Truyện 18+ Người Ở Cùng Phiền Phức

Truyện 18+ Người Ở Cùng Phiền Phức
Vẫn là một ngày bình thường như bao ngày bình thường khác ở trên lớp học, tôi nhìn cô Liễu Nghi Lâm ở trên bục giang đang chuẩn bị điểm danh.
- Chào buổi sáng, chúng ta bây giờ bắt đầu điểm danh. Trần Triết Hào?
Cũng như bao ngày khác, cô chào mọi người rồi cầm quyển sổ lên rồi điểm danh.

- Có ạ!
- Lâm Giai Phàm?
- Có ạ!
- Trương Kiến Hoằng?
- Cóa! Thưa cô, hôm nay cô mặc quần lót màu gì vậy?
Một học sinh ngồi phía trước bục giảng hỏi.
- Giống như mẹ em vậy đó!
Cô giáo không nhịn được nói, nói xong cầm quyển sổ điểm danh oánh lên đầu của hắn. Cô Lâm năm nay mới tốt nghiệp từ sư phạm ra, tuổi vẫn còn rất trẻ. Cùng với những học sinh cấp 3 như chúng tôi khoảng cách cũng tự nhiên trở nên gần gũi hơn. Bình thường chúng tôi cũng hay cùng cô nói đùa. Cô Lâm rất là đẹp, bộ tóc xõa đến vai, lên lớp dạy cô hay mặc những mốt thời thượng, vì vậy ở trước mặt những nam học sinh trở lên hấp dẫn vô cùng. Nhìn thấy là chảy nước miếng muốn xơi rồi.
Trương Kiến Hoằng đối với lời cô giáo nói ban nãy tưởng là thật, hắn lại hỏi tiếp:
- Giống với mẹ em? Có phải màu đỏ không ạ?
Cô có chút sửng sốt nhẹ giọng nói:
- Mẹ em vẫn còn vẫn còn rất phong cách thờ trang nhỉ.
Tôi nghĩ cái thằng Trương Kiến Hoằng này đúng thật là buồn cười, liền mẹ mình hôm nay mặc quần lót màu gì cũng đi xem.
- Trương Diệu Nhân?
Cô giáo đã điểm danh đến tôi rồi.
- Có ạ!
- Hôm nay nghỉ trưa em đến phòng chờ gặp cô lát.
- Sao vậy?
Tôi cũng không nhớ ra mình có làm ra chuyện gì có lỗi, thành tích cũng tạm rất ok mà.
- Mấy quyển sách lần trước em đem đến lớp không cần nữa phải không?
Cô giáo lơ đãng nhắc nhở tới, đột nhiên các bạn nữ xung quanh khinh bỉ nhìn tôi. Chết tiệt thật, tôi cũng không thể làm gì khác hơn liền trả lời lại:
- Thưa cô, cái đó không phải của em.
Cô cũng không quan tâm nói:
- Vậy thì cô đem vứt nó đi.
Vừa nghe thấy cô định vứt đi quyển sách quý của tôi liền vội vàng nói nói:
- Không được! Cái đó...
Cái đó ngoài là những quyển sách quý của tôi ra, cũng có một phần là đi mượn của người khác, vứt đi thì phiền con mẹ nó phức lớn. Vương Huân ngồi ở phía sau tôi, vỗ vỗ vai tôi nói:
- Mày đi đi, chỉ có mày mới lấy lại được.
Tôi cũng suýt quên béng mất, ở đó cũng có mấy quyển là của hắn. Tôi thở dài hướng về cô giáo nói:
- Vâng, em sẽ đến.
Giờ nghỉ trưa tôi lập tức đi đến phòng chờ. Đi đến phòng chờ, tôi chạy đến bên cạnh chỗ cô ngồi, thấy cô đang cau mày nhìn những quyển sách quý giá kia. Cô phát hiện tôi đến, ngẩng đầu lên nói với tôi:
- Cái này nhất định có sự ghép ghiếc, không sao nó lại lớn vậy!
Tôi lúng túng nói:
- Em cũng không được rõ ràng cho lắm.
Cô cầm mấy quyển sách đó đưa ra cho tôi nói:
- Đây, cầm đi. Lần sau đừng đem thứ này đến lớp nữa.
- Vâng ạ.
Thật không ngờ lấy hết toàn bộ sách quý này một cách dễ dàng như trở bàn tay như vậy. Cô hắng giọng rồi nói:
- Đây mới là chuyện chính đây.
- Hở?
Vẫn còn chuyện sao! Không biết chuyện gì đây?
- Cô nghe nói em chỉ ở có một mình thôi phải không?
- Vâng, bố mẹ em đều đi làm ở nước ngoài cả.
Rồi nhìn thấy cô hai tay nắm với nhau giả bộ tội nghiệp nói:
- Cho cô ở một phòng nha.
- Cô đang nói cái gì vậy?
Thật không ngờ cô giáo lại nói ra những lời như vậy. Cô lại nói bổ xung:
- Phải miễn phí nha!
- Cô đang giả ngốc phải không? Sao lại có cô giáo hỏi học sinh cái chuyện này.
Nhìn cô giáo trẻ tuổi trước mặt tôi cũng không khách sáo với cô nữa.
- Không có cách gì, gần đây cô gặp chút vấn đề, không đủ tiền phòng, liền bị người ta đuổi ra. Rất đáng thương phải không?
Cô giáo giả bộ u buồn nhìn ra ngoài cửa sổ. Nhìn cái thẻ ở trên người cô, tôi trầm giọng nói:
- Tự làm tự chịu.
Cô lại nói tiếp:
- Cô đương nhiên biết đây không phải là một vấn đề đơn giản, nhưng mà nếu em chịu cho cô ở thì...
Đến đây thì giọng cô trở bé xuống:
- Bộ ngực của cô để cho em sờ.
Móa, lại có chuyện như vậy sao. Loại này không dây được. Tôi trực tiếp trả lời:
- Em cũng chẳng cần đâu nha.
Nếu dính vào chuyện phiền phức này, ai mà biết được sau này sẽ xảy ra chuyện gì. Tốt nhất tránh xa sẽ tốt hơn. Nói xong tôi cầm những quyển sách quý báu này rời khỏi phòng chờ. Trước lúc rời đi còn phảng phất nghe được tiếng giậm chân của cô giáo. Chắc giờ đang tức đến tím hết ruột gan đây.

Buổi tối sau khi ta học, tôi đến cửa hàng cách nhà cũng không xa lắm, nhưng cũng không gần lắm, bắt đầu công việc buổi tối của tôi. Khách khứa tối nay cũng không đông, vì vậy tôi ở trước quầy cũng được nhàn nhã hơn nhiều. Thiếu niên ở bên cạnh tôi, đặt tay lên vai của tôi hỏi:
- Ê Nhân, thế nào? Cũng thích ứng dần với việc rồi chứ?
Hỏi tôi là thằng Khắc, hắn là tiền bối của tôi. Đương nhiên chỉ gọi là tiền bối thôi, vì hắn vào làm trước tôi mà, thực ra hắn cũng giống như tôi đều là học sinh cấp 3 cả. Kể từ lúc bố mẹ đều đi ra nước ngoài làm cả, vì không muốn ở nhà một mình không có việc gì làm ngoài việc thẩm du, tôi liền chọn đi làm ở cửa hàng, cũng chỉ làm mấy công việc lặt vặt mà thôi. Một mặt là giảm bớt sự buồn chán, một mặt nữa là có thêm chút tiền tiêu vặt.
Tôi mỉn cười trả lời hắn:
- Cũng rất ok, nhưng vẫn còn một số chỗ chưa nhớ được hết. Nhưng mà tao tin mình càng làm càng tốt.
Thằng Khắc cười tà nhỏ giọng nói:
- Mấy cái đĩa DVD lần trước tau cho mày mượn xem không tệ chứ, đặt hàng từ trên mạng mua về đấy, được máy bay trực tiếp từ Đan Mạch trở qua đấy.
Tuần trước thằng Khắc có cho tôi mượn mấy cái đĩa mà hắn sưu tầm được.
- Mày nói mấy cái đĩa đó? Ke ke, đúng là quá tuyệt con nhà bà vời luôn. Không ngờ nổi còn có mấy kiểu chơi đó, ở nước ngoài đúng là tiên tiến thật.
Những loại này là giành cho những thằng con trai bàn tán, đối với hai chúng tôi đang ở tuổi bẻ gãy sừng trâu mà nói, một ngày mà không bàn loại chuyện này thì chịu sao nổi. Thằng Khắc đối với tôi dâm cười nói:

- Đúng vậy, luôn làm ra những thứ ngoài dự liệu của người khác. Mặc quần áo cũng khác hẳn mà.
Tôi cười vừa gật đầu đồng ý vừa sửa lại mấy bao thuốc lá trên quầy.
- Thế thích nhất là kiểu gì?
Lúc đó bên cạnh quầy có một giọng con gái hỏi tôi. Tôi đang sửa mấy bao thuốc nên cũng không quay lại thuận mồn trả lời:
- Không cởi hết cũng là một kiểu, ngay cả dùng sextoy cũng khác hoàn toàn. Mà quan trọng nhất vẫn là quần áo.
- Từ từ đem đồng phục của học sinh cởi ra rồi làm.
Người con gái đó tiếp tục nói.
- Ừ...
Sửa lại xong chỗ thuốc lá đó, tôi quay lại thì xuất hiện trước mắt tôi là một người tôi không giám tin tưởng lại có thể xuất hiện ở đây.
- Cô...cô giáo..cô ở đây làm gì vậy?
Tay tôi chỉ vào cô hỏi. Cô giáo mỉn cười và vẫy tay chào:
- Hi~
Cô vẫn mặc bộ đồ ban ngày khi ở trường dạy học, tay còn kéo theo một vali đồ. Chắc cô muốn đi du lịch.
- Cô...cô giáo?
Thằng Khắc nhìn cô gái hấp dẫn trẻ đẹp trước mắt mà không giám tin tưởng, thật không thể tin rằng cô gái trước mắt chỉ lớn hơn hắn có chút tuổi mà là cô giáo. Tôi tin rằng trong ấn tượng của hắn, chưa có một cô giáo nào lại ăn mặc hấp dẫn mê người như thế này, huống hồ có ai tin cô giáo cấp 3 lại đẹp như thế này không?
- Ờ, cô là chủ nhiệm lớp tau.
Tôi gật gật đầu nói.
- Xin hỏi...có bạn trai chưa?

Thằng Khắc liền chạy ra khỏi quầy đến bên cạnh cô giáo hỏi. Thằng này đúng máu thật, thấy gái đẹp là quên hết bạn bè. Chỉ nhìn cô giáo giả bộ đáng yêu trả lời:
- Thật xin lỗi nhe, cô đối với những người nhỏ tuổi hơn mình không có hứng thú. Chờ kiếp sau đầu thai hãy đến vậy.
Tôi nghĩ cô đúng là một tiểu ác ma, có thể cười mà cự tuyệt người ta. Chỉ thấy thằng Khắc phảng phất như chịu một sự đả kích lớn, tay đặt lên ngực mình miệng hiện ra trạng thái giống như hóa đá. Đương nhiên sớm đã đoán được kết quả sẽ như vậy, nhưng tôi vẫn không chịu được nói:
- cô...cô đúng là quá tàn nhẫn mà. Cự tuyệt người ta như thế có bao giờ.
- Thằng củ chuối miệng còn hơi sữa muốn theo đuổi cô, còn quá sớm rồi đấy. Đợi 10 nghìn năm sau nhé.
Cô khều khều tóc cười nói. Lúc này bên trong quán truyền ra tiếng của quản lý:
- Nhân, cháu có thể về rồi.
- Vâng.
Quay lại bên thằng Khắc đang ở trạng thái đần độn nói:
- Còn lại giao cho mày nha!
Đồng phục làm việc thay xong, bắt đầu cuốc bộ trên con đường về nhà. Trên đường đi thì cô giáo cứ lẽo đẽo đi theo phía sau tôi, tay còn kéo theo chiếc vali đồ nữa. Về đến trước cửa nhà rồi, cô giáo vẫn còn đi theo. Tôi không nhịn được nữa nói với cô:
- Cô có chuyện gì không? Đây là nhà em mà.
Chỉ thấy cô giáo lộ ra vẻ ngại ngùng, khẽ cắn cắn đầu ngón tay mình nói:
- Là...là cô đêm nay muốn ở nhà em qua đêm.

Xảy ra cái tình huống rẻ rách này, tôi giám cá cược một trăm thằng con trai thì đến 90 thằng sẽ mở cửa để cho cô ta vào. Tôi đương nhiên cũng là một thằng con trai bình thường, tôi mỉn cười với cô một phát....
"Rầầmm!"
Chỉ trong thời gian mấy giây ngắn ngủi tôi mở cửa đóng cửa hai hành động này nhanh như cắt, mình cũng thấy phục mình quá, hành động quá nhanh gọn xúc tích, cô giáo ngẩn ngơ chưa kịp phản ứng gì đã bị tôi đóng ở ngoài.
- Mở cửa! Mở cửa nhanh!
Cô vừa gọi vừa đạp "uỳnh uỳnh" vào cửa nhà tôi.
- Cô ơi, đừng đùa với em nữa, làm gì có con gái chạy đến nhà con trai để qua đem bao giờ, huống hồ em còn là học sinh của cô nữa.
Tôi cả người dựa vào trước cửa, cảm nhận được những pha đạp cửa rung hết cả người. May cửa cũng thuộc dạng chất lượng cao. Cô này đúng ngang ngược hết chỗ nói.
- Thằng nhát gan! Em không mở cửa ra cô sẽ phá cửa đó nha!
Lại còn đòi phá cửa nữa chứ, cứ như nhà mình vậy. Cô một chút cũng không hề để ý lời tôi nói vừa rồi.

- Lời như vậy mà cô cũng nói được ra miệng. Cô có còn là cô giáo nữa không vậy?
Đột nhiên tiếng đạp cửa dừng lại, chỉ nghe tiếng cô trầm thấp nói:
- Haiz, kiểu này đúng là không dùng được. Xem ra...xem ra mình nên đi về tốt hơn. Xin lỗi cô đã làm em phiền phức.
Tôi lặng lẽ đợi vài giây, xác định không còn tiếng gì nữa, mới chậm rãi đem cửa từ từ hé mở ra một khe nhỏ. Muốn xem thử cô thật sự đã đi rồi hay chưa. Chỉ thấy chiếc chân đi giày cao gót màu đen chỉ trong nháy mắt đã đi đến giữa khe cửa, cô phảng phất âm mưu của mình đã được như ý cười nói:
- Em vẫn còn non lắm.
Nói xong cô dùng 'Kháng Long Hữu Hối' đẩy mạnh một cái cả người lẫn vali đồ giờ đã hoàn toàn ở trong nhà tôi.
- Làm phiền rồi.
- Cô đợi chút.
Tôi lập tức chạy ra muốn cản trở cô lại.
- Wow, phòng lớn quá trời. Một mình em làm sao ở hết cái phòng lớn thế này.
Cô tấm tắc khen sự bày trí ở trong phòng.
- Đây là bố mẹ giúp em...

Tôi lời còn chưa nói hết, cô đã nhảy vọt cái lên giường rồi.
- Wow, là giường là giường, yearh. Cô lâu lắm rồi chưa được ngủ trên giường rồi.
Cô hưng phấn ôm lấy gối đầu của tôi mà lăn đi lăn lại.
- Cô...bình tĩnh, bình tĩnh.
Tôi đứng ở cạnh giường thử trấn an cô. Nói như nào đi chăng nữa nhà này cũng là phòng tôi, bên trong chỉ có một gian bếp, giường thì ở cùng phòng khách, có thể nói phòng ngủ với phòng khách đều là một. Cũng không có thiết kế phòng nào khác nữa. Nhìn cô như vậy tôi lấy chút dũng khí nói:
- Em cảm thấy cô vẫn nên đi ở nhờ nhà bạn bè của cô thì hơn.
Tôi cảm thấy học sinh mà ở cùng với cô giáo, nói như nào cũng không phải tốt lắm. Huống chi hai người giới tính lại khác nhau, tốt nhất vẫn là không nên ở cùng nhau, miễn cho một đống phiền phức lại đến. ( truyện người lớn )

- Cô tuần trước đều ở nhờ nhà bạn bè cả, nhưng chỉ được bữa là bọn họ đuổi cô không cho cô ở nữa.
Nói xong cô lật người, nằm bệt trên giường của tôi. Tôi có chút kì quái hỏi:
- Sao lại không cho cô ở?
- Cô làm sao biết được.
Lòng tôi nghĩ "chắc cô không phải có cái thói quen xấu gì đấy chứ, có thật mình làm sao ở cùng được". Cô lại nói tiếp:
- Mặc kệ, cô muốn ngủ chiếc giường lò xo này, cô muốn ngủ chiếc giường vừa êm vừa thoải mái này.
Nói xong hai chân của cô đung đưa giống như bọn trẻ con.
- Nhà của chị và nhà của ông đều ở rất xa, muốn đến nhà bạn bè con trai ở nhưng mà không tiện, nên cô quyết định đến nhà em ở.
- Khoan đã, em cũng là con trai đây.
Tôi lập tức nhắc nhở cô, xem có thể khiến cô thay đổi chủ ý không. Cô ngồi dậy chằm chằm nhìn vào tôi, hung tợn nói:
- Em sẽ giám làm gì cô đây?
- Không có không có. Cái gì cũng không làm.
Tôi xua tay rối rít nói. Mồm thì nói vậy chứ, nhưng trong đầu tôi lại nghĩ "Cô giám ở đây, anh sẽ tìm cơ hội thịt cô, ké kè kè kè". Cô cười nói:
- Hi hi, đúng rồi, siêu an toàn. Em căn bản không có cái gan đó.
Tôi cư nhiên bị cô xem thường.
- Nhưng mà cô thân là giáo viên lại ở nhà học sinh để qua đêm quả là không tốt chút nào, cô có phải...a.
Chỉ thấy cô bắt đầu cởi chiếc cúc của áo sơ mi trắng ra, làm hiện ra xú chiêng màu trắng cùng với bộ ngực trắng như tuyết. Tôi lập tức quay người đi, giả bộ tí cho có văn hóa ấy mà. Nghe thấy cô cười nói:
- Sao lại như vậy? Có cần sát vào chút không vậy?
Tôi sờ vào chán bất đắc dĩ nói:
- Thôi, cô đừng đùa kiểu này nữa.
Cô nghe tôi nói như vậy liền tiếp lời:
- Vậy thì đêm nay cô có thể ở lại đây một đêm không?
- Thôi được rồi.
Ngoài câu này ra còn có thể nói câu nào khác nữa, quần áo của cô cũng bắt đầu cởi ra móa nó rồi.
-Oh yearh!
Cô vui sướng hoan hô.

Tôi đang nhâm nhi tách cà rất phê, nghe những tiếng róc rách ở trong phòng tắm vang ra. Lúc này trong lòng tôi rất bất an, thầm nghĩ "sao lại có cô giáo ở trong nhà mình tắm một cách tự nhiên cứ như nhà mình ấy nhỉ. Mà mình có nên ngó trộm không nhỉ?". Vừa nhâm nhi cà phê vừa suy nghĩ miên man, được lúc thì tiếng tắm rửa bên trong đã dừng lại. Chỉ thấy cô mặc chiếc áo vận động bó sát người bước ra. Mặt cô đầy cao hứng nói:
- Woa, thật sảng khoái.
Tôi nhìn thấy cô mặc bộ đồ bó sát người như vậy đi ra, làm càfê trong mồm tôi suýt nữa thì phọt bố nó ra. Tay tôi chỉ cô nói:
- Cô mặc như vậy là kiểu gì vậy?
- Quần áo này chẳng nhẽ xấu như vậy sao?
Cô vừa nói vừa xốc xốc chỉnh lại vị trí phần ngực của mình.
- Cô ơi!
Tôi kêu lên nhắc nhở. Cứ để cô làm cái động tác hấp dẫn đó lúc nữa thì chắc phải đè cô ra mà phang ngay, mới giải tỏa được sự dục hỏa trong người.
- Loại quần áo này em đến phòng thể dục sẽ thấy rất nhiều mà, có làm sao không vậy?
Cô không quan tâm nói.
- Cô không làm sao nhưng mà em lại có làm sao đấy...
Tôi vừa nói vừa chuyển tầm mắt đi chỗ khác, tránh cho cô biết ý đồ đen tối của tôi. Nhưng mà tôi còn chưa nói hết cô đã tự mình trèo lên chiếc giường duy nhất ở trong nhà này, rồi nằm xuống coi như không có vấn đề gì nói:
- Vì cái chuyện này mà kinh ngạc nhất định là xử nam rồi.
Bị cô nói đúng sự thật tôi kêu lên:
- WTF! Cô...
Cô cũng không để ý đến lời của tôi nói chen vào:
- Ngủ ngon, cô cần đi ngủ đây!
Nhìn thấy cô mắt đã nhắm tôi vội vàng nói:
- Cô?
Không ngờ chỉ trong vài giây ngắn ngủi mà cô đã ngủ rồi. Ôi cái đệt, sao lại có loại người như thế này nhỉ. Cứ như đây là nhà mình không bằng. Haiz, thôi vậy. Có người đẹp trong nhà ngắm cũng được. Tôi chạy đến phòng tắm muốn giặt mấy bộ quần áo bẩn hôm nay, nhưng mà lúc tôi mở máy giặt lên, không tự chủ được phải thốt lên:
- Fuck...
Một chiếc quần lót tơ mỏng cùng với xú chiêng của con gái được vứt ở trong máy giặt. Tôi cầm hai thứ đó lên, lẩm bẩm một mình:
- Sao lại có loại con gái tự tiện vứt đồ lót vào máy giặt nhà người khác như vậy, cô đúng là một chút xấu hổ cũng không có.
- Em lảm nhảm một mình nói cái gì đấy?
Thấy cô đang đứng phía sau tôi dụi mắt nói.
- A!
- Em cầm đồ lót của cô trên tay làm gì vậy?
Cô nhìn tôi cùng đồ lót trên tay.
- Không, không làm gì cả.
Tôi liền xua tay giải thích với cô. Cô xoay người đi về giường, vừa đi vừa nói:
- Vậy thì giặt luôn thể đi, có mỗi hai cái đó thôi.
- Vâng...
Tôi ngoài nói từ vâng còn có thể nói gì khác nữa. Cô một chút cũng không để ý đến nói:
- Vậy ngủ ngon, em đừng ồn ào quá đấy.
Cô nói xong lại nhắm mắt ngủ tiếp. Nhìn kiểu dáng cô ôm gối ngủ, nghĩ chắc phải lại gặp một trường ác mộng. Phảng phất cảm thấy mình không còn là thằng con trai nữa rồi, gái đẹp nằm phơi ra thế kia mà không làm gì...
*****
Buổi sáng lên lớp, cô giáo tiếng anh tức giận nói:
- Cái gì! Quên vở bài tập?
- Vâng ạ.
Trả lời là Trương Kiến Hoằng ngồi ở phía trước, chỉ thấy hắn mó mó đầu nhìn cô giáo ngốc cười.
- Sao cứ đến giờ của cô lại quên?
Cô vừa hỏi vừa dùng quyển vở trên tay hướng đầu của hắn đập xuống.
- A~Mạnh chút...
Chỉ thấy Trương Kiến Hoằng mắt nhắm lại như kiểu thưởng thức. Một đứa con gái trong lớp nhìn không vừa mắt nói:
- Cô đừng đánh thằng đấy nữa, cô càng đánh nó càng sướng đấy.
Cô giáo nói:
- Thật không? Vậy cô không đánh nữa.
Chỉ thấy Trương Kiến Hoằng liền cầm lấy tay cô giáo nói:
- Sao...sao lại như vậy? Đánh thêm lần nữa đi.
- Đừng có đụng vào cô!
Cô liền đem tay của hắn dựt ra. Cô giáo nhìn xuống lớp nói tiếp:
- Còn ai quên vở bài tập nữa không?
Tôi giơ tay phải lên. Cô giáo nhìn tôi nói:
- Em...cái này....thằng này ngoan thằng này ngoan.
Nói xong xoa xoa đầu của tôi. Trong giây lát đó tôi cảm thấy đầy sự lúng túng. Lúc này các học sinh nam trong lớp bắt đầu ầm lên.
- Như thế là sao đây? Thật không công bằng!
Cô thấy vậy liền mắng:
- Các em ồn quá đi thôi, chẳng qua bạn ấy không may quên không mang thôi.
Vương Huân Vũ phía sau tôi ghen tị nói:
- Sướng nhể.
Tôi buồn bực trả lời:
- Sướng cái căng củ cọt.
- Cô bênh mầy thế còn gì.
Tôi nhìn cô trên bục giảng trả lời hắn:
- Thật vậy sao?

Reng reng reng~
- Oh yearh, được ăn cơm rồi!
Nghe thấy tiếng chuông báo hết giờ, những học sinh trong lớp mặt ỉu xìu giờ biến thành vui sướng đi ra khỏi lớp. Đi trên hành lang, trên tay cầm chiếc bánh mỳ vừa mua ở căn tin, nhớ đến những sự việc tối qua không tự chủ được than thở một hơi. Vương Huân Vũ bên cạnh thấy vậy hỏi:
- Mày làm gì mà than thở thế?
- Có chút việc thôi.
Hắn ha hả cười nói:
- Không phải liên quan đến cái đĩa DVD lần trước chứ?
Đương nhiên cái đĩa DVD đó cũng không phải thứ lành mạnh gì, hơn nữa tôi còn chưa có time thưởng thức hết, ai ảo bây giờ trong nhà lại thêm một người nữa...
Đột nhiên phía sau có một giọng khe khẽ gọi tôi:
- Em Nhân...
Chỉ thấy cô giáo núp ở bên cạnh một phòng học vẫy tay gọi tôi. Tôi đi đến thì cô cúi đầu xuống đáng thương nói:
- Em Nhân, cho cô vay 200 được không?
- Í... có thật nghèo đến vậy không?
WTF, thật không thể tin được trên người cô đến hai trăm cũng không có.
Cô giáo ủ rũ nói:
- Ừ, hướng tới các thầy cô khác vay cũng rất khó khăn, nhưng mà bụng cô lại đói rồi.
Tôi cũng không còn cách gì nói với cô:
- Em cũng chỉ đem đủ tiền ăn trưa của em thôi.
Tôi nhìn chiếc bánh mỳ trên tay nói tiếp:
- Chiếc bánh mỳ này, nếu cô muốn em sẽ cho cô.
- Thật không vậy? Có thể không?
Cô mặt ngây thơ cười nói:
- Thật vui quá, cảm ơn em nha.
Nhìn nụ cười đáng yêu của cô giáo khiến mặt tôi lại đỏ lên. Như vậy cũng tốt, xem ra cô giáo rất vui vẻ...

*****

Thời gian một tuần lễ rất nhanh trôi qua. Cô giáo giống như đã ở hẳn trong nhà tôi, sau khi từ trường học về nhà cô chỉ ngồi đợi ăn cơm.
- Bụng đói lắm rồi, cơm đã được chưa vậy?
Cô ngồi xem tivi hỏi tôi.
- Chịu khó đợi chút nữa, sắp được rồi.
Cái kiểu đối thoại này đã thành thông lệ cho mỗi ngày. Cũng may tay nghề của tôi cũng không tệ, cho nên có thể miễn cưỡng nuôi sống được đứa bé to xác này.
- Cô qua đây đi. Hôm nay ăn món trứng ốp.
Tôi đem cơm và thức ăn bỏ lên chiếc bàn ngoài phòng khách.
- Wow, trứng ốp.
Cô giáo vui sướng nhìn mấy món trên bàn. Sau đó cô cặm cụi ăn, giống như chết đói năm 95.
- Cô ăn từ từ thôi, gấp gì chứ.
Đúng là đứa bé lớn xác. Buổi tối đi ngủ cô cũng ngủ trên giường của tôi, khiến tôi liên tục ngủ trên ghế sa lông đã 7 ngày. Không biết những ngày tháng như vậy sẽ tiếp tục diễn ra đến bao giờ nữa. Nhưng mà kiểu sinh hoạt này...tôi thấy cũng không phải ghét lắm, nhưng có một vấn đề không được thoải mái...
Một hôm hết tiết Tạ Văn Nguyên bên cạnh tôi nói:
- Sống cùng với chị cũng đã được tuần rồi, mặc dù tôi và chị đều vui vui vẻ vẻ, nhưng mà có một vấn đề, đó là chị lúc nào cũng ở bên cạnh nên không thể "quay tay" giải quyết sự bức xúc.
Chuyện là vậy: 'Bố mẹ của Tạ Văn Nguyên cũng không ở cùng với hắn, vì vậy hắn cùng chị hắn mướn một phòng nhỏ để ở'. Tôi cười nói với hắn:
- Hé hè hè, nói cũng phải thôi, tôi cũng rất hiểu rõ vấn đề này.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ nói:
- Cái loại cảm giác này con gái đại khái cũng có biết đâu nhỉ?
Tôi nghĩ mấy ngày sinh hoạt vừa qua nói:
- Đúng thật như vậy, nên làm thế nào nhể?
- Ý! Cái gì cái gì? Không có đề tài nào hấp dẫn hơn sao?
Chỉ thấy cô giáo hướng bên cạnh hai người chúng tôi đi tới.
- Cô Lâm!
Tạ Văn Nguyên không biết làm sao chỉ nhìn cô. Cô đi đến bên cạnh tôi dựa vào tay tôi nói:
- Thì ra là vậy sao, em Nguyên cùng sống với chị gái nên không biết làm thế nào để "xử lý" cái phiền não!
Tôi nhìn chằm chằm vào cô hỏi:
- Cô ở bên cạnh nghe bao lâu rồi?
Cô cũng không thèm trả lời tôi tiếp tục nói:
- Bảo chị em giúp em như này có phải là xong không...
Vừa nói tay trái cô làm đang nắm hờ hờ trạng thái, sau đó đưa lên đưa xuống.
- Như vậy thì...ái, đau...
Tôi vỗ một chưởng xuống trán cô giáo nói:
- Đây là lời cho một cô giáo nói hay sao?
- Cái gì vậy! Đây là thứ thực tế nhất mà!
Cô giáo liền phản bác, nói xong cô giáo cười chạy đi. Tôi lắc đầu nói:
- Cái gì mà thực tế chứ?
Tạ Văn Nguyên nhìn bóng lưng cô mỉn cười nói:
- Thấy tâm tình cô dạo này rất tốt, không biết cô gặp chuyện vui gì đây?
- Chắc là kiếm được chỗ ở miễn phí, còn có thêm 3 bữa cơm nữa!
Tạ Văn Nguyên buồn bực nói:
- Có thật vậy không?
- Hình như...đúng như vậy!
Trong đầu tôi lại nghĩ "đúng quá đi còn gì nữa, mỗi ngày phải hầu bà ta 3 bữa cơm, mệt gần chết. Sẽ có ngày ông xơi lại".

Đêm đó về đến nhà, cô giáo có vẻ trầm mặc dị thường. Chén cơm tối xong, lúc tôi ngồi trên bàn ăn làm bài tập cô giáo ngồi trên ghế sôpha cứ nhìn chằm chằm vô tôi.
- Cô có việc gì không ạ? Cô cứ nhìn em như vậy, làm em không thể chú tâm vào được.
Tôi quay lại mỉm cười nói với cô. Cô nhìn vào mắt tôi nói:
- Ừ thì...cô có một chuyện muốn hỏi em.
Trong lòng tôi nghĩ "hẳn nào cô hôm nay lời nói lại khách khí như vậy".
- Vâng, cô cứ hỏi.
Cô mặt ửng đỏ hỏi:
- Em có tự an ủi không? Có hay không?
Tôi lúng túng hỏi lại:
- Sao cô lại hỏi loại chuyện này?
- Vì buổi sáng cô nghe hai em nói chuyện, cô nghĩ nếu cô ở đây thì không được tiện cho lắm phải không?
Cô lại nói tiếp:
- Hơn nữa cô nghe nói tinh trùng ở trong cơ thể nhiều quá mà không cho ra, cơ thể sẽ không được tốt...
Tôi lập tức ngắt lời của cô nói:
- Có thật thế không? Mà sao em chưa từng nghe qua?
Tôi đem tầm mắt trở lại đống bài tập trên bàn nói:
- Cái vấn đề này em không thể trả lời cô.
Cô vội vã hỏi:
- Sao thế? Hai chúng ta không phải giống người một nhà hay sao?
- Em mới không cùng người nhà thảo luận cái chuyện này.
Cô từ ghế sa lon bò đến bên cạnh người tôi nói:
- Cô có thể đi ra ngoài một tiếng rồi quay lại.
Tôi ôm đầu khoa trương nói:
- Em không cần loại quan tâm như thế này.
- Vậy thì để cô dùng tay giúp em.
Cô giáo xấu hổ nhìn tôi nói.
- Cô lại nói linh tinh gì đấy?
Thật không thể tin cô giáo lại có thể mở miệng nói ra những lời này. Tóc cô rũ lên áo sơ mi cộc đỏ, trên mặt có chút hơi đỏ nhẹ giọng nói:
- Vì cô cứ ở đây miễn phí, cô cũng cảm thấy hơi ngại. Chỉ cần dùng tay có thể giúp em giải quyết không?... ái! Đau!
Tôi thuận tay cầm quyển vở trên bàn giáng lên đầu cô. Tôi cau mày nhìn cô nói:
- Cô còn có cái chủ ý vớ vỉn này thì cô nên tìm chỗ nào mất tiền mà ở.
Loại việc này mà diễn ra thì cả hai còn ra thể thống gì nữa. Cô sờ chỗ bị đánh thấp giọng quát:
- Ừ...cô đẩy!
Nói xong đem cả người tôi đè ra sàn nhà.
- Á!
Khi đầu tôi nhấc lên xíu xíu, mắt nhìn thấy là cái quần bò ngắn bó sát của cô giáo.
- Cô...cô?
Giọng tôi có chút hơi run. Cô cũng không trả lời tôi, chỉ chăm chú đem quần của tôi kéo ra, chỉ trong nháy mắt con cặc của tôi đã tiếp xúc với không khí bên ngoài.
- Fuck!
Giờ khác này tôi đã có thể hiểu được cái cảm giác sợ đến mặt mày biến sắc ở trong tiểu thuyết nói đến. Tay ngọc của cô đã nắm lấy con cặc đang mềm xèo xèo của tôi, tôi vội vàng mở miệng ngăn cản:
- Đợi chút! Cô ơi, đợi đợi chút!
Cô không chịu được nói:
- Im, ồn quá đi! Em ngoan ngoãn đừng động đậy, nhanh chóng xong ngay thôi. Chắc em cũng rất nhanh phọt ra thôi nhể? Lâu như vậy không xả.
Tôi chân tay vừa cố giãy giụa vừa nói:
- Cô nói vậy là ý gì đây?
Phần mông cách qua lớp quần bò ngắn bó sát đang ở ngay trước mắt tôi khoảng cách chưa đầy 15cm, khiến cho tai và mặt tôi lửa nóng phừng phừng.
- Cô!
Tay phải tôi chống lên, tay trái thuận thế ấn lên mông cô. Woa, mông đàn hồi vãi.
- Đừng động vào cô.
Cô kêu lên, sau đó phần mông dùng sức ngồi lên ngực tôi. Vừa ngăn cản sự giãy loạn của tôi, nhưng động tác trên tay không hề dừng lại.
- Em ngoan ngoãn đừng động đậy là tốt nhất.
Tôi như thế này cũng có thể được coi là một thử nghiệm khác biệt nhỉ? Vừa rồi hết thảy phát sinh quá nhanh nên con cặc của tôi vẫn chưa có cảm giác, nhưng mà theo cái tay cô giáo đang tuốt, cái phê phê cũng từ từ tràn ngập đến.
Làm thế nào bây giờ!? Làm thế nào bây giờ!? Quả nhiên là sướng tê mê, được người đẹp tuốt lòng có khác, nhưng mà không thể cứ như vậy tiếp tục được.

Cô giáo mang chút ngạc nhiên nói:
- Ô, nó cứng lên rồi!
- Có phải như vậy không?
Đây không phải là lời nói thừa hay sao? Ở vào cái trường hợp này mà không cửng lên thì nên đi khám bác sĩ cho rồi. 
Chỉ nghe cô giáo từ từ nói ra:
- Cô muốn...liếm thử xem thế nào!
Cô nói ra lời này khiến tôi phản ứng không kịp chỉ có thể nói:
- Fuck!
Tiếp theo chỉ trong chớp mắt con cặc của tôi đã bị miệng lưỡi của cô ôm gọn. Đàu lưỡi của cô không ngừng vạch vạch phần rìa trên đỉnh con cặc, thỉnh thoảng còn hút lấy phần lỗ đái mẫn cảm. Cô chuyên nghiệp quá vậy ta, khiến tôi phê hơn con tê tê rồi.
- A...cô, đợi chút! Đợi chút! Như vậy không tốt lắm.
Tay tôi chống xuống sàn nhà muốn đứng dậy. Cô quay đầu lại nói:
- Được chưa? Sắp ra rồi rồi đấy.
- Cũng không tốt lắm. Thật khó mới có cơ hội như vậy, tại hơi...a! Mình đang nói gì thế này!
Khiến cho cương lên cũng là cô, muốn tôi ra cúng là cô, cô không phải là làm theo chủ ý mình sao. Cô tựa hồ đối với lời nói vừa rồi của tôi không được vui cho lắm:
- Em đừng quá kiêu ngạo!
Nói xong lại đem con cặc của tôi ngậm vào trong miệng, dùng sức mút thật lực. Nhận được sự kích thích to lớn như vậy tôi không nhịn được phải rên rỉ ra thành tiếng:
- Ư....
Cô ngậm lấy rồi đồng thời dùng lưỡi không ngừng đánh lên những nơi mẫn cảm của con cặc. Làm cho tôi phê đến cực điểm. Chưa được vài giây, con cặc nhận được sự kích thích cực đại từ miệng lưỡi cô đã bắn xối xả rất nhiều tinh dịch. Do cô không lưu ý đến sự xuất tinh, nên rất nhiều đã bắn lên khóe miệng và gò má của cô. Cô hô lên nói:
- A! Đúng là, muốn bắn ra thì phải nói trước một tiếng chứ! Woa!
Tiếng woa ở cuối là vì tôi đem cô đẩy ra, cô trọng tâm mất thăng bằng nên đã ngồi bệt xuống đất. Tôi lấy giấy vệ sinh đưa cho cô hỏi:
- Có phải cô với bạn trai cũng làm cái việc như thế này không?
- Đương nhiên không rồi! Nếu không cô đã sớm ở nhà bạn trai qua đem rồi.
Cô lau tinh dịch ở trên mặt rồi nói tiếp:
- Nhưng mà em đừng có hiểu lầm, vừa rồi là cô cho em một chút tâm ý mà thôi.
Nhìn cô ngồi bệt trên mặt đất, tôi nhịn không được liền đem quần bò ngắn cùng với quần lót của cô cổi ra. Cô kinh hô:
- Em làm cái gì đấy?
Tôi mặt đỏ phừng phừng nói với cô:
- Cô cũng nên để cho em xem chút nha.
- Cái gì!? Em muốn phản à?
Tôi cũng không thèm để ý đến sự giãy giụa của cô, rất nhanh tôi đã đem âm hộ của cô làm hiện ra trước mắt.
Cô mặt đỏ ửng nói:
- Đáng ghét!...
Tôi dùng tay trái vạch mép lồn cô ra. Cô kêu lên:
- Đợi chút, Nhân!
Cô thuận tay cầm quyển sách tham khảo ở bên cạnh dùng sức hướng đầu của tôi đập xuống, hơi tức giận nói:
- Thằng háo sắc này! Mày hả bưởi!
Trên đầu tôi nhận được một chưởng của cô khiến cho tôi hơi choáng, động tác ở tay dừng lại, nhưng mà lại kéo gần khoảng cách tôi với cô. Cô nhìn thấy khoảng cách của tôi cách cô không xa lắm nên cảnh giác nói:
- Em muốn làm cái gì vậy? Em đợi chút!
Tôi quỳ xuống cạnh người cô, nhìn thân thể hấp dẫn đang nằm trên đất nói:
- Cô...có phải cô cũng ướt rồi?
Vừa nay khi sờ vào lồn cô, đã cảm thấy nhơn nhớt rất nghiêm trọng. Cô mặt đỏ lên nói:
- ...làm...làm gì có chuyện đó.
Tay trái tôi sờ lên cái mông trắng như tuyết của cô, từ từ di chuyển đến giữa mu lồn, nhè nhẹ xoa lên lồn cô nói:
- Đây này...không phải ướt còn gì?
Trên miệng cô vẫn chưa chịu thua nói:
- Ư...ư...là...cái gì? Ư...a...ư...
Cô dùng tay che cái miệng nhỏ nhắn sexy, cố kìm tiếng rên rỉ phát ra. Cô nhìn tôi nói:
- Chỉ biết có sờ như vậy thôi sao! Chắc không thể làm tiếp được!
- A, vào rồi.

Ngón giữa và ngón áp út của tôi thuận theo dâm thủy của cô đã chui tọt vào trong.
- Ư...ư...a...
Cô lớn tiếng rên lên. Thấy vậy tôi vội vàng hỏi:
- Xin lỗi xin lỗi, có đau không?
Cô mắt nhắm lại nhẹ giọng rên rỉ nói:
- Ư...ư! Không sao...không có vấn đề gì!
Tôi nhận được sự khích lệ, ngón tay chậm dãi ở trong lồn ấm nóng của cô ra ra vào vào.
- Ư..a...a...
Tay trái cô nắm lấy cánh tay phải của mình, mắt nhắm lại hưởng thụ cái kích thích sung sướng từ bên dưới truyền lên. Tùy theo sự động tình của cô, mỗi lần ngón tay tôi ra vào đều đem theo số lượng lớn dâm thủy.
- Ư..a...ư...
Ái dịch từ lồn cô chảy xuống phần mông căng tròn. Đơn thuần chỉ có như vậy không thể thỏa mãn được tôi, tay phải tôi đặt lên chỗ hột le mà day. Đột nhiên nhận được sự kích thích lớn như vậy người cô giật giật cái rồi cả người nằm trên mặt đất. Tôi dừng lại động tác trên tay hỏi:
- Xin...xin lỗi, quá lắm phải không?
Cô thở hổn hển nói khẽ với tôi:
- Em...
- Dạ!
Cô xấu hổ nói:
- Vào đi!
- !?
Cô dang hai đùi ra, dùng tay vạch mép lồn ra mặt đỏ ửng đỏ nói:
- Vào đi...chỗ này...được không?
Nhìn ái dịch của cô nhấp nháy phát sáng ở mép lồn, tôi có chút khẩn trương nói:
- Cô...cô đang...nói gì vậy?
Cô mặt đỏ lên nói:
- Vào đi, chỗ này đã như vậy rồi...
Cô nhè nhẹ cắn ngón tay rồi nói tiếp:
- Nhanh lên...được không?
Tôi nuốt ực cái nước miếng giọng có chút run nói:
- Có...có thể...không?
Nói xong tôi nhấc con cặc hướng tới lồn cô, tay phải cô thò ra hướng dẫn tôi để vào đúng vị trí. Nhờ dâm thủy chảy ra nhiều làm trơn, eo tôi chỉ ẩn một cái đã đút vào bên trong. Cùng cô kết hợp trò thân mật. Tôi nhìn cô trên mặt đất nói:
- Vào rồi cô...
- Ừ...nhấp nhấp xem.
Hai tay của tôi nhấc hai đùi trắng như tuyết củ cô lên, phần eo bắt đầu động, con cặc ở trong *** cô ra ra vào vào.
- Ư...ư....
Cô mắt nhắm lại thở dốc rên rỉ. Mỗi lần con cặc đi vào đều đem theo lượng lớn dâm thủy, có lúc còn bắn lên hai đùi của cô.
- Chỗ này cũng cần.
Nói xong cô vạch áo sơ mi của mình lên, làm lộ ra bầu vú căng tròn cùng với đầu vú đỏ hồng. Hai tay của tôi mỗi bên một chiếc túm lấy đôi nhũ hoa, để cho đầu vú kẹp ở giữa ngón tay. Tôi cười nhìn cô nói:
- Cô đúng là háo sắc thật.
- Ngu...
Cô nhìn tôi, ngồi dậy đem hai tay ôm vòng qua cổ tôi, ở bên tai tôi nói:
- Em đừng nói với người khác nha.
Tôi ngửi mùi thơm trên cơ thể cô trả lời:
- Vâng vâng.
Tiếp theo trong chớp mắt người cô nằm ngửa ra phía sau, tôi cũng nằm lên trên người cô. Tôi dừng động tác của con cặc lại, nhìn cô giáo. Cô nhìn vào mắt của tôi nói:
- Hôn cô đi.
Tôi kinh ngạc nói:
- cái gì?
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì đôi môi đỏ mọng của cô đã hôn lên tôi. Cô hướng dẫn nói:
- Đầu lưỡi vào thêm tí nữa.
- Vâng.
Đầu lưỡi ở trong miệng cô thò ra thêm một chút. Cô nói:
- Việc đã đến mức này rồi em còn xấu hổ gì nữa?
- Cái đó...
Cô nhìn tôi nói:
- Vừa rồi em con hăng hái lắm mà.
Tôi ngượng ngùng trả lời:
- Có phải như vậy không?
- Thôi vậy, là lần đầu phải không?
- Vâng...đúng rồi ạ!
Nói xong tôi không muốn bị cô xem thường, liền nhấp con cặc ngay.
- A...cô...hiểu rõ...đây là lần đầu của em.
Nói xong tay phải cô thò vào chỗ giao tiếp của hai chúng tôi vuốt ve, để cảm nhận sự ra vào của con cặc. Cô nhìn tôi đang nắn bóp bộ ngực của cô mê sảng nói:
- Đối với bất cứ ai...cũng không được nói ra nha! Cái này...cài này...là đặc biệt!
Sau đó hai tay cô ôm tôi chặt cứng, hai chân quắp lấy eo của tôi, rồi lại nói tiếp:
- Cô ghét...so với cô nhỏ hơn...lại còn là học sinh...
Tôi ngoại trừ con cặc đang ở trong lồn cô đang nhấp, tay mồn không ngừng bú liếm nhào bóp trên bầu vú căng tròn của cô.
- Ư...tốt!
Cơ thể của cô truyền đến cái khoái cảm khiến cho con cặc của tôi không thể dừng lại. Tiếp theo chỉ trong thời gian chớp mắt tôi đã đem toàn bộ tinh dịch bắn thẳng vào bên trong lồn cô.
- Thằng ngốc!
Cô nhìn tinh dịch đang từ từ chảy ra khỏi thân thể cô mắng tôi.
- Em xin lỗi!
Tôi vội luống cuống tay chân lấy giấy vệ sinh ra để xử lý bãi trường. Sau khi xử lý bãi trường xong cô càu nhàu nói:
- Xử nam là như vậy!
Tôi ngồi trước mặt cô cúi xuống theo cô nói:
- Vô cùng xin lỗi.
Cô nhìn tôi nói:
- ...thôi đi ngủ, đã muộn lắm rồi. Em cũng ngủ chung đi.
Đêm đó tôi cùng cô ngủ trên một chiếc giường, tôi thì không làm sao mà ngủ được. Lại không dám lật người, vì sợ làm cô thức giấc. Tôi hoàn toàn không biết được cô đang nghĩ gì! Tôi quay lại nhìn khuôn mặt thanh tú đang ngủ say của cô, trong lòng nghĩ người như vậy đại khái chắc chẳng nghĩ gì cả. Người cô lật dần lật dần cuối cùng cũng lật sát cạnh người tôi, cơ thể đầy đặn của cô đè lên người tôi, làm cho tôi càng khó ngủ hơn. Tôi loáng thoáng nghe thấy cô nói mơ:
- Ư...Nhân...cái mông không được.
Fuck! Tôi cái gì cũng có làm đâu!
Cô trong mơ lại nói tiếp:
- Nhưng mà...cô thích. Làm nhiều hơn chút nữa.
Oh my god...không biết cuộc sống như thế này sẽ biến thành như nào đây...nhưng mà có người đẹp để xả stress cũng được. (hết)

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon