Loading...

"Truyện sex" Ham muốn tiềm ẩn P7

Loading...
Truyện sex Ham muốn tiềm ẩn P7
Lan Chi cảm nhận được dương vật của chồng cương cứng và nóng, chỉa vào giữa hai chân nàng. Lan Chi vòng tay ra sau, nàng kéo dây áo bikini, khi gút chiếc áo vừa tuột, bộ ngực của nàng với hai chiếc núm đỏ hồng bung ra, phơi hướng về mọi người. Hai bàn tay Sơn choàng lấy ngực nàng, lòng bàn tay nóng ấm của anh chà nhẹ lên hai núm vú Lan Chi. Lan Chi hai tay cầm 2 đầu dây của chiếc áo bikini, vòng qua cổ Sơn, kéo anh sát hơn tới trước, ngực nàng hoàn toàn buông thả cho hai bàn tay chồng vuốt ve. (truyện nguoi lon)

Lúc này mắt của Thanh, Phương, Trọng và chú Đào đã đầy tia máu đỏ, họ ngồi đó nhấp nhỏm như không yên. Ba người Phúc đang nằm thẳng xuống tấm bạt, chiếc lưỡi của Phúc như tắm cho Trúc và Ngân, nó thật lợi hại, thân thể hai nàng lúc này đỏ hồng lên, bóng lưỡng bởi nước miếng của anh, mắt anh vẫn không quên quan sát từng động thái của Lan Chi. 

Lan Chi quay người lại, hôn anh, tay anh vòng xuống bóp mạnh cặp mông tròn trĩn của vợ. Tay nàng chợt nâng chiếc áo bikini của mình lên ngang tầm mắt Sơn, cánh tay vòng ra sau đầu anh cột dây chặt lại. Sơn hơi bất ngờ vì vợ dùng áo che mắt anh, nhưng anh đang rất hứng thú, anh không quan tâm nhiều, môi anh lướt trên chiếc cổ dài, trắng ngần của vợ, tay anh không ngừng nắn bóp mông nàng. Lan Chi ôm rút lấy anh như hòa thành một khối, miệng nàng rên nhẹ. Nàng bắt đầu cảm thấy hứng thú với trò chơi này, nàng thích thú khi nhìn bốn người đàn ông ngồi xunh quanh mình, ánh mắt đổ lửa như muốn hiếp dâm mình.

Lan Chi đẩy nhẹ ngực Sơn cho anh đứng thẳng người lên. Tay nàng chỉnh lại chiếc áo đang bịt mắt anh, cho nó che kín hết. Nàng vuốt ve ngực anh, từ từ thấp xuống, Lan Chi quỳ xuống trước mặt anh, mắt nàng nhìn lên, thấy cánh mũi chồng đang thở phập phồng chờ đợi. Hai tay nàng nắm lưng quần cộc của anh, nhẹ nhàng kéo xuống. Hơi thở xung quanh của khán giả bắt đầu nặng nề, gấp gáp hơn. Dương vật căng cứng, đầu bóng lưỡng, chỉa thẳng vào mặt Lan Chi, nàng nắm nó bằng một tay, tay còn lại xoa nhẹ đùi anh, miệng nàng hé mở đưa chiếc lưỡi nhỏ xinh của mình ra, tay nàng nâng dương vật của chồng lên cao, lưỡi nàng liếm dài từ gốc lên trên, mắt Lan Chi lim dim nhìn chằm chằm Trọng, Trọng thở hỗn hển, tay hắn mất kiểm soát tự tóm lấy dương vật mình mà sục nhẹ. Tâm trí Sơn cũng bay đi tận đâu, tay anh đặt lên đầu vợ, hai đầu gối anh run rẩy.
Lúc này, hai cánh tay lực lưỡng của Phúc chợt luồn qua hông nàng từ sau lưng, hai bàn tay tham lam tràn qua phủ lên hai bầu vú Lan Chi, những ngón tay se nhẹ núm vú săng cứng của nàng. Lan Chi bật rên lên một tiếng, tay nàng đang vuốt ve dương vật chồng, chợt ngừng lại, nhưng rồi nhanh chóng tiếp tục, Sơn vẫn khoang khoái đứng đó, không hề biết Lan Chi đang bị hai bàn tay tác quái của Phúc sàm sỡ, nhưng nàng lại rất hợp tác. Phúc chồm người đến dùng chiếc lưỡi nhám của anh liếm dọc chiếc cổ của Lan Chi, hai tay anh vuốt ve xoa nắn bộ ngực căng tròn của nàng, Lan Chi mắt nàng nhắm nghiền, miệng ngậm chặt, tay đang nắm lấy dương vật chồng lỏng dần. Chợt một bàn tay khác kéo tay nàng ra khỏi dương vật Sơn, dương vật anh vừa được thả ra thì lập tức miệng Ngân phủ lấy nó. Sơn rên rỉ, anh chờ như rất lâu rồi, nhưng giờ anh đã được đền đáp, dương vật anh quá căng tức tê rần, không cảm nhận được điều gì khác nhau.

Lan Chi vẫn đang quỳ dưới đất, hai tay buông thỏng, để mặc cho Phúc vuốt ve bộ ngực của nàng, đầu nàng nghiêng qua một bên, cho phép chiếc lưỡi của anh liếm quanh vùng cổ, rồi sang má nàng, Lan Chi mở miệng ra đón chiếc lưỡi điêu luyện đó vào miệng mình. Phúc đỡ Lan Chi nằm xuống đất, môi anh vẫn không rời miệng nàng, rồi anh hôn xuống cổ, lướt qua bầu ngực, anh ngậm lấy chiếc núm vú đỏ hồng của nàng, đá lưỡi xung quanh nó. Da Lan Chi đỏ rực lên, xung quanh ngực nàng nổi lên những chấm gai li ti, nàng vòng tay ôm gì lấy đầu Phúc vào ngực mình, hai chân nàng mở ra mời gọi, bàn tay Phúc không bỏ qua cơ hội nào, nhanh chóng trượt xuống phủ lấy âm hộ ẩm ướt, nóng hừng hực của nàng. Ngón tay anh miếc nhẹ dọc sợi dây quần bikini nhỏ bé, Lan Chi oằn người rên khẽ, nàng ưỡn người lên cho bàn tay Phúc dễ dàng kéo quần lót nàng xuống. Chiếc lưỡi của Phúc tiếp tục chu du khắp cơ thể trần truồng của nàng. Khi lưỡi nhám của anh chui vào trong âm hộ nàng, Lan Chi cắn cánh tay mình muốn bật máu để ngăn tiếng rên đã lên đến cuống họng. Chiếc lưỡi này sao lại hay đến vậy, nó thật dài, như có mắt luồn lách, xoay tròn điêu luyện trong người nàng. Giờ đây, Lan Chi nằm giữa chiếc bạt, oằn người lên, hai đùi kẹp chặt đầu Phúc, một tay nàng nắm tóc anh dí đầu anh sát hơn vào âm hộ nàng, cánh tay kia nàng che ngang miệng. Phía dưới Phúc xoay ngang, dương vật anh được Trúc chăm sóc tận tình, say mê.

Lúc này bốn người đàn ông kia không còn gì giữ gìn nữa, họ lao vào, vồ lấy cơ thể hừng hực của Lan Chi đang ưỡn lên mời gọi, môi nàng bị Trọng ngấu nghiến tham lam, mỗi bên vú là Phương và Thanh. Riêng chú Đào chạy qua chạy lại, không biết chui vào đâu, đành lấy một bàn tay Lan Chi nắm lấy dương vật nửa cương nửa xìu của mình.

Cơ thể Lan Chi như tan vào không khí, nàng hoàn toàn buông thả, người nàng thở gấp, hạ thể nóng lên, dồn nén, bất chợt nàng gồng mình lên, miệng nàng không kềm chế bật rên lớn, người cong lên, chân dang ra hết cỡ, tay nàng đè nghiến đầu Phúc vào âm hộ mình, Phúc ngậm nuốt hết chất dịch tuôn trào ra từ cơ thể Lan Chi. Nàng đã đạt cao trào lần đầu tiên trong đêm. Lan Chi thở hỗn hển, nhìn quanh mình, toàn mùi đàn ông, mùi mồ hôi nhễ nhại, những thân thể trần truồng với hơi thở gấp gáp đang quấn lấy nàng. 

Lan Chi quay sang nhìn sang chồng, Hồng Sơn đang nằm dưới cát, Ngân không ngừng sàn mông, nuốt dương vật anh ra vào, cô như có thỏa hiệp với mọi người để đóng thế thân cho Lan Chi, cô ngậm chặt miệng, không rên rỉ một tiếng nào. Sơn đang trong cơn hưng phấn, bất chợt anh nghe tiếng rên lớn của vợ, nhưng không phải trên người anh, mà là ở bên cạnh. Anh biết có điều không đúng, anh kéo chiếc áo nhỏ che mắt, nhìn sang. 

Anh bắt gặp gương mặt Lan Chi đỏ bừng nhìn anh, miệng vẫn thở hỗn hển, rõ ràng nàng mới đạt cực khoái, trên cơ thể nàng Thanh, Phương đang mút chặt hai vú, hai tay nàng hai bên đang sục cho chú Đào và Trọng, Phúc ôm cặp đùi Lan Chi đưa dương vật ra vào đều đều âm hộ của nàng. Lan Chi nhìn chồng, ánh mắt nàng áy náy, mắt nàng cố gắng tiếp tục nhìn anh, nhưng cảm giác của cơ thể nàng lại tiếp tục dâng trào, nàng nhắm mắt lại, đầu lắc qua lại, miệng mở ra rên rĩ. Lúc này Trọng không còn để ý gì xung quanh nữa, hắn chồm lên, nhét dương vật căng cứng rỉ nước của mình vào miệng Lan Chi. Lan Chi như tìm được nguồn nước giữa sa mạc, nàng ngậm chặt lấy nó, mút say mê. 

Sơn hừng hực nóng, nhìn vợ trong lúc này làm anh như điên tiết lên. Anh bật dậy, đè Ngân sấp xuống đất, tay vòng xuống bụng dưới của nàng kéo mông nàng đưa lên cao, tay kia anh đè sát khuôn mặt Ngân xuống cát. Ngân đang ngơ ngác thì một vật cứng và nóng lấp đầy âm hộ nàng, không còn một khoảng trống, nàng cảm thấy hai mép âm hộ mình bị nông căng hết cỡ. Nàng rên to lên.

Sơn nhìn sang Lan Chi, anh thúc mạnh dương vật của mình, anh dùng hết sức bình sinh phát tiết vào người Ngân. 

Phúc lúc này gầm lên, hắn nhấp thật gấp như tranh thủ tối đa, một dòng tinh nóng bắn xối xả vào người Lan Chi, Phúc còn nuối tiếc nhấp thêm vài lần nữa, làm dòng tinh trào ngược ra ngoài mép âm hộ nàng. Dương vật Phúc vừa rút ra, thì âm hộ của nàng được trám kín ngay lập tức bằng dương vật ngoại cỡ của Phương. Lan Chi há hốc cả miệng theo những cú thúc của anh, nàng như mất phương hướng, chới với theo những cú thúc của anh. Khi đầu dương vật của Phương trong âm hộ nàng nóng lên, giật giật phóng tinh, Lan Chi cũng rên xiết, chân nàng co quắp lại kẹp chặt mông Phương, nàng ra cùng anh. Cơ thể nàng rã rời, hai mắt nhắm chặt như muốn thiếp đi, có ai đó tiếp tục dở chân nàng ra, chồm lên bú mút, vò cặp vú đã đỏ rực vì bị dày vò của nàng. Lan Chi nhăn hàng lông mày, nàng vung tay đẩy người đó ra, hai chân nàng khép lại, mắt vẫn không mở lên giọng nàng thật nhỏ.

- Em không muốn nữa. Em xin lỗi.

Người đó như chần chừ hậm hực, hai bàn tay hắn cố vớt vát vuốt ve bộ ngực nàng, nhưng nhìn biểu hiện im lặng không phản ứng của nàng, hắn cũng không dám ép buột nàng. Từ từ những bàn tay cũng rời xa cơ thể Lan Chi, tiếng rên rỉ bắt đầu chuyển ra bên kia tấm bạt, rồi xa dần, xa dần. Lan Chi nàng nằm trên cát, cơ thể nàng không mảnh vải che thân run lên nhè nhẹ, hai chân khép chặt, mép âm hộ nàng hồng lên, hai bầu vú nàng phập phồng thở nhẹ. Nàng nghe tiếng rên to của Sơn, nàng mỉm cười ngủ thiếp đi.

Sáng sớm khi đống lửa cũng vừa tàn, mùi khói củi nghe cay cay trong không khí. Lan Chi đã tỉnh dậy, nàng ngồi lên, cơ thể trần truồng của nàng được đắp ngang bằng chiếc khăn tắm, Sơn nằm kế bên, thở đều đều. Mọi người còn ngủ say với đủ mọi tư thế, các cơ thể còn quấn lấy nhau, gác lên nhau, trên cơ thể trần truồng của Ngân và Trúc vươn vãi tinh trùng, bết cả vào tóc. Ngân nàng sấp, hai chân còn mở rộng, đúng vị trí hôm qua lần cuối Lan Chi thấy nàng và Sơn. Nàng mỉm cười thầm nghĩ cuối cùng Sơn đã khuất phục được con ngựa hoang này. 

Nàng nhìn thấy một chiếc tàu neo gần đảo, Nhân đang chèo chiếc thúng về phía bờ. Lan Chi lúng túng, nàng vơ lấy cái khăn choàng dưới đất, nàng không muốn một người đang ông xa lạ thấy cơ thể của mình. Lan Chi đứng đó chờ anh. Nhân vừa kéo chiếc thuyền thúng lên bờ, anh quay lại nhìn quanh, há hốc cả miệng, một bãi chiến trường ngổn ngang, cơ thể trần truồng của đàn ông phụ nữ quấn lấy nhau chưa rời. Khi anh nhìn thấy Lan Chi quấn chiếc khăn tắm nhỏ bé đang nhìn mình mỉm cười, anh run động còn hơn những cơ thể trần truồng kia. 

- Anh có nước sạch chứ? Tôi muốn tắm – Lan Chi nói nhẹ như không nhận ra ánh mắt hừng hực của Nhân.

- Ah… Nhân giật mình, ngượng ngùng đỏ mặt – Có chứ, tối qua có mang lên 2 can nước mà.
Vừa nói anh vừa lầm lũi bước nhanh về hàng dương sau lưng Lan Chi, khi đi lướt qua người nàng, anh không dám nhìn lên, nhưng Nhân có thể ngửi mùi hương rất lạ, mà cũng khá quen thuộc, nó làm người anh nóng lên. Trong mắt anh, Lan Chi đẹp như một thiên thần, một thiên thần không thể bị mạo phạm bởi phàm nhân… như anh. 

Nhân xách ra 2 can nước đầy, để xuống chân, mắt anh cũng không dám nhìn lên. Đứng đó như chờ Lan Chi sai khiến. Lan Chi nhìn Nhân ngượng ngùng, nàng thấy thú vị, anh chàng này, sao khác hôm đó vậy nhỉ? Nàng chợt nghĩ tới một chuyện, nàng quay đầu lại nhìn Hồng Sơn, anh ngủ rất say, mọi người xung quanh cũng không khá hơn, quên cả trời đất.

- Tôi muốn nhờ anh xối nước cho tôi tắm, được không? – Lan Chi nói nhỏ, nhưng với Nhân lời nói của nàng đầy uy lực.

- Được, được chứ… - Nhân gật gật đầu, nhưng chợt nghĩ gì, mặt đỏ lên.

Lan Chi xoay người bước vào sâu trong rừng dương, khi đến sau một bụi cây cao quá đầu, nàng dừng lại. Quay người lại nhìn Nhân, Nhân đứng sững người ở đó, hai tay nắm chặt 2 can nước. Lan Chi không nói gì, hai cánh tay nàng mở ra, chiếc khăn tắm rơi xuống, cơ thể hoàn mỹ của nàng phơi ra trước mắt Nhân, bộ ngực căng tròn, hai núm vú hồng đỏ còn vài vết răng mờ nhạt, di tích của đêm qua. Nhân sững sờ, anh cứng đờ cả người, quần anh đội cao lên gần như ngay lập tức. Lan Chi làm như không thấy gì, nàng đưa hai cánh tay ra, mắt nhìn can nước dưới tay anh. Nhân chợt tỉnh, bước đến, mở nắp một can nước, xối nhẹ xuống hai cánh tay đang mở ra của nàng. Bàn tay Lan Chi đón dòng nước trong vắt, vốc đó lên ngực mình, xoa đều xung quanh hai bầu vú, nước lạnh làm đầu vú nàng săng cứng lại. Nhân đứng đó, mắt anh dại đi, dương vật anh chỉa ngược lên dưới chiếc quần cộc độc nhất trên người.

- Tại sao anh làm thế? – Lan Chi chợt hỏi nhỏ, mắt nàng cũng không nhìn lên.

- Cô… cô hỏi gì? – Nhân lúng túng, không hiểu.

- Hôm đó anh mạnh dạng lắm mà, anh dám trước mặt chồng tôi sàm sỡ dưới váy tôi. Sao bây giờ ấp úng vậy? – Lan Chi nhìn anh, ánh mắt khó hiểu.

- Tôi.. tôi… tôi có làm gì đâu … tôi không biết mà. – Nhân bối rối.

- Anh muốn tôi ? – Lan Chi bước tới, ngực nàng ưỡn ra áp lên người Nhân, cảm nhận một vật cứng nóng chỏi vào giữa đùi nàng.

Nhân cúi gầm đầu, người anh run rẩy, đối với anh đây là lần đầu, lần đầu tiên tiếp xúc với cơ thể phụ nữ gần như vậy, mà lại là người phụ nữ đẹp nhất anh từng biết. Lan Chi chờ đợi, núm vú nàng áp lên ngực anh, tay nàng vuốt ve ngực anh, làn da anh đen sạm thật chắc và ấm áp, cơ thể anh có mùi vị của biển pha với mùi khét nắng, thật đặc biệt. Nàng nhắm mắt chờ đợi, chờ Nhân vồ vập lấy nàng. Nhưng không, anh cứng đờ. Lan Chi thở dài, nàng đứng lùi lại, không hiểu được anh chàng này, anh nhút nhát đến ngạc nhiên. Nàng định xoay người đi thì. 

- Cô Chi.. đừng đi. Tôi không biết làm sao. Nhưng tôi… tôi rất thích cô – giọng Nhân lí nhí như trẻ em nhận lỗi.

Lan Chi thở dài, quay lại, nàng biết tại sao anh chàng này ngớ ngẩn như vậy. Đây là lần đầu của anh, với môi trường anh sống không hề có phim ảnh, văn hóa nam nữ phổ biến, anh chỉ biết anh muốn, anh thích phụ nữ, nhưng không biết phải làm gì. 
Lan Chi nắm hai bàn tay của Nhân, đặt lên hai vú nàng, tay anh run rẩy bắt đầu xoa nhẹ nhẹ thích thú. Nàng kéo đầu anh xuống, đưa vú vào miệng anh, Nhân hả miệng ra, nút chùn chụt như trẻ em bú sữa, Lan Chi rùng mình, cảm giác thật lạ. Nhân không có cái chuyên nghiệp trải đời như những người đàn ông nàng gặp, nhưng anh có cái gì đó của thiên nhiên, bản năng cơ bản thuần túy nhất. Nhân lúc này đã rất thích thú với bầu vú của Lan Chi.. hai tay anh nắm lấy… bóp nhẹ cho nó vung lên.. anh mút lấy cái đầu đỏ hồng..bên này, rồi lại bên kia. Lan Chi nhắm mắt, tận hưởng cảm giác mới lạ này. Nàng lùi lại sát tảng đá sau lưng, nàng ngồi lên, một chân gác lên bên cạnh, dạng hai chân ra hết cỡ, không để Nhân ngơ ngác, tay nàng kéo đầu anh xuống, vùi mặt anh vào âm hộ ẩm ướt của mình. Nhân hít một hơi thật sâu trong âm hộ nàng.. anh thích mùi này, anh hít hà nó như đang hôn má một đứa bé sơ sinh. 

Lan Chi rùng mình, nàng tròn mắt nhìn xuống người đàn ông - trẻ em đang quỳ dùng mũi hôn hít âm hộ mình. Cách này không đúng, nhưng Lan Chi vẫn cảm thấy nóng hừng hực hạ thể, dòng nước nhờn trong cơ thể nàng chảy ra. Nhân ngạc nhiên, thoáng chần chừ anh le lưỡi liếm, lại một giọt khác rỉ ra, anh lại liếm.

- Ưm - Lan Chi khẽ rên.

Nhân nhìn nàng lim dim, miệng mở khẽ, môi phát ra tiếng kêu gợi tình, anh nghĩ có lẽ nàng thích anh làm thế. Thế là Nhân dùng lưỡi liếm liên tục, chỉ một kiểu vét từ dưới lên trên. Lan Chi rên rỉ, nàng không hiểu sao mình lại thích kiểu oral sex giống chó con uống sữa thế này, nhưng nó rất khác biệt. Sau một lúc, Lan Chi nâng cằm Nhân lên, mặt và miệng anh tèm nhem nước âm dịch của nàng, mắt anh sáng rực, miệng cười ngây ngô. Lan Chi kéo hông anh sát vào người mình, tay mò xuống lấy ra dương vật anh ra, nó cứng ngắt đen thui như khúc than. Nàng dạng một chân ra hết cỡ, chân kia gác lên vai anh. Nàng cầm đầu dương vật anh quét lên quét xuống mép âm hộ mình, nó truyền đến cảm giác thật nóng, đầu nó ướt đẫm, bóng loáng. Tay nàng run rẩy nhét nó vào âm hộ mình, Nhân ngân ngô, người gồng lên cứng ngắt. Lan Chi cau mày, nàng bối rối thật sự, nàng chưa bao giờ dạy một người đàn ông làm tình. Theo suy nghĩ của nàng, những thứ họ biết thuộc về bản năng, sau nhiều chinh chiến thì sẽ có người hay kẻ dở mà thôi.

Sau một lúc đắn đo, Lan Chi chợt nảy ra sáng kiến, nàng gác luôn chân còn lại lên vai Nhân, vòng tay qua cổ anh, đu người lên, vừa nhóm người lên, dương vật của Nhân chụt tọt vào âm hộ nàng. Lan Chi há hốc mồm, vì nàng cảm nhận của Nhân nông thật chặt thành âm đạo nàng, của anh to hơn hẳn của anh Phương. Lan Chi nhắm mắt cảm nhận dương vật anh nằm im trong người mình.

Nàng có cảm giác như thời mình còn con gái, mới va chạm với Sơn một vài lần, đúng là cảm giác chật chội này. 

Sau một phút làm quen, Lan Chi bắt đầu nhúng nhẹ người, hai cánh tay nàng đu cổ Nhân mỏi nhừ, gồng người đỏ cả lên. Nhân vòng hai tay mình bợ lấy mông nàng, cứ thế, anh nâng nàng lên nhẹ bổng, không chút miễn cưỡng. Lan Chi ngạc nhiên trước sức mạnh tiềm ẩn bên trong cơ thể Nhân, nhìn anh thật ốm. Anh dập dương vật vào cửa mình nàng từng cái lại từng cái. Lan Chi cảm thấy như chơi vơi giữa không khí, nàng thả hai tay ra, một bàn chân nàng móc lên cổ anh, ngữa người ra sau, mắt nhắm nghiền tận hưởng giây phút lạ thường này. Tư thế làm tình này, với Sơn chồng nàng là nhiệm vụ bất khả thi, dĩ nhiên anh có thể nâng nàng lên, nhưng nâng lên và làm tình ở tư thế nâng không dùng đến sức lực của người nữ là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. 

Nhân bắt đầu thành thục hơn với những cú thúc của mình, hơi thở anh bắt đầu gấp gáp hơn theo từng cú nhấp nhanh và dứt khoát, Lan Chi oằn người trên không, miệng nàng rên rỉ lớn. Sau vài phút, âm hộ Lan Chi bắt đầu co bóp mạnh, cơ thể nàng co giật nhẹ, miệng thở dốc, Nhân cũng không chịu nổi, phóng tinh xối xả vào người nàng. Cả hai gục xuống đất, nằm lăn ra, thở hổn hển.

Tiếng sóng biển rì rào, Hồng Sơn tỉnh lại, anh mở mắt thì bắt gặp ánh mắt của vợ trìu mến yêu thương đang nhìn mình, Lan Chi cuối xuống hôn môi chồng. Mái tóc còn ướt của nàng thơm mùi dầu gội, rủ xuống má Sơn. Mọi người xung quanh cũng bắt đầu tỉnh dậy, ai cũng mặt mày đỏ hồng vì nhìn tình trạng của mình. Trong cơn say, với ánh lửa bập bùng và hậu thuẫn của bóng đêm họ có thể buông thả, đốt lên hết dục vọng của mình, nhưng sáng hôm sau dưới ánh sáng mặt trời rực rỡ minh bạch họ không thể né tránh cảm giác hổ thẹn trong lòng.

Lan Chi giúp chồng mặc quần áo, chải tóc cho anh, Hồng Sơn nhìn vợ, nàng thật đẹp, nàng mặc một chiếc váy trắng dài, khuôn mặt nàng sáng rỡ như một thiên thần. Nhìn Lan Chi lúc này không ai có thể liên kết với hình ảnh của một trong những nhân vật chính đêm qua!

Mọi người lên xe về Sài Gòn, ai cũng nói cười tự nhiên, nhưng không hề đề cập đến chuyện xảy ra tối hôm qua. Lan Chi trong mắt họ như đẹp hơn, vẫn trong sáng thánh thiện, không hề vấn đục. Lan Chi mỉm cười thật nhẹ nhàng, nàng nhìn qua cửa kính xe, nước biển thật trong xanh, tay nàng cầm chặt chiếc bóp tay, trong đó một chiếc thẻ nhớ nhỏ chứa đựng bí mật nhỏ chỉ riêng nàng và Phúc biết.

Chiếc xe đã khuất bóng, để lại một đám bụi đường bốc lên, nhưng ánh mắt Nhân vẫn dõi theo như vẫn có thể nhìn thấy Lan Chi, anh thầm cảm ơn nàng, người phụ nữ đẹp nhất mà anh gặp, người phụ nữ đầu tiên của anh.

Có một số anh em muốn hướng nhân vật Lan Chi sang hướng riêng của mình. Điều này cũng xảy ra với nhiều câu chuyện khác . Mình sẽ giải thích tại sao mình không làm như vậy.

1/ Nhân vật có sống tiếp tục hay không là do người viết. Người viết nhất thiết phải thích nhân vật của mình mới viết tiếp được. 

2/ Dù câu chuyện chưa xong nhưng tính cách, mối quan hệ và sự kiện của từng nhân vật xây dựng nên câu chuyện đã được dàn dựng hoàn tất. 

Bạn có thể không thích cách mình xây dựng nhân vật. Nhưng chỉ mong bạn hãy để câu chuyện tiếp tục cho đến hết.

Vài lời tâm quyết. (tiếp phần 8)
Loading...