"Truyện người lớn" Chuyện tình Gió và Cỏ

Truyện người lớn Chuyện tình Gió và Cỏ
Thường, người kể chuyện, hay kể chuyện chung. Chẳng nhiều thì ít, cũng phóng tay cho hợp nhĩ người nghe. Riết rồi, kể chuyện mình mà nghe cứ na ná chuyện thiên hạ... tất thành chuyện chung. Phong tôi cũng vậy. Nếu thấy giống những câu chuyện đã từng nghe, thì cũng ráng đồng cảm - nếu được, và tôn trọng người kể chuyện nhé. Vì đây là câu chuyện của tôi. Xin cảm ơn.

Tên nhân vật có thể trùng lặp ngoài ý muốn, xin được lượng thứ 

Trong câu chuyện, tôi là Gió, em là Cỏ. 
Ngẫm ra thì ngược lại, tôi phải là cỏ, em mới nên là gió - Lúc ấm áp, hiền hòa, khi lại mát lành, trìu mến...
Nhưng tư vị ngọt ngào đọng mãi ấy, chỉ có thể là của Cỏ, của riêng anh mà thôi. Dành riêng cho anh nhé... (đến bao giờ thì tùy em thôi  )

"Thật ghen tị với những người được sống như mình mong muốn, đúng với cảm xúc thật của mình".

Ngồi vô bàn phím rồi mới thấy, kể chuyện, hoàn toàn ko dễ như tưởng tượng (T_T). Thôi thì đến đâu hay đến đó...

Lần đầu gặp mặt:
Trong góc quán CF là một gã trai bụi bặm, mồm ngậm ly nước suối, vẻ mặt nhăn nhó... Chắc đang có điều "vui vẻ" trong lòng.
"Hẹn hò như cái bàn ấy, lộn cái hèn... 10 phút có lẻ rồi mà chưa thấy đâu..." Gã trai nọ nghĩ bụng.
Nhớ lại, lúc gã hỏi tay share hàng "MBTC hả, nhiêu tuổi ông, xinh chứ? Nếu ẹ quá thì tôi cảm ơn trước, thôi ko xin đâu." 
Nhận được câu trả lời "trẻ, xinh, tình cảm. Gặp thì biết". Giờ thấy mình liều lĩnh vồn, bốc máy hẹn gặp ngay... Trong đầu tính toán lại cách xử trí nếu gặp hàng lởm, lừa đảo... ra sao. Chuẩn bị gọi 115 phím nào...

Đang mông lung trong suy tính thì có điện thoại.
- à lố?
- Em đến rồi, anh ngồi đâu?
Gã vụt đứng dậy, nhìn ra cửa.
...
...
...
Đéo thấy ai. "Cáu cmnr" - Nghĩ bụng, nhưng vẫn lấy giọng hết sức bình tĩnh:
- Anh ngồi trong quán nè, phía trong bên trái, cách *** 20 phân...
- Anh đợi em xí. (cúp máy)
"Á đù..."

Gã ngồi xuống, mắt vẫn thao láo nhìn ra cửa. Gắng khống chế cảm giác hít thở ko thông, tim đập liên hồi này lại.

.
Sững sờ, bối rối, choáng ngợp....
...
...
...
là những cảm giác mà gã... ko có lúc này.
Chủ yếu là tò mò. Vì gã thấy bóng người ngoài cửa đi vào. Nhưng xa bỏ mịa, nên ko nhìn rõ lắm. Chỉ thấy có vẻ cũng vừa vừa. Ko béo, ko gầy, ko cao, ko thấp...

Gã vẫn đứng đó, như thằng ngớ dòm lom lom vào em. Đến tận khi em đến gần, thoáng chút ngạc nhiên, em mỉm cười, vẻ bối rối thoáng qua trong mắt:
- Anh Phong phải không ạ?
- Ơ... ừ. Chào em. Ngồi, ngồi đi. Mời e ngồi.
Gã choàng tỉnh, lắp bắp.
Em ngồi xuống, ghế bên cạnh (ko phải đối diện).
Gã dơ tay gọi phục vụ bàn, lòng thầm trách vẻ thất thố khi nãy.
Ngồi xuống ghế, gã nhanh chóng thu xếp lại cảm xúc, đưa menu cho em:
- Em uống gì?
Em cười cười, - cho em cf sữa đá.
Gã nói với phục vụ: - cho 2 cf sữa đá đi em.

Phục vụ vâng dạ quay đi, bỏ lại đôi bạn ko trẻ, ko già ko khí im lặng, xen chút ngại ngùng... (rõ ràng quán thì vẫn ồn ào, thế bất nào lúc này gã thấy im ắng kỳ quặc...)
- Em tên Thảo phải ko? Em trẻ và xinh hơn anh nghĩ nhiều lắm.
Gã mở miệng phá tan bầu ko khí kỳ quái kia. Gã nhìn sang em, vẻ mặt lẫn giọng nói đều cố tỏ ra thành thật đến mức có thể.
Em lại nhoẻn miệng cười... Không, giống nhếch mép cười hơn. Thoáng vẻ giễu cợt. Dạng như "lại những câu nói quen thuộc."
Gã ghi nhận cử chỉ đó, thầm đánh giá trong lòng...
Em gật đầu: "Dạ".
Sau giây phút bỡ ngỡ ban đầu, gã bắt đầu nước miếng tung bay (hơi quá tí, nuốt kịp), gợi chuyện và phét chuyện.
- ầy da, cuối tuần trời đẹp ghê. Em có đi biển ko?
- Dạ, em ko biết bơi ạ.

- Vầy chắc lại tụ tập gia đình, bạn bè, ăn uống chứ nhỉ?
- Dạ ko ạ.

...
Câu chuyện cứ thế tiếp diễn. Gã ngồi đây mà nhớ lại cũng đ/ nhớ được là câu chuyện nó đâm cành, rẽ nhánh đi chỗ đ/ nào nữa.
Chỉ nhớ là xuyên suốt bữa CF, em vẫn tỏ thái độ nhiệt tình... vừa phải. Một dạ, 2 cười và trả lời mọi câu hỏi của gã, lắng nghe các câu chuyện của gã với sự lãnh đạm... vừa phải...
Gã huyên thuyên thế thôi, những vẫn để ý những thay đổi trong thái độ của em. Dần dà, "vẻ ngoài" thành thật với cách nói chuyện "cỏ vẻ" cũng dễ gần của gã làm gương mặt em hồng hào hơn, đáng yêu hơn...

- "Đù, mất bao nhiêu nước bọt của ta..."
Nếu ko có ai ở đây chắc gã phải đưa tay lên quệt trán cái. Hao tổn công lực ko ít chứ chẳng đùa...

Khi câu chuyện dần hết chủ đề thú vị. Ta đánh mắt ra nhìn trời. Sắp xế chiều. Vầng dương đỏ ối phía chân trời đang khuất dần sau những căn nhà.
- Em, mình đi dạo biển một chút được không?
Gã lên tiếng đề nghị, sau khi đợi em cười xong.
Em hơi dừng lại, vẻ suy nghĩ... Trong khoảnh khắc, đôi lông mày dãn ra, em đáp:
- Dạ.
Gã mở cờ trong bụng "cá đã cắn câu..."

....
Em rất đẹp


hôm nay gã đi xe đạp. Quần ngố áo font,
Quên cmn mất. 
Gãi đầu gãi tai, gã ái ngại nói với em:
- Hôm nay anh đi xe đạp.
Em nhìn gã vẻ ngạc nhiên ko dấu diếm, cười cười:
- vậy anh đợi xí, em về lấy mũ.
- ừ ừ, anh đợi vậy.

5p, 10p trôi qua. Gã ko khỏi nảy sinh cảm giác có gì đó ko đúng...
Đít rung bần bật, có điện thoại. số lạ!
- À lố?
- Bên kia đường. - Giọng của Em.
Gã ngẩng đầu lên, em bên kia đường tay vẫy vẫy, vẻ tươi cười.

Gã ngẩn người trước vẻ rạng rỡ của em.
Từ lúc vào quán CF đến bây giờ. Gã chợt nhận ra là mình chưa quan sát em thật kỹ. 
Giờ cũng đâu có muộn... 

Giơ tay báo hiệu mình đã thấy, tay nhét con đt cùi bắp vô túi quần, vô thức với tay sửa lại "thằng em" đang ngọ ngoạy biểu tình. Tiên sư mày, chớ làm ông mất mặt - Gã lầm bầm trong dạ như vậy.

Về thời trang của phụ nữ, gã vốn là 1 thằng ăn mặc bẩn bựa, càng ko có tí nhận thức. Chỉ biết em mặc một bộ áo váy ngắn, ngang đùi, hở... rốn!.
Đồ chừng em có gu thời trang vì gã nhìn em tổng thể thấy rất hợp nhãn, rất cuốn hút, rất kích thích. Nghĩ đến đây, gã ko khỏi chỉnh đốn lại thái độ "thằng em" qua túi quần. Hư hỏng vồn!

Đà Nẵng mà, đất rộng người thưa. Đi trên đường, thong dong thoải mái lắm. Ko như Hà Lội đâu. Mất cảnh giác là dông vô đít ông phía trước hay bị thằng đằng sau thông ass ngay.

Mới cuối hè, lại về chiều nên thời tiết dễ chịu lắm.
Chẳng trách, gã thấy khoan khoái hơn mọi ngày, mồm miệng cũng theo nước bọt văng tứ tán mà trơn hơn hay sao á.
Suốt quãng đường từ quán cf ra biển, hắn tám chuyện với em trên giường dưới đất (à quên trên giời dưới biển...) đủ thứ hà bà là... Bảo nhớ lại thì nhớ ko nổi là nói về những gì.

Lúc ấy, hắn thật sự coi em như một người bạn hiếm hoi có thể liên thiên đủ chuyện, thoải mái hết cả cái con người. Cái sự cảnh giác lúc đầu bay cmn biến đâu cả.
Sở dĩ vậy, vì gần 3 tháng chuyển công tác vô đây, gái mà gã gặp đa phần là bọn ở chỗ làm, mặt ko tươi cười đầy trách nhiệm thì cũng là lạnh như cứt ngâm. Thật là đ/ có cảm xúc gì a. Chứ làm đ/ gì nên chuyện phí nước bọt ra mà 8 với chúng nó.
Phần còn lại là thể loại bóc bánh trả tiền, mát xa, kara... nếu có tí cảm xúc thì 9.6/10 là giả tạo nhất thời cho nó nhanh nhẹn, xong việc có tiền mà thôi... 

Đồ chừng em cũng cảm thấy sự thoải mái ko miễn cưỡng từ phía gã, dần dà cũng cởi mở hơn nhiều. Em cũng cười, nhưng ít đi cái nụ cười nhếch mép kia, mà nhiều hơn những nụ cười tươi tắn, như lúc làm gã ngẩn ngơ ở bên kia đường quán CF nọ. Hắn thấy thế, vì thi thoảng lại dòm gương chiếu hậu mà.

Nắng sắp tàn, gió biển bắt đầu mang hơi lạnh. Gã cảm thấy em ngồi sau như đang thu mình lại vì gió, bèn đề nghị:
- Mình về mạn cầu Rồng, cầu Hàn kiếm chỗ nghỉ chân đi em? Trời hơi gió.
- Dạ. - Em nhẹ gật đầu (gã đoán thế, chứ có nhìn thấy đ/ đâu).

Gã đang ngắm ngắm chỗ quay đầu thì bống một mùi xú uế ở đâu xộc lên mũi...
Choáng váng, gã phản xạ cực nhanh phong bế hô hấp, trừng mắt nhìn về phương hướng của thứ mùi vị buồn nôn nọ.
Đập vào mắt gã là cảnh tượng gì?...

---
Phần tiếp: Tai nạn?


Lại kể tiếp.
Phong tôi xin mô tả lại phương vị địa điểm đang diễn ra câu chuyện để các đồng dâm sau này đi qua nhớ đề phòng.
Nằm cuối đoạn đường Võ Nguyên Giáp đi về hướng Chùa Linh Ứng, gần đến đoạn ngã 3 một đường lên Linh Ứng, một đường rẽ về phía cầu Thuận Phước.
Chỗ đó là nơi mà các ngư dân ven biển tập kết thuyền bè, cá mú thế bất nào hay sao mà ngạt ngào mùi cá chết, mực hăm.

Và cảnh tượng đập vô mắt gã lúc này... phải làm cho các đồng dâm thất vọng rồi.... 
Giật tít thế thôi chứ chả có mẹ gì hot. Vẫn là bờ biển mà thôi, nhưng mùi thì đéo ngửi thông. Đệch cần biết trái phải thế nào. Gã quay ngoắt đầu xe và vít ga té nhanh khỏi cung đường khắm lọ đó. 

Tai nạn hả? Chả có tai nạn mẹ gì. Đã bảo là giật gân tí cho zui thôi.
Hề hề.

Vít ga đc 1 lúc, chừng đã bỏ xa đám mùi khó ngửi nọ. Gã mới dám lỏng tay ga, thở hổn hển, ngoảnh mặt lại hỏi em:
- Em ko sao chứ. Vãi thật...
- Dạ, em ko sao. Có việc gì vậy anh?
"Á đù, điếc mũi à" Gã nghĩ bụng, nhưng vẫn ra vẻ lịch sự:
- Ừ, ko sao ko sao. Em thích cầu Rồng hay cầu Hàn? - Gã lảng sang chuyện khác.
- Em thích cầu Lý anh ạ. - Em trả lời sau 1 hồi suy tư.

Gã im lặng... "Thế bất nào lại là cầu Lý?".
- Cầu Lý hơi xa, mình ra cầu Rồng nghỉ chân nhé? - Gã đề nghị, cũng chả buồn gặng hỏi tại sao là cầu Lý.
- Dạ...

Và cầu Rồng thẳng tiến. Dọc đường lại văng ra vài câu chuyện phiếm, theo nước miếng của gã phun ra đều đều.
Em thì vẫn 1 dạ, 2 cười. Điệu bộ thoải mái tâm tình lắm. Gã ko khỏi lại nghĩ đến mục đích của chuyến đi này, 1 nét nham hiểm hiện lên trên khóe môi.

---


---
Chiều xế, cầu Rồng tương đối đông đúc hơn, tuy ko đến nỗi chật chội. Gã phi xe lên giữa cầu, lựa một chỗ ko có người, dừng lại:
- Mình đứng đây nhé?
- Dạ.
Gã chống chân chờ em xuống, rồi loay hoay dựng xe sát vào lề. Thanh niên nghiêm cmn túc mà. Rất biết tuân thủ hiến pháp và pháp luật. Trừ những lúc ko tiện lắm. 

.
Em đứng đó, mái tóc ngang vai khẽ bay trong gió. Thành phố bắt đầu lên đèn.
Gã lại gần em, giữ một khoảng cách lịch sự tối thiểu. Gã hiểu, và dặn lòng: Không được nóng vội.
Dù biểu hiện kia của em làm gã năm lần 7 lượt chỉ muốn choàng tay ôm lấy em vào lòng.

trong mắt em, phản chiếu ánh đèn lấp lánh của tối Đà thành, cũng không khó để gã nhận ra nét buồn nọ vẫn ẩn khuất trong đôi mắt đó.

Chợt một cơn gió mạnh thổi qua thổi bay làn váy ngắn của em. Đ/ biết ma xui quỷ khiến thế nào gã lại buột miệng phun ra:
- Uầy, gió mạnh vãi. Mặc váy ngắn thế, gió lùa có lạnh ko em? (lùa là lùa vào chỗ lào mới được. Ngẫm lại thấy thô bỉ vãi đ')

Em tỏ vẻ ngỡ ngàng, quay sang nhìn hắn. Mắt mở to, nhìn thẳng. Vẻ mặt nghiêm cmn túc.
Gã hiểu mình lỡ mồm, hơi hốt, nhưng cũng vội nặn ra nụ cười nhăn nhở vô hại 
Và em cười. Cười tươi, đáp:
- Mát mà. Em thích thế. - Rồi lại quay mặt ra ngắm sông, ngắm cầu, ngắm người.

Gã trộm thở hắt ra. Thích là đc rồi. "Đà mú cái mồm - súc miệng nước lã, nhả ra nước chè" Gã thầm chửi.

Gã im lặng một lát, rồi hỏi:
- Cầu Rồng đẹp, nhiều người đi lại, tại sao em lại thích cầu Lý?
Em cười - Em ko biết. Chỉ thấy thích vậy thôi.
- Em cũng thích cầu Rồng. Nhưng ai hỏi thì em vẫn nói thích cầu Lý hơn. Từ cầu Lý có thể nhìn được cả cầu Rồng và cầu Hàn.
- Ừ.
- Anh thích cầu nào?
...

"Cầu gì hả? Cầu tiêu!" - Gã thầm nghĩ - do nãy giờ lòng vòng buồn đái vồn, rồi trả lời:
- A ko thích cầu Lý. Xa và lạnh. - đoạn nhìn sang em
Em ngạc nhiên nhìn gã, chắc chửa thấy thằng nông dân, phi công nào lại đi trả lời theo cái kiểu trớt quớt thế.
Gã cũng nhìn sang em, mỉm cười. "Gây ấn tượng chút chứ, hi vọng thành công" gã nghĩ bụng.
Em chỉ nhìn gã chút thôi, vẻ ngạc nhiên thoáng qua rất nhanh biến mất, em lại quay mặt về phía xa.
- Thế anh thích cầu nào?
- anh thích cầu Hàn.
- Vì sao thế?
- Lần đầu đến ĐN, anh đc dẫn đến cầu Hàn trước tiên, cũng là buổi tối tầm giờ này. Rất đẹp. Từ đó nghĩ, ĐN cầu Hàn đẹp nhất ^_^.
- ra vậy...

Ấn tượng đầu tiên bao giờ cũng rất quan trọng phải ko các đồng dâm? 

...
Các câu chuyện nhàn nhạt dần kéo thời gian trôi đi. Người ngợm lên cầu tản bộ, chụp ảnh cũng đông dần.
Sau một hồi suy nghĩ, gã lấy hết can đảm thỏ thẻ với em:
- Em đã mệt chưa. Mình kiếm chỗ nào nghỉ đi? (Vâng, đệt, những câu nói kinh điển).
- Dạ, em chưa.

Thế bất nào, chừng như em đ' hiểu ý. Gã vẫn ngoan cố:
- Em biết chỗ nào nghỉ ngơi ko? Anh thấy cũng hơi mỏi r`. Kiếm chỗ nào nghỉ nhé.
- ... (im lặng).
"Chắc bắt được ý mình rồi" - gã thầm nghĩ.
Em nhìn sang mình, cười nhẹ:
- Hôm nay ko được rồi.
...
Các thím có thể hình dung ra tâm trạng của gã lúc ấy ko 
...
loser!!! totally Loser!!!
...

Gã bối rối thực sự. Trước khi đi đ' bắt sóc bỏ lọ. Tinh trùng lên não làm cmn liều rồi.
Đoạn này diễn ra đếu như kịch bản mà gã hình dung.
Gã chủ quan bỏ cmn qua phần này mà next cmn luôn sang phần tìm cung đường đến nn gần nhất. Làm sao để tắm rửa, đi ỉa thật nhanh sau đó... abc xyz...

Chứ đ' phải thế này a. Đ' thích nt này tí nào!!! Gã gần như chửi rủa trong đầu như vậy.

Nói thì nhiều nhưng thực tế chỉ mất vài giây thôi. Gã khó khăn mở miệng, nét mặt cố che dấu vẻ thất vọng:
- Ừm, anh hiểu...
Rồi gã bối rối quay mặt đi, ko dám nhìn vào em.

Em im lặng. Làm cảm giác khó chịu, đ' thể thích ứng được cứ lớn dần trong lòng gã.

- Anh. - Chợt em khẽ gọi.
- Anh đây? - Gã đáp, vẫn chưa dám quay sang nhìn em.

Lại một khoảng im lặng. Gã nhịn ko được nhìn sang. bắt gặp ánh mắt em đang nhìn gã, vẻ chờ đợi.
Em mỉm cười, ánh mắt có chút gì an ủi, pha chút ái ngại:
- Hôm nay em có việc.
- Ừ, anh hiểu. - Gã đáp, cũng cười. "Đầu óc đ' nghĩ đc cái gì nữa r, tua lại y câu trước".

- Anh đưa em về nhé? - Không chịu đc ko khí này nữa, gã lên tiếng đề nghị.
- Dạ. Để em đưa anh đến chỗ lấy xe.
- Khỏi. Anh đưa em về. Anh đến lấy xe sau được.
- Đâu có được. Để em đưa anh đến chỗ lấy xe. - Em nói, vẻ tha thiết.

Ánh mắt đó làm gã ko từ chối thêm đc: - Ừ, vậy phiền em.

Em đưa gã đến quán cf lấy xe. Vẫy tay chào, cười tiễn em mà mặt gã dần méo xẹo.
Có một chút buồn ko hề nhẹ...
Gã lần ví, rút 2 em durex, thẳng tay vất cmn vào thùng rác.
..............

Qua sáng hôm sau. Ngủ một giấc ngon lành, tâm tình cũng tự động được điều chỉnh về trạng thái cân bằng.
Tất nhiên "thằng cu" thì vẫn còn hơi ấm ức.

Gã thất thểu vác xác ra quán cf, kêu liền một dĩa bánh mỳ 2 trừng 1 chả + ly sữa đá, đắn đo trong lòng xem có nên nhắn tin cho Em ko.

Tương xong cái bánh, húp xong ly cf; tinh thần cũng sáng suốt thêm một bước. Suy đi tính lại, gã cho rằng "Ca này không gấp được. Thôi, đ' chén đc thì giữ làm bạn tâm tình, thi thoảng nói chuyện cho vui thôi".
Nguyên ngày hôm đó, gã đ' nt cho em phát nào. Tất nhiên, em cũng đ' nt cho gã.

Sáng ngày thứ 3, gã nt hỏi thăm em.
Chờ nửa ngày, cũng đéo thấy nt lại.
"xác cmn định rồi" Gã tự nhủ.

Chiều hôm đó nhiều việc, gã cũng bận đầu, quên béng mọi chuyện đến em.
Hết giờ làm, gã lại bắt đầu tính toán xem hôm nay ăn gì, chơi đâu. Thật nhàm chán a. Đ' có ai đi cùng... 

Mọi chuyện vẫn diễn ra như mọi ngày. Về nhà, tắm táp, rửa cu, thay quần áo. Lại quần ngố áo pull, lệt xệt đôi tông dật ra ngoài đường kiếm cốc CF.

"Hôm nay trời đẹp, kiếm quán net nào ngồi chơi LOL giết thời gian, đói thì đi ăn." Gã tự lên lịch cho buổi tối như vậy.
Rút điện thoại tính ngó giờ thì thấy báo new message. Chắc nãy đi ỉa, có tn mà ko biết để đọc.
...
- Hôm nay anh rảnh không? - gửi lúc 18h05, từ Thảo.

Đoạn này khó miêu tả cảm xúc của gã ghê. . Các thím tự đoán vậy.
Chỉ biết lúc ấy tim gã như nhảy lên, thằng nào ngồi gần nhìn biểu hiện của gã có khi tưởng mở tin nhắn soi kết quả chúng mẹ con Áp bẹn hay giải 8 gì gì đó.
Vẻ mặt đang lờ đờ, nhạt toẹt bỗng rạng rỡ như vớ đc l* thơm...

Lúc ấy khoảng gần 7 rưỡi cmnr. "ĐKM, thế bất nào đ' ngó đt sớm hơn".
Suy nghĩ xoay chuyển, đéo nt lại, gọi thôi.

Em bốc máy sau 2 hồi chuông:
- à lô...
- Em à, em ăn tối chưa?
- Dạ chưa.
- Vậy mời anh ăn tối nhé? À quên, anh mời em ăn tối đc ko?
- Dạ.
- Anh đón em ở đâu đây?
- Em đang ở nhà. Lát nữa em qua abc, xyz anh đón em nhé.
- OK em.

Gã cúp điện thoại, vụt đứng dậy:
- Tính tiền em ôi.
- 9k anh ạ. Thằng cu phục vụ lật đật chạy lại.
- Nè, khỏi thối. - Gã rút ví xìa tờ 10k. Đ' thèm quan tâm cái bĩu môi cảm kích của thằng cu đó nữa.

Gã lao vội về nhà bốc thêm 2 em durex. Thế bất nào còn mỗi cái. Gã tặc lưỡi đút túi rồi gọi liền 1 em tiên sa đến địa chỉ em hẹn.

Lần gặp nhau thứ 2. em vẫn phong cách đó. Đầm ngắn ôm đùi, áo chẽn hở rún.
Vừa đủ lịch sự, vừa đủ sexy (đối với gã). Trên mặt thoảng vẻ lãnh đạm nhàn nhạt...
Gã nói với anh tài tạt vào chỗ em, hạ cửa sổ xuống cười tươi:
- Xin lỗi em nhé. Anh lạc đường, đến muộn chút. - "điêu trẹo mỏ" - Gã thầm giễu.
Em không dấu nổi vẻ ngạc nhiên nhìn gã. Rồi chắc cũng thông cảm cho hoàn cảnh ko sắm nổi xe máy đi chơi với gái như gã, em nhoẻn cười tươi:
- Dạ. Em cũng vừa đến thôi.
- Lên xe đi em. - Gã bước xuống, mở cửa.

Em và gã cùng ngồi ghế sau. Gã ghé tai em thì thầm:
- Anh hỏi cái này bí mật nhé?... - Gã quàng tay ra sau ghế em ngồi, mặt ko dấu nét âm hiểm, mặt kề mặt, hỏi.
- Dạ? - Em hơi cúi mặt xuống, vẻ bối rối thoáng hiện trong mắt.
- Em ăn gì? - Gã lại thỏ thẻ. Biểu cảm như nhịn ko nổi sắp cười phá lên khi thấy em mắc lừa.
Em chợt sững người, dường như nhận ra mình đã bị phỉnh. Em trừng mắt nhìn sang gã. Mặt hơi ửng hồng, nhưng ánh mắt lại mang vài phần hòa hoãn:
- Anh!...
Rồi xem chừng chịu ko nổi, thò tay ra nhéo vào hông gã. Phụng phịu.
Gã cười phá lên, cái tay bỉ ổi nọ tiện đường kéo xuống khoác vào vai em. ( truyện 18+)

Em thoáng run, bờ vai hơi co lại nhưng rồi lại thả lỏng ra. Gã để ý hết, cười thầm trong lòng.
- Tối nay em ăn gì anh khao. Bao nhiêu cũng được. Miễn ko quá 20k 
Em lại cười. Không khi ngại ngùng cũng đỡ đi nhiều lắm.
- Bánh canh đc ko ạ?
- OK. Ở đâu em? - Với gã thì bánh canh bánh súp éo gì chả đc. Quan trọng là đoạn ăn xong thì sao.
- Anh cho em đến xyz đường abc nhé. - Em nói với tài xế.
Gã tài xế vâng dạ, liếc nhìn gương chiếu hậu vài cái. Mắt ẩn ẩn tia phức tạp.
Gã nghĩ bụng "chú tài đừng nghĩ linh tinh a, anh chị đây iêu nhau trong sáng mà, *** nhau trong tối thôi... "

Em gọi cho mỗi người tô bánh canh. Gã ăn thì chả thấy gì đặc biệt nhưng cũng gật gù đồng ý với em khi bị hỏi món này ngon ko.
Gã ăn ít, sợ ăn cái giống nhiều nước vào, tí thậm thụt nó óc ách. Ảnh hưởng đến phong độ, thể hiện ko tốt thì quả là xấu hổ cho lần đầu thám hiểm a. 

- Ây da, ăn no rồi. Kiếm chỗ nào nghỉ thôi em? - Gã nhìn em, nháy mắt.
Qua mấy cuộc nói chuyện rồi. Gã nghĩ em cũng thoải mái hơn nhiều. Chẳng buồn ra bộ đứng đái làm gì cho nhọc đít. (Tuy nhiên vẫn chừng mực nhé các thím).
- Giờ đi đâu ạ?
- Anh biết chỗ A, chỗ B thôi. Em thích chỗ nào?
Em trầm ngâm 1 lát rồi đáp:
- Chỗ Z được không anh?
- Quán quen hả em? - Gã buột miệng phun. Lỡ nhổ ra rồi, nuốt lại ko kịp "ĐM cái mồm thối, khi đi ko súc miệng" Gã thầm mắng.
Vẻ mặt em ko khỏi hơi sa sầm xuống, cũng nhanh chóng thay đổi. Em cười, nhếch mép:
- Được không anh?
- Được được. Để anh gọi taxi. - Gã vội vã đáp. Lòng ko thôi nguyền rủa cái mồm thối của mình. ĐM, khó khăn lắm mới làm ko khí thoải mái hơn chút.

Lên xe, gã lại mặt dầy khoác vai em, mồm miệng lại bla bla mấy thứ lăng nhăng.
Em dường như cũng ko còn để tâm đến đoạn vừa kể nữa. Lại 1 dạ 2 gật đầu, ra chiều thoải mái lắm.

Đến nơi, hết 38k. mình rút liền 5chục. Khỏi thôi anh giai.
Gã tài nhận tiền, cảm ơn rồi ném cho mình ánh nhìn đầy thâm í:
- Có cần em đợi ko ạ?
- Khỏi anh. Em làm việc lâu lắm. - Gã cười nham nhở đáp.

Em với gã vô quầy lễ tân.
- Cho em một phòng.
- Anh về hay ở lại? - Lễ tân hỏi.
Gã quay sang em: - Hôm nay em có phải về không?
Em lơ đãng lắc đầu. Hơi dấu mặt sau lưng gã.
- Ở lại anh ạ.
- Chìa khóa của anh đây.

- Em đẹp quá... - Gã thì thầm, như tự nói với chính mình khi quàng tay ôm em vào lòng.

Em thoáng run rẩy khi gã nhẹ nhàng luồn tay xuống dưới gáy, khẽ kéo em vào lòng. Cánh tay còn lại chậm rãi tháo chiếc khăn tắm còn vương hơi ẩm.
...

Vô phòng, gã với tay lấy khiển tv rồi tìm 1 kênh ca nhạc, bật volum vừa phải.
Nhìn sang, em đã ngồi ở mép giường. Nét mặt lãnh đạm, nhìn thẳng vô màn hình, tuy nhiên, ánh mắt ko giấu đc vẻ bối rối...
Gã cười:
- Em tắm cùng anh nhé.
- Dạ không, anh tắm trước đi. - Nói rồi, gỡ điều khiển trên tay gã, chuyển kênh liên tiếp. (Ngượng ngùng a...  )
- Ừ, vậy đợi anh lát nhé.
Gã cũng ko phí thời gian nữa. Cởi đại quần áo ngoài. Nhanh vãi a. Đang định tụt nốt quả sịp 30k in hình táo cắn dở ở đít thì dừng hình.
Ngẫm lại, người ta mới quen, show hết hàng họ ngay tại đây cũng có chỗ ko phải.
Gã ngó sang em cười ngượng ngùng, bắt gặp em vội vã đánh mắt về màn hình tv, 2 má có nét hồng.

Gã cười thầm: "Nhìn trộm a... cũng phải thôi, bo đì ta đẹp như ri. Chỉ hơi gầy 1 tí, thiếu khoảng hơn chục cân thịt là chuẩn đ' cần chỉnh r cơ mà"...

Với tay lấy 1 cái khăn, gã phi vô phòng tắm kỳ chim rửa bẹn.
Đại khái chưa quá 5p sau. Gã hùng hổ mở cửa ra, vẻ háo hức:
- Đến lượt em r đấy.

Nhìn sang giường, hơi hốt. Em đã ko còn ngồi đấy!!!
Gã giật mình ngó ra chỗ treo quần áo... Nguyễn y vân, bộ quần áo của gã.
Lại ngó xuống giường. Con đt cùi bắp của gã vẫn đó. Nhưng nhiều hơn là một bộ quần áo của phụ nữ, xếp ngay ngắn.
Gã thầm thở phào... Thu hồi ánh mắt hốt hoảng, gã nhìn kỹ lại trên giường. Em đã chui vào mền tự lúc nào.

Hề hề, giật cmn nó cửa mình. Gã quên mất mình với em nói lạ cũng lạ, mà quen cũng chỉ vừa quen. Biết thế đ' nào đc tình huống gì xảy ra khi mất cảnh giác. Gã tự nhủ phải cẩn trọng hơn nhiều...
Bất quá, cũng thả lỏng tâm tình. Dù sao thì cũng chưa có chuyện gì.

- Em đi tắm đi. - Gã vừa lại gần giường, vừa khẽ nói.
- Dạ. - Em lười biếng trở mình. Đoạn rời giường, cố ý tránh góc gã đi tới.

Gã hơi ngỡ ngàng 1 chút, nhưng ko làm ra hành động gì.
Một mặt trèo lên giường nằm, mắt vẫn dõi theo từng cử chỉ của em.

Rút cục, cái mền đáng ghét cũng tụt xuống khỏi bờ vai kia.
Gã nuốt nước bọt mấy cái. Cố gắng kiềm chế cảm giác muốn lao theo em, ngấu nghiến ôm lấy cái bờ vai nhỏ bé ấy, xé tung 2 mảnh vải bé xíu kia ra...

Rút cục cũng nhịn được. Gã nhắm mắt nuốt thêm vài nhát, tránh cho nước dãi thấm ướt giường.

Em ko nhanh, ko chậm bước tới cửa phòng tắm. Cánh tay nhỏ bé khẽ vuốt lại mái tóc có chút rối bời.
Nghĩ tới chỉ ít phút nữa thôi, thân hình đó sẽ được chính mình thưởng thức. Bất giác nhận ra, thằng em vô học đã ương bướng chỉ 12h từ lúc nào...

- Cho em ôm anh một lát nhé? - Em dụi đầu vào ngực gã, thì thầm.
- Ừ nếu em ko ngại mùi hăm lét của anh. - Gã đáp.
Em không nói gì nữa, im lặng nằm trong vòng tay gã. Hơi thở gấp gáp cũng điều hòa dần.
Qua mấy phút, gã chừng như em đã ngủ. Thấy thở đều và êm lắm.

Gã dí mũi vào tóc em... Mùi kẹo dừa. "ăn kẹo dừa dính vô tóc hay sao thế này?" - Gã nhăn mặt nghĩ.
Đoạn lại chúi mũi vào ngửi thêm mấy phát nữa.

Đồ chừng, gã cựa quậy làm em thấy nhột, khẽ run.
- Sao, nách anh có hôi ko em? - Gã hỏi, giọng đầy vẻ quan tâm.
Em ko trả lời, chỉ nhẹ lắc đầu, cười rúc rích.

Em nằm ôm gã nhưng 2 tay đặt trước ngực, 2 chân thì khép cmn lại. Rõ ràng là ở chỗ ấy đấy, cách rốn có 20 phân thôi, gần lắm mà ko thấy cách nào hợp lý để mà thò xuống.
Đà mú!!!

"Thôi ko khám được dưới thì ta phá trên" Gã nghĩ đoạn, thò tay ra vén tóc em.
- Đầu em chua lắm. - Gã thì thầm vào tai em.
Em giật mình kéo tóc xuống ngửi: - Em mới tắm gội lúc chiều mà. Sao mà hôi đc. - Giọng bối rối.
- Hề hề. Anh nhầm. Thơm lắm! - Gã cười nham nhở.
Em đấm thùi thụi vào mạng sườn gã.
Mặc kệ, mùi thơm của em làm gã rất thích. Bắt đầu giở trò...
...
Gã hôn lên tóc em, hít hà, rồi hôn vào tai.
Gã nâng cằm em lên, nhẹ nhàng hôn lên khóe miệng còn đang run rẩy.

Đôi lông mày nhíu chặt, em lại thở gấp rồi... rõ khổ...

Gã vuốt má em, gỡ cánh tay đang che trước ngực quàng qua eo gã. Ôm riết em vào lòng.
Gã hôn cổ, hôn ngực rồi lại đến mặt. Tham lam, thèm muốn... Chừng như ko bỏ sót chỗ nào trên mặt em.
Em thở mạnh lắm, hơi thở nóng hổi phà vào mặt, vào tai gã...

"nóng trong người là nóng trong người..."

Gã nhẹ nhàng trườn lần lên trên, không quên tách cặp chân đang quíu vào với nhau của em 
cũng hơi có tí chống cự. Nhưng đến tầm này rồi, chống cự là bụng bự!

Rảnh 1 tay mà, gã thả nó xuống đó. Em mới wax, gọn a. Gã thích thú, nghĩ thầm trong bụng.
Em vẫn run rẩy, thở gấp...

Như dự đoán, lũ về. Nói là lũ về thì hơi quá. Nhưng đúng là Đà Nẵng mùa mưa. Kỳ này nông dân được mùa...

- Em nhớ anh lắm. - Giọng nói của em kéo gã ra khỏi những hồi tưởng của đêm đầu tiên gặp nhau.
- Anh đang ngồi lù lù 1 bãi đây mà. Nhớ mần chi cho phí? - Gã cười hiền.
Em nhăn mũi, chu mỏ chẳng nói gì. Mắt lim dim, tựa đầu vào vai gã. Xem chừng cũng thưởng thức khoảnh khắc này lắm.

Gã cũng tranh thủ nuốt vội ngụm nước dãi sắp tràn ra thành miệng .
Cái cảm giác của lần đầu tiên với em... cái đêm không ngủ ấy. Dám chắc cả đời này gã không thể quên.
Rõ ràng ăn nghỉ đ* ị là tứ khoái của đời người. Nhưng thời gian vừa qua với gã, càng ko thể phủ nhận Đờ u đu nặng Đ* mới là cái thậm khoái.

Nghĩ đoạn, hắn nhìn sang em, gương mặt như hồng nhuận hơn nhiều kể từ lần gặp đầu tiên. Phần lớn nguyên nhân, có lẽ nhờ sự "tưới tắm" của gã.
Gã âm thầm thở dài: "Quãng thời gian vừa qua, chắc em cũng khổ sở lắm a".

Gã, trước đó cũng ko thể ngờ được, cái thân hình nhỏ bé, dễ thương, đang nhu mì ngồi cạnh gã đây, lại có khả năng và nhu cầu về chuyện đó giỏi như vậy.
Gã đã nghĩ, chắc chỉ 1 lần với gã là em sẽ sợ luôn. Gã cũng đã tính là nên tiết giảm 1 chút, đặng còn lần sau.
Ấy thế mà em làm gã ko thể dừng đem hết sức lực, đam mê của mình tận hứng mà thả hết ra một lần.

Và em, càng ngạc nhiên hơn, không làm gã một chút nào cảm thấy công sức mình bỏ ra lãng phí... Em như hòa làm một với gã.
Đồng điệu, hòa nhịp như cặp dancer nhiều năm gắn bó...

Gã bất giác càng ôm chặt em hơn. Cơ thể hơi gầy, nhỏ bé ấy trong vòng tay gã, ko khỏi cho gã cảm giác càng muốn che trở cho em. Gã nhẹ hôn lên tóc em. Hít hà mùi thơm đó.
Em vẫn nhu mì yên lặng, khẽ run. Gã thấy, khóe mắt em mơ hồ có nét ướt.

Hôm nay sinh nhật em. Gã chả biết đâu. Tình cờ hỏi em tối qua sao ngủ muộn thế. Em nói thức để đón tuổi mới, gã mới biết đấy chứ.
Bình thường thì gã kệ mẹ, liên quan đéo gì. Gái qua đường, gặp thì phập. Ko thì thôi. ĐLQ.

À ơi hỏi chuyện 1 lúc e nói ko tổ chức, party gì sất.
Nghĩ tội tội, mình bảo bận chút, lát nc.

Mình ra cổng tóm đại chú taxi le ve đó ra Temple ven biển Mỹ Khê setup 1 bàn, nhờ mua bánh rồi gọi cho em. Hẹn nửa tiếng sau ra đón.
ĐM, chưa ăn sáng, leo lên tx bụng dạ nôn nao như muốn say 

Dẫn em đến, chúc mừng sn em, bảo bồi đem nhanh đồ ăn ra để xực. Đói vồn rồi.
Ăn no xong, ngồi đón gió biển, chém gió bờ. Thành ra như bây giờ. Em tựa đầu vào vai gã... lim dim.

Mót đánh rắm cái mà sợ phá hỏng bầu ko khí lãng mạng. Gã đành thít cơ mông, dồn cơ đít nhịn đi cái quả rắm kia. Đắng lòng thanh niên...

Biển vắng, gió nhẹ. Em xinh ngồi bên. Khoảnh khắc, gã chợt cảm thấy. Đời chỉ cần thế này. Bon chen đéo nhiều, mệt người.
Nghĩ đoạn cũng thả lỏng tâm tình. Nhiều năm rồi, gã mới thấy mình có thể khoan khoái như thế. Gã biết, chỉ là tạm thời thôi. Nhưng đâu có sao, sống, nên trân trọng từng khoảnh khắc.
Gã nghĩ vậy, sống vậy. Đến tận bây giờ cũng chưa thấy bất hợp lý.

Các đồng dâm có nghĩ vậy không.

- Hôm nay anh phải trực rồi. Đợi đến trưa anh qua đón em đi ăn trưa nhé.
Gã ra vẻ rầu rĩ nói với cái headfone cắm vô con điện thoại. Tay và mắt thì đang tập trung vô màn hình laptop combat nốt trận lol.

Em nhắn tin rủ đi cf sáng.
Cuối tuần thường thì rảnh, dưng hôm nay vướng vụ trực. Ko thì gã đã overday với em cmn rồi.

- Ừ, ừ... anh đã kịp ăn sáng đâu. Mém quên đi trực. Nên dậy cái, đi làm ngay.
Mắt vẫn ko rời màn hình, giọng gã ra chiều khổ não, trả lời em.

Em cúp máy, gã thì tiếp tục combat.

khoảng 20p sau, chuông điện thoại réo, gã chẳng thèm liếc điện thoại. Tắt loa máy tính rồi ấn nghe đt luôn.
"Anh có bận ko. Ra cổng lấy đồ ăn sáng đi" - Giọng em bên kia đầu dây.
"Anh ra liền" - Đ' thèm suy nghĩ. Gã chỉ kịp gõ vô màn hình "mất mạng, sori anh em" rồi B về. Xác định 5 trận xếp hàng 

Gã đi như bay ra cổng, lòng ko khỏi 1 trận lâng lâng. (từ bé h mới đc gái mua đồ ăn sáng cho a)
Em đứng đó, đầm trắng đồng bộ, giầy hồng, mông ghếch lên yên xe. Vẫy vẫy tay, cười tươi với gã.
- Anh cầm đi. Em về nhé. Có gì trưa gọi em.
- Ầy a. Ai bắt em vất vả thế làm gì. Đến trưa anh ăn nhiều hơn xí là đc mà. - Gã cười toe.
- Đâu có được. Ăn sáng quan trọng mà. Em cũng tiện đường thôi.

Em đưa túi đồ ăn cho gã, đoạn định lên xe đi về.
- Đến đây rồi. Hay vô chỗ anh chơi xí? - Gã đề nghị. Mắt ánh lên vẻ nham hiểm 
- Hôm nay mọi người nghỉ cả.
Em nhìn gã, lưỡng lự. Gã lập tức đổi sang ánh mắt tha thiết. ĐKM, diễn vồn.
- Nào, cầm giúp anh, để anh dắt xe. - Gã đưa túi đồ cho em.
- Dạ.

....

- Em uống nước lạnh hay lipton?
- Dạ, nước đi ạ.

Gã lấy nước cho em. Em thì lấy trong túi đồ ăn ra 1 cái bánh mỳ thịt còn nóng và một hộp vilamieu.
- Ngon vồn. Cảm ơn em nhé. - Nói đoạn, gã nhồm nhoàm xử lý đồ ăn với tốc độ nhanh nhất có thể.

Nhà vệ sinh chung ở ngoài hành lang. Gã nói em đợi lát, để gã đi vất rác.
Nói đoạn, gã cầm túi rác ra ngoài. Bình thường cấm mang đồ ăn vào phòng. Gã phải thủ tiêu ngay.
Chực chỉ phòng anh Cường, mắt gã liên tục đảo qua hành lang, xem tình hình hôm nay có tên nào dở chứng đi trực giống mình ko.
"Tuyệt vời, hành lang và nhà VS đều vắng tanh. Xa xa ngoài cổng mấy chú bảo vệ đang chém gió. Đéo quan tâm."
Mép gã lại nhếch lên nụ cười nham hiểm. Làm ra động tác nuốt nước bọt vài cái. Đệt, nghĩ cái lz gì ko biết... 

Quay lại phòng. Gã kéo ghế lại gần em: - Hôm nay em xinh quá. Xinh như... mọi ngày ấy.
- Dạ. Mỗi anh Phong chịu khó khen Thảo thôi. - Em cười nhẹ.
- Qua đây anh ôm xí đỡ nhớ nào. 

Gã kéo em sang ngồi lên lòng gã. Em hơi bối rối, nhưng cũng ko làm ra động tác gì phản đối, chỉ khẽ nói: 
- Anh ko sợ ai nhìn thấy à.
- Anh chốt cửa rồi. Hề hề.
Im lặng...
- Thơm a... - Gã tham lam dĩ mũi vào tóc, vào gáy em hít lấy hít để (gã để em ngồi dựa lưng vào lòng)
- Anh này... - Em khẽ run, chắc nhột nhột.

- Hôm nay em mặc quần mầu gì thế? - Gã chợt hỏi.
- Dạ, trắng luôn ạ. - Em suy nghĩ một lát rồi trả lời, vành tai đỏ lên.
(ĐM, hôm nay em mặc đầm mà gã hỏi quần mầu gì là biết r đấy)

- Ây da, đồng bộ quá ha, để anh kiểm tra coi sao. - Nói đoạn, gã luồn tay tìm xuống dưới.
- Anh thích đồ ren. - Gã thì thầm vào vành tai còn đang đỏ lựng của em.
- Em cũng đoán vậy mà. - Em quay sang nhìn gã, vẻ mặt đã hơi mờ mịt. Nhẹ hôn lên má gã cái chụt.

Gã cũng hôn lại, nhưng hôn vào cổ, vào tai em...
Em bắt đầu thở gấp, không kìm được vài tiếng rên rất nhỏ... bầu ngực bắt đầu phập phồng mạnh hơn.

Qua phản hồi của mấy đầu ngón tay chơ trẽn phía dưới. Gã thấy đám lông mới wax ko lâu của em đang chọt chỉa đâm xuyên qua lớp quần ren.
Thật là kích cmn thích quá đi.

Gã đỡ em đứng dậy, chống tay lên mặt bàn. Về phần gã thì nhanh chóng cởi dây lưng, tụt quần các kiểu...
Trước mắt gã chỉ còn cặp mông trắng, vắt xéo trên đó là cái sờ lít ren hồng đáng iêu.

Gã cúi xuống hôn vài cái vô cặp mông trước mặt, cạ cạ hàm râu zê vô đó. Tay thì khẽ kéo em quần hồng bé nhỏ đó sang 1 bên, móc vào 1 ngón tay cái.
Ko cần chạm tay vào gã cũng biết "chỗ đó" đã ướt nhẹp rồi.

Gã khẽ khàng hướng dẫn thằng em cà nhẹ xung quanh mép, đặng lấy thêm 1 ít nước bôi trơn.
Bàn tay rảnh rang còn lại khẽ tách 2 mép hồng đẫm thủy sang bên. "Hắc xà nhập động..."

Của đáng tội, đường vào của em tương đối bé, bót và khít. Tuy nước nôi hỗ trợ nhiều nhưng cũng cần đến nhát thứ 3 mới phát ra được tiếng "ót" nhẹ. Lút cmn cán. 
ĐM sướng VCĐ - Gã thầm hét lên trong đầu. Thằng em gã cảm thấy rõ ràng từng đợt run rẩy từ nơi đó của em.

Gã há mồm hít từng ngụm ko khí, vận công lực để kiềm chế cảm giác muốn phun trào ngay lập tức.
Vụng trộm! Đây đích thực là cảm giác vụng trộm a. Kích thích vãi đ' các đồng dâm ạ.
Gã chậm chậm rút thằng em ra, tính bắt đầu liên hoàn dập...

Bỗng nhiên ngoài cửa vàng lên tiếng gõ cửa dồn dập!

Tiếp theo phần trước.
Các đồng dâm biết rồi đấy.
Ta vừa rút thằng em ra sau cú lút cán đầu tiên để bắt đầu cho màn giã gạo liên hoàn chày thì có tiếng gõ cửa dồn dập.
....

Cộc cộc cộc....

Gần như ngay tức thì, cả em và gã đều đứng hình, nín thở. Cảm giác như tim cũng ngừng cmn đập trong giây lát đó.
Có điều con chym của em vẫn co co, giật giật... hút lấy thằng em của gã, như thể sợ gã rút cmn ra luôn (đang vào cầu nên chưa dứt được thì phải  ).

4 mắt nhìn nhau, giữ nguyên tư thế. Gã lặng lẽ đưa ngón tay lên miệng ra hiệu cho em. 
Đầu óc đảo thật nhanh để nghĩ cách ứng phó. Một mặt gã ko quên thầm nguyền rủa thằng chết toi nào lại lên văn phòng đúng cái giờ này. Chó má thật.

Sau 3 giây suy nghĩ, gã quyết định im lặng, án binh bất động. Để xem thế nào. Cần thiết thì coi như mình đang đi uống cf...

Cốc cốc cốc...
Sau một tràng gõ tiếp theo, ngoài cửa im im.
Gã thấy hơi lạ. Đèo mẹ. Nếu thằng nào vp mình thì nó đã lên tiếng gọi. Chúng nó biết mình trực hôm nay mà.
"Chẳng nhẽ đội bảo vệ??? Thấy mình dắt gái vào định ý kiến gì chăng? Mà cũng đéo có lý. Chúng nó đéo có trách nhiệm, mà cũng đéo dám cơ."
Đù má! Có gì thì nói mẹ đi, ko thì biến cho tao làm việc - Gã lầm bầm trong bụng.

Muốn gì được vậy. Tiếng gõ cửa ngưng bặt, 1 giọng nói réo lên:
- Anh ơi, mở cửa cho em vào vệ sinh văn phòng. Em biết anh ở trong đó mà?

Gã giật mình, cũng thầm thở phào 1 hơi:
- Anh đang bận, khỏi vệ sinh đi.
Con bé lại réo rắt: - Anh ơi, hôm qua cũng ko vệ sinh rồi. Hôm nay ko cần nữa ạ?
- Ừ khỏi. Mai đi em. Để anh tập trung cái - Gã nói to, giọng ra chiều bực dọc.
- Dạ, thế mai ạ. - Em nọ đáp lại. Tiếng lệt xệt kéo đồ đạc xa dần.

Gã thầm đưa tay lên trán, làm ra động tác vuốt mồ hôi. Em thì đang che miệng cười khúc khích.
Gã liếc xuống, thằng em hiện đang rút ra được nửa cây.
Khóe miệng nhếch lên 1 tia cười nham hiểm. 
Gã lấy sức đâm tới: "Bạch" 1 tiếng. Sau đó nhấp liên hồi vài nhát, rồi chậm lại, dừng hẳn.
Gã ko nỡ "hành" em quá đáng...  
Lúc này em run rẩy đưa tay giữ lấy bụng gã, làm ra tín hiệu dừng lại. Em nén tiếng rên rỉ, thở hào hển. Má và tai đã đỏ bừng.
Gã nhăn nhở: - Ầy da, tí nữa thì lỡ việc em nhỉ 
Em run giọng, khó khăn nói: - Anh... anh chơi ác quá, em ko chuẩn bị kịp...
- Vầy chuẩn bị chưa, anh bắt đầu nè.

Nói đoạn gã chậm rãi vuốt lại mái tóc đang xõa tung của em, cúi xuống hôn vào cổ em. Phần eo cũng bắt đầu khởi động lại.
Khi nãy gã cũng định dập thêm vài cái nữa mới tha cho em cơ. Nhưng thứ cảm giác muốn phun trào đã dâng cmn lên đến cổ rồi. Gã đành dừng lại.

Giây phút này, gã mới thấu hiểu và thông cảm cho những thằng YSL. Thật là khổ a, được sướng mà đéo sướng được lâu.
Có lẽ, gã trai nào ít nhiều cũng có cùng suy nghĩ như gã. Dường như xuất phát từ bản năng chinh phục của giống đực đối với giống cái. Khi sex, gã luôn muốn làm cho bạn tình được tận hưởng và thăng hoa. Điều đó, thậm chí còn quan trọng hơn việc chính mình được điều ấy.
Vì với gã, sex tuyệt vời ở quá trình, chứ ko phải vì mục đích bắn được lũ tt vào cái lỗ nào đấy hay bất kỳ chỗ nào đó. Như vậy thì xem sex, quay tay luôn cho lẹ. Chứ khác cm gì đâu .
Gã nghĩ vậy, và ko bao giờ, trong những cuộc truy hoan, mà gã ko để ý tới cảm giác của em. 
Lúc vuốt ve, âm yếm... Lúc nhẹ nhàng, dè dặt... Khi lại dồn dập, mạnh bạo...

Làm cho em sướng, là gã như nhân đôi cảm giác thỏa mãn. Chỉ khi sex với em, gã mới có thể tận tình phát tiết những nhớ nhung, yêu thương (không nói thành lời) bằng hành động.
Khi cả hai quyện vào nhau, không còn khoảng cách, chỉ còn hai cơ thể lõa trần... hòa hợp với nhau trong vũ điệu thần cmn thánh của muôn loài... Gã mới có thể cho em thấy gã ham muốn em đến mức nào. Đồng dạng, gã cũng cảm thấy điều ấy từ em. Em không ngại ngần thể hiện sự ham muốn của mình với gã. Am I lucky guy, bro?

Em không biết, gã thường xuyên nhớ em đến cồn cào. Nhớ đến phát cuồng lên được ấy. 
Mỗi khi gặp em, gã luôn cố gắng bảo trì dáng vẻ nghiêm túc, chừng mực hay đôi khi là hài hước, khách sáo... Nhưng kỳ thực con quỷ trong lòng gã lúc nào cũng hối thúc gã ôm chặt lấy em, ngấu nghiến bờ môi đó, bầu ngực kia... Muốn đè em ra bất kỳ nơi nào, lúc nào có thể.

Gã sẽ ko thể bao giờ làm và nói những điều như thế với em. Gã sợ rủi ro, gã ko muốn em nghĩ khác về gã. Gã sợ mất em. Gã sẽ cố giữ em bằng tất cả những gì đang có. Tất nhiên, đến một ngày rồi em cũng phải rời bỏ vòng tay gã. Sẽ không còn xa nữa đâu.

Điều gã thấy phục mình nhất, đó là chưa bao giờ gã tỏ ra ích kỷ bằng lời nói, hay hành động nào muốn thay đổi ý định rời bỏ gã của em. Vì gã biết, điều em sẽ làm là tốt nhất cho cuộc sống của em.

Vì thế, gã thầm trân trọng những phút giây bên nhau. Cố gắng cùng em sống những phút giây vui vẻ, thoải mái nhất có thể. Đời người, truy cầu nhiều nhất chẳng phải để cho mình có được cuộc sống sung sướng?

Giờ này gã ngồi gõ những dòng này. Là nhớ em lắm. Nhớ nhiều lắm. Không biết giờ này em có nhớ gã ko. Có vui vẻ, mạnh khỏe và tươi tắn như hình ảnh của em, đã khắc sâu trong lòng gã?

Phần này ta có ảnh, có clip. Nhưng ta ko post đâu.
Những hình ảnh về em, ta quyết định giữ cho riêng mình. Chỉ riêng mình ta thôi.
...

Chừng em đã điều hòa lại. Gã cùng em chuyển sân khấu xuống dưới sàn.
Sàn trải thảm nên cũng tương đối êm. Sau hắn mới biết mình sai lầm (sẽ kể sau).

Gã cởi áo của mình ra, lót vào lưng em. Em nằm xuống, bối rối vuốt lại mái tóc đã rối tung. 
Gã nhìn em, vẻ âu yếm ko thể che giấu. Lau những giọt mồ hồi lấm tấm trên má em. Gã chợt bùng lên trong lòng cảm giác muốn độc chiếm, sở hữu... Muốn bên em và che chở em mãi...
Em nắm lấy bàn tay thô ráp còn đang run rẩy trên má mình, hôn nhẹ, rồi áp chặt vào ngực trái. Dường như muốn gã chút nào đó, cảm thấy được những nhịp đập thổn thức kia.
Đằng sau cánh tay còn lại đang run rẩy giấu đi vẻ mặt đỏ ứng kia, gã nhận thấy những giọt nước mắt lấp lánh.

Trời ơi, gã trai nào có thể chịu nổi cảnh này đây... Tất nhiên đéo phải gã rồi.
Gã ghì chặt lấy em. Hôn tới tấp lên khuôn mặt ấy... mượn những nụ hôn để xóa nhòa đi những giọt nước mắt, ko rõ, rơi bởi sự yêu thương, hay tủi cực...

Em nhìn gã, ánh mắt ướt nhòe, ẩn ước thứ nhu tình có thể làm tan chảy mọi thứ trên thế gian (ít nhất là gã nghĩ vậy).
Em vươn tay giữ lấy khuôn mặt gã. Nhìn sâu vào mắt gã, nhoẻn cười... Nụ cười của người đàn bà hạnh phúc khi được yêu thương. Hạnh phúc đón nhận tình cảm của người đàn ông đang hướng về mình.

Em vòng hai chân, kéo gã vào lòng. Gã giật mình, từ phản ứng của sự đụng chạm của nơi đó. Gã chợt nhận ra đã quên mất nhiệm vụ chính còn dang dở. Nơi xuân thủy dạt dào kia đang chà xát, mời gọi thằng em cứng đầu của gã.
Nhẹ đặt lên môi em một nụ hôn. Gã từ từ dẫn dụ thằng em tiến vào động tiên... Dễ dàng và khoan khoái. Ướt nhoe cmn nhoét, thấm đẫm vạt áo dưới sàn của gã rồi mà 

Từng nhịp yêu, hòa quyện cũng tiếng thở dốc của gã, với tiếng rên rỉ của em. Nhận thức về mọi thứ xung quanh đã trở thành mơ hồ, phù phiếm.
Khoảnh khắc này, gã chỉ có em, yêu em mà thôi...

Chừng hết nửa buổi sáng. Cả hai không biết đã tha lôi nhau từ góc lọ sang góc chai bao nhiêu lần. trên bàn, dưới sàn, rồi lại lên ghế... Cuối cùng, gã hối hả dốc vào trong em dòng tình dịch nồng nàn đó. Cả hai ôm nhau, mệt nhoài giữa sàn nhà bề bộn.
Em gối đầu lên tay gã, áp chặt cả cơ thể nhỏ bé, thổn thức đó vào lòng gã.

Vài phút, sau em và gã cùng nhau mặc lại quần áo và thu dọn hiện trường thì phát hiện đầu gối của cả 2 đều đỏ ửng, gã thì bị trầy xước rướm máu 
Hậu quả của việc đánh giá sai về tác hại của thảm trải nhà.
Gã nhăn nhó xuýt xoa. Em thì cười khúc khích: - Đáng đời a. Ai bảo hăng quá làm chi.
Gã quay sang nhìn em, vẻ nham hiểm: - Làm tình với em chứ còn làm chi. hehe.
Em đỏ bừng mặt, đấm thùm thụp vào ngực gã.
- Vệ sinh chút rồi đi ăn trưa thôi em. Anh run hết cả chân rồi. Lần sau em mua thêm cái bánh mỳ nữa nhá.
- Để đến tối anh mới tha cho em à *_* - Em lém lỉnh.

Gã giúp em sửa sang lại mái tóc rồi đưa em vô nhà vs. ĐM. Đau chân quá - Gã lầm bầm trong Toalet.
- Răng đau chân rứa?
Gã giật mình ngó vào chuồng đi nặng. Đệt!!!

gần 1 nửa vòng trái đất, là khoảng cách vật lý hiện giờ giữa em và gã. khoảng cách xa vời vợi đó, có lẽ tỉ lệ thuận với nỗi buồn nhớ trong lòng gã.

Gã hiểu, hướng về em, ngoài khoảng cách vật lý mà nói, còn nhiều thêm những thứ khoảng cách logic (phi vật lý).
Vì em, bây giờ đã ở nơi mà em lẽ ra, đáng ra, nên phải... có mặt ở đó từ lâu rồi. Gã chỉ có thể gửi về em những dòng tin nhắn yêu thương, nhung nhớ sến sẩm, sáo rỗng mà thôi.

Để rồi, đọc lại những dòng đã viết, ôm ấp lại những ký ức về em trong lòng. Bồi hồi một mớ cảm xúc hỗn độn, thổ tả... để rành rẽ với lòng mình, rằng cảm xúc kia, là thật, vô cùng chân thật.

Gã yêu em nhiều như chưa từng so sánh. Nếu có ai đó lỡ là số 1, chắc em, phải là số... độc đắc.
Gã đủ trải, để vượt trên định kiến đám đông, nhưng cũng đủ nếm, để kìm nén sự ích kỷ đáng hổ thẹn của cái tôi xấu xí.

Gã, hay em, đều rõ. Chuyện sẽ không thể khác, có chăng, chỉ có thể xảy ra trong mệnh đề mị hoặc... "giá như".

Ko biết bao lần, gã thầm mắng chửi mình, đừng có lẩm bẩm hoài trong lòng những điều "giá như" đó nữa.

Gã đã diễn vai người bạn tốt, ráng để em ít hơn trong lòng sự lăn tăn tới thời điểm phải rời xa chốn kỉ niệm. Gã đã vui vẻ tiễn em đi đấy, nhưng gã biết, nếu nhìn sâu vào mắt gã, em có thể thấy một khoảng lớn của sự trống trải, mất mát. Mà gã biết, sẽ chẳng bao giờ, điều gì khác có thể lấp đầy.

Gã quyết định với lòng mình, vị trí này trong mắt gã, trong tim gã... Phần yêu thương, và ngọt ngào nhất, là dành cho EM. Không ai khác hơn.

Em, ký ức ngọt ngào nhất. Anh cảm thấy không hề 1 chút ngại ngần khi nói rằng: ANH YÊU EM.
Ít nhất, cho đến khi anh còn nhớ về em. Điều này sẽ không thay đổi, bất kể vì lý do gì.

Em, phải luôn hạnh phúc và tươi vui nhé. Có 1 chút là vì anh đấy... (hết)

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon