"Truyện người lớn" Quê tôi mùa nước lũ P1

Truyện người lớn Quê tôi mùa nước lũ P1
Trong tim ai cũng có một dòng sông, giai điệu của bài hát ngọt ngào đang lôi tôi vào những kỷ niệm, cảm giác muốn trải lòng cùng ai đó thôi thúc tôi viết về những kỷ niệm này.
Làng tôi nằm trên một triền sông, con sông đổ từ thượng nguồn trở về với bao sức mạnh, cách đầu làng tôi khoảng cây số, đoạn sông thẳng tắp, qua hết làng tôi khoảng 3 cây số, như một định mệnh, dòng sông bị một quả núi chắn ngang.

Nước lũ về dòng sông bị nghẹn lại, thế là cái làng tôi bị lụt, cả làng có năm xóm, ông ngoại tôi bảo làng mình đã có lịch sử mấy trăm năm, con đường nhỏ chạy suốt qua làng, chia ngang là những con đường theo từng xóm, cái xóm cuối cùng tôi ở hình hài như chiếc đuôi cờ, ở cái đuôi cờ nhỏ bé ấy chỉ có nhà tôi và một nhà ở phía sau.

Cha tôi một chàng trai phố thị, sau đại học lên đây công tác, vì mê giọng hát của mẹ mà bị níu lại bước chân đi.

Anh Lợi lớn hơn tôi 8 tuổi, ở nhà tôi là bản sao của mẹ rắn chắc khỏe mạnh, ngược lại anh tôi ẻo lả cao gầy, y hệt dáng cha. Năm tôi 13 tuổi, buổi trưa đi học về thấy trong nhà có khách, trời ạ, chú ấy thật phương phi cao lớn, tôi khoanh tay chào, chú đứng dậy lục trong túi sách cho tôi quả bóng bằng cao su, tôi sáng mắt cảm ơn, rồi bỏ cả cơm trưa mải mê cùng các bạn.

Thì ra sau này tôi mới biết chú đến xin mẹ tôi được mở đường đi qua để cất nhà, cái mảnh đất phía ngoài ở cuối cái đuôi cờ, căn nhà được cất lên, ngày dọn nhà tôi như bị thôi miên, nhìn cô Nga vợ chú Tiến ngày đó tôi chỉ biết gọi là đẹp, cô đẹp và trẻ lắm so với chú, sau này tôi mới biết chú làm bên địa chất, quen và cưới cô khi mới mười bảy tuổi.

Bữa cơm tân gia tôi thật vui vì được đi ăn cùng mẹ và được chơi cùng cô bé tên Duyên – con chú, mới lên chín tuổi. Buổi tối, tôi đang học bài thấy cô sang nói với mẹ tôi gì đó, lại thấy mẹ cười cười, lát sau mẹ gọi tôi ra bảo, tối nay con sang nhà cô Nga ngủ vì bé Duyên sợ ma không dám ngủ một mình, thấy tôi phụng phịu, mẹ bảo đã qua nhà ăn cỗ rồi thì phải giúp cô chú, thôi đi đi cho cô chú ngủ sớm.

Nhà mới cô chú có một giường trong buồng, còn tôi ngủ cùng bé Duyên ở giường nhà ngoài, nằm lúc lâu nghe loáng thoáng tiếng cười và âm thanh là lạ, mệt mỏi tôi thiếp đi, nửa đêm tỉnh giấc vì thở nằng nặng, trời ạ, nguyên một cái giò vắt ngang mũi, thì ra bé Duyên nằm ngủ quay ngang trở đầu gác chân qua tôi, sáng ra nghe tôi kể cả nhà ôm bụng cười.

Ba ngày sau chú Tiến về lại cơ quan, tôi định không qua vì bé Duyên đã ngủ với mẹ, chẳng hiểu cô Nga nói gì, mẹ tôi lại vẫn bảo tôi phải qua ngủ vì cô không dám ngủ, tại lạ nhà, cuối xóm nhà chưa có hàng rào, chú Tiến lại phải đi làm nhiêm vụ, cái sự ngủ mướn oái oăm không biết có ai giống tôi không, nhưng lại là định mệnh đeo đẳng theo tôi đến tận bây giờ.
Chú Tiến đi rồi, tôi trở thành người ngủ mướn, mọi chuyện dần quen thuộc, cứ tối đến học bài xong là tôi lại qua nhà cô Nga, hôm nào tôi quên hoặc sang trễ, bé Duyên lại chạy qua kêu, hình như sự có mặt của tôi hàng đêm mới làm giấc ngủ của cô Nga và bé Duyên được yên giấc.

Khoảng ba tuần sau chú Tiến trở về cùng một toán công nhân và một xe ôtô vật liệu, hàng rào được làm xong, mảnh đất được quy hoạch lại, khu vườn được trồng cây, những ngày này nhà đông người, tôi không qua, nhưng tự nhiên tôi có cảm giác nhơ nhớ.
Chú Tiến lại đi, bữa cơm chia tay nhà tôi sang đông đủ, mẹ tôi nói vui là chú phải trả lương ngủ mướn cho tôi nữa, không hiểu sao chú Tiến thân mật vỗ vai tôi bảo:
– Tính này, có tính công chú không?
Tôi cười bẽn lẽn, chợt chú nói:
– Chú giao hết cho cháu khi chú không có nhà nhé.
Cả nhà cười vang, mấy chú công nhân còn ghẹo cháu trông nhà đi, mai mốt biết đâu làm rể nữa. Tôi xấu hổ chạy đi, Duyên chạy theo khóc, nó bảo:
– Anh bỏ đi thật à?
Nắm tay nó tôi cười và nói:
– Mấy chú trêu xấu hổ quá.
Nhà tôi không có trâu, nhưng bác Khánh – chị mẹ tôi lại có, bác trai bị bệnh, buổi trưa đi học về bác sang bảo chiều nay đi chăn trâu giúp bác, Duyên nhảy lên cười rồi đòi theo, tôi cùng Duyên nghênh ngang dẫn trâu ra bãi chăn thả. Bãi ở cuối làng cái giang sơn riêng của lũ trẻ mục đồng nằm cạnh bờ sông, mấy đứa chúng tôi tha hồ quậy phá.

Một buổi chiều tôi và Duyên ra tới bãi, đàn trâu thì đông đủ, song đám chúng nó đi đâu hết, chỉ có cô gái tên Lụa khoảng 13 tuổi đang ngồi hóng mát, nó bảo tụi nó đi trộm cam ở vườn cây các cụ hết rồi. Trời nóng đàn trâu tìm bóng mát và đầm mình xuống bãi bùn, chẳng biết làm gì tôi gào lên:
– Tắm đi tụi bay ơi.
Cả ba hưởng ứng, ngặt nỗi trẻ con mỗi đứa chỉ có một cái quần thế là “chuổng cời” tôi leo lên cây sung cổ thụ, cái cây mọc sát vách đá, chìa tán và thân ra bờ sông.
Chọn cành cao nhất, xa nhất, tôi leo lên nhảy cái “ầm”.(truyen sex)
Tôi mất hút dưới làn nước trong xanh, tôi trồi lên bám được cành sung lòa xòa ngay mặt nước, hét vang trời :
– Mát quá, mát quá.

Cái hét của trẻ con kéo theo sự kích động làm Duyên cũng cởi áo, tôi lặn xuống trồi lên nắm chặt cành sung đùa giỡn với dòng nước, khi tôi trồi lên thì, không thể tin vào mắt mình, ngay trên đầu tôi, Duyên cởi trần truồng lóng ngóng bước đi trên thân cây sung, hơn tám tuổi nhưng thân hình Duyên thật đầy đặn, cặp đùi ôm khít nổi gò lên cái mu, cái tam giác phồng lên ôm khít một cái khe bí ẩn, cô bé sợ té lóng ngóng, tôi gào lên:
– Cứ bước đi, có ngã xuống nước cũng không sao mà.

Cô bé bước từ từ, tôi ngó lên động viên thì ít, chiêm ngưỡng cái khe thì nhiều, mỗi bước đi là cái khe lại mở ra khép lại. Người tôi nóng ran như có kiến bò, nhột nhạt nơi bụng dưới, ra tới ngã ba thân cây, Duyên ngồi xuống, trời ơi, cái khe xòe ra mở rộng. Tôi thấy một màu hồng nhạt phía trong cái khe, tôi nuốt nước miếng khan:
– Nhảy đi, nhảy đi.
“Ầm”

Duyên mất hút dưới làn nước, trồi lên vớ được tay tôi, bé níu chặt, làn nước đẩy mạnh, bé ôm chặt lấy tôi, con cu tôi tự nhiên cưng ngắc, bé vẫn vô tư ôm, trèo trên lưng, tôi dìm mình đỡ tay dưới hai đùi bé, bàn tay ôm trọn cái mu bướm bóp chặt, Duyên gào thét vang trời:
– Mát quá, mát quá.
Tôi lặng đi vì bất ngờ, vì cảm giác kì lạ, bướm Duyên ép chặt vào đùi tôi, Lụa thấy vậy gào lên :
– Tao cũng tắm.
Tôi hùa theo:
– Tắm đi, tắm đi.
Lụa cởi áo, làn da nó không trắng lắm vì nhà nó vất vả phơi nắng cả ngày, nhưng lạ thay, ngực nó phồng lên nhu nhú như hai trái cam nhỏ, đầu vú hồng hồng, tôi sặc ngụm nước, nuốt cái nghèn nghẹn nơi cổ họng khi nó cởi nốt cái quần dài, trời ơi mu lồn nó nổi vồng lên, nhu nhú phía trên mu một vạt lông lấm tấm như mạ non, phơn phớt vài sợi đang ngả màu.

Nó bẽn lẽn khép đùi bước ra thân cây sung, cái khe mở ra khép lại, tôi không dám nhìn thêm vì con cu tôi cứng cực độ, lặn xuống trồi lên, khi Lụa ra tới ngã ba, nó ngồi xuống cách tôi khoảng một mét, khe lồn nở rộng, chớp mắt trong tôi ấn tượng đầu đời về cái lồn, là cái mà bất kỳ thằng đàn ông nào cũng thèm khát.

Bất giác tôi sờ tay xuống con cu, một cảm giác là lạ sương sướng chạy dọc hai đùi, dòng nước chao đi khi Lụa lao xuống, mở mắt nhìn xuống làn nước trong xanh, dáng Lụa thật đẹp, nó trồi lên, tôi với tay ngang, bàn tay đụng phải hai bầu vú, có lẽ nó vô tư nên không để ý, nhưng với tôi thật kỳ diệu, thật lạ lẫm, cái cảm giác đến giờ tôi vẫn chưa quên được.
Ba đứa tranh nhau bám vào cành sung vì chỉ có cành đó là thấp nhất, vì vậy 3 thân người cứ quấn vào nhau, tôi bị Lụa đè lên, bé Duyên chìm xuống, sợ nó uống nước, tôi lật ngửa người, tay trái ôm chặt nó khi đạp mạnh dòng nước, bụng tôi ngửa lên, vô tình con cu lọt vào hai đùi của Lụa, dòng nước đẩy mạnh, cảm giác như có ai nâng mông tôi lên ép chặt vào lồn Lụa.

Như nhận thấy điều gì, nó đỏ mặt, nhưng kỳ lạ thay, bàn tay nó vẫn bám sau lưng tôi, xiết chặt con cu tôi đẩy lên. Nhịp nhịp theo dòng nước, tôi bảo Duyên bám vào cành sung đi.
Nó la lên sung sướng khi tự bơi được, tôi vòng tay ôm chặt lấy lưng của Lụa, người tôi xiết chặt, cả tôi và nó rùng mình, đờ đẫn ôm lấy nhau, cảm giác lạ lẫm mời gọi, mặt tôi cà ngay đầu vú khi nó chồm lên tụt xuống, thả mình chìm xuống.

Tôi đưa bàn tay lần lần xuống mông, mặt Lụa đỏ lên, nó thở nặng nhọc khi tay tôi vuốt ve xuống khe lồn, bàn tay nham nhám cọ trên đám lông măng, cái khe nở ra khi ngón tay tôi ép vào, nó rùng mình ép hai đùi lại.

Sau này tôi mới hiểu, tôi đã là người đàn ông đầu tiên làm cho Lụa ra khí mấy lần vì cái kỷ niệm tắm sông này. Cái sung sướng đến tự nhiên và sự vô tư trẻ con lần đầu đươc khám phá cảm giác tình dục ở tuổi mười ba của con gái dậy thì, cùng thằng con trai còn lơ mơ như tôi thật vô tình được biêt, và mãi sau này Lụa và tôi còn bao kỷ niệm …

Năm tháng qua đi, kỷ niệm còn lại … Năm ấy làng tôi không có lụt, khu vườn nhà cô Nga cây cối thật xanh tốt, cái giếng được đào ở góc sân, bụi chuối đã lên xanh sắp trổ buồng, vạt mùng tinh cuối vườn trổ hoa đỏ rực, buổi trưa tôi và Duyên không ngủ, len lỏi hái hoa, ngửa cổ hút những giot mật đọng trong đáy cuống, bất chợt con cún vàng chạy đến nhảy chồm lên người, thì ra nó theo chúng tôi len lỏi gữa hai hàng cây rậm rạp.

Bổng nó sủa vang khi nó nhìn thấy con chó lạ đang đi phía ngoài hàng rào, chóc chóc … Nó chạy đuổi theo con chó kia, rồi vòng lại hít hít ngửi nơi cái đuôi, Duyên chạy kéo tôi chạy lại:
– Anh ơi, nó cắn chó nhà mình kìa.
Nhưng không phải, nó hít mãi, bỗng nó chồm lên lưng con chó kia, một vũ điệu thật khẩn trương nhịp nhịp, liên tục cả tôi và Duyên đờ đẫn đứng nhìn, ẳng ẳng … con chó cái thét lên, nhịp điệu càng mạnh mẽ, mặt Duyên đỏ bừng, bất giác nó nắm tay tôi, im lặng tôi ngực đánh trống thình thịch.

Bàn tay tự nhiên nắm tay nó xiết chặt, rồi người tôi rùng mình từ từ kéo Duyên lại gần, hai chân đứng không vững, Duyên khụy xuống cả, người tôi và nó tự động áp vào nhau, bụi cây che khuất trưa hè vắng lặng, bàn tay tôi giữ chặt ngang hông từ từ bóp bóp xuống bờ mông, cô bé bẽn lẽn thẹn thùng, chúng tôi rời nhau ra, cả hai hiểu rằng hai con chó đã làm gì.

Buổi chiều tin sét đánh ập đến, chú Tiến bị tai nạn, cái máy đứt dây, cây thép rơi trúng đầu, cô Nga chết đi sống lại, nhìn Duyên nước mắt lưng tròng, tự nhiên tôi nghĩ đến câu nói hôm chú Tiến ra đi:
“Chú giao hết cho cháu”
Hè năm sau, nỗi đau dần nguôi ngoai, cô Nga dần vui trở lại, buổi trưa hôm đó, đài liên tục báo bão đang đến gần, mây đen kéo ngược về phía bắc, rồi nước mưa đổ suốt hai ngày, bão giật cả đêm, cây xoan đổ ập vào mái ngói, nước trút vào nhà.

Nhìn cô Nga lúng túng xoay xở, tôi đội áo mưa bắc thang chặt cây xoan đổ, gió giật ngả ngiêng, dặm lại phần ngói rơi, tôi vào nhà ướt như chuột lột, mặt xám xoẹt, rung lật bật, căn nhà ướt loang lổ, cô đổ thau nước nóng bắt tôi lau người, lúng túng, tôi lột đồ dưới ánh đèn dầu phập phù, cô ép tôi ngồi xuống lấy khăn lau nhanh, làn nước nóng làm tôi ấm lại.
Kéo tôi đứng dậy, cô bỗng ngập ngừng, thì ra cô đã nhìn thấy phần dưới của tôi lờ mờ một mảng lông lún phún, bàn tay cô lướt qua nó, là lạ nôn nao từ từ đứng dậy. Bất chợt cô bảo nhẹ :
– Tình lớn mau quá.

Tôi lâng lâng lúng túng, xoay ngang dọc theo cô, cô đẩy tôi qua, chạy vội vào lấy bộ quần áo bảo tôi mặc. Nhìn cái giường nơi tôi ngủ mưa ướt lênh láng chăn mùng, cô vội đẩy tôi vào giường của cô cùng với Duyên trùm chăn lại. Quay ra ngoài dọn dẹp, lát sau cô vào, tiếng cô nhẹ bông:
– Bớt lạnh chưa?

Tôi ngồi dậy, trong người ngây ngây khó chịu vì lần đầu nằm ở giường này, cái gối sực mùi tóc cô Nga, âm ấm cái chăn, nửa bên kia Duyên trùm một nửa, tôi định ra ngoài, cô chợt bảo “giường ướt hết rồi mà”, lưỡng lự một hồi, tôi định chạy về, cô bảo :
– Sét đánh to thế, Tình muốn chết à!
Rồi cô lấy thêm cái chăn và đẩy tôi vào giường, tiếng cô thoảng nhẹ:
– Tình năm ngoài nhé, cô nằm giữa.
Kéo mảnh chăn đắp hờ, xoay mặt vào trong, kéo chăn kín đáo cho Duyên đã ngủ say, xong cô trở ngang, tiếng cô thoảng nhẹ :
– Còn lạnh không?
Tôi không nói đưa bàn tay ra cho cô nắm, cô bảo :
– Tay lạnh như giá đồng.

Rồi cô xích lại, kéo tôi vào, ôm chặt, bàn tay tôi đặt hờ trên bụng cô, hơi thở cô nhè nhẹ, như vô thức tay tôi xoa xoa trên làn da bụng, ngực tôi như có trông trận, cô hỏi hết lạnh chưa, tôi không nói, từ từ lòn đầu gối vào gữa hai đùi cô xiết nhẹ.
Bàn tay như có ma lực hay bản năng mách, bảo nhè nhẹ xoa trên làn da bụng ấm áp của cô, con cu hồi nãy teo biến đi đâu giờ cương cứng, quay ngang cọ cọ vào sườn cô, như vô thức bàn tay cô nắm nhẹ lấy tay tôi như giữ lại, tay tôi như bị lực hút, nó trườn dần lên phía trên, cô cố gắng trì hoãn không cho nó tiến lên nữa, nhưng hình như cô bất lực.
Gió giật từng cơn hưng hực phía ngoài…
“Ầm … ầm …”

Tiếng sét nổ lớn, bị giật mình, vô tình đã đưa bàn tay tôi lên đỉnh bầu vú cô, cảm nhận được hơi nóng từ ngực cô, làn gai ốc sởn lên, cái bầu vú trắng mờ trong đêm, hơn một năm nay không một lần được ai đụng chạm, no tròn cứng ngắc, cô gồng lên thở nhẹ :
– Tình ơi!

Rồi thân thể cô mềm nhũn, trong khi tay tôi đang bóp nhè nhẹ phía trên ngực, đùi cô xiết chặt, bàn tay cô lần dọc theo hông tôi, tôi xoay nhẹ hông, tay cô dừng lại khi con cu tôi hẩy tới, cái tưng tức nơi đầu cu được giải tỏa khi tay cô bóp nhẹ lấy nó, mải miết hai đâu vú tôi chồm lên, đẩy ngược áo cô lên.( truyện 18+ )

Tôi dụi mặt vào một bên bầu vú gần nhất, bàn tay phải miết trên làn da bụng, từng làn hơi nóng từ bụng cô cuộn lên, khi bàn tay len len đi qua lưng quần tôi miết tới, như nghe rõ từng mạch máu đập trên làn da bụng, người tôi cương cứng giật lên khi hai đùi cô xiết chặt, bàn tay tôi đã đụng phải đám lông trên mu lồn cô, và sờ thấy nước ướt sũng nhơn nhớt đang chảy ra không ngừng, thì cùng lúc buồi tôi giật mạnh và đẩy ra những giọt khí đầu đời, tôi ngất đi, bay bổng vì sung sướng và vòng tay qua mông cô xiết chặt …

Chìm trong thống khoái bay bổng không biết bao lâu, khi tiếng sấm lại gầm lên oàng oàng … Cánh cửa ngoài nhà đập mạnh. Tiếng cây bên vườn nhà tôi bị bão giật đổ, tôi tỉnh giấc, bàn tay vẫn ghì chặt bên hông cô Nga, tiếng Duyên ngủ mê ú ớ, tôi lờ mờ nhận ra, cô và tôi vẫn ôm chặt lấy nhau, nhưng tiếng nghèn nghẹn từ ngưc cô làm tôi tỉnh hẳn.
Trời ơi, hình như cô đang khóc, bật dậy, đặt tay lên má cô, một dòng nước mắt, tôi lặng đi. Trời ơi! Tôi làm cô buồn rồi, đã bao năm nay cô cháu vẫn vui vẻ, thế mà tôi đã làm cô phải khóc, ngồi dậy, tôi lí nhí trong miệng :
– Cháu.. cháu xin lỗi cô.

Cô tỉnh hẳn, đặt tay lên vai, kéo tôi nằm xuống, tôi không hiểu cô đang nghĩ gì, lát sau cô ngồi dậy, đi ra nhà ngoài, nằm yên một lát rồi tôi cũng đi ra theo, cô đang ngồi trên sofa, nửa nằm, chân duỗi thẳng, vẻ bần thần suy tư, tôi ngồi xuống bên cô, tôi mở miệng lăp bắp :
– Cô… cô… cháu
Chưa kịp nói gì thêm cô đã đặt tay lên đùi tôi, kéo nhẹ tôi đổ ngả theo thân người vào lòng cô, cô ôm tôi như ôm đứa trẻ, cô nói :
– Giá mà chú không chết đi thì cô đâu khổ thế này!
Cô lại nấc lên ngẹn ngào, tôi buông lời nói :
– Còn cháu mà, cháu thương cô lắm.
Chẳng hiểu sao tôi lại nói như vậy, cô hỏi :
– Thật không Tình?
Tôi dụi đầu vào ngực cô gật nhẹ, nhìn sâu vào mắt tôi, cô bảo :
– Chuyện này là của người lớn, con có hiểu không? Ai mà biết được chuyện này thì cô chỉ có cái chết mới thoát được!
Tôi nói :
– Con giữ được mà, con cũng lớn rồi cô ạ.
Cô bật cười nhẹ hỏi :
– Lớn thật không?
Tôi đặt tay lên ngực cô bóp nhẹ, nghiêng đầu vào tai cô nói :
– Như vậy lớn chưa cô?
Cô bảo :
– Bóp nhẹ thôi, đau đấy.

Lật áo cô lên tôi hôn, mút nhẹ vào đầu vú, cặp vú no tròn trắng hồng dưới ánh chớp lóe lên, tiếng cô thở nặng nhọc, bụng cô ưỡn lên, hai đùi cô dang rộng, tôi nằm đè lên người cô. Con cu tôi cứng lên từ lúc nào, từ từ tôi đưa tay mở hàng cúc trên áo, cả khuôn ngực cô lộ ra, tôi kéo mạnh cái quần đang mặc, con cu tôi bật ra, nó chĩa ngang mặt cô.

Cô từ từ cầm lấy nó bóp cứng, giật mạnh nhưng không thể kéo rời ra được. Tôi không biết phải làm gì, nhưng bản năng mách bảo phải nằm lên cô mới được, tôi cúi xuống kéo nhẹ cái quần cô đang mặc, hông cô nhích lên cho tôi dễ dàng.

Trời ơi… cả một vùng thiên nhiên trắng ngần lộ ra, đám lông đen đậm nổi trên cái gò mu lồn đầy đặn. Úp vội bàn tay lên vì sợ nó bay mất, rồi tôi vuốt ve luồn lách ngón tay vào khe lồn ướt đẫm nhơn nhớt một mảng, chảy thành dòng xuống khe đít cô.

Người tôi hực lên nóng bỏng, cô cũng chẳng kém, đẫn đờ, mềm nhũn trong vòng tay tôi, nằm đè lên cô, tôi đẩy mạnh người, cô ngả ra đón nhận cái nặng trên mình, hấp tấp vồ vập dụi vào, tôi đẩy con cu khi hai đùi cô chưa dạng ra, cô rên lên :
– Tình ơi … Tình ơi … hự hự …

Đầu con cu tôi đâm vào cái khe lồn nước nhơn nhớt, cái khe mở ra khi cô Nga thả một chân xuống đất, hai mu của tôi và cô cà chặt ép lên, lùi xuống, tôi hẩy mông đâm chỉa con cu, bỗng có bàn tay cô nắm đầu cu dụi nhẹ, di lên kéo xuống giữa hai khe lồn làm háng tôi tê dại.
Cơn bức xúc nó được giải thoát khi tôi chồm tới, phọt một cái êm ái, sự trơn ướt làm người tôi đổ ập xuống ngực cô, cô Nga rên và nấc lên khi cu tôi chui tọt vào hết chiều dài.
– Hư hự… ưuuuu.

Cái âm thanh phát ra không ngưng bị ấy kìm trong cổ họng kéo dài trong đêm mưa bão. Thiên nhiên và cuộc đời như xích lại gần nhau, tôi bay bổng rung lên từng đợt kéo dài, cô ôm ghì lấy tôi không thở nổi:
– Tình ơi, ối Tình ơi.

Tôi lịm đi sung sướng khi đầu cu giật lên một hồi, háng tôi ướt nhoẹt nước từ lồn cô chảy ra, cô ôm tôi giật lên từng cơn, tôi nhắm mắt và chợt hiểu mưa gió cuộc đời của tôi và cô đã đang đến.

Thoáng qua trong cơn mê tôi thấy cô kéo vội tấm chăn qua lưng tôi rồi nhè nhẹ vuốt ve âu yếm như dành cho một đứa trẻ, bất chợt tôi nghĩ chắc không bao giờ tôi và cô rời nhau ra được nữa.

Mỗi dân tộc đều có một nền văn hóa khác nhau, nhưng tất cả đều có điểm tương đồng đó là không ai quay lưng lại với quê hương cả, thì ra quê hương không phải là những gì to tát, nó khiến ta nặng lòng nhớ nhung về bến nước cây đa, sân đình và mái nhà tranh nơi ta sinh ra.

Nơi ấy có thể mẹ cha ta vẫn đang sống, và những kỷ niệm tuổi thơ giành nhau từng củ khoai nướng đến trẹo cả tay, nhưng buổi tan trường mùa đông buốt giá với đôi chân trần không có dép, với tôi đang là kỷ niệm muốn trải lòng cùng ai đó về một làng lụt năm ấy …

Sáng ra, tôi tỉnh giấc khi tiếng mẹ ồn ào trước cửa nhà cô Nga, thì ra mẹ qua để hỏi han đêm qua gió bão thế nào, cô Nga rầu rĩ chỉ vào mái nhà và loang lổ nước mưa và trên chăn màn, cô bảo đêm qua nếu không có tôi thì mái ngói bị xô đổ hết, mẹ tôi chép miệng:

– Cơ khổ, không có người đàn ông khổ thế đấy, đêm qua may có thằng Lợi về hè chứ không tôi cũng không biết xoay sở làm sao, nhưng ngữ như thằng Lợi sinh viên cò lả chẳng trông gì đâu, thằng Tình thì khỏe mạnh nhanh nhẹn bao nhiêu lại phải ở bên này phụ giúp cô, thôi kêu nó dậy don dẹp hết cây cối đổ.

Tôi ló đầu ra khỏi tấm chăn vươn vai đi ra sân, kỳ lạ thay con cu không ngóc đầu như mọi bữa sáng, thì ra … tôi lờ mờ nhớ lại mọi chuyện xẩy ra đêm qua, điều mà chưa bao giờ tôi dám nghĩ tới, mẹ tôi đã về nhà.

Vệ sinh cá nhân xong tôi ngồi nơi bậu cửa nhìn xuống vườn thấp thoáng bóng cô Nga, tấm lưng phẳng lịm, vòng eo thắt nhỏ, hông nở, thấp hơn loáng thoáng ẩn hiện hai bắp đùi trắng hồng đang lúi cúi cắt rau.

Trời ơi, đêm qua tôi mơ hay thực cô đẹp thế kia cơ mà, tôi mơ màng nhớ lại, nhìn xuống đáy quần một vệt ươn ướt tanh tanh, lặng lẽ ngắm nhìn hồi lâu khi cô mang bó rau lên, nuớc chảy thành dòng làm ngực cô loang lổ hiện ra dưới lớp áo, nhìn khuôn ngực ấy người tôi lại nóng bừng, tôi lí nhí gọi:
– Cô… cô…
Cô nhìn tôi trìu mến nhẹ bảo:
– Tình dậy rồi à, có mệt không?
Tôi lắc đầu nhìn cô im lặng, cô tránh tia nhìn của tôi nhẹ bảo :
– Mẹ kêu về đấy.
Chào cô rồi tôi về nhà, mẹ dọn cơm, tôi ăn hết hai bát cơm nóng với cá kho, mẹ bảo :
– Cá vượt ao lên vườn, mẹ bắt được đó.
Tôi cùng anh Lợi dọn hết mấy chục buồng chuối đổ, chạy qua sắp lại những viên ngói vỡ nhà cô Nga. Duyên từ ngoài bến sông chạy về la ầm ỹ:
– Nước lụt nước lụt … anh Tình ơi, ra sông đi, cả xóm đang vớt củi lụt kìa.

Tôi chạy ra sông coi, con sông nước dâng cao ào ạt, lòng sông tỏa rộng nhánh khắp bờ bãi, hàng chục chiếc thuyền đang thi nhau vớt củi trôi theo mé sông, tôi và Duyên vỗ tay reo hò khi thấy có cả những căn nhà, chó và gà vịt trôi theo dòng nước, cái hồn nhiên vô tư trẻ con đâu biết đại họa đang đến gần.

Mẹ tôi chạy ra kêu về cắt rau chạy lụt, cắt hết nhà tôi sang nhà cô Nga, tất cả đều mệt nhoài, lúa gạo được đóng bao cho lên cao, đàn lợn được tháo ra khỏi chuồng lùa lên gò đất quây lại, đến chiều nước dâng nhanh, tiếng bò kêu lạc bầy inh ỏi, thì ra xóm ngoài bãi nước đã ngập rồi, mẹ tôi rầu rĩ:
– Đói to, đói to… Lúa đang làm đòng thế này ngập ba, bốn ngày còn gì nữa.
Cái âm thanh chạy nước lụt cứ hòa quyện đan xen lan tỏa từ nhà này tới nhà kia, chỉ nghe tiếng lợn, tiếng bò kêu là đủ biết nhà ấy nước đã tràn vào, tôi chạy như con thoi giữa nhà tôi và nhà cô Nga, cô bảo:

– Không có Tình chắc cô không biết xoay sở thế nào vì làng cô ở trước đây có bao giờ lụt đâu.
Mẹ bảo tôi hạ hai chiếc thuyền nan trên xà nhà xuống ngâm nước trước cho khỏi dò rỉ, lúc này mới thấy mẹ tôi nhanh nhẹn kỳ lạ, tôi hỏi:
– Mẹ ơi, sao không kêu bố về phụ giúp mẹ?
Như chọc đúng tổ ong, tiếng mẹ rền vang :

– Bố mày bao giờ những ngày này lại có nhà! Cũng khổ, bố mày còn phải lo cho dân trước.
Thấy mẹ dịu lòng, tôi dắt tay Duyên đi xem nước lên, rồi chạy về phụ cô Nga chẻ củi nấu cơm sớm, nắm thành nhiều nắm phòng mưa to gió lớn không nấu nướng được, mỗi người ai nấy đều ướt át thấm mệt.
Cô Nga mang nồi nước đun sôi to ra đổ vào thau ngoài sân giếng, tôi pha nước ấm mặc xà lỏn tắm rửa thật hồn nhiên, cô mang phần nước còn lại vào nhà tắm, cái nhà tắm được quây lại bằng gạch, cánh cửa là miếng áo mưa máng vào thanh tre gác qua khi có người vào tắm.

Tôi miên man tận hưởng làn nước ấm thì cơn gió từ ngoài sông thoang thoảng thổi về lúc mạnh lúc yếu, phật phật trên tàu lá chuối, tôi xoay ngang tìm kiếm bánh xà phòng tắm.

Trời ơi … cả một góc áo mưa lớn cửa nhà tắm bị giật đẩy lên hạ xuống theo cơn gió, dáng cô Nga lồng lộng rỏ ràng đang đứng dội từng gáo nước lên người, một mằu trắng hồng xuôi theo bờ mông nảy nở, cô hết đứng lên rồi ngồi xuống, xoay lưng lại phía tôi, tôi nuốt khan nước miếng, mặt đỏ bừng, ghé mắt nhìn qua quan sát kỹ.

Làn nước chảy thành dòng trên lưng cô, bất chợt cô xoay người lại, cả một tòa thiên nhiên trắng toát như thạch cao, một bức tượng thần vệ nữ đang xoay ngang xoay dọc, khuôn ngực mà mãi sau này tôi mới hiểu thế nào là câu “gái một con”.

Tôi quay cuồng, mặt mày xay xẩm, thì ra cái mà tối hôm qua tôi đã bóp, đã sờ nắn thì nay hiển hiện ra gữa ban ngày, nó lai đẹp như thế, gò mu đầy đặn với đám lông đang bị dòng nước vuốt chảy xuôi, cô như không biết tôi đang nhìn.

Không thể đứng lâu hơn, tôi dội nhanh thau nước, ép chặt tay vào háng, chạy vào buồng thay quần áo, con cu tôi đã thẳng căng, và tôi ao ước giá mà lúc này chỉ có cô và tôi như đêm hôm qua thì sung sướng biết chừng nào, lâng lâng cảm giác tình dục đầu đời. Tôi về nhà khi mẹ gọi, tiếng mẹ não nề :
– Cơ khổ, cơ khổ!

Thì ra bác Khánh trai đưa trâu đi chạy lụt rồi bị ngâm nước lạnh, cơn đau bao tử tái phát phải theo thuyền trở về. Ba con trâu bỏ lại ngoài đồi, mẹ nhìn tôi như muôn hỏi ai ra trông đêm nay, anh Lợi cười cười nói :
– Thôi Tình đi nhé.

Tôi phụng phịu thầm tiếc, giá không có bầy trâu thì đêm nay tôi lại được … anh Lợi sắp xếp đồ, mẹ tôi sang nhà cô Nga mượn mấy nắm cơm, tôi lấy thêm bộ quần áo rồi bó vội mấy bó rơm, cầm theo cây đèn pin bơi thuyền cùng anh Lợi qua cánh đồng xa hơn ba cây số.

Bãi chạy trâu lụt là mấy quả đồi giáp ranh với làng bên, tôi và anh Lợi hỏi mãi trên mấy quả đồi vẫn không có, vì bầy trâu đông nghịt mới biết bác Khánh đưa trâu lên quả đồi cuối cùng.
Quả đồi ấy nằm cách xa mấy quả đồi kia bằng một trảng nước rộng khoảng năm trăm mét, nên không ai muốn đưa trâu qua, chắc bác Khánh nghĩ ở đây nhiều cỏ. Tôi và anh Lợi lên tới đồi thật bất ngờ Lụa chạy xuống đón, thì ra bầy trâu nhà nó cũng ở đây. Anh Lợi cười cười nói :
– Có bạn rồi nhé.

Lụa như muốn mếu khi hỏi nhà nó có gửi cơm và quần áo cho nó không, thì ra mấy bộ đồ mang theo lúc đánh trâu băng đồng đã bị ướt hết rồi. Tôi dỗ dành nó ăn cơm cùng tôi, nó bẽn lẽn cảm ơn.

Nửa đồi bên kia có vạt rau nhà ai đó trồng và có căn chòi nhỏ nằm ở rìa bãi, tôi tìm thấy cái giếng có gằu múc nước, đưa bộ đồ khô của tôi cho nó thay, loáng cái nó đã tắm xong, quay lại thùng thình trong bộ đồ tôi cho mượn, máng quần áo ướt lên hàng rào phơi cho khô.
Tôi và nó tìm chỗ ngủ, bầy trâu được đưa vào căn nhà hoang, rồi tấm ni lông được trải ra, nó bẽn lẽn ngồi vào một góc, tôi phì phạch đập bầy muỗi hoang đói mồi. Mải nói chuyện trẻ con mãi bất chợt tiếng sấm rền vang ở phía xa, bầu trời vạch ngang ánh chớp sáng. Mây đen kéo tới báo hiệu cơn mưa dài.

Lụa như muốn mếu lo sợ, tôi cũng chẳng hơn gì, nhưng không hiểu sao tôi tính nhanh cách giải quyết, Lụa thu dọn đồ còn tôi buộc lại bầy trâu vào mấy cây cột của căn nhà đêm qua bão làm tốc mái loang lổ, chắc chắn đàn trâu phải ướt.

Kéo tay Lụa vơ nhanh quần áo, hai đứa lúp xúp chạy theo ánh đèn pin về căn lều, thật may căn lều khá chắc chắn. Vừa lúc cơn mưa ào ào kéo đến, bấm đèn tôi dọn dẹp cái xạp ngủ bề ngang chỉ hơn một mét, trải tấm áo mưa rồi nhẹ nhàng đỡ tay Lụa bảo nó ngồi xuống, cả tôi và nó đều ngượng ngùng, lúng túng không biết bắt đầu thế nào về chỗ ngủ.

Mặt nó đỏ bừng, cái tuổi mười sáu mái tóc thật mượt mà và đôi mắt to long lanh, nhìn nó làm tôi chợt nhớ gần ba năm trước, tôi và nó đã có kỷ niệm đẹp cái cảm giác nôn nao lần đầu tiên vô tình được đặt tay lên mu lồn nó. Cơn mưa đã gieo đều hạt theo gió quất vào mái lều rào rào, đèn pin có dấu hiệu yếu điện, tôi phải tắt đèn, ngồi trong bóng tối, hình như hai đứa tự nhiên hơn, tôi hỏi :
– Lụa có nhớ kỷ niệm tắm sông không?
Nó bảo :
– Chỉ có Tình quên thôi chứ Lụa sao quên được.
Bóng tối làm tôi nhớ lại cảm giác đêm qua được cô Nga vuốt ve khiến người tôi bừng bừng, như bản năng mách bảo tiếng tôi nhẹ đi :
– Lụa… Lụa …
Ngắt quãng Lụa hỏi lại :
– Gì hả Tình?

Tôi không lên tiếng, vươn nhẹ tay ra trong bóng đên, bàn tay tôi chạm cánh tay Lụa, nó giật mình nhưng không gạt tay tôi xuống, bàn tay tôi nhè nhẹ vuốt theo cánh tay của Lụa, từng lớp gai ốc nó nổi lên, tôi trườn lại gần vào Lụa, bàn tay vẫn trườn theo cánh tay của Lụa đang để trên đùi. bụng tôi áp vào mông của Lụa, tiếng nó thở dần nặng nhọc khi bàn tay tôi chạm phải lớp vải trên đùi nó.

Tôi không biết chúng tôi đúng hay sai, nhưng tôi không ngừng lại được, bàn tay tôi cứ từ từ trườn lên nơi mà mấy năm trước tôi đã được đặt tay vào đó, chẳng có lời tỏ tình, không lời hứa hẹn yêu đương, chỉ biết khi bàn tay tôi được úp trọn lên cái mu lồn mọng nước, thì hai đùi của Lụa cứ từ từ dạng ra theo bàn tay tôi vuốt ve phía bên ngoài quần.

Lụa thở gấp, bàn tay nó đỡ nhẹ như ngăn lại, ào ào khi cơn gió giật lên nơi cánh cửa, thì tay trái tôi đã đặt lên bầu vú no tròn trên người nó, Lụa mềm ra, ngồi không vững, tôi đưa tay đỡ nhẹ, nó ngả người theo rồi giật lên gồng cứng khi bàn tay tôi vuốt lên đỉnh mu lồn. Tay trái đỡ sau gáy vuốt nhè nhẹ bầu vú, lần hồi hàng cúc được bàn tay tôi mở ra, người nó bùng lên, nóng bỏng rên lên:
– A.. á…á…
Vang lên theo từng đợt.

Bụng Lụa phẳng lỳ gồng lên khi bàn tay tôi vuốt qua đám lông mềm mại, chỉ một thoáng tôi đã kéo được quần ra khỏi hai chân Lụa, ngón tay tôi di lên dụi xuống cái khe lồn chật hẹp, nó ôm cứng lấy tôi, giật ngang quay dọc vô tình môi tôi và nó chạm nhau, tôi gắn nhẹ, không ngờ nó kéo đầu tôi ép xuống lập bập, nó hôn tôi như mưa phủ làm con cu tôi cứng như muốn vỡ ra.

Trong lúc cái sáng tối khi ánh chớp lóe lên tôi đã nhìn thấy cái mu lồn nó thât tuyệt đẹp, cái xạp rung lên cành cạch khi tôi trườn lên mình nó. Trườn lên hạ xuống theo bản năng cảm giác thống khoái thôi thúc, vòng tay của Lụa ôm cứng lấy lưng tôi, háng rộng mở ra rồi khép lại theo nhịp gồng của nó.

Tôi trườn xuống bàn tay vươn lên bóp nhẹ hai bầu vú, nó thở hắt ra, nó đơ thân người khi mặt tôi cọ mạnh lên mu lồn, thoáng một mùi khai khai mằn mặn, ướt như nước cháo đổ trên khe lồn, mặc kệ, không còn biết gì nữa tôi đặt đôi môi lên cái khe nước ấy:
– Á.. a.. a á …

Tiếng của Lụa hét lên hai đùi rắn chắc của nó kẹp cứng đầu tôi lại. Làm tôi không thở được trong cái đám nước lồn nhầy nhụa của Lụa, tôi trườn lên gắn chặt đôi môi hai đứa lại vào với nhau. Bài học với cô Nga đêm qua mách bảo tôi rằng cái khe ấy có cái lỗ để đút cu vào, tôi ép con cu xuống hự hự ự … ư ự, háng của Lụa mở ra mỗi khi tôi dập xuống, nó mềm nhũn bất động.

Bất ngờ Lụa thét lên khi con cu tôi ngập sâu vào trong lồn, tôi ngất ngư dập liên tục một lúc rồi rùng mình xuất khí, lặng đi thật lâu và bừng tỉnh khi Lụa đã ngồi dựa lưng vào thành lều thút thít khóc.

------ Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 ------

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon