Loading...

"Truyện sex" Ham muốn tiềm ẩn P17

Loading...
Truyện sex Ham muốn tiềm ẩn P17
Về đến khách sạn, đồng hồ vừa điểm 10h00 tối. Lên đến phòng, khóa chặt cửa lại, Lan Chi đã quyết định phải kể mọi chuyện cho Thục Nhi biết. Thục Nhi sững sờ lắng nghe câu chuyện tưởng như chỉ có trong phim. (truyen nguoi lon)

Lan Chi muốn hủy chuyến đi, về Việt Nam ngay, càng sớm càng tốt. Thục Nhi hoàn toàn ủng hộ nàng, hai cô gái thống nhất với nhau mọi việc cần làm.

Thục Nhi thu dọn vali cho cả hai người, còn Lan Chi gọi ra sân bay đổi chuyến bay. Họ thật may mắn, chuyến bay cuối cùng trong ngày về Tp.HCM là 11h30. Hai nàng còn 90 phút để chuẩn bị mọi thứ và đến sân bay.

Hai cô gái lặng lẽ kéo vali xuống sảnh tiếp tân. Sảnh rộng thênh thang chỉ có ba người khách check in muộn. Lan Chi cố nặn ra vẻ mặt tươi tỉnh, nàng yêu cầu trả phòng. Anh nhân viên quầy tiếp tân thoáng ngạc nhiên, vì theo lịch hai nàng sẽ check out ngày mai để đi Pattaya, hai nàng sẽ ở tại một chi nhánh của chính khách sạn này tại Pattaya.

Anh ta lịch sự hỏi hai nàng muốn cancel booking phòng tại thành phố biển Pattaya không, Lan Chi khôn khéo nói rằng vẫn giữ booking, hai nàng đi bằng xe của bạn lên đó.

Khi hai nàng vừa đi ra, anh tiếp tân thoáng chần chừ, anh nhấc điện thoại gọi cho số công ty đã đặt booking cho Lan Chi và Thục Nhi.

Lan Chi và Thục Nhi nhảy lên chiếc taxi đầu tiên bắt được, yêu cầu ra thẳng sân bay. Khi xe chạy được 5 phút, hai nàng mới thả lỏng đôi chút, Thục Nhi mệt mỏi vì party cả đêm, nàng tựa vào vai Lan Chi ngủ ngon lành. Lan Chi vẫn lo lắng không ngủ được, linh tính báo cho nàng biết mọi việc không đơn giản như vậy. Nhìn Thục Nhi ngủ vô tư cô bé nhỏ bên mình, nàng thầm cảm ơn, có Thục Nhi bên cạnh trong những giờ phút này nàng cảm thấy an tâm hơn. Nhưng nàng cũng ý thức rằng mình phải cứng rắn hơn để có thể che chở cho Thục Nhi.

Xe taxi chạy khá nhanh, Lan Chi cảm thấy mí mắt mình nặng trĩu, nàng cố chống lại cơn buồn ngủ nhưng thật khó. Xe đi vào đường cao tốc ra sân bay, Lan Chi yên tâm nhắm mắt lại định bụng chỉ chợp mắt một chút, nhưng nàng ngủ thật. Đột nhiên chiếc xe hãm tốc độ nhanh, tấp vào lề. Lan Chi bừng tỉnh, nàng thấy ánh đèn đỏ chớp lóe lên bên mắt mình, một chiếc xe cảnh sát ép sát chiếc taxi của mình. Nàng nheo mắt nghi ngờ, tay lay người Thục Nhi dậy. 

Hai tên cảnh sát mặc đồng phục đen ôm sát người bước xuống, súng đeo bên hông, tay cầm dùi cui cao su tiến đến bên xe. Tài xế taxi run rẩy, ấp úng hỏi chuyện bằng tiếng Thái, hai gã lạnh lùng xem giấy tờ của tài xế taxi, rồi ném trả lại. Hai tên đi ra sau xe, dùng dùi cui gõ lên cửa kính xe, yêu cầu kéo kính xuống. 

- Your passport. - giọng hắn nói ngắn gọn, cứng ngắt.

Lan Chi và Thục Nhi rút passport ra, tay cầm run run, đưa qua khung cửa xe. Hắn giựt lấy một cánh thô bạo khỏi tay nàng, lật ra, liếc nhìn hình bên trong và nhìn gương mặt hai người như so sánh. Hắn cầm passport hai người nhét vào túi áo trước ngực trước bốn mắt ngạc nhiên mở tròn của hai nàng. 

Hai gã mở bung cửa xe, nắm tay Lan Chi và Thục Nhi thô bạo lôi ra khỏi xe, trong tiếng la hét của hai cô xen lẫn tiếng Anh và tiếng Việt. 

- What're you doing? Take your hand off me.- Lan Chi cố gắng vùng tay nói.
- Buông tôi ra, tôi làm gì hả? - tiếng Thục Nhi vang lên oai oái trong đêm.

Hai tên không nói không rằng đẩy hai nàng xoay người úp mặt lên thùng xe, chạm khá mạnh làm mặt hai nàng nhăn nhúm lại vì đau. Tay hai nàng bị bẻ quặc ra sau, hai chiếc còng tay lạnh ngắt tra vào bóp chặt lại, Lan Chi vùng vẫy nàng uất ức, nước mắt rưng rưng, nghẹn ngào không nói được ra lời, chưa bao giờ nàng tưởng tượng được mình bị đối xử tệ bạc như vậy.

Hai nàng bị đè cứng trên thùng xe, chân bị hai tên cảnh sát mang giầy bốt thô bạo đá mở toạt ra, tay hai gã vuốt dọc hai bên sườn, nắn bóp xung quanh ngoài ngực áo, vòng xuống vuốt ngang quanh eo, vuốt dọc xuống đùi, rồi vuốt dọc lên hai chân. Lan Chi hiểu hai gã đang lục soát cơ thể mình, nhưng hai nàng có thể có gì giấu trong người mà lục soát chứ, vũ khí, ma túy. Bàn tay hai gã dừng lại, mò mẫm dưới váy giữa hai chân của hai nàng, Lan Chi cắn răng chịu đựng, Thục Nhi chửi bới lung tung bằng tiếng Việt. Lan Chi cảm nhận được ngón tay đang luồn qua mép quần lót mình, miếc lên giữa hai mép âm hộ. Nàng cảm thấy thật nhục nhã, mình bị còng tay, chổng mông giữa highway, mặc cho tên cảnh sát khốn nạn sàm sỡ mình. Nàng quá uất ức, cơ thể nàng run rẩy, Lan Chi bật khóc. 

Tên kia nói gì đó bằng tiếng Thái, tên này lầm bầm khó chịu, hắn ráng chà hai ngón tay lên cửa mình nóng ấm của Lan Chi lần nữa, rồi nuối tiếc rút tay ra, để nguyên quần lót nàng lệch hẳn sang một bên bẹn.

Hai nàng bị đẩy vào xe cảnh sát, hành lý cũng quăng vào cốp xe. Xe lao đi trong bóng đêm, mang theo Lan Chi và Thục Nhi, đi về hướng Pattaya.

Xe đi gần hai tiếng đồng hồ, Lan Chi và Thục Nhi vẫn bị còng tay, hai nàng nằm dựa vào nhau, cánh tay tê rần không còn cảm giác. 

- Làm sao bây giờ chị? - Thục Nhi nói thì thào.
- Em hỏi lần thứ mấy rồi hả? Chị đã nói là chị không biết mà! - Lan Chi bực tức nói.
Một tiếng đồng hồ, nàng không nghĩ ra được điều gì, ngoại trừ nghe Thục Nhi nhai đi nhai lại một câu đó. Lan Chi biết kẻ đứng sau vụ này là ai, chỉ có ông ta mới có quyền lực sai bảo cảnh sát, ông Chủ tịch của chính công ty nàng đang làm việc. Lúc này Lan Chi mới hối hận không gọi điện kể chuyện này cho Hồng Sơn trước khi rời khách sạn. Nhưng ở đời đâu có chữ nếu hay nút Crtl + Z trên máy tính, Lan Chi phải dựa vào khả năng của mình để thoát ra khỏi hoàn cảnh này. Lan Chi có tự tin mình có thể làm được, như hoàn cảnh nguy hiểm tại Cần Thơ trước đây nàng có thể tự vượt qua. Nhưng đây là xứ người, tiền bạc giấy tờ của hai người bị bọn chúng giữ hết. Hai nàng có thể cầu cứu Đại sứ quán Việt Nam tại Bangkok, nhưng ít nhất phải thoát được những tên này và đến được đó. 
Nàng biết đây là hoàn cảnh khó khăn gấp trăm lần những tình huống mình phải đối phó trước đây.

Lan Chi nhìn ra đường, nàng thấy bảng hướng dẫn giao thông ghi Pattaya 30km, bọn chúng đưa hai nàng đi hết hành trình mà mình định bỏ lỡ. Thục Nhi mệt mỏi ngủ vùi trong lòng nàng, Lan Chi cúi người đè lên vai Thục Nhi cho đỡ mỏi. 

Một giờ đồng hồ sau, chiếc xe rẽ vào một căn biệt thự bên bờ biển. Vừa nhìn cánh cổng, Lan Chi đã khẳng định chắc chắn nhân vật chủ mưu là ông Rai, cánh cổng này giống cánh cổng biệt thự gần như hoàn toàn. Cánh cổng có thể chịu lực ủi của một chiếc xe tăng, bức tường dày 5 tấc có hứng lực công phá của B40. Chỉ có những người tiền núi mới làm những chuyện như thế.

Chiếc xe chạy thẳng vào trong, dừng trước bậc thềm đá bóng loáng của căn biệt thự. Một người đàn ông tóc bạc trắng da mặt hồng hào chạy ra, mở cửa sau xe. Ông nhìn hai người tù binh tóc tai rũ rượi, tay còng sau lưng, mặt ông đỏ bừng, răng nghiến lại, hét lên.

Hai gã cảnh sát hớt hải chạy lại trước mặt ông, cũng nhìn vào xe xem có chuyện gì, thấy hai cô gái vẫn y nguyên, cả hai thở phào. 

- Chát, chát, chát... 

Ông gìa tóc bạc lấy hết sức bình sinh tát thẳng tay vào mặt hai tên cảnh sát, hai gã mặt đỏ bừng, chỉ dám gồng người lên hứng chịu cơn tức giận của ông, không hề tránh né. Ông tát đến mức một trong hai gã chảy máu mũi ròng ròng, nhưng vẫn không dám đưa tay lên lau. Ông thở hồn hộc như đã hết sức, ông nói một tràn tiếng Thái, chỉ vào hai cô gái. Hai gã kia tức khắc lao vào xe, tháo khóa còng cho Lan Chi và Thục Nhi, bế hai nàng ra ngoài xe, đặt xuống bậc thềm. Lan Chi và Thục Nhi xoa nắn cổ tay đã bị sưng tấy đỏ lên, hai cánh tay lưu thông máu chảy đều, cảm giác bứt rứt ngứa ngứa trong mạch máu thật là khó chịu. Hai gã cảnh sát vác hành lý hai nàng đặt xuống chân ông gìa, đưa ông giấy tờ của hai nàng, ông phất tay, hai gã mừng rỡ như được ân xá, chui ngay vào xe chạy như ma đuổi. 

- I'm very sorry for their behaviour. It was a misunderstanding.- Ông gìa đến trước hai nàng xin lỗi, cúi người thập sâu.

- Okie, so can we go now? - Lan Chi nói, mắt nhìn chằm chằm chỗ cộm lên trên túi áo ông ta, nơi ông ta nhét passport hai người.

- Not quite yet, please be patient for one day, my boss's coming and sure he'll take you to the airport. - ông ta từ chối khéo léo.

Lan Chi thở dài, ít ra hai người không bị ngược đãi như đi với hai gã kia, dù đang bị giam lỏng nơi này. 

Hai người hầu nữ đi lại xách hành lý cho Lan Chi và Thục Nhi. Hai nàng đi theo họ trên một dãy hành lang dài, chạy dọc bờ biển. Giữa căn phòng là chiếc giường King size, có thể nằm 6 người thoải mái, trong phòng vật dụng đều đầy đủ, nhưng điện thoại không có. Hai nàng mệt mỏi nằm lăn ra, quần áo cũng không thay, ngủ vùi.
___________

Lan Chi và Thục Nhi ngâm mình trong bồn tắm, nước nóng làm hai nàng cảm thấy thư giãn. Căn phòng này có một buồng vệ sinh, toilet thì có vách che ngắn, còn bồn tắm thì rất rộng, không che chắn gì. Thậm chí cửa sổ cũng trong suốt, nhìn qua dãy hành lang, ra tới biển. Lan Chi để ý phục vụ các phòng này đều là phụ nữ, không thấy một gã đàn ông, nàng cảm thấy mình như đang trong thẩm cung của một vị vua.

Lan Chi nhìn ra, bãi biển rì rào ở đây thật trong như Bình Ba vậy, nhưng được chăm chút tốt hơn, với những hàng dừa dài, thân nghiêng rũ tàu lá sát đất, bãi cát trắng mênh mông, một chiếc dù trắng bay phất phới với hai chiếc ghế dựa dài. Lan Chi thầm cảm thán, nếu không bị uy hiếp, thì nàng quả thật thích nơi này.

- Bây giờ...- Thục Nhi vừa cất giọng hỏi, thì gặp ngay bàn tay Lan Chi đưa lên ngăn lại.

- Không hỏi nữa. Chị cũng không biết. - Lan Chi vẫn không mở mắt ra.

Thục Nhi thấp thỏm, nàng không biết tại sao mình lại ỷ lại vào Lan Chi nhiều vậy, nhưng ngoài cách này, nàng không biết làm gì hơn. 

- Bây giờ như thế này. Dù có chuyện gì xảy ra, em không được tách ra khỏi chị. Phần ứng phó em phải theo chị. - Lan Chi nhìn Thục Nhi nói.

Thục Nhi gật đầu lia lịa. 

Cánh cửa bật mở, hai cô hầu nữ đi vào, cầm trên tay hai chiếc áo choàng tắm, họ đứng hầu ngay sau lưng hai nàng. Lan Chi và Thục Nhi đứng lên, thân thể hai nàng bóng loáng nước, hai cô hầu bước đến cẩn thận lấy khăn lau khô người cho hai nàng và khoác áo choàng tắm vào cho họ.

Lan Chi và Thục Nhi được đưa đến một căn phòng rộng, bên cạnh phòng khách. Bên trong là căn phòng rộng lớn với nhiều cây xanh, phía trên là giếng trời rót ánh nắng xuống tắm sáng cả căn phòng. Giữa phòng có một chiếc bàn trắng, hình chữ nhật, một người đàn ông mặc áo choàng tắm ngồi đó như cố tình chờ hai nàng. Lan Chi từ xa đã nhận ra ông Rai, nàng hít một hơi sâu, bàn tay khẽ nắm lấy tay Thục Nhi ra hiệu cho nàng bình tĩnh. Lan Chi bước tới dẫn trước nửa bước, miệng mỉm cười nhẹ nhàng tự nhiên.

- Mr.Rai, what a supprise you brought for us! - Lan Chi nói giọng mỉa mai.

- No problem. There are lots more, waiting for you. - Ông Rai mỉm cười, mắt ông lóe sáng.

Lan Chi hơi rùng mình, thầm đoán ông còn kế hoạch gì với mình.

Ông Rai mời hai nàng ngồi ăn sáng, bữa ăn rất ngon. Thục Nhi không nói gì như đã định trước. Lan Chi và ông Rai chỉ nói chuyện như thăm dò nhau, không hề đề cập đến việc tại nhà ông, cũng như việc hai nàng bị ép buộc đến đây.

- You have more patient than I expected. I believe you have many questions for me.- Ông Rai mỉm cười nhìn nàng tán thưởng.

- Ok... I love beaches. Can we take a swim after this? - Lan Chi hỏi.

Mắt ông Rai thoáng ngạc nhiên, ông rất bất ngờ trước đề nghị của nàng.

- Of course, as you wish. But I have to send the guard with you, for your own safety. I hope you understand. - giọng ông Rai hơi trầm xuống.

- Ok. Done. - Lan Chi nói.

Nàng đứng lên, gần như cùng lúc Thục Nhi đứng lên theo nàng. Trước ánh mắt ngạc nhiên của ông Rai, Lan Chi mở dây đai áo choàng, buông nó rơi xuống ngay tại bàn ăn. Thục Nhi thoáng ngần ngừ, cũng làm theo. Ông Rai mắt như tóe lửa, cổ họng ông khô khốc, ông không muốn mình thất thố nhưng không thể dứt mắt ra khỏi thân thể không mảnh vải che thân của Lan Chi. Nàng quá đẹp. Thục Nhi cũng là phụ nữ có thân hình đẹp, nhưng đứng kế Lan Chi nàng bị tước hết hào quang vốn có. Ông Rai thở mạnh, ông đã thấy thân hình nàng đêm qua, nhưng dưới ánh đèn mờ ảo, ông không thể đánh gía hết vưu vật hoàn mỹ này. Hai tay ông nắm chặt thành ghế để ngăn mình đứng dậy lao vào nàng, lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh toát.

Lan Chi mỉm cười đi thẳng ra cửa, bước chân nàng uyển chuyển, cặp mông tròn lẳng đung đưa theo bước chân nàng, lưng nàng hơi cong về phía trước, ưỡn ra bộ ngực kiêu hãnh của mình. Nàng liếc nhìn hai tên bảo vệ, mắt trợn tròn, miệng chảy nước hai tay chấp lại che cục u to phía dưới. Lan Chi mỉm cười với hai gã, hai gã gần như hộc máu tại chỗ. Mắt nàng nhìn về bờ biển xa xa, nước xanh mướt, miệng Lan Chi mỉm cười. Đây là hiệu quả nàng mong muốn, nàng không muốn trở thành món đồ chơi bị đùa bỡn trong tay ông Rai. Dù đã lọt vào tay ông, dù ông có thể bất cứ lúc nào cưỡng đoạt nàng, nhưng Lan Chi không cam tâm để người ta chi phối hành động của mình. Nàng phải để ông ta ý thức được, ông ta không thể sở hữu nàng như một đồ vật, ông ta muốn nàng là do nàng ban ơn.

Ông Rai bừng tỉnh, ông hơi đỏ mặt, lâu lắm rồi ông không thất thố như thế. Ông quắc mắt nhìn hai gã bảo vệ, hất càm về phía hai nàng. Hai gã hiểu ý, mừng rỡ đi theo hướng Lan Chi và Thục Nhi, được nhìn hai người đẹp tắm biển khỏa thân còn gì thú vị hơn. 

- Em sợ chị thiệt đó. - Thục Nhi đi phía sau che miệng nói.

- Đâu có gì. Thêm hai ba gã nhìn mình khỏa thân cũng không có gì đáng nói. - Lan Chi nhún vai dửng dưng.

- Nhưng chị không sợ ông ta ham muốn chị hơn, cưỡng đoạt chị ah?

- Khi mình đã lọt vào tay chúng, chị muốn em hiểu rằng mình không thể thoát ra đơn giản mà không phải trả gía gì. Cái gía đó chắc chắn là thân xác của mình. - Lan Chi ngưng một chút chờ ý thức của Thục Nhi theo kịp mình. - Nhưng dù gía gì đi nữa, thì mình không thể là món đồ chơi sau khi chán chê thì trao đổi. Em hiểu chứ?

Thục Nhi rùng mình, nàng đã hiểu, Lan Chi chấp nhận sự thật và sẵn sàng dấn thân vào đó, còn hơn bị người dẫn dắt.

Hai nàng đến bên bờ biển, sóng tràn lên ướt chân, cảm giác lạnh lẽo. Lan Chi vặn người, uốn éo cơ thể như một vận động viên làm nóng trước khi thi đấu. Nàng bước thẳng xuống biển, nhưng không đi xa, nàng quỳ hai gối xuống cát, cố tình quay người lại hướng thân trước mình về căn biệt thự trắng, tay tát nước lên người mình, xoa vuốt trên thân thể mình. Nàng biết có ít nhất 3 người đàn ông quan sát nàng từ xa. Hai tên bảo vệ đứng chấp tay, mắt không chớp, mặt đỏ bừng, ông Rai nàng không thấy được ông đứng đâu, nhưng chắc chắn ông ta không bỏ qua quan cảnh này.

Lan Chi đoán đúng, ông ta đang đứng sau khung kính cửa sổ trên tầng 1 của căn biệt thự. Tay run run ông cầm chiếc ống dòm đưa lên mắt, áo choàng mở rộng, tay còn lại đưa xuống dưới nắm lấy mái tóc một cô gái quỳ trước mặt ông, đang hì hục mút dương vật cho ông. Nếu có Lan Chi ở đây, nàng sẽ nhận ra ngay, cô ta là Kẻo Lạt. Nàng rất chăm chú phục vụ ông Rai không than phiền điều gì. Chợt ông rùng mình, tay ném chiếc ống dòm xuống, túm chặt tóc Kẻo Lạt kéo khuôn mặt xinh đẹp sát vào hạ thể mình, tiếng gầm khẽ trong cuốn họng ông, hai tay ông gì chặt. Kẻo Lạt đau đớn vì mái tóc bị nắm thô bạo, dương vật ông Rai đâm hết cuống họng nàng, co giật phúng xuất làm nàng ngạt thở, nàng buộc phải nuốt xuống để lấy hơi, khóe mắt nàng lén chảy xuống một giọt nước mắt tủi nhục.

Bốn năm trước khi Kẻo Lạt còn là cô sinh viên tốt nghiệp loại ưu tại một trường Đại học danh tiếng Singapore, nàng về nước với niềm hân hoan chào đón của cả gia đình và người yêu. Nàng và người yêu mình quen nhau 6 năm, cùng đợi chờ nàng về để làm đám cưới. Khi Kẻo Lạt bước chân vào cty này, nàng được tuyển dụng làm thư ký riêng của ông Tim, nàng đã từng hy vọng tràn trề hướng đến tương lai mình. Nhưng vào buổi tiệc sinh nhật đó, tại nhà ông Chủ tịch, khi ông thấy nàng, mọi tương lai hy vọng của nàng đều vỡ tan như bọt xà phòng. Ông ta dùng thuốc kích thích cho vào nước uống của nàng, cưỡng đoạt thân thể trinh trắng của nàng. Ông còn quay phim lại giây phút hoang dại của nàng, nhúng nhảy trên dương vật cương cứng của ông và gửi cho bạn trai của nàng. Mọi chuyện sẽ tốt cho nàng nếu chỉ kết thúc như thế. Nàng bị biến thành tình nhân của ông, nô lệ tình dục thì đúng hơn, chỉ giúp ông giải khuây. Bên ngoài nàng vẫn tiếp tục công việc của mình như thế trong bao nhiêu năm, nhưng tối về thấp thỏm khi nghe tiếng điện thoại triệu hồi của ông ta. Nàng đã từng nghĩ đến việc rời xa ông ta, đi sang nước khác. Nhưng ông ta đã đoán trước suy nghĩ của Kẻo Lạt , ông ta ném cho nàng xem một bộ hồ sơ, trong đó là lai lịch, thân thế của cả gia đình nàng. Nàng cầm bộ hồ sơ nặng trĩu trong tay, nàng biết cuộc đời mình đã không còn đường trở về. 

Sau thời gian bên ông Rai, Kẻo Lạt từ một người con gái non nớt trở thành một người đàn bà sành sỏi chuyện chăn gối. Nàng bị bắt đi học những chuyện kinh tởm mà trước đây nàng nghĩ chỉ có gái bán hoa mới cần biết. Nàng biết sở thích quái dị của ông Rai là phụ nữ trí thức, có hàng trăm người mẫu, hoa hậu trên cả đất nước này sẵn sàng ngủ với ông, nhưng ông không nhìn đến họ. Với ông nét đẹp của người phụ nữ phải hoàn mỹ từ trong ra ngoài, không kiếm khuyết, phụ nữ có đẹp mà ngu xuẩn cũng chẳng khác gì hình nộm cao su. 

Khi Kẻo Lạt nhìn thấy Lan Chi lần đầu tiên và biết nàng cũng được ông Rai mời dự sinh nhật, nàng đã biết cô sẽ là mục tiêu tiếp theo của ông. Tiếp xúc với Lan Chi cảm nhận tính tình dễ thương, hòa đồng của nàng, suýt mấy lần Kẻo Lạt định nói ra, khuyên Lan Chi về nước. Nhưng nàng đã ích kỷ, nàng hy vọng có người thay thế mình, để ông Rai quên đi mình. Nàng hy vọng mình được tự do, được yêu, được xây dựng gia đình riêng của mình. Nhưng giờ đây, thấy Lan Chi và Thục Nhi thật sự bị bắt về đây, nàng cảm thấy hổ thẹn vì sự ích kỷ của mình. Nàng lo lắng cho hai nàng, vì ông Rai không thể cầm tù hai nàng vĩnh viễn. Vậy để hoàn toàn giấu kín sự thật mất tích của hai nàng, ông ta sẽ làm gì? Nàng không dám nghĩ đến điều tồi tệ đó, nhưng nàng biết ông ta, đối với ông chuyện làm hai cô gái vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới này đơn giản như việc mồi một điếu thuốc lá.

Lan Chi và Thục Nhi nằm dài trên chiếc ghế dựa dài, trên thân thể trần truồng hai nàng không che đậy chút gì, nhắm mắt hưởng thụ gío biển. Chỉ tội nghiệp hai tên bảo vệ không dám đứng gần, chỉ đứng từ xa, dưới ánh nắng chói chang, cổ họng khô cháy, cả người rạo rực trước thân thể hai người phụ nữ.

Một người nữ hầu, bưng đến cho hai nàng hai ly nước cam lớn, trên khay có cả hai chiếc áo choáng tắm. Lan Chi hiểu ý ông Rai nhắn nhủ, hai nàng đã khoe đủ rồi, ông không thích đồ chơi của mình bị soi mói bởi ánh mắt cú vọ của đám bảo vệ. Lan Chi hiểu câu cá đầu tiên phải rãi mồi vừa đủ, để tập trung chúng lại quanh mình, sau đó cá mới tranh nhau miếng mồi cuối cùng có mắc lưỡi câu. Nàng ngồi dậy, khoác áo choàng che kín thân minh. Thục Nhi cũng răm rắp làm theo, nàng cũng không dễ chịu gì khi nằm đó cho hai tên vai u thịt bắp xăm soi cơ thể.

Buổi trưa hôm đó, hai nàng được phục vụ ăn uống trong phòng, không gặp ông Rai. Ăn xong, họ nằm trên giường nhìn lên trần mà không sao nhắm mắt được, dù là người có thói quen nghỉ trưa như Lan Chi. 

- Sao mình không hỏi thẳng ông ta muốn gì? Cùng lắm ngủ với hắn vài đêm thôi. - Thục Nhi nói.

- Không đơn giản như vậy đâu. Ông ta muốn chị em mình phục vụ, mình cũng không có khả năng từ chối mà. - Lan Chi nói.

- Chị lo lắng không biết ông ta dự định làm gì với mình sau khi thỏa mãn thể xác. - Lan Chi nói tiếp suy nghĩ trong lòng mình.

- Thả mình về nước chứ làm gì! Không lẽ... Ông ta không dám đâu. - Thục Nhi há miệng, mắt trợn tròn.

- Không phải không dám, mà cần thiết hay không thôi. Với khả năng của ông Rai, đừng nói hai người như mình, dù trăm người đột nhiên mất tích không dấu vết, chị nghĩ ông ta cũng làm được. Em tận mắt thấy lão quản gia đối xử với hai gã cảnh sát đó thế nào. Em phải biết chứ. - Lan Chi kiên nhẫn giải thích.

- Thật ra, hai đứa mình dù có tổ chức họp báo tuyên bố vụ này cũng không có người nào tin. - Lan Chi ngừng một chút- Nhưng đối thủ cạnh tranh chính trường với ông ta sẽ mượn cớ hạ uy tín, đạp đổ con đường chính trị của ông.

Thục Nhi lật phắc người lại, ôm lấy cánh tay Lan Chi lay lay.

- Không, em không muốn chết. Em còn trẻ lắm. Còn nhiều chàng trai đang chờ em. Em muốn về Việt Nam. Em muốn... - cô bé hoảng hốt nói liên tục.

- Em yên tâm, chị đã lôi em vào vụ này, chị sẽ bảo toàn cho em.- Lan Chi trấn an cô bé.

Nàng lật người nằm nghiên qua, xoay lưng lại với Thục Nhi, khóe mắt nàng long lanh chảy dài một dòng nước mắt.

- Nếu có chết. Chị sẽ bầu bạn bên em. - Lan Chi chỉ dám nói thầm trong lòng.
Nàng cảm thấy nhớ chồng, phải chi có anh ở đây, nàng có niềm tin mù quáng rằng anh đủ khả năng bảo vệ cho mình. Lan Chi thiếp đi, trong giấc mơ nàng bay về vòng tay ấm áp của Hồng Sơn.
_____________

Tối hôm đó hai nàng được cho ăn nhẹ trước và dặn dò kỹ lưỡng, tắm rửa sạch sẽ. Lan Chi và Thục Nhi biết chuyện này trước sau gì cũng đến, hai nàng buông lỏng tinh thần, thoải mái đón nhận mọi việc sắp diễn ra.

Hai nàng nằm thư giãn trong bồn tắm, để mặc bốn cô hầu nữ xoa bóp vai mình, họ phục vụ cẩn thận và chuyên nghiệp như có nghiệp vụ thật sự. Họ matxa, tắm rửa, kì cọ mọi ngóc ngách trên cơ thể hai nàng, sau đó lau khô người, xoa nhẹ một lớp phấn thơm, xịt ít nước hoa có mùi khá lạ vào chỗ kín hai nàng. Lan Chi và Thục Nhi chỉ biết chấp nhận, họ cảm giác mình giống như món ăn chính của buổi tiệc cho hoàng đế.

Sau đó, họ yêu cầu hai nàng mặc bộ đồ lót Aubade mỏng manh, chủ yếu để bó eo, làm tròn mông, nâng cao ngực, không hề có tác dụng che đậy gì. Thục Nhi nhìn Lan Chi, sau đó soi mình trong gương, nàng chỉ biết tròn mắt, những bộ đồ này quá đẹp, so với các bộ từ khu shopping ở Bangkok cách rất xa. Chỉ có vô tư như Thục Nhi mới có tinh thần thưởng thức quần áo vào lúc này, Lan Chi còn không nhìn xuống để biết bộ của mình đang mặc trên người là màu gì. Họ được khoát hai chiếc áo choàng tắm để giữ ấm trước gío biển buổi tối.

Hai người được đưa đến một căn phòng rất rộng trên tầng 1, giữa là một chiếc giường đệm tròn, 6 chiếc gối đỏ xếp ngay ngắn, căn phòng được bài trí xa hoa. Nhưng trong phòng không có ai, ngoài căn phòng là bang công thật rộng, bên trái là một bồn thủy lực jaccuzzi sáng đèn, nước sôi ùng ục, bên phải một chiếc ghế bành xoay ra hướng biển, hai nàng có thể thấy mái tóc của ông Rai lấp ló sau thành ghế. Lan Chi bước đến kéo cánh cửa kính, mở ra.

- I'm waiting for you. Come. Drink with me. - ông Rai không quay đầu lại, nói vọng ra sau.

Lan Chi thở dài bước đến nhẹ nhàng, ánh mắt nàng lướt qua vai ông, chợt sững lại, nàng thấy một mái tóc dài nhấp nhô dưới hạ thể ông. Chợt nàng ta ngẩn đầu lên nhìn nàng, miệng vẫn ngậm dương vật đen bóng, cứng ngắt của ông Rai. Lan Chi nhận ra Kẻo Lạt, nàng không ngờ gặp lại Kẻo Lạt trong hoàn cảnh này. Nàng ta chỉ liếc qua Lan Chi như chào hỏi, sau đó quay lại tiếp tục công việc đang dở dang. Lan Chi đã hiểu mình chẳng qua sẽ trở thành một cái máy tình dục không hồn cho ông ta như Kẻo Lạt. Nàng mím môi, thầm quyết định, nàng sẽ tranh đấu cho cơ hội của mình để thoát khỏi nơi này. Thục Nhi vẫn đứng ngay ngạch cửa không hề thấy Kẻo Lạt, nàng lúng túng không biết làm gì.

Lan Chi hít một hơi sâu, nàng kéo dây áo choàng, cho nó rơi dưới chân mình, thân thể nàng ôm gọn trọng bộ đồ lót khêu gợi sáng lên dưới ánh trăng. Lan Chi bước tới ngồi lên tay ghế của ông Rai, ông ngạc nhiên nhìn qua nàng. 

Tay ông Rai vòng qua thành ghế ôm lấy cặp mông tròn trần trụi của Lan Chi. Nàng thoáng rùng mình, bàn tay ông to và nhám như một gã nông dân, lông tay ông ta thật nhiều làm làn da nàng cảm thấy nhột nhạt. Lan Chi đưa tay lấy ly rượu Cognac ánh sắc vàng trong tay ông ta, nàng nhấm nháp tự nhiên, mắt nàng nhìn xuống mái tóc rũ rượi nhấp nhô liên tục của Kẻo Lạt. 

Ông Rai vươn tay, vuốt tóc Kẻo Lạt qua một bên như để Lan Chi có thể nhìn rõ. Kẻo Lạt nhắm chặt mắt, má hơi đỏ, miệng nàng mở rộng hết cỡ nuốt trọn dương vật của ông Rai. Lan Chi chợt ngửa cổ một hơi uống hết ly rượu. Nàng cúi xuống hôn môi ông ta, hai chiếc lưỡi cuốn lấy nhau cuồng nhiệt. Tay ông ta đưa lên đặt trên ngực nàng, nắn nhẹ nhẹ. 

Lúc này Thục Nhi cũng đã cởi áo choàng bước tới sau ghế, đang sững sờ khi nhìn thấy Kẻo Lạt hì hục bên dưới, mặt nàng đang đỏ hồng lên vì mệt. 
Môi Lan Chi cắn nhẹ trên môi ông ta, rồi rời ra, mắt nàng thật lẳng lơ, nàng nói:

- You should try a blowjob from Thuc Nhi, she's the best.

Mắt ông Rai sáng lên, ngửa đầu ra sau nhìn Thục Nhi đang bẽn lẽn, cúi đầu. Thục Nhi đang thầm mắng Lan Chi tại sao đi giới thiệu mình như vậy. Nhưng nàng làm sao hiểu được dụng ý của Lan Chi. Lan Chi muốn Thục Nhi thể hiện gía trị của mình trước ông Rai, vì dù Thục Nhi có đẹp, cũng chênh lệch không nhỏ so với nàng và Kẻo Lạt. Một khi ông không ham muốn Thục Nhi thì nàng sẽ bị đẩy đi đâu, Lan Chi cũng không đoán được.

Ông Rai khẽ nâng khuôn mặt đỏ hồng của Kẻo Lạt lên, dương vật ông hiện ra trọn vẹn trước mặt ba người phụ nữ, nó thật không cân xứng với dáng người vừa tầm của ông, chỉ dài thua Rujah một chút, nhưng to hơn nhiều. Lan Chi rùng mình nhớ đến vật to lớn giữa hai chân ông Tư, kẻ suýt thành công hãm hiếp nàng. Dương vật này cũng tương đương như vậy, nhưng có vẻ sạch sẽ hơn nhiều.

Kẻo Lạt đứng lên, đi qua ngồi lên tay ghế đối xứng Lan Chi. (tiếp phần 18)
Loading...