Truyện 18+ Chạy án cho cha

Truyện 18+ Chạy án cho cha
H., 50 tuổi, là ông trùm ở Thái Nguyên. Tuy vẫn phải dựa thế và “dưới cơ” các ông trùm khác ở Hà Nội, nhưng ở Thái Nguyên và các tỉnh miền núi Tây Bắc, vị thế của H. được đa số các tay giang hồ khác công nhận. H. bảo kê sới bạc, thu “thuế” của các hàng bia ôm, chăn dắt gái, cho vay nặng lãi, đòi nợ thuê, quản lý vũ trường, chạy án... Nói chung, trừ ma túy ra thì đa số các hoạt động phi pháp đều có bàn tay của H. và đàn em xung quanh hắn.

H. có một sở thích quái lạ, đó là... hiếp vợ của đối thủ và con nợ của mình. Con nợ nào đến hạn mà chưa có tiền trả, cứ đem vợ sang ngủ với H. một hoặc vài đêm, sẽ được hắn gia hạn. Lạ lùng ở chỗ, nhiều kẻ vợ xấu, lại già, còn hơn cả tuổi H., vậy mà chưa có ai hắn chê. Méo tròn vuông nhọn gì hắn chén tất. Chén xong vui vẻ hoãn nợ cho con nợ hoặc giảng hòa nếu là đối thủ giang hồ. Với danh tiếng của H., nhiều em chân dài xinh như mộng cũng muốn cặp cùng hắn để lấy số nhưng H. dường như ko hứng thú lắm, hắn chỉ... nghiện vợ của đối thủ và con nợ. Đối với H., cái lũ dưới 20 tuổi đều là con nít cả, ko đáng để mắt.

Tại Hà Giang có gia đình anh Quân(40 tuổi) và chị Vân(36 tuổi). 2 vợ chồng có duy nhất một cô con gái, bé Vy. Họ mở tiệm cầm đồ tại nhà, phía trước thì có kết hợp quán cà phê vỉa hè nhỏ và ít hàng tạp hóa. Thu nhập chính đến từ hiệu cầm đồ.

Năm ngoái, cô con gái mới hơn 15 tuổi. Bữa kia, có 5 thanh niên đú bẩn nhuộm tóc vàng khè đến uống cà phê. Một lúc thì bé Vy đi học về. 5 tên trêu trọc và còn vỗ vào mông cô bé. Cô nhóc tức giận chửi mắng bọn chúng. Lũ đú bẩn cười chớt nhả và còn tiếp tục vỗ vào ngực em. Lúc đó anh Quân đi ra và nhìn thấy, anh lao ra đấm vào mặt một đứa. Lập tức cả đám lao vào hành hung anh.

Uất ức, anh Quân chạy vào nhà lấy ra một khẩu súng lục ổ xoay, chạy ra xả hết cả ổ đạn. Kết cục 2 thằng chết, 3 thằng còn lại, đứa bị thương nặng, đứa gẫy tay gẫy chân. Sau này về có đứa trở nên điên loạn.

Với thành tích đó, lẽ ra anh Quân đã bị án chung thân hoặc tử hình. Nhưng chị Vân đã lo lót cho công an và tòa án đến 800 triệu. Nhờ đó án giảm xuống còn 18 năm tù.

Anh Quân thụ án tù. Ở nhà, ngày nào 2 mẹ con Vân, Vy cũng ôm nhau khóc thương bố, thương chồng. Anh Quân bị giam ở tận Bình Định, nên mỗi lần muốn thăm nom, 2 mẹ con vất vả vô cùng. Có vài tên giang hồ nhắt trong dòng họ mách chị Vân nhờ "ông lớn" H. ở Thái Nguyên chạy án giúp. Nay nhân H. đến Hà Giang lo việc, chị Vân vội xin gặp hắn đặt vấn đề. H. đồng ý với giá 400 triệu. Chị Vân bán gần hết tài sản trong nhà, đóng cửa hiệu cầm đồ và vay mượn thêm người thân, lo đủ được số ấy.

Sau khi nhận tiền, H. điều đình để thuyên chuyển anh Quân về trại giam Thái Nguyên thụ án. Tiếp theo hắn nói với quản giáo rằng anh Quân là người nhà của mình, muốn có chế độ gặp thân nhân đặc biệt. Nhờ đó, anh Quân có thể gặp người thân mỗi tuần 2, 3 lần, thay vì mỗi tháng như các phạm nhân khác. Riêng 2 việc này thôi cũng giúp cho thăm nom của mẹ con Vân trở nên thoải mái hẳn. H. lại nói với lũ đàn em đang trong tù chuyện anh Quân được hắn “bảo kê”, nhờ vậy bọn đại ca trong tù cũng chiếu cố nhiều đến anh ta. 

Thời gian chạy án cần khoảng 1 năm. Trong thời gian này chị Vân phải đi đi lại lại nhiều, gặp gỡ lũ cán bộ, quản giáo... H. đề nghị chị Vân dọn ra trọ luôn ở Thái Nguyên để tiện công việc. Muốn đỡ vất vả tốn kém và cũng để tiện thăm nom chồng, chị Vân đồng ý. 

2 mẹ con chị được H. bố trí cho ở một căn nhà của hắn. Vốn là nhà ko ai ở vì H. có đến hàng chục căn nhà ở Thái Nguyên này. Tuy là nhà mái bằng tầm thường nhưng cũng có 1 phòng ngủ, phòng khách rất rộng, bếp và wc. Đặc biệt, một khu vườn thênh thang.

Để có thể ở lâu dài, H. thiết kế cho chị Vân một vị trí bán nước rất đẹp ngay sát trại giam, lại chỉ cách nhà trọ của mẹ con chị hơn 100m. Chỗ đó vốn đã có người ngồi nhưng H. tống cổ họ đi. Biết rõ H. nên ko ai dám cự cãi. Đang nghỉ hè, cháu Vy không phải đi học. Hàng ngày, 2 mẹ con ngồi bán nước, đúng ngày thì chiều muộn vào thăm và đưa đồ tiếp tế cho anh Quân. Được vài hôm, H. cho một cô gái nữa, 22 tuổi, tên Nguyệt, ra giúp 2 mẹ con. Mỗi khi đi vệ sinh, chị Vân chạy ra một lùm cây có vài cái thùng các tông ở gần đấy. Nguyệt và bé Vy còn trẻ không như thế được nên chạy về tận nhà. Nói chung khoảng cách hơn 100m không phải là vấn đề. Chỉ ngặt lúc không có người trông hàng hộ mà thôi.

Nói thêm, từ ngày 2 mẹ con chị Vân chuyển ra ở Thái Nguyên, H. cũng có đôi lần gặp cháu Vy, lúc hắn bàn công việc với chị. Những lúc đó, thường thì Vy chào hắn vài câu lễ phép và hắn chỉ ậm ừ. Cả chị Vân và H. coi Vy là trẻ con nên chẳng có việc gì để nói với cháu.

Chuyện lẽ ra ko có gì nếu như sau 2 tuần ổn định bán nước trước trại giam, chị Vân phải về Hà Giang thu xếp việc nhà. Hôm đó, cháu Vy cùng Nguyệt ngồi bán hàng. Đến trưa H. ra, hắn ngồi nói chuyện cùng cháu Vy. Nói chuyện một lúc lâu, H. bỗng nhận ra cô bé này rất thông minh, vui vẻ nhưng lại có một nét buồn rất khó tả. Hẳn là nét buồn ấy đền từ việc gia đình bị chia cắt, bố phải chịu khổ cực trong tù.

Tối đó về, ko lúc nào H. ko nhớ đến những nét đáng yêu của cô nhóc bé bỏng. Đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy bị kích thích trước một trinh nữ tuổi teen. 11h khuya, ko chịu nổi, H. đi sang nhà chị Vân, định bụng sẽ hiếp cháu Vy, nhưng lúc đó chị Vân đã về. H. đành bấm bụng bỏ qua.

2 hôm sau, cứ nghĩ đến cháu Vy, H. như phát cuồng. Hắn nghĩ cách, bảo đàn em đưa chị Vân về lại Hà Giang vài ngày để gặp gỡ một thằng cán bộ vớ vẩn nào đó trong vụ án anh Quân. H. dặn tên cán bộ này hỏi vớ vẩn tào lao, hẹn hò vài lần, cố kéo dài lấy ít ngày.

Sau khi chị Vân đi, ngay trưa hôm đó H. đến nhà trọ. Hắn bảo đàn em đón cháu Vy về. Về nhà, thấy chú H. cùng vài ba chú khác đang ngồi ở phòng khách, cháu Vy thấy hơi lạ.

H. gọi cháu bé vào buồng rồi bất ngờ đè cháu xuống giường. Cháu Vy hốt hoảng, vội vã van xin. Dù cháu bé mới chỉ van xin và chưa hề làm gì chống đối, H. đã túm tóc cháu nghiến răng vả liền 7, 8 phát nổ đom đóm mắt. Hắn đe dọa một lát rồi thách thức: "Tao địt xong rồi mày muốn báo công an hay làm gì tùy mày, còn giờ mà chống cự thì tao cho mày nhừ tử". Vốn đã sẵn sợ H. như sợ cọp, cháu Vy đành nuốt nước mắt nghe lời.

Vẫn giữ gương mặt quàu quạu, H. lột áo Vy ra rồi bóp đến thâm tím cả bộ ngực cháu. Tụt quần cháu bé ra, mùi hôi khiến H. khó chịu. Hắn thích chơi gái nhưng vẫn luôn có ám ảnh rằng “***” là chỗ bẩn thỉu. Những người phụ nữ hắn hiếp đa phần đều lớn tuổi, ý thức vệ sinh rất tốt. Cháu Vy còn nhỏ, vẫn còn bị ảnh hưởng bởi thời kỳ bướm sạch bóng, chưa lông, chưa có ý thức như người lớn, nên bướm có mùi là chuyện dễ hiểu. Thêm nữa, dù mới 16 tuổi nhưng bướm cháu Vy khá nhiều lông, cũng khiến H. mất hứng khá nhiều. Hắn thích con gái có bướm hồng hào và cạo lông. 2 bà vợ của hắn biết điều này nên đều cạo lông, dù chẳng mấy khi hắn đụng đến họ. Trong thoáng chốc, H. nghĩ, sở thích hiếp những người phụ nữ lớn tuổi, chín chắn của hắn quả là đúng đắn. Trong giây phút cảm hứng tụt giảm, H. định bụng tha cho cháu Vy, nhưng sau cùng hắn bỏ qua ý định đó.

Bắt cháu Vy dạng háng dùng cả 2 tay banh bướm ra thật rộng, H. đút cu vào thúc một cú như trời giáng. Con cu dài quá, phá nát màng trinh, và có lẽ đã chạm đến cổ tử cung khiến cháu bé thét lên. H. mặc kệ, hắn thúc thêm được gần chục cái nữa rồi bắn tinh ào ào vào người cháu bé. Đây là lần chơi gái ngắn nhất đời H.. Cái lỗ bướm trinh nguyên nhỏ như cổ chai đã hạ gục H. quá nhanh. H. gần như không thể tin được điều này. Bình thường, khi hiếp một người đàn bà nào đó, dù nứng đến đâu H. cũng có thể cầm cự được thậm chí là nửa tiếng.

Sau khi thỏa mãn, H. vẫn nằm trên người cô nhóc, co giật đến cả phút. Còn bé Vy khóc tu tu, nhưng vẫn ko dám đẩy tên ác quỷ mặt người dạ thú ra khỏi cơ thể mình.

Sau một lúc co giật, H. chợt nhận ra rằng, đây là lần chơi gái sung sướng nhất đời hắn. Cái bướm cô nhóc thật tuyệt hảo, gấp trăm vạn lần những người phụ nữ khác đã bị hắn hiếp. Vậy là trong ngày hôm đó, hắn hiếp dâm bé Vy thêm hàng chục lần nữa, đến nỗi người hắn lả đi và sau lần cuối cùng, hắn phải truyền nước, nhưng vẫn còn thòm thèm.

Trong 3 ngày chị Vân về quê, H. hiếp dâm bé Vy không biết bao nhiêu lần mà kể, hắn hiếp cô bé đủ mọi tư thế, đủ mọi vị trí, hiếp trước cả mặt đám đàn em. Hắn dùng thêm nhiều loại thuốc kích thích và nhân sâm để đảm bảo có sức làm nhục cô bé liên tục. Về phần bé Vy, trừ vài lúc khóc tức tưởi vì tủi nhục, còn thì cô bé luôn tỏ ra như một khúc gỗ, chỉ làm theo yêu cầu của H. như làm nhiệm vụ. Phần lớn thời gian H. hì hục trên cơ thể mình, cô bé nhắm mắt bặm môi chịu đựng. Tất nhiên là em không hề phản kháng. Việc ấy chỉ xảy ra yếu ớt ở lần đầu.

H. không còn thấy cái bướm nhiều lông của cô bé là xấu nữa, ngược lại, ngay cả trong giấc mơ hắn cũng luôn muốn mình được đút ngập cu vào cái bướm thiên thần ấy. Bỗng nhiên hắn thay đổi thái độ, thấy ác cảm với 2 cái bướm cạo trắng hếu của 2 con vợ mình và một vài người đàn bà khác. Đến nỗi, có lúc hắn lẩm bẩm: “Địt mẹ, mấy con già cưa sừng làm nghé, *** lẽ ra thâm đen lại cạo trắng ởn”. Lúc này, đối với H., việc để lông bướm mọc tự nhiên là sự e lệ thẹn thùng của một cô gái trẻ ngây thơ. Còn cạo lông là biểu hiện của lũ gái già dâm đãng cả ngày vỗ vào “***”. Ngay cả mùi hôi lúc mới tụt quần cô bé ra cũng khiến hắn nhớ da diết.

1 tháng sau đó, khi chị Vân mải bán hàng, H. thường xuyên bí mật gọi bé Vy về nhà để hiếp. Những hôm chị Vân phải đi xa hoặc bị lừa cho đi xa, H. lại chuẩn bị đủ đồ nghề: Thuốc kích thích, nhân sâm và thậm chí cả ma túy đá, thuốc lắc... để qua hành hạ bé Vy. Cô bé làm nô lệ tình dục cho hắn mà ko dắm cắn răng nói với ai nửa lời. Những ngày mẹ vắng nhà là những ngày cháu bị hiếp đến nhừ tử.

Chỉ sang tháng thứ 2, khi những tin đồn ngày càng nhiều và đỉnh điểm là khi cô bé tắt kinh, chị Vân mới quyết định hỏi cho ra nhẽ. Lúc này bé Vy mới nói tất cả cho chị hay, lúc đó cái thai đã bắt đầu hình thành trong người cô bé. Người phụ nữ đau khổ ngửa mặt lên trời khóc rống, thương con, hận số phận nghiệt ngã, hận mình tin lầm người. Chị cắn môi đến bật máu bất lực cho hoàn cảnh của 2 mẹ con.

Cực chẳng đã, chị Vân đành nói chuyện với H.. H. cũng chẳng dấu diếm gì, nhưng hắn nói hắn sẽ chịu trách nhiệm và sẽ lấy con gái chị làm vợ 3. Người đàn bà đau khổ còn biết làm gì hơn ngoài việc chấp nhận?

Mọi thứ nhanh chóng công khai, H. làm bữa tiệc giới thiệu khá hoành tráng, Bé Vy thành "vợ" bé của H.. Căn nhà của 2 mẹ con đang ở được sửa sang lại đôi chút, đặt thêm một chiếc giường ngoài phòng khách, là chỗ cho chị Vân ngủ, còn phòng ngủ cũ được sơn phết bố trí lại, mua chăn nệm mới, trang trí tranh ảnh, đèn ngủ lịch sự... cho "vợ chồng" con gái chị.

H. được công khai ngủ với bé Vy. Từ đó, dù ban ngày bận việc ở đâu đâu, đêm H. cũng trở về nhà mẹ con bé Vy để ngủ. Dù bé đang có thai nhưng ít ngày nào H. hành hạ em dưới 2 lần. Cô bé thì vẫn như trước, bặm môi nhắm mắt mỗi khi H. hùng hục trên cơ thể mình. Về phía H., mặc dù nghiện làm tình với cô bé, hắn cũng chẳng tỏ ra thương yêu gì cháu. Có lẽ H. thực sự coi bé Vy là nô lệ tình dục của mình. Nhiều lúc không vừa ý với Vy chuyện gì, hắn sẵn sàng túm tóc đập đầu cháu vào tường. Hắn thường xuyên chửi Vy như chó như lợn, gọi cháu là đĩ, là phò, là gái đứng đường... mặc dù tất cả những thứ đó đều xa lạ đối với cô bé thực sự trong sáng này... Ngay cả lúc đầu gối tay ấp, chung chăn chung gối, hắn cũng lạnh nhạt chẳng mấy khi bố thí cho cô bé nửa lời. Chỉ khi cần việc gì hắn mới ra lệnh cho cháu.

Lúc làm tình H. đóng phăm phăm, thô bạo, miễn sao sướng cu. Tay thì bóp vú mạnh đến phọt cả sữa cháu Vy ra. Với H., Vy giống như một cái sextoy biết nói hơn là một một người vợ. Cơ thể cô bé, nhất là bộ ngực thường xuyên thâm tím, thậm chí là trầy da chảy máu.

Không cần phải "lừa" chị Vân đi đâu nữa và cũng chẳng phải nhìn trước ngó sau làm gì, H. “chơi” bé Vy ngày càng lộ liễu. Tự nhiên rước vào cái "danh" vợ H., bé Vy cũng đành làm theo bất cứ yêu cầu gì hắn muốn. Trước đây cháu bé chỉ nghe lời vì sợ, giờ thì còn cả "nghĩa vụ" của một người “vợ” nữa.

Gần nhà có một chàng sinh viên, đẹp trai, hiền lành, học rất giỏi, tên Tùng. Trước đây chàng ta thường hay sang nhà nói chuyện cùng Vy và giúp đỡ mẹ con Vy những chuyện lặt vặt. Vy quý anh chàng này lắm. Còn anh chàng mê Vy như điếu đổ. Chị Vân thì khỏi nói, nhắc đến Tùng là mắt sáng ngời, ca ngợi ko biết chán. Chị ko giấu diếm ước muốn Tùng thành con rể mình. Mỗi lần mẹ nhắc đến chuyện đó là Vy xấu hổ mặt đỏ hồng nhưng cũng chỉ cười bẽn lẽn phản đối lấy lệ. Trong lòng cô bé thì Tùng đúng là chàng trai lý tưởng. Những chuyện này xảy ra cả trong quá trình Vy bị H. hiếp dâm. Lúc đó vì Vy là nạn nhân bị hiếp dâm, không có ràng buộc tình cảm nào với H. nên cô bé chẳng có lý do gì để từ chối việc gặp gỡ một chàng trai quý mến mình cả. Quanh đấy cũng có nhiều chàng thích Vy, nhưng chỉ có Tùng là người thực sự có một câu chuyện với cô bé.

Đùng một cái chuyện Vy có chửa và thành vợ bé của H. xảy ra, Tùng đau khổ đến mức nhiều lần muốn chết. Giờ Vy là vợ H., Tùng có ăn gan cọp cũng chẳng dám léng phéng nữa. H. đã có lý do để ghen, Vy thì có lý do để sợ. Dầu vậy, nhiều lần Vy cũng bắt gặp anh chàng đứng gần nhìn mình với đôi mắt đẫm nước. Những lúc đó, cháu cố giấu đôi mắt đỏ hoe của mình rồi vội vã quay mặt bước đi chỗ khác.

Đứa con trai cả của H., tên Minh. Năm nay Minh 32 tuổi và đã có một con gái 14 tuổi. Về tên Minh này, đúng là hổ phụ sinh lợn tử. Nếu như H. nguy hiểm và bản lãnh, khôn ngoan bao nhiêu thì Minh vô tích sự và ngu xuẩn bấy nhiêu. Dù đã lớn và có gia đình con cái, Minh vẫn ăn bám nhiều vào bố mẹ, lại còn nghiện nặng. Thực ra, phải nói công bằng với Minh. Vì bản chất Minh vốn tốt, sống rất biết điều với bạn bè, chơi thì nhiệt tình tới bến. Tuy nhiên, ở bầu thì tròn ở ống thì dài, Minh ở trong một gia đình bẩn thỉu như vậy, lại thường xuyên tiếp xúc với giới giang hồ, thì sự nhiệt tình, sống đẹp của Minh vô tình trở thành cái để tiếp thu mọi thứ xấu từ bạn bè, bố mẹ và họ hàng... Từ xưa, tính Minh rất dễ kích động, hắn sẵn sàng vì bạn vì bè mà cầm dao chém người khác. Biết rõ điều này nên lũ bạn mất nết luôn tìm cách lợi dụng Minh. H. thì chiều con như chiều vong, lại cũng chẳng có thời gian dạy dỗ hắn. Ko những vậy, H. còn chạy sẵn cho Minh 2, 3 cái bệnh án tâm thần, đề phòng lúc nào hắn lỡ tay làm chết người thì đã có sẵn bửu bối tránh vào tù ra khám. 

Cuối cùng thì Minh dính vào ma túy khi còn ngồi trên ghế PTTH, và đến giờ thì nghiện nặng. H. biết ko thể cai được nên mặc kệ, và nhiều lần thử cho hắn làm mấy công việc như quản lý chỗ cá cược bóng đá hoặc trông sới bạc, nhưng Minh toàn gây rối nên cuối cùng H. ko giao việc cho hắn nữa. Cũng may, con vợ Minh lại được việc, nên nhà Minh có chuyện gì H. đều trông cậy cả vào ả. Thường ngày thì ả quản lý lô đề quanh khu vực, cũng kiếm bộn tiền. Được cái, vợ chồng Minh khá hòa thuận. Có lẽ vợ Minh chấp nhận việc hắn nghiện và ko tìm cách cai, vẫn chu cấp tiền nong cho hắn chích choác khiến Minh chẳng có lý gì để gây gổ cả.

Con gái Minh, tên Hương. Đúng ra thì phải làm cho con nhỏ này hẳn một truyện riêng vì cuộc đời của con nhỏ mới hơn 14 tuổi này cũng khá kịch tính.

Sinh ra trong gia đình bết bát như vậy, con nhỏ quậy phá từ bé. Dù mới 14 tuổi nhưng có lẽ cửa mình của cô nhỏ này đủ sức gánh vác nổi 2 cái bộ phận sinh dục đàn ông cỡ lớn vào cùng lúc. Ở trường, cậy thế “vô đối” của ông nội, Hương hành hạ bắt nạt tất cả mọi người. Những chuyện kiểu như lôi bạn gái cùng lớp vào wc nữ, bắt quỳ xuống lột truồng ra, rồi lấy roi cá đuối quất cho đến tóe máu là bình thường với Hương. Ko biết có bị ám ảnh bởi phim sex hạng nặng ko, Hương còn nghĩ ra đủ trò hành hạ các bạn nữ khác. Con bé khạc đờm nhổ bắt người ta liếm, bắt đái ra rồi... uống lại, hay bắt ăn luôn cả một sọt giấy chùi đít trong wc, hoặc bắt liếm trắng luôn cả những chiếc băng vệ sinh đẫm máu... Đám con gái ở mấy trường cấp 2, cấp 3 sợ Hương như sợ cọp. Đến nỗi, ngay cả sau lưng Hương, chúng cũng ko có một chút ý tưởng nào về chuyện nói xấu con bé. Một chị Hương, 2 chị Hương.

Tuy nhiên, nói qua cũng cần nói lại. Bởi vì, thực ra, trước đây Hương tuy cũng có quậy, nhưng vẫn ở một mức chấp nhận được. Tính tình con bé chỉ thay đổi nhiều vào năm nó hơn 13 tuổi. Mọi thứ khốn nạn nhất đến với con bé khi “bác” bạn thân nối khố của bố nó hiếp dâm nó. 

Về thằng bạn thân của Minh. Hắn tên Tuân, là con của một vị đại tá công an tai to mặt lớn trong tỉnh, “đồng minh” tối quan trọng của bố Minh. Minh và Tuân thân nhau như cứt với bọ hung. Nhưng khác Minh, Tuân thâm trầm và đểu cáng hơn nhiều. Hắn dính vào ma túy trước Minh và chính hắn đã rước ông bạn chí cốt của mình vào con đường tăm tối đó. Sau khi cùng nghiện, 2 thằng càng thân nhau hơn, chúng chia sẻ với nhau đến từng mũi kim tiêm.

Dù có đểu cáng nhưng gia đình giàu có kếch xù nên Tuân cũng chẳng có gì quá đà với Minh cả. Duy chỉ có năm cô con gái rượu của Minh lên 13 tuổi thì hắn làm một chuyện thật khó coi.

Số là, hôm đó bố mẹ đi vắng, Hương ở nhà một mình. Tuân cũng biết vợ chồng bạn mình đi vắng, ko hiểu sao hắn vẫn mò qua. Đến nhà gặp con nhỏ, Tuân dụ nó vào sâu trong nhà rồi đè ra hiếp. Hương chống cự nhưng nó ko la hét. Tuân hiếp Hương liên tiếp 2 lần liền. Sau ngày đó Hương chẳng mách với ai chuyện này. Tuân nghe ngóng mấy hôm, thấy chẳng có gì, lại mò sang hiếp tiếp. Hương vẫn chống cự nhưng tiếp tục ko la hét và sau đó cũng im như thóc ko thổ lộ cùng ai.

Tuân nghĩ chuyện này có thể bị lộ bất cứ lúc nào nên khi hiếp Hương hắn cố hiếp cho đã, như thể mỗi lần là lần cuối. Đến lần thứ 3, hắn đã thông đít con nhỏ.

Thực ra, hậu môn đứa con gái mới hơn 13 tuổi nhỏ như lỗ kim, bình thường nếu ko bôi trơn thật cẩn thận thì cả ngón tay cũng khó đút vào được nói gì con cu. Thế nhưng Tuân là thằng nghiện, có ma túy trong người hắn vừa khỏe vừa ko biết đau, cứ thế đút cu vào lỗ đít con nhỏ đóng phầm phập như điên như dại.

Trong lỗ đít thì chỉ có cứt chứ làm gì có chất bôi trơn, cho nên cả lỗ đít Hương lẫn cu Minh đều rách da, chảy máu. Rút con cu ra, thấy máu lẫn phân trào khỏi lỗ đít con bé, Tuân tưởng đó chỉ có máu của con nhỏ thôi. Thật kinh tởm cho thứ hóa chất ma mị làm mất cả cảm giác đau đớn của con người. Hắn đút con cu dính đầy cứt vào bướm con nhỏ và nắc tiếp.

Chúng ta biết ngay cả trong những phim sex hạng siêu nặng, khi mà diễn viên nữ bị bắt phải ỉa ra sau đó ăn lại hoặc bôi khắp người, họ cũng ko bao giờ để phân dính vào âm đạo, bởi điều đó là nguy hiểm cho sức khỏe của nữ diễn viên. Rất khó để làm sạch những chất bẩn bị đẩy sâu vào âm đạo. Nhưng con quỷ Tuân, người bạn vàng của bố Hương, ko quan tâm đến điều đó. Hắn nắc lấy nắc để con cu dính cứt vào bướm con nhỏ.

Ngay cả sau lần bị bạo dâm đó, Hương vẫn im lặng. Trong những lần sau này, khi bị Tuân hiếp, dù Hương ko thích nhưng con nhỏ ko còn chống đối nữa. Nó thấy, dù có chống đối thì vẫn bị hiếp như vậy nên nó ko muốn mất thêm công sức làm những việc vô nghĩa. Thấy Hương ngoan ngoãn vậy, Tuân bắt đầu thử những cảm giác mới chứ ko chỉ đơn giản cố gắng đút thật nhanh cu vào bướm con nhỏ như những lần đầu. Hắn bú bướm, liếm đít, hôn hít và hiếp con nhỏ đủ mọi tư thế hắn biết.

Cái kim trong bọc lòi ra khi Hương có chửa. Thực tế, 10 lần hiếp Hương, cả 10 Tuân đều xuất tinh vào thẳng bướm con bé. Sau đó, nếu ko bỏ đi thì hắn nghỉ ngơi đôi chút rồi... hiếp thêm lần nữa. Chưa lần nào hắn nghĩ đến chuyện tránh thai hoặc tránh những bệnh phụ khoa cho con nhỏ. Vì thế, việc Hương có chửa chỉ là vấn đề thời gian. Biết chuyện, Minh rất tức giận, hắn gọi Tuân đến thể hiện sự tức giận đó bằng cách... mắng Tuân một trận thậm tệ và cấm Tuân ko được làm chuyện đó nữa. Tuân gật như gà mổ thóc, hắn ôm vai bá cố ông bạn vàng thề thốt, cam đoan sẽ ko tái phạm. Cái tội “hiếp dâm trẻ em gây hậu quả nghiêm trọng”, lẽ ra rũ tù đã được thay thế bằng một trận mắng. Vợ Minh căm lắm, ả muốn làm ra môn ra khoai vụ này nhưng Tuân ngăn cản chuyện đó, thằng ngu này ko muốn mất ông bạn vàng của mình.

Vợ Minh mang Hương đi phá thai. Con bé lầm lỳ theo cô y tá vào phòng khám. Nó bắt đầu lầm lỳ như vậy kể từ lúc bị Tuân hiếp. Theo thói quen nghề nghiệp, cô y tá khả kính nói cạnh khóe vài câu với nó khi nó tỏ ra khó chịu lúc bị chích máu thử phản ứng thuốc tê, kiểu “lúc sướng thì ai sướng cho...”. Cô y tá biết nó có chửa, còn chuyện nó bị hiếp thì cô không biết, cô vẫn nghĩ nó lẳng lơ đĩ thõa, ngủ với trai đến mức chửa ra như vậy. Lần đầu cô y tá nói con nhỏ vẫn im lặng. Đến lần thứ 2 nó giật lấy cái kim tiêm trên tay cô ra cắm một phát vào bẹn cô. Chiếc kim nhỏ quá ko chống nổi độ dầy của chiếc quần blue nên chẳng khiến cô y tá đau đớn mấy. Con bé liền vớ lấy cái kéo y tế trên bàn gần đấy, nghiến răng ngắm háng cô y tá đâm túi bụi.

Cô y tá ngứa mồm chỉ được cứu khi mấy vị bác sĩ, bảo vệ lẫn mẹ con bé lao vào can nó. Lúc này vùng háng cô nàng đỏ một màu máu với những vết đâm lỗ chỗ. Thật tuyệt vời đây chính là... bệnh viện, nên cô gái thích đá xoáy ấy được đưa vào phòng cấp cứu và lên bàn mổ ngay sau đó. Sau khi những vết thương đã được khâu vá, cô gái này mới biết con nhỏ tạo điều kiện cho cô bớt ngứa mồm ấy là cháu nội của trùm giang hồ H.. Mọi người cho biết gia đình H. đang... đâm đơn kiện cô, và dự là cô sẽ phải bồi thường một khoản lớn và thậm chí phải ở tù.

Hoảng sợ, cô gái khốn khổ không đợi vết thương khép miệng, vội lết đến nhà Minh quỳ mọp xuống xin tha tội. Thấy Hương, cô ả lạy như tế sao. Nhưng Hương ko đáp lại, con nhỏ ko còn nhớ cô y tá này nữa, nó bỏ đi và cũng chẳng còn thù hằn gì với cô ta. Đối với nó, cô y tá ấy bị như vậy cũng đủ rồi. Nhưng Minh và những người khác thì còn muốn tranh thủ kiếm chác. Vậy là cô y tá kia phải “biếu” Minh một khoản tiền để hắn quên đi chuyện này, coi như là chi phí để chữa bệnh ngứa mồm. Nghe nói, sau này cô y tá ấy trở nên cởi mở và rất gần gũi với bệnh nhân. Ngay cả những cô cave có âm đạo rộng gần bằng khung xương chậu vào phá thai, cô ả cũng tỏ ra rất thông cảm, ân cần và nhẹ nhàng.

Còn Hương, sau tất cả những chuyện đó, sự quậy phá của nó lên level rất nhiều. Con bé đã trở nên một cô gái như đã tả ở trên.

Về Tuân, cội nguồn của câu chuyện. Hắn ko phải chịu trách nhiệm trước pháp luật, ko phải bồi thường cho gia đình Hương một xu nào. Thậm chí đến tiền phá thai cho Hương, vợ Minh cũng phải tự bỏ ra.

Nhưng ở đời mấy ai biết được chữ ngờ. Cũng bởi hắn thường xuyên hiếp dâm Hương qua hậu môn mà không có bôi trơn, lẫn bao cao su, mỗi lần hiếp xong bộ phận sinh dục của hắn đều rách da chảy máu, mà lại dính đầy phân. Việc ấy dẫn đến một kết quả thật ngọt ngào: Cu Tuân bị nhiễm trùng nặng và có chỗ đã hoại tử. Lúc Tuân đi khám đã quá muộn, bác sĩ nói họ rất buồn nhưng phải cắt 1/2 chiều dài dương vật nếu không muốn bị uốn ván. Tuân như phát điên. Hắn lưỡng lự mãi mới chịu lên bàn mổ. Tất nhiên, sau đó bộ phận sinh dục của Tuân đổi tên thành bộ phận đái, vì nó chẳng còn chức năng nào khác ngoài việc đó. Tuân trở nên yêu thuốc phiện hơn và thỉnh thoảng hắn lại dí cu vào ma túy để nhớ lại những ngày tháng oanh liệt của một thiếu gia chim to lắm tiền nhiều của.

Quay trở lại với Vy bé bỏng cùng tâm hồn trong như pha lê, luôn đặt gia đình lên trên mọi thứ. Tôi nói gia đình ở đây, tức là gia đình gồm có bố mẹ và Vy, chứ không phải cái “gia đình” mới của cháu, trong đó cháu là “vợ” còn H. là “chồng”. Ở trên, tôi có kể về con trai H., bởi tên đấy sẽ sớm tham gia vào câu chuyện này.

Tới nay, Vy cắn răng chịu nhục cũng một phần bởi cháu lo cho bố, người mà cháu yêu thương hơn cả. Có lẽ chúng ta biết rằng trong một gia đình, thường những đứa con trai thì luôn gần gũi với mẹ hơn hẳn bố, và ngược lại, những cô con gái lại quấn quít với bố nhiều hơn mẹ. Bé Vy cũng vậy. Cháu cũng yêu thương mẹ, nhưng tình cảm dành cho bố mới là tình cảm lớn nhất của cháu, tính đến lúc này. Từ khi bố bị bắt, không ngày nào bé Vy không khóc vì thương nhớ. Đọc báo, nghe thiên hạ kể, cô bé tưởng tượng nhà tù là một chỗ khủng khiếp, nơi phạm nhân phải ăn những thứ tồi tệ, làm việc cực khổ và luôn bị đám đại ca, đầu gấu trong tù hành hạ. 

Có lần, 2 mẹ con đi thăm bố, anh Quân muốn làm không khí bớt căng thẳng, bèn kể chuyện vệ sinh trong tù cho 2 mẹ con nghe: “Trừ thằng đại ca ra, còn lại tất cả phải đến giờ mới được đi đại tiện. Bởi phòng giam có đến ba bốn chục người, wc thô sơ lại không có cửa, nên nếu đứa nào cũng buồn mà “xử” luôn thì trong phòng lúc nào cũng có mùi. Thế nên, nếu chưa đến giờ mà buồn thì cứ... trồng cây chuối, lộn đầu xuống đất, đít lên trời, động tác này giúp giảm cảm giác buồn. Đến giờ, cả phòng được nửa tiếng, thay nhau giải quyết. Sau giờ đó thì tiếp tục trồng chuối. Khổ nhất là những đứa buồn lúc đang ngủ ngon, không ngủ nổi phải dậy chổng đít lên trời”. Nghe câu chuyện chị Vân cũng có buồn cười, nhưng bé Vy khóc rống lên, đến nỗi quản giáo hớt hải chạy đến xem có chuyện gì. Từ đó, anh Quân rút kinh nghiệm, không bao giờ kể những khổ sở chốn lao tù của mình trước mặt con gái nữa.

Tuy vậy, nỗi ám ảnh không bao giờ dứt khỏi tâm trí bé Vy, lúc nào cháu cũng tưởng tượng đến cảnh bố bị đám đầu gấu đánh đập, bố phải ăn thức ăn tệ hại, phải làm việc khổ cực và phải nhịn vệ sinh... Cứ tưởng tượng, khuôn mặt thân thương mà cháu vô cùng thương yêu kính trọng bị những tên đầu gấu đấm vào, nước mắt Vy lại rơi lã chã, dù rằng thực tế có lẽ không đến mức như cháu tưởng. Để đồng cảm hơn với bé Vy, nếu bạn nào là nam đang đọc những dòng chữ này, hãy tưởng tượng có kẻ nào đó đấm vào mặt mẹ mình, việc ấy đau đớn và uất ức cho các bạn bao nhiêu thì bé Vy cũng vậy.

Có lần, H. đến bắt gặp Vy đang thút thít. Thường thì không bao giờ cô nhóc khóc thương bố trước mặt người khác, chỉ một số lần ngoại lệ, cháu sà vào lòng mẹ và khóc to cùng mẹ. Tuy yếu đuối trong lòng nhưng Vy luôn cố tỏ ra cứng rắn trước thiên hạ. Thấy Vy khóc, H. hỏi, cô bé vội lau nước mắt nói không có chuyện gì. H. bực mình gắt to: “Chuyện gì, nói!!!”. Lúc đó Vy mới thú thật mình khóc vì nhớ thương bố. Vẻ đẹp diệu kỳ của thiên thần khóc với đôi mắt ngấn lệ khiến H. không kiềm chế nổi, hắn đè cô bé đang đắm chìm trong những cảm xúc đáng tôn thờ ấy xuống, giữ tay không cho cháu lau mắt, rồi vừa đóng phầm phập, vừa nhìn những giọt nước mắt còn đọng trên khóe mi đang văng ra khắp khuôn mặt cháu do cả cơ thể bị rung lắc bởi nhịp điệu của trận làm tình. ( truyện 18+)

Hôm nay có một tin khiến Vy rất vui. Đó là, dưới sự dàn xếp của H., anh Quân đã được ân xá lần đầu, giảm hẳn 4 năm. H. nói rằng án sẽ được giảm dần cho đến khi chỉ còn 1 năm. Đôi mắt bé Vy sáng lên khi nghe tin này, khuôn mặt cháu dãn ra tươi tỉnh đến mức H. bất ngờ, chưa khi nào hắn thấy cô bé này có những cảm xúc vui vẻ kể từ ngày hắn gặp cháu. Hôm đó, hắn dẫn mẹ con Vy ra hàng ăn mừng cột mốc này. Đó là lần duy nhất trông họ có vẻ giông giống một gia đình, bởi vì sau đó, mọi thứ lại đi vào quỹ đạo.

Nhưng H. không chỉ suốt ngày ở nhà và làm tình với bé Vy. Hắn còn nhiều công việc. không những thế, hắn làm ăn với lũ giang hồ và bọn buôn gỗ lậu, đào vàng... ở nhiều tỉnh Tây Bắc, vì vậy H. phải vắng nhà không ít. Thường mỗi tuần H. có 1 đến 2 ngày đi tỉnh khác lo công chuyện. Khi có mối lớn hoặc vào bãi đào vàng sâu trong rừng, hắn có thể đi 3, 4 ngày hoặc thậm chí cả tuần. Đây cũng là lý do mà ở trên tôi nhắc đến con trai H., hắn sẽ xuất hiện ngay bây giờ.

Minh không hề biết mẹ con chị Vân cho đến tận ngày bố hắn tổ chức lễ ra mắt, nói Vy là vợ 3 của ông ta và đang có trong bụng em hắn. Ai cũng chỉ nói với Minh rằng Vy có chửa với H. và vì vậy H. nhận Vy là vợ. Minh thì không dám hỏi thẳng bố chuyện đó, còn thiên hạ cũng chẳng ai dám nói với hắn ông bố hắn đã làm gì bé Vy đến mức con bé mới 16 tuổi này phải có chửa. Họ chỉ trả lời như đã nói ở trên. Tất nhiên, Minh ngu đến đâu thì cũng đoán ra được sự thực. Nhất là khi hắn chẳng xa lạ gì với tính cách bố mình. Hắn cứ tính: Bố hắn hơn bố bé Vy 10 tuổi, cháu nội của ông ta cũng chỉ kém Vy có 2 tuổi. Khuôn mặt ông ta thì từng trải, tóc đã hoa râm, răng lại xỉn do thuốc lá, đôi mắt thì đục ngàu và toàn vằn máu. Nói cho khách quan thì ngày trẻ bố Minh trông cũng đã khó coi rồi, giờ về già, xác nhập thêm những đặc điểm vừa kể nữa thì trâu nước còn chê xấu nói chi người. Như vậy thì con bé mới 16 tuổi, lại cũng xinh xắn trắng trẻo, làm sao có thể yêu thương ông ta đến mức có chửa được? Với chứng cứ vững chắc đó, Minh kết luận bố mình hiếp dâm Vy.

Cứ nghĩ đến tình huống bố mình hiếp dâm bé Vy, Minh bị kích thích dữ dội. Hắn những muốn ăn tươi nuốt sống ngay “dì 3” của mình. Tuy vậy, có đến 10 ngày liền H. thường xuyên lởn vởn ở bên Vy mà không đi đâu xa cả, khiến Minh không có cơ hội. Quá bức bối, Minh gọi cho một con ẻm, cũng là học sinh thôi nhưng chơi bời đú đởn, đã tằng tịu với Minh từ lâu, đến và trút hết mọi nỗi bực tức vào chỗ kín của nó. Con nhỏ thì ngơ ngác chẳng hiểu vì sao bỗng nhiên Minh lại “lên đồng” trên cơ thể mình như vậy. Minh chẳng giấu diếm, hắn tâm sự với con nhỏ. Điều này khiến con bé chạnh lòng, nghĩ thân phận mình chỉ là thứ rẻ tiền lấp chỗ trống cho người khác, lúc người đàn ông chưa được sở hữu cái hắn ta thực sự muốn có. Con bé nhìn xuống bướm mình và lẩm bẩm: “Thôi, tao xin lỗi mày, lẽ ra tao phải sống khác. Có còn kịp không mày?”. Nghe nói, sau này con bé đó ít chơi bời hơn và cũng biết quan tâm nhiều đến gia đình, bố mẹ, ít tụ tập với lũ bạn xấu. Tuy nhiên thực hư thế nào thì người viết truyện này không được rõ, hi vọng đó là thực.

Sự kiên nhẫn của Minh rồi cũng có kết quả khi bố hắn đi “công tác”. Đêm trước khi ông ta đi Minh mừng đến mất ngủ. Trưa hôm đó H. đi và ngay sau đó, Minh phóng xe như điên đến nhà mẹ con Vy. Lúc đó, Vy đang giúp mẹ bán hàng ngoài trại giam, Minh nhắn tin vào điện thoại cô bé, nói “có việc cần” rồi gọi cháu về.

Vy về, chào Minh bằng chú rồi hỏi có việc gì? Minh ậm ờ, bảo cô bé mở cửa ra rồi đi vào buồng, gọi Vy vào. Vy nghi ngờ vì cháu cảm thấy tình huống này có nét giống với lần đầu cháu bị H. hiếp dâm. Vy lưỡng lự đứng ở phòng khách nhưng Minh liên tục gọi khiến thiên thần bé nhỏ đáng thương này không còn biết mình phải làm gì nữa. Cháu nhắm mắt đi vào chỗ mà cháu gần như đã biết chuyện gì sẽ xảy ra.

Đúng như Vy lo lắng, vừa bước chân vào buồng, Minh đã ôm ghì lấy cháu và thọc luôn một tay vào áo cháu bóp nghiến lấy một bên ngực. Vy chống cự: “Đừng mà, đừng mà, chú...”. Nhưng sức lực của một cô bé tuổi trăng tròn làm sao chống lại được con quỷ dâm dục đang bốc hỏa trong người Minh. Hắn liếm khắp mặt cô bé rồi đè cháu ra giường, mặc cho Vy dãy giụa. Cô bé cứ vặn người hết bên nọ đến bên kia khiến Minh không sao thoải mái làm đc những thứ hắn muốn. Tức mình, hắn tát Vy một cái cực mạnh rồi quát lớn: “Nằm im, câm mồm lại...”. Bị tát đau và cũng biết kết cục khó đảo ngược, bé Vy đành thúc thủ.

Minh không phải là một kẻ ham gái già giống bố hắn. Cộng với việc hắn quá bị kích thích khi nghĩ đến chuyện Vy bị bố hắn, một ông già, hiếp dâm đến có chửa, Minh khát khao cô bé vô cùng. Đối với hắn, ít nhất là lúc này, mọi thứ trên cơ thể bé Vy đều thơm ngon và có thể khiến hắn hạnh phúc được hết.

Tụt quần Vy ra, Minh lấy cái quần lót, lộn đũng quần, khá là khắm, ra và dí vào mũi hít lấy hít để. Thôi thì đủ thứ: Nước tiểu, bựa bướm, mồ hôi... tạo nên bản sắc của mùi ở đáy quần lót, mà Vy biết rõ nó chẳng thơm tho gì. Chính vì vậy cô bé ngạc nhiên khi thấy hành động đó của Minh. Chắc chẳng phải mình Vy ngạc nhiên, vì nhiều người cũng cho rằng như thế là bẩn, bệnh hoạn... Tuy nhiên, nếu như với người yêu hay vợ, thân thiết, gần gũi thường xuyên, nhiều người có xu hướng không thích chỗ đó của vợ/người yêu mình có mùi hôi, khai hay khắm... Nhưng nếu nhìn thấy một cô gái nào đó mà người ta thực sự khao khát, thèm muốn, và nhất là không phải người thân quen của mình, thì việc mong ước được úp mặt vào đũng quần lót của cô ta ngay lúc nó bẩn nhất, cũng không có gì quá khó hiểu cả. Thứ nhất vì đó là “của lạ”, thứ 2, cái cảm giác được “thưởng thức” của “con người ta” bao giờ cũng gây kích thích vượt bực so với những người mình được tùy tiện thân mật như vợ hay bạn gái.

Vứt cái quần lót nhỏ xíu qua một bên, Minh há mồm ngậm luôn cả bướm cô bé vào bú chùn chụt. Dù đang nằm im với cảm giác nhục nhã và đôi mắt đỏ hoe, bé Vy cũng giật nẩy mình khi Minh làm vậy. Đây là lần đầu tiên có người làm chuyện này với cháu. H. không hôn Vy bao giờ chứ đừng nói đến chuyện bú bím. H. chỉ thích đút cu vào bướm, bóp vú, vỗ mông và thay đổi các tư thế mà thôi. Trong từ điển của hắn không có những khái niệm như bú liếm... hắn cũng không bắt Vy phải làm chuyện tương tự với mình. Cô bé trong sáng vừa bị kích thích, vừa thốn và vừa ngạc nhiên với hành động của Minh.

Bú bướm chán, Minh lật úp cô bé lại, úp mặt vào kẽ đít cháu hít hà một lúc trước khi liếm tiếp lỗ hậu môn. Sau khi liếm sạch sẽ cả bướm lẫn hậu môn bé Vy, Minh trườn lên đòi hôn cô bé. Tuy nhiên, bé Vy bặm môi quay mặt sang một bên không cho hắn làm việc đó. Sau vài lần cố gắng không thành công, Minh đành tạm hài lòng với việc liếm khắp mặt, cổ rồi ngực cháu gái.

So với bố mình, cu Minh nhỏ hơn một chút. Lúc quan hệ hắn cũng không thô bạo giống ông ta. Minh chẳng tử tế gì với bé Vy, nhưng kiểu làm tình của hắn là như vậy, chỉ vừa phải với nhịp độ đều đều. Tuy căm ghét Minh chẳng kém gì H., nhưng bé Vy cũng không thể phủ nhận, lần bị Minh hiếp này, là lần đầu tiên cháu thực sự cảm thấy thỏa mãn. Giống như xứ mù thằng chột làm vua, vì Minh ít khốn nạn hơn bố hắn, nên với bé Vy, cô bé chỉ biết duy nhất đến 2 con cu của bố con hắn, thì hắn “ngọt ngào” hơn ông ta.

Kể tiếp câu chuyện giữa bé Vy và Tùng.

Như đã kể, từ sau khi bé Vy công khai thành vợ của H., Tùng đau khổ đến mức nhiều lần muốn chết. Suốt một thời gian không ngắn, anh chàng suy sụp, muốn buông xuôi mọi thứ. Trước đó, Tùng và Vy thường tâm sự, nói chuyện với nhau qua Facebook hoặc các chương trình OTT. Nhưng sau khi sự cố xảy ra, Tùng nhìn những công cụ gắn bó đó như vết thương chưa khép miệng, đụng đến là đau, cậu gần như không còn sử dụng chúng nữa.

Tuy vậy, một thời gian trôi qua, sự điên cuồng trong trái tim chàng trai cũng dần nhẹ đi và nỗi nhớ tăng lên khiến cậu quyết định liên lạc lại với Vy. Cậu nhắn tin qua Facebook cho cô bé, thổ lộ hết tất cả nỗi niềm, nói hết tất cả nhớ thương, tả lại chi tiết tình cảm tuyệt vọng của mình và nỗi khát khao được chăm sóc, che chở cho Vy suốt cuộc đời...

Nhận được những dòng tâm sự như phơi bày cả ruột gan ấy ra, Vy khóc như mưa. Cô bé chỉ muốn lao ngay đến bên Tùng, gục vào lòng cậu ta và khóc một trận thỏa thích. Nhưng lòng tự trọng, cảm giác tự ti, xấu hổ nhục nhã, cảm giác mình dơ bẩn, và cảm giác cuộc đời mình chỉ còn một màu đen ảm đạm... khiến Vy không trả lời những dòng tin nhắn xúc động của chàng trai ấy.

Nhưng Tùng nhắn những dòng tâm sự dường như không phải để mong Vy trả lời lại. Cậu chỉ muốn nói hết ra những nỗi khổ, những tình cảm đang dồn nén trong lòng mình. Vì vậy, mỗi ngày Tùng đều nhắn cho Vy đến hàng trăm dòng tâm sự. Trong đó cậu nói không mong Vy đáp lại tình cảm của mình, chỉ cần mỗi ngày được từ xa nhìn thấy cô bé vẫn khỏe mạnh, bình an là đủ.

Những dòng tin đều đặn của Tùng như ngọn lửa dày xéo tâm can Vy. Mỗi ngày mở facebook ra, Vy sợ phải nhìn thấy những dòng tâm sự cháy bỏng ấy. Nhưng ngày nào Tùng nhắn tin chậm hơn, Vy mở Fb ra mà không thấy, cô bé lại thấy buồn và cảm giác mong chờ lại cồn cào trong ruột.

Cho đến một ngày, khoảng 2 ngày sau khi bị Minh hiếp dâm, không thể kiềm chế nổi, Vy đã trả lời Tùng. Vy kể với Tùng tất cả mọi nỗi bất hạnh của mình kể từ khi bị H. hiếp, cô bé kể về người bố mình vô cùng yêu thương và cũng không giấu diếm tình cảm mình dành cho Tùng. Duy chỉ có chuyện bị Minh làm nhục là Vy không dám kể ra. Từ đó, mỗi ngày, đôi bạn trẻ đều tâm sự với nhau rất nhiều, tình cảm giữa họ ngày càng khăng khít. H. không biết dùng những món đồ công nghệ cao. Đôi lúc hắn có đọc báo trên máy tính nhưng hắn không biết đến mạng xã hội và các dịch vụ chat, nhắn tin... vì vậy đối với hắn Facebook giống như là tiếng nước ngoài, thế nên Tùng và Vy gần như an toàn khi liên lạc với nhau bằng hình thức này. Thực ra thì, quá tự tin với uy quyền của mình, H. cũng chẳng bao giờ quan tâm đến chuyện Vy có hẹn hò, chat chit với ai không? Đến tin nhắn trong điện thoại của Vy hắn cũng chả thèm liếc đến bao giờ. Chiếc smartphone từ đó đóng vai trò như cánh cửa mang đến cho Vy một niềm an ủi, một chỗ dựa tinh thần lớn.

Tùng đề nghị với Vy, sau khi lo xong việc của bố Vy, cả 2 sẽ cùng nhau bỏ trốn. Đến một nơi bàn tay của H. không vươn tới và sống với nhau trọn đời. Dù nghĩ việc đó thật bất công với Tùng, nhưng trong lòng, Vy khát khao nó. Vậy là ít ra, cuộc đời cô bé đáng thương cũng có một cái đích tươi sáng để hướng đến. Trong mỗi phút giây, dù làm gì bận gì, thậm chí là trong giấc ngủ, không khi nào Vy không nghĩ đến một căn nhà nhỏ, nơi cháu và Tùng sống hạnh phúc bên nhau.

Lần thứ 2 Minh hiếp Vy cũng chính là buổi tối hôm Vy trả lời Tùng. Lần này, mọi thứ diễn ra như lần đầu, chỉ có điều sự chống cự của Vy mờ nhạt hơn. Minh thèm một nụ hôn thật sâu với Vy nhưng cô bé không để hắn được toại nguyện. Lần thứ 3 ngay sau lần thứ 2 khoảng nửa tiếng đồng hồ, khi cả Minh và Vy chưa mặc quần áo trở lại.

Càng tiếp xúc với cô bé, Minh càng mê Vy hơn. Cho đến lúc này Minh đành chấp nhận một sự thực rằng hắn đã yêu Vy, là thứ tình yêu nam nữ thực sự chứ không chỉ đơn giản là nhục dục. Vợ Minh, bằng tuổi hắn, ngày trẻ rất xinh, hơn Vy nhiều. Nhưng ả vốn là một đứa con gái chơi bời, mạnh mẽ, cười nói cũng ồn ào, ít ý tứ. Những thứ đó khác hẳn với Vy. Cô bé dịu dàng lễ phép, ăn nói nhỏ nhẹ, rất có ý. Mới 16 tuổi, dù bị bạo hành tình dục bởi bố Minh, mà vẻ hồn nhiên trong sáng của cô bé không hề bị ảnh hưởng, lại thêm nét buồn bã lúc nào cũng phảng phất trên mặt, như thứ nước hoa tinh tế tôn thêm vẻ đẹp tâm hồn Vy khiến Minh càng ngắm càng say. Đôi lúc, trong lòng Minh nhói lên cảm giác ghen với chính bố mình, là “chồng” thực sự của Vy. Tâm hồn vốn bao nhiêu năm nay đã mục nát vì ma túy bỗng xuất hiện những cảm xúc tưởng như chỉ có ở người thường. Giả như bé Vy thâm hiểm giống mỹ nhân Điêu Thuyền, khích bác cho bố con Minh chém giết lẫn nhau, khích cho Minh bỏ vợ bỏ con... thì chắc gia đình Minh sẽ có nhiều kịch tính xảy ra. Nhưng cô bé nhân hậu với tâm hồn trong vắt này không bao giờ có ý nghĩ như vậy. Cháu chỉ cố gắng sống cuộc đời của mình và cố gắng nghĩ đến ít nhất có thể, những tủi nhục đắng cay đang xảy ra với chính bản thân mình.

H. trở lại với công việc thường nhật, hắn phải đi nhiều và thường trở về nhà bé Vy vào buổi tối để ngủ, trừ những hôm phải đi tỉnh khác. Nhờ đó, Minh có nhiều dịp hiếp Vy hơn. Ban ngày cô bé phải hầu ông con, đến đêm lại bị ông bố hành.

Sau lần thứ 3 bị Minh hiếp, Vy đã chẳng còn chống cự lại mỗi lúc hắn đòi hỏi nữa. Tất nhiên cô bé không tình nguyện, nhưng sự chống cự lúc này cũng chẳng để làm gì. Thứ duy nhất còn lại là nụ hôn, Minh không thể làm cách nào để đút được lưỡi vào miệng cô bé. Minh nản chí nên hắn cũng không cố gắng hôn Vy nữa. Chuyện Vy bị Minh hiếp chị Vân biết nhưng người đàn bà đau khổ ấy cũng chẳng biết làm gì hơn. Chị thậm chí còn phải giả vờ như mình không hề biết đến chuyện đó.

Ngày kia, H. tiếp tục đi tỉnh. Cũng buổi trưa hôm đó Minh mò đến, hắn đè Vy xuống giường và bắt đầu màn bú bướm liếm đít như thường lệ. Đây là lần thứ 8 hắn hiếp bé Vy. Sau khi làm sạch hết khu vệ sinh của cô bé, Minh mới lấy trong túi quần ra một hộp thuốc, chẳng biết tên gì, toàn chữ tàu khựa. Loại thuốc này có tác dụng giúp kéo dài thời gian quan hệ, nhưng dùng rất hại sức khỏe, nên lâu nay Minh không dùng nó với vợ mình hoặc những cô gái khác mà hắn cặp kè.

Uống xong 2 viên thuốc Minh trèo nằm sấp trên người bé Vy và bắt đầu phi mã ngay. Thường thì mỗi lần hiếp bé Vy, Minh có thể kéo dài được khoảng 15 phút, nhưng hắn chỉ phi mã vào phút cuối, lúc sắp xuất tinh. Lần này muốn thử tác dụng của thuốc, Minh làm nhanh ngay từ đầu.

Tuy vậy, thuốc chưa ngấm nên chỉ mới mấy chục cú thúc Minh đã muốn xuất rồi. Hắn vội vàng rút ra rồi nằm im không nhúc nhích. Lúc này hắn mới nhớ kinh nghiệm của những kẻ đã từng dùng loại độc dược này: “Phải để khoảng 2 phút cho thuốc ngấm”.

Sau khoảng 2 phút người Minh bắt đầu nóng lên và đặc biệt là con cu, nó như bốc hỏa, và hình như nó cứng lên mà không phải do sự kích dục. Minh lại đút cu vào bướm Vy nắc phầm phập.

Kiểu nắc đó của Minh khiến Vy lên đỉnh chỉ sau một phút. Sau khi Vy lên đỉnh, Minh vẫn nắc dữ dội khiến cơ thể cô bé như nổ tung, mất tự chủ, 2 tay cháu chới với trên lưng hắn. Minh nắc hẳn 10 phút liên tục. Ma túy lẫn thứ độc dược kia khiến hắn vừa khỏe vừa dai. Dưới tác động của thuốc, cảm giác sướng ở cu Minh khá nhạt so với bình thường, nhưng hắn chẳng bận tâm lắm. Được hòa hợp thật lâu với cô gái mà hắn yêu và ngưỡng mộ, đối với hắn, không chỉ cảm giác sướng ở cu, mà còn là hạnh phúc, hạnh phúc thực sự. Minh trân trọng từng làn hơi tỏa ra từ người cô bé, từng giọt mồ hôi, từng tiếng rên yếu ớt của cháu. Hắn yêu thương tất cả những gì thuộc về cô bé này.

Bị làm cho... sướng bằng cách không tưởng tượng nổi, Vy bé bỏng gần như mất ý thức. Lúc Minh dừng lại do quá mệt, mắt cô bé vẫn nhắm nghiền, người co giật mạnh, miệng mở ra thở hổn hển, phả từng làn hơi thơm ngát vào mũi Minh, khiến hắn hạnh phúc đến mụ mị đầu óc. Chớp thời cơ, Minh lập tức áp ngay miệng mình vào miệng cô bé. Trong cơn vô thức, Vy hôn lại hắn như thể đây là bản năng có sẵn trong con người cháu.

Khi nụ hôn kéo dài và ý thức trở lại thì đã muộn. Rào cản tình dục cuối cùng giữa bé Vy và Minh đã bị xóa bỏ. Nói một cách hài hước thì bé Vy đã bị phá... “trinh miệng”. Từ đó trở đi, cô bé cũng chẳng từ chối mỗi khi Minh muốn hôn nữa. Những lần đầu nụ hôn khá gượng gạo nhưng về sau thì ăn ý hơn.

Thời gian này là quãng đời đáng nhớ nhất của Minh. Chưa bao giờ hắn cảm thấy hạnh phúc như bây giờ. Đến mức, nhiều khi Minh quên mất ma túy mới thực sự là linh hồn, là sự sống, là máu thịt của hắn. Hắn say trong cơ thể thiên thần đằm thắm của bé Vy, hắn khát khao được công khai sống với cô bé, được sở hữu cô bé cho riêng mình. Tuy nhiên, Minh cũng thực lòng thương yêu, biết ơn và tôn trọng cha mình. Bản chất hắn là một đứa có hiếu chứ không phải nghịch tử. Tuy bết bát nhưng hắn cũng là kẻ sẵn sàng xả thân nếu cha mẹ gặp nguy hiểm hoặc cần đến hắn. Mỉa mai thay, câu Kiều “bên tình bên hiếu bên nào nặng hơn” lại rất đúng với một thằng nghiện nát như Minh.

Ngay sau hôm Minh dùng thuốc để cưỡng hiếp bé Vy, đã xảy ra một sự cố mà những người trong cuộc mỗi người có một thái độ, tâm trạng khác nhau với nó. Và ngay cả với 1 người, thì thái độ cũng tự mâu thuẫn lẫn nhau.

Vì bị cả 2 bố con H. Bắt làm nô lệ tình dục cả ngày lẫn đêm, bào thai bé nhỏ trong bụng Vy đã không chịu nổi khi mới qua tháng thứ 2. Tức là Vy bị xảy thai. 

Khi biết tin này, Vy đã khóc khá nhiều. Cháu khóc vì thương đứa con bé bỏng vô tội trong bụng mình. Nhưng sau khi khóc, Vy có cảm giác như mình vừa thoát khỏi một cái gì đó, như vừa trút được một gánh nặng. Sự ràng buộc giữa cháu và H. từ nay trở nên mờ nhạt hơn và sẽ không bị thắt thêm bởi tình mẫu tử khi đứa bé ra đời.

H. có buồn nhưng đối với hắn chuyện này chỉ như cơn gió thoảng qua. Hắn đã có 5 đứa con lớn và việc có thêm một đứa nữa không thực sự cần thiết. Tất nhiên nếu đứa bé ra đời thì hắn cũng sẽ thương yêu nó như anh chị nó, nhưng nếu nó không thể ra đời thì H. cho rằng đó không phải lỗi của hắn. 

Minh thì ỡm ờ, nhưng thú thực hắn có cảm thấy vui. Cô bé Vy bụng mang dạ chửa, và sau cùng lại đẻ ra... em của hắn, là điều hắn không hề muốn.

Chỉ có Tùng là vui hết cỡ. Tùng không phải kẻ độc ác, nhưng tình yêu quá lớn đối với Vy khiến chàng trai này thực sự cảm thấy như vừa khỏi được một căn bạo bệnh, một món nợ khổng lồ. Trước đây, Tùng đã từng tự nhủ, sau này, sẽ thương yêu con của Vy như chính Vy vậy. Nhưng nay, đứa bé đã không bao giờ ra đời, tình yêu của Tùng chỉ phải dành cho một mình Vy mà thôi.

Sau chuyện đó, Vy lén uống thuốc tránh thai ngày. Cô bé không muốn một lần nữa có thai với một trong 2 bố con H. Tất cả những gì cháu hướng đến lúc này, là bố cháu được giảm án, sớm ra khỏi chốn lao tù, và sau đó, là căn nhà nhỏ ở một nơi xa xôi, nơi cháu và Tùng sống hạnh phúc bên nhau. (hết)

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon