Truyện 18+ Tình Yêu Người Tình

Truyện 18+ Tình Yêu Người Tình
Hắn… một người con trai với thân hình cực kì thư sinh nho nhã, tính tình điềm đạm và đặc biệt là một học sinh giỏi ngoan ngoãn được thầy cô yêu mến, còn cô, một con bé nhí nhảnh, sôi động với những trò tinh nghịch khiến mọi người phải chú ý…

Bạn bè cùng trang lứa, ngay cả những người bạn thân cận nhất của cô, không ai là người không ngưỡng mộ hắn, còn với cô, cô không quan tâm điều đó, hắn là ai, hắn giỏi thế nào, hắn được tất cả thầy cô yêu mến… thì đã sao chứ, hắn chẳng có bất kì liên quan gì đến cô cả, nghĩ đến hắn không khiến cô thấy mập hơn, đẹp hơn, hay gì gì đó hơn… thế thì cần gì cô phải nghĩ chứ…
Sẽ chẳng có sự liên quan gì giữa cô và hắn nếu không phải kỳ thi học kì xáo trộn, sắp sếp thế nào chả biết, hắn lại ngồi ngay sau lưng cô…
Ba ngày thi đầu, mọi việc đều ổn không có vấn đề gì để bàn cãi, cho đến ngày thi cuối cùng… Cô bị ốm, thế là hai môn tự luận Sử và Địa, cô không thể nào nhồi nhét vào đầu mình trọn vẹn được, cô quyết định sẽ gian lận… Gian lận trong thi cử với cô cũng chẳng phải là chuyện gì to tát lắm, vì cô cũng thực hiện chiêu này khá nhiều lần khi còn học cấp hai, nhưng nói là nói thế, khi làm chuyện ác người ta vẫn thấy người cứ run lẫy bẫy thế nào ấy, cô kẹp chặt mảnh giấy nhỏ vào giấy thi, cố gắng tỏ ta thật điềm tỉnh nhưng tim thì không thể nào mà yên được, nó như muốn nhảy ra khỏi l ồng ngực vì lo lắng và sợ hãi…Hix nhưng lỡ phóng lao rồi thì phải theo lao, đó là luật không thể thay đổi được nữa…

Ngồi ngậm bồ hòn vì đề thi, xui xẻo thế nào mà cái đề thi quái quỷ ấy lại có đến hai câu cô không biết, đấu tranh dữ dội cuối cùng cô quyết định sẽ quay cóp, mặc sự thể ra sao thì ra, chỉ còn mỗi một môn cuối cùng là kỳ thi kết thúc, một kỳ nghỉ dài thật tuyệt vời đang đợi mình phía trước, đang mãi mê ghi ghi chép chép với hàng đống suy nghĩ hay hay, cô chợt giật thót tim vì giọng nói của người phía sau…
_ Bạn mà còn gian lận là tui méc cô đó…
_ Quay lại nhìn nhìn hắn với ánh mắt khó chịu, cô lườm hắn thật dài kèm theo câu lẩm bẩm đầy thách thức đủ để cô và hắn nghe thấy : Ông méc đi, tui chả sợ…sau đó là cái quay lên thật nhanh chóng, lúc này đây cô cũng thấy có chút sợ hãi, lỡ như hắn méc thiệt thì sao hả trời, cô không sợ sẽ bị trừ điểm thi, không sợ bị thu bài… Điều mà cô sợ nhất là ánh mắt của các bạn nhìn mình thương hại sẽ như thế nào đây, dù sao thì ở trường, cô cũng không xa lạ gì với những người ngồi trong phòng thi này,nếu như cô bị phát hiện thật thì tin này sẽ nhanh chóng lan rộng cả trường… Hix… nghĩ thôi đã thấy xí hổ chết đi được, nhưng đã lỡ thách thức hắn rồi, biết sao được, cô chỉ còn mỗi một cách là phi tang chứng cứ trước khi bị phát hiện. Nhưng không kịp nữa, thái độ của cô đã tố cáo với giám thị điều gì đó bất thường ở cô và chuyện gì đến ắt phải đến, cô bị buộc phải rời khỏi phòng thi ngay lập tức…

Lẳng lặng rời khỏi đó, trong lòng cô trực trào cảm giác tức giận hắn kinh khủng, từng bước chân nặng nề với bao nhiêu ánh mắt đổ dồn khiến cô như muốn chui tọt vào đâu đó để chốn luôn cho đỡ xí hổ, cuối cùng cô cũng có thể thở phào nhẹ nhõm khi đặt bước chân đầu tiên ngoài lan can, cô nhanh chóng rời khỏi đó và chạy một mạch ra đến cửa trường, ngay chính lúc đó, cô có cảm giác dường như cũng có một bàn chân chạy thật nhanh phía sau mình, nhưng cô mặc kệ, mặc kệ đó là ai vì cô không có can đảm để nhìn thấy ai trong lúc này hết…hic… 
_ Hoa ơi…
_ Tiếng kêu ấy khiến cô phải quay đầu nhìn lại, vì nó đang làm cô nóng bỏng lên vì sự tức giận đang dâng trào, là hắn, hắn còn dám chạy theo mình ra đây nữa, tên này đúng là can đảm ghê thật đó, nhìn hắn chăm chăm, cô chưa kịp lên tiếng thì giọng hắn lại vang lên .
_ Bạn làm gì mà chạy nhanh vậy…
_ Ông còn dám chạy theo tui nữa hả, đồ khó ưa, ông có tin là tui quýnh ông luôn hông ?
_ Tui xin lỗi, tui biết mình sai nên mới chạy theo bạn nè, nhưng mà tui cũng đã nói gì với giám thị đâu, cái này là tại bạn tự tố cáo bạn mà.
_ Ông… vậy rốt cuộc là ông chạy theo tui để nói lời xin lỗi, hay là chạy theo tui để nói cho tui biết lỗi này không phải của ông đây hả?
_ Tui…tui…
_ Tui cái gì mà tui, tui đi đây, không nói với cái đồ khó ưa như ông được nữa, nhìn mặt ông đẹp trai thế mà ích kỉ thấy ớn…

Nói rồi cô quay lưng bỏ đi một mạch với nụ cười thích thú vì vừa trả được thù mà chẳng cần phải mất chút công sức nào…

Từ cái ngày đi thi ấy, cô bắt đầu để ý đến hắn, chẳng hiểu sao cô không thấy ghét bỏ gì hắn, mặc dù nhờ hắn mà càng lúc cô càng nổi tiếng hơn ở trường, bước chân cô đến đâu là y như rằng các bạn túm tụm lại bàn đến đó, lúc đầu cô còn thấy ngài ngại nhưng sau cô chẳng thèm quan tâm đến nữa, được thời gian ngắn chuyện đó cũng lùi vào quên lãng …Nhưng có điều là giữa cô và hắn dường như đã bắt đầu có mối liên hệ vô hình nào đó tồn tại, hắn thường đứng tựa mình vào lan can mỗi giờ giải lao và nhìn cô chăm chú mỗi khi vô tình cô lướt ngang, ánh mắt ấy cứ mãi dõi theo cô, nó làm cho trái tim non nớt của cô bắt đầu thấy loạn nhịp, cô chẳng biết đó là gì, không thể giải thích được, chỉ biết rằng đó là lần đầu trong đời cô có cảm giác như thế .

Từ khi cô có cảm giác thích thích hắn, cô bắt đầu thấy mình thay đổi, vẻ nhí nhố thường ngày tự nhiên trở nên điềm đạm hơn hẳn, cô thấy trong tìm thức một ý nghĩ phải cố gắng nhiều trong học tập đang dần trỗi dậy, ngay chính thời khắc đó, cô chỉ nghĩ đơn thuần một điều rằng, cô không muốn hắn coi thường cô, cô muốn hắn không được nhìn cô với ánh mắt thương cảm như hôm nào, mà thay vào đó phải là sự ngưỡng mộ như bản thân cô đang dành cho hắn hiện tại…
Mỗi buổi sang đến lớp, cô thường đứng ngoài lan can rất lâu, dõi ánh mắt lơ đễnh sang lớp bên cạnh để tìm kiếm hắn cho đến khi bắt gặp được hình bóng hắn cô mới thấy an lòng và trở vào trong, dường như đó đã biến thành thói quen không thể thay đổi được, hôm nào không được nhìn thấy hắn, lòng cô cứ thấp thỏm không yên, nó như thiếu đi cái gì rất quan trọng mà cô không tài nào có thể giải thích được…Có đôi lúc cô lơ đễnh mông lung, không biết ngay lớp học bên cạnh, hắn có đáng nghĩ đến cô không, hắn có mong muốn bắt gặp ánh mắt cô như cô đang mong muốn không? Hắn có… bao nhiêu câu hỏi hắn có cứ xoáy vòng trong đầu khiến cô thấy bực mình bởi chính bản thân mình, cô chỉ muốn hét lên dể dằn cái suy nghĩ vớ vẩn đang trỗi dậy trong mình lúc này lại, nhưng cô không thể, càng cố gắng nó cứ càng dửng dưng xuất hiện như lẽ đương nhiên mà cô không thể kiểm soát được…

Cho đến một buổi sáng đẹp trời, cô phải trực nhật và đến lớp sớm hơn bình thường, cô chắc chắn rằng hắn vẫn chưa đến nhưng cứ thích nhìn sang lớp hắn như một thói quen, và điều đương nhiên là cô không thể thấy hắn được rồi, đặt những bước chân nhẹ nhàng vào lớp mình, cô đứng sững người lại vì kinh ngạc… miệng há hốc…khi thấy hắn đang lúi cúi làm gì đó ở chỗ ngồi cô, vừa khi cô nhìn thấy hắn cũng là lúc hắn chạm phải ánh mắt cô, ngay lập tức cô cố lấy lại bình tỉnh nhưng cô biết chắc rằng đôi gò má mình đang từ từ ủng đỏ lên như có một ngọn lửa đỏ rực được đặt cạnh bên, cô lên tiếng xua tan sự e thẹn và khỏa lấp đi sự ngại ngùng bằng giọng điệu đanh đá :
_ Ông đang làm gì ở đó thế, đó là chỗ của tui mà ?
_ Mặt hắn cũng đang dãn ra, cô thấy hắn hít thở thật sâu và cũng không kém phần bối rối khi bắt gặp cái nhìn của cô, xoa xoa đôi bàn tay vào nhau hắn tiến lại gần cô đáp khẽ: Uh, cái anh học ở lớp buổi chiều, bảo là để quên đồ ở đây nên nhờ tui đến lấy dùm thôi, tại tui thấy bên lớp bạn cũng chưa có ai nên vào tìm thử thôi mà.
_ Ông có thể đợi mọi người đến rồi nhờ tìm cũng được mà, việc gì phải tự mình chạy vào đây tìm kiếm như tên trộm vậy chứ…
_ Ờ thì…tui đến sớm trực nhật, sẵn tiện chạy qua luôn, bạn làm gì mà dữ dằn thế, có phải bạn vẫn còn giận tui chuyện hôm trước không, bạn là con gái kiểu gì mà nhỏ nhen thế…
_ Hơ… tui nhỏ nhen ớ hả… cho ông nói lại đó, đồ con trai ích kỉ, khó ưa, đáng ghét… Xí…tui không them nói với ông nữa, ông về lớp đi…
_ Bạn khỏi cần đuổi, tui về liền đây…Nói rồi hắn bỏ đi cách lạnh lung không ngoái đầu nhìn lại, trong lòng cô lúc đó, tự nhiên lại xuất hiện một luồn cảm giác thật lạ lẫm, hắn đứng ngay trước mặt cô, đáng ra cô phải biết trân trọng khoảnh khắc ấy, đáng ra cô phải biết cư xử khác hơn, đáng ra cô phải dịu dàng hơn khi đối diện với hắn mới đúng, có đâu cô lại như vậy chứ… ngồi phịch xuống chiếc ghế cô thầm tự trách cho sự đanh đá không đúng lúc của mình, tự cảm thấy hối hận vì đã để giuột mất một cơ hội ngàn vàng…

Dù là hối tiếc thì sao chứ, cô cũng không thể cho thời gian quay ngược lại mà cư xử khác đi được, đành phải chấp nhận sự thật hiển nhiên đang ở trước mắt thôi… Với cảm giác não nề, cô cầm chổi quơ quơ lấy lệ và trở về chỗ ngồi trong trạng thái u sầu như kẻ thất tình…mà chỉ nghĩ thế thôi, chứ có biết tình là cái quái gì đâu mà thất chứ, chỉ biết là có cái gì đó xốn xang và buồn buồn lạ…Hix…

Buổi học sắp kết thúc, cô có cảm giác các bạn bên cạnh mình sao cứ nhìn mình với ánh mắt lạ lẫm, nhất là nhỏ bạn thân cứ ngồi nhìn cô và cười mim mỉm như đang nắm giữ một bí mật gì đó vô cùng to lớn, nhưng cô chả có tâm trí đâu mà quan tâm đến chúng nó, vì điều cô quan tâm nhất bây giờ là hắn, không biết hắn có giận cô không, không biết hắn có buồn cô nhiều không và có khi nào vì hôm nay mà hắn không thèm ngó ngàng đến cô nữa không? Ôi trời ôi, tự nhiên sao cô lại ra nông nỗi này hả trời, sao tự nhiên cô lại cứ nghĩ vớ vẩn đến hắn…Trong dòng suy tưởng mông lung, tiếng trống trường báo hiệu buổi học đã kết thúc, cô đinh thần sẽ rời khỏi lớp không nói thêm gì và cũng chẳng cần thắc mắc gì dến chúng bạn đang có khuynh hướng kỳ lạ của mình, không hiểu sao một con bé nhiều chuyện như cô mà hôm nay lại trở nên ít chuyện như thế…Nhưng ý định bỏ đi của cô không được thực hiện vì bị nhỏ Thương kéo lại…
_ Tao có cái này cho mày xem nè…
_ Tao không xem đâu, giờ tao không có hứng thú để xem gì hết trơn á…
_ Mày không xem thì đừng hối hận nha, dạo này sao tụi tao thấy mày giống bà cụ non ghê dzạ, không nhí nha nhí nhanh như lúc trước vậy bà…
_ Ờ… dạo này tạo…
_ Tao sao…tụi tao biết tỏng hết ời, dạo này mày đang để ý thằng Thuận C9 chứ gì…
_ Mặt đỏ bừng vì bị bọn chúng đoán trúng tim đen, nhưng cô vẫn quyết bạo biện bằng câu nói sắc lẻm: Tao mà để ý nó á, còn lâu, tao ghét nó còn hông hết ở đó mà để ý, tụi mày thôi cái trò đoán già đoán non đó đi cho tao nhờ…Ủa mà có chuyện gì nói lẹ đi mấy bà cho con còn về nữa…

Nói xong, nhìn sang tụi nó, cô có cảm giác mình đang biến thành chú hề để tụi nó chế giễu vậy, vì nụ cười tinh quái ẩn hiện trên khuôn trăng rạng ngời của chúng cho cô biết, chúng có chuyện gì đó liên quan đến cô… Nhỏ Trang, từ nãy giờ vẫn im lặng, giờ mới lên tiếng và tay giơ giơ lên một tờ giấy gấp hình lá thư rất khéo léo : Mày biết đây là gì không ?
_ Mặt ngờ ngệch cô thẫn thờ đáp: Là gì thì mày phải nói tao mới biết chớ…
_ Nét mặt nó trở nên bí hiểm và từ từ mở tờ giấy trong tay ra cho đến khi trang giấy phẳng lì đặt ngay trước mắt cô, như một thói quen cô đảo mắt nhìn xuống, và tim có cảm giác rộn rang thật sự khi nhìn thấy ba chữ nằm gỏn gọn ổ hàng đầu tiên của trang giấy : Gửi Bạn Hoa…cô tiếp tục dõi theo từng chữ một được viết thật ngay ngắn và đẹp mắt đang nằm gọn trước mắt mình…Bức thư với nội dung khá là ngọt ngào với lời xin lỗi chân thành về chuyện thi cử hôm đó, kèm theo một lời đề nghị được làm bạn với lời văn thuyết phục trong từng câu chữ…Trong lúc cô đang chăm chú đọc, khuôn mặt cứ chuyển từ trạng thái này sang trạng thái khác, thì 4 cô bạn của cô đang chiêm nghiệm điều đó, ngước mắt nhìn lên, cô mới chợt nhận ra mình đã bại lộ trước 4 kẻ tinh ranh này…Mặt dãn ra với sự thẹn thùng nhìn chúng cô giả lả:
_ Xong rồi, có nhiêu đây mà tụi mày cũng làm như quan trọng lắm không bằng ?
_ Nhỏ Bình lên tiếng đầy nghi ngại ngay sau câu nói của cô : Mày thật sự là không thích Thuận hả?
_ Ờ… ờ thì… thì đúng rồi, làm sao tao thích nó được chứ, nó thấy ghét vậy mà…
_ Ờ… tao mong là thế, vậy chắc mày cũng không cần biết bức thư này ở đâu ra đâu he…
_ Sự khiêu khích của nhỏ bạn đúng là rất hiệu quả, cô nhanh chóng trả lời mà không biết là mình đang bị giăng bẫy : Tất nhiên là tao muốn biết chứ, nói xong cả bọn phá lên cười khiến cô ngại chết đi được, đành bẽn lẽn nhìn chúng cách e thẹn …
_ Thôi được rồi, để tao nói cho, nhỏ Thủy lên tiếng: Hồi nãy tao thấy nó nằm trong học bàn của tao đó, tao thấy từ tiết đầu rồi, nhưng cố gắng nín nhịn đến giờ mới lôi ra đó…Hihi
_ Ủa, sao nằm trong học bàn mày…
_ Tao đâu biết, mà ai để vào tao cũng hông biết luôn…
_ Àh, lúc sang tao thấy Thuận loay hoay ở chỗ ngồi của tạo, chắc là để nhầm chỗ…
_ Hay a… cũng may là nó để nhầm chỗ, nếu không thì dễ gì mà bọn tao biết được cái bí mật kinh thiên động địa này, mày đúng là giỏi che giấu kinh that đó…
_ Hihi… Tao đâu có cố tình muốn dấu đâu, mà nè tụi bây, sang nay tao lỡ chửi Thuận xối xả ời, giờ tao phải làm gì đây…Hix…Hix… Ta rối quá… có khi nào vì chuyện sang nay mà Thuận hổng thèm làm bạn với tao nữa không ?
_ Không sao đâu, mày để tụi tao giúp cho, giờ mày trả lời thư đi, để tụi tao mang sang đó dùm mày nha…
_ Ý kiến hay … Tao làm liền đây…Cảm ơn tụi mày nhiều nhiều …

Suốt hơn một tháng thư từ qua lại, càng lúc cô càng nhận ra mình thích hắn nhiều hơn, cô biết rằng trái tim cô giờ đây bắt đầu có những biến đổi là lạ mà trước nay chưa từng xảy ra, một ngày qua đi mà cô không nhìn thấy hắn là lòng cô như lửa đốt, bồn chồn và lo lắng khôn tả, cô vẫn chưa thể định nghĩ được thế nào gọi là yêu nhưng nếu có ai đó dám nghi ngờ cái mà cô dành cho hắn không phải là yêu thì cô sẵn sàng chiến đấu đến cùng để bảo vệ cho lý lẽ của mình, vì hiện tại cô chắc chắn một điều rằng, cô đang yêu hắn…

Hơn 11 năm học qua đi, kỷ nghỉ vào dịp tết là điều cô khao khát nhất, vì nó không quá dài để cô thấy ngao ngán mà cũng không quá ngắn để cô thấy luyến tiếc, nhưng năm nay, cô lại sợ phải nghỉ, vì cô đang thích hắn cơ mà, nếu nghỉ đến nửa tháng, liệu cô có nhớ hắn đến phát điên lên không cơ chứ…chỉ còn vài ngày nữa là cô không còn được nhìn thấy hắn trong khoảng thời gian khá dài, tự nhiên đâu trong lòng cô cứ tồn tại một nỗi buồn vu vơ nào đó, khiến những đứa bạn thân của cô cũng phải lắc đầu ngao ngán và chúng quyết định bắt cô phải hẹn hò với hắn … Mỉm cười cho ý tưởng hay của chúng, nhưng cô không thể đi hẹn hò như thế được, cô là con gái cơ mà, nếu hẹn hò trước còn gì là sỉ diện nữa, đó là lý trí, nó đang mách bảo cô như thế và cô đã bị khuất phục bởi lý trí, cô vẫn giữ im lặng và chờ đợi tín hiệu từ hắn…Nhưng cho đến buổi học cuối cùng trước khi nghỉ, hắn vẫn chọn sự im lặng... Tiếng trống trường báo hiệu giờ học kết thúc, mọi người lũ lượt ra về, chỉ còn lại cô và vài người bạn thân thiết ở lại, chúng ở lại cùng cô để xem xem có sự biến đổi nào xuất hiện từ hắn không, nhưng không… hắn đã không thèm đoái hoài gì đến cô thật… sân trường càng lúc càng trở nên vắng vẻ… Ngay khoảnh khắc đó, cô nhận ra rằng, cô không nên thích hắn nữa, vì chắc chắn một điều hắn đâu có thích gì cô đâu, vậy thì tại sao cô phải thích hắn chứ, cô đâu cần phải khờ dại như thế ...

Buổi chia tay cùng đám ngũ quỷ kết thúc cũng là lúc cô tuyên bố chắc mẫm với chúng rằng, từ nay tao sẽ không thích Thuận nữa, ngay hôm nay, tao sẽ loại Thuận ra khỏi bộ nhớ và mãi mãi không bao giờ cho Thuận bước vào thêm một lần nào nữa vì vậy tụi mày từ nay đừng chọc tao với Thuận nữa nhé… 
_ Ồ…Ồ… Thật thế hả Hoa, mày đúng là dũng cảm nha…
_ Haha… tao thấy mấy ông bà người nhớn ấy, cứ phải đau khổ vì tình yêu, khóc lóc quá trời, sao kỳ vậy ta, tao cũng yêu Thuận lắm cơ mà sao chẳng thấy đau khổ gì hết vậy cà…
_ Ờ, tao cũng thấy vậy đó, mấy anh chị tao bảo, tình yêu nó ghê ghớm lắm, nó khiến người ta đau tim lắm lắm, nó khiến người ta mất ăn mất ngủ…Ôi khiếp lắm, bởi vậy hôm trước nghe mày phán mày yêu Thuận tụi tao thấy lo lắng cho mày dễ sợ luôn…Hihi nhưng giờ thì không sao rồi…
_ Ờ… chắc tại người lớn họ hù mình đấy … 

Câu nói đó cũng là điểm kết cho buổi họp mặt cuối cùng của nhóm cô, cô trở về nhà trong trạng thái khác hẳn mọi hôm,cô thấy nhẹ nhỏm hẳn khi không còn có hắn tồn tại trong đầu mình nữa,tuy nhiên cũng có đôi lúc cô thoáng nghĩ đến hắn, nghĩ đến dáng đi, nghĩ đến một gã thư sinh với vầng trán suy tư mỗi khi gặp phải bài toán khó, nghĩ đến nụ cười nhẹ dịu mỗi khi hắn thấy vui… Nhưng rồi những cái đó cũng chỉ là thoáng qua và vuột mất... 

Suốt kỳ nghỉ, cô vô tư sống và hồn nhiên với những trò tinh nghịch như ngày nào, cô nhận thấy rằng chỉ có là chính mình cô mới thấy thoải mái và vui vẻ được… 

14.2 cũng là ngày trở lại trường sau kỳ nghỉ hơn nửa tháng, không khí trở lại sau bao nhiêu ngày nghỉ vốn đã khiến cho cả trường trở nên nhộn nhịp, thì nay lại càng nhộn nhịp hơn nữa vì nó rơi ngay vào ngày lễ tình nhân… Cả trường, người thì mang hoa, người thì socola, người thì quà… tất cả đều không ai có ý niệm định nghĩ chính xác về cái ngày mang tên tình nhân ấy, mà chỉ đơn thuần nghĩ rằng, nó là ngày để trao cho những món quà … Chính vì ý nghĩ đó, mà ngày hôm nay có đến vài bạn nam tặng quà và socola nhưng cô vẫn vô tư nhận mà chẳng nghĩ gì… Lại nói về hắn, đặt chân vào trường sau bao nhiêu ngày xa vắng, nói là không thích hắn nữa, nhưng cô vẫn có cảm giác muốn được hắn tặng quà, muốn được nhìn thấy hắn dù chỉ là từ đằng xa xa… Cô biết rằng ý nghĩ đó sẽ chẳng bao giờ cô được hắn đáp ứng, nhưng nó có *** vờn quanh bộ não cô, đuổi mãi chẳng chịu đi, và rồi những giờ học căng thẳng cũng khiến cô quên đi điều đó cho đến khi tiếng trống trường báo hiệu giờ học kết thúc… 

Mấy nhỏ bạn cô hôm nay ai cũng có việc bận vì vậy cô phải về một mình, thả từng bước chân ra đến cổng trường, cô nhìn lẫn quất xung quanh như tìm kiếm cái gì đó, nhưng chỉ là vô vọng, cho đến khi bước chân cô ra đến đường lớn, mới thấy hắn từ xa xa đang tiến lại gần… tim cô đang có cảm giác rung chuyển đến kỳ lạ, bước chân trở nên bối rối khi càng lúc càng gần hơn với hắn, khoảng cách chỉ còn vài mét ngắn ngủi ... và kia trên tay hắn… cô thấy những cánh hoa lưu li đỏ rực dưới nắng trời chiếu rọi, cô cố gắng bước nhanh hơn và không thèm quan tâm gì đến hắn, cô quyết tâm sẽ bước ngang qua hắn với sự lạnh lùng, một mặt là vậy, mặt khác cô lại muốn mỉm cười thật dịu dàng với hắn để thỏa lòng mong đợi dành cho hắn… Cuối cùng thì, sự đấu tranh tư tưởng phải được chọn lựa, nhưng không còn cần đến sự chọn lựa của cô nữa, hắn đã kịp nở nụ cười và kêu tên cô thật quyết đoán :
_ Hoa…
_ Hả… ông kêu tui hỡ…
_Ờ… Hoa đi qua đây với tui chút được không ?
_ Đi đâu… 
_ Tui có chuyện muốn nói với Hoa, hai đứa mình qua quán chị Thanh nha …
_ Ờ được… mà có chuyện gì quan trọng không ?
_ Thì Hoa cứ đi đi, lát tui nói cho nghe…

Nói rồi cô theo chân hắn sang quán kem quen thuộc của bọn học sinh chúng tôi, chị chủ quán ở đây rất dễ thương và hòa nhã, thấy chúng tôi vào chị niềm nỡ dí dỏm…
_ Bé Hoa… chị thấy thằng Thuận nó cứ thấp thỏm nãy giờ, mà không biết là nó chờ ai, ai dè đâu là chờ cưng hả… Hihi… 
_ Nhìn qua nét mặt hắn, chút xíu nữa là cô phải phá lên cười mất, nó ngượng ngùng và kì kì sao đó, cô chưa bao giờ thấy được sự bối rối quá mức của hắn như hiện tại, cô định lên tiếng nói gì đó với chị Thanh, nhưng chưa kịp thì hắn đã lên tiếng : Bà chị này giỡn đủ chưa…chị mà nói nữa em đi ra luôn đó…
_ Thôi… thôi hai đứa ăn gì chị làm nè…

Chị Thanh đã trở vào trong, nhưng hắn vẫn chưa thể lấy lại bình tỉnh thì phải, nhìn hắn vẫn còn rất bối rối và buồn cười, nói vậy không phải là cô không có cảm giác bối rối nhưng ít ra, cô là người được hắn mời đi vì thế cảm giác sẽ vững vàng hơn hắn đôi chút… Ngồi lúc lâu sau, hắn mới mở lời với giọng run run ngại ngùng và giơ lên những đóa hoa lưu li cùng một gói quà nhỏ nhỏ : Thuận tặng Hoa… mong là Hoa sẽ không từ chối Thuận…
_ Vẫn biết hắn mời cô sang đây, thì hoa và quà đó nhất định là hắn định tặng cô, nhưng tim cô vẫn rộn ràng xốn xang, đưa tay nhận lấy chúng, cô có cảm giác hình như mình đang run lên e ngại : Cảm ơn Thuận nha… 
_ Hoa ăn tết có vui không ?
_ Vui chứ… tui thích nhất là tết mà, còn ông ?
_ Tui cũng vậy… Không biết Hoa có còn giận Tui chuyện hôm trước không vậy ?
_ Ông đang nói cái chuyện thời cổ kim đó đó hỡ, tui quên lâu rồi mà…
_ Rồi môn đó có ảnh hưởng gì nhiều đến kết quả của Hoa không ?
_ Cũng có nhưng chỉ chút xíu thôi àh, ông đừng lo, tui không phải là người thích thành tích vì vậy với tui những cái đó cũng không quan trọng lắm đâu…
_ Haz… Hoa đang nói gì vậy, sao lại không thích thành tích là sao ?
_ Ờ … là thế này… với tui, kiến thức mới là quan trọng nhất, cái tui cần nhất đó là đến lớp, những gì thầy cô giảng tui có thể nắm bắt, những gì thầy cô cần, tui có thể giải đáp tốt, còn số điểm, tui không quan tâm lắm, miễn sao nó đủ sài là được ời… Ông làm gì mà ngạc nhiên vậy… 
_ Hoa càng lúc càng khiến Tui thấy bất ngờ đó nha…
_ Ờ… tui là vậy đó… đâu phải mình ông nói câu đó đâu, mấy bạn của tui cũng hay nói vậy…hihi… 

Câu chuyện kết thúc chỉ với những điều vu vơ trẻ con ấy, nhưng đã để lại trong cô những ấn tượng khó phai mờ… giữa cô và hắn cũng từ đó, chính thức trở thành “ Người Yêu” của nhau, chính thức có những buổi hẹn hò và bắt đầu một cuộc tình tuổi học trò đầy mơ mộng và dịêu kỳ…(truyen nguoi lon)

Không ai bảo ai điều gì, nhưng cả cô và hắn đều có dấu hiệu thay đổi những thói quen thường trực để được bắt gặp nhau nhiều hơn… Vào mỗi giờ giải lao, thay vì cùng lũ bạn chơi trò rượt đuổi, chọc người này, phá người nọ thì nay cô lặng lẽ ra lan can đứng ngó ngả nghiêng, vờ như nhìn trời đất trăng sao, nhưng thực tế là đang tìm kiếm bóng dáng hắn trú ngụ nơi nào, cho đến khi chạm phải ánh mắt nhau, cô mới thẹn thùng tìm gì đó để khỏa lấp… Trước kia thay vì cô thường đến trường rất trễ, thì nay cô háo hức vào mỗi sáng, tranh thủ đến sớm hơn bình thường để dạo bước ngang qua phòng học của hắn, cô đơn thuần chỉ cần nhìn thấy hắn, chỉ cần một nụ cười nhẹ trao cho nhau, đã đủ để cô hân hoan suốt ngày dài, và cả đêm trường thao thức mông lung…

Buổi hẹn hò đầu tiên của cô và hắn được bắt đầu vào một chiều thứ 7… Trưa hôm đó, sau tiết học cuối cùng, cô nhận được mảnh giấy nhỏ của một bạn nam bên lớp hắn mang sang với lời nhắn ngắn gọn: 
_ Có người gửi cho bạn cái này
_ Cầm nó trong tay, cô ngờ ngợ là của hắn nhưng vẫn muốn kiểm chứng cho chắc ăn: Ủa bạn gì ơi, là của ai gửi cho tui thế ?
_ Bạn cứ mở ra xem sẽ biết thôi, thôi tui về nha
_ Ờ..Ờ mà… cô chưa kịp hỏi thêm gì thì cái tên đó đã biến mất cùng nụ cười bí hiểm … Cô tò mò, hồi hộp ghê ghớm, tay run run mở từng nếp gấp và cuối cùng cũng không ngoài dự đoán của cô, là nét chữ của hắn : Thuận đang chờ Hoa dưới gốc bàng, Hoa xuống liền nha, Thuận có chuyện muốn nói .

Đọc xong lá thư, cô nghe tim mình đang nhảy nhót lung tung, cô không biết phải làm gì để nó đừng đập nhanh thế nữa và ngay đó, nhỏ bạn cô đến bên cạnh hỏi trong nghi ngờ :
_ Người đó hình như bên C9 mà, nó qua tìm mày làm gì thế ?
_ Uh thì… Nó qua đưa thư của Thuận cho tao
_ Hả… miệng nó há hốc kinh ngac…lắp bắp hỏi thêm : Thư nó viết gì thế, cho tao xem với nào
_ Chuyện quan trọng lắm, giờ tao run quá…hix… Thuận hẹn gặp tao dưới gốc bàng kìa…hix… giờ sao đây mạy
_ Ngồi phịch xuống ghế, tay chống cằm nó ra vẻ người lớn nói rõ rành từng tiếng một : Giờ mày xuống gặp nó xem nó nói gì, xong rồi mình tính tiếp 
_ Nhưng… nhưng mà…
_ Không nhưng nhị gì hết, mày chờ tao xíu, để tao ra coi thử coi nó còn đứng đó không ?
_ Ờ…
_Thoắt cái nhỏ bạn cô đã chạy bay biến ra đến cửa và trở vào nhanh chóng với vẻ hớt hải : Tao thấy nó rồi, nó đứng một mình thôi, giờ mày xuống đi, có gì tao chờ mày ngoài cổng trường nha.
_ Nhưng mà… tao hồi hộp quá, mày làm cách nào giúp tao đi
_ Hì hì… Tao xin thông báo rằng, tao không thể giúp mày được, bởi vì tao chưa có thích ai bao giờ.
_ Hơ… vậy mà cũng nói…thôi tao đi nha, mày nhớ chờ tao ngoài cổng đó

Với mọi ngày, cô lao thật nhanh ra cổng trường cách mạnh mẽ, thì bây giờ, từng bước chân với cô nó cứ khó nhọc làm sao vậy đó… từng bước chân run rẫy đến mức bản thân cô có thể cảm nhận được, nhưng rồi cuối cùng… cô cũng đã có thể đối diện cùng hắn…gã thư sinh đáng yêu trong cõi lòng cô…
_ Mỉm cười nhẹ nhàng, cô cố gắng dẹp bỏ những cảm xúc đang nhảy múa trong đầu lại và bắt đầu với hắn bằng câu hỏi : Ông muốn nói chuyện gì với tui mà có vẻ bí mật thế ?

_ Có lẽ hắn cũng không khác gì cô hiện tại, hắn cũng đang run rẫy và tim cũng có cảm giác loạn nhịp… vì thế, phải mất đến vài giây sau nụ cười hiền hắn mới đáp lời : Ờ thì… tui… 
_ Ông làm sao… dõi mắt bâng quơ cô hỏi lại
_ Tui muốn hỏi chiều nay Hoa có rãnh không ?
_ Chiều nay hả, hình như là tui phải học thêm toán, ủa mà có chuyện gì không ?
_ Uh… tui tưởng chiều nay Hoa rảnh, tui định rủ Hoa đi chơi chút xíu 
_ Lời hẹn hò của hắn đã làm tim cô như ngừng thở, cô chỉ muốn uh phát cho nhanh, nhưng mà khổ nỗi, nếu cô nhanh chóng nhận lời như thế thì chẳng khác nào cô khẳng định với hắn rằng cô thích hắn chứ, không được,không được, cô phải làm gì đây để vừa có thể gặp hắn mà lại vừa để hắn không nghĩ là cô thích hắn đến chết đi được…hix…hix, trong lúc cô đang mãi mê nghĩ cách thì hắn lại tiếp lời : Chiều Hoa học mấy giờ?
_ Ờ… 5h …
_ Vậy chiều 6h30 Thuận chờ Hoa ngoài cửa nha…
_ Tui đâu có nói là sẽ đi chơi với ông đâu mà chờ chứ, tui chưa đồng ý mà… Không hiểu ở đâu ra tự nhiên cô lại phát ngôn một câu nói hết sức ngu dại như thế, lòng cô bắt đầu hồi hộp, cô sợ câu nói của cô sẽ khiến hắn không còn ý định đi chơi với cô nữa, nhưng cô đã lỡ nói rồi giờ chỉ còn biết phó mặc cho trời mà thôi…
_ Khoảng lặng xuất hiện, trạng thái của hắn bây giờ hình như là đang buồn thì phải, cô không thấy được nét tự tin nào từ hắn trước tình huống này như cô từng thấy sự tự tin của hắn trong học tập, trong lòng cô chợt thoáng lên ý nghĩ, cái con người này, đứng trước con gái sao lại vậy nhỉ, càng lúc cô càng thấy hắn đáng yêu làm sao vậy đó, và ngay khoảnh khắc đó, chẳng biết động lực nào đã khiến cô lên tiếng thêm lần nữa : Tui đùa với ông đó, vậy tối nay ông chờ tui ở đâu…
_ Ngay sau câu nói của cô là nụ cười hiền hòa trên đôi môi hắn, như cô vừa tháo gỡ dùm hắn cái gông cùm đáng ghét vậy: Tui đứng ngay cổng trường nha…
_ Ờ… vậy giờ mình về he
_ Để tui đưa Hoa về nha
_ Ơ… tui có xe mà, với lại nhỏ Trang đang đợi tui ngoài cổng, ông mà đưa tui về thể nào thứ 2 nó cũng la um sùm lên cho coi
_ Thì kệ Trang chứ, có sao đâu mà Hoa lo dữ vậy
_ Thôi… tui tự về được ời… có gì tối tui với ông nói nhiều hơn he
_ Uh… vậy tạm biệt Hoa, tối gặp

Nếu ai đã từng ở trong trường hợp như cô hiện tại, có lẽ mới cảm nhận được hết những gì vui mừng và nỗi hân hoan sâu thẳm trong tận cõi lòng, cô nghêu ngao hát vô tư mặc kệ mọi thứ xung quanh, cho đến khi gặp nhỏ bạn ngoài cổng trường, không hiểu sao với cô hiện tại cái gì cô cũng thấy đẹp, cái gì cô cũng thấy nó toàn màu hồng ngọt ngào, ngay cả nhỏ bạn cô, cô cũng thấy nó đẹp hơn mọi ngày… Cô đang tự nhủ với trái tim mình…hay a… thì ra tình yêu nó là như thế, nó có thể khiến con người ta thấy hạnh phúc đến vậy… dòng suy nghĩ của cô bị cắt ngang bởi nhỏ bạn đáng ghét : Sao rồi mày, làm gì mà cứ như đang ở trên cung trăng thế …
_ Hì hì… giờ tao đang trên cung trăng thật mà… cảm giác không gì có thể so sánh được
_ Là sao, mày nói gì mà tao không hiểu gì hết vậy 
_ Con nít như mày thì sao hiểu được chứ, hì hì, tao đang yêu đấy
_ Trời… Thuận vừa nói gì với mày, mà khiến mày như bị tâm thần zậy
_ Ơ… con này, sao mày nói tao vậy, tao đang yêu thiệt chứ bộ, tối nay tao với Thuận chính thức hẹn hò hì hì
_ Mắt nó tròn xoe nhìn cô với vẻ kinh ngạc, một lúc sau mới có thể lên tiếng : Hẹn hò… mày… mày với Thuận hẹn hò ớ hả…
_ Ờ… có gì mà mày kinh ngạc thế
_ Hì hì… sao không kinh ngạc được mạy, thôi mình về đi, tin này nóng hổi, lát về tao kể mấy đứa kia nghe, bảo đảm tụi nó cũng kinh ngạc như tao… hì hì… thích quá, có chuyện để tám ời…
_ Hơ… mày đúng là nhiều chuyện thiệt đó Trang… Tao sợ mày rồi đó
_ Hì… mình giống nhau mà, đâu cần phải nói bạn zậy…

Tạm biệt nhỏ bạn sau câu đùa dí dỏm, cô thả hồn vào cái nắng chói chang để mặc dòng suy nghĩ trôi dạt về bất cứ nơi nào nó muốn…
Sau giờ cơm trưa, cô bắt đầu cảm thấy hồi hộp, chiếc đồng hồ ít khi được cô đoái hoài đến …thì nay, nó đang khiến cô như muốn nhạy tót lên vặn một cái cho thời gian trôi qua mau thêm chút nữa, nhưng cuộc sống này thật lạ, cái gì mình càng mong nó mau đến thì dường như nó luôn đối đầu cùng mình, từng khắc một cứ trôi qua chậm chập dù cô đã cố gắng làm rất nhiều việc để quen đi sự chờ đợi…nhưng hiển nhiên đều là vọ ích…
Và rồi, thời gian cũng không thể trêu chọc cô được nữa… đồng hồ đã điểm 4h30… cô chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng… chỉ 15’ cô đã có mặt tại trường, mấy đứa bạn cô cũng đã đến đông đủ và ngồi sẵn dưới tán cây chờ đợi… 

Vừa thấy cô xuất hiện, nhỏ Trang đã đon đả chào đón
_ Hôm nay đi sớm vậy mạy, mọi ngày thầy vào mới thấy mày ló mặt tới mà
_ Uh… tại hôm nay tao ở nhà buồn nên đi sớm gặp tụi mày chơi
_ Chứ hông phải… hông phải… Nhỏ Bình lên tiếng trong ngập chừng trêu ghẹo 
_ Nhìn lũ bạn, kẻ đứng người ngồi với nụ cười mim mỉm khiến cô ngại chết đi được, phải lên tiếng giả lả lãng tránh : Mệt mấy bà ghê, thôi vào đi thầy vào rồi kìa, hôm nay tao muốn là học sinh ngoan, hì hì…
Ờ… cả lũ mặc ĩu xìu theo chân cô vào lớp, vừa bước đến ngạch cửa, cô chợt sững người lại vì ngay dãy bàn thứ 2 kia… hắn… với nụ cười tươi rói đang hướng về phía cô như chờ đợi… một chút bối rối xuất hiện ngay lập tức khiến cô như lặng yên giữa chốn đông người… những đứa bạn cô… chỉ vài giây ngắn ngủi… chúng cũng nhận ra sự có mặt của hắn và vỗ nhẹ vai đưa cô trở về thực tại bằng câu nói khẽ : Mọi người đang nhìn mày kìa, vào lẹ đi, làm gì mà cứ như Từ Hải vậy bà…
_ Ờ ..ờ tao biết rồi… cô bối rối theo chân chúng và yên vị ngay chiếc bàn phía sau hắn…tim vẫn còn đập nhanh và mọi phản ứng của cô trước tình huống dường như rất châm chạp, cô cảm nhận được điều đó, bởi lời hỏi thăm của thầy phát ra đến vài giây sau cô mới có thể trả lời :
_ Hôm nay em đến sớm vậy Hoa 
_ Dạ… em vẫn đến sớm mà thầy, thầy làm như em lúc nào cũng đi trễ hổng bằng…cô bối rối đáp lời thầy 
_ Uh… cố gắng phát huy nhé, thầy mong là ngày nào em cũng như hôm nay 
_ Dạ… em biết rồi ạ…

Cả buổi học, cô miên man suy gẫm không biết lý do vì sao hắn lại có mặt nơi đây, không biết hắn đang định bày trò gì, và không biết có phải hắn sẽ mãi mãi học cùng cô như thế này vào mỗi buồi chiều không? Đầu cô quay tròn vì những câu hỏi bang quơ đã đành, lại thêm hắn ngồi ngay phía trước với khuôn mặt thanh tú cùng sự kết hợp hài hòa trong bài giảng của thầy khiến cô cứ bị cuốn dần vào sự thích thú kỳ lạ… cô không hiểu sao, với cô hiện tại, cái gì bắt nguồn từ hắn cô cũng thấy đáng yêu, nụ cười, giọng nói, ánh mắt và ngay cả cách hắn suy tư… cô có cảm giác bản thân đang nở những nụ cười mỗi khi nhìn đến hắn… và điều hiển nhiên là những gì thầy nói trên bảng làm sao có thể đăng nhập vào cái đầu chứa đầy những hình ảnh của hắn bây giờ được cơ chứ… Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, cô liền quay phắt sang nhỏ bạn, đưa tay lên trán và hỏi khẽ :
_ Ê Thương… mày rờ thử xem trán tao có nóng hông?
_ Mặt ngu ngơ không hiểu chuyện gì đang diễn ra, nhưng tay nó vẫn hành động… ra chiều lo lắng nó hỏi dồn: Tao thấy bình thường mà, mày mệt hả, mệt nhiều không, hay là tao xin thầy cho mày về nha…
_ Nhìn thái độ nó, cô chỉ muốn phá lên cười ngay tức khắc, nhưng cũng may cô vẫn còn biết đây là lớp học, cô nhỏ giọng : Tao đâu có mệt gì đâu
_ Vậy sao mày kêu tao rờ trán
_ Ghé sát vào tai nó sợ người bên trên nghe thấy cô nói nhỏ : Sao tự nhiên tao thấy cái gì của Thuận cũng đáng yêu hết trơn đó, nên nhờ mày kiểm tra hộ xem tao có bị điên không ấy mà…
_ Mặt nó trở nên nghiêm trọng quay sang đáp lời : Có khi là mày bị điên thiệt ời đó, mà người ta nói, cái bệnh này phải do người làm mày điên chữa mới được…Hì hì
_ Hơ… con này… thấy ghét… không nói với mày nữa…

Buổi học kết thúc… cô ngồi lại chờ cho mọi người ra hết mới bắt đầu lò dò từng bước chân ra cổng trường, nơi mà hắn đang chờ đợi cô từng phút…Vừa thấy bóng cô hắn đã lên tiếng trong vui mừng 
_ Sao Hoa lâu vậy, Thuận chờ Hoa nãy giờ rồi đó…
_ Ờ… tại tui còn làm mấy việc nữa nên … 
_ Uh…Hoa muốn đi đâu để Thuận chở Hoa đi…
_ Nhưng tui có xe mà, thôi tui với ông qua bên chị Thanh ngồi đi cho gần he
_ Uh… vậy cũng được…

Đặt chân vào quán, cô vẫn đang loay hoay chào hỏi chị chủ quán, thoáng cái đã không thấy hắn đâu sau khi quay lại… cô dáo dác tìm kiếm… và kìa… chỉ một vòng nhỏ cô đã thấy hắn… hắn đang đứng bên chiếc bàn phía trong… nơi có đến vài ba cô bạn nữ đang nói cười rôm rả, hỏi thăm đủ chuyện… chẳng hiểu sao bỗng nhiên nét mặt tươi tắn của cô chợt biến sắc đến cô còn có thê cảm nhận… cô biết rằng nếu như có ai đó mà nhìn thấy cô trong tình huống này, chắc phải cười đến chết mất… nhưng cô không thể trở nên bình thường được trước cái mà cô đang nhìn thấy…

Ngồi hẳn xuống ghế, ra vẻ như không để ý, nhưng trong lòng cô có cái gì đó nó tức tức khó tả ghê ghớm… cô cố gắng tỏ ra thản nhiên sau khi hắn trở lại và ngồi đối diện cô, nhưng điều đó thật khó khăn để thể hiện …
_ Hoa ăn gì…
_Cô đáp thật lạnh lung : Tui gọi rồi… 
_ Uh… Hoa nè
_ Ông nói đi…
_ Tự nhiên Thuận thấy Hoa sao vậy ?
_ Câu nói của hắn đánh động đến dòng suy nghĩ đang len lõi trong đầu cô cách mãnh liệt, ừa nhỉ, cô đang bị làm sao vậy, tại sao khi thấy hắn nói cười vui vẻ với mấy bạn nữ kia thì cô lại thấy khó chịu… phải chăng đây là cảm giác mà người ta hay bảo là “ Ghen” ư, có phải chăng cảm giác tức tức này chính là ghen khi người ta yêu nhau… định nghĩ và ghán ghép cái khó chịu của mình hiện tại vào cái từ ghen ấy, cô chợt giật mình… chết rồi… có khi nào hắn nhận ra là mình đang ghen không nhỉ… nhắm mắt như xua tan chúng vào đâu đó… cô hạ giọng đáp lời : Tui có bị sao đâu… ông ăn gì gọi chưa
_ Uh… Thuận kêu rồi 
_ Ngay bây giờ, cô cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút và cảm giác tức tức khi nãy cũng đang từ từ tan biến, cô tiếp tục bằng câu hỏi : Sao tự nhiên ông lại ở trong lớp chiều này thế?
_ Hoa có ngạc nhiên khi thấy Thuận không zậy?
_ Hông, ông có ở đó hay không thì liên quan gì tui đâu chớ… không biêt từ khi nào, cô lại trở nên dối lòng như thế …
_ Mặt hắn trùng xuống và đáp trong buồn bã : Uh… chiều nay Thuận đến sớm, xin thầy cho vào học ké một hôm, Thuận muốn làm cho Hoa bất ngờ… vậy mà…
_ Vậy mà sao… 
_ Uh… không sao… 
_ Ờ… vậy ông có định sẽ học thêm thầy không, hay chỉ vào mỗi hôm nay thôi…
_ Uh chắc là Thuận sẽ đăng ký học luôn, dạo này môn toán Thuận cũng đang có chiều hướng xuống quá…
_ Lòng bồn chồn, vui mừng, chỉ muốn nhảy cởn lên vì thích thú nhưng cô cũng có thể kìm nén được, chỉ nở nụ cười nhẹ đáp dí dỏm : Ông đang me ai trong lớp hỡ, sao mà tự nhiên đi học vậy cà…
_ Nụ cười thật hiền lạnh xuất hiện sau câu nói của cô cùng lớp đáp thật dễ thương khiến cô muốn ngất ngây tận đẩu đâu : Nếu Thuận nói là vì Hoa thì Hoa nghĩ sao …
_ Cuối đầu e thẹn cô nhỏ giọng : Vì tui hả… thì tui vui lắm chứ con nghĩ sao nữa…
Buổi hẹn hò kết thúc… cô xem câu nói “vì Hoa” như một lời tỏ tình đầy dễ thương mà hắn gửi đến mình… để rồi bắt đầu từ giây phút đó, tim lòng cô lúc nào cũng mang một cái gì đó nhớ nhớ mỗi khi đêm về… và khao khát gặp gỡ hắn vào mỗi sớm mai …

Sau buổi hẹn hò… là một đêm dài trằn trọc thao thức nơi cô… từng lời nói một của hắn, cô đều ghi nhớ rất kỹ và cứ lặp đi lặp lại chúng không biết bao nhiêu là lần trong tâm tưởng… cho đến khi sự ngọt ngào dần chiếm trọn trái tim cô và cô quyết định sẽ lưu trữ lại chúng… Cô bật dậy, mở tung khung cửa sổ, dõi mắt ra phía bầu trời xa thẳm… cô đã thấy… vầng trắng sáng và những ánh sao lấp lánh phủ kín cả bầu trời… một cảnh sắc tuyệt vời đang hiện hữu ngay trước tầm nhìn mà mười mấy năm nay cô chưa một lần cảm nhận thấy… nó đẹp, thuần khiết và lung linh huyền ảo như chính cái mà cô và hắn đang dần chạm đến… 

“ Ngày…tháng…năm…
Hôm nay mình sẽ bắt đầu viết nhật ký… những trang nhật ký dành riêng cho hắn… mấy hôm nay mình thấy rất vui, từ ngày mình biết hắn cũng thích mình, tự nhiên mình lại có cảm giác kì kì lân lân sao đó… mình đã trở thành người lớn thật rồi vì mình biết yêu ời mà… chiều nay ngồi với hắn, mình chỉ muốn nói rằng mình rất thích hắn, nhưng chắc chắn câu nói đó mình phải chôn chặt trong lòng thôi, vì con gái mà lại đi nói như thế có khi hắn lại cười mình thì sao… hì hì… phải chi mình có thể hét lên giữa không gian này rằng… “ tui thích ông” nhỉ… nhưng nếu mình mà làm thật, chắc cả nhà sẽ đưa mình đi bệnh viên tâm thần mất thui… hì hì… thôi đi ngủ, mai sẽ viết tiếp…” 

Một ngày chủ nhật dài, cô tha thẫn đi ra rồi lại đi vào, chẳng biết làm gì cho mau hết ngày để sáng mai đến trường còn được gặp hắn, dẫn chiếc xe đạp giữa trưa nắng hè, cô chạy sang nhà nhỏ Bình, nhỏ ở gần nhà cô nhất… chỉ mất khoảng 10’, cô đã nhìn thấy cái mặt tròn tịa bẫu bĩnh của nó đang cười tươi đón chào cô:
_ Ủa… mày không ngủ trưa sao chạy qua đây…
_ Ờ… tao ngủ hông có được…
_ Sao vậy ?, mày bị gì hả…
_ Ra vẻ sầu não cô trả lời nó : Ờ… tao bị bệnh rồi
_ Hả… mày bị làm sao, đã đi khám bệnh chưa mà lại sang đây
_ Hix… tao bệnh tương tư mà, mày có bài thuốc nào chữa được không, chỉ tao với coi…
_ Ôi trời… sao dạo này mày cứ làm tao hú hồn hoài vậy… tháo bỏ vẻ mặt nghiêm trọng xuống, nó cười cười tiếp tục với cô bằng câu hỏi : Ê mày… yêu một người có vui sướng như người ta hay nói không?
_ Nhìn vẻ mặt nhiều chuyện đang giãn ra của nó khiến cô phải cười phì giòn giã… cô gật gật đầu và từ từ diễn tả… Ờ thì… nó thích thích… vui vui…nhưng mà đổi lại nó cứ sao sao đó… khó diễn tả lắm
_ Hơ… mày nói gì mà khó hiểu quá zậy, vậy mà cũng vỗ ngực xưng tên là mình biết yêu ời, ghớm… cái này chắc tình yêu lởm quá…
_ Ơ… tình yêu lởm là thế nào hỡ… cô vừa nói vừa rượt theo nó chạy tuốt ra vườn và cuối cùng cũng bắt được nó sau một hồi rượt đuổi … mày nói rõ ràng tao nghe coi, tình yêu lởm là thế nào hả …
_ Không nói… hì hì… mày tự nghĩ đi… chừng nào nghĩ ra khắc biết, giờ thì có muốn ngủ không tao mắc võng cho nằm nè…
_ Ờ…ờ… mày mắc đi, cho tao ngủ trưa với, ở đây mát ghê he…

Hai chiếc võng được giăng lên nhanh chóng bởi bàn tay quen thuộc của nó, đặt mình xuống chiếc võng đong đưa, hòa quyện cùng làn gió mát nhẹ nhàng, những tán cây đong đưa, những mùi hương thoang thoảng của các loài hoa xung quanh… và đặc biệt, hình ảnh hắn đang ngự trị trong tìm thức… cô lãng quên và chìm sâu vào giấc ngủ tự khi nào …cho đến khi tiếng lộp độp của bước chân thật gần bên cạnh cô mới bững tỉnh giấc... 
_ Mày dậy rồi àh?
_ Uh… mấy giờ rồi vậy?
_ 4h chiều rồi đó … 
_ Ờ… thôi tao về nha, lát mày có sang nhà tao học bài không ? mai kiểm tra Hóa 1 tiết đó nha…
_ Uh… tao biết rồi …

Sáng đầu tuần, cô đến trường từ rất sớm, bởi cô muốn được nhìn thấy hắn trước khi hắn nhìn thấy cô… nhưng… điều cô muốn đã không thể thực hiện vì chân vừa đặt đến cổng trường…cô đã thấy ánh mắt hắn đang dõi theo mình từ phía lớp học… mỉm cười chào hắn, chân cô lúi ríu từng bước khó nhọc, đây không phải là lần đầu tiên hắn nhìn cô kiểu này, nhưng sao cô vẫn chưa thể tháo bỏ sự rụt rè xuống thế không biết… cô càng cố gắng điềm tỉnh thì cô lại càng lận cận hơn…

Chân cầu thang đã hiện ra ngay trước mắt, và kia là hắn đang đứng đó như chờ đợi cô… Lên tiếng trước xua tan e ngại cô bắt đầu bằng câu hỏi : 
_ Ông đi học sớm vậy?
_ Hoa cũng vậy mà…
_ Ờ… nhưng ông còn đi sớm hơn tui…
_ Uh… Tui đi sớm để được nhìn thấy Hoa trước
_ Ơ… cô đang định sẽ nói tui cũng muốn đi sớm để chờ ông, nhưng may sao cô còn đủ tỉnh táo để im bặt và dừng lại ở đó…
_ Nhìn vẻ mặt cô, hắn cười cười tiếp lời : Ơ gì, tui đi sớm chờ Hoa thì có gì lạ đâu mà Hoa ngạc nhiên zậy?Q
_ Àh không, thôi tui về lớp cất cặp đã, rồi ra nói chuyện với ông he…
_ Uh…

Bắt đầu từ hôm đó, như một thói quen cả cô và hắn đều đến trường sớm hơn thường lệ, cô cũng quen dần khi gặp phải hắn, cảm giác e thẹn ngại ngùng hay bối rối đều đã thuộc về quá khứ từ khi nào chẳng biết, giờ đây, đối diện với hắn cô chỉ tồn tại mỗi một cảm giác đó là thân thương và gần gũi…cô và hắn mãi mê bên nhau, nhưng xét trên phương diện học tập, tất cả đều không có gì đáng phải bận tâm, vì cô luôn vì hắn mà phấn đấu, và cô chắc chắn rằng… sỉ diện một thằng con trai, hắn cũng sẽ chẳng đời nào để bản thân thua cô…

Tình cảm ấy êm đềm suốt vài tháng đầu, cũng đến lúc nó gặp phải những mẫu thuẫn …

Vào dịp gần cuối năm học nhà trường tổ chức cuộc thi giao lưu giữa trường công lập và dân lập trong huyện… mỗi lớp sẽ có một tiết mục văn nghệ, và thi đua để chọn ra tiết mục hay nhất khai mạc buổi lễ giao lưu… Tất cả các lớp bắt đầu cuộc hành trình của mình để giành thắng lợi và điều hiển nhiên là không khí lớp cô cũng chẳng kém phần rôm rả… Mọi người bắt đầu chọn và cuối cùng là chọn được tất cả 10 bạn… 5 bạn nam và 5 bạn nữ trong nhóm cô… Loay hoay suốt buổi sinh hoạt lớp, cô nôn nao chết đi được vì không biết hắn sao rồi, trong lần diễn này hắn có tham gia không? Cuối cùng tiếng trống trường cũng vang lên… trả về cho cô thời gian được nói chuyện với hắn…

Hắn với gương mặt thoáng buồn đứng tần ngần bên lan can, khiến cô nhìn mà mắc cười chết đi được, lại gần hắn, khẽ vỗ bờ vai cô hỏi nhỏ : 
_ Ông bị sao mà mặt mày buồn so vậy?
_ Ủa, Hoa ra rồi hả…tui đâu gì buồn đâu…
_ Xạo… không nói tui nghỉ chơi ông luôn đó…
_ Ấy đừng… để tui nói mà…
_ Ờ… tui đang lắng nghe nè, ông nói lẹ đi…
_ Ùh thì… tui vừa nhận được thông báo, thầy phụ trách giao trách nhiệm thay mặt tất cả học sinh trong trường viết bài để đọc trong buổi khai mạc…
_ Y da… vậy thì có gì đâu mà ông buồn thỉu buồn thui vậy, đó là một trách nhiệm vinh quang mà…
_ Hoa đừng chọc tui có được không…hix… tui đang rầu quá trời nè, Hoa cũng biết tui dốt văn mà… giờ kêu viết tui biết viết gì đây hả trời…
_ Hì hi, cô ôm bụng cười thích thú với vẻ mặt sầu não của hắn lúc này… đây là lần đầu tiên cô thấy hắn có vẻ khó xử đến vậy… được một lúc, hắn lại tiếp tục lên tiếng : Bộ tui mắc cười lắm hả …
_ Ờ… tui mà có máy chụp hình, tui chụp ông đang báo liền luôn đó… 
_ Hoa đừng chọc tui nữa có được hông zạ… tui đang rầu thúi ruột nè…
_ Ờ… ờ… không chọc ông nữa, thôi ông để tui nhờ nhỏ Trang viết dùm ông nha, dù sao nó cũng là ngòi bút kỳ cựu về văn ở trường mình, nó mà giúp ông thì chắc không vấn đề gì đâu… ủa mà, hình như thầy phụ trách đang cố tình làm khó ông phải hông ?
_ Tui đâu biết đâu, lúc đầu thầy nói, tui cứ tưởng nói giỡn, ai dè là thật… Hix… thầy bảo những lần trước đã bỏ qua cho tui cái khoảng này, nhưng hôm nay thì không được…
_ Hì hì… thôi thôi, đừng lo nữa, tui nhờ nhỏ Trang viết, xong đưa ông coi lại he… rồi ông đọc thuộc nó trước khi lên cho thầy kiểm duyệt là ok ngay…
_ Uh… vậy đi, cảm ơn Hoa nhiều nhiều…
_ Tui hông có nhận cảm ơn xuông đâu àh nha, phải có đền bù đó…
_ Nhất định, Hoa muốn gì tui cũng chiều hết…Hì hì… ủa mà đợt này Hoa có tham gia không ?
_ Tất nhiên là có rồi, ông nghĩ sao mà không được chứ…lớp tui tham gia tiết mục múa. Cả 5 đứa tui tham gia luôn đó…
_ Uh… vậy lớp Hoa múa bài gì?
_ Ủa, sao tui nói cả 5 đứa tui tham gia, ông không có phản ứng gì hết zạ… lớp tui múa bài “ Những cô gái đồng bằng sông cửu long “
_ Ai chẳng biết 5 người là những tay văn nghệ của trường, vì thế cả 5 người tham gia cũng là chuyện bình thường thôi mà… àh mà, ai chọn bài này mà hay vậy?
_ Nhỏ Bình chọn đó, nó từng múa qua bài này ở nhà văn hóa rồi, đoạt giải rất cao, thêm nữa là bài này phù hợp với yêu cầu mà nhà trường đưa ra hơn hết…hì hì

Chia tay nhau tại đó, lòng cô tự nhiên lại trỗi dậy một cảm giác rất lạ… cô vừa làm được một việc cho hắn vui… mà điều đó hắn đâu biết rằng đối với cô là cả một trời yêu cô dành cho hắn… bởi lẽ… chỉ cần thấy hắn vui là cô còn vui hơn hắn gấp nhiều lần… (hết)

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon