"Truyện người lớn" Tình yêu năm cuối cấp Phần 3

Truyện người lớn Tình yêu năm cuối cấp Phần 3
- ..T...là...m..cái...gì...vậ..y..vậy...HẢ? ?? .
Với khuôn mặt đỏ bừng , giọng nói ấp úng k lên lời . Trước mắt tôi , một thân hình căng mọng quyến rũ . Làn da trắng hồng được tô điểm thêm những giọt nc li ti lăn nhẹ . Khuôn mặt cô đỏ bừng , đôi tay bé nhỏ cố gắng che chở cho "vùng nhạy cảm" đang căng lên đầy sức sống . Tôi ngỡ ngày trước vẻ đẹp yêu kiều sexy của cô . Hai mắt trao nhau , một đôi ngượng nghịu xấu hổ...một đôi quay cuồng ngắm nhìn... Trên tay tôi , bé dường như cảm nhận đc một cái gì đó khác lạ đang xảy ra . Khẽ nhúc nhích , bé xoang người hướng ra ngoài . Đôi mắt mơ màng đỏ hoe khẽ nhíu lại , môi bé mấp máy những âm thanh k rõ nghĩa......:
- Ưm...ư.....

Với vòng tay k lấy gì là rắn chắc . Đó là k muốn nói là yếu đuối . Chỉ cần một tác động nhỏ của bé , tay tôi đã run rẩy . Phải cố gắng nâng trụ , gồng cơ...tôi mới dữ đc bé an toàn . Chứ nói thật...quả đấy mà làm rơi bé thì nhọ lắm . 
- T vào đây làm gì . Cô nhăn nhó lên tiếng .
- Em..em..đưa Phương vào...
- Làm gì??...ra ngoài đi...chị đang tắm . Cô to tiếng .
- Nc giúp Phương tỉnh táo...thì em mới đưa Phương vào đây chứ . Tôi cau mày phản bác .
- ........................................
Cô nhăn mặt khó hiểu , nhưng cũng chả đợi cô đồng ý . Tôi bế bé đặt xuống sàn nhà tắm . Với tay lấy vòi hoa xen , dựng bé vào tường . Cơ thể bé lúc này mềm nhũn . Khó khăn lắm tôi mới dựng cho bé ngồi đc . Chả biết phải làm sao , tôi cứ thế lấy vòi phịt nc vào đầu vào mặt bé...
- ...A..khụ...ax.... 

Bé sặc nc , lấy hai tay che mặt lại . K dừng lại , tôi gỡ tay bé ra . Liên tục phịt nc vào mặt bé , tôi biết làm như vậy rất nguy hiểm . Nhưng hết cách rồi , nếu k làm ngay...tôi e rằng...chính tôi cũng k dừng lại đc...huống chi là bé... Cơ thể bé co rúm lại , từng dòng nc lạnh trôi xối xả từ đầu xuống mặt . Mắt bé nhắm nghiền , miệng ú ớ những câu sợ hãi k rõ nghĩa . Vì là nc lạnh nên cơ thể bé run bần bật . Làn da trắng trẻo có phần tái đi , da gà nổi lên rõ rệt . Với cái lạnh ngoài trời và cái lạnh trong tâm hồn tôi...tôi rùng mình mỗi khi có những giọt nc bắn lên . Trông bé thật thảm hại và tội nghiệp . Nếu đc so sánh , thì bé như 1 con nghiện đang rằn vặt chịu đựng cơn thèm thuốc của cơ thể . Cô sợ hãi...
- T...dừng lại...T điên à .

Cô giằng lấy cái vòi tôi đang cầm . Nhưng tôi nhất quyết k đưa cho cô . Đã muốn kìm nén thì phải kìm nén đến cùng . Bé đã bị như vậy rồi thì phải mạnh tay thôi . Để lâu...rất nguy hiểm....
- Dừng lại...dừng lại ngay . Cô ngồi xuống ôm che chở cho bé .
- Hu..hu..khụ...khụ... Bé khóc .
- Chị tránh ra...chị muốn Phương chết sao ? . Tôi quát .
- Đừng mà.... Cô lại mếu máo .
- Tránh ra...phải cho nó tỉnh lại..
- K...dừng lại...đừng làm vậy T ơi...bé Phương chết mất...huhu..
- Chết sao...để lâu thì k chỉ Phương...mà em và chị đều chết...tránh ra . Tôi hất tay cô , ra sức phịt nc vào bé .
- AAAAA....ặc...khục....
- T..ơi...chị xin T...dừng lại đi...Phương k chịu đc đâu...
- Em nói cho chị biết , Phương dính thuốc kích dục đấy , thuốc kích dục đấy chị hiểu chưa....Nếu chị còn muốn thấy cảnh như vừa rồi thì chị cứ ôm đi...cứ ôm đi...... Tôi quát tháo .
- Hu...hu...ch..ị...ơi . Bé ôm chặt lấy cô...tìm kiếm điểm tựa che chắn...cơ thể run rẩy k có chút sức lực .
- ...hu..đừng mà...k...huhu... Cô ôm bé khóc lóc cầu xin .
- Em...chỉ muốn tốt cho Phương thôi...nghe rõ chưa??..
- Huhu...cút đi...ra đi..huhu . Cô gào thét đuổi tôi .

- Em...nói chị k nghe chứ gì??...đc rồi , chị đi mà giải quyết...em đi về...cộp . 
Tôi vứt mạnh cái vòi xuống nền nha khô khốc . Nước mắt tự dưng trào ra...đưa tay lau...tôi xoay người định bước ra khỏi chỗ này . Bỏ...bỏ hết đi , con bé....và cả cô...đâu có là gì của tôi . Việc đếch gì mà tôi phải lo lắng , phải khóc lóc cho họ chứ . Ừ thì tôi yếu đuối , động tí là khóc đấy . Ừ thì tôi bồng bột nóng nảy đấy...thì sao?! . Tất cả vì ai cơ chứ?!...chả lẽ vì bản thân tôi sao? . Nếu vì bản thân thì thử hỏi tôi có phải gồng mình chống trọi những cám dỗ của dục vọng bản thân k ? . Hừ...nếu thế thì tội gì mà tôi k hưởng? . Tôi đâu có mất mát gì ? . Hay đơn giản có khi tôi còn giúp người ta xung sướng thôi . Nhưng vì sao tôi k dám làm như vậy ?...chả vì sao cả . Đơn giản tôi khinh những loại người như vậy ! . Âu cũng là giúp ích cho chính mình mà thôi.........
- T...xin...lỗi...
Cô cầm tay tôi kéo lại . Thật sự điên mất , nhìn cô và bé khóc tôi k đau chắc . Tôi vui sướng khi hành hạ bé hay sao ? . Chả phải tôi đang run lên với cái lạnh của kẻ dính nc lạnh vào mùa đông để rồi run lên lạnh lẽo.....phải rơi nước mắt vì 2 đứa ương bướng trước mắt hay sao????........
- ...chị...b..ỏ ra...em về... Tôi nghẹn giọng .

- Đừng..mà...chị xin lỗi..hức... Cô cầm chặt tay tôi níu dữ .
- Chả phải chị đuổi em sao?..em còn lí do ở lại à...ở lại để kiềm chế à?...
Đm một giọt nước mắt lại rơi xuống . Tự nhủ sao trời sinh ra mình yếu đuối như vậy . Là thằng con trai mà yếu đuối như đàn bà . Mẹ khiếp...tự nhiên muốn sang Thái vãiiii...l.ồnnnnnn .
- T đừng trẻ con như vậy , chị xin lỗi T rồi còn gì...huhuhuhu . Khóc ngon lành như trẻ lên 3  .
Ơi trời......chỉ muốn hét to : "CLGT...hả trời" . Đời như chó mực , cách đây có mấy giây mình bị xua đuổi như một con...mà giờ lại kêu mình đừng trẻ con như vậy . Đéo hiểu gì luôn...lần đầu gặp loại người này...muốn...h....i....ế....p...gê . Nhưng tôi cũng bình tĩnh lại...
- Trời ạ...thì em trẻ con đc chưa . Tôi nhăn nhó hạ giọng .
- Hư..c...lườm...
Cả hai dừng lại , k ai mở lời . Sự im lặng bao chùm , tiếng rên hừ hừ run rẩy của bé làm tôi chú ý . Cô cũng nhanh chóng chỉnh vòi sang chế độ nc nóng . Nhẹ nhàng tắm cho bé.....

Ây da...giờ mới thấy cuộc đời nở hoa à nha . Trước mắt tôi , hai mĩ nhân nghiêng nc nghiêng thành . Nếu cộng thêm cho 2 nàng 10cm chiều cao nữa thì tôi dám chắc con mụ nữ hoàng nội y Phương Trinh chỉ là con muỗi đậu trên đít con ruồi mà thôi(đừng chửi gì em nha) . Với khuôn mặt góc cạnh sắc nét , mỗi nàng đc tô điểm hình hài xinh đẹp khác nhau...nhưng đều có có một điểm chung là......nước mắt nước mũi chảy ròng ròng . Đã k chú ý thì thôi , nhưng kể từ lúc cô khóc lóc lườm nguýt tôi mới thấy . Hai đứa con gái một đứa khoả thân hoàn toàn , một đứa khoả thân sắp hoàn toàn...vì còn cái quần chíp . Và bên cạnh 2 mĩ nhân có một "nam thiên thần" cơ bắp cuồn cuộn , đẹp zai ngời ngời . Cũng với bộ dạng "bán khoả thân" , nhưng may mắn cho thiên thần là chàng ta vẫn còn mặc chiếc quần bò bó sát "thằng nhỏ" của thiên thần . Thiên thần bây giờ mới sực tỉnh . Đôi mắt chàng lia khắp thân thể mĩ miều của cô nàng "khoả thân hoàn toàn" . Chàng chu du khắp cơ thể nàng , đôi mắt lộ rõ sự thèm muốn . "Thằng nhỏ" hư đốn có hiện tượng chuyển mình theo truyền thuyết Thánh Gióng Vươn Vai . Bắt gặp cặp mắt cú vọ đang lòy ra xung sướng . Cô trợn mắt rồi thở mạnh . Giật mình , tôi nhìn cô lấm lét . Đôi khi tôi cũng tự hỏi chính mình , chả hiểu vì sao mà từ nhỏ đến giờ tôi sống rất vô tư . Có thể tôi rất trẻ con , lũ bạn tôi cũng bảo tôi trẻ con . Tôi có thể buồn , có thể giận , có thể khóc vì một vấn đề nào đó . Nhưng lại nhanh chóng nhố nhăng ngay đc . Ví dụ như trong một lần đá bóng ăn tiền với lớp a2 . Đối với những trường số 1 của huyện hay thị trấn thì mỗi khối có 2 lớp luôn đi đầu về học tập và phong trào là lớp a1 và a2 . Lẹ dĩ nhiên...đối thủ khó chịu nhất về mọi mặt của bọn tôi là lũ a2 này . Trận đấu thì căng thẳng vô cùng , hai bên ăn miếng trả miếng liên tục . Tôi đảm nhiệm vị trí tiền đạo cánh trái (gần giống C.Ronaldo7 ý) . Mỗi đợt lên bóng cùng với kĩ thuật và tốc độ của mình , tôi dễ dàng vượt qua ít nhất một cầu thủ đối phương . Nếu đá sân 11 thì tôi chưa từng thử , nhưng với sân 7 người thì tôi cũng là một mắt xích quan trọng của toàn đội . Và cái tôi muốn nói ở đây đó là sự bình tĩnh trong mỗi đợt lên bóng . Với cầu thủ chạy cánh nhỏ con , đối thủ và trở ngại lớn nhất là bị bao vây giữa 2 cầu thủ to con đối phương . Mỗi khi tôi cầm bóng hay bất cứ ai trong đội tôi có bóng là y rằng có 2 thằng đội kia bao vây . Ý tôi muốn nói là bọn kia chơi thủ toàn diện . Cả sức , lực và thể hình bọn tôi đều thua kém . Dễ hiểu vì sao mà kể cả bật nhả nhanh đến mức nào đi nữa cũng k thể tiếp cận đc khung thành bọn kia . Vị trí hậu vệ cánh bên bọn kia là thằng to con nhất khối . Với những như nó , phương châm lấy thịt đè người đc phát huy hiệu quả nhất . Tôi có kĩ thuật + tốc độ , nhưng k tài nào vượt qua đc hắn . Và trong trận đấu , bất lực + xuống sức thường làm cho các cầu thủ chán nản lùi bước . Gần về cuối trận , khó khăn lắm bọn tôi mới mở đc bàn thắng . Kể từ đó bọn đấy liền chơi thô bạo theo hướng...k ăn đc thì đạp đổ . Dễ hiểu cho bọn nó , thua mất tiền thằng nào chả xót . Nhưng bọn nó chơi xấu quá , ăn chân bọn tôi k thương tiếc . Tôi đâm ra bực bội nóng nảy và có phần nhởn nhơ , cứ có bóng là tôi bắn( câu giờ ý ) . Mà đâu có nhằm vào gôn đâu . Toàn nhằm đầu thằng kia sút thôi à . Sút mãi thì cũng đc 1 quả ngay giữa mặt nó . Thằng bé ôm mặt kêu rú như động kinh . Tôi thì lấy làm hả hê lắm , thằng đội trưởng bên nó thấy thế lao vào đòi đấm tôi . Lão trọng tài ra can , nhưng thằng lợn ấy ngoa ngoắt vãi cả đái ra . Nó chửi tôi rồi chửi cả đội tôi chơi bẩn . Cay lắm , tôi k phải dạng hổ báo gì những hễ ai mà động đến bố mẹ tôi là tôi tức lắm . Nói thật chửi nhau thì thà địt bố địt mẹ ra nghe còn dễ tai . Đây nó cứ cạnh khoé ý muốn nói bố mẹ mày chẳng ra gì nên đẻ ra thằng con chẳng ra gì nốt . Đã mệt lại dính thằng lợn này , cú quá tôi mới lao vào đả nó . Đc sự giúp đỡ của mấy thằng kia , tôi húng lắm . Đấm loạn cmn xạ hết cả lên(nghĩ lại hồi đấy trẻ trâu vãiii) . Cuối cùng thằng nằm bẹp...là tôi . Đơn giản...thằng lợn to gấp đôi tôi . Đau đớn về thể xác lẫn tinh thần , đã thế còn bị quỵt tiền . Tôi tức giận vô cùng . Hận cho một thân hình...nhỏ con . Nhưng cái chính ở đây đó là bản tính yêu đời vô tư trong sáng . Tôi cũng quên chuyện đó chỉ sau 1 đêm . Tiếc là hôm sau bị mẹ đấp cho mấy phát vì.....mang thằng em ra là bao cát...

Trở lại với khung cảnh thần tiên . Sau một hồi ngắm nhìn+thèm thuồng , tôi mới dần lấy lại bình tĩnh . Hít một hơi , tôi nói :
- Chị để em...bé Phương dính thuốc kích dục , hiện tại trong người bé rất khó chịu , em k còn cách nào khác , em chưa xâm hại gì Phương , em k dám chắc mình kiềm chế đc bao lâu , chỉ mong cho đến lúc Phương làm chủ đc cơ thể của mình , giờ chỉ mong nc lạnh sẽ giúp Phương tỉnh táo hơn...
- Chị hiểu rồi , T ra ngoài đi .
- Hả...ra ngoài gì ?..em ở đây giúp Phương mà...?
- Bảo ra ngoài thì ra ngoài đi , chị khác biết phải làm thế nào . - Nhưng...
- Nhưng gì...ra ngoài nhanh .
- Nhưng mà...
..........Bốp...bịch..........
- A..ui da....

Bằng một động tác nhanh nhạy , cô đạp tôi văng ra ngoài rồi đóng cửa lại . Đau đớn cho thân phận thằng con trai bị hắt hủi . Tôi xách mông ra giường nằm . Vừa đi vừa lẩm bẩm...chỉ muốn hét to : "Cái đồ vũ phu...đồ....đàn bà....đen vờơooo...lờờooo" . Lấy cái áo ra mặc , hix...cái áo thun bo đi 80k hàng chợ mới mua tuần trước nay nhìn thảm quá . Rách một miếng to từ nách xuống . Chắc trong lúc giằng co với con bé đây mà...nản thật . Lấy tạm cái khăn lau người . Trời...nhìn thê thảm vô cùng . Quần tôi gần như ướt sũng , biết vậy lúc nãy cởi ra có phải lành k ? . Cái lạnh bắt đầu thấm vào da thịt . Giờ tĩnh tâm lại thấy mình liều quá . K biết bé có sao k nữa , chẳng may mà bé trúng gió thì xác cmn định . Nằm ngửa ra giường , tôi cảm thấy mệt mỏi vô cùng . Sao mọi chuyện cứ rối lên thế này . Sóng gió tôi đâu có gây ra mà sao cứ bắt tôi hứng chịu hậu quả hả trời . Nghĩ mà hnay may mắn đứng quá nhiều về phía tôi . Nếu k may mắn gặp đc bé thì có lẽ bé gặp hoạ lớn tôi . Thật k ngờ thằng khốn kia dám làm chuyện đồi bại như vậy . May sao bé mạnh mẽ , cương quyết chống lại để rồi có cơ hội thoát nạn . Cái may mắn nữa là phòng trọ của cô . Phải nói phòng trọ này cách âm rất tốt . Dãy trọ này chỉ dành cho những người công ăn việc làm ổn định . Phòng cô nằm cuối và nhỏ nhất . Xây theo kiểu nhà ở cấp 4 . Có đầy đủ tiện nghi như nhà ở của gđ . Chính vì thế nên những việc xảy ra trong đây k ai biết đc . Mặc dù buổi tối khá yên tĩnh , nhưng quanh xóm k ai phát hiện . Giả dụ mà lúc tôi đang....ứ...ứ...với bé như lúc nãy thì có người chạy vào thì.....éo dám nghĩ đâu . Mải suy nghĩ , tôi chợt nghe thấy tiếng thút thít vang lên trong phòng tắm . Bên cạnh đó là lời động viên nhẹ nhàng ấm áp . Haz!!!...khổ thân con bé , k biết rồi sau khi tỉnh táo lại , con bé có nhớ những việc mình làm k nữa .

Bật đt lên , thấy 5 cuộc gọi nhỡ của 1 số lạ . Đầu óc đang rối bời , tôi cũng kệ mịa nó . Cũng 11h kém rồi , tính ra mình vật lộn với con bé lâu gê gớm nhỉ.........
- T ơi... Cô mở cửa gọi tôi .
- Đây...sao chị . Tôi nhanh chóng chạy ra .
- Đưa bé Phương vào giường hộ chị .

Khá kiệt sức , tôi cũng k ẵm nổi bé nữa . Hình như bé thiếp đi rồi thì phải . Quấn trên người chiếc khăn tắm to đùng , tôi cũng cùng cô dìu bé lại giường . Bé bây giờ k khác gì cọng bún thiu , chân tay mềm nhũn , chả còn tí sức lực nào cả . Vậy cũng tốt , thà bé ngủ còn hơn là thức để...gào thét . Đặt bé nằm ngay ngắn , cô đắp chăn lên người bé , tay lấy chiếc khăn lau tóc cho bé . Nhìn bé phờ phạc quá , mí mắt sưng húp vì khóc quá nhiều , môi tím bầm lại...chắc do lạnh quá . Cô cũng mặc bộ đồ ngủ vào rồi . Chắc vì quá mệt mỏi...nên cô im lặng...
- Thôi..T về đi , cũng muộn rồi . Cô khẽ lên tiếng .
- Dạ...ở lại thêm lúc nữa...nhỡ em về Phương lại quậy thì mệt lắm .
- Um...

Cô k nói gì , đưa tay vuốt nhẹ mái tóc của bé . Tôi và cô người ngồi đầu , người ngồi cuối giường . Cả hai đều mệt mõi xem chút lo lắng . Sự việc giờ trở nên nghyêm trọng rồi . K biết phải xử trí ra sao , nhưng trước hết phải chăm sóc kĩ càng cho bé đã . 
- Chị...k..ngờ..Phương lại bị...như vậy .
Giọng cô ngẹn đắng , đôi mắt đỏ lên...mọng nc .
- Dạ...việc đến mức này...em cũng k biết phải sao nữa .
Tôi thở dài ngao ngán , quả thật thì nó quá sức đối với 1 thằng nhóc gầy gò ốm yếu .
- Hức...sao em dại quá vậy Phương . Cô nấc nhẹ .
- ...chị đừng khóc nữa , đi nghỉ sớm đi...khóc nhiều sẽ mệt đấy .
- Ừm...

- Dù sao k thể trách Phương đc , Phương bị hại mà , có trách thì trách sao Phương lại quen thằng khốn kia thôi . Tôi phân trần .
- Cũng tại chị , chị k coi sát nó , để giờ nó bị như này...chị..đau lắm...hức .
- Thôi nào...ai muốn nó xảy ra đâu .

- Hức...Phương nó là 1 đứa ương bướng , con bé cứng đầu từ bé rồi . Lúc nhỏ nó đáng yêu và ngoan lắm . Gia đình nó trước kia hạnh phúc lắm . Nhưng rồi ba mẹ nó đi tìm hạnh phúc riêng cho mình , thành ra k ai chăm sóc , dạy dỗ nó cả . Từ đấy nó trở lên hỗn láo , chơi bời mất kiểm soát . Vì k quản lý đc nó nên bố nó mới gửi nó lên đây ở cùng cô chú . Nhưng cô chú nó đi làm suốt , có quản cũng như k . Năm nay lên đây làm nên chị mới đón nó đến ở cùng . Nhiều lúc thấy con bé lủi thủi ngồi buồn một mình chị thương lắm . Gđ tan vỡ , bố mẹ đùn đẩy trách nhiệm nuôi dưỡng con cái . Làm con của cái gđ đó...vui sao đc...
Những lời tâm sự của cô làm tôi thấy ngỡ ngàng . Hix...sao đời lại bất công với bé như vậy . Đằng sau sự ngạo mạng , hỗn hào là một tâm hồn bị thiếu thốn , tổn thương nghiêm trọng . Vậy mới thấy , người xấu đâu hẳn đã xấu . Khi ta nhìn về cái tâm họ , chắc chắn ta phải suy nghĩ rất nhiều....
- Haz!..... Tôi thở dài .
- Giờ lại...như này...chị k biết làm thế nào nữa T ạ .

-..........................................
-..........................................
- Con bé mạnh mẽ thật...chị nhỉ .
- Ừ...m...
- ..........................................
- ..........................................
- Muộn rồi...chị ngủ đi...em về đây .
- Um...T về đi...
- Nếu có việc gì gọi cho em luôn nha . Tôi dặn dò .
- Um...chị biết rồi .
- Nhớ nha...gọi em luôn đấy .
- Rồi...

Cô cười nhẹ , dù trong nụ cười là dáng vẻ ủ dột , mệt mỏi . Tôi đóng cửa rồi đi về . Mông lung quá , tôi hiểu thêm về bé rồi . Người mà tôi luôn coi thường vì dáng vẻ kênh kiệu tiểu thư . Tôi cứ nghĩ bé có tất cả , có cha mẹ yêu thương che chở , có bạn bè chia sẻ buồn vui chứ . Cuộc sống của bé theo tôi nghĩ đc trải dài 1 màu hồng . Nhưng giờ thì sao?...tất cả những thứ đó chỉ là vỏ bọc bề ngoài , còn bên trong...thối rữa hết rồi . Gia đình k hạnh phúc , bạn bè xa lánh hãm hại . Rồi sau thì bé phải làm sao???.....đời nhiều cái chó đẻ..............

Với cái thể trạng như cá trên cạn . Đúng theo lời "thù nguyền" : Anh hùng khó qua ải mĩ nhân . Ý nghĩ của câu nói trên thì hẳn mọi người đều thấu hiểu . Theo nghĩa bóng thì nó giống y trang nghĩa đen...đều chung một mác danh : Dại gái . Nếu phân tích theo khía cạnh của một người ngoài cuộc thì tôi đang vướng vào cái "thù nguyền" đó . Bởi vì sao??...đó là bởi vì tôi vừa mang tấm lòng hiệp nghĩa anh hùng ra cứu vớt cuộc sống tươi đẹp cho một xinh linh dễ thương xinh đẹp . Tôi đã gan dạ chấp nhận mọi khó khăn về thể xác lẩn tinh thần có thể trong tương lai gần . Và điều đó cũng có nghĩa...tôi dại cmn gái . Nhưng nếu nhìn nhận kĩ càng của người trong cuộc thì lại khác hoàn toàn . Hãy nhìn phân tích của tôi...mọi người sẽ rõ...
+ Thứ nhất : Tôi là "anh hùng" ư...nhầm rồi...nhầm to rồi...tôi là "thiên thần" cơ mà .
+ Thứ hai : Tôi thiên thần đúng k , thử hỏi nhiệm vụ của thiên thần là gì...đương nhiên là "cứu nhân độ thế - giúp người cứu người" roài .
+ Thứ ba : Cái này mới là quan trọng này...suỵt...nói nhỏ nha...."tôi chưa nghĩ ra"...suỵt...đừng cho ai biết đấy...Ok .
..........................................
- Alo...chị ạ .
- Um...T à .
- Em qua chị ăn cơm nha...hỳ .
- Hnay 4 tiết à...ừ...vậy qua đi nha .
- Ok...chị

Thời tiết trở lạnh hơn , những cơn mưa phùn báo hiệu mùa xuân đang về . Cái tiết trời se lạnh làm tôi thấy khoan khoái . K biết tại sao chứ tôi...ghét mùa đông lắm . Mùa đông chỗ tôi lạnh lắm , kéo dài từ tháng 11 đến tận tháng 3 tháng 4 năm sau . Miền bắc mình như kiểu càng ngày càng khắc nghiệt hay sao ý . Tôi là 1 người kị lạnh , hễ trời trở lạnh là cảm cúm liên miên . Cứ thấy cái cảnh "sụt sịt" là nản toàn tập rồi . Và k biết vì da mặt tôi mỏng hay sao mà rất dễ nẻ . Người bị nẻ hay khô da trông tợn lắm . Nhìn cứ già già bẩn bẩn thế nào ý . Vì thế tôi ghét mùa đông...à còn cái ghét nữa . Cái này thằng nào cũng ghét , đó là lũ con gái . Thử hỏi mùa đông thì con nào dám áo hai dây quần đùi mỏng để khoe hàng...đau lòng lắm luôn ý .
Cái cảm giác tức tức trong lỗ mũi thật khó chịu . Đêm qua "sụt sịt" mệt vãi cả chấy . Độ mệt còn tăng lên khi nghĩ lại hoàn cảnh hqua . Người ta thì đêm noem vui vẻ hạnh phúc . Còn mình thì...số phận nó trêu ngươi vậy đó . Những mùa noen trước thì cầu mong có 1 em sánh bước tay trong tay cảm nhận vị ngọt của chữ tình . Noen năm nay tưởng vớ đc "1 em" thì lại...đời nhiều ca khó đẻ .

Về nhà tắm qua phát , tối qua về hôi như cú ý . Tại "hoạt động" hơi nhiều nên mồ hôi tuôn ra . Sáng nay lên lớp bị con bạn ngồi cùng bàn bịt mũi xa lánh chửi mình ở bẩn...nhục nhã đau đớn cho cái kiếp này . Ngâm mình trong nc ấm , đầu óc khoan khoái hẳn . Ngẫm lại những sự việc xảy ra tối qua . Quả thật như phim hành động . Suy nghĩ nhiều lắm , ở cái tuổi ăn chơi nửa vời này của tôi thì hình như là quá sức . Với những toan tính thủ đoạn trong cái "tình yêu học trò" thì quả là k ngờ . Tôi k dám tin đó là sự thật . Giả sử nếu có thủ đoạn hay vụ lợi mà giở trò up thuốc này nọ trong thế giới người lớn thì còn có thể . Chỉ là tình yêu học trò vớ vẩn mà đã xảy ra truyện này rồi . Tôi k phải chê trách hay phản đối tình yêu tuổi học . Vì tôi cũng đang là học trò , cũng có những rung động với gái xinh . Tôi cực kì trân trọng tình học trò . Đơn giản đa số mối tình đầu của mỗi người đều là tình học trò . Tình yêu học trò bây giờ k còn trong sáng như xưa . Tôi thấy cũng đúng thôi , thời nay khác thời xưa nhiều mà . Và cứ tình học trò là phải trong sáng à , thế thì hoạ may ra có "tình con nít cấp 1" thôi . Nhu cầu sinh lý giữa con trai và con gái đang độ tuổi phát triển thì điều đó là bình thường...đối với tôi . Nhưng khi trứng kiến cái "tình học trò" của bé và thằng ny bé thì tôi cảm thấy sợ . Chả nhẽ xã hội bây giờ nhiều cái nguy hiểm vậy sao??...Why??...vậy thì với 1 thằng nhóc miệng còn hôi sữa như tôi sẽ phải ra sao...Can I Hep Me........

Đúng là tôi cảm thấy sợ , cái tôi sợ k phải sợ 1 trận đòn , k phải sợ 1 cuộc trả thù mà tôi sợ chính bản thân mình . Mỗi người đều có 1 tính ích kỉ riêng . Tuỳ thuộc vào tính cách mà tính ích kỉ đó ít hay nhiều . Chỉ vì ích kỉ mà con người ta mất kiểm soát . Tôi sợ sẽ có 1 ngày sự ích kỉ của tôi sẽ làm tổn thương người khác . Thằng ny của bé là 1 thằng ích kỉ . Với nó , tình yêu nó giành cho bé chắc chỉ là sự chiếm hữu , chắc gì nó đã yêu bé thật lòng . Mặc dù khi bị bé đá , nó đã khóc lóc cầu xin bé . Cái bản lĩnh của đàn ông khi ny mình là 1 hotgirl luôn là một cái gì đó rất tự hào . Vì thế khi bị đá , thì cái ham muốn chiếm hữu cùng lòng tự tôn của đàn ông nó bộc phát . Hành đồng của thằng ny bé cũng chỉ là nhất thời thôi . Nó ích kỉ khi nghĩ rằng bé phải là của nó , nó phải chiếm đc ít nhất là thân xác bé . Điều đó tôi cảm thấy thất vọng , thất vọng vì thằng kia quá đàn bà . Thất vọng vì bé quen 1 thằng đàn bà như nó . Nếu đem so sánh nó với tôi á...xin lỗi chứ "thiên thần" với "đàn bà" thằng nào hơn .
- A..T..

Tiếng gọi của con bé 2lúm khi tôi vừa thò cái đầu ra ngoài :
- Ơ??.....
- Gì vậy "lúm" .
- Qua em ăn cơm đi , nay mami anh uỷ quyền ohm hihi .
- Ax...đùa hả ? .
- Đùa gì cơ? .
- Sao nay mời anh ăn cơm , lạ à ? .
- Hứ...cái đồ hâm...
- Anh qua em ăn đi , sáng nay mẹ anh nhờ em nấu cơm cho 2 ae anh rồi . Con bé "Pằng" lên tiếng .
- Ax...trời ! sao k bảo anh sớm . Tôi nhăn nhó .
- Thì giờ bảo rồi còn gì . Bé "2lúm" cau có tỏ vẻ khó chịu .
- Sao mẹ anh dở trứng vậy trời . Tôi kêu gào trong lòng .
- Thế có ăn k thì bảo đây .
- Anh có hẹn rồi , để hôm khác đi .
- Hẹn gì?...em nấu xong rồi .
- Thôi xin lỗi , tí bảo thằng C qua , anh k ăn đâu .
- K đc , mẹ anh dặn rồi .
- Kệ...anh đi đây .
- Anh đi em méc mẹ anh  .
- Ơ hay cái con bé này .
- Biến đi...chị đây k cần .

Nói rồi nó ngúng nguẩy lắc mông ưỡn ẹo phi vào nhà . Thiệt hết nói nổi con này luôn . À cũng phải nói qua , từ cái đợt trời trở lạnh là tôi k dậy sớm tập td nữa rồi . Con bé dạo này cũng dạn lắm . Hôm lâu lâu tôi còn thấy có thằng cu nào đi xe đạp đến đón nó đi học cơ . Nghĩ cũng buồn cười , 2 đứa lớp 10 rồi mà lùn lùn nghịch nghịch như con nít . Thằng cu cũng lùn y trang con bé . Tôi thấy chúng nó hợp đôi lắm à .
..........................................
.........Bốp............
- Thằng khốn nạn .
- Phư..ơ...ng...
- K..hốn...nạ...n...hu..hu..u..
Khuôn mặt trắng bệch nhợt nhạt , khoé mắt sưng vù thâm tím...nước mắt cứ thế tuôn ra k ngừng . Một cái tát đau và những tiếng thút thít đến nao lòng . Hai con người , hai thái cực . Kẻ khóc người ngỡ ngàng...kinh ngạc . 
- ..Th..ả..e..m RA...HUHUHU...TH..ẰNG...CH...Ó...
- Dừng lại Phương...dừng lại .
Tai tôi ù đi , tiếng gào thét của bé , sự bất lực của cô . ...........

Má tôi đỏ lựng , in hằn rõ nét hình 5 ngón tay nhỏ nhỏ xinh xinh . Cái tát diễn ra quá nhanh và quá bất ngờ . Tôi bất động , lần đầu tiên trong đời bị gái tát ( trừ mẹ ) . Cảm giác bỏng rát vùng mặt thật điên hết cả người . 

Lúc tôi sang , thấy bé vẫn đang nằm lim dim nhưng hình như chưa ngủ . Ngó vào bếp thì thấy cô đang nấu ăn . Thế là mới lại gần giường , vừa mới đặt tay lên trán con bé xem nó có sốt k thì...ăn ngay cái tát vào mặt . Nhục nhã và đau đớn , người bị tát là tôi . Nhưng cái fuck diu...kẻ khóc lại là con bé...đéooo...hiểuuu!!!...
- Em bình tĩnh Phương ơi . Cô ôm chặt con bé .
- Huhu...b..ỏ...ra!...
Thể trạng bé lúc này rất yếu . Mặt mũi hốc hác xanh xao , tóc tai bù xù...cơ mà vẫn phảng phất mùi thơm....éo hiểu con gái nó là cái giống gì nữa .
- Chị bỏ nó ra , xem nó làm gì . Tôi lên tiếng sau 1' bất động
........cô nhìm tôi rồi buông con bé ra...................Bốp.......................l ần này là má bên phải........................cân rồi...................
- T..hằn..g...kh...ố..n...nạn....CHÓ ĐẺ....bụp..........aaa........bốp.......... .......bốp.......
Con bé gào lên , xông vào đấm , véo , cấu , cào tôi túi bụi . Tôi đứng yên , chịu đựng nỗi đau thể xác . K hiểu con này nó có học võ k mà lực đấm của nó mạnh mẽ trâu bò đến vậy . Cứ thế nó gào , thét , đập tôi như đập con...cún . Vừa khóc vừa đánh , tôi thấy nó đáng thương vô cùng..............

- ĐỦ CHƯA !
Đưa tay nắm chặt tay bé , tôi ẩn bé sát tường...
- MẸ...MÀY...THẰNG CHÓ...
Đang định phang cho nó toè cmn mỏ cơ mà éo dám....
- CHỬI CÁI...ĐÉO GÌ...ĐIẾC TAI TAO...
- MẸ THẰNG...CHÓ....CHÓ...HUHUHU...
- ...........nhìn..............
- BỎ TAO RA...HƯ..HƯ..
- ....vẫn nhìn.....................
- AAAAAA...BỎ RA...ĐAU QUÁ....
- T..thả Phương ra...
Cô kéo tôi ra khỏi người con bé . Tôi tức lắm , càng bóp chặt tay hơn....
- Huhuhuhu...
- T..bỏ...ra...T....
- Nói...sao đánh tôi!!!...
- Huhu....huhu...
- NÓI...bóp tay mạnh hơn...
- AAAA....HUHUHU...
- Trời ơi...T....có gì bình tĩnh T ơi . Cô vẫn cố gắng kéo tôi ra nhưng vô ích .
- Chị đi ra . Tôi quát .
- ...Ơ...
- NÓI...MAU...

- Mẹ...huhuhu...đau...mà...huhu....
Con bé đuối sức , khóc k thành tiếng nữa . Nhìn rất ư là tội nghiệp...
- Hừ...
Tôi thả tay nó ra , dù sao nó cũng là con gái . Chân yếu tay mềm , nhỡ mà bóp mạnh quá...hỏng hàng nó thì bỏ mẹ .
- Em sao k?...trời...đỏ hết tay rồi thằng kia . Cô tức giận nhìn tôi .
Xoay xoay cổ tay , tôi nhìn cô và con bé bằng ánh mắt bất cần . Tức là 1 điều hiển nhiên , nhưng cũng vì thương bé quá . Chả biết bé làm sao nữa...
- Hư...ư...ư....
- Thôi nào...nín đi , em sao nữa vậy hả Phương ơi . Cô dìu bé lên giường , giọng trùng xuống...nghe rất buồn .
- N...ó...n.ó...ấy..ấ...y....n...ó....h..iế p...e..m...hưhư... . Con bé nấc lên từng tiếng 1 .
- Hảaaa...
.........Bùm..........tiếng nấc của nó làm tôi giật bắn.......................
- Ê...ê.....con kia....nó....i...gì...gì...vậy...HẢ.. Tôi lấp bấp .
- Phương...sao em nói vậy... Cô đỏ mặt quát . 
- ĐÂY...HUHU...XEM...ĐI...ĐỒ KHỐN NẠN .
Con bé lật tấm chăn lên , chỉ tay vào một khoảng đệm....................................ôi cái gì vậy trời...................trên cái đệm trắng......có một.....vài giọt............................................ máu tươi..........................................OM G.........
- ................chết đứng................
- Huhuhu...chị...ơi.... Con bé ồm trầm lấy cô nức nở
- T....
Cô nhìn tôi ngỡ ngàng , mắt tôi cũng mờ đi . Hình ảnh tối qua chạy qua bộ não . Hình ảnh hai thân thể gần như...trần chuồng...dính chặt lấy nhau . Nhưng...nhưng k thể nào , tôi thề với trời là tôi chưa hề làm gì bé . Thậm trí tôi còn chưa nhìn thấy "cô bé" cơ mà . Sao có thể xảy ra đc...k...k thể nảo....
- K...K Phải...k...

Tôi ôm đầu , choáng váng , tôi bấn loạn thật sự . Cái thứ "đỏ đỏ" trên tấm nệm cứ mập mờ ẩn hiện trước mắt tôi . Chả lẽ đó là sự thật??? . Sự thật rằng tôi...đã lấy đi sự trong trắng của bé . Trời ơi...tôi phải làm sao...tôi k hề...k hề làm vậy thật mà . Ba con người , trong cái k gian nhỏ của căn phòng . Nhìn sang cô , nc mắt cô lại chảy . Sâu thẳm trong ánh mắt là ngọn lửa tức giận . Đúng...cô đang căm thù tôi , tôi cảm nhận đc điều đó . Tối qua , tôi đã nói gì...vậy mà giờ đây , chính thứ đó đã tố giác tôi . Tố giác kẻ nói dối như tôi . Cảm giác ứ nghẹn , tôi k phát ra đc tiếng nào . Quá rõ ràng , thanh minh cũng đã muộn . 
- T về đi . Cô lạnh lẽo ra lệnh
- Em...
- T về đi , chị cần yên tĩnh .
- K...
- Về đi . Cô quát .
- Em...sự thật k phải như vậy .
- Chị k biết...về đi...
- EM THỀ LÀ K PHẢI NHƯ VẬY , EM CHƯA LÀM GÌ PHƯƠNG...
Tôi gào lên , sự hoảng loạn đang xâm chiếm trí óc . 
- CHỊ K BIẾT...K CẦN BIẾT...
- Chị k tin em...
- Về đi...chị... Cô lắc đầu tuyệt vọng , nc mắt rơi lã chã .
- Đc rồi...giờ em về...nhưng khi nào tĩnh tâm lại...em sẽ chứng minh cho chị thấy....còn em...Phương...có thể em k tin...nhưng....
- Anh im đi...huhuhu .
- .........................
.................................................. ..................................
Tôi trở về nhà...thật k còn gì để nó nữa rồi . Phải làm sao đây ?...............................................
Sáng hôm sau :
- Chị...à...cô..
Tôi gọi cô khi gặp cô trên trường .
- Em...
- Để về nhà nói , giờ đang trên trường .
- Dạ...nhưng...
- Chị để Phương về nhà mấy hôm cho con bé tĩnh tâm rồi .
- Dạ...vậy à...
- Um..
- C..òn chuyện...
- Hì...rồi T sẽ biết . 
Cô mỉm cười bước đi...để lại tôi đang ngạc nhiên trơ mắt ếch ra . Lời cô vừa nói...........................................có liên quan gì đến cái "đỏ đỏ" chết tiệt kia k nữa...........................

- T ơi .
- Ơ...
Trước mắt tôi , người con gái đó xuất hiện...Hiền..."người bạn" thân của tôi .
- Sao...ơ...Hiền . Tôi ngỡ ngàng .
- Hihi...Sao vậy ông . Hiền nheo mắt tinh nghịch .
- Sao Hiền...à mới về à . Tôi gãi đầu .
- Um...về qua rồi hihi .
- Về làm gì á ? .
- Hay ha...phải có việc mới đc VỀ NHÀ CỦA MÌNH HẢ . Cô nàng ấn mạnh lý do .
- À..k...T k có ý đó hyhy . 
- Xí... Nàng trề môi trông đáng yêu quá
- Mà cứ đứng ngoài đường vậy hả ông tướng ? .
- Ơ...k...à...
- Ơ cái ông này...sao cứ à ừ vậy hả ? . Có vẻ nàng hơi khó chịu .
- À ừ...à...mà bà đi đâu đấy ? .
- Đi chợ cùng mami nè .
- Um...vậy mẹ bà đâu?.
- Về rồi .

- Ừ vậy k về đi ở đây làm gì ? . 
- Thì ra đây chờ ông chứ chi ! .
- Ax...mừng răng chờ tui chi rứa . 
Thấy nàng dùng tiếng Huế , tôi phang ngay câu Huế cho nó máu  .
- Hihi bó tay , đi chơi chứ sao hihi .
- Gì hả má , trưa k về ăn cơm chơi bời gì ? . Tôi ngạc nhiên .
- Vậy k muốn chơi cùng tôi chứ gì .
Mặt nàng tự nhiên xìu xuống , tay mân mê cái...móng tay , phụng phịu như trẻ con...éo hiểu .
- Ai bảo thế đâu , nhưng tôi đã ăn uống gì đâu , mà giờ này thì đi đâu chứ .
- Thì...hay là lên đồi thông sau trường cấp 2 cũ của tụi mình đi...nha..nha .
Nhìn cái mặt kìa...trời đất sao đáng yêu quá trời luôn . Thế này thì đau tim quá....
- Rồi rồi...bỏ ngay cái bộ mặt ấy đi nha...khiếp quá .
- Hihi...vậy đi nha...Hiền mua bánh rồi , tí lên đấy ăn luôn hihi . Nàng cười tươi như hoa
- Ok...nhưng đi bộ hả bà...3km đấy nhá .
- Ngu...xe kia kìa . Nàng chỉ cái Led đỏ hoẻn trong quán tạp hoá .
- Ơ...bảo ai ngu đấy . Tôi trợn mắt .
- Hihi nhầm...thôi đi .
- Nhớ đấy .
Rồi Hiền kéo tôi đi , công nhận đi quả tay ga to uỳnh này nổi dễ sợ . Đã thế còn đỏ chói chang...đi mà trông thấy mình gay gay thế nào ý . Thôi kệ mịa , trở nàng trên đường cũng vui vui , thi thoảng giảm ga...rồi giật mạnh...phê hết cả lưng...
- Này...đi cẩn thận k tôi đạp cho lộn cổ đấyyyy!! . Nàng nhéo tai tôi...đau .
- Đau...tại đường sóc chứ .
- Thôi đi...thằng dê già . 
- Xuống đi bộ thôi , xe này leo đồi là die đấy . Tôi dừng xe ngay chân dốc .
- Ừm...gửi xe ở cái quán karaoke kia rồi mình đi bộ lên .
- Um...Ok .

Cơ mà đây là cái sai lầm , đùa chứ lâu lắm rồi mới leo đồi...mệt vãi cả đái ra . Quả đồi này ở ngay sau trường cấp 2 cũ tôi học . Nó là đồi thông chứ chả có mấy thông đâu , chặt gần hết cmnr . Hồi đó bọn con trai lớp hay chạy ra chơi trận giả ( thời trẻ trâu ) . Nói chung nó cũng gắn liền với bọn tôi sau những giờ học ngoại khoá .

Hai đứa lựa sau cái cây gì gì mà lá to lắm , dải mấy tờ báo mà nàng chuẩn bị sẵn ra ngồi . Rồi lấy bánh ra gặm như đúng rồi....tại đói roài mà . Tiết trời nắng nhưng se lạnh , trời quang mây tạnh nên...thơ mộng lắm luôn ý . Từ đó đến giờ chả ai nói câu gì . Tự nhiên thấy ngại ngại thế nào ý . Quang cảnh này...nó cứ...thế nào ý . Quay sang nhìn Hiền , trông nàng xinh lắm . Cái miệng chúm chím "ngoạm" cái cái bánh trông yêu cực . Mặt trắng hồng mịn màng k tì vết . Như kiểu càng ngày nàng càng xinh ra ý . Hix...vòng nào ra vòng đấy , đã thế chân dài cao ráo . Nhìn phát thèm chết đi đc... Nhìn lại mình tôi tủi thân gê gớm hức hức...càng ngày càng xuống cấp

- Nhìn gì mà gê quá vậy ông . Nàng nhướn mày hỏi .
- Nhìn bà . Tôi uống vội miếng nc rồi trả lời .
- Tôi thì có gì lạ mà nhìn .
- K lạ nhưng cũng lạ .
- Chơi chữ à . Nàng nghiêng đầu hỏi .
- Xinh quá đó thôi .
- Eo...tôi biết tôi xinh rồi , khỏi nịnh .
- Mà lần sau bỏ ngay cái dép cao gót đi nha .
- Bỏ làm gì?...à...haha...thấp hơn chị đúng k haha .
- Thôi đi , xem ai cao hơn k ? .
Tôi và Hiền đứng lên đo chiều cao của nhau . Đúng là mình thấp thật , cao hơn nàng có xíu à . Cơ mà thế vẫn là cao hơn hehe . Hồi trước bọn tôi hay thử xem ai cao hơn ai...người thua luôn là tôi .

- Hehe...ai cao hơn hehe . Tôi cười đểu .
- Xí...k thèm chấp , ông con trai mà k cao hơn tôi thì...
- Gớm...bà cao...đc chưa .
- Thì đúng mà hahaha .
- ...Bla...bla... 
Những câu truyện hồi bé lại đc 2 đứa lôi ra hào hứng kể lể . Ngồi chém gió chém bão làm rung chuyển cả mấy cái lá cây Khoảng cách giữa hai đứa cùng xích gần nhau hơn . Còn mong gì hơn khi tôi có một tình bạn như vậy...
- Mà này , tối qua đi đâu mà tôi gọi k nghe máy hả .
Đang nói chuyện làm bánh thì tự nhiên Hiền hỏi .
- Ơ thế hoá ra là bà à . Tôi thắc mắc .
- Um...chiều qua về nhưng bận , tối gọi rủ ông đi chơi nhưng chả thấy đâu . Nàng thở dài .
- À...tôi đi chơi nên k biết...sr nha hyhy .
- Đi chơi với gái chứ gì .
Nàng nhếch môi , hỏi gì mà chuẩn thế k biết , chả lẽ khai...
.....brừ..............bừ.........đang k biết trả lời sao thì tôi có đt...là cô gọi :
- Em đây chị .
- T đâu mà k sang ăn cơm vậy . Giọng cô nhẹ nhàng .
- Dạ em đi với bạn , chị ăn cơm đi , k phải đợi em đâu .
- Thế mà k bảo trước , làm tôi đợi...
- Hỳ...xin lỗi .
- Tí về đây nói chuyện đấy nha .
- Rồi em biết rồi...bye chị .
- Um bye T .
Cúp máy xong quay sang thấy nàng nhìn tôi như đúng rồi .
- Sao nhìn dữ vậy trời .
- Ai gọi đấy ? . Nàng hỏi .
- À bà chị gọi ấy mà .
- T có chị khi nào . Nàng nghiêng đầu thắc mắc...lại đáng yêu
- Thì bà chị hàng xóm . Tôi nói bừa , chả lẽ bảo là cô giáo à .
- Hàng xóm??.
- Hỳ .
- .............
Nét mặt nàng trùng xuống , sao đang vui mà lạ giở chứng vậy hở...
- T phải về rồi à . Nàng nói nhỏ .
- Trời về gì , tí về cũng đc mà .
- Hihi...vậy ngồi đây tí về nha...nhưng chiều tôi phải đi rồi .Nàng buồn đáp
- Sao đi sớm vậy ? . 
Tôi hỏi...có 1 chút gì đó hụt hẫng trong lòng .
- Hi...tại đc nghỉ có 2 ngày à . Nàng cười .
- Um...tôi còn chả đc nghỉ .
- Um hihi...
- Về đi đc...bla...bla...
- ...bla...bla...
...........................................
- Thôi về nha . Tôi lên tiếng .
- Um...về thôi . Nàng mỉm cười .
- Đi nào . Tôi đưa tay kéo nàng dậy .
- ..A... Nàng kêu lên
- Ơ...sao vậy ?. 
- Tê chân quá .
Trời quên mất là cứ ngồi lâu nàng sẽ bị tê chân...
- Hix...quên mất...k đi đc à .
Tôi nhẹ nhàng đỡ nàng xuống . Nàng đấm đấm bắp chân rồi lắc đầu . Tôi chỉ dám đứng nhìn thôi , tự nhiên tôi nhớ lại cái ngày hôm ấy 3 năm trước . Tôi k dám...tôi sợ tôi lại làm điều khốn nạn đó với nàng . Thấy tôi đứng nhìn , nàng nhăn mặt mắng :

- Nhìn cái gì mà nhìn .
- Um...thì...
- Thế k về sao ở đấy mà gãi đầu...muộn rồi .
- Nhưng bà đâu đi đc .
- Cõng tui đi .
Đôi mắt nàng long lanh , ngước lên nhìn tôi chờ đợi . Hix...bị đánh trúng điểm yếu , dù cái đầu bảo k nhưng cái mồm lại k nghe lời :
- Um .
Cúi lưng xuống , nàng nhẹ nhàng leo lên . Trông cao cao chắc chắc thế mà cũng nhẹ phết nhỉ...
- Nặng thế bà...heo quá . Tôi trêu .
- Eo...người ta 45kg nặng gì hihi .
- Thôi đi...tôi 50kg đây nè .
- Sướng thế rồi còn kêu gì .
- Thích sướng k ? , vứt xuống cho tự lăn giờ .
- Hứ...dám hông .

Nàng nhéo nhẹ tai tôi , chu mỏ lên đanh đá . Tôi cười trừ , nói vậy thôi , chứ cho tiền tôi cũng k vất nàng xuống đâu . Mỉm cười vì ít ra tôi còn có thể vững đôi chân . Rồi một đôi tay khẽ vòng qua cổ , nàng ôm cổ tôi thật chặt . Tựa đầu vào vai tôi hát vu vơ....."Where do we go from here?
Tình 
mình về đâu hỡi anh.

Are we ready to just give it up
Should we turn our back on love
Or should we stand within.

Chẳng đành lòng buông cánh tay Mà chỉ mình em sao biết quay lại .

Ngày nào say đắm vô vàng ,Tại sao mình xa cách nhau. Tình về nơi đâu? 
Where do we go?
. Tình về nơi đâu? Just tell me
.
Tình về nơi đâu? Về đâu... Where do we go from here?

Tình về nơi đâu? 
Người ơi...Tình về nơi đâu? Anh hỡi...
Tình về nơi đâu? Can go on like this

Yêu thương cho tới nơi đâu....."
- Hát hay quá ha .
- Chuyện ca sĩ mà lị hihi .
"nhưng sao lại đổi vai câu hát vậy cô"...tôi nói trong suy nghĩ . Mỉm cười , ôm chặt lấy đôi chân nàng . Tôi và nàng đang cùng bước trên một con đường . Dù rằng có thế nào thì chúng tôi vẫn là bạn . Vẫn vui vẻ cười đùa , lưu dữ cho nhau những kỉ niệm đẹp nhất . Bỏ qua cho nhau những lỗi lầm quá khứ....và tôi biết...tôi và Hiền sẽ cố gắng cho tình bạn này . Hôm nay trời trong xanh............

...........................................
- Về nha , pi ông dê non .
Nàng nheo mắt cười trêu , nụ cười trong sáng...
- Um...pi bà thỏ già .
- Á...k chơi với ngươi nữa...pipi .
Bóng nàng mờ dần , hình bóng "thỏ già" ngồi trên quả Led to đùng trông ngố quá . Tôi đứng chờ cho đến lúc k còn nhìn thấy nàng rồi mới vào nhà...ngố thật . Nụ cười trên môi....tôi nhanh chóng sang nhà cô...xác định trốn 1 buổi học..........
..........................................
Bước chân vào phòng cô , mùi hương thơm nhẹ nhàng bay vào mũi . Phải nói rằng phòng cô quá gọn gàng sạch sẽ . Đúng là con gái có khác...cái gì cũng thơm . Trông thấy cô đang nằm nghịch lap . Vẫn cái dáng đấy , vẫn phong cách ăn mặc đấy...dản dị và dễ thương...........
- Chị . 
Tôi định phi lên giường thì...
- Đứng im...cấm lên . Cô trợn mắt đe doạ .
- Ơ...thế em ngồi đất à . Tôi ngơ ngác .

- Đứng đấy hỏi tội...
- Ax...tội gì trời . Tôi nhăn nhó .
- Thứ nhất : Có đúng tối qua T k làm gì bé Phương k ? .
Sắc mặt cô trở lên lạnh lùng , cô thực sự đang rất nghiêm túc . Cảm thấy đây k phải lúc đùa giỡn tôi quả quyết :
- Em thề với..."cái bóng đèn" chị là em chưa xâm phạm gì tới thân thể bé .
Giọng nói tôi đanh thép hùng hồn . Với tôi , đùa ra đùa , nghiêm ra nghiêm...tôi là tôi cực kì ghét cái loại người nhăn nhở đấy nhé .
- Rồi...tạm tin . Cô hạ giọng .
- K tin đấm phát chết luôn . Tôi lẩm bẩm .
- Lẩm bẩm cái gì đấy .
- Đâu...em lẩm bẩm cái gì đâu .
- Giờ hỏi tội thứ 2 . Cô lại nghiêm giọng .
- Dạ...hỏi đi ạ . Tôi hào hứng .
Cô nhíu mày rồi đứng dậy . Đi ra chỗ tôi , bốn mắt nhìn nhau...đột nhiên cô kéo khoá áo tôi ra....
- Ơ...ơ...
- Cởi áo ra . Cô lạnh lùng ra lệnh .
- Hả...gì???...đừng mà...em còn trong trắng chị ơi . Tôi mếu máo trêu đùa .
- K đùa...cửi ra...NHANH .

Cô quát khá to , giật mình đánh thót một cái... . Tôi run run cửi từng cái áo trên người ra . Từng chút...từng chút...cuối cùng thân thể tôi lộ ra với 2 núm vú hồng hào cùng làn da trắng mịn màng...quên thiếu bộ xương sườn và cái rốn lồi 1,5cm . Cái lạnh làm tôi rùng mình , cô nhìn chằm chằm vào cơ thể tôi . Ánh mắt như muốn vồ lấy ôm trọn và cấu xé đôi ti tôi . Đỏ mặt ngượng ngùng...lần đầu tiên bị gái nhìn...ngại quá hyhý . Bất ngờ , cô đưa tay chạm vào ngực tôi . Tôi rùng mình đón nhận cảm giác háo hức ấm áp từ tay cô . Tôi lim dim đôi mắt , hơi thở tôi nặng đi ....cô nhích dần tay lên...đúng rồi cô ơi....đúng rồi....gần đến rồi....tí nữa đi....đó....đó.....đúng rồi....ưm....
- AAaaaaaa...
Tôi rú lên...cảm giác như từng thớ thịt , từng cái lông trên người đều dựng đứng lên...đau quá .
- Đúng là T bị thương thật . Cô xoa nhẹ vết rách ở mạng sườn tôi .
- Ơ...dạ...đau quá..hỳ
- Bị thương như này mà còn cười đc à .
Mắt cô đỏ hoe , liếc xuống vết thương , cũng phải...nó rách to quá . Chắc là do cú đạp thần thánh của thằng kia ( nó đi đôi doctor ) nên bị như vầy . Từ qua đến giờ tôi cũng chả nghĩ đến nó . Lúc tắm cũng chỉ biết là mình bị thương thôi . Ai ngờ giờ nhìn kĩ...nó lại kinh khủng đến vậy . Cơ mà éo ngĩ đến thì chả sao , giờ chú ý đến thì đau đến cắn mẹ vào lưỡi...
- Chắc là đau lắm , chảy máu quá trời nè . Cô ngước mắt lên hỏi tôi .
- Trời đau gì...chày da chút thôi mà . Tôi xua tay cười trừ .
- Hức...ngồi xuống chị băng cho...chảy máu nhiều quá nè .

Cô khẽ nấc rồi ẩn tôi xuống giường . Lấy bông băng , cồn , oxy trẻ ra , chắc chuẩn bị từ trước . Đoạn rồi cô tỉ mỉ lau rửa vết thương...xót kinh hoàng . Tôi phải gồng mình chống đỡ...cố gắng để k phải thét lên vì đau đớn . Quan sát kĩ thì cái áo trắng tôi đang mặc giờ sắp đc nhuộm đỏ rồi . Do k biết vết thương còn chưa đông nên khi tắm xong tôi mặc áo luôn . Chắc sự cọ sát làm vết thương hở ra...thế là đi tong thêm 1 cái áo 80k nữa . Mà cũng lạ , nãy đi chơi cùng Hiền thì chả thấy gì , giờ thì đau đến xoắn hết cả cu...cái tội này ngu k đỡ đc . Tính ra mất mẹ 1 lít máu chứ chả chơi...

- Vậy máu trên nệm chị là của em hả . Tôi nhìn vệt máu vẫn còn trên tấm nệm của cô. 
- Um...T ngốc thật hay sao mà bị thương như vậy mà k biết . Cô sụt sịt mắng .
- Trời...lúc đó còn tâm chí đâu mà nghĩ đến nó nữa . Tôi đưa tay lau nc mắt cho cô...: mà chị nín đi...con nít thế .
- Um...ngồi yên để chị băng nốt cho xong...............

- Xong chưa chị ơi .
- Ngồi im xem nào .
- Nhưng đau lắm...nhẹ tay thôi .
- Nhẹ nhất rồi...im cái mồm lại .
- Trời ơi...au...hú....lại lột ra làm gì ? .
- Băng xấu...lột ra băng lại . Cô lè lười .
- Má ơi...em lạy chị...em hết chịu nổi rồi...
Tôi vùng lên nhất quyết k cho cô hành hạ thân thể mĩ miều của mình nhưng k đc...
- K ngồi im thì đừng có trách . Cô nghiến răng .
- Nhưng đau...a...lắm ai chịu đc .
- K chịu cũng phải chịu...
- Giời ạ...lại lột ra tiếp làm gì nữa hả trời . Tôi kêu gào .
- Im cái mồm lại...ăn vả đấy .
Cô trợn mắt quát  , đau đớn nhưng k dám bật lại . K hiểu cô muốn hành hạ tôi đến khi nào k biết nữa . Đống bông băng ở đầu giường gần hết rồi mà cái vết thương của tôi vẫn trơ ra đón gió xuân . 
- Chị ơi...chị ơi...hức hức .
- Yên nào...sắp xong rồi .
- "Lên là lên...là lên lóc nhà....lên là lên...là lên lóc nhà...bắt con gà...là bắt con gà..." . Tôi lẩm bẩm hát cho quên nỗi đau .
- Hát linh ta linh tinh...vớ vẩn...
- .......................................
- Xong . Cô cười tươi .
- Ơi trời...cục gì đây . Tôi méo cả mặt khi nhìn thấy...cục bông nổi cộm trên người .
- Ừ nhỉ...nhiều bông quá...thôi bỏ bớt ra...
- Á...thôi...đẹp rồi...hết đau rồi .
Tôi nhanh tay ngăn cản cái con người kia . Sợ rằng nói thêm phát nữa...lại bị đè ra mà bông mới chả băng thì bỏ mẹ . Cô cứ dòm dòm ra vẻ k vừa ý cho lắm...đôi mắt cú vọ lướt khắp thân thể tôi...

- Mà Phương đâu rồi chị . Tôi đánh lạc hướng
- Chị cho nó về nhà mấy hôm rồi . Cô thu dọn tàn tích bông băng trả lời .
- Nhưng...còn đi học mà . Tôi thắc mắc.
- Con bé đang bị vầy...học sao đc . Cô thở dài .
- Um...thế đi mấy ngày cơ . 
- Cho nó ở nhà mấy hôm rồi xem thế nào đã , chứ từ qua đến giờ con bé như người mất hồn...nhưng...
Cô ngập ngừng rồi thở dài...mắt nhìn xa xăm :
- Nhưng sao ạ ? .
- Nhưng...khi chị hỏi em có nhớ những gì tối qua k thì con bé lắc đầu...
- Vậy sao??. Tôi nhíu mày khó hiểu .
- Lạ là ở đó T ạ...con bé nó chỉ...nhớ...chuyện nó...với T...
Cô thoáng đỏ mặt....má tía thầy u ba mẹ ơi...nhớ cái gì k nhớ...nhớ ngay cái k nên nhớ...quả này die cmnr...

- Vậy là...Phương biết mình dính thuốc... Tôi hỏi .
- Chắc thế . Cô bối rối trả lời .
- Vậy tại sao lại...mà đúng là khó hiểu thật . Tôi lắc đầu .
- Chị nghĩ Phương nó cố tình muốn quên đi những thứ trước đó .
Cô nhìn tôi chờ đợi , khẽ nhắm mắt lại...tôi thở hắt rồi trả lời :
- Nếu vậy cái đáng quên phải là những gì xảy ra phía sau chứ , ai lại muốn nhớ lại cảnh mình...điên loạn như vậy .

Tôi và cô đều nén tiếng thở dài , sâu trong suy nghĩ của tôi , tôi dám chắc bé nhớ tất cả . Nhớ từ việc gặp thằng kia ra sao , nhớ từ lúc trốn chạy thế nào . Tôi có thể thấy đc sự thật trong ánh mắt nhỏ tối qua . Nếu một người đã cố quên đi cái mà người ta muốn quên thì chắc chắn họ sẽ k bao giờ nói ra . Vậy sao bé lại hành động như vậy?...chả lẽ tôi là người hại bé hay sao?...nếu thế thì tôi buồn lắm...
- T có nghĩ rằng bé Phương cố tình...đánh T k ? . Cô lên tiếng .
- Cố tình??...
- Um...là cố tình...
- Tại sao?
- Hãy thử đặt T vào vị trí của Phương nha . Nếu T có những hành động...như vậy với một người khác giới mà người đó k đồng ý thì khi tỉnh dậy T thấy thế nào? .
- Em...có lẽ sẽ ngại...hoặc sợ gặp người đó thì đúng hơn . Tôi gật đầu .
- Um...đúng là sẽ rất ngại , thậm trí sẽ cảm thấy nhục nhã...
- Vậy Phương...

- Đó là do con bé k biết phải đối diện với T thế nào nên... Cô ngập ngừng .
- Thế mà lao vào đánh em á . Tôi há hốc mồm ngạc nhiên .
- Tính cách con bé rất mạnh mẽ , vậy thì ngoài việc trốn tránh...con bé lại trọn cách đối diện , đối diện với sự thật...đúng với tính cách nó . Cô nhún vai giải thích . 
- Hix...đối diện bằng cách đánh người...thế thì em chịu rồi . Tôi lắc đầu ngao ngán .
- Đấy mới là một phía , lý do còn lại chính là cái này .
Theo hướng chỉ tay của cô , lại lần nữa tôi phải nhìn mấy vệt máu trên nệm...
- Có nghĩa...Phương nghĩ em đã quan hệ và lấy mất đời Phương . Tôi thộn mặt ra hỏi
- Không . Cô nói chắc nịch .
- Hả...
- Con bé biết nó hoàn toàn chưa bị xâm hại . Cô quả quyết .
- Ax...thế là sao?...thế rốt cuộc em bị ăn tát oan à . Tôi ngỡ ngàng .
- K oan nhưng cũng đúng một phần .
- Sax...chị nói rõ ràng xem nào .
- Cái này...T biết mà . Cô lườm .
- Ơ...biết sao đc mà biết . Tôi ngơ ngác .
- Vậy thôi...tự suy nghĩ đi...chị đi tắm đây .
- Ơ...ê...là sao...

Bỏ lại cái mặt có dính "dấu hỏi" to tướng của tôi . Cô đủng đỉnh bước vào phòng tắm . "Như thế là thế đéo nào hả trời..." . Cô nói thế nghĩa là sao hả trời . Sao càng ngày càng ghét cái lũ con gái thế nhỉ . Cứ lấp la lấp lửng thì bố thằng tây nào hiểu đc . Theo phân tích của cô thì thứ nhất là con bé hoàn toàn làm chủ đc bản thân và ý thức đc hành động của mình , chắc chắn k phải vì thấy nhục nhã hay sợ hãi khi biết mình bị xâm hại ( đúng ra là chưa bị xâm hại ) . Thứ hai là đáng lẽ ra nó phải biết rằng nó mang ơn tôi , k có lý gì mà vừa thấy tôi mà đã lao vào mắng chửi cả . Vậy thì tại sao?...tại sao...cô bảo tôi biết lý do sao?...nói thật nếu biết lý do thì tôi đã đè con bé ra làm vài shọt cho đỡ tức rồi .
Đang trìm đắm trong những suy nghĩ , đột nhiên tôi nghe thấy...tiếng nc chảy róc rách . Đưa mắt theo hướng nc chảy...ơi chúa ơi...cửa phòng tắm cô khép hờ . Tim đập thình thịch , cảm giác thích thú xen lẫn hồi hộp xâm chiếm cơ thể tôi . K biết tại sao mà tôi giờ đang cởi trần giữa mùa đông lại k cảm thấy lạnh một chút nào . Ngược lại...tôi có 1 cảm giác bức bối , nóng nực . Rón rén tiến gần lại nhà tắm . Qua khe cửa hẹp , một tấm lưng trắng hồng được phủ kín bởi bọt sữa tắm . Hương thơm nhẹ nhàng hoà tan vào hơi nc . Khung cảnh mờ ảo làm kích thích tôi vô cùng . Cô đứng lên với tay vặn vòi nc , những dòng nc xối vào cơ thể cô...từng chút...từng chút một . Cơ thể cô dần dần hiện ra sau lớp bọt . Đôi mông cô phúng phính bóng nhẫy , căng mọng . Cô nhẹ nhàng kì cọ cơ thể mình . Dưới ánh sáng mờ ảo từ cái bóng đèn compac , tôi chiêm ngưỡng cơ thể người phụ nữ đã từng...là của tôi . Nuốt nc miếng cái ực , hơi thở tôi nặng đi . Cái thứ "quái quỷ" đang cọ quậy...thật khó chịu . Mắt tôi dán chặt vào từng đường cong trên cơ thể cô . Một quyết định liều lĩnh...tôi đưa tay mở nhẹ cánh cửa.......................brừ..............br� ��........................................Giật mình đánh thót , tôi run bật bật . Chạy nhanh ra giường...lôi cái đt chết tiệt ra...."bỏ mẹ...là mama" :

- Dạ con nghe . Tôi run giọng .
- Mày đang ở đâu thằng chó , ai cho mày trốn học HẢ . Tiếng mami quát tháo ầm ỹ .
- Dạ...con...ngủ quên...dạ... Tôi ấp úng .
- Mày đc lắm , cô giáo mày gọi điện cho tao , mày cứ đợi đấy , về tao lột xác mày...hừ . 
- ...Dạ...
- Tối nấu cơm 2 ae ăn , rồi tự giác học bài , xong đi ngủ sớm , tao với bố mày sáng mai về .  .
- Ơ...bố mẹ đi đâu vậy ? .
- Đi giải quyết chút việc . Giọng mẹ dịu xuống .
- Dạ thế sáng mai có về sớm k để con biết . Tôi thăm dò .
- Biết để mày làm gì , mày cứ liệu hồn , mày mà đi chơi về tao...
- Dạ biết rồi...biết rồi...nói mãi...có đi đâu mà phải sợ . Tôi chặn họng mama .
- Tao nói trước , vậy nha...tối tao gọi điện kiểm tra .
- Dạ vâng ạ . 

- Sáng mai hỏi tội mày sao...tút...tút..
- Bye bye má mi...ơ cúp máy òy à .
"Ủ...zế tối nay bố mẹ k về...bố mẹ k về....hếhế...trù ui yêu quá cơ"
Tôi cười hệnh hệch khi nhận đc tin vui sướng này . Phải nói là tôi thích nhất là khi ông bà già đi vắng . Tự do tự tại , thức thât đêm cũng trả sợ . Ngồi ngẩn ngơ mỉm cười sung sướng . "Dự tính tối nay làm gì ta.??.." . Đang phởn cơ thì cô bước ra...
- Làm cái gì mà mặt mày hớn hở thế , bạn gái điện à . Cô liếc xéo .
- Vâng...mama em vừa điện hyhy .
- Có gì mà buồn cười .
- Đâu...mà 5h rồi , đi chợ nấu cơm đi .
- Định ăn ở đây hả ? .
- Ohm...tối cho em ăn ở đây rồi học luôn cho tiện . Tôi giương cặp mắt long lanh chờ đợi
- Bố mẹ k có nhà à . Cô gật đầu hỏi .
- Um...tối k về cơ . 
Tôi làm mặt cún con phụng phịu . Cô nhíu mày khó hiểu rồi bảo :
- Đứng dậy mặc áo vào , đã còm lại còn...
Cô bĩu môi rồi lấy ví đi chợ . Khoác tạm cái áo , tôi vùng chạy theo cô . Tôi quyết định rồi..........tối nay..............tôi...........ngủ với cô......................................

-T ơi lấy cô cái khăn..
-Dạ!!!!
-Lấy cô cái khăn trên chốc bàn với..
-Cái khăn màu hồng ạ?
-Uh...
Nghe thấy màu hồng là...run rẩy hết cả thằng người . Tiến lại phía cửa phòng tắm , tôi nghe rõ tiếng nước róc rách chảy . Thử nhòm zô xem....cơ mà cô đóng kín quá@@ . Đưa tay gõ nhẹ cánh cửa...
-Chị ơi...khăn này . Tôi gọi .
-Uh chờ chị tí . Tiếng cô vọng lại .
...........
-Đâu...đưa đây . 
Một cánh tay trắng hồng thò ra....hương thơm nhẹ nhàng của sữa tắm...gì gì đó phảng phất quanh mũi tôi . Tạo nên một cảm giác lâng lâng khó tả...Tôi say sưa....
-Ê...T...làm gì đấy , đưa khăn đây . 

Giật mình khi nghe thấy cô gọi , tôi lúng túng đỏ mặt . Giúi luôn cái khăn vào tay cô rôi chạy véo ra ngoài nghịch lap . Tim đập thình thình...đầu óc tôi bắt đầu có hiện tượng...”vớ vẩn” . Cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ đấy ra khỏi bộ não . Nhưng...quả thực quá khó...tua lại khoảng thời gian từ tối hôm qua tới giờ . Thân hình bé một lần nữa lại hiện lên trong tôi . Rất khó chịu...hơi thở tôi bắt đầu nặng nhọc , tay tôi run lên trong khi cố gắng thao tác đăng nhập facebook . Bực mình ghê gớm khi trên bảo dưới k nghe . Hiện tại thì...tôi k làm chủ đc bản thân nữa....
Bước những bước nhẹ nhàng lại gần nhà tắm . Tiếng nước vẫn chảy , hình như còn có tiếng hát nhỏ của cô thì phải . mon men lần theo khe cửa hẹp , tôi cố gắng đưa mắt tìm xem có cái lỗ nhỏ nào trên cửa có thể nhìn thấy bên trong k? . Tim đập nhanh gấp 3 , 4 lần , đúng là làm điều phi pháp....sợ vãi cả ra . Má....chết mịa từ nãy đến giờ quên đóng cửa , ĐANG LUI CUI NHÒM NHÒM NGÓ NGÓ MÀ có thằng nhìn thấy thì bỏ mịa . Chạy nhanh ra đóng cái cửa lại đã...tìm thấy “lỗ nhòm” roài . Cơ mà....đang hí hửng chạy vào thì cô ra cmnr.....

-Làm cái gì mà chạy như ma đuổi thế thằng kia??? . Cô vừa lau tóc vừa hỏi . 
-À...à...em ra đóng cửa cho...nó mát.....
-Dở hơi à????... Cô trợn mắt . 
-Hỳ .
Tôi chỉ còn biết gãi đầu gãi tai vì câu trả lời hớ của mình . Tự nhiên nói cái câu ngu éo thể tả đc . 
-Làm cái gì....nhìn mặt gian thế . Cô lườm .
-Ơ...làm gì đâu 
-K làm gì ???mà mặt mũi đỏ gay thế kia à?
-T..tại...n..nóng....
-Đang làm gì đúng k....
Nói rồi cô ra xem lap....má....nghĩ mình đang xem....phim ấy chắc . Đùa coi thường nhau quá đấy . Thấy cô nhí nhoáy cái lap top...chắc đang kiểm tra . Cơ mà có sao đâu? ....ai làm gì đâu mà sợ...nhể . 
-Dọn cơm ra ăn đi , đứng đấy làm gì . Cô quay lại quắc mắt . 
-Dạ
Tung tăng đang định chạy thì....................
-Nhìn trộm tôi tắm đúng k ? .

Giọng nói quyền lực nhẹ nhàng vang lên bên tai . “Thình..thịch...bụp...chát....xoảng...�� � lòng ngực tôi co bóp dữ dội , tim như muốn...lòi ra ngoài . Một thằng trộm khi đang trôm chỉa thì bị dí súng vào ass....cảm giác rất...đau. Đau cho cái tội lỗi , đau cho cái đen đủi....và nhất là đau cái ass . Tôi đứng thẳng như Từ Hải anh hùng............
-Đúng k ? . Cô bước ra đối diện với tôi
Phải nói thế nào nhỉ....à...”Dm...đen vờ lờ” . Tôi k dám nhìn thẳng vào mắt cô . Im lặng có lẽ là cách giả quyết tốt nhất cho lúc này . K thanh minh...hay đúng hơn là đang run bỏ mịa đi...thanh minh cái éo gì . Thấy tôi cúi mặt...cô lại cúi xuống ngó mặt tôi...
-Sao vậy???...im re là sao??... Cô liếc đểu .
-..thì....ăn...ăn....cơm..đi...đói rồi... Nói rồi tôi định chay nhưng lại...
-Đứng lại..
-........................
-Đã nhìn thấy những gì? , Cô khoanh tay trước ngực tra hỏi .
“Nhìn thấy cái đéo gì đâu????”....cơ mà k dám nói .
-Nhìn...thấy gì...chứ....trả nhìn thấy gì....
-Chắc không?....
-Chắc lắm
Lấy đc một chút tự tin , tôi nhăn nhở cho cô tức chơi.....
-Lần sau mà còn như thế....tôi CẮT .

Cô lại gần nói nhỏ vào tai tôi , hơi thở cô thơm thật . Phả vào lỗ tai tôi...làm tôi lâng lâng sảng khoái . Cứ tưởng cô lại gần hun hít....cơ mà ngay sau khi nghe thấy...CẮT......teo mịa cả cu . Lẳng lặng theo cô vào dọn cơm , mặt cô lạnh tanh k cảm xúc . Ngồi ăn cơm mà chả nói câu nào , buồn thối cả ruột . Mấy lần gắp thức ăn cho cô...bị cô lườm cho ngại sắp chết . Mà chả biết là lườm gì....k lẽ lườm yêu . Giờ làm cô giận rồi , k dám nhăn nhở nữa . Nhất là tối nay đang có ý định...ngủ lại đây . Giờ mà mở mồm ra bảo...”ê...tối anh ngủ đây nghe cưng”...chắc bị dộng đầu vào bồn cầu mất . Ăn xong cơm đang định lấy công chuộc tội bằng cách rửa bát thì con bé xóm cô vác máy tính nhờ sửa hộ . Nói qua về con bé này , nó học lớp 10 , mặt mũi trông cũng khá là xinh xắn...nhưng mà mỗi tội hơi...Đô . Con gái gì mà trông cơ bắp thấy ớn...k biết con bé này có tập tạ k nữa ??? . Cũng quen biết chút thôi , nói chung gặp nhau ngoài đường cũng gật đầu liếc "ngực" chứ mấy . Cơ mà nhìn cơ cơ vậy chứ cũng ngực nở eo thon....đẹp theo kiểu thể thao ý . Nó cao phải 1m7...bằng tôi chứ chẳng chơi . Có khi cao hơn chút đỉnh ý . Tính tình thì khá vui tính , hay cười....Nhưng mỗi tội có cái tật lắm mồm . Bực lắm...ngồi sửa máy cho nó mà nó hỏi hết cái này rồi lại cái nọ....lắm lúc éo trả lời thì nó rên rỉ...cậy bằng đc mồm tôi ra trả lời cho nó . Mà éo thể hiểu con này nó làm cái gì mà lap của nó nát cmn bét hết cả ra . Ngồi ê cả mông hết ghost...éo được...lại cài lại win...mãi mới xong . “Mịa xem sếch cho nó lắm vào....con mất dậy...dâm tặc” .

Cài xong máy cho con bé đc nó khen cho nổ mẹ cả mũi . Cô cũng ngồi nhìn tôi làm....ra vẻ khâm phục tôi lắm luôn ý....sướng^^ . Rồi xong về nhà lấy sách vở qua cô học . Trước khi đi bảo thằng cu em đóng cửa lại...tối anh mày đi xem...đá bóng....mặc dù hôm nay trả có trận nào . Sang thấy cô đang ngồi soạn bài...vẫn phong cách ăn mặc giản dị . Quần nỉ hồng , áo len trắng....má...đẹp vê lờ . Vì mới gội đầu nên tóc cô chưa khô ,. Cô vừa soạn bài vừa lau đầu...mùi tóc cô thơm lắm...ngồi gần mà rạo hết cả rực . Thấy tôi sang cô cũng chả nói gì....chỉ cười mỉm . Rồi cô giao bài tập cho tôi làm ....toàn mấy bài dễ ợt à...làm mãi éo ra . Thế là éo làm nữa ngồi chơi.....lap . Đc một lúc thì cô lên tiếng...

-K làm bài đi xem cái gì đấy . Tôi đang tìm xem có bộ phim nào hay k...k phải phim ấy đâu nha..phim hài ý
-Thì đang tìm xem có cái gì xem cho đỡ buồn k . 
-Học k học...xem xem cái gì . 
-Ui...zời , mấy bài này em biết làm rồi , ngồi xem phim đi . 
-Uh...chờ chị soạn xong mấy giáo án này đã . Cô ra vẻ suy nghĩ chút ít rồi gật đầu .
Thế là ngồi xem cô soạn bài , chả hiểu gì nhưng vẫn thích . Chủ yếu là ngắm cô ấy mà . Một lúc sau thì cô soạn xong , đang định bật phim gì hài hài xem thì cô ngăn :
-Xem phim này đi , hôm nọ down về nhưng chưa xem . Cô mở thư mục download ra, một đống phim hàn quốc...nản dần đều . 
-Trời...xem phim tình cảm ạ . tôi nhăn nhó .
-Um..xem đi hay lắm . Cô mỉm cười .

Gì chứ xem phim tình cảm hàn quốc kiểu này chắc chết quá....sến bỏ mẹ ra ý . Cô bật lên rồi chăm chú xem . Tên phim là gì thì tôi k nhớ , chỉ nhớ mỗi cảnh tôi và cô đắp chung chăn gối cao đầu nằm xem thui . Vì cô có cái bàn học trên giường nên để cái lap lên đấy xem...tuyệt vời . Nằm gối cao kiểu này mà liếc mắt xuống 1 góc 45 độ thì thôi rồi...ấy thế mà chả thấy vẹo gì...cô mặc kín k tả đc .
Uh thì...nằm xuống xem...giới thiệu phim...bài hát nhẹ nhàng sâu lắng . Cô cũng chăm chú nằm xem , đôi môi chúm chím nhìn chỉ muốn cắn.................tôi nhắm mắt lại thưởng thức..........cảm nhận và bay bổng.....................khi mở mắt ra.........cũng là giai điệu nhẹ nhàng của một bài hát.....nhưng lại là bài khác......khi bài hát kết thúc......chữ The and chạy vụt qua màn hình..........”má ngủ quên....hết mịa phim oy ” . Đùa...thế cuối cùng là xem hay ngủ????. Giật mình khi nghe thấy tiếng sụt sịt bên cạnh.......ặc....cô đang khóc . 
-Ê...cô sao vậy....trời...sao khóc...
-Hức...hức....hay...quá...
-Sax...hay cái gì?.....khóc gì trời . 
-Khổ thân Kim joo hun ( éo nhớ tên....ghi bừa ) , biết thế k xem nữa . Cô sụt sùi .
-Um...khổ ha . Tôi chả vờ đồng tình...thực ra thì éo biết thằng cu kia nó khổ cái vẹo gì . 
-Biết cái gì mà khổ....sụt...có xem đâu...mà khổ . Cô quay sang lườm nguýt......
-Thì chị thấy khổ thì em thấy khổ thôi  .
-Xem phim gì mà....cút đi đừng xem nữa .
-Thì...trời , thôi ngín dùm cái đê , tự nhiên cái khóc tùm lum tùm loe vậy hả ? .
Đưa tay lau nc mắt cho cô , tôi tranh thủ sờ má cô tí...mềm gê cơ . Mà thật sự ra thì cũng...éo đỡ nổi cô luôn . Xem phim gì mà...yếu sinh lý quá trời à .
-Ô hay...em bảo nín đi cơ mà . Tôi trợn mắt doạ nạt .
-Hứ!.. Cô trẩu cái mỏ ra lườm .
-....................................
-....................................
-T à... Cô ngước lên nhìn tôi .
-Um...em nghe .
-Dừng lại đi .

Khi câu nói vừa kết thúc cũng là lúc tiếng nấc của cô lại nhẹ nhàng vang lên...lớn dần . Cô quay mặt tránh ánh mắt bất ngờ của tôi . Vai cô run rẩy...cô khóc , khóc vì lý do đó . Tôi muốn ôm cô , muốn ôm chặt lấy cô . Tôi hiểu , với tôi và cô...là một khoảng cách to lớn . Quan hệ của tôi và cô...ai ngờ...hay đơn giản...ai chấp nhận đc? . Sẽ chẳng có ai , sẽ chẳng có người nào ủng hộ và chấp nhận tôi với cô . Nghĩ cũng cay đắng thật , đặt mình vào phương diện của cô , tôi giật mình nhận ra...tôi đã làm khổ cô rồi . Một giáo viên...và một học sinh....trái với luân thường đạo lý . Kết thúc...
Một lúc lâu sau , bỗng cô ôm lấy tôi , kéo tôi nằm xuống . Khẽ dụi đầu
cô vào ngực tôi, nhẹ nhàng tôi đặt lên trán cô một nụ hôn. Cô bé nhỏ 
quá, nằm trong vòng tay tôi...dù vòng tay k rộng lớn...nhưng tôi vẫn cố dang rộng nhất có thể...để ôm trọn thân hình cô . Có nhiều lý do để cô làm như vậy.
Trong một khoảnh khắc bất chợt
tôi thấy nhiều thứ ở cô . Đặt ra
một câu hỏi? Cô liệu có phải là
một cô gái khát tình? Cô có phải là 

một người buồn đời...hay đúng hơn là buồn tình...cố gắng tìm một bờ vai để dựa dẫm...để lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn?. Tôi 
trong suy nghĩ cô là thế nào?.....một người bạn...hay một người thay thế!?...thôi dẹp , dẹp đi , dẹp ngay cái suy nghĩ vớ vẩn đó ra khỏi đầu ngay lập tức . Tôi chỉ cần biết , quen cô là hạnh phúc lớn đời tôi rồi....
-Em xin lỗi .
Nhìn thẳng vào mắt cô , tôi nói ra một câu vô nghĩa . Khẽ cựa mình , cô rướn đầu lên , đặt lên môi tôi một nụ hôn nhẹ.....
-Qua đêm nay...chúng ta sẽ lại bạn...sẽ vẫn là chúng ta...nhưng chỉ là bạn...
Nói rồi cô vòng tay kéo đầu tôi...hôn cuồng nhiệt vào môi tôi...hơi thở cô gấp gáp dần . Đầu óc tôi trở lên mụ mị , hương thơm từ người cô toả ra...cô nói gì tôi cũng k hiểu...và cũng k muốn hiểu...vì giờ....tôi chỉ có thể hành động theo bản năng của một thằng con trai mới lớn.......................

Tôi chẳng còn nghĩ được
gì nữa, mà có nghĩ được gì khi tôi nào có điều khiển được bản thân . Khi đôi mắt cô từ từ khép lại thì cũng là lúc khoảng cách giữa tôi và cô được rút ngắn lại dần....nhẹ nhàng quấn lấy nhau . Tôi nghe thấy cả hơi thở dồn dập của cô với sự hồi hộp, đôi môi đỏ hơi...run run, cánh mũi phập phồng , mùi cơ thể từ cái cổ cao...từ đôi má nhỏ trắng xinh mịn màng xông lên chiếm lĩnh đầu óc tôi . Môi tôi và môi cô đã chạm vào nhau...quấn chặt lấy nhau...Một cảm giác đê mê ngọt ngào đến lạ . Đây không phải lần đầu tiên tôi hôn cô...nhưng nụ hôn lần này.. khác quá...mạnh liệt , dồn dập..và...mặn . Mặn cho những giọt nước mắt trong tôi...trong cô . Dẫu biết là sai trái , dẫu biết có thể dừng lại...nhưng k , tôi k dừng...tôi muốn cô...cô phải là của tôi ngay lúc này.......
Rất nhanh thôi mặc dù còn đầy thèm muốn hôn cô nhiều hơn nữa , tôi khẽ rời đôi môi cô ra . Cô nghiêng người nhìn nhìn sâu vào mắt tôi , ánh nhìn nửa ham muốn nửa thất vọng . Đôi mắt to tròn long lanh...ẩn chứa nhiều suy nghĩ . Khẽ đưa tay ẩn người tôi ra , cô quay mặt đi...tránh mặt tôi...cảm giác chiếm hữt lúc đầu trong tôi dường như biến mất biến mất.... 
-E..m....xin..lỗi . 

-Hứa đi . Giọng cô nhẹ nhưng đanh .
- Hứa?..
- Uh...hứa .
- Em hứa .
Tôi chẳng hiểu cô bắt tôi hứa gì?...nhưng cái mồm tôi vẫn hứa bừa . Khẽ mỉm cười , cô nghiêng đầu hỏi nhỏ :
- Biết hứa gì k mà dám hứa ? .
- Hỳ...biết chứ sao k? . Tôi mím môi .
- Eo...thế hứa gì ? . Cô cựa mình...chắc do tôi đè lên cô .
- Hứa...làm cho chị...sướng..
- ..Ưm..ư...m...
Câu trả lời đc đưa ra thì cũng là lúc môi tôi dính chặt lấy môi cô . Cô chỉ kịp ú ớ trợn mắt lên nhìn tôi . Tôi lùa cái lưỡi tham lam của mình khắp miệng cô . Hôn...và hôn đến khì không khí trong tôi và cô cạn dần . Nhấc đầu lên quan sát , mặt cô đỏ lựng , thở gấp gáp..
- Hỳ...tiếp nha.. ( truyện 18+ )
Nhưng tôi chưa kịp hành động , cô gồng sức đẩy mạnh người tôi xuống giường . Đang ngơ ngác thì cả thân người cô đè chặt tôi . Xác cmn định là giờ...cô trên...tôi dưới .
- Nhắm mắt vào . Cô nhìn tôi âu yếm
- Hả..nhắm mắt gì??.
- Bảo nhắm thì...cứ nhắm đi .
- Bậy...nhắm rồi chị chạy thì em sao? . Tôi đùa
- hi..hâm..nhắm đi . Cô phì cười
- Rồi ok..nhắm nè . Tôi lim dim mỉm cười .
- Cấm nhìn nha .
Tôi nghe bên tai có tiếng soạt soạt , nghe cái tiếng đấy tôi nghĩ ngay đến...cô đang cửi đồ. Khẽ ti hí cái mắt ra nhòm xem cô làm cái gì thì...
- Á...cấm nhìn .
Cô la nhẹ rồi tiện tay vớ lấy cái gối úp mạnh vào mặt tôi . Đù má nhà cô thiên thần của tôi chứ , úp gối khôn vải cả ra ý , cái khuy gối cào mịa vào mũi...đau vải lò~ .
- Um..um...ẹt..ở...

Tôi giãy giụa , tay chân khua khua khoảng không trước mặt .
-"quái cô đi đâu rồi ta , sao k sờ thấy gì hết nè??"
Đang định ngồi dậy thì cái chân cô từ đâu thò ra đặt vào ngực tôi , ẩn tôi lại...
- Nằm im xuống...
Cảm nhận đc cái gì đó thú vị trong truyện này à nha . Lợi dụng đang tiện tay , tôi vờ vung nhẹ lung tung . Trúng ngay đôi tay tôi là cái bắp chân mịn màng...men roài . Ắt hẳn tôi đoán chắc chắn rằng cô đang...làm một cái gì đó . Tự nhiên tôi lại muốn chờ xem..cái mà cô đang tạo ra..là cái gì . Cũng muốn bỏ mịa cái gối ra xem , cơ mà thôi , cứ từ từ . Vuốt nhẹ lên bắp chân cô...đang định sờ xem có cái lông nào k để dựt chơi thì cô nhấc cmn chân ra..hụt hết cả cảm xúc . 
- ị..ơi..ắ...og..ưa? ( dịch : chị ơi sắp xong chưa ?)
Chả nge thấy cô nó gì ?...
- ị..ơi..( chị ơi )
Vẫn chả thấy động tĩnh , trong đầu tự nhiên có linh cảm k tốt . Vùng dậy , vứt cái gối ra , mắt tôi mờ mờ nhìn..."Quái..sao tối om thế này?" . K biết chuyện gì đang xảy ra nữa . Lên tiếng gọi cô nhưng chả thấy cô trả lời . Hix...cửa phòng sao tự dưng mở toang ra vậy??? . Tôi hốt hoảng chạy nhanh ra phía cửa..nhưng vấp ngay vào cái ghế nhựa..
- A..a..chị ơi..chị .
Tôi gọi cô lần nữa nhưng vẫn k ai trả lời . Lo sợ...phòng thì tối thui...mò mãi mới thấy cái công tắc . Đưa tay lên định bật thì..Rầm...cái đkm..cửa phòng đột nhiên đóng lại . Giật mình...tôi trợn mắt lên khi nge thấy tiếng thở trước mặt mình . Hơi thở đó ngày càng gần...rất gần . Tôi có thể cảm nhận...có cái gì đó đang trước mặt mình...có tóc...thấy mái tóc...thấy cái đầu...nhưng k thấy...mặt . Hoảng sợ tột độ , tôi ấn mạnh vào cái công tắc . Chết tiệt...cái bóng đèn tuýp nhấp nháy 2,3s mới sáng . Trong 2,3s đó , cái thứ mà đứng trước mắt tôi cứ lập loè..lập loè.......nhưng cái Đờ Mờ Cờ Lờ Giờ Tờ...
- AAAAA...CHỊ LÀM CÁI QUÁI GÌ VẬY HẢAAAA...
Trước mắt tôi , cô trong bộ váy ngủ trắng toát dài đến lưng đùi . Mái tóc dài đc thả ra...đen óng . Mụ mị...ma quái đến điên người...OMG...
- Hahaha...đồ chết nhát...hahaha
Cô cười giòn tan đầy sảng khoái , tiếng cười trong như tiếng...sói hú..đã thế lại còn bò ra giường , lăn qua lăn lại..cười như đúng rồi...Đệt..trả lẽ cho viên gạch . Sau 1 hồi gọi mãi , cái thằng hồn tôi mới trở về . Điều đầu tiên khi hoàn hồn là phi 1 phát ra...đóng chặt cửa . "Quả này chết chắc nha cưng" .
- Dám trêu đùa với tình cảm của em hả 
- Ý..dô...ai hihi
- Ai này
- Á...
.................................................. .................................................. .................................................. ............
- T..dậy đi..
- ...ưm..
- Dậy..bụp...
- Ui da...làm gì vậy hả ? .
- Dậy !!!
Quay qua quay lại thấy cô quần áo chỉnh tề , tay cầm cái chổi lông gà phe phẩy...nghe trừng có biến à nha ^^ .
- Mấy giờ rồi chị ? .
- ...lườm....
- Rồi rồi..mệt quá .
.................................................. .................................................. ..
- Cấm dùng bàn chải của tôi nhaaaa..
- ...ag..ù..g...ồ..
- Ai cho dùng bàn chải tôi...nhả ra..nhả ra..aaaa..
- ..ưm...ừ..từ...
Khổ gê , có oánh cái răng thôi mà cũng đau cả mồm . Mượn bàn chải một lần thỳ chết à ?..chán

Mà nhắc mới nhớ , cái đờ mờ..cái gối...mịa nó...cào đau vãi ra ý , lúc về mới nhìn rõ , thế ếu nào chảy máu mấy lão ạ . Đờ mờ về nhà nó mới xót vãi cả...ra ý  .
Tôi với cô đã có những giây phút hạnh phúc cuối cùng . Trở về nhà với một đống cảm xúc hỗn độn , nhưng cũng đâu có giải quyết đc gì ? . Nếu cố gắng níu kéo thì tôi sẽ đc gì ? . Cố gắng thì chỉ làm cô khó xử hơn thôi . Uh thì chính xác tôi là thằng nhát gan...à không..à đúng rồi đấy..thì sao !!@@ .
- T à..mày trốn học à ?
- Trốn mả cha mày , tí bố lên .
- Ơ đm thằng lol-.-
Mả bố thằng bạn , chăm học như tôi mà nó dám nói tôi trốn học  . Đến trường với đôi mắt lờ đờ , cơ thể mệt mỏi rã rời . Lướt qua lớp thằng lol mặt khỉ ( tên nó là gì ta  ) , thấy mấy thằng lườm mình như đúng rồi  . Thôi bỏ mịa , quả này xác cmnđ là....lol..bố éo sợ hehe . Gì chứ đánh bố á...bố chạy đấy ? , thằng lol nào đuổi đc . Cơ mà khy ngồi một mình , nhâm nhi cái bút bi ngĩ lại thì...công nhận sợ vkl ra ý  . Sao mình có gây ra cái gì nên tội nên tình đâu mà....số nhọ đếch thể tả đc . Đành lòng thì việc mình làm cũng gọi là...nhưng mà để lại hậu quả khá to đây . Gì chứ động phải bọn não mịn như mông thì.....
- Mày chết với bố hahaha .
Đệch...đang mãi trầm tư suy ngĩ thỳ nhận ngay tn of thằng mặt khỉ  . Định rep lại "doạ cái cc"...cơ mà ngĩ lại "tội éo rì mà phải nc với chó , mà nó có hiểu m nói gì đâu??...chó nhỉ " . Quyết định bơ đi mà sống...được ngày nào hay ngày đó .............................................. .................................................. ...............2 ngày sau : ( như phim )
..........
- ..lô..
- Ra quán bks gặp tôi..tút..tút..
- Cái abcxyzklmnou...gọi gọi ra ra cái đéo gì...ơ..ơ..
Đang say mộng thì bị đánh thức , chán éo thể tả đc  . Giở lại ls cuộc gọi...ax...bé Phương...về lúc nào ta .
Lóc cóc dậy..xem đồng hồ thấy cũng 4h chiều rồi . Má nó..mỗi chiều đc ngủ mà còn bị làm phiền , bực mình gê gớm  . Chỉnh chu lại cái nhan sắc phát . Lâu lắm mới có gái gọi đi uốg nc...sướg . Hix...nhìn trong gương đang tự hỏi "mặt gì sao giống cái mặt...quá vậy??" . Mấy hnay toàn ru rú ở nhà chả đi đến đâu cả  . Cô thì từ hôm rồi đến giờ...thực hiện đúng những gì cô nói  . Uh thì cũng phải chấp nhận thôi chứ sao nữa...haz buồn đến đêm mất ăn ngày mất ngủ...mệt lắm luôn ý  .
- Anh đến chưa ? .
- Ngồi đâu đấy ?
- Đi thẳng...rẻ trái..rồi qua phải...xog đi chéo về phía trái nha @@...tút...tút...
=.=...Nó nói cái vẹo rỳ đây trời ????. Má cái con ngựa này , nó ngồi ngay gần cửa mà nó tuôn ra 1 tràng...đi theo chỉ dẫn chắc...về đến nhà luôn á  .
- Về lâu chưa ? . Tôi ngồi đối diện nó hỏi .
- ..........
- Ê..này?.. 
Con bé vẫn chăm chú hướng đôi mắt nhìn...cái gì ế @@ . Nge thấy tôi gọi nó mới từ từ đưa đôi mắt ra chớp chớp nhìn tôi chằm chằm...ngại thế k biết hehe ))
- Nhìn gì?.
- ..k có gì! .
Xog nó đưa tay lấy cốc sting dâu uống 1 hơi..gần hết@@ . Con này men dữ...thế mà k ợ 1 cái nào  .
- Khép cái miệng lại đi...uống gì gọi đi . Nó quắc mắt .
- Chị cho em 1 sting dâu .
...............................
- Rồi...về lâu chưa ? .
- Sáng .
- Uh...đi xe mệt k ? .
- K.
- Ờ .
- Ờ cái gì.?
- Thì ờ cái...
- Thằng điên .
- Cái...
- Cái...gì??...
Nó ngiến răng trợn mắt nhìn tôi...thấy sợ sợ 
- Mệt quá..có chuyện gì nói luôn đi .
- Uh..trước tiên xl a .
- Ờ..về cái gì? .
- K phải giả nai
Mịa khiếp nói chuyện với con này câu thứ nhất thì đầu xì khói , câu thứ 2 thì mắt long sòng sọc...nge nốt câu cuối muốn đập nát cái mồm nó vl  .
- Ờ..rồi , k có gì . Tôi xua tay .
- Thứ 2 tôi cảm ơn a .
- K có gì  .
- A đừg nói cái giọng đó với tôi .
- Ơ...rồi rồi .
Nói xog ngẩng lên nhìn con bé...tí sặc nc miếng...nó đang khóc

Cái quái gì đang diễn ra đây hả trời ? . Con nhỏ cá tính hổ bảo đang khóc ngay trước mắt tôi . ( ý tôi là nó tự dưng khóc ý  ) . Hix...thà rằng nó hổ báo chanh chua thì tôi còn chấp nhận đc . Đây đằng này thấy nó khóc..tôi đâm ra..bối rối  . Trước giờ con gái khóc trc mặt tôi thì nhiều , nhưng đều có lý do cả . Lý do nhiều nhất hình như là do...tôi trêu đến phát khóc  . Nhưng trc mắt tôi bây jờ là 1 đứa c.gái khóc..mà k có 1 lý do nào  . Lúng túng quá k biết phải làm sao ? . Mà khổ cái là con bé nó vừa nhìn tôi vừa khóc mới vãi chứ . Trong ánh mắt nó tôi k thấy 1 tia nào hận thù of nó dành cho tôi cả . Cũng đúng thôi , từ nãy đến giờ tôi có nói cái gì ác độc đâu mà làm c.bé tức đến phát khóc cơ chứ? . Lén ngước lên nhìn ánh mắt bé...rồi giật lòy mình khi ánh mắt đó vẫn...nhìn tôi chằm chằm...hình như có chút gì đó xót xa  .
- Này...điên à..sao tự..tự nhiên khóc quá vậy ? . Đưa tay cầm miếng khăn giấy định lau nc mắt cho c.bé thì...

- Ừ đấy...tôi đang điên đây @@ .
Suýt chút nữa tôi dang tay ra ôm chặt nó vào lòng và hét to : " Cuối cùng em cũng nhận ra bệnh tình of m rồi sao ? "  . May sao tự nhiên con bé phục vụ bê chai sting ra cho , hức tự nhiên muốn xin số em này vãi ra...cơ mà ẻm chắc u30 cmnr .
- Cảm ơn chị .
Cầm lấy chai sting , đổ đầy vào cốc đá , làm luôn một hơi...may k ợ  . Hú hồn may mà k phọt ra mấy lời vừa nãy ...k chắc ăn luôn cái chai vào đầu mất . C.bé vừa lau nc mắt vừa sụt sùi . Dám chắc nó xí hổ lắm luôn , tự nhiên nhận m điên trước mặt ng.khác...đúng là điên hết chỗ nói .
- E..ừm..bìh tĩnh chưa? .
- ...lườm...

- À..ưm..quên cái chuyện kia chưa? . @@
- A im đi..đừng nhắc nữa . Nó ngiến răng quắc mắt với tôi .
- Ờ thì k nhắc nữa...mà hôm đó cô...
- ...Lườm...
- Ơ..thôi cứ...coi như thế đi..ờ.. .
Hix..sao tôi lại có thể nói ra cái câu gọi là ngu cực đại này nhỉ  . Mà đù má cái con hâm này , tôi đã cố gắng đưa cuộc nc đi theo chiều hướg tốt đẹp thì nó lại càng nhấn những cố gắng of tôi xuốg vực sâu  . Sau đó là khoảng time im lặng of cả 2 . Con bé thì ngồi nhìn 1 cái gì đó xa xăm . Còn tôi thì...đã tu hết 2 chai sting cmnr , mãi chả thấy nó nói gì , bực thiệt đấy . Bụng thì đầy nc , mà còn buồn ái nữa chứ  . Thế mà vẫn phải ngồi im như tượg , chịu đựng cái căng thẳng mà c.bé đang tạo ra xung quah cuộc nc này . Mệt dần đều rồi đấy , mà ngại cái là cái bà chị u30 kia cứ quah quẩn đi ra đi vào chỗ b.tôi đang ngồi chứ . Nhìn kỹ lại thì mụ này chắc k phải phục vụ đâu á , ăn mặc ra vẻ giốg quản lý...mà có khi bồ nhí lão chủ quán cũng nên  .
- Này !!
Đag lơ đãng quan sát u30 thì c.bé gọi làm tôi tí rơi cốc nc .
- Hả..à..gì?..

- Nhìn cái gì đấy ? . Nó lườm @@
- Có chuyện gì nói nhanh lên muộn rồi đấy . Tôi nhìn đồg hồ cũng 5h30 rồi , giải quyết nhah còn về k mama lọc xác  .
- Tôi muốn nhờ a 1 chuyện . Con bé nói nhanh rồi cúi mặt ra vẻ ngượng...
- Chuyện gì cơ ? . Tôi ngơ ngác .
- Ư..m...cuối tuần là sinh nhật nhỏ bạn tôi..ưm..ừm...
- Thì sao ?? .
- Ư..m..tôi...
Đột nhiên mặt nó ửng hồng , rồi tay mân mê vẽ vẽ hình tròn hình vuôg trên mặt bàn@@ . Quái lạ....thật..
- Hix...cô bị sao vậy trời ? .
- Um a đi với tôi đến đó nha .
- Hả...:0
- Khép cái miệng vào , cần phải ngạc nhiên thế k ? .
- Ax...điên à sao rủ tôi đi sn bạn cô..dở người 
- Tôi k muốn đi đâu ra ngoài 1 mình . Hix...lý do quái dị nhất mà tôi từng nge đấy @@
- Thế cơ á ? . Tôi há mõm vì cái lí do phát ra từ miệng con bé .
- Tôi...sợ...
"Sợ sợ cái *beep* em ý"
- Đi sn mà sợ á ? .
- anh ta...anh ta..cũg đến
- Anh ta...ai cơ ? . Tôi ngơ ngác .
....Con bé k nói gì.....
Đột nhiên tôi á khẩu với bé . Bé vừa nói bé sợ...hix....bé sợ ra ngoài...đúng vậy à??
- À...ư..m....
- Đồng ý nha
- Uh..xem..xem.thế nào đã
- ..Um..

Rồi tôi và bé im lặng , mỗi người theo đuổi 1 suy ngĩ riêng . Vậy là tôi fải đối mặt với thằng mặt khỉ trog vài ngày tới sao . Hix..hình như có cái gì đó sợ sợ đang chạy trong các mạch máu thì phải  . Liệu tôi có nên đi k ? , nếu đi chắc chắn sẽ có chuyện sảy ra mất...đau đầu thật đấy  .
- Um vậy đi...về thôi muộn rồi . Tôi toan đứng lên thì c.bé ngăn lại .
- Khoan đã .
- Gì nữa...về đi muộn.. Tôi cau mày .
- Có chuyện này tôi muốn hỏi a , a phải trả lời thật . Bé nói mà như ra lệnh .
- Ờ..ờ..@@. Đành ngồi xuốg vậy .
- Tối..hôm đó...a ở cùng chị H đúng k?
@@...tai tôi có hiện tượg nóg lên và đỏ gay  . Phải nói là c.bé hỏi câu này làm tôi tím cả mặt mất . Hix...sao tự nhiên nó hỏi câu khoai thế này nhỉ . Phải trả lời sao đây ? , nếu bảo đúng thì chắc chắn nó sẽ còn hỏi nhiều câu khốn hơn nữa...đảm bảo luôn  . Còn nếu tl là không...hix...k biết có ăn cái tát vào mồm k nữa @@ .
- Hỏi vậy là sao ? .
- Tối đó...tôi...gọi cho chị...vậy tại sao lại là a trả lời.??
Thôi...nge xog câu này thì trối thế éo nào đc  . Con bé cắn môi chờ đợi câu tl of tôi ...
- Um...đúng..tối đó tôi..
- Vậy là.....
- Um..tôi đi với H .
- h..hôm..ấy...là noen..noen..
Con bé lấp bấp và tỏ ra khá ngỡ ngàng . Mặc dù k hiểu nó đang bị sao n tôi cũng gật đầu nhẹ thay cho câu trả lời .
Phương nhìn tôi bằg một ánh mắt khó hiểu . Trong đó dường như đang chất chứa 1 nỗi niềm nào đó . Môi bé mấp máy như muốn nói với tôi điều gì đó nhưng rồi lại thôi . Quả thực rất khó hiểu , tại sao con bé lại gọi tôi ra đây nc ?...lý do chính là gì vậy trời

- Về đi làm gì đấy ?
- À..ừ..
Lai c.bé về , tôi cố gắng đảo mắt nhìn vào trong nhà để tìm kiếm 1 bóng hình quen thuộc...nhưng rồi phải thất vọng . Đã 2 hôm kể từ đêm hôm đó , cô gần như bốc hơi dù tôi có cố gắng tìm kiếm đến đâu đi nữa . Muốn mở miệng hỏi c.bé n k tài nào mở mồm đc . Quay sang thấy bé nhìn , tôi cũng chẳng nói gì nữa đành đi về . Chắc có lẽ cô về quê mấy ngày thôi...k nên suy ngĩ nhiều làm gì...
...............kéo đến ngày sn đi..........
.................................................
Vẫn khung giờ quen thuộc , vào mỗi sáng chủ nhật đẹp trời...khi ông mặt trời vươi vai thay bộ quần áo đỏ lòm chói chang...thiên thần của chúng ta mới giật mình thức giấc . Cậu giơ cánh tay đang đc che chở bởi một lớp bột trắng xoá...hay nói theo ngĩa dân gian là....bó bột . Khẽ nhăn mặt vì cử độg làm đau vết thương , cậu giương đôi mắt nhìn xung quanh...woa trắng tinh à....cơ mà lại là phòng bệnh . Vậy là tối qua nằm đây sao??............
.................................................Q uay lại thời điểm 10h30 tối hôm trước.......................................... ..............
- Alo thằng lol mày đag đâu? .
- Qua đây đón bố đê..vừa tan à !
- Đm đéo nói sớm..bố về rồi..
- Đệch!!
Má nhà thằg bạn tốt , đụ ass nó chứ...tôi với nó đều đi học thêm tối n khác lớp , mọi hôm thì toàn đi cùng nhau..vì nó có xe...tôi đi nhờ . Thế mà hôm nay giở chứng về sớm...bắt tôi cuốc bộ về..đkm thằng chó . Thong dong đi trên đg , đg phố về đêm vắng hoe à.... Rút cái đt thoại cùi bắp ra , vào danh bạ bấm loạn xì ngậu lên mà chẳg dám gọi cho số nào . Căn bản cũg thấy ngại vì giờ muộn rồi..đứa nào điên ra ngoài trở tôi về chứ . Thôi thì đành cuốc bộ chứ biết sao giờ??..
"Một khoảng trời nhỏ bé, giữa những khát khao

Cơ mà chỉ tôi với riêng tôi, đêm nằm nghe

Một bài ca, về Tình Yêu, ôi chán ngán

Lang thang 1 mình, cũng chẳng làm sao

Bao nhiêu lâu nay tôi đã quen rồi, quen rồi, quen 1 mình như thế

Yêu thêm 1 người, có chắc là mình sẽ good lên, hay là chỉ thêm đau đầu?

Vậy thì đành thôi...Forever..."
Đang lẩm nhẩm theo giai điệu bài hát quen thuộc của giới F.A thì...Rầm.....một cái xe máy phi với tốc độ bàn thờ lao thẳng vào tôi....lăn một vòng đo mặt mặt đg...chưa kị tính xem đg này xây dựg năm bao nhiêu...thì....Bốp....ăn ngay một gậy vào vai . Đau đến phát khóc luôn ý...ngước lên thì thấy 3 thằg hình người , 1 thằng đội mũ bảo hiểm hãng nồi cơm..Còn 2 thằg kia tối quá k biết đội gì k?....chưa kịp lên tiếng chửi đê mama tụi nó thì...
- Con mẹ m hnay chết với tao..

Ơ sao cái giọg lol này nge ở đâu rồi thì phải?!..đang định nói "chết thế đéo nào đc" thì xong...ăn ngay phát đá vào mặt... Mắt tôi tối xầm...có hiện tượg rất cộm...đkm nó đá ngay khoé mắt tôi.. Ăn đòn này thôi coi như xog...tôi chỉ còn biết ôm đầu mà chịu trận . Miệg tanh ngòm...cánh tay tê buốt k tài nào cử độg đc . Một tay tôi ôm đầu , tay bị thươg cố gắg đưa ra sau để tránh bọn điên này cho thêm phát nữa .
- Đm chơi bố này...bụp...bụp...đm chơi tao à...mẹ kiếp...bụp...
Thằg mũ nồi cơm liên tiếp dùg đôi chân sút vào bụg vào ngực tôi . Thật sự tôi k thể kêu lên đc 1 tiếg nào chứ đừg nói là đứg dậy bật lại . Cắn răg chịu đựg với niềm hi vọg nhỏ nhoi là sẽ có ng đến cứu . Và đúng là may mắn đã đứg về phía tôi khi một chiếc xe máy đỗ lại lúc sức tôi đag cạn dần...loáng thoáng bên tai tiếg hô "đánh nhau"..."báo c.an"...rồi nge thấy tiếg rồ ga phóg đi of 1 cái xe máy . Hé hé đôi mắt ngước lên...tôi mờ mờ thấy bóg của 2 ng đàn ôg chạc tuổi trung niên . Họ đỡ tôi ngồi dậy , tai tôi hơi ù nên k nge rõ họ nói nhữg gì...chỉ gật đầu...mà chả biết gì ?? . Cuối cùng thì tôi đc đưa lên viện......
Tỉnh dậy sau 2 tiếng bất tỉnh , tôi nhìn thấy bố đang ngồi nc với 2 ng đàn ôg..thấy tôi tỉnh bố tôi lập tức hỏi?..
- Mày làm gì mà để bị đánh như thế hả?? . Bố tôi nóg tính nên nói rất to..
- ...Tôi im lặng....
- Mày điếc à ?

- Thôi a bình tĩnh..cháu nó đag mệt , có gì mai nc sau . Một ng đàn ôg lên tiếng .
Ôg ta đỡ tôi nằm xuốg và bảo tôi ngỉ đi . Rồi bố tôi quay sag nc với họ...hình như họ có quen biết . Nhắm mắt lại , tôi thấy toàn thân ê ẩm . Vai phải of tôi thi thoảng lại nhói lên...đầu óc tôi trống rỗg..và tôi thiếp đi lúc nào k hay............................................... .................................................. ...
Mẹ bước vào phòng với một tô cháo , đưa tay sờ chán tôi . Tôi thấy mắt mẹ sưg lên và đỏ au...có lẽ đêm qua mẹ k ngủ..và khóc nhiều lắm . Mẹ ân cần bón từg thìa cháo cho tôi . Mẹ có hỏi lý do tại sao...nge mẹ hỏi...tôi đã mườg tg ra..thằg mặt khỉ . N để mẹ k lo lắg , tôi nói dối là bọn nó say rượu thấy con đi 1 một mình nên giở chứg..
- Thế có biết thằng nào k ? .
- K mẹ ạ!! .
- Thế sao bị đáh mà k chạy ? . Mẹ hỏi tiếp .
- Ax..kịp chạy thì con đã k nằm đây..hỳ . Tôi nhe răg cười cho mẹ yên tâm .
Mẹ nhìn tôi nhíu mày rồi đưa thuốc cho tôi uốg , xog mẹ mag cặp lồg về . Ăn tô cháo vào thấy cũg khoẻ hẳn hehe . Một tay bị bó chặt...nhìn men phết đấy chứ . Bước xuốg chạy ra cái gươg xem...eo ôi nhìn cái thằg trog gươg mà muốn tự xác vkl  . Một bên mắt thâm xì nhìn như con gấu trúc...chả khác gì đeo kính dâm ý @@ . Thất thểu quay lại giườg , nằm gác tay lên chán và suy ngĩ...tối nay chắc k đi cùng bé Phương đc rồi...............

Đảo mắt nhìn xung quanh , tôi dừng lại ở cái đồng hồ đang treo trên tườg . Hình như đây là lần thứ 1001 tôi nhìn cái đồng hồ chết tiệt đấy . Mà đù má nó chứ , biết rằng cái thằng tôi đang nhìn nó mà nó cứ ưỡn ẹo nhảy từng tí từng tí một . Nằm một chỗ mệt mỏi gê cmn gớm @@ . Chờ lòy cả mõm ra sắp rớt cạn nước rãi rồi mà mới có 11h trưa . Hết nằm lại ngồi , cái tay thì 1 cái đang bó bột , một cái thì đang bận sóc...nhầm bận gãi cái kia  . Hix...bắt tôi nằm đây thêm chắc tôi điên mịa nó mất  , mới có nửa ngày mà còn éo chịu đc . Nằm một mình buồn vãi cả chấy  . Đc cái lũ bạn nge tin tôi ốm chúng nó kéo 1 đàn đến thăm . Zê..mua cho 1 vỉ sửa và 1kg lê thỳ cân lê tôi đc 1 miếng còn vỉ sữa còn lại 1 hộp..còn nửa . Đụ ass lũ khốn nạn...éo biết chúng nó thăm mình hay đến ăn thịt mình nữa  . Quậy tung cái bệnh viện đến nỗi ytá ng.ta phải vác chổi ra quét chúng nó mới chịu nhổ rễ đi về . Thật éo thể biết đc là chúng nó đi thăm bệnh nhân hay đi họp lớp nữa....
Đang nằm gặm nhấm nỗi cô đơn thì cửa phòng bật mở...giật lòy mình @@...
- Ngồi dậy ăn đi . Mama mang cơm vào .
- Dạ.a... Tôi mệt mỏi nhấc mình.
- Sáng b.sỹ vào k ? .
- Dạ có , ông béo béo vào lăn mắt với tiêm thuốc cho con .
- Ừ...chiều bảo bác lăn tiếp đi , thấy tan dần rồi đấy . Mama nhắc nhở .
- Vâ..ầng...
- Ờ ăn đi .
- Nhưng mẹ ơi...chán . Tôi nhăn nhó .

- Chiều tao xin xuất viện cho rồi , tay mày rạn xươg nhẹ nên k phải ở đây .
Hix...nge mama nói mà tí nữa tôi chạy ra ôm hôn thắm thiết...ông bác sĩ đấy quá  , thật đúng là hiểu ý bệnh nhân gê gớm  . Mà cũng may , ăn cái gậy to như cái cây thế mà k gãy...chỉ rạn xươg . Từ giờ chỉ ra ngoài đườg vào mùa đông thôi á hehe . Cố gắng nhồi vào dạ dày đc 2 bát , căn bản sáng ăn hơi muộn nên ăn cũng chả cảm thấy ngon dù mama nấu rất tuyệt vời  . Xong mama đi làm...lại một mình nằm gặm nhấm nỗi cô đơn . Đang lim dim sắp chìm vào giấc ngủ thì....buồn đái vãi ra . Bước xuống giườg nhìn xung quanh thì mới phát hiện ra...phòng này đéo có nhà vs  . Fắc-diu cái b.viện , giờ lại phải bò ra hành lang và di chuyển 200m mới đến khu vực vs-.- . Má nhà nó , ng.ta đang bệnh tật đầy mình mà còn éo tạo điều kiện cho ng.ta đc ị đái thuận lợi nhất...bực vãi cả mình . Giờ bắt tôi đi dài như vậy...đái mịa ra quần cho xog . Nhưng má ơi éo nhịn đc...đành cố lết đi ra . Đi qua cái giường bên cạnh tí hét toáng lên vì sung sướg....thấy ngay cái bô đi tiểu of ông nào để dưới gầm  . Hehe...đúng thứ mình đang cần , cầm lên đang định....thì cửa phòng bật mở . Một bóng người bước vào....giật mình đến hốt cả hền...luống cuốg vứt luôn cái bô lên giường . Ngước lên....ôi mài gót...là con bé Phương . Cái con hâm này nó xuất hiện muộn 5giây nữa là...xog hàng cmnr . Thấy tôi đứng như Từ Hải...nó liếc tôi rồi bình thản xách túi trái cây bỏ lên bàn...đoạn tự động kéo gế ngồi...mặt hằm hằm như muốn jết người ...nhìn mà phát hoảng luôn . Lật đật lên giườg , tôi lấm lét nhìn xem tay nó có cầm cái gì k?...nhỡ nó xiên cho 1 cái thỳ toi đời . Gì chứ con này điên điên lên là nó làm bậy thật đó nha  . Vừa đặt mông xuống chưa kịp thở phào thỳ nó tươg cho câu...xém tí rớt cmn xuống . - Lý do .

- Hả..ả..??
- Tôi hỏi lý do . 
Con bé trợn mắt , tay khoanh trước ngực , nói to...một câu mà chả có đầu có cuối . Chắc con này k thích ăn thủ với đuôi lợn ồy  .
- L..à..sao?? . Tôi lấp bấp .
- Tôi hỏi tại sao a lại phải vào đâyyy.. Nó ngiến răng hỏi .
- À...ờ...té..à ngã...à xe tông...đúng rồi xe tông...hỳ . Tôi ấp úng .
- Là thằg B đúng k? ( thật sự tôi quên mịa tên thằng mặt l.. rồi mấy lão ạ ...tại viết trên đây cứ gọi thằng mặt l.. nên quên cmn mất ...gọi tạm là B nha ) 
- Hả...B..nào ? .

Con bé cau mày lườm tôi rát cả mặt rồi đứng lên lấy cái cái đt . Đoạn nó tí toáy đt 1 lúc rồi chạy ra ngoài nge . Con này đúng quái dị éo thể tả đc...tôi ngơ ngác với tay lấy qủa quýt nó mua ra ăn . Mà con này chọn quýt ngọt vãi ra ý . Ăn mà sướg hết cả mồm hehe . Đang thưởg thức trái quýt ngon lành thì nó lại hầm hầm đi vào . Ui cha...mặt đỏ lựng...mắt trợn ngược...tôi dám cá giờ mà thằng mặt l.ồn nó mà ở đây...chắc chắn nó sẽ ăn ngay...quả quýt vào mặt  . À quên , tả về trang phục con bé một tí nha . Trang phục ngày hôm đó của con bé làm tôi...ấy ấy quá  . Bé mặc một chiếc áo thun trắng có hình 2 trái tim đỏ hoẻo chập vào nhau . Cái áo vừa khít với cơ thể bé làm tôn lên 2 vòng hoàn hảo...nhất là vòng 1...héhé ước gì tôi là 2 trái tim . Bên dưới còn khủng khiếp hơn , hnay bé chơi trội...bé mặc cái váy ren xoè màu đen trắng cách điệu . Khoảng cách từ ống váy đến vòng eo dài độ 2 gang tay  . Đẹp...cách phối đồ of bé fải nói là hoàn hảo . Nhưng có điều...bên trong váy...bé lại mặc thêm..1 chiếc quần tất len dài đến đầu gối . Bực gê...k có cái quần tất kia thỳ có phải... . Đùa tý...tôi trong sáng bỏ mịa đi ý  . Con bé ngồi xuống...mạnh mẽ và dứt khoát...tốc cả váy...k có cái quầm tất thì...đờ mờ tao gét mày dần đều rồi đấy . Nói vui thế thôi chứ lúc đó có nhìn thấy gì đi nữa thì tôi cũng chả có hứng..."thề nuôn" .
- Tối nay đi sn cùng tôi . Đoạn nó vừa nói vừa nhìn...với đôi mắt hình viên đạn .
- Hả...điên hả..tôi thế này đi thế nào đc mà đi . Tôi giãy nảy lên khy nge thấy mấy lời nó nói.
- K..a sẽ đi , sẽ phải đi . Nó to tiếng .
- Cô lên cơn à , tôi đi cùng cô để làm gì? , cô muốn cái tay còn lại of tôi chứ gì...này cắn đi  . Tôi sừng cồ .
- K phải . Con bé xụ mặt .
- K phải cái...
- Cái gì?? . Nó bặm môi
- Cái...lông..vịt . 
- Đi cùng tôi...một lần thôi .
Đột nhiên c.bé thay đổi thái độ 1 cách chóng mặt . Nó chuyển thể từ 1 con sư tử cái đang gầm gừ thành 1 con mèo con bé nhỏ với đôi mắt long lanh đáng yêu vô cùng@@ . Phải nói lần đầu tiên tôi thấy c.bé sử dụng khuôn mặt dễ thương nhưng mang nét hổ báo vào hình dáng of 1 cô bé ngây thơ vô số tội . Tôi há hốc mồm khy c.bé cầm tay tôi lên lắc lắc nũng nịu...
- Đi mà...đi cùg...đi .

Tôi thề trước cái bòng đèn là nếu tôi mà k bị thương , tôi sẽ lao đầu vào tườg để kiểm tra xem mình có hoa mắt k??. Diễn biến hành động từ lúc nó đến đến giờ làm tôi đi từ sa mạc nhảy vọt ra biển khơi . Chả hiểu cái vẹo gì đang diễn ra trước mắt . Khi hồn tôi còn đang lơ lửng vì đôi tay mềm mại of c.bé chủ động nắm lấy tay tôi thì.....chụt.....AAAAAAAAAAAAA...tiếng hét thất thanh nhưg k phải từ miệng tôi....mà nó phát ra phía đỉnh đầu...hướg 1 góc 30* xuốg dưới...chỗ "thằng em" đang nằm ý @@ . Má ơi...tôi cứng đờ người...c.bé nó vừa mới làm gì vậy hả??? . Mặt tôi từ trắg bệch chuyển sang đỏ hồng . Cái má bên trái tự nhiên nóng ran lên...nó vừa tiếp xúc với 1 vật thể lạ...theo tên khoa học thì vật thể ấy có tên...Môi  . Run rẩy quay đầu sang phía c.bé...bé đang nhìn tôi với đôi mắt và cái miệng cười mỉm ...quên còn 2 má đang đỏ hồng nữa chứ . Chỉ bắt gặp đôi mắt đó chừng 1s...tim tôi như giật lên...đòy thoát ra khỏi ***g ngực @@ . Cảm giác lạ lẫm xen lẫn sợ sệt chạy dọc từ đỉnh đầu xuốg tận..."thằng em" . Nếu trong trạng thái bình thườg thì "thằng cu em" nó đã ngóc đầu dậy hỏi tôi ngay . Nhưng may mắn là tôi đang trog trạg thái ốm yếu què quặt nên "cu em" cũg chả hứng . Chả hiểu tại sợ hay vì xoắn quá mà tôi nhắm tịt mắt vào...k dám mở ra nhìn cái vẹo gì nữa . Hix...c.bé này k biết nó là dạng người gì nửa k biết @@ . Cứ sáng nắng chiều mưa , tâm trạng thái độ thay đổi theo phút thế này thì bố ai mà chịu đc à? .
- Này...này..
Bàn tay c.bé đặt lên cái vai tôi lay nhiệt tình . Lúc đó thì tôi...nói thẳg ra là cái phần nhát gái nó bắt đầu thức dậy rồi . Cố gắng cắn thử vào lưỡi và lẩm bẩm "mơ thôi..mơ thôi...mơ.ơ.." . Hix...đau đến xuýt khóc mà bàn tay mềm mại đấy vẫn...
- Này..a sao đấy?..lẩm bẩm cái gì đấy hả? ..."lay lay"...
- "mơ hehe..mơ...mờ"
- Hihi..

Tự nhiên c.bé cười khúc khích....đã xoắn lại càng xoắn tợn . Đang cố gắng niệm bài kinh "tôi đang mơ" thì đột nhiên tai tôi đc phả 1 làn hơi nóng bỏng...
- Đi cùng "emmm" nha .
Rùng mình...bao nhiêu cái gai ốc trên người tôi nổi hết lên..thế nó mới sợ chứ @@ . Câu nói nhỏ nhưng cườg độ âm thanh và khoảng cách từ miệng đến tai dườg như bằng 0 . Mặt tôi nóg bừg...tai tôi như ù đi...khi "em"...từ mà bé kéo dài...chắc từ tai này qua tai kia luôn á...nó đâm thẳg vào cơ quan chỉ huy là não bộ . "em" làm tê liệt toàn bộ hệ thống điểu khiển , làm phá huỷ hệ thốg lệnh bộ...và làm tan nát toàn bộ các vi mạch cũng như con chíp trong đầu tôi...tôi rơi vào trạng thái mà khoa học đã chứng minh..."chết lâm sàn"  . - Đi nhaaa
Khi mà cơ quan tw của tôi chưa kịp phục hồi thì cảm giác hơi nóg phả vào tai tôi 1 lần nữa . Hix...kiểu này bồ tát cũng k cứu đc tôi mất...
- Đi cùng "em"...nha..
- ..đừ..ừg...mà..a.. Tôi run rẩy.
- Đi...nha...
- ..k...ừ...
Trước sự tấn công dữ dội từ phía con bé..tôi đành ngậm đắng nuốt cay gật đầu bừa .
- Hii..chụt..
Ôi mà cót , ôi mama , ôi chúa ơi...ôi ôi...cứ cái đà này con nguyện ăn chay niệm phật suốt cuộc đời này mất thôi  . Khẽ hé đôi mắt ra nhìn...ôi trời ơi....

Giật mình khy bắt gặp đôi mắt đó...đôi mắt quá ưa...đáng yêu...tôi vội vàng nhắm tịt mắt lại....
- Nhớ đó nha...nhớ...đến...nhaaaa...
Từng câu từng chữ phát ra , âm thanh và cườg độ dao độg thay đổi một cách đột ngột . Nó như đay ngiến cái tai tội ngiệp đáng thươg of tôi  . Từ một con mèo bé bỏg đáng yêu...c.bé trở lại với hình dạng nguyên thuỷ...@@ . Đây là hăm doạ ép buộc chứ nhờ vả cái con khỉ gì?  . Khy mà tôi còn chưa kịp phản đối thì nó đã ngúng ngoẩy lắc đít đi về . Nó để lại cho tôi một loạt nhữg cái khó hiểu...xog nó bình thản ra về...cái đờ mờ...đi thế đéo nào bây giờ hả con điên kia??........................

- Ê cu ra a bảo .
- Gì?...e đánh nốt trận đã .
- Mày ra đây rồi a cho m chơi cả tối...nhanh thằng này.
- Thật á...ngon vl .
...Bla...bla...lab...alb...lba..........
- Nhớ chưa??.
- Thằng điên này đang bị...
- Ui đmm bé cái mồm thôi...bốp... Tôi tán vào đầu nó
- Au ui mách mẹ đấy nhá @@ .
- Đờ mờ im cmm đi...ngồi chơi rồi coi mẹ hộ tao , khoảg 9h tao về...nhớ đấy!!
- Nhưg a đi đâu ?..
- Việc of t , mẹ hỏi thì bảo y như t dặn đấy .
- Vầng..về sớm đấy , mẹ xem xog phim là khoá cửa đi ngủ luôn đấy .
- Ừ rồi , m nhớ đừg khoá cửa sau nha m , m quên bố ngủ ngoài đườg về bố jết  .
- Ok..ok..
Cuộc nói chuyện ngắn gọn giữa tôi và thằng cu em diễn ra nhanh chóng mau lẹ . Khoan hãy nói về kế hoạch...hãy cảm nhận theo ngôi thứ 3...về diễn biến tâm trạng lúc còn ở bệnh viện..khoảng thời gian Phương ra về.............................................. ....................

Hắn trông theo dáng cố bé Phương , đôi mắt hắn dường như đang biểu lộ một đốg cảm xúc lẫn lộn . Hắn đưa tay lên sờ cái má , nơi mà 1' trước hắn nhận đc 1 nụ hôn từ 1 người con gái vừa lạ vừa quen  . Tự nhiên hắn mỉm cười , nụ cười mang nét ấm áp... Hắn nhấc mình với tay lấy...cái bô...vật mà suýt chút nữa hại đời hắn . Cái mặt hắn sao mà ghét thế k biết  , hắn cho cái "của nợ" chết tiệt của hắn vào vòi bô  . Hix...trông cái mặt hắn kìa...nhìn mà muốn dựt ngay cái bô hất luôn vào mặt hắn thế k biết . Giải quyết xong , mặt hắn lộ rõ vẻ thoả mãn . Nhưng sau đó , khuôn mặt hắn lại hiện lên nét lo âu...đúng với tâm trạng of hắn hiện giờ . Cô gái quả thật...làm hắn phải suy ngĩ rất nhiều...

Lại nói về Phương , cô bé với tính cách quái dị . Lúc sáng khi nge tin hắn gặp nạn , cô đã thật sự lo lắng . Đến khi gặp hắn trog viện , cô gần như bật khóc khi trông thấy bộ dạng tàn tạ of hắn . Nhưng cô là 1 kẻ rất rất giỏi che giấu cảm xúc of mình . Với cô , cô có thể khóc trước mặt tất cả mọi người...trừ hắn . Một kẻ như hắn k đáng để cô phải rơi dù chỉ là 1 giọt nước mắt . Giường như hắn là 1 cơn gió lướt nhẹ qua cuộc đời cô . Cho dù cơn gió đấy đọng lại trong cô quá nhiều xúc cảm...nhưng với cô...hắn vẫn có 1 cái gì đó quá xa lạ..... Con nhỏ bạn khốn nạn đang dồn ép sức chịu đựng của cô . Cuộc đt của nó như tiêm vào đầu cô 1 liều ức chế . Nó là con bạn thân nhất với cô...và cũng là người mà cô thươg nhất . Với cô , cô cần 1 người yêu cô thật lòng.....cũng giốg như ny của bạn cô...chứ k phải..... Dù sao thì cũng lỡ hứa với nó rồi...dẫn theo "hắn"...chắc cũng chả sao đâu!!........................................... .............................
- Chị H đâu ? .
- Sao lúc nào a cũng quan tâm đến chị ấy làm gì ? . Tôi bực mình .
- À...tại lâu k gặp nên hỏi thôi..
- Dắt xe ra đi , k gặp hay là k đc gặp thì nói thẳng ra .
Tôi nổi xung lên nói thẳng vào mặt hắn . Bực mình k thể chịu đc , chị ấy có gì mà sao hắn quấn lấy chị như đỉa ý . Càng ngày tôi càng nhận ra giữa hắn và chị H có vấn đề..."aaaaaaaaaaa"...thấy tức tức là sao đây trời ơi  .
- Lai đi còn nhìn gì ? . Hắn hất mặt lên doạ tôi mới sợ chứ  .
- Này..a là đàn bà...ơ...ơ..
Hắn giơ cánh tay đang bị bó bột ra trước mắt tôi...hỳ...quên mất là hắn bị thươg...tí nữa thì tôi thành đứa con gái chua ngoa rồi hihi......
- Này...bỏ cái tay ra...sao sờ tóc tôi hả?? . Tôi sừng cồ khi cái tay hắn cứ vân vê đuôi tóc tôi .
- Sờ tí...tóc gì mềm như lông... .

- Cái gì hả...lông gì??.. Tôi khó chịu khi hắn lấp lửng .
- Ngày trước tắm cho con Cún , tôi hay vuốt lông nó lắm  . Hắn ngó cái mặt l.. của hắn lên trả lời tôi .
- "AAAAAAAAAA"...THẰNG CHÓ KIA.. Tôi hét toáng lên .
"Cái thằng chó này...tao muốn đạp mày lọt ruộng lắm rồi đấy"... Tôi thề là nếu k fải đang vội thì hắn chết với tôi  . Loại con trai gì mà...thật hết nói nổi ...cái mặt lúc nào cũng có thể nhăn nhở đc . Mà k thể hiểu mặt hắn làm từ lim loại nào mà đi sn hắn mặc áo khoác...quần ngủ . Tôi đang tự hỏi là có khi nào hắn cố tình làm vậy để làm bẽ mặt mình với bạn bè k nữa . Hừ...điên thật đấy , sao tự nhiên tôi lại chọn hắn cơ chứ??...người gì đâu...càng ngày càng ghét thế k biết ......................................
Bước xuống xe , thấy con bé đang loay hoay dắt cái xe bự bổ chảng vào một cách khó khăn , tôi cũng muốn giúp lắm...nhưng tay chân thế này....có khi làm đổ xe nó thì vỡ mồm  .
- Đưa tay đây . C.bé lên tiếng .

- Này . Tôi đưa cánh tay đang bó bột ra cho nó  .
- ..Bốp...tay này..
Nó đập phát vào vai tôi rồi cầm tay kia lên . Đoạn nó áp sát người tôi , ôm chặt lấy tay tôi@@......
- Ơ..này..này...làm gì vậy hả?. Tôi hốt hoảng định kéo tay ra nhưng..
- Để im đi...
Con bé cau mày rồi siết chặt tay tôi hơn . Kệ...dù sao cũng đang lạnh...có đứa ôm cũng phê chứ sao  . Bước cùng c.bé vào bên trong , hình như đến muộn . Một khôg khí khá ấm áp , lung linh và lập loè những ánh nến...

- A..con chó...đến muộn nha mày . Một con mặc cái váy hồng...đeo nơ hồng...nhảy xồ ra .
- Hi..con chó...xinh toá cơ . C.bé nhảy đến ôm con váy hồng .
- Snvv nha con chó . Bé chu môi rồi đưa hộp quà cho con váy hồg .
- Thank con chó .
- "Hoá ra là 2 con chó" . Tôi lẩm bẩm .
...Bụp...má cái con điên này , nó thụi phát vào bụng...thốn vãi cả l.. ra ý  . Tai chó có khác , thính éo thể tả đc  .
- Đây là T..bạn tao . C.bé quay sang nhìn tôi nói .
- À...hoá ra cu này..hehe . 
Con điên váy hồg cười nham hiểm . Tôi đang định giơ chân đạp nó cái vì cái tội gọi cu thì c.bé lên tiếng :
- Con chó mày cú ý .

Nói xong bé Phương hất mặt về phía thằng con trai đeo kính đang thắp nến . Chắc thằng cu nào là ny của con váy hồng đây . Nhìn cũng ngon trai ra phết đấy...đậm chết thư sinh à nha  . Cơ mà nhìn nó cứ đần đần kiểu éo gì ế  , hay thằg mọt sách nào cũg thế nhỉ . À tả qua về con váy hồng nha , nó tên Linh , học cùng lớp với bé Phương...bạn thân gì gì đó . Bé Linh này dáng người nhỏ nhắn và hơi mập chút xíu , thấp hơn bé Phươg một tí . Đeo kính cận và tóc để mái chéo , dài đến ngang lưng . Nói chung là con bé này cũng xinh xắn , đáng yêu , học giỏi . Nhưng nói riêng là nhìn hơi chững chạc...kiểu như già hơn so với tuổi ý  . Còn cu ny thì tên Sơn , cùg tuổi nhưg khác lớp . Thằg cu này thì nói chung là học giỏi , ngoan ngoãn . Và nói riêng là hơi đần đần , nhát gan  . Túm cái váy lại là bọn nó khá đẹp đôi . Ok 
- Mẹ mày...thôi vào đây đi .
- Ok con dê . @@

Công nhận lũ này ăn nói hay thật đấy ...khác éo gì lũ con trai à trời  . Bé Phươg kéo tôi vào góc ghế trong cùng . Phải nói c.bé này tâm lý thật , biết tay tôi đau nên cho tôi ngồi góc tườg...chứ ngồi giữa vớ vẩn liệt cmn luôn  . Mải suy ngĩ giờ mới để ý , đụ ass bọn trog phòg nhìn tôi như đúng rồi -.-' . Mà theo quan sát thì...có mỗi tôi 95 thọt lỏm giữa 1 đàn 96 . Ngại ếu thể tả đc luôn ý ...hix..tôi còn ăn mặc "đẹp" nhất ở đây mớ sợ chứ  . Nhưng thôi lỡ rồi , chả lẽ lại xin xin về thay quần . Ngồi nhe răng cười nge có lý hơn á . Mà cái hội này chủ yếu là con gái mới sợ chứ  . Con trai chỉ có tôi , cu Sơn và 2 thằng lớp con bé thôi . Tổng vệ sinh là 4 đứa...ui...ủ zế...thằng mặt l.ồn...thằng mặt l.ồn k có ở đây hahaha . Phù...như trút bỏ đc mọi lo âu trong lòng...xoã thôi  . Đùa thế chứ , quả thật nếu thằg mặt l.ồn có ở đây...thì kệ mịa nó...cùg lắm bố chạy   . Đang mải suy ngĩ thì 1 đám gồm 3 đứa , 2 thằg con trai và..."em"...người mà tôi yêu thầm bấy lâu . Hơi bất ngờ khi gặp em ở đây , có 1 cái gì đó gai gai trong tim . Hơi đau...nhưng cũng cảm thấy bình thường . "em" ôm tay 1 thằg ăn mặc khá đẹp , họ tươi cười tặg quà cho con bé Linh . Mỉm cười...đầu óc tôi trống rỗng . Nỗi đau đó vẫn còn khá nhức nhối trong tôi . Bất ngờ gặp ánh mắt "em" quay sang nhìn tôi . Ánh mắt hơi ngỡ ngàng , nhưng lại nhanh chóg chuyển hướg . Hahaha...xa lạ quá ta . Nhếch môi...nếu có ly rượu ở đây thì tốt quá^^ . Hai người đó đến rồi lại đi luôn . Có lẽ họ chỉ là bạn bè xã dao mà thôi...
Đút nốt cái tay còn lại vào túi , tôi khẽ chuyển mình...vết thươg ở vai nhói lên...nhưng tôi lại thấy đau trog ***g ngực...chắc lên cơn cmnr...
- Cảm ơn các bạn đã đến dự sn của mình...bla...bla...bla...

Con bé chủ xị lên tiếng , 1 bài diễn văn dài ếu thể tả đc...nge buồn ngủ vkl . Xog cả lũ vỗ tay hát bài hpbd . Hix...sến éo chịu đc , thế mà chúng nó cười nói như đúng rồi...chắc toàn lũ mọt sách đây mà . Con bé Phươg thườg ngày quậy là thế , ấy vậy mà đi sn...nó quậy ác hơn  . Hết tranh ăn xog dành mic , ếu thể hiểu nó là c.gái hay...less cmnr  . Xog màn chúc mừg , đến màn cắt bánh , thằg cu kia với c.bé Linh chụm đầu vào cắt...nát cả cái bánh...đúng bọn dần . Tôi đc chúng nó đưa cho đĩa bánh...mà tôi tưởg c.nó cho mình đĩa cháo lòg..nản éo tả đc .
- Sau đây chúng ta sẽ chơi 1 trò chơi...các bạn có đồg ý k? .
Tiếng 1 con trong nhóm vang lên , tạm gọi là con MC nha..
- Oookkk . Đám đôg gào rú@@
Hix...cái lũ điên rồ này éo còn việc gì để làm hay sao mà chơi trò chơi..
- Luật chơi như sau...chúg ta sẽ chơi hát chuyền..."đoạn nó giơ gói bim bim ra"...đến tay ai người đó sẽ có 2 lựa chọn...1 là phải hát 1 bài...2 là trả lời câu hỏi...nếu trả lời sai sẽ bị phạt theo yêu cầu của chủ tiệc...Linh con chó..háhá..
- Con chó kia mày nói gì hahaha . Bé Linh vồ lấy con MC bóp cổ .
- Hèm...trò chơi...Bắt đầuuu...
Tiếng con MC vừa dứt...gói bim bim cũng truyền từ tay ng này sag tay ng kia cùng với lời bài hát . Đkm cái lũ dở ng này , má chúng nó chứ mấy tuổi rồi mà chơi trò l.. này hả  .
- ...Bộp....
- Aaaaaa...anh T..mời a T đứng lên .
@@...cái đờ mờ cờ lờ giờ tờ...tôi đang ngồi thì ăn ngay gói bim bim vào mặt . Ngồi yên cũng éo xog với bọn lờ này . Quay sag nhìn bé Phươg , thấy mặt nó phởn ếu chịu đc . C.bé kéo tay tôi dậy lôi ra "sân khấu" . Lúc đó thật sự tôi chỉ muốn chọi ngay cốc bia vào mặt c.bé...đồ phả chủ  .
- Hi...a T chọn hát hay trả lời câu hỏi . Tiếng con MC eo éo bên tai..nó còn nói vào mic...điếc tai vãi  .
- Ờ..ờ....trả lời câu hỏi đi...a k biết hát . Tôi gãi đầu gượg gạo .
- Dạ hi...mời a bốc c.hỏi . 
Nó đưa ra 1 hộp nhỏ chứa mấy tờ giấy gấp đôi...lắm trò vl @@ . Tôi đưa tay bốc bừa 1 tờ , chưa kịp đọc con Mc giựt...
- Hahahaha....a T nge rõ c.hỏi này...

Nó cười như con đười ươi rồi liếc mắt hăm doạ tôi , tôi chỉ biết nuốt bọt gật đầu...
- Haha..ehèm...có 1 đôi trai gái dẫn nhau vào khách sạn...sau khi abcxyz...họ ra về trên đg về họ thấy 1 con bò...hỏiii...
Đoạn nó liếc sang tôi thăm dò , tôi vẫn lạnh lùng hiên ngang chờ đợi..
- Hỏi...abcxyz là cái gì?..háháhá
- Hahahahaha.. Cả lũ rú lên cười ngoác cả mồm.
@@...đê cê mờ lúc đấy tôi thề là nếu phòg này có cửa sổ..tôi đạp ngay con MC xuốg cho nó chết cmn đi ...đm đố câu vãi cả l.ồn..
- Anh T..trả lời đi chứ .
- Trả lời đê..húhú..
- Ờ..ờ
Bị đám đôg áp chế và do quá sợ hãi..tôi đánh liều cầm mic nói bừa..-.-'
- Ờ..ùm...a là "ăn"..b là "bóp"..c là "cắn"..x là xờ...y là "ấy"..z..là.."zun zẻ".
- Á..háhahaháháháháhahahaha...
Một loạt mười mấy cái miệng há rộg ra hết cỡ  . Tôi thì đang tự hỏi có cái éo gì đâu mà chúng nó phải rú lên như vậy hả trời . Cuối cùg sau khi có câu trả lời "hoàn hảo" . Phần thưởg của tôi là 1 gói bimbim  . Về chỗ mà ngại éo tả đc , đã thế c.bé Phươg còn gào rú bên tai nữa...thật hết chịu nổi cái lũ dồ dại này..hức..hức..
Cuộc vui kéo dài đến 9h30'...thì đờ mờ...thằng chó mặt l.ồn xuất hiện

- Chúc bạn sn vui vẻ .
- Uh..thank..
- Thôi m về luôn nha .
- Ơ cậu ở lại chơi tí đã chứ? .
- Uh thôi..m có việc .
- Uh...cảm ơn nha .
- Hehe..bye m.ng nha .
Tôi nhìn theo hắn , hắn có lẽ đã trông thấy tôi và T . Mặt hắn bỗng hằn lên những nét thù hận . Hắn đưa ngón tay cái hướg lên trên rồi úp xuống , miệng cười mỉm đáng sợ...
- Này bà k sao chứ? . Nhỏ Linh hỏi khy hắn đã về .
- Uh k . Tôi đưa tay lấy cốc nc ngọt .
- Tôi k cố ý đâu..k fải tôi k biết bà và...
- K sao đâu...năm nào sn bà mà B chả có mặt...
- Hix..tại tôi lỡ mồm mời...hix...mà tưởg B k đến..ai ngờ..
Con nhỏ nhăn mặt , hì...tôi phì cười rồi nhéo mũi nó...
- Thì k phải nó đã về rồi sao?...kệ đi con chó  . 
- Au..giao hợp mẫu thân mày con chó @@ . 
- Áaaa...con chó .
Nó te te chạy đến chỗ thằng bồ nó . Rồi 2 đứa lại tranh nhau cái mic...đúng bọn trẻ con hỳ...
Nhấp 1 ngụm nc ngọt , tôi ngĩ hành động lúc nãy của B hướg về phía T và tôi , thật sự dính phải cái thằng này mệt mỏi quá . Cầu cho nó k lên cơn...chặn tôi và T ở ngoài...nếu k thì chết mất . Trời ơi , tôi thì đang lo đến chết đi đc mà T hắn bình thản như đùa ý . Thấy tôi nhìn hắn còn nhăn nhở tru môi với tôi nữa chứ..chết mất chết mất . Thôi kệ vậy , hắn k lo thì m sao phải lo chứ . Hix nhưng sao tôi thấy nóg ruột quá vậy trời . Lo cho hắn quá , tay chân thế kia mà ăn thêm 1 trận nữa thì tôi ở với ai...nhầm...thì làm sao hả trời  .
- Này..m về sớm đi . Tôi nói .

- Hả...đi đâu? . Hắn ngơ ngác .
Sax..nhạc to quá , tôi phả hét vào tai hắn .
- Về Thôi...
Nhưng ơi trời , đúng lúc mình hét thì nhạc nó lại tắt đi@@ . Thành ra cả lũ quay sang nhìn tôi.. . Ngại quá tôi quay sang cấu tên T ý bảo hắn đồg ý đi rồi còn về...nhưng..cái thằg điên này đầu nó làm bằng bã đậu hay cứt bò mà hắn lại rống lên như thằng dồ..
- Au..uu...điên à  .
Aaaaaaaaaaa tôi thề là nếu đây là phòg tôi thì hắn chết với tôi...chắc luôn . Người gì ngu dễ sợ...trời ơi sao càng ngày nhìn cái mặt hắn tôi lại càg muốn đạp cho nát chít mịa hắn đi cho xong . 
- À..bọn m xin về trc nha..ờ...m...có việc..hihi . Tôi thanh minh .
- Trồy ôy...đi hú hí thì việc gì hahaha .
Mả cha cái mày thằng gay đít đỏ kia nhá...bà mày chưa làm gì mày mà mày dám trõ cái mõm chó of m vào à?...aaaaaaa
- Ơ k phải thì thôi lườm tôi chi bà ? . Nó ưỡn ẹo .
- Về sớm làm gì hả mày , đag vui mà . Nhỏ Linh ngạc nhiên hỏi?.
- Ờ..à...

- À a..nhà a có việc..ờ a về trc...Phương e cứ ở đây đi...
Hix trog cái rủi có ngay cái xui , đúng lúc tôi đag bí thì hắn nói đỡ....ấy nhưng mà nói ngu vật vã , trc đó tôi bảo tôi có việc nên xin về trc...giờ hắn lại bảo nhà hắn có việc...
- Thế rốt cuộc là muốn về chứ gì? . Thằng bồ nhỏ Linh hất mặt...đáng ghét
- K phải...tại có việc thật mà? . Tôi nhăn nhó .
- "ờ mà sao phải về" . Hắn nói nhỏ vào tai tôi...hix..đúg là hắn ngu thật mà .
- "Câm miệg lại!..két..két" . Tôi ngiến răg lườm hắn .
- K đi đâu hết...im lặng và nge tao hát .
Aaaaaa con chó kia , mày thích chết phải k? , mày ra lệnh cho ai hả?..hừ..hừ. Bực thật , k còn cách nào , tôi lại phải ngồi đây với tâm trạng lo lắng tột độ . T ơi là T , sao a k cảm thấy mình đang sắp bị gì rồi sao mà còn ngồi đấy mà bình thản đc hả? . Trời ơi , sao rắc rối quá vậy nè . Phải chăng lỗi là do m...sao số tôi đen đủi thế nhỉ??..
- Đang lo cho tôi à? . Đột nhiên hắn quay sang hỏi .
- A điên à?..sao tôi phải lo cho a . Tôi giãy nảy lên thoái thác .
- Thì thôi...cùg lắm là thêm cái này nữa . Hắn giơ cái tay lành lặn ra trc mặt tôi .
- Điên khùng . Tôi trợn mắt 
- Hehehe .

Sau điệu cười chế diễu , T khẽ nhăn mặt , hình như độg đến vết thươg . Khuôn mặt a bỗg trốc trở nên lạnh băng đáng sợ . Hai con mắt lạnh lẽo nhìn vào khoảng không trc mắt . Đôi lôg mày co vào...tạo nên một luồng khí lạnh chạy xung quanh . Không hiểu tại sao , vì một lý do gì mà đây là lần đầu tiên kể từ khi quen T...tôi cảm thấy a trở thành 1 con người hoàn toàn khác . Nếu như T thườg ngày nhăn nhở nhố nhăng đáng ghét bao nhiêu thì giờ đây...tôi lại thấy a...thật khó hiểu . Khó hiểu trog tính cách lẫn con người . Dườg như a có 1 cái gì đó rất quấn hút , rất khó để miêu tả...nhưng quả thực...tôi đang nhìn a k chớp mắt...và tim tôi...ôi trời...
- Ê...nhìn gì đấy mày . Con nhỏ Linh đánh thức tôi..
- À k...k hát nữa à . Tôi giật mình đáh trốg lảng .
- Ờ...mày ra đây tao bảo .
Nói đoạn nó kéo tôi ra cái ghế đôi dành riêng cho nó và thằg bồ ngồi...
- Mày nói đi...đang lo cho ôg T đúng k ? .
- Hả..gì.?..lo gì? .

- Con này...tao biết lão B đang đợi ngoài quán kia kìa .
- Hả..thật k mày? . Tôi hốt hoảng .
- A Sơn vừa ra tiễn thằg X thấy lão đag ngồi với mấy thằng ở quán nc bên kia đườg kìa .
Nó chỉ tay về phía cửa , mặc dù k thấy gì n tôi đã lo sợ nay càng lo hơn.. Tôi đang định lên tiếng thì Sơn lại chỗ chúng tôi .
- Nó chặn a T à Phương . Nó kéo cái gế ngồi cạnh nhỏ Linh hỏi .
- Mình k biết...phải làm sao bây giờ . Tôi run rẩy hỏi nhỏ Linh .
- Mày bình tĩnh đi...lão k dám làm gì mày đâu . Nhỏ an ủi .
- K phải...T mà . Tôi mếu máo nhìn T .
- Giời ơi..con này...ai làm gì mà mày run lẩy bẩy vậy hả? .
- Đúng rồi đó Phươg ạ , T biết võ mà...trc Sơn học cùg lớp võ với T mà . 
Ngạc nhiên khi thằg bồ nhỏ Linh cũg đi học võ , nó nói vậy có ngĩa là cứ biết võ thì sẽ k phải sợ ai?? . Trời thằg này còn ngu dữ tợn hơn...
- Thì...thì sao? . Tôi lấp bấp .
- Trời P lo gì?...T ổg thừa sức đối phó với lão B . 
- Nhưng có mấy đứa cơ mà ? . Nhỏ Linh quắc mắt lườm thằg bồ .
- Xời ơi...thế e quên a à hehe . Nó vỗ ngực ra vẻ .
- Vâng...a thì làm đc gì? .

- Quên trc a đập thằg xzy để cướp e à hahaha.
- Hahahaha . 2 đứa chúng nó cười phá lên .
- Tao k đùa với chúng mày đâu . Tôi bực mình .
- Hỳ..thôi mày lo gì...cùng lắm tao gọi thằng a tao đến là ok chứ gì . Nhỏ Linh hất mặt với thằg bồ rồi 2 đứa cười duyên với nhau .
- Trời ạ...T đang bị thươg mà mày . Tôi nhăn nhó .
- Hả bị thươg ? . Hai đứa nó ngạc nhiên .
- Tối kia ảnh bị thằg B chặn , đag bó bột tay kia kìa .
- Àhá..thể nào thấy hắn cứ đút tay túi áo . Thằg khốn nạn Sơn reo lên...
- Uh...mặc áo khoác nên che đc .
- Hix..thế tao gọi a tao nha . Nhỏ L nhăn mặt .
- Thôi khỏi...chắc k sao đâu..tí tao đưa T về luôn...
- Uh thôi giải tán đi...muộn rồi .
- Ơ điên à?..sn mày mà về sớm...
Hai đứa nó nhìn nhau rồi cười mỉm...rồi rồi hiểu rồi...lại đi hú hí riêng chứ gì?.....................................
- Lên xe đi..nhanh lên .
- Từ từ..làm gì mà vội vậy ? .
- Trời ơi...bảo nhanh thì cứ nhanh lên...
Tôi hối thúc T , nhưng đúng là hnay khó về rồi . Thằng B đang tiến đến chỗ tôi và T....
- Xuốg xe , tôi có chuyện muốn nói . Nó chặn đầu xe tôi .
- Tránh ra..tôi k có gì để nói hết .
- Nhưg thằg này có..
...Bốp...aaaaa.....
- T...anh...anh....
- Hôm nay xem ai cứu đc mày...đm bọn mày đập chết nó cho tao...
...bốp...uỵch....
- Dừng lại...dừng lại ngay....huhuhu..

Tôi hối thúc T , nhưng đúng là hnay khó về rồi . Thằng B đang tiến đến chỗ tôi và T....
- Xuốg xe , tôi có chuyện muốn nói . Nó chặn đầu xe tôi .
- Tránh ra..tôi k có gì để nói hết .
- Nhưg thằg này có..
...Bốp...aaaaa.....
- T...anh...anh....
- Hôm nay xem ai cứu đc mày...đm bọn mày đập chết nó cho tao...
...bốp...uỵch....
- Dừng lại...dừng lại ngay....huhuhu….
Hey...cái gì dậy trời?, tôi đã chết đâu mà khóc tùm lum tùm loe quá vậy con nhỏ kia? . Gắng gượng dậy sau khy lĩnh trọn 3 cú đạp và 2 cú đã of bọn mặt *** . Cánh tay tôi nhói lên tận óc , khốn khiếp , khi mà chúg nó chưa phát hiện ra cánh tay đag bó bột thỳ tôi phải giấu đến cùg . Đkm nếu ăn thêm phát đạp vào nữa thì đừng hỏi tại sao?.....

Uh phải nói sao nhỉ… à đau thấu trời đất luôn…ngước cái mắt lên nhìn xung quanh thì ôi thôi…tổng vệ sinh là khoảng 7 thằng O.o , có 1 thằng đang ngồi xa xa trên con drem tàu hút thuốc éo biết có phải k n mà…coi như là 8 thằng đy cho nó máu .
- Thằng chó tay băng đẹp nhỉ cu . tiếng thằng B ẳng bên tai....bỏ mẹ cái áo hở ra...thằng chó trông thấy vết băng của tôi rồi...quả này xác cmn định 
- ………

“đẹp cái mả cha m , bị như bố xem còn ở đấy mà ẳng đc k hừ” tôi nghĩ. Quắc mắt lườm nó nhưng k dám nói ra ..
- Tôi xin a…a đừng… tiếng nhỏ phương nghẹn ngào.
- Hahahaha…ok ok tha này…BỐP…
Đù mẹ…một phát…à không 1 cú sút từ mu bàn chân B bay thẳng vào ngực tôi… cảm giác bây giờ k còn là đau nữa…chắc phải khủng khếp hơn đau…là rất rất đau. Cơ thể tôi dù chưa bị thương thì cũng rất ốm , có thể nói khả năng chịu đòn của tôi là cực kỳ kém. Nhớ hồi bé đy chơi game bị bố bắt về , bố chỉ cẩm cái roi ra là chân tay đã run lên như đúng rồi  , ăn 2 phát vào đít là ré lên khóc lóc thảm thiết …và sau mỗi lần bị ăn đòn như thế là y như rằng hôm sau tôi ốm luôn. Nói ra vấn đề này tôi cũng cảm thấy xấu hổ…à mà thôi k nói linh tinh nữa …..

- T..T…huhuhu
- Hộc..gào..bé bé..hộc..thôi. tôi thều thào.
- Huhu..hu.uhuh
- T..a sao rồi T . Tiếng thăng cu Sơn vang lên .
- Rìu..hộc…a cái
Mẹ khiếp khó thở quá……………
- A chờ e tí…a Cu sắp đến rồi . Cu Sơn thì hầm vào tai tôi.
- Cu…nào. Tôi ngạc nhiên..chả lẽ Cu trong quần .
- Sời…a Cu….BỐP..BỊCH..Uidaaaaaaa
Hai ae đang thì thầm to nhỏ thì đâu ra 2 thằng trông tướng khá đô con nhảy dô thụi ngay cho mỗi thằng 1 đấm đau vãi trưởng vào bụng….xong 2 đứa bay tự do…
- Đ** mẹ ae đập chết mẹ đy để nó nói chuyện à :? . Một thằng gào lên.
Ơ cái đập con muỗi nhà mày…bọn bố đang hội ý mà cũng éo yên à hừ… Ôi cái số tôi nó khổ quá trời, người ngợm nhão ra hết rồi thì đánh đấm cái gì đây. Cố gắng đứng dậy nhờ sự giúp đờ của nhỏ và thằng cu….tôi lên tiếng :
- B…có phải m còn tình cảm với Phương. 
Tôi cười mỉm và khẽ nhăn mắt vì đau , bé Phương nghe thấy cũng ngạc nhiên giương cái mắt ếch sang nhìn tôi khó hiểu …tự nhiên nhìn cái mắt bé tôi muốn…liếm …thật sự đến giờ chả hiểu sao khi nhớ lại cái lúc ấy tôi lại nghĩ đc cái ý nghĩ kinh dị như vậy…ứ hiểu nổi ..
- Đừng có lải nhải nhiều thằng chó ạ , ngay từ đầu nhìn thấy mày là t đã k ưa rồi, lôi con Phương vào chỉ làm cho tao thêm ghét mày thôi…

B nó cay nghiệt…gầm giọng khi trả lời tôi.
- Ghét..t..ngay từ đầu…có thể giả thích???. Tôi nhìn nó khó hiểu.

- Hừ…nếu có thể giải thích lý do t ghét m thì…”nhìn sang phía bé Phương”…
- ???????..........
- Thứ mà t không có…thì m cũng đừng hòng chiếm đc . B nghiến răng..
- M càng nói…t càng…k hiểu m nói cái gì. Tôi nhăn nhó thắc mắc.
- Câm mồm…vì m mà Phương…thằng chó…yaaaaaa
Cái đậu xanh rau má…chưa kịp định hình thì thằng chó nó định bay vào đả tôi. Đưa mắt liếc ngang…má….con bé đang ôm chặt cái tay đau của tôi nức nở…đùa thế này thì né kiểu gì đây con hâm kia O.o.....
- Tránh ra…bịch…bốp….
- ...aaaaaa….thằng chosooooooo. Tiếng gào của thằng B.
Yolo…phải tả như nào nhỉ…ngay sau khi trông thấy cái bóng thằng B tôi hất thẳng cẳng con bé ra đằng sau ….( k biết có dập cái mông k nữa  )….rồi vung toàn bộ sức vào cú đấm thẳng vào cái mặt mốc của B mặt l**  …cơ mà tôi cũng mất đà ngã luôn ngay sau đó…
- Đập chết mẹ nó cho taoooooooooooooooooooooooooooooooooo….
- Con mẹ lên….
- Mẹ khiếp…chơi thật hả…gru..

Cu sơn hét lên rồi lao vào đám người của thằng B…bộ nó cũng liều vãi ra. Lần thứ ba tôi gồng mình đứng dậy…chả lẽ để ae mình 1 mình sao heehee….
- T..đừng…T . Con bé hét lên
- Câm cái mồm lại…và..nên nhớ vì ai…mà tôi ra nông nỗi nà.
Từng lời tôi nói ra như những lưỡi dao xuyên thẳng vào tim Phương..con bé đứng yên bất động, khuôn mặt hốc hác hiện rõ vẻ sững sờ và..tội nghiệp….
- Linh kéo Phương ra hộ tôi…
Sau câu nói đó con bé Linh dù đang đứng lo lắng cho cu Sơn cũng lật đật chạy kéo bé Phương ra. Rồi k vướng chân tay…nào ta cùng bay nha lũ chó…
- Binh…bụp…yaaaaaa
Một thằng cu gục xuống, nháy mắt mỉm cười cùng thằng cu Sơn….thằng này trông ngu ngu mà cũng khôn phết . bị bao vây bởi 3 thằng khá to con, thằng bé cứ khua chân liên tục làm 3 thằng kia cứ thủ thê k dám vào. Trông vừa buồn cười vừa lo lắng . 
- Ê..thằng đệ.. Tôi gọi.
- Đệ con m..ẹ…a..hộc hộc
- Haaha…chửi đc thì tới thôi.

Cửi cái áo khoác buộc cái tay bị thương lại, tôi lao mình vào đám đông. Bốp..chết mẹ m nè…nhằm ngay thằng bé bé đang loay hoay tôi cho ngay cú đá mang thương hiệu CR7 vào mặt…he nằm nhăn nhó như con chó luôn ) . OH nhưng chưa kịp vui mừng gì đâu, một thằng khác trông khá đô cầm cái gậy…đụ mẹ mang hàng hả con…thằng này chắc cũng có não, nó nhắm cánh tay đang đau của tôi mà phang tới tấp. Cố gắng di chuyển, tôi lách người tránh, trời cũng thương…đúng lúcđang k biết né đi đâu thì nó mất đà…lợi dụng cơ hội tôi gồng sức cúi người…quét một vòng tròn…Bịch…nó bị đánh trúng chân trụ…ngã sấp mặt …tiện chân tôi đá văng cái gậy ra khỏi tay nó. Quay ra nhìn đằng sau, có 2 thằng đang lao tới . Thật sự tôi ngán bọn này lắm rồi, định lăn 1 vòng nhưng cái tay đau quá k tài nào ẩn người đc, tôi có gắng dùng chân trái hất cả người lao về phía trước…mục tiêu của tôi là cái gậy…
- Bốp…bụp…hự…

Đậu xanh rau héo…người tính k bằng máy tính…đúng lúc lấy đà thì ăn ngay cái gậy vào vai…đau điếng người. Thật sự lúc đó tôi sắp ngất cmnl rồi ý, vai phải tôi nhói lên…cơ thể thì xuống sức…tay thì k cử động đc…địnhlà nằm phơi xác cho bọn côn trùng háu chiến xơi tái..nhưng rồi thì 1 lần nữa vận may mỉm cười với tôi. Thằng mặt ngựa cầm gậy đập tôi k biết do nó ngu hay con tinh trùng của ông hàng xóm nhà nó bị dị tật mà thằng bé văng luôn cái gậy đang cầm)…mà hên cái là cái gậy lại lăn đúng tầm với của tôi…..
- Bụp…rắc….aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

Mang bao nhiêu đau đớn…tôi cầm cái gậy nện thẳng vào chân trái của thằng ngu. Nghe tiếng nó hét mà rợn cả người…chắc cũng đau . Lấy gậy làm trụ..tôi vươn mình đứng dậy…ngày xưa thánh Gióng ăn cơm xong vươn mình đứng lên….thân cao 1 thước người cao 1 trượng…thì hôm nay..sau khi ăn cái gậy vào người…tôi cũng vươn mình…cơ mà thấy đau chết bà đy…oai cái nỗi gì . Cố gắng ngước lên nhìn…tay cầm gậy chắc chắn…tôi quan sát tình hình. Cách tôi khoảng 3m…cu Sơn đang vùng vẫy trong tuyệt vọng…dưới sức mạnh mà sự hung dữ của 3 thằng bên phía thằng B . Có vẻ như cả 4 thằng đều thấm mệt hay sao mà trông chúng nó đánh nhau..tôi tưởng đang diễn múa rối -_-…thằng cu này thế mà khá…cũng cầm chân đc tận 3 thằng đấy chứ….nếu k có nó hôm nay chắc có lẽ tôi lên chầu ông ngọc hoàng từ lâu ơi là lâu rồi. Đang mải quan sát tình hình thì cũng khá là bất ngờ khi B…đứng ngay trước mặt…( Đùa chứ đang k chú ý..nó xuất hiện bât thình lình làm tôi tí hét…MAAAAA   )…..

- Cũng ngon đấy..hừ…đc “TRÍP-Bồ-Kin” cơ à ( Tôi viết y như nó nói…lúc đó k biết cái câu đó là cái gì…sau này chơi Liên Minh mới thấy..thằng này nó bị ngộ game cmnr )))
- Bìn..h…hộc..thường…. tôi mỉm cười .
- Haaa…ok..vui thật..t chấp m cầm gậy.. Thằng bé vênh mặt.
- ..m ngĩ t ngu…khi chơi với 1 thằng tay không..sao…nhỡ t có lỡ tay…đập gãy tay m thì có phải…đau cái gậy k cu   

Nghe đc câu trả lời đanh thép của tôi…mặt thằng bé tối xầm lại…mắt trợn trừng trông có vẻ tức đến độ từng mạch máu trên người nó đang xối xả..chờ đc phụt ra để hạ nhiệt…( tự nhiên cái miêu tả…ứ hiểu gì hết trơn à    ). Mà từ nãy đến giờ mải đánh nhau tôi k để ý…sao thấy đánh nhau mà trả ai vào can là thế éo nào????????????????????????????????.............. ..... (hết)

----------- Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 -----------

3 comments

truyện tự nhiên kết thúc lãng xẹt zậy ad

đúng lãng xẹt quá

Truyện này tác giả viết từ năm 2013,đọc cuốn hút mà hình như chắc viết giữa chừng hết cảm hứng,tiếc quá :(

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon