Loading...

"Truyện Sắc Hiệp" Ngọc Tiêu Kỳ P2

Loading...
Truyện Sắc Hiệp Ngọc Tiêu Kỳ P2
Hạ Mộng Thúy thấy tỷ tỷ kinh hãi như vậy cũng phải phì cười. Nàng ta trợn mắt nhìn tỷ tỷ có vẻ như đang đe dọa. Tiểu Thúy Loan thì đứng đằng sau lưng Hạ Mộng Thúy cười mỉm, hai mắt nheo lại như đang chọc ghẹo chủ nhân của mình.

Hạ Mộng Cầm sau phút bàng hoàng liền lấy lại bình tĩnh. Nàng vội khoát lấy áo choàng rồi bước xuống giường.

Ngọc Tiêu Kỳ do bị mù nên không phát hiện ra có kẻ đột nhập vào ph*ng lúc hai người đang chung đ.ng ái ân. Bây giờ cậu thấy tiểu thơ Hạ Mộng Cầm đột nhiên rời khỏi giường thì hết sức ngạc nhiên.
Ngọc Tiêu Kỳ vội hỏi:
- Tiểu thơ ! Nàng đi đâu vậy ?

Hạ Mộng Cầm lúc này trước mặt vị tam tiểu muội kia thì còn có thời giờ đâu mà trả lời cho rõ được. Nàng ta vội vã kéo tay Hạ Mộng Thúy lôi tuột ra ngoài.(Truyện Sắc Hiệp)

Tiếng bước chân của ba người khiến cho Ngọc Tiêu Kỳ kinh hãi vì cậu đã nhận ra dường như trong ph*ng lúc rồi không chỉ có một mình Hạ Mộng Cầm mà thôi.

Trong lòng cậu chợt hoang man vô cùng. Ngọc Tiêu Kỳ không hiểu người vừa ở trong ph*ng này đi ra là ai ? Liệu có phải là tỷ tỷ - Ngọc Thanh Thanh không nữa ?
Hạ Mộng Cầm kéo mọi người ra phía ph*ng ngoài rồi liền bảo tỳ nữ Tiểu Thúy Loan đốt đèn lên. Trong khung cảnh tĩnh mịch của trời đêm. Hai tỷ muội bọn họ nhìn nhau mà không biết phải nói lời nào lúc này.
Tiểu Thúy Loan đứng ở bên cạnh thấy vậy chịu không nổi liền nhắc khẽ:
- Tiểu thơ ! Tiểu thơ nói gì đi ?

Hạ Mộng Cầm đang lúc bối rối chưa tìm ra lời thích hợp. Chẳng ngờ ả tỳ nữ lại sốt sắng như vậy thì phát bực mình gắt lớn:
- Ngươi đó ! Cũng tại ngươi mà ra cả. Bây giờ ngươi bảo ta phải nói gì nào ?
Tiểu Thúy Loan không ngờ mình có ý tốt lại bị mắng một câu như vậy thì tiêu nghỉu lui người lại mặt mày méo sệch.

Hạ Mộng Thúy cũng đang chưa biết nên bắt đầu từ đâu. Gìơ lại thấy hai chủ tớ Hạ Mộng Cầm tỷ tỷ cãi vã lẫn nhau thì có phần ngạc nhiên hỏi:
- Vậy chứ ra, con tỳ nữ Thúy Loan cũng có vấn đề ư ?

Hạ Mộng Cầm được thể liền bắt đầu kể lại mọi chuyện từ đầu. Từ khi nàng đánh Ngọc Tiêu Kỳ đến sưng hết mình mẩy, đến lúc mọi chuyện xảy ra như vừa rồi đều tất tần tật kể ra.
Hạ Mộng Thúy vừa nghe vừa lấy làm ngạc nhiên lẫn thích thú. Nàng không ngờ chỉ mới một thời gian ngắn nàng rời khỏi nhà mà lại có nhiều chuyện kỳ lạ xảy ra như vậy.

Nhưng có một điều nàng vẫn không sao hiểu nổi là tại sao mấy vị nữ nhân kia từ Lý Thiếu Hà, Tiểu Thúy Loan rồi đến tỷ tỷ nàng Hạ Mộng Cầm lại có vẻ thích thú chung đ.ng với gã tiểu tử Ngọc Tiêu Kỳ như vậy ?

Hai chủ tớ Hạ Mộng Cầm thấy Hạ Mộng Thúy nghe xong câu chuyện chỉ ngồi im lìm không nói chút gì thì không hiểu ra làm sao cả. Hai người lo lắng Hạ Mộng Thúy sẽ tố cáo chuyện này với lão phu nhân hay lão trang chủ thì nguy to.

Về phần của Hạ Mộng Thúy thì sau một hồi nghĩ mãi không ra nguyên nhân của việc kỳ lạ này liền nhìn sang tỷ tỷ mình dò hỏi:
- Tỷ này ! Tiểu muội có chút không hiểu. Tại sao mọi người lại thích thú chung đ.ng với gã tiểu tử kia như vậy ? Muội nghĩ, gã có gì đặc biệt đâu, lại còn mù nữa .
Tiểu Thúy Loan thấy vị tam cô nương kia ngồi im một hồi lại đưa ra một câu hỏi ngây ngô như vậy thì không nén nổi phì cười thành tiếng.
Hạ Mộng Cầm thì nghe câu hỏi trên cũng phải đỏ ửng mặt lên và che miệng cười.
Hạ Mộng Thúy hỏi rồi, nàng thấy hai người bọn họ đều nhìn nàng mà cười thì không khỏi vừa ngạc nhiên vừa xấu hỗ.
Hạ Mộng Thúy ngượng quá sẵn giọng nói lớn:
- Tiểu muội hỏi nhị tỷ. Nhị tỷ tại sao lại cười !

Hạ Mộng Cầm thấy cô em thơ ngây như vậy cũng không nỡ cười cợt nữa liền nắm lấy tay nàng ta rồi nói:
- Muội muội ! Cái việc này là chuyện nam nữ. E rằng tỷ có trả lời chưa chắc tiểu muội đã tin. Thôi thì tỷ có cách này bảo đảm muội muội sẽ hiểu ngay thôi.
- Thế tỷ định dùng cách nào ?
- Rất đơn giản. Tiểu muội cứ theo tỷ vào trong ph*ng. Tỷ làm thế nào thì muội làm thế đó. Bảo đảm muội sẽ thông tỏ ngay.
Hạ Mộng Thúy tò mò hết sức. Nàng cảm thấy lời nói của nhị tỷ Hạ Mộng Cầm có cái gì đó bí ẩn khôn lường. Dường như nàng ta có điều gì đó không chịu nói ra.

Rốt cuộc, Hạ Mộng Thúy cũng theo Hạ Mộng Cầm và Tiểu Thúy Loan vào ph*ng trong. Bấy giờ trên giường, Ngọc Tiêu Kỳ cũng đang còn suy nghĩ chưa ra đệ tam nhân kia là ai.
Hạ Mộng Cầm bước lại gần giường cười nói:
- Kỳ đệ. Tỷ tỷ có chút chuyện phải ra ngoài. Chắc hẳn Kỳ đệ không giận tỷ chứ ?
Ngọc Tiêu Kỳ vội nói luôn thắc mắc trong đầu cậu nãy giờ. Tiểu Thúy Loan nghe thế cười giòn tan khỏa lấp. Nàng nói rằng lúc đó người đứng ở trong ph*ng này là nàng chứ là ai nữa.

Hạ Mộng Cầm được Tiểu Thúy Loan giải vây liền theo đó phụ họa theo. Hai người kéo nhau lên giường cùng nằm xuống hai bên người Ngọc Tiêu Kỳ.
Chiếc giường gấm này của Hạ Mộng Cầm khá là rộng rãi. Ngay khi Hạ Mộng Cầm đặt người nằm xuống nàng đã kéo tay tiểu muội – tam tiểu thơ Hạ Mộng Thúy nằm xuống bên nàng.

Lúc này, nằm giữa là Ngọc Tiêu Kỳ, phải bên phải của cậu là Tiểu Thúy Loan, phía bên trái là chị em Hạ Mộng Cầm, Hạ Mộng Thúy.
Hạ Mộng Cầm đột nhiên cười khẽ nói:
- Ơ này ! Loan muội muội sao lại không chịu cởi y phục ra. Chẳng lẽ muội muội hôm nay không muốn hầu hạ tướng công ?
Tiểu Thúy Loan bật cười hiểu ý. Nàng vội ngồi ngay dậy vừa khúch khích cười vừa lần cởi y phục.
Trong khi Tiểu Thúy Loan ngồi dậy. Hạ Mộng Cầm cũng kéo Hạ Mộng Thúy ngồi dậy rồi phụ giúp cởi y phục ra cho nàng.

Hạ Mộng Thúy mặt hoa đỏ bừng, nàng muốn vung tay ra cưỡng lại bàn tay của Hạ Mộng Cầm nhưng bị chị nàng lột truồng ra hết sức nhanh nhẹn.
Hạ Mộng Thúy ngó sang Tiểu Thúy Loan thì thấy nàng nọ đã lõa thể ra rồi. Thân hình Tiểu Thúy Loan cũng hết sức gọn gàng cân đối và cặp vú của nàng cũng rất đẹp.
Nàng nhìn vào mặt Ngọc Tiêu Kỳ thì thấy cậu ta hai mắt đã bị mù nên dù nàng có lõa thể cũng chẳng thể nào thấy được người nàng.

Hạ Mộng Thúy thấy có chút an tâm và đỡ ngượng. Nàng không biết nên làm gì tiếp thì Hạ Mộng Cầm đã đẩy nàng nằm sát vào cạnh người Ngọc Tiêu Kỳ rồi.
Tiểu Thúy Loan đã am tường chuyện ph*ng the ong bướm. Nàng chẳng chút ngại ngần liền vòng tay ôm lấy thân hình Ngọc Tiêu Kỳ kéo sát về mình.

Thân thể hai người áp sát vào nhau. Đôi nhũ phong no tròn của Tiểu Thúy Loan đã áp vào ngực Ngọc Tiêu Kỳ vào tạo cho chàng một cảm giác êm dịu kỳ lạ.
Ngọc Tiêu Kỳ vừa hôn, vừa vuốt ve thân thể mềm mại của mỹ nhân trong lòng. Có thể nói sao phút nghỉ ngơi vừa rồi. Cơ thể Ngọc Tiêu Kỳ đã lại phục hồi phong độ rồi.
Ở bên này, Hạ Mộng Cầm thấy Hạ Mộng Thúy nằm co ro và im thinh thích thì khẽ lên giọng:
- Tướng công ! Chàng chẳng nhớ đến tỷ tỷ này ư ? Tỷ mệt quá muốn được đệ chăm sóc cho một chút.
Ngọc Tiêu Kỳ thấy nàng nọ nói vậy thì vội buông Tiểu Thúy Loan ra miệng nói:
- Được rồi ! Để ta giúp nàng ...
Rồi hai tay cậu vươn ra ôm lấy người ngọc vào lòng.

Nhưng mà, Ngọc Tiêu Kỳ bỗng giật mình nhận ra người ngọc toàn thân như đang co rúm lại và chân tay nàng lạnh vô cùng.
Ngọc Tiêu Kỳ sau phút ngạc nhiên, chợt nghĩ chắc là Hạ Mộng Cầm bị mệt thật nên người nàng mới lạnh lẽo như vậy.

Ngọc Tiêu Kỳ nghĩ thế rồi tự cho rằng mình nghĩ vậy là đúng nên cậu vội ôm chặc thân hình nàng nọ vào lòng hơn.
Hai tay Ngọc Tiêu Kỳ liên tục xoa vuốt khắp người nàng. Đặc biệt là ở hai bầu nhũ hoa, cậu chăm sóc vô cùng chu đáo.

Thân hình của Hạ Mộng Thúy so với tỷ tỷ của mình là Hạ Mộng Cầm thì cũng không khác gì nhau lắm. Nếu xét kỹ ra thì hai bầu vú nàng hơi nhỏ hơn cô chị một chút. Tuy nhiên, nếu để ý kỹ thì họa may mới phát hiện ra được. Đằng này, Ngọc Tiêu Kỳ làm sao mà ngờ được lại có chuyện trộm long tráo phụng – thay người nọ bằng người kia thế này. Vì vậy, cậu vẫn ôm chặt nàng nọ vào lòng mà vuốt ve, hôn hít như thường.

Ngọc Tiêu Kỳ thì không có vấn đề gì. Bởi với cậu chuyện chung đ.ng và và ái ân với mỹ nhân là chuyện bình thường rồi. Thế nhưng về phần Hạ Mộng Thúy thì nào đâu phải như vậy. Cả người nàng trước nay đã bao giờ để nam nhân nào sờ mó vào đâu, giờ đây bị hai bàn tay và cái mồm cậu nhỏ tấn công tới tấp thì nàng chới với và hoang man vô tả.
Lại nữa. Ngọc Tiêu Kỳ làm sao mà biết được nàng nọ là gái trinh. Vì thế cậu thoái mái, đưa tay cậu vào nơi bí hiểm của người con gái mà vần vò, sờ nắn.

Của đáng tội. Bàn tay của Ngọc Tiêu Kỳ quả là có ma lực. Hai bên mép l. vun đầy, nẩy nở của Hạ Mộng Thúy cứ nóng bừng lên và từ từ phồng to lên thấy rõ.
Hạ Mộng Thúy sướng quá cứ run lên bần bật mà không dám thốt lên lời. Bàn tay của Ngọc Tiêu Kỳ thì như con rắn uốn lượn đảo hết chỗ này đến chỗ kia trên người mỹ nhân khiến nàng nọ càng lúc càng đê mê ngây ngất.

Tiểu Thúy Loan thấy tam tiểu thơ bị cậu nhỏ làm cho tơi bời hoa lá và run lên bần bật thì cũng thích thú ngồi dậy mà nhìn. Nàng thấy rõ các núm vú đỏ hồng của vị tiểu thơ của từ từ trương nở to lên và mặt mày nàng ta đỏ hồng lên vô cùng.

Tiểu Thúy Loan thấy thế cười khẽ nói:

- Tiểu thơ ! Sao tiểu thơ không thử thăm khám cái của quý của tiểu tướng công xem sao ?

Lời nhắc của Tiểu Thúy Loan làm Hạ Mộng Thúy chợt bừng tỉnh. Thực tình từ nãy giờ nàng đã cảm nhận thấy bên dưới hạ thể mình có một vật gì cưng cứng cứ chọc vào bụng nàng nóng hổi. Nàng bởi xấu hỗ mà không dám đưa tay xuống nắm lấy nó thử xem sao. Nhưng mà lúc này nghe Tiểu Thúy Loan nói vậy, Hạ Mộng Thúy hạ quyết tâm đưa tay xuống dưới sờ vào các vật di động nọ.

Hạ Mộng Thúy không đ.ng vào thì thôi. Khi nàng nắm được cái thứ đặc dị này của nam nhân trong tay nàng mới phát giác ra đó là một khúc thịt dài như trái chuối. Nàng vừa kinh ngạc vừa tò mò nên bàn tay nàng cứ sờ sờ bóp bóp thử vào nó xem sao.

Nhưng mà Ngọc Tiêu Kỳ thì làm sao mà chịu được. Cậu lúc này đã hôn hít vào hai bên vú nàng và bắt đầu ngậm lấy đầu nhũ hoa mà bú liếm say sưa.

Hạ Mộng Thúy thấy như có một luồng điện chạy dọc theo thân hình, bắt đầu là từ núm vú và kết thúc là nơi cái l. nàng. Đó là thứ cảm giác khoái lạc vô cùng, nó khiến nàng tê tái đến bủn rủn cả tay chân.

Hai mép l. của nàng càng lúc càng nở to hơn và nước dâm thủy từng chút từng chút bắt đầu chảy ra.

Hạ Mộng Thúy sướng quá chịu không nổi nữa bắt đầu rên lên khe khẽ.

Không ngờ tiếng rên của nàng lại khiến cho Ngọc Tiêu Kỳ kinh ngạc. Phải biết rằng người mù cũng có lúc sáng suốt. Tuy Ngọc Tiêu Kỳ không nhìn được, nhưng tai của cậu lại ghi nhớ rất tốt giọng nói của từng người.

Dù rằng Hạ Mộng Thúy chỉ rên lên khe khẽ, nhưng cậu đã nhận ra ngay nàng nọ nhất định chẳng phải là Hạ Mộng Cầm tiểu thơ.

Ngọc Tiêu Kỳ chợt nhớ đến bài học của Tiểu Thúy Loan dạy cho lúc trước. Thế là chàng bắt đầu từ từ khám nghiệm thân thể của mỹ nhân bí ẩn này.

Bắt đầu là từ đôi vú của người ngọc. Kế đến chàng kiểm tra nơi chỗ kín của mỹ nhân. Rồi mùi thơm từ cơ thể nàng nọ tỏa ra. Mỗi thứ một chút, Ngọc Tiêu Kỳ đã khẳng định được nữ nhân trong lòng cậu lúc này nhất định là một người nào đó mà trước nay cậu chưa từng ái ân bao giờ.

Một điều nữa, Ngọc Tiêu Kỳ cũng phát hiện ra là nữ nhân này chưa từng biết đến nam nhân. Vì rằng những cử chỉ của nàng ta hết sức vụng về và lúng túng.

Nhưng nàng nọ là ai ? Đây là một điều Ngọc Tiêu Kỳ không sao hiểu nổi. Rõ ràng Hạ Mộng Cầm và Tiểu Thúy Loan đã cố dấu diếm cậu chuyện này. Nhưng tại sao họ lại làm như vậy ? Ngọc Tiêu Kỳ cảm thấy rối bù.

Tuy nhiên, trò đời, có con mèo nào lại chê mỡ, hơn nữa, đây lại là cục thịt mỡ thật ngon, thật mềm và lại đang dâng đến tận miệng thì bố bảo ai mà không xơi cho được.

Ngọc Tiêu Kỳ cũng ở vào tâm trạng như vậy. Cậu mặc kệ mỹ nhân này là ai. Cứ làm tới cho sướng c*c cái đã.

Ngọc Tiêu Kỳ nghĩ rồi liền ôm chặc lấy nàng nọ vào lòng hơn. Dùng hết mánh khóe và khả năng có thể để khích thích dục tình nơi nàng.

Qủa nhiên sau một hồi hôn hít lẫn vuốt ve, thân thể nàng nọ đã phản ứng mạnh mẽ với sự khích thích của Ngọc Tiêu Kỳ.

Cái l. nàng đã trào khí ra thật nhiều. Điều này khiến cho Ngọc Tiêu Kỳ càng lúc càng làm hăng hơn nữa. Đêm nay, cậu nhất định phải tìm mọi cách phá nát cái l. trinh này mới bỏ công từ nãy đến giờ hì hục phục vụ nàng.

Hạ Mộng Thúy đã chịu hết thấu những khích thích cùng cực. Cơ thể nàng run lên bần bật và miệng liên tục rên lên mỗi lúc một to.

Tiểu Thúy Loan và Hạ Mộng Cầm cũng bị hoạt cảnh trước mắt kích thích không kém. Hai người không ai bảo ai đều đưa tay vào l. mà móc mà sờ.

Bây giờ Ngọc Tiêu Kỳ đã đè ngữa mỹ nhân ra. Miệng cậu ngậm lấy một bên ngũ phong mà hôn hít, bú liếm trong khi tay cậu nắm lấy đầu khấu con c*c tìm đường vào động đào nguyên.

Hạ Mộng Thúy thì bị khích thích quá nhiều đến mê muội. Nàng ta chẳng còn biết xấu hỗ gì nữa nên giang rộng hai chân ra trong khi tay nàng hướng dẫn Ngọc Tiêu Kỳ đưa c*c vào thẳng l. nàng.

Ngọc Tiêu Kỳ ấn c*c vào cái l. trinh làm cho nó tách ra từng phân một. May mắn là nước dâm trong l. mỹ nhân chảy ra không ít nên đầu c*c mới vào l. nàng dễ như vậy.

Ngọc Tiêu Kỳ tê tái vì sướng do cái l. trinh quả là quá bóp. Cậu đẩy c*c vào sâu tới đâu là cảm giác ngây ngất tăng lên tới đó.

Vì đã có kinh nghiệm do mấy lần phá trinh trước đó, Ngọc Tiêu Kỳ cứ nhịp nhịp con c*c của cậu ra vào một phần bên trong cái l. của nàng nọ. Điều này khiến cho mỹ nhân sướng quá mà lại không được thỏa dục tính. Nàng ta cứ mỗi lúc lại hẩy l. lên theo nhịp con c*c của Ngọc Tiêu Kỳ như không muốn xa rời.

Ngọc Tiêu Kỳ lấy thế thật chắc, rồi trong lúc bất thình lình lúc cái l. của mỹ nhân đang hẩy lên để đuổi theo con c*c thì đột nhiên Ngọc Tiêu Kỳ dọng mạnh con c*c xuống phía dưới.

Bật ... một âm thanh nhỏ vang lên cùng với tiếng rú vang vọng của cả hai.

Cái l. trinh đã bị đâm lủng rỉ ra máu tươi, trong khi đó con c*c của Ngọc Tiêu Kỳ đã lún cán vào tận sâu trong l. nàng.

Ngọc Tiêu Kỳ thì sướng rùn rợn như chưa bao giờ sướng bằng. Chỉ tội cho vị tiểu thơ khả kính tưởng rằng l. nàng nuốt được con c*c là sướng ai ngờ l. trinh bị lủng đau thấu trời.

Nhưng mà, cơn đau kia chỉ thoáng cái rồi tan đi mất cả. Chỉ còn đọng lại cảm giác tràn đầy, ngây ngất chưa từng có trong đời.

Cái l. nàng đã ôm gọn lấy con c*c thật là chặt chẽ. Cái cảm giác thiếu thốn trước giờ đã hoàn toàn biến mất mà thay vào đó là sự ngây ngất cứ tăng dần.

Ngọc Tiêu Kỳ thấy người ngọc đã lại rên lên khe khẽ thì biết rằng nàng nọ đã hết đau. Cậu bắt đầu từ tốn nhịp nhàng hướng dẫn giai nhân từng bước từng bước lạc vào thiên thai.

Chuyện hai người cụp lạc thế nào khỏi cần kể tiếp cũng có thể tưởng tượng ra được. Tuy nhiên, sau trận truy hoan, Hạ Mộng Thúy mới chợt nhận ra nàng đã thất trinh về tay tiểu tử Ngọc Tiêu Kỳ mất rồi.

Hạ Mộng Thúy đau khổ bật lên tiếng khóc rồi cứ tồng ngồng như vậy chạy ra khỏi ph*ng.

Tiểu Thúy Loan và Hạ Mộng Cầm thấy vậy vội vàng rượt theo. May mà Hạ Mộng Thúy vẫn chưa chạy ra khỏi cửa.

Hai người vội dìu nàng nọ người xuống ghế ở phía sảnh ngoài.

Hạ Mộng Cầm an ủi:

- Tam muội ! Muội hãy nín đi! Chẳng phải là tỷ muốn hại muội mà là tỷ muốn làm điều tốt cho muội đó thôi.

Hạ Mộng Thúy đưa tay chùi nước mắt nói giọng ấm ức:

- Tỷ nói sao ? Tỷ lừa muội thất trinh về tay người ta mà tỷ lại còn nói là làm tốt cho muội sao ?

- Tam muội hãy nghĩ lại xem. Thực tế chuyện muội mất trinh về tay tiểu tướng công có phải là do tỷ ép muội không ? Đó là do muội tự nguyện mà. 

Hạ Mộng Thúy nghĩ lại quả thật chuyện này cũng là lỗi ở nơi nàng không khống chế được dục tình. 

Tuy nhiên, nàng vẫn cảm thấy không cam tâm .

Hạ Mộng Cầm lại thở dài nói:

- Muội cũng biết ! Phụ thân chúng ta đã bỏ việc tuyển chồng cho chúng ta rồi. Nói thật, tỷ không dám tin từ giờ trở đi trong 3 tỷ muội chúng ta lại có người tìm được ý trung nhân cho mình.

Tỷ cũng đã nghĩ đến chuyện này rồi. Phàm là nam nhân trong thiên hạ, không vì tình thì cũng vì tiền. Chúng ta chót sinh ra trong gia đình giàu có nên việc kiếm chồng lại khó vô cùng, chẳng biết họ có thật tình với mình không.

Tuy lúc đầu tỷ nghĩ vì phụ thân chúng ta quá keo kiệt nên không ai dám đến gần chúng ta. Nhưng thực tế, rõ ràng do không có của hồi môn lúc về nhà chồng nên chúng ta có được ai đoái hoài đến đâu.

Tỷ nghĩ rồi. Hiện nay, chúng ta không còn chọn lựa nào khác. Chi bằng ngày đêm hưởng ái ân, cực lạc với tiểu tử Ngọc Tiêu Kỳ còn hơn.

Tiểu Thúy Loan cũng xen lời vào nói:

- Tam tiểu thơ chớ lo lắng. Ngọc Tiêu Kỳ là người rất tình cảm. Chúng ta đối xử với y tận tình thì y cũng thương yêu chúng ta như vậy. Hơn nữa, tiểu thơ thử nghĩ, nếu phải lấy chồng là phải về làm dâu nhà người ta, còn bây giờ tiểu thơ có chồng mà lại được ở tại nhà mình chẳng phải là sướng hơn nhiều ư ?

Hạ Mộng Thúy nghe hai chủ tớ bọn họ mỗi người mỗi ý, hết lời an ủi nàng thì cũng nguôi ngoai phần nào. Nàng thấy mấy lời của bọn họ cũng không phải là không đúng. Hơn nữa, nói thật ra nàng cũng đã bén mùi ái ân kia rồi. Nếu bây giờ bảo nàng từ bỏ chuyện ấy thì cũng tiếc nuối lắm.

Vậy là từ đó, Ngọc Tiêu Kỳ lại có thêm một tiểu nương tử nữa về làm vợ. Ban đầu, tam tiểu thơ Hạ Mộng Thúy còn xấu hỗ dấu diếm thân phận thật của nàng. Thế nhưng chỉ sau vài trận ái ân. Tình cảm của họ lại thêm khắng khít. Hạ Mộng Thúy đã tự thổ lộ thân phận của mình cho Ngọc Tiêu Kỳ được rõ.

Nhưng sự đời lắm lúc không được như ý. Hạ Mộng Cầm không thể viện mãi lý do học cách câu cá mà đòi hỏi Ngọc Tiêu Kỳ ở lại nơi ở của nàng.

Do vậy, đôi lúc Ngọc Tiêu Kỳ cứ ở lỳ bên chỗ của Hạ Mộng Cầm mà không về nhà nữa.

Ngọc Thanh Thanh ban đầu còn không mấy chú ý. Nhưng việc làm này cứ tái diễn thường xuyên khiến nàng nọ bắt đầu lo lắng.

Ngọc Thanh Thanh lo sợ rằng do Ngọc Tiêu Kỳ mù lòa nên không biết cách hầu hạ Nhị tiểu thơ nên mới bị tiểu thơ giữ rịt lại nơi ở của nàng mà trừng phạt.

Ngọc Thanh Thanh lo lắng mà không biết làm sao. Dù gì thân phận của nàng chỉ là tỳ nữ cho người ta thì làm sao mà dám lên tiếng phản kháng.

Một hôm, Ngọc Thanh Thanh đem tâm sự của mình phân bày với chủ nhân là Tam tiểu thơ Hạ Mộng Thúy. Nàng muốn nhờ tiểu thơ Hạ Mộng Thúy ra mặt giúp đỡ giùm mình.

Hạ Mộng Thuý nghe xong cũng phải giật mình.

Nếu mà Ngọc Thanh Thanh biết được mấy lúc gần đây tiểu đệ mình là Ngọc Tiêu Kỳ thường xuyên ái ân với tam tiểu thơ Hạ Mộng Thúy thì không biết lúc đó nàng sẽ kêu trời như thế nào đây.

Hạ Mộng Thúy nghe rõ câu chuyện vội vàng báo tin cho mấy người kia được rõ.

Tiểu Thuý Loan nghe rồi liền nói:

- Tam tiểu thơ là chủ nhân của cô ta. Tiểu thơ nghe rồi cứ lờ đi là xong. Việc gì mà phải lo lắng.

Hạ Mộng Thúy nghe vậy nhăn mày có vẻ không hài lòng.

Hạ Mộng Cầm lắc đầu nói:

- Không được ! Chuyện này nếu tam muội cư xử không khéo thì việc sẽ đến tai lão phu nhân chứ chẳng chơi. Phải biết lão phu nhân cũng rất yêu thích Ngọc Thanh Thanh. Nếu bây giờ nàng ta bức xúc mách lại chuyện này với lão phu nhân thì rất phiền hà to.

Hạ Mộng Thúy gật đầu khen phải:

- Tiểu muội cũng biết việc này. Dù sao chúng ta cũng phải có cách gì đó mới được.

Ba người nghĩ mãi không ra cách gì khả dĩ. Cuối cùng họ đành phải tạm thời để Ngọc Tiêu Kỳ trở về nhà cậu. Đây là một quyết định vô cùng khó khăn và tiếc nuối đối với các vị cô nương.

Mới đó mà đã hơn 3 tuần trăng. Kể từ khi Ngọc Tiêu Kỳ về lại căn nhà nhỏ, sống cùng với Ngọc Thanh Thanh, thì chuyện trai gái kia đã không còn được như ý nữa. Không phải nói cũng đủ biết con c*c cậu đã bức bối, khó chịu như lúc nào. Thỉnh thoảng, để giảm sự khó chịu, cậu thường tự tìm một chỗ khuất bóng người mà thủ dâm một mình.

Ngọc Thanh Thanh cũng không trò chuyện nhiều với cậu em như trước nữa. Câu chuyện xảy ra giữa hai chị em vẫn làm nàng không sao gỡ bỏ được sự thẹn thùng, bối rối. Những lúc đêm về, nàng không khỏi đôi lúc nhớ đến cảm giác ngây ngất, đê mê nơi hạ thể khi bàn tay như có ma thuật của cậu em rờ vào.

Ngọc Thanh Thanh bởi mang mặc cảm loạn luận nên chẳng dám nói chuyện gì nhiều với Ngọc Tiêu Kỳ. Hai người ngoài lúc gặp nhau khi ăn tối, còn thì thỉnh thoảng cũng chỉ chào nhau khi giáp mặt. Họ khách sáo với nhau như thể họ chỉ là hai người dưng xa lạ mà thôi.

Do bởi Ngọc Tiêu Kỳ mù lòa, lại ít tiếp xúc với ai, nên trong lòng cậu càng lúc càng trở nên buồn bã, cô đơn. Cảm giác đó cộng với nỗi nhớ nhung cái l. non của mấy vị tỷ tỷ làm cho Ngọc Tiêu Kỳ khó chịu không sao tả được.

Bấy giờ trời đã bắt đầu lập đông. Khí hậu đã lạnh lên nhiều rồi. Ngọc Thanh Thanh bảo tiểu đệ mang thêm áo ấm vào người đề ph*ng cảm lạnh. Ngọc Tiêu Kỳ mình khoác thêm một cái áo thật dầy rồi lầm lũi bước đến bên hồ.

Cái hồ nhỏ nơi Ngọc Tiêu Kỳ thường ngồi câu cá là một con lạch, lưu thông với một nhánh sông, thuộc về phía hạ lưu. Vì vậy, hầu như có cá đến quanh năm. Tuy nhiên, giờ này thời tiết thật không thuận lợi. Khí trời lạnh lẽo, cá cũng không thấy xuất hiện, Ngọc Tiêu Kỳ đã 03 ngày liền không câu được con cá nào.

Buổi chiều hôm đó, có một người thiếu nữ đi đến bên hồ tìm Ngọc Tiêu Kỳ, đó chính là tỳ nữ Tiểu Thúy Loan.

Tiểu Thúy Loan mình mặc áo bông, chân mang hài nhỏ nhanh nhẹn bước đi trên con đường lất phất tuyết rơi. Khuôn mặt nàng đỏ hồng vì lạnh. Hai mắt long lanh nhìn khắp xung quanh.
Nàng thấy Ngọc Tiêu Kỳ đang ngồi co ro bên cạnh bờ hồ, cái thân thể nhỏ nhắn và thân thiết kia đập vào mắt nàng khiến người thiếu nữ không khỏi cảm khái, thương hại.

Tiểu Thúy Loan chạy vội lại bên Ngọc Tiêu Kỳ gọi lớn:

- Kỳ đệ, sao đệ lại ăn mặc như vầy ? Thật là không đủ chống lạnh

Ngọc Tiêu Kỳ thấy Tiểu Thúy Loan nói vậy nhưng cậu cũng không quay người lại.

Ngọc Tiêu Kỳ nói sẵng:

- Tỷ tỷ định đến lấy cá ư ? hôm nay đệ không bắt được con nào đâu.

Tiểu Thúy Loan đang vui vì gặp mặt Ngọc Tiêu Kỳ, không ngờ cậu lại đối xử lạnh nhạt với nàng như vậy khiến người thiếu nữ hết sức ngạc nhiên.

Tiểu Thúy Loan quan tâm hỏi:

- Kỳ đệ, tỷ không phải định đến lấy cá đâu. Chẳng qua tỷ nhớ đệ nên đến thăm thôi.

Ngọc Tiêu Kỳ căn bản trong lòng buồn bực lâu rồi. Cậu nghĩ các cô nương kia đã chán cậu rồi nên chẳng ai đến chỗ cậu nữa. Do đó, khi gặp được Tiểu Thúy Loan cậu cũng chẳng tỏ ra vui mừng gì.

Tiểu Thúy Loan cố nhìn vào khuôn mặt Ngọc Tiêu Kỳ mà không được. Nàng thấy Ngọc Tiêu Kỳ hôm nay rất lạ. Gặp mặt nàng rồi mà vẫn chẳng tỏ vẻ vui mừng, lại còn ngồi im như phỗng quay mặt nhìn ra hồ nước.

Tiểu Thúy Loan suy nghĩ hồi lâu vẫn không sao hiểu được. Tuy vậy nàng vốn dĩ là người biết nhường nhịn và đã có kinh nghiệm đối phó với Hạ Mộng Cầm tiểu thơ. Do vậy, nàng thấy Ngọc Tiêu Kỳ có vẻ hờ hững thì liền không nói gì nữa bước đến ngồi xuống bên cạnh cậu.

Hai người ngồi im hồi lâu. Ngọc Tiêu Kỳ nhận thấy Tiểu Thúy Loan không nói lời gì thì sốt ruột lên giọng hỏi:

- Tỷ tỷ có việc gì lại đến đây ?

Tiểu Thúy Loan nhìn sang khuôn mặt Ngọc Tiêu Kỳ. Nàng thấy mặt cậu có vẻ gầy hơn, nhưng nét thơ ngây thì dường như đã giảm bớt đi ít nhiều.

Tiểu Thúy Loan thủng thẳng nói:

- Tỷ nhớ đệ nhưng không dám đến thăm. Vì gần đây gia trang có chuyện, nên mọi người đều lo lắng.

Ngọc Tiêu Kỳ kinh ngạc hỏi:

- Tỷ nói sao ? Gia trang có chuyện gì vậy ?

Tiểu Thúy Loan đưa tay nhặt một hòn sỏi ném ra phía bên kia bờ hồ rồi kể:

- Vừa rồi trang chủ có thông báo cho các gia nhân phải tăng cường ph*ng bị vì có kẻ muốn đột nhập vào trang để ăn trộm.

Ngọc Tiêu Kỳ ngạc nhiên. Cậu biết Hạ gia trang võ sĩ rất đông. Tại sao kẻ nào lại dám liều lĩnh đột nhập vào nơi này cho được. Một điều làm Ngọc Tiêu Kỳ thắc mắc nữa là tại sao Hạ lão trang chủ lại biết được việc này mới thật lạ kỳ.

Trong lòng nghĩ vậy, cậu liền hỏi Tiểu Thúy Loan nguyên nhân rốt cuộc là thế nào.

Theo lời kể của Tiểu Thúy Loan thì sự việc bắt đầu từ khi lão trang chủ đi buôn bán ở phương xa về.

Nghe Hạ Mộng Cầm tiểu thơ nói lại thì phụ thân nàng ta đã mua được một bức cổ tượng vô cùng quý giá. Trên đường về, lão trang chủ lại gặp phải một quái sự là một bức thư do chính tay Thần trộm Tiêu Huệ Lan gửi đến. Y thị tuyên bố chỉ trong vòng 10 ngày sẽ thu lấy bức tượng quý kia.
Ngọc Tiêu Kỳ không biết Thần trộm Tiêu Huệ Lan là ai ? Nhưng cậu nghĩ ả ta ắt hẳn phải rất lợi hại mới dám táo tợn tuyên bố như vậy. 

Còn về phần Hạ lão trang chủ thì lo sợ vô cùng. Lão vốn dĩ đã bỏ ra không ít ngân lượng để mua được đồ quý về nhà. Ngờ đâu lại gặp phải chuyện rắc rối như vầy. Là một người buôn bán, việc đi lại giang hồ lão cũng rất am hiểu. Vì thế cái danh hiệu Thần trộm kia thật đúng là làm cho người ta phải kinh hãi.

Tiểu Thúy Loan thở dài nói:

- Đã ba hôm rồi. Từ khi lão trang chủ về đến gia trang. Mọi người trên dưới ai nấy cũng đều cẩn thận hết mức. Hai vị tiểu thơ sợ rằng Kỳ đệ không hiểu chuyện này nên mới sai tỷ đến nói cho đệ hay.

Ngọc Tiêu Kỳ đã hiểu ra mọi chuyện. Tất nhiên cậu cũng không thể trách được bọn họ. Nhưng mà chuyện của nhà họ Hạ cũng làm cho cậu hết sức quan tâm.

Tiểu Thúy Loan thấy trời đã bắt đầu tối, liền đứng dậy nói:

- Ngày mai đệ hãy đến chỗ nhị tiểu thơ nhé ! Mấy hôm rầy tiểu thơ rất nhớ đệ đó.

Ngọc Tiêu Kỳ thấy Tiểu Thúy Loan chuẩn bị bỏ đi liền đứng dậy tiễn. Cậu nói thêm vài câu với nàng nọ rồi cũng thu dọn đồ câu trở về nhà.

Chiều hôm sau, Ngọc Tiêu Kỳ câu được 2 con cá lớn liền mang đến chỗ tiểu thơ Hạ Mộng Cầm.
Trên đường đi ngang qua chỗ chứa cỏ khô, Ngọc Tiêu Kỳ bỗng phát giác ra có một mùi vị rất lạ bay tạt vào mũi.

Là một kẻ mù lòa, do vậy nên tai và mũi cậu rất thính và có khả năng vượt xa những người bình thường khác. Ban đầu, Ngọc Tiêu Kỳ còn thấy ngạc nhiên, cậu làm bộ đi chậm lại rồi để ý hít thử vào trong không khí.

Không ngờ, khi cậu chú ý hít thử thì mùi vị lạ nọ lại còn rõ ràng hơn nhiều.

Tuy không nhìn thấy, nhưng vì nơi đây nằm trên con đường quen thuộc Ngọc Tiêu Kỳ vẫn thường đi. Vì thế, cậu biết chắc hướng phát ra hơi thơm kia xuất phát từ chỗ nhà kho chứa cỏ khô chứ không sai.

Ngọc Tiêu Kỳ bỗng nhiên liên tưởng đến ả thần trộm Tiêu Huệ Lan. Cậu nghĩ mùi thơm của phấn son kia chắc hẳn chỉ có thể có ở trên người các thiếu nữ. Mà ở nơi chứa cỏ khô thì làm gì có cô nương nhà ai đến đó trú ngụ chứ. Như vậy chỉ có thể là ả thần trộm kia mà thôi.

Trong lòng cậu nghĩ đến đó chợt thấy hợp lý lạ lùng. Ngọc Tiêu Kỳ liền giả vờ nghỉ chân lại ngay phía bên ngoài nhà kho đó.

Qủa nhiên không ngoài dự đoán của cậu. Mùi thơm do phấn sáp tỏa ra ở nơi này đậm đặc hơn ở ngoài nhiều. Có điều nếu không phải là Ngọc Tiêu Kỳ có cái mũi thính thì khó mà ai phát giác ra chuyện này.

Ngọc Tiêu Kỳ vừa ngồi nghỉ vừa cố ý lắng tai nghe. Thật đúng là trong nhà kho chứa cỏ thật có người ẩn nấp. Ngọc Tiêu Kỳ đã nghe được tiếng hơi thở rất nhỏ của đối phương.

Lúc này, phía bên ngoài trời đã bắt đầu tối, gió thổi mỗi lúc một mạnh. Vì thế, Ngọc Tiêu Kỳ không dám ở lại lâu liền tìm cách lên đường.

Khi Ngọc Tiêu Kỳ vừa rời khỏi chỗ, thì từ phía bên trong có một bóng người mặc y phục đen tuyền nhảy vọt ra.

Nàng này có khuôn mặt tuyệt đẹp, mắt sáng, mày cong, hai môi đỏ hồng chúm chím. Nữ nhân nọ chẳng phải ai khác mà chính là Tiêu Huệ Lan với biệt danh Thần trộm.

Đã ba hôm rồi, Tiêu Huệ Lan tìm cách đột nhập gia trang họ Hạ mà không được. May làm sao sáng nay có một bọn đi hái cỏ trở về kho. Tiêu Huệ Lan liền tức tốc chui vào trong đám cỏ ẩn nấp.

Qủa nhiên may mắn. Nàng đã an toàn vào được trong trang trước sự kiểm tra gắt gao của bọn gia đinh.

Lúc này, Tiêu Huệ Lan lại gặp phải một khó khăn khác. Trong gia trang này thật rộng lớn, và nơi ở của vợ chồng lão trang chủ lại không biết nơi nào. Vì vậy, nàng đành phải đợi đến tối mới tùy cơ thám thính.

Trong lúc đó, Ngọc Tiêu Kỳ đã đến được nơi ở của Hạ Mộng Cầm tiểu thơ.

Trong ph*ng của Hạ Mộng Cầm lúc này còn có tam tiểu thơ Hạ Mộng Thúy và Tiểu Thúy Loan đang ngồi.

Thấy Ngọc Tiêu Kỳ đã đến, Tiểu Thuý Loan vội chạy lại xách cá cho cậu rồi đưa cậu vào nhà.
Ngọc Tiêu Kỳ ngồi vào bàn rồi liền tức thì kể câu chuyện phát hiện của cậu cho ba người thiếu nữ nghe.

Cả ba nghe xong đều hết sức ngạc nhiên lẫn kinh hãi.

Mãi sau, Hạ Mộng Cầm mới lên tiếng:

- Ả thần trộm kia chưa chắc biết được đã bị người ta phát hiện. Bây giờ chúng ta nên thông báo với lão gia để cho người đến bắt ả.

Tiểu Thúy Loan không đồng tình liền nói:

- Tiểu thơ ! Chúng ta chớ nên làm kinh động lão nhân gia. Chuyện này cứ để mấy người bọn ta bắt ả được rồi.

Hạ Mộng Thúy ngồi im nẩy giờ chưa nói gì lúc này liền ngạc nhiên hỏi:

- Mi nói gì ? Chẳng lẽ mi muốn bắt ả thần trộm thật sao ?

Tiểu Thúy Loan cười khúc khích nói:

- Tiểu thơ ! Chúng ta đi bắt ả đạo tặc đó chẳng phải hay ho hơn sao ?

Hạ Mộng Cầm nạt ngang:

- Thôi đi ! Con ranh này ! Mi tưởng ả tặc nhân kia dễ bắt lắm sao ? E rằng mi chưa đến gần được ả thì ả đã cao chạy xa bay rồi.

Tiểu Thúy Loan nghênh mặt lên nói:

- Tiểu thơ đừng khinh thường tiểu tỳ. Tiểu tỳ có cách bắt được ả.

Mọi người nghe nói đều hết sức ngạc nhiên trố mắt nhìn vào Tiểu Thúy Loan.

Tiểu Thúy Loan cười khẽ nói:

- Dễ lắm ! Tỳ nữ có một ít mê dược. Chúng ta chỉ cần kiếm cách cho ả trúng phải mê dược là bị bắt ngay.

- Hừ ! Mi tưởng có thể cài bẫy cho ả trúng phải mê dược của ngươi chắc !

Tiểu Thúy Loan nghe vậy liền tiêu nghỉu ngồi xuống ghế.

Ngọc Tiêu Kỳ ngồi nghe mọi người bàn luận với nhau một hồi liền chợt nghĩ ra một kế.

Chàng liền nói nhỏ với ba người kia. Mọi người nghe xong đều phá lên cười và ngay lập tức đồng ý luôn với kế hoạch do Ngọc Tiêu Kỳ vạch ra.

Đúng vào tối hôm sau, mọi người tụ họp với nhau tại trong ph*ng Hạ Mộng Cầm. Có điều khác là hôm nay họ mở một bữa tiệc thịnh soạn ngay phía trong ph*ng.

Trên bàn 4 người ngồi có 2 đĩa thịt gà, 1 con cá lớn và vô số các món ăn khác.

Mọi người vừa ngồi ăn vừa trò chuyện. Câu chuyện của họ linh ta linh tinh không biết bao giờ mới dứt.

Đột nhiên trong lúc mọi người đang rì rầm. Ngọc Tiêu Kỳ chợt nhiên, đứng dậy rồi kêu mệt phải vào ngủ.

Các vị cô nương kia cũng lần lượt kéo nhau rời khỏi bàn tiệc.

Tiểu Thúy Loan thì dẫn Ngọc Tiêu Kỳ về ph*ng của nàng ở phía sau nơi ở của Hạ tiểu thơ, còn hai chị em Hạ Mộng Cầm và Hạ Mộng Thúy thì kéo nhau vào ph*ng trong mà ngủ. Trên bàn ở sảnh ngoài vẫn còn la liệt thức ăn và rượu đầy cả trên bàn.

Hồi lâu sau, trên mái ngói có một nhân ảnh nhẹ nhàng đột nhập vào ph*ng. Người nọ đưa mắt nhìn vào ph*ng trong rồi nhìn đến bàn tiệc đang dang dỡ.

Tuy lúc này khuôn mặt của kẻ lạ mặt đã được che kín bằng vuông lụa đen, nhưng do thân hình nhỏ thó và vùng ngực vung đầy cũng có thể dễ dàng đoán ra người nọ là một nữ nhân.

Hắc y nữ nhân quan sát và nghe ngóng giây lát rồi bước lại bên bàn tiệc. Nàng ta lấy tay bưng bình ruợu lên uống một hớp rồi bắt đầu ngồi xuống ăn ngon lành các món ăn bày bừa trên bàn.

Trong lúc ăn uống, nữ nhân bỏ khăn che mặt ra để lộ ra một khuôn mặt thiếu nữ xinh đẹp. Nàng chẳng phải ai khác mà chính là Thần trộm Tiêu Huệ Lan.

Suốt một đêm qua và cả ngày nay, Tiêu Huệ Lan chủ tâm gắng sức truy tìm báu vật trong Hạ gia trang. Nhưng nàng không thể ngờ mọi sự lại phức tạp như vậy, và lão trang chủ quả là lắm mưu nhiều kế, đã giấu biến vật báu kia đi rồi.

Đêm nay, Tiêu Huệ Lan lại một lần nữa bí mật dạ hành. Nàng tìm chưa ra vật cần tìm thì gặp phải bữa tiệc của bọn tiểu thơ giàu có này.

Tiêu Huệ Lan thấy đói bụng, mà thức ăn lại đang ở ngay trước mắt liền không kiềm được ngồi xuống ăn luôn.

Chẳng ngờ, nàng ăn một hồi bỗng cảm thấy đầu óc quay cuồng, rồi không sao ngồi vững được nữa ngã lăn xuống đất.

Tiếng động đó lập tức tạo nên một cảnh tượng không thể ngờ được. Từ phía ph*ng trong, hai vị tiểu thơ liền tung mình ngồi dậy, chạy vội ra.

Phía bên ngoài, Tiểu Thúy Loan và Ngọc Tiêu Kỳ cũng đồng thời đẩy cửa bước vào.

Mọi người thấy rõ một thân người mặt y phục đen nằm lăn trên đất.

Tiểu Thúy Loan nhanh nhẩu hơn hết vội vàng chạy lại.

Nàng ta lẫn ngửa người nọ ra thì thấy tặc nhân lại là một mỹ nhân hết sức xinh đẹp thì vô cùng kinh ngạc.

Hai vị tiểu thơ cũng xúm lại nhìn và đều trầm trồ tán thưởng.

Ngọc Tiêu Kỳ không nhìn thấy gì, nhưng cậu đã nhận ra mùi hương từ người cô nương nọ chính thị là mùi hương cậu đã phát hiện hồi hôm trong gian nhà cỏ.

Hạ Mộng Cầm sau một hồi ngắm nghía kẻ lạ mặt liền thúc Tiểu Thúy Loan đi tìm giây trói nàng nọ lại.

Do lo sợ tặc nhân lại tẩu thoát nên Tiểu Thúy Loan liền kiếm cách trói luôn nàng ta vào cây cột lớn đặt ở trong ph*ng. Có điều nơi này hơi bị bất tiện vì chính là chỗ ngủ của Hạ Mộng Cầm tiểu thơ.

Mọi người ai nấy đều hồ hởi tiếp tục quay lại bàn tiệc, vừa ăn vừa nói chuyện vui vẻ.

Hạ Mộng Cầm muốn cho người thông báo với phụ thân việc này, nhưng ả Tiểu Thúy Loan lại nhất định không chịu.

Thật tình thì vai trò và địa vị của Tiểu Thúy Loan không thể nào đủ sức để ngăn cản việc này.

Nhưng mà kể từ kia Hạ Mộng Cầm và Tiểu Thúy Loan cùng nhau chung chạ với Ngọc Tiêu Kỳ thì địa vị của Tiểu Thúy Loan đã khác xa so với lúc trước. Hai người chủ tớ bọn họ trở nên hai cặp chị em rất là thân thiết. Hầu như có chuyện gì Hạ Mộng Cầm cũng cùng bàn bạc với ả tỳ nữ khôn ngoan láu lỉnh này.

Tiểu Thúy Loan vừa ăn tợp một ngụm rượu vừa lên tiếng lý giải cách nghĩ của mình.

Theo nàng ta thì ả thần trộm Tiêu Huệ Lan chỉ mang tiếng xấu là ăn cắp của mọi người chứ không phải phường gian manh, độc ác. Nếu bây giờ đem ả ta giao lại cho lão trang chủ thì tức khắc phải bị nhục hình và bị đối xử tàn tệ. Điều này thật quả là không khỏi nhẫn tâm khi thấy người ngọc bị đòn roi.

Hai chị em họ Hạ đều rất ngạc nhiên khi nghe mấy lời này của ả tỳ nữ. Phải công nhận bọn họ vốn không biết thương hại ai bao giờ, chỉ vì từ lúc ái ân với Ngọc Tiêu Kỳ bọn họ mới có được tình cảm thương người yếu đuối như vậy.

Tuy nhiên, hai người thương là thương Ngọc Tiêu Kỳ chứ chẳng bao giờ lại đi thương người dưng như ả tỳ nữ Tiểu Thúy Loan được.

Tiểu Thúy Loan lại nói:

Chúng ta bây giờ không thông báo với ai cả mà giữ ả tặc nhân này lại thì có mấy điều lợi.

Thứ nhất chúng ta sẽ quy hàng ả rồi bắt ả phải phục tùng chúng ta.

Thứ hai, mai này nếu chúng ta phải ra ngoài đi đâu cũng có người hỗ trợ chúng ta ở bên ngoài.

Thứ ba, biết đâu ả nọ có rất nhiều đồ châu báu, bọn ta bắt buộc ả phải giao các vật báu đó cho ta có phải tiện lợi hơn sao.

Các vị cô nương nghe ả tỳ nữ nói một hồi thì đều có vẻ ưng bụng. Nhưng mà Hạ Mộng Cầm rất băn khoăn chẳng biết làm cách gì để quy hàng ả tặc nữ này.

Nàng đem ý nghĩ đó nói ra với mọi người làm cho ai nấy đều nhăn mày suy nghĩ.

Tiểu Thúy Loan là người đưa ra ý kiến nên nàng nọ lo lắng nhất. Tiểu Thúy Loan cố nghĩ cách nào tốt nhất để quy hàng ả tặc nhân kia nhưng nàng nghĩ hoài mà chẳng thấy có chút tiến triển gì thì bực bội đứng bật dậy bước tới bước lui.

Phải nói Tiểu Thúy Loan là kẻ tinh ranh nhất mà còn chưa nghĩ ra thì hai chị em Hạ Mộng Cầm và Hạ Mộng Thúy làm sao mà nghĩ ra được.

Chỉ còn lại một mình Ngọc Tiêu Kỳ may ra thì cậu nghĩ được cách giải quyết. Thế nhưng đối với chuyện này bản thân Ngọc Tiêu Kỳ cũng chưa biết phải làm sao đây.

Hạ Mộng Thúy suy nghĩ hoài không được đã bắt đầu chán nản. Nàng ta liền cáo từ mọi người rồi chui vào ph*ng trong để ngủ. Mọi người thấy vậy liền rủ nhau về chỗ nghỉ ngơi ngày mai sẽ tính tiếp.

Bình minh ló dạng, Tiêu Huệ Lan đã bắt đầu tỉnh giấc. Nàng kinh hãi khi nhận ra bản thân đang bị trói chặt vào một cây cột nhà thật lớn. Xung quanh trời vẫn còn rất u tối vì thời tiết mùa đông đêm rất dài.

Tiêu Huệ Lan vội chấn tĩnh đưa mắt nhìn khắp xung quanh. Nàng nhận thấy nơi đây chính là ph*ng ngủ của một vị cô nương. Trên chiếc giường gấm đặt ngoài xa kia thấp thoáng có bóng người thiếu nữ đang nằm ngủ say sưa.

Tiêu Huệ Lan chợt nhớ lại đêm qua chính nàng đã đến nơi này và ăn tối ở ph*ng bên kia. Rồi thì nàng bị trúng phải mê dược mà ngất đi.

Tiêu Huệ Lan nhớ được mọi sự thì vừa buồn vừa hận.

Nàng không thể ngờ một con người lão luyện giang hồ và xuất đạo gần 10 năm như nàng lại có thể để bị bắt vào tay bọn vô danh tiểu tốt này cho được.

Nhưng dù sao chuyện cũng đã xảy ra như vậy rồi. Vấn đề còn lại là làm sao nàng có thể mau chóng thoát khỏi tình trạng này. Tiêu Huệ Lan lo sợ rằng khi trời sáng bọn người kia sẽ bắt nàng đến chỗ lão trang chủ thì nàng làm sao mà thoát cho được.

Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng bản thân Tiêu Huệ Lan cũng không làm sao mà thoát khỏi đám dây trói rất chặt này. Nàng đã mấy lần cố tình vùng vẫy thật mạnh để mong thoát ra mà không được, trái lại nàng còn bị giây trói kia thít chặt vào người đau đớn vô cùng.

Một hồi lâu sau, Hạ Mộng Cầm và Hạ Mộng Thúy mới thức dậy bước lại gần chỗ cây cột trói nạn nhân. Hai người muốn biết xem nàng nọ đã tỉnh chưa và hiện nay tình trạng như thế nào rồi.

Không ngờ khi hai nàng đến gần mới hay Tiêu Huệ Lan đã tỉnh từ lâu và đang tròn mắt tức giận nhìn hai nàng.

Hạ Mộng Cầm và Hạ Mộng Thúy vốn con nhà quyền quý, đã biết sợ ai bao giờ. Trong gia trang này từ nhỏ đến lớn ai nấy đều phải sợ bọn họ chứ chưa ai dám xúc phạm đến họ cả. Bây giờ hai nàng thấy cô nương nọ nhìn họ dữ tợn như vậy thì vô cùng tức giận.

Hạ Mộng Cầm bước lại gần bên Tiêu Huệ Lan cười khảy hỏi lớn:

- Mi phải chăng là ả đạo tặc định đến trộm đồ quý của phụ thân ta ? Mi là thần trộm Tiêu Huệ Lan phải không ?

Tiêu Huệ Lan nhìn thấy hai ả mới đến chỉ là hai tiểu thơ chân yếu tay mềm chẳng có sức lực gì.
Nếu là ngày thường nàng chẳng thèm coi họ vào đâu. Thế nhưng hôm nay cả người nàng đều bị trói thì làm sao mà làm gì được bọn họ.

Tiêu Huệ Lan tức lắm mà không biết làm thế nào nên nàng ta mặc kệ đối phương hỏi gì, nói gì cũng nhất định không thèm trả lời.

Hạ Mộng Cầm thấy mình hỏi xong rồi mà đối phương làm lơ chẳng nói gì cả thì nổi giận. Nàng quay ra định tìm cây roi để đánh nạn nhân cho bỏ ghét.

Lúc này bên ngoài lại có hai người bước vào. Đó là Ngọc Tiêu Kỳ và Tiểu Thúy Loan. Hai người vừa vào đến cửa đã thấy Hạ Mộng Cầm mặt đỏ bừng giận dữ đang cầm một cây roi lớn thì hết sức ngạc nhiên.

Tiểu Thúy Loan vội chạy lại phía Hạ Mộng Cầm miệng hỏi lớn:

- Tiểu thơ ! Người định làm gì vậy ?

Hạ Mộng Cầm nghe ả tỳ nữ Tiểu Thúy Loan hỏi vậy thì tức giận nói lớn:

- Ta định đánh nát da ả tặc nhân kia đây !

Tiểu Thúy Loan ngạc nhiên lại hỏi:

- Tiểu thơ làm sao lại nổi giận định đánh ả như vậy ? Chẳng lẽ ả dám xúc phạm đến tiểu thơ sao ?
Hạ Mộng Cầm tức giận nói:

- Ta hỏi ả mà ả chẳng chịu trả lời. Ngươi thấy như vậy có tức hay không ? Qủa là ả ta quá xem thường ta rồi.

Hạ Mộng Cầm nói rồi liền cầm cây roi bước vào nhà trong.

Tiểu Thúy Loan và Ngọc Tiêu Kỳ thấy vậy vội vã vào theo.

Ngọc Tiêu Kỳ thì không nhìn thấy mặt mũi Tiêu Huệ Lan ra sao, nhưng còn Tiểu Thúy Loan thì nhìn thấy rất rõ. Nàng thấy Tiêu Huệ Lan tuy mang danh đạo tặc, nhưng mà nàng ta xinh đẹp vô cùng.
Hai tiểu thơ họ Hạ đứng cạnh nàng ta thì vẫn còn thua kém xa.

Ngoài ra nàng thấy Tiêu Huệ Lan tuy rằng bị trói nhưng thần thái hết sức cương quyết rắn rỏi. E rằng nếu Hạ tiểu thơ có đánh nàng ta chết ngay tại chỗ này cũng chẳng làm cho nàng ta phải run sợ. Con người như vậy có lẽ khó kiếm được trên đời.

Còn phần Tiêu Huệ Lan khi thấy Hạ Mộng Cầm mặt mày hầm hầm, tay cầm cây roi lớn đi tới thì cũng có phần lo lắng. Dù sao bị đánh đau cũng chẳng có gì là hay ho.

Lại nữa, nàng thấy sau lưng Hạ Mộng Cầm còn có hai người lạ nữa. Một người là một thiếu nữ ăn mặc theo kiểu nô tỳ, còn người thứ hai lại là một cậu bé khoảng chừng 13,14 tuổi nhưng hai mắt lại bị mù. Tiêu Huệ Lan có thể đoán ra ả tỳ nữ kia là nô tỳ của một trong hai vị tiểu thơ, nhưng còn cậu bé trai mù lòa thì nàng chịu không hiểu cậu ta là hạng người nào lại có thể xuất hiện ở nơi này.

Tiểu Thúy Loan thấy nhị tiểu thơ Hạ Mộng Cầm giận dữ định đánh Tiêu Huệ Lan thì chợt nghĩ ra một chuyện. Nàng vội vàng chạy theo nói nhỏ vào tai vị tiểu thơ kia.

Theo lời của Tiểu Thúy Loan thì Tiêu Huệ Lan là kẻ rất ương bướng. Nhưng mà con người ai ai cũng phải ăn uống, ngủ nghỉ. Chỉ cần mấy người bọn nàng làm cho Tiêu Huệ Lan bụng đói, miệng khát thì tinh thần nàng ta sẽ phải mềm xuống và quy phục bọn nàng thôi.

Hạ Mộng Cầm đang giận dữ như vậy nhưng sau khi nghe mấy lời vừa rồi của Tiểu Thúy Loan thì cũng nguôi ngoai phần nào. Nàng quyết định hành xử theo cách đó thử xem sao.

Hơn 3 hôm sau, Tiêu Huệ Lan bị bỏ đói và chẳng được uống chút nước thì bắt đầu mệt mỏi. Nàng ta cũng tiêu tan hy vọng tìm cách rời khỏi chỗ này.

Nhưng có một điều cả Hạ Mộng Cầm và Tiểu Thúy Loan cùng không thể ngờ là Ngọc Tiêu Kỳ lại làm một điều hoàn toàn ngược lại với ý đồ của bọn họ.

Cậu nhỏ thấy vị cô nương kia bị trói chặt, lại bị bỏ đói, bỏ khát thì không nỡ lòng nào. Thế là đến hôm thứ 4 cậu liền lén lút đem thức ăn vào cho nàng nọ.

Tiêu Huệ Lan trong hoàn cảnh khó khăn cùng cực lại được cậu bé mù chăm sóc thì rất cảm động. Nàng tuy không hiểu cậu nhỏ này là ai, nhưng tình cảm của cậu dành cho nàng trong lúc khốn cùng như vầy thật là đáng quý.

Qua mấy hôm sau, Tiêu Huệ Lan đã cảm thấy đỡ mệt hơn nhiều, nhưng có một việc phát sinh khiến nàng bối rối và khó chịu khôn tả.

Do vì Tiêu Huệ Lan bị trói chặt vào cột nên nàng làm sao có thể tự do đi đại tiện, tiểu tiện. Mà con người ta ai ai ăn vào thì cũng phải đi ra chứ chẳng ai không như vậy cả. Thế là Tiêu Huệ Lan đành phải rú lên kêu gọi bọn người kia cởi trói cho nàng để nàng giải quyết chuyện cấp thiết của bản thân.

Hạ Mộng Cầm bật cười khúc khích nhưng nhất định không chịu tháo bỏ dây trói.

Còn Hạ Mộng Thúy thì che miệng mà cười. Hai nàng đều không ngờ cô ả cứng đầu nọ cuối cùng lại vì chuyện vệ sinh cá nhân mà đi năn nỉ bọn họ.

Tiểu Thúy Loan thấy Tiêu Huệ Lan bị bức xúc nhăn nhó cả mặt mày thì vừa buồn cười vừa khoái chí.

Nhưng nàng chợt nghĩ sao không nhận chuyện này làm khó cô ả nọ một phen.

Tiểu Thúy Loan làm bộ đi tới đi lui một hồi rồi nói:

- Lan cô nương. Bọn chúng ta ở đây chẳng ngu dại gì lại đi cởi trói cho cô nương cả. Nếu bây giờ cô nương bằng lòng thì chúng ta sẽ dùng xích sắt xích tay cô nương vào cột rồi cô nương nhờ gã tiểu tử Ngọc Tiêu Kỳ kia giúp đỡ cô nương một phen.

Tiêu Huệ Lan nghe vậy thì xấu hỗ ngượng ngùng. Nàng thân là gái trinh làm sao lại để cho gã trai kia giúp nàng làm chuyện bẩn thỉu đó được. Rõ ràng là bọn nữ nhân kia cố tình làm khó cho nàng rồi.

Tiêu Huệ Lan nghĩ tới nghĩ lui mà không biết làm thế nào. l. nàng đang muốn xón đái ra ngoài thật vô cùng khó chịu. Nếu hành hạ kiểu này thì thà chết đi còn hơn.

Phần Ngọc Tiêu Kỳ thì hết sức ngạc nhiên khi nghe bọn người Hạ Mộng Cầm gọi cậu vào ph*ng để cho Tiêu Huệ Lan sai việc.

Đến khi cậu nghe rõ chuyện việc kia là việc gì thì không khỏi dỡ khóc dỡ cười.

Tiêu Huệ Lan do hai tay bị trói vào xích sắt đưa lên cao nên có tay mà cũng như không, chẳng thể tự mình cởi bỏ y phục bên dưới.

Nàng buồn đái đến mức chịu không nổi nữa nên vội vàng kêu gọi Ngọc Tiêu Kỳ cởi bỏ y phục bên dưới thân nàng.

May cho Ngọc Tiêu Kỳ gần đây chung đ.ng với khá nhiều nữ nhân nên về chuyện lột bỏ y phục bọn họ cũng biết đôi chút. Tuy nhiên cậu cũng bị một phen vất vả mới cởi bỏ được y phục phía dưới thân Tiêu Huệ Lan.

Một mùi vị con gái bay phảng phất ngay vào nơi mũi cậu nhỏ sau khi phần y phục bên dưới người Tiêu Huệ Lan được cởi bỏ ra.

Cặp đùi nàng trắng mịn và thon dài với đám lông l. che phủ ngay khe đào nguyên.

Do Tiêu Huệ Lan quá bí đái nên nàng chẳng còn thời gian đâu mà xấu hỗ hay thẹn thùng nữa.
Ngay lúc y phục phía dưới được bỏ ra Tiêu Huệ Lan đã vội vàng ngồi hụp xuống nơi cái bô nhỏ đặt dưới chân nàng rồi phọt nước đái ra ồ ồ.

Ngọc Tiêu Kỳ nghe thấy nàng đái nhiều và mạnh như vậy cũng phải ngạc nhiên.

Tiêu Huệ Lan đái xong mới giật mình phát giác ra sự hiện diện của cậu nhỏ Ngọc Tiêu Kỳ ở trong ph*ng. Nàng xấu hỗ đỏ mặt lên khi nhớ lại lúc mới rồi nàng đã ngồi đái ngay trước mặt cậu bé con.

Ngọc Tiêu Kỳ thấy nàng nọ đái xong liền bước lại tìm cái bô để đổ.

Cậu không ngờ Tiêu Huệ Lan tuy là đái xong nhưng thực tế vẫn chưa đứng dậy. Khi tay của cậu quờ tới định tìm cái bô thì cũng là lúc Tiêu Huệ Lan giật mình vội đứng dậy.

Bàn tay của cậu nhỏ tức thì chạm vào một bên mông người thiếu nữ khiến Tiêu Huệ Lan bật lên la hoảng.

Vốn có võ công nên Tiêu Huệ Lan phản ứng hết sức nhanh chóng, hai chân nàng vốn đã được cởi trói nên liền tung ra cú đá vào người Ngọc Tiêu Kỳ làm cậu chàng ngã lăn lông lốc ra dưới nền gạch.

Đá xong rồi Tiêu Huệ Lan mới giật mình hối hận. Nàng chợt nghĩ Ngọc Tiêu Kỳ kia bị đui mù nên chẳng thấy đường. Chuyện y chạm nhằm vào mông nàng vốn dĩ không phải là cố ý. Còn nàng do kinh hãi mà đá y quá mạnh như vậy thì biết ăn nói làm sao được đây.

Mấy thiếu nữ ngồi ở bên ngoài nghe tiếng động mạnh vội vàng lao vào. Họ kinh hãi thấy Ngọc Tiêu Kỳ nằm lăn ra đất bất tỉnh nhân sự, còn Tiêu Huệ Lan thì nửa thân dưới lõa thể đang đứng chết trân nơi cột nhà.

Tiểu Thúy Loan vội vàng chạy đến đỡ cậu nhỏ dậy. Mấy thiếu nữ đều thất kinh khi thấy mặt cậu sưng vù và toàn thân bất động như trúng gió.

Tiểu Thúy Loan sợ hãi lay gọi mãi mới làm Ngọc Tiêu Kỳ tỉnh lại. Mấy thiếu nữ thở phào vội vàng đưa cậu vào giường nằm.

Hạ Mộng Cầm nổi giận nói:

- Con a đầu kia thật quá lắm. Nó dám ra tay đánh Kỳ đệ như vậy thì để tiểu cô nương đây dậy cho ả một bài học mới được.

Tiểu Thuý Loan vừa dùng dầu xoa vào bên má bị sưng của Ngọc Tiêu Kỳ vừa lên tiếng:

- Nhị tiểu thơ ! Chúng ta có nên gọi thầy thuốc đến kiểm tra thương thế cho Kỳ đệ không ?

Ngọc Tiêu Kỳ tuy rằng đang rất đau nhưng nghe Tiểu Thúy Loan nói vậy vội vàng gạt đi.

Tiêu Huệ Lan bị trói gần đó nghe được câu chuyện liền nói:

- Trong người ta hiện có thuốc chữa thương rất tốt. Lúc nãy ta vô tình đá trúng phải ngực và mặt y, bây giờ chỉ cần lấy thuốc của ta bôi vào là 2 hôm sau sẽ khỏi.

Hạ Mộng Cầm đang nổi nóng nghe vậy liền quát lên tức tối. Nhưng Hạ Mộng Thúy lại lo cho sức khỏe của Ngọc Tiêu Kỳ nên vội vàng đến chỗ Tiêu Huệ Lan lấy thuốc.

Ngọc Tiêu Kỳ đang bị đau như vậy mà khi xức thuốc của Tiêu Huệ Lan vào người thì cơn đau và chỗ sưng lập tức giảm đi nhiều.

Các vị cô nương nhìn thấy cũng phải kinh ngạc lẫn thán phục cho môn thuốc thần diệu của Tiêu Huệ Lan.

Nhưng bởi vì Ngọc Tiêu Kỳ bị Tiêu Huệ Lan đá phải nằm trên giường nên phần hạ thể lõa lồ của Tiêu Huệ Lan vẫn chưa được ai giúp đỡ mặc lại cho nàng.

Tiêu Huệ Lan dù gì cũng là một thiếu nữ trinh trắng. Nàng làm sao có thể để tình trạng lộ thể của mình ra trước mặt người khác cho được.

Lúc này nàng thấy Ngọc Tiêu Kỳ đã đỡ đau, liền vội vàng gọi mấy vị cô nương kia ra giúp mình bận lại y phục.

Hạ Mộng Cầm đang cơn giận dữ thì làm sao mà có chuyện ra giúp Tiêu Huệ Lan. Đã vậy nàng còn ra lệnh cho Hạ Mộng Thúy và Tiểu Thúy Loan không ai được ra giúp đỡ Tiêu Huệ Lan cả.

Tiêu Huệ Lan vừa xấu hỗ vừa lo âu. Nàng ta không biết làm sao nữa trong khi l. nàng và hai cặp đùi non trắng nõn nàn bị phơi bày ra hết. Tiêu Huệ Lan giận đến suýt bật khóc.

May mà nàng là con người kiên định và cứng rắn. Tiêu Huệ Lan nghĩ lại chỉ còn cách chờ tiểu tử Ngọc Tiêu Kỳ khỏe lại là có thể giúp nàng được thôi.

Qủa nhiên vài hôm sau, Ngọc Tiêu Kỳ đã khỏe lại. Nhưng mà cái quần của Tiêu Huệ Lan đã bị ai đó mang đi mất rồi. Tiêu Huệ Lan tức lắm mà không biết làm thế nào. Đã vậy mấy hôm rồi nàng ăn thức ăn vào bụng, bây giờ buồn ỉa không chịu được.

Dù không muốn, nhưng nàng chỉ còn cách nhờ cậu nhỏ Ngọc Tiêu Kỳ giúp đỡ.

Ngọc Tiêu Kỳ cảm thương cho cô gái bị cảnh trói buộc nên không hề hà chi chuyện bẩn thỉu. Cậu đợi Tiêu Huệ Lan giải quyết đại tiện xong mới bước lại giúp nàng chùi đít.

Tiêu Huệ Lan dù rất ngượng ngập nhưng cũng đành phải chổng mông đít lên để nhờ cậu nhỏ lau đít cho mình.
Ngọc Tiêu Kỳ do bị mù nên cậu phải đưa tay sờ vào mông của Tiêu Huệ Lan để xác định vị trí rồi mới bắt đầu đưa giấy vào chùi đít cho nàng ta.

Trong lúc làm phận sự, bàn tay cậu nhỏ đỡ lấy phần bụng của Tiêu Huệ Lan trong khi tay kia thực hiện việc lau chùi.

Tiêu Huệ Lan mặt đỏ bừng như gấc chín khi những chỗ kín đáo trên cơ thể nàng bị cậu nhỏ đ.ng vào.

Mấy ngày sau đó, hai người dần dần trở nên thân thiện nhau hơn. Tiêu Huệ Lan đánh bạo hỏi Ngọc Tiêu Kỳ xem cậu có biết cái quần của nàng để ở đâu không, nhưng Ngọc Tiêu Kỳ đành chịu vì cậu bị mù thì làm sao mà biết được.

Tiêu Huệ Lan bị giam giữ đã ngót 10 ngày mà bọn người Hạ Mộng Cầm vẫn không có ý định gì về việc đi tố cáo hay thả nàng ra cả.

Căn ph*ng nơi giam giữ Tiêu Huệ Lan vốn là nơi ở của Hạ Mộng Cầm thì đã bị nàng bỏ lại để đến ở chung với cô em gái Hạ Mộng Thúy.

Chỉ còn một mình Ngọc Tiêu Kỳ đi ra đi vào trông giữ căn nhà mà thôi.

Tiêu Huệ Lan bị nhốt 10 ngày, tuy được ăn được uống nhưng sinh hoạt vô cùng bất tiện. Hầu như chuyện tiêu, tiểu của nàng đều phải nhờ vào Ngọc Tiêu Kỳ cả.

Còn chuyện tắm rửa thì đúng là bí lối. Tiêu Huệ Lan không dám mà cũng không đủ can đảm nhờ vào cậu nhỏ tắm rửa giùm mình.

Nhưng con người ta ai ai cũng phải tắm rửa cả. Nếu không thì ắt hẳn sẽ bốc mùi lên vô cùng.

Trường hợp hiện giờ của Tiêu Huệ Lan cũng chẳng khác gì mấy. Tuy người nàng chưa đến mức như hũ dấm chua, nhưng cũng chẳng khác gì mấy. Tiêu Huệ Lan chịu hết xiết nên đành nhờ Ngọc Tiêu Kỳ mang nước và khăn vào giúp nàng lau rửa mình mẩy.

Ngọc Tiêu Kỳ biết vị cô nương này cũng quá bẩn rồi nên cậu chẳng ngại giúp Tiêu Huệ Lan một tay.

Thế rồi trong căn ph*ng kín đáo. Một nam một nữ đứng sát vào nhau. Người nữ thân hình lõa thể hai tay bị trói chặt để phía trên đầu đứng yên bất động cho người nam lau chùi thân thể.

Ngọc Tiêu Kỳ cẩn thận lau cổ, lau vai cho mỹ nhân, rồi dần dần bàn tay cậu chùi xuống phía dưới chỗ hai ngọn ngọc phong trắng nõn.

Tiêu Huệ Lan ngượng ngập không dám mở mắt ra nhìn khi bàn tay cậu nhỏ lướt qua bầu vú của nàng.

Ngọc Tiêu Kỳ cũng cảm thấy có chút ngây ngất khi chiếc giẻ lau trên tay cậu lướt qua vùng núi đồi chập trùng trên mình mỹ nhân. Như vô tình mà cũng như cố ý, bàn tay cậu cứ vần vũ thật lâu bên hai quả tuyết lê mịn màn đầy hấp lực đó.

Tiêu Huệ Lan ban đầu còn thấy xấu hỗ, nhưng một hồi sau thì người nàng bỗng nhiên cảm thấy tê tê kỳ lạ. Nàng cảm nhận thân thể mình như đang bồng bềnh trôi đi. Bàn tay cầm giẻ của Ngọc Tiêu Kỳ lướt tới đâu là thấy ở nơi đó sướng mê tới đó.

Ngọc Tiêu Kỳ không thể lau mãi nơi ngực Tiêu Huệ Lan cho được. Vì vậy sau một hồi mân mê nơi hai quả đào tiên, cậu mới từ từ cúi xuống lau chùi phía dưới.

Tiêu Huệ Lan do bởi ngượng ngập nên khi nhờ Ngọc Tiêu Kỳ lau người cho mình nàng ta cố tình để hai chân đứng sát vào nhau để che lấy chỗ kín đáo phía trước.

Còn Ngọc Tiêu Kỳ lại nghĩ khác, cho rằng cậu lau người cho Tiêu Huệ Lan thì không được để sót nơi nào. Vì vậy, khi thấy hai chân người thiếu nữ đứng sát vào nhau bất tiện thì cậu đưa tay có giẻ lau vào để tách hai chân nàng nọ ra.

Tiêu Huệ Lan xấu hỗ không biết làm sao hơn. Nàng chưa kịp có ý phản kháng thì Ngọc Tiêu Kỳ đã lách giẻ vào lau được hai bên trong đùi non của nàng rồi.

Tiêu Huệ Lan chẳng làm sao hơn đành miễn cưỡng giang rộng hai chân ra thêm một chút. Và rồi đúng như nàng nghĩ, bàn tay cầm giẻ của Ngọc Tiêu Kỳ đã vuốt ve, lau chùi nơi âm sơn, ngọc lộ của nàng.

Ngọc Tiêu Kỳ bị mù nhưng cảm giác bàn tay rất tốt. Cậu cảm thấy hơi ấm nơi l. mỹ nhân truyền sang chỗ ngón tay tiếp xúc. Đồng thời những đám lông l. nơi hạ thể mỹ nhân cứ cạ vào tay cậu làm cậu thấy thích thú vô cùng.

Tiêu Huệ Lan bởi ngượng ngập nên nàng rất chú tâm vào chỗ kín đang bị cậu bé đ.ng phải. Chẳng ngờ nàng càng quan tâm thì lại càng thấy chất ngất hết sức lạ kỳ.

Riêng bản thân Ngọc Tiêu Kỳ cũng thấy ngây ngất không kém. Cậu đã đụ được không ít nữ nhân nhưng chưa bao giờ lại cảm thấy thích thú như lần này.

Một sức mạnh cứ thôi thúc lấy cậu đưa tay ra trực tiếp bóp vuốt vào cái l. trinh nguyên kia.

Rồi thì con quỷ háo sắc đã chiến thắng. Mấy ngón tay của cậu nhỏ từng chút từng chút rời khỏi cái giẻ lau kia và va chạm trực tiếp vào mu l. của Tiêu Huệ Lan.

Bây giờ nhìn phía bên ngoài thì việc lau l. của Ngọc Tiêu Kỳ chẳng có gì khác hơn lúc trước. Nhưng trong thực tế thì miếng giẻ lau chỉ va chạm lớt phớt phía bên ngoài, còn mấy ngón tay chủ lực thì đang bót vuốt vào cái l. trắng hồng đầy thịt nọ.

Tiêu Huệ Lan thì cũng không sao nói được lời nào. Nàng chỉ cảm thấy cơn ngây ngất cứ mỗi lúc một tăng dần và một sự bất bối cứ hừng hực hừng hực nơi hạ thể.

Và rồi nước dâm trong l. nàng cứ thế tuôn ra không cầm lại được. Cái l. đã sưng lên và đỏ ửng dưới sự bóp vuốt của mấy ngón tay thần diệu kia.

Lúc này cái giẻ lau đã rơi xuống nền nhà từ lúc nào. Chỉ còn lại là bàn tay của Ngọc Tiêu Kỳ đang ra sức nắn bóp cái l. với mấy ngón tay thỉnh thoảng lại chọc chọc vào l. làm cho nàng nọ sướng quá bật lên tiếng rên hừ hừ.

Ngọc Tiêu Kỳ bị tiếng rên nghe rất dâm dục từ cái miệng nhỏ xinh của Tiêu Huệ Lan làm cho dục tính của cậu tăng cao. Ngọc Tiêu Kỳ chịu không nổi nữa liền vục mặt xuống hạ bộ của mỹ nhân mà ra sức bú l. cho nàng.

Tiêu Huệ Lan bây giờ chẳng khác gì như con thuyền chồng chềnh trước cơn bão táp. Nàng thở hồng hộc từng hồi trong khi cái bụng nàng liên tục chuyển động như muốn tống khứ hết đi cái nước dâm đang ứ tắc trong l. nàng.

Ngọc Tiêu Kỳ bú thật điệu nghệ. Lần thứ nhất cậu đã bú được cái l. trinh của tỷ tỷ Ngọc Thanh Thanh nhưng vẫn chưa cảm thấy thoái mái lắm vì mặc cảm loạn luân. Nhưng lần này cậu gặp phải cái l. trinh trước mặt của Tiêu Huệ Lan thì thật là tuyệt diệu không thể tả được.

Ngọc Tiêu Kỳ càng bú càng hăng trong khi nước dâm từ người Tiêu Huệ Lan cứ rỉ ra không ngừng.

Mỹ nhân chịu không nổi sướng khoái cứ rú lên từng hồi. Nàng càng lúc càng thở dồn dập rồi đến khi chịu không nổi nữa thì rùng mình một cái xuất dịch chất ra dầm dề.

Tiêu Huệ Lan đã đạt cực khoái, nhưng mà cái l. nàng vẫn tiếp tục bị miệng của cậu nhỏ ngập lấy mà mút chùn chụt.

Tiêu Huệ Lan chịu không nổi nữa vừa thở vừa nói:

- Đệ đệ tha cho ta với ! Ta chịu hết nổi rồi !

Ngọc Tiêu Kỳ tay ôm lấy đôi mông tròn trĩnh của mỹ nhân còn miệng cậu thì vẫn tiếp tục không ngừng bú lấy l. Tiêu Huệ Lan.

Tiêu Huệ Lan miệng thì nói dừng nhưng cái l. nàng cứ ấn thật chặt vào mồm cậu nhỏ. Mỹ nhân đúng là đã bị kích dâm đến mức cùng cực rồi.

Ngọc Tiêu Kỳ bú l. thêm một chập nữa thì Tiêu Huệ Lan lại rú lên rồi xuất dịch ra đầy mồm cậu.

Tiêu Huệ Lan luôn mấy ngày nay ăn uống thiếu thốn, giờ này lại bị cậu nhỏ hành hạ đến xuất âm dịch ra ào ào mấy lần liền thì chịu sao cho nổi. Nàng mệt quá đứng tựa lưng vào thành cột rồi để mặc cho người nàng khụy xuống, đặt đít lên nền gạch.

Ngọc Tiêu Kỳ không chịu để mỹ nhân ngồi yên. Cậu ôm lấy người nàng vào lòng rồi hôn hít như mưa lên mặt, lên môi nàng.

Tiêu Huệ Lan cũng sướng tê tái. Nàng chẳng ngượng ngập gì nữa hé môi ngọc ra hôn trả lại Ngọc Tiêu Kỳ.

Hai người hôn nhau say đắm. Trong khi đó bàn tay của Ngọc Tiêu Kỳ không bỏ lỡ thời cơ thi nhau nhào nặn hai quả đào tiên của Tiêu Huệ Lan.

Hai người quấn chặt lấy nhau chẳng biết đã bao lâu. Đột nhiên, phía ngoài cửa có tiếng chân người đi vào.

Tiêu Huệ Lan là người học võ còn Ngọc Tiêu Kỳ là kẻ bị mù. Vì vậy cả hai đều thính tai vô cùng. Lúc này họ thấy có người đi vào nên vội vàng buông nhau ra đứng cả dậy.

Tiêu Huệ Lan lúc này đã tỉnh. Nàng cảm thấy hối hận vô cùng. Nàng không ngờ trong một phút chốc yếu lòng nàng lại để cho bản thân bị một gã trai trẻ mù lòa như Ngọc Tiêu Kỳ đ.ng chạm đến nhục thể của mình.

Người vào ph*ng lúc này chính là Hạ Mộng Cầm. Cô nàng thấy Tiêu Huệ Lan thân hình lõa thể đứng cạnh bên Ngọc Tiêu Kỳ thì không khỏi tròn mắt ngạc nhiên.

Nàng ta xăm xăm tiến lại gần hai người thì bắt đầu ngửi thấy mùi khí vị dâm do Tiêu Huệ Lan thải từ l. nàng lúc nãy.

Hạ Mộng Cầm cười thầm trong lòng. Nàng chắc mẫm con yêu tinh kia đã bị phu quân nhỏ nhắn của nàng làm cho chết ngất đi rồi nên mới có kết quả như vậy.

Hạ Mộng Cầm càng nghĩ càng phục mưu mẹo của ả nha đầu Tiểu Thúy Loan.

Thì ra Tiểu Thúy Loan thấy Tiêu Huệ Lan quá cứng rắn nên mới bầy ra cách thức để Tiêu Huệ Lan phải tuân phục.

Đầu tiên bọn họ giả vờ bỏ đói nàng nọ để rồi tạo cơ hội cho Ngọc Tiêu Kỳ ra tay giúp đỡ.

Rồi thì bọn họ dời đi để Ngọc Tiêu Kỳ ở lại chăm sóc mỹ nhân.

Qủa nhiên, theo đúng dự đoán. Ngọc Tiêu Kỳ trong vòng gần 20 chục ngày đã làm cho một vị thần trộm nổi danh như Tiêu Huệ Lan phải xuất âm dịch ra dầm dề.

Bây giờ thì chuyện bắt nàng nọ quy phục sẽ thuận lợi hơn nhiều. Nhưng mà, Hạ Mộng Cầm vẫn chưa quyết được nàng sẽ làm gì đây lúc này.

Nàng sẽ đánh đòn thật nặng Ngọc Tiêu Kỳ để rồi buộc chung với Tiêu Huệ Lan để bọn họ càng lúc càng gần gũi nhau hơn; Hay nàng sẽ thả cho Tiêu Huệ Lan ra rồi dùng ảnh hưởng từ Ngọc Tiêu Kỳ mà quy phục nàng.
Thật là khó nghĩ.

Hạ Mộng Cầm chưa biết làm sao thì lại có tiếng Tiểu Thúy Loan gọi ơi ới ngoài cửa.

- Tiểu thơ ... tiểu thơ đi đâu rồi !

Hạ Mộng Cầm chưa kịp trả lời thì Tiểu Thúy Loan đã chạy nhanh vào ph*ng.

Nàng ta vào ph*ng thì thấy Tiêu Huệ Lan đang lõa thể đứng cạnh bên Ngọc Tiêu Kỳ, còn Hạ Mộng Cầm thì mặt mày có vẻ không vui đứng đối diện.

Tiểu Thúy Loan tuy bị một phen kinh ngạc, nhưng nàng ta cũng nhanh chóng đoán ra mọi chuyện nên vội lấy lại vẻ mặt bình thường.

Phần Tiêu Huệ Lan thì ngượng đến không dám ngửng mặt nhìn mọi người. Đã vậy nàng còn phải ngồi xuống để dấu đi cặp vú vung đầy và đám lông l. đen kịt nơi hạ thể.

Nhưng cũng chính vì đang xấu hỗ nên Tiêu Huệ Lan đã không kịp nhận ra ánh mắt hưng phấn và nụ cười khoái chí của hai chủ tớ Hạ Mộng Cầm và Tiểu Thúy Loan.

Hạ Mộng Cầm giơ tay ra hiệu có ý hỏi Tiểu Thúy Loan nên làm như thế nào. Còn cô ả nọ thì chỉ cười tít cả mắt, rồi bước lẹ đến bên Ngọc Tiêu Kỳ.

- Kỳ đệ ! Ngươi làm cái trò gì vậy. Sao lại đi giúp đỡ cho ả tặc nhân này ?

Ngọc Tiêu Kỳ lúng túng không nói nên lời.

Tiểu Thúy Loan thấy vậy làm bộ tức giận quát lớn:

- Ta không thấy ai ngu như đệ. Đệ tốt với người ta, chắc gì người ta đã tốt với đệ. Đệ có tin ta không ?

Ngọc Tiêu Kỳ ấp úng nói:

- Tỷ tỷ ... sao lại nói như vậy ?

Tiểu Thúy Loan cười khẩy:

- Hừ ! Đệ chắc là chưa tin ta.

Rồi không đợi Ngọc Tiêu Kỳ có ý kiến. Tiểu Thúy Loan quay lại nói với Hạ Mộng Cầm:

- Tiểu thơ ! Y đã phạm tội cứu giúp tặc nhân. Chúng ta phải trừng trị y thôi.

Hạ Mộng Cầm hàm hồ hỏi:

- Ngươi bảo chúng ta nên xử thế nào ?

Tiểu Thúy Loan cười nhẹ:

- Dễ lắm. Con người y lúc nào cũng thương người. Bây giờ chúng ta ra một điều kiện với ả tặc nhân kia xem ả có cứu y không ?

Tiêu Huệ Lan mặc dù đang ở thế yếu. Bản thân nàng lại đang trần truồng bất tiện vô cùng. Thế nhưng nàng cũng không đến mức chịu lép với đối phương khi họ chỉ thẳng vào nàng.

Tiêu Huệ Lan ngửng đầu lên hỏi:

- Bọn ngươi định ra điều kiện gì ? Nói thử xem nào ?

Tiểu Thúy Loan gằn giọng:

- Gã tiểu tử này đã phạm tội cứu giúp can phạm. Bây giờ bọn ta sẽ đánh y đến chết mới thôi nếu như ngươi không chịu cứu gã.

Tiêu Huệ Lan tức tối:

- Bọn người các ngươi trói ta lại đây. Ngươi bảo ta cứu người rõ là làm khó cho ta rồi.

Tiểu Thúy Loan cười nhạt:

- Chẳng khó gì cả ! Nếu như ngươi chịu hiến thân cho gã ta. Tức là ngươi thật tình yêu thương gã. Nếu mà ngươi làm được như vậy thì bọn ta sẽ tha cho gã tội chết và cũng buông tha cho ngươi ra.

Tiêu Huệ Lan đang tức giận, nhưng khi nghe được mấy lời vừa rồi của Tiểu Thúy Loan thì nàng cũng đỏ mặt lên.

Tiêu Huệ Lan chợt nghĩ. Bọn người kia rõ là bày trò bậy bạ. Làm sao tự dưng lại bắt nàng hiến thân cho một gã vừa nhỏ vừa mù thế này.

Nhưng nghĩ lại nàng cũng thấy có đôi phần hữu lý. Bọn tiểu thơ kia vốn rất ghét nàng. Bây giờ bọn chúng thấy
Kỳ đệ đối xử tốt với nàng nên tức tối mà đánh đập Kỳ đệ cho bỏ ghét.

Lại nữa, bọn chúng thấy mình xinh đẹp nên muốn mình phải thất thân về tay một kẻ mù như Kỳ đệ để làm mình mất mặt trước mọi người.

Tiêu Huệ Lan càng nghĩ càng lo lắng. Trong khi đó, Tiểu Thúy Loan đã sang ph*ng bên lấy một cây roi rất to của Hạ Mộng Cầm mang ra.

Tiêu Huệ Lan vừa nhìn thấy cây roi cũng phải giật mình. Thế nhưng Ngọc Tiêu Kỳ bị mù thì chẳng nhận thấy điều gì cả.

Cậu chỉ nghĩ chuyện vừa rồi là do Tiểu Thúy Loan và Hạ Mộng Cầm bày trò ra đó thôi.

Không ngờ cậu chưa kịp nghĩ gì thêm thì những trận đòn roi đã vun vút đánh xuống khiến Ngọc Tiêu Kỳ đau quá kêu rú lên.

Tiểu Thúy Loan mặc kệ Ngọc Tiêu Kỳ kêu la, cứ tiếp tục giang tay đánh mạnh xuống người cậu.

Cuộc hành hình diễn ra hơn nửa canh giờ làm cho da thịt Ngọc Tiêu Kỳ sưng vù lên vào rỉ máu.

Ngọc Tiêu Kỳ chịu không nổi cơn đau nữa nên ngã gục xuống nền nhà.

Tiểu Thúy Loan thì miệng thở hồng hộc, nhưng tay nàng vẫn liên tục đánh từng roi xuống liên hồi.

Cảnh tượng tang thương khiến Tiêu Huệ Lan phải bật khóc. Nàng không ngờ vì nàng mà một cậu bé mù đáng yêu như Ngọc Tiêu Kỳ phải chịu một hình phạt quá nặng như vậy.

Hạ Mộng Cầm cũng không nỡ để Ngọc Tiêu Kỳ chịu đau thêm nữa. Nàng thấy thân hình cậu nhỏ đã ngã gục xuống nền nhà nên vội ra lệnh cho Tiểu Thúy Loan dừng tay.

Tiểu Thúy Loan mệt quá vất cây roi xuống đất rồi theo chân tiểu thơ Hạ Mộng Cầm ra ngoài.
Hạ Mộng Cầm nói nhỏ:

- Ả tặc nữ kia thật rất kiên cường. Chúng ta dụ ả phải quy phục cũng không phải là chuyện dễ.
Nếu mà bọn ta dùng khổ nhục kế đánh Kỳ đệ mãi như vừa rồi cũng chưa phải là một biện pháp hay. Vậy thì phải có cách khác thôi.

Tiểu Thúy Loan nhíu mày suy nghĩ. Thật sự vừa rồi nàng đã đánh Ngọc Tiêu Kỳ rất mạnh. Nàng tưởng rằng với khổ nhục kế như vậy ả tặc nhân Tiêu Huệ Lan kia sẽ phải xuống nước, hiến thân cho Kỳ đệ thì mai này mới dễ sai phái được ả. Chẳng ngờ chơi dao lại có ngày đứt tay. Ngọc Tiêu Kỳ không được hưởng khoái lạc thì chớ lại còn bị đánh một trận đòn đau.

Hạ Mộng Cầm thấy Tiểu Thúy Loan nghĩ không ra kế gì liền thở dài nói:

- Bây giờ chúng ta đành trói Ngọc Tiêu Kỳ vào chung với ả Tiêu Huệ Lan vậy. Hy vọng với thời gian ả ta sẽ phải ngoan ngoãn phục tùng chúng ta thôi.

Tiểu Thúy Loan chợt nghĩ ra một chuyện liền cười nói:

- Ờ nhỉ ! Tại sao chúng ta không để cho Kỳ đệ và ả nọ lõa lồ cột chung vào nhau. Nam nữ gần nhau như vậy thì sớm muộn gì cũng có chuyện thôi.

Hạ Mộng Cầm cũng cho là có lý. Thế rồi hai nàng lợi dụng lúc Ngọc Tiêu Kỳ đang bất tĩnh liền lột hết quần áo của cậu ra rồi cột chung vào cây cột nhà chỗ đang trói Tiêu Huệ Lan.

Tiêu Huệ Lan vừa kinh hãi vừa ngượng nghịu. Nàng không ngờ bọn người nọ lại lột truồng Ngọc Tiêu Kỳ ra rồi cột chung với nàng.

Một chuyện đáng xấu hỗ nữa là bản thân nàng lúc này cũng đang lõa thể. Nếu mà hai người mà bị cột chung vào nhau thì làm sao có thể tránh được chuyện đ.ng chạm.

Do mắt sáng, nên Tiêu Huệ Lan không thể không nhìn thấy cái thứ kỳ dị lòng thòng của nam nhân kia đang đung đưa ở dưới rốn Ngọc Tiêu Kỳ.

Mà lông c*c của cậu nhỏ cũng đầy đặc và đen nhánh không kém gì lông l. nàng.

Tiêu Huệ Lan xấu hỗ không dám nhìn đến và nghĩ đến con c*c của Ngọc Tiêu Kỳ nữa.

Hạ Mộng Cầm và Tiểu Thúy Loan đều nhận thấy nét xấu hỗ hiện ra trên mặt Tiêu Huệ Lan. Hai người đều mỉm cười đưa mắt nhìn nhau ra chiều đắc ý.

Tiểu Thúy Loan vừa bước ra phía ngoài ph*ng không nhịn được buột miệng hỏi:

- Tiểu thơ ! Tiểu thơ có đoán ra ả tặc nhân kia đang nghĩ chuyện gì không ? Muội thấy ả ta mặt đỏ bừng lên nhìn rất khuyến rũ.

Hạ Mộng Cầm cười mỉm, xua tay nói:

- Ối giời ! Có gì mà ngươi không đoán ra được. Cô ta nhìn thấy Kỳ đệ trần truồng như nhộng với con c*c đầy lông thì làm sao không xấu hỗ cho được. Ta bảo đảm ả ta chắc là chưa từng được nhìn thấy con c*c đàn ông bao giờ.

Tiểu Thúy Loan bịt miệng cười nói:

- Tiểu thơ đúng là thầy bói đoán mò. Nhưng mà tỳ nữ cũng nhận thấy giống như tiểu thơ vậy. Có điều tỳ nữ phải công nhận ả nọ đẹp thật. Nhìn thân hình trần truồng trắng muốt, hai vú nhô cao và cặp đùi thon gọn của ả nhìn thật hấp dẫn vô cùng.

Hạ Mộng Cầm cười khúc khích:

- Ngươi đó. Chỉ chuyên môn dòm ngó người ta. Thật đúng là không biết xấu hỗ.

Tiểu Thúy Loan giận dỗi níu tay Hạ Mộng Cầm nói lớn:

- Tiểu thơ ! Tỳ nữ không chịu đâu. Tiểu thơ nói thử xem có phải tỳ nữ nói đúng không ?

Hạ Mộng Cầm nín cười kéo tay Tiểu Thúy Loan ra phía cửa ph*ng bên ngoài rồi nhỏ giọng:

- Ta cũng không biết bình luận thế nào. Nhưng phải công nhận ả nọ có lông l. nhiều quá. Bọn hai người chúng ta không ai có thể so được với ả.

Hai người liếc nhìn nhau rồi bỗng nhiên đều bật cười kéo nhau đi thẳng.

Hẳn nhiên bọn họ lại đến chỗ Tam tiểu thơ Hạ Mộng Thúy để thông báo tình hình rồi.


Mấy ngày hôm sau, tình cảnh của hai người Ngọc Tiêu Kỳ và Tiêu Huệ Lan vẫn không thay đổi. Hai người vẫn bị trói chung vào cột không thể thoát ra được.

Ngọc Tiêu Kỳ và Tiêu Huệ Lan đều bị trói chặt hai tay giơ thẳng lên quá đầu. Bọn họ chỉ có thể cục cựa được thân hình mà thôi.

Vì Hạ Mộng Cầm sợ Tiêu Huệ Lan trốn mất nên bọn họ đã dùng xích sắt xích tay của nàng nọ lên cột đình. Riêng Ngọc Tiêu Kỳ thì chỉ bị trói bằng dây thừng mà thôi.

Hai người bị trói hành động thật là vô vàn bất tiện. Ngọc Tiêu Kỳ thì là nam nhân đang tuổi phát dục. Nên thỉnh thoảng dù muốn dù không con c*c của cậu cũng phình to và cương lên cứng ngắc.

Ngượng thay cho Tiêu Huệ Lan những lúc như vậy, nàng không biết làm thế nào nữa. Mặc khác, nàng là người sáng mắt, nên khó lòng mà không nhìn thấy cảnh tượng con c*c kia đang từ nhỏ nhắn, mềm èo đột nhiên vươn lên cứng ngắc và to đùng, chỉa thẳng ra ngoài.

Lúc đầu con người Tiêu Huệ Lan cũng xấu hỗ lắm và không dám nhìn vào chỗ con c*c kia. Thế nhưng, ở mấy ngày cùng nhau. Tiêu Huệ Lan cũng không còn thấy xấu hỗ nữa vì lẽ nàng có nhìn vào con c*c của Ngọc Tiêu Kỳ hay không thì cậu nhỏ cũng chẳng thể nào biết được.

Chính vì điều đó, dần dà Tiêu Huệ Lan phát giác ra con c*c của cậu nhỏ thường hay vươn cờ mỗi lúc cậu tỉnh giấc. Tuy nhiên, nàng cũng tự mình biết vậy chứ chẳng dám bạo miệng hỏi Ngọc Tiêu Kỳ xem là tại sao.

Mấy hôm gần đây, không hiểu vì đã phát giác ra trong ph*ng này có hai kẻ lõa lồ đang bị trói hay sao mà muỗi nhiều thế không biết. Ngọc Tiêu Kỳ và Tiêu Huệ Lan bị muỗi chít ngứa ngáy không sao chịu được.

Hai người cố gắng tìm mọi cách xua đuổi đàn muỗi bay đi nhưng đành bất lực.

Đàn muỗi lại như cố tình trêu chọc bọn họ. Chúng hết bay trên đầu, lại luồn xuống bên dưới thân hình hai người rồi cứ vậy mà cắm kim vào người họ mà hút máu.

Tiêu Huệ Lan bị chít vào một bên đùi ngứa quá, không gãi được. Nàng bí quá đành đưa đùi lên nhờ Ngọc Tiêu Kỳ dùng miệng gãi giúp cho nàng.

Không ngờ cách này lại có hiệu nghiệm. Cơn ngứa tức thì được giải tỏa. Thế rồi không ai bảo ai, người nọ nhờ người kia dùng miệng gãi ngứa giúp họ.

Ban đầu, họ chỉ đưa chân ra để nhờ người kia thôi. Nhưng bọn muỗi thì bạ đâu chúng cũng đốt được. Thế nên cả hai không thể không sáp lại gần nhau rồi người nọ dùng miệng mà áp vào da người kia mà gãi ngứa cho đối phương.

Thân hình cả hai gần gũi nhau như vậy không ngờ lại làm cho họ cảm thấy chất ngất. Những lúc Ngọc Tiêu Kỳ dùng răng cạ vào chỗ ngứa trên da thịt Tiêu Huệ Lan, thì miệng cậu cũng áp lấy da thịt nàng nọ. Cái sự tiếp xúc hết sức gần gụi đó đã làm cho mũi cậu không khỏi ngửi thấy mùi thơm trên da thịt mỹ nhân. Miệng cậu trong một chốc đã làm cái chuyện hôn hít, vuốt ve chứ không hoàn thành được nhiệm vụ nữa.

Tuy nhiên, oái oăm nhất lại là khu vực bên dưới.

Do thân hình hai người áp sát vào nhau nên con c*c của cậu nhỏ đã đ.ng phải cái l. non của người thiếu nữ.

c*c l. gần gũi làm cho cảm giác ngây ngất được tăng cường.

Một điều nữa là thân hình Tiêu Huệ Lan cao hơn Ngọc Tiêu Kỳ cả một cái đầu. Vì vậy, khi họ đứng bên nhau thì miệng Ngọc Tiêu Kỳ áp thẳng vào vùng ngực của mỹ nhân. Còn con c*c của cậu khi vươn lên thì lại chọc đúng vào khe đào nguyên bí ẩn của người thiếu nữ.

Hai người đều nhận ra chuyện lạ và đều đỏ mặt ngượng ngùng. Đặc biệt là về phía Tiêu Huệ Lan.
Nàng nọ xấu hỗ vô cùng, vội đứng lùi ra sau.

Bây giờ quay lại chuyện Hạ Mộng Cầm và Tiểu Thúy Loan. Cả hai thấy việc họ trói cả hai người Ngọc Tiêu Kỳ và Tiêu Huệ Lan lại với nhau vẫn không đem lại hiệu quả liền xúm lại nghĩ cách mới.

Tiểu Thúy Loan nói:

- Chúng ta bây giờ phải bỏ đói bọn họ mới xong. Nếu bọn chúng không nghe lời ta thì phải chịu đói, chịu khát.

Hạ Mộng Cầm gật đầu:

- Đúng vậy. Nhưng bọn ta định bảo chúng phải làm chuyện gì ?

Tiểu Thúy Loan cười khanh khách.

- Tiểu thơ không lo. Tỳ nữ đã nghĩ đến chuyện này rồi.

Thế rồi Tiểu Thúy Loan kéo Hạ Mộng Cầm vào nơi trói Tiêu Huệ Lan và Ngọc Tiêu Kỳ.

Ngọc Tiêu Kỳ và Tiêu Huệ Lan đều kinh hãi khi nghe điều kiện của Tiểu Thúy Loan.

Nàng nọ ra một quy định hết sức kỳ cục là nếu Ngọc Tiêu Kỳ muốn Tiêu Huệ Lan được ăn thì bú l. cho nàng này. Còn về phía Tiêu Huệ Lan cũng vậy. Nếu nàng bú c*c Ngọc Tiêu Kỳ thì cậu nhỏ sẽ được cái ăn. Còn mà hai người không ai chịu nghe lệnh thì cứ ở đó mà chịu chết.

Ban đầu, Ngọc Tiêu Kỳ và Tiêu Huệ Lan nghe vậy thì đều phản đối kịch liệt. Thế nhưng sau hai ngày bị bỏ đói, bỏ khát mọi chuyện bắt đầu biến chuyển.

Ngọc Tiêu Kỳ thương Tiêu Huệ Lan bị đói khát nên đề nghị để cậu bú l. cho nàng. Cậu nghĩ, chuyện cậu bú l. mỹ nhân cũng chẳng có gì là ghê gớm lắm. Bất quá đây cũng chỉ là một chuyện bình thường mà thôi.

Tuy nhiên đó chỉ là suy nghĩ về một phía Ngọc Tiêu Kỳ. Riêng về phần Tiêu Huệ Lan thì lại hoàn toàn nghĩ khác hẳn.

Lúc trước nàng đã bị Ngọc Tiêu Kỳ bú l. một lần rồi và sau đó rất lấy làm hối hận. Tiêu Huệ Lan nghĩ dù gì nàng cũng là gái trinh. Bây giờ nếu để Ngọc Tiêu Kỳ bú l. nàng giữa thanh thiên bạch nhật thì còn gì là danh giá nữa.

Nhưng nếu nàng không làm vậy thì thật không cam tâm chịu chết ở nơi này. Tiêu Huệ Lan nghĩ tới nghĩ lui mà vẫn không thể quyết định được nên có đồng ý với lời đề nghị của Ngọc Tiêu Kỳ hay không ?

Còn mấy vị cô nương Hạ Mộng Cầm, Hạ Mộng Thúy và Tiểu Thúy Loan thì cũng chịu không nổi chờ đợi nữa.

Ba người mang nào cơm, nào thịt, thứ nào cũng được nấu lên thơm phức và đang bốc khói đến chỗ 2 nạn nhân bị trói.

Hạ Mộng Cầm hỏi lớn:

- Thế nào ? Bọn người các ngươi đã quyết định chưa ? Ai sắp tới sẽ được ăn đây ?

Tiêu Huệ Lan trừng mắt lặng thinh không thèm trả lời. Nàng đã quyết định thà chết còn hơn phải quy phục bọn người ác độc này.

Nhưng mà phía bên này Ngọc Tiêu Kỳ đã không chịu nhịn được nữa. Cậu vội kêu lớn lên tiếng đồng ý bú l. cho Tiêu Huệ Lan.

Hạ Mộng Cầm trừng mắt nhìn Ngọc Tiêu Kỳ nói lớn:

- Hừ ! Mi đồng ý bú l. cho ả để ả không phải đói khổ. Thế nhưng chắc gì ả đã hiểu được lòng tốt của ngươi.

Tiêu Huệ Lan gằn giọng:

- Kỳ đệ ! Ngươi khỏi phải lo cho ta. Ta thà chết còn hơn phải chịu nổi nhục này.

Ngọc Tiêu Kỳ nghĩ lại Tiêu Huệ Lan bị bắt tất cả là do lỗi của cậu gài bẫy để bắt nàng. Nếu bây giờ cậu lại để Tiêu Huệ Lan bị chết ở đây thì tội của cậu lại càng thêm nặng. Thế rồi cậu kiên quyết ngướt mặt sang Tiêu Huệ Lan nói:

- Lan tỷ tỷ. Tỷ hãy để cho đệ cứu tỷ. Đệ không thể để tỷ chịu chết được !

Tiểu Thúy Loan cười khanh khách chen vào nói:

- Kỳ đệ. Ta cũng rất khâm phục ngươi. Vậy cứ kệ ả tặc nhân kia có đồng ý không, bọn ta cũng sẽ thành toàn cho ngươi.

Tiểu Thúy Loan nói xong liền ra hiệu cho tam tiểu thơ Hạ Mộng Thúy cùng nàng đến giữ hai chân Tiêu Huệ Lan kéo ra.

Tiêu Huệ Lan vùng vẫy hết sức mà không thoát được. Trong lúc đó, Ngọc Tiêu Kỳ đã được Hạ Mộng Cầm cởi bỏ dây trói tay bước lại vục đầu vào hạ bộ Tiêu Huệ Lan.

Do Tiêu Huệ Lan vừa vùng vẫy dữ quá nên Ngọc Tiêu Kỳ không thể áp miệng vào l. nàng. Cậu bí quá đành đưa hai tay ra quàng lấy hai bên đùi non của mỹ nhân giữ lấy rồi mới bú l. cho nàng.

Tiêu Huệ Lan vùng vẫy cực lực một hồi thì mệt quá thở hỗn hễn. Trong khi đó, phía bên dưới cái l. nàng liên tục bị miệng và lưỡi của Ngọc Tiêu Kỳ kích thích dữ dội.

Tiêu Huệ Lan dù sao cũng chỉ là người có da có thịt. Nàng không thể chống chỏi được với từng cơn kích ngất nơi hạ thể cứ mỗi lúc lại tăng dần.

Tiêu Huệ Lan cầm cự được một hồi thì không sao giữ mình được nữa. Phần dưới cơ thể nàng cứ run động từng hồi. Nước dâm cứ càng lúc lại càng trào ra nhiều hơn khiến người nữ nhân rên siết trong khoái lạc.

Thân hình mỹ nhân bắt đầu phản ứng. Cái l. nàng cứ dí sát vào miệng Ngọc Tiêu Kỳ hơn, còn đôi bồng đảo phía trên thì càng lúc càng trở nên cứng ngắt và run rẩy theo từng hơi thở dồn dập.

Tiêu Huệ Lan đã bắt đầu bị cuốn vào vòng xoáy của nhục dục. Đầu nàng lắc lư liên hồi trong cơn khoái ngất cùng cực. Phía dưới hạ thể mỗi khi lưỡi của Ngọc Tiêu Kỳ đánh mạnh lên điểm G là thân hình người mỹ nữ lại giật lên một nhịp còn mặt nàng thì càng lúc càng nghệch ra trông thật dâm đãng.

Hạ Mộng Cầm, Hạ Mộng Thúy và Tiểu Thúy Loan không ngờ cục diện lại chuyển biến bất ngờ như vậy. Ba người không ai bảo ai đều cảm thấy toàn thân nóng bừng và dâm thủy ứa ra nơi hạ thể.

Đầu tiên là Tiểu Thúy Loan, rồi Hạ Mộng Cầm và Hạ Mộng Thúy lần lượt đi ra ph*ng ngoài. Bọn họ ra đến nơi ai nấy đều ngồi phệch xuống rồi đưa tay vào l. mà móc mà chà.

Mọi chuyện diễn ra chẳng biết bao lâu. Chỉ đến khi đột nhiên có tiếng rú dài của Tiêu Huệ Lan ở phía trong ph*ng mới làm cho cả bọn tỉnh giấc chạy vội vào ph*ng.

Ở đó, thân hình Ngọc Tiêu Kỳ ngã ngồi xuống đất. Mặt của cậu dính đầy dâm thủy từ l. mỹ nhân bắt vọt ra.

Còn thân hình Tiêu Huệ Lan thì giống như một cây gỗ mục, dựa sát vào cột rũ ra bất động.

Mọi người xúm lại trói tay Ngọc Tiêu Kỳ vào chỗ cũ. Mấy người ai nấy cũng hiểu vừa rồi ắt hẳn Tiêu Huệ Lan đã bị kích ngất cùng cực phóng dịch ra ngoài nên mới có hoạt cảnh này.

Tiêu Huệ Lan được mấy vị cô nương xúm lại đút cho ăn. Nhưng nàng nhất định không chịu há miệng để ăn hoặc uống bất cứ thứ gì. Ngọc Tiêu Kỳ thấy nàng cương quyết như vậy đành phải hết lời năn nỉ. Tiêu Huệ Lan cuối cùng mới chịu há miệng để ăn mấy thứ mà bọn người Hạ Mộng Cầm đem đến.

Tiêu Huệ Lan ăn uống được một lúc đã bắt đầu thấy khỏe lại. Nàng nhìn sang Ngọc Tiêu Kỳ thì thấy cậu nhỏ hình dung tiều tuỵ đứng bất động gần cạnh mình thì không khỏi cảm thương cho Ngọc Tiêu Kỳ.

Tiểu Thúy Loan nhận thấy điều đó liền nói nhỏ:

- Cô nương đã ăn, uống được rồi thì cũng nên giúp cho Kỳ đệ được hưởng chút thức ăn chứ. Cô nương thấy ta nói có đúng không ?

Tiêu Huệ Lan ngừng ngừ một lúc rồi hạ quyết tâm thà rằng nàng chịu nhục còn hơn để Ngọc Tiêu Kỳ bị chết vì đói.

Nàng lên tiếng bảo Hạ Mộng Thúy thả cho dây trói tay nàng dài xuống để nàng có thể ngồi xuống dưới chân Ngọc Tiêu Kỳ.

Rồi bất chấp sự có mặt của mọi người trong ph*ng. Tiêu Huệ Lan cúi đầu xuống hạ thể cậu bé rồi đưa miệng ra ngoặm lấy con c*c của cậu nhỏ mà mút một cách nhẹ nhàng.

Ngọc Tiêu Kỳ lập tức nhận thấy một sự ấm nóng đang bao phủ lấy con c*c. Cậu biết là Tiêu Huệ Lan đã vì cậu mà bú c*c của cậu như thế này. Ngọc Tiêu Kỳ nghĩ đến đó thì vừa cảm động vừa ngây ngất. Hai bàn tay cậu bất giác đưa ra ôm lấy đầu Tiêu Huệ Lan mà kéo vô kéo ra một cách nhẹ nhàng.

Tiêu Huệ Lan lần đầu tiên bú c*c cảm thấy lúng túng vô cùng. Nàng chỉ biết ngậm con c*c nọ trong miệng mà chẳng biết làm thế nào.

May sao, do Ngọc Tiêu Kỳ cảm thấy sướng khoái nên đã tự động đưa tay ra kéo đầu nàng nhịp nhàng ra vô nơi chỗ kín của cậu.

Tiêu Huệ Lan biết thế nên cứ ngậm lấy con c*c nọ mà hụp lên hụp xuống để con c*c kia địt vào miệng mình.

Càng lúc con c*c nọ như càng to ra chiếm đầy hết cả cái mồm xinh xắn của người thiếu nữ. Tiêu Huệ Lan lúc này phải cố gắng mở miệng hết cở mới có thể chứa được con c*c. Nàng lo lắng nghĩ nếu mà con c*c kia mà to thêm tý nữa thì nàng chỉ có nước nhè nó ra thôi chứ không thể để vào trong miệng được.

Ngọc Tiêu Kỳ lúc này lại đang rất sướng. Đây là lần đầu tiên cậu được một người con gái bú c*c cho cậu nên Ngọc Tiêu Kỳ cảm thấy khác lạ và sướng vô cùng.

Cậu càng lúc càng địt mạnh hơn vào mồm Tiêu Huệ Lan khiến nàng nọ thiếu điều nghẹt thở.

Tiêu Huệ Lan cảm giác như đầu khấu con c*c đang đâm thọt vào tận cuống họng mình làm nàng không sao thở được.

Hơn nữa lúc này mũi nàng gần như áp sát vào phần gốc con c*c. Cái mùi đàn ông và lông c*c dầy đặc nơi đây cạ quẹt vào mũi làm nàng choáng váng.

Tiêu Huệ Lan chịu không nổi phải nhả con c*c ra để thở.

Ngọc Tiêu Kỳ thấy nàng không bú c*c nữa mà thở dồn dập thì hết sức ngạc nhiên vội cúi đầu hỏi:

- Tỷ tỷ ! Tỷ sao vậy ?

Tiêu Huệ Lan bị cậu nhỏ làm cho một phen suýt chết ngạt. Nàng đang thở để lấy hơi thì bị Ngọc Tiêu Kỳ hỏi tới liền nổi đoá:

- Ngươi làm người ta sắp chết sặc còn hỏi nữa sao !!!

Ngọc Tiêu Kỳ thấy nàng nọ bỗng nhiên nổi giận thì ngớ người ra.

Còn Tiêu Huệ Lan nói xong thấy cậu nhỏ ngơ ngác thì chợt nguôi giận. Nàng chưa kịp nói gì thì Tiểu Thúy Loan đã vội góp lời:

- Kỳ đệ ! Ngươi làm cô ta suýt chết nghẹt mà không biết ư ? Con c*c của đệ lớn như vậy, còn đẩy vào miệng cô ta đến lút cán thì bảo sao cô ta không thở được nữa.

Ngọc Tiêu Kỳ bấy giờ mới hiểu liền vội xin lỗi rối rít.

Tiêu Huệ Lan thấy mấy người kia bu lấy xem nàng bú c*c Ngọc Tiêu Kỳ thì ngượng ngùng hỗ thẹn. Nàng lúc nãy đang bú c*c Ngọc Tiêu Kỳ thì không sao, nhưng bây giờ trước mặt các vị cô nương kia nàng lại ngậm lấy con c*c to bự kia lần nữa thì ngượng không chịu được.

Hạ Mộng Thúy ngó thấy vẻ lúng túng của Tiêu Huệ Lan liền chợt nhớ lại tình cảnh lúc trước của nàng khi chung đ.ng cùng Ngọc Tiêu Kỳ. Nàng hiểu là Tiêu Huệ Lan vẫn còn đang mặc cảm. Tốt nhất là bây giờ chớ nên thúc ép nàng nọ nữa mà hỏng việc.

Hạ Mộng Thúy nghĩ đến đó liền vội mang cơm lại cho Ngọc Tiêu Kỳ ăn.

Hai vị cô nương kia thấy hoạt cảnh đang hay mà ngừng lại giữa chừng thì hơi tiếc rẻ. Nhưng vì Hạ Mộng Thúy đã cho Ngọc Tiêu Kỳ ăn rồi thì bọn họ cũng không thể nói gì thêm nữa.

Mấy ngày sau đó, Ngọc Tiêu Kỳ và Tiêu Huệ Lan liên tục bú c*c và l. lẫn nhau. Cảm giác được hưởng từ sự phục vụ của đối phương làm cho họ càng thêm ngây ngất và gần gũi.

Tình cảm của hai người mỗi lúc lại lớn dần lên lúc nào không biết. Lúc này, chuyện con c*c của Ngọc Tiêu Kỳ cương lên và cứng ngắt không còn là chuyện lạ đối với Tiêu Huệ Lan nữa. Thậm chí đôi lúc nàng còn thích nhìn ngắm cái thứ củ lẳng đó nữa.

Tiêu Huệ Lan nhận thấy, việc để con c*c kia cương cứng lên cũng không lấy gì làm khó lắm. Chỉ cần nàng áp thân hình mềm mại và lõa lồ của nàng vào thân hình của cậu nhỏ thì con c*c kia sẽ cương lên tức thì.

Mà sao, dạo này Tiêu Huệ Lan lại cứ thích đ.ng chạm vào người Ngọc Tiêu Kỳ mới thật lạ lùng.

Nàng cảm thấy việc đ.ng chạm đó mang lại cho nàng sự đê mê kỳ lạ.

Thậm chí, để được hưởng những giây phút đó, nàng còn tạo điều kiện cho Ngọc Tiêu Kỳ tiếp cận nàng thuận lợi hơn.

Có khi Tiêu Huệ Lan kêu ngứa nhờ Ngọc Tiêu Kỳ dùng miệng gãi cho nàng, đôi lúc nàng lại viện cớ ban đêm trời lạnh để rồi thân hình hai người áp sát vào nhau thật gần gũi.

Cảm giác êm dịu đó Tiêu Huệ Lan không ngờ Ngọc Tiêu Kỳ cũng có giống hệt nàng. Chính vì vậy, mỗi khi họ gần gũi nhau, cái miệng của cậu cũng không bỏ lỡ cơ hội hôn hít lên làn da mịt màn của mỹ nhân.

Còn ở phía dưới kia, con c*c của Ngọc Tiêu Kỳ cũng đã tiếp xúc làm quen với cái l. trinh nọ.

Hai người thường cạ quẹt l., c*c vào nhau để cùng hưởng những cảm giác tê mê ngây ngất.

Việc làm của họ ban đầu cũng chỉ là tình cờ, nhưng rồi sau đó là những hành vi cố ý để tìm khoái lạc.

Chuyện diễn ra mãi như thế rồi cũng có lúc dục tình bùng lên không sao cản được.

Thế rồi, trong một đêm tối trời. Tiêu Huệ Lan đã hiến trinh tiết của nàng cho cậu bé mù Ngọc Tiêu Kỳ.

Hai người do đang bị trói nên chuyện ái ân chỉ được thực hiện từ tư thế đứng.

Tiêu Huệ Lan đã tự mình chủ động đu người lên để dùng hai chân nàng ôm lấy eo lưng Ngọc Tiêu Kỳ.

Còn Ngọc Tiêu Kỳ thì chỉ xoay người lại đè thân hình lõa thể của Tiêu Huệ Lan sát vào cột trụ làm điểm tựa, để rồi phần dưới cơ thể của họ dính lại vào nhau và đưa cả hai vào cõi mê hoang.

Chuyện mất trinh của Tiêu Huệ Lan ngay sáng hôm sau đã bị các vị cô nương biết được.

Do bởi vì hai người thân đều bị trói. Tay lại không thể lau rửa chỗ kín. Vì thế nên vết máu trinh cũng nhưng mùi vị của dâm thủy và tinh dịch họ xuất ra đêm qua là minh chứng hùng hồn nhất cho sự việc này.

Vậy là gần 2 tháng trời từ khi Tiêu Huệ Lan bị bắt đến giờ việc quy phục nàng mới được hoàn tất. Cả bọn đều hết sức mừng rỡ liền đánh thuốc mê cho 2 nạn nhân kia bất tỉnh. Hạ Mộng Cầm ra lệnh cho 2 vị cô nương kia cùng nàng lau rửa mình mẩy cho Tiêu Huệ Lan và Ngọc Tiêu Kỳ đỡ bẩn thỉu. Rồi nàng bắt đầu chọn lấy vài bộ y phục mới, thích hợp mặt vào cho 2 người, sau đó mới đặt họ vào giường.

Đến khi Tiêu Huệ Lan và Ngọc Tiêu Kỳ tỉnh dậy. Cả hai người đều ngạc nhiên khi nghe được từ miệng Hạ Mộng Cầm kể lại đầu đuôi kế hoạch của mình.

Nhất là về phía Tiêu Huệ Lan lại càng kinh ngạc khi biết được 3 vị cô nương mà nàng ghét cay ghét đắng kia lại chính là nương tử bí mật của Ngọc Tiêu Kỳ.

Lúc này nàng đang nằm trên giường gấm cùng Ngọc Tiêu Kỳ. Hai bên giường là các mỹ nhân Hạ Mộng Cầm, Hạ Mộng Thúy và Tiểu Thúy Loan đang để mắt nhìn vào. Tiêu Huệ Lan thật đúng là mắc bẫy mà không kêu la được.
Nàng chỉ còn nước ôm mặt mà khóc ròng thôi.

Rạng sáng hôm sau, Tiêu Huệ Lan ra đi chỉ để lại một lời nhắn. Nàng nói rằng nàng biết một bí vật cổ truyền, có thể chữa được bệnh cho những người bị mù bẩm sinh. Vì vậy, nàng sẽ tìm vật đó và mang về chữa bệnh cho Ngọc Tiêu Kỳ.

Mọi người nghe được thông tin vừa rồi đều lấy làm mừng rỡ.

Tiêu Huệ Lan đến rồi lại đi. Sự có mặt của nàng ở Hạ gia trang chỉ trong một thời gian ngắn ngủi nhưng đã mang lại nhiều kỷ niệm cho mấy người ở lại. Đặc biệt trong số đó là Ngọc Tiêu Kỳ. Mùi vị ái ân cùng mỹ nhân và những phút truy hoan giữa hai người làm cậu chẳng thể nào quên.

Nhưng rồi, một chuyện tày trời ập đến làm cho Ngọc Tiêu Kỳ và các vị cô nương một phen khốn khổ.

Không hiểu vì sao. Trong một đêm, khi Ngọc Tiêu Kỳ đang cùng các vị cô nương Hạ Mộng Cầm, Hạ Mộng Thúy và Tiểu Thúy Loan đang ngủ vùi với nhau sau một trận truy hoan cùng cực thì có những âm thanh ầm ĩ làm họ thức dậy.

Tiểu Thúy Loan chưa kịp ngồi lên để ra xem bên ngoài có chuyện gì, thì cánh cửa ph*ng ngủ đã bật tung lên bởi một đám người tay cầm gậy gộc xông tới.

Các tiểu thơ thất kinh hồn vía vì sự xuất hiện đột ngột của mọi người.

Hai nàng vẫn còn đang trong trạng thái y phục hở hang, nên rú lên kéo chăn lại che kín nhục thể.

Ngọc Tiêu Kỳ thì mù lòa nên chẳng nhìn được bọn người đột nhập vào ph*ng là ai. Nhưng Tiểu Thúy Loan ngồi gần cậu thì tái mặt vì sợ hãi khi nhận thấy Thạch Tùng - tổng quản Hạ gia trang và đám gia đinh đông đảo.

Bên cạnh Thạch Tùng lúc này còn có đại tiểu thơ Hạ Mộng Hoàn, mặc y phục áo lông kín mít, tay cầm bó đuốc.
Hạ Mộng Hoàn nhìn hai em gái đang trong trạng thái sợ hãi và hớ hênh thì không khỏi kinh ngạc sững sờ.

Nàng không thể ngờ, hai em nàng lại đi chung chạ với một cậu bé mù lòa tên Ngọc Tiêu Kỳ kia.

Lúc đầu tiên, khi nghe lời của phụ thân Hạ Bạch Thế bảo nàng cùng với tổng quản Thạch Tùng đi kiểm tra ph*ng của Hạ Mộng Cầm nàng cũng lấy làm ngạc nhiên.

Có điều, nàng cũng không ngờ chuyện thăm viếng bất ngờ này lại phác giác ra một chuyện tày đình như vậy. Rõ ràng việc hai cô em gái ngủ chung giường cùng tiểu tử Ngọc Tiêu Kỳ là không thể chối cãi.

Một việc nữa, hai nàng nọ còn đang trong tình trạng gần như lõa thể thế kia thì làm sao mà chối cho được.

Tuy lúc này Hạ Mộng Cầm và Hạ Mộng Thúy đã dùng chăn len che kín thân thể, nhưng chỉ nhìn sơ qua Hạ Mộng Hoàn cũng hiểu được hai nàng nọ y phục đã cởi ra gần hết rồi.

Hạ Mộng Hoàn sợ mọi người ở đây lâu lại càng lắm chuyện nên vội ra lệnh cho đám gia đinh và lão tổng quản rút hết ra ngoài.

Lúc này, Tiểu Thúy Loan cũng đã tìm được y phục của hai vị tiểu thơ kia để họ mặc vào.

Hạ Mộng Hoàn chứng kiến cảnh hai em nàng đang lúng túng và hối hả mặc lại y phục thì không khỏi lắc đầu thở dài.

Thế là ngay sáng hôm sau, chuyện bắt được quả tang kia đã đến tai lão trang chủ. Rõ ràng đây là một chuyện tồi bại không thể nào tha thứ được.

Lão trang chủ Hạ Bạch Thế tức giận đùng đùng định xử tử cả đám người Ngọc Tiêu Kỳ, Hạ Mộng Cầm, Hạ Mộng Thúy và Tiểu Thúy Loan.

Thế nhưng, trang chủ phu nhân đã hết lời can gián cũng như khóc lóc xin tha cho đám trẻ thơ dại.

Đại tiểu thơ Hạ Mộng Hoàn cố gắng nói thêm vào xin cha tha cho mọi người.

Hạ lão trang chủ đau xót nhận ra việc lão đã để ba vị tiểu thơ kia góa chồng là một tính toán sai lầm.

Bây giờ nếu lão có làm lớn chuyện thì cũng như tự mình bôi tro chát chấu vào mặt mình. Càng làm lớn ra thì càng nhục nhã.

Hạ Bạch Thế tự nghĩ, bây giờ chỉ có cách làm sao xử lý việc này càng êm thắm càng tốt.

Thế rồi, Ngọc Tiêu Kỳ bị lão trang chủ cho gia đinh đánh cậu 20 côn rồi cho người tống cổ ra khỏi gia trang.

Còn về hai tiểu thơ con gái lão thì đem giam vào trong một căn ph*ng biệt lập có người canh giữ luôn luôn.

Tiểu Thúy Loan thì bị một trận đòn đau rồi đem giam vào nhà kho để tiếp tục chịu tội hình.

Tình cảnh của bọn người Ngọc Tiêu Kỳ đã biến chuyển nhanh chóng đến không ngờ. Bắt đầu từ đây, cuộc đời của cậu nhỏ lại lật sang một trang mới với đầy rẫy những gian nan và vất vả. ( tiếp Phần 3 )


------------- Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 ------------
Loading...