"Truyện người lớn" Nghịch tử Phần 4

Truyện người lớn Nghịch tử Phần 4
Kì thi rồi cũng qua mau, tôi tự tin về khả năng của mình nên bài thi làm rất tốt. Tôi hứa với mẹ rồi nên tôi cố gắng thực hiện điều đó, tôi sẽ học tốt để mang niềm vui cho mẹ, và cho cả những dự định tương lai lâu dài sau này.

Kì thi kết thúc, tôi được nghỉ hè một thời gian ngắn. Biết làm gì bây giờ? Tôi tự nhủ. Về quê? Thực ra tôi cũng muốn về quê, về với mẹ của tôi nhưng về rồi có lẽ lại làm mẹ tôi phải dằn vặt, tội lỗi… Tôi thức trắng mấy đêm để suy nghĩ nên về hay ở lại thành phố đi làm. Mẹ tôi không gọi điện lên, tôi cũng không gọi điện về.

Rồi tôi quyết định ở lại đi làm thêm, vừa làm thêm kiếm thu nhập vừa học thêm nâng cao kiến thức. Mấy đứa cùng lớp đa số đều như vậy, chỉ trừ những đứa nhà thành phố giàu có ra. 
Có lẽ làm như thế tốt hơn, tốt hơn cho tất cả, biết đâu rồi mọi chuyện sẽ qua… Thằng bạn ở gần nhà tôi xin cho tôi đi dạy ở một trung tâm của chú nó, dạy tuần ba buổi vào buổi tối. Ở trung tâm đa số là các anh chj lớn tuổi có nhu cầu xuất khẩu lao động, trình độ lơ mơ như tôi chỉ đủ khả năng dạy ABC cho họ, dù sao có thêm chút thu nhập sẽ khiến cuộc sống của tôi thoải mái hơn, it nhất là cũng không phải ngửa tay xin tiền mẹ. Tôi vẫn đi học phụ đạo vào những chiều trong tuần, rong ruổi trên chiếc xe cũ mẹ mua cho.

Mẹ gọi điện lên cho tôi vào một buổi tối thứ 7, trước đây tối thứ 7 tôi thường nắm tay VGN dạo công viên, còn bây giờ tôi ngồi trong phòng trọ xem mấy thằng bạn dãy trọ chơi game. 
- Alô? Sao hè rồi con không về? Thi tốt không?
- Tốt mẹ à. Con ở lại đi dạy kèm và đi học thêm, năm sau học khó hơn nên con phải tranh thủ học để cho kịp với mấy đứa nhà thành phố.
- Vậy à? Sao không tranh thủ về nhà vài hôm rồi lên?
- Con cũng định vậy, để con thu xếp xem thế nào đã.
- Ừ, giữ sức khoẻ con nhé.
- Vâng, bố có về không mẹ? Tôi hỏi dò.
- Có. Mẹ trả lời nhỏ nhẹ như ngại ngùng với tôi rồi cúp máy.

Tôi nói với mẹ vậy thôi chứ không biết khi nào mới về. Tôi nhớ mẹ nhiều, thương mẹ nhiều. Đôi lúc nghĩ đến những gì mẹ trải qua làm tôi rơi nước mắt. Những trận đòn của bố tôi, những lúc cãi vã làm tôi không ngủ được khi nhớ đến nó. Tôi nhớ có lần bố đánh tôi khi còn nhỏ,, khi đó tôi đã gào lên :”Bố đi đi” khi ông ấy đánh mẹ tôi, và mẹ tôi đã che cho tôi, hai mẹ con ôm nhau khóc. Tôi lúc đó tuy còn nhỏ nhưng tôi đủ hiểu những việc bố tôi làm và nỗi đau của mẹ.

Đôi khi có những đêm tôi mơ về mẹ với những giấc mơ không bình thường, những giấc mơ trần trụi, mà khi tỉnh dậy tôi toát mồ hôi và bên dưới ướt đẫm. Tôi nhớ cô bé của mẹ…
Thằng bạn ở gần nhà tôi nó hay về quê, nhà nó có điều kiện hơn nhà tôi. Thông qua nó tôi hay hỏi dò tình hình nhà tôi, đúng ra là tình hình của mẹ tôi. Nó là đứa hiểu rõ gia đình tôi nhất, là đứa tôi yêu quý như anh em ruột, nó là đứa không bao giờ gọi tôi là “Đứa con hoang” như những thằng bạn đểu khác. lần nào về quê lên nó cũng qua phòng trọ của tôi kể về tình hình nhà tôi. Mẹ tôi cũng không quên gửi quà lên cho tôi. 

- Mẹ tao khoẻ không?
- Mẹ mày khoẻ như voi ý. Nó nói giọng trêu đùa.
- Tao hỏi thật mà lại.
- Đùa thôi, mẹ mày vẫn thế, lúc nào chả thế, tao chẳng thấy mẹ mày già đi gì cả.
- Thế bố tao có về không?
- Lúc tao sang thì không, nhưng thấy mẹ tao bảo là có.
- Vậy à?
- Tao nói mày đừng buồn, thấy mẹ tao bảo bố mày lại có con nào khác nữa ửo công trình mới, đợt này về lại còn cãi nhau với mẹ mày.
- Có đánh mẹ tao không?
- Làm sao tao biết được. Thấy mẹ tao bảo cãi nhau to lắm phải nhờ bên chính quyến can ngăn.

Tôi biết thế nào cũng thế mà. Công việc của bố tôi nay đây mai đó, đâu cũng là nhà, có khhi cả tháng không về nhà, có khi thì tuần ghé nhà vài lần. Trước đây nửa đêm bố tôi còn lôi mẹ tôi ra đánh vì tội ngăn bố tôi gọi điện cho bồ nhí. Lúc đó háng xóm phải qua can ngăn, sợ bố tôi làm tới. Ban đầu mẹ tôi con to tiếng, sau này dần dần mẹ tôi chai lì, cũng không còn cãi nhau ầm ĩ háng xóm nữa.

Tự nhiên tôi muốn về với mẹ quá. Tôi bần thần một lúc trước khi thằng bạn than giục tôi đi ăn cơm. Ăn những món ăn mẹ mang lên mà lòng tôi nặng trĩu, tôi nuốt không nổi.
- “Mày về quê đi, qua tao chơi, tao mai về ở hết hè mới lên. Qua tao giới thiệu cho em này xinh lắm, đảm bảo mày mê luôn”.
- Ai vậy? Ở quê sao tao không biết nhỉ? 
- Mày ít về nên không biết đâu. Nhà nó mới chuyển đến, ở gần khu nhà tao. Dễ thương lắm.
- Ừ. Mày về trước đi, tao thu xếp học thêm rồi về sau.

Thành phố về đêm nhộn nhịp tất bật, những ánh đèn loang loáng, những quán cà phê dập dìu khách, những em chân dài mời gọi… Lâu rồi tôi không còn đi chơi gái nữa, nói thật là không có cảm xúc, sợ bệnh tật. Tôi cảm thấy có lỗi với mẹ nếu không dứt ra được cứ cuốn theo đam mê nhục dục nhất thời.

Bạn bè con trai đôi khi rủ tôi đi matxa, đi tẩm quất từ A-Z nhưng tôi đều từ chối. Cuối tuần mấy thằng con trai lại đóng kín phòng xem phim sex, tôi cũng không hứng thú lắm, vì những gì cần trải qua tôi đều đã cảm nhận hết rồi.

- Con đang làm gì thế? Mẹ tôi gọi điện giọng hoảng hốt cho tôi lúc 5h chiều.
- Con đang học, có chuyện gì mà mẹ gọi vào giờ này thế?
- Thằng Tèo nó sắp chết rồi (Tèo là tên cúng cơm của thằng bạn thân mà tôi hay kể ở trên)
- Sao lại thế? Mới hôm qua nó còn mang đồ ăn của mẹ lên cho con mà, nó mới về quê mà.
- Nó đi chơi làng khác bị thanh niên làng đánh cho bị thương nặng lắm. E là không qua khỏi đâu.

Tôi thẫn thờ, cúp máy, nhìn xa xăm. Cuộc sống quả thật mong manh. Mới hôm qua đấy thôi nó còn nói … Vậy mà…

Có phải là những thứ mong manh đều dễ vỡ?

Tôi lao ra khỏi lớp, vội vàng bắt chuyền xe cuối cùng về quê. Nó là thằng bạn than nhất của tôi, chưa có ai tốt với tôi như nó. Nhớ lại những lúc còn nhỏ hai thằng đi ăn trộm ổi nhà háng xóm bị bắt, hay những lúc bị làm kiểm điểm vì hành vi quậy phá trên lớp tôi thường kí tên thay bố mẹ nó để nó nộp cho cô giáo. Rồi những lúc đi sang làng khác chơi bị đánh, hai thằng chạy mất dép… 
Vậy mà…

Tôi về thẳng bệnh viện, nó nằm một chỗ, chiếc áo đẫm máu đã thay ra, bố mẹ nó thất thần nhìn tôi, ứa lệ. Tôi cũng rớm rớm nước mắt… Nó đang ở ô xy, tĩnh lặng…
1h đêm, bác sĩ lắc đầu. Nhà nó oà khóc. Tôi bế nó ra xe về nhà làm thủ tục, máu của nó chẳng hiểu sao vẫn chảy ra đầy người tôi ướt đẫm. Bố mẹ nó không đủ can đảm để bế nó, tôi bế nó, nhìn mắt nó như đang ngủ, giấc ngủ ngàn thu…

Vậy là tôi đã mất đi một người bạn đúng nghĩa, người bạn mà sau này tôi không bao giờ có cơ hội gặp lần nữa. Tôi về nhà thất thểu. Mẹ biết tôi buồn, cũng chẳng nói gì. Tôi nggủ sớm, mệt mỏi sau một ngày ở bên nhà lo cho đám ma nó.
- Con dậy đi rồi ăn sang. Tiếng mẹ léo nhéo bên tai làm tôi tỉnh giấc.
Mẹ tôi chuẩn bị đồ ăn nhiều quá, tôi vừa ăn vừa nghĩ đến thằng bạn than ấy.
- Tội nghiệp nhà cô chú ấy mẹ nhỉ. Có mỗi thằng con trai nối dõi, ai dè lại thế này.
- Ừ, số phận. Bây giờ còn đứa con gái nữa rồi nó cũng lấy chồng, hai ông bà già lại ở với nhau.
- Chắc cô chú ấy cũng sẽ sinh thêm nữa thôi, dù sao họ vẫn còn trẻ mà.
- Có lẽ vậy.
- Sao mẹ không sin hem bé đi, chẳng may có chuyện gì…
- Thôi con ăn đi, không nói vớ vẩn nữa.
- Thật mà, con cũng muốn có em, mẹ cũng cần người chăm sóc về già.
- Có con với ai? Mẹ cũng từng nghĩ đến nhưng mẹ già rồi.
- Mẹ già gì, trẻ mà. Với bố hoặc với ai cũng được, miễn là có thêm em. 
Mẹ không nói gì, lặng lặng ăn. Tôi cũng vậy. Đám ma qua được mấy hôm, tôi cũng chuẩn bị lên thành phố học lại.
Tôi không ngủ cùng mẹ từ hôm về. 
- Bao giờ con đi? Mẹ tôi hỏi trước khi dắt xe đi làm.
- Mai con đi. Lên xem học hành thế nào.
- Ừ, mẹ làm nốt hôm nay, mai mẹ ở nhà chuẩn bị đồ cho con đi lên thành phố. Ở nhà tự nấu ăn trưa, chiều mẹ về sớm.
- Dạ.
Mẹ đi rồi tôi qua nhà thằng bạn, nhìn ảnh nó lần cuối, mai đi rồi. Bố mẹ nó tiều tuỵ quá, thắp cho nó nén nhang, tôi chợt nhớ đến những gì nó nói, tôi chợt khóc như đứa trẻ, dù sao thì nó cũng chưa bao giờ gọi tôi là Đứa con hoang.
Về nhà, tôi lục tìm cuốn sổ của mẹ để đọc. Tôi tò mò xem khi tôi đi vắng, bố mẹ tôi đã xảy ra chuyện gì. Mẹ tôi giấu sổ nhật kí thật kĩ, thật sâu dưới đáy tủ của tôi. Có lẽ mẹ nghĩ nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất. Cũng có thể vì bố tôi không bao giờ quan tâm đến đồ đạc của tôi.
“Ngày tháng năm…
Hè rồi mà sao con mình không về nhỉ? Chẳng lẽ nó không nhớ mình? Hay vì một lý do nào khác? Mình cũng định gọi điện cho nó nhưng cứ e dè như trai gái yêu nhau. Cảm giác thật lạ. Mình sợ mình gọi điện làm nó hiểu nhầm, nó nghĩ mình là người mẹ không ra gì nên thôi. Thực lòng mình nhớ nó vô cùng, ở nhà lủi thủi một mình đôi khi cũng buồn thật, mình nhớ nó đôi lúc như người mẹ nhớ con đôi khi như người yêu chờ đợi người người mình yêu. Đêm qua mình mơ về con, mơ giấc mơ thật tội lỗi. Mình mơ làm chuyện ấy với con mình, nhớ như in cảm giác ấy, lạ quá. Cô bé của mình ướt đẫm khi tỉnh dậy. 
Tuần rồi chồng mình về, có đòi hỏi, mình không cho nên lại cãi nhau to. Nửa đêm còn làmphiền háng xóm thật ngại, nhất là lại vì lý do ấy. Mình không có cảm giác với chồng từ lâu rồi, mình kinh tởm khi nghĩ đến điều ấy. Mình sao lại làm vậy chứ? Sao phải gìn giữ cho chính con trai mình chứ? Mình điên thật rồi, tội lỗi quá. Đến baogiờlỗi lầm này sẽ được gột bỏ. Đến chết cũng không hết. Mình ân hận quá, đôi lúc mình đã nghĩ đến chuyện đi thật xa khi chuyện đó mới xảy ra nhưng không làm được, mình yêu con mình quá. 
Chồng mình nghe mong manh lại có người khác, nhà này đâu phải cứ thích đi là đi, về là về chứ. Đúng là vô liêm sỉ. Lại còn đòi hỏi chuyện đó nữa, bao nhiêu đứa ở ngoài mà chưa đủ sao. 
Con mình về mấy hôm nay nó đều ngủ riêng, có lẽ nó thay đổi được rồi. Thế cũng tốt. Nhưng sao mình lại hụt hẫng thế này chứ. Cả đêm mình mất ngủ vì suy nghi con mình bỏ rơi mình rồi. Thật là một người mẹ lăng loan, mình không xứng làm con người nữa. Thực ra mình không cần chuyện đó, mình chỉ cẩn con quan tâm đến mình một chút thôi cũng đủ rồi. 
Mình chỉ có mình nó, đã có lúc mình từng nghĩ hay là sinh thêm một đứa nữa, với ai cũng được, để sau này về già có chỗ nương tựa. Nhưng mình không thể làm thế, dường như sau chuyện xảy ra với con trai mình, mình không muốn quan hệ với ai nữa. Nghịch cảnh quá!...”
Tôi gấp cuốn sổ lại, ước gì chuyện đó chưa xảy ra, để tôi có thể thoải mái vui đùa bên mẹ như ngày nào. Tôi hiểu được mẹ suy ghĩ gì, tôi xấu hổ qúa, nghịch tử quá…
Chiều, mẹ tôi về sớm, tôi không khoá cổng, mẹ tự mở vào, tôi thiếp đi lúc nào không biết nên mẹ về tôi cũng không hay. Mẹ ngồi cạnh bên tôi đặt tay lên trán tôi nhỏ nhẹ:” Con ốm à”.
Tôi mở mắt ra, khuôn mặt mẹ lung linh mờ ảo, đẹp như gái 20. Tôi đang mơ ngủ, hai mắt lim dim nheo lại, tay tôi cầm tay mẹ, ngồi bật dậy. Và rồi…
- Con tôi…
Mẹ nói khẽ khi tôi ôm lấy mẹ như đứa trẻ. Tôi im lặng xoa lên lưng mẹ, đầu tôi rúi vào ngực mẹ như đứa trẻ lên 3. 
- Con dậy đi, hai mẹ con mình đi nấu cơm rồi chuẩn bị đồ mai còn đi.
- Con muốn ở bên mẹ một lát, lâu lắm rồi.
Mẹ cười nhẹ, có lẽ lâu rồi mẹ mới thấy tôi làm nũng như thế. Người mẹ thơm quá, mùi thơm quyến rũ nhẹ nhàng mà sau này tôi cứ đi tìm mùi hương quen thuộc ấy nhưng mãi mãi không bao giờ tìm thấy. Ngực mẹ thổn thức như cô gái mới lớn lầnđầu được ôm. 
Tôi nhìn vào mắt mẹ, mẹ ngại ngùng quay đi, nâng cằm mẹ lên tôi đặt vào môi mẹ nụ hôn nhẹ nhàng, mẹ nhắm mắt lại, ngại ngùng bẽn lẽn như lần đầu tiên ấy. Mẹ toan đứng dậy thì tay tôi kéo mẹ lại gần, nhìn vào mắt mẹ thêm lần nữa, cả hai im lặng. Không gian cũng im lặng theo, chỉ còn tiếng thở nhẹ nhàng…
Mẹ nhắm mắt lại như chờ đợi điều gì vô hình lắm, tôi kéo sát mẹ lại gần, chiếc giường quen thuộc lại dang rộng tấm than đón chào hai kẻ lăng loan tội đồ. Tôi nằm trên người mẹ, mẹ khép chặt người, hai chân mẹ khép lại, run lẩy bẩy ngỡ như lần đầu làm chuyện ấy.
Mẹ vừa đi làm về, vẫn là chiếc quần Jean bó chặt kèm với chiếc áo sơ mi tay dài trắng muốt. Tôi nhẹ nhàng cởi từng chiếc cúc áo me ra, từng chiếc, từng chiếc một theo trình tự từ trên xuống dưới. Mỗi một chiếc cúc cởi ra là mỗi lần mẹ thở dài, là mỗi lần bộ ngực căng cứng của mẹ lộ ra trước mắt tôi. Mẹ đẹp quá, ranh giới nào cho chúng tôi?
Chiếc quần Jean là thứ khó cửi nhât, mẹ lại khép chân lại khiến cho tôi hì hục mãi mới cởi ra được, mồ hôi tôi thấm ra lưng trần trụi, tôi dừng lại nơi ấy, nơi được che đậy bởi chiếc quần lót hồng quen thuộc của mẹ. Tôi đã ngằm nhìn nó bao nhiêu lần, đã cởi nó ra bao nhiêu lần nhưng lần nào cũng mới lạ cảm xúc khác nhau. 
Tôi biết, sau lớp quần lót mỏng manh này là cái mà tôi cần lúc này, cái mà tôi đã sinh ra. Nó mong manh quá, giới hạn giữa con và người chỉ nằm sau lớp quần ấy. Ranh giới có quá mong manh?
Mẹ vẫn nhắm mắt chờ đợi, tôi cúi xuống hôn lên ngực mẹ khi chiếc áo lót đã được tôi cởi ra. Ngực mẹ săn chắc, cương cứng vì lâu rồi không có ai chạm vào. Cũng chẳng có ai chạm vào ngoài tôi từ lâu rồi. Tôi không vội cới chiếc quần lót của mẹ ra, tôi nằm đè trên cô bé mà day, đay nghiến. chừng đó thôi cung làm cô bé nhô cao của mẹ tôi khóc nhè bê bết. Tôi cúi xuống hôn mẹ âu yếm lãnh liệt như cặp tình nhân lâu ngày gặp lại, mẹ ưỡn người níu đầu tôi xuông hưởng ứng lại, chú bé thức dậy…
Tôi xoa mu mẹ qua lớp quần lót trước, đẫy một tay tôi, xào xạc như cánh rừng vào mùa thu rơi lá, rồi một ngón, hai ngón tay tôi móc sâu vào cô bé của mẹ, mẹ nhắm mắt chặt hơn khi tôi làm thế, tôi thụt ra thụt vào nhanh hơn, nước nhớn ra nhiều hơn. Lâu lắm rồi nên cô bé của mẹ khóc nhiều hơn, từng dòng từng dòng theo ngón tay tôi ra từng đợt, chảy dài xuống đệm. Tôi cho chú bé vào bên sâu trong mẹ cũng là khi hai cơ thể trần tụi quấn lấy nhau, cũng là khi quần áo trên người đã rơi lả tả khắp nơi, cái thì duới đất, cái xó giường, có cái vội quá còn mắc vào chân mẹ run rẩy…
Tôi dập nhưng điệu quen thuộc, rút ra rồi ấn vào sâu, sâu nhất có thể. Mẹ xoa lưng tôi, xoa dần xuống mông, mối khi tôi dừng lại là mỗi khi mẹ kéo mông tôi như thể muốn chú bé vào sâu hơn nữa. Tôi vào sâu lắm rồi, tôi có thể cảm nhận được điều có mỗi khi chú bé của tôi chạm tử cung mẹ. Chân mẹ tôi đôi khi giơ cao lên hứng chịu những cú dập của tôi, đôi khi quặp lấy người tôi rồi ưỡn mông lên như chờ đợi điều gì.
- Mẹ khít quá. Tôi chỉ nói thế, mà cũng thường nói thế, chẳng biết nói gì hơn. 
- Con ra ngoài nhé, mẹ không an toàn. Mẹ thủ thỉ vào tai tôi trong tiếng thở nhẹ, hình như mẹ mới lên đỉnh thì phải. Tôi thấy người mẹ nóng ran lên, mặt đờ đi.
- Con thích ở trong cơ. Tôi cắn tai mẹ nhẹ nhàng.
- Không, nguy hiểm lắm con ơi
- Con tích luỹ lâu lắm rồi, hôm nay con sẽ cho cô bé ăn no. Tôi cười tủm.
Mẹ mở mắt ra nhìn tôi âu yếm, nãy giờ mẹ mới mở mắt ra nhìn tôi. Tôi lật người lại, để mẹ ở trên còn tôi nằm dưới, mẹ hơi ngạc nhiên rồi theo bản năng cũng day day lên chú bé của tôi, rồi cũng dập lên chú bé tội nghiệp của tôi. Tư thế này có bao nhiêu chất nhờn của mẹ đều rơi ra trên phần dưới ccủa tôi hêt, bọt trắng theo đó mà tuôn ra. Tóc mẹ rũ rượi, mẹ cúi gằm mặt như e ngại điều gì, mỗi cú dập là mỗi lần ngực mẹ nhảy tưng tưng vô cùng quyến rũ. Tôi đưa tay bóp ngực mẹ, tay tôi không sao bóp hết được, nó to và căng quá. 
Mẹ lại lên đỉnh lần nữa, tôi biết, đó là khi mẹ ngẩng mặt lên trời rồi dừng lại, đổ ập xuống ngườ tôi, thở phì phò.. Tôi xoa lên lưng mẹ, tôi hạnh phúc vì làm mẹ lên đỉnh hai lần. Mẹ xoa tay tôi, ra hiệu là mẹ mệt rồi, mẹ muốn ở dưới. Tôi chiều mẹ, kê gối lên mông mẹ cao hơn rồi dập…
Tôi dập lần này nhanh hơn, mạnh hơn để mong kết thúc sớm. Mẹ không cần ưỡn mông cũng đủ cao lắm rôi, mu mẹ nhô lên cao vời vợi như mời gọi tôi vào sâu hơn. Đôi khi tôi dừng lại, nhìn vào cô bé của mẹ một lúc. Thực ra thì tôi đã nhìn nó nhiều lần rồi, cũng không cò gì khác biệt nhưng tôi rất thích thú khi nhìn vào đó, nơi mà tôi đã ra đời, giờ tôi quay về lại. Nghịch tử, tội lỗi, day dứt…
Cô bé của mẹ vẫn vậy, hồng hào, nhiều nước hay khóc nhè, rậm rạp và luôn đón chào chú bé của tôi một cách nồng nhiệt. Mẹ tôi rất chu đáo chăm sóc vệ sinh nó, giữ gìn nó, tôi biết điều đó qua cách bà mặc quần áo lót. Bà thường xuyên mua quần lót cho tôi vì bà bảo quần lót phải sạch sẽ thì chỗ đó mới sạch sẽ và không bệnh tật gì. Cô bé của mẹ tôi hồng hào, không thâm như những người khác mà sau này tôi đã trải qua. 
Mẹ ngại ngùng kéo tôi xuống khi tôi nhìn cô bé của mẹ lâu quá, ánh sang ban chiều làm tôi nhìn rõ mẹ hơn, mẹ xoa lên bụng dưới của mẹ, chỗ gần tiếp xúc giữa hai bộ phận sinh dục, như thể của tôi vào sâu quá làm mẹ thốn. Tôi kéo tay mẹ để sát vào chỗ tiếp giáp ấy, chạm vào nước nhờn của cả hai làm mẹ tôi thụt tay lại, chùi lên ngực tôi, cười tủm!
Tôi dập liên tục, chiếc giường lắc theo từng nhịp, mẹ tôi rên khẽ, tôi có thể nghe thấy dù là rất nhỏ. Mẹ sợ tôi nghe thấy, mẹ ngại ngùng nên cố gắng điều tiết thật nhẹ nhưng bản năng con người không cho phép mẹ làm thế, mẹ rên khẽ khẽ từng đợt vào tai tôi…
Tôi ra trong mẹ nhiều quá, mẹ ưỡn người hứng trọn những dòng nghịch tử của tôi bắn sâu vào trong mẹ tưng đợt. Mẹ rê n to hơn, mồ hôi tôi rơi nhiều hơn lã chã trên người mẹ nhoe hoét. Tôi đổ gục trên người mẹ, mẹ kéo tôi lại gần, hôn lên trán tôi. Lần nào xong cũng vậy, lại hôn lên trán, xoa lưng tôi như đứa trẻ, chú bé nhỏ dần trong mẹ.
- Con sao không ra ngoài? Nguy hiểm lắm.
- Con dành cho mẹ mà.
- Mẹ cũng muốn thế nhưng…
- Thằng Tèo chết rồi, con thương nó quá. Tôi nằm bên mẹ, ôm mẹ vào lòng khi chú bé thoả mãn thu nhỏ lại.
- Ranh giới thật mong manh con nhỉ, giữa sự sống và cái chết đôi khi chỉ tích tắc.
- Giữa phần con mà phần người đôi khi ranh giới mong manh mẹ nhỉ. Tôi nói khi tay tôi móc vào bướm mẹ, nước nhòn hoà lẫn tinh dịch chảy ra.
- Ừ, ranh giới quả thật mong manh, thật khó giữ. Mẹ lại sụt sùi, có lẽ mẹ đang ân hận day dứt.
Tôi xoa lên mu mẹ, ướt đẫm, nhầy nhụa. Mẹ khóc thì phải…
Hai mẹ con thu dọn chiến trường bừa bộn với chiếc gối thấm đẫm chất nhờn của mẹ, với chiếc quần lót tả tơi của mẹ, với cô bé bết lòng thành từng mảng của mẹ được rửa kĩ. Chú bé của tôi cũng mệt mỏi rồi..
Tối, hai mẹ con nằm xem ti vi ngoài phòng khách. Mẹ lần đầu tiên nằm gối đầu lên đùi tôi xem bộ phim tình cảm gì đó mà mẹ thích.
- Hôm nay mẹ ang ngủ với con nhé, mai con đi rồi.
- Ừ, không sang con cũng lôi mẹ sang mà, mẹ khúc khích. 
- Con không lôi mẹ sang đâu. Thật đấy.
- Nhớ nhé, mẹ rũi đầu vào bụng tôi.
- Sao con không ở nhừ vài hôm rồi đi? Mẹ hỏi
- Con đang đi dạy thêm, lại còn đi học nữa, tết con lại về.
- Tết ư? Còn lâu lắm.
- Mẹ nhớ tết vừa rồi con nói gì không?
- Không.
- Mồng 1 tết mà almf gì thì cả năm sẽ làm như thế. Đúng thật mẹ nhỉ. Mồng 1 mẹ con mình đã quan hệ rồi nên bây giờ…
- Con có liên hệ với VGN không?
- Con không, con chắc không yêu ai nữa ngoài mẹ.
- Thôi đi ông tướng.
Tôi bế mẹ vào phòng tôi khi bộ phim kết thúc, mẹ ôm cổ tôi, mẹ biết tôi sẽ làm gì, trên đầu giường đã có hai viên thuốc tránh thai khẩn câp mẹ mua từ lúc nào mà tôi không biết…
- Con sẽ nhớ mẹ lắm. Tôi nói khi chú bé của tôi thúc những cú như trời giáng vào háng mẹ.
- Con thật là. Nhớ mẹ sao mãi mới về với mẹ?
- Con sợ.
- Sợ gì?
- Con sợ có lỗi với mẹ, tội lỗi.
- Mẹ cũng thế nhưng càng né tránh càng khó dứt được. Một lần, rồi hai lần, bây giờ ngàn lần cũng vậy, mẹ con chúng ta không thể trở lại như trươc được nữa rồi.
- Vậy mình cứ mãi như này mẹ nhé. Tôi nói khi xuất những dòng tinh sâu trong cô bé của mẹ. Tôi rên khẽ… Tôi cũng sợ mẹ biết tôi đang thoả mãn…
- Đến khi nào con lấy vợ thì thôi nhé.
- Vâng.
Mẹ lại hôn lên trán tôi, trần trụi hai cơ thể quấn vào nhau khít khịt. 
- Sao lần nào xong mẹ cũng hôn lên trán con?
- Bí mật?
- Bí mật ư?
- Đó là để cảm ơn con. Cảm ơn vì đã mang mẹ lên thiên đàng. 
Hoá ra là thế…
Mai tôi đi rồi, đêm nay, ngay lúc này đây tôi đang cố ở bên mẹ thật lâu, tôi sợ sẽ rời xa mẹ mãi mãi, ranh giới mong manh quá. Hai cơ thể lại đan xen vào nhau, tả tơi, rụng rời… Một viên thuốc mẹ tôi uống, rồi thêm viên nữa… 
Sau cơn đam mê là tiếng mẹ tôi thở dài, mẹ không biết tôi biết điều đó. Mẹ cứ ngỡ tôi còn nhỏ, đặt lưng là ngủ. Mẹ đâu biết tôi đã trưởng thành, cũng day dứt , cũng thở dài như mẹ… Tôi kéo mẹ vào lòng, ngủ thôi…
Mai tôi đi rồi, sẽ về sớm thôi…

Ranh giới giữa sự sống và cái chết đôi khi chỉ là sợi dây mong manh vô hình mà ta chỉ cần chạm nhẹ thì sợi dây ấy sẽ vỡ vụn từng mảnh. Có phải là những thứ mong manh đều dễ vỡ? Ranh giới giữa phần “con” và”người” đôi khi chỉ được ngăn cách bởi chiếc quần lót mỏng manh, mà khi ta cởi bỏ nó ra thì mọi thứ không còn nguyên vẹn như xưa nữa. 
Cậu bạn thân của tôi đã ra đi như thế đấy. Tôi đau buồn vì mất đi một người bạn tốt, cũng buồn vì từ nay không còn ai về quê thu thập thông tin nhà tôi để cho tôi biết nữa. Sau này tôi có nhiều người bạn nhưng mãi mãi không có lấy một người bạn như thế, hãy trân trọng những gì mình đang có, vậy đấy… Mong manh!
Tôi lên thành phố chuẩn bị cho kì học sắp tới, có lẽ phải tết mới về được, định lòng như thế. Tôi vui vì mẹ đã không còn day dứt mặc cảm tội lỗi như trước và càng vui hơn nữa khi biết mẹ cũng ngày ngày mong ngóng tôi về. Thực ra thì đàn bà là vậy, tôi đúc rút ra được kinh nghiệm sau này, đàn bàvề cơ bản khi đã có tình cảm rồi họ thường yêu sâu đậm, một lần hay ngàn lần cũng vậy. Tuy không phải tất cả nhưng…
Tôi gọi điện về nhà nhiều hơn, tôi sợ mẹ buồn, lủi thủi. Chiếc điện thoại cũ của tôi giờ đã thành kỉ niệm, hồi đó điện thoại di động là thứ xa xỉ và chỉ có chức năng nghe gọi căn bản. Mẹ tôi cởi mở hơn, cũng hay gọi điện lên cho tôi vào những ngày cuối tuần. Bố tôi chẳng bao giờ gọi điện cho tôi, dù là một lần, bố tôi cũng không có số điện thoại của tôi mà có lẽ cũng không biết tôi có điện thoại. Mùa hè cứ thế êm đềm qua đi, tôi tự đi làm để nuôi bản thân mình, đôi khi tôi cũng gửi về cho mẹ những món quà nhỏ, chẳng hạn như cái ví hay túi xách, những đồ rẻ tiền vì tôi cũng không có tiền để mua những thứ đắt đỏ. Mỗi lần như thề mẹ tôi rất vui, đều gọi điện lên cười nói ríu rít.
Từ quê lên thành phố cũng không xa, hơn trăm cây số nhưng hồi đó đi lại cũng không thuận tiện như bây giờ, có khi cả buổi sáng mới đi được quãng đường như thế. Đó cũng là một lý do tôi ngại về. Mùa hè cũng gần qua, tôi thấy thời gian qua đi lẹ quá, cứ mong chờ điều g ì đó thời gian qua đi thật lâu nhưng khi tập trung công việc thì thời gian trôi qua kẽ tay…
Chiều, tôi trở về khu trọ quen thuộc trên chiếc xe cũ quen thuộc, con đường quen thuộc, tự nhiên lòng tôi như lửa đốt. Linh cảm cho tôi biết có chuyện gì đó sắp xảy ra. Tôi tự nhủ sao mắt mình lại nháy như vậy, không biết có chuyện gì không. Đang suy nghĩ mông lung thì “Rầm”, tôi bất tỉnh tại chỗ. Khi tỉnh dậy thì tôi đã nằm trong viện rồi. Khắp mình mẩy đau nhức, mắt tôi hoa lên, mơ hồ nhớ lại những gì đã xảy ra. Thì ra do vội về nhà trọ mà tôi tông xe vào người khác rồi lăn ra bất tỉnh. Có lẽ người đi đường đã đưa tôi vào đây, cái bệnh viện thành phố lần đầu tôi đến. 
May quá, không sao là may rồi, tôi tự nhủ khi thử cử động tay chân. Sờ lên mặt có đôi chút xây xát nhưng theo thời gian sẽ hết thôi, quan trọng tay chân đầu óc không sao là may rồi. Tôi tự nhủ từ nay sẽ đi đứng cẩn thận hơn, lỡ chẳng may có chuyện gì… Một thân một mình ở cái thành phố hoa lệ này biết ra sao? Ranh giới giữa sự sống và cái chết đôi khi chỉ là sợi dây vô hình…
Tôi nằm ở phòng chung với một vài người nữa, hình như họ cũng bị tai nạn thì phải. Tôi thấy có người thở ôxy, có người thì băng bó. Rùng mình! Tôi định ngồi dậy nhưng có vẻ khó khăn quá, đành nằm nghỉ ngơi. Đói bụng quá, bụng sôi lên từng cơn làm tôi khó chịu vô cùng.
Chợt cửa phòng mở, ai kia, kia chẳng phải là mẹ tôi sao? Sao mẹ tôi lại ở đây? Ai báo cho mẹ tôi sao? Mẹ tôi trong trang phục bệnh viện người nhà bệnh nhân ngỗi xuống giường phía đầu tôi, lại mùi hương ấy…
- Con dậy rồi à?
- Sao con lại ở đây? Sao mẹ lại ở đây?
- Con đi đứng kiểu gì mà tông vào xe người ta, may là không sao.
- Thề người ta có sao không? Xe có sao không? Tôi có nhiều câu hỏi quá.
- Người ta may là không sao, chỉ có con bị bất tỉnh thôi. Xe thì công an mang đi rồi, để phục vụ điều tra gì đấy. Mẹ không rõ, quan trọng con không sao là may rồi.
- Thế có phải đền gì không mẹ? Mà sao mẹ lại ở đây?
- Người ta không sao nên đền thì không phải đền, chỉ phải đền sửa xe cho người ta thôi. Như vậy là còn may măn lắm rồi. Mẹ nhớ con lên thăm con xem con học hành thế nào, ai dè lại thấy c on thế này. Cũng may là mẹ lên đúng ngày con bị tai nạn nên còn co mẹ bên cạnh lo cho con.
- Nhưng sao mẹ biết con bị tai nạn mà đến đưa con vào đây?
- Con bị tai nạn gần nhà trọ, người cùng xóm trọ đi qua thấy vậy đưa con vào viện, lúc nó về xóm trọ thấy mẹ ở đấy nên nói cho mẹ biết. May quá!
- Đúng là sự trùng lặp may mắn kì lạ, lúc đó chẳng hiểu sao con có linh cảm kì lạ, mắt con nháy liên tục, hoá ra là vì mẹ quê lên.
- Chứ không phải vì ngắm cô chân dài nào mà lao vào người khác à? Mẹ tủm tỉm~
- Nhà mình cũng không khá giả gì, đang nợ tiền ông bà ngoại mà lại phải đền tiền thế này… Tôi nghẹn lại…
- Của đi thay người, con không sao là mẹ mừng rồi. Con có mệnh hệ gì chắc mẹ không sống nổi. Mẹ tôi lại sụt sịt như chuẩn bị khóc. Mẹ vốn yếu đuối mong manh như thế.
Tôi cố gắng nắm tay mẹ, an ủi mẹ rằng tôi không sao… Mẹ đút cháo cho tôi ăn như đứa trẻ. Ăn xong bát cháo tôi cảm thấy như bình phục hoàn toàn, muốn bay nhảy về nhà ngay lập tức. Tính tôi vốn hiếu động, không thích gò bó trong sự giàng buộc nào cả. 
- Bao giờ con được ra viện hả mẹ? Con thấy khoẻ rồi.
- Còn phải chờ theo dõi thêm. Cơ thể thì không sao nhưng não phải theo dõi thêm, bác sĩ họ bảo vậy, sợ ảnh hưởng về não gì đó.
- Mẹ lên thế này công việc ai lo?
- Mẹ đang nghỉ phép màu hè mà con, được 5 ngày nhưng có lẽ mẹ xin thêm mấy ngày nữa để chăm sóc con.
Tôi muốn đi vệ sinh quá nhưng không đi lại lúc này cũng hơi khó khăn. Mẹ tôi hình như hiểu điều đó liền bảo: “Con có đi vệ sinh thì mẹ dìu đi”. Tôi bảo “Con chưa buồn, lát buồn con tự đi”. Thực ra tôi muốn đi lắm rồi, nhưng ngại mẹ nên nói dối vậy thôi.
- Vẫn còn đau thì lấy cái chai mà đi. Bà già chăm sóc cháu ở giường bên cạnh quay sáng nói với mẹ tôi vậy. Bà lão có lẽ là người ở quê lên, thật thà như đếm. Bà lão đang chăm sóc cháu thì phải, nó đang thở ôxy.
- Vâng. Mẹ tôi trả lời. 
Lấy chai nước suối hết nước mẹ đưa cho tôi và bảo con tiểu vào đây để mẹ đi đổ. Tôi xấu hổ vô cùng, giữa thânh thiên bạch nhật như vậy mà tè ra chai thì ngại chết đi được. Mẹ hiểu điều đó nên nói.
- Ở đây chỉ có ngưòi già và người bệnh, con đừng ngại, có bệnh thì phải chữa, nhu cầu cần giải quyết thì phải giải quyết.
- Nhưng…
Mẹ tôi giơ chăn lên che lại để tôi có thể tự nhiên đi vệ sinh vào cái chai đó. Tuy hơi bất tiện chút nhưng còn đỡ hơn là phải đứng dậy vào lúc này. 
- Con trai chị đấy à? Cô ngồi đối diện với tôi quay sáng hỏi mẹ tôi làm quen.
- Ừ, cháu đang học trên này, may mà không sao.
- Chị trẻ quá, lúc đầu em cứ nghĩ hai chị em.
Cô ấy khen làm mẹ tôi đỏ mặt, liếc nhìn tôi thẹn thùng.
- Mẹ cháu trẻ mà, cứ như gái 20 cô nhỉ. Tôi thêm vào.
- Đứa lớn nhà chị đây hả? Các cháu chắc lớn hết rồi. Cô ấy lại hỏi.
- chị có mỗi mình nó thôi.
- Sao chị không sinh thêm cho có anh có em, vui cửa vui nhà?
- Chị cũng có tuổi rồi, cũng ngại sinh lắm.
- Úi trời, chị còn trẻ chán, sinh thoải mái đi… Mà sao không thấy anh nhà chị đâu?
Mẹ tôi im lặng một chút rồi trả lời cho có rồi quay sáng tôi, buồn buồn. 
Chiều, những người nhà đến thăm bệnh nhân đông hơn, họ trò chuyện, lo lắngcho người bệnh làm tôi tủi thân vô cùng. Chỉ có mẹ tôi lo cho tôi, ước gì bên cạnh tôi lúc này là bố tôi, em tôi. Ước gì tôi có người em nữa, vậy thôi..
Đêm đến, khi hết giờ thăm bệnh nhân chỉ còn lại người bệnh và một người nhà được phép ở lại. Mẹ nằm bên cạnh tôi, một góc mong manh. Giường bệnh viện thật nhỏ, vốn dĩ chỉ bố trí đủ cho một bệnh nhân nằm nay lại có thêm người nữa lạ càng chật chội thêm. Ai ai cũng mệt mỏi nên mọi người chìm sâu trong giấc ngủ, điện tắt rồi chỉ còn chút ánh sáng leo lét từ hành lang hắt vào, nghiệt ngã…
Tôi không ngủ được, không phải vì đau màvì tôi không quen với hoàn cảnh này, khó thở quá. Mẹ tôi ngủ ngay khi đặt lưng xuống, tôi biết điều đó qua tiếng thở nhẹ của mẹ. Mẹ mệt rồi, sau một ngày vất vả lo cho tôi. Giấc mơ chợt kéo đến khi tôi chìm vào trong giấc ngủ. Tôi mơ thấy mình đi tắm biển cùng với mẹ, mặc dù tôi chưa đi biển bao giờ. Tôi mơ thấy mẹ mặc bộ bikini nóng bỏng bơi lội vui đùa dưới biển. Tôi chợt tỉnh giấc, mồ hôi vã như tắm, lại buồn đi vệ sinh. Tôi lọ mọ ngồi dậy định đi tìm chai buổi chiều nhưng tìm mãi không thấy, không biết mẹ tôi để đâu nữa. Tôi lại nằm xuống, định bụng nhịn đến sáng luôn vậy. Nhưng cứ nhắm mắt vào là tôi lại bừng tỉnh vì mắc tiểu quá, nằm một lúc tôi lại lọ mọ dậy. Mẹ tôi cũng dậy tự bao giờ, như hiểu ý mẹ tôi đi lại cuối giường lấy chai đưa tôi. Tôi ra hiệu mẹ quay đi nhưng mẹ tôi cười tủm xinh như nàng tiên cá giành lấy cái chai, kéo khoá quần tôi xuống, cầm lấy chú bé của tôi cho vào chai. Bất ngờ làm tôi nghẹn lại, ấp úng, ú ớ trong giấy lát. 
Đây không phải lần đầu mẹ cầm chú bé của tôi nhưng sao tôi thấy có cảm giác lạ vô cùng. Những lần trước mẹ cầm chú bé của tôi có khi là để giúp tôi cương cứng lên, có khi là chỉ đường để đưa vào cô bé ướt nhèm của mẹ.
- Sao mẹ liều thế? Tôi ghé tai mẹ nói nhỏ.
- Gớm, tôi chả cầm chim anh suốt, sĩ bọ!
- Nhưng ở đây đông đông người mà.
- Đông cũng không sao, mẹ con ai người ta để ý. Hơn nữa con là bệnh nhân mà, trời thì tối thế này.
Tôi quay sáng ôm mẹ, mẹ đẩy tôi ra, “Kìa con, đông người kìa”
- Đấy nhé, sao mẹ bảo mẹ con thế mà. Tôi khúc khích.
Mẹ im lặng há miệng mắc quai nên không nói gì thêm. Tôi kéo chănmỏng lên che cho mẹ, mẹ nóng lên đẩy ra. Tôi lại kéo lên rồi nhanh như chớp tay tôi luồn vào cô bé của mẹ, giới hạn mong manh. Mẹ chỉ kịp “á” lên một tiếng rồi im bặt. Chăn cũng nằm trên mẹ che đi bàn tay tôi đang du lịch trong cô bé to mập của mẹ. Nóng mùa hè làm tôi khó chịu và có lẽ mẹ cũng vậy nhưng ở hoảnh này nóng cũng phải che chăn lại. Mẹ tôi nhích gấn lại tôi để cho tôi tự nhiên hơn, thoải mái hơn. Tay tôi bắt đầu khám phá nơi quen thuộc ấy, đầu tiên là bên ngoài khhi tối xoa lên mu mẹ mập mạp, lông của mẹ dài che lấp kín lối đi. Tôi nghịch ngợm đôi khi kéo một vài sợi lông dài nhất của mẹ vuốt vuốt như muốn đo xem dài bao nhiêu. Đôi khi tôi đang mơn trớn bên ngoài chợt đút trọn một ngón tay vào sâu cô bé của mẹ. Những lúc như thế mẹ tôi quằn người lại, ưỡn mông lên, cố bé của mẹ mút chặt tay tôi. Rồi tôi lại rút vội ngón tay ra làm mẹ hụt hẫng, hạ người xuống buông lơi…
Có phải là những thứ mong manh đều dễ vỡ?
Tôi thò ra thụt vào liên tục một lúc đã làm cô bé của mẹ tôi ướt nhẹp, ướt đẫm tay tôi, Không chỉ ngón tay mà cả bàn tay tôi thấm đẫm nước nhờn của mẹ. Nước nhờn ướt sũng ra cả bên hàng của mẹ, chảy dài xuống hậu môn của mẹ. Mỗi khi tôi xoa hậu môn là mỗi khi mẹ thở gấp. Đôi khi mẹ lấy tay giữ tay tôi lại khi tôi thụt ra thụt vào nhanh quá…
- Dừng đi con, mẹ ngại quá.
- Không, con nhớ cô bé…
- Thôi để khi con ra viện mẹ đền, ở đây bất tiện lắm, nóng và con cũng đang bệnh mà.
- Con chỉ đau người thôi chứ chỗ này không đau. Tôi bỏ tay ra khỏi cô bé nhớp nháp của mẹ cầm tay mẹ để lên chú bé của tôi.
Mẹ hiểu tôi muốn gì. Mẹ xoa nhẹ nhàng như sợ tôi còn đau. Vậy là trong bóng tối ngay tại giường bệnh bệnh viện này, hai mẹ con tôi như hai con thú lao vào nhau chỉ để thoả mãn cho nhau.
- Con đang bệnh mà, mẹ không làm thế đâu.
- Không sao, mẹ xoa như vậy cũng là mat xa cho con, có khi lại mau khỏi hơn đấy. Tôi hì hì cười.
Vậy là chăn lại được kéo lên, tay tôi trong cố bé của mẹ, mẹ thoả mãn tôi bằng tay, mẹ chỉ có ý định vuốt ve chú bé của tôi thôi chứ không muốn làm tôi ra. Có lẽ mẹ sợ ảnh hưởng đến sức khỏe của tôi. Tay tôi đôi khi cho cả hai ngón vào sâu trong mẹ, đôi khi moi móc hết nước nhờn của mẹ ra, xoa lên bụng mẹ, đôi khi tôi chùi nước ấy lên quần lót của mẹ… Đôi khi tay tôi tham lam luồn cả lên ngực mẹ, luồn qua chiếc áo lót mềm mại của mẹ mà xoa mà nắn…
Bên dưới, tay mẹ vẫn nhẹ nhàng, đôi khi dừng lại rồi lại tiếp tục. Tôi không giữ được lâu, ra đầy quần lót của tôi, hình như ra cả tay mẹ thì phải. Mẹ hoảng hốt khi thấy tôi ra nhanh thế, rụt tay lại, lau vào quần tôi. Tôi thoả mãn, nằm im, tay tôi vẫn móc hai ngón vào sâu trong mẹ, ngịch tử, nghiệt ngã..
Tôi cho tay vào chú bé, vét hết những dòng nước ngịch tử ấy rồi bôi lên cô bé của mẹ, tôi không bôi vào sâu mà chỉ xoa hết lên mu mẹ, hai thứ nước nhờn quấn vào nhau nhầy nhụa.
- Sao con làm thế, mẹ không mang viên thuốc nào đâu.
- Con để bên ngoài mà, chú bé nhớ cô bé nên con mới làm vậy.
- Thôi, ngủ đi, bỏ tay ra khỏi quầnmẹ đi, bẩn quá!
- Sau này giả sử mẹ bị ốm nằm như con, con sẽ làm như nào nhỉ?
- ?
- Tức là đi vệ sinh thì còn có chai, mẹ đi vệ sinh thì làm thề nào? Tôi hóm hỉnh.
- Con chỉ suy nghĩ linh tinh thôi. Mẹ cốc đầu tôi.
Tôi ôm mẹ ngủ khò khò một mạch đến sáng. 
Mấy hôm ở viện cũng qua, tôi cũng tự đi vệ sinh được mà không cần dựa vào chai bất tiện nữa. Tối đến, tôi ôm mẹ ngủ ngon lành, chú bé của tôi đã thoả mãn nên tôi không làm phiền mẹ tôi nữa, hai mẹ con ôm nhau ngủ hàng đêm như thủa nhỏ. Ban chiều, bác sĩ vào thông báo sáng mai tôi có thể ra viện, tôi mừng khôn xiết khi nghe tin ấy.
- Mai về rồi, vui nhỉ mẹ nhỉ?
- Mai đưa con về phòng trọ rồi có khi ngày kia mẹ về luôn. Hay con về quê đi.
- Thôi, tết con về, đi lại ngại lắm.
Mẹ thoáng buồn trên đôi mắt sầu lệ. Hôm nay là cuối tuần, một số bệnh nhân nặng đã chuyển sang phòng đặc biệt, một số bệnh nhân đã ra viện, đêm nay chỉ còn hai mẹ con tôi trong căn phòng ảm đạm đầy mùi thuốc men bệnh dịch.
Hai mẹ con tâm sự những chuyện đã qua, nhữngdự định sau này. Tôi ôm mẹ vào long dưới ánh đèn leo lét lập loè của hành lang. 
- Mai về rồi, cũng may con không sao, từ nay nhớ đi đứng cẩn thận. Mẹ thì thầm vào ngực tôi.
- Lúc đó con có linh cảm lạ lắm, ai dè là mẹ lên.
- Con có chuyện gì mẹ biết dựa vào ai, mẹ có mình con thôi. Mẹ lại sụt sịt,
Tôi ghét cái tiếng sụt sịt ấy vô cùng, ôm mẹ chặt vào long:
- Mẹ sinh em bé đi, ai cũng nói mẹ còn trẻ mà.
- Trẻ nhưng sinh với ai? Với bố con ư? Không bao giờ?
- Mẹ có thể xin tinh trùng của ai cũng được mà.
- Mẹ không thích, mình con là đủ rồi.
Tôi mò xuống cô bé của mẹ xoa xoa nhẹ nhẹ:
- Thế cô bé cũng chỉ có mình con chứ?
Mẹ không nói gì giữ tay tôi lại, xoa lên mu tay tôi nhẹ nhàng ngại ngùngnhư gái mới yêu lần đầu. Tôi cúi xuống hôn mẹ, cũng lâu rồi tôi mới hôn mẹ như thế. Mẹ thè lưỡi ra cho tôi mút, cảm giác như điện giật trong người, một luồng điện làm chú bé thức giấc ngẩng cao đầu chạm vào mu mẹ. Mẹ cảm nhận được điều đó, ngại ngùng rúc đầu vào ngực tôi e thẹn.
Tôi kéo khoá quần xuống, chỉ kéo khoá quần xuống thôi, chìa chú bé ra đòi hỏi. Mẹ hiểu ý kéo sát tôi lại gần:
- Ở đây không được con ơi.
- Có ai đâu mẹ. Lo gì. Tôi an ủi mẹ.
- Nhưng con đang đau mà…
- Con chỉ đau chỗ khác thôi chứ chỗ này không đau. Tôi kéo tay mẹ vào chú bé của tôi. Mẹ thụt tay lại, mong manh?
Mẹ hôm nay mặc váy rộng, tôi chỉ vén váy lên một chút là thấy quần lót màu trắng cuae mẹ, lấp ló sau chiếc quần lót mỏng manh trắng ngần ấy là cô bé rậm rạp mũ mĩm của mẹ. Mẹ nhắm mắt buông xuôi mặc cho tôi muốn làm gì thì làm. Mẹ vốn chịu đựng như thế quen rồi. Tôi kéo nhẹ chiếc quần lót của mẹ xuống đến gần đầu gối, vội vàng đút tọ chú bé của tôi vào. Tôi chỉ cảm nhận thấy một tiếng ót một chút là chú bé đã lọt thỏm trong cô bé của mẹ ấm áp.
Hai mẹ con nằm đối diện nhau, tư thế hơi khó chịu một chút nhưng rất kích thích. Tôi kéo mông mẹ lại gần cho thật sát để chú bé vào sâu hơn. Mẹ cũng muốn vào sâu hơn nên ưỡn hết sức có thể. Đôi khi mẹ gác chân lên chân tôi để rộng háng hơn cho chú bé mặc sức tung hoành. Tôi ấn nhẹ, rút ra đút vào một cách nặng nhọc, mẹ rên khẽ mỗi khi tôi ấn vào sâu, tay mẹ xoa lên ngực tôi liên tục. Tôi chỉ muốn đè mẹ ra mà dập cho tơi bời nhưng cửa sổ bệnh viện là cửa kính, mọi người sẽ nhìn thấy nếu tôi làm thế.
- Con cho ra ngoài nhé. Mẹ không an toàn. Mẹ rên lên trong từng câu nói.
- Con thích vào trong mẹ cơ, con không kiểm soát được đâu.
- Không, tội lỗi!
Tôi bịt miệng mẹ lại, tóc mẹ rũ rượi xoã xuống khuôn mặt mờ ảo. Cô bé của mẹ ở tư thế này khít vô cùng, cứ như không muốn nhả chú bé ra, tham lam quá. Tôi chỉ muốn cởi hết quần áo của mẹ ra lúc này cho thoải mái nhưng…
Chiếc quần lót đã tụt xuỗng cuối giường tự bao giờ, nước nhờn của mẹ ướt cả xuống ga giường, mồ hôi của tôi tuôn xối xả, nhầy nhụa. Bên dưới cô bé khóc ngày càng to, Đôi khi mệt quá tôi dừng lại, mẹ ngước lên nhìn tôi, cười mỉm.
- Vất cả quá con nhỉ?
- Tại mẹ đấy.
- Sao lại tại mẹ?
- Ai bảo mẹ xinh đẹp làm chi.
- Tại con đã đưa mẹ tới hết sai lầm này đến sai lầm khác.
- Hai mẹ con mình biết là được, bí mật này chỉ có chúng ta biết thôi mẹ nhé.
Mẹ đưa tay xuống xoa lên hai hột bé con của tôi rồi nói:
- Con lẽ ra phải dành cái này cho vợ con, Mẹ xin lỗi.
- Mẹ là vợ con mà.
Mẹ lại sụt sịt, tôi vuốt tóc mẹ sang một bên rồi lau những giọt nứơc mắt nhẹ nhàng bé nhỏ của mẹ. Mẹ kéo chú bé lại gần ý là muốn tôi ra nhanh. Tôi không ra vội, cứ ngâm chú bé trong mẹ. 
- Con ra đi, ra trên bụng mẹ nhé.
Tôi ngoan ngoãn ra trên bụng mẹ tôi như thế… Liệu có quá mong manh…
Ngoài kia, tiếng bước chân người đôi khi náo nhiệt khi có những ca cấp cứu, đôi khi im lặng đến lạ thường, đôi khi tiếng người khóc, tiếng bác sĩ trao đổi công việc, … còn ở trong này, hai thân thể cuộn tròn vào nhau sau cuộc giao hoan mệt mỏi, tội lỗi, mong manh…
Sáng hôm sau, mẹ làm thủ tục xuất viện, cũng khá tốn tiền, tôi lo lắng cho tương lai sau này quá, ước gì cuộc sống khá giả thì tốt. 
- Hết nhiều tiền mẹ nhỉ. Thể này làm đến bao giờ mới bù lại.
- Của đi thay người con à. Mau về rồi đi lấy xe nữa, còn giải quyết nhiều vấn đề đấy.
- Mẹ ở đây mấy hôm rồi về. Đằng nào cũng lên rồi.
- Để xem đã, mẹ thoáng chút trầm tư.
Mấy ngày ở viện trở về tôi thấy yêu cuộc sống hơn, trân trọng bản thân hơn, chứng kiền những mảnh đời trong bệnh viện mới thấy cuộc sống thật mong manh quá.
Tối, tôi rủ mẹ đi xem phim ở rạp chiếu phim nhỏ gần nhà trọ, mẹ không đi vì chưa bao giờ đi xem phim, hơn nữamẹ nghĩ tôi vẫn còn đau. Thực ra tôi chỉ bị bất tỉnh và chấn thương nhẹ, cũng không đến mức như thế, nhưng người mẹ nào chả vậy, luôn lo lắng cho con.
- Đi bộ ra tí là tới rạp mà mẹ. Tôi rủ.
- Thôi mới về, con nghỉ đi. Hơn nữa con còn đau mà.
- Đau gì, mẹ xem đây, tôi vừa nói vừa giơ cánh tay cuồn cuộn cho mẹ xem.
- Rạp phim chỉ cho tuổi trẻ và người yêu nhau đến thôi, mẹ ở nhà xem ti vi cũng đủ rồi.
- Ở nhà buồn lắm mẹ à, hôm nay dãy trọ cũng vắng người, về quê hết thì phải.
Tôi rủ mãi mẹ mới đi, hai mẹ con xem bộ phim kinh dị nổi tiếng thời đó. Tôi mua ít đồ ăn hai mẹ con vừa ngồi vừa xem như bao cặp tình nhân khác. Thỉnh thoảng lại nghe tiếng người con gái nào đó gào to lên mỗi khi có cảnh rung rợn, đôi khi là cả tiếng “đừng anh” ở đâu đó, rạp chiếu phim vốn mờ ảo mà..
Đến cảnh kinh dị quá, mẹ ôm chặt lấy tôi theo phản xạ tự nhiên, tôi lợi dụng bóp vú mẹ rồi cười hì hì, một lần, hai lần rồi tay tôi ở trong áo lót mẹ từ khi nào.
- Con làm gì thế, chỗ này mà dám?
- Ui, tối thui à, ai thấy đâu, người ta cũng vậy. Tôi nói rồi chỉ cho mẹ một cặp đang hôn nhau.
Mẹ ban đầu còn e thẹn nhưng cũng chẳng làm khác được nên để cho tay tôi tự do du lịch trên bầu vú mẹ. Rồi tay tôi đặt lên đùi mẹ, váy mẹ che đi để cho tay tôi xoa lên cô bé, tự bao giờ cô bé đã ướt nhèm nhẹp, run rấy khi tôi đưa sâu vào. Mẹ sợ phim kinh dị nhắm mắt lại cũng để tận hưởng giây phút khoái lạc mà tay tôi mang tới:
- Đừng con, suốt ngày như vậy. Mẹ thì thầm vào tai tôi.
Tôi mặc kệ, cứ xoa lên mu mẹ, day lên hột le to cứng của mẹ, nước nhờn của mẹ ra đẫm tay tôi. Hồi lâu mẹ không xem phim nữa, tôi cũng chẳng xem nữa, mẹ gục hẳn vào người tôi, che tay tôi đang hoạt động trong người mẹ… Tôi đặt tay mẹ lên chú bé cương cứng của tôi, mẹ không cho vào trong mà chỉ để bên ngoài thôi cũng làm tôi dễ chịu và kích thích vô cùng…
Rồi lại có tiếng la hét khi đến cảnh rung rợn, mỗi lần như thế tôi và mẹ lại giật mình hồi hộp bỏ tay ra nhưng sau đó, lại bắt đầu hành trình mệt mỏi…
Vậy là cả buổi phim tôi và mẹ chỉ yêu nhau như hai tình nhân mới yêu nồng nhiệt. Trên đường về, mẹ ghé vào tiệm thuốc tây, tôi biết mẹ sẽ mua gì nên không hỏi, đứng từ xa để chờ mẹ, tôi sợ người ta bảo tôi là lái máy bay bà già.
Tôi đi bên mẹ trên con phố quen thuộc, chỉ cho mẹ thấy cảnh đuờng phố nhộn nhịp thế nào.
- Mẹ lên ở với con đi, sau này con sẽ nuôi mẹ, ở thành phố tốt hơn.
- Sau này tính sau, bây giờ cứ vậy đã.
Vừa về đến phòng trọ, mẹ đi vệ sinh ngay vì ở rạp chiếu phim mẹ không tiện đi, cũng là để lau những giọt nước nhờn còn đọng lại trên quần lót và cô bé của mẹ. Mẹ vừa ra khỏi nhà vệ sinh, còn đang bỡ ngỡ tôi đã bế mẹ lên giường.
- Cái gì thế này, mới ở rạp rồi mà, chết mất. Mẹ đấm vào ngực tôi.
Tôi mặc kệ, kéo váy mẹ lên, tụt ngay chiêc quần lót xuống, mẹ chưa kịp nhận ra điều gì thì chú bé đã nằm trong mẹ sâu thẳm. Tôi không cho mẹ nói câu gì, dập liên tục trong mẹ, mẹ ban đầu còn chống cự yếu ớt, sau một hồi mệt mỏi thì mẹ buông xuôi, ôm chặt lấy tôi, ưỡn mông lên khi tôi dập xuỗng, bao nhiêu kìm nén ở rạp chiếu phim tôi trút hết lên mẹ, lên cô bé to mập của mẹ, váy của mẹ vẫn trên người, rũ rượi theo từng lần dập của tôi. Mẹ kéo đầu tôi xuống hôn lên trán tôi, môi tôi, xoa lên đầu tôi, lưng tôi như muốn cào cấu cơ thể tôi, cuồng dại…
Có phải là những thứ mong manh đều dê vỡ?
- Con ơi mẹ chết mất…
- Tại sao?
- Cứ thế này mẹ sẽ dằn vặt mà chết mất, lúc thế này thì quên hết nhưng còn lại một mình mẹ đau khổ lắm..
Tôi đưa hai chân mẹ lên vai, cô bé nhô cao mời gọi, mẹ đưa hai tay xuống banh ra, lần đầu…
Tôi lấy làm lạ, ít khi nào mẹ làm thế ,có chăng mẹ chỉ để một tay mẹ day lên cô bé, bây giờ mẹ banh cô bé to ra hết mức như cố tình để tôi nhìn thấy… Tôi ngạc nhiên dừng lại…
- Sao con lại dừng lại? 
- Lạ quá.
- Lạ gì?
- Có bao giờ mẹ chủ động vậy đâu, hơn nữa đây là lần đầu con thấy rõ nhất cô bé của mẹ…
Mẹ cố tình làm thế đấy, mẹ muốn cho con thấy nơi con đã sinh ra, bây giờ con lại cho vào mẹ…
Tôi dừng lại, kéo hai tay mẹ lên, nhìn mẹ hồi lâu rồi nói:
- Con người như hạt bụi từ đâu mang tới, nhờ có mẹ mà con có trên đời. Cảm ơn mẹ.
Mẹ không nói kéo chú bé lại gần cô bé và rồi lại bắt đầu… 
- Con ra bên trong mẹ nhé.
- Không.
- Co biết mẹ mua thuốc rồi mà.
- Con thật là…
Tôi bắn thẳng những dòng tinh trùng nóng hổi vào sâu trong tử cung mẹ, mẹ rên lên khi tôi làm như thế, từng đợt! Dòng nước trắng đục ấy tràn ra ngoài đệm, mẹ lấy tay xoa lên rồi đưa lên bảo tôi;
- Ở đây là bao nhiêu sinh linh đấy con biết không, con cũng từng được sinh ra như thế. Chỉ là hạt bụi bé nhỏ trên trần gian này.
- Con cho mẹ một hạt bụi nhé,… Tôi hì hì cười…
- Con cho mẹ nhiều lắm rồi… Mẹ ngủ đây, cô bé của mẹ hôm nay mệt quá. 
Hai mẹ con ôm nhau ngủ, cô bé của mẹ vấn tràn ra dịch trắng, chú bé ỉu xìu ngủ bên cạnh… Mong manh!
Mẹ mệt nên ngủ say nay, tôi đưa tay lên trán ngẫm nghĩ, nghĩ đến lúc mẹ dùng hai tay banh cô bé ra hết cỡ, hoá ra con ngừoi ta sinh ra trên cõi đòi đều phải thế. Cô bé của mẹ tuy nhỏ nhưng đã cho ra một thằng nghịch tử như tôi, để hôm nay chú bé lại tìm về cội nguồn cũ.
Ngoài đưòng, bên dãy trọ đối diện, đâu đó có tiếng nhạc Trịnh: “Hạt bụi nào hoá kiếp thân tôi, để một mai tôi về làm cát bụi, ôi cát bụi mệt nhoài”… Tôi là hạt cát từ đâu đến nhỉ? Tôi tự nhủ rồi ngủ quên lúc nào không hay…

Cuộc sống cứ mong manh qua đi mau, tôi đã khỏi hẳn, xuất viện và bắt đầu cuộc hành trình gian khổ với việc học hành. Mẹ tôi cũng đã về quê. Sau những gì đã xảy ra ở viện, khoảng cách giữa tôi và mẹ đã gần nhau hơn, tôi hay gọi điện về hỏi thăm mẹ, mẹ cũng hay gọi điện hoặc gửi đồ lên cho tôi. Chiếc xe cũ mẹ tôi mua cho tôi giờ không còn nữa, nó bị công an kéo đi, giam giữ, đến khi lấy lại được thì cũng tan tành rồi. 


Tôi trở lại với chiếc xe đạp cũ, quay đều quay đều hang ngày trên con đường hoa lệ của thành phố này. “Hoa” cho người giàu, còn “Lệ” cho người nghèo như tôi. Ở quê nhà tôi cũng chẳng phải là quá nghèo, cũng là gia đình khá giả so với những nhà xung quanh, nhưng ở chốn hoa lệ này, tôi như nhỏ bé lại. Hơn nữa bao nhiêu tiền của bố tôi mang đi hết rồi, nếu không có lẽ giờ này tôi đã có xe đẹp và nhà riêng khi học ở thành phố. 
Vào năm 2, tôi đã có những mối đi làm riêng nhờ các anh chị năm trên giới thiệu, tôi thường dẫn khách nước ngoài đi du lịch, hướng dẫn họ khi làm việc, sinh sống ban đầu tại Việt Nam. Tôi cũng kiếm khá khá nhờ những mối làm ăn đó, định bụng tiết kiệm tết này về quê sẽ mua cái xe mới và sửa sang nhà cửa cho mẹ. Tôi bỏ cả học hành lao theo những mối làm ăn mới, những mối quan hệ xã hội mới, người tốt có, xấu có. Đủ loại người, từ cave đến giám đốc, từ lừa lọc đến chân thành.. 
Một lần, khi làm thủ tục check in khách sạn cho một vị khách nước ngoài khi sang Việt Nam tìm cơ hội đầu tư, vị khách ngoài 50 tuổi ấy yêu cầu tôi tìm gái cho ông ta, với điều kiện gái đẹp, chân dài. Từ lâu, tôi không còn lưu bất kì số điện thoại của gái gọi hay cave nào nữa, tôi tự nhủ với long mình sẽ không làm mẹ buồn nữa, tôi đã dứt ra thú vui bệnh hoạn ấy từ lâu rồi. Cố tìm trong điện thoại, trong cuốn sổ cũ nhưng không tìm ra em cave nào, hơn nữa, các em tôi quen cũng chỉ là hạng caveđứng đường, sao làm hài long lãogià bệnh hoạn lắm tiền kia. Tôi hỏi nam lễ tân khách sạn, hắn bảo anh tìm đúng nơi rồi, chỉ cần tôi dẫn khách nước ngoài đến, tôi sẽ ăn % hoa hồng tiền môi giới. Và sau vài cú điện thoại, tấp nập các em chân dài mắt xanh mỏ đỏ đến cho vị khách chọn. Lão ta cho tôi 100USD vì đã làm hắn thoả mãn, còn lễ tân lại cho tôi 500k tiền hoa hồng. Thật nhẹ nhàng, kiếm tiền thật dễ, tôi tự nhủ. Lần đầu tiên tôi được cầm tiền đô, nó có sức cuốn hút đến kì lạ, tôi lao như con thiêu than để kiểm những đồng tiền ấy. Không phải lúc nào cũng có mối làm ăn như thể, nhưng thi thoảng cũng gặp những vị khách sộp, rồi tôi lại nhận những đồng tiền dơ bẩn ấy… Cũngchẳng qúa dơ bẩn gì…
Tôi bỏ bê học hành từ dạo ấy, đêm đến tôi còn phải đi đưa gái cho khách, có đôi khi tôi phải chờ dưới khách sạn, bên trên phòng là các vị thượng đế hưởng lạc. Đôi khi cả đêm tôi ngồi dịch trong quán bar với tiếng nhạc nhức óc, đôi khi tôi còn phải chạy công an khi bất ngờ có đợt truy quét mại dâm.
Sáng, tôi mệt mỏi nên thường ngủ gục tại bàn học, kết qủa học tập theo đó mà giảm dần. Nhưng tôi kiếm được nhiều tiền hơn, điều đó làm tôi vui hơn bao giờ hết, tôi nghĩ đến khoản nợ của mẹ mà cố gắng kiếm tiền, tôi khao khát chiếc xe máy xịn khi đạp xe đi ngang qua những hiệu bán xe máy.. Nghèo đi đôi với hèn, tôi tự nhủ…
Một lần, qua giới thiệu tôi dẫn một thanh niên còn trẻ sang Việt Nam công tác, ông ta phong độ, lịch sự, có vẻ nhiều tiền. Đàn ông với nhau, ông ta không ngại đề cập đến vấn đề đó, ông ta yêu cầu dẫn gái trẻ đẹp cho ông ta. Tôi cười, tưởng gì chứ gái thì gọi là có. Trong danh bạ điện thoại của tôi lúc này lúc nào cũng có cả list danh sách gái gọi cao cấp, đôi khi họ sẵn sang phục vụ tôi với giá rẻ để cảm ơn đã cho họ công việc. Buồn cười!
Ông ta khác với những vị khách trước, yêu cầu một lúc 2 đào phục vụ. Tôi giật mình với đề nghị ấy, chưa bao giờ tôi nhận được sự đề nghị ấy, bệnh hoạn quá. Nhưng ông ta trả gấp đôi cho đào, cho tôi nên tôi cố thuyết phục hai em đào chân dài nhất đến. Thật lạ, các đào đồng ý ngay khi tôi đề nghị, không từ chối. Thực ra, tiền làm cho họ mờ mắt, cũng chẳng mất gì của họ, một hay hai hay ba hay một đàn cũng chỉ là mua vui cho khách làng chơi… Lễ tân còn bảo tôi có khi khách còn yêu cầu 3 đào một lúc, rồi quan hệ tập thể luôn khi thấy tôi bỡ ngỡ. Tôi cũng còn quá trẻ để am hiểu cuộc đời, không gì là không thể.
Tôi ngồi dưới khách sạn, gọi 2 đào đến nhưng lão ta không ưa ai, cứ lên rồi lại xuống, chưa gặp ai khó tính như vậy. Tên lễ tân liền bảo:
- Khách sộp rồi, để anh nhờ chi viện bên khách sạn khác vậy.
Hắn nhấc máy gọi mấy cuộc, một lúc sau 2 đào đến, quả là xinh đẹp hơn mối của tôi. Nhưng tôi như nghẹn lại, ai kia, đó có phải là HHTT, mối tình đầu với những vần thơ của tôi không? Đúng rồi, sao cô ta lại đến đây? Cô ta khác trước nhiều quá, sành điệu và già hơn thì phải… Tôi quay mặt đi, lén chui vào một xó để HHTT không nhìn thấy tôi. Thực ra tôi không muốn gặp cô ta trong hoàn cảnh này, cũng chẳng hay ho gì… Quá khứ lại ùa về chợt làm tim đau nhói..
- Hai em này ở đâu thế? Sao hôm nay em mới thấy? Tôi hỏi.
- Đào bên khách sạn khác, ngon đấy, không phải có tiền là xơi được đâu.
Tôi chui vào kho khách sạn để tránh nhỡ HHTT xuống sẽ không thấy tôi. Nhưng nghịch cảnh thay khi lão khách kia gọi tôi lên, tôi khôn muốn lên nhưng vì còn tiền chưa lấy, đành long tôi mò lên phòng lão. Có vẻ như lão chưa kết thúc công việc của mình, ba cơ thể trần truồng trên giường bệnh hoạn. HHTT lim dim, tôi cố gắng kiềm chế coi như chưa quen biết cô ấy, cũng không dám nhìn vào cơ thể cô ấy…
- Mày vẩt vả rồi, tao thích như vậy đấy. Mày chọn đi, tao thưởng cho mày đâý.
- Không, tôi không quen, ông đưa tiền rồi tôi xuống.
HHTT nghe tiếng tôi nói vậy, mở to mắt ra nhìn tôi, giật mình ngồi dậy, lấy gối che đi cơ thể nhớp nháp, nhìn tôi đăm chiêu, sợ hãi điều gì đó.
- Sao thế? Không muốn à? Mày chọn đi.
- Tôi xin lỗi nhưng tôi không thể. Tôi về đây. Đây là nguyên tắc làm việc trong nghề của tôi.
- Nguyên tắc đéo gì, thằng nào cũng thế thôi. Hắn ta cầm mấy tờ tiền ném xuống đất rồi bảo tôi biến đi.
Tôi không cúi xuống nhặt, định quay lưng đi thì HHTT kéo tay tôi lại, nói giọng giả không quen tôi:
- Anh chọn em đi, đã làm nghề này, nhục thì nhục rồi…
Tôi đẩy HHTT ra, rồi chạy một mạch xuống khách sạn, lấy vội xe lao ra đường. Nhanh đến mức tên lễ tân còn không hiểu có chuyện gì xảy ra. “Một lũ bệnh hoạn”, tôi vừa đi vừa chửi… Mà tôi cũng khác gì họ cơ chứ, cũng bệnh hoạn, loạn luân nghịch tử còn gì. Toàn lũ bệnh hoạn, tôi đang chửi chính mình…
Hôm sau, khi tôi đang lim dim trong giấc ngủ trên giảng đường thì có tin nhắn đến, của HHTT. “Anh ở đâu, em muốngặp anh, HHTT”. Tôi chẳng thèm trả lời, một lát sau tin nhắn lại đến: “Em muốn nói chuyện với anh thật mà, lâu rồi”… Tôi t rả lời: “Chỗ cũ” rồi gục đầu ngủ tiếp. Chỗ cũ là chỗnào nhỉ, chẳng phải là giảng đường này sao, tôi giật mình, tôi nhớ đến những vần thơ một thời…
Tan học, tôi ngỡ ngàng khi thấy HHTT chờ sẵn ở cổng, nơi mà trước đây tôi và HHTT thường hay hò hẹn. HHTT mặc bộ quần áo như ngày nào, vẫn toát lên vẻ đẹp của tuổi mới lớn nhưng sâu thắm trong khuôn mặt ấy là sự trưởng thành, mệt mỏi…
- Sao em biết ở đây mà tìm đến?
- Chỗ cũ của chúng ta là đây mà, mình vào đây ngồi đi.
- Em thay đổi nhiều quá, anh suýt không nhận ra.
- Anh cũng vậy, sao anh lại làm nghề đó.
- Đó là câu hỏi mà anh cũng muốn hỏi em.
HHTT không nói, nước mắt chợt rơi lã chã trên khuôn mặt thoa ít son phấn che đi vẻ mệt mỏi.
- Giá như hồi đó em nghe lời anh, giá như lúc đó em đủ tỉnh táo thì…
- Thôi, không nhắc lại quá khứ nữa, mọi chuyện đã qua.
- Em đua đòi theo bọn dân chơi, rồi nghỉ học vì kết quả kém, không có tiền thằng người yêu đưa em đi làm gái. Ban đầu em cũng không muốn thế, nhưng đời em còn gì mà mất nữa hả anh? Bố mẹ từ mặt, không chu cấp, em buộc phải làm cái nghề này, gái gọi hạng sang anh ơi.
- Anh cũng vì miếng cơm manh áo mới làm vậy, nghèo khổ qúa, chính bố mẹ em nói vậy nên anh quyết tâm kiếm tiến, một phần cũng muốn lo cho mẹ anh.
- Bây giờ thì muộn rồi, em muốn dừng lại nhưng có lẽ cần thời gian.
Tôi nắm tay HHTT ôn lại những kỉ niệm xưa, tại nơi này với những bài thơ quen thụôc. HHTT vẫn nhớ những bài thơ ấy, như vậy là tôi vui rồi… Tối, tôi đưa HHTT về xóm trọ nhà cô ấy, mang tiếng là gái gọi hạng sang nhưng cũng chẳng có gì, khá hơn tôi một chút. Căn phòng thơm phức mùi nước hoa như để át đi mùi da thịt bệnh hoạn ngột ngạt.
- Sao em không về sống cùng bố mẹ? Nhà em giàu vậy mà. Có bố mẹ nào bỏ được con đâu.
- Em bảo rồi mà, bố mẹ không chấp nhận đứa con gái như em, xấu hổ với hang xóm em cũng chẳng muốn về. Số phận vậy rôi. Em ước thờigian trở lại để sống cuộc sống khác.
- Thế còn bạn trai em?
- Toàn lũ ăn chơi, ăn bám bố mẹ mà anh, xì ke ma tuý đủ cả, tàn đời rồi. HHTT nói giọng bất cần…
Nói chuyện một lúc trời đã nhá nhem tối, tôi muốn về nhà nên gợi ý cho HHTT biết, HHTT kêu ở lại, ra ngõ kêu ít đồ ăn về ăn. Tôi cũng không tưởng tưởng được một tiểu thư con nhà giàu đài các lại có thể ngôi trong xóm trọ ăn món ăn bụi bặm với một thằng nhà quê như tôi. Đúng là song có khúc người có lúc.
- Thực ra em đi làm nghề này không phải là có tiền nhiều, cũng nhiều khoản phải chi, son phấn, phụ kiện, rồi cả tiền cho má mì cũng hết. Hơn nữa bọn em là hạng sang, chỉ tiếp những khách sộp, mà những khách như thể không phải lúc nào cũng có, họ lại đòi hỏi khắt khe. HHTT vừa ăn vừa nói chuyện, còn tôi chỉ cắm cúi ăn. Đôi khi tôi lén nhìn cô ấy, khuôn mặt đẹp rạng ngời, tiếc cho một bong hoa, hoa tàn… Mong manh!
Ăn xong một lúc, tôi đứng dậy:
- Thôi anh về đây, em đừng làm nghề đó nữa,quay về với gia đình, lo học tập lại rồi kiềm một người chồng tốt.
HHTT không nói gì, nhìn tôi với đôi mắt buồn đẫm lệ, tôi vừa quay lưng bước ra thì cô ấy chạy ra ôm chặt lưng tôi nức nở:
- Đừng, đừng đi, ở lại với em một lát…
Tôi có thể cảm nhận những giọt nước mắt nóng hổi của HHTT thầm vào lưng áo tôi. Tôi đứng lại một chút, từ từ quay người lại đối diện với HHTT, cả hai nhìn nhau không nói… Kí ức chợt ùa về chợt làm tim đau nhói…
HHTT gục đầu vào vai tôi, đã thôi khóc nhưng tôi có thể cảm nhận làn da mềm mại của cô ấy. Trước đây tôi căm hận bao nhiêu, giờ tôi thấy tội nghiệp bấy nhiêu, mối tình đầu của tôi đã bị cuốn theo những đam mê nhất thời của cô ấy. Bao nhiêu lãng mạn của tuổi học trò ngây thơ giờ đã vụt tan cuốn đi tất cả. HHTT nắm tay tôi, hôn lên má tôi, nụ hôn đầu, lẽ ra…
Chẳng hiểu sao lúc đó tôi ham muốn HHTT đến tột độ, có phải vì nuối tiếc mối tình đầu với những dang dở chưa thực hiện mà tôi lao vào HHTT như con hổ đói mồi lâu ngày. Hay tôi muốn trả thù cho những nỗi đau mà HHTT đã mang tới cho tôi? Tôi đè cô ấy ra chiếc giường nhỏ bé, thơm ngát mùi nước hoa đắt tiền, xen lẫn mùi cơ thể bệnh hoạn… 
Đôi môi này, cơ thể này lẽ ra đã là của tôi, giờ đây nó tàn tạ quá, HHTT nhiệt tình đáp lại. Khi hai cơ thể trần trụi quấn vào nhau, khi chú bé của tôi định đi vào trong HHTT thì cô ấy ngăn lại, đứng dậy lấy trong ví ra một chiếc bao cao su đã có sẵn từ trước. Tôi thấy trong ví của cô ấy còn nhiều cái nữa, cũng phải thôi, cave mà, tôi tự nhủ.
Giây phút chững lại làm chú bé xìu xuống đôi chút, tôi cũng không quen với việc dùng bao cao su như thế, trần trụi quen rồi. HHTT đeo cho tôi thành thục như gái chuyên nghiệp, mà chuyên nghiệp thật, không biết cô ta đã làm như thế với bao nhiêu người rồi. Tôi lặng im một chút, thở dài… HHTT không hiểu điều đó, nhắm mắt chờ đợi. Tôi không có cảm xúc nữa, ỉu xìu, mệt mỏi!
HHTT không hiểu, tháo chiếc bao cao su ra, rồi cúi xuống hôn khắp cơ thể tôi, chuyên nghiệp! Cô ta hôn từ chân đến ngực, tai tôi, cảm giác thật lạ. Tôi đã từng quan hệ với nhiều gái làng chơi trước đây nhưng chưa bao giờ có cảm giác như thế, khác nhau ở chỗ là nếu trước đây tôi tự phải làm thì bây giờ HHTT đang làm thoả mãn tôi với những ngón nghề mà trước đây tôi chưa từng biết đến. Với mẹ tôi lại càng không có cảm giác ấy, vì mẹ tôi bảo thủ, e dè, thẹn thùng và mặc cảm tội lỗi.
Dừng ở chú bé của tôi, HHTT liếm khắp vùng dưới của tôi như con thú say mồi, liếm hậu môn tôi, hai hòn bi của tôi cứng lại, khắp người tôi không có chỗ nào mà không bị lưỡi của cô ấy ghé qua. Rồi chú bé lại thức dậy, HHTT lại lấy một chiếc bao cao su thứ hai… Tôi không còn chờ đợ them được nữa, đưa chú bé vào ngay cô bé của HHTT. Rỗng tuếch! Một cảm giác thật rỗng, trái ngược lại với cảm giác mà cô bé của mẹ tôi mang lại. Nhưng ngược lại, HHTT với cơ thể trẻ trung, căng tràn sức sống của HHTT mang lại cũng đủ làm tôi chết ngất. Ngực cô ấy không to, nhưng được chăm sóc kĩ nên căng đầy, đầu ti đỏ thắm. Cô bé cũng vậy, được tỉa tót gọn gang, thâm hơn của mẹ tôi. 
HHTT rên la kinh khủng, đôi khi tôi phải bịt miệng cô ấy vì sợ hang xóm biết, có lẽ đã quen vơi việc chiều khách nên với tôi HHTT không giữ kẽ nữa, rên rỉ, mắt đờ đi, hai tay nắm chặt thành giường, tóc tai rũ rượi… Tôi không quen dùng bao cao su nên cảm giác không thoải mái lắm, chỉ biết dập và dập. HHTT chủ động ngồi hẳn lên người tôi, phi như điên dại. Hai tay HHTT tự bóp ngực mình rồi rên la thảm thiết, nước nhờn cô ta ra cũng nhiều, thấm đẫm chiếc bao cao su trơn tuột… Bọt trắng xoá… Mông cô ta ấn mạnh xuống, day đi day lại trên bụng tôi, tôi có cảm giác như chú bé của tôi lọt thỏm trong khoảng không ấy, dù chú bé của tôi tương đối dài…
- Anh đánh em đi, em cấu em đi… 
Tôi không hiểu, chưa gặp trường hợp như vậy bao giờ, chưa kịp định thần thì HHTT túm tay tôi tát vào mông cô ấy.
- Như vậy nè…
Tôi vừa dập vừa cấu véo ngực cô ấy khiến cô ây ấy rên la to hơn, hình như càng làm cô ấy đau cô ấy càng thích thì phải… Tôi giờ mới hiểu sự khác nhau giữa gái gọi hạng sang và đứng đường là gì. Tại sao những đại gia lại sẵn sang bỏ ra một đống tiền để được qua đêm với những em chân dài như thế? Không phải vì chỗ đó to hơn, đẹp hơn, mà quan trọng là sự chuyên nghiệp trong phục vụ và ngoại hình(chân dài) rất quan trọng. HHTT kéo tôi vào những tư thế lạ mà trước đó tôi chưa từng trải qua. Nào là bắt tôi ngồi còn cô ta ngồi lên long, nào là cô ta nghiêng, còn tôi thì cho vào quỳ nhổm…
Tôi như đứa trẻ đựơc dắt mũi đi, chú bé của tôi tội nghiệp quá, bị dày vò bởi một cô bé chuyên nghiệp. Tôi đôi lúc dừng lại để ngắm nhìn HHTT, cơ thể này, bờ môi này, cô bé này… Mông của HHTT to, hai bên bắp đùi cũng to đè nặng xuống người tôi đôi khi muốn nghẹt thở. Mu của HHTT cao vời vợi, những sợi lông đen nhánh bết lại, tuy không dài nhưng cũng đủ che lấp đi khe hẹp ở nơi ngã ba ấy, tạo cảm giác kì bí, cuốn hút đến kì lạ. 
HHTT chổng mông lên mời gọi, ngoáy ngoáy mông một cách tự nhiên, mông HHTT to, hang rộng quá làm tôi đến ngộp thở… Toi đút vào mà dập, hai tay bóp hai vú lủng lẳng xuống lả lơi. Tư thế này có vẻ như là tư thề HHTT thích nhất nên càng rên la to hơn,:
- Đánh vào mông em đi, mạnh lên anh ơi…
Tôi làm theo sự chỉ bảo của HHTT như một đứa bé con, ngoan ngoãn đến lạ kì. Mông HHTT đỏ lên vì những cái tát ,cái véo, thương HHTT tôi không dám làm đau nhưng càng nhẹ thì cô ấy càng không thích, mông cô ấy dúi vào chú bé của tôi, chú bé của tôi như cái pít tong khoan tròn vào cái lỗ rỗng tuếch trơn trợt ấy. HHTT ra khá nhiều nước, tuy không nhiều bằng mẹ tôi nhưng cũng đủ để tràn ra chân, ra bụng dưới của tôi..
Tôi chợt nhớ đến cảnh lão khách trần truồng bệnh hoạn bên HHTT và một ả nữa, kinh tởm quá nên tôichợt dừng lại, ngẫm nghĩ… HHTT không hiểu tại sao tôi như thế, mà tôi cũng không rõ HHTT có biết tôi nghĩ gì không nữa, vì mắt cô ấy cứ nhắm nghiền, môi mím chặt, rên khe khẽ…
Tôi ra ào ạt trong chiếc bao cao su trơn tuột, HHTT không cảm nhận được tôi ra, có lẽ cô ấy đang cảm nhận thoả mãn do tôi mang lại, cũng có khi là do cô bé của cô ấy quá rộng để cảm nhận chú bé của tôi đang bắn vào trong đó, cũng có khi là do chiếc bao cao su mà cô ấy không cảm nhận được chú bé của tôi đang giật giật… Vì thế cô ấy cứ tiếp tục day day lên chú bé của tôi như muốn tiếp tục nữa. Chú bé của tôi yếu mềm, lọt thỏm trong chiếc bao cao su rộng thùng thình…
- Anh ra rồi à? HHTT hỏi tôi nhẹ nhàng.
- Ừ. Tôi đáp lại cụt lủn.
Tôi mệt mỏi nằm xuống buông xuôi mọi thứ, HHTT trần truồng nằm sát bên tôi, rúc đầu vào ngực tôi:
- Cảm ơn anh…
- Cảm ơn vì điều gì?
- Vì anh đã ở bên em.
- Vậy thôi sao?
- ….
Lẽ ra tôi phải cảm ơn cô ấy mới đúng chứ nhỉ. Tôi ngẫm nghĩ. Vì nhờ cô ấy mà tôi mới biết cảm giác gái gọi hạng sang chân dài là thế nào, để được ngủ vói cô ấy lẽ ra tôi phải mất vài triệu, đằng này lại được miễn phí. .. 
HHTT giơ bao cao su dính đầy tinh trùng của tôi lên và nói “Của anh nhiều ghê” rồi cuộn tròn vứt xuống đất, nhơ nhớp!
- Sao anh lại làm nghề đó?
- Nghề gì?
- Má mì dẫn gái ấy.
- Ai bảo em vậy, nghề của anh đâu phải vậy, thỉnh thoảng anh mới làm vậy khi có khách yêu cầu, anh còn đi học nữa mà. Cũng vì tiền thôi. Em cũng đừng làm nghề này nữa, lo làm lại cuộc đời đi.
- Em cũng đang tính vậy, anh ở bên em nhé..
Tôi không nói gì, im lặng, thở dài…
Tôi chia tay HHTT ngay sau đó, HHTT không quên hôn lên môi tôi tạm biệt, lưu luyến không muốn rời. Biết đâu khi tôi vừa dắt chiếc xe đạp đi khỏi, cô ta lại chổng mông lên cho người khác chơi rồi lại rên la ầm ì như vừa ở bên tôi?
Tôi suy nghĩ nhiều trên đường về nhà, cảm thấy có lỗi với mẹ, không biết giờ mẹ như nào nhỉ… Sáng hôm sau có lẽ là một trong những ngày đen tối nhất của tôi. Khi tôi đến trường thì nhận được thong báo tôi bị bảo lưu kết quả học tập vì kết quả của tôi quá kém, hơn nữa lại vắng mặt nhiều. Tôi như lặng đi khi cầm quyết định trên tay, nước mắt chỉ muốn tuôn ra, tôi biết ăn nói thế nào với mẹ bây giờ? Tay tôi run đi, chân tôi chững lại, hai khoé mi cay xè… Cũng tại tôi đam mê kiếm tiền nên lơ là học tập, sức mạnh đồng tiền làm lu mờ tất cả..
Tôi cảm thấy có lỗi với mẹ vô cùng….
Có lẽ tôi sẽ phải nói dối mẹ về chuyện này, nhưng nói như thế nào, tôi cũng không biết nữa, dù gì mẹ cũng sẽ biết, quan trọng là sớm hay muộn thôi. Mấy ngày liên tiếp tôi nằm ở nhà, không đi làm them hay ra ngoài gì cả, HHTT nhắn tin tôi cũng không muốn trả lời, tôi lo lắng vì kết qủa bảo lưu ấy. Tôi sợ đối mặt với mẹ, sợ làm mẹ khóc, mẹ đã hy vọng quá nhiều, vậy mà…
Đang nằm nghĩ ngợi trong phòng, tôi được điện thoại của dì tôi gọi điện từ quê lên. Dì tôi kêu tôi về quê gấp, bố tôi lấy hết giấy tờ nhà mang đi thế chấp gì đó để làm ăn. Mẹ tôi không dám nói với tôi, mà chỉ tâm sự với dì tôi. Dì thôi sợ mẹ tôi nghĩ quẫn nên quết điịnh gọi điện cho tôi biết. 
Bỗng dưng tôi thấy cuộc sống thật chán nản, cứ quay đều làm cuộc sống mệt mỏi. Không biết bao chuyện liên tiếp xảy ra, toàn những chuyện không ngờ. Mới tí tuổi đầu như tôi đã phải trải qua bao nhiêu song gió cuộc đời, bao nhiêu mối quan hệ phức tạp, tôi nản quá, chẳng biết phải làm gì nữa. Tiền nhà mẹ tôi đã vay ông bà ngoại đưa cho bố tôi để mẹ tôi yên ổn sống ở ngôi nhà cũ gắn bó với nhiều kỉ niệm, bây giờ lại còn lấy cả giấy tờ nhà đi thế chấp thế này… Đã bao nhiêu lần rồi mà mẹ tôi không rút ra được kinh nghiệm, đã bao lần bố tôi lấy tiền mang đi, vậy mà…
Tự nhiên tôi thấy ghét mẹ tôi quá, ghét mẹ yếu đuối, dễ tin người quá. Tôi định buông xuôi, chẳng muốn về quê làm gì, mặc đến đâu thì đến nhưng suy cho cùng, người đáng thương nhất vẫn là mẹ tôi. Tôi chẳng buồn thu dọn chuẩn bị gì cả, vớ chiếc cặp sách lặng lẽ ra bến xe…
Trên đường tôi suy nghĩ rất nhiều, hay là đón mẹ lên thành phố ở? Bây giờ tôi không đi học nữa, đi làm cũng kiếm khá nhiều tiền, nếu tiết kiệm, chịu khó đưa khách thì cũng sống dư giả.
Nhà không khoá cổng, tôi vào nhà thấy mẹ ngồi ủ rũ trong phòng. Mẹ chưa kịp hỏi han gì tôi đã gào ầm lên:
- Mẹ khóc lóc cái gì? Đã bao nhiêu lần rồi mà vẫn vậy. Bây giờ ngồi đó mà ủ rũ làm gì. Tôi quát to, đây là lần đầu tiên tôi nói với mẹ bằng giọng như thế. Có lẽ tại tôi áp lực từ việc bảo lưu kết quả học tập mà tôi cư xử với mẹ như thế.
- Con … con…
Mẹ tôi ú ớ khi thấy tôi như thế, lần đầu… Mong manh…
- Mẹ bao nhhiêu lần rồi mà vẫn tin bố, vẫn không rút ra được bài học cho mình. Bây giờ thì làm thế nào. Tôi gào to như quát vào mặt mẹ.
Mẹ thấy vậy nhìn tôi chăm chú, từ ủ rũ mẹ chuyển sang đẫm lệ, rồi khóc hu hu như đứa trẻ có lỗi. Mẹ cứ ôm mặt khóc, khóc nhỏ rồi to dần, tôi cũng chẳng nói gì them nữa, mệt mỏi vì cuộc sống, quá mong manh! Tôi đi vào phòng, vứt cặp sang một bên rồi lăn ra ngủ. Tiếng mẹ tôi khóc vẫn nhỏ nhẹ ở phòng bên, tôi không nghe rõ lắm nhưng có vẻ đã bớt đi một chút. Tự nhiên tôi cảm thấy thương mẹ, trách mẹ thì trách vậy thôi, chứ mẹ tôi vốn là người yếu đuối, dễ tin người nên vậy. Tôi qua phòng mẹ, lúc này mẹ gục đầu xuống gối, tóc tai rũ rượi, nước mắt thấm đẫm ra gối. Tôi ngồi xuống vén tóc mẹ sang một bên, rồi giật mình rụt tay lại. Một bên mắt mẹ thâm quầng lại, sưng to…
- Sao lại thế này? Tôi hỏi thất thanh.
Mẹ ngồi dậy ôm chầm lấy tôi rồi lại khóc nức nở. Tôi hiểu, dù mẹ không nói gì, tôi cũng hiểu.
- Bố lại đánh mẹ à? Sao không dứt điểm đi, cứ như vậy đến bao giờ?
Mẹ không nói, lại nức nở trên vai tôi. Tôi xoa lưng mẹ, dỗ dành mẹ như con nít. Rồi mẹ bớt khóc dẫn, nấc nhẹ từng đợt. Hai mẹ con ôm nhau tĩnh lặng. 
- Con về rồi, để mẹ đi nấu gì ăn. Cuối cùng mẹ tôi cũng cất tiếng nói.
Mẹ đứng dậy chải tóc, sắp xếp lại quần áo rồi lủi thủi xuống bếp. Tôi lúc này mới thấy khuôn mặt mẹ tiều tuỵ quá, mắt mẹ một bên bầm lại, trong long tôi đau xót vô cùng. Tôi xuống bếp phụ mẹ nấu cơm, mẹ không nói gì, tôi cũng vậy. Bữa ăn qua đi nhanh, không ai nói gì, im lặng, mong manh!
- Con về làm gì, sao con biết mà về? Mẹ hỏi khi hai mẹ con xem ti vi.
- Con về thăm mẹ thôi, lâu rồi. Tôi nói dối.
- Con về baogiờ đi?
- Có lẽ mai hoặc ngày kia. Con cũng bận học quá. Sao bố lại đánh mẹ à?
- Ừ, mẹ đã giấu giấy tờ nhà kĩ vậy mà bố vẫn tìm ra.
- Kĩ gì chứ. Ở nhà này làm gì có chỗ nào kín. Chỗ mẹ để ai chả biết.
- Mẹ cũng không nghĩ bố sẽ làm thế, vì tiền đã đưa rồi.
- Mẹ biết tính bố còn gì.
- Ông ý bảo cần tiền để làm công trình gì đó, sau này trả lại au.
- Liệu có trả được không? Đến hạn mà không trả ngân hang họ lấy nhà thì mẹ ở đâu?
- Đành vậy, để xem thế nào, hy vọng bố con biết suy nghĩ.
- Thế còn vết bầm này. Tôi xoa lên mặt mẹ, mẹ rụt người lại.
-
- Sao bố lại đánh mẹ? Lại chuyện sổ đỏ à?
- Đó cũng là một lí do. 
- Còn lý do nào khác ư?
- Con biết mà.
- Con biết gì đâu.
- Thôi, không nói vấn đề đó nữa. Mẹ lảng sang chuyện khác.
Tôi xoa lên mắt mẹ, lấy nước nóng chườm cho vết bầm mau tan. Mẹ nhắm mắt lại, khuôn mặt mẹ rầu rĩ, mệt mỏi, tôi cũng vậy.
- Đợt này về con gầy quá. Có chuyện gì à?
- Mẹ cũng vậy đấy, mẹ có vẻ mệt mỏi. Con thương mẹ quá.
Hai mẹ con ôm nhau ngủ ở phòng tôi, mẹ mệt mỏi sau một thời gian dài nên ngủ ngon trong long tôi, còn tôi, tôi không tài nào ngủ được, tôi lo cho tương lai sau này. Sáng hôm sau, mặt mẹ đỡ hơn, vết bầm cũng bớt đi, sau một đêm ngon giấc mẹ tôi có vẻ đỡ hơn, nhưng khuôn mặt vẫn có nét buồn buồn. 
Tôi qua nhà thằng bạn, thắp cho nó nén nhang, thằng bạn than đã ra đi. Buồn lại buồn them. Trưa, tôi về nhà mà chân không muốn bước, cảm giác thật nặng nề. Tôi vừa mở cửa vào nhà đã thấy mẹ tôi ngồi thẫn thờ trong phòng khách ôm mặt rưng rưng khóc. Thấy tôi mẹ bắt đầu khóc to hơn. Tôi không hiểu có chuyện gì, lại gần mẹ định an ủi mẹ bất chợt tôi lặng người đi khi thấy kết quả bảo lưu của tôi nằm trong tay mẹ nhàu nát. Có lẽ mẹ đã vò nó, hoặc cũng có thể mẹ không tin nên đã xem đi xem lại nhiều lần mới để tờ thong báo đó nhàu nát như vậy.
Tôi chợt hiểu ra tất cả, thì ra do vội về quê quá mà tôi không để ý tờ thong báo đó nằm trong cặp chưa kịp cất đi, sang nay lúc tôi qua nhà bạn có lẽ mẹ đã kiểm tra cặp tôi và phát hiện ra tờ kết quả đó. Tôi tự trách mình sao lơ là như thế chứ. Tôi cúi xuống ôm mẹ vào long, mẹ lại càng khóc to hơn:
- Con xin lỗi.
- Con đã hứa với mẹ thế nào mà bây giờ …. Hu hu…
Mẹ tôi khóc to hơn, nức nở ướt hết cả vai tôi, tóc mẹ xoã xuống, khuôn mặt mẹ đau khổ vô cùng. Tôi thương mẹ quá, giá như…
- Mẹ có thể không khóc vì bố con đánh mẹ hay bất kì chuyện gì, nhưng mẹ rất buồn khi con học hành như vậy. Bây giờ biết làm sao. Hu hu. Con luôn là niềm tự hào của mẹ, vậy mà… Huh u.. Mẹ biết ăn nói thế nào với họ hang, hang xóm … Còn tương lai của con nữa… Tại mẹ hết, tại mẹ…
- Mẹ ơi đừng khóc, tại sao lại tại mẹ chứ? Tại con mà. 
- Tại mẹ đã dễ dãi với con, mẹ đã làm con hư hỏng, mẹ đã đưa con vào đời quá sớm nên con mới chểnh mảng học hành… huh u… Mẹ lại khóc to hơn…
Tôi ôm mẹ chặt hơn, cả tôi và mẹ đều khóc, ôm nhau khóc như đứa trẻ. Mọi thứ rồi cũng qua, mẹ đi vào phòng đóng kín cửa rồi làm gì trong đó tôi không rõ, mẹ cần yên tính là câu nói tôi nghe trước lúc mẹ bước đi. Tôi cũng ngồi bệt xuống đất thẫn thờ.
Chiều, tôi nấu cơm, lâu rồi tôi mới một mình nấu cơm như thế, mẹ tôi vẫn chưa ra khỏi phòng. Tôi dọn cơm xong gõ cửa gọi mẹ dậy, một lúc lâu sau mẹ mới ngó đầu ra, tóc tai rũ rượi, mẹ khóc sưng hết mắt. Vết bầm đã giảm nhưng hai mắt mẹ sưng lên vì khóc quá nhiều. Sau khi mẹ tắm xong hai mẹ con ăn cơm, tôi không dám nói câu gì, mẹ cũng vậy, cắm cúi ăn.
Rồi đêm đến, mẹ lại đóng kín cửa phòng rồi ngủ sớm. Tôi không ngủ được, tôi cảm thấy tội lỗi, nghịch tử… Có lẽ mai sẽ lên thành phố sớm, không học nữa thì đi làm, kiếm tiền bằng cách ấy c ũng được, sang năm học tiếp, tôi tự nhủ như vậy rồi chìm trong giấc ngủ, có lẽ lúc đó đã 1h sang… Tôi chìm trong giấc ngủ, tôi mơ thấy mẹ, thấy mẹ đang khóc, tôi dỗ dành mẹ ”Mẹ ơi đừng khóc nữa”… Tôi lại mơ thấy HHTT, toàn những chuyện tinh tinh giấc mơ không rõ nội dung. Rồi lại mơ thấy mẹ quằn quại trong tôi, chú bé trong cô bé nhầy nhụa…
Tôi chợt tỉnh giấc định ngồi dậy thì có sức nặng vô tình đè xuống làm tôi ngạt thở. Trong ánh sang lờ mờ tôi thấy mẹ nằm trên tôi tự bao giờ. Mẹ không mặc gì, trần trụi trên tôi.
- Mẹ!
- Mẹ ở bên phòng nghe con nói mơ còn bảo mẹ ơi đừng khóc, lại còn nói nhớ cô bé của mẹ nên…
- Mẹ hết giận con chưa? Tôi vừa nói vừa ôm lấy mẹ.
- Làm sao hết được hả con. Số trời đã vậy rồi, khóc lóc cũng có giải quyết được gì đâu. Mẹ chỉ trách bản than mình thôi.
- Trách gì ạ? Tôi xoa lên mông mẹ.
- Vì mẹ dễ dãi với con…
- Thì bây giờ mẹ cũng đang dễ dãi đấy thôi.
Mẹ véo tai tôi rồi nói nhỏ vào tai rôi như sợ ai nghe thấy:”Ai bảo con mơ còn nói nhớ cô bé chứ”. Tôi xoay người đè mẹ xuống nhìn vào mắt mẹ trong ánh sang đèn ngủ lờ mờ.
- Không phải tại mẹ đâu, tại con. Tại con lo kiếm tiền quá, tại con muốn nhanh kiếm tiền để lo cho mẹ mà lơ đãng học hành.
- Con ơi, mẹ đâu cần con lo cho mẹ, chỉ cần con học tốt là được rồi.
Mẹ lại ôm chặt tôi rồi lại sụt sịt khóc, tôi lại an ủi mẹ “Mẹ ơi đừng khóc”, mẹ khóc con cũng khóc theo đấy. Mẹ ổm cổ tôi hôn ngấu nghiến như muốn ăn tươi nuốt sống tôi, nước mắt mẹ đẫm ra cả mặt môi tôi.
- Con cho cô bé của mẹ khóc đi, nhanh lên…
Tôi ngạc nhiên khi thấy mẹ nói thế, mẹ đưa tôi đến hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. lần trước là chủ động banh cô bé ra to hết cỡ, rồi đến bây giờ là chủ động hôn và gạ gẫm tôi. Tôi lột bỏ quần áo xuống, thực ra tôi không cần làm gì cả, cô bé của mẹ đã khóc rồi. Tôi có thể cảm nhận khi mu tôi chạm mu mẹ, lôngmẹ ươn uớt xuyên vào bụng tôi. Tôi móc tay vào cô bé của mẹ, mẹ ưỡn người lên sau mỗi cú móc của tôi, một, rồi hai ngón, tốc độ móc của tôi nhanh dần đến nỗi mẹ không còn ưỡn người lên được nữa mà nằm gục xuống thở phì phò…
Tay mẹ theo phản xạ cũng túm lấy chú bé của tôi mà xóc, đầu tiên là nhẹ, rồi khi tôi móc cô bé nhanh mẹ cũng theo đó mà xóc nhanh cho chú bé mau lên. Trong bong tối mờ ảo, hai than thể trần trụi thoả mãn nhau bằng tay không ngớt, những tiếng rên khe khẽ vang lên…
Tôi cho chú bé vào sâu trong mẹ sau khi nói nhỏ vào tai mẹ “Mẹ banh ra như lần trước đi’. Mẹ cấu vào lưng tôi e thẹn nhưng cũng chiều tôi bằng cách cho hai tay xuống dưới banh ra mời gọi. Tôi cho chú bé vào là khi tôi quên hết mọi thứ, quên đi những mệt mỏi, quên cả kết quả bảo lưu, quên cả HHTT, quên cả người nằm dưới tôi là người mẹ tội nghiệp của tôi. Có lẽ mẹ tôi cũng vậy, khi cô bé mở rộng ra có lẽ mẹ cũng quên mọi thứ, quên đi nỗi đau mẹ vừa trải qua, quên đi những nhọc nhằn, quên cả người nằm trên mẹ bây giờ là tôi, nghịch tử.
Tôi đã quen thuộc với cơ thể mẹ, từng ngõ ngách trong cô bé, từng sợi lôngcũng quá quen thuộc, dẫu vậy cảm giác bên mẹ thật khó tả, HHTT có chuyên nghiệp đến nhường nào cũng không thể mang lại cảm giác như thể. Có lẽ vì la tình mẹ con nên như vậy chăng? Hay tại cô bé của mẹ tôi khít quá, hay tại mẹ tôi nhiều nước quá…
Nước của mẹ ra ào ạt, cảm giác như không bao giờ hết, đôi khi tôi nghĩ hay là mẹ cũng xuất tinh, hoặc là cơ thể mẹ khác người khác, vì nước nhờn của mẹ đôi khi chảy dòng dòng từng giọt, ra cả gối, chảy xuống kheo mẹ.
- Con ra bên trong nhé, lâu rồi…
Mẹ không nói gì cả, tức là đồng ý, tôi nghĩ vậy nên cảm thấy thích thú, dập liên tục, hì hục trên bụng mẹ. Chợt nhớ đến HHTT, tôi cũng thực hành mấy kiểu mới với mẹ, mẹ ban đầu còn e dè khó chịu nhưng khi quen rồi thì tự nguỵên làm theo sự chỉ dẫn của tôi, rên khẽ khi tôi đút vào sâu hơn:
- Kiểu gì thế này, ai dạy con? Lạ thế. Mẹ nói trong tiếng thở đứt quãng.
- Mẹ sướng không?
- Sướng ở chỗ đó nhưng đau ở đây. Mẹ đưa tay tôi lên ngực mẹ.
- Sao lại đau ở đây? Tôi hỏi.
- Còn sao nữa, thế gian này có người mẹ nào lại banh hang ra cho con trai mình hành hạ với đủ tư thế không. Còn chỗ này thì sướng rồi,con người ai chả có cảm xúc.
Tôi cúi xuống hôn lên môi mẹ, liếm vào tai mẹ, mẹ rên to hơn, hai tay đập xuống giường liên tục, hai chân quắp chặt lấy người tôi đu lên, thở dốc.
- Mạnh lên con…
Lại them lần nữa tôi ngạc nhiên, có bao giờ mẹ giục tôi như vậy đâu. Mẹ thường chỉ im lặng rồi thẹn thùng chứ không bao giờ mở miệng một lời nào khi nói về chuỵên đó.
- Mẹ bảo gì cơ? Tôi hỏi lại.
Mẹ chợt nhớ ra đã nói hớ nên e thẹn, quay mặt đi. Tôi cầm chú bé cọ sát lên mu mẹ đầy long rậm rạp, rồi cầm chú bé đập đập lên mu của mẹ. mẹ chờ đợi tôi lại cho vào nhưng tôi biết nếu cho vào tôi sẽ nhanh ra, tôi muốn giữ lâu chút nữa bằng cách xoa lên ngực mẹ, hôn khắp cơ thể phía trên của mẹ. Mẹ thấy tôi hoãn binh như thế, mở mắt ra nhìn tôi âu yếm:
- Nhanh lên con, ra đi…
- Bướm mẹ khít lắm, chẳng như…
Tôi lỡ lời nói vậy, tôi định so sánh mẹ với HHTT nhưng chợt nhớ ra liền dừng lại. Mẹ đẩy tôi ra rồi nói.
- Ý con là con còn quan hệ với ai khác mà của người ta không như mẹ?
- Con… con…
Mẹ lại ôm mặt khóc nức nở.
- Không phải vậy mẹ ơi. Mẹ đừng khóc. Tôi ôm mẹ vào long trong khi chú bé vẫn ngỏng lên, cô bé vẫn thấm ướt.
- Mà thôi, con còn trẻ, con quan hệ với ai là quyền của con, mẹ làm gì có quyền ngăn cản, mẹ thật tội lỗi khi ghen với con, sao lại thế này chứ? Con quan hệ ngoài thì giữ mình, biết cách bảo vệ mình, bệnh tật nhiều…
- Con có quan hệ với ai đâu, con chỉ có mình mẹ thôi. Ý con là bướm của mẹ chẳng giống với đàn bà có con rồi, khít như gái20. Tôi nói dối vậy.
- Vậy mà mẹ cứ tưởng, lại đây với mẹ nào…
Mẹ mau nước mắt nhưng cũng mau khô, kéo tôi lại gần, cầm chú bé đút vào cô bé, khít… “Khít hay không cái này cũng chỉ cho mình con, ráng mà giữ” mẹ nói khi chú bé nằm gọn trong mẹ nhầy nhụa. Lần này mẹ chủ động nằm trên tôi, dập như vũ bão, hai bấu vú của mẹ tưng tưng như hai quả bong bay lủng lẳng. Tôi đưa tay lên giữ lại không cho chúng nhảy nữa. Mẹ không nhún nhảy trên bụng tôi nữa mà ngồi hẳn xuống, day day lên mu tôi sâu thẳm.
Tôi không giữ được nữa, lần đầu tiên xuất vào trong mẹ ở tư thế này, tinh trùng chảy ngược lại ra đầy chú bé và bụng dứoi của tôi. Tôi kéo mẹ xuống nằm trên người tôi, xoa xoa lưng mẹ nhẹ nhàng. Mẹ cúi xuống hôn lên trán tôi như cảm ơn tôi rồi cứ nằm im trên tôi, có lẽ mẹ mệt qúa, thiếp trên người tôi từ bao giờ. Tôi cứ để mẹ nằm như vậy, chú bé nhỏ dần trong mẹ tuột ra ngoài… Hai mẹ con trần truồng ôm nhau ngủ…

Tôi cứ bảo mẹ đừng khóc nữa, mẹ cũng nguôi khóc rồi nhưng tôi biết từ sâu trong tâm hồn mẹ là cả những nỗi đau. Mẹ chịu quá nhiều cay đắng, mẹ đã hy vọng ở tôi quá nhiều. Vậy mà…
Tôi nhớ hòi tôi còn học cấp 1, tôi luôn là niềm tự hào của mẹ vì tôi luôn học giỏi nhất lớp. Mẹ luôn lấy tôi để làm niềm ai ủi duy nhất. Tôi nhớ có lần tôi đứng thứ 3 ở lớp về kết quả học tập mẹ tôi đã đánh tôi rất nhiều. Đánh rồi lại khóc… 
Giờ đây, với kết quả bảo lưu như vậy, tôi biết mẹ buồn nhiều lắm. Mẹ không còn đánh tôi như xưa khi tôi bị điểm kém nữa, mà mẹ chỉ buồn một mình. Tôi cũng không bao giờ giận mẹ vì đã đánh tôi, tôi hiểu mẹ cũng đau khổ lắm chứ khi phải làm thế. Hay tại vì tôi chai lì trước đòn roi khi chứng kiến bố ngoại tình về đánh mẹ tôi?
Ngày mai…
Sáng sớm tôi nhìn mẹ âu yếm khi mẹ vẫn chìm sâu trong giấc ngủ. Thường thì mẹ giờ này dậy từ lâu nhưng có lẽ hôm qua mẹ mệt mỏi quá. Khuôn mặt mẹ mệt mỏi, mắt mẹ trũng xuống nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp tiềm ẩn. Tôi ôm mẹ vào long, vuôt tóc mẹ xoã xuống qua một bên, hôn nhẹ lên trán mẹ… Vội vàng…
Mẹ giũi giũi mắt nhìn tôi rồi lại nhắm mắt lại, tôi ôm mẹ chặt hơn. 
- Dậy thôi mẹ, nắng lên rồi.
- Lâu rồi mẹ mới ngủ ngon như vậy. Cảm ơn con.
- Cảm ơn vì điều gì ạ?
- Vì đêm qua con đã ở bên mẹ.
- Con luôn ở bên mẹ mà. Sao mẹ không đánh con?
- Vì sao phải đánh con chứ?
- Đánh con như ngày xưa con bị điểm kém ấy.
- Nếu con thích mẹ sẽ đánh con để ôn lại kỉ niệm xưa.
- Vâng, mẹ đánh con đi, lâu rồi mẹ không đánh con cũng thấy nhớ.
- Đưa mông đây. Mẹ ra lệnh.
Tôi đưa tay mẹ đặt lên mông tôi trần trụi, mẹ xoa mông tôi rồi tát đen đét nhẹ nhàng, không phải mạnh nhưng cũng đủ đau ở mông tôi. Tôi chợt nhớ đến HHTT, cô ấy thích bạo dâm bắng cách đánh vào mông như thế. Không biết HHTT giờ làm gì nhỉ? Tôi tự nhủ.
- Đau không con? Mẹ hỏi tôi.
- Con không đau ở đó mà đau ở đây. Tôi vừa nói vừa đặt tay mẹ lên ngực tôi.
- ?
- Vì con đã làm mẹ đau long nên con cũng đau lònglắm.Con có lỗi với mẹ.
Mẹ thở dài, nhắm mát suy tư.
- Nếu không có nhà mẹ lên ở với con đi. Con giờ trên đó không đi học nữa, sẽ đi làm kiếm tiền nuôi mẹ. Con dư sức nuôi mẹ mà.
- Thôi, lên đó con sẽ không học hành được.
- Tại sao?
- Con biết rồi mà.
- Biết gì ạ?
- Lúc nào con cũng cho chú bé vào trong mẹ thì tâm trí đâu mà học.
- Nói vậy thôi chứ mẹ lên rồi, mãi rồi con cũng sẽ chán thôi.
- Biết đến bao giờ con mới chán. Gần năm qua mà con đã chán đâu. Lần nào về cũng dỗ dành mẹ rồi lại thế này.
- Rồi cũng qua mà mẹ.
- Con định thế nào? Dự định gì chưa? 
- Con sẽ lên vừa học vừa làm, năm sau học lại vậy.
- Cố gắng lên, con mà như vậy nữa chắc mẹ chết mất. Mẹ lại rưng rưng nước mắt…
Tôi ôm chặt mẹ vào lònghơn, tôi cũng rưng rưng chực như nước mắt muốn rơi ra:”Con hứa, con hứa mà mẹ”.Mẹ cũng ôm chầm lấy tôi, hai mẹ con thi nhau khóc, nước mặt mẹ rơi lã chã trên mặt tôi, tôi lau đi lại trào ra, cứ như vậyhoài, nức nở…
Mẹ nhìn tôi âu yếm:”Mẹ có thể hy sinh mọi thứ vì con, kể cả mang tiếng loạn luân, kể cả trao cho con tất cả, kể cả tấm than này nữa nhưng mẹ không chịu đựng được nếu con không nên người. Con hứa với mẹ chứ?”
Tôi không nói gì, vuốt lên má mẹ, đặt lên môi mẹ nụ hôn thay cho lời nói tất cả. Mẹ nhắm nghiền mắt lại, đáp trả lại tôi nhẹ nhàng. 
- Chú bé cũng hứa với cô bé… Tôi chưa kịp nói hết câu thì mẹ đã bịt miệng tôi lại.
- Con đừng hừa như thế, cô bé có thể hứa với chú bé nhưng chú bé thì… mẹ biết…
Tôi xoa lên mu mẹ, từng đám llông bết lại do hôm qua chú bé xuất vào cô bé quá nhiều. Mẹ biết tôi sẽ làm gì, mở mắt ra ấu yếm:” đấy, lại bắt đầu, thế mà c òn rủ mẹ lên thành phố ở cùng, thề thì cô bé của mẹ chết mất thôi”.
Tôi không nói gì, xoa lên mông mẹ, kéo mẹ lại gần hơn… mãnh liệt… Hai cơ thể lại quấn vào nhau trong tiếng rên khẽ. Hai chân mẹ lại giang rộng ra cho tôi lọt thỏm vào giữa, mong manh…
Chẳng khó để chú bé tách cô bé của mẹ ra làm đôi, nhớp nháp, nhầy nhụa… Ọp ẹp… là những gì tôi có thể cảm nhận được lúc ấy. Mẹ khua tay liên tục mỗi khi tôi cố ấn sâu them vào, mẹ cúi nhìn xuống chỗ giao hoan ấy, chỗ mà tôi đã ra đời, giờ trở lại với cảm xúc hoàn toàn khác. Mẹ nhìn chỗ đó, nhìn hai hòn bi cua tôi lủng lẳng sau những cú đút vào. Rồi mẹ ngước lên nhìn tôi, thấy những giọt mồ hôi trên trán tôi thấm ra mẹ lấy tay lau đi hết.
- Mẹ ngày xưa đánh con, giờ con sẽ đánh mẹ. Tôi vừa thở vừa nói vào tai mẹ.
- Con đánh như nào? Mẹ sai gì mà đánh?
- Vì cô bé của mẹ hư nên con phải đánh.
Mẹ cười tủm tỉm, che mặt đi e thẹn.
- Mẹ đưa mông ra con đánh nào. Tôi ra lệnh.
Mẹ không hiẻu tôi sẽ làm gì nhưng cũng ngoan ngoãn chổng mông lên khiêu ngợi. Tôi cầm chú bé đánh vào mông mẹ mấy cái rồi đút sâu vào cố bé từ phía sau. 
- Con sẽ đánh mẹ như này này. Mỗi lời nói của tôi là mỗi cú đút sâu mạnh mẽ vào bướm mẹ. Mẹ rên to hơn, không nói gì nữa, thở gấp mỗi khi tôi đút vào từ sau mẹ. Mẹ có vẻ thích tư thế này, cố gắng chổng mông cao lên nhất có thể, ưỡn mông ra mời gọi. Tôi giang hai chân mẹ ra chút để mông mẹ tách ra rộng hơn, tôi có thể nhìn sâu vào cô bé mẹ rõ hơn ở tư thế này.
Ngực mẹ lủng lẳng rơi xuống, nảy lên điê cuồng khhi tôi dập xuống. Tôi hơi khom người xuống cho vừa mông mẹ trắng ngần, đôi khi quỳ hẳn xuống mà ấn vào mẹ dúi dụi. Tay tôi tham lam bóp ngực mẹ như muốn bóp nát cặp vú tuyệt vời của mẹ… Đôi khhi tay tôi tham lam banh mông mẹ ra để lỗ co bé to hơn, rộng hơn…
Mẹ mỏi chân quá thì phải, đổ gục xuống giường làm chú bé của tôi hụt hẫng…
- Con tha cho mẹ đi, không đánh mẹ nữa. Mẹ nói qua mái tóc xoã xuống môi mẹ.
- Con sẽ không đánh mẹ nữa đâu, nhưng sẽ đánh kiểu khác. Tôi hóm hỉnh..
Tôi nằm đè lên mẹ, hai cơ thể cuộn vào nhau, tôi thích ra trong mẹ trong tư thế truyền thống này… Mẹ kéo tôi xuống hôn lên môi tôi như đôi tình nhân mặn nồng đang yêu nhau say đăm. Tôi hôn lên cơ thể mẹ, hôn lên ngực mẹ, mút ti mẹ như đứa trẻ. Mỗi lần như thế mẹ đếu ưỡn người lên, có lẽ mẹ quá nhạy cảm với hai đầu ti đỏ hồng cứng ấy.Tôi đập xuống là mỗi lần cô bé của mẹ trào tra nước nhờn, nước nhờn của mẹ chảy ra cẩ giường, ra cả người tôi ào ạt.
Tôi kê cái gối lên mông mẹ, mẹ banh cố bé ra mời gọi tôi, mu mẹ nhô cao, chân mẹ giang rộng ra xoã xuống giường…
- Con vào đi, mẹ giục.
- Mẹ khác trước nhiều quá.
- Khác gì?
- Có bao giờ mẹ nói gì trong nhữnglúc như này, mẹ chỉ im lặng thôi. Giờ lại còn giục con cho vào nhanh nữa.
- Con đếm được số lần mẹ con mình quan hệ không? Bao nhiêu lần rồi mà con còn bắt mẹ phải e thẹn như lần đầu sao?
Tôi không nói gì them được nữa, tôi cũng không nhớ đã nằm trên mẹ bao nhiêu lần nữa, cũng không nhớ chú bé của tôi đã làm cô bé của mẹ khóc bao nhiêu lần nữa. Mẹ nói cũng phải thôi…
Tôi dập… dập điên dại trên bụng mẹ, Mẹ ôm lấy lưng tôi, chân quắp lầy người tôi… Mong manh…
Cố bé của mẹ khóc như mưa, ra cả gối, ra cả giường… Những tiếng nhóp nhép của hai bộ phận nghịch tử chạm nhau vang lên làm cho khung cảnh yên tĩnh trong căn phòng cũng hoà theo nhịp đập. 
Tôi ra trong mẹ như thế, nước nhờn của mẹ hoà lẫn của tôi chảy ra trong mẹ, phờ phạc… Mẹ lấy tay che ngực đi như vẫn còn chút gì đó e ngại, bên dưới mẹ không che mà chỉ lấy khăn mỏng che đi.
Tôi nằm bên mẹ, nhẹ nhàng hôn lên trán mẹ:
- Cảm ơn mẹ nhé.
- Có gì mà cảm ơn.
- Vì mẹ đã để cho con đánh mẹ vào mông. Đánh mẹ mệt quá.
Mẹ đánh vào ngực tôi, e thẹn như gái mới lớn:”Con thật là…”
Chú bé của tôi nhỏ dẫn, hai mẹ con không ai buồn dậy dù bụng cả hai đều reo lên sung sục vì đói…
Tôi lên thành phố ngay sángh hôm sau. Trước khi đi, tôi cũng không quên chào cô bé của mẹ lúc ở nhà bếp trên bàn ăn và khi tiễn tôi ra xe tôi cũng không quên nắm tay và bóp trộm ngực mẹ…
Vậy đấy,cuộc sống cứ qua đi như thế, cuộc sống quá nhiều điều bất ngờ, trái đất tròn luôn luôn quay đều như một định mệnh… Tôi dọn đến ở cùng HHTT ngay sau đó, thôi thì còn gì mà mất, hai tâm hồn lạc lối gặp nhau, dựa vào nhau mà sống. Tôi vẫn vậy, vẫn đi làm them, đôi khi dẫn khách cho bọn lắm tiền nhưng tha hoá đạo đức. Mà tôi cũng như bọn chúng có khác gì nhau đâu. Khác một điều duy nhất, đó là họ lắm tiền, còn tôi thì chỉ đủ sống cuộc sống tạm đủ giữa thành phố hoa lệ này.
Thực ra tôi không muốn chuyển đến sống cùng HHTT nhưng vì cô ấy năn nỉ quá, cũng vì nghĩ cô ấy sẽ thay đổi suy nghĩ để sống cuộc sống tốt hơn nên tôi mới chuyển đến. Tôi giấumẹ không về chuyện này, tôi sợ mẹ buồn nhiều.
HHTT cũng thay đổi, ngày ở nhà lo cơm cháo, dọn dẹp, tối đi học them, bắt đầu cuộc sống mới. Tôi hạnh phúc với cuộc sống hiện tại, tôi vẫn điện thoại về cho mẹ hỏi thăm tình hình nhà cửa và mọi thứ. HHTT chăm sóc tôi từng chút như đứa trẻ, thực ra cũng chẳng mong gì hơn, có lẽ cô ấy cảm thấy có lỗi vì ngày xưa đã bỏ rơi tôi, ân hận vì cuộc sống nhơ nhớp ấy…
Tôi và HHTT hầu như quan hệ hằng đêm, tôi mua sẵn cả gói bao cao su về để dùng dần. Mục đích là để phòng ngừa có thai vì tôi chưa muốn có em bé lúc này. Tôi còn quá trẻ để làm bố, hơn nữa, tôi cũng không xác định lâu dài với HHTT. Như con thú bị thương một lần, tôi đâm ra sợ HHTT bỏ rơi tôi lần nữa, tôi không còn tin HHTT nữa, bây giờ ở bên nhau thế này, tôi cũng chỉ mong cùng nhau vượt qua mọi thứ. Dùng bao cao su cũng chính là để ngăn ngừa bệnh tật, cô ta là gái gọi cao cấp, dù sạch sẽ thế nào cũng không lường trước được.
Tôi vẫn chăm chỉ học hang ngày, tôi đã hứa với mẹ rồi và không muốn làm mẹ khóc them nữa. Hôm đó tôi đi làm về muộn, lý do là có một vị khách cảm ơn tôi đã giới thiệu cho một nơi cung cấp nguyê liệu giá rẻ bằng bữa cơm tối. Hôm đó tôi uống hơi nhiều, chuếnh choáng bắt taxi về nhà cũng hơn 1h sang. HHTT lo lắng nhìn tôi từ đầu đến chân, pha nước chanh cho tôi, tôi nằm xuống giường mệt mỏi. 
- Sao anh về muộn vậy, lại còn uống rượu nữa chứ. HHTT càu nhàu.
Tôi lao vào ôm chầm lấy HHTT như một con thú khát mồi, HHTT chưa bao giờ thấy tôi như vậy nên cố gắng đấy tôi ra:”Kìa anh, kìa anh, say rồi thì ngủ đi”. Tôi mặc kệ cô ấy nói gì, lột từng chiếc áo trên người cô âý xuống, đầu ti hơi thâm nhưng cứng, không sệ như những con cave khác. Cơ thể tuyệt mĩ với những đường cong nóng bỏng, hai chân dài xoã xuống thành giường, buông lơi…HHTT không quên lấy bao cao su cho tôi, và lần nào cũng thế, cứ phải bạo dâm mới làm cô ấy thoả mãn… Tôi như điên dại khi nhìn thânhình c ủa cô ấy, nhìn thấy cô bé của cô ấy mũm mĩm mới gọi. Tôi nhớ mẹ tôi nhiều, ngay cả lúc này cũng vậy, tôi dập như vũ bão giáng xuống cơ thể của HHTT mà nghĩ đến mẹ. Hình như khi say người ta thườngnhớ lại những gì nuối tiếc nhất. HHTT gào như một con thú bị cắt tiết. Nếu là lúc khác có lẽ tôi đã bịt miệng cô ấy lại, nhưng bây giờ rượu đã làm cho tôi quên đi mọi thứ và hăng máu hơn bao giờ hết. Tôi chưa từng quan hệ với ai mạnh mẽ lỗ mãng như thế, cảm giác như cô bé của HHTT muốn nát ra thành trăm mảnh… Nước nhờn c ủa cô ấy ra ướt cả bao cao su, tràn cả xuống giường…
Càng hăng say bao nhiêu, càng bạo dâm bao nhiêu cô ấy cáng thích, tôi đổi tư thế liên tục, rượu làm tôi quên hết mệt mỏi và cũng lâu ra hơn. Tôi vỗ và mông HHTT chan chat, đôi khi hai tay t ôi bóp vú cô ta méo xệch đi, những vết lằn do tay tôi đánh in trên mông và đùi cô ấy làm tôi có cảm giác xót xa. Cô ấy gào mỗi lúc một to,sợ hang xóm nghe thấy đôi khi lấy gối che miệng lại, đôi khi hai mắt mờ đi, mờ dại đi ngây dại…
HHTT thấy tôi mãnh liệt như thế nên không còn giữ kẽ nữa, cô ấy tuy không nói ra nhưng tôi biết sâu thẳm trong con người cô ấy đôi khi là sự dằn vặt vì làm cái nghề dơ bẩn ấy, cô ấy bắt đầu thẻ hiện như một con gái gị cao cấp chuyên nghiệp, tuy rằng cô ấy không uống rượu và đủ tỉnh táo khi biết mình sẽ làm gì. Cô ấy đẩy tôi nằm xuống, cúi nhìn tôi âu yếm rồi phi ngựa như hoang dại trên bụng tôi. Mẹ tôi cũng làm thế nhưng HHTT lại khác, với những kinh nghiệm chinh chiến có được, HHTT làm tôi mê dại với kiểu phi ngựa nước đại, cô ấy phi như con thú nhưng không để chú bé của tôi trượt ra ngoài phát nào, chú bé của tôi như piston đẩy ra ấn vào liên tục. HHTT tóc tai rũ rượi với hai bầu ngực lủng lẳng buông lơi… Chưa dừng ở đó, HHTT đưa tôi đến thiên đườngkhác với tư thế 69 kinh khủng. Cô ấy xoay người lại rôi liếm mút chú bé của tôi qua lớp bao cao su còn dính đầy nhầy nhụa. Tôi chưa thấy ai làm thế, có chăng là trước khi quan hệ thì âu yếm chú bé của tôi cho ngỏng cao lên, đằng này HHTT liếm chú bé của tôi qua lớp bao cao su còn dính đầy chất nhờn của cô ấy. Tư thế này buộc tôi phải tiếp xúc với cô bé của HHTT, tôi có dịp nhìn cô bé của HHTT ngược thế này khiến tôi kích thích vô cùng. Tôi không dám liếm, mà các anh chị ở đây hay gọi từ chuyên ngành là “vét máng”. Tôi sợ, thực ra không phải sợ mà là ghê tởm khi nghĩ đến cô bé của HHTT cũng bị nhiều khách làng chơi vét máng rồi. HHTT say xưa bú mút, hết bên trên rồi đến bên dưới, có cảm giác như chú bé của tôi chui lọt trong cổ họng của cô ấy. HHTT say xưa quá vô tình ưỡn người để cô bé chạm mặt tôi, một mùi ngai ngái lan toả xuống mũi làm tôi muốn tắc thở, muốn ói. Chưa kịp định thần thì HHTT đã ngồi dậy để cô bé lên mặt tôi, tôi muốn đẩy ra nhưng không kịp nữa rồi, miệng tôi nhơ nhớp ngoạn lấy cô bé của HHTT như thế. Đây cũng là lần đầu tiên thực sự tôi làm như thế. Kinh tớm là cảm giác ban đầu của tôi nhưng khi định thần lại tôi thấy đây cũng là trải nghiệm mới nên muốn thử xem thế nào. Mùi hôi hôi toả ra rồi cũng qua, HHTT tự bóp ngực mình, uốn éo khi tôi liếm cố bé của cô ấy. Ban đầu là ở ngoài, sau tôi cũng đưa lười vào sâu bên trong, sâu thẳm, lônglá rậm rạp đôi khi làm tôi khó thở vô cùng.
HHTT dí mạnh cô bé vào miệng tôi, day daylàm nước nhớn ra nhiều quá, tôi muốn thoát ra nhưng HHTT nhiệt tình như vậy khiến tôi không còn tâm trí nào nữa, hơn nữa rượu cũng khiến tôi dũng cảm hơn để làm điều ấy. HHTT hoang dại gào thét dữ dội, bản năng của một gái gọi thức dậy khiến cô ấy bắt đầu nói những lời tục tĩu mà trước đó tôi chưa bao giờ nghe thấy. Tôi quen với việc mẹ tôi im lậng mỗi khi quan hệ rồi, tôi cũng không quen khi nghe những lời ấy. Tôi chững người lại khi nghe HHTT nói thế:
- Anh ơi em sướng quá, anh mút l… mạnh nữa đi, em chết mất, mạnh lên anh…
Tôi đẩy HHTT ra, ngơ ngác nhìn HHTT đang trong cơn them khát hoang dại mê man như người them thuốc. HHTT như chợt hiểu ra điều gì, ôm mặt khóc nức nở:
- Em xin lỗi… 
Tôi biết tại sao HHTT nõi thế, cả hai biết người kia nghĩ gì chỉ là không ai muốn nói ra thôi. HHTT biết tôi lại nghĩ đến quá khứ của cô ấy, nghĩ tôi coi thường cô ấy khi cô ấy buông những lời tục tĩu như thế. Tôi ôm HHTT vào long không nói, vuốt mái tóc lả lơi sang một bên rồi hôn lên môi cô ấy. Rồi rượu cũng đã tan bớt đi sau những giọt mồ hôi chảy xuống. Chú bé vấn hùng dũng như ban đầu, và rồi cả hai lại lao vào nhau, định mệnh mong manh…
HHTT cũng không còn e dè nữa, nhưng cũng không nói tục tũi nữa, thay vào đó nhẹ nhàng như cơn gió lướt qua cơ thể tôi ngào ngạt. Tôi banh cô bé của HHTT ra đút sâu nhất có thể, dập và dập… Chú bé của tôi lao như mũi tên mà không thể tới đích, HHTT cáo cấu lưng tôi đau rắt… Hoá ra tình dục là thế, khiến cho con người ta mê muội… Bất ngờ tôi cảm nhận được uơn uớt của chú bé, điều tôi không ngờ tới là bao cao su kia bị rách. Có lẽ do quan hệ mạnh quá khiến bao cao su rách. Tôi dừng lại nhìn HHTT rồi thủ thỉ vào tai cô ấy:
- Hình như bao cao su rách thì phải em à. Anh cảm nhận đựơc điều ấy.
- Vậy anh lấy bao cao su khác đi.
Tôi chần chừ vì đang trong cuộc vui không muốn gián đoạn them nữa. Và rồi hơi men khiiến tôi tiếp tục dập xuống với chiếc bao cao su rách đầu ấy. Cảm giác thật lạ, đây là lần đầu tiên tôi chân trần đi sâu vào cô bé của HHTT, nhơn nhớt hơn tôi nghĩ, sung sướng hơn tôi tưởng. Lần đầu tiên tôi xuất vào trong cô bé của HHTT như thế. HHTT ưỡn mông lên chờ đợi như không muốn cho một giọt nào của tôi thoát ra ngoài. Tôi đổ gục lên người HHTT thở phì phò…
- Anh không sợ à? HHTT hỏi nhỏ.
- Sợ gì?
- Nhỡ em có thai, hôm nay anh ra nhiều quá.
- Có làm sao được, đừng lo. Tôi an ủi.
- Nếu có em bé em sẽ giữ, em sẽ sinh cho anh một hoàng tử đẹp trai như anh.
Tôi không nói gì, ôm HHTT chặt hơn nhưng tâm trí tôi lúc này chợt hình bong mẹ tôi hiện ra, tội lỗi. HHHT chìm sâu trong giấc ngủ cũng là lúc tôi vào nhà vệ sinh gột rửa những nhơ nhớp trong miệng ra. Mệt mỏi…
Cuộc sống của hai kẻ vợ chồng hờ cứ thế trôi đi, HHTT ngoan ngoãn đóng vai nguời vợ tốt, còn tôi, một người chồng hờ mẫu mực…
Tôi gọi điện về nhà vào cuối tuần nhưng không ai bắt máy, không biết mẹ đi đâu. Về nhà thấy tôi đăm chiêu suy nghĩ HHTT liền hỏi:
- Có chuyện gì vậy anh? Có chuyện gì mà sao hôm nay thấy anh khang khác?
- Anh vừa gọi điện về, không thấy ai nghe máy, giờ này mẹ phải ở nhà rồi chứ. Không biết có chuyện gì không, anh lo quá…
- Em xin lỗi.
- Sao lại xin lỗi.
- Em thấy số điện thoại nhà của mẹ trong máy anh nên gọi điện cho mẹ. Em cũng muốn nói chuyện với mẹ, em cũng muốn được mẹ công nhận.
- Trời ơi sao cô làm như thế? Sao cô tự tiện mà không hỏi ý kiến tôi? Tôi gào ầm lên như thế. Đây là lần đầu tiên tôi quát tháo với HHTT như vậy.Tôi sợ mẹ tôi biết tôi ở cùng HHTT nên mới giận dứ như thế.
- Em chỉ muốn được mẹ công nhận thôi mà. Hu hu… HHTT khóc…
- Khóc cài gì. Cô học ở đâu kiểu tự tiện như thế?
- Em thì bố mẹ từ mặt rồi, em chỉ muốn…
HHTT chưa kịp nói hết câu tôi đã bỏ đi ra ngoài. Tôi lang thang một mình trên con phố quen. Không biết mẹ đi đâu giờ này mà không ở nhà, sợ mẹ biết tôi ở cùng HHTT sẽ nghĩ quẩn thì tôi biết làm sao. HHTT gọi điện nhưng tôi không bắt máy. Tôi không muốn xác định lâu dài với cô ấy nên không muốn liên quan gì đến cuộc sống riêng của hai người.
Đôi chân đi mãi cũng mỏi, tôi về nhà khi ngoài đường thơ thớt dần xe cộ qua lại. Tôi lê bước vào nhà, mẹ tôi đã ngồi ởđó cùng với HHTT từ bao giờ. Hai người có vẻ vui vẻ, hợp nhau lắm.
- Anh về rồi à. Anh vừa đi là mẹ lên.HHTT nhanh nhảu.
- Sao mẹ lên muộn vậy?
- Mẹ nghe HHTT nói chuyện, tò mò muốn lên xem tụi con thế nào. Nhanh thật!
- Nhanh gì hả mẹ? Tôi tò mò.
- Mới cách đây có vài tuần con còn về quê, còn hứa với mẹ, còn đánh vào mông mẹ mà bây giờ…
Tôi hiểu ý sâu xa trong câu nói của mẹ. Tôi cũng hiểu “đánh vào mông mẹ” nghĩa là thế nào, chỉ có HHTT là không hiểu, ngơ ngác nhìn mẹ con tôi nói chuyện. Nhanh thật, lẽ ra…
- Nhìn thấy tụi con vậy là mẹ yên tâm rồi, từ nay sẽ không có chuyện gì nữa, mọi thứ đã kết thúc. Mẹ nói giọng bí hiểm.
- Mẹ nói thế là sao ạ? HHTT tò mò, cô ấy gọi mẹ tôi là mẹ như thânquen lắm…
- Không sao, ý mẹ là sẽ qua hết, tụi co n đã kết thúc cuộc sống độc than để bắt đầu cuộc sống mới…
Tôi biết mẹ tôi nói không phải với ý đó, giữa mẹ con chúng tôi đã kết thúc mọi chuyện khi tôi chuyển đến ở cùng HHTT… Có lẽ mẹ muốn thế, mẹ muốn chấm dứt mối quan hệ nghịch tử này.
- Các con còn trẻ quá, lẽ ra phải lo cho cuộc sống đầy đủ rồi làm đám cứơi đáng hoàng. Đành rằng các con bây giờ thoáng hơn thời của bọn mẹ nhưng có chuyện gì chỉ thiệt thòi cho con thôi, HHTT à. Mẹ nói giọng buồn buồn.
- Con biết mẹ sẽ nghĩ con là đứa không ra gì khi sống cùng anh ấy, nhưng tại con yêu anh ấy nhiều quá… HHTT nắm tay mẹ tôi nghẹn ngào.
- Thôi, mẹ đi nghỉ đi, tôi giục.
Tôi nhường mẹ và HHTT nằm trên giường, còn tôi xuống đất ngủ, tôi muốn dành thời gian cho hai người họ tâm sự bên nhau.Tôi giả vờ ngủ để nghe hai người tâm sự, HHTT kể nhiều về tôi, kể về thời kỉ niệm ban đầu nhưng tuyệt nhiên không nhắc đến một thời làm gái gọi. Còn mẹ tôi thao thao bất tuyệt kể về lúc tôi còn bé học hành ra sao, nũng nĩu mẹ thế nào nhưng tuyệt nhiên không nói về hàon cảnh gia đình tôi…
HHTT chìm vào giấc ngủ là tiếng thở dài của mẹ tôi. Tôi biết mẹ suy nghĩ nhiều lằm, tôi biết mẹ không muốn tôi yêu sớm và sống cuộc sống với HHTT như vậy. Mẹ muốn tôi trưởng thành, thành đạt nhưng ở hoàn cảnh này chỉ có như vậy mới giúp mẹ con tôi thoát ra cảnh loạn luân cay nghiệt này. Mẹ nghĩ như vậy nên không giận tôi, nhưng mẹ có lẽ cũng đấu tranh dữ dội lắm khi phải làm thế. Nếu sống cùng HHTT thì sẽ quên chuỵên nghịch tử đi, còn nếu không như vậy thì chuyện đó lại tiếp diễn, lại mặc cảm….
Tôi cũng không thể nào chợp mắt, cảm giác có lỗi với mẹ cứ hiện lên âm ỉ trong tôi. Vậy là đêm đó cả hai mẹ con đều mất ngủ, tôi biết, mẹ biết. 
Sáng hôm sau HHTT đưa mẹ tôi đi mua sắm và tham quan một số địa điểm thành phố. Thực ra những địa điểm đó tôi đã đưa mẹ đi rồi nhưng vì HHTT nhiệt tình quá nên mẹ tôi đành chiều lòng. Tối, khi HHTT vửa ra khỏi cửa đến lớp học them là tôi xà vào lòngmẹ, mẹ vuốt đầu tôi âu yếm như tôi còn con nít vậy.
- Con có lỗi với mẹ.
- Lỗi gì. Chỉ cần con học tốt là được. HHTT nói con chăm học lắm, thế là mẹ yên tâm rồi. Có khi có nó con lại lo chăm chỉ học hơn. Mẹ phải cảm ơn nó chứ.
- Con xin lỗi, con cũng không định như thế nhưng hoàn cảnh của cô ấy…
- Mẹ không biết hoàn cảnh gì, con cũng không cần phải kể. Mẹ chỉ cần con học hành nên người là được. Sớm muộn gì con cũng có người yêu, có gia đình riêng. Bây giờ thanh niên tụi con không như xưa nữa, chuyện sống thử cũng là điều bình thường. Đôi khi như thế cũng tốt, cái gì cũng có hai mặt của nó.
- HHTT là mối tình đầu của con, mọi thứ cứ như là định mệnh. Con cũng không xác định lâu dài với cô ấy.
- Tại sao? Nếu đã không xác định lâu dài tại sao còn ở chung? Con như vậy là không được. 
Tôi không thể nói về hoàn cảnh của HHTT cho mẹ biết, một phần vì tôi cũng sợ mẹ biết công việc tôi đang làm, sợ mẹ buồn, mẹ khóc… Mẹ ơi, đừng khóc! 
- Bố có nói gì về giấy tờ nhà không? Tôi lảng sang chuyện khác.
- Đi suốt có về đâu mà hỏi. Mẹ trả lời giọng mệt mỏi.
- Bao giờ mẹ về?
- Mẹ tò mò khi nghe HHTT gọi điện về nên mẹ lên xem tụi con thế nào thôi. Mai có lé mẹ về.
- Mẹ ở lại chơi vài hôm, con giờ không đi học nên rảnh lắm, con sẽ đưa mẹ đi chơi.
- Con nhớ thời gian trước khi con chia tay HHTT, mẹ con mình đã đến công viên hò hẹn không?
- Mẹ vẫn còn nhớ à?
- Nhớ chứ, đó là lần đầu mẹ được hò hẹn đúng nghĩa trong đời.
- Và cũng là nơi con mất nụ hôn đầu bởi mẹ. Mẹ lấy đi tất cả của con. Tôi nói xoáy mẹ.
Mẹ không nói gì, thở dài. Im lặng…
- Vậy là từ nay chúng ta sẽ chấm dứt mọi thứ. Mẹ nói nhẹ nhàng.
- Chấm dứt được không hả mẹ? Tôi hỏi.
Mẹ không nói gì, vuốt tóc tôi nhẹ nhàng. Mùi thơm của mẹ lan toả át đi mùi xác thịt của HHTT do tôi tưởng tượng ra. Tôi rúc đầu vào ngực mẹ, thơm phức mùi cơ thể mẹ thoang thoảng đâu đây. Tôi ngồi nhổm dậy, nhìn mẹ âu yếm, mẹ nhắm mắt lại chờ đợi, mẹ hiểu tôi sẽ làm gì. Tôi hôn lên môi mẹ, hôn lên trán me nhẹ nhàng. 
Mẹ mở mắt ra nhìn tôi ấu yếm:
- Nốt lần này thôi nhé, con nên có trách nhiệm với HHTT. Mẹ không muốn vì mẹ mà làm ảnh hưởng tới hạnh phúc hai con.
- Mẹ là mẹ con mà, có gì mà ảnh hưởng.
Mẹ không nói gì, nhắm mắt chờ đợi. Tôi chạy ra đóng cửa trong khi mẹ vẫn ngồi nhắm mắt trên giường, hờ hững đên mong manh! Tôi lại gần mẹ, đè mẹ xuống giường, mẹ nhắm mắt cứ như đây là lần cuối. Lần cuối nhưng mẹ không chủ động, nằm im để tôi tự do nhìn ngắm mẹ từ đầu đến chân. Mẹ đẹp quá, thânhình mẹ thon gọn, chiếc váy dài được tốc lên cũng là khi tôi tôi cúi xuống xoa lên mu mẹ.
- Con tắt điện đi. Mẹ ngại.
- Lần cuối cũng như lần đầu sao mà mẹ ngại? Tắt điện đi người ta lại thắc mắc đấy, hơn nữa con muốn nhìn thấy mẹ.
Mẹ không nói gì chỉ nhắm mắt, tôi lột hết quần áo của mẹ, mẹ trần truồng nằm trên giường, cơ thể mẹ trắng ngần mời gọi. Tôi vẫn mặc quần áo nằm đè lên mẹ, day day vào mu mẹ, banh cô bé của mẹ ra mà nhìn ngắm. Mẹ không nói gì, không banh cô bé ra như lần trước, để mặc tôi dày vò than xác mẹ. Hai ngón tay tôi rẽ lôngmẹ ra đút sâu vào móc hết những dòng nước đang rỉ ra từ bướm mẹ. Mẹ không rên, không cảm xúc, trơ ra như tượng gỗ. Nhưng có một thứ không bao giờ thay đổi, đó là dù mẹ có cố gắng đến mấy thì nước nhờn của mẹ vẫn phản bội mẹ, ra nhiều, nhiều đến nỗi tôi phải lấy khăn để dưới mông mẹ, tôi sợ HHTT biết.
Tôi cho chú bé vào và dập như thế, như lần đầu vậy. Mẹ e thẹn như lần đầu, mặt đỏ ửng lên, ngực săn lại cương cứng. Quan hệ với HHTT nhiều khiến tôi có kinh nghiệm hơn, day day mổng dốc to của mẹ làm mẹ ưỡn mông lên như con tôm dù mẹ cố gắng kiểm soát bản than. Chiếc giường nhỏ bé xuất hiện những tiếng kót két khi tôi lao vào bướm mẹ như vũ bão, chính trên chiếc giường này mới hôm qua tôi còn quan hệ với HHTT. Vậy mà hôm nay tôi lại ngoại tính với người khác trên chính chiếc giường ấy, mà người ấy không ai khác lại chính là mẹ tôi.
Mẹ tôi như con búp bê để mặc tôi điều khiển muốn làm gi thì làm. Tôi học được từ HHTT đủ tư thế, tôi cũng không ngại mẹ nữa, dẫu sao mẹ cũng biết tôi và HHTT rồi. Vì thế, tôi xoay mẹ như con búp bê với đủ kiểu mới. Khi thì tôi đưa hai chân mẹ lên vai, khi thì tôi kê gối lên mông mẹ, khi thì tôi để mẹ chổng mông, khi thì tôi để mẹ nằm sấp…. Dù ở tư thế nào, mẹ tôi cũng cam chịu không nói một lời. 
Mẹ cố gắng kiềm chế cảm xúc để không rên lên, nhưng tôi biết mẹ đang hạnh phúc sung sướng, điều đó được thể hiện qua biểu hiện trên khuôn mặt mẹ, và bên dưới dịch nhờn thấm đẫm từng mảng lôngcủa mẹ. 
- Sao hôm nay mẹ lạ thể?
- Lạ gì? Mẹ nói nhưng vẫn nhắm mắt.
- Mẹ có bao giờ như vậy đâu, có bao giờ im lặng như khúc gỗ thế này đâu.
- Mẹ không muốn nhìn thấy con, coi như mẹ không biết gì để đỡ mặc cảm. Mẹ không muốn thấy con trai mẹ đang hì hục trên bụng mẹ ruột.
- Đây đâu phải lần đầu?
- Trước khi có HHTT thì khác. Mẹ giờ khác gì đang ngoại tình với con.
Tôi không nói gì them nữa, banh hángmẹ ra, giang hai chân mẹ ra rồi đưa chú bé trở về nơi sâu thẳm. Mẹ hai tay nắm chắt gối, người rung lên từng nhịp khi tôi thúc những cú như trời giáng vào bướm mẹ, năt bấy…
Ngực mẹ lắc lư theo nhịp dập, môi mẹ mím lại, tôi cố gắng ấn vào sâu nhất có thể khiến chú bé lọt thỏm trong cô bé. Nghịch tử! 
Cô bé c ủa mẹ khít vô cùng, không rỗng tếch như HHTT, tôi sướng đến tê người mỗi khi cô bé của mẹ mút chặt chú bé của tôi không chịu nhả ra. Chợt nhớ đến HHTT, tôi cũng thử tát vào mông mẹ tôi như thể, mẹ tôi la lên đau đớn… Tôi chợt nhận ra rằng, mẹ tôi không thể như HHTT nên dừng lại…
- Con đánh vào mông mẹ đi. Đây là câu nói đầu tiên mẹ nói…
Tôi lại đánh vào mông mẹ bằng chú bé của tôi…
- Sao mẹ muốn vậy?
- Tại vì mẹ hư quá, mẹ hư nên để cho con nằm trên mẹ thế này, nên con đánh mẹ đi…
Tôi thấy mẹ hơi bừôn, mắt ngấn lệ nên tôi không dập nữa, cúi xuống hôn mẹ, mẹ không còn nằm im nữa, chủ động kéo tôi xuống mãnh liệt hôn lên môi tôi như hai người yêu nhau… Rất lâu…
Chú bé trong cô bé, môi trông môi, ngực đè lên ngực, tay nắm tay và…
Chú bé của tôi bắn những cú như trời giáng vào sâu trong tử cung của mẹ. Mẹ dừng lại không hôn tôi nữa khi cảm nhận thấy tôi bắn vào bướm mẹ…
- Lần cuối con nhé. Hôm nay mẹ rất hạnh phúc.
- Con cho vào trong mẹ có sao không?
- Con và HHTT ngừa thai kiểu gì?
- Tụi con dùng bao, tôi thật thà…
- Hôm nay mẹ an toàn, mà không an toàn mẹ cũng để cho chú bé tự do trong cô bé, lần cuối mà…
- Mẹ hôm nay khác quá.
- Khác gì, trên chiếc giường này, con và HHTT mới quan hệ, mẹ lại thay thế HHTT giang hai chân ra để con cho vào. Mẹ cảm thấy tội lỗi và nhục nhã.
Tôi rút chú bé ra, những dòng nước đục nhỏ giọt xuông khăn, từng mảng bết lại. Mẹ mở mắt ra nhìn chú bé của tôi đang nhỏ dần, mẹ nắm lấy chú bé của tôi xoa nhẹ, nước nhờn cuộn lại của tôi và mẹ dính vào tay mẹ…
- Mới ngày nào mẹ còn năng niu khi con còn bé. Giờ đã lớn thế này, giờ lại cầm nó để đút vào nơi nó sinh ra. Lại còn ngoại tình với con nữa chứ. Mẹ chết mất. Mẹ lại khóc, những dòng nước mắt rơi xuống má, xuống gối…
- Thôi mà mẹ, lần nào mẹ cũng khóc, đằng nào cũng đã xảy ra, lần cuối…
- Mẹ mong là thế, con hãy sống tốt và quên mọi thứ giữa chúng ta đi. Học tốt nữa.
Mẹ nói rồi ôm lấy tôi, tôi mặc lại quần áo cho mẹ. Trước khi mặc quần áo tôi không quên dùng khăn lau cho cô bé của mẹ sạch sẽ từng ngõ ngách. Mẹ giang chân để cho tôi lau, tôi nâng niu cô bé của mẹ như vật báu, mẹ nhìn tôi âu yếm khi thấy tôi làm thế.
- Con lau kĩ thế, cô bé ngạt mất.
- Con phải lau kĩ chứ, vì nhờ nó mà con đựơc ra đời, hơn nữa bây giờ nhờ nó mà chú bé được hạnh phúc..
- Con mặc quàn áo cho mẹ như thế sau này nếu cửi quần áo của cô gái nào xuống thì nhớ mặc cho cô gái ấy bộ quần áo cưới. 
Tôi và mẹ thu dọn chiến trường ô uế trước khi HHTT về, mẹ nắm tay tôi như sắp phải lìa xa…
HHTT vè cũng không nhận ra sự khác thường gì, dẫu rằng sau mông mẹ tôi còn một vết nước thấm ra sau váy mà mẹ tôi không để ý. 
- Mẹ bao giờ về ạ? HHTT hỏi.
- Có lẽ mai mẹ về.
- Thôi, ở lại chơi với tụi con lâu lâu chút, mấy khi.
- Mẹ về quê có việc mà… Giọng mẹ buồn buồn…
Đêm đó, sau những tiếng thở dài là tiếng ngáy nhỏ của mẹ, mẹ mệt vì đêm qua mất ngủ hay vì hôm nay mẹ được thoả mãn tôi cũng không biết nữa…

Sáng hôm sau mẹ dậy sớm để cùng HHTT nấu ăn sang chuẩn bị cho mẹ về quê. HHTT líu lo hát dưới bếp tâm trạng thoải mái, ríu rít tâm sự với mẹ tôi như một người con dâu tương lai hiếu thảo. Mẹ tôi cũng cố gắng cười nhưng ẩn sau trong đôi mắt mẹ tôi là khuôn mặt đượm buồn mà chỉ tôi mới hiểu. 
Bữa ăn sang chia tay đạm bạc cả ba người quay quần bên nhau thật ấm cúng nhưng trong long tôi thật rối bời một cảm xúc khó tả. Có lẽ mẹ tôi cũng vậy. Mẹ ngại ngùng khi tôi gắp thức ăn vào bát mẹ. HHTT vô tư kể những câu chuyện cười làm thay đổi không khí nhưng cũng không cải thiện được là bao. 
Tôi chở mẹ ra bến xe mà long ngổn ngang trăm mối, không ai nói với ai câu nào. Gần đến nơi tôi bắt chuyện trước:
- Mẹ về quê giữ gìn sức khoẻ, cuối tháng con về.
- Ừ. Mẹ nói cụt lủn.
- Có chuyện gì à? Mẹ giận con à?
- Không!
- Vậy tại sao mẹ không nói gì cả quãng đường đi?
- Mẹ thấy chán cuộc sống này quá. Muốn đi đâu đó cho khuây khoả.
- Mẹ về quê ngoại đi, cũng lâu rồi…
- Ừ…
Mẹ áp sát vào người tôi, choàng tay ôm eo tôi, tựa vào lưng tôi. Tôi biết mẹ khóc, vì những giọt nước mắt chảy đẫm lưng áo tôi. Tôi nắm tay mẹ trong khi vẫn một tay lái xe…
- Mẹ đừng như vậy, con không an tâm… Mẹ phải vui vẻ lên vì mẹ còn có con, là chỗ dựa cho con chứ.
- Ừ, con nói phải, mẹ yếu lòng quá thôi.
- Côn g việc ổn định, năm sau học lại ổn định, rồi con sẽ lấy vợ, sinh cháu nội cho mẹ..
- Con định tiến xa với HHTT à?
- Vâng, về cơ bản cô ấy cũng là người tốt, ai cũng có quá khứ, con cũng chẳng tốt đẹp gì, cả về vật chất lẫn thể xác.
- Ừ. Quan trọng là cả hai yêu nhau, xác định gắn bó lâu dài, yêu thương nhau là đủ, đừng như bố mẹ…
Mẹ lại nấc lên khi nhắc đến bố tôi..
Đến bến xe, hai mẹ con ngồi uống nước trong khi chờ xe chạy. Tôi ngồi đối diện mẹ, khuôn mặt mẹ nhợt nhạt, mắt thâm quầng, có lẽ mẹ mất ngủ vì suy nghĩ nhiều. Dù thế nào mẹ tôi cũng vẫn đẹp, khuôn mặt trắng trẻo dịu dàng với mái tóc dài…
Xe lăn bánh, tôi chờ mẹ lên xe rồi mới về. Tôi cũng cảm thấy trống vắng, thiếu chút gì đó mà không thể giải thích nổi. Hình ảnh mẹ nhìn theo tôi trên xe như đôi tình nhân chia tay ám ảnh tôi… Suýt chút nữa tôi lao vào xe khác khi nghĩ về khuôn mặt mẹ nhìn tôi, vẫy tay chào tôi…
Chiều tối, HHTH nhắn tin về muộn vì phải đi chơi với bạn học cùng lớp. Tôi cũng quen với việc đó, không dò hỏi gì them, tôn trọng cuộc sống của nhau…
Ở nhà trọ buồn, tôi lang thang trên con đường quen thuộc của thành phố hoa lệ, run rủi thế nào đẩy đưa tôi ra công viên nơi tôi từng đưa mẹ đến trước đây. Gửi xe, tôi dạo bước một mình trong công viên lạ lẫm giữa bao cặp tình nhân đang ngồi trên xe máy ôm hôn nhau… Kệ, tôi cứ đi vô định như kiếm tiềm chút gì đó. Tôi nhớ lần đầu đưa mẹ đến đây, lần đầu hôn mẹ, lần đầu mẹ bẽn lẽn trong tay tôi giữa chốn đông người…
Chợt tôi thấy xa xa dưới ánh đèn đường mờ ảo có dáng quen thuộc, tôi biết đó là ai, nhưng không tin đó la sự thật, mẹ tôi… Mẹ tôi không thể nào ở đây giờ này được, mẹ đã về quê trưa nay… 
Tôi chạy như ma đuổi đến bên mẹ, mẹ ngồi trên ghế đá suy tư nhìn xe cộ tấp nập qua lại. Tôi đặt tay lên vai mẹ, mẹ giật mình quay lại nhìn tôi…
- Con….
- Sao mẹ lại ở đây? Tôi hỏi.
Mẹ không nói, đứng dậy ôm chầm lấy tôi như xa nhau đã quá lâu rồi… 
- Mẹ sao lại ở đây? Ăn gì chưa?
- Mẹ lên xe nhưng xe chạy long vòng bắt khách lâu quá, mẹ lại muốn ở lại tham quan chút..
- Sao mẹ không gọi cho con? Sao mẹ biết chỗ này?
- Mẹ định ở lại chút rồi về, mẹ kêu xe ôm chở đến đây, ai chả biết công viên này…
Tôi ôm lấy mẹ, vuốt tóc mẹ, hai khuôn mặt nhìn nhau, đối diện… Xung quanh là những cặp đôi khác đang ríu rít tiếng cười, tiếng hôn nhau, sờ soạng… Tôi nâng cằm mẹ lên như hai đôi tình nhân yêu nhau, rồi đặt lên môi mẹ nụ hôn nhẹ nhàng… nồng cháy…
Cả hai cuốn vào nhau không rời, tôi ôm chặt mẹ như sợ mẹ rời xa mất, mẹ tôi cũng vậy…
- Mẹ có lỗi với con, có lỗi với HHTT… Mẹ thút thít…
- Kệ mọi thứ đi mẹ, ở đây giây phút này chỉ có chúng ta, tôi an ủi mẹ…
Mẹ luồn tay vào ngực tôi, xoa lên cơ thể tôi. Tôi nhớ lần đầu tiên khi tôi đưa mẹ đến đây, tôi cũng làm như vậy, lén đưa tay sợ ngực rồi cô bé của mẹ làm mẹ xấu hổ. Hôm nay thì ngược lại, mẹ ngồi trong long tôi, tay vân vê ngực tôi, ấm áp…
- Mẹ làm gì thế? Tôi hỏi mỉa mai…
- Mẹ quen hơi con rồi, về quê chắc mẹ nhớ con lắm…
- Thế cô bé của mẹ có nhớ chú bé của con không? Tôi vừa nói vừa đặt tay lên mu của mẹ qua lớp váy…
- Con tự biết mà… Mẹ e dè…
Tôi luồn tay vào ngực mẹ, xoa xoa như mẹ xoa cho tôi, ngực mẹ tôi to tròn đầy cả tay tôi, rồi tay tôi luồn xuống cô bé của mẹ tự bao giờ… Mắt mẹ nhắm nghiền khi tôi xoa lên mu của mẹ, tách đôi ra tìm hột le bé bỏng… Mẹ rên khẽ, nước nhờn đẫm tay tôi… Mẹ không còn e dè như lần trước giữa chốn đông người. Có lẽ mẹ cũng hiểu rằng ở nơi này ai cũng như ai…
Tôi mân mê cô bé của mẹ, đút một ngón tay vào sâu trong mẹ, móc mọi thứ dơ bẩn của con người ra, ướt đẫm… Mẹ lấy túi xách để lên bụng che đi không cho ai biết tay tôi đang dạo chơi trong mẹ… Từng sợi long dài được tôi vuốt ve kéo dài ra… Môi tìm môi, lưỡi tìm lưỡi…
- Mẹ ăn gì chưa? Mình về nhà đi, mai mẹ về cũng được… Tôi nói vào tai mẹ…
- Mẹ ăn rồi, mẹ không về nhà con đâu, mẹ ngại HHTT, mẹ về nhà nghỉ gần bến xe, mai mẹ về quê sớm…
- Thế cũng được, con đưa mẹ về nhà nghì gần bến xe nhé, rồi con về.
Tôi chở mẹ ra nhà trọ tồi tàn gần bến xe, nơi có những thằng nghiện lượn lờ và nhiều con ca ve tàn tạ chào mời khách. Gần bến xe nên tệ nạn nhiều… 
Tôi xách va li vào cho mẹ, cô bé tiếp tân mắt xanh mỏ đỏ nhìn tôi, hất hàm hỏi:” Qua đêm hay giờ?” Mẹ tôi nhanh nhảu; “Cho chị ở qua đêm sang mai về quê sớm”.
Cô bé tiếp tân chắc cứ nghĩ tôi và mẹ là cặp tình nhân nên hỏi vậy, vì mẹ tôi đeo khẩu trang nên không nhận ra. Vào phòng, một mùi hôi nồng nặc bốc lên, trên giường vẫn còn nhiều lônglá còn vướng lại của cuộc giao hoan trước… 
- Con về đi, HHTT đang mong đấy, mẹ giục.
- Vâng, con ở với mẹ một lát con về. Mẹ đi tắm đi cho thoải mái.
Mẹ le te lấy quần áo ra tắm, căn trọ tồi tàn khiến tôi nhìn rõ cơ thể mẹ trắng nõn nà qua cửa kính vỡ…
Mẹ quấn khăn khiêu gợi bước ra, trân trân nhìn tôi âu yếm:
- Con nhìn gì thế, về đi…
Tôi lại gần mẹ, hôn lên tai mẹ rồi thủ thỉ: “Con nhớ cô bé của mẹ”… Mẹ đánh vào vai tôi e thẹn:”Con lại thế rồi”…
Tôi bế thốc mẹ lên giường, lột chiếc khăn tắm ra, cơ thể mẹ nằm gọn trong tôi…. Mong manh…. 
Cô bé của mẹ ướt đẫm nước, tôi nhìn mẹ từ trên xuống dưới, rồi dừng lại ở nơi tôi đã sinh ra… Mẹ nhắm mắt lại, mẹ biết tôi sẽ làm gì… Chờ đợi…
Hai cơ thể quấn vào nhau vội vã, tiếng thở dài, tiếng nghẹn ngào, tiếng rên nhẹ… Tiếng chim tôi va chạm vào bướm mẹ… Ào ạt…
- Con ơi…
- Mẹ ơi…
Cả hai không nói lên lời, đèn vẫn sang, mắt mẹ nhắm chặt, ngực mẹ nảy lên khi tôi dập những cú như trời giáng váo sâu trong cô bé của mẹ… Mong manh…!
Tôi banh hang mẹ ra, dùng hai tay nhẹ nhàng tách cô bé của mẹ ra, những chùm lôngcứ rậm rạp che đi phần nhạy cảm của mẹ…. Mẹ cầm chú bé của tôi sóc sóc vuốt ve như báu vật... Rồi lặng lẽ dẫn đường cho chú bé của tôi đi sâu vào trong mẹ… Tôi cúi xuống hôn mẹ, nhẹ nhàng, âu yếm… Chú bé của tôi hun lên mu mẹ, chạm vào tử cung mẹ… Mẹ rên lên môi khi tôi làm như thế. rất nhẹ nhàng…
- Con yêu, mẹ yêu con, con của mẹ… Mẹ thì thào…
Tôi không nói, cứ bóp hai vú căng tròn của mẹ như muốn ăn tươi nuốt sống hai trái bưởi ấy… Mẹ đẹp như thiên thần…
Mẹ hầu như không nói, chỉ im lặng khi làm chuyện ấy với tôi, mẹ không còn khóc, không còn rụt rè khi nằm dưới tôi, không còn cảm thấy tội lỗi khi chú bé của tôi đút sâu trong mẹ thì phải…
Tôi đặt hai chân mẹ lên vai, mông mẹ nâng lên đôi chút để lộ ra hai múi bưởi to dầy, mũm mĩm… Tôi chỉ biết ngắm nghía rồi trầm trồ, HHTT không thể sánh bằng mẹ tôi… Nước nhờn của mẹ chảy đầy xuống ga giường, trắng xoa chú bé của tôi…
Rồi lại vậy, tôi dập mẹ liên tục, mông mẹ ưỡn lên để tôi vào sâu hơn, hai tay mẹ bấu chặt đùi tôi, cấu mạnh khi tôi dập lút cán vào bướm mẹ…
- Cô bé khít quá, tôi rên lên…
Tóc mẹ dài xoã xuống phủ đầy khuôn mặt mẹ huyền bí, buông lơi.. Ngực mẹ tưng tưng khi tôi dập xuống, chảy ra hai bên thật khiêu gợi…
Tôi mệt quá nằm buông xuôi trên mẹ, mẹ vuốt ve lưng tôi, những giọt mồ hôi nhớp nháp chảy xuống, bên dưới nước nhờn của mẹ cũng trào ra như mồ hôi vậy…
Mẹ vuốt tóc tôi, âu yếm:
- Con cho vào trong nhé. Mẹ nói.
- Sao hôm nay lại thế? Mẹ an toàn à?
- Không, mẹ muốn thế, sắp tới không biết bao giờ cô bé mới được gặp chú bé nên mẹ muốn giữ lại chút gì đó… mong manh…
Tôi kê mông mẹ lên bằng chiếc gối cao, mẹ nhắm mắt lại, mẹ biết hiệp hai chuẩn bị bắt đầu… Mẹ chờ đợi…
Mẹ banh cô bé ra mời gọi, một màu đỏ au sâu thẳm quyến rũ, tôi không khó để đưa chú bé vào, quen thuộc quá, thân quen quá… Tôi hôn mẹ từ cố đến ngực, rồi bụng mẹ…Mẹ rên lên khi tôi làm thế, tuy không to nhưng đủ để tôi nghe thấy, tôi biết mẹ thoả mãn…
Tôi dập như không còn ngày mai trên bụng mẹ, cô bé của mẹ như tách đôi ra, như muốn nuốt trọn chú bé của tôi….
- Con tôi…
Tôi ra trong mẹ thật nhiều, mẹ ưỡn người lên đón nhận, cô bé mút chặt… Tôi đổ ập xuống người mẹ, thở phì phò…
- Con ra nhiều quá… Mẹ ôm tôi như đứa trẻ…
- Sao mẹ biết…?
- Mẹ biết chứ, con bắn mạnh thế mà…
Tôi định dậy kết thúc công việc của mình nhưng mẹ níu lại, không cho chú bé rút ra:” Ở trong mẹ chút đã”, mẹ nói…
Hai mẹ con cứ ôm nhau trần truồng như không có ngày mai cho đến khi chú bé của tôi nhỏ dần trong mẹ… Tôi rút chú bé ra … mềm nhũn…
Từng dòng tinh trùng trắng đục theo ra, quện lại chảy xuống giường… Mẹ nằm im không nói…
- Con đi về đi, HHTT đang mong đấy…
- Vâng, con ở lại chút nữa, đằng nào HHTT hôm nay cũng về muộn…
Mẹ ngồi dậy lấy khăn giấy lau những gì còn xót lại trên ga giường, bướm mẹ vẫn rỉ nước. Tôi láy khăn lau bướm mẹ. mẹ ngồi dang hai chân ra để tôi nhẹ nhàng lau những nghịch tử còn mong manh vương vấn… 
- Cô bé đẹp quá…
- Đẹp gì, con chui ra từ đó, giờ lại vào lại, còn đẹp đẽ gì… Mẹ buồn buồn…
Hai mẹ con nằm bên nhau, mẹ rúc đầu vào ngực tôi như người con gái mới yêu lần đầu..
- Con hứa từ nay cố gắng làm tốt, yêu thương HHTT nhé, năm sau đi học lại nữa… Mẹ mở lời…
- Mẹ cũng đừng buồn chuyện gì, mẹ còn có con mà…
- Từ nay không biết thế nào nhưng hôm nay mẹ mong là chúng ta sẽ là lần cuối. Mẹ muốn quên mọi thứ, mẹ muốn mọi thứ trở về như xưa… Mẹ vẫn là mẹ của con như ngày nào…
- Thì mẹ vẫn là mẹ của con chứ có khác gì đâu. 
- Mẹ con mà thế này à, mẹ con mà lại ôm nhau trần truồng thế này sao? Mẹ con mà con lại cho cô bé của mẹ khóc ướt đẫm thế này à?
Tôi không nói, thở dài. Mẹ cũng vậy. Không thể quay lại được nữa, không thể như xưa…
Chuông điện thoại đổ, HHTT nhắn tin hỏi tôi ở đâu, bao giờ về… Tôi không muốn rời xa mẹ chút nào… Mẹ có lẽ cũng vậy nhưng…
- Con dậy mặc quần áo rồi về đi, mẹ giục!
Tiễn tôi về bằng nụ hôn nồng cháy, mẹ thì thào:”Con cố găng quên mọi chuyện giữa chúng ta đi nhé, mẹ không muốn có lỗi với HHTT”. Tôi nhìn mẹ đắm đuối, không hứa hẹn gì…
Mẹ nắm tay tôi đặt lên ngực mẹ, như thể mẹ yêu tôi nhièu lắm, tình yêu của người mẹ. Tôi nắm tay mẹ đặt lên chú bé, tình yêu của kẻ nghịch tử…
Tôi chia tay mẹ như thế đấy… HHTT chờ tôi ở nhà… Đòi hỏi… Nhưng tôi từ chối, không phải vì tôi không có sức, mà là vì sau những gì vừa xảy ra giữa hai mẹ con tôi, tôi không còn tha thiết gì nữa…
Sáng, mẹ nhắn tin nói là lên xe an toàn, tôi trống trải quá…. HHTT đi làm sớm, tôi cũng mang tranh thủ đi làm, kiếm tiền quan trọng mà…
Chiều tối, tôi chưa về nhà trọ vội mà lang thang một mình trên con đường tấp nập của chốn thị thành, tôi có thói quen như vậy, mỗi khi buồn tôi đi lang thang vô định… Chợt nhận ra dáng ai kia như HHTT, nhưng HHTT đi với ai kia, tay trong tay vào nhà nghỉ… Mắt tôi như hoa lại, chân bủn rủn không bước nổi… Nhìn HHTT vui vẻ đi vào nhà nghỉ mà long tôi quắt lại… Có lẽ nào….

Những thứ mong manh đều dễ vỡ…

Tôi định lao vào hỏi cho ra nhẽ, định xông đến cho gã kia một trận, nhưng làm thế để làm gì, được gì? Mình cũng có ra cái gì đâu, cũng có là gì của nhau đâu, bản tính vậy rồi…
Hèn…
Tôi lại đi… cứ đi….
Về đến nhà cũng hơn 11h đêm, HHTT tươi cười như chưa có chuyện gì xảy ra, đon đả ôm lấy tôi, tôi không nói, im lặng… Cả đêm tôi mất ngủ, HHTT xoa lên ngực tôi, đòi hỏi… Tôi gạt tay ra… Kinh tởm… HHTT không hiểu, quay lưng ngủ ngon lành… Tôi nhớ mẹ quá…
Điện thoại của HHTT có tin nhắn, tôi vội xem, giật mình bật dậy “ Em ngủ chưa, thằng khách hôm nay cho nhiều không? Nó là khách VIP đấy, chỉ thích chơi trần thôi, em thong cảm, nó sạch sẽ, không lo bệnh tật đâu”..
Thì ra HHTT vẫn chưa bỏ cái nghề ấy, vẫn giấu tôi để dạng hang cho thiên hạ chơi… Vậy mà… Tôi chợt rung mình nghĩ đến cảnh HHTT quan hệ không có biện pháp an toàn, biết đâu, biết đâu… 

Tôi chỉ mong trời sang nhanh để đi xét nghiệm….  (hết)

--------------- Phần 1 - Phần 2 Phần 3 - Phần 4 ---------------

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon