Loading...

"Truyện sex" Mùa hoa xoan nở P2

Loading...
Truyện sex Mùa hoa xoan nở P2
_Mẹ m Facebook hôm nay tao mà mất một cọng lông là m xác định a! – Văn Quang vừa run vừa nói.

_Yên, ta nói lại lần cuối bộ tà học “Thôn Thi” này muốn kích hoạt cần thi thể có linh lực dồi dào lúc sống và khi chết đi chỉ sót lại một ít do nguyên nhân là tản hết ra môi trường.

Về phần giải thích này thì không phải nói rồi, 10 dịch truyện Tiên Hiệp của hắn đã nói lên tất cả.

_Sao tao càng nghĩ càng tức vậy? – Văn Quang lẩm bẩm.

_Sao thế bạn – Face hỏi với giọng ngây thơ trong sáng.

_Mầy sao không kiếm mấy quyển như Cửu Âm chân kinh, Càn khôn đại na di hay Dịch Chân kinh ấy. Sao lại là Tà học hả? Mầy muốn đưa đẩy tao vào con đường tội lỗi à..

_Mấy cuốn kia đắt lắm, cuốn này rẻ bèn lên lụm về coi – Face ngây thơ trả lời.

_Thằng ml – Văn Quang lẩm bẩm.

_Tà khí lên cao rồi chuẩn bị – Face nhắc nhở.

Càng ngày nghĩa trang càng lộ nguyên hình của sự u ám, đây đúng là địa ngục trần gian trong truyền thuyết. Những làn khói đen rỉ ra từ những ngôi mộ đang dần bay lên cao.

Văn Quang siết chặt tay “liều một phen thôi” rồi lao vào đám khói đó. Công pháp “Hấp Tà linh” một trong ba công pháp của bộ tà học “Thông Thi”. Cần chất “xúc tác” là dương khí của người sử dụng để gọi âm linh khí của các thi thể lên, sau đó hấp thụ.

Sáng hôm sau, bóng dáng Văn Quang vẫn ngồi vận công tại nghĩa trang, đêm qua hắn đã hấp tụ đủ rồi, giờ thì cần tìm một nơi để dung hòa nó.

…………………………………..

Ở phía Bắc của Huyền Châu đại lục, trong một tiểu quốc gia.

_Thiếu chủ….. – Người đàn ông này là Cẩu Thính.

_Ừm… đã nhận được thông tin của nàng chưa? – Người được gọi là thiếu chủ hỏi. Sau khi đi ra từ Thanh Mộng lâu thì hắn gặp được hai người đang đứng chờ hắn. Một người để tóc xõa xuống che đi mắt chỉ để lộ mũi và miệng, người này là Cẩu Thị. Còn người còn lại thì mặc bộ hắc y quang người đeo rất nhiều bình hồ lô nhiều màu.

_ Dạ, nàng đã tới In Khang đế quốc rồi – Người đeo bình hồ lô nói.

_Xử lý xong việc ở đây rồi bàn tiếp – Gã thiếu chủ phất tay rồi rời đi ngay.

………………………………………

Sáng hôm sau tại tiểu quốc gia này đã dấy lên những truyện động trời làm rung chuyển cả quốc gia.

Người Ất nói với người Giáp:

_Ngươi biết tin gì chưa? Vụ án”tứ đại gia tộc” bị Quan treo 10 năm nay đã có người giải được rồi. Nghe nói còn bắt được cả thủ phạm nữa.
(giải thích: người Ất, Giáp, Đinh… là những người qua đường không ảnh hưởng tới truyện)

_Cái gì? Vụ này bí ẩn lắm mà, nghe nói cả tứ đại gia tộc, gia chủ và thân nhân bị chết hết mà… Vậy phải cần nhiều người thực hiện nó mà hắn sao bắt được, có rất nhiều chuyên gia đã bó tay mà.

_Hắn chỉ kết luận một người, kẻ đó biết ngày hôm ấy các gia trưởng của tứ đại gia tộc đều ăn Quỳ Hoa, thế nên kẻ tội phạm đó lợi dụng nước mưa rắc Tả Luân vào 4 cây đại thụ cao, khi gió rung cộng với nước mưa đã trôi vào không khí họ hít phải đã chết..

_Cái gì? Hắn phá mất bao lâu – Người giáp nghi vấn hỏi.

_ Một ngày. Quan trên đã tra án lại và kết hợp lời khai của tên giết người, tất cả đều không sai một li.

_ Cái gì hắn là Thần chắc?

_Hắn là Thần ư…A…Không lẽ, không thể nào… – Cả hai cùng hét lên khi trong đầu họ xuất hiện cùng một người: Ngân sắc Thần Thám-Vũ Quang Huy.

……………………………..

_Thiếu chủ còn 2 năm nữa là sắp xếp lại Thập Bát Tinh Tài rồi đó. Ngài có muốn tham gia không – Cẩu Thính đi sau gã thiếu chủ hỏi.

_ Nên đi thì hơn, bây giờ ngài xếp thứ tư nhưng với bộ óc của ngài thì toàn Huyền Châu này ai giỏi hơn. Kể cả kẻ xếp thứ ba: Thanh lam Thánh Thơ-Đỗ Phả đó – Người đeo hồ lô ngáp dài nói.

_ Truyện đó tính sau đi ta thấy có một vụ ở In Khang đế quốc hấp dẫn hơn – Gã thiếu chủ nở một nụ cười mỉm đầy hứng thú.

……………………………

10 năm trước

Một cậu nhóc 12 tuổi đang chăn trâu ngoài đồng hoang. Cậu nhóc với mái tóc bạc, gương mặt toát lên vẻ thông minh trẻ dại. Cậu đang ngồi dưới gốc Xoan to, mải mê đọc cuốn truyện trinh thám. Mải đọc mà không để ý có một ông lão chống gậy đi đến, ông mỉm cười xoa đầu cậu rồi ngâm:

Hoa Xoan tím..một màu biêng biếc
Gió gọi nhau da diết nhớ thương
Chiều buông hồn vấn vương
Hoa Xoan rụng tím trên đường ngẩn ngơ

Cậu nhóc gấp sách lại nghĩ một lúc rồi nhìn những cánh hoa xoan rụng ở xung quanh:

Một màu tím đợi chờ nhung nhớ
Mùi thơm hương ai chờ ai
Cho càng mãi cứ ngẩm ngơ
Nhớ người áo tím thẫn thờ hoa Xoan

Cánh én nhỏ chở xuân đi vội
Để trơ cảnh sắc tím hoa Xoan
Mỏng manh một nét đa đoan
Một chiều xưa vướng ái oan…ngại ngần
(Trích Tím hoa Xoan- Hồng Dương)

_Hay lắm! giờ tìm đáp án của câu thơ đầu đi – Ông lão xoa đầu cậu nhóc ôn nhu nói.

“Xem nào, mình tìm được chữ ‘Gọi’ rồi giờ cần tìm các từ chủ chốt thôi. Tím lấy ‘T’, Rụng lấy chữ ‘R’. Ghép lại là ‘Gọi Tr’ là sao? Gọi Tr…… Gọi Tr….. Gọi Trâu – Cậu nhóc bất giác nhìn đàn trâu của mình thì đã thiếu một con, cậu hoảng sợ hét lên.

_Thằng nhóc hỗn đản – Ông lã ôn nhu kia giờ đây đã thay đổi tính cách, ông lấy cái roi nhỏ sau lưng ra vụt nhẹ vào mông của cậu bé. Làm cậu bật dậy chay đi tìm trâu.

_ Suốt ngày đọc thứ truyện linh tinh này, không lo làm ra đồng tiền đi còn ước mơ thám tử là gì không biết – Ông lão mỉm cười lắc đầu vì đứa cháu mê truyện quên trâu này.

Trời đã xế chiều, cậu nhóc cuối cùng đã tìm được con trâu thất lạc. Rắt trâu về với vẻ mặt hồn nhiên vừa đi vừa đọc truyện.

“BỐP”

_ Ui da đau quá – Tiếng kêu của hai đứa nhóc vang lên cùng lúc.

_ Ngươi đi không nhìn đường à? – Cả hai cùng hỏi một câu.

Rồi lại cùng nhìn nhau bật cười khanh khách.Tiếng cười trẻ thơ vang khắp những cánh đồng xa.

_Xin chào mình là Quang Huy thám tử – cậu nhóc 12 tuổi giới thiệu về mình

_Thám tử… A thì ra cậu là thám tử à, vậy đi theo mình – Cậu nhóc còn lại kia vui sướng khi biết ngườh bạn mới quen của mình xưng là thám tử. Nó định lôi Quang Huy đi nhưng Quang Huy khựng lại nói:

_Ta phải dắt trâu về nhà – Rồi cậu chỉ vào con trâu đằng sau.

Vậy là cả hai cùng dắt trâu về nhà Quang Huy. Qua cuộc trò chuyện trên đường thì Quang Huy biết đc cậu nhóc kia tên Độc Kê, nó muốn cậu giải một vụ án nhỏ mà nó rất muốn tìm đáp án. Hôm nay đang thất thần suy nghĩ thì lại đụng phải Quang Huy. Cái gặp gỡ này phải chăng là Định Mệnh?

_Ông ơi,con tìm trâu về rồi nè! – Quang Huy nắm tay Độc Kê chạy vào nhà thì không thấy ông đâu. Chắc ông đến nhà Lý trưởng giả trâu rồi, vì ông cậu làm thuê cho họ mà.

_ Nè vẫn còn sớm, ông ta chưa về, giờ đến chỗ cậu nói đi – Máu thám tử trong người cậu đã trỗi dậy rồi.

Độc Kê vui mừng dẫn Quang Huy về phía Tây 1 dặm, vừa đi nó vừa líu lo:

_ Mình là một dược sư đấy! Hôm nay xuống núi hái thuốc thì gặp điều lạ lắm, mình về hỏi sư phụ thì ngài bảo xuống Trấn tìm thám tử hỏi (thật ra là tìm thám hiểm gia, là nhóm người chuyên tìm hiểu về những điều lạ. Những cuốn sách về Địa Châu tinh cầu là do họ viết. Nhưng Độc Kê chỉ là một cậu nhóc mải chơi nghe mang máng có chữ Thám lên mới nhận nhầm như vậy)

Đến nơi thì Quang Huy ồ lên vì cảnh đẹp nơi đây. Một cốc nhỏ hoang dã như tiên cảnh, vạn vật nơi đây là chốn bồng nai tiên cảnh nhân gian. Hoa cỏ thơm ngát, Quang Huy có thể ngửi thấy mùi thơm của hoa Dạ Quỳ, mùi thơm nàn nhưng không nồng. Sống ở nơi đây mà cậu cũng không biết nơi này thì thật đáng tiếc!

_ Hì hì đẹp nhỉ? – Độc Kê cũng lác mắt ra nhìn mặc dù đã đến đây một lần rồi mà cậu vẫn không khỏi choáng ngợp.

_ A chỗ mình muốn biết là cái kia! – đúng là trẻ con hay quên mà, mải ngắm mà mãi cậu mới nhớ ra nguyên nhân đến đây.

Quang Huy cũng giật mình “tỉnh” lại, ngước ánh mắt của mình theo hướng chỉ tay của Độc Kê thì cậu thấy phía trước là ba tấm bia đá tạo thế đứng tam giác. Lại gần thì thấy mỗi tấm bia đầu ghi chữ:”lấy những gì ở giữa,mọi việc đều sáng tỏ”.

“lấy những gì ở giữa, mọi việc đều sáng tỏ” – Quang Huy nhẩm lại câu chữ này.

_Ơ sao lạ nhỉ? – Độc Kê nhíu mày tự hỏi

_Sao lại lạ – Quang Huy buột miệng hỏi, còn trong đầu vẫn đang phá giải câu hỏi này.

_Màu của tấm đá, lúc trước là màu đỏ mà sao giờ lại là màu đen

_Ừm là do tấm đá này làm bằng Hỏa Ngọc phiến, nếu ánh sáng mặt trời chiếu vào nó sẽ thật sự là màu đỏ của lửa. Nhưng mà sao chất liệu này…

_Sao thế – Độc Kê trầm trồ thán phục về sự hiểu rộng của Quang Huy, đây đúng là thám tử à.

Nhưng không đáp lại câu hỏi của cậu thì Quang Huy đã tiếm lên phía trước truy tìm xung quanh cái gì đó

_Sao thế Huy – Độc Kê cứ tưởng Huy giận mình, cậu chạy theo nắm lấy tay Quang Huy bĩu môi hỏi

_Tìm – Quang Huy quay đầu lại mỉm cười trả lời. Nụ cười của sự đắc thắmg, xem ra cậu đã giải đc rồi chăng?

Độc Kê định hỏi “tìm cái gì thế” thì nhớ lại vừa rồi cũng hỏi vậy, cậu sợ Quang Huy ghét cậu vì là một đứa nhiều lời. Trẻ thơ hồn nhiên thế đấy!

Thấy dáng vẻ lo sợ kèm với sự dễ thương của Độc Kê, Văn Quang cười cười nói: Cậu không hiểu thì cứ hỏi đi.

_ Cậu…tìm…cái gì thế? – Độc Kê vẫn sợ hay sao ấy mà vẫn ấp úng nói.

_Ta tìm một mật đạo quanh đây

_ Mình không hiểu? -Độc Kê gãi đầu nói

_ Hì hì là như vậy nè! Câu hỏi gồm 2 phần là “Lấy những gì ở giữa”, đây chính là câu trả lời cho câu “mọi việc đều sáng tỏ”.

Mình vẫn không hiểu

Quang Huy mới ngỡ ra rằng trí thông minh của mình đúng là vượt xa bạn bè cùng lứa như ông cậu từng dặn. Quang Huy suy nghĩ một hồi để lọc những từ giải thích dễ hiểu cho Độc Kê:

_ừm… Cậu thử “lấy những gì ở giữa” của “mọi việc đều sáng tỏ” ra sẽ là “ọi việc đều sáng t” còn lại sẽ là từ…

_ MỎ – Độc Kê hét lên như thể tự cậu giải đc vậy

_A Cậu giỏi quá – Quang Huy mỉm cười nói, kế kích tướng của cậu đã thành công khi xoá đi cái buồn của Độc Kê

_Nhưng hầm mỏ ở đâu

_Theo suy luận cuả mình thì không phải hầm mỏ bình thường mà là hầm mỏ khoáng thạch loại A. Mà hoa Dã Quỳ đã mọc xung quanh thì các hầm mỏ khai thác không thể tồn tại vì cấu trúc đất rất mỏng có thể xụp bất cứ lúc nào. Vậy lên mình mới nghĩ là khoáng thạch loại A, mà khoáng thạch loại A duy nhất ở đây chính là – Quang Huy chỉ vào 3 tấm phiến phía trước.

_ Là Hỏa Ngọc phiến ư? Mà mình có thấy hầm mỏ nào đâu

_ hì hì không phải đâu. Cậu lên biết Hỏa Ngọc phiến không bao giờ xuất hiện ở Úy Ba đế quốc hay ở Huyền Địa đại lục cũng rất hiếm. Vậy nên đây chắc chắn là nhân vật bí ẩn nào muốn tạo mật đạo ở đây, sáng nay cậu thấy tấm phiến màu đỏ đúng không nó trùng màu với màu hoa Dã Quỳ vậy lên khó nhận biết dòng chữ. Vào đúng một thời điểm của buổi chiều nó mới chuyển màu ta mới nhìn thấy chữ, còn buổi tối thì mất màu – Quang Huy giải thích một hồi thì phiến đá biến mất như vô hình.

Quang Huy bước đến gõ vào 3 tấm phiến 3 nhịp khác nhau và gõ đi gõ lại nhiều lần là kí hiệu đặc biệt chăng? Bỗng 3 phiến đá di chuyển rộng ra, ở vùng chung tâm rung chuyển.

“ẦM… ẦM…”

Mắt đất tách đôi ra tạo ra một thông đạo, bụi mù bung lên khắp nơi. Quang Huy dẫn Độc Kê vào trong sau khi bụi cát hết. Bước từng bước xuống những bậc thang được tạo ra để dẫn xuống dưới, Độc Kê níu kéo kéo vạt áo của Quang Huy. Huy quay lại thì thấy bụi làm khuôn mặt ngây thơ của Độc Kê đã lấm lem, cậu đưa cho Độc Kê cái khăn và ra hiệu cho Độc Kê chùi:

_Cậu muốn hỏi tại sao mình biết mở thông đạo này hả – Quang Huy như đi guốc trong bụng Độc Kê.

_ Mình dựa vào quy luật đổi màu của nó thôi. Nhịp mạnh là màu đỏ, tiếp đến nhịp vừa là lần đổi màu vào buổi chiều, còn khi trời tối mất màu thì mình gõ 1 nhịp không tiếng. Tổng 27 lần chia 3 tấm phiến thì mỗi tấm 9 lần gõ 3 nhịp. Mà cậu cũng biết Hỏa là tượng trưng cho Phụng rồi đúng không, ngày 2 tháng 7 là ngày dỗ của Phụng Tổ – Quang Huy lấy một hơi dài giải thích

Cả hai đi xuống cuối căn hầm này, ngoài 2 quyển sách cũ được đặt ở trên 2 tấm đá ra thì chẳng còn gì nữa. Mỗi người cầm một quyển lên xem, thì thấy trên tấm đá ghi:”giang hồ võ lâm chỉ chạy theo cái nội công,linh lực vớ vẩn mà không quan tâm đến sức di chuyển tránh lé, nên cuốn “Lăng ba Vi Bộ” là công pháp Quốc Gia, chỉ lưu ý về kinh công. Luyện đại thành có thể phiêu đãng cùng gió, lướt nhẹ vờn nước… Chỉ truyền cho ngươi không có nội lực cần đầu óc… Khẩu quyết đc ghi trong tâm”

Thì ra cuốn Quang Huy cầm là Lăng ba Vi Bộ a. Vậy còn cuốn của Độc Kê sao, bất giác Quang Huy nhìn sang Độc Kê thì thấy cậu đang chăm chú nhìn vào tấm đá còn lại. Quang Huy nhìn vào phiến đá đó thì thấy dòng chữ kì lạ mà cậu không hiểu.

_ Nó ghi cái gì thế – Quang Huy tiến lại dò xét, xem ra Độc Kê đọc được à

_ A A không có gì, chỉ là quyển sách về y dược bình thường thôi má – Độc Kê bối rối giấu cuốn sách ra sau lưng. Thật ra đó chính là cuốn về Độc Dược mà Dược Sư của cậu chỉ là một nửa. Danh phận cậu chính là Độc Dược Sư, cậu không giám tiết lộ thân phận là sợ Quang Huy sẽ xa lánh cậu, từ nhỏ Độc Kê chỉ sống một mình với sư phụ, cậu không có một tình bạn nào vì vậy đây chính người bạn đầu tiên của cậu. Cậu không muốn mất Quang Huy và cũng không muốn nói dối cậu ấy, thế nên Độc Kê quyết định sẽ nói thật, khuôn mặt đã sắp khóc rồi,cậu rất sợ khi nói ra Quang Huy sẽ đối xử thế nào với cậu đây.

_ Suýt! Đừng nói gì cả mình biết hết rồi. Mình chấp nhận hết, mình là thám tử mà – Quang Huy ôm Độc Kê rồi trìu mến nói. Cái ôm của tình bạn, tình chiến hữu…

Sau khi chào tạm biệt Độc Kê, Quang Huy phóng vội về nhà. Vì khi cậu về muộn là y như rằng ông cậu sẽ quật vào mông. Mặc dù đó chỉ là cái đánh yêu nhưng với cậu thì thật xấu hổ, 12 tuổi ý thức đã trưởng thành hơn lứa tuổi vẫn còn nghịch gợm này. Khi về đến nhà, cậu thở phào vì phát hiện ông vẫn chưa về, bằng chứng là nếu ông về rồi sẽ sắp cơm cho Quang Huy kèm theo tấm giấy ghi chú. Ngồi vào bàn rồi lôi cuốn Lăng ba Vi Bộ ra nghiên cứu thì chỉ thấy phần mở đầu ghi:” Bí tuyệt Quốc gia chia làm 2 phần, phần 1 phương pháp rèn luyện. Chưa học xong phần 1 không đc xem phần 2…”

Quang Huy mở từng trang ra thì bên trong ghi những phương pháp như: Rèn luyện đôi chân, hít xà, bật cóc,..v.v.. Mải say sưa đọc thì trời cũng đổ cơn mưa, Quang Huy ruỗi vai rồi đi ra cửa. “Sao ông chưa về nhỉ?” – Cậu thắc mắc, phải biết rằng khi ông về muộn luôn luôn thông báo cho cậu nhưng lần này thì khác, trời vẫn mưa ngoài kia không thấy bóng dáng ông đâu, cậu định vào nhà lấy nón và áo rạ để đi tìm.

Vừa định quay đầu vào nhà thì

“BÙMMMMM..”

Tiếng nổ to kèm theo đám cháy lớn ở phía Tây. Quang Huy chạy ào về phía đó, không mặc áo rạ, đầu trần. Chạy như điên, đám cháy đó chính là nhà của Lý trưởng, cậu có một dự cảm không lành rằng ông cậu đã xảy ra chuyện gì rồi.

Dân chúng hô hào kêu ầm ĩ, họ chạy tán loạn để đi tìm nước.

Cơn mưa nặng hạt
Đám cháy vẫn không tắt

Nhưng tâm hồn của Quang Huy đã tắt, khi cậu chạy đến cổng lớn thì dân chúng vẫn đang hô hào muốn tiến vào cứu người như không được, do cổng đã nát vụn nhưng lửa vẫn muốn bùng cháy để lan rộng. Cậu lại chạy hộc mạng ra cửa sau thì…thấy ông cậu đang hấp hối dựa vào tường thở, vòng tay vẫn ôm một đứa bé gái hơn Quang Huy vài tuổi.

_ÔNG – Quang Huy hét lớn rồi định quay lại tìm người giúp.

_ Đừn..g đi… hộc hộc..không kịp đâu, lại đây với ông – Ông lão thều thào nói rồi cố gắng đưa tay xoa đầu Quang Huy khi cậu nhào vào lòng ông rồi khóc lớn.

Quang Huy ôm thân thể đầy thương tích của ông mình rồi khóc run rẩy nói:

_ huhu, …để cháu đi gọi người tới giúp – Định đi nhưng ông cậu vẫn cố gắng kéo cậu lại rồi cố gắng trườn người dựa vào tường.

Ông run rẩy cánh tay già nua lấy ra một tấm vải có in móng rồng to màu đen ra rồi đưa cho Quang Huy:

_Hắc long thủ ấn, tên ác ma đã ẩn tích 12 năm trước hắn đã xuất hiện rồi… Cháu…phải hứa với ông…phải bảo vệ những người con gái..bị ấn nguyền này lên người. Ta hôm nay chỉ có thể cứu Kim Lan tiểu thư thôi còn toàn bộ nữ nhân gia chủ đều bị hắn giết…sức ta chẳng còn..hộc hộc…bao nhiêu nữa. Mong cháu hãy chăm sóc cho nàng. .- Ông Quang Huy chỉ tay vào cô gái đã ngất đi nằm ở bên cạnh, thân thể chẳng còn bao nhiêu. Ông hứa với Lý trưởng là sẽ cứu được Kim Lan và sẽ chăm sóc nhưng màn lửa có chứa linh lực cường đại này đã thiêu cháy gần hết linh hồn của ông, ra đc thì đã hấp hối chỉ mong gặp cháu trai lần cuối để xoa đầu an ủi nó mà thôi!

_ Ông ơi, con hứa với ông, con quyết bảo vệ bọn họ, nhưng ông đừng bỏ cháu mà huhu – Quang Huy đã nấc, khóc to. Cậu sợ hãi vì không thể chữa cho ông cậu ngay lúc này. Thân thể ông lão cháy rụi kể cả mái tóc bạc trắng giờ đây nó đã thành đen.

_ Ông…xin lỗi.. Ông không thể thấy cháu trưởng thành rồi. Con đường phía trước sẽ là của cháu. Ông hối hận lắm, khi không thể chăm sóc cho cháu đc nữa. Ông xin l… – Chưa nói hết câu, đôi tay già nua đang xoa trên đầu Quang Huy đã trượt xuống. Ông đã…

Quang Huy chết nặng, nước dãi nước mắt chảy trên mặt cậu nhưng nước mưa nhanh chóng rửa đi. Thông minh ư? Trưởng thành trước? Sau tất cả cậu vẫn là con người mà thôi. Một đứa trẻ thông minh lém lỉnh đã mất đi người ông hiền từ. Cậu vẫn ngồi đó, tròn mắt nhìn nhưng ý thức đã mất… Cơn mưa vẫn nặng hạt rơi.

Ở một nơi nào đó chăng? Ông trời mỉm cười vì biết nghiều năm nữa, Địa Châu tinh cầu sẽ đón nhận thêm một thiên tài… Thiên tài được tạo lên từ đau thương…

Hắn tên Nguyễn Văn Quang, chỉ vì một lần chơi ngu đập con muỗi dẫn đến bị Xuyên Không đến Địa Châu tinh cầu (một yêu cầu nho nhỏ là bác nào gặp muối đánh chết hộ em nha, xin chân thành và cảm ơn).

Sau 1 tháng dung luyện thành công Tà linh, Văn Quang giờ đây đang núp vào một bụi cây để trực cắn trộm:

_ Hà hà, 2 thằng ngu kia đánh nhau chết hết đi để tao còn hốt!

_Núp cẩn thận nha bạn không kéo ăn hành lại đấy – Face ân cần khuyên nhủ

_Mẹ biết rồi, thôi im đi xem phim chưởng miễn phí kìa – Văn Quang vừa lấp vừa run khi nói. Nhỡ chúng nó biết đc thì toi chim

“Thôn Thi” tà học có 3 công pháp là: “Hấp tà linh” chỉ hấp thụ thuần linh lực còn công pháp thứ hai là “Thao Thi” đặt kết giới chủ-tớ cho thi thể thuần nội lực để sử dụng. Mà thuần Nội lực thật sự rất khó tìm bởi vì những người này không sử dụng đc linh lực mà sinh ra đã chỉ dùng nội lực để tăng cường sức. Nội lực là gì? Trái với linh lực thì nội lực không thể triệu hồi lửa, nước… Và vì sao nó lại khó tìm? bởi vì nội lực luôn đi kèm với linh lực. Nội lực thường sử dụng kiếm khí, khí lực trong đan điền bộc phát dẫn đến kình lực khủng kiếm ra ngoài. Những cao thủ thuần nội lực có thể bạt sơn nấp bể, lực lượng khủng kiếp của họ chính là minh chứng của Thần long Khí bá-Dương Liêu, người 500 năm trước đã thống nhất toàn bộ 2 đại lục lập lại trật tự toàn thế giới.

Chính vì những yêu cầu khắt khe đó, mấy ngày nay Văn Quang đi tìm khắp tất cả nghĩa trang để đào mộ tìm người thích hợp. Hôm nay đang chuẩn bị đến nghĩa trang tiết theo thì gặp 2 người đàn ông đang trong tư thế chiến đấu. Trong đó, Văn Quang nhờ nghe lỏm cuộc đối thoại 2 tên này thì biết tên Nhất Dương chính là người thuần linh lực, thằng còn lại là Nhị Vật thì là một Cường giả (người vừa dùng nội lực và linh lực). Do mâu thẫn cá nhân 2 tên này đã hẹn nhau ra sau núi để sống chết.

_Ngươi phải chết! Vì dám cướp nương tử tao – Nhị Vật ánh mắt đỏ gầu cầm Thiết đao trong tay chỉ vào Nhất Dương, hét lên rồi xông tới

_Ai cướp vợ ngươi, nàng tình nguyện hiến dâng cho ta haha. – Nhất Dương cười lớn như trêu tức, rút linh khí trung cấp Kiếm Da ra rồi nghêng đón.

“Keng” va chạm của 2 vũ khí vang lên,cả hai bật ra sau. Tiếp đó là luồng gió thổi xé không khí lao đến từ phí sau Nhất Dương. “Xoẹt” mảnh vải kèm theo máu rơi ra. Nhất Dương lảo đảo xoay 2 vòng rồi chống kiếm xuống đất, bả vai đã in rõ vệt máu, hắn hừ lạnh rồi kêu lên:

_Đấu khí võ học cấp Xã, Sư tử Hóa Cuồng Trảm

Mặc dù Mật giả (những người dùng nội lực) bị thiệt thòi hơn Cường giả nhưng họ có một chất riêng là sử dụng được Đấu khí võ học hóa Linh Thú. Văn Quang trầm trồ thán phục khi khí lực xung quanh Nhất Dương tỏa ra một đầu Sư tử, nó gầm thét rồi lao về phía Nhị Vật.

“Gàom….Vù”

Tích tắc thôi, Nhị Vật nhận thấy nguy hiểm, hắn dồn Phong linh lực vào chân để bật tránh. Một quyết định sáng suốt, bởi vì hàng cây sau hắn đã nát hết. Đủ thấy được đấu khí võ học kinh dị như thế nào. Nắm chặt Thiết đao, Nhị Vật vận nội lực và Phong linh lực vào trong. Một đường kiếm khí xé gió lao đến chỗ Nhất Dương làm hắn chỉ kịp dơ kiếm lên đỡ thì bị đẩy lùi lại 5 bước. Cũng là lúc Nhị Vật chớp thời cơ sử dụng Linh thuật cấp Thôn “Quyển quyển phá Không”. Xoáy tròn như một mũi khoan lao đến chỗ Nhất Dương.

“Xoẹt”

Lần này đã cắt sượt ngang bụng Nhất Dương làm hắn hộc máu nhưng vẫn cố vận kình lực vào kiếm chém vào đám xoáy đó:

_Võ học “Trảm Quỷ”

“Uỳnh”

Cả hai bị đẩy ra xa nhau. Cùng hộc ra vũng máu lớn, bây giờ Văn Quang phủi quần áo đứng dậy. Tự nhiên tiêu soái bước đến, khuôn mặt ngửa lên trời rồi nói một cách đầy anh hùng:

_Kết thúc tại đây thôi! Vợ các ngươi để ta lo cho, hà hà

Thế nhưng lại thấy 2 kẻ đó chống kiếm gượng dậy nhìn Văn Quang bằng ánh mắt “cút ra để người lớn nói chuyện”

_Đệt mẹ Face sao mày bảo chúng nó nằm rồi – mặt Văn Quang xanh loét lại

_ Thì vừa 2 kẻ đó cùng nằm xuống thật mà – Face cãi lại với giọng ngây thơ của trẻ con khi bị người lớn trách oan.

Cạn lời! “Hôm nay bị thằng Face troll tự tìm cái rồi, nếu còn sống thù này tao sẽ trả” Văn Quang run rẩy đứng im ngay giữa 2 kẻ đó. Bỗng 2 kẻ đó lao vào phía hắn làm hắn hét lớn rồi nằm bò du kích sang một bên:

_ A…. A …hai anh tha cho em, em nỡ dại. Từ nay em không thế nữa đâu. Hu hu..

Bò được một đoạn thì thấy hai thằng kia không đuổi mình, Văn Quang thở phào khi quay đầu lại thấy chúng đang đánh nhau mà không thèm quan tâm tới hắn.

“KENG….KENG….KENG”

Liên tục là nhiều tiếng binh khí va vào nhau vang lên. Văn Quang sau khi bò quay lại bụi cỏ trước thì núp núp sâu hơn vào trong tán lá:

_Phù! Suýt chết – Không phải giọng Văn Quang mà là của Face

_Chết cái con cc nhà m! Thằng ml, lần sau cấm troll bố như vậy – Văn Quang căm tức nghiến răng, nhưng vẫn không thể làm gì được gì với thằng Face

Trong khi mải chửi nhau thì trận chiến ngoài kia đã gần đến hồi kết. Thân thể hai người đều có những vết thương sâu. Y phục cũng rách theo các vết thương, Nhất Dương thở hồng hộc vì mệt, hai tay run run cầm chặt thanh Kiếm Da gầm lên rồi lao đến chỗ đối thủ:

_Đấu khí võ học Trung Xã “Sư tử Hóa Nhai Không”

Bên kia Nhị Vật thương thề cũng không kém, hắn cũmg đang tụ một Linh thuật Hạ Xã “Phong Thiếc đao”, Linh thuật này tuy cấp Hạ Xã nhưng khi tụ đủ thì có thể coi là Trung Xã…

Nhất Dương đâm kiếm lao nhanh về phía Nhị Vật, đầu Sư tử bao quanh hắn há chiếc mồm to tướng ngoạm một phát vào Nhị Vật. Và cũng là lúc “Phong Thiết đao” của Nhị Vật cũng tụ xong hắn bật lên cao bổ xuống với lực khí khủng khiếp vào đầu con sư tử. Và cũng là lúc Sư Tử hoá tạp mạnh một phát vào người Nhị Vật.

“UỲNH”

Va chạm đó đã làm rung chuyển toàn bộ mọi thứ xung quanh. Chỗ va chạm đó không khí bị lệch đi, trông rất quỷ dị rồi hồi lại như cũ. Cái va chạm khủng khiếp này đã làm Văn Quang giật mình, hắn hỏi Face:

_Cái……gì vừa diễn ra thế!

_Chúng chết rồi!

_Chết não (tử vong) hay chết ý thức (ngất)? – Văn Quang phải hỏi như vậy không sẽ bị thèn lol này troll bất cứ lúc nào.

_Ngươi không ra thì nội lực hắn sẽ phân tán hết đấy – Face cũng chẳng thèm trả lời câu hỏi kia

Văn Quang đành liều chạy ra, rụt rè bước nhún chân như ăn trộm về phí trước thì thấy thi thể hai kẻ đó đang nằm ở đấy, còn hai thanh kiếm đã gẫy. Chuyển từ bước rụt rè sang tiêu hồn lãng du, Văn Quang đến chỗ thi thể Nhất Dương rồi thở dài vì tiếc khi thế giới sẽ mất đi một Mật giả, con vợ cắm sừng kia sẽ mất một người chồng, hàng xóm đã mất đi một hàng xóm..bla.. :

_Thôi, bây giờ chú sẽ về đội của anh ha! – Văn Quang nói xong xoè bàn tay có chùm mây đen đang bao quanh tay phải ra, khói tỏa càng ngày càng dày. Bỗng biểu tượng Like ở bả vai trái lóe lên, đám khí đen đó di chuyển hết về phía thi thể Nhất Dương. Văn Quang trích vài giọt máu từ ngón tay ra rỏ xuống thi thể, đây là Kế Ước giao dịch. Thi thể rung lên khi tiếp nhận vài giọt máu, đám khí đen dần bị hút vào thi thể. Trong lúc chờ đợi Văn Quang thắc mắc hỏi:

_Ê sao mày bảo thi thể tao đã chết rồi mà sao vẫn còn máu?

_ ……. – Không có tiếng trả lời.

Văn Quang thấy vậy nghĩ là Face đang giúp mình thực hiện “Thao Thi thuật” không trả lời được lên thôi không thắc mắc nữa. Hắn tiến đến thi thể còn lại là Nhị Vật, rà soát thân thể đã chết từ trên xuống dưới. Văn Quang phát hiện trong người thi thể này có một lọ Linh đơn thông dụng (chữa bệnh, cầm máu,..v.v.), và một phong thư ghi “LỄ HỘI CÚNG THẦN TƯỢNG” nơi gửi là Làng tạc tưởng Trâu Sơ nổi tiếng ở vùng Nam Khang này.

Đang định mở ra đọc thì Face thông báo đã xong, hắn tiến lại thi thể đã hoàn thành Kí Ức này. Kì lạ là thi thể này hóa thành làn khói đen bay đến tay trái của hắn rồi chạy dọc theo cánh tay đến biểu tượng Like rồi biến mất.

_Tao triệu hồi luôn được không? – Văn Quang háo hức hỏi

_Không được đâu, ngườh ta mới mất cái ấy, giờ mà tiếp tục thì sẽ đau lắm

Ảo não vãi! Thằng lol này nói chuyện cứ mập mờ, khán giả tưởng nhầm tao bêđê thì sao? Mất hết cả hình tượng lãng mạn phong độ của tao. HẾT.
--------- Phần 1 - Phần 2 ----------
Loading...