Loading...

"Truyện sex" Ham muốn tiềm ẩn P1

Loading...
Truyện sex Ham muốn tiềm ẩn P1
Bước ra từ phòng tắm với chiếc khăn tắm quấn ngang ngực, Lan Chi như trút hết những mệt mỏi công việc trong ngày. Nàng nắm nhìn mình trong gương, nhoẻn miệng cười hài lòng thích thú với sắc đẹp trời ban của mình. Nàng thật đẹp, đôi mắt trong suốt, long lanh, răng thật đều trắng thấp thoáng sau bờ môi đỏ hồng tự nhiên. Nàng hơn ai hết, biết rằng mình rất đẹp. (truyện nguoi lon)
Tiệc chia tay độc thân

Nàng thoáng thở dài, nhớ đến thực tại. Ngày Mai thôi, ngày sẽ vĩnh viễn thuộc về Sơn, người chồng sắp cưới, người đã theo đuổi nàng suốt 4 năm Đại học. Không phải vì Lan Chi không yêu Hồng Sơn, mà từ thời điểm trao thân cho Sơn 2 tháng trước, sau ngày đám hỏi. Lan Chi bắt đầu thích thú khai phá những cảm xúc cơ thể mình. Những cảm xúc mà trước đây trong nền tảng giáo dục truyền thống khắc khe của cha mẹ được định nghĩa là tội lỗi, nhơ nhớp. Giờ đây khi hiểu những ham muốn của bản thân nhiều hơn, nàng chỉ còn lại những nuối tiếc, hụt hẫn. 24 tuổi, vẫn xanh tươi, nhưng sắp thuộc về một người và chỉ một người đó thôi. Sơn không yếu như dáng dấp thư sinh, trắng trẻo của anh, Sơn cũng rất kiên nhẫn, dịu dàng khi anh gần gũi Lan Chi và có thể dìu nàng lên đỉnh. Nhưng... Một chữ nhưng luôn ám ảnh Lan Chi. Nàng biết mình cần nhiều hơn như vậy. Cảm xúc của nàng với Sơn giảm từ từ mà nàng có thể cảm nhận được. Còn đâu cảm giác nhột nhạt, run rẩy hổn hển theo từng cái vuốt ve của Sơn. Phải chăng nàng lãnh cảm, phải chăng nàng chai sạn xúc cảm? Không, nàng biết cơ thể mình, nàng cần nhiều hơn như vậy.

Hôm nay tối thứ Bảy, hai đứa bạn thân, Thuyên và Ngọc chốt là ngày tổ chức tiệc chia tay độc thân của nàng, dặn dò đặc biệt không cho phép dẫn trẻ em theo. Có nghĩa là người yêu, chồng sắp cưới, bạn trai...theo cách gọi của chúng nó. Lan Chi mời theo Thục Nhi, đồng nghiệp vào cơ quan sau nàng 6 tháng, tuy bằng tuổi nhưng nó cứ muốn làm em, gọi nàng bằng chị. 
Đang bần thần trước gương, đột nhiên nàng nghe tiếng chuông xe máy vọng lên kèm tiếng gọi thánh thót của Thục Nhi:
- Chị Lan Chi ơi!

Nàng rùng mình nhìn chéo lên chiếc đồng hồ treo tường, đồng hồ thiếu 5 phút là 6h00.
Ôi trời ơi! Hôm nay mình sao thế này - nàng thầm mắng mình. Nàng hẹn Thục Nhi qua rước mình đi chung lúc 6h00. Mà nảy giờ ngồi bần thần đến tóc muốn khô luôn vẫn không buồn mặc quần áo.
Nàng chạy ra ban công tầng 1 nhìn xuống thì bắt gặp ánh mắt của Thục Nhi nhìn lên, miệng hé mở như chuẩn bị gọi tiếp.
- Nhi chờ chị chút!

Lan Chi một tay túm khăn tắm, chạy như bay xuống lầu. Vừa đến cửa, nàng mỉm cười áy náy, tay mở ổ khóa cổng. Thục Nhi nhăn nhăn mũi lấy ngón trỏ đẩy mắt kính lên một cách tinh nghịch, đẩy xe máy qua cổng rào. 

- Biết mấy giờ rồi không mà còn trần trụi thế này. Nhi nói oang oang. Nhưng như chợt nhớ điều gì, nàng rụt cổ lại nói nhỏ: Ấy chết, hai bác có nhà không chị?
- Đợi cô nhớ ra, giữ mồm giữ tiếng thì chắc tui bị mắng chết rồi. Đi vắng hết rồi. Thô vào nhà đợi chút đi. 
Lan Chi rảo bước đi trước, băng qua sân nhà, đầu liên tục suy nghĩ về những váy treo trong tủ, phân vân không biết lựa chọn cái nào.

Nhưng khi này vừa tới cửa nhà, chợt như có sét đánh ngang đầu làm choáng váng. Cánh cửa nhà đóng im ỉm. Lan Chi lao đến nắm cần gạt cửa như muốn giựt tung cánh cửa.
- Trời ơi, chết tôi rồi, cửa đóng dập lại rồi. Vừa la lên, nàng vừa giẫm mạnh hai chân một cách giận dỗi. 
Thục Nhi ôm bụng cười ngất.
- Có một cô dâu hậu đậu, hậu đậu. 
- Thôi ngay, Lan Chi gắt lên, hai tay vò tóc, miệng lẩm bẩm, làm sao bây giờ?
- Thì tìm thợ khóa về mở chứ sao?

- Ừ nhỉ! Mắt Lan Chi sáng lên, chợt ảm đạm lại - Giờ này còn ai làm mà tìm.
Bây giờ đến lượt Thục Nhi nhăn trán khó nghĩ. Nhi vừa nghĩ, vừa liếc nhìn Lan Chi từ trên xuống. Lan Chi trừng mắt, đanh đá ưỡng ngực lên, ý nói có gì mà nhìn.
- Em có 1 ý, hơi kỳ nhưng khả thi. Miệng Nhi cười nhếch lên, ánh mắt láo liên nhìn có gì đó rất gian.
- Ý gì? Khi hỏi lại và thấy ánh mắt của Nhi, chợt Lan Chi thấy rùng mình.
- Em có quen 1 shop rất gần đây, bán quần áo rất đẹp, ông chủ lại chịu chơi. Chị em mình ra đó lựa cho chị một bộ đồ cho tối nay. 

- Trời ơi, em nghĩ sao vậy? Chị quấn cái khăn nhỏ tí này ra đường có môn bắt chị chết đi. Mặt Lan Chi đỏ bừng, không biết nàng đang suy nghĩ tới điều gì.
- Đi taxi chị hai ah! Chị nghĩ mình ngồi xe máy của em ra đường hả?
Lan Chi nghĩ tới cảnh tượng mình ngồi trong một chiếc taxi êm ái, kín đáo. Nàng chợt nhẹ lòng, nhưng mặt vẫn đỏ gay gắt.
- Nhưng...
- Không nhưng nhị gì hết, em đói lắm rồi. Nhi nhúng một phát chạy vù ra ngoài như pháo xẹt.

- Êh. Êh. Lan Chi vò đầu, giậm chân lao theo. Nhưng ra đến cổng sắt, nàng dừng sững lại, chỉ ló đầu ra nhìn theo dáng chạy của Thục Nhi.
2 phút sau, một chiếc taxi vàng lùi vào hẻm, dừng kịt trước cổng nhà. Cửa sau xe mở ra, Thục Nhi thò đầu ra, ngoắc tay lia lịa. Lan Chi cúi gầm mặt, 2 khủy tay kẹt chặt chiếc khăn nhỏ vào bẹ sườn, 2 bàn tay luống cuống bấm ổ khóa cổng.

Gã tài xế taxi, đang lầm bầm trong miệng than phiền về đoạn đường đi khách đi quá gần, lại còn bắt chờ đợi. Chợt hai mắt gã sáng lên, nhìn chằm chằm vào kính chiếu hậu. Một chiếc khăn tắm màu hồng, quấn thật cao, che hờ một cặp đùi hoàn hảo, kéo dài lên tới sát mép mông. Tim gã đập thình thịch, máu nóng dồn lên mặt.
Khi cô gái vừa cúi người chui vào xe, khi tiếng cửa xe chợt đóng sập lại. Gã Taxi quay phắt người lại, miệng gỉa lả:

- Mới nảy em nói đi đâu, anh quên rồi. Vừa nói mắt gã nhìn lom lom vào giữa hai chân Lan Chi chờ đợi khi nàng nhích chân ngồi sâu vào trong xe. Đang thở phào vì vào được chốn an toàn chợt Lan Chi cảm thấy một cảm giác nhộn nhạo như đang bị soi mói. Nàng ngẩn đầu lên, cách mặt nàng 40cm là một cặp mắt đổ lửa hau háu nhìn vào giữa hai chân nàng đang giang rộng. 
- Á. Bằng phản xạ tự vệ nhanh nhất, Lan Chi khép hai chân lại, hai tay gắt gao bụm chặt giữa hai chân.

Miệng cô mím chặt, kềm chế bản thân. Nhưng ánh mắt gã taxi càng thô lỗ nhìn thẳng vào vị trí ngực cô. Lan Chi cảm thấy có gì đó không ổn, nhìn xuống ngực, cái khăn quấn ngang ngực từ khi nào tuột xuống một bên, khoe hẳn một bên bầu ngực trắng với đầu núm đỏ hồng.

- Á, tiếng thét hãi hùng của Lan Chi lại vang lên, còn lớn hơn lần trước.
- Ông kia...tới giờ mới nhận ra chuyện đang xảy ra, Thục Nhi gắt giọng.
Gã lái taxi mới hoàn hồn, toát mồ hôi lạnh, quay lên, đề xe vọt lao ra đường.
Lan Chi cúi gầm mặt trong xe, hai chân xoắn xít lại với nhau. 
Chiếc taxi chạy chậm chạp trong luồng xe ùn ùn giờ tan tầm. Lòng Lan Chi hồi hộp, mặt đã đỡ đỏ chút, nhưng hai cánh tay vẫn gắt gao ôm chặt chiếc khăn tắm.

Gã lái taxi vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn kính chiếu hậu, hai tay đặt trên vô lăng vô tình rung rung. Giờ nhìn kỹ lại khuôn mặt của Lan Chi gã mới biết hôm nay mình may mắn nhường nào. Một người phụ nữ hoàn mỹ. Gã nhớ như in 2 mép thịt đỏ hồng, che phớt với chùm lông đen mỏng manh và một bên ngực căng phồng trắng tinh với cái núm đỏ hồng nhỏ bằng đồng xu 2 ngàn. Hơi thở gã nặng dần. Như tìm được cứu cánh, gã bấm nút cho cửa kính tài xế kéo xuống, gío luồng vào xe, nóng bức và đầy mùi khói xe. 

Chiếc taxi tắt giữa luồng xe máy tan tầm, chợt có vài thanh niên vô tình dừng ngoài cửa xe nhìn lướt vào bên trong. Hắn thục cùi chỏ vào bụng thằng bạn phía sau. Hất hàm hướng vào trong cửa taxi. Thằng bạn rất ăn khớp, hơi chồm phía trước nhìn lom lom vào cánh cửa. Phơi bày trước mặt hắn là một bờ vai trần tròn lẳng, tôn lên 2 bầu ngực căng tròn khó che đậy bởi chiếc khăn tắm ngắn củn cỡn. 

Lan Chi chợt cảm thấy bất thường ngoài cửa sổ, nàng liếc ngang, thấy vô số ánh mắt nhìn hau háu vào nửa người phía trên của mình. Nàng cúi gầm mặt xuống, cho mái tóc hai bên rũ ra, che mặt mình đi. Tuy không ai nhận ra mình, có thể yên tâm phần nào. Nhưng làn da Lan Chi càng ngày càng đỏ lên, nàng cảm thấy như cơ thể mình đang bị lột trần ve vuốt bởi những ánh mắt thèm thuồng bên ngoài.

Chiếc xe vẫn tiến về phía trước một cách chậm chạp. Đoạn đường Thục Nhi mô tả là rất gần, lúc này đối với Lan Chi như kéo dài vô tận. Chiếc xe quẹo vào đường Hoàng Diệu, kéo theo 3 chiếc đuôi, lúc tấp bên này, lúc lạng qua kia.

- Tấp bên phải đi anh, shop Huỳnh Khang. Giọng nói Nhi bên cạnh vang lên.
Thục Nhi dúi tờ giấy 100 ngàn vào tay tên taxi. Lan Chi mở cửa xe, chạy ào vào shop bỏ sau lưng bao nhiêu tiếng huýt sáo, mút chuột. Vừa vào đến shop, Lan Chi thở phào, đi thẳng vào tấm màn thay đồ sát góc tường, làm ngơ trứoc ánh mắt ngạc nhiên của ông chủ shop.

- Nhi em chọn cho chị bộ nào cũng được. Nhớ có đồ nhỏ nhé.
Lan Chi giờ phút này mới thực sự dám thở ra. Nàng buông chiếc khăn tắm ra, mặc cho nói rơi xuống chân. Nàng nhìn cơ thể mình trong gương, ánh mắt không thể khỏi toát lên cảm giác tự hào.

Cơ thể hoàn mỹ của Lan Chi như bức tượng điêu khắc hiện lên trong gương, dưới cặp vú kiêu kỳ là những vết hằn nhẹ đỏ ửng lên của chiếc khăn ép chặt vừa qua. Nối tiếp bầu vú là vùng bụng phẳng phiu nổi bật một cái rốn nhỏ bé xinh xinh, dẫn đường xuống phần bụng dưới hơi nhô ra một chút, nhìn rất phụ nữ. Khép giữa hai chân nàng là một ít lông âm hộ mọc chéo đều qua hai bên che hờ hai mép thịt đều hồng bên dưới. Lan Chi vuốt nhẹ phần lông tơ của mình, nhớ đến ánh mắt gã lái xe taxi, vừa bực mình, nhưng le lói một chút thích thú phiêu lưu. 

Bất ngờ một cánh tay len qua khe màn treo xộc vào nàng, nhét vào người Chi 3 bộ quần áo, kèm theo giọng nói của Nhi:
- Chị xem sao, em thấy mấy cái này không giống gu của chị lắm, nhưng chị cứ thử xem.
Chi cầm lấy mấy mảnh áo quần treo lên móc, nhìn tới lui:
- Đồ nhỏ đâu em?

- Không có bán chị ơi, em chạy qua ra ngoài mua nhé. Giọng Thục Nhi mang theo chút áy náy.
- Ở đâu lận? Em bỏ chị ở đây vậy...
- Không có sao đâu, ông chủ đây chịu chơi lắm, bóng lộ, chị yên tâm đi.
Như để chứng minh, giọng Nhi vang lên: 
- Khang ơi, qua mình nhờ chút coi.
- Tới liền nè. Một giọng nói ẻo lả vang lên.

Lan Chi gườm Nhi trách móc. Đột nhiên một khuôn mặt đàn ông đẹp trai, trắng trẻo, không một cọng râu, chui tọt vào màn thay đồ. Lan Chi hết hồn, túm lấy quần áo che lại bộ ngực phập phồng. 
- Người chị đẹp ghê nghen. Ánh mắt hắn lóe sáng, nhìn lướt qua thân thể che hờ của Chi.
- Thôi đừng chọc chị tui nữa mà. Sao shop siếc gì mà không có một bộ nội y là sao hả?
- Trời, shop em có bán nội y lúc nào mà chị nói oan cho em thế?!
- Chứ hôm bữa tui mua 3 bộ ở đây là gì? Giọng Nhi trả treo.

- Bậy nè... Hồi nào? Á, đó là đồ phụ tùng sung sướng bà ơi! Mấy cái đồ đó mà cũng tính là nội y. Cái đó em cất buồng trong, lúc nào cũng có.
Mặt Nhi đỏ hồng, chợt nhớ đến cuộc phiêu lưu của 3 bộ đồ khiêu khích đó. Nàng mua nó để khiêu khích sếp Linh trong chuyến công tác miền Trung tháng trước. Nhớ tới thái độ như hổ đói của sếp Linh, làm người Nhi cứ rạo rực nóng bừng bừng. 

Nhi miếc nhẹ hai má, như biện pháp cho tan máu dồn lên mặt, mặt thì thào qua màn thay đồ: 
- Chị vào buồng trong lựa đồ đi, tuy là đồ mang tính trang trí thôi, nhưng cảm giác có vẫn dễ chịu hơn không có gì.
- Ừ, em vào lựa giúp chị nhé. Lan Chi nghĩ Nhi nói cũng hợp lý.
- Thôi, em ngoài này trông shop giúp ẻo lả, để nó lấy giúp đồ cho chị.
- Hứ, tui mà có ẻo lả ah, mấy chị cũng đố theo kịp đó nghen – Khang nguýt chua như me Thái.

Cứ thế, hắn xông hẳn người xuyên qua màn, nắm khủy tay Lan Chi, đẩy nàng qua cánh cửa gương vào trong. Thì ra chính tấm gương nàng ngắm nghía cơ thể mình nảy giờ, lại là cánh cửa thông vào buồng trong. Vào tới trong, Khang cứ để Lan Chi đứng tồng ngồng ở đó, hai tay vẫn túm mấy bộ đồ che bớt cơ thể trần truồng của mình. Nàng chợt rùng mình, cảm thấy gió lạnh, nhìn lên thì ra mình đang đứng dưới một cái máy lạnh loại nhỏ. Lâu lắm rồi, không, phải nói là chưa bao giờ nàng khỏa thân lâu như vậy mà không phải trong căn phòng riêng của mình. Cảm giác này thật hồi hộp, vừa khó chịu vừa thích thích, khó tả.

Lan Chi soi mói nhìn Khang đang hì hục lục tung những túi đồ chất đống dưới gầm cầu thang. Có lẽ hắn là bóng thật, trước cơ thể trần truồng của một người phụ nữ đẹp như nàng mà hắn chỉ liếc qua một lần rồi thôi. Có lẽ vì tâm trí thông suốt với suy nghĩ đó, cũng phần hơi khó chịu vì cơ thể mình không lẽ kém hấp dẫn đến vậy. Lan Chi thở dài rồi thả lỏng người, nàng treo 3 bộ đồ lên móc treo đồ, cứ thế đứng chờ kết quả tìm kiếm của Khang.. và cũng chờ phản ứng của Khang khi được thấy rõ hết cơ thể của nàng.

- Chị mặc thử 2 cái này xem - Khang quay đầu lại, há hốc miệng trước quan cảnh trước mặt.
Ánh mắt Lan Chi soi mói, hai bàn tay nắm chặt lại, tìm kiếm trong đôi mắt Khang một tia ham muốn gì đó. Nhưng không, không hề có, ánh mắt của hắn chỉ có hâm mộ, một ít đố kỵ. Thở dài, hắn nói:

- Chị đẹp quá… Còn em ngay cả ghen tị với chị cũng không có cơ hội.
Ánh mắt Lan Chi thoáng qua một tia thương hại, nàng hiểu lời hắn nói. Hắn sinh ra với tâm hồn phụ nữ trong một thân xác đàn ông. Nỗi bất hạnh đó, người đời không mấy ai thấu hiểu. Họ chỉ miệt thị, khinh rẻ hắn như biến thái, bệnh hoạn…
Khang đi ra ngoài sau khi dúi 2 bộ đồ mỏng tang vào tay Chi.

Chi vứt hết các suy nghĩ ra sau đầu, mặc chiếc quấn lót bé tí chỉ toàn lưới, ướm thử cái áo ngực lên, nhìn mình trước gương, nàng giựt mình chợt hiểu tại sao Nhi và Khang nói đây là phụ tùng sung sướng. Cái gì cũng nhỏ, siêu mỏng, toàn dây và dây…

Lan Chi tặc lưỡi, thôi kệ, có còn hơn không, vả lại có ai thấy đâu mà sợ. Nàng bắt đầu ướm thử bộ váy đỏ, lên người. Chợt Lan Chi cảm thấy lạnh lạnh sau gáy, nàng nghe tiếng thở nặng nề, hổn hển của ai đó. Nàng rùng mình, nhìn lên bắt gặp một đôi mắt trợn trừng lên, khóe mắt ké đỏ những tia máu.
- Á, Lan Chi kịp bụm miệng lại trước khi la lên.

Trên cầu thang tự lúc nào có một ông già tóc bạc trắng, đang ngữa ra trong tư thế nữa ngồi nữa nằm, mắt ông không dứt ra được cơ thể lồ lộ của Lan Chi trong bộ đồ nội y khêu gợi. Cơ mặt ông nhăn nhúm lại, tay trái ông nắm thành cầu thang, tay phải ông ôm ngực mình bóp nghiến. Miệng ông mở ra như cố hớp từng ngụm không khí, nước miếng chảy qua một bên, nhểu xuống bộ pijama sọc xanh. Lan Chi bụm miệng lại, vì nàng chợt hiểu, ông già đang trong cơn nguy cấp. Quăng luôn bộ đồ cầm tay xuống đất, Lan Chi lao tới:
- Ông … ông có sao không?
- Hừ hừ.. ông già chỉ thở, không nói được tiếng nào.

Lan Chi xông tới, xốc nách ông lên, cho ông tựa vào bức tường cầu thang. Nàng đang lúng túng, chợt nhìn thấy ánh mắt của ông nhìn chăm chăm xuống đất. Nàng nhìn theo, chợt thở phào, một lọ thuốc nhỏ có nhãn màu nâu, đang lăn lóc dưới chân nàng. Nàng chộp lấy, mở ra, lấy một viên, nhét thẳng vào miệng ông già, mặc kệ nước dãi của ông dính đầy tay, nhơ nhớp những ngón tay thon nhỏ của nàng. Ông già cố nuốt xuống, mặt nhăng lại, khóe mắt trào ra giọt nước mắt, cứ như là vừa nuốt một cục đá xanh. Ông gập người lại, ho sù sụ. Lan Chi ngồi bẹp xuống bậc cầu thang, chồm tay ra sau lưng ông vuốt lưng ông. Cái lưng ông gầy đến lạ, trượt dưới lòng bàn tay nàng toàn xương, nhưng ngược lại truyền đến tay nàng cảm giác rất ấm áp. 

Chợt Lan Nhi cảm thấy một bàn tay thô ráp, ấm áp, vuốt lưng nàng, nhẹ nhàng vòng xuống mông, một ngón tay nhẹ nhàng trượt theo khe mông của nàng, nơi đó chỉ lót đúng một sợi dây của nội y. Lan Chi rùng mình, bao nhiêu giác quan cơ thể tập trung lại dõi theo đường đi của bàn tay kia. Ngón tay đi hết đọan khe mông, trước khi chạm tới thềm bậc thang nó rẽ ngang vuốt sang mông của nàng. Cùng lúc đó, một bàn tay khác của ông lão vòng dưới cánh tay vuốt lưng của nàng, đặt nhẹ lên bầu ngực đầy phập phồng của nàng, lòng bàn tay khẽ nhấn nhẹ cảm nhận núm vú mềm mại đang run rẩy. Một cảm giác nhột nhạt, nóng rần rần chạy theo sóng lưng Lan Chi. Nàng cứng đờ người, nàng biết mình đang bị lợi dụng. Nhưng sao.. sao bàn tay đó lại ấm áp đến thế, sự thô ráp khô cằn của nó khác hẳn cảm giác mềm mại, láng bóng của bàn tay Hồng Sơn. Đầu óc nàng rối tung, mù mờ, nữa muốn hét lên, nữa mong chờ cảm giác sắp tới. Hơi thở của Lan Chi mỏng như tơ, nàng không dám thở mạnh, sợ như cảm giác đang đến lại vụt bay đi. Bàn tay trái của ông lão đang đặt trên bầu ngực của nàng bắt đầu không yên phận, nó xoay, nắn, se đầu vú của nàng, nhẹ nhàng… Đầu ông lão rút vào lòng ngực của Lan Chi, hơi thở của ông nặng nề nóng hổi phả lên làn da ngực của nàng. Ngón tay thô dầy vạch một bên áo lót mỏng tang qua một bên, Lan Chi giựt mình, định phản kháng bất chợ nàng như bị định thân. Miệng ông lão đã nuốt gọn núm vú của nàng, mút chụt chụt, đầu lưỡi ông đánh lên xuống rất chuyên nghiệp, bàn tay thì bóp vung bầu ngực lên như thể ông có thể ngậm hết bao nhiêu đó vào miệng. Lan Chi thở hổn hển, mắt nhắm tịt lại, nàng thầm nhẩm trong đầu, chút nữa, chỉ chút nữa thôi, nàng sẽ đẩy ông ra, nhưng cái chút đó càng ngày càng xa. Nàng mất kiểm soát. Nàng chỉ biết ông lão giờ phút này không còn vẻ yếu ớt, gần đất xa trời nữa, ông đỡ lưng nàng nằm ngữa trên những bậc thang, miệng ông không rời hai bầu ngực của nàng, hai tay ông tham lam xoa bóp không thương tiếc, miệng ông ậm ừ tấm tắc như khen một món ăn ngon. Ngón tay của ông trượt xuống giữa hai chân đã đẫm nước của Lan Chi, nó lách nhẹ nhàng vượt qua sợi dây tượng trưng của đáy quần lót, nó miếc nhẹ lên xuống giữa hai mép thịt của nàng. Lan Chi bật ra tiếng rên rỉ nhẹ, dù nàng đã cố cắn chặt hai hàm răng. Nàng lắc đầu qua lại như phủ nhận cảm xúc vừa tới. không nàng không thể như vậy, nhưng nàng như không còn sức lực. Hai chân nàng mở rộng ra, mặc cho bàn tay đó xâm phạm vào nơi kỳ bí nhất của người phụ nữ. Nơi đó, trước tới nay chỉ có Hồng Sơn, nhưng nó lại nhận ra nó thích thú với ve vuốt của người đàn ông lạ, dù là một ông già. Đùi non của Lan Chi cảm nhận một vật ấm nóng, rất cứng chỏi ra từ trong quần ông lão. Nàng biết nó là gì…
Chợt cánh cửa xịt mở, tiếng Thục Nhi vọng vào:
- Xong chưa chị? Em đói muốn xỉu rồi nè.

Lan Chi choàng tỉnh, đẩy ông lão ra. Ông lão thất thần vẫn ngồi đó, tay cho vào quần run run. Lan Chi cắm cúi mặc đồ với tốc độ nhanh nhất, khóe mắt vẫn liếc nhìn ông lão đang hì hục sục dương vật, mắt vẫn không rời cơ thể của cô. Dương vật ông khá lớn, nhìn nó run run trong tay ông như oán trách. 

Lan Chi rùng mình, bàn tay vuốt lại tóc, đẩy cửa chạy ào ra ngoài. Đón nhận cô là ánh mắt của Thục Nhi, con nhỏ nhìn cô như soi mói. Lan Chi cúi gằm mặt, tự mắng nhiếc bản thân mình, sao lại buông thả với đối tượng như vậy, còn để đồng nghiệp phát hiện, chỉ còn đường chui xuống đất.

- Chị làm gì mà lâu thể. Đẹp thế này mà chê ah – Nhi hỏi.
Lan Chi thở phào, hình như là nó không thấy cảnh cô ôm rút lấy ông lão, có lẽ từ góc đó không thấy được chân cầu thang. 

- Hả quần áo gì thế này? Lan Chi chợt nhìn mình trong gương thản thốt, cô còn chưa có thời gian nhìn kỹ quần áo của mình đang mặc.
- Em cũng ngạc nhiên chị chọn bộ này đấy. Em định lấy ra chọc chị thôi, vì em nghĩ nó hơi quá sexy với phong cách của chị. Nhưng không sao? Hôm nay là ngày đặc biệt của chị mà, phải phá cách chứ.

Lan Chi thẫn thờ nhìn mình trong gương. Nàng đang bó chặt trong bộ váy đỏ, siêu ngắn, nàng có cảm giác như mình lại quấn khăn như lúc tới đây. Cổ áo chẻ rộng đến gần rốn, tôn lên khe ngực sâu hút mắt và làn da trắng ngần của nàng, duy chỉ có chiếc áo ngực vẫn nằm ngang khe hở, thật chướng mắt.

- Cũng phải hôm nay là ngày của mình. Lan Chi như trả lời cho Nhi, cũng như đang nói với mình.

Thông suốt suy nghĩ trong đầu, nét mặt nàng tươi hẳn lên. Nàng mạnh bạo bấm bút chiếc áo ngực mỏng tang đó, ném luôn xuống đất. Hai tay nàng nâng nâng hai bầu ngực, mỉm cười tự đắc ý. 

Nhi đứng đó nhìn tròn mắt nhìn Chi. Chi nhoẻn miệng cười:
- Có cũng như không, vậy thì cứ để không, cho tụi đàn ông chết hết.
Nàng xoay người nhún nhẩy đi ra ngoài, không quên buông lại một câu.
- Em trả tiền cho chị nhé. Chị không có xu nào hết.
- Trời, chị mà có tiền trong người chắc có môn nhét vào… hi hi. Nhi vui vẻ đáp trả, tay móc tiền trong bóp.

Khi ra tới ngoài đường, Lan Chi đứng hít thở thật sâu. Trời đã bắt đầu tối, chắc khoảng gần 7h00. Chỉ 1 tiếng đồng hồ trải qua, Lan Chi như thoát thai hoàn cốt, nàng như một người khác. Nàng tự tin đứng sát mép đường với chiếc váy củn cỡn, nàng mỉm cười đối diện với bao ánh mắt thèm thuồng của cánh đàn ông chạy xe qua. Thục Nhi đứng phía sau như chìm hẳn sau ánh hào quang của Lan Chi, nàng nhìn sau lưng Chi, nàng cảm thấy Chi như một người khác. Khác điểm gì, ngay cả Lan Chi cũng không biết.

Lan Chi tự tin bước xuống mép lề đường, vẫy tay một chiếc taxi màu xanh từ xa. Như cố ý, tên tài xế chạy thẳng hướng này, chiếu đèn xe như xuyên thấu chiếc váy ngắn bó ngang cặp đùi thon dài trắng muốt của Lan Chi. Từ sau lưng, Thục Nhi có thể nhìn xuyên qua chiếc váy thấy mập mờ đường thẳng của cặp đùi lên tới đáy quần lót bé tí ẩn hiện sau lớp váy mỏng. Cảnh quan này không thoát khỏi ánh mắt như hổ báo của cánh xe ôm, mấy gã uống cà phê lề đường vẫn không rời mắt khỏi người Lan Chi từ khi nàng bước ra khỏi shop.

Lan Chi chui tọt vào xe, vô tình hay cố ý thế nào, nàng lại ngồi ghế trước bên gã tài xế. Gã tài xế này to mập bụng phệ gần đụng tới vô lăng xe. Khi nàng bước một chân vào xe, chiếc váy cực ngắn phản chủ đã xếch lên một lên lộ ra đáy quần lót ren mỏng của nàng. Hơi thở gã tài xế dồn dập, đầy mùi rượu, miệng gã ấp úng. 
- Đi Lê Ngô Các quận 3 – Lan Chi không đủ kiên nhẫn chờ gã hỏi.

Thục Nhi leo lên phía sau xe. Tròn mắt ngạc nhiên khi không thấy Lan Chi ngồi sau với mình. Nhi không phải gà mờ, đặc biệt trong lĩnh vực tình dục và đàn ông. Nàng đã từng chinh phục bao nhiêu gã sành sỏi giường chiếu, phải cúp đuôi chạy dài khi nghe đến tên nàng. Nhưng nàng không thể không ngạc nhiên trước những hành động của Lan Chi, không chỉ riêng sự khác biệt một trời một vực với Lan Chi mà nàng biết, mà còn làm loe lói trong đầu nàng một cảm xúc đặc biệt, một cảm xúc cần khai phá mà nàng đã bỏ qua bấy lâu. Thục Nhi tủm tỉm cười, xem ra hôm nay phải nhường sân khấu cho nhân vật chính rồi, vậy được, mình sẽ đóng tốt vai khán giả.

Chiếc xe taxi chạy chậm chạp, dù đường xá đã khá trống trải vào giờ này. Lan Chi chống cùi chỏ lên mép kính cửa sổ, tựa bên má vào lòng bàn tay mình, mắt bâng quơ nhìn đường phố. Tay kia nàng để trên đùi, vị trí giữa mép váy ngắn và đùi non của mình. Nàng không nhìn nhưng nàng biết xe chạy chậm với lý do dán tiếp vì nàng. Đôi mắt tên tài xế hận không thể nhìn một lúc hai hướng, hắn nhìn chằm chặp vào cặp đùi non để song song không khép lại của nàng, mắt vừa liếc nhìn đường. Miệng Lan Chi cười thầm thích thú, nàng thích người khác thưởng thức cơ thể của mình. Nàng muốn xem tên mập này phản ứng tới mức nào…nếu. Nàng nhẹ nhàng như vô tình, nhắm mắt lại, vờ ngủ gật, hai chân giãn ra, tay như vô thức kéo nhẹ mép váy xắn lên cao. Ở vị trí này, tên tài xế có thể thấy rõ chiếc quần lót nhỏ bé mỏng tang, không che nổi chùm lông mờ ảo, soi rõ dưới ánh đèn đường vàng. Hắn thở nặng nề, tay nắm chặt vô lăng, chân cứng đờ trên pedal ga. 

- Chị ơi, chị ngủ ah? Nhận thấy tình hình theo chiều hướng vượt khỏi tầm kiểm sóat, Thục Nhi đánh tiếng, phá tan bầu không khí phiêu đãng do Lan Chi tạo ra.
- Ừm… Lan Chi ậm ừ. 

Như ý thức được mình cũng hơi quá đáng, Lan Chi kéo váy xuống, hai chân bắt chéo lên nhau, nhưng vẫn duy trì giả vờ ngủ. Tên tài xế thở ra, nhẹ nhẹ, ánh mắt hắn vẫn cố gắng liếc cặp đùi Chi một lần nữa rồi dứt mắt ra trong tiếc nuối.
20 phút sau.

Chiếc taxi màu xanh trờ tới trước cửa một nhà hàng sầm uất bậc nhất trên tuyến đường ăn nhậu của Tp.HCM. Một gã nhân viên, lao ra nhanh chóng mở cửa xe cho Lan Chi và Thục Nhi, hắn đưa tay đón bàn tay nhỏ nhắn của nàng xuống xe, mắt không quên nhìn rõ những gì dành cho riêng hắn như một đặc ân cho công việc này. Lan Chi khoát tay Thục Nhi đi vào giữa quán, mắt nàng rảo quanh, tìm kiếm bàn mấy đứa bạn, có lẽ giờ này tụi nó đã sắp giận điên lên vì không liên lạc được với nàng. Vì nhân vật chính bỏ điện thoại ở nhà, không phải nói là không mang gì ra khỏi nhà trừ một chiếc khăn tắm.

Lan Chi nghe tiếng í ới đâu đó bên phải mình, nàng nheo mắt lại, thấy nhỏ Thuyên và Ngọc đang vẫy cả cánh tay như Robinson thấy thuyền đi ngang đảo hoang. Lan Chi mỉm cười, kéo Nhi đi xuyên qua các dãy bàn chật kín khách, chủ yếu là đàn ông. Nàng như rực sáng giữa quán, tiếng ồn ào sôi động của quán như lắng đọng, dõi theo bước chân của nàng. Thục Nhi thầm bội phục sự hấp dẫn của bạn mình, cũng thầm mắng Chi sao dành hết bao nhiêu ánh mắt hâm mộ, những ánh mắt lướt qua mình cứ như mình tàng hình. 
- Eh, mày có nhìn đồng hồ không vậy? Biết bây giờ mấy giờ rồi không con quỷ kia. Sao mày không nhấc máy – Ngọc chì chiết chua ngoa.
- Trời, nhỏ tiếng một chút không ai nói mày câm đâu – Lan Chi dù rất thân vẫn không chịu được giọng Bắc của Ngọc mỗi khi nó éo éo.

- Trả lời ngay, tranh thủ ở nhà với chàng không chịu nhả ra nghe điện thoại ah – Tới lượt Thuyên hỏi tội.
- Tao xin tụi mày đấy. Tao khổ sở cả buổi chiều nay, giờ mới tới được là may rồi.

Thuyên và Ngọc khó hiểu nhìn sang Thục Nhi. Tuy là đồng nghiệp với Lan Chi, nhưng đã có dịp đi chơi chung với Thuyên, Ngọc vài lần, dần cũng khá thân. Thục Nhi bụm miệng cười ngắt nghẻo, nàng đưa tay ngoắt ngoắt, Thuyên và Ngọc hiểu ý chụm đầu lại nghe Nhi kể. Tuy Nhi chỉ kể vắn tắt tình huống Lan Chi gặp phải, nhưng nhiêu đó cũng khiến cho Thuyên và Ngọc cười bò ra. Lan Chi thẹn quá, đỏ cả mặt, nhưng nàng cũng vui vì bầu không khí này. Tiếng cười của bốn đứa vang lên, thu hút nhiều ánh mắt và bàn tán.

Sau khi ăn uống no nê và uống hết 2 chai vang Pháp hảo hạng, các nàng má đỏ hồng, ánh mắt lơ đãng, hơi thở thơm mùi rượu nồng nhẹ. Các nàng quyết định tới điểm hẹn kế tiếp. Vì Lan Chi không có tiền trong người nên trách nhiệm trả tiền cho cả đêm nay đổ lên đầu 3 đứa, nhưng trông đứa nào cũng cao hứng như quyết tâm chơi dù ngày mai có là tận thế.

Cả bốn đứa leo xe taxi, lại gặp lại tên mập lái taxi mới nảy, dường như hắn cố tình chờ Lan Chi. Hắn hồ hởi, mở cửa cho Lan Chi đúng ghế đầu xe. Lan Chi không để cho hắn thất vọng, nàng vui vẻ đáp ứng, còn nhỏ nhẹ cảm ơn, khiến tên tài xế muốn bủn rủn cả tay chân. Nhưng hắn chỉ được như thế, Lan Chi đã không còn hứng thú chọc ghẹo lần nữa. 

Xe cứ thế chạy vào trung tâm Quận 1, xuyên qua đường Huỳnh Thúc Kháng, dừng trước một quán bar tấp nập khách ra vào. Điều đặc biệt là phần lớn khách quán bar này có lứa tuổi không quá non như Lan Chi thường nghĩ. Lan Chi hầu như không đi những nơi như thế này, nàng không thích không khí ồn ào, những cử chỉ lẳng lơ suồng sả của các cô gái trong quán. Không khí bên trong thật lạnh mà ngột ngạt mùi thuốc lá, nước hoa, mùi rượu bia… hỗn tạp. Thuyên đi thẳng vào góc liên hệ với một tay quản lý mặc áo sơmi đen, caravat màu bạc, khá điển trai, sau khi nói như hét vào lỗ tai nhau 3 câu, tên đó gật gù, ngoắc một tay bồi bàn chỉ trỏ gì đó về phía nhóm Lan Chi. Thế là tên bồi nhanh chóng xếp cho nhóm Lan Chi một bàn sát sàn nhảy cao nhô lên nửa mét. Quán Bar này có một sàn nhảy nhỏ ở giữa, tròn tròn, có đường kính khoảng 5m, tất cả ánh đèn như tập trung xung quanh sàn. Nhưng giờ phút này có lẽ còn sớm nên chưa có ai khai màn nhảy múa, đơn thuần chỉ nhúng nhảy tại bàn đứng.

Khi nhóm Lan Chi tiến về bàn trung tâm, hầu như thu hút tất cả ánh mắt của mọi người. Chiếc váy đỏ của Lan Chi thật nổi bật dưới ánh đen, nó tôn lên làn da không tỳ vết của nàng, cổ áo mở rộng chẻ thật sâu, chỉ lập lờ che hờ nữa bầu ngực của nàng, qua làn váy có thể mơ hồ định vị được hai núm vú của nàng nhô lên. Ba đứa Thuyên, Ngọc và Nhi tụm lại cười với nhau, tụi nó thầm hiệp nghị với nhau cùng làm nền cho Lan Chi hôm nay. Lan Chi cười hờ hững, ánh mắt nàng lướt qua những bàn VIP tại vị trí trung tâm, cố tình không tập trung vào một bàn nào hết. 

Chưa kịp gọi rượu, một tên bồi mau mắng mang sang 1 chai rượu Louis XVIII, trong hộp nhung đỏ, đặt lên bàn trong ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người xung quanh. Thuyên lè lưỡi lắc đầu nguầy nguậy, từ chối nhận, giỡn chơi, uống chai này có mà 4 đứa đi bán thân đêm nay trả tiền. Tên bồi nói:
- Dạ, chai này của hai anh bên kia tặng các chị. Em chỉ mang ra thôi.
Thuyên, Ngọc, Nhi 3 đứa đang ngơ ngác nhìn nhau thì, Lan Chi đã lên tiếng:
- Được rồi, chị nhận. Khui ra đi em.

Tất cả mọi việc xảy ra quá nhanh, ngay cả Thuyên, tự hào là nữ hoàng ăn chơi trong nhóm, cũng còn chưa định thần lại được thì chai rượu trị giá vài chục triệu đã bóc tem. Lan Chi nâng ly lên, mắt nhìn các bạn, miệng cười như dân chơi thứ thiệt. Bốn đứa hiểu ý nâng ly, một hơi cạn. Vị ngọt của Coca, vị nồng của rượu, vị chát của trái cà na ngâm chua trong ly rượu, quyện lại thành một vị khó tả, nếu đặt tên được thì có thể gọi là vị buông thả.
Sau 3 vòng cạn ly, cả bốn đứa bắt đầu ngấm từ dư vị rượu vang đỏ của bữa ăn trước. Không ai bảo ai, bốn nàng bắt đầu nhúng nhảy, từ người không biết nhảy như Lan Chi cũng cố gắng lắc lư theo điệu nhạc. Từ gương mặt, cho đến cơ thể nàng trong men say kết hợp với nhau gần như hoàn mỹ. Từng cái đánh tay, bộ ngực thả rông của nàng nhúng theo, từng cái lắc hông, cặp mông tròn trịa của nàng cũng đánh theo. 

Hai anh chàng mời rượu sau khi đánh giá con mồi thích thú, bắt đầu đứng lên đi qua bàn Lan Chi, tay cầm theo 2 ly rượu, miệng mỉm cười tự tin. Cả hai tên tiến đến cố tình tiếp cận sát hai bên của Lan Chi, ánh mắt lướt qua mọi người trong bàn cười lấy lệ. Một tên cuối xuống nói bên tai Lan Chi:

- Chào người đẹp, cho phép bọn anh làm quen nhé. Em tên gì? Viện lý do nhạc ồn ào. hắn cố tình ghé sát người, ngực chạm nhẹ vào bộ ngực thả rông của cô, hơi thở nồng mùi rượu Tây cao cấp phà vào tai nàng.
- Anh muốn gọi em là gì cũng được – Lan Chi tinh nghịch đáp.
- Hay anh gọi em là hoa hồng đỏ nhé – hắn đáp.

Lan Chi gật gù. Nàng cũng chẳng ngại hắn gọi nàng là gì, cho hắn biết tên cũng được nhưng nàng thấy việc giới thiệu xã giao này thật nhàm chán. Nàng vẫn không ngừng đong đưa cơ thể, nhảy múa theo tiếng nhạc đinh tai nhức óc. Nhưng giờ này, cơn say đã tới, tiếng nhạc như thể giải tỏa được tâm tình của nàng. Chợt một bàn tay, không hai bàn tay của hai người khác nhau khẽ vuốt nhẹ theo chiều váy ôm theo đường cong của mông nàng. Nàng để yên như không quan tâm. Hai bàn tay phối hợp rất nhịp nhàng như có hiệp nghị trước, tay bên mông này, tay bên mông kia, rồi đổi bên, không tranh giành, không vội vã. Rồi một bàn tay vuốt xuống nhẹ nhàng luồng vào trong mép váy, ngón tay gãi nhẹ vào mép âm hộ nóng ẩm của nàng. Lan Chi rùng mình. Nhưng tiếp theo nàng làm một quyết định táo bạo, nàng vòng tay ra sau lưng, nắm hai bàn tay đang du ngọan khắp nơi, dắt 2 gã bước đi về phía bậc thang sàn nhảy. Hai gã đi sau lưng Lan Chi thích thú, cười đá mắt với nhau. Tên DJ như phối hợp, ánh đèn laser xanh đỏ, quét ngang dọc trên sàn, khói trắng phun ra, tiếng nhạc dồn dập hơn. Ánh mắt mọi người cuồng nhiệt nhìn về sàn nhảy. Ba đứa bạn Lan Chi há hốc cả miệng, mắt mở to. 

Trên sàn, trong làn khói mờ ảo, Lan Chi bắt đầu nhảy múa, hay có thể nói là uốn éo, mọi động tác của nàng dù không thực sự phù hợp với nhạc, nhưng có thể nói là khêu gợi đến cực điểm. Với cơ thể nóng bỏng của nàng, bộ váy bó sát, bộ ngực phong phanh trong hai lớp vải khoát hờ, phối hợp với gương mặt đẹp, ánh mắt hờ hững, môi nàng mở ra nhẹ. Tất cả mọi người trong bar như ngừng thở, họ quên cả vũ điệu mình đang thực hiện, tất cả đều tập trung về sàn trung tâm. Hai gã nhảy chung với Lan Chi không bỏ lỡ cơ hội, một tên phía sau ôm sát eo nàng luồn tay lên trước bụng dưới, kéo mông nàng sát rịt với trước hạ bộ của hắn đang đội lên trong quần, hắn điệu nghệ, đung đưa hông mình nhịp nhàng như nàng và hắn đã hòa làm một. Tên phía trước nàng, dang rộng chân, một chân nhúng nhẩy cố tình chèn vào giữa tách hai bắp đùi của nàng ra, đùi hắn chà sát lên cái mu ấm nóng của nàng dưới làn váy. Phía dưới bắt đầu sôi trào, từng gã từng gã lên sàn, chỉ trong vòng 10 giây sau, sàn nhảy đã chật cứng đàn ông, ai cũng muốn chen vào giữa tiếp cận người đẹp. Lan Chi và hai gã kia bị kẹp cứng trong đám người, nghiêng ngã theo những va chạm dây chuyền. Trong tiếng nhạc, cuồng nhiệt, hơi đàn ông khắp nơi, Lan Chi bắt đầu cảm thấy nóng rạo rực. Tên phía trước nàng, mạnh dạng vòng tay qua cổ nàng, kéo nàng lên hôn rịt lấy đôi môi mở hé, mời gọi của nàng. Nàng không phản kháng, nàng chủ động mở rộng miệng, nhận chiếc lưỡi điêu luyện kia đi vào. Hai tay nàng ôm vòng qua cổ tên phía trước đáp trả nụ hôn của hắn. Tên phía sau không yên phận, hắn luồn tay ra phía trước mơn trớn hai vú căng tròn của Lan Chi, hắn xoa nắn, se nhẹ hai núm vú cương cứng của nàng. Miệng Lan Chi rên khẽ. Nàng lại đánh mất mình lần 2 trong cùng một buổi chiều. Một bàn tay, một bàn tay, rồi nhiều bàn tay vuốt ve cơ thể nàng, khám phá từng cm da của nàng, nhiều bàn tay đến mức, nàng không biết của ai. Tay của ai, môi của ai, ai đang cởi quần lót nàng, ai đang ngậm hai vú nàng, ai đang… 

Chợt có những cánh tay mạnh mẽ xô đẩy dạt đám đông ra, 3 tên security to lớn xông vào, kéo nàng ra tả tơi tóc tai, quần áo, mặc cho tiếng văng tục chửi rủa thô tục. Lan Chi vừa được kéo ra ngoài, áo váy nàng bị rơi một bên, đưa nguyên một bên ngực trắng phô ra, váy tóc cao, quần lót nàng đã mất… Thuyên lao đến với cái khăn choàng, trùm lên cơ thể Lan Chi trước bao nhiêu ánh mắt nuối tiếc.

Bốn đứa chen thẳng vào đám đông, lên taxi, đi thẳng. Lần này Lan Chi ngồi sau, trong góc, sau khi hoàn hồn nàng quay lại, thấy 6 con mắt quan tâm sát mặt mình. 
- Hi hi.. tao có sao đâu. Tụi mày làm gì nghiêm trọng thế - Nàng bật cười.
- Cái gì không nghiêm trọng, tao mà không nhờ lôi mày ra dám tụi nó hiếp dâm tập thể mày trong đó – Thuyên hậm hực.
- Trời.. làm gì đến nỗi. Mà nếu có thì cũng có sao – tuy nói thế nhưng Lan Chi vẫn nhìn Thuyên với ánh mắt thầm cảm ơn.

Quả thật, chỉ mình nàng biết lúc đó xảy ra chuyện gì. Sợ hãi, hưng phấn… xen lẫn không tách ra được. 
- Sao bây giờ tụi mày cho tao đi đâu? Đừng nói là đi về nhé. Đây ứ chịu đâu. Lan Chi nhại giọng Bắc của Ngọc.

- Mày mà có đòi về, bà cũng không cho đâu nhé – Ngọc hiểu ý đáp trả còn chanh chua hơn.
- Giờ mới là tiết mục chính của hôm nay – Thuyên quay lại từ ghế trước cười ra vẻ bí mật.

Chiếc xe chở 4 cô gái đến đường Hai Bà Trưng sát chợ Tân Định thì dừng lại, Thuyên trả tiền, xong 3 đứa lục tục đi theo Thuyên vào một con hẻm nhỏ, một ánh đèn vàng nhỏ, le lói soi sáng chập chờn đung đưa. Vào đến 50 mét, trước một cánh cửa xanh, Thuyên móc điện thoại gọi vào. Chưa đến 1 phút, có một người đàn ông ra mở cửa, cho bốn cô gái vào trong nhà, hắn kéo sập cả cửa sắt lại, tắt đèn bên ngoài. Quan sát tất cả mọi việc, Lan Chi rất hồi hộp, lo lắng nhưng cô tin Thuyên và nhóm bạn, họ sẽ không bao giờ bán đứng mình.
- Bọn em lên lầu đi, anh chuẩn bị rồi y như em dặn – Giọng nói gã đàn ông thật ấm và dịu dàng, thật không phù hợp với ngoại hình cơ bắp của hắn.
- Ok anh – Thuyên đáp, xong quay lại đánh mắt với mọi người.

Mọi người đi lên lầu 1, có một căn phòng rất đẹp, hòan toàn không phù hợp với bên ngoài của căn nhà. Căn phòng trang trí thật sang trọng theo phong cách cổ điển, giấy dán tường của Ý, ghế da xung quanh màu nâu nhạt, 3 góc phòng là 3 bộ chân nến lớn bằng bạc, mỗi chân cắm khoảng 18 cây nến trắng cao. Nhìn cây nến còn rất cao, rõ ràng là mới châm lên. Trong phòng thoang thoảng mùi dầu ôliu nhẹ nhàng. Lan Chi cảm thấy căn phòng thật ấm cúng, dễ chịu.

Cánh cửa xịt mở, một anh chàng cao to hơn 1,8 mét, cơ thể hoàn mỹ, ngực nở, bụng với hai hàng múi cơ xếp đều đặn, anh ta mặc một chiếc khố như người dân tộc. Đi cùng anh ta là một cô gái dáng cao, trắng trẻo khá xinh, cô ta hoàn toàn trần truồng, hai tay bưng một khay rượu. Anh đi vào, mỉm cười với các cô gái, anh quỳ xuống cạnh bàn, rót rượu cho từng người. Khi rót rượu đến cho Lan Chi, ánh mắt anh ta ánh lên một tia nồng nhiệt khó hiểu, anh ta đã được dặn dò người ngồi vị trí này là nhân vật chính của buổi tiệc.

Sau đó, anh ta quay lại, bước thẳng lên bàn tròn giữa phòng, tiến về phía cô gái khỏa thân. Anh ta đưa tay đón bàn tay cô gái, dắt cô lên bàn. Hai người ôm sát nhau, hôn nhau như hai người yêu nhau thật sự. Bàn tay họ mơn trớn cơ thể nhau, hơi thở cô gái bắt đầu dồn dập. Anh ta dìu cô gái nằm xuống, anh chống người ngược đầu với cô gái, cả hai bắt đầu tư thế 69. Lúc này chiếc bàn bắt đầu xoay, họ như thật sự đắm chìm vào cảm xúc tình ái, họ không quan tâm tới bất cứ điều gì xung quanh. Anh ta liếm mút âm hộ cô gái rất tự nhiên đầy đam mê, ngược lại cô gái kia cũng chăm sóc bộ công cụ của anh nhiệt tình, kỹ càng từ gốc đến ngọn. Cô gái bắt đầu rên xiết, nhẹ nhàng, âm thanh của cô là duy nhất trong phòng. Bốn đứa Lan Chi ngồi trên bốn chiếc ghế sofa da, xếp sát bốn vách tường, không ai nhìn ai, nhưng họ đang mím môi, họ ráng kiềm chế bản thân. Họ ước gì mình được thay thế cô gái kia.

Lan Chi khép chặt hai chân, giữa hai chân cô đã ướt đẫm tự bao giờ. Cô thật sự bị kích thích, hơn tất cả những ve vuốt trong suốt tối hôm nay. Bốn đứa không dám nhìn nhau, vì ai cũng mặt đỏ tới mang tai, hai chân run nhè nhẹ. 

Trên cái bàn tròn hiện giờ âm thanh dồn dập, cô gái ngồi lên trên chàng trai, dương vật to dài của chàng trai, bị âm hộ cô gái nuốt trọn không thừa ra chút nào. Cô bắt đầu nhún nhẹ về trước, nhịp nhàng, cả hai quấn lấy nhau. Suốt 15 phút họ chuyển rất nhiều tư thế mà cả bốn vị khán giả tròn cả mắt. Cuối cùng cô gái rên to hơn, cô rung bần bật và rũ xuống mềm nhũng, dưới âm hộ cô tuôn ra rất nhiều nước và dịch nhờn. Cô ấy đạt cực khoái. Chàng trai đứng dậy đi về góc phòng, lấy dung dịch rửa đạo cụ của mình. Cánh cửa mở ra, có 3 chàng trai khác đi vào, dìu cô gái ra, họ lại quay về phòng, cả bốn người đứng xung quanh chiếc bàn tròn, hiện giờ đã ngừng quay. Ánh mắt cả bốn người nhìn về đúng vị trí Lan Chi đang ngồi. Lan Chi rùng mình, mắt nhìn về phía Thuyên như đặt câu hỏi. Thuyên nháy mắt tinh nghịch, hất cằm về phía các anh chàng:
- Quà cưới của mày đấy, lên nhận đi chứ.

Dù đã đóan được một phần trước, nhưng khi nghe Thuyên nói, Lan Chi vẫn đỏ mặt lan xuống cả cổ. Giờ phút này cô đã tỉnh rượu, muốn cô mạnh dạn như trên sàn nhảy khó hơn nhiều. Bốn người đàn ông với thân thể hoàn mỹ như người mẫu, họ đi chậm chậm tới bên cô, miệng mỉm cười nhẹ nhàng, ánh mắt họ thật chuyên nghiệp, không có nét gì tà dâm hay ham muốn. Một người phía trước nắm tay Lan Chi, nâng nàng đứng lên. Ba người còn lại vây quanh nàng, họ bắt đầu cởi bỏ quần áo cho nàng. Lan Chi nhắm mắt lại. Dưới ánh mắt hâm mộ của ba cô bạn, thân thể hoàn mỹ của Lan Chi phô bày ra hoàn tòan. Một người trong họ, bế cô lên, đi về phía chiếc bàn, đặt cô xuống nhẹ nhàng. Lan Chi cảm nhận mặt bàn không lạnh lẽo và cứng như mình nghĩ, nó lót một lớp nỉ dầy được kéo căng ra, nhưng có sức nặng đè lên nó vẫn khá êm. Lan Chi biết mình đang nằm đúng vị trí của cô gái lúc nảy và những gì sắp xảy ra sẽ là kỷ niệm một đời khó quên. Bốn chàng trai cởi bỏ hết khố của mình, Lan Chi không dám tin vào mắt mình, cả bốn cái dương vật rất to, đang gần sát trong tầm tay nàng. Nàng thật sự muốn tóm lấy chúng, chúng đẹp thật. 

Lúc này, cánh cửa lại bật mở, một cô gái mang vào một khay rượu khác, rượu vang đã rót ra một bình thủy tin lớn. Chàng trai đón lấy, rót nhẹ lên ngực Lan Chi, chàng rót tới đâu, tay chàng xoa đều trên làn da láng bóng của Lan Chi. Sau đó, bốn người đồng loạt ngồi xuống, họ liếm sạch rượu trên người nàng, từng ngõ ngách, từng điểm nhỏ, từ khuôn mặt đến gót chân. Lan Chi oằn người, rên xiết, cảm giác này thật mãnh liệt, có mơ nàng cũng không dám nghĩ đến một lúc có 4 người đàn ông phục vụ mình. Họ tiếp tục rót rượu lên ngực và âm hộ nàng, họ thay nhau liếm sâu, nó nuốt hết những chất dịch tuôn ra từ cửa mình Lan Chi. Hơi thở Lan Chi dồn dập, cô trân cứng người, kẹp chặt đầu chàng trai đang hôn âm hộ mình, hai chàng trai khác phối hợp, cuối xuống mút chặt núm vú cương cứng của Lan Chi. Nàng đạt cực khoái trong ánh mắt hâm mộ của 3 đứa bạn. Một chàng trai thì thầm vào tai Lan Chi:

- Em nghỉ 5 phút, bọn anh sẽ phục vụ tiếp nhé.
Lan Chi lắc đầu, mắt vẫn nhắm chặt tận hưởng cảm giác sung sướng âm ỉ. Sau 2 phút tận hưởng hết dư âm, Lan Chi đứng dậy về ghế ngồi.
- Tao biểu diễn xong, đến tụi mày đó.

3 đứa kia mặt đỏ bừng, mắt không rời được những chiếc dương vật kia, nhưng đầu vẫn lắc lấy lệ. Theo lệnh của Lan Chi, ba chàng trai tiến đến từng người Thuyên, Ngọc và Thục Nhi. Với sự phối hợp nhiệt tình của 3 đứa, rất nhanh cả phòng vang lên tiếng rên rỉ thác loạn. Lan Nhi thiếp đi, nàng quá mệt mỏi trong đêm này rồi. (tiếp phần 2)
Loading...