"Truyện người lớn" Quê tôi mùa nước lũ P4

Truyện người lớn Quê tôi mùa nước lũ P4
Ban đêm nhìn ông thợ nằm ngửa trên nền gạch phòng tôi, hơi rượu thoang thoảng vô tư ngủ, tự nhiên tôi thấy bực mình. Mẹ kêu cô Nga làm lấy một cái, và cô đồng ý. Cái cối đan xong, phần nhồi đất phải mang sang sân nhà cô Nga, tôi để ý đôi mắt ông thợ nhìn cô như muốn nuốt chửng, chẳng biết vì sao cứ thấy tôi sang, cô Nga nói chuyện với hắn như sáo, đôi mắt liếc ngang thật tình tứ …

Tôi buồn vẩn vơ, buổi tối anh cối làm hết cút rượu cay nồng, khuôn mặt đỏ rực đang huyên thuyên nói chuyện, rồi kéo nước cho cô Nga tắm, mặt tôi tím lại, về vác cái chăn sang nhà cô ngủ, nửa đêm khi tôi úp mặt vào trong, trở mình anh cối ngồi dậy, giả vờ ngủ mê tôi ôm anh cối thật chặt … Đêm qua đi, trưa hôm sau khi anh cối ra về, cô Nga liếc xéo tôi hỏi nhỏ:
– Đêm qua ngủ ngon không? Hôm trước đi bẻ bắp té ngã làm sao mà tay đầy cỏ thế?

Im lặng tôi ra về … Buổi sáng mẹ tôi đi chợ mãi quá trưa mới về, mẹ mang về mấy thang thuốc bắc. Trưa hôm sau chiếc xe ca đưa tôi và hai thầy cô cùng ba bạn trở lên thành phố, cả hai môn dự thi tôi đều làm bài mỹ mãn, thầy cứ khen.
– Phen này em làm thầy nở mày nở mặt, bao nhiêu năm qua thẩy mới thấy có em làm thầy đáng nể.
Trở về anh Lợi đón tôi thật nồng nhiệt anh nói:
– Thế là cả anh và em đều thành công rồi.

Tôi cười nhưng trong lòng cứ vấn vương, sao cái thành công của anh không trọn vẹn nhỉ, nhìn chị Tuyết tất bật sắc ấm thuốc bắc đôi má đỏ hồng, đi ra đi vào giục anh uống thuốc, chợt nghĩ “sao mình không chia cho anh ấy được nhỉ” và cái câu “con bắt đền mẹ” chị Tuyết nói hôm trước, mẹ tôi phải đền thế nào cho đúng được …
Đàn lợn nái xuất bầy đông lắm, mẹ cứ than vãn.

– Hai mẹ con mình vất vả cho đám đàn ông nhà này!
Chị Tuyết cười:
– Chả sao mẹ ạ, dù sao cũng có em Tình còn phụ nữa.

Mấy ngày sau anh Lợi trở lại cơ quan, căn nhà bình yên trở lại với nề nếp cũ, tôi như con thoi phụ mẹ và chị Tuyết. Cái cối xay mới thật nặng, tôi kéo băng băng, mẹ và chị giã gạo theo không kịp, mẹ tôi thường đi ngủ sớm để sáng mai hơn 4 giờ sáng mang gạo đi chợ.

Học đến chín giờ tôi bước ra sân, trăng tháng ba chuyển mùa sáng vằng vặc, chiếu xuống cái sân, khoảng vườn như một bức tranh thủy mặc. Vươn vai tôi đi đến cái bao tải tập tạ đấm đá liên hồi uỵch uỵch … cái bao vung lên hạ xuống, hình như cái sinh lực trời cho chưa chịu tan biến đi, vươn vai kéo cái xà đơn 1.. 2 … 25.. 27
– Hai tám. Tiếng của chị Tuyết đếm.
Thì ra chị từ nhà tắm đi ra chị cười nói:
– Chị chưa thấy ai khỏe như em đó Tình ạ.

Tôi buông tay đứng gần chị, cái áo đông xuân Trung Quốc cộc tay, cánh tay chị trắng mịn lấp ló mờ mờ lớp lông tơ dọc cổ tay, phớt nhẹ cái quần ngắn lộ hai bắp đùi sáng rực dưới ánh trăng, hương thơm lá bưởi, bồ kết thoang thoảng bay trong không khí tháo ra từ người chị. Chị bảo:
– Ngày xưa còn đi học chị cũng kéo xà đơn, em cho chị kéo thử nhé.
Chị nhảy lên cái xà quá cao không với tới được, tôi bước lại gần nhớ bài học ở trường nắm nhẹ hai bên hông chị.
– Nào một hai em đỡ chị, một hai … cố cố … lên.
– Tình ơi đỡ chị xuống.
Buông tay thở hảo hển chị nói:
– Mỏi lắm, công nhận Tình khỏe thật.
– Nãy em thấy chị đi ngủ rồi mà. – Tôi hỏi.
– Ừ, nhưng khó ngủ quá! …
Chị vào nhà một thoáng mang thúng gạo đi ra.

– Mai giã cũng được mà chị, em thấy còn nhiều cám mà. – Tôi lên tiếng.
– Chị giã trước đến mai thêm tý nữa là được, giờ vào cũng có ngủ được đâu! …
Cái cối gạo nằm ở trái nhà bên hông phía buồng chị và anh Lợi, mẹ tôi ngủ ở buồng phía bên kia. Sân vườn mênh mông, rừng chuối ngập tràn lá phủ, giàn mướp trĩu quả, ánh trăng chiếu đan qua kẽ lá loang lổ khắp vườn, khu vực cái cối gạo chìm trong khoảng tối sáng mỗi khi ánh trăng bị tảng mây lướt qua che. Bần thần tôi bước lại chị.
– Chị xích lên để em giã phụ.

Cái cối gạo có từ đời ông ngoại, được đẽo bằng thân cây thị toàn lõi, nặng lắm, người nhẹ cân khó khăn mới giã được, tai cối gác lên hai khúc cây duối, được cái gạo giã ra mau trắng lắm. “Phụp … phup” tiếng cối đều đều, sức nặng đôi chân của sinh lực mười bảy làm cái cối bật lên hạ xuống như có phép mầu, đưa cái đầu chày lao sâu lao mạnh cọ sát lên từng lớp gạo.

Vung mạnh gạo văng, chị bỗng chìa mông xuống, cây đòn dọc buộc trên hai cái dây làm tay vịn chao đi, làm mông chị cọ mạnh vào bụng tôi, cả hai im lặng, nảy lên nhịp chày lại đều đều, đuôi tóc chị buộc phía sau thơm mùi bồ kết cứ nhằm ngay lỗ mũi mà cọ cọ, người tôi lâng lâng làm con cu trong quần từ từ đứng dậy, quay ngang chĩa ra phía trước không sao kìm hãm được.

Nhịp cối lạc đi, cái tay vịn chao đi, mông chị lại nhấn sâu về phía sau theo nhịp chày “phụp… phụp … ” tiếng chày lạc dần, tôi nghe như hơi thở chị như khẩn trương …
Cái cố gắng cuối cùng, đáy cối đứng im, chị không buông nhịp chân, người chị gấp về phía trước, khe mông của chi chĩa về phía sau, lọt ngay vào cái đầu chày trong quần tôi đang đâm tới.

Bất động, lúng túng, ngập ngừng, giây lát bàn tay phải tôi vòng qua phía trước bụng chị đỡ nhẹ, im lặng không ai nói lời nào … Ngay lúc đó áng mây trôi lướt qua che bóng trăng, làm không gian tối lại, chị quay đầu ngoảnh lại thều thào, tiếng chị như gió đưa ngập ngừng:
– Tình…. Tình …

Mắt tôi nhòa đi … gương mặt cô Nga hiện ra trong bóng tối chập chờn, bàn tay tôi dưới bụng chị xiết nhẹ, hai gương mặt đối diện, đôi môi chạm nhẹ vào nhau, cái cối đứng im để dành cho những tiếng thở hổn hển, vòng tay tôi xiết chặt hơn, cả thân hình chị nóng rực như ổ bánh mì mới rút ra khỏi lò, đổ ập vào vòng tay tôi, bàn tay tôi hối hả nhào nặn trên đôi mông chị, những cái vuốt ve lên xuống dọc hai bắp đùi, kéo lên, len qua thắt lưng quần, mơn man xuống khe đít chị …

Cả khuôn ngực chị lộ ra đôi vú trắng phau, nặng trĩu như quả xoài chín ngầy ngậy hương thơm, quầng lên cái núm trắng hồng khi ánh trăng lướt qua, cứ rung rinh mời gọi. Chị nhũn cả người đứng không vững, bàn tay phải tôi đang vuốt ve nơi bụng chị, bất chợt luồn nhanh qua lưng thung quần vuốt lên khe háng, người chị chịu lại, cái cổ tay, mu tay ướt sũng, làn nước sền sệt nhớp nháp đọng trên đáy quần.
– Tình… Tình … chị chị … em…
Đẩy nhẹ tôi ra, chị bảo:
– Giữ im như thế, để chị chống cái cối gạo.

Lấy cái chạc ba khúc cây chẹn vào cổ cối, cái cối đứng im, chị cầm mâm gỗ đậy miệng cối lại. Cả hai người lúc này như hai thằng say rượu, ngả nghiêng dìu nhau bước qua cánh cửa, khép nhanh rồi cài vội cái chốt, cùng đổ vật ra giường nhìn nhau cưới, ngọn đèn dầu soi tỏ cái mặt chiếu, hai chữ đỏ song hỷ lồng vào nhau, dấu mực in còn như mới. (truyện 18+)

Ánh trăng bên ngoài cửa sổ phòng chị chiếu xuyên qua, khoảng sáng bừng lên nhìn rõ cả chị và tôi đang quấn chặt vào nhau, cái quần ngắn vải hoa cùng cái áo đông xuân của chị đã tuột đi lúc nào, cả thân hình chị đang cuộn lên những đòi hỏi của thể xác, tiếng thở gấp gáp của tôi và của chị phì phò như tiếng bễ thợ rèn.

Tôi không biết quần áo tôi được cởi ra như thế nào, vì tất cả cứ mê đi, mụ đi, người tôi và người chị cứ hừng hực như lò lửa, miệng gắn chặt không muốn rời ra, đôi môi tôi rát bỏng, đầu lưỡi ran rát vì từ lúc dắt nhau từ cái cối gạo trở vào, môi tôi và môi chị luôn gắn chặt, cú vấp chân nơi cánh cửa răng chị đã cắn cả vào lưỡi tôi.

Hai bầu vú no tròn trắng hồng cứng lên, tóc chị rối bời, cổ đầy nước bọt tôi lưu lại, tiếng rên của chị nghẹn tắt chỉ còn như tiếng gió. Khi đôi môi tôi lướt trên đám lông măng mềm mại, mờ mờ như một hàng quân xếp hàng không đều, chỗ đông, chỗ thưa, chỗ đậm, chỗ nhạt, kéo dài từ trên rốn để rồi tất cả hàng quân ấy đều hội tụ trên đỉnh cái mu lồn, như đang vươn cao vời vợi khiêu khích quân địch xông tới giao chiến.

Nhưng quân địch vẫn bình thản, vẫn khát khao vờn quanh cái tiền đồn để dụ hàng quân địch, từng đám nước nhờn vẫn không ngừng tuôn ra, chảy theo đám lông dọc theo khe lồn chị, kéo sâu xuống mặt chiếu cứ từng mảng, từng đám nước đọng lại chèm choẹt, xụp xoạp tôi nuốt nhai, đỏ hồng lên bết bát vẹt đi từng mảng lông ướt đẫm dạt ra, cái khe trắng hồng lộ ra khi hai ngón tay tôi vạch nhẹ …

Đưa đầu lưỡi lên rồi kéo về theo nhịp chân chị mở ra khép lại, cái chúm chím nở ra, mấy nếp thịt hồng nhạt giãn ra thu lại như cửa động đào, nhường chỗ cho những giọt nước đùng đục thụt thò rồi từ từ ứa ra chầm chậm, để cho cái lưỡi của tôi rình mò chộp lấy …

Túm tóc trên đầu tôi, chị kéo căng giựt lên, cái đầu lưỡi rê theo, cà nhẹ lên đám lông vượt qua đỉnh mu lồn, dọc qua cái rốn để cho từng mảng gai ốc chị nổi lên, bụng chị giựt nhẹ khi môi của tôi vừa chạm vào môi chị, thì chị vội ghì vai tôi xuống, cả người tôi phủ trùm lên người chị.

Lồn chị dạng ra chờ đợi, trên đầu cu tôi tù tù như cái nụ hoa gạo lấp ló cái đầu khấc, dụi lên trườn qua chĩa cái đầu thẳng, tỳ hai hòn dái trên đỉnh mu lồn chị đang giật giật, chị đưa tay xuống vuốt vuốt cái đầu cảm nhận, cong lưng trườn nhẹ đầu cu tôi lùi xuống, chĩa ngang tỳ mạnh vào cái khe lồn, dạng rộng chân ra chị chờ đón, chân phải chị co lên, bàn tay chị luồn xuống nắm chặt, chị bóp mạnh cái thân buồi, tê dại khi đầu buồi tôi đẩy tới trượt lên theo khe lồn chị …

Rướn mạnh hông lên cao cho đầu khấc lọt vào…
“Sựt …”
Cả cái miệng lồn há ra ngậm chặt … tôi đẩy tới chật cứng như cái ống cao su, do đầu buồi quá to không sao vào được, người chị bất động, hai chân co lên hông chị hẩy lên “á… á… aaa”

Cái mông trắng phau mềm mại hạ mạnh xuống giường, chiếc chiếu bị xô dạt theo mông chị khi chị quay ngang, nhằm tránh những cái dập liên hồi từ mông tôi, từ buồi tôi như cái chầy giã xuống cái cối lồn chị như giã gạo, nước từ lồn chị chảy ra bám quanh thân buồi tôi kẹo lại sền sệt như quét hồ.

Vòng tay tôi ôm trọn lưng chị, ép mạnh ngực tôi và ngực chị lại, để mặc cho cái âm thanh “phạch phạch” cứ phát ra khi háng tôi và chị gặp nhau vang ra trong đêm vắng.
Chị không thở kịp, chỉ còn nghe thấy tiếng “ơ ơ … ư ư” dội lên, đôi chân chị đeo chặt lấy đùi tôi, hằng mong kìm hãm bớt lại nhưng sức lực trời ban, hương thơm cái lồn lạ cộng cái đói khát của thằng con trai đã nếm mùi tình dục căng lên dội ra, ép sâu cái đầu buồi xuống tận cùng lồn chị, phụt mạnh những khát khao.

Từng đợt sền sệt như nhựa chuối trào lên xịt ra để cùng hòa nhịp với những cơn co thắt trong đáy lồn chị, từ cái đầu buồi tôi giựt lên cái cuối cùng rồi co lai, tụt ra khỏi lỗ lồn, để mặc cho đám tinh trùng hòa quyện với khí lồn chị, chảy loang ra thấm đẫm hai chữ song hỉ như đang cười trên mặt chiếu.

Hơi thở chị nhẹ dần, mặt chị ngả ngang vào phía trong giường, ánh trăng từ cửa sổ phía sau gian buồng chiếu lên khuôn mặt và ngực chị, mắt chị khép hờ, cả khuôn ngực như vẫn dội lên những cảm xúc ngỡ ngàng về những gì mà tình dục mang tới. Tôi chồm tới nhìn sâu vào mắt chị hỏi nhẹ:
– Chị có sướng không?

Nhắm mắt, chị không trả lời, tôi im lặng, trong cái im ắng của đêm vắng không gian của căn buồng, không khí có phần ngột ngạt, chị quơ tay cầm lấy cái quạt bằng mo cau phẩy nhẹ, làn gió thoảng qua lưng tôi, ngả mình tôi nằm xuống bên chị.
Chống tay xuống gối đầu ngẩng lên nhìn chị, ánh trăng chiếu xiên, nhìn ra khoảng vườn từng lớp lá chuối đã ướt đẫm sương đêm, phản chiếu cái ánh sáng dịu hiền theo bóng trăng thấp thoáng.

Nhắm mắt cơ thể dịu lại, cái cảm giác hừng hực ban nãy biến hết đi đâu, nhìn lên cái xà ngang, cái va li đựng sách của anh Lợi hiện ra trước mắt, thoáng qua khe cửa, hình như đôi mắt anh Lợi đang nhìn, trong đầu tôi như đang lên cơn sốt nhẹ, cái đèn dầu để trên cái bàn học của anh Lợi, bóng anh như đang ngồi yên bất động nhìn tôi, môi anh mấp máy như muốn nói với tôi điều gì mà tôi không đoán ra.

Cơn lạnh chợt kéo đến như run lên, trời ơi tôi làm sao thế này, chị Tuyết là vợ anh mà, anh Lợi là người đã dìu dắt tôi nhiều lắm, bao năm nay chưa bài toán nào tôi hỏi mà anh không giải được, mẹ thương anh Lơi lắm vì anh chưa cãi mẹ bao giờ … bóng anh như lại gần … tôi cứng đờ nhắm mắt lại.

Chợt kỷ niệm xưa hiện về khi tôi đọc trộm cuốn truyện dâm viết tay anh để trên bàn, con cu cứng lên cái đầu khấc bị căng ra nhức buốt, tôi tỳ cu vào mép bàn cọ nhẹ, đẩy tới, cảm giác là lạ, xoạc … lớp da trên đầu buồi tuột ra lộn ngược nằm im ngay cái khấc, một cảm giác xé ra nóng như lửa, cái đầu buồi ló ra đỏ rực dâm dấm máu, tôi bụm tay vào đầu buồi khóc thét lên, con cu teo nhỏ lại, anh Lợi từ ngoài vườn chạy vào, vạch tay nhìn thấy, anh ôm bụng cười, nhìn vào mắt tôi anh bảo:
– Mày đã tuột khấc rồi.

Tìm ống pomát anh bôi lên, đầu cu tôi rát bỏng kéo lớp da phủ trùm lại anh nói:
– Mai mốt tha hồ địt nhé, cu mày to lắm …
Thế mà giờ đây … Nhìn sang chị Tuyết đã dựa lưng vào thành cửa sổ lúc nào, giọt nước mắt đang lăn dài trên má chị, cũng như tôi, cả hai đang cuộn lên trong lòng những hối hận đớn đau, chỉ có người trong cuộc mới hiểu.
Ánh trăng mờ đi, cái quầng trăng lan rộng như cái bánh xe mờ mờ ảo ảo, tôi ngồi dậy nhìn sâu vào mắt chị, bối rối không nói lời nào, chị mặc lại quần áo đi ra nhà tắm.
Chị bước vào người chị sực nức mùi xà phòng chanh, chị lấy cái khăn lau măt cho tôi, bàn tay chị mơn man nơi gò mu và cái cần xung xướng, cái lạnh mát làm tôi tỉnh hẳn, chị nằm lên giường, tôi nhìn chị thật lâu chợt nói:

– Em xin lỗi chị, chắc anh Lợi biết thì em chết mất.
– Chị có hơn gì em đâu. – Chị nói.
Tôi luồn chân ra thành giường, hai chân buông thõng, chị chồm tới nắm bờ vai tôi nhè nhẹ, ngoảnh lại tôi hỏi:
– Chị và anh Lợi có hạnh phúc không?
Lăng im một lát sau chị ngước mắt lên, khuôn mặt đẫm nước hỏi lại tôi:
– Em có tin đây mới là đêm tân hôn của chị ?? ?
– Thế mẹ mua thuốc bắc cho anh rồi mà?
– Thế thế … ý em muốn hỏi … à mà sao em biết?
Tôi cúi đầu im lặng.

– Tình… em có biết không, giá như anh ấy có được bằng một phần mười của em, thì chị cũng cam chịu, lấy chồng chị chẳng ngại vất vả khó khăn, nhà mình so với hàng xóm chị nghĩ còn sướng chán, nhưng chị cũng có những khát khao, ước vọng như những người đàn bà khác. Cả tuần qua uống thuốc của anh ấy chỉ như quả mướp non luộc, anh cầm tay ấn vào, khị chị vừa dạng hết chân ra, cầm phụ với anh đưa vào của chị, mới qua được cái khấc thì cái ấy của anh đã nhổ ra tý nước nhờn nhờn loãng như nước vo gạo … Chị chán lắm! Chị cũng không ngờ đời chị lại gặp phải cảnh trớ trêu này!
Nước mắt chị lăn dài trên má, tôi thật thương chị, ở tuổi tôi đã lờ mờ hiểu thế nào là hạnh phúc gia đình, người chị rung lên, tiếng chị nghèn nghẹn, cái ý nghĩ bỏ đi lúc nãy tan biến lúc nào. Thu hai chân khỏi thành giường tôi nhìn sâu vào mắt chị, bàn tay đặt lên bờ vai, mơn man quanh cổ, tôi kéo chị vào lòng.

Ánh trăng đã khuất sau ngọn tre, tiếng sấm chuyển mùa như đang vọng lại, như báo hiệu một mùa giông tố nổi lên nơi cái làng lụt này, cơn gió mồ côi từ ngoài sông thoang thoảng đổ về như muốn xóa tan cái oi bức, phầt phật cả vườn chuối chuyển mình ngả nghiêng khi cơn mưa rào đầu mùa ập tới.

Chị ngước mắt nhìn tôi chờ đợi, đôi má đỏ hồng, hàng lông mi cong vút. Ào ào tiếng mưa vang dội lên, thì cũng là lúc môi tôi gắn vào môi chị, bụng chị quận lên, nửa thân mình chị úp vào tấm thân tôi chưa mặc quần áo, cúi đầu xuống, lưỡi tôi và chị như nuốt lấy của nhau chân chị duỗi ra, khi bàn tay tôi lần lần vuốt ve trên ngực, cái áo chị bị đẩy lên lần nữa, khuôn ngực phập phồng như chờ đợi bàn tay tôi nắn bóp.

Chập chờn tôi đặt đôi môi lên vú chị nút mạnh, người chị cong lên, chân chị duỗi ra đạp cái gối cưới thêu tên anh Lợi rơi xuống đất, vuốt nhanh cái quần chị xuống, ngón tay tôi lách vào khe lồn chị, nhả cái lưỡi như rát bỏng ra, vạch rộng hai đùi chị ra tôi liếm nhanh vào khe lồn, mông chị giật lên, bàn tay tôi đỡ vội chị rồi kéo tay xoa lên bầu vú, thật căng, đầu vú phồng lên khi bàn tay tôi như người thợ làm bánh trôi, vo tròn nắm bột trước khi thả vào nồi nước …

Những giọt nước nhờn nhờn thoang thoảng mùi máu từ lồn ứa ra, bàn tay tôi vuốt lên hai đùi chị, cái bắp đùi thật trắng và mịn màng giờ đây đã nổi đầy gai ốc đang dang rộng, như cái cổng chào hân hoan đón chờ người khách tới, mớ lông lồn dựng lên như những bông lau đổ dạt đi, ngóc dậy theo chiều bàn tay tôi lướt qua, vờn quanh trên đỉnh cái gò, người chị nhũn ra, để mặc cho tôi lật qua lật lại, cái cảm giác e ngại, vấn vương hồi nẫy bay đi đâu mất, trong lòng chỉ còn một ý nghĩ “chị ơi đêm nay sẽ là đêm tân hôn của chị”. Để rồi khi cái đầu cu to dài của tôi vừa lọt vào lỗ lồn, thì bên tai chị tiếng tôi thì thầm:
– Chị ơi! Tình địt chị nhé?

Đôi mắt đẹp của chị mở to, không nói gì, chị co nhẹ chân, vươn tay kéo mông tôi áp vào lồn chị, để cho tiếng mưa rào vừa rộ lên phía ngoài cửa sổ như bản nhạc chữ tình đều đều, đôi lúc rộ lên hòa cùng tiếng gào lên trong cổ họng chị khàn khàn không thành tiếng, bất lực vì không gào thét được, chị nhằm bờ vai tôi cắn mạnh, gồng người cứng căng chờ đợi, từng đợt tinh khí của tôi phụt sâu vào cái đáy lồn đang mút chặt, như cái ống cao su bóp xiết lấy buồi tôi mút hết đến giọt cuối cùng, đổ gục xuống lặng yên, chị bóp hai bắp tay tôi nhè nhẹ.
Cả hai chìm vào giấc ngủ, tôi miên man như đang bơi trên dòng sông, cái rừng tre ngút ngàn hiện về, dòng nước đẩy đưa khi bàn tay chị giật nhẹ, ngoảnh qua tôi, chị thì thầm;
– Em mơ gì thế? Sắp sáng rồi, em về giường đi không mẹ dậy.

Mặc nhanh quần áo, lách mình qua cửa bước qua cái sân đầy nước mưa tôi về giường mình, lát sau cánh cửa nhà trên rít lên, mẹ tôi đã dậy, vuốt lại mái tóc tôi ra sân nhìn, mẹ vất vả đang chất hai bao gạo, tôi bước tới:
– Mẹ để con chở, mẹ chạy xe không.
Hai bao gạo nặng tôi chạy băng băng, giao gạo cho mẹ xong tôi về nhà đổ gục xuống giường, thoang thoảng phía bên trái nhà tiếng chày giã gạo của chị Tuyết đang vang lên phì phụp …
Thực tại…
Tôi đang lang thang trên một bờ sông rộng, cũng là con sông nhưng sao không giống con sông ở làng tôi, nó chỉ làm cho tôi vơi đi nỗi nhớ, mỗi khi nhớ tới con sông ở quê nhà, càng đi xa tôi mới thấy con sông quê mình thật đẹp.

Nỗi nhớ càng thiết tha mỗi khi chiều xuống, ngày ấy ở quê nhà giờ này tôi mới quẩy đôi thùng gánh nước về nhà, làng xóm chìm trong không gian mờ mờ ảo ảo khói bếp nhà ai thoảng bay, lan tỏa theo từng bờ tre gốc rạ …
“Reng… reng….”

Cái điện thoại quỷ quái … Nó đánh thức cắt ngang kéo tôi về hiện tại.
– Pa pa về sớm nhé, con đã lùng khắp mua được cho pa pa rau đay và cua đồng rồi đấy.
– Ờ ờ tốt rồi, cám ơn con nhiều lắm.
Bữa cơm dọn ra thật vui, tôi chan tôi húp bát canh, vị ngọt của đồng quê như thấm vào từng thớ thịt. Cái u sầu vụt bay đi đâu mất, để cho không khí đầm ấm trong căn nhà như đang hội lại, làm tan đi những băn khoăn lo nghĩ về những gì đang diễn ra. Bên cái ghế sofa ngoài vườn ánh đèn đường vàng vọt chiếu vào, bóng vợ tôi đang đổ ngang, khi nàng chồm qua lùa bàn tay vào mái tóc của tôi, lấp lánh dưới ánh điện vài sợi tóc bạc, nàng bảo.

– Già rồi anh nhỉ?
– Em có còn giận anh không?
– Anh, anh biết giá quy đổi tiền tệ bữa nay không? Xuống quá!
– Mà em quan tâm làm gì thế?
– Kệ em, anh hỏi làm gì?
Nàng cứ lảng xa, hình như nàng không muốn cho tôi can dự vào những gì nàng đang nghĩ và đang làm… Lặng im, hình như nàng không muốn tôi mất đi cái tâm trạng hồi tưởng, như muốn tôi kết thúc lời thú tội sớm nhất. Tôi không muốn nàng đớn đau thêm, ngược lại nàng chỉ một lòng anh phải làm sao để nàng mau được hành hương về quá khứ …
Cơn mưa đầu mùa như xóa đi mọi cái oi bức, tôi tỉnh dậy khi mẹ đã đi chợ về, cơn mưa ở làng tôi không lớn lắm, nhưng ở vùng bên nước ngập trắng đồng, rửa mặt xong, cơn đói cồn cào hành hạ. Mùi ếch xào với lá lốt bốc mùi thơm ngậy, mẹ nói:
– Ếch đầu mùa béo quá.
Thì ra cái loài này tài thật, suốt mùa đông núp sâu trong hang, chỉ đợi cơn mưa khi tiếng bạn tình réo gọi, từng đôi đổ ra ôm nhau thật chặt, để cho những quả trứng đang đợi chờ trong bụng, được tượng hình, lớn lên duy trì nòi giống… Bữa cơm thật vui mẹ tôi cứ lầm bầm:
– Cha bố anh, hai bao gạo nặng thế mà cứ băng băng vượt dốc làm mẹ đạp theo không kịp.
Chị Tuyết nhìn tôi, đôi mắt như vừa trìu mến vừa biết ơn, cứ gắp thức ăn cười bảo:
– Ừ, khỏe lắm mẹ nhỉ.

Buổi chiều tôi đi học, cái Tâm mang theo một bịch nhót, cái thứ sản vật ở quê tôi, cứ mỗi lần nhắc đến nước miếng cứ tứa ra, cả lớp tranh nhau, nó bảo hôm nào mời các bạn về làng nó, nó đãi, chẳng biết vì sao tranh nhau giành giật là thế, nó vẫn giữ riêng cho tôi và bảo:
– Đây là phần ưu tiên cho người …

Chớp mắt đưa ngang nó mỉm cười e lệ. Tối về tôi thật bất ngờ khi giở bài nháp hôm đi thi, thì ra cô bạn ngồi cạnh tôi hôm ấy, khi được tôi cho coi bài nháp, chép xong trả lại, đã ghi địa chỉ và dòng chữ có duyên sẽ tìm thấy nhau ở cạnh bên lề.
Làng xóm thật bình yên như ngàn xưa đã có, buổi trưa đi học rơm vàng trải dài dưới bánh xe, nhìn sang cánh đồng dạt dào sóng lúa như báo hiệu một mùa no ấm, những chân ruộng cao lúa sớm đã ngả vàng, đôi thửa chỉ còn chơ gốc rạ.

Từng đàn chim ngói từ rừng xanh núi đỏ đổ về quần tụ trên đồng, buổi sáng mẹ bảo tôi ra đồng hái rau, vạt rau muống trồng ở cuối ruộng lúa, thửa bên bãi ngô hôm trước, ruộng khoai đã lên xanh rờn, cái bờ cỏ tối hôm đó hiện ra hình ảnh chị Hồng, chập chờn nằm trên bờ đất đang ôm tôi thật chặt, khuôn tôi mặt như muốn nóng bừng, nhìn sang chân ruộng bên kia, con chim ngói cột chân trên cái cần tre đang nhảy nhót, à thì ra đang nhử mồi đánh chim ngói lại gần là cha của Lụa.

Ông vẫy tôi chui vào cái lùm lá, được cắm bằng mấy tàu lá cọ còn xanh, ngồi kín trong này ông đang giựt sợi dây cho con chim mồi nhảy lên nhảy xuống đợi chờ, dụ mấy con chim đang bay ngang trời … Ngồi bên ông, nhìn cánh tay ông nổi vằn cơ bắp, người tôi như run lên khi nghĩ tới cảnh đêm ấy, nếu cha của Lụa bắt được, chợt tự hỏi “Lụa bây giờ thế nào rồi nhỉ?”
– Bác đi đâu sao lâu nay cháu không gặp?
Ông nói:
– Đi làm bè.
À ra là thế, buôn bè, suôi gỗ ngày nào chả có trên dòng sông quê, chiều chiều dòng sông đẩy đưa, trôi theo dòng, mang theo trên mình nó bao mảnh đời lặn lội. Mắt nhìn xa xăm ông lên tiếng:
– Hôm nào nhà bác làm đám cưới cháu sang chơi nhé.
Tôi hỏi:
– Cưới ai vậy bác?
– Gả chồng cái Lụa. – Ông bảo
Giật mình, tôi buột miệng:
– Lụa sắp lấy chồng?
– Ừ, chồng nó là chủ bè bác đi làm, anh ấy đã có đời vợ, tuổi đã bốn mươi, được cái gia đình khá giả.
Tôi mang bó rau chạy về, chị Tuyết nhìn như thầm trách
“Sao đi lâu thế”.
Trong tôi bao nỗi bâng khuâng, thì ra lâu nay Lụa hay đón đường tôi đi học về, nhưng tôi sợ cha của Lụa, cái cảm giác lâng lâng dạt dào, mê đắm trong đêm mưa bão chạy trâu nước lụt hiện về, để thằng con trai mười sáu, còn ngỡ ngàng khờ khạo như tôi.

Khi cùng với Lụa chèo thuyền về trên cánh đồng mênh mang nước đã thốt lên “anh tồ thật”. Để lại cho Lụa bao thất vọng, khi mơ ước về một tình yêu đầu đời không trọn vẹn, như con thuyền hôm nay bẻ lái sang ngang tìm nơi bến đỗ ở cuối ngọn nguồn.
Chiều buông xuống, mẹ bảo:

– Mấy bữa nay không mưa, con ra tưới vạt rau mới gieo hạt.
Tôi đi trên cánh đồng rau, nắng vàng sắp tắt ở chân trời, cả cánh đồng rau ngạt ngào hương thơm hoa cải, vài con bướm vàng như cố đập cánh hút những giọt mật cuối cùng, cánh đồng bừng lên hình ảnh mùa hoa cải bên sông trông thật thơ mộng. Xa xa vạt bắp trái mùa nhà ai trồng đang trổ cờ.
Tôi mang đôi thùng lội xuống bờ sông, bức tranh làng lụt cái bãi thả trâu xa xa như nhớ lại, bóng ai đang lội trên bến nước, mái tóc lòa xòa đôi bắp chân trần đầy đặn, mặt sông lờ đờ vuốt theo từng bó rau, quay ngang lội ngược lên, à thì ra đó là Lụa, Lụa lúng túng, ngỡ ngàng khi nhìn thấy tôi lội xuống. Ồ lên:
– Tình … anh Tình.

Thì ra vạt rau nhà nó mới vỡ, ở sát bờ sông, mỗi khi mùa lụt đi qua cái bờ sông cứ truỗi ra mãi, mặt sông tỏa hơi như làn khói mỏng. tôi hỏi:
– Lụa rửa rau xong chưa?
– Cũng sắp song rồi. – Lụa trả lời.

Gánh nhanh đôi nước tôi chạy như bay lên bãi rau nhà, trút nhanh rồi chạy xuống, Lụa vừa ngẩng lên, bó rau cuối cùng nằm im trên đôi quang gánh, khuôn mặt đỏ hồng lấp lánh những giọt nước … Nhìn tôi Lụa nói:
– Anh Tình định tắm sông à? Sông làng mình nhiều nước lắm, tắm đi không mai đi xa nhớ sông làm sao có mà tắm.
Nhìn Lụa thật ngây thơ, khuôn ngực thật đày đặn, vòng hông đã mượt mà căng đầy trong cái quần vải lãnh. Nuốt khan nước bọt, tôi bước lại gần nắm tay nó hỏi nhỏ:
– Lụa sắp lấy chồng à?
Nhìn lên Lụa nói:

– Ừ lấy cho cha vui lòng, gần nửa tháng nữa cưới.
Bâng khuâng cánh tay tôi ghị nhẹ, dòng nước chao đi, làm Lụa ngả người đổ nghiêng, vòng tay tôi ôm chặt. Bến đã vắng, tối thẫm nhìn xa không rõ mặt người, ngước lên ánh mắt của Lụa như dò hỏi:
– Tình có yêu không?
Cúi sâu thật gần thì thầm:
– Tình … Tình luôn nhớ Lụa.

Đổ ập vào vòng tay nhau… dìu nhanh, cả hai xiêu vẹo, dìu dắt nhau chạy vào bụi cây rậm, nơi bến sông vắng lặng tối thẫm, nơi bụi cây rậm rạp do cành lá mọc ra tua tủa từ cái gốc cây, trôi từ rừng về thân cây kẹt vào mỏm đá, phần gặp lớp phù sa bám rễ thổi bủng lên cành lá thật xanh tốt.
Thân Lụa dạt theo, cả hai siêu vẹo dựa vào gốc cây, tích tắc hai đôi môi gắn chặt vào nhau, ngực nó vồng lên ép vào theo cánh tay tôi, khoảng bụng thật đầy đặn cứ hẩy lên, ép sát cái mu lồn vào con cu tôi đang phồng lên mạnh mẽ. Vuốt bàn tay xuống hai đùi, nó cứ như kẹp bàn tay tôi lại, tiếng nó thì thào:
– Anh ơi còn đôi quang gánh.

Tôi chợt nhớ ra. Chết rồi, có ai xuống bến sông thì chết, chạy như bay ra bến tôi túm nhanh đôi quang đôi thùng quẳng vào lùm cây rậm rạp. Lụa như tỉnh hẳn ra, nó ngượng ngùng khi tôi bước tới bên cạnh, đặt tay lên vai nó từ từ kéo Lụa nhẹ vào lòng. Mặt sông sao động thoảng trong làn gió, tiếng thuyền đánh cá trên sông của dân vạn chài khua lộp cộp.

Nhìn sang bờ sông bên kia thấp thoáng nơi ngọn tre lay động, làn gió đưa qua đẩy lại, mấp mé mảnh trăng non thanh mỏng như cái lưỡi liềm trong không gian tối thẫm, thỉnh thoảng bừng lên khi mảnh trăng rọi qua mặt nước soi tỏ mặt con sông tím thẫm, bóng con thuyền trôi qua vệt sáng trên mặt sông, làm cho mặt nước dao động lung linh như ngàn túi bạc đổ ra dát trên mặt nước.
Cả hai cứ mê mải hôn nhau, người đã hực lên bao cảm xúc, bất chợt nghiêng đầu Lua hỏi:
– Sao anh biết Lụa sắp lấy chồng?
Tôi nói:
– Cha em nói.
– Rồi sao nữa?
– À lấy chồng rồi Lụa còn nhớ Tình không?
– Không nhớ mà đứng đây làm gì?
– Mà chồng Lụa thế nào nhỉ?
– Chồng … già lắm. Lụa chỉ nhìn thấy khi ông ấy đến nhà hai lần, vợ chết, con gần bằng tuổi Lụa …

Tôi bần thần lặng im, Lụa cũng như nghèn nghẹn, lát sau ngẩng lên chợt nói:
– Thôi đời em chỉ có thế, được yêu anh một lần là đủ vì em … phận gái nghèo!
Tôi lặng đi, bàn tay lỏng dần vì nghĩ tới cha của Lụa, chợt nói:
– Thôi mình về đi, cha em mà tìm thì chết!
Nó cười nói:
– Ông ấy đi bè rồi, còn mẹ sang đám giỗ mai mới về, nhà chỉ có thằng em … chiều đi ra đây cơm em đã nấu cơm cho nó. (truyen sex )

Trăng đã nhô cao, bàn tay tôi từ từ xiết lại, ngực của Lụa lại dội lên nhịp đập, như khuyến khích cho bàn tay tôi đang vuốt ve trên lồn nó, cái quần thật mát, chất lụa trơn trơn, trượt nhẹ nhàng theo tay tôi vuốt lên thả xuống, bàn tay trượt dần qua thắt lưng quần thả lên khuôn ngực. Mát lạnh bàn tay, to tròn không gì che đậy, à Lụa vừa tắm xong lại không mặc áo trong, để mặc cho năm con rắn trên bàn tay tôi vuốt ve mơn trớn…

Khi cái tiếng vọng hò lơ của ai đó vừa cất lên nơi bến sông làng bên, thì cũng là lúc cả nó và tôi ngả dần ra bãi cỏ … Thổn thức, lặng im đôi môi nó mấp máy, chập chờn bên tai tôi thì thào:
– Em nhớ anh lắm!
Bàn tay tôi vuốt nhanh cái quần, tuột ra khỏi hai đùi rắn chắc mịn màng, thâm thẫm cái mu lông đã xanh rì, đám nước bết ra nơi cửa động để cho con cu ngẩng lên cứng ngắc trong quần tôi. Bật ra như đón chào người bạn cũ, lồng lên cà mạnh cái đầu vào cái khe bí ẩn.
Cả hai im lặng trong tâm trạng như chờ đón điều gì, tất cả không gian cùng cảm xúc như ngừng lại lắng nghe hơi thở, hội tụ cảm giác nơi đầu cu và cái lồn chạm nhau.

Đẩy nhẹ, mút chặt lấy nhau sừng sựt, máu dồn lên mặt, dồn xuống con cu, dồn lên hai vú tất cả cứ căng lên, mọng lên để cho cảm giác, cho tiếng rên của tôi và của Lụa trào lên, vỡ ra:
– Hừ hự.. ự ự…
Cái khát khao chờ đợi vì thầm yêu của Lụa đã lâu, cái dồn nén lâu ngày của thằng con trai mười bảy hẩy lên, dập xuống không ngừng. Lồn nó ướt đẫm trơn lùi, đám nước lồn tưới lên đám cỏ phía dưới, thân nó cứng đờ ôm tôi xiết chặt.

------ Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 ------

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon