Loading...

"Truyện sex" Em thích đọc truyện dâm P2

Loading...
Truyện sex Em thích đọc truyện dâm P2
-“Alo. Cho hỏi có phải là anh tr không?”

Nó im lặng

-“Alo. Cho hỏi có phải là anh tr không?”

-“Uhm. Tr đây cho hỏi ai vậy?, kiếm tr có chuyện gì?”

-“Ah…. cách đây một tuần cậu có cứu một người bị tai nạn xe. Đó là ông chủ của tôi. Ông chủ nhờ tôi liên lạc với cậu. Hẹn cậu một bữa ăn trưa.”

-“Sao chị biết số em. Chú ấy khỏe rồi hả chị. Mà sao lại mời em”.

Nó lịch sự hỏi chứ nó cũng biết thừa là nhà giàu người ta không muốn nợ hay mang ơn ai. Chắc gặp cảm ơn rồi trả tiền đây mà. Nó mừng quýnh vì thoát khỏi bát mì thần thánh.

-“Số của em bên bệnh viện lúc làm giấy người ta đưa. Ông chủ khỏe và đi lại được rồi. Ông chủ mời em để cảm ơn và có việc quan trọng. Trưa nay em rảnh chứ?”

-“Dạ trưa nay em không làm gì.”

-“Vậy 12h30. Nhà hàng Phúc An Khang. Em biết chứ?”

-“Dạ 12h30 em có mặt chào chị”.

……………………

12h30, phòng vip, nhà hàng Phúc An Khang.

-“Cháu tới lâu chưa?”

Đang thả hồn vào bộ truyện xxx giọng nói làm nó giật mình nhìn lên. Trước mặt nó là chú trong bộ vest đỏ đô, giầy tây trắng sang trọng. Nhìn hết một lượt nó nhíu mày. Bộ đồ valentino nguyên bộ. Đồng hồ rolex. Người này không phải dạng bình thường.

-“Dạ chào chú. Cháu vừa tới thôi. Chú thấy trong người thế nào? Các vết thương đã đỡ đau chưa?”

-“Chú khỏe rồi. Lúc đó may nhờ có cháu. Thôi hai chú cháu ta ngồi vừa ăn vừa nói chuyện”.

Sau 30′ vừa ăn vừa nói chuyện. Tất cả chỉ xoay quanh về nó như tên, tuổi, công việc… Rồi chú hỏi nó:

-“Tr này vụ tai nạn của chú cháu là người chứng kiến, cháu thấy….. nó không phải là tai nạn đúng không?”

Nó im lặng nhìn quanh, chú như hỉêu ý gật đầu nói:

-“Không sao, ở đây toàn người của chú. Cả cái nhà hàng này cũng là của chú, cháu cứ an tâm”.

Nó nhìn chú như muốn kiểm chứng từng lời nói. Nếu đúng thì linh cảm mách bảo nó đang vướn vào một cái gì đó không yên bình. Nó nhìn chú hồi lâu.

-“Sao chú hỏi vậy? Mọi việc cháu đã kể hết cho chú rồi. Không lẽ chú có hiềm khích với ai?”. Chú nhìn nó, rút ra một tờ giấy

“Nguyễn Minh Trí, sn ………….. đang làm lái xe cho c.ty sala”.

Nhưng tất cả đều là giả. Chú đã cho người điều tra. Mọi thông tin về cháu đều là giả. Chỉ có công việc là thật. Thật ra cháu là ai? Tiếp cận chú có mục đích gì. Tệ, từng chữ lọt vào lỗ tai nó đều mách cho nó biết mọi việc đang rất tệ. Nó vẫn nhìn chú, mặt lạnh tanh.

-“Đúng. Tất cả về cháu đều là giả. Cháu có nỗi khổ riêng nên ko muốn người khác biết cháu là ai. Hôm đó cháu chở sếp ra sân bay thì tình cờ thấy chú và giúp chú. Cháu không nghĩ làm việc tốt cũng bị nghi ngờ”.

Chú nhìn nó hồi lâu. Mới cất lời.

-“Trước giờ chú ít khi nhìn lầm người. Nổi khổ của cháu chắc khó nói chú không hỏi làm gì. Chú điều tra về cháu là vì nhìu nghi vấn:

Thứ nhất cháu có mặt đúng lúc, kĩ năng của cháu rất nhanh và chính xác

Thứ 2 cháu có thể vung tiền ra để giúp người không quen viết rồi bỏ đi không hề đề cập đòi lại.

Thứ 3 cháu không hề ra khỏi nhà từ khi giúp chú.

Thứ 4 cháu biết chú là người thế nào từ khi chú bước vào phòng, ánh mắt của cháu không phải của người thường, cháu không choáng cũng ko ngạc nhiên. Ngược lại còn rất quen thuộc”

-“Chú chỉ hỏi 1 câu đơn giản. Cháu là người thế nào?”.

Nó phụt cười, nụ cười lạnh băng làm chú nheo mắt khó hỉu. Nó nhìn chú

“Quá khứ cháu không nói được. Cháu nhanh nhạy là do rèn luyện, cháu cứu chú và ko lấy tiền vì lúc đó chú đang đau, cháu định mai tới lấy thì chú về rồi, không biết liên lạc thế nào. Cháu ở nhà vì sếp cháu đi Châu Âu còn cháu thì giúp chú nên hết tiền vì vậy ăn mì gói nguyên tuần. Cháu biết chú là người thế nào vì…….. vì cháu là cháu nên cháu biết. Thế thôi”.

-“Cháu là người thế nào chú biết để làm gì. Sau hôm nay chắc gì còn gặp nhau nữa đâu chú.”

“Đã vậy rồi cháu sẽ kể phần còn thiếu trong vụ tai nạn, cái xe tải đó không có bản số, cách húc cũng ko phải do ngẩu nhiên mà cố tình, người lái tính rất kĩ lực tông và đường thoát nên thoát đi rất nhanh. Đó là tất cả những gì mà cháu biết. Còn giờ chào chú cháu về”.

Nó đứng dậy mở cửa ra ngoài thì ngoài cửa nguyên một đấm nhắm thẳng mặt đấm tới. Nó nhanh như cắt né nắm đấm đồng thời đá thẳng. Tên đấm nó nằm lăn ôm bụng. Đằng sau tiếng vổ tay vang lên. Chú cất lời:

-“Đúng là chú đoán không lầm. Cháu không phải người thường. Cái thân phận che giấu của cháu cũng không phải bình thường. Chú cũng ko nghĩ cháu có ý hại chú vì cháu có nhìu cơ hội để giết chú, cũng không phải đánh cắp thông tin quan trọng vì cháu không hề tìm cách tiếp cận chú. Thôi chú xin lỗi vì thử cháu, trên đời chả tin ai được mà đúng không? Ngồi xuống đây, chú có việc cần thương lượng”

Nó ngồi xuống gương mặt không lộ cảm xúc nhìn đăm đăm vào chú.

-“Cho chú biết tên thật của cháu được không?”

-“Cháu tên Tr”

-“Đó là tên giả”

-“Đó là tên thật, chỉ có số cmnd là giả”

-“Ohm ra vậy. Tr này cháu có tài, có kĩ năng làm tài xế có chán không?”

-“Mới tiếp xúc mà đánh giá cháu cao quá cháu không dám nhận”

-“Haha. Chú đã nói chú nhìn người tốt lắm mà. Tr này chú có công việc cho cháu, lương hậu hỉnh, nếu cháu làm cho chú, chú sẽ bao che giúp cháu bí mật của cháu”.

Nó suy nghĩ, nó đâu cần nhiều tiền, cũng đâu chán việc nhưng cái tò mò làm nó buột ra câu

-“Việc như thế nào chú?”

-“Uhm thì cũng là lái xe + giám xác + bảo vệ. Cháu thấy thế nào?”

Nó nhìn chú đăm chiêu

-“Chú có đầy người bảo vệ cần cháu làm gì?”

-“Không, không phải chú. Là con gái chú. Sao được chứ. Lương gấp 3 lương hiện tại của cháu”.

Nó nhíu mày suy nghĩ.

-“Cháu nhận lời chú sẽ không để cho cháu thiệt đâu, từ lúc tai nạn chú lo cho con bé. Chú chỉ có mình nó”.

Nó nhìn chú. Không gian tĩnh lặng. Chú nhìn nó như chờ đợi một sự đồng ý. Cúôi cùng nó kết thúc cái sự tĩnh mịch đó bằng câu:

-“Cháu sẽ suy nghĩ”

Đặt lưng lên chiếc giường quen thuộc. Nó chắp tay lên trán suy nghĩ về lời đề nghị, nó muốn sống yên ổn, nó không muốn rắc rối, ánh mắt cầu cứu của chú làm nó chạnh lòng. Không lẽ một lần nữa nó phải nhúng chân vào rắc rối. Nhưng có lẽ chú có thể giúp được nó về việc quá khứ. Hay nó chỉ đang ảo tưởng thôi. Nhưng không, một người như chú không thể nào tầm trung được chứ đừng nói là tầm thường. Trong buổi nói chuyện nó luôn có ý điều tra xem chú là ai? nhưng tất cả đều bị chú khóa kín. Cái phong cách đó chỉ có thể có ở những ông lớn. Nó cứ suy nghĩ, suy nghĩ rồi thíêp đi lúc nào không hay….

-“Anh đừng làm nữa có được không?”.

-“Ỉn này, chỉ lần này nữa thôi rồi Hề sẽ thôi nhé!. Hề sẽ bỏ tất cả. Hai đứa mình sẽ có cái đám cưới nho nhỏ. Song mua đất to đùng, trong miếng đất đào một cái hồ nhỏ, xây cái nhà to đùng, trồng khu vườn nhỏ, nuôi một con cún to đùng, Hề là người ck nhỏ còn Ỉn là cô vk có cái bụng bầu to đùng”. Ỉn nhìn nó cười thọc tay vào quần nó.

-“Thế giờ có cái lúc nhỏ lúc to này để không này”

Nó cười tươi hôn lên tráng Ỉn. Ỉn ngước mặt lên chỉ chỉ vào môi. Nó hôn môi, lưỡi nó cuốn vào miệng nàng. Rồi cứ thế, cứ thế, từng mảnh vải bay tứ tung, cái cần to đã to, cái cần dùng đã dùng, trong phòng chỉ còn những tiếng rung bần bật của giường, tiếng nhóp nhép của nước, tiếng phành phạch của sự va chạm, tiếng ahhhh.. uhmmmm…. xen lẩn tiếng chửi thề, nói tục đầy đam mê, tình yêu và hạnh phúc. Tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự dâm dục và sung sướng.

Đang trong cơn say của tình ái nàng nhìn nó, mặt trắng bệt, trên ngực máu bắt đầu loang ra. Nó giật mình kinh hải ôm chặt người yêu. Hét lên Ỉn ơi…. em sao thế Ỉn……Ỉn…….. Nó bật dậy tất cả cũng chỉ là một giấc mơ. Nước mắt đã lăn dài trên má, nó lại khóc, một thứ xa xỉ mà trước đây nó không dám mơ tới. Nhìn quanh góc phòng nó thấy nó lẻ loi quá. Ngồi suy nghĩ bâng quơ bụng nó bắt đầu biểu tình, nó đói. Nó khoác vội bộ đồ, vệ sinh cá nhân rồi đi ăn. Bữa ăn đàng quàng sau một tuần húp mì làm nó cảm thấy ngon lạ. Nó suy tư đưa mắt nhìn xa xăm. Nhấp 1 ngụm coffee gần 5 tháng trốn tránh nó có được gì chứ. Giờ nó có một cơ hội. Nếu theo nó đoán, chú cũng không phải tay vừa có thể giúp nó điều tra việc trong quá khứ cũng như làm lại cuộc đời. Nó bắt đt gọi cho chú sắp xếp một cái hẹn. Nhà hàng Phúc An Khang 12h30, chú với nó ngồi đối diện nhau trên sân thượng nhà hàng. Chú nhìn nó dò xét:

-“Cháu tới gặp chú thì chú cũng biết câu trả lời rồi. Cháu không cần nói nhiều nữa, cháu cần 2 tuần sắp xếp công việc vì sếp cháu là người tốt, cháu không muốn bỏ ngang, cần có thời gian để sếp cháu kiếm người.

-“Cháu đồng ý là tốt rồi”.Chú cười tươi nói, mặt dãn ra.

-“Cháu không nghĩ chú không biết gì về cháu mà kêu cháu làm công việc như vậy. Giờ đến cháu hỏi. Chú là ai? Tại sao biết cháu?. Chú đã biết những gì?. Mục đích của chú là gì?”.

Chú vẫn giữ nét mặt bình tĩnh đưa cho nó tập hồ sơ. Trước đọc bộ hồ sơ chú không tin là có thể tình cờ gặp người như cháu, nhưng sau khi thử và chắc chắn thì đó chính là cháu. Xem bộ hồ sơ nó cười.

“Nguyễn Minh Trí. Biệt danh Chú Hề. Tốt nghiệp đại học cảnh sát hạn ưu, phong hàm thượng úy. Tam đẳng quyền đai karate, nhất đẳng kiếm sư, vô địch xạ thủ khóa, vô địch cung thủ khóa. Tài năng trẻ xuất sắc nhất khóa công an. Kĩ năng hạn ưu, lực học hạng ưu. Kết thúc khóa học đột ngột mất tích. Không tham gia bất kì một hoạt động nào. Không dính dáng tới Đảng và Nhà nước”. Ông này đúng là không phải tay vừa nó cười nghĩ

-“Chú điều tra cháu kĩ thế nhỉ?”. Chú nhìn nó cười hỏi :

-“Mọi thứ đều đúng ah?”.

-“Có thể đúng, cũng có thể không. Người như chú chắc sẽ không mê muội tin hoàn toàn vào số giấy tờ này. Tất cả là quá khứ. Mọi thứ có thể thay đổi được bằng tiền. Giờ cháu là Tr. Là một tài xế”. Chú cười nhìn nó.

-“Còn cái biệt danh chú hề cháu từ đâu mà có thế?”

-“Đó là quá khứ một truyện vui thôi nên cháu có biệt danh đó”.

Trong thế giới ngầm có 1 người cũng tên là Joker. Black Joker…… nếu là đúng thì chú thật sự đang rước một con quỷ làm bạn. Chú suy nghĩ chờ đợi câu truyện của nó. Nó nhìn chú, một luồng sát khí bao trùm cơ thể, đôi mắt săn mồi hiện rõ. Đó như là câu trả lời của nó. Nó cười nhìn chú.

-“Chú đừng hỏi gì về quá khứ của cháu. Khi nào cần nói cháu sẽ nói. Cái gì cần biết chú sẽ được biết. Cháu nhắc lại cháu là Tr một tài xế bình thường không hơn, không kém. Thuê cháu làm việc cho chú điều đó dễ. Muốn cháu đầu quân cho chú thì còn phải xem chú là ai”.

Vừa chết đi sống lại dưới áp lực kinh người từ đôi mắt của nó chú bừng tỉnh. Với phong thái của người đứng đầu chú nhìn nó cười. Một nụ cười xoáy vào tận tâm can

-“Chú là Trần Cận Bình. Chắc cháu đã nghe về cái tên này”

Nó giật mình, lần này là thật, trước mặt nó là một trong tứ đại quyền lực trong thế giới ngầm. Những người không bao giờ ra mặt. Nhưng có thể xoay chuyển cả một đất nước. Không ổn, không ổn thật rồi. Nó đang vướn vào cái gì thế này. Nó ném ánh mắt dò sét từng cm trên con người đang đứng trước mặt nó. Người nó khẽ rung nó còn không dám cả thở. Nó sợ 1 cái gì đó mơ hồ. Nó cũng không dám tin đây là ông ta. Không thể, không thể nào. Một người quyền lực như vậy lại gặp bày tỏ thân phận với nó. Một người như vậy sao có thể tuyển nó làm việc. Mục đích là gì?.

Thời gian như đứng lại. Mọi thứ chỉ còn là 2 cặp mắt nhìn nhau tự suy đoán những câu hỏi và câu trả lời của nhau. 5′ 10′ 15′ trôi qua. Chú bình cất lời đánh tan mọi thứ:

-“Tr này. Chú chết rồi”.

Câu nói làm nó giật mình ngạc nhiên nhìn trân trân vào người đàn ông này.

-“Nghe buồn cười đúng ko. Rõ ràng chú đang đứng đây mà bảo rằng chết. Thật điên rồ”. Nhưng sự thật là vậy. Từ lúc con chú còn nhỏ. Chú đã sợ việc mình làm ảnh hưởng tới gia đình. Chú đã sắp xếp một cuộc tai nạn, chú đã chết từ đó. Không người thân nào được biết chú còn sống, chú không tin ai Tr ah!!!. Chú giàu rất giàu. Nhưng sau tai nạn chú chợt nghĩ tiền bạc, của cãi, công danh tất cả là phù du mà thôi. Gia đình mới là quan trọng. Chú có duy nhất một đứa con gái thôi. Bây giờ với chú nó là quý nhất. Chú cần cháu bảo vệ nó. Ngày tai nạn chú đang theo xem con bé giờ ra sao. Nên khả năng có người phát hiện ra con bé là ai rất cao. Chú sợ điều xấu xảy ra cho con bé. Chú xin cháu”.

-“Xung quanh chú có biết bao nhiu người tại sao lại là cháu?”.

-“Xung quanh chú nhiều người nhưng không biết ai là địch ai là thù. Gia tài của chú quá nhiều có thể làm cho mọi con người mờ đi lý trí. Riêng cháu là không đam mê tiền. Không đam mê dục vọng, công danh, chức quyền”.

-“Làm sao chú dám chắc như thế?”.

-“Vì chú nhìn người chưa sai bao giờ”.

-“Bây giờ chú muốn cháu làm gì?”

-“Tìm mọi cách tiếp cận bảo vệ con gái chú một cách tự nhiên nhất. Bảo vệ gia đình chú. Bảo mật thông tin về chú”.

-“Ngược lại cháu được gì?”

-“Mọi thứ cháu cần và sự hậu thuẫn về chú”.

Nó thở dài mọi thứ lại bắt đầu, giờ là lúc cần để xóa bỏ quá khứ. Nó nhận lời làm việc cho chú. Chú nhận điều tra cho nó một cái tên. Hai người cắt đầu ngón tay cái bên trái nhỏ vào lòng bàn tay phải rồi bắt tay nắm chặt. Hợp đồng kí kết bằng máu, nếu làm sai thì sẽ trả bằng máu. Nó nhìn chú quay về với con người trước đây của mình, lạnh lùng trong công việc và thít đùa giỡn những lúc khác.

-“Cháu có sức hút mãnh liệt với con gái. Nên cháu chỉ đảm bảo tính mạng con gái chú. Mấy cái khác thì cháu không hứa”.Chú cười khổ.

-“Haizz đời này chú có đứa con gái. Đừng ức hiếp nó. Suy nghĩ cho kĩ”.

Chữ “suy nghĩ” cho kĩ làm nó chùn xuống. Nó nhớ Ỉn…

Nó đã giải quyết xong việc xin nghỉ, chị thoáng buồn cố giữ nó lại. Nó chỉ biết cười xin lỗi. Hôm nay là đúng 2 tuần từ sau buổi nói chuyện với chú. Chú chỉ bảo nó đừng cố liên lạc với chú, khi cần chú sẽ liên lạc với nó. Lúc nào, bằng cách nào nó cũng ko được biết trước. Vậy là nó đang làm việc cho 1 trong tứ đại quyền lực, có chết nó cũng chả nghĩ người như nó mà lại dưới trướng 1 ai, cơ mà dưới một người trên vạn người thì cũng không mất mặt lắm, với lại nó cũng chả phải làm việc mà là một cuộc hợp tác làm ăn, một hợp đồng máu của thế giới ngầm thì không bao giờ là công việc. Hợp đồng máu nghe thì đơn giản nhưng mọi thứ không hề nhẹ nhàng. Trong thế giới ngầm hợp đồng chia ra thành 5 cấp.

– Cấp 1 hợp đồng giấy: Cái này là chuyên dùng để đòi nợ đòi được thì chia 50/50 50% coi như là thù lao.

– Cấp 2 hợp đồng tiền: Cái này thì tiền trao cháo múc, chuyên dùng để hù dọa, đánh đập dằn mặt.

– Cấp 3 hợp đồng miệng: Cái này thì tiền nhiều quá nên đa phần là chuyển khoãng, nói với nhau thường là lấy mạng người.

3 loại hợp đồng này cơ hồ là dùng tiền giải quyết. Nhưng 2 cái sau thì hơi rắc rối.

– Cấp 4 hợp đồng máu: Cái này đôi bên bỏ máu ăn thề và tận tâm tận lực giải quyết chuyện đối phương yêu cầu, dù cho có đổ máu cũng không ngần ngại, trái lại nếu không làm được hay làm hỏng việc thì phải để lại mạng để bù đắp vào. Có thể có thời gian quy định cụ thể hoặc không. Ví cái vấn đề thời gian này mà ít ai dám nhận hợp đồng này vì lở như trong thời gian đó không làm được thì nắm chắc là chết.

– Cấp 5 hợp đồng sinh mạng: Cái hợp đồng này nghe ghê hơn hợp đồng 4 nhưng nó không được dùng chung chung mà chỉ dùng cho thành viên của một tổ chức. Khi các thành viên đã đạt được tới cấp bật sự tận tụy, tinh tưởng sẽ được làm hợp đồng này. Hợp đồng này nằm trên da thịt, mãi mãi ko thể khước từ mãi mãi là anh em là người của tổ chức, dù chết cũng chết cho tổ chức, sống là sống để phát triển tổ chức. Nếu vi phạm sẻ bị đuổi cùng giết tận, nếu bị bắt thì sống không bằng chết.

Vì lẽ đó nên hợp đồng máu xem như là to lớn nhất. Trở về với thực tại nó đang nhâm nhi ly cafe. Hôm nay tinh thần nó khá tốt dù sao cũng sắp nhận việc. Đưa mắt nhìn về xa xa có những cánh chim bay thật đẹp, SG này nghịch lý lắm, không phải là rừng, không có nhiều cây như trên nó, rõ ràng là một thành phố sầm uất nhưng chim thì nhìu vô kể. Loại gì cũng có, đâu đâu cũng thấy. Sáng sáng chúng bay lượn đùa giỡn tựa hồ như chả quan tâm mọi thứ xung quanh. Giống như có một chú chim đang bay về phía nó, gần hơn, gần hơn.. ơ cái đệt nó giật đánh thót gần té xuống ghế. Con chim bay thẳng vào mặt nó thật rồi rớt bịch xuống đất. Truyện lạ thì ngày nào cũng có nhưng tháng này thì có vẽ nhiều quá rồi. Nó thở dài thầm nghĩ. Cuối nhìn chú chim xem có làm sao không để thả đi nó chau mày thấy một mẫu giấy nhỏ cột ở chân chú chim. Phản xạ đưa mắt nhìn xung quanh một lượt, nó vận dụng hết các giác quan soi rõ từng đường từng hẻm hóc dưới mặt đất. Không có gì, không có sát khí. Nó rút mảnh giấy thả chú chim bay đi. Quái một cái là con chim này bay tới đây bằng cách nào thì không biết nhưng giờ nó tưởng chừng như đây là con gà dù tung thế nào cũng không bay. Cứ rớt cái bạch rồi đứng lên chạy lon ton. Nhìn mà buồn cười. Thôi kệ mày thít ở thì ở khi nào đi thì đi. Nó bóc trộm ít gạo rải ra lan can chú chim mổ ăn ngon lành. Nhìn chú chim một chặp nó mới mở mảnh giấy. Trên đó chỉ có 1 cái địa chỉ không còn cái gì khác. Nó còn đang lẩm bẩm từ thời cha sinh mẹ đẻ ngoài mấy phim ninza, kiếm hiệp ra thì đây là lần đầu nó thấy cái kiểu liên lạc như vậy mà mạ nó rảnh vãi ra đt có sao không sms hay đt, có keo thì cũng zalo, viber, imesege hay fb chứ. GIả dụ kêu người giả danh giao hàng đưa tin còn dể chấp nhận hơn cái dụ này rồi. Nhìn lại mẫu giấy một lần nửa nó đánh thót, tờ giấy trắng trơn, ah đù… đồ tốt đồ tốt nha, mực bay màu nha. Chưa kip dứt dòng suy nghĩ thì nó thấy ấm ấm ở tay nhìn lại tờ giấy đã biến mất không một dấu vệt. Cái đệt có cần kĩ thế không xài cả giấy hủy hỏa. Nó suy nghĩ hồi lâu rồi phá lên cười mà như mếu.

Đúng rồi đúng rồi, hợp tác với một người đã chết cơ hồ đã không bình thường thì lẽ dĩ nhiên cách thông báo hay liên lạc cũng bất thường. Cách thông báo này như có như không, như âm ty truyền về, ngay lập tức tự xóa bỏ giấu vết nên dù có việc gì cũng không thể bị bại lộ, người thông báo tuyệt đối yên tâm. Haizz…. lần này là bồ câu lần sau dám là giun, dế, rắn, rết hay gì lắm ah. Nó tự nghĩ chọc vui bản thân. Hôm nay nó sẽ bắt đầu kế hoạch mà nó cho là sẽ thành công và thú vị.

Đứng trước địa chỉ chú đưa nó chột dạ.” Đệt… không phải trùng hợp thế chứ. Là căn biệt thự hôm bửa mà, cái căn biệt thự có có cún kitty. Ah đù, ah đù, ý trời rồi. Con kitty thấy có người trước cửa thì lao ra phất đuôi có vẻ quen biết chào mừng. Nhìn vào nó thấy cô hôm bửa nhìn nó rồi bước đến. Không lẽ là vk của chú đây sao, phải công nhận ông này giàu mà mắt thẩm mỹ kém vl vk ếu gì đâu xấu thế. Nó đang trầm tư thì giật mình, cái đệt…. mợ ổng không đẹp trai lắm vk lại xấu thế này thì con gái há có thể đẹp được…. thôi toi rồi, vụ làm ăn này lỗ hết một nữa mẹ nó rồi”. Nghĩ thế thôi chứ nó vẫn phải lễ phép cười hỏi:

-“Dạ cô cho con hỏi đây có phải nhà cô Lan vk của chú Bình không?”

Cô nhìn nó lạ lẫm. Trả lời:

-“Đúng rồi cậu tìm cô chủ có gì không?”

“Cô chủ”, hai chữ này nói ra làm người nó nhẹ nhỏm đi hẳng ah nha. Vậy là còn hy vọng hố hố. Nó suy nghĩ đê tiện, trên mặt cũng lộ vẻ đê tiện làm cô trước mặt có vẻ đề phòng.

-“Dạ con là người quen….. “

Nó chợt khựng lại, nói mình là người quen thì vô lý quá, tuổi mình sao làm người quen chú được mà ổng chết lâu rồi có thể quen thằng nhóc như mình, nói ra dám người ta nghĩ mình lừa đảo hay mới làm bạn của ổng ở dưới đó lên lắm ah nha.

Nó móc trong tuối ra một đôi bông tai đưa cho cô trước mặt. Cô đưa giùm cho bà chủ nói cháu cần gặp bà chủ. Cô cầm đôi bông tai nhìn sơ thì nó chả có gì đặc biệt, chỉ là đôi bông tai bình thường bằng vàng, trên đính đá nhỏ màu đen. Nhìn nó gật đầu cô bỏ vào trong nhà một lát sau( nói một lát chứ cũng cả tiếng ấy) cô ra mở cổng mời nó vào phòng khách. Trước mặt nó là một người phụ nử đẹp, nét đẹp của cô thật quý phái trang trọng, thần sắc toát lên vẻ cao ngạo của sự giàu sang. Nhìn bà này quen quen nhưng nó chưa thể nhớ ra được.

Người phụ nữ cất giọng:

-“Mời cậu ngồi”

Nó ngồi xuống chiếc ghế cho khách. Từ ăn, nằm, đi, đứng…. nó đều đã phải học qua. Nhìn nó ngồi không một chút sai sót toát lên vẻ trịnh trọng mà nhã nhặn hợp cung, hợp cách. Người nhìn chỉ có thể đánh giá đây là một doanh nhân thành đạt nếu không thì cũng con nhà chức trọng quyền quý một trời

-“Sao cậu lại có đôi bông tai này? “

Cô hỏi nó vẻ tràm tư”

-“Cô là vk chú Bình? “

Nó hỏi để xác định.

Cô gật đầu, mặt không cảm xúc, ngày xưa ck bà làm ăn nên đôi bông tai này cũng đem cầm cố, đây là đôi bông tai đính ước mà ck bà tặng bà. Sau này giàu có thì nó cũng dần rơi vào quên lãng.

-“Ngày xưa ba con và chú Bình là bạn trí cốt, đôi bông tai này là do chú Bình cầm cố cho ba con khi xưa. Lúc đó chú Bình cần tiền làm ăn, đôi bông tai chả đáng bao nhiêu nên ba con không nhận chỉ đưa cho chú Bình một khoảng tiền lớn. Chú Bình có nói đôi bông tai này coi như là tính vật nợ một ân tình. Sau này dù giàu hay nghèo thì cần sẽ giúp có sẽ báo”.

Cô Lan cố lục lại trí nhớ đúng là khi xưa cầm đôi bông tai ck bà có đưa về khoản tiền rất lớn cơ hồ không thể cầm cố mà có được nhưng chưa một lần nói tới truyện này. Bà có chút nghi hoặc hỏi nó:

-“Thế từ đó tới giờ gia đình con đi đâu, làm gì sao không thấy liên lạc hay thăm hỏi gì nhau, ck cô cũng không một lần nói tới”

“Đệt vk của boss quả thật không dể bị lừa nha…. “nó nghĩ

-“Dạ nhà con năm đó sau khi giúp chú Bình một thời gian sau thì xuất ngoại sau đó cũng mất liên lạc. Con về việt nam được 5 tháng rồi nhờ sự miêu tả và lần mò tìm hiểu thì mới tới được đây, may là nhà thì đổi nhưng người chưa đổi chứ nếu không cũng không cách nào tìm được”.

Cô Lan nghe vậy thì cũng thấy là hợp lý, cái đôi bông tai này thì không phải là giả, thời đó để mua được đôi bông tai này đính ước với cô ck cô đã phải chật vật tới cở nào nên bà không thể nhìn lầm được. Vậy thì cậu bé này đúng là con của ân nhân giúp gia đình cô có ngày hôm nay. Cô nở nụ cười gương mặt vui vẻ tràn ngậm. Cô nói:

-“Cháu về đây sống như thế nào, ở đâu, gia đình khỏe cả chứ. Cháu tìm được nhà cô thật là giỏi?”

Nó mặt mày ủ rủ nhìn cô như thống khổ. Thấy được bộ dạng đó Cô Lan cũng biết là có truyện không lành vội hỏi:

-“Cháu sao thế có gì nói cô nghe?”

Cách đây 10 năm bố mẹ cháu có về Việt Nam chơi rồi gặp tai nạn oto qua đời rồi.

Nói tới đây cô lan thảng thốt 10 năm, ông Bình mất cũng được 10 năm rồi. Ngày đó ông cũng nói là đi gặp một người rất quan trọng. Đó là lần cuối Lan gặp ck. Khi tới hiện trường vụ tai nạn Lan chỉ thấy xác đã cháy thành tro hòa lẫn trong sắt vụn của oto và nội thất. Bên pháp y xác nhận trong xe có nhiều người khác nhau bao gồm cả ông Bình. Bên công an cũng đưa ra kết luận tai nạn do lỗi kĩ thuật làm oto lao vào vách núi, người trong xe toàn bộ bất tỉnh cho tới khi lửa bén vào thùng chứa xăng thiêu rụi tất cả. Người trên xe cũng không xác định được người thân, tên tuổi chỉ xác định được số lượng là 3 người. Nhờ điều đó mà bà được hưởng thêm hai phần bảo hiểm sinh mạng+với tiền bảo hiểm của ck bà đó là một số tiền không nhỏ. Vào thời gian đó đột nhiên các công t.y của ck bà, đối tác làm ăn đều tự nhiên biến mất, thay tên đổi chủ. Gia cảnh thật sự rất khó khăn. Cũng nhờ khoảng tiền này+ với cửa hàng thời trang của bà, khoản tiền tiết kiệm mà ông Bình để dành riêng cho các con mà mới duy trì thoải mái được tới ngày hôm nay. (tiếp phần 3)
---------- Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 ----------
Loading...