Loading...

"Truyện sex" Ham muốn tiềm ẩn P10

Loading...
Truyện sex Ham muốn tiềm ẩn P10
Không hiểu sao, Lan Chi không phản đối, nàng cũng đang tự hỏi, bàn tay anh ấm áp sau lưng làm nàng yên tâm. Nhưng đối với mọi người xunh quanh, vị trí Lan Chi đã được xác định. (truyen nguoi lon)

Quần áo Lan Chi đã để lại trên xe hết, nên buộc lòng nàng phải mặc đồ do Linh mượn. Anh nói là của dì anh. Lan Chi vào phòng tắm trong nhà, căn nhà rộng như thế nhưng chỉ có một cái phòng tắm. Phòng tắm rất sạch sẽ, ốp gạch men hoa văn canh đỏ sặc sỡ, cao hơn đầu người, không có bình nước nóng, cũng không có vòi sen, chỉ có một chiếc vòi bằng đồng đưa cao tới lưng quần, một thau nước cũng bằng đồng, bên trong là cái gàu múc nước bằng gỗ và một chiếc ghế gỗ chồm hổm, đúng phong cách nhà quê.

Lan Chi cởi quần áo ra, xả sơ qua chiếc áo trắng bị lấm bùn, khi nàng chạy. Nàng nhìn chiếc điện thoại sũng nước tắt ngủm, thở dài, lo lắng vì nàng hứa gọi điện thoại cho chồng khi đến nơi. Nàng tranh thủ tắm một chút, dù gì cũng đã mệt mỏi cả ngày. Làn nước mát lạnh ban đầu làm nàng hơi khó chịu, nhưng sau đó nó lại mang đến cảm giác thật sảng khoái.

Khi nàng mặc bộ đồ vào mới dở khóc dở cười, là đồ bộ bằng vải thun, mặc ở nhà, rộng thùng thình, cổ áo nhúng ly rất điệu, nhưng lại trễ xuống khá sâu. Nhìn ngắm mình trong gương nàng lo lắng, vì quần áo lót của nàng đã ướt hết, nếu mặc vào thì khó chịu, có thể bị ngứa, nhưng nếu không, nàng lấy tay kéo cổ áo ra nhìn xuống, nàng có thể thấy trọn vẹn bộ ngực mình. Hay là mượn, nàng thầm rùng mình, dẹp ngay ý nghĩ đó.

Khi Lan Chi đi ra ngoài thì đã có khách tới, Linh đang loay hoay chạy tới lui tiếp khách, Lan Chi chợt lúng túng đứng đó cảm thấy mình thừa thải. Chợt Lan Chi thấy anh Trung tài xế đang ngồi một bàn tiệc góc xa, vẫy nàng. Nàng ngượng ngùng trong bộ quần áo thùng thình đi nhanh qua đó, cầu mong không ai để ý tới mình. Tới bên bàn tiệc, Lan Chi nhận ra còn đúng 1 chỗ cho mình, xunh quanh toàn cánh đàn ông, những người này khá quen mặt, hình như là những người đã gặp khi mới vừa chạy về.

Lan Chi khách sáo gật đầu chào mọi người trước khi ngồi xuống. Ai cũng nhận ra nàng, họ mỉm cười thân thiện nhưng đôi mắt cứ lướt qua trên người nàng. Khi nàng vừa ngồi xuống, như đúng quy luật đủ số người trên mâm, cỗ bắt đầu dọn ra trong khi một số bàn khác thì khách vẫn chưa tới.

- Cô có bị cảm không? Hồi chiều cô làm sếp Linh lo lắng lắm đấy. - Trung bất chợt quay sang nói nhỏ vào tai nàng, mắt hắn không ngại tiện thể nhìn sâu xuống cổ áo Lan Chi.

Trung sững sờ, bộ ngực Lan Chi thật lớn, căng tròn, từ góc nhìn đó, hắn có thể nhìn thẳng tới bụng nàng, tuy không thấy được toàn bộ, nhưng hắn có thể khẳng định Lan Chi không mặc áo lót. 

Lan Chi ăn qua loa lấy lệ, vì nàng mệt nhiều hơn đói. Bất chợt mắt nàng lóe sáng nhìn về một góc của buổi tiệc, người đàn bà đó, bà béo nàng bắt gặp truy hoan trong ngôi nhà kia. Bà ta đang chạy tới lui, mặt mày hớn hở, đón khách, điều đó nói lên bà ta là người trong nhà bà ngoại của anh Linh, có thể là họ hàng của anh.

- Anh Trung ah, em hỏi chút - Lan Chi cho rằng Trung sẽ biết vì anh xuống đây cũng vài lần.

- Có mặt - Trung buông chén xuống ngay, quay qua tai như áp sát miệng Lan Chi cho nàng dễ nói, nhưng thực tế là để nuông chiều ánh mắt hư hỏng của mình rà quét trong cổ áo nàng.

- Người phụ nữ mặc đồ hoa màu đỏ kia là ai vậy? - Lan Chi không dám chỉ, nàng chỉ hướng dẫn bằng ánh mắt của mình.

- Dì Út Thơm, dì của sếp đó, mẹ sếp là chị Hai, dì Út là thứ chín. - Trung nhanh nhẩu nói.

- Ah, vậy ah. Em tự nhiên thấy quen mặt, cứ ngỡ gặp đâu đó thôi. - Lan Chi kiếm cớ nói cho qua.

Lúc này vừa qua món thứ Hai thì một Bác trong bàn lớn tuổi nhất, lấy dưới gầm bàn lên một can rượu đế loại 20 lít, mọi người ai cũng suýt xoa, hưng phấn.

Họ uống theo kiểu xoay vòng, dùng một chiếc ly trà bằng thủy tinh, hoa văn in trên đó đã bay gần hết. Anh Trung cũng bị ép uống 3 ly, rồi cho tha vì có lý do lái xe chính đáng. Lan Chi cũng có phần, nàng cầm chiếc ly lên nhìn màu rượu đục đục, nàng thấy ghê ghê, vì mấy tay đàn ông trong bàn cứ uống một ngụm là quay ra sau nhổ nước bọt xuống thẳng nền xi măng. Chỉ 1 ly nhưng đầy ly uống trà loại nhỏ, kể cũng không ít rượu. Người Lan Chi nóng rần lên, má nàng đỏ nhẹ, nhìn nàng càng quyến rũ. Cánh đàn ông trước khi uống rượu đều lén liếc nàng một cái như nhắm mồi bằng mắt. Họ không dám quá chớn với Lan Chi, vì họ cứ đinh ninh rằng nàng là bạn gái Linh. Tuy Linh chỉ có vai vế là cháu trong nhà này, nhưng chàng là người cháu thành đạt nhất trong cả dòng họ. Không ai dám làm phật ý chàng, vì họ sẽ phải đối đầu với sự giận dữ của Bà ngoại, người luôn ủng hộ, thương yêu chàng. Trên bàn duy chỉ có mình Trung là biết rõ Lan Chi là gái có chồng.

- Đây đây, mời mời... - Một người đàn ông tới bàn của Lan Chi cụng ly.

Ông ta to béo, đầu hói, nhưng ánh mắt lại nói rằng ông rất hiền và thân thiện.

- Cháu là Lan Chi hả? Dượng là dượng của thằng Linh, chồng của Dì Út Thơm - Ông tự giới thiệu.

- Ah, dạ cháu chào dượng - Lan Chi chợt hiểu ra nhiều chuyện.

- Đây uống với Dượng 1 ly, sau này là người một nhà rồi, không cần khách sáo - ông nói huyên thuyên.

Lan Chi nghe câu nói của ông mà đầu cứ to ra, nhưng nàng không thể đứng giữa bàn nhậu mà biện bạch. Nàng nâng ly, uống gọn. Rượu chảy vào cuốn họng nàng nóng rần rần, nàng choáng váng, quay cuồng, tay nàng níu lấy mép bàn, nhưng người cứ nghiêng dần, nghiêng dần.

- Ơ kìa, Lan Chi! - giọng của Trung vang lên bên tai, nàng còn ngửi được mùi rượu qua hơi thở của hắn.

Lan Chi ngã dựa lên người Trung, tay hắn vòng qua người nàng giữ lại. Lan Chi lắc lắc đầu, một tay nàng vẫn đặt trên vai Trung, nàng cảm nhận vòng tay ôm ngang mông mình thật chặt.

- Anh đưa em vào trong nghỉ nhé - Trung nói.

Lan Chi không có ý kiến, quả thật nàng chỉ muốn vào trong nghỉ ngơi. Mọi người nhìn nàng với ánh mắt ái ngại. Lan Chi được Trung dìu đi siêu vẹo vào căn phòng nghỉ trưa của nàng. Mọi người đang ngồi hết phía trước ăn nhậu, bỏ căn nhà bên trong trống hoắc. 

Tay Trung đỡ lưng nàng run nhẹ phấn khích, nó như vô tình vuốt lên tới ngang lưng, rồi trượt xuống tới phần trên mông. Vào tới trong phòng, Trung dìu nàng nằm xuống, ngồi sát mép giường nhìn ngắm nàng như nhìn một món ăn ngon. Lan Chi mặt đỏ hồng, hai mắt nhắm nghiền, ngực nàng thở phập phồng qua lớp áo mỏng Trung có thể thấp thoáng thấy vị trí nhô lên của hai núm vú. Hắn run rẩy không biết nên bắt đầu từ đâu, tay hắn giơ lên, rồi lại đặt xuống. Hắn cảm thấy căn phòng như ngột ngạt, hắn thở khó khăn. Hắn cúi đầu sát vào ngực Lan Chi, ở đúng chỗ nhô lên nhỏ đó, hắn ngửi được mùi hương thoang thoảng của cơ thể nàng.

- Anh không đi ra ngoài, tôi la lên đấy! - tiếng Lan Chi chợt vang lên bên tai Trung.

Trung như bị xối một gáo nước lạnh, hắn ngẩn đầu lên nhìn nàng, nàng vẫn nhắm nghiền mắt, như không còn sức kháng cự nhưng... hắn không dám thử.

Sau khi Trung đi ra ngoài, Lan Chi đã không cưỡng lại đươc, nàng ngủ thiếp đi. Ranh giới mới nảy thật mong manh, Lan Chi ráng duy trì sự tỉnh táo cuối cùng để đe dọa Trung, nếu câu nói đó không hiệu quả thì nàng...

Lan Chi nghỉ không biết bao lâu, chợt nàng nghe có tiếng người nói chuyện, tiếng đàn ông, tiếng phụ nữ, rồi một bàn tay lạnh toát đặt lên trán nàng. Rồi có ai lật sấp người nàng, ai đó kéo áo nàng lên tới vai, mùi dầu gió bay trong không khí, cả phòng như ấm lên, thật dễ chịu. 

Khi Lan Chi tỉnh lại, đầu nàng thật nặng, nàng thấy người mình được đắp ngang một cái chăn bông dầy, anh Linh ngồi kế bên khung cửa sổ, tay đang cầm điếu thuốc, mùi thuốc lá bay khắp phòng, mùi nàng rất ghét nhưng sao hôm nay lại như ấm áp, nồng nàng. Linh quay sang, thấy Lan Chi đang nhìn mình, anh mỉm cười.

- Sao rồi em? Em khỏe chưa? Em bị cảm lạnh, lại còn uống rượu, anh phải nhờ Dì Út cạo gió cho em đó - Linh nói.

- Em khỏe rồi anh! Mình đi Cần Thơ thôi. - Lan Chi chợt nhớ đến công việc, định nhổm dậy.

- Em biết bây giờ là mấy giờ không? 9 giờ đêm rồi. Mình ngủ lại đây đi. Sáng mai đi sớm thẳng ra Hội Chợ luôn.

- Em xin lỗi, vì em mà chậm trễ công việc của công ty - Lan Chi áy náy.

- Trời, em sao phải nói vậy. Cũng vì anh thay đổi lịch trình trước mà. 

Chợt nhớ tới điều gì, anh nói tiếp.

- Ừ, em đói rồi phải không? Để anh nhờ người mang cho em ít cháo. - thấy Lan Chi mở miệng định nói, Linh nói luôn - Phải nghe lời, không ăn sao khỏe được!

Anh ráng làm ra vẻ nghiêm nghị, nhưng Lan Chi thấy anh không nghiêm chút nào. Nàng mỉm cười, tay chống xuống giường ngồi dậy, định bụng ra ngoài ăn, chứ ai nằm đây đợi người phục vụ bao giờ.

Nhưng khi nàng tốc chăn lên, dưới chăn cơ thể nàng hoàn toàn không mặc gì, Lan Chi há hốc cả miệng. Nàng nhìn lên Linh đang đứng đó trân trối, mắt không dứt ra được cơ thể trần truồng của Lan Chi. Nàng lấy chăn che lại trên người mình, mắt vẫn nhìn chăm chăm vào Linh.

- Anh.. Không phải. Em hiểu lầm rồi. Do em toát mồ hôi nhiều quá, nên Dí Út mới lau người cho em thôi. - Linh ấp úng.

- Ừm, em không trách anh mà. Anh ra lấy giúp em bộ quần áo em treo trong phòng tắm nhé - Lan Chi nói nhỏ, hai má nàng hơi đỏ.

Khi Linh đi ra, mắt nàng nhìn theo bóng lưng anh, ánh lên tia suy nghĩ phức tạp, nữa tự hào, nữa lo lắng. Có lẽ tự hào vì nàng thấy được sự ham muốn lóe lên trong ánh mắt Linh, khi anh nhìn thấy cơ thể nàng, phải biết Linh nổi tiếng vì cặp bồ toàn người mẫu và diễn viên, nhưng nàng cũng hấp dẫn kém gì ai. Nhưng Lan Chi lại càng lo lắng hơn vì mình dường như chấp nhận sự chăm sóc của anh như một điều đương nhiên, nàng sợ mình sẽ phản bội chồng, không phải về thể xác, mà là trái tim.

Linh quay vào, mặt anh hơi đỏ, trong tay anh cuốn lại quần áo của Lan Chi, anh đưa thẳng vào tay nàng, không nói gì, đi thẳng ra ngoài, đóng cửa lại. Lan Chi mở quần áo mình ra, chiếc áo trắng đã khô, quần dài còn hơi ẩm, bên trong là bộ đồ lót Victoria Secret ren đỏ đen, mỏng manh. Nàng chợt hiểu tại sao anh đỏ mặt, mình cũng thật là thiếu ý tứ, lại nhờ anh đi lấy những thứ này, Lan Chi nghĩ đến bàn tay Linh chạm vào quần lót của mình, người nàng nhộn nhạo nóng rực lên.

- Phù… 

Lan Chi lấy khăn giấy chậm mồ hôi trên trán, đúng là sau khi ăn tô cháo thịt băm, nàng cảm thấy người mình nhẹ hẳn, đầu nàng cũng đỡ nhức.

Nàng đi ra ngoài hiên nhà, cơn gió mát thổi nhẹ vào tóc nàng, cảm giác thật thoải mái. Lan Chi chợt nghe như có người gọi tên mình, rất nhỏ. Nàng nhìn quanh, thì có ánh đèn chiếu từ hướng sông lóe lên, một bóng đen phẩy phẩy cây đèn pin về phía nàng. Nàng nheo mắt lại, nhìn thấy dáng người ấy, chợt nhận ra là anh Linh, đứng bên anh là Trung. Lan Chi thả bộ đi xuống dốc về hướng họ.

- Ăn lâu thế… anh và anh Trung chờ em mãi. – Linh nói. Bây giờ ta đi ngắm trăng trên sông, vui lắm, mát lắm.

Lan Chi không nói gì, chỉ mỉm cười gật đầu. Mắt nàng nhìn qua Trung, làm anh ta bối rối quay mặt đi chỗ khác.

Mọi người lên thẳng chiếc ghe nhỏ đang neo tại bến. Chiếc ghe nổ máy chạy, ba người leo lên nóc ghe ngồi, mặc người lái ghe đưa đi. Được một lúc, ghe đã ra đến một nhánh sông lớn hơn, từ xa có thể thấy hình dáng cây cầu Cần Thơ cao lớn hùng vĩ. Chiếc ghe neo lại bên một bụi dừa nước. 

Anh Linh và Trung lấy ra chai rượu, không phải rượu đế, mà là rượu tây chính hiệu, mấy con khô mực, bày ra.

- Chú Tư ơi, bỏ đó, lên ngồi lai rai với tụi con đi – Linh gọi người lái ghe.

- Ừm, bây chờ tao chút, cột neo chặt lại đã – một giọng nói ồm ồm đáp lại.

Lan Chi đang thả hồn, trăng hôm nay thật sáng, soi rõ mồn một con sông, nàng có thể thấy rõ những bụi lục bình trôi bồng bềnh. Lan Chi hít sâu một hơi, hương vị phù sa, thoang thoảng mùi bùn, tâm trạng nàng thoải mái lại. Chuyện Trung mạo phạm nàng hồi trưa, nàng không nghĩ tới nữa. Lúc này bóng dáng một ông già tóc rối tung, leo từ từ lên nóc ghe. Linh và Trung ngồi lùi lại, sát Lan Chi hơn để chừa một khoảng trống cho ông. Ông ngồi xuống, thấy chai rượu Tây, khoái chí cười khà khà, đưa tay vuốt lại mái tóc, hất qua một bên.

Lan Chi sững sờ, ông ta chính là người đàn ông có đôi mắt đỏ, có cái.. như mãnh thú nàng gặp trong căn nhà đó. Cơ thể nàng tự động rung nhẹ, như cảm giác sợ hãi bản năng của con thỏ trước sự uy nghiêm của cọp.

- Đây là chú Tư, ghe này là của chú, hồi nhỏ chú vẫn hay chở anh đi chơi – giọng Linh vang lên – còn đây là Lan Chi, đồng nghiệp của cháu ở Sài Gòn.

- Ừm – ông ta ừ cho có lệ, miễn cưỡng dứt mắt ra khỏi chai rượu nhìn lên cho có.

Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt trong veo của Lan Chi, ông hơi sững người lại, mắt ông nheo lại, mép môi nhếch lên một chút. Tất cả những thay đổi nhỏ đó chỉ lọt vào mắt Lan Chi, nàng vô thức run rẩy nhiều hơn.

- Em sao vậy? Em lạnh ah…. – Linh cảm nhận được đầu gối Lan Chi run nhẹ, truyền đến đùi anh.

- Em không sao… - Lan Chi lí nhí, đầu nàng cúi xuống né tránh ánh mắt của ông ta.

- Bắt đầu thôi – Linh vừa nói vừa xoay nắp chai rượu.

- Đây ly đầu tiên, kính lão đắc thọ, của chú Tư. – anh đưa ly qua.

- Ực… khà… chát. – Ông uống thật ngọt, tay đánh cái đét lên đùi, sảng khoái.

Lan Chi nghe theo lời Linh, nàng uống một ly cho ấm cơ thể, rồi thôi. Mọi người uống qua vài vòng thì chai rượu chỉ còn lưng nữa. Trung bắt đầu ca hát, dù Lan Chi không thích anh ta vì chuyện hồi trưa, nhưng vẫn phải công nhận giọng hát của anh rất ấn tượng. Nó vang xa trên dòng sông, mọi người lắng nghe đều tự trôi nổi tới một phương trời riêng.

… Bạc liêu ơi… có nhớ chăng người … 

-.Ah…. – anh Linh hưng phấn đứng lên hét vang, đã lâu lắm rồi, anh mới được thoải mái như thế này.

Anh đứng đó, cởi áo, rồi mở khóa quần, chợt nhớ ra, anh quay bắt gặp ánh mắt Lan Chi tròn mắt nhìn mình. Anh đỏ mặt, ấp úng:

- Anh xin lỗi, anh thích nhất tắm sông trong đêm trăng sáng. Em quay mặt lại đi. – Anh nói.

- Ah… - Lan Chi đỏ bừng, nhưng nàng chợt nghĩ muốn trêu anh – Anh cứ cởi đi, em là gái có chồng mà, lạ lẫm gì mấy thứ đó.

Linh há hốc miệng không biết nói gì, nhìn mặt Lan Chi dửng dưng như không, không hề có ý sẽ quay đi. Trung thì ngồi đó nhe răng cười, nghe đối đáp của hai người. Ông Tư không phản ứng gì, chỉ tự rót rượu uống. Linh chợt thấy mình buồn cười, cứ như trai tân không bằng, đã muốn xem thì cho xem. Anh cởi luôn chiếc quần dài, sau đó tuột nốt chiếc boxer short bên trong. Lan Chi nóng bừng cả mặt, tuy nàng nói cứng, nhưng ngồi ở vị trí nàng nhìn qua giữa hai chân anh có thể thấy dương vật anh đung đưa, thật dài. Linh quay đầu lại cười híp mắt.

- Sao? Có muốn bơi thi với anh không? – Nói xong không chờ nàng trả lời, anh phóng ào xuống sông.

Nhìn tư thể lao xuống nước của anh, có thể đánh giá anh là tay bơi cự phách.
Bây giờ đến Trung, hắn cởi quần áo ào ào, nhưng không cởi quần lót, cứ thể nhảy xuống theo Linh. Hai người bơi quanh thuyền mở giọng trêu chọc Lan Chi, rủ nàng xuống bơi. Lan Chi chỉ cười, dĩ nhiên nàng không đáp ứng, nàng bơi rất khá, nhưng nước sông đen thui, đục ngầu làm nàng sợ, vả lại, nàng không cho rằng mình sẽ thoát y tắm cho đồng nghiệp xem. Nhất là… nàng chợt nhớ tới ông Tư, ánh mắt ấy. Nàng nổi da gà, nhìn sang, như đọc được suy nghĩ của nàng, ông ta đang nhìn nàng chằm chằm. Lan Chi sợ hãi thật sự, nàng nhìn xuống sông, thấy Linh và Trung đang bơi xa hơn, họ bơi hướng về cái đèn phao màu đỏ. Nàng muốn kêu hai anh quay lại, nhưng không biết nói lý do gì. 

Lan Chi quay đầu nhìn lại, ông già biến mất, nàng hoảng sợ, vùng quay lại sau lưng, sát mặt nàng là đôi mắt đỏ ngầu ấy.

- Á – Lan Chi hét lên. 

- Hề.. hề…, đừng sợ đừng sợ, có ai làm gì đâu. – Ông Tư đứng lên đi về chỗ cũ.

Lan Chi lo sợ, nàng ráng kềm chế hơi thở của mình. Nàng lùi người chậm chậm ra sát rìa của nóc mui, nàng định bụng sẽ lao xuống nước nếu ông ta chạm đến nàng.

- Ah hèm, hồi trưa xem đã mắt chứ? – Ông Tư hỏi nhưng không nhìn nàng.

- Ông nói gì? Xem gì chứ? Tôi không hiểu? – Lan Chi thoái thác.

Lão ta ngẩn đầu lên nhìn thẳng vào mắt nàng, mắt lão lúc này cũng bình thường, Lan Chi tự hỏi liệu ai có thể thay đổi màu mắt nhanh như vậy.

- Còn chối ah… xem ra phải dùng tuyệt chiêu cô em mới thành thật đây – Lão nói xong nhổm người như muốn ngồi dậy.

- Ah.. ông muốn làm gì.. ông muốn tôi nói gì – Lan Chi hét lên.

- Chỉ muốn nói chuyện với cô em chút thôi, không làm gì hết. 

Lan Chi quay đầu lại nhìn về hướng Linh, hai người mới gần đến cái đèn phao, còn lâu mới quay lại.

- Ông muốn hỏi gì? Chuyện của ông tôi chỉ vô tình thấy thôi, tôi sẽ không nói cho ai hết – Lan Chi đành ứng phó tình thế.

- Ha ha… nói thì sao chứ. – Ông ta ngửa đầu lên trời cười. – Cô em xem thấy gì?

- Tôi.. tôi không .. – Nàng thấy ánh mắt của lão ta nhìn mình, nàng rùng mình - .. thì ông sao tôi thấy vậy thôi.

Lão ta nhếch mép lên cười, tay rót rượu, rồi đưa ly rượu sang cho Lan Chi.
Tôi không uống – Lan Chi kiên quyết.

Tay lão không rụt về, vẫn giữ nguyên ly rượu đưa tới, không có ý định rút về. Lan Chi mím môi, kiên quyết không nhận ly rượu, nhưng ánh mắt lão ta như đe dọa, làm nàng lo lắng, nếu mình không uống thì hắn làm gì? Thôi một ly cũng được. (tiếp phần 11)
Loading...