"Truyện 16+ ngắn" Cặp vợ chồng dâm đãng

Loading...

Truyện 16+ ngắn Cặp vợ chồng dâm đãng
Con Quỳnh ăn cơm cách vội vã. Nó tỏ vẻ mệt mỏi, buồn ngủ ra mặt cho mọi người nhìn thấy. Vét nốt một vài hột cơm cuối cùng trong chén, đùa hết vào miệng, vừa nhai vào miệng nó vừa bước lại tủ lạnh để kiếm nước uống.

Linh chị Quỳnh cùng Đạt, anh rể nàng vẫn thản nhiên ngồi tại bàn ăn tráng miệng, Cả hai chẳng buồn để ý đến nàng. Chiều nào cũng vậy, sau bửa cơm Quỳnh dọn dẹp sạch sẽ, rủa chén bát xong mới hết trách nhiệm. Nó lặng lẽ bỏ lên phòng tắm rửa, học bài, chuẩn bị bài vở cho ngày mai, bỏ mặc bà chị ruột với ông anh rể ở lại nhà dưới phòng khách xem Tivi, bàn chuyện làm ăn hay giỡn hớt cười đùa gì mặc kệ.

Cha mẹ Quỳnh mất lâu rồi, từ cái hồi còn chiến tranh. Hai chị em Linh, Quỳnh dắt nhau lên Sài Gòn sống nhờ người dì ruột một thời gian dài cho đến ngày theo bà dì di tản sang Mỹ năm 1975 nhờ ông Dượng là một sĩ quan binh chủng Hải Quân. Năm đó Linh vừa tròn 20 tuổi và Quỳnh vừa được 16 tuổi. Giữa xứ lạ quê người, hai chị em phải chia nhau đi làm những việc lặt vặt đủ mọi thứ để kiếm tiền sinh sống qua ngày.

Bà Dì thì đã quen thói ” vợ sĩ quan” bao nhiêu năm qua người bà lúc nào cũng trùm kín mít như con chim cú kể cả lúc ở trong nhà. Bà thuộc loại người ” Nắng hỏng ưa, mưa hỏng chịu, ghét gió, kỵ mù sương”. Từ cái năm 19, 20 tuổi bà may mắn lọt được vào đôi mắt “dê” của Dượng Chín, và được Dượng cưới hỏi, đem về sống chung khu cư xá sĩ quan, thì Dì càng lúc càng đẹp ra, trắng da, dài tóc, học đòi trang điểm, chải chuốc cho ra vẻ một bà Trung Uý như người ta.

Từ cái ngày Dượng Chín thăng chức Đại Úy và về làm Trưởng ban 4 Tiếp Liệu thì Dì Chín lên thấy rõ. Tiền bạc vô như nước nhờ những vụ bán xăng dầu, những cú áp phe, chạy chọt để khỏi bị đưa ra tác chiến của đám thanh niên con nhà giàu. Gia đình Dượng Chín ngày một giàu có thêm, thì Dì cũng bỗng nghiễm nhiên trở thành một mệnh phụ phu nhân tân thời.

Giờ qua đến Mỹ mới thấy hết cái vụng về, dốt nát của Dì, không theo kịp với cuộc sống văn minh nơi xứ lạ quê người. Dì Chín ngày càng mặc cảm với cái quê mùa của mình. Dĩ vãng vàng son ngày nào bây giờ đã trở thành một nghiệp dĩ theo ám ảnh dì Chín trong mọi sinh hoạt của cuộc sống hàng ngày. Từ đó Dì Chín đâm ra buồn bục, khó chịu với mọi người trong nhà.

Ngược lại, hai chị em Linh và Quỳnh đang trong tuổi mới lớn. Cả hai đều có nhan sắc lộng lẫỵ. Mỗi ngày hai chị em thúc dậy thật sớm, theo ông Dượng đi bỏ báo, đến khi xong xuôi về đến nhà thì đã khoảng 7giờ sáng. Sau khi ăn uống qua loa lót lòng rồi hai chị em đến trường.

Cuộc sống êm ả kéo dài đâu được hơn 1 năm thì trời xui đất khiến, nên một tờ báo bị đóng cửa. Số báo đi giao hàng ngày càng giảm xuống còn phân nửa. Tiền bạc cũng bắt đầu bị thiếu hụt. Tình trạng đó khiến Dượng Chín phải tìm kế hoạch mới để cứu nguy cho gia đinh.

Con Quỳnh mỗi ngày phải đến nhà một người quen giữ con cho người ta từ lúc 6giờ sáng. Buổi chiều, hai vợ chồng đi làm về, nó mới được về nhà nghỉ ngơi 1, 2 tiếng đồng hồ thì lại phải đến trường ban đêm để học Anh Văn. Còn Dì Chín thì rút trong nhà quanh năm suốt tháng, chỉ lo cơm nước cho mọi người. Việc bỏ báo kiếm cơm thì chỉ còn lai Linh và Dượng Chín đảm trách.

Tiếng đồng hồ báo thức khiến Linh tỉnh giấc, nàng mắt nhắm mắt mở ngồi dậy mở cửa phòng bước vào nhà tắm đánh răng súc miệng. Ngày nào cũng vậy, cứ 3 giờ sáng, nghe tiếng đồng hồ báo thức là Linh lẹ làng lo làm vệ sinh, xong mặc thêm đồ ấm rồi theo Dượng Chín đến nhà báo. Linh chải xong lại mái tóc, vừa mở cửa phòng tắm định bước về phòng thay đồ thì đã thấy Dượng Chín đứng sẵn đó tự bao giờ. Từ trong nhà tắm ánh đèn sáng rực chiếu xuống tấm thân tràn trề nhựa sống của Linh đang lồ lộ trong chiếc áo ngủ mỏng manh khiến Dượng Chín ngẩn người. Ông nói một câu cho đỡ ngượng :

– Cháu chuẩn bị nhanh nhanh để đị.

Con Linh trả lời ma không dám ngó lên :

– Dạ con về phòng thay đồ là xong ạ

Nói xong nó đi thẳng về phòng khép của lại.

Dượng Chín bước vào nhà tắm mà đầu óc ông như đang đi theo những bước chân của Linh vào phòng nàng thay đồ. Từ ngày hai chị em Linh về sống với vợ chồng ông, cả hai đứa như hai cái bóng mờ mà ông chưa bao giờ để mắt đến. Hai chị em nói giống như một loại con nhà nghèo được ông nuôi cơm để cho ăn học và để sai bảo làm những công việc lặt vặt bếp núc ở trong nhà. Hôm nay tình cờ ông phát hiện ra nét đẹp của đứa cháu gái vừa tròn 22 tuổi. Ông nhớ tới những đường cong tuyệt mỹ của Linh mà không ngăn nổi được chút nước bọt dâng tràn lên trong cuống họng mình.

Trên đường đến tòa báo, Dượng Chín nói chuyện với Linh khác hẳn với mọi lần. Những từ ngữ Dượng, Linh” được thay thế cho những chữ “mày, tao” khó nghe tự lúc nào :

– Linh, lúc nầy cháu học hành ra sao rồi? Nói cho Dượng mừng.

– Dạ, nói chung thì cũng được, cháu chỉ ngại tiếng Mỹ mình không bằng người ta nên đôi khi cũng bị trở ngại đôi chút.

– Cháu ráng một thời gian nữa đi rồi Dượng sẽ cố gắng lo cho cháu vào Đại Học.

Linh mừng rỡ nhưng vẫn e dè.

– Cháu không có tham vọng đó, cháu chỉ mong học xong một cái gì đó 1,2 năm rồi đi làm với người ta để kiếm tiền.

Dượng Chín tỏ vẻ xăng xái :

– Cháu đừng lo, Dì Dượng không có con nên bao nhiêu tình thuơng đều dồn hết cho hai cháu, tại cháu không biết chứ…

– Dượg thương cháu lắm.

Vừa nói Dượng Chín vừa choàng tay qua vai Linh, kéo nàng sát vào lòng ông. Linh bàng hoàng vì sự việc xảy ra quá bất ngờ khiến nàng không kịp có phản ứng gì. Bàn tay ông Chín bạo dạn xoa vuốt trên gò ngực căng cứng đang phập phồng hổn hển vì hồi hộp của nàng.

Linh là con gái mới lớn. Từ thuở bé đến giờ nàng chưa hề biết tới đàn ông nhưng hằng ngày xem phim ảnh trên tivi, trên sách báo, những hình ảnh trai gái ôm ấp, làm tình cũng làm nàng rạo rực và nàng cũng đã có một đôi lần được bạn bè cho coi những cuốn phim sex đang cho thuê tràn ngập ở xứ nầy. Mỗi lần như thế cũng khiến Linh có những sự thèm khát mơ ước viễn vong.

Chiếc xe đậu lại xa xa trứơc bãi đậu xe của tòa soạn. Giờ này, mọi người đang hùng hục khuân báo lên xe để đi bỏ cho sớm. Chẳng ai để ý tới ai. Dượng Chín tắt máy xe nhưng vẫn ngồi đó. Ông kéo con Linh ngã ngửa vào lòng ông, rồi cúi xuống hôn tới tấp lên mặt nàng, đồng thời ông lòn hai cánh tay vô trong áo Linh kéo mạnh cái nịt vú lên trên cổ, ông dùng mười ngón tay rà lên rà xuống trên đầu vú nàng, lúc thì xoa lúc thì bóp.

Linh vừa sợ hãi, nhưng đồng thời một cảm giác khoái lạc đang dâng lên trong lòng nàng cảm thấy tê tê từng sớ thịt, Linh hổn hển kêu lên :

– Thôi Dượng, con sợ lắm ạ.

Dượng Chín trả lời trong khi bàn tay vẫn còn xoa nắn đầu vú Linh :

– Có gì đâu mà sợ, Dượng thương mà.

Linh vừa rợn người sung sướng vừa mắc cở, nàng muốn lớn tiếng kêu lên cho Dượng Chín sợ mà buông ra, nhưng đồng thời lại cảm thấy tiếc nuối cái cảm giác đê mê ngây ngất mà đây là lần đầu tiên trong đời nàng được hưởng.

Tuy vậy, Linh vẫn nói để che đậy lòng ham muốn bắt đầu dâng lên mãnh liệt trong lòng nàng :

– Thôi!…. Dượng để con vô lãnh báo đi, trễ rồi Dượng ạ.

Giờ phút này có lãnh vàng Dượng Chín cũng không ham, chớ đừng nói chi đi lãnh báo, nên Dượng Chín đáp liều :

– Người ta còn nhiều lắm. Chưa tới phiên mình đâu Linh, mà nếu cùng lắm thì…. Lãnh trể cũng đâu có sao, con đừng lo.

Vừa nói, Dượng Chín vừa kéo ngược chiếc áo ngoài của Linh lên tới cổ, ông cúi xuống hôn tới tấp lên cặp vú trắng hồng của đứa cháu gái mới lớn, hết bên này rồi tới bên kia. Hàm râu rậm rập của Dượng Chín chạy tới đâu thì người Linh nổi gai ốc tới đo.

Dượng Chín hôn từ bụng con Linh trở lên ngực, tới cổ xong rồi lại hôn trở xuống vú. Linh thở hổn hển như sắp đứt hơi, người nàng rướn lên rướn xuống theo từng đợt trong lòng trên chiếc băng trước của chiếc xe Mỹ cũ kỹ của Dượng Chín.

Bờ môi tham lam của Dượng Chín ra khắp hai bên vú nàng rồi dừng lại nơi đầu núm nhỏ xíu đỏ hồng. Chiếc lưỡi Dượng như có gai nham nhám le ra liếm vòng quanh chiếc núm vú đáng yêu của Linh, trong khi bàn tay của Dượng thì lòn xuống vén chiếc váy nàng rồi vuốt ngược từ đầu gối nàng lên tới háng.

Người Linh như lịm đi trong cơn hoan lạc. Nàng chỉ còn tỏ vẻ phản đối lấy lệ bằng những cái ú ớ vô nghĩa phát ra từ chiếc miệng xinh xắn đang chu ra như một cử chỉ biểu lộ sự sung sướng tột bực.

Bàn tay Dượng Chín từ từ vuốt lên tới đứng giữa hai kẻ háng thì Dượng đã thấy nó đã ướt nhẹp tự bao giờ. Sẵn tay Dượng kéo tuột chiếc quần lót của Linh xuống rồi dùng ngón tay mà khều khều nhè nhẹ nơi mồng đốc của Linh, làm người nàng run bắn lên từng hồi.

Linh vừa thở hổn hển vừa thều thào như lời trăn trối của kẻ sắp chết :

– Thôi… Thôi Dượng ơi…… con….. con chịu hết…. hết nổi… ớ ớ…. con chịu hết nổi rồi Dượng ơiiii

Trong chiếc xe chật chội thật là khó lòng xoay trở nhưng cơ hội ngàn vàng đã đến, không ra tay bây giờ thì còn chờ đến bao giờ nữa. Dượng Chín vừa nghĩ vừa tìm cách trấn an con Linh :

– Không sao đâu, cháu đừng sợ, mình ở Mỹ mà, đâu phải ở VN đâu mà sợ. Tụi gái Mỹ đứa nào lại hổng vậy.

Nói xong thì Dượng Chín kéo tuột chiếc quần lót của Linh ra khỏi hai chân nàng đồng thời kê cái miệng có bộ râu tua tủa của ông vừa hôn, vừa kéo rê rê từ bắp vế Linh ngược lên tới mép lồn nàng. Giờ phút này thì Linh đã hoàn toàn bất động, toàn thân nàng nóng hừng hực như bốc lửa. Sự đòi hỏi thỏa mãn thể xác như thiêu đốt tâm thân của người con gái mới lớn này.

Linh nằm yên, đôi mắt nhắm nghiền tận hưởng những cảm giác khoái lạc. Bao nhiêu đầu giây thần kinh trên cơ thể nàng như tụ lại hết một nơi đang tiếp xúc với cái miệng có hàm râu của Dượng Chín. Chiếc lưỡi Dượng đưa dài hết cỡ mà ngoái nhè nhẹ vào giũa hai mép, rồi đưa lên mân mê âm hạch của nàng.

Ở cái tuổi 22 của người con gái với sinh lực dồi dào nhờ những thực phẩm béo bổ hàng ngày, cơ thể Linh như căn trào nhựa sống. Hôm nay, cũng là lần đầu tiên Linh được chiếc lưỡi mầu nhiệm của Dượng Chín liếm láp vào cái nơi kích thích nhất của cơ thể nên khí của Linh cứ âm ỉ mà ứa ra liên tục như không bao giờ hết. Người nàng rủ ra như xác chết, chỉ còn lại các bắp thịt từ bụng trở xuống là giựt giựt từng cơn từng chập.

Dượng Chín cũng đã chịu hết nổi. Với cái tuổi mới ngoài 40 lại được rèn luyện trong quân đội nên Dượng to lớn vạm vở. Giờ phút này con cặc của Dượng Chín cương cứng lên làm ông cảm thấy chiếc quân jean đang mặc như bị chật hẳn lại đi. Ông loay hoay mãi mới tuột được chiếc quần ra. Một tay Dượng dở cao chân con Linh lên để trên thành ghế, chân còn lại thì bỏ thòng xuống sàn xe. Ông trông tư thế ngồi cầm lấy con cặc cương cứng đầy gân guốc của ông rà rà xung quanh hai mép lồn ướt đẫm của Linh, làm con nhỏ quíu cong người rên rỉ :

– Uzm….uzmmmm…..uzmmmm

Nghe con nhỏ rên càng làm Dượng Chín càng thích thú hơn. Ông ấn con cặc từ từ sâu vào bên trong chưa được phân nửa thì con Linh vội la hét lên :

– Ui da, hỏng được đâu Dượng ơi, con rát con đau quá hà, thôi đi Dượng oiiii……con sợ lắm ạ.

Dượng Chín xuống giọng :

– Cháu ráng chút xíu nữa đi, ngoan Dượng thương?

Vừa nói ông vừa dang rộng chân con Linh trở ra, rồi từ từ nhét con cặc trở vào, ông nắc thật nhẹ nhành nhưng cặc ông lại tuột trở ra 5, 7 lần như vậy, mồ hôi của Dượng Chín đã tuông ra như tắm mà vẫn chưa xong chuyện, ông nghĩ chẳng lẽ phải nắc khơi khơi như vầy hoài, ông chợt nghĩ ra một cách là phải dùng đến sức mạnh nơi hai bàn tay của ông.

Lần này Dượng Chín không còn nắc nữa, Dượng Chín đưa hai bàn tay xuống nắm lấy hai bên hông Linh, ông nhẹ nhàng kéo mình Linh vào để lồn nàng ngậm lấy con cặc ông, xong ông đẩy mình Linh trở ra, làm như vậy chùng vài ba lần, ông dùng hết sức lấy trớn, cặc ông ưởn tới, hai tay ông kéo ghịt mạnh hông con Linh vào, bổng một tiếng thét vang lên từ miệng Linh :

– Ui da, trời ơiiii

Dượng Chín vừa thở vừa nói :

– Ráng chút nũa đi cháu….. Dượng sắp xong rồi.

Nói xong Dượng Chín vẫn tiếp dùng hai tay đẩy ra đưa vào càng lúc càng nhanh, bây giờ thì con cặc Dượng Chín được vào sâu hôn, hai duơng vật ra vào có phần dễ dành hơn. Chừng vài phút sau ông dừng lại ưởn con cặc sát vào trong lồn Linh, mặt ông nhăn nhó la hư hú lên mấy tiếng :

– Hú……. hú……… Dượng ra rồi……. uzmmm………. uzmmmmmmmmm…….. sướng quá đi Linh ơiiiiii

Những giọt nước mắt từ từ lăn xuống hai bên má Linh, hình như trong đầu nàng đang suy nghĩ vu vơ chuyện gì đó.

Dượng Chín từ từ rút con cặc ra tiếp theo là những giọt nứơc khí hòa lẫn những giọt máu hồng rỉ rả lăn chảy dài xuống tới đít nàng. Hai người vội vã mặc lại quần áo xong, thì mặt trời cũng vừa ló dạng, Dượng Chín đưa ngón tay lên quẹt nước mắt nàng rồi nói như an ủi Linh :

– Cháu đừng lo, không có gì đâu.

Linh mở bóp lấy ra cây lượt quẹt sơ sơ mấy cái rồi mở của bước xuống xe, nàng nói :

– Thôi……. Dượng về đi, con vô làm ạ.

Nói xong nàng quay lưng chầm chậm bước đi.

Dượng Chín chờ cho con Linh mất dạng rồi mới cho nổ máy xe chạy về với bao nhiêu suy nghĩ vẫn vơ trong đầu ông trên đoạn đường lái xe về nhà.

Từ sau cái bữa đó cả hai siêng năng làm ăn thấy rõ. Cả hai thường thức dậy thật sớm, trước khi đồng hồ reo để chuẩn bị đi bỏ báo. Dượng Chín cảm thấy yêu đời hơn, còn Linh cũng tươi đẹp hơn, vú đít nở nang trông rất ư là hấp dẫn. Chuyện tội lỗi che đậy đâu được hơn sáu tháng thì Dì Chín đánh hơi được.

Một ngày, thừa lúc nhà vắng không có người, Dì kêu Linh vô phòng riêng hạch hỏi chận đầu nàng :

– Cháu cứ nói thật cho Dì biết. Lâu nay Dì thấy có những chuyện bất thường trong gia đình, Dì biết hết rồi nhưng Dì không muốn nói ra. Vậy cháu cứ nói thiệt cho Dì nghe đi.

Linh nghe run trong bụng nhưng vẫn làm bộ như không biết gì :

– Có gì đâu Dì, thì con vẫn học hành đều đặn, còn em Quỳnh thì cũng ngoan ngoãn, con thấy đâu có gì lạ đâu.

– Không, Dì không nói chuyện đó, Dì muốn hỏi cháu về quan hệ giữa con với Dượng Chín của con kìa.

– Đối với Dượng lúc nào con cũng lễ phép, giữ đúng cương vị của một người cháu. Con chưa bao giờ hổn hào với Dượng một câu, lúc nào con cũng nhớ tới công ơn nuôi dưỡng của Dì và Dượng…

– Dì Chín ngắt ngang lời Linh :

– Cháu không được dối Dì, cháu phải nhớ câu “Không cha níu chân chú, không mẹ bú vú dì.” Mẹ cháu mất đi, Dì lại không con nên Dì thay mặt mẹ cháu mà lo lắng cho hai đứa, lúc nào Dì cũng coi cháu như con ruột.Vậy cháu cứ nói thật ra cho Dì biết để Dì tính.

Nghe Dì Chín hạch hỏi, Linh muốn chết đứng, nhưng nó cũng thừa thông minh để hiểu rằng nó “đã lỡ leo lưng cọp.” Bằng mọi giá nó phải đeo luôn, chứ nhảy xuống trước sau gì nó cũng chết. Nó chối bay chối biến:

– Bấy lâu nay chị em con sống nhờ vào tình thuơng của Dì Dượng. Lúc nào chúng con cũng coi Dì Dượng như cha mẹ, nếu chúng con thật sự có lỗi gì thì Dì cú việc đánh mắng, dạy dỗ để cho chúng con biết mà sửa đổi….

Dì Chín ức trong lòng lắm, mấy tháng nay Dì linh cảm có những cái bất thường trong gia đình này. Chồng bà có vẻ yêu đời hơn, ăn diện chải chuốt hơn, nói năng ngọt ngào hơn. Và dĩ nhiên là tỏ vẻ lo lắng cho Dì cũng quá đáng hơn. Đồng thời Dượng lúc nào hăng hái chở Linh đi nhiều hơn lúc trước. Nói chung thì ít khi nào Linh có việc đi vắng nhà mà Dượng lại có ở nhà. Trong khi đó thì Linh cũng tỏ vẻ lẳng lơ hơn, người ngợm nở nang và hay có những việc phải nhờ Dượng Chín chở đi hơn, Dì Chín bắt đầu để ý theo dõi, nhưng rồi cũng chỉ bắt gặp những cái liếc mắt tình tứ giữa hai người thôi chứ Dì cũng chẳng biết đượ gì hơn.

Dì không biết tiếng Mỹ, không biết lái xe thì làm sao mà có thể theo dõi hai người được. Thật lòng thì Dì Chín thuơng hai chị em Linh lắm, Dì là con út trong gia đình. Thuở Dì còn bé, một tay mẹ Linh đã lo lắng ẳm bồng Dì nên bây giờ Dì con Linh Quỳnh như con ruột. Nhưng không phải vì lẽ đó mà Dì nhắm mắt làm ngơ để mặc cho câu chuyện loạn luân tiếp diễn trong căn nhà nầy được. Mà nói ra thì cũng khó, vì Dì chẳng có một bằng chứng nào xác thật để buộc tội. Mà làm lớn chuyện ra thì cũng chẳng đẹp mặt chút nào nên Dì đành phải ngậm miệng nuốt đắng cay. Cho nên Dì phải âm thầm tìm mọi cách giải quyết sao cho ổn thỏa…

Đạt là một thanh niên đẹp trai, khỏe mạnh và cũng tương đối có học thức. Chàng đến Mỹ theo đợt sóng người tỵ nạn đầu tiên rời Việt Nam đi tìm tự do. Một thân một mình nơi xứ lạ quê người. Đạt cũng bươn chải đủ mọi cách để kiếm sống. Giữa lúc buồn chán nhất thì tình cờ Đạt gặp lại Dượng Chín. Đạt mừng rỡ chạy lại rối rít :

– Đại Úy còn nhớ em không? Em là Truơng Công Đạt, Đạt thủ kho ban 4 nè.

Dượng Chín niềm nỡ bắt tay Đạt. Dượng còn lạ gì anh chàng lính kiểng ngày xưa này, binh nhì mà lúc nào cũng có quần áo chỉnh tề, tay đeo đồng hồ vàng chạy xe Scootter mà ngày trước Dượng coi kho xăng dầu ở Hải Quân. Mỗi lần Dượng ký phiếu xăng thì chính tay Đạt phát chứ ai.

Dượng hỏi thăm hắn :

– Cậu qua đây với ai? Có vợ con gì chưa?

– Dạ em qua đây có một mình. Ba má em vẫn còn ở bển….. vợ con thì cũng chưa. Hay là Đại Úy với em ghé tiệm nào làm một ly cà phê nha.

Dượng Chín bằng lòng ngay. Giữa cái xứ sở lạnh lẽo nầy, gặp người đồng huơng đã quý, đừng nói chi là người chung đơn vị đã từng làm việc cận kề mấy năm trường. Bên ly cà phê hai người hàn huyên có vẻ tương đắc lắm.

Sau bữa đó, thỉnh thoảng Đạt ghé thăm Dì, Dượng Chín. Miệng thì hỏi thăm mà mắt Đạt thì cứ liếc hai chị em Linh, Quỳnh. Dì Chín có vẻ không thích hắn lắm, Dì tỏ ra mặt nên bẵng đi một thời gian không thấy Đạt đến chơi.

Hôm nay Dì Chín chợt nhớ tới cái gã thanh niên đó. Dì loay hoay tìm trong cái sổ ghi điện thoại cũ mà đã bao lâu nay Dì không cần đến, thời may Dì tìm thấy được.

Từ đầu giây bên kia, giọng một người con gái cất tiếng làm Dì giật mình :

– Dạ, anh Đạt không có ở đây

– Cô cho tôi hỏi thăm, chừng cậu Đạt về thì nói giùm là….

– Dạ anh ấy đã dọn đi rồi, nhưng bà có cần gì thì nhắn lại. Thỉnh thoảng ảnh có ghé đây lấy thơ tôi sẽ nói lại cho.

– Lâu quá không thấy cậu ấy ghé chơi nên vợ chồng tôi cũng nhớ. Vậy nếu cậu ấy có về đó thì nhờ cô nhắn lại giùm là… Dì Dượng của Linh Quỳnh nhắn cậu ấy ghé nhà có chút chuyện.

Hơn tuần sau thì Đạt ghé thật. Dì Chín niềm nở với Đạt hơn mọi lần. Dì hỏi thăm đủ thứ, giữ Đạt ở lại nhà ăn cơm, rồi còn ngỏ ý mời Đạt về ở chung một nhà cho vui. Đạt vừa ngồi ăn mà mắt cứ liếc cái bộ ngực căng phồng của Linh. Bấy lâu nay hắn sống cuộc sống chay tịnh bất đắc dĩ. Gặp gái là nước miếng nhiễu ra thiếu điều ướt áo. Nhưng kẹt là Linh lại là cháu của Dượng Chín, cấp chỉ huy của hắn ngày xưa mà cho đến giờ hắn vẫn còn kính nể nên chưa dám thả dê. Bữa nay nghe Dì Chín mở lời, hắn cũng làm bộ suy nghĩ 5-10 giây lấy lệ rồi đồng ý một cái rụp :

– Dì Dượng (hắn không còn kêu bằng cấp bậc nữa vì Dì Chín không muốn nghe kêu nhau bằng Trung Úy, Đại Úy nữa) có lòng cho cháu share phòng thì còn gì hơn nữa. Lâu nay cháu ăn cơm hàng cháo chợ vừa tốn tiền vừa mất sức quá…

Dì Chín nói với hắn màkhông cần bàn qua với lại Dượng Chín :

– Cháu cứ dọn về đây ở cho vui. Nơi xứ lạ quê người cũng đỡ lạnh lẽo, Dì Dượng coi cháu cũng như… con cháu trong nhà vậy mà.

Cuối tháng đó, Đạt dọn về ở chung nhà với Dì Dượng Chín cùng Linh, Quỳnh. Dượng Chín cay cú lắm. Dượng thấy rõ ý định của Dì Chín muốn gài Đạt với Linh nhưng Dượng Chín cũng không làm gì hơn được. Dượng buồn bục, cay cú và thường hay bỏ nhà đi nhậu nhẹt say sưa với mấy ông bạn cũ. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén. Linh thấy Đạt bảnh trai, lịch sự, nói năng lưu loát thì cảm mến ra mặt. Đã vậy Dì Chín còn tìm đủ mọi cách khuyến khích hai người đi chơi, có việc gì sai Linh đi, Dì cũng nhờ Đạt đi đưa, đi đón.

Từ ngày có Đạt về ở chung, Linh cảm thấy cuộc sống đáng yêu hơn. Dù sao Đạt cũng trẻ tuổi, đẹp trai hơn Dượng Chín và nhất là Linh không phải mang mặc cảm tội lỗi mỗi khi nàng cùng đi với Đạt ra ngoài đường.

Thấy mọi việc ổn thỏa, vào một dịp cuối tuần Dì Chín cứ nằng nặc đòi Dượng Chín phải lái xe đưa Dì và Quỳnh đi ăn cưới một người cháu họ trên miền Bắc cách đó hơn bốn giờ lái xe. Dì viện cớ là từ ngày qua Mỹ đến giờ Dì cứ ru rú ở trong nhà mãi chịu không nỗi. Dì cần đi thăm gia đình người cháu, đồng thời dự tiệc cưới luôn. Dượng Chín bất đắc dĩ phải làm vui lòng Dì. Thật tâm thì Dượng cũng thương Dì lắm. Dượng thấy từ ngày qua Mỹ đến giờ, Dì như một cái bóng mờ trong xã hội, Dì sống như để cho hết kiếp người chứ không còn tha thiết gì nữa…

Nhà chỉ còn hai người, Đạt đề nghị hai người đi ăn tiệm cho gọn, khỏi cần nấu nướng chi cho cực. Linh vui vẻ đồng ý ngay với đề nghị nầy. Nàng nũng nịu hỏi Đạt :

– Anh thấy Linh mặc đồ nào đẹp? Linh muốn dành cho anh bữa nay đó…

Câu nói tình tứ, chứa đựng nhiều hứa hẹn làm Đạt cảm thấy nôn nao trong lòng. Chàng nịnh khéo một câu :

– Anh thấy Linh mặc cái gì cũng đẹp hết. Nhờ Linh có….. cặp đùi dài, mặc đồ Tây cũng đẹp mà mặc đầm cũng xinh.

Đạt mỉm cười một mình vì ngưng lại kịp. Suýt chút nũa chàng đã lỡ miệng. ( Mà Linh…..không mặc gì hết lại càng đẹp)

Nghe Đạt nịnh mình, Linh vui ra mặt. Nàng chọn bộ đồ ưng ý nhất mặt rồi sánh đôi với Đạt ra xe như một cặp tình nhân hạnh phúc nhất trần gian.

Từ ngày có Đạt về ở chung, cái liên hệ đen tối giữa Linh và Dượng Chín coi như chấm dứt. Cả hai đều biết là Dì Chín đã biết câu chuyện tội lỗi của họ, cho dù là biết một cách lờ mờ thôi. Nhưng chuyện mời Đạt về ở chung đã nói lên tất cả. Dì không hề nói thêm một tiếng nào về vấn đề đó nữa, điều này khiến Linh và Dượng Chín phải e sợ. Không ai bảo ai mà cả Linh và Dượng Chín cùng tránh né nhau. Còn phần Linh thì ăn quen nhịn hỏng quen. Thật sự thì suốt gần 6 tháng trời lén lút với Dượng Chín, lúc nào Linh cũng cảm thấy chưa đầy đủ với nàng. Cuộc tình lúc nào cũng chụp giựt, nay thì Hotel rẻ tiền, mai thì trên xe, mốt thì công viên… Nhưng từ cái ngày bị Dì Chín cảnh cáo Dượng Chín cũng tránh né. Hai người không có dịp gần nhau nũa thì Linh bắt đầu thấy nhớ, thấy thèm. Những buổi tốt nằm trùm mền, nhớ tới hàm râu như bàn chải của Dượng chà trên mu lồn làm người Linh nổi gai ốc. Sự thèm khát, đòi hỏi của thể xác như thiêu đốt người nàng.

Tiếng Đạt cắt đứt luồng suy nghĩ của Linh, đưa nàng trở về thực tại :

– Ắn rồi còn đi về chứ.

Linh ngước nhìn Đạt tình tứ :

– Về… để làm cái gì chứ?

Nàng vừa nói mà ánh mắt lẳng lơ như chờ đợi.

Đạt cũng không vừa, chàng trả lời bằng một câu cũng tình tứ không kém :

– Bộ tính nuốt lời hứa sao? Hồi nãy Linh đòi anh dẫn đi ăn rồi có hứa là dành cho anh bữa nay đó mà không nhớ hay sao?

Thì dành cho anh….. trả tiền thôi chứ.

Hai người cười xì xòa vui vẻ, họ dìu nhau ra xe chạy thẳng về nhà. ” Tình trong như đã mặt ngoài con e” Cánh cửa vừa khép lại thì Đạt đã ôm Linh nhấc bổng lên.

Hai chân Linh dẫy dẫy trong không khí, nàng nói :

– Anh làm gì cái gì kỳ vậy? Mai mốt em mét Dì cho coi

Đạt kề môi lên môi Linh, ngăn chận không cho Linh nói tiếp. Cánh tay phải Đạt ôm ngang mông Linh, kéo ghịt thật sát vào hạ bộ chàng. Linh làm bộ giẫy nẩy nàng ngửa người ra để tránh né bờ môi tham lam của Đạt. Động tác đó làm cho mu lồn nàng cọ sát vào con cu đang cương cứng của Đạt.

Linh cảm thấy người nàng nóng hừng hực như muốn bốc lửa. Bao nhiêu thèm khát bấy lâu như tuôn trào Tay chân nàng cảm thấy bủn rủn, đồng thời những giọt khí ấm từ trong lồn ứa ra dính đầy cả hai bên mép. Khi Đạt đặt Linh nằm lên giường thì người nàng như đang lên cơn sốt. Hai gò má đỏ ửng lên, hơi thở dồn dập, đứt quảng từng hồi Đạt đúng là tay chơi lão luyện, kinh nghiệm đầy mình.

Nhìn Linh là chàng đánh giá được con mồi rồi. Trước sau gì thì được ăn, vậy thì cứ từ từ mà hưởng, việc gì mà phải hấp tấp.

Để yên Linh nằm chờ đợi Đạt trở về phòng mình lấy khăn…. đi tắm. Sau khi tắm rửa, kỳ cọ cho mát mẻ và cho “hạ hỏa” Đạt mới trở lại phòng. Thấy Linh nằm quay mặt vô vách giả bộ ngủ, Đạt cười thầm. Chàng rành con gái quá mà. Giờ phút nầy thân thể Linh như khối thuốc nổ, chỉ cần chạm nhẹ vô là…..phát nổ liền.

Đạt nằm xuống bên cạnh Linh. Thật tình tứ và nhẹ nhàng, chàng choàng tay qua ôm bờ vai tròn đầy của Linh rồi xoay người nàng trở lại Linh ngoan ngoãn như một con mèo con trong vòng tay Đạt. Mắt vẫn khép hờ, nhưng khi bờ môi Đạt vừa áp lên môi nàng thì toàn thân của Linh cong hẳn người lên, lưỡi nàng đưa thật sâu vào miệng Đạt. Cả hai ôm lấy nhau lăn qua lăn lại Họ nút lưỡi gần 10 phút thì mới chịu dừng.

Đạt thong thả gỡ từng hột nút trên người nàng. Bộ áo quần Linh được vắt gọn gàng trên thành ghế. Cả thân hình vệ nữ lồ lộ dưới mắt Đạt. Cặp vú sừng trâu vểnh cao như mời gọi, được tô điểm hai núm hồng như một trái táo chín. Đạt đưa mắt nhìn dần xuống bụng thon rắn chắc. Cái mu cao ngời ngợi được phủ lên một nhúm lông đen nổi bật trên làn da trắng mịn màng làm Đạt chỉ muốn há miệng mà táp ngay tức khắc.

Đạt cúi xuống hôn lên khắp mặt Linh. Chiếc lưỡi Đạt liếm nhè nhè theo chung quanh vành tai Linh làm nàng co rúm cả người lại. Nàng trân mình sung sướng tận hưởng những giây phút thần tiên này. Đạt hôn từ trên mặt xuống đến cổ Linh, rồi xuống dần tới cặp vú trắng phau của nàng. Chiếc lưỡi Đạt kéo đến đâu thì người Linh thấy tê điếng đến đó. Nàng run lên vì kích thích.

Khi bờ môi Đạt hé ra, ngoạm lấy đầu vú của Linh mà nút nhè nhẹ thì toàn thân của Linh run lên. Nàng rên rỉ trong cuống họng :

– Chơi em đi anh Đạt, em chịu hết nổi rồi đừng bú nữa anh, mau mau chơi em đi…..

Đạt không trả lời Chàng có cái thứ hành hạ đàn bà trong cơn khoái lạc, đàn bà càng nứng, chàng càng làm cho điên loạn lên chàng mới thích. Khi chiếc lưỡi Đạt rà rà xuống tới hai mép lồn Linh thì người nàng như bị điện giật. Linh cứ uốn mình như lượn sóng theo từng cái liếm mút của Đạt.

– Em sướng quá….. em nứng lắm rồi anh Đạt ơiiiiii

Khi Linh đã nứng tới mục độ chín mùi rồi thì Đạt mới xoay người lại. Chàng cúi ngược trở xuống mà bú Linh, trong khi con cặc cứng ngắc như khúc củi của chàng nhấp nhấp trên bờ môi trái tim mọng đỏ của nàng. Linh không ngần ngại há miệng ngoạm lấy con cặc của Đạt. Cả hai hôn hít, bú nút nhau gần nửa tiếng thì Đạt không chịu nổi nữa, chàng bắn khí đầy vào trong miệng nàng……

Linh nuốt sạch hết không chùa lại một giọt, làm Đạt ngạc nhiên lên tiếng :

– Bộ em nuốt luôn hả Linh?

Linh gật đầu, nàng mỉm cười nheo mắt nói :

– Em nghe nói những chất bổ của đàn ông thường nằm tất cả trong đó, em sợ bỏ uổng?

Cả hai người cười khút khít, rồi họ nằm ôm nhau rã rời mà nghe đê mê với cái dư âm của huơng vị ái ân của lần đầu tiên họ đến với nhau. Bao giờ cũng vậy, Đạt thích chơi cái kiểu 69, tức là hai người nằm quay đầu lại bú nhau, sau đó nằm nghỉ, tắm rửa cho khỏe lại mới thật sự nhập cuộc mây mưa. Bao nhiêu thèm khác, bức rức trong người giờ nầy được đền bù xứng đáng. Hai người làm tình với nhau như chưa bao giờ biết mệt.

Linh sung sướng thật sự. Từ ngày biết mùi đàn ông cho đến bây giờ nàng mới thật sự thỏa mãn. Nàng rên la, gào thét thoải mái, và sau cuộc mây mưa bây giờ nàng có thể nằm sải tay nghĩ ngơi chứ không phải lật đật đi quăng báo như ngày xưa khi còn lén lút với Dượng Chín. Suốt cả đêm hai người không ngủ. Linh thủ thỉ bên tai Đạt :

– Ngày mai Dì Dượng về rồi, anh định tính thế nào đây?

Đạt trả lời lấp lững :

– Thì….. tới đâu hay tới đó lo chi cho mệt

Linh dỗi hờn :

– Anh nói sao nghe sướng quá vậy? Lỡ em mang bầu thì sao?

– Mang bầu thì…..đẻ chứ sao.

Đạt vừa trả lời vừa trêu ghẹo Linh.

– Con gái bao giờ cũng lo xa.

Linh hạch hỏi:

– Anh nói sao nghe dễ dàng quá vậy. Ngày mai Dì Dượng về rồi Rồi con Quỳnh cũng về nữa Tụi mình….. khó gặp nhau lắm….

– Có gì đâu mà khó. Ở Mỹ mà, chỗ nào lại không gần nhau được. Hotel đầy đường, mà cùng lắm thì….. yêu trên xe.

Nghe tới chữ “yêu trên xe” Linh muốn rùng mình. Nàng đã “yêu trên xe” hàng trăm lần với Dượng Chín rồi nhưng cũng làm bộ giẫy nẩy lên :

– Ê! Ai mà làm gì kỳ vậy. Hết chuyện rồi sao mà… yêu trên xe

Đạt cười giả lả :

– Nói đùa với em chớ….. cùng lắm thi hai đứa mình làm đám cưới là xong chớ có gì đâu.

Linh nghe mát cả ruột. Không đợi Đạt nói thêm bàn tay Linh duỗi thẳng xuống mân mê con cặc đang no nê của người yêu rồi nói :

– Anh Đạt ơii

– Hả

– Em muốn….

Đạt như biết ý nàng muốn nói gì, chàng giỡn :

– Em muốn chết chứ gì….

– Đồ qủy… em đâu có muốn chết đâu

Hai người cười rút rít rồi cùng vùng lên tiếp tục cuộc chiến.

Bước vào nhà, nhìn phớt qua mặt Linh là Dì biết hết. Gương mặt ửng hồng, gò má hây hây đỏ, ánh mắt ướt át thế này thì chém chết Dì cũng quả quyết là hai đứa đã cho nhau ăn thua với nhau rồi Dì Chín mừng thầm trong bụng. Cuối cùng thì với sự sắp xếp của Dì mọi việc cũng đâu vô đó.

Đám cưới Đạt và Linh diễn ra rất đẹp. Linh không đòi hỏi gì hơn. Và Đạt dù biết Linh đã mất trinh khi đến với chàng nhưng Đạt vẫn lơ đi đối với chàng chuyện đó cũng không quan trọng lắm. Vả lại, sống giữa cái xứ sở mà trai thừa gái thiếu như cái xứ Mỹ này, thì tìm được một người vợ nhan sắc mặn mòi,thân hình khêu gợi như Linh đâu phải là một chuyện dễ. Mà sống chung với nhau 1,2 năm mà thấy không hạp thì đưa nhau ra tòa ly dị đâu có lỗ lã gì đâu mà lo lắng. Mọi người đều vừa ý. Nhưng người sung sướng nhất phải nói là Dì Chín. Dì đã làm tròn bổn phận một người em út đối với mẹ Linh, lo cho Linh có được chồng đàng hoàng mà lại giữ được Dượng Chín trong êm đẹp.

Quỳnh theo hai vợ chồng Linh ra mướn căn Apartment hai phòng gần đó. Nàng đã tốt nghiệp High School và đang bước vào ngưỡng cửa của đại Học.

Tánh Quỳnh từ bé không thích ồn ào Nàng sống một cách âm thầm, thu gọn như con ốc nằm trong chiếc vỏ. Nhưng có ai biết được, trong lòng con ốc nhỏ là cả một đại dương mênh mông. Bên trong cái vẻ lạnh lùng cố hữu đó lại là cả một tâm hồn lãng mạn. Quỳnh yêu thơ yêu nhạc và yêu cả những câu văn hay, những bức tranh đẹp.

Hôm nay là thứ sáu, ngày mai không có lớp nên Quỳnh không phải bận bịu như ngày thường. Sau bữa cơm, Quỳnh lên phòng lấy quần áo đi tắm. Linh và Đạt vẫn còn ngồi dưới phòng khách xem phim.

Nằm ngâm mình trong nước nóng là một cái thú của Quỳnh. Bao giờ cũng vậy, nếu không bận rộn bài vở thì nàng thích ngâm mình hàng giờ trong nước nóng. Đôi khi nàng còn đọc sách trong khi ngâm mình trong bồn nước. Nhìn làn nước trong vắt lăn tăn trên làn da mượt mà của mình, lòng Quỳnh thoáng lên một chút hãnh diện. Quỳnh biết là hai chị em nàng đều đẹp. Chẳng thế mà mỗi khi ra đường các chàng thanh niên cứ nhìn theo mà suýt soa, đờ đẫn. Quỳnh đưa bàn tay vuốt nhẹ từ cổ xuống đến ngực. Cặp vú rắn chắc của người con gái trinh nguyên được làn nước mân mê làm Quỳnh có cảm giác ngây ngây thích thú.

Nước da Quỳnh trắng hồng khỏe mạnh. Dưới bụng nàng, những sợi lông đen tuyền mọc trên chiếc mu cao đang di động nhè nhẹ dưới làn nước trong vắt như đám rong biển đang ve vẩy dưới lượn sóng. Năm nay Quỳnh đã sắp sửa bước vào tuổi đôi muơi, nhưng nàng chưa hề có một người bạn trai nào. Không phải là Quỳnh không thích, tại vì Quỳnh muốn theo đuổi việc học cho tới nơi tới chốn. Nàng quan niệm một cách rõ ràng là phải ráng học cho ra trường, có việc làm vững chắc. Lúc đó cộng với nhan sắc trời cho của nàng thì nàng sẽ có tất cả, nên Quỳnh không gấp gáp.

Nói như vậy chứ không có nghĩa là Quỳnh không thèm khát ái ân. Mỗi ngày Quỳnh thấy không biết bao nhiêu lần cảnh trai gái âu yếm nhau trên tivi, trên xe bus, ngay cả trong trường học. Đã có một lần, tình cờ Quỳnh đứng chờ thang máy để xuống đường sau khi say sưa đọc sách trong thư viện đến quá giờ, trong lúc của thang máy tự động mở ra, thì Quỳnh ngượng chín cả người khi thấy bên trong là hai đứa học sinh đang trần truồng như nhộng, chúng đang làm tình ngay trong thang máy. Nhìn thấy Quỳnh cả hai đứa cười ngoặt nghẽo rồi với tay bấm nút cho của đóng lại Quỳnh đành phải đi bộ xuống cầu thang mà đôi chân như muốn khụy xuống khi nhớ tới cái hình ảnh vừa qua.

Nàng mỉm cười một mình khi nhớ tới lần đó. Bàn tay nàng tự động vuốt dài từ vú xuống tới rún, rồi xoa nhẹ lên trên vùng cỏ mọc lưa thưa của nàng. Quỳnh cảm thấy có một chút khoái lạc dâng lên khi ngón tay nàng đụng nhẹ vào âm hạch. Quỳnh nhắm mắt lại, ngón tay nàng ngoáy nhè nhẹ hai bên mép lồn. Quỳnh trân mình sung sướng. Rồi ngón tay nàng thọc sâu hơn một chút, rồi ngoáy nhanh hơn. Từng cơ bắp thịt của Quỳnh giựt theo từng động tác của ngón tay nàng. Quỳnh vừa ưỡn người, vừa rên khe khẽ khi ngón tay nàng đã ngập sâu trong âm đạo. Một chút nước nhờn từ trong “hang” rỉ ra làm trơn ngón tay nàng. Quỳnh kéo ra, ấn vào. Nàng cảm thấy một cảm giác lạ lùng mà chưa bao giờ nàng có được. Người nàng mỗi lúc càng nóng dần. Quỳnh dùng cả hai ngón tay thọc sâu vào bên trong, rồi ngoáy qua ngoáy lại, tay kia Quỳnh tự se se trên đầu vú mình, để tìm thêm những cảm giác mới lạ khác.

Sự sung sướng đến mức độ như òa vỡ trong lòng. Cả người nàng tê điếng thích thú. Hai ngón tay Quỳnh lúc đầu còn vô ra khó khăn, chầm chậm, nhưng rồi từ từ, nhẹ nhành hơn, dễ dàng hơn. Khí trong lồn nàng úa ra dầm dề hòa lẫn với làn nước ấm trong bồn tắm. Nàng rên rỉ, nhăn nhó, oằn oại một mình trong bồn tắm đến cả giờ đồng hồ mới xong.

Đạt lái xe đưa hai chị em Linh Quỳnh đi sắm sửa cho những ngày sắp tới Linh mang thai đã sắp đến ngày sinh nỡ. Bác sĩ cho biết chính xác ngày sinh nên cả nhà kéo nhau đi mua sắm đồ đạc cho đứa con sắp ra đời. Vừa lái xe Đạt vừa huyên thuyên :

– Con gái đầu lòng, được được. Sau nầy nó biết lo giúp đỡ cho cha mẹ.

Linh cũng vui lây, nàng góp lời :

– Ham lắm, hỏng biết lo cho cha mẹ hay là mới có 12, 16 tuổi mà đã có boyfriend rồi còn cuốn gói đi mất đây

– Quỳnh chen vào :

– Chị nầy nói bậy nói bạ không biết kiêng cữ gì hết. Ắn thua mình giáo dục nó từ nhỏ chứ.

Đạt kê Quỳnh :

– Giáo dục vừa vừa thôi, giáo dục kỹ quá hỏng ai dám theo như… Quỳnh cũng buồn.

Cả ba người phá lên cười một cách vui vẻ. Quỳnh kê lại Đạt :

– Ai nói là Quỳnh hỏng có người theo, thiếu gì nhưng Quỳnh không dám quen tại vì họ giống anh…. Đạt quá.

Linh vổ tay cười thích thú. Đạt cũng cười nhưng trong bụng cũng thấy nhột vô cùng. Bấy lâu nay cố đóng vai một người anh rể nhưng mỗi lần thấy Quỳnh là Đạt không khỏi có một ý tưởng so sánh với Linh. Dưới con mắt tinh đời của Đạt, chàng thừa biết là Quỳnh còn trinh, đã vậy tánh tình lại thùy mị kín đáo hơn Linh. Đạt cảm thấy hơi một chút tiếc rẽ cộng thêm một chút ham muốn.

Đã có một đôi lần khi có việc cần, Quỳnh nhờ Đạt đưa đi. Nhiều người cứ tưởng lầm hai người là vợ chồng hay là tình nhân. Họ gọi Đạt và Quỳnh là ông bà hay cô cậu một cách tự nhiên. Trong lòng Đạt cảm thấy vui vui, chàng liếc mắt sang thấy Quỳnh đỏ mặt, Đạt càng khoái chí. Cũng đã có một vài lần Đạt có ý định “hoa thơm đánh cả cụm”. Có nghĩa là “chôm” luôn người em vợ xinh đẹp, để trả đủa cho Linh về cái tội…..'”mất trinh” trước khi đến với chàng.. Nhưng xét thấy Quỳnh nghiêm trang, đứng đắn quá nên Đạt không dám thả “dê”. Được thì không nói chi, lỡ không được mà lại đổ bể ra thì mất cả chì lẫn chài. Nhưng không phải vì vậy mà Đạt quên được hình bóng cô em vợ xinh xắn cứ lởn vởn trước mặt chàng được.

Linh đang loay hoay chọn lựa quần áo, khăn tắm tả lót cho đứa con tuơng lai của mình, bỗng giật mình vì một giọng nói rất quen thuộc phát ra từ phía sau lưng nàng

– Linh mua nhiều để.. dành sẵn cho đứa con thứ hai ra đời luôn hả?

Linh quay lại Nàng kêu to mừng rỡ :

– Ủa, anh Mạnh. Làm cái gì mà lẳng lặng theo dõi tui vậy, bộ tính…. giựt bóp hả?

Hai người cười xòa vui vẻ.

Mạnh là một thanh niên cũng trạc tuổi Linh. Chàng quen Linh, Quỳnh và cả dì Duợng Chín vì ngày xưa họ cùng đi di tản chung một chuyến tàu. Ngày đó Linh cũng có để ý đến Mạnh, vì chàng đẹp trai, siêng năng và tánh tình lại hòa nhã. Nhưng tình cảm chỉ thoáng qua mất hút ngay từ cái ngày đến Mỹ. Mỗi người ở một nơi nên dần dà hình bóng Mạnh cũng mờ phai trong tâm trí nàng. Trái lại, Mạnh lúc nào cũng nhớ đến Linh. Cô gái có nhan sắc mặn mà và duyên dáng mà chàng chỉ được dịp trò chuyện có vài lần trên đường đi lánh nạn đến Mỹ. Mạnh vừa đi làm vừa đi học nên ít khi thấy xuất hiện trong cộng đồng người Việt. Nhờ siêng năng cần mẫn, chàng vừa ra trường kỹ sư điện tử là nhận được việc làm ngon lành trong một hãng lớn.

– Linh lập gia đình hồi nào mà hỏng báo cho… Mạnh biết vậy?

– Linh, có biết anh ở đâu mà báo tin. Hỏng lẻ nhắn tin hết… 52 tiểu bang cho anh biết hả.

– Ờ mà Mạnh ở tuốt trên miền Bắc lận, mới vừa được “job” dưới này nên mới “move” xuống đây chưa đầy một tháng.

Linh hỏi thăm thật tình :

– Qua Mỹ bao nhiêu năm rồi mà bây giờ mới được job. Vậy mấy năm nay toàn đi ăn chơi không hả

– Đâu có. Mạnh học muốn chết luôn chớ…… tiền ở đâu mà ăn chơi

Linh chợt hiểu ra. Nàng cứ thực tình nghĩ là ai mới qua cũng…. đi bỏ báo như nàng. Linh dò hỏi :

– À, thì ra học hành đến bây giờ mới chịu đi làm. Vậy chắc cũng là Bác sĩ, hay là Kỹ Sư gì đây phải không nào?

– Sĩ tượng gì Linh ơi, nợ ngập cả đầu đây nè. May mà mới nhận được việc làm, nếu không thì chắc phải…. vượt biên trở về VN để…… trốn nợ

Mạnh vừa nói vừa nhìn cái bụng đang “xé gió” nhô ra tới trước của Linh. Sực nhớ từ nãy giờ quên hỏi thăm chồng của Linh. Chàng lật đật hỏi:

– Mà ông xã của Linh đâu? Nãy giờ Mạnh vô ý quên hỏi, xin lỗi nhé.

– Ảnh với con Quỳnh đang lựa đồ bên kia kìa

Vừa nói Linh vừa hất đầu qua dãy quần áo phía bên kia, chợt trông thấy Đạt và Quỳnh cũng vừa đi tới, Linh tự nhiên nắm tay Mạnh kéo lại :

– Quỳnh, còn nhớ ai đây không?

Đạt và Quỳnh cùng trố mắt nhìn Mạnh ngạc nhiên. Bỗng Quỳnh kêu rú lên mùng rỡ.

– Anh Mạnh, trời ơi! Lâu quá hông gặp anh. Bây giờ thấy có vẻ…… bảnh dữ nha..

Mạnh bối rối chìa tay ra bắt tay Đạt, Linh sực nhớ nên quay sang giới thiệu :

– Anh Đạt, chồng Linh. Còn đây là anh Mạnh, một người bạn đồng hội đồng thuyền với gia đình của em đó.

Thấy Đạt còn lớ ngớ chưa hiểu kịp, Quỳnh chen vào nói ngay :

– Anh Mạnh ngày xưa cùng đi chung một chuyến tàu với gia đình em rời Việt Nam.

Đạt à một tiếng rồi bắt chuyện :

– Anh Mạnh đi đâu mà lại lạc vô gian hàng bán đồ trẻ em vậy?

Mạnh trả lời thật thà :

– Tôi định kiếm một bộ nào đẹp đẹp cho đứa bé một tuổi

Quỳnh xen vào :

– Trai hay gái, anh?

– Trai – Mạnh trả lời.

Quỳnh nãy giờ ra vẻ tự nhiên, nhưng thật ra trong lòng nàng cũng thoáng một chút xao xuyến khi gặp lại Mạnh. Cái ngày còn lênh đênh trên biển cả, Quỳnh chỉ mới 16 tuổi Nàng chưa có một ý niệm nào về tình yêu trai gái, nhưng Quỳnh vẫn thấy mến Mạnh vì tính tình hòa nhã, thương yêu hay giúp đỡ mọi người. Nhưng đó chỉ là tình cảm anh em không hơn không kém. Nay tình cờ gặp lại Mạnh, vẫn trẻ trung, đẹp trai, hào hoa và lại có vẻ trí thức, sang cả nữa, nên lòng nàng cũng thoáng một ước mơ. Giờ nghe Mạnh buộc miệng nói là tìm đồ mua cho một đứa bé. Tự nhiên Quỳnh thoáng nét thất vọng trên mặt.

Linh cũng đồng tâm trạng với Quỳnh. Dù là đã có chồng và sắp sinh con. Nhưng gặp lại Mạnh, nàng cũng thoáng một chút xao xuyến. Nhưng nghĩ lại thân phận “ván đã đóng thuyền” Linh bùi ngùi cho chính mình. Nhưng nàng nghĩ đến đứa em gái duy nhất của mình, Quỳnh cũng đang ở tuổi hai muơi, sớm muộn gì cũng có người yêu, nếu như Mạnh chiếu cố đến Quỳnh thì còn gì hơn. Nay nghe Mạnh nói như vậy. Linh cũng chẳng biết tính sao. Nàng đành nói một câu nửa trách nửa thương :

– Mạnh tệ quá, cưới vợ mà không mời ai hết. Đợi tới… có con rồi mới cho hay Vậy…. chị ấy đâu, dẫn tới giới thiệu cho tụi nầy biết mặt với

Mạnh nghiệt ra mặt hỏi :

– Linh nói ai cưới vợ?

Quỳnh xen vô :

– Anh Mạnh này lạ hôn, có vợ mới có con mà cứ tính dấu tụi này phải hôn?

Mạnh trợn mắt hỏi lại :

– Mạnh có vợ có con hồi nào, sao… Mạnh hổng biết.

Từ nãy giờ Đạt mới xen vô câu chuyện :

– Ủa, chớ nãy giờ anh Mạnh nói đi mua đồ cho con ai?

Mạnh suy nghĩ một thoáng rồi phát bật cười dòn dã. Chàng ôn tồn giải thích :

– Nãy giờ mà còn hiểu lầm rồi. Mạnh vẫn sống có một mình hà.. Tại vì Mạnh mới về đây, đang share phòng ở nhà một người quen. Thấy họ có đứa con trai đầu lòng dễ thuơng quá. Nghe nói tuần tới là thôi nôi nên Mạnh tính mua chút quà biếu vậy mà.

Nghe xong mọi người hiểu ra, ai nấy cũng phát cười cho cái ngây ngô của mình. Nhưng vui nhất có lẽ là Quỳnh.

Đạt đưa ra một đề nghị đúng lúc :

– Sẵn đây, thôi tụi mình mời anh Mạnh kiếm gì ăn đi.

Mạnh mừng thầm, từ nãy tới giờ đứng nói chuyện với ba người nhưng đầu óc chàng nghì đến Quỳnh, người con gái thùy mị nết na mà Mạnh nghĩ rất là khó kiếm nơi xứ này Bây giờ nghe lời đề nghị của Đạt chàng không mừng sao được.

– Anh Mạnh mà từ chối có nghĩa là…..

Mạnh nhìn sang Quỳnh nhướng mắt :

– Có nghĩa là gì cô nương?

– Có nghĩa là…. sợ cô nào thấy phải không?

Vừa nói màmắt Quỳnh nhìn Mạnh có vẻ như là vừa khẩn cầu vừa thách đố.

Mạnh vui vẻ :

– Anh có muốn từ chối cũng hỏng được với cô bé này. Vậy thì anh đi hử coi Quỳnh còn điểm nào để bôi bác anh nữa không?

Từ sau cái bữa đó, cứ 1,2 ngày là Mạnh ghé nhà chơi, dạy Quỳnh học. Cuối tuần thì tụ họp lại bày ăn uống, xem phim. Linh không nói ra nhưng nàng rất vui vẻ như mặc nhiên chấp nhận chuyện Mạnh với Quỳnh. Chỉ có Đạt là bên ngoài thì bình thường, nhưng trong lòng Đạt không ngăn được một chút ghen tức như sắp sửa đánh mất một báu vật.

Thấm thoát mà đã đến ngày Linh sinh đẻ. Đạt phải vào bịnh viện lo cho vợ Linh thì lần đầu sinh con nên nàng lo sợ đủ chuyện. Phần vì đa số nhân viên bịnh viện đều là người Mỹ mà Linh nói tiếng Anh thì không giỏi lắm nên đòi Đạt lúc nào cũng phải có mặt bên cạnh. Cả nhà bàn tính, kết cuộc đành phải nhờ Mạnh ban đêm đến để coi nhà. Quỳnh thì đi đi về về để lo cho chị và anh rể.

Lần đầu tiên đến nhà người lạ ngủ, Mạnh cảm giác thấy không được tự nhiên lắm. Chàng ngồi xem tivi mà đầu óc cứ lan man nghĩ đến Quỳnh. Mạnh cứ mong Quỳnh gọi phone về như lời nàng đã hứa trước khi vào bệnh viện, nhưng chờ mãi chẳng thấy. Mạnh mệt mỏi ngủ thiếp luôn trên ghế.

Quỳnh cũng mang cùng tâm trạnh như Mạnh. Quỳnh biết là Mạnh yêu nàng và chính nàng cũng yêu Mạnh, nhưng không ai nói ra. Mối tình câm thật là đẹp. Ngồi trong bệnh viện nhưng Quỳnh cứ nôn nóng nhớ tới người yêu đang mong đợi ở nhà. Ở lại thì cũng chẳng có việc gì làm, mà nửa đêm nửa hôm mò về nhà thì cũng kỳ với Linh và Đạt, Quỳnh đành cố gồng người đợi trời sáng.

Trời vừa mờ mờ là Quỳnh đã lặt đặt xếp đồ lại, nói vài lời với anh rể rồi ra về. Cánh cửa vừa hé. Quỳnh lách mình vào thấy tivi vẫn còn mở, đèn vẫn còn sáng và Mạnh thì vẫn mặc nguyên bộ đồ khi tối, đang nghoẹo đầu trên ghế sô pha mà ngủ. Quỳnh cảm động vô cùng, nàng biết là Mạnh có ý chờ nàng.

Buông túi xách đồ đạc xuống thảm. Quỳnh chạy đến bên Mạnh vừa lúc Mạnh cũng vừa giựt mình thức giấc. Chàng mở rộng vòng tay ôm lấy Quỳnh mà tưởng như trong mơ Quỳnh vừa sung sướng, cảm động vừa run bắn trong vòng tay Mạnh. Lần đầu tiên trong đời, nàng gần gũi một chàng trai mà lại là người nàng thầm yêu trộm nhớ. Làm sao Quỳnh không xúc động được.

Quỳnh ấp úp nói :

– Thương anh qúa, Mạnh ơi.

Mạnh cảm động không kém. Chàng trách yêu :

– Quỳnh biết là anh nhớ em đến cỡ nào không?

– Biết nên em mới về sớm như vầy

Mạnh cúi đầu xuống, đặt một cái hôn đầu tiên lên bờ môi thơm ngọt của người yêu Quỳnh nhắm mắt lại, hai vòng tay trói chặt lấy nhau, hai thân thể áp chặt không rời.

Mạnh ngẩn đầu lên nói nhỏ với Quỳnh :

– Anh yêu em.

Quỳnh mỉm cười sung sướng, nói khẽ :

– Em cũng vậy.

Hai bờ môi lại gắn chặt vào nhau. Bàn tay Mạnh tự động ve vuốt khắp nơi trên người Quỳnh. Từ cổ xuống đến ngực, rồi xuống bụng và từ từ tới cái mu lồn của nàng. Quỳnh nóng ran cả người. Nàng vừa sợ vừa sung sướng. Người con gái nào lại không thèm khát cái giây phút này. Nhưng với phản ứng tự nhiên của con gái, hai đùi Quỳnh tự động khép chặt lại, kẹp dính bàn tay Mạnh ở đó. Mạnh vẫn để yên bàn tay nhưng mấy ngón tay chàng cứ thay phiên nhau gãi nhè nhẹ vào hai mép lồn Quỳnh như một nhạc sĩ đánh guitar classic.

Quỳnh vừa đê mê vừa thẹn thùng nên úp mặt vào ngực Mạnh, để chàng được tha hồ mà sờ soạng, rồi hai chân Quỳnh từ từ dang rộng ra. Từng hột nút áo Quỳnh được bàn tay Mạnh tháo gỡ. Hai vạt áo vừa bung ra, Mạnh ngẩn người trước cặp vú trắng ngần và hai đầu vú đỏ hồng của Quỳnh. Bàn tay Mạnh lần xuống mở bung sợi dây kéo ra Quỳnh vẫn ngoan ngoãn nằm yên.

Một cách nhẹ nhành khéo léo, Mạnh kéo chiếc váy nàng xuống dần, và rồi cuối cùng được tuột hẳn ra. Nước miếng Mạnh trào dâng trong cổ họng khi nhìn thấy cặp chân trường túc nõn nà của Quỳnh. Hai bắp chân thon tuyệt đẹp uốn khúc từ bắp chân đến bắp vế. Chiếc rún sâu nằm giữa chiếc eo thon giống y như đồng tiền trên gò má nàng. Chiếc quần xì líp trắng nhỏ bằng lụa mỏng vừa đủ để những sợi lông đen mịn màng mờ mờ ẩn hiện bên dưới làm người Mạnh nóng ra lên.

Giữa cái lúc Mạnh hấp tấp đưa tay kéo chiếc quần lót mỏng manh ấy xuống thì bằng một phản ứng tự nhiên, bàn tay Quỳnh chụp lấy tay Mạnh giữ chặt lại nàng nói như van xin :

– Thôi anh, Quỳnh……s ợ lắm

Mạnh trấn an nàng :

– Có gì đâu mà sợ, em yêu anh, anh yêu em. Mình cho nhau tất cả đi em.

Quỳnh vừa thở hổn hển vừa nói như van xin Mạnh đừng phá trinh nàng. Nhưng tự trong thâm tâm. Quỳnh tự biết là mình đang dối lòng. Thật sự thì đêm nào trước giấc ngủ, Quỳnh cùng thao thức mơ mộng và thèm khát một bàn tay vuốt ve, trìu mến đưa nàng vào lạc thú ái tình. Vậy rồi từ ngày gặp lại Mạnh, có dịp gần gũi với chàng thì Quỳnh vẫn ao ước bàn tay đó sẽ là của Mạnh, một người mà nàng yêu thích.

Bàn tay Quỳnh nắm chặt lấy tay Mạnh làm chàng thoáng một chút ngạc nhiên. Nhưng rồi chàng chợt hiểu Quỳnh dù sao cũng là gái mới lớn, còn trong trắng nên chàng phải đưa nàng đi từng bước để đến thiên đàng. Mạnh nhìn lên, khuôn mặt Quỳnh đỏ như một trái gấc chín. Hơi thở nàng đứt quảng từng hồi. Toàn thân bốc hơi nóng như đang lên cơn sốt. Nhưng bàn tay nàng vẫn cứ giữ cứng lấy tay Mạnh không cho chàng tuột nốt chiếc quần xì líp, mảnh vải mỏng manh còn sót lại trên người nàng.

Mạnh bình tĩnh lại, Chàng đã hiểu là phải làm gì giữa giờ phút này để người yêu quên đi sự sợ hãi trong giây phút đổi đời này Mạnh buông tay ra khỏi lưng quần xì líp. Nhưng bàn tay chàng xòa rộng ra, xoa xoa trên lớp lụa mềm mỏng manh trên chiếc mu nóng hổi của Quỳnh. Đồng thời chàng cúi xuống hôn khắp nên trên mặt nàng. Bờ môi tham lam của Mạnh vòng qua mang tai Quỳnh. Chàng liếm vành tai và thổi nhè nhẹ vào đó làm Quỳnh nổi da gà co rúm người lại, Quỳnh cố gắng bậm môi để ngăn tiếng rên rỉ sung sướng đã sắp sửa tuôn ra nơi của miệng. Đến lúc Quỳnh chịu hết nổi, nàng xoay đầu né tránh, Mạnh mới hôn xuống chiếc cổ cao trắng ngần của nàng. Quỳnh ngước cao để hưởng thụ.

Bờ môi Mạnh hôn dần xuống. Bộ ngực Quỳnh chưa được nở nang như Linh nhưng nó thật tròn lẳn và săn chắc làm chàng say sưa hôn hít, hết vú bên này rồi lại tới vú bên kia Quỳnh đã quá kích thích. Nàng ưỡn cao người và bắt đầu rên xiết khi Mạnh dùng chiếc lưỡi nham nhám mà mân mê trên đầu vú nàng. Thấy Quỳnh càng lúc càng oằn oại, Mạnh biết là chàng đã xử dụng đúng chiêu nên chàng cứ liên tục ngậm và nút hai đầu vú nhỏ xíu đỏ hồng của nàng.

Bàn tay Mạnh cảm nhận được chất nước nhờn âm ấm từ trong lồn Quỳnh đang tiết ra làm ướt đáy chiếc quần mỏng manh của nàng. Thấy Quỳnh đã quá nứng tới mức độ sắp nổ tung ra thành từng mảnh vụn. Mạnh mới từ từ đưa bày tay lại lưng quần nàng và cuộc chiếc quần lót nàng xuống thấp dần. Lần này Mạnh không gặp phản ứng như lần trước nữa, Quỳnh đã tự động nhỏng cao đít để Mạnh dễ dàng kéo nó xuống tới đầu gối và cũng chính Quỳnh dùng mấy ngón chân mình kéo tuột chiếc quần xì líp ra khỏi đôi chân nàng. Trên người Quỳnh đã hoàn toàn không còn một mảnh vải che thân. người nàng lã đi như một người kiệt sức để mặc cho Mạnh muốn làm gì thì làm. Mạnh biết chàng đã chiến thắng.

Mạnh cúi xuống, lòn hai tay nhấc bổng người Quỳnh lên, thư thả bước vào phòng. Đặt Quỳnh nằm xuống chiếc giường nệm êm ái xong Mạnh tự cởi bỏ hết quần áo rồi leo lên giường. Chàng liếm từ gót chân nàng dần lên tới đầu gối, rồi dừng lại chỗ hột le đang cương cứng và bóng lưỡng của Quỳnh mà nút một cách thật say mê. Giờ phút này, Quỳnh như một người nằm đó mà hồn lìa khỏi xác tự khi nào. Nàng muốn van xin Mạnh hãy đến với nàng ngay tức khắc nhưng lời nói đã không thốt được tới của miệng nàng nổi.

Mạnh kiên nhẫn dùng lưỡi vét ngược từ dưới hậu môn Quỳnh lên tới âm hạch nàng. Lưỡi của Mạnh kéo tới đâu thì người Quỳnh giựt giựt theo tới đó. Một lần nữa Mạnh hé miệng ngậm lấy cái hột le của Quỳnh, chàng nút thật mạnh thì người nàng giựt bắn lên. Người Quỳnh uốn cong như đang bị phong đòn gánh giựt, đồng thời từ cửa miệng xinh xắn của Quỳnh liên tục thoát ra tiếng rên xiết cực kỳ sung sướng.

– Uzm….uzm……uzm……..uzmmmmm

Chờ cho đến lúc khí trong lồn Quỳnh tuôn trào ra dầm dề làm ướt nhẩy hai bờ háng, chảy dài xuống tới kẽ đít nàng, lúc đó Mạnh mới chồm người lên, cầm cặc mà xoay xung quanh lồn nàng mấy vòng, rồi mới từ từ bài “Thắng bé âm thầm đi vào ngỏ hẹp”.

Quỳnh là gái mới lớn, lần đầu tiên được bàn tay đàn ông ve vuốt, bú vú, liếm lồn, nút hột lẹ…. nên nàng sung sướng đến mức ngất ngây trong khoái lạc, lại còn được cho ăn chuối thịt nữa, chắc lần này nàng phải điên lên vì sướng. Tuy vậy, khi con cặc đang cương cứng của Mạnh vừa lọt được khúc đầu vào âm đạo nàng, mặc dù đang sung sướng điên người nhưng nàng vẫn cảm thấy đau rát, Quỳnh rên rỉ không ngớt. Chẳng biết vì đau đớn hay vì sung sướng.

Mạnh đã dứt khoát tư tưởng từ lâu. Chàng yêu Quỳnh, muốn lấy Quỳnh làm vợ và tự nghĩ phương pháp hay nhất là chiếm đoạt được trinh tiết của nàng càng sớm càng tốt. Nay cơ hội đã đến thì còn chần chừ làm gì. Thấy Quỳnh uốn éo rên rỉ có vẻ hơi đau Mạnh ngưng lại Chàng lòn hai tay dưới nách Quỳnh ghịt lấy hai bả vai nàng. Rồi chàng ưỡn người, và từ từ đẩy con cu đang cương to cứng ngắc của chàng ngập sâu vào trong lồn Quỳnh và cứ thế mà nắc, hai dương vật ra vào cùng với những chất nước nhờn và chạm vào nhau tạo thành những âm thanh nghe chèm chẹp…

Quỳnh ngất lên một tiếng thật đau đớn, xô bật Mạnh qua một bên rồi khóc nức nỡ. Mạnh cũng có vẻ hơi hối hận. Chàng không ngờ lại gây đau đớn cho người yêu đến mức độ đó. Nhìn Quỳnh đang mếu máo hai bàn tay bụm chặt lồn. Mạnh biết là Quỳnh đau rát thật sự. Mạnh cúi nhìn lại cu chàng đang rỉ rỉ từng giọt khí trắng đục như sữa, và nơi đầu cu, một chút khí trắng hòa với máu của người trinh nữ vẫn còn hồng hồng nơi đầu khất.

Từ hôm đưa Linh từ bệnh viện trở về, Đạt không còn một chút thì giờ cho chính mình. Suốt ngày cứ hết lo cho vợ đến con, Đạt hốc hác thấy rõ. Nhưng dù không để ý, Đạt cũng thấy một vài điều khác lạ trong gia đình này, nhưng chàng không tiện hỏi. Trong buổi cơm chiều hôm ấy, Đạt làm như sực nhớ ra chàng hỏi trống không :

– Ủa mấy hôm nay sao không thấy Mạnh tới chơi vậy cà?

Nghe chồng nói, Linh cũng đưa mắt nhìn Quỳnh chờ câu trả lời.

Quỳnh hồi hộp trong bụng, nhưng vẫn trả lời một cách thản nhiên :

– Ai mà biết, chắc bị đào níu giò hỏng cho đi rồi chứ gì.

Nghe Quỳnh nói vậy Linh tưởng thiệt nàng hỏi :

– Sao em nói vậy?

– Quỳnh vừa cười vừa nói lấp liếm :

– Thì nói đại vậy mà. Mấy bữa nay hỏng thấy ảnh tới thì cũng….. hy vọng cho ông ấy vậy thôi.

Đạt khéo léo điều tra :

– Ủa chớ Mạnh không có gọi phone cho Quỳnh sao?

Quỳnh làm bộ tỉnh như không quan tâm đến Mạnh lắm. Nàng trả lời tỉnh bơ :

– Hình như…mấy bữa trước ảnh có nói là bận công chuyện trong sở gì đó. Ối mà kệ ảnh. Hơi sức đâu mà lo cho ông thần đó.

Buổi cơm chiều trôi qua bình thản,không ai đề cập đến Mạnh nữa. Tuy vậy, Đạt vẫn ấm ức trong bụng. Chàng biết là Quỳnh và Mạnh có tình ý với nhau. Và trong mấy ngày chàng trực ở bệnh viện với Linh, hổng biết có chuyện gì xảy ra giữa hai người trai gái trẻ tuổi đang yêu đương này.

Sau khi dọn dẹp, rửa chén bát xong xuôi thì Quỳnh trở về phòng lấy quần áo đi tắm. Từ sau cái hôm bị người yêu phá trinh, hễ có dịp là Quỳnh đúng trước gương xem lại thân thể mình như là mới trải qua một cơn biến động ghê gớm lắm. Nhìn lại thân hình không một mảnh vải che đậy của mình lồ lộ trong tấm gương, Quỳnh xoay ngang xoay dọc để tìm nét thay đổi nào đó trên thân thể nàng. Nhưng rồi cũng chẳng có gì khác lạ ngoài cái màn trinh đã bị rách. Quỳnh yên tâm tắm rửa rồi trở về phòng nghỉ ngơi.

Một mình trong căn phòng. Quỳnh nhớ Mạnh ray rức, nhớ đến nung nấu cả ruột gan. Nàng nhớ từng cử chỉ của bàn tay Mạnh ve vuốt thân thể nàng. Cái miệng có duyên được điểm tô thêm hai hàng râu mép đã hôn hít khắp thân thể mỹ miều của nàng. Rồi cũng cái miệng ấy đã ngậm lấy đầu vú nàng mà nút y như con nít bú vú mẹ. Những cái bú vú đã làm cho nàng oằn oại trong hoan lạc.

Quỳnh nhớ rõ ràng những sự việc như vừa mới xảy ra. Quỳnh nhắm mắt lại mà cảm thấy rõ hình ảnh nàng đang uốn éo, hai tay bám chặt lấy tấm “drap” trải giường, miệng rít lên qua kẻ răng những tiếng rên rỉ, ú ớ vô nghĩa, khi chiếc lưỡi của Mạnh ấn ấn vào mồng đốc của Quỳnh, mà bây giờ chỉ cần nhớ đến cũng đủ làm Quỳnh tê rần cả người.

Quỳnh mường tượng thật rõ ràng từng chi tiết. Nàng nhớ là hôm ấy, Mạnh đã cuống quít xin lỗi nàng thật tình, trong khi thật ra Mạnh cũng chẳng có lỗi gì cả. Vì chính Quỳnh cũng muốn như vậy mà. Nhưng đang lúc vừa đau vừa rát, vừa bàng hoàng và thay đổi cả cuộc đời con gái, Quỳnh hờn dỗi và làm mặt giận. Nàng không thèm nói với Mạnh một tiếng, bỏ vào phòng tắm khóa chặt của lại. Khi Quỳnh trở ra thì Mạnh đã đi từ lúc nào. Trên bàn giấy có tờ giấy mà Mạnh ghi vắt tắt : “Anh xin lỗi, nếu như em cho là anh có lỗi anh không biết nói gì hơn. Khi nào hết giận thì gọi cho anh biết. Mạnh”

Đọc xong Quỳnh xé nát tấm giấy ra từng mãnh rồi leo lên giường nằm nghĩ ngợi. Sau mấy ngày đau rát, bây giờ đã đến lúc vết thương kéo da non. Quỳnh thấy ngứa ngáy, lúc nào cũng muốn rút kín trong phòng để chà xát. Ngón tay nàng gải đến đâu là các đầu giây thần kinh tê rần đến đó. Quỳnh càng ngứa ngáy thì càng thèm được người tình vuốt ve. Nàng mơ ước được Mạnh đưa nàng một lần nữa lên đến tột đỉnh kích thích rồi hãy chơi nàng mới sướng. Quỳnh biết lần trước nàng bị đau là vì màng trinh bị rách. Nếu lần này Mạnh lại đút củ cặc vào lồn nàng thì chắc chắn là nàng sẽ sướng điên lên được. Càng nghĩ Quỳnh càng muốn nhắc phone gọi cho Mạnh. Nhưng rồi nàng tự ái, ráng dằn lòng ôm chặt chiếc gối ôm quay mặt vào vách thở dài…

Mạnh ngồi hàng giờ trước quyển tập chí mở rộng nhưng chàng chẳng đọc được chữ nào. Đầu óc chàng cứ loay hoay nghĩ đến Quỳnh. Chàng chẳng biết Quỳnh đang làm gì, và nàng nghĩ gì về chàng sau buổi sáng hôm ấy. Sau lần từ nhà Quỳnh về, Mạnh mất ăn mất ngủ. Chàng tự nghĩ nếu vì một phút bồng bột và háo thắng mà mất Quỳnh vĩnh viễn thì là điều đáng tiếc biết bao. Quỳnh là gái mới lớn, tánh tình đằm thắm, có thể là một người vợ lý tưởng cho chàng, Mạnh cứ trách sao minh ngu dại. Trước sau gì thì cưới Quỳnh, thì tại sao mà lại hấp tấp đến thế. Thật là “dục tốc bất đạt”. Càng nghĩ Mạnh càng cảm thấy bối rối vô cùng.

Suốt ngày từ nhà đến sở làm, lúc nào Mạnh cũng mong đợi Quỳnh gọi cho chàng. Nhưng đã hơn một tuần lễ trôi qua mà vẫn không thấỵ Mạnh lo sợ thật sự là Quỳnh đã khinh bỉ chàng. Sự hối hận đó đã dày vò Mạnh ngày đêm.

Đang ngồi thừ người suy nghĩ lan man. Mạnh bỗng giật mình vì một giọng nói trong trẻo cất lên từ sau lưng chàng :

– Anh Mạnh nghĩ gì mà thẩn thờ như vậy? Nhớ người yêu phải không?

Mạnh quay lại thấy Thu, người thư ký của chàng, đang nhìn Mạnh với ánh mặt lén lỉnh. Phản ứng tự nhiên, Mạnh chối biến :

– Mạnh làm gì có người yêu để mà nhớ chứ. Mà có người yêu cũng….. tội gì mà nhớ.

Nói xong, tự nhiên Mạnh lại cảm thấy bực bội. Tại sao mình lại phải đính chính với cái cô thư ký này? Mạnh định lên tiếng trách mắng Thu vài câu về cái tội không lo công việc mà lại dòm ngó chàng. Nhưng thấy Thu có vẻ sợ hãi đang cúi xuống tránh ánh mắt khó chịu của chàng, thì Mạnh lại thấy tội nghiệp cho nàng.

Thu là một thư ký trẻ, mới được công ty tuyển dụng vào làm việc chừng vài tháng nay. Thấy Mạnh là một kỹ sư người Việt nên giám đốc cử Thu xuống phụ việc cho chàng. Mạnh thấy Thu không đẹp lắm nhưng có duyên, dễ thương thì cũng vui vẻ với nàng. Nhưng cũng chỉ ở mức độ vừa phải. Lúc nào chàng cũng giữ một khoảng cách để dễ làm việc. Trái lại, Thu thấy Mạnh là một kỹ sư người Việt trẻ tuổi, lại có vẻ hào hoa phong nhã thì cũng có ý thích. Nàng thường lén lút đưa mắt theo dõi chàng và cũng hay lân la nói chuyện làm thân.

Sau phút bực bội vô lý, Mạnh cảm thấy hối hận, chàng bèn kiếm chuyện nói giả lả để cho Thu đỡ ngượng

– Buồn quá cô Thu ơi. Tôi cũng muốn kiếm một người yêu để mà nhớ mà đến giờ cũng chưa kiếm ra được nè. Cô Thu có ai quen làm mai giùm đi…

Thu quay lại nhìn Mạnh, ánh mắt nàng thoáng một chút ngạc nhiên. Thu chưa bao giờ thấy Mạnh thân thiện với nàng như ngày hôm nay. Nàng vui vẻ trách khéo :

– Nghe anh Mạnh nói, Thu hỏng ngạc nhiên chút nào. Kỹ sư trẻ, đẹp trai như anh mà chưa có người yêu chứng tỏ là… anh khó tánh quá.

Mạnh phục thầm sự đối đáp thông minh của Thu. Chàng chất vấn :

– Tôi nhờ cô Thu làm mai giùm một cô. Không chịu thì thôi chứ làm gì mà… mắng tôi dữ vậy?

– Thu đâu có dám mắng anh. Đừng gieo tiếng ác cho Thu. Thu chỉ muốn nhắc chừng anh vậy thôi.

Mạnh nhìn kỹ Thu. Nàng cũng dễ thương mà từ bấy lâu nay chàng mãi ngụp lặn trong mối tình với Quỳnh nên Mạnh không để ý đến. Thu có dáng người cao dong dỏng. Gương mặt trái xoan được phủ lòa xòa bởi mái tóc dài. Bộ ngực không to nhưng tròn lẳn, cân đối dễ nhìn. Chiếc eo thon nhỏ lược khúc bên trên bộ mông tròn trịa Và nhất là cặp đùi dài hấp dẫn. Càng nhìn Thu, Mạnh càng thấy nàng đẹp.

Mạnh lẩn thẩn so sánh giữa Quỳnh và Thu. Chàng phải thầm tự công nhận là ” Mỗi người một vẻ, mười phân vẹn mười”. Mạnh tưởng tượng nếu như Quỳnh nhất định xa lánh, xua đuổi chàng thì có lẽ Mạnh sẽ không ngần ngại tán tỉnh cô thư ký dễ thương này. Mà Mạnh cần gì phải tán. Chàng đã biết rõ là Thu có nhiều cảm tình với chàng. Con mồi Thu sẵn sàng bước chân vào dù biết đó là cái bẫy của Mạnh. Chỉ tại Mạnh không chịu giăng cái bẫy ra thôi. Mạnh tiếp tục câu chuyện :

– Thu nhắc chừng như vậy thì anh mới biết là mình khó tánh để sửa đổi. Mà dù Thu có… mắng anh thì cũng đâu có sao.

Nói xong Mạnh cười một mình vui vẻ. Thu bạo dạn hơn :

– Vậy anh Mạnh thích bạn gái như thế nào, để Thu lựa giùm cho.

– Anh không thích loại cô gái lùn.

– Như vậy có nghĩa là cao?

– Ờ, không cần cao lắm cỡ như… Thu là lý tưởng.

Hai gò má Thu bỗng dưng đỏ rực lên như người say rượu. Nàng có vẻ bẽn lẽn, chớp chớp mắt nhìn Mạnh :

– Anh Mạnh đừng có ghẹo Thu nha

Mạnh dò ý:

– Nếu Thu bằng lòng làm mai giùm tôi thì chiều nay tôi mời Thu đi ăn cơm để tạ ơn trước

Thu mừng ran trong bụng. Nhưng nàng cũng làm bộ thối thác cho đỡ ngượng :

– Biết có được hay là không mà ăn trước. Lỡ hỏng được thì biết làm sao mà đền cho anh đâỵ

Mạnh cho tới luôn :

– Tôi không cần biết. Miễn làm sao Thu phải kiếm có cho tôi thôi. Còn hỏng có thì…..Thu phải thế vô đó mới được.

Nghe Mạnh nói Thu nghe nỗi vui mừng tràn ngập trong lòng nàng. Mấy tháng nay từ ngày được làm việc kề cận với Mạnh, Thu vẫn thường mơ ước chàng kỹ sư trẻ tuổi dễ thuơng này. Nhưng chẳng có một hy vọng. Tự nhiên hôm nay Mạnh thay đổi thái độ với Thu rõ rệt. Nàng cúi đầu trả lời mà không dám nhìn Mạnh:

– Vậy chiều nay anh Mạnh đến đón Thu đi. Thu không dám lái xe ban đêm.

– Ok, Thu đưa số phone đi. Chiều nay trước khi đi anh sẽ phone tới Thu chỉ đường để anh đi đón.

Từ sở làm vừa đến nhà là Thu ào vào như một cơn lốc. Nàng tắm rửa, trang điểm thậy kỷ như cô dâu trong ngày cưới. Đứng trước tấm gương lớn nàng loay hoay thủ hết chiếc áo nầy đến chiếc áo khác. Chiếc nào cũng đẹp, cũng đắt tiền nhưng Thu cảm thấy hình như chẳng có chiếc nào làm nàng vừa ý. Nàng đã quyết chí, bằng mọi cách phải “bắt” cho được chàng kỷ sư Mạnh mới thôi.

Cuối cùng rồi Thu cũng chọn một chiếc áo màu xanh dương, được tô điểm bằng những viền trắng dọc theo cổ và hai vai. Chiếc áo chẳng có gì đặc biệt, nhưng Thu biết là mặc vào sẽ làm nổi bật được làn da trắng mịn của nàng. Thu quyết định xong, nàng cầm chiếc áo định mặc vào, bỗng giật mình vì tiếng điện thoại reo : ring… ring..

Thu chạy như bay lại nhắc phone, lòng mừng như cô dây sắp về nhà chồng. Từ đâu giây kia, một giọng đàn ông cất lên:

– Thu hả Lợi đây. Em đang làm gì đó? Anh tới thăm được không?

Thu bực bội vô cùng. Tưởng là phone của Mạnh, dè đâu là Lợi. Anh chàng bán bảo hiểm đã theo đuổi nàng từ lâu.

Nhưng Thu chỉ lấp lửng, hành hạ Lợi chứ chưa cho chàng sơ múi gì hết. Thu trả lời gọn lỏn, dứt khoát:

– A, anh Lợi hả? Em sắp đi công chuyện ngay bây giờ, bữa khác gặp nghe anh. Bye

Không đợi Lợi trả lời, Thu gác máy. Tiếng phone lại reo lên Thu hơi ngần ngại, sợ Lợi lại gọi tiếp. Nhưng từ đầu giây bên kia, tiếng nói ấm áp của Mạnh làm nàng mừng rỡ.

– Thu đó hả Mạnh đây. Em chỉ đường cho anh tới đón em đi.

Thu nói vắn tắt ít câu rồi chỉ đường cho Mạnh đến đón, xong hối hả thay đồ rồi chạy ra phòng khách ngồi chờ. Nghe tiếng còi xe vang lên bên ngoài. Thu vội vã bước ra, khóa cửa lại rồi thả từng bước thật chậm ra xe dù trong lòng nàng đang muốn bay đến bên Mạnh. Chiếc xe lăn bánh. Hai người đến một nhà hàng sang trọng nằm dọc theo bờ biển rất thơ mộng.

Trong buổi ăn, cả hai đều ăn rất ít mà nói chuyện thì nhiều. Họ nói bâng quơ từ chuyện nhà cho đến chuyện ở sở. Tuyệt nhiên, Mạnh và Thu không hề đả động đến chuyện tình cảm. Mà cần gì phải nói, bốn mắt nhìn nhau trìu mến đã nói lên tất cả thay cho họ rồi.

Sau bữa ăn, Mạnh đề nghị thả bộ một vòng cho tiêu cơm. Thu ngoan ngoản “dạ” y như một người vợ hiền chìu chồng. Cả hai vừa đi vừa nói chuyện như một cặp tình nhân hạnh phúc nhất trần gian.

– Thu đi chơi như vầy, lúc về có sợ ba má rầy la hay không?

Mạnh muốn tìm hiểu xem Thu có còn ở với gia đình hay không. Chàng mừng thầm khi nghe Thu trả lời :

– Ba má Thu ở cách đây 2 giờ lái xe. Trước giờ Thu sống với ba má. Lần này phải “move” xuống đây để gần sở làm nên Thu ở có một mình hà.

– Vậy mà Thu không nói trước làm anh sợ quá.

Thu thật tình hỏi :

– Anh sợ gì?

– Sợ lỡ gặp… ông nào ra nắm cổ anh mà hạch tội thì… mất mặt quá.

– Nếu có ông nào thì làm sao Thu dám để anh đến nhà đón. Đừng có nói oan cho Thu.

Mạnh bạo dạn nắm tay Thu choàng ra sau lưng mình. Đồng thời chàng cũng lòn qua ôm ngang eo Thu mà dìu đi. Thu không phản đối, mà có gì phải phản đối, nàng đã mơ ước giây phút này từ lâu rồi kia mà.

Đến một đoạn đường vắng, Mạnh dừng lại. Chàng dơ tay vuốt trên má Thu rồi từ từ nâng cằm. Môi Thu hé mở, đôi mắt nhắm lại khi Mạnh cúi xuống đặt chiếc hôn trên bờ môi nàng. Cánh tay Thu tự động lòn qua nách Mạnh rồi ôm xiết chặt lấy chàng. Hai người hôn nhau đắm đuối trên bờ biển vắng, giữa tiếng sóng rì rầm vỡ vào bờ như lời tỏ tình của hai kẻ vừa mới yêu nhau.

Gác điện thoại trở lại chỗ cũ, Lợi vừa bàng hoàng vừa lo lắng. Thái độ đột ngột của Thu vừa qua làm Lợi thật thắc mắc. Lợi quen Thu đã gần 2 năm nay. Dù là giữa hai người chưa có gì để gọi là thề non hẹn biển nhưng tình cảm giữa hai người rất tốt đẹp từ xưa đến nay. Từ lúc gia đình Thu vừa mới đến Mỹ, một tay Lợi đã lo lắng, giúp đỡ gia đình nàng. Từ chuyện lo thủ tục giấy tờ, đến chuyện chợ búa, học hành. Mọi chuyện lớn nhỏ chàng đều không quản ngại công lao tận tình đưa đón. Kể cả việc mà Thu đang làm cũng là do một tay chàng vận động, nhờ cậy một vài người để giúp đỡ đưa Thu vào làm. Trong thâm tâm chàng, Thu như người vợ chưa cưới.

Hôm nay, cũng như mọi lần, Lợi gọi phone thăm nàng và định đến để đưa Thu đi ăn tối thì nghe giọng nói có vẻ lạnh lùng và tàn nhẫn của Thu. Lợi thắc mắc. Chàng thừ người suy nghĩ. Hay là Thu đang có công việc gì gấp lắm. Hay là cha mẹ nàng có việc gì, gọi nàng về gấp. Hay là??? Lợi nhắc phone gọi lại lần nữa thì đầu giây bên kia đang bận. Lợi càng hoang mang. Chàng lật đật ra xe đến nhà Thu.

Vừa định đậu xe, thì cũng vừa lúc đó Lợi thấy Thu đang chưng diện lộng lẫy bước lên chiếc xe thể thao mui trần của Mạnh. Lợi buồn bả quay đầu xe về. Trong đầu chàng rối nùi bao nhiêu câu hỏi… Lợi không thể thua đau đớn như vậy được. Lợi bậm môi bực tức. Chàng nhấn mạnh chân ga. Chiếc xe lao đi vun vút trong đêm tối.

Đạt bước vào quán thì đã thấy Lợi ngồi đó tự bao giờ. Ly cà phê hình như đã nguội lạnh trên bàn. Trong chiếc gạt tàn thuốc, Đạt đếm thấy 6,7 tàn thuốc, vừa mới hút xong. Đạt tự động kéo ghế ngồi xuống đối diện với Lợi. Chàng gọi cho mình một ly cà phê đá, xong mới quay lại hỏi :

– Có chuyện gì mà mày bối rối dữ vậy? Chuyện đâu còn có đó, kể từ từ tao nghe coi.

Lợi trầm ngâm, từ từ phun hết khói thuốc trong miệng ra rồi nói :

– Như mầy đã biết, chuyện tao với con Thu là chuyện đàng hoàng, tao tính…chơi thiệt chớ đâu phải qua đường bậy bạ đâu.

– Thì tao biết rồi, cần gì phải nói nữa.

– Cũng tại tao ngu, đi nhờ cậy người ta đưa nó vào làm cái hãng đó, định để nó dọn xuống đây ở cho gần gũi. Dè đâu gặp cái thằng khốn nạn đó. Bây giờ, nó… Làm mặt lạnh với tao.

– Tao thấy… cái thằng đó có vẻ điếm lắm. Lúc trước nó đeo dính con Quỳnh nhà tao một thời gian. Tao cũng tưởng nó thương con Quỳnh thật tình nên cũng…l ơ đi. Dè đâu nửa chừng nó gặp con Thu. Đào của mày coi “bốc” quá nên nó đeo theo, bỏ lơ con Quỳnh luôn. Cả tháng nay không thấy nó tới nữa.

Nghe nhắc tới Quỳnh, Lợi như sáng mắt lên. Chàng còn lạ gì với Quỳnh cô em vợ của Đạt. Cô nàng hiền lành, nết na, đằm thắm. Chỉ cái tội ít ra đường, mà có ra đường cũng chẳng có lê la nên không mấy ai có dịp gần gũi để tán tỉnh. Lợi hỏi dò Đạt :

– Mầy thấy… hai đứa nó có gì chưa? Hay là thằng khốn đó “dứt ” con Quỳnh xong rồi lặn luôn. Rồi đến bây giời đeo theo con Thu.

Đạt nói chắc như đinh đóng cột :

– Đâu có dễ như vậy mậy. Con Quỳnh nhà tao nó đàng hoàng có tiếng. Cái kỳ vợ tao sanh, phải nhờ thằng đó đến coi nhà ban đêm. Con Quỳnh đâu có chịu ở nhà. Tối tối là vác đồ vô nhà thương ngủ tới sáng mới về. Có lẽ vì vậy mà thằng Mạnh nó quê, hỏng thịt được con Quỳnh nên nó lơ luôn, đổi “tông” theo con Thu.

Lợi cảm thấy vui hơn khi đề cập đến Quỳnh. Hắn nửa đùa nửa thật nói với Đạt :

– Ừ con Quỳnh nó nghiêm thật, chớ nó mà dễ chắc cũng bị mày…”dứt’ rồi.

Đạt dẩy nẩy lên như mình là kẻ đàng hoàng nhất trên đời :

– Ê… đừng nói bậy mầy. Bà Linh mà nghe được thì là phiền lắm.

Lợi nói khích Đạt :

– Nếu mày hỏng có ý đồ gì bậy bạ thì mày gài con Quỳnh cho tao đi. Tao mà cua dính con Quỳnh cho thằng khốn nạn đó sáng mắt lên tao mới vừa lòng :

– Thì đó, vợ chồng tao lúc nào cũng “Welcome” mầy, còn dính hay không là từy ở khả năng mồm mép của mầy.

– Mầy đừng có lo. Mồm mép tao của dân bán bảo hiểm như tao hỏng đến nỗi dỡ đâu.

– Cứ tự nhiên. Vừa nói Đạt vừa móc tiền thảy lên bàn rồi khều Lợi ra về.

Quỳnh đã no nhưng vẫn còn ngồi lại bàn ăn, nàng giả bộ cắm cúi ăn để lắng tai nghe. Đạt như vô tình, nói tiếp với vợ :

– Cái thằng Mạnh coi vậy mà hỏng được. Tưởng nó hiền lành. Dè đâu, trong sở có con thư ký mới vô làm là nó đớp liền. Tối nào hai đứa nó cũng đưa nhau đi ăn, đi nhảy hết.

Linh thật thà hỏi :

– Sao anh biết?

– Mấy thằng bạn anh thấy. Tụi nó hẹn hò nhau mỗi đêm mà.

– Hèn chi cả tháng nay mất xác luôn. Hỏng thấy ghé như lúc trước nữa.

Quỳnh ngồi đó mà lòng đau như xé. Từ cái hôm Mạnh phá trinh nàng xong là biến mất luôn. Lúc đầu, nàng nghĩ là Mạnh còn hối hận, chưa dám đến gặp nàng, Quỳnh chờ đợi, mong nhớ đến điên người, nhưng vẫn nhất quyết không thèm gọi Mạnh. Quỳnh có cảm tưởng là ai cũng hiểu sự thèm khát, nứng lồn của nàng quá cỡ rồi. Giờ hiểu ra thì Mạnh đang đeo đuổi theo hình bóng một cô gái khác. Nàng tức giận điên lên được. Cái thứ đàn ông khốn nạn, mất dạy, đeo đuổi, chìu chuộng nàng cho đã rồi tuột quần, đút con cặc thúi vào lồn con nhỏ xong rồi trốn mất biệt. Phải chi hai đứa làm tình với nhau vài ba tháng, chán chê rồi bỏ đi thì cũng được. Đằng này, hắn chỉ thọc cho lủng cái màng trinh của nàng xong là nó “chẩu” luôn. Chẳng màng gì đến chuyện nàng bị vết thương kéo da non, ngứa ngáy tối ngày nứng điên nứng khùng cũng vì hắn. Quỳnh thề sẽ làm bất cứ cái gì, trước là để trả thù Mạnh, sau là để… cho lồn đỡ ngứa. Khi Đạt dàn cảnh, mời Lợi đến nhà dùng cơm thì Linh có vẻ vui ra mặt.

Đạt nói nhỏ với vợ. Chàng muốn làm mai Lợi cho Quỳnh. Thấy Lợi có vẻ lịch sự, ăn nói hoạt bát, thì Linh cũng rất vừa lòng. Mà thật ra thì Linh cũng muốn Quỳnh có nơi có chốn đàng hoàng cho nàng yên tâm. Cha mẹ mất sớm, chỉ có hai chị em đùm bọc lẫn nhau. Dù không nói ra, nhưng Linh rất thương Quỳnh. Lúc nào nàng cũng mong cho cô em mình được may mắn và hạnh phúc. Cả tháng nay, từ hôm ở bệnh viện về, Linh để ý thấy Quỳnh thay đổi rất rõ. Quỳnh trở nên ít nói, ít cười. Suốt ngày nàng cứ ở trong phòng như cố tình xa lánh mọi người. Linh đâm nghi, nàng thấy hai vú Quỳnh căng to ra, mông nở nang tròn trịa hơn, hay suy tư, thẩn thờ thì Linh biết ngay là con nhỏ này đã nếm thử qua cái mùi… cặc lõ rồi. Dù gì thì Linh cũng đã qua cái thời kỳ đó. Cái thời kỳ nằm banh càng trên xe cho Dượng Chín cong lưng tha hồ nắc, xong rồi xé lấy giấy báo chùi… Người nàng cũng nở nang y hệt như Quỳnh bây giờ. Linh biết, nếu không có chồng, chắc có ngày Quỳnh sẽ chết vì… đứt dây nứng…

Tình cảm giữa Lợi và Quỳnh tiến triển mau chóng theo chiều hướng thuận lợi. Lợi đang đau khổ vì bị người tình bỏ rơi, và đang cần một người con gái thay thế cho đỡ cô đơn thì gặp Quỳnh. Một người đẹp không thua gì người yêu cũ, mà lại có phần trội hơn. Nết na, thùy mị và nhất là được tiếng… đàng hoàng đứng đắn. Lợi hãnh diện vô cùng. Riêng Quỳnh thì cũng chẳng say mê gì Lợi. Nhưng cùng đang bị người tình thọi cho một quả rách màng trinh xong rồi vọt mất. Đang cơn ngứa ngáy, không lẽ cứ chơi “dưa leo, cà tím” hoài thì cũng chán. Nay có Lợi nhào vô thì cũng đỡ buồn. Thứ nhất là có đồ thiệt chơi. Sau nữa là để trả thù người tình bạc bẽo. Quỳnh tạo thêm điều kiện cho Lợi tiến tới…

Thu cẩn thận vào buồng tắm xem xét kỹ một lần nữa trước khi thay đồ để đi chơi với Mạnh. Mấy hôm nay, Mạnh cứ rủ rê nàng lên sòng bài Las Vegas chơi nhưng Thu cứ khất lại. Chẳng phải là Thu không thích đi hay lo sợ bị Mạnh thịt. Nhưng là vì nàng đang ở vào thời kỳ kinh nguyệt. Đi chơi với kép mà…”dựng cờ đỏ” thì còn ra cái thể thống gì nữa. Thà là không đi. Ở nhà dù sao cũng đỡ…tức khí. Thu mừng rỡ. Chiếc quần lót màu trắng sạch trơn. Như vậy là nếu cần thì cũng… cho ăn thua được.

Nghe tiếng kèn xe quen thuộc của Mạnh. Thu khoác chiếc túi du lịch lên vai, bước ra cửa…

Chiếc BMW mui trần của Mạnh nuốt dần đoạn đường Las Vegas. Mối tình Mạnh và Thu đã đến gian đoạn chín mùi rồi. Mạnh biết là mình muốn ăn giờ nào là ăn, chẳng có gì trở ngại. Thu đối với Mạnh còn hơn cả một người vợ chìu chồng. Nàng vừa thương yêu vừa kính nể Mạnh, thì Mạnh muốn gì mà không được. Nhưng Mạnh không muốn vội. Lúc nào Mạnh cũng muốn thi vị hóa cuộc tình. Chàng muốn lần đầu tiên hai người cho nhau phải thật là thơ mộng. Mạnh không thích kiểu làm tình “phàm phu tục tử” chụp giật, lén lúc. Mạnh biết là nếu muốn, thì chàng cũng có thể chơi Thu ngay tại phòng chàng hay ở phòng Thu. Nhưng chàng lại muốn để dành nó. Và bây giờ đã đến lúc.

Mạnh càng nghĩ càng thấy vui trong lòng. Bất giác chàng mỉm cười. Thu nãy giờ chăm chú nhìn Mạnh. Nàng ngạc nhiên hỏi :

– Anh cười cái gì vậy? Bộ cười em hả?

Mạnh nghĩ thầm. “Đúng, anh cười là vì sắp sửa được đè ngửa em ra mà thọc”

Nhưng chàng lại trả lời :

– Ơ, anh nghĩ… sau nầy có con có cái với nhau rồi chắc anh phải sắm xe van đi chơi mới đủ chứ xe này coi như… hết xài.

Thu sung sướng đưa tay cấu vào lưng Mạnh, môi trề ra nói lẫy :

– Muốn đông con thì đi kiếm bà khác đi, chớ em sợ lắm. Con đông em lo không xuể.

Mạnh đùa dai :

– Em đừng lo, chừng nào em lo không xuể thì anh sẽ kiếm thêm vài bà nữa về lo phụ em.

Thu hứ Mạnh một tiếng. Nàng hờn dỗi:

– Ham lắm.

Mạnh cười xòa. Chàng lái xe một tay, còn tay kia dang ra kéo Thu vào lòng mình. Thu ngã úp trên đùi Mạnh. Nàng cảm thấy mặt mình nóng rực lên khi cảm nhận được gò má của mình đang tiếp giáp với khúc gân cứng ngắc, to lớn của Mạnh bên trong lớp vải quần.

Sau khi thuê được phòng, Mạnh đưa tay đóng cánh cửa lại, Thu cố làm ra vẻ tự nhiên, nhưng chân của nàng như muốn khuỵu xuống. Lần đầu tiên theo người yêu vào phòng khách sạn, mà lại biết chắc là chỉ chốc lát nữa đây thôi, nàng sẽ được nếm mùi của cái món mà nàng đã thèm khát từ năm 15,16 tuổi. Thu vừa nôn nao, vừa bẽn lẽn, trong lòng hồi hộp khó tả…

Mạnh bảo Thu đi tắm rửa cho mát. Xong, hai người xuống nhà hàng dùng cơm. Họ âu yếm nhau hơn cả một cặp vợ chồng đi hưởng tuần trăng mật.

Buổi cơm nhanh chóng trôi qua. Mà buổi cơm nào nơi đây cung trôi qua nhanh chóng như vậy. Thiên hạ lên đây để cờ bạc, hoặc đi chơi, chứ không ai đi Las Vegas mà để ăn uống bao giờ. Thiên hạ thích ăn tiền hơn là ăn uống.

Mạnh lôi Thu vào sòng bài và đưa tiền cho nàng đánh thử. Thu từ chối, nàng nói :

– Em không thích đánh bài đâu.

Mạnh đã biết Thu theo chàng là vì yêu chàng, muốn được chàng “thọc” cho đã mới theo chàng lên đây. Nhưng Mạnh cũng làm bộ hỏi :

– Ơ hay, lên đây mà không đánh bài thì đến để làm gì vậy… cô nương.

– Thu muốn đi với anh lên đây cho biết. Với lại… thấy anh đi một mình cũng buồn nên đi cho anh vui. Anh cứ đánh đi, em ngồi coi được rồi.

Nghe Thu nói vậy, Mạnh đề nghị :

– Vậy thì… anh với em qua kéo máy cho vui

– Ok. – Thu hân hoan trả lời.

Hai người ngồi máy sát nhau. Tiếng máy kéo rột rẹt nghe thật vui tai, âm thanh của những bạc cắc rớt xuống ào ào càng gây thêm sự thích thú, hấp dẫn. Thu vui vẻ vô cùng. Thỉnh thoảng hai người lại mừng rỡ khi trúng lớn. Cả hai ôm nhau, trao nhau những nụ hôn say đắm giữa ánh mắt độ lượng của những người chung quanh.

Cuộc vui kéo dài gần hai giờ sáng. Cả hai đều có vẻ mệt mỏi. Thu đề nghị về phòng nghĩ ngơi. Thật ra thì Thu muốn về phòng ngay sau buổi cơm, nhưng chẳng lẽ để cho người yêu biết mình “dâm” quá cũng kỳ. Nàng cố làm bộ cho ra vẻ :

– Anh ở lại chơi cho vui. Em mệt quá, để em về phòng ngủ trước nha.

Mạnh cũng chẳng vui sướng gì ở lại một mình. Chàng âu yếm nói :

– Nếu em mệt thì mình cùng về phòng. Anh lái xe cả ngày cũng mệt rồi.

Hai người kiểm lại số tiền trúng, không ngờ cũng được 4,5 trăm đồng. Thu mừng rỡ nắm tay Mạnh đi đến phòng “Cashier” để đổi lại tiền giấy cho nhẹ. Nàng đề nghị :

– May quá, lần đầu vào sòng bài mà lại ăn. Em đề nghị… bỏ hết ra ăn mừng.

Mạnh lẳng lơ nói nhỏ vào tai Thu :

– Chút nữa lên phòng hai đứa mình ăn mừng nghe.

Thu hơi ngạc nhiên, nhưng nàng chợt hiểu ra, hai gò má đỏ hây hây. Nàng cấu vào lưng Mạnh một cái thật đau rồi nói :

– Anh… ghê lắm đó.

Mạnh nhìn theo Thu khi nàng cầm một đống đồ lỉnh kỉnh bước vào phòng tắm. Nàng bảo dưới sòng bài nồng nực mùi thuốc lá. Thu chịu không nổi. Khói thuốc bám chặt vào quần áo, cơ thể nên vừa về đến phòng là Thu đã lật đật lấy khăn tắm, áo quần bước vào phòng tắm rữa. Thật tình, thì Thu sợ người mình không được sạch sẽ khi lần đầu tiên ân ái với người yêu sẽ làm cho chàng mất hứng.

Mạnh uể oải nằm trên giường nghe tiếng nước chảy rào rào trong phòng tắm. Chàng nhắm mắt lại liên tưởng đến Quỳnh. Thật tình thì Mạnh rất yêu Quỳnh. Chàng đến với Quỳnh bằng tình yêu chân thật với ý định cưới nàng làm vợ. Mạnh thoáng một chút bùi ngùi, hối hận khi nhớ đến người yêu cũ. Chỉ vì một chút bồng bột của tuổi trẻ, Mạnh đã chiếm đoạt Quỳnh trong khi chưa cưới hỏi, gây đau đớn, sợ hãi cho nàng. Mạnh nghĩ, có lẽ vì vậy mà Quỳnh đã khinh bỉ chàng, xa lánh chàng như xa lánh một con thú dữ, một kẻ dâm đãng nhất trên đời.

Giữa lúc tâm hồn Mạnh đang điên đảo, âu lo buồn chán đó thì Thu đến với chàng. Lúc đầu thì Mạnh cũng tình đùa với Thu cho vui để quên nỗi buồn bị Quỳnh lạnh nhạt. Mạnh vẫn chờ đợi một ngày nào đó Quỳnh gọi phone cho chàng. Nhưng rồi vẫn bật tin. Trong khi đó, Thu mỗi ngày một gần gũi Mạnh. Nàng chìu chuộng, săn sóc, lo lắng cho Mạnh ra mặt khiến chàng từ từ cũng nguôi ngoai nỗi nhớ thương Quỳnh. Giờ phút này, nằm đây, chờ đợi Thu tắm xong ra.

Mạnh biết là chẳng thể nào không làm tình với nàng được. Chàng càng thấy nhớ thương Quỳnh thật nhiều, một người con gái nết na mà chàng đã khờ dại vô tình đánh mất.

Thu từ phòng tắm bước ra, tươi mát như một đóa hoa buổi sáng. Mái tóc Thu quấn gọn ra sau ót, một vài sợi tóc mai còn ướt dính quyện hai bên má trong dễ thương vô cùng. Cả dáng người ốm cao dong dỏng của Thu được gói trọn trong chiếc áo ngủ lụa màu hồng mềm mại. Ánh đèn từ phòng tắm hắt ra, khiến Mạnh thấy nét lờ mờ những đường cong tuyệt mỹ trên người nàng.

Thu đến bên tủ lạnh lấy nước uống. Nàng quay lại hỏi Mạnh :

– Em nằm đâu?

Mạnh cười nói :

– Em nằm trên giường.

– Còn anh?

– Anh nằm dưới đất chịu hôn?

Thu nũng nịu :

– Thôi. Anh nằm trên giường đi. Để em nằm dưới đất cho.

Mạnh nói :

– Ai lại để cho đàn bà con gái nằm dưới đất bao giờ. Thôi, anh quyết định rồi. Em nằm trên giường đi. Còn anh…

– Còn anh nằm đâu? Thu hỏi lại.

– Anh nằm… nằm trên mình em.

Vừa nói Mạnh vừa chồm tới, ôm ngang lấy eo ếch Thu, vật nàng nằm xuống giường. Chàng chồm dậy nằm đè lên người Thu làm nàng kêu la oai oài.. Mạnh cúi xuống gắn chặt môi mình vào đôi môi xinh xắn mọng ướt của Thu, ngăn không cho nàng la nữa. Lớp lụa mềm trơn láng của chiếc áo ngủ trên người Thu tạo cho Mạnh một cảm giác kích thích cùng cực.

Vừa hôn, Mạnh vừa dùng tay kéo tuột hai sợi dây mỏng manh của chiếc áo ngủ xuống khỏi hai bờ vai Thu. Rồi chàng từ từ lột hẳn chiếc áo ra khỏi người nàng. Dưới ánh đèn ngủ tỏa màu hồng nhạt của căn phòng, Mạnh ngẩn ngơ nhìn cả một tòa thiên nhiên lồ lộ trước mắt. Chàng không ngờ Thu chẳng mặc một cái gì bên trong cả.

Thu nằm đó, ngượng ngùng nhắm mắt để mặc cho Mạnh ngắm ngía tấm thân ngà ngọc của nàng. Mái tóc dài đen tuyền của Thu sổ ra bung xõa trên chiếc “drap” giường cũng bằng lụa hồng tạo cho nàng một nét đẹp man dại. Toàn thân Thu trằng như trứng gà bóc, được tô điểm bằng hai đầu vú đỏ hồng cùng với những sợi lông đen che phủ cái mu man dại của nàng, làm cho các đấng anh hùng mày râu phải ” quì hai chân, chống hai tay.”

Mạnh nghe khô rát cả cổ họng. Thằng bé trong quần chàng cứ ngóc lên ngóc xuống như muốn đòi ăn. Hai bàn tay Mạnh bắt đầu vuốt ve, nâng niu tấm thân mỹ miền của Thu một cách “thành kính”. Rồi cũng như lần phá trinh Quỳnh. Mạnh lại hôn khắp nơi trên người Thu. Chiếc lưỡi nham nhám của Mạnh lại rà rà trên khắp người nàng. Cả người Thu như một hỏa diệm sơn sắp bùng nổ. Các đầu dây thần kinh trên người nàng được Mạnh kích thích một lượt khiến Thu quýnh cả người lên. Người nàng vặn vẹo như con trùn đất bị đứa bé đái lên trên. Mạnh tỏ ra rất thiện nghệ trong lần này. Miệng chàng ngậm lấy đầu vú nhỏ xíu của Thu mà nút nghe chành chạch. Một tay chàng mân mê đầu vú. Tay còn lại Mạnh dùng 5 đầu ngón tay nhẹ nhành kéo rê lên rê xuống, trên hai bờ háng của Thu, làm con nhỏ nổi gai óc lên đầy người vì sướng.

Thu gần như chẳng còn biết mình là ai nữa. Từ thuở bé đến giờ, nàng chỉ có một vài người bạn trai nhưng thuần túy chỉ là bạn mà thôi, không hơn không kém. Người gần gũi nàng nhất chính là Lợi. Anh chàng bán bảo hiểm đã đeo đuổi nàng từ ngày mới đến Mỹ, hắn đã từng giúp đỡ gia đình nàng đủ thứ, nhất là khi vừa mới định cư. Dưới mắt mọi người, dù không nói ra nhưng ai cũng đương nhiên coi Lợi là vị hôn phu của nàng. Nhưng hắn cũng chỉ nắm được lấy tay nàng một vài lần mà thôi. Bây giờ con nhỏ Thu mới thật sự biết thế nào là cảm giác kích thích. Người nàng rợn lên một cảm giác thật khó tả. Dù không muốn, nhưng các sợi gân trong cơ thể Thu cứ giật giật làm nàng vặn vẹo liên hồi. Mông đít cứ nhỏng lên nhỏng xuống khỏi mặt nệm, đồng thời những giọt khí từ trong lồn Thu cứ âm ỉ ứa ra bên ngoài không ngớt.

Sau một hồi đi đường lưỡi cho hết các bài bản, Mạnh dừng lại. Chàng nhìn Thu nằm sóng soài như một xác chết chưa chôn. Gương mặt Thu đỏ ửng như người say rượu. Hơi thở nàng dồn dập, đứt quãng từng hồi. Hai chân Thu dang rộng, giòng khí trắng chảy nhễ nhại xuống kẻ đít làm ướt cả tấm ” drap” hồng bên dưới. Nàng rên xiết, lăn lộn thêm lần nữa khi Mạnh banh rộng hai chân nàng ra, và cúi xuống chàng le lưỡi liếm sạch những giọt khí đang tiếp tục ứa ra hai bên mép.

Nhớ lại lần phá trinh Quỳnh, Mạnh không muốn Thu đau đớn. Chàng sợ rồi nàng lại khinh bỉ mình như Quỳnh trước kia. Cho nên dù khí có đang dâng lên tới óc, Mạnh cũng kiên nhẫn kềm hãm, dùng chiếc lưỡi ngoáy sâu vào giữa hai mép lồn Thu cho khí ra càng nhiều càng tốt.

Thu uốn cong người, nàng quá sướng nên không còn tự chủ được nữa. Nàng kêu rú lên thành tiếng :

– Anh ơi. Sướng quá anh ơii…. sướng quá…

Vừa rên la, Thu vừa dùng tay kéo đầu chàng ôm ghịt sát vào lồn mình. Đồng thời mông đít nàng hẫy ngược lên cao hết cỡ. Mạnh thấy Thu đã hết biết trời đất là gì, chàng ngồi thẳng lên, hai chân co lại như kiểu ngồi bó gối của dân quê. Chàng dùng hai đầu gối chêm dưới đít Thu cho hai chân Thu gác qua hai vai mính. Trong tư thế đó, Thu giống như một chữ V ngược. Đầu nàng vẫn còn ở mặt giường, nhưng bắt đầu từ vai cho tới lưng thì vắn ngược lên hai ống chân Mạnh. Hai mông đít tròn lẳn của Thu nằm chênh vênh trên hai đầu gối của chàng. Nhờ vậy, Mạnh vẫn ngồi thong thả mà nút liếm hột le của người yêu.

Thu càng sung sướng, khí nàng lại càng tuôn. Mặc cho nàng rên la khan cả cổ. Mạnh vẫnthong thả thiếu điều khiến Thu phải quỳ mà lạy chàng. Mãi cho đến lúc nghe tiếng Thu ré lên như van xin, cầu khẩn:

– Mạnh ơi!..Đút cu vô lồn em đi anh, em chịu hết nổi rồi. Chắc.. em chết mất. Chơi em ngay đi anh. Đừng để em chờ nữa mà.

Mạnh để Thu nằm xuống, dang rộng hai chân nàng ra rồi cầm con cu cương cứng của mình ra tới rà lui từ mu lồn nàng xuống đến kẻ đít cho đầu cặc ướt khí. Xong rồi kê vào giữa hai mép lồn ướt nhẫy của Thu mà ấn vào từng chút, thật chậm. Thu đã nứng tới mức độ điên loạn. Nàng tuy cảm thấy có đau rát. Nhưng cái sung sướng nó lại đền bù quá đầy đủ cho nàng.

Khi con cặc của Mạnh đã ngập sâu vào lồn, đâm rách màng trinh nàng thì Thu rít lên một tiếng qua kẻ răng, hai tay hai chân nàng quấn lấy người Mạnh. Chẳng biết vì nàng qua đau hay vì quá sung sường. Có lẽ cả hai… Đối với cặp tình nhân nào cũng vậy. Nếu chỉ đúng nghĩa là hai kẻ đang yêu nhau. Nghĩa là chỉ mới nắm tay nắm chân nhau thôi thì khác. Nhưng khi đã lột áo mà yêu nhau thì lại khác. Sau cuộc mây mưa, thân thể hai người như hòa làm một. Mạnh và Thu cùng để nguyên thân thể trần truồng như vậy mà nằm ôm nhau.

Cả hai đã quá mệt đến mức độ hết nói nổi. Chỉ nằm yên mà nghe dư vị ái ân vừa rồi đang vang vọng lại. Họ cảm thấy chưa đủ nên nghỉ ngơi một chút rồi bày trận khác.

Mạnh đang nằm bỗng dưng vễnh lỗ tai lên như nghe ngóng điều gì làm Thu cũng ngạc nhiên chồm dậy. Nàng nhìn người yêu một cách ngạc nhiên. Mạnh nhìn lại Thu có vẻ thú vị và mỉm cười. Thu chẳng hiểu gì nên cũng lắng tai nghe ngóng. Bỗng mặt Thu đỏ hồng lên. Nàng chúi đầu lên ngực Mạnh mà cười, trong khi hai tay cào cấu khắp nơi trên người Mạnh.

Từ căn phòng bên kia vọng sang tiếng rên la ôi ối của một người con gái đang trong cơn động tình. Tiếng thở hồng hộc mệt nhọc của gã đàn ông nào đó hòa lẫn với tiếng nắc nghe ành ạch, tiếng giường lò xo chuyển động kêu kọt kẹt xen lẫn với tiếng gào rú sung sường của cô gái dâm đãng. Mạnh mỉm cười một mình, chàng nghiệm ra một điều rất là thú vị. ” Không có gì ngu dại bằng chi tiền ra mướn phòng ngủ để vào đó mà….ngủ”. Chàng đem điều đó ra nói với Thu. Cô nàng cũng đang lắng tai nghe tiếng rên xiết khoái lạc vọng sang từ căn phòng bên kia. Nhưng lại làm bộ dẫy nẫy lên khi nghe Mạnh nói.

Nàng nói :

– Anh sao cứ lo chuyện tào lao… Kệ người ta.

Mạnh chọc Thu một câu cho nàng thẹn chơi :

– Biết rồi, thì người ta cũng làm như tụi mình chớ có lạ gì đâu.

Thu dạn dĩ hơn. Nàng chê bai :

– Nhưng có gì thì cũng nho nhỏ thôi. Kềm hãm bớt chứ cái gì mà rên la um sùm như ai bóp cổ vậy.

Mạnh không cố tình nghẹo Thu nhưng chàng thật tình bảo :

– Tại hồi nãy em… sướng quá nên em không biết. Chớ… em rên la còn lớn hơn như vậy nữa kìa.

Thu ré lên một tiếng:

– Đừng có xạo.

Vừa nói nàng vừa nằm sấp lên người Mạnh mà hôn khắp nơi. Mạnh vẫn nằm yên, hai tay vuốt dọc sóng lưng Thu xuống tới đít. Cả hai bây giờ hứng trở lại như cũ.

Bây giờ thì đến phiên Thu phục vụ. Nàng lại làm những gì mà Mạnh đã làm cho nàng khi nãy. Nàng đưa tay ra nắm con cu của Mạnh mà sục tới sục lui mấy cái cho nó cương cứng lên. Bờ môi khêu gợi của nàng há to ra, Thu ngậm lấy trọn vẹn con cặc của Mạnh không chừa khúc nào, cứ thế mà nàng từ từ thục lên thục xuống, trong khi Mạnh nằm nhắm mắt mà rên rỉ :

– Đã quá, em bú anh sướng quá… Thu ơi.

Hai căn phòng sát vách nhau cứ thay phiên mà chuyển động. Hết bên này rên đến bên kia la. Tiếng động của ái ân có tác dụng làm cho người ta kích thích thật nhanh. Từ đó cho đến sáng, cứ nghĩ một chút là lại tiếp tục. Họ chơi như sợ chỉ chốc nữa là động đất chết hết, không còn dịp chơi nữa.

Mạnh thầm nghĩ trong đầu, hỏng biết con nhỏ bên đó là người gì. Mỹ hay Mễ hay Đại Hàn, Ần Độ gì mà dâm dữ quá vậy. Vừa chơi vừa la như là bị ai thọc huyết không bằng. Rồi cái thằng bồ nó, hổng biết ăn cái giống gì mà chơi cả đêm, khí đâu mà nhiều dữ vậy. Chàng suy nghĩ lan man một hồi rồi cũng thiếp đi vào giấc ngủ.

Thu mở mắt ra nhìn đồng hồ, đã một giờ trưa. Nàng cảm thấy đói bụng sau một đêm hành lạc nên đánh thức Mạnh dậy. Hai người lại mỉm cười khi nghe tiếng rên ôi ối ở phòng bên kia vọng lại. Mạnh muốn kêu bồi đem thức ăn lên cho chàng nhưng Thu đề nghị xuống nhà hàng ăn cho vui hơn. Nàng viện lý do là từ lúc lên đây tới giờ chưa được thấy cái gì ngoài sòng bài. Thu ngõ ý muốn ăn xong đi một vòng cho biết. Thật tâm thì Thu muốn được sánh đôi với chàng kỹ sư trẻ tuổi đẹp trai này như một cặp vợ chồng để thiên hạ nhìn.

Chìu ý Thu, Mạnh vào phòng tắm rửa, cạo râu sạch sẽ rồi thay quần dìu Thu ra cửa. Giữa cái lúc hai người đang loay hoay khóa trái cửa lại thì nghe tiếng mở cửa ở phòng sát bên. Cả hai sực nhớ lại câu chuyện hồi hôm. Không ai bảo ai, cả hai đưa mắt nhìn nhau như ngầm báo hiệu cho nhau biết.

Từ trong căn phòng đó, một cặp tình nhân cũng đang dìu nhau bước ra. Cả bốn người đều sửng sốt, trợn mắt mà không ai thốt được tiếng nào. Hai người đó không ai khác hơn đó là Quỳnh và Lợi. (hết)

» TipforPC Blog™ cảm ơn bạn đã đọc bài viết.
» Nếu có thắc mắc hay góp ý, bạn hãy để lại một nhận xét.
» Nếu thấy bài viết hay hãy chia sẻ với những người quanh bạn.
» Bạn có thể sử dụng một số thẻ HTML như <b>, <i>,<a>.
» Vui lòng đăng những nhận xét lịch sự và gõ tiếng Việt có dấu nếu có thể.
» Rất cảm ơn những comment thiện ý.
EmoticonEmoticon