"Truyện người lớn" Học sinh dâm đãng Phần 1

Truyện người lớn Học sinh dâm đãng Phần 1
Hàng năm, cứ mùa thu về nhìn những bé cấp 3 hay những cô giáo thướt tha trong tà áo dài đến trường là lòng em lại bồi hồi những xúc cảm khó tả. Một phần vì nhìn những em í trong tà áo dài thật xinh tươi và gợi cảm, một phần là vì những hình ảnh đó nhắc em nhớ lại mình đã từng là 1 thằng học sinh….

Em vẫn nhớ như in cái ngày em ngơ ngơ ngáo ngáo như cáo già giả nai khi bước vào cổng ngôi trường cấp 3 ngày ấy. Cũng có thể nói rằng em đã quá quen với hình ảnh của ngôi trường này từ ngày trước khi trúng tuyển vào đây học. Vì nhà gần trường, nên em hay lượn qua trường để chơi đá bóng từ ngày còn cấp 2, vì thế nên nó chả có gì gọi là lạ lẫm với em. Vậy mà không hiểu sao ngày hôm nay em lại có 1 cảm giác xa lạ và bỡ ngỡ như vậy??? Một cảm giác như sẽ có cái gì đó sẽ đến với em nhưng em không thể định nghĩa nó là gì?
Nhìn khắp sân trường mong tìm 1 hình ảnh thân quen, nhưng không còn là những chiếc áo sơ mi trắng, quần tây của bọn con gái như ngày nào mà thay vào đó là những tà áo dài trắng mòng manh trong nắng sớm, không còn là những đứa bạn tụm năm tụm bày đấu láo, đá cầu hay rượt bắt với nhau. Mà thay vào đó là những khuôn mặt ngỡ ngàng, ngơ ngác giống hệt như em.

Liếc qua sơ đồ phòng học để biết vị trí của lớp mình, xong 1 mạch em thằng tiến bước vào lớp. Đang mang tâm trạng nản vì em yêu đã chuyển sang Bình Dương với bố mẹ, thì bước vào lớp càng thấy nản hơn nữa. Đảo mắt 1 vòng, lớp 42 mống thì hết 29 mống là đực rựa, có 13 mống thì không biết xếp vào loại gì, nửa hao hao Thị Nở, nửa giống Chung Vô Diệm=> Đầu nghĩ ngay đến việc viết đơn xin chuyển lớp.

Khẽ thở dài 1 tiếng, bước chân vào lớp, tìm đại 1 chỗ trống và ngồi xuống.Đang ngồi hồi tưởng lại bộ film heo tối qua mới chôm của ông già ngồi xem thì em giật mình bởi tiếng xôn xao của mấy đứa ranh ngồi cạnh em. Ngước mắt nhìn lên, bỗng nhiên em muốn nổ đom đóm mắt như kiểu bị ông già xáng cho 1 quả bạt tai vậy. Vẫn còn đang choàng thì em nghe 1 giọng oanh vàng cất lên:

– Giới thiệu với các em, cô được BGH nhà trường phân công chủ nhiệm lớp mình và cũng sẽ là giáo viên bộ môn Anh văn của các em! Cô tên là Ngọc Uyên, mong rằng cô trò chúng ta sẽ có một năm học thật vui và gặt hái được nhiều thành tích trong học tập và các phong trào, các em nhé!
“Oái, thằng nào nhéo tao vậy!” Đang sững sờ vì sự xuất hiện bất ngờ của cô chủ nhiệm mới, em chợt cảm thấy đau nhói ở bắp chuột, quay lại nhìn thì thấy 1 thằng nhóc người nhỏ thó ( Sau này em mới biết nó được bạn bè gọi bằng 1 cái tên cực hợp với thân hình của nó: “Nam lùn”) đang nhăn nhở nhìn em cười.
– Bộ bị hớp hồn hả mày? – Nó hỏi em.
– Mẹ, thế mày thấy gái đẹp mày có bị ngỡ ngàng không? À mà mày thấy cô chủ nhiệm thế nào?
– Uhm, công nhận xinh thật! Nhìn cô dễ thương ghê mày nhỉ!
– Uhm, mẹ mà mày làm tao hết hồn à! Mày tên gì?
– Tao tên Nam, nhà ở La Ngà, còn mày?
– Tao tên Thanh, nhà ở gần đây thôi. Thôi lát về nói chuyện tiếp giờ ngắm cô tí đã!
– Mẹ, thằng dê! Nói vậy chứ tao cũng dòm tí! Hehe.
Kết thúc trò chuyện, em lại quay qua tia cô giáo mới. Ánh mắt thay Camera quay trộm của em từ từ quay từ trên xuống dưới body của cô, phải nói rằng cô có một sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành như Nguyễn Du đã từng tả Thúy Kiều:
“Làn thu thủy, nét xuân sơn,

Hoa ghen thua thắm, liễu hờn kém xanh.”
Sỡ hữa một khuôn mặt khá xinh, làn da trắng ngần như tiểu thư khuê các, cộng thêm vòng một như lúc nào cũng muốn vượt ra khỏi sự gò bó của tà áo dài, vòng eo thon và vòng ba thì hỏi tả chắc các bác cũng biết, tiêu chuẩn của mọi sự tiêu chuẩn. Qua những đánh giá trên, em đưa ra một nhận định liều mạng mà sau này em mới biết là em sai lầm:
– Chắc có lẽ cô là khoa khôi của trường quá mày ơi! – Tôi quay qua nói với thằng Nam.
– Uhm, cô xinh ghê mày nhỉ!
– Móa, tao chỉ muốn…. thôi mày ạ!
– Hehe, mày giống tao! Thôi cô nhìn kìa, đừng nói nữa.

Em im lặng và quay lên ra điều mình ngoan ngoãn lắm nhưng thực chất ra là lại ngồi quay Camera cô và thả hồn theo gió với những ý nghĩ và sự tưởng tượng vẩn vơ tiếp…
Chân thành cảm ơn bạn “Buontinhchoicave” và bạn “boyculanz” và tiếp thu ý kiến của bạn, mình xin sửa đổi lại!
Nói chung ngày đầu tiên nhận lớp và những ngày học sau đó với tôi là những ngày tháng chán và nhàm chán như người thành thị bị cúp điện. Chỉ những tiết học có cô chủ nhiệm thì mới mang lại cho tôi “cảm xúc dâng trào” để khi về nhà tôi lại HJ cùng những hình ảnh của tôi và cô trong tưởng tượng…

Với một thằng con trai 16 tuổi thời đó thì đối với chuyện gái gú hầu như còn quá xa lạ với tất cả mọi thằng, chỉ có xem phim sex, tưởng tưởng và thủ dâm, chứ còn chưa biết chuyện trai gái thật sự ngoài đời thế nào. Và tôi cũng nằm trong số đó, lúc nào cũng muốn tìm hiểu xem cái đó của bọn con gái ngoài đời thế nào, nhưng không thể, và chỉ còn biết ngồi xem film và quay tay.
Nhưng đúng như mọi người thường nói, không ai biết trước được chữ ngờ. Sau ngày tựu trường khoảng 2 tuần thì có 1 sự kiện bắt đầu đánh dấu một bước ngoặt trong cuộc đời tôi. Là một thằng từng làm bí thư Đoàn hồi cấp hai, cộng thêm sự năng nổ và nhiệt tình, tôi được bầu làm bí thư chi đoàn lâm thời, và chính nhờ sự kiện này đã giúp tôi biết thế nào là vị đời.
Chuyện là thế này, trước khai giảng 3 ngày, đúng vào ngày 2-9, Đoàn trường tổ chức cho các bí thư chi đoàn từ lớp 10 đến lớp 12 đi thăm di tích lịch sử chiến khu D, văn miếu Trấn Biên và Bảo tàng Tỉnh Đồng Nai để về tham gia phong trào kỷ niệm ngày thành lập CKĐ và T.W cục miền Nam do Tỉnh phát động.

Đang mang 1 tâm trạng chán nản vì chưa tia đc em nào để tán, vì thế nên thấy được đi chơi là tôi giơ ngay 3 chân lên ủng hộ ngay. 5h sáng tôi có mặt và bắt đầu chuyến tham quan. Cũng chẳng có gì đáng kể khi Đoàn tham quan địa đạo CKĐ, hết nguyên buổi sáng trong rừng, trưa nguyên Đoàn dừng chân ăn Trưa và tiếp tục hành trình đến Bảo tàng Tỉnh, tạm quên đi mọi sự chán nản, tôi hòa nhập vào cùng mọi người trong các trò chơi tập thể lúc trên xe. Vửa chơi vừa tia xem có em nào xinh xinh để tán tỉnh nhưng đến khi xe dừng tại Bào tàng, tôi vẫn chưa tia được em nào vừa ý.

Lại tiếp tục mang tâm trạng chán nản, tôi bước vào Bào tàng với 1 khuôn mặt có thể nói là lấy dao bằm thịt bằm lên chắc mặt tôi còn hơn cái mặt thớt. Đang vừa đi vừa ngắm mấy hiện vật và thả suy nghĩ theo mây gió thì bỗng dưng tôi thấy đầu óc choáng váng, mắt tối sầm và đầu thì đau buốt. Sau vài giây xây xẩm mặt mày, tôi định thần lại, mở mắt ra tôi thấy một người cũng đang cúi mặt và ôm trán, nhìn bờ vai tôi đoán chừng cô ta đang khóc, chắc có lẽ là đau lắm đây! Vội vàng ngồi xuống đỡ cô ta dậy và tính xin lỗi vì mình vô ý quá nhưng lời xin lỗi chưa kịp ra đến cửa miệng thì bị nghẹn lại ngang họng. Tiếp tục xây xẩm mặt mày lần 2, nhưng lần này không phải là do bị cụng đầu nữa mà là do cụng phải 1 khuôn mặt thiên thần. Giây phút đó có lẽ sẽ rất khó quên, giây phút mà tôi giáp mặt cô ấy,không biết phải tả thế nào, tôi chỉ biết rằng trước mắt tôi bây giờ là một thiên thần.Đang thẫn thờ thì tôi giật mình bởi 1 giọng nói nhỏ nhẹ cất lên:

– Đụng phải cô rồi không nói gì mà đứng thẫn thờ vậy em?
– Dạ – Tôi giật nãy mình – Dạ, em xin lỗi cô, em sơ ý quá, cô có sao không? Thôi chết chán cô bị sưng rồi, để em kiếm dầu thoa cho cô nha!
– Thôi khỏi em, cô có dầu đem theo đây rồi!
– Dạ, cô để đâu cô, để em lấy em thoa cho cô nha!
– Uhm, trong cái ngăn ngoài giỏ xách của cô đó em.
Tôi vội vàng mở ngăn giỏ và lấy chai dầu ra thoa lên trán cho cô, bất chợt như có 1 luồng điện chạy dọc từ ngón tay của tôi, chạy vào tim và lên não khi ngón tay tôi bắt đầu đụng vào trán cô, một cảm giác êm ái như khi xưa tôi nắm tay người cũ, cảm giác đó làm tôi quên đi cục u đang đau nhức trên trán của mình, quên đi cả thời gian và không gian…
– Em thoa dầu gì mà cứ ngẩn ra như ngỗng sắp đẻ vậy?
– Dạ, tại em đau quá…hix – Tôi vội vàng lấp liếm và nhăn răng ra cười hì hì để chữa quê. Bất chợt tôi thấy cô có vẻ như bị nụ cười của tôi cuốn hút, thật sự tôi không đẹp trai, nhưng được cái ưa nhìn,có duyên và nụ cười hút hồn, vì thế khi thấy cô ngẩn ra trong vài giây tôi cũng hiểu lý do vì sao. Vội vàng thoa cho xong, tôi cất chai dầu lại vào giỏ xách cho cô và quay lại nói chuyện với cô.
– Hồi nãy cô cho em xin lỗi nha! Em không cố ý! Tại em đang suy nghĩ về bài toán khó hôm bữa nên em không để ý lắm! (Nói thật với các bác chứ sau khi em nói xong câu này em nghe gió bão thổi ào ào bên tai! )
– Uhm, không sao đâu em, cô chỉ hơi đau chút thôi.
– Không, em biết cô đau nhiều lắm, có đau thì cô mới khóc chứ. Em xin lỗi nha cô, làm cô đau em áy náy lắm.
– Thôi được rồi, cô đâu trách em đâu! Mà em cứ định đứng đó xin lỗi mà không đỡ cô đứng dậy hả?

– Ấy chết, em đoảng quá! Để em giúp cô đứng dậy nhé!
Đưa tay ra nắm tay cô để kéo cô dậy, bây giờ tôi mới có dịp ngắm cô kỹ hơn, và quả thật là em lại bị lây bệnh của bọn ngỗng tập 3, và có lẽ tập này là nặng nhất!
Cô sở hữa một thân hình tuyệt đẹp, với 3 vòng cực chuẩn, và đặc biệt là chiếc áo sơ mi có lẽ do ly nước hồi nãy cô đang cầm trên tay khi đụng phải nó đã đổ lên áo của cô. Đúng ra thì đó là 1 chiếc áo sơ mi trắng khá là kín đáo nhưng do nước đổ lên, nó trở nên phản chủ và gần như là trong suốt khi hiện rõ những hoa văn của chiếc áo lót màu hồng cô đang mặc bên trong, mang lại bao cảm xúc khó tả trong tôi. Bất chợt nhận ra có vẻ hình như cô đang lúng túng vì chiếc áo dính nước, nhanh trí tôi cởi ngay chiếc áo khoác đang mặc và đưa cô
– Cô khoác chiếc áo này tạm nha, em xin lỗi, cũng tại em đi không để ý gì hết trơn!
– Trời em galang thế? Như thế này thì chắc khối cô chết vì em rồi phải không?
– Dạ đâu có đâu cô? À mà không biết cô tên gì cô nhỉ? Ủa mà sao em thấy cô lạ quá, hình như em chưa gặp cô ở trường thì phải?
– Uhm, cô tên là Lệ Huyền, cô dạy môn sử. Do cô mới về trường và ngày hôm nay là ngày đầu tiên cô đi cùng trường nên em chưa gặp là phải rồi! À mà em tên gì? Lớp nào?
– Dạ em tên Thiên Thanh ạ! Em học lớp 10A2 cô.
– Ủa vậy em cũng mới vô trường à? Hén chi nhìn mặt còn con nít quá! Hihihi
– Hix, nhìn em vầy mà cô kêu em con nít á? Bố em vẫn bảo em là ông cụ non đó cô! Hi
– Vậy hả? Mà nè, em có nụ cười đẹp thật đó!
– Thật vậy hả cô? Cô là người đầu tiên khen em đẹp đó! – Em tranh thủ chém + tán!
– Uhm, em cười đẹp lắm! Mà thật là cô là người đầu tiên không đó?
– Dạ phải mà cô! Mà thôi chết mình lạc Đoàn rồi cô ơi, mình vừa đi tìm Đoàn vừa nói chuyện nha cô.
– Uhm, đi thôi em!
Vậy là có thể nói rằng có nằm mơ tôi cũng không thể tin rằng mình đang được đi bên cạnh và cùng nói chuyện với một thiên thần xinh xắn đáng yêu như vậy. Và có lẽ, cô nghĩ rằng tôi còn con nít, hay cũng có thể cô nghĩ tôi như em trai nên đã không ngại ngùng mà nắm tay tôi đi tìm Đoàn, làm tôi vừa cảm thấy ngại ngùng như gái mới về nhà chồng vừa xao xuyến nơi sâu thẳm của con tim…
Bây giờ em phải ra ngoài chút, các bác thông cảm, lát tối về em viết tiếp nhé!

Đang mải mê đắm chìm trong những xúc cảm nơi con tim và tận hưởng mùi hương nước hoa thoang thoảng quanh mũi, tôi chợt giật mình vì tiếng chuông Nokia vang lên từ chiếc túi xách của cô:
– Alo, dạ em nghe thầy ơi!…Dạ hồi nãy em bị té nên bị lạc mất Đoàn, thầy ơi, Đoàn mình giờ đang ở đâu thầy? …..Dạ em đang ở tầng 1,…. dạ bọn em lên liền…
– Đoàn đang ở tầng trên, cô trò mình phải nhanh lên thôi! Chạy thi nhé! – Cô quay sang nói với tôi.
– Dạ! Ai thua lát phải làm bờ vai cho người kia tựa vào ngủ nha cô! (Tranh thủ lợi dụng thấy ớn! )
– Oke em, em chấp cô chạy trước nhé!
Vừa nói xong cô đã co giò chạy mất tiêu, tôi đang định chạy theo thì bất chợt nhìn hình bóng cô đang chạy phía trước, chân tôi như chùng xuống, thật sự khi nhìn cô từ phía trước đã đẹp, mà được đứng ngắm cô từ phía sau càng đẹp hơn. Một thân hình hoàn hảo và tuyệt mỹ, càng được tôn lên thêm trong bộ đồ tây cách tân cực đẹp. Với vòng ba không quá to và phù hợp với thân hình, cộng thêm sự săn chắc khiến cho cô đã đẹp như càng đẹp hơn. Và nếu có ai vô tình chụp được hình ảnh tôi đứng nghệt mặt ra lúc đó, mọi người nhìn vào chắc chắn sẽ nghĩ rằng tôi chắc mới trong T.W2 hoặc Châu Quỳ ra…
– Kìa em không chạy đi, sao nãy giờ cứ ngẩn tò te ra vậy??? – Cô quay lại nói với tôi thật to trong khi vẫn dang chạy, và sau đó nở một nụ cười càng làm tôi ngẩn ngơ hơn nữa.
Tôi vội vàng cười ngượng ngùng như đứa trẻ lên 5 ăn vụng bị mẹ bắt gặp và vội co giò chạy theo cô…
Sau một hồi tham quan hết Bảo tàng, Đoàn chúng tôi chuyển qua địa điểm dừng chân cuối cùng – Văn miếu. Tại đây không hiểu là vô tình hay cô ý mà cô cứ lảng tránh thầy Bí thư Đoàn (Ông này có biệt danh là “dê”, và sau này xảy ra một sự kiện mà đến giờ tôi vẫn mãi chưa quên và có lẽ tôi sẽ hận ổng mãi), theo tôi suy đoán thì có lẽ là ông ta đang buông lời tán tỉnh cô giáo yêu của tôi mặc dù hắn đã có 1 vợ + 1 con ở nhà. Giải pháp có lẽ là tối ưu lúc đó mà cô đã chọn đó là đi cạnh tôi sát rạt, cô còn vòng tay vào tay tôi như 1 cặp tình nhân cùng đi dạo, ngắm cảnh và chụp hình. Có lẽ cô kg nghĩ gì, vì chắc cô chỉ xem tôi như một thằng em trai bé bỏng của cô, nhưng tôi, ở độ tuổi 16, cái tuổi rất dễ suy nghĩ và con tim rất dễ bị xúc động thì lại cứ nghĩ nó theo 1 chiều hướng khác….
Bắt đầu từ những giây phút đó, tôi và cô dính nhau như hình với bóng, đi đâu cũng đi cạnh nhau, lên xe cũng ngồi cạnh nhau, bàn tán về đủ mọi chuyện linh tinh trên Trời dưới đất.
Vậy là buổi tham quan, dã ngoại đã kết thúc, mọi người lục tục kéo nhau lên xe ra về. Không còn phải ngồi 1 mình chán nản nữa, khi giờ đây bên cạnh tôi đã là một hoa hồng đang ngồi cạnh tôi, tíu tít kể chuyện cho tôi nghe như 1 con chim sẻ buổi sớm mai, cô đâu biết rằng con tim bấy lâu bị đóng băng của tôi đang dần được cô sưởi ấm, cho tôi những xúc cảm mà sau này tôi mới định nghĩa được: đó là những xúc cảm thay cho lời nói của con tim.
Cô kể cho tôi nghe những kỷ niệm buồn vui thời sinh viên của cô, những ngày dài xa nhà nhớ nhà, nhớ cha mẹ nghèo đang ở nhà lo làm lụng quần quật cả ngày trời chỉ mong sao cho con mình mai mốt lớn khôn, những ngày cô đạp xe cả gần chục cây số để đi làm gia sư, kiếm thêm tiền gởi về nhà phụ giúp cha mẹ thêm tiền cho em đi học, cho dù có khi cô đang phải nhịn đói để lên giảng đường… Nghe cô kể chuyện, tôi thấy lòng như chùng lại, chợt thấy sao thương cô nhiều quá….
– Ủa mà Thanh có người yêu chưa em? Mà nhìn cái mặt này chắc là phải có rồi ấy nhỉ?hihi
– Dạ, ủa mà cô hỏi em cái gì cơ? – Tôi bị giật mình bởi đang mải mê suy nghĩ thì bị cô hỏi bất ngờ.
– Trời, đầu óc em đang ở trên mây hả Thanh? Cô hỏi là chắc em có người yêu rồi đúng không?
– Dạ làm gì có cô, mấy thằng xài số đt “6677028” như em thì ai thèm yêu cô?Hì hì.
– Ủa “6677028” là số điện thoại em hả? – Cô ngây thơ dễ sợ luôn.
– Dạ, có nghĩa là “xấu xấu bẩn bẩn không ai tán” đó cô….
– Khiếp em mà xấu xấu bẩn bẩn, có mà…. Cô vừa nói vừa cười. Nụ cười rất tươi nhờ sự pha trò hài hước của tôi, nụ cười cô như đóa hoa hồng tỏa hương trong nắng sớm, hàng răng hột bắp trắng đều ẩn hiện sau nụ cười của cô…
– Vậy còn cô, chắc nhiều chàng theo lắm hả cô?
– Uhm, không có đâu em, do cô lúc nào cũng lao đầu vào sách vở mong sao có ngày như ngày hôm nay, rồi freetime thì cô lại đi làm thêm,nên cô cũng không muốn quan tâm đến mấy chuyện yêu đương em à!
– Vậy là cô chưa có người yêu thật hả cô? – Tôi hỏi bằng 1 giọng vui mừng ra mặt.
– Gớm làm gì mà em thấy cô chưa có người yêu cái mặt nhìn tươi như hoa thế kia, bộ muốn cô của em ế suốt đời à?Thế em có anh trai hay ai giới thiệu cô đi!
– Dạ đâu có đâu cô? Hì hì, em nào muốn cô ế đâu, mà cô có muốn ế cũng khó à!Em có 1 anh trai, làm giám đốc cty bảo vệ nhưng ảnh mới lập gia đình rồi. Tiếc quá không có ai làm mai cho cô rồi! (Có cũng không ngu mà giới làm mai đâu cô, em muốn cô là của riêng em cơ! – Tôi nghĩ thầm). Ủa mà trước h cô chưa yêu ai sao cô?
– Năm lớp 12, cô có quen 1 anh cùng lớp, hai đứa yêu nhau cho đến năm đầu ĐH, vì yêu cô mà anh ta chấp nhận theo nghành sư phạm cùng cô để hai đứa không phải xa nhau. Nhưng có 1 chuyện xảy ra vào đêm noen khiến cho cô và người ấy buộc phải chia tay….
Không khí như chùng xuống, cô im lặng và mắt nhìn về lơ đãng như đang sống lại cùng ký ức…
– Thực ra việc đau lòng đó, cô không muốn kể. Nhưng hôm nay gặp em cô cảm thấy như rất thân thiết, nên cô mới nói. Đêm hôm đó anh ta chở cô đi chơi trên chiếc xe đạp mà ngày xưa hai đứa vẫn tung tăng đến trường, hai đứa dạo qua khắp phố phường. Được một lúc thì anh ta than đau bụng, đúng lúc xe chạy về gần dãy nhà trọ của anh ta, vì thế nên hai đưa quyết định ghé phòng anh để anh nghỉ cho bớt đau rồi đưa cô về… (Kể đến đây tôi thấy mắt cô bắt đầu đỏ, tôi tính lên tiếng cắt ngang câu chuyện để cô khỏi đau lòng nhưng cô đả tiếp tục…) Về đến phòng, bỗng dưng anh ta ôm chầm lấy cô và trao cho cô nụ hôn say đắm, sau đó bàn tay anh ấy bát đầu di chuyển đến những nơi khác trên người cô, cô như bừng tỉnh, vùng ra tát cho anh ta 1 cái và vùng chạy ra đường. Mặc cho đêm noen sương xuống lạnh, cô cứ đi lang thang với hai dòng nước mắt chảy dài trên khuôn mặt…
Nói đến đây mắt cô đã bắt đầu ngân ngấn nước, tôi đành phải tìm cách lảng câu chuyện sang chỗ khác để cô khỏi đau lòng.

– Ủa cô ơi, nãy giờ em vẫn không biết nhà cô ở đâu nhỉ?
– À, nhà cô ở đội 1, – Cô đưa tay lên gạt nước mắt. hôm nào rảnh em vào nhà cô chơi nha!
– Dạ. Vậy nhà cô cũng xa nhỉ.
– Uhm, thôi cô ngủ tí, cô mệt rồi. Hồi nãy em thua h phải để cô gối đầu nha! – Cô nhoẻn miệng cười, lại nụ cười làm tôi chết mê chết mệt ấy…
– Dạ, có thắng em cũng sẵn sàng làm bờ vai vững chắc cho cô mà! Hihi
– Khiếp tán dẻo thế?
Nói xong cô gục đầu vào vai tôi ngủ thiếp đi, mặc cho tôi đang ngồi say mê hít thở hương thơm thoang thoảng từ mái tóc cô đang tỏa ra, và con tim tôi thì đang hát chơi điệu chachacha trong ngực… Xem thêm truyện 18+
Thú thật cùng các bạn, hồi đó chuyện quan hệ trước hôn nhân diễn ra rất ít, hầu như chỉ dừng lại ở hôn và ôm thôi. Và tôi cũng vậy, tuy rằng lúc nào cũng muốn tìm hiểu những gì mà EVA đang sở hữa, nhưng với người mình yêu, tôi luôn luôn nâng niu và giữ gìn như báu vật, để giờ nghĩ lại tôi mới biết mình ngu. Hix.
Trở lại câu chuyện, khi xe về đến trường trời đã bắt đầu tối. Vừa đói, vừa mệt nên tôi thấy ai cũng có vẻ mệt mỏi.Riêng cô thì chắc có lẽ sau một giấc ngủ ngon lành trên vai tôi, cô đã tươi hơn. Cô ngồi dậy sửa lại mái tóc và quay sang tôi cười nói:
– Hồi nãy cô ngủ ngon ghê. Công nhận cảm giác có em ngồi bên không hiểu sao cô thấy bình an quá!
– Cô cứ chọc em hoài cô! – Tôi lúng túng ngượng đỏ mặt…
– Hai cô trò đang nói chuyện gì mà vui vậy? – Ông bí thư “dê” chen vô. Em nè, trời tối đường trong đó vắng nguy hiểm lắm, thôi để anh đưa em về nha!
– Dạ em cảm ơn thầy! Nhưng em về với Thanh rồi – Tôi nghe mà sững sờ…
– Ủa thằng này nhà nó ngay đây mà, đâu phải trong đó đâu? – Ổng vặn lại.
– Thanh vào nhà bà trong đó tiện đi cùng em luôn, phải kg em? – Cô quay lại đá lông nheo với tôi. Tôi hiểu ý nên gật đầu và đứng dậy với tay lấy balo….
Ra đến nhà để xe, cô ghe tai tôi nói nhỏ:
– Thôi cũng muộn rồi, cô đói quá. Cô trò mình đi kiếm cái gì ăn đi, rồi em đưa cô về nhé, cô đi 1 mình sợ lắm!
– Dạ, được vậy thì còn gì bằng? Mấy khi có dịp được làm vệ sĩ cho cô giáo yêu của em chứ. – Tôi bắt đầu nhăn nhở.
– Thôi em vào lấy xe đi, xe cô đây rồi, nói nhiều quá! – Cô nhoẻn miệng cười.
Tôi vội vàng chạy vào dắt xe mình ra, nghe trong lòng bao cảm xúc lâng lâng khó tả. Thầm ngẩng mặt lên cảm ơn Trời đã cho tôi 1 ngày thật vui….
Dắt xe ra đến cổng, tôi thấy cô đang đứng đợi tôi, liếc qua bên cạnh, lại thấy lão già dẹ đang đứng nói cái gì với cô nhưng tôi không nghe được. Thấy tôi dắt xe ra, cô tỏ vè mừng ra mặt, đưa tay vẫy tôi, cô quay sang nói với ổng:
– Thôi em về nha! Thầy cũng về cẩn thận nha! Em chào thầy!
– Chào thầy em về ạ! – Tôi cũng chào cho phải phép nhưng thật sư đang chửi rủa ông thậm tệ ở trong lòng.
– Mình đi ăn gì đây em? Hay là đi ăn bún nem nướng nha! Hôm nay cô mời.
– Dạ cũng được cô. Nhưng để kỷ niệm một ngày đẹp trời như thế này cô cho em được cái đặc ân mời cô trước nha! – Tôi nhăn răng ra cười.
– Thôi, em làm gì có tiền mà mời cô? – Chợt nhìn qua em Sirius bóng loáng của tôi (Hồi đó trên em chiếc này mới ra khá là hot, tuy kg nhiều tiền nhưng cũng là cả 1 vấn đề với nhiều người) cô liền chuyển sang mắt chữ o mồm chữ a.
– Sao vậy cô? Cô mệt à? – Em làm bộ ngây thơ. Thôi để em mời nha!
– À, uhm, thôi được rồi. Mà nè, xe này của em hả?
– Dạ ba em mới thưởng cho em lúc em đậu vào trường mình đó cô.
– Nhà em chắc cũng khá giả đó nhỉ? À mà ba em làm nghề gì?
– Dạ, nhà em là cửa hàng điện tử M.Q đó cô. – Em trả lởi khiêm tốn, thôi mình đi nha cô.

Trong cái mát lạnh của cái gió thu, hai cô trò chạy bên nhau chầm chậm cùng tận hưởng cái không khí trong lành đó. Tôi biết cô vẫn còn đang shock vì khi biết tôi là con của 1 trong những người nổi tiếng của huyện lúc đó, còn tôi thì đang dựng lên 1 kế hoạch có 1 không 2 trong đầu.
Cô dẫn tôi đến 1 cái quán mà thú thật trước giờ tôi chưa từng bước vô bao giờ. 1 quán nhỏ thật nhỏ trong một cái hẻm nhỏ của 1 con đường nhò. Cái quán vô cùng đơn sơ, kê 3 cái bàn nhựa ọp ẹp. Nhưng được cái không biết có phải do tôi đói hay do quán đó có bí kiếp ướp thịt riêng mà tôi nghe mùi thịt nướng thấy cực kỳ hấp dẫn.
Vào quán, tôi kêu 2 tô bún nem nướng cùng 1 lô các món mà quán có mặc cho cô ngăn cản. Tôi quay sang hỏi cô:
– Cô uống được bia không?
– Không em à! Cô chỉ uống khoảng 1 lon là lát ngủ say như chết luôn đó!
– Vậy thì uống chút chút nha cô. Mừng ngày cô trò mình biết nhau!
– Uhm, hôm nay vui quá cô mới uống thôi đó nha! Chứ bình thường thì nerver nhá!
– Dạ.
Tôi quay qua chủ quán kêu thêm mấy lon Ken. Hai cô trò vừa ăn, vừa nói chuyện linh tinh, lâu lâu tôi pha vào 1 câu hài hước khiến 2 cô trò ngồi cười chảy nước mắt. Uống hết lon thứ 2 thì cô cũng vừa ăn xong và uống hết ly bia vừa rồi. Tôi tính mở thêm lon nữa thì cô ngăn lại:
– Thôi mình về Thanh, Huyền mệt rồi. Mà Thanh uống nhiều sao đưa Huyền về?
Bất chợt một luồng cảm xúc chạy dọc theo hệ tuần hoàn của tôi, biết rằng có lẽ cô đã bắt đầu say nhưng khi nghe cô nói như vậy tôi cảm thấy hạnh phúc vô chừng….

Tính tiền xong, tôi đưa cô về nhà, trên đường về mấy lần tay lái cô bắt đầu mất kiểm soát khiến tôi xanh mặt. Tôi tự trách mình sao lại ép cô uống như vậy, cứ đà này cô uống có chút mà đã say vậy thì lỡ có chuyện gì xảy ra thì sao Trời. Thôi từ lần sau mình sẽ không bao giờ để cô uống 1 giọt nào nữa nữa! – Tôi tự hứa với lòng như vậy. Và tôi cũng không thể ngờ rằng, điềutôi tiên đoán sau này đã thành sự thật và cũng kết thúc đi chuỗi ngày hạnh phúc của tôi…
Nhưng đó là chuyện sau này, còn bây h xin trở lại câu chuyện chính. Đưa cô về đến nhà, cô quay lại trả chiếc áo khoác cho tôi và nói nhỏ:
– Đi chơi cùng Thanh Huyền cảm thấy vui lắm. Chưa hôm nào mà Huyền vui như bây giờ! Thôi Thanh về cẩn thận nha!
– Dạ! À mà cô ơi, cho em hỏi cái này xíu nha cô!
– Uhm, Thanh hỏi đi.
– Cô….cô…cô có thể cho em xin … số phone của cô được không vậy cô? – Tôi rụt rè.
– Uhm, Thanh ghi lại nè: 0947.xxx.xxx. Thôi Thanh về cẩn thận nha, hẹn gặp lại Thanh sớm.
– Dạ. Em chào cô em về. Cô nghỉ đi cho khỏe nha cô!
– Uhm. Pp em! Chúc em ngủ ngon nha!
Trước khi khuất sau cánh cồng, tôi thấy cô còn quay lại cười và đà lông nheo với tôi một cái. Tôi tự hỏi mình đang mơ hay đó là sự thật? Thử nhéo mình 1 cái, tôi biết rằng mình không mơ. Nổ máy và tàn tàn chạy về, tôi cảm giác như mình đang ở trên mây. Một cảm giác bình yên và hạnh phúc đến khó tả.
Về đến nhà, việc đầu tiên tôi nghĩ ngay đến là đập con heo xem số tiền mình để dành được khoảng bao nhiêu. Đếm đi đếm lại được có hơn 2tr, hix. Vậy sao đủ tiền mua cái N70 ta. Kiếm ma ma xin thêm mới được. Nghĩ là làm, cầm tiền chạy đi kiếm mama, thấy mama đang ngồi một mình, vội vàng sà vào ngay:
– Mẹ ơi, con đang cần 1 thứ rất gấp. Mà tiền con để dành được không đủ. Mẹ cho con xin thêm ít nha!
– Tiên sư bố nhà anh. Cần gì là cứ xin tôi là sao? Vô mà xin bố anh kia kìa! Mà anh cần mua cái gì?
– À, con định mua cái điện thoại. Đợt con xin ba 1 lần rồi mà ba không cho.
– Cái gì, mày mua điện thoại làm cái gì con? Giờ thì cần gì điện thoại chứ? Bố anh không cho là đúng rồi! Anh mới hốt 1 con xe gần 20tr của chúng tôi còn gì.
– Thôi mà mẹ, con cần con mới xin, chứ mẹ thấy có mấy khi con đua đòi mua sắm gì đâu?
– Mệt quá, tôi không cho.
Thấy mama cương quyết quá em muốn nản chí, tính đi mua con cùi bắp xài, nhưng hiểu tính mama thường dễ mềm lòng, tôi ngồi năn nỉ ỉ ôi, một hồi ma ma tôi nói:
– Thôi tôi sợ anh rồi, sáng mai chở tôi đi tôi mua cho. Còn giờ thì anh lo đi tắm, ăn cơm rồi nghỉ ngơi đi.
– Dạ. Con đi tắm đây. À mà con ăn cơm với trường rồi, không ăn nữa đâu.
Nói xong như sợ mama nổi hứng đổi ý thì chết, tôi chạy như bay vào nhà tắm, lòng sướng vui khôn tả, vậy là bước đầu tiên trong kế hoạch xem như thành công.

Tắm rửa sạch sẽ xong, thấy người tỉnh táo hẳn ra. Bất chợt nhớ đến cô giáo yêu dấu, tôi chạy lại cái điện thoại bàn và bấm số của cô. Từng giây phút trôi qua, gọi lần 1, lần 2, lần 3 vẫn không thấy ai bắt máy. Thất vọng tràn trề, tự nhủ chắc cô say quá nên không biết có tin nhắn đến. Bỏ vào phòng nằm nghe nhạc cho đỡ buồn. Mà cũng lạ, mọi hôm mình hay ngồi coi film sex chán chê rồi tự sướng với hình bóng cô chủ nhiệm, sao hôm nay nghĩ đến mình thấy không có hứng nhỉ? Bây giờ trong trí óc của mình, cô chủ nhiệm dường như đã phai mờ, mà thay vào đó mình chỉ thấy hình bóng của cô Huyền thôi. Chết mẹ, không lẽ cảm cô thật sao ta? Không được, cô hơn mình nhiều tuổi quá… Mà kệ nó, có hơn nhiêu tuổi không cần biết cứ tán cho đỡ buồn cái đã…Cứ nằm trằn trọc với những suy nghĩ mông lung như vậy, tôi thiếp đi lúc nào không hay.
Sáng hôm sau, dù là sáng chủ nhật nhưng tôi vẫn ráng lết dậy thật sớm để bắt mẹ đưa đi mua điện thoại. Nhưng xui rủi thế nào, mama đã đi đâu với tía già từ lúc sáng sớm.Đi ngang qua phòng bà chị, thấy vẫn im re, vậy là đủ biết tối qua đi chơi với anh yêu về muộn cỡ nào.
Gọi 1 ly café đem qua nhà, tôi mở máy tính lên chơi game linh tinh nhưng kg có hứng, mắt thì cứ liếc nhìn đồng hồ, bụng thì cứ thấp thỏm đợi mẹ về. Hồi lâu không thấy đâu, tôi sốt ruột quá mới điện vào số của baba:
– Alo, ba hả ba? Ba mẹ đi đâu từ sớm vậy?
– Uhm, dậy rồi hả con? Ba mẹ đang lấy đồ dưới Gia Kiệm. Có gì không con?
– Dạ con dậy lâu rồi! Không thấy ba mẹ đâu nên con điện hỏi. Ủa vậy mấy h ba mẹ về?
– Chắc tầm trưa đó con. Mà sao hôm nay mày có hiếu vậy? Tự nhiên gọi điện hỏi thăm ba mẹ?Chắc lại hỏi tiền chứ gì? Thằng quỷ sứ mọc cánh thiên thần, ba để tiền cho mày ngoài phòng khách đó.Vậy thôi nha!
Nói xong ổng cúp máy cái rụp, nghĩ mà tức anh ách, làm như mình bất hiếu lắm không bằng? Nghĩ cho cùng mình đâu phải cái loại đó đâu, chí ít cũng phải để người ta cảm ơn cái đã chứ! Chán bố già!
Ra phòng khách thấy 1 xấp khoảng 5-6 tờ 100k, tôi lụm bỏ bóp, rồi vào phòng ngồi chờ. Mẹ cái đồng hồ bữa nay hư hay sao vậy Trời, đợi sốt hết cả ruột mà mới hơn 9h, hix chưa hôm nào thấy thời gian như hôm nay. Chán đời tôi leo lên giường nằm rồi thiếp đi lúc nào không hay. Bất chợt tôi thấy hình bóng của cô đang lay tôi dậy, tôi từ từ mở mắt ra, thấy cô nhoẻn miệng cười, hỏi tôi:
– Giờ này còn ngủ hả Thanh? Dậy đi, Huyền qua chơi với Thanh nè!
– Ủa cô qua hồi nào vậy cô? Sao cô biết nhà em?
– Uhm, Huyền mới qua, thì hôm qua Thanh mới nói Thanh là con trai tiệm M.Q còn gì? Sao thấy Huyền qua không vui phải không? Vậy thôi Huyền về nha!
– Ấy từ từ cô, thấy cô em vui lắm chứ!Mà sao cô cứ xưng tên với em vậy? Em ngượng lắm.
– Thanh xưng như vậy làm Huyền ngượng mới đúng đó.
– Thôi cô đừng chọc em nữa mà, em ngại lắm…

Dậy…Dậy nhóc…dậy, bất chợt cảm thấy như ai đang lay mình, tôi ú ớ:
– Cô…hả cô…, Cô qua hồi nào vậy?…
– Dậy đi mày, mớ cái gì đó. – Sau đó là 1 cái tát đau điếng. Tôi giật mình mở mắt ra thì thấy ngộp bởi có cái gì mềm mềm chặn ngang mũi, định thần nhìn kỹ lại thấy mình đang ôm bà chị, và cái mặt thì đang rúc ngay 2 cái khiên phòng thủ của bả! Chết cha, hèn chi hồi nãy bị ăn tát. Hix, tôi lúng túng nói:
– Chuyện gì vậy chị? Hồi nãy ngủ em không biết gì? Em xin lỗi nha!
– Lỗi phải gì? Chắc đang nằm mơ ôm gái phải không? Cái mặt mày tao nhìn là tao biết mà.
– Tầm xàm không! – Tôi vừa hậm hực vừa bỏ vào nhà tắm rửa mặt, liếc ngang qua đồng hồ thấy đã hơn 11h, không biết ông bà già về chưa nữa.
Rửa mặt xong thấy tỉnh táo hơn, tôi ra mở tủ lạnh lấy lon nước tu 1 hơi, nghĩ lại cái cảm giác hồi nãy rúc vào ngực bà chị tự nhiên thấy khoai khoái. Ngực bả tuy không to nhưng được cái tròn căng, hồi nãy chắc bả mới ngủ dậy nên cũng chẳng thèm mặc áo ngực, thế là tôi được hưởng trọn. Nhớ lại cái cảm giác êm ái thêm cái mùi hương con gái thoang thoảng làm tôi bất chợt lên cơn, ngày mai mới thứ hai mà thằng nhỏ đã chào cờ ngày hôm nay rồi! Hix. Đang nghĩ vơ vẩn chợt nhớ lại cái giấc mơ lúc nãy, lại thầm rủa bà chị, đang chuẩn bị được ôm người đẹp thì bị bả phá, đã thế ông phá lại cho bõ tức.
Ngồi cau có với những suy nghĩ như vậy 1 hồi thì tôi thấy tiếng xe máy dừng trước cổng. Á à, vậy là ông bà già về rồi! Tôi vội vàng chạy ra mở cổng, đúng là ổng bả về, thế là 3 chân bốn cẳng phụ xách đồ vào nhà cho nhanh để lôi mẹ đi. Vô đến nhà tôi còn nghe ông ba tôi nói vọng vào:
– Hôm nay mày ngựa vậy con? Chắc chiều nay bão cấp 12 vì mày quá con à!
Mặc kệ tía thích nói gì thì nói, con mặc kệ – Nghĩ thầm như vậy tôi xách túi đồ vàotrong cất rồi chạy vội lên phòng thay quần áo. Xuống đến nơi thì tôi thấy mama đang ngồi uống nước.
– Mẹ đi với con nha!
– Tiên sư bố nhà anh, không cho tôi nghỉ chút à?
– Thôi lỡ rồi đi với con chút đi mẹ. Lát về nghỉ luôn.
– Hai mẹ con định đi đâu đó? – Tiếng ông già cất lên làm tôi điếng hồn.
– À em dẫn nó đi mua thêm mấy bộ đồ. Đồ của con cũng cũ rồi.
– Uhm, chở mẹ đi cẩn thận nha con.
Như được mở đường cho hưu chạy, tôi bay vội xuống nhà dắt cái xe ra, đề máy đợi mama ra. Chạy đi 3, 4 nơi tôi mới tìm đc một con N70 mới cóng, mừng hết sức! Mua thêm cái sim xong tôi định phóng thẳng về nhà để bắt đầu thực tác chiến thì nghe cái giọng chua lè vang lên:
– Mày không đi mua đồ để về ổng thịt cả mày lẫn tao à? Làm gì mà nóng dữ vậy?
– Dạ, ấy chết con quên mất.

Hix, phải đi shoping nữa Trời, tôi tức tối rồ ga phóng thẳng xe ra shop gần đó, vào lựa đại 2 bộ với 1 tốc độ mà tên lửa Tomahok có lẽ cũng không đuổi kịp, tôi lôi mama ra xe và phóng thẳng về nhà mặc kệ má mì đang cằn nhằn vì chưa kịp mua sắm cho má mì.
Về đến nhà, dựng xe xong, tôi bay thẳng lên phòng mình mặc cho má mì ơi ới bên dưới. Vô đến phòng, kg kịp cởi cả cái vớ tôi bay thằng lên giường khởi động mày, add ngay số của cô yêu dấu vào danh bạ. Xong mở cái SMS ra, tôi bấm lia lịa:“ Cô yêu dấu, có biết em là ai không?” Bấm nút sent, sau vài giây tôi thấy máy báo “ Gởi thành công”, tôi thở phào nhẹ nhõm. Vậy là khởi đầu thấy có vẻ tốt rồi.
Ngồi chờ hoài khoảng 5’ sau tôi vẫn chưa thấy cô reply, 5’ mà như là 5 năm không bằng. Sốt hết cả ruột, tôi đang định gởi tiếp tin thứ hai thì thấy “ting!ting” mừng húm móc cái điện thoại ra đọc, thấy tin nhắn từ 18001090 giới thiệu dịch vụ, tôi nổi điên đang tính thử coi cái điện thoại với cái tường cái nào cứng hơn thì thấy máy rung “ting!ting!” tập 2. Nhắm mắt lại bấm nút mở, từ từ hé mắt ra, đúng là tin nhắn cô yêu rồi! Mừng quá tôi nhảy la hét rầm rầm. Đang hứng thì nghe tía già dưới nói vọng lên:
– Thanh ơi, trong sở thú đang thiếu khỉ đó con!
Tức tối vì bị mất hứng tôi tính đáp trả: “ Ở trỏng thiếu khỉ già chứ không thiếu khỉ trẻ đâu ba!” Nhưng nhớ lại mấy quả nổ đom đóm mắt nên tôi nuốt lại. Thôi bỏ đi, nằm xuống mở tin nhắn ra đọc: “ Thanh phải không? Cô biết mà! Tối qua em điện cô phải kg? Tối qua cô mệt quá nên ngủ quên luôn. Sáng dậy thấy cuộc gọi lỡ nhưng lu bu dọn dẹp nhà cửa nên chưa gọi lại cho em được! Em đang làm gì đó?” Vội vàng nhấn reply tôi nhắn lại: “ Dạ, sao cô biết là em hay vậy? em đang nằm không thôi! Cô có mệt không cô? Cô ơi, em nói cái này cô đừng giận em nha cô! Cô hứa thì em mới dám nói!”
Một lúc sau, tôi nhận được tin nhắn trả lời: “Biết chứ sao kg? Có mình em là có vinh dự được cô cho số thôi đó!hi!Cô hết mệt rồi! Chuyện gì mà ấp úng thế? Em làm gì có lỗi với cô phải không?”
“ Đâu có đâu cô, cô nghĩ oan cho em không à! Cô hứa đi thì em mới nói!”
“ Uhm, cô hứa! Chuyện gì nói cô nghe nào!”
“ Mà quả thực em thấy hình như em cũng có lỗi với cô thật cô ạ! Cô ơi, em nhớ cô quá à!” – Quả này gởi xong tin tôi mới thấy mình liều. Nhưng thôi, đây mới là quả quyết định. “ting!ting!”:
“ Cái thằng quỷ này! Đừng nói mày cảm cô nha! Nhớ cô hả? Mai lên trường gặp sẽ hết nhớ thôi!” – Hú hồn, thế là kg bị chửi, liều lĩnh bấm tiếp:
“ Hix! Không hiểu sao em nhớ cô thật đó cô! Cô có giận em cũng chịu. Tối qua em cứ nhớ về cô mà không ngủ được nè! Mà cô ơi, cô có nhớ tối hôm qua cô nói gì với em kg?” – Tiếp tục nghe con chim, ấy nhầm con tim chơi điệu Disco trong ngực, hồi hộp quá!
“ Thằng quỷ, mày làm cô ngượng chín mặt rồi nè! Tối hôm qua cô cũng kg nhớ rõ lắm. Hình như cô xưng tên với em thì phải? Thế có thích cô xưng tên không?”
“ Trời được vậy thì còn gì bằng nữa! Có nằm mơ em cũng không thấy nữa. Em chỉ sợ cô không đồng ý thôi vì như vậy kỳ quá!”
“ Vậy thì từ nay ở ngoài thì Huyền với Thanh sẽ xưng tên với nhau nhá! Còn trong trường thì cô trò đó, nghe không?”
“ Dạ! Em cảm ơn cô nhiều! ý nhầm, Thanh cảm ơn Huyền nhiều! Hihi!Quyết định vậy nha!”
Thấy đang trên đà thành công ngoài sức tưởng tượng, tôi mừng muốn phát điên, nhắn qua nhắn lại từ 2h chiều đến gần 7h tối, tôi tắm xong ngó đồng hồ, đánh liều nhắn 1 tin:
“ Huyền ơi, cũng còn sớm, đi café với Thanh nha!”. Hồi hộp, hồi hộp…hồi hộp…
“ Ok, đợi Huyền tắm xong tầm 30’ nữa ghé đón Huyền nha!”
Nhảy cẫng lên tính hét cho sướng thì nhớ lại quả shock của ông già tặng cho hồi trưa, em đành ngậm họng lại, chuẩn bị cho 1 buổi tối đầy niềm vui, không còn tụ tập nhậu nhẹt cùng bọn bạn đời, không còn lê la quán café ngồi 1 mình uống café ngắm cảnh, mà hôm nay sẽ là 1 đêm hoàn toàn mới: ĐI CHƠI CÙNG NGƯỜI ĐẸP!
30’ để chuẩn bị đối với 1 thằng con trai là quá thừa. Với tôi cũng vậy, mọi lần đi chơi cùng mấy thằng đệ chỉ cần vơ đại 1 cái áo + 1 cái quần tròng vô là tót ra khỏi nhà. Nhưng hôm nay loay hoay gần 15’ rồi mà vẫn chưa có bộ nào ưng ý! Muốn tức điên lên được. Hix. Chợt sực nhớ ra mấy bộ đồ mới sắm hồi trưa, tôi chạy vội xuống kiếm, tìm hoài chả thấy đâu, chuẩn bị nổi khùng lên.
– Mẹ ơi, mấy bộ đồ hồi trưa của con mẹ cất đâu rồi? – Tôi gào lên.
– Mày làm gì la như cái phát thanh huyện vậy con? Mẹ đi lên lai quần cho mày về vẫn đang treo ngoài xe kìa. Mày lại đi đâu đó?
– Con đi chơi với bạn tí!
– Chắc lại đi với gái hả? Học kg lo học lo gái gú đi rồi ổng biết ổng tuốt xác mày ra nha con!
Bỏ ngoài tai những lời của mẹ, tôi phóng vội ra chỗ cái xe lấy bọc đồ ngoài xe phóng lên phòng, lựa ra thấy cái áo sơ mi màu trắng khá đẹp, thế là tôi tròng vô người ngay, lấy thêm cái quần tây màu đen tròng vô, cắm thùng nghiêm chỉnh, tôi đứng trước gương soi qua soi lại thấy thiếu thiếu cái gì. Sực nhớ ra sáng mua bộ này còn có cái nơ đen đi kèm, lấy đeo vào ngay. Xong ngắm hoài vẫn thấy chưa ưng ý, nhìn kỹ mới phát hiện ra cái đầu phản chủ, chết cha trước h mình có chăm lo chải chút đâu Trời…
Chạy vô tủ lục tìm lọ gel bà chị tặng hồi sinh nhật, hên quá mình chưa cho nó vào sọt rác. Lần đâu tiên xài gel ngơ ngáo như ngáo ộp, kg biết xài thế nào. Đành làm mặt dày chạy qua hỏi bà chị. Mà gặp bà chị mình, chị em không thông cảm cho nhau thì thôi, còn cười chế nhạo mình rồi đòi kể lại cho mấy thằng đệ mình nếu như tụi nó đến nhà. Thôi kệ, bỏ đi, h lo đại sự cái đã, dù sao thì cái tổ quả giờ cũng đã mượt mà như bãi cỏ xanh rồi cũng đỡ.
Chạy về phòng, tôi nghe cái mùi quần áo mới nó kỳ kỳ thế nào. Lại lục tủ, tìm được chai Versace, tôi vội xức lên một ít (đâu khoảng gần nửa lọ thôi)cho nó át cái mùi quần áo mới đi. Ngắm kỹ lại lần cuối, thấy có vẻ good rồi, ok, bay vội xuống dưới nhà xỏ thêm đôi dày đen bóng loáng, tôi oai hùng dắt con Sirius của tôi ra. Vừa quay lại đóng cổng thì nghe chuông tin nhắn:
“ Sao đã gần 1 tiếng rồi không thấy qua đón Huyền? Bộ tính cho Huyền leo cây hả?” – Thôi chết cha, lo sửa soạn gần cả tiếng đồng hồ sao Trời, kiểu này mai qua Thái phẩu thuật thành nữ quá! Hix. Vừa nghĩ vậy tay em vừa liếng thoắng bấm bàn phím với tốc độ bấm ngang ngửa với tốc độ của vi xử lý Core i7 bây h, tôi trả lời:
“ Xe Thanh bị hỏng! Mới sửa xong, giờ chuẩn bị qua. Thông cảm Thành nha!”
Mặc dù nhà cô cách nhà tôi gần 3 cây số, nhưng chưa đầy 5’ sau tôi đã có mặt trước cổng nhà cô. Bước vào trong nhà, thấy 2 thần giữ cửa đang ngồi chình ình ở bàn xem TV, em liền ra vẻ ngoan hiền hết cỡ:
– Dạ con chào hai bác ạ! Dạ hai bác làm ơn cho con hỏi Huyền có nhà không ạ?
Vừa nói đến đây tôi như muốn ngừng thở bởi cái nhìn hình 2 viên đạn của ông thần, sau khi dòm tôi từ đầu đến chân, thấy tôi có vẻ thư sinh, ăn mặc lịch sự lại đeo cặp điop nữa nên chắc ổng đoán tôi là 1 con người đàng hoàng (Ổng đâu biết tôi đàng hoàng đến mức nguyên cả cái huyện hầu như ai cũng biết đến tôi đâu!), ổng mới thôi chĩa súng về tôi, gật đầu 1 cái rồi lại quay qua xem TV như không có gì xảy ra. Đến lúc này thì bà thần mới lên tiếng:
– Bạn của Huyền hả con? Ngồi chơi đi con. Để bác gọi con Huyền ra. Huyền ơi…Huyền à…
Hú hồn, vậy là qua được tập 1, nãy h muốn són cả đái ra quần. Hên là bà thần giữ cửa không nhìn tôi kiểu như ổng nữa, chứ bả mà nhìn tôi thêm tập 2 thì thề có chúa chỉ có nước đứng tim mà chết. Ráng điều hòa hơi thở để lấy lại bình tĩnh, tôi nghe tiếng “dạ!” rõ to của cô và tiếng bước chân từ dưới nhà đi lên…
Nếu trong cuộc sống này, có ai hỏi tôi đã bao giờ gặp một nàng tiên hay chưa, tôi sẵn sàng trả lời rằng: Có. Thật sự vào lúc đó tôi cũng không thể tin vào mắt mình, cái giây phút khi mà cô xuất hiện, bây giờ nghĩ lại tôi vẫn nghĩ như là mơ. Trong căn nhà cấp 4 không có gì nổi bật, vậy mà khi cô xuất hiện trước mắt tôi, mọi vật đều như sáng bừng lên, nổi bật theo từng bước chân của cô. Đêm nay cô diện một cái đầm hai dây màu trắng sữa tuyệt đẹp, càng làm tôn lên làn da trắng ngần của cô. Khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng mang lại sự quyến rũ cho đối phương, phải nói rằng đêm nay cô đúng là 1 thiên thần…

– Làm gì mà Thanh cứ nghệt cái mặt ra vậy? – Tôi giật nảy mình vì câu hỏi bất ngờ đó.
– À, uhm, Huyền đợi Thanh lâu không? – Tôi vội vàng đánh trống lảng.
– Nè, – cô đưa cái cổ trắng ngần ra và chỉ tay vào – Thanh thử lấy thước đo xem cái cổ của Huyền nó dài bằng cái cổ cò chưa nào?
Bật cười vì câu pha trò của cô, tôi buông lời xin lỗi cho qua chuyện, sau đó vội vàng quay qua xin phép hai vị thần hắc ám kia đi ra ngoài để tận hưởng bầu không khi trong lành không bị ngột ngạt nữa. Trước khi dắt xe ra đến cổng, tôi còn nghe loáng thoáng mama của cô nói với theo: “Con…cái…dính..con kìa!” Thôi mặc kệ, tranh thủ thôi, thời gian là vàng bạc mà. Cái gì dính mặc kệ.
Vừa yên vị trên con xe, tôi đang tính đề máy nổ thì cảm giác như có ai đó đang quay film mình. Cái cảm giác nhột nhột đó bắt tôi phải tia camera tìm kỹ coi thằng nào liều mạng dám dòm ngó gì mình. “ Mẹ! Chắc lại cái lũ trai làng ôn con thấy mình tới tán gán làng nó nên nó định….” Vừa nghĩ đến đây người tôi như đóng băng khi phát hiện ra những cái camera kia chính là ánh mắt đầy vẻ tức tối của mấy thằng mà tôi không dám, hay nói đúng ra là tôi không muốn đụng nếu như không muốn bị trù dập trên lớp: Mấy ông thầy trường tôi.
Một sai lầm chết người của tôi khi tôi không nhớ rằng đây là nơi ở tập trung của toàn bộ các giáo viên trường tôi, và nhà cô lại là cái nhà cuối cùng trong con hẻm này. Hồi nãy do vội quá nên tôi phóng ào qua có thấy ai với ai đâu, đã thế còn nẹt ga lấy le với mấy ổng nữa chứ. Hix, thôi lỡ rồi, dân chơi phố huyện mà, lo gì mấy cái lẻ tẻ này. Nghĩ là làm, tôi quay lại bảo cô:
– “ Huyền ôm Thanh chắc nha, Thanh chạy nhanh lắm đó”
– “ Hứ, chỉ được cái lợi dụng thấy ớn!”
Nói vậy nhưng tôi vẫn không biết tại sao cô lại vòng tay ôm tôi nữa. Như có thêm nguồn sinh lực, tự nhiên tôi cảm thấy mấy ông thầy 35 đang ngồi như chó tháng 7 kia chỉ như mấy con tep riu, đã thế chọc cho bõ ghét. Nghĩ là làm, tôi đề máy xe từ từ lượn qua chỗ mấy ông thầy với cái mặt vênh lên dương dương tự đắc….
Ra đến đường lớn, cô hỏi tôi:
– Thanh thấy mấy thầy không chào sao? Còn cố tình chọc tức mấy thầy nữa. Như vậy là không được đâu nha!
Do đang còn bận tận hưởng cảm giác êm ái của hai quả tuyết lê tựa vào lưng mình nên tôi chỉ ậm ờ cho qua chuyện, ai ngờ nàng làm 1 câu khiến tôi ngỡ ngàng:
– Mà thôi bỏ đi, hồi nãy thấy Thanh chọc mấy ổng nhìn mặt mấy ổng tức điên lên ngộ lắm! Hihihi. Thấy Thanh chọc mấy ổng Huyền cũng thấy vui!hihihi…
Cho xe chạy chậm chậm dọc theo các con phố, tôi khoan khoái tận hưởng cái cảm giác êm ái ấy, thêm mùi hương dìu dịu từ cô tỏa ra làm tôi càm thấy như ngây ngất. Trên suốt con đường đến quán café, cô tíu tít kể tôi nghe đủ chuyện, thỉnh thoảng như muốn tôi nghe rõ hơn, cô lại ghé sát mặt tựa vào vai tôi nói, để tôi đắm chìm trong những cảm xúc của con tim…
Vòng vèo một lúc, cuối cùng cũng đến nơi cần đến. Quán café H.T vào thời đó là đẹp nhất và vip nhất tại cái huyện nhỏ bé này. Dựng xe xong, tôi te te dẫn cô lên gác ngồi cho thoáng mà không biết rằng cô đang đứng đàng sau cười khúc khích. Lên tới nơi, chọn ngay cái bàn mình vẫn hay ngồi, tôi nhẹ nhàng kéo ghế ra mời cô ngồi. Còn mình thì chọn 1 cái ghế đối diện và ngồi xuống. Khi cả hai đã yên vị rồi, cô mới hỏi tôi:
– Thanh mới sắm đồ mới để đi chơi à? – Cô nhoẻn miệng cười.
“ Chết cha tôi rồi, chả lẽ cả nửa lọ Versace mà không át được mùi đồ mới sao Trời. Mới ngày đầu tiên mà hố hàng thế này chắc out quá má ơi! Hix”, tôi nghĩ thầm nhưng vẫn hỏi lại:
– Sao mà Huyền biết?
– Thì cái mác quần vẫn treo lủng lảng sau mông Thanh kìa, đã tháo đi đâu…
Tôi không biết cái cảm giác của mấy đấu sĩ quyền anh khi bị knockout sẽ như thế nào, nhưng lúc này tôi càm thấy choáng váng mặt mày, đầu óc tối sầm lại. Chưa hôm nào mà quê như hôm này, mặc quần mà không thèm tháo cái mác dục đi, hèn chi hồi nãy nghe mama cô kêu với theo không thèm nghe! Mẹ ơi, mẹ hại đời giai con rồi! Ai đời đem quần đi lên lai mà không tháo mác cho người ta Trời.
Sau vài phút knockout vì quả đấm của MaitaiHuyen, tôi vẫn chưa thể lấy lại bình tĩnh và cất lên nổi 1 tiếng nói nào. Đang trong trạng thái đờ đẫn như nghiện café thiếu thuốc lá vì chưa tìm được cách nào thoát ra khỏi tình huống khó xử này, tôi chợt mừng vì thấy nhỏ phục vụ đang đi lên cầu thang, hên quá có người cứu mình rồi. Nhưng niềm vui của tôi chưa kịp bừng sáng thì đã bị con nhỏ mà tôi xem là ân nhân đó cho nguyên tảng băng Nam Cực vào đầu:
– Trời ơi! – Nó hét lên khi thấy bộ dạng tôi – Anh bị trúng gió hả? Sao cái mặt xanh lét vậy nè. Chị có dầu không thoa cho ảnh đi. Để em gọi cấp cứu.
Đang trong trạng thái shock vì bị knockout, nghe con nhỏ la làng như vậy tôi lại càng méo mặt, miệng ú ớ không nói nổi lên lời. Điệu bộ tôi lúc đó càng giống mấy thằng ẻo lả trúng gió hơn nữa làm con nhỏ nó càng tin là tôi trúng gió thật. Chắc con nhỏ này nó bị khùng, tướng tôi cao 1m66, nặng 58 cân thì sao trúng gió được chời! Sau khoảng 30 giây sững sờ, tôi nghe giọng nói nhỏ nhẹ vang lên:
– Không sao đâu em, bạn chị ảnh hơi xúc động chút thôi. Em cho chị 1 ly cam vắt nha. Còn Thanh uống gì kìa?
– Không cần hỏi ảnh đâu chị, em biết ảnh muốn uống gì mà! – Con nhỏ mau mắn trả lời xong chạy xuống dưới.
– Khiếp làm gì mà cứ nghệt mặt ra như ngỗng sắp ị thế kia. Người gì đâu, nổi tiếng toàn huyện mà da mặt mỏng thế? Hihihi.Ngồi im để Huyền tháo cái mác ra dùm Thanh nha!
Tôi không biết cái cảm giác của mấy ông chứng khoán shock khi bị phá sản như thế nào, nhưng tôi thấy sau bữa đó thiếu điều muốn đi viện Tim để chữa bệnh. Chưa kịp hết shock tập 1, tôi bị bồi thêm tập 2, thiếu điều muốn lên máu não. Vẫn lúng túng chưa cất lên lời, tôi đã thấy 1 bàn tay êm ái, mềm mại nắm lấy tay tôi kéo tôi đứng dậy và nhẹ nhàng vòng tay ra sau lưng tôi tháo cái mác quần bỏ đi. Vẫn còn đang lúng túng nhưng tôi vẫn kịp tỉnh ra biết rằng cô đang nắm tay mình, vội vàng đưa bàn tay còn lại nắm lấy bàn tay cô, tôi nhìn cô bằng 1 anh mắt cực trìu mến. Sau khoảng vài giây sững sờ cô rụt tay lại ngại ngùng ngồi xuống…

Thoát ra khỏi trạng thái shock liên hoàn đó, tôi dần chiếm lại phong độ của mình. Tự tin ưỡn ngực ngồi xuống, tôi nghe “bực” 1 phát. Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì tôi đã bắt đầu nghe thấy tiếng cười khúc khích quen thuộc vang lên và gió lùa mát mát nơi ***g ngực. Nhìn xuống dưới tôi thấy 2 chiếc cúc áo đang nằm gọn dưới quần tôi. Tới đây thì tôi đã hiểu nguyên nhân của tiếng bực hồi nãy. Nguyên nhân là do cái áo tôi đang mặc hơi chật (Tính em thích mặc vậy) lại gặp kiểu áo ôm body nữa nên khi tôi cố tình ưỡng ngực ngồi xuống thì nó đã bực 2 cái cúc ra. Thầm chửi cái cty may chết tiệt nào đó may áo ẩu tả tôi vừa lột quách cái nơ ra dục qua 1 bên. Thật giờ tôi mới hiểu được ý nghĩa sâu xa của câu chuyện Tái ông mất ngựa:“ Trong cái may sẽ có cái rủi!” Mà sớm không rùi, muộn không rủi, rủi ngay cái thời khắc quan trọng. Nếu lúc đó đang ngồi bên dưới chứ không phải trên gác tôi đã đào lỗ tìm ông địa hỏi thăm sức khỏe cho nó lành.
Đang bực mình vì những chuyện xui rủi đang xảy ra, tôi nghe 1 giọng ngọt như đường phèn cất lên:
– Thôi đừng ngại nữa Thanh, mai đưa áo lên Huyền đơm cúc lại cho nha.
Nghe thấy câu nói ấy tôi như mảnh đất khô cằn được cơn mưa xuân tới gieo mầm sống, như bừng tỉnh khỏi cơn mê , tôi bắt đầu hót như khứu:
– Thôi, khỏi Huyền ơi, mai Thanh đi kiếm áo khác.
– Trời, phung phí quá, mai đem lên Huyền đơm lại cho chút xíu à. Thanh mà không đem là Huyền nghỉ chơi đó nha. Áo mới mua mà bỏ sao được?

Đành lòng phải nhường nhịn người đẹp cho yên chuyện, đang vẩn vơ suy nghĩ xem kiếm mấy câu có cánh để nói với người đẹp chữa thẹn thì nghe cái giọng ngọt xớt nhưng lần này không phải như đường phèn mà như dấm hóa học vang lên:
– Dạ,cam vắt của chị đây ạ. Còn café đặc biệt của anh đây ạ. Chúc anh chị vui và hạnh phúc!
Nói xong con nhỏ đi thẳng xuống dưới, thề nếu nó còn đứng lại chừng 5 giay nữa là cái mặt nó như cái ly luôn quá. Con nhỏ gì đâu vô duyên thấy sợ, người ta đi uống café vườn mà nó làm như café chuồng không bằng, chúc vui và hạnh phúc, tức muốn trào máu họng. Tối hôm nay bị cái gì ám vậy Trời, thấy toàn bị hố hàng không. Bực mình bưng ly café lên uống 1 ngụm cho dịu cơn tức nhưng ngụm café chưa kịp trôi qua cổ họng đã thấy máu họng muốn trào ra. Không biết nên gọi nó là café hay là nước đường nữa, mẹ nó, tức muốn xịt khói nhưng vẫn ráng nuốt cho vào họng. Xem như là ngày hôm nay xui xẻo vậy…

Cáu kỉnh đặt ly café xuống bàn, tôi lơ đãng nhìn ra ngoài. Thật sự bao sự chuẩn bị đã tan theo mây gió vì mấy cú shock vừa rồi, h ngồi rặn nát óc chắc tôi cũng không nghĩ được câu nào để nói. Có lẽ cũng hiểu tâm trạng của tôi lúc đó nên cô cũng ngồi im rồi lơ đãng nhìn ra ngoài giống tôi. Bất chợt cô lên tiếng phá vỡ đi cái bầu không khí im lặng:
– Thanh nè, nghe nói Thanh hát được lắm đúng không? Nghe mấy anh làm bên Đoàn nói Thanh năm ngoái đoạt giải VNQC mà đúng không?
– Uhm, Thanh hát cũng tàm tạm thôi ấy mà. Năm ngoái chắc do giám khảo uống nhầm thuốc mới chấm cho Thanh đoạt giải đó mà.hì hì.
– Vậy giờ Huyền muốn Thanh hát tặng riêng Huyền 1 bài được không?
– Hì, bây giờ á? Như thế này sao hát? Giờ mà Thanh hát thì tội cho chủ quán lắm?
– Sao vậy?
– Thì nếu h mà Thanh hát thì lát chủ quán tốn tiền thuê xe tải chở dép ra vựa ve chai chứ sao?
– Thanh khéo đùa quá, hihi – Cô cười thật tươi, mà những lúc trông cô cười lòng tôi lại ấm áp lạ thường. Hay là như thế này đi, còn mấy ngày nữa khai giảng rồi, Thanh lên hát tặng Huyền nha.
– Uhm, để hôm đó Thanh xem tình hình sao đã. Mà hình như Huyền biết khá nhiều về Thanh?
– Thanh thì ở đây ai chả biết tiếng. Học giỏi nhưng lười học, lại con nhà có thế, mà quậy thì cũng không ai bằng. Hỏi thằng con nít 3 tuổi còn biết nói gì Huyền.
Nghe nàng làm cho 1 tràng, tôi hết hồn. Chết cha, nếu như cô biết mình quậy như vậy chắc là mất điểm quá. Hix, hôm nay sao xui vậy nè Trời. Kiếm chuyện nói bâng quơ để đánh lạc hướng:
– Huyền nhìn kìa, con mèo nó gí con chó! – Cả hai cùng bật lên cười, một nụ cười thật tươi xóa tan đi những lúng túng lúc ban đầu…. ( tiếp Phần 2 )

-------------- Phần 1 - Phần 2 -----------------

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon