Truyện 18+ Rên rỉ

Truyện 18+ Rên rỉ
Hôm nay 30-4, nó gắn liền với 1 ngày kỷ niệm mà có thể tôi sẽ không quên. Nên hôm nay tôi ngồi đây viết câu chuyện này để nhớ về nó, và cũng có thể là làm 1 serial nếu tôi còn cảm hứng. Viết chuyện là cảm hứng chứ ko có cảm xúc khó viết lắm các bạn à.

Câu truyện sau đây của tôi là câu chuyện có thật, tất nhiên tôi có thêm 1 số tình tiết để câu truyện thêm phần sinh động. Văn không hay nên có gì anh em đừng chê cười. 

Chuyện xảy ra vào quá khứ, cách đây 4 năm. Khi tôi còn là anh sinh viên năm 3 của 1 trường đại học miền nam. Khi ây tôi cũng trải qua 1 vài mối tình nhỏ lẻ, yêu được 1-2 tháng thì chán chia tay. Tôi cũng chẳng hiểu tôi muốn gì, chắc chỉ có tình dục. Vì tôi quen thì tôi đòi, nhưng cũng chỉ mần thịt được có 2 cô. Her, còn lại đều nói tôi đểu. Thôi mặt dày chịu. 

Hồi đó có lần tôi đi xuống nhà thằng bạn ở miền tây, nhà nó ở tỉnh trà vinh. Bây giờ đang là thành phố Trà Vinh rồi. Nói chung cái thành phố này cũng gắn với tôi khá nhiều kỷ niệm. Sáng đó 5h, nhóm gồm 4 thằng, 2 chiếc xe, cùng nhau xuất phát. Đường đi hồi đó còn mới làm cái đường cao tốc nên khúc làm đường thì khá bụi. 

Đi hết đoạn Long an thì quẹo qua cầu Rạch miễu, xuôi theo cầu rạch miễu thì đến phà gì đó mà giờ bến tre xây thành cầu rồi. sau đó đến phà Cổ Chiên, vừa qua phà đi thêm 30km nữa thì đến tp Trà Vinh. Đường đi cũng khá xa nhưng vì đi chung xe nên thay nhau lái và cũng thấy đường ko xa. Đi chơi mà xa gì. Nhà nó nằm ngay phía gần bưu điện của thị xã trà vinh(Giờ là tp trà vinh), nằm bên cạnh 1 con sông nhỏ (Éo nhớ con sông gì).

Đến nơi cũng gần 8h sáng, làm cái bánh canh gì đó quên rồi ngày gần cổng chào. Rồi cả đám về nhà nó đi tắm rửa. Sau đó nghỉ ngơi đến chiều, rồi bắt đầu đi chơi. Nói thật là ở đó ko có gì chơi, chỉ đi ăn, cafe là chính. Quan trọng là thư thái, ko khí trong lành nên ae ai cũng thấy thoải mái.


Theo lịch thì ở chơi 2 ngày, 2 đêm. Đến sáng sớm ngày thứ 3 thì lên đường về lại SG. 

- Ê mày, chiều nay đi đâu? - Tôi hỏi

- Có quán cafe nào mà có mấy em gái xinh xinh không mày? - Thằng Luân đưa ra gợi ý. Luân là thằng khá nhỏ con, tầm 1m57, nhưng được cái mồm khá dẻo. Nó tự hào khoe với đám tụi tôi là đã từng mần thịt vài em, trong đó có 1 nhỏ khá hót của khoa kế toán năm nhất. Còn thật hay không chỉ nó biết.

- Ở đây cafe gái nhà lành thôi mày à, nhưng cũng có vài quán có mấy bé dễ thương. - Thằng Hưng đáp. Hưng là thằng quê ở trà vinh.

- Được đó mày. - Thằng Khoa mập kêu lên với sự đồng ý. Sau đó nó bồi thêm, tao nghe nói gái miền tây xinh lắm.

- Mẹ cái thằng, mày cũng là người miền tây mà ( tôi nghỉ trong lòng). Vì thằng Khoa mập quê ở đồng tháp, còn tôi là quên ở Miền trung.

Thằng Hưng dẫn tụi tôi đến cái quán cafe mà theo nó là có 3 em tiếp viên khá xinh. Nhưng thật ra là chỉ có 2 em. 

- Đmm, quán gì có 2 con, mà 1 con thì ko có gì nổi trội, còn 1 con nổi trội đang ngồi đùa vui với 1 thằng giống là khách quen hoặc người yêu nó tới chơi. Thế thi tán mẹ gì. - Thằng Luân mồm mép phàn nàn.

- Tao đâu biết, cách đây cũng 4 tháng rồi tao đâu biết quán nó đổi nhân viên. - Thằng Hưng thì thào.

Kẹt nổi em tiếp viên xinh thì vẫn ngồi chém gió với zai, còn em xấu thì cứ tiếp 4 thằng tụi tôi. Haizzzz. Thôi thì lấy bộ bài ngồi chém. Xong thì cả đám cũng về nhà nó. Mẹ nó khá hiếu khách, trước khi bà đi ngủ còn chuẩn bị đồ ăn khuya để có gì tụi tôi đói thì lấy mà ăn. Cả đám trải chiếu ra ngay phòng khách, mắc màn và ngủ ngon lành đến sáng.

Hồi đó tôi có thói quen là hay dậy sớm. Chạy bộ là công việc mỗi ngày của tôi nên tuy xương tôi nhỏ nhưng được cái là thân người cũng có da có thịt nhìn khá khỏe khắn, cộng thêm đôi mắt kính nên trông tôi khá tri thức. Người ta hay gọi là nhìn được.

Tôi đã nắm được đường ra bờ sông, địa cái đường bờ sông là cũng biết là để dậy tập thể dục, nên sáng tôi ra ngoài đó hít không khí. Mẹ của thằng Hưng cũng dậy khá sớm, nhưng bà không tập thể dục mà là đi bỏ hàng. Bà bỏ vãi, quần áo gì đó tôi cũng không rõ, chỉ biết khi bà dậy thì tôi cũng dậy theo vì thấy có ánh đèn.

Sáng ở quê thật mát mẻ, tôi hít không khí trong lành, nhìn ra bờ bên kia sông, 2 bên bờ sông có thể nhìn thấy nhau. Mấy người đang chạy tập thể dục còn tôi thì ko có giầy nên đi dạo thôi. Bình thường là quất đôi giầy chạy ầm ầm rồi.

Đi qua, đi lại, đứng nhìn đông tây thì phát hiện 1 cô bé. Quần sọt, áo thun 3 lỗ, đôi giầy thể dục màu hồng, tóc cột đuôi gà. Ôi, nhìn nữ tính và sao mà lung linh thế nhỉ. E đang đứng nghỉ sau khi chạy thể dục, nhìn mồ hôi vã ướt hết cả mang tai và áo. Muốn làm quen thật, nhìn xinh phết, mà không biết làm sao làm quen được.

Tôi đứng nhìn em. còn em thì nhìn đông tây như tôi lúc nảy. Bất giác em nhìn lại tôi. Ôi mẹ ơi, tôi như 1 cô gái e thẹn, vôi quay mặt chổ khác. Xong cũng liếc xem e còn nhìn không thì thấy e hết nhìn rồi, thế là tôi lại nhìn em. Rồi 1 lần nữa e nhìn lại tôi, lần này thì không trốn được nên để đó luôn. Người ta bảo, 4 mắt nhìn nhau trào máu họng. Tôi không biết 6 mắt nhìn nhau thế nào chứ tôi thấy e nhìn lại tôi thì tôi nỡ nụ cười. Nó như là 1 phản xạ, cũng như 1 câu nói chào em, anh có thể làm bạn với em được không? Bất ngờ e cũng cười chào tôi! - Điều đó có nghĩa là được anh à, anh cứ tới đây bắt chuyện đi và e sẽ cho anh số phone chúng ta cùng nhau tìm hiểu.  Cái này tôi nghĩ thôi chứ có gì đâu, chỉ là nhìn nhau cười. sau đó thôi, tôi và em vẫn nhìn đông nhìn tây tiếp.

5 giây ... 10 giây ... Tôi hít hết không khí vào ***g ngực, vẻ mặt đầy căng thẳng và quyết định bước qua. Lúc đó tôi nghỉ dù sao cũng ở lại chổ này hết hôm nay, qua làm quen em nó, bị từ chối hay gì cũng ko sao vì mình đâu có ở đây. Nghĩ vậy thôi chứ tim cũng đập thình thịch. Tôi bước tới em và đứng cạnh em.( truyện 18+)

- Em ở đây hả? - Tôi hỏi. 

Nói thật với các bạn chứ các bạn có thấy tôi vô duyện không? Em không ở đây chẳng lẽ e ở chổ khác rồi tới đây tập thể dục rồi lại về chổ khác? Vớ vẫn. Mà sao lúc đó tôi ko để ý, chỉ biết là tôi mong e cười và trả lời tôi thôi.

- Không anh ơi, em ở xa lắm. - Em trả lời.

- Xa là ở đâu em? - Tôi hỏi tiếp

- Xa là ở cái hẻm bên kia kìa anh? - Em chỉ tay qua bên kia bờ sông.

- Từ bên đó qua bên này xa lắm hả em? - Tôi hỏi.

- Ủa, anh không biết bên đó à? - Em ngạc nhiên

- Không. Anh ở sài gòn xuống nhà bạn dưới này chơi mà. Nên a đâu biết đi chổ nào qua đó đâu.

- À. A chạy qua bên kia rồi qua cái cầu là tới bên kia sông rồi. - Em chỉ tay.

- Vậy à, em có biết ở đây có chổ nào bán đồ ăn ngon không? - Thật ra tôi chỉ việc hỏi thằng bạn tôi thôi, nhưng tôi muốn làm quen em nên tôi bắt đầu gợi chuyện.

- Anh thích ăn món gì? 

- Theo em thì món gì dưới này ngon nhất. - Tôi hỏi ngược lại em

- Mì xào. Em hay ăn món đó mỗi khi ngán cơm. - Em trả lời

- Vậy mì xào chổ nào bán ngon vậy em? - tôi hỏi tiếp

- Anh hỏi bạn anh nhà hàng Uyên Ương. Nếu tối không có đám cưới thì họ sẽ bán mì xào. - Em trả lời và có vẻ bắt đầu xem giờ.

- Em chuẩn bị về à? - Tôi hỏi sau khi thấy e xem giờ trên đt.

- Dạ, em phải về để còn mua đồ ăn sáng cho ba, sau đó đi chợ nữa. - Em trả lời.

- À ờ ... - Tôi định xin số em nhưng sao thấy khó quá.

E cũng đứng thêm 1 tí rồi xem giờ thêm 1 lần nữa. 

- Vậy thôi e về nha anh. - Em nói.

- À ờ ... - Tôi lại muốn nói là, em ơi anh có thể xin số phone em được không. Nhưng sao khó mở miệng ghê.

- Bye anh nha, tối ăn mì xào ngon miệng.

Rồi em bước đi trong khi tôi nhìn theo em, con tim đập liên hồi khi muốn xin số em. Em đi được vài bước thì tôi cất tiếng kêu: 

- Em gì ơi. 

Em quay lại với vẻ mặt có gì không anh?

- Anh xin số phone em được không?

Đôi khi cơ hội chỉ đến với ta một lần. Nếu ta không biết chộp lấy nó thì ... ta mất thôi.

Em nhìn tôi 1 lúc, lúc đó vẻ mặt tôi hơi đỏ. Dù đã từng trải qua 2-3 mối tình chớp nhoáng nhưng tôi lại như 1 đứa trai tơ lúc đó, hành động thật mắc cười. Mặt hơi nhìn xa xăm ko dám nhìn em, mặt thì đỏ bừng, 2 mang tai nóng như được nướng chín.

- Anh đưa điện thoại a đây em bấm số qua cho. - Em vẫn đứng đó và nói.

Bạn có biết niềm vui chiến thắng không, dù là 1 chiến thắng nhỏ trong lòng. Lòng tôi reo vang đi vội tới em đưa cho e cái điện thoại O2 ice trắng tinh.

Em cầm bấm bấm, rồi đưa tôi. - Cái điện thoại anh ngộ ha, nhìn như cái remote của tivi. Em chưa thấy điện thoại nào dài như của anh.

- Điện thoại này a mua lại của ông anh. Ổng đem từ hàn về. - Tôi đáp lại

- Vậy có gì thì nhắn tin nha anh, em phải về. - Em chào tôi rồi ra về.

Lúc đó tôi mừng quá chẳng thèm ngồi hóng gió nữa. Chạy ù về phòng và ... im lặng. Tôi chẳng khoe mẻ gì. Cứ im như là mình không có gì mới với 3 thằng bạn. Thằng Hưng đã dậy và đang ngồi uống trà nóng. Thằng Luân mồm mép thì đang đánh răng, riêng Khoa mập thì các bạn cũng hiểu tại sao nó mập rồi.

Sáng đó tụi tôi ăn món bún nước lèo, rồi mua củ ấu ra Ao Bà Om ăn. Củ Ấu là loại củ nhìn như sừng trâu, đen thui. Nhưng ăn khá bùi. Có điều đó là trái đã đủ lớn, còn trái non thì thôi rồi toàn nước ở trong không thơm bùi.

Ra ngoài này cũng chẳng có gì chơi, ngồi 1 lác thì tụi thôi lại về nhà ăn uống, sạc bài đến chiều thì lại lên lịch đi chơi.

- Ê tụi mày, đi ăn mì xào đi. - Tôi gợi ý.

- Ờm, tao cũng không thích ăn cơm, ở dưới này phải ăn mấy món ngon. - Khoa mập nghe ăn là ham hố lắm.

- Ờ tí tao dẫn tụi mày đi ăn mì xào. - Thằng Hưng trả lời.

Đúng như dự đoán, nó dẫn tụi tôi đến nhà hàng Uyên Ương. Có điều quán không có bán hôm đó. Nên nó dẫn tôi đến 1 quán khác ăn chẳng có gì đặc biệt.

- Ê mày, ăn xong vô quán hôm qua đi. Tao sẽ tán con bé nhân viên của quán. - Luân mồm mép gợi ý.

- Nó xấu quắc mà tán gì? - Thằng Hưng góp ý.

- Tao tán con xinh, con xấu cho tụi mày tán đó. - Luân trả lời.

Còn tôi thì cầm điện thoại và nhắn tin đầu cho em. 

- Ôi buồn ghê em, quán Uyên Ương nay không bán. - Tôi nhắn.

5 phút sau, khi mà nhóm tôi đã ăn gần xong đang chuẩn bị tính tiền đi về thì có tin nhắn nhắn lại. 

- Quán đó ngon lắm đó anh, tiếc là anh không ăn được. Mai anh về rồi hả? - Em nhắn lại

Tôi thấy vui vui, mừng mừng vì coi như chính thức tôi và e có thể nhắn tin nói chuyện được. 

- Uh em, mai anh về rồi. Anh chưa biết tên em đó. - Tôi nhắn tiếp

- Em tên Ngọc. Còn anh? - Em hỏi lại

- Anh tên .......

Sau đó là 1 chuỗi tin nhắn cho đến khi tôi lên lại Sài Gòn. Thằng Luân cũng giỏi thât, tối đó bỏ mặt đám bạn tụi tôi, nó xông xáo qua chổ con nhỏ đang ngồi và bắt chuyện. Kết quả là nó có được số phone của em nó. Quả thật là mấy thằng tụi tôi cũng ganh tị vì nó làm quen được 1 bé xinh. Nhưng chắc tôi không ghen tị gì nhiều vì tôi cũng đã làm quen được 1 cô bé. Có điều tôi để trong lòng thôi.

Về Sài gòn tôi nhắn tin cho em để biết về em hơn. Em đang ôn thi lại đợi thi đại học năm đó. Tức là tôi hơn em 2 tuổi. Em chọn 1 trường ở cần thơ và 1 trương ở Sài gòn. Cha mẹ em li dị. Em sống với mẹ và 1 người anh trai. Anh Trai thì lái xe tải. Còn em mỗi sáng mua đồ ăn qua cho ba, trưa đem cơm qua cho ba, tối cũng vậy.

Tháng 5, mưa rả rít. Tôi đi dạy thêm mà tối nào cũng mắc mưa. Áo mưa chưa kịp khô là phải tròng vào người để tránh cơn mưa tiếp theo. Thời gian đó tiền bạc cũng không có nhiều với 1 đứa sinh viên như tôi, dư 1 tí thì đã mua cái này cái kia hoặc đi nhậu. Lại đói cuối tháng.

Tôi rủ em mua sim Vietnammobile để sài. Cứ hẹn đúng 8h tối là tôi sẽ đăng ký 5h gọi để được nc với em đến gần 12h thì đi ngủ. Cứ vậy chúng tôi tâm sự nhiều chuyện. Chuyện cuộc sống hằng ngày! Ước mơ tương lai! Mẫu người lí tưởng. Và những cuộc tình đã qua.

Tôi thú nhận với em là tôi đã từng yêu 1 người, chứ không dám nói là quen vài cô rồi nhưng chia tay. Em cũng thú nhận với tôi là em cũng từng yêu 1 người được 6 tháng. Cứ vậy tình cảm tôi và em tăng dần.

Tháng 6, cái nóng oi bức của mùa hè. Căn phòng trọ lúc nào cũng hầm hầm. Trưa nào cũng đem vỡ, sách, laptop lên thư viện trường để ngồi học và tránh nắng. Không thì đi học nếu có lịch học.

- Anh ơi, em thi khối B và cao đẳng trên Sài gòn đó. Anh có rãnh không thì khi nào em lên anh đón e đi chơi nha. - Em nhắn tin cho tôi vào lúc gần cuối tháng 6.

- Uh em, mà em lên với ai? - Tôi hỏi lại

- Em đi với nhỏ bạn. - Em nhắn lại.

- Rồi em ở quận mấy? - Tôi lại hỏi.

- Quận Tân Bình. Còn ở cụ thể chổ nào em không biết vì bạn em nói ở nhờ phòng trọ chị họ. - Em nhắn.

Sắp gặp em, tôi vui khôn siết. Vì từ lúc đó tôi đã thật sự có tình cảm với em. Nhưng chúng tôi vẫn cứ vậy, anh anh, em em, tâm sự và giữ trong lòng. Tôi cũng cảm nhận em rất quan tâm, lo lắng cho tôi. Mỗi sáng tôi đi học e đều gọi điện đánh thức tôi dậy cùng em đi tập thể dục, dù 2 đứa đâu có tập chung. Trưa nào tôi cũng nhắn tin hỏi thăm em có ăn gì chưa hay bỏ bữa. Tôi nào tôi cũng ru e ngủ bên chiếc phone. Và tôi luôn là người ngủ sau em.

Tháng 7, mùa thi đại học. Sau cái đợt thi đại học là cái đợt thi học kì của tụi tôi. Thằng nào cũng cắm mặt vào thư viện. Đứa nào cũng đi sớm để dành chổ ngon và ngồi lì ở đó cho đến chiều. Tôi cũng vậy nhưng chỉ hết khối A. Khối B, ngày em lên Sài Gòn. Tôi cứ cầm điện thoại cạnh bên như sợ em gọi mà tôi không có đó vậy.

- Anh! Em len Sai gon roi ne. Em dang o ... 

- Em có mệt không? Đi xe chắc cũng mệt nhỉ? - Tôi vội nhắn lại liền như sợ em mệt quá ngủ thiếp đi thì ko được nói chuyện.

- Em không. E thấy bình thường ah. Chiều mát anh qua chở em đi chơi đi....

Chiều đó, trời còn nắng nhẹ. Tôi bận bộ đồ mà tôi cho là đẹp nhất. Quần Jean, áo sơ mi. Tôi chạy chiếc Wave qua em. Đến rồi, địa chỉ này nè. 

- Alo, anh tới rồi nè. 

Từ trong cái hẻm, em cô bé tôi chỉ gặp 1 lần nhưng nhớ mãi hình dáng ấy, khuôn mặt ấy. Không lẫn vào đâu được. Em có vẻ trắng hơn hồi trước nữa thì phải.

Em leo lên xe ngồi cách tôi để không có 1 đụng chạm nào. Chẳng biết chở e đi đâu, tôi vòng xe lại chở em ra công viên hoàng văn thụ ... dạo công viên.

Chọn 1 cái ghế đá sạch sẽ, tôi để e ngồi và đi mua nước với 1 tí đồ ăn nhẹ. 

- Nhìn anh thấy gầy hơn hồi trước. - Em nhìn và nói.

Tôi cười và nhìn lại em. Đôi mắt nâu, tóc đen huyền, nụ cười đầy mê lực.

- Em tới ở chổ trọ thấy thoải mái không? - Tôi gợi chuyện

- Hơi chật anh à. Không có chổ nằm ngủ, phải nằm ở ngay gần bếp. - Em hơi nhăn mặt.

- Hay qua phòng anh ở nè. - Tôi vừa nói vừa cười có vẻ là anh đùa đó nhưng nều em nghĩ là thật thì càng tốt 

- Anh có cho em qua ở không mà nói. - Em bĩu môi

- Có nè, em qua thì a để e ngủ trên gác. Anh nằm ở dưới nhà. 

- Ok anh, tí về em lấy đồ rồi qua anh ở đến khi thi xong luôn. - Em nháy mắt.

Ôi, đùa hay thật vậy. Chở em đi ăn ở cái khu tôi không rành nên dẫn e ăn KFC luôn. Lần đầu em ăn KFC nên em rất thích, ăn sạch không còn gì.

9h, chở em về lại nhà trọ chổ em.

- Anh đứng đây đợi em 1 lát. - Em nói rồi đi vào trong hẻm.

1 lát của em là 15p. Lâu thật, đợi 5 phút là tôi sốt ruột nên gọi điện thì em bảo cứ đợi tí.

Sau đó em đi ra tay xách theo cái balo to tướng. @.@ tôi tròn xoe mắt nhìn.

- Gì vậy em? - Tôi ngu ngơ hỏi.

- Thì qua nhà trọ a ở mà, phải dọn đồ đạc chứ. - Em nhăn mặt có vẻ sợ tôi không chịu thì em quê.

- Anh tưởng nảy nói đùa. - Tôi ngu ngơ nói tiếp.

- Vậy là không được hả. Vây thôi em vô trong lại. - Em quay đi.

Tôi nắm tay em kéo lại. Cầm balo bỏ lên phía trước xe. 

- Ai nói em anh không cho em qua. 

Rồi tôi kêu em lên xe chở e về nhà trọ tôi. Khu nhà trọ tôi sống là nằm trong 1 con hẻm nhỏ cụt. Đầu hẻm là ông bà chủ, có 1 cánh cổng mỗi người có 1 chìa khóa riêng, rồi để xe ở trong 1 khu rộng. Tôi ở phòng cuối cùng.

Con trai như tôi, ở nhà trọ đâu có dọn dẹp gì đâu. Cho nên bừa bộn. Em lại qua bất ngờ, thế là tôi chỉ biết vừa dọn vừa gãi đầu. Em cũng la tôi nhưng cũng phụ tôi dọn, quét nhà ... 

Gần 11h tôi hỏi em là em có tắm không? Rồi ngủ cho thoải mái. Em bảo có rồi mở balo lấy đồ này kia, còn tôi thì bật laptop ra xóa lịch sử lên website. Và xóa hết danh sách film con lợn mà tôi hay xem .

Tiếng nước nhà tắm xối bên trong, đầu tôi lơ ngơ nghĩ ra nhiều chuyện mà chắc các bạn cũng hiểu rồi. Doggy, truyền thống hoặc làm hẳn trong nhà tắm. Máu tôi sôi sùng sục. Nhiều khi ước gì em mở nhà tắm ra và hỏi. Anh ơi vào đây với em đi. 

Đúng lúc đó nhà tắm mở ra. Cũng anh ơi, nhưng mà lấy giùm em cái khăn em quên. @.@. Đưa em cái khăn tôi ngồi xem video hài 1 lúc thì em ra. Bộ đồ mỏng của em làm tôi đánh nước bọt ực ực trong cổ họng. Thương em thì có, nhưng thèm khát em cũng đâu phải là không? Nhất là thăng con trai lâu ngày không được hưởng thụ sự sung sướng của tình dục.

Tôi bảo e lại máy chơi để tôi tắm. 15p sau tôi đi ra thì thấy em nằm 1 góc, không lên gác mà nằm dưới nền nhà. Chắc em mệt lắm.

"Cuộc đời đôi đôi khi cũng ưu ái ta nhiều thứ, có thể cho ta thứ ta muốn. Nhưng không phải lúc nào cũng vậy. Cũng có lúc nó sẽ lấy đi của ta cái gì đó. Cho nên khi cho thì ta nhận, khi lấy thì ta cũng chấp nhận. Vì đó là cuộc đời."

Em bận bộ đồ ngủ mỏng manh. Chiếu áo sơ mi cùng chiếu quần ngắn để lộ cặp đùi thon và trắng. Đôi hàn mi cong không cần mac-ca-ra. Có thể nói với tôi, em xinh nhất trong những cô gái tôi từng quen biết và tìm hiểu (ngoại trừ cô cháu của tôi nhưng thôi chú cháu nên bỏ qua). Tôi thích nhất là nhìn con gái ngủ, mà nhất là người con gái tôi có tình cảm. Sau này tôi cũng quen thêm vài người, thì người nào tôi cũng ngắm họ khi họ ngủ. Chắc đó là sở thích đặc biệt của tôi...

Em ngủ giống con mèo con. Tôi ngồi nhìn em say sưa và thẩn thờ. Quên cả những ý nghĩ đen tối trước đó. E lật người lại, đương khuôn mặt ra ngoài về phía tôi. Đôi môi hồng nhạt, như mời gọi tôi phải hôn vào đó. Tim tôi đập mạnh khi nhìn thấy đôi môi đó. Tôi chết lặng vài giây và hít hết can đảm đưa nhẹ đôi môi tôi thật chậm chạm vào đôi môi của em. Cảm giác như điện giật tê hết cả người. Máu chảy nhanh hơn, tim đập mạnh hơn, người tê cứng hơn. Tôi chạm rồi ngậm nhẹ cả 2 bờ môi, rồi chạm mạnh hơn 1 tí. Em giật mình dậy làm tôi điếng hồn. Tôi vội vàng tách đôi rôi ra khỏi em. Em nhìn tôi và tôi cũng nhìn em. Lần này thì 4 mắt nhìn nhau vì trước đó tôi đã tháo đôi mắt kính của mình ra rồi.

- Nhìn anh không đeo kính có vẻ đẹp trai hơn lúc. - Em nói.

Tôi cười trừ. Rồi tôi lại nhìn vào em, nhìn vào đôi mắt nâu ấy. Em cũng nhìn tôi âu yếm hơn. Và tôi tiến đôi môi tôi lại gần em. Em không nói gì và môi e bắt đầu mở dần ra đón chào đôi môi của tôi tới. Tôi hôn em, em cũng hôn đáp trả lại tôi. Càng lúc càng nồng nhiệt hơn. Tôi gọi nó là hôn vì nó thật sự rất tuyệt vời, không như những nụ hôn trước, vồ vập, đá lười ào ào và vội vàng lột đồ, cắn lên bầu ngực của đối phương và đánh chiếm phần bên dưới, thô kệt và thỏa mãn. Chẳng giống như lúc này. Đầy cảm xúc. Chúng tôi hôn khá lâu, chắc cũng 20-30 phút là ít. Và chẳng muốn tách rời... 

- Để a tắt điện rồi quay lại. - Tôi nói.

Và không đợi em gật đầu, tôi tới chổ công tắc. Tắt điện và đi lấy tấm nệm gấp. Em như hiểu ý đứng dậy để tôi trải nệm. Tắt laptop và tôi kéo e nằm xuống bên tôi.

Chúng tôi lại hôn tiếp. Trong nụ hôn có những hơi thở sâu và nặng của em. Em bắt đầu có cảm giác đê mê, và tôi cũng vậy. Thằng nhỏ cứng đờ cạ vào đùi em. 1 tay cho em gối đầu còn 1 tay ôm vòng eo và di chuyển lên lưng, lên vai, rồi đi xuống lại lưng, chạm vào đôi bờ mông đầy đặn. Em bắt đầu thở gấp hơn, tôi xoa nhẹ đôi bờ mông và quần lấy lưỡi của em nhiều hơn.

Thằng nhỏ chịu không nổi, nên tôi đẩy người tới, để em nằm ngửa và rôi nằm lên phía trên. Với kiểu này thằng nhỏ tôi chạm mạnh hơn lên vùng đen huyền bí ấy. Mềm mềm, sướng sướng và tim đập dữ dội hơn. Tôi trường lên trường xuống, xoay vòng chổ đấy qua lớp quần tôi đê mê hơn. Em cũng vậy, để yên cho tôi trường người trên em, dù khá nặng nhưng chắc e cũng thích. Em bắt đầu có những tiếng rên nhỏ mỗi khi tôi trường người. Bản năng đàn ông trổi dậy, tôi đưa 1 tay lên đôi gò bồng của em. Vừa chạm vào e đã rên lớn hơn. 

- Ưm .... 

Tiếng rên ấy khiến tôi thật kích thích, tôi thích nhất là làm cho người con gái sung sướng đến tê dại. Và môi khi con gái rên lên, tôi như sung sướng gấp bội phần. Đó là nguyên nhân vì sao tôi đặt cho câu chuyện này là rên rỉ.

Chiếc áo sơ mi được 1 tay tôi cởi rất điệu nghệ. Vừa cởi tung chiếc nút cưới cùng tôi vội vàng hôn lên cổ em và vòng tay xuống sau lưng em để cởi chiếc nút áo con. Em chắc cũng hiểu ý tôi nên nâng lưng lên để tôi dễ cởi hơn. Bạn đã từng cởi áo ngực bằng 1 tay chưa, tôi làm khá nhiều lần rồi đấy, và lần này cũng không có gì là khó.

Chiếc áo ngực vừa bung ra tôi vội vàng vùi đầu vào 1 bên đôi tuyết lệ ấy. Tôi sợ rằng e sẽ lấy tay che lại, hoặc em sẽ không cho tôi hôn lên nó, nên tôi rất vội vàng, kéo áo con ra và hôn lên nó. Tôi mở miệng ra, ngậm lấy nó. Ngực em khá to so với cơ thể em. Tôi cũng từng thấy e bận áo ba lỗ nhưng không nghĩ nó lại to như vậy. Tôi hôn như chưa hề được hôn. Hôn lên bên này, tay tôi xoa bên kia. sau đó tôi lại hôn lên bên kia, hôn dưới ngực lên, rồi hôn 1 bên qua. Chắc lúc đó nước miếng tôi cũng đủ lau sạch đôi gò bồng ấy của em rồi.

Càng hôn tôi em càng rên, nhưng tiếng rên khá nhỏ, đủ nghe và không to như mấy cô trong bộ phim sex tôi hay xem. Tiếng rên ấy càng khiến tôi đê mê hơn, thằng nhỏ tôi cứng ngắt và cứ chọt tùm lum qua lớp quần vào vùng đen huyến bí của em. Tôi cảm giác ở dưới em khá nóng, dù chưa hệ chạm hết.

Tôi nguyên người 1 bên, vẫn hôn, vẫn xoa tay. Và chuyển tay xuống vùng tam giác ấy. Khi vưa bắt đầu chui toạt tới dây thun quần thì em bừng tỉnh. Em giật mình và vội chụp tay tôi lại. 

- Đừng anh. - Em nói.

- Em không muốn dành cho anh sao? - Tôi hỏi.

- Em chưa sẳn sàng. - Em nói tiếp.

- Uhm, vậy a sẽ không làm vậy với em. - Tôi tôn trọng em.

Rồi tôi cởi áo, cũng bận mỗi chiếc quần đùi mỏng. Thằng nhỏ vẫn cứng ngắt và chắc nó buồn tôi lắm. Vì nó sắp được ngập lặn trong vùng đất của thiên đường thì tôi lại ko làm tiếng. Cởi áo, bỏ 1 góc rồi tôi kéo em lại, ôm em, hôn chạm môi em, ngắm em vào để e vùi đầu vào ngực tôi. Tôi thấy thích cảm giác này. Nằm 1 tí thì em có vẻ chợp mắt, e gối đầu lên vai tôi nên 1 lúc tôi cũng thấy mỏi. Nên lấy tay kê nhẹ đầu em trên gối, và nhẹ nhàng rụt tay lại. Để hờ 1 tay lên eo em, cố gắng chợp mắt dù rất khó ngủ. Cậu nhỏ của tôi cũng bắt đầu trở lại bình thường, chắc cậu ta cũng hiểu ý ông chủ là bây giờ chưa phải lúc. Nằm 1 hồi em xoáy người lại đưa lưng về phía tôi, nhích lại sát tôi, kéo tay tôi vòng lên ôm em. Và khẽ nói:

- Em yêu anh. (hết)

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon