"Truyện người lớn" Cha Cậu Cháu Con P2

Truyện người lớn Cha Cậu Cháu Con P2
Loan vừa hoàn hồn chỉ kịp phóng nhanh vô phòng mình. Chuyện mà nàng sợ nhất đã xảy ra - Nàng bị người khác bắt gặp trần truồng và tệ hơn là đang làm một điều vô đạo đức, khác hẳn với tính thùy mị thường ngày.

Cửa đóng sầm lại, Loan đứng tựa lưng vô mà trong đầu bấn loạn... "Trời ơi, mắc cỡ ơi là mắc cỡ. Chắc mình độn thổ quá. Làm sao đây, làm sao đây. Họ chắc cho mình là con dâm dục thôi! Chắc chắn là như vậy. Thôi chết rồi....." Loan dậm nhẹ hai chân tức tửi, "phải chi nàng trở về phòng sớm hơn 10 giây thì đỡ biết mấy... Ngu quá, ngu quá!..." Nàng lao mình nằm sấp lên giường, ôm mặt thút thít. Thẹn muộn độn thổ cho rồi.

Vậy là suốt ngày hôm đó, nàng nhất nhật không chịu ra khỏi phòng, mặc cho bữa cơm chiều đã dọn lên. Nàng nghĩ không còn mặt mũi nào gặp lại mặt cậu và anh nàng. Ba mẹ nàng kêu réo, nàng nó no rồi... 
*
* *

Sáng hôm sau...
- "Em ơi... anh để đồ ăn sáng ở đây, một lát em dẹp nghe!," ông Khiêm nói rồi đứng dậy.
Bà Quỳnh từ phòng khách bước lên, cũng vừa lúc Loan bước ra từ phòng ngủ ra, mặt còn chưa tỉnh táo, nhưng bụng đã đói cồn cào.
- "Hôm nay có ra tắm nắng nửa thôi?," ông hỏi.
- "Thôi, hôm nay ở nhà nghỉ," bà đáp rồi ngồi phịt xuống ghế có vẻ mệt mỏi.

Loan ngừng lại ở giữa phòng, nhìn ba mẹ nàng một lúc. Mẹ nàng coi bộ không khỏe lắm. Ba nàng cũng có vẻ lười biếng sau buổi ăn sáng nhét đầy. Cậu Đức và anh nàng không có ở đó, Loan thấy nhẹ đi, vì nhớ tới cảnh nàng bị bắt gặp, nàng không biết làm sao để đối mặt.
- "Thức rồi à, công chúa!," ba nàng chọc, cười hề hà với đứa con gái và vuốt lấy đầu nàng, "Con chậm hơn anh con hai tiếng rồi. Từ sáng nó đã ra bơi."
Loan ngáp một cái thật dài và cười xòa lấy lệ, nhún vai tỏ ý "sao cũng được."
- "Hay là anh dẫn nó ra ngoài đi," mẹ nàng đề nghị với ba nàng.
- "Được," ông đáp.
- "Đi đâu hả?" Loan hỏi.
- "Vậy nè... hai mẹ con tới đây nghe nói....," ông kéo ghế lại, tiếp, "Lần này mình tới đây ngoài lý do nghỉ mát, ba còn phải làm một chuyện cho công ty. Nếu như con muốn, hai cha con mình đi đây 1 ngày," Khiêm nói.
- "Đi đâu, sao anh không nói em trước chuyện đó vậy?," Quỳnh hỏi.
- "Anh cũng không tính trước, định nhờ thằng bạn làm dùm, nhưng bây giờ sẵn dịp thì đi luôn. Chỉ cách đây không xa thôi."
- "Thôi... nếu xa quá, con không đi," Loan đáp.
- "Vậy... thôi anh đi đi, tôi ở lại với tụi nó," Quỳnh trả lời, khoanh tay nhìn chồng.
- "Con thật không đi?" ông hỏi, "Ở đó có lượm ốc, bãi biển cát trắng mịn như đường."
- "Thiệt!," Loan tròn xoe cặp mắt, "Vậy thì đi!" Loan chợt nghĩ, hay ít ra mình đi cũng tránh mặt cậu Đức và thằng anh được một ngày.
- "Nhớ ăn cái... trước hả đi," bà Quỳnh nhắc.
- "Con ăn sau cũng được," Loan đáp, quay mặt về phía ba mình, "Con mặc vậy được không?"
Ông nhìn, nhíu mày, nói:
- "Hôm qua tới giờ con chưa ăn. Ăn rồi mới cho đi!" rồi ông cười hề hà.

Hai cha con ăn xong, Loan từ giả bà Quỳnh từ tốn bước ra ngoài. Mẹ nàng ngó theo cho đến khi xe họ khuất xa, rồi quay về với đống chén còn chưa rửa. Đi một đoạn trên xe, Khiêm nghĩ sao bèn quay qua bắt chuyện với Loan:
- "Con, ba thật không hiểu... chuyện này."
- "Chuyện gì," Loan quay lại nheo mắt nhìn ba nó như nó vẫn còn là một đứa bé bỏng trong mắt ông.
Ông do dự rồi nói luôn:
- "Có phải còn chuyện gì đó mà mẹ con còn dấu ba?... Chuyện gì làm bả tức giận mà con như không hề hấn gì?..."

Loan nhìn lơ qua cửa sổ, liếm môi. Con nắng bắt đầu gắt gao chiếu xuống mắt nàng. Nàng phải mất ít phút mới hiểu ba nàng muốn nói điều gì. Ra là ông vẫn còn lo lắng chuyện mẹ nàng không còn được "như xưa" nữa. Lúc đầu nàng không định trả lời câu hỏi đó, nhưng điều gì đó vẫn cứ gay gứt trong lòng nàng chưa thoát ra được. Cuối cùng, nàng chỉ thốt ra:
- "Thằng đó... làm... dữ lắm! Mẹ... mẹ... cũng... con không biết nữa!"
- "Sao con không biết. Con có mặt ở đó mà!" ông thúc dục...

Loan im lặng hơn hai phút, mặc cho ba năn nỉ nàng nói... Trong đầu nàng, cái cảnh hôm đó lại hiện ra... thật rỏ... sau khi biết thằng đó đã đâm cái khúc gân của nó vào trong người... mẹ chống cự dữ dội... Hai chân mẹ chòi đạp tức tung... nhưng không làm gì được vì háng của nó đã dính sát vào háng mẹ... Thằng đó vẫn đè cứng hai tay mẹ trên đều, mông nó nắc vào háng mẹ, thật mạnh... thật mạnh... cuối cùng... mẹ chỉ trân người lên, rên rỉ, chịu đựng... Rồi như không còn chịu được lâu hơn khi thấy khuôn mặt ba nàng thểu não. Nàng nói luôn...
- "Mẹ... có phần... tham gia!" (truyen sex dâm)

Thình lình bầu trời như sụp đỗ. Hai chữ "có phần" làm cho ông Khiêm không thể nào ngờ được, "Tại sao? Tại sao, vợ ông lại có phần tham gia?" ông ú ớ...
- "Con nói sao... nói... nói lại..."
- "Con nói, mẹ cũng có vẻ... có vẻ như không phải đang bị người ta... hiếp. Mẹ như đang... đang... cái kiểu... vợ chồng... hơn," Loan bấm môi lại như sợ điều gì sẽ xảy ra khi nàng quyết định nói hết.
- "Con muốn nói..."
- "Cái kiểu giống như... mẹ đang... với ba."

Ông Khiêm không nói thêm lời nào, chỉ thấy mặt ông đăm lại... Loan cũng thấy hơi sợ, hơi tiếc vì lỡ nói ra sự thật. Nàng bỗng thấy lo lắng cho mối quan hệ của ba mẹ nàng sau này. Vậy họ suốt buổi sáng đó, không một lời nào thốt ra từ miệng ba nàng. Nàng thấy ông thật buồn bả và luôn căng thẳng nên cũng không dám quấy rầy. 

*
* *

Sau khi ba nàng làm xong công việc ở hảng, thay vì đưa Loan ra bãi lượm ốc như đã hứa, ông lại dẫn nàng ra bãi biển gần đó, cho tiện đường hơn. Loan biết ba mình buồn nên cũng không dám vòi vỉnh như mọi khi, chỉ đành kiếm chỗ nằm ngả lưng, dưới bóng mát của cây dù có rất nhiều ở đó. Gió buổi trưa thật mát mẻ, tiếng sóng rì rào dễ đưa bất kỳ ai đó vô cơn ngủ say... Loan đang lim dim thì chợt nghe tiếng nói:
- "Ông cần gì không?" Một cô gái trạc tuổi vừa hơn 20, trẻ, xinh, tóc ngắn, da vẻ rám nắng, dáng thể thao. 
- "Cho một ly Long Island Ice Tea," quay sang Loan ông hỏi, "Con uống gì?."
- "Magarita... slushy!"
- "Tôi pha loại không rượu cho em. Dưới 21 tuổi là illegal đó nhen." Rồi cô nói tiếp, "Nhìn hai cha con, chắc là đi nghỉ mát ở đây cũng mấy ngày?" cô tiếp viên dò chuyện.
- "Đúng, tôi đi với vợ và hai con, vừa nghỉ mát, vừa công viêc."
Cô gái cười duyên nhìn Khiêm nheo mắt. Loan không hiểu cái nhìn của cô cho lắm. Nhưng nhờ vậy nàng mới thấy cô có cặp mắt thật đẹp. 
- "Em tên Carmen, có gì cứ việc kêu em," cô nói.
- "Tôi tên Khiêm. Cám ơn. Cô cũng dễ mến quá! Người Việt cũng ở đây nhiều hả,&;quot; Khiêm nói.
Cô gái cười thích thú khi nghe khen, trả lời:
- "Người Việt nhiều... nhiều lắm. Đủ nghề hết anh ơi..." Nói rồi, cô gái quay lưng bỏ đi... mông nàng thật to, thật tròn, căn lên dưới lớp vãi...

Khiêm nhìn theo, dán chặt cặp mắt lên mông cô gái Mễ. Ít khi thấy ông nhìn gái lom lom như vậy. Có lẽ do mấy tuần nay thiếu thốn, cộng thêm chuyện vừa rồi Loan kể lại, làm ông thấy tưng tức vợ làm sao, một ý nghĩ muốn buông mình ra khỏi cái vỏ người đàn ông đạo đức chợt thoáng qua đầu ông...

Điều này không qua được mắt Loan. Nàng biết ba mình đang nghĩ gì khi cặp mắt ông vẫn còn liếc theo bóng cô gái. Bỗng nhiên Loan muốn nhắm mắt lại, liên tưởng tới cái cảnh ba nàng cùng cô gái đó lăn lộn trên cát biển, trần truồng, dưới con nắng chói chang. Ý nghĩ đó sẽ làm nàng thấy nhẹ nhàng hơn vì sự bênh vực cho ba. Và cảnh tượng đó cứ tiếp diễn trong trí nàng cho tới khi nghĩ tới ba nàng sẽ xuất tinh đầy ắp trên mặt, trên bụng, trên đùi cô gái đó.

Đang lim dim, Loan chợt nghe tiếng bước chân của cô gái nọ. Trên tay cô với hai ly nước. Loan ngồi dậy, đón lấy. Nàng ngốp một ngụm, rồi hai ngụm mà cô gái nọ vẫn còn chưa bỏ đi. Nàng biết chắc điều gì đó đang xảy ra giữa ba nàng và cô ta. Một ý nghĩ gì đó mà nàng muốn giúp cho ba nàng, hay là thử tạo cơ hội cho ba nàng được thỏa mãn với cô ta. Điều này nghĩ ra cũng bậy với mẹ nàng lắm, nhưng nàng nghĩ ba nàng đáng tội nghiệp, cũng đáng thương. Ông thật không có lỗi trong hoàn cảnh này.
- "Ba, con ra ngoài bơi một lát..." Loan chợt bắn tiếng cắt ngang lời nói của cô gái. "Con định đi kiếm ốc... chắc cũng phải 1 tiếng mới trở lại." Nàng nói và nhấn mạnh hai chữ "một tiếng" như nhắc nhỡ cho ba nàng biết rằng ông có bao nhiêu thời gian để thực hiện.

Thời gian bây nhiêu là quá dư cho một người đàn ông đang thèm muốn để thỏa mãn trọn vẹn, nhưng điều khó khăn, là làm sao để kéo cô gái lên giường vào khoảng giữa trưa như vậy. Ông biết, ban đêm những cô tiếp viên sau giờ làm việc cũng có "đi khách," nhưng bây giờ là giữa ban ngày. Ông biết đứa con gái ông, dù không nói, nhưng cũng thầm "mưu đồ" đó cho ông. Vậy chỉ còn một cách để đạt được. Ông nghĩ tới tiền! Đồng tiền là sức mạnh. Ông biết, nếu như ông dúi vô tay cô gái một số tiền vừa ý thì cô gái sẽ lập tức báo với sếp hôm nay cô bị bịnh rồi tha hồ cô đi cả ngày với ông. 

Nhưng thực chất, Khiêm chỉ cần một tiếng để giải quyết cho xong, rồi trở về với bà vợ trước khi trời chiều. Và ông không khó khăn gì đạt được thủ tục "đầu tiên," tiền đâu. Cô gái Mễ đồng ý đi với ông tới một khách sạn ở cạnh đó với một cái giá khá cao...
Sau khi hai người bỏ đi được 10 phút, Loan quay lại vì thật ra ở đó chẳng có ốc nào cho nàng lượm. Nàng lại trở về chỗ ngồi, nhưng chỉ một lúc sau nàng lại nghĩ tới ba nàng và cô gái. Sự tò mò thúc dục nàng đứng dậy và tiến về phía khách sạn. Khách sạn không lớn nên không bao lâu nàng tìm ra tiếng xầm xì vẳng từ trong một phòng. Nàng biết đó là tiếng ba nàng vì bao lâu nay nàng vẫn thường nghe tiếng thì thào đó từ bên vách phòng nàng. Loan bắt đầu hồi hộp khi nàng tiến gần tới sát cửa... Bên trong, tiếng lạo xạo, kọt kẹt. Tiếng rên nho nhỏ của cô gái Mễ tóc nâu. Loan đứng đó chừng một phút, sợ có người tới lui nên nàng đi vòng qua bên cửa sổ. Ở đó, nàng có thể lén nhìn vô trong... 

Bên trong hơi tối, nhưng Loan có thể nhìn thấy ba mình đang quay lưng về phía nàng, thùm thụp trên bụng cô gái Mễ. Chân cô gái to kềnh vắt lên vai ông. Mồ hôi ông nhễ nhại do cái nắng ở bên ngoài và do sự hì hục. Một người đàn ông Việt dường như thật nhỏ nhắn trước thân hình cô gái Mễ nẩy nở... Miệng Loan há hốc trước cảnh tượng ba mình và một người phụ nữ khác, vừa hồi hộp vừa kích thích. Tình dục thật ngộ. Nàng tự hỏi, tại sao đàn ông có thể tùy hứng với bất kỳ người đàn bà nào khác dễ dàng như vậy. Lòng kích thích lại xóa vội ý tưởng, Loan phát hiện mình đã đưa tay xuống vùng kín mình, ở đó, nước nhờn đã rỉ rã chảy ra...

Nàng đứng đó thêm không bao lâu để chứng kiến cảnh ba nàng rùng mình ôm chặt cô gái nảy liên tục, trong tư thế chân cô gái dang ra hết cỡ... Hình như chỉ có ba là đang lên cao điểm vì cô gái mễ vẫn nằm tỉnh bơ nhìn ba cười cười khuyến khích... Loan thấy tội nghiệp cho ba... Phải chi gặp người nhỏ nhắn như mẹ... như nàng thì chắc ba sẽ... sướng hơn... Nếu là nàng trong đó, nàng sẽ rên rỉ như mẹ... nàng sẽ đu cứng lấy ba... sẽ không cho ba rời khỏi người nàng...

Rồi thì ba nàng cũng chấm dứt, nhanh chóng, hụt hẫng. Vậy là một số tiền bay đi một cái vèo vô tay cô gái. Xong, người đàn ông chỉ một thoáng là hết. Ông lăn qua một bên thở dốc. Dương vật vẫn còn ngỗng cao nên Loan thấy hết. Nàng nhận biết ba nàng mang condom vì vậy lúc ông nằm ngửa tinh dịch chảy ngược xuống bìu dái. Cảnh tượng đó làm nàng phát gớm, nhưng cũng rạo rực kỳ lạ. Ngộ ghê!

Sau khi xong cuộc, Khiêm móc tiền ra "boa" thêm cho cô gái, trong lúc cô đang mặc lại áo quần. Rõ ràng là cô gái Mễ là "chuyên nghiệp" kiêm nghề tiếp viên quán nước. Trên mình cô xâm tùm lum hình thù kỳ quặc. Loan thấy họ trò truyện thêm dăm ba câu gì đó thì cũng tò mò muốn nghe, nhưng lúc nàng kê đầu vô cửa sổ, nàng bắt gặp ánh mắt của ba. Loan hoảng hồn vì biết mình bị lộ, vội tốc chạy...

Đến khi ba nàng từ trong khách sạn trở ra, Loan nằm vờ trên ghế như không biết gì hết. Ông Khiêm lững thững, xộc xệ áo quần lộ vẻ lo lắng. Ông không biết phải giải thích chuyện vừa rồi cho con gái làm sao, sợ nó về nhà méc vợ ông. Và lúc gặp nàng, ông thấy nàng lơ lơ không nói năn. Ông càng lo. Nhưng trên đường lái xe về, Loan vọt miệng:
- "Ba đừng lo. Chuyện ba làm con thông cảm. Mẹ sẽ không bao giờ biết." 
Nghe con gái nói vậy, Khiêm thấy nhẹ nhỏm trong lòng, lái một mạch về tới nhà.

Ngày hôm sau, cả gia đình Loan có dịp mướn tàu ra biển. Lần này, Loan không còn cách nào để tránh mặt cậu Đức và anh của nàng. Nhớ tới cảnh nàng bị hai người họ bắt gặp hai ngày trước, nàng thật không biết phải đối diện với ra sao. Lâu lâu, nàng chỉ lén nhìn họ, nhưng đôi lần nàng bắt gặp cậu Đức nhìn nàng lom lom trong bộ áo tắm bó sát người. Loan vội quay đi nơi khác, mặt đỏ thẹn. (truyen 18+)

Có đôi lúc nàng nghĩ, cậu Đức cũng khá đẹp trai, nét giống hệt mẹ nàng. Cậu có số đào hoa, nhưng cũng chẳng có duyên được với ai. Nghĩ tới cái cảnh bao cô gái đều nằm trong vòng tay của cậu Đức, Loan chợt mỉm cười. Ba nàng, anh nàng, rồi cậu Đức, lòng vòng ba người đàn ông sao mà nàng thấy họ không còn được trọng vọng trong lòng nàng kể từ ngày ba nàng và cô gái Mễ đó... Đàn ông nào thì cũng cần... cái đó thôi.

Chiều đó, gia đình Loan lại tụ tập quanh đống lửa chuẩn bị một màn BBQ thịt nướng, nhưng ba mẹ nàng lại gây gỗ. Chỉ vì một chuyện nhỏ thôi. Họ cố tình ăn thua đủ với nhau, có lẽ nó bắt nguồn từ chuyện ăn nằm không thỏa mãn. Cái lý do đó Loan đây rõ nhất. 

Cậu Đức phải một mực can ngăn mới giản hòa được cho hai bên. Lúc sau, khi ba mẹ nàng trở về phòng, cậu Đức mới kéo Loan ra hỏi nguyên nhân vì sao họ lại hằn hộc. Loan thấy cậu thật tình nên đem đầu đuôi câu chuyện, từ lúc cái đêm kinh hoàng đó xảy ra, trước khi Đức xông vô đập hai tên hãm hiếp... kể cho Đức nghe với đầu đủ chi tiết...

- "Có thật mẹ con... hưởng ứng với tên hiếp dâm?," Đức hỏi, trong lòng thấy rạo rực...
- "Con dám chắc như vậy?," Loan đáp. "Rồi ba giận... vậy đó."
Đức gật gù ra vẻ hiểu chuyện, thầm trách chị mình không đúng. Nhưng ngộ thay, y lại nuốt nước miếng, nghĩ tới cảnh tượng chị mình bị hiếp đêm hôm đó cũng là lạ... Còn cái cảnh con cháu mình đang quì, cầm cái "của quí" ngậm trong miệng... Đức rùn mình...

Thật ra, mấy hôm rồi, Đức cứ mơ nghĩ tới con cháu mình, nghĩ miết đi... Đức đã từng chơi gái nhiều, nhiều đến rất dễ nhàm chán trong chuyện tình dục, nhưng với đứa cháu ruột, Đức thấy cái gì đó loạn luân mà kích thích kinh hồn. Nhất là từ hôm xông vào giải cứu cho con Loan... Nhìn nó trần truồng run rẩy, bối rối... hai tay cố che cái ngực đang nhú ra... hai đùi khép khép lại cố che cái chỗ kín đáo của đứa con gái mới lớn... Đức thấy kích thích nhiều hơn là tội nghiệp... Giờ đây nói chuyện với Loan, mà dương vật Đức cứ căng cứng một cách không thể kềm chế...

Sau một lúc truyện trò khá lâu, trời đã khuya, thấy Loan có vẻ muốn về phòng, Đức cố dò chuyện để giữ Loan ở lại. Đức kể chuyện từ cô bạn gái này tới cô gái nọ, làm Loan thích thú lắng nghe. Nhưng rồi suốt đêm hôm đó, Đức cố gắng cho mấy cũng không dụ được Loan làm cái điều mình muốn. Đức đành đưa đứa cháu mình về phòng mà lòng tiếc hùi hụi...

*
* *

Trở về California... Đức nghĩ hoài cũng không ra được cách để dụ Loan lên giường, dù là y đoán Loan cũng có cảm tình với mình lắm. Từ đó, Đức cứ bám lấy đứa cháu mình. Hễ cuối tuần là Đức dẫn Loan đi bar, đi club. Lần nào về, Loan cũng ngà ngà say...

Thoạt đó, tình cảm ba mẹ Loan càng ngày càng xuống dốc. Hai người càng lúc càng lạnh lùng xa cách nhau hơn... Ba nàng nhậu nhẹt hầu như hàng ngày... Còn mẹ thì ở miết trong phòng... vài bữa lại tới nhà bạn chơi qua đêm... Một hôm... Loan về tới nhà sau khi đã uống một mớ rượu... Người nàng nóng phừng phừng... trong nhà đèn đuốc tối ôm... Loan cũng không màng bật sáng... Nàng đi về phòng... cởi bung hàng nút áo... Cái phẹt mơ tuya bên hông cái jíp cũng được kéo xuống keo một phần hông của nàng chỉ che đậy bằng cái quần xì líp nho xíu... Nàng cảm thấy dể chịu chút...

Chợt Loan khựng lại... luồn gió nhẹ thoảng vào phần da thịt trống trải của nàng... "cửa nào mở đây?..." nàng bước về nhà bếp... Loan chợt nhận ra cánh cửa kéo ngang ̣chỉ đóng nữa chừng... Có bóng người ngồi gục đầu vào cái bàn sau hiên nhà... Loan bước tới gần hơn... nàng nhận ra là ông Khiêm... im lìm nằm đó... Loan gọi nhỏ...
- "Ba... Ba à..." 
- "..." yên lặng...
- "Ba..." Loan gọi nữa, nàng nhẹ nhàng bước ra ngoài... (tiếp Phần 3)

----------- Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 ------------

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon