"Truyện người lớn" Cô giáo Mai P3

Truyện người lớn Cô giáo Mai P3
Đọc xong bức thư, mắt tôi hoa lên như vừa đi ngoài nắng mà bước vào trong một căn nhà mát lạnh và thiếu ánh sáng. Tôi liếc nhanh xuống nhìn Khôi, và dưới kia Khôi cũng lại đang thôi miên tôi. Da mặt Khôi thì xanh xao mà đôi môi thì hồng đỏ. Bức thư ngắn. Dù Khôi cố hết sức viết cho ra giọng văn của người lớn, mà nó vẫn tràn đầy sự thơ ngây dễ thương ra đó.

“Xin cô cho Khôi biết cô có thương Khôi, như Khôi đã yêu cô không?”
Tôi nhìn Khôi gật đầu rất nhanh. Cậu học trò mỉm cười với vành môi héo hắt sau mấy ngày nhuốm bệnh. Lòng tôi như mặt trời đang lên, như làn mây gặp gió. Và ngay lúc đó, tôi bỗng quên hẳn Khánh, Thiếu tá Khánh, người yêu đầu đời của mình từ thuở còn là nhữ sinh 16 tuổi đầu.

Khôi lại làm bài xong trước nhất, và đem lên nộp, kèm theo mẫu giấy với mấy chữ: “Cô gật đầu như thế là yêu Khôi hay không?” Tôi lấy viết gạch bỏ thật nhanh hai chữ sau cùng. Rồi Khôi xếp vội tờ giấy, đưa tay lên môi hôn và bỏ vào túi áo.

Hôm đó về nhà, tôi vội cổi hết áo quần chạy ngay vào phòng tắm, mang theo phòng thư xanh. Tôi mở nước ra rồi vào nằm trong bồn nước ấm với nỗi hạnh phúc của riêng mình mà lòng rộn ràng niềm vui khó tả. Bức thư ngắn quá mà tôi thì đọc dài quá. Chỉ có mấy hàng chữ cũn cởn, ngây thơ mà tim tôi vui rộn ràng, như đọc một bức thư dài lê thê như một cuốn sách. Nước ấm trong bồn, sự yên lặng cõi riêng tôi, những nét chữ quen thuộc của Khôi dìm tôi vào cõi tình mông lung lãng mạn.

Tôi tự biết lòng mình đã yêu Khôi. Tôi dùng chữ Yêu ở đây không được đúng cho lắm. Vì yêu thì như tôi đã yêu Khánh. Còn ở Khôi, thì phải có động từ gì đó tương đương với chữ ngưỡng mộ của Pháp, mới đúng. Nó lạ lùng kỳ thú ở chỗ trong ngôn ngữ của hai chúng tôi khi gặp nhau thì có ngôi thứ. Gọi cô, xưng em. Mà tấm lòng cho nhau thì của đôi tình nhân yêu nhau say đắm. Tôi gọi “chàng” bằng Khôi, xưng cô … Cả hai như kẻ trộm chưa bị bắt. Tim đập hồi hộp mà lòng thì rộn rã, như chim bay, như hoa nở.

Đọc xong năm lần bảy lượt bức thư tình ngắn nhất trần gian, tôi xếp lại cẩn thận, để trên cao cho khỏi bị ướt, rồi cho hai tay khoát nước ấm lên mặt để nghe hồn mình rung theo những cảm giác lạ lùng từ bé đến giờ mới có. Tôi đưa mắt nhìn xuống hai trái vú no cứng, nhọn liễu của mình, rồi nhìn xuống chòm lông xxx đen thui đang vờn vờn trong làn nước ấm như những sợi rong đen trôi bập bềnh dưới nước. Rồi đến đôi chân thon dài sóng sượt, với hai bàn chân thon, gót hồng cùng những món sơn đỏ.

Bất giác tôi nghĩ đến chuyện chị Quyên kể về cậu Tây con ở khách sạn Continental: “Không hiểu nó học ở đâu, với ai, mà cách làm tình chẳng khác nào người lớn. Cũng bú, cũng liếm và đụ rồi hôn môi.”
Tôi bỗng nhớ da diết cặp một doá hồng của Khôi sáng nay. Tôi nhắm mắt, ngước mặt lên mở hờ đôi môi, chờ …

Quái lạ! Làm sao Khôi có thể đánh bật thần tượng Khánh ra khỏi tim tôi một cách dễ dàng đến như thế nhỉ? Một gói trái vải, một phong thư tình vỏn vẹn chỉ có mấy dòng chữ. Như thế, chỉ có thế mà Khôi đã hiên ngang vào trong tôi, chiếm lĩnh tất cả mọi tế bào da thịt của phần xác, cũng như mọi suy nghĩ rung động của phần hồn của tôi? Tôi nghĩ không phải thế. Đâu có giản dị và bình thường như vậy được, nếu … nếu ngày đầu tiên khai trường tôi không hay để mắt nhìn Khôi một cách lén lút vì gương mặt khôi ngô tuấn tú, đẹp trai và nhất là sự học hành xuất sắc của Khôi!

Rõ ràng là tôi đã đồng loã, đã chuốc lấy, đã cưu mang mối tình trái cựa nghiều nguy hiểm hơn là hạnh phúc. Nếu bảo rằng có thú đau thương thì chính tôi đang đèo bồng nó đây! Rồi sao? Ừ, rồi thì có làm sao! Tôi bướng bỉnh tự trả lời như thế để che chở cho những bước tiến cuồng ngông vào một hành động có lẽ toàn xã hội sẽ lên án nếu khám phá ra được.

Hai tay tôi vẫn đều đặn khoát nước lên mặt và lên tóc. Tôi làm như thế cho có tiếng động, để đánh tan sự im lặng. Tiếng nước róc rách, dễ thương hiền lành, đang vuốt ve ý nghĩ tôi. Tôi cử động hai chân, dang rộng hai đùi ra, làm cho chòm lông xxx tôi vờn lên như đám rong rêu dưới suối. Tôi đã chọn lầm nghề. Lãng mạn như tôi thì phải là một ca sĩ, nhạc sĩ, hay văn sĩ để có chỗ có cơ hội mà bộc lộ cùng tận những rung cảm đột ngột, bất ngờ, những điều mà người thường không ai nghĩ, hay dám nghĩ ra.
Cô giáo Mai P3
Picasso mà không là hoạ sĩ thì ông gửi gấm những sáng tạo thần kỳ của tranh ông ở đâu, để được cả thế giới ngưỡng vọng như thiên tài độc đáo?

Tôi làm cô giáo. Trật lất! Một cái nghề được đức Khổng Mạnh đặt vào ngôi thứ hai sau vua: Quân, Sư, Phụ. Cô giáo phải được kính hơn cha mẹ. Vậy mà cô giáo Mai này đang yêu ngất ngây cậu học trò tuổi mới 15.

Có nghe tôi lý luận rành rõ chưa. Vậy mà con tim của tôi cuối cùng rồi vẫn thắng. Chân tôi vẫn bước tới. Không biết trời đất sẽ cho tôi khoảng hạnh phúc nào với Khôi, mà tôi vẫn lầm lũi bước tới. Và ước mơ của tôi là làm sao như chị Quyên đã đưa cậu Tây con vào Continental. Hoặc tệ lắm thì một nơi nào đó, một chốn nào đó, để cả hai có cơ hội cho nhau thật rốt ráo, thật trọn vẹn.

Giáng Sinh năm đó Khôi tròn 16 tuổi. Trời mưa ngây mà lạnh như cắt ruột. Cái lạnh đã làm mọi người lười biếng rời khỏi nhà, dù biết rằng ở nhà Thờ Lớn đang có đèn đuốc sáng choang, nơi mà người Ngoại đạo đến để tìm ý trung nhân nhiều hơn là cầu nguyện. Mọi năm, nếu phải ngồi nhà như thế này, tôi sẽ bực mình lắm. Nhưng bây giờ, tôi như chiếc thuyền đã có bến đỗ. Lòng tôi cũng chộn rộn nhưng mà với một niềm vui ấm áp. Tôi rang hạt dẻ, lấy nho khô trong hộp ra, ngồi cạnh lò sưởi nhâm nhi ăn để nghe nhạc Giáng Sinh.

Chuông cửa bỗng reo vang. Tôi giật mình vì không có hẹn với ai cả. Choàng chiếc áo ấm, tôi bước đến bên cửa hỏi khẽ hai tiếng:
- Ai đó?
- Khôi đây!

Tay chân tôi bỗng run lên dữ dội, vì dù cô đơn trong đêm Giáng Sinh, tôi cũng chưa hề dám mong ước có Khôi bên cạnh. Tôi run lên giống hệt như thuở bé bị cô giáo gọi lên trả bài. Tôi trân trọng mở cửa. Khôi xuất hiện. Khôi trông lớn hẳn lên với bộ đồ vest và chiếc áo choàng màu xanh đậm. Trên tay, Khôi cầm gói quà. Tôi yếu ớt mời chàng vào rồi vội vã đóng nhanh cửa để tránh cái lạnh kinh hồn trộn với những làn gió thốc thổi vào người tôi. Khôi đứng bất động, nhìn tôi yên lặng.

Cái khó của Khôi là vừa kính tôi như bật thầy, vừa yêu tôi như nhân tình. Tôi nghe gió rít qua khe cửa từng chập. Mấy sợi dây đèn xanh đỏ rung rinh ngoài khung cửa sổ. Tôi cũng đứng bất động và im lặng. Cái khó của tôi là đang đứng trên cao, mà phải lòng một đệ tử. Tim tôi đánh trống cơm, vì không biết khi càhng vào đây có ai nhìn thấy không? Tim tôi đánh trống cơm bởi vì tôi chưa sẵn sàng đón tiếp Khôi thế nào nào cho tiện. Cuối cùng tôi ngước nhìn vào đôi mắt Khôi để xin Khôi mở lời. Khôi trao gói quà cho tôi và đưa tay khoá trái cánh cửa lớn. Xong, Khôi quay lại cầm tay tôi nói nhỏ nhẹ:
- Nếu thấy Khôi vô lễ, cô cứ đuổi Khôi về đi.

Tôi cố gắng tìm một câu nói gì thật thân thương lắm mà mở miệng không ra. Hai tay Khôi bóp mạnh lòng bàn tay tôi. Người tôi run lên như bị sốt. Khôi lại cầm thêm một bàn tay tôi nữa. Hơi ấm nơi bàn tay Khôi chuyền qua mà tôi vẫn run. Bỗng Khôi tiến đến, hai tay ôm trọn người tôi và áp sát mặt vào tóc tôi, im lặng. Hai tay tôi cũng tự động ôm choàng qua người Khôi, mà lòng nghe ấm áp lạ thường…
- Chúc Mai một Giáng Sinh bình an!

Giọng Khôi đầy đủ cảm xúc. Có vẻ như Khôi cố lắm mới nói được bấy nhiêu lời với câu chúc giản dị như thế. Chúc Mai chứ không phải chúc cô. Cái bậc cấp sư phụ đã được Khôi cắt ngắn không những bằng lời nói mà cả bằng hành động ôm sát vào tôi như tình nhân. (Truyện từ Cõi Thiên Thai) Tôi như con chim ướt sũng nước mưa, đang run lẩy bẩy trên một cành cây. Bỗng dưng tôi cảm thấy Khôi lớn thế. Sao bỗng dưng Khôi như là gốc cổ thụ cho con chim nhỏ bé tôi vào nấp tránh mưa? Hai tay tôi bỗng táo bạo đưa lên quàng quanh cổ Khôi, và đó cũng như là vạn lời nói mở ngõ, mời gọi cho Khôi yên lòng. Tức khắc, Khôi nâng mặt tôi lên, nhìn sững vào đôi môi tôi. Và như hôm nằm trong bồn tắm, môi tôi hé mở, chờ đợi. 

Có biết chuyện gì đã xảy ra không? Tôi nhắm mắt nà nghe thấy rõ ràng lưỡi Khôi chuyền qua. Hai đôi môi bốc lửa đã dính sát vào nhau, quyện nhau, ngất ngây, nồng nàn, say đắm….

Lần đầu tiên trong đời, tôi nghe nước xxx của mình tuôn ra một cái ọc. Toàn hạ bộ tôi ướt đẫm. Tôi chết mê với cậu bé, và quên rằng ngoài kia trời lạnh như cắt da. Khôi thỏ thẻ:
- Khôi ở lại đây trọn đêm với Mai.
Nói nữa đi Khôi, nói giùm Mai những điều mà Mai không dám nói. Khôi lại hỏi:
- Mai có yêu Khôi không?

Thay vì trả lời, tôi níu Khôi xuống tặng chàng một nụ hôn nồng nàn. Lần này tôi cố tình cạ sát xxx mình vào bộ phận sinh dục của Khôi để thăm dò, và cũng để khiêu khích… Tôi nghe có cái gì cứng ngắt cộm lên ở đó. Chỉ có thế mà lòng tôi đã ngất ngây, thèm muốn một cách dữ dội. Tôi nói với Khôi:
- Em muốn anh ở đây với em suốt đời.(truyện 18+)

Gương mặt Khôi hồng lên vì sung sướng. Rồi hai tay cậu bé đưa xuống sờ vú tôi. Ở nhà tôi không mặc xú chiêng, nên Khôi đã bóp và xoa mạnh làm xxx tôi như bốc lửa. Hơi thở dồn dập. Khôi cũng thế. Tôi đưa tay bớt tắt ngọn đèn ngồi ở chiếc sofa cạnh lò sưởi. Lửa chập chờn từ lò sưởi toả ra ánh sáng nhạt nhoà. Tất cả đều màu hồng man dại, mời mọc. Tôi cổi áo cho Khôi. Bây giờ thì cả hai tự nhiên hơn sau khi tôi làm cử chỉ cà xxx vào hạ bộ của Khôi. Tôi cổi áo cho Khôi vừa xong, chàng chụp tôi hôn ngấu nghiến với tất cả tấm lòng yêu thương tràn đầy. Tôi hỏi:
- Tại sao anh thương em dữ vậy?
- Đó cũng là câu mà Khôi đã tự hỏi cả triệu lần và không tìm được câu trả lời. Có biết bao cô bạn gái tìm Khôi để tỏ tình mà lòng Khôi cứ trơ trơ như tảng băng. Ngày khai giảng, khi nhìn cô lần đầu tiên, Khôi biết mình sắp pảhi trả nợ, vì ánh mắt cô nhìn Khôi như nam châm, như đèn pha, như sao mai. Chỉ có một ánh mắt đó đã làm Khôi phải lòng.

Khôi ngưng nó một lát nhìn đôi mắt tôi đắm đuối rồi tiếp:
- Và từ phút đó, cõi lòng Khôi dính liền với tên Mai. Chỉ còn cách chinh phục tình cảm cô giáo Mai là Khôi cố học thật xuất sắc. Vì Khôi nghĩ chỉ có con đường độc đáo đó Khôi mới lôi kéo được sự chú ý của Mai. Hôm tặng cô gói trái vải, Khôi coi như mình đã đưa cổ vào máy chém. Một là được cô yêu, hai là bị đuổi. Nhưng nhớ đến những lần cô nhìn Khôi, Khôi nghĩ là hy vọng phần thứ hai sẽ chẳng xảy ra.

Tôi đưa tay nâng mặt Khôi nhìn trân trối để nghe tuổi 16 tỏ tình. Khôi thao thao một hơi dài, thú thật cõi lòng có cả tên tôi và tội tôi dính liền trong đó. Là bản án? Là hợp đồng? Đúng hết. Tôi xin nhận tội. Nhưng yêu là tội à? Không phải. Cho nên tôi vẫn hiên ngang bước tới.

Dựa ngửa vào lưng ghế sofa, tôi cho hai tay quàng cứng nj73a người Khôi, để nhìn chàng tận mặt, thật sát. Khôi cứ hôn lên đôi mắt tôi, làm như chàng chỉ có yêu đôi mắt. Đồng hồ trên tường thong thả đổ mười tiếng đều đặn.
- Có thật đêm nay Khôi ở lại đây với em không?
- Vâng.

Khôi trả lời chắc nịch rồi đỡ nhẹ tôi nằm dài trên sofa. Chàng vẫn ngồi thế nhìn tôi suốt từ đầu đến chân. Bộ đồ ngủ màu hồng nhạt mỏng tanh của tôi phơi hàng ra hết cho Khôi thấy. Không một mảnh áo quần lót bên trong thì làm gì mà Khôi chẳng trong thấy hết. Thân hình tôi lồ lộ qua làn vải mỏng. Ánh lửa bập bùng trong lò sưởi cho tôi nhận rõ ánh mắt si tình ngất ngây của Khôi dừng lại ở hạ bộ của tôi. Tôi làm như vô tình dang rộng hai đùi ra. Cử chỉ giống hệt như lúc tôi nằm trong bồn tắm, nghĩ đến chàng. Đùi tôi dang ra, khép lại, rồi một chân co lên thật dâm dật. Các ngón chân tôi chúm lại, bất giác, Khôi quỳ xuống, ôm bàn chân tôi mà hôn say sưa ngây ngất. Khôi nói:
- Mai ơi! Mai làm anh mê quá. Sao cái gì của em cũng đẹp quá vậy? Anh có người lớn quá không? Tại sao suy nghĩ của anh lớn như 19 hay 21. Anh biết đời anh sẽ khổ vì đi vào tình yêu qúa sớm với em!

Tôi nhắm mắt, nằm nghe giọng nói ngọt ngào của cậu học trò 16, và tuyệt nhiên không trả lời một tiếng. Vì trả lời làm sao cho phải, trong khi tôi đã mắc đến hai tội: Người lớn mà đi yêu con nít. Cô giáo lại yêu học trò! Tôi yên lặng để hồn mình trôi đi như chiếc lá trôi theo giòng suối. Đã chấp nhận cuộc chơi thì dù có trượt da chảy máu cũng là chuyện thường.
Dưới kia, Khôi dùng mũi hôn khắp chân tôi, xong chàng dùng lưỡi liếm rất nhẹ ở những kẻ ngón chân. Tôi chết điếng, đê mê ngây ngất. Da thịt tôi đồng loạt tê tái rần rần, và nổi ốc trâu cùng mình. Đã thế tay Khôi lại vén khẽ ống quần lên cao dần dần. Vén đến đâu Khôi liếm nhẹ đến đó. Tôi vặn người, uốn éo chịu không nổi đường lưỡi tuyệt trần của Khôi. Tôi hơi quay sang chàng nói thật nhỏ:
- Em ngộp thở quá Khôi ơi! Như thế này thì em nhỏ tuổi thua anh xa lắc. Thần tượng ơi! Cho em còn chút lý trí để biết em đang ở đâu và tên em là gì.

Khôi chả nghe tôi van xin gì cả, vì bàn tay chàng đã kéo ống quần tôi lên tới háng, chỉ cách xxx tôi có mấy phân. Toàn thể da non ở bắp vế tôi co rúm lại, vì lưỡi Khôi liếm rất nhẹ. Nhẹ như mơ hồ mà nghe như những lưỡi đao không lồ chặt mạnh xuống, cứa sâu làm toàn bộ lông xxx dày rậm của tôi đồng loạt đứng dựng dậy. Nhất là mồng đốc của tôi giật mạnh liên tục như ai đang tra điện vào. 

Tôi nghe rõ ràng nước xxx đang lâm râm ứa ra. Mắt tôi mở không lên. Các ngón tay tôi co quắp lại. Tôi đã cho một ngón tay vào miệng để đừng thoát ra những lời than van khoái lạc, thế mà vẫn không thể được:-
- Giáng Sinh ơi! Xin cứu vớt linh hồn con. Chúa đang ở trong hang lừa hay ở ngoài này? Có thấy con đang ngất ngư ngộp thở bởi người yêu mới có 16 tuổi hay không? Con đâu có biết đêm Noel năm nay Chúa cho con nhiều quá vậy. Ôi, ảnh liếm gần tới thủ đô rồi, chỉ còn có một ly nữa là đến lăng Bác. Chết! Bàn tay của chàng đang đặt lên lông xxx của con đó Chúa ơi! Ơ kìa, chàng, chàng đã vén tốc hết lên rồi. xxx con đang phơi ra dưới ánh lửa bập bùng. Ôi! Lưỡi Khôi đó hả? Anh làm gì em đấy Khôi? Chết con, chết con Chúa ơi! Ối! Lưỡi, lưỡi khốn nạn. Mày …mày…

Rồi hàm răng trên của tôi bậm cứng môi dưới lại. Tôi cố lấy hơi đầy phổi giữ cho mình đừng chết ngộp. Hai tay tôi đè đầu Khôi dính sát vào miệng xxx, không cho chàng xê dịch nữa. Trên này, tôi tự động cổi banh áo, phơi đôi vú tròn lẳn, căng cứng ra. Trời lạnh lắm mà tôi thấy ấm lạ thường. Bây giờ giá có rơi xuống biển miền Bắc Cực tôi vẫn như một lò lửa đang hừng hực cháy. Đít tôi hẩy nhẹ lên trong khi lưỡi Khôi vẫn quét đều đặn nơi khe xxx một cách chăm chỉ, cần cù. Lý trí tôi tan loãng, chỉ còn biết mình đang sung sướng cùng cực, tuyệt đỉnh.

Dâm quá đi thôi. Quần vẫn còn dính vào người tôi, mà Khôi đã làm cho xxx tôi cuồn cuộn những cơn sung sướng tuyệt trần. Khôi không đòi tôi thoát y. Dù ống quần tôi rộng, chàng cũng phải hơi khó khăn khi liếm xxx. Khôi có vẻ như thích thế. Khôi thích nấp trong bụi mà vẫn đâm được con mồi.

Bây giờ tôi mới biết Khôi dâm hơn tôi tưởng. Có lẽ nào Khôi là cậu bé tuyệt vời thông minh đến như thế? Học giỏi trong lớp thì nhờ sách vở và sự chỉ dạy của giáo sư. Còn làm tình giỏi thế này thì Khôi học với ai? Đó là điều mà mãi đến sau này Khôi mới thú thật hết. Nhưng đó là chuyện khác, tôi sẽ thuật cho qúy vị nghe ở những phần sau.

Thỉnh thoảng, Khôi ngưng liếm xxx, rồi chàng dùng môi và răng ngoạm da bắp vế non của tôi mà nút, mà nhần thật nhẹ. Khôi càng làm, người tôi càng quặn lại. Tóc tôi rối lên như đầu óc của con mẹ điên. Hai tay tôi có lúc vò tóc, bức tóc Khôi, có lúc tôi đấm thẳng vào vai chàng thùm thụp. Cuối cùng tôi tự động tuột hẳn lưng quần xuống, nhổm đít lên và đẩy chiếc quần ra khỏi hai chân. Người tôi bây giờ phần dưới của thân thể thì hoàn toàn lộ liễu. Tôi chàng hãng hai chân thật rộng ra để mời Khôi nhập trận. (truyen sex)

Lông tôi có rậm như rừng thì Khôi cũng phải thấy miệng xxx đỏ ửng của tôi đang mở lớn phơi ra mời mọc vì tôi đã dang rộng hai bắp vế ra. Quả nhiên mồm Khôi dính nhanh vào, nút mạnh hột le rồi móc mồng đốc của tôi từng chập. Tôi vừa c3m thấy sung sướng đầy khoái lạc vừa cảm thấy một niềm thú vị bất ngờ. Làm sao Khôi có thể rành rõ như một người lớn như thế này? Chị Quyên nói đúng. “Yêu trẻ con mình luôn luôn phải thức tỉnh, phải sống bằng phút để giữ cho được mối tình kỳ dị đó!”

Mồm Khôi thì bú xxx mà mắt thì luôn luôn nhìn từng phản ứng của cô giáo. Mắt tôi nhắm chặt, hai mày nhíu lại, đôi môi cắn chặt, hứng đỡ từng cơn khoái lạc sung sướng đang đổ oà trên miệng xxx. Khi lưỡi Khôi đâm nhẹ vào miệng xxx, tôi kéo mạnh chiếc gối của ghế sofa, tính xé toạt nó ra làm hai, mà không được vì lớp vải quá dày. Chịu đựng không nổi nữa, tôi đành xé toạt chiếc áo tôi đang mặc. Toạt một tiếng. Chiếc áo đã văng khỏi người tôi. Và tôi hoàn toàn trần truồng như nhộng. 

Khôi thích quá. Chàng đã làm cho cô giáo tự thoát y để dâng hiến. Chỉ với độc có chiếc lưỡi thần kỳ, Khôi đã trọn vẹn là vị chúa tể của thân xác tôi đêm nay. Hai chân tôi quấn chặt lên lưng Khôi. Hai tay tôi ghì chặt không cho đầu Khôi nhúc nhích, rời khỏi địa đạo Củ Chi.

Ai nói đụ là tội lỗi kẻ đó đánh lừa thiên hạ, dối trá vời trời đất và phản trace với chính mình. Vì với đụ, người ta có thể làm tất cả, quên tất cả. Như chính tôi đang xoá bỏ biên cương thầy trò, và đang quên không còn biết mình là tên gì. Lưỡi người ta mà đâm vào lỗ xxx để ngoáy, để động đậ6, để kích thích toàn thể âm đạo thì cả giang san cũng sập đổ, tổ quốc cũng tiêu tan.

Khôi làm tôi càng yêu chàng say đắm hơn lên. Tôi nhỏ lại như tuổi 15, mà Khôi thì sồn sồn của tuổi 40 đầy kinh nghiệm trong trận đấu giữa đêm Giáng Sinh này. Các cánh quân của tôi tê liệt buông súng nằm xụi lơ để nhìn gót quân xâm lăng Khôi vào tung phá, hốt sạch vòng vàng châu báu. Hoàng hậu tôi phải rời ỏb ngai vàng, đích thân chạy ra rước kẻ thù vào cung cấm.

Bỗng nhiên Khôi ngừng bú, chàng đứng thẳn người, nhìn tôi với đôi mắt trịch thượng, kẻ cả. Tay Khôi mở nút, rút nịt, rồi đưa trọn tấm thân thanh niên mới lớn còn chất trinh nguyên tươi mát. Tôi nằm đó, chờ đợi sốt ruột. Rồi đại bàng Khôi sà xuống, nằm dọc theo người tôi, tay bóp vú, miệng gắn vào môi tôi, hôn ồ ạt, hôn như bão cấp 6 ngoài biển khơi, trong khi con xxx cứng ngắt của chàng nằm thách thức trên cánh rừng lông đen dày rậm của tôi.

Đừng gọi em bằng cô nữa Khôi ơi! Hãy thương yêu em, hãy chắt chiêu em, hãy vuốt ve em, hãy cho em trọn đêm này hoàng đạo. Có phải mình đã là vợ chồng với nhau từ tiền kiếp xa xôi nào đó không ảnh? Nếu không làm sao em có thể có được cả một chùm hạnh phúc sum sê như thế này?

Anh sắp đụ em đó phải không? Ừ, đụ đi anh. Đụ em liền ngay tức thì đi anh. xxx em đang chờ xxx anh dưới kia đó anh ơi. Em sẽ bảo thời gian ngừng lại. Thế giới có muốn nhìn chúng ta giao hoan thì hãy về đây, giữa căn phòng Giáng Sinh để thấy anh đang nằm trên em, để anh thấy đang đụ em tối nay. Một cậu học trò nhỏ xíu đang nằm đụ trên mình cô giáo, đang đưa xxx vào xxx, và….

Ý nghĩ của tôi bõng bị cắt đứt vì dưới kia Khôi đang cầm của quý của chàng, lừa lừa ngay đúng vào miệng xxx và đâm xuống.

Miệng tôi há rộng, đôi mắt mở trừng trừng nhìn Khôi rạng rỡ, trinh tiết. Gương mặt chàng bỗng đẹp lên một cáh hùng tráng, hồng hào. Tôi nghe xxx của Khôi tiến vào xxx tôi sâu từng nấc từng nấc, rồi lút hết khi chòm lông dái của chàng đã hoàn toàn nằm khít khao trên bộ lông xxx và đè sát vào mu xxx của tôi. Và như thế là cuộc tình trọn vẹn. Có gửi cho nahu hằng triệu trái vải, hàng vain lá thư tình màu xanh cũng bằng thừa. Có liếc mắt cho nhau, nhìn lén nhau, rồi cũng chỉ để vào trận chung kết đột biến đầy tuyệt diệu này mà thôi.

Hai giọt lệ lă dài dọc theo hai bên thái dương của tôi. Nước mắt ở đâu vậy. Sao lại chảy nước mắt khi toàn thân tôi đang tắm sâu trong biển hạnh phúc. Sao các ngươi lại hiện diện không cần thiết trong khi ta đang tuyệt cùng khoái lạc? Bỗng dưng tôi chợt hiểu. Những giòng lệ đó là sự phát biểu của triệu triệu tiếng hét hân hoan. Ôi những giọt lệ hạnh phúc của đời tôi.

Và Khôi bắt đầu nắc. Chàng nhìn tôi mà nắc, hôn mắt tôi mà nắc. Rất từ từ, mà nghe như những tên thần võ khí công trong phim Tàu. Hay là tại vì tôi yêu Khôi quá mà cảm thấy thế? Nắc được vài chục cái thì Khôi nằm im bất động, để nhìn ngắm thân hình tôi và đưa hai tay bóp đôi vú tròn căng cứng của tôi.

Điều gì Khôi làm cho tôi, tôi cũng thấy vĩ đại, thần sầu. Khôi khom người lại ngậm lấy vú tôi mà nút. Cái lưỡi Khôi như gươm đao. Nó sà đến đâu là cỏ cây chết tiệt. Lần đầu tiên tôi được bú vú mà sung sướng khoái lạc như là đang được Khánh nắc.

Khánh ơi! Chàng phải hiểu cho em. Ở không gian này, hoàn cảnh này, em chẳng còn nhịn được nữa, em chẳng còn chống đỡ nổi sự cám dỗ. Em đã ôm đụ ngay đứa học trò trong lớp, bởi anh thì quá xa xôi, ngoài kia thì đầy gươm súng. Mà có về gần nhau, anh chỉ cho em từng giọt nhỏ trong khi em là con đàn bà đang cần từng lu nước lớn khát khao. Làm sao em trung thành được khi mỗi năm chỉ có vài lần đụ nhau, và đụ trong vội vàng hấp tấp, để rồi anh còn phải trở ra ngoài mặt trận đầy khói lửa đạn bom. Anh có nghe chị Quyên đã bảo rằng: “Tình dục đàn bàthì không biên cương, không giờ giấc. Mà sức lực của người đàn ông thì có hạn.” Anh có nghe không anh?

Đang ngồi dạy trong lớp mà nhìn Khôi là xxx em có thể nứng lên như cơn bão dậy, và lúc đó em có thể sẵn sàng đụ với bất cứ ai. Hoặc cứ nghĩ đến Khôi, dù đang giữa bữa cơm, mồng đốc của em cũng giật lên một cách dễ dàng và nước xxx ứa ra ướt nhẹp cả chiếc quần lót bên trong.

Còn nói chi đến những đêm trời lạnh, cô đơn với bóng tối, với gối chăn, hoặc xem những phim tình cảm, sách tình dục đầy kích thích. Em không muốn che đậy sự thực đầy chất người đó anh ơi! Vì nó là sự thực ngoài vòng kiểm soát của chính em, và cũng của nhân loại đó anh ơi!

Có thể thí phát quy, hay vào khoát áo nhà giòng mà làm bà phước, ông cha v.v….. Nhưng đó chỉ là hình thức tự dối lòng. Vì Khánh ơi, bao lâu ta không nhịn đói được, không nhịn khát được, thì dục vọng vẫn còn mãi trong ta. Bởi vì đạo nằm trên thế gian này cũng có chức sắc, ngôi vị. Đó là giai cấp của tham lam, của thèm muốn.

Người ta đã khôn mà không khéo. Họ cố tình che đậy dục tình mà lại phơi bày dục tính một cách quá lộ liễu. Thầy, rồi đại đức, rồi thượng toạ, hoà thượng, tăng thống…Chú, cha, đức cha, đức ông, rồi giáo hoàng. Chưa nói đến bề trên, bề dưới. Thế thì câu tu là giải thoát không còn chỗ đứng nữa. Khi đi tu ai cũng nghĩ là lúc chết sẽ được về thiên đường. Tu mà chùa thì phải đẹp, to lớn thanh tịnh. Nhà thờ phải bề thế, kiến trúc phải tân kỳ. Không đủ tiền thì hô hào đạo hữu đóng góp, hoặc vay ngân hàng rồi để đạo hữu, con chiên phải làm việc hộc máu, nai lưng ra trả.

Em thành thật xưng tội với chính mình nếu bảo yêu là có tội. Nhưng với em, yêu hoàn toàn vô tội. Bảo rằng yêu là có tội thì toàn thể nhân loại đều có tội cả hay sao? Không, ngàn lần không, triệu lần không. Vì chẳng lẽ bố mẹ em đã mắc tội khi sinh ra em à? Vô lý! Nếu kết tội cho rốt ráo thì phải trách đấng tạo hoá đã ban cho con người sự thèm khát tình dục. Nhưng anh Khánh của em ơi. Cuộc đời sẽ còn gì đáng sống nữa khi tình dục của mọi người bị tiêu diệt?

Đấy, Khôi lại bắt đầu nắc. Lần này thì chàng nắc với nhịp độ nhanh hơn. Một cậu học trò đang làm cho cô giáo phải sững sờ, hồn phi phách tán, nước xxx tuôn ra như suối chảy. (tiếp Phần 4)


------ Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 - Phần 8 - Phần 9 - Phần 10 - Phần 11 - Phần 12 -----

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon