Loading...

"Truyện sex" Ham muốn tiềm ẩn P20

Loading...
Truyện sex Ham muốn tiềm ẩn P20
- Em giữ gìn sức khỏe, đừng lo cho anh. Anh ở trong này ăn được, ngủ được, không tệ đâu. Anh nhớ em lắm. Em về nhà chờ anh vài ngày nữa anh sẽ về thôi. - Hồng Sơn tranh thủ nói thật nhanh. (truyen nguoi lon)

- Em không sao anh đừng lo cho em. Em sẽ tìm cách lo cho anh. - giọng Lan Chi xen với tiếng nấc nhẹ.

Chợt một bàn tay đưa lên từ sau lưng nàng, đẩy cánh cửa nhỏ đóng lại.

- Không, ông làm gì vậy. Tôi vừa mới nói một câu thôi mà. - Lan Chi xoay lại giận dữ.

Nàng có thể nghe tiếng Hồng Sơn loáng thoáng bên kia bức tường, anh kêu tên nàng, anh van xin gã cán bộ. Tim Lan Chi đau nhói.

- Ông làm ơn đi. - Lan Chi nắm hai tay gã quản giáo như van xin.

Gã nhìn Lan Chi thật sâu, tay gã nắm lấy tay nàng, hướng đến ô cửa nhỏ, gã kéo cửa ra, đặt hai bàn tay nàng lên thành ô.

Lan Chi nhìn ra thấy ánh mắt vui mừng của Hồng Sơn. Bên tai nàng vang lên tiếng của gã quản giáo.

- Giữ được bao lâu là do cô đấy nhé!

Lan Chi rùng mình, nàng đã hiểu. Hai tay nàng bấu chặt thành, mặt nàng đưa sát lấp kín ô cửa, nàng không muốn Hồng Sơn thấy cảnh sắp diễn ra trong này. 

Chiếc váy Lan Chi bị kéo cao tới eo, dây áo kéo xuống, quần lót nàng bị gã quản giáo xé rách vứt sang bên cạnh. Gã luồn tay qua dây kéo váy lên trước xoa bóp vú nàng, hai ngón tay gã se mạnh hai núm vú Lan Chi. Lan Chi nghiến răng chịu đựng, hai chân nàng bắt chéo vào nhau, siết chặt. Gã quỳ xuống, úp mặt vào khe mông Lan Chi, le lưỡi liếm dọc lên xuống. 

- Lan Chi, em mệt ah? Sao mặt em đỏ vậy? - giọng Hồng Sơn vang lên đầy lo lắng.

- Em không sao.. chắc do trời hơi nóng thôi. - Lan Chi cố gắng trả lời tự nhiên.

- Em nghe nè... Việc của anh như thế này.
- Hồng Sơn tiếp tục nói một về một số nghi vấn, mà anh cố gắng phân tích trong mấy ngày nay.

Lan Chi cố gắng lắng nghe anh, miệng mỉm cười nhẹ, đầu nàng gật theo lời anh nói. Nhưng lúc này nàng cắn răng chịu đựng bàn tay của gã quản giáo cố chen vào giữa hai chân khép chặt của nàng, cúi cùng gã cũng thành công, dùng bàn tay thô nhám chà sát hai mép âm hộ của Lan Chi. 

- Em muốn nói với anh rằng em sẽ tìm cách đưa anh ra ngoài... dù phải trả gía nào đi nữa em cũng ... chấp nhận.- lời nói Lan Chi ngắt quãng.

Hai chân nàng không ngăn được ngón tay của gã quản giáo móc vào trong âm hộ nàng. Lan Chi cắn răng chịu đựng cảm giác đau rát, rồi như một cơ chế phòng vệ tự nhiên, âm hộ nàng tiết ra chất nhờn bôi trơn vật thể lạ đó.

- Đúng là đàn bà dâm, mau nước ghê... - gã nói như cố ý cho nàng nghe.

Lan Chi nhục nhã ê chề, nước mắt nàng tuôn rơi, nàng cảm thấy kinh tởm bản thân mình. 

- Đừng khóc nữa em. Em khóc làm anh buồn lắm. - Hồng Sơn nói.

Lan Chi cố gắng mỉm cười, nàng không nói gì vì răng đã mím lại. Nàng cảm nhận được dương vật nóng và cứng ngắt gã đang đưa vào giữa hai chân nàng, đầu dương vật chà lên hai mép âm hộ ẩm ướt của nàng. Hai tay gã vòng lên trước ngấu nghiến hai vú nàng, lưỡi hôi hám của gã liếm cổ nàng. Nhưng mặc cho hắn làm gì Lan Chi vẫn khép chặt hai chân. Gã quản giáo điên tiết, nhưng gã cũng không dám dùng sức mạnh với nàng, gã chỉ hy vọng làm cho nàng hưng phấn để nàng tự động mở hai chân ra. Nhưng Lan Chi kiên quyết khép chặt hai chân, tay nàng bám cứng lên ô cửa, để gã không kéo được mông nàng lùi về phía sau.

Nàng cảm thấy dường như gã quản giáo từ bỏ ý định nhét dương vật vào âm hộ nàng, gã tạm hài lòng với khẽ hở hình tam giác giữa hai chân và cửa mình nàng. Hơi thở gã dồn dập hơn, chân gã hơi cong xuống, hai tay nắm chặt hông nàng, nhấp dương vật thật mạnh, ép người nàng vào bức tường thô ráp. Dương vật của gã nóng hổi chà miếc hai mép âm hộ nàng, nàng cảm thấy hạ thể mình nóng bừng, cơ thể nàng phản ứng lại những kích thích bên ngoài. Lan Chi mặt đỏ hồng lên, nàng phải dừng chuyện này lại.

Lan Chi nhìn sâu vào mắt chồng. 

- Anh phải tin em, em sẽ cứu anh ra. Em yêu anh. - Nàng buông tay ra, kéo ô cửa sập lại. 

Tay Lan Chi vùng đẩy gã quản giáo ra khỏi người mình, kéo váy xuống. Gã ngã ngữa ra sau, dương vật dựng đứng, đầu sưng to, đỏ bầm, gã đã sát đỉnh cực khoái. Mắt gã long lên giận dữ.

- Mày dám trêu ông à! Mày liệu hồn thằng chồng mày còn ở đây lâu đấy!

- Ông đừng dọa tôi. Sẽ do chính tay ông trao anh ấy lại cho tôi. Chỉ trong vài ngày tới thôi. - nàng trầm giọng nhìn gã.

Tay nàng với chiếc quần lót dưới đất, cuộn lại, đưa vào giữa hai chân, chùi sạch chất nhờn nhòe nhoẹt, tiện tay vứt chiếc quần xuống đất, kế sát dương vật căng đỏ của gã quản giáo.

- Dùng cái này mà tự giải quyết. - Lan Chi liếc mắt nhìn dương vật căng tức của hắn, miệng nhếch lên khinh bỉ.

Nàng đi ra ngoài, bỏ lại tiếng gầm gừ nhỏ bên trong phòng kín.

- Con đĩ, mày sẽ hối hận. Mày sẽ phải quỳ xuống van xin dưới buồi ông. Ông chơi mày này... Hừm... Ông chơi...

Lan Chi bước ra tới ngoài, nàng leo lên xe Tuyên chờ sẵn. Cậu bé nhìn thấy hai mắt Lan Chi sưng đỏ, hắn lo lắng cho nàng nhưng không dám hỏi. 

- Về khách sạn ah chị? - Tuyên hỏi nhỏ.

- Ừ, về thôi. - Lan Chi nói nhỏ, tay nàng theo thói quen, vòng qua ôm lấy eo Tuyên.

Tuyên cảm nhận Lan Chi đang ngã người ôm lấy mình, một bên ngực mềm mại của nàng tì lên lưng hắn. Cậu bé gồng người như chịu đựng cực hình, hai tay cứng đờ.

Chiếc xe đi dọc phố Yên Phụ hướng về Khách sạn Sheraton. 

- Dừng lại, dừng lại - Bất chợt Lan Chi kêu lên.

Tuyên tấp xe vào sát lề đường, cậu quay lại, Lan Chi đang nhìn chằm chằm qua đường. Tuyên nhìn theo, gã thấy một chiếc xe biển xanh bật xi nhanh xin đường để được vào lại làn ôtô, nó vừa dừng lại, cho ai đó xuống. Bên lề đường là Khách sạn Bồng Lai, cao 8 tầng, với chữ Massage thật lớn bên hông. 

Lan Chi đang nhìn chằm chằm người đàn ông vừa đi vào trong, nàng không nhìn lầm, ông ta là Hùng Thiết Cương, đối tượng thứ hai nàng cần tiếp cận. 

- Em biết chỗ này, em có đại ca làm chung bên Sheraton chuyển qua đây làm quản lý. - Tuyên nói nhỏ.

- Em nói sao? Em quen quản lý của khách sạn này? 

Lan Chi nhìn khó tin vào cậu bé, nàng không nghĩ đến mình đang lo lắng cách nào để tiếp cận ông ta, sao có khả năng trùng hợp như vậy chứ. Tuyên nhìn thấy nàng ngạc nhiên nhìn mình.

- Em biết chị không tin, nhưng em lừa chị làm gì chứ? - Cậu bé cúi đầu lí nhí.

- Không, chị xin lỗi. Chị không có ý đó. Chị muốn em giới thiệu gã quản lý đó cho chị. Được chứ? - Lan Chi rối rít nói.

- Dạ được chị. Anh Nguyên là đàn anh, khá thân với em. Để em hẹn gặp anh ta cho chị. - Tuyên ưỡn ngực tự tin nói.

- Không, chị muốn ngay bây giờ. Em ráng giúp chị nhé. - Lan Chi cũng cảm thấy đề nghị của mình hơi đường đột.

- Bây giờ... Ừ, cũng được. - Tuyên không nỡ từ chối trước ánh mắt của Lan Chi nhìn mình.

Lan Chi và Tuyên gửi xe, đi vào trong sảnh trước. Tuyên để nàng ngồi đó, cậu đứng lên tránh đi để điện thoại cho anh Nguyên, cậu năn nỉ anh ta xuống gặp mình. Cậu thở phào khi Nguyên nhận lời xuống gặp, ít ra cậu không bị mất uy tín trước mặt Lan Chi. 

Năm phút sau, một người đàn ông bước đến, ông ta mập đến nổi vú chảy thành hai khối vắt sang hai bên trên cái bụng sệ xuống lấp mất dây nịt, cổ hắn như liền với mặt bởi một cái nọng thật lớn che khuất cằm. Tuyên đứng lên hồ hởi, bắt tay và giới thiệu với Lan Chi.

Hai mắt của gã quản lý híp lại thành hai đường chỉ nhỏ, nhìn nàng dò xét. Gã mời nàng ngồi xuống. Tuyên ngồi kế bên Lan Chi, còn gã ngồi đối diện với nàng. Hai mắt gã tiếp tục nhìn nàng dò xét Lan Chi từ trên xuống dưới, gã vô tình nhìn vào giữa hai chân nàng, mắt gã lóe lên. Cô gái này không mặc quần lót, sao có thể như vậy chứ. Lan Chi nhìn thấy ánh mắt của gã nhìn vào giữa hai chân nàng, nàng bừng tỉnh, bắt chéo hai chân với nhau, mặt đỏ bừng lên.

- Tôi muốn anh giúp tôi tiếp cận ông Cương. - Lan Chi đi thẳng vào vấn đề.

- Tôi không biết cô đang nói về ông Cương nào? - mắt gã nhìn chỗ khác như vô tâm trước cặp đùi đẹp của nàng.

- Tôi tin chắc là anh biết. Tôi có thể cam đoan với anh là tôi không có ác ý. Chuyện này đối với anh sẽ không có bất cứ điều gì bất lợi. Tôi sẽ hậu tạ anh. - Lan Chi không chần chừ dù một chút.

Quản lý Nguyên nheo mắt nhìn nàng, gã không biết người phụ nữ này tính toán gì, nhưng gã có thể đánh gía rằng nàng sẽ không làm điều gì nguy hiểm cho ông Cương. Nhưng nếu ông Cương phật ý, chỉ một cú điện thoại, gã sẽ vĩnh viễn mất đi tiền đồ của mình sau bao nhiêu năm cố gắng. Gã nhìn sang Tuyên, cậu bé đang nhìn mình gật gật như cầu xin cho Lan Chi. 
- Cô muốn tôi giúp thế nào? 
Lan Chi thở phào.

- Tôi chỉ muốn có cơ hội nói chuyện riêng với ông ta thôi. - Nàng nói.
- Ông ta là khách massage quen ở nơi này. Cô muốn thế nào đây?
- Tôi sẽ gỉa dạng làm nhân viên phục vụ ở đây. Tôi sẽ ... - Lan Chi cố gắng tưởng tượng ra cách mình thực hiện.

- Không thể nào? Cô muốn hại chết tôi à! - Nguyên xua tay liên tục.

- Tôi tối đa chỉ có thể sắp xếp cho cô như một người khách vào phòng bên cạnh phòng ông Cương thôi. Còn chuyện làm thế nào nữa thì tùy cô. Tôi nói trước nếu có chuyện gì, tôi sẽ chối biến về việc quen biết cô. - Nguyên nói không thương lượng.

- Okie. Nhưng tôi muốn anh sắp xếp cho nhân viên phục vụ của anh lên muộn năm phút. - Lan Chi cố gắng thương lượng nhiều hơn, tay nàng rút ra một cọc tiền đưa sang.

Nàng chợt nhớ ra việc gì, nàng không muốn việc này càng ít người biết càng tốt. 

- Chưa xong, tôi muốn Tuyên làm người phục vụ trong phòng của tôi.

Gã quản lý nhìn nàng rồi nhìn Tuyên đang há hốc miệng, thầm đoán mối quan hệ của hai người này. Gã hít sâu một hơi gật đầu, dù sao gã cũng không muốn nhân viên mình bàn tán xôn xao về biểu hiện khác thường của vị khách nữ xinh đẹp này.

Lan Chi được một nhân viên nữ dẫn lên phòng VIP theo sắp xếp của Nguyên. Căn phòng nằm trong một dãy hành lang ngắn có hai phòng. Cô bé phục vụ mở cửa phòng bên ngoài mời Lan Chi vào, trước khi đi vào Lan Chi liếc nhìn căn phòng đóng cửa kín bưng bên trong. 

Bên trong phòng, một bồn tắm thủy lực sát tường, một buồng xông hơi cửa gỗ, một nhà vệ sinh. Cô bé phục vụ đặt khăn tắm và áo choàng lên giường nằm giữa phòng, mỉm cười chào nàng và xin phép ra ngoài.

Cánh cửa vừa khép lại, Lan Chi đưa tay kéo váy xuống, bên trong người nàng chỉ còn duy nhất chiếc áo ngực phía trên. Nàng bước vội vào bồn tắm thủy lực, làn nước ấm làm nàng tỉnh táo hơn. Từ lúc bước vào đây, nhìn thấy bồn nước, nàng muốn được tẩy rữa cơ thể mình ngay lập tức, nàng không chịu được cảm giác nhơ nhớp do gã Bình để lại trên cơ thể mình. Lan Chi ngâm mình khoan khoái, tay vốc nước lên cổ, mắt nàng lim dim, miệng hát nho nhỏ.

- Ah, em xin lỗi. Để em ra ngoài. - Tuyên mặt đỏ hồng, quay người lại.

Lan Chi giật mình quay lại thấy Tuyên mặc đồng phục của nhân viên phục vụ, vừa chuẩn bị đi ra ngoài.

- Em cứ ở đây. Em đi ra ngoài sẽ làm người ta nghi ngờ đấy. - Lan Chi chợt nhớ đến hoàn cảnh của mình.

Nàng nhìn vào gương gắn trên tường thấy cậu bé cứ cúi gằm mặt đứng đó, hai tay lúng túng hết cho vào túi quần rồi rút ra. Lan Chi thầm cười, cậu bé này đúng là ngoan. 

Đột nhiên cửa phòng có tiếng gõ nhẹ ba cái liên tục, tín hiệu như giao hẹn với Nguyên. Lan Chi ah một tiếng, đứng thẳng lên, thân thể trần truồng bóng nhẩy của nàng hiện ra trước mắt Tuyên. Cậu bé há hốc, mắt trợn to, chiếc quần thun nhân viên matxa độn lên thật to. Cậu chưa kịp hoàn hồn thì Lan Chi đã khoác lên chiếc áo choàng tắm che kín cơ thể. Má nàng hơi đỏ vì hành động của mình vừa rồi, nhưng nàng ý thức được mình không có nhiều thời gian. Nàng đi về phía cửa, ngang qua Tuyên đang đờ đẫn nhìn nàng, nàng dừng lại.

- Thế mà chị cứ nghĩ là em ngoan lắm cơ. - mắt nàng liếc xuống vật u to giữa hai chân cậu bé.

- Ah, em ... - Tuyên nhìn xuống theo mắt nàng, hai tay che vội lấy nơi đó, mặt cậu đỏ bừng.

Lan Chi mở cửa đi ra ngoài.

Lan Chi hơi chần chừ phía trước cửa căn phòng bên trong. Nàng hít thật sâu, cố gắng bình tĩnh sắp xếp lại câu chữ của mình cho lưu loát hơn.

Lan Chi xoay nhẹ tay nắm cửa bước vào trong. Mùi thơm của xả, mùi dầu nóng quanh quẩn khắp phòng, ánh sáng duy nhất trong phòng là những khe hở giữa các tấm rèm cửa sổ. Một người đàn ông to lớn đang nằm sấp trên giường, người ông ta chỉ đắp một chiếc khăn nhỏ ngang mông. Lan Chi nhìn thấy tay chân ông ta đầy lông, nàng thoáng rùng mình, gã đàn ông này như người tiền sử chưa tiến hóa hết. Nàng bước đến phía trước giường matxa, hai tay gỉa bộ bóp lấy hai vai ông ta, trong đầu cố gắng nhớ lại những động tác của nhân viên matxa thường làm. Nàng dự định vừa matxa vừa bắt chuyện với ông ta, dần dần đi vào chuyện của mình. 

Bất chợt một bàn tay của ông với lên về phía nàng, Lan Chi giật mình nhưng vẫn giữ mình đứng yên. Bàn tay to như nãi chuối, ngón tay thô ráp, đưa lên chộp nhẹ vào ngực nàng, xoa nhẹ ngoài áo choàng, rồi luồn qua khẽ hở giữa hai vạt áo vuốt ve một bên ngực của Lan Chi. Tay nàng run rẩy, vẫn cố gắng giữ tốc độ đều đều bóp bên vai còn lại của ông ta. Bàn tay ông ta kéo hai vạt áo nàng mở rộng ra, xoa đều hai vú, miếc nhẹ lên núm vú nàng. Lan Chi cảm thấy cơ thể mình nhột nhạt khó chịu, nàng lùi người lại, tránh xa bàn tay đó, hai tay nàng kéo vạt áo khép lại.

- Cô có biết là cô gỉa dạng nhân viên matxa rất kém không? - giọng trầm thấp của ông ta nói.

- Ông nhận ra..? - Lan Chi ngạc nhiên.

- Nếu điều đơn giản vậy mà tôi không nhận ra thì làm sao leo lên được vị trí này chứ! - ông ta chống hai tay lật người ngồi lên.

Nhìn tận mặt ông Cương, Lan Chi mới biết ông ta to lớn như thế nào. Đối diện với ông nàng có cảm giác mình nhỏ bé như trẻ em. Cơ thể ông ta đầy lông, ngực cũng bao phủ lông xuống đến giữa bụng. Đầu nàng thoáng nghĩ đến hình tượng một mãnh tướng cuồng thô, Trương Phi. Ánh mắt Lan Chi lướt xuống dưới, ông ta không che đậy dương vật to lớn như một cây cọc, mọc ra giữa một rừng lông giữa hai chân. Lan Chi thoáng đỏ mặt nhìn đi nơi khác. 

- Ông biết tôi không phải nhân viên matxa thì tại sao ông còn ... - giọng nàng mang theo chút uất ức.

- Ha, ha.. Đây là điều buồn cười nhất. Nhân viên matxa ở đây không bao giờ cho khách chạm vào người, họ sẽ lịch sự tránh đi những bàn tay có ý đồ xấu. Nhưng cô lại không phản kháng tay tôi. Đó chỉ là cách tôi xác định nghi vấn của mình thôi. - Ông ta cười đắc thắng.

- Ông... - Lan Chi đỏ bừng mặt, tức giận. Nàng không ngờ hành động hy sinh của mình lại lật tẩy chính mình.

- Thôi được, vì cô đã ưu đãi cho tôi một lần. Tôi sẽ nghe cô nói lý do của mình. Cô nói đi. - Mắt ông ta thật lớn nhìn chằm chằm lấy nàng.

Lan Chi hít một hơi thật sâu, đây là cơ hội của nàng và Hồng Sơn.

- Tôi là Lan Chi. Chồng tôi tên Lê Hồng Sơn, bị bắt vì tội đưa hối lộ, ngày 12/9 vừa qua.

Nàng ngưng một chút, ánh mắt ông ta vẫn chăm chú nhìn nàng như khuyến khích.

- Tôi muốn ... Tìm cách cứu anh ra. Tôi biết anh có tội. Nhưng chúng tôi sẵn sàng đánh đổi tất cả, tất cả, miễn anh được tự do. - Lan Chi nghẹn ngào.

- Tất cả sao? Cô chắc không? - Ánh mắt ông ta nhìn xoáy vào nàng.

Lan Chi rùng mình. Nàng nhìn lại ông ta với tất cả quyết tâm mà mình có. Nàng mím môi, tay tháo dây áo choàng, buông rơi chiếc áo xuống đất. Thân thể trần truồng không tỳ vết của nàng phơi ra trước mặt ông ta. Ông Cương mở tròn mắt, cổ họng ông khô đắng, người phụ nữ này quá đẹp, từng đường nét trên cơ thể thanh tú của nàng đều hừng hực sức sống mãnh liệt của tuổi trẻ. Ông thầm ghen tị với Hồng Sơn, người đàn ông may mắn. 

Ồng Cương bước xuống giường, tiến về phía Lan Chi, dương vật ông đã ở trạng thái nữa cương cứng, nó đung đưa theo bước chân ông. Nàng nhắm mắt lại, cơ thể nàng run rẩy, hơi thở nàng dồn dập.

Bất chợt nàng cảm nhận một cơn gío nhẹ táp lấy lưng mình, rồi cơ thể nàng được bao phủ lại trong cảm giác mềm mại, ấm áp. Lan Chi mở to mắt nhìn người đàn ông trước mặt, hai tay ông choàng chiếc áo lên che cơ thể Lan Chi, cẩn thận khép vạt áo đè lên nhau. 

- Không nên tùy tiện cởi hết quần áo ra đâu. Dễ cảm lạnh lắm đấy. 

Trong vẻ mặt ngơ ngác của Lan Chi, ông đi đến bên móc treo quần áo, lấy chiếc ví mình ra, rút ra một chiếc name card đưa vào tay Lan Chi. Nàng cúi xuống nhìn, là tên ông. Lan Chi ngẩn đầu lên nhìn, ánh mắt khó hiểu.

- Vụ anh Sơn tôi biết, đều do Phó của tôi thực hiện. Nó không đơn giản như cô nghĩ đâu. Hồng Sơn là bị người ta nhờ vã cài bẫy, nhưng ngay cả kẻ chủ mưu đó cũng không biết, tấm lưới thật sự bày ra đằng sau lớn tới đâu, dành cho những con cá lớn thật sự. - ông ta ngưng lại cho Lan Chi kịp tiêu hóa.

- Cô là một phụ nữ đẹp và hoàn mỹ nhất mà tôi từng gặp. Cô có thể giúp tôi trong một số công đoạn điều tra. Còn về chồng cô, cô có thể yên tâm. Anh ta sẽ được chăm sóc chu đáo. Nếu cô tìm được thông tin tôi cần, tôi sẽ hủy biên bản của Hồng Sơn và thả anh ta ra. - ông ngưng lại một chút, giọng trầm xuống.- Tôi nói trước, nhiệm vụ này có thể nguy hiểm, có thể cần cô hy sinh bản thân mình. Cô có thể về suy nghĩ kỹ, rồi gọi cho tôi.

Lan Chi nhìn ông thật sâu, nàng cảm thấy mình có thể thể tin người đàn ông này. Đây có lẽ là cơ hội duy nhất để cứu Hồng Sơn. Vì anh, nàng không e ngại bất cứ điều gì, cho dù là bị biến thành một con cờ cho người thao túng.

- Tôi chấp nhận. - Lan Chi kiên định trả lời.

- Tốt. Cô để lại số liên lạc và về nghỉ ngơi đi cho tốt. Ngày mai sẽ có người liên hệ. - ông Cương nói.

Lan Chi ghi số mình vào tờ giấy rồi đưa cho ông. Nàng xoay người đi ra ngoài, tay nàng đặt lên tay nắm cửa, chợt dừng lại.

- Ông khen tôi đẹp. Tại sao ông không muốn tôi? - giọng nàng nhẹ như gío thoảng, lưng không quay lại.

Ông Cương hít một hơi thật sâu, miệng ông cười khổ trước câu hỏi của nàng.

- Nói thế nào nhỉ? Tôi không cho phép mình hành động theo bản năng, khi lý trí tôi bảo rằng người phụ nữ trước mặt không tự nguyện.

- Cảm ơn. - Lan Chi im lặng, nói nhỏ và đi ra ngoài.
___________________
Lan Chi ngồi sau xe của Tuyên, nàng ôm chặt lấy cậu bé, gối đầu lên lưng cậu, nàng nhắm chặt hai mắt lại. Nàng đã quá mệt mỏi từ sáng sớm đến giờ, tâm lý Lan Chi căng thẳng kinh khủng, dù hiện giờ chỉ mới một giờ trưa, nàng vẫn cảm thấy như đã trôi qua một ngày dài. 

Lan Chi về đến phòng liền ngã ra giường ngủ vùi. Nàng mơ thấy mình và Hồng Sơn âu yếm nhau dưới hồ bơi tại nhà, thật vui vẻ, thật nồng cháy, miệng Lan Chi nở một nụ cười, chìm vào giấc ngủ say.

Gần 18h00, Lan Chi mới bừng tỉnh dậy, bụng nàng réo lên ùn ục, chợt nhớ mình chưa ăn gì sau bữa sáng. Nàng với chiếc điện thoại định gọi cho phục vụ gọi thức ăn, nhưng chợt nhớ đến lời ông Cương khuyên mình nên nghỉ ngơi thư giãn trước khi bắt đầu nhiệm vụ. Nàng đổi ý, lấy điện thoại gọi cho Tuyên, cậu bé nhấc máy gần như tức thời, như đang chờ điện thoại của Lan Chi vậy.

- Em có xin nghỉ shift tối nay được không? Chị muốn đi ăn, rồi đi chơi Hà Nội. - Lan Chi cảm thấy giọng mình hơi nũng nịu với cậu ta, nàng cũng hơi ngạc nhiên.
- Dạ được chị! Để em gọi cho thằng bạn nói nó trực giúp. - Tuyên nói.

Hai mươi phút sau, một chiếc taxi chở Lan Chi và Tuyên lao vút ra đường Nghi Tàm. Lan Chi không muốn đi xe máy, chẳng qua vì nàng sợ kiểu lái xe ngoài này, ý thức giao thông của người miền Bắc rất kém. Mọi người như cứ mạnh ai nấy chạy, đan xe lung tung, muốn rẽ ngang cứ việc rẽ, chẳng bao giờ phải nhìn xe sau lưng, như thể người lái sau có trách nhiệm phải tránh mình vậy.

Hai người đi vào một nhà hàng đặc sản Hà Nội bên bờ đê sông Hồng, có hàng liễu rũ thật đẹp. Lan Chi chủ động gọi món ăn, kêu thêm một chai rượu vodka Danzka cho hai chị em. 

Món ăn thật ngon, rượu qua 4 lượt, cũng quá nữa chai, hai chị em nói cười huyên thuyên thật vui, nét mặt đỏ hồng hưng phấn.

- Chị hỏi Tuyên này, sao em không thắc mắc những việc chị làm sáng giờ ? - Lan Chi hỏi.
- Chị có lý do của chị. Em không nên hỏi.

Lan Chi nhìn ánh mắt trong veo của Tuyên, đúng là cậu ta nói rất chân thành. Nàng mỉm cười không nói về việc đó nữa.
Nàng quay lại hỏi chuyện Tuyên, cậu có cha mất sớm, hai mẹ con sống nương tựa nhau, hết lớp 12 cậu nghỉ học đi làm, tới nay vẫn chưa dám nghĩ đến việc quen bạn gái. Lan Chi cảm thương cho số phận của cậu, nhưng cũng khâm phục vì cậu vẫn lạc quan, phấn đấu và tự tin.
Hai chị em đón taxi ra về, mỗi người thả hồn theo một phương hướng riêng, không nói với nhau lời nào. Lan Chi nhìn sang Tuyên, mắt cậu nhìn lên ánh đèn vàng trên đường, long lanh sáng rỡ. Tay Tuyên như vô tình đặt lên tay Lan Chi trên nệm ghế. Bàn tay hơi run nhẹ, nhưng không thấy Lan Chi rút về, nó tự tin hơn, nắm nhẹ lấy tay nàng, cảm giác thật ấm áp. Khi xe về đến khách sạn, Lan Chi thoáng đỏ mặt rút tay về. 

Lan Chi bước vào thang máy một mình, nàng cảm thấy cô đơn trống vắng. Nàng ước mong được nằm trong vòng tay Hồng Sơn vào lúc này, tỉ tê tâm sự và được ngủ trong lòng ngực ấm áp của anh.

Lan Chi đứng trước cửa phòng, tay mở túi xách tay, tìm chiếc thẻ từ để mở cửa. Nàng không để ý cửa phòng sau lưng nàng hé mở, bên trong tối đen, có một đôi mắt sáng đang rình rập nàng.

Bất chợt tiếng chuông báo tin nhắn điện thoại vang lên, Lan Chi rút chiếc điện thoại ra, mắt nàng lướt qua dòng chữ trên màn hình, ánh lên nét vui vẻ. Nàng xoay người đi ngược lại về hướng thang máy. Đôi mắt trong phòng đối diện lóe lên nét giận dữ. Cánh cửa phòng bật mở, một gã đàn ông lách ra nhẹ nhàng, gã đi về hướng thang máy nơi bóng lưng Lan Chi vừa khuất tại ngã rẽ. Gã đi chậm rãi đến bên ngã rẽ, nép sát tường, lắng nghe tiếng cửa thang đóng lại, gã đi ra nhìn lên bảng điện tử của thang máy đang nhảy số lên từng bậc. Tầng 28, tháng máy của Lan Chi dừng lại ở tầng thượng của khách sạn. Gã lầu bầu chửi rủa trong miệng, rồi đưa tay bấm nút chờ thang. (tiếp phần 21)
Loading...