"Truyện người lớn" Cô giáo Mai P12

Truyện người lớn Cô giáo Mai P12
Chàng nhìn em điên dại cuồng si, không còn là người lớn nữa. Rồi chàng cũng đứng hẳn dậy, tuột chiếc quần ra, và trần truồng như em. Tay anh cầm xxx nhưng không thụt nhưba em. Mà anh cầm là để anh ngừng lại, đừng'tiến nhanh tlen vội đến với cô bé chỉ mới có 10 tuổi.

Thình lình, em quỳ xuống, glống hệt mẹ, em nắm lấy con xxx của chàng hôn nồng nàn như hôn một đóa hoa. Em nâng niu nó, nựng nó, vuot ve nó, rồi bất giác ngoạm vào đầy miệng mà bú ngất ngây. Em bảo đầy miệng vì con xxx của chàng quá to so với cặp môi của em. Vậy mà em bú ngon lành, no nê. Em táp, nút, làm đủ các bài bản mà em đã học ở mẹ em. Nhìn lên, em thấy Lam trợn mắt, chu môi,

mũi hỉnh ra mà hít hà, sung sướng theo tưng nhịp bú thật nhanh của em...
Ðầu óc em còn phong phú tưỡng tượng đang được bú xxx của Alain Delon, hoặc của kép Hùng Cường. Em bú Lam rất lâu. Ðến cả tlếng đồng hồ chứ không ít.

- Thủy Tiên ơit Anh thật không ngờ em rành rõ như vậy Em biết điều này tự bao giờ? Em có biết là em còn quá nhỏ hay không? Sướng tuyệt trần Thủy Tiên ơi! Ðừng nói cho ai biết nhen Thủy Tiên. Anh sẽ ở tù Và em cũng sẽ không còn ai để chơi trò ái tình xác thịt của người lớn...

Em không cần trầ lời Lam. Cứmiệt mài chăm chỉ bú xxx. Em bú thục mạng, bú ân cần vì chI sợ không bao giờ còn có cơ hội vàng ngọc như thế này nữa. Ðột nhiên, Lam chồm dậy ôm đầu tóc em. Rồi chàng nhấn mạnh con xxx vào miệng em. xxx chàng giậtmạnh trong miệng em và phọt ra t~ng đợt chất nước gì sệch sệch mặn mặn, béo béo. Lại cũng bắt chước mẹ, em nuết, nuếthếtkhông còn một giọt. Phọt xong chất nước đặc sánh đó, con xxx của Lam bỗng mềm hắn lại. Nhưng em không nhả ra mà cứ tiếp tục bú. Dần dần con xxx chàng cứng trở lại và Lam đỡ em lên hôn môi thật lâu. Xong chàng hỏi:
- Ai dạy cho em như thế? Nói thật cho anh nghe đi.
Em chối phăng hết:
- Không ai dạy hết. Tự nhiên em biết mà thôi.

- Anh không tin. Mới có mười tuổi mà em biết bú xxx một cách thành thạo nhà nghề như thế. Chắc là phải có người chỉ vẻ...
- Không! Em bảo là không. Anh phải tin em.
- Vậy em đã được ai bú xxx chưa?
- Thề độc với anh là chưa. Nếu anh bú thì anh là người đầu tiên.
Lam ngồi trên ghế sofa, chỉa xxx lên. Em nhảy phóc đến bá cổ Lam, rồi em ngồi chàng hãng ra để xxx đối diện với con xxx ngổ ngáo đang giật giậtcủa chàng. Em đè nó xuống cho con xxx chỉa thẳng vào miệng xxx em. Lam bất động như bức tượng.

Chị Mai ơi! Em nhắm mắt, không dám nhìn cái đầu xxx to chần dần đỏ ửng của Lam đang húc vào miệng xxx em. Sướng tàn tịch. Sướng dã man. Ðầu xxx của chàng chỉ mới chỉa vào miệng xxx mà tứ chi em đã tê cóng. Ðầu óc em nhưcon thú vật chết khát được đứng trước một vũng nước.
-Anh van em đừng để anh phải ở tù. Em ráng chờ vài nãm nữa được không? Hãy thương anh đi Thủy Tiên.

Em im lặng, cầm đầu con xxx nóng hổi của Lam cà lên cà xuống nơi cửa mình. Em say sưa với trò chơi đến độ Lam van lạy em biết bao nhiêu lần, mà em không cần nghe. Em thèm đụ, thèm được như ba đã đâm xxx vào xxx mẹ trên chiếc giường Hồng Kông! Phải đút sâu hết vào mà nắc, nắc và nắc... Lam vẫn trơ trơ nhưbức tượng. Sợ thì có sợ mà chàng không có đủ can đảm đẩy em ra xa, đứng dậy, mặc quần. Vì chàng nhìn xuống thấy rõ xxx mình đangđược quét rất mạnh cái lỗ xxx tuy nhỏ, nhưng đang đầy cả nước nhờn. Em thử hẩy hẩy mạnh cái mông
đít về phía Lam:

- Anh thích không?
- Anh lạy em. Ngửng lại đi! Cốgấng giúp anh đi. Ðừng để con quỷ dâm dục của anh nổi dậy. Cả em lẫn anh sẽ không tránh được...
- Không tránh được cái đụ chứ gì?
Lam nhắm nghiền mắt, ôm em dúi mặt vào tóc em yên lặng. 
- Không tránh được thì mình cứ đụ. Có gì mà anh phải sợ...
Lam vẫn yên lặng, chàng hơi lắc đầu mà hơi thở thì dồn dập. Trong khi em vẫn cầm xxx chàng mà dúi vào cửa mình em.
- Anh có sẵn sàng cho em hay không? Anh không thật tình yêu em. Vậy tại sao hôn lên má em làm gì. Anh hãy nhìn vào mắt em đi.

Em đẩy khẽ Lam ra, bắt chàng phải trực diện nhìn em. Mặt Lam trông thê thảm tội nghiệp như đứa bé có lỗi đang đứng chịu tội trước mặt mẹ. Tròng trắng của anh đỏ hoe và hơi thở dồn dập bất thường. Lam đã cốhết sức chiến đấu từ chối, mặc dầu đã đối diện với sự cám dỗ của khoái lạc.
Hình ảnh chiếc vành móng ngựa, ông quan toà, chiếc xe bít bùng và mười mấy cuốn lịch đày thân anh ở khám Chí Hòa... Lam rùng mình, ôm em, hôn tới tấp lên má, lên trán. Tuyệt nhiên chàng không dám hôn lên môi. Vì chàng sợ trượt chân sa xuống hố.
Con quỷ thèm muốn xác thịtở trong em vẫn hung tàn, vẫn đưa lưỡi hái muốn ăn tươi nuết sống Lam. Em quyết ãn thua cho dù hậu quả đến đâu cũng mặc kệ. Em banh rộng thêm hai đùi ra cho lỗ xxx nông lớn hơn. Rồi cầm đầu xxx chàng để thật ngay nơi miệng xxx. Và đít em từ từ hẩy tới. Chúa ơi? Nó vào. Nó đã lút vào.

Hai vai Lam rung lên. Em tưởng chàng sướng. Nhưag không phải. Lam đang khóc vì em nghe mấy giọt nước mắt của chàng nhỏ lên vai em, và tiếng sụt sịt nước mũi của chàng: 
- Lạy Chúa. Tha tội cho con. Con đang làm một điều mà con không muốn. Con đang sa chước cám dỗ, Chúa ơi! Lạy cuộc đời cay nghiệt, xin xóa tội cho con. Con không muốn, mà vẫn không thể đẩy người yêu bé nhỏ ra xa. Thủy Tiên ơi! Anh đã vào trong em hết một nửa rồi... em biết không? Em tiếp tục hẩy đít. Thú thật là em không thấy một chút gì đau đớn. Có lẽ nhờ em đã dùng hai ngón tay thủ dâm kiểu của mẹ trong nhiều tháng. Lỗ xxx đã nông ra, thêm chất nước nhờn. xxx Lam vào gần như thoải mái. 

Năm phút sau, tất cả mọi thứđã sát rạt vào nhau. Em tự nắc để tìm sung sướng. Em rút xxx ra xa, và nắc mạnh vào. Em cứ tiếp tực làm như thc với con xxx to và dài khiếp đảm của Lam. Em chẳng còn biết gì nữa. Sướng hơnthủ dâm gấp triệu lần. Sướng hơn chà hột le hay cho hai ngón tay vào cứa mình mà thụt. Vì con xxx của Lam đầy ắp, chậtchội và có lẫn chiều sâu, làm em muốn dính sát vào chàng đến thiên thu.

Em có cảm tưởng như mình đang đụ một bức tượng Lam vẫn bất động, mặt chàng áp sát vào tóc em mà rên nho nhỏ. Em một mình, điều động mọi việc và thực tập thật đúng sách vở của nhủng trận làm tình mờ sương khói của ba và mẹ.
- Mình ơi! Trưa nào cũng vào đây đụ em như thế này nhen. Anh nghĩ đi làm ở nhà mãi để đụ có được không anh? Mỗi ngày đụ được có hai lần. ít quá, em không thèm đâu... 
Nghe em nói nhltng câu tục tlũ dâm dật như thế, Lam thật sự hoảng hồn. Chàng chợt nhìn vào mắt em ngạc nhiên hỏi:

- Em vừa nóỉ cái gì? Nói lại cho anh nghe. Lamhỏi vì chợt nghe em nói những câu không ăn nhập gì đến cảnh đụ này. Em đã thơ ngây lập lại những câu mẹ nói với ba vào một buổi trưa, khi ba ôm đụ mẹ đứng gần cửa sổ. Lam bất em lập lại,
nhưng em vờ như không nghe thấy, cứ tiếp tục nấc để tìm khoái lạc và nói mấy câu khác:
- Từ bữa nay, mỗi lần em qua đây, anh phải đụ em hai ba lần nghe không anh Lam. Bây giờ anh đã tin em là một người lớn chưa? Em còn biết nhiều điều táo bạo hơn nữa...
- Nhưng... ai dạy cho em?
- Vậy hồi còn nhỏ có ai dạy cho anh biết đụ không? Có ai dạy cho anh nút lưỡi không? Có ai dạy cho anh đã bạo gan hôn lên đôi má em không? 
Lam lại dúi mặt vào tóc em nói rất khẽ:

- Tha lỗi cho anh. Anh giả vờ hỏi cho có gì để hỏi. Vì nếu anh không tìm cớ để phân tâm bớt, anh sợ. anh lại bấn ra như anh đã bấn vào miệng em lúc nãy.
- Thì anh cứ bắn vào trong em nếu anh không dằn được!
- Không Cái thứ nhì anh muốn glu" cho thật lâu. Anh muốn đặt em lên giường, bú xxx em, hôn hết cái trinh trắng trên thân thể em, hưởng hết cái ngàn vàng của tuổi thơ ngây em. Mình phải kéo dài cuộc ái ân này để kỷ niệm ngày đầu tiên. Thủy Tiên ơi? Bây giờ có ai bắt anh đem xử bắn anh cũng không cần. Ai mà chẩng chết một lần. Chết vì em là hạnh phúc. 
Lam đứng dậy, ắm hẳn em lên, đẩy sát đít em vào người chàng hơn. Emtự động nắc, và mồm cuồng si nút như muốn cắn luôn lưỡi Lam cho ngon cơn
say.

Hình như ngoài kia chiều đang xuống, vì căn phòng âm u hơn. Những bức tranh lõa thể Lam vẽ treo trên tường trở nên mờ mờ ảo ảo. Lam xuất sắc và gần như chuyên vẽ khỏa thân. Chàng ầm em đi dần vào buồng ngủ, không bật đèn. Chàng mở máy lạnh lên, và một tí âm nhạc mơ hồ lãng mạn. Rõ ràng là em bé ư teo so với thân người gồ ghề của Lam.
Chợt em hơirùng mình với chính mình. Em tựhỏi tại sao mình lại có thể làm cuộc phiêu lưu đầy can đảm đến thế. Có bao nhiêu đứa trẻ con đã dám dấn thân tự tìm khoái lạc xác thịt nhưem? Hay đây là sự sắp đặt rõ ràng của Thượng Ðế. Vì hông phải tự dưng emhiến thân cho Lam. Lam ở đâu lại đến xóm nầy mướn nhà trọ ngay sát nhà em? Tại sao Lam đã đẹp trai mà còn có tài? Tại sao ba mẹ em không ý tứ mỗi lần làm những cử chỉ yêu thương trước mặt em. Và tại sao em lại có quá nhiều cơ hội chứng kiến biết bao cảnh làm tình da diết của ba mẹ? Và điều

quan trọng hơn hết là tại sao em rung cảm khi Lam hôn lên má em lần đầu? Bao nhiêu là lý do đã ăn rập nhau, đồng lõa nhau đẩy em vào buổi chiều lãng mạn nguy hiểm này. 
Em nói chữnguy hiểm cho ra cái điều quan trọng. Chứ thực ra , nếu có nguy hiểm thì chi cho Lam, không phải đối với em. Trong ánh sáng lờ mờ của căn phòng, trong hơi mát lạnh tỏa ra từ máy lạnh, trong tiếng nhạc sương khói, lãng du, ma quái, trong vòng tay chắc nịch quấn quyện của Lam, em bỗng thấy mình quả là thần tiên.

Con xxx của Lam chật ứhự nơi cứa mình em. Em không muốn nhả nó ra. Em muốn dính làm một với Lam. Cả hai đứng như thế mà đụ ngút ngàn, say đắm. Chàng đã chấp nhận cuộc chơi rồi, mặc kệ hậu quả có bi đát đến đâu, kể cả án t~ hình. Kề vào tai em, Lam hỏi rất khẽ:
- Có điều chắc chắn khi bé lớn lên sẽ là vợ anh. Làm sao khúc gân đồ sộ của anh có thể lọt tỏm vào xxx em dễ dàng đến thế"' Anh chưa nghe, chưa đọc ở bất cứ đâu một cô gái l0 tuổi mà biết đụ, và đụ với một người lớn hơn em đến 20 tuổi.

- Thế thì anh quên rồi. Anh có nhđ, mộtbuổi trưa anh dẫn em đi ăn thạch chè ở Hiển Khánh, anh đã kể cho em nghe một lô chuyện những cô gái miền Bắc lấy chồng ở lúc l0 tuổi, l l tuổi. Và 13 tuổi đã có con. Anh giảng nghĩa cho em biết đó là tục tảo hôn... Không hiểu nhting chuyện đó có thật hay không? Nhưng em hiểu anh kể để khích dâm em. Vì sau mỗi lần nghe anh kể, về nhà em thèm chết đi

được. Em chỉ mơ ước được anh'tảo hôn em sớm sớm để em được đụ anh ngay.
- Anh có kể thật. Nhưag nhlrng cô gái đó lấy chồng, và chỉ giao cấu, tức là đụ với chồng ở khoảng 13 tuổi.

- Thế thì em lại càng không tin. Vì Lam ơi. Ở cách một vách tường mà ngày nào em cũng thủ dâm, tưởng tượng đụ anh. Mấy cô đó nằm vđi chồng từ năm 10 tuổi, mà phải chờ đến 13 tuổi mới bất đầu ái ân. Chuyện phong thần cũng chưa có chứ đừng nói... 
- Thôi anh thua mình rồi. Em thông minh hơn anh tưởng. 

Nói xong, Lam đặt em nằm trên giường, cho em thòng hai chân xuống đất giống hệt như mẹ em đã làm. Lam quỳ gối. Em dang rộng hai đùi ra. Bây giờ Lammới bậtngọn đèn ngủ lên. Anh muốn nhìn tường tận xxx em từng chi tiết. Nó không có lông. Không có lấy một sợi. Có máu trinh hòa với nước nhờn be bét quanh miệng xxx. Lam liếm hết, rồi chàng dùng hai ngón tay banh nhẹ, nhìn thậtkỹ vào xxx em. Xong chàng dùng mũi, Lam hôn thiết tha đến không biết bao nhiêu lần.

Em nhắm mất chờ. Hình ảnh ba le lưe'i liếm dọc hai mép xxx của mẹ, nút hột le mẹ, đút vào trong xa mà ngoáy. Mẹ gào thét lên, nói bậy bạ đủ thứ... Em chờ. Chờ lâu lắm... Mà họa sĩLam vẫn banh xxx em ra mà ngắm như ngắm một bức tranh. Mép xxx đỏ, hột le đỏ, lỗ xxx đỏ. Cái gì cũng mới tinh như vừa từ trong hộp mới khui ra. Hình nhưLam muốn tìm hiểu xem em đã ăn nàm với ai chưa. Tuyệt nhiên không có dấu vết nào của môi và xxx của đàn ông nơi xxx em. Lúc bấy giờ Lam mới ra quân. Hai ngón tay Lam banh nhẹ hột le em, rồi chàng dùng hàm ria
trên môi rà êm đềm vào đó.

Á, điều này thì hoàn toàn mới lạ. Vì ba không có râu, nên mẹ chầng được hưởng. Em sướng đến chảy nước mắt. Từ bụng trở xuống, kể cả hai chân em đều rung lên dữ đội. Em cốgắng cắn rãng, bậm môi để đừng nói gì tầm bậy như mẹ đã làm. Ðít em hẩy lên cao. Tay em ngắt hai lỗ tai Lam thật mạnh. Mà rồi miệng em vẫn tựđộng phunra những lời nói giống hệt mẹ:
- Ðụ mẹ anh. Tổ cha anh. Bú hay quá mình ơi? Ngón tay anh ở không làm gì? Sao không chà hột le em cho sướng? Ðó, đó mình ơi! Ðụ má anh. Em chết nhen? Liếm hết nước xxx em đi. ối! Bụng em nó giật quá anh thấy không? 

Em thơ ngây trả bài học thuộc lòng mà mẹ đã dạy. Em cũng nhấn đầu Lam xuống cho sát xxx, và hẩy đít.tận hưởng không biết bao nhiêu là lạc thú, sung sướng khi Lam gồng lưỡi móc mạnh cái mồng đốc của em. Em hítmạnh mộthơi dài vào xxxg ngực ếm hơi lại. Rồi em nghe từ trong xa xuất ra những giòng tuyệt sướng giống hệt những lần em thủ dâm. Khoảng mấy giây, rồi em thừ người ra thở hắt, mệt
mỏi.
Lam trườn người lên nằm trên em ân cần thì thào hỏi:
- Em ra rồi hả? 
- Ra là cái gì? 
- Là tuyệt sướng, và xxx em phun ra chất nhờn trong lưỡi anh.
- Thếthì đúng! Emđã có ra mấylần khithủ dâm...

Lam cầm con xxx, đút vào xxx em, và anh nhấn xuống rất nhẹ, từ từ. Làm sao em nói hết cái đã nư, sung sướng này chị Mai? Khi xxx anh vào hết thì chính anh nắc. Hoàn toàn khác với lúc nãy. Lúc nãy chỉ có mỗi một mình em hoạt động. Còn bây giờ, thì cả hai. Giống hệt cảnh làm tình của ba và mẹ. Ðụ chính là thế này. Ðiều em từng ước mơ, thèm muốn đã thành sự thật.
Lam hỏi em: .
- Em đã có kinh chưa? 
- Có kinh là thế nào? Sao anh hỏi toàn những chuyện gì đâu không à.
- Là cuối tháng, xxx em chảy máu ra ba ngày.
Em ngây thơ trả lời với Lam:
- Có ai làm gì đâu mà xxx em chảy máu?
- Vậy thì em chưa có kinh. Chúng mình tha hồ đụ.

Và Lam ôm em đụ kinh hồn. Chàng nấc càng mạnh em càng khoái. Vừa nắc Lam không ngừng nhìn vào đôi mắt em, và khuôn mặt thiên thần của em. Chàng bảo em leo lên ngồi trên mặt chàng, trịn xxx cho chàng liếm. Rồi chàng dạy em cắm xxx vào xxx ngồi đụ chàng như đang cl~i ngựa. Có lúc Lam bắt em chổng mông cho chàng đút xxx đụ từ đàng sau tới. Kiểu nào cũng sướng. Lần nào ra, Lam rủ
em cùng ra với chàng. Ðến tám giờ, khi đèn đường sáng trưng, thì cả hai đã ra bốn lần. Tội nghiệp, vì quá cố sức nên Lam ngủ thiếp lúc nào không biết. Em len lén mặc đồ và vội vã ra về vì sợ ở nhà mẹ đang trông

Từ hôm đó, ngày nào đi học về em cũng chạy qua nhà Lam bắt chàng phải đụ em vài tiếng. Ba tháng sau, tình cờ tắm xong, em nhìn em trong kiếng, thấy đít và vú nở to. Hai trái vú bây giờ vun lên như hai quả chanh, nhọn lễu vì Lam ngày nào cũng bú, bóp và nắn. Từ đó, ban đêm em không cần phải thủ dâm nữa. Em với Lam đụ nhau say sưa như thếròng rả suốt hai năm trời.

Cho đến một hôm, em về nhà sớm hơn bình thường hai tiếng đồng hồ, vì thầy toán bị ốm. Em cũng chạy qua nhà Lam tìm chàng như thường lệ để đụ. Thì
bỗng em nghe tiếng mẹ em rên lớn từ phòng chàng:

- Chồng em chơi không khỏe bằng anh đâu Lam ơi. xxx ổng cũng nhỏ hơn xxx của anh. Em chịu nhất là hàm râu anh bú xxx, sướng không thể tả nổi. Anh nhớ đừng đụ ai. Dành riêng cho mình em thôi, nhen cưng. Rồi em nghe tiếng Lam hỏi lại:
- Vậy chứ tối đến em đụ chồng em thì sao?
- Thì em phải cho chứ nếu không ổng nghi em ngoại tình sao. Với lại ổng già rồi, không còn đụ được bao nhiêu lâu nữa đâu. Anh thì trẻ hơn em l0 tưổi Còn chồng em thì già hơn em những 12 tuổi. Ðôi khi cả tuần ổng mới rờ đến em một lần. Dĩ nhiên em phải tìm đến anh cM! Em thương mình nhất. Ðừng có ghen.

Em nhìn họ qua lỗ khóa. Lam nằm ngửa phơi xxx ra. Mẹ ôm lấy xxx của chàng bú say sưa, nồng nhiệt hơn cả những buổi trưa mẹ làm cho ba. Em biết mẹ nói dối về ba cho Lam yên lòng mà yêu mẹ hơn. Kỳ thật ba còn khỏe lắm. Buổi tối thìkhông kể. Còn thứ Bảy, Chủ nhật giffa ban ngày mà hai ông bà quần nhau vài ba tiếng là thường. Mẹ ngoại tình với Lam có lẽ vì mẹ quá dâm và lãng mạn chăng. Tiếng sáo dìu dặthoang đường của Lamhằng đêm đã làm ngây ngất đàn bà cả xóm. Chàng lại đẹp trai cộng thêm tài hội họa. Ai mà không mê?
Trong kia mẹ bú xxx Lam rồi lại hôn. Hai tay mẹ nâng niu khúc gân dài thân thương nhưmột vật trân quý trên đời. Lam nhìn mẹ. Có lẽ chàng sướng lấm vì đã đụ luôn hai mẹ con. Lòng em chợt đau. Ðau cho ba và cho riêng mình. Em liền trở về nhà đóng cửa buồng, cởi truồng mà tự rờ xxx. Nhưng hình ảnh Lam không còn trong em nữa. Sự cay đấng làm em xem Lam là kẻ thù hơn là người yêu. Em bằng lòng nhường Lam cho mẹ. Ghen với mẹ thì cũng có, mà em vẫn yêu mẹ trên hết. Em bênh vực cho mẹ, thế mới lạ không chứ?

Em nghĩ mẹ vì thèm quá nên phải làm như thế. Cũng như em. Ðụ với Lam hằng ngày mà khi vào lớp thấy giáo sư nào đẹp trai là lòng em cũng rộn ràng, rung động, dấy lên mộtước mơ kỳ quặt là muốn đụ luôn với họ. Lam chỉ làm em thỏa mãn lúc đó thôi Còn cơ thể em vẫn nồng cháy lâm râm, chỉ chờ phực ngọn. Còn bé mà em đã thế, trách chi mẹ đã đến 40 tuổi rồi. 

Ba đã 52 tuổi. Già thì chắc mọi thứ phải chậm lại, thưa thớt rời rạc, bớt thiết tha nồng nhiệt. Em ít thấy ba còn có những cử chỉ cợt đùa yêu đương với mẹ nhưhai năm về trước. Mẹ thì vẫn phơi phới. Bốn mươi thì chưa gọi là già, nhưng không còn trẻ. Tuổi của đầy ắp kinh nghiệm, tuổi sung sức tràn nhựa sống, tràn đam mê. Ðòi hỏi thì nhiều mà khúc gân của ba emthì sức lực có hạn. Nên những lầnbà sướng, có nói xa nói gần:
- Mỗi ngày anh đụ có hai cữ. Anh mà không làm cho em đã, em sẽ đi ngoại tình với mấy thằng đạp xích lô... 

a nghĩ là mẹ sướng quá mà nói xàm. Ai ngờ mẹ đã qua nhà hàng xóm. Không phải ngoại tình với thằng đạp xích lô, mà là với Duy Lam, người họa sĩ ở cạnh nhà.
Em bằng lòng nhường Lam cho mẹ, vì em còn thiếu gì cơ hội. Thầy Triệp, thầy Như, anh Ngô, anh Cảnh thằng Bân bạn học v.v... Em đang sờ xxx cho sướng vì giận Lam phụ tình. Cho nên hình ảnh em đang nghĩ tđi là Bânbên hàng xóm. Lông xxx em đã lún phún vào tưổi 12. Lúc mới mọc lông, xxx em ngứa lắm.

Trên đường tới trường, có vài lần Bân trêu em. Em không thèm để ý vì đã có Lam. Nhưng bây giờ thì em nghĩ tới hắn để có chút hình ảnh, bám vào cho đỡ cô đơn. Em đang đụ với Bân. Hai ngón tay em từ lâu lắm bây giờ lại vào âm đạo thụt và quậy. Em gọi tên Bân nhiều lần cho đến khi em ra được một cái. Lòng hờn hen cũng dịu xuống, người em lâng lâng.
Ðược một lúc sau thì mẹ về. Em mở cửa bước ra. 

Mẹ tỉnh bơ hỏi em:
- Ủa sao bữa nay về sớm vậy con gái? 
- Con mới về thôi. Mẹ đi đâu mới về vậy?
- Mẹ đến thím Bảy dạy thím làm bánh mứt... .
- Sao mẹ không mặc áo dàl mà lại mặc áo bà ba? Áo mẹ nhàu hết kìa...
- Ừm, thì... à... lại nhà thứn cũng đâu có xa... Con ăn gì mẹ lấy cho? Bánh bèo tôm chấy nhen? Hay chè đậu đen?
Thấy mẹ lúng túng tội nghiệp quá, em không nỡ hỏi mẹ nữa. Có khi nào mẹ săn đón lo cho em như thế! Mẹ đóng kịch y hệt như em đã từng đóng mỗi lần đụ với Lam quên giờ về nhà. Mẹ đưa em gói băng vệ sinh và dặn: 

- Chắc con cũng sắp có kinh. Chừng nào có bình tĩnh cho mẹ hay. Mẹ dạy cho cách nịt vào. Ðừng có hoảng hốt, lúng túng...
Em vờ hỏi mẹ một cách ngây thơ:

- Có kinh là cái gì? Con đâu có biết.
- Là máu dơ trong người thoát ra ở cửa mình. Lúc có kinh rồi, con gái phải cẩn thận đừng giao du thân mật với đàn ông.
- Sao vậy mẹ? Tại sao không được giao du với đàn ông? .
- Vì vì dễ bị chữa hoang. Con gái không chồng mà có chửa, xấu lắm.
- Ví dụ như giao du với ai hả mẹ?
- Như bạn bè của con. Như ông họa sĩ tên gì, kế nhà mình đó.
- Ông Lam.

- Ừ ông Lam. Con hay qua chơi bên đó thì biết tên ổng. Mẹ đâu có giao du với ổng làm chi... Nghe nói ổng có vợ con rồi thì phải.
- Ổng có vợ thì đàn bà làm sao đến chơi với ổng được.
- Bởi thế mẹ mới dặn con. Ðến là vợ ổng ghen mệt lắm.
- Vậy mà có người vẫn cứ đến ăn nằm với ổng đó mẹ...
- A, bữa nay đi học có gì vui trong lớp không con gái?
Một lần nữa em thấy mẹ tội nghiệp quá. Vì thèm đụ mà mẹ đã nói dối và đóng kịch với em. Cũng như em, vì thèm đụ Lam mà phải đóng kịch và nói dối đủ thứ Vì thương mẹ, thông cảm mẹ, tự nhiên em chạy nhanh tới, ôm chầm lấy bà mà hôn tha thiết. Cử chỉ ngây thơ của em làm mẹ nổi ốc, sợ rợn ngươi.

Vì chưa bao giờ em ân cần hôn mẹ như thế. Là người lớn, mẹ nhận biết có điều gì khác thường trong lần em ôm hôn mẹ hôm nay. Hai tay mẹ gỡ từ từ vai em
ra, rồi mẹ nhìn mặt em một lúc thật lâu như dò xét. Rồi mẹ cất giọng hỏi rất nhỏ và chậm:
- Sao tụ nhiên bữa nay Thủy Tiên yêu mẹ dữ vậy?
- Tại... mẹ đáng yêu. Mẹ cho con ăn bánh bèo đi.
Chính em bây giờ muốn đánh trống lãng vì không can đảm nhìn mẹ lúng túng như kẻ trộm bị bắt quả tang. .

- Hay mẹ cho con ăn chè đậu đen cũng được nhen! 
Nói xong em định gỡ tay mẹ chạy ra bếp, thì mẹ níu em lại:
- Hồi nãy con nói, có người vẫn đến ăn nằm với họa sĩ Lam hả?
- Dạ..thì?. con nói bâng quơ cho vui, chứ con đâu có thấy ai.
Mẹ im lặng nhìn xuống đất. Người mẹ xẹp xuống như quả bóng xì hơi, mặt đầy lo âu sợ sệt. Em quỳ xuống ôm chân mẹ: 
- Con có nói điều gì lỡ lời làm mẹ buồn không?
Nếu có mẹ cho con xin lỗi nhen.
Mẹ lại ôm chầm lấy hai vai em và nhìn em bằng cặp mắt van lơn. Thú thật em không can đảm nhìn sự bối rối của mẹ thêm một phút nào nữa. Mẹ lại hỏi em với giọng thật trầm:
- Con có chắc là con chẳng bao giờ thấy ai đến ăn nằm với họa sĩ Lam không?
- Vâng thưa mẹ chắc. Cho con ăn chè đi!

Em trả lời. Mà mẹ như không nghe thấy gì cả. Ðầu óc mẹ đang bối rối vì mặc cảm tội lỗi, vì đã nhiều lần mẹ lén qua đụ với Lam. Mẹ đứng dậy, nhìn qua hàng rào đối diện với vách nhà Lam. Nhìn qua bên đó một lúc lâu, bỗng mẹ quay lại hỏi em một cách bất ngờ:

- Mẹ đâu có qua bên đó, phải không Thủy Tiên? 
- Dạ thưa không. Sao mẹ lại hỏi con lạ kỳ như vậy Con đâu có nói...
- Mẹ đâu có ăn nằm với ổng, phải không Thủy Tiên? 

Thương mẹ quá. Mẹ hỏi em mà gần như muốn khóc. Em lại ôm mẹ. Cử chỉ của em càng ngây thơ, mẹ càng rúm người sợ muốn điên lên. Cuối cùng em nghe mẹ nấc lên một tiếng khóc. Ðôi vai mẹ rung lên thảm thiết. Mẹ tội tình. Em chẳng làm gì hết. Em cố gắng làm cho mẹ đừng nhớ đến những câu mà em đã lỡ lời làm cho mẹ thêm mặc cảm tội lỗi. Mà mẹ thì thấy em đang lấy giây rượt trói mẹ,

đem về cho ba. Mẹ tự thấy là thủ phạm đang bị bao vây Nước mắt mẹ nhỏ lên bàn tay em nóng nóng. Em đâu còn cách gì lôi mẹ ra khỏi vùng mặc cảm tội lỗi nên chỉ còn biết đưa tay quẹt nước mắt lau cho mẹ. Mẹ từ từ đứng dậy:
- Ðể mẹ đi lấy bánh bèo và chè cho con ăn...

Mẹ nói với cứ chỉ của một phạm nhân đang muốn dâng của hối lộ cho quan tòa. Em níu mẹ lại ân cần hỏi:
- Sao mẹ khóc vậy? Mẹ không nói, con không ở nhà này nữa đâu.
- Vì vì mẹ có linh cảm như con đã thấy mẹ ăn nằm với họa sĩ Lam, người thanh niên đẹp trai kế nhà mình.
- Nhưng mẹ yêu. Con biết và tin mẹ chắng bao giờ làm điều đó.
Nước mắt mẹ lại chan hòa. Khuôn mặt mẹ méo xệch bi đát như chiếc lá héo. Nó bèo nhèo, thê thảm. Mẹ không nhìn em và nói:

- Ðôi khi những điều con biết và tin, không đúng sự thật đâu con ạ. Nhưng trước hết Thủy Tiên phải cho mẹ biết sao hôm nay con về sớm hơn mọi ngày?
- Sao mẹ biết con về sớm?
- Vì con mặc áo ngủ. Hình như con đã nằm ở giường một lúc lâu. Mà không ngủ được vì trằn trọc suy nghĩ...
Bây giờ đến phiên em run vì mẹ nói đúng phóc.
- Sao mẹ biết con không ngủ được và trằn trọc?
- Vì tóc con rối một cách bất thường. Mặt con lại xanh và có vẻ mệt mỏi. Hình như con vào giường vội vàng làm một điều gì đó phải không?

- Mẹ làm con sợ quá hà. Sao mẹ biết hết tất cả mọi chuyện vậy mẹ?
- Vì con không mặc đồ lót. Còn nịt vú của con đâu? Và xì líp của con đâu? Như vậy là con không phải mới về. Mà con đã về sớm ít nhất là một tiếng đồng hồ. Thường khi ăn qua loa một chút quà là con chạy qua xem họa sĩ Lam vẽ tranh. Bữa nay có thế không?
Giọng mẹ thật tù tốn thân thương mà em nghe lanh lảnh như lời điều tra viên trong phòng thẩm vấn Lúc nãy, vì mặc cảm tội lỗi mà mẹ sợ trước em. Bây giờ em đang chịu cảnh đó với mẹ. Biết nói có là mẹ kẹt. Nên em chối phăng:

- Không. Thưa mẹ bữa nay con không qua bên nhà ông Lam, vì bữa nay ổng đâu có vẽ tranh. Em bụm miệng tức khắc vì vừa nói hố một câu.
- Hả? Không vẽ tranh... Vậy ổng làm gì? 
Mẹ giật vội bàn tay ra khỏi miệng em, hỏi gấp và muốn em trả lời ngay. Em im lặng, đôi mắt sợ seat liếc nhìn về hướng mẹ.
- Nói đi con. Mẹ nghi đúng lắm mà. Con có qua bên đó phải không?
Ðến phiên em sợ quá mà chảy nước mắt. Bỡi vì em chỉ cần nói một chữ "có " thôi, là không biết việc gì và bi kịch nào sẽ xảy ra. Em thì tha thứ cho mẹ
rất dễ. Nhưng còn ba? Giọng mẹ thảng thốt, khẩn thiết đầy nước mắt:
- Lúc nãy, có phải con đã qua bên đó không? 
Em chỉ yên lặng gật đầu thật nhẹ, xong ôm mẹ thật chặt, ngước nhìn mẹ bằng đôi mắt khoan dung độ lượng, và nói:

- Nhưng mẹ tin là con thương mẹ, hiểu mẹ. Con hiểu vì sao mẹ phải làm vậy. Chỉ có mẹ với con biết thôi. Con biết mẹ cần vấn đề đó lắm mà phải ngoại tình. Con thông cảm, vì khi thèm quá người đàn bà bất chấp. Họ phải tim mọi cách để thỏa mãn.
Lại một lần nữa em nói hố, bàn tay lại vội che miệng. Giá em đừng tự ti mặc cảm mà che miệng, mẹ đã không để ý. Ðằng này... Từ phút đó mẹ nhìn em với con mắt khác. Giọng mẹ bỗng nhỏ hơn:
- Lần đầu tiên mẹ nghe Thủy Tiên nói một câu của người lớn. Làm sao mà con biết khi thèm quá người đàn bà bất chấp, và họ phải tìm mọi cách để thỏa mãn. Có khi nào con cũng thèm vấn đề đó không? 

Em lại thơ ngây, im lặng gật đầu. Cặp mắt mẹ tròn xoe, mồm há hốc. Hai tay mẹ bóp mạnh vai em, và mẹ bỗng nghĩ đến những lần em qua chơi bên nhà họa sĩ - Lam, ở lại bên đó thật lâu có khi cả vài ba tiếng đồng hồ. 
- Thế con thèm vấn đề đó. Rồi khi qua chơi với Lam, Lam có...

Cái gật đầu lần này của em là liều mạng. Em biết mẹ sẽ giận lắm. Giận đến có thể giếtem. Nhưng chị Mai ơi. Mọi việc không xảy ra như em tưởng. Sau khi em gật đầu thú tội, mẹ ôm chặt em vào lòng như những ngày em còn bé tí teo hôn tới tấp. Mẹ không hỏi thêm chi tiết nào mra. Nhìn sự nẩy nở quá vội trên thân người em, mẹ đã hiểu hết mọi việc. Mẹ hiểu rằng hai mẹ con đã ngủ cùng với một người tình.
Em hỏi mẹ rất nhỏ: 
- Mẹ quen với Lam hồi nào?

- Trên năm năm. Chính mẹ mướn nhà bên đó cho Lam ở, để mẹ dễ bề qua lại, gần gủi. Mẹ yêu tranh Lam, rồi yêu người tam luôn. Xin con tha thứ cho mẹ. 
- Cũng như mẹ đã tha thứ cho con. Nhưng từ lúc con biếtLam là nhân tình của mẹ, con bàng lòng giã từ hắn, nhường hẳn cho riêng mẹ.
- Không. Mẹ nhường Lam cho con. Vì mẹ đã hưởng Lam trên năm năm rồi. Còn con... 
- Thưa mẹ đã hai năm rồi. Lúc con mới l0 tuổi.
Mẹ lại ôm em hôn thân thiết, không một lời la mắng. Có lạ lùng không. Vậy nghĩa là làm sao? Em hoàn toàn không hiểu.

- Thì tại con giống hệt mẹ hồi còn bé. Mẹ biết nứng xxx sớm lắm, cũng đã gần gũi đàn ông năin mẹ lO tuổi. Ðúng là rau nào sâu nấy, không sai. Con nhường Lam cho mẹ. Mẹ lại muốn nhường Lam cho con. Hay là như thế này. Hai mẹ con mình im lặng làm nhưkhông có gì xảy ra và chia giờ ra mà dùng. Ðó như giờ này mẹ bận nấu cơm chiều, con qua bên đó gặp chàng đi. Vậy còn hơn để Lam lang bang với người khác

Một đề nghị lạ lùng và quá bất ngờ đối với em. Có điều gì kích động làm lòng em bỗng nhớ đến Lam kinh khủng. Miệng nói là nhường cho mẹ, mà lòng em vẫn còn yêu Lam dữ dội lắm. Nhất là đã ăn nằm với Lam, thì không sao em quên chàng được. Thấy mặt em tươi lên, mẹ thúc dục:

- Nhanh lên đi con, Ðể ba về thì kẹt. Qua bên đó mà hưởng.
Em chạy nhanh qua âm Lam. Chàng tỉnh bơ bước ra cửa ôm em, hôn em như không có gì xảy ra. Rồi Lam ẵm em lên giường. Bài bản cũ được soạn lại. Em vẫn sướng xác thịt, nhưag lòng thì không còn yêu Lam như từ trước đến trưa hôm nay. Em đến với Lam để thỏa mãn xác thịt, để đỡ phải thủ dâm một mình. Còn mẹ bằng lòng cho em cùng tham gia là bởi mẹ muốn cả vú lấp miệng em. Sau này em mới biết như thế để ba không biết những chuyện mẹ đã làm.

Năm nay em 13 tuổi, đã hẹn hò với Triệp vài lần. Em không còn lang chạ với Lam nữa. Ðể mẹ hưởng một mình. Mọi lần em với Triệp đụ nhau tại nhà chàng. Hôm nay ảnh bảo có cô Ngọc nào đó ngồi gác ở cầu thang, nên lại chở em đến đây, nhờ chị cho mượn phòng.
Tôi thở hắt ra thật nhẹ khi nghe Thủy Tiên kể chuyện tình hi hữu của em. Rồi tôi nhìn, quan sát Thủy'Tiên. Em có vẻ là một cô gái 16 tuổi hơn là 13 vì bộ vú đã đồ sộ căng cứng ra. Chuông cữa reng. Ðoan Hạnh đến. Hạnh đến để nhờ tôi sắp xếp cho em được đụ tay ba với Toàn và Khôi, nên tôi bảo em vào phòng chị Quyên nàm chờ. Triệp về mang một giỏ lớn toàn thưc ăn của Pháp và rượu chát. Tôi bảo Triệp dẫnThủy Tiên vào phòng tôi mà hưởng, chừng nào đói bụng thì ra mà ăn. Rồi tôi gọi điện thoại gọi hai cự tướng trẻ thổi Toàn và Khôi.

Hai chàng đến, tôi đưa vào phòng gặp Ðoan Hạnh. Cả ba sửng sốt vì họ cùng là bạn học, không những cùng trường mà còn cùng lớp. Hai cậu học trò không thể ngờ nổi mình sắp được hân hạnh đụ một nữ sinh đẹp nhất trong trường, người nữ sinh mà đã nhiều lần hai cậu chl thầm ước mơ được nắm tay. Toàn lễ phép chào trước, và Khôi tiếp:
- Chào Ðoan Hạnh. 
- Dạ chào hai anh. Em đâu ngờ... 
- Không. Chính tụi anh là những kẻ không ngờ. Tưởng đâu cô Mai cho tụi anh gặp một cô tầm thường. Ai dè là hoa khôi Ðoan Hạnh...

Ðoan Hạnh dựa lưng vào thành tường. Chiếc đèn ngủ trên đầu rọi tí ánh sáng xuống tóc em, lên khuôn mặt đẹp thần sầu của em. Ðoan Hạnh duỗi một chân,
còn chân kia. co lại, hai bàn tay để lên gối. Ðoan Hạnh ngồi rất khoan thai thoải mái. Toàn và Khôi có vẻ như lúng túng, đứng dựa vào tường mà đôi mắt láo liêng, tay chân không biết để đâu. Quả tình hai cu cậu hoàn toàn bất ngờ, vì Ðoan Hạnh là cô bạn.học đẹp đến độ được con trai cả trường theo đuổi.

Tôi nháy mắt cho Ðoan Hạnh mở đầu. Em vói tay kéo dây màn cữa đóng lại. Căn phòng trở nên âm u, chỉ còn có ánh sáng của chiếc đèn ngủ. Rồi Ðoan Hạnh cởi mấy nút áo dài, bỏ hờ hững nửa chừng. Cô nàng nhìn Toàn và Khôi như mời mọc.

Ðoan Hạnh đến đây quyết tìm khoái cảm của cảnh đụ tay ba, nên chẳng còn thẹn thùng bỡ ngỡ gì nữa. Mấy cúc áo Hạnh mở hờ hững nhưbật đèn xanh cho Toàn và Khôi. Vậy mà hai anh chàng cũng đứng thừ người, đực mặt ra, chưa dám có cử chỉ gì táo bạo, khác với lần họ gặp Trâm ở phòng khách. Có lẽ vì Ðoan Hạnh là bạn học cùng lớp, quá quen thuộc. Và cũng có lẽ vì Ðoan Hạnh quá đẹp.

Ðoan Hạnh lại mở thêm một cúc áo mra. Bộ vú căng tròn nằm trong xú chiêng hé lộ ra. Hạnh cho tay vào sờ và nắn nhè nhẹ. Khôi và Toàn nhìn nhau, nuốt nước miếng, trong khi Ðoan Hạnh cởi tuột chiếc áo dài ném xuống đất. Rồi cô nàng kê cái gối vào đầu giường, ngồi dựa ngứa ra. Ðôi mắt vẫn như mời mọc. Tay thoa nhẹ hai trái ngực no tròn, và tay kia từ từ mở mấy nút quần ở bên hông. Rồi Hạnh thọc một tay vào quần thoa xxx, mà cặp mắt đã ướt trung mơ màng. 

Tôi bật máy lạnh và vặn nhạc Trịnh Công Sơn thật trữ tình Cả hai Toàn và Khôi tiến lại ngồi nhẹ bên cạnh giường, và cùng cầmhaibàn chân của Ðoan Hạnh mà hôn tha thiết. Toàn ân cần nút nhẹ từng ngón thon trắng sơn móng đỏ của Hạnh thì Khôi táo bạo hơn liếm mu và cả lòng bàn chân?

Mặt Ðoan Hạnh ngây dại. Em hơi ngước cổ lên, nhắm nghiền đôi mắt, môi hơi hé ra rên thật nhỏ. Khôi chà bàn chân Hạnh lên mặt mình. Khôi xem Ðoan Hạnh nhưbà hoàng và lưỡi Khôi đánh rất nhẹ theo các khe ngón chân. Ðoan Hạnh hơi nhốm đít để cởi chiếc quần soie màu trắng mỏng. thì Toàn tiến lên phụ. Toàn đưa chiếc quần ra khỏi mông Hạnh, tuột dần xuống, dần xuống cho đến khi quần ra khỏi hai chân.

Bây giờ Ðoan Hạnh chỉ còn hai mảnh vải màu xanh dương trên người. Em nằm dàihẳn ra, phơi phới tấm thân ngà ngọc cho Toàn và Khôi tha hồ hôn hít. Cảnh tượng thật hấp dẫn. Mới hôm nào Ðoan Hạnh chưa biết gì tnlớc thầy Triệp đầy kinh nghiệm. Mà bây giờ em đã sành sỏi nằm chàng hãng rộng hai chân ra cho Khôi hôn bắp vế. Hạnh biết nhốm lưng lên cho Toàn mở xú chiêng. Một tấm thân đẹp trát tuyệt trắng ngần nằm tênh hênh, sẵn sàng xáp chiến với cả hai tình nhân tuổi mới 17, bạn học cùng lớp. Khôi luồn tay vào quần xì líp để thoa nắn xxx Ðoan Hạnh. Cô bé hơi ểnh ểnh cái mông lên như đòi hỏi Khôi phải làm hơn thế nữa.

Khôi tuột hắn chiếc quần xì líp ra. Bộ lông xxx đen thui nằm trên chiếc mu trắng ngần đang được mũi Khôi hôn nồng nàn. Trên kia thì miệng Toàn đang bú êm đềm một núm vú. Tay Toàn thì thoa nắn chiếc vú bên kia. 

Lửa tình đã bắt đầu bốc ngọn. Ðoan Hạnh trần truồng nằm đó đê mê. Ðít Hạnh kê lên một chiếc gối. Và Khôi bắt đầu bú xxx. Khôi cho hai bắp vế Hạnh gác lên hai vai và chàng tha hồ bú nghe lách chách. trên kia Toàn đang say sưa với môi Ðoan Hạnh và bàn tay thìkhông ngừng bóp vú nàng. Ðoan Hạnh bắt đầu hưởng cảnh đụ tay ba và nàng thấy khác biệt rõ ràng. Hai người nhân tình đang phục vụ
hai nơi, mà nơi nào cũng tràn đầy khoái lạc. Khi Khôi nút hột le, toàn thân Ðoan Hạnh giật lên như điện giật và Hạnh la chí chóe:

- Cô Mai ơi! Bây giờ em mới biết tại sao hôm nọ bé Trâm la oải trời. Hai anh Toàn và Khôi bú như vầy làm sao mà nín cho được. Sướng quá chừng Khôi
ơi! Toàn ơi bóp vú em thật mạnh đi! 
Bên kia đang đụ với Thủy Tiên thầy Triệp bỗng ngừng lại vì thầy vừa nghe tiếng Ðoan Hạnh rên với Toàn và Khôi. Thầy Triệp có tính lạ là chàng phụ tình người ta thì được. Nhưng aiphụ chàng đi đụ người khác thì chàng phật ý. Triệp miên mang nghĩ đến cảnh Ðoan Hạnh đang ngây ngất đụ tay ba với Toàn và Khôi Triệp nhớ rõ có lần nghe Trâm la bên kia, Ðoan Hạnh cũng đã yêu cầu Triệp cho em được hưởng cảnh đụ tay ba đầy hấp dẫn như thế. Chàng không ngờ hôm nay Ðoan Hạnh đang thực hiện. Chàng chỉ nhắp nhắp đại khái với Thủy Tiên để hồn

thấm sâu nỗi đau nhói với tiếng rên la trong sung sướng của Ðoan Hạnh.
- Khôi đéo em đó hả? Mạnh lên đi anh. Em đang bú xxx Toàn. Sướng lắm hai anh ơi! Lát nữa mình đổi em lên ngồi đụ Toàn, và anh Khôi Ðứng cho em bú nhen. Ðụ như thế này sướng hơn đụ một người. Mê quá Khôi ơi! Sướng quá Toàn ơi!
Bỗng tôi nghe ngoài kia tiếng thầy Triệp la thật lớn:
- Trời ơi' Tôi điên rồi. Chịu không nổi Ðoan Hạnh ơi! Vnh biệt em! 

Rồi tiếp đó tiếng cửa đóng sầm một cái như trời long đất lỡ. Không ai biết chuyện gì vừa xảy ra. Ðể cho Ðoan Hạnh tiếp tục đụ hai cậu con trai, tôi chạy vội ra phòng khách thìchỉ thấy Thủy Tiên trần truồng đứng đó khóc một mình. Tôi hỏi:
- Chuyện gì vậy Thủy Tiên?

- Em không biết. Ðang đụ với em, anh Triệp bỗng đứng vùng dậy mặc vội chiếc quần đùi và chạy ra khỏi phòng, la lớn một câu. Em vội chạy theo, chỉ vừa kịp thấy ảnh đóng sầm hai cánh cửa lại và biến mất.

Tôi nhớ lại rõ ràng câu Triệp la lớn: 
- Tôi điên rồi! Chịu không nổi Ðoan Hạnh ơi! Vĩnh biệt em!
Không biết ngoài tôi ra, còn có ai nghe rõ như vậy hay không, vì các cô cậu trong kia đang say sưa với trậnđụ ngút trời. Tôi bước đến ôm Thủy Tiên vỗ về:
- Ðừng khóc nữa Thủy Tiên. Hay là chị dẫn em qua phòng bên này tham gia với Ðoan Hạnh, Toàn và Khôi Vui lấm.
- Họ đang làm gì bên đó hả chị?

- Thì họ đang đụ tay ba. Có em nữa thành tay tư.
Càng hấp dẫn thêm chứ có sao đâu.
- Họ có đang cởi truồng nhưem không? Em sợ...
- Chứ mặc đồ thì làm sao mà đụ. Ði, theo chị! 
Tôi dẫn Thủy Tiên vào giữa lúc Ðoan Hạnh đang ngồi dộng cừ trên bụng Toàn, và mồm thì bú xxx Khôi Cả ba ngừng đụ khi thấy Thủy Tiên bước vào trần truồng lõa lồ . Ðoan Hạnh hỏi: 
- Ủa em! Sao em lại có mặt ở đây nữa?
- Dạ em đang đụ với thầy Triệp ở phòng bên. Tự nhiên ảnh rút xxx chạy ra khỏi phòng rồi biến đâu mất. Em sửng sốt đi ra phòng khách thì gặp chị Mai rủ em vào đây xin các anh chị cho em tham gia với cho vui.

Ðoan Hạnh hỏi: 
- Em đang đụ với thầy Triệp à? Hứm, người bạc tình! Tưởng anh ấy chỉcó phụ rẫy chị để đụ với Thụy Trâm. Không dè luôn cả với em. Ðược em lên giường đi Chị nhường Toàn cho em đó.
Khôi bỗng nói nhanh:
- Không! Mình đụ tay tư mới sướng. Thủy Tiên ngồi lên mặt anh để anh bú iồn cho.
Cô bé nín khóc, thơ ngây ngồi lên mặt Khôi. Giữa lúc đó dưới đường có nhiều tiếng còi hụ, rồi xe cảnh sát và xe cứu thương chạy dồn dập.
Tối hôm đó, các bạn dạy cùng trường gọi điện thoại cho tôi hay: Triệp đã chết vì bị xe chở hàng đụng giữa đường, ngay gần nơi nhà tôi ở. Không một ai ngoài tôi biết được lý do cái chết thê thảm của thầy Triệp

Ðau đớn hơn, không một ai để ý đến cái chết bất đắc kỳ tử đó. Lý do là Thụy Trâm, Thủy Tiên, Bội Ngọc, và Ðoan Hạnh đều có bầu mà tác giả là Triệp.
Ðã đành Triệp là tay chơi khét tiếng, đã đụ lừng trời với hầu hết nữ sinh của lớp mình. Nhưng các cô nữ sinh này không phải chỉ có đi lại với mỗi một mình thầy Triệp. NhưThụy Trâm đã đụ với Toàn và Khôi, Thủy Tiên đã đụ với họa sĩ Lam.

Trăm dâu đô đầu tằm. Có lẽ vì thấy Triệp không còn nữa nên người ta đổ vạ cho thầy để được yên chuyện. Dù sao thì nhà trường cũng mang tiếng lắm vì hàng ngày bốn cô nữ sinh mang bốn cái bầu đi học, mà tuổi họ chỉ từ 13 đến 16. Chính các cô ấy cũng không biết mmh đã mang thai với ai. Các em đã đụ với đủ loại đàn ông, con trai. Nhưng đã đồng loạt khai man là chỉ có thầy Triệp.

Cái ghế của ông hiệu trưởng cũng lung lay sau biến cố trời long đất lỡ này. Nhất là có người tốcáo rằng ông đã đụ cô giáo Thu và em bé Diễm Phương, nữ sinh lớp đệ Ngũ. Vụ này đang là đề tài bàn tán xôn xao trong trường.
Một buổi sáng, thầy hiệu trưởng đến gặp tôi: '
- Cô Mai. Thật là một điều bất đắc dĩ tôi phải đến đây tìm cô, nhờ cô giúp cho một việc tối ư quan trọng
Chả là có một hôm, sau giờ học, lúc chiều tối rồi tôi trở lại văn phòng để lấy cặp mắt kiếng. Khi đi ngang qua lớp đệ Ngũ thì tôi nghe tiếng rên của một cô bé:
- Bữa nào anh với em cũng ỡ lại đụ như vầy nhen. Em có uống thuốc ngừa thai. Không sao đâu. Em muốn anh đụ sao cho em ra mỗi ngày một cái. 

Tôi mới bò xuống đến thật sát để xem ai đang làm chuyện đó trong trường vào giờ này. Thì ra đó là Diễm Phương với thầy Triệp. Hai người đang trần truồng đụ nhau mê mang không cònbiết gì nữa. Sáng hôm sau tôi gọi thầy Triệp lên văn phòng. Triệp chịu tội, nhưng đe dọa tôi không được làm lớn chuyện.
Vì nếu tôi làm thế thì thầy Triệp sẽ tố cáo tôi đã đụ cô giáo Thu cả hơn nửa năm nay. 
Tôi có lén lút đi lại với cộ Thu nhiều lần thật. Nhưng tôi không hiểu sao Triệp lại biết được. Tôi cứng họng, chưa kịp phản ứng ra sao thì thầy Triệp nói tiếp:

- Ông cũng không trong sạch gì, mà tôi cũng là kẻ có tội. Không phải riêng với Diễm Phương mà hầu hết với tất cả m~ sinh trong lớp tôi dạy. Cũng không phải lỗi do một mình tôi, mà phải nói có sự đồng lõa của các em nữ sinh. Vì chính các em ấy tấn công tôi trước. NhưDiễm Phương chắng hạn. Em đã viết cho tôi trên hai mươi lá thư tình, trong đó hết mười lá cuối cùng diễn tả cảnh em mê tôi đến độ lúc nào tắm hay đi ngủ, em cũng phải sờ vào chỗ kín mà thủ dâm và đầu óc thì nghĩ đến tôi.(truyen sex)
Và để cho tôi biết em đã lớn như người lớn, đã biết thèm chuyện ái ân, Diễm Phương đã cạo một mớ lông xxx dán vào cuối thư. Ghê gớm hơn nữa, Diễm Phương đã trét một chút nước xxx lên tên tôi và viết:
"Ðêm qua em ra hai lần vì thương nhớ anh. Nước xxx em ra nhiều quá. Gửi anh một tí làm quà. "

Triệp đưa những bức thư tình dễ sợ đó cho tôi xem để làm chứng. Rồi thầy nói tiếp: 
- Thưa ông hiệu trưởng. Thu ngủ với ông vì ghen tôi với bé Bội Ngọc, và cũng để trám miệng ông về những lá đơn tốcáo Thu đã đụ với hàng bảy tám em nam sinh. Trong khi ông lại nhà Thu để đụ, thì Thu đã âm thầm đặt máy video quay tất cả. Những cuốn video đó Thu đã chiếu cho tôi xem để trả thù tôi đã đụ Bội Ngọc, đụ Thụy Trâm, Ðoan Hạnh v.v... Tôi được xem cảnh ông trần truồng nằm bú xxx Thu, bú cặp vú nhỏ của Thu, và liếm đít Thu v.v... Tôi còn giữ tất cả sáu cuốn để làm bùa hộ mạng cho cuộc chơi lẫy lừng táo bạo của tôi với mấy em nữ sinh nhỏ tuổi mà dâm không khác gì người lớn.

Ông đưng sợ tôi tiểu nhân làm ông ô danh. Mặt khác tôi còn muốn dâng ông một của lạ. Ðó là Diễm Phương. Cô bé mà ông đã bất quả tang tôi đang đụ chiều hôm qua. Lúc ông bò vào, tôi có thấy. Nhưng tôi vẫn tỉnh táo nằm đụ Diễm Phương, vì trong tay đã có những cuốn video làm bùa hộ mạng. Ðụ xong tôi có nói với Phương:
- Việc này đã tới tai thầy hiệu tnlởng. Có lẽ mình phải tìm địa điểm khác. Thầy hiệu trưởng hăm sẽ đuổi em tuần tới. 
Tôi dựng chuyện như thế cốt làm cho Diễm Phương khiếp sợ để chỉ cho em cách chạy nạn. Ðó là ngủ luôn với thầy hiệu trưởng là xong. 

Phương đồng ý ngay. Bây giờ thì tùy ông. Ông có thể từ chối hoặc thuận và chấp nhận món quà tôi tặng. Nếu ông đồng ý tôi sẽ sắp đặt cho ông gặp Phương tại nhắ tôi. Rất kín đáo.
Nói xong, thầy Triệp đứng lên trở về lớp học. Tự nhiên tôi thành kẻ tử tù không biết ngày nào lên đoạn đầu đài. Nhưng tôi vẫn miên mang với ý nghĩ được đụ Diễm Phương, cô bé 13 tuổihọc lớp đệ Ngũ. Tôi không đến nhà Triệp, mà nhờ Triệp chở Phương đến đoạn đường vắng, để tôi đón về nhà. Và chúng tôi đã đụ nhau nhiều lần trên chiếc xe van lớn của tôi.
- Nghe ông kể xong chuyện, tôi hỏi:
- Như thếthì tôi có thể giúp được gì cho ông hiệu trưởng?
- Có chứ! Cô biết là Triệp đã chết. Bây giờ không . Còn ai đến đón Diễm Phương đưa đến đoạn đường vắng. Cô Mai có thể nào giúp tôi việc nhỏ mọn đó không? Nói thật với cô, tôi đã yêu Diễm Phương hơn tất cả mọi thứ trên đời này. Yêu như cô Mai đã yêu các cậu Khôi Toàn, Hạnh, Cơ, Khoát v.v... Tôi giật ưùnh thật sự. Vì làm sao ông hiệu trưởng có thể biết tên tất cả các bồ nhí của tôi. Ông thấy tôi đổi sắc mặt, nên vội dịu lời phân trần để làm tôi an tâm:

- Cô Mai yên chí! Tôi còn biết nhiều điều ghê gớm hơn vậy nữa. Như chính nơi đây thây Triệp đã dẫn đến không biết bao nhiêu học trò tuổi vị thành niên tuổi từ 13 đến 17 để làm tình. Chính nơi đây cô cũng đã phá trinh rất nhiều cậu bé. Và cũng chính nơi đây Ðoan Hạnh, hoa khôi trường mình đã làm cho thầy Triệp ghen điên lên mà tự sát. 

Hai tay tôi run lẩy bẩy như lên cơn sất. Tôi nghĩ chỉ có một mình tôi biết được bí ẩn về cái chết của thầy Triệp. Không ngờ...

- Xin cô Mai bình tĩnh. Tôi không đến đây với tư cách là hiệu trưởng, mà là một đồng điệu, một đồng chí của Mai. Lẽ ra trường mình có đến bốn người. Nhưng Triệp đã chết, Thu đã ẩn danh. Còn lại chỉ có hai chúng ta. Tôi đã tự ý xếp bỏ hết nhu"ng lá đơn tố cáo Mai, vì biết sẽ có một ngày tôi sẽ nhờ Mai giúp đỡ... Ðó là nhờ cô hãy chịu khó đón Diễm Phương đến đây giùm tôi và tôi tình nguyện trả tiền mướn phòng cho cô Mai hằng tháng.

Tôi thở phào nhẹ nhỏm. Thếlà tất cả hồ sơ tội lỗi của tôi đã được ông phi tang. Tôi nhận lời đi đón Diễm Phương, đưa đến đây cho ông mua vui. Trưa hôm đó, giữa lúc ông với bé Diễm Phương đang đụ lừng trời trong phòng, thì Toàn đến, trên tay xách một valise nhỏ. Giọng Toàn có vẻ hối hả đầy vẻ lo âu sợ sệt: 
- Dì Marie. Dì hãy thu xếp đồ đạt thật nhanh lên, và Dì mau ra khỏi nhà này với em ngay. Nếu không Dì sẽ bị vạ lây. .
Tôi hỏi Toàn:
- Có gì mà ghê gđm vậy Toàn? Em có thể nói rõ hơn không?
- Dì có biết ai giết thầy Triệp không?
- Không 
- Ông hiệu trưởng.
Tại sao? .
- Vì ông muốngiếtluôn ngườigiữsáu cuốn video quay cảnh ông đụ cô giáo Thu.
- Ai nói cho em biết? 
Người tài xế xe hàng, thủ phạm vụ án mạng giết thầy Triệp đã khai như thế tại cảnh sát cuộc. Mà ba em là cảnh sát trưởng ở nơi đó.
- Vậy thì ăn thua gì đến Dì mà Toàn lo?
- Có! Vì Ðoan Hạnh, Thủy Tiên, Khôi và em đã được thẩm vấn. Họ sắp đến bất cả dì nữa...
Tôi vội chạy vào trơng choàng chiếc áo dài, xếp vội vàng một vài thứ cần thiết vào chiếc valise nhỏ và theo Toàn rời khỏi căn phòng trọ chI trong vòng
có l0 phút.

Chúng tôi về Vĩnh Long, quê ngoại của tôi. Hai tháng sau, đọc báo tôi thấy có đăng tin ông hiệu trưởng và người tài xế xe hàng mỗi người bị bản án khổ sai chung thân.

Bản án chung thân nặng nề đó đã làm tôi mở mắt, không còn dám phiêu lưu với trò chơi ái tình xác thịt nguy hiểm nữa. Tuy nhiên, bên tôi vẫn còn có Toàn, một kép nhí 17 tuổi. Toàn sống tại ngoại thành Vĩnh Long, nơi chỉ có đồng lúa, ruộng vườn, hương đồng cỏ nội. Tôi vẫn là giáo sư, nhưng tuyệt nhiên chỉ còn biết chăn gối mặn nồng với Toàn, mà bên ngoài trước mặt mọi người chúng tôi vẫn gọi nhau là dì cháu. (hết)

------ Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 - Phần 8 - Phần 9 - Phần 10 - Phần 11 - Phần 12 -----

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon