"Truyện người lớn" Quê tôi mùa nước lũ P3

Truyện người lớn Quê tôi mùa nước lũ P3
Chết rồi… hay vợ tôi có âm mưu gì? Lo lắng, tôi về nhà, bà xã cười tươi như hoa, nàng nấu món tôi thích, bữa ăn xong nàng pha tôi cốc rượu nhẹ, tôi uống lâng lâng, cảm giác lòng trống trải. Nàng dìu tôi lại giường, nhìn sâu vào mắt tôi, nàng hỏi:
– Anh có biết em lo lắng thế nào không? Mấy ngày nay anh không viết thêm tý gì cả, anh kể nhanh lên, em sốt ruột lắm.

Thật sự tôi đang rất lo lắng, tiếng nhạc trong căn phòng du dương nhè nhẹ, nàng mặc bộ đồ thật mát dịu, nhắm mắt, cảm giác như đang ở nơi xa xăm, nàng hỏi:
– Ngày xưa mẹ có biết gì về chuyện của anh không?
Tôi trả lời:
– Biết thì mẹ giết anh chết rồi, mẹ rất tin và thương anh, đến lúc bà ra đi vẫn luôn gọi tên anh.
Nàng lại hỏi:

– Vậy anh có biết còn ai luôn hỏi anh và gọi tên anh nữa không? … Im lặng? Anh lại im lặng, anh có biết không cái im lặng chết người của anh đã làm bao trái tim tan nát, nó làm em kiêu hãnh tự hào, nhưng biết đâu ở nơi xa nào đó vẫn đang có người gọi tên anh.
Rồi nàng tiếp:

– Chỉ có hành hương về cội nguồn, về quá khứ, về những năm tháng nhớ nhung mới làm lòng em thanh thản.
Nàng nói và nước mắt trào ra, tôi đưa cánh tay đỡ nhẹ lấy vai nàng, như được vỗ về, từ từ nàng chìm vào giấc ngủ … Căn phòng ánh đèn dìu dịu, không xóa đi được cái hình dáng của dòng sông, từng khuôn mặt thân thương đang trôi qua trong đầu và cái bãi ngô đêm ấy cứ hiện ra hiển hiện…

Khi những cơn gió đông về, đám ngô làng tôi tầng tầng lớp lớp xanh ngát trải khắp cánh đồng, trời cho khi vụ lúa trời lấy mất, cái làng lụt đầy sức sống vẫn tồn tại ngàn năm, mẹ tôi háo hức đón chờ ngày cưới vợ cho anh Lợi, Duyên và tôi vui lắm, nó bảo:
– Anh Lợi và chị Tuyết lấy nhau, hôm đám cưới em cũng đi đón dâu, nhưng anh phải chở em như hai vợ chồng dấy nhé.
Tôi im lặng Duyên hỏi:
– Anh buồn à, em đùa đấy.

Rồi ngày đám cưới diễn ra thật vui, thật náo nhiệt. Cơ quan anh Lợi về thật đông, cái sân rộng thế mà bàn ghế kê chật cứng, các anh các chị thật khéo tay, phông màn dán từng đôi chim lồng vào nhau thật đẹp, có cái máy phát điện làm khu vực nhà tôi như đoàn hát về diễn, buổi tối khi anh Lợi và chú phụ rể từ nhà gái trở về say khướt đổ vật ra cái giường cưới, ba gian nhà ngang nơi tôi thường ngủ mấy chiếc chiếu được trải ra, trong cái lâng lâng men rượu các anh các chị đem bài ra đánh, cười nói như mở hội, tôi cùng Duyên bưng nước phục vụ rồi ngồi coi vui cười thỏa thích, cô Nga cùng mấy người phụ nữ nữa đến giúp mẹ nấu nướng, cái đài cassette phát ra những điệu nhạc trữ tình du dương.

Khoảng chín giờ tối, khi những ván bài đang náo nhiệt, nhiều cái mặt đầy nhọ nồi thì có hai chị kêu lên:
– Tao thèm ngô quá, hồi chiều thấy ruộng ngô đã chín, giờ có nồi bắp ngô thì …
Tôi cười bảo chị:
– Tưởng gì, nhà em cả đống.
Trong cái se lạnh, sương xuống mờ mờ, tôi cầm cây đèn pin và cái bao tải nhỏ dẫn đường, hai chị bước theo:
– Có xa không Tình?
– Gần thôi mà. – Tôi trả lời.

Ra hết bậc cổng, ánh đèn điện trong sân nhà đã mờ đi bỗng “ối … ” một chị ngã vật xuống, tôi chiếu đèn pin lại coi, thì ra cái guốc cao gót của chị ấy vướng vào rể cây xoan sứt quai, chiếc guốc lòng thòng tuột khỏi chân, tiếng cười ngặt ngẹo, chị Lam phải quay về không theo chúng tôi nữa, tôi cùng chị Hồng đi tiếp ra bãi, con đường quen thuộc nhắm mắt tôi cũng nhớ, tôi bước băng băng, chị Hồng thở hổn hển bước như chạy theo tôi trong cái ánh sáng nhạt nhòa giữa ánh trăng và ánh đèn pin lấp loáng.

Cái ruộng đây rồi, vạt ngô đã chín nằm ở tuốt phía trong, cái ruộng nằm sâu giữa hai thửa ruộng bên bờ cao đến hơn một mét, phủ dầy lớp cỏ. Tôi và chị Hồng lọt thỏm trong cái mênh mông sâu lắng của cánh đồng, lá ngô man mác cứa nhẹ vào đôi má, khuất gió không khí trong bãi ngô ấm, sực thoang thoảng hơi rượu tỏa ra từ người chị Hồng, mặt chị ánh lên đôi mắt long lanh như có lửa, chị cầm đèn pin soi cho tôi bẻ ngô, lựa những bắp ngô đã già, tôi bẻ thật nhanh, chẳng mấy chốc bao ngô đã nặng, hơi thở chị thật gần, âm ấm sát vào mang tai của tôi, khi tôi đang cúi xuống tẽ lớp vỏ bắp để xem. Bỗng chị hỏi nhẹ:
– Tình học lớp mấy rồi? Có bạn gái chưa?
– Em còn hai năm học nữa, bạn học thì nhiều lắm, năm nay em mười bảy. Tôi trả lời.
Tiếng chị lạc đi:
– Chị ước ao được quay trở lại đẹp nhất cái tuổi học sinh.
Trong cái sáng tối mênh mang ánh trăng trải khắp cánh đồng, chị bước nhẹ theo tôi, chập chờn ẩn hiện.

“Uỵch” bỗng cả người chị đổ ập vào lưng tôi, thì ra những vạt dây chìa vôi bò lan trên bãi níu lấy cẳng chân, cây đèn chao đi rơi xuống đất. Tôi đưa tay ra phía sau đỡ, chị dạt qua một bên, kéo tôi ngã theo, cả hai chúi lăn xuống cái rãnh ngô cùng cười ngặt ngẹo, nhưng tếng cười không làm cho tôi quên được cái cảm giác là lạ, âm ấm chập chờn sát bên, làm ngây ngất, như say với hơi rượu ấm sực cay nồng ngay má tôi. Đã đánh thức con cu đói khát nhìn thèm suốt thời gian qua từ từ ngóc dậy, mặt tôi và chị sát lại thật gần, trong sự mơ màng khát khao, tôi đưa đôi môi tới, ánh sáng từ cây đèn pin rơi trên rãnh ngô tỏa rõ khuôn mặt chị, đôi mắt khép hờ im lặng đón nhân nụ hôn của thằng con trai làng lụt.

Tôi say mê hôn khắp khuôn mặt, chị đẫn đờ mê đắm đón nhận, dở mình ngồi dậy, tôi dìu chị ra bờ đất, dựa lưng kéo ập chị vào lòng, con cu tôi cương cứng lồng lên cà mạnh trên mu lồn chị, người chị đờ ra mềm nhũn trong vòng tay tôi, đẩy mạnh áo chị lên, cà mạnh đôi môi lên hai bầu vú. Không thể chịu đựng lâu hơn nữa, chị luồn tay vào trong quần bóp mạnh lấy đầu buồi của tôi, cả quần của tôi và chị được tụt nhanh xuống trong chớp mắt, tôi lao con cu to dài cứng đờ vào giữa cái lồn chi đang há ra chờ đợi…
“Á.. á” …

Khi cái mu buồi tì mạnh lên mu lồn của chị, thì người chị nhũn ra chịu đựng những cú dập thành thạo phình phịch của thằng con trai mười bảy, như đang trút cái đói khát giận hờn nhớ nhung bấy lâu nay xuống mu lồn chị …
Những cú dập liên tục, con cu tôi như vỡ ra, vòng tay ghì chặt hông chị, chị Hồng mềm nhũn, không còn sức đứng vững, lật chị xoay lại, tôi đẩy mông chị vào bờ đất, ngả người chị ra, cái lồn trắng phau của chi dưới ánh sáng lờ mờ, lơ phơ vài cọng lông vẫn đang há ra chờ đợi, con cu tôi lại lao vào, chị luống cuống ôm cứng lấy tôi, vòng tay níu chặt lấy vai và cổ tôi, miệng há ra rên không thành tiếng.

“Phạch phạch…”
Vang lên cái âm thanh ấy cứ hòa cùng tiếng gió lướt qua bãi ngô xào xạc, đè xiết làm nát nhằu đám cỏ cộng với mùi dây chìa vôi bị đè dập, lớp phấn trên thân cây vương đầy tóc chị, cảnh tượng thật khẩn trương, tôi không còn nhìn ra ai đang ở trước mặt, tất cả nhòa đi để cho cơn sướng kéo căng hai đùi, tì mạnh cái mu buồi đã rậm rì lông lá, đẩy sâu vào hơn nữa trong lồn chị, đám tinh trùng được bơm ồ ạt vào tận cùng người chị, giật lên từng hồi, chị vươn cao cổ há miệng cắn mạnh vào bờ vai tôi, trong lúc mu lồn cố hẩy lên ép chặt để cả hai đổ gục rã rời …

Chìm đắm trong sung sướng, im lặng hưởng thụ dư âm thật lâu, ngước mắt nhìn tôi chị hỏi:
– Tình ơi, em có tin trên đời này có tình yêu sét đánh không?
Lại im lặng … Ở tuổi tôi thời đó đã có sách vở nào dạy tôi điều ấy đâu! Mệt mỏi buông tay nhích ra, con cu dần trượt ra khỏi cái lỗ lồn, chị ngồi dậy, tôi nhặt cây đèn pin soi, chị đứng lên xoay người đưa lưng về phía tôi, bờ mông trắng phau dính đầy lá cỏ, vệt khí lồn pha lẫn máu hồng đang chảy từng dòng, từng giọt xuống hai đùi, chị bật khóc, sụt sịt nước mắt chị ứa ra. Tôi bối rối hỏi:
– Em làm chị đau lắm hả?
Chị nói:
– Đau, đau lắm, cái của em to quá nhưng … thôi về đi không mọi người chờ đợi.
Bao bắp ngô được mang ra đến bờ ruộng, chị bước nhanh sánh ngang vai tôi rồi dừng lại, tiếng chị nhè nhẹ bầy tỏ:
– Chị yêu em.

Tôi thả bao bắp vòng tay ghì chặt bờ mông im lặng gật đầu. Về tới nhà, xúm xít mọi người cùng tách vỏ, ánh đèn soi rõ cùi trỏ cánh tay tôi còn vương lá cỏ, cô Nga liếc qua nhìn như dò hỏi nghi ngờ, rồi ánh mắt tối lại khi nhìn thấy chị Hồng đi vào nhà tắm, trên đầu tôi và chị Hồng đầy phấn ngô.

Nồi nước ngô luộc ngọt như đường, mọi người tranh nhau uống, tiếng chị Lam đang trêu ghẹo chị Hồng gì đó rồi cả hai cùng cười rinh rích ở đầu hồi. Sáng hôm sau, đoàn xe đạp rước dâu dài dằng dặc, Duyên ôm ngang lưng tôi, cặp má nó đỏ hồng, lâu lâu xe sóc ổ gà, khuôn ngực nhu nhú cưng cứng của nó đập vào lưng tôi nhè nhẹ.

Đám cưới tan, chiếc xe ca công đoàn đưa đoàn người đi hết, mẹ tôi mang hai bao tải bắp ngô lên xe làm quà, tôi cùng Duyên khiêng bàn sang trả nhà cô Nga, khi Duyên chạy đi, tôi phụ cô mang bao gạo vào nhà, quay lưng cô nhìn theo, quay đầu lại trong ánh mắt cô như có lệ, phải chạy nhanh, tôi vội bước ra khỏi nhà…

Căn nhà bình yên trở lại sau tiệc cưới, anh Lợi được nghỉ phép một tuần, chiều thứ bảy sau đó tôi đạp xe từ trường trở về đến cổng, nhìn vào góc sân, ai đó đang sàng gạo có vòng eo thắt nhỏ, đôi mông nảy nở hằn sâu căng cứng, làm nổi bật cái quần con lằn lên sau cái quần ka ki trắng mỏng, vòng xoay cái xàng gạo quay tít, mẹ tôi à lên:
– Nó về kia rồi.
Hóa ra là chị Hồng, mẹ tôi nói:

– Tắm rửa rồi ăn cơm con, chị Hồng quên đôi hoa tai bỏ trong nhà tắm, may mà không mất.
Chị nhìn tôi cười cười không nói gì, lát sau vợ chồng anh Lợi về, bữa ăn gia đình thật đầm ấm, hai chị mang mâm bát ra sân rửa, mẹ tôi ngồi uống nước, lên tiếng hỏi:
– Chị Hồng thế nào?
Anh Lợi ái ngại trả lời:

– Số chị ấy khổ lắm mẹ ạ, quê chị ấy ở mạn ngược, học cấp ba chỉ còn một năm thì hết, xong không hiểu sao bỏ học năm hai mốt tuổi, làm đám hỏi xong chỉ còn hai tháng thì cưới, anh chồng bị lũ cuốn trôi, cả làng đồn chị ấy tướng sát phu. Buồn chán, có ông chú thương cháu xin về làm nhân viên phòng thí nghiệm cơ quan, ai cũng ngại, chị hai tám tuổi rồi mẹ ạ, nhiều hôm thấy chị khóc tội lắm, chị bảo chị không lấy ai nũa.
Mẹ tôi nói:
– Nó là đứa con gái đẹp, nhưng gò má hơi cao, mình xà trường túc, thắt đáy lưng ong, mắn đẻ lắm, mà đôi mắt nó đẹp thế, đúng là đám đàn ông không có mắt.
Rồi me lại bảo:
– Thôi mẹ đi ngủ sớm, sáng mai phải thức, 4 giờ còn mang gạo đi chợ.
Anh Lợi đề nghị:
– Hay mẹ để vợ con đi cho.
Mẹ nói:

– Gạo giao cho mối, chưa ai quen, nó chưa đi được, lát nữa thắng Tình qua cô Nga ngủ, để cô Hồng ngủ giường mày, ai lại bắt cô ngủ giường bố mày, chăn màn lâu chưa giặt.
Hơn chín giờ làng xóm đã bình yên, ánh đèn dầu nhà ai leo lét xa xa, những hạt mưa xuân giăng nhẹ hơi lạnh ngây ngây, tôi mang cuốn sách bước theo lối mòn gần tới nhà cô Nga, bước chân như chậm lai, đã mấy tháng nay tôi chưa qua đấy ngủ.

Tại sao chị Hồng chiều nhìn tôi cười cười, nhớ lại cái đêm bẻ bắp người cứ lâng lâng bước chân như níu lại, quay trở lại đến sân, cửa nhà trên đã khép lại, tiếng ngâm thơ trong phòng tôi thật bồi hồi, trong lòng ước ao được nhìn thấy chị trong cái lặng yên của làng quê, bước chân đưa đẩy, cọc… cọc, âm thanh vọng lên, tiếng chân chị nhè nhẹ tiến lại cửa … Ngọn đèn dầu vặn nhỏ, ánh sáng hắt ra, chị đang chải tóc, cái áo đông xuân ôm sát vòng eo chị mặc, cái đầm vải hoa trắng lấm tấm cánh hoa li ti gần đến gối, lộ ra bắp chân trắng ngần, tôi bước vào. chị hỏi:
– Gì thế em?
– Em quên cuốn sách.

Tôi ngắn nhìn chị như thôi miên một thoáng rồi hỏi:
– Chị quên hoa tai thật à?
Chị cười ngập ngừng:
– Ừ… à mà không… tại …
Không thể chờ lâu hơn, tôi vòng tay ôm chị.
– Chết … có ai xuống đây thì sao?
– Nhà em không ai vào phòng ai ban đêm cả, bất quá có ai gọi thì em vào mấy cái bồ lúa kia là xong chứ gì. Tôi trả lời cho chị yên tâm.
– Có để quên gì đâu, nhớ em chị về thăm không được à?

Tôi nghe trong lòng như mở hội, quay lại khép cửa cài chốt, lao đến bên chị vòng tay ôm chặt, quay lại thật nhanh, chị thả cái gương xuống bàn, rồi kéo cổ tôi xuống, hai đôi môi gắn chặt với nhau khuỵu xuống, cả hai đứng lên hấp tấp vồ vập xiết chặt lấy nhau. Con cu tôi cà xiết mạnh lên mu lồn chị, đưa tay giật nhanh tấm riđô, cả tôi và chị ngã lăn ra giường, ánh sáng từ ngọn đèn chiếu qua cái giường mầu hồng hồng mờ mờ, nhìn như giường cưới, cái áo của tôi và của chị trong chớp mắt biến đi, để lộ ra cặp vú trắng hồng, đầu vú quầng lên, cái núm như đáy quả mướp trổng ngang mặt như mời gọi.

Đớp nhanh lấy, tôi mút như đứa trẻ, chị chống hai tay ra phía sau cho ngực ưỡn ra mời gọi. Tiếng rên cùng tiếng côn trùng hòa quyện trong đêm, người mềm nhũn ngã ra dần, mắt chị nhắm hờ, toàn thân bất động … Tôi nút, tôi liếm từ trên cái cổ rồi nụ hôn kéo dần xuống cặp vú trắng phau no tròn, lưỡi lướt qua để lại từng vệt ươn ướt đọng lại, dưới cái rốn sâu khít chặt, rồi cái mu lồn dần lộ ra với vài sợi lông lấp ló … ướt đẫm dưới đáy quần lót vải mền trơn hồng hồng, ôm chặt cái mu lồn đang giật lên khi hai chân chị dang ra mời gọi …

Mùi nước hoa thoang thoảng từ thân thể chị, hương thơm con gái động tình như mùi trái cây chín thật quyến rũ, cần cổ dài trắng ba ngấn cứ ưỡn ra chịu đựng cái lưỡi ươn ướt mềm mềm của tôi quyét lên rồi cọ xuống.

Chị rên lên, tiếng rên hòa cùng tiếng ngâm thơ ngân nga trên đài như bản tình ca bất tận, tôi với tay lên đầu giường lấy cây đèn pin bật sáng, không gian căn phòng được ngăn cách bởi tấm ri đô bừng sáng lên, soi rõ tấm thân chị Hồng chỉ còn lại cái quần lót trên người, thật nuột nà và khêu gợi. (truyen sex)

Người tôi hực lên làm đầu cu cà mạnh xuống chiếu, tôi bò tới vuốt tay lên cái mu lồn, cái mu gồ lên sau cái quần lót mịn màng đã ướt sũng, lớp vải xoa không thấm hết để cho giọt nước từ lồn chị ứa ra loang dần, hai hông quần từ từ trôi nhẹ theo tay tôi kéo, cái đáy quần lật ra ướt nhẹp như cái lá bánh tẻ vừa vớt ra trong nồi luộc, đám lông mờ mịn như đuôi con én hiện ra vài sợi lông dài lấp ló, cái khe trắng hồng, hai mép thịt lấm tấm hàng lông, mọc dài mãi mờ dần xuống khe đít …

Đây rồi cái lồn… Đúng như đã hiện ra dưới ánh trăng ở bãi ngô hôm nào, đang rỉ nước, đang mời gọi. Tôi nâng niu đờ đẫn như thằng say rượu, thèm khát ngắm nhìn như con mèo vờn mãi cái chiến lợi phẩm là chuột trước khi nhai nuốt.

Chị Hồng như vô thức, tự dạng chân ra, cái khe mở ra, nước từ trong lồn chị ứa ra thành vệt, chị đã không còn biết gì nữa, mắt nhắm nghiền, chân rộng mở chờ đợi, dùng tay vạch nhẹ hai mép thịt cho cái lưỡi tôi quét vào, chị rít lên âm thanh hòa quyện với tiếng đài đã chuyển qua chương trình hát bội.

Chụp vội tay lên bịt miệng chị, bàn tay vuốt qua, chị há miệng ngậm chặt đầu ngón tay tôi, mút như đứa trẻ, cái lưỡi tôi như con rắn bò trườn lên xuống giữa khe lồn, oằn oại vặn mình, chị lật nghiêng mông làm cho nước trôi qua khe đít nhỏ xuống ướt đẫm cái chiếu. Cơn mưa xuân rào rào vang lên phía ngoài cửa sổ, giọt mưa lộp độp trên tàu lá chuối, hạt nước mưa ngoài trời và giọt nước đùng đục trong khe lồn chị như cùng hợp tấu, cùng nhau cứ rơi, cứ ra, để cho thằng con trai mười bảy, con cu cứng dựng lên và dài ra, gật gật như thanh long đao trong tay ông thần sét chuẩn bị giao chiến.

Cái lồn trắng hồng, hai mép giãn ra rồi co bóp xiết chặt, toàn thân mềm mại, ứa sủi bọt ra dẫn đường cho cái đầu cu đã nở lớn hết cỡ đỏ hồng lao vào, hai đùi tôi và chị quấn chặt lấy nhau như sợi giây thừng bện lại, hết trở đầu, vặn ngang và quay dọc khắp cái giường để mặc cho chiếc chiếu xô dạt không còn ngay ngắn.

Mặt chị dãn ra, hơi thở tắc nghẹn lại cùng lúc đầu cu của tôi phun khí, đến lần thứ ba thì chị không nói được gì nữa, chỉ thấy tay chị cào lên vai tôi quờ quạng như người sắp chết đuối, dạng chân gồng cái mu lồn lên đón nhận những cú giật…

Mặc cho cái đầu buồi giã mạnh ép sâu vào lồn chị, trong thoáng mơ màng tôi chợt tự hỏi phía bên kia, trong cái buồng cách hai chục mét, anh Lợi chắc cũng đang giã cái đầu buồi cứng như của tôi vào lồn chị Tuyết, để cho những mầm sống như cây mùa xuân đang vặn mình nứt ra lộc mới.
“Cộc cộc”
– Chị Hồng, chị Hồng ơi.
Tiếng anh Lợi.
Chết rồi trời đã sáng, Chị Hồng quáng quàng vơ vội cái đầm khoác nhanh cái áo, đập nhẹ vào mông tôi dánh thức, mệt mỏi tôi quay ngang nhìn chị vén cái riđô ra mở cửa. Anh Lợi lên tiếng:
– Chị và thằng Tình ở nhà, hai vợ chồng em đi đám giỗ bên nhà vợ, lát nữa thằng Tình về hai chị em ăn cơm sáng, vợ em đã nấu rồi.
Chị hỏi lại:
– Bao giờ em lên cơ quan?
Anh Lợi trả lời:

– Em đang làm đề tài, hay sáng mai hai chị em đi sớm.
– Chị lo lắm, nhỡ không kịp ai mở cửa phòng thí nghiệm.
Anh Lợi lại bảo:
– Kịp mà, phòng thí nghiệm chỉ có em làm đề tài thôi, lo gì.
Anh Lợi đi, chị khép cửa quay vào, con cu tôi mót đái cứng ngắc tưng tức, chi quơ tay ngang tìm cái quần lót cọ phải, cười cười chị bảo:
– Tình khỏe thật, ai mà lấy được em thì …
Tôi vui vui kéo vai chị xuống ôm chị thật chặt, bàn tay bóp vào bầu vú hỏi..
– Thì sao?
Chị cười:
– Thì sung sướng.
Cả hai lăn ra giường, chị tiếp:
– Ước gì em là chồng chị.
– Thì là chồng rồi đó không phải sao?

– Làm chồng … và làm cha nữa, chị có thai mất, hôm nay đang giữa kỳ kinh, sáng qua chị đi xe khách về nhà, đến nửa đường nhắm mắt toàn nhớ đến em, làm ướt hết đáy quần, xấu hổ chết đi được, chị liều về thăm em, may mà nghĩ ra cái bông tai làm cớ.
– Thế là chị được ở bên em đêm nay nữa. – Tôi bảo.
– Ừ, chị ở với chồng chị đêm nay, chồng cho cái gì đây?
– Cho cho … Tình con nhé!
– Nhớ đấy, không có được là chết với Hồng …

Tiếng chị cười khúc khích đủ nghe, bàn tay tôi vuốt nhẹ trên bụng chị, cái đầm tốc lên, cái mu lồn mờ mờ ướt đẫm, đám tinh khí lan xuống hai đùi, chị ra hé cửa vẫy tôi nhìn khắp sân vắng lặng, tôi chạy vội ra mở cửa chuồng thả đàn gà chạy vọt ra, con gà trống tơ ngứa nghề chạy đuổi theo con gà mái, nhảy lên phủ cái đầu tiên ngập ngừng chưa thành thạo. Ngoảnh đầu quay lại, chị Tuyết đang mang cái chảo ra sàn nước, cái quần ngắn đến bắp đùi, để lộ hai bắp chân trắng ngần mũm mĩm, bàn chân nhỏ, gót trắng hồng bước trên sàn nước. Nhìn thấy tôi, chị hỏi:
– Gà nhà mình có con nào đẻ chưa em?
– Hai con sắp đẻ rồi chị ạ. – Tôi trả lời.

Chạy vào nhà tắm, tôi cởi bộ đồ, quần áo mặc hôm qua nhàu nát, cái quần còn vương mùi dầu thơm và mùi khí lồn thoang thoảng, vuốt tay trên buồi, làm nó lại giật lên nhè nhẹ. Gầu nước mát xối lên làm tôi tỉnh lại, hương thơm hoa xuân thoáng bay báo hiệu mùa xuân sắp tới, thay đồ xong, ngắm nhìn lần nữa tấm thân cân đối của chàng trai mười bảy, khuôn mặt sáng ngời, vồng ngực đã nổi lên, tôi tự mãn cười thầm, à thì mình cũng đẹp trai đấy nhỉ.
Vợ chồng anh Lợi đi khỏi, khóa cổng xong tôi vào bàn học, mấy bài cô ra trong lớp học sinh giỏi tôi làm ra hết, chả hiểu có phải tình yêu mà chị Hồng đang gieo vào lòng tôi, bù đắp lại những khát khao thất vọng bấy lâu nay, đã làm tôi sáng lòng như vậy. Khu vườn thật yên tĩnh, chị Hồng giặt đồ xong đi vào, cả đêm qua giấc ngủ của tôi không đủ, tôi mơ màng gục trên bàn học thiếp đi, chợt tỉnh khi có bàn tay vịn nhẹ vào người, làn da mát dịu, vòng tay chị ôm tôi, ngoảnh lại nhìn thì ra chị đã khép cửa, mơn man bàn tay chị vuốt lên bờ vai, áp má vào lưng tôi, chị nhè nhẹ hôn lên gáy tôi.

Duyên chạy qua gọi:
– Anh Tình ơi, cho em mượn cái bơm xe.
– Bơm để ở bờ thềm ấy. – Ló cổ qua cửa sổ tôi bảo.
Dáng Duyên đang trổ mã, tóc mượt mà dài chấm ngang lưng, tuổi mười ba đang hé nở báo hiệu nụ hoa xinh đẹp, bất giác tôi nghĩ tới cô Nga hồi này thế nào nhỉ. Cái vẻ đẹp của cô cộng cái cao lớn của chú Tiến, hình như đang tụ vào bồi đắp cho đôi mắt cho làn môi đẹp và dáng như thiên thần của đứa con gái duy nhất. Chị Hồng đến bên tôi:
– Ai đấy Tình?
– Hàng xóm chị ạ. À con bé hôm đám cưới chị đã gặp, chị bảo nó đẹp đấy. Nhưng không bằng chị đâu.
– Nịnh chị hả!

Chị đấm vào vai, tôi vùng chạy, chị rượt đuổi, cả hai lăn ra giường mát lạnh, hương thơm tỏa ra từ tóc chị, tôi chồm ngang, ôm chị thật chặt, con cu đã cương cứng, quay ngang chị vuốt quần tôi xuống rồi cầm nhẹ lấy nó, chị ngắm nhìn:
– Tình ơi, buồi em đẹp thật.
– Em cho chị đấy.
Chị ngây người nhìn, vuốt nhẹ cái bóng lưỡng hồng hào ló ra, tôi hỏi chị:
– Của người yêu chị thế nào ?
– Sao em biết? – Chị hỏi lại.
– Anh Lợi kể nhiều về chị …
Chị lặng đi một lúc, ngực nấc lên, giọt nước mắt từ từ lăn trên má … Nắm bàn tay chị tôi ngồi dậy:
– Chị… chị cho em xin lỗi …

– Không có gì đâu, chuyện của chị xa rồi, chỉ có điều khuôn mặt em có quá nhiều nét giống anh ấy, ngày xưa anh ấy chỉ mới được nắm tay và hôn môi chị một lần duy nhất, chị buồn mấy năm, giờ chị không muốn lấy ai nữa! Số chị dính vào ai là người ấy khổ, chị được yêu em một lần là đủ rồi, dù sau này có đi đâu, lấy ai, cũng phải quên chị đi, cho gia đình hạnh phúc nhé!
Tôi nghe chị mà nước mắt muốn trào ra, chị hôn và ôm tôi thật chặt, bàn tay vẫn vuốt ve nơi đầu buồi, gắn chặt nụ hôn lên môi chị, cả hai nóng rực, lồn chị ươn ướt, kẹp chặt lấy đùi tôi. Quay đầu xuống, tôi liếm lên bờ mông trắng ngần no tròn, lỗ đít chị nhíp nhíp đón nhận giọt nước lồn của chị đang lăn qua, chồm lên, tôi đẩy con cu to lớn vào lồn dập mạnh, đẩy sâu, tì mạnh đầu buồi vào đáy lồn chị, phun ra những giọt khí đầu tiên trong ngày mới tụ về nơi hai hòn dái.
Thực tại…
Buổi chiều, nàng đi làm tóc về, tôi hỏi:
– Em hồi này chăm sóc nhan sắc kỹ lưỡng nhỉ?
– Già rồi, làm mới chút cho trẻ lại, biết đâu tìm lại được chút kỷ niệm xưa!
Im lặng, tôi im lặng, nàng làm cơm với vẻ mặt không được vui. Tôi hỏi:
– Em có chuyện gì thế?
Nàng bảo chỉ bực mình chút, gặng mãi nàng kể.
– Chiều nay cãi nhau với con mẹ hàng xóm, nó nói cần gì tình yêu! Cần gì hoàn cảnh tình yêu! Chỉ có tiền là có tất cả. Cuộc tranh luận đến hồi quyết liệt lan đến chuyện dân tộc nào, nơi nào có tình yêu đẹp nhất.
– Nơi nào thế? – Tôi hỏi.
– Làng mình, xóm mình. – Nàng trả lời.
– Á à… em ghẹo anh hả?
– Không, em không ghẹo đâu, thật đấy.

Cả hai trầm ngâm im lặng, con gái về phá tan cái nặng nề ấy, xách cái laptop mở ra, nó bảo pa pa dùng cho tiện, tôi nhìn chẳng cảm giác gì, nàng bảo:
– Đừng để cha nhìn thấy cái đó, ông ấy đang sống bằng những gì xưa cũ, đó là niềm an ủi lớn nhất của cha.
Tôi bỏ lên lầu, bước lang thang vào cái phòng máy, nơi đặt cái máy tính vợ chồng tôi thường mail, chat về nhà. Tôi đi sang phòng ngủ của nàng, tập giấy in lấp ló nơi đầu giường, lạnh toát sống lưng, thì ra những gì tôi viết ra đều được nàng copy và in ra tất cả. Ở cái đoạn tắm sông và đoạn say đắm bên chị Hồng, nàng lấy bút dạ quang đánh dấu lên, và vài cái khoanh mực đỏ, thì ra … tôi lờ mờ đoán ra được. Xuống nhà tôi im lặng ăn, trong khi con gái líu lo vui vẻ hỏi mẹ:
– Mẹ mới về sao lần này trù tính kỹ vậy.
Im lặng nàng không trả lời …

Bữa cơm ăn xong tôi trở về phòng mình, lúc sau nàng lên ôm tôi im lặng, tôi hỏi:
– Em rút tài khoản làm gì mà nhiều thế?
– Có chút việc riêng, tài khoản đó em tiết kiệm từ chi phí lâu nay. Anh, anh có bao giờ hiểu thấu đáo mấy từ “lá rụng về cội”, tại sao bấy lâu nay em cứ đi làm từ thiện ở nơi nào, trong khi đó có một nơi là trách nhiệm và nghiã vụ mà anh không giới thiệu em đến, em nói đúng không ?
Im lặng, tôi toát hết mồ hôi… thì ra nàng đã tính đã trù bị … Tiếng tôi nhạt đi:
– Vậy em có tha thứ cho anh không?
Cầm tay tôi, nàng nói:
– Lúc đầu em đã sốc rất nặng, nhưng về sau em đã hiểu em là người đến sau, và em hiểu hoàn cảnh ngày đó, vả lại ai lại đi ghen với …

Nàng về phòng mình nằm một lúc lâu, tôi đến bên cái máy … tiếp tục gõ…
Buổi trưa mẹ đi chợ về, bữa cơm có ba người thật vui vẻ, cơm nước xong tôi đi qua tìm Duyên giúp nó giải bài toán, trở về tôi bước vào cửa phía bên hông, chị Hồng đang ngồi phía sau mẹ tôi nhổ tóc bạc, tiếng chị nhỏ nhẹ đang kể về cuộc đời chị, mẹ tôi chấm nước mắt bảo:
– Vậy là ông nhà mất đã mười mấy năm rồi!
– Xin cho con làm con nuôi mẹ để lấy chỗ đi lại.

Mẹ tôi vui lắm, chị Hồng khóc mãi, tôi lặng im không nói lên lời. Đêm xuống, khi chị Tuyết khép cửa nhà trên, tôi từ đống rơm chạy vội vào nhà, chị Hồng đón tôi với bao cảm xúc, giật nhanh cái áo, tôi và chị say sưa ôm chặt lấy nhau, chị hôn tôi như sắp đến ngày tận thế, kéo tôi đến bên giường, cả hai cuộn tròn lấy nhau, chị hôn tôi thật mãnh liệt, khi những giọt nước lồn ứa ra loang lổ, chị xoay người, đưa cái háng kẹp chặt lấy cổ tôi, cái mu lồn cứ cà mạnh chà xiết, để mặc cho đám lông lồn dụi dụi ngay cửa miệng cong mình.

Nhỏm cổ, đường lưỡi tôi quét ngang, cả thân mình chị dúm lại, cái mông giật mạnh, chị xiết tới, dòng nước nhỏ từ lồn chị sền sệt kéo ngang khóe miệng, tôi ngoạm lấy, tôi nuốt thật say sưa, cái xiết cuối cùng làm chị đờ ra mềm nhũn. Quay nghiêng, tôi xoay mông ôm chị từ phía sau, con cu cứng đờ len vào giữa đám nước, cả cái đầu buồi tê dại len lỏi tìm vào cái khe lồn, ưỡn sâu về phía sau, tay chị vòng qua kéo mông tôi áp sát lại, bàn tay kéo mạnh, làm cái âm thanh phành phặch cứ dội lên, hòa cùng hàng trăm tiếng côn trùng nơi góc vườn vắng cuối xóm, trở thành bản hòa ca bất tận.
Trào lên, phụt ra, hai bàn tay tôi bóp mạnh lên cặp vú, hẳn sâu như vụn ra khi cả hai gồng lên, nhũn ra, buông thả nằm ngửa ra giường …

Cái đêm bất tận ấy chị và tôi chỉ có ít phút ngả lưng, để đến hôm sau trên bờ vai tôi đầy những dấu răng chị còn in kỷ niệm. Ba giờ sáng, tôi mở cửa đi ra đống rơm, chị loạng choạng đến bên cửa sổ phòng anh Lợi gọi, khi chị chuẩn bị ra xe, tôi từ đống rơm chở vào đến bên chị, lặng lẽ khẽ nói:
– Chúc chị lên đường bình an và vui vẻ.
Anh Lợi từ phía sau cười:
– Thằng này sắp thành người lớn …
Anh đi cuối tuần trở về thông báo, tuần sau và sau nữa không về, phải đi về trại thí nghiệm. Đàn lợn được bán đi được tám trăm đồng, cha tôi lên tiếng:
– Bằng cả năm lương của tôi đấy nhỉ. (truyện 18+)
– Thế ông không tính công sức ba người chăm sóc hay sao? Chỉ có ông là sướng thôi, lúc nào cũng quần là áo đẹp, thôi kiếp này tôi để ông đi lo việc nước, kiếp sau ông phải ở nhà.
Cha tôi chỉ cười … Anh Lợi ra đi chị Tuyết buồn hẳn, nhìn chị trầm tư, đôi mắt hằn sâu những đêm không ngủ. Nhớ lại hôm đi rước dâu, khi mọi người bận rộn trong nhà, tôi cùng Duyên ra bờ giếng thả gầu múc nước rửa mặt, cái giếng thật nông, lòa xòa vài bụi dương xỉ, làn nước thật trong, thấm ra từ lớp gành non, tôi tự hỏi phải chăng vì nguồn nước ở đây, những người phụ nữ uống và tắm, làm đàn bà trắng hồng và đẹp đến nao lòng như vậy.
Tháng giêng cả khu vườn ào lên sức sống, cây đào, cây mận trước sân trổ hoa khoe sắc, xa xa rừng tre chạy suốt triền sông dày đặc, như một cái áo làm nền cho những cây gạo vươn cao trổ hoa đỏ rực, trông như bức tranh sống động trên phố huyện, những cánh hoa vươn cao lên trời như những ngọn đèn, để cho hàng ngàn chim sáo từ cánh rừng xanh bay về tranh ăn trên những ngọn cây và hót vang cả ngày.

Đêm đêm khi ngả lưng ra giường, hình bóng cô Nga, chị Hồng và Lụa cứ hiện ra khiến tôi trăn trở. Không có anh Lợi ở nhà, chị Tuyết buồn lắm, công việc khiến chị chẳng được ngơi tay, tôi đi học buổi sáng, còn buổi chiều về phụ chị, mẹ tôi và chị thay phiên nhau mang gạo ra chợ cho mối, lớp học sinh giỏi khiến tôi có đôi hôm phải học cả ngày.
Hết xuân trời ấm lại, một buổi trưa tôi sang cô Nga, chỉ có Duyên ở nhà một mình, ghẹo đùa một lát tôi trở về, mẹ tôi và chị Tuyết đang gọt khoai sọ, cái rổ khoai để giữa hai người khiến tôi chú ý, quét ngang tia mắt, tôi như hoa lên khi nhìn về phía cái quần đang chị mặc, quần ngắn ống rộng, với thế ngồi chạng chân, từ cái khoảng cách xa vẫn lấp ló cái đáy quần con vải tím hoa cà, hai múi thịt nổi bật lồi ra như mời gọi. Chị đang cúi đầu, lúc ngước lên mắt đã đỏ hoe, tiếng mẹ tôi:

– Thôi để hôm nào mẹ đến bà lang cắt cho nó vài chén thuốc, mẹ đâu biết nó lại như vậy, từ năm nó mười ba tuổi mẹ có được nhìn thấy của nó đâu. Thế nó nói gì với con không?
– Dạ không, anh ấy cũng chán lắm, của anh ấy cứ như cái rau luộc …
Lời chị nói nhỏ tôi không nghe rõ, chỉ thấy tiếng mẹ tôi:
– Cha bố nó, không bù cho thằng Tình, mới mười mấy tuổi đầu cứ dựng đứng như cây cột buồm ấy, hay là … ngữ thằng ấy chắc sau này gái chết mê chết mệt.
Chị Tuyết cười cười.
– Chả biết, con bắt đền mẹ …
– Ừ thì …

Chạy nhanh vào giường, tôi nằm ra nhắm mắt, mẹ đi vào buồng, tôi miên man nghĩ suy, à thế ra cái ý nghĩ hôm xưa, về những phút giây bên chị Hồng, tưởng tượng ra anh Lợi đêm ấy cũng đang vùng lên địt mạnh vào lồn chị Tuyết chỉ là ảo tưởng …

Buổi chiều hôm nào không đi học, tôi phụ chị cắt rau, nấu cám và xay lúa, công việc bận rộn cả ngày, mẹ tôi cũng buồn, chỉ biết an ủi chị. Cái lớp học sinh giỏi đến ngày chuẩn bị cho kỳ thi, thầy giáo ra nhiều bài, nên tôi phải tranh thủ học, kỳ lạ thay, các bài kiểm tra tôi vẫn đứng đầu. Cái cối xay lúa càng ngày càng mòn vẹt, gạo xay ra sống quá, còn lẫn nhiều thóc, mẹ tôi cứ than thở sao lâu nay không thấy phó cối qua làng, rồi một buổi sáng tôi đang học bài.
– Cối đi, ai cối đi.
Mẹ tôi chạy vôi ra cửa gào lên:
– Cối cối …
Anh thợ khoảng gần 40 tuổi, chẳng biết ăn gì mà bắp tay nổi chuột lớn, cái cối nhà tôi được đóng xong mẹ nói:
– Trên đời cái gì mới cũng thích, chỉ trừ cối mới và tương mới.

------ Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 ------

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon