"Truyện 16+ ngắn" Bạn thân phản bội

Loading...

Truyện 16+ ngắn Bạn thân phản bội
– Không chịu đâu, anh cứ bắt em phải quỳ như cún thế này em mỏi lắm. Mà em nói trước là đêm nay em không chịu để anh đụ vô lỗ đít em đâu nghen.

– Thiệt không, vậy mà hôm rày có ai nằng nặc đòi anh phải đút vô cái lỗ đó đấy.

Khánh nhẹ nhàng hẩy buồi vào lồn của Trâm, cái lỗ bé xíu quen thuộc bây giờ đã ướt nhoèn nhoẹt nước. Cái lỗ ấy bé xíu mút khít chặt lấy toàn bộ cái khúc gân của Khánh, như một lớp đệm bằng thịt rất mềm và êm siết chặt lấy cái bộ phận giống đực của Khánh, khiến anh cứ đút vào sâu thêm chút một là lại cảm thấy thêm chút một chật chội, cái cảm giác chật, bót đủ làm cho Khánh thấy sướng rợn cả người. Anh cắm cái buồi của mình vào sâu hết cỡ, đến khi hai cái bìu dái nơi gốc buồi đụng phải bẹn của Trâm thì anh mới chịu dừng lại. Lần nào cũng thế, Khánh thấy một cảm xúc vô cùng trìu mến mỗi lần làm chuyện này với bạn gái, như thể thân xác của hai người được ba má sanh ra chỉ là để dành cho cái việc kết hợp lại với nhau thôi vậy.

Cặp mông trắng ngần của Trâm còn lờ mờ hiện lên những vết ngón tay đỏ hồng của Khánh, lồn nàng đang bị người yêu địt một cách rất hăm hở. Khánh địt Trâm không quá hấp tấp nhưng cũng quá đã để khiến nàng ngất ngư sống đi chết lại với những cú nắc dứt khoát đầy nam tính.

– Đã quá anh ơi, anh có sướng giống em không anh.

Trâm hổn hển, nàng không chờ người yêu thúc giục, bàn tay lòn xuống dưới vuốt ve hai cái bìu dái đang đập lia lịa vào mông nàng. Trâm quay mặt lại nhìn Khánh, mỗi lần làm tình thì Khánh đều cởi bỏ cặp kính cận ra cho đỡ vướng víu, cộng thêm với vẻ mặt như đang dại đi vì khoái lạc của Khánh khiến Trâm thấy những lúc làm tình, anh như khác hẳn với vẻ thường ngày. Ở trường, cái vẻ ngoài thư sinh cộng với cặp kính trắng khiến Khánh đầy vẻ trí thức và hào hoa, nhiều lúc Trâm cũng phát ghen khi mỗi lần nàng nắm tay anh đi trong trường thì lại phải chịu đựng những anh mắt ganh tị và thèm thuồng của những cô gái khác. Trâm cảm thấy nếu mình mà sơ hở chút xíu thôi, lơ là chút xíu thôi, hoặc là nàng không đáp ứng được đầy đủ nhu cầu đàn ông của Khánh thì sẽ có những cô nàng trâng tráo khác ngay lập tức thế chỗ nàng trong vòng tay của Khánh cũng như trên giường của anh. Trâm thấy Khánh bắt đầu nhắp lẹ hơn, mạnh hơn, thi thoảng anh lại húc vào đít nàng khiến cho đang chống tay quỳ gối mà Trâm cũng bị té nhào ra phía trước. Trâm có thể thấy nước lồn của mình nhễu ra khỏi lồn rơi lộp bộp xuống bên dưới, rồi cái thứ nước ấy chảy tràn ra ngoài hai mép lồn nàng, ướt cả hai bên đùi non.

– Anh bình tĩnh thôi, kẻo lại xuất ra bây giờ.

Chưa kịp nghe Trâm nói dứt câu, Khánh đã vội vàng rút cái buồi ra khỏi lồn người yêu, may mà Trâm kịp thời nhắc nhở chứ nếu không thì đúng là anh đã không thể nào kìm lại được rồi.

Nàng lúc nào cũng thế, cẩn thận và chu đáo kể cả từ những chuyện nhỏ nhặt vặt vãnh nhất đến việc ân ái ở trên giường. Chính điều đó, chứ không phải sắc đẹp dịu dàng và đằm thắm của Trâm khiến cho nàng thực sự khác biệt với tất cả những cô nàng khác trong trường. Khánh thấy mấy ngàn cô gái đang học trong trường của anh, từ năm nhất cho tới năm cuối, chẳng cô nào có thể so sánh được với Trâm của anh.

Khánh ngồi bệt xuống, Trâm cũng đã quay người lại trìu mến nhìn anh một lúc trước khi cả hai cùng phá lên cười. Nom điệu bộ mệt nhoài của cả hai, nhất là Khánh, người anh như đang bôi mỡ đầm đài mồ hôi. Nếu cái trò địt nhau này không sướng đến mê người, không khiến cho cả hai mê man vì khoái lạc đến thế này thì có lẽ họ cũng chẳng dại gì lại làm cái chuyện hao tổn nhiều sức lực đến thế. Trâm không chống mông như một con chó cái xinh xắn và ngoan ngoãn nữa, nàng nhào vào lòng của Khánh, trong lúc anh nghỉ ngơi để lấy lại cảm

giác cân bằng thì Trâm cũng xoa dịu bạn trai bằng bàn tay thon thả của mình. Nàng vuốt ve buồi của Khánh, cái buồi căng cứng và nóng rẫy như một hòn than, lúc nãy nàng mải mê vì sướng khi nó nhét vào bên trong lồn của mình như bây giờ thì nàng mới thấy sao nó lại nóng đến thế này, nàng sợ như là mình có thể bỏng tay nếu cứ mân mê và sục mãi cái đầu buồi của Khánh. Lòng bàn tay của Trâm có thể cảm thấy hằn rõ những đường gân chạy dọc theo cái buồi của Khánh, từ lúc yêu nhau hồi năm thứ nhất, khi cả hai bước chân vào trường đại học đến nay, bây giờ thì nàng đã quen lắm với cái giống đực này của người yêu rồi. Thậm chí dù nhắm mắt Trâm vẫn có thừa khả năng nói ra vanh vách tất cả những đặc điểm của cái buồi Khánh, ít nhất thì nàng cũng thừa biết đến cả những nốt ruồi nhỏ xíu trên thân buồi và trên hai cái bìu dái sẫm màu của Khánh.

– Anh nghỉ đủ chưa ? Tiếp nhé ?

Trâm thổn thức, nàng nói rất khẽ, rất nữ tính và tràn ngập một sự ngượng nghịu, cho dù nàng đâu có gì phải ngượng với Khánh, tất cả mọi ngõ ngách kín đáo trên người nàng cũng đều đã hằn dấu chân thám hiểm của anh hết cả rồi.

– Nứng lồn lại rồi hả, em dâm lắm. Về sau ai lấy phải em khổ lắm đây.

Khánh bỡn cợt, tay anh thò vào lồn Trâm ngoáy nhẹ một cái, như thể là để kiểm chứng lại một lần nữa, rằng cái lỗ đó của nàng lúc này ướt lắm rồi, nàng ngồi trong lòng anh, mân mê mút mát buồi của anh mà hình như chính Trâm lại còn bị nứng hơn cả anh nữa. Nước lồn của Trâm tràn cả ra tay của Khánh, anh trết cái thứ nước ấy lên bụng của nàng như một cách trách móc.

– Ghét anh quá đi thôi. Em đã bị anh làm cho tơi tả bao nhiêu năm nay thế này rồi, anh mà không chịu cưới em thì ai người ta chịu rước em đây.

Giọng của Trâm có vẻ bùi ngùi, nhưng thực ra nàng cũng chỉ là trêu chọc lại Khánh thôi. Đúng là cả cái trường đại học nơi hai người sắp ra trường đều biết mối tình giữa Khánh và Trâm, cũng đều biết là nàng đã là “người” của Khánh từ rất lâu rồi.

Kể cả là cái tư tưởng Á Đông cổ hủ vẫn còn rất sâu đậm di nữa thì Trâm thừa biết vẫn có khối anh chàng si tình sẵn sàng ăn lại …của thừa này của Khánh, là Trâm, nếu giả dụ như anh nhường lại nàng cho họ. Đơn giản bởi nàng quá đẹp, nhìn nàng gã đàn ông bình thương nào cũng phải nghĩ ngay đến việc lôi nàng lên giường với họ, nàng có thừa sức quyến rũ để những gã đàn ông ấy vứt bỏ tự tôn mà chạy theo năn nỉ chút đồ mà lúc này với Khánh, anh đã có dịp chơi bời chán chê. Mà chẳng đời nào Khánh lại chịu xa Trâm, nàng mang lại cho anh tất cả những gì mà một người đàn ông có thể mong đợi nhận được từ một người dàn bà, tình cảm, sự quan tâm săn sóc, và một cơ thể nảy nở đầy đặn ở tuổi hai mươi của Trâm.

– Ờ hé, thôi thì anh đành chấp nhận đau khổ rước một cô vừa dâm vừa dữ tợn như em về làm dâu nhà anh thôi. Biết làm thế nào được, ai bảo anh trót địt em nhiều như thế này để rồi bây giờ phải gánh chịu hậu quả.

– Anh dám nói thế à, chính anh mới hưởng lợi đó, đút vào lồn em thì sướng anh chứ sướng ai. Anh nói thế em không cho anh địt em nữa đâu.

Khánh đang chuẩn bị tư thế để kéo Trâm về phía mình, sửa soạn nhắp vào lồn nàng thì Trâm lại làm bộ giận dỗi, khép đùi lại giả tảng quay đi. Đã thế Trâm lại còn bụm lồn lại, như một tấm lá chắn che đậy cái lồn bé nhỏ dễ bị tổn thương của nàng trước một khúc gân hăm hở chỉ chực nàng hở ra là sẽ lao vô chiếm đoạt nàng ngay. Cái đầu buồi của Khánh được kéo ra đến quá một nửa, đỏ lựng, hơi ngả sang màu tím. Điệu bộ ngoa ngoắt của Trâm lại càng kích thích Khánh, mà đó cũng chính là mục đích của Trâm, nàng buông tay rồi dạng chân, mở to cái lồn của mình ra gần như ngay lập tức khi Khánh cũng làm bộ hùng hổ chiếm đoạt. Chờ cho Khánh đã địt được hai ba cái vô lồn của mình rồi, với đôi mắt như dại đi, lim dim, Trâm thẽ thọt

– Mai hai đứa mình đã tốt nghiệp ra trường rồi, sau này ra trường anh cũng phải hứa sẽ bảo vệ em, như bây giờ, không được chạy theo người khác bỏ rơi em đâu nha.

– Em cho anh địt hàng ngày thì tất nhiên là anh không thể nào xa em được rồi.

Khánh trêu chọc, cái buồi của anh cắm hết chiều dài vô lồn Trâm.

– Em không nói đùa đâu, anh phải hứa một lưòi đó, sau này có gì em cũng sẽ bám chặt lấy anh, anh có muốn quất ngựa truy phong cũng hổng nổi.

– Ai biểu hổng được, anh chẳng đang quất ngựa đây là gì.

Câu nói của Khánh làm Trâm đỏ bừng cả mặt, cái tư thế này của hai người, Trâm thì bò bằng hai đầu gối còn Khánh thì cứ vừa nhắp vô lồn nàng vừa vỗ vào mông nàng kêu tanh tách như thế này chẳng giống như nàng đang là ngựa để anh cỡi là gì. Trâm bị Khánh trêu thì biết chẳng nói lại cái miệng dẻo quẹo của anh, thành ra nàng cũng để mặc cho địt mà chẳng nói nữa để chuốc thêm phần thiệt. Vả lại nàng đang cảm thấy tràn trề tình yêu, Khánh địt nàng khiến Trâm cảm thấy mình đang được che chở trong vòng tay của một người đàn ông tin cậy, cho nàng gởi gắm cả cuộc đời.

– Cho anh địt lỗ đít nha, một chút thôi, anh sẽ địt nhẹ mà.

Khánh rút buồi ra khỏi lồn của Trâm rồi van vỉ bạn gái, tự dưng đêm nay anh lại muốn được thử lại cảm giác chật chội hơn, bó sát hơn mà cái lỗ bên dưới đó của Trâm tạo ra cho anh. Trâm mím môi, làm ra vẻ suy tánh trước khi mỉm cười ưng thuận. Hai tay vòng ra mông, Trâm bành hai bên đít của mình ra cho cái lỗ ấy nở to, từng chút một, Trâm thấy buồi của Khánh cắm vô đó.

– Nhẹ nha anh, kẻo như hôm rày mấy ngày sau em đau đít không đi lại được đó. Mà sáng mai là lễ ra trường, anh lắp đít em thì cũng cẩn thận, đừng để mai em vì bị anh địt đêm nay mà đến buổi lễ ra trường của mình cũng không được dự đó nha.

– Em nhắc anh mới nhớ mai là ngày quan trọng nhất của hai đứa mình đó, anh hồi hộp cái lúc được cầm bằng tốt nghiệp quá.

– Anh này kì, mai quan trọng nhưng đâu phải là quan trọng nhất. Quan trọng nhất phải là ngày cưới của hai đứa mình kìa.

– Ừ anh xin lỗi, thôi anh xuất ra đây. Ngủ sớm, mai hai đứa mình còn phải qua đón Thắng nữa. Đêm nay hắn ngủ lại với Nhi nên mai không có xe tới trường.

– Thế thì mai hắn làm sao dậy sớm được. Khổ thân cả nhỏ Nhi đêm nay lại khốn khổ nữa. Em nghe nhỏ Nhi tâm sự là hắn địt cũng khiếp lắm, chắc chẳng thua gì con thú đang hiếp em bây giờ đâu.

– Á, em dám ví anh như thú à…..

Khánh bật cười, anh rút buồi khỏi lỗ đít của Trâm rồi cắm trở lại vô lồn nàng, bắt đầu tăng tốc. Chỉ mấy phút sau, Trâm đã nghe thấy tiếng tinh dịch rót rét tràn ngập trong cái lỗ kín đáo nhất của nàng. Nàng ôm lấy Khánh, mãn nguyện và hạnh phúc vô cùng, mặc kệ cái cảm giác ọng ạch vì nước mà Khánh xuất vô bên dưới cơ thể.

Tháng sáu, mới năm sáu giờ sáng mà nắng đã rọi vào, nắng buổi sớm không nógn, cũng không gay gắt, nhưng nó cũng đủ khiến cho hắn tỉnh giấc. Mắt vẫn còn lim dim ngái ngủ, Việt Thắng quờ quạng xung quanh, uể oải ngồi dậy. Theo một phản xạ đã trở thành thói quen, hắn đưa tay sờ xuống dưới, cái chỗ mà con cặc hắn nằm vắt vẻo qua một bên đùi, nom đến

là thảm hại. Cái vẻ ỉu xìu này khác hẳn với hàng ngày, thường ngày mỗi khi hắn ngủ dậy, cái đầu buồi của hắn lúc nào cũng căng phồng lên đòi phải được địt vào lồn đàn bà theo một cách bắt đầu ngày mới của riêng hắn.

Việt Thắng lật cái tấm mền đắp ngang qua bụng hắn, quay sang hắn thấy cô bạn gái vẫn đang ngủ ngon lành, cô nàng quay về phía hắn, trong lúc ngủ vẫn còn cười một cách rất thoả thích và mãn nguyện.

– Địt nhau be bét suốt cả đêm qua, chẳng trách đến buồi cũng không ngỏng lên được.

Thắng làu bàu, hắn vừa đặt một chân khỏi giường xuống nền nhà là đã vấp ngay phải đống quần áo vất la liệt bên dưới. Đêm qua lúc kéo Nhi về đây làm tình, hắn hấp tấp đến nỗi không chờ đợi nổi quá một phút trước khi lột truồng cô nàng và bế ngay lên giường bắt dạng háng ra. Thắng mệt mỏi ngửa cổ nhìn lên, mới có năm giờ rưỡi, tuy nói là sáng nay phải thức dậy sớm vì lát nữa Khánh và Trâm sẽ qua đón hắn cùng đến trường nhưng hắn chẳng thích thú gì khi bị tỉnh giấc vào cái lúc sáng bảnh mắt thế này. Lạ thiệt, đáng lí sau khi hành

lạc với Nhi đêm qua như thế thì hắn phải ngủ ngon giấc mới đúng, thế mà gã lại bị thức dậy trong cái trạng thái bồn chồn như vầy. Nếu lấy lí do rằng hôm nay là ngày hắn sẽ làm lễ tốt nghiệp nhận bằng ra trường mà hồi hộp quá đến nỗi mất cả ngủ thì lại càng tức cười. Công bằng mà nói, chính hắn cũng không hiểu tại sao mình lại có thể lê lết nổi qua bốn năm học đại học để đến được lúc tốt nghiệp thế này. Nếu không nhờ Khánh, thằng bạn thân của hắn mấy năm liền cứ phải lẽo đẽo giúp hắn ôn bài, rồi còn thi hộ hắn mấy cái môn học khó thì lúc này hắn không đúp cũng đã bị buộc thôi học sớm rồi. Vậy mà hắn lo lót cũng đủ để cầm cái bằng không đến nỗi tệ khi ra trường, tuy không đạt loại xuất sắc như Khánh nhưng với cái bằng sắp nhận thì Việt Thắng hiểu, hắn cũng không quá khó kiếm job khi tốt nghiệp, nhất là khi hắn có thừa tại ăn nói bẻm mép để đánh bóng bản thân. Nghĩ đến thế hắn khoái trí lắm, đúng là lúc này hắn chẳng so nổi với thằng bạn nhưng ai mà biết đâu khi ra trường hắn sẽ

có điều kiện để vượt xa Khánh. Đáng lí hắn phải hết lòng cảm ơn thằng bạn nhưng quả tình, cứ nghĩ đến cái cảnh cô nàng tên Trâm là người của Khánh là hắn thấy cực kì ganh tỵ và đố

kị. hà cớ gì cứ cái gì tốt nhất, đẹp nhất thì đều về tay thằng bạn của hắn như vầy, nom con bồ của nó ngon không chịu được, mông ra mông, vú ra vú, mỗi lần cô ả bước đi, mấy cái

bộ phận ấy cũng đong đưa theo từng bước chân khiến Thắng nhìn mà nước miếng trong mồm cứ nhểu ra.

– Đàn bà ngon như thế được địt một lần rồi chết cũng đáng.

Việt Thắng nghĩ thầm, giá như thằng Khánh không phải là đứa có công ơn với hắn, nhờ Haòng mà hắn mới được tốt nghiệp thì thể nào hắn cũng sẽ tìm cách chiếm cho bằng được Trâm trong quãng thời gian mấy năm vừa rồi khi cả ba học chung trường. Thắng nhìn về chỗ người yêu mình, nhận xét một cách chính xác, Nhi cũng chẳng phải là loại sứt sẹo hay xấu xí. Mà nếu nhận xét chính xác hơn nữa, với một thân hình không đến nỗi nào, một khuôn mặt cũng ưa nhìn và nhất là nàng có một cái mu lồn nhiều lông và vun cao như thế thì Nhi cũng đã được liệt vào loại gái có nhan sắc khá rồi. Nhưng với Thắng thì thế có lẽ không đủ, mỗi lần địt Nhi hắn đều bị ám ảnh bởi một sự so sánh ngầm trong lòng giữa Nhi và Trâm. Cô người yêu của thằng bạn gã dĩ nhiên hơn hẳn của gã. Mà cái bản tánh của gã không thể nào bình tâm được nếu cái gì thuộc về sở hữu của gã lại bị thua kém của người khác nhiều đến vậy.

– Sao hôm nay anh dậy sớm thế, nóng lòng dự lễ tốt nghiệp hôm nay quá à.

Nhi ép sát vào lưn Thắng từ lúc nào, hai cái vú cô nàng cũng theo đó mà dính sát vào lưng hắn khiến Thắng có thể cảm thấy được cả cái sự cưng cứng hai núm vú cô nàng chọc vào lưng

hắn. Thắng quay lại, lấy tay quệt qua mép của người yêu, có mấy vệt dính quánh lại xung quanh miệng Nhi, chẳng biết là dãi dớt cô nàng lúc ngủ hay là tàn tích của cuộc truy hoan đêm cuồng của hắn để lại. Kể cũng lạ, chẳng hiểu cái nước sữa đó của gã có cái gì ngon bổ sao đó mà lần nào hắn đòi hỏi được “ấy” vào mồm Nhi cô nàng chưa một lần phản đối, lâu dần thành thói quen, đến nỗi lần nào làm tình hắn cũng cứ phải phọt vào mồm cô ả một lần thì mới coi như là hôm đó đã địt được cô nàng.

– Ừ, hơi hồi hộp chút xíu nên khó ngủ. Đằng nào cũng phải dậy sớm vì lát Khánh và Trâm sẽ qua đón tụi mình, hôm nay anh đâu có xe đi đâu cưng.

Thắng đưa mắt nhìn Nhi rồi sỗ sàng tiện tay bóp vú người yêu một cái rõ đau khiến Nhi kêu ré lên, hắn bóp vú bạn gái nhưng trong đầu lại cứ cố mường tượng là đang được bóp cái chỗ đó của Trâm, người yêu của bạn hắn. Cái mối quan hệ chồng chéo này khiến hắn đau đầu quá mất thôi, nhưng mà soi kĩ lại, mọi thứ hắn đều chẳng thế so bì được với Khánh thì làm gì có

nổi cơ hôi nào đây.

– Không chịu đâu, sao anh bóp vú em đau dữ vậy.

Nhi phụng phịu giận dỗi, nhưng cô nàng vẫn ưỡn lên cho hắn bóp thảo thuê, năm đầu ngón tay của Thắng in rõ trên vú nàng.

– Dạo này anh thấy vú của em sao không được săn chắc như ngày xưa nhỉ, có phải em không chịu kiêng khem nên người mập ra có phải không.

– Đâu có, em vẫn ăn kiêng mà, tại anh thì có. Lần nào địt em anh cũng cứ bóp vú em thế này thì vú của em không bị sệ mới là lạ đó. Nhi đấm thùm thụp vào lưng hắn rồi ngã nhào cả người trần truồng vào lòng hắn. Nhi nhướn mắt lên tho thẻ

– Nếu anh thích thì để qua tháng sau tốt nghiệp, kiếm được việc rồi em sẽ xin ba má tiền đi thẩm mĩ nâng ngực cho đẹp nha. Đến lúc đó người ta cho anh tha hồ.

– Tha hồ gì ?

– Thì tha hồ…tha hồ bóp, tha hồ địt người ta chớ còn gì, anh này kì ghê.

Cả hắn và Nhi cùng ré lên cười lớn rất thoải mái, hắn chỉ trầm xuống chút ít trong lúc nằm dài ra để Nhi thổi kèn cho hắn. Cái lưỡi rất mềm và ướt của Nhi lướt qua lướt lại trên

đầu khấc của hắn, rồi cả cái miệng của nàng mút chặt lấy cả cái đó dài ngoằng của hắn nhưng không hiểu sao hắn không cảm thấy thích như mọi khi. Hắn không thông minh trong việc học hành, nhưng sự lọc lõi của hắn thì như một thứ thiên bẩm, Thắng biết cái ngày hôm nay, cái ngày hắn tốt nghiệp sẽ là một bước ngoặt lại cuộc đời hắn theo một chiều hướng khác, hắn tự đặt ra mục tiêu cho bản thân mình về một sự thành đạt và vinh danh nhanh chóng, càng lẹ càng tốt. Hắn không thể nào chịu cái cảnh này mãi được, hắn cần phải giàu có, phải có tiền, và phải có thật nhiều đàn bà vây quanh.

Hán hít một hơi thật sâu trước khi thở ra đầy khoan khoái, không phải hắn đê mê vì cái cảm giác được bú mút rất tận tình bên dưới, hắn làm thế để tự trấn tĩnh và khôi phục lại sự tự tin cho chính mình. Cái xã hội khốn nạn đầy xảo trá này sẽ là môi trường không thể tốt hơn cho hắn thi thố.

– Em bú được không ?

Thắng gật đầu, không trả lời, hắn hơi ngửa về phía sau co chân lên và chìa cái lỗ đít ra về phía Nhi, nàng liếm cái chỗ dơ đó của hắn một cách ngon lành, không đợi hắn phải ngỏ lời. Hắn để yên cho Nhi liếm mấy đường dọc từ dưới lỗ đít qua hai cái bìu dái lên tới tận đầu cặc.

– Nào, nằm ra đi cưng.

Hắn ngồi dậy sửa soạn, nhổ phẹt một bãi nước miếng xuống lồn của Nhi rồi ấn phọt buồi vào đó, thở hắt ra một tiếng trong lúc bạn gái hắn nằm dưới trân người lên khi hắn thọc một phát vào đến tận tử cung cô ả. Thắng nhắp như máy, hắn dập như thể có ai đã lập trình sẵn chương trình hoạt động cho cái buồi của gã từ trước rồi thì phải…….

– Sao hai người coi bộ mệt mỏi vậy, ham hố quá à ?

Khánh trêu chọc, anh choàng tay qua vai của Trâm đầy hạnh phúc, chưa bao giờ anh thấy vui như thế, khấp khởi như thế. Ngày hôm nay vốn dĩ đã là một ngày vui rồi, mấy năm vất vả

học hành cũng chỉ chờ tới cái ngày hôm nay thôi mà. Khánh nháy mắt kêu Trâm xuống ngồi ở ghế sau cùng với Nhi còn dành lại cái ghế trên bên cạnh cho Thắng.

– Anh ấy ép uổng mình tệ lắm, đến sáng nay mà vẫn còn đòi nữa đó. Mình phải biểu hai người sắp tới đón ảnh mới tha cho…

Nhi phụng phịu trách móc, mối quan hệ giữa bốn người đã vô cùng thân thiết sau mấy năm chung trường chung lớp nên nàng cũng không ngại nói cả về những chuyện chăn gối tình

dục giữa mình và Thắng trước mặt Khánh và Trâm.

– Thôi mà, giận làm gì. Bên này cũng vậy đó, ổng cũng có để yên cho tớ đâu.

Trâm tươi cười an ủi, nháy về phía Khánh. Đúng là nàng và Khánh cũng đâu có khá hơn, sáng nay thức dậy Khánh cũng đòi phải được “một cái” lấy hên mới chịu rời khỏi giường. Không

hiểu tại sao cứ nói đến chuyện tế nhị này là không khí rôm rả hẳn lên, có mỗi Thắng là như vẫn đang có gì đăm chiêu. Hắn giấu được mọi người nhưng không thể nào tự giấu, tự lừa dối

chính gã, gã không thể phủ nhận cái ham muốn chiếm đoạt người đàn bà của bạn gã, một người đàn bà quá đẹp, quá hấp dẫn khiến hắn có thể bấp chấp tất cả.

– Mình tính tốt nghiệp rồi thì mấy đứa mình cùng chung vốn đứng ra mở công ty làm ăn riêng nha. Chuyện đó sau này dĩ nhiên phải bàn tánh kĩ hơn nhưng theo mình, bốn đứa chúng ta chẳng ai lại muốn đi làm công chức nhà nước hàng ngày cắp cặp sáng đi tối về phải không.

– Anh Khánh nói vậy đúng đó. Anh với anh Thắng cùng mở công ty đi, hai đứa chúng em tình nguyện làm thư kí cho hai người, có phải không Trâm. – Nhi thích thú phụ hoạ.

– Cậu thấy thế nào ? – Khánh quay sang cậu bạn thân ngồi cạnh

– Dĩ nhiên là mình tán thành rồi, bao năm qua không có cậu chắc mình hổng lết nổi đến ngày tốt nghiệp hôm nay quá. Sau này lại được làm chung với cậu thì mình rất vui.

Thắng tươi cười hớn hở vỗ vai Khánh một cách thân thiết.

– Mày tính để tao cả đời làm đầy tớ cho mày à, đừng hòng. Khánh và hai cô gái mải vui, mải nghĩ đến một tương lai sáng lạn đang chờ đón bốn người trẻ tuổi bọn họ mà không để ý tới một cái mím môi đầy ẩn ý của Thắng. Hôm nay bốn người bọn họ ra khỏi trường đại học, kết thúc quãng đời sinh viên nhiều kỉ niệm. Và cũng ngày hôm nay, sóng gió mới chỉ bắt đầu.

Khánh kiểm tra lại một lần nữa số liệu kinh doanh, lãi không nhiều lắm nhưng với một công ty vừa mới ra đời chưa lâu, lại do bốn chàng trai cô gái vừa mới rời khỏi trường Đại Học như bọn họ thì đây cũng đã là một con số vô cùng lí tưởng. Nhìn mãi những cột số như những ma trận dày đặc Khánh thấy hơi hoa mắt, chắc vì hơi mệt. Ai trong số bọn họ cũng làm tời mười một mười hai tiếng đồng hồ một ngày, không thấy mệt mới là lạ, nhưng cái mệt đó cũng khiến cho họ thấy vui, niềm vui của tuổi trẻ đầy nhiệt huyết chứng tỏ mình. Khánh quay sang thấy Trâm đang tíu tít trả lời điện thoại của khách hàng gọi tới, bây giờ cũng đã muộn nhưng khách vẫn phone tới rất nhiều. Thắng và Nhi thì đang đi liên hệ thu mua sản phẩm đầu vào, phải xuống tận miền Tây, hai người đi từ sáng nhưng đến giờ vẫn chưa thấy về tới hay gọi điên thông báo kết quả đâm ra làm cho Khánh cũng thấy hơi lo.

Đang nghĩ tới thì cũng vừa khéo họ về tới nơi, giọng nói nhí nhảnh của Nhi khiến cho Khánh không cần nghe nội dung nàng nói cũng đã có thể thở phào, vậy là chuyến đi này của họ đã thu được kết quả.

– Mọi người biết không, chuyến này thành công ngoài mong đợi nha. Mình đã kí được thoả thuận với mấy cái trang trại ở dưới đó cung cấp hàng cho công ty mình. Chất lượng hảo hạng luôn, đến tuần sau chỉ cần xuống đó kiểm tra lại một lần nữa là có thể thu hoạch rồi đóng gói xuất đi được.

– Vậy thì tốt quá, mình với anh Khánh nãy giờ chỉ lo không thoả thuận được. Tốt quá rồi, thế là đầu tháng sau mình có thể xuất hàng sang bển đó. Hợp đồng này lớn ghê à ha. Phải ăn mừng mới được. – Đôi mắt to tròn của Trâm bừng sáng lên niềm vui, cái tin nóng sốt này của Nhi không những khiến cho Khánh tỉnh cả ngủ mà còn làm cho Trâm thấy vui vô cùng. Không vui vẻ sao được, đây là hợp đồng xuất khẩu đầu tiên ra nước ngoài của họ.

– Tuyệt quá, mình chỉ sợ không liên hệ được nguồn hàng thì chết. Lần này cũng đúng là mình làm liều thiệt, chưa chắc có hàng xuất không mà cứ kí bừa với khách, nếu không có hàng để xuất bị phạt cho thì phá sản luôn. – Khánh cầm ly nước đưa tận tay của Nhi và Thắng, coi bộ hai người bọn họ cũng phờ phạc chẳng kém sau một chuyến đi dài.

– Thế mới chứng tỏ tài của giám đốc chớ, nhưng nói thiệt nha, mình hổng tin hai người ở nhà lo cho tụi này đâu. Khai thiệt đi, hai người ở nhà có làm cái chuyện gì xấu xa không đó. Khánh và Trâm đỏ bừng cả mặt vì bị Nhi trêu chọc, cái tánh tía lia và trẻ nít đó của Nhi chẳng thể sửa được. Đúng là Khánh và Trâm cũng tranh thủ đôi lúc âu yếm nhau chút thôi chớ thời gian đâu để mà làm cái chuyện kia trong lúc công việc thì ngập đầu ngập cổ thế này.

– Tụi này trong sạch, chỉ sợ hai người mới là tranh thủ vừa công tác vừa yêu nhau thôi đó. Trâm cũng dẩu môi lên trêu lại Nhi, nàng tranh thủ liếc mắt qua chỗ Khánh đón nhận lấy cái nhìn đầy trìu mến từ anh.

– Chuyện này công đầu thuộc về hai người rồi. – Khánh tươi cười – Thôi giờ cũng trễ rồi, bọn mình nghỉ ra quán ăn gì đó nha.

– Phải đó, em cũng đói muốn chết rồi nè – Nhi tán thành ngay.

– Đói thì lát nữa làm làm ăn được gì nữa, phải đó, đi ăn thôi. – Từ lúc về đến giờ Thắng mới mở lời, nhưng mọi người đều nghĩ chắc do hắn mệt vì phải đi tất tả liên hệ cả ngày nay nên cũng không ai thấy lạ.

– Anh Thắng có chuyện gì lát nữa phải làm với ai mà cần phải ăn no lấy sức vậy. Khánh mỉm cười, hoá ra bạn gái của anh cũng chẳng phải vừa, chộp ngay lấy cơ hội này để trêu chọc hai người kia, khiến cho Nhi vốn tánh vậy mà cũng ngượng chín cả người. Khánh lại gần choàng tay qua eo của Trâm ôm lấy nàng, khẽ trách

– Thôi mà đừng trêu chọc nhau nữa, đi ăn thôi. Chờ cho Nhi và Thắng đi đằng trước một đoạn xa, Khánh mới ghé vào tai của người yêu nói nhỏ

– Anh cũng phải ăn cho no, lát nữa mới có sức để địt em được chớ.

– Anh này – Trâm cấu yêu vào lưng của Khánh nũng niu, cò khuôn mặt thì không còn chỗ nào là không đỏ, cũng may câu nói đó của Khánh chỉ có hai người nghe được. – Anh đã kêu là không được trêu chọc mà anh lại còn trêu người ta. Lát nữa anh muốn ăn bao nhiêu là việc của anh, đâu liên quan gì đến người ta đâu. Còn anh ăn xong muốn người ta làm cái chuyện xấu xa đó thì đừng hòng nha.

Trâm ngúng nguẩy giật tay ra khỏi tay Khánh, chạy lẹ ra đằng trước rượt theo Thắng và Nhi, chắc nàng sợ bị Khánh trêu chọc tiếp. Cứ mỗi lần Khánh nhắc tới chuyện làm tình thì Trâm đều làm bộ không muốn nghe, cho dù Khánh biết thực ra Trâm rất thích làm chuyện đó cùng với mình.

– Sao lúc rày kêu không cho anh chơi cơ mà, sao bây giờ lại chủ động thế. Khánh nhăn nhở khi thấy Trâm bẽn lẽn bước tới sát giường, nơi Khánh đã nằm chờ sẵn nãy giờ, trê người Trâm chỉ quấn có chiêc khăn tắm màu trắng. Khánh tính chọc quê nàng thêm chút xíu những thấy cái điệu bộ lúng túng đến tội nghiệp, chỉ một câu của Khánh thôi cũng khiến cho Trâm xấu hổ vục mặt xuống nềm không thèm ngẩng lên nữa. Cái khăn tắm quấn ngang thân không đủ để che những chỗ kín đáo của Trâm, nàng thấy bầu vú của mình bị lộ ra quá nửa, ngay cả hai cái núm vú cũng bị vạch ra vội lấy tay kéo cái khăn lên cao một chút. Nhưng như thế lại khiến cho bên dưới, cái chỗ cửa lồn của Trâm bị lộ tơ hơ ra khiến Khánh có thể thấy bên dưới cái mép khăn thấp thoáng những sợi lông lồn đen nhánh của người yêu. Khánh với tay sờ nhẹ vào mấy sợi lông chìa ra ngoài đó khiến Trâm lại càng ngượng, lần này thì nàng kéo lại cái khăn lên chút xíu, đủ để cho lồn của nàng không bị thòi ra, mà cũng vừa đủ để cho bên trên, hai cái đầu vú nằm dưới hai cái mép khăn.

– Cần gì khổ vậy, anh muốn trông thấy em trần truồng cơ.

Khánh thủ thỉ, anh đặt tay lên cái nút cuộn cởi bỏ nó ra rồi bóc cái khăn ra khỏi người Trâm như thể người ta bóc bánh. Thân thể Trâm trắng muốt, lại toả ra một mùi rất thơm, rất đàn bà khiến cho Khánh cảm thấy nứng không chịu nổi. Anh hấp tấp vứt bỏ cái quần đang mặc trên người rồi nhào lên người Nhi. Hai thân thể trần truồng quên chặt vào nhau, Nhi nép mặt vào ngực Khánh, anh bắt đầu nghe thấy tiếng nàng rên khẽ khi anh sờ mò những chỗ nhạy cảm nhất trên người Nhi

– Anh…anh ác lắm, anh hiếp đáp em.

Khánh thấy cảnh Nhi lim dim nhắm nghiền mắt, hai tay nàng quờ quạng nắm chặt lấy cái ra giường khi anh bắt đầu đi vào trong nàng thiệt là kích động. nàng nằm đó, yếu đuối, dễ bị tổn thương, như thể cần lắm sự săn sóc của Khánh.

– Đụ em đi anh, mạnh nữa lên anh ơi, em là của anh hết rồi đó.

Nhi nhướn mông lên cao mỗi lần Khánh dập xuống, khiến cho Khánh cảm thấy quãng đường mà cái buồi của anh phải đút vào trong nàng như được thu hẹp lại, khoảng cách giữa anh và nàng hình như cũng nhỏ hơn. Khánh nghiến răng, anh tăng tốc, những tiếng động phọt phẹt ma sát giữa hai cái bộ phận sinh dục khiến cho cả anh và Trâm đều sướng đến ngừng thở. Kì lạ, cả một ngày làm việc mệt mỏi là thế, nhưng cứ tới buổi đêm về, leo lên bụng của Trâm trong lúc nàng nằm đó, duỗi chân, dạng háng thế này thì Khánh lại tìm thấy nguyên vẹn tất cả mọi sức mạnh đàn ông của mình. Hai hòn dái của anh đập vào mông nàng bành bạch mỗi khi anh ấn vào nàng, Trâm không rên rỉ hay van xin anh địt nàng mạnh hơn nữa, địt thế này là đã mạnh bạo lắm rồi, thay vào đó, Khánh thấy bạn gái chỉ kêu những tiéng hừ hự, những tiếng rên nơi cổ hoạng đầy nữ tính mỗi khi anh làm nàng trân người lên vì khoái cảm.

Khánh ngừng một lúc, một mặt vừa để nghỉ ngơi, mặt khác anh muốn dành thời gian để cho Trâm chăm sóc cái buồi của anh bằng miệng nàng. Hai tay cầm cái buồi của Khánh rất cẩn thận, rồi một tay vòng xuống dưới ôm trọn hai hòn dái của Khánh nâng lên, Nhi nhám nghiền mắt rồi bú Khánh say mê và cuồng nhiệt.

Khánh cảm nhận được tình yêu vô bờ của Trâm khi nàng bú anh, thổi cho anh, như là nàng đang truyền tất cả tình cảm của mình qua mồm nàng tới cái chỗ đó của Khánh. Thậm chí nàng chẳng màng đến cái chỗ đó của Khánh khá dơ, anh vừa mới rồi còn nhét cái khúc thịt đó vào lồn, vào đít nàng, vậy mà Trâm có thể mút nào, lau rửa cái chỗ đó của Khánh bằng môi, bằng lưỡi mình một cách tuyệt như thế.

Khánh thấy mình hơi căng thẳng, cơ bắp như cứng lại, anh nâng vội cằm của Trâm lên, trong lúc nàng vẫn ngậm buồi của anh, Khánh phọt rất nhiều tinh khí vào trong miệng nàng khiến Trâm suýt ẹo ra vì nàng nuốt hết cái thứ đàn ông đó của anh vào bụng cũgn không kịp.

Nuốt xong khí của Khánh, Trâm cẩn thận bú lại một lượt buồi anh cho đến khi sạch sẽ rồi mới tới bên nằm cạnh Khánh. Trâm để yên cho anh vuốt tóc nàng, thỏ thẻ nhưng giọng có vẻ rất nghiêm túc

– Bao giờ thì anh tính rước em về làm dâu nhà anh đây

– Đợi thêm một thời gian nữa, khi việc kinh doanh ổn định thì anh sẽ nhừo ba má tới thưa chuyện với ba má em có được không.

Trâm gật đầu, nàng ôm lấy Khánh rồi cả hai chìm dần vào giấc ngủ.

– Ủa, Thắng đâu rồi Nhi, sao hai ba ngày nay chẳng hiểu cậu ta biệt tăm đi đâu nữa ?

– Em cũng không rõ, mấy ngày nay em cũng không liên lạc đượcanh ạ. Hôm rày anh hà gọi cho em nói kẹt chút việc rồi chẳng thấy gọi lại nữa.

– Hôm nay bên công ty Đại Phú đã đồng ý hợp tác với công ty mình, định tìm Thắng rồi cả bọn đi nhậu nhẹt một bữa ăn mừng, thế mà lại chẳng thấy đâu nữa.

– Khánh khấp khởi, cả anh và Trâm đều hiểu rất rõ, chỉ cần đạt được hợp đồng làm đại lý chánh thức cho một tập đoàn lớn như Đại Phú thì có thể coi là công ty của Khánh đã tiếng thêm một bước dài nữa. Đáng lẽ ra nếu có mặt của Thắng tại đây hôm nay thì bốn người bọn họ đã có thể rất vui, trước nay bao giờ Khánh cũng tâm niệm trong đầu, một trong những yếu tố giúp cho công ty thành công chính là vì nó như một gia đình nhỏ của bốn con người, bốn người bạn trẻ tuổi đã gắn bó và chơi thân với nhau suốt bao nhiêu năm nay. Nếu không có tình bạn ấy thì sẽ không bao giờ cái công ty này có thể ra đời chứ đừng nói tới việc phát triển như bây giờ.

– Thôi, hai người cứ về trước đi, Nhi sẽ ở lại công ty thêm một chút nữa chờ xem Thắng có về không cũng được ?

– Nhi chủ động đề nghị nhưng không thể giấu nổi nỗi thất vọng, nhất là lại coi thấy cảnh Khánh và Trâm tay trong tay hết sức thân mật trước mắt mình.

– Vậy đâu được, để bọn này ở lại cùng Nhi, đằng nào thì mình và anh Khánh cũng chưa có dự định nào cả.

– Thôi mà, Trâm không biết nói xạo đâu, tối nay là tối thứ sáu mà hai người lại không tính đi chơi cùng nhau hay sao. Đằng nào Nhi cũng sẽ về ngay thôi, có lẽ anh Thắng về nhà thăm ba má rồi. Hai người cứ đi tự tiện, đừng vì chuyện này mà mất đi một buổi tối lãng mạn.

Nhi lắc đầu quầy quậy, nàng rất muốn được như họ, cùng người yêu đi bên nhau vào mộ buổi tối cuối tuần đẹp như hôm nay, nhưng nàng càng vì thế mà không muốn làm kẻ thứ ba kì đà cản mũi hai người họ. Cũng như nàng họ cũng đã làm việc vất vả suốt cả tuần liền thì cũng cần có một ngày nghỉ cuối tuần thiệt xứng đáng.

– Vậy bọn này không khách sáo nữa nha, đi trước nha. Trâm kéo tay Khánh, hai người thực tâm trong lòng cũng đã quá nóng lòng được có một khoảng thời gian dành riêng cho nhau. Khánh chờ cho tới lúc ả hai đã đi khuất khỏi tầm mắt của Nhi rồi mới ghì riết Trâm vào lòng, hất mái tóc Trâm về một phía rồi

hôn nhẹ lên sau gáy của nàng.

– Đi ăn tối rồi đến rạp coi phim nha. – Khánh rủ rê.

– Thôi, anh chở em ra chợ mua thức ăn về hai đứa mình nấu ăn đi. Cả tuần ăn cơm tiệm rồi em chịu hết nổi, với lại em cũng muốn được tự nấu cho hai đứa mình cơ.

– Thế thì phải để anh ghé qua tiệm mua mấy thú đồ ăn sẵn đã, đề phòng….. á á. Khánh chưa kịp nói dứt câu đã bị Trâm đấm túi bụi vào lưng dỗi hờn.

– Anh này, em không thèm nói chuyện với anh nữa. Nếu anh chê em nấu dở thì anh tìm cô nào khác xinh đẹp nấu ăn ngon mà yêu.

Trâm quay ngoắt đi phụng phịu, trông cái điệu bộ vừa ngoa ngoắt vừa giả bộ đanh đá của nàng đáng yêu vô cùng.

– Đùa chút thôi mà đã giận dữ vậy. Thôi để anh đưa em qua siêu thị rồi ghé tiệm thuê mấy cuốn phim về nàh hai đứa mình vừa ăn vừa coi nha, chịu hông.

– Coi phim ? – Trâm dẩu môi về phía Khánh – Có coi được phim bao giờ đâu, chỉ sợ ăn chưa xong bữa đã…. đã đòi địt người ta rồi thôi. Nói dứt câu thì tự Trâm cũng đỏ mặt vì câu nói phóng đãng của mình, nhưng nó lại khiến Khánh có vẻ rất khoái trí, cười giòn tan như quên hết tất cả mỏi mệt rã rời của công việc kinh doanh hàng ngày vậy.

– Đêm hôm nay anh phải hứa cho em coi phim đó, coi xong có làm gì người ta thì mới được làm rõ chưa. Trâm dí tay vào trán Khánh giao hẹn, kể cả nàng biết rõ mười mươi đến thời điểm đó thì cái giao hẹn này cũng chẳng có giá trị gì nhiều lắm.

– Được rồi, quân tử nhất ngôn, anh hứa đêm nay chỉ cùng ăn tối rồi cùng xem phim thôi, không đụ đéo gì hết trơn. Khánh không ngạc nhiên với điệu bộ tròn mắt ngạc nhiên của Trâm, có lẽ sợ anh nói là làm thiệt nên Trâm lại lập tức xuống nước ngay.

– Người ta đâu có nói là không cho anh đêm nay đâu, người ta chỉ muốn coi phim thôi mà. Thôi được, nếu anh muốn thì vừa coi phim vừa…vừa đút vào lồn người ta cũng không sao.

Trâm dựa hẳn vào người Khánh, nép sát như một con thỏ con ngoan ngoãn trong vòng tay ôm ngang eo của Khánh, trông hai người là một đôi trai gái cực kì hạnh phúc đắm mình trong tình yêu.

– Làm sao cậu chắc chắn được là tôi sẽ đồng ý với đề nghị của cậu, dựa vào cái gì, chẳng lẽ cậu nghĩ chỉ cần cậu có một cái buồi to bự như vầy là tôi sẽ cúi mình làm theo cậu hay sao. Thé thì cậu nhầm to rồi đấy cậu bé. Người đàn bà trung niên nằm nửa nghiên nửa ngửa, cẳng chân bà ta gác lên người cậu trai tre, hai người vừa mới qua một cơn chăn xô gối lệch khủng khiếp lắm, đến nỗi cái ra giườn trở nên nhàu nát không thể chịu nổi, tấm mền cũng bị quẳng xuống nền nhà cùng đống quần áo hai người cởi ra, có lẽ để cho khỏi làm chật hỗ “chiến trường” của cả hai.

– Nếu như chỉ địt được chị một đêm mà lại có thể sai khién bắt chị nói gì nghe nấy thì có lẽ đấy không phải là bà giám đốc Mai Lan lừng lẫy và khét tiếng lạnh lùng nữa rồi.

Việt Thắng cầm lấy cái cẳng chân đàn bà vắt ngang bụng mình, đưa những ngón chân được làm nail rất công phu lên miệng, hắn bắt đầu mút từng ngón chân một, mút chùn chụt, cái lưỡi của gã đưa cả xuống liếm dưới gan bàn chan của người đàn bà. Hai người nằm vuông góc với nhau, không ra một cái tư thế nào cả, nói với nhau những câu nhấp nhẳng. Cái tuổi hai mươi ba cũng đã quá đủ để Thắng sưu tầm cho mình một kinh nghiệm phong phú về đàn bà, hơn nữa suốt cả quãng thời gian vừa rồi cùng mấy năm trong trường Đại Học hắn đã có một tấm thân non trẻ gợi cảm của Nhi để thực tập tất cả những trò làm tình mà hắn nghĩ ra. Thành thử nói không hề xạo, trên đời có kiểu làm tình gì thì hà đều biết, còn những kiểu địt đàn bà mà hắn chưa biết thì có lẽ là những kiểu mà trước nay, từ thưở khai thiên lập đại, chắc chưa từng có gã đàn ông nào làm cả.

Mai Lan quệt đầu ngón tay vào lồn, khí của Thắng vẫn đang rỉ ra từu cái lỗ đó, cái lỗ lồn của một người đàn bà chuẩn bị bước sang cái tuổi bốn mươi, nhưng nó vẫn đỏ, vẫn đầy đủ nước nôi mỗi khi nó bị lột truồng trước mặt một gã đàn ông nào đó, nhưu thể cái lỗ lồn ấy muốn khoe cái sự trẻ trung của mình, đi cùng với cái sựu trẻ trung của một bà giám đốc goá phụ, là chủ của nó. Đầu ngón tay được đánh đỏ chót của bà Lan chỉ thoáng qua một lát đã bị bọc bởi một lớp nước quánh lại như sữa tươi, cái màu trắng đùng đục chảy từ trên đầu ngón tay xuống mu bàn tay.

– Cậu địt hay lắm, tôi không biết cậu về kinh doanh làm kinh tế thì có được bao nhiêu hiểu biết nhưng để làm một con đực trên giường thì đúng là cậu có thừa khả năng.

Lan thở dài, cái lồn của bà ta như thể đang mọng lên vì đám nước quía gở bên trong cứ nhểu ra phòn phọt, nhiều đến nỗi bà ta phải co chân dạng háng ra cho khí chảy ra, hứng vào bàn tay thành một đống. Mai Lan lấy một ngón tay từu bàn tay bên phải quệt dần đám khí đọng trong lòng bàn tay trái, như một hoạ sĩ tinh nghịch, bà ta bắt đầu vé những đường ngoằng ngoèo lên trên bụng của Thắng, bằng chính tinh dịch vừa phọt ra từ buồi của hắn vào lồn bà ta.

– Theo cậu vì sao tôi phải làm theo ý của câu đề xuất, hả nói đi, cậu làm nói khó nghe một chút là tôi sẽ ăn thịt cậu ngay lập tức bây giờ.

Bà ta phá lên cười, nụ cười khiến cho nếu tinh ý lắm thì cũng có thể nhìn thấy một vài nếp nhăn rất nhỏ trên khoé mắt của Lan, nhưng nếu so sánh khuôn mặt ấy thì cùng lắm người ta cũng chỉ nghĩ Lan ở vào cái tầm tuổi hai chín ba mươi mà thôi, không ai nghĩ bà ta đã nhiều hơn thế một chục tuổi rồi. Không biết cái lí thuyết mà Lan vẫn luôn đeo duổi, đàn bà được đàn ông cắm buồi vào địt càng nhiều thì càng trẻ lâu có đúng không, nhưng nếu đúng thế thiệt thì cũng chẳng lạ là tại sao bà ta lại trẻ hơn cái tuổi của mình nhiều đến vậy. Thắng ngồi dây, nghiêm nghị hẳn lên, cho dù hai cái bàn tay của hắn vẫn đang làm những động tác và cử chỉ vô cùgn dâm ô và tục tìu ở bên dưới

– Nếu chị để cho công ty của chúng tôi liên kết và hợp tác thành công với tập đoàn Đại Phú thì chính chị sẽ thiệt hại rất nhiều. Đến trẻ nít cũng biết là chị với bên Đại Phú đã ở vào cái thế không đội trời chung mà. Tất nhiên là chị sẽ tìm mọi cách ngăn cản việc Đại Phú hợp tác với các công ty nhỏ có triển vọng để mở rộng thị trường, có phải vậy không.

Lan nhoẻn miệng cười, nụ cười không những đa tình mà còn ướt rượt và như bốc mùi chăn gối nồng nặc.

– Câu nói hay lắm, đúng lắm. Nhưng nếu tôi phá chuyện này thì chính công ty các cậu cũng thiệt hại rất lớn, thậm chí là phá sản. Đây là lần đàu tôi biết chuyện một anh chàng vác buồi của mình đi van vỉ người khác là hãy làm cho tôi phá sản đi đó. Nào cậu bé, nói cho tôi biết lí do cậu làm vậy được không.

– Đến lúc đó chị sẽ rõ, tôi dĩ nhiên cũng có lí do riêng của mình để muốn nó phá sản. Nói vậy chị nhận lời.

– Chắc là phải đành vậy thôi. Tôi không quen thất bại trong những lần đàm phán chuyện làm ăn trên giường như thế này nhưng lần này tôi nhường câu một bước vậy. ĐÚng là tuổi trẻ tài cao, này nha, nói cho câu biết, tôi chưa từng bị một gã đàn ông nào bắt phải nhỏng đít như con đĩ giống vừa rồi với cậu đâu đó. Bà ta nhào lên người Viẹt Thắng, mân mê cái buồi của hắn để chuản bị làm thêm phát nữa

– ĐƯợc, tôi đòng ý để cậu làm cái chuyện thất đức đó, có điều cậu phải làm một cái chuyện thất đức khác cho tôi thiệt tốt vào.

– Chuyện gì ?

– Còn gì nữa, địt tôi đi, tôi thích cái buồi của cậu quá đi mất, cắm vào lồn tôi nhanh lên, tôi không chịu được nữa rồi, thấy nước lồn của tôi chảy te túa chưa.

Thắng cười mỉm, hắn vừa tận hưởng tấm thân khác lạ của một bà goá trung niên xinh đẹp với một viễn cảnh huy Khánh cho chính bản thân gã. Linh cảm của gã về cái ngày mở mày mở mặt chắc là chính xác rồi.

Vẻ mặt phờ phạc, hàng ria mọc rậm rì cẩu thả, Khánh ngồi thụp xuống ghế ôm đầu, cái vẻ bên ngoài của một gã đàn ông trung niên, coi Khánh già đi hàng chục tuổi so với cái tuổi mới ngoài hai mươi của mình. Chán chường và bất lực, Khánh ngước mắt nhìn lên, sổ sách đã chuẩn bị đầy đủ, Khánh có cái linh cảm là thời khắc mình đưa tay vô chiếc còng số tám đang đến gần lắm rồi. Khoản vay lớn không thể nào chi trả nổi nữa sau khi hợp đồng đã cam kết bị huỷ vì không thể gom được nguồn hàng.

– Anh, anh đừng như vầy em sợ lắm. Có chuyện gì thì mình đều có thể giải quyết được mà anh.

Trâm mếu máo, nhưng Khánh cũng đọc được vẻ thất thần và hốt hoảng trên đó, tự anh cũng cảm thấy có lỗi, khi đã bắt nàng phải chịu khổ thế này.

– Nhưng tại sao tự dưng những trang trại đã hứa bán san rphẩm cho mình nay họ lại đồng loạt quay ngoắt lại như thế.

Trâm ngồi thụp xuống, mái tóc nàng bết lại, xác xơ khác hẳn với vẻ đoan trang và cẩn thận hàng ngày.

– Hình như là tập đoàn Mai Lan đứng sau chuyện này, có lẽ họ không muốn chúgn ta gom được hàng rồi bán lại cho bên tập đoán Đại Phú vì như thế họ sẽ ảnh hưởng tới thị phần của họ.

– Đành rằng vầy nhưng chúng ta chỉ là công ty mới, đâu có lí gì tự dưng họ lại quay ra triệt chúgn ta thê thảm như vầy chứ. Tuy nói là ảnh hướng tới họ nhưng đâu đến mức họ phải chấp nhận lỗ tung tuền ra để đẩy chúng ta phá sản vầy chớ.

– Nhi mếu máo, không chỉ Trâm mà ngay cả Nhi cũng mất hẳn vẻ nhí nhảnh tía lia hàng ngày, thay vào đó là một bộ mặt thiểu não.

– Mà anh Thắng không hiểu mất tăm tích đâu nữa, đúng vào lúc thế này thì lại chẳng tìm thấy đâu, thiệt tức chết thôi hà.

Hơ, các anh là…

Cả Trâm và Nhi đều xám ngoét mặt, lúc này với họ cái màu xanh lá mạ đồng phục của mấy người cảnh sát mới vào cửa không khác gì là thứ màu của chết chóc. Nhưng Khánh thì bình thản, anh biết việc gì phải đến tất yếu sẽ phải đến.

– Anh là Nguyễn Việt Khánh ? – giọng người công an đi đầu tiên khô khốc và lạnh lùng khiến cho Trâm chỉ muốn bật khóc.

-Chúng tôi có lệnh tạm giam anh vì nghi ngờ anh liên quan tới những sai phạm về kinh tế, trốn thuế và làm giả giấy tờ……

Trâm bưng mặt khóc nức nở lao vào lòng Khánh, giữ chặt lấy người anh, bấu víu sợ hãi người ta sẽ lôi Khánh đi ngay lập tức. Tai nàng ù đi chẳng nghe được bất kì điều gì lúc người ta đọc lệnh bắt giữ Khánh, Trâm cảm giác như một cái gì đó trong lòng mình đang chết đi vậy.

Nhưng Khánh thì bình tĩnh, đúng ra là anh đã mất bình tĩnh mấy ngày nay, cũng đã suy nghĩ và hối hận về những việc làm liều lĩnh và bồng bột tuổi trẻ của mình rồi. Đúng là người ta đã hại anh, là ai thì Khánh cũng chẳng biết và chẳng thể đoán ra, một người lịch thiệp và quảng giao như anh thì lấy đâu ra kẻ thù đến mức họ hại anh thảm thế này. Nhưng có một điều mà Khánh chẳng thể phủ nhận, nếu như anh không quá liều mạng để hở sườn thì làm sao người ta vin vào đó để bắt được, anh muốn làm giàu thiệt lẹ, muốn lập tức có thiệt nhiều tiền để có thể chánh thực hỏi Trâm về làm vợ, tất cả đã sụp đổ.

– Anh xin lỗi, lỗi tại anh…

Khánh lầm thâm nói nhỏ vào tai Trâm trong lúc Nhi phải cố gắng lắm mới kéo được nàng ra khỏi vòng tay Khánh để anh lê bước đi cùng những người công an, Khánh thậm chí phải giấu hai tay bị còng của mình ra phía trước tránh để Trâm nhìn thấy, anh biết cái cảnh tượng mình bị giải đi hãi hùng ấy là một đòn quá mạnh giáng vào Trâm. Nàng xinh đẹp, thông minh và đảm đang thật nhưng Khánh biết, chính Trâm lại là một người con gái vô cùng nhạy cảm và yếu đuối. Lúc này, thực sự Khánh cũng không có ý định tìm kiếm ai đã đứng sau hại chết mình

mà anh chỉ thấy ân hận vì đã làm khổ Trâm, tiếng khóc nức nở chạy với theo của nàng như một nhát dao chí tử đam vào tim Khánh khi anh bước lên chiếc xe cảnh sát, thậm chí anh đã không dám nhìn lại.

– Anh vừa mới biết chuyện Khánh liền hốt hoảng chạy ngay tới đây, sao họ bắt Khánh lẹ vậy.

– Phải lẹ, anh thiệt tốt, lúc bạn bè cần anh nhất thì anh ở đâu vậy.

– Anh xin lỗi mà, đừng trách móc anh dữ vậy cưng, anh chạy đi hỏi mấy nơi xem có cách nào để giải quyết chuyện này không thôi mà.

Việt Thắng vỗ về Nhi, hắn chọn thời điểm hợp lý nhất cho sự xuất hiện của mình, khi chỉ còn có hai cô gái đang ngồi ôm lấy nhau khóc, lúc người ta vừa mới giải Khánh đi xong.

– Vậy anh có cách gì không.

Cả Trâm và Nhi gần như cùng đồng thanh, họ hy vọng vào sự ma quái và tháo vát của Thắng, như thể bấu víu vào một niềm khấp khởi cuối cùng nhưng cái lắc đầu đầy vẻ buồn bã của Thắng khiến cả hai xìu xuống thất vọng.

– Công ty mình vậy là giả tán phải không?

– Đâu nhất thiết phải như vầy, bên công an họ chỉ bắt giam Khánh nhưng sau khi điều tra xong họ sẽ không phong toả tài khoản công ty nữa, mình có thể kinh doanh trở lại bình thường mà.

– Nhưng không có Khánh thì…

– Không có Khánh thì còn ba đứa mình mà, chúng mình phải ráng làm tốt để khi Khánh trở lại sẽ tiếp tục kinh doanh như cũ chớ, phải không. Khánh chắc không muốn chúng mình buông xuôi. Với lại chỉ là tạm giam thôi, đâu có gì chắc chắn đâu.

Thắng ôm lấy Nhi và Trâm vào hai bên vòng tay mở rộng của hắn, lúc này hắn mới thấy hết được cái sự yếu đuối rất đáng yêu của đàn bà. Họ cần được che chở, được dựa dẫm, phải thôi, đó là bản năng của đàn bà mà. Ngay cả bà giám đốc Mai Lan lừng lấy hắn cũng dám cá là không sống nổi nếu không được đàn ông địt, không được rúc vào lòng một gã nào đó trong cái trạng thái lông lá tơ hơ của một con đàn bà mềm yếu. Thắng nghĩ lại vừa nãy trước khi về đây hắn vẫn còn nằm trên giường với bả, cái mùi lồn của bà Lan toả ra mùi nước hoa thơm phức nhưng sao hắn vẫn thấy nó dơ dáy tanh tanh sao đó. lồn gái già nó vậy, bà ta phải công nhận là xinh đẹp và gợi tình đáng nể sợ với cái tuổi bồn mươi nhưng chỉ nghĩ đến trong cái cuộc đời bốn mươi năm ấy bà ta đã cho bao nhiêu thằng mút, bú, đóng cặc vào lồn bả là Việt Thắng đã thấy rùng mình khi gã đưa lưỡi qua cái khe hẽm giữa đùi mụ.

Thắng đặt Trâm ngồi xuống ghế, ra hiệu cho Nhi vỗ về khuyên giải nàng giúp gã. Nhìn cái dáng khóc rấm rức của Trâm, Thắng nuốt nước bọt đến ừng ực trong cổ họng. Giá như chỉ có gã và nàng lúc này, không có người yêu gã cản mũi ở đây thì có lẽ là gã đã không kìm được con thú trong người mà vật Trâm ra địt rồi.

Nghĩ đến cảnh thằng Khánh vừa mới bị gã hại cho phải vô tù, thế mà chỉ dăm phút sau đó gã đã cưỡi lên bụng con bồ của nó là Thắng thấy khoái lạc tột độ trong người, kể cả cái điều đó chỉ là qua ý nghĩ. Cũng không sao, sớm muộn gì hắn sẽ chiếm được cái con đàn bà nõn nà đó, khi không có thằng người yêu đẹp trai tài giỏi kề bên thì con nào cũng sẽ phải ngửa ra cho gã hết thôi.

Thắng nhếch mép cười kín đáo không để cho hai người con gái coi thấy, mắt hắn liếc xéo khắp người của Trâm. Lúc nàng bưng mặt khóc, cặp vú ngồn ngộn của Trâm nảy tưng tưng trên ngực, cùng với cái dáng ngồi quên mất giữ kẽ của nàng lại càng khiến cho nàng thêm gợi tình hơn lúc nào hết. Hán nhìn như muốn lột truồng, lột hết. lột từ cái váy hoa màu xanh mỏng manh của Trâm cho đến tất cả những gì nàng mặc bên dưới, nếu Khánh mà biết thằng bạn nó tin nhất lại hại nó phá sản đi tù rồi còn rắp tâm chiếm lấy cái lồn và cả thể xác ngon lành của con bồ nó thì dễ nó tức hộc máu chết quá. Thắng tự thưởng cho mình một cái vỗ tay khoái trá trong tâm tưởng, dù bên ngoài, cái vẻ thương tâm và lo cho bạn của gã đủ để khiến cho bất kì ai nhìn thấy cũng phải mủi lòng, cũng phải ca ngợi gã.

Mai Lan ngoan ngoãn như một con mèo nhỏ, bà ta lao đến bên gã tỉ tê vuốt ve gã rồi ngồi tỉ mẩn cởi từng nút áo gã.

– Em phục anh rồi đó, anh đúng là có thể làm những chuyện không ai tưởng tượng nổi.

– Sao, hôm nay chịu gọi anh bằng anh kia à. Lạ đời thiệt, thế anh làm gì khiến em bây giờ mới chịu phục thế.

Việt Thắng ngửa cổ ngẩng mặt lên phá ra cười, gã chờ cho Lan cởi sạch quần áo trên ngưòi gã, chỉ còn chừa lại cái quần cốc, còn bà ta cũng chỉ còn lại cái miếng tam giác bé xíu giữa bẹn. Hắn liếm vú bà ta, cái đầu vú hơi to nhưung khi nhay nhay nó thì sướng không thể tả.

– Đâu có, em phục anh từ hôm đầu tiên anh địt em kìa. Nhưng em không ngờ anh hại người còn giỏi hơn, ai mà ngờ nổi anh lại hại cho cậu bạn của mình thê thảm vậy. Bà Lan lấy tay nâng hai vú của mình lên ấn vào mồm gã, cặp vú của một người phụn ữ bốn mươi nhưng lại no tròn và trắng trẻo hơn nhiều những cô gái mười tám đôi mươi. Cái bầu vú ngày nào cũng được ngâm trong sữa tươi, căng trách nó mị như bơ vậy, Thắng liếm một vòng quanh cái núm vũ sẫm màu nhô cao, xugn quanh là vô số những hạt li ti đang cứng dần lên dưới lưỡi hắn.

– Anh ác lắm, mà em điều tra rồi nhé, cái cậu bạn của anh có cô bồ vừa xinh vừa ngon, có phải là….. anh tính thế nên mới hại người ta mạt vận không.

– Đừng nghĩ lung tung, anh muốn làm thế để thoát khỏi cái bóng của nó thôi, công ty này anh mới là chủ chính đâu phải nó. Thắng hậm hực, hắn nhe răng cắn một phát khá đau lên núm vú của Lan khiến cho bà ta kêu oai oái, cốt để cho bà ta không nhận ra thoáng lúng túng của hắn khi bị nói trúng tim đen. Thắng cầm cái quần si líp của bà ta lột mạnh ra ngoài, hắn đưa lên mũi hít hà cái mùi đàn bà toả ra từ đáy quàn lót của Lan mấy cái.

– Có phục anh giỏi không ? – Hắn xoa đầu bà ta như xoa đầu một con cún con, hắn cảm thấy với cái loại đàn bà đầy quyền lực thế này, trên giường, hắn càng tỏ ra bỉ ổi, đốn mạt, càng tỏ ra mình là tay ăn chơi và coi bà ta như một con đàn bà hạ đẳng thì bà ta lại cnàg khoái.

– Thì em nói là đã phục anh lâu rồi kia mà. Để em cho anh thấy em phục anh sát đất đến mức nào nghen.

Hắn nhấc đít lên để Lan cởi quần hắn, cặp môi chúm chím của bà ta ngậm lấy buồi hắn, bà ta lấy ta ấn nhẹ vào hai hòn dái bên dưới của hắn, đẩy dần chút một lên cho cái buồi ấy từ từ mất hút trong cái miệng khổ sở vì phải há hốc ra hết mức. Cặp mắt vốn rất ranh mãnh của một người đàn bà sắc sảo và đầy trải nghiệm thoáng chốc trợn lên, dại đi vì mắc nghẹn với cái khúc thịt to và dài quá cỡ trong mồm. Mai Lan thể hiện cái sự “phục” của bà ta với hắn theo một cái kiểu không chê vào đâu được, xung quanh thân buồi của mình, Thắng nhìn thấy những vòng trong màu đỏ của son môi bà ta để lại. Những sợi lông mọc tua toủa chỉa ra từ bẹn, từ háng và từ dái của hắn chọc tùm lum vào mồm, vào mũi, vào cằm của bà ta khi bà ta bú hắn. Hắn ngồi cười hăng hắc, vỗ tay đập vào cái đít đang rướn cao ra đàng sau của bà ta, trông cái đít bả sao ngon thế.

Hắn quay đít Lan lại, bắt đầu địt bà ta. Địt chán một lúc hắn lại quay bà ta lại đòi bú, bú chán lại địt. Đêm, nay hình như bà giám đốc Mai Lan quên mất người có phận sự phải phục vụ bạn tình là hắn chớ không phải bà ta, mà lại còn đi chièu hắn hết mức. Cặp mông bà ta rung lên khi cái buồi của Việt Thắng xọc ra xọc vào như pit tông vào lồn bả, người bả mềm như bún bên dưới hắn, rên rỉ. Cái trò chơi tình dục này làm Thắng khoái không tả nổi, nhất là lúc hắn làm chuyện đó với tư cách một kẻ vừa mới chiến thắng vẻ vang. Hắn có thể dành ra cả cuộc đời hắn ở bên đàn bà, mà theo như hắn tuyên đoán và chắc mẩm lúc này, cái lồn tiếp theo sẽ phải vạch ra cho hắn là cái lồn bấy lâu nay hắn vẫn mơ ước.

Trâm ngồi nốc hết ly này tới ly khác, cái dáng vẻ ngật ngưỡng chán đời khiến nàng trông thực sự thay đổi. Có lẽ chỉ biết tự trách bản thân mình, Trâm nghĩ nếu như không phải vì mình, trong những đêm ân ái và làm tình với Khánh thường thúc giục anh làm đám cưới lẹ mà đẩy Khánh liều mạng để rồi bị người ta hại. Nói chung tất cả lỗi lầm là ở nàng, nàng uống đến giọt cuối cùng, lớn tiếng

– Cho thêm…một nữa, loại mạnh nhất vào.

Giọng nàng phều phào, lè nhè khiến đám người xung quanh cũng phải quay lại để ý coi.

– Thôi Trâm, uống thế đủ rồi, em say rồi, đừng uống thêm nữa.

– Tôi không say, ai bảo tôi say. Mà anh là ai thế, ủa anh Thắng hả? Hay quá, anh ngồi xuống tiếp em đi, nãy giờ ngồi uống một mình buồn quá. Kìa, cho bọn này luôn một chai, hôm nay uống không xỉn không về.

Trâm say, có lẽ vậy, cho dù nàng tự coi mình vẫn còn tỉnh táo đủ để tiếp tục trách cứ bản thân về biến cố xảy ra với Khánh.

– Sao em phải hành mình khổ vậy chớ. Nhưng thôi, đêm nay ngoại lệ, anh sẽ uống với em. Hai đứa mình đêm nay không xỉn không về.

Việt Thắng khui nút chai rượu, rót vào hai cái ly rồi đưa ra trước mặt nàng mời mọc.

– Cụng nào, trăm phần trăm nha.

– Trăm…. trăm phần trăm…

Trâm không biết mình đã uống bao nhiêu nữa, có lẽ nhiều lắm, nhiều cho tới khi thực sự nàng không thể nào trụ nổi nữa, đến thời điểm mà hình như nàng đã hoàn toàn không còn biết gì và được người ta đưa ra ngoài, có ai đó nhấc nàng lên rồi ôm nàng, rồi đặt nàng xuống, tất cả những gì diễn ra lẹ làng tới mức Trâm càng không thể biết chuyện gì xảy ra trong cái trạng thái ấy.

Việt Thắng cười nhếch mép, cái điệu cười đểu giả mà hắn không bao giờ cười như thế trước mắt mọi người. Hắn chỉ cười như thế mỗi lần đứng trước gương và tự khen ngợi cái vẻ đẹp trai theo kiểu Sở Khanh của gã. Hắn biết cái điệu nhếch mép ấy không bao giờ có thể khiến cho người khác tin tưởng nổi, vì thế chẳng dại gì hắn diễn tả cái vẻ mặt ấy cho người khác xem.

Có điều bây giờ, ngay lúc này thì hắn có thể tự thưởng cho mình sự thoải mái làm theo tất cả những gì mà hắn muốn, hắn muốn cười, cười thiệt lớn để mừng cho cái chiến thắng huy hoàng này.

Nếu như việc hắn đẩy Khánh vào tù rồi chiếm lấy cái ghế giám đốc công ty là thắng lợi bước đầu trả thù chuỗi những năm tháng hắn phải dựa dẫm lon ton theo thằng bạn, làm cái bóng của nó thì bây giờ mới đúng là đỉnh cao của chiến thắng mà hắn mơ tưởng suốt bấy lâu nay. Trâm nằm đó, thỉnh thoảng vật vã xoay người vì say rượu, Thắng biết thừa là bây giờ nàng chẳng biét điều gì nữa cả. Hắn đứng ngắm nàng hồi lâu, đang nằm đó, trên cái giường của hắn, cái giường hắn đã chuẩn bị kĩ càng từ lâu nay chỉ để chờ đến ngày hôm nay hắn sẽ làm cái chuyện khoái lạc với Trâm trên đó.

Hắn chưa muốn thịt nàng ngay, bởi lẽ giờ thì Trâm đãc nằm gọn trong tay hắn rồi, hắn muốn xơi nàng lúc nào, theo kiểu gì và tới bao giờ hoàn toàn là quyền của hắn, do hắn quyết định. Thế thì cần gì phải hấp tấp, hắn muốn nhấp nháp cái dư vị của một kẻ chiến thắng, của một ông chủ có đầy đủ quyền hành với cái con đàn bà xinh đẹp và nõn nà đang nằm kia như một con cừu non tội nghiệp sắp bị lột truồng và ăn thịt.

Hắn lấy ra cái máy quay rồi chỉnh chế độ thâu tựu động, cái giây phút đáng nhớ này hắn thấy cần thiết phải lưu lại cho hậu thế, hắn không muốn cái cảnh hắn chiếm đoạt Trâm, địt nàng, biến nàng thành con đàn bà của hắn lại bị quên lãng. Mà chí ít thì về sau chắc chắn là hắn sẽ rất muốn được coi đi coi lại đoạn phim này, xa hơn, hắn sẽ cho Trâm coi, rồi có thể cả Haòng nữa, khi thằng bạn của hắn ra tù, để nó biết được rằng con bồ của nó đã bị hắn chiếm làm của riêng như thế nào.

Chuẩn bị máy quay lấy hết toàn bộ cảnh của cái giường nơi mà Trâm đang nằm không hề hay biết gì xong, Thắng đứng trước cái giường ấy rồi bắt đầy thoát y, hắn vừa cởi đồ, vừa huýt sáo, hắn quăng mạnh những thứ vải vóc trên ngưòi gã vào một góc, khi hắn kéo cái quần xuống đầu gối rồi tụt ra khỏi hai chân thì cái buồi của gã đã cương lên đỏ ửng. Hắn lại nhếch mép, giá mà hắn biết có thể làm gì hơn nữa để tăng thêm khoái cảm cho cái màn hiếp dâm này. Hắn đứng sục buồi, vừa đứng lấy tay kéo cho cái đầu khấc lột về đằng sau thân buồi, hắn vừa ngắm nhìn người đẹp đang nằm ngủ. Mái tóc nàng xoã ra, không được chải chuốt, quần áo cũng xộc xệch đúng dáng điệu của một kẻ say, nhưng Thắng vẫn thấy Trâm đẹp, nàng đẹp như một thiên thần, một người đẹp như thế, ngon như thế thì dù có là bồ, là vợ của thằng bạn thân nhất hắn cũng đành phải chiếm lấy. Hơn nữa, được địt con nhỏ này cũng xứng đáng, chẳng phải lâu nay hắn vẫn căm thù việc mình luôn bị coi là con chó con theo đuôi của thằng Khánh hay sao. Cũng có một thoáng chốc tư lự trong hắn, hắn hơi cảm kích việc tờ khi bước chân vào trường đại học tới lúc ra trường kiếm việc Khánh luôn giúp hắn. Nhưng cũng vì thế mà hắn đã không hại cho Haòng thêm nữa, chỉ kiếm cớ đẩy anh trắng tay vào tù thôi đã là nhẹ nhàng lắm rồi. Còn Trâm thì hắn nhất định phải chiếm lấy, phải địt nàng, phải cưỡi lên nàng cho bõ những ngày hắn chỉ dám nhìn trộm và nuột nước bọt thèm thuồng.

Hắn cởi quần áo tren người Trâm, chậm rãi, chút một, như người ta bóc vỏ bánh trước khi nếm vậy. Thoạt tiên là cái quần jeans, hơi khó khăn vì cái quần bó sát lấy người Trâm, hắn phải lật nàng lại, xoay vần nàng một lúc mới có thể tụt nó ra được. Hắn suýt soa cái bờ mông căng mọng của Trâm, trông bên ngoài, qua một lớp quần thì đít nàng coi đã ngon lắm, nhưng đến khi hắn trực tiếp lột quần của nàng ra thì mới cảm thấy hết được cái gợi cảm của Trâm. Bự nhưng không chảy, căng mọng và trắng nuột, hắn không sao kìm được lòng mà không cởi nốt cái quần lót của Trâm tụt xuống. Hắn gần như một lúc cởi cả hai cái quần trong và ngoài của Trâm ra khỏi đùi nàng rồi quẳng xuống chân giường.

Cái buồi của hắn căng cứng không chịu nổi nữa, nó chỉa ra trước bụng hắn làm hắn thấy tưng tức và khó chịu, cái buồi quờ quạng đụng phải mông của Trâm, đâm ra nó lại càng thêm khó chịu. Trông cái dáng nằm sấp ra giường của Trâm khiến con heo trong hắn trỗi dậy ghê gớm, bây giờ thì dù có động đất núi lửa gì gì đi nữa hắn cũng nhất định phải làm được đến đích cuối cùng với Trâm.

Hai tay hắn mát xa cái mông đít ở truồng của Trâm, bên trên hắn vẫn để nàng mặc nguyên áo xống nhưng bên dưới thì hắn đã lột truồng nàng từ thắt lưng đến gót chân không còn thứ gì trên người. Việt Thắng dạng hai chân của nàng ra, dạng đủ lớn để có thể tẽ haio cái đùi non trắng không có một tì vết của nàng sang hai bên, làm lộ ra cái khe giữa đùi nàng. Nhìn từ sau, cái lỗ lồn của nàng trông lại càng đẹp, hắn thấy đám thịt mềm mềm hơi quăn lại của Trâm lòi ra khỏi lỗ lồn nàng cùng với những sợi lông mọc loà xoà thòi ra sau đít.

– lồn thế này mới là lồn chớ, chẳng bõ bao công anh bỏ ra mới được địt vào lồn em Trâm ơi.

Hắn khoía trá vỗ đét một cái vào đít nàng rồi lất ngửa nàng lại, nhìn chính diện, cái lồn của Trâm cao vút, đám lông lồn rậm khiến hắn phải luồn ngón tay vào tẽ ra mới có thể thấy rõ cái cửa mình của Trâm. Đám lông đen thực sự gây ấn tượng trên cái thân dưới trắng nõn của nàng, để rồi trên cái nền đen ấy, cái lỗ lồn đỏ hồng cũng rất nổi bật.

Hắn đã tâm niệm là sẽ chơi Trâm từ tốn, địt nàng chậm rãi để nhấm nháp cái dư vị ngọt ngào mà nàng tạo ra nhưng cuối cùng hắn không thể chiến thắng đưcợ ham muốn lúc này. Cầm con cặc đặt trước lồn của Trâm, Thắng ấn ngay vào chọt một cái. Tiếng hai cái bộ phận sinh dục kêu lọt chọt, lồn của Trâm hơi khô, nhưng bù lại cái đàu buồi của Thắng rỉ nước trong veo khiến hắn đút vào lồn Trâm không mấy khó khăn.

Thiệt khó diễn tả cảm xúc của hắn lúc này. Vui, khoái trá, hả hê, nói chung tất cả những cảm giác vui mừng tột độ của con người thì hắn đều đang cảm thấy.

Nhắp được ba bốn cái, không kìm nổi hắn không thể ngăn nổi khí vọt như vòi rồng từ đầu buồi của mình trào ra, ngập ngụa trong lồn của Trâm. Hắn thở dài, không sao, hắn còn cả một đêm để chơi nàng cho bù lại phát đầu hắn làm tệ hại. May mà nàng vẫn đang mê man chớ không hắn còn mặt mũi nào khi chịu hạ cờ đầu nàng sớm thế.

Không thèm lau buồi, cái đó vãn còn nhoe nhoét khí, hắn rút ra khỏi lồn Trâm kéo theo một đống tinh dịch của hắn theo đó mà tràn ra khỏi cửa lồn nàng. Hắn dúi ngay cái buồi còn ướt rờn rợt, bóp vào cằm Trâm cho nàng há miệng ra rồi ấn ngay vào.

Nàng mê man không tự bú được nên hắn phải chủ động hảy buồi vào mồm của Trâm. Nàng say, không biết có kẻ đang làm trò thú vật với mình, đột nhiên nàng ú ớ gọi tên Khánh.

Chỉ riêng chuyện đó thôi cũng đủ làm Thắng gào lên sung sướng, hắn khoái không chịu nổi. Nàng gọi tên người yêu mình trong lúc nàng vẫn đầy mồm vì cái buồi của gã, càng nứng, hắn càng địt buồi vào mồm Trâm hấp tấp hơn nữa, cái buồi của gã lập tức cứng trở lại.

Trâm cựa quậy mãi mà vẫn không sao nhấc nổi người lên, chưa bao giờ nàng cảm thấy mệt đến thế, rã rời đến thế, cơ thể của nàng hình như lúc này chẳng còn chịu nghe theo nàng nữa. Trâm muốn xoay cổ mình cũng chẳng nổi, cứ như thế nàng sắp chết tới nơi. Đó là chưa kể nàng cảm thấy da mặt mình khô rát và ngứa ngáy bởi như đang có một thứ gì đóng quết lại trên mặt, nhất là xung quanh miệng nàng, lại còn bốc ra một thứ mùi rất khó chịu. Cái mùi vị trong miệng và trên mặt Trâm tự nàng thấy quen thuộc lắm, chỉ là trong giây phút quá kiệt quệ, nhất thời nàng chưa thể nào nhớ ra nổi đó là thứ gì mà thôi.

Cho đến khi nàng thấy có cái gì đang cọ vào háng mình, lúc đó Trâm mới nhận thấy mình đang nằm trần truồng với cái háng bị dạng tơ hơ banh ra. Nàng kinh sợ thấy trên người mình là Việt Thắng, cũng như nàng chẳng có một mảnh vải che thân, đang đè lên nàng, cái bộ phận giống đực của hắn để ngay trên bẹn của Trâm, đêm qua hắn địt nàng nhiều lần quá, mệt quá đến nỗi trong cái lần cuối cùng hắn chỉ đủ sức rút buồi ra khỏi lồn nàng trước khi lăn ra ngủ mà thôi. Vì thế, tới sáng khi Trâm tỉnh giấc thì nàng thấy cái buồi của hắn nằm vắt vẻo ngay trên đùi non của nàng, những cọng lông buồi ngắn và cứng ngắc của hắn chọc vào bụng dưới của nàng, lẫn cùng với đám lông lồn của nàng trở thành một nơi rậm rạp vô cùng.

Giờ thì Trâm đã nhớ ra cái mùi vị trong mồm nàng chính là mùi khí của đàn ông, sở dĩ nàng nhớ ra lẹ vậy cũng là bởi vì trước đây trong những lúc cao hứng khi làm tình, nàng vẫn thường đề nghị Khánh tọng buồi sắp sửa xuất khí vào mồm nàng rồi xuất trong đó. Cái cảm giác khi mà buồi của Khánh giật lên từng hồi đi kèm theo đó là những dòng khí bắn căng đầy vọt ra vào đến cổ họng đến giờ vẫn còn rất mới, rất chân thực đến nỗi Trâm không thể nào quên, cũng giống như nàng không thể quên cái mùi đặc trưng, hơi tanh và béo ngậy của nó khi nó lướt qua cổ họng nàng chui tọt xuống bụng.

Đúng là trong miệng nàng toàn là khí của đàn ông lúc này thôi, mà chắc phải nhiều lắm, nàng phải bị người ta xuất vào mồm nàng, lên mặt nàng nhiều cái thứ đấy lắm thì nó mới nặng mùi đến thế này, mới khiến nàng khó chịu và khổ sở đến thế.

Hôm nay là ngày mà Khánh sẽ ra hầu toà, là ngày mà anh sẽ phải nghe người ta tuyên án với mình, sẽ bị người ta đẩy vô tù, vậy mà nàng, người thân nhất của anh, người đàn bà của anh lại làm gì thế này. Trâm có thừa thông minh và nhạy cảm để hiểu tất cả, nàng đưa lưỡi liếm một vòng quanh môi, để cho nước miếng trên đầu lưỡi làm cho tinh dịch khô quanh miệng nàng bớt nặng mùi. Trâm thấy ngứa mặt không thể tả, có lẽ là vì chính cái thứ nước của nợ ấy. Ngoài chiếc lưỡi vẫn đang cần mẫn tự liếm môi mình, Trâm không có bất kì một cử động nào khác, nàng nằm im cam chịu dưới sức nặng của Thắng. Có điều hai hàng nước mắt của nàng bắt đầu chảy ra, và không có vẻ gì hai hàng nước mắt đau khổ và tủi nhục ấy sẽ ngừng lại cả.

Đây là lúc Khánh cần có sự động viên an ủi bên cạnh nhất của nàng, thế mà nàng đáp lại anh bằng cách cởi truồng và dạng háng trên giường cho gã bạn thân nhất của Khánh địt nàng thế này, trời nào đất nào sẽ dung tha cho nàng bây giờ.

Trâm tự trách mình nhiều, nhưng nàng cũng thấy ghê tởm Thắng vô cùng, đúng là nàng say, nàng không biết gì hết, nhưng sao hắn là bạn của Khánh mà lại có thể lợi dụng Khánh cảnh của anh, của nàng để làm cái chuyện tồi bại đến vậy. Trâm bây giờ đã đủ tỉnh táo để thấy mình đang bị kẹp trong hắn, hai bắp đùi cứng ngắc và khá rắn rỏi của Việt hà kẹp lấy hông nàng như một con ếch vậy, đít nàng bị đè xuống bẹp dì, hắn rõ ráng đang cưỡi nàng, ngủ có vẻ ngon lành và say sưa, sau một đêm truy hoan đáng nhớ. Trâm hơi nhấc háng mình lên một chút xíu, nàng ráng hết sức nhưng cũng không nổi, cố gắng của nàng hoá ra lại chỉ bắt nàng đón lấy một cảm giác thật khó diễn tả khi nàng thấy bẹn mình chạm hẳn vào cái buồi của Thắng vẫn nằm nghẹo đầu vắt vẻo bên ngoài cửa lồn của Trâm. Nó đã mềm đi nhiều, nhưng cái đầu khấc hình như vẫn còn tuột ra ngoài, và nàng có thể thấy nó bự còn hơn cả buồi của Khánh, cái buồi đàn ông trước đêm qua là duy nhất đối với Trâm. Chỉ cần cái cảm giác nhơ nháy, mết mát trên mặt cùng với cái mùi tinh khí hoá ra không chỉ trong mồm và trên mặt, mà bốc lên từ khắp người Trâm, khắp cả giường cũng đủ là câu trả lời hùng hồn nhất cho chút nghi hoặc ít ỏi còn sót lại của Trâm. Thế là rõ, cả đêm qua nàng đã bị hắn địt cho tê tái rồi. Nàng thấy tức nơi ngực, chỗ hai cái đầu vú vốn rất căng và luôn chỉa ra trước của nàng nay đang bị đè nghiến xuống, giống đa số mọi bộ phận cơ thể khác lúc này của Trâm, dưới sức năng ghê gớm của gã đàn ông.

– Sao thức dậy sớm thế cưng.

Hắn thì thào vào tai nàng, cái giọng nói đường mật mà hàng ngày Trâm rất có cảm tình với tư cách bạn bè, nay sao nghe giả dối và đốn mạt với nàng như thế. hắn cũng thức dậy, không hẳn là vị những cử động ngọ nguậy bên dưới bụng hắn của Trâm, mà vì cảm giác ứơt át do nước mắt của Trâm chảy ra dính vào mặt hắn. Hắn thậm chí chẳng thèm nhấc đít lên mà ngược lại còn ấn hình như sát hơn, cái chỗ đàn ông của hắn vào chỗ đàn bà của nàng khiến Trâm lại càng cảm thấy ngột thở, cái buồi chưa gì đã cứng lên của hắn lúc này là sự tra tấn khủng khiếp cả về thể xác và tinh thần đối với Trâm.

– Anh…anh đã làm gì tôi thế này. Anh giết tôi rồi.

Trâm nức nở, nàng cố vẫy vùng để thoát ra khỏi nhưng càng vùng nàng lại càng bị đè nghiến xuống nệm

– Có gì mà em bức xúc thế, hai đứa mình chỉ làm tình với nhau thôi mà.

– Chỉ…chỉ làm tình ? – giọng Trâm run run, nàng như thấy mắc nghẹn nơi cổ họng, một việc làm theo Trâm trước nay là thiêng liêng nhất giữa một người đàn ông và một người đàn bà, vậy mà theo như hắn nói, nó bình thường và dung tục cứ như thể địt nhau là một nhu cầu hạ đẳng hàng ngày giống như ăn uống ỉa đái vậy.

Trâm cố quay mặt sang hai bên tránh né những cái hôn chùn chụt đầy ép buộc của Thắng lên mặt nàng, hắn cười thiệt bỉ ổi. Hắn xoay xoay phần bên dưới cơ thể khiến cho cái buồi của hắn lúc này chắc là đã lên hết cỡ cứ lướt qua lướt lại chỗ thịt mềm nhát giữa đùi nàng, người Trâm nóng rực, nàng cũng là một con đàn bà, cũng bị những va chạm về giới tính ấy khiến cho xao động. Mặt nàng từ tái nhợt chuyển sang đỏ lựng, lồn nàng cũng như mềm ra và ướt hơn, những múi thịt bùi nhùi nhô ra và hơi nhăn lại bên ngoài cửa mình của Trâm hình như cũng giãn ra mỗi khi cái vật quái quỷ ấy vờn vờn chọc vào múi lồn của nàng.

– Đêm qua em say như thế mà anh thấy lần nào anh địt em cũng ưỡn đít lên đó anh…vô đó.

Hắn cười nhăn nhở, giá như hai tay nàng rảnh rang và không bị hắn ấn xuống thế này thì nàng đã tát cho hắn một cái đáng đời cái bản mặt khốn nạ khả ố. Hắn là bạn thân của người yêu nàng, cũng là bạn với nàng, bạn gái của hắn thì là bạn thân nhất của nàng vậy mà hắn vẫn có đủ trắng trợ lôi nàng về nhà hắn, lên giường diễn trò con heo với hắn thì quả là hết chỗ nói.

– Anh làm chuyện tội lõi này với tôi mà không thấy hổ thẹn với Khánh, với Nhi hay sao.

Trâm trầm giọng xuống, vì chính nàng cũng thấy mình có tội, đã có bao tấm gương đàn bà con gái chỉ vì say rượu mà bị bọn khốn nạn làm nhục, thế mà nàng vẫn để mình vào vết xe đổ đó.

– Anh chẳng thấy có lỗi gì cả, chỉ thấy sướng rợn.. buồi khi được địt em thôi. Em có biết là anh đã thèm muốn anh bao nhiêu lâu nay rồi không. Từ giờ trở đi chẳng có Khánh cũng Nhi, chỉ có hai đứa mình thôi, giống lúc này này.

Miệng nói, hắn lại phụ hoạ bằng cái động tác lê cái đầu buồi bên ngoài lồn nàng khiến Trâm rùng mình, chịu hết nổi.

– Bỉ ổi…

Nàng vùng thành công, tát cho hắn một cái đủ để in năm ngón tay trên má hắn, nhưng cái động tác ấy của nàng lại còn phản tác dụng, khiến hắn khoái hơn, cười ha hả.

– Đánh hay lắm, nếu đêm nào em cũng cho anh địt sướng như đêm qua thì sáng ngủ dậy hôm nào anh cũng cho em tát một cái như thế không có vấn đề gì. lồn em vừa thơm vừa bót, đút buồi vô..

– Anh im đi…đồ tồi, vậy mà tôi và Khánh đã tin tưởng anh.

– Bây giờ thì muộn rồi, nào nhấc đít lên cho anh địt thêm phát nữa nhé, anh lại thèm em rồi, sao mà em ngon thế không biết, thơm thế này cơ mà. Hắn nói thế nhưng mà Trâm không thấy như thế, nàng chẳng thấy thân thể đang trần truồng và loã lồ lúc này, cái thân thể mà mỗi lần đứng trước Khánh, nang rất tự hào có chút gì đẹp đẽ. Giờ thì nàng tự thấy căm thù chính cái thân thể, chính cái lồn hư đốn của mình. Trâm hoảng hốt thấy Thắng đang kê cái đầu buồi trước lồn nàng, rõ là hắn đang có ý làm với nàng tiếp.

– Tôi xin anh, anh tha cho tôi được không. Tôi sẽ coi như là đêm qua cả hai đứa mình đều say xỉn, đều không tỉnh táo. Từ giờ sẽ lại như không có chuyện gì xảy ra, coi như không có đêm qua.

Trâm van vỉ xuống nước, nàng không thể chịu được nếu cái lồn nàng lại bị tống cái buồi đang đòi hỏi ấy vào. Mà hình như cái vật ấy đã vượt qua hai cái môi ngoài của nàng chuẩn bị tách hai cái môi lồn bên trong ra tiếp rồi.

– Đâu có vậy được, anh đã mất công bao nhiêu đâu chỉ để được hưởng em có mỗi một đêm qua đâu. Anh muốn em là của anh từ giờ kìa. Anh địt em đây…. Á á

Trâm cong người còn hắn thì rên lên khi cái động tác ấy xảy ra, Trâm thút thít…

– Tôi van anh, anh Thắng, sáng nay người ta xử anh Khánh, anh tha cho tôi đi, để tôi còn tới toà…

– Không cần đâu, đằng nào thì nó cũng đâu có bị xử tử mà em sợ, chỉ vài năm thôi rồi ra. Em không cần quan tâm tới nó nữa, giờ em là của anh rồi…

Để minh chứng cho quyền sở hữu của mình với thân xác nõn nà và mũm mĩm của Trâm, hắn cắm buồi đến tận tử cung của nàng, một tiếng Ót thô tục vang lên cùng với những đau khổ như là bất tận của Trâm…

Trâm ngồi bó gối, nàng vơ lấy đám quàn áo đã bị vò nhàu nhĩ của mình trước ngực để che thân, nàng không có sức đẻ mặc lại quần áo vô, thậm chí nàng cảm thấy chỉ mỗi cái việc dạng chân ra đẻ mặc chiếc quần lót vào che đi cái háng nhiều lông cùng cái lồn đỏ lựng vì bị địt nhiều quá cũng là chuyện quá sức. Thế nên nàng chỉ để đống vải vóc ấy đắp điếm lên thân xác vẫn còn trần truồng nguyên vẹn của mình mà thôi. Bây giờ có lẽ đã phải là gần trưa, bây giờ chắc phiên toà xét xử Khánh cũng đang trong giờ nghỉ giải lao giữa buổi rồi. Thắng không giữ lời, hắn nói buổi sáng nay sẽ chỉ địt nàng một lần thôi, thế mà cái “một lần” của hắn lại hoá thánh ba lần, ba hay bốn gì đó Trâm cũng không nhớ rõ. nàng tê liệt rồi, nàng chỉ còn là một cái xác vô hồn, một con búp bê để cho hắn chơi mà thôi, lí trí nàng đã chết theo những cú giập buồi của hắn vào trong lồn của nàng rồi.

Hắn thiệt quái ác, hắn cứ cắm buồi vào lồn Trâm, rồi mới chịu xuất, xuất thẳng và rất mạnh vô sâu trong nàng, tràn trề trong nàng, trong tử cung của Trâm. Cứ như thế hắn không phải làm tình với nàng, không phải địt nàng mà là đang bắt nàng phải phối giống với hắn, phải sanh con cho hắn vậy. Trâm hơi rùng mình, nếu chẳng may nàng có thai thì chuyện gì sẽ xảy ra, ráng tập trung hết chút ít tỉnh táo còn lại để nhẩm tính vòng kinh, Trâm giật mình, thôi chết, cái thời điểm này nàng sẽ rất dễ dính bầu, nhất là khi đêm qua và sáng nay hắn tọng vô nàng nhiều đến thế.

Trâm rướn mông lên dốc cho lồn nàng hướng ra ngoài, dặn cho hai cái môi lồn mở ra, khí vẫn còn chảy ra, không ào ạt như lúc mới xuất vô nhưng rỉ rả không ngừng. Nàng tưởng tượng ra cảnh Khánh đứng trước toà án, với bộ quần áo kẻ sọc của phạm nhân, chắc là anh buồn, thất vọng lắm khi không thấy có mắt nàng. Nhưng nàng làm sao dám tới đó cho Khánh thấy cái bộ dạng lúc này của nàng, nàng sao dám nhìn thẳng vào mắt anh nữa sau khi đã làm tình với một gã đàn ông khác. Tê tái, trống rỗng……. nhợt nhạt…

Trâm lấy tay mân mê múi thịt nhô ra khỏi lồn nàng, như thể nàng đang cảm thông với nỗi tủi hổ của cái bọ phận ấy, chỉ vì một chút bồng bột của nàng mà nàng để cho cái lồn của mình phải chịu làm cái việc khuất tất thế này với Thắng, mà đâu phải một lần, có khi phải gần mười lần từ hôm qua đến giờ, Thắng tranh thủ từng giây từng phút trong mười mấy giờ đồng hồ qua chơi nàng cho bõ những năm tháng coi trộm và thèm thuồng. Trâm cho ngón tay vào lồn, tinh dịch trắng đục lại chảy ra theo ngón tay nàng, Trâm nhăn mặt, nàng lấy hai ngón tay dài nhất trên bàn tay của mình móc nhẹ, cho cái thứ ấy ộc ra bằng hết. Một lúc, lồn nàng đỏ hẳn lên, chắc là vì những ngón tay nàng liên tục thì thụt móc máy, nhưng bù lại khí đã hết, chảy ra nệm bằng sạch và không còn rỉ rả nữa.

Trâm giờ hai ngón tay lên ngang mặt mình, nàng ngắm nhìn nó chăm chú, nhìn cái thức chất lỏng khốn nạn của kẻ đã hại đời nàng đang đọng trên những móng tay sơn màu da đồng rất đẹp của Trâm. Rồi nàng nghe thấy tiếng bước chân của Thắng, hắn khệ nệ bưng vô một khay đầy ự thức ăn đến giường. Trâm vội vàng tranh thủ quệt hai ngón tay vừa móc lồn vào tấm mền, nàng sợ hắn biết chuyện nàng vừa ngồi làm cái chuyện đó lúc hắn trong bếp.

– Chắc là anh không cần giới thiệu về tài nấu ăn của mình nữa phải không. Em cũng đói rồi mà, đêm qua uống nhiều như thế có ăn chút gì đâu.

Trâm không muốn đáp lại, nàng ngồi yên, kéo cái áo lên che hẳn toàn bộ phần ngực, phía sau lưng và mông, nàng hoàn toàn không có gì che đậy nhưng nàng không sợ vì đã ngồi dựa sát vào tường rồi. Phía trước ngực và lồn, nàng che chắn rất kĩ bằng đống quần áo của chính nàng, kín như một tu sĩ.

Mùi thơm từ khay thức ăn rất bự bốc ra thơm ngào ngạt, bụng nàng kêu róc rách cồn cào, Thắng là người nấu ăn rất giỏi, giỏi nhất trong số bốn người bạn học chung từ thửa đại học là Khánh, Trâm, Thắng và Nhi, hắn làm đầu bếp giỏi tới mức rất ít khi nàng và Nhi, hai cô gái trong nhóm phải dộng tay chân mỗi khi có liên hoan hay party. Hắn làm đĩa thức ăn chung cho cả hắn và Trâm, trong lúc nàng ngồi im thin thít thì hắn đã lẹ làng nhồm nhoàm bốc mấy miếng cho tọt vô miệng nhai rau ráu ngon lành, hắn ăn vì đói sau khi truy hoan liên tục với Trâm, nhưng cái điệu bộ đút vô miệng đó không chỉ vì cơn đói mà rõ ràng là hắn còn có ý trêu chọc Trâm.

– Thử một miếng nha, đồ ăn tươi lắm đó, anh nấu theo kiểu Pháp, mong là em thích, người ta nói dân Pháp địt nhau rất khoẻ vì họ có kiểu nấu ăn rất bổ dưỡng.

Hắn dúi một miếng vào miệng Trâm nhưng nàng ngậm chặt môi lại rồi quay đi, vẫn im lặng. Đêm qua nàng không biết gì, không biết hắn đã làm những chuyện xấu xa đến mức nào, đã áp dụng những động tác thế nào với thân thể của nàng, đã ấn và nhắp ra sao với cái lồn của nàng. Nhưng sáng nay, ba lần hắn địt nàng là ba lần Trâm phải chịu đựng ê chề đến cùng cực. Nàng bị một gã mà mới hôm qua nàng còn coi là bạn thân, là chỗ dựa. Đúng là hắn địt rất giỏi, theo như lời tâm sự của Nhi bạn gái hắn với nàng, nhưng nàng không hề thấy sướng, đúng ra là thể xác nàng sướng nhưng tâm trí nàng không những không sướng gì mà còn đau đớn nữa. lồn nàng ứa nước khi hắn ấn buồi vào nhưng cũng thời điểm ấy đầu nàng trống rỗng.

– Chịu khó đi, anh biết em mệt lắm, ăn chút lấy sức đi. Hắn dỗ dành, tay hắn mon men giữ lấy nàng không cho nàng quay đi rồi ấn miếng thức ăn vô miệng nàng. Mùi nước sốt ngọt lịm ngay tức khắc làm dịu cái cổ họng tanh nồng và khô khốc của Trâm, hắn tưới rói khi thấy nàng cam chịu bắt đầu nhai trệu chạo trong mồm.

– Ngon hông, đặc sản của anh đó nha.

Hắn cũng bỏ một miếng vô miệng, sán lại gần Trâm trong lúc nàng vô hồn để cho hắn ngồi bón cho nàng từng miếng, cứ ăn một miếng hắn lại đút cho nàng một miếng đều đặn như một bài hát chỉ có hai nhịp.

Ăn vô một chút Trâm cũng thấy rõ ráng là đỡ mệt hơn, đầu óc nàng cũng tỉnh táo hơn để nghĩ về chuyện xảy ra. Nhưng Trâm cũng thấy là thức ăn cũng khiến cho Thắng trở lại làm một gã đàn ông, đôi mắt hắn sáng lên rõ là đang muốn đòi hỏi. Trâm khiếp sợ, nàng muốn nhích ra xa hơn nhưng lưng nàng đã dựa vào tường trong thế cùng đường mất rồi. Việt Thắng đặt cái dĩa thức ăn xuống đất rồi hắn xo xoa hai tay, cười có vẻ rất phởn chí.

– Xơi xong một cái là lại.. muốn xơi tiếp ngay rồi, thế có hư không.

Trâm nhăn mày thấy hắn vỗ ten tét vào cái buồi chỉa thẳng lên trời của gã ngay trước mắt nàng, càng vỗ, theo phản xạ, cái buồi của gã lại nảy ngược trở lại trông cực kì hung tợn. Nó như đang nói với Trâm một điều là chuyện nàng có bị địt nữa hay là không đều chỉ do nó quyết đinh mà thôi, nàng không có quyền và cũng không có sức cưỡng lại.

– Anh muốn tôi nữa phải không.

Nàng khiến hắn bất ngờ. Cặp mắt nàng mở to, đen láy, buồn bã vì bất lực, Trâm chủ động hỏi hắn vì nàng thấy cái kiểu mơn man gợi ý dần dần của hắn đê tiện quá chứng. Thà nàng cắn răng vất bỏ sĩ diện chủ động hỏi hắn trước còn hơn là để hắn không biết cứ dụ khị nàng cho hắn địt. ba lần, không, chính xác hình như là bốn lần làm tình đã quá đủ để khiến nàng đau lắm rồi, chỉ một buổi sáng chung chạ cũng đủ để làm trầy xước và xác xơ tâm hồn của Trâm. Có lẽ nàng sẽ không thoát ra khỏi hắn được thật, nhất là khi bên nàng không còn điểm tựa

vững chắc là Khánh. nàng quá yếu đuối trong khi hắn quá mưu mô và lọc lõi.

– Phải rồi, đúng là anh muốn em lắm, nhưng nếu em không thích thì anh có thể nhịn được. Đằng nào chúng mình còn nhiều thời gian phái trước.

– Phải, còn nhiều…. giá như nàng có thể chết ngay ngày mai…- Trâm lẩm nhẩm khẽ, đủ để hắn không nghe được cho dù hắn có thấy môi nàng mấp máy. Rụt rè giả tạo, trái với cái thái độ hung hãn khi mới ngủ dậy hồi sáng, hắn để cho hai chân của Trâm gác lên vai mình, hai chân nàng mỗi chân đặt lên một bên vai hắn mông nàng chỉ còn chạm một nửa xuống nệm, còn một nửa chơ vơ khi bị hắn nâng lên. Hắn cầm cái buồi vẩy vẩy coi đến bỉ ổi, hắn lại còn lịch sự hỏi thăm nàng

– Không sao hả, vậy anh đút vô nghen.

Việt Thắng liếm một phát lên lòng bàn tay, rồi cùng cái tay ấy hắn trát ra bên ngoài lồn của Trâm rồi mới ấn buồi vào. Vừa từ tốn là thế, nhưng cái đầu buồi chỉ vừa mới đi qua khỏi cửa mình của nàng là hắn lại trở nên hấp tấp như những lần trước, hắn vất bỏ cái kinh nghiệm tình trường của mình một cách dễ dáng chỉ bởi vì nàng như một miếng thịt sống ngon lành bày ra sẵn trước mắt hắn. Mèo đâu có bao giờ chê mỡ, nhất là cục mỡ ấy vừa thơm vừa ngon.

Trâm lại thấy mình bị xô đẩy trong tay hắn, nàng chỉ biết mím môi chịu rồi lại gật đầu vô thức khi hắn ghé xuống hỏi nàng có sướng không. Đúng là nàng có sướng, nàng bắt đầu thấy sướng thực sự khi lồn nàng nhao lên đòi hắn. nàng không thấy tởm, hoặc là nàng đã quen với cái tởm ấy rồi chăng nên không còn thấy nó như một hòn đá đè lên tâm trạng của nàng nữa. Nàng phó mặc mình xô đẩy trong những cái siết chặt, những cái nhấp nhô cùng những tiếng nghiến răng đúng chất một con đực đang phối giống của Thắng. Chẳng trách Nhi, người yêu hắn chịu hết nổi, đến nàng bị hắn hiếp mà còn phải đấu tranh khủng khiếp mới chống trả được cái sướng lồn kéo đến ồ ạt thế này.

– Làm vợ anh nhé cưng. Hắn hì hì, chắc chỉ nói bâng quơ thôi, thế nên khó có thể nào diễn tả nổi sự bất ngờ, phải nói là bàng hoàng khi hắn nghe thấy câu trả lời của Trâm.

– Được, anh muốn thì….. cưới.

Trâm nhát gừng, nàng không mê sảng nhưng nàng cũng chẳng còn đủ sức làm chủ nữa. Lúc hắn phọt tới tấp vào nàng cũng là lúc phiên toà của Khánh được mở trở lại, người ta tuyên án anh không khó khăn căn cứ vào những bằng chứng và những tình tiết rất cụ thể đối với Khánh.

Một ngày bình thường như bao ngày khác, trời nhiều mây nhưng không mưa, nhiệt độ trung bình. Với Khánh và Trâm, ngày hôm nay là ngày mà cuộc đời họ rẽ qua những nẻo khác

Khánh trông vẫn rất tươi tỉnh và lạc quan, tuy là anh trông ốm hơn nhiều so với trước. Cũng phải thôi, đang là một giám đốc trẻ của một công ty đang làm ăn phất bỗng chốc trở thành một phạm nhân ở một cái trại giam heo hút, ở tù chắc chẳng có ai mập ra nổi. Anh cất những bước đi chậm chạp, khác với cái vẻ nhanh nhẹ thường ngày, thi thoảng lại ngước mắt lên nhìn. Đi ngang qua sân lớn của trại giam, quẹo phải rồi đi qua một dãy hành lang xám xịt với những viên gạch đã bong vữa nham nhở. Anh đón nhận thông tin từ quản giáo nói có người vào thăm nuôi mình với một chút bất ngờ, một chút tò mò bởi anh biết đó sẽ không phải là Trâm. Trong tâm lúc nào anh cũng tự bắt mình phải quên người con gái ấy đi, có lẽ nàng lảng ra khỏi anh lại là một điều tốt cũng nên. Như vậy nàng đỡ khổ mà bản thân Khánh cũng đỡ khó xử. Khánh tới, từ sau lưng anh đã thấy người đến thăm mình là Nhi, hai bím tóc dài ngang lưng đúng là của Nhi, hoá ra anh đoán đúng, thậm chí bây giờ anh còn có thể nói ra được lí do Nhi tới thăm anh. Nàng cần một người bạn để tâm sự, để trút những tủi hờn lúc này, mà quả là lúc này thì chỉ có Khánh là người có thể chia sẻ.

– Anh khoẻ không anh Khánh ?

Nhi bùi ngùi đẩy nhẹ một chiếc túi rất bự, đầy đủ những bánh trái bên trong. hoàng thấy rõ đôi mắt rất đẹp của Nhi giờ sưng húp, có lẽ nàng đã khóc nhiều lắm mới ra nông nỗi vậy.

– Anh khoẻ, mọi thứ ở đây đều ổn, mấy cấn bộ ở đây đối xử với anh cũng tốt. Họ biết anh có bằng đại học nên đã bố trí anh làm việc bàn giấy văn phòng nên cũng không vất vả gì.

– Anh đừng nói vậy, em biết anh khổ lắm, anh đừng dối mình, dối em.

Nhi bưng mặt như sắp khóc khiến Khánh phải vỗ về an ủi. Một công việc khó khăn của Khánh vì theo như Nhi nói, đúng là anh cũng tự dối lòng đôi chút.

– Anh đâu có khổ, em không thấy anh sống rất vui vẻ hay sao. Có khi anh còn thích nhàn nhã trong trại giam hơn là suốt ngày tất tả ngược xuôi làm anh giám đốc. Mỗi tội hơi cô đơn chút xíu nên anh rất cảm ơn em đã tới thăm anh.

Nhi gật đầu, cố không khóc, quệt vội những giọt nước mắt đang rơm rớm bám trên mi mắt trước khi chảy xuống thành một dòng nhỏ bò lăn tăn trên má.

– Hôm nay, hôm nay…. anh.. anh Thắng và.. chị Trâm ăn hỏi, rồi tới chủ nhật này làm đám cưới luôn.

Bỗng chốc Nhi mếu máo khóc rống lên, như một đứa trẻ vừa bị ai đó giật mất đồ chơi hay cái bánh, cái kẹo trong tay vậy. Thực tâm Khánh nghe câu đó như một tiếng sét ngang tai, nhưng anh không buồn, anh đã quả quyết sẽ không được buồn khổ vì bất kì chuyện gì nữa sau những gì đã xảy ra.

– Lẹ vậy sao ?

Khánh bùi ngùi, nói vậy nhưng anh cũng không thể ngăn nổi những cảm xúc trái ngang lẫn lộn trong đầu mình, đó đã là một sự kiềm chế sau những va váp rất lớn của một người đàn ông vẫn còn là một thanh niên ngoài hai mươi.

– Em không thể nào nhìn mặt được cái con người đó, anh biết không, chính gã là người đã xúi giục mấy tay kiểm toán và công an kinh tế điều tra anh đó. Giờ thì hắn đã chiếm cả công ty và….

Nhi không nói sợ anh buồn nhưng Khánh dễ dáng điền nốt phần còn lại của câu nói ấy. Phải, người mà Khánh coi là bạn thân, là người mà anh tin tưởng, như tin vào chính bản thân anh, lại có thể làm ra những chuyện hại anh đến thế, chiếm đoạt công ty và cả người đàn bà của anh.

– Cả Trâm nữa, em không ngờ cô ta lại đốn mạt đến thế, em đã nhìn… nhìn lầm người mà. Anh thế này mà cô ta đã ngả vào vòng tay của gã khác rồi.

– Anh không trách hà, lại càng không trách Trâm đâu Nhi. Thế cũng tốt, anh không thấy có lỗi với cô ấy nữa. Dù sao mọi thứ là do lỗi của anh, kể cả là hà đã tố cáo anh đi nữa thì cũng trước nhất là do anh tự làm tự chịu. Khánh ngừng lại, có cái gì là lạ như một khối u đâu buốt trong cổ họng anh khiến anh như lạc cả giọng. Khánh ngừng lại vì không muốn Nhi nhận ra tâm trạng dằn vặt và nhức nhối ấy của anh.

– Thế em tính sao, anh mong em cũng đừng nên buồn. – Khánh cầm nhẹ lấy tay Nhi an ủi. Nhi quệt mắt, cố nở một nụ cười méo xệch đầy gượng gạo.

– Em không buồn, anh như thế mà còn không buồn thì em há cớ gì phải buồn. Nhưng em vẫn cầu cho hai kẻ đó kết cục không ra gì đó anh, hại người tất sẽ bị người hại lại. Khánh mỉm cười, một nụ cười hiền hoà như với một cô em gái đáng yêu, Nhi vẫn thế, trẻ nít và ngây thơ, bồng bột. Anh có thể chịu nổi khó khăn thế này thì chắc Nhi sẽ rất đâu khổ, đám cưới lúc này của Thắng với Trâm là một bi kịch với cả Nhi và anh, nhưng biết làm thế nào, cuộc đời nhiều lúc phải biết cắn răng chấp nhận, nhất là khi sống trong một xã hội dối gian và lừa lọc này.

– Em sẽ theo anh trai qua bên Hoa Kì theo diện HO, trước đây em đã từ chối nhiều lần theo ảnh nhiều lần vì nghĩ có thể sống hạnh phúc ở đây, nhưng giờ thì đâu còn lí do gì phải không anh.

– Vậy hôm nay em tới để tạm biệt anh phải không. – Nhi không nói, chỉ gật đầu.

– Vậy anh chúc em sẽ tìm thấy hạnh phúc của mình, hãy quên mọi chuyện đi và bắt đầu một cuộc sống mới nghen Nhi.

– Anh cũng thế….

Nhi ngậm ngùi chia tay anh, Khánh nán lại nhìn theo, vậy cũng tốt, đi thật xa sẽ là một phương thuốc hữu hiệu lúc này với Nhi. Còn anh, anh sẽ cố để quên, để không buồn, để có thể sống qua thiệt nhanh bốn năm trong tù, ra tù anh sẽ lại là một con người mới tinh khôi. Chắc chắn thế, dù lúc này Khánh không nhận ra anh dang cố ngăn không cho mình nghĩ đến Trâm, răng cắn vào môi anh lúc nào bật máu, trời sập tối nhanh chóng như thể ai đó đang kéo một bức rèm cửa phủ lên nó vậy, Khánh lầm lũi quay trở lại phòng giam.

Thắng cười, cười lớn, cười như một thằng điên hớn hở như thể trong đời hắn chưa từng có một cơ hội để cười vậy. Đứng bên cạnh hắn, trong bộ váy cưới màu trắng muốt, Trâm trông lộng lẫy vô cùng, cứ như thế một người đàn bà xinh đẹp như vậy sanh ra là dành cho một kẻ chiến thắng như hắn. Rượu chảy tràn, hoa hồng và confetti rải ngập sàn, tiếng cười, tiếng chúc mừng của không biết bao nhiêu người, dĩ nhiên là có thêm Trâm bên cạnh, đây đúng là khung cảnh đã hiện lên trong giấc mơ bao năm nay của Thắng đến giờ mới trở thành sự thực.

– Chúc mừng em, em thiệt hạnh phúc cưới được cô vợ kháu khỉnh đến vậy.

Bà giám đốc Mai Lan tranh thủ tới chúc mừng và cụng ly với hắn.

– Không được quên chị nghen, thi thoảng trốn bà xã tới tìm chị cho chị bớt cô đơn nghen cưng.

– Vâng, em đâu dám để ân nhân của mình cô đơn, chỉ cần chị ra lệnh thì vợ con gì em cũng bỏ ráo tìm tới. Thắng nhăn nhở, lúc này mọi người đang mải chú ý tới cô dâu nên hắn và bà giám đốc Mai Lan có một khoảng riêng để bỡn cợt khá thoải mái. Hắn thừa biết bà ta nói vậy chớ không có hắn thiếu quái gì trai tơ đến nạp mạng cho bả, coi vậy cái lồn bốn mươi của bả còn ngon và hấp dẫn lắm, có điều so với lồn của Trâm vợ hắn thì sao so được.

– Đêm nay địt sướng nghen cưng, chị coi bộ lồn vợ em thơm và bót lắm đó. – Bà ta rì rầm khoái trá.

– Sao chị biết rõ vậy ?

– Thì nhìn tướng người, coi mặt đàn bà là chị biết ngay lồn đít ra sao liền à…

Cả hắn và bà ta cùng phá cười, trước khi phải tảng lờ vì lúc này cũng có mấy người khách nữa tới chúc mừng hắn. Thắng vội và kéo Trâm đến bên khoác tay nàng như thế một đôi vợ chồng trẻ hạnh phúc nhất. Hắn cho trang trí phòng tân hôn theo kiểu châu Âu, đơn giản nhưng không hề kém đi cầu kì, với những lẵng hoa hồng đỏ rực và một cái giường trắng muốt. Tắm xong ra, hắn thấy đèn đã được tắt hết, chỉ còn ánh trăng vàng vọt hắt qua cửa. Hắn không mặc đồ lót hay đồ ngủ, cái buồi tồng ngỗng vung vẩy theo mỗi bước chân. Nước mát khiến hắn tỉnh cả người sau một ngày mệt mỏi nghe nhữgn lưòi chúc tụng, nếu không vì tấm thân cô vợ làm phần thưởng tối nay thì cái công việc của một chú rể hôm nay cũng đủ khiến cho hắn lộn mửa.

– Sao tắt hết đèn vậy em, tắt tối thui vậy mất công anh trang trí phòng tân hôn chúng mình quá à. Hắn với tay bật công tắc, Trâm đang nằm trên giường, cái chăn mỏng manh đắp hờ trên người khiến cho hắn càng thấy dáng nằm của nàng thêm gợi tình. Hất tung tấm mền, hắn đập vào mắt vợ cái buồi của mình đang chải lên. lẹ làng, hấp tấp, hắn dúi buồi cho Trâm để nàng mút hắn, trong lúc hắn cởi dây váy ngủ của nàng. Người trân lên khi buồi nằm trong mồm Trâm, bao trọn vẹn với cái cảm giác ẩm và nóng của mồm nàng nhưng hắn vẫn còn làu bàu

– Anh đã biểu cứ nằm trần truồng chờ anh để anh đỡ mất công cởi mà không chịu nghe, từ giờ anh biểu nhớ nghe lời nghen, anh yêu em lắm.

Hắn ấn gập cổ của Trâm gục vào bẹn của hắn, úp mặt vào háng của hắn. Chưa bao giờ hắn thấy tiếng tóp tép phát ra từ buồi mình vui tai đến vậy.

Trâm chuẩn bị xong xuôi mọi thứ thì trời đã sẩm tối, nàng ngước lên coi đồng hồ, cũng sắp tới giờ Thắng về nhà rồi. Sau một đám cưới hoành tráng cùng một tuần trăng mật mà Thắng đã chuẩn bị chu đáo và cũng khá lãng mạn ở Đà Lạt, những ngày đầu làm vợ của nàng thì hơi buồn tẻ chút xíu. Thực ra thì nói vậy chớ Trâm cũng chỉ mới là một người đàn bà có chồng gần một tháng nay, nàng còn chưa kịp tự làm quen với cái thực tế rằng mình đã là gái có chồng. Mọi thứ xảy ra lẹ quá, cứ như một cơn bão miền nhiệt đới, một khi nó tới thì không ai có thể lường được, nó cuốn phăng đi tất cả, kể cả mối quan hệ tình cảm bao nhiêu năm vô cùng bền chặt giữa nàng và Khánh. Bao năm nay nàng vẫn mơ đến ngày mình làm vợ, đến cái ngày mà trái tim và thân xác của nàng hoàn toàn thuộc về sở hữu riêng của một người đàn ông, nhưng trong tưởng tượng của Trâm, chưa bao giờ người đàn ông làm chủ nàng lại là ai đó khác với Khánh.

Ấy vậy mà sự thực lại xảy ra chóng vánh, nàng thậm chí bây giờ xấu hổ vô cùng nếu phải gặp lại Khánh, nàng không dám nhìn mặt anh kể từ cái đêm nàng say rượu và bị Thắng vác lên giường địt. Nàng đồng ý làm vợ của Thắng như một kiểu buông xuôi, nàng cho là vậy, nhưng thực ra thì nàng cũng đôi chút cảm phục anh ta. Trước hết, dù gì anh ta cũng đã là bạn và quen biết nàng khá lâu, sau nữa anh ta cũng đang chứng tỏ mình cũng rất có khả năng, thậm chí trong việc kinh doanh, có lẽ so với Khánh anh ta cũng một chín một mười.

– Chờ anh trễ quá hả, anh xin lỗi, kẹt chút chuyện ở công ty nên về trễ mà không báo cho em.

– Không sao, em cũng vừa mới làm cơm xong, anh vô rửa mặt đi.

Trâm nhỏ nhẹ, nàng không biết mình đóng vai một người vợ hiền thục như vậy có đạt không, trong nàng dĩ nhiên cũng có lòng yêu thích được làm những việc nội trợ, tề gia cho một người đàn ông. Có điều nàng đối với Thắng ráng thế nào cũng không thẻ định nghĩa hay lí giải nổi thứ tình cảm nàng dành cho anh ta thuộc lọai gì nữa.

– Ái dà, cơm ngon quá đi mất. Hôm nay mấy tay bạn làm ăn rủ đi nhậu nhưng anh biểu muốn về ăn cơm nhà do vợ nấu, thiệt

là sáng suốt.

Thắng hít một hơi dài, ghé mũi vào sát những đĩa thức ăn ngon lành vẫn còn bốc khói thơm lừng khiến Trâm cũng thấy sung sướng, nàng cũng thích được đàn ông, nhất là chồng khen mình chớ bộ, nhưng cũng cố chống chế

– Thôi đi, ai chẳng biết em nấu ăn không giỏi bằng anh, ăn đi thôi anh ơi.

Trâm thúc giục, không phải là bởi nàng xấu hổ vì lời khen rất lọt tai của chồng mà bởi vì cái dáng điệu của Thắng lúc này làm nàng đỏ rần mặt. Mới rày anh ta còn đóng bộ rất chỉn tru của một ông chu doanh nghiệp, com lê, cà vạt nghiêm chỉnh, thế mà bây giờ anh ta đã cởi ra bằng hết, trên người chỉ còn độc chiếc quần cụt mà Trâm thừa biết ngoài cái mảnh vải bé xíu đó ra, còn lại là chồng mình hoàn toàn trần truồng. bên dưới cái quần đó, là cái bộ phận giống đực kia của anh ta rồi, không còn gì khác che đậy nữa.

– Em có thấy đói lắm không ?

Trâm giật mình, câu hỏi của Thắng bất ngờ quá, nhất là khi nàng không chuẩn bị sẵn sàng.

– Dạ, cũng không đói lắm, nhưng sao cơ anh. ?

Trâm ngước mắt hỏi, mặt nàng đã hơi đỏ từ trước, nhưng nhìn cái vẻ mặt cười cười của chồng thì khuôn mặt bầu bĩnh của nàng chuyển lẹ sang màu đỏ sẫm hơn đến tận mang tai. Không cần nghe nàng cũng đoán được câu trả lời của anh ta rồi. Thắng sán đến xoa nhẹ lên mông vợ, Trâm thấy anh ta ghé sát vào cổ mình, ngửi lấy mùi thơm nhè nhẹ toả ra từ người nàng. Cái váy ngắn của nàng bị tốc lên, anh ta luồn tay vào đít nàng xoa bóp, hai bàn tay của anh ta đút vô khiến cái quần lót vốn ôm lấy háng nàng giờ bị banh ra.

– Kìa anh, làm gì kì vậy?

– Sao kì, chúng mình là vợ chồng mà, đã là vợ chồng thì phải địt nhau chớ.

Thắng vẫn áp lấy mặt Trâm, hôn lên môi, lên mắt nàng một cách tham lam khiến Trâm chỉ biết quay mặt sang hai bên để né tránh. Nàng thấy man mát ở chỗ kín, cái quần lót của nàng bị Thắng tụt ra, mắc lại ở đầu gối. Trâm sợ cái mảnh tam giác ấy tụt hẳn xuống gót chân nên nàng phải đứng hơi dạng chân và trùng đầu gối một chút để cho nó mắc nguyên lại ở chỗ đầu gối. Cái quần được hai chân của nàng căng ra, giữ lại ở chỗ dưới đùi non chút xíu, không bị tụt thêm nữa, nhưng bù lại, Trâm phải trả giá bằng việc hai chân nàng giờ dạng ra hơi nhiều làm cho hà có thể dễ dàng cho tay vục vào mu lồn nàng mà bóp. Ngón tay cái của anh ta mân mê chỗ thịt bùi nhùi nơi của mình của Trâm trước khi tẽ cái môi trong đỏ hồng của nàng ra và ngoáy vô.

– Cho anh địt phát nhé, suốt cả ngày nay anh nhớ em không chịu nổi, chỉ muốn chạy ngay về nhà “làm” một cái thôi.

– Khiếp, anh này… – Trâm la toáng lên, nàng thấy Thắng đúng là có nhu cầu về thân xác vô cùng lớn, có khi còn hơn rất nhiều so với Khánh. Không ngày nào là anh ta không địt nàng, lúc đầu thì Trâm nghĩ là vợ chồng mới cưới thì anh ta ham muốn nàng cũng đúng thôi vì ngược lại, chính nàng đôi khi cũng vì ban năng mà thấy ham muốn lại anh ta cơ mà. Nhưng càng ngày nàng càng phân vân với cái suy nghĩ ấy. Nhất là bởi có ngày nào mà chồng nàng cho phép nàng nghỉ đâu, ngày nào cũng phải làm cái nhiệm vụ quan trọng nhất của một người vợ đối với anh ta. Kể cả là khi nàng kẹt cái chuyện háng tháng của đàn bà thì Trâm cũng bị buộc phải lấy cái miệng xinh xắn của nàng thay cho cái lồn bên dưới để hầu hạ chồng. Thế nên Trâm nghĩ có lẽ chuyện này bắt nguồn từ băn năng của một con đực rất mạnh mẽ của Thắng chớ chẳng phải vì chuyện gì khác.

– Thôi anh ơi, để đến đêm không được hay sao, cơm nguội hết rồi.

Trâm cố vùng trong vòng tay siết chặt của chồng, bị Thắng hôn như mưa lên cổ, lên mặt khiến Trâm thấy ngộp thở.

– Kệ, giờ anh chẳng thấy có món nào hấp dẫn hơn em cả, lẹ thôi, cho anh địt một lúc rồi ra ăn cũng có sao. Trời nóng thế này ăn cơm nguội một chút lại càng ngon.

Nói là làm, anh ta bế xốc Trâm trên tay đưa nàng vào buồng ngủ. Trước đó, cái quần lót của nàng bị Thắng kéo tụt hẳn ra rồi quăng đi khiến nàng gọn lỏn trong lòng anh ta bế đi mà tơ hơ hết cả lồn ra vì cái váy đã bị tốc lên tới rốn. Trâm cảm thấy như là có gió ùa vào người nàng qua cái lỗ lồn dạng háng của mình, dù làm vợ chồng với nhau rồi nhưng những cái cử chỉ hoang dâm và bạo dạn của Thắng vẫn khiến nàng thấy xấu hổ và ngượng ngùng. nàng thích nhẹ nhàng và tình cảm mỗi lần làm tình giống Khánh thường đối xử với nàng hơn, nhưng Trâm cũng không tiện góp ý với Thắng vì sợ anh ta. Trâm thấy Thắng đặt mình lên giường, cái váy ngủ của nàng bị kéo hai quai trễ xuống làm lộ bầu ngực tòn căng của Trâm, bầu vú nàng từ lúc được Thắng cưới về hình như bự ra, hai núm vú cũng đỏ hơn đúng theo kiểu của một phụ nữ có chồng. Trâm thấy nhột nhạt, lưỡi của Thắng đang liếm qua những hạt nhỏ li ti nổi lên cưng cứng xung quanh núm vú, trước khi anh ta miết lấy cái núm đó của nàng chùn chụt như trẻ nít bú sữa. Hấp tấp, anh ta chẳng buồn cởi hẳn cái váy còn sót lại trên người nàng mà cuộn nó lại thành một vòng quanh cái vòng eo thon nhỏ của Trâm. Có lẽ anh ta chỉ cần như thế là đủ, vì lúc này, lồn và vú của nàng đã bị hở hết cả ra khi cái váy phái dưới lồn thì bị tốc lên còn phía trên ngực thì lại bị kéo xuống như thế. Đặt Trâm nằm ngửa ra, anh ta bú lồn nàng cho chảy nước lồn ra rồi kéo ngay cái quần ra khỏi bẹn, cắm cái buồi dựng đứng cứng như sắt vô lồn của Trâm và bắt đầu nhắp từng cái một, lẹ làng và đầy sức mạnh vào người nàng.

– Hự hự…bót ghê, anh thèm em quá đi mất, như thế này không khéo em phải đến công ty làm vợ anh rồi. Để lúc nào ở công ty anh cần cũng có thể.. hự hự…có thể địt em tại chỗ.

Trâm cắn răng vắt hai đùi của nàng qua lưng chồng để cho anh ta đi sâu hơn nữa, cái kiểu địt của Thắng anh ta không tốn nhiều sức nhưng chính Trâm bị địt bên dưới thì cảm thấy rất mệt, lần nào làm tình xong nàng cũng như bã hết cả người. Nàng không muốn tới chỗ làm của chồng vì cũng không muốn mất nốt khoảng thời gian yên tĩnh trong ngày, Trâm biết nếu thế chẳng hoá ra nàng tạo cơ hội để cho Thắng địt mình cả ngày lẫn đêm hay sao. Làm tình, địt nhau thích thì thích thiệt, nhưng nếu lúc nào cũng bắt nàng phải cởi quần cởi áo rồi nằm cho anh ta chơi thì cũng phải chán chứ. Nàng phải nín thở khi toàn bộ sức nặng của chồng đè lên rồi như húc vào lồn nàng, cũng đã hơi quen với kiểu hành lạc của Thắng nên Trâm thấy cũng đỡ hơn. Chờ cho Thắng phầm phập một lúc, rồi xuất vào lồn mình, Trâm ngồi dậy lau chùi cho cả mình và chồng rồi giục Thắng ra ngoài ăn cơm. Khi nãy nàng nói dối chớ thực ra nàng đói ngấu rồi, nhất là lại vừa bị mát không ít sức cho màn cụp lạc “fastfood” với chồng. Chưa kịp đặt chân xuống giường Trâm lại bị bế xốc lên, Thắng bế nàng nhẹ như bế một con búp bê vậy. Anh ta đưa nàng trở lại bàn ăn, hai người vẫn trần truồng, Trâm ngòi trong lòng chống, đít nàng cọ vào cái buồi đã mềm đi của Thắng. Trâm thấy cái quần lót của mình lúc nãy bị hà cởi ra vất đi, háo ra lại dang chĩnh chệ trên bàn ăn, ngay cạnh mấy món ăn vội vã giấu ngay nó xuống dưới. Nhưng Thắng đã giằng lấy rồi đưa lên mũi ngửi rất thản nhiên, thích thú khiến Trâm chẳng biết nói sao. Trâm cùng ngồi ăn với chồng, vẫn trần truồng, vậy cũng tiện vì đằng nào khi ăn xong lại chẳng địt nhau tiếp. Nàng để cho Thắng bón cơm cho mình rất tình tứ

– Hồi nãy địt em anh nói cho em đến công ty làm với anh, vậy được không, ở nhà em chán quá à…

Trâm hơi ưỡn ngực để cho chống lấy tay bóp vú mình.

– Anh nói chơi vầy thôi chứ anh không muốn em phải lo nghĩ chuyện làm ăn đâu. Để mình anh được rồi, nếu chán em đi shopping hoặc tụ tập mấy đứa bạn cho vui.

Trâm tiu nghỉu, thất vọng ra mặt. nàng thà đến công ty để cho chồng chơi nàng ở đó mà được tiếp xúc mọi người còn hơn cứ phải ru rú ở nhà bốn bức tường thế này. nàng không muốn làm một con vật cảnh nuôi trong nhà, chỉ biết cơm nước và phục vụ chồng chuyện chăn gối đụ đéo. Nhưng nàng cũng thông minh để đủ biết, việc này cần phải thuyết phục Thắng dần dần, giờ anh ta có quyền của một người chồng với nàng. Cách tốt nhất đẻ thuyết phục thì Trâm biết, chỉ bằng cái lồn và cái miệng giỏi bú mút của nàng mà thôi. (hết)

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon