Loading...

"Truyện sex" Ham muốn tiềm ẩn P12

Loading...
Truyện sex Ham muốn tiềm ẩn P12
Lan Chi giở chân lên, đặt hai đầu gối lên nệm ghế, ngồi thẳng lên đũng quần đang nhô cao của ông Sáu Minh. Âm hộ nàng qua lớp quần lót mỏng có thể cảm nhận rõ ràng độ cứng và nóng của dương vật ông. Lan Chi cúi xuống nhìn hai ngón tay run rẩy của Ông Sáu Minh thật chậm rãi đưa lên, kẹp nhẹ vào vạt áo sơ mi của nàng, giở nhẹ ra, mắt ông như dại đi khi nhìn rõ chiếc núm vú nhỏ hồng xinh đẹp của Lan Chi.  (truyen xxx dâm)

Ông đưa miệng mình tới chậm chậm hôn nó thật nhẹ, Lan Chi nhắm mắt, cơ thể nàng đang nóng bừng lên, nàng thích cảm giác chậm rãi như thưởng thức cao lương mỹ vị của ông. Lưỡi ông đưa ra, liếm vòng vòng quanh hai núm vú nàng, làm nàng nhấp nhỏm, nhột nhạt cả người, rồi bất ngờ hai tay ông bóp vung ngực nàng lên, miệng nuốt lấy núm vú nàng nút thật mạnh. Lan Chi rít lên, đầu ngữa ra, hay tay túm chặt lấy đầu tóc ông, kéo mặt ông chặt vào ngực.

Cánh cửa toilet bậc mở, Linh há hốc miệng nhìn quan cảnh trước mắt, Lan Chi váy kéo cao tới nữa mông, ngồi trên đùi ông Sáu Minh, ngực áo nàng bung ra, hai miếng áo lót lòng thòng bên nách, nàng ôm chặt đầu ông ta vào ngực mình, miệng nàng hướng lên trần, rên rỉ khẽ. 

- Lan Chi... Tôi..đã nhìn lầm cô - Linh gầm lên.

Anh lao ra cửa, cánh cửa đóng sầm lại làm rung bần bật các bức tranh treo trên tường. 

Lan Chi thở phào, vậy là xong, không còn đường quay lại, không còn gì để nuối tiếc, nàng sẽ không phản bội chồng. Đối với tình cảm đặc biệt của Lan Chi và Hồng Sơn, sự chung thủy thật sự là trái tim, là hình bóng trong tâm hồn, không phải là sự trung trinh của thể xác.

Ông Sáu Minh vẫn dày vò đôi nhũ hoa của nàng, đũng quần ông cứng ngắt, cố tình đội lên nhấn và âm hộ của nàng. Lan Chi không biết bây giờ nên thế nào, người nàng cũng bức rứt khó chịu, âm hộ nàng đã ướt át, nhưng vì một màn kịch chóng vánh, nhân vật chính đã biến mất từ cảnh đầu, mà phải đáp ứng ông ta, diễn đến cảnh cuối cùng, nàng không cam tâm.

Nàng khẽ đẩy miệng ông ra, hai bàn tay che lấy vú. Nàng không biết nói gì, chỉ có thể nhìn Ông Sáu Minh với ánh mắt áy náy.

- Cô em không muốn thì tôi ngưng thôi... Nhưng tôi nói trước, với kiểu yêu lo lắng chăm sóc như cậu Linh thường chỉ có ở những người đàn ông vị tha. Tôi dám chắc cậu sẽ quay lại ...bất cứ lúc nào. - Ông nói luôn như có chuẩn bị.

Lan Chi nghĩ ông có lẽ ông nói đúng. Tuy nàng tiếp xúc với anh Linh không được bao lâu nhưng nàng vẫn tin anh không bỏ nàng lại một mình. Ngoài tính vị tha theo ông Sáu nói, anh Linh là một người đàn ông rất có trách nhiệm. Nếu anh quay lại lúc này, màn kịch vỡ lỡ, vậy chẳng phải là đổ sông đổ biển hết hay sao.

Bàn tay nàng đang đặt trước ngực ông Sáu Minh từ nảy giờ, từ từ buông xuống. Ồng không chờ một giây nào hết, khác hẳn lúc bắt đầu, lao vào ngực nàng ngấu nghiến.

Ông cởi mảnh áo vướng víu trên người nàng, ông dìu Lan Chi ngã người xuống ghế, tay ông khéo léo mở dây kéo váy tuột nó qua đôi chân thẳng trắng ngần của nàng. Ông Sáu Minh đứng thẳng người lên ghế, nhìn ngắm tác phẩm của tạo hóa, nàng không phải người có đôi chân dài nhất, cũng không có bộ ngực vĩ đại nhất, nhưng tất cả những bộ phận trên cơ thể nàng vẫn là sự kết hợp hoàn mỹ nhất. Ông hít một hơi sâu, bắt đầu dùng tốc độ cao nhất cởi quần áo mình.

Lan Chi nằm đó, nhắm nghiền mắt, bây giờ trên người nàng chỉ còn một mảnh quần lót mong manh nhỏ bé, nàng nghe tiếng sột soạt cở quần áo của ông Sáu Minh. Nàng cảm thấy mâu thuẫn với chính mình, nàng cũng muốn anh Linh lao vào giải cứu mình, nhưng người nàng đang rạo rực khó chịu, kêu gọi nàng tiến xa hơn nữa.

Ông Sáu Minh nằm xuống, ôm chầm lấy cơ thể nàng ông vuốt ve, hôn hít không chừa lại một khoảng trống nào trên làn da trắng tinh của Lan Chi. Ông giở đôi chân của Lan Chi lên, hai tay ông nóng hừng hực níu lấy hai dây quần lót của nàng. Ông không nói gì, ông biết đây là phòng tuyến cuối cùng, nếu thành công ông sẽ được sở hữu thân thể này dù chỉ trong đôi lát. Hai tay ông níu nhẹ quần lót, chờ đợi phản ứng của nàng. Lan Chi vẫn không mở mắt, nàng thầm gọi Linh trở về, nhanh đi, nhanh đi anh, nhưng nếu anh quay lại… Lan Chi thở dài, nàng ưỡn người nâng mông cao lên, chiếc quần lót nàng trong tức khắc bị kéo tuột mất.

Ông Sáu Minh, nhẹ nhàng mở hai đầu gối nàng ra, mặt Lan Chi đỏ hồng, cảm giác ánh mắt người đàn ông quét vào âm hộ mở rộng của mình, làm Lan Chi như thở gấp hơn. Nàng bất chợt cảm nhận hơi thở nóng rực của ông Sáu ngay giữa hai chân nàng. Chiếc lưỡi ông thật dài, thật nhám quét từ dưới hậu môn, quét ngược lên, Lan Chi cong người, tiếng rên lớn bật ra khỏi miệng. Cảm giác thật khó tả, nàng chưa bao giờ được ai phục vụ kiểu này. Chiếc lưỡi đó thật mạnh mẽ, tách hai mép âm hộ đã mộng nước của nàng, quét sâu vào trong. Lan Chi không còn suy nghĩ gì mâu thuẫn nữa, nàng chỉ muốn thời gian ngừng lại, hai chân nàng một gác cao trên tựa lưng sofa, một buông thỏng xuống sàn, mở rộng ra, hai tay nàng như cố nhét đầu ông Sáu vào âm hộ mình. 

Rồi một vật ấm nóng, cứng ngắt đẩy nhẹ vào cửa mình nàng, Lan Chi tự nâng mình lên cho nó vào sâu hơn. Ông Sáu Minh hít thở đều đều như một bài tập dưỡng sinh, ông ôm hai đầu gối của Lan Chi, nhấp dương vật mình ra vào nàng chậm rãi. Rồi tốc độ nhanh hơn, hơi thở dồn dập, âm thanh rên rỉ kết hợp lại tạo nên bầu không khí hoang lạc. Mặt ông Sáu đỏ bừng, ông nhắm mắt lại như muốn kiểm soát cao trào của mình, nhưng không thể, có lẽ vì hôm nay ông gặp Lan Chi làm cho ông phấn khích quá. Ông đổ gục lên người nàng, ông nghe tiếng thở dài nhẹ của nàng. 

Một bóng đen lao vào, nhìn tình cảnh trước mắt, chỉ đứng yên lặng, hai tay nắm chặt run run. Lan Chi quay mặt qua nhìn, nàng không nói gì, nói gì bây giờ. Nàng trần truồng, hai chân giang rộng, đè lên nàng là một ông gìa sáu mươi tuổi, dương vật của ông ta đang teo lại trong âm hộ nàng. Còn lời nào nói rõ hơn một hình ảnh trước mắt.

- Tôi đợi cô dưới lầu. - Linh nói, giọng anh khàn đục.

Anh đi ra ngoài. Lan Chi đẩy ông Sáu Minh ra, ông nhìn nàng, mặt nàng lạnh băng, ông cảm thấy áy náy vì đã không thỏa mãn được cho nàng, nhưng không biết nói gì, ngồi im. Ông im lặng, quan sát Lan Chi mặc đồ như muốn vớt vát lần cuối thân thể hoàn mỹ của nàng.

- Tôi đi trước - Lan Chi nói, mặt không nhìn lại, đi thẳng.

Nàng xuống lầu, bắt gặp rất nhiều ánh mắt nhìn mình kì quái, có lẽ họ biết, nhưng Lan Chi không quan tâm, nàng đi thẳng ra xe.

Trên xe, Linh ngồi nhắm mắt lại, không nói gì, Trung thì thỉnh thoảng liếc nhìn nàng qua gương dò xét. Nàng cũng làm ngơ trước ánh mắt của hắn, mắt nàng nhìn ra đường. Ánh nắng chiều vàng óng ả, đổ bóng nghiêng nghiêng của những dãy nhà san sát nhau. Thành phố Cần Thơ thật yên bình, xe cộ thưa thớt, tâm tình Lan Chi trầm xuống, nàng nhớ Hồng Sơn da diết, còn một ngày nữa nàng mới được gặp anh. Không biết anh có bia rượu nhiều quá không, không biết anh có say mê Thục Nhi nhiều quá không, không biết anh có nhớ đến em không.

Về đến khách sạn, Trung lo đậu xe, Lan Chi đi chung thang máy với anh Linh lên lầu. Anh không nói tiếng nào, vẫn không nhìn nàng một lần nào. Lan Chi muốn nói gì đó với anh, nhưng không biết bắt đầu từ đâu. 

Bước ra thang máy, Lan Chi đi trước, nàng mở cửa phòng mình đi vào, nhưng chỉ khép lại không đóng hẳn. Bóng Linh đi lướt qua ngay sau đó vài giây nhưng nàng tin rằng anh thấy được hành động của mình. 

Lan Chi cởi hết quần áo ra, ném lên giường, đi thẳng vào buồng tắm, nàng không đóng cửa phòng tắm, nàng biết nếu có người đi trên hành lang, nhìn qua khẽ hở của cánh cửa có thể thấy rõ nàng đang tắm bên trong. Nhưng nàng khá yên tâm vì tầng này rất vắng khách, vì nàng tin Linh sẽ rất nhanh qua đây tắm chung với nàng. Lan Chi mở vòi sen, dòng nước tẩy đi những chất nhơ nhớp trên làn da nàng, trong âm hộ nàng, nàng chà sát sữa tắm khắp người. 

Lan Chi nghe tiếng đóng cửa, nàng vẫn quay vào trong, vẫn tiếp tục kỳ cọ cơ thể, như không biết, nhưng kỳ thật cơ thể nàng đã bắt đầu hừng hực chờ đợi. Hôm nay nàng mới biết cảm giác hụt hẫng đầu tiên, nàng thật sự chán ghét khuôn mặt ông già ấy. Lan Chi nghe tiếng cửa phòng tắm được đẩy rộng ra, rồi đóng lại nhẹ nhàng, nghe hơi thở nặng nề của người đàn ông đó đang nhìn ngắm cơ thể trần truồng bóng lưỡng bọt xà phòng của nàng. Nàng chờ đợi, có tiếng cởi quần áo, tiếng khóa dây nịt rơi xuống sàn leng keng. 

Hai bàn tay nóng hừng hực xuyên qua hai cánh tay nàng, tay nàng mở rộng ra mở đường cho hai bàn tay vươn lên trên xoa bóp cặp vú tròn trịa của nàng. Lan Chi nhắm mắt, mặt ngữa lên, miệng rên khẽ, nàng cảm nhận được vật thật nóng, cứng đang cố chen vào giữa hai chân nàng, khi nó cọ vào giữa hai mép âm hộ, nàng cảm nhận như một luồng điện chạy thẳng lên từ cột sống. Lan Chi không muốn chờ nữa, nàng đã chờ đủ từ trưa đến giờ, nàng chồm người đến trước, cúi thấp xuống đưa âm hộ mình lên cao. Nàng cảm nhận hai mép âm hộ nàng mở căng ra, một vật ấm nóng trường vào tới tận trong cùng. Lan Chi rên to lên, nàng nghe tiếng người đàn ông sau lưng hít hà, anh ta kêu tên nàng.

Lan Chi sửng sốt quay đầu lại, Trung là Trung, tại sao không phải là Linh. Trung đang nhìn nàng mặt đỏ bừng hưng phấn, hay tay bóp chặt eo nàng, giữ mông nàng khít khao với hạ thể của mình.

- Anh làm gì vậy? Buông tôi ra, tôi hét lên bây giờ - Lan Chi cố gắng vùng vẫy, muốn đứng thẳng người lên.

Nhưng mọi cố gắng của nàng đều vô vọng, một bàn tay to lớn đè vai nàng đè thấp xuống. Trung bắt đầu thúc mạnh vào cửa mình Lan Chi, hắn thở hỗn hển.

- Em cũng muốn mà, để cho anh làm em sung sướng. - Trung nói trong hơi thở gấp.

- Không, đừng mà... Anh dừng lại cho tôi, tôi sẽ... Tôi báo công an đó. - Lan Chi cố gắng dọa nạt hắn lần cuối.

- Em đừng như vậy mà. Em dư biết đã đến nước này cả hai chúng ta đều không ngưng được.

- Không ... Đừng mà. - tiếng Lan Chi vang lên yếu ớt.

Những cú thúc của Trung mạnh dần, đầu Lan Chi bị va vào tường liên tục, nàng phải đưa hai tay lên chống vào tường, hai bàn tay hắn luồn xuống bóp ngấu lấy hai vú đang đung đưa của nàng. Lan Chi bắt đầu thở gấp, nàng cúi đầu sâu xuống, tóc tai rũ rượi, nàng thấy cặp đùi đầy lông của Trung đang vỗ vào mông nàng, phát ra tiếng chát chát. Lan Chi không thể kềm tiếng rên rỉ của mình với những cú thúc mạnh bạo của Trung. Nàng muốn chống cự, nhưng không thể, vì cơ thể nàng đang bán đứng lý trí của nàng, nó hòa nhịp cùng với kẻ đang cưỡng dâm nàng.

Trung và Lan Chi không còn phân biệt kẻ thủ ác và nạn nhân nữa, hai người quấn lấy nhau cuồng nhiệt rên xiết. Trung nằm xuống sàn nhà tắm, Lan Chi cưỡi ngược lên người anh, hai chân gấp lại, hai tay nàng chống ra sau, người bật lên từng nhịp, mỗi nhịp đều cho dương vật Trung trượt ra tới ngọn rồi chui vào tới gốc, hai tay Trung đưa lên xoa nắn vú nàng, thân thể hai người lấm tấm mồ hôi. Thân thể Lan Chi đỏ hồng, run rẩy, nàng chồm người lên trước hai tay nắm lấy hai ống chân của anh, mông nàng dập liên hồi, động tác trước đã làm cho nàng thấm mệt, mồ hôi chảy dài xuống lưng. Nhìn mông Lan Chi dập liên hồi, âm hộ nàng nuốt gọn dương vật của mình, Trung cảm thấy như nghẹn thở, anh gồng người lên, anh nghe tiếng rên la của Lan Chi có vẻ nàng sắp đạt cao trào, Trung mím môi kiềm chế.

- Ah.. - Lan Chi bật ra một tiếng rên dài, cơ âm hộ nàng bóp nghiến lấy dương vật của Trung, nàng cảm nhận được từng dòng tinh khí của anh xối xả trong người nàng, Lan Chi bật ngữa người nằm trên người Trung, để bàn tay anh vuốt ve ngực mình, níu kéo lấy một chút dư âm đọng lại.

- Chi ơi, em trong đó ah? - bất chợt giọng Linh vang lên ngoài phòng tắm.

Lan Chi giật mình, nàng đứng thẳng lên, tinh trùng trong âm hộ nàng chảy ra rơi vãi xuống sàn và người Trung bên dưới. Nàng đưa ngón tay lên miệng, ra dấu cho Trung im lặng, anh gật đầu hiểu ý.

- Em đang tắm... Anh về phòng đi, lát em sang - Lan Chi nói.

- Không, anh sẽ chờ em ngoài này. - Linh bướng bỉnh nói.

- Ah,.. Vậy anh chờ em chút. - Lan Chi biết mình còn thoái thác nữa, anh sẽ biết mình có chuyện mờ ám.

Lan Chi nghĩ mình phải giải thích một lần dứt khoát cho Linh hiểu và nàng không muốn anh chịu đả kích một lần nữa khi phát hiện việc nàng và Trung. Nàng ra hiệu cho Trung nói nhỏ vào tai anh, sau đó, nhảy vào bồn tắm tẩy rửa cơ thể, xóa hết các dấu tích của đợt truy hoan vừa rồi.

Lan Chi quẩn chiếc khăn tắm ngắn, chỉ đủ che qua mông nàng, đi ra khỏi phòng tắm, không quên đóng cửa phía sau. Linh đang ngồi trên ghế bàn khách cạnh giường, từ góc của anh không thấy được chiếc cửa phòng tắm và cửa chính. Nàng đến bên anh, đứng đối diện trước mặt anh, ánh mắt nàng nhìn sâu vào Linh, miệng mỉm cười.

- Sao tới giờ này mới tìm em? - giọng nàng trách móc.

- Anh.. Anh có qua, mà anh thấy cửa phòng em đã đóng lại, nên anh lại về. - Linh nói.

- Anh không biết gõ cửa hay tự mở ah? - nói thế nhưng nàng thầm kêu may mắn, nếu lúc đó anh vào thì đã không giấu được.

- Thì bây giờ anh đã tự mở đây - Linh nói.

Lan Chi nghe tiếng mở cửa nhẹ của phòng tắm, nàng thầm mắng Trung ngu ngốc, đã bảo 5 phút mà, bây giờ đã ra. Túng thế, Lan Chi thở dài, buông tay cho khăn tắm rơi xuống, nàng trần truồng trước ánh mắt sững sờ của Linh, làn da nàng còn đỏ hồng dư âm của đợt ân ái vừa qua. Lan Chi bước đến, nàng cuối xuống hôn môi Linh, hai bờ môi quyện vào nhau, quên trời đất, quên cả việc cánh cửa phòng mở ra rồi tự đóng lại. 

Đêm đó, Linh không về phòng, anh ngủ lại phòng Lan Chi. Anh quá say mê với thân thể hoàn mỹ của nàng và cách làm tình hoang dại của nàng. Nàng cũng đã thuyết phục anh hiểu, anh không thể thay thế hình ảnh Sơn trong tim nàng, anh có miễn cưỡng mình thêm chỉ tự chuốt khổ mà thôi. Linh đành chấp nhận như vậy, chấp nhận việc có thể lên đỉnh vu sơn cùng nàng, nhưng không thể ràng buộc hay đòi hỏi tình cảm của nàng. Họ làm tình với nhau ba lần, sau đó mệt mỏi để nguyên cả dương vật còn run nhẹ nhẹ của anh bên trong nàng, ôm nhau ngủ thiếp đi.

Sáng hôm nay, Linh hẹn đi gặp lại ông Sáu Minh, để thương thảo chính xác chuyện ông giúp anh lấy mẫu đất mà bên đối thủ làm thử nghiệm. Anh không muốn Lan Chi gặp lại ông ta, không ngờ anh vừa nói đến cuộc hẹn, nàng đã chủ động xin không đi, nàng muốn ra Hội Chợ đến gian hàng cty cùng mọi người. 

Xe Linh dừng lại trước cửa Hội Chợ, Lan Chi bước xuống, nàng hôm nay rất đẹp, nàng mặc một chiếc váy đỏ, khá ngắn ôm sát người, nhìn nàng rực rỡ như tâm trạng hôm nay của nàng. Những gút mắc với Linh đã được gỡ bỏ, gọi điện về nhà Sơn rất quan tâm và nhớ nàng, cũng thành thật khai báo là có gặp mặt Thục Nhi, đối với Lan Chi vậy là đủ, nàng không thích cảm giác hờn ghen dằn vặt trong lòng, buông được nàng thật thoải mái. Nàng xuất hiện trước Hội Chợ thu hút rất nhiều ánh mắt, họ đều ngưỡng mộ sắc đẹp của Lan Chi. 

Nàng tự tin đi thẳng sâu vào, về hướng gian hàng Cty của mình. Gian hàng nằm trong sâu khu vực trưng bày sản phẩm hỗ trợ nông nghiệp, từ lối này nàng phải đi qua 3 khu rộng, mới đến khu ấy. Nàng không quan tâm đường xa, chỉ từ từ đi, vì hôm nay nàng có cả buổi sáng. 

Lan Chi đi giữa dòng người ngược xuôi, nhưng sao nàng cảm thấy gáy mình lành lạnh, như có người theo dõi, nàng quay lại mấy lần, đều có vô số gương mặt lạ sau lưng nhìn nàng, nhưng họ không mang đến cho nàng cảm giác ấy. Lan Chi đi nhanh hơn, nàng cố gắng đến chỗ cty mình càng nhanh càng tốt. Nàng có cảm giác mình thật nhỏ bé, nàng như chìm trong biển người. Lan Chi vẫn cảm giác hơi thở nguy hiểm sát sau gáy mình, càng ngày càng gần, nàng hoảng hốt đi nhanh hết khả năng của mình, né tránh cảm giác đó. Nhưng chen chút trong dòng người đặc kín không dễ tìm được hướng, khi nhận ra, nàng đã đi qua hướng khác từ lúc nào không hay. 

Lan Chi dừng lại nhìn quanh, trong mắt nàng khắp nơi đều là người và người, quan cảnh đều giống nhau, nàng không phân biệt được phương hướng. Lan Chi cảm thấy lo lắng, nàng nhìn quanh như đề phòng kẻ tấn công mình, cảm giác nguy hiểm vẫn quanh quẩn đâu đây. Nàng thấy dòng người đang đổ về một hướng, đó là một nhà hội trường lớn, bên ngoài có căng băng rôn chào mừng và giới thiệu chương trình ca nhạc. Theo Lan Chi suy nghĩ, chỗ càng đông người càng an toàn, chỗ đông người kẻ đang theo đuôi nàng sẽ không dám làm bậy.

Lan Chi nương theo dòng người đi vào Hội Trường. Bên trong đông nghịt người, cả ngàn người đang chen chút nhau, vì đây là buổi biểu diễn ca nhạc miễn phí của Ban Tổ chức Hội Chợ, có sự góp mặt của vài ca sĩ tên tuổi. Lan Chi cảm thấy khó chịu, nàng bị nêm chặt giữa đám đông, chen lấn qua cửa. Mùi mồ hôi người, từng cái xô đẩy như vô tình đụng chạm cơ thể nàng, Lan Chi bắt đầu hối hận vì quyết định của mình.

Lan Chi vẫn nhích từng bước một theo đám đông, nàng tập trung đề phòng nhưng không có chuyện gì xảy ra. Nàng tự cho phép mình thả lỏng, sau những phút chạy trốn vừa qua, tinh thần Lan Chi thật mệt mỏi. Hay là do mình suy nghĩ lung tung, thật ra không có kẻ nào đang theo dõi nàng, Lan Chi tự vấn. 

Đang suy nghĩ mông lung bất chợt nàng cảm thấy lông gáy mình dựng lên, nàng có thể cảm nhận hơi thở mùi rượu nồng nặc phả vào cổ mình. Lan Chi chợt nhớ tới một kẻ, không thể nào, không thể là hắn, nhưng trực giác báo cho nàng biết, nàng thật sự nguy hiểm cận kề. Lan Chi muốn xoay người lại, chợt một bàn tay thô ráp đặt lên vai nàng, một giọng nói muôn vàn lần nàng không muốn nghe thì thào vào tai nàng.

- Không cần quay lại, cô em đoán đúng rồi. – giọng ông Tư có đôi mắt đỏ ngầu như thú hoang vang lên.
- Ông muốn gì, buông tôi ra, không tôi la lên đó. - Lan Chi bắt đầu phản kích.
- Ha ha... La đi, muốn mặt đầy sẹo thì la lên đi.- Bàn tay ông ta trên vai nàng từ lúc nào lăm le một cây sắt nhọn hoắt như căm xe máy mài đầu, chỉ dài chừng năm phân, chĩa vào sát mặt Lan Chi.

Nàng rùng mình sợ hãi, người nàng run lên, nghĩ đến cây nhọn đó rạch vào mặt mình, không, nếu cho nàng lựa chọn, nàng thà để nó đâm vào người mình.
- Ông.. Ông muốn làm gì? - Lan Chi không kềm chế được giọng nói của mình.
- Đi theo, không được chống cự. - ông ta nói.
Lan Chi không có cách nào, nàng chỉ biết đi theo hiệu lệnh của bàn tay ông ta nắm lấy bắp tay mình. Vừa đi, nàng vừa suy nghĩ đến khả năng gì sẽ xảy ra với mình, bị hiếp dâm, nghĩ đến vật xù xì giữa hai chân ông ta, Lan Chi chỉ muốn ói. Nhưng đó chưa phải là kết quả xấu nhất, nàng rất có khả năng bị giết chết để bịt miệng. Vừa đi, Lan Chi vừa suy nghĩ tìm kiếm cơ hội cho mình. Nàng cố gắng đi chậm lại để kéo dài thời gian cho mình, chợt nàng cảm thấy cổ mình nhói đau rồi ran rát.

- Còn âm mưu gì thì vết tiếp theo sẽ là trên mặt - giọng hắn đe dọa.

Lan Chi uất ức, vừa tức giận vừa đau đớn, mắt nàng đỏ lên nước mắt trào ra, nàng chưa bao giờ bị đối xử ngược đãi như vậy. Anh Sơn ơi. Anh Linh ơi, cứu em. Nàng thầm kêu lên trong lòng, nhưng nàng thừa biết sẽ không ai khác ngoài bản thân có thể cứu mình. Lan Chi tập trung suy nghĩ tiếp tục, hàng loạt các tình huống giả lập được dựng lên rồi bác bỏ rồi dựng lên trong đầu nàng. Lan Chi cảm giác đầu mình căng ra, áp lực kinh khủng này bình thường nàng không thể chịu đựng.

Lan Chi bị dắt ra phía sau hội trường, nơi đó là một bãi đất trống, cỏ mọc cao ngang người, xa xa là một công trình đang xây dựng, bỏ hoang. Nàng bắt đầu lo lắng, sợ hãi, ở nơi trống trải không người như thế này, nàng muốn chạy hay cầu cứu cũng không được. Lan Chi chợt nghĩ ra một kế sách, táo bạo nhưng sẽ tạo cho nàng cơ hội thoát thân. 

Đúng như nàng dự đoán, lão ta hướng nàng đến công trình bỏ trống kia. Khi bước chân vào trong, nàng nghe hơi thở của lão gấp gáp hơn như muốn hành động. Chợt Lan Chi quay đầu lại, đối diện lão:

- Ông muốn tôi phải không? Tôi sẽ đáp ứng ông, nhưng ông phải thề thả tôi ra ngay sau đó. Tôi sẽ không tố cáo ông.

Lan Chi nhìn lão ta, chờ đợi. 

- Cô em nghĩ mình có quyền ra điều kiện sao? Không đáp ứng hả? Ha ha... Đôi khi mùi vị bị hãm hiếp cũng thú vị lắm. - lão ta nói, mắt đỏ lên - Thử qua một lần cô em sẽ nhớ mãi.. Ha ha.

Lan Chi rùng mình sợ hãi, nhưng nàng biết giây phút này nàng phải đối diện tất cả, dù không muốn. 

Hai tay Lan Chi nắm lấy mép chiếc váy thun đang mặc, nàng kéo ngược lên qua đầu, tay nàng mở luôn chiếc áo ngực và cởi nốt chiếc quần lót. Hai tay nàng mở ra, cơ thể nàng không mảnh vải che thân trước ánh mắt đỏ ngầu như thú vật của lão già. Nàng quan sát biểu hiện của lão, nàng đang đi trên một con đường rất mạo hiểm, nếu tính toán của nàng sai lệch hậu quả sẽ rất thê thảm. Lan Chi bước tới, sát người ông ta, nàng ngửi thấy mùi rượu, mùi mồ hôi và mùi cơ thể dơ dáy lâu ngày không tắm của lão, nàng nín thở. Tay nàng vuốt ngực lão, ánh mắt nàng lim dim lẳng lơ, đây cũng là cực hạn nàng có thể diễn kịch trước một lão già nàng kinh tởm tột độ. Lan Chi cạ hai bầu ngực của mình vào ngực lão, nàng nói nhỏ:

- Ông đã bao giờ được người phụ nữ đẹp như tôi phục vụ chưa. Thử qua một lần ông sẽ nhớ mãi... - Như vô tình nàng lặp lại đúng câu nói của lão nói với mình. 

Lão già mơ màng, mắt nhìn chằm chằm vào bộ ngực của Lan Chi nuốt nước miếng. Thề có trời, lão không bao giờ biết được con mồi lão theo đuổi từ Bình Minh lên đây lại ngon ngọt như vậy. Từ xưa đến nay, đến với lão toàn là phụ nữ mập béo, xấu xí khát tình, chưa bao giờ lão thấy qua một thân thể phụ nữ đẹp đến như thế này.

Lan Chi đưa một tay vòng qua cổ đầy ghét bẩn của lão, kéo đầu lão xuống ngực mình, lão như vồ lấy bằng cả hai tay, lưỡi của lão liếm láp bộ ngực nàng, nước dãi lão tràn ra mép, chảy cả lên người nàng. Lan Chi nhăn mặt, mím môi chịu đựng, nàng liếc xuống vật nhọn lão dùng để uy hiếp nàng, bị lão buông tay rơi xuống đất, nó chẳng qua là một chiếc găm xe máy, mài nhọn đầu, thân uốn cong để nắm trong lòng bàn tay. Nàng muốn chộp lấy nó và cho lão già đang dày vò cơ thể mình một nhát chí mạng, nhưng... nàng biết mình sẽ không nhanh được như lão. Lúc này lão buông một tay ra, luồn vào giữa hai chân Lan Chi, moi móc âm hộ nàng. Nàng cảm thấy rất đau, nhưng vẫn cắn răng chịu đựng, nàng cố tình mở hai chân ra, miệng phát tiếng rên khẽ. Lão già vẫn nút chùn chụt hai núm vú Lan Chi không biết chán, lão còn dùng răng nhai nhẹ hai núm vú nàng, nàng gồng người để không bật lên tiếng la. Lan Chi bất chợt dùng tay đẩy nhẹ ngực lão ra, lão hơi sững lại nhưng không chống đối.

Nàng quỳ xuống đất trước người lão, đáy quần lão đội lên thật to nổi lên cả hình dáng của cái dương vật bên dưới, quần lão bị thấm ướt loan lổ tại vị trí đầu dương vật. Dưới ánh mắt quan sát của lão, tay nàng run rẩy mở khóa quần, nàng dùng hai tay tuột chiếc quần lão xuống đầu gối, chiếc dương vật khủng khiếp của lão bật ra gần sát mặt Lan Chi. Đầu nó to như chóa đèn pin, màu tím thẫm, thân xù xì nổi đầy mục như mụn cóc, mùi khai nước tiểu đậm đặc xông vào mũi Lan Chi. Nàng cố gắng ngậm chặt miệng để không ói. Nàng vươn tay ra, nắm lấy nó, sục nhẹ nhẹ, nàng cảm giác ghê tởm cả bàn tay mình. Tay nàng vuốt nhẹ, mắt nàng nhìn sâu vào vẻ mặt mê muội của lão, lão nhìn nàng vuốt ve dương vật, thứ duy nhất mà lâu nay lão tự hào về mình, lão thích thú lắm. Lão ngữa đầu lên trời hưởng thụ. 

Lúc này Lan Chi vẫn quỳ dưới đất, hai đầu gối nàng đau đớn vì cát đá dưới nền xi măng, tay nàng trái nàng vẫn sục nhẹ cho lão, tay phải nàng đưa nhẹ tới bên cạnh chân lão, với lấy vật nhọn kia. Lão già chợt cảm thấy gì đó bất thường, lão nhìn xuống và gầm lên, tay lão tóm lấy tóc Lan Chi giật ngược hất nàng ra xa, nhưng Lan Chi vừa chụp được vật đó, nàng ngã ngữa người ra sau, thấy lão già đang nhảy chồm tới mình, Lan Chi nhắm mắt đâm đại vào người lão. Lan Chi nghe tiếng thét ré lên như heo bị chọc tiết, nàng mở mắt ra, thấy lão lăn lộn bên mình, mặt nổi gân xanh, hai tay bụm lấy dương vật, máu đỏ rỉ ra kẽ tay lão. Lan Chi bần thần, nhìn lão, bất chợt mắt lão long lên sòng sọc, đỏ ngầu, lão gầm lên.

- Tao giết mày.

Lão chồm người qua, bàn tay đầy máu của lão nắm lấy chân nàng, Lan Chi hoảng hốt, hai chân nàng đạp lia lịa, hất bàn tay kia ra. Nàng đứng bật dậy chạy, mặc cho bàn chân nàng đau đớn, mặc cho thân thể nàng trần truồng, nàng chỉ muốn chạy xa khỏi con quái vật đó.

Lan Chi lao ra khỏi khu công trình hoang, nàng phải tìm kiếm người giúp đỡ mình, nàng không tin lão ta sẽ bỏ qua cho nàng đơn giản như vậy. Nàng chạy tới bên bức tường sau lưng hội trường, sau lưng nàng vẫn vang lên tiếng thét gào điên cuồng của lão già. 

Lan Chi mở cánh cửa sắt nhỏ trước mặt, nàng ngay chạy vào trong, bên trong là mảng tối đen, vang vọng tiếng nhạc phía trước hội trường. Nàng lò mò trong bóng tối, vì mắt nàng mới từ bên ngoài vào, chưa kịp điều tiết. Sau 2 phút, nàng thấy bắt đầu thấy lờ mờ xung quanh, đây là một nhà kho phía sau hội trường, khắp nơi là bàn ghế ngỗn ngang, bục phát biểu, các thùng loa, dây điện... Nàng đi sâu vào trong, lo lắng nơi đây không còn lối thoát khác, nếu thế Lan Chi đã tự đưa mình vào ngõ cụt. Nàng tìm được 2 chiếc tủ sắt đựng quần áo đạo cụ, trang phục biểu diễn. Lan Chi mừng rỡ, hơn lúc nào hết nàng cần che đậy thân thể trần truồng của mình.

Bên trong tủ sắt đầu tiên toàn bộ là quần áo truyền thống, áo dài truyền thống nam nữ, chỉ có áo rộng thùng thìn, không có một cái quần. Lan Chi mở cánh tủ thứ hai, là trang phục âu phục, thứ này thích hợp hơn, nàng chọn cho mình một chiếc áo như yếm, chỉ có mảnh trước, trống lưng phía sau, vải mềm óng ánh và một chiếc váy cực ngắn. Với một đôi giày da ống cao, nhìn Lan Chi chẳng khác gì các cô vũ nữ chuyên nghiệp. Đối với Lan Chi giờ phút này, được như vậy đã là quá tốt, tuy rằng chiếc váy ngắn tới mức chỉ hơi giơ chân cao là thấy hết bên trong không có gì che đậy của nàng.

Lan Chi đi theo tiếng nhạc vọng lại, nàng muốn tìm người giúp đỡ, chỉ có bên nhiều người nàng mới cảm thấy yên tâm. Nàng tìm kiếm được lối đi bên hông cánh gà sân khấu, ở đó có một nhóm bảo vệ đang đứng hút thuốc, mắt nhìn không rời cô ca sỹ và nhóm vũ công ăn mặc mỏng manh, uốn éo theo vũ điệu trên sân khấu. Mãi đến khi Lan Chi đi đến bên cạnh họ mới nhận ra.

- Tôi cần giúp đỡ, có một lão điên đang đuổi theo tôi. - Lan Chi cuối cùng cũng có cơ hội nói ra được lời cầu cứu mà nàng đã tự đấu tranh để giành lấy.

Linh lao đến nhanh nhất bằng hết khả năng của anh, ngay sau khi nhận được điện thoại của Lan Chi. Anh mở cánh cửa phòng của Ban Quản lý, Lan Chi ngồi đó tóc tai rũ rượi, áo váy mỏng manh, một tay nàng đang che hờ trước ngực, một tay đè lên chiếc váy ngắn. Nàng ngồi đây hơn 30 phút chờ công an lấy khẩu cung và truy bắt lão già kia, văn phòng thì nhiều người ra vào, họ cứ bước vào là sững người trước sắc đẹp và độ hở hang quá mức của bộ áo váy nàng mặc. Lan Chi rất khó chịu, nàng cảm giác mình như một cô gái bán hoa bị bắt về điều tra. Nàng chỉ báo cho mình Linh, cũng không nhắc tới gian hàng công ty nàng trong Hội chợ vì sợ tin đồn đến cả công ty ở Sài Gòn. Đến lúc Linh lao vào, Lan Chi mừng rỡ chạy ra lao vào lòng anh, khóc vùi. Bây giờ nàng mới cảm nhận được sự ấm áp và an toàn thật sự.

Công an đã bắt được lão Tư, hắn bất tỉnh vì mất máu, cách công trình hoang khoảng 500 mét. Linh cũng không biết nói gì khi kẻ có âm mưu độc ác với Lan Chi lại là người anh xem là thân thiết. Sau một số thủ tục cuối cùng, Linh đưa Lan Chi về trong ánh mắt hâm mộ của những người xung quanh.

Lan Chi nằm trong vòng tay của Linh, ngâm mình trong bồn tắm, hai bàn tay anh đùa nghịch vẽ tròn tròn trên hai đầu vú nàng nhấp nhô trên mặt nước. Lan Chi nhắm mắt lại tận hưởng giây phút này, có hoạn nạn thì mới biết giá trị của bình yên.

- Kết quả thương lượng thế nào anh? - Lan Chi bất chợt quay đầu lại hỏi Linh.

- Không có gì, em đừng quan tâm đến việc đó. - giọng Linh hơi trầm lại.

- Có việc gì sao anh? Anh nói em nghe đi. - nàng cảm nhận được sự thay đổi bất thường trong giọng nói của anh.

- Anh đã bảo là em đừng quan tâm mà, anh tự giải quyết được. - Linh hơi cáu.

Lan Chi nhỏm dậy, đứng thẳng lên, thân thể trần truồng của nàng bóng lộn dưới ánh đèn vàng của phòng tắm, nàng bước ra khỏi bồn tắm, tay vớ chiếc khăn tắm lau người rồi quấn ngang thân, mở cửa đi ra ngoài.

- Haizz.. Ông ta muốn gặp riêng em. - giọng Linh vang lên thật nhỏ sau lưng nàng kèm theo một tiếng thở dài.

Nàng hơi sững người lại, bàn tay nàng vịnh cánh cửa phòng tắm hơi run nhẹ.

- Nhưng anh đã cự tuyệt hắn, tên già dê đó, hắn nghĩ mình là ai chứ? Mình có thể tìm cách khác, Lan Chi ah. - Linh nói tiếp, giọng anh kiên quyết.

Linh đứng lên, anh ôm lấy hai vai nàng, xoay người Lan Chi lại, nhìn thẳng vào mắt nàng.

- Em phải nghe lời anh, công việc là công việc, anh tuyệt đối không muốn hy sinh em, hay bất cứ nhân viên nào của anh cũng vậy. - Linh nói.

Lan Chi nhìn vào mắt anh, nàng tin lời anh.

- Trời ơi, anh nói đi đâu vậy, con heo già đó cứ nghĩ đến hắn là em chán ngấy. Thôi anh về phòng thay đồ đi, rồi dẫn em đi ăn nào, em đói lắm rồi. - Lan Chi nói.

Linh yên tâm, quấn chiếc khăn tắm, tay ôm quần áo đi về phòng mình. Lan Chi nhìn theo bóng lưng anh khuất sau cánh cửa nàng thở dài, nàng không muốn anh buồn, nhưng anh đã lo lắng quá nhiều cho công ty thời gian vừa qua, nơi đó là mâm cơm của rất nhiều gia đình, bè bạn đồng nghiệp của nàng. Nàng biết mình cần làm gì.

Khi Linh qua đến phòng Lan Chi, anh nhận được một tờ giấy kẹp trên cửa, anh thấy sự bất an trong lòng. Tay Linh run rẩy mở tờ giấy ra.

- Em biết điều em đang làm, anh yên tâm!

Linh buông rơi tờ giấy lòng anh thắt lại. Lan Chi ơi, em làm gì vậy, đừng vậy, anh không cần em hy sinh cho anh, anh tự lo được – Linh thẫn thờ nhìn ra cửa số hành lang.

Lan Chi ngồi trên taxi, nàng mặc một bộ váy đen vải len, mép váy ôm ngang cặp đùi thon dài trắng tinh, lưng váy trống hoàn toàn tới eo, phía trước là hai mảnh vải tách ra bao lấy bộ ngực tròn của nàng vòng lên thắt gút sau cổ. Nàng mở gương tay trang điểm sơ sài vài nét, nhưng nhìn nàng thật đẹp. Lan Chi bất chợt nhìn lên bắt gặp ánh mắt gã tài xế taxi đang nhìn mình qua kính hậu, nàng nhoẻn miệng cười.

- Anh cho em mượn điện thoại chút nhé - Lan Chi nói với gã.

Gã lúng túng, không nói câu gì, chỉ chộp lấy chiếc điện thoại di động phía trước tay lái, loay hoay thế nào vuột tay, rớt ngay xuống gầm ghế tài xế. Lan Chi thở dài, sao gã này lại hậu đậu đến vậy. Nhìn hắn bối rối, tay chọc xuống gầm, mò mẫm, mắt nhìn lên dõi trên đường, đường phố lại đang giờ tan tầm khá đông, chiếc xe chào qua chào lại, thắng gấp. Lan Chi thở dài, nàng chồm người tới từ phía sau, luồn ngang người lách qua khe trống giữa hai ghế, bộ ngực không mặc áo lót của nàng miết lên cánh tay phải của gã, tay nàng chọc vào giữa hai chân gã, mò xuống dưới gầm. Gã lái xe như nghẹt thở, một gương mặt thật đẹp đang áp lên giữa hai chân hắn, bộ ngực sữa căng lên phập phồng trước mặt, hắn cảm thấy hạ bộ mình nóng bừng lên. Lan Chi nhắm mắt lại, tay mò dưới gầm ghế tìm chiếc điện thoại, nàng không thích gương mặt đờ đẫn chỉ cách mình ba tấc, nàng cảm nhận hạ thể nóng hứng hực của anh ta như chỏi vào mặt mình. Nhưng nàng để ý rằng hai chân mình phía sau vô tình giở lên khoe gần trọn bộ mông và chiếc quần lót bé nhỏ cho cả hàng xe máy chạy sau chiếc taxi. 

Sau khi nàng tìm được điện thoại, ngã ra người ra ghế sau thở lấy hơi, nàng nhận ra có vô số ánh mắt tò mò nhìn qua cửa kính xe. Mặt Lan Chi đỏ hồng, nàng chợt hiểu tình cảnh mới nảy của mình đã thu hút rất nhiều khán giả.

Lan Chi mở chiếc bóp tay, rút ra chiếc name card trắng, nàng bấm số. (tiếp phần 13)
Loading...