"Truyện người lớn" Cha Cậu Cháu Con P1

Truyện người lớn Cha Cậu Cháu Con P1
Trở người, Loan phủi cát dính trên đùi, cố tình xua đi ồn ào của ba má nàng. Một cái gì đó kích thích mỗi khi nàng phớt lên vùng mu! Trời nóng thiệt, làm người nàng cũng nóng theo. Nàng quyết định mở mắt, ngồi lên, và nhìn mơ hồ ra phía biển để tìm chút thoải mái. Nhưng cái khô khốc ở cổ họng làm nàng thêm bức rức. Nàng bỗng cần uống một cái gì đó cho đỡ khát, song lại thấy làm biếng di chuyển.
- "Loan? Sao ngồi thừ ra đó?," giọng mẹ nàng cất lên.
- "Dạ, không có gì," Loan trả lời lấy lệ. Nàng lại nằm xuống, nhắm mắt, và nghĩ tới cái cảm giác tăng tăng giữa hai đùi nàng. Có lẽ cảm giác này sẽ làm cho nàng thấy nguôi ngoai sự bực dọc...
- "Chắc là không có gì?," mẹ nàng hỏi tiếp.
- "Mẹ, con KHÔNG CÓ GÌ MÀ!," nàng bỗng gắt lên, rõ ràng do cái bực của mồ hôi và nắng gắt lây sang.
- "Quỳnh, kệ nó!," ba nàng nói khẻ với mẹ nàng, rồi quay sang hướng Loan la lớn, "Muốn bơi ra đảo với ba không?"
Loan lưỡng lự rồi nói:
- "Thôi. Con định về phòng. Nắng quá, dộp da hết rồi." Nàng lăn qua, lọn tóc đuôi gà hất về phía sau, đen tuyền dưới con nắng, rồi lượm cái khăn quấn ngang hông. Thân hình của nàng cong vút, vễnh ngược thật đúng là con gái mới lớn!

- "Về thiệt à?," mẹ nàng hỏi. Giọng bà có lẽ lo lắng. "Anh Khiêm, để tui về theo nó."
- "Kệ mà," ông nhấn mạnh, "Bà ở đây với tui. Nắng nóng thiệt. Nó với thằng Đức giăng nắng từ sáng... từ khi tụi mình còn ‘cái đó đó...' ở trên phòng." Ông đặt lên lên vai vợ, cười hà hà, ngầm đẩy đưa.
Bà Quỳnh liền ngồi phắt dậy, đẩy tay ông ra giả vờ đánh trống lãng:
- "Coi chừng... Đức...," bà nhìn quanh kêu lớn, vói theo hướng của Loan, "ĐỨC ĐÂU? Kêu cậu đi về phòng với con, Loan. Anh con đâu?"
- "Mẹ này," Loan nhằn. "Con 15 tuổi rồi. Về phòng một mình có sao đâu."
- "Nhưng có ai đi theo...," bà vừa nói tới đó thì ông Khiêm kéo tay bà lại. Bà bỗng la toáng lên, ra vẻ bực dọc, "ĐỪNG KÉO TUI KIỂU ĐÓ NGHEN CHƯA!"
Khiêm giơ hai tay lên:
- "Sorry... bình tĩnh... sorry. Em coi, nó chỉ về phòng thôi. Mình có thể trông chừng mà. Ban ngày ban mặt mà... Thôi, nằm nghỉ đi. Đừng lo quá mà... mau già cho coi!..."

Bà Quỳnh cắn môi dưới, suy gẫm. Đôi mắt nâu của bà long lanh, với mái tóc nhuộm vàng óng giống người Phi hơn Việt nam. Ngực bà hơi trệ nhưng săn chắc, coi trẻ hơn lứa tuổi 36 của bà. Sở dĩ bà Quỳnh lo lắng cho Loan là vì cách đây 10 ngày thôi, chuyện xảy quá sức tưởng tượng... Bây giờ, nó vẫn còn in trong óc bà... "Làm sao mà không... Thôi thì mình cố gắng đừng lo xa quá," bà nghĩ ngợi như vậy rồi ngả lưng ra ghế. Vừa lúc đó, ông Khiêm nhìn lại phía Loan gật đầu, không quên dặn:
- "Mẹ cho phép rồi... Nhớ khóa cửa kỹ càng..."
- "NHỚ ĐÓ!" bà Quỳnh chồm lên dặn lại một lần nữa.
- "Nhớ mà. Mẹ đừng lo nữa," Loan nói vọng lại. Loan cười mĩm với mẹ rồi bước nhanh về phía phòng. Nàng thấy anh nàng chạy nhanh về phía biển, rượt đuổi với một cô gái và một thằng con trai. 
*
* *

Loan ngừng ở cửa phòng, chìa khóa ở trên tay. Những ngón tay nàng run run vì nàng vẫn luôn nghĩ tới cảm giác tê tái đó từ nãy tới giờ. Miệng nàng bỗng khô quánh. Nàng mạnh dạn tra chìa vô ổ, và đẩy cửa ra. Một cái gì đó làm cho nàng hơi lo lắng. Cái đêm kinh hoàng đó thiệt đáng sợ nên mẹ nàng cứ khăng khăng bắt nàng phải khóa cửa đàng hoàng, không để chuyện đó tái diễn nữa.

Cửa khóa xong. Máy lạnh mở lên, hơi lạnh chan hòa vô phòng ngủ và phòng khách. Loan thấy bớt bực bội. Nàng trút khăn quấn ngang mình ra. Khi đi ngang phòng ngủ của mẹ nàng, Loan không khỏi liếc nhìn vô trong. Lòng tò mò vẫn cứ reo rắt trong đầu nàng mấy tuần qua. Diễn cảnh gì thường xảy ra trong phòng ba mẹ nàng. Lần này cũng chẳng có gì lạ hơn ngoài giường chăn nhàu nát, chứng tỏ một sự vật lộn nào đó. 

Không nghĩ gì hơn, nàng đi vội vô phòng riêng. Cảm giác bớt lo lo như trước nữa. Cởi luôn bộ bikini, nàng đi nhanh vô phòng tắm. Tắm một lúc cho đã đời. Xong, nàng xấy khô tóc, và đứng ngắm mình ở trong kiếng. Nàng nghiêng nghiêng ngắm thưởng sự tươi trẻ trên khuôn mặt. Bộ ngực săn chắc, đôi núm hồng tươi, nhỏ híu như hột trái trùm ruột...

Dò dọc theo thân thể, nàng thử chạm lên mông, rồi ngấm nghía. Nàng lại thấy nhúm lông đen tuyền mọc loăn xoăn trên vùng mu, vừa vặn như có ai khéo cắt tỉa. Tò mò, nàng khẻ vạch hai bên ra, ngắm cái gò thịt trăng trắng nổi quầng lên sau lớp lông như gò núi sau bức màn sương... Nàng lại thấy ở giữa một đốt thịt nhỏ bằng nửa ngón tay út, nổi quầng lên, đụng vô như tê giựt. Nàng không những đụng một lần mà nhiều lần, và cảm nhận cái tê đại chảy rần trong thân thể mới lớn.

Rồi... nàng đăm chiêu, tự hỏi, nếu như người đàn ông nào đó nhìn thấy nàng trần truồng như bây giờ, hay như hắn sẽ đặt tay lên người nàng, rờ vô chỗ kín, hoặc như làm "chuyện ấy" với nàng? Chắc rằng hắn sẽ thích lắm. Nàng cũng thích nữa! Thích như cái đêm kinh hoàng đó vậy?! Nó cứ ám ảnh nàng không nguôi...

Nàng lim dim, lưng tựa vô bồn rửa mặt, tay mân mê theo cảm tính, theo đòi hỏi của thể xác. Thật khó hiểu cái cảm giác đó khi chưa bao giờ từng gặp, nàng không tin vào mắt mình khi cả vùng bẹn nàng đã ướt đẫm. Hay đó là mồ hôi, nàng ngờ vực. Nhưng rõ ràng chất nhờn đó tiết ra từ bên trong không giống mồ hôi. Nàng bỗng thấy thú về sự phát hiện đó, và vui khi thấy mình đã trưởng thành.

Nàng lại vô tình bắt gặp mình đứng trần trụi trước kiếng, hai chân giang hai bên tự hồi nào. Mặt đỏ hây hây, nóng bừng, nàng tự cười duyên với mình trong kiếng và động cơ nào đó bắt nàng ướm bàn tay vô giữa hai đùi. Bóp nhẹ trên hai thớ thịt nổi quầng... Nàng bắt đầu rên khẻ... Mắt mở mơ màng chỉ đủ thấy đôi núm vú đã cương lên, đỏ thẩm... "Tại sao... tại sao nó lại sướng lạ lùng thế?!..." Nàng lại nghĩ ngợi, nghĩ tới cái đêm kinh hoàng đó làm nàng thấy ấm ức làm sao... "Tại sao... tại sao hắn lại chê một thiếu nữ như mình! Hắn lại chọn mẹ... chứ không chọn nàng?!..." 

Rít một hơi dài, Loan bỗng buông tay. Nàng day lưng đi ra phòng tắm mà vẫn còn thấy tưng tức về chuyện lần đó. Nàng quăng mình lên giường và nhắm mắt lại, nghiền ngẫm cái lý do nào đó trong đầu. Nhưng rồi bàn tay nàng như bị lực hút nam châm cứ kéo nàng xuống bẹn. Nàng phát hiện mình tự nhiên dạng đùi ra, chân đưa lên hơi co lại. Nàng như muốn tìm cái tư thế nào đó trong cái đêm kinh hoàng nọ, hay như cố thử tìm cái cảm giác đó ra sao khi cửa mình nàng bị va chạm. Và như vậy, lưng nàng như oằn lên mỗi khi nàng chạm vô chỗ hiểm... Nàng liếm môi liên tục trong khi đầu lắc lia không ngừng... "Quả thật nó ngây ngất lạ lùng! Hèn gì... hèn gì mà mẹ nàng cứ oằn quại giống như nàng đây," nàng nghĩ...

Và hình ảnh trần truồng của người đàn ông hì hục trên thân thể lõa lồ vật vã của người đàn bà cứ len lõi trong trí tò mò của nàng... "Cái giống của đàn ông cứng cáp, nổi quầng các lằn gân đó, đâm toạt vô giữa hai gò mông mẹ. Nhưng... nhưng... tại sao lại không chịu đâm toạt vô người nàng?!..." Nước nhờn lại ứa ra, trơn và rít. Nàng cắn răng khi ngón tay tay nàng trượt tới tắp lên lằn giữa, nơi quầng lên một đốt thịt bóng lưỡng như lưng con tôm nướng bơ. Mông nàng vễnh ngược, run run theo từng đợt của cảm giác. Hai chân thì như đá vít liên tục trên không như một điệu nhảy rock không bài bản.

Nước nhờn càng lúc càng nhiều. Nàng không thể cản nó trào ra nữa. Nàng đưa tay kia banh luôn hai bên ra, tay còn lại nàng xọc liên tục vô giữa, tùy theo cảm tính, mà cho nó vỗ phành phạch lên mặt trên. Hơi đau nhưng cực lạc tràn khắp... Rồi mỗi lúc nàng rên lớn hơn như không còn sợ ai nghe thấy. Sự co thắt trong âm đạo bắt đầu trỗi dậy như muốn nuốt ngón tay nào vô trong. Nàng thả trôi theo sự đòi hỏi của cơ thể, cứ đút sâu nó hơn... cho tới khi nàng cảm thấy đau... thì ngừng.

Nhưng chỉ một lúc sau, nàng lại phát hiện mình như một con nghiện, nghiện với cảm giác ngộ nghĩnh... nghiện cái cảm giác lâng lâng... muốn ngừng vì sợ tội nhưng tiếc nuối khi rời tay... Nàng buông thỏng người, nằm duỗi ra giường. Cảm giác sướng rơn cứ trồi lên, dồn dập. Hình ảnh của cái đêm kinh hoàng đó lại chợt vụt về trong trí nàng... Hai thằng xông vô nhà, say khướt. Một thằng nắm lấy mẹ nàng và thằng kia lục lọi tìm bắt nàng trốn trong ngạch cửa, và mang ra phòng khách. Mẹ nàng la toáng khi thấy nàng bị xé rách áo và giãy dụa hơn khi thấy quần nàng cũng bị giựt đứt. (truyen 18+)

Đến bây giờ, Loan vẫn không hiểu tại sao tên đó không hiếp nàng. Có lẽ hắn sợ không đủ thời gian để hiếp một đứa còn trinh như nàng vì "đi vô" sẽ khó khăn hơn?! Thay vậy, hắn chỉ bóp vú nàng, rồi bắt nàng quỳ xuống, hắn vạch quần móc cái đàn ông của hắng ra va bắt nàng nắm ngậm cái "của nợ..." đen đúa, gân guốc, đang cương cứng... "KHÔNG... KHÔNG!," mẹ nàng hét lớn, "CON TÔI CÒN TUỔI ĐI HỌC!" Nhưng lời nói của bà như gió thổi ngang tai. Tên kia đã đè mẹ nàng xuống... Loan chỉ thấy mẹ được nửa mắt. Tên nọ trong tư thế khom xuống kéo tuột quần mẹ ra rồi xé banh cái quần lót... Hắn lèn vô giữa hai chân bà, áp bụng vào háng bà...

Loan nhớ lại cảnh mẹ bị đè hai tay vòng lên trên đầu, ngực ưỡn cong lên... mẹ lo ngoáy lại nhìn nàng một cách lo lắng không để ý tới thằng kia đang cầm cái của nợ lừa lừa dưới háng của bà... khi tên nọ xọt "con lợn lòng" vô giữa háng bà, bà chỉ kịp thét lên... Khi ấy thì miệng của Loan cũng bị lèn chặt bởi một vật căng cứng, nhớp nhúa. Sự co thắt của nó và vị mằn mặn quệt lên lưỡi nàng, làm nàng muốn nôn ói...

- "ĐM, già mà còn ngon! Lồn bót ghê..." tên nọ vừa hì hục trên bụng của mẹ vừa nói...
- "Ừ! Cái miệng nầy cũng sướng lắm..." gã nọ cũng họa theo thằng bạn rồi cuối nhìn Loan, "Nút đi. Con bé!," hắn vừa nẩy háng vừa kéo đầu Loan về phía bụng, đâm khúc gân vào sâu trong miệng nàng... theo một động tác đều đặn...

Trở lại với thực tại, đang nằm trên giường, Loan vẫn còn thấy hình ảnh đó diễn ra liên tục trong trí nàng kể từ mấy ngày qua. Cảnh mẹ nàng bị "nhồi" như một con rối. Cảnh nàng đang ngậm "nó" ở trong miệng, mà tai thì nghe tiếng phì phạch bên kia ghế sofa, không khác gì hơn một con nô lệ tình dục.

Nàng nhớ tới cái vị mằn mặn, cái chất nhơn nhớt đó phóng thẳng vô cổ họng nàng. Hai hòn cứ liên tục vỗ lên cằm nàng, rồi đầu nàng bị kéo rít vô bẹn hắn như muốn bẹp dí. Nghẹt thở. Rồi hắn kéo ra. Chất long lỏng đó vẫn còn tòn teng trên môi nàng. Loan bệt ra như kẻ không hồn. Nàng cố phun, nhưng nghẹn lại. Rồi cố nuốt, nhưng càng nuốt càng bị rướng ngay cổ họng...

Rồi thì cậu Đức và cha nàng xuất hiện trong bối cảnh bàng hoàng tức tửi. Ba nàng xông vô quện thùng sơn cầm trên tay lên đầu của tên đứng trước mặt nàng. Cậu Đức thì lao tới đập túi bụi lên tên kia. Một cuộc đánh đấm diễn ra trong căn phòng nhỏ. Nước sơn văng tứ tung... Loan chỉ nhớ mẹ và nàng rút nhau vô trong góc, trần truồng, ôm nhau thút thít...

Loan ngả đầu ra giường một lần nữa để trí tưởng tượng của cô bay xa hơn. Tại sao người bị hiếp của đêm đó không phải là nàng, nàng vẫn tư lự... Nếu như...nàng gánh việc đó thay cho mẹ thì... sẽ tốt hơn không. Ít ra là mẹ nàng sẽ không gặp ác mộng như mấy hôm vừa qua. Hay như không nóng giận với ba và nàng chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt. Nàng thừa biết mẹ nàng vẫn còn tủi nhục lắm...

Loan lại mở mắt. Nơi bẹn nàng vẫn còn hoen ướt và đỏ thẩm. Nàng hơi mặc cảm, không biết làm gì hơn là suy nghĩ... "Tủi nhục?" Nàng chả thấy tủi nhục gì hết. Quả thật cái cảm giác "nó" giựt giựt trong miệng nàng không thể nào quên được. Không biết cái cảm giác "giựt giựt" đó trong lồn nàng có làm nàng quên luôn mình là ai không? Nàng biết nó sẽ sướng lắm vì nó sẽ rất vừa vặn với âm đạo của nàng. Phải chăng đó là sự tự nhiên mơ mộng của đứa con gái mới lớn? Nàng thầm nghĩ, rồi thiếp đi lúc nào không hay...
Tiếng xì xào văng vẳng từ phòng bên đánh thức Loan. Nàng nhíu mày tự hỏi tiếng rên đó là của ai. Nàng chú ý... Ra là mẹ nàng. Tiếng thào thào đó làm quá khứ trỗi dậy trong lòng nàng, rõ ràng không khác nào tiếng rên lúc mẹ nàng bị hiếp... Thì ra, hình ảnh đó cứ luôn reo rắt trong tâm khảm nàng... Rồi nàng nghe tiếng năn nỉ của ba nàng, trầm, đục. Thở dài, Loan muốn thờ ơ với hiện thực lắm, nhưng cả mấy ngày qua hầu như ba mẹ nàng tranh cải một điều gì đó, không ngừng nghỉ. 

Nàng bèn ngồi dậy, lượm lên bộ bikini và mặc nó vô. Thì ra suốt buổi qua nàng ngủ truồng lúc nào không hay. Lục trong tủ áo, nàng định mặc luôn cái quần ngắn, nhưng lúc đó, nàng nghe tiếng nài nỉ của ba nàng trở nhanh và mạnh. Ông nói điều gì đó như cáu gắt... Sự tò mò bắt nàng bước tới gần cửa định nghe. Phòng cạnh bên, cửa để hở, nàng nghe... "Quỳnh, em... khoan đã! Nhìn coi... cứng... nè... bây giờ...sao?" (truyen sex)
- "Mặc kệ anh! Thôi dẹp... anh. Coi không... chút nào!"
- "Em làm như...chưa.... giờ thấy!," ông nguýt môi.
- "Không phải... em vẫn... nghĩ tới... vẫn... sợ!"

Loan hít một hơi khi mẹ nàng nhắc tới cảnh tượng của đêm hôm đó. Một cái gì đó khiêu khích nàng khi nghe mẹ nàng chối từ ba. Tình dục đôi khi nó đến là đến, cơ thể là bộ phận tiếp liệu của nó, nhưng não bộ là trung tâm điều khiển. Loan biết mấy ngày qua ba cần tình dục lắm, nhưng mẹ vẫn không "sẵn sàng." Bỗng nhiên, nàng thấy tim đập mạnh. Hai chân nàng run run, bàn chân lạnh toát. Một ý nghĩ táo bạo chợt tràn đầy dục vọng thoáng qua đầu. Rõ ràng cơ thể đang là sự tiếp liệu cơn đòi hỏi trong người...

Một tay vẫn đang cầm cái quần chưa mặc, Loan bước thêm một bước về phía phòng ba mẹ nàng và ghé mắt nhìn vô. Trong lòng, nàng hết sức lo lắng cho tình huống bị ai đó phát hiện...
- "Em... người đàn ông... cũng có nhu cầu!," ông nói.
- "Em biết... em dư biết... nhưng... phải thông cảm... em... thêm thời gian."
- "Anh chờ... bao lâu rồi. Em có biết... anh.... vô phòng tắm một mình và ở rất lâu... đây."
- "Nếu anh... phương pháp... giúp được anh thì... coi như anh giúp em... !," bà nói. 

Một khắc im lặng. Loan nhích thêm nửa bước. Nghe ngóng. Tim nàng nện mạnh, cố nhìn qua khe hở... Ba mẹ nàng đang nằm dài trên giường, quần áo tắm vẫn chưa thay. Giữa đủng quần ba nàng thộn lên, đập vô mắt Loan rõ rệt... Mẹ nàng thình lình ngồi dậy nhìn về phía đùi ông, kêu lên, làm Loan rộn tim lên:
- "Anh... sao kỳ quá... bộ chịu hết nỗi hay sao..."
- "Em nhớ... đây mấy tuần... ai nói... dễ thương, ai nâng niu... khen đủ điều," ông nài nỉ.
- "Nếu như không... cái đêm đó... em sẵn sàng... bây giờ..."
Loan không hiểu sao, nhìn thấy cảnh ba mẹ nàng "đuổi bắt" nhau bằng ngôn từ, nàng thấy nóng trong bụng. Như một hình thức "dục ngôn" vậy. Trong vô thức, nàng ướm tay xuống vùng bẹn và xoa nhẹ... Trong trí tưởng của nàng, hình ảnh của đêm hôm đó chợt vụt về, rõ rệt... Nàng ước gì được nhìn thấy ba mẹ nàng ngay bây giờ hết sức! Ba nàng là tên hiếp dâm đó... nếu có thể... diễn cảnh thực sự nếu xảy ra, thì thị dục nàng sẽ làm vơi đi sự thèm thuồng ít nhiều. Nàng ao ước...

Loan run lên với cái ý nghĩ kỳ quặc ấy. Họ là cha mẹ nàng mà! Nhìn lén cha mẹ làm tình là có tội, nàng biết chứ. Nghĩ bậy về họ càng tội nặng hơn. Nhưng một cái gì đó cứ thôi thúc nàng. Sự hưng phấn trong người nàng che lấp hết lý trí, đạo đức. Nàng nhớ cái dương vật của người đàn ông của đêm đó quá. Nó không còn mằn mặn khó nếm hay mùi vị khó ngửi mà là một cái ngon, cái thơm khó kiếm. Nàng tự hỏi, không biết của ba nàng có lớn bằng, hay... nàng nghĩ, nếu bây giờ nàng là mẹ nàng, thì nàng sẽ không từ chối ba đâu. Nàng hơi trách mẹ vì sự thiếu trách nhiệm làm vợ. Và có lẽ... không chừng, nàng sẽ hôn "cái đó" của ông y như nàng hôn của tên nọ và làm tình với ông ấy điên cuồng y như tên hãm hiếp mẹ...

Nhưng đây chỉ là một ý nghĩ thoáng qua. Một ý nghĩ điên rồ làm nàng chợt giựt mình. Nàng nhìn xuống. Đưa tay rút khỏi cửa mình, Loan phát giác nước nhờn rịn ướt mấy đầu ngón. Đôi chân nàng lại bấn lên, mặt nàng nóng bừng... Thẹn, Lo lắng, Hồi hộp...

- "Nếu anh không ngại... em chỉ có thể làm tay..." mẹ nàng bỗng nhiên đề nghị.
- "Làm tay... làm tay... anh làm... được vậy," ông nhún vai. Nhưng rồi ông không nói gì thêm, chỉ biểu lộ một sự đồng tình miễn cưỡng.
Mẹ nàng không nhìn trực tiếp, đưa tay đặt lên đủng quần ông và len lõi vô trong. Ba nàng dạng hai đùi ra, nhìn xuống giữa đùi để gia tăng kích thích thị dục.
- "Em... em làm mạnh... chút... không?" ông thào thào.
Mẹ nàng không trả lời, chỉ làm theo...

Ba nàng đưa tay trệch quần xuống. Dương vật ông bật ra. Loan thấy rõ mồn một. Như con kiến cắn lấy tim nàng, Loan nhói lên vì kích thích. Trước mặt nàng, một cái dương vật căng phồng đang trồi thụt giữa lòng bàn tay mẹ. Mà cái dương vật đó lại chính của cha nàng. Không biết nên sợ hay tìm hiểu, hay chỉ để được khiêu khích. Một cảnh tượng mà mấy ngày qua nàng cứ mơ tưởng tới. Một lần nữa, sờ tới hay tốt hơn được đặt nó vô trong miệng...

- "Em... em cởi áo cho anh... chút... không?," ba nàng xin xỏ.
- "Thôi... em làm... vậy đủ rồi," bà trả lời.
- "Mấy tuần rồi, nhìn... không cho... nói... là chuyện khác," ông có vẻ cằn nhằn...

Loan rít hơi vô lồng phổi, đưa tay lên ngực mình, và chụm vô đầu vú. Mẹ nàng tuy từ chối, nhưng vẫn để ông ấy kéo áo bà xuống, để cho ông ấy chồm qua, đặt cặp môi lên đầu nhũ. Bà lăn tròn cặp mắt với cảm giác chảy rần trong cơ thể. Dù lý trí bà phản bác nhưng thân thể bà vẫn còn là một thân thể đòi hỏi... Rồi một lúc bà ngừng bàn tay, trong khi ông đặt tay lên ngực bà, nắn bóp. Lần đầu tiên, từ nảy tới giờ, nàng mới nghe mẹ nàng bậc ra tiếng rên khoái cảm. Nàng cũng nghe tiếng ba rựt rựt trong cổ họng. Chân ông ấy co giựt từng đợt nhỏ... 

Loan trố mắt ra nhìn cho rõ, trước mặt nàng, một giòng đặt sệt phọt ra từ đầu dương vật... "Phệt!" Nhanh như tít tắt. Nó quệt một bệt lên cổ tay mẹ nàng. Mẹ "hứ" lên một tiếng tỏ phản ứng. Tay bà vẫn không ngừng hoạt động. Nhưng có phần nhẹ nhàng hơn...

Loan cũng nấc lên. Một cái gì đó như ngọn núi lửa phún ra từ trong người nàng. Nàng muốn bậc lên tiếng rên, nhưng chỉ đành cắn môi lại. Rồi cơn sướng dịu dần, dịu dần đến khi chấm dứt. Thả lỏng hai bàn tay, nàng phát giác ra mình đã bóp quá chặt, nên thấy hơi ê ẩm. Chợt quay sang, nàng nghe ba nàng nói gì đó mà mẹ nàng không trả lời. Bà chỉ vụt nhanh một cái vô phòng tắm, còn ba nàng ngả người ra sau thở hổn hển...

Loan có chút tò mò khi nhìn thấy cảnh hớ hênh của ba mình. Một cảm giác tội tội cho ông khi nghĩ tới sự từ chối giao hợp của mẹ. Chắc ba nàng cần sự ôm ấp nhiều hơn là thủ dâm đơn thuần, nhưng thôi... nàng mặc kệ... 

Chỉ khi nàng định quay về phòng thì cánh cửa trước mở ra, và cậu Đức đi cùng với anh nàng thình lình xuất hiện. Nàng giựt bắn mình quay lại. Bốn mắt nhìn chăm chăm vô người nàng. Kẻ sợ sệt, kẻ như bị hớp hồn trước cảnh tượng nửa như lỏa thể của đứa cháu, kẻ ngơ ngác khi thấy em mình một tay cầm quần đứng lớ ngớ trước phòng của ba nó. Rõ ràng, chẳng phải điều bình thường. Đức nuốt vội nước miếng, mắt lướt một lượt khắp thân thể của đứa cháu gái. Dù cho cố tình ngăn sự háo hức, Đức chỉ vọt miệng nói được: "Cháu... chư... c. c..." ( tiếp Phần 2)

----------- Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 ------------

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon