn cảm thấy nứng lên. Nhìn xuống thấy Linh Nhi đang nằm trong tay mình, thân hình mềm mại, mặt mũi xinh xắn thì hắn nhe răng há miệng cười hề hề. Cười xong, hắn vòng tay ôm lấy lưng nàng, còn tay kia thì hắn kéo áo nàng ra khỏi người. Khi hắn thấy nửa người nàng trắng toát, vú căng, da mịn thì hắn lại cất tiếng cười đểu lên một tràng nữa. Hằn liền đặt nàng xuống đất. Khi lưng nàng vừa chạm tới mặt đất, chân còn đưa lên cao thì hắn tiện tay kéo tuột luôn quần nàng ra. Đứng trước một tấm thân trần truồng lõa thể của Linh Nhi, hắn gật gù khoái chí, đưa tay lên vuốt hàm râu quai nón xồm xoàm. Rồi, một cách nhanh chóng, hắn cởi luôn cái áo bào trắng trên người hắn ra. Hằn đứng sừng sững trước Linh Nhi, cu dái đưa ra một dề, hùng dũng, y hệt như tên Phi Châu sứ đứng trước Triệu Minh hồi nãy vậy.

Sau khi thoát y cho cả hai người xong, tên Trung Đông sứ bèn bắt đầu một màn hiếp dâm ngay lập tức. Truớc hết, hắn đặt cả thân thể lõa lồ đầy lông lá của hắn đè lên thân thể trần truồng trơn mịn của Linh Nhi. Sau khi đưa hai tay bóp lấy hai vú nàng, hắn đưa miệng hôn hít lên cặp vú trắng hồng rồi tiếp tục bú mút trên đôi vú đó. Rồi làm như không muốn mất thì giờ, hắn liền buông vú nàng ra mà khom người ngồi giữa hai đùi nàng. Hắn cầm hai chân nàng mà dạng ra cho hắn ngồi vào giữa rồi đưa luôn hai chân nàng lên cao, vắt ngay lên vai hắn khiến cho *** nàng được nâng cao lên, hé mở như mời chào. Sau đó, hắn lăm le cầm con cặc mà đút ngay vào lỗ *** nàng. 

Khi cái đầu cặc của hắn đã chiếm ngay trọn vẹn cái lỗ thì hằn day dưa, dập dụi cái mông của hắn khiến cho con cặc từ từ đâm sâu vào trong cái ***. Một khi con cu của hắn đi sâu tới lút cán, thay vì nằm xuống đè lên người Linh Nhi mà dập, tên Trung Đông sứ vẫn cứ giữ tư thế ngồi chồm hỗm, ôm lấy hai đùi nàng trước ngực hắn - lúc đó hai chân nàng vẫn còn vắt cao trên vai hắn - mà hì hục đâm thọc liên tu bất tận vào chim nàng. Tiếng dập nắc vang lên bầm bập như trống dồn. Với kiểu làm tình này – Linh Nhi thì nằm ngửa, đầu chúc xuống, âm đạo nâng lân cao, hai chân quặp lấy vai tên Trung Đông sứ, còn hắn thì ngồi chồm sau mông nàng, ôm chặt hai chân nàng mà dộng cu xuống như đang cưỡi ngựa - tiếng dầm dập vang lên thật lớn bởi vì tiếng cặc thụt vào *** nghe nhóc nhách, cộng với tiếng bành bạch của háng hắn đập vỗ không ngớt vào mông đít nàng…

* * *

Trong khi đó, tên da đen Phi Châu sứ bế Triệu Minh vào căn nhà rồi hắn đặt nàng nằm trên cái giường trong góc phòng. Nhìn nàng nằm rũ, đưa cặp vú to tròn ra quá sức hấp dẫn, hắn liền tuột áo nàng ra rồi hắn lột luôn quần của nàng nữa. Bây giờ nàng đã hoàn toàn khỏa thân, không một tấc vải che người. Triệu Minh thấy thế thì cảm thấy tức giận và nhục nhã vô cùng. Trong đời nàng, chưa bao giờ nàng bị xúc phạm một cách trắng trợn như vậy. Từ trước tới giờ, bất kể một ai cũng không đươc đụng tới người nàng - trừ phi nàng cho phép. Thấp kém thì khỏi nói rồi, không dám lé mắt liếc nhìn nàng, còn cao sang thì cũng vậy, không hề hàm hồ xúc phạm tới nàng. Triệu Minh là một nàng quận chúa cao sang trong triều đình, lá ngọc cành vàng trong vương phủ, quyền uy cao trọng trong đám võ sĩ lục lâm giang hồ, ai cũng phải kính nể, sợ hãi, không dám thất thố một tí gì. Nàng xinh đẹp tột bực, mà lại khiêu gợi vô cùng, nhưng mọi người cũng chỉ dám mơ tưởng, mong ước được hưởng thụ thân thể nàng thôi, còn vọng động mà đụng chạm tới người nàng thì là một chuyện không tưởng, đừng nói chi đến chuyện cởi áo tuột quần, lột nàng trần truồng nàng ra. Vậy mà bây giờ nàng đang bị một tên mọi da đen, người ngợm như cốt đột, thoát y lõa thể, bú ngực bóp vú, và sẽ còn dở những trò bức dâm ghê tởm trên người nàng. Thử hỏi trên đời này, còn cảnh oái oăm nào hơn nữa?

Triệu Minh đưa mắt nhìn lên, thấy tên da đen đứng sừng sững, phơi bày trước mặt mình một con cu y hệt như một thanh củi đen thui trước mặt nàng - cứng ngắc, to lớn, mập mạp, dài thườn thượt, mà lại trụi lũi, trơn láng không một cọng lông, trông vừa dị hợm, vừa kì lạ, vừa kinh tâm - thì nàng đỏ mặt lên. Căm tức hay kinh hãi? Không biết nữa. Nàng chỉ cảm thấy tim mình đập mạnh lên, hơi thở gấp rút, nhưng người nàng vẫn cứng ra không thể làm gì được sau khi bị nàng Bá Đa và tên Trung Đông sứ ném hai cái thẻ lệnh điểm huyệt vào người. 

Cởi hết quần áo Triệu Minh ra xong, tên Phi Châu sứ leo lên giường mà ôm nàng chặt cứng vào người. Thân hình trắng muốt, nhỏ nhắn của nàng dính cứng vào thân hình đen thui, lực lưỡng của hắn. Nàng nhận ra ngay con cu to lớn kinh khủng của hắn đang cọ sát, vùng vẫy giữa hai bắp đùi của nàng. Khi hai thân thể trần truồng dính xát vào nhau là một mùi khăm khắm, hăng hắc xông ngay vào mũi nàng. Trời ơi, không hiểu tên da đen ăn uống cái thứ gì, hoặc là hắn đã thoa một thứ dầu gì trên người mà thân thể hắn toát ra một mùi kì lạ khiến Triệu Minh chịu không nổi. Vốn tính sạch sẽ, thích thơm tho, làm sao mà nàng kham cho được? Nàng cau mày, nhăn mặt vì hắn ôm nàng chặt quá, mà cũng vì nàng kinh sợ cái mùi quái gở toát ra từ con người cũng quái gở không kém của hắn. Người hắn to lớn gấp mấy lần người nàng nên khi bị hắn ôm xiết vào người, mặt nàng úp chặt ngay vào ***g ngực nở nang của hắn làm nàng thở không nổi. Nàng vội vàng há miệng cố hít vào phổi một hơi thỏ dài. Tức thì cái mùi hăng hắc đó ùa vào mũi nàng khiến nàng khó chịu, vội vàng nín thở lại. Vừa bị ôm chặt, ngực nàng bị ép dẹp nhí vào người hắn, muốn thở mạnh lên, mà lại bị cái mùi hắc ám xông vào mũi, không thở được, Triệu Minh có cảm tưởng như mình đang bị tra tấn, hành hạ. Như mang cực hình vậy.

Nhưng tên Phi Châu sứ thì đâu có màng gì tới hoàn cảnh ê chề của nàng. Hắn còn ra sức xiết chặt thân thể thơm tho, hấp dẫn của nàng hơn nữa. Sự cọ sát của hai thân thể trần truồng khiến hắn nhận ra ngay là người nàng mềm mại, nhỏ nhắn, ấm áp, làm hắn đê mê, rạo rực vô cùng. Nhất là dàn ngực to lớn, vung tròn của nàng bị ghì sát vào ***g ngực rắn chắc, vặm vỡ của hắn, đem đến cho hắn một cảm giác êm ái, ấm áp đến mê hồn. Vừa nằm đè lên người nàng chặt cứng, hắn vừa đưa chân ra khều cho hai chân nàng dạng rộng ra. Rồi hắn đưa một tay xuống cầm con cặc đang cương cứng của hắn mà đặt vào cửa *** nàng. Xong, hắn vận sức vào mông mà nhấn mạnh khúc củi đen thui đó vào lỗ *** nàng…

Triệu Minh nín thở lại… Đau quá!

Nàng nhận ra đây là lần thứ hai trong đời âm đạo của mình bị đâm thọc. Lần thứ nhất là bởi mấy ngón tay của nàng. Còn bây giờ là bởi một khúc thịt đen thui, cứng ngắc, to lớn – đúng hơn là một khúc củi vừa đen vừa dài - của tên Phi Châu sứ. Trời ơi, lần đầu tiên nàng bị môt tên cường đạo hãm hiếp, dộng cặc vào ***, thì ác hại thay tên cường đạo đó lại là một tên da đen dềnh dàng như khỉ giả nhân, to con, kinh khiếp với một bộ phận sinh dục quá sức hãi hùng. 

Tên da đen nhấp một vài lần là hắn nhận ra ngay là lỗ *** của Triệu Minh rất là chật hẹp. Hắn ủi một vài cái mà không sao đút được con cu dài ngoằng vào sâu trong *** nàng cho được. Nó chỉ đâm vào tới quá cái đầu khấc rồi mắc nghẽn ở đó luôn. Hắn vận sức dập thêm một vài lần nữa. Nhưng *** của Triệu Minh vẫn thắt chặt lại, bít kín, như muốn đẩy con cu của tên da đen ra ngoài, khiến hắn cảm thấy nhức nhối nơi đầu cu đen đủi. Hắn liền nghiến răng, ôm chặt lấy thân hình của nàng thêm nữa, rồi dùng hết sức mình mà dộng cặc vào *** nàng. Dần dần đã có hiệu quả, con cặc dài ngoằng đen thui của hắn đã bắt đầu chui sâu từ từ vào lỗ.

Triệu Minh nhắm nghiền mắt lại… Rát quá!

Nàng biết là nàng không còn trinh nữa – cái màng trinh đã bị chính nàng làm thủng sau một cơn thủ dâm ngầy ngật hồi nãy rồi. Nhưng cái hang động đào nguyên giữa hai chân nàng đã có bao giờ bị công phá bởi bất cứ một vật gì đâu? Hai ba ngón tay đâu có nhằm nhò gì? Vì thế mà âm đạo của nàng vẫn còn nguyên si, vẹn toàn, nhỏ bé, khít khao, chưa hề bị đâm thọc tới tận hang cùng ngõ hẻm một lần nào. Đây là lần đầu tiên trong đời *** nàng bị một con cặc đút vào. Mà cặc của tên da đen thì quá to lớn nên khi hắn cứ dập nắc vào *** nàng thì *** nàng càng siết chặt lấy cặc hắn, trì kéo, sự kì cọ mạnh mẽ đầy ma sát khiến cả hai người đều cảm thấy rát bỏng cả phần hạ bộ.

Sự buốt rát đó khiến tên Phi Châu sứ khoái tỉ. Càng đau buốt thì hắn càng khoái, như là được đụ gái đồng trinh *** nhỏ vậy. Mà quả thật là như vậy lắm! Triệu Minh tuy đã mất trinh nhưng *** nàng đã có bao giờ bị một con cặc nào đút vào đâu? Tên da đen này không phải là người đầu tiên đươc dộng cặc vô *** nàng mà dập hay sao? Hắn sướng khoái như vậy là đúng quá rồi! Ác nghiệt thay, con cặc đầu tiên được diễm phúc đụ vào *** của Triệu Minh lại là một con cặc to lớn kinh khủng, dài ngoằng lê thê, đen thui đen thủi, trơn trui trụi lũi của một tên mọi da đen đến từ một vùng rừng rú xa xôi, tận miền Phi Châu diệu vợi. Hiển nhiên là hắn chưa bao giờ được thưởng thức cái thân hình nhỏ nhắn của bất cứ người con gái Trung Hoa nào. Vậy mà bây giờ hắn lại được hành dâm với một Triệu Minh xinh đẹp, kiêu kì khiêu gợi, đệ nhất mỹ nhân của Mông Cổ, được ôm trọn thân người thon gọn, mềm mại vào lòng, được đâm sâu cái dương vật kinh khủng của hắn vào một cái âm đạo nguyên si, chưa hề được đụ trước đó của nàng. Vì thế mà tên Phi Châu cốt đột cứ ôm riết lấy người Triệu Minh, xiết chặt lấy thân hình loã thể, trắng tinh, nhỏ nhắn của nàng vào con người trần truồng, đen đủi, đô con của hắn, mà đụ liện tục vào *** nàng. 

Triệu Minh nằm bẹp ở dưới con người lực lưỡng củ hắn mà thở không ra hơi. Nửa thân người trên của nàng thì bị vòng tay đen thui với bắp thịt nổi lên cuồn cuộn ôm cứng lấy ngực, làm nàng nhức nhối, khó chịu, vú nàng dính sát vào người hắn, hai bầu vú căng cứng to tròn bây giờ bẹp dí. Nửa thân người dưới của nàng thì bị con cặc đen thui cương cứng như một khúc củi dài đâm thọc không ngừng vào ***, làm nàng rát bỏng, bứt rứt, âm đạo bao phủ lông tơ măng mịn bây giờ bị dầy xéo, bầm dập. Lần đầu tiên trong đời, Triệu Minh cảm thấy hổ thẹn nhục nhã đến như vậy. Trong cơn tức giận, nàng chỉ muốn đưa tay kéo người hắn ra khỏi người mình rồi lấy kiếm mà đâm chém cho hắn toi đi cái mạng dị hình. Nàng muốn cong người khép chân đẩy cu hắn ra khỏi chim mình rồi lấy dao mà cắt phăng đi cái khúc than dài cứng quái đản. Giữa cơn tủi hận ê chề, tức giân cành hông đó, cơn đau rát dưới âm đạo cứ tăng lên dần dần…

Và tên da đen thì cứ dập nắc không ngừng. Hắn nghiến hàm răng trắng ưỡn, trề môi thâm dầy, trợn cặp mắt trắng dã, mà kêu lên:

- Hừ… Hừ… Hừ… Hừ… Hừ…

Cứ mỗi lần hắn rên một tiếng “Hừ” là hắn dộng mạnh con cu dài to lớn, dài thườn thượt của hắn vào trong cái *** nhỏ bé, khít khao của nàng. Vũ bão, ào ào, liên miên, không dứt. Con cu của hắn dần dần đã mất hút trong chim nàng. Cu tên cốt đột thì to dài, mà chim Triệu Minh thì khít nhỏ, miếng gân đó mà đút sâu tới tận gốc thì nó phải đâm tới quá tử cung, lên tận tới bụng nàng nàng rồi. Chứ còn gì nữa? Bất cứ cái *** nào mà sâu rộng cách mấy thì cũng không thể nhận lãnh cho hết cái con cu quá khổ đến như vậy. *** sâu thì cũng có giới hạn, mà khúc củi đen thui dài ngoằng lê thê của tên da đen đã đụ vô tới lút cán. Vậy thì nó đi tới đâu?

Một lát sau, hình như là chịu không nổi với sự co thắt, bóp chặt quá sức của âm đạo Triệu Minh trên dương vật của hắn, tên Phi Châu sứ rên lên một tiếng rồi phóng đầy tinh khí vào *** nàng. Vừa phóng tinh, hắn vừa đâm mạnh cặc hắn vào *** nàng làm như là hắn muốn chẻ háng nàng ra làm đôi vậy. Đồng thời hắn cũng ghì xiết thân thể nàng như muốn nghiến nát người nàng ra thành bột. Hắn vừa ôm, vừa đụ, vừa bắn tinh, liên tục, không ngớt. Trong lúc tên da đen sung sướng tột đỉnh trên chín tầng mây thì Triệu Minh đau đớn khôn cùng như lọt vào địa ngục a tì. Nàng muốn hét lớn lên, hầu như làm như vậy thì sẽ bớt cơn đau rát. Nàng càng đau đớn thì hắn càng sướng khoái. Trên đời này, cái đau và cái sướng luôn luôn đi đôi với nhau. Thật là lạ lùng. Có phải vì vậy mà người ta đã đặt thêm ra cái ngôn từ “thống khoái” để diễn tả rõ ràng hơn sự khoái lạc của con người?

Biết là tên cốt khỉ đang lên cơn tuyệt đỉnh, Triệu Minh cắn răng cố chịu đựng, chỉ mong cho cơn cực hình mau chấm dứt, cho cơn nhục nhã chóng tan đi. 

Sau màn xuất tinh đầy dâm bạo, tên da đen nằm im bất động, đè lên người nàng mà thở phì phì. Mồ hôi hắn toát ra dầm dề khiến cho cái mùi hôi hám khó chịu trên người hắn càng nồng nặc hơn nữa. Triệu Minh cố nín thở, chỉ dám nhè nhẹ thở ra… Thế là xong một trận hiếp dâm đau đớn, kinh hoàng…

Nàng nằm dưới, tuy vẫn khó chịu vì bị một tấm thân to lớn đè úp lên người và cái mùi hăng hắc cứ xông lên mũi, nhưng nàng lại mừng thầm là cơn hành dạ đã đi qua rồi. Ủa, nhưng mà sao mà con cu to dài của hắn vẫn còn cương cứng trong chim nàng vậy nè? Sau cơn hành dâm tột đỉnh, khúc củi của hắn không những chẳng sìu đi một tí nào mà hình như nó còn nở to ra hơn nữa. Triệu Minh nhận thấy rõ ràng là như vậy. Khúc củi đó vẫn còn nằm chật ngất, nong rộng chim nàng, sâu tuốt tới quá tử cung, tràn ngập trong biển tinh trùng. Nàng đang phân vân thì bỗng nhiên tên Phi Châu sứ lại bắt đầu nhấp nhô cái mông của hắn, tiếp tục đâm thọc con cu vào *** nàng. Thì ra hình như chưa đã, hắn còn muốn hiếp dâm nàng thêm một lần nữa. Bắt đầu tới phùa thứ nhì!

Triệu Minh cắn răng, mím môi, nhắm ghiền mắt lại. Nàng đành phải nằm im, chịu trận, cố gắng tiếp tục chịu đựng cơn vùi dập, bão bùng thứ hai của tên da đen đang đè nặng lên người nàng. Nhưng trái lại với những lần dập nắc trước, lần này con cặc to lớn, dài thườn thượt của hắn lại ra vô một cách suông sẻ, không còn bị cản trở một tí nào. Hóa ra chất tinh khí mà hắn bắn ra đầy ngắp *** nàng bây giờ tạo thành một chất nhờn khiến con cu của hắn đâm vào, thụt ra một cách trơn lu, mau lẹ. Dần dần, Triệu Minh không còn cảm thấy buốt rát nữa. Nàng chỉ cảm thấy *** nàng tự dưng bóp chặt lấy con cu của hắn, mà không còn thấy đau, sự cọ sát giữa vách *** và thân cu tạo nên một cảm giác tê tái. Không, một cảm giác dễ chịu. Không, hình như là đê mê… Không, hình như là sung sướng… Không, hình như là…. Trời ơi, nàng không còn biết nữa…

Thấy bỗng nhiên được đụ vào *** nàng một cách dễ dàng, tên mọi da đen liền gia tăng cường độ và vận tốc. Hắn tiếp tục động tác đụ đéo đó, liên tu bất tận, khiến cho đống tinh khí trong *** nàng bị dồn ép bắn tung ra ngoài, nhễ nhại, bao phủ cả cu hắn lẫn *** nàng. Rồi đám tinh khí đó bị bầm dập, chà sát một hồi nên sùi bóng, nổi bọt, làm trắng cả đám lông tơ đen mịn trên *** Triệu Minh. Và con cu to bự đen thui không lông của tên khỉ đột cũng biến thành trắng phau bởi một lớp bọt tinh trùng bao phủ ngập tràn. 

Dập một hồi, tên Phi Châu sứ liền đưa hai tay mà bóp lấy hai vú nàng. Vừa đã cu mà vừa sướng tay. Hắn cứ say sưa kéo dài trò dâm đãng trên người Triệu Minh, sau khi đã đạt tới tột đỉnh một lần với nàng rồi. Vừa bị đụ, vừa được bóp vú, Triệu Minh thở lên dồn dập, cũng như là tên da đen đang hì hục trên người nàng vậy. Chỉ một lúc sau, một cảm giác sướng khoái bắt đầu loan xả lên khắp người nàng, bắt đầu từ hai bầu vú đang được xoa bóp ở trên và cái âm đạo đang bị đâm thọc ở dưới. Tim nàng đập mạnh, máu nàng chạy rần rần, người nàng nóng lên. Rồi bất ngờ nàng thấy chân tay mình được buông thả, trở lại trạng thái cử động bình thường, không còn bị tê liệt nữa.

Nên biết là phép điểm huyệt của Tam sứ là dựa trên Càn Khôn Đại Nã Di Tâm Pháp mà biến hóa ra. Mà Tâm Pháp đó tà đạo như thế nào ta đã biết rồi. Nên khi người nào bị Tam sứ điểm huyệt thì chỉ cử động được sau khi được Tam sứ giải huyệt hoặc là sau khi chính người đó lên cơn dâm mà thôi. Cũng như khi luyện Càn Khôn Đại Nã Di thần công thì con người tự dưng trở nên dâm dục, khi bị điểm huyệt bởi phương pháp này thì con người tự động được giải huyệt khi lên cơn nứng. Cái tà của môn thần công trấn giáo của Ma giáo là ở chỗ đó.

Vì thế mà trong khi bị tên Phi Châu sứ hành dâm loạn cuồng trên người nàng khiến nàng tự dưng lên cơn nứng thì tự động người nàng được giải huyệt ngay. Sau khi thân thể được tụ do thư thả, không bị kềm chế nữa, Triệu Minh lúc đó mới cảm nhận được tất cả những gì mà tên da đen đang đè lên và làm hì hục trên cơ thể mình. Cơn nứng mới nhú lên bây giờ đã nổ bùng ra. Tuy bị nằm đè bẹp dí ở dưới một thân thể to lớn, thô hào, vậy mà nàng lại cảm thấy cái sung sướng được bóp vú và dập *** tăng lên gấp mấy lần. Chưa bao giờ nàng cảm thấy đê mê sướng khoái đến như vậy. Tuy chân tay đã cử động được rồi, nhưng không hiểu tại sao nàng vẫn nằm yên bất động, để mặc cho tên da đen dày vò đục xéo trên người nàng khiến nàng bềnh bồng chơi vơi trên nỗi khoái lạc có một không hai, rõ ràng là lần đầu tiên trong đời. Trước đó, mỗi lần vui vầy, nàng cũng có sướng đấy, nhưng đâu có được như bây giờ? Phải chăng là vì những lần trước nàng chỉ cho bọn Tài Tử vần võ, xoa bóp trên ngực nàng mà thôi? Và sau đó Vô Kỵ chỉ hôn môi, nút lưỡi, bóp vú, sờ *** nàng mà chưa hề xông vào động thiên thai? Vậy là cái khác biệt bây giờ - tới lúc này Triệu Minh mới nhận ra - cái mà đã đưa nàng lên tới một cao điểm mới của sự khoái lạc xác thịt chính là sự đâm thọc liên miên của một con cu nóng hổi, cương cứng, sâu tuốt vào trong âm đạo mình. Nhất là một con cu to bản, đen thui, dài ngoằng, trần trụi của một tên giả nhân, người không ra người, ngợm không ra ngợm.

Nghĩ tới đó, Triệu Minh chợt nhớ tới cái khúc củi đen thui đang dập nắc không ngừng trong *** mình. Mèng ơi, sao mà nó dơ dáng dạng hình! Nó đen chùi chũi, dài thườn thượt, to lớn gồ ghề, không lông trụi lũi, trông kì lạ, ghê gớm chưa từng thấy trên một người nào, hoặc một con thú nào. Vậy mà sao nó… Trời ơi, nó làm cho nàng muốn chết ngất đi ngay trong đam mê khoái cảm…

Hình ảnh của một con người lực lưỡng đen bóng đang đè úp lên thân hình thon nhỏ trăng buốt của nàng, hình ảnh của hai bàn tay đen mun to lớn đang xiết chặt lấy hai bầu vú trắng hồng vun cứng của nàng, hình ảnh của một con cu đen thui dài ngoằng đang đục xoáy trong âm đạo nhỏ bé ẩm ướt của nàng khiến nàng rùng mình, nổi gai khắp người. Nàng sợ hãi chăng? Không phải vậy đâu. Đó chỉ là cảm giác day dứt rợn người của một ai đó đang đắm say tận hưởng cái thú vui làm tình nóng bỏng lần đầu tiên trong đời mà thôi.

Triệu Minh nhắm nghiền hai mắt lại. Trời… Trời ơi… Không… Không thể được… Không khi nào có thể như vậy được… Tại sao nàng lại cảm nhận được những cảm giác đê mê trong hoàn cảnh này? Trời ơi, hỡi trời… Nàng có điên không? Nàng có còn là một Triệu Minh nghiêm minh, cao vọng hay không? Chuyện gì đã xẩy ra vậy nè trời? Cái gì đã làm cho nàng tự dưng thay đổi trạng thái con người một cách nhanh chóng như vậy? Trời… Trời… Một tên da đen ghê tởm, một tên mọi rợ cốt khỉ… Chưa từng thấy bao giờ… Nàng không còn tự chủ được nữa… Kinh khủng quá! Thôi chết… Một con người to lớn, hai bàn tay thô bạo, một con cu kinh hồn… Tất cả những bộ phận trong cơ thể nàng đều rậm rực, đòi hỏi… Tương tự, tất cả những bộ phận trên người tên mọi da đen đều quá khổ, đen thui, chùi chũi, trơn láng… Thôi xong rồi… Nàng không thể còn ngăn chận được những cơn dâm mê cuồng nhiệt cứ dâng lên từng đợt trong người… Trời ơi, phải chăng đó là những đam mê nhục thể mà nàng không sao cưỡng lại được, đành phải hàng phục, chịu thua? Còn đâu là một Triệu Minh oai quyền, vượt thắng? Ôi trời… Vậy là sao? Tại sao nàng lại cảm thấy chơi vơi, ngây ngất như thế này? Trời ơi, chắc chết… Cơn say dâm làm nàng không còn biết gì nữa. Nàng không còn muốn biết gì nữa. Nàng không còn có thể biết gì được nữa… Chắc chết mất thôi… Và nàng đang chết trong cơn mê… Thế rồi Triệu Minh đã dẫy chết… trong sung sướng…

Rõ ràng là giòng máu man di trong người nàng bây giờ đã hòa hợp với con người mọi rợ của tên da đen rồi. Dẫu rằng Triệu Minh, một sắc dân Mông Cổ, khác lạ hoàn toàn với tên da đen tới xuất chủng từ Phi Châu, nhưng nàng với hắn cùng mang một đặc tính hoang sơ, phóng dã của một giống người tiêu sơ, du mục, không ít thì nhiều, tô đượm tính chất của loài thú hoang rừng rú. Vì thế bây giờ nằm trong lòng hắn, nàng không còn cảm thấy tức giân, kinh sợ nữa. Một khi cái hoang tính trong hai người nổ bùng, bọc lộ ra ngoài, thì hai con thú đó, một đực, một cái, tất nhiên phải nhận ra nhau rồi. Cái hậu quả chắc chắn là chúng sẽ xáp vào nhau, chấp nhận nhau, vui vầy với nhau, cấu xé với nhau, hưởng thụ với nhau trong cơn lốc xoáy dã thú, tàn bạo của tình dục.

Đến lúc này thì Triệu Minh buông lơi, để mặc cho cơn dâm tình đưa đẩy hành động của mình. Nàng không còn cảm thấy nhục nhã, kinh tởm như lúc ban đầu nữa. Một cách tự nhiên, nàng vòng tay ngọc lên ôm chặt lấy thân hình đô con, đen thui của tên Phi Châu sứ mà xiết chặt vào người làm như sợ hắn bỏ đi dâu mất. Nàng giơ hai chân lên quấn chặt vào vào hai chân hắn làm như sợ hắn bỏ ngang cái màn đụ đéo mê tơi trong *** nàng. Nàng ghì lấy chân hắn, xiết chặt lấy người hắn, như là sợ mất đi một cái gì quí giá nhất trên đời. Hết đi rồi cái sợ hãi. Hết đi rồi cái tức giận. Hết đi rồi cái ghê tởm. Bây giờ chỉ còn cái sung sướng. Bây giờ chỉ còn cái đê mê. Bây giờ chỉ còn cái khoái lạc.

Tên da đen thấy nàng bỗng nhiên nổi nứng, tham gia một cách nồng nhiệt vào cuộc làm tình vũ bão của hắn thì hắn hăng lên. Hắn lại tái diễn cái màn rên la lúc nãy. Vừa bóp cứng lấy vú nàng, hắn vừa kêu lên:

- Hự… Hự… Hự… Hự…

Và mỗi cái “hự” là một cú đâm cặc sâu tuốt vào *** nàng. Cái âm thanh đó làm Triệu Minh càng nứng lên, y hệt như lúc nàng nghe tiếng rên rỉ của Tạ Tốn và Kim Hoa Bà Bà làm tình với nhau vậy. Nàng liền đồng tình hưởng ứng ngay với tên mọi Phi Châu mà cũng há miệng ra, lim dim cặp mắt, thốt lên với một giọng tràn đầy say đắm:

- Hừ… Hừ… Hừ…

Mỗi cái “hự” của hắn - kèm theo là một cú đụ - là nàng cũng kêu lên một tiếng “hừ” theo sau, như để chấp nhận cú đụ đó, như để hoàn toàn đón nhận con cặc đen thui cứng dài vào trong lỗ *** chật hẹp, ướt nhem của nàng. Cả hai cùng rên lên, hòa nhịp với nhau trong khoái cảm, tràn đầy nhục dục. Càng được đụ và được bóp vú cùng một lúc, Triệu Minh càng sung sướng đến độ không thể tưởng tượng được. Hai chân nàng khoá chặt thêm vào hai chân hắn, hai chân trắng bóc cuộn tròn vào hai chân đen đủi. Hai tay nàng lúc thì thì bấu vào hai vai nở nang của hắn, lúc thì sờ soạng lên khắp tấm lưng đen thui vặm vỡ, nhễ nhại mồ hôi trông đến bóng lưỡng của hắn. Mùi mô hôi của hắn hình như không còn làm nàng kinh tởm như hồi nãy. Rồi sau đó nàng lại còn đưa bàn tay mềm mại lên mà ôm ấp, vuốt ve cái đầu trọc lóc, đen bóng của hắn, đầy vẻ thương yêu, không còn coi đó là một cái sọ khỉ nữa. Bây giờ nàng đã tùy thuộc vào tên Phi Châu sứ. Bây giờ nàng đã hoàn toàn là người của tên da đen rồi. Để mặc cho hắn tha hồ muốn làm gì thì làm trên thân thể ngà ngọc của nàng. Nàng chỉ biết ôm ghì lấy hắn mà hưởng thụ mà thôi. Triệu Minh quả nhiên đã buông thả hết người mình trong nguồn sông ân biển ái, ngụp lặn trong làn sóng dâm tình, không biết đâu là bờ là bến… 

Tình dục nhiều khi làm mờ lí trí, nhưng trong trường hợp này, tình dục đã chiến thắng lí trí mất rồi. Thế mới biết con người nhiều khi chỉ là nô lệ cho xác thịt. Một nàng quận chúa quyền uy sang cả, trâm anh đài các mà cũng phải sẵn sàng trao thân, hiến mình cho một tên man ri mọi rợ, da đen cốt đột. Tại sao vậy? Cũng chỉ vì nàng đã không cưỡng lại được sự sung sướng của nhục dục. Quên hẳn thân phận, địa vị của mình mà sẵn sàng qui hàng, phục tùng người nào đó, hoặc là bất cứ ai - không kể người đó là mọi da đen hay da vàng - đã đem đến cho nàng lần đầu tiên sự đam mê tuyệt cú nhất của con người. 

Cũng trong một trường hợp tương tự, Irving Wallace đã viết trong The Fan Club như sau: 

“Yet, this kooky pig, not even a practiced lover, had somehow managed to make her surrender her control of the situation. He had made her give up the sovereignty of her intellect. He had found the means to make her forget her duty, betray her cause, and become the puppet of her emotion. It simply couldn’t happen with him. But it had happened… She had allowed herself to be carried away and once her head and good sense lost authority, her vagina took over and dominated her and went on its own trip.”

Vậy là Đông cũng như Tây, nơi nào cũng vậy, con gái nhiều khi cũng có cái sở đoản (nhất là sở đoản về tình trường, nhục thể), mà trong những trường hợp gay go, bất khả kháng, nó sẽ lộ ra một cách bất ngờ. Và một khi nó đã bùng nổ ra rồi thì người con gái đó sẽ hăng hái, mải mê phơi bày cho hết những cái yếu điểm xác thịt đó, buông trôi thả nổi, bất kể đến hậu quả mai sau. 

Tên da đen thật là có một sức khỏe kinh người. Mới đụ Triệu Minh một hồi cho tới lúc xuất tinh, rồi không nghỉ, lại tiếp tục làm tình với nàng một lần nữa, dồn dập, không biết mệt trong một thời gian dài. Mỗi cú dập của hắn là một lần hắn lấy hết sức thúc dương vật vào âm đạo nàng, kinh bạo, như muốn truyền hết năng lượng vào người nàng vậy. Đã thế, hắn còn liên tục nhào nặn vú nàng cho nó trắng bệt ra. Hắn làm Triệu Minh thở không nổi, phải há miệng ra mà thở dập dồn. Nằm dưới, nàng lấy cả hai tay mà cấu chặt lấy hai mông đít rắn chắc và thâm đen của hắn rồi kéo mạnh xuống người mình, làm gia tăng sức đụ của con cặc hắn, cho con cặc đó đâm sâu tuốt vào *** nàng thêm nữa. Sự cọ sát không ngừng của con cặc to lớn đen thui lên trên cái hạt le cương cứng hồng hào khiến cho nàng quá sức sung sướng, thở không ra hơi. Nàng phải há miệng ra thật rộng để ngáp thở, như một con cá mắc cạn vậy. Trong lúc đang há miệng ra (để thở hay để rên?) thì Triệu Minh bất ngờ đưa hai tay lên ôm lấy cái đầu trọc lóc của tên Phi Châu sứ mà kéo tới gần mặt mình. Trong cơn dâm nứng, nàng không còn thấy hai con mắt trắng dã, hai vành mũi huếch hoác của tên da đen cốt khỉ là kinh dị nữa, và nàng không ngại ngùng đặt luôn đôi môi đỏ mọng đang hé mở của mình lên ngay hai vành môi dầy cộm, đem thâm như miếng thịt ôi của hắn. Tức thì hắn liền há miệng chụp lên môi nàng mà đưa ngay lưỡi hắn qua miệng nàng. Triệu Minh cũng đút luôn ngay lưỡi nàng vào mồm hắn. Hai người sau đó, mặt kề mặt, môi dính môi, nút lưỡi nhau chùn chụt. Hai khuôn mặt, mặt nàng thì trắng hồng xinh đẹp, mặt hắn thì đen đủi dị hợm, một giai nhân, một ác quỉ, kề sát vào nhau, cả hai cặp mắt đều lim dim, cả bốn cánh mũi đều phập phồng, chỉ có hai cái miệng là dính cứng vào nhau, hai cái lưỡi là quyện chặt vào nhau.. 

Vừa ôm hôn vào miệng hắn, Triệu Minh vừa từ từ hé mắt ra nhìn thấy thật gần bản mặt đen thui của tên da đen lấm tấm đầy những hạt mồ hôi nhễ nhại. Cái mũi bự của hắn phì phà những hơi thở thổi ngay lên mặt nàng. Ngay lúc đó, mũi nàng lại ngửi thấy cái mùi hắng hắc của mồ hôi trên mặt hắn và cộng thêm cái mùi ngây ngấy trong hơi thở của hắn. Đồng thời, miệng nàng lại nếm thấy cái vị lạ kì trong miệng hắn, trên lưỡi hắn, và cả trong nước miếng của hắn nữa. Phải rồi! Chính những cái mùi kì lạ mà nàng đang hửi đó, chính những cái vị kì lạ mà nàng đang nếm đó, cùng với những cảm giác sung sướng tuyệt vời, cũng kì lạ không kém, đưa tới từ hai bàn tay và dương vật của tên da đen cốt đột đó, đã khiến cho nàng từ nãy đến giờ phải chơi vơi, chới với, ngây ngất tới tận đáy chót khoái cảm của con người. 

Nhận ra được điều đó, Triệu Minh liền cong người lên để cho hai bàn tay thô bạo của hắn đè mạnh thêm lên đôi vú to tròn, nõn nà của nàng, để cho con cặc đen dài không lông của hắn đi sâu thêm vào cái *** nhỏ bé, thanh tân của nàng. Rồi nàng đưa cả hai tay trắng nuốt lên ôm lấy cái đầu trọc bóng láng mà kéo sát thêm vào mặt mình. Nàng nở cánh mũi xinh xắn ra mà hửi hớm thêm cái mùi mồ hôi nồng nực trên mặt hắn, mà hít hà thêm cái hơi thở hăng hắc trong mũi của hắn vào tận cuống phổi. Nàng há miệng đào đưa lưỡi ra mà nếm mút thêm cái vị đắng khét từ trong miệng hắn, mà bú nút thêm cái vị tanh hôi trên lưỡi hắn. Cùng một lúc, nàng cũng lấy lưỡi mình mà xục xạo trong miệng tên mọi da đen, lùa tất cả những vũng nước miếng đặc quánh trong đó mà hút qua miệng mình. Rồi nàng nuốt ực hết chất nhờn nồng nặc đó xuống vào tận cuống họng. Tất cả những hành động đó, và những cảm nhận đưa tới từ hậu quả của những hành động đó, không hiểu tại sao, lại kích thích nàng tới tột độ, làm cho cơn sướng khoái của nàng tăng lên thật cao, hơn lúc nãy gấp mấy chục lần. 

Vừa uống cho khô cạn hết đống nước bọt trong miệng tên Phi Châu, nàng vừa thầm nghĩ không biết nước tinh khí của hắn có giống như vậy hay không? Nó cũng đặc sệt, và nàng đoán, nó cũng tanh tanh như vậy. Trước kia, chưa bao giờ Triệu Minh cho phép bọn Tài Tử xuất tinh trên người nàng vì nàng ghê tởm cái thứ nước trắng đục, tanh tửi đó. Nhưng bây giờ thì khác. Nàng đang sung sướng nhấm nếm cái chất tanh đặc trong miệng tên da đen thì nàng biết chắc chắn là nàng cũng sẽ say mê hưởng thụ liếm láp cái chất nhơ nhớp tương tự phóng ra từ cái dương vật đen cứng của hắn, rồi nuốt trôi luôn cái tinh dịch xịt ra từ cái đầu cu đen thâm, thay vì đỏ ké, của hắn. Ừ, cái đó có thể nó còn làm cho nàng sung sướng hơn nữa kìa…

Nghĩ tới đó, Triệu Minh liền đưa tay xuống mà sờ mó cái thanh củi cứng ngắc đang dập dồn lên xuống dưới vùng âm đạo. Trời ơi! Sao mà nó nóng hổi, cương cứng, to lớn, mập dài đến như thế! Y hệt như con cu của Vô Kỵ mà hồi nãy nàng đã nâng niu, bú mút vậy. Vô Kỵ… Vô Kỵ… Nàng đã từng mong muốn chàng đưa con cu của chàng vào *** nàng mà có được đâu? Nàng đã muốn hiến dâng con chim trinh nguyên của nàng cho chàng hưởng mà có thành đâu? Bây giờ nàng lại cảm thấy con cu của Vô Kỵ và của tên da đen lại không giống nhau hoàn toàn. Giống bởi cái hình dáng to cứng, khác bởi cái màu sắc đen thui, trụi lũi? Giống bởi vì cả hai đã đều được nàng cầm trong tay, khác bởi vì một cái đã đút vào miệng, một cái đã đút vào ***? Nàng thấy thích con cu nào hơn? Chắc chắn là của Vô Kỵ rồi. Nó lông lá, hồng hào chứ đâu có trụi lũi, đen đủi như thế này đâu! Con cặc của ai đã làm nàng sung sướng hơn? Không cần phải thắc mắc nữa. Có phải là nàng đang đê mê cùng cực với đòn than cứng dài đang sục sạo trong *** nàng đó sao! 

Triệu Minh nhắm nghiền mắt lại, mím môi, lắc đầu qua lại liên hồi. Chắc là nàng đang dằn cơn dâm nứng đang nổi lên từng hồi làm nàng chịu đựng không nổi. Mà cũng có thể là nàng đang muống xua đuổi, xóa bỏ những ý nghĩ so sánh trong đầu. Làm sao mà một tên mọi da đen dị hợm lại có thể tương đồng với một Vô Kỵ anh phong tuấn vĩ cho được? Nhưng mà sao cái thân thể đen láng với môt bộ phận sinh dục đen dài của tên Phi Châu cốt khỉ lại có thể đem đến cho nàng những cơn sướng khoái vô biên như vậy. Ôi chao, giá mà tên da đen này là Vô Kỵ thì… Giá mà Vô Kỵ cũng có một con cặc đen thui chùi chũi, không lông như tên da đen thì… Giá mà… Giá mà… Nàng muốn… Nàng muốn cả hai… Không, nàng muốn tất cả… Tự dưng Triệu Minh bóp chặt bàn tay lại, nguyên cả khúc gân nằm trọn trong bàn tay mềm mại, sụt sịt trong bàn tay búp măng của nàng… nóng mà ấm, cứng mà dai, bự mà dài… Và nó ướt đẫm khí dâm, nhoè nhoẹt chất nhờn…

Tên Phi Châu sứ đang đã điếu vì được đụ vào một lỗ *** chặt khít thì hắn càng khoái tỉ thêm khi con cu của hắn bị bàn tay Triệu Minh bóp chặt lại. Trước khi đâm vào cái *** khít khao, ẩm ướt, thì con cặc của hắn phải nong qua bàn tay nhỏ nhắn, khép cứng của nàng. Y hệt như là hắn được nàng sục cặc cho hắn vậy. Vừa được nàng dạng háng cho đụ, vừa được nàng bóp cặc thủ dâm, người hắn như bay bổng trên mây. Tên mọi cốt khỉ không thể ngờ là lần đầu tiên hắn được đụ một con gái Trung Nguyên thì nàng ta lại đem đến cho hắn một cơn sướng khoái vô tận như vậy. Chắc chắn đây là một trận làm tình hoan lạc mê tơi nhất đời của hắn. Vì thế mà hắn nằm trên người nàng mà càng ra sức vần vò trên vú căng cứng, dập nắc liên hồi xuống âm đạo nàng. Bị tên Phi Châu sứ sờ bóp ngực vú không ngừng, đụ ra vào không ngớt vào ***, trong khi nàng đang tưởng nhớ tới người tình Vô Kỵ, thì Triêu Minh rùng mình mấy cái. Vô Kỵ… Ôi, Vô Kỵ… Nàng liền giơ cao hai chân lên, quặp ngang lưng hắn, rồi khoá chặt lại. Con cặc của tên da đen đang ra vô dồn dập thì bị ghì lại, bây giờ ra thì ít mà vô thì nhiều, càng sâu thêm vào *** nàng. Triệu Minh sung sướng quá, há miệng thở mạnh lên. Hằn liền úp vành môi dầy lên cặp môi hồng, rồi đẩy lưỡi hắn vào cái miệng xinh đang hé mở của nàng. Triệu Minh không chần chờ mà bú luôn vào miệng hắn, nút lưỡi hắn mạnh thêm nữa. Cơ thể nàng như tan ra từng mảnh vụn, bay bổng, phiêu du tới một nơi hư không, vô định. Trời ơi! Nàng đang ở đâu đây? Nơi nào? Phương nào? Cõi nào?

Triệu Minh và tên mọi da đen Phi Châu quấn chặt lấy nhau, hì hục làm tình vói nhau một cách cuồng nhiệt, như hai con thú hoang tới mùa giao cấu, truyền chủng. Nàng thì ôm chặt lấy người hắn, hắn thì bóp chặt hai vú nàng – thân ngà trong lòng thú, vú ngọc dưới tay thô. Hai người vừa đụ nhau thật kĩ, vừa nút lưỡi nhau thật nồng - cặc đen trong *** hồng, lưỡi mềm trong miệng nhám. Hai thân thể trần truồng của một nàng công nương xinh đẹp và một tên giả nhân dị dạng, một trắng toát nhỏ nhắn, một đen thui lực lưỡng, dính cứng vào nhau, hòa hợp với nhau, cùng san sẻ với nhau cái sung sướng hoang dã, da diết, cùng cực. 

Họ cùng giúp nhau, trao đổi với nhau, đưa đến cho nhau, giai nhân và quái thú, cái say mê khoái lạc độc đáo của xác thịt mà cả hai đều không ngờ là mình có thể đạt tới được…

Mừng Xuân Bính Tuất (2006):

Mượn nét Tú Xương viết vài đường
Chúc cho tất cả khắp phố phường
Trai cương, gái hứng cùng tìm thú
Sục sạo vào nhau… sấn vô ngường!

Vô Kỵ nằm yên dưới đất, thân thể cứng đờ, cử động không được vì bị Tam sứ của nước Ba Tư dùng Thánh Hỏa lệnh ném trúng người mà khống chế huyệt đạo. Tuy phép điểm huyệt này thoát thái từ Càn Khôn Đại Nã Di tâm pháp mà ra, nhưng nó biến chiêu quá sức kì quái, ngoài mức tưởng tượng, khiến Vô Kỵ không sao chống cự nổi, đành phải chịu thất cơ mà bị đả bại. 

Chàng nằm đó, một mặt sốt ruột vì không sao dùng phép tự giải huyệt mà phong tỏa tay chân được, một mặt lo lắng vì thấy Tạ Tốn nằm quằn quại đằng kia, không biết thương tích ra sao. Sau đó chàng lại thấy tên da đen Phi Châu sứ tự cởi áo bào trần truồng - sừng sững một thân người cao lớn, lực lưỡng, đen bóng, với một bộ phận sinh dục to dài kinh hồn - rồi đưa tay sờ ngực bóp vú Triệu Minh tơi bời một lúc – một bộ ngực căng cứng, to tròn, trắng mịn bị nhồi nắn một cách dã man, không thương tiếc. Sau đó, hắn hăm hở bế nàng lên, ôm lấy người nàng mà vội vàng chạy vào trong căn nhà thì chàng tức giận và đau lòng vô cùng. Chàng đã biết hắn sẽ làm gì với Triệu Minh rồi. Hãm hiếp một nàng con gái xinh đẹp, kiêu kì, khiêu gợi, với một bộ ngực núi lửa mà muốn tận hưởng hoàn toàn cái thân hình gợi dục đó thì không thể vui thú tràn đầy dưới cảnh màn trời chiếu đất, trước mặt mọi người cho được. Cuộc hành dâm đó chỉ có thể đạt tới sự sướng khoái cùng cực khi nó được diễn ra trên giường chiếu riêng tư, trong phòng vắng, chỉ có hai người. Như vậy thì kẻ hãm hiếp mới có thể tự do, không uý kị một điều gì, tha hồ làm đủ trò dâm tục trên người bị hãm hiếp, và chỉ có như thế hắn mới thật sự thỏa mãn cơn dâm tình vũ bão, ghê hồn của hắn mà thôi.

Chàng dư biết một tên đã mang bệnh dâm dục nặng nề vì học phải môn Càn Khôn Đại Nã Di tâm pháp tà đạo mà lại đứng trước một Triệu Minh xinh đẹp, ngực lớn eo thon, khỏa thân gợi dục thì làm sao mà cầm lòng, không lên cơn nứng cho được? Như một con thú đói gặp phải mồi ngon, nó sẽ đùa giỡn, chờn vờn, cắn xé món mồi đó cho đến khi nào nó thoả mãn đã đời mới thôi. Còn con mồi rồi thì cũng sẽ bị dày vò, tan nát, liễu dập hoa vùi bởi cơn cuồng khát, dâm mê của con thú đó cho đến lúc kiệt quệ, tả tơi chắc cũng chưa xong. Càng nghĩ tới cảnh Triệu Minh bị tên da đen làm nhục, đụ đéo, hành hạ thì Vô Kỵ càng điên lên. Vậy mà tay chân mình vẫn tê liệt, không sao làm gì được…

Nhưng mà đâu đã hết! Chàng lại thấy tên Trung Đông sứ cũng lên cơn động tình, nổi cơn dâm mà hãm hiếp Linh Nhi cho đã cơn thèm. Trước mặt chàng, cách đó không xa, hắn ta lột quần áo nàng rồi bật ngửa nàng ra, vắt hai chân nàng lên vai hắn, rồi hắn ngồi chồm hỗm ngay trên bụng nàng mà dộng cặc vào *** nàng, từ trên xuống dưới, ào ào, trông khiếp đảm. 

Trước cảnh hai người con gái xinh đẹp mà chàng yêu thương nhất trong đời cùng bị hiếp dâm bởi hai thằng ngoại lai lộn giống (một thằng mọi Phi Châu da đen trọc đầu, một thằng râu ria Trung Đông mặt mũi xồm xoàm) ngay trước mặt mình - mà mình thì bị bó tay bó chân, không thể nào làm được đến một hành động cứu giúp nào - thì chàng càng căm gan, tức giận. Giận người và giận cả chính mình nữa. Đường đường là một minh chủ võ lâm Trung Nguyên, giáo chủ Minh giáo nổi tiếng, võ công thượng đẳng giang hồ, vậy mà chàng bị đả bại ngay trong vài hiệp bởi ba tên Ba Tư giáo sứ, thúc thủ trước cảnh cha nuôi bị đánh đập, nằm yên nhìn người yêu bị hãm hiếp! Cũng tại vì võ công của Tam sứ quá sức lạ lùng, không hiểu chúng biến hoá thần kì từ Càn Khôn Đại Nã Di tâm pháo ra sao mà khiến chàng bị khuất phục ngay. 

Vô Kỵ đang bồn chồn, lo lắng thì chàng đã nghe một tiếng cười thánh thót vang lên bên người. Chàng ngạc nhiên ngước mặt nhìn lên thì thấy nàng Bá Đa sứ đang chu miệng, nhoẻn môi cười, nhìn mình với một cặp mắt đầy dâm dục, đĩ ngựa. Chàng hiểu ra ngay lập tức. Bá Đa sứ cũng luyện tập Càn Khôn Đại Nã Di thần công như hai tên sứ giả kia, như vậy là nàng ta cũng phải là một siêu dâm nữ chứ không sai. Nhìn thấy hai tên dâm thần kia đang hành dâm với hai nàng con gái – tên Phi Châu sứ thì đang hưởng lạc với Triệu Minh trong căn nhà, còn tên Trung Đông sứ thì đang dập dồn với Linh Nhi ngay trước mặt – thì nàng Bá Đa sứ đâu có cầm lòng được? 

Quả đúng như vậy. Khi Bá Đa sứ thấy hai tên sứ giả kia đang ào ào làm tình với hai nàng con gái Trung quốc trẻ đẹp thì nàng ta nứng quá. Người ngợm cứ nóng bừng, rậm rật, không sao chịu nổi. Cũng phải gia nhập vào cuộc hỗn dâm tập thể mới xong. Nàng nhìn quanh, thấy một lão già, tuy đô con nhưng tóc bạc, và một chàng trai trẻ, khôi ngô tuấn tú, cả hai đều nằm gục dưới đất thì nàng liền tiến tới nơi chàng trai ngay. Chứ còn gì nữa mà thắc mắc, lựa chọn? Lão già gân chắc không thỏa mãn nàng bằng một anh chàng đầy vẻ phong độ kia đâu. Lão ta có thể có nhiều kinh nghiệm tình trường đấy, nhưng nàng đâu có cần! Kinh nghiệm đụ đéo thì nàng có thừa. Nếu anh chàng đẹp trai kia không biết thì nàng sẽ chỉ bảo cho. Vả lại nàng đã dự định muốn là mình sẽ chủ động trong cuộc hoan dâm này, chỉ cần chàng ta nằm yên đưa cu dựng củ lên cho nàng thỏa mãn là được rồi, đâu cần phải biết nhiều?

Bá Đa sứ đứng nhìn thấy Vô Kỵ đẹp trai, anh tuấn thì nàng ta chịu quá rồi. Có vậy mới đáp ứng được cái cơn dâm nứng đang dâng lên trong người chứ! Nàng cười lên mấy tiếng thích thú mà thỏ thẻ nói với giọng lả lơi:

- Chàng ơi, để thiếp cùng chàng bầu bạn với nhau. Không thôi chúng ta lẻ đôi trong khi mọi người có cặp đang vui vầy, hưởng sướng. Như vậy đâu có công bằng?

Nói xong, nàng không chần chờ gì nữa mà ngồi ngay xuống, đưa hai tay ra mà tụt luôn quần của chàng ra. Khi nàng thấy một con cu mập mạp, to lớn hiện ra thì nàng trợn to mắt lên, không ngờ chàng trai trẻ mà lại có thể mang được môt con cu hùng dũng, dùi cui như vậy. Nàng liếc mắt nhìn Vô Kỵ, nhoẻn miệng cười một cái, trông thật là dâm ô, đĩ thoã mà ỏn ẻn nói:

- Chao ôi... Cu của chàng hùng cường như thế thì làm sao mà thiếp bỏ qua cho được? Để thiếp giúp chàng thỏa thê rồi hai ta cùng vui vầy với nhau nghe chàng...

Rồi bằng cả hai tay, nàng dâm nữ nắm lấy con cu đó lên, đưa nó nhổng lên trời. Đoạn nàng há miệng ra, cúi mặt xuống mà đút miếng gân to lớn vào miệng mà bú liền. Nàng há miệng ra thật lớn, đưa mặt xuống thật gần, cố nuốt cho hết con cu vào miệng. Khi một phần ba con cu của Vô Kỵ đi sâu vào miệng nàng, xuống tận tới cuống họng thì nó dừng lại, không còn đi sâu vào thêm được nữa. Đá Đa sứ liền dùng một tay mà nắm lấy phần con cu còn lại mà vuốt, một tay thì đưa xuống là chộp lấy bìu dái Vô Kỵ mà nắn. Và cứ như thế, vừa bóp cặc, vừa xoa dái, vừa bú cu, nàng bắt đầu màn khẩu dâm, ngay trước mặt mọi người, không ngần ngại, dấu diếm, dưới bầu trời đen tối, đầy trăng sao. Tiếng vuốt cặc sùng sục, tiếng bú cu nhóc nhách vang lên không ngừng trong buổi đêm vắng lặng.

Vô Kỵ nằm yên thấy nàng dâm nữ Bá Đa sứ làm trò bú cu, sục cặc mình thì chàng khó chịu vô cùng. Từ trước tới giờ, chàng chỉ “cho” con gái bú cu mình thôi chứ chưa bao giờ “bị” con gái bú cặc cả. Y hệt như là mình bị hãm hiếp vậy. Mà trong đời chàng, chàng chưa hề có cái kinh nghiệm hiếp dâm bao giờ - hãm hiếp người hay bị người hãm hiếp. Chỉ trừ một lúc chàng đè Linh Nhi xuống bắt nàng bú cặc chàng khiến cho nàng tức giận cả buổi, và một lần chàng bị tên trung nhân đút đít trong thung lũng khiến cho chàng đau buốt mấy ngày. Bắt nguồn từ hai hoàn cảnh đó mà chàng đâm ra oán ghét những màn bức dâm, ép dục. Vì thế mà bây giờ, tuy cu được sục bú, dái bị xoa nắn liên hồi mà con cu của chàng không hề cương cứng lên một tí nào. Chàng vẫn dửng dưng, mà lại còn có phần tức giận nữa. Nhưng dần dần, bị nàng ta vuốt cặc không ngừng, máu từ từ động lại, dồn vào dương vật khiến con cu tự động từ từ cương lên, rồi trở thành cứng ngắc. Đó không phải là vì chàng đã lên cơn dâm nứng mà chỉ là một trường hợp sinh lí tự động, kết quả của một màn sục cặc mà thôi.

Tự dưng thấy con cu của chàng cương lên, sừng cứng, kích thước của nó tăng lên gấp đôi, cả chiều ngang lẫn chiều dài, thì nàng Bá Đa sứ sung sướng quá, cơn nứng của nàng cũng tăng lên gấp đôi. Con cu của Vô Kỵ, tuy vẫn còn nằm sâu trong cổ họng nàng, nhưng chỉ còn là cái đầu khấc thôi, nằm chật ngất, đầy cứng trong miệng nàng. Sau khi sục sạo, bú mút một lúc, nàng liền nhả con cặc ra, lấy tay chùi miệng vì nước miếng của nàng đang vương vãi tùm lum, trên môi và cả trên con cu nữa. Rồi nàng ngồi thẳng lên, đưa tay vén áo bào, kéo lên ngang bụng, để lộ một cặp đùi trắng toát và một vùng âm đạo đầy lông đen. Nàng dạng hai chân qua hai bên hông của Vô Kỵ, ngồi chàng hãng, lưng quay về phía mặt chàng. Nàng lấy hai tay chống lên hai đùi của chàng mà từ từ hạ người xuống, rồi đưa một tay cầm lấy con cu ướt nhẹp nước miếng mà đút nó ngay vào cửa chim mình. Khi cái đầu cu nóng đỏ đó nằm ngay giữa lỗ hang là nàng ngồi ngay xuống, đè lên người chàng, để cho con cu đâm sâu tuốt, đi luôn vào *** nàng, một cách suông sẻ, gọn ghẽ, ngọt ngào, ngon ơ.

Con cu của Vô Kỵ to và dài đến thế mà nó đi suốt vào trong người Bá Đa sứ một cách dễ dàng. Có lẽ vì con cu đang ướt nhem nước miếng của nàng nên nó trơn lu, và với sức nặng của nàng đè xuống, nên nàng mới có thể cho con cu đụ sâu vào *** nàng, ngay trong lần thử đầu tiên. Lỗ âm đạo của nàng bị nong rộng một cách tối đa, vách *** nàng bám chặt lấy thân cu của chàng, làm cho nàng cảm thấy đau nhức. Nhưng nàng biết đó chỉ là cảm giác tiên khởi mà, sau đó, và chỉ ngay sau đó thôi, là nàng đã nhận thấy sự đầy ắp, chật ngất của một con cu to lớn chiếm hết hoàn toàn cái khoảng âm đạo chật hẹp trong bụng mình rồi. Nàng ngửa mặt lên trời, trợn mắt, há tròn miệng ra, như là không ngờ con cu đó lại có thể đem đến cho nàng một cơn sung sướng nhanh chóng đến như vậy. Không chần chờ gì nữa, nàng ngồi hẳn trên bụng Vô Kỵ, mông đít nàng đè xuống, dính sát vào háng chàng - với tư thế đó, chắc chắn là con cặc dài đã đi tới tận cùng âm đạo – nàng bắt đầu màn đụ đéo ngay tức thì. Nàng ngồi chồm hổm, chổng đít, dùng sức ở hai đùi mà nâng người lên, hạ người xuống, khịến cho con cặc cũa Vô Kỵ đâm vào thọt ra liên tục trong *** nàng. Và sau đó, Bá Đa sứ cứ cưỡi trên người Vô Kỵ, nhấp nhổm, lên xuống, dùng *** nàng mà dập xuống cặc Vô Kỵ liên miên, phát lên những tiếng phành phạch.

Vô Kỵ nằm yên, nhìn cái đít trắng phau, nhô lên, thụt xuống, vành *** của nàng bám chặt lấy thân cặc của mình - mỗi lần nàng nhổng đít lên là *** nàng nhả cặc chàng ra, nhưng mép *** của nàng lại bao kín lấy cặc chàng, như muốn níu kéo nó lại - vậy mà chàng lại không thấy có một cảm giác nào. Mặc dầu cu chàng đang cương cứng. Mặc dầu sự cọ sát giữa con cu và thành *** rất khít khao. Mặc dầu con cu chàng đã bóng nhẫy vì nước nhờn. 

Bỗng nhiên chàng nghe đâu đó văng vẳng tiếng rên. Tiếng rên của một người con gái hình như đang trong cơn… sướng khoái, mê tơi, đã đời. Tuy Bá Đa sứ quay mặt đi nên chàng chỉ nhìn thấy lưng nàng, nhưng Vô Kỵ biết tiếng rên đó không phải là của nàng ta. Nó phát ra từ một nơi xa hơn nhiều. Chàng liền ngó qua một bên thì thấy cách đó không xa, Linh Nhi đang nằm yên, cắn răng, hai môi mím chặt lại, đưa mắt nhìn chàng, hai mắt cau lại, đẫm lệ, đầy vẻ đau thương. Người nàng gập đôi lại, hai chân bắt lên vai tên Trung Đông sứ, mà tên đó lại ngồi thẳng trên người nàng, dộng cặc xuống *** nàng liên hồi, nhịp điệu cũng dập dồn như nàng Bá Đa sứ đang cưỡi chàng vậy. Như vậy thì tiếng rên của ai vậy kìa? Vô Kỵ chợt cứng người lại. Bây giờ chàng mới nhận ra là tiếng rên đó phát ra từ trong căn nhà… Tiếng rên của người con gái đang tới lúc hưởng dục, tràn đầy nhục cảm, khoái lạc, mê hồn… Tiếng rên của Triệu Minh!! Đúng rồi, không còn gì khác hơn nữa!

Thì ra trong căn nhà, Triệu Minh và tên da đen Phi Châu sứ đang nằm chồng lên nhau, ôm ghì dính cứng vào nhau mà đụ nhau không ngừng. Một hồi sau, tên da đen bèn thay đổi thế làm tình. Hắn bước xuống giường, đứng chĩa con cu to dài ra thẳng ra trước, kéo người nàng tới sát góc giường rồi dùng hai tay nắm cổ chân nàng mà kéo xoạc hai chân nàng rộng ra, để lộ một cái *** hồng hào, ướt đẫm, phập phồng như đang mời mọc, như đang đòi hỏi, như đang búc xúc vì bất chợt bị ngưng ngang trong cơn bầm dập. Triệu Minh nằm ngửa, hai chân banh ra, nín thở, phập phồnh chờ đợi ... Tên mọi da đen nắm chặt hai chân nàng mà dạng ra thành hình chữ V, hắn không cần lấy tay hướng dẫn con cặc đen thui, dựng cứng mà chỉ lắc mông chĩa cái đòn than, kê cái con cặc to dài đó vào ngay trước lỗ *** nàng. Ngay sau đó, hắn vận sức vào mông mà nhấn mạnh một cái. Con cặc đen thui lại chui thẳng vài cái lỗ *** ướt nhẹp, tới tận gốc. Sau đó, hắn vừa đứng thẳng người, vừa gồng hai tay mà dạng hai cẳng Triệu Minh ra, vừa vận sức đụ thẳng vào *** nàng một cách mạnh bạo, vũ bão. Mỗi một cú thúc của hắn là hai cặp vú to lớn của nàng (tuy nàng đang nằm nhưng hai bầu vú vẫn không dẹp xuống mà vẫn căng cứng, nhô thẳng lên trời) nhún nhẩy quay cuồng, rung động tưng tưng theo sức nắc kinh hồn. Nhìn thấy cảnh đó, tên Phi Châu sứ càng háo dâm hơn, bặm đôi môi dầy, banh hai chân nàng rộng ra thêm mà ra sức nắc cặc hắn liên hồi vào *** nàng, dập dồn hơn nữa. Hằn vừa dập vừa kêu lên:

- Đây nè cưng... Này... Này... Ôi... Ôi... Đã quá... Đã... Cưng ơi... Cưng... Có đã không cưng...

Nằm ngửa cho hắn đụ tới, Triệu Minh ngửng đầu lên nhìn xuống thấy con cặc bự dài, đen thui, bóng lưỡng, không lông của hắn đâm vô thụt ra như cái chày máy thì nàng há miệng thở hổn hển. Nàng không ngờ một con cặc với một sắc thái dị hình như vậy (một thanh củi đen thui, cứng ngắc), một con cặc kì lạ mà nàng chưa từng bao giờ thấy trong đời, một con cặc quái đản mà nàng không hề nghĩ là con người có thể có được, lại có thể đem đến cho mình một nguồn sướng khoái kinh khủng đến thế. Cái cảnh một khúc than đen cứng cứ dập dồn ra vô trong cái cửa mình hồng hào của nàng làm nàng muốn chết cứng. Nàng hào hển rên lên:

- Ôi chao... Trời... Sao mà...Hự ... Hự... Trời ơi... Aaaa... 

Rồi như không cưỡng lại được với một sự thúc đẩy nào đó, nàng rút hai chân ra khỏi tay hắn mà kẹp chặt lấy hông hắn. Sau đó, nàng nhổm người lên, một cách cẩn thận nhưng không kém phần hối hả, nàng không để cho con cặc của tên da đen tuột ra khỏi *** mình mà vòng tay ôm chầm lấy con người nở nang, đen đủi của hắn. Vừa ôm chắc, vừa kẹp cứng. Một lần nữa, hai thân hình - một đen thui, to lớn, hôi hám, một trắng toát, thon nhỏ, thơm tho - lại dính sát vào nhau, xà nẹo. Trong khi Triệu Minh đeo cứng trên người tên Phi Châu sứ, thì hắn liền đưa hai tay đen thùi ra mà bợ lấy hai bờ mông trắng mịn của nàng rồi nắc mạnh cặc của hắn vào *** nàng nghe bùm bụp. Hai người làm luôn màn chơi đứng. Hai tấm thân trần truồng, nhễ nhại mồ hôi ép chặt vào nhau, tưởng chừng như không sao gỡ ra được. Tên da đen đâm cặc lên, Triệu Minh dập *** xuống, sự cọ sát của hai dương vật và âm vật đạt được tới mức tối đa. Vừa thúc cặc lên người Triệu Minh, tên da đen thở lên phì phì. Vừa nhún *** xuống cu tên da đen, Triệu Minh vừa hổn hển rên lên khe khẽ. Tiếng rên của nàng dần dần lớn lên, tăng theo cơn đam mê sướng khoái dâng lên trong người nàng…

Vô Kỵ nghe tiếng rên rỉ vang lên từng hồi của Triệu Minh thì chàng đoán biết chuyện gì đang xẩy ra trong căn nhà rồi. Thêm tiếng đụ đéo của cặc và ***, tiếng bành bạch của hai khối thịt thúc đẩy vào nhau, làm chàng hình tượng ra ngay hai người đó đang làm gì với nhau liền. Chàng tưởng tượng tới cảnh tên da đen Phi Châu sứ cốt đột dập nắc con cặc to lón kinh khủng của hắn vào cái *** nhỏ nhắn, xinh xinh của Triệu Minh (không biết hắn làm gì mà đến nỗi nàng phải rên rỉ liên miên như vậy?) thì chàng không chịu đựng được nữa. Một cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng. Căm thù?... Không… Tức giận?... Chưa chắc... Hối tiếc? … Hình như là vậy… Rộn ràng? ... Đúng thế... Dâm nứng? ... Chứ còn gì nữa... Con chim hồng hào, hấp dẫn mà chàng biết là còn trinh nguyên, chưa bao giờ bị công phá đó đáng lẽ phải thuộc về chàng! Vậy mà cái hang động đào nguyên đó đang bị đâm thọc tơi bời bời một con cu đen thui, to lớn của một tên da đen dị dạng. Rồi tự dưng thân hình chàng nóng bừng lên. Hình ảnh một nàng Triệu Minh yêu kiều, diễm lệ đang thoả chí vui vầy trong cơn dâm bạo. Hình ảnh một tên mọi da đen, to lớn dạng hình đang hồ hỡi dập nắc vào trong cái *** tươi đắm. Cộng thêm tiếng rên rỉ sung sướng của nàng Triệu Minh xinh tươi, cảnh đụ đéo kinh hồn của tên quỉ sứ da đen, làm con cu của chàng cương cứng thêm nữa, đầu cu nở lớn ra. Bây giờ, chàng đã bắt đầu cảm nhận được cái sung sướng đem đến từ cái *** co thắt không ngừng của nàng Bá Đa sứ. 

Triệu Minh kia, cũng như nàng Bá Đa, mải mê tận hưởng thú khoái lạc dâng lên từ trong lỗ *** đang bị đâm thọc không ngừng, thì Vô Kỵ này, cũng như tên Phi Châu, đang say sưa cảm nhận cơn sung sướng bốc lên từ con cặc đang được bóp chặt liên hồi. 

Làm như Bá Đa sứ cũng đã cảm nhận được sự gia tăng cơn nứng của Vô Kỵ và sự nở rộng kích thước của con cu trong *** mình, nàng liền ra sức nhún nhẩy nhanh hơn, dập mạnh đít mình xuống người chàng. Được nàng ta cưỡi lên người, làm như chàng là một con ngựa hoang, Vô Kỵ sướng quá, máu trong người chạy vòng rần rần. Bất chợt chàng cảm thấy chân tay mình thả lỏng, tự do liền ngay lúc đó. Chàng đâu có ngờ là khi bị điểm huyệt bởi Càn Khôn Đại Nã Di tâm pháp thì mình đã được tự động giải huyệt ngay nếu trong người lên cơn nứng? Tuy ngạc nhiên, nhưng khi tay chân cử động được là Vô Kỵ liền đưa tay ra nắm lên cần cổ của Bá Đa sứ liền. Đang hăng hái dồn dập trên người chàng, nàng chỉ kêu lên một tiếng:

- Ối chà...

Xong rồi nàng ngã gục xuống người Vô Kỵ ngay. 

Tên Trung Đông sứ đang dập cu vào người Linh Nhi nghe tiếng la hoảng thì hắn ngửng mặt lên nhìn. Khi thấy Bá Đa sứ đang bị Vô Kỵ kềm chế nằm yên như chết thì hắn tức giận, trợn mắt nói liền:

- Tên khốn nạn khiếp toi! Mi chết chắc tới nơi xong rồi...

Thì ra tên Trung Đông sứ, là người nước Ba Tư, nói năng tiếng Trung Hoa đã không rành, mà trong lúc hấp tấp, hắn lại còn nói loạng quạng, liêng xiêng không ra đâu vào đâu.

Nói xong là hắn cầm hai chân Linh Nhi lúc đó đang vắt trên vai hắn mà hất qua một bên, coi như nàng là một món trò chơi tới lúc phế thải vậy. Hắn vội vàng đứng ngay lên, lấy chiếc Thánh Hỏa lệnh trong túi áo dưới đất ra mà chực ném vô người chàng. 

Linh Nhi thấy tên Trung Đông sứ lăm le trong tay hai chiếc Thánh Hỏa lệnh thì nàng liền cố chồm người lên, bám chặt lấy người hắn, không cho hắn động thủ. Tên Trung Đông sứ bị nàng ghì kéo, thì hắn tức giận la lên, nói trọ trẹ:

- Con thối tiện tì ghê quá... Sao dám cầm tay không làm việc lành dữ của ta! 

Rồi hắn cầm cái thẻ bài mà đánh mạnh luôn vào người nàng, không nương tay. Bị một đòn trúng ngay giữa ngực, Linh Nhi thổ một búng máu tươi, bắn người ra, nằm im bất động.

Vô Kỵ nhìn thấy Linh Nhi bị hạ độc thủ như vậy thì chàng tức giận vô cùng. Nhưng rồi chàng lại thầm nghĩ là mình có đối chọi với tên này, với võ công quái dị của hắn, cũng chưa chắc đã nắm ngay phần thắng đâu. Rồi tên Phi Châu sứ thì không biết xuất hiện mà tiếp sức lúc nào, cho nên chàng liền nghĩ ra một kế. Chàng nhanh tay rút hai cái Thánh Hỏa lệnh trong túi áo của Bá Đa sứ ra rồi vận sức mà liệng một miếng ra thật xa, nơi gần triền núi. Tên Trung Đông sứ thấy vậy thì la hoảng:

- Trời yêu ơi! Không nên... Không tốt đâu!

Thật ra hắn coi chiếc Thánh Hỏa lệnh như là tính mạng của mình vậy. Khi thấy miếng thẻ bài rơi xuống sườn núi, mất dạng, thì hắn liền vùng chạy ngay tới hướng đó, vội vã không kịp mặc quần áo, mà tìm kiếm. Vừa chạy vừa la làng:

- Chết quá! Chết hết ta rồi!

Trong khi đó trong nhà, tên da đen Phi Châu sứ, đang làm màn đụ đứng với Triệu Minh, cũng nghe những tiếng kêu la rối loạn tưng bừng bên ngoài thì hắn biết ngay có chuyện không hay xẩy ra rồi. Hằn liền đẩy người nàng ra, lúc đó đang dính cứng trên người hắn. Nhưng Triệu Minh đang trong cơn dâm nứng, mê say rên rỉ, đâu có chịu. Nàng bá vai, níu cổ hắn lại, cứ ôm chặt lấy người hắn, hai chân ghì lấy bờ mông của hắn lại như muốn con cặc đi sâu vào trong *** nàng thêm nữa. Tên Phi Châu sứ tức giận, trợn mắt, mím môi, dùng hai bàn tay đen thô mà nắm lấy ngực nàng, đẩy thêm một cái nữa, thật mạnh. Triệu Minh bắn người ra, thân hình trần truồng rớt xuống giường cái rầm. Cái *** ướt nhẹp, nhỏ bé của nàng đang bám chặt lấy con cu đen cứng, to dài của hắn bị kéo tuột ra nghe cái “bóc” như một cái nút chai bị rút bắn ra khỏi cổ chai rượu vậy. 

Bị tên da đen ra tay bạo động, ruồng bỏ một cách thẳng thừng, Triệu Minh đâm hoảng hốt. Rồi nàng lại bị hắn xô té xuống giường, không thương tiếc, làm nàng đau ê ẩm cả người thì nàng xực tỉnh, thoát khỏi cơn mê tình dục. Cuộc hành dâm đang tràn đầy hứng thú thì lại bị kết thúc một cách bất ngờ, nhanh chóng, cũng như nó đã bộc phát. Hành động phũ phàng của tên Phi Châu sứ làm tâm trí nàng trở lại ngay với thực tế. Trời ơi! Chuyện gì đã xẩy ra vậy kìa? Tại sao nàng lại có thể có những hành động hoang dâm, thô bỉ với một tên mọi da đen cốt khỉ như vậy? Nàng đã nghĩ gì? Đã làm gì với tên thô hào, dị hợm này? Thật là không còn nhân phẩm, cốt cách của một nàng quận chúa cao sang, quyền quí nữa! Nghĩ tới đó, nàng vừa xấu hổ, vừa tức giận quắc mắt nhìn tên Phi Châu sứ định lên tiếng chửi mắng thì nàng nhìn xuống thân thể trần truồng, bóng nhẫy mồ hôi của mình rồi vội vã với lấy áo quần mà che lên người...

Tên Phi Châu sứ bỏ mặc cho Triệu Minh đang hoàn hồn trên giường mà chạy ngay ra ngoài. Khi hắn thấy Bá Đa sứ đang nằm gục dưới đất, còn Vô Kỵ thì đang đi tới hướng Linh Nhi lúc đó nằm gụctrên vũng máu thì hắn vội vàng bước tới nơi hắn trút bỏ áo bào lúc nãy mà kéo ra hai tấm Thánh Hỏa lệnh. Vô Kỵ quay lại thấy hắn lăm lăm trong tay hai tấm thẻ bài thì chàng liền theo mửng cũ, ném luôn miếng Thánh Hỏa lệnh còn lại trong tay ra tận đằng xa, nơi cỏ hoang bụi rậm mọc quá đầu người. Tên Phi Châu sứ hoảng sợ, rồi cũng như tên Trung Đông sứ, hắn không kịp mặc quần áo, trần truồng chạy bay ngay tới vùng rừng rậm mà lục kiếm cho ra tấm thẻ bài. 

Hai tên sứ giả Ba Tư, cu dái lòng thòng, lổn ngổn, chạy nhẩy tung tăng, tưng bừng giữa đám đá, lùm tranh mà hốt hoảng lật gạch vạch lá, trong đêm tối tranh tối tranh sáng, lục lọi tìm kiếm liên hồi...

Vô Kỵ dùng kế dụ cho hai tên chó dái chạy đi mất xong rồi chàng nhanh chân bước tới kế bên Linh Nhi. Thấy nàng nằm mê man bất tỉnh thì chàng vội đưa tay ra mà bắt mạch nàng. Nghe thấy hơi thở nàng đứt đoạn, chàng liền rờ lên ngực nàng thì biết nàng bị gẫy hết mấy cái xương sường, ***g ngực bị lõm xuống, nội thương rất trầm trọng. Chàng cúi xuống gần mặt Linh Nhi mà nói thầm vào tai nàng:

- Linh Nhi, em. Không sao đâu. Có anh đây, em đừng sợ.

Thấy Linh Nhi vẫn nhắm mắt nằm im bất động thì chàng thở dài, lấy quần áo phủ lên người nàng rồi nhẹ nhàng bồng nàng trên tay rồi vội tiến tới gần căn nhà. 

Ngay lúc đó, Triệu Minh cũng vừa bước ra ngoài.

Gặp Triệu Minh ngay ngưỡng cửa, chàng dừng ngay lại, ngập ngừng nhìn nàng một cái rồi quay mặt đi mà không nói được một lời, nửa muốn hỏi han, nửa muốn bỏ qua không muốn nhắc tới chuyện vừa qua. Nhìn thấy nàng tóc tai rối bời, quần áo xốc xếch thì lòng chàng tự dưng chùng xuống. Triệu Minh cũng liếc chàng một cái thật nhanh rồi đưa mắt nhìn qua chỗ khác. Ánh mắt của chàng, như trách móc, như thương cảm, làm lòng nàng se lại. Hai người đứng im lặng một hồi. Nói năng gì bây giờ? Hành động gì bây giờ? Chẳng lẽ hai người lại ôm nhau mà vỗ về, than van, kể lể, phân bua với nhau hay sao? Trong hoàn cảnh này, tốt nhất là nên giữ im lặng cho cả đôi bên. Dẫu rằng lúc đó trong lòng hai người đầu óc sóng gió rối bời, tâm trí hoang mang bất định. Có cả trăm câu nghi vấn để mà hỏi nhau, có cả ngàn câu trả lời để mà đáp lại. Nhưng cái khó là ai sẽ là người lên tiếng gặn hỏi trước, ai sẽ là người mở miệng trần tình trước. Chàng thì không muốn tra vấn nàng cho ra lẽ vì sợ nàng cho mình là người hẹp hòi, vị kỷ. Nàng thì không muốn thổ lộ với chàng nỗi đoan truân vừa qua để rồi gợi lại những hình ảnh nhớp nhơ, phóng đãng trong căn nhà. Do đó, cả hai, không ai dám dặm dò, thăm hỏi trước tiên...

Đứng yên một lát, hai người lặng lẽ cùng nhau bước xuống thềm nhà. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, tuy không ai nói lên một tiếng nào, nhưng sự im lặng, ngập ngừng, trốn lánh lẫn nhau đã nói lên thật nhiều, diễn tả quá đủ nhũng chuyện gì đã xẩy ra trong căn nhà rồi. Hai người cùng bước đi mà lại có hai ý tưởng khác nhau. Vô Kỵ thì cảm thấy chua chát, đau thương, tức giận, tiếc nuối. Triệu Minh thì cảm thấy ngượng ngùng, nhục nhã, hối hận, hoang mang. Chàng và nàng đều biết rằng kể từ nay, hai người sẽ nhìn nhau với con mắt khác hẳn lúc trước. Tình cảm giữa hai người, sau vụ này, rồi sẽ bị ảnh hưởng ra sao?

Đi một vài bước thì Triệu Minh lên tiếng hỏi nhỏ, giọng lo lắng:

- Thương tích của Linh Nhi có nặng nề lắm hay không?

Vô Kỵ mím môi lắc đầu trả lời:

- Nàng ta khó má toàn mạng. Chúng ta phải đi xuống tàu tìm thuốc chữa trị cho nàng gấp.

Nói xong, hai người đã tiến tới gần Tạ Tốn, lúc đó đang chống người lên đao Đồ Long, gượng đứng dậy. Vô Kỵ liền hỏi:

- Tạ… Tạ… tiền bồi… tiền bối...

Vô Kỵ ngập ngừng vì chàng biết trong tình trạng cấp bách bây giờ không phải là lúc chàng nhận mặt họ hàng. Chàng nói tiếp:

- Chúng ta phải rời khỏi chỗ này ngay. Tạ tiền bối có cần cháu giúp đỡ gì không?

Tạ Tốn đã nhận ra hoàn cảnh nguy kịch này. Ông khoác tay:

- Ta chỉ bị ngoại thương, không trầm trọng lắm. Thiếu hiệp cứ thoát trước ngay đi, ta sẽ theo sau ngay.

Nói xong ông dùng đao Đồ Long làm nạng, khập khiễng đi tới.

Vô Kỵ liền bồng Linh Nhi vừa chạy bay xuống triền núi vừa ngoái lại nói với Triệu Minh:

- Nhờ Triệu cô nương đi đoạn hậu. Nhưng xin mọi người nhanh lên dùm.

Triệu Minh mỉm cười gật đầu chạy theo sau. Nàng biết Vô Kỵ vội vàng như vậy cũng là vì chàng rất úy kị võ công quái dị của tam sứ. Bỗng nhiên nàng kêu lên:

- Ôi chao, suýt nữa là quên mất cái quan trọng này.

Vô Kỵ đang quay mình đi thì chàng vội dừng chân lại khi thấy Triệu Minh chạy trở về căn nhà rồi cúi xuống lượm thanh Ỷ Thiên kiếm lên mà dắt vào người. Nàng nheo mắt nhìn chàng, nhoẻn miệng cười:

- Xong rồi! Chúng ta đi ngay đi.

Vô Kỵ liền rảo chân bước nhanh đi ngay. Nhưng mới chạy được vài bước thì chàng lại nghe Triệu Minh kêu lên:

- Khoan đã! Cón cái “của nợ” này nữa.

Chàng ngạc nhiên nhìn lại thì thấy Triệu Minh đang quay trở về vác nàng Bá Đa sứ lên vai. Chàng đang không hiểu tại sao tới lúc này, đang trong tình trạng vội vã thoát thân, mà Triệu Minh còn muốn cưu mang thêm một người nữa thì nàng lại nhoẻn miệng cười nói với chàng:

- Cái “của nợ” này chắc chắn sẽ có ích cho chúng ta sau này.

Biết là Triệu Minh tinh kì, mưu chước đầy mình, tính toán minh mẫn, đoán việc như thần nên chàng không phân vân nữa mà chỉ hỏi nàng:

- Như vậy Triệu cô nương có nhọc mình hay không?

Triệu Minh chưa kịp trả lời thì đã nghe tiếng tên Trung Đông sứ vang lên:

- Ha! Ha! Ha! Tìm ra rồi cuối cùng đây! May mắn muốn chết đi cũng được! 

Rồi tiếng tên Phi Châu sứ nói lại:

- Mau đến đây giúp ta tìm hoả lệnh ngay đi!

Nàng liền xốc Bá Đa sứ trên vai rồi nói ngay:

- Đi mau đi. Chúng ta không còn có nhiều thì giờ nữa đâu.

Ba người vội vàng theo ánh trăng chạy theo con đường mòn nhỏ dẫn xuống bãi biển.

Chạy được một chốc, Vô Kỵ bỗng nhiên thấy có một dáng người đang đi ngược lên thì chàng liền lên tiếng hỏi:

- Tiểu Siêu! Cô đang đi đâu thế?

Thì ra đó là Tiểu Siêu. Nàng hơ hải nói:

- Thưa giáo chủ, tàu ta đã bị nhiều người tới chiếm đoạt rồi. Cháu đang vội đi tìm giáo chủ...

Vô Kỵ nghe vậy thì kinh hãi. Chàng nói:

- Chúng tôi đang tránh đám cường tặc trên núi đây. Vậy thì cô mau theo tôi xuống đó xem như thế nào.

Tiểu Siêu thấy chàng bồng một cô gái bất động, máu me đầy miệng, theo sau là một ông già khập khểnh như đi không muốn nổi, còn Triệu Minh với vóc dáng tơi bời thì biết ngay là mọi người đã gặp đại địch. Nàng lo lắng hỏi chàng:

- Thưa giáo chủ có sao không vậy?

Vô Kỵ khoác tay nói nhanh:

- Gặp bọn giặc, tôi khó chống cự nổi. Nhưng tôi không sao. Chúng ta phải chạy thoát ra khỏi chốn này ngay.

Nghe chàng nói với giọng cấp bách như vậy, Tiểu Siêu vội vã chạy theo chàng liền.

Khi Vô Kỵ tiến tới gần bờ biển thì mới thấy con thuyền của Triệu Minh đã bị ba bốn con thuyền to lớn khác bao vây. Mọi người tới gần, núp sau mõm đá nhìn lên tàu, thấy mười mấy tên võ sĩ của Triệu Minh đang bị trói thúc ké dưới sàn. Bọn giặc có khoảng hai ba chục đứa, đang ăn uống, chè chén tưng bừng.

Giữa tàu là Chỉ Nhược, chỉ có nàng là con gái, đang bị một bọn người xúm lại mà chọc ghẹo. Nàng đứng yên, hai tay che ngực trần, lồ lộ cặp vú, áo cánh tơi tả. Thì ra bọn chúng đang đùa giỡn bằng cách dùng đao kiếm mà lần lượt cắt xén áo nàng đi, từ từ lột trần nàng ra. Bọn giặc dê xồm vừa mở màn với trò đùa trên nên chúng mới chỉ cắt áo nàng thôi, chưa chạm đến quần nàng. Chắc chắn là một khi chúng tuớc hết áo quần nàng ra rồi thì cái thân hình lõa thể, trắng ngần đó sẽ là một món đồ chơi cho cả bọn vầy vọc. Chúng vừa múa may đao kiếm, vừa hù họa Chỉ Nhược, vừa la hét cười dỡn om sòm. Nàng đứng giữa đám côn đồ, sợ hãi, cô thế, bán thân loã thể, hai tay che ngực, như là một con cừu non lạc giữa đám sói già. 

Vô Kỵ tức giận, nhíu mày lại, nhìn quanh, ngẫm nghĩ tình hình. Chàng định mở miệng hỏi Triệu Minh cách hành động thì đã nghe tiếng hai tên sứ giả vang lên từ đỉnh núi:

- Đây rồi! Tìm ra rồi! Mau xuống bắt chúng nó ngay!

Chàng giật thót mình một cái. Triệu Minh liền vội nói:

- Trương công tử, chúng ta chỉ còn có một con đường thoát là thừa cơ xông lên tàu tấn công ngay. Lấy cái bất ngờ làm cái thắng mà thôi.

Vô Kỵ nghe vậy thì hoảng sợ ngầm. Bọn chúng đông như thế, chỉ cần có hai hay ba tên trong đám đó mà võ công cũng kì dị như sứ giả Ba Tư thì chắc chắn là mình sẽ bị đả bại chứ không sai. Đang đắn đo, ngần ngừ thì chàng đã thấy bỗng nhiên người Tiểu Siêu bắn vù lên cao một cái rồi nàng hạ mình xuống giữa sàn tàu một cách thật nhẹ nhàng, ngay giữa đám võ sĩ Ba Tư. Chàng đang ngạc nhiên không hiểu tại sao tự dưng Tiểu Siêu lại có tài nghệ bay bổng thánh thoát như vậy thì chàng đã thấy người nàng nhẩy nhót bay lượn, xuyên qua lách lại trong đám đông, hai tay múa lên loang loáng một cách nhanh chóng vô cùng. Chỉ trong nháy mắt, đã có ba bốn tên bị đả thương, kêu la, ngã lăn ngay ra sàn.

Không dám chần chừ, nghĩ ngợi gì thêm nữa, Vô Kỵ liền đưa Linh Nhi qua cho Tạ Tốn rồi tung mình theo Tiểu Siêu bay xuống tàu liền. Chân chàng vừa đáp xuống, chạm tới sàn là hai ba tên Ba Tư bị chàng ra tay đánh ngã ngay lập tức rồi. Đó là vì chàng đã thi triển tới từng thứ bẩy của môn Càn Khôn Đại Nã Di thần công. Không chút sợ hãi, bọn chúng rời bỏ Chỉ Nhược rồi cùng ùa tới vung đao kiếm mà đâm chém vào hai người lia lịa. Nhưng với võ công lợi hại của Vô Kỵ cùng thân hình lanh lẹ của Tiểu Siêu, bọn chúng không sao động chạm tới chàng và nàng được. Càng đánh, Vô Kỵ càng yên tâm vì chàng thấy võ công bọn này tầm thường chứ không quái dị như tam sứ. Vì thế mà mới có một tí là hơn nửa con số bọn Ba Tư đã bị Vô Kỵ cùng Tiểu Siêu đánh lắn quay ra rồi. 

Bất ngờ có một tên Ba Tư, chắc là tên đầu đàn, cầm đại đao mà nhẩy tới chém vào người Tiểu Siêu một cách dũng mãnh vô cùng. Tiểu Siệu vội xoay nguời tránh nhát đao thì hắn lia luôn thêm vài nhát nữa, cũng cực kì mạnh bạo. Nhưng Tiểu Siêu vẫn uốn mình tránh được luôn những thế công đó. Tên ta vừa tấn công nàng vừa nói năng lí lô:

- Ensha Allah! Hamin ja negah darid!

Tiểu Siêu tuy tay không mà vẫn chống trả, lại còn đánh thêm vài đòn. Nàng nhanh chóng đổi thủ thành công khiến cho tên nọ phải thối lui vài bước, làm hắn kinh ngạc vô cùng. Nàng mỉm cười nhìn hắn mà nói:

- Bebakhshid, baba, to ehtij be komak daram.

Tên Ba Tư nghe nàng nói thế thì tức giận quắc mắt nhìn nàng rồi vung đao tiếp tục đâm vào người nàng không ngớt.

Trong khi đó, Vô Kỵ đã đánh ngã hết bọn võ sĩ Ba Tư rồi. Chàng vội bước tới hỏi han Chỉ Nhược thì nàng ngạc nhiên khi thấy Vô Kỵ bất ngờ xuất hiện nơi này:

- Đại ca... sao anh lại ở đây?

Trong tình cảnh khẩn cấp này, Vô Kỵ phải nói năng qua loa cho xong chuyện:

- Tôi theo dõi bà bà mấy ngày nay rồi. Bây giờ chúng ta phải thoát khỏi nơi này ngay. Tôi xin lỗi cô tôi đã tới trễ...

Chỉ Nhược liếc nhìn Triệu Minh một cái rồi cau mày hỏi tiếp:

- Đại ca đi chung với Triệu cô nương phải không?

Thấy ánh mắt của nàng có vẻ ghen tức thì Vô Kỵ khoác tay, nói nhanh như không muốn phân bua nhiều:

- Tàu này là của Triệu cô ngụy trang ra, chúng tôi đi theo cô mấy ngày nay rồi.

Rồi chàng đặt hai tay lên vai nàng, mắt chàng không thể không nhìn tới khoảng ngực trắng phau với hai bầu vú nhô lên một cách hết sức khiêu gợi:

- Cô mau tìm áo mặc vào. Bọn giặc sắp tới nơi rồi đó.

Chỉ Nhược đỏ mặt, lấy hai tay kéo nhũng mảnh áo tả tơi trên người mà che ngực lại.

Vô Kỵ cực chẳng đã phải dời con mắt đi chỗ khác. Chàng thở mạnh một cái rồi chạy tới giúp Tạ Tốn cùng Triệu Minh đem Linh Nhi và Bá Đa sứ lên tàu rồi cởi trói cho tất cả đám võ sĩ. Triệu Minh liền hạ lệnh cho chúng nhổ neo căng buồm, rời đảo ngay.

Sau đó, Vô Kỵ đứng nhìn Tiểu Siêu cùng tên Ba Tư giao đấu với nhau. Chàng thấy võ công hai người cò vẻ giống nhau lắm, tiến thoái, công thủ đều xuất xứ từ một gốc gác chứ không sai. Chàng lại nghe nàng biết nói tiếng Ba Tư và còn biết sử dụng võ công của nước đó nữa thì chàng lấy làm ngờ ngợ. Rồi chàng chợt nhớ là Tiểu Siêu đã có nói mẹ nàng là người ngoại quốc. Như vậy là nàng có nguồn cội dính líu tới nước Ba Tư rồi.

Hai người quần thảo với nhau một chốc, tên Ba Tư cầm đao cương mãnh, nhưng Tiểu Siêu thân thủ nhanh nhẹn, nên vẫn bất phân thắng bại. Tên Ba Tư chợt thấy con tàu thì từ từ nhổ neo rời bãi, còn hắn thì chỉ còn lại trơ trọi một mình giữa đám đồng bọn bị thương nằm la liệt thì hắn hoảng kinh. Đang lúc hắn đang phân tâm thì Tiểu Siêu đã kêu lên một tiếng thánh thót:

- Safar bekheir!

Rồi nàng đánh ngay vào trốc vai hắn khiến người hắn bắn tung lên, bay luôn qua thành tàu mà rơi ùm xuống biển! Hắn vừa bơi loi ngoi, vừa lớn tiếng mắng chửi om sòm...

Vô Kỵ thấy thế liền vỗ tay khen ngợi. Tiểu Siêu cúi mặt xuống, thẹn thùng đưa cặp mắt xanh liếc nhìn chàng mà e lệ cười mỉm. Hai đồng tiền trên má nàng nổi lên, sâu hoắm, trông dễ thương lạ lùng...

Trong lúc đó, Triệu Minh vội chạy đến xem thương thế của Linh Nhi ra sao. Cùng một lúc, Chỉ Nhược cũng xà tới. Thấy Triệu Minh, Chỉ Nhược bỉu môi nói ngay:

- Xin cô nương tránh xa cho người Hán chúng tôi được nhờ. Linh cô nương là bạn của tôi, nàng không muốn người ngoại lai Mông nô động chạm tới mình đâu.

Triệu Minh nghe Chỉ Nhược nói lên những câu xóc mách như vậy thì nàng biết Chỉ Nhược vẫn còn giận mình ghê ghớm về vụ bắt giữ tại chùa Vạn Pháp. Nàng cười khì, nói trả:

- Tôi không phải là người Hán, nhưng tôi rất hãng diện mình là người Nguyên Mông. Còn bây giờ tôi muốn ra tay cứu gíup Linh Nhi thì cô làm gì được tôi nào?

Chỉ Nhược quắc mắt nhìn Triệu Minh mà hỏi móc:

- Cô mà cũng còn nói lên được những tiếng từ tâm, muốn cứu giúp người khác hay sao?

Triệu Minh cười nửa miệng, hỏi ngược:

- Tính tôi thương người đã lâu. Không phải tôi đã cứu cô cùng Tú cô nương và trừng phạt bọn ác cẩu nơi chùa Vạn Pháp đó sao?

Chỉ Nhược tức mình nói gắt:

- Nếu không phải vì hành động dã tâm của cô thì sư phụ chúng tôi đâu có bị thiệt mạng một cách bi thảm như vậy!

Vô Kỵ thấy hai nàng con gái đối mặt nói qua nói lại, ghì ghè, gấu ó với nhau thì chàng vội vàng bước tới mà can gián. 

Mới đi được vài bước thì chàng đã nghe mấy tiếng “loong coong” vang lên. Đúng là tiếng va chạm của Thánh Hỏa lệnh đập vào nhau. Chàng ngoảnh mặt lại thì thấy ngay hai tên Phi Châu sứ cùng Trung Đông sứ đang nhẩy lên tàu rồi! Vừa bước chân lên là chúng bắn luôn hai tấm thẻ bài vào người chàng liền.

Vô Kỵ hoảng kinh, chưa kịp giữ thế thì đã nghe tiếng vù vù. Hai miếng Thánh Hỏa lệnh đã bay ngay tới người. Chàng vội vàng nghiêng mình tránh thì hai tấm thẻ đang bay qua người chàng đã xoay vút trở về nằm trong tay chúng ngay. Chàng hít vào phổi một cái dài, cố tập trung tâm trí hòng đối phó với bọn cường địch. Người chàng nóng bừng, mồ hôi toát ra đầy mình. Chàng biết lúc này, đúng là thập tử nhất sinh, một phen sống mái, sinh mạng của bao nhiêu người thương yêu đều nằm cả trong tay mình. Mà đối phó lần thứ nhì với hai tên sứ giả, cũng như lần trước, phần thắng chưa chắc nắm được trong tay...

Hai tên Ba Tư sứ lại vung tay ra. Hai tấm thẻ lại xé gió bay tới...

Bất ngờ Triệu Minh kêu lớn lên:

- Công tử đón lấy này!

Đọan Triệu Minh ôm Bá Đa sứ lên mà tung người nàng ta về hướng Vô Kỵ. Chàng thấy thế thì mừng rỡ, dơ tay ra đón lấy người nàng Bá Đa. Đúng lúc hai miếng Thánh Hoả lệnh đang phóng tới, chàng liền đưa người nàng ra mà đỡ luôn. Hai tấm thẻ cứng bắn trúng người Bá Đa sứ vang lên “bình, bình” rồi dội trở về. 

Hai tên sứ giả thấy chúng đánh vào người nàng Bá Đa tới hai cái tấm bài thật mạnh, một cái vào ngay giữa ngực, một cái vào ngay giữa đùi thì chúng kinh hãi, hoảng sợ hết hồn. Chúng vừa đứng nhìn Vô Kỵ nắm giữ nàng ta trong tay vừa thì thầm nói với nhau một vài câu. Sau đó chúng lẳng lặng nhẩy xuống tàu, bỏ đi đâu mất.

Vô Kỵ thở ra, nhẹ nhõm. Chàng quay lại nhìn Triệu Minh mà cảm kích vô cùng. Chỉ có Triệu Minh với sự khôn lanh như thánh, tính đoán như thần mới có thể có những hành động không ngờ như thế để giải thoát cho chàng ra khỏi tình trạng khó khăn này mà thôi. Dường như nàng đã đoán biết trước những gì sẽ xẩy ra và những gì cần phải làm vậy. Chàng nhìn nàng, mỉm cười gật đầu một cái như nói lên tiếng cám ơn. Nàng nhìn trả lại, nháy mắt với chàng một cái, miệng cười thật tươi. Hai môi nàng mím lại, hai mép cong lên, trông vừa ngạo mạn, vừa đùa cợt, xinh đẹp vô chừng. Vô Kỵ đứng ngẩn người ra nhìn, chỉ muốn chạy đến ôm lấy nàng mà liên tiếp đặt lên khuôn mặt, vành môi diễm tuyệt đó những nụ hôn say sưa, nồng cháy.

Triệu Minh đứng đó, tóc tai không chải lượt, áo quần không tươm tất, nhưng đối với Vô Kỵ, lúc đó nàng còn xinh đẹp hơn những lần trước gấp mấy chục lần. Giữa sàn tàu, gió xoáy ***g lộng làm tóc nàng tung bay loà xoà trước khuôn mặt thanh tú, áo quần thổi phần phật, dính vào người, làm nổi bật bộ ngực to tròn, cái eo nhỏ nhắn. Hình dáng nàng tơi tả nhưng thoát phàm, y hệt như một nàng tiên nữ bị giáng xuống cõi dương gian, đơn chiếc và yếu ớt, đang lâm vào cảnh hoạn nạn, trần ai vậy. Trông thật đáng thương và tội nghiệp, nhưng chính vì vậy mà người nàng toát ra một sức thu hút, khiêu gợi khó ai mà cưỡng được. Thật ra, bây giờ trông nàng hấp dẫn khôn cùng, hơn tất cả lúc nào hết. 

Việt Nam ta có câu “Thân em như tấm lụa đào, phất phơ trước gió biết vào tay ai?” càng đọc càng thấy gợi dục. Hai tiếng “thân em” đầu câu nghe sao mà nhõng nhẽo, lả lơi. “Như tấm lụa đào” thì lại gợi ý cho một thân hình mềm mại, nhưng tơ. Sau đó, nếu “như tấm lụa đào” thật là tượng hình thì “phất phơ trước gió” lại rất là tượng thanh. Hai câu tương trợ cho nhau, lụa đào mà còn phất phơ nữa thì rõ ràng người con gái đó là một kiều nữ mình liễu, lạc vào cảnh gió táp mưa sa, đọc thấy thưong yêu lắm. Rồi câu cuối “biết vào tay ai?” như là một lời than van, nài nỉ mà lại hoang mang, ngơ ngác, nhưng không kém phần dâm ô, dục tính - câu hỏi nghe xong là các anh cả thẩy đều nổi nứng mà đồng loạt dơ tay lên, “Tay ta! Tay ta!” ... Câu đó đem ấn chứng vào hoàn cảnh này thật là toàn chỉnh. Triệu Minh đứng đó, thân hình phơi phới như mảnh lụa mềm trước gió động, yểu điệu đào tơ, rất là ẻo lả hấp dẫn, bất cứ người đàn ông con trai nào cũng không thể dằn lòng mà mơ ước sao có tấm lụa đào đó trong tay hòng trải rộng trước mặt mình hoặc cuộn tròn trên người mình để cho mình “phất” [Don’t you guys dare having any twisted ideas... about fornication!]. 

Vì thế mà khi Vô Kỵ nhìn cảnh Triệu Minh đang đứng phất phơ trước gió đó thì chàng cảm thấy toàn người rạo rực, tim chàng đập mạnh lên, thình thình, hơi thở loạn cuồng...

Chợt tim Vô Kỵ đau nhói lên một cái, khiến cả người chàng thóp lại. Chàng lại chợt nhớ tới tiếng rên rỉ điếng hồn của Triệu Minh thoát ra từ trong căn nhà. Thằng mọi rợ da đen Phi Châu sứ, trong trận làm tình giông bão đó, không biết đã làm cái gì mà đến nỗi nàng phải thốt lên những tiếng hổn hển đượm đầy đam mê và hứng thú như vậy...

Bây giờ Vô Kỵ mới nhận thấy ra là những âm thanh rên rỉ của Triệu Minh cùng với tiếng bầm dập với tên cốt đột đó sẽ ám ảnh, đeo đuổi, dằn vặt chàng hoài. Nếu không mãi mãi cho tới suốt đời thì ít nhất cũng là trong những ngày tháng sau này. Thông thường thì sau khi có những cảm giác uẩn ức, tức tối như trên, người ta sẽ sinh ra oán ghét, ruồng bỏ cái đối tượng đã gây ra cho mình sự đau đớn, ghen tức đó. Nhưng không hiểu tại sao nó lại không xẩy ra với Vô Kỵ. Càng nhìn tới Triệu Minh - hiển nhiên là sắc xảo, khiêu gợi, đa tình – thì chàng càng mường tượng tới những hành động dâm tình mà nàng đã làm với tên da đen - chắc chắn là nóng bỏng, đam mê, cuồng vã – là chàng càng thấy yêu thương, si mê, ham muốn nàng hơn nữa. Tình yêu Triệu Minh chỉ có tăng thêm thôi chứ không thấy giảm. Rõ ràng là mối tình của chàng đối với nàng đã vượt hẳn trên mức thơ mộng bình thường rồi. Cái tình cảm đó, một cách vô tình, giữa hai người, đang đi vào lãnh vực của một sự gắn bó mãnh liệt, nồng nàn, mà tự nhiên đã đượm đầy những hiện ảnh của dục vọng và dâm bồn...

Lúc đó, con tàu của Triệu Minh đã căng buồm, phóng đi vun vút. Mấy chiếc tàu Ba Tư cũng đi sát theo sau. Vô Kỵ thấy thế thì biết là cơn nguy hiểm chưa qua hết đâu. Hiển nhiên chúng đang mưu toan một việc gì đó nên chúng vẫn yên lặng bám sát tàu chàng.

Sau đó, Vô Kỵ liền tiến tới quì xuống trước Tạ Tốn mà kể lể hết sự tình. Tạ Tốn mừng rỡ. Hai cha con ôm nhau, mừng mừng, tủi tủi.

Nhận mặt họ hàng xong, Vô Kỵ liền bước xuống khoang để thăm dò bệnh tình của Linh Nhi. Bỗng nhiên chàng nghe vài tiếng nổ thật lớn, đinh tai nhức óc. Rồi nước biển mặn chát bắn lên tung toé, dội vào người xối xả làm người chàng ướt dầm.

Chàng kinh hãi nhìn kĩ thì mới hay là những chiếc thuyền Ba Tư đang nã súng thần công, bắn như mưa vào thuyền chàng. Trong màn đêm, hoả pháo rơi ầm ầm chung quanh, ánh lửa bập bùng chớp nhoáng, mặt biển quấy động bung nước bốn bề làm con thuyền chòng chành muốn lật úp.

Giữa cảnh mưa pháo ầm ĩ, sóng dộng ào ào, mọi người nhao nhao náo loạn. Mạng sống như chỉ mành treo chuông, lao đao như con thuyền...

Thuyền của Triệu Minh bị súng thần công từ những chiếc tàu Ba Tư bắn tới không ngừng, bốn bề vang động, ầm trời trong đêm tối làm mọi người hoảng hốt, kinh hoàng vô cùng. Tên thuyền trưởng chạy tới thưa với Triệu Minh:

- Bẩm quận chúa, quân địch nã súng từ ba bốn chiếc tàu. Chẳng mấy chốc chúng ta sẽ trúng đạn mà chìm mất thôi.

Triệu Minh mỉm cười mà nói:

- Không sao đâu. Ngươi không thấy sao? Bọn chúng chỉ bắn thị oai. Không có gì mà phải sợ.

Tên thuyền trưởng nhìn quanh mới nhận ra là hỏa pháo chỉ rơi chung quanh hoặc chặn trước mũi thuyền mà thôi. Rõ ràng là bọn Ba Tư chỉ muốn làm mọi người sợ hãi, nhưng không có ý bắn đắm con thuyền. Hắn thở ra, nhưng mặt mũi không giảm đi phần tức giận.

Triệu Minh thấy thế liền nói:

- Thật ra tàu của chúng ta là một chiến thuyền ngụy trang thành thương thuyền. Chúng ta cũng có súng thần công vậy. Sao ngươi không cho chúng biết sự lợi hại của chúng ta như thế nào?

Tên thuyền trưởng nghe vậy đổi mặt giận làm vui mà hớn hở nói:

- Đúng vậy. Nếu quận chúa đã cho phép thì thuộc hạ sẽ cho chúng nếm mùi thần công của chúng ta ngay.

Thưa xong, tên thuyền trường chạy bay xuống hầm tàu.

Triệu Minh nhìn lên thấy Vô Kỵ đang tay bồng Linh Nhi, tay dắt Tạ Tốn chạy lên khoang thuyền, còn Chỉ Nhươc và Tiểu Siêu thì lúp xúp theo sau thì nàng tiến tới mà trấn an mọi người. Đoạn nàng cười nói:

- Công tử xem này. Chúng cũng sẽ nhận trả hỏa pháo của chúng ta bây giờ đây.

Triệu Minh vừa dứt lời xong là mọi người đã thấy một tia chớp sáng choé loá lên, sau đó là một tiếng nổ đinh tai nhức óc, rồi mọi người bị một sức ép mạnh mẽ xông tới khiến người phải dội ngược, ngã ngồi xuống. Trong lúc ai nấy đều ngơ ngác, hoang mang thì chiếc tàu từ từ nghiêng đi một bên, rồi từ từ chìm xuống biển.

Thì ra tên thuyền trưởng trong lúc hối hả nhồi quá nhiều thuốc súng nên khi hắn châm ngòi lửa, khẩu thần công bị nổ banh ra, làm những thùng thuốc súng chung quanh bắt lửa nổ tung theo, sức công phá làm hầm tàu vỡ tóe, lửa cháy lan tràn. Vì thế mà đáy tàu bị thủng một lỗ lớn, nước biển ùa vào ào ào khiến con tàu bị đắm xuống nước một cách mau lẹ.

Vô Kỵ thấy con tàu nghiêng đi như muốn lật úp, chìm dần thì kinh hoàng vô cùng. Triệu Minh liền chỉ vào một con thuyền cấp cứu nhỏ cột trên thành tàu mà nói:

- Chúng ta mau lên chiếc thuyền đó đi.

Nói xong, nàng vội vã vác Bá Đa sứ lên vai rồi cùng mọi người leo lên chiếc thuyền nhỏ đó liền. Khi mọi người bình yên ngồi hết trên chiếc thuyền rồi thì con tàu lớn đã chìm dưới mặt biển mất dạng. Một vài tên võ sĩ của Triệu Minh bơi tới tàu Ba Tư đều bị chúng bắt hết. 

Trong lúc đó, Vô Kỵ và Tạ Tốn vận sức mà chèo thật nhanh. Dưới cường lực kinh hồn của hai người, chiếc tàu con phóng đi vun vút như một mũi tên, chẳng mấy chốc nó đã đi ra thật xa. Giữa màn đêm dày đặc, không còn thấy mấy chiếc tàu Ba Tư nữa.

Vô Kỵ nhìn quanh trời đêm hắc ám, chàng liền nói với Tạ Tốn:

- Thưa nghĩa phụ, chúng ta dừng tay được rồi. Quân địch chắc không biết chúng ta nơi nào mà truy theo đâu.

Con thuyền ngừng chèo, đứng một chỗ, nhấp nhô theo mặt biển, tiếng sóng đập vào mạn tàu nhè nhẹ nghe lách tách. Trong cảnh nguy kịch, trời biển bao la, mọi người đều im lặng, suy tư. Vô Kỵ đưa mắt nhìn Triệu Minh, phân vân chưa biết phải làm gì.

Bỗng nhiên Ta Tốn lên tiếng cười ha hả mà nói:

- Vô Kỵ con, ta nhớ cách đây mấy chục năm trước, trước khi con ra đời, ta và cha mẹ con cũng lâm vào cảnh y hệt như vầy. Chúng ta ba người, lạc lõng giữa đại dương bể cả, trong một con thuyền bé nhỏ. Hà, hà... Lúc đó sóng gió bão bùng...

Tạ Tốn vui mừng vì được gặp lại Vô Kỵ sau hơn hai mươi năm xa cách nên ông ta cười nói huyên thuyên, không màng tới cảnh nguy tai hiện tại.

Ông ta hướng mặt về phiá Vô Kỵ mà gật gù nói:

- Hôm đó, chỉ có mẹ con là phụ nữ. Còn bây giờ, con có tới năm cô con gái trẻ đẹp. Như vậy là con có phước hơn cha con và nghĩa phụ đó. Cha mẹ con sau đó kết nghĩa phu thê, còn con chẳng lẽ lại lấy luôn hết mấy nàng này làm vợ hay sao?

Nói xong, Tạ Tốn lại cười lên ha hả. Các cô con gái nghe thế thì đỏ mặt, ngượng ngùng quay mặt đi. Mắt cô nào cũng chớp chớp, rõ ràng là tuy e thẹn nhưng lại mang đầy ý nghĩ mông lung, sung sướng. Y hệt như những cô gái trẻ đẹp tới tuổi cặp kê, mỗi lần nghe ai nói tới chuyện tình duyên, cưới hỏi mà có dính dáng tới mình và người yêu là thẹn thùng, vui sướng, làm như không muốn nghe, nhưng thật ra trong lòng lại thèm muốn chết, chịu đèn quá trời...

Vô Kỵ đưa mắt nhìn quanh. Dưới màn trời tối tăm nhưng đầy trăng sao, chàng thấy, trong cảnh nhập nhoạng, mỗi nàng một vẻ, mười phân vẹn mười - Triệu Minh đẹp đẽ tuyệt vời, Chỉ Nhược sắc nước mặn mà, Tiểu Siêu xinh xắn dễ thương, còn Linh Nhi, tuy bất tỉnh, nhưng nét mặt trái soan thanh tú - thì chàng cảm thấy rộn ràng. Tuy đã từng có qua lại, gần gũi rất là mật thiết về phưong diện xác thịt với mỗi nàng rồi - sờ xoạng, hôn hít, xoa bóp, đụ đéo, bú mút, không thiếu một cái gì - nhưng chàng nhận thấy là chàng sẽ không bao giờ chán chê, mê mỏi bởi những màn làm tình với bất cứ một ai trong những giai nhân tươi trẻ này. 

Nghĩ tới đó, chàng liền ngước mặt nhìn lên trời sao mà thầm ước, mong sao cho lời nói của Tạ Tốn trở thành sự thật. Ừ, lấy hết mấy cô này làm vợ thì thật là sung sướng! Nếu không thì một hay hai nàng cũng được. Bất cứ ai trong mấy nàng này. Có vậy thì đời mình mới hạnh phúc, sống trên non bồng nước lạc...

Bỗng nhiên chàng nghe mấy tiếng “Hừ, hừ...” . Nhìn lại thì chàng thấy Tạ Tốn nhăn mặt, cau mày có vẻ đau đớn. Sau đó hai mắt ông tuy mờ đục nhưng trở nên đỏ ngầu, hơi thở trì trệ. Vì sống với ông từ nhỏ, thấy đã nhiều lần, quen quá rồi, Vô Kỵ biết ngay là Tạ Tốn bắt đầu lên cơn điên, đang nổi máu dâm, chỉ có làm tình mới dịu được cơn khùng mà thôi.

Thì ra Tạ Tốn mới tưởng nhớ tới Tố Tố hồi xa xưa, rồi lại nhắc nhở tới mấy nàng con gái bây giờ mà ông biết là rất trẻ, và chắc chắn còn rất là xinh đẹp nữa, thì ông nổi cơn dâm liền. Nên nhớ là Tạ Tốn hồi xưa có lên cơn điên mỗi ngày, phải giao hoan với Tố Tố liên miên để hạ cơn dục. Nhưng sau khi sống một mình trên Băng Hoả đảo mấy chục năm, chịu đựng đã quen nên không lên cơn nhiều nữa. Vả lại ông vừa mới làm tình với Kim Hoa bà bà một trận mê tơi, đáng lẽ không lên cơn sảng như vậy. Nhưng ngồi giữa đám con gái trong khoang thuyền chật hẹp, hương thơm ngọt ngào từ da thịt các cô gái trẻ cứ đưa vào mũi khiến ông chịu không nổi mà lại động dâm ngay.

Vô Kỵ thấy mặt mũi Tạ Tốn bừng bừng, tay chân co giật thì chàng biết là ông phải đè một nàng nào đó xuống mà đụ đéo mới xong. Chàng đưa mắt nhìn qua mấy người con gái, nàng nào trông cũng đẹp đẽ, mặn mà. Chính những giai nhân này mà chàng thương yêu, mà chàng ham muốn, mà chàng mới thầm uớc được lấy hết cả làm vợ - và chắc chắn là chàng rồi cũng sẽ lấy một trong những cô gái này làm vợ mà thôi. Làm sao mà chàng chia sẻ người yêu hiện tại mà cũng sẽ là người vợ tương lai của mình với Tạ Tốn cho được? Với lại, chưa chắc là Triệu Minh các nàng, tuy ai cũng đa tình, không ai muốn tự động nằm xuống cho Tạ Tốn thỏa tình mây mưa, bầm dập đâu. 

Chàng nhớ là xưa kia, cha chàng là Trương Thúy Sơn cũng đã san sẻ mẹ chàng là Hân Tố Tố với Tạ Tốn trong nhiều năm. Nhưng với chàng thì chàng không thể làm như vậy được. Để cho cha mình hành dâm với người yêu của mình là điều không tưởng. Ghen tức? Không phải vậy đâu. Chàng một mực thương kính Tạ Tốn, không đời nào có vụ ghen tương này. Ích kỉ? Cũng không đúng nữa. Tạ Tốn là cha nuôi chàng, chàng sẵn sàng trao đổi mạng sống của chính mình để Tạ Tốn được tai qua nạn khỏi. Loạn luân? Có thể lắm. Tạ Tốn đã từng làm tình với mẹ mình thì không thể bây giờ lại còn làm tình với người vợ tương lai của mình cho được. Tuy chàng đã từng hành dâm với cả mẹ lẫn con (Hiểu Phù và Bất Hối, nhưng đó là vì chàng không hề có một liên hệ ràng buộc gì tới cả hai người), nhưng không hiểu tại sao chàng lại không thể chấp nhận cảnh người cha thông dâm, hãm hiếp con gái mình, dầu người đó là con dâu. Tôn ti đảo lộn, ngôi thứ đảo điên, luân thường đảo ngược - không còn phong cách, lương tri của một con người nữa. Như là thú vật vậy...

Trong khi đó, Tạ Tốn càng lên cơn dữ dội. Người ông cứ run lên bần bật làm chiếc thuyền con chứa đầy người chòng chành dường như muốn lật úp. Mọi người đều hoảng sợ bám chặt lấy mạn thuyền. Chỉ Nhược và Tiểu Siêu đều không hiểu chuyện gì đang xẩy ra. Triệu Minh thì ngờ ngợ, liên tưởng tới cảnh làm tình ào ào của Tạ Tốn với Kim Hoa bà bà mà thầm hỏi không biết có sự liên quan gì tới tình cảnh hiện tại hay không. Chỉ có Vô Kỵ là rành rọt, thấu xót cái gì đang xẩy ra, và chuyện gì phải làm.

Chàng thấy người Tạ Tốn lúc đó hổn hển, co giật như bị động kinh, có thể lên cơn điên mà đập phá bất cứ lúc nào, làm con thuyền nhỏ lao chao, bập bùng khiến ai nấy đều kinh sợ. Tìm một cô gái cho Tạ Tốn đụ là một chuyện phải làm ngay tức thì! Chàng ngần ngừ nhìn ba nàng con gái đẹp, chưa biết phải hành động ra sao. Triệu Minh xinh tươi, Chỉ Nhược yêu kiều, hay Tiểu Siêu duyên dáng, ai sẽ phải là “món thuốc” trị cơn điên của Tạ Tốn đây? Linh Nhi thì chắc chắn là không được rồi. Không thấy nàng đang bị trọng thương nằm thiêm thiếp dưới sàn đó sao? Bất chợt chàng thấy Bá Đa sứ cũng nằm rũ, hai tay bị trói chặt kế đó thì Vô Kỵ mừng rỡ vô cùng. Cứu tinh đây rồi!

Không chần chờ gì nữa, Vô Kỵ liền bế xốc nàng Bá Đa sứ lên mà đưa luôn vào lòng Tạ Tốn. Nàng dâm nữ này mà rơi vào tay Tạ Tốn lúc đang lên cơn nứng thì đúng quá xá rồi. Cuồng dâm gặp yêu nữ, còn mong muốn gì hơn nữa! Thật là buồn ngủ gặp đúng chiếu manh, thức ngon gặp ngay tay sành. Phen này thì cả hai, Tạ Tốn lẫn Bá Đa, đều được thỏa mãn, sung sướng tràn trề. Không thể chê vào đâu được!

Đang lên cơn dâm mà chợt cảm thấy một tấm thân mềm mại dựa vào người thì Tạ Tốn không nói không rằng hăm hở tuột luôn áo bào của Bá Đa sứ ra liền. Rồi sau đó, một tay thì mò mẫm, xoa bóp cặp vú của nàng ta, còn một tay thì đút vào trong quần mà kéo con cặc ra. Khi đã nắm chặt trong tay con cu to bự rồi thì Tạ Tốn ngừng màn bóp vú mà đưa tay xuống nâng một chân của Bá Đa sứ lên. Bị kéo chéo chân ra, *** nàng ta vung lên, mép *** nở rộng ra như đón chờ một sự công phá tận cùng.

Như là còn sáng mắt, chưa hề bị mù, không cần gì phải nhắm ké, Tạ Tốn cầm con cu dò một cái là trúng ngay vào cái lỗ đang phập phồng, ngóng đợi đó. Một khi cái đầu cu của Tạ Tốn chạm tới vành *** của Bá Đa sứ thì ông nhấn mạnh một cái khiến nàng ta phải kêu lên một tiếng. Con cặc to dài của Tạ Tốn đã đi sâu vào quá nửa rồi. Tạ Tốn đẩy mạnh thêm một lần thứ hai là con cu đã ngập xuốt tới gốc. Bá Đa sứ lại rên lên một lần nữa. Rõ ràng là những tiếng rên sướng khoái, hưởng thụ, chứ không phải đớn đau, dằn vặt. Mới có nhiêu đó thôi mà *** nàng đã rỉ nước, chứng tỏ nàng dâm nữ lúc nào cũng sốn sang, chờ đợi một cuộc mây mưa đã đời.

Tạo hoá sinh ra, con trai khi dâm nứng thì con cu sẽ cương cứng lên mà thành con cặc lõ, và con gái lúc nứng lên là tự nhiên âm đạo trở nên ướt nhẹp, nước nhờn tiết ra tràn trề. Cái phản ứng sinh lí trời định đó chỉ có một lí do chính là làm cho lỗ *** được trơn lu để sẵn sàng đón nhận những cú đâm thọc của một con cặc cương cứng, khiến cho sự công phá, dập nắc của con cặc đó được dễ dàng hơn mà thôi. Không còn gì khác hơn nữa. Khi được nút lưỡi, người con gái nứng lên, là rỉ nước. Khi được bóp vú, người con gái cũng nứng lên, rồi cũng rỉ nước. Khi được sờ ***, âm đạo cũng rỉ nước luôn. Sự rỉ nước đó chung qui chỉ là một sự mở màn, chờ đợi cho một trận làm tình mê tơi, đã đời. Như vậy là sự đụ đéo, dập dồn nơi âm đạo ẩm ướt bởi một con cu cứng ngắc là kết quả tất yếu của một cuộc nứng tình. Thiếu cái đó là phản lại tự nhiên, không thể chấp nhận được.

Trước những cặp mắt ngạc nhiên sững sờ của các nàng, Vô Kỵ liền lên tiếng, nửa giải thích, nửa phân bua:

- Nghĩa phụ tôi vì luyện tập Thất Thương quyền nên cứ bị lên cơn điên, phải làm tình mới lành bệnh được...

Các cô cứ trố mắt lên nhìn (Tạ Tốn làm màn đụ đéo ngay trước mắt mọi người, trong khoang thuyền chật hẹp, không nhìn sao được?) mà không ngờ thế gian lại có chuyện kì lạ đến như vậy. Điên mà phải làm tình để hết cơn khùng thì chắc hết thẩy đàn ông con trai trên đời này sẽ mong mỏi mình bị điên khùng hết!

Sau đó là một trận dập nắc hoang tàn chi địa. Tuy đã già hơn sáu mươi, nhưng Tạ Tốn rõ ràng vẫn còn phong độ của một tay chơi lão làng. Với thân người to con, lực lưỡng, Tạ Tốn ôm trọn thân hình của Bá Đa sứ vào lòng rồi xiết chặt lại mà đâm cặc vào *** một cách hung tợn, liên tu bất tận. Ngay giữa khoang thuyền bé nhỏ, Tạ Tốn nằm đè lên người nàng Bá Đa, chỉ thấy cái mông của ông dập lên sập xuống, ào ào, bầm bập. Tạ Tốn hành dâm dữ quá, khiến con thuyền nhấp nhô, chòng chành, làm mấy người phải nắm chặt vào thành thuyền, tưởng chừng như sắp rơi xuống biển lúc nào không biết. Riêng Vô Kỵ thì chàng phải ra sức vận công giữ vững thành tàu cho vững, nếu không thì con thuyền nhỏ đã lật úp rồi.

Giữa cảnh tranh tối tranh sáng, Tiểu Siêu liếc nhìn cảnh làm tình mà nàng chẵng thấy rõ gì cho lắm. Nàng chỉ thấy mập mờ thân hình Tạ Tốn dồn dập, lên xuống. Nhưng tiếng cặc đụ vào *** thì nàng nghe rất rõ ràng, nhóc nhách, rầm rầm. Từ trước tới giờ, Tiểu Siêu chưa bao giờ thấy tận mắt, nghe thật gần một cuộc làm tình của đàn ông và đàn bà như vậy. Đương nhiên là nàng đã thấy đủ các cách thức làm tình trai gái khắc vẽ trên vách trong động đá ở Quang Minh Đỉnh rồi, nhưng đó chỉ là những hình thù vô động, không thực. Sau đó nàng còn thấy được từ xa cái màn hiếp dâm của bọn ăn mày Cái bang với Tiểu Loan và Tiểu Mai. Nhiêu đó thôi. Còn bây giờ thì rành rành trước mắt, hình ảnh và âm thanh của một trận đụ đéo mê tơi, thật là tượng thanh và tượng hình. Đầu óc của một người con gái mới lớn, măng tơ làm sao mà hấp thụ, chịu đựng cho hết những cảm giác kì lạ, hết sức gợi tình như vậy? Vì thế mà bao nhiêu hình ảnh, cảm giác về tình dục, dâm tính ùn ùn kéo về từ kí ức. Tất cả những thứ đó nó làm nàng đỏ mặt lên, hơi thở dồn dập, nhịp tim loạn cuồng. Tiểu Siêu không cầm lòng được, đưa mắt nhìn lên Vô Kỵ thì thấy chàng cũng đang nhìn mình thì nàng ngượng quá, quay vội mặt đi. 

Ngay sau đó, những hành động ái ân giữa nàng và Vô Kỵ trước đó - chỉ xẩy ra giữa những cặp tình nhân gắn bó, những cặp vợ chồng mặn nồng - lại hiện ra trong trí óc của Tiểu Siêu. Nàng cố xua đuổi những hình tượng dâm tục kia đi, nhưng không sao làm được. Tuy ánh mắt nàng phóng xa ra màn trời đen đặc, mù mịt, nhưng trong đôi mắt xanh lơ đó hiện rõ một bầu trời kỉ niệm, nhiều hình ảnh, đầy yêu thương, đam mê, sướng khoái giữa chàng và nàng. Tiểu Siêu thở dài một cái, không biết vô tình hay cố ý, nàng duỗi chân ra, bất ngờ đụng phải chân của Vô Kỵ làm nàng giật bắn mình lên, như bị điện giật. Con gái, nhất là con gái ngây thơ mới lớn, mới biết yêu, rất là nhậy cảm. Chỉ cần một cái liếc nhanh, một nụ cười mỉm, một cái gật đầu sơ sài, là người con gái đó đã bồi hồi, rung động rồi. Bây giờ qua sự đụng chạm này, dù chỉ là một cái cọ sát nhỏ nhặt, mong manh, nó cũng làm cho Tiểu Siêu nóng bừng cả thân thể. Tuy thẹn thùng, nhưng lại đắm say, nàng không rút chân lại mà cứ để cho chân của hai người dẫm lên nhau. Nàng nhắm hai con mắt xanh mơ lại, miệng nàng mím lại, làm nổi lên hai núm đồng tiền trên hai má trơn mịn. Bất giác, nàng cắn chặt lấy hai bờ môi, tưởng chừng như muốn bật máu ra. Tiếng dập dồn của Tạ Tốn vang lên liên hồi, y như nhịp đập loạn cuồng của con tim nàng vậy. Cùng một lúc, nàng nhận thấy một cảm giác đê mê, nhột nhạt đã bắt đầu dâng lên ở dưới bụng nàng. Cái cảm giác đó rõ ràng là ẩm ướt, nhơm nhớp, liên tục trào ra khiến nàng phải khép chặt hai đùi lại...

Tạ Tốn vẫn tiếp tục hì hục dập cặc vào *** Bá Đa sứ liên miên không dứt. Nàng Bá Đa nắm dưới bị đụ mà không có một hành động chống cự nào. Nàng ta thở hào hển, chấp nhận tất cả những cú đâm thọc từ trên đâm sâu vào trong ***. Tuy hai tay bị trói, nhưng hai chân của nàng vẫn được tự do. Do đó mà chỉ một lát sau, hai chân của nàng đã tự động dang rộng ra, từ từ giơ lên cao, rồi sau đó kẹp chặt vào lưng Tạ Tốn. Biết rõ là như thế nên Tạ Tốn càng hăng lên, nằm ở trên mà cắm con cặc vào cái lỗ *** ở dưới một cách mạnh bạo. Tiếng va chạm của da thịt, cu chim, vang kên bầm bập không ngớt.

Chỉ Nhược nhìn cảnh hiếp dâm đó mà không khỏi háo hức trong lòng. Nàng cũng đã trải qua những cuộc làm tình dữ dội như vậy rồi. Bây giờ nghĩ lại, nàng mới thấy là cuộc đời mình, từ khi xuống núi Nga Mi bôn ba giang hồ, nàng gặp toàn là những cuộc hãm hiếp, bạo dâm. Lần đầu tiên là tên “dâm ma” lột truồng nàng ra, sờ vú, bắt nàng bú cặc hắn trong rừng vắng. Suýt nữa là nàng đã bị hắn hiếp dâm, phá đời con gái. May mà Vô Kỵ tới cứu nàng, và rồi nàng cũng đã hiến cho chàng một đời trinh nữ. Hai người đã cùng nhau làm tình mê man một cú để đời, làm nàng không thể nào quên được. Sau đó ở chùa Vạn Pháp, nàng bị hai tên già dê Lộc Trượng Khách và Hạt Bút Ông bắt hành dâm với hai lão cùng một lúc. Hai con cu của hai lão đều đút vào hai lỗ, vào miệng và vào chim. Rồi kế đó là một trong hai lão, nàng không biết đó là ai, lại còn tiếp tục hãm hiếp nàng một chập dữ dội, lâu dài cho đến khi lão hoàn toàn thoả mãn mới thôi. Nhưng mà rồi đâu đã hết! Hôm sau, nàng lại còn bị Lộc Trượng Khách bắt đem đi vào phòng riêng của lão, trói trần truồng, căng hai chân hai tay ra mà tha hồ dở trò bạo dâm trên thân thể nàng. Tuy những lúc đó, nàng cảm thấy ê chề, đau đớn, khổ nhục, nhưng bây giờ, mọi chuyện đã qua, ngồi hồi tưởng lại thì nàng không thể từ chối được là nàng cũng đã cảm thấy sung sướng, không nhiều thì ít, sau những cuộc hoang dâm không mong đợi đó. 

Nhưng trong tất cả những lúc đê mê như thế, cái đắm say nhất là cuộc làm tình với Vô Kỵ, người độc nhất mà Chỉ Nhược thương yêu, người đã đem đến cho nàng một cơn sướng khoái đầu tiên trong đời. Phải rồi, Vô Kỵ là người đã cho nàng biết thế nào là tình trường muôn thuở. Vô Kỵ là người yêu đã cho nàng một mối tình đam mê, đầu đời. Vô Kỵ là người tình mà nàng đã vui sướng mà hiến dâng cái trinh nguyên quí giá của nàng. Thật là đầy đủ, toàn vẹn, thoả mãn khôn cùng. Nghĩ tới đó, Chỉ Nhược liền đưa mắt lên nhìn chàng. Cùng lúc đó, nàng thấy chàng cũng đang nhìn mình thì nàng với ánh mắt tràn đầy tình thắm thì nàng say đắm vô cùng. Một cách tự nhiên, nàng len lén đưa bàn tay ra mà nắm lấy tay chàng - trong màn đêm, không một ai hay biết. Cầm trong tay một bàn tay cứng rắn, gần gũi của người yêu nhất đời, Chỉ Nhược bàng hoàng, mê mẩn. Tay trong tay, thịt chạm vào thịt, y hệt như hai người đang ôm lấy nhau vậy. Trước cảnh làm tình không ngừng của Tạ Tốn đang xẩy ra ngay đó, mà người yêu thương vô ngần đang ngồi kế gần đây, bỗng dưng Chỉ Nhược cảm thấy rạo rực, háo hức. Tiếng dập dồn của Tạ Tốn vang lên liên hồi, y như nhịp đập loạn cuồng của con tim nàng vậy. Như không cưỡng lại được cơn lửa dục đang bốc lên trong người, nàng xiết chặt lấy tay của Vô Kỵ thêm nữa. Cùng một lúc nàng nhận thấy một cảm giác đê mê, nhột nhạt đã bắt đầu dâng lên ở dưới bụng nàng. Cái cảm giác đó rõ ràng là ẩm ướt, nhơm nhớp, liên tục trào ra khiến nàng phải khép chặt hai đùi lại...

Tạ Tốn lúc đó, trong cơn điên, vẫn tiếp tục đâm cặc vào *** nàng Bá Đa sứ, càng lúc càng mạnh. Đụ được một chốc, Tạ Tốn liền bế xốc nàng ta lên, xoay thân hình nàng úp mặt xuống, chổng mông nàng ta lên, rồi từ đằng sau mà dộng cặc vô *** nàng không ngừng. Chơi kiểu chó. Tạ Tốn thúc tới mạnh quá, khiến cho người Bá Đa sứ cứ chao tới sau mỗi cú đụ khiến cho nàng phải đưa hai tay đang bị trói ra mà bám chặt lấy thành tàu. Nếu không, có thể bị Tạ Tốn húc mạnh tới là dám bắn ra khỏi tàu, rơi luôn xuống biển. Với dâm nữ như Bá Đa sứ thì những màn hung bạo này là nàng chịu quá rồi. Vì thế mà nàng ta bắt đầu lên tiếng rên rỉ, xuýt xoa không ngớt. Sức đụ của Tạ Tốn càng hăng thì tiếng kêu la của nàng càng lớn. Tiếng đụ bầm dập và tiếng rên la thống khoái quyện lẫn vào nhau, vang lên trong đêm tối bao la, lan ra trên mặt biển chập chùng.

Ngồi trong khoan thuyền chật hẹp mà nghe những tiếng đụ đéo, hoan lạc vang lừng, Triệu Minh cảm thấy khó chịu, hoang mang. Khó chịu đây không phải là bất an, ấm ức. Hoang mang đây không phải là bần thần, bất ổn. Mà khó chịu đây là vì cuộc đâm thọc và tiếng rên rỉ đó gợi lên trong trí óc nàng một trận làm tình tàn cơn gió lốc, độc nhất vô nhị, vừa mới xẩy ra trong đời nàng. Phải rồi, màn làm tình man dại đó do nàng thủ vai đào chính, vì nàng hướng dẫn và chủ động hoàn toàn, và nàng đã tận hưởng những giây phút hoan dâm vô cùng tận, giữa nàng và một tên mọi da đen ngoại lai, cốt khỉ. Không phải là nàng chưa bao giờ biết thế nào là hưởng cái sướng của dục tình. Đã bao lần nàng đã say mê, sướng khoái với đám Ngũ Nhân tài tử, và cả với Vô Kỵ nữa. Nhưng sao những lần đó không thể nào so sánh được với cơn thỏa mãn da diết với tên da đen Phi Châu sứ kia. Với một dáng hình hết sức kinh khủng, với một bộ phận sinh dục quá sức kì dị, không biết tên da đen có một sức hút mãnh liệt như thế nào mà Triệu Minh đã phải say đắm, mê mệt trong khi làm tình với hắn. Trong cơn mê dâm đó, nàng đã có những hành động cuồng vã, dâm đãng - nhất là đối với người không quen biết, không yêu thương - thì chỉ có những gái điếm rành nghề mới hành sử như vậy mà thôi. Vì thế mà nàng khó chịu là vì trong thâm tâm, nàng biết những cảm giác và hành động đó hoàn toàn tương phản và không xứng đáng với địa vị của một vị quận chúa quyền uy, danh giá của mình.

Và rồi nàng cũng cảm thấy hoang mang trong lòng. Vì người mà nàng thương yêu, tưởng nhớ tới lại không phải là người đã đem đến cho nàng cơn vui sướng tận cùng đến thế. Đúng vậy, Vô Kỵ là người mà nàng muốn san sẻ cái thú vui xác thịt đó. Đâu phải là tên da đen? Nàng muốn Vô Kỵ phải là người duy nhất trên đời đã cùng nàng tận hưởng những giây phút thần tiên đó. Đâu phải là tên da đen? Nàng muốn Vô Kỵ là người mà nàng đã trao thân, hành sử những động tác dâm tính tuyệt vời đó. Đâu phải là tên da đen? Tất cả những tương tư, tưởng nhớ từ trước, ngay cả những lúc ham dục với bọn tài tử, đều là có hình ảnh Vô Kỵ trong đó, nhất là sau khi nàng được chàng bồng bế, ôm chặt trong tay thân thể trần truồng của mình. Sau đó là những đụng chạm nóng bỏng giữa hai người – hôn hít, sờ xoạng, bú mút - lần nào cũng chấm dứt bằng một nỗi đê mê, da diết, dằng dai không lúc nào phai. Vô Kỵ là tất cả... Nhưng rồi ác thay, tên cốt đột Phi Châu sứ lại xuất hiện trong đời nàng. Nàng không hề biết trước đó hắn là ai, mà nàng chỉ biết chắc chắn sau đó tên mọi đó là người đã làm nàng thoả mãn tràn trề. Ngay trong những lúc gần đây, mỗi lần nhớ tới người thương Vô Kỵ là nàng lại nghĩ tới tên da đen Phi Châu sứ. Ngược lại, mỗi lần nghĩ tới tên da đen Phi Châu là nàng lại nhớ tới người thương Vô Kỵ. Nàng hoang mang vì không phân định được thế nào là tình yêu, thế nào là tình dục. Có phải lúc nào tình yêu cũng dẫn đến tình dục? Hay là tình dục là nguyên tố tất yếu của tình yêu? Tình yêu và tình dục lúc nào cũng đi đôi với nhau? Phải chăng là nếu có tình dục thì không thể có tình yêu, hoặc ngược lại? Không biết! Quả thật là nàng không biết rõ được. Nàng chỉ biết chắc chắn Vô Kỵ là người mà nàng muốn lúc nào cũng ở bên cạnh mình, để cùng san sẻ với nhau hai thứ tình đó. Thứ tình cảm đó, thật là thiêng liêng mà cũng thật là tràn đầy nhục dục. 

Nghĩ tới đó, Triệu Minh đưa tay ra, trong đêm tối, nắm lấy tay của Vô Kỵ mà xiết chặt lại, như muốn truyền sang người chàng những ý tưởng thương yêu, say đắm, trần tình đó. Tiếng đụ dập dồn của Tạ Tốn vào *** nàng Bá Đa sứ vang lên không ngớt, một lần nữa, lại làm nàng tưởng nhớ ngay tới cuộc làm tình bốc lửa, khốc liệt giữa nàng và tên mọi da đen thô bỉ. Cái cảm giác được một con con cu cương cứng, to lớn kéo ra, dập vô trong chim lại hiện lên trong trí óc nàng, hằn trên thân thể nàng, cạ dưới hạ bộ của nàng, rung giữa hai bắp đùi của nàng. Trời ơi! Sao mà mê man, da diết, cùng cực... Không sao quên được... Không thể quên được... Không muốn quên được... Như không cưỡng lại được những làn sóng của tình dục dào dạt dâng lên trong lòng, nàng bóp chặt lấy tay của Vô Kỵ thêm nữa. Nàng ngước mắt lên nhìn chàng thì thấy chàng cũng đang say sưa nhìn mình. Tự dưng nàng lại muốn tái diễn cái màn sướng khoái độc đáo đó với Vô Kỵ ngay lập tức, trong lúc này, ngay trong khoang thuyền chật hẹp này. Phải rồi, nàng đang lên cơn nứng! Người yêu muôn đời đó, thân thể bốc lửa đây. Làm sao mà chịu nổi? Vì thế mà Triệu Minh nhận thấy một cảm giác đê mê, nhột nhạt đã bắt đầu dâng lên ở dưới bụng nàng. Cái cảm giác đó rõ ràng là ẩm ướt, nhơm nhớp, liên tục trào ra khiến nàng phải khép chặt hai đùi lại...

Sự đụng chạm, nắm bóp của ba nàng con gái trẻ đẹp làm Vô Kỵ đê mê, sung sướng đến độ không ngờ. Bàn chân nóng hổi của Tiểu Siêu, bàn tay mềm mại của Chỉ Nhược, làn da ấm mịn của Triệu Minh làm người chàng như bay bổng, lơ tơ mơ, không chừng. Chưa bao giờ chàng được gần gũi cả ba nàng con gái xinh đẹp cùng một lúc như thế này. Chàng lại nhớ tới ước mơ của mình vừa rồi. Ước mơ được lấy cả ba nàng làm vợ, suốt đời vui vầy bên ba nàng tiên, không bao giờ biết chán. Nghĩ tới đó, tự dưng chàng lại nhớ tới tất cả những màn đụ đéo, ái ân với cả ba nàng làm chàng nổi máu dâm, con cu từ từ cương lên, dài ra, to bự. Sợ là mọi người biết ra, chàng vội vã vận công, điều hoà khí thở, làm cho con cu từ từ nhỏ lại. Nhưng không vì vậy mà chàng lấy chân Tiểu Siêu ra hoặc bỏ rơi tay hai nàng Triệu Minh, Chỉ Nhược. Trái lại, chàng còn dí thêm chân chàng lên chân của Tiểu Siêu và mân mê mãi bàn tay hai nàng con gái, mỗi tay một nàng, không muốn rời xa nữa...

Do đó, con thuyền bé nhỏ giữa mặt đại dương bao la tối tăm đó tự dưng trở thành một thiên đường của dâm nứng, nhục dục - một bồng lai tiên cảnh nơi hạ giới. Chỉ trừ Linh Nhi là đang mê man bất tỉnh, còn ai nấy đều rạo rực, phơi phới tình xuân, tràn đầy dục tính. Tạ Tốn và Bá Đa sứ thì đang say sưa hăm hở đụ nhau, người cho, người hưởng, ào ào như hai con ngựa chứng. Vô Kỵ thì đang mê đắm trong tình yêu của ba nàng, con cu cương cứng, cứ tưởng như mình đang trên mây, phiêu diêu, ngây ngất, chìm đắm trong biển tình. Còn ba nàng Triệu Minh, Chỉ Nhược, Tiểu Siêu thì đang bàng hoàng, nhột nhạt cả người, trước cảnh làm tình và kề cận bên người mơ, cả ba đều hứng tình mà chảy nước âm khí nhầy nhụa, tràn trề. Thế mới biết, dù trong hoàn cảnh éo le hay nguy hiểm, con người có thể nổi cơn gợi dục, ham muốn bất cứ lúc nào. Sắc dục tình yêu quả nhiên là một đặc tính của con người, không thể không có được. Chỉ có nhũng bậc chân tu hay thánh thiện - họ đã vượt trên hẳn mọi người - mới dứt bỏ được cái đoạn trường tân thanh đó mà thôi.

Đụ trong tư thế kiểu chó được một lúc thì Tạ Tốn gầm lên một tiếng, thúc mạnh cặc vào *** Bà Đa sứ một vài cái thật mạnh, thật sâu, rồi phóng tinh ra không ngừng. Bá Đa sứ bị dập mấy cái cuối cùng, thở không muốn ra hơi, chỉ có thể kêu ré lên vài tiếng sung sướng, pha lẫn với sự đớn đau bởi những cú dập tàn nhẫn. Sau cơn tuyệt đỉnh, Tạ Tốn nằm đè lên người nàng mà thở phì phì, cơn điên đã tan mất. Hai thân hình nằm yên bất động. Rồi cả hai đều thiếp đi sau cơn làm tình vũ bão. 

Sự yên lặng lại trở về trên con thuyền mong manh, bé nhỏ. Sau một ngày gian nan, vất vả, ai nấy đều mệt mỏi, chỉ một chốc, mọi người đều ngủ thiếp đi. Ba nàng con gái đều sung sướng ngủ vùi trong cơn say, trong nắm tay và sự đụng chạm với người tình Vô Kỵ. Chỉ có Vô Kỵ là người còn thức. Tuy đang ở trong cảnh hoạn nạn, nhưng chàng lại thấy tâm hồn vui sướng vì đang được cận kề với ba nàng thiếu nữ thương yêu nhất đời của mình. Chàng nhìn lên khung trời đầy trăng sao mà đưa tâm trí về chốn tương lai mộng tưởng, nơi non bồng nước nhược có đủ những nàng tiên hầu hạ mình, cung phụng mình, sẵn sàng dâng hiến người ngọc, mặc tình cho chàng phỉ sức chờn vờn bướm hoa. Vừa nắm tay hai nàng con gái, Vô Kỵ vừa uớc ao: thật là sung sướng nếu mà mình được làm tình với mỗi cô một ngày, cứ luân phiên như vậy, suốt tháng, suốt năm. Có vậy mới xứng đời con trai... Sau một hồi thả hồn bướm mà mơ tiên, Vô Kỵ cũng dần dần gục đầu xuống mà đưa mình vào cõi mộng...

Bỗng nhiên mọi người đều giật mình choàng tỉnh giấc bởi một tiếng la khóc vang lên thật lớn:

- Anh Vô Kỵ ơi! Hu... hu... hu... Sao anh nhẫn tâm hành hạ em, mắng nhiếc em, rồi lại bỏ em đi mất. Vô Kỵ, anh ơi, anh có biết là em hằng đêm, hằng ngày vẫn thường nhớ đến anh cả gần mười năm nay không? Hu... hu... hu... 

Mọi người nhình quanh thì mới biết tiếng than khóc đó phát ra từ miệng của Linh Nhi đang nằm thiêm thiếp mê man dưới sàn thuyền. Trong cảnh nhập nhoạng của buổi ban mai, mặt trời đang lố dạng, Linh Nhi vẫn nằm yên bất động, hai mắt vẫn nhắm nghiền lại, miệng nàng vẫn thủ thỉ như kể lể:

- Tuy anh ruồng rẫy em, cắn vào ngực em đến mang vết, nhưng em không bao giờ giận dỗi anh đâu. Mỗi ngày em nhìn vào vết cắn mà tương tư, nhung nhớ anh vô cùng... Vô Kỵ anh ơi, em lúc nào cũng thương yêu anh, chỉ mong sao được làm vợ của anh...

Vô Kỵ nghe nàng nói năng, khóc lóc trong cơn mê sảng như thế thì chàng giật mình. Thì ra vừa rồi, chàng đã nằm mơ thấy là mình cưới cả ba cô con gái làm vợ - Triệu Minh, Chỉ Nhược và Tiểu Siêu - và các nàng cùng hết mực hầu hạ, một lòng hiến thân, mặc sức cho chàng vui vầy, đụ đéo. Trong cơn mơ, chàng đã làm tình với cả ba nàng cùng một lúc. Bốn thân người trần truồng loã thể, quấn quít xà nẹo với nhau, làm đủ trò ái ân, dâm tục. Chỉ Nhược nằm ngửa, dạng chân cho chàng quì ở đằng sau mà đút cặc vào *** nàng. Triệu Minh thì quì trên hai tay hai chân, úp trên người Chỉ Nhược, cũng chổng mông đưa chim ra cho chàng đụ tới. Từ đằng sau, chàng luân phiên đụ cả hai nàng. Chàng dập cặc vào *** Chỉ Nhược một chập rồi rút ra đút vào *** Triệu Minh ngay phía trên mà nắc tiếp, sau đó kéo cặc ra đụ trở lại vào *** Chỉ Nhược ở dưới, rồi lại chuyển qua đụ vào *** Triệu Minh ở trên. Cứ như thế mà đụ vào hai cái *** không ngừng. Còn Tiểu Siêu thì cũng trần truồng khoả thân đứng trước mặt chàng, ôm lấy chàng mà hôn môi, nút lưỡi, để mặc cho hai tay chàng mò mẫm trên da thịt non trẻ, tha hồ cho chàng sờ ***, bóp vú. Cảnh làm tình tay tư đó chính chàng đã từng thấy khắc trên vách ở trong động đá trên Quang Minh đỉnh hồi trước rồi. Lúc bình thường, chàng không bao giờ dám nghĩ là mình có thể làm những hành động như vậy, không ngờ bây giờ nó lại diễn ra trong giấc mơ huyền hoặc, ngập đầy dâm tính...

Trong lúc đó, Linh Nhi vẫn cứ tiếp tục nói năng, thổn thức, thỏ thẻ như kể lể:

- Anh mất đi rồi, em đâu còn muốn ở trên đời này nữa. Anh Vô Kỵ ơi, ở dưới tuyền đài, anh chờ em nhé... Em phải ở lại cung phụng bà bà. Khi nào bà bà không cần tới em nữa là em sẽ tới ngay vùng Tuyết Lãnh mà lao xuống vực, nơi mà anh đã bỏ em mà ra đi. 

Rồi nàng đổi giọng vui mừng:

- Em sẽ tìm gặp anh... Hì, hì, hì...Lúc đó, chắc anh sẽ không còn hất hủi em nữa...

Sau đó nàng lại lên tiếng khóc lóc mùi mẫn. Vô Kỵ biết là nàng nghe lời Lợi Hanh nói, cứ tưởng là chàng đã mất mạng, bỏ thây dưới thung lũng. Chàng rầu rĩ, lắc đầu nhè nhẹ, rồi đưa tay lên sờ trán nàng thì thấy nóng bỏng như lò lửa, thảo nào thần kinh nàng dao động bất bình, khóc cười loạn cả lên. Chàng liền xé áo lấy mảnh vải nhúng nước biển rồi đặt lên trán nàng. Thấy mặt chàng lộ đầy vẻ quan tâm, yếu trọng thì mọi người đều lo lắng nhìn Linh Nhi mà thấy thương cảm cho nàng hết sức.

Trong cơn sốt li bì, Linh Nhi vẫn liền miệng lảm nhảm, lúc mếu, lúc cười. Điên cũng không phải điên, dại cũng không ra dại, tỉnh cũng không là tỉnh. Vì rõ ràng lời nói của nàng vẫn còn mạch lạc, dễ hiểu. Chỉ khác là huyên thuyên, vui buồn cười khóc lẫn lộn, hỉ nộ ái ố bất chừng...

Bỗng nhiên nàng ngưng tiếng khóc mà cất tiếng khe khẽ hát lên:

- Je suis d'un pas rêveur le sentier solitaire, 
J'aime à revoir encor, pour la dernière fois, 
Ce soleil pâlissant, dont la faible lumière 
Perce à peine à mes pieds l'obscurité des bois !

Oui, dans ces jours d'automne où la nature expire, 
À ses regards voilés, je trouve plus d'attraits, 
C'est l'adieu d'un ami, c'est le dernier sourire 
Des lèvres que la mort va fermer pour jamais ! 
......
(L’Automne, Alphonse de Lamartine)

Chẳng ai hiểu nàng ca bằng thứ tiếng gì, nhưng giọng rất là trầm buồn, ảo não. Vô Kỵ nghe tới đó bỗng chàng chợt nhớ ra là lúc trước Tiểu Siêu cũng đã từng hát cho chàng nghe trong hầm đá một bài ca ngoại quốc tiếng cũng giống như vậy. Chàng liền đưa mắt ngó Tiểu Siêu thì thấy mặt nàng đang mang nặng dáng u sầu, buồn bã. 

Thấy Vô Kỵ nhìn mình với con mắt dò hỏi thì Tiểu Siêu gượng cười mà nói:

- Chị Linh Nhi ca một bài hát buồn nói lên nỗi cô đơn của một người đi trong rừng thu ảm đạm mà thương nhớ tới người bạn tình đã mãi ra đi không bao giờ trở lại.

Vô Kỵ nghe vậy thì ngậm ngùi vô hạn. Chàng không ngờ Linh Nhi trông bề ngoài tươi vui, nhí nhảnh mà thật ra bên trong lại mang đầy chuyện bi thương, buồn tủi. Nguyên do là vì đâu? Phải chăng là kết quả của một nỗi nhớ nhung khôn nguôi, một hoài bão tột cùng về một người con trai mà nàng nghĩ là đã bỏ nàng ra đi biền biệt, không đoái hoài gì tới nàng nữa? Nghĩ tới đó, Vô Kỵ cúi đầu, thở dài một tiếng.

Sau đó, Linh Nhi lại cất tiếng, hát lên một bài khác, nhịp điệu chậm buồn, nghe còn thê lương hơn bài trước:

- Quand je mourrai, que l'on me mette,
Avant de clouer mon cercueil,
Un peu de rouge à la pommette,
Un peu de noir au bord de l'œil.
......
(Coquetterie Posthume, Théophile Gautier)

Tiểu Siêu nghe xong bài ca thì nước mắt của nàng đã tuôn rơi chan hòa. Nàng vừa gạt nước mắt vừa nói:

- Bài này như là một lời trăn trối của người con gái, van xin người ta khi nàng chết rồi, trước khi đóng hòm đem chôn, nhớ đừng quên thoa son điểm mắt cho mình, để nàng khỏi phải làm một con ma lem xấu xí, ngượng mặt với người.

Mọi người nghe thế thì lấy làm thương tâm vô cùng. Vô Kỵ biết Linh Nhi lúc nào cũng có ý tự hủy mình để theo người chết Vô Kỵ cho trọn tình. Vậy mà sau này gặp nàng mấy bận ở kinh đô, sống với nàng mấy ngày trên biển mà chàng không hề xuất diện cùng nàng trần tình để cho nàng không còn bị ám ảnh, hết tương tư, bớt sầu não. Chàng đau xót đưa tay ra mà nhè nhẹ vuốt lại những lọn tóc lòa xòa trước mặt nàng.

Bỗng nhiên Linh Nhi đổi giọng, ca lên một bài mới với giọng nhanh nhẩu, vui vẻ, nhịp điệu tưng bừng:

- Un, deux, trois, j'irai dans les bois,
Quatre, cinq, six, cueillir des cerises,
Sept, huit, neuf, dans un panier neuf,
Dix, onze, douze, elles seront toutes rouges.
(Un, deux, trois, Chansons Enfantines)

Vô Kỵ ngạc nhiên không hiểu thì Tiểu Siêu đã mỉm cười, làm hiện rõ hai núm đồng tiền trên má:

- Đây là bài ca vui tươi của những đứa con nít chập chững mới lớn, dùng để dạy chúng tập đếm số trong những lớp mẫu giáo, măng non.

Nhưng rồi Tiểu Siêu lại sụ mặt xuống khi nghe Linh Nhi chuyển tiếng khe khẽ ca lên một bài hát khác, nhạc hồn nghe não ruột:

- Pour avoir si souvent dormi avec ma solitude
Je m’en suis fait presqu’une amie, une douce habitude
Elle ne me quitte pas d’un pas, fidèle comme une ombre
Elle m’a suivi ça et là, aux quatre coins du monde
Non, je ne suis jamais seule avec ma solitude
Non, je ne suis jamais seule avec ma solitude
......
(Ma Solitude, Georges Moustaki)

Tiểu Siêu lắc đầu, cúi mặt xuống, buồn bã nói:

- Bài này nói lên tình cảnh của một người sống cô độc, vò võ quanh năm suốt tháng, bỗng một hôm than lên là mình không còn cảm thấy quạnh quẽ, đơn độc nữa, vì lúc nào cũng đã có một người bạn tâm giao, hai người theo nhau như bóng với hình trên khắp bốn góc biển trời rồi. Người bạn nối khố đó chẳng qua chính là nỗi cô đơn của riêng mình...

Tiếng hát của Linh Nhi, nho nhỏ trầm buồn, thánh thoát nhẹ nhàng, thoang thoảng vi vu, mà lại chất đầy những nỗi âu sầu, bi đát, lan ra trên mặt biển. Lời ca quyện theo cơn gió, bay bổng lên cao rồi tỏa ra, bao trùm lấy con thuyền, nhốt nó trong một khối u linh, ảm đạm, vô hình, vô tướng, khiến tâm hồn tất cả những ai trên chiếc thuyền bé nhỏ đó đều như nhuốm nặng những u hoài, khắc khoải...

Buồn...

Mọi người thấy Linh Nhi mê sảng, khóc cười, ca hát, lúc vui lúc buồn, mà buồn nhiều hơn vui, thì không biết nàng đã học được nơi ai những bài hát buồn thảm, cô liêu như vậy. Nhất là Vô Kỵ, lòng buồn vô hạn, chàng biết ngay là nàng đang trong cảnh thập tử nhất sinh, đang mang trọng bệnh mà tâm trí lại thay đổi không ngừng, buồn tủi miên man, căn bệnh như thế khó mà can qua cho khỏi. Buồn thay, vết ngoại thương đã trầm trọng, nhưng vết nội thương cũng nặng nề không kém. Có lẽ nỗi đau buồn rã rượi trong tâm trí của nàng còn làm cho vết thương trên ngực nàng ưu nhiễm, khó chữa thêm nữa. Cũng cảm được như thế nên cả Triệu Minh lẫn Chỉ Nhược đều buồn rầu, bùi ngùi rưng rưng nước mắt, sầu tủi cho Linh Nhi hết sức. Hai nàng cùng đưa tay ra mà nắm lấy tay của Linh Nhi, như khuyến khích, như vỗ về, như buồn thương.

Vô Kỵ thấy cảnh đó thì chàng nhăn mặt thở dài lên một tiếng. Chàng nhìn quanh biển trời bao la, rồi với tay lấy cái chèo mà khua nước quay đầu con thuyền trở lại. Trước sự ngạc nhiên của mọi người, chàng nói:

- Thôi được! Chúng ta đành phải quay trở lại tìm người Ba Tư xin họ thuốc men mà chữa trị cho Linh Nhi mà thôi. Nàng đang trong thời kì nguy cấp, cần phải được săn sóc ngay. Không còn cách nào khác nữa rồi...

Mọi người nghe chàng nói thế thì đều im lặng nhìn Linh Nhi mà lo lắng, rầu rĩ, lòng dạ thắt lại.

Buồn...

Triệu Minh nghe Vô Kỵ nói phải quay trở lại tìm đến Ba Tư sứ giả để xin thuốc chữa cho Linh Nhi thì nàng giật mình. Tuy nàng biết một khi chàng đã quyết định như vậy tất nhiên là tính mạng của Linh Nhi đang tới thời kì nguy hiểm rồi, không thể chần chờ, làm chuyện gì khác hơn được nữa. Nhưng sao cái viễn ảnh đối diện với tên mọi da đen Phi Châu sứ một lần nữa trước mặt mọi người làm cho nàng rùng mình. Sợ hãi hay háo hức? Nàng không biết nữa. Nàng không thấy vui mừng mà chỉ cảm thấy băn khoăn. Cái hơi hám kì lạ từ con người hắn và cái khoái lạc độc đáo mà hắn đã ban cho nàng vẫn còn phảng phất, bám dính vào làn da thớ thịt của nàng, vẫn còn làm nàng chơi vơi, mê mẩn - cái cảm giác đó vẫn còn đây. Vậy là háo hức chứ đâu phải là sợ hãi? Hay là nàng sợ hãi mọi ngưòi sẽ thấy cái háo hức khi nàng gặp lại tên da đen chăng? Một lần nữa, thân hình lực lưỡng, bóng láng của tên cốt đột với một dương vật kinh khủng chưa từng thấy trong đời lại hiện lên trong đầu nàng. Trời ơi, nàng không biết là nàng sẽ hành sử ra sao khi gặp lại tên Phi Châu sứ đó, người đã làm cho nàng mất hết cả hồn viá, buông hết cả thần hồn, trao hết cả tấm thân để mà nhận được hết cả những sung sướng - một cơn sướng khoái đầu tiên mà cũng có lẽ có một không hai trong đời nàng - mặc dầu những điều đó hoàn toàn đi ngược lại với tất cả những gì tượng trưng cho một Triệu Minh quận chúa cao sang quyền quí trong người nàng. 

Nàng có yêu thương hắn không? Chắc chắn là không rồi. Con người dị hợm, dạng hình đó đâu có thể nào làm ý trung nhân, người yêu lý tưởng của nàng cho được? Người mà nàng quan tâm, để ý đây chính là Vô Kỵ, chàng trai tuổi trẻ, tài cao, anh phong, tuấn kiệt. Nguời mà mới vừa rồi đã quyết định quay trở lại đương đầu với hiểm nguy, cường địch. Và như vậy, nàng biết chắc chắn là Vô Kỵ một lần nữa, sẽ đối phó với một đối thủ cực kì khó khăn, mạnh bạo, có một không hai trong đời của chàng. 

Triệu Minh cảm động mở mắt lớn lên mà nhìn Vô Kỵ, ánh mắt pha lẫn sự mến phục lẫn yêu thương. Phải rồi, bây giờ nàng mới nhận thấy, ngoài những bản tính hào hùng trên, cái căn cơ nhân tính đượm đầy tình cảm gắn bó đó của chàng là một nguyên nhân chính đã khiến cho nàng yêu đương thương mến Vô Kỵ một cách đậm đà đến như vậy. Chàng đã không ngại nguy khó, bất kể đời chàng, mà quyết định trở lại trực diện với cam go, không lưỡng lự, không chần chừ. Lí do tại sao? Cũng chỉ vì chàng muốn cứu Linh Nhi qua khỏi cơn bệnh trầm trọng mà không quản ngại đến thân mình. Vậy như là một mạng đổi lấy một mạng - chàng đã coi thường tính mạng mình mà chỉ coi trọng mạng sống của Linh Nhi. Vì người, quên mình - đó không phải là đặc tính của những anh hùng hảo hán đởm lược hơn người ở trên đời này hay sao? 

Triệu Minh tự nghĩ là nàng, và tất cả những người nàng đã biết trong đời, không sao làm được như chàng. Do đó, nàng cảm phục chàng là thế. Mà từ cảm phục đến thương yêu thì rất là gần. Và nàng đã yêu chàng qua sự cảm phục đó. Cảm phục mà không thương yêu thì hời hợt. Thương yêu mà không cảm phục thì dễ tàn. May sao, tình cảm của nàng đối với chàng gồm cả hai đặc tính đó. Tuy nàng biết Linh Nhi và Vô Kỵ đã biết nhau từ bé và giữa hai người đã có một liên hệ khác thường. Nhưng chính cái hành động đó của chàng, trong trường hợp này, đã chứng tỏ cho nàng thấy, hơn bao giờ hết, chàng quả thật là một người tràn đầy tình thắm, sãn sàng hi sinh đi vào chỗ chết để cho người thương được sống sót. Điều đó quá đủ để Triệu Minh, một người con gái đang yêu, đặt Vô Kỵ lên trên tất cả những người con trai khác. Và nàng đã yêu chàng cũng là vì lí do đó.

Vì thế mà khi nàng thấy chàng khua chèo quay mũi thuyền thì nàng liền đưa tay ra ngăn lại:

- Công tử có chắc quay trở lại là thượng sách hay không?

Vô Kỵ lắc đầu:

- Linh Nhi đang bị thương nặng và mê man trong trọng bệnh. Không chữa ngay tôi e khó toàn mạng.

Triệu Minh liền hỏi:

- Công tử đã chẩn bệnh cho nàng ta chưa mà biết nàng ta đang trong cơn tuyệt vọng?

Vô Kỵ nghe vậy thì chàng chần chừ một tí rồi nói:

- Thôi được, để tôi khám lại một lần nữa xem sao.

Nói xong, chàng vạch áo Linh Nhi ra coi. Mọi người thấy ở trên làn da trắng tinh, giữa hai bầu vú nõn nà có một vết thâm đen, thủng sâu vào ***g ngực. Vô Kỵ nói:

- Vết thương đó chấn xuống xương ngực, làm trái tim nàng bị ép lại, máu không tuần hoàn được.

Bỗng nhiên Chỉ Nhược chỉ xuống vết thâm đen đó mà kêu lên:

- Uả, sao có những chữ gì vậy?

Mọi người xúm tới nhìn xuống thì thấy lờ mờ những hàng chữ nổi lên trên da Linh Nhi. Vô Kỵ đang ngạc nhiên thì Triệu Minh đã nói ngay:

- Đúng rồi, đây là những chữ khắc trên Thánh Hỏa lệnh. Nàng bị đánh trúng thẻ bài nên mới bị chữ in lên da thịt như vậy.

Vô Kỵ gật đầu công nhận là đúng. Chàng cúi xuống nhìn kĩ thì thấy đó là những chữ bằng tiếng Hán chứ không phải là chữ nước Ba Tư. Đọc được một vài chữ thì chàng giật mình kinh hãi. Chàng ngửng đầu lên, mở lớn mắt nhìn Tiểu Siêu mà thốt lên:

- Càn Khôn Đại Nã Di tâm pháp!

Triệu Minh nghe chàng kêu lên như vậy thì nàng biết ngay đây là một manh mối rất là quan trọng, có can hệ rất nhiều tới tình trạng nguy hiểm hiện tại của mọi người. Nàng liền hỏi Vô Kỵ:

- Công tử xem có đúng thật không?

Nhưng khi coi lại thì chàng thấy nó không đúng hẳn là Càn Khôn Đại Nã Di tâm pháp, chỉ từa tựa giống, mà hình như còn có nhiều biến hoá thay đổi nữa. Trên ngực Linh Nhi chỉ có in vài hàng, mà chữ mờ chữ rõ, chữ được chữ không, nên chàng không dám chắc. Nên chàng từ từ lắc đầu. Chàng lại thấy Tiểu Siêu nhìn xuống rồi cũng đang phân vân, nghi ngờ như mình thì chàng liền quay qua hỏi Bá Đa sứ, đang nằm trói chặt trong khoang thuyền:

- Có phải những chữ khắc trên Thánh Hỏa lệnh là Càn Khôn Đại Nã Di tâm pháp hay không?

Nhưng nàng ta bỉu môi, quay mặt đi, không thèm trả lời.

Triệu Minh thấy hành động nàng ta như thế thì tức giận, hằn học nói:

- Chính nàng này cũng bị hai tấm thẻ đánh vào người. Vậy chúng ta hãy coi xem có những chữ gì hay không.

Vô Kỵ chợt nhớ ra là mình đã đưa người Bá Đa sứ ra đỡ những đòn của Thánh Hỏa lệnh nên nàng ta bị trúng tới hai miếng thẻ, một cái trên ngực, một cái trên đùi. Chắc chắn là nàng cũng đã bị in không ít thì nhiều vài dòng chữ trên người chứ không sai. Nhưng rồi chàng lại ngần ngại, không dám vạch áo Bá Đa sứ ra mà dò xét. Trong đời chàng, chàng chỉ cởi áo tuột quần người con gái khi chàng nứng lên, muốn làm tình; và chỉ khi nào người con gái đó bằng lòng mà thôi. Còn lúc trước, trên đầm lầy sa mạc, chàng đã lột hết quần áo, thoát y Triệu Minh đến trần truồng thân thể, cũng là vì vô tình chứ không phải là chàng hăm hở cố ý muốn chiêm ngưỡng cái thân hình vệ nữ, thoát trần của nàng đâu? Vả lại, chính Triệu Minh đã tự ý bỏ áo, tháo quần, loã lồ ra khi nàng bị Vô Kỵ níu kéo, chứ chàng đâu có bắt ép nàng? Sự thật là như vậy. Màn thoát y trần truồng đó là do Triệu Minh tự đạo và tự diễn. Do một tay nàng tạo ra hết, chứ còn ai vào đây nữa?

Triệu Minh thấy chàng lưỡng lự không muốn đụng vào người Bá Đa sứ thì nàng không ngần ngại đưa tay ra mà vạch áo nàng ta ra luôn. Trên khuôn ngực trắng muốt là dấu đánh của Thánh Hỏa lệnh với những hàng chữ nổi lên rõ ràng. Vô Kỵ mừng rỡ, cúi đầu xuống giữa hai bầu vú tròn trĩnh mà đọc những hàng chữ một lát rồi ngửng mặt lên, hớn hở nói:

- Đúng rồi! Đây là chính là Càn Khôn Đại Nã Di tâm pháp với những biến hoá mà người Ba Tư đã chế ra. Tôi đã bắt đầu biết ra manh mối võ công kì lạ của họ rồi. Nhưng vẫn chưa đủ...

Triệu Minh vui mừng, biết ngay là sự suy đoán của mình quả thật là không sai. Một khi Vô Kỵ truy ra căn nguyên của sự biến hoá trong võ công nước Ba Tư thì chàng sẽ không còn sợ hãi chúng nó nữa. Nàng liền hỏi Vô Kỵ:

- Nàng ta còn bị đánh vào chân nữa. Công tử có muốn coi luôn không?

Vô Kỵ ngần ngừ vì chàng biết nếu muốn coi thì chỉ có cách là lột truồng Bá Đa sứ ra mà thôi. Vì thế mà chàng chỉ ậm ừ, không nói gì.

Triệu Minh lại hỏi thêm:

- Công tử không muốn biết thêm về võ công của họ để chống cự với họ à?

Triệu Minh thấy chàng không nói không rằng thì nàng không hỏi nữa, đưa ngay tay ra định tuột quần của Bá Đa sứ xuống. Bị làm nhục, Bá Đa sứ tức giận, vội co người lại, chống tay ngồi lên, cố không cho Triệu Minh kéo quần mình ra. Nhưng Triệu Minh đã đưa tay đẩy mạnh vào nàng ta, bật ngã ngửa ngưòi xuống, làm hai giò của nàng ta chổng luôn cả lên trời. Đúng lúc đó, Triệu Minh tiện tay, lột luôn quần nàng ta ra khỏi hai chân, như tuột vỏ chuối vậy. Bá Đa sứ bây giờ trần truồng như nhộng.

Vô Kỵ ngẩn người nhìn nàng thì nàng nheo mắt, cười nửa miệng, hai môi cong lên mà nói diễu:

- Sự thắng bại của công tử bây giờ nằm trên đùi nàng ta đó. Xin công tử cẩn thận nghiên cứu đi.

Nghe vậy, Vô Kỵ phì cười lên một cái. Nghe nàng nói móc, trêu trọc mình, chàng chỉ lắc đầu nhè nhẹ, không nói gì. Nhưng lòng chàng thì lại thầm nhủ, “Được rồi, nếu cô muốn phá phách thì...”

Sau đó chàng lại cúi mặt xuống, nhìn sát lên thân thể trần truồng của Bá Đa sứ. Hồi nãy chàng đã dòm đã đời trên bộ ngực trắng nõn của nàng rồi, bây giờ chàng lại được nhìn tới cái đùi mơn mởn của nàng nữa. Chàng chợt thấy phía trên đùi nàng, nơi vạch đào nguyên rậm rạp, tinh trùng của Tạ Tốn bắn ra tối hôm qua vẫn còn vướng đọng, ướt đẫm tinh sương. Nhìn cảnh đào khê vần vũ hoa tàn, dập dồn sau một trận mây mưa, chàng bồi hồi xúc động. Những cảnh đụ đéo làm tình dữ dội của Bá Đa sứ với Tạ Tốn lại hiện ra trong đầu chàng. Dí mặt thật gần để đọc những chữ trên cái đùi trắng mịn đó mà tim chàng cứ đập thùm thụp...

Coi xong một hồi, Vô Kỵ ngửng đầu lên mà nói với Triệu Minh:

- Bây giờ tôi đã hiểu phần nào sự biến hoá của võ công nước Ba Tư rồi. Nhưng muốn thắng họ thì tôi không dám chắc. Những hàng chữ trên người Linh Nhi và nàng Ba Tư sứ đứt đoạn, thiếu sót rất nhiều. Tôi cần biết thêm một vài điều nữa. Giá mà có một người nào đó cũng có những chữ Thánh Hỏa lệnh nổi trên người thì hay biết mấy.

Triệu Minh nghe chàng nói tới đó thì bỗng dưng mặt nàng thẹn thùng, đỏ bừng lên. Nàng liền quay mặt đi hướng khác...

Tạ Tốn lên tiếng:

- Vô Kỵ, con. Ta và con đều bị trúng vài miếng thẻ bài vào người. Thế nào mà chẳng có dấu chữ gì in trên đó?

Vô Kỵ lắc đầu thưa:

- Nghĩa phụ với con đều bị điểm huyệt bởi cái đầu của Thánh Hỏa lệnh nên không có vết chữ. Con đã xem rồi. Chỉ có người nào bị đánh trúng bởi chiều ngang của Thánh Hỏa lệnh thì mới có vết chữ in trên người mà thôi. Không biết có ai khác cũng bị thẻ bài đánh trúng không?

Triệu Minh nghe vậy thì càng mắc cỡ thêm. Phải rồi, nàng nhớ là nàng đã bị tên Phi Châu sứ đánh vào ngực một thẻ bài. Sau đó, khi làm tình với nàng, hắn đã sờ ngực bóp vú nàng đã đời và nàng đã nhìn thấy cảnh bàn tay đen đủi của hắn dày xéo trên bộ ngực to lớn của nàng, khiến nàng mê tơi - cùng lúc đó, nàng cũng đã thấy những vết chữ nổi lên trên bầu vú trắng trẻo của mình rồi. Bây giờ nghe Vô Kỵ cứ hỏi những câu bâng quơ, làm nàng ngượng quá. Chẳng lẽ nàng lại công nhận rồi phải phơi ngực cho chàng xem trước mặt mọi người hay sao?

Bỗng nhiên Tạ Tốn hỏi lớn lên:

- Triệu cô nương, cô cũng bị thương bởi tấm thẻ bài, vậy cô chỉ cho Vô Kỵ xem chữ in trên Thánh Hoả lệnh đi.

Triệu Minh liếc nhìn Vô Kỵ một cái thật nhanh, thấy chàng không nói gì mà chỉ dòm mình với con mắt kì lạ, nửa như đùa cợt, nửa như dò hỏi thì biết ra ngay là chàng đã dỡn cợt với mình. Lúc nàng bị đòn đó, chỉ có Vô Kỵ, Tạ Tốn và Linh Nhi là biết thôi. Linh Nhi bây giờ nằm thiếp đi, còn Tạ Tốn đui mù, đâu có thấy nàng bị đánh trúng vô ngực? Như vậy là Vô Kỵ đã biết nàng có những chữ nổi trên vú và chàng đang đùa dai với nàng chứ không sai. Cũng tại vì câu nói móc họng hồi nãy của nàng mà thôi! Tự dưng người nàng nóng bừng, khiến hai đôi má nàng đỏ hồng lên. Tự dưng nàng lại muốn hùa theo Vô Kỵ mà ngả ngớn, chửng giỡn với chàng. Tự dưng nàng lại muốn phơi trọn bộ ngực của mình – mà nàng biết rất là to lớn và gợi dục – cho chàng xem. Tự dưng nàng lại muốn chàng soi mói, nâng niu, sờ mó trên hai bầu vú căng mọng của mình. Nhưng đó chỉ là ước muốn thầm kín của nàng mà thôi. Trươc mặt mọi người, làm sao mà nó thành sự thật cho được? Cho nên nàng phải dằn lòng lại, cố dấu cái rộn ràng hiện lên trên khuôn mặt bừng đỏ của nàng. Nhưng trong hoàn cảnh này, Vô Kỵ đang cần thêm chi tiết để ấn chứng võ công Ba Tư, nên nàng không thể từ chối được là trên ngực mình không hề có dấu vết gì cả. 

Nàng đành phải trả lời Tạ Tốn một cách khó khăn:

- Thưa Tạ tiền bối... Vâng... Tôi... Nhưng thôi... Để tôi nhờ Chu cô nương một chuyện.

Chỉ Nhược nghe Triệu Minh muốn nhờ vả mình làm một việc, tuy chưa biết là chuyện gì, nhưng nàng đã trề môi, làm mặt giận, quay người đi chỗ khác. Làm như không thèm nghe nữa.

Triệu Minh biết là Chỉ Nhược còn tức giận lắm bởi vụ chùa Vạn Pháp, không muốn giúp mình thì nàng liền quay sang nói với Tiểu Siêu:

- Tiểu Siêu, cô giúp tôi làm chuyện này nhé.

Tiểu Siêu thấy Triệu Minh hỏi nhờ nàng giúp đỡ thì nàng mỉm cười, vui vẻ, săng sái nhích tới gần liền. Triệu Minh bèn nói nhỏ vào tai nàng:

- Tôi bị đánh vào ngực, nét chữ in trên người. Nhờ cô đọc lại cho Trương công tử.

Nói xong, nàng quay người đi rồi đưa tay định kéo áo xuống. Tiểu Siêu nghe Triệu Minh nói xong rồi bắt đầu trút áo ra thì nàng hốt hoảng, vội vàng đưa tay ra cản lại:

- Khoan, khoan... Quận chúa... muốn nhờ tôi làm chuyện gì?

Triệu Minh lại phải nói thầm vào tai nàng:

- Vết chữ in ngay giữa ngực tôi nên tôi không tiện cho mọi người trông thấy. Nhất là đàn ông con trai. Cô là con gái như tôi, tôi không ngại.

Tiểu Siêu nghe xong thì nàng đỏ mặt lên. Nhìn vào thân thể, ngực vú trần trụi của Triệu Minh là một chuyện nàng không thể làm được. Là con gái mới lớn, trẻ tuổi, băng trinh, tuy trong đầu óc nàng, cũng như tất cả những người con gái tới tuổi trưởng thành khác, lúc nào cũng háo hức, đòi hỏi, tìm hiểu, nhất là những chuyện tình duyên trai gái, những hình ảnh dâm tục trần truồng, nhưng đó chỉ là những ý tưởng dấu kín mà thôi. Nhìn thẳng vào một thân hình loã thể (rõ ràng là một chuyện riêng tư, thầm kín), dầu là của con trai hay con gái, là một chuyện chưa bao giờ xẩy ra trong đời nàng. Dẫu rằng trước đó, nàng đã thấy hình ảnh khiêu dâm trong động đá, những cảnh hiếp dâm của Tiểu Mai và Tiểu Loan bởi những tên ăn mày, nhưng những cảnh đó xẩy ra hoàn toàn ngoài sự dự ý của nàng. Nó diễn ra trước mặt nàng trong lúc nàng không ngờ nhất. Bây giờ mà bảo nàng tự ý dòm ngó vào ngực vú Triệu Minh thì, chao ôi, mắc cỡ chết đi được! Nhất là nàng đâu có quen biết, thân thuộc gì với Triệu Minh để mà dòm ngực, ngó vú? Làm sao mà tự dưng làm cái chuyện kì cục đó cho được? Trên trần đời này, chỉ có một thân thể mà nàng sẵn sàng dòm ngó, sẵn sàng ôm ấp - trần truồng hay không - đó là của Vô Kỵ mà thôi! 

Vì thế mà khi thấy Triệu Minh sắp sửa cởi áo cho mình coi ngực thì Tiểu Siêu ngượng ngùng khoác tay:

- Thôi, thôi... Tôi không dám... Tôi không muốn đâu...

Nói xong, nàng lui về ngồi lại chỗ cũ, mặt mũi sượng sùng.

Bị cả Chỉ Nhược lẫn Tiểu Siêu từ chối giúp mình, Triệu Minh thở mạnh một cái, vừa nản chí, vừa tức giận. Trời ơi! Bây giờ phải làm sao? Nàng nhìn Vô Kỵ với cặp mắt nửa cầu cứu, nửa hằn học. Nàng ấp úng:

- Tôi... Tôi...

Vô Kỵ cười nói:

- Triệu cô nương, tôi cần biết thêm về võ công cũa họ hầu chống cự với họ.

Rồi chàng nheo mắt nói thêm:

- Sự thắng bại của tôi nằm trên người cô đó...

Nghe chàng nói lại y hệt những câu như mình đã nói với chàng hồi nãy thì Triệu Minh mím môi lại, hai mép cong lên, trông vừa thẹn thùng, vừa tức tối. Bỗng nhiên nàng nhìn chàng với cặp mắt thách đố rồi nói thõng một câu:

- Thôi được rồi! Tôi bị Thánh Hỏa lệnh đánh trúng để lại những hàng chữ ngay giữa ngực đó. Công tử cứ xem đi!

Nói xong, nàng ngang nhiên trật ngay vạt áo ra, để lộ một bộ ngực trần trắng tinh, mật sữa, nổi lên hai bầu vú căng cứng to tròn với hai núm vú chĩa thẳng lên trời!

Vô Kỵ ngẩn người ra, không ngờ nàng lại bạo dạn, bướng bỉnh, thẳng thừng, cởi trần trước mặt mọi người, không coi sự đùa nghịch của mình vào đâu. Chàng đâu có biết cái hành động mạnh dạn, ngang nhiên phơi-vú-cho-chàng-dòm của nàng một phần là bị thúc đẩy trong tiềm thức bởi sự sướng khoái, đam mê mà nàng mới nhận được lần đầu tiên trong đời từ tên da đen mọi rợ. Cái cảm giác đầu đời đó (được đụ vào *** bởi một con cặc đen thui, dài ngoằng) hiện giờ vẫn còn hơi hướng, tàn dư, dai dẳng trong sợi cơ sớ thịt, cần phải được tiếp nối một cách gián tiếp bởi một cảm giác khác, mới lạ hơn, hầu có thể giúp nàng kéo dài ra cái khoái lạc đó, nuôi dưỡng thêm cái đê mê đó, mãi mãi trong người...

Hơn nữa, Triệu Minh đã trở lại với con người thật sự của mình rồi. Bản tính của con người đó là một nàng con gái Mông Cổ trực tính, đơn thuần nhưng lại nóng bỏng, ngang tàng. Khi nàng nhận thấy Vô Kỵ nói mánh khoé về vết chữ in trên ngực, đồng thời còn có ý khơi lên màn khám xét ngực mình thì nàng không ngần ngại, đồng ý ngay. Muốn thì tôi cho. Không lươn lẹo, quanh co. Không dấu diếm, che đậy gì nữa. Ai đó có dè bỉu, dòm ngó thì cũng mặc kệ! Và quan trọng hơn nữa là chính nàng cũng muốn chàng ngó nhìn, sờ mẫm trên đôi vú mình! Trên chiếc thuyền nhỏ, toàn là đàn bà con gái, chỉ có Vô Kỵ và Tạ Tốn là đàn ông con trai mà thôi. Các cô thì Triệu Minh không ngại rồi, còn Tạ Tốn thì đui mù, đâu có thấy gì? Vậy thì nàng cho Vô Kỵ dòm ngực vú mình thì cũng đâu sao? Nàng còn mong muốn như vậy nữa cơ mà? Như thế thì cái ham muốn đưa vú, trễ ngực cho chàng chiêm ngưỡng hồi nãy của nàng hoá ra cuối cùng đã thành sự thật!

Vô Kỵ thấy nàng nhắm mắt lại, ưỡn người đưa ngực ra, để lộ một khoảng da trắng ngần, với đôi vú to lớn, tròn quay, mịn màng - hai bầu vú căng phồng, cong cong, đầu vú cương cứng, nhổng lên trời – thì chàng muốn ngộp thở, tim đập loạn cuồng. Giữa cặp vú đó là một vết đỏ với những hàng chữ nổi lên rõ ràng. 

Chàng liếc nhìn qua thì thấy Chỉ Nhược bỉu môi như là khinh thị. Còn Tiểu Siêu thì quay mặt đi, hai má đỏ bừng. Chàng thở dài một cái, thu hết can đảm mà từ từ cúi mặt xuống gần bộ ngực núi lửa đó. Chàng làm như là cực chẳng đã chàng mới phải dúi mặt vào ngực Triệu Minh mà thôi. Thật ra cặp vú to cứng đó như là một khối nam châm, kéo hút đầu chàng tới gần, không sao cưỡng lại được. Càng để mặt tới gần, cường độ thu hút càng mãnh liệt - y hệt như một định luật vật lí của từ trường, sức kéo tăng lên theo tỉ số ngược của khoảng cách bình phương vậy (sounds awkward, 1/d², did I transcribe it right?). Mùi hương thơm, mùi da thịt nồng toả lên từ khoảng da thịt mọng sữa, trần truị đó làm chàng say sưa, ngây ngất. Tuy đã từng nhìn thấy bộ ngực khiêu gợi đó rồi, tuy đã từng xoa bóp bộ ngực gợi dục đó rồi, tuy đã từng bú mút bộ ngực dục ý đó rồi, vậy mà sao chàng vẫn thấy rộn ràng, mê đắm. Hàng chữ nổi bật trên làn da trắng muốt rõ ràng thế kia mà chàng cứ phải đọc qua đọc lại mấy lần mới lĩnh hội được hết ý nghĩa của nó...

Trong thời gian đó, hai mắt Triệu Minh cứ lim dim, hai cánh mũi phập phồng, mặt nàng ngửa lên trời, hai tay nàng nắm lấy hai vạt áo kéo ra, giữ cho hở ngực, nơi đó là hai bầu vú vun lên, hai đầu vú cương đỏ. Nàng ưỡn ngực đưa vú căng cứng trước mặt chàng, cứ mặc cho chàng say mê cắm cúi trên da thịt mình... Nàng như cảm thấy rõ ràng ánh mắt chàng đưa qua đưa lại, mơn trớn trên bầu vú to lớn của nàng, nhẹ nhàng lan man, y hệt như hai bàn tay chàng đang phơn phớt, phiêu hốt trên dàn ngực nở nang của mình vậy... Nàng đang nghĩ ngợi gì? Đang mơ mộng gì? Đang tưởng tượng gì? Ai mà biết được...

Một lúc sau – và chỉ khi nào Chỉ Nhược tằng hắn lên một tiếng - thì Vô Kỵ mới chịu ngửng đầu lên, miễn cưỡng quay mặt đi. Chàng đưa tay xoa trán, lau đi những giọt mồ hôi nhễ nhại trên mặt (như là chàng vừa mới trải qua một cuộc đấu vật cực kì khó khăn vậy), rồi nói:

- Xong rồi, xin cám ơn Triệu cô nương.... Bây giờ tôi không còn sợ võ công của người Ba Tư nữa. Tôi đã biết cách đả bại họ rồi.

Tạ Tốn và Tiểu Siêu nghe thế thì vỗ tay vui mừng. 

Triệu Minh lẳng lặng kéo áo che ngực lại. Nàng quay mặt đi, không nhìn chàng mà chỉ nhìn ra xa xa, ánh mắt viễn mơ nơi trùng khơi biển rộng mà không nói một lời nào. Hai con mắt nhung đen mơ mộng, mông lung, cứ như nàng còn đang ở một thế giới nào khác. Bờ môi nàng mím lại làm hai mép cong lên, nửa như là giận dỗi, nửa như là mỉm cười – làm như nàng vừa đang hờn lẫy duyên dáng vừa đang đê mê thỏa mãn vậy (?!) Tạo hoá sinh ra con người thật là kì diệu và toàn hảo. Một trận giao hoan vũ bão hay là một cơn mơn trớn lan man cũng đều đưa đến một kết quả chung hậu khiến cho cuộc đời người ta thêm khởi sắc - đó là làm cho người ta sung sướng tràn trề hơn thêm. Triệu Minh hiện đang ở trong hoàn cảnh này...

Sau đó Vô Kỵ cùng Tạ Tốn hăng hái chèo thuyền hướng về phiá tàu Ba Tư. Một lát sau, thuyền chàng đã tới gần những con tàu đó. 

Vô Kỵ liền lấy tay làm loa, nói lớn lên:

- Chúng tôi có một chuyện muốn gặp quí vị để thương lượng.

Quả nhiên hai tên Phi Châu sứ và Trung Đông sứ xuất hiện ngay. Tên Phi Châu sứ hỏi:

- Ngươi có chuyện gì mà muốn thương lượng với chúng ta?

Tên Trung Đông sứ cũng họa theo, trọ trẹ nói một câu không ra đâu vào đâu:

- Đúng rồi, buôn bán ngươi lương thiện có giá cả gì hay không?

Vô Kỵ nói:

- Chúng tôi sẽ thả Bá Đa sứ lại nếu quí vị đưa cho chúng tôi một vài cao đơn, vị thuốc.

Tên Phi Châu sứ cười hộc lên:

- Ngươi đã bắt giữ một con tin của chúng ta, bộ chúng ta không có bắt giữ lại một con tin của các ngươi được hay sao?

Nói xong, hắn liền kéo một người đang bị trói ra, bắt quì xuống sàn.

Vô Kỵ các người nhìn kĩ ra thì mới biết người đó là Kim Hoa bà bà. Không biết tại sao bà bà đã chạy thoát từ lúc trước mà bây giờ lại bị chúng bắt giữ như vậy. Bỗng nhiên Tiểu Siêu kêu hự lên một tiếng rồi lảo đảo té ngay xuống, làm môi người kinh ngạc.

Tên Phi Châu sứ chỉ vào bà bà mà nói:

- Người này bị tội đáng chết. Mà các ngươi rồi cũng sẽ chết theo mà thôi.

Bà bà đang quì nhưng cũng quắc mắt lên nhìn tên da đen. Bà ho lên một tràng rồi nói::

- Ngươi nói gì bà bà này không hiểu.

Tên Phi Châu sứ liền cười ha hả. Hắn nắm lấy mớ tóc bạc của bà bà mà giật lên một cái. Tức thì một mớ tóc đen sổ tung ra. Dưới suối tóc đen tuyền đó là một khuôn mặt trái soan, trắng trẻo, mắt xanh, môi hồng, rõ ràng là dung nhan của một giai nhân tuyệt sắc. 

Tên Phi Châu sứ liền nói:

- Đại Ỷ Ti, ngươi giả dạng, lừa chúng ta sao nổi. Ngươi đã làm tội nặng với bổn giáo rồi. Hôm nay chúng ta đang tìm người kế vị chức Thánh giáo chủ, định đưa ngươi về, bây giờ mới biết ra là ngươi đã phá giáo lệ. Ngươi sẽ bị dẫn lên đàn cho thánh hỏa thiêu đốt đến tàn xương!

Tuy Vô Kỵ đã biết Kim Hoa bà bà là Đại Ỷ Ti rồi, và chàng cũng đã nghe Đại Ỷ Ti là một trang quốc sắc thiên hương, nhưng chàng không ngờ nàng lại trẻ và đẹp đến như thế. Mà sao trông nàng giống Tiểu Siêu quá! Y hệt như hai giọt nước vậy. Mắt xanh, da trắng, môi hồng. Đặc biệt là Ỷ Ti cũng có má lúm đồng tiền như Tiểu Siêu vậy, trông rất là duyên dáng. Nếu Ỷ Ti mà đứng gần Tiểu Siêu thì hai người quả như là hai chị em. Tuy giống nhau thật, nhưng phải nói là Tiểu Siêu đẹp hiền dịu như một đóa hoa đang mở nụ, ép nép, và Ỷ Ti thì lại đẹp rực rỡ như một đóa hoa đang nở rộ, phơi bày. Cả hai đều tượng trưng cho một cái gì xinh đẹp, sắc sảo nhất ở người con gái phương tây.

Tiểu Siêu nghe Đại Ỷ Ti sẽ bị sử cháy thì nàng run rẩy, khóc ròng. Nàng níu lấy cánh tay của Vô Kỵ mà van nài, nước mắt lã chã:

- Xin giáo chủ rộng lượng ra tay giải cứu bà bà. Đừng cho họ bắt giữ, hỏa thiêu bà bà nữa.

Vô Kỵ hết nhìn Ỷ Ti rồi nhìn tới Tiểu Siêu. Chàng ngạc nhiên nói:

- Tiểu Siêu, cô và bà bà... hai người...

Triệu Minh đứng kế đó liền hích vào hông chàng một cái:

- Công tử không thấy sao? Hai người là hai mẹ con chứ còn gì nữa.

Vô Kỵ nghe thế thì mới vỡ lẽ ra. Dương Tiêu và Phạm Dao, Tả Hữu Quang Minh sứ trấn giữ Minh giáo, chắc hẳn đã nhận ra điều này từ lâu rồi. Thảo nào thái độ hai người đối sử với Tiểu Siêu có khác lạ hơn bình thường. Chàng liền cầm lấy tay nàng mà trấn an:

- Cô đừng lo. Tôi không để cho họ hành hạ bà bà đâu.

Bỗng nhiên Ỷ Ti lên tiếng, nói với tên Phi Châu sứ vài câu bằng tiếng Ba Tư. Nghe xong, tên Phi Châu sứ đứng ngẩn người ra. Ỷ Ti bèn lớn tiếng nói với Tiểu Siêu vài câu. Tiểu Siêu liền trả lời lại bằng tiếng Ba Tư. Hai người nói qua nói lại. Rồi mọi người thấy Tiểu Siêu lắc đầu ngoầy ngoậy trong khi thì Ỷ Ti cứ lên tiếng như là phủ dụ. Thấy Tiểu Siêu cứ lắc đầu mãi, không chịu, Ỷ Ti bèn nói một câu với tên Phi Châu sứ. Sau đó hắn cởi trói cho nàng rồi phái một con thuyền nhỏ tiến tới gần thuyền của Vô Kỵ.

Ỷ Ti tiến đi tới mạn tàu mà nói vọng sang:

- Trương giáo chủ và Tạ hiền đệ, xin hai người đừng lo. Xin cho Tiểu Siêu qua đây chúng tôi cần nói chuyện với nhau.

Tạ Tốn cười lên mà nói:

- Hàn phu nhân tính sao cho vẹn toàn. Tạ Tốn này chết sống thì không sao, nhưng nếu Hàn phu nhân bán đứng chúng tôi, có hại đến Vô Kỵ, con quí của tôi, thì tôi sẽ không tha đâu.

Ỷ Ti cười khẩy, nói lại:

- Kim Mao Sư vương ỷ người khoe mình có con trai quí, chẳng lẽ Tía Sam Long vương này lại không có được một đứa con gái ngoan hay sao?

Vô Kỵ đã nghe Ỷ Ti nói thế thì chàng bảo Tiểu Siêu:

- Cô cứ sang bên đó đi với mẹ cô đi. Có gì tôi sẽ bay lên đó tiếp cứu.

Tiểu Siêu nghe lời, leo lên chiếc thuyền nhỏ. Nàng vừa bước lên con tàu lớn là Ỷ Ti đã chạy ùa tới ôm lấy nàng, hôn hít lên khắp mặt mũi nàng. Hai mẹ con ôm nhau, quấn quít, ra vẻ thương yêu nhau vô cùng.

Đứng trên thuyền ngó sang, Vô Kỵ thấy hai mẹ con nâng niu, hôn hít nhau một hồi, rồi Ỷ Ti nâng cằm Tiểu Siêu lên, nhìn thẳng vào mặt nàng mà nói vài câu khiến nàng lại lắc đầu không ngừng. Bỗng dưng Ỷ Ti chỉ vào Vô Kỵ mà nói cái gì đó làm Tiểu Siêu khóc oà lên. Ỷ Ti lại nói thêm vài tiếng nữa thì Tiểu Siêu đưa mắt liếc nhìn chàng một cái rồi cúi mặt xuống mà gật đầu một cách miễn cưỡng. Vô Kỵ thấy sau đó Ỷ Ti mừng rỡ, hôn như mưa lên mặt Tiểu Siêu rồi quay qua nói với bọn Ba Tư một vài câu khiến chúng vui mừng, nhẩy cỡn, hoan hô loạn cả lên. Rồi chúng đồng loạt quì xuống vái lạy, tung hô Tiểu Siêu tưng bừng.

Một lát sau, Vô Kỵ các người đều được bọn chúng chở qua tàu lớn. Chàng được chúng tiếp đãi rất trọng hậu, nhưng mà chúng vẫn không cho Tiểu Siêu ra mặt gặp chàng. Chúng rước mỗi người vào mỗi phòng riêng, cung phụng rất kĩ lưỡng. Vô Kỵ bèn chẩn thuốc, băng bó, thoa cao, săn sóc cho Linh Nhi thật tận tình.

Xong xuôi, Vô Kỵ trở về phòng của mình mà nằm nghỉ. Chàng vừa ngồi xuống giường thì cánh cửa xịt mở, Tiểu Siêu bưng thau nước cùng một bộ áo mới bước vào. Nàng vừa đặt nó xuống dưói chân chàng thì chàng liền cầm tay nàng mà hỏi:

- Tiểu Siêu, có phải bây giờ cô đã là thánh giáo chủ của Minh Giáo Ba Tư rồi chăng?

Nàng buồn bã gật đầu, không trả lời, mà chỉ lẳng lặng tiếp tục quì xuống đưa tay nâng chân chàng lên. Vô Kỵ bèn cản lại:

- Như vậy tôi đã trở thành thuộc hạ của cô rồi. Cô không còn phải hầu hạ tôi như trước nữa.

Tiểu Siêu ngước mắt nhìn chàng, nước mắt ràn rụa, nói lên như van lơn:

- Đây là lần cuối cùng cháu được hầu hạ giáo chủ... Chẳng lẽ giáo chủ lại không cho cháu cái diễm phúc được săn sóc giáo chủ lần chót hay sao? Mai sau mỗi người một nẻo, cháu đâu còn cơ hội này nữa đâu?

Vô Kỵ nghe nàng nói thế, lại thấy mặt mũi nàng buồn thảm, giọng nói ỉ ôi, thì chàng đành để mặc cho nàng rửa chân cho mình. Sau đó Tiểu Siêu còn tận tụy lau người, ân cần thay áo cho chàng nữa. Vừa làm những công việc đó, nàng vừa sụt sùi khóc tủi, như là đang trong một nỗi đoạn trường đớn đau vậy. 

Thái độ của Tiểu Siêu như thế, Vô Kỵ tội nghiệp cho nàng quá. Chàng liền ôm nàng vào lòng mà nhỏ nhẹ hỏi:

- Tiểu Siêu, sao cô lại đau thương quá vậy?

Tiểu Siêu bèn khóc lóc lớn hơn, dúi mặt nàng vào lòng chàng:

- Cháu không muốn dấu giáo chủ nữa. Từ lúc khôn lớn, cháu đã thấy mẹ cháu lúc nào cũng lo lắng, sợ hãi. Sau đó cháu mới biết là mẹ cháu đã phạm lỗi lớn với tổng đàn Minh giáo là kết hôn với cha cháu, đi ngược với lời tuyên thệ là thánh nữ Minh giáo phải còn trinh nguyên. Cho nên cha mẹ cháu ngày đêm, lúc nào cũng trốn tránh họ. Vì thế mà Kim Hoa Ngân Diệp tuy nổi tiếng vang danh ở biển đông nhưng không bao giờ dám bước chân vào Trung Nguyên hay về Tây Vực. Từ khi cha cháu mất, mẹ cháu gửi cháu cho người khác nuôi, hai mẹ con chúng cháu sống lẩn trốn, chui rút, chỉ gặp nhau nhiều lắm là một hai lần mỗi năm. Mẹ cháu đoán biết thế nào cũng có ngày như hôm nay nên bà bắt cháu thề là không bao giờ làm mất trinh tiết, đồng thời cho cháu giả dạng lên Quang Minh đỉnh để tìm cho ra Càn Khôn Đại Nã Di tâm pháp hầu đem về Ba Tư chuộc tội. 

Nàng gạt nước mắt rồi nhìn chàng nói tiếp:

- Cháu rất mang ơn Tả sứ đã nuôi nấng và biết ơn giáo chủ đã đối sử tử tế với cháu. Tuy cháu đã thuộc nằm lòng khẩu quyết của Đại Nã Di tâm pháp rồi, nhưng, thánh giáo chủ hay không, cháu sẽ không bao giờ phản bội giáo chủ đâu.

Vô Kỵ liền hỏi:

- Có phải cô là Lam Y Nữ, đã bao lần ra tay cứu giúp tôi phải không?

Tiểu Siêu gật đầu:

- Lần đầu tiên cháu gặp giáo chủ là lúc Quang Minh đỉnh đang gặp nạn, bị địch nhân bao vây bốn phía. Lúc đó, Tống thiếu hiệp ra tay ám toán giáo chủ trong lúc giáo chủ đang mang trọng thương, nên cháu tức giận, phải ngăn cản mà thôi. Nhưng cháu lại sợ Dương tả sứ và tiểu thư nhận ra nên cháu phải che mặt lại. Sau đó Hân lục hiệp bỏ chạy ra ngoài, cháu vội vã chạy theo để cứu giúp. Không ngờ gặp phải Lộc Trượng Khách, cháu đánh không lại nên Hân lục hiệp mới bị chúng bắt đem đi hành hạ. Bây giờ cháu vẫn còn hối hận. Xin giáo chủ đừng trách...

Vô Kỵ liền ôm chặt lấy nàng, lắc đầu nói:

- Không! Không! Cô đã bao nhiêu lần ra tay cứu tôi. Ơn này làm sao mà tôi đền đáp cho hết được. Tôi không bao giờ dám trách cô đâu.

Rồi chàng lại hỏi:

- Vậy sao sau đó, cô không lộ diện cho tôi biết mà cứ lẳng lặng ra tay cứu giúp tôi mãi như thế?

Tiểu Siêu nhìn chàng với con mắt mờ lệ:

- Cháu chỉ sợ là một khi giáo chủ biết ra thì giáo chủ sẽ không còn cho cháu hầu hạ gần kề giáo chủ nữa.

Vô Kỵ nghe thế thì xiết chặt người nàng thêm. Chàng ghé vào tai nàng mà nói:

- Ơn nghĩa của cô với tôi thật là sâu đậm. Sau này tôi nhất quyết phải trả hết những ân tình đó cho cô mới được.

Tiểu Siêu khép mắt lại, khóc nấc lên:

- Lát nữa cháu phải ra đi, trở về Ba Tư rồi... Làm sao mà còn gặp nhau nữa? Nghìn trùng cách biệt, ân thì mong giáo chủ cứ giữ lại, còn tình thì cháu xin đem theo...

Nói xong, Tiểu Siêu bám lấy vai chàng, úp mặt vào ngực chàng mà thổn thức nói tiếp:

- Cháu thà làm một con tôi tớ được hầu cận, gần gũi giáo chủ ở Trung Nguyên, còn hơn là làm thánh giáo chủ Minh giáo ở nước Ba Tư xa xôi diệu vợi...

Vô Kỵ nghe Tiểu Siêu khóc lóc mủi lòng quá, chàng liền nói:

- Nếu vậy thì chúng ta xông ra đánh cho chúng một trận, cướp tàu thoát về đất liền. Tôi không còn sợ chúng nữa đâu.

Tiểu Siêu lắc đầu:

- Tạ tiền bối cùng các vị cô nương tuy được trọng đãi, nhưng lại bị canh phòng cẩn mật. Bất luận có một chuyện gì xẩy ra là tính mạng họ không còn.

Vô Kỵ thở dài một tiếng, ôm nàng chặt thêm vào lòng. Hai người ôm nhau mà lòng dạ cả hai đều tái tê.

Nằm trong lòng Vô Kỵ khóc lóc một hồi, Tiểu Siêu ngẩng đầu lên, nàng nhình vào khuôn mặt của Vô Kỵ chằm chặp, đắm đuối, như muốn thu hết hình ảnh người trai anh tuấn đó vào đôi mắt xanh mơ của nàng. Vô Kỵ nhìn xuống thấy mặt nàng tràn đầy nước mắt thì cầm lòng không nổi. Chàng nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên rồi đặt lên đôi môi đỏ thắm của nàng một nụ hôn nồng nàn, dai dẳng. Tiểu Siêu để mặc cho chàng hôn mà không hôn trả lại. Nàng đứng yên bất động, mặt ngửa lên, hai bờ môi hé mở, nước mắt từ trong hai con mắt xanh mơ cứ tiếp tục trào ra, lăn xuống cả môi má, mặn chát. Vô Kỵ vừa nếm cái vị ngọt ngào từ đôi môi nàng, vừa nếm cái vị đắng cay từ nước mắt nàng thì lòng dạ đau xót vô cùng. Đầu óc cả hai đều tê tái. Trong hoàn cảnh này, không biết ai đau khổ hơn ai...

Bất chợt Vô Kỵ nhấc bổng nàng lên mà đặt nàng nằm ngay xuống giường. Sau đó, chàng kéo áo nàng ra rồi dúi mặt mình vào giữa ngực nàng, nơi hai gò vú cứng tròn, trắng mịn vun lên cao, mà hôn lấy hôn để. Hơn bao giờ hết, chàng cảm thấy mê say cuồng nhiệt bởi một mùi thơm da thịt mà chỉ có gái trinh mới tỏa ra được thứ hương vị kì diệu, tuyệt vời như vậy mà thôi. 

Tiểu Siêu nhắm nghiền mắt lại, nước mắt vẫn tuôn ra không ngớt. Nàng vẫn nằm yên, hai tay xuội lơ, hai môi mím lại làm nổi lên hai núm đồng tiền trên đôi má ướt đẫm. Thông thường thì nàng đã phản kháng, chống cự, và ngăn không cho Vô Kỵ làm thêm một hành động sỗ sàng nào. Nhưng lúc này thì nàng lại buông lơi, mặc cho chàng tha hồ hôn hít, vần vũ trên ngực vú mình. Đã bao phen chống đối với dục vọng, bây giờ nàng đã mệt mỏi, không còn hơi sức mà kháng cự nữa. Mà chống đối để làm gì? Kháng cự để cho ai? Vô ích! Vô dụng! Mà lại vô tâm và vô tình nữa! Chung qui lại, chỉ có nàng là người bị thiệt thòi, dằn vặt, đau đớn mà thôi. 

Nàng chua chát thầm nghĩ, “Phải rồi, nếu trời sinh ra con người để mà được sống vui sướng, hạnh phúc, thăng hoa thì nàng là một người bạc phước, bất hạnh, đau khổ nhất trên đời này – bây giờ, mãi về sau, và đến suốt cuộc đời...”

Rồi cũng như những lần trước với Tiểu Siêu – mà lần nào chàng cũng thất bại – sau những hành động dâm nứng khởi đầu, Vô Kỵ sửa soạn cho một cuộc làm tình đầy hứng tính mà chàng mong đợi không biết đến bao nhiêu lần rồi. Chàng vừa há miệng ngậm lấy cái đầu vú xinh xắn, vừa đưa tay xuống mà đút vào quần nàng, mơn man trên vùng cỏ may ấm áp. Tiểu Siêu không gạt tay chàng ra mà còn uớn cong người lên, như chấp nhận sự xâm nhập của bàn tay người tình. Sờ mó môt hồi, Vô Kỵ bèn nắm lấy lưng quần của nàng mà tuột xuống, bắt đầu cuộc mây mưa mà hai người đã chờ đợi từ lâu.

Bất ngờ cánh cửa mở tung ra, một người nhanh nhẹn bước vào.

- Siêu con, con không nên để dục tình trấn áp mà làm hại tới Trương giáo chủ và người thân khác!

Tiểu Siêu ngồi bật dậy. Nàng vội vàng kéo quần khép áo lại mà hốt hoảng kêu lên:

- Mẹ... Mẹ...

Ỷ Ti nhìn nàng với cặp mắt nghiêm khắc:

- Con đã giữ mình cho tới ngày nay. Đừng vì một phút phóng đãng mà làm tiêu tan cuộc đời thánh giá của con và hạnh phúc của gia đình.

Tiểu Siêu nghe mẹ nàng nói như thế thì nàng thở dài, cúi mặt xuống, mím môi lại làm nổi lên hai lúm đồng tiền trên má, rồi lẩm bẩm nói nhỏ với giọng cay đắng:

- Cuộc đời... hạnh phúc... thánh giá... gia đình... Ôi... Trời... Trời ơi là trời!

Than xong, nàng ôm mặt khóc nấc, rồi vùng lên, bỏ chạy ngay ra khỏi phòng...

Vô Kỵ vội chạy theo nàng, nhưng Ỷ Ti đã đứng chận lại:

- Trương giáo chủ hãy để mặc cho Tiểu Siêu. Đừng làm rộn đến nó nữa.

Vô Kỵ tức giận gằn tiếng:

- Tiểu Siêu đang đau khổ, thương tâm. Bà không thấy tội nghiệp cho nàng hay sao?

Ỷ Ti cười nửa miệng:

- Nó là con gái của tôi, sao tôi không biết. Nhưng chuyện gia đình của chúng tôi, xin giáo chủ đừng xía vào.

Vô Kỵ mặt mày đỏ gay, tức giận, đưa luôn tay ra nắm lấy cổ nàng mà xiết lại, rồi nghiến răng nói:

- Tôi không hiểu tại sao tôi lại không thể bóp chết bà đi ngay cho rồi!

Ỷ Ti mặt mày nhăn nhó, cố gỡ tay chàng ra. Nàng há miệng thở không ra hơi, hai mắt nổ đom đóm. Nhưng Vô Kỵ vẫn lầm lì, mím môi, bàn tay vẫn bóp chặt lấy cổ nàng.

Kéo tay Vô Kỵ ra mãi không được, Ỷ Ti run rẩy, nàng cảm thấy sắp sửa chết giấc đi vậy. Rốt cuộc nàng đành buông thõng hai tay, nhìn chàng với cặp mắt van lơn, đau đớn, nước mắt trào ra. Nàng cố gắng thốt lên:

- Trương gíáo chủ... Giáo chủ... Đừng... Thôi được... Giết chết tôi đi... 

Vô Kỵ đứng thật gần nàng, nhìn thấy mặt nàng giống y hệt Tiểu Siêu (hai người trông như là chị em sinh đôi), mà khuôn mặt đó lại đầy vẻ đau thương, bi đát, nhạt nhòa thì bao nhiêu hình ảnh trước đó của Tiểu Siêu tự dưng hiện lên trong tâm trí chàng. Cảnh nàng thương khóc, ỉ ôi ôm ấp chàng trong hầm đá vắng lặng trên Quang Minh đỉnh. Cảnh nàng buồn tủi lang thang một mình đi tìm chàng trong đêm thâu lạnh lẽo trên sa mạc ở Tây Vực. Cảnh nàng thui thủi đứng cô đơn dưới cơn mưa tầm tã mà ngóng đợi chàng trong phố vắng nơi kinh đô. Và còn nữa... Còn nhiều nữa... Tất cả những hình ảnh đó kết tinh thành một khối-tình-Tiểu-Siêu mà đến bây giờ chàng mới nhận thấy được là nó - tuy câm nín, ấp ủ và đơn phương - lại rất là bao la, thâm trọng, và đậm đà không biết đến chừng nào.

Biết được ra như vậy, tự nhiên chàng cảm xúc đến mờ mắt đi. Trước mặt chàng bây giờ không phải là Ỷ Ti nữa mà rõ ràng là một Tiểu Siêu nặng tình yêu dấu, tràn đầy ái ân. Rồi như bị thúc đẩy bởi một ẩn thức bất chợt bùng lên vì cơn yêu đương bộc lửa, chàng buông cổ Ỷ Ti ra mà choàng tay ôm cứng lấy người nàng. Rồi chàng lấy môi mình mà đè chặt lên môi nàng, hôn nàng thật mạnh vào ngay giữa miệng!

Bất chợt bị Vô Kỵ ôm chặt rồi hôn một cách mạnh bạo trên môi, Ỷ Ti kêu lên một tiếng. Nhưng tiếng kêu bị lấp láp đi bởi cái miệng đang chụp lên của Vô Kỵ. Nàng kêu lên một tiếng đau đớn vì sức ôm quá chặt và cái hôn vũ hào của chàng. Nàng lấy tay đẩy chàng ra, nhưng không làm sao tách rới hai người ra được. Thân thể của chàng và nàng dính chặt vào nhau, chắc rịt cũng như hai cái miệng của hai người vậy. Không động đậy được, nàng chỉ còn có thể rên lên mấy tiếng ú ớ mà thôi.

Nghe tiếng rên rỉ của Ỷ Ti, Vô Kỵ càng nứng bạo thêm nữa. Chàng liền rà miệng xuống mà liếm mút loạn cuồng trên cổ, trên vai, trên ngực vú nàng. Được thả rời một chút, Ỷ Ti đặt tay lên ngực chàng, định đẩy người chàng ra, nhưng tự dưng nàng ngừng tay lại. Hai bàn tay nàng từ từ tuột xuống bụng chàng, vòng ngang qua hông rồi vuốt lên trên ngang lưng chàng. Khi cánh tay đó leo lên tới ngực Vô Kỵ thì nó tự động xiết chặt lại khiến chàng và nàng càng dính cứng vào nhau thêm nữa. Rồi bàn tay nàng bấu chặt vào lưng chàng, mười ngón tay cấu sâu vào thịt chàng, tưởng chừng như nàng không thể chịu đựng được những nguồn cảm hứng, sướng khoái cứ dâng lên từng đợt bởi những cú hôn hít không ngừng của Vô Kỵ trên người nàng. Ỷ Ti không thể không cầm lòng được, nàng thở hổn hển, miệng rên lên từng tiếng nhỏ:

- À... à... à.. Ừ.. ừ... ừ..

Nàng đang nứng dâm thật chăng? Đúng vậy. Thật ra, đâu có ai biết là trước đó nàng đã từng nổi hứng, nứng tình khi trông thấy Vô Kỵ hành dâm, làm tình! 

Thì ra, mấy ngày trước, khi Ỷ Ti lên kinh đô để thăm con nàng là Tiểu Siêu, nàng đã thấy Vô Kỵ, trong cơn say rượu, đè Tiểu Siêu xuống mà hôn hít, bóp vú, sờ *** rồi. Cảnh đó xẩy ra ngay sau khi hai mẹ con mới gặp nhau, đang trò chuyện thì Vô Kỵ bước vào làm nàng phải lẩn tránh ngay. Núp sau cánh cửa nhìn ra, nàng trông thấy hết những hành động dâm ô của Vô Kỵ với Tiểu Siêu, khiến nàng ngứa ngáy và rậm rật vô cùng. Nhìn cảnh chàng mút vú, sờ chim con gái mình, nàng đã bị kích thích dữ dội, thì làm sao mà Tiểu Siêu chịu đựng cho được? Ỷ Ti đang hồi họp không biết đứa con yêu có cỏ khả năng giữ vẹn lời thề trinh trắng không - trong lúc chính người mẹ đa tình, chỉ nhìn thôi mà đã cắn răng chịu dựng không nổi - thì Tiểu Siêu (biết là mẹ nàng đang có mặt trong phòng) đã đẩy người Vô Kỵ ra mà bỏ chạy đi mất.

Sau đó Ỷ Ti đã qua phòng kiếm thăm Phạm Dao mà cơn dâm nứng cứ âm ỉ trong lòng. Vì thế mà nàng đã không ngần ngại buông lơi, hiến thân cho Phạm Dao làm tình đến hai ba lần liên tiếp, dù rằng Phạm Dao tuy dang người cao lớn, đô con nhưng mặt mày lại xấu xí, rằn ri trông phát khiếp. Chung qui cũng tại vì nàng đã trông thấy màn vuốt ve, hôn hít của Vô Kỵ, làm nàng sau đó không thể không ước muốn, tơ hào đến một sự gần gũi, chung đụng với một người đàn ông sành điệu, nóng bỏng nào đó cho được.

Lúc này, khi được Vô Kỵ say sưa vần vũ trên ngực mình thì cái cảm giác đó lại hiện về. Phải rồi, nàng đã từng mơ tưởng đến Vô Kỵ cùng những hành động mơn trớn, dâm tục của chàng! Và bây giờ, để làm cho cái mơ ước đó thành sự thật, Ỷ Ti buông người chàng ra rồi thuận tay cởi luôn cái thắt lưng, để cho chiếc áo bào nàng đang mặc tuột ra khỏi người, rơi xuông chân.Ỷ Ti bây giờ trần truồng, hoàn toàn khỏa thân trước mặt chàng.

Tự dưng được ôm trong người một tấm thân vệ nữ trắng toát, êm ấm thì đầu óc Vô Kỵ như mê dại đi. Trời ơi, tuy đã từng thấy Tiểu Siêu trần truồng rồi, nhưng không biết tại sao hôm nay người nàng lại nẩy nở quá sức, đường nét lại khiêu gợi đến mức không thể tưởng tượng được như vậy. Chàng không nói không rằng, đẩy cái thân thể loã lồ của Tiểu Siêu với những đường cong tuyệt mỹ đó xuống giường rồi vội vã cởi luôn áo bào mình ra. 

Bị đẩy xuống giường, Ỷ Ti liền dạng hai chân ra, phơi bày luôn một khe động đào nguyên, lá cỏ mịn màng. Đồng thời nàng cũng đưa hai tay lên để lên sau đầu, căng ngực uỡn cong người lên khiến cho đôi vú mọng sữa vun lên, vươn ra như đón mời, khiêu khích. Khi cái thân hình trần truồng của Vô Kỵ đè lên người nàng thì nàng lập tức ôm chặt lấy chàng liền. Sự cọ sát của hai khối thịt đang rừng rực lửa dục làm nàng rùng mình, sung sướng. 

Ngay sau đó, nàng nhắm nghiền hai con mắt xanh lơ lại, hàm răng cắn chặt lấy vành môi tươi thắm làm nổi má lúm đồng tiền, cố kềm hãm một tiếng kêu thảnh thốt khi nàng cảm thấy âm đạo mình bị nong rộng, dãn căng ra bởi một sức công phá, đâm thọc của một cái dương vật to lớn, cương cứng. Mới được đụ một cái đầu tiên là nàng biết ngay là hôm nay mình sẽ hưởng thụ được một cuộc làm tình để đời rồi. Vì thế mà thân thể nàng đang sẵn sàng đón nhận tất cả những gì có thể đem đến cho nó một cơn sướng khoái vô biên, không tiền khoáng hậu.

Cu to thì đã có chim hở ngóng chờ... Cặc cương thì đã có *** ướt đón tiếp... Và con cu to lớn kia đang dập nắc không ngừng vào cái chim hé rộng đó... Và con cặc cương cứng đó đã đâm thọc liên tiếp vào cái *** ướt đẫm kia rồi...

Bỗng nhiên Ỷ Ti mở rộng hai con mắt ra. Nàng nghe, trong cơn dâm nứng, Vô Kỵ vừa đụ nàng mà vừa hổn hển thì thào:

- Tiểu Siêu... Ôi, Tiểu Siêu... Em ơi...

Nghe như vậy, thay vì tức giận, duỗi người ra, đẩy Vô Kỵ đi, thì nàng lại hăng sức, hẩy *** mình lên cao, làm cho con cặc của chàng cắm sâu thêm vào cái lỗ *** đó nữa. Sau đó, nàng cứ giữ tư thế cong vòng mà hẩy *** lên lia liạ, cùng với nhịp đụ loạn cuồng của Vô Kỵ. Chàng nằm trên dập xuống thì nàng nằm dưới hẩy lên, sau mỗi cú đụ là cu chàng ngập lút trong chim nàng, tới tận gốc. Mà cặc của Vô Kỵ đâu phải là nhỏ? Nó to lớn, mập mạp, dài ngoằng, hơn tất cả những bộ phận sinh dục bình thường. Vậy mà *** của Ỷ Ti chấp nhận hết. Đã vậy mà làm như nàng còn muốm thêm nữa, chưa đủ... chưa đã... Nếu không thì tại sao nàng lại cứ cong người đẩy *** nàng lên, nuốt hết tất cả khúc gân đó, không cho mất đi một tí nào? Như thế, rõ ràng là nàng muốn con cặc kia đâm sâu vào lỗ *** nàng, càng sâu càng tốt... 

Ỷ Ti biết từ lâu nàng là một mỹ nữ, tuyệt sắc giai nhân, và nàng cũng biết luôn nàng là một dâm nữ nữa - ngay khi nàng còn trẻ thơ, trước cả khi nàng có kinh, và ngay sau khi nàng để ý đến những con thằng trai chung quanh, và được chúng bắt đầu dòm ngó tới nàng. Chính vì thế mà đã phải lòng ngay với Hàn Thiên Diệp khi gặp chàng lần đầu và đã thất thân với Thiên Diệp ngay sau đó, dầu rằng nàng biết là nàng phải giữ trọn trinh tiết của một thánh nữ Minh giáo Ba Tư (nàng đã bỏ đi theo một Thiên Diêp vô danh tướng nhưng lắm dâm tình ngay sau khi bị chàng ta khuyến rũ, mặc dầu lúc đó một Phạm Dao Quang Minh Hữu sứ, đẹp trai nhưng lại nghiêm chỉnh, cũng đang đeo đuổi nàng). Chính vì thế mà nàng đã nứng dâm, mơ tưởng tới Vô Kỵ khi thấy trộm chàng say sưa vuốt ve con gái nàng trong khách điếm. Chính vì thế mà nàng đã vật vã làm tình với Phạm Dao cả buổi dầu rằng hai người mới gặp nhau lần đầu sau hai mươi năm xa cách. Chính vì thế mà nàng cho Tạ Tốn bầm dập vào âm đạo nàng khi ông lên cơn điên trên Linh Xà đảo.

Và cũng chính vì thế mà nàng đang cho Vô Kỵ đụ và đang hăm hở đụ lại, sung sướng hưởng thụ và tận tình dâng hiến cho chàng hết cả những say mê mà người con gái có thể đem đến cho người con trai. Cơn sướng khoái cứ dâng lên không ngớt làm nàng chịu đựng không nổi, mười đầu ngón tay nàng bấu chặt, cắm sâu vào lưng chàng, hầu như muốn bật máu. Người nàng cong vòng, tuy đang nằm dài ở dưới người chàng, nhưng chỉ có đầu nàng và chân nàng là chạm xuống giường mà thôi. Còn ngực nàng, bụng nàng, đùi nàng đều ưỡn cao lên, như một cái cầu vòng, chỗ đỉnh cao nhất là *** nàng, nơi Vô Kỵ đang dập nắc không ngừng. Nàng đẩy *** nàng vào cặc chàng một cách mạnh bạo, như muốn vắt ra hết những giọt tinh trùng vào *** nàng. Đúng rồi, nàng muốn được đụ liên hồi để thoả mãn cái tính dâm đãng đã có từ lâu trong người. Nhưng đó chỉ là một lí do mà thôi. Còn một lí do khác nữa, cũng quan trọng không kém, khiến cho nàng chìu đãi Vô Kỵ một cách đặc biệt như vậy...

Cong người choVô Kỵ đụ một hồi, Ỷ Ti bèn nằm thẳng lưng ra, đưa hai chân lên mà kẹp hai chân của chàng lại, để cho chàng nằm trên người nàng mà đâm xuống. Hai cái cẳng trắng buốt đó từ từ kẹp lên đùi chàng, rồi lên tới ngang hông chàng, rồi lên tới trên lưng chàng. Cuối cùng, cặp giò đó đã gác luôn lên hai vai Vô Kỵ. Người nàng bây giờ lại gập lại làm đôi, hai đầu gối của nàng gần như chạm luôn vào vai nàng. Cho dù người nàng có cong vòng như hồi nãy hay gập xếp như bây giờ, *** nàng lúc nào cũng nẩy ra, đón nhận những cú đụ mạnh bạo của chàng, khiến cho con cặc của chàng mỗi lần dộng vào *** nàng là nó đi luôn tới tận gốc, sâu vào quá tử cung. Cà hai đều nhắm nghiền hai mắt lại, đều há miệng mà thở hào hển, làm như là tranh nhau hớp lấy dưỡng khí, chỉ sợ người kia thở hết thì mình sẽ ngộp thở mà chết vậy. Vì vậy mà chàng và nàng đều thay phiên mà thở hồng hộc, cùng kêu lên trong cơn khoái lạc:

- Ôi... Ôiii... À... Ààà... Hừ... Hừừừ...Aa... Aaaaa... 

Hai người quấn quít đè úp, dồn dập đụ nhau trong một thời gian dài...

Sau khi hai tấm thân trần truồng đã ướt đẫm mồ hôi thì Vô Kỵ mới chịu phóng tinh khiến cho Ỷ Ti cũng đạt tới cơn khoái cảm tận cùng. Sau cơn tuyệt đỉnh, hai người vẫn ôm chặt lấy nhau, không nhả. Vô Kỵ thì quá sức sung sướng, thoả mãn tràn trề. Trong đầu óc nửa mê nửa tỉnh, chàng chỉ nghĩ bây giờ đã toại nguyện, rốt cuộc rồi chàng cũng đã làm tình được với Tiểu Siêu, nguời con gái duy nhất mà chàng vẫn hằng mong chiếm được, mà trước đó chàng đã thất bại không biết đến bao nhiêu lần. Tuy biết là nàng phải giữ lời tuyên thệ, bảo vệ trinh tiết, nhưng chàng đã không ngần ngại mà cướp luôn cái quí giá đó, làm nàng lỡ trọn lời thề. Tại sao vậy? Chỉ có một lời giải đáp mà thôi: chàng không muốn mất nàng. Một khi Tiểu Siêu không còn trinh nữa thì nàng không thể trở về nước Ba Tư mà làm thánh giáo chủ được. Và như vậy, nàng sẽ mãi mãi ở lại với chàng. Vô Kỵ thở ra, sung sướng. Chàng mơ màng nhìn xuống mặt của Tiểu Siêu với cặp mắt xanh lơ thăm thẳm và thân hình trắng toát nẩy nở mà chàng vẫn còn cảm thấy rung động và gợi hứng vô cùng.

Còn Ỷ Ti thì úp mặt vào ngực Vô Kỵ mà mỉm cười tự mãn, hai đồng tiền lúm sâu trên má. Sau màn đụ đéo, cơn dâm nứng đã hạ hỏa. Vậy mà mặt nàng vẫn đỏ bừng, hai mắt vẫn long lanh. Cơn sướng khoái hình như làm nàng trẻ đẹp thêm ra. Đàn bà đa tình lúc nào cũng vậy, sau màn làm tình đầy hứng thú là tự dưng trở nên xinh tươi hơn, đằm thắm hơn, như có thuật hái dương bổ âm vậy. Trận giao hoan vừa rồi thật là còn hơn cả sự mong đợi, uớc muốn của nàng. Còn mong muốn gì nữa? Nàng chống tay lên, nhìn Vô Kỵ đang lim dim con mắt, thở hào hển sau một trận làm tình mê tơi, thần phi phách tán, bềnh bồng trong cơn tàn dâm say đắm, đê mê đào mộng (theo chữ Hồ Đại Dư).

Ỷ Ti ngước mặt nhìn chàng, từ từ chồm người lên, ôm lấy ngực chàng rồi ghé miệng sát vào tai chàng mà nói khe khẽ. Nàng đổi giọng một cách khác thường, tuy tiếng nói thủ thỉ thì thào, mà rõ ràng là đầy vẻ non trẻ, ngây thơ, tơ dại - giọng của nàng như là năn nỉ như là phủ dụ, như là vuốt ve như là qụy lụy, như là mơn trớn như là khiêu gợi:

- Giáo chủ... Cháu đã trao thân, dâng hiến cuộc đời trinh nữ của cháu cho giáo chủ rồi đó... Giáo chủ là người duy nhất đã chiếm được trọn con người của cháu... Vậy là giáo chủ đã sung sướng, toại lòng rồi nhé... Riêng cháu... Lần đầu tiên với giáo chủ, cháu cũng đã thỏa mãn vô cùng... Giáo chủ ơi... Thế là tình hai ta gần nhau như vậy là đã quá đầy đủ... Không còn mong gì hơn nữa... Bằng lòng cho cháu đi nhé... Cho cháu về Ba Tư, nơi quê hương sứ sở của cháu... Cháu van xin giáo chủ... Nếu giáo chủ muốn, cháu sẽ sẵn sàng hầu tiếp, chiêu đãi giáo chủ thêm một lần nữa... Rồi sau đó, xin giáo chủ cho cháu ra đi... 

Nghe tới đó, Vô Kỵ không thể không ôm lấy thân hình trắng muốt của người con gái đó, rồi đẩy ngửa nàng ra mà lăn người đè úp lên tấm thân trần truồng của nàng. Bắt đầu lại, một lần nữa...... ( tiếp Phần 6 )

---- Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 - Phần 8 - Phần 9 ----

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon