"Truyện Sắc Hiệp" Ngọc Tiêu Kỳ P1

Loading...

Truyện Sắc Hiệp Ngọc Tiêu Kỳ P1
Hạ gia trang là một trang viện đồ sộ và lớn nhất nằm ở phía tây thành Diên An. Có thể nói trong mấy năm gần đây không ở đâu lại nổi tiếng bằng nơi này. Số là trang chủ Hạ Bạch Thế đang tuyển rể quý cho ba vị cô nương đã quá tuổi cặp kê. Thật ra theo phong tục ở đây, luận là người giàu hay người nghèo, sang hay hèn, nam thanh, thiếu nữ chỉ độ 14, 15 tuổi là đã có thể thành đôi thành lứa được rồi.

Vậy mà ba vị tiểu thư nhà họ Hạ tuổi đều quá 20 mà chẳng có ai lấy chồng cả mới thật là chuyện đáng để quan tâm.

Đại tiểu thư Hạ Mộng Hoàn tuổi đã 25, nhị tiểu thư Hạ Mộng Cầm tuổi đã 23, còn tam tiểu thơ Hạ Mộng Thúy tuổi vừa 21. Ba nàng tuy không được xinh đẹp như tiên thiên, nhưng cũng thuộc hạng sắc nước hương trời đáng để cho người ta bình phẩm, khen ngợi và yêu thích.

Thế nhưng, Hạ trang chủ đã ba năm liền chưng bảng cầu hiền tế mà chẳng thấy ai đến dòm ngó ba đóa hoa biết nói của lão làm cho lão đâm ra chán nản.
Thực tế nguyên nhân của sự việc này chính là do cái tính keo kiệt đến phát sợ của lão trang chủ. Ai đời con gái đi lấy chồng lại chẳng có được một ít của hồi môn nào gọi là có. Lại nữa, tính tình ba ả tố nga lại dữ như chằn, hễ nổi nóng lên thì mọi người chớ mà lại gần kẻo bị tai bay vạ gió thì chết. Vì mấy lẽ như vậy mà các nàng cứ ngồi ngóng mà chẳng thấy ma nào đến rước trong suốt mấy năm qua.(Truyện Sắc Hiệp)

Thế rồi chán quá, lão trang chủ tuyên bố dẹp hết chuyện cưới xin kia lại. Thà rằng để con gái ế chồng còn hơn là để tên cha vơ chú váo nào đến làm rể ăn hết gia sảng họ Hạ.

Tuy keo xiểng như vậy, nhưng trong Hạ gia cũng không ít gia nhân, tỳ nữ. Trong số người này có một vị tiểu cô nương tuổi chừng 20 tên gọi Ngọc Thanh Thanh là đáng kể hơn cả.
Ngọc Thanh Thanh là một cô nhi. Nàng có một người em trai đã được 14 tuổi nhưng bị mù từ nhỏ. Thanh Thanh ngày ngày phải hầu hạ tam tiểu thơ Hạ Mộng Thúy và tiền lương thì rất ít ỏi chủ yếu là các bữa cơm miễn phí hằng ngày của hai chị em.

Từ nhỏ, Thanh Thanh đã rất chịu khó và biết ý chủ nên rất được Hạ Mộng Thúy tin dùng. Tiểu đệ của nàng Ngọc Tiêu Kỳ tuy rằng bị mù nhưng cũng phải làm việc. Ngày nào dù nắng hay mưa, đông hay hè Ngọc Tiêu Kỳ cũng phải ra ngồi trước cái đầm lớn ở gần cuối vườn câu cá. Mỗi ngày cậu phải câu được ít nhất 3 con cá để góp phần vào mấy món ăn của các vị tiểu thơ.

Nhưng hôm nay, Ngọc Tiêu Kỳ đã ngồi từ sáng cho đến tận chiều mà chẳng thể nào câu được con cá nào dù là nhỏ bé. Đây là một điều chưa từng xảy ra trong hơn 5 năm qua.
Xui cho cậu, ngày hôm đó, nhị tiểu thơ Hạ Mộng Cầm lại thèm ăn cá. Nàng giục nhà bếp mang món cá lên mà chẳng thấy đâu liền nổi giận đùng đùng. Ngọc Tiêu Kỳ đâu ngờ vì chuyện này mà tai nạn đến với cậu.
Hạ Mộng Cầm cho người mang cậu bé lên nhà trên để đính thân nàng trừng trị.
Ngọc Tiêu Kỳ mắt đã bị mù, cậu chẳng nhìn thấy gì nên ngơ ngơ ngác ngác trước hoàn cảnh bất thường xảy đến với mình.

Hạ Mộng Cầm mặt hoa đỏ bừng, hai mắt chiếu lên khiến đám gia nhân người nào người nấy xanh mặt đều lẩn đi mất cả. Trong gian ph*ng chỉ có mỗi mình Ngọc Tiêu Kỳ và Tiểu Thuý Loan ở lại.
Tiểu Thúy Loan là tỳ nữ của Nhị tiểu thơ nên không thể bỏ đi cho được. Nàng lo sợ nhìn cậu bé con tội nghiệp đang chuẩn bị chịu đựng gia hình của chủ nhân nàng.
Hạ Mộng Cầm ra lệnh cho cậu bé con đứng áp mặt vào tường trong khi nàng ta cứ dang tay đánh những ngọn đòn dữ dội vào người cậu bé.

Ngọc Tiêu Kỳ nhà nghèo nên y phục của cậu làm sao chịu nổi những trận đòn roi mạnh bạo như vầy. Chỉ trong thoáng chốc chiếc áo cậu đang mặc đã bị rách te tua, trong khi cái quần của cậu đứt rời khỏi thân rơi tuột xuống mặt sàn.
Mặc dù bị đánh đau như vậy nhưng con người Ngọc Tiêu Sáng rất cứng cỏi. Cậu cố gắng không chịu bật khóc trong khi nước mắt cậu đã ướt nhèo ra khắp mặt cậu rồi.
Hạ Mộng Cầm đánh một hồi đã dịu cơn tức. Nàng kinh ngạc khi thấy cậu bé chẳng hề khóc tí nào mặc dù thân thể trắng hồng lằn những làn roi rớm máu.

Hạ Mộng Cầm cảm thấy lạ lùng liền bảo Tiểu Thúy Loan kéo cậu bé quay lại để nàng nhìn xem cậu ta có khóc không.
Khi Ngọc Tiêu Sáng quay lại thì toàn bộ phần hạ thể của cậu lồ lộ hiện ra trước cặp mắt hai thiếu nữ.
Hạ Mộng Cầm hơi đỏ mặt lên khi nhìn thấy cái thứ của quý của cậu nhỏ lòng thòng nằm dưới đám lông đen nhánh. Nàng nhớ bản thân hạ thể nàng của có không ít lông, nhưng cái thứ lòng thòng kia thì dứt khoát nàng không thể có được. Hạ Mộng Cầm nghĩ lại chỉ có bọn nam nhân thì mới có cái thứ kỳ lạ đó mà thôi.

Nàng để ý thấy mặt cậu bé tuy rất xinh xắn đáng yêu nhưng lại bị mù cả hai mắt. Nàng thấy cậu nhỏ cởi truồng đứng ngơ ngáo ở trước mặt thì cũng mắc cười trong lòng. Nàng chợt nghĩ cậu bé này bị mù nên không hay không biết nàng đang ngắm nhìn cái của quý của nó. Như vậy thì nàng được tự nhiên hơn nhiều.

Về phía Tiểu Thúy Loan thì cũng tò mò chẳng khác gì chủ nhân của nàng. Năm nay Tiểu Thúy Loan cũng trạc tuổi Hạ Mộng Cầm nhưng do thân phận tỳ nữ nên nàng cũng chưa lấy được ai. Đây là lần đầu tiên Tiểu Thúy Loan được chiêm ngưỡng cái thứ đặc dị đó của nam nhân nên đỏ mặt lên vì ngượng.
Hạ Mộng Cầm quan sát một hồi thì chợt phát giác ra tỳ nữ Thúy Loan của mình cũng đang tò mò nhìn cái thứ quái quỷ nọ.

Nàng quát lớn với Ngọc Tiêu Kỳ để chữa thẹn rồi nhanh chóng đuổi cậu nhỏ về nhà.
Ngọc Tiêu Kỳ toàn thân đau nhức, sợ hãi không biết ngần nào. Cậu lò dò đi ra cửa mà không biết đi về đâu vì bản thân cậu bị mù nên không thể tự tìm đường về nhà.
Hạ Mộng Cầm cũng biết vậy nên ra hiệu cho tỳ nữ Thúy Loan đưa cậu nhỏ về.

Tiểu Thúy Loan được lệnh chủ nhân liền vội vã chạy ra trước cửa đưa tay kéo Ngọc Tiêu Kỳ đi. Nàng thấy cậu nhỏ trần truồng mà thân hình xơ xác thì thương hại không nỡ để cậu cứ như vậy mà về nhà. Nàng dẫn cậu nhỏ về chỗ ở của nàng phía sau ph*ng nhị tiểu thơ rồi lấy thuốc kim sang rịt vào những vết thương rớm máu của cậu bé.
Ngọc Tiêu Kỳ được nữ nhân chăm sóc thì tủi thân ứa nước mắt. Tiểu Thúy Loan nhận thấy liền lấy khăn tay lau nước mắt cho cậu rồi an ủi:
- Đệ đệ hôm nay tuy rằng có bị tiểu thơ đánh đòn nhưng cũng còn may. Có người còn bị trói vào cột cho nhịn đói mấy ngày nữa chứ không chỉ đơn giản như vầy.

Ngọc Tiêu Kỳ biết nàng nói thật nên khẽ gật đầu ra dấu là đã hiểu. Tiểu Thúy Loan bảo cậu nhỏ cởi nốt chiếc áo đã rách bươm ra để cho nàng dễ dàng sức thuốc. Thân hình cậu nhỏ hoàn toàn trần truồng hiện ra trước mắt người thiếu nữ khiến nàng cũng thấy tâm thần có phần nào đó hồi hộp.

Ngọc Tiêu Kỳ còn nhỏ, lại bị mù nên cậu không phải làm việc nặng nhọc như các gia nô khác vì thế nước da của cậu trắng hồng. Tiểu Thúy Loan nhận thấy cậu bé rất xinh đẹp và đáng yêu.
Do vết đánh bằng roi, nên có những vết thương lan tới cả vùng thân trước của Ngọc Tiêu Kỳ, Tiểu Thúy Loan trong lúc sức thuốc kim sang không thể không nhìn thấy cận cảnh con c*c của cậu nhỏ đang ở rất gần nàng.

Ngọc Tiêu Kỳ do từ nãy đến giờ được bàn tay mỹ nhân chăm sóc và vuốt ve những chỗ đau. Lại thêm mùi thơm lạ lùng từ người thiếu nữ tỏa ra khiến cho tâm hồn cậu nhỏ bay bỗng lâng lâng. Rồi bỗng nhiên, con c*c từ từ ngỏng dậy, đung đưa hướng về phía trước.
Tiểu Thúy Loan nhìn thấy chuyện lạ há mồm suýt nữa bật lên tiếng la hoảng. Nàng đờ người ra nhìn cái của quý kia nở ra to tướng dựng đứng chỉnh thẳng về phía nàng.

Ngọc Tiêu Kỳ trong lúc ngây ngất vì một cảm giác lạ lùng do việc tiếp xúc với bàn tay thiếu nữ. Cậu không hề nhận ra bản thân con c*c của mình đã trở nên to tướng bất thường.
Tiểu Thúy Loan mặt hoa đỏ bừng nhìn cái của quý nọ mà trong lòng không ngớt run động. Nàng thấy hạ thể mình cũng nóng bừng lên và toàn thân nàng như bị một luồng ánh chớp lướt qua.

Tiểu Thúy Loan vừa bôi thuốc vừa ngắm nghía say mê của quý kia. Nàng biết thừa Ngọc Tiêu Kỳ bị mù nên không thể nhận thấy hành động kỳ lạ của nàng.

Tiểu Thúy Loan bôi thuốc xong lẽ ra có thể dẫn cậu nhỏ về nhà nhưng nàng tìm cách kéo dài thời gian nên bày ra chuyện phải vá lại áo cho cậu nhỏ.
Ngọc Tiêu Kỳ ngượng ngùng nhớ ra chuyện quần của cậu đã bị đứt rách và giờ đây cậu chẳng có cái gì để che chỗ kín đáo trước con mắt người tỷ tỷ tốt bụng này.

Tiểu Thúy Loan lấy cho cậu nhỏ một trái táo mà nàng đã để dành sáng nay để cho cậu ăn.
Nàng vừa ngồi vá áo vừa hỏi thăm xem tối nay cậu bé sẽ nói gì với tỷ tỷ của mình.

Ngọc Tiêu Kỳ thú thật cậu không thể đem chuyện tày trời này ra để nói với tỷ tỷ của mình. Hơn nữa phải một tuần sau tỷ tỷ của cậu mới trở về vì còn phải theo Tam tiểu thơ đi viếng lễ chùa. Tiêu Kỳ hy vọng đến lúc ấy các vết thương của cậu cũng sẽ lành hẳn và mọi chuyện lại quay về như bình thường.
Trong khi nói chuyện Ngọc Tiêu Kỳ đã cố gắng khum khum bàn tay che lấy con c*c đang dựng cờ của cậu.
Tiểu Thúy Loan thấy vậy không nhịn được cười nói với cậu nhỏ:
- Đệ đệ làm cái trò đó thì được ích gì ? Tỷ ngồi ở đây nhìn cái đó của đệ rất rõ. Đệ muốn dấu cũng không được đâu.
Ngọc Tiêu Kỳ đỏ bừng mặt ngượng ngập. Nhưng cậu làm sao bỏ tay ra được. Nếu không làm vậy thì lại càng xấu hỗ hơn.

Tiểu Thúy Loan thấy cậu bé đáng yêu như vậy thì nàng dạn dĩ hẳn lên. Nàng buông chiếc áo đang vá xuống bàn rồi bước đến bên cạnh cậu nhỏ, đưa tay nắm lấy tay của cậu kéo ra.
Ngọc Tiêu Kỳ bối rối không dám phản kháng đành để hai tay cậu xuôi xuống thân mình. Con c*c của Ngọc Tiêu Kỳ không bị ai cản trở chỉa thẳng về phía trước, hùng dũng ra mắt nữ nhân.

Tiểu Thúy Loan thấy thế đánh bạo đưa một tay ra nắm lấy khúc thịt lạ lùng đó. Nàng cảm nhận thấy nó nong nóng và run động trong tay nàng.

Ngọc Tiêu Kỳ đờ người ra. Cậu không thể tưởng tượng ra được có một ngày con c*c của mình được một bàn tay mỹ nhân nắm lấy. Lúc này Tiểu Thúy Loan đã không còn ngượng ngập nữa nên bàn tay còn lại của nàng đưa ra nắm lấy phần còn lại của con c*c.
Hai tay Tiểu Thúy Loan đã nắm được con c*c to tướng của Ngọc Tiêu Kỳ. Nàng vuốt ve nó và sục nhẹ nhàng con c*c nóng hổi trong tay mình.

Tiểu Thúy Loan làm như vậy một lúc thì thân hình cậu nhỏ run rẩy và hơi thở bắt đầu trở nên hỗn hễn. Nàng thấy như vậy nên càng lúc càng sục mạnh hơn con c*c trong tay. Ngọc Tiêu Kỳ thở mỗi lúc một to. Cậu ôm chặt lấy cổ người ngọc vào mình để lấy điểm tựa trong lúc cả người cậu run rẩy vì khoái sướng ngất ngây chưa từng thấy.

Người thiếu nữ sục thêm một hồi thì cả người cậu nhỏ bất thần quíu lại và con c*c của cậu rùn rùn chuyển động phóng hàng loạt tinh trùng ra ngoài phủ đầy mặt nàng.
Tiểu Thúy Loan để mắt nhìn kỹ thì thấy chất nước này có màu trắng đ.c lại vừa đặc sệt và khá dính. Nàng đưa lên mũi ngửi thì bất giác nhăn mặt lại vì khó chịu.
Tiểu Thúy Loan vội ra sau nhà rửa sạch mặt mũi. Sau khi xong chuyện nàng mới quay lại dẫn Ngọc Tiêu Kỳ ra rồi dội nước rửa sạch con c*c cho cậu.
Dưới bàn tay chăm sóc của người thiếu nữ. Con c*c của Ngọc Tiêu Kỳ lại một lần nữa sừng sững dựng cờ.

Tiểu Thuý Loan đã phần nào hiểu ra mọi chuyện. Nàng biết hễ khi nào tay nàng sờ vào con c*c thì nó sẽ phồng to và dựng đứng lên liền.

Qua lời cậu nhỏ nàng biết rằng sư tỷ của cậu Ngọc Thanh Thanh còn lâu mới trở về. Nàng đề nghị Ngọc Tiêu Kỳ cứ ở lại với nàng đêm nay rồi mai hãy trở về vì bây giờ trời đã tối rồi mà thời tiết bên ngoài thì khá lạnh không thích hợp cho việc đi đêm.

Hành động của hai người tưởng rằng chẳng một ai hay biết, nhưng có ngờ đâu lại bị một người thứ ba tình cờ nhìn thấy. Đệ tam nhân này là một nữ nhân tuổi đã 27 tên gọi Lý Thiếu Hà. Lý thiếu Hà là tỳ nữ của lão phu nhân và đã góa bụa từ năm 18 tuổi. Ở cái tuổi này thì dục tính của nàng đang rất vượng. Khi nàng chứng kiến cảnh Tiểu Thúy Loan bóp vuốt con c*c của cậu bé nhỏ đến nỗi c*c cậu phải xịt khí thì trong lòng nàng cứ xuýt xoa tiếc mãi. Nàng nghĩ nếu cái thứ nước kia xịt vào trong l. nàng có phải sướng biết bao nhiêu.

Lý Thiếu Hà đã nghe hết chuyện của hai người nên nàng biết thừa cậu nhỏ Ngọc Tiêu Kỳ nhất định ở nhà một mình trong mấy ngày tới. Do vậy, ngay đêm hôm sau ngày Ngọc Tiêu Kỳ bị phạt đòn Lý Thiếu Hà đã bí mật vào căn nhà nơi cậu nhỏ trú ngụ.
Ngọc Tiêu Kỳ làm sao biết được người mới đến là ai. Cậu nghe tiếng động liền ngạc nhiên hỏi lớn:
- Ai đó ?
Lý Thiếu Hà không ngờ cậu bé thính tai như vậy. Nàng nghe hỏi liền giả vờ cười lớn:
- Kỳ đệ ! Không ngờ đệ lại mau quên tỷ như vậy ? Tỷ là Tiểu Thúy Loan đây.
Ngọc Tiêu Kỳ mừng rỡ nói lớn:
- Tỷ tỷ đấy ư ? Sao tỷ lại đến tối như vậy ?
Lý Thiếu Hà bước lại gần giường rồi ngồi xuống nói:
- Tỷ nhớ đệ không biết tình trạng ra sao ? Vì vậy, ngay lúc xong việc với tiểu thơ liền đến đây ngay, không ngờ lại đến muộn.

Ngọc Tiêu Kỳ tuy nghe giọng nói nữ nhân có vẻ khác với hôm qua. Nhưng cậu không ngờ đây lại là kẻ giả dạng. Vì thế Ngọc Tiêu Kỳ hết sức vui thích cười cười nói nói với Lý Thiếu Hà một cách hết sức tự nhiên.
Lý Thiếu Hà nhân cơ hội đó liền bảo Ngọc Tiêu Kỳ cởi y phục ra để nàng kiểm tra vết thương.

Ngọc Tiêu Kỳ tin lời liền cởi bỏ hết quần áo đang mặc trên người trần truồng nằm úp mặt xuống giường cho tỷ tỷ chăm sóc.
Lý Thiếu Hà mừng rỡ vội vàng bỏ đôi hài nhỏ leo lên giường ngồi bên vuốt ve thân hình cậu bé con.
Nhờ có sức thuốc nên vết thương cậu Ngọc Tiêu Kỳ đã đỡ rất nhiều. Lý Thiếu Hà làm bộ sờ soạng một hồi ở sau lưng cậu nhỏ rồi mới bảo cậu nằm ngửa ra để nàng thăm khám phần phía trước.

Ngọc Tiêu Kỳ vội vàng quay người lại. Cậu thấy bàn tay nữ nhân vuốt ve nhẹ nhàng thân thể mình rồi bất thần hai tay nàng ôm lấy con c*c của cậu rồi bắt đầu vừa vuốt vừa sụt c*c khiến toàn thân cậu run rẩy vì sướng.
Lý Thiếu Hà nhận thấy con c*c của cậu nhỏ đã cương cứng và phát triển hết mức thì dục tính trong lòng nàng cũng bừng bừng lên rồi.
Lý Thiếu Hà một tay vẫn đưa ra vuốt ve con c*c còn tay kia bắt đầu tự động cởi bỏ y phục của mình.

Lát sau, thân hình nữ nhân đã lõa thể ra phô bầy đầy đủ nào vú, nào l. hết sức cụ thể. Nàng cười nhẹ với Ngọc Tiêu Kỳ rồi nói nhỏ:
- Kỳ đệ ! Tỷ có cách này làm cho đệ sướng lắm đệ có thích không ?
Ngọc Tiêu Kỳ đã nứng c*c lắm rồi. Cậu không hiểu sao từ nẩy đến giờ Thúy Loan tỷ không sụt c*c cậu thật gấp để cậu sướng như hôm qua. Bây giờ nghe tỷ tỷ nói có cách làm cho cậu sướng hơn nữa thì cậu hài lòng vô cùng.
Lý Thiếu Hà hỏi để mà hỏi. Nàng đã nứng l. lên rồi nên đâu cần biết Ngọc Tiêu Kỳ ra sao vội nhảy lên ngồi ngay vào con c*c của cậu nhỏ.

Ngọc Tiêu Kỳ thở dốc vì con c*c bị bó chặt bất ngờ đồng thời cậu không hiểu sao Thúy Loan tỷ làm gì mà con c*c của cậu bị ôm chặc đến vậy.
Lý Thiếu Hà cũng tê l. vì sướng. Nàng đã lâu quá rồi chưa được đụ nên cái l. nàng mặc dù đã không còn trinh nhưng cũng còn bóp vô cùng.
Lý Thiếu Hà chuyển động thân hình lên xuống nhịp nhàng. Mỗi cú kéo ra thụt vào của con c*c trong cái l. của người goá phụ lại khiến cho cả hai rú lên vì sướng.
Lý Thiếu Hà càng lúc càng phi nhanh. l. c*c đụ nhau vang lên những âm thanh bụp bụp liên hồi.
Hai người địt nhau hơn nửa canh giờ mới đồng loạt ra khí. Nước l. và nước tinh dịch chảy ra ướt đẫm lông l. và lông c*c của họ.

Lý Thiếu Hà sướng khoái vô cùng nằm lăn ra bên cạnh Ngọc Tiêu Kỳ. Hai người ôm lấy nhau hết sức gần gũi và thân thiết.
Ngọc Tiêu Kỳ sau phút hoang lạc liền nhận ra Thúy Loan tỷ không mặc áo quần gì cả nằm gọn trong lòng mình. Cậu nhận thấy thân hình tỷ tỷ rất thơm tho và mềm mại nên dục tính lại bừng dậy hết sức lẹ làng.

Lý Thiếu Hà cảm nhận ngay lập tức cái của nợ kia đang cạ vào hạ thể mình. Nàng lập tức ngồi dậy tiếp tục cuộc chiến lần hai một cách đầy hứng thú.
Hai người cụp lạc cùng nhau suốt cả đêm đến mức cả hai đều mệt phờ mới chịu đình thủ. Lý Thiếu Hà chợp mắt một lát bên cạnh tình quân rồi mới ôm quần áo mặc vào rời khỏi ph*ng.
Mấy đêm liền sau đó, Lý Thiếu Hà liên tục qua đêm cùng với Ngọc Tiêu Kỳ với những trận mây mưa vô cùng hứng thú.

Nhưng trong đêm thứ ba hai người đụ nhau thì có chuyện xảy ra. Tối hôm đó, Tiểu Thúy Loan bất ngờ đến thăm cậu nhỏ. Nàng muốn biết xem cậu đã khỏi bệnh chưa nên trời vừa chập tối nàng đã lên đường.
Khi Tiểu Thúy Loan đến trước cửa căn nhà nhỏ thì nàng bỗng giật mình vì những âm thanh kỳ lạ từ trong căn nhà phát ra.

Nàng vội đi dần lại phía cửa sổ ghé mắt nhìn vào thì thấy những cảnh tượng hết sức dâm dục ngay phía trong căn ph*ng nhỏ.
Dưới ánh trăng tròn, Tiểu Thúy Loan thấy một nữ nhân thân thể lõa lồ đang phi nước đại trên thân thể cậu nhỏ Ngọc Tiêu Kỳ.
Ngọc Tiêu Kỳ thì nằm ngửa ra giường đang rú lên những âm thanh khoái lạc. Tiểu Thúy Loan vừa xấu hỗ vừa ngạc nhiên vì Ngọc Tiêu Kỳ vừa đụ với nữ nhân vừa gọi tên nàng hết sức thân thiết.

Sau một thoáng bất ngờ nàng chợt hiểu ra nữ nhân nọ đã lợi dụng hoàn cảnh mù lòa của Ngọc Tiêu Kỳ để lừa gạt cậu bé con.
Nàng uất ức khi phát hiện ra kẻ giả mạo lại dám giả danh nàng để làm chuyện xấu xa kia đối với Ngọc Tiêu Kỳ.

Tiểu Thúy Loan muốn phá cửa xông vào nhưng nàng chợt nghĩ không hiểu nữ nhân nọ là ai ? Tại sao lại biết được chuyện giữa nàng và Ngọc Tiêu Kỳ.
Nàng định thần cố gắng nhìn kỹ thì phát giác ra kẻ giả mạo chính là tỳ nữ thân tính của phu nhân trang chủ. Thân phận của Lý Thiếu Hà cực cao trong đám nữ nhân vì vậy Tiểu Thúy Loan đành rút lui trở về không dám xông vào làm càn.
Đến sáng hôm sau, Tiểu Thúy Loan đến tìm cậu nhỏ Ngọc Tiêu Kỳ rồi mời cậu về chỗ nàng chơi.

Ngọc Tiêu Kỳ làm sao biết được ẩn tình. Cậu đối với nữ nhân này đã trở nên vô cùng thân thiết. Vì vậy, Ngọc Tiêu Kỳ không chút ngần ngại liền đồng ý ngay.
Qủa nhiên, ngay khi chiều xuống. Tiểu Thúy Loan đã đến đón cậu nhỏ về ph*ng. Nàng cố tình làm vậy để Lý Thiếu Hà dù có gan đến đâu cũng không dám đến ph*ng nàng để đòi người vì chỗ nàng ở sát bên cạnh ph*ng Nhị tiểu thơ.
Đêm hôm đó, Ngọc Tiêu Kỳ quen thói liền ôm lấy người ngọc rồi nói:
- Tỷ tỷ ! Tỷ hãy cho đệ sướng đi !

Tiểu Thúy Loan đỏ mặt ngượng ngùng. Nàng là gái trinh, đâu phải hạng người như Lý Thiếu Hà mà có thể để cậu nhỏ làm chuyện như vậy.
Nàng xô vội Ngọc Tiêu Kỳ ra rồi nói lớn:
- Hôm nay tỷ không được khỏe. Đệ hãy về chỗ ngủ yên đi.
Ngọc Tiêu Kỳ ngơ ngác không hiểu tỷ tỷ sao hôm nay lại nóng tính như vậy. Cậu đành lui cui tìm đường trở lại chỗ nằm.
Tiểu Thúy Loan nhìn sau lưng cậu bé con rồi bất giác thở dài. Nàng cũng đâu phải là gỗ đá mà không thấy nứng khi chứng kiến cảnh hai người địt nhau.

Tiểu Thúy Loan ngẫm nghĩ thì thấy Lý Thiếu Hà dù sao cũng đã lừa gạt cậu bé Ngọc Tiêu Kỳ rồi. Bây giờ nàng muốn được đụ nhau cùng với cậu nhỏ thì thật hết sức dễ dàng. Nàng nghĩ lại thân phận mình là tỳ nữ cho người ta thì làm sao lấy được chồng, thôi thì nhân cơ hội này tìm cách nếm trải chuyện phong lưu kể cũng là điều hay.

Tiểu Thúy Loan nghĩ đã thông rồi liền dứt khoát bước lại bên chỗ Ngọc Tiêu Kỳ đang nằm.
Ngọc Tiêu Kỳ nghe thấy tiếng bước chân lại gần thì bật vội dậy sung sướng nói lớn:
- Tỷ tỷ lại đến với đệ phải không ? Đệ biết tỷ rất thương đệ mà.
Tiểu Thúy Loan xấu hỗ ngượng ngùng ngồi xuống bên giường. Nàng không kịp nói gì thì Ngọc Tiêu Kỳ đã lột bỏ quần áo của cậu ra rồi.
Tiểu Thúy Loan nhìn rõ cái của quý của cậu nhỏ hôm nay đã sửng cồ to tướng lên rồi. Ngọc Tiêu Kỳ vội ôm lấy Tiểu Thúy Loan nũng nịu nói:
- Tỷ tỷ mau cởi y phục ra đi. Đệ thấy khó chịu lắm rồi !
Tiểu Thúy Loan nghe vậy giật mình. Nàng đỏ bừng mặt nhìn vào khuôn mặt háo hức và ngây thơ của cậu bé con.

Tiểu Thúy Loan biết Ngọc Tiêu Kỳ tưởng lầm nàng là Lý Thiếu Hà nên mới yêu cầu như vậy. Nhưng dù sao chuyện này cũng phải xảy ra thôi. Nàng muốn đụ nhau với y thì nhất định phải cởi truồng ra rồi.
Tiểu Thúy Loan trong lòng ngượng ngập từ từ cởi bỏ từng mảnh y phục rời khỏi người. Nàng bị Ngọc Tiêu Kỳ lên tiếng giục giã mấy lần mới hoàn toàn cởi xong y phục.
May ở chỗ Ngọc Tiêu Kỳ chẳng nhìn thấy gì nên người thiếu nữ cũng bớt ngượng ngập. Nàng nằm xuống bên cạnh Ngọc Tiêu Kỳ không nói một lời.

Ngọc Tiêu Kỳ nhận thấy Thúy Loan tỷ sao mà lạ quá. Hôm nay, tỷ tỷ vừa chậm chạp mà lại vừa không nhiệt tình. Nhưng mà bản thân cậu bị mù nên không hiểu lúc trước tỷ tỷ ấy làm thế nào mà con c*c của cậu sướng đến vậy. Ngọc Tiêu Kỳ nứng quá rồi không chịu nổi liền ôm lấy người Tiểu Thúy Loan mà giục nàng mau chóng khởi động tức thì.

Tiểu Thúy Loan đỏ mặt bừng bừng. Nàng nhận thấy cậu bé Ngọc Tiêu Kỳ đã đụ nhau vài lần với Lý Thiếu Hà mà vẫn không hiểu chút gì về chuyện nam nữ thì thấy cảm thương cho cậu nhỏ bị mù nên chẳng biết gì.
Tiểu Thúy Loan tuy rằng ngượng ngập và chưa có kinh nghiệm đối với chuyện đụ nhau. Nhưng nàng cũng còn sáng mắt nên biết làm sao để hai người cùng sướng.
Nàng nhớ lại cảnh Lý Thiếu Hà cưỡi trên người Ngọc Tiêu Kỳ với hình ảnh con c*c ngập trong l. nữ nhân nên nàng cũng bắt chước bước đến cầm lấy con c*c của cậu nhỏ kê vào lỗ l. rồi bắt đầu từ từ ngồi xuống.

Qủa nhiên tình hình lập tức thay đổi. Cả người Tiểu Thúy Loan tê tái vì sướng. Nước l. trong người nàng đã chảy ra từ nảy giờ đang trở thành chất xúc tác để con c*c của Ngọc Tiêu Kỳ lọt vào l. nàng dễ hơn.

Ngọc Tiêu Kỳ thì sướng chết đi được. Cậu không hiểu sao hôm nay Thúy Loan tỷ làm thế nào mà con c*c của cậu lại bị bóp chặt đến vậy. Ngọc Tiêu Kỳ có cảm tưởng như c*c mình đang đâm vào cái gì đó rất ấm nóng rồi tách nó ra từng phân một vậy.
Hai người đều sướng, nhưng chỉ trong thoáng chốc thì đầu c*c đã vướng phải màn trinh của người thiếu nữ.

Tiểu Thúy Loan cảm thấy hơi đau nên không tiếp tục ngồi xuống mà từ từ kéo cái l. nàng nên. Thế là con c*c của Ngọc Tiêu Kỳ mới chỉ chiếm được một đoạn ngắn trong cái l. trinh nguyên nọ.
Hai người địt nhau một hồi thì Ngọc Tiêu Kỳ chịu không nổi liền lên tiếng trách:
- Tỷ tỷ sao lại không chịu ngồi hẳn xuống người đệ đi. Tỷ cứ vào ra kiểu này làm đệ bức rức không chịu được.
Tiểu Thúy Loan mặt hoa đỏ bừng. Nàng đã nứng l. lắm rồi nhưng vẫn còn chút luyến tiếc cái màn trinh con gái nên còn ngần ngừ chưa chịu hạ người xuống.

Ngọc Tiêu Kỳ lên tiếng trách cứ khiến Tiểu Thúy Loan đành phải hạ quyết tâm. Nàng nhúng nhúng người vài cái lấy đà rồi bất thần đập mạnh người xuống dưới hạ thể Ngọc Tiêu Kỳ.
Một tiếng rú từ mồm mỹ nhân bật ra, cùng lúc với một âm thanh rất nhỏ của cái l. trinh bị xé rách. Cả con c*c của Ngọc Tiêu Kỳ đã nằm gọn hoàn toàn trong cái l. nọ rồi.

Ngọc Tiêu Kỳ sướng đến tê tái. Không ngờ sau mấy lần đụ nhau rồi mà chưa lần nào lại sướng đến mức như lần này. Cậu thở hồng hộc cố gắng giữ cho con c*c không xịt khí ra ngoài quá sớm. May thay Tiểu Thúy Loan cũng không chuyển động thân mình mà để yên con c*c của cậu như vậy. Nếu giờ phút này mà nàng ta còn nhúng nhúng và lắc người thì con c*c của Ngọc Tiêu Kỳ chẳng thể nào không bị xịt khí ra liền.

Tiểu Thúy Loan nằm yên một lúc cho cái l. bớt đau. Bây giờ nàng mới bắt đầu cho cậu bé con biết thế nào là lễ độ. Tiểu Thúy Loan phi ngựa từ từ theo nước kiệu rồi mỗi lúc một tăng dần. Cảm giác khoái lạc cũng vì thế mà tăng theo. Hai người rú lên vì sướng âm thanh vang vọng khắp ph*ng. Nước l. và nước dâm từ l. c*c chảy ra làm cho cuộc ái ân lại càng tăng thêm phần khoái lạc.

Nhưng Ngọc Tiêu Kỳ chỉ chịu đựng được một lúc thì con c*c đã run lên bần bật và phóng ào ạt tinh trùng ra rồi.
Tiểu Thúy Loan rú lên vì nứng khi cái l. bị tinh dịch bắn vào khiến nàng xuất dịch l. ra ào ào.
Hai người cùng nứng ôm cứng lấy nhau trong lúc hạ thể họ giật giật một lúc lâu mới hết tác dụng.
Tiểu Thúy Loan sướng quá giữ chặt thân hình cậu nhỏ cho đến khi con c*c của Ngọc Tiêu Kỳ đã xuất hết tinh dịch thu nhỏ lại tuộc khỏi l. nàng mới chịu buông cậu bé ra.
Ngọc Tiêu Kỳ nằm yên một lúc mới lên tiếng hỏi. Cậu muốn biết tại sao lần này c*c của cậu lại sướng quá thế này.

Tiểu Thúy Loan thương cho cậu nhỏ và cũng tức mình vì bị giả mạo nên quyết tâm chỉ cho cậu nhỏ một vài bí quyết để phân biệt kẻ giả mạo.
Tiểu Thúy Loan nói:
- Kỳ đệ thật đáng thương bị người ta gạt mà cũng không biết. Chẳng lẽ đệ không nhận thấy giữ tỷ và kẻ kia có sự khác nhau hay sao ?
Ngọc Tiêu Kỳ ngớ người ra nhất thời không biết nói sao.
Tiểu Thúy Loan đưa tay nắm lấy bàn tay cậu nhỏ đặt vào một bên nhũ phong của nàng rồi nói:
- Đệ đệ bóp thử xem. Đệ thấy có gì khác lạ không ?
Ngọc Tiêu Kỳ vừa bóp vừa sờ soạng cái thứ mềm mềm, ấm ấm này rồi kẻ gật đầu nhận xét:
- Đệ thấy cái này có vẻ nhỏ hơn cái đợt trước nhưng săn chắc hơn nhiều.

Tiểu Thúy Loan khuôn mặt đỏ hồng lên tiếng giảng giải:
- Tỷ nói cho đệ biết. Người mà mấy hôm trước ái ân cùng đệ là một nữ nhân đã có chồng rồi. Nàng ta không phải gái trinh nên vú của cô ta mới chảy xệ xuống như vậy. Còn vú của tỷ là vú của thiếu nữ nên phải gọn và săn chắc hơn của ả nhiều.
Ngọc Tiêu Kỳ đã hiểu ra nhưng cậu lại thắc mắc:
- Sao con gái lại có vú to thế ? Đệ thấy vú của đệ rất nhỏ mà.

Tiểu Thúy Loan bật cười đưa tay beo má cậu nhỏ rồi trả lời:
- Con gái và con trai phải khác nhau chứ ! Đệ cứ yên lặng rồi tỷ sẽ nói tiếp cho nghe.
Nhưng Ngọc Tiêu Kỳ không chịu lặng yên lại tiếp tục hỏi:
- Sao ả nữ nhân kia lại giả dạng tỷ làm gì ? ả có mục đích gì mà lại đến gặp đệ như vậy ?
Tiểu Thúy Loan tức giận nói:

- Đệ không biết cũng phải. Bây giờ để tỷ thực hành cụ thể cho đệ xem rồi đệ sẽ hiểu ngay.
Nàng nói rồi liền ngồi dậy nắm lấy bàn tay của Ngọc Tiêu Kỳ đặt vào chỗ l. nàng.
- Đệ hãy sờ thử xem. Sau đó đệ hãy trả lời tỷ xem nó là cái gì ?
Ngọc Tiêu Kỳ dùng những ngón tay nhỏ nhắn vuốt vuốt, mân mê cái khối thịt mềm và ấm nóng này một hồi thì chỉ nhận thấy khối thịt này có vẻ hơi vun vun lên và ở giữa khối thịt có một lỗ nhỏ còn ngoài ra không thấy gì lạ nữa.

Tiểu Thúy Loan tiếng là dạy dỗ học trò, nhưng l. nàng bị cậu nhỏ sờ mó một hồi khiến cho cái l. nứng lên thấy rõ.
Tiểu Thúy Loan kéo tay cậu nhỏ ra rồi nói:
- Đệ hãy nói xem. Nó là cái gì ?

Ngọc Tiêu Kỳ từ nào đến giờ chưa từng sờ phải một vật gì kỳ lạ như vậy. Cậu lắc đầu chịu thua không biết trả lời làm sao.
Tiểu Thúy Loan cười nhẹ rồi nắm lấy con c*c của cậu nhỏ đặt ngay vào khe l. của nàng rồi nói:
- Đệ hãy sờ thử đầu c*c của đệ xem ?
Ngọc Tiêu Kỳ đã cảm nhận thấy đầu c*c của cậu đang ở sát bên một cái gì đó ấm nóng và khiến cậu cảm thấy hơi tê tái vì nứng. Bởi vậy khi cậu nghe Tiểu Thúy Loan nói vậy liền đưa tay lên sờ ngay.

Hóa ra cái thứ sát ở bên đầu c*c của cậu là cái lỗ thịt vun vun mà cậu vừa sờ soạng lúc nãy.
Tiểu Thúy Loan đợi cậu nhỏ sờ được l. mình rồi mới lên tiếng giải thích:
- Đệ hãy chú ý nghe cho kỹ. Cái thứ mà đệ đang sờ đó gọi là l. nữ nhân. Nếu ở nam nhân thì có con c*c như của đệ, còn ở nữ nhân thì có cái l. giống như của tỷ. Đó là sự khác nhau rất quan trọng giữa hai phái nam và nữ.
Tiểu Thúy Loan đợi cậu nhỏ hiểu rồi mới nói tiếp:
- Bây giờ tỷ sẽ hạ cái l. của tỷ xuống con c*c của đệ. Đệ sờ thử xem bây giờ thế nào ?

Ngọc Tiêu Kỳ chưa cần sờ mà đã cảm thấy toàn thân sướng rơn lên rồi. Con c*c của cậu đã bị bóp chặt bởi một khối thịt nóng ấm và rất sít sao.
Bàn tay cậu sờ ở chỗ tiếp giáp giữa thân c*c với cái vật nọ. Bây giờ cậu đã nhận ra con c*c của cậu đã lấp đầy cái lỗ l. của tỷ tỷ Thúy Loan rồi.
Tiểu Thúy Loan cũng thấy sướng lắm. Nhưng nàng đang giảng dạy cho cậu nhỏ nên tiếp tục nói:
- Con c*c của đệ bây giờ đang cắm vào lỗ l. của tỷ. Việc này gọi là địt nhau hay đụ nhau. Chính hành động này sẽ làm cho cả nam nhân và nữ nhân đều sướng vô cùng. Vừa rồi chúng ta cũng đã làm với nhau rồi.

Bây giờ đệ đã hiểu tại sao ả nữ nhân nọ lại giả dạng tỷ để tìm đệ chưa. Ả muốn đệ đụ ả cho sướng l. chứ chẳng có mục đính gì khác.
Ngọc Tiêu Kỳ hiểu ra cười nói:
- Nhưng mà chuyện đó cũng làm đệ sướng lắm. Đệ thấy ả đó cũng tốt với đệ vậy.
Tiểu Thúy Loan nghe thế nổi giận đùng đùng rút ngay cái l. nàng về.
Ngọc Tiêu Kỳ ngơ ngác chưa hiểu vì sao thì Tiểu Thúy Loan đã lên giọng dấm chua:
- Đệ đã thích ả thì ngày mai hãy về đi. Tỷ khỏi phải tiễn nữa.

Ngọc Tiêu Kỳ nhận ra sự việc nghiêm trọng vội ôm lấy thân hình Tiểu Thúy Loan rồi năn nỉ:
- Tỷ tỷ hãy nguôi giận. Đó là đệ sai. Lần sau nhất định đệ sẽ không quan hệ gì với ả giả mạo đó nữa. Làm sao ả có thể so sánh với tỷ tỷ cho được.
Tiểu Thúy Loan giận mà nói vậy chứ nàng làm sao mà bỏ Ngọc Tiêu Kỳ cho được. Nàng nghe cậu bé nói như thế thì trong lòng sướng lắm nhưng ngoài mặt vẫn nói giận dỗi:
- Lần sau đệ không được phát ngôn như thế nữa. Tỷ sẽ không tha cho đệ đâu.
Ngọc Tiêu Kỳ vội vã xin lỗi và hứa liền lập tức.
Tiểu Thúy Loan hết giận tiếp tục bài học:
- Đệ có thấy rằng con c*c của đệ ở trong l. tỷ thì bị bóp chặt hơn so với khi ở trong l. ả kia hay không ? Đó là sự khác nhau quan trọng. Vì phàm là nữ nhân nếu đã lăn lộn gối chăn với nam nhân rồi thì cái l. của họ sẽ không còn sít như trước nữa. Do đó, khi con c*c của đệ ở trong l. tỷ thì đệ cảm thấy sướng hơn và bị bóp chặt hơn là vì l. của tỷ là l. trinh chưa từng để con c*c nào vào l..

Thứ nữa, ban đầu khi tỷ và đệ địt nhau thì đầu c*c đệ vướng phải một cái màn chắn mỏng. Cái màn đó được gọi là màn trinh tiết. Biểu tượng cho người thiếu nữ còn trinh. Nếu người thiếu nữ đã bị mất trinh thì không còn giá trị gì nữa và sẽ không thể lấy chồng. Do vậy lúc nãy tỷ mới không muốn để đệ phá trinh tỷ, nhưng đệ cứ đòi hoài thành ra tỷ đành hiến trinh tiết của tỷ cho đệ vậy.

Ngọc Tiêu Kỳ nghe đến đây thì toát mồ hôi hột ra nói:
- Thế thì đệ hại tỷ mất rồi ! Đệ quả là đáng chết mà. Từ đây về sau làm sao tỷ có chồng được.
Tiểu Thúy Loan thấy cậu bé hối lỗi thật tình như vậy thì cũng an ủi trong lòng. Nàng ôm lấy cậu rồi nói:
- Đệ đừng tự hành hạ mình. Đây là tỷ tự tình nguyện. Chuyện tiết trinh của tỷ không đáng quan tâm vì tỷ thật sự thương đệ mà.
Ngọc Tiêu Kỳ thấy nàng nói vậy thì sung sướng trong lòng. Cái ôm của Tiểu Thúy Loan khiến cho dục tính của cậu lại được dịp bùng lên.

Ngọc Tiêu Kỳ ôm ghì lấy người ngọc rồi đòi hỏi chuyện giao hoan. Gìơ đây hai người đã hoàn toàn hiểu nhau và cuộc ái ân lần này thật là muôn phần tuyệt diệu.
Sáng hôm sau, Ngọc Tiêu Kỳ quay trở lại khu đầm nước để tiếp tục công việc câu cá thường nhật của mình. Cậu không ngờ rằng Lý Thiếu Hà đã phục sẵn ở đó. Suốt đêm qua, Lý Thiếu Hà ra công truy tìm tông tích cậu nhỏ mà không tìm ra vì vậy ngay sáng nay nàng đã cố tình đến nơi này để chờ đợi con mồi.
Lý Thiếu Hà thấy Ngọc Tiêu Kỳ đến rồi thì mừng rỡ giả bộ từ xa tiến lại. Nàng lên tiếng gọi cậu nhỏ hết sức thân thiết.

Ngọc Tiêu Kỳ nhận ngay ra âm thanh của người đã cùng cậu đụ mấy lần ở trong gian nhà nhỏ. Cậu bối rối không biết có nên vạch mặt kẻ giả mạo kia ra không. Dù sao, Ngọc Tiêu Kỳ cũng đã từng cụp lạc với người ta và hưởng không ít khoái lạc.
Lý Thiếu Hà làm sao ngờ được bộ mặt giả dối của nàng đã bị phát hiện. Nàng ôm lấy thân hình Ngọc Tiêu Kỳ rồi âu yếm hỏi:
- Kỳ đệ hôm qua đi đâu mà để tỷ cứ ở nhà đợi hoài thật là sốt ruột chết đi được.
Ngọc Tiêu Kỳ lúng túng không biết nói sao. Mùi thơm da thịt nữ nhân và sự đ.ng chạm khiến cậu nhớ lại những giây phút thần tiên tuyệt diệu giữa hai người.

Lý Thiếu Hà liếc nhìn khuôn mặt cậu nhỏ thì thấy mặt của Ngọc Tiêu Kỳ có vẻ rất lạ. Dường như đã có chuyện gì xảy ra từ đêm qua rồi.
Lý Thiếu Hà có tật giật mình vội níu lấy tay cậu nhỏ nói lớn:
- Hôm qua đã xảy ra chuyện gì ? Đệ nói đi !
Ngọc Tiêu Kỳ không thể đừng được đành lên tiếng:
- Tỷ không phải là Thúy Loan tỷ. Đã có người nói cho đệ biết rồi.
Lý Thiếu Hà buông vội cậu nhỏ ra nói:
- Ai ! Ai lại có thể nói như vậy ... ?
Ngọc Tiêu Kỳ thở dài cúi đầu:
- Đệ không thể chỉ ra tên người đó, nhưng mối quan hệ giữa chúng ta không thể tiếp tục được nữa.
Lý Thiếu Hà thất thanh nói:
- Làm sao thế được ! Chẳng lẽ có người uy hiếp đệ ư ?
Ngọc Tiêu Kỳ lắc đầu:
- Chẳng ai uy hiếp đệ cả, chỉ vì chúng ta không thể làm như trước, thế thôi.

Lý Thiếu Hà giận quá hóa liều liền ngửa cổ cười lớn rồi nói gằn từng tiếng:
- Đệ tưởng đệ có thể buông tay dễ dàng vậy ư ? Ta không cho đệ làm như vậy đâu ?
Rồi Lý Thiếu Hà bất thần ôm chầm lấy Ngọc Tiêu Kỳ xô cậu ngã xuống. Hai người vật lộn dưới đất một lúc thì quần của Ngọc Tiêu Kỳ đã bị lột khỏi thân rồi.
Con c*c của cậu lộ ra dưới ánh nắng trời cùng với những đám lông lơ thơ nơi hạ thể đen kịt.
Lý Thiếu Hà bất chấp mọi chuyện liền vầy cuộc mây mưa ngay cạnh đầm nước. Thân thể nàng lõa lồ dưới ánh sáng ban mai trông thật vô cùng hấp dẫn. Mái tóc nàng xõa tung che lấy một bên nhũ phong đã cương cứng vì nứng.

Ngọc Tiêu Kỳ bị đè ngửa ra đất cố gắng vùng dậy nhưng bất lực. Cậu bị nữ nhân giữ chặt lấy hai tay trong khi con c*c của cậu đã bị cái l. đỏ hồng của nữ nhân nuốt chửng.
Tiếng thở phì phò của hai người cùng với những âm thanh của l. c*c đập vào nhau bùm bụp.

Ngọc Tiêu Kỳ bị hiếp mà không sao phản kháng nên được. Con c*c của cậu dù không muốn vẫn cứ hùng hục đâm thấu l. nữ nhân khiến Lý Thiếu Hà rú lên vì sướng tê l..
Hai người quần nhau một hồi thì l. Lý Thiếu Hà bắn đầy dâm thủy ra ngoài. Ngọc Tiêu Kỳ dù không hề muốn nhưng cũng nhận không ít khoái lạc. Cậu cố gắng giữ cho con c*c mình không ra khí nhưng trước sức tấn công như vũ bão và ma sát kinh người của cái l. nữ nhân thì Ngọc Tiêu Kỳ cũng chịu không thấu nữa. Con c*c bất trị của cậu đã bắt đầu run động vào nhả từng loạt tinh dịch vào đầy cái l. đã ửng đỏ và đang căng phồng vì nứng của Lý Thiếu Hà rồi.

Lý Thiếu Hà khoái trí nằm ngửa ra đất vừa thở vừa cười một cách thích thú. Cuối cùng thì nàng cũng đã thắng. Con c*c kia dù muốn hay không cũng phải tiếp dịch cho nàng.
Lý Thiếu Hà nghỉ ngơi một hồi rồi lấy quần trả lại cho Ngọc Tiêu Kỳ. Nàng vui vẻ trong chiến thắng và nhận thấy chưa lần nào đụ nhau mà lại sướng l. như lần này vì cảm giác chiếm đoạt và lo sợ bị phát giác thật là thích thú.

Ngọc Tiêu Kỳ bị hiếp trong lòng uất ức. Cậu mặc lại quần vào rồi ngồi thừ ra bên bờ đầm không biết bao lâu mới tỉnh táo lại đôi chút để bắt đầu công việc của mình.
Chiều đến, Tiểu Thúy Loan quay lại đón cậu nhỏ thì thấy Ngọc Tiêu Kỳ mặt mày ủ rủ có vẻ rất tội nghiệp. Nàng vội ôm lấy cậu rồi âu yếm hỏi thăm. Ngọc Tiêu Kỳ gục đầu vào đồi ngực thanh tân của người thiếu nữ rồi òa khóc kể lể sự tình.

Tiểu Thúy Loan nổi giận đùng đùng tức giận nói:
- Con a đầu kia thật là quá lắm ! Ngày mai tỷ sẽ xin với tiểu thư cho đệ nghỉ mấy bữa. Chúng ta ở cùng với nhau xem ả nọ còn làm được gì.
Thế là với lời cầu xin của Tiểu Thúy Loan, Ngọc Tiêu Kỳ được nghỉ ngơi mấy ngày liền. Hai người nhờ vậy được ở gần nhau và chuyện ái ân thật vô cùng mỹ mãn.
Lý Thiếu Hà làm gì không phát hiện ra mọi sự. Có điều nơi ở của Tiểu Thúy Loan lại quá gần ph*ng Nhị tiểu thơ nên nàng ta chẳng làm gì được. Lý Thiếu Hà mấy lần bí mật áp sát căn ph*ng nhỏ của Tiểu Thúy Loan thì bắt gặp được những âm thanh hoan lạc tưng bừng. Nàng hiểu ra Tiểu Thúy Loan đã tiến hành đụ nhau thân mật cùng với Ngọc Tiêu Kỳ rồi. Nàng càng nghĩ càng tức vì không dưng bị kẻ khác đến sau đẩy nàng ra rìa để hưởng trọn con c*c của Ngọc Tiêu Kỳ rồi chiếm lấy một mình.

Lý Thiếu Hà không được ăn liền nghĩ cách đạp đổ và tiêu diệt kẻ thù. Nàng vờ như tình cờ bắn ra tin tức cho Nhị tiểu thơ Hạ Mộng Cầm về hành vi lạ lùng của tỳ nữ Tiểu Thúy Loan trong đêm.
Qủa nhiên, Hạ Mộng Cầm nổi tính tò mò. Nàng quyết định nửa đêm mở cửa đột nhập vào căn ph*ng của tỳ nữ.
Ngọc Tiêu Kỳ và Tiểu Thúy Loan làm gì ngờ được lại có chuyện này. Hai người vẫn như bình thường tiến hành đụ nhau một cách say mê.

Trong ánh đèn mờ nhạt được để trên cái bàn nhỏ cạnh giường, Hạ Mộng Cầm tròn mắt chứng kiến cảnh tỳ nữ Tiểu Thúy Loan đang phi ngựa như điên trên thân thể cậu nhỏ Ngọc Tiêu Kỳ. Tiểu Thúy Loan vừa đập bộp bộp cái l. mình xuống con c*c của cậu nhỏ vừa bật lên những tiếng rên rỉ vì khoái lạc đến tê người.

Do Hạ Mộng Cầm đứng ở phía sau lưng Tiểu Thúy Loan nên cả hai không ai biết được sự hiện diện của nàng. Hai người vẫn vô tư đụ nhau với tất cả những phấn khích của mình.
Hạ Mộng Cầm sau những phút đầu kinh ngạc thì cơn tò mò lại nổi lên mạnh hơn bao giờ hết. Nàng rón rén bước lại gần hơn chỗ hai người đang hùng hục đụ nhau thì thấy rất rõ con c*c to và cứng của cậu nhỏ đang thụt ra thụt vào nơi cái l. đỏ ửng của người tỳ nữ.
Chưa bao giờ Hạ Mộng Cầm được nhìn thấy một việc gì cụ thể và gây cảm hứng cho nàng đến như vậy. Nàng ngồi sát lại say sưa ngắm nghía cảnh l. c*c đụ nhau và mùi dâm thủy bốc lên khá đậm đặc.

Nhìn được một lúc thì cả người Hạ Mộng Cầm cũng trở nên nóng bừng. Nàng nhận thấy cái l. nàng cũng giật giật nhè nhẹ và cảm thấy có cái gì đó đang chảy ri rỉ ra ở đó. Hạ Mộng Cầm cho tay vào sờ l. của nàng thì thấy nước dâm từ l. nàng dính vào đầu ngón tay trỏ. Nàng cảm thấy tê mê vì sướng. Mấy ngón tay nhỏ sờ soạng cái l. đã ướt nhẹp và phồng to lên từ lúc nào rồi.

Hạ Mộng Cầm chợt thấy thèm con c*c kia quá đi mất. Nàng nghĩ thầm tại sao tỳ nữ mình có thể hưởng trọn con c*c trong khi nàng lại phải móc l. không thế này.
Hạ Mộng Cầm chợt đứng dậy định lên tiếng thì bỗng nhiên Tiểu Thúy Loan quay đầu ngó lại phía sau.

Nàng kinh hãi thấy Nhị tiểu thơ lù lù đứng ở phía sau mình thì hồn vía lên mây. Thân hình nhấp nhổm của nàng vội khựng lại không dám tiếp tục chuyển động nữa.
Hạ Mộng Cầm cười mỉm khuyến khích rồi ra hiệu cho Tiểu Thúy Loan tiếp tục làm việc bình thường trong khi bản thân nàng từ từ cởi bỏ y phục ra để dưới nền nhà.
Tiểu Thúy Loan vừa đụ vừa quay mặt lại nhìn hành động của chủ nhân. Nàng tròn mắt kinh ngạc khi thấy Nhị tiểu thơ đang từ từ lột truồng ra rồi.

Hạ Mộng Cầm lúc này đã lõa thể. Da thịt nàng hiện ra dưới ánh nến trông thật vô cùng khuyến rũ. Dĩ nhiên, thân thể nàng đẹp hơn hẳn so với tỳ nữ Tiểu Thúy Loan.
Hạ Mộng Cầm ra dấu cho Tiểu Thúy Loan rời khỏi người Ngọc Tiêu Kỳ. Nàng mỉm cười và nháy mắt với tỳ nữ rồi bắt đầu kê đầu c*c của cậu nhỏ vào sát lỗ l. của nàng đoạn từ từ ngồi xuống.

Ngọc Tiêu Kỳ ngạc nhiên không hiểu tại sao đang đụ nhau sướng như vậy mà tỷ tỷ Thúy Loan lại tuộc l. nàng ra khỏi c*c của mình. Cậu vừa định lên tiếng hỏi thì đã thấy cái l. đã lại áp lấy con c*c rồi bóp thật chặt.
Cả người Ngọc Tiêu Kỳ bỗng rùn mình vì sướng. Cậu chợt bật lên tiếng kêu nhỏ:
- Tỷ ơi ! Sao l. tỷ lại bóp chặt quá vậy !

Hạ Mộng Cầm cả người rùng mình vì sự tiếp xúc tê tái nơi chỗ kín. Nàng mới chỉ đẩy cái l. mình xuống ngập một phần con c*c của cậu nhỏ mà đã thấy sướng tê l. rồi. Nếu mà nàng ngồi xuống hoàn toàn thì chắc là sướng đến chết đi được chứ không chừng.

Ngọc Tiêu Kỳ nằm phía dưới thấy thân hình tỷ tỷ mãi chưa chịu hạ xuống thì nứng c*c không chịu được đành hẩy hẩy người lên phía trên. Những hành động này khiến cho l. c*c ma sát vào nhau khiến người thiếu nữ bật lên tiếng rên vì sướng. Hạ Mộng Cầm nghịch ngợm cứ nhướng người lên mỗi khi con c*c của cậu nhỏ hẩy lên để đâm sâu thêm vào l. nàng. Ngọc Tiêu Kỳ bị nàng trêu trọc tức quá vội thò tay giữ lấy hai bên eo lưng người thiếu nữ ghị chặt vào người.
Hạ Mộng Cầm thấy vậy thì bật tiếng cười khẽ rồi cố gắng nhướng người lên hết cở khiến cho đầu c*c tưởng như sắp tuộc ra khỏi l. nàng. Bất thần nàng đóng mạnh l. xuống phía dưới một cái bộp.

Đột nhiên Hạ Mộng Cầm rú lên vì đau. Nàng tưởng rằng làm như vừa rồi sướng lắm chẳng ngờ l. nàng bị con c*c đâm thủng đau thấu trời.
Nhưng ngược lại Ngọc Tiêu Kỳ lại cảm thấy sướng tê tái. Con c*c của cậu bị cái l. trinh ôm cứng khiến cho cậu muốn xịt khí ra đầy l.. Cậu rú lên trong niềm hoang lạc bừng bừng:
- Tỷ tỷ, sao mà sướng quá .. . sướng chết mất ... l. tỷ hôm nay đúng là bóp chết c*c đệ rồi.
Ngọc Tiêu Kỳ miệng nói lảm nhảm trong khi Hạ Mộng Cầm đã bớt hẳn cơn đau đang từ từ kéo cái l. nàng trở lên.

Hai tay Ngọc Tiêu Kỳ trong lúc khoái lạc vung ra phía trước tóm lấy hai quả đào tiên trước ngực nữ nhân. Cậu vừa bóp vuốt vừa bật lên những tiếng rên rỉ không ngừng.
Hạ Mộng Cầm thân hình bắt đầu từ từ lên xuống nhẹ nhàng trên thân mình cậu nhỏ. Hai cánh môi nàng cũng bắt đầu bật lên những tiếng rên rỉ vì khoái lạc tưng bừng.

Hai người đụ nhau một cách say mê trước sự chứng kiến của Tiểu Thúy Loan. Cái l. của nàng đã nứng lắm rồi nhưng vì thân phận tỳ nữ nên Tiểu Thúy Loan chẳng dám xông lên giành lại con c*c. Nàng đành vừa nhìn hai người đụ nhau vừa tự thủ dâm một mình.
Ngọc Tiêu Kỳ nứng c*c quá chịu hết nổi rú lên mấy tiếng như báo hiệu. Con c*c của cậu rùng rùng phóng tinh dịch vào cái l. đang ôm gọn con c*c. Cả người Hạ Mộng Cầm cũng bắt đầu run rẩy mãnh liệt và dâm thủy trong l. cứ thế trào ra cho thấy nàng cũng đã lên đến cực khoái rồi.

Hạ Mộng Cầm phục xuống trên người cậu nhỏ sau trận ái ân cuồng nhiệt. Chưa bao giờ từ khi lớn lên đến giờ nàng có được những giây phút đê mê tái tê như thế. Cái l. nàng giờ đây vẫn còn giật giật nhè nhẹ và rỉ rỉ nước dịch của cả hai người dính lên phần bụng của Ngọc Tiêu Kỳ

Ngọc Tiêu Kỳ chợt phát giác ra hiện tượng lạ. Cậu nhận thấy mùi hương mỹ nhân này hoàn toàn khác lạ so với mùi hương trên thân hình Tiểu Thúy Loan. Cảm giác thân hình mỹ nhân đang đè lên người mình cũng nặng hơn so với thân hình Tiểu Thúy Loan một chút. Nhưng cái l. của mỹ nhân này thì không thể chê được. Nó làm có c*c của cậu khoái lạc không biết bao nhiêu mà kể.

Ngọc Tiêu Kỳ muốn chắc ăn hơn nữa liền đưa tay vuốt dọc theo thân hình người ngọc cho đến tận đôi mông tròn trịa. Bàn tay cậu vừa bóp vừa vuốt nhè nhẹ cái mông mềm mại kia thì phát giác thêm mông của mỹ nhân này có vẻ lớn hơn so với mông của Tiểu Thúy Loan nhưng da thịt thì rất mềm và sờ tay vào rất sướng.

Hạ Mộng Cầm bị vuốt ve và sờ mông thì cảm thấy vừa sướng vừa nhột. Nàng đã trải qua một trận ái ân sướng cùng cực, giờ đây lại được vuốt ve thì chẳng còn gì bằng.
Đôi môi nàng cúi xuống hôn hít cổ và ngực Ngọc Tiêu Kỳ như để đền ơn cuộc hoan lạc vừa qua.

Ngọc Tiêu Kỳ chuyển hướng khám phá thân hình mỹ nhân từ phía dưới lên phía trên. Tay cậu bóp vuốt say sưa đôi nhũ phong tròn trịa và săn chắc của người thiếu nữ. Đến lúc này Ngọc Tiêu Kỳ đã hoàn toàn khẳng định mỹ nhân đang ái ân cùng cậu nhất định chẳng thể là tỷ tỷ Tiểu Thúy Loan của cậu.

Nhưng lúc này Tiểu Thúy Loan đã không chịu nổi nữa rồi. Nàng thấy nứng l. kinh khủng nhưng không làm sao thỏa mãn được cơn khoái dục đang dâng trào. Cái l. nàng đã ra nước rất nhiều nhưng cảm giác khoái ngất vẫn không thể xảy ra. Tiểu Thúy Loan vội trèo lên giường đẩy Hạ Mộng Cầm sang bên trong khi tay nàng tóm chặt lấy con c*c đang cương cứng trở lại của cậu nhỏ.

Rồi trong một tích tắt hết sức nhanh chóng. Thân hình của Tiểu Thúy Loan đã hạ xuống trên con c*c nọ. l. nàng đã nuốt chửng lấy con c*c kia một cách dễ dàng.
Tiểu Thúy Loan toàn thân sướng run lên. Nàng bật lên những âm thanh khoái lạc rồi phi thân như vũ bão trên người Ngọc Tiêu Kỳ.

Ngọc Tiêu Kỳ đã nhận ra ai đang đụ cùng cậu lúc này. Cái cảm giác trọng lượng cơ thể quen thuộc của Tiểu Thúy Loan thì cậu chẳng thể nào lầm được nữa. Nhưng con c*c của Ngọc Tiêu Kỳ đã vừa kinh qua một cái l. trinh cực kỳ bóp của Hạ Mộng Cầm, do vậy cái l. hiện nay của Tiểu Thúy Loan chẳng thể khiến cậu phải ra khí một cách nhanh chóng được.
Lúc này, Tiểu Thúy Loan đã nứng đến cùng cực rồi. Nàng thét lên những âm thanh hoang dại và đập bùm bụp hạ thể nàng xuống con c*c của Ngọc Tiêu Kỳ.

Hạ Mộng Cầm đã rời khỏi giường nhường lại chiến trận cho hai người nọ. Nàng cảm thấy thật là thích thú khi được chứng kiến cảnh địt nhau dữ dội như vầy. Đột nhiên, Tiểu Thúy Loan rú lên rồi sụp người xuống bất động. Cái l. mỹ nhân run bần bật và liên tiếp bắn khí ra ngoài.

Ngọc Tiêu Kỳ cũng thở dốc vì sướng. Con c*c của cậu bị bóp chặt và một dòng nước ấm nóng từ hạ thể Tiểu Thúy Loan chảy ra tưới ướt toàn thân con c*c của cậu. Cái l. nàng trong lúc này mới co bóp mãnh liệt làm sao. c*c của Ngọc Tiêu Kỳ đã nhả đạn ra đầy l. nàng rồi.

Hai người ôm chặt lấy nhau vừa thở vừa hôn môi nhau say đắm. Đây là những giây phút hạnh phúc hoàn toàn của đôi trai gái trẻ tuổi sau khi đã được thỏa mãn dục tình.
Ngọc Tiêu Kỳ sau cơn ngây ngất liền ôm lấy thân hình Tiểu Thúy Loan tò mò hỏi:
- Tỷ tỷ, vừa rồi ai đã cùng với tiểu đệ làm việc “đó” vậy ?

Rõ ràng cậu muốn hỏi thăm mỹ nhân đã cùng cậu loan phụng đảo điên vừa rồi. Như thế không cần nói cũng biết Ngọc Tiêu Kỳ đã nhận ra sự khác lạ giữa Tiểu Thúy Loan và nhị tiểu thơ Hạ Mộng Cầm.
Lúc này Hạ Mộng Cầm vẫn còn đứng ở trong ph*ng. Nàng biến sắc mặt khi nghe tiếng hỏi của Ngọc Tiêu Kỳ đối với bản thân nàng.
May sao, Tiểu Thúy Loan cũng là người khôn ngoan, lanh trí. Nàng cười khúc khích nói rỡn:
- Đó là người tỷ tỷ quen biết với ta. Đệ đệ thấy y thế nào ? có làm đệ thích không ?

Ngọc Tiêu Kỳ đỏ mặt không trả lời. Tuy cậu không nói gì nhưng ánh đèn chiếu vào mặt cậu đã tố cáo hết cả. Ngọc Tiêu Kỳ không biết nhưng Hạ Mộng Cầm và Tiểu Thúy Loan đều nhận thấy nén bối rối và xấu hỗ của cậu nhỏ.
Hạ Mộng Cầm cảm thấy có chút tự hào. Rõ ràng công phu ph*ng the của nàng cũng khá lợi hại. Nàng bất giác cảm thấy Ngọc Tiêu Kỳ thật thú vị và tuyệt vời.

Lúc này Hạ Mộng Cầm vẫn còn trần truồng. Nàng thấy thần thái của cậu nhỏ như vậy thì bất giác trở nên bạo dạn hẳn lên, cơn dục tình vừa dịu xuống sau cuộc giao hoan lại trỗi dậy. Hạ Mộng Cầm nhào vội lên giường ôm lấy cậu nhỏ rồi vuốt ve hôn hít say mê.

Ngọc Tiêu Kỳ cảm thấy khoan khoái. Cậu không thể không nhận thấy thân hình mỹ nhân này rất khuyến rũ, đôi nhũ phong no tròn và chắc nịt chứng tỏ nàng nọ vẫn còn là gái trinh. Mùi hương trên da thịt và tóc nữ nhân làm cho tâm thần cậu chao đảo. Qủa thật so với Tiểu Thúy Loan thì mỹ nhân này có sức cuốn hút hơn nhiều.

Ngọc Tiêu Kỳ quấn quýt với nàng nọ một hồi rồi bày cuộc giao hoan. Hai người vừa thở hổn hển vừa vật nhau ra để đụ một cách say sưa đến quên hết cả mọi sự.
Sau cuộc truy hoan lần này, Ngọc Tiêu Kỳ mệt mỏi chìm vào giấc ngủ. Hạ Mộng Cầm thì tuy có mệt mỏi nhưng cũng không dám ở lại nơi này lâu thêm nên vội mặc lại y phục rồi kéo Tiểu Thúy Loan ra ph*ng ngoài.
Hai chủ tớ ngồi sát vào nhau thì thầm to nhỏ.

Hạ Mộng Cầm nói khẽ:
- Chuyện giữa ta với Tiêu Kỳ vừa rồi ngươi tuyệt đối không được tiết lộ nghe chưa. Nếu có ai biết được thì ta cứ tìm ngươi tính sổ. Tính của ta chắc ngươi cũng biết. Đến lúc đó e rằng ngươi muốn sống cũng không được mà muốn chết cũng không xong.
Tiểu Thuý Loan lạnh gáy, ấp úng nói:
- Nữ tỳ biết ... chuyện này nữ tỳ tuyệt sẽ không nói với ai, xin nhị tiểu thư cứ an tâm.
Hạ Mộng Cầm khuôn mặt giãn ra, cười nhẹ:
- Ngươi biết điều như thế cũng tốt. Có điều chúng ta cần phải giải quyết một người.
Tiểu Thúy Loan ngạc nhiên:
- Tiểu thư định giải quyết ai ? Sao lại có người nào liên quan đến chuyện này ?
Hạ Mộng Cầm nhíu mày nói:
- Ngươi có biết tại sao tự dưng đang đêm ta đến ph*ng ngươi không ? Chẳng lẽ đây là chuyện bình thường hay sao ?

Tiểu Thúy Loan giật mình, thất sắc. Đúng là chuyện lạ. Ta sao đang đêm nhị tiểu thư lại bí mật đến ph*ng của nàng làm gì. Tiểu Thúy Loan ngẫm nghĩ một lúc chợt nhớ ra một người liền kêu lớn:
- Chẳng lẽ là cô ta ???
Hạ Mộng Cầm vội nói:
- Suỵt, ngươi đừng la lớn ... ngươi thử nói xem kẻ đó là ai ?
Tiểu Thúy Loan nhỏ giọng:
- Tỳ nữ không dám chắc, nhưng người có thể tố cáo chuyện này chỉ có thể là con tiện tỳ Lý Thiếu Hà mà thôi.
Hạ Mộng Cầm gật đầu:
- Đúng rồi ! Ta nghĩ giữa ngươi và con tỳ nữ của mẫu thân ta có chút gì đó liên quan. Nếu không chuyện bí mật giữa ngươi và Ngọc Tiêu Kỳ làm sao mà ả biết được.

Tiểu Thúy Loan hậm hực:
- Đúng là ả dâm tặc bỉ ổi. May mà nhị tiểu thư khoan dung, không thì đêm nay e rằng tỳ nữ và Ngọc Tiêu Kỳ khó mà sống nổi trước cơn thịnh nộ của lão gia.
Hạ Mộng Cầm nghe tỳ nữ nói vậy thì hỗ thẹn đỏ mặt lên. May mà hai người tuy ngồi cạnh nhau nhưng trong ph*ng tối mịt nên Tiểu Thuý Loan không thấy được sắc diện xấu hổ của Hạ Mộng Cầm.

Rõ ràng tuy rằng Hạ Mộng Cầm đã phát giác ra hành động dâm dục giữa Tiểu Thuý Loan và Ngọc Tiêu Kỳ nhưng bản thân nàng đã không ngăn cản thì chớ lại còn hùa theo cùng mây mưa ái ân cho sướng l.. Bây giờ nghe tỳ nữ nói như thế, tuy không bảo thẳng ra mọi sự nhưng bản thân Hạ Mộng Cầm cũng hiểu là mình đã hành động thật không thể nào tha thứ được nếu như mọi chuyện sau này vỡ lỡ ra.
Hạ Mộng Cầm nói:
- Chuyện này chắc chắn là có nguyên do. Ngươi thử nói xem ả tiện nhân Lý Thiếu Hà liên hệ thế nào trong chuyện này.
Tiểu Thúy Loan nghe vậy liền tuần tự kể lại mọi chuyện. Từ khi nàng dẫn Ngọc Tiêu Kỳ thương tích đầy mình về ph*ng sức thuốc cho đến khi nàng chấp nhận cùng cậu bé ái ân nồng thắm như là vợ chồng thật sự.

Hạ Mộng Cầm nghe xong thở dài áy náy nói:
- Ta thật quá nhẫn tâm. Đúng là Tiêu Kỳ tiểu tử đã bị đòn oan. Từ nay ta sẽ tìm mọi cách đối xử tốt với y. Còn đối với ả dâm nữ Lý Thiếu Hà chúng ta phải nghĩ cách tống cổ ả ra khỏi gia trang này mới được. Nếu để lâu ả sẽ lộ chuyện giữa ngươi và Ngọc Tiêu Kỳ thì rất nguy tai.
Tiểu Thúy Loan ngập ngừng:
- Nhị tiểu thơ định như thế nào ? Ả đó dù sao cũng là người của lão phu nhân. Chúng ta không thể tùy tiện đuổi cổ ả đi được.
Hạ Mộng Cầm gật đầu nói:
- Ngươi nghĩ cũng phải. Chuyện này để ta về suy nghĩ lại. Gìơ ta về ph*ng đây. Ngươi cũng nên ngủ đi. Nhớ ! Đừng ngủ chung giường với tiểu tử đó, kẻo có người phát hiện ra thì mệt lắm.

Tiểu Thúy Loan cười nhỏ:
- Tiểu thơ cứ yên tâm. Tỳ nữ tự biết lo liệu. Nhưng đêm mai tiểu thư có ghé lại không ?
Hạ Mộng Cầm đỏ mặt, ngần ngừ không biết phải đáp lời như thế nào cho ổn.

Tiểu Thúy Loan cười hích hích nói nhỏ:
- Thôi tiểu thư cứ đi đi. Đêm mai tiểu tỳ sẽ đợi tiểu thơ rồi mới hành sự.
Hạ Mộng Cầm xấu hỗ vội vã đi nhanh ra khỏi ph*ng. Qủa thật, nàng không đành lòng bỏ qua những đêm khoái lạc như vừa rồi bởi lẽ mùi vị của trái cấm thật không thể nào dứt ra được.
Khi Hạ Mộng Cầm vừa về đến cửa ph*ng thì đã thấy thấp thoáng có bóng người đang chực chờ ở đó rồi. Có tật giật mình. Trong lòng nàng phập phồng lo sợ, trái tim đập thình thịch, tay chân lạnh ngắt.

Bóng đen thấy Hạ Mộng Cầm vội cúi đầu xuống nói nhỏ:
- Tiểu thơ sao đi lâu quá vậy ? Tỳ nữ lo sợ không hiểu có chuyện gì ?
Hạ Mộng Cầm nhận ra giọng nói của Lý Thiếu Hà thì trong lòng chợt khẩn trương. Nàng lấy giọng bình tỉnh hỏi:
- Ngươi đứng ở đây làm gì ? Sao không chịu đi ngủ .
Lý Thiếu Hà ngạc nhiên hỏi:
- Chẳng phải tiểu thơ vừa từ ph*ng con tiểu quỷ Thúy Loan ra đấy ư ? Tiểu thơ có thấy gì không ?
Hạ Mộng Cầm sợ ả nhận biết ẩn tình nên đánh trống lãng:
- Ta vừa mới gặp Thúy Loan. Ả khóc lóc xin với ta cho tiểu tử Tiêu Kỳ được ở trong ph*ng của y vì hình như tiểu tử này đang bị bệnh thì phải. Ta thấy y khóc lóc quá nên đã bằng lòng chuyện này rồi.

Lý Thiếu Hà bật thốt:
- Sao nhị tiểu thơ lại dễ tin người như vậy. Ít nhất tiểu thơ cũng phải kiểm tra xem chứ.
Hạ Mộng Cầm nghiêm giọng:
- Hỗn láo ! Ngươi lại dám xem thường ta sao ? Tiểu quỷ Tiêu Kỳ bị ta đánh cho thâm tím mình mẩy. Y trở nên bệnh tật cũng là chuyện thường tình. Chẳng nhẽ ta lại không thông minh bằng mi ư .
Lý Thiếu Hà hốt hoảng vội cúi đầu ấp úng:
- Tỳ nữ biết lỗi. Qủa thật tiểu thơ nhận xét không lầm. Tiểu tỳ xin được rút lui.
Lý Thiếu Hà nói xong liền riu ríu lùi dần rồi bỏ đi bởi lẽ ai mà không biết tiểu thơ họ Hạ nổi tiếng dữ dằn.
Hạ Mộng Cầm đưa mắt nhìn theo, thầm thở phào trong lòng rồi mở cửa đi vào ph*ng.
Buổi sáng hôm sau, Hạ Mộng Cầm thức dậy thật muộn. Nàng uể oải gọi Tiểu Thúy Loan mang thức ăn vào trong ph*ng vừa ăn vừa trò chuyện.
Tiểu Thúy Loan nói:
- Tỳ nữ nghĩ tiểu thơ cứ tìm cách vụ vạ cho ả tội danh lấy cắp đồ quý thì tất nhiên lão gia sẽ tống cổ ả ra khỏi sơn trang ngay. Lão trang chủ trước nay rất ghét ai mắc phải tội danh này.
Hạ Mộng Cầm phì cười nói:
- Con a đầu này đúng là am tường tính cách của lão nhân gia. Phụ thân ta trước nay rất keo kiệt bủng xỉn. Ngay đến ta mà muốn xin lão gia cái gì cũng rất khó khăn. Nay ngươi bảo ta vụ vạ cho ả kia thì đúng là tuyệt độc không đường nào bằng.

Nhưng mà muốn vụ vạ cũng không phải dễ. Ngươi nói thử xem cách vu vạ thế nào ?
Tiểu Thúy Loan trong lòng khoái chí vì mối thống hận bị mạo danh sắp được nàng mượn tay nhị tiểu thơ báo thù ả dâm nữ Lý Thiếu Hà.
Tiểu Thuý Loan nói:
- Tỳ nữ biết ả tặc kia rất thích trang điểm. Mà tiểu thơ lại có cây trâm ngọc rất quý vừa được lão trang chủ mua cho. Chỉ cần bây giờ tiểu thơ giả vờ đánh rơi để ả nhặt được. Khi đó, chỉ cần ả mang trâm ngọc về ph*ng thì chúng ta làm gì không có cơ hội ra tay triệt hạ ả ra khỏi nơi này.
Hạ Mộng Cầm gật đầu cười:
- Mi đúng là khôn ngoan. Vậy đi, ta đưa trâm ngọc cho ngươi. Ngươi liệu thế nào thì cứ thế mà làm. Khi nào nắm chắc mọi sự thì cứ bảo ta. Ta sẽ cho người đến tìm trâm ngọc về và xử lý ả trước mặt mọi người.

Qủa đúng như kế hoạch. Chỉ ba hôm sau, tội danh lấy cắp trâm ngọc của Lý Thiếu Hà đã bị phanh phui. Tất nhiên, cho dù Lý Thiếu Hà có là tâm phúc của lão phu nhân thì cuối cùng cũng bị đuổi đi. Trong lòng Lý Thiếu Hà dù căm tức và cảm thấy không cam tâm nhưng cũng chẳng biết làm sao trước sự thật quá rõ ràng đành ôm gói hành lý rời khỏi Hạ gia trang.

Nhưng trong lúc Hạ Mộng Cầm và Tiểu Thúy Loan tưởng như đã gỡ được cái gai trước mắt, từ đây tha hồ mà sum vầy cùng Ngọc Tiêu Kỳ thì lại có một việc phát sinh.
Số là tỷ tỷ của Ngọc Tiêu Kỳ, Ngọc Thanh Thanh đã về rồi. Là tiểu đệ, Ngọc Tiêu Kỳ không còn lý do gì ở lại trong ph*ng Tiểu Thúy Loan nữa. Đây là một tình huống mà cả hai chủ tớ bọn họ đều không nghĩ tới.

Ngọc Tiêu Kỳ về lại căn nhà nhỏ. Cậu lại tiếp tục công việc câu cá thường ngày. Nhưng mà trong lòng cậu giờ đây chẳng còn phẳng lặng như trước nữa. Mùi vị của ái ân đã làm cho cậu tiếc nuối và buồn bực. Làm sao cậu có thể đi tìm mỹ nhân được đây trong khi hai mắt cậu mù lòa chẳng nhìn thấy gì. Cậu chỉ còn trông mong vào mỹ nhân tự đến tìm cậu mà thôi.

Ngọc Thanh Thanh phát hiện thấy cậu em trai nhỏ trở nên buồn bã thì lo lắng. Nàng thấy Ngọc Tiêu Kỳ cả ngày chẳng chịu nói gì, không một nụ cười, còn việc ăn uống thì chểnh mảng thì cố gắng tìm cách dò ra nguyên nhân.

Tất nhiên, cho dù Ngọc Thanh Thanh hỏi gì, nói gì, thì Ngọc Tiêu Kỳ vẫn không chịu nói ra cái nguyên ủy sâu xa mà cậu đang dấu kín.
Mà làm sao Ngọc Tiêu Kỳ có thể nói được với sư tỷ là chính con cu cậu đang thèm một cái l. để đụ cho đã.

Vì không hỏi được cậu em trai nên Ngọc Thanh Thanh đành phải cố gắng tìm cách phán đoán. Nàng suy nghĩ lại thì thấy từ khi nàng cùng với tam tiểu Thư Hạ Mộng Thúy trở về đến nay là Ngọc Tiêu Kỳ bắt đầu bị như vậy. Có lẽ nào vì nàng bỏ đi lâu quá mà Ngọc Tiêu Kỳ giận nàng, cho rằng nàng không còn thương y nữa, bỏ y ở lại một mình trong suốt một thời gian lâu như vậy.

Ngọc Thanh Thanh càng nghĩ càng thấy hợp lý. Nàng quyết định phải tìm cách bù lại lỗi lầm do nàng gây ra. Nhớ lại trước kia, khi hai chị em chung sống với nhau. Ngọc Tiêu Kỳ rất thích được ngủ cùng nàng. Mặc dù bây giờ chuyện đó đã không còn xảy ra nữa, nhưng những hình ảnh ôn nhu, ấm cúng giữa hai chị em nàng vẫn còn nhớ rất rõ.

Đêm hôm đó, sau khi Ngọc Tiêu Kỳ uống xong bát nước chè xanh. Cậu theo thói quen định đứng dậy đi về ph*ng thì đột nhiên phát hiện Ngọc Thanh tỷ đang đứng trước mặt.
Ngọc Thanh Thanh không để cho Ngọc Tiêu Kỳ có ý kiến, nàng đưa tay kéo cậu em về phía ph*ng mình.
Ngọc Tiêu Kỳ sau phút ngạc nhiên, chưa hiểu chuyện gì thì đã thấy bản thân mình đứng ở trong ph*ng Ngọc Thanh Thanh rồi.

Đối với Ngọc Tiêu Kỳ ph*ng của Ngọc Thanh Thanh rất dễ nhận biết vì trong ph*ng luôn có một mùi thơm rất dễ chịu mà bản thân cậu không biết là mùi thơm gì.
Ngọc Thanh Thanh dẫn Ngọc Tiêu Kỳ lại gần giường ngủ của nàng rồi nói:
- Đệ đệ hôm nay hãy ngủ lại đây với tỷ. Tỷ đệ chúng ta quả là đã trở nên ngày càng xa cách rồi.
Ngọc Tiêu Kỳ không ngờ tỷ tỷ lại nói như vậy, cậu bối rối khi Ngọc Thanh Thanh đẩy cậu vào giường rồi đắp chăn cho mình.
Mùi thơm của chăn và hương trinh con gái sộc thẳng vào mũi làm Ngọc Tiêu Kỳ thốt nhiên trở nên đờ đẫn. Cậu càng choáng váng hơn khi nhận thấy một thân hình mềm mại, thơm tho khẽ khàng nằm xuống bên cạnh rồi choàng tay ôm cậu vào lòng.

Ôi chao ! Ngọc Tiêu Kỳ khẽ thốt trong lòng. Khuôn mặt cậu áp thẳng vào một bên nhũ phong no tròn, thơm phức của người sư tỷ xinh đẹp. Tấm thân nàng mềm ấm vào sát vào người Ngọc Tiêu Kỳ khiến cậu run lên nhè nhẹ.

Ngọc Thanh Thanh cũng bất chợt cảm thấy cơ thể nàng run động khi hai thân người ép sát vào nhau. Nàng nhận thấy một mùi gì rất lạ bốc lên từ mái tóc và thân thể cậu em trai. Cái mùi này không ngờ lại làm nàng rất ưa thích và cảm thấy một chút gì như ngây như say.
Dường như vô thức. Ngọc Thanh Thanh ôm ghì lấy em nàng chặt hơn.

Ngọc Tiêu Kỳ sung sướng thốt lên khe khẽ:
- Tỷ tỷ, đệ yêu tỷ tỷ lắm !
Ngọc Thanh Thanh mở cờ trong lòng. Như vậy là nỗi lo của nàng cũng qua đi khi tình cảm hai chị em đã hàn gắn sau chuyến đi xa của nàng vừa rồi.
Đột nhiên, nàng cảm thấy có cái gì ngọ ngoạy ở phía dưới bụng, có vẻ như có vật gì cứng cứng, nóng nóng áp sát vào vùng nhạy cảm bên dưới của nàng.
Nàng chưa kịp hiểu thêm thì nhận thấy Ngọc Tiêu Kỳ đang hôn hít một bên nhũ phong của nàng.
Ngọc Thanh Thanh đờ người ra vì bối rối và ngây ngất. Nàng nửa muốn đẩy người cậu nhỏ ra vừa không sao thực hiện được.

Ngọc Thanh Thanh chợt nghĩ nếu nàng đẩy cậu em ra khỏi người nàng thì phải chăng nàng đã tách rời tình cảm mới vừa gắn kết lại giữa hai chị em. Tất nhiên, không bao giờ nàng lại làm như vậy. Nhưng nếu thế thì bây giờ nàng phải xử trí sao đây, ...
Trong khi Ngọc Thanh Thanh bù đầu không biết làm cách nào thì Ngọc Tiêu Kỳ ngược lại rất lấy làm háo hức. Cậu ôm chặt lấy hai eo thon của tỷ tỷ vào lòng trong khi môi cậu say mê hôn hít một bên nhũ phong thơm tho, mềm mại.
Dường như cùng một lúc, con cu cứng ngắt của cậu cũng đã tìm ra chỗ để tấn công vào cái l. của Ngọc Thanh Thanh.
Ngọc Tiêu Kỳ háo hức, chìm đắm trong nhục dục. Cậu quên hẳn đi, nữ nhân trong tay cậu không phải là Hạ Mộng Cầm, cũng không phải là Tiểu Thúy, mà là tỷ tỷ xinh đẹp Ngọc Thanh Thanh của mình.

Còn phần của Ngọc Thanh Thanh thì càng lúc càng trở nên đờ đẫn. Cảm giác nhục dục đã lấn át thần trí làm cho nàng không sao có được một cử chỉ phản đối trước những cái vuốt ve, tấn công càng lúc càng mạnh bạo của cậu em trai quý hóa.
Ngọc Tiêu Kỳ theo thói quen chung đ.ng với các nữ nhân. Cậu nhẹ nhàng cởi bỏ y phục của mỹ nhân trong khi hai tay vào đôi môi không ngừng kích thích trong thân thể người ngọc.

Rồi chuyện gì đến phải đến, thân hình Ngọc Thanh Thanh run rẩy hẳn lên khi bàn tay ma quái của Ngọc Tiêu Kỳ ve vuốt, nắn bóp cái l. nhỏ nhắn, trinh nguyên của nàng.
Bây giờ thân hình cả hai đã hoàn toàn lõa thể. Da thịt hai người áp vào nhau cùng với những kích thích càng lúc càng tăng.
Ngọc Thanh Thanh là thiếu nữ trinh nguyên trong khi đó Ngọc Tiêu Kỳ đã lão luyện trong tình trường thì làm sao nàng có thể thoát khỏi tay cậu em cho được.

Ngọc Tiêu Kỳ say sưa liếm láp hôn hít dường như khắp vùng da thịt của Ngọc Thanh Thanh. Thân hình nữ nhân run rẩy từng hồi và nước dâm bắt đầu ri ri chảy ra nơi chỗ kín.
Ngọc Tiêu Kỳ cảm nhận rất nhanh điều đó, cậu vội trườn xuống bú lấy cái l. trinh nguyên mà nuốt từng chút, từng chút nước dâm đang càng lúc càng trở nên nhiều hơn.

Ngọc Thanh Thanh cảm giác như cơ thể nàng đang cứng lại, mọi giác quan đều tập trung dồn về chỗ kín. Hai tay nàng vội đưa lên bóp vuốt hai trái đào tiên cứng ngắt còn môi nàng bật lên tiếng rên rỉ không ngừng.
Sướng quá, ... sướng quá, ... Ngọc Thanh Thanh vừa rên rỉ những từ vô nghĩa vừa uốn éo thân người.

Lúc này Ngọc Tiêu Kỳ đã đưa lưỡi mình vào phía trong vách l. hút mạnh. Cậu vừa làm vừa đánh lưỡi liên tục lên cái âm vật đang từ từ nở to ra của tỷ tỷ.
Ngọc Thanh Thanh lúc này đã hết chịu nổi. Nàng rú lên từng hồi và hai tay đưa xuống nhấn mạnh đầu Ngọc Tiêu Kỳ vào sâu trong hạ thể nàng.
Ngọc Tiêu Kỳ nhận thấy một dòng khí phụt mạnh ra từ cái lỗ l. này liền cố gắng nuốt hết. Ngọc Thanh Thanh sướng quá run lên bần bật.

Lúc này Ngọc Tiêu Kỳ cũng chịu không nổi nữa. Cậu chồm người lên thân thể tỷ tỷ rồi đẩy con c*c to lớn của mình vào thẳng cái l. đang phồng lên vì nứng của người sư tỷ.
Hai người giật lên vì cảm giác sướng khoái. Con c*c của Ngọc Tiêu Kỳ đang lừng lững tiến vào cái l. trinh nọ.

Ngọc Tiêu Kỳ cảm giác cái l. quá bóp. Cậu vừa hôn vào đôi môi ngọt lịm của người tỷ tỷ vừa đẩy ra, kéo vào nhè nhẹ con c*c của mình.
Một lúc sau, dường như cái l. đã quen dần với con c*c. Ngọc Tiêu Kỳ chưa kịp đẩy c*c vào sâu thêm thì cái mông của tỷ tỷ cậu đã hất lên để nuốt lấy con c*c.
Hai người ôm chặc lấy nhau vì sướng. Con c*c của Tiêu Kỳ vừa đi được thêm một đoạn ngắn nữa thì vướng ngay phải màng trinh con gái.
Ngọc Thanh Thanh giật bắn mình vì đau vội đẩy mạnh cậu em ra.

Nàng choàng tỉnh cơn nhục dục thì nhận thấy cả hai đang trần truồng nằm cạnh nhau. Toàn bộ những gì vừa mới xảy ra lần lượt hiện rõ nơi tâm trí làm nàng toát mồ hôi lạnh và xấu hổ đến cùng cực.
Ngọc Thanh Thanh định tát vào mặt kẻ đã vũ nhục nàng, nhưng khi nhìn vào mặt cậu em thấy hai mắt cậu mù lòa, hoàn cảnh thật đáng thương khiến nàng bất giác òa lên khóc rồi ôm mặt chạy thẳng ra ngoài.
Ngọc Tiêu Kỳ thừ người. Cậu cũng đã nhận ra hai chị em vừa làm một chuyện sai trái, đáng xấu hổ. Ngọc Tiêu Kỳ lủi thủi tìm đường về lại ph*ng mình mà trong dạ bồn chồn lo lắng không yên vì không biết sư tỷ cậu bây giờ đã chạy đi đâu.

Ngọc Thanh Thanh chạy ra bên ngoài khóc lóc một hồi thì từ từ bình tĩnh lại. Nàng chợt đỏ mặt lên vì xấu hổ khi nhận ra bản thân đang trần như nhộng không một mảnh vải che thân. Ngọc Thanh Thanh nhìn ngó xung quanh thấy màn đêm tối thui, gió lạnh thổi qua thì ý thức được rằng cần phải quay trở về nhà.

Ngọc Thanh Thanh về ph*ng thấy quần áo của cả hai vẫn còn nằm rải rác giữa giường. Nàng xấu hổ chọn lấy y phục của mình mặc vào trong khi y phục của Ngọc Tiêu Kỳ thì vắt lên thành ghế.
Đêm hôm đó, Ngọc Thanh Thanh ngủ không yên, chập chờn mộng mị đến hơn canh ba mới bắt đầu chợp mắt.

Từ đó trở đi, hai chị em tuy là gặp nhau nhưng đều ngượng ngùng và rất ít khi nói chuyện. Điều đó làm cho Ngọc Tiêu Kỳ đã cô đơn lại càng thêm cảm giác cô độc, lẻ loi. Cậu vẫn thường ra ao gần nhà câu cá như mọi khi, trong khi trong lòng cậu ngổn ngang bao nổi ưu phiền.
Bấy giờ nói về tình cảnh của hai chủ tớ Hạ Mộng Cầm và Tiểu Thúy Loan cũng chẳng được tốt gì. Hạ Mộng Cầm mấy hôm nay tâm tình không được vui vẻ. Nàng cảm thấy trong lòng như trống vắng một điều gì đó khó nói lên lời.

Tiểu Thúy Loan làm sao không nhận ra tình trạng khác lạ của chủ nhân. Nàng đem đối chiếu với bản thân mình thì thầm đoán ra nguyên nhân buồn bực của Hạ Mộng Cầm tiểu thơ.
Qủa thật, từ khi Ngọc Thanh Thanh về lại nhà. Ngọc Tiêu Kỳ bị quản thúc nên chẳng thể tự tiện đến ở chổ Tiểu Thúy Loan được. Tất nhiên vì vậy mà cảnh tượng phụng đảo, loan điên chẳng còn xảy ra nữa. Đây cũng chính là nguyên nhân khiến hai chủ tớ họ buồn bực trong lòng.

Tiểu Thúy Loan sau mấy hôm quan sát tâm trạng chủ nhân liền đánh bạo hỏi:
- Tiểu thơ có phải đang nhớ đến Kỳ đệ không ?
Hạ Mộng Cầm vội đảo mắt nhìn thẳng vào mặt Tiểu Thúy Loan. Nàng ngần ngừ một lúc rồi cúi đầu thở dài.
- Mi cũng biết như vậy sao ?
Tiểu Thúy Loan gượng nói:
- Tiểu tỳ cũng nhớ y ? Không hiểu mấy ngày nay y làm gì ?
Hạ Mộng Cầm như tìm được người tâm sự nói nhỏ:
- Ta cảm thấy trong người không được khỏe. Chẳng hiểu tại sao mấy đêm liền ta cứ trằn trọc không yên.
Tiểu Thúy Loan đột nhiên che miệng cười khúc khích:
- Cô nương, hóa ra cô nương cũng giống tiểu tỳ.
Hạ Mộng Cầm đỏ mặt gắt khẽ:
- Mi đó, có chuyện gì mà lại cười cợt ta chứ ?
Tiểu Thúy Loan nín cười nói:
- Tiểu thơ chẳng lẽ vẫn không hiểu được nguyên nhân việc này sao ?
Hạ Mộng Cầm kéo tay Tiểu Thúy Loan xuống ngồi cạnh rồi hỏi:
- Mi nói đi, xem thử coi như thế nào.
Tiểu Thúy Loan ngồi xuống, thở dài nói:
- Chuyện này tiểu tỳ nghĩ là do nguyên nhân thiếu vắng Kỳ đệ mà ra. Mấy lúc gần đây tiểu thơ và tỳ nữ thường ngày đêm gần gũi y. Bây giờ y đã trở về nhà rồi nên chúng ta làm sao mà không nhớ y được.

Hạ Mộng Cầm nhắm mắt lại khẽ nói:
- Ôi ! Qủa thật ta không sao quên được cảm giác ngút ngàn khi ta và y hòa hợp cùng nhau. Cái cảm giác đó làm cho ta không sao ngủ yên được.
- Tiểu tỳ cũng vậy. Tiểu tỳ cứ cảm thấy l. mình bức rức khó chịu. Gía mà có Kỳ đệ ở bên đưa con c*c của đệ ấy vào trong l. thì sướng biết bao.

Hạ Mộng Cầm ngượng ngập liếc nhìn khuôn mặt ửng hồng của Tiểu Thúy Loan. Qủa là cảm giác của cô ta chẳng khác gì nàng. Tuy nhiên cô ta dám nói thẳng ra chuyện này mà không chút ngại ngùng gì .
Bổng nhiên, Tiểu Thúy Loan mở bừng mắt ra nói:
- Tiểu tỳ nghĩ ra một cách để chúng ta gặp được Kỳ đệ rồi.
Hạ Mộng Cầm hồi hộp hỏi:
- Cách chi vậy ?
- Dễ lắm. Tiểu thơ hãy kiếm cớ gọi y lại đây. Tất nhiên chuyện này cũng dễ dàng mà.
- Nhưng lấy cớ gì mới được ? Y bị mù lòa, có gì đâu mà sai y làm được.
Tiểu Thúy Loan bật cười nói:
- Rõ là ! Tiểu thơ cứ bảo là tiểu thơ muốn học cách câu cá nên gọi y đến hỏi chuyện.

Hạ Mộng Cầm mỉm cười nói:
- Ừ ! Ý ngươi cũng được đó. Vậy mau đi tìm y nhanh lên.
Tiểu Thúy Loan được lời như mở tấm lòng. Nàng tưởng tượng đến cảnh ái ân sắp tới thì toàn thân nóng bừng. Cái l. như trương nở ra ở dưới hạ thể. Hai chân Tiểu Thúy Loan nhanh chóng chạy đi đến ao cá ở phía chính Tây.
Ngọc Tiêu Kỳ và Tiểu Thúy Loan gặp lại nhau thật như là cá gặp nước, hổ về rừng. Hai người chuyện trò tiếu tít, dường như không biết thời gian là gì. Hồi lâu sau, Tiểu Thúy Loan đột nhiên nhớ ra nhiệm vụ của mình. Nàng ghé miệng vào tai cậu nhỏ thì thầm:
- Tiểu thơ muốn gặp Kỳ đệ đó. Đệ mau đến gặp người đi.
Ngọc Tiêu Kỳ ửng đỏ mặt lên hỏi nhỏ:
- Tiểu thơ sao lại muốn gặp đệ ?

Tiểu Thúy Loan cười khẽ, đôi mắt nàng long lanh và đầy bí ẩn:
- Đệ đệ không biết ư ? Dạo này tiểu thơ tâm trạng không được vui. Muốn tìm một người trò chuyện để giải khuây.
Ngọc Tiêu Kỳ tuy mắt bị mù, nhưng bản thân cậu cũng không phải là kẻ ngu dốt. Chỉ mấy lời vừa rồi của Tiểu Thúy Loan nói với cậu thôi Ngọc Tiêu Kỳ đã hiểu ra ẩn ý đằng sau việc này rồi.
Qủa thật, bản thân Ngọc Tiêu Kỳ cũng bị giầy vò bởi việc này không ít. Cái mùi vị trái cấm sao mà khó quên đến vậy. Đã ăn một lần rồi là cứ muốn ăn mãi. Hơn nữa, thân thể Hạ Mộng Cầm tiểu thơ lại thật là mềm mại, thơm tho. Hai quả đào tiên của nàng ta chỉ sờ được vào thôi đã thấy sướng rồi, chưa kể đến việc bóp vuốt nó thì thật là mê ly khoái lạc.
Ngọc Tiêu Kỳ nhớ lại mấy lần cùng nàng ta lăn lộn gối chăn, tưng bừng cụp lạc mà lửa dục trong người cậu nổi lên đùng đùng.

Con c*c của Ngọc Tiêu Kỳ không biết tự lúc nào đã vươn cờ trổi dậy. Sừng sững đội quần lên u thành một cục nhìn rất rõ ràng.
Tiểu Thúy Loan làm gì không phát hiện ra chuyện lạ. Nàng nhận ra cái của nợ kia của Ngọc Tiêu Kỳ đã trổ mòi vươn dậy rồi.

Tiểu Thúy Loan mấy ngày gần đây dục tình bị dồn nén. Bây giờ này thấy cảnh này thì làm sao mà chịu được. Dục tính trong người nàng bất giác bùng cao hơn bao giờ hết. Cái l. nàng trở nên nóng hổi và dậm giựt vô cùng khó chịu. Tiểu Thúy Loan vội liếc mắt nhìn ra xung quanh. Nàng thấy không có ai ở gần đây liền đánh bạo kéo Ngọc Tiêu Kỳ ngồi xuống rồi bầy cuộc truy hoan.
Hai người đụ nhau trong tư thế ngồi. Tiểu Thúy Loan thân hình nhấp nhô. Hai tay nàng giữ chặt lấy hai bên vai cậu nhỏ làm điểm tựa trong khi hạ bàn của nàng dập xuống đùi cậu ầm ầm.

Ngọc Tiêu Kỳ vừa thở vừa cố gồng người lên mà chịu những cú đập xuống mạnh như vũ bão của Tiểu Thúy Loan. Con c*c và cái l. tiếp xúc lẫn nhau với những âm thanh vô cùng ấn tượng.
Hai người mới l. c*c giao nhau chưa đầy 10 phút mà con c*c của Ngọc Tiêu Kỳ đã trở nên bóng nhẩy và đầy dịch chất. Cái l. của mỹ nhân như một con cá lớn đang đớp mồi, cứ nuốt vào lại nhả ra. Cứ mỗi lần như vậy nước dịch từ bên trong l. lại trào ra theo từng nhịp dập xuống tơi bời.

Tiểu Thúy Loan bây giờ đã không còn là Tiểu Thúy Loan đoan trang, hiền lành của mấy phút trước. Nàng giờ đây chẳng khác gì là một con thú cái hoang dã đang mùa động đực. Hai tay nàng ôm cứng lấy người tình quân, miệng gầm gừ, tóc tai nàng xổ tung bay lất phất theo từng cơn gió.
Hồi lâu sau, sóng yên, bể lặng. Tiểu Thúy Loan rời khỏi người Ngọc Tiêu Kỳ nằm lăn xuống thảm cỏ thở dốc từng hồi. Nàng đã đạt được khoái lạc đến tột đỉnh và bây giờ trở nên mệt mỏi hết sức dễ chịu.
Ngọc Tiêu Kỳ cũng chẳng khác gì Tiểu Thúy Loan. Con c*c của cậu mấy hôm nay thiếu thốn cái l.. Bây giờ được kỳ ngộ với cái l. Tiểu Thúy Loan thì còn hạnh phúc nào bằng. Vừa rồi sau một hồi giao đấu. Con c*c của cậu cũng đã đạt được khoái cảm tràn đầy với những dòng tinh dịch bắn thẳng vào l. nữ nhân.
Gìơ đây hai người họ nằm bên nhau nghỉ ngơi cho lại sức.

Tiểu Thúy Loan sau một lúc nghỉ mệt liền đứng dậy chỉnh trang y phục rồi giục Ngọc Tiêu Kỳ theo nàng về chỗ của tiểu thơ. Tất nhiên, Ngọc Tiêu Kỳ chẳng có cớ gì mà từ chối việc này. Huống chi bản thân cậu cũng rất lấy làm khoái chí và mừng rỡ vì cậu biết chẳng sớm muộn gì cậu cũng lại được đụ nhau với một cái l. ngon lành nữa.
Hai người kéo nhau về đến chỗ ở của Hạ Mộng Cầm thì trời đã tối. Hạ Mộng Cầm đang ngồi bần thần trước bàn trang điểm trong khuê ph*ng thì phát hiện ra tiếng bước chân của hai người. Nàng mừng rỡ hết sức vội chạy ra kéo cả hai vào ph*ng trong.
Tiểu Thúy Loan khuôn mặt tươi rói, vừa cười vừa nói:
- Tiểu thơ ! Tỳ nữ đã làm xong chuyện tiểu thơ giao rồi đó. Tiểu thơ thấy y thế nào ?
Hạ Mộng Cầm đôi mắt long lanh, hai má ửng hồng. Nàng đập nhẹ tay vào mông ả tỳ nữ tinh quái rồi gắt khẽ:
- Thôi đi ! Đừng có xớ rớ ra đó nữa. Để ta nhìn y một chút nào.
Rồi Hạ Mộng Cầm đẩy Tiểu Thúy Loan ra một bên đưa mắt nhìn kỹ Ngọc Tiêu Kỳ. Mới đó mà đã hơn 1 tuần trôi qua nàng không gặp được người ta. Gìơ đây gặp mặt khiến nàng cảm thấy trong lòng vừa sung sướng vừa hồi hộp không nói lên lời.
Hạ Mộng Cầm sau phút giây trầm lắng liền nắm lấy bàn tay Ngọc Tiêu Kỳ khẽ nói:
- Ngươi đó. Sao mấy hôm không gặp lại có vẻ gầy đi ? chẳng lẽ còn có chuyện gì xảy ra sao ?

Ngọc Tiêu Kỳ thấy người ngọc vừa nắm tay, vừa quan tâm hỏi han khiến lòng cậu bồi hồi cảm khái. Cậu nhớ lại từ lúc hai người xa nhau, quả là cậu đã chịu không ít tác động khiến lòng cậu không còn yên tỉnh như xưa nữa.
Hạ Mộng Cầm thấy khuôn mặt Ngọc Tiêu Kỳ có vẻ buồn thì vội đập nhẹ vào tay cậu nhỏ cười nói:
- Thôi đi ! Mọi chuyện dù sao cũng đã qua rồi. Hôm nay chúng ta gặp nhau tại đây thì phải vui mới được.
Nàng nói rồi kéo tay dẫn Ngọc Tiêu Kỳ ngồi xuống ghế.
Tiểu Thúy Loan chạy vội đi lấy nước. Cô nàng chợt nhớ ra chuyện gì vội quay người lại hỏi:
- Tiểu thơ ! Tiểu thơ đã ăn gì chưa ?
Hạ Mộng Cầm vì quá lo lắng không biết tỳ nữ của nàng có đón được Ngọc Tiêu Kỳ về không nên dù trời đã tối mà nàng vẫn còn chưa ăn chút gì cả. Bây giờ nghe Tiểu Thúy Loan hỏi như vậy, nàng mới nhớ ra liền bảo nàng ta đi lấy mấy món ăn.
Ba người vừa ăn vừa trò chuyện. Câu chuyện bâng quơ, nói qua nói lại không ngờ cũng mất một lúc lâu.
Hạ Mộng Cầm đã lâu ngày không gặp cậu nhỏ, khát khao ân ái. Nàng chịu hết nổi liền kéo cậu nhỏ về giường.
Tiểu Thúy Loan biết ý liền lui ra, khép cửa lại.
Còn lại hai người, Hạ Mộng Cầm ôm lấy người Ngọc Tiêu Kỳ mà hôn. Hai người nằm dài ra giường quấn chặt lấy nhau.

Ngọc Tiêu Kỳ không để lỡ cơ hội tốt trong lúc ôm ấp người ngọc, cậu đã luồn tay vào trong y phục của Hạ Mộng Cầm mà bóp vuốt hai quả đào tiên của nàng.
Da thịt của Hạ Mộng Cầm mịn màn, thơm ngát. Bàn tay Ngọc Tiêu Kỳ lướt đi tới đâu là cảm giác đê mê đến đó.
Vì lẽ đôi mắt bị mù nên Ngọc Tiêu Kỳ chẳng biết nàng nọ đẹp xấu ra sao. Thế nhưng với thân hình mềm mại, vú nở, eo thon và cặp mông săn chắc thì khỏi cần nhìn mặt cũng có thể biết được Hạ Mộng Cầm khuyến rũ như thế nào.

Về phần Hạ Mộng Cầm cũng ngây ngất không kém. Nàng thích thú trước lối vuốt ve mớn trớn của tình quân. Bàn tay của cậu nhỏ do không phải làm việc nặng nhọc nên không hề có chút chai sạn. Vì vậy nên khi lòng bàn tay mân mê tới đâu là cảm giác tê tê đến đó. Có thể nói bởi trời xanh cướp đi đôi mắt nên mọi cảm giác của Ngọc Tiêu Kỳ đã tập trung vào đôi tay. Do vậy, bàn tay của cậu như có ma lực làm cho nữ nhân nào gần gũi cùng chàng đều mê man trong miền cực lạc.

Hai người vừa hôn hít vuốt ve vừa từ từ cởi bỏ y phục nhau ra. Chỉ một thoáng sau, trong màn chướng chỉ còn lại hai thân thể lõa lồ đang quấn vào nhau không rời.
Đột nhiên trong giây phút ngây ngất, Ngọc Tiêu Kỳ bỗng bị đẩy mạnh một cái khiến cậu chàng ngã lăn xuống đất đau điếng.

Hạ Mộng Cầm ngồi bật dậy giữa giường, quát lên một tiếng tức giận:
- Ngươi !...
Ngọc Tiêu Kỳ bị ngã đau không hiểu gì cả. Cậu lồm cồm bò dậy mà không biết vì sao Hạ Mộng Cầm đang khi ân ái lại trở nên hung dữ như vậy.
Hạ Mộng Cầm thấy cậu nhỏ bị ngã mặt mày nhăn nhó thì cơn giận cũng dịu xuống một chút. Nàng thở hắt ra một hơi rồi hỏi:
- Ngươi ! Có phải ngươi chung đ.ng với con tiểu quỷ kia không ?
Ngọc Tiêu Kỳ ngơ ngác:
- Tiểu thơ ! Sao ... sao tiểu thơ lại biết ?
Hạ Mộng Cầm thấy Ngọc Tiêu Kỳ ngây ngô hỏi như vậy thì vừa tức vừa buồn cười. Nàng gắt giọng:

- Mi đó, ăn vụng cũng phải lo chùi mép. Mi chung đ.ng với người khác rồi lại chung đ.ng ngay với ta thì làm gì mà ta chẳng nhận ra. Chẳng lẽ cái mùi do hai người để lại ta lại không nhận ra sao.
Ngọc Tiêu Kỳ hiểu ra mọi chuyện liền đỏ mặt nói ấp úng:
- Tiểu đệ .... tiểu đệ ...
Hạ Mộng Cầm thở dài một hơi rồi đưa tay kéo cậu nhỏ lên giường, ôm chặt lấy người cậu.
Nàng âu yếm nói:
- Ta biết, ngươi cũng không phải là người chủ động. Chuyện vừa rồi chẳng hẳn là do con Tiểu Thúy Loan mào đầu mà ra. Nhưng thôi. Chuyện này cũng không phải quan trọng nữa.
Hạ Mộng Cầm nói như vậy bởi vì đối với Ngọc Tiêu Kỳ dù sao đi nữa nàng cũng là kẻ đến sau. Cho dù xét về thân phận nàng là tiểu thơ - chủ của Tiểu Thúy Loan, nhưng đứng về tình cảm nam nữ, luyến ái, nàng cũng chỉ là kẻ thứ hai mà thôi.

Vừa rồi nàng giận dữ như vậy bởi vì hai người chung đ.ng nhau mà không có mặt nàng. Nàng tức là vì con tiểu tỳ dám ngang nhiên tranh hưởng trước khoái lạc với tiểu tình lang của nàng mà thôi.
Ngọc Tiêu Kỳ thì tất nhiên không thể hiểu nổi sự phức tạp trong lòng mỹ nữ. Cậu thấy người ngọc đã nằm gọn trong lòng thì háo hức hôn hít vuốt ve cho bỏ những ngày thiếu thốn.

Lúc này hai vú của Hạ Mộng Cầm đã bắt đầu chịu không nổi kích thích cương cứng lên rồi. Trong lúc ấy Ngọc Tiêu Kỳ đang nằm đè lên người nàng, một tay vừa bóp vuốt vú, còn miệng thì ngậm lấy đầu vú bên kia mà bú tơi bời.

Hạ Mộng Cầm có thể cảm nhận thấy dòng suối ngây ngất cứ mỗi lúc lại tăng dần. Toàn thân nàng nóng rực cả lên. Nhất là dưới hạ thể, cái l. nàng như bùng nổ, nước dâm cứ thế trào ra như lạch đào nguyên vừa được khai thông.

Bàn tay Hạ Mộng Cầm cũng không để yên mà thò xuống bên dưới bóp vuốt khúc thịt dư cứng ngắt trên người của tình lang. Nàng vừa vuốt vừa sục mạnh con c*c của Ngọc Tiêu Kỳ trong tay mình và lấy làm khoái chí vô cùng.

Hai người quần thảo một hồi thì Ngọc Tiêu Kỳ đã chịu không nổi nữa. Cậu gỡ tay Hạ Mộng Cầm ra khỏi con c*c của mình rồi lùi người xuống dưới chỗ l. của Hạ Mộng Cầm đang banh ra mà cắm thẳng con c*c cứng ngắt của cậu vào.
Khoái lạc tức thì trào lên ngay tại chỗ kín. Hai người đều mê đắm trước cú đóng c*c ngoạn mục vừa rồi của Ngọc Tiêu Kỳ.

Cái l. đẫm nước dịch của Hạ Mộng Cầm đã nuốt chửng con c*c của Ngọc Tiêu Kỳ một cách gọn ghẽ. Không những vậy. Con c*c của cậu nhỏ còn bị l. nàng nhào nặn vào hâm nóng lên cao 37% khiến Ngọc Tiêu Kỳ phải rít lên trong khoái lạc.

Ngọc Tiêu Kỳ đúng là khoái sướng không thể tưởng được. Cái l. của Hạ Mộng Cầm đúng là cái l. sinh ra để hành hạ nam nhân. Nó khít rịt và chẳng khác gì l. trinh nên nam nhân nào đụ c*c cùng nàng thì sẽ sướng vô cùng.

Lúc này, Hạ Mộng Cầm đã bắt đầu hẩy l. lên rồi. Nàng làm như vậy như là dấu hiệu để Ngọc Tiêu Kỳ biết ý bắt đầu dọng c*c xuống.
Thân thể hai người nhịp nhàng chuyển động làm cho cái giường của Hạ Mộng Cầm cứ rung chuyển từng hồi.

Hạ Mộng Cầm sướng quá rú lên khe khẽ rồi bắt đầu nói lảm nhảm. Còn con c*c của Ngọc Tiêu Kỳ như một cái bít tông đang chạy nước rút càng lúc càng dập nhanh xuống như vũ bão.
l. c*c ma sát mạnh vào nhau, khoái lạc tưng bừng, nước dâm cứ thế trào ra sau mỗi cú dập c*c như vậy làm phát ra những âm thanh ấn tượng.

Hai kẻ ái ân đã bắt đầu tiến lên đến đoạn cao trào. Cả hai như mê man không còn nhớ gì đến mọi chuyện cả. Tiếng rú của họ mỗi lúc lại càng to thêm làm cho khung cảnh càng lúc càng trở nên dâm dục đến không thể chịu được.

Tiểu Thúy Loan đứng phía ngoài nhìn vào cũng phải thèm thuồng đến chảy nước miếng. Nàng ta nhìn đến lõ con mắt trước những pha làm tình quá sức dữ dội bên trong ph*ng.

Đột nhiên có tiếng chân từ xa bước lại. Tiểu Thúy Loan do mãi mê theo dõi cuộc song đấu ở bên trong giữa tiểu thơ nàng và Ngọc Tiêu Kỳ nên không nhận biết sự việc bất thường. Đến lúc nàng giật mình phát giác ra thì người nọ đã đứng ngay trước mặt nàng rồi.
Tiểu Thúy Loan sợ hãi đến nỗi mặt mày tái xanh, ấp úng không nói lên lời.

Người vừa đến chẳng phải ai khác mà chính là tam tiểu thơ Hạ Mộng Thúy, chủ nhân của Ngọc Thanh Thanh - chị gái của Ngọc Tiêu Kỳ, kẻ đang cụp lạc ở phía trong ph*ng.
Hạ Mộng Thúy thấy Tiểu Thúy Loan mặt mày lấm lét, có vẻ rất mờ ám, trong khi ấy phía bên trong ph*ng lại liên tục vang lên những âm thanh hết sức kỳ lạ.

Hạ Mộng Thúy sợ rằng tỷ tỷ nàng ở trong đó gặp phải chuyện gì bất trắc nên mới la lớn như vậy. Nàng định đẩy cửa bước vào trong nhưng Tiểu Thúy Loan lại đứng chắn ngay trước mặt làm nàng vướng lối không thể vào được.

Vừa lúc ấy phía trong kia tiếng của Hạ Mộng Cầm vang lên rất rõ:
- Ối trời ơi ! chết người ta rồi .... đệ làm cái gì thế này !
Hạ Mộng Thúy hoảng quá xô vội Tiểu Thúy Loan đứng sang một bên rồi đẩy cửa bước vào.
Nàng vừa bước vào bên trong thì hoạt cảnh trước mắt khiến nàng kinh hãi đến trợn mắt há miệng không nói được lời nào.

Tiểu Thúy Loan đứng ở đằng sau thì sợ hãi đến cứng đờ cả ra. Nàng ta chẳng biết làm gì trong lúc này nữa.
Bên trong ph*ng, trên một cái giường gấm. Hai thân hình lõa thể đang song đấu cùng nhau. Lúc này, Hạ Mộng Cầm đang phi ngựa nước đại trên thân hình Ngọc Tiêu Kỳ. Tóc tai nàng xổ tung tóe, hai mắt rực lửa đam mê. Thân hình nàng trắng nõn nàn dưới ánh nến lung linh với hai bầu vú nở to, cương cứng dập dình theo nhịp giao hoan.

Tiểu Thúy Loan sau phút bối rối, liền bình tĩnh lại. Nàng ta vội bước vào trong ph*ng rồi đóng cánh cửa lại để không ai khác biết việc này nữa.
Phần Hạ Mộng Thúy thì sau thời gian đi xa, định ghé thăm nhị tỷ Hạ Mộng Cầm, thì bắt gặp cảnh này thì bối rối không biết làm sao.
Tiểu Thúy Loan ngó thấy tình cảnh như vậy liền kéo tay vị tam tiểu thơ kia nói nhỏ:
- Tiểu thơ ! Người hãy lui lại đây.

Rồi nàng kéo Hạ Mộng Thúy đứng vào một góc khuất phía trong ph*ng. Bây giờ thì cho dù Hạ Mộng Cầm và Ngọc Tiêu Kỳ có để mắt nhìn cũng chưa chắc đã thấy được hai người bọn nàng.
Cảnh quần thảo của đôi nam nữ vẫn đang hết sức gay cấn. Tiếng l. c*c đập vào nhau phát lên những âm thanh bùm bụp liên hồi. Tiếng âm thanh rên rỉ do họ phát ra lại càng thêm kích thích người ta để mắt vào quan sát.

Hạ Mộng Thúy cũng chỉ là một thiếu nữ. Nàng ta đối với chuyện nam nữ cũng chỉ nghe loáng thoáng thôi chứ chưa bao giờ được chứng kiến một việc nào cụ thể như lúc này. Trong lòng người thiếu nữ lập tức phát ra hai luồng xung đột về tư tưởng - nửa muốn chạy ra ngăn cản, nửa lại muốn im lìm đứng xem.

Nhưng thời gian và hoàn cảnh quanh đây lại quá thuận lợi cho tư tưởng sa ngã và dục vọng. Hạ Mộng Thúy dù muốn dù không mắt cũng đã thấy tận tường, tai cũng đã nghe thật rõ. Những cảnh khoái lạc kia đúng là một thứ khiến người ta khó mà cầm được việc nhìn ngó cho mãn nhãn.

Hạ Mộng Thúy đứng nhìn một lúc thì đã bắt đầu cảm thấy toàn thân nóng bừng lên. Hai tay nàng không hiểu sao càng lúc càng nắm cứng lại. Đôi mắt người thiếu nữ cứ mỗi lúc lại càng thêm dại đi trước tình cảnh hoang lạc tưng bừng bên trong.
Tiểu Thúy Loan ban đầu còn lo lắng không biết chuyện xấu gì ắt xảy ra. Thế nhưng nàng ta đợi mãi vẫn không thấy vị tam tiểu thơ này lên tiếng liền để mắt ngó lại nhìn vào mặt Hạ Mộng Thúy tiểu thơ.

Khi nàng nhìn thấy hai mắt vị tiểu thơ khả kính kia đang đứng tròng nhìn vào bên trong thì bắt đầu đoán ra sự việc.
Tiểu Thúy Loan cười thầm, đứng lặng một bên chờ xem diễn tiến ra sao.
Phía nơi giường gấm. Lúc này Hạ Mộng Cầm đã chịu không nổi khoái sướng. Nàng ta rú lên một tiếng lớn rồi bất thần dừng lại ngã gục xuống giường.

Con c*c của Ngọc Tiêu Kỳ bị cái l. nọ xiết chặc cứng lấy rồi co bóp xiết chặc lấy thân c*c thì cũng không chịu nỗi nữa bắt đầu bắn mạnh từng đợt tinh trùng vào sâu trong l. Hạ Mộng Cầm.
Hai người sau phút cực lạc bắt đầu nằm lăn ra thở dốc từng hồi.
Tiểu Thúy Loan kéo nhẹ tay, dắt vị tam tiểu thơ lại gần bên giường.
Bấy giờ Hạ Mộng Thúy đã nhìn rõ được cái thứ đặc dị trên người của tiểu tử nọ. Nàng thấy nó đen đen và mềm oặt chẳng có chút gì ấn tượng cả.

Nhưng nàng phải thầm khen thân hình của nhị tỷ tỷ nàng thật là tuyệt đẹp. Có thể nói vú của Hạ Mộng Cầm còn lớn hơn của nàng. Còn riêng cái thứ lông đen xì ở dưới hạ thể thì cũng chẳng thua gì của nàng về độ rậm rạp.

Hạ Mộng Cầm sau phút mây mưa đã hoàn toàn thỏa mãn chống tay ngồi dậy. Bất đồ mắt nàng chạm phải khuôn mặt của tam muội đang đứng ngay cạnh giường thì giật bắn cả người lên. ( tiếp Phần 2 )

------------- Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 ------------

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon